Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3479


Băng Nhi lo lắng cho công chúa Lộ Khiết, lạnh lùng nói với Thiết Chùy: “Tránh

ra”. Nhưng Thiết Chùy không động đậy, các cận vệ khác thấy thế cũng bao vây lại. Không ít người còn cho tay vào túi.

Ngay lúc Băng Nhi chuẩn bị ra tay, Quan Hạ Nhi chạy đến ngăn giữa cô ta và Thiết Chùy, giải thích với Thiết Chùy: “Là tướng công bảo Băng Nhi vào”.

Nghe thế, Thiết Chùy đưa mắt nhìn vào trong, vừa lúc nhìn thấy Kim Phi bước ra.

“Thiết Chùy, để cô ta vào đi, ta có vài lời muốn hỏi cô ta”. Nói xong, Kim Phi vẫy tay với Băng Nhi.

Thật ra tự Thiết Chùy cũng hiểu rõ, nếu Băng Nhi muốn hại Kim Phi thì có quá nhiều cơ hội, mình cũng không cản được.

Hơn nữa Kim Phi đã nói thế, anh ta bèn nghiêng người đứng sang một bên. Băng Nhi trợn mắt nhìn anh ta, nhanh chân bước vào trong.

Đầu tiên cô ta lo lắng nhìn công chúa Lộ Khiết, sau đó nhìn Kim Phi: “Tiên sinh muốn hỏi gì?”

“Điện hạ các cô sốt từ lúc nào?”, Kim Phi hỏi. “Chuyện này..., Băng Nhi ngẫm nghĩ, cúi đầu đáp: “Ta cũng không biết...”

“Cô không biết hả?”, Kim Phi sửng sốt: “Có phải cô là thị nữ bên cạnh cô ta không thế? Điện hạ bị sốt mà cô cũng không biết?”

“Hai ngày nay điện hạ cứ không ngủ được, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ tỉnh dậy, chiều hôm qua ta thấy điện hạ ngủ say nên không dám quấy rầy, muốn ngài ấy ngủ thêm một lát...”, Băng Nhi giải thích.

“Chiều hôm qua ngủ lúc canh mấy?”, Kim Phi hỏi.

Băng Nhi ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hình như là ngủ giờ Dậu”.

“Ngủ đến lúc nào thì dậy?”, Kim Phi lại hỏi.

“Lúc tiên sinh và phu nhân đến, điện hạ vừa thức dậy”, Băng Nhi trả lời.

Nghe xong, Kim Phi dở khóc dở cười: “Đại tỷ ơi, ngủ từ giờ Dậu hôm qua đến tận trưa hôm nay, cô nghĩ bình thường lắm sao?”

Lúc nãy nhìn thấy mắt công chúa Lộ Khiết hơi sưng, còn tưởng cô ta ngủ không ngon, bây giờ mới biết là ngủ quá nhiều cũng bị sưng mắt.

“Sáng hôm qua Chu đại phu đến, ta nói với cô ấy là điện hạ ngủ không ngon, Chu đại phu nói sẽ kê một số loại thuốc để xoa dịu thần kinh và giúp dễ ngủ, ta cứ nghĩ là do tác dụng của thuốc, hơn nữa..."

Nói đến đây, Băng Nhi lén nhìn công chúa Lộ Khiết, muốn nói lại thôi.

“Hơn nữa cái gì?”, Kim Phi hỏi: “Cô nói mau đi”.

Thấy công chúa Lộ Khiết không nói gì, Băng Nhi nhỏ giọng nói: “Bình thường điện hạ của bọn ta ngủ cũng khá nhiều...”

“Vậy trong lúc đó cô không nghĩ đi xem thử sao?”

“Gần đây điện hạ cứ ngủ không ngon, khó khăn lắm mới ngủ say, ta sợ đánh thức ngài ấy nên không làm phiền”, Băng Nhi giải thích.

“Có phải điện hạ còn thị nữ khác ở Đông Man không?”, Kim Phi hỏi.

“Vâng”, Băng Nhi gật đầu: “Ngoài ta và Sương Nhi, còn có Tiểu Vũ và Tiểu Tuyết, nhưng họ không đến”.

“Có phải bình thường Tiểu Vũ và Tiểu Tuyết phụ trách việc ăn uống hàng ngày, cô và Sương Nhi phụ trách sự an toàn của cô ta?”

“Sao tiên sinh biết?”, Băng Nhi nghiêng đầu hỏi. “Ta đoán”, Kim Phi tùy tiện che giấu. Y bỗng cảm thấy Băng Nhi hơi ngốc.

Xem ra ông trời cũng công bằng, cho Băng Nhi một võ công cao cường và bản lĩnh xuất sắc nhưng lại lấy đi một ít trí thông minh của cô ta.

Băng Nhi vừa định nói gì đó, Sương Nhi bưng chậu nước vào, trong chậu nước còn có một cái khăn màu trắng.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3480


Vận may của Quan Hạ Nhi khá tốt, lúc cô mới chạy đến, Chu Cẩm vừa mới ra khỏi phòng phẫu thuật không lâu, vẫn đang ăn cơm.

Nghe tin công chúa Lộ Khiết bị sốt, Chu Cẩm vội vàng ăn cơm rồi đi theo Quan Hạ Nhi đến làng Quan Gia.

Không có Quan Hạ Nhi ở đây, Kim Phi cũng không tiện ở lại gian nhà chính nên đã đi đến dưới tán cây trong sân, im lặng chờ đợi.

Chưa ngồi được bao lâu, Băng Nhi đã vội vàng chạy đến.

Cô gái vốn vẫn luôn lạnh lùng, giờ đây lại đầy vẻ luống cuống, giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở: “Tiên sinh, tiên sinh, điện hạ hôn mê rồi!”

“Hôn mê rồi?” Kim Phi đứng bật dậy.

Vào lúc nấy, khi Băng Nhi nói công chúa Lộ Khiết thích ngủ nướng, công chúa Lộ Khiết không có phản ứng gì mà chỉ ngơ ngác nhìn y, Kim Phi cảm thấy trạng thái của cô ta hơi có vấn đề.

Không ngờ rằng cô ta lại hôn mê nhanh đến thế.

Lúc này Băng Nhi đã hoàn toàn hoảng loạn, ở Đại Khang này, ngoại trừ Giang Văn Văn và Kim Phi ra, cô ta không quen biết ai cả. Giang Văn Văn chỉ là một nhân viên hộ tống, mà Kim Phi lại là sư phụ của Chu Cẩm, Băng Nhi chỉ có thể cầu xin Kim Phi giúp đỡ: “Tiên sinh, ngài mau đến xem điện hạ đi!”

Thật ra Kim Phi không muốn vào trong cho lắm.

Bởi vì y biết y đang ở đâu.

Mặc dù giỏi chế tạo máy móc nhưng y thực sự không biết nhiều về y thuật.

Nhưng hiện tại Chu Cẩm vẫn chưa đến nên y chính là người có y thuật tốt nhất ở trong sân, y chỉ có thể đi chung với Băng Nhi vào trong phòng.

Vì đang bị thương ở sau lưng nên hiện tại, công chúa Lộ Khiết chỉ đắp một lớp chăn mỏng nằm trên giường.

Kim Phi gọi một tiếng trước, thế nhưng công chúa Lộ Khiết vẫn nằm im bất động tựa như đang ngủ vậy.

Kim Phi buộc phải vén lớp chăn trên lưng công chúa Lộ Khiết lên, nhìn vào vết thương.

Kết quả nhìn thấy vết thương đang sưng tây lên, chỗ vết khâu có vài đốm trắng nhỏ, rõ ràng là bị mưng mủ.

Ngay khi Kim Phi đang luống cuống tay chân, bên ngoài lại vang lên tiếng vó ngựa.

Sau đó Quan Hạ Nhi dẫn theo Chu Cẩm đi vào. “Tiên sinh, tình huống ra sao?” Chu Cẩm vừa mở hòm thuốc lấy rượu với khăn lau tay ra vừa nói.

“Vết thương đã mưng mủ, sốt cao, đã vào trạng thái hôn mê.” Kim Phi trả lời.

“Hôn mê?” Chu Cẩm nghe vậy, ném khăn tay xuống rồi đi đến.

Trước hết là chạm tay vào trán công chúa Lộ Khiết, sau đó hé mí mắt lên kiểm tra.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3481


Chu Cẩm nói xong thì nhìn về phía Băng Nhi: “Lát nữa ta sẽ đưa cho các ngươi một chai rượu, cứ cách một giờ, các ngươi phải lau nách, ngực, chân và bắp đùi cô ta một lần, tránh để sốt quá cao hỏng người, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi!” Băng Nhi, Sương Nhi vội vàng gật đầu.

Chu Cẩm nhìn về phía Kim Phi: “Tiên sinh, gian phòng này có hơi bí, nếu người có thể làm gì đó thì tốt nhất nên chuyển chỗ ở mới cho cô ta.”

Công chúa Lộ Khiết đang ở nhà cũ của người dân làng Quan Gia, cả nhà người này đang làm việc trong làng Tây Hà, ngày nào cũng đi đi rồi về cũng không tiện, nên đã đến khu nhà ở tập thể của xưởng dệt ở.

Loại nhà cũ này thấp lùn, cửa sổ cũng rất nhỏ, mùa hè vừa bí vừa nóng bức, không khí lưu thông không tốt, đúng là rất bất lợi cho việc phục hồi của bệnh nhân.

Kim Phi còn chưa kịp mở miệng, Quan Hạ Nhi đã nói trước: “Đương gia, không phải chúng ta còn vài căn nhà đang bỏ trống sao, cho Lộ Khiết muội muội đến đó ở đi, làm vậy sẽ dễ dàng chăm sóc muội ấy hơn, đỡ để muội ấy ngày nào cũng phải chạy ngược chạy xuôi.”

Băng Nhi nghe vậy tràn đầy mong đợi nhìn Kim Phi: “Tiên sinh yên tâm, sau khi bọn ta đến đó, nhất định sẽ không quấy rầy ngài!”

Vì cứu mình nên công chúa Lộ Khiết mới bị thương, Quan Hạ Nhi cũng đã nói như vậy Kim Phi còn nói được gì nữa chứ?

Y chỉ có thể gật đầu nói: “Chỉ cần nhóm Băng Nhi không chê là được.”

“Không chê, không chê mà!” Băng Nhi vội vàng xua tay: “Đa tạ tiên sinh, tiên sinh yên tâm, ta với Sương Nhi sẽ lập tức đưa điện hạ đến đó, nhất định sẽ không làm phiền ngài!”

“Cứ sắp xếp như vậy đi.” Quan Hạ Nhi nói: “Các người dọn một ít đồ đạc của Lộ Khiết muội muội đi, ta sẽ cho xe ngựa vào.”

“Rõ!” Băng Nhi nói xong, lập tức lấy quần áo của công chúa Lộ Khiết trong chiếc hộp nằm cạnh giường ra.

Kim Phi thấy vậy, lập tức đi ra ngoài..

Sau một chốc Băng Nhi cõng công chúa Lộ Khiết đi ra, Sương Nhi đi theo bên cạnh xách theo vài cái bọc.

Nhóm người lên xe ngựa, Kim Phi không lên theo mà chọn cưỡi ngựa.

Khi nhóm người đi đến giao lộ ở lối vào làng Tây Hà, Chu Cẩm đã nháy mắt với Kim Phi.

Kim Phi hiểu ý, đi theo phía sau Chu Cẩm mấy bước: “Sao vậy?”

“Tiên sinh, tình hình của cô ta không ổn lắm!” Chu Cẩm nói nhỏ: “Triệu chứng viêm của cô ta khá nghiêm trọng, đang hôn mê lại không thể bón thuốc được, nên chỉ có thể dùng cách lau chùi bằng rượu để hạ nhiệt, nhưng e là hiệu quả sẽ có hạn chế, nếu như cô ta không qua khỏi, mong người và bệ hạ nhất định phải

chuẩn bị tinh thần!”

“Nghiêm trọng đến vậy sao?” Kim Phi cau mày hỏi: “Còn cách nào khác không?”

Công chúa Lộ Khiết không phải là một người dân Đông Man bình thường, nếu cô ta chết ở làng Tây Hà, Kim Phi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

Tình hình giữa Đại Khang và Đông Man sẽ càng trở nên ác liệt hơn.

“Tạm thời thì con không còn cách nào khác, chỉ có thể đợi Ngụy tiên sinh trợ lại xem ông ấy có cách nào khác không.” Chu Cẩm bất lực trả lời.

“Nguy tiên sinh đi đâu vậy?” Kim Phi hỏi.

“Một người bạn già của ông ấy đã qua đời, tiên sinh đã đi đến Quảng Nguyên để truy điệu bạn cũ rồi.” Chu Cẩm trả lời: “Bọn ta đã viết thư và cho người nhanh chóng đưa đến Quảng Nguyên, nếu thuận lợi, hôm nay tiên sinh sẽ nhận được thư, dù ông ấy không trở về cũng sẽ chỉ cho con cách làm.”

“Được, ta biết rồi.” Kim Phi gật đầu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3482


Khi Kim Phi vào Ngự Thư Phòng, Cửu công chúa đang xem bản tấu.

Kim Phi ngồi đối diện với cô ấy, y hỏi: “Sao vậy?”

“Đây là tin chiến sự từ đất Tần truyền về, phu quân, chàng xem đi.”

Cửu công chúa lấy một tờ tin chiến sự từ tập bên cạnh, đưa cho Kim Phi.

Chiến đấu ở đất Tần vẫn luôn diễn ra, nhưng sau thất bại của cha con Tân vương ở kênh Hoàng Đồng, không có trận chiến lớn nào diễn ra nữa, quyền quý, gia tộc quyền thế ở địa phương chỉ chống cự lẻ tẻ.

Nhưng hình thức chống cự lẻ tẻ này càng khiến người ta chán ghét hơn những trận chiến quy mô lớn.

Tay sai cường hào ác bá của nhóm người quy thuận, quyền quý và gia tộc quyền thế cũng sợ bị đội Chung Minh xử lý, đã kháng cự rất quyết liệt.

Hơn nữa bọn họ đều là bọn cường hào ác bá, rất quen thuộc với địa hình địa phương, nhân viên hộ tống vừa đến bọn họ đã ẩn náu trong rừng sâu núi thẳm, đội nhân viên hộ tống chủ lực vừa đi họ đã đánh úp những thành viên của đội Chung Minh ở lại để phân chia địa bàn.

Sau này Kim Phi bảo nhân viên hộ tống huy động thợ săn địa phương dẫn đường, khi đó tình hình này mới được giải quyết.

Những thợ săn địa phương quen thuộc với núi rừng hơn so với bọn cường hào ác bá của đám gia tộc quyền thế, nhân viên hộ tống dẫn họ đi vòng quanh núi trên phi thuyền, như vậy có thể tìm ra nơi ẩn nấp của đối phương, sau đó phái đội chủ lực đi tiêu diệt chúng.

Nửa đầu của tin chiến sự về cơ bản nói đến việc gần đây đã tìm thấy những điểm ẩn náu của cường đạo, Kim Phi đọc rất nhanh.

Khi thấy nửa sau của tin chiến sự, chân mày Kim Phi nhíu càng chặt hơn.

Khoảng thời gian gần đây, quyền quý, gia tộc quyền thế của đất Tần đã chia đội ngũ của chúng ra, nhiều tên tay sai chia thành nhóm ba đến năm người, hoặc là hạ độc nhân viên hộ tống, hoặc là đánh lén những nhân viên hộ tống đi tuần tra một mình hoặc đi theo cặp.

Nếu trước đây là cách đánh du kích thì bây giờ là đánh gián điệp bí mật, khiến nhân viên hộ tống vô cùng khốn khổ.

Thời gian gần đây, thương vong của nhân viên hộ tống ở đất Tần vẫn luôn tăng vọt, thậm chí có cả một nhóm nhân viên hộ tống của một tiểu đoàn bị trúng độc, lại bị đối phương đánh lén vào ban đêm, khiến hàng chục người thiệt mạng.

Cửu công chúa không nghĩ ra cách gì, nên tìm Kim Phi bàn bạc đối sách.

“Phu quân, chàng cũng là một lão tướng dẫn binh lính đi đánh trận, chàng có cách đối phó không?” Cửu công chúa hỏi.

Kim Phi nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát, sau đó khẽ lắc đầu. Sở trường của y là đối đầu trực diện với quân địch bằng chiến thuật và vũ khí càng tiên tiến hơn, Kim Phi không biết gì về cách đánh gián điệp bí mật quy mô nhỏ này.

Thực ra đây cũng là một quá trình một chính quyền bắt đầu từ con số không phải trải qua.

Cửu công chúa đã chuẩn bị tâm lí về chuyện này, nhưng Kim Phi đã đạt được quá nhiều thành tựu không thể tưởng tượng được, Cửu công chúa hi vọng lần này y vẫn có thể tạo nên ký tích như cũ.

Thấy Kim Phi lắc đầu, dù Cửu công chúa hơi thất vọng nhưng điều này cũng nằm trong dự đoán.

“Vậy gần đây ta sẽ nhờ Hàn Phong tìm thêm nhiều nhân lực.” Cửu công chúa than thở một câu sau đó hỏi: “Phu quân, chàng đi bằng gì mà đến đây nhanh vậy?"

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3483


“Chỉ mong cô ta có thể chịu đựng được.” Giọng điệu của Kim Phi cũng bất lực.

Công chúa Lộ Khiết bị thương vì đỡ mũi tên thay y, nếu chết vì nguyên nhân này, trong lòng Kim Phi sẽ luôn có vướng mắc.

“Đúng rồi, Vũ Dương, nàng sắp xếp Cục tình báo viết thư cho Thiết Tử ca, nói chuyện này với anh ta.” Kim Phi nhắc nhở: “Lỡ như Công chúa Lộ Khiết thực sự chết ở làng Tây Hà, những người đi theo cô ta có khả năng sẽ đánh thành Du Quan, bảo Thiết Tử ca chuẩn bị trước.”

“Được!” Cửu công chúa cầm bút, viết chuyện này vào cuốn sổ bên cạnh.

“Vậy được, ta đi xem cô ta trước đây.”`

Kim Phi đứng dậy chuẩn bị đi thì nhìn thấy Chuâ Nhi đi vào.

“Bệ hạ, Tiểu Ngọc đại nhân xin gặp”.

“Cô ấy có nói có chuyện gì không?” Cửu công chúa hỏi.

“Chuyện của Trần tú tài, cô ấy đến báo cáo.” Châu Nhi trả lời. Kim Phi nghe vậy cũng dừng chân. Y rất muốn biết vì sao Trần tú tài lại tạo phản.

“Vậy để cho cô ấy vào đi.” Cửu công chúa gật đầu, ra hiệu cho Châu Nhi gọi Tiểu Ngọc vào.

Một lát sau, Tiểu Ngọc đi vào cùng Châu Nhi. “Bệ hạ, tiên sinh!”

Cô ấy hành lễ với hai người, sau đó lấy ra một chồng tài liệu trong túi: “Đây là lời khai của Trần tú tài!”

Kim Phi đưa tay nhận lấy, sau đó để trên bàn của Cửu công chúa, hai người cùng kiểm tra.

Một lúc lâu sau, Cửu công chúa ngẩng đầu lên nói: “Không phải đầu người này bị cửa kẹp đấy chứ? Tự mình đa tình đến nông nỗi này?”

Kim Phi cũng thở dài.

Theo lời khai của Trần tú tài, sỡ dĩ hắn phản bội là vì cảm thấy Kim Phi đang chèn ép hắn.

Kim Phi lập nên xưởng dệt, vợ của Trần tú tài đi làm ở xưởng dệt, sau đó nghe nói xưởng dệt muốn tuyển kế toán nên đã bảo Trần tú tài đến đăng ký.

Thực ra Trần tú tài không muốn đi lắm, cảm thấy mỗi ngày tiếp xúc với những vật có mùi tiền, sẽ làm bẩn thân phận tri thức.

Nhưng vợ hắn làm việc ở xưởng dệt, kiếm tiền ngày càng nhiều, khiến hắn cảm thấy áp lực nên mới đến thử.

Vì đều là người ở làng xung quanh, lại là tú tài nên Đường Đông Đông đã nhận hắn.

Sau này tiêu cục Trấn Viễn thiếu quan văn nên Đường Đông Đông đã tạm thời phái hắn đến tiêu cục Trấn Viễn làm viên quan nhỏ ở đội hậu cần, sau đó hắn vẫn luôn làm việc ở tiêu cục Trấn Viễn.

Có một ngày, quan viên nhân viên hộ tống phụ trách nhân sự đột nhiên tìm Trần tú tài, hỏi hắn có muốn đến làm việc ở xưởng thuốc nổ không.

Trần tú tài lập tức ý thức được đây là cơ hội tốt để lấy tiếng.

Khi đó, lựu đạn đã được sử dụng rộng rãi, tầm quan trọng của xưởng thuốc nổ cũng là điều đương nhiên.

Chỉ cần làm việc ở xưởng thuốc nổ một thời gian, sau khi ra ngoài, lý lịch cũng sẽ đẹp hơn nhiều.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3484


Cửu công chúa cũng vì suy nghĩ kỳ lạ này nên mới nói đầu hắn bị cửa kẹp. Kim Phi cũng có chút dở khóc dở cười.

Đừng nói y, ngay cả nguyên chủ cũng không có chút ấn tượng nào đối với hắn.

Kim Phi không hề biết hắn đã đến làng Tây Hà làm việc, cũng sẽ không chèn ép một tú tài không quan trọng.

Thật ra, lúc đầu Trần tú tài cũng không tự mình đa tình như vậy, tất cả đều bắt nguồn từ một người bán hàng rong.

Năm ngoái hắn về thăm người thân, gặp một người bán hàng rong buôn bán bánh táo tàu, hai người gặp nhau ở trong làng, người bán hàng rong thấy Trần tú tài ăn nói không giống người dân bình thường, đã nói chuyện với Trần tú tài thêm mấy câu.

Sau này mới biết Trần tú tài là tú tài, còn làm quan văn ở tiêu cục Trấn Viễn nên rất bội phục hắn, nói phải cảm ơn tiêu cục Trấn Viễn đã tiêu diệt thổ phỉ, người bán hàng rong mới dám ra ngoài buôn bán.

Cuối cùng còn kéo Trần tú tài lên trấn ăn cơm. Trần tú tài không từ chối được nên đã đi cùng người bán hàng rong. Trong bữa cơm, người bán hàng rong luôn tâng bốc nịnh hót Trần tú tài.

Trần tú tài được tâng bốc đến mức không nhịn được đã kể chuyện bản thân làm việc ở xưởng thuốc nổ.

Lúc đó người bán hàng rong không hỏi gì nhiều, mà nói gần đây muốn bán bánh táo tàu gần làng Trần Gia, muốn ở nhờ ở nhà Trần tú tài mấy ngày.

Phần tử tri thức da mặt mỏng, Trần tú tài lại vừa ăn cơm của người ta, hơn nữa đối phương luôn sùng bái ngưỡng mộ hắn nên Trần tú tài đã không từ chối đối phương, để đối phương sống ở phòng phụ nhà mình.

Mấy ngày sau đó, cứ giữa trưa người bán hàng rong sẽ quay về, trò chuyện với Trần tú tài.

Dần dần, lại nói đến chuyện làm việc ở xưởng thuốc nổ.

Thế là người bán hàng rong nói vì Trần tú tài thi đậu tú tài, Kim Phi không thi đậu tú tài, nên đã ghen ghét Trần tú tài, cố ý điều hắn xuống xưởng thuốc nổ, không để hắn chuyển đến nơi khác.

Khi đó tiêu cục Trấn Viễn đang trong thời gian mở rộng, rất nhiều nhân viên hộ tống kì cựu cùng Trần tú tài tham gia vào quân đội, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã được thăng chức lên làm đội trưởng, trung đội trưởng, thậm chí có một số người đã lên làm đại đội trưởng.

Mà Trần tú tài đến làm việc ở xưởng thuốc nổ, vẫn chưa được thăng chức lần nào.

Sau khi nghe người bán hàng rong 'phân tích”, Trần tú tài đã quên đi việc đến làm việc ở xưởng thuốc nổ là lựa chọn của bản thân hắn, dần đồng ý với quan điểm của người bán hàng rong, nghĩ rằng Kim Phi đố ky hắn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3485


Trần tú tài phụ trách nhà kho, mỗi lần xử lý hàng bị lỗi hắn đều đi theo để tính toán.

Vì vậy hắn đã lợi dụng công việc của mình, đuổi những người thợ khác rồi đưa kíp nổ đến nơi đã hẹn với người bán hàng rong.

Lần thứ hai Trần tú tài đi xử lý hàng bị lỗi, phát hiện không thấy kíp nổ giấu lần trước đâu nữa, nhưng trong bụi cỏ lại thấy hai thỏi vàng lớn.

Dù tiền lương của Trần tú tài không thấp, nhưng hai thỏi vàng lớn đó tương đương với tiền lương mấy chục năm của hắn.

Một lần mạo hiểm đã có thể đổi lấy tiền lương mấy chục năm, đây là điều trước đây ngay cả nghĩ Trần tú tài cũng không dám nghĩ đến.

Nếu trước đây hắn bị ép, vậy sau khi nếm được vị ngọt, Trần tú tài đã chuyển từ bị ép sang tự nguyện.

Hơn nữa sau mấy lần nhận được vàng, Trần tú tài càng nổi lòng tham.

Người bán hàng rong đã nói với hắn, chỉ cần hắn lấy được công thức điều chế thuốc nổ, hắn muốn bao nhiêu vàng bạc châu báu hay thê thiếp thì có bấy nhiêu! Nếu thế lực đứng sau người bán hàng rong dùng cung nỏ hạng nặng để chiếm được thiên hạ, thì ít nhất sẽ cho hắn chức đại quan nhị phẩm.

Trần tú tài không hề biết chức đại quan nhị phẩm có nghĩa là gì, nhưng hắn thực sự đã dao động.

Vì vậy hắn đã thăm dò quy trình sản xuất thuốc nổ, và sử dụng nguyên liệu trong kho để thử nghiên cứu lựu đạn và kíp nổ, muốn suy luận ngược lại công thức chế thuốc nổ.

Nhưng đáng tiếc hắn vẫn chưa hoàn thành những việc này, đột nhiên phát hiện thanh tra của Quân Pháp Đường đã vào xưởng thuốc nổ.

Không biết vì có tật giật mình hay khả năng quan sát nhạy bén, Trần tú tài ngay lập tức ý thức đã xảy ra chuyện gì đó với kíp nổ bản thân đã tháo ra.

Sau này thanh tra tìm hắn nói chuyện, dù không nói thẳng chuyện Đông Hải, nhưng Trần tú tài phán đoán qua nội dung thanh tra tiết lộ, hắn biết bản thân đoán đúng rồi.

Khoảng thời gian sau đó, Trần tú tài sống trong sợ hãi.

Hắn phụ trách kho hàng, là một trong số những người có thể tiếp xúc trực tiếp với kíp nổ, là đối tượng quan sát quan trọng của thanh tra, không lâu sau đó, thanh tra đã tìm hắn nói chuyện lần thứ hai.

Trong lần nói chuyện đó, thanh tra 'vô tình tiết lộ chuyện Đông Hải, và nói rằng Kim Phi nghỉ ngờ vụ nổ là do kịp nổ gây ra, hơn nữa đã phái Thiết Chùy là cao thủ về phá mìn đến Đông Hải xác nhận, khi về đã có thể lần theo manh mối để tìm hiểu nguồn gốc.

Dù sao Trần tú tài cũng không phải là gián điệp chuyên nghiệp, dù biết thanh tra nói như vậy có thể là đang hù dọa hắn, nhưng vẫn lo lắng.

Sau mấy ngày nơm nớp lo sợ, cuối cùng Trần tú tài đã chọn cách chạy trốn. Dù hắn không lấy được công thức chế thuốc nổ, nhưng chỉ dựa vào những thỏi vàng người bán hàng rong đã đưa cho hắn thì cũng đủ để hắn thoải mái một đời rồi.

Nhưng đáng tiếc thanh tra đã vây kín khắp nơi xung quanh xưởng thuốc nổ từ lâu.

Trần tú tài chưa chạy đến bờ sông đã bị phát hiện, trong cơn tuyệt vọng, mới xảy ra chuyện uy h**p Quan Thất Ca, cuối cùng đã bị Hầu Tử bắt lại.

Sau khi Kim Phi đọc xong, cũng không biết nói gì về Trần tú tài.

Y thở dài nhìn Tiểu Ngọc: “Tìm được người bán hàng rong đó chưa?”

“Chưa” Tiểu Ngọc trả lời: “Thẻ ngà người bán hàng rong đó dùng nếu không phải đồ giả thì là trộm của người khác, bọn ta lần theo thẻ ngà đó để tìm người nhưng lại tìm thấy một cựu binh bị gãy tay, hoàn toàn không phù hợp với những gì Trần tú tài miêu tả.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3486


Các loại và tỷ lệ nguyên liệu của xưởng thuốc nổ cũng được mua dựa trên tỷ lệ gần đúng của thuốc nổ.

Trong vòng một hai tháng thì có thể không nhận ra, nhưng quan sát một thời gian, ví dụ như trên bảng tổng hợp cuối năm, có lẽ sẽ tổng kết được.

Cách điều chế thuốc nổ không phức tạp, Trần tú tài lại phụ trách nhà kho, vừa hay có thể tiếp xúc với bảng tổng hợp này, còn có thể lấy được những nguyên liệu cần dùng, nếu cẩn thận thử, Kim Phi có chút lo lắng hắn đã thử được.

Cũng may Tiểu Ngọc lắc đầu: “Theo lời khai của Trần tú tài, mỗi lần hắn thí nghiệm đều tỏa ra rất nhiều khói đặc, nên cơ hội thích hợp để hắn thí nghiệm rất ít, chỉ lén thử nghiệm mấy lần, nhưng đều không thành công.

Nghe vậy, Kim Phi và Cửu công chúa nhìn nhau. Đây là bí mật chỉ có y và Cửu công chúa mới biết.

Vì để ngừa trường hợp có người biết được cách điều chế thuốc nổ thông qua nguyên liệu, vì vậy Kim Phi đã bổ sung những nguyên liệu hoàn toàn không cần thiết vào danh sách mua nguyên liệu của xưởng thuốc nổ.

Cho hai nguyên liệu này vào công thức thuốc nổ không chỉ tạo ra lượng lớn khói đặc mà còn trung hòa những nguyên liệu khác khiến nó không thể phát nổ.

Chỉ có Kim Phi, Cửu công chúa và một nhân viên hộ tống trông coi xưởng muối biết công thức thực sự.

Nhân viên hộ tống này đã từng là một trong những cận vệ của Kim Phi, sau này được điều đến tiêu cục đảm nhận chức trung đội trưởng, trong trận chiến ở dốc Đại Mãng đã bị quân địch chém đứt cánh tay trái, vì vậy sau này đã được Trương Lương sắp xếp đến xưởng muối trông coi kho hàng.

Xưởng muối cũng ở huyện Kim Xuyên, cũng được coi là nội địa của chính quyền Xuyên Thục, nếu xưởng muối có chuyện gì nguy hiểm, chứng minh chính quyền Xuyên Thục gặp mối nguy hiểm rất lớn.

Nhiệm vụ Kim Phi đã giao cho anh ta là nếu xưởng muối rơi vào tay giặc, y và Cửu công chúa gặp nạn, nhân viên hộ tống cần phải nhanh chóng chạy trốn, sau đó giúp đỡ con cháu của y hoặc nhóm người Quan Hạ Nhi Đường Tiểu Bắc, Đường Đông Đông, nếu bọn họ cũng gặp nạn thì giúp đỡ nhóm người Trương Lương, Lưu Thiết, Khánh Hoài.

Xưởng muối là xưởng dân sinh, cho dù có người cướp chính quyền thì trong tình huống bình thường cũng sẽ ép thợ tiếp tục sản xuất, sẽ không giết hàng loạt thợ của xưởng muối.

Hơn nữa xưởng muối rất gần sông Gia Lăng, kỹ năng bơi của người nhân viên hộ tống này cũng rất giỏi, nếu gặp nguy hiểm có thể chạy trốn bằng sông Gia Lăng.

Ai ngờ được Kim Phi sẽ giao công thức điều chế thuốc nổ cho một nhân viên hộ tống trông coi nhà kho chứ?

Vì vậy khả năng người nhân viên hộ tống này có thể trốn thoát là rất lớn.

Ngoài chuyện này ra, Cửu công chúa còn sắp xếp mấy mật thám, giả mạo tử tù xen lẫn vào trong xưởng thuốc nổ.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3487


“Theo như Trần tú tài khai, hắn muốn thử nghiệm công thức điều chế thuốc nổ, sau đó kiếm sống bằng nó, nên không nói chuyện danh sách mua nguyên liệu cho người bán hàng rong.” Tiểu Ngọc nói.

“Có thể xác nhận được hắn nói thật không?” Cửu công chúa hỏi: “Lỡ như hắn đã giao danh sách mua nguyên liệu cho người bán hàng rong đó nhưng sợ bị trừng phạt nên đã cố ý nói như vậy thì sao?”

Đây là chuyện cô ấy lo lắng nhất. “Chắc là không.” Tiểu Ngọc nói: “Trần tú tài là một thư sinh, không hề làm được việc gì, chúng ta cũng không tra tấn, chỉ lấy dụng cụ tra tấn ra rồi nói với hắn,

hắn đã sợ đến mức run lẩy bẩy rồi!

'Ta cũng sợ hắn nói dối, còn cố ý mời cao thủ Cục tình báo đến quan sát, cao thủ Cục tình báo cũng nói, 80% là hắn nói thật!”

Kim Phi thở dài, biểu cảm bất lực.

Chuyện đã như vậy, chỉ có thể tin tưởng vào phán đoán của mật thám.

Nhưng Cửu công chúa không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy, cô ấy nghĩ một chút rồi nói: “Giao Trần tú tài cho Cục tình báo thẩm vấn một lần nữa, nhất định phải móc hết toàn bộ sự thật!”

Kim Phi nghe vậy, khế nhíu mày một cái.

Bây giờ với sự vận động của y, các quan phủ địa phương không sử dụng biện pháp tra tấn ép cung nữa, nhưng không bao gồm Cục tình báo.

Bởi vì đối tượng Cục tình báo nhắm đến không phải là những tên tội phạm bình thường, đối thủ của họ thường là những tên gián điệp được huấn luyện nghiêm khắc, việc thẩm vấn thông thường không có ỹ nghĩa gì với chúng, nên Cục tình báo cần phải ra tay.

Cục tình báo được biết đến như điện Diêm Vương, người vào trong đó cũng tương đương với việc bị án tử hình, hơn nữa hình phạt tử hình đó còn đáng sợ hơn chém đầu.

Không ai có thể nguyên vẹn rời khỏi nhà giam Cục tình báo, về cơ bản, mỗi người đều được phân nhóm lần lượt thả ra.

Ngay cả nhà giam của đội Chung Minh, Trần tú tài cũng không chịu được chứ đừng nói đến vào nhà giam của Cục tình báo.

Kim Phi vẫn luôn phản đối thủ đoạn tàn khốc của Cục tình báo nhưng lần này lại không nói gì.

Vì thuốc nổ quá quan trọng, quá nguy hiểm, nếu thật sự rơi vào tay quân địch, tương lai sẽ có vô số nhân viên hộ tống vì nó mà chết.

Chỉ riêng điểm này thôi, cho dù Trần tú tài chết trăm lần cũng không oan uổng.

Sau khi giao những chuyện này xong, Cửu công chúa không để Tiểu Ngọc rời đi mà nói tiếp: “Phái một họa sĩ đến Cục tình báo, để Trần tú tài vẽ dáng vẻ của người bán hàng rong đó ra, sau đó đến làng Trần Gia tìm người xác minh, sau đó cử người đến giám sát, nhất định phải tìm được kẻ đó cho ta!”

Một tên gián điệp muốn ẩn nấp một nơi là điều không dễ dàng, hơn nữa sau khi phát triển tuyến dưới còn phải tiếp tục duy trì mối quan hệ, nếu thay người, có thể tuyến dưới sẽ không còn tin tưởng đối phương nữa.

Vì vậy thông thường, gián điệp rất ít khi đổi vị trí.

Tháng trước đối phương vẫn còn liên lạc với Trần tú tài, rất có khả năng vẫn còn hoạt động ở làng Trần Gia.

“Vâng!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3488


Người mang sắc mặt u ám giống Cửu Công chúa còn có sứ giả của bộ lạc Hắc Hổ - Nathan.

Ông ta đang phái người theo dõi công chúa Lộ Khiết nên trước khi Quan Hạ Nhi và công chúa Lộ Khiết về đến nhà, Nathan đã biết được tin này.

Nhưng thuộc hạ của ông ta không dám đến quá gần, chỉ nhìn thấy Băng Nhi cõng công chúa Lộ Khiết, cùng Quan Hạ Nhi lên xe ngựa, trở về nhà Kim Phi.

Trong lần gặp mặt trước, điều kiện mà Cửu công chúa đưa ra quá khắt khe, đến nỗi Nathan muốn trả giá cũng không biết nên mở miệng nói từ đâu, đành quyết định đợi vài ngày lại đến tìm Cửu công chúa.

Khi biết công chúa Lộ Khiết đã đến nhà Kim Phi, mà còn đi cùng với Quan Hạ Nhi, Nathan thực sự không thể ngồi yên.

Bởi vì ông ta lại nhận ra rằng ông ta không phải là người duy nhất muốn hợp tác với Kim Phi và Cửu công chúa.

Nhưng bộ lạc Hắc Hổ thực sự không thể chờ được nữa.

Sau một hồi giằng co, ông ta quyết định đi tìm với Cửu công chúa nói chuyện.

Nhưng lần này ông ta cho người mang lễ vật mà trước đó ông ta đã chuẩn bị.

Nathan không trực tiếp đến tìm Cửu công chúa, vì biết ông ta sẽ không thể gặp được cô ấy, cho nên trước tiên ông ta đến viện Khu Mật và yêu cầu được gặp

Thiết Thế Hâm.

Cửu công chúa đã thông báo với Thiết Thế Hâm, nếu như gần đây Nathan đến tìm ông ta, có thể thông báo cho cô ấy.

Vì vậy Thiết Thế Hâm cũng không đóng kín cửa, mà để Nathan đợi ở viện Khu Mật, ông ta đến ngự thư phòng thông báo cho Cửu công chúa.

Bởi vì sự việc của Trần tú tài, trong lòng của Cửu công chúa có chút khó chịu, không đọc nổi tấu chương, nhưng cô ấy không muốn lãng phí thời gian nên đã đồng ý gặp Nathan một lần.

Kim Phi nhận thấy Cửu công chúa tâm trạng không tốt nên cũng ở lại.

Khi Thiết Thế Hâm trở lại viện Khu Mật, đầu tiên ông ta sắp xếp người kiểm tra chiếc rương Nathan mang đến, sau đó yêu cầu tùy tùng của đối phương đợi bên ngoài viện Khu Mật trong khi nhân viên hộ tống khiêng chiếc rương đi.

Đi tới ngự thư phòng, Nathan thấy Kim Phi cũng ở đây, có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh ông ta phục hồi lại tinh thần, thi lễ với Cửu công chúa và Kim Phi: “Bái kiến bệ hạ, bái kiến quốc sư đại nhân!"

“Bình thân!” Cửu công chúa hơi giơ tay lên.

Kim Phi có chút không hài lòng, lần trước Nathan đã gài bẫy y, cho nên chỉ nhìn liếc qua một cái rồi tiếp tục nhìn xuống báo cáo chiến sự.

Y quyết định, hôm nay không nói lời nào nếu có thể, tránh việc bị Nathan lợi dụng.

Nathan tự biết ông ta đuối lý, bị Kim Phi phớt lờ, chỉ có thể cười ngượng ngùng với Cửu công chúa: “Đại vương đã bảo ta chuẩn bị một ít lễ vật dâng tặng bệ hạ, lần trước không xác định có được gặp bệ hạ hay không, cho nên không có mang tới, ngày hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội!”

Cửu công chúa nghe vậy, trong lòng không khỏi cười nhạt.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3489


“Cái này là đặc sản khô thịt trâu của bộ lạc Hắc Hổ, thịt tươi và ngon miệng, chống đói!”

"Cái này là..." Phải nói rằng những lễ vật do bộ lạc Häc Hổ chuẩn bị khá chu đáo.

Trong số đó có rất nhiều vật phẩm, cũng được coi là vật phẩm quý hiếm trên cao nguyên.

Ví dụ như chiếc áo choàng tuyết hồ, mặc dù Nathan chỉ đề cập ngắn gọn nhưng Kim Phi biết rằng vì chiếc áo choàng này, trong bộ lạc Hắc Hổ rất nhiều người phải chết.

Sau khi giới thiệu xong các chiếc rương trước, Nathan mở ra hai chiếc rương cuối cùng.

Có hai chiếc rương, một lớn và một nhỏ, trong đó rương lớn là chiếc rương cần bốn nhân viên hộ tống mới nâng được.

Cuối cùng chiếc rương lớn này cũng được mang vào, cách cửa không xa, ánh nắng có thể chiếu thẳng vào.

Khi Nathan mở nắp chiếc rương lớn này, toàn bộ ngự thư phòng trở nên rực rỡ ánh vàng!

Kim Phi nheo mắt nhìn sang, chỉ thấy trong rương chứa đầy những thỏi vàng lớn nhỏ!

Khó trách nặng như vậy, vàng có thể không nặng sao? "Xem ra bộ lạc Hắc Hổ khá giàu có!" Trong lòng Kim Phi âm thầm cảm khái.

Trên cao nguyên, công nghệ luyện kim còn lạc hậu, Kim Phi nhìn lướt qua thì thấy thỏi vàng trong rương chứa rất nhiều tạp chất.

Nhưng dù vậy, rương thỏi vàng này cũng rất có giá trị.

Bây giờ, ở Xuyên Thục khắp nơi đang xây dựng cơ sở hạ tầng, tiền bạc khắp nơi đều bị đốt, có rương vàng này, Kim Phi và Cửu công chúa có thể phần nào thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra, trước đây, sau khi "ban thưởng" của Đại Khang hoàn thành, phe Đông Man, Đảng Hạng, Thổ Phiên cũng sẽ dâng lễ vật cho Đại Khang, nhưng lễ vật đó thường là những thứ không đáng tiền, chẳng hạn như chỉ dâng cho Đại Khang vài con dê con bò.

Có một lần, Hoàng đế Đảng Hạng chỉ dâng vài tảng đá, có lẽ vì nghe nói Trần Cát thích hoa và đá lạ nên sai nhiều người vào núi để tìm đá quý.

Tên ngốc Trần Cát tin rằng đó là sự thật, còn đặc biệt tìm người kiểm định lễ vật.

Hoá ra những tảng đá đó là vài đá núi bình thường ở Tây Bắc, tình cờ nhặt được ven đường.

Lúc ấy, Trần Cát tức giận, đánh chuyên gia kiểm định một trận, còn ra lệnh cho bọn họ ra ngoài phải nói là đá kỳ lạ.

Cửu công chúa biết được sự thật nên rất tức giận và cũng cảm thấy đau buồn.

Điều khiến cô ấy càng đau lòng hơn là lúc ấy, Đảng Hạng rất mạnh mẽ, cho dù Trần Cát biết Hoàng đế Đảng Hạng mang mấy viên đá vỡ đến làm nhục ông ta,

Trần Cát vẫn phải coi những viên đá vỡ này như đá quý.

Từ năm đó trở đi, lễ vật của Đảng Hạng càng ngày càng tệ, trong hai năm trở lại, thịt trâu đều thối rữa, ngay cả trước khi sứ giả đưa về kinh, đã sinh sâu bệnh.

Tuy Thổ Phiên không quá đáng như Đảng Hạng nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Như hôm này là lần đầu tiên Cửu công chúa nhìn thấy lễ vật bằng vàng thật.

Chưa kể trong rương có rất nhiều vàng, chỉ riêng ý nghĩa của chuyện này, cũng đủ ghi vào sử sách.

Lúc trước Nathan mở những chiếc rương khác, trên mặt Cửu công chúa không có biểu cảm gì, chỉ khi mở chiếc rương này ra, Cửu công chúa mới gật đầu với Nathan.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3490


Đầu chó vàng được tìm thấy trong các mỏ vàng tự nhiên, có giá trị nghiên cứu và sưu tầm cao, đặc biệt vào thời điểm này trên Cao Nguyên, sắc thái mê tín tương đối cao, họ tin rằng khối vàng này là do trời cao ban cho.

Càng hiếm hơn là, cục vàng này có hình dáng đầu trâu, đối với dân du mục bộ lạc Hắc Hổ mà nói, đây chính là điểm lành từ trên trời ban xuống.

Mà bộ lạc Hắc Hổ sẵn lòng trao tặng khối vàng này cho Cửu công chúa, cũng đồng nghĩa với việc đối phương không phải người keo kiệt, mà là người biết nặng nhẹ.

Nếu Trần Cát còn tại vị, khi có được khối vàng đầu trâu này, e rằng bất kỳ điều kiện gì của đối phương ông ta cũng đồng ý.

Đáng tiếc là Cửu công chúa không phải Trần Cát, cô ấy thuộc phái thiết thực, trong mắt cô ấy, đầu trâu vàng còn chẳng bằng thỏi vàng mà.

Bởi vì đầu trâu vàng là vàng tự nhiên, độ thuần không cao bằng thỏi vàng.

Dù Cửu công chúa nhận đầu trâu vàng này, thì đại khái cũng để cho người ta đúc thành vàng thỏi, sung vào quân phí.

Kim Phi thì ngược lại, y khá hứng thú với đầu trâu vàng.

Nhưng vì trước đây Nathan đã lừa y, nên Kim Phi tuy không đến để kiểm tra, nhưng thừa dịp Nathan không chú ý, mà lén liếc mắt hai lần.

Cửu công chúa thấy vậy, lập tức đoán ra Kim Phi có hứng thú với đầu trâu vàng.

Nhưng Cửu công chúa cũng không nói nhiều, vẻ mặt vẫn không thay đổi, gật đầu với Nathan, nhàn nhạt nói: “Thành ý của các ngươi trẫm nhận!”

Nói xong cô ấy nhìn về phía Thiết Thế Hâm đang đứng một bên: “Bảo Hồng Lư Tự chuẩn bị một trăm chiếc nỏ cầm tay, năm trăm quả lựu đạn, năm xa vải, năm xe dược liệu, làm quà đáp lễ!”

“Vâng!” Thiết Thế Hâm khom người trả lời.

Tiêu diệt kẻ thù trên đường tấn công luôn là triết lý của Kim Phi.

Vì vậy sau khi có điều kiện, Kim Phi đã thực hiện một số cải tiến, bây giờ so với súng lục của Kim Phi ở đời trước, nỏ cầm tay tuy tầm bắn không bằng súng lục, nhưng cự ly và sức bắn của nó không hề thua kém súng lục.

Bây giờ đối với thế giới này mà nói, đây chắc chắn là vũ khí lợi hại nhất.

Đặc biệt là trong khoảng cách tác chiến gần, có hai cây nỏ thay phiên bắn, có khả năng làm suy yếu kẻ thù rất lớn.

Nếu có mấy chục cây nỏ tạo thành trận pháp, có thể đánh bại quân giặc lớn gấp mấy lần, đánh đến khi quân giặc không ngẩng đầu lên được.

Còn lựu đạn thì không cần phải nói, nó là ác mộng của kẻ địch của tiêu cục Trấn Viễn.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3491


Nathan đứng thẳng người, nhưng vẫn không cam lòng, thấy tâm tình Cửu công chúa đang tốt, do dự một hồi, rồi hỏi: “Bệ hạ, ta có yêu cầu quá đáng!”

Sau đó ông ta cũng không đợi Cửu công chúa nói chuyện, tiếp tục ôm quyền nói: “Xin hỏi bệ hạ, có thể đổi vật phẩm ban thưởng thành phi thuyền hoặc là

khinh khí cầu không?”

Dù sao hỏi cũng không mất phí, biết đâu Cửu công chúa vui vẻ, hoặc là không tiện từ chối, đồng ý thì sao?

Đáng tiếc là một giây sau ông ta nghe thấy Cửu công chúa nói: “Không thể”

Lời từ chối thẳng thừng, không dài dòng, đã đập tan tia hy vọng cuối cùng trong lòng Nathan.

“Các ngươi đừng hòng nghĩ đến phi thuyền, bọn ta còn không đủ dùng, không thể cho các ngươi được!”

Cửu công chúa nói tiếp: “Về phần khinh khí cầu, nếu các ngươi muốn, điều kiện vẫn giống lần trước, nếu các ngươi đồng ý chúng ta tiếp tục nói chuyện, còn nếu không muốn, vậy thì không cần nói nữa!”

Cửu công chúa trả lời quá mạnh mẽ, không cho phép mặc cả.

“À..” Nathan bối rối, cuối cùng không biết phải làm sao nói: “Chuyện này rất quan trọng, ta không thể quyết định được, phải quay về xin phép đại vương của bọn ta!”

“Được, trầm chờ các ngươi!” Cửu công chúa gật đầu không thèm để ý, sau đó xoay người quay về bàn đọc sách.

Kim Phi cũng cúi đầu nhìn tấu chương trong tay.

Thiết Thế Hâm thấy bọn họ như vậy, lập tức dùng tay ra dấu mời, hạ lệnh đuổi khách: “Nathan đại nhân, mời!”

Nathan âm thầm nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn không dám làm gì, đành phải thi lễ với Cửu công chúa và Kim Phi, sau đó theo Thiết Thế Hâm rời đi.

Cửu công chúa ngồi sau bàn, cầm tấu chương trên tay, nhưng vẫn liếc nhìn Nathan và Thiết Thế Hâm.

Thấy hai người đi ra đến ngoài sân của ngự thư phòng, Cửu công chúa mới ném tấu chương đi, hỏi Kim Phi: “Phu quân, chàng cảm thấy ta đáp lễ ông ta như vậy có được không?”

Dù sao nỏ và lựu đạn cũng là vũ khí chủ lực của tiêu cục Trấn Viễn, mà bây giờ bộ lạc Hắc Hổ vẫn chưa tính là bạn.

Cửu công chưa có hơi lo lắng Kim Phi sẽ trách mình.

Kim Phi lắc đầu: “Một trăm cây nỏ, ba trăm quả lựu đạn, năm xe dược liệu và vải vóc, có thể đổi lấy nhiều vàng như vậy, quả đúng là món lời lớn! ... Vũ Dương, ta phát hiện nàng rất có đầu óc buôn bán!”

Thật ra thì giá trị chủ yếu của nỏ và lựu đạn nằm ở công nghệ và tay nghề, nếu chỉ tính đến chỉ phí, thì tổng số lễ vậy mà Cửu công chúa đưa cho bộ lạc Hắc Hổ, cũng chưa dùng hết một thỏi vàng.

Nhưng công nghệ và tay nghề là giá trị riêng của bản thân chúng.

Nếu không phải Kim Phi có kiến thức của đời trước, không biết sẽ trải qua bao nhiêu thất bại, hao phí bao nhiêu vật liệu, mới có thể chế tạo ra nỏ và lựu đạn!

Về việc Cửu công chúa dùng nỏ và lựu đạn làm quà đáp lễ, Kim Phi cảm thấy cũng không sai.

Trong hai năm qua, không ít tiểu đội nhân viên hộ tống gặp phải phục kích, làm mất không ít nỏ và lựu đạn, nếu bộ lạc Hắc Hổ muốn nghiên cứu, thì cũng có thể lấy được hàng mẫu từ nơi khác.

Bây giờ Xuyên Thục đang thiếu kinh phí, rất cần số vàng này.

Cửu công chúa cũng không muốn ăn đồ của người khác, nên dùng nỏ và lựu đạn làm quà đáp lễ.

“Ta đâu có đầu óc buôn bán chứ, chẳng qua ta biết bộ lạc Hắc Hổ không có lựa chọn nào khác mà thôi.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3492


Cửu công chúa nghe Kim Phi nói như vậy, không khỏi khẽ biến sắc. Sau đó cô ấy thấy Kim Phi bật cười.

“Mặc dù ta thích khối vàng này, nhưng không giống với kiểu thích mà nàng nghĩ!”

Kim Phi xoa đầu Cửu công chúa: “Ngốc, ta sẽ không trầm mê hoa thơm cỏ lạ đâu!”

“Chàng mới ngốc, ta còn chưa nói gì cải”

Ngoài miệng Cửu công chúa nói vậy, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô ấy hiếu kì hỏi: “Vậy sao chàng lại thích nó? Chẳng lẽ là vì nó là một khối vàng sao?”

Cô ấy không cho rằng Kim Phi sẽ nông cạn như vậy.

“Không sai, bởi vì nó chính là một khối vàng, nhưng không phải là vàng bình thường!”

Kim Phi đặt đầu trâu vàng lên bàn, giải thích: “Khối vàng tự nhiên lớn như vậy thường xuất hiện ở những nơi có mỏ vàng phong phú, có nghĩa là nếu có đầu trâu vàng xuất hiện thì chứng tỏ xác suất gần đó có mỏ vàng sẽ càng lớn, đầu trâu vàng càng lớn thì mỏ vàng sẽ càng lớn!”

“ý của chàng là bộ lạc Hắc Hổ đã phát hiện ra một mỏ vàng lớn sao?”

Ánh mắt của Cửu công chúa lập tức trở lên sắc bén.

Bởi vì Kim Phi không muốn đánh thuế nặng lên người dân nên nguồn kinh tế chủ yếu hiện nay của chính quyền Xuyên Thục đều đến từ tài sản tích lũy của địa chủ thu được từ công cuộc đánh cường hào phân chia ruộng đất, và lợi nhuận mà

thương hội Kim Xuyên mang lại.

Nhưng đánh thổ hào chỉ là một cuộc mua bán xảy ra một lần, tài sản tích lũy thu được cũng sẽ có ngày tiêu hết.

Phía thương hội Kim Xuyên cùng với việc thành lập các hợp tác xã mua bán và sự tiện lợi cũng ngày càng được chú trọng thì lợi nhuận cũng dần hạ xuống.

Cho nên Cửu công chúa vẫn luôn lo lắng về vấn đề kinh tế của Xuyên Thục Nếu như có thể tìm thấy một mỏ vàng, vấn đề sẽ được cải thiện rất nhiều.

Vì vậy khi cô ấy nghe Kim Phi nói xung quanh bộ lạc Hắc Hổ có khả năng có mỏ vàng, trong lòng lập tức nổi lên lòng chiếm đoạt.

Đáng tiếc giây sau Kim Phi lại tạt cho cô ấy một gáo nước lạnh.

“Đừng nghĩ nữa, bộ lạc Hắc Hổ cách Xuyên Thục xa như vậy. Cho dù có mỏ vàng thì việc khai thác và vận chuyển đều vô cùng phiền phức!”

Kim Phi lấy ra một cái kính lúp, vừa quan sát đầu trâu vàng, vừa nói: “Hơn nữa bộ lạc Hắc Hổ một lúc gửi tới nhiều vàng như vậy làm quà, chứng tỏ vàng trong tay bọn họ còn nhiều hơn nữa. Bọn họ đã khai thác nhiều như vậy rồi, có lẽ cũng không còn lai được bao nhiêu!”

Cửu công chúa nghe Kim Phi nói như vậy, không khỏi có phần nhụt chí.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3493


Cửu công chúa cố tỏ vẻ giận dữ trợn mắt nhìn Kim Phi, rồi hỏi: “Nếu giá trị của khoáng sản liên kết không lớn, vậy tại sao phu quân lại còn hứng thú với khối đầu trâu vàng này chứ?”

“Không có gì là tuyệt đối, đa số các khoáng sản liên kết có giá trị không lớn, nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả các khoáng sản liên kết đều như vậy!”

Kim Phi vừa quan sát, vừa nói: “Nói không chừng mỏ vàng này chỉ là khoáng sản liên kết của một loại khoáng sản khác, chỉ là bộ lạc Hắc Hổ không nhận ra khoáng sản đó mà thôi?”

Thực ra những chuyện như vậy đã từng xảy ra rất nhiều lần trong lịch sử.

Kỹ thuật luyện kim không ngừng tiến bộ cùng với kỹ thuật công nghiệp. Trước khi một số loại kỹ thuật được hiện thực hóa, một số quặng kim loại dù có đặt ở trước mặt công nhân luyện kim bọn họ cũng không nhận ra, chứ đừng nói đến việc luyện kim.

Cửu công chúa nghe Kim Phi nói như vậy, ánh mắt không khỏi sáng lên: “Có phải phu quân hoài nghi mỏ vàng này còn có khoáng sản liên kết mà bộ lạc Hắc Hổ không biết?”

“Ta chỉ là hoài nghi mà thôi, bây giờ vẫn chưa thể chắc chắn!”

Kim Phi vừa nói, vừa lấy ra hai thỏi vàng từ chiếc hòm lớn dưới mặt đất, đặt lên bàn quan sát.

Quan sát một hồi, y cau mày nói: “Không được, nhìn không rõ, ta phải mang chúng tới phòng thí nghiệm, ở đó có công cụ!”

Cửu công chúa nghe vậy vội vàng nói: “Ta cũng đi!”

Phải biết rằng bình thường Cửu công chúa là một người cuồng công việc, chính là kiểu người thường đến giờ ăn cơm nhưng không gọi nổi.

Thế nhưng lần này lại chủ động yêu cầu đến phòng thí nghiệm, khiến Kim Phi có phần kinh ngạc.

Y vừa thu dọn đầu trâu vàng và thỏi vàng, vừa hỏi: “Nàng không xem tấu chương nữa à?”

“Vừa bị Trần tú tài quấy rầy nên tâm trạng không tốt, xem không vào, tới phòng thí nghiệm coi như để giải tỏa tâm trạng.”

Cửu công chúa ra hiệu cho Châu Nhi tới giúp đỡ, còn mình thì ôm lấy cánh tay Kim Phi: “Ta đã rất lâu không tới phòng nghiên cứu xem chàng làm việc rồi!”

“Có phải cảm thấy đàn ông nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất không?” Kim Phi cười trêu ghẹo.

“Đúng vậy.” Cửu công chúa nghiêm túc gật đầu.

Cô ấy từng tới phòng nghiên cứu tìm Kim Phi vài lần, mặc dù lúc đó trên quần áo Kim Phi có vài vết dầu, nhưng dáng vẻ làm việc nghiêm túc của y quả thực khiến Cửu công chúa cảm thấy bị thu hút.

Kim Phi liếc nhìn Châu Nhi, ghé sát tới bên tai Cửu công chúa lặng lẽ nói một câu.

Hiếm thấy Cửu công chúa đỏ mặt, xấu hổ đánh Kim Phi một cái, cuối cùng ma xui quỷ khiến mà gật đầu.

Vừa nãy Kim Phi chỉ là thuận miệng trêu ghẹo Cửu công chúa, ai ngờ cô ấy lại thực sự đồng ý.

Chỉ cần tưởng tượng một chút về cảnh tượng ấy, Kim Phi không khỏi cảm thấy nóng lên.

Mặc dù Châu Nhi không nghe rõ Kim Phi nói gì với Cửu công chúa, nhưng vẫn có thể đoán ra được đại khái.

Cho dù cô ấy đã quen với việc này, động tác trên tay cũng không hề dừng lại, nhưng gò má lại không tự chủ mà đỏ lên một chút.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3494


Nathan nói, số vàng này là tặng cho Cửu công chúa. Theo một nghĩa nào đó, đây là đồ cá nhân của Cửu công chúa. Nếu là quan viên khác, họ sẽ coi như không nhìn thấy.

Nhưng Thiết Thế Hâm lại khác, nếu ông ta có ý thức này thì ngay từ đầu đã không bị xa lánh trong triều.

Theo quan điểm của ông ta, thiên hạ là của Cửu công chúa, đồ của Cửu công chúa cũng là của người dân trong thiên hạ.

Nhìn thấy Cửu công chúa chuẩn bị mang vàng đi, Thiết Thế Hâm chạy bước nhỏ qua qua định ngăn lại, bắt đầu khóc than: “Bệ hạ, Kim tiên sinh, bộ Hộ sắp cạn kiệt rồi, số tiền này để lại cho quốc khố đi!”

Cửu công chúa cũng không định chiếm làm của riêng, lại bị Thiết Thế Hâm hiểu lầm như vậy thì sầm mặt nói: “Ông tưởng trãm không xem sổ sách sao, bạc trong quốc khố ít nhất còn có thể dùng một hai năm, bộ Hộ sao lại cạn kiệt được?”

“Đó là tấu chương xin bạc dâng lên đều bị viện Khu Mật ngăn cản, bệ hạ không thấy được!”

Thiết Thế Hâm đau khổ nói: “Nếu là rộng mở ngân sách chỉ tiêu, bạc trong quốc khố chỉ sợ là không trụ nổi một tháng!”

“Ngươi coi trầm là kẻ tiêu xài hoang phí, cứ phải rải tiền ra ngoài mới chịu được chắc?”

Cửu công chúa không muốn lằng nhằng với Thiết Thế Hâm nữa, tức giận nói: “Yên tâm đi, trẫm không cần số tiền này, là phu quân thấy tò mò với số vàng đó, muốn đưa đến phòng thí nghiệm nghiên cứu!"

Thiết Thế Hâm nghe vậy thì không giận nữa mà cười tủm tỉm lui sang một bên.

Nếu Kim Phi là thần giữ của thì sẽ không dùng tiền của mình để làm công cuộc ra công cứu giúp.

Cho nên Thiết Thế Hâm cực kỳ tin tưởng nhân phẩm của Kim Phi, hơn nữa còn thầm mong Kim Phi có thể nghiên cứu ra cách biến cát thành vàng, như vậy Xuyên Thục sẽ không bao giờ bị thiếu tiền nữa.

Ý tưởng này thật hoang đường, nhưng Thiết Thế Hâm lại rất chờ mong.

Bởi vì những phát minh trước đây của Kim Phi chính là điều không tưởng trong mắt Thiết Thế Hâm.

Kim Phi có thể biến mỡ lợn thành xà phòng tẩy dầu, tại sao lại không thể biến đá thành vàng?

Cũng may Kim Phi không biết Thiết Thế Hâm nghĩ như vậy, không thì chắc chắn sẽ hộc máu.

Thiết Thế Hâm tránh đường, Ngự Lâm Quân tiếp tục tiến về phía trước, giao vàng cho phòng thí nghiệm trong xưởng luyện sắt.

.

Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần đang bận rộn trong phòng thí nghiệm, nhìn thấy Ngự Lâm Quân đổ một đống vàng ra, hai người đều trợn tròn mắt.

Đầu tiên là chào Kim Phi và Cửu công chúa, sau đó Vạn Hạc Minh nhịn không được hỏi: “Tiên sinh, ngài đánh cướp Thần Tài đấy à?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3495


Lưu Bất Quần cũng tò mò, thấy Kim Phi bỏ kính lúp xuống liền tò mò hỏi: “Tiên sinh, ngài đang quan sát cái gì vậy?”

“Xem quặng cộng sinh của mỏ vàng này là gì!”

Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần có tài năng về khoa học kỹ thuật tốt hơn Mãn Thương rất nhiều, Kim Phi cũng đặt nhiều kỳ vọng vào họ.

Vì thế y kiên nhẫn giới thiệu ngắn gọn cho hai người về các quặng cộng sinh trong khu mỏ.

“Thì ra là thế” Vạn Hạc Minh khẽ gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy tiên sinh có thể xác định được quặng cộng sinh của mỏ vàng này là gì không?”

“Đánh giá từ dư lượng khoáng chất trong thỏi vàng và đầu trâu vàng thì mỏ vàng này ít nhất có hai loại quặng cộng sinh, là chì và nhôm!” Kim Phi trả lời.

Đầu trâu vàng chính là một cục vàng tự nhiên có hình dạng giống như đầu con trâu, chưa được nấu chảy và có nhiều lỗ.

Tất cả các lỗ hổng và khoảng trống có thể đều đã được làm sạch, nên Kim Phi mới cắt một sừng của đầu trâu vàng ra xem.

Vì trong mặt cắt của sừng có khoáng chất không thể làm sạch được.

Kim Phi đánh giá từ những khoáng sản này và phát hiện ra rằng các khoáng chất cộng sinh của đầu trâu vàng có lẽ là chì và nhôm.

Chì là kim loại được con người phát hiện tương đối sớm, Cửu công chúa và ba người khác đều biết về nó, nhưng đây là lần đầu tiên họ nghe nói đến nhôm.

Trên thực tế, trong lịch sử đời trước của Kim Phi, nhôm được phát hiện cũng tương đối muộn.

“Nhôm cũng là một kim loại như vàng, bạc, đồng và sắt. Nó rất nhẹ và khả năng dát mỏng cao, sau khi được hợp kim hóa với sắt, nó có thể ngăn chặn rất tốt sự ăn mòn của sắt. Tóm lại, nó rất hữu ích, có trữ lượng khoáng sản rất phong

phú, cao hơn nhiều so với vàng, bạc, đồng và sắt!" Kim Phi giải thích.

“Nếu trữ lượng nhôm cao như vậy, tại sao mọi người đều phát hiện ra vàng, bạc, đồng và sắt mà lại không phát hiện ra nhôm?” Vạn Hạc Minh hỏi.

“Bởi vì quặng nhôm rất khó tinh luyện!”

Nhôm có đặc tính oxy hóa rất yếu, khó bị khử từ các hợp chất khác nên rất khó tinh luyện.

Đây cũng chính là lý do tại sao nhôm được phát hiện tương đối muộn ở đời trước.

“Vậy tiên sinh có cách tinh luyện không?” Vạn Hạc Minh hỏi. “Đương nhiên!” Kim Phi tự hào gật đầu.

“Nhôm có thể dùng để làm gì?" Lưu Bất Quần hỏi: "Nó có thể dùng làm tiền như vàng, bạc, đồng không, hay có thể dùng để chế tạo đồ dùng như sắt không?"

“Nếu muốn, chúng ta có thể biến nó thành tiền tệ, nhưng ta cảm thấy không cần thiết, cứ làm thành dụng cụ thì thích hợp hơn!” Kim Phi trả lời.

Vật càng hiếm càng quý, vàng có thể làm tiền là vì số lượng có hạn, hơn nữa tính chất ổn định, không dễ bị hư hỏng.

Bạc cùng đồng cũng tương tự, ngoại trừ trữ lượng của chúng nhiều hơn vàng nên giá trị của chúng thấp hơn.

Tương tự như vậy, nhôm cũng là kim loại có tính chất ổn định, nếu số lượng ít có thể dùng làm tiền tệ.

Trên thực tế, trong lịch sử đời trước của Kim Phi, khi nhôm lần đầu tiên được phát hiện, sản lượng rất thấp do gặp khó khăn trong việc tinh luyện, dẫn đến nhôm từng có giá ngang với vàng.

Nhiều danh nhân lịch sử đã sử dụng sản phẩm nhôm và tự hào vì điều này.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3496


Điện khí hóa là con đường duy nhất để phát triển công nghiệp và đó cũng là một trong những mục tiêu mà Kim Phi theo đuổi ở thế giới này.

Nhưng muốn phát triển điện lực cần phải xây dựng nền tảng công nghiệp vững chắc ngay từ giai đoạn đầu.

Trong số đó, truyền tải điện và vận chuyển vật chất là những vấn đề nan giải.

Nếu dùng dây đồng thì giá thành quá cao, đồng vẫn là một loại tiền tệ mạnh trong thời đại này, nếu dùng để làm dây điện thì có lẽ rất nhanh sẽ bị người ta trộm mất.

Nhôm có trữ lượng khoáng sản cao, giá trị thấp hơn nhiều so với đồng, tính dẫn điện tốt, nếu khai thác được quặng nhôm quy mô lớn thì sẽ có điều kiện tiên

quyết để truyền tải điện.

Ngoài ra, hợp kim nhôm cũng sẽ được sử dụng rộng rãi trong các phương diện khác.

Trước đây Kim Phi đã cử một số lượng lớn đội tìm mỏ để họ tìm kiếm các mỏ khoáng sản trên khắp Xuyên Thục, bao gồm cả quặng nhôm.

Tiếc là đội tìm mỏ vẫn luôn không tìm được.

Không ngờ lần này lại phát hiện ở đầu trâu vàng mà bộ lạc Hắc Hổ gửi đến.

Dù cho cuối cùng không chiến thắng được bộ lạc Hắc Hổ, không xây dựng được xưởng luyện kim ở trên cao nguyên nhưng với những hàng mẫu này, đội tìm mỏ sẽ biết quặng nhôm trông như thế nào, khi ra ngoài thăm dò sẽ có tiêu chuẩn

để tham khảo, điều này làm tăng khả năng thành công lên rất nhiều.

Sau khi nghe Kim Phi giới thiệu, Vạn Hạc Minh trở nên rất quan tâm đến nhôm và bám lấy Kim Phi hỏi rất nhiều vấn đề.

Trong phòng không có người ngoài, Kim Phi cũng không có bí mật gì, Vạn Hạc Minh hỏi cái gì thì y sẽ trả lời cái đó.

Lưu Bất Quần không phải là đệ tử của Kim Phi, biết bản thân không có tư cách đặt câu hỏi nên chỉ đứng bên cạnh nghe, nhưng vẫn thu hoạch được rất nhiều.

Ngay cả Cửu công chúa cũng nghe với vẻ rất thích thú.

Việc giảng dạy này kéo dài cho đến khi phía bên ngoài cửa sổ trời đã tối đen mới kết thúc.

Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần cùng nhau rời đi, vừa đi vừa thảo luận. Kim Phi và Cửu công chúa cũng sóng vai nhau cùng đi đến nhà ăn.

Bình thường vào giờ này nhà ăn vô cùng náo nhiệt nhưng hôm nay lại vắng †anh.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3497


Kể từ khi Tiểu Nga ầm ï đòi nha hoàn thì Quan Hạ Nhi đã đặc biệt nghiêm khắc với Tiểu Nga, gần như việc Tiểu Nga bị đánh đã trở thành thói quen rồi.

“Lần này... không giống!” Tiểu Nga càng khóc thảm thiết hơn: “Lần này tỷ ấy... cầm roi... quất ta!”

Tiểu Nga vừa nói vừa c** q**n áo.

Tiểu Nga vẫn còn là một đứa trẻ nên Kim Phi cũng không hề kiêng dè.

Mặc dù Quan Hạ Nhi vẫn thường xuyên đánh Tiểu Nga nhưng cô chỉ véo tai hoặc dùng ngón tay gõ vào đầu cô bé, cho dù có dùng đồ vật để đánh cô bé thì cũng dùng cành cây hay giày chứ chưa bao giờ dùng roi.

Nhưng lúc này trên lưng Tiểu Nga có vài vết roi.

“Quả thật lần này tỷ tỷ của muội xuống tay có hơi nặng, đợi chút nữa ta nói nàng ấy!”

Sắc mặt Kim Phi âm trầm nói.

Đang nói chuyện thì Quan Hạ Nhi bưng mâm đi vào, tình cờ nghe được Kim Phi nói như thế: “Sao cậu không hỏi muội ấy tại sao ta lại đánh muội ấy?”

Nói xong cô đặt mâm xuống rồi lại đi vào bếp.

“Đúng rồi, vì sao tỷ tỷ của muội lại đánh muội?” Kim Phi nhìn Tiểu Nga.

“Bởi vì tỷ ấy không nói đạo lý, muốn đánh ta!” Tiểu Nga khóc nói.

Kim Phi không để ý cô bé mà nhìn về phía Lý Đậu Đậu lớn tuổi nhất.

Lý Đậu Đậu nhìn Tiểu Nga, rồi lại nhìn Kim Phi, thấp giọng nói: “Phu nhân hầm một nồi canh gà, sau khi chúng ta trở về, Nhuận Nương phu nhân sợ chúng ta đói nên đã múc cho mỗi người một bát, Tiểu Nga nói canh gà rất ngon, nhất định Tiểu Bảo sẽ thích nên mang canh gà cho Tiểu Bảo uống!”

“Tiểu Bảo là ai?” Kim Phi hỏi.

“Tiểu Bảo chính con thú ăn sắt mà chúng ta đã nhặt về, sư phụ, huynh quên rồi à?” A Xuân trả lời với đôi mắt to chớp chớp.

“Cái này..."

Kim Phi còn tưởng Tiểu Bảo là đứa trẻ tội nghiệp nhà người khác nhưng hóa ra lại là con gấu trúc được nhặt về.

Trước đây Quan Hạ Nhi sống rất khổ sở, mặc dù giờ đây đã có điều kiện nhưng cô vẫn luôn rất tiết kiệm, lại càng chú ý đến việc ăn uống hơn.

Nếu không phải chiêu đãi khách thì trên bàn ăn nhà Kim Phi thường xuyên xuất hiện đồ ăn thừa được hâm nóng lại.

Cửu công chúa không bao giờ ăn đồ thừa, Kim Phi thì thỉnh thoảng ăn một chút, phần lớn đều bị Quan Hạ Nhi, Nhuận Nương và bốn đứa nhỏ ăn hết.

Khi lần đầu tiên Quan Hạ Nhi được ăn thịt gà núi thì hạnh phúc đến mức lén lút khóc trong chăn.

Tiểu Nga bưng canh gà cho gấu trúc, chẳng trách cô lại tức giận như thế. “Tiểu Nga, lúc đấy muội nghĩ cái gì vậy?” Kim Phi nói không lên lời nhìn Tiểu Nga: “Muội không biết tỷ tỷ của muội không nỡ bỏ lương thực đi hay sao? Ở trường học muội chưa được học bài “tấm lòng của người nông dân” hay sao?” “Ta... lúc đó ta không nghĩ nhiều như vậy!”

Tiểu Nga biết mình sai nên giọng điệu trở nên yếu ớt hơn rất nhiều.

Khi đó, tất cả những gì cô bé có thể nghĩ đến là chú gấu trúc dễ thương, hoàn toàn không hề suy nghĩ về hậu quả của nó.

Kết quả là cô bé bị đánh một trận chỉ đổi được một bát canh gà, còn làm bỏng miệng của gấu trúc, gấu trúc cũng không uống.

“Sau này nhớ kĩ một chút.” Kim Phi sửa soạn lại quần áo cho Tiểu Nga: “Đợi chút nữa nhớ nhận lỗi với tỷ tỷ của muội, sau này không được lãng phí lương thực nữa, biết chưa? Muội còn nhỏ, có thể đã quên những ngày đói bụng của ngày xưa, nhưng muội phải biết, giờ đây mỗi ngày ở Giang Nam và Trung Nguyên đều có vô số người dân vẫn còn đói bụng, thậm chí còn có người chết đói!”

“Ta biết rồi!” Tiểu Nga hoàn toàn cúi đầu. Thực ra, cô bé vẫn chưa hoàn toàn quên đi những ngày đói bụng trước kia.

Cảm giác nhìn thấy chân ghế cũng muốn cắn một cái là cảm giác vô cùng dày vò mà có lẽ cả đời này cô bé cũng không thể quên được.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3498


Trước khi đến nhà Kim Phi thì Tiểu Nga đã suýt chết đói, cô bé đã từng ăn cả vỏ cây và rễ cỏ nên không kén chọn đồ ăn, Quan Hạ Nhi không cho cô bé ăn đùi gà thì chỉ cần một bát cơm trắng cũng được.

Cô bé làm sai thì sẽ sẵn lòng nhận phạt.

Nhưng Quan Hạ Nhỉ nói muốn vứt gấu trúc đi thì Tiểu Nga lập tức không đồng

“Tỷ tỷ, là muội đã mang canh gà cho Tiểu Bảo mà, nhưng nó cũng có ăn đâu, tỷ muốn đánh muội thì đánh, muốn mắng thì mắng, vì sao phải vứt Tiểu Bảo đi?”

Tiểu Nga nói với đôi mắt đỏ hoe: “Tiểu Bảo không ăn đồ ăn, nó chỉ ăn cây trúc, cây trúc cũng là do bọn muội lên núi lấy về, cũng không quấy rầy người khác, sao tỷ lại muốn vứt nó đi?”

Bình thường Tiểu Nga không bao giờ cãi lại Quan Hạ Nhi, khi Quan Hạ Nhi giáo huấn cô bé thì cô bé cũng chỉ lắng nghe, hiếm khi bào chữa cho mình.

Nhưng để cứu con thú ăn sắt thì không còn cách nào khác là phải giải thích. Ba đứa nhỏ còn lại cũng ngẩng đầu nhìn Quan Hạ Nhi với đôi mắt mong chờ.

“Nó không làm phiền người khác, nhưng nó cũng là một con gấu con, bây giờ còn nhỏ nên không làm hại người, nhưng khi lớn lên sẽ làm hại người!”

Quan Hạ Nhi nói: “Hơn nữa từ khi các muội nuôi con thú ăn sắt này thì không có hứng thú đọc sách, ngày nào cũng cứ tan học là sẽ ra sau núi đốn trúc cho nó ăn, ta thấy các muội còn không quan tâm đến mẹ của chúng ta nhiều như thết”

“Trước đây cũng không có hứng thú đọc sách...” Tiểu Nga nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Muội nói cái gì?”

“Ta nói không phải mẹ của chúng ta đã có tỷ và đại ca rồi hay sao? Muội còn nhỏ, cũng không giúp được gì!”

Tiểu Nga nói: “Hơn nữa bây giờ thân thể của mẹ càng ngày càng tốt, mấy hôm trước muội về còn thấy mẹ đang xách nước tưới rau đấy!”

Thời phong kiến lập gia đình sớm, thật ra tuổi tác của mẹ của Quan Hạ Nhi là Quan Lưu Thị không lớn lắm, chỉ là trước đây nhà bà ta quá nghèo, bận rộn suốt ngày vẫn không đủ ăn nên nhìn có vẻ già nua.

Bây giờ có Quan Hạ Nhi giúp đỡ nên cả nhà cũng không còn phải lo chuyện ăn uống nữa.

Sau khi ăn uống đầy đủ và tinh tế hơn, sức khỏe của Quan Lưu Thị ngày càng tốt hơn, hai năm qua, mái tóc vốn đã bạc trắng của bà ta cũng đã chuyển sang màu đen rồi, cái lưng còng cũng dần thẳng lên.

Trước đây bà ta phải dùng nạng để đi lại nhưng bây giờ đã có thể xách nước tưới rau.

“Ta và đại ca hiếu kính mẹ thì đấy là tấm lòng của chúng ta, muội cũng là con gái của mẹ thì cũng phải hiếu kính với bà ấy!”

Quan Hạ Nhi nói: “Muội nói nhiều như vậy thì cũng không thể nuôi thú ăn sắt nữal"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom