Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3079


Hai ông cháu vốn không để ý, nhưng chiếc ca-nô dừng lại cạnh bè gỗ của họ.

Ông Quy thấy vị tướng quân vừa hét với mình cũng đang ở trên ca-nô bèn vội vàng đứng dậy.

Thủy Oa cũng từng nhìn thấy ca-nô trên sông, nhưng theo bản năng vẫn sợ con quái vật có tiếng vang lớn và còn có khói này nên không dám đến gần.

Lần thả bè này vẫn luôn có ca-nô mở đường, Thủy Oa thấy rất nhiều lần nên mới dần quen.

Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên đứng gần ca-nô như vậy, không khỏi tò mò nhìn.

Boong thuyền của ca-nô không cao lắm, Trịnh Trì Viễn hoạt động trên thuyền quanh năm, anh ta không để thủy thủ dựng ván, và nhảy thẳng từ ca-nô xuống bè gỗ cùng với đội cận vệ.

Ông Quy đã thả bè trên sông nhiều năm, đã không ít lần gặp binh lính bắt chẹt người dân.

Tuy nói những người đó là binh lính, nhưng còn tàn nhẫn hơn thổ phỉ, để tỏ quyền lực của mình, hầu như lần nào cũng có người chết dưới tay họ.

Nhìn thấy Trịnh Trì Viễn lên thuyền, ông Quy còn nghĩ răng vừa rồi ông ấy đã xúc phạm Trịnh Trì Viễn, đối phương mới đến để tính sổ vì vậy ông ấy vội quỳ xuống đất: “Ta Lục Đại Quý được gặp quân gia!”

Thủy Oa nghe vậy, không khỏi nghiêng đầu nhìn ông Quy.

Đến bây giờ, cậu bé mới biết hóa ra ông Quy tên là Lục Đại Quý.

Thảo nào mọi người đều gọi ông ấy là ông Quy.

Ông Quy thấy Thủy Oa vẫn còn đứng ngây ngốc ở đó, vội vàng kéo Thủy Oa.

Lúc này Thủy Oa mới hết thất thần, vội quỳ xuống trước mặt Trịnh Trì Viễn..

Quỳ trên cây đại thụ tròn vo còn đau hơn nhiều so quỳ trên mặt đất, nhưng hai ông cháu đều không dám nhíu mày, sợ làm Trịnh Trì Viễn không vui sẽ gây khó dễ cho bọn họ.

Gần đây Trịnh Trì Viễn tiếp xúc nhiều với Kim Phi, phát hiện Kim Phi là người dễ gần, cũng thích những quan viên như vậy, vì vậy đã vô thức thay đổi theo hướng này.

Hơn nữa anh ta rất thích tài năng của Thủy Oa, muốn chiêu mộ cậu bé, không tỏ vẻ ta đây là tướng quân mà khiêm tốn nói với vẻ gần gũi: “Ơ kìa, quốc sư đại nhân sớm đã hủy bỏ lễ nghi quỳ lạy, hai người đứng dậy đi!”

Đội cận vệ ở sau cũng rất hiểu chuyện, nghe Trịnh Trì Viễn nói vậy thì nhanh chóng đi lên trước đỡ hai ông cháu dậy.

Nghe Trịnh Trì Viễn nói như vậy, trong lòng ông Quy thầm thở phào nhẹ nhõm.

Theo thái độ của Trịnh Trì Viễn, chắc hẳn anh ta không đến để gây chuyện.

Nhưng ông Quy nghĩ không ra, một tướng quân lại lên bè gỗ của mình làm gì?

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3080


Trong lòng Thủy Oa cũng rất sợ, nhưng lại tức giận hơn, hai tay nằm thành nảm đấm, trợn mắt nhìn chăm chẵm Trịnh Trì Viễn và đội cận vệ.

“Lão trượng nhanh đứng dậy đi, đứng dậy đi!” Trịnh Trì Viễn dở khóc dở cười nói: “Lão trượng chớ hốt hoảng, ta không đến gây chuyện, quốc sư đại nhân đã nói, khắp chốn thiên hạ có phải là đất của vua, biển là của Đại Khang, sao có thể là địa bàn của ta được chứ, lão trượng, nếu lời ngày của ngươi bị Quốc sư đại nhân nghe được e rằng sẽ phạt tội ta!”

Ông Quy nghe Trịnh Trì Viễn nói như vậy, lúc này mới dám ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Trịnh Trì Viễn: “Không biết quân gia tìm Thủy Oa có việc gì?”

“Lão trượng đứng dậy trước đi” Trịnh Trì Viễn ra hiệu cho cận vệ kéo ông Quy đứng dậy, sau đó nói: “Ta là đô đốc thủy quân Trịnh Trì Viễn, vừa rồi nhìn thấy cậu nhóc Thủy Oa này trong lòng rất bội phục, bây giờ thủy quân ta đang chiên mộ quan binh, vì vậy muốn đến hỏi lão trượng xem có muốn để cậu nhóc này dốc sức vì thủy quân bọn ta không!”

Ông Quy nghe xong, biểu cảm lo lắng trên mặt lập tức biến thành vui mừng.

Thả bè là một công việc bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nguy hiểm mất mạng, nếu có cách khác, ông Quy nhất định sẽ không để Thủy Oa đi thả bè.

Nhưng ngoài bắt cá thì Thủy Oa không biết làm gì cả, ngoài thả bè thì còn có thể làm gì đây?”

Hiện tại cơ hội đến rồi! Ông ấy không biết đô đốc thủy quân là chức vụ gì, nhưng ông ấy có thể nhìn ra chắc chẳn vị trí của Trịnh Trì Viễn trong thủy quân rất cao.

Hơn nữa trên đường, ông ấy đã nghe nhân viên hộ tống nói, hiện tại thủy quân cũng đã quy thuận quốc sư đại nhân, vì vậy cũng được đối xử như nhân viên hộ tống.

Cả Xuyên Thục ai mà không biết nhân viên hộ tống và quân Trấn Viễn được đối xử tốt như thế nào chứ?

Bây giờ vị tướng quân này nhìn trúng Thủy Oa, nếu Thủy Oa làm thủy quân thì nửa đời sau này sẽ không cần phải lo cho bản thân nữa rồi.

Nghĩ đến đây, ông Quy kéo Thủy Oa: “Cháu còn ngây ra đó làm gì, nhanh khấu đầu đa tạ quân gia đi!”

Nhưng lúc này Thủy Oa lại ương ngạnh, thẳng cổ không muốn quỳ gối.

Điều này khiến ông Quy tức giận đến mức nhấc chân đá cậu bé một cái.

Thủy Oa cũng không tránh, thẳng cổ đứng đó chịu đòn, không quỳ xuống.

“Lão trượng, đừng đánh nữa!" Trịnh Trì Viễn bước lên trước kéo ông Quy lại, sau đó hỏi Thủy Oa: “Kỹ năng bơi của ngươi rất tốt, sinh ra để làm thủy quân, có thể nói cho ta biết

vì sao lại không muốn đến quỷ quân không?”

“Ta muốn làm nhân viên hộ tống” Thủy Oa nói: “Làm nhân viên hộ tống có thể gặp quốc sư đại nhân!”

“Thì ra là như vậy!” Trịnh Trì Viễn bỗng nhiên hiểu ra.

Thông qua các loại tuyên truyền và truyền miệng của người dân, danh tiếng của Kim Phi bây giờ thực sự rất lớn.

Trẻ em ở độ tuổi Thủy Oa rất sùng bái anh hùng, rất nhiều đứa trẻ đều muốn theo Kim Phi để lập sự nghiệp.

Hai đứa con trai của Trịnh Trì Viễn, mỗi khi nhìn thấy anh †a đều ồn ào bảo anh ta đưa chúng đi gặp Kim Phi.

Kỹ năng bơi của Thủy Oa rất tốt, hơn nữa tính tình cũng rất hợp với hứng thú Trịnh Trì Viễn, nếu bỏ lỡ như vậy, Trịnh Trì Viễn thật không cam lòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3081


Thủy Oa không phải là người không biết tốt xấu, nếu là trước kia, Trịnh Trì Viễn đích thân chiêu mộ, chắc chắn cậu bé sẽ đi cùng Trịnh Trì Viễn, nhưng hiện tại vừa nghĩ có thể gặp được quốc sư đại nhân mà trên báo viết, Thủy Oa lại hơi do dự.

Nếu có thể chọn, cậu bé vẫn muốn đi theo quốc sư đại nhân.

Thấy Trịnh Trì Viễn dễ nói chuyện, Thủy Oa càng muốn tìm một lý do để từ chối Trịnh Trì Viễn.

Từ khi Thủy Oa còn chưa biết đi đã được ông Quy nhặt về, một mình ông Quy nuôi cậu bé lớn, chỉ cần cậu bé đảo mắt thì ông Quy đã biết cậu bé đang nghĩ gì.

Thủy Oa còn chưa kịp lên tiếng đã bị ông Quy ấn quỳ xuống: “Trịnh tướng quân đánh giá cao cháu là may mắn của cháu, nhanh khấu đầu đa tạ tướng quân đi!”

Nói xong còn nhìn cậu bé với ánh mắt khẩn cầu.

Mặc dù Thủy Oa không biết vì sao ông Quy lại nhất định muốn để bản thân đi theo Trịnh Trì Viễn, nhưng nhìn thấy ánh mắt của ông Quy, cuối cùng cậu bé vẫn trịnh trọng dập đầu với Trịnh Trì Viễn: “Thủy Oa đa tạ Trịnh tướng quân!”

“Được!” Trịnh Trì Viễn cười rồi kéo Thủy Oa, xem như hòn đá trong lòng đã được gỡ xuống.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi chào đời anh ta chiêu mộ nhân tài, nếu thất bại thì mất mặt quá rồi.

Cũng may, lão trượng này rất hiểu chuyện.

“Trịnh tướng quân, cảm ơn ngài đã coi trọng Thủy Oa, băng lòng thu nhân cậu bé.”

Ông Quy hành lễ với Trịnh Trì Viễn, sau đó nói: “Thủy Oa là một đứa trẻ số khổ, khi ta nhặt được cậu bé, cậu bé đã gần như đói sắp chết, ta là người thô lỗ, không dạy được đạo lý gì cho cậu bé, đứa trẻ này ở quê đã quen hoang dã, nếu làm sai hay nói sai điều gì, mong tướng quân lượng thứ”

Trịnh Trì Viễn nghe vậy không khỏi kinh ngạc nhìn Thủy 0a.

Anh ta không biết Thủy Oa còn có thân thế như vậy

Nhưng mấy năm trước người dân đều ăn không no, tình huống vứt còn quá bình thường.

Thủy Oa có thể gặp được ông Quy, cũng xem là một điều may mắn.

“Lão trượng yên tâm đi, Thủy Oa còn nhỏ, khi vào quân ta sẽ sắp xếp người dạy cậu bé quy định trong quân” Trịnh Trì Viễn nói.

“Vậy làm phiền tướng quân rồi.”

Ông Quy lại hành lễ với Trịnh Trì Viễn, sau đó xoay người nhìn Thủy Oa: “Thủy Oa, đàn ông trong nhóm thả bè chúng ta đều trung thành và không bao giờ thất hứa, sau này cháu đi theo Trịnh tướng quân, hãy làm việc thật tốt, tướng quân bảo cháu làm gì thì làm đó, phải nghe lời, biết không?”

Vừa nói, ánh mắt ông Quy đã đỏ hoe.

Dù Thủy Oa có ngốc đến đâu cũng nhận ra, nằm cánh tay ông Quy nói: “Ông Quy, ông không đi với cháu sao?”

“Ta đã già rồi, vào thủy quân còn có thể làm gì chứ?” Ông Quy cười lắc đầu.

“Ông không đi, cháu cũng không đi!” Thủy Oa cứng cổ nói.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3082


“Sao ta nhận được chứ?” Trịnh Trì Viễn từ chối nói: “Quốc. sư đại nhân đã nhấn mạnh nhiều lần, ngay cả một đồng của người dân cũng không được lấy, ngươi làm như vậy không phải là đang bảo ta phạm lỗi à?”

“Quốc sư đại nhân còn nói, quân và dân đều là người một nhà, lấy hai miếng cá này thì sao chứ?”

Ông Quy nhét thẳng hai miếng cá vào tay cận vệ: “Cũng không phải mua bằng tiền, tướng quân không chê là tốt rồi.”

“Vậy cảm ơn lão trượng nhiều.”

Trịnh Trì Viễn thấy vậy, chỉ đành bảo cận vệ nhận cá, sau đó nhìn Thủy Oa rồi nói: “Cậu nhóc, vui vẻ ở cùng với ông của ngươi, đến khi đến xưởng đóng thuyền ta sẽ dẫn ngươi đến doanh trại!”

Nói xong, anh ta gật đầu với ông Quy rồi đưa cận vệ lên ca-nô.

Sau khi ca-nô khởi động, Trịnh Trì Viễn lấy từ trong ngực ra hai đồng bạc nhỏ ném lên bè gỗ: “Lão trượng, đây là tiền ta mua cái”

Nói xong không đợi ông Quy đến nhặt tiền đã ra hiệu cho ca-nô tăng tốc rời đi.

Ông Quy nhặt tiền, nhìn ca-nô ngày càng xa, xúc động lẩm bẩm nói: “Đúng là đội ngũ của quốc sư!”

Trước kia khi thả bè, gặp binh lính trên sông trên biển, không bị lột da đã may mắn lắm rồi.

Nhưng quân đội dưới quyền của Kim Phi, dù là nhân viên hộ tống hay là quân Trấn Viễn thì từ trước đến nay chỉ giúp người dân đánh cường hào thổ phỉ, chưa bao giờ ức h**p. người dân và không lấy một cắc nào của người dân.

Bao gồm những binh phủ và binh lính ẻo lả khác sau này đã quy thuận Kim Phi, cũng được yêu cầu tuân thủ nghiêm tắc điều này, nếu phát hiện có người chèn ép người dân, sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Dù đãi ngộ của binh phủ và binh lính o lả không bằng nhân viên hộ tống, nhưng tiền lương lại không thấp, hơn nữa từ trước đến nay Kim Phi không khất nợ lương bổng và lương thực, binh lính ảo và và binh phủ cũng rất hài lòng và trân trọng cuộc sống hiện tại.

Sau khi không ức h**p người dân nữa, binh lính ẻo lả phát hiện họ cũng nhận được sự tôn trọng của người dân.

Trước khi những làng họ đi qua, người dân sợ hãi đến mức cất hết những đồ có giá trị, nhưng sau này khi tiêu diệt thổ phỉ trên núi trở về, khi lại đi ngang qua làng đó, người dân lại chủ động nhét trứng gà và những đặc sản vùng núi vào tay họ.

Điều này khiến cho càng nhiều binh lính ẻo là và binh phủ càng kiên định đi theo Kim Phi.

Dù sao Thủy Oa cũng còn nhỏ, chưa ra ngoài mấy lần nên cảm xúc không sâu sắc như vậy, điều cậu bé tò mò hơn hiện tại là bạc trong tay ông Quy.

Từ nhỏ đến lớn, ngay cả tiền đồng cậu bé cũng chỉ mới nhìn thấy mấy lần chứ đừng nói đến bạc.

Thấy Trịnh Trì Viễn đi xa rồi, Thủy Oa vội chạy đến, nhặt bạc lên rồi quan sát.

Thoi bạc rất nhỏ, Thủy Oa có chút không hài lòng, bĩu môi nói: “Là một tướng quân đó, như vậy cũng keo kiệt quá rồi!”

“Đừng nói bậy, đây là hai lượng bạc đó!”

Ông Quy chỉ vào chữ in dưới đáy thỏi bạc nói: “Nếu đổi thành tiền đồng, có thể đổi được hai nghìn tiền đồng đấy!”

“Một chút bạc nhỏ như vậy, có thể đổi được hai nghìn tiền đồng sao?” Thủy Oa nghe vậy cũng bị dọa.

Trước đây ông Quy nói có người đổi một bộ xương cá lớn lấy năm trăm tiền đồng, Thủy Oa còn không tin, cảm thấy ông Quy đang chém gió, nhưng hiện tại, chớp mắt đã có người tiêu hai nghìn tiền đồng để đổi lấy hai miếng cá.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3083


“Đứa trẻ ngốc như cháu thì biết gì chứ?”

Ông Quy đánh Thủy Oa một cái: “Làm người phải nắm bắt cơ hội, đừng đứng ngọn núi này lại nhìn ngọn núi cao hơn!

Quốc sư đại nhân là nhân vật như thần, cháu có thể gặp. được y, nói với y một hai câu đã rất may mắn rồi!

Một nhân vật tầm cỡ như quốc sư đại nhân, không phải ai cũng có thể đi theo y! Cháu muốn theo, người ta còn không biết cháu có đáng tin hay không đâu!

Vị tướng quân này cũng là một nhân vật lớn, anh ta có thể để ý cháu, cũng là may mắn của cháu, sau này đợi cháu có kinh nghiệm rồi, làm được việc lớn khiến quốc sư đại nhân xem trọng, quốc sư đại nhân tự nhiên sẽ chiêu mộ cháu, tốt hơn nhiều so với việc hiện tại cháu chủ động bám trụ!”

Thực ra ông Quy còn có một nguyên nhân không nói.

Ông ấy quả thực không biết nhân phẩm của Trịnh Trì Viễn như thế nào, cũng vì như vậy mới ép Thủy Oa đồng ý.

Lỡ như tính cách vị tướng quân này tàn bạo, sau khi bị Thủy Oa từ chối lại thẹn quá hóa giận, như vậy hai ông cháu sẽ gặp nguy hiểm.

Vào tình huống lúc đó, đồng ý là lựa chọn chính xác duy nhất.

Thủy Oa suy nghĩ một chút, cảm thấy ông Quy nói cũng có lý bèn gật đầu: “Ông Quy ông nói cũng đúng, sau này cháu nhất định sẽ làm nên chuyện lớn khiến quốc sư đại nhân xem trọng!”

“Ông tin cháu.” Ông Quy xoa đầu Thủy Oa: “Thủy Oa nhà chúng ta thông minh nhất!”

Thủy Oa cười toe toét, sau đó nghĩ đến việc đến thủy quân sẽ phải rời xa ông Quy, không khỏi buồn lòng nói: “Nhưng ông ơi, nếu cháu đến thủy quân, không phải sẽ không được gặp ông nữa rồi sao?”

“Ông đây nuôi cháu để cháu nuôi ông lúc ông già, nếu cháu chạy rồi, sau này ông chết, ai sẽ dăn lò sưởi cho ông chứ?”

Để cho Thủy Oa yên tâm, ông Quy đã cười nói: “Ông tuổi cũng già rồi, không làm thả bè để kiếm sống được nữa, cháu đến thủy quân, ông sẽ tìm một nơi gần doanh trại thủy quân rồi sống ở đó, tìm một công việc để kiếm sống qua ngày!”

“Như vậy là tốt nhất, như vậy là tốt nhất!”

Thủy Oa nghe vậy bèn vui vẻ: “Đợi ông chết rồi, cháu sẽ dẫn lò sưởi cho ông!”

“Ông còn chưa chết đó, chỉ nói những điều xui xẻo!” Ông Quy võ vào đầu Thủy Oa: “Phỉ phui cái mồm!”

Thủy Oa cũng không giận, vừa cười vừa khạc nhổ xuống biển hai lần, sau đó bưng hai miếng cá đưa cho Hồ Tử thúc ở phía sau.

Trời chập tối, thuyền lầu hơi nước kéo nhóm bè gỗ đầu tiên về vùng biển xưởng đóng thuyền, sau đó đi thẳng về vị trí xưởng đóng thuyền của thuyền đánh cá.

Những ngư dân đã đợi sẵn ở vùng biển nông lập tức đi đến, cởi dây buộc các bè gỗ với nhau ra, sau đó buộc lại thành bó nhỏ khoảng hai, ba chiếc, rồi đứng lên dùng cọc tre chống đi, sau đó đi theo con kênh nước đã đào trước và vận chuyển đến một lều lớn ở phía tây bäc xưởng đóng thuyền.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3084


Phải biết rằng một cái cây ngắn từ ba đến năm mét, cây dài từ bảy đến tám mét, muốn cưa thành những tấm ván thì phải tốn bao nhiêu thời gian chứ.

Có khi hai người đàn ông cưa một ngày cũng chỉ được mấy tấm.

Hiệu quả của công việc này quá thấp, vì vây Kim Phi đã bảo Mãn Thương làm mười mấy cái máy cắt.

Máy cắt mới chạy bằng động cơ hơi nước, đường ray được đặt trên mặt đất, chỉ cần nhấc khúc gỗ lên xe đẩy và đẩy xuống dưới máy cắt là được, chỉ cần tối đa hai phút đã có thể cắt xong một cây to băng hai cánh tay người ôm.

Bây giờ khắp Đông Hải đều là người dân tị nạn, Kim Phi không cần nghĩ cũng biết, trong đó chắc chản có gián điệp của các thế lực.

Máy hơi nước là kỹ thuật tương đối cốt lõi ở Xuyên Thục, vì mục đích bảo mật nên phải có một số sắp đặt.

Biết Kim Phi đang đợi thuyền đánh cá ra khơi, sau khi vận chuyển khúc gỗ về xưởng, những người thợ của xưởng số 1 sẽ lập tức nhấc khúc gõ lên xe, sau đó bắt đầu cắt.

Với tiếng nổ ran của máy, những khúc gỗ đã biến thành từng chồng ván, sau đó được vận chuyển đến lều, tiến hành công đoạn thứ hai.

Bên bờ biển, ông Quy và Thủy Oa cũng lên bờ.

Bây giờ gỗ đã được thợ vận chuyển đi, nhiệm vụ của họ cũng đã hoàn thành.

Hai người nhìn xưởng đóng thuyền khổng lồ trước mắt, và những người thợ đông đúc đi lại trên xưởng đóng thuyền, trong mắt hai ông cháu tràn đầy sự kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên họ thấy cảnh sục sôi ngất trời như thế này.

Hai ông cháu đang sững sờ, một người thanh niên mặc đồng phục của thương hội Kim Xuyên đi đến: “Xin hỏi, hai người là người của nhóm thả bè phải không?”

“Đúng vậy, ta là Lục Đại Quý!” Ông Quy gật đầu. “Hóa ra ông là ông Quy của nhóm thả bè, thất kính rồi!”

Người thanh niên chắp tay với ông Quy: “Ta tên là Lục Tây Ngạn, nói mới nhớ, ta và ông Quy vẫn là người cùng họ đó”

Ông Quy đáp lễ, hỏi: “Không biết người anh em tìm ta có việc gì?”

“Xem ta chỉ chỉ mãi nói chuyện, đã quên đi chuyện chính rồi

Lục Tây Ngạn giải thích: “Ta là nhân viên của thương hội Kim Xuyên, bây giờ bè gỗ đã được đưa đến, chưởng quầy nhà †a bảo ta đến thanh toán tiền công cho ông, ông Quy, hãy đưa văn thư cho ta.”

Ông Quy nghe vậy, vội lấy từ thắt lưng ra một túi da nhỏ.

Trong túi da nhỏ có bạc do Trịnh Trì Viễn đưa cho ông ấy, còn có mấy tiền đồng, cuối cùng là một văn thư được xếp cẩn thận.

Ông Quy cẩn thận đưa văn thư cho Lục Tây Ngạn.

Sau khi Lục Tây Ngạn kiểm tra cẩn thận, xác nhận không có vấn đề gì đã dẫn hai người đến trụ sở tiền trang Kim Xuyên, thanh toán tiền công cho hai người.

“Ông Quy, đây là mười bốn lượng bạc, ông kiểm tra xem, nếu không có vấn đề gì thì ấn tay vào đây!”

Lục Tây Ngạn đưa túi tiền cho ông Quy, chỉ vào văn thư trên bàn.

“Cái này...nhiều như vậy ư?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3085


"Không được, không được!"

Lục Tây Ngạn vội vàng xua tay, và lùi lại một bước: "Nếu †a nhận số tiền này từ ngài, ta sẽ mất việc đấy!"

Ông Quy thấy Lục Tây Ngạn thật sự không dám nhận, cũng không ép nữa, cầm thỏi bạc về, xúc động nói: “Không trách thương hội Kim Xuyên có thể làm ăn lớn như vậy, các ngươi đều rất tốt!"

"Chủ yếu là Kim tiên sinh và Tiểu Bắc phu nhân dạy bảo tốt"

Lục Tây Ngạn cười hỏi: “Ông Quy, ngài định ở Đông Hải chơi vài ngày hay mấy ngày nữa sẽ trở về? Nếu ngài quay lại, †a sẽ giúp ngài sắp xếp chỗ bên tàu chở hàng và mang cho. ngài đặc sản Đông Hải!"

Ở thời đại phong kiến, nhiều ngành nghề sẽ thành lập các nhóm, đặc biệt là những nghề có nhu cầu phát triển.

Ví dụ như những người lái thuyền sẽ thành lập một nhóm người, nếu gặp thủy tặc hoặc gặp tai nạn thì các thành viên trong nhóm sẽ giúp đỡ lẫn nhau.

Công việc thả bè càng gian khổ nguy hiểm hơn các việc. vận chuyển bằng đường thủy khác, đương nhiên cũng cần tham gia vào các nhóm để được hỗ trợ.

Ở Xuyên Thục, có một nhóm chuyên thả bè đã được thành lập nhiều năm.

Ông Quy là một thành viên của nhóm, nếu như Thủy Oa không phải gặp Trịnh Trì Viễn, e răng mấy năm nữa cũng sẽ gia nhập băng nhóm.

Sở dĩ Khánh Hâm Nghiêu có thể giao gỗ nhanh như vậy là vì anh ta không cần tổ chức nhân viên đi thả bè, mà đi tìm nhóm thả bè luôn.

Khi họ tìm đến các nhóm thả bè ở Xuyên Thục đã nói rõ ràng, triều đình sẽ bảo vệ sự an toàn của những người thả bè trên đường đi.

Sau khi bè gỗ được đưa đến Đông Hải an toàn, cũng có thể đi cùng chở hàng của thương hội Kim Xuyên trở lại Xuyên Thục, toàn bộ hành trình được miễn phí bao ăn ở.

Công nhân phần lớn đều là người nghèo liều mạng, nói không chừng trong nhà còn có già trẻ đói bụng, sẽ không ở lại Đông Hải quá lâu, nhận được tiền công sẽ nhanh chóng trở về Xuyên Thục.

Tuy rằng ở Xuyên Thục không có người chờ ông Quy, nhưng ông Quy ở Đông Hải cũng không sao, Lục Tây Ngạn vừa rồi hỏi cũng chỉ là khách sáo mà thôi, kỳ thật anh ta cũng đã nghĩ đến việc sắp xếp nơi nghỉ ngơi cho ông Quy và Thủy 0a.

Kết quả, lại nghe ông Quy nói: “Tiểu ca, ngươi nhắc ta mới nhớ, ta vừa hay có chuyện muốn hỏi.”

"Ông Quy, mời nói; Lục Tây Ngạn gật đầu: "Chỉ cần là ta biết, ta nhất định sẽ nói cho ngài."

"Ta định sau này sẽ sinh sống ở Đông Hải, không biết tiểu ca có thể giúp ta tìm một ngôi nhà được không?" ông Quy nói: "Không cần quá to hay quá tốt, chỉ cần để cho ta có một nơi để ăn cơm chỗ để ngủ là được rồi."

"Ngài muốn sống ở đây à?" Lục Tây Ngạn sửng sốt: "Tại sao vậy?"

"Trịnh tướng quân của thủy quân coi trọng Thủy Oa và đề nghị Thủy Oa đi theo anh ta làm lính, ta không có con cái, khi chết chỉ trông cậy vào tiểu tử này đốt cho ta chậu lửa, vì vậy †a muốn mua một ngôi nhà ở đây, làm đồ thủ công để đánh cá.' ông Quy trả lời.

Mặc dù ông Quy có thể nhìn ra Trịnh Trì Viễn thật sự coi trọng Thủy Oa, nhưng Thủy Oa dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, để cậu bé một mình ở Đông Hải, ông Quy cũng không yên tâm.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3086


Lục Tây Ngạn nói: "Anh ta là tướng quân của thủy quân, toàn bộ thủy quân đều nằm dưới sự chỉ huy của anh ta. Hiện tại anh ta là cục trưởng của Cục quản lý hàng hải..."

Lục Tây Ngạn nói ra thân phận của Trịnh Trì Viễn, khiến hai người hơi sững sốt.

Ông Quy đã đoán Trịnh Trì Viễn là một người quyền lực, nhưng ông ấy không dám nghĩ rằng lai lịch của Trịnh Trì Viễn lại lớn đến vậy.

Lúc ấy, Trịnh Trì Viễn nói anh ta thường xuyên gặp Kim Phi, thật ra ông Quy còn nghỉ ngờ rắng anh ta đang khoác lác và cố gắng dát vàng lên mặt mình.

Bây giờ mới biết, quả thật Trịnh Trì Viễn có thể thường xuyên gặp Kim Phi.

"Ôi, không nhìn ra, Trịnh tướng quân đó lại có lai lịch lớn như vậy đấy!"

Trong lòng Thủy Oa cũng cảm khái, sau đó vui vẻ hỏi: “Tiểu ca, vị tướng quân đó đã hứa sẽ dẫn ta đi gặp ngài quốc sư, theo như ngươi nói, anh ta có thể làm được thật sao?”

“Trịnh tướng quân muốn gặp ngài quốc sư quả thực là không khó."

Lục Tây Ngạn gật đầu, sau đó lén nhìn Thủy Oa với ánh mắt hâm mộ.

Vì Trịnh Trì Viễn đã đích thân bảo Thủy Oa đi theo mình và cũng hứa dẫn Thủy Oa đến gặp Kim Phi, rõ ràng anh ta rất coi trọng Thủy 0a.

Với thân phận của Trịnh Trì Viễn, Thủy Oa nếu như không. phạm sai lầm, sau này chắc chản sẽ có một tương lai tươi sáng.

Lục Tây Ngạn vừa mới nói chuyện với ông Quy, mặc dù thái độ luôn rất tốt nhưng đó là yêu cầu mà Kim Phi và Đường Tiểu Bắc bắt buộc chưởng quầy và nhân viên của thương hội Kim Xuyên phải làm, anh ta cũng chỉ làm theo yêu cầu.

Sau khi biết răng Trịnh Trì Viễn coi trọng Thủy Oa, thái độ của Lục Tây Ngạn đã thay đổi, quyết định sắp xếp cho ông Quy một cách cẩn thận.

Anh ta chỉ là một nhân viên bình thường của thương hội và gần như không có cơ hội tiếp xúc với những nhân vật như Trịnh Trì Viễn chứ đừng nói đến Kim Phi.

Nhưng sự xuất hiện của Thủy Oa đã cho anh ta nhìn thấy cơ hội.

Bây giờ Thủy Oa mới đến Đông Hải, tuổi tác cũng không lớn, nếu có thể tạo dựng được mối quan hệ tốt cùng Thủy Oa, sau này Thủy Oa được trọng dụng, anh ta cũng có thể đi thăng tiến.

Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Lục Tây Ngạn càng chân thành hơn.

Nhưng anh ta không đến gần Thủy Oa mà quay đầu nhìn ông Quy nói: “Ông cụ, ta trở về hỏi thăm cho ngài, nếu tìm được ngôi nhà phù hợp sẽ sớm báo cho ngài biết."

Gần đây có rất nhiều dân tị nạn đến Đông Hải, trong đó có một số xuất thân từ gia đình khá giả, sợ ở nhà bị thổ phỉ và dân tị nạn để mắt tới nên cũng đi chạy nạn.

Trong thời đại hỗn loạn này, có thể tích góp tiền, cơ bản đều là người thông minh.

Sau khi những người này đến trấn Ngư Khê, phát hiện an ninh ở trấn Ngư Khê rất tốt và triển vọng phát triển cũng tốt nên rối rít dùng tiền của gia đình để mua nhà và chuẩn bị sinh sống ở thị trấn Ngư Khê.

Khi nhiều người mua nhà, giá nhà tự nhiên sẽ tăng lên.

Cho nên muốn tìm được một ngôi nhà phù hợp cho ông Quy, cũng không phải là điều dễ dàng.

Nhưng Lục Tây Ngạn cũng không nói gì vì anh ta tin rằng ông Quy cũng sẽ tự mình hỏi thăm chuyện này.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3087


"Không phiền phức, đều là chuyện ta nên làm!"

Lục Tây Ngạn vẫn duy trì thái độ như trước đó, cũng không giành công.

Loại chuyện hàn gắn mối quan hệ này không vội được, vừa đi lên đã lôi kéo làm quen là hành động tầm thường nhất, ngày qua ngày ở cạnh từ từ góp nhặt tình cảm, mới có thể vượt qua khảo nghiệm.

Lục Tây Ngạn hỏi yêu cầu của ông Quy về phòng ở, và giá cả có thể chấp nhận, sau đó cáo từ.

Ông Quy cũng vác hành lý, dẫn theo Thủy Oa, đi tới cổng đại doanh thủy quân theo lời Lục Tây Ngạn chỉ điểm, nói với binh lính thủy quân gác cửa: "Ta là Lục Đại Quý thả bè, Trịnh đô đốc kêu ta lên bờ thì tìm ngài ấy, mong quân gia thông báo một tiếng!"

Mặc dù binh lính gác cổng không hiểu vì sao Trịnh Trì lại quen biết người thả bè, nhưng nhìn dáng vẻ hai người không giống nói dối, hẳn ta cũng không dám chủ quan, dặn hai người chờ ở cửa, mình nhanh chóng chạy tới thông báo.

Đương nhiên, hắn ta chắc chắn sẽ không trực tiếp đi tìm Trịnh Trì Viễn, mà tìm cận vệ của Trịnh Trì Viễn.

Cận vệ lúc ấy đã đi theo Trịnh Trì Viễn lên bè gỗ, đương nhiên biết việc này.

Nghe nói hai người Thủy Oa tới, anh ta nhanh chóng đi tới cửa, đưa hai người vào đại doanh.

Sau khi sắp xếp cho ông Quy một cái lầu vải, anh ta dẫn Thủy Oa đi tìm Trịnh Trì Viễn.

Trịnh Trì Viễn quay lại xưởng đóng thuyền, lại vô cùng bận rộn, anh ta giao Thủy Oa cho một cận vệ, dặn cận vệ trông chừng Thủy Oa trước.

Sau đó Trịnh Trì Viễn quên béng mất Thủy Oa, dẫn theo cận vệ đi tới xưởng đóng thuyền mới.

Lúc này sắc trời đã tối, nhưng khắp nơi trong xưởng đóng thuyền mới đều đốt lửa thành đống, lít nha lít nhít nạn dân hối hả đi đi về về trong ngọn lửa.

Thật ra không chỉ Kim Phi chờ gỗ thô đến sốt ruột, mà nạn dân xây xưởng đóng thuyền cũng đều chờ đến mức sốt ruột.

Hơn nữa bọn họ còn lo lắng việc đóng thuyền thất bại hơn Kim Phi.

Đối với Kim Phi mà nói, đóng thuyền thất bại chỉ là tăng thêm một chút công việc không cần thiết mà thôi, nhưng đối với nạn dân mà nói, lỡ như đóng thuyền thất bại, Kim Phi không cần bọn họ nữa, bọn họ cũng không thể tiếp tục sống được.

Cho nên, lúc các nạn dân nhìn thấy gỗ thô tới, ai cũng vội vã tranh thể hiện trước mặt người giám sát, chủ động yêu cầu tăng ca, người sau làm việc cật lực hơn người trước, chỉ sợ người giám sát cảm thấy bọn họ lười biếng, đuổi bọn họ đi.

Loại hèn mọn này, khiến Kim Phi đi qua cảm thấy trong lòng chua xót.

Hiện giờ gỗ thô vừa tới, trình tự làm việc khâu thứ nhất còn chưa kết thúc, rất nhiều công nhân đều đang làm loại công việc xây dựng cơ bản như đào hố trên đất bằng.

Thật ra những công việc này làm vào ban ngày cũng giống như vậy, hoàn toàn không cần tăng ca trong đêm để đẩy nhanh tốc độ.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3088


“Giờ có là gì, tương lai sẽ có nhiều thứ mới xuất hiện hơn!"

Kim Phi vừa cười vừa nói: "Đến lúc đó, tăng ca trong đêm cũng không cần đốt lửa, đóng thuyền cũng không cần phiền phức như bây giời"

"Tăng ca trong đêm không cần đốt lửa, vậy đốt cái gì chứ? Đốt dầu hỏa sao?"

Khánh Mộ Lam tò mò hỏi: "Mặc dù lửa của dầu hỏa lớn, nhưng đốt không lâu, gỗ vẫn chịu lửa tốt hơn, có lời hơn!"

“Sau này cô sẽ biết!" Kim Phi cười, không giải thích.

Thật ra Kim Phi đã sớm nghĩ đến chuyện phát triển điện lực, nhưng kỹ thuật công nghiệp của Đại Khang lúc trước quá lạc hậu, ngay cả ổ trục cũng không có, càng không cần nghĩ đến chuyện làm máy phát điện.

Hiện giờ xưởng luyện gang phát triển, đã miễn cưỡng đạt được điều kiện cơ bản để sản xuất máy phát điện và động cơ điện.

Nhưng trong hệ thống điện lực không chỉ cần máy phát điện và động cơ điện, còn có rất nhiều khâu khác.

Trong đó, chuyện làm cho Kim Phi đau đầu nhất chính là chuyển vận và lưu trữ.

Đặc biệt là khâu vận chuyển.

Với năng lực đào quặng của Xuyên Thục hiện giờ, chế tạo. dây điện cần các loại kim loại đồng, nhôm vân vân, miễn cưỡng cũng có thể làm ra một chút, nhưng vật chất cách điện bọc bên ngoài dây điện lại làm cho Kim Phi thấy khó khăn.

Kiếp trước phổ biến dùng vỏ nhựa plastic cách biệt, là sản phẩm hợp chất tiêu chuẩn được tạo ra từ ngành công nghiệp dầu khí, muốn chế tạo nhựa plastic, trước hết phải phát triển công nghiệp dầu khí.

Kim Phi mới đi đến thế giới này hơn hai năm, muốn đi xong quãng đường mà toàn bộ thế giới phương tây phải tốn mấy chục năm mới đi xong ở kiếp trước, quả thực chính là nói chuyện viển vông.

Tuy nhiên dầu hỏa là huyết dịch để phát triển công nghiệp, cũng là nguồn năng lượng mà Kim Phi không thể bỏ qua được nếu muốn phát triển.

Cho nên, sau khi Trung Nguyên bình định, Kim Phi sẽ lập. tức đi tìm mỏ dầu, khai thác dâu hỏa, phát triển công nghiệp dầu hỏa.

Kim Phi tin tưởng, sẽ có đèn điện, cũng sẽ có hàn điện.

Thời gian gần đây, bởi vì đốt lửa trong đêm, đã xảy ra hoả hoạn hai lần.

Mặc dù lần nào cũng được đội tuần tra kịp thời dập tắt, nhưng cũng nói rõ tính nguy hiểm của đống lửa.

Đến khi có đèn điện, tăng ca trong đêm cũng không cần đốt lửa trại nữa.

Có loa điện, sau này mở đại hội cũng không cần hét khản cả họng nữa.

Đóng thuyền cũng không cần mất nhiều công đoạn làm việc để bịt kín như vậy nữa, dùng máy hàn điện hàn thép tấm, tốc độ vừa nhanh, mà còn bịt kín chắc chắn.

Kim Phi nghĩ thôi đã cảm thấy tuyệt vời. Kiếp trước, có thể thấy đồ điện ở khắp nơi, có lúc không cảm thấy gì, nhưng hiện giờ không có, Kim Phi mới biết không có đồ điện bất tiện cỡ nào.

Giống như khi cơ thể mọi người khỏe mạnh, cảm thấy bình thường, chỉ có khi bị bệnh mới có thể ý thức được, thì ra không bị bệnh lại thư thái như vậy.

"Tiên sinh, nhóm ván gỗ đầu tiên đã được đưa đến xưởng số hai, chúng ta đi tới xưởng số hai xem một chút đi."

Khánh Mộ Lam cắt đứt tưởng tượng tươi đẹp về tương lai của Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3089


Bây giờ, bên ngoài trấn Ngư Khê có ba xưởng đóng thuyền, xưởng đóng thuyền đầu tiên của nhà họ Hồng được xây dựng theo xưởng đóng thuyền cũ của gia đình Hồng Đào Bình, còn được gọi là xưởng đóng thuyền số 1.

Cái thứ hai là một xưởng đóng thuyền mới được xây dựng vào năm ngoái, để sản xuất các thuyền lớn, được gọi là xưởng. đóng thuyền số 2.

Trấn Viễn số 2, số 3 và thuyền lầu đều được sản xuất tại xưởng đóng thuyền số 2.

Xưởng đóng thuyền hiện có diện tích lớn nhất và có số lượng công nhân nhiều nhất được xây dựng gấp rút băng cách làm thêm giờ trong thời gian gần đây được gọi là xưởng đóng thuyền số 3.

Công việc chính của xưởng đóng thuyền số 3 là sản xuất tàu đánh cá. Mặc dù độ khó về kỹ thuật không cao nhưng phần lớn người lao động là người tị nạn với trình độ tay nghề khác nhau.

Quan trọng nhất, hầu hết tất cả những người tị nạn đều mù chữ và chưa bao giờ tham gia vào các ngành liên quan đến đóng tàu. Việc đào tạo họ thành những thợ đóng tàu có trình độ trong một thời gian ngắn là không thực tế.

Với thời gian eo hẹp và nhiệm vụ nặng nề, để nhanh chóng đưa xưởng đóng thuyền vào hoạt động, Mãn Thương và Khánh Mộ Lam đã phải nhờ đến sự giúp đỡ của Kim Phi. Họ chia quy trình đóng tàu đánh cá thành hơn mười bước.

Độ khó của việc đóng tàu đánh cá không cao, nhiều tàu đánh cá của ngư dân được các thợ mộc trong làng hoàn thành.

Sau khi Kim Phi chia quy trình làm việc thành hơn mười bước, độ khó càng giảm xuống. Mỗi bước đều yêu cầu công nhân xử lý các công việc đơn giản và người tị nạn không cần phải học toàn bộ kiến thức đóng tàu, chỉ cần học hỏi thật tốt bước mà họ được giao cho phụ trách là được.

Điều này không chỉ nâng cao hiệu quả công việc mà còn ngăn chặn rò rỉ kỹ thuật ở một mức độ nhất định.

Đây cũng là lợi thế của hoạt động theo dây chuyền läp ráp.

Do thời gian quá gấp, xưởng đóng thuyền số 3 mới chỉ hoàn thành khung cơ bản nhất, chưa kịp có thể tiến hành vận hành sản xuất thử nghiệm, các bản gỗ đã đến.

Vì vậy, đêm nay không chỉ đánh dấu việc xưởng đóng. thuyền số 3 chính thức bắt đầu sản xuất mà còn đánh dấu việc tiến hành sản xuất thử nghiệm.

Mặc dù Kim Phi đã đơn giản hóa từng bước hết mức có. thể nhưng những người tị nạn vẫn tay chân luống cuống như cũ.

Mãn Thương và Khánh Mộ Lam cả đêm cũng không có một giây phút nghỉ ngơi. Quy trình tới bước nào thì họ cũng theo sát bước đấy.

Hướng dẫn công nhân thực hành là việc mà Mãn Thương và các học trò của anh ta rất giỏi, không cần Kim Phi đích thân làm việc đó. Vì vậy, Kim Phi chỉ theo đến bước thứ hai, thấy Mãn Thương có thể xử lý tốt những chuyện này, quyết định không theo nữa.

Đang chuẩn bị quay về, thì thấy Trịnh Trì Viễn đi theo phía sau.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3090


Mức độ làm việc cường độ cao này là điều mà Trịnh Trì Viễn chưa bao giờ gặp phải trong đời. Trong vòng chưa đầy một tháng, anh ta đã sụt cân rõ rệt và ngay cả bộ đồng phục của anh ta cũng có cảm giác hơi rộng

"Đông Hải đang phát triển mạnh dưới sự lãnh đạo của tiên sinh, dù có mệt mỏi, kiệt sức đến chết thì Lão Trịnh ta đây cũng vui vẻ!"

Trịnh Trì Viễn mỉm cười nói.

Đây không chỉ là lời nịnh nọt mà còn là những tình cảm chân thành từ tận đáy lòng.

Từ khi Kim Phi đến Đông Hải, trấn Ngư Khê có thể nói là đang thay đổi từng ngày, Trịnh Trì Viễn có thể nhìn thấy rõ những việc này.

Mặc dù trấn Ngư Khê vẫn còn đầy rẫy các công trường xây dựng, nhiều nơi bẩn thỉu và lộn xộn, Trịnh Trì Viễn tin răng trong tương lai gần, trấn Ngư Khê chắc chắn sẽ trở thành nơi giàu có và đông đúc nhất ở Đông Hải.

Với tư cách là người đứng đầu thủy quân Đông Hải và Cục quản lý hàng hải, đây chính xác là điều mà Trịnh Trì Viễn hy vọng được thấy.

Vì vậy, mặc dù gần đây vô cùng bận rộn nhưng Trịnh Trì Viễn không có lời phàn nàn nào.

Bởi vì, giống như những người tị nạn, anh ta nhìn thấy niềm hy vọng giữa sự hối hả và nhộn nhịp này.

Trước khi Kim Phi đến, Đông Hải luôn là một nơi xa xôi trong mắt các quan chức trong triều đình, không ai để ý tới.

Trịnh Trì Viễn tuy với tư cách là người đứng đầu thủy quân, nói dễ nghe thì là người bảo vệ Đông Hải, còn nói khó nghe hơn một chút thì chính là người bị triều đình trục xuất, cho anh ta đến để làm công cụ chống lại cướp biển ở Đông Hải.

Bây giờ Kim Phi rất coi trọng Đông Hải, phát triển Đông hải một cách mạnh mẽ, giao cho anh ta rất nhiều nhiệm vụ quan trọng, điều đó cho thấy y hoàn toàn tin tưởng vào anh ta.

Trịnh Trì Viễn thực sự hạnh phúc từ tận đáy lòng và cảm thấy cuộc sống đã có được phương hướng.

Kim Phi bây giờ đã quen thuộc với Trịnh Trì Viễn, y giờ đã miễn nhiễm với những lời tâng bốc của anh ta. Cuộc trò chuyện của họ đã trở nên bình thường.

Kim Phi mỉm cười vỗ vai Trịnh Trì Viễn. "Lão Trịnh, ngài không thể kiệt sức đến chết được. Nếu ngài chết rồi, ai sẽ quản lý thủy quân và Cục quản lý hàng hải đây?”

"Lần trước gặp mặt ngài đã nói, bất kể ai ra đi, ngày hôm sau mặt trời vẫn mọc." Trịnh Trì Viễn nói: "Ngay cả khi Lão Trịnh ta không có mặt, thủy quân và Cục quản lý hàng hải vẫn sẽ tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình!"

"Lão Trịnh, ngài quá khiêm tốn rồi,' Kim Phi không muốn nói thêm những lời vô nghĩa này nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Lão Trịnh có thời gian không? Chúng ta đến thư phòng nói chuyện một lát?"

“Ta cũng định vậy,' Trịnh Trì Viễn vội vàng gật đầu: "Thật ra ta cũng có một số việc muốn báo cáo với ngài." "Vậy đi thôi."

Ngay khi Kim Phi đưa Trịnh Trì Viễn đi về phía thư phòng. xưởng đóng tàu, phó tướng của Trịnh Trì Viễn đã nhanh chóng chạy tới.

Đầu tiên là chào Kim Phi, sau đó liếc nhìn Trịnh Trì Viễn, ra hiệu muốn nói chuyện riêng với Trịnh Trì Viễn.

Đáng tiếc Trịnh Trì Viễn nghĩ thế, giơ chân đá phó tướng một cái: "Có chuyện gì không thể nói trước mặt tiên sinh chứ? Nói đi!"

Thấy vậy, phó tướng không còn cách nào khác đành phải nói: "Tướng quân, vừa nhận được tin một chiếc tàu đánh cá thu hoạch rong biển đã bị mất tích!"

Khi kỹ năng thu hoạch rong biển của ngư dân và người tị nạn trở nên thành thạo hơn và với sự xuất hiện liên tục của các tàu đánh cá từ nhiều nơi khác nhau, sản lượng thu hoạch rong biển hàng ngày trên đảo Mạo Lãng ngày càng tăng.

Theo kế hoạch trước đó của Kim Phi, tất cả việc vận chuyển rong biển đều dựa vào thuyền lầu.

Tuy nhiên, với sản lượng thu hoạch ngày càng tăng, ngay cả khi tất cả các thuyền lầu hoạt động liên tục suốt ngày đêm thì vẫn chưa đủ.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3091


Mặc dù trước đây, trong mắt triều đình, Đông Hải là nơi rất hoang vu, nhưng thuế đánh vào ngư dân cũng chẳng ít hơn người dân ở Trung Nguyên là bao.

Hơn nữa cướp biển hoành hành ngang ngược, những năm qua cuộc sống của ngư dân cũng chẳng dễ dàng, nhiều thuyền đánh cá của ngư dân đã sử dụng hơn chục năm, thậm chí hàng chục năm, nhiều chiếc đã xuống cấp trầm trọng, nhưng ngư dân không có khả năng thay mới nên đành chấp nhận sửa chữa.

Để vớt rong biển nhanh nhất có thể, Kim Phi không hạn chế kích thước và độ mới của thuyền đánh cá, chỉ cần sẵn lòng đến đảo Mạo Lãng, thì đề có thể tham gia.

Thời gian gần đây, đã có không ít thuyền đánh cá gặp nạn trên biển, nhưng vì ngư dân là người giỏi về đường thủy, hơn nữa bất kể là khi họ hái rong biển ở đảo Mạo Lãng, hay vận chuyển rong biển về xưởng đóng thuyền, thì đều có thuyền đánh cá khác ở xung quanh, nên không xuất hiện tình trạng thương vong.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Kim Phi và Trịnh Trì Viễn nghỉ ngờ.

Nếu thuyền bị rò rỉ dẫn đến đảm thuyền, thì bọn họ còn có thể chấp nhận, chứ làm sao có thể bỗng dưng mất tích mà không có lý do chứ?

“Trước mắt chúng ta chỉ biết là con thuyền này bị mất tích, còn nguyên nhân cụ thể thì không biết.” Phó tướng bất đắc dĩ nói: “Nhưng về cơ bản chúng ta có thể loại trừ khả năng đảm thuyền, bởi vì đây là con thuyền mới, mới chỉ được dùng ba năm, nếu là đắm thuyền, sẽ phải phát hiện ra một ít manh mối, nhưng bây giờ đến cả manh mối cũng không tìm được”

Ngay cả khi thuyền gỗ bị rò rỉ rồi chìm xuống nước, sẽ có rất nhiều mạt gỗ và đồ dùng hàng ngày trôi trên mặt nước,

nhưng mà thủy quân không tìm thấy bất kỳ vật thể nào.

“Còn những người đi cùng thì sao?” Trịnh Trì Viễn hỏi tiếp.

“Sau khi rời đảo Mạo Lãng, thủy thủ đã vô tình làm rách buồm khi đang kéo buồm, lúc ấy chỉ mới rời khỏi đảo Mạo. Lãng không lâu, huynh đệ nhân viên hộ tống phụ trách bảo vệ, đã yêu cầu thuyền quay về đảo Mạo Lãng, đưa rong biển cho thuyền khác vận chuyển, chờ hắn sửa xong cánh buồm rồi vận chuyển chuyến sau.”

Phó tướng giải thích: “Nhưng mà sau khi huynh đệ nhân viên hộ tống phái một hạm đội đưa thuyền về, rồi quay lại đảo Mạo Lãng, mới phát hiện, con thuyền kia không quay về đảo Mạo Lãng, cũng không quay về bãi phơi, lúc quay về đội hộ tống cũng không thấy nó.

Vì vậy huynh đệ hộ tống đã điều động phi thuyền và khinh khí cầu, triển khai công tác cứu nạn, nhưng mà đội tìm kiếm cứu nạn đã tìm trên tuyến đường giữa đảo Mạo Lãng và sân phơi nhiều lần, nhưng cũng không tìm được manh mối, nên lập tức báo cáo lên phía trên, xin chỉ thị có nên tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm không, ta cũng không thể quyết định được, nên muốn đến xin chỉ thị của tướng quân!”

Nói xong, phó tướng còn nhìn Kim Phi, ý là nhờ Trịnh Trì Viễn xin chỉ thị từ Kim Phi.

Nhưng Trịnh Trì Viễn tiếp tục phớt lờ ánh mắt nhắc nhở của phó tướng, không do dự nói: “Tiên sinh đã nhiều lần nhấn mạnh, an toàn của người dân là tiêu chuẩn sản xuất hàng đầu! Cái này còn cần xin phép sao? Tất nhiên phải tiếp tục tìm kiếm và cứu nạn!

Dù thuyền bị mất hay bị cướp biển cướp đi thì cũng nhất định phải tìm được!"

Quả thật trong nhiều hội nghị Kim Phi đã nhấn mạnh rằng, khi gặp tai nạn, phải đảm bảo an toàn về tính mạng cho công nhân và nhân viên hộ tống, sau đó mới là đảm bảo an toàn về tài sản.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3092


“Không, cứ tiến hành tìm kiếm cứu nạn theo như lời ngài nói là được.” Kim Phi nói: “Trước khi xác nhận công nhân trên thuyền đánh cá còn sống hay đã chết, chúng ta phải cố gắng †ìm kiếm cứu nạn dựa trên thực tế là họ vẫn còn sống!”

“Vâng!” Sống lưng Trịnh Trì Viễn thẳng tắp, thi lễ với Kim Phi.

Từ lời nói vừa rồi của Kim Phi, Trịnh Trì Viễn cảm nhận được y rất coi trọng việc này, vì vậy từ trong túi của cận vệ lấy ra một xấp văn kiện, đưa cho Kim Phi: “Tiên sinh, xảy ra chuyện lớn như vậy, ta muốn về thủy quân để tìm hiểu tình hình trước, đây là bản tóm tắt công việc gần đây của ta, khi nào tiên sinh có thời gian thì xem qua, phần còn lại, mấy ngày. nữa ta sẽ báo cáo cho ngài sau, được không?”

“Ngài đi xử lý chuyện này trước đi, những chuyện khác nói sau” Kim Phi nhận lấy văn kiện, đưa cho Thiết Chùy đang. đứng sau lưng.

“Vâng!” Trịnh Trì Viễn kính cẩn thi lễ, sau đó quay người vội vàng rời đi.

Chuyện này nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ.

Giờ đây người dân Trung Nguyên và Giang Nam mỗi ngày đều chết đói, vô số người bị bọn côn đồ g**t ch*t, còn trên thuyền đánh cá nhiều nhất cũng chỉ có vài người chết mà thôi, căn bản chẳng phải chuyện gì to tát.

Nhưng chiếc thuyền đánh cá này biến mất trên tuyến đường từ đảo Mạo Lãng đến sân phơi, rất có thể đã bị bọn cướp biển tấn công.

Bởi vì đảo Mạo Lãng cách sân phơi không xa, mà gần đây cũng không có gió to hay sương mù, nên khả năng ngư dân lạc đường gần như bằng không.

Về việc rò rỉ dẫn đến tình trạng đắm thuyền, trước đó phó tướng cũng đã giải thích, xác suất rất nhỏ.

Vì vậy, khả năng bị cướp biển tập kích là rất lớn.

Dù sao thì phi thuyền và khinh khí cầu không thể cứ cách mấy dặm lại dừng lại để tìm người, đám cướp biển chỉ cần quan sát một khoảng thời gian, sẽ tìm ra được lỗ hổng trong việc tuần tra.

Nếu cướp biển thật sự cướp thuyền đánh cá, thì nó sẽ gây ra mối nguy hiểm cho việc vận chuyển rong biển.

Nói rộng ra thì, việc này còn đe dọa đến phương hướng chiến lược mà Kim Phi và Cửu công chúa đã đề ra, thậm chí còn đe dọa đến tính mạng của vô số người dân Trung Nguyên và Giang Nam.

Cho nên lúc nấy ở trước mặt Kim Phi, không phải Trịnh Trì Viễn cố tình làm ra dáng vẻ như vậy, mà thật sự coi trọng việc. này, sau khi trở về lập tức mở rộng phạm vi tìm kiếm cứu nạn, thậm chí còn đặc biệt ngồi trong bộ chỉ huy, để giám sát sự việc.

Khi phạm vi tìm kiếm cứu nạn ngày càng rộng, thì cuối cùng đội tìm kiếm cứu nạn cũng tìm được manh mối.

'Trưa ngày thứ ba, khi phạm vi tìm kiếm được mở rộng, phó tướng vội vàng chạy vào bộ chỉ huy: “Tướng quân tướng quân, tìm được con thuyền kia rồi!”

“Ở đâu?” Trịnh Trì Viễn vội hỏi.

“Trên một hòn đảo nhỏ cách đó hơn trăm dặm về phía Bắc, đó là một trong những hòn đảo gần nơi chúng ta từng bắt được cướp biển tóc vàng." Phó tướng trả lời: “Không chỉ †ìm được thuyền, mà còn tìm thấy một người sống sót!”

“Người sống?” Trịnh Trì Viễn cau mày.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3093


“Không bắt được.” Phó tướng lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Lúc chúng ta tìm được hòn đảo, đám cướp biển đã rời đi được hai ngày, thuyền đánh cá cũng bị bọn chúng đốt sạch!”

“Thế người sống kia làm sao mà sống được?” Trịnh Trì Viễn hỏi.

Thường thì, cướp biển mà tới thì sẽ không để ai sống sót.

“Người sống sót là con trai út của chủ thuyền, thăng bé mới mười hai tuổi, khi cướp biển lên thuyền, chủ thuyền đã nhét thăng bé vào một ngăn bí mật trên boong thuyền.”

Trịnh Trì Viễn nói: “Sau khi bọn cướp biển châm lửa đốt thuyền, lập tức đi luôn, nên thãng bé mới giữ được mạng sống.”

“Mạng thằng nhóc này cũng cứng thật đấy” Trịnh Trì Viễn gật đầu nói: “Thằng bé có biết bọn cướp biển tập kích bọn họ đến từ đâu không?”

Bọn cướp biển Đông Hải tương đối phức tạp, có cướp biển đến từ nước X, cũng có người địa phương và ngư dân của vịnh Bột Hải giả làm cướp biển, những năm gần đây còn xuất hiện không ít bọn quỷ tóc vàng.

Chỉ khi biết được danh tính của đối phương, mới có thể xác định được phương hướng truy bắt.

“Tin tức mà đội tìm kiếm cứu hộ truyền về, thằng bé đang ở trên ca-nô, bây giờ vẫn chưa về đến, ta cũng chưa gặp thăng bé”

“Nhưng tính thời gian thì ca-nô đã sắp về đến đây rồi!"

“Vậy thì đến bến tàu đợi đi”

Trịnh Trì Viễn đứng dậy rời khỏi khỏi thư phòng, đi về phía bến tàu.

Trên chiếc chiến hạm cách bến tàu không xa, Thủy Oa đang học cách kéo buồm từ một thủy quân, trong lúc vô tình nhìn thấy Trịnh Trì Viễn trên bến vào, Thủy Oa nhướng mày, sau đó không nói gì, nhảy xuống boong thuyền.

Mặc dù chiến hạm của thủy quân chỉ là thuyền gỗ, nhưng kích thước không hề nhỏ, boong thuyền cao hơn mặt đất tận hơn chục mét.

Nhảy từ trên cao xuống như vậy, nếu không đúng tư thế, nằm sấp úp mặt xuống nước, nội tạng có thể bị chèn ép đến vỡ nát.

Thủy quân dạy Thủy Oa cách giăng buồn sợ đến mức hét †oáng cả lên, vội vàng lao về phía lan can.

Nhìn xuống dưới, đúng lúc thấy Thủy Oa rơi xuống nước.

Chỉ thấy hai chân Thủy Oa duỗi thẳng, hai tay giơ cao quá đầu, rồi rơi thẳng xuống biển.

Người bình thường rơi từ độ cao hơn mười mét xuống dưới, cho dù là nhảy từ độ cao một hai mét, cũng sẽ tạo ra một vòng nước to.

Nhưng khi Thủy Oa rơi xuống nước, chỉ tạo ra tia nước rất nhỏ, cao chưa đến nửa mét, rồi nhanh chóng dịu xuống.

Dưới cái nhìn của thủy quân, Thủy Oa lao ra biển, bơi về phía bến tàu.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3094


Cận vệ của Trịnh Trì Viễn đều biết cậu bé, nên cũng không. ngăn cản.

Tất cả mọi người đều cho rằng Thủy Oa sẽ chạy tới chào hỏi Trịnh Trì Viễn, đến cả Trịnh Trì Viễn cũng nghĩ như vậy.

Nhưng ai mà ngờ được câu đầu tiên Thủy Oa nói sau khi nhìn thấy Trịnh Trì Viễn, chính là chỉ vào mũi anh ta mắng: “Trịnh Trì Viễn, ngươi là tên lừa gạt!”

“Hỗn láo!” Phó tướng của Trịnh Trì Viễn lập tức mắng: “Ngươi muốn chết phải không?”

Trong mắt Trịnh Trì Viễn cũng thoáng qua vẻ không vui.

Có không ít binh lính thủy quân đứng xung quanh, Trịnh Trì Viễn còn là chủ soái, bị một đứa bé chỉ thẳng mặt mắng, bây giờ cũng không nén được tức giận.

Đúng là anh ta đánh giá cao Thủy Oa, nhưng điều đó không có nghĩa Trịnh Trì Viễn không cho phép Thủy Oa làm xăng làm bậy.

Anh ta cố nén tức giận hỏi: “Thủy Oa, vì sao ngươi mắng †a? Hôm nay ngươi không nói ra lý do, thì đừng trách ta vô tình!”

Thủy Oa cũng không yếu thế, cứng cổ nói: “Không phải ngươi đã nói chỉ cần ta đi theo ngươi, đảm bảo ba ngày sau có thể gặp được quốc sư đại nhân sao? Bây giờ đã là ngày thứ tư, quốc sư đại nhân đâu?”

Lần này đến lượt Trịnh Trì Viễn trợn tròn mắt.

Ban đầu khi chiêu dụng Thủy Oa trên bè gỗ, đúng là anh ta đã nói như vậy.

Nhưng sau khi quay về, anh ta quá bận rộn, nên đã giao Thủy Oa cho cận vệ của mình, vì thế đã quên mất chuyện này.

Bằng không dù bận đến mấy, vẫn có thời gian dẫn Thủy Oa đến chào hỏi Kim Phi.

Bây giờ đã qua thời hạn ba ngày, dù có dẫn Thủy Oa đi gặp Kim Phi, thì vẫn là anh ta không giữ lời hứa.

“Láo xược” Phó tướng thấy Trịnh Trì Viễn không nói gì, lập tức măng: “Ngươi có biết quốc sư đại nhân cực kì bận rộn không? Ngươi có biết tướng quân cũng rất bận rộn không? Sao có thời gian mà gặp ngươi chứ?”

“Đừng nói nữa, đúng là ta đã hứa với Thủy Oa nhưng không làm được, là lỗi của ta”

Ngược lại Trịnh Trì Viễn cũng thức thời, chủ động nhận lỗi, sau đó nhìn Thủy Oa: “Thủy Oa, không phải ta không dẫn ngươi đi gặp quốc sư đại nhân, mà do mấy ngày nay ta bận truy lùng bọn cướp biển, không chú ý đến chuyện của ngươi... Như vậy đi, chờ ta giải quyết xong chuyện cướp biển, ta sẽ đưa ngươi đi gặp quốc sư đại nhân ngay, được chứ?”

Thủy Oa thấy thái độ nhận sai của Trịnh Trì Viễn cũng không tệ, giọng dịu đi: “Thật không?”

“Thật” Trịnh Trì Viễn gật đầu nói: “Đến lúc đó nếu ta quên, ngươi nhắc ta là được!”

“Vậy được!” Thủy Oa cũng không níu kéo nữa mà tò mò hỏi: “Trên đường đến đây, ta nghe nhân viên hộ tống ca ca nói, không phải cướp biển ở xung quanh đây đều bị chúng ta đánh bay hết rồi sao? Sao vẫn còn cướp biển chứ?”

“Ta cũng không biết bọn cướp biển này từ đâu lòi ra.”

Dù sao bây giờ cũng đang đợi nên không có chuyện gì, vì thế Trịnh Trì Viễn kể cho Thủy Oa nghe về vụ cướp biển cướp. thuyền đánh cá.

Khi Thủy Oa nghe tin bọn cướp biển đã giết hết tất cả mọi người, thuyền đánh cá cũng đốt sạch, chỉ để lại một đứa trẻ còn sống, cậu bé giận đến mức mắng chửi bọn cướp biển.

Binh lính thủy quân đứng xung quanh thấy vậy, không những không ngăn cản, mà ánh mắt nhìn Thủy Oa còn dịu dàng hơn so với lúc nãy.

Những năm gần đây, binh lính thủy quân chết trong tay cướp biển nhiều vô số kể, nên khi Thủy Oa mắng bọn cướp biển, đã được lòng rất nhiều binh lính.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3095


“Chắc là do trước kia rất hay đói bụng” Phó tướng thở dài: “Bây giờ có thể dựa vào rong biển sống qua ngày, nhưng người nhà đều đã bị cướp biển giết hết, thuyền cũng bị đốt rồi!"

Những năm trước Đại Khang thu thuế rất nặng nề, nhiều đứa trẻ trong các hộ gia đình bình thường không đủ ăn, cho nên tương đối thấp bé.

Vài năm này Thủy Oa cũng có cuộc sống vô cùng khổ cực, nhưng vì cậu bé có thể lặn xuống nước để bắt cá, hơn nữa còn sống trong rừng với ông Quy, người thu thuế và thổ phỉ cũng chẳng đi đến đó, nên cuộc sống của họ tương đối dễ dàng.

Dù vậy, vóc dáng của Thủy Oa không thể sánh băng mấy đứa trẻ ở đời trước của Kim Phi.

Thủy Oa đang nhìn mấy chiếc ca-nô, đột nhiên nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

Quay đầu nhìn, thấy ông Quy đang đứng ngoài bến tàu, đang vẫy tay chào mình.

Kể từ khi đến doanh trại thủy quân, Thủy Oa đã không còn gặp ông Quy nữa, trong lòng rất mong nhớ, bây giờ gặp lại, quay đầu chạy ra khỏi bến tàu.

Nhưng hai người trước thân vệ đại ca đã nhiều lần nhấn mạnh, nếu đã đến thủy quân thì đã trở thành quân nhân, trước. khi làm bất cứ việc gì cũng phải luôn chú ý đến kỷ luật và luôn phải xin chỉ thị.

Vì vậy Thủy Oa gắng gượng dừng bước, chào Trịnh Trì Viễn bằng kiểu chào không tiêu chuẩn lắm, đồng thời dựa theo sự hướng dẫn của cận vệ, nói to: “Tướng quân, ông Quy. đến, đã mấy ngày rồi ta không được gặp ông ấy, ta muốn xin phép đi gặp ông ấy, xin tướng quân phê chuẩn!”

“Tốt, có tiến bộ!” Trịnh Trì Viễn khá hài lòng với sự thay đổi của Thủy Oa, gật đầu nói: “Đi đi, ta cho ngươi nghỉ phép nửa ngày, trở về trước bữa tối là được!”

“Vâng!” Thủy Oa vui mừng trả lời, nhảy cẵng lên chạy ra khỏi bến tàu, chạy như điên đến trước mặt ông Quy: “Ông Quy, sao ông lại đến đây?”

“Vừa lúc ta đi ngang qua, thấy cháu, nên ghé qua hỏi thăm” Ông Quy cười nói.

Thủy Oa vô cùng nhớ ông Quy, mà ông Quy cũng không yên tâm về Thủy Oa.

Thật ra thì mấy ngày gần đây, nếu không có việc gì ông Quy sẽ đi loanh quanh ở gần doanh trại thủy quân, muốn nhìn xem Thủy Oa sống như thế nào.

Nhưng mấy ngày nay Thủy Oa đều phải huấn luyện ở trên thuyền, ban đêm cũng nghỉ ngơi trên thuyền, nên ông Quy không thể gặp cậu bé.

Vừa rồi khi Thủy Oa vừa nhảy xuống, ông Quy mới nhận ra cậu bé.

Lúc ấy ông Quy đang ở gần doanh trại thủy quân, thấy Thủy Oa bơi về phía bến tàu, nên ông ấy vội vàng chạy đến.

Bến tàu thủy quân là cấm địa quân sự, ông Quy không vào được, chỉ có thể đứng ở cửa gọi.

Cũng may Thủy Oa nghe thấy.

Dù sao Thủy Oa vẫn còn nhỏ tuổi, nên không nghĩ nhiều, thật sự cho là ông Quy chỉ vô tình đi ngang qua, vừa lúc gặp được nhau.

Cậu bé hào hứng kéo tay ông Quy hỏi: “Ông Quy, ông Quy, mấy ngày nay ông ở đâu? Mua được nhà chưa?”

“Mua được rồi.” ông Quy cười nói: “Hai ngày đầu tiên ta ở nhà ở tập thể, đến ngày thứ ba Lục tiểu ca tìm được một căn nhà, ta trả tiền rồi chuyển đến đó ở.”

“Nhà mới ở đâu? Mau dẫn cháu đi xem!” Thủy Oa càng nghe càng hưng phấn.

“Đi về phía Bắc cách đây không xa. Ông Quy cười hỏi: “Nghe nói kỷ luật của thủy quân rất nghiêm, con có thể đi được sao?”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3096


Phó tướng bình tĩnh lắc đầu, tỏ ý không phải mình thông báo.

Kim Phi không nhìn thấy hai người trao đổi ánh mắt, cười nói: “Ta đang định đi đến sân phơi, đi ngang qua đây thấy lão Trịnh ngài ở chỗ này, nên đến chào hỏi”

Trịnh Trì Viễn nghe vậy, không khỏi quay đầu nhìn bóng dáng Thủy Oa và ông Quy, thấy hai người đã đi xa, cười nói “Xem ra Thủy Oa và tiên sinh không có duyên với nhau rồi!”

“Thủy Oa là ai?” Kim Phi bị lời nói của Trịnh Trì Viễn làm cho bối rối.

“Một đứa trẻ vô cùng sùng bái tiên sinh, mới vừa rồi còn la hét đòi ta dẫn đi gặp tiên sinh”

Trịnh Trì Viễn cười nói: “Kết quả tiên sinh vừa đến, thì cậu bé vừa đi.”

Kim Phi nghe vậy cũng không để ý cười hỏi: “Các ngươi tập trung ở đây làm gì vậy?”

“Đã tìm được tàu đánh cá, còn tìm được một người sống sót”

Nói đến chính sự, sắc mặt Trịnh Trì Viễn trở nên sâu sắc, chỉ vào ca-nô sắp cập bến và đứa trẻ đứng ở giữa đang được binh lính thủy quân bảo vệ, vội vàng đưa tình báo cho Kim Phi đọc.

“Vậy mà lại đúng là cướp biển làm!”

Kim Phi tức giận vỗ vào lan can: “Phải bắt được đám hải tặc này, không chừa một mống, g**t ch*t hết!”

“Vâng!” Sống lưng Trịnh Trì Viễn thẳng tắp.

Thật ra thì nếu Kim Phi không nói, thái độ của thủy quân từ trước tới giờ với đám hải tặc đó là giết không tha.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, ca-nô cũng đã cập bờ.

Đứa trẻ đang được binh lính hải quân vây quanh, chỉ sợ mấy ngày nay mới được ăn no, không những thấp bé, mà trên mặt còn không có thịt, khiến đôi mắt vốn đã to, càng trở nên †o hơn.

Đứa trẻ thấy Kim Phi và Trịnh Trì Viễn, hai mắt lập tức đỏ. bừng, đẩy binh lính thủy quân trước mặt ra, chạy vọt về phía Kim Phi

Thiết Chùy và A Mai thấy vậy, lắc mình lao lên trước để bảo vệ Kim Phi và Khánh Mộ Lam.

Đứa trẻ bị hai người ngăn cản, lập tức quỳ xuống đất, dập đầu với Kim Phi.

“Quốc sư đại nhân, cầu xin các ngài báo thù cho cha, thúc thúc và ca ca của tai”

Đứa trẻ vừa dập đầu, vừa hô to. Cầu tàu của bến tàu được làm băng gỗ, nên khi đứa trẻ dập đầu vài cái, chạm trán đã trầy trụa, máu cũng theo đó mà chảy xuống gò má.

Nhưng đứa trẻ giống như không cảm nhận được đau đớn, vẫn dập đầu.

“Các ngươi còn ngớ ra đó làm gì, mau đỡ thăng bé đứng lên!”

Trịnh Trì Viễn nói với cận vệ của mình.

Phó tướng đứng bên cạnh vội vàng tiến lên, đưa tay kéo thăng bé đứng lên.

Nhưng thằng bé quá kích động, sau khi được kéo lên, gầu vẫn gật gù, miệng vẫn gào thét cầu xin Kim Phi và Trịnh Trì Viễn báo thù cho người nhà của mình.

Cộng thêm việc máu trên trán vẫn đang chảy xuống dính vào gò má, nhìn chẳng khác nào kẻ điên.

Kim Phi đẩy Thiết Chùy ra, đi đến trước mặt đứa trẻ, hai tay dùng sức đặt lên bả vai thăng bé, nói lớn: “Bình tĩnh, nếu ngươi cứ như vậy, ta sẽ đi luôn!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3097


Kim Phi nghỉ ngờ, Trịnh Trì Viễn cũng vậy. Thế là Trịnh Trì Viễn lại quay đầu nhìn về phó tướng.

Phó tướng quay đầu nhìn quanh, không tìm thấy binh lính đã báo cáo với anh ta, chỉ đành sầm mặt nhìn về phía đứa trẻ, hỏi: “Ngươi không phải là con trai út của người lái thuyền sao, sao tự nhiên lại trở thành dân nữ rồi?”

“Thưa quân gia, dân nữ vốn tên là Thẩm Tú Tú, trên thuyền không đủ người, nhà chúng ta lại không có khả năng để thuê thêm thủy thủ, cha ta đã để ta lên thuyền giúp đỡ, nhưng con gái lên thuyền sẽ rất xui xẻo, khi báo cáo lên quân gia, đã báo cáo thành con trai."

Đứa trẻ vừa nói, đôi mắt lại đỏ hoe: “Con gái lên thuyền quả nhiên là xui xẻo, là ta đã hại chết cha, thúc và ca ca!”

Thời đại phong kiến, quả thật có cách nói rằng phụ nữ không được lên thuyền.

Thuyền cá nhà Thẩm Tú Tú tương đối lớn, ít người căn bản không thể chạy được, nhưng trong nhà chỉ có 3 người con trai, giờ lại thiếu mất một người.

Mấy năm trước, mẹ của Thẩm Tú Tú thường đi kiếm hải sản bên bờ biển, không biết là bị cướp biển hay là ngư dân đi ngang qua giết hại, người lớn trong nhà đều ở trên thuyền, cha cô bé không yên tâm để cô bé một mình ở nhà nên dứt khoát báo cáo thành con trai, để cô bé lên thuyền làm một vài công việc lặt vặt.

Không ngờ rằng thuyền của nhà họ lại xảy ra vấn đề.

“Đứa trẻ ngốc, ngươi nói linh tỉnh cái gì vậy?”

Đường Tiểu Bắc tức giận nói: “Chả lẽ ngươi ở đảo Mạo. Lãng không nhìn thấy những cô gái kia sao, chuyện này không liên quan đến ngươi, tất cả đều là lỗi của bọn cướp biển!”

Đại Khang nhiều nam ít nữ, khôi phục kinh tế nhanh chóng là một điều rất khó, để kêu gọi cả phụ nữ cũng tham gia vào xây dựng, Kim Phi vẫn luôn đề xướng sự bình đẳng giới.

Ở Xuyên Thục và Đông Hải cũng như vậy.

Lúc đầu, vẫn còn một số người phụ nữ ở Đông Hải không dám ra ngoài, sau này những cô gái trong dân tị nạn, vì để sống tiếp đã chủ động gia nhập vào sân phơi.

Những người dân tị nạn khác cũng dần dần mạnh dạn hơn sau khi thấy những cô gái làm việc ở sân phơi có thể kiếm được tiền nuôi gia đình mà không bị coi thường.

Hiện nay không chỉ ở sân phơi mà tỉ lệ nữ công nhân ở đảo Mạo Lãng và các nhà xưởng khác cũng càng ngày càng cao.

Trịnh Trì Viễn thấy cảm xúc của Thẩm Tú Tú có chút không ổn định, nên chủ động hỏi: “Tú Tú cô nương, ngươi đừng khóc, trước tiên trả lời ta vài câu hỏi, được không?”

“Được!” Thẩm Tú Tú lau nước mắt, gật đầu: “Trịnh tướng quân cứ hỏi!”

“Đúng rồi, tại sao ngươi lại biết ta và quốc sư đại nhân?” Trịnh Trì Viễn hỏi.

Những binh lính thủy quân khác ở xung quanh cũng nghi hoặc nhìn về phía Thẩm Tú Tú.

Theo lý thì cô bé chỉ là một cô nương trong gia đình đánh cá bình thường, mà Kim Phi và Trịnh Trì Viễn, một người là quốc sư đương triều, một người là người phụ trách thủy quân, Thẩm Tú Tú không thể biết hai người mới đúng.

“Trên thuyền của nhà chúng ta, ngoài Long vương gia còn thờ bài vị trường thọ của quốc sư đại nhân và Trịnh tướng quân, mỗi ngày ta đều dâng hương cầu phúc cho hai vị.”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3098


Bây giờ tâm trạng của Thẩm Tú Tú cũng tạm ổn định, chí ít thì nói chuyện cũng mạch lạc, thế là Trịnh Trì Viễn bät đầu hỏi chuyện chính: “Tú Tú, các ngươi tại sao lại gặp cướp. biển?”

“Ca ca ta năm nay cũng mới lên thuyền làm việc, rất nhiều chuyện cũng không quen, sau khi chúng ta rời đảo Mạo Lãng không lâu, khi ca ca ta kéo buồm lên cao, không cẩn thận làm rách cánh buồm”

Thẩm Tú Tú nói: “Cánh buồm bị hỏng, chúng ta không theo kịp đội thuyền, một đại ca trong đội hộ vệ ngồi ca-nô lên thuyền của chúng ta, bảo chúng ta chắp vá lại cánh buồm bị hỏng quay về đảo Mạo Lãng, sau khi sửa lại buồm thì lại tiếp. tục chuyến đi.”

“Sau đó thì sao, các ngươi có quay trở về không?” Trịnh Trì Viễn hỏi.

lếu trở về thì đã tốt/ nước mắt của Thẩm Tú Tú lại rơi xuống, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Cha ta nói đã đi xa như vậy rồi, trở về cũng không thuận gió, hơn nữa trở về đảo Mạo Lãng còn phải dỡ rong biển xuống, đi đi lại lại làm lỡ rất nhiều thời gian, hơn nữa thời tiết nóng như vậy, nói không chừng rong biển sẽ bị hỏng.

Cha ta lo lắng về sau các ngài sẽ không để cho chúng ta vận chuyển rong biển nữa, nên đã quyết định sửa lại cánh buồm ở trên thuyền, trước tiên đưa thuyền rong biển này về trước đãt

Ai ngờ vào nửa đêm hôm đó, chúng ta lại gặp phải cướp biển..."

Nói đến đây, có lẽ là Thẩm Tú Tú nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vậy nên sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Trịnh Trì Viễn và phó tướng nhìn nhau, khế gật đầu.

Trước đó họ vẫn luôn thắc mắc, hiện nay, giữa đảo Mạo Lãng và bến tàu, vẫn luôn có khinh khí cầu tuần tra, làm thế: nào mà bọn cướp biển lại có thể không dưng cướp đi một chiếc thuyền chở rong biển được?

Bây giờ họ đã hiểu, hóa ra thuyền cướp biển xuất hiện vào ban đêm.

Mặc dù khinh khí cầu có thể nhìn được rất xa, nhưng ban đêm lại không nhìn thấy.

Vì vậy ngoại trừ thuyền lầu chạy bằng máy hơi nước ra, thì các thuyền cá khác vận chuyển rong biển đều phải tạo thành đội thuyền.

Nếu như ban đêm không kịp trở về bến tàu, đội thuyền sẽ thả neo tại chỗ, sau đó sẽ do ca-nô ở bên ngoài phụ trách canh gác, cho dù có cướp biển, cũng không dám đến gần.

Nhưng thuyền cá nhà Thẩm Tú Tú lại bị tách ra, hơn nữa đội hộ vệ cũng không biết bọn họ ở phía sau, nên cũng không có phái ca-nô đi bảo vệ.

Kể ra thì vận may của gia đình họ cũng không được tốt, hiện nay cướp biển ở Đông Hải rất hiếm gặp, hơn nữa biển lại rộng lớn như vậy, cho dù họ bị tách ra, xác suất gặp phải cướp biển cũng rất nhỏ, thế mà họ lại gặp phải.

Nghĩ đến đây, Trịnh Trì Viễn đột nhiên hỏi: “Tối hôm đó các ngươi có đốt đèn không?”

“Có đốt” Thẩm Tú Tú gật đầu nói: “Cha ta muốn nhân dịp. ban đêm không đi đường, nhanh chóng sửa lại cánh buồm, vậy nên đã đốt một chậu than trên boong thuyền, suốt đêm sửa lại cánh buồm”

“Chẳng trách các ngươi lại bị cướp biển để mắt tới!” Phó tướng vỗ chân nói: “Cha ngươi cũng là một ngư dân lâu năm, lẽ nào không biết ban đêm không thể đốt lửa hay sao?”

Thời gian gần đây thời tiết vẫn luôn không tốt, vào ban đêm ngay cả ánh trăng cũng không thấy, sau khi mặt trời lặn, cả vùng biển hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Lúc này trong đêm tối đốt một chậu than, trong vài chục dặm cũng có thể nhìn thấy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom