Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3059


Giọng của Cửu công chúa không quá lớn, nhưng lời nói ra lại vô cùng lạnh lùng.

Lời cô ấy nói ra nghĩa là hàng trăm cái đầu sẽ lìa khỏi cổ. “Đáng chết!” Quan Hạ Nhi luôn hiền lành lúc này cũng nổi lên sát tâm.

Kim Phi nghe vậy cũng khẽ cau mày, suy nghĩ được mất trong đó.

Ý đồ của hai nhà thật sự quá độc ác, thế mà lại dám vây công xưởng đóng thuyền, dồn bọn họ vào chỗ chết.

Nhân vật quan trọng trong chính quyền Xuyên Thục là Kim Phi và Cửu công chúa, bây giờ bọn họ đều đang ở xưởng đóng thuyền, nếu để ý đồ của nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu được thực hiện, Kim Phi và Cửu Công Chúa rất có thể sẽ bị dân chúng kích động xé thành trăm mảnh.

Đến lúc đó, chính quyền Xuyên Thục sẽ lập tức sụp đổ, toàn bộ Đại Khang cũng sẽ trở nên hỗn loạn hơn rất nhiều so với trước đây, trong khoảng thời gian mấy chục năm rất khó mà ổn định lại được.

Trong mấy chục năn đó sẽ có biết bao nhiêu người dân chết oan, Kim Phi không tài nào tưởng tượng được.

Đây không phải vì Kim Phi tự phụ về bản thân mà là vì sức ảnh hưởng hiện tại của y đã đủ để thế giới này phải chấn động.

Thứ hai là vì bệnh nặng phải dùng thuốc mạnh.

Thế cục hiện giờ của Giang Nam và Trung Nguyên quá nghiêm trọng, vào thời điểm thế này, nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu vẫn đang muốn làm chuyện ác, nhất định phải dùng thủ đoạn trấn áp tàn bạo nhất, nếu không những hào thân thế gia khác thấy gây chuyện cũng sẽ không phải chịu hình phạt quá nghiêm trọng, nhất định sẽ hùa theo.

Hơn nữa nếu giống như Quan Hạ Nhi nói, hai nhà đều sợ nhân viên hộ tống tới thanh toán như vậy đã đủ để chứng minh bọn họ không phải là người tốt, sợ răng đã làm không ít chuyện hại người dân.

Huống gì người nuôi ưng ở Đại Khang rất ít, bọn họ lập tức thả nhiều chim ưng ra ngoài như vậy, tám phần là có liên quan tới Đông Man và Đảng Hạng.

Hào thân thế gia kiểu này, không giết thì chẳng lẽ giữ lại ăn Tết à?

Dù nhân viên hộ tống đã cử hành đại hội xét xử, người hai nhà đoán chừng cũng không có mấy ai sống được.

Kim Phi có thể hiểu được quyết định của Cửu Công Chúa, nhưng y vẫn cho rằng người nào phạm tội thì người đó chịu phạt, phản đối những hình phạt liên quan tới việc tịch thu tài sản và diệt tộc.

Trong công văn hình pháp chính quyền Xuyên Thục mới ban hành cũng đã phế bỏ các điều khoản tội liên đới.

Kim Phi nghĩ mãi rồi vẫn nói: “Nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu dù tội ác vô biên, trình tự phải đi vẫn phải đi, những người kia không tham gia chuyện này, bình thường cũng không chèn ép dân chúng, trẻ con và người hai gia tộc, không có tội thì không nên bị vạ lây.”

“Phu quân, ta biết chàng có tấm lòng nhân hậu, nhưng hào tộc kiểu này và dân chúng bình thường không giống nhau, bọn họ đã di dời gia sản trước khi mọi chuyện bắt đầu, nếu không nhổ cỏ tận gốc, người đời sau của bọn họ lợi dụng những tài phú này rất có thể sẽ gây ra đại loạn!” Cửu công chúa nhắc nhở.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3060


Thật ra loại chuyện này ở kiếp trước rất hay gặp sau khi đánh thổ hào chia ruộng đất.

Lúc ấy có rất nhiều địa chủ bị xét xử, ruộng đất bị chính quyền tịch thu chia cho người dân, cuộc sống nhung lụa của con cái địa chủ lập tức biến mất, bọn họ không hận sao?

Đương nhiên là hận, nhưng bọn họ có dám gây chuyện không?

Không cần chính phủ giao phó, người dân địa phương sẽ nhắm vào bọn họ.

Nếu bọn họ nén hận trong lòng, sống cho qua ngày là xong rồi, nếu không phục, gây chuyện thì tương đương với việc tự tìm đường chết.

Nếu không dám gây chuyện thì qua mấy chục năm nữa, trải qua hai ba đời người, lửa hận trên cũng hoàn toàn quên mất.

Địa chủ bình thường như vậy thì những hào thân sĩ tốt kia cũng thế thôi.

Ví dụ như Cổ Bảo Ngọc trong “Hồng lâu mộng”, trước khi Cổ phủ sa sút, cuộc sống rất tràn ngập trong nhung lụa, ngày nào cũng ăn uống vui đùa, nha hoàn và sai vặt trong phủ đều chiều theo hản, không dám cãi lại một câu nào.

Sau khi Cổ phủ sa sút, hẳn chính là một con chó bị bỏ rơi, trơ mắt nhìn chị em gái mình trở thành đồ chơi trang trí, nhưng không thể làm gì.

Kim Phi tin rằng, chỉ cần y còn sống, mấy chục năm sau này, y nhất định có thể đưa Đại Khang tới xã hội công nghiệp, đến lúc đó thông tin liên lạc và giao thông sẽ ngày càng thuận lợi, sự khống chế của triều đình với địa phương cũng sẽ ngày càng mạnh.

Nhưng điều khiến Kim Phi tự tin là y tin răng mấy chục. năm sau, y nhất định có thể khiến dân chúng Đại Khang sống một cuộc sống tốt hơn.

Cuộc sống của dân chúng tốt lên rồi, đời sau của những hào tộc còn muốn gây chuyện, dân chúng cũng không buông tha cho bọn họ.

Thế nên Kim Phi hoàn toàn không sợ người đời sau của hào tộc gây chuyện.

Điều y sợ chính là người chấp pháp không tuân theo pháp, lạm dụng chức quyền.

Y sợ người làm quan quên mất cội nguồn, cách xa quần chúng, trở nên kiêu ngạo.

Y sợ mấy chục năm sau, các giai cấp sẽ lại được củng cố, dân chúng nghèo hoàn toàn không có không gian leo cao, trở nên tuyệt vọng, từ đó sống một cuộc đời tiêu cực.

Đối với Kim Phi mà nói, một tham quan kiêu ngạo làm tổn thương dân chúng, uy h**p chính quyền còn đáng hận hơn đời sau của hào tộc triều đình.

Vì đời sau hào tộc trả thù triều đình là sự uy h**p từ bên ngoài, trấn áp là được.

Còn tham quan thì tới nay vẫn luôn là sự uy h**p trong nội bộ.

Từ xưa tới nay, trong tất cả các tổ chức, nội bộ mục nát lúc nào cũng đáng sợ hơn so với sự uy h**p từ bên ngoài.

Nếu nội bộ đoàn kết, kẻ định có mạnh mẽ tới cỡ nào cũng. không đáng sợ.

Nhưng một khi trong nội bộ tổ chức đã có dấu hiệu mục. nát, bề ngoài trông mạnh tới đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là hình thức, không thể chịu nổi một cú đánh.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3061


Quyền lực là một con dao hai lưỡi, bản thân quyền lực không có tốt cũng không có xấu, thành bại phụ thuộc vào người sử dụng quyền lực.

Nếu là một vị Hoàng đế anh minh, việc tập trung quyền lực ở mức độ cao thật ra là một chuyện tốt, vị vua sáng suốt có thể tập trung lực lượng để làm những việc vĩ đại.

Ngược lại, nếu là một vị hoàng đế ngu ngốc, quyền lực quá tập trung là một điều không tốt.

Nhưng bất kể là anh minh hay ngu ngốc, gần như tất cả Hoàng đế đều muốn làm suy yếu quyền lực của phiên vương và các gia tộc quyền quý, chưa từng có Hoàng đế nào nghĩ đến việc làm suy yếu quyền lực trong tay mình, ngược lại họ luôn cố hết sức để tập trung quyền lực vào một mình mình.

Trong mắt Kim Phi, thật ra Cửu công chúa coi như một vị Hoàng đế sáng suốt.

Nhưng Kim Phi không thể đảm bảo rằng con cháu của họ sẽ sáng suốt như Cửu công chúa.

Nếu có đứa con cháu bất hiếu, quyền lực sẽ biến thành thuốc độc, đẩy nhanh sự sụp đổ của vương triều.

Về điểm này, Kim Phi đã từng kín đáo nhắc với Cửu công chúa.

Cửu công chúa thông minh cỡ nào? Tuy răng lúc đó Kim Phi lúc không nói rõ, nhưng cô ấy vẫn lập tức hiểu được ý của Kim Phi.

Hơn nữa Cửu công chúa thông thạo sử sách, nhìn nhận đại cục rất tốt, cho nên, cho dù sau này biết Kim Phi đang làm suy yếu quyền lực của Hoàng đế, nhưng Cửu công chúa lại không hề tỏ ý phản đối, ngược lại trên cơ sở không liên quan đến lợi ích cốt lõi, cô ấy còn chủ động phối hợp với Kim Phi.

Ví dụ như lần này, tuy rằng Kim Phi phản bác quyết định của mình, nhưng Cửu công chúa lại gật đầu nói: “Ta sẽ sắp. xếp xét xử bọn họ.”

Từ giọng điệu của Cửu công chúa, Kim Phi biết, lần này Cửu công chúa chắc chắn sẽ dùng tiêu chuẩn cao nhất để tiến hành xét xử, e rắng không ai trong đám đàn ông của nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu, thêm cả đám đàn bà con gái từng ngược đãi giết hại người hầu có thể sống sót được.

Nhưng chỉ cần có đủ bằng chứng, loại đỉa hút máu bám trên người dân này chắc chän sẽ chết.

Ít nhất y đã cứu được phụ nữ và trẻ em vô tội của hai nhà.

Về phần cuộc sống sau này của nhóm phụ nữ và trẻ em này có khốn khó thế nào, Kim Phi không thể kiểm soát được.

Họ có thể không làm điều ác, nhưng họ đã hưởng được lợi ích của người làm điều ác, cái giá mà họ phải trả là đau khổ suốt đời.

Người dân thời đại này phần lớn đều giản dị, lương thiện, chú trọng biết ơn báo đáp ân tình.

Ví dụ như Đường Tiểu Bắc lúc trước, cho dù bị lưu lạc tới thanh lâu, nha hoàn đi theo vẫn luôn nhớ ơn của cô ấy, nếu không phải có nha hoàn kia, Đường Đông Đông cũng không biết phải mất bao lâu mới tìm được Đường Tiểu Bắc.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3062


“Lần này nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu hành động rất bí mật, ngay cả ta cũng không phát hiện.”

Kim Phi xua tay nói: “Hơn nữa, chức trách của nàng là bảo vệ an toàn của ta, chuyện này không liên quan gì đến nàng, có trách nhiệm cũng là trách nhiệm của Hàn Phong và Cục tình báo.”

Tả Phi Phi chỉ định nói sang chuyện khác chứ không định nói xấu Hàn phong và Cục tình báo, nghe vậy vội nói: “Không phải Cục tình báo đã kịp thời phát hiện âm mưu của nhà họ 'Vũ Văn và nhà họ Chu sao, cũng coi như lấy công chuộc tội.”

Nói xong cô ấy lại đổi chủ đề, nhìn về phía Châu Nhi hỏi: mới đến mấy ngày mà đã tìm được kẻ đứng phía sau màn, có thể dạy ta làm như thế nào hay không?”

Châu Nhi cũng hiểu Tả Phi Phi đang nói đỡ cho Cục tình báo nên cũng phối hợp nói: “Đây cũng không phải là do Cục tình báo chúng ta giỏi giang gì, mà là bệ hạ anh minh, nhận ra rằng có thể có kẻ đứng sau làm ác nên đã bỏ qua sự an toàn của bản thân, tự lấy mình làm mồi nhử, cố ý bước lên phi thuyền ngay trước mặt rất nhiều dân chạy nạn.

Kẻ đứng sau không nhịn được đã phái chim ưng đến ám sát Bệ hạ, Bệ hạ đã bố trí nhân viên hộ tống để theo dõi ở một số địa điểm quan trọng đáng ngờ, chim ưng bay ra từ nhà ai thì kẻ đó chính là kẻ chủ mưu đứng saul”

“Thì ra là thế!” Tả Phi Phi chợt hiểu ra, quay ra phía Cửu công chúa hành lễ: “Bệ hạ anh minh!”

Đây không phải là cô ấy nịnh nọt, mà là thật sự bội phục. Cô ấy đã tới Đông Hải lâu như vậy, cấp dưới còn mời chào rất nhiều dân chạy nạn làm công nhân, nhưng cô ấy chưa từng phát hiện ra điều gì bất thường.

Cửu công chúa mới đến có mấy ngày, không chỉ phát hiện bất thường mà còn thuận lợi bắt được kẻ chủ mưu phía sau.

Sự nhạy bén này khiến Tả Phi Phi hổ thẹn không bằng.

Cửu công chúa đã miễn nhiễm với mọi kiểu nịnh nọt, cô ấy mỉm cười với Tả Phi Phi như đáp lại, sau đó quay đầu nhìn Kim Phi:

“Phu quân, tuy rằng nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu đã đền tội, nhưng bọn họ truyền bá như vậy, đã có rất nhiều dân chạy nạn biết Đông Hải có cháo cứu tế, nên trong thời gian tới dân chạy nạn tới Đông Hải sẽ liên tục tăng cao, chúng ta cần phải có chuẩn bị trước.”

“Nàng định sắp xếp thế nào?” Kim Phi hỏi.

“Gần đây ta đã suy nghĩ rất nhiều biện pháp đối phó, nhưng sau nhiều lần cân nhắc, đề xuất của Tiểu Bắc là phù hợp nhất với tình hình hiện tại," Cửu công chúa nói: "Ta nghĩ kế hoạch cứu trợ cộng đồng nên được triển khai sớm.

Với trí thông minh của Cửu công chúa, cô ấy đã sớm nhận thấy Đường Tiểu Bắc không phục, hiện tại nói như vậy, coi như là cho Đường Tiểu Bäc một cái bậc thang, cũng coi như là một dạng nhượng bộ.

Cái gọi là phương án cứu trợ cộng đồng, chính là đề nghị lúc trước do Đường Tiểu Bắc đưa ra.

Đặt tên phương án cứu trợ cộng đồng, là tỏ ý muốn đồng tâm hiệp lực cùng người dân từ Trung Nguyên cho đến Giang Nam, cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn.

Đường Tiểu Bắc tuy hơi không phục Cửu công chúa, nhưng cũng chỉ thế mà thôi, cô ấy thật lòng hy vọng chính quyền Xuyên Thục được phát triển ổn định, mau chóng bình định Trung Nguyên và Giang Nam.

Khi nhận ra Cửu công chúa chủ động nhượng bộ, trong lòng Đường Tiểu Bắc cũng tạm thời buông thành kiến, nói: “Nhưng chưa kết thúc huấn luyện cho người tham gia phương án cứu trợ cộng đồng mà.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3063


“Phương án cứu trợ cộng đồng có thể cho dân chạy nạn có đủ lương thực ở quê nhà, đây có thể coi là giải pháp cơ bản cho vấn đề dân chạy nạn, nhưng giờ họ đã đến Đông Hải, †a nên làm gì với những dân chạy nạn säp đến đây?”

Tả Phi Phi nói: “Hiện giờ bãi phơi và bãi đóng gói, bãi thu hái đều đã đủ quân số, để bọn họ đi gieo trồng rong biển lại cần thêm thuyền đánh cá, bọn họ chắc chắn không có.

Những người này thì sao, chẳng lế chúng ta cứ nấu cháo. nuôi bọn họ sao?”

Tả Phi Phi nói, lại đưa chủ đề trở lại vấn đề ban đầu.

Đúng vậy, Phương án cứu trợ cộng đồng cho dù thi hành thuận lợi thì cũng cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể nhìn thấy thành quả.

Nhưng dân chạy nạn đổ về Đông Hải, lại là vấn đề cần lập tức giải quyết.

“Về điểm này, ta có ý tưởng.”

Kim Phi nói: “Ta dự định xây dựng một xưởng đóng thuyền lớn hơn ở Đông Hải, thuê những người chạy nạn này đến làm việc trong xưởng đóng thuyền!”

“Dân chạy nạn đã đổ về, hiện giờ xây xưởng đóng thuyền cũng không kịp rồi?” Cửu công chúa nhíu mày nói.

“Xây dựng một xưởng đóng thuyền có thể sản xuất t** ch**n cỡ lớn chắc chắn đã muộn, nhưng việc xây dựng một xưởng đóng thuyền có thể sản xuất tàu đánh cá cỡ nhỏ chắc chăn không phải là vấn đề lớn” Kim Phi trả lời.

Làm thuyền đánh cá nhỏ không cần bất kỳ kỹ năng nào, có nhiều ngư dân đều tự đóng thuyền đánh cá cho riêng mình, người chạy nạn có thể học cách làm thuyền đánh cá nhỏ, người ở xưởng đóng thuyền cứ dạy là được.

“Tiên sinh, nhiều dân chạy nạn như vậy cùng nhau đóng thuyền đánh cá, tốc độ chắc là cực kỳ nhanh, chúng ta có dùng hết nhiều thuyền đánh cá như vậy không?” Tả Phi Phi lại hỏi.

Kim Phi không trả lời Tả Phi Phi, mà hỏi ngược lại: “Phi Phi, nàng biết vấn đề lớn nhất của Đại Khang hiện nay là gì không?”

“Là cái gì?” Tả Phi Phi hỏi. Mấy người Cửu công chúa cũng quay đầu lại nhìn sang.

“Vấn đề lớn nhất ở Đại Khang hiện nay là tình trạng bất ổn thường xuyên, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc canh tác của người dân và dẫn đến thiếu lương thực".

Kim Phi nói: “Dân coi cái ăn bằng trời, không cho người dân ăn no bụng thì làm chuyện gì cũng đều là vô ích.”

Đại Khang không phải không có đất, cũng không phải dân cư quá nhiều, lương thực trồng trọt không đủ ăn, không phải do người dân không muốn làm ruộng, mà là người dân ở Giang Nam và Trung Nguyên không chỉ phải đối mặt với sự bóc lột của bọn cường hào địa phương, cùng với sưu cao thuế nặng, còn bị ảnh hưởng từ cuộc tranh chấp của cường hào và thổ phỉ.

Đám thổ phi vì tranh đoạt địa bàn, làm suy yếu thực lực của thổ phỉ đối thủ nên thường xuyên đến địa bàn thổ phỉ đối thủ để thu hoạch lương thực, không kịp thì sẽ châm lửa thiêu rụi.

Cứ như vậy, thuế lương thực mà bọn thổ phỉ muốn cũng chẳng có mà thu.

Hiện giờ tình trạng này ở Giang Nam và Trung Nguyên rất phổ biến.

Trương Lương hiện tại đã bắt đầu công tác tiêu diệt thổ phỉ ở Giang Nam, nhưng rất nhiều thổ phỉ trước khi chạy trốn, sẽ thiêu hủy kho lúa chứ không để không cho nhân viên hộ tống.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3064


Như vậy trong mấy tháng này, người dân ăn cái gì?

Tả Phi Phi liên tưởng đến chuyện trước đây Kim Phi nói với cô ấy, hỏi dò: “Tiên sinh, ngài chuẩn bị đóng thuyền đánh cá, là để dân chạy nạn ra biển đánh cá sao?”

“Đúng vậy” Kim Phi nói: “Biển rộng là bảo tàng khổng lồ có tài nguyên bất tận, chúng ta không lý gì cứ giữ khư khư mà không khai thác.”

Khoảng thời gian trước y cố ý đi tìm Trịnh Trì Viễn bàn bạc rồi, biết không chỉ ngành công nghiệp đóng tàu và đánh cá của Đại Khang là lạc hậu, mà các quốc gia cũng có tình trạng tương tự.

Khi mùa đánh bắt hàng năm đến, những đàn cá di chuyển xuôi theo dòng hải lưu xa ngút tầm mắt và có thể kéo dài nhiều ngày.

Ngư dân Đông Hải dù có cố gắng hết sức để đánh bắt cá thì cũng chỉ là hạt muối bỏ bể.

Lúc ấy Kim Phi biết tin này, thì đã để ý đến hoạt động đánh bắt, cho nên mới thành lập Cục quản lý hàng hải, để Trịnh Trì Viễn thành lập đội đánh bắt.

Nhưng theo kế hoạch của Kim Phi, phải đợi ngư dân thu hoạch rong biển xong mới được, nếu không sẽ không đủ nhân lực.

Bây giờ có vẻ cần thành lập đội đánh bảt trước đã.

“Phu quân, thật sự có thể bắt được nhiều cá như vậy trong biển sao?"

Cửu công chúa tuy rằng tin tưởng Kim Phi, nhưng chung quy cô ấy cũng chưa từng sống ở biển, hầu như không biết gì về đại dương, cho nên cô ấy không thể tin rắng câu cá có thể giải quyết được cuộc khủng hoảng lương thực ở Đại Khang.

Thật ra bản thân Kim Phi cũng không chắc chắn hoàn toàn, cho nên cũng không tự tin lắm với lời nói của mình: “Trước cứ thử một lần đi, có thể giải quyết là tốt nhất, không được thì cũng coi như là thử nghiệm, ít nhất ta có thể bảo. đảm, lượng cá những ngư dân này đánh được mỗi ngày là đủ ăn”

“Cũng phải” Cửu công chúa khẽ gật đầu.

Dù sao đây cũng là một cách.

Cho dù không thể giải quyết triệt để cuộc khủng hoảng lương thực ở Đại Khang thì cũng giải quyết được cuộc khủng hoảng người chạy nạn ở Đông Hải.

Thành công được như Kim Phi suy nghĩ thì lại càng tốt.

Đường Tiểu Bắc thấy Kim Phi, Cửu công chúa và Tả Phi Phi thảo luận hăng say, cũng gia nhập: “Tướng công, ý tưởng này của chàng khá hay, nhưng xây xưởng cần có gỗ, gỗ dự trữ ở xưởng đóng thuyền chỉ sợ không được bao lâu sẽ bị dùng hết.”

Cửu công chúa và Tả Phi Phi nghe vậy, cũng quay ra nhìn Kim Phi.

Muốn sản xuất thuyền đánh cá với số lượng lớn thì gỗ là nguyên liệu thô thiết yếu, nhưng gỗ ở Đông Hải không tự nhiên mà có.

Đến nguyên vật liệu còn không có, còn nói gì đến đóng thuyền?

“Đông Hải không sản xuất gỗ, nhưng Giang Nam và Xuyên Thục, cùng với khu vực Vân Quý có rất nhiều mà”

Kim Phi nhìn về phía Cửu công chúa: “Ta định thuê dân bản xứ ở Giang Nam chặt gỗ, sau đó thông qua đường thủy, dùng hình thức thả bè để chuyển gỗ đến Đông Hải, Vũ Dương sau khi trở về hãy mau chóng bảo Thiết đại nhân sắp xếp viện Khu Mật thảo luận xem phương án này có được hay không, nếu được thì nhanh chóng thực hiện!”

Cái gọi là thả bè, tức là chặt gỗ ở trên núi rồi thả vào trong nước, sau đó để gỗ xuôi theo dòng nước xuống hạ nguồn.

Khi đến nơi chỉ định thì lại buộc gỗ bằng dây thừng và thả trôi theo dòng Trường Giang.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3065


Đóng thuyền không chỉ có thể giải quyết một phần vấn đề kiếm sống của nạn dân mà còn có thể ra khơi vớt rong biển và đánh bắt cá. Đây là cách tốt nhất mà trước mät Kim Phi có thể nghĩ ra được để giải quyết cuộc khủng hoảng lương thực của Đại Khang.

Bên duy nhất chịu tổn thất chính là đại dương.

Dựa theo ý tưởng của Kim Phi, y muốn nhanh chóng đóng càng nhiều thuyền càng tốt, sau đó đợi đến mùa đánh cá cố gắng đánh bắt thật nhiều đàn cá di cư càng tốt. Điều này rất có khả năng sẽ khiến nhóm cá này bị suy giảm trên diện rộng, từ đó khiến cho các loài cá khác ăn nhóm cá này cũng sẽ bị đói theo, có thế dẫn đến sự mất cân băng một phần hệ sinh thái biển.

Nhưng y bây giờ đã không còn để ý đến những điều này nữa rồi.

Người còn không sống nổi, hơi đâu mà quan tâm đến hệ sinh thái biển chứ?

Cho dù mấy loài cá ăn thịt kia có bị đói thì cứ chịu đói đi, nếu không được thì Kim Phi bảo ngư dân vớt bọn chúng lên cùng một thể, vậy thì chúng sẽ không cần phải chịu đói nữa.

Quyết định này của Kim Phi nhận được sự nhất trí tán thành của Cửu công chúa và đám người Đường Tiểu Bắc.

Mọi người lại bổ sung thêm một số chỉ tiết, thảo luận đến tận khi trời tối đến lúc Nhuận Nương đi tới gọi ăn cơm mới kết thúc.

Cửu công chúa ăn cơm xong bèn vào thư phòng viết thư cho Thiết Thế Hâm. Thuật lại chỉ tiết về kế hoạch của Kim Phi, yêu cầu Thiết Thế Hâm và viện Khu Mật nhanh chóng thảo luận nghiên cứu ra phương án cụ thể.

Viết xong thư đã là nửa đêm, nhưng Cửu công chúa vẫn bố trí một chiếc ca-nô. để gửi bức thư về ngay trong đêm.

Rạng sáng ngày hôm sau, Đại Cường dẫn theo nhân viên hộ tống quay trở lại.

Việc đầu tiên sau khi trở về chính là đến tìm Cửu công chúa để phục mệnh.

Lúc đó Cửu công chúa đang cùng Kim Phi, Quan Hạ Nhi và đám người Đường Tiểu Bắc ăn cơm, Đường Tiểu Bắc vừa nhìn thấy Đại Cường thì có phần tức giận.

Bởi vì Đại Cường có thể coi là người do Kim Phi một tay bồi dưỡng, nhưng lần hành động này anh ta lại không nói một chút tin tức gì cho Kim Phi.

Đường Tiểu Bắc vốn định trách mắng Đại Cường một trận thì lại bị Kim Phi dùng ánh mắt ngăn lại.

Cửu công chúa là Hoàng đế đương triều, sở hữu tất cả quyền điều động binh mã, nếu ngay cả tiểu đoàn trưởng như Đại Cường cũng không điều động được thì cái ngôi vị Hoàng đế này của Cửu công chúa cũng không cần phải làm nữa.

Đại Cường có lẽ cũng không biết Cửu công chúa vẫn chưa bàn bạc với Kim Phi, hơn nữa lúc đó Kim Phi đang làm thêm giờ ở xưởng đóng thuyền, với thân phận của Đại Cường thì không thể chạy đến xưởng đóng thuyền tìm y để báo cáo, làm gián đoạn công việc của y.

Vì vậy trong chuyện này, Đại Cường chỉ là người hành sự theo lệnh, chỉ cần anh ta hoàn thành nhiệm vụ mà Cửu công chúa giao cho, những việc khác không có liên quan gì đến anh ta.

Đường Tiểu Bắc cũng biết mình không có lí do gì để trách tội Đại Cường, thấy Kim Phi ra hiệu bèn cúi đầu ăn cháo tiếp.

Đại Cường thấy trong phòng ăn nhiều người như vậy, có phần muốn nói lại thôi. “Đại Cường, ăn cơm chưa?”

Kim Phi ngẩng đầu lên nhìn Đại Cường: “Nếu chưa thì ngồi ăn cùng đi.”

Mặc dù Đại Cường ngay thẳng, nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, bèn nhanh chóng xua tay nói: “Đa tạ tiên sinh, ta vừa ăn rồi!"

Dứt lời, bụng anh ta không chịu thua kém mà kêu lên một tiếng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3066


Đại Cường thấy Nhuận Nương mang cháo tới, chỉ đành mất tự nhiên mà ngồi xuống.

Nhưng trong lòng lại vô cùng cảm động.

Nghiêm túc mà nói, có thể coi bữa sáng này chính là gia yến của hoàng thất, Đại Cường chưa bao giờ nghĩ răng một ngày nào đó anh ta có thể ngồi ăn cùng một bàn ăn với Hoàng đế.

Thực ra bữa sáng ở trước mặt vô cùng đơn giản, chỉ là cháo trăng, bánh bao và vài đĩa rau ăn kèm mà thôi. Chẳng qua làm tinh tế hơn người bình thường một chút, nguyên liệu cũng rất thường gặp.

Nhưng cho dù là ăn gì thì qua ngày hôm nay, Đại Cường ra ngoài đều có vốn để khoe khoang rồi.

Sau khi ngồi xuống anh ta hoàn toàn không dám động đũa, sống lưng cũng thẳng tắp.

Kim Phi thấy Đại Cường như vậy, hơi bất lực, y nói với giọng ra lệnh: “Ăn cháo đi!”

Đại Cường nghe vậy, vội vàng bưng bát cháo lên, cũng không ăn kèm rau, uống ực ực vài hớp đã ăn hết bát cháo.

“Ngươi cũng không sợ nóng nhỉ!”

Kim Phi biết Đại Cường không thể an tâm mà ăn cơm, thấy anh ta đã ăn một bát cháo lót bụng, bèn chủ động hỏi: “Nhiệm vụ hoàn thành thế nào rồi?”

“Nhờ phúc của tiên sinh, nhiệm vụ vô cùng thuận lợi.”

Đại Cường đặt chén cháo xuống, kể lại quá trình làm nhiệm vụ: “Chúng ta làm theo sự giao phó của bệ hạ, phái một số huynh đệ lẻn vào các nơi của quận Đông Nguyên, quả nhiên có chim ưng bay ra từ trong một điền trang bên ngoài thành, các huynh đệ gần đó đã lập tức chạy tới, bắt lấy người thả chim ưng.

Thông qua thẩm tra thì biết được rằng là do nhà họ Vũ Văn ở trong quận thành sai khiến bọn họ, ta bèn dẫn theo. huynh đệ trực tiếp đánh vào quận thành Đông Nguyên, phong tỏa phủ đệ của nhà họ Vũ Văn, bắt giữ gia chủ nhà họ Vũ Văn.

Gia chủ đó ban đầu còn không chịu thừa nhận, nhưng sau khi bị đám người Lão Tam đánh cho một trận thì đã khai báo hết rồi.”

Nghe Đại Cường nói thì có vẻ đơn giản, nhưng Kim Phi biết quá trình thực tế chắc chản không hề đơn giản.

Trước mắt quận Hà Đông và quận Hải Đình hiện không nằm trong phạm vi khống chế của nhân viên hộ tống, số lượng binh sĩ của đám người Đại Cường còn chưa bằng một tiểu đội, lại phải đi sâu vào lãnh thổ của kẻ địch, cuối cùng còn tiến công hai quận thành này, bắt giữ hào tộc ở trong thành.

Hoàn toàn có thể đoán được sự nguy hiểm ở trong đó.

Kim Phi hỏi: “Các huynh đệ thương vong có nghiêm trọng không?”

“Bảy người hy sinh, bảy người bị thương nặng, không có thống kê về những người bị thương nhẹ” Đại Cường đáp: “Binh lính ẻo lả trong quận Hà Đông và quận Hải Đình vừa thấy chính ta đánh tới, căn bản không dám chống cự, trực tiếp mở cổng thành đầu hàng. Các huynh đệ hy sinh và bị thương nặng đều do hộ vệ của nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu gây ra.”

Trong cuộc chiến sinh tử trực diện, làm gì có trận nào mà không có người chết cơ chứ?

Kim Phi thở dài, dặn dò: “Vấn đề bồi thường cho các. huynh đệ đã chết hoặc bị thương nặng cần phải được thực hiện đến nơi đến chốn.”

“Tiên sinh yên tâm, ta sẽ báo cáo đúng sự thật lên trên.” Đại Cường đáp.

Cửu công chúa thấy Kim Phi đã hỏi xong, bèn buông đũa xuống hỏi: “Hẳn là nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu đã di dời gia sản và lương thực trước rồi, có hỏi ra được là di dời đến nơi nào rồi không?”

“Gia chủ của hai nhà khai báo ra kho lương thực và hai hầm kho báu, ta đã cho người canh giữ rồi, chúng ta có thể đi lấy bất cứ lúc nào.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3067


“Cái gì vậy?” Kim Phi tò mò hỏi.

“Ta cũng không biết.” Đại Cường lắc đầu nói: “Huynh đệ Cục tình báo nói với ta rằng đồ ở bên trong là thứ lục soát được từ nhà họ Vũ Văn, bảo ta đưa tận tay cho Châu Nhi cô nương nên ta chưa xem qua.”

Châu Nhi nhìn thoáng qua Cửu công chúa, rồi tiến lên nhận lấy túi vải.

Bên trong túi vải là một chiếc hộp gỗ nhỏ, Châu Nhi mở hộp gỗ nhỏ ra, từ bên trong lấy ra một xấp thư.

Châu Nhi chỉ nhìn bức thư đầu tiên, sắc mặt lập tức thay đổi.

Cửu công chúa thấy vậy bèn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Châu Nhi vội vàng đưa hộp gỗ cho Cửu công chúa.

Kim Phi cũng tò mò sáp lại gần.

Chỉ thấy phía trên cùng của bức thư viết mấy chữ “Thân gửi Vũ Văn huynh, Trần Vĩnh Trạch kính thư”.

Kim Phi cầm phong thư lên lật lại, tên trên tất cả các bức thư đều là Trần Vĩnh Trạch, nét chữ cũng là của Tấn vương.

“Lại là cái tên khốn kiếp này!”

Kim Phi ném bức thư lên bàn, tức đến mức cơm cũng không muốn ăn.

Chiến dịch ở Hi Châu lúc đó, Tấn vương và Tân vương vẫn luôn ở sau lưng giở trò, nhân viên hộ tống đã bắt được Tần vương nhưng lại để cho Tấn vương chạy thoát.

Cuộc chiến ở Hi Châu khiến cho Kim Phi nhận ra về tốc độ phát triển quá nhanh, thế là sau trận chiến y quyết định giảm tốc độ phát triển, dự định phát triển Xuyên Thục trước, sau khi tích lũy đủ thực lực mới quay lại trừng trị Tấn vương.

Khoảng thời gian gần đây Kim Phi tập trung chủ yếu tinh lực vào xưởng đóng thuyền, thêm vào đó sự khủng hoảng lương thực ở Giang Nam và Trung Nguyên có thể bùng phát bất cứ lúc nào, Kim Phi gần như đã quên mất Tấn vương.

Ai ngờ ông ta lại nhảy ra, hơn nữa còn muốn đẩy mình và Cửu công chúa vào chỗ chết.

Quan Hạ Nhi không quan tâm đến chính sự, vốn không chú ý đến cuộc trò chuyện của mấy người Kim Phi, nhưng nhìn thấy Kim Phi tức giận, cô bèn tò mò cầm bức thư lên.

Thấy cái tên Trần Vĩnh Trạch, cô hơi sững sờ một chút, sau đó mới nhớ ra là Tấn vương.

“Chuyện này có liên quan đến Tấn vương sao?” Quan Hạ Nhỉ hỏi.

“Thư lục soát ra được từ nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu, đương nhiên là có liên quan đến ông ta rồi!”

Kim Phi tức giận nói: “Hôm qua ta còn đang thắc mắc tại sao Đông Man và Đảng hạng lại tìm được nhà Vũ Văn và nhà họ Chu, để bọn chúng cung cấp chim ưng, thì ra là có Tấn vương đứng ở trung gian giật dây!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3068


Dù sao sau khi Kim Phi hồi phục lại, không chỉ trừng trị 'Tấn vương, chắc chắc cũng sẽ trừng trị Đảng Hạng.

Tân hoàng đế của Đảng Hạng - Lý Lăng Hiên chỉ mong Kim Phi và Cửu công chúa đi chết.

Người ba phe đều cùng một mong muốn, vậy chẳng phải là tâm đầu ý hợp hay sao?

“Tấn vương thật là quá đáng, còn là chú ruột của Vũ Dương nữa. Khi đó đương gia coi trọng ông ta như vậy, vậy mà ông ta lại muốn hãm hại đương gia và Vũ Dương!”

Một khi sự việc liên quan đến an nguy của Kim Phi, Quan Hạ Nhi sẽ trở nên nóng nảy, cô quay đầu nhìn Châu Nhi: “Châu Nhi, không phải cô quản lý Cục tình báo sao? Có thể tìm thấy Tấn vương ở đâu không? Ta sẽ bảo Thiết Ngưu đi g**t ch*t ông ta!”

Có thể khiến cho Quan Hạ Nhi nói ra bốn chữ g**t ch*t ông ta, chứng tỏ cô đã thực sự tức giận rồi.

“Không tìm được” Châu Nhi lắc đầu nói: “Đất Tấn khắp. nơi đều là núi, Tấn vương trốn quá kĩ, người của chúng ta lại

quá ít, mãi vẫn không tìm được manh mối hữu ích.”

“Thiếu người vậy thì bố trí thêm vài người nữa qua đó đi!”

Quan Hạ Nhi nói: “Một tên lòng dạ mãi ở phía sau độc ác như vậy núp, nghĩ thôi cũng thấy ghê tởm!"

“Phu nhân, tình hình ở đất Tấn tương đối phức tạp, công việc trinh sát của chúng ta chỉ có thể âm thầm tiến hành, phái nhiều người đến ngược lại sẽ càng dễ bị bại lộ.” Châu Nhi bất lực nói.

Tấn vương khác với đám người Tân vương và Trần Chỉnh.

Sau khi Tân vương và Trần Chinh trốn đi, đất Tân và Trung Nguyên lập tức hỗn loạn, nhưng Tấn vương khá có sức ảnh hưởng ở đất Tấn, vậy nên cho dù ông ta trốn đi rồi thì đất Tấn cũng không mất kiểm soát như đất Tần và Trung Nguyên.

Thiết Ngưu đã từng dự định mô phỏng theo sách lược như ở đất Tân, lấy thành Vị Châu làm khu căn cứ, không ngừng thâu tóm đất Tân, cuối cùng buộc Tấn vương phải xuất hiện.

Chiêu này ở đất Tần vô cùng có hiệu quả, quân lính trấn thủ ở các thành trì trên đất Tân vừa nhìn thấy tiêu cục Trấn Viễn giết tới đã lập tức cao chạy xa bay, có khi một đại đội đã có thể đánh hạ được một toà quận thành, sau đó cùng đội Chung Minh chủ trương công tác đánh cường hào phân chia ruộng đất.

Thủ đoạn giống vậy lại không có tác dụng với đất Tấn.

Dưới sự sắp xếp của Tấn vương, binh lính đất Tấn biết đánh không lại nhân viên hộ tống bèn chơi trò đánh du kích.

Ban ngày nhân viên hộ tống đánh hạ được thành trì, tử sĩ của Tấn vương lại trong đêm lén lút đốt lương thực của nhân viên hộ tống, hoặc hạ độc vào trong nước uống và lương thực. của nhân viên hộ tống, đủ loại thủ đoạn khó lòng phòng bị.

Thiết Ngưu bận rộn mấy tháng chỉ đánh hạ được vài huyện thành, không chỉ tổn thất nhiều nhân viên hộ tống mà mỗi huyện thành còn cần phải cử một đội quân lớn mạnh để canh giữ.

Nhân viên hộ tống vốn đã thiếu người, hơn nữa còn phải luôn đề phòng Đảng Hạng ở phương bắc, Thiết Ngưu bất đắc dĩ chỉ có thể từ bỏ tiếp tục công cuộc tiến công, cho nhân viên hộ tống lui về, cố thủ thành Vị Châu.

Dưới tình huống này, Cục tình báo chỉ có thể lén lút thực hiện công cuộc thu thập tình báo.

Đất Tấn khắp nơi đều là núi, Tấn vương tìm bừa một góc núi để lẩn trốn, Cục tình báo căn bản không thể tìm ra được.

Không chỉ vậy, Tấn vương thỉnh thoảng còn chủ động công kích trạm cung ứng của nhân viên hộ tống, khiến cho các nhân viên hộ tống vận chuyển lương thực và các vật cung ứng khác đến thành Vị Châu phải đi vòng đến biên giới Đảng Hạng, đi qua địa bàn của Đảng Hạng.

Dưới tình huống này muốn tìm được Tấn vương gần như là điều viển vông.

“Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy nhìn ông ta làm loạn ở sau lưng sao?” Quan Hạ Nhi hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3069


Khi Cửu công chúa biết được chủ mưu phía sau kế hoạch hiểm độc này chính là Tấn Vương, bên ngoài cô ấy tỏ vẻ bình tĩnh cực kỳ, nhưng bên trong thực ra cô ấy vô cùng phẫn nộ.

Trong đông đảo con cháu hoàng gia, Cửu công chúa tán thưởng hai người nhất, một người là Tứ hoàng tử Trần Chinh, người còn lại chính là Tấn vương.

Nhưng chính hai người mà cô ấy lấy làm khen ngợi, lại đều phản bội, đẩy Đại Khang lúc đó vốn đã vô cùng nguy hiểm vào vực sâu không đáy.

Nếu Kim Phi không xuất hiện, liên tiếp ngăn cản Đảng Hạng, Đông Man và Thổ Phiên xâm lấn, thì hiện tại có khi Đại Khang đã bị diệt vong rồi!

Có thể nói, yêu càng sâu, hận càng đậm, chính bởi vì trước đó cô ấy từng khen ngợi họ, mà giờ Cửu công chúa càng thống hận Trần Chinh và Tấn vương hơn.

Bởi vì bọn họ mà đôi khi Cửu công chúa sẽ có cảm giác mình không biết nhìn người.

Trần Chinh thì không nói làm gì, bởi vì hẳn thiếu nền móng, sau khi giết cha đoạt vị thì hắn vẫn như chó nhà có tang, kinh hoảng từng ngày, giờ đã không còn đáng để nhắc tới hắn nữa.

Nhưng Tấn vương ở đất Tấn có cơ sở thâm hậu, giờ ông †a còn hợp tác với Đảng Hạng, nên ông ta là mối uy h**p rất lớn đối với Đại Khang.

Nếu hiện giờ có thể tìm được Tấn Vương, thì Cửu công chúa chäc chän sẽ không hề do dự mà giết ông ta.

Xử lý xong chuyện của Tấn Vương, lúc này Cửu công chúa mới triệu kiến Tiểu Ngọc, Nguyên Thái Vi, Thiết Thế Hâm và thành viên trong viện Khu Mật họp.

Lần họp này tuy quy mô không lớn, nhưng vẫn được diễn ra liên tục từ trưa tới tận buổi sáng hôm sau.

Nếu không phải Thiết Thế Hâm và hai quan viên khác đã quá lớn tuổi, sức khỏe không kham nổi, thì chỉ sợ cuộc họp. còn chưa chấm dứt.

Nhóm người Thiết Thế Hâm trở về nghỉ ngơi vài tiếng, rồi cuối buổi chiều lại tập hợp ở Ngự Thư Phòng.

Chẳng qua lần này có thêm vài người mới.

Những người này đều là người được Cục tình báo dựa theo yêu cầu của Cửu công chúa tìm ra, họ hoặc là người quen đốn củi, hoặc là người quen tình hình sông nước Giang Nam, hoặc là người quen đi thuyền.

Sau khi nghiên cứu và thảo luận liên tục ba ngày, viện Khu Mật cuối cùng lên được một kế hoạch chỉ tiết vận động người dân Xuyên Thục và Giang Nam đốn củi.

Sau khi kế hoạch được trình lên cho Cửu công chúa xác nhận, nhân viên hộ tống truyền lệnh cho Khánh Hâm Nghiêu đầu tiên.

Khánh Hâm Nghiêu nhận được thông báo của Cửu công chúa từ mấy ngày trước, anh ta đã hoàn thành việc chuẩn bị đốn củi rồi.

Sau khi được lệnh, Khánh Hâm Nghiêu lập tức bắt đầu vận động người dân.

Công cuộc cứu giúp đã được tiến hành ở Xuyên Thục hơn một năm, hiện tại rất nhiều hạng mục đã được chấm dứt.

Thông qua công cuộc này, người dân không những đã được giải quyết vấn đề sống còn, mà họ còn được cải thiện cuộc sống của mình.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3070


Rất nhiều người dân chăm chỉ như kiến thợ, họ dùng đủ loại biện pháp để kéo gỗ vào trong nước.

Nếu có triền núi thì lăn gỗ xuống, nếu không có triền núi, thì họ dùng sức người để nâng gỗ ném vào trong sông.

Người biết bơi thì quấn chéo một vòng dây thừng, họ buộc thân cây vào dây thừng rồi từ sông lớn sông nhỏ hội tụ ở các nhánh sông Trường Giang, rồi lại từ nhánh sông đổ về dòng chính của Trường Giang, rồi dọc theo dòng chính châm chậm đổ về Đông Hải.

Ngày thứ hai mười bảy kể từ khi Cửu công chúa trở về Xuyên Thục, Trịnh Trì Viễn dẫn dắt đoàn thuyền thủy quân đến cửa biển Trường Giang từ sớm.

Dựa theo tin tức mà ca nô truyền đến, thì nhóm gỗ đầu tiên sẽ đến trong hôm nay.

Tới Đông Hải, các cây gỗ không di chuyển được nữa, vì thế Kim Phi ra lệnh Trịnh Trì Viễn dẫn thủy quân lôi gỗ về xưởng đóng thuyền.

Trong khoảng thời gian này, Kim Phi thuê một vài người dân chạy nạn nghèo, lệnh cho bọn họ đào mương lấp biển, xây nhà dựng cửa, cả trấn Ngư Khê ai cũng cực kỳ bận bịu.

Trịnh Trì Viễn đã không có được một giấc ngủ ngon gần một tháng nay.

Nhưng anh ta không dám oán thán một câu nào, bởi vì không phải chỉ mình anh ta khổ, Kim Phi, Đường Tiểu Bắc, Tả Phi Phi họ cũng vậy, thậm chí có khi còn bận hơn cả anh ta.

Ngay cả người trước kia rảnh rỗi vô cùng như Khánh Mộ Lam cũng bị Kim Phi kéo vào hỗ trợ, phụ trách một công trường.

Khánh Mộ Lam trước đó rảnh mốc cả người ra rồi, khi mới nhận nhiệm vụ thì cô ấy hưng phấn vô cùng, chỉ hận sao một ngày không thể chôn chân ở công trường cả hai mươi tư giờ.

Nhưng chỉ được nửa tháng thôi là Khánh Mộ Lam không chịu nổi, có một lần bàn giao công tác cho Trịnh Trì Viễn, cô ấy nói xong thì nằm gục trên bàn mà ngủ.

Nhiều ngày cố gắng như thế, thành quả cũng rất to lớn.

Lúc trước xây dựng xưởng đóng thuyền, vận chuyển xi măng, gạch đã từ Xuyên Thục tới Đông Hải quá mất công sức, Kim Phi ra lệnh xây những nhà xưởng trụ cột như xưởng xi măng, xưởng gạch vân vân... đầy ở phía tây trấn Ngư Khê.

Với tư cách là một người xuyên không, Kim Phi biết rõ muốn phát triển nơi nào, thì nơi đó phải có dân cư phát triển.

Mà muốn sắp xếp được người dân vào sống, thì ăn ở lại là vấn đề đầu tiên cần được giải quyết.

Phát triển thương mại qua biển vẫn luôn là một phần quan trọng hàng đầu trong bản đồ chiến lược của Kim Phi, trấn Ngư Khê cách cửa khẩu Trường Giang không xa, con thuyền có thể thông qua Trường Giang để ra vào Đại Khang.

Cho dù là với kinh nghiệm của đời trước, hay là với những suy tính khi lên làm người cầm quyền ở đời này, thì Kim Phi cũng đã biết trước khi xây dựng xưởng đóng thuyền, rằng trấn Ngư Khê sau này chắc chản sẽ phát triển lên.

Cho nên lúc trước y ra lệnh xây dựng xưởng sản xuất xi măng và gạch đá đã cố ý thiết kế quy mô nhà xưởng rất lớn.

Kim Phi vốn còn nghĩ rằng phải nhiều năm sau mới cần dùng tới nơi này, nhưng không ngờ nó đã có thể được sử dụng sớm như vậy.

Sau khi Cửu công chúa trở về Xuyên Thục, Kim Phi lập tức bảo Tả Phi Phi tuyển rất nhiều dân chạy nạn, sau đó y chia dân chạy nạn ra làm hai bộ phận.

Một bộ phận đi đào mương, một bộ phận thì đi hỗ trợ cho. xưởng xi măng, xưởng gạch ngói vân vân...

Dưới sự cố găng không ngừng của mấy chục nghìn người dân chạy nạn, chưa đầy một tháng ngắn ngủi, Kim Phi đã xây dựng được một xưởng đóng thuyền mới, lớn hơn xưởng đóng thuyền nhà họ Hồng gấp mấy lần ở trấn Ngư Khê này.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3071


Theo tiêu chuẩn sống của Kim Phi kiếp trước, loại phòng này thô sơ đến mức không thể nào thô sơ hơn nữa, quả thực còn hoang phế hơn so với những tòa nhà bỏ hoang.

Nhưng chính phòng thô sơ như vậy, lại vẫn khiến dân tị nạn của Đông Hải kích động không thôi.

Ở nhà cũ trước đây của họ đều là nhà lá, đến khi trời mưa xuống, bên ngoài mưa lớn, trong nhà mưa nhỏ.

Trước khi chạy nạn, trong lòng dân tị nạn đều không có một chút cảm giác an toàn nào.

Hy vọng xa vời duy nhất của họ chính là sau khi đến Đông Hải, thật sự giống như tin đồn, có thể xin được một ngụm cháo, không chết đói.

Nếu có thể tìm được một ngôi miếu đổ nát để nương thân nữa, vậy thì càng tốt rồi.

Kết quả sau khi tới Đông Hải, họ không những tìm được công việc, mỗi ngày có cơm ăn no, vậy mà còn ở trong phòng gạch ngói.

Lúc nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu lừa dân tị nạn đến Đông Hải, đều không dám nói như vậy.

Mưu sĩ của hai nhà trước giờ làm tính toán đại khái, cho. dù có phân nửa người dân xúi giục họ đi Đông Hải, trong khoảng thời gian ngắn đã có thể tụ tập mấy chục ngàn người.

Muốn nuôi sống nhiều dân tị nạn như vậy, lương thực mỗi ngày cần tiêu hao, đều là một con số cực kỳ lớn.

Cho dù Kim Phi trong khoảng thời gian ngắn có thể kiên trì một chút, nhưng tuyệt đối không thể kiên trì thời gian dài.

Dù sao đổi vị trí suy nghĩ một chút, nếu họ là Kim Phi, tuyệt đối không thể nào bố thí vô ích nhiều lương thực như vậy cho dân tị nạn không hề liên quan gì.

Đợi đến khi Kim Phi không cho cháo nữa, nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu sắp xếp gián điệp ở trong dân tị nạn sẽ xúi giục dân tị nạn tạo phản, bao quay tấn công xưởng đóng thuyền.

Đáng tiếc kế hoạch của bọn họ bị Cửu công chúa sớm nhận ra được, đồng thời thất bại.

Không chỉ không tiêu diệt được Kim Phi và Cửu công chúa, mà tính mạng của cả nhà mình cũng bị vạ lây.

Thực ra lúc đó gián điệp của nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu phát hiện Cửu công chúa và "Kim Phi" ngồi phi thuyền rời xưởng đóng thuyền, đồng thời lúc truyền tin về, nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu đều đã phát sinh tranh cãi quyết liệt.

Một bộ phận người trong họ nghĩ, kế hoạch lợi dụng dân †j nạn vây quanh tấn công xưởng đóng thuyền là hay, cũng là bảo đảm nhất, hôm nay dân tị nạn đã bắt đầu xuất hiện phía Đông Hải, kế hoạch đã thành công một nửa, nên kiên nhãn chờ.

Một phần người cùng họ khác lại nghĩ, Cửu công chúa và "Kim Phi" ngồi phi thuyền đi về phía đường chính, tám mươi phần trăm là đi quan sát tình hình dân tị nạn.

Nếu họ phát hiện số lượng dân tị nạn quá nhiều, bị hù chạy mất, vậy thì kế hoạch đã hoàn toàn thất bại rồi.

Lúc đó bọn họ phải làm chính là thừa dịp Cửu công chúa và "Kim Phi" đều ở trên phi thuyền, dùng thế mạnh số lượng chim ưng tấn công phi thuyền, rơi ngã chết Cửu công chúa và "Kim Phi".

Trải qua thảo luận kịch liệt, cuối cùng nhóm người thứ hai thẳng.

Vì người chủ của hai nhà cũng hiểu được, Cửu công chúa và Kim Phi thấy được tình hình của dân tị nạn, có lẽ sẽ bỏ chạy.

Đến lúc đó, kế hoạch của bọn họ có hoàn hảo cũng là lời nói suông.

Thực ra bọn họ không biết là, Kim Phi không hề có ý định bỏ chạy.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3072


Đối với dân tị nạn mà nói, chỉ cần cha mẹ vợ con có cơm ăn, không chết đói, đã hài lòng rồi.

Càng khỏi bàn còn có thể ở thêm phòng gạch ngói xanh.

Đây là việc mà trước khi dân tị nạn tới đều không dám nghĩ.

Sau này, lúc thi công, có nhân viên hộ tống và dân tị nạn nói chuyện, nói cho dân tị nạn đây là phòng xây vì chính bọn, tuyệt đối đa số dân tị nạn đều không dám tin.

Cuối cùng vẫn là Tả Phi Phi bảo người đưa thư lúc đọc báo, công khai tuyên bố chuyện này, sau đó lại sắp xếp một bộ phận dân tị nạn sớm vào ở nhà tập thể mới xây xong, các dân tị nạn mới rốt cuộc tin.

Sau khi xác nhận những căn phòng này thật sự là xây vì mình, nghị lực làm việc của dân tị nạn rõ ràng tiến bộ rất nhiều.

Mặc dù nhân viên hộ tống nói cho họ một cách rõ ràng, những căn phòng gạch ngói này không phải ở chùa, phải giao tiền thuê, nhưng vẫn không cản được sự nhiệt tình của dân tị nạn.

Vì lúc tới, Tả Phi Phi đã nói, làm việc không những có cơm ăn, mỗi ngày còn có tiền công mấy văn tiền.

Biết tuyệt đối đại đa số dân tị nạn đều cần dùng tiền gấp, Tả Phi Phi đặc biệt dặn dò, hai tháng đầu đều là mười ngày phát tiền công một lần.

Hôm nay rất nhiều dân tị nạn đã lãnh hai lần tiền công.

Mà phòng thuê của phòng gạch ngói mỗi tháng mới mười mấy văn tiền, bọn họ hoàn toàn chỉ trả được.

Để sớm ở thêm phòng gạch ngói, rất nhiều dân tị nạn ban đêm cũng không muốn tan ca, tiếp tục tăng ca, không muốn cho nhân viên hộ tống đốt lửa trại.

Cho nên kế hoạch nhà họ Vũ Văn và nhà họ Chu căn bản không thể thành công.

Mỗi lần nghĩ đến việc mà Kim Phi làm sau khi tới Đông Hải, Trịnh Trì Viễn đều dâng trào cảm xúc.

Kim Phi tới Đông Hải tính đâu ra đấy còn chưa tới ba tháng, thế nhưng Đông Hải lại xảy ra thay đổi hoàn toàn.

Nếu là người khác đối mặt với mấy chục ngàn dân tị nạn bỗng nhiên quay quanh, chỉ sợ sớm đã chạy vào rừng rú rồi.

Kim Phi không những không chạy, trái lại hứng lấy khó khăn mà lên, chủ động đi giải quyết vấn đề dân tị nạn, hơn nữa giải quyết được có thể nói là hoàn hảo.

Trấn Ngư Khê vốn thân mình lo chưa xong, không những không có trở nên càng thêm hỗn loạn và nghèo túng do dân tị nạn đến, ngược lại trở nên khí thế ngất trời, vui sướng nhìn về phồn vinh.

Mỗi lần thấy những dân tị nạn nỗ lực làm việc đó, vừa lau mồ hôi vừa cười ngây ngô, Trịnh Trì Viễn đều thấy trong mắt bọn họ lóe lên tia hy vọng, hình như cuộc sống trong phút chốc có hướng đi.

Thực ra lúc trước Trịnh Trì Viễn biết được Tứ hoàng tử tạo phản, lúc các phiên vương lần lượt vì vương mà tự lập, anh ta cũng lung lay suy nghĩ tự lập.

Dù sao anh ta nằm giữ thủy quân duy nhất của Đại Khang, nếu anh ta tạo phản, không ai có thể làm gì được anh †a.

Nhưng trải qua nhiều lần tự hỏi, Trịnh Trì Viễn cuối cùng từ bỏ suy nghĩ này, mà là lựa chọn nguyện trung thành phía Kim Phi.

Mỗi lần nhớ tới lựa chọn lúc đó của mình, Trịnh Trì Viễn đều thấy nghĩ lại mà sợ và may mắn.

May mẫn lúc đó mình làm ra lựa chọn đúng đắn.

Phiên vương khác có lẽ không có thủ đoạn để chống lại thủy quân, nhưng tiêu cục Trấn Viễn có.

Nếu lúc đó Trịnh Trì Viễn chọn học theo phiên vương. khác, sợ rằng thủy quân hiện tại đã không còn nữa.

Cho dù Trịnh Trì Viễn có thể chạy thoát, Đông Hải cũng không có nơi sống yên ổn của anh ta, chỉ có thể đi xa tha hương, trở thành hải tặc mà anh ta căm ghét nhất.

Trịnh Trì Viễn gần đây quá mệt, khó có được có một chút thời gian nghỉ ngơi, đã hạ lệnh bảo đội thuyền hạ mỏ neo, cập bến trên mặt biển cách cửa ra biển Trường Giang cách đó không xa, mình lại trở lại khoang ngủ bù một giấc.

Vừa ngủ đã thẳng đến buổi chiều, Trịnh Trì Viễn đang say giấc ngủ, đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến tiếng la hét của binh lính.

"Nhanh, nhổ neo! Giương buồm!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3073


Trên mặt nước có một đám gỗ dày đặc đã phủ kín gần nửa mặt sông, hơn nữa liếc mắt một cái cũng không thấy được điểm cuối.

Hạm đội thủy quân đậu ngay đối diện cửa sông, nếu không nhanh chóng di chuyển chắc chắn sẽ đụng phải mấy khúc gỗ này.

Tuy tốc độ trôi dạt của mấy khúc gỗ khá chậm nhưng số lượng quá nhiều cũng sẽ tạo ra quán tính cực mạnh, một khi va phải thuyền thì hậu quả khó mà tưởng tượng được.

Ban đầu Trịnh Trì Viễn còn hơi bối rối, nhưng bây giờ anh ta đã bị dọa giật mình chạy tới giúp các binh lính kéo dây giương buồm.

May nhờ ông trời giúp đỡ, hôm nay gió hướng nam nên sau khi giương buồm, hạm đội đã nhanh chóng rời khỏi cửa sông đối diện.

Rốt cuộc lúc này Trịnh Trì Viễn mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhớ đến vẫn sợ hãi không thôi.

Chỉ vào phó tướng đến báo cáo tình hình sau một hồi bận rộn mắng: "Mấy lính canh gác kia làm ăn kiểu gì vậy? Gỗ trôi qua nhiều như vậy mà còn không thấy à?”

Khi thủy quân ở trên biển, thuyền chính là doanh trại cho dù có nghỉ ngơi cũng phải sắp xếp người túc trực canh gác.

Kết quả tên canh gác trên đài quan sát không nhìn thấy gỗ, làm suýt nữa đã gây ra tai nạn nghiêm trọng.

"Tướng quân, ngài cũng biết gần đây mọi người bận rộn thế nào. Bây giờ khó lắm mới có chút thời gian nghỉ ngơi nên †a chỉ sắp xếp cho mỗi hướng có một người gác, ai ngờ tên này lại ngủ quên..."

Mặt Phó tướng khổ sở giải thích.

Kể từ khi Kim Phi phân bổ ca nô và phi thuyền cho thủy quân là họ đã liên tiếp tiêu diệt được mấy băng cướp biển lớn, khiến bọn cướp biển sợ đến nỗi không dám tiếp cận khu vực Đông Hải.

Hầu hết lực lượng thủy quân nhàn rỗi đều ở lại vùng biển ngoài xưởng đóng thuyền để xây dựng.

Gần đây thủy quân đã trở thành một ban vạn năng, trông như không chịu trách nhiệm việc gì nhưng lại bận rộn hơn tất cả các ban khác.

Công nhân ở các nơi khác đều có ca và có thể nghỉ ngơi sau khi tan làm, nhưng thủy quân thì vẫn bận rộn.

Rong biển trên đảo Mạo Lãng kéo không xong cũng tới kiếm họ, trời mưa bất chợt không kịp gom lại rong biển trên sân phơi nắng cũng đi kiếm họ.

Nói tóm lại họ là một đội ngũ lưu động, nơi nào cần là có mặt đến hỗ trợ.

Nhiều thủy quân bận rộn đến mức đứng cũng ngủ được, và có trong số đó có tên canh gác ở đài quan sát phía Tây.

Hôm qua anh ta mới vận chuyển rong biển trên đảo Mạo Lãng về, đến tối chưa ngủ đầy hai canh giờ đã bị sắp xếp lên đài quan sát.

Buổi chiều quay mặt về phía tây, ánh nắng phản chiếu xuống mặt sông quá chói khiến người ta không mở mắt ra được, lúc đầu người canh gác còn cố gắng cứ mấy phút lại nhìn ra sông một lần, nhưng sau đó không biết lúc nào mà anh ta đã dựa vào lan can thiếp đi luôn.

Phó tướng biết Trịnh Trì Viễn tức giận nên quỳ một chân xuống nói: "Tướng quân, là ta chỉ huy sai lầm xin tướng quân trách phạt

"Dãn theo tên canh gác đến Quân Pháp Đường đi, mỗi người mười gậy!" Trịnh Trì Viễn lạnh giọng nói: "Sau này còn xảy ra chuyện như vậy thì không phải làm nữa trở lại đánh cá đi"

Trịnh Trì Viễn cũng biết binh lính canh gác đã làm việc vất vả nhưng suýt nữa gây ra họa lớn, thì nhất định phải bị trách phạt.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3074


Cả hai người chỉ mặc một chiếc quần đùi ngồi trên bè gỗ, mở miệng thở hổn hển.

Trịnh Trì Viễn vừa bị đám gỗ dày đặc làm cho hoảng sợ, thì hai người này cũng bị làm cho hoảng sợ không kém.

Gái gọi là thả bè đó là lấy gỗ buộc lại, rồi xuôi theo dòng chảy để đến nơi cần đến.

Công việc này nghe có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại vô cùng nguy hiểm và phức tạp, gần như hơn một nửa số công nhân thả bè không thể chết già.

Không phải họ làm điều ác hay gì cả, mà thả bè là một công việc vô cùng nguy hiểm, một khi một lượng gỗ khổng lồ di chuyển theo dòng nước thì quán tính sẽ rất mạnh, hơn nữa không có cách nào dừng lại, công nhân thả bè chỉ có thể điều chỉnh hướng để tránh nguy hiểm.

Một khi gặp phải con sông đang chảy xiết, nếu công nhân thả bè không điều chỉnh hướng kịp lúc mà để va phải vật gì đó, thì rất có thể sẽ chìm xuống đáy sông ngay.

Thế nên, thông thường trước khi thả bè sẽ có thuyền chạy trước để nhäc nhở các thuyền neo dọc đường nhường đường.

Vừa rồi thủy quân có thể thoát được một kiếp cũng là nhờ những chiếc thuyền này đã cảnh báo sớm.

Lúc này bè gỗ đã ra khơi, nhiệm vụ của hai người đã hoàn thành nên có thể thở phào nhẹ nhõm.

Một công nhân thả bè khó có thể sống đến già, ấy thế mà thật ra ông lão này chỉ mới ngoài năm mươi nhưng đã là nhân huyền thoại trong giới công nhân thả bè.

Mọi người đã quên tên ông ấy là gì, bởi vì đã lớn tuổi và có kỹ thuật lèo lái tốt nên những công nhân thả bè khác đều kính cẩn gọi ông ấy là ông Quy.

Còn thiếu niên trước mặt này là một đứa trẻ mồ côi được ông ấy nhận nuôi, từ nhỏ đã ngâm nước lớn lên, không chỉ bơi giỏi mà còn biết nín thở lâu dưới nước, xuống nước lấy tay không cũng bắt được cá dễ như chơi.

Vì là trẻ mồ côi nên cũng không có ai biết cậu bé tên gì, nên mọi người đều gọi là Thủy Oa.

Cách đây không lâu khi Giang Nam loạn lạc, khắp nơi trên trường giang đều là cướp biển nên không tìm đến ông Quy thả bè, thế là sinh hoạt cơ bản của hai người đều nhờ vào Thủy. Oa xuống nước bắt cá.

Hai con người không tên cứ nương tựa nhau mà sống qua thời loạn lạc.

Sau đó Khánh Hâm Nghiêu tìm kiếm cao thủ thả bè ở Xuyên Thục, ông Quy lập tức được đồng nghiệp tiến cử, hơn nữa còn đề nghị ông ấy làm người tiên phong trong đội ngũ và phụ trách đội bè gỗ đầu tiên.

Dẫu sao là thiếu niên thì năng lượng vẫn tràn đầy, nên Thủy Oa nghỉ ngơi một lúc đã đứng lên tò mò nhìn xung

quanh: "Ông Quy, đây là biển sao?"

“Đúng vậy, đây là biển!" ông Quy khẽ gật đầu, sau đó theo thói quen lại sờ vào eo một chút.

Tiếc là trên eo không có gì.

Thủy Oa nhìn thấy hành động của ông Quy vội chạy sang một bên, lấy ra một chiếc túi làm băng da bò từ giữa hai khúc gỗ.

Tháo dây rồi lấy một nắm đậu khô ra khỏi túi.

Da bò không thấm nước, miệng cũng được buộc chặt nên đậu không bị ướt.

Loại đậu này hầm rồi xào, lại còn vô cùng mặn và cứng, có đôi khi không có thời gian ăn, ông Quy sẽ lấy mấy hạt bỏ vào miệng để làm dịu bớt cơn đói và lên tinh thần.

Nhiều năm như vậy nên đã sớm hình thành thói quen.

“Ông Quy, biển lớn quá!”

Thủy Oa đưa hạt đậu cho ông Quy: “Ông Quy, người ta nói nước biển mặn, muối chúng ta ăn là từ nước biển phơi ra, có thật vậy không ông?

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3075


Nước biển rất giàu chất muối, sau khi uống vào sế làm tăng áp suất thẩm thấu trong cơ thể, k*ch th*ch vỏ não sinh ra cảm giác khát.

Đó cũng chính là lý do khiến thường ngày ăn đồ quá mặn thì sẽ khát nước.

Nhưng ông Quy lại không biết một chữ nào, thế sao lại biết chuyện này?

Suy nghĩ một lát, ông ấy läc đầu: “Ta cũng không biết, nhưng ta nghe Quốc sư đại nhân là Kim tiên sinh trên thông thiên văn dưới tường địa lý nói, trên đời này không có chuyện gì mà ngài ấy không biết. Sau này nếu cháu có cơ hội gặp được Quốc sư đại nhân thì có thể hỏi ngài ấy một chút."

Thả bè là chuyện vô cùng nguy hiểm, và có ba việc cấm ky không nên đi.

Đêm tối không đi, tuyết lớn sương mù dày không đi, trời có gió lớn không đi.

Bây giờ đang là mùa hè nên hiếm khi xuất hiện tuyết lớn sương mù dày, biết ở Đông Hải đang thiếu củi trầm trọng nên gặp ngày trời có gió cũng phải lên đường.

Nhưng là ban đêm thì nhất định không thể lên đường. Đêm đến, công nhân thả bè sẽ đưa bè gỗ lên bờ.

Mặc dù Trương Lương và Khánh Hoài đã đến Giang Nam nhưng nạn cướp biển trên Trường Giang vẫn nghiêm trọng như cũ, nhất là vào ban đêm thì bọn thủy tặc càng hoành hành ngang ngược.

Để đề phòng bọn thủy tặc làm hại công nhân thả bè, nên đêm đến là đội hộ tống sẽ tập hợp những công nhân thả bè lại để bảo vệ họ.

Trong đêm dài, khi mọi người rảnh rỗi thì những nhân viên hộ tống đã vào nam ra bắc sẽ kể mấy câu chuyện xưa.

Kim Phi là nhân vật mà tất cả nhân viên hộ tống đều không thể không nói đến khi kể chuyện, đồng thời y cũng là nhân vật chính trong hầu hết các câu chuyện.

Đứa trẻ ở độ tuổi Thủy Oa thường dễ sinh ra cảm giác sùng bái kẻ mạnh, trước đây ở quê nghe báo đã thường nghe được tên của Kim Phi.

Tuy nhiên không phải lúc nào nhật báo Kim Xuyên cũng đưa tin về những chuyện liên quan đến Kim Phi, vả lại ông Quy. đã quá già để làm công cuộc ra công cứu giúp, Thủy Oa còn phải đánh bắt cá để nuôi gia đình nên cũng không có nhiều thời gian để nghe.

Bây giờ nghe nhân viên hộ tống kể mấy câu chuyện mà cơ bản đều là chuyện về Kim Phi. Thủy Oa đã lập tức bị thu hút, cũng nảy sinh sự sùng bái và tò mò mãnh liệt đối với y.

Nghe thấy ông Quy nói về Kim Phi, ánh mắt Thủy Oa chợt sáng lên: “Ông Quy, chúng ta thật sự có thể gặp được Quốc sư đại nhân sao?”

“Nghe nhân viên hộ tống nói gần đây Quốc sư đại nhân bận rộn đóng thuyền ở Đông Hải, nên thường xuất hiện ở xưởng đóng thuyền. Nếu may mắn, thì có thể nhìn thấy ngài ấy." Ông Quy trả lời.

"Vậy thì tốt quá, nếu có thể gặp quốc sư đại nhân cháu sẽ hỏi ngài ấy tại sao càng uống nước biển càng khát."

Thủy Oa hỏi: "Ông nghĩ Quốc sư đại nhân có giải thích cho cháu biết không?"

"Nhật báo Kim Xuyên nói Quốc sư đại nhân là người rất bình dị dễ gần, đối xử với trẻ nhỏ lại càng tốt hơn."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3076


Lần đầu tiên nhìn thấy biển rộng sẽ bị choáng ngợp rồi cũng thích thú trước sự rộng lớn của nó, nhưng nhìn lâu lại thấy nhàm chán.

Thủy Oa nhìn một lúc rồi nhìn xuống nước biển dưới chân mình.

Lúc này nước biển chưa bị ô nhiễm bởi một tạp chất nào, nên có thể nhìn rõ đến những nơi sâu phía dưới.

Bất chợt Thủy Oa nhìn thấy một con cá biển dài bằng nửa người trưởng thành đang bơi dưới chân mình, cậu bé lập tức. phấn khởi.

Bình thường ở trong sông không thể nào nhìn thấy một con cá lớn như vậy, nếu bắt được nó thì cũng đủ cho mình và ông ăn mấy ngày.

Thủy Oa không hề suy nghĩ, bùm một cái đã lao xuống nước để đuổi theo con cá lớn.

Trên thuyền lầu hơi nước, Trịnh Trì Viễn đứng sau lan can im lặng nhìn chiếc bè gỗ như đang suy nghĩ tới chuyện gì đó, chợt anh ta nhìn thấy Thủy Oa lao xuống nước.

Nghĩ rằng có đứa trẻ thả bè nào mà không biết bơi? Thế nên Trịnh Trì Viễn cũng không để tâm.

Nhưng mấy phút sau Thủy Oa vẫn chưa ra khỏi mặt nước, Trịnh Trì Viễn đã không thể ngồi yên được nữa.

Tuy rằng anh ta và Thủy Oa không quen biết và cũng đã quen nhìn cảnh chết chóc, nhưng dù sao cũng là sinh mạng hơn nữa đó còn là một đứa trẻ, nếu cứ như vậy mà đuối nước chết đi thì quá đáng tiếc.

Thế nên Trịnh Trì Viễn quay qua hô với ông Quy đang ở ngoài xa: "Ông lão, cháu của ông rơi xuống nước rồi!"

Ông Quy nghe thấy tiếng gọi của Trịnh Trì Viễn thấy đối phương ăn mặc chỉnh chu là đã biết đây là nhân vật lớn, nên ông ấy cũng nhanh chóng đứng dậy trả lời: "Quân gia, không sao đâu, Thủy Oa ngâm nước lớn lên, không chết đuối được đâu!"

Trịnh Trì Viễn nghe vậy lại sốt ruột lớn tiếng hét lên: "Ông lão, cậu bé đã ở trong nước lâu rồi!"

Ai ngờ, ông Quy vẫn xua tay ý nói Trịnh Trì Viễn không cần lo lắng.

“Ông lão này thật là, sao lại không quan tâm đến tính mạng của cháu mình vậy!”

Trịnh Trì Viễn giận đến mức vỗ vào lan can, đang định ra lệnh cho thủy thủ xuống cứu người thì bất ngờ nhìn thấy một bóng người lao ra khỏi mặt biển.

Nhìn kỹ hơn, còn không phải là đứa trẻ lúc nấy sao?

Đứa trẻ không chỉ tự mình trèo lên, mà còn ôm một con cá lớn cao gần bằng mình ở trong lòng.

Con cá lớn giấy giụa dữ đội, cái đuôi của nó đập vào eo đứa trẻ phát ra tiếng bạch bạch bạch nhưng đứa trẻ vẫn không quan tâm mà ôm chặt lấy con cá lớn không buông tay.

Cậu bé cười toe toét, phấn khích hét lên với ông lão trên bè: "Ông ơi, xem cháu bắt được gì này? Một con cá lớn như vậy, đủ cho chúng ta ăn mấy ngày rồi!”

"Đứa nhỏ ngốc này, để xa ra chút, eo sắp bị con cá đập gãy rồi kìa!” Ông Quy lớn tiếng kêu lên.

Đứa trẻ bơi giỏi nước đến mức vừa có thể ôm con cá bơi đi, vừa có thể lộ nửa cơ thể ra ngoài.

Nghe lời ông Quy nói, đứa trẻ mới phản ứng lại rồi trâm xuống một chút.

Cứ như vậy, cái đuôi con cá lớn đập nước sẽ phát ra mặt trước, đến khi quất đuôi vào eo cậu bé sẽ không còn mạnh nữa.

Trịnh Trì Viễn trợn mắt há mồm khi nhìn thấy Thủy Oa ôm con cá lớn bước đi trên biển như đi trên mặt đất.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3077


Con cá to như vậy, tất nhiên lực cũng rất lớn, cho nên khi đuôi nó quất vào thắt lưng sẽ rất đau.

Thủy Oa vừa xoa eo vừa đá vào con cá to để trút giận: “Ngươi đánh ta! Ngươi đánh tai”

“Được rồi, được rồi, đừng đánh nữa!”

Ông Quy kéo Thủy Oa, sau đó bẻ nhánh cây gần đó, đâm vào đầu cá.

Con cá to đang vùng vẫy vì bị Thủy Oa đá, lập tức ngừng giãy giụa.

Thủy Oa nhảy lên bè gỗ, sau đó rút con dao phay ra khỏi khúc gỗ lớn.

Trước khi Kim Phi đến thế giới này, ngành luyện sắt vẫn còn lạc hậu, nên đồ sắt ở Đại Khang sẽ có giá cực cao.

Con dao phay này được sư phụ của ông Quy truyền lại cho ông ấy, đã dùng mấy chục năm rồi, phần lưỡi dao đã mòn đi ít nhiều, nếu là đời trước, thì đã vứt đi từ lâu rồi.

Nhưng Ông Quy và Thủy Oa không những không ném đi, mà ngược lại cất giữ vô cùng cẩn thận.

Mỗi lần ra ngoài ông Quy đều phải mang theo bên người, khi lấy ra ngoài, ông ấy sẽ buộc con dao phay vào một cái thân cây lớn.

Ngộ nhỡ khi thả bè gặp phải nguy hiểm, hay bè bị tách ra, chỉ cần ông Quy không chết, thì vẫn có thể tìm được dao. phay.

Sở dĩ phải cẩn thận như vậy là vì con dao phay này là tài sản quý giá nhất của hai người, nếu bị mất, hai người sẽ không còn dụng cụ nào để mổ cá nữa.

Thủy Oa cầm dao phay đi đến bên cạnh con cá to, ngồi xổm xuống chuẩn bị mổ cá.

Nhưng đây là lần đầu tiên cậu bé thấy con cá to như vậy, trong lúc nhất thời cậu bé không biết phải xuống tay từ đâu.

Ông Quy cười cầm lấy con dao phay, vừa thuần thục xử lý con cá to, vừa nói: “Con cá này quá to, chúng ta không ăn hết, chờ lát nữa sẽ cho Hổ Tử thúc của cháu vài miếng, sau khi quay về ta sẽ dạy cháu làm món cá khô, nếu không ăn hết thì chúng ta sẽ ướp chúng.”

Cho dù bỏ đầu và xương của con cá to này, thì cũng phải nặng bảy tám mươi cân, đừng nói hai người, cho dù có đưa cho người thân thiết với bọn họ, trong thời gian ngắn cũng không thể ăn hết.

Thời tiết bây giờ rất nóng, nếu không ướp, sợ rằng để một hai ngày sẽ bị hỏng.

Mấy đứa trẻ ở độ tuổi như Thủy Oa rất hay tò mò về mọi thứ xung quanh, nên vừa giúp đỡ, vừa hỏi: “Ông Quy, nghe Hổ Tử thúc nói, muối ăn là dùng nước biển cô đặc thành, có thật không ạ?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3078


“Vậy chờ khi nào con gặp quốc sư đại nhân, rồi con sẽ hỏi y” Thủy Oa nói: “Chờ khi nào con hỏi được, sẽ quay lại nói cho ông biết.”

“Được!” ông Quy cười gật đầu, nhưng mà trong lòng thì khẽ thở dài.

Ông ấy và Thủy Oa đều là công nhân có địa vị thấp kém, đối với bọn họ mà nói, huyện lệnh chính là nhân vật ở tít trên cao, chứ đừng nói là Kim Phi?

Ông Quy cảm thấy, Thủy Oa có thể đứng từ xa nhìn Kim Phi đã là chuyện không tệ rồi, nhưng nếu muốn đứng gần đặt câu hỏi, thì chẳng khác nào mơ tưởng viển vông.

Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Thủy Oa, ông Quy không đành lòng nói cho cậu bé biết sự thật.

Ai mà không có những mong đợi đẹp khi còn trẻ chứ, nhưng sau khi lớn lên khác tự hồi tỉnh.

Ông Quy là người lớn lên bên dòng nước, ông ấy ăn cá nhiều hơn ăn lương thực, kỹ thuật mổ cá của ông ấy không có chỗ nào để chê.

Khi đang nói chuyện với Thủy Oa, con cá to trong tay ông ấy đã được chia thành từng miếng, giống như thịt lợn của người bán thịt ngoài chợ bán vậy, chỉ khác thịt cá tươi hơn thịt lợn rất nhiều.

Rất bất tiện khi mang gỗ và nhóm lửa trên thuyền, vì vậy một số ngư dân khi ra khơi, để đỡ rắc rối, họ sẽ cắt cá thành lát mỏng rồi ăn sống.

Lúc này trên bè chỉ còn lại một bộ xương cá hoàn chỉnh và một chiếc đầu cá lớn.

Trên xương cá vẫn còn một ít thịt, đầu cá cũng vậy, đều là nguyên liệu tốt để nấu canh, nhưng chiếc nồi đất nung mà hai người sử dụng lại quá nhỏ, không thể hầm được xương và đầu cá to như vậy.

Thủy Oa nhận lấy con dao phay từ trong tay ông Quy, định đập đầu cá, nhưng đã bị ông Quy ngăn cản.

“Con lấy não cá ra, rồi cạo sạch phần thịt trên xương cá là được, giữ lại đầu và xương cá.”

“Sao phải giữ lại ạ?” Thủy Oa nghi hoặc hỏi.

“Cá biển to như vậy, còn là hàng tươi mới ở Xuyên Thục, có tên viên ngoại ở làng Lượng Hà cực thích mua xương đầu cá, về treo trong nhà làm đồ trang trí, mấy năm trước bọn ta có mang về một bộ xương cá từ biển Đông Hải, cũng không lớn lắm, nhưng hắn đã mua nó với giá năm trăm văn tiền!”

Ông Quy xoa đầu Thủy Oa: “Bộ xương cá của chúng ta lớn như vậy, chắc chắn có thể bán được giá cao, đến lúc đó ta sẽ mua thịt lợn cho cháu ăn!”

Cá nước ngọt nhìn chung đều có kích thước không lớn, từ ba đến năm cân đã được coi là cá lớn, mà con cá này nặng ít nhất hàng chục cân, điều này rất hiếm ở các loài cá nước ngọt.

Vật hiếm thì đắt, loại cá này không quý hiếm ở ven biển, nhưng ở Xuyên Thục thì lại là hàng hiếm, một cân thịt cá biển có thể đổi được ít nhất mấy cân thịt lợn rừng.

“Một đống xương gãy không ăn được còn có thể bán lấy tiền, thật không biết người giàu nghĩ gì nữa.”

Thủy Oa vẫn tiếp tục nói, nhưng tay thì vẫn thoăn thoät làm việc, dựa theo phương pháp mà ông Quy đã dạy, bắt đầu moi não cá.

Thủy Oa lặn thì giỏi không ai sánh bằng, nhưng trên mặt đất thì không được, càng không biết săn thú.

Về cơ bản hai người dựa vào việc ăn thịt cá sống qua ngày, mà cá nước ngọt có mùi tanh tương đối nồng, không có gia vị, thậm chí đến cả dầu, muối, nồi sắt cũng không có, chỉ có thể hầm nó trong nồi đất.

Thứ gì tốt ăn nhiều cũng ngán, bây giờ Thủy Oa chỉ cần nghĩ đến mùi cá hầm là đã muốn nôn.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom