Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3099


“Không ạ” Thẩm Tú Tú lắc đầu: “Lúc cha của ta phát hiện thuyền cướp biển đến, đã nhanh chóng giấu ta vào trong góc tối ở boong thuyền, góc tối đó rất kín, ta không nhìn thấy gì cả:

“Vậy ngươi nghe thấy cướp biển nói gì không?” Trịnh Trì Viễn lại hỏi.

“Nghe thấy.” Thẩm Tú Tú gật đầu: “Nhưng ta nghe không hiểu bọn họ nói gì, cứ xí xô xí xáo!”

“Xí xô xí xáo?”

Trịnh Trì Viễn và phó tướng nhìn nhau một cái: “Xem ra có lẽ không phải cướp biển do dân ngư giả mạo mà là Đông Dương hoặc là bọn giặc tóc vàng!”

“Trước khi ngươi trốn có nhìn thấy tóc của bọn chúng không?”

Kim Phi cũng hỏi một câu theo: “Hoặc là nhìn thấy quần áo của bọn họ không?”

Khi cướp biển cướp phá thường đều sẽ tập hợp ở trên boong thuyền, đợi sau khi đến gần con thuyền mục tiêu thông qua lưỡi câu nhanh chóng lên thuyền.

Khi đó cha của Thẩm Tú Tú đã nhìn thấy thuyền của cướp biển nói không chừng Thẩm Tú Tú đã từng nhìn thấy trang phục hoặc kiểu tóc của cướp biển, thông qua những món đồ này thì có thể phán đoán được đại khái cướp biển đến từ đâu.

“Nhìn thấy được một chút.” Thẩm Tú Tú nhớ lại nói: “Bọn họ đều che mặt, mặt một loại áo dài kỳ lạ, ta chưa từng nhìn thấy:

“Tóc của bọn họ màu gì? Là màu vàng hay là màu đỏ? Búi tóc có hình dáng gì?” Kim Phi lại hỏi.

“Màu tóc... Có lẽ là màu đen, dù sao không phải là màu vàng và màu đỏ.” Thẩm Tú Tú n‹ òn về búi tóc, không giống với phía bên chúng ta, đỉnh đầu và trán của bọn họ không có tóc, trông có vẻ trọc lóc.”

“Đầu nguyệt đại của Đông Dương!" Trịnh Trì Viễn buộc miệng nói ra.

Hoàn cảnh địa lý của nước X ác liệt, người bản địa vì tranh giành địa bàn thường xuyên xảy ra chiến tranh.

Khi đánh trận, nếu như tóc ở đỉnh đầu và trán rơi xuống sẽ che đi khuôn mặt, ảnh hưởng tầm nhìn vì vậy một số võ sĩ cạo trọc tóc ở trán và đỉnh đầu, như vậy cho dù tóc có rơi xuống cũng rơi ở hai bên và phía sau, không ảnh hưởng đến †ầm nhìn.

Sau này kiểu tóc này bắt đầu thịnh hành ở tầng lớp võ sĩ.

Vừa bắt đầu, loại phát hiện này chỉ có tầng lớp võ sĩ mới có thể sử dụng, nhưng theo thời gian trôi đi, một số người tri thức cũng bắt mô phỏng, sau này tầng lớp người dân cũng bắt đầu mô phỏng dần dần trở thành một kiểu tóc thường gặp của Đông Dương.

Thông qua miêu tả của Thẩm Tú Tú, Trịnh Trì Viễn đã cơ bản có thể xác định, cướp biển tập kích thuyền cá nhà cô bé đến từ Đông Dương.

Nhưng Trịnh Trì Viễn lại hỏi thêm một câu: “Bọn họ có từng nói yoshi, baka gì không?”

“Có nói, có nói!” Thẩm Tú Tú nói: “Bọn họ còn nói rất nhiều lần yoshi và bakal”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3100


Chẳng qua thảo nguyên còn chưa bình định, bản đồ Hoa Hạ trong lòng Kim Phi còn chưa hoàn thành vì vậy y lười quan tâm đến một nước X ở ngàn dặm xa xôi.

Ai ngờ đối phương lại nhiều lần đến Đông Hải cướp giật.

Những năm nay, ngư dân chết ở trong tay hải tặc Đông Dương không biết bao nhiêu.

“Gần đây vẫn luôn là gió Đông và gió Nam, đám cướp. biển này có lẽ còn chưa quay về, khả năng lớn còn đang du đãng ở vùng duyên hải của Đại Khang chúng tai”

Trịnh Trì Viễn chắp tay nói với Kim Phi: “Tiên sinh, ta muốn thành lập một đội quân giám sát, sắp xếp một chiếc. thuyền lầu dẫn theo mấy ca nô và khinh khí cầu dọc theo đường bờ biển về phía Bắc để kiểm tra, xem thư có thể tìm được đám cướp biển này không, xin tiên sinh phê chuẩn!”

“Phê chuẩn!” Kim Phi suy nghĩ, cuối cùng vẫn gật đầu phê chuẩn.

Khoảng thời gian gần đây, không chỉ có mấy thuyền lầu xuống nước phục vụ, mấy xưởng đóng thuyền ở địa phương Xuyên Thục cũng đang tăng ca tăng nhanh chế tạo thuyền.

Bây giờ số lượng ca nô của Đông Hải nhiều hơn mấy. chục chiếc so với lúc Kim Phi mới đến, rút một chiếc thuyền lầu và mấy chiếc ca nô để kiểm tra cướp biển vẫn có thể làm được.

Tuy ít đi một chiếc thuyền lầu, có thể sẽ ảnh hưởng đến vận chuyển rong biển nhưng vấn đề cướp biển cũng buộc phải giải quyết, nếu không bọn họ sẽ không ngừng bị làm phiền.

Cho dù không dám đến Đông Hải cũng có thể đến Nam Hải, quấy rối người dân của Nam Hải.

Tuy bây giờ vùng duyên hải Đông Nam và triều đình cơ bản đều không có qua lại nhưng trong lòng Kim Phi, người dân của vùng duyên hải Đông Nam cũng là con cháu của Viêm Hoàng, không thể để cho cướp biển Đông Dương tuỳ tiện ức h**p.

Trịnh Trì Viễn nhận được phê chuẩn, lập tức đưa ánh mắt về phía phó tướng.

Phó tướng hiểu ý chắp tay với Kim Phi, quay người đi sắp xếp người.

Lần kiểm tra này không biết phải chạy bao xa, vật tư đi theo của trên thuyền lầu nhất định phải chuẩn bị đầy đủ, nếu như ca nô không có nhiên liệu cũng chạy không nổi.

“Cảm ơn quốc sư đại nhân! Cảm ơn Trịnh tướng quân!”

Thẩm Tú Tú thấy vậy lại lần nữa quỳ xuống: “Cả đời Tú Tú đều ghi nhớ đại ân đại đức của hai vị!"

“Đứng dậy đi” Đường Tiểu Bắc đỡ Thẩm Tú Tú: “Trong nhà ngươi còn người khác không, ta phái ngươi về?”

“Không còn nữa.” Mắt của Thẩm Tú Tú lại đỏ lên: “Mẹ của †a đã mất từ sớm, bây giờ cha và ca ca cũng chết, trong nhà của ta chỉ còn lại một mình ta thôi!”

“Là một đứa trẻ mệnh khổ!”

Đường Tiểu Bắc giúp Thẩm Tú Tú lau nước mắt, không khỏi nhớ lại thân thế của bản thân.

Đàn ông trong nhà cô ấy vào lúc đó đều bị lưu đày, con gái thì bị bán đến khắp nơi.

Sau này Đường Tiểu Bắc có năng lực rồi đã từng phái người tìm người nhà, nhưng không phải tin tức gì cũng không có thì lại nhận được là tin dữ.

Vốn dĩ Đường Tiểu Bắc cho là bản thân khá thảm nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của Thẩm Tú Tú mới biết, thì ra cô bé còn thảm hơn bản thân.

Dù sao bản thân còn có người chị gái Đường Đông Đông ở đây, hơn nữa cha và anh trai còn chưa xác định đã chết, vẫn còn một tia hy vọng sống sót.

Nhưng người trong nhà của Thẩm Tú Tú đều chết hết, thuyền cá cũng bị cướp biển đốt rồi hơn nữa cô bé còn nhỏ như vậy, sau này sống như thế nào cũng không biết.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3101


Đường Tiểu Bắc chủ động muốn thu nhận và giúp đỡ Thẩm Tú Tú, hiển nhiên là coi trọng tiểu cô nương này.

Trịnh Trì Viễn là người từng trải nhiều kinh nghiệm, đương nhiên sẽ không chiếm đoạt tình cảm của người khác, càng không thể giành người với Đường Tiểu Bắc.

"Tiểu cô nương, tốt nhất là ngươi vẫn nên theo Tiểu Bắc phu nhân đến thương hội Kim Xuyên đi, đến thủy quân thực sự không thích hợp đâu!"

Trịnh Trì Viễn cũng nháy mắt với Thẩm Tú Tú: "Vị này là phu nhân của Quốc sư đại nhân, hơn nữa còn là tổng chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên, toàn bộ hợp tác xã mua bán và thương hội Kim Xuyên đều là của vị phu nhân này.

Tiểu Bắc phu nhân không chỉ làm ăn phát đạt còn là một người tốt bụng và giàu lòng nhân ái, bếp cháo ở Đông Hải chúng ta đều là do thương hội Kim Xuyên của phu nhân mở, và cả rong biển do chúng ta hái từ biển về cũng đều là do phu nhân lấy đi, sau đó được thương hội Kim Xuyên bán đến các nơi ở Đại Khang, vô số người dân Giang Nam và Trung Nguyên được cứu, có thể nói là công đức lớn của vô số người sống, ngươi đi theo Tiểu Bắc phu nhân, có thể học được rất nhiều thứ, cũng có thể làm rất nhiều việc thiện!"

Dù biết Trịnh Trì Viễn đang nịnh hót, nhưng khóe miệng Đường Tiểu Bắc vẫn hơi cong lên.

Ở thời phong kiến, thương nhân có địa vị thấp, dù làm ăn lớn đến mấy cũng sẽ bị người khác coi thường.

Nhưng những gì Trịnh Trì Viễn vừa nói đã nâng hành vi buôn bán của Đường Tiểu Bắc lên một tầm cao mới, đơn giản là nói thẳng vào tâm khảm của Đường Tiểu Bắc.

Đây cũng chính là sự lợi hại của một quan chức kỳ cựu như Trịnh Trì Viễn.

Anh ta biết lúc nào nên nói gì, khiến người ta không khỏi yêu thích anh ta.

Thẩm Tú Tú cũng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Đường Tiểu Bắc.

Bởi vì xưởng đóng thuyền, thương hội Kim Xuyên, hợp tác xã mua bán, tiền trang Kim Xuyên, đã thành lập điểm cư trú ở trấn Ngư Khê từ lâu rồi, gân đâu vận chuyển rong biển kiếm được tiền, mỗi lần Thẩm Tú Tú lên bờ đều sẽ đến thương hội Kim Xuyên mua lương thực, công cụ và đồ dùng hàng ngày.

Mỗi lần đến thương hội Kim Xuyên, Thẩm Tú Tú đều ngạc nhiên trước hàng loạt sản phẩm bày la liệt trên quầy.

Nhưng cô bé thực sự không ngờ rằng, thương hội lớn như vậy, lại là do người phụ nữ xinh đẹp hơn cả lời đồn trước mặt này mở.

Cho dù cô bé không biết thế sự, cũng vẫn biết đi theo Đường Tiểu Bắc, sau này sẽ có lợi ích rất lớn.

Nhưng cuối cùng Thẩm Tú Tú vẫn lắc đầu, quỳ lạy về phía Đường Tiểu Bắc trước, sau đó nói: "Cám ơn phu nhân đã coi trọng Tú Tú, nhưng cha, chú, anh trai ta đều bị cướp biển g**t ch*t, ta chỉ muốn giết cướp biển!"

Nói xong, cô bé quay đầu quỳ xuống trước mặt Trịnh Trì Viễn, dù ai đến kéo cũng không chịu đứng dậy, nhất định muốn Trịnh Trì Viễn thu nhận cô bé vào thủy quân.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3102


Nói xong gọi người cận vệ dẫn dắt Thủy Oa trước đó đến: "Ngươi sắp xếp cho cô nương này chút, đầu tiên hãy xử lý vết thương trên đầu cô bé trước đi, sau đó để cô bé đi theo Thủy Oa cùng luyện tập!"

"Vâng!" Cận vệ nhanh chóng bước tới đỡ cô bé lên, sau đó đi tìm quân y để xử lý vết thương.

Kim Phi và Trịnh Trì Viễn trò chuyện một lúc, sau đó dẫn Đường Tiểu Bắc đến kho sân phơi, kiểm tra lô rong biển mới.

Khi chạng vạng tối, Thủy Oa đầy sinh lực trở về, trên lưng còn còng theo một bọc cá khô.

Đây chính là con cá lớn lần trước cậu bé bắt được, mấy hôm nay ông Quy đã phơi khô một nửa, bảo cậu bé cõng về cùng đồng đội nếm thử.

Thủy Oa nói không cần, thủy quân đều ăn một nồi lớn, nhưng ông Quy vẫn treo cái bọc lên cổ cậu bé.

Không còn cách nào khác, Thủy Oa chỉ có thể cõng về.

Sau khi lên thuyền, lập tức đi thẳng tới nhà bếp trên thuyền.

Cậu bé ném con cá khô trước mặt nhân viên nhà bếp: "Lão Trương thúc, đây là cá khô ông Quy ta phơi, nhất định bắt ta mang đến cho mọi người nếm thử, tối hôm nay thúc nấu nó đi nhét"

Mỗi ngày thủy quân đều lênh đênh trên biển, thứ không thiếu nhất chính là cá biển, nhưng nếu như là do ông của Thủy Oa tặng, nhân viên nhà bếp đương nhiên sẽ không tỏ ra chán ghét, chỉ mỉm cười gật đầu nói: "Nghe nói tay nghề ướp cá mặn của Xuyên Thục các ngươi rất tốt, hôm nay cuối cùng cũng có thể nếm thử rồi!"

Thủy Oa nghe vậy, thực sự vui mừng: "Đúng vậy, cá ướp hoa tiêu của ông Quy ta rất là ngon, chỗ các thúc không có đâu!"

"Cá ướp hoa tiêu?" Nhân viên nhà bếp hỏi: "Có phải là thêm hoa tiêu không?"

Xung quanh Xuyên Thục rất nhiều núi, ở giữa lại là thung lũng, khí hậu tương đối ẩm, từ xưa tới nay, người Xuyên Thục luôn thích ăn hoa tiêu, dùng để chống lại xói mòn do không khí ẩm.

Sau khi xưởng đóng thuyền Đông Hải thành lập, có rất nhiều công nhân Xuyên Thục đến đây, bọn họ ăn không quen đồ ăn Đông Hải, Mãn Thương đã thuê một nhóm đầu bếp từ Xuyên Thục đến, lắp thêm vài cửa sổ trong phòng ăn chuyên làm đồ ăn Xuyên Thục.

Khoảng thời gian trước có một ngày trời mưa dầm, người thủy quân đi đến sân phơi giúp thu dọn rong biển, các nhân viên nhà bếp cũng đi theo đến đó.

Là đồng hành, thấy phương thức nấu ăn khác, nhân viên nhà bếp đương nhiên muốn thử đồ ăn Xuyên Thục.

Sau đó anh ta phát hiện ra hương vị độc đáo của đồ ăn Xuyên Thục.

Hoa tiêu không chỉ có tác dụng khử độ ẩm, còn có thể làm tăng hương vị tươi mới của thức ăn, đặc biệt là khi nấu cá thả thêm chút hoa tiêu còn có thể khử được mùi tanh rất nhiều.

Vừa ăn miếng đầu tiên có hơi không quen, nhưng sau khi ăn một bữa, nhân viên nhà bếp thực sự thích mùi vị này, vì vậy còn đặc biệt đến sau bếp tìm nhân viên nhà bếp xin một gói hoa tiêu.

Đáng tiếc, trên thuyền có quá nhiều người, cho dù nhân viên nhà bếp có tiết kiệm, một gói hoa tiêu cũng chỉ ăn được vài ngày.

Anh ta cũng muốn đi lấy thêm một ít, nhưng thuyền không cập bến, nên anh ta cũng không thể đi được.

"Đương nhiên rồi!"

Thủy Oa vui vẻ mở cái túi ra.

Nhân viên nhà bếp nhìn qua, thấy trên khoanh cá quả nhiên được phủ đầy hoa tiêu.

"Quá tốt rồi, cuối cùng cũng có hoa tiêu rồi!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3103


"Quốc sư đại nhân đến đây, còn nói chuyện với Trịnh tướng quân rất lâu hả?"

Thủy Oa nhảy dựng lên tại chỗ: "Khi nào vậy?" "Chính là sau khi ngươi nhảy nước không lâu đó!"

Nói đến đây, nhân viên nhà bếp giơ tay gõ vào đầu Thủy Oa: "Sau này đừng sơ suất nữa, nói nhảy là có thể nhảy được sao, không cẩn thận cái là ngã gãy cổ ngươi đó!"

Nhưng Thủy Oa dường như không nghe thấy, ném cái bọc lên bàn, quay người chạy đi.

Vừa mới chạy đến boong thuyền, đúng lúc gặp được cận vệ dẫn dắt cậu bé.

Thủy Oa vội chạy đến nắm lấy cánh tay cận vệ: "Thái đại ca, buổi chiều Quốc sư đại nhân đến, còn ở lại rất lâu ư?"

"Đến rồi." Cận vệ nói: "Ở lại khá lâu, còn nói chuyện với tướng quân ở bến tàu hơn nửa tiếng đồng hồ nữa."

"Chuyện từ khi nào vậy, tại sao ta không biết?" Thủy Oa nghe vậy lo lắng.

"Ngươi vừa xin nghỉ phép chạy ra ngoài với tướng quân, thì Quốc sư đại nhân và phu nhân đã đến luôn rồi." Cận vệ trả lời.

"Vậy tại sao huynh không gọi ta?" Thủy Oa trợn mắt hỏi.

"Ngươi đã chạy đi xa rồi, ta gọi ngươi cũng không nghe thấy!" Cận vệ nói: "Hơn nữa, không phải là ngươi vẫn luôn lo lắng cho ông Quy sao, khó khăn lắm mới gặp được, tướng quân cũng đã phê duyệt nghỉ phép, các ngươi đương nhiên phải gặp mặt vui vẻ chứt"

"Nhưng ta lại không gặp được Quốc sư đại nhân!"

Thủy Oa tức giận đến mức quỳ sụp xuống, dùng sức xoa tóc: "Cơ hội tốt biết baol"

"Được rồi, được rồi, Quốc sư đại nhân thường xuyên đến thủy quân, nếu tướng quân đã đồng ý dẫn ngươi gặp ngài ấy, nhất định sẽ để các ngươi gặp mặt, sau này còn nhiều cơ hội, không vội ngày một ngày hai."

Cận vệ an ủi Thủy Oa, sau đó nhẹ nhàng đá vào bắp chân cậu bé: "Được rồi, đừng khóc như đám đàn bà nữa, nhanh đứng lên đi, ta tìm ngươi có việc quan trọng đó!"

"Chuyện gì?" Thủy Oa ngẩng đầu lên hỏi.

"Mấy ngày trước chúng ta truy lùng cướp biển, ngươi biết không?" Cận vệ nói: "Đã tìm được cướp biển rồi, còn cứu được một tiểu cô nương về nữa, tiểu cô nương quỳ xuống đất xin tướng quân nhất định muốn đến trở thành nữ binh của thủy quân, muốn báo thù cho người nhà, tướng quân không còn cách nào khác đánh phải giữ cô bé lại.

Tiểu cô nương cũng trạc tuổi ngươi, tướng quân nói sau này hai người là bạn đồng hành, cùng nhau luyện tập."

"Ta mới không cần búp bê nữ làm bạn đồng hành!" Thủy Oa bĩu môi nói.

"Này, tiểu tử ngươi đừng có không biết tốt xấu nhé!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3104


"Ồ, sao ông Quy lại như vậy chứ?”

Cận vệ lộ ra vẻ tiếc nuối, như thể ông Quy không để cho cậu bé cõng các cô gái lớn bắt cá vậy.

Nhưng anh ta cũng không quên chuyện chính, lại đá Thủy Oa một cái, dặn dò nói: "Tiểu Bắc phu nhân là phu nhân của Quốc sư đại nhân, nếu như ngươi đắc tội với tiểu cô nương, chính là đắc tội với Tiểu Bắc phu nhân, đắc tội với Tiểu Bắc phu nhân thì ngươi đừng mong gặp được Quốc sư đại nhân nữa!"

"Phu nhân của Quốc sư đại nhân?"

Thủy Oa nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, đứng dậy võ ngực bùm bụp nói: "Thái đại ca, yên tâm đi, tiểu cô nương cứ giao cho ta, ta nhất định chăm sóc tốt cho cô bé!"

"Tiểu tử ngươi cũng đừng bất cẩn, người nhà của cô gái này mấy ngày trước đã bị cướp biển g**t ch*t, khi ngươi nói chuyện cẩn thận chút, đừng chọc tức cô bé." Cận vệ lại nhắc nhở lần nữa.

Mặc dù Thủy Oa hơi ngốc, nhưng bản tính vẫn là hiền lành, thu hồi nụ cười cợt nhả trên mặt, nghiêm túc gật đầu nói: "Ta nhớ rồi!"

"Vậy đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp cô bé."

Cận vệ đưa Thủy Oa vào trong khoang thuyền.

Binh lính thủy bình thường sống trên thuyền, tất cả đều là giường lớn, tất cả binh lính và thủy thủ trên thuyền đều ở trong

một khoang thuyền lớn.

Bao gồm cả Thủy Oa, sau khi đến đây cũng chỉ trải một bó rơm trên đất thôi.

Chỉ có thuyền trưởng và hai thuyền phó mới có buồng riêng.

Nghĩ đến Thẩm Tú Tú là con gái, buổi chiều cận vệ đặc biệt chất một đống vật liệu trong buồng, dùng tấm ván ngăn cách thành hai phòng nhỏ.

Một cái là để Thẩm Tú Tú ở, một cái là để cho Thủy Oa, để cậu bé ở cùng với Thẩm Tú Tú.

"Tướng quân dặn dò làm hai phòng đơn, một cái cho cô bé ở, một cái cho tiểu tử ngươi ởI"

Cận vệ chua xót nói: "Thật không biết tại sao vận khí của tiểu tử ngươi lại tốt như vậy, chuyện tốt gì cũng đều bị ngươi đuổi kịp được!"

"Vận khí của ta tốt sao?" Thủy Oa lại nghĩ đến chuyện buồn: "Nếu như vận khí của ta thật sự tốt, lúc Quốc sư đại nhân đến bến thuyền ta có thể không nhìn thấy sao?"

"Ngươi đừng nhắc đến chuyện này nữa!"

Cận vệ liếc nhìn Thủy Oa, đi đến căn phòng bên trái gõ cửa.

Nhưng gọi mấy lần liên tiếp, bên trong cũng không có ai trả lời, cận vệ đẩy cửa nhìn thấy bên trong trống rỗng.

Tiểu cô nương là người mà Đường Tiểu Bắc và Trịnh Trì Viễn đều quan tâm, nếu như đi lạc, thì sẽ là chuyện lớn.

Cận vệ lập tức lo lắng, dẫn Thủy Oa tìm mấy vòng trong khoang thuyền, mới tìm thấy Thẩm Tú Tú đang chọn rau với nhân viên nhà bếp trong khoang thuyền chất đầy lương thực và rau cải.

"Tú Tú, tại sao ngươi lại chạy đến chỗ này?" Cận vệ thở hồng hộc hỏi.

“Ta chờ trong phòng cũng không có việc gì, nên đi ra ngoài đi dạo, thấy đại thúc đang chọn rau, ta cũng nhàn rỗi không có việc gì nên đã giúp đại thúc chọn rau." Thẩm Tú Tú giải thích.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3105


“Lão Trương, ngươi đừng lo cho cô bé này nữa, cô bé này giống với Thủy Oa, đều được Trịnh tướng quân đặc cách tuyển vào.” Cận vệ cười nói.

“Đặc cách tuyển vào á?” Lão Trương lập tức cung kính nể phục: “Kỹ thuật bơi lội của cô bé này cừ hệt Thủy Oa hả?”

Theo như Lão Trương, người được đặc cách tuyển dụng nhất định phải có một kỹ năng đặc biệt nào đó.

Ví như Thủy Oa, mặc dù vẫn còn nhỏ, nhưng nếu xét về tài bơi lội lẫn nín thở, trong toàn bộ thủy quân không ai có thể qua được cậu bé!

Lúc Thủy Oa mới đến, cựu binh thủy quân nghe nói cậu bé bơi rất giỏi nên mới được Trịnh Trì Viễn nhìn trúng, nhiều cựu binh vẫn thầm không phục, cảm thấy chỉ là một thằng nhóc, có bơi giỏi đến mức nào chứ? Thế là họ đến tìm cận vệ ngay, muốn tỷ thí với Thủy Oa một chút.

Cận vệ dặm mắm thêm muối vào kể cho cậu bé nghe.

Thủy Oa đang ở trong độ tuổi ganh đua háo thắng, cựu binh không phục, cậu bé cũng không phục, dưới sự xúi giục của cận vệ, Thủy Oa đã cho các cựu binh khiêu khích mình 'ăn hành đến mức thiếu chút nữa đã không lên được thuyền.

Quân nhân thích ngưỡng mộ kẻ mạnh, sau cuộc tỷ thí lần này, Thủy Oa đã hoàn toàn có được chỗ đứng trong thủy quân, không ai dám coi thường Thủy Oa chỉ vì cậu bé còn nhỏ nữa.

Lão Trương nghĩ rằng Thẩm Tú Tú cũng vì có tài bơi lội cực giỏi giống Thủy Oa nên mới được đặc cách nhập ngũ.

“Tài bơi lội?” Cận vệ ngạc nhiên một lúc rồi quay đầu nhìn về phía cô bé: “Tú Tú, ngươi bơi lội có giỏi không?”

“Có thể rẽ nước nhưng không thể bơi xa được, bơi tâm mười mấy mét là hết sức rồi.” Thẩm Tú Tú ngượng ngùng cười, sau đó vội vàng trấn an: “Có điều ta có thể học, nhất định sẽ học được!”

Các binh lính thủy quân cứ cách ba ngày sẽ sẽ huấn luyện bơi lội một lần, mang vật nặng bắt đầu bơi hai dặm, đối với thủy quân, chỉ bơi được vài chục mét được coi là không biết bơi.

Thẩm Tú Tú rất lo lăng, lo rằng thủy quân sẽ vì điều này mà không cần cô bé.

Cận vệ nghe Thẩm Tú Tú nói rằng mình không biết bơi thì cau mày: “Không biết bơi không thể làm thủy quân được.”

Thấy cô bé lo đến mức muốn bật khóc, cận vệ vội vàng chỉ vào Thủy Oa bổ sung: “Có điều ngươi cũng đừng lo, Thủy Oa là người bơi lội giỏi nhất trong thủy quân, cứ để cậu bé dạy ngươi bơi, chắc chắn ngươi sẽ bơi được!”

Nói rồi anh ta còn đá nhẹ vào bắp chân to: “Thủy Oa, sau này ngươi tới đây dạy Tú Tú cô nương có được không?”

Mặc dù Thủy Oa không vui lắm, nhưng khi nhớ đến việc cô nương này được quốc sư phu nhân coi trọng, đồng cảm với hoàn cảnh của cô bé nên vẫn gật đầu: “Được!”

Có thể nói Thẩm Tú Tú cũng hiểu chuyện, vội vàng nói: “Cảm ơn Thủy Oa ca cai” “Không có gì, không có gì!” Thủy Oa xua tay rồi tò mò hỏi: “Hôm nay muội có thấy quốc sư đại nhân không?”

“Có thấy!” Tú Tú gật đầu.

“Muội thấy quốc sư đại nhân thế nào? Có dữ không?” Thủy Oa hỏi tiếp.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3106


Thủy Oa vừa nghe được đã bật ngón cái cho Thẩm Tú Tú, sau đó vỗ ngực nói: “Ông Quy nói cướp biển không được chết tử tế, sau này nếu nhìn thấy cướp biển, ta sẽ trả thù giúp muội!”

“Cám ơn Thủy Oa ca cal” Thẩm Tú Tú nói: “Thủy Oa ca ca, sao huynh lại vào thủy quân vậy?”

Thủy Oa gãi gãi đầu trả lời: “Không có lý do gì cả. Trương tướng quân đã đi bè đến gặp ông Quy với ta muốn cho ta đến làm thủy quân, ông Quy cũng cho ta đi nên ta tới đây!”

"Ông Quy là ai?" "Ông Quy là ông Quy á, ta được ông Quy nuôi lớn!"

"Đó là ông nội của huynh chứ gì, không thì sao huynh lại gọi ông ấy là ông Quy?”

“Ông ấy không phải ông nội của ta, ta được ông Quy nhặt ở trong rừng về!” Thủy Oa trả lời: “Ai cũng gọi ông ấy là ông Quy, ta cũng gọi theo mọi người thôi.”

“Huynh là đứa được lượm về hả?” Thẩm Tú Tú ngạc nhiên một lúc, sau đó lo lắng nhìn Thủy Oa, sợ Thủy Oa nổi giận.

Nhưng Thủy Oa hoàn toàn không để ý, chỉ vui vẻ nói: “Đúng đó, ta được lượm về, nghe ông Triệu nói lúc đó ta xém bị sói ăn, may có ông Quy đi ngang qua nhặt ta về!”

Trẻ con đầu óc đơn giản, hai người luyên thuyên trò chuyện với nhau cả buổi trời.

Cận vệ thấy hai người hăng say nói chuyện với nhau, tức giận đá Thủy Oa một cú: “Rồi rồi, sau này hai người có cơ hội hãng nói chuyện tiếp, giờ đừng nói nữa, ngươi dẫn Tú Tú lên thuyền đi vòng vòng một tí, nói cho cô bé biết quy định trên thuyền luôn”

Trịnh Trì Viễn quản lý quân đội nghiêm khắc hơn đám tướng lĩnh quần áo lụa là trước đây rất nhiều, sau khi đi theo Kim Phi, anh ta càng yêu cầu nghiêm khắc hơn với thủy quân, hoàn toàn dựa vào tiêu chuẩn của nhân viên hộ tống mà áp dụng.

Mặc dù Thủy Oa và Thẩm Tú Tú đều được đặc cách vào, nhưng quân pháp vô tình, hai ngày trước, chỉ vì tham ngủ nướng mà Thủy Oa không kịp giờ tập hợp, không chỉ bị tiểu đội trưởng đạp cho mấy cái còn bị phạt đứng tới trưa.

Thủy Oa là con trai, da mặt cũng dày nên bị đạp cũng không sao, nhưng Thẩm Tú Tú là con gái, tuổi cũng nhỏ, nếu bị đạp khóc luôn thì sao?

“Thái ca ca nuốt suy nghĩ đó đi, nếu Tú Tú muốn gây chuyện, ta sẽ thay muội ấy chịu phạt!”

Tay trái của Thủy Oa nắm lấy tay của Thẩm Tú Tú, còn tay phải vỗ ngực bùm bụp.

Con gái thường trưởng thành trước con trai, Thủy Oa nắm tay Thẩm Tú Tú mà không suy nghĩ gì, nhưng Thẩm Tú Tú lại mắc cỡ, mặt đỏ bừng.

Thủy Oa luôn thẳng tính, không nhận ra gì mà kéo Thẩm Tú Tú ra khỏi cửa.

Lúc đi tới cửa, Thủy Oa quay ngược trở lại, hỏi Lão Trương: “Lão Trương thúc, Tú Tú cô nương đến đây khi nào vậy?”

“Lúc ngươi vừa đi thì đã đến rồi.” Lão Trương nói: “Sao vậy?”

“Không sao.” Thủy Oa xua tay, lẩm bẩm: “Xem ra, việc đầu tiên phải làm sau khi lên bờ là tìm thầy coi rồi, không bình thường tí nào.”

Vào buổi trưa lúc Thủy Oa với ông Quy rời đi, Kim Phi đã đến.

Giờ cậu bé vừa mới ra khỏi nhà bếp, Thẩm Tú Tú lại đến nhà bếp, hại Thủy Oa và Thái đại ca phải đi một chuyến vô ích.

Vận khí này khó người nào có được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3107


“Trống điểm tướng!”

Đây là trống điểm tướng của thủy quân, người nào nghe thấy thì phải lập tức lên boong tàu tập hợp.

Ở doanh trại thủy quân, thông thường trống điểm tướng chỉ được đánh khi có cướp biển xuất hiện.

Từ khi cướp biển ở đảo Mạo Lãng bị tiêu diệt, đã rất lâu không có cướp biển dám đến gần xưởng đóng thuyền, giờ đây trống điểm tướng lại vang lên thì nhất định đã có chuyện lớn xảy ral

Cận vệ và Lão Trương không thèm nói chuyện nữa, xoay người chạy về phía boong tàu.

Thậm chí Lão Trương còn không cởi tạp dề.

Khi hai người chạy đến boong tàu thì Thủy Oa cũng kéo Thẩm Tú Tú chạy đến.

“Thủy Oa, Tú Tú, các ngươi phải tuân lệnh trên thuyền, ta có việc, đi trước đây!”

Cận vệ vọt đến trước mặt Thủy Oa, vội vàng dặn dò một tiếng, không đợi Thủy Oa trả lời đã lao đến bên cạnh boong †àu, bám dây thừng đi xuống ca-nô rồi chạy mất dạng.

Anh ta là cận vệ của Trịnh Trì Viễn, không phải người của con tàu này, anh ta phải nhanh chóng trở về doanh trại của mình trước khi tiếng trống điểm tướng thứ ba vang lên.

“Thủy Oa ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Thẩm Tú Tú lo lắng nắm tay Thủy Oa: “Chúng ta phải đi sao?”

Kỳ thật, đây là lần đầu tiên Thủy Oa gặp phải tình huống này, nhưng Thẩm Tú Tú cũng đã gọi cậu bé là Thủy Oa ca rồi, nếu như cậu bé hoảng sợ, thế chẳng phải quá rụt rè rồi hay sao?

Nghĩ như thế, Thủy Oa cũng bình tĩnh lại, siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Thẩm Tú Tú, giải thích: “Hiện tại chúng ta đang ở chiến hạm số bảy thì phải cùng chiến hạm số bảy đợi ở một chỗ, không thể tủy ý rời đi... Nhưng đừng lo lắng, mọi chuyện gì đều có ta ở đây rồi!”

“Ừm!”

Thẩm Tú Tú ngoan ngoãn gật đầu càng năm chặt tay Thủy Oa hơn, dùng đôi mắt to nhìn chằm vào thuyền trưởng đang đứng trước boong tàu, vừa lo lắng vừa tò mò.

Hiện nay thủy quân cũng đã xây dựng lại cơ cấu tổ chức giống như nhân viên hộ tống, thuyền trưởng là tiểu đoàn trưởng thủy quân, lúc này đang đứng ở đầu boong tàu.

Bên cạnh thuyền trưởng còn có một chiếc lư hương đang cháy nén nhang đặc biệt.

Loại nhang này khác với nhang đốt trong chùa, cháy rất nhanh, ở giữa có ba vạch kẻ, mỗi khi đốt một vạch thì trống điểm tướng sẽ đánh một lần.

Sau ba tiếng trống mà không đến tụ tập sẽ bị phạt nặng!

Hiện giờ mới gõ lần thứ hai, cơ bản toàn bộ binh lính thủy quân trên toàn tàu đều đã đến, những người đang huấn luyện dưới nước cũng điên cuồng bơi sang mạn tàu, rồi kéo dây thừng leo lên boong tàu.

Sau khi lên thuyền, bọn họ chưa kịp mặc quần áo nên chỉ mặc quần đùi rồi đứng vào giữa đội ngũ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3108


Tốc độ của phi thuyền và ca-nô đều rất nhanh nhưng vấn đề lớn nhất là chúng không đủ sức bền nên phải bố trí các tàu khác để tiếp tế.

Chiến hạm nơi Thủy Oa đang ở là một trong hai chiếc thuyền lầu được Kim Phi giao cho thủy quân, có tên là số hiệu Kim Xuyên và chiếc còn lại được mệnh danh là số hiệu Quảng Nguyên.

Lúc trước, khi lần đầu Đường Tiểu Bắc nghe thấy cái tên này còn cười đùa, trêu ghẹo, rằng về sau thủy quân đóng thêm thuyền lầu liệu có phải sẽ gọi là số hiệu Tây Hà hay gọi là số hiệu Kim Phi luôn không?

Nhiệm vụ chính của số hiệu Kim Xuyên là tuần tra giữa đảo Mạo Lãng và bến tàu, vì có động cơ điện nên nó cũng gánh vác những nhiệm vụ cấp tốc.

Nếu có tình huống khẩn cấp xảy ra, số hiệu Kim Xuyên phải hành động nhanh chóng và lao ra chiến trường càng sớm

càng tốt để tiếp viện cho ca-nô và phi thuyền.

Vì thế, một lượng lớn đạn dược và dầu hỏa luôn được dự trữ trên số hiệu Kim Xuyên.

Phần lớn binh lính thủy quân đều đến từ bờ biển Đông Hải, những năm gần đây nạn cướp biển hoành hành, hầu như tất cả binh lính thủy quân đều có mối thù đẫm máu với bọn cướp biển.

Thuyền trưởng vừa dút lời, trên boong đều vang lên tiếng hò hét chết chóc!

"Giết! Giết! Giết!" "Tốt lắm!"

Thuyền trưởng hài lòng gật đầu, lớn tiếng hô: "Mọi người vào vị trí, lập tức xuất phát!"

"Giải tán!"

Thuyền phó võ tay, binh lính thủy quân lập tức giải tán, xông về vị trí của mình.

Một lúc sau, số hiệu Kim Xuyên phun ra làn khói đen dày đặc rồi tăng tốc tối đa.

Mọi người đều bận rộn, ngay cả đầu bếp như Lão Trương cũng chạy đến phòng đun nước phụ giúp, chỉ có Thủy Oa và Thẩm Tú Tú ngơ ngác đứng trên boong tàu.

Trong hai người bọn họ, một người vừa mới đến số hiệu Kim Xuyên, người còn lại mới đến mấy ngày, thậm chí bọn họ còn không có đội trưởng phụ trách thì càng không biết phải làm gì.

Thủy Oa gãi đầu, đang định tìm việc gì đó làm, lại phát hiện Thẩm Tú Tú buông tay cậu bé, chạy về phía thuyền trưởng đang đứng ở rìa boong tàu.

Thủy Oa kéo một cái nhưng không kéo được chỉ đành phải đi theo.

Vừa rồi Thẩm Tú Tú vốn còn rụt rè, lúc này đã lao thẳng đến chỗ thuyền trưởng, đầy mong đợi hỏi: “Thuyền trưởng, ngài đã tìm ra tên cướp biển giết cha ta rồi sao?”

Khi cận vệ đưa Thẩm Tú Tú lên tàu đã giải thích cụ thể chuyện của Thẩm Tú Tú cho thuyền trưởng, hơn nữa thuyền trưởng đã giao xong nhiệm vụ xuống dưới, lúc này có chút nhàn rỗi nên cũng giải thích: “Tú Tú cô nương, ta chỉ nhận được thông báo phát hiện thấy cướp biển để chúng ta đi bắt giữ, về chuyện liệu có cùng một đám người đã hại cha cô hay không thì ta cũng không rõ.”

"Vậy chúng ta có thể bắt được bọn chúng sao?" Thẩm Tú Tú hỏi.

"Nhất định!" Thuyền trưởng gật đầu không chút do dự.

Giờ đây, rong biển của đảo Mạo Lãng là chuyện quan trọng nhất đối với Kim Phi và Trịnh Trì Viễn, nhóm cướp biển này đã g**t ch*t gia đình của Thẩm Tú Tú cũng có nghĩa là chúng đang đe dọa đến tuyến đường vận chuyển giữa đảo Mạo Lãng và bến tàu. Trịnh Trì Viễn ra lệnh tử hình, nhất định phải quét sạch tai họa ngâm.

Cũng chính vì lý do này mà sau khi đội cứu hộ tìm thấy Thẩm Tú Tú cũng không từ bỏ tra soát.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3109


Trên mặt biển tĩnh lặng, số hiệu Kim Xuyên phun ra khói đen và hơi nước trăng dày đặc, tốc độ càng ngày càng nhanh.

Phía trước số hiệu Kim Xuyên là hai hàng ca- nô tạo thành biên đội trên nước.

Tốc độ ca- nô nhanh hơn và đằng đằng sát khí giết về phía bắc.

Thủy Oa đứng trước boong tàu số hiệu Kim Xuyên, nhìn đường ven biển bên trái không ngừng rút ngắn lại, lại nhìn về phía mặt biển rộng mênh mông, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác hào hùng.

Trên bờ biển, Kim Phi và Trịnh Trì Viễn đang đứng trên bãi cát ngoài xưởng đóng thuyền số ba, quan sát đội thuyền từ xa.

Không biết từ khi nào Đường Tiểu Bắc đi tới, thấy sắc mặt Kim Phi đầy lo lắng, cô ấy nhẹ nhàng an ủi: "Số hiệu Kim Xuyên được trang bị cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá, còn có cả phi thuyền và ca- nô chịu trách nhiệm hộ tống, tiêu diệt vài tên cướp biển dễ như trở bàn tay, sẽ không có chuyện gì đâu."

"Chỉ một vài tên cướp biển đương nhiên là không đáng nhắc tới rồi." Kim Phi nói: "Nhưng nguy hiểm trên biển không phải chỉ có cướp biển, càng đáng sợ hơn chính là thời tiết!"

Khi Kim Phi thiết kế thuyền lầu, mục đích chính của nó là vận chuyển, nhưng vì Kim Phi số đã được giao cho thủy quân, đương nhiên phải tập trung vào mục đích quân sự.

Cho nên Kim Phi đặc biệt lắp đặt cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá quy mô lớn tiên tiến nhất trên số hiệu Kim Xuyên.

Đặc biệt là máy bắn đá hạng nặng sau khi cải tiến, dùng máy cần cẩu trên thuyền làm động lực lên dây cót, một lần có thể ném ra được rất nhiều hộp lựu đạn, đủ sức bao phủ một vùng biển rộng như một sân bóng đá lớn.

Ngoài ra còn có những chiếc cung nỏ hạng nặng được trang bị ống ngắm, tâm băn và độ chính xác của chúng cũng đã được cải thiện, bắn trúng thuyền cướp biển ở ngoài một trăm trượng là tiêu chuẩn đánh giá cơ bản.

Với đội hình hùng mạnh như vậy, ở thế giới này không có đội thuyền nào có thể chống lại được, tấn công một đám cướp biển đơn giản là dao trâu mổ gà, Kim Phi căn bản không hề lo lắng.

Điều khiến Kim Phi lo lắng là thời tiết.

Các loại thời tiết khắc nghiệt xảy ra thường xuyên trong hai năm qua, mùa hè là mùa có nhiều khả năng xảy ra hiện tượng thời tiết khắc nghiệt nhất.

Bây giờ đã là mùa hè, Kim Phi lo lắng đội thuyên sẽ gặp phải gió táp hoặc mưa giông bão.

Bão táp trên biển rất đáng sợ, dù là Kim Phi kiếp trước, một khi dự đoán được gió bão tất cả tàu thuyền sẽ chọn quay trở lại cảng để tránh gió.

Thiết kế ban đầu của thuyền lầu là để đi trên sông nội địa và vùng biển gần bờ, không thích hợp cho những chuyến đi biển xa, khả năng chống gió rất bình thường, nếu gặp phải bão gió sẽ rất nguy hiểm.

Trịnh Trì Viễn đứng ở bên cạnh nghe xong lời của Kim Phi không khỏi cảm khái.

Không ai muốn bị coi như bia đỡ đạn, trước đây khi Trần Cát năm quyền, cho dù có quyền quý đi từ Đông Hải tới, cũng chỉ khích lệ vài câu, trước khi rời đi còn phải mang theo các loại đặc sản trong biển, căn bản không có ai đặt mình vào vị trí của thủy quân để suy nghĩ.

Dựa vào sự hiểu biết của Trịnh Trì Viễn về Kim Phi, anh ta có thể đoán được, Kim Phi thực sự lo lắng cho binh lính thủy quân.

Điều này khiến Trịnh Trì Viễn vô cùng vui vẻ, tiến lên đảm bảo nói: "Duy trì an ninh và hòa bình của biển Đông Hải là trách nhiệm và sứ mệnh không thể chối từ của thủy quân Đông Hải †a, xin tiên sinh yên tâm, thủy quân Đông Hải không có người ham sống sợ chết, bất kể gặp phải cướp biển hay bão táp, đều sẽ kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ!"

"Nói hay lắm!" Kim Phi gật đầu về phía Trịnh Trì Viễn: "Ta hy vọng thủy quân nói được làm được!"

Trịnh Trì Viễn lập tức đứng thẳng lưng, trịnh trọng chào kiểu quân đội: "Nếu không làm được, Trịnh Trì Viễn ta sẵn sàng chết để tạ tội!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3110


Suy đoán của Trịnh Trì Viễn vô cùng chính xác, vào tám chín giờ tối hôm đó, một chiếc phi thuyền mang theo báo cáo chiến sự quay về.

Thời đại phong kiến, làm việc và nghỉ ngơi của con người thường khá sớm, lúc này đã là nửa đêm, theo lý là không thích hợp để quấy rầy lãnh đạo nghỉ ngơi, tuy nhiên Trịnh Trì Viễn biết Kim Phi rất quan tâm đến chuyện này, sau khi nhận được tin tình báo, lập tức đến tìm Kim Phi luôn.

Lúc đó Kim Phi vẫn đang nghiên cứu bản vẽ thiết kế trong thư phòng, lập tức bảo cận vệ dẫn Trịnh Trì Viễn vào.

"Tiên sinh, ca-nô vừa mới mang tin chiến sự về!"

Trịnh Trì Viễn vừa vào cửa, đã cầm tin chiến sự đến trước mặt Kim Phi.

Kim Phi nhận lấy tin chiến sự, nhanh chóng mở ra.

Tin chiến sự do thuyền trưởng số hiệu Kim Xuyên viết, từ miêu tả chiến sự có thể thấy bọn họ đã thuận lợi đuổi kịp những tên cướp biển mục tiêu, và sử dụng phi thuyền kết hợp với ca- nô, thuận lợi bao vây tất cả các thuyền cướp biển, tiêu diệt hơn một nửa kẻ địch tại chỗ, những người còn lại đều bị bắt làm tù binh tại chỗ.

Sau khi thẩm vấn, nhóm cướp biển này không tấn công nhóm thuyền đánh cá của nhà họ Thẩm, nhưng bọn họ và đám cướp biển đó cùng đến từ Đông Dương.

Căn cứ theo lời kể của cướp biển tù binh, sau khi đám cướp biển đó cướp thuyền cá của nhà họ Thẩm, sợ thủy quân báo thù, lập tức xuôi gió đi về hướng bắc, cướp bóc một làng chài lưới cách đó hơn trăm dặm.

Trùng hợp là, có một địa chủ lớn ở vùng đồng bằng Trung Nguyên đang tìm một hòn đảo xa xôi ở biển Đông Hải để trốn chiến loạn, đã tích trữ rất nhiều lương thực và vật dụng ở làng chài lưới đó.

Nhóm cướp biển này đã cướp đi lương thực và vật tư của địa chỉ lớn này, lấp đầy tất cả các thuyền cướp biển sau đó bắt đầu hành trình trở về.

Thuyền trưởng số hiệu Kim Xuyên đã xin chỉ thị có nên truy đuổi hay không ở tin chiến sự cuối cùng.

Đây cũng là lý do tại sao Trịnh Trì Viễn đến tìm Kim Phi.

Chuyện nhỏ anh ta có thể tự đưa ra quyết định, nhưng nhóm cướp biển này đã trốn thoát, xác suất tìm thấy mấy chiếc thuyền cướp biển trên biển mênh mông là rất thấp.

Cho dù cuối cùng có thể thực sự tìm thấy được, sợ rằng sẽ phải mất rất nhiều thời gian.

Số hiệu Kim Xuyên là một trong hai thuyền chiến chạy bằng năng lượng duy nhất của thủy quân, nhiệm vụ thông thường đã đủ nặng nề, Trịnh Trì Viễn cũng không dám tự ý quyết định, để nó đi thực hiện một nhiệm vụ tốn thời gian dài, còn chưa chắc đã có được kết quả, anh ta chỉ có thể đến xin chỉ thị của Kim Phi.

Thấy Kim Phi đọc xong tin chiến sự, Trịnh Trì Viễn nhỏ giọng xin chỉ thị: "Tiên sinh, chúng ta còn đuổi theo không?"

"Xúc phạm người Hoa Hạ ta, dù xa cũng phải giết!"

Kim Phi lạnh lùng nói: "Bọn cướp biển biết ta đã ở Đông Hải, biết rõ thủy quân đang ở bến tàu này, còn dám cướp thuyền cá vận chuyển rong biển, đây là một sự khiêu khích, nếu như chúng ta không phản ứng, bọn chúng sẽ càng ngày càng kiêu ngạo! Đuổi! Nhất định phải đuổi!

Không phải là đã bắt được đồng bọn của đám cướp biển này rồi sao, hỏi xem bọn chúng đến từ chỗ nào, cho dù đuổi đến đại lục Đông Dương, ta cũng phải bắt được bọn chúng về treo cổ ở nơi bọn chúng phạm tội!"

"Xúc phạm người Hoa Hạ ta, dù xa cũng phải giết!"

"Đuổi đến đại lục Đông Dương cũng phải bắt bọn chúng về!"

Trịnh Trì Viễn im lặng lặp lại lời của Kim Phi, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3111


Xúc phạm người Hoa Hạ ta, dù xa cũng phải giết!

Câu nói này thực sự đã chạm đến tâm khảm của Trịnh Trì Viễn.

Sau khi anh ta quyết định quay về, sẽ bảo người khắc câu này lên cửa của doanh trại thủy quân.

Sau này, câu nói này sẽ trở thành tín điều của thủy quân.

Trịnh Trì Viễn đứng thẳng lưng, hùng hồn nói: "Bây giờ ta sẽ đi bảo số hiệu Quảng Nguyên đưa thêm một lô vật tư khác cho số hiệu Kim Xuyên, cho dù có đuổi đến đại lục Đông Dương, cũng nhất định phải bắt được nhóm cướp biển này về!"

"Đi đi!" Kim Phi gật đầu: "Sau khi bắt được về, thì treo cổ ở trên hòn đảo mà bọn chúng sát hại thuyền cá của nhà họ Thẩm đó đi!"

"Vâng!" Trịnh Trì Viên hành lễ, quay người sải bước rời đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, số hiệu Kim Xuyên nhận được lệnh của Kim Phi, cũng nhận được vật tư tiếp tế của số hiệu Quảng Nguyên.

Đồng thời nhận được câu nói xúc phạm người Hoa Hạ †a, tuy xa cũng phải g**t ch*t.

Thuyền trưởng số hiệu Kim Xuyên cũng giống như Trịnh Trì Viễn, lần đầu tiên nghe thấy câu này, anh ta cũng kích động đến mức sục sôi nhiệt huyết, nhân lúc số hiệu Quảng Nguyên đang bổ sung vật tư tiếp tế cho số hiệu Kim Xuyên, thuyền trưởng số hiệu Kim Xuyên đã triệu tập tất cả binh lính để mở cuộc họp điều động nhân lực viễn chinh.

Tại cuộc họp điều động, thuyền trưởng đã truyền đạt mệnh lệnh của Kim Phi và Trịnh Trì Viễn, và tín điều thủy quân do Trịnh Trì Viên xây dựng xúc phạm người Hoa Hạ ta, tuy xa cũng phải g**t ch*t.

Những năm gần đây, cướp biển cướp xong bỏ chạy, người đền tội không đến một nửa, dường như chín mươi chín phần trăm cướp biển cướp xong đều trốn chạy thành công.

Nguy hiểm thấp, lợi nhuận cao cũng là nguyên nhân khiến cướp biển càng ngày càng ngang ngược.

Mỗi lần các binh lính thủy quân chạy tới hiện trường xảy ra vụ án, nhìn thấy đồng bào mình bị cướp biển sát hại tàn nhẫn, đều nổi cơn thịnh nộ, hận không thể xé xác cướp biển, nhưng lại bất lực.

Bây giờ biết Kim Phi để cho bọn họ giết đến quê hương của cướp biển, đi bắt tất cả những người hành hung về, tất cả binh lính thủy quân đều kích động nắm chặt nắm đấm.

Thẩm Tú Tú đứng ở trong góc đội ngũ, nước mắt giống như ống nước đã được mở, nước mắt không ngừng tuôn ra, Thủy Oa có lau thế nào cũng không lau sạch được.

Sau khi kiểm kê vật tư xong, thuyền trưởng số hiệu Kim Xuyên lập tức hạ lệnh khởi hành, dẫn đầu đội ca- nô và phi thuyền đi thẳng về phía đông để truy sát nhóm cướp biển.

"g**t ch*t kẻ thù! Chiến thắng trở vê!"

Trên số hiệu Quảng Nguyên, tất cả binh lính thủy quân và nhân viên hộ tống đều tập trung trên boong thuyền, hành lễ về phía số hiệu Kim Xuyên.

"g**t ch*t kẻ thù! Chiến thắng trở vê!"

Trên số hiệu Kim Xuyên, các binh lính thủy quân và nhân viên hộ tống cũng hành lễ dưới sự dẫn đầu của thuyền trưởng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3112


Lúc này, trong lòng họ chỉ có một niềm tin - bọn họ đề là con cháu Viêm Hoàng, lần này đi đến Đông Dương, là vì để đòi công đạo cho những đồng bào bị cướp biển sát hại tàn bạo!

Mặc dù lần đi này không biết khi nào mới trở về, thậm chí có thể vĩnh viên không về được, nhưng trong lòng tất cả mọi người đều không sợ hãi, chỉ có sự hào hùng!

Đây là sự tự tin được Kim Phi trao cho bọn họ, đồng thời cũng là tâm sức của dân tộc được hình thành từ câu nói "xúc phạm người Hoa Hạ ta, tuy xa cũng phải g**t ch*t"!

Lòng người phức tạp, có lúc lại rất đơn giản.

Ví dụ, khi Kim Phi ở kiếp trước, có một thành phố đột nhiên nổi tiếng vì món nướng, du khách khắp nơi trên cả nước đều đến thành phố này để ăn đồ nướng, Kim Phi cũng dẫn bạn gái tới để góp vui.

Theo Kim Phi, món nướng ở thành phố này thực sự rất ngon, nhưng cũng không ngon đến mức ngoại hạng, thật ra mọi người đến thành phố này không chỉ là để ăn thịt nướng mà còn vì bầu không khí và môi trường văn hóa con người ở đây.

Để chào đón du khách bốn phương, tất cả mọi người trong thành phố này đều hành động, chủ động nhường chỗ nhường đường cho du khách, không cần bộ phận giám sát thị trường đôn đốc, các tiểu thương hàng rong hầu như lúc nào cũng bận rộn.

Bất kể là nhân viên công vụ của bộ Chấp Pháp, hay là người dân bình thường, đều tỏ ra cực kỳ nhiệt tình với du khách.

Có hàng trăm người, có đủ màu da sắc tộc, chẳng lẽ tố chất của tất cả mọi người ở thành phố này đều cao như vậy sao?

Thật ra thì chưa chắc, trong trại tạm giam và chỗ tạm giam ở thành phố này vẫn còn nhốt rất nhiều những thanh niên tâm thần.

Sở dĩ sau này có bầu không khí như vậy, Kim Phi cho rằng là do chính quyền địa phương và tuyên truyền và chỉ đạo tốt.

Dưới sự chỉ đạo của chính quyền, người dân địa phương sẽ sinh ra cảm giác sứ mệnh và niềm vinh dự tập thể, vì hình tượng quê hương, tự giác làm một số chuyện tốt, ít nhất không để cho mình trở thành người phá hoại hình ảnh của quê hương.

Một thành phố như vậy, cả một đất nước cũng như vậy.

Theo quan điểm của Kim Phi, việc xây dựng văn minh tinh thần còn quan trọng hơn việc xây dựng nền văn minh vật chất.

Khi một đất nước bắt đầu tuyên truyền văn hóa ẻo lả, tuyên truyền một loại thẩm mỹ dị dạng, tuyên truyền hứng thú theo đuổi nước ngoài, thì dù đất nước đó có giàu đến mấy cũng sẽ nguy hiểm.

Ngược lại, nếu một đất nước có sự gắn kết đặc biệt bần chặt, mọi người đều có niềm tin dù nghèo đến đâu thì đất nước đó cũng sẽ phát triển trong tương lai.

Cho nên, ngay từ đầu, Kim Phi đã đặc biệt chú trọng nâng cao địa vị và sự đãi ngộ của nhân viên hộ tống, tuyên truyền các loại sự tích anh hùng trong các cuộc chiến đấu khác nhau, dẫn dắt người dân tôn thờ những người quân nhân đã liều mạng vì bọn họ.

Như vậy không chỉ có thể nâng cao tính tích cực và sĩ khí của binh lính, còn khích lệ người dân gia nhập quân đội, ủng hộ quân đội và cũng nâng cao niềm vinh dự tập thể cho binh lính.

Ví dụ, nhân viên hộ tống hiện tại, khi thi hành nhiệm vụ ở bên ngoài, dường như đều sẽ nghiêm khác với chính mình, bởi vì quan văn thư của bọn họ đã nhiều lần nhấn mạnh, bọn họ ở bên ngoài không chỉ đại diện cho chính mình, còn đại diện cho cả tiêu cục Trấn Viễn, đại diện cho chính quyền Xuyên Thục và Kim tiên sinh.

Cho nên, nhân viên hộ tống đi đến nơi khác, sẽ có những yêu cầu khắt khe hơn với bản thân so với khi ở Xuyên Thục.

Cùng với số lượng phát hành của nhật báo Kim Xuyên càng ngày càng tăng lên, phạm vi của hiện tượng này ngày càng lan rộng hơn.

Bây giờ cướp biển đã tàn sát đồng bào của mình, mặc dù binh lính thủy quân và nhân viên hộ tống đều không quen biết những đồng bào đó, nhưng bọn họ vẫn sẵn sàng vượt hàng ngàn dặm để báo thù cho những đồng bào đó!

Đây chính là tâm lực của một dân tộc! Đây cũng chính là điều Kim Phi luôn theo đuổi!

Kim Phi tin rằng, khi một dân tộc có lực ngưng tụ thì có thể làm được bất kỳ chuyện gì!

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3113


Sự xuất hiện của dây chuyền sản xuất cũng có ý nghĩa mang tính cách mạng đối với sự phát triển công nghiệp.

Trước khi dây chuyền sản xuất xuất hiện, hầu như tất cả các vật phẩm đều do thợ thủ công tự hoàn thành một mình.

Nhưng bây giờ ở xưởng gang thép Kim Xuyên, cho dù chế tạo ra dao phay hay cái cuốc, cũng được vận hành theo dây chuyền sản xuất.

Có người chuyên rèn phôi dao, có người chuyên chịu trách nhiệm mài và tạo hình phôi, có người chuyên chịu trách nhiệm lắp cán gỗ, có người chuyên chịu trách nhiệm kiểm tra chất lượng cắt gọt của dao.

Nhìn thì có vẻ như việc chế tác một con dao phay cần có nhiều công nhân hơn, nhưng trên thực tế, trước đây một người thợ rèn chỉ có thể làm được hai hoặc ba con dao phay, bây giờ nhờ vận hành bằng dây chuyền sản xuất, mười công nhân có thể sản xuất ra hàng trăm chiếc mỗi ngày.

Sự phân công trong dây chuyền sản xuất càng rõ ràng, mỗi người chỉ cần tập trung vào công việc mà mình chịu trách nhiệm là được rồi, không cần lo lắng về các phân đoạn khác, điều này không chỉ nâng cao hiệu quả công việc, mà còn cải thiện được chất lượng tổng thể của sản phẩm.

Chế tạo dao phay như thế, chế tạo thuyền đánh cá cũng như vậy.

Kim Phi chia các bước chế tạo thuyền đánh cá thành bảy khâu, mỗi khâu lại chia thành các vị trí làm việc khác nhau.

Lúc đầu, người tị nạn còn không quen, luôn tay chân luống cuống, toàn bộ bến tàu chỉ có thể đóng được ba bốn chiếc thuyền đánh cá một ngày, nhưng sau nửa tháng, người tị nạn ngày càng thành thạo, mỗi ngày có thể làm ra hơn hai mươi chiếc thuyền đánh cá.

Đây vấn là do thả bè gỗ không theo kịp, nếu không thì tốc độ còn có thể nhanh hơn.

Nguyên nhân chính khiến cho gỗ của xưởng đóng thuyền không đủ dùng là do hầu hết các cây lớn gần bờ sông đã bị chặt gần hết rồi, bây giờ chỉ có thể chặt những cây ở xa bờ sông, làm tăng chỉ phí và thời gian vận chuyển.

Trước kia chỉ cần chặt cây rồi dùng chân đá xuống là cây sẽ lăn từ sườn đồi xuống sông, bây giờ chặt xong còn cần phải dùng người để vác qua.

Khi cây bị đốn càng ngày càng xa bờ sông, khối lượng công việc cũng càng ngày càng lớn.

Đặc biệt là sau khi chặt lên đến đỉnh núi, cần phải vác cây qua đỉnh núi mới được, tiêu hao nhân lực theo cấp số nhân.

Khi Cửu công chúa biết được tin này, cô ấy lập tức ra lệnh cho Khánh Hâm Nghiêu triệu tập thêm người để đi chặt cây.

Lúc này đang trong thời gian nhàn rỗi sau mùa vụ, mệnh lệnh này vừa được ban hành, hơn một nửa khu vực miền tây của Xuyên Thục đã được điều động.

Vô số người đổ xô lên núi, chặt cây, vác cây, cố gắng kiếm tích phân để đổi lấy rong biển.

Mặc dù cây cối cách bờ sông càng ngày càng xa, nhưng cũng không thể chịu nổi nhiều người như vậy.

Trước kia trên một ngọn núi chỉ có khoảng mười mấy người làm nghề mộc chặt chây và vác cây, nhưng bây giờ ít nhất cũng phải đến một trăm người.

Nhiều kiến quá thì cũng có thể cắn chết voi, huy động nhiều người hơn, gỗ đương nhiên sẽ được chặt và vận chuyển càng ngày càng nhiều.

Người dân sẽ chặt cây và đưa đến Đông Hải để chế tạo thuyền, chế tạo thuyền xong, họ lại ra biển hái rong biển, đánh bắt cá, rồi sau đó vận chuyển về đất liền để trả tiền khai thác gỗ cho người dân, điều này thuận lợi hình thành một vòng tuần hoàn tốt đẹp.

Dưới sự nỗ lực chung tay của vô số người, xưởng đóng thuyền số 3 cuối cùng đã không còn thiếu gỗ nữa, bắt đầu dùng hết sức để chế tạo thuyền.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3114


Mà trước đây ngư dân ở trấn Ngư Khê đều được sắp xếp đi hái rong biển, bây giờ Trịnh Trì Viễn đang dần dần sắp xếp cho công nhân là người tị nạn đến đảo Mạo Lãng để thay thế ngư dân.

Dù vậy, chỉ trông chờ vào các ngư dân của trấn Ngư Khê vân không đủ.

Trịnh Trì Viễn chỉ có thể bố trí một ngư dân làm thuyền trưởng trên mỗi chiếc thuyền, sau đó lại bố trí thêm ba người tị nạn trên mỗi chiếc thuyền để đi theo giúp đỡ.

Bây giờ nhóm ngư dân đầu tiên và người tị nạn đang làm quen và huấn luyện.

Quá trình huấn luyện kéo dài nửa tháng, Trịnh Trì Viễn đã đi tìm Kim Phi.

"Tiên sinh, ngư dân của đại đội đầu tiên đã được huấn luyện tương đối ổn rồi, có thể rời bến không?"

"Việc huấn luyện kết thúc sớm như vậy à?" Kim Phi hơi ngạc nhiên.

Kiếp trước Kim Phi có một người bạn học cùng lớp nghe nói lương của thủy thủ cao nên đăng ký làm thủy thủ, phải mất hơn một năm huấn luyện, còn phải thi đạt rất nhiều giấy chứng nhận rồi mới được phép lên thuyền.

Đương nhiên cũng có một số công ty môi giới hứa hẹn rằng có thể lên thuyền rất nhanh, có rất nhiều người không hiểu rõ tình hình, đã trực tiếp đăng ký, thanh toán một số tiên lớn phí đăng ký, phí huấn luyện và các chỉ phí linh tinh khác, sau đó cũng được lên thuyền một cách thuận lợi.

Những người này có lẽ vẫn mơ ước được làm thuyền viên trong hai năm và kiếm được một khoản tiền đó, nhưng lại không biết mình đã bị hãm hại.

Trước khi thuyền viên lên thuyền đã ký một bản hợp đồng dày hơn hợp đồng bảo hiểm, trong đó chỗ nào cũng đầy cạm bãy.

Cho dù như thế, sau khi lên thuyền, rất nhiều chủ thuyền sẽ nói với thuyền viên rằng trên thuyền có nội quy và yêu cầu thuyền viên ký kết một bản hợp đồng mới.

Trong hợp đồng mới, tiền lương và nội dung công việc trong hợp đồng hoàn toàn khác một trời một vực với những gì người môi giới nói.

Đương nhiên người lái thuyền sẽ không đồng ý, nhưng lúc này chủ thuyền sẽ nói, ông ta không biết người môi giới đã nói gì với thuyền viên, nhưng đây là quy định trên thuyền của bọn họ, nếu không đồng ý, thì có thể xuống thuyền và tìm người môi giới để tranh luận phải trái.

Nhưng lúc này, thuyền đã đi đến vùng biển quốc tế mênh mông, không nhìn thấy một chút đất liền hay con thuyền nào khác trong nhiều ngày, làm thế nào để xuống thuyền chứ?

Bạn không muốn xuống tàu, cũng không muốn ký một hợp đồng không công bằng, cũng được thôi, tiền đề là phải trả tiền đi thuyền, tiền ăn và tiền chỗ ở.

Còn khoản phí này bao nhiêu thì mọi người có thể tự suy nghĩ, hơn nữa còn yêu cầu mỗi ngày trả một lần.

Không có tiền cũng không sao, chủ thuyền có thể cho bạn mượn điện thoại vệ tinh, để bạn gọi về nhà bảo người trong nhà gom tiền.

Làm sao một chuyến đi biển có thể hoàn thành trong một hoặc hai ngày được chứ?

Đôi khi sẽ thực hiện một chuyến vận chuyển vòng quanh trái đất, chỉ sợ một, hai năm mới có thể trở về.

Nếu muốn đi làm thủy thủ kiếm tiền, điều kiện gia đình đương nhiên cũng không tốt lắm, làm sao có thể chống đỡ được một khoản phí lớn như vậy?

Nếu không có tiền trả, cũng không muốn ký hợp đồng thì xin lỗi, cứ chờ bị đánh đi.

Đây là vùng biển quốc tế, không thể gọi cảnh sát, thật sự là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

Dưới sự đe dọa của chủ thuyền và côn đồ, rất nhiều thuyền viên đã phải ký những hợp đồng không công bằng, trở thành nô lệ trên thuyền, làm việc cực kỳ nặng nhọc cả ngày lẫn đêm, nhưng thậm chí còn không đủ ăn.

Nhiều người đơn giản là không thể chịu nổi sau một thời gian dài, bọn họ sẽ kiệt sức mà chết hoặc là chết vì bệnh tật.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3115


"Tiên sinh, mùa đánh cá tiếp theo sắp đến rồi, nếu không cho bọn họ ra ngoài luyện tập thì sẽ không kịp."

Trịnh Trì Viễn nói: "Không phải ngài nói thực chiến mới là cách huấn luyện tốt nhất ư? Chúng ta có thể để bọn họ làm quen với cuộc sống trên biển ở vùng duyên hải trước, nếu thật sự có người không thích ứng được thì cũng có thể sàng lọc ra càng sớm càng tốt."

"Ngài nói như vậy cũng rất có lý."

Kim Phi nghe xong thì cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu nói: "Vậy thì cứ làm theo lời ngài nói trước đi, nhưng nhất định đảm bảo an toàn cho hạm đội."

“Tiên sinh yên tâm, ta sẽ bố trí thuyền lớn và ca-nô đi theo hộ tống bọn họ.” Trịnh Trì Viên nói.

Sáng sớm hôm sau, chín mươi chiếc thuyền đánh cá của đại đội đầu tiên của đội đánh bắt đã được một thuyền chiến thủy quân và ba ca-nô hộ tống ra khỏi bến tàu một cách có trật tự.

Kim Phi, Quan Hạ Nhi, và nhóm người Đường Tiểu Bắc đứng trên đài quan sát ở bờ biển để tiễn hạm đội ra khơi.

"Thật là hùng vĩ!"

Quan Hạ Nhi nhìn hạm đội uốn lượn dài hàng trăm mét, nhìn những chiếc thuyền đánh cá neo đậu dày đặc trên bến tàu, không nhịn được mà cảm khái.

Hai năm trước, khi cô kết hôn với Kim Phi, cô vẫn còn lo lắng không biết liệu mình có thể nuôi sống bản thân và Kim Phi chỉ bằng cách tự dệt sợi hay không.

Khi đó, mong muốn duy nhất của cô là là Kim Phi có thể thi đỗ tú tài, sau đó làm tiên sinh dạy học linh tinh.

Lúc đó cho dù có đánh chết Quan Hạ Nhi thì cô cũng không dám nghĩ rằng Kim Phi sẽ đạt được thành tựu như ngày hôm nay, chứ đừng nói đến việc nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử từ trước đến nay phải cung kính gọi mình là tỷ tỷ.

Không phải Quan Hạ Nhi không tin Kim Phi, mà là cho đến hôm nay, Quan Hạ Nhi vẫn có một loại cảm giác như đang nằm mơ.

“Tỷ tỷ, đây mới chỉ là một đại đội mà thôi, theo kế hoạch của tướng công và Trịnh tướng quân, phải xây dựng ít nhất hai mươi đại đội trong năm nay, sau đó còn tiếp tục mở rộng, để đảm bảo có thể đánh bắt thật nhiều cá biển, nếu không chúng ta đầu tư nhiều như vậy, thậm chí còn không thể thu được vốn."

Đường Tiểu Bắc cười nói.

Thật ra khi Kim Phi thành lập đội đánh bắt, căn bản không tính toán đến chỉ phí, y chỉ nghĩ đến việc sử dụng cây cối và tài nguyên trên núi, để nhiều người sống sót hơn.

Nhưng Đường Tiểu Bắc đã hình thành tư duy kinh doanh, khi gặp chuyện gì cũng luôn có thói quen tính toán được và mất.

"Hai mươi đại đội... Quan Hạ Nhi tính nhẩm trong lòng một lúc mới tính ra, sau đó cô che miệng sợ hãi kêu lên: "Thế không phải là gần hai nghìn chiếc thuyền ư?”

"Đúng vậy,' Trong mắt Đường Tiểu Bắc cũng lộ ra một tia khao khát: 'Đến lúc đó thì cuộc cạnh tranh giữa hàng nghìn con thuyền mới thực sự sẽ bắt đầu!"

"Đương gia, chàng thật lợi hại!"

Quan Hạ Nhi không nhịn được mà khen ngợi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3116


Kim Phi không để ý đến cuộc chiến giữa hai người, mà là ngẩng đầu nhìn về phía đông.

Số hiệu Kim Xuyên đuổi giết cướp biển hơn nửa tháng, vẫn không có tin tức gì truyền về.

Mặc dù Kim Phi tự tin rằng trang bị trên số hiệu Kim Xuyên là dư dả để đối phó với cướp biển, nhưng dù sao thì bọn họ vẫn đơn độc xâm nhập vào trong lòng địch, nếu có quá nhiều kiến sẽ có thể g**t ch*t một con voi mà, nếu hạm đội mang số hiệu Kim Xuyên bị bao vây bởi hạm đội Đông Dương trong quá trình đánh bắt thì cũng có thể bị tiêu diệt đến chết.

Ngoài ra còn có điều kiện thời tiết xấu, còn nguy hiểm hơn cả cướp biển.

Nhưng Kim Phi chưa bao giờ hối hận về quyết định ban đầu của mình.

Đi tới Đông Dương để bắt những tên cướp biển này, cũng không chỉ là để báo thù cho thuyền đánh cá của nhà họ Thẩm và làng chài bị những tên cướp biển cướp bóc, mà còn là một loại khiếp sợ.

Kim Phi muốn để giặc Đông Dương hiểu rằng Đại Khang đã không còn là Đại Khang của trước kia nữa, nếu lại đến Đại Khang cướp bóc, cho dù lúc đó có trốn thoát cũng vô ích, thủy quân của Đại Khang sẽ truy đuổi đến tận quê hương của bọn chúng và khiến cho bọn chúng phải trả giá xứng đáng cho tội ác mà mình đã gây raI

"Mọi nỗi sợ hãi đều đến từ việc sức lửa không đủ mài!"

Kim Phi im lặng thở dài.

Mặc dù số hiệu Kim Xuyên đủ mạnh để đối phó với cướp biển, nhưng với Kim Phi thì vẫn chưa đủ.

Chưa kể đến hạm đội tàu sân bay ở kiếp trước, nếu như y có thể làm ra được chiến hạm bọc thép thì sẽ không cần phải lo lắng nhiều như vậy, binh lính thủy quân cũng sẽ không cần phải mạo hiểm lớn như vậy để đuổi giết cướp biển.

Nghĩ đến đây, Kim Phi xoay người đi về phía cầu thang.

Bây giờ xưởng đóng thuyền số 3 đang đi vào quỹ đạo, y hoàn toàn không cần phải lo lắng về công việc hái rong biển trên đảo Mạo Lãng, vì thế Kim Phi nói với Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc một tiếng, xuống khỏi đài quan sát thì đi thẳng đến xưởng đóng thuyền số 2, rồi chui vào bên trong để chế tạo thuyền bọc thép với Hồng Đào Bình.

Theo kế hoạch của Kim Phi, y định ở lại bến tàu số 2 một thời gian, nhưng vào giữa buổi chiều ngày hôm đó, Thiết Chùy lại đến đây, nói rằng Trịnh Trì Viễn xin gặp.

Với phong cách làm việc của Trịnh Trì Viễn, nếu không có chuyện gì cực kỳ quan trọng thì anh ta chắc chắn sẽ không đến quấy rầy Kim Phi, Kim Phi lập tức đi đến cửa xưởng đóng thuyền cùng với Thiết Chùy.

Y vốn tưởng rằng có tin tức của hạm đội mang số hiệu Kim Xuyên, nhưng lại nghe thấy Trịnh Trì Viễn nói: "Tiên sinh, đội đánh bắt sắp quay trở lại!"

Nếu không xảy ra tình huống đặc biệt thì Trịnh Trì Viễn đáng lẽ không nên đến đây.

Vì vậy suy nghĩ đầu tiên của Kim Phi là có người bị chết và bị thương trong đội đánh bắt, y lo lắng hỏi: “Hôm nay trên biển có bão à?”

Nói xong, y còn vô thức quay đầu nhìn về phía cột cờ bên cạnh.

Nhưng lá cờ màu đen trên cột cờ lặng lẽ treo trên đó, không hề có một chút gió nào mà.

"Bão ư?" Trịnh Trì Viễn ngây ra một lúc, sau đó mới nhanh chóng xua tay nói: 'Không có bão, ta đến để báo cho tiên sinh một tin tốt!"

“Báo tin tốt à?" Lúc này Kim Phi mới thở phào nhẹ nhõm, giơ chân đá vào Trịnh Trì Viễn một cái: "Ông đây đang bận, có tin vui gì thì mau nói đi!"

Trịnh Trì Viễn bị đá cũng không hề tức giận, cười và nói: “Ta vừa nhận được tin tức từ ca-nô, hôm nay hạm đội gặp phải một đàn cá lớn, thu hoạch rất lớn, tất cả các thuyền đánh cá đều đầy ắp!

Theo kế hoạch ban đầu, đáng lẽ bây giờ hạm đội phải quay về cảng, nhưng do cá đánh bắt được quá nặng, nên tốc độ vận chuyển bị chậm trễ, mới không về kịp, chỉ có thể phái một chiếc ca-nô về báo tin.

Người đưa tin nói cá ở trong biển rất to, chỉ cần thả lưới một cách tùy ý là có thể bắt được hàng trăm cân!”

"Chỉ vậy thôi à?" Kim Phi không nhịn được lại đá cho Trịnh Trì Viễn thêm một cái nữa.

Do nạn cướp biển tràn lan, nghề đánh cá ở Đông Hải đã bị bỏ phí nhiều năm, đánh bắt được ít cá, nên đương nhiên số lượng sẽ nhiều hơn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3117


Trịnh Trì Viễn rõ ràng sững sờ một chút khi Kim Phi không biết về Hải.

Theo hiểu biết của anh ta, thậm chí rong biển mà Kim Phi còn biết cách ăn, làm sao lại có thể không biết về Hải chứ?

Nhưng dù sao thì Kim Phi cũng không phải là người ở vùng biển, việc không biết nhiều về một số loài sinh vật biển là điều dễ hiểu.

Trịnh Trì Viễn giải thích: "Tiên sinh, Hải là một loài cá đặc biệt lớn ở biển, ta đã từng nhìn thấy một con Hải còn lớn hơn cả con thuyền lớn nhất của thủy quân của chúng ta!"

Trịnh Trì Viễn vừa nói như vậy, Kim Phi lập tức hiểu ra: "Ồ, thì ra là ngươi đang nói về cá voi à?"

"Đúng, đúng, chính là cá voi!" Trịnh Trì Viễn gật đầu và nói: "Nhưng ở đây chúng ta quen gọi là Hải?"

Kích thước của cá voi rất lớn, người của thời đại phong kiến rất tôn thờ những thứ khổng lồ, vì vậy trong rất nhiều truyền thuyết, cá voi đều bị thần thánh hóa và được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau.

Nhưng đây là lần đầu tiên Kim Phi nghe thấy có người gọi cá voi là Hải?

Nhưng dù gọi là gì thì cũng chỉ là một cách xưng hô mà thôi, Kim Phi cũng không để ý quá nhiều, mà tò mò hỏi: "Các ngươi bắt được loại cá voi nào?"

“Ta cũng không biết...” Trịnh Trì Viễn lắc đầu nói: “Huynh đệ trở về báo tin chỉ nói là bắt được hai con Hải?”

“Hải? Chắc có nói cho ngươi biết là nó lớn bao nhiêu rồi nhỉ?” Kim Phi hỏi.

“Có nói rồi.” Trịnh Trì Viễn lại phấn khởi: “Huynh đệ về báo tin nói rằng mỗi con còn lớn hơn số hiệu Kim Xuyên!”

“Nó lớn như vậy ư? Làm sao bắt được nó?” Kim Phi có hơi ngạc nhiên.

Thật ra y chưa bao giờ nhìn thấy cá voi, nhưng khi còn nhỏ y đã từng học qua một bài văn về cá voi, còn ấn tượng sâu sắc với một đoạn mô tả về đầu lưỡi của cá voi.

Trong bài văn đó có nói rằng con người có thể ngồi được bao nhiêu bàn trên đầu lưỡi của một con cá voi.

Kim Phi đã quên mất cụ thể là bao nhiêu bàn, không biết là chơi bài hay là ăn cơm, nhưng lại nhớ rất rõ rằng kích thước của cá voi rất lớn.

Sau này y trông thấy một số đoạn giới thiệu về cá voi rời rạc trong “Thế giới động vật”, biết rằng có rất nhiều loại cá voi, có cả kích thước lớn và nhỏ.

Các thuyền đánh cá của đội đánh bắt đều là loại tiêu chuẩn, chỉ dài có mấy mét, một cú vung đuôi một cách tùy tiện của cá voi cũng có thể lật úp thuyền đánh cá.

Các ca-nô cũng đều là loại tiêu chuẩn, chỉ lớn hơn thuyền đánh cá một chút, và hoàn toàn không có khả năng bắt cá voi.

Con thuyền lớn nhất trong hạm đội chính là chiến hạm của thủy quân chịu trách nhiệm tiếp tế tiếp viện, nhưng chiếc thuyền đó cũng chỉ dài hơn 20 mét, hơn nữa nó còn dựa vào cánh buồm để di chuyển, cá voi có thể dễ dàng rũ bỏ nó.

Vì thế Kim Phi cho rằng đội đánh bắt có thể đã bắt được các loại cá có kích thước lớn khác, rồi nhầm tưởng đó là cá Voi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3118


Trước đó trên thuyền của thủy quân căn bản không có nỏ nặng, và các thuyền đánh cá bình thường lại không biết làm thế nào khi gặp được cá voi, vì vậy rất khó để bắt được cá voi.

Lần cuối cùng bắt được cá voi là khi Đại Khang đang trong thời kỳ thịnh vượng, lúc đó Đông Hải cũng là một mảnh yên bình, một chiếc thuyền đánh cá có kích thước khổng lồ đã lợi dụng lúc cá voi đi ngang qua, bắt nó bằng một cái móc sắt, sau đó, rất nhiều ngư dân đã dựa vào cây lao và giáo dài để làm nó chảy máu từng chút một, g**t ch*t một con cá voi.

Lúc ấy chuyện này đã gây ra chấn động, các quan viên địa phương đã viết một bản tấu chương đặc biệt để báo cáo lên triều đình.

Lúc đó, hoàng đế cũng khá vui vẻ, cho rằng đây là dấu hiệu cho thấy sức mạnh quân sự của Đại Khang rất mạnh mẽ, còn khen thưởng cho các quan viên địa phương.

Thậm chí sau này, việc thành lập thủy quân suôn sẻ cũng có liên quan đến chuyện này.

Kể cả mười mấy năm trước, sau khi Trịnh Trì Viên đến thủy quân, Trần Cát còn phái người đến thông báo cho thủy quân để bắt cá voi.

Đáng tiếc nhiều năm như vậy, lại không bắt được cá voi nữa.

Không phải thủy quân và ngư dân không cố gắng, thật ra là Trịnh Trì Viễn muốn làm cho hoàng đế vui vẻ, đã từng có mấy chiếc thuyền chuyên môn được phái đi săn cá voi, nhưng chưa bao giờ thành công.

Lần trước ngư dân có thể thành công, cũng chỉ là may mắn thôi, con cá voi tình cờ đi ngang qua chiếc thuyền đánh cá lớn, và bị mắc câu của ngư dân.

Xác suất này tương đối nhỏ, mỗi lần thủy quân nhìn thấy cá voi, chúng đều ở rất xa, bọn họ căn bản không thể câu được chúng.

Cho nên mong muốn của Trần Cát vẫn không thực hiện được.

Trịnh Trì Viễn không ngờ rằng, lúc trước anh ta đến nằm mơ cũng muốn bắt được Hải? lần đầu tiên đội đánh bắt ra khơi đã bắt được rồi, hơn nữa còn bắt được hai con cùng một lúc.

Vì vậy anh ta lập tức nghĩ đến việc mời Kim Phi đi thăm.

Kim Phi suy nghĩ một lúc, gật đầu và nói: ˆĐi thôi, đi xem xem."

Y không cần phải tự mình chế tạo thuyền bọc thép, y chỉ cần chịu trách nhiệm vẽ ra các bản vẽ và đến xem khi có thời gian để chắc chắn rằng không có sai sót là được rồi.

Gần như cả ngày hôm nay, Kim Phi đã xem xét trước sau, trong ngoài của thuyền bọc thép một lần, cơ bản không có vấn đề gì, nên đã bàn giao với Hồng Đào Bình những hạng mục công việc cần chú ý, không ở bên này quan sát thì cũng không có vấn đề gì lớn.

Dù sao tháng trước, y vẫn luôn bận rộn ở xưởng đóng thuyền số 3 suốt một tháng, Hồng Đào Bình cũng có thể lo liệu cho xưởng đóng thuyền số 1 rất tốt.

Chỉ là Kim Phi quá mê thuyền bọc thép, luôn lo lắng nếu xảy ra vấn đề gì đó thì sẽ ảnh hưởng đến chuyến đi xa tìm kiếm hạt giống tốt.

Thật ra cho dù y có mang hạt giống về thì cũng cần phải được bồi dưỡng một lần nữa, sớm nhất cũng phải cần đến hai năm hoặc ba năm mới có thể mở rộng diện tích.

Nhưng mang hạt giống tốt về càng sớm thì Kim Phi cũng có thể yên tâm sớm hơn.

Còn chuyện mở rộng, mang hạt giống tốt về trước rồi nói sau.

Một đất nước muốn phát triển thì dân số là điều kiện đầu tiên, mà lương thực lại là yếu tố quan trọng hạn chế sự phát triển dân số, cho nên vấn đề lương thực luôn là hòn đá nặng nhất trong lòng Kim Phi.

Mọi việc y làm gần đây, cho dù là hái rong biển hay là thành lập đội đánh bắt cá đều là để giải quyết vấn đề lương thực của người dân.

Nhưng đội đánh bắt bắt được cá voi, đây là một phần thu hoạch nằm ngoài kế hoạch của Kim Phi.

Cá voi không chỉ có kích thước to lớn, mà cả người nó đầu là kho báu.

Chưa tính đến thịt cá, trong cơ thể cá voi còn có rất nhiều mỡ, không chỉ có thể dùng làm nhiên liệu cho xà phòng, ngọn nến linh tinh mà còn có thể dùng để chế tạo nhiều loại dầu bôi trơn khác nhau.

Kiếp trước, các nước u Mỹ đã luôn tuyên truyền việc bảo vệ môi trường và lên án việc săn bắt cá voi ở châu Á, thật ra, họ người đam mê săn bắt cá voi nhất chính là bọn họ.

Người châu Á thường săn cá voi để lấy thịt, mà bọn họ săn bắt cá voi để sử dụng trong mọi ngành nghề.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom