Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 122: Chống lừa đảo


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt không ngờ hai người phản ứng dữ dội như vậy, cô bối rối: "Ặc... Các cậu đừng kích động... Nghe tớ giải thích..."

Tống Thu Thu bày ra vẻ khó tin: "Cậu và đại thần đeo một đôi vòng tay đồng tâm mà còn bảo tớ đừng kích động?"

Tô Tiểu Đường vịn eo, gằn từng chữ một: "Được, cậu nói đi! Tớ muốn xem lần này cậu có thể đưa ra lời giải thích kì quái gì!!!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Sự thật là... thật sự có...

Kỳ Nguyệt hỏi: "Các cậu còn nhớ việc tớ và đại thần nhường phòng cho một đôi vợ chồng già không?"

Tống Thu Thu gật đầu, hơi nghi hoặc: "Nhớ! Nhưng cùng việc các cậu mang một đôi đồng tâm kết thì có liên quan gì?"

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng: "Có liên quan, còn liên quan rất lớn... Đôi vợ chồng đó vì cảm ơn bọn tớ giúp đỡ, nên đã tặng bọn tớ một đôi đồng tâm kết do chính tay họ làm, đại thần muốn đưa cả hai cái cho tớ, nhưng tớ ngại cầm hết! Cuối cùng, đại thần liền đề nghị chia ra, tớ cảm thấy hợp lý, cho nên, tớ và đại thần mỗi người một cái..."

Tống Thu Thu khó tin: "Mẹ nó mỗi người một cái?!"

Tô Tiểu Đường cũng tỏ vẻ kiến thức sâu rộng: "Đồng tâm kết cũng có thể chia như vậy?"

Tống Thu Thu bày tỏ chấm hỏi: "Thế mà cậu còn cảm thấy hợp lý?"

Kỳ Nguyệt: "Ừm, rất công bằng... Huống chi đại thần cũng thấy thế..."

Nói xong câu cuối cùng Kỳ Nguyệt lập tức cảm thấy tự tin hơn nhiều.

Tống Thu Thu bị Kỳ Nguyệt làm cạn lời: "Chẳng lẽ đại thần là người IQ cao EQ thấp... Thẳng nam ngốc bạch ngọt?"

Tô Tiểu Đường hơi chần chừ: "Có lẽ đại thần không để ý nó có phải đồ đôi hay không, chỉ coi nó như một món quà tạ lễ tương đối quý trọng..."

Tống Thu Thu vẫn cảm thấy hơi sai sai: "Từ từ, lai lịch của chiếc vòng đó miễn cưỡng có thể giải thích! Vậy cúc áo thì sao? Cúc áo thứ hai của cậu ấy là do ai may, may vá tệ như vậy, chẳng lẽ là đại thần tự may?"

Kỳ Nguyệt kinh ngạc: "Ặc, tớ đã cố ý chọn chỉ cùng màu áo, thế mà vẫn bị các cậu phát hiện?"

Các cô thấy vòng tay thì thôi đi, sao cả đường may cúc áo cũng thấy vậy? Họ cầm kính lúp để quan sát Cố Hoài hả?

Tống Thu Thu sửng sốt chừng ba giây, sau đó trợn mắt há hốc mồm: "Nguyệt bảo, cậu cậu cậu... câu đó của cậu có ý gì?"

Tô Tiểu Đường lại lần nữa trợn tròn mắt: "Cúc áo kia là do cậu may???"

Kỳ Nguyệt xấu hổ gãi gãi đầu: "Đúng vậy... Tóc tớ vô tình quấn vào cúc áo đại thần, cậu ấy liền bứt cúc áo xuống... Tớ nói đền cho đại thần một cái áo khác, đại thần nói không cần, nên tớ mua kim chỉ may cúc áo đó lại..."

Trước đây không lâu, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường còn rất muốn biết chân tướng của quả dưa lớn này.

Nhưng mà, vào lúc này, sau khi biết được chân tướng, hai người lại cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc nữa.

Tô Tiểu Đường bày ra biểu cảm như bị lừa gạt: "Tóc quấn vào cúc áo??? Hai cậu đóng phim chấn hưng nông thôn là được rồi, chỉnh ra nhiều cốt truyện phim thần tượng như thế làm gì?! Lừa gạt người xem vô tri như bọn tớ hả!"

Tống Thu Thu choàng tay lên bả vai Kỳ Nguyệt, thống khổ đứng loạng choạng: "Nguyệt bảo, sao cậu lại đối với tớ như vậy! Dưa giả, hóa ra là dưa giả! Tớ muốn tải app chống lừa đảo!!!"

Kỳ Nguyệt: "..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 123: Không đúng cho lắm


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Sau khi về kí túc xá, Kỳ Nguyệt tò mò mở diễn đàn trường học lên, thế mới biết tiết cơ học lượng tử khi nãy tạo thành chấn động lớn thế nào.

Mức chấn động hoàn toàn không thua kém sự kiện Cố Hoài đeo chun buộc tóc trên sân bóng rổ.

Kỳ Nguyệt phóng lớn ảnh, nhìn vòng tay đồng tâm trên cổ tay Cố Hoài, quả nhiên là cái đôi vợ chồng già kia tặng.

Không ngờ... Cố Hoài quý trọng lễ vật đó như vậy. Cô tốt xấu gì cũng biết ý nghĩa của thứ đó nên không đeo trên tay, chỉ treo trên ba lô.

Mà Cố Hoài lại trực tiếp đeo lên tay...

Đơn giản là vì không bận tâm sao?

Kỳ Nguyệt lại lướt đến bức ảnh khác, bức ảnh này nhắm vào vị trí cúc áo thứ hai trên sơ mi của Cố Hoài, sau khi phóng lớn có thể mơ hồ thấy được đường may xiêu xiêu vẹo vẹo, quả thật là cái áo cô may.

Khi nhìn tấm ảnh trước, cô còn băn khoăn không biết liệu mọi người có hiểu lầm gì đó hay chăng, có lẽ mọi người nhìn nhầm rồi, nhưng sự thật chứng minh, đôi mắt của cư dân mạng rất tinh tường!

Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm vào bức ảnh được chụp bằng thiết bị có độ nét cao, không khỏi lâm vào trầm tư...

Trong đầu cô bất giác nhớ đến hôm ở kí túc xá nam, Cố Hoài đã nói "người thật tâm yêu thương cậu, bất luận cậu may xấu hay đẹp, chỉ cần là cậu làm, họ đều sẽ coi như bảo vật, nhịn không được mà muốn khoe với cả thế giới"...

Thật tâm yêu thương cậu...

Khoe với cả thế giới...

Cùng lúc đó, cô lại nhớ đến giấc mộng lúc sáng, còn nhớ đến câu "nếu một người nhớ cậu đủ nhiều, người ấy sẽ mơ thấy cậu" trong lý luận "vướng mắc lượng tử" của Tề Thư Hàng.

Trái tim Kỳ Nguyệt đập loạn vài nhịp mà không rõ lý do, hơn nữa càng đập càng loạn...

Nhận ra mình đang suy nghĩ cái gì, Kỳ Nguyệt nhanh chóng mở cuốn cơ học lượng tử ra, phủi đi ý nghĩ không thực tế trong đầu.

Tình huống gì thế này...

Từ sau khi trở về từ Giang Thành, cô luôn cảm thấy mình có gì đó khang khác...

Nếu nói trước khi đến Giang Thành, cô có thể nói chắc như đinh đóng cột rằng mình "không thẹn với lòng", "thanh giả tự thanh". Nhưng bây giờ, cô lại có cảm giác chột dạ không cách nào giải thích được.

Cô cứ suy nghĩ miên man, suy đoán liệu Cố Hoài có cố tình đeo hay không? Phải chăng anh cố tình khoe ra? Lúc cô mơ thấy anh, có khi nào anh cũng đang nhớ về cô?

Trời ơi! Thật là!!!

Cô học cơ học lượng tử nên phát điên rồi hả!

Sao cô lại có loại suy nghĩ đó nhở!

"Bốp!" một tiếng!

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường trơ mắt nhìn Kỳ Nguyệt ngồi ở bàn học, gắt gao nhìn chằm chằm cuốn cơ học lượng tử, sau đó đột nhiên đập đầu lên bàn.

Hai người không khỏi hoảng sợ.

Khóe miệng Tống Thu Thu run rẩy, vội sờ đầu Kỳ Nguyệt: "Trời ơi! Trán sưng rồi! Cậu có đau không? Nguyệt bảo, cậu bình tĩnh một chút, xem không hiểu thì đừng học nữa..."

Tô Tiểu Đường gật đầu tán đồng: "Chăm chỉ học tập là chuyện tốt! Nhưng đừng khiến não bị hỏng!"

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì càng thêm chột dạ, cô căn bản không có học...

Đúng lúc này, di động Kỳ Nguyệt vang lên thông báo.

Kỳ Nguyệt không yên lòng mở lên xem thử, là Cố Hoài gửi vài bức ảnh cho cô, ảnh chụp là quyển notebook, trên những trang giấy chứa đầy những câu hỏi mà cô và anh vẫn chưa thảo luận trong lớp, Cố Hoài tỉ mỉ giúp cô viết ra quy trình giải bài.
Kế đó, Cố Hoài nhắn một câu: [ Nếu còn chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi tớ. ]

Ngày thường cô cũng hay hỏi Tề Thư Hàng, nhưng trình độ của cậu ấy cao hơn cô rất nhiều, giữa hai người thường xuyên xuất hiện tình huống ông nói gà bà nói vịt, rất khó để cô hiểu những thứ mà Tề Thư Hàng giải thích.

Theo lý thuyết, lấy trình độ của Cố Hoài, để trả lời những câu hỏi đơn giản như vậy, anh thậm chí còn không cần đi các bước. Nhưng vì giúp cô hiểu, anh không chỉ trình bày cặn kẽ các bước thực hiện, mà còn giải thích bằng các câu từ dễ hiểu nhất, cho dù Kỳ Nguyệt mới học không lâu cũng có thể hiểu được một cách dễ dàng.

Kỳ Nguyệt cảm thấy ấm áp và cảm động, đồng thời lại có chút đau đầu mà nhéo nhéo mi tâm, cô nhận ra, chỉ sợ... hình như mình... có gì đó không đúng cho lắm...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 124: Giam thủ tự đạo (*)


(*) Giam thủ tự đạo: Trộm cắp những thứ do mình canh giữ.

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đúng lúc này, Cố Hoài lại gửi thêm một tin nhắn: [ Hôm sinh nhật Lăng Phong, tớ bị bệnh không đi được, Lăng Phong hẹn mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm vào tối mai, cậu ấy nhờ tớ hỏi cậu và bạn cùng phòng của cậu có muốn đi cùng không? ]

Nhìn tin nhắn này, Kỳ Nguyệt có chút thất thần, nếu là trước kia, cô sẽ hỏi ý kiến của Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường, nếu họ đều đi, cô cũng sẽ đồng ý.

Nhưng hiện giờ, cô lại lâm vào rối rắm...

Bởi vì, hình như... hình như cô... thẹn với lương tâm...

Trời ơi! Cô thế mà lại... thẹn với lương tâm???

Nếu lại tiếp xúc với Cố Hoài, cô sợ mình sẽ càng thêm không đúng, luôn có loại cảm giác chột dạ như mình đang thèm muốn anh.

Đại thần tốt như vậy! Tín nhiệm cô như vậy! Thậm chí còn để cô hỗ trợ chuyện quan trọng như ngăn cản những cô gái muốn ngấp nghé anh...

Vậy hành động và suy nghĩ bây giờ của cô là gì?

Giam thủ tự đạo?

Sao cô có thể!!!

Trong lúc Kỳ Nguyệt đang đấu tranh tư tưởng, Tống Thu Thu đang bôi thuốc mỡ cho cô vô tình lướt qua màn hình di động của cô, không khỏi mở to mắt: "Oa! Đại thần mời chúng ta cùng đi ăn???"

Kỳ Nguyệt lấy lại tinh thần, thuận miệng đáp: "Không phải đại thần, là Lăng Phong... Hôm sinh nhật cậu ấy, đại thần bị bệnh không đi được, nên cậu ấy hẹn mọi người tụ tập lần nữa, sau đó hỏi chúng ta muốn đi hay không."

Đúng như dự kiến của Kỳ Nguyệt, Tống Thu Thu không chút do dự đáp ngay: "Đi! Đương nhiên phải đi! Đó là cơ hội cùng ăn cơm với đại thần đấy!"

Tô Tiểu Đường cũng giơ tay: "Tớ cũng đi tớ cũng đi! Tối mai tớ không bận gì hết! Có bận cũng không sao! Không quản ai mời khách, có đại thần ở đó là được!"

Kỳ Nguyệt yếu ớt giơ tay lên: "Có thể tớ không đi được..."

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đồng thanh hỏi: "Vì sao không đi?"

Kỳ Nguyệt: "Bởi vì..." Bởi vì cô muốn yên tĩnh.

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, thuận miệng tìm một lý do: "Tối mai tổ thí nghiệm bọn tớ có số liệu cần quan sát và đánh giá."

Tống Thu Thu thất vọng: "Không phải chứ! Ba chúng ta không thể tách rời, muốn đi cùng đi! Thiếu cậu thì còn nghĩa lý gì nữa?"

Tô Tiểu Đường liên tục gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy! Liên Minh Cẩu Độc Thân chúng ta vĩnh viễn không chia lìa!"

Kỳ Nguyệt bị chọc cười, tâm trạng cũng dịu đi không ít: "Các cậu đi cũng giống tớ đi thôi! Thay tớ ăn nhiều một chút là được!"

Tống Thu Thu vẫn có chút không vui: "Thay cậu ăn nhiều đương nhiên không thành vấn đề, có điều, tớ vẫn muốn cậu đến. Quan sát số liệu cũng đâu thể quan sát cả đêm chứ, làm xong cậu đến có được không?"

Tô Tiểu Đường ôm cánh tay cô làm nũng: "Đến đi mà đến đi mà! Được không được không?"

Kỳ Nguyệt thở dài, chỉ đành trả lời lấp lửng: "Được rồi được rồi, nếu tớ làm xong mà các cậu vẫn chưa kết thúc thì tớ sẽ đến..."

Nghe Kỳ Nguyệt nói vậy, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường mới vừa lòng.

Sau khi cùng hai người thương lượng, Kỳ Nguyệt hít sâu một hơi, chỉnh lại cảm xúc rồi nhắn cho Cố Hoài: [ Thu Thu và Tiểu Đường không bận gì cả, có thể đến. Có điều tối mai tớ có thí nghiệm cần quan sát, có lẽ không đi được. Ngại quá, phiền cậu giúp tớ báo cho Lăng Phong một tiếng. ]

Gửi xong tin nhắn, Kỳ Nguyệt cảm thấy có lẽ Lăng Phong chỉ khách sáo mà thôi, tám phần cũng không hi vọng cô đến.

Để bày tỏ lời xin lỗi, đến lúc đó cô sẽ chuẩn bị một món quà rồi nhờ Thu Thu và Tiểu Đường đem qua đó.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 125: Từng chút khiến em mở lòng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ.

Sau khi cô gửi tin nhắn một lúc lâu, Cố Hoài vẫn không trả lời.

Đang lúc cô cho rằng Cố Hoài đã ngủ rồi, thì thông báo tin nhắn bổng nhảy lên: [ Không đến được sao? Lần đi Giang Thành, có phải cậu đã gửi cho giáo sư Thẩm một quyển nhật kí quan sát không? Giáo sư Thẩm trả lời cậu, là viết tay, gửi đến chỗ tớ, chắc ngày mai sẽ nhận được, tớ vốn định tối mai mang cho cậu. ]

Vừa thấy tin nhắn này, đầu óc Kỳ Nguyệt lập tức tỉnh táo hẳn, khoai tây là nhất, vì thế cô vội đáp: [ Giáo sư Thẩm trả lời nhật kí quan sát ruộng khoai tây của tớ? Viết tay trả lời ấy hả? ]

Làm tròn thì tương đương với chữ kí siêu siêu siêu siêu cấp đặc biệt rồi đúng không?

Khoai tây cộng giáo sư Thẩm, Kỳ Nguyệt quả thật hận không thế chui vào kí túc xá nam để canh chừng, chờ chuyển phát nhanh gửi đến là hốt ngay!

Kỳ Nguyệt trả lời không chút do dự: [ Tớ làm xong sẽ qua ngay! Tối mai tớ nhất định sẽ đến! ]

Cố Hoài: [ Được, tớ chờ cậu. ]

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường trơ mắt nhìn Kỳ Nguyệt mới vừa rồi còn đen mặt vì học, mới một chốc đã tung tăng nhảy nhót vui vẻ thì không khỏi liếc nhau, cảm thấy rất chi là khó hiểu.

Tống Thu Thu lo lắng hỏi: "Nguyệt bảo, việc gì mà vui quá vậy?"

Tống Thu Thu cũng tò mò: "Đúng vậy, cậu cùng đại thần nhắn gì mà vui thế, vui cứ như đang yêu đương ý..."

"Nếu anh nguyện ý từng lớp, từng lớp, từng lớp mà bóc trái tim em ra ..."(*) Kỳ Nguyệt ngâm nga một câu hát, vui vẻ đáp: "Yêu đương nào vui bằng tâm trạng của tớ lúc này! Lúc tham quan ruộng thí nghiệm ở Giang Thành, tớ đã viết một bản quan sát tâm đắc rồi gửi cho giáo sư Thẩm, giáo sư Thẩm trả lời tớ đó các cậu có biết không? Viết tay đó! Là bản viết tay đó!!!"

Tống Thu Thu: "..."

Tô Tiểu Đường: "..."

Được rồi, cậu vui là được.

Nếu bọn tớ từng lớp, từng lớp, từng lớp mà bóc trái tim cậu ra, nơi đó chắc chắc là một củ khoai tây, không sai đi đâu được...

...

Trong nhóm chat Phân Đội Ăn Dưa, Giang Lãng gửi một tin nhắn.

Giang Lãng: [ Đệch! Tớ vừa huấn luyện xong, định về tra hỏi Cố Hoài, ai ngờ tên nhóc đó ngủ rồi! Một chữ cũng chưa hỏi được! ]

Tống Thu Thu: [ Cắt, chờ có tình báo của các cậu chắc nấm kim châm cũng lạnh rồi! ]

Tuy rằng không hài lòng với hai con cá muối không hề cống hiến cho đoàn đội là Lăng Phong và Giang Lãng, nhưng Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường vẫn chia sẻ "chân tướng dưa giả" cho hai người.

Sau khi biết được chân tướng, hai bạn nhỏ bên nam bày tỏ: Quả nhiên mở rộng tầm mắt!

Giang Lãng chiếu theo lẽ thường lại bắt đầu nghi ngờ Kỳ Nguyệt đã rót cho Cố Hoài canh mê hồn gì đó.

Tống Thu Thu cùng Giang Lãng lại bắt đầu một trận battle mới...

Giang Lãng: [ Ơ đờ mờ! Hóa ra lại là bạn học khoai tây? Rốt cuộc cô ấy đã cho Cố Hoài uống loại canh mê hồn gì vậy? ]

Tống Thu Thu: [ Sao cậu không hỏi Cố Hoài đã cho Nguyệt bảo nhà tôi uống loại canh mê hồn nào? Cậu rõ mà, những chuyện đó đều do Cố Hoài tự làm, Nguyệt bảo nhà tôi lại đâu kề dao vào cổ Cố Hoài buộc cậu ấy phải làm thế! Sao nồi lại ụp vào đầu Nguyệt bảo nhà tôi rồi? ]

Giang Lãng: [ Cười chết tôi rồi! Tôi quen Cố Hoài nhiều năm như vậy, chẳng lẽ tôi còn chưa rõ nhân phẩm của cậu ấy à? Trong lòng Cố Hoài chỉ có học tập, tuyệt đối không có khả năng làm chuyện này! Huống chi nhìn sao cũng thấy bạn học khoai tây không phải hình mẫu mà Cố Hoài thích! Hôm nay tôi thề tại đây! Nếu Cố Hoài cho bạn học khoai tây uống canh mê hồn, à không, nếu Cố Hoài có chút động lòng nào với bạn học khoai tây, tôi sẽ... tôi sẽ bò lên nóc trường đại học A hét lớn "tôi là đồ ngu"! ]
Tống Thu Thu: [ Tôi mới là người phải cười chết đó! Tôi và Nguyệt bảo quen nhau nhiều năm như vậy, chẳng lẽ tôi còn không rõ nhân phẩm của Nguyệt bảo sao? Trong lòng Nguyệt bảo chỉ có khoai tây, tuyệt đối không có bất kì tâm tư quấy rối gì với Cố Hoài, nếu tôi thua... tôi cũng sẽ bò lên nóc trường đại học A hét lớn "tôi là đồ ngu"! ]

Giang Lãng: [ Được! Ai không kêu thì phải làm cháu của đối phương! Lăng Phong giống tôi! ]

Lăng Phong nghe vậy thì sửng sốt, nhưng nghĩ sao cũng thấy bên mình chắc thắng không thua, vì thế phụ họa theo: [ Đúng! Tôi theo Giang Lãng! Nếu bọn tôi thua thì tôi cũng đi! Đương nhiên, chúng tôi không có khả năng thua ha ha ha ha! ]

Tô Tiểu Đường cũng không cam lòng yếu thế: [ Tôi theo phe Thu Thu! Bọn tôi mới không có khả năng thua ý! Hai cậu phải hét là cái chắc rồi, tôi chờ để ghi âm! ]
...

Rất đồng tình với tổ hợp hai và năm này...

Lần đánh cược này đã định sẵn không có người thắng, phe nào cũng thua...

(*) Lời bài hát Hành Tây của Dương Tông Vỹ.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 126: Bạn cùng phòng của cậu quá soái


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt bẻ khớp ngón tay đếm thời gian, hưng phấn đến mức hơn nửa đêm vẫn chưa buồn ngủ, cuối cùng đã đến ngày hôm sau.

Đại thần nói hôm nay chuyển phát nhanh sẽ đến, cô rất muốn hỏi thử đã tới chưa, nhưng ngại biểu hiện quá vội vàng, huống chi đại thần chắc chắn rất bận.

Vì thế, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Tới thời gian đã hẹn, vì lấp l**m nên cô không đi cùng Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường.

Sớm biết có ngày này, từ đầu cô đã không nói dối!

Cùng lúc đó, lô ghế sinh nhật.

Lúc Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đến nơi thì hơi ngạc nhiên, trên lô ghế đã đầy ắp người.

"Nhiều người như vậy sao?" Tống Thu Thu kinh ngạc.

Tô Tiểu Đường cũng có chút kỳ quái: "Không phải Lăng Phong nói đã qua sinh nhật, nên dịp này chỉ tụ tập đơn giản thôi sao?"

"Hây da! Chủ yếu bởi vì lớn lên quá đẹp trai! Nhân khí cao! Không còn cách nào khác!" Không biết Lăng Phong bước đến từ lúc nào, đắc ý khoe khoang.

Nhìn một phòng đầy người, Tống Thu Thu ý vị thâm trường hỏi ngược lại: "Cậu chắc chắn vì cậu quá đẹp trai, mà không phải do bạn cùng phòng của cậu quá đẹp trai chứ?"

Lăng Phong bị vạch trần tại chỗ: "..."

Mấy ngày nay Lăng Phong không có việc gì thì liền lãi nhãi về nỗi kinh sợ mình đã chịu vào ngày sinh nhật, có thể Cố Hoài cũng thấy áy náy, nên hiếm khi chủ động tụ tập một lần, xem như đền cho anh ta một lần sinh nhật khác.

Lăng Phong cảm thấy đề nghị này không tồi, nên thuận tiện mời luôn những người bạn hôm đó bận không đến được.

Giang Lãng cảm thấy một lũ đàn ông ăn cơm cũng không có gì vui, vì thế liền đề nghị gọi nhóm Tống Thu Thu, Cố Hoài không phản đối, nên liền quyết định như vậy.

Kết quả thì hay rồi, vừa nghe Cố Hoài sẽ đến, những người bạn nữ của Lăng Phong đều muốn đi, kế đó bạn thân của những người đó cũng muốn đến...

Cuối cùng, người muốn tới ăn sinh nhật anh ta ngày càng nhiều, lô ghế lớn nhất suýt chút nữa cũng không đủ chỗ, so với sinh nhật thật của anh ta còn long trọng hơn...

Tống Thu Thu vừa dứt lời, Giang Lãng thò đầu qua: "Cậu ấy cũng đâu có mỗi Cố Hoài là bạn cùng phòng, bạn cùng phòng đó có thể là tớ đúng không?"

Tống Thu Thu trừng cậu ta: "Xin đừng trợn mắt nói mò, cảm ơn!"

Giang Lãng: "Đệch! Hôm trước là tớ đề nghị với Lăng Phong, nên cậu ấy mới mời các cậu đến, cậu lại đối xử như thế với tớ à?"

"Cậu? Cậu sẽ có lòng tốt như vậy?" Tống Thu Thu khoanh tay trước mặt, rõ ràng không quá tin tưởng.

Thật ra ngày thường bọn họ không giao lưu nhiều, cũng chỉ thỉnh thoảng nói vài câu trong nhóm chat để chọc cười nhau, hơn nữa hầu như lần nào đề tài cũng xoay quanh dưa của Cố Hoài, nói trắng ra thì không thân đến mức tham gia sinh nhật của nhau.

Đặc biệt là Giang Lãng, dường như lần nào cô ấy và Giang Lãng cũng đều cãi nhau, có thể nói như nước với lửa, cho nên việc Giang Lãng chủ động muốn mời các cô khiến Tống Thu Thu không tin cho lắm.

"Tớ không có lòng tốt chỗ nào? Cậu nói chuyện phải dùng lương tâm nhá!"

Mắt thấy hai người lại sắp cãi nhau, Lăng Phong đứng ra ngăn lại: "Ôi đừng cãi đừng cãi! Nói trọng điểm, quà sinh nhật đâu, các cậu có mang không?"

Tống Thu Thu hơi câm nín: "Đang êm đang đẹp cậu mời thêm lần sinh nhật thứ hai, chẳng lẽ là vì muốn được nhiều quà hơn sao? Cậu ranh ma quá đi!"

Lăng Phong không vui: "Êm đẹp? Cái gì mà êm đẹp chứ! Sao cậu không hỏi bạn cùng phòng của cậu đã làm chuyện tốt gì? Cậu biết hôm sinh nhật tớ, trái tim nhỏ bé của tớ đã chịu tổn thương lớn thế nào không???"

....
(*) Lô ghế: Trong một nhà hát, lô ghế (hộp/loge/hộp opera) là một khu vực chỗ ngồi nhỏ, tách biệt với khán phòng, dành cho một số người đặc biệt để xem riêng buổi biểu diễn hoặc sự kiện. Các lô ghế thường được đặt ngay phía trước, bên cạnh và trên mức của sân khấu.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 127: Sợ các cậu sẽ thua


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Việc này đương nhiên phải bênh vực bạn thân vô điều kiện, vì thế Tống Thu Thu không chút nghĩ ngợi mà đáp ngay: "Nguyệt bảo làm sao? Cậu ấy cũng đâu có làm gì! Là cậu yếu đuối quá thì có!"

Khóe miệng Giang Lãng run rẩy: "Đúng là trợn mắt nói dối! Nếu ngày nào đó cậu về phòng, thấy Cố Hoài chui ra từ chăn của bạn học khoai tây, cậu có bình tĩnh nổi không?"

Tống Thu Thu sặc, đây là lần đầu tiên cô ấy không phản bác nổi Giang Lãng.

Về phòng thấy đại thần nằm trên giường Nguyệt bảo?!

Cô ấy không bị shock nhập viện là may rồi!

Tống Thu Thu bĩu môi, liếc Lăng Phong: "Được rồi, miễn cưỡng đồng tình với tổn thương của cậu..."

Tô Tiểu Đường che mặt: "Đừng nói nữa đừng nói nữa, tớ đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó luôn rồi!"

Cố Hoài đang bị một đám người vây quanh, ban đầu mọi người còn tương đối rụt rè, nhưng thấy tâm trạng của Cố Hoài đêm này không tệ, vì thế dần dần buông lỏng, thậm chí có cô gái còn cẩn thận hỏi có thể chụp ảnh cùng không.

Lăng Phong đen mặt: "Rốt cuộc hôm nay ai là vai chính vậy? Nên chụp ảnh với tớ mới đúng chứ?"

Tống Thu Thu nhún vai: "Cần gì phải hỏi câu này!"

Lăng Phong lau đi giọt nước mắt cay đắng: "Tốt xấu gì cũng phải quan tâm tớ chứ..."

Giang Lãng cảm thấy hơi lạ: "Đúng rồi, bạn học khoai tây đâu? Sao chỉ có hai cậu?"

"Cậu ấy có việc, lát nữa sẽ tới sau." Tống Thu đáp.

"Có việc? Việc gì mà quan trọng thế?" Lăng Phong lập tức hỏi.

Tống Thu Thu: "Chỉ là sinh nhật bù của cậu thôi mà, có phải sinh nhật chính đâu, đến muộn thì làm sao!"

Giang Lãng lạnh nhạt đáp: "Dạ dạ dạ, sinh nhật cậu ấy không quan trọng, nhưng bạn cùng phòng khác của tớ thì quan trọng! Bạn học khoai tây có thể không nắm bắt cơ hội tốt như thế sao?!"

Lăng Phong: "Cái gì mà sinh nhật tớ không quan trọng hả?!!!"

Tống Thu Thu đang muốn cãi nhau với Giang Lãng tiếp, thì Tô Tiểu Đường chợt kinh ngạc nhìn ra hướng sau lưng cô ấy: "Hả? Nguyệt bảo! Cậu có thí nghiệm cần quan sát mà? Sao lại đến đây nhanh vậy?"

Kỳ Nguyệt thở hồng hộc: "Ghi chép... ghi chép... thí nghiệm tương đối thuận lợi..."

Tống Thu Thu hoàn toàn không nghi ngờ, chỉ nói thầm: "Ây da, biết thế bọn tớ đã chờ cậu cùng đến rồi!"

Kỳ Nguyệt chột dạ nuốt nước bọt, vốn dĩ cô nói dối vì không muốn đến, không ngờ Cố Hoài nói giáo sư Thẩm gửi đồ cô, nên cô chỉ đành nói dối thêm lần nữa...

Giang Lãng cười tủm tỉm:"Chậc chậc chậc, vội vã chạy đến như thế, còn nói cô ấy không có ý với Cố Hoài? Tớ thấy có người sắp phải leo lên nóc trường hô lớn mình là đồ ngu rồi!"

Tống Thu Thu cười mỉa mai: "Cậu đừng có nhầm lẫn! Nguyệt bảo đến sớm là do lúc đến Giang Thành, cậu ấy có viết một bản quan sát tâm đắc gửi cho giáo sư Thẩm, giáo sư Thẩm viết tay trả lời cậu ấy, gửi đến chỗ đại thần, Nguyệt bảo vội vã đến đây là vì khoai tây! Cậu nói Nguyệt bảo nhà tôi có dụng ý khác, thế thì đúng rồi, cậu ấy có dụng ý khác, nhưng mà là có dụng ý với khoai tây, cậu hài lòng không?"

Giang Lãng hơi câm nín, đồng thời cũng hơi nghi ngờ, chẳng lẽ là vì khoai tây thật sao?

Kỳ Nguyệt hơi ngớ người: "Vì sao lại lên nóc trường?"

Tống Thu Thu đắc ý liếc qua Lăng Phong và Giang Lãng, cười nói: "Ha ha ha... Nguyệt bảo, cậu biết không? Thật sự quá buồn cười, tối qua Lăng Phong và Giang Lãng cá cược với tớ và Thu Thu, nói cậu có ý đồ xấu với đại thần! Bọn tớ liền nói chắc như đinh đóng cột rằng không có khả năng, nếu thua bọn tớ sẽ leo lên nóc trường hô lớn 'tôi là đồ ngu'! Lòng cậu rõ ràng chỉ có khoai tây! Bọn họ thua chắc rồi!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Đối với vụ cá cược của họ, Kỳ Nguyệt quả thật cứng họng.

Họ là học sinh tiểu học à?

Sao lại ấu trĩ như vậy...

Trọng điểm là...

Vì sao lại cá như thế! Còn vào lúc này nữa!

Cô sợ Thu Thu và Tiểu Đường phải thua đó...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 128: Nhờ kính lọc khoai tây?


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nhóm bạn Lăng Phong gọi một bàn đầy bia và tôm hùm đất, vừa ăn vừa hát karaoke vô cùng vui vẻ, không khí rất náo nhiệt.

Kỳ Nguyệt đứng từ xa nhìn họ, Cố Hoài đang bị không ít người vây quanh, lúc cô nhìn anh, dường như anh cảm nhận được điều gì đó nên cũng nhìn sang.

Cùng lúc đó, Kỳ Nguyệt cũng thấy phong thư trong tay Cố Hoài.

Đôi mắt Kỳ Nguyệt sáng rực, nhìn nó không rời mắt.

Thư của giáo sư Thẩm!

"Xin lỗi, tôi không thích chụp ảnh cho lắm." Cố Hoài uyển chuyển từ chối thỉnh cầu của một cô gái.

Cô gái tuy tiếc nuối, nhưng cũng nằm trong dự dự liệu, vì thế lập tức đáp: "Không sao không sao, không sao cả..."

Sau khi từ chối cô gái kia, Cố Hoài cầm bức thư, giơ tay với Kỳ Nguyệt, ra hiệu cho cô lại đây.

Tầm mắt Kỳ Nguyệt luôn dõi theo lá thư, vội báo với nhóm Tống Thu Thu là mình đi lấy thư, rồi lập tức tiến về phía Cố Hoài.

Lô ghế quá nhiều người, có người đang hát bài "Dù chết vẫn muốn yêu", giọng hát thật khiến người khác đau tai. Không biết vì bức thư, hay do màu sắc rực rỡ trên đỉnh đầu, Cố Hoài càng trông thanh nhã thoát tục hơn. Kỳ Nguyệt cảm thấy bên tai trống rỗng, toàn bộ thế giới trong mắt cũng chỉ còn chàng trai đang nhìn cô...

Liệu là nhờ kính lọc khoai tây, hay do cảm giác của cô đối với đại thần đã thật sự thay đổi...

Vất vả lắm Kỳ Nguyệt mới tới chỗ của Cố Hoài, kết quả, lúc này ánh đèn đầy màu sắc trên đỉnh đầu đột nhiên tối sầm, tiếng hát khó nghe cũng chợt ngừng lại, toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối.

Kỳ Nguyệt giật mình, bước chân vì bóng đen đột ngột ập đến mà lảo đảo suýt ngã.

Vẫn may, có một cánh tay đưa ra đỡ cô.

Kỳ Nguyệt quay đầu theo bản năng, còn chưa kịp nói gì, đôi môi cô bỗng nhiên chạm phải một độ ấm mềm mại...

Cùng lúc đó, hơi thở mang theo mùi tùng bách quen thuộc bắt đầu quanh quẩn bên chóp mũi.

Hình như là Cố Hoài?

Dường như anh muốn tới gần để nói chuyện với cô, nhưng cô không thấy anh, đột nhiên quay đầu rồi đụng vào đâu đó trên người anh...

Kỳ Nguyệt ngây người, mà hơi thở kia dường như còn kinh ngạc hơn cô, hơi khựng lại một lúc.

Không biết qua bao lâu, giọng dịu dàng trấn an của Cố Hoài mới vang lên bên tai: "Không sao, chắc bị cúp điện thôi."

Là Cố Hoài...

Vừa rồi cô đụng phải cái gì đó mềm mại... sẽ không phải là...

Nhưng nghe thấy giọng nói trấn định của anh, chắc không phải thứ cô đang nghĩ đến đâu nhỉ...

Nghĩ đến đây, Kỳ Nguyệt mới nhẹ nhàng thở ra.

Bởi vì cúp điện đột ngột, cả đám người xôn xao, có phục vụ tiến vào giải thích là mạch điện gặp trục trặc.

Qua vài phút, ánh đèn lần nữa sáng lên, tất cả khôi phục bình thường.

Kỳ Nguyệt nheo mắt thích ứng với ánh sáng, sau đó nhìn sang Cố Hoài đang đứng bên cạnh.

Kỳ Nguyệt suy nghĩ một lát, vẫn cảm thấy không yên tâm, vì thế thử thăm dò: "Đột ngột cúp điện làm tớ giật cả mình, ừm... Đại thần... vừa rồi tớ không cẩn thận đụng phải chỗ nào của cậu..."

Tuy rằng vừa rồi chỉ lướt qua nhẹ như lông hồng, nhưng chắc chắn không phải ảo giác của cô, quả thật có đụng trúng gì đó.

"Chỗ nào?" Cố Hoài hỏi lại.

Kỳ Nguyệt nghẹn họng, cô cũng đâu thể nói hình như mình vô tình hôn anh mà, đúng không?

Vì thế Kỳ Nguyệt chỉ đành bịa ra một cái cớ: "Không có không có, tớ sợ tối quá nên bất cẩn dẫm phải chân cậu, không có thì tốt..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 129: Cần gì tình yêu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt khe khẽ liếc Có Hoài, chắc chắn biểu cảm của anh không có gì khác thường, cô mới thoáng yên lòng, trái tim cũng dần khôi phục ổn định.

Không đúng! Cô yên tâm cái gì chứ!

Nếu không phải Cố Hoài, vậy có thể là người khác...

Có điều, nếu là người khác thì cô lại không cảm thấy gì, tối quá nên bất cẩn chạm môi thôi mà.

Hơn nữa đối phương cũng không biết cô là ai!

Còn nếu người đó là Cố Hoài... cô sẽ để ý...

Vì sao là Cố Hoài thì sẽ để ý?

Tại sao người khác là vô tình đụng chạm, còn Cố Hoài là hôn...

Kỳ Nguyệt đang thất thần, Tống Thu Thu chợt lay lay cánh tay cô: "Đang êm đang đẹp đột nhiên cúp điện làm tớ sợ chết khϊếp, tớ còn tưởng Lăng Phong xui xẻo, hôm nay lại không thể chơi..."

Thấy Kỳ Nguyệt ngơ ngác, Tống Thu Thu nghi ngờ nhìn cô một cái: "Nguyệt bảo, cậu ngẩn người cái gì vậy? Lấy được chữ kí khoai tây siêu siêu siêu đặc biệt của giáo sư Thẩm nên choáng váng rồi sao?"

Kỳ Nguyệt lấy lại tinh thần, ho nhẹ một tiếng, trả lời qua loa: "Ừ, hạnh phúc quá..."

Ở đây có rất nhiều người không biết nhau, có điều sau mấy kí tôm hùm đất và vài tuần bia, ai nấy đều vui như thân nhau lâu lắm rồi.

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường còn song ca hát một bài.

[ Nằm yên trong nhà, tôi thật tự do ]

[ Không ra đường thì không cần gội đầu ]

[ Ở đâu có dưa ở đó có quả ]

[ Ở đâu có nhiệt ở đó có tôi ]

[ Không đi quán bar cũng không thích mở party ]

[ Bước vào thế giới giả tưởng ]

[ Nhân vật trong sách và coca ]

[ Livestream và game, có cái nào không ngon ]

[ Cần gì tình yêu, yêu cái đầu ấy! ] (1)

Giang Lãng phun cả ngụm bia ra ngoài, khâm phục giơ ngón cái lên: "Lợi hại lợi hại, cái tên Liên Minh Cẩu Độc Thân đúng là không phải để trưng cho đẹp!"

Tống Thu Thu hát xong rồi ngồi xuống bên cạnh Giang Lãng: "Đương nhiên, Liên Minh Cẩu Độc Thân của bọn tớ không gì phá nổi đấy nhá! Nào như Phân Đội Ăn Dưa, cả ngày bị hai cậu kéo chân sau!"

Giang Lãng: "Cậu chờ đi, ngày nào đó tớ sẽ ôm một quả dưa to đùng đập chết cậu!"

Tống Thu Thu: "Được thôi! Tớ đang chờ đây, đến lúc đó tớ sẽ trao cho cậu giải thưởng Đóng góp xuất sắc nhất!"

"Ê, hát mãi chẳng thú vị gì cả! Hôm nay nhiều người như vậy, chi bằng chơi Nói Thật Hay Mạo Hiểm đi!" Lăng Phong cao giọng đề nghị.

Đề nghị này lập tức được mọi người hưởng ứng.

"Đến đến đến! Đến đây chơi Nói Thật Hay Mạo Hiểm nào!"

"Ha ha ha, tuy không phải trò gì mới, nhưng nhiều người chơi cũng náo nhiệt mà!"

Có cô gái tỏ vẻ mong chờ hỏi: "Cố Hoài có tham gia không?"

Lăng Phong buông tay: "Các cậu đừng hỏi tớ, trực tiếp hỏi Cố Hoài đi."

Cố Hoài nghe vậy, không để ý, đáp: "Nếu mọi người đều tham gia thì được."

Lăng Phong vừa nghe có triển vọng, lập tức nói: "Đương nhiên mọi người đều tham gia rồi, đúng không đúng không? Không có ai không chơi đúng không? OK! Vậy toàn phiếu thông qua!"

Hoàn toàn không cho người khác cơ hội cự tuyệt, Lăng Phong trực tiếp gõ bàn quyết định quy tắc: "Trò này không cần tớ giải thích quy tắc nữa. Một bộ bài, mỗi người rút một lá, người rút trúng lá Tiểu Vương phải chọn trả lời thật lòng hoặc lựa chọn thử thách..."

Trước kia Kỳ Nguyệt từng chơi trò này vài lần, lần nào cô cũng chọn nói thật, có điều may mắn của cô không tệ lắm, chưa từng bị hỏi vấn đề nào quá lố.

Rất nhanh, vòng đầu tiên đã có kết quả.

Giang Lãng rút được lá Đại Vương, người rút phải lá Tiểu Vương là Tống Thu Thu.

Lăng Phong đồng tình nhìn sang Tô Tiểu Đường: "Tự cầu phúc đi!"

Tống Thu Thu câm nín: "Đây là cái oan nghiệt gì vậy?"

Kỳ Nguyệt và Tô Tiểu Đường cũng lo lắng nhìn Tống Thu Thu, hai người họ không hợp nhau như vậy, không biết Giang Lãng sẽ ra đề gì.
Giang Lãng cười hi ha: "Bạn học năm điểm, nói thật hay mạo hiểm?"

....

(*) Nói thật hay mạo hiểm (Truth or Dare/Thật hay thách): Là một trò chơi chủ yếu bằng lời nói, cần hai người chơi trở lên. Người chơi được lựa chọn giữa việc trả lời thật lòng một câu hỏi hoặc thực hiện một thử thách nào đó do người thắng yêu cầu.

(1) Bài hát "Trạch" của Khương Vân Thăng.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 130: Nụ hôn đầu tiên là khi nào


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tống Thu Thu trợn tròn mắt: "Nói thật."

Lăng Phong nhỏ giọng nhắc nhở: "Cậu đừng tưởng nói thật sẽ an toàn, câu hỏi của tên nhóc này rất xảo trá, hoàn toàn không kém mạo hiểm đâu."

Tống Thu Thu đen mặt, sửa lời: "Vậy... Vậy thì mạo hiểm!"

Nhìn biểu cảm như sắp chết của Tống Thu Thu, Giang Lãng cười tủm tỉm: "Cậu chắc chưa?"

Tống Thu Thu: "Chắc rồi! Tới đi!"

Giang Lãng móc di động ra, mở phần ghi âm lên: "Làm bạn với nhau lâu vậy rồi, lại là đồng đội, tớ sẽ không làm khó cậu. Thế này đi, cậu chỉ cần nói ba lần 'Giang Lãng ca ca soái nhất' là được!"

Tống Thu Thu khó tin: "Đờ mờ! Cậu... Cậu biết xấu hổ không thế?"

Khác với vẻ khϊếp sợ của Tống Thu Thu, mấy nam sinh quen biết Giang Lãng đều cười chế nhạo: "Giang Lãng! Không được thế chứ! Xả nước* lộ liễu như thế là không được rồi!"

"Đúng vậy đúng vậy, cậu ra đề đơn giản quá đi!"

Giang Lãng không để ý những người đó, tiếp tục nhìn chằm chằm Tống Thu Thu: "Alo, cậu có nói không? Cậu nghe không, mọi người đều nói tớ xả nước đó, yêu cầu này của tớ thật sự rất đơn giản!"

Sắc mặt Tống Thu Thu đen như đít nồi, đơn giản chỗ nào chứ!

Cậu ta còn ghi âm nữa!

Lịch sử đen này không được phép tồn tại!

Tô Tiểu Đường khuyên bảo: "Được rồi Thu Thu, đại trượng phu co được dãn được!"

Tống Thu Thu cắn răng nhìn chằm chằm Giang Lãng, có ý đàm phán: "Có thể bỏ bớt hai chữ không?"

Giang Lãng nhướng mày: "Cậu muốn bỏ hai chữ nào? Sẽ không phải hai chữ 'Giang Lãng' đấy chứ? Vậy thì không được!"

Tống Thu Thu: "Hai chữ ca ca!"

Giang Lãng lập tức lắc đầu: "Đương nhiên không được! Dù phải bỏ hai chữ soái nhất cũng không được bỏ hai chữ ca ca!"

Tống Thu Thu: "...!!!"

Mặt cậu ta dày đến mức nào vậy?!

"Giang Lãng! Cậu chờ đó cho tôi!"

Tống Thu Thu hít sâu một hơi, gằn từng chữ một: "Giang Lãng ca ca soái nhất! Giang Lãng ca ca soái nhất! Giang Lãng ca ca soái nhất!!! Được chưa?!"

"Được được được! Coi như cậu qua ải!" Giang Lãng cười hớn hở cất di động.

Dưới tình huống Giang Lãng đã thu liễm mà vẫn giương cung bạt kiếm như vậy, khiến Kỳ Nguyệt và Tô Tiểu Đường cũng bắt đầu khẩn trương theo.

Mấy vòng tiếp theo Kỳ Nguyệt đều không bốc trúng Tiểu Vương, xem ra hôm nay cô khá may mắn.

Lại một vòng nữa bắt đầu.

Lăng Phong kích động giơ lá bài trong tay lên: "Ái chà chà! Đại Vương là tôi, là tôi, là tôi! Đến lượt tôi xử nô ɭệ rồi! Ai rút được lá Tiểu Vương vậy! Mau ra đây!"

Kỳ Nguyệt nhìn bài trên tay mình, may mà không phải cô.

Mọi người thì thầm với nhau hỏi xem là ai, Cố Hoài ngồi bên cạnh Lăng Phong giơ lá bài lên: "Là tớ."

Cuối cùng rút trúng Cố Hoài rồi!

Mọi người lập tức hưng phấn!

Ai nấy đều mồm năm miệng người đề nghị với Lăng Phong, đặc biệt là các nữ sinh: "Lăng Phong, cậu hiểu mà! Hỏi vấn đề ai cũng muốn biết!"

"Đúng vậy đúng vậy! Cơ hội nghìn năm có một đấy!"

Lăng Phong câm nín lườm những người đó: "Các cậu đừng có hố tôi! Bọn tôi sống cùng một phòng, còn sớm chiều chung đụng, đắc tội cậu ấy có gì tốt cho tôi! Các cậu cho tôi chỗ tốt giề?"

"Nhìn lá gan của cậu kìa! Cậu cứ hỏi đi! Nếu xảy ra chuyện... dù sao cũng không liên quan đến bọn tớ!"

Nhìn đám bạn tồi của mình, khóe miệng Lăng Phong hơi giật.

Cuối cùng, sau một hồi châm chước, anh ta quyết định chọn một câu hỏi tầm trung.
Vấn đề này thỏa mãn tâm lý bát quái của mọi người, cũng sẽ không làm Cố Hoài quá khó xử.

Lăng Phong ho nhẹ một tiếng: "Thế này đi, là bạn bè lâu năm, tớ cũng không làm khó cậu, cậu phải trả lời vấn đề này của tớ!"

Dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, Lăng Phong hỏi: "Nụ hôn đầu tiên của cậu là khi nào? Phải trả lời cụ thể một chút! Ngày, tháng, năm, giờ, phút, giây! Vấn đề này đủ đơn giản rồi chứ?"

....

(*) Xả nước: Hiện tượng hoặc hành vi trong một trò chơi cạnh tranh, vì một lý do nào đó mà bên có trình độ và sức mạnh lớn hơn cố tình tỏ ra yếu kém đội yếu thế hoặc đang hòa với đội mình. Các lý do của hành vi xả nước thường là giao dịch nội gián, do quan hệ hoặc các chiến thuật lợi dụng quy tắc. Ở đây ý muốn nói Giang Lãng cố tình nhường Tống Thu Thu.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 131: Hôm nay


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Oa! Nụ hôn đầu của lão đại! Vấn đề này hấp dẫn nha!"

"Chơi hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng tới lượt lão đại rút trúng Tiểu Vương!"

"Không biết nụ hôn đầu của lão đại là khi nào nhỉ? Cấp hai? Hay cấp ba? Sẽ không phải đại học đấy chứ?"

...

Tuy rằng không phải vấn đề quá táo bạo, nhưng đối phương là lão đại học thần thần bí, cho nên mọi người đều cảm thấy hứng thú, ai nấy đều hưng phấn nhìn Cố Hoài.

Nói thật, vấn đề này Lăng Phong cũng không rõ lắm, nên cũng khá tò mò.

"Hí hí, khi nào vậy? Tiết lộ đi tiết lộ đi! Tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến, đừng nói cậu vẫn chưa mất nụ hôn đầu đấy nhá?" Lăng Phong lộ ra biểu cảm khoa trương.

Giang Lãng cũng cười nói: "Cậu đừng nói, thật sự có khả năng đấy!"

Mọi người kinh ngạc, mồm năm miệng mười nói: "Không thể nào! Lão đại ngây thơ như vậy á???"

Kỳ Nguyệt cũng theo chân mọi người ăn dưa: "Đại thần từng yêu đương rồi sao?"

Tống Thu Thu đáp: "Theo tớ được biết thì, yêu đương giả! Thật sự không có!"

Kỳ Nguyệt: "Đại thần nói là giả hả?"

Tống Thu Thu nhìn cô một cái: "Bạn gái giả không phải cậu à?"

Kỳ Nguyệt: "Khụ... được rồi..."

Thường ngày Cố Hoài không uống rượu, lúc này anh đang cầm một ly đồ uống, ngón tay thon dài ch*m r** v**t v* thân ly, nhàn nhạt nói: "Chờ tớ tính thời gian đã."

Đôi mắt Lăng Phong sáng rực: "Tính thời gian? Ôi đệch! Thật sự có à? Khi nào khi nào?"

Giang Lãng sờ sờ cằm: "Không phải chứ! Khoảng thời gian trước... Tầm một tháng trước lúc tớ và cậu ấy tán gẫu ở kí túc xá, tớ có thuận miệng hỏi, cậu ấy nói vẫn chưa có kinh nghiệm mà!"

Lăng Phong cũng nhớ đến vụ đó: "Đúng vậy! Nụ hôn đầu của cậu là khi nào? Phát sinh trong tháng này hả?"

Đối diện với sự nghi hoặc liên tục của Giang Lãng với Lăng Phong, còn có ánh mắt dò hỏi của mọi người, Cố Hoài đáp: "Ừ, trong tháng này."

Lăng Phong kinh ngạc: "Không thể nào! Ngày nào của tháng này? Sao tớ lại không biết?"

Cố Hoài: "Hôm nay."

Lăng Phong: "..."

Kỳ Nguyệt đang cắn hạt dưa suýt chút nữa cắn trúng môi: "..."

Tất cả mọi người đều sững sờ, cằm của Lăng Phong thì suýt rớt ra khỏi hàm luôn rồi.

Giang Lãng giật mình, còn tưởng mình nghe nhầm: "Cái đồ chơi gì vậy? Hôm... Hôm nay?"

Lăng Phong: "Gặp quỷ à? Khi nào của hôm nay? Không phải cả ngày hôm nay cậu đều ở kí túc xá ngủ bù à? Sau đó cùng tớ đến đây, nụ hôn đầu của cậu mất khi nào? Mau nói cụ thể! Nói cụ thể đi!"

Cố Hoài chậm rãi đặt ly nước xuống, cầm di động lên, nhìn vào thời gian trên màn hình, thong thả đáp: "Vừa mới. Nói đúng hơn, là một tiếng trước."

Kỳ Nguyệt: "...!"

Giang Lãng: "...??"

Lăng Phong: "...???"

Mọi người ở đây: "..."

Ngu người tập thể rồi!

"Oh shit! Không ngờ vấn đề Lăng Phong thuận miệng hỏi lại đưa ra tin hot thế này! Một tiếng trước, chẳng lẽ là trên lô ghế, là nữ sinh nào ngồi gần Cố Hoài sao?"

"Lúc nãy đại thần có ra khỏi phòng không? Có ai thấy không?"

"A a a! Cho nên rốt cuộc là ai!"

...

"Đệch mợ! Cố Hoài! Là ai là ai!" Lăng Phong điên cuồng truy hỏi.

Cố Hoài nhìn anh ta một cái, lạnh nhạt đáp: "Đó là vấn đề khác."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 132: Đoán đúng một nửa


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Lăng Phong: "...???"

Có nhầm không vậy?

Nói một nửa rồi im, muốn bức chết người ta hả!

Tống Thu Thu bóp cổ tay cảm thán: "Nếu có thể hỏi thêm một câu thì tốt biết mấy! A a a!"

Tô Tiểu Đường phụ họa: "Đúng vậy!"

Mọi người đều bận ăn dưa nên không ai chú ý đến biểu cảm ngây dại của Kỳ Nguyệt.

Vào lúc này, trong lòng Kỳ Nguyệt cứ như đã trải qua một trận sóng thần.

Vừa mới? Một tiếng trước?

Cho nên...

Lúc cúp điện, cô vô tình hôn trúng ai đó, là Cố Hoài thật à?

Mà... Hơn nữa, đó còn là nụ hôn đầu của Cố Hoài!

Trời ơi! Chắc đại thần không biết người đó là ai đâu nhỉ?

Dù sao cũng tối như vậy!

Lúc này mọi người trên lô ghế đều hóa thân thành Holmes, có ý định kéo tơ bóc kén tìm ra chân tướng.

"Không... Không đúng! Chuyện khi nào! Sao chúng ta không biết chút gì vậy! Tôi vẫn luôn trộm ngắm nhan sắc của đại thần, chắc chắn đại thần chưa từng rời khỏi lô ghế này, càng không tiếp xúc tay chân với bất kì cô gái nào!" Một fan của Cố Hoài khẳng định.

"Từ từ... Tôi nhớ rồi! Có phải lúc cúp điện không? Thời gian cũng khớp!" Không biết ai đột nhiên nghĩ tới.

"A! Tôi hiểu rồi! Nhất định vừa rồi có người thừa dịp tối lửa tắt đèn mà cưỡng hôn đại thần! Đoạt đi nụ hôn đầu của đại thần! Đúng! Chắc chắn là thế!"

...

Cuối cùng, kết luận ngoài ý muốn này được phần lớn tán đồng, sau đó mọi người lại bắt đầu dò hỏi xem ai to gan như vậy.

Đặc biệt là các nữ sinh, quả thật rất căm phẫn, đương nhiên, số người bóp tay thở dài càng nhiều hơn, vì các cô không ngờ còn có thao tác như thế!

Kỳ Nguyệt nghe mọi người suy luận mà chột dạ không thôi.

"Đại thần đại thần! Rốt cuộc có phải thế không?"

"Bọn tớ đảm bảo không đoán sai! Trừ khả năng này, tuyệt đối không có khả năng nào khác!"

Đối với sự truy hỏi của mọi người, Cố Hoài suy tư một lát, sau một lát, chậm rãi nói: "Ừ, đoán đúng rồi. Có điều chỉ đúng một nửa."

Đoán đúng thì đoán đúng, đoán sai thì đoán sai, sao lại có vụ đoán đúng một nửa vậy?

Một nửa là cái gì?

Kỳ Nguyệt cũng khó hiểu.

Tống Thu Thu ngửa mặt lên trời thở dài: "Trời ơi! Thật sự tra tấn chết người mà! Đáp án này có khác gì không trả lời đâu? Đều tại Lăng Phong, vì sao lại hỏi vấn đề này! Báo hại trái tim nhỏ bé của chúng ta, lên không được mà cũng xuống không xong!"

Lăng Phong đen mặt chỉ vào mình: "Sao lại là lỗi của tôi rồi?"

Đối diện với sự tò mò của mọi người, Cố Hoài không nói thêm gì nữa.

Bất luận thế nào, quy tắc trò chơi là thế, Cố Hoài không trả lời, mọi người dù có tò mò cũng không dám tra hỏi.

Rơi vào đường cùng, mọi người chỉ có thể tiếp tục chơi, chỉ là không ít người đều có chút không yên.

Không ngờ lần này Đại Vương lại rơi vào người Lăng Phong.

Kỳ Nguyệt đang chột dạ nên không chú ý bài của mình, lúc này đột nhiên nghe Tống Thu Thu hô lên: "Nguyệt bảo, cậu rút trúng Tiểu Vương rồi!"

Kỳ Nguyệt mới giật mình nhìn xuống lá bài trong tay mình, quả nhiên là Tiểu Vương.

"Chậc, bạn học khoai tây à..." Lăng Phong vẫn còn đắm chìm trong vấn đề kia, không hứng thú hỏi Kỳ Nguyệt một câu: "Nói thật hay mạo hiểm?"

Kỳ Nguyệt thất thần đáp: "Nói thật đi..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 133: Mạo hiểm


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Giống như những lần trước, cô vẫn chọn nói thật, cô cảm thấy nói thật an toàn hơn mạo hiểm nhiều, cô lại không có vấn đề gì không thể trả lời.

Lăng Phong bĩu môi: "Nói thật à, không thú vị, cậu không thể chọn mạo hiểm sao?"

Tống Thu Thu trừng anh ta: "Cậu mơ đi! Còn không mau hỏi nhanh!"

Nói xong còn không quên dùng ánh mắt cảnh cáo Lăng Phong đừng hỏi vấn đề quá phận.

Lăng Phong thở dài, anh ta thật sự không có vấn đề gì muốn hỏi Kỳ Nguyệt, hơn nữa còn lười nghĩ chiêu trò, nên thuận miệng hỏi: "Vậy thì hỏi giống câu trước đi, nụ hôn đầu tiên của cậu là khi nào?"

Lăng Phong vừa dứt lời, khuôn mặt Kỳ Nguyệt muốn nứt ra luôn rồi...

Kỳ Nguyệt: "..."

Lăng Phong, cái tên Lão Lục này!*

Hỏi cái gì không hỏi!!!

Vì sao lại cố tình hỏi câu này?!

Cậu ta có tật xấu gì à!

Đánh chết Kỳ Nguyệt cũng không ngờ Lăng Phong sẽ hỏi câu này!

Sớm biết như vậy, cô đã chọn mạo hiểm rồi!

Câu hỏi thật lòng này quả thật còn mạo hiểm hơn mạo hiểm!

Thấy biểu cảm y như gặp quỷ của Kỳ Nguyệt, Lăng Phong hơi mê man: "Sao cậu lại bày ra biểu cảm như muốn gϊếŧ người thế kia, tôi cũng không hỏi vấn đề quá đáng mà?"

Kỳ Nguyệt khổ mà không nói nên lời, tức giận đến mức muốn cào tường.

Nếu cô trả lời, vậy không phải bại lộ rồi sao?

Thấy biểu cảm là lạ của Kỳ Nguyệt, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đều hơi khó hiểu.

Ba người họ hiểu nhau nhất, cũng biết Kỳ Nguyệt hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương, nụ hôn đầu chắc chắn vẫn còn.

Cho nên vấn đề này rất dễ trả lời, nói thẳng rằng chưa mất nụ hôn đầu là được rồi.

Nhưng sao biểu cảm của Kỳ Nguyệt lại phức tạp như vậy?

"Rốt cuộc là sao, vấn đề này đơn giản mà?" Lăng Phong nói thầm.

Kỳ Nguyệt hít sâu một hơi, cuối cùng hỏi: "Không trả lời thì phạt cái gì?"

Lăng Phong khó tin: "Không phải chứ không phải chứ? Vấn đề này mà cậu không trả lời được? Câu này có gì khó trả lời chứ? Nhớ thời gian thì trả lời, không thì thôi mà. Nếu cậu không muốn trả lời, thì hình phạt dựa theo thường lệ, nam phạt ba ly rượu, nữ phạt một ly."

Tống Thu Thu nhíu mày, khuyên ngăn Kỳ Nguyệt: "Hay cậu trả lời đi, một ly rượu cũng quá sức với cậu rồi!"

Tố Tiểu Đường nghi hoặc: "Nguyệt bảo, vì sao không thể trả lời câu đó vậy?"

Kỳ Nguyệt cứng họng.

Cô biết nói sao đây...

"Dù sao tớ cũng không thể trả lời vấn đề này! Tớ nhận phạt!" Kỳ Nguyệt cầm ly rượu lên.

Lúc này, một bàn tay rộng lớn đè cổ tay cô lại, giọng Cố Hoài trầm thấp mang theo vài phần nghiêm túc: "Cậu dị ứng với cồn."

Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt: "Khụ, sao cậu lại biết?"

Cố Hoài: "Cậu nói."

Kỳ Nguyệt nghi ngờ mà gãi gãi đầu, cô từng nói với Cố Hoài hả? Sao cô lại không nhớ vậy?

Thấy tình huống này, Lăng Phong đứng ra giảng hòa: "Cậu dị ứng cồn à, nếu vậy, nếu không thì thế này đi, cho cậu một đặc quyền, cậu đổi thành mạo hiểm đi! Như vậy được không?"

Những người khác không có ý kiến, dù sao cũng là sinh nhật Lăng Phong, anh ta quyết định.

Kỳ Nguyệt không chút nghĩ ngợi liền gật đầu: "Được! Thế thì mạo hiểm!"

Lăng Phong hưng phấn nói: "Được! Sảng khoái! Quyết định thế nhá! Để tôi nghĩ lại xem, có trò mạo hiểm nào kíƈɦ ŧɦíƈɦ..."

...

(*) Lão Lục: Ngôn ngữ mạng, bắt nguồn từ các trò chơi CSGO (Counter-Strike: Global Offensive), mỗi đội có năm người chơi, Lão Lục được gọi đùa là những người ngoài đội hoặc gián điệp của team địch.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 134: Thông báo


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Dù là trò gì cũng không kíƈɦ ŧɦíƈɦ bằng câu nói thật kia đâu!

Kỳ Nguyệt vừa nghĩ vừa tránh tầm mắt của Cố Hoài, để tránh vẻ chột dạ của mình bị anh phát hiện.

Đại thần tốt bụng như vậy, còn giúp cô giải vây, không ngờ người cậu ấy giúp lại chính là người làm chuyện xấu!

"Kỳ tổng..."

Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt hoảng sợ: "A! Đây! Sao... Sao vậy?"

"Tớ cảm thấy, đêm nay cậu vẫn luôn trốn tránh tớ?" Cố Hoài nghiêng đầu, dường như có điều suy tư mà nhìn cô gái bên cạnh.

"Hả? Không! Không có mà! Nào có! Một chút cũng không!" Kỳ Nguyệt lắc đầu như trống lắc.

Cố Hoài cười khẽ một tiếng, ẩn ý hỏi: "Ồ, không có... Vậy vì sao cậu không nhìn tớ khi nói chuyện?"

Kỳ Nguyệt: "...!!!"

Cô không dám nhìn!

Cô không giỏi nói dối, vừa nói dối sẽ căng thẳng, liếc một cái là nhận ra ngay, huống chi Cố Hoài còn thông minh như vậy!

Trái tim Kỳ Nguyệt nhấc lên tận cổ họng.

May là Lăng Phong nghĩ ra cách chơi đúng lúc, cắt đứt vấn đề của Cố Hoài.

"Tôi nghĩ kĩ rồi! Mạo hiểm chính là: Tôi muốn cậu chọn một người ngẫu nhiên trong danh bạ, gọi cho đối phương để tỏ tình, sau đó bảo người ấy hẹn hò với cậu! Đúng rồi, không giới hạn nam nữ!"

Cách chơi này của Lăng Phong cũng là trò mọi người thường chơi, nghe xong ai nấy đều nhìn về phía Kỳ Nguyệt, xôn xao một trận.

Khóe miệng Tống Thu Thu hơi co quắp: "Cái trò này... nói thế nào nhỉ, nếu may mắn thì gọi trúng bạn bè bình thường, chơi xong giải thích là được, chỉ sợ gọi trúng người bất tiện..."

Tô Tiểu Đường: "Người bất tiện? Ví dụ như?"

Tống Thu Thu buông tay: "Lăng Phong nói không giới hạn nam nữ, nghĩa là bất luận gọi trúng nam hay nữ, Nguyệt bảo đều phải tỏ tình. Nếu chọn trúng một cô gái, đối phương đột nhiên bị một cô gái tỏ tình, không sợ mới là lạ! Hoặc như, gọi trúng bạn trai cũ gì đó, thì càng lúng túng hơn..."

Tô Tiểu Đường vừa nghe lập tức chà xát cánh tay: "Ui... trò này thật đáng ghét mà! May mà Nguyệt bảo không có bạn trai cũ!"

Tống Thu Thu gật đầu: "Ừ! Tuy rằng có mối tình đầu, nhưng chắc Sở Mộ Phàm đã đổi số rồi! Danh bạ của Nguyệt bảo chỉ có vài người, không phải bạn học thì chính là giáo viên, chắc sẽ không có người bất tiện..."

Vừa nghe thấy đề mạo hiểm, Kỳ Nguyệt liền nhẹ nhàng thở ra, gọi thì gọi thôi, chơi xong giải thích với đối phương là được rồi, so với "nói thật" kia, đề mạo hiểm này dễ hơn nhiều!

Vì thế, Kỳ Nguyệt gật đầu:"Có thể, cậu chọn đi!"

Lăng Phong sờ sờ cằm: "Để tôi nghĩ xem... Vậy... Vậy cậu chọn cái tên chữ D đầu tiên trong danh bạ đi!"

Tống Thu Thu: "Người chữ D đầu tiên? Họ Đổng à?"

Tô Tiểu Đường: "Họ Đỗ?"

Kỳ Nguyệt cũng không nhớ ra tên chữ D đầu tiên trong danh bạ của mình là ai...

Vì thế, cô mở danh bạ ra bắt đầu tìm kiếm, không tìm thì thôi, tìm xong lại giật mình.

Người chữ D đầu tiên trong danh bạ của cô là: Đại Thần Quang Minh Chiếu Rọi*.

Lại là...

Cố Hoài...

Cô... Không muốn nói nữa...

"Ai vậy ai vậy! Xem biểu cảm của cậu kìa, chọn trúng người bất tiện rồi sao? Tớ đã quan tâm cho cậu chọn thêm một lần rồi, lần này không thể tiếp tục chơi xấu! Mau gọi đi!" Vừa nghĩ có thể bát quái, Lăng Phong liền hưng phấn thúc giục.

...

(*) Chữ Đại trong Đại Thần Quang Minh Chiếu Rọi có pinyin là Dà
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 135: Cơ hội tốt


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt cũng không ngờ cô càng chột dạ cái gì, cái đó liền xuất hiện.

Thấy biểu cảm dị thường của Kỳ Nguyệt, Giang Lãng suy tư sờ sờ cằm, cười trêu chọc: "Gì vậy bạn học khoai tây, chẳng lẽ tên chữ D đầu tiên là đối tượng mập mờ của cậu? Hay là đối tượng cậu thầm mến?"

Nghe Giang Lãng nói vậy, cặp mắt Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường lập tức sáng quắc.

Tống Thu Thu: "Chẳng lẽ Nguyệt bảo có đối tượng thầm mến mà chúng ta không biết?"

Tô Tiểu Đường: "Không có khả năng... Đối tượng thầm mến nào có thể đánh bại khoai tây? Tớ cũng muốn mở mang tầm mắt!"

Lăng Phong kích động đề nghị với Kỳ Nguyệt: "Nếu là thế thì không phải vừa lúc sao? Cậu thừa dịp này tỏ tình với người ta. Nếu thành công, cậu thuận nước ở bên người đó. Nếu không thành công, cậu chỉ cần nói là chơi thua, quả thật quá hoàn mĩ! Cơ hội nghìn năm có một đấy! Cậu nên cảm ơn tôi mới phải!"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi co giật: "Ha ha, tôi thật cảm ơn cậu!"

Bởi vì Kỳ Nguyệt che màn hình, Cố Hoài chỉ nhìn thấy mỗi chữ "Rọi".

"Nếu khó nói thì không cần phải miễn cưỡng." Bên cạnh truyền đến giọng nói của Cố Hoài.

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng: "Thật ra cũng không phải miễn cưỡng, tớ chỉ sợ quấy rầy đối phương..."

"Chỉ là trò chơi thôi, vì sao lại để ý như vậy?" Cố Hoài dừng một chút mới hỏi tiếp: "Hay là nói, đối phương là người cậu để ý?"

Kỳ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Cố Hoài một cái, gãi gãi đầu: "Nói thế nào nhỉ... Với tớ mà nói... Quả thật là người tớ tương đối để ý..."

Cố Hoài đánh giá Kỳ Nguyệt, ánh mắt dường như trầm hơn một chút.

Lăng Phong đã gấp không chờ nổi mà thúc giục: "Nhanh lên nhanh lên! Không được kéo dài thời gian! Đừng nói cậu lại muốn chơi xấu đấy nhá?"

Kỳ Nguyệt miết miết di động: "Ai chơi xấu! Tôi không thể chuẩn bị một chút sao? Chẳng lẽ cậu tỏ tình đều tùy tiện thế à?"

Kỳ Nguyệt vừa nói vừa thuyết phục bản thân đây chỉ là trò chơi mà thôi, huống chi Cố Hoài đang ngồi bên cạnh, cậu ấy cũng biết trò này, thậm chí cô còn không cần giải thích, có gì phải lo chứ.

"Được được được! Cậu chuẩn bị đi! Mọi người im lặng! Kỳ tổng sắp gọi điện tỏ tình rồi! Đúng rồi, quy tắc cũ, nhớ bật loa ngoài!" Lăng Phong không quên nhắc nhở.

Kỳ Nguyệt câm nín: "Thật ra, không mở loa ngoài cũng được..."

Làm chi cho tốn công vô ích.

Lăng Phong không tán thành: "Không được! Phải bật loa ngoài! Nếu không thì còn gì thú vị nữa chứ!"

"Đúng đúng đúng, không sai!"

Quần chúng ăn dưa cũng sôi nổi phụ họa, thậm chí cả Tô Tiểu Đường và Tống Thu Thu cũng gật đầu.

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi..."

Trong chốc lát, ai nấy đều ăn ý im lặng.

Kỳ Nguyệt hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn vươn tay, gọi cho cái tên kia.

Dường như cùng với lúc Kỳ Nguyệt quay số, lô ghế đột nhiên vang lên một trận tiếng chuông.

Là giai điệu mặc định của máy, không có gì đặc biệt, nhưng vang lên trong hoàn cảnh yên tĩnh này liền có vẻ đột ngột.

Di động trong bàn tay Cố Hoài hơi rung lên.

Anh nâng tay theo bản năng, nhìn thoáng qua màn hình.

Kế đó, trên mặt chàng trai rõ ràng hiện lên một tia kinh ngạc, giây tiếp theo, anh theo phản xạ nhìn sang Kỳ Nguyệt.

Di động Kỳ Nguyệt vẫn hiện trạng thái chưa bắt máy, mà di động Cố Hoài vẫn luôn reo.

Lăng Phong không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ Cố Hoài có cuộc gọi, vì thế vội nói: "Cố Hoài! Mau tắt đi mau tắt đi! Chờ lát nữa hẳn gọi lại sau! Thời điểm khẩn trương như thế, đừng cắt đứt bạn học khoai tây!"
Cố Hoài cười khẽ: "Xin lỗi, chỉ sợ không được, cuộc gọi này rất quan trọng."

Lăng Phong khó hiểu: "Hả?"

Cố Hoài nhấn vào nút bắt máy.

Mà cùng lúc với động tác của anh, bên di động của Kỳ Nguyệt cũng hiện trạng thái đã bắt máy.

Cố Hoài đưa di động đặt bên tai, giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên: "Alo."

Cùng lúc đó, loa điện thoại của Kỳ Nguyệt cũng phát ra một câu: "Alo."

Biểu cảm của mọi người ở đây: "...???"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 136: Tham khảo xem


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Sau khi cuộc gọi của Kỳ Nguyệt được kết nối, giọng truyền đến lại là của Cố Hoài!

Mọi người trên ghế lô nhìn di động Kỳ Nguyệt, lại nhìn sang điện thoại trong tay Cố Hoài, lộ vẻ hoang mang.

Tống Thu Thu là người hô lên đầu tiên: "Ôi đệch! Cái gì vậy trời? Người Nguyệt bảo gọi là đại thần???"

Tô Tiểu Đường kinh ngạc: "Không đúng! Không phải tên chữ D đầu tiên sao?"

Những người khác cũng ngơ ngác: "Đúng thế, đại thần họ Cố, phải là chữ G đầu tiên mới đúng chứ?"(*)

Lăng Phong, Giang Lãng, Tống Thu Thu, Tô Tiểu Đường, còn có mấy nữ sinh ngồi cạnh đều thò lại gần màn hình di động của Kỳ Nguyệt.

Sau đó, mọi người thấy rõ cái tên trên màn hình là: Đại Thần Quang Minh Chiếu Rọi.

Ai nấy đều giật mình: "Thế này cũng được à???"

Lăng Phong sợ ngây người, ngơ ngác nói:"Khó trách cô ấy nói không cần bật loa ngoài cũng được, hóa ra người nhận cũng ở đây!"

Khuôn mặt Giang Lãng đầy vẻ ngưng trọng: "Lăng Phong! Cậu thành thật khai báo cho tớ!"

Lăng Phong mờ mịt: "Tớ khai báo cái gì?"

Giang Lãng: "Đương nhiên là khai báo cậu đã nhận bao nhiêu hối lộ của bạn học khoai tây rồi!"

Lăng Phong: "Đệch! Ai nhận hối lộ của cô ấy!"

Giang Lãng: "Nếu không sao lại trùng hợp như vậy?"

Lăng Phong: "Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai đây?"

...

Kỳ Nguyệt cầm di động, nhìn Cố Hoài đang bắt máy, đột nhiên cảm thấy cuộc gọi này thật sự...

Quá thừa thải...

Lúc này người trên lô ghế đã bắt đầu ồn ào.

"Tỏ tình! Tỏ tình! Tỏ tình!"

"A a a, thật hâm mộ! Tớ cũng muốn tỏ tình với đại thần, nhưng tớ không có lá gan đó! Mà nếu là trò chơi thì khác nha! Tuy rằng đại thần chắc chắn không đồng ý! Nhưng cũng tính là hoàn thành giấc mộng rồi!"

"Phụt, đại thần thảm quá, người khác chơi trò chơi, cậu ấy nằm không cũng dính đạn, còn phải làm công cụ bằng người!"

...

Kỳ Nguyệt xấu hổ lẩm bẩm: "Ừm... cái đó... Xin hỏi một chút, phải tỏ tình thế nào..."

Lăng Phong câm nín nhìn cô: "Không phải chứ? Cả tỏ tình mà cậu cũng không biết?"

Lăng Phong đảo mắt, quay sang khuyến khích Kỳ Nguyệt: "Uầy, để tôi dạy cậu, cậu hãy nói mình nhất kiến chung tình với cậu ấy, ủ mưu đã lâu..."

Giang Lãng cười tủm tỉm: "Đúng vậy! Ăn ngay nói thật là được!"

Mắt thấy Giang Lãng và Lăng Phong đào hố cho Kỳ Nguyệt, Tống Thu Thu thề chết cũng phải bảo vệ tiết tháo của cô: "Cái gì mà ăn ngay nói thật! Cậu đừng nói lung tung! Nguyệt bảo nhà tôi không có!"

Tô Tiểu Đường phụ họa: "Các cậu đang thông đồng đúng không? Mục đích là muốn hố bọn tôi leo lên nóc trường!"

Cố Hoài vẫn luôn im lặng nhìn về phía Kỳ Nguyệt, thuận miệng nhắc nhở một câu: "Lần tỏ tình trước của Kỳ tổng thế nào? Có thể tham khảo."

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi giật: "Lần tỏ tình trước..."

Lần tỏ tình trước, cô phải dùng mất mấy đêm để làm nháp, viết văn án, không thua gì viết văn thi đại học.

Cô nhớ rõ, lúc ấy Sở Mộ Phàm không hề kinh ngạc, anh ta nói "Kỳ Nguyệt, tớ cũng rất thích cậu, cậu là người bạn vô cùng quan trọng đối với tớ".

Tớ thích cậu, nhưng chỉ là kiểu thích giữa bạn bè.

Lúc nghe Sở Mộ Phàm từ chối, nói không đau lòng là không thể nào.

Đại khái bởi vì Sở Mộ Phàm cho cô quá nhiều ảo giác, khiến cô cho rằng anh ta cũng có ý với mình.

Thậm chí, nửa câu đầu "tớ cũng rất thích cậu" của Sở Mộ Phàm đã cho cô có hi vọng mờ ảo.

Tận đến lúc hoàn toàn mất liên lạc, thời gian mới chậm rãi làm phai mờ tình cảm thời cấp ba...

...

(*) Cố Hoài (顾淮) có pinyin là Gù huái, chữ G đầu tiên.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 137: Nguyện ý


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tóm lại, hai chữ "tỏ tình" đối với cô mà nói không phải hồi ức gì tốt đẹp.

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, trả lời theo bản năng: "Không được đâu, thế thì tớ phải viết một bài văn thi đại học tại đây mất."

Cố Hoài hơi nhướn mày: "Không ngờ lần tỏ tình trước của Kỳ tổng lại dụng tâm đến thế?"

"Hừ, dụng tâm đến đâu cũng thất bại rồi, không có giá trị tham khảo..."

Kỳ Nguyệt không để ý đến biến hóa trong biểu cảm của Cố Hoài, chỉ cảm thấy mình đắn đo quá mức, vì thế, cô ngẩng đầu nhìn thẳng Cố Hoài, trực tiếp tỏ tình: "Cố Hoài! Tớ thích cậu!"

Có lẽ do Kỳ Nguyệt tỏ tình quá đột ngột, Cố Hoài nhất thời không kịp phản ứng, đôi mắt trầm tĩnh như mặt biển đột ngột nổi lên một trận sóng thần...

Không đợi cơn sóng trong đáy mắt anh bình ổn, đôi mắt trong veo mang theo vài phần ngây thơ và liều lĩnh tiếp tục nhìn thẳng vào mắt anh, nói tiếp: "Ừm... Cậu nguyện ý làm bạn trai tớ không?"

Ba giây sau khi Kỳ Nguyệt tỏ tình, lô ghế yên tĩnh vang lên một trận hoan hô.

"Oa! Thẳng thắn thế sao?"

"Không phải chứ, vậy là xong rồi? Không nói thêm vài câu à? Lời tỏ tình này có phải hơi qua loa rồi không?"

"Đúng thế đúng thế! Đối phương là Cố Hoài đấy!"

Giang Lãng cười lớn: "A ha ha ha! Cố Hoài nhà tôi được tỏ tình từ nhỏ đến lớn, có loại sóng to gió lớn nào mà chưa từng trải qua, đây chắc là câu tỏ tình qua loa nhất cậu ấy từng nghe rồi!"

Lăng Phong lắc đầu liên tục: "Chậc chậc chậc, bạn học khoai tây, cậu không được rồi. Tớ có lòng tốt cho cậu cơ hội diễn tập, thế mà cậu chỉ nói được nhiêu đó thôi? Nếu tỏ tình thật, vậy chắc cả một chút hi vọng cậu cũng không có rồi!"

...

Kỳ Nguyệt không để tâm đến lời cười nhạo của họ lắm, dù sao chỉ cần hoàn thành trò chơi là được!

Dù sao cô cũng đâu mong đợi Cố Hoài sẽ đồng ý!

Trong lúc mọi người mồm năm miệng mười cười đùa, giọng nói khàn khàn của bản thân Cố Hoài, cùng với giọng phát ra từ di động của Kỳ Nguyệt đồng thời vang lên trên lô ghế:

"Nguyện ý."

Giọng nói du dương như tiếng đàn cello quanh quẩn xung quanh lô ghế, dịu dàng đến mức khiến người ta phải xiêu lòng, nhưng vào lúc này, giọng nói êm tai ấy lọt vào tai người nghe chẳng khác gì tiếng bom nổ.

Người trên lô ghế như bị uống thuốc câm tập thể vậy, im lặng như tờ.

Nụ cười trên môi Giang Lãng biến thành sợ hãi, biểu cảm của Lăng Phong có thể so với gặp quỷ, cả Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường cũng cảm thấy khó tin, đều cho rằng mình xuất hiện ảo giác...

Về Kỳ Nguyệt, cô đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó nghiêng đầu, bày tỏ một dấu chấm hỏi to đùng.

Theo như lời mọi người, Cố Hoài đơn thuần là công cụ bằng người nằm không cũng dính đạn, anh căn bản không cần lên tiếng.

Cho nên Kỳ Nguyệt không ngờ Cố Hoài sẽ đáp lại, thậm chí còn đồng ý...

Đối diện với con ngươi sâu lắng như biển sao của Cố Hoài, trái tim của Kỳ Nguyệt bất giác đập nhanh một nhịp.

Cô biết Cố Hoài cũng biết đây là trò chơi, biết anh nói vậy vì đây là trò chơi, cho nên mới thuận miệng đáp như thế...

Nhưng vì sao...

Đôi mắt Cố Hoài... Khiến cô có ảo giác rằng anh đang nghiêm túc?

Kỳ Nguyệt không biết nói sao nữa, chỉ đành ho một tiếng, bất đắc dĩ nói với Cố Hoài: "Đại thần! Cậu hợp tác quá đi! Làm tớ giật cả mình!"

"A a a! Ghen tị chết mất! Không ngờ lão đại đồng ý thật trời ơi! Đại thần nói cậu ấy nguyện ý! Cậu ấy nguyện ý! Cậu ấy nguyện ý a a a a!"
"Tức chết tớ! Sớm biết thì tớ đã nhét phong bì thông đồng với Lăng Phong rồi! Tớ cũng muốn nghe đại thần nói nguyện ý với tớ a a a!"

...

Nghe người trên lô ghế nói thế, trên đầu Kỳ Nguyệt hiện vài vạch đen, theo bản năng giải thích với Cố Hoài: "Tớ... Tớ không nhét phong bì! Thật sự chỉ do trùng hợp..."

Đôi mắt Cố Hoài hiện lên ý cười, thì thầm bên tai cô: "Nếu lần sau Kỳ tổng muốn nghe tiếp, không cần phong bì, tớ có thể miễn phí."

Kỳ Nguyệt: "..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 138: Chụp ảnh chung


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Phản ứng đầu tiên của Kỳ Nguyệt là hỏi chấm. Lần sau? Làm sao có thể có lần tỏ tình sau?

Phản ứng thứ hai là xong rồi. Tim lại đập loạn rồi!

Lúc tiệc sắp tàn, lại có vài nữ sinh đến gần Cố Hoài, muốn chụp ảnh cùng anh.

Lần chơi thua của Kỳ Nguyệt không chỉ không khiến Cố Hoài tức giận mà anh còn nhiệt tình phối hợp, khiến lá gan của một vài nữ sinh lớn lên, bắt đầu nóng lòng muốn thử.

"Đại thần, làm ơn! Chụp một tấm đi! Chỉ chụp một tấm thôi! Tớ đảm bảo chỉ dùng làm kỉ niệm!"

"Đúng vậy đúng vậy! Bọn tớ giữ riêng cho mình thôi!"

Nhìn các cô gái vây quanh Cố Hoài, Lăng Phong cảm thấy rất câm nín: "Các cậu giữ riêng cho mình? Các cậu muốn dùng ảnh Cố Hoài làm gì?"

Có một nữ sinh trong đó lập tức đáp: "Đương nhiên dùng để bái lạy rồi, cầu học thần phù hộ bọn tớ thuận lợi thông qua luận văn tốt nghiệp rồi!"

"Đúng thế! Nếu không cậu cho rằng dùng để làm gì? Cậu đừng nghĩ bẩn thế nhé!"

Khóe môi Lăng Phong co quắp: "Tôi nói cái gì rồi? Tôi chưa nói cái gì đấy nhá!"

Cố Hoài hơi suy xét một chút, sau đó nói: "Chi bằng mọi người cùng chụp một tấm."

Đối với đề nghị của Cố Hoài, mấy nữ sinh nhìn nhau, cuối cùng đồng thanh đáp: "Được đó được đó! Chụp ảnh chung cũng được!"

Nhiều người như vậy, từng người tiến lên chụp thì làm phiền đại thần quá, có thể cùng đại thần chụp chung một tấm ảnh đã tốt lắm rồi!

Cho nên tất cả mọi người đều đồng ý!

Vì thế, tất cả ăn ý lấy Cố Hoài làm trung tâm, tập trung đứng cạnh anh.

Kỳ Nguyệt vốn ngồi cạnh Cố Hoài, kết quả khi mọi người đứng lên lại bị hai nữ sinh lấn chỗ.

Tống Thu Thu nói thầm: "Chen cái gì..."

Kỳ Nguyệt cũng không để ý, chen thì chen thôi, bên trái cô là Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường, bên phải là Lăng Phong và Giang Lãng, bên cạnh Giang Lãng là hai cô gái kia và Cố Hoài.

Họ nhờ phục vụ chụp giúp, nhân viên phục vụ giơ máy lên: "Mọi người cười lên nào!"

Lúc này, Cố Hoài đột nhiên mở miệng: "Khoan đã."

Sau khi cắt ngang người phục vụ, Cố Hoài tiến đến chỗ Lăng Phong: "Lăng Phong."

"Hả? Sao vậy?" Lăng Phong hỏi.

"Đứng giữa đi." Cố Hoài đề nghị.

Lăng Phong nghe vậy thì cảm động không thôi: "f*ck! Cuối cùng có người nhớ hôm nay là tiệc sinh nhật của tớ rồi!"

Vì thế, Lăng Phong đắc ý bước sang vị trí trung tâm.

Cố Hoài nhường vị trí của mình cho Lăng Phong, sau đó bước đến vị trí của anh ta, cũng chính là vị trí bên cạnh Kỳ Nguyệt.

Hai nữ sinh vừa tranh chỗ không ngờ Cố Hoài sẽ đổi vị trí, lập tức hối hận đến xanh ruột.

Nhưng lúc này mọi người đều đã đứng ngay ngắn, không thể tranh tiếp, chỉ đành không cam lòng mà dậm chân.

"Được được! Tôi bắt đầu chụp nhé! Mọi người cười lên nào! 1, 2, 3! Cà tím!" (*)

Cùng với tiếng chụp của nhân viên phục vụ, ảnh chụp tập thể đã được chụp xong.

"Máy của ai thế! Mau gửi cho tôi với!"

"Tôi cũng muốn!"

"Từ từ, mọi người phải đồng ý, nếu đăng lên vòng bạn bè thì không được phép đăng ảnh gốc!"

"Đúng đúng đúng, chờ bọn tôi chỉnh ảnh!"

...

Rất nhanh, ảnh chụp chung được gửi cho tất cả mọi người, Kỳ Nguyệt cũng có.

Trên ảnh chụp, ai nấy đều cười vui vẻ, trên mặt Cố Hoài cũng treo một nụ cười nhẹ.

Trong bức ảnh, giá trị nhan sắc của Cố Hoài quả thật quá chói mặt, bất luận anh đứng nơi nào, khi mọi người nhìn ảnh này chắc chắn sẽ thấy anh đầu tiên.

Tô Tiểu Đường: "Trời má! Lão đại đẹp trai quá đi mất! Đại thần không cần chỉnh đâu ha!"

Tống Thu Thu chậc lưỡi: "Bạn học hai điểm, ai cho cậu dũng khí vậy! Dám đứng cạnh đại thần luôn!"
Sắc mặt Giang Lãng tối sầm: "Tôi thế nào? Ai đứng cạnh tiểu gia thì tiểu gia vẫn sáng chói nhá!"

Tống Thu Thu quay mặt đi, không thèm phản ứng với cậu ta. Sau đó cô vô tình phát hiện Cố Hoài mặc sơ mi trắng quần đen, trùng hợp hôm nay Kỳ Nguyệt cũng mặc sơ mi trắng quần đen đơn giản.

Tống Thu Thu nhìn ảnh chụp, lại ngẩng đầu nhìn sang Kỳ Nguyệt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Uầy, rõ ràng chúng ta chụp hình tập thể, sao trông giống cậu và đại thần chụp ảnh đăng kí kết hôn quá vậy..."

...

(*) Cà tím (Qiézi): Nói cà tím khi chụp ảnh tương tự như nói từ "cheese". Khi hô từ đó, khóe miệng người nói sẽ nhếch lên trông như đang cười.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 139: Cũng là nụ hôn đầu của cậu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt bị sặc một trận, suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm nghẹn: "Có sao?"

"Sao lại không có! Cậu tự xem đi!" Tống Thu Thu đắc ý nói tiếp, "Lại nói, hành động vừa rồi của đại thần thật quá hả giận! Hai cô gái kia chen lấn cả ngày, cuối cùng đại thần vẫn đứng bên cậu!"

Tô Tiểu Đường cũng vui vẻ: "Đúng thế! Nguyệt bảo, tính tình cậu quá mềm yếu rồi, vừa rồi không nên để họ lấn chỗ!"

Kỳ Nguyệt không nói gì, âm thầm thở dài, nếu không vì lá thư của giáo sư Thẩm, hôm nay cô không định tới...

"Đúng rồi Nguyệt bảo, tớ xém quên mất, tại sao câu nói thật lúc nãy cậu lại sống chết không chịu trả lời? Rốt cuộc là sao vậy?" Tiệc tàn, Tống Thu Thu chợt nhớ đến vấn đề này.

"Đúng vậy! Vấn đề đó khó trả lời lắm hả? Chẳng phải nụ hôn đầu của cậu vẫn còn ư? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì mà bọn tớ không biết?" Tô Tiểu Đường cũng truy hỏi.

Khóe môi Kỳ Nguyệt hơi giật: "Không có! Chỉ là không muốn trả lời mà thôi, không vì gì cả..."

Nếu là trước kia, cô chưa từng có bí mật với Thu Thu và Tiểu Đường.

Nhưng chuyện này, cô lại không có cách nào mở miệng.

Tống Thu Thu sờ sờ cằm, mắt sáng như đuốc: "Ôi má! Đừng nói người cậu hôn đầu tiên là Sở Mộ Phàm đấy nhé? Cậu không muốn tớ biết, nên mới không nói?"

Sắc mặt Kỳ Nguyệt tối sầm: "Sao có thể!"

"Đang nói gì vậy?" Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói của Cố Hoài.

"A? Không! Không có gì!" Kỳ Nguyệt hoảng sợ như thỏ, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

"Tớ gọi xe, cùng đi đi." Cố Hoài đề nghị.

Không đợi Kỳ Nguyệt mở miệng, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đã rối rít cảm ơn: "Được được! Cảm ơn đại thần!"

...

Rất nhanh, một chiếc taxi ngừng tại đây.

"Hình như một chiếc không đủ chỗ?" Tống Thu Thu gãi gãi đầu.

Cố Hoài mở miệng: "Hai cậu cùng Giang Lãng và Lăng Phong về trước đi, tôi cùng Kỳ Nguyệt gọi chiếc khác."

Kỳ Nguyệt lập tức xua tay: "Hả? Thôi thôi! Hay là các cậu đi trước đi, tớ và Thu Thu với Tiểu Đường sẽ gọi chiếc xe khác."

Cố Hoài nhíu mày: "Muộn rồi, ba cô gái các cậu đi cùng nhau không an toàn."

Khuôn mặt Tống Thu Thu cùng Tô Tiểu Đường lấp lánh như sao, đại thần tri kỉ quá đi!

"Đúng vậy đúng vậy! Đại thần nói có lý! Dựa theo lời đại thần mà làm đi! Nguyệt bảo! Bọn tớ về trước nhé! Bye bye ~"

Giang Lãng thò đầu ra khỏi cửa xe: "Cố Hoài, cậu sợ các cô ấy không an toàn, không sợ cậu không an toàn hả? Cẩn thận dê vào miệng cọp!"

Vừa dứt lời đã bị Tống Thu Thu đập một cái: "Miệng cọp cái đầu cậu!"

Nhìn chiếc taxi đang lăn bánh, Kỳ Nguyệt đau đầu đứng tại chỗ: "..."

"Kỳ tổng." Trong gió đêm truyền đến giọng nói dịu dàng của Cố Hoài.

Kỳ Nguyệt nghiêng đầu theo bản năng: "Hả?"

Dưới ánh đèn mờ ảo, đáy mắt Cố Hoài phản chiếu bóng hình cô, anh nhìn cô, dường như suy tư gì đó: "Tớ cảm thấy, cậu đang trốn tớ?"

"Cái... Cái gì! Trốn cậu! Sao có thể! Tớ không có! Sao tớ phải trốn cậu!" Kỳ Nguyệt nhảy dựng như mèo bị dẫm đuôi.

Nhìn phản ứng rõ ràng của cô, Cố Hoài rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt: "Vừa rồi vì sao cậu chọn mạo hiểm?"

Bước chân Kỳ Nguyệt lảo đảo, sắc mặt biến đổi: "Sao cậu lại hỏi thế?"

Cố Hoài nhìn cô gái: "Mạo muội suy đoán, cậu từ chối nói thật, có phải vì... Tối hôm nay, cũng là nụ hôn đầu tiên của cậu?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 140: Cam tâm tình nguyện


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt không ngờ Cố Hoài biết người ấy là mình, cô sợ đến ngây người, lắp bắp hỏi: "Cậu cậu cậu... cậu biết... là tớ???"

Khoảnh khắc giọng nói của cô gái rơi xuống, trong bóng tối, đôi mắt vắng lặng của Cố Hoài chợt biến thành pháo hoa rực rỡ.

Kỳ Nguyệt nói xong mới nhận ra mình tự làm bại lộ, vội bụm miệng.

Nhưng, hiển nhiên đã quá muộn.

Câu vừa rồi không chỉ thừa nhận đó là nụ hôn đầu của cô, mà còn thừa nhận người đêm nay là cô.

Đầu óc Kỳ Nguyệt trống rỗng, cô hoảng loạn giải thích: "Cái đó, ờm... Lúc ấy tắt lửa tối đèn, tớ cũng không dám chắc đã xảy ra chuyện gì, tận đến lúc cậu nói nụ hôn đầu của cậu xảy ra vào một tiếng trước... Tớ... Tớ mới xác định... Thật xin lỗi thật xin lỗi, tớ thật sự không cố ý!!!"

Nhìn bộ dạng khẩn trưởng của thiếu nữ, Cố Hoài tốt bụng đáp: "Không sao đâu."

Thấy Cố Hoài tốt tính như thế, Kỳ Nguyệt xấu hổ không thôi, càng thêm áy náy: "Vậy... Vậy vì sao lúc ấy cậu nói mọi người chỉ đoán đúng một nửa?"

Cố Hoài nhìn thiếu nữ: "Quả thật xảy ra vào lúc cúp điện, bọn họ đoán đúng thời gian rồi. Nhưng, lại đoán sai một ý."

"Đoán sai chỗ nào cơ?" Kỳ Nguyệt khó hiểu.

"Bị cưỡng ép, mới có thể gọi là cưỡng hôn." Cố Hoài thong thả đáp.

Kỳ Nguyệt gật gật đầu: "Đúng thế... Lúc đó do tớ vô tình! Thật sự!"

Cố Hoài cười cười, không nói gì.

Gió đêm hơi lạnh, Kỳ Nguyệt lại cảm thấy nụ cười Cố Hoài mang theo nhiệt độ nóng bỏng, tựa như sóng nhiệt lưu chuyển trong không gian.

Lúc này, taxi đã đến nơi.

Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài lên xe, hai người vừa ngồi xuống ghế sau thì có hai cô gái vội vã chạy lại: "Khoan đã!"

Kỳ Nguyệt nhìn ra cửa xe, hình như là hai cô gái lúc nãy chen chỗ của cô.

Một cô gái trong đó nhìn về phía Cố Hoài đang ngồi trong xe, đôi mắt sáng lấp lánh: "Đại thần, bọn tớ có thể quá giang không? Muộn rồi, hai cô gái như bọn tớ về riêng thì không an toàn lắm!"

Cố Hoài không có ý muốn nói, trực tiếp nhìn sang Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt thấy thế thì ho nhẹ một tiếng: "Vừa lúc trên xe còn hai chỗ, hay để họ cùng đi nhé?"

Cố Hoài: "Tùy cậu."

Cô gái kia liên tục cảm ơn: "Cảm ơn cảm ơn! Đại thần, cậu thật tốt bụng!"

Cô gái còn lại liếc Kỳ Nguyệt một cái, mở miệng nói: "Bạn học, cậu có thể ngồi ghế trước không? Tớ muốn ngồi cùng bạn cùng phòng của mình!"

Kỳ Nguyệt cảm thấy không có gì, muốn gật đầu, nhưng còn chưa kịp đứng dậy, Cố Hoài đang nhắm mắt dưỡng thần kế bên chợt mở mắt ra: "Xin lỗi, tôi không có thói quen ngồi cùng người lạ."

Sắc mặt hai cô gái đó cứng đờ, lập tức cảm thấy xấu hổ không thôi.

Cố Hoài nhàn nhạt nói: "Nếu các cậu muốn ngồi cùng nhau, có thể gọi chiếc xe khác."

Hai cô gái bị Cố Hoài nói đến đỏ mặt, vốn dĩ các cô muốn quá giang, nếu còn muốn chọn vị trí thì hình như không ổn cho lắm...

Nhưng, Cố Hoài nói thẳng như vậy thì quá không cho nhau mặt mũi rồi, hai cô tốt xấu gì cũng là con gái mà!

Các cô là người lạ, chẳng lẽ cô gái kia rất thân với Cố Hoài?

"Khuya rồi, hai cô ấy về riêng có phải có chút không an toàn không?" Kỳ Nguyệt nhỏ giọng nói với Cố Hoài.

Cố Hoài không thèm để ý nhìn hai cô gái kia một cái: "Kỳ tổng, tớ không phải Đấng Cứu Thế, không có cách nào bảo vệ an toàn cho tất cả các cô gái. Họ đều là người trưởng thành rồi, nên chịu trách nhiệm về sự an toàn của mình."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 141: Bởi vì các cậu không thân


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nghe câu trả lời của anh, Kỳ Nguyệt nhất thời nghẹn họng, nhưng vừa nãy anh có nói thế đâu...

Cuối cùng hai cô gái đó vẫn lên xe, có điều họ không dám chọn vị trí nữa, một người ngồi ở ghế phụ lái, người còn lại ngồi ở hàng ghế sau chỗ bên cạnh Kỳ Nguyệt.

Họ vừa lên xe liền nóng lòng muốn thử, dường như muốn bắt chuyện với Cố Hoài. Hình như Cố Hoài hơi mệt, xe vừa chạy anh cũng nhắm mắt lại.

Hai người thấy thế nên không dám quấy rầy, chỉ có thể hậm hực chờ cơ hội, nhưng Cố Hoài vẫn luôn dựa vào chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nhìn dáng vẻ thì chắc đã ngủ rồi.

Kỳ Nguyệt tranh thủ lấy thư tay của giáo sư Thẩm ra, nghiêm túc đọc.

Taxi vững vàng chạy trên quốc lộ, bầu không khí trong xe có vẻ hơi quỷ dị.

Rất nhanh Kỳ Nguyệt đã đọc xong lá thư, đang chuẩn bị đọc lại lần nữa, cô gái ngồi cạnh cô cuối cùng nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi thăm: "Bạn học, cậu là sinh viên năm mấy rồi? Học chuyên ngành nào? Cậu rất thân với đại thần sao?"

"Năm tư, ngành nông học..." Nói tới đây, cô theo bản năng nhìn sang Cố Hoài, do dự một lát mới gật đầu: "Cũng được xem là thân..."

Cô gái kia nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ mở to mắt:"Thật hay giả vậy? Chưa từng nghe đại thần có quen người bạn nữ nào trong trường hết!"

Cô gái ngồi ở ghế phụ lái bĩu môi: "Tớ cũng chưa từng nghe! Trước kia cũng từng có người nói mình rất thân với đại thần, còn ám chỉ mình với đại thần có quan hệ không cạn, nhưng sau đó đã bị đại thần bác bỏ tin đồn..."

Ngụ ý của câu này: "Rất thân" là do Kỳ Nguyệt "tự xưng"!

Kỳ Nguyệt đương nhiên nghe ra ý châm chọc trong lời cô gái đó, bất đắc dĩ mà thở dài trong bụng.

Cô vốn cho rằng mình chưa bao giờ thân với Cố Hoài, nhưng bị đại thần "gõ" hai lần, cô không dám nói không thân nữa!

Huống chi, hôm nay đại thần còn đưa cô thư viết tay của giáo sư Thẩm!

Vì thế, Kỳ Nguyệt chỉ đành đáp: "Ừ, các cậu chưa từng nghe sao? Chắc do các cậu không thân với đại thần!"

Hai cô gái: "..."

Sắc mặt hai nữ sinh kia đen như đít nồi, một đống lời mỉa mai trong bụng đều bị câu này của Kỳ Nguyệt chặn họng.

Kỳ Nguyệt không cảm thấy mình nói sai chỗ nào, cầm thư chuẩn bị đọc tiếp.

Kết quả, vừa chăm chú nhìn lá thư, bả vai cô đột nhiên cảm thấy hơi nặng.

Hình như Cố Hoài ngủ say rồi, vô thức tựa đầu vào vai cô, mái tóc mềm mại nhẹ nhàng quét qua cần cổ cô...

Cơ thể Kỳ Nguyệt chợt cứng đờ, theo bản năng không dám cử động, sợ quấy rầy đến anh.

Mà phản ứng của hai cô gái kia còn khoa trương hơn Kỳ Nguyệt, ai nấy mở to mắt trừng cô, cứ như cô cố tình chiếm tiện nghi của Cố Hoài vậy.

Lúc này, xe giảm tốc độ, hơi lắc lư một chút, Cố Hoài càng nhích lại gần cô hơn.

Cô gái ngồi ở ghế phụ cuối cùng không thể ngồi yên, mở nhạc chuông với âm lượng to nhất.

Cố Hoài hơi nhíu mày, bị tiếng chuông di động đánh thức, chậm rãi mở mắt ra.

Cô gái còn lại âm thầm vui mừng, còn đắc ý liếc xéo Kỳ Nguyệt.

Tầm mắt Cố Hoài đảo xung quanh, nhất thời xuất thần, sau vài giây mới kịp phản ứng mình đang ở đâu, anh chậm rãi ngồi dậy, rời khỏi bả vai Kỳ Nguyệt: "Xin lỗi."

Kỳ Nguyệt xua xua tay: "Không sao không sao..."

Cố Hoài nhéo nhéo mi tâm, khiến mình tỉnh táo một chút rồi mới nhìn Kỳ Nguyệt, hỏi: "Mệt không?"

"Hả?" Kỳ Nguyệt muốn trả lời "Không mệt", cô đang xem thư tay của giáo sư Thẩm, đang tràn đầy sức sống đây này!

"Tớ..." Kết quả, Kỳ Nguyệt còn chưa nói hết câu, Cố Hoài đã cắt ngang lời cô.

Cố Hoài: "Còn xa lắm mới đến trường, mệt thì ngủ một lát đi."
Nói xong, anh trực tiếp vươn tay, ấn đầu Kỳ Nguyệt lên bả vai mình.

Kỳ Nguyệt: "...???"

Hai cô gái kia: "..."
 
Back
Top Bottom