Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 220


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 220 - Không Có Cách Nào, Chồng Quá Bám Người.
https: //gacsach.com

Hà Thục vừa mở miệng châm chọc xong, mấy người bạn bên cạnh bà ta liền mở miệng hùa theo.

"Đúng là không có khái niệm thời gian, hẹn người khác mà còn đến trễ, làm con dâu kiểu gì vậy, ở đâu ra cái đạo lý vãn bối bắt trưởng bối phải đợi?"

"Đúng vậy, mấy người trẻ tuổi bọn họ chính là như vậy, một chút khái niệm thời gian cũng không có, muốn mấy người chúng ta đem bộ xương già mệt sống mệt chết ở chỗ này đứng đợi. Cũng không biết đau lòng một chút, Cố phu nhân, cái đứa con dâu này, không được đâu, nhìn xem con dâu của Lý phu nhân đúng là khác biệt, hẹn mẹ chồng đi dạo phố, đều là đến trước nửa giờ, ở đâu có đứa con dâu nào giống con dâu bà như vậy, để người khác chờ."

Hà Thục nhìn bọn họ xin lỗi, "Ngại quá, Cố phu nhân, đều là tại con bé không hiểu chuyện, còn mong mọi người thứ lỗi, đợi trở về sau này tôi sẽ dạy lại con bé, nó chính là quá tùy hứng, mọi việc đều làm theo ý mình, có chỗ nào có thể thông cảm cho chúng ta, đừng để trong lòng, đừng trách con bé, cũng là cái tính này của nó không đổi được, chúng ta là trưởng bối, phải thông cảm một chút mới được."

Hà Thục nói, nhìn như là giải vây giúp Mộ Sơ Tình, chính là rõ ràng người khác vừa nghe liền nghe ra được Hà Thục chính là cố ý nhằm vào cô, từng chữ châu ngọc như mang theo kim châm, cố ý châm chọc cô.

Mộ Sơ Tình vô cảm.

Cô nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay mình một chút.

Đến trễ?

Thật sự đến trễ sao?

Ha ha.

Hiện tại lúc này là buổi chiều 5 giờ 40, bọn họ hẹn nhau là 6 giờ đúng, cô không có đến trễ, ước chừng đến sớm những 20 phút, đến trễ như bọn họ vừa nói chỗ nào chứ.

Còn không phải là Hà Thục cố tình lấy xương khều trứng thôi.

Mộ Sơ Tình nhìn Hà Thục vẻ mặt ghét bỏ, như lời bà ta nói, còn mấy người bạn bên cạnh bà ta đều là do bà ta rủ tới.

Mộ Sơ Tình tức khắc liền biết Hà Thục kêu cô đi dạo phố, là có ý gì, đơn giản chính là vì có thể nhục nhã cô sao, một mình bà ta nhục nhã cô còn chưa đủ, còn phải lôi kéo bạn bè bà ta hùa cùng.

Tâm địa thật thâm sâu.

Mộ Sơ Tình nhướng mày, nếu đã lấy vai vế mẹ chồng ra, lại thích diễn kịch, nếu như cô không hợp tác cùng diễn kịch mà nói, thật sự không phải là một cô còn dâu tốt.

Mộ Sơ Tình ngượng ngùng hơi hơi khom lưng, thanh âm không hề giảm, xin lỗi rồi giải thích với bọn học: "thật ngại quá mấy vị bác gái, mọi người cũng biết mà, con gần đây tân hôn mà, không có cách nào, chồng quá bám người, thế nào cũng phải cùng con thân thiết một phen mới cho xuống xe, vừa rồi mọi người cũng thấy đó, chồng con... Anh ấy quá quấn quýt, con cũng không có cách nào."

Mộ Sơ Tình đem trách nhiệm đẩy cho Hoắc Bắc Cảng.

Hà Thục không phải là muốn mắng người sao? Mắng chính con trai bà ta đi.

Quả nhiên, nghe Mộ Sơ Tình giải thích xong, sắc mặt Hà Thục âm trầm xuống.

Đại khái là bởi vì tức giận nhưng không dám trút lên người thằng con trai yêu quý của bà ta.

Trong đó có một người nghe được Mộ Sơ Tình gọi là bác gái, tức giận dậm chân, trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình, nghiến răng nghiến lợi: "Cô gọi ai là bác gái hả?"

Mộ Sơ Tình tươi cười như hoa, "Dì à, không kêu bà."

"... Cô! Không có giáo dục."

Người kia hầm hừ một chút.

Mộ Sơ Tình vội vàng gật đầu phụ họa, "Phải phải phải, dì đây là người có giáo dục nhất, cũng sẽ không giống như chó sủa loạn khắp nơi. Con hẳn là đi theo dì đây mà học tập."

Người kia chán nản, nhìn vẻ mặt sắc bén của Mộ Sơ Tình, bà ta khó chịu, nhìn Hà Thục, cầu cứu Hà Thục: "Hà phu nhân, cô hẳn là phải dạy dỗ con dâu cô, cái gì gọi là tôn trọng người khác. Không cần giống như chó điên, không có chút hình tượng, ảnh hưởng đến danh dự của chúng ta."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 221


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 221 - Hoắc Bắc Cảng, Cũng Biết Sợ, Biết Kiên Kỵ Việc Này Sao?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình nhanh chóng đánh gãy lời bọn họ, tiếp tục cười trừ e thẹn, "Aizda, dì à, dì kêu sai người rồi, mẹ chồng con đều không tôn trọng người, thì làm sao mà tôn trọng người khác, thật không dám giấu diếm, con đều là học từ mẹ chồng đấy. Có phải là học rất giống hay không, quả thực là giống nhau như đúc."

Hà Thục cũng không muốn ở chỗ này cãi nhau với Mộ Sơ Tình, rốt cuộc chỗ này là đại sảnh, cãi nhau sẽ có rất nhiều người nhìn bọn họ, bị người ta nói là thiếu ý thức.

Ngay lúc Mộ Sơ Tình muốn cãi nhau với bọn họ, Hà Thục liền kêu mấy người kia.

"Được rồi, mọi người đừng ở đây nói lý luận kiến thức với cô ta nữa, trở về tôi tự nhiên sẽ dạy cô ta, đừng để cho cô ta ảnh hưởng đến tâm tình dạo phố của chúng ta, chúng ta đi dạo phố đi."

Ngại vì mặt mũi Hà Thục, bọn họ cũng không có cãi lại, trực tiếp liền đi vào quầy bán hàng bên trong mua đồ.

Đám người này chính là phu nhân nhà giàu cái gì, ngày thường mua đồ chính là không chớp mắt, cái gì quý thì mua, cái gì xa xỉ thì mua, chỉ cần là đồ của quý mới liền mua, mặc kệ là đẹp hay là khó coi, chỉ cần là hàng xa xỉ, là đồ của quý sau liền mua hết, túi xách, giày còn có quần áo, đều kêu nhân viên gói lại.

Ánh mắt Mộ Sơ Tình, dừng lại ở một đôi giày cao gót, cô bị đôi giày cao gót kia hấp dẫn.

Cô muốn

Nhưng mà xem giá, 3 vạn 8, cô mua không nổi đôi giày đắt tiền như thế.

Thẻ của Hoắc Bắc Cảng, vốn dĩ cô định cầm thẻ của hắn đi tiêu xài, chính là lúc Hoắc Bắc Cảng đem cô đá xuống xe, đã nghiêm trọng cảnh cáo cô, nhất định không được cầm thẻ của hắn đi mua giày, mua cái gì cũng đều được, chính là không thể mua giày.

Nếu mua giày, vậy tiền đó hắn không trả, Mộ Sơ Tình mua thì liền tính là mượn của hắn.

Cái tên đàn ông bụng dạ hẹp hòi này, Mộ Sơ Tình cũng không có tiền trả cho hắn, liền thu lại tầm mắt, không nhìn nữa.

Mộ Sơ Tình cạn lời với Hoắc Bắc Cảng.

Hắn chấp nhất như thế, không cho cô mua giày, chính là sợ quẹt thẻ của hắn, đại biểu cho hắn tặng cho cô sao?

Sợ cô sẽ chạy trốn? Sợ hai người bọn họ sẽ chia lìa sao?

Mộ Sơ Tình nghĩ tới lúc đó khi cô còn học sơ trung*, nhìn thấy một quyển tiểu thuyết ngôn tình, còn rất để ý, mãnh liệt yêu cầu Hoắc Bắc Cảng không được tặng giày cho cô, bởi vì tặng giày liền đại biểu cho chia lìa, nếu như có người tặng cho người khác một đôi giày, liền đại biểu cho người đó sẽ rời xa anh ta, mang giày của anh ta, sẽ bỏ chạy.

Giày = chia lìa.

*sơ trung tương đương cấp 2 ở VN.

Cũng không biết có phải là kiên kỵ điều này hay không, cho nên Hoắc Bắc Cảng mới không cho cô mua giày.

Hoắc Bắc Cảng, còn biết sợ, biết kiên kỵ điều này sao?

Hắn sợ cô sẽ rời xa hắn sao?

Sợ cô sẽ bỏ chạy, cho nên mới làm chuyện ấu trĩ như thế?

Nhưng mà Hoắc Bắc Cảng à, anh có biết không? Tôi rất muốn chạy đó, muốn cách anh thật xa, tốt nhất là kiếp này cũng đừng gặp lại nhau.

Như vậy liền có thể không nghĩ tới.

...

Mộ Sơ Tình còn đang ngây ngốc, bị Hà Thục đẩy một, mới trở về hiện thực, phản ứng lại.

Hà Thục trách cứ cô một câu: "Mộ Sơ Tình, cô ngây ngốc làm cái gì? Tính tiền đi."

"Tôi?" Mộ Sơ Tình hoảng sợ, thấy Hà Thục nói thật, cô liền có chút sợ hãi. "Tôi đi tính tiền? Tôi trả tiền?"

Hà Thục miệng lưỡi sắc bén châm chọc Mộ Sơ Tình, từng câu từng chữ không lưu tình, "Yo, Mộ Sơ Tình, cô đây là tiếc tiền đúng không? Gả đến nhà của chúng tôi, ăn của chúng tôi, uống của chúng tôi, dùng của chúng tôi, tiêu tiền của chúng tôi, hiện tại tất cả những thứ cô có đều là con trai tôi cho cô, cho nên, cô tốn chút tiền thì xảy ra chuyện gì? Nuôi cô từ nhỏ cho đến lớn, ở trên người của cô, không tiêu nửa xu tiền?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 222


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 222 - Chương 222
https: //gacsach.com

"Bây giờ liền vong ơn bội nghĩa, không chịu trả tiền? Chiếc thẻ cô đang dùng, cũng là của con trai tôi chứ gì? Dùng thẻ của con trai tôi, lại không chịu trả tiền giúp mẹ nó, cô đúng là rất nhẫn tâm."

"Được, bác gái, bác cũng không cần phải nói nghiêm trọng như thế, tôi trả tiền, tôi dùng thẻ của con trai bác trả tiền, được chưa?"

Mộ Sơ Tình cũng lười phải để lỗ tai mình chịu đựng kh*ng b*, như thế này chẳng khác nào Đường Tăng niệm kinh, dù sao cũng là thẻ của Hoắc Bắc Cảng, cô liền quẹt thẻ cho mẹ hắn ta, cho hắn tận hiếu đạo.

Dù sao chỉ cần không tiêu tiền của cô, cô sẽ không tức giận.

Mộ Sơ Tình cứ như vậy móc chiếc thẻ bạch kim Hoắc Bắc Cảng cho mình ra, rồi mới đưa cho nhân viên bán hàng.

Ngay lúc này, Hà Thục bắt được tay Mộ Sơ Tình, không cho cô tính tiền.

Hà Thục nhìn chằm chằm chiếc thẻ trên tay Mộ Sơ Tình, vẻ mặt khiếp sợ, "Cái này, là con trai tôi cho cô?"

Mộ Sơ Tình nhìn thấy biểu cảm của bà ta, có chút không nói nên lời, còn không phải là một thẻ bạch kim bình thường sao? Cần gì phải làm như là gặp quỷ vậy?

Mộ Sơ Tình khẽ gật đầu, "Ừm Hoắc Bắc Cảng cho tôi."

Mộ Sơ Tình nói xong, ánh mắt Hà Thục nhìn Mộ Sơ Tình, ai oán càng ngày càng sâu, sâu hơn nhiều.

Mộ Sơ Tình không biết bà ta hỏi ngược lại như vậy là có ý gì, chính là đảo mắt suy nghĩ, bất kể cô làm cái gì, Hà Thục đối với cô sắc mặt đều không tốt, nên cô cũng chẳng thèm để ý.

Hà Thục buông tay, Mộ Sơ Tình đưa thẻ, tính tiền.

Hà Thục không có nói cho Mộ Sơ Tình, cái thẻ kia, kỳ thật chỉ có người nhà họ Hoắc mới có.

Thẻ của ngân hàng tư nhân Hoắc thị, phát hành đến thẻ bạch kim, chỉ có nhân tài của Hoắc gia mới có, mà chiếc thẻ Mộ Sơ Tình cầm kia, là thẻ của Hoắc Bắc Cảng, hạn mức bên trong là không giới hạn.

Hà Thục nghiến răng nghiến lợi hối hận, đứa con trai này của bà ta, thật đúng là hồ đồ mà, nếu như thật sự xuất phát từ mặt mũi, đưa thẻ cho Mộ Sơ Tình, tùy tiện đưa cái nào có hạn mức mấy trăm vạn không phải là được rồi sao? Làm gì lại đưa thẻ không giới hạn.

Thế này không phải là dung túng Mộ Sơ Tình phá sản, lấy tiền của con trai bà ta đi làm chuyện gì mờ ám sao?

Bất quá cũng liền chứng thực suy nghĩ trước đây của Hà Thục, bà ta cảm thấy, Mộ Sơ Tình ở bên con trai bà ta, hoàn toàn chính là bởi vì tiền của nó, vì tiền, vì danh tiếng của Hoắc gia!

Mộ Sơ Tình này, tâm địa thâm sâu, hiện tại có thể làm con trai bà ta lung lạc, một lòng với mình, có khi nào Mộ Sơ Tình dùng bùa chú gì đó mê hoặc con trai bà ta.

Sợ nhất là con trai bà ta, bị Mộ Sơ Tình đè đầu cưỡi cổ, vậy khổ rồi.

Mộ Sơ Tình không phải là một người dễ đối phó.

Hà Thục hiện tại càng tăng thêm cái ý niệm muốn đem Mộ Sơ Tình đuổi ra khỏi cửa.

Cái đồ nghiệp chướng này, sinh ra chính là đồ xui xẻo hại người.

...

Mộ Sơ Tình thanh toán cho Hà Thục mua rất nhiều đồ, cũng thanh toán cho bạn của bà ta rất nhiều đồ, cả đời này cũng chưa có khi nào ký tên không ngớt tay như hôm nay.

Hà Thục cơ bản chính là giống như muốn đem tất cả đồ đạc trong cái trung tâm này rinh hết về nhà, biết cô có tiền, cũng không thể để lãng phí như thế.

Đáng thương nhất chính là, Mộ Sơ Tình một đường đi theo sau Hà Thục, còn phải xách đồ cho bà ta.

Mộ Sơ Tình xách theo bao lớn bao nhỏ, đi theo sau lưng Hà Thục, trừng mắt nhìn Hà Thục rất nhiều lần.

Dù biết bà ta tìm cô là có âm mưu, lại bắt cô xách một đống đồ, giống như coi cô là người hầu vậy.

Mua quá nhiều đồ, Hà Thục đều là thấy cái nào quý là mua cái đó, đi dạo gần 2 tiếng đồng hồ, Mộ Sơ Tình dùng thẻ của Hoắc Bắc Cảng, quẹt hết gần một ngàn vạn*.

*10 triệu NDT tương đương 34,45 tỷ VNĐ. Mua cái đếu gì giữ vậy mụ kia?

Hơn một ngàn vạn đó, cả đời này Mộ Sơ Tình phỏng chừng đều không thể nhìn thấy nhiều tiền như thế, nhiều tiền như thế đổi bánh bao thịt ăn, có thể ăn đến no căng mà chết mất.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 223


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 223 - Chương 223
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình sợ nhất chính là Hoắc Bắc Cảng sẽ hiểu lầm cô.

Rốt cuộc cô tiêu của hắn gần một ngàn vạn, có thể nào hắn nghi ngờ cô ôm tiền chạy trốn hay không?

...

Hoắc thị, phòng hội nghị cấp cao.

Giang Thừa nhìn Hoắc Bắc Cảng đang nghe mấy cán bộ cấp cao báo cáo, vẫn luôn cúi đầu nhìn di động.

Giang Thừa cố tình rình coi, cậu ta vẫn luôn cảm thấy rất hứng thú với cuộc sống riêng tư của tổng giám đốc, cho nên lén rướng cổ, đi nhìn di động của Hoắc Bắc Cảng.

Kết quả, nhìn thấy không phải là tin nhắn tán tỉnh gì, càng không phải là mấy cái phim đen, hắn thế nhưng có thể ngồi nhìn tin nhắn trong di động của mình, đều là tin nhắn ngân hàng gửi tới, nhắc nhở hắn vào lúc nào, quẹt thẻ hết bao nhiêu tiền.

Hoắc Bắc Cảng xem cái này, xem khoảng gần nửa giờ.

Tổng giám đốc thật là nhập thần vậy...

Giang Thừa nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nhịn không được lắm miệng, lải nhải hỏi một câu, "Tổng giám đốc... Anh đây là?"

Hoắc Bắc Cảng cong môi cười khẽ, tâm tình nhìn rất tốt, hắn buông điện thoại xuống, nhìn chằm chằm Giang Thừa cái tên độc thân cẩu này, chẳng biết ân ái, chẳng biết yêu đương là gì này.

"Giang Thừa, tôi không biết độc thân cẩu như cậu có biết hay không, có đôi khi, nhìn vợ mình tiêu tiền, cũng là một thú vui." 1

"..." Anh biến đi!

...

Hà Thục nhân lúc Mộ Sơ Tình đi theo sau lưng mình, nhàn rỗi rất nhiều, đã gửi cho Hoắc Bắc Cảng một tin nhắn.

【 Con trai, bạn của mẹ nhìn thấy vợ con đang ở trong trung tâm thương mại, đi mua sắm cùng một người đàn ông, Mộ Sơ Tình không ngừng chi tiền cho người đàn ông kia, tiêu tiền không chớp mắt, không ngừng mua đồ xa xỉ cho tên kia. Hơn nữa ngay cả q**n l*t đàn ông loại đồ tư mật này, cũng mua cho người đàn ông kia, hai người thân mật, rất ái muội, thoạt nhìn, giống như là tình nhân đang yêu cuồng nhiệt. 】 2

Hà Thục gửi xong một tin, ngay sau đó, lại gửi thêm một tin nữa.

【 con trai, mẹ biết không có bằng chứng con sẽ không tin, mẹ cho con xem chứng cứ, lúc đó bạn của mẹ nhìn thấy, liền chụp lại ảnh lại, là ảnh của Mộ Sơ Tình cùng người đàn ông kia, rất thân mật, con xem đi là biết. 】

Hà Thục gửi tin nhắn đi, sau đó kèm theo một bức ảnh, là ảnh chụp cận cảnh, cho nên Mộ Sơ Tình và người đàn ông kia đều có.

Bức ảnh kia, chính là Mộ Sơ Tình cười ôn nhu với người đàn ông kia, góc độ chụp là cố ý, ở góc độ nào đó xem ra, hai người rất là thân mật.

Người đàn ông kia, là do Hà Thục tìm tới, da trắng, nhìn bộ dạng trông trắng trẻo đẹp trai, nhìn thư thái đúng là một tên thư sinh.

Cái anh chàng thư sinh kia chỉ là hỏi Mộ Sơ Tình, hỏi cô, cùng là phụ nữ thì thích nội y kiểu dáng gì, sắp tới ngày kỷ niệm một năm ngày cưới, anh ta muốn mua nội y tặng vợ.

Mộ Sơ Tình bởi vì đã từng làm quản lý khách sạn, cho nên đều cười dịu dàng với người khác, người đàn ông kia hỏi cô, cô cũng không thể bày ra bộ mặt khóc đưa tang chứ, cho nên cô mới ôn nhu cười, nói với người đàn ông kia: "Tôi không biết sở thích của vợ anh, cũng không hiểu biết lắm về mấy thứ này, anh hỏi nhân viên cửa hàng ở đây đi, bọn họ có thể cho anh ý kiến."

Người đàn ông kia cười cười nói cám ơn cô, rồi mới rời đi.

Không có nói thêm bất cứ điều gì.

Cố tình bối cảnh của hai người, chính là q**n l*t nam lại ở phía trên, cho nên, thoạt nhìn liền giống như hai người đang chọn lựa q**n l*t nam, cười ngọt ngào.

Hà Thục nhìn bức ảnh kia, cười âm hiểm, bức ảnh này, cam đoan có thể phá hư tình cảm của bọn họ, khiến Hoắc Bắc Cảng hoàn toàn thất vọng với Mộ Sơ Tình.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 224


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 224 - Chương 224
https: //gacsach.com

Vốn dĩ Mộ Sơ Tình cũng không phải người tốt lành gì, bà ta xem như thay trời hành đạo, giải quyết cái thứ xui xẻo kia, không để cho con trai bà ta bị Mộ Sơ Tình liên luỵ mà gặp phải tai họa.

Hà Thục không chờ được Hoắc Bắc Cảng trả lời, nhưng vẫn không ngừng, tiếp tục gửi tin nhắn cho hắn.

【 Mẹ đã sớm nói Mộ Sơ Tình kia, không phải một đứa tốt lành gì, hiện tại đã kết hôn với con, còn lả lơi ong bướm như thế, cho con leo tường. Hiện tại hối hận còn kịp, nhân lúc còn sớm cách xa cô ta đi, cô ta gả cho con chính là vì ham tiền của con. 】

Đến khi toàn bộ tin nhắn được gửi thành công, Hà Thục mới đem điện thoại bỏ lại vào trong túi xách.

Kỳ thật Hà thục tính toán đối phó Mộ Sơ Tình, nói cho Hoắc Bắc Cảng, kỳ thật Mộ Sơ Tình chỉ là ham tiền tài của hắn mới cùng ở bên nhau.

Tiêu hết một đống tiền như thế, còn có một tên thư sinh ái muội đi cùng, cái này Hà Thục muốn xem Mộ Sơ Tình giải thích như thế nào, cái này đúng là hết đường chối cãi.

...

Mộ Sơ Tình xách đồ đi tới trước mặt Hà Thục, Hà Thục bản mặt cứng đơ, khẩu khí điêu ngoa, thái độ giống như là đối với hạ nhân, "Cô xách đồ đi đưa cho bọn họ, rồi mới xách đồ của tôi, cùng tôi đến một nơi."

Mộ Sơ Tình hiện tại toàn thân bởi vì xách theo đống đồ kia mà rã rời, đặc biệt là cánh tay, mỏi sắp rớt ra, nghe Hà Thục nói, cô có cảm giác không thích hợp, không muốn đi, cho nên lạnh mặt, thái độ bực bội, "Đi đâu?"

Hà Thục không có trả lời thẳng, chỉ là tùy ý giải thích, "Cô đi theo tôi tới đó là được. Dù sao cũng sẽ không bán cô, cô cũng chẳng đáng mấy đồng."

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Mộ Sơ Tình đi theo Hà Thục đến một nơi rất hẻo lánh, ở chỗ hẻo lánh đó có một miếu cổ.

Hà Thục kéo tấm màn ra, đi vào bên trong, bên trong tối đen, chiếu sáng chỉ là mấy cây đèn để trên bàn thờ, ánh đèn leo lắc màu đỏ sậm.

Bên trong vách tường đầy ẩm mốc, trần nhà bám đầy mạng nhện, một chỗ rất dơ, Mộ Sơ Tình đi vào liền hít vào một miệng đầy tro.

Cảnh tượng thoạt nhìn, âm u lạnh lẽo, Mộ Sơ Tình thậm chí còn cảm giác có cái gì đó ở xung quanh mình, cứ bay tới bay lui, lạnh lẽo đáng sợ.

Mộ Sơ Tình có chút luống cuống, Hà Thục sẽ không g**t ch*t cô, vứt ở chỗ này đó chứ, cái nơi này thật vắng vẻ hẻo lánh, đoán chừng có chết cũng sẽ không có ai biết.

Mộ Sơ Tình nhìn Hà Thục ở bên cạnh, Hà Thục vẻ mặt chờ mong nhìn chằm chằm vào cái ghế ở giữa kia, ánh mắt âm độc.

Mộ Sơ Tình khó chịu nghẹn một ngụm nước bọt, thật cẩn thận hỏi Hà Thục: "Bác gái, bác dẫn tôi tới đây làm cái gì? Chỗ này là chỗ nào?"

Hà Thục trừng mắt liếc cô một, ánh mắt sắc bén, "Câm miệng, nơi thần thánh, ai cho phép cô ầm ĩ như thế! Yên tâm chờ đại sư ra đây."

Đại sư?

Cái quỷ gì vậy!

Mộ Sơ Tình ở chỗ này, cùng Hà Thục đợi gần một tiếng đồng hồ sau, mới có một người phụ nữ, từ bên trong đi ra.

Người phụ nữ kia mặc một chiếc váy dân tộc đặc biệt dài, vây kín cả người, trên đầu còn quấn một khăn, che đi hết nửa khuôn mặt, trên ấn đường bà ta điểm một nốt chu sa, kẻ mắt rất đậm, xung quanh hai mắt hoàn toàn là màu đen, cũng không biết là do kẻ mắt, hay là mấy ngày nay bà ta không có ngủ, quầng thâm quanh mắt đều đã đen thui.

Chỉ cần thấy được nửa khuôn mặt, Mộ Sơ Tình đều bị ánh mắt đáng sợ của người này dọa.

Người phụ nữ này, có vẻ như không bình thường cho lắm.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 225


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 225 - Chương 225
https: //gacsach.com

Cố tình người phụ nữ kia đi đến trước mặt Hà Thục, Hà Thục còn đoan trang không dám qua loa, cúi đầu khom lưng với cô ta.

Hà Thục ngữ khí nịnh hót, nịnh bợ nói: "Chào Đại sư."

Mộ Sơ Tình nghe thấy cái ngữ khí này, hơn nữa nhìn thấy người phụ nữ kia, ít nhiều cũng liền đoán được một chút, lúc này cô không nhịn xuống được, kinh ngạc nhìn Hà Thục, vẻ mặt khiếp sợ, "Bác gái, bác tìm bà đồng?"

Lời cô nói, làm Hà Thục cùng với người phụ nữ kia liền lạnh mặt.

Hà Thục cho rằng cô có ý xấu, duỗi tay đi véo cánh tay cô một, dùng sức mà véo. Làn da Mộ Sơ Tình vốn dĩ rất trắng, bị Hà Thục véo như vậy, liền bầm tím ngay tức khắc.

Hà Thục sợ đắc tội với cô ta, chỉ trích Mộ Sơ Tình: "Cô đang nói cái gì vậy? Cái gì gọi là bà đồng? Người ta là đại sư, đạo hạnh rất cao, cái đồ quê mùa, cái gì cũng không biết, ngoan ngoãn câm miệng lại cho tôi!"

Cái người gọi là đại sư kia lại cười một tiếng, thái độ không để bụng, tươi cười, nói "Không sao, vị tiểu thư này nói cũng không sai, đối với mấy người ngoài nghề, thoạt nhìn tôi đích xác như là một bà đồng."

Mộ Sơ Tình... 囧.

Hà Thục mang cô tới đây làm cái gì?

Tìm bà đồng, lại hoài nghi cô là thiên sát cô tinh có vấn đề, cho nên định tìm bà đồng diệt trừ cô.

Mộ Sơ Tình chính là đang cân nhắc muốn tìm cái lấy cớ rời đi hay không, Hà Thục lại kéo tay cô, không cho cô đi, "Cô đi cái gì? Đều đã tới đây, để đại sư nhìn xem trên người của cô cái mệnh cách thiên sát cô tinh kia có xảy ra tai họa gì hay không, hiện tại cô đã gả cho con trai tôi, tôi phải vì con mình mà suy xét. Nếu như cô sẽ khắc chết con trai tôi thì làm sao bây giờ, đại sư bên này vì cô nghĩ cách, không khéo có thể thay đổi được mệnh cách của cô đi."

Mộ Sơ Tình dở khóc dở cười, có thể thay đổi mệnh cách, loại chuyện này chắc là phải đầu thai trọng sinh đi?

Mộ Sơ Tình muốn rời đi, đã bị Hà Thục cưỡng chế kéo đến chỗ cái ghế giữa miếu.

Mộ Sơ Tình ngồi xuống, cái ghế dựa tự động kia liền lòi đâu ra mấy cái dây quấn lấy cô, tự động đem cô trói lại.

Công nghệ cao như thế.

Cái bà đồng kia bỗng nhiên lấy ra một món đồ, được đặt trong một chiếc túi màu đen, kết quả cái bà đồng đó mở chiếc túi màu đen ra, bên trong là một quả cầu thủy tinh.

Mộ Sơ Tình lập tức muốn vỗ đùi, nói với cô ta là bà đồng à, trên tivi người ta đều diễn như thế.

Cái quả cầu thủy tinh kia được giơ ra trước mặt Mộ Sơ Tình, bà đồng sờ sờ lên quả cầu thủy tinh, s* s**ng mấy, Hà Thục nhìn biến hóa bên trong quả cầu thủy tinh.

Hà Thục nhìn thấy đồ vật hiện ra bên trong quả cầu thủy tinh, liền hoảng sợ, "Đại sư, đây là cái gì?"

Vì sao Mộ Sơ Tình ở trong quả cầu thủy tinh hiện ra chính là một con Bạch Cốt Tinh, Hà Thục tiến đến trước quả nhìn xem, bà ta không có gì hết, đại sư còn hiện ra một tượng phật. 1

Kết quả Mộ Sơ Tình biểu hiện ra dọa sợ Hà Thục, tim đập loạn xạ không ngừng.

Mộ Sơ Tình này, không phải là yêu ma quỷ quái cái gì đó chứ.

Mộ Sơ Tình nhìn hai bọn họ có biểu tình muôn màu muôn vẻ như thế, cô cũng tò mò, bên trong quả cầu thủy tinh cô là cái gì, cô muốn chống chân rướng người nhìn một, chính là bị trói rất chặt, không cách nào nhìn được.

Bà đồng vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Hà Thục, không nói gì, mấp máy môi dưới rồi lại nhìn Mộ Sơ Tình, sau đó thoáng nói với Hà Thục: "Hoắc phu nhân, bà theo tôi, chúng ta đi ra ngoài kia nói đi."

Hà Thục cảm thấy chuyện này không thích hợp, đi theo đại sư đi ra ngoài.

Mộ Sơ Tình bĩu môi, thần thần bí bí làm cái gì, cái bà đại sư này trông còn trẻ, thậm chí cô có cảm giác cái bà đồng này, giống như là đã từng quen biết...
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 226


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 226 - Chương 226
https: //gacsach.com

Hà Thục đi theo bà đồng kia, hai người đi tới phòng trong.

Hà Thục nhìn thấy Mộ Sơ Tình không có ở bên trong, phòng này cũng chỉ có bà ta và đại sư, liền không nhịn được tò mò trong lòng, nhanh chóng đi hỏi đại sư, sốt ruột đến độ luống cuống, "Đại sư, cô nhanh nói cho tôi nghe một chút đi, vừa rồi là như thế nào? Vì sao Mộ Sơ Tình ở bên trong quả cầu, tôi nhìn thấy là Bạch Cốt Tinh, tồn tại một đống bạch cốt, mặt lại là Mộ Sơ Tình, mà tôi lại không có gì, đây không phải là nói Mộ Sơ Tình là cái loại này đó chứ?"

Bà đồng cười cười, mời Hà Thục ngồi xuống, rồi mới đưa cho bà ta một tách trà, "Cố phu nhân, trước tiên bà đừng có gấp, bà uống chén nước trà cho bình tĩnh lại đã, từ từ tôi sẽ nói cho bà chuyện kia một chút."

Hà Thục sốt ruột nhận lấy tách trà kia, cứ như vậy, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chén trà trừ bỏ hương vị lá trà ra, không có bất kỳ cái mùi vị gì.

Bà ta tiếp theo lại uống thêm mấy ngụm, sau đó mới thôi, bây giờ bà đồng mới mở miệng giải thích: "Hoắc phu nhân, kỳ thật chuyện này giống như dự đoán và suy nghĩ của bà, Mộ Sơ Tình kia, thật là yêu nghiệt chuyển thế."

"Thật sao?" Hà Thục bị dọa làm tay run run, "Là yêu quái gì? Có thể xảy ra vấn đề gì hay không? Con trai tôi kết hôn với cô ta, cháu nội cũng là cô ta sinh, làm sao bây giờ, không xong rồi, cháu nội tôi sẽ không phải là yêu nghiệt chứ."

Hà Thục đang ngồi bỗng bật dậy, nhấp nhổm bất an.

Bà đồng đi qua, sờ sờ tay bà ta, "Hoắc phu nhân, bà phải bình tĩnh một chút, nghe tôi nói, tuy rằng Mộ Sơ Tình là yêu nghiệt chuyển thế, chính là tôi cũng là đạo hạnh cao thâm hơn người, cái kẻ hèn yêu nghiệt này tôi có cách giải quyết, phu nhân đừng sốt ruột."

Hà Thục nghe thế liền bình tĩnh xuống, đích xác, vừa rồi ở trong quả cầu thủy tinh,bà đồng hiện ra hình ảnh, là một bức tượng Phật lớn.

Thật sự như những người đó nói như vậy vị đại sư này, thật sự rất lợi hại, là thần tiên chuyển thế.

Mộ Sơ Tình cô ta... Không chỉ là thiên sát cô tinh, thế nhưng còn là một yêu quái.

Cô ta quấn lấy con trai bà ta, nhất định là có ý đồ.

"Đại sư à, hiện tại tôi không có cách nào, tôi chỉ có thể dựa cô, cô nói cho tôi nghe một chút, rốt cuộc là có cách nào có thể giải quyết cái tên yêu quái bên ngoài kia." Hà Thục trong lòng còn sợ hãi hỏi. "Đúng rồi, cái tên yêu quái chuyển thế ở trên người Mộ Sơ Tình, đây là vì cái gì? Vì cái gì lại quấn lấy con trai tôi?"

Bà đồng nhìn Hà Thục, thần bí cười cười, sau đó giải thích thật huyền bí: "Yêu quái vô pháp dựa vào chính mình tu luyện mà thành tiên, trừ phi có thể hấp thụ dương cương chi khí tinh hoa, chỉ cần hấp thụ đủ tinh hoa, liền có thể đắc đạo thành tiên. Rất nhiều tiểu yêu quái, đều sẽ lựa chọn biện pháp thành tiên như vậy, Mộ Sơ Tình chính là một trong số đó, đầu thai là Mộ Sơ Tình, câu dẫn con của bà, sau lưng hút dương cương tinh hoa của con trai bà, đừng nhìn hiện tại con trai bà không có vấn đề gì, kỳ thật cậu ta đã bị hút hết rất nhiều tinh hoa, nếu như không tiêu diệt Mộ Sơ Tình, có thể con trai bà đã không còn."

Bà đồng giải thích, hoàn toàn làm Hà Thục mắc mưu, Hà Thục nghe như thế, sắc mặt liền trắng bệch ra, tay chân phát run, ớn lạnh.

Bà đồng nhân cơ hội móc ra một lọ nước, đưa cho Hà Thục, "Bất quá Hoắc phu nhân, bà đừng sốt ruột, mọi việc đều có biện pháp giải quyết. Bà nhớ kỹ những gì tôi nói. Bà chờ đến đêm trăng tròn, hãy đem cái này yểm ở sau gáy Mộ Sơ Tình, rồi mới trói chặt cô ta lại, không được để cô ta nhúc nhích, lại đem lọ nước thánh này tưới ở trên người Mộ Sơ Tình, chờ nửa giờ, chờ đến khi cô ta tan thành cát bụi, tự nhiên linh hồn cô ta liền sẽ hồn phi phách tán, sẽ không quấn lấy con trai bà."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 227


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 227 - Chương 227
https: //gacsach.com

Hà Thục run sợ, không dám, bà ta có chút nhát gan cự tuyệt, "Nhưng mà... Đây là giết người đấy. Giết người là phhhhải chịu trách nhiệm trước pháp luật, tôi... Không dám."

Bà đồng lắc đầu, tiến thêm một bước một dụ hoặc Hà Thục mắc mưu, "Không phải vậy, Hoắc phu nhân, cái này không phải làm thân thể cô ta chết, đây là làm linh hồn của cô ta chết, chính là kẻ bám vào trên người Mộ Sơ Tình, linh hồn cô ta chết đi, như vậy cô ta sẽ không tàn hại đến con trai bà, sau khi linh hồn chết đi, thân thể có thể lưu lại một ngày, sau đó sẽ tự mình lựa chọn biện pháp cực đoan giải quyết sinh mệnh chính mình, đến lúc đó bên ngoài biết đến chỉ là cô ta tự sát chết, sẽ không ngờ vực đến trên đầu Hoắc phu nhân đây."

Hà Thục cũng không biết bản thân xảy ra chuyện gì, thế nhưng rất nghe lời bà đồng đó nói, liền như thế, cầm lấy cái lọ nước thánh kia.

Lúc bà ta định rời đi, bà đồng đó vỗ vỗ bả vai bà ta, nhỏ giọng nói: "Bà không cần sợ cô ta, hiện tại cô ta là hình người, không đến đêm trăng tròn, vô pháp biến thành yêu quái, cho nên đối với bà không có bất kì lực sát thương gì cả, bà cũng không cần sợ cô ta, cô ta sẽ không làm gì bà. Không cần sợ hãi làm cô ta nhìn ra được sơ hở gì, hiện tại không thể đem chuyện tôi nói với bà truyền ra ngoài, tránh cho cô ta bỏ chạy."

Hà Thục gian nan nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Nhìn bóng dáng Hà Thục rời đi, cái bà đồng kia cười tươi vẻ mặt thích ý.

Trong cái vẻ thích ý đó, lại mang theo một sự âm hiểm độc ác.

...

Mộ Sơ Tình chờ Hà Thục đi ra mới có thể mở trói.

Kết quả cái gì cũng đều không có, hai người bọn họ nói cô cái gì, Mộ Sơ Tình cũng không biết.

Bất quá, thật sự một chút hứng thú cô cũng đều không có, không muốn biết bản thân bị bọn họ nói thành cái dạng gì một chút nào.

Chỉ là đau lòng xót tiền của Hà Thục, khẳng định là bị cái bà đồng kia hố một đống, rốt cuộc cái bà đồng này là thần thánh phương nào, giỏi giả thần giả quỷ muốn lừa Hà Thục tin vào mấy loại chuyện này.

Mộ Sơ Tình cảm giác được trên đường trở về, Hà Thục vẫn luôn duy trì khoảng cách với cô, thật giống như sợ cô sẽ ăn thịt bà ta không bằng, thật hết biết nói gì luôn.

Thịt bà ăn ngon sao?

...

Chờ đến khi Mộ Sơ Tình với Hà Thục rời đi, sau đó bà đồng kia ở trong đại miếu, bỏ khăn che mặt đi, lộ ra gương mặt mình.

Sau đó, quả cầu thuỷ tinh để ở một bên, lúc này cũng biến hóa thành thứ ban đầu.

Quả cầu thủy tinh biến thành Lang Dạ, Lang Dạ ôm bụng mình, cười lăn cười bò không ngừng được.

Diện mạo Lang Dạ, vốn là vẻ ngoài yêu nghiệt, cười đẹp đủ để khuynh quốc khuynh thành.

Hiện tại hắn không bận tâm cười không ngừng, thoạt nhìn, giống như một cô dâu nhỏ kiều mị, khiến người ta hận không thể nâng niu hắn.

Nhung An bỏ đi khăn che mặt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lang Dạ. Lang Dạ cười ha ha không yên, "Ha ha ha, ta cười chết mất, phàm nhân bọn họ thật đúng là đủ ngu ngốc, thế nhưng tin vào chuyện này, ngươi vừa rồi có nhìn thấy Hà Thục kia hay không, nghe được những lời yêu ma quỷ quái này, bị dọa cho hồn phách không còn. Khó trách tinh thần cái đám phàm nhân bọn họ như thế, cũng không phải không có đạo lý, dụ dụ dỗ dỗ như thế liền bị lừa, người này chỉ số thông minh đúng là không có, dễ đối phó như thế, ta cảm thấy không có thỏa mãn."

Nhung An trừng mắt nhìn hắn liếc một, cảnh cáo hắn, "Cười đủ chưa? Ngươi rất cao hứng sao?"

Lang Dạ lập tức dừng miệng, đi tới trước mặt Nhung An, làm nũng đem lông xù xù trên đầu cọ xát bả vai cô ta, "Lang Dạ không cười, chủ nhân đừng nóng giận."

Nhung An bực bội hất tay hắn ra, "Đừng chạm vào ta."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 228


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 228 - Chương 228
https: //gacsach.com

Lang Dạ thu tay về, nhìn Nhung An, ủy khuất mấp máy môi, muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn là không nói ra.

Ánh mắt hắn đáng thương hề hề giống như mắt nai, lấp lánh nước lại vô tội.

Tóm lại, người khác nhìn đến, sẽ bị hắn thu hút.

...

Hoắc Bắc Cảng liên tiếp nhận được rất nhiều tin nhắn, đều là tin nhắn mẹ hắn gửi qua, còn có thêm một tin MMS.

Ah, cái tin nhắn MMS kia thật lợi hại nha, Mộ Sơ Tình cười với người đàn ông khác.

Từ khi hắn cùng Mộ Sơ Tình trải qua chuyện 5 năm trước, từ đó Mộ Sơ Tình đều không có cười với hắn nữa.

Tươi cười sáng lạn, chính là, ở trong mắt hắn tại sao lại chói mắt đến như thế chứ?

Hơn nữa, hai người còn cùng nhau mua q**n l*t, món đồ thân mật như thế.

Mộ Sơ Tình còn không có mua q**n l*t cho hắn, cái loại đồ thân mật như thế đâu.

Giang Thừa cảm thấy tổng giám đốc cầm điện thoại, cúi đầu chăm chú, à không, thích chơi di động, nhìn di động, luôn nhìn chằm chằm vào di động.

Hoắc Bắc Cảng nhận được mấy cái tin nhắn, sau đó liền nhìn chằm chằm di động nhìn không rời mắt, Giang Thừa rất hứng thú với cuộc sống riêng tư của Hoắc Bắc Cảng, lại trộm suy nghĩ xem.

Chính là Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên phẫn nộ đem điện thoại ném lên trên bàn, cặp mắt cao ngạo nhìn Giang Thừa, cười lạnh hỏi một câu: "Giang Thừa, cậu cảm thấy bức ảnh này có phải là photoshop hay không?"

Giang Thừa nhìn bức ảnh kia một chút, cả người chấn động, đau lòng cho tổng giám đốc...

Trên đỉnh đầu bị chụp một chiếc mũ xanh to như thế, có thể không đau lòng sao?

Giang Thừa không mở miệng nói chuyện, sợ k*ch th*ch tổng giám đốc.

Hoắc Bắc Cảng lãnh đạm ý cười ngưng ở trong miệng.

...

Mộ Sơ Tình trở về đã là hơn 9 giờ tối.

Hoắc Tiểu Bao trên đường về đã gọi cho Mộ Sơ Tình một cuộc điện thoại, trong điện thoại, ủy khuất cực kỳ, "Mộ Sơ Tình, mẹ còn chưa trở về, là muốn nhìn con đói chết sao? Đến bây giờ con còn chưa có ăn cơm được không?"

Mộ Sơ Tình hoảng sợ, đau lòng cực kỳ, "Người làm trong nhà nấu cơm, con như thế nào lại không ăn hả?"

Hoắc Tiểu Bao bên kia chơi xấu.

"Ăn không vô! Không thích ăn! Con chỉ thích ăn cơm mẹ nấu! Mẹ không trở về, hiện tại con liền lấy roi mây ra."

Mộ Sơ Tình cho rằng Hoắc Tiểu Bao muốn đánh cô, vì thế lập tức thỏa hiệp xin lỗi, "Đừng, Tiểu Bao đại nhân tha mạng, đừng đánh ta, ta sai rồi."

"Con không đánh mẹ, con đánh Hoắc Bắc Cảng, cái đồ thiếu dạy bảo này!"

"... Ah, vậy con tiếp tục lấy đi, tốt nhất là đánh chết hắn."

"..." Hoắc Tiểu Bao khóe miệng run rẩy một chút, nhìn Hoắc Bắc Cảng trước mặt nó cũng đang run rẩy, nó thật sự không nói nên lời.

Hoắc Bắc Cảng cầm trong tay chính là chiếc Macbook phiên bản mới nhất của Apple, là món đồ tâm niệm của Hoắc Tiểu Bao, Hoắc Tiểu Bao khát vọng cái Macbook này để chơi game từ lâu rồi, cho nên bị Hoắc Bắc Cảng cầm lấy uy h**p như vậy, nó liền thỏa hiệp gọi điện thoại cho Mộ Sơ Tình, nói mình đói bụng, mau trở về nấu cơm.

Kỳ thật người đói, làm gì có thể là nó chứ.

Còn không phải cái lão già Hoắc Bắc Cảng ở trước mặt nó sao, cái tên đàn ông làm ra vẻ này, đầu bếp khách sạn năm sao nấu cơm cho hắn, chính là không ăn, cũng không ăn lấy một miếng, liền nói thẳng không thể ăn, thiếu chút nữa ngay cả siêu cấp khó ăn cũng nói ra, chính là muốn ăn cơm Mộ Sơ Tình nấu.

Chính là hiện tại đã là mấy giờ rồi, Mộ Sơ Tình này ở bên ngoài bận rộn phong hoa tuyết nguyệt còn chưa chịu về, Hoắc Bắc Cảng lại không kéo mặt già của mình ra gọi điện thoại hỏi Mộ Sơ Tình có về hay không, cho nên mới giở trò ra như thế.

Uy h**p Hoắc Tiểu Bao gọi điện thoại kêu Mộ Sơ Tình trở về, Mộ Sơ Tình không phải là nghe lời Hoắc Tiểu Bao nhất sao?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 229


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 229 - Chương 229
https: //gacsach.com

Cho nên mới nói, không sợ bị đàn ông quấy rối, sợ nhất là Hoắc Bắc Cảng xuất hiện bất ngờ.

Mộ Sơ Tình ở bên kia nhìn nhìn đồng hồ, nghĩ thầm giờ này siêu thị còn bán đồ ăn, cô muốn đi siêu thị mua ít đồ ăn cho Tiểu Bao.

"Vậy được, Tiểu Bao, bây giờ Sơ Tình liền đi mua đồ ăn cho con, chờ mẹ nửa tiếng, trở về liền nấu cơm cho con." Mộ Sơ Tình nói xong liền định ngắt điện thoại, Hoắc Tiểu Bao đột nhiên kêu cô.

"Sơ Tình, hiện giờ mẹ đang ở đâu vậy?"

"Mẹ ở giao lộ bên này."

"Trùng hợp thật, Hoắc Bắc Cảng vừa rồi gọi điện cho con, hắn nói, hắn cũng ở giao lộ."

Hoắc Tiểu Bao đáp một câu, sau đó nhìn Hoắc Bắc Cảng đang ở trước mặt, cho một cái ánh mắt.

Hoắc Bắc Cảng lập tức cầm lấy chìa khóa xe rời khỏi nhà, lái xe chạy như bay đến giao lộ.

Tất cả các cuộc hội ngộ trên thế giới này, đều là do có chủ mưu từ lâu có phải không!

"... Trùng hợp vậy sao?" Khoé miệng Mộ Sơ Tình run rẩy một chút, "Nhưng mà Tiểu Bao, không phải trước nay con đều không thích nói chuyện điện thoại với Hoắc Bắc Cảng, nói là nói chuyện với hắn, ảnh hưởng đến khí chất của con sao? Bây giờ lại nói chuyện, hai người nói chuyện gì?"

Hoắc Tiểu Bao vẻ mặt không đổi nói tiếp: "Đàn ông sao, luôn luôn có chung đề tài. Tỷ như hôm nay "Độc thân cẩu" tè lên giày của hắn, là con chỉ thị."

Mộ Sơ Tình: "..."

Cục cưng à, con thật là tuyệt vời!

...

Mộ Sơ Tình nói vài câu với Hoắc Tiểu Bao, sau đó liền cúp máy, cô nhìn nhìn cái giao lộ cũng không có nhìn thấy tăm hơi Hoắc Bắc Cảng đâu.

Xác định hắn đang ở giao lộ sao?

Không thể nào, mỗi lần Hoắc Bắc Cảng lái xe đều là loại xe kiểu cách không chịu được, phù hợp với khí chất của hắn, lúc này nếu như hắn xuất hiện, cô khẳng định có thể biết được cái nào là xe của hắn, chính là lại không có mà.

Mộ Sơ Tình đang nghĩ tới có nên gọi điện cho Hoắc Bắc Cảng, xem hắn ở đâu hay không.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lái xe chạy về phía cô, drift xe xoay một vòng hoàn mỹ dừng trước mặt cô.

Tim Mộ Sơ Tình khống chế không được đập loạn lên.

Hoắc Bắc Cảng dừng xe, rồi mới hạ cửa kính xe xuống.

Là mặt Hoắc Bắc Cảng, là khí chất của hắn.

"Lên xe."

Hắn lạnh như băng hạ lệnh một câu, đem Mộ Sơ Tình kéo về lại hiện thực.

Mộ Sơ Tình cạn lời trợn trắng mắt, sau đó lên xe, ngồi vào chỗ ghế phụ.

Hoắc Bắc Cảng bắt đầu lái xe, cũng không hỏi cô muốn đi đâu, phỏng chừng Tiểu Bao đã nói với hắn một lần rồi.

...

Hai người đến trung tâm thương mại, Hoắc Bắc Cảng ngừng xe, sau đó Mộ Sơ Tình đi theo hắn vào trong thang máy dưới hầm để xe lên lầu một là siêu thị.

Thức ăn tối, đa số người khác đều đã chọn hết rồi, cho nên Mộ Sơ Tình đi đến quầy rau quả, vừa xem qua vừa chọn lựa mấy món.

Cô cầm lấy một quả dưa chuột, rồi hình như thấy được ánh mắt Hoắc Bắc Cảng quả thực chính là không muốn người khác biết.

Mộ Sơ Tình cảm giác quả dưa chuột trước mặt quá mức tà ác, cho nên Mộ Sơ Tình yên lặng buông quả dưa chuột trong tay xuống.

Rồi cô bắt đầu lấy cà rốt.

Cảm thấy có thể làm canh sườn hầm cà rốt, thế là bỏ ngay cà rốt vào trong xe đẩy, Hoắc Bắc Cảng nhíu mày, lấy cà rốt trong xe cô ném ra.

Mộ Sơ Tình lập tức nổi giận, phồng quai hàm lên, bức xúc nhìn Hoắc Bắc Cảng, "Anh lấy cà rốt của tôi làm gì."

Hoắc Bắc Cảng nhíu mày, vẻ mặt đứng đắn giải thích: "Tôi không thích ăn cà rốt, cái mùi đó thật ghê tởm."

Mộ Sơ Tình tức không chịu được, muốn dậm chân, "Anh thích ăn hay không thì liên quan gì đến tôi? Cũng không phải mua cho anh, tôi làm cho Tiểu Bao."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 230


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 230 - Chương 230
https: //gacsach.com

Đại khái là bởi vì bị Mộ Sơ Tình vạch trần hay là vì cái gì khác, Hoắc Bắc Cảng trong nháy mắt hiện lên một tia chột dạ.

Nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình ánh mắt căm hận, hắn liền khôi phục lại vẻ bình thường.

Tiếp tục bậy bạ: "Tiểu Bao nói nó không thích ăn cà rốt."

Mộ Sơ Tình xấu hổ: "... Ai nói Tiểu Bao không thích ăn? Tiểu Bao thích nhất chính là cà rốt biết không?"

"Tôi nói. Vừa rồi Tiểu Bao gọi điện thoại cho tôi, dặn đi dặn lại kêu tôi đừng mua cà rốt, nó muốn ói." Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt bình tĩnh, trên mặt nhìn không ra bất kì cái gì là chột dạ.

"..." Anh giỏi lắm.

Mộ Sơ Tình từ bỏ cà rốt, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên đem quả dưa chuột lúc nãy Mộ Sơ Tình thả xuống, cầm lấy đặt vào trong xe đẩy.

Mộ Sơ Tình bị sốc, hoàn toàn nhìn không ra Hoắc Bắc Cảng thích ăn dưa chuột.

"Hoắc Bắc Cảng, thế nhưng anh lại thích ăn dưa chuột!"

Hoắc Bắc Cảng đôi mắt sâu như biển nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, lườm cô, "Không phải cô thích sao?"

Mộ Sơ Tình: "...!"

...

Cứ như vậy cùng Hoắc Bắc Cảng đẩy xe đẩy đi vòng quanh siêu thị, cái cảnh tượng chọn đồ này, làm Mộ Sơ Tình trong nháy mắt cảm thấy hai người bọn họ là một cặp vợ chồng thật ân ái, sắp nửa đêm không có việc gì làm nên đi siêu thị.

Nam thần biến thành chồng, dễ dàng ở chung như thế cũng chính là chuyện trong nháy mắt.

Mộ Sơ Tình chưa từng có ảo tưởng đến một ngày như thế, Hoắc Bắc Cảng lãnh đạm cao ngạo như thế, thế nhưng chịu đi đến siêu thị cùng cô, còn giúp cô đẩy xe đẩy.

Thế nhưng cô còn tưởng rằng hai người bọn họ là vợ chồng thật sự.

Hai người bọn họ là vợ chồng cái gì chứ, tình cảm không có, sinh hoạt vợ chồng không có, ngay cả ân ái một mặt cũng đều không có.

Có đôi khi cô cảm thấy, hai người bọn họ càng giống như hai người xa lạ lãnh giấy kết hôn.

Kết hôn đối với cô mà nói có cái gì tốt?

Đại khái chính là, quan hệ với Hoắc Bắc Cảng không có như trước kia căng thẳng như vậy, Hoắc Bắc Cảng không có như trước kia chán ghét cô như vậy.

Cô và Hoắc Bắc Cảng, đại khái chính là từ kẻ thù biến thành người xa lạ đi.

Chẳng qua... Hiện tại Mộ Sơ Tình muốn b*p ch*t Hoắc Bắc Cảng cái tên mặt dày đáng ghét lại không biết xấu hổ này!

Mộ Sơ Tình chọn đồ ăn, chọn cải rổ, Hoắc Bắc Cảng lãnh đạm chỉ trích cô: "Không cần cái này, Tiểu Bao không thích ăn!"

Rồi lại đem rau cải của cô thả lại quầy rau.

Mộ Sơ Tình chọn đậu cô-ve, rồi thì Hoắc Bắc Cảng tiếp tục đem đậu cô-ve thả lại, lý do vẫn là: "Không cần cái này, Tiểu Bao không thích ăn!"

Mộ Sơ Tình nhịn hắn, chọn cải thảo, Hoắc Bắc Cảng tiếp tục, "Không cần cái này, Tiểu Bao không thích ăn!"

Cô muốn mắng người, là Tiểu Bao không thích ăn, hay là anh không thích ăn?

Mộ Sơ Tình trực tiếp buông tay không để ý tới, trợn mắt giận dữ nhìn Hoắc Bắc Cảng, tức giận "Vậy anh tự đi mà chọn, anh cảm thấy Tiểu Bao thích cái nào thì chọn cái đó!"

Hắn có thể chọn được mới là lạ!

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng rất là bình tĩnh thong dong, thong thả ung dung chọn lựa đồ ăn mà hắn thích.

Nhìn vào trong xe đẩy, đều là đồ ăn Hoắc Bắc Cảng thích, sau đó Mộ Sơ Tình liền ha hả làm mặt lạnh nhạt.

Lão già láo lếu, cũng đủ tâm cơ.

...

Lúc hai người đến quầy thanh toán, Mộ Sơ Tình thất thần bất động, liền chờ Hoắc Bắc Cảng trả tiền.

Mộ Sơ Tình không dám tự mình trả tiền, càng không dám bỏ tiền ra, bởi vì bị Hoắc Bắc Cảng tạo thành bóng ma.

Hoắc Bắc Cảng quan niệm là... Để phụ nữ nữ trả tiền, đàn ông đều là kẻ bất lực.

Mộ Sơ Tình trước kia cũng bởi vì chuyện ai trả tiền, vì chuyện này mà cùng Hoắc Bắc Cảng cãi nhau to.

Mộ Sơ Tình chính là loại người không muốn làm phiền đến người khác, cho nên đồ mình mua cần thiết là tự mình trả tiền.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 231


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 231 - Chương 231
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình từ nhỏ đã ở tại Hoắc gia, tiền bạc đều là Hoắc Quốc Chương cấp.

Kỳ thật, Hoắc Quốc Chương đối với Mộ Sơ Tình thật sự rất tốt, tốt đến không chịu được, giống như là con gái ruột của mình, bởi vì Hoắc Quốc Chương cho cô và Hoắc Bắc Cảng tiền tiêu vặt như nhau.

Sau khi Mộ Sơ Tình lên sơ trung thì cần dùng đến tiền, ngày thường cùng bạn học đi ra ngoài chơi, còn có mua dụng cụ học tập gì, đều là đòi tiền, công ty Hoắc Quốc Chương thì cũng rất bận, cho nên không rảnh bận tâm đến sinh hoạt của đám trẻ bọn họ, vì thế liền đưa cho Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình mỗi người một chiếc thẻ, mỗi tháng đúng giờ Hoắc Quốc Chương sẽ gửi tiền vào đó cho bọn họ, rất nhiều, từ lúc bắt đầu tiền tiêu vặt mỗi tháng chính là là 6 con số đến sau đó mỗi tháng là 7 con số, phảivnói là con nhà giàu có thì như thế nào, ngay cả tiền tiêu vặt cũng có thể nhiều như thế, hoang phí như thế.

Mộ Sơ Tình còn nhỏ, không có cách nào có thể làm ra tiền, chỉ có thể dùng đến số tiền đó, đều là cô chi tiêu cho sinh hoạt của mình hàng ngày.

Mộ Sơ Tình cũng không phải là kẻ vong ân bội nghĩa, tiêu xài không nhiều, số tiền chi tiêu luôn được cô tiết chế, tiêu xài không nhiều, đúng vậy số tiền cô tiêu xài so với Hoắc Bắc Cảng, cô quả thực chính là tiểu thiên sứ vô cùng tiết kiệm có được không?

Chỉ cần Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng đi ra ngoài, đều là Hoắc Bắc Cảng chi tiền.

Mặc kệ là Mộ Sơ Tình muốn ăn cái gì hay là mua cái gì, Hoắc Bắc Cảng đều là theo chủ nghĩa đàn ông cần phải để hắn trả tiền, Mộ Sơ Tình cũng không chỉ một lần hoài nghi Hoắc Bắc Cảng có phải là có cái tính phá gia chi tử hay không, thích trả tiền như thế.

Hoắc Bắc Cảng tại sao lại muốn cùng Mộ Sơ Tình đi ra ngoài?

Hoắc Quốc Chương muốn hắn, "Mang em đi ra ngoài chơi cho khuây khoả."

Cho nên, chẳng sợ Hoắc Bắc Cảng không vui bao nhiêu, mỗi cuối tuần đều sẽ mang theo Mộ Sơ Tình đi ra ngoài đi dạo một vòng, các công viên trò chơi, các trung tâm thương mại, nhà sách, đều mang cô đi.

Đương nhiên, toàn bộ hành trình đều là vẻ mặt lạnh băng, không có bất kì cái gì gọi là vui vẻ hứng thú.

Chính là Mộ Sơ Tình thì lại vui vẻ, rất vui vẻ, có thể cùng người mình thích đi ra ngoài chơi, đi ra ngoài dạo phố, là một việc rất hạnh phúc.

Chẳng sợ hắn lạnh như băng, cô cũng vui mừng, đây là tuổi trẻ vô tri yêu thầm người.

Sau này, Hoắc Bắc Cảng đã nghiêm trọng tới mức mangtheo Hứa Hạ Đồng cùng nhau đi ra ngoài chơi.

Bọn họ đi đâu, Hoắc Bắc Cảng đều mang theo Hứa Hạ Đồng, nhất định mang theo "Vợ trước", khi đó Hoắc Bắc Cảng đã cùng Hứa Hạ Đồng kết giao, mang theo cô ta đi là lẽ dĩ nhiên, chẳng sợ trong lòng Mộ Sơ Tình có bao nhiêu khó chịu, cô cũng phải nén giận.

Người ta là một cặp tình nhân, chẳng lẽ còn phải chia rẽ khiến cho bọn họ không thành đôi.

Cũng chính lúc ấy, Mộ Sơ Tình mới biết được, không phải Hoắc Bắc Cảng không biết ôn nhu dịu dàng, chỉ là sự dịu dàng ôn nhu đó không phải dành cho cô, tương tự, Hoắc Bắc Cảng cũng không phải chỉ trả tiền giúp một mình cô.

Hoắc Bắc Cảng cùng Hứa Hạ Đồng đi ra ngoài chơi, Hứa Hạ Đồng mua sắm đều là Hoắc Bắc Cảng trả tiền.

Ba người bọn họ cùng nhau đi ra ngoài, Hoắc Bắc Cảng cùng Mộ Sơ Tình đi ra ngoài là mệnh lệnh của Hoắc Quốc Chương, cái "bóng đèn" Hứa Hạ Đồng này là tự mình đi theo.

Mộ Sơ Tình lúc ấy cần mua một ít quần áo theo mùa, Hứa Hạ Đồng cũng vậy, cho nên liền cùng nhau đi ra ngoài.

Hứa Hạ Đồng là con gái của người làm trong nhà bọn họ, ba cô ta là tội phạm, cho nên làm cho cuộc sống của cô ta từ nhỏ đến lớn quả thật là khổ cực.

Đừng nói là mua một món đồ xa xỉ gì, ngay cả một chiếc váy, đều là mua ở chợ đêm giảm giá, mẹ cô ta đi giành giật mua được, nhiều nhất không vượt quá 50 đồng, quần áo cứ như vậy mặc gần 2 năm, giặt không trắng nổi vẫn còn giặt.

Cô ta không giống như Mộ Sơ Tình, bên trong tủ quần áo là các loại đồ xa xỉ, một ngày thay một bộ quần áo cũng mặc không hết.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 232


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 232 - Chương 232
https: //gacsach.com

Quần áo của Mộ Sơ Tình, đa số là lúc Hoắc Quốc Chương ra nước ngoài mua về cho cô, là quần áo xa xỉ của các thương hiệu nổi tiếng nước ngoài, giống như đồ của Hoắc Bắc Cảng, còn lại, chính là Hoắc Bắc Cảng bị Hoắc Quốc Chương ra lệnh dắt cô đi dạo phố, cô ở trung tâm thương mại chọn đồ của quý mới, Hoắc Bắc Cảng cứ nhất thiết dành trả tiền.

Cô muốn trả tiền, Hoắc Bắc Cảng đã ném ngay chiếc thẻ ngân hàng ra, muốn ngăn cũng ngăn không được.

Khi đó cô còn cả ngày ôm chầm lấy quần áo người ta mua cho, làm thiếu nữ mơ mộng, tâm tâm niệm niệm đều là một câu...nam thần của tôi mua quần áo cho tôi, đều là hương vị của nam thần.

Hứa Hạ Đồng có bao nhiêu hâm mộ Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình không biết.

Hứa Hạ Đồng theo chân bọn họ đi ra ngoài dạo phố, Hoắc Bắc Cảng hỏi cô ta cần quần áo như thế nào, cô ta chỉ bằng trí nhớ của chính mình, nhìn Mộ Sơ Tình ngày thường mặc nhãn hiệu nào, cô ta sẽ chọn loại quần áo đó.

Bình thường Mộ Sơ Tình mặc áo thun của Chanel còn có Gucci, cô ta liền chỉ, nói mình cũng muốn mặc đồ của nhãn hiệu đó.

Không hề biết một chiếc áo cũng có thể bán giá 5000 tệ, Hứa Hạ Đồng nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng lấy cho mình mấy bộ quần áo định đi tính tiền, liền bị doạ sợ, níu níu kéo kéo với Hoắc Bắc Cảng một hồi lâu, nói mình không cần.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết có phải là vì đau lòng cho Hứa Hạ Đồng hay là là vì cái gì nữa, thế nào cũng phải mua.

Chanel, Gucci, Dior, Givenchy, tất cả mĩ phẩm, quần áo giày dép, túi xách của quý mới, đều mua cho Hứa Hạ Đồng, đều là hắn trả tiền.

Mộ Sơ Tình nhìn hành động của bọn họ, sống mũi cay xè rất muốn khóc.

Hắn đã từng làm cho cô, có thể không hề giữ lại đều làm cho người con gái khác.

Sau đó Mộ Sơ Tình mới cay đắng hiểu ra, cô mới chính là cái "bóng đèn" kia.

Hoắc Bắc Cảng giải quyết chuyện của Hứa Hạ Đồng xong, nhìn Mộ Sơ Tình cố ý che giấu xấu hổ cầm quần áo, hắn cho rằng Mộ Sơ Tình muốn mua món đồ kia, hắn liền giật lấy, cũng đi thanh toán.

Mộ Sơ Tình khi đó cũng không biết ăn phải gan hùm mật gấu gì, nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng chuẩn bị đi thanh toán giúp cô, cô hét to lên với hắn "Tôi không cần anh trả tiền! Tôi sẽ tự mình thanh toán!"

Cô không cần hắn làm những chuyện đó với người con gái khác, cũng có thể làm với cô!

Cô không cần đồ hắn cho người con gái khác, cũng cho cô.

Ngay lúc đó phản ứng của Hoắc Bắc Cảng chính là còn kịch liệt hơn so với cô, hướng về phía cô rít lên một câu: "Cô giỏi lắm đúng không? Ăn của nhà tôi, ở nhà tôi, dùng của nhà tôi, hiện tại chủ nhân ra lệnh, cô đều nghe không xong có đúng không?"

Chủ nhân?

Mẹ nó, cô ở trong cảm nhận của hắn chính là một con chó đúng không?

Hắn là chủ nhân, cô là chó!

Hứa Hạ Đồng chính là phu nhân đúng không?

Cô còn không biết ở trong lòng Hoắc Bắc Cảng, bản thân cô thế nhưng lại hèn mọn hạ tiện đến như thế!

Sau đó không biết như thế nào, cãi nhau, ước chừng chiến tranh lạnh với Hoắc Bắc Cảng gần hai tháng.

Cả hai, ai cũng đều không muốn để ý đến ai.

Trong lúc Hoắc Bắc Cảng đối với Mộ Sơ Tình vẫn là mặt lạnh, đối với Hứa Hạ Đồng vẫn là ôn nhu như thế.

Cô chỉ có thể nhìn bọn họ thắm thiết, bản thân lại một mình xoay người, l**m đến rách cả môi.

Mộ Sơ Tình hiện tại thật hối hận, hoá ra cô làm kẻ thứ ba trong tình yêu của người khác, phá hoại người khác, cô chen chân vào tình yêu của người khác nhưng khi đó còn ngây ngốc cảm thấy bản thân là vì yêu kiên định.

Cho rằng bản thân kiên trì, nam thần liền sẽ yêu mình.

Làm mẹ gì có cái mộng tưởng hão huyền đó, người ta là nam nữ chính, cô là vai phụ.

Trong tiểu thuyết, nơi nào có cái kẻ thứ ba nào có thể thành công phá hoại được tình yêu của nam nữ chính.

Kẻ thứ ba, tiểu tam, đều là nhân vật vạn người phỉ nhổ.

Cô chính là như vậy, dần dần trở thành người đáng ghét cản đường bọn họ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 233


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 233 - Chương 233
https: //gacsach.com

Sau này, Mộ Sơ Tình bắt đầu đi làm, liền dần dần bù lại khoản tiền đó, cô tiêu của Hoắc Quốc Chương bao nhiêu tiền, liền từng bước một trả lại cho ông.

Trước sau không phải là tiền của mình, cô thua thiệt, từ nhỏ đến lớn tiêu của Hoắc Quốc Chương rất nhiều tiền, cho nên cô muốn đền bù lại.

Có thể được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, mỗi lần cô nhận lương, đều dành ra một ít chuyển vào tài khoản của Hoắc Quốc Chương, bị Hoắc Quốc Chương ngăn cản trách mắng các kiểu, sau đó cô vẫn tiếp tục gửi cho ông.

Chính là phần ân tình này, trước sau không có cách nào có thể hoàn trả lại, sợ nhất chính là nợ nhân tình.

...

Mãi đến sau này, Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, đi ra ngoài mua cái gì, đều là Hoắc Bắc Cảng tự động thanh toán.

Cô sợ cái gì, là sợ đến chết khiếp cái cảm giác chiến tranh lạnh với Hoắc Bắc Cảng, sợ đến chết khiếp cái cảm giác giữa hai người không có lời nào để nói.

Sợ nhất chính là bạn cảm thấy người chồng mình coi như sinh mệnh, cuối cùng biến thành người xa lạ.

...

Mộ Sơ Tình đi theo Hoắc Bắc Cảng đến quầy thanh toán, nhân viên thu ngân trong lúc tính tiền đã giới thiệu với bọn họ một chút: "Tiên sinh phu nhân, trung tâm thương mại của chúng tôi gần đây có chương trình khuyến mãi, hoá đơn từ 500 trở lên sẽ nhận được một lốc Durex, hai người có muốn lấy hay không? Một lốc có 6 hộp." 1

Durex... Bao cao su...

Có vấn đề, hai người bọn họ cũng không có làm cái loại chuyện thẹn thùng này, muốn lấy làm cái gì!

Bất quá, thẳng thắn mà nói, Mộ Sơ Tình rất thuần khiết, thật đúng là chưa từng nhìn thấy bao cao su trông như thế nào, chỉ là từng nghe qua thôi.

Cho nên, Mộ Sơ Tình nhịn không được tò mò trong lòng, ngo ngoe rục rịch, nghe nói bao cao su có thể đổ nước vào làm bong bóng nước nha!

Thật kích động!

Rất muốn nhìn một chút xem có phải là như thế hay không!

Hoắc Bắc Cảng còn đang do dự, Mộ Sơ Tình lại không một chút do dự, lời nói như chém đinh chặt sắt nói với cô nhân viên kia: "Muốn. Tôi cần! Rất cần!"

Trước kia Mộ Sơ Tình rất tò mò với thứ này, chính là ngại không có mặt mũi, trước nay cũng không có mua qua, thật mất mặt, hiện tại cơ hội quang minh chính đại đặt ở trước mặt cô, không thể lãng phí mà.

Cần phải mua mua mua!

Cô nhân viên kia lập tức lộ ra ánh mắt không biết nói sao với Mộ Sơ Tình.

Đại khái là cảm thấy Mộ Sơ Tình cô... Thật sự rất đói khát đi.

Hoắc Bắc Cảng còn đang cân nhắc, Mộ Sơ Tình đã chủ động yêu cầu lấy bcs, chẳng lẽ là ám chỉ hắn, nói... Phải làm cái chuyện kia sao?

Lại còn muốn lấy 6 hộp bcs nhiều như thế, Mộ Sơ Tình khó có thể thỏa mãn đến như vậy sao?!

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên có ý tưởng, một ngày dùng một hộp thì như thế nào? Nhiều như thế, Mộ Sơ Tình hẳn là đã thỏa mãn rồi chứ?

Ý tưởng này của Hoắc Bắc Cảng còn chưa có bén rễ nảy mầm, đã thấy Mộ Sơ Tình vẻ mặt chờ mong nói với hắn: "Thật kích động nha! Trở về có thể cùng Tiểu Bao đổ nước vào làm bong bóng nước chơi."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Quả nhiên, hắn vẫn là xem nhẹ tư duy của Mộ Sơ Tình.

Cái người phụ nữ này... Đúng là không thể tưởng tượng được mà.

Hơn nữa, cô còn nhỏ sao? Cùng nhau chơi với Tiểu Bao?

Hoắc Bắc Cảng thật sự là tưởng tượng không ra, một lớn một nhỏ ở bồn rửa tay, dẩu mông chơi bong bóng nước từ bao cao su.

Hơn nữa, trọng điểm là, bao cao su làm bong bóng nước sao?

Bao cao su chính là dùng cho người anh em kia, có được không?

Hoắc Bắc Cảng lộ ra một ánh mắt khinh thường nhìn Mộ Sơ Tình.

...

Bao cao su được nhân viên siêu thị bỏ vào chiếc túi màu đen, Hoắc Bắc Cảng xách theo hai túi đồ lớn, bên trong đều là tràn đầy rau dưa thịt thà các loại còn có hoa quả. Chiếc túi màu đen kia tự nhiên không có chỗ chứa, Mộ Sơ Tình cái kẻ con nít tò mò này chủ động xin đi giết giặc lấy cái túi đồ kia qua, tự mình xách lấy.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 234


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 234 - Chương 234
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình một đường kích động kinh hỉ, cao hứng muốn bay lên.

Tại sao cô lại cao hứng đến như vậy?

Hoắc Bắc Cảng nhìn cô đầy ngờ vực...

Ngay lúc Mộ Sơ Tình ôm túi bcs trên tay, lại còn cười tươi, Hoắc Bắc Cảng nhịn không được nữa, trực tiếp kéo tay Mộ Sơ Tình, bắt lấy cô, không cho cô lại nhảy nhót.

Tốt xấu gì cũng là phụ nữ đã kết hôn, có thể chú ý hình tượng một chút có được không vậy?

Hoắc Bắc Cảng dắt tay Mộ Sơ Tình, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo cô, "Mộ Sơ Tình, cô chú ý hình tượng một chút cho tôi, cô như thế này có biết mất mặt hay không?"

Trong nháy mắt kia khi tay Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng đụng tới, người cô như co rụt lại, cả người cứng đờ, cô nhìn động tác hai người dắt tay nhau, bị dọa hơn nửa ngày nói không nên lời.

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng nắm tay cô, thật sự chán ghét cô đến như vậy sao?

Tâm tình Mộ Sơ Tình chịu không nổi, cô muốn đẩy hắn ra, bị bàn tay to lớn cứng cáp hữu lực như vậy nắm lấy, cô cảm giác bản thân sắp không thể hô hấp.

Hắn chưa từng chủ động dắt tay cô, cô không biết cảm giác được hắn nắm tay, lúc này thật sự bị hắn dắt tay, cô cảm giác lâng lâng như là bay trên mây, đầu óc trống rỗng.

Tay Hoắc Bắc Cảng lớn hơn tay cô nhiều, tuy rằng tay hắn cũng giống như người khác đều là lạnh lẽo, chính là Mộ Sơ Tình lại cảm giác được một tia ấm áp len vào tim.

Mộ Sơ Tình dùng sức buông tay Hoắc Bắc Cảng ra, chính là bất đắc dĩ tay người đàn ông này thật sự là quá lớn, Mộ Sơ Tình hất không ra.

"Hoắc Bắc Cảng! Anh buông tay ra!"

Mộ Sơ Tình tức giận phồng quai hàm lên nhìn hắn, hướng về phía hắn kêu lên một câu.

Hoắc Bắc Cảng không những không có buông tay, ngược lại là thái độ giả câm giả điếc, ôn nhu nói với cô: "Cô ngoan ngoãn một chút."

Mộ Sơ Tình: "..."

Tôi có chỗ nào không ngoan?

May mắn là đã đi sắp tới, xe của Hoắc Bắc Cảng ở trước mặt, Mộ Sơ Tình mới đắc ý giải thoát được.

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng nhét vào trong xe.

Liền ngay lúc Hoắc Bắc Cảng muốn lái xe đi, đột nhiên có hai con mèo vọt tới trước mặt bọn họ, bị Mộ Sơ Tình thấy được, Mộ Sơ Tình sợ Hoắc Bắc Cảng lái xe sẽ đụng vào hai con mèo kia, cho nên sốt ruột túm tay hắn một, "Hoắc Bắc Cảng! Không cần lái xe, phía trước có mèo!"

Hoắc Bắc Cảng dừng động tác, nhìn nhìn, không chỉ có một con mèo, mà là hai con mèo xuất hiện ở trước xe hắn.

Hoắc Bắc Cảng thấy thế, nhấn còi một chút, nhắc nhở hai con mèo kia mau rời đi.

Cũng không biết hai con mèo kia đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, da mặt dày sống chết ăn vạ, vẫn không nhúc nhích, liền nằm sấp xuống.

Từ góc độ này của bọn họ nhìn qua, cũng nhìn không tới, cho nên Hoắc Bắc Cảng xuống xe nhìn xem.

Là một con mèo đen, còn có một con mèo trắng, hai con mỗi con ở một bên, cứ như vậy nằm bò không rời đi, một bộ chính là cái kiểu ăn vạ.

Này mới đầu năm, mèo cũng sống không nổi phải ra ngoài ăn vạ sao?

Mộ Sơ Tình lo lắng cho hai con mèo này, sợ Hoắc Bắc Cảng cái này bạo phát tính tình sẽ làm chúng nó bị thương, cô kéo tay Hoắc Bắc Cảng, thật nhỏ nhẹ nói với hắn: "Không cần lái xe, không cần làm chúng nó bị thương."

Hoắc Bắc Cảng bất đắc dĩ, nhìn phía sau không có xe, liền tính toán lùi lại, làm ra một động tác giả làm hai con mèo đó cho rằng hắn định lái xe, làm chúng chủ động rời đi.

Không nghĩ tới hắn lùi lại, hai con mèo đó liền đi lên, rồi mới đi theo xe Hoắc Bắc Cảng, lại chạy tới trước xe hắn, nằm sấp xuống, lại là cái kiểu giả chết không biết xấu hổ quấn lấy bọn họ.

Mộ Sơ Tình lo lắng đi lên trước, hai con mèo kia không phải là xảy ra chuyện gì chứ?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 235


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 235 - Chương 235
https: //gacsach.com

Chẳng lẽ hai con mèo kia bị thương sao? Cho nên mới không chịu đi.

Hoắc Bắc Cảng chuẩn bị xuống xe đem hai con mèo kia đuổi đi, người phụ nữ bên cạnh đã đi xuống xe.

Hoắc Bắc Cảng nhìn người phụ nữ kia đi rồi, xuống xe trực tiếp đi tới trước mặt hai con mèo đó, đem chúng bế lên nhìn nhìn, sau đó trực tiếp bế chúng lên xe.

Mộ Sơ Tình ôm hai con mèo lên xe, rồi mới đóng cửa xe lại.

Cười rất sáng lạn.

Hoắc Bắc Cảng nhìn hai con mèo kia, chân mày chau lại, hắn đích xác không thế nào thích động vật, trong nhà có chó, cũng là vì con trai nhà mình muốn dựa vào chó để liệu bệnh tình, hiện tại lại bị người phụ nữ này nhặt thêm hai con mèo.

Hơn nữa con mèo đen trên tay Mộ Sơ Tình kia, từ sau khi lên xe xong liền mở to mắt nhìn chằm chằm hắn, nếu không phải bởi vì Mộ Sơ Tình bắt lấy nó, phỏng chừng con mèo kia sẽ chạy tới chỗ hắn.

"Cô đem hai con mèo này đuổi đi là được rồi, sao còn muốn bế lên xe." Hoắc Bắc Cảng cuối cùng nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh hứng thú bừng bừng, không hề có ý định đuổi hai con mèo này đi, cho nên hắn mở miệng.

"Hai con mèo này không chịu đi, hơn nữa tôi thấy hai con mèo này rất đáng yêu mà, có duyên với chúng ta đó." Mộ Sơ Tình nhìn hai con mèo kia, biểu cảm rất ôn nhu, cô đặt con mèo trắng trong lòng mình, còn con mèo đen thì đặt ở trên đùi. Ôn nhu sờ đầu hai con mèo kia, rồi cô mới nhìn Hoắc Bắc Cảng bên cạnh, ánh mắt chờ mong, cao hứng phấn chấn hỏi hắn, "Hoắc Bắc Cảng, chúng ta nhận nuôi hai con mèo này có được không?"

Hoắc Bắc Cảng không có thương lượng, chém đinh chặt sắt trực tiếp cự tuyệt: "Không được!"

"Được, cám ơn, anh thật thiện lương." Mộ Sơ Tình nói xong, sau đó quơ quơ chân con mèo kia về phía Hoắc Bắc Cảng, "Miêu miêu, nhanh cám ơn chú Bắc Cảng nào."

"..." chú...Bắc cảng...? Hắn đã trở thành chú rồi hả?

Hoắc Bắc Cảng đã quản không được cái người phụ nữ này, thôi thôi, miễn cô thích là được.

Nhìn thấy Mộ Sơ Tình nhìn hai con mèo này ôn nhu như thế, ánh mắt yêu thích như thế, hắn cũng luyến tiếc không muốn đem hai con mèo này ném xuống xe, trực tiếp lái xe rời đi.

Trong nhà cũng không phải nuôi không nổi hai con mèo.

Mộ Sơ Tình từ sau khi ôm hai con mèo này trong lòng ngực, trong mắt đều là mèo, nhìn nhìn hai con mèo này trên người không có bất kì vết thương gì, chỉ có chút dơ mà thôi.

Hơn nữa hai con mèo này đều không có vòng cổ có thể biết rốt cuộc là có chủ nhân nhận nuôi hay không, bất quá hai con mèo này lớn lên cực kỳ đẹp, một con đen mun còn một con trắng như tuyết.

Mộ Sơ Tình tò mò về lai lịch của hai con mèo này.

Cô lẩm nhẩm với hai con mèo này, "Miêu miêu, hai đứa mày có tên không? Bọn mày là từ đâu tới?"

"Chủ nhân, ta kêu Hỉ Bảo, nó kêu Hoan Bảo, ta là sủng vật của người, Hoan Bảo là sủng vật của Ma Quân đại nhân." Con mèo trắng đang nằm trong lòng cô đột nhiên mở miệng.

Bởi vì con mèo này đột nhiên mở miệng nói chuyện, hành động này dọa sợ Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình thiếu chút nữa không có ném rớt con mèo đen trên tay làm nó té xuống.

Vừa rồi là lỗ tai cô có vấn đề sao? Tại sao lại nghe được mèo có thể nói chuyện?

"Mày nói mày là Hỉ Bảo?" Mộ Sơ Tình kinh ngạc hỏi xong, sau đó lại chỉ chỉ sang con mèo đen, "Con này là Hoan Bảo?"

Hoan Bảo Hỉ Bảo?

Con mèo đen vẫn luôn ở trên tay Mộ Sơ Tình, trầm mặc ít lời cũng mở miệng, thanh âm rất từ tính, so với con mèo trắng kia lãnh đạm rất nhiều, "Đúng vậy, Quả Nhi tiên tử, ta kêu Hoan Bảo, nó kêu Hỉ Bảo."

Hoắc Bắc Cảng ở bên cạnh lái xe, cũng nhịn không được cười cái người phụ nữ này nói chuyện với mèo, "Mộ Sơ Tình, đừng ngớ ngẩn, mèo làm sao có thể nói chuyện, cô còn định nói với chúng nó."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 236


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 236 - Chương 236
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình liền không cao hứng, bắt lấy chân mèo huơ huơ, nhìn Hoắc Bắc Cảng, lời lẽ chân chính nói với hắn, "Ai nói mèo không thể nói chuyện, vừa rồi anh không có nghe được sao? Con mèo đen này nói nó gọi là Hoan Bảo, còn con mèo trắng gọi là Hỉ Bảo. Nghe tiếng của chúng nó, một con là đực một con là cái đó."

Rồi thì... Mộ Sơ Tình bị ánh mắt Hoắc Bắc Cảng, vô tình xem thường một phen, hắn căn bản là không tin Mộ Sơ Tình nói.

Hắn đích xác cũng không nghe được bất kì cái gì, ở trong xe, nghe được chỉ có người phụ nữ này ríu rít nói chuyện với mèo, làm gì có mèo đang nói chuyện.

Mộ Sơ Tình nhìn ánh mắt Hoắc Bắc Cảng, không thích hợp, "Anh thật sự nghe không nghe được mèo nói chuyện sao?"

Chẳng lẽ chỉ có một mình cô có thể nghe được mèo nói chuyện sao?

Con mèo trắng đột nhiên cười một chút, giải thích với Mộ Sơ Tình: "Đúng vậy, chủ nhân, Ma Quân không có cách nào nghe được chúng ta nói chuyện, chỉ có Người mới có thể nghe được chúng ta nói chuyện thôi."

Mộ Sơ Tình nghẹn họng nhìn trân trối, cô nhìn con mèo trắng hít sâu một hơi, "Vậy tại sao hắn không nghe được hai đứa mày nói chuyện, ta lại có thể?"

"Bởi vì Người là người đầu tiên ôm chúng ta. Chỉ cần là người đầu tiên ôm chúng ta, đều có thể nghe được chúng ta nói chuyện."

Mộ Sơ Tình đã hiểu, "Như vậy à."

Hoắc Bắc Cảng lái xe, nhìn người phụ nữ này vẫn luôn chơi đùa với hai con mèo mà ngó lơ mình, hắn có chút hờn dỗi.

Hắn vươn tay ra sờ sờ đầu Mộ Sơ Tình, vẻ mặt không biết nói sao giáo huấn cô: "Mộ Sơ Tình, cô không cần choáng váng, nói với mấy con mèo chuyện gì vậy?"

Mộ Sơ Tình đột nhiên trừng mắt lườm hắn một, rồi mới làm bộ rất kỳ quái đem con mèo đen đặt gần tai mình, làm bộ chính mình đang lắng nghe nó nói chuyện. Cô làm bộ thật ngạc nhiên nhìn Hoắc Bắc Cảng, ánh mắt kỳ quái, bỗng nhiên cười to, "Ha ha ha, Hoắc Bắc Cảng, hai con mèo này nói anh là heo!"

Hai con mèo nằm không vô cớ cũng bị trúng đạn.

Hoắc Bắc Cảng: "..."

...

Mộ Sơ Tình mang hai con mèo này về nhà, nghĩ thầm Tiểu Bao nhất định sẽ rất thích chúng.

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn bộ dạng cô thích mèo như thế, trong nhà hiện tại sắp biến thành vườn bách thú, không chỉ nuôi chó, giờ còn nuôi thêm hai con mèo.

Mộ Sơ Tình đem hai con mèo tới phòng khách, định đưa cho Hoắc Tiểu Bao, kêu Hoắc Tiểu Bao, "Tiểu Bao, mẹ mang về cho con hai con mèo này."

Ngay lúc này Hoắc Bắc Cảng ngăn cản Mộ Sơ Tình, đôi mày gắt gao xoắn lại, không muốn cô đưa cho Hoắc Tiểu Bao, "Mộ Sơ Tình, cô có kiến thức không vậy, con nít sức đề kháng yếu, mấy con mèo đi hoang này người đầy vi khuẩn, hơn nữa cũng chưa tiêm phòng, Tiểu Bao không thể tiếp xúc với chúng, cô đặt mấy con mèo này ở một bên, ngày mai mang chúng nó đi bệnh viện thú cưng giải quyết đi rồi nói."

Mộ Sơ Tình liền không vui, mèo mình nuôi lại bị hắn nói như vậy.

Hơn nữa, mấy con mèo này nhìn rất khỏe mạnh, hơn nữa là mèo bình thường cũng sẽ không bị bệnh, chúng lớn lên lại đẹp như thế.

Mộ Sơ Tình khịt mũi coi thường chống đối lại, "Anh mới có vi khuẩn, toàn thân anh đều có vi khuẩn! Mèo của tôi không có việc gì, một chút cũng không có."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

"Độc thân cẩu" hiện tại ở trong phòng bếp, lại nghe được một cỗ mùi nồng nặc, là cái mùi của đối thủ một mất một còn với nó, cho nên nó vội vàng từ trong phòng bếp vọt ra.

Làm thế nào cũng không nghĩ tới, ở trong phòng khách thế nhưng thấy được Hoan Bảo còn có Hỉ Bảo.

Độc Thân Cẩu vẻ mặt phẫn nộ rống lên với hai con mèo: "Gâu gâu gâu".
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 237


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 237 - Chương 237
https: //gacsach.com

Hai con mèo kia cũng không cam lòng yếu thế, kêu meo meo lên với Độc Thân Cẩu.

Hoan Bảo hướng về phía Hạo Thiên Khuyển rống loạn một trận: "Hạo Thiên Khuyển, không nghĩ tới ở chỗ này cũng nhìn thấy ngươi! Ngươi là cái đồ ghê tởm! Ngươi với cái tên chủ nhân của ngươi còn không định buông tha chủ nhân của chúng ta sao! Ngươi thật đúng là một tên chó săn!"

Hạo Thiên Khuyển lắc lắc cái đuôi, nói rất có đạo lý, "Nói hươu nói vượn, đấy gọi là ta trung thành! Không nghĩ tới hai ngươi cũng hạ phàm! Ngọc Đế không phải là tống các ngươi vào thiên lao rồi sao? Ai cho các ngươi ra!"

Hỉ Bảo từ trong lòng Mộ Sơ Tình nhảy xuống, "Việc này không phải trọng điểm, trọng điểm là chủ nhân nhà ngươi cũng giống nhau cũng hạ phàm xuống làm cái gì! Lại muốn ngăn cản chủ nhân nhà ta chuyển kiếp sao?"

Hạo Thiên Khuyển cũng nhịn không được loại khẩu khí này vọt qua, "Chủ nhân nhà ta đó là dựa theo thánh chỉ làm việc, ngay từ đầu ta cũng không biết Mộ Sơ Tình chính là Hồ Quả Nhi, bất quá, hai người các ngươi nói như thế ta cũng đã biết. Vậy Hoắc Bắc Cảng là Ma quân?"

Toàn bộ quá trình Hoắc Tiểu Bao đều nhìn thấy mấy con vật này đang nói chuyện, cả người sắp hỏng mất, nó níu tay Mộ Sơ Tình, hỏi cô, "Sơ Tình, con cảm thấy lỗ tai con có chút cay. Vừa rồi mẹ có nghe được không?"

Mộ Sơ Tình đối với chuyện vừa xảy ra chắc chắn là nghe được, chính là Mộ Sơ Tình kinh ngạc, tại sao ngoại trừ cô nghe được, Tiểu Bao cũng có thể nghe được? Tiểu Bao nghe được vậy thật sự là cô nghe được sao?

"Nghe được cái gì?"

Mộ Sơ Tình không dám xác định, cho nên thật cẩn thận hỏi lại.

Hoắc Tiểu Bao thấy Mộ Sơ Tình trả lời như vậy, nghĩ thầm Mộ Sơ Tình hẳn là không có nghe được, nó cũng không thể chủ động nói rằng mình nghe được, tránh cho bị coi là quái vật bị bắt đi nghiên cứu, nó lắc đầu, tìm cớ với Mộ Sơ Tình: "Không có, mẹ có nghe được trong lòng con nói yêu mẹ không?"

"... Nghe được."

Lúc hai mẹ con nhà này còn đang nói chuyện, ba con vật này đã đột nhiên lao vào đánh nhau rồi, hai con mèo hướng về phía Độc Thân Cẩu chạy qua! Độc Thân Cẩu cũng không cam lòng yếu thế vọt qua chỗ hai con mèo kia.

Gâu gâu, méo méo hỗn loạn, tóm lại là đặc biệt náo nhiệt.

...

Một giờ sau.

Cũng chẳng biết là Hoắc Bắc Cảng tìm đâu ra một lồng sắt, nhốt Độc Thân Cẩu vào, rồi khoá lại. Hiện tại Độc Thân Cẩu bị nhốt trong lồng không có cách nào rục rịch, không thể ra ngoài, tự nhiên cũng không có cách nào đánh nhau với hai con mèo kia.

Độc Thân Cẩu nhìn hai con mèo kia lại không bị nhốt lại, chỉ có một mình nó bị nhốt, nó thật sự rất uỷ khuất, tại sao bị thương luôn là nó.

Vì cái gì muốn nhốt nó lại?

"Độc thân cẩu, mày phải ngoan nha, hai đứa chúng nó nhỏ hơn mày, mày không được khi dễ chúng nó đâu đấy."

Mộ Sơ Tình ôn nhu sờ sờ đầu Độc Thân Cẩu.

"Gâu gâu gâu" Độc Thân Cẩu ủy khuất sủa với Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình bất đắc dĩ nhìn Hoắc Bắc Cảng, cô có chút lo lắng, "Tôi cảm thấy chúng nó hẳn là có thể ở chung thật sự hòa hợp... Phải không?"

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt đen thui nhìn cô, đột nhiên rống to: "Mộ Sơ Tình, cút đi nấu cơm cho tôi, cô muốn đói chết tôi sao?"

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Mộ Sơ Tình đi nấu cơm, Hoắc Bắc Cảng lên lầu tắm rửa.

Hoắc Tiểu Bao cầm một cục xương bự, thoáng đi tới bên cạnh lồng sắt nhốt Độc Thân Cẩu.

Nó cầm cục xương bự rất thơm kia dụ hoặc Độc Thân Cẩu, "Độc Thân Cẩu, có muốn ăn hay không đây, muốn ăn thì nói, mày đem chuyện vừa rồi nói với hai con mèo kia nói với tao đi rồi được ăn."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 238


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 238 - Chương 238
https: //gacsach.com

Độc Thân Cẩu kiêu ngạo, nó cũng chẳng phải mấy con chó bình thường, làm gì có chuyện chỉ dùng một cục xương là mua chuộc được?

Cho nên, Độc Thân Cẩu trừng mắt liếc Hoắc Tiểu Bao, đưa ra điều kiện, "Tiểu Bao, ta muốn ba cục xương." 1

Hoắc Tiểu Bao: "... Được thôi."

...

Độc Thân Cẩu gặm xong ba cục xương Hoắc Tiểu Bao cho, lúc này mới bắt đầu giải thích với Hoắc Tiểu Bao: "Tiểu Bao, hai con mèo kia, con màu đen là Hoan Bảo, con màu trắng là Hỉ Bảo, chúng nó đều là sủng vật ở Tiên giới, ngày trước hai con mèo đó được Thái Tử, chính là Lang Bạch mua. Sau đó Lang Bạch đem con mèo trắng đưa cho Hồ Quả Nhi tiên tử."

"Phương thức tán gái như thế à." Hoắc Tiểu Bao nghĩ nghĩ, hỏi tiếp: "Vậy mày với chúng nó có thù gì?"

"Mèo với chó vốn dĩ chính là thiên địch được không?" Độc Thân Cẩu kích động nói, "Hơn nữa sau đó Lang Bạch vì Hồ Quả Nhi rơi vào Ma giới, vi phạm Thiên quý, Ngọc Đế giận dữ, sau đó Ngọc Đế đem Hồ Quả Nhi giáng xuống trần, kỳ thật là muốn dựa vào việc chuyển kiếp để diệt trừ Hồ Quả Nhi, nàng là nghiệp chướng, vô pháp giữ lại trên thế gian này, nếu như một ngày còn không diệt trừ nàng, Lang Bạch sẽ càng huỷ hoại Thiên Đình trầm trọng thêm, ta cùng chủ nhân nhà ta, đều là phụng mệnh diệt trừ Hồ Quả Nhi, chính là hai con mèo này vẫn luôn đi theo ngăn cản, bảo hộ Hồ Quả Nhi."

"Ah..." Hoắc Tiểu Bao cúi mặt xuống, nhìn Độc Thân Cẩu bị nhốt trong chuồng, phát ngốc, Tiểu Bao vẻ mặt rất khó chịu, nó khịt mũi một, hỏi Độc Thân Cẩu, "Vậy, mẹ ta là Hồ Quả Nhi, cha ta là Lang Bạch sao?"

Độc Thân Cẩu do dự một chút, sau đó nhìn Hoắc Tiểu Bao, cuối cùng lắc đầu không thừa nhận, "Không phải. Vừa rồi tôi nói bậy, không phải ba mẹ cậu."

Ba mẹ Hoắc Tiểu Bao có phải Hồ Quả Nhi và Lang Bạch hay không còn phải chờ xác định, bất quá theo như trước mắt mà nói, nếu như Hoắc Tiểu Bao biết Độc Thân Cẩu nó là tới phá hoại chuyện tình cảm của ba mẹ mình, Tiểu Bao chắc chắn sẽ không để nó ở lại đây nữa.

Độc Thân Cẩu phải ở lại đây, cho nên không thể nói cho Hoắc Tiểu Bao biết nhiều như thế.

Hoắc Tiểu Bao thở dài nhẹ nhõm một hơi, "May mắn là không phải, bằng không vừa rồi tao chỉ muốn băm mày ra hầm nhừ, ăn thịt chó."

"Độc thân cẩu": "..." Mẹ nó!

Hoắc Tiểu Bao ôn nhu sờ sờ đầu Độc Thân Cẩu, cười tủm tỉm thỏa mãn, "Gặp qua nhiều heo như vậy, vẫn là cậu đáng yêu nhất." 1

Độc Thân Cẩu: "..."

...

Hoắc Bắc Cảng lúc này đã tắm xong, đi từ trên lầu xuống, vừa đi xuống liền thấy Hoắc Tiểu Bao đang ngồi nói chuyện với... Độc Thân Cẩu?

Hắn đã tắm rửa xong, thay một bộ quần áo mặc ở nhà màu xám, tóc còn có chút ướt, nước còn nhỏ giọt.

Hoắc Bắc Cảng đi tới trước mặt Hoắc Tiểu Bao, sờ sờ đầu Tiểu Bao, hỏi nó: "Tiểu Bao, con đang làm gì vậy?"

"Ah, con đang trò chuyện với Độc Thân Cẩu."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hai mẹ con nhà này, làm sao mà lại cùng một phom vậy không biết.

Ngay lúc Hoắc Bắc Cảng muốn nâng bước, xoay người, con mèo đen Mộ Sơ Tình mới nhặt về lúc nãy lại chạy tới chân hắn.

Hoắc Bắc Cảng dừng lại, nhìn con mèo đen trên chân mình.

Tròng mắt con mèo đen đó, thật sự rất sáng, trong vắt, không có màu gì khác ngoài xanh lam. Rất ít những con mèo có tròng mắt màu xanh lam thế này.

Con mèo trắng có cặp mắt màu lục kia thì bình thường, chỉ con mèo đen này là khiến Hoắc Bắc Cảng có một cảm giác quen thuộc.

Con mèo đen kia thật cẩn thận duỗi móng vuốt về phía Hoắc Bắc Cảng, giống như là suy đoán phản ứng của hắn.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 239


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 239 - Chương 239
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng đối với động vật, không có cảm giác gì lớn, tự nhiên cũng không có bao nhiêu yêu thích con mèo đen này, bất quá con mèo đen này là Mộ Sơ Tình nuôi, Hoắc Bắc Cảng sợ chậm trễ để con mèo này có việc gì, Mộ Sơ Tình sẽ liều mạng với hắn luôn.

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm con mèo đen dưới chân, đôi mắt thâm thúy, giọng hắn vẫn lạnh nhạt như cũ, không lớn hỏi nó "Đói bụng?"

Đôi mắt mèo đen loé sáng lên một chút, rồi mới giương vuốt ra khều Hoắc Bắc Cảng, "Meo" một tiếng.

Hoắc Bắc Cảng nhướng mày, rồi mới lấy dép lê, chen chân vào, đá đá vào con mèo đen một chút, "Tao mang mày đi tìm mẹ mày cho mày ăn."

Hoan Bảo thỏa mãn! Vẫn là chủ nhân như cũ, vẫn là hương vị chủ nhân như cũ!

Chủ nhân trước kia chính là không biết xấu hổ như thế, hắn muốn đi tìm Hồ Quả Nhi, chính là lại không có lý do gì, cho nên liền thường xuyên lôi kéo nó, lấy đủ các loại lý do đi tìm Tiên Tử.

Thường xuyên nói nhảm lý do chính là nó đói bụng như thế, cho nên kết quả nó bị Tiên Tử nuôi cho béo ú ra.

Hơn nữa hắn còn nói thầm, nói lén với nó: "Đi, chúng ta đi tìm mẫu thân ngươi đi."

Sau lưng đều gọi thẳng người ta là nương tử, bên ngoài lại không chịu nói ra.

Khó trách ngươi yêu thầm người ta 1314 năm, người ta còn không biết là ngươi yêu thầm nàng. 1

Mèo đen đi theo Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình còn đang ở phòng bếp nấu đồ ăn, cô chuẩn bị đồ ăn cho hai con mèo trước.

Cô mua cá, cho nên tách thịt cá ra rồi chừa xương lại cho mèo.

Hoắc Bắc Cảng đi đến cửa bếp, Mộ Sơ Tình còn ở bên kia bận rộn, hắn nhìn bóng dáng cô bận rộn, đôi mắt co rụt một chút.

Cũng không biết có phải da mặt mỏng hay không, hắn muốn tìm đề tài nói chuyện với Mộ Sơ Tình, chính là lại không có đề tài, hắn liền cố ý đạp cửa một chút, miệng lưỡi kiêu ngạo kêu Mộ Sơ Tình, "Mộ Sơ Tình, cô muốn đói chết tôi sao? Tay chân chậm chạp như thế, còn nấu chưa xong?"

Mộ Sơ Tình lười phản ứng lại với Hoắc Bắc Cảng, trực tiếp đưa lưng về phía hắn, lười phải quay đầu lại, chẳng sợ nghe được tiếng hắn ở gần, cô vẫn là qua loa cho xong, "Vậy anh liền tiếp tục bị đói đi, tôi đang làm đồ ăn cho Hoan Bảo Hỉ Bảo, cũng không có nhanh như vậy đến lượt anh."

Nói cách khác, hắn ở trong lòng cô còn không bằng hai con mèo này, Hoắc Bắc Cảng lập tức khó chịu, hoạnh hoẹ, "Hiện giờ tôi đói bụng làm sao bây giờ?"

"Bên ngoài hình như có thức ăn cho chó, anh ăn mấy miếng lót bụng đi."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

...

Hoắc Bắc Cảng ngồi ở trên bàn cơm, bụng đói kêu vang, lại chưa đến lượt ăn, hắn duỗi tay ngẫu nhiên vuốt đầu Hoan Bảo, tròng mắt lại rất không tự giác nhìn về phía người phụ nữ đang ở phòng bếp bận rộn.

Chỉ một lát sau Mộ Sơ Tình liền từ trong phòng bếp đi ra, mang theo một khay đi về hướng Hoắc Bắc Cảng.

"Được rồi, được rồi."

Hoắc Bắc Cảng tưởng rằng là đồ ăn của mình, chuẩn bị tư thế thưởng thức, Mộ Sơ Tình bưng một khay thịt cá trong tay, còn có đầu cá, bưng cho Hoan Bảo.

Mộ Sơ Tình đặt ở trên bàn, sờ sờ đầu Hoan Bảo, "Hoan Bảo, chắc mày đói bụng rồi, mau ăn đi."

Hoắc Bắc Cảng: "... Của tôi đâu?"

Mộ Sơ Tình nhìn đến Hoắc Bắc Cảng ở bên cạnh, kinh ngạc một chút, "Hoắc Bắc Cảng, sao anh lại ở đây?"

"..." Hắn... Bị làm lơ?

"Cơm đâu?" Hoắc Bắc Cảng trực tiếp ném dao nĩa ra trước mặt, nổi giận đùng đùng, "Cơm tôi đâu?"

"A!" Mộ Sơ Tình trừng lớn tròng mắt, có chút chột dạ, cô sốt ruột vọt vào trong phòng bếp, "Tôi quên làm cơm cho anh, tôi chỉ lo làm cho Hoan Bảo Hỉ Bảo." 1

Hoắc Bắc Cảng: "..."
 
Back
Top Bottom