Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 260


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 260 - Chương 260
https: //gacsach.com

Một lúc lâu sau, hắn nhéo tai Mộ Sơ Tình, nộ khí đằng đằng hỏi cô: "Có phải cô thông đồng với tên tiểu bạch kiểm* nào rồi hay không?"

Cho nên hiện tại trăm phương nghìn kế xúi giục hắn đi tìm Hứa Hạ Đồng về.

*Tiểu bạch kiểm: ý mỉa mai mấy anh chàng trắng trẻo thư sinh, còn ám chỉ mấy tên trai bao.

Rồi sẽ ly hôn với hắn, cô liền có thể cùng cái tên tiểu bạch kiểm kia ở bên nhau.

Lần trước mẹ hắn gửi cho hắn bức ảnh đó là thật đúng không? Cô thật sự ở bên cái tên tiểu bạch kiểm kia?

Mộ Sơ Tình nghe hắn nói vậy liền không vui, tức giận hất tay Hoắc Bắc Cảng ra, vẻ mặt tức giận, "Anh đừng có ngậm máu phun người, tôi thông đồng với tiểu bạch kiểm lúc nào?"

Hiện tại Mộ Sơ Tình một chút hứng thú cũng không có, đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, kéo áo tắm của mình lại, nhịn không được phát giận, "Phiền chết người."

Hoắc Bắc Cảng nhìn bộ dạng Mộ Sơ Tình phát giận, kéo cô trở lại giường, "Cô muốn đi đâu?"

Mộ Sơ Tình phồng quai hàm lên, "Về nhà, bằng không lại ở đây nghe anh lè nhè?"

"Tôi như vậy, cô lại nói về nhà?"

Hoắc Bắc Cảng nổi giận đùng đùng cọ xát vào cô một chút, cho Mộ Sơ Tình xem phản ứng nơi đó của hắn.

Phản ứng lớn như thế, Mộ Sơ Tình lập tức đỏ mặt.

Hắn có còn biết xấu hổ hay không...

Hoắc Bắc Cảng còn cố ý nhích lại cọ thêm một chút.

Mộ Sơ Tình lập tức túm được tóc hắn, "Anh làm gì?"

"Làm thôi." Hoắc Bắc Cảng không hề do dự, "Đem áo tắm của cô cởi ra, bây giờ sẽ làm."

Mộ Sơ Tình: "..."

Sau đó mọi chuyện xảy ra như thế nào?

Hoắc Bắc Cảng đè cô ra giường, gấp gáp cởi áo tắm của cô ra, bàn tay to của hắn phủ lên nơi đầy đặn trước ngực cô x** n*n.

Hắn áp gương mặt xuống, ngậm lấy bờ môi cô mà hôn, đầu lưỡi vụng về lần dò vào trong tìm kiếm. Kỹ thuật hôn của hắn quả thật rất vụng về, làm Mộ Sơ Tình hoài nghi có phải trước giờ hắn chưa từng hôn phụ nữ hay không vậy?

Mộ Sơ Tình cảm thấy không thể nào thoải mái.

Chủ yếu là, cô cảm thấy Hoắc Bắc Cảng thật sự là không có kinh nghiệm. Hắn đích xác là không có kinh nghiệm, sống lâu như thế, phụ nữ cũng chỉ có một mình Mộ Sơ Tình, trải qua chuyện này cũng chỉ có một lần.

Người khác xem phim s*x nỗ lực học tập cho tốt, mỗi ngày hướng về phía trước, hắn cũng chỉ cảm thấy buồn nôn, nghĩ tới Mộ Sơ Tình, làm sao có thể học được cái gì chứ.

Nếu như sớm biết rằng sẽ có ngày hôm nay được động vào cô như thế, Hoắc Bắc Cảng cam đoan, năm đó mấy huynh đệ bọn họ xem phim để học hỏi kinh nghiệm, hắn nhất định sẽ không thất thần, nghe giảng bài cho kỹ.

Bởi vậy mới có thể thấy được, làm một người đệ tử tốt, thật sự là rất quan trọng!

Một bàn tay Hoắc Bắc Cảng phủ lên một bên ngực cô, nắm một vật đầy đặn mềm mại như thế trong tay, quả thực trong lòng hắn sung sướng sắp phát điên rồi. Tuy là của cô nếu so với mấy cô nàng minh tinh trên màn ảnh thì đúng là nhỏ hơn rất nhiều, nhưng quả thực lại rất vừa tay hắn, n*n b*p đúng là rất sướng tay!

Mộ Sơ Tình xấu hổ nhắm tịt mắt lại, đôi tay khẩn trương nắm chặt lấy ga giường, cô không dám mở mắt nhìn Hoắc Bắc Cảng, mà cho dù là lúc này đây cô đang nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn đang nhìn mình.

Đôi môi hắn trượt theo chiếc cổ thon dài gợi cảm của Mộ Sơ Tình, hắn không ngừng c*n m*t xuống đến xương quai xanh tinh sảo của cô, để lại trên đó từng dấu hôn đậm nhạt không đều màu.

Đôi môi tham lam không ngừng đi xuống, cuối cùng ngậm lấy một bên mà hôn cắn.

"Ưmm!"

Mộ Sơ Tình bất giác rên lên một tiếng, sau đó cô vội vã cắn chặt môi, không để bản thân phát ra những âm thanh xấu hổ đó. Cô rất sợ Hoắc Bắc Cảng nghĩ xấu về cô, coi cô là một người phụ nữ d*m đ*ng. Vốn dĩ hắn đã căm ghét cô, cho nên cô không thể để bản thân càng thêm xấu xí được nữa. Vả lại với loại chuyện này cô cũng chẳng có hứng thú gì mấy.

Thế nhưng từ trước ngực cô như có một luồng điện đang nhen nhóm rồi tràn lan ra khắp người. Cảm giác xa lạ này khiến cô bỡ ngỡ, cảm thấy bứt rức khó chịu. Dòng điện đó đang chạy dần xuống đến bụng dưới phẳng lỳ của cô, rồi xuống đến cái n** t* m*t ấy.

Mặc dù đã từng trải qua chuyện đó, nhưng lần đó là cô say rượu, tất cả xảy ra trong mơ mơ hồ hồ, cho nên cô cũng chẳng cảm nhận được, lúc Hoắc Bắc Cảng xông vào cơ thể cô, cô chỉ cảm thấy đau đớn, ngoài ra không có gì khác.

Thế nên lúc này đây, cảm giác đó khiến Mộ Sơ Tình bối rối, cũng chẳng biết vì xấu hổ hay vì k*ch t*nh mà cả người cô đỏ hồng trông vô cùng thích mắt.

Bàn tay Hoắc Bắc Cảng thoả thích lần sờ, miệng cũng phối hợp m*t máp, hắn cứ g*m c*n lung tung, một bàn tay cũng trượt xuống đến vùng cấm địa, lần dò tìm kiếm. Hắn đã kìm nén khổ sở lắm rồi, cảm giác như người anh em phía dưới chỉ một giây sau là sẽ phát nổ mất.

Cuối cùng thì...

"Đau. Hoắc Bắc Cảng, đau quá...!"

Chẳng đợi được Mộ Sơ Tình đ*ng t*nh, hắn đã hùng dũng xâm nhập.

Mộ Sơ Tình đau đớn run rẩy, co rụt lại, chỉ muốn đẩy ngay cái v*t t* l*n đang ở trong cơ thể mình ra, càng như vậy, h* th*n cô lại càng cắn chặt lấy hắn. Mộ Sơ Tình có cảm giác như cả người bị xé làm đôi, đau đớn khiến nước mắt khống chế không được trào ra.

Vốn dĩ chẳng có chút kinh nghiệm nào nên hắn chẳng biết là Mộ Sơ Tình còn chưa sẵn sàng, bên dưới còn chưa kịp ẩm ướt, hắn đã vội chen ngay cái vật ngoại cỡ của mình vào.

Mặc dù đã sinh con rồi nhưng dẫu sao thì đây mới chỉ là lần thứ hai Mộ Sơ Tình làm chuyện này nên làm sao có thể chịu đựng được sự thô lỗ của hắn.

"Mộ Sơ Tình! Nhịn một chút, cố nhịn một chút đi." Thấy cô khóc, hắn luống cuống dỗ dành, cả người căng ra đầy khổ sở, gốc rễ dưới thân lại đang bị Mộ Sơ Tình kẹp chặt, suýt chút nữa thì buông vũ khí đầu hàng.

Một lát sau, thấy Mộ Sơ Tình đã bớt căng thẳng nên hắn bắt đầu động đậy, ai ngờ đâu vừa động mấy cái, Mộ Sơ Tình đã đau sốc hông, trực tiếp hôn mê, trước khi ngất xỉu cô đã rống lên với Hoắc Bắc Cảng một câu: "Hoắc Bắc Cảng! Lần sau nếu còn để anh chạm vào tôi! Anh một chút kỹ thuật cũng không có! Đau muốn chết!"

Hoắc Bắc Cảng: "..." Hắn còn muốn tiếp tục với Mộ Sơ Tình, lại bị mấy lời này của Mộ Sơ Tình dọa cho túng quẫn.

Nhưng có thể không đau không? Hắn không có kinh nghiệm, đều là đấu đá lung tung, muốn cô đ*ng t*nh đều không có, chưa gì đã bắt đầu. Là phụ nữ đều chịu không nổi.

Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng thật sự giống như trong tiểu thuyết, dục tiên dục tử muốn chết đâu, chính là hiện thực thật sự bày ra trước mắt, đó là đau muốn lấy mạng người ta.

Hoắc Bắc Cảng không đã ghiền, nhưng mà Mộ Sơ Tình đều đã như vậy, hắn làm sao còn có thể chạm vào cô, chỉ có thể bế cô đi tắm, cả hai tắm rửa xong, liền ôm cô, bắt đầu ngủ.

Hoắc Bắc Cảng thầm nghĩ, ngày mai phỏng chừng phải đi hỏi mấy người anh em của hắn kinh nghiệm về mấy chuyện đó, hoặc là có mấy cái phim loại này hay không, có thể xem một chút, học tập một chút.

...

Ngày hôm sau, lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại đã là giữa trưa, bên cạnh đã không thấy ai, không biết Hoắc Bắc Cảng đã sớm rời đi từ khi nào.

Mộ Sơ Tình cúi đầu, nhìn nhìn thân thể của mình, dưới cổ không có một chỗ nào là còn toàn vẹn, rậm rạp dấu hôn đỏ rực, nhìn thấy ghê người.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 261


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 261 - Chương 261
https: //gacsach.com

Cô như bây giờ, làm sao mà gặp người đây?

Hơn nữa, bây giờ là mấy giờ rồi?

Mộ Sơ Tình cầm lấy di động ở tủ đầu giường bên cạnh, nhìn giờ, đã 12 giờ, mấu chốt là bên cạnh còn có một mẩu giấy.

Trên tờ giấy trắng có mấy hàng chữ màu đen như rồng bay phượng múa rất đẹp.

Mộ Sơ Tình chống thân thể đau nhức, cầm lấy tờ giấy kia lên xem,

【 hôm nay cho em nghỉ, tỉnh ngủ liền về nhà đi. Quần áo đặt trên sofa, em mặc bộ đó đi. 】

Nét chữ đẹp như thế, ngoại trừ Hoắc Bắc Cảng viết còn có thể là ai.

Mộ Sơ Tình cầm tờ giấy vo lại thành một cục, rồi mới tùy ý ném tới một bên.

Cô đứng dậy, chuẩn bị đi mặc quần áo, chính là vừa đi được vài bước lại phát hiện trên sofa có một chiếc túi Chanel.

Quần áo Hoắc Bắc Cảng chuẩn bị cho cô sao?

Mộ Sơ Tình đi qua, nhìn một chút, là một chiếc váy dài, áo dài tay, nhưng mà cổ áo lại thấp.

Cũng không biết Hoắc Bắc Cảng nghĩ cái quái gì nữa, quần áo của cô hiện tại là loại cổ thấp, trên cổ cô lại đầy dấu hôn rất rõ ràng, ngày hôm qua Hoắc Bắc Cảng vừa gặm vừa cắn, chẳng chịu ngừng lại.

Cô hoài nghi, có phải Hoắc Bắc Cảng không có chạm qua thân thể phụ nữ hay không, bằng không, làm sao lại gấp gáp đến như thế.

...

Lúc Mộ Sơ Tình về nhà, vừa đến cửa đã gặp phải khó khăn.

Bởi vì, mật mã khoá cửa thế nhưng không khớp.

Mộ Sơ Tình lại thử một lần, vẫn sai.

Không đúng, còn không phải là sinh nhật Hứa Hạ Đồng sao?

Bị sai chỗ nào rồi!

Mộ Sơ Tình lại thử một lần nữa, vẫn mở không được.

Không có cách nào, hiện tại không phải là cô không muốn nhịn mà là người ta không cho cô nhịn.

Hoắc Bắc Cảng cái tên lưu manh này, lén sửa lại mật mã, không cho cô vào nhà.

Lúc Mộ Sơ Tình muốn đá cửa, người giúp việc đã quay về, giúp Mộ Sơ Tình mở cửa, còn nói với Mộ Sơ Tình, "Phu nhân, ngày hôm qua tiên sinh trở về cũng đã sửa lại mật mã ở cửa, đổi thành 120702."

Người giúp việc mở cửa, Mộ Sơ Tình đi theo vào, ở sau lưng người giúp việc hỏi.

"Chị Trương à, tại sao lại muốn thay mật mã chứ?"

Chị Trương vẻ mặt không hiểu nhìn Mộ Sơ Tình, "Phu nhân, cô cũng biết, loại chuyện này, người làm như chúng tôi làm sao mà biết được, chỉ có một mình tổng giám đốc biết thôi."

Mộ Sơ Tình không nghĩ ra.

120702?

Đây là cái ngày gì vậy? Cái tên Hoắc Bắc Cảng này rảnh rỗi sinh nông nỗi à, sửa mật mã làm cái gì chứ?

...

Mộ Sơ Tình trở về lại đi ngủ bù một giấc, lại có khách không mời mà đến, đến quấy rầy.

Lúc Hà Thục đến, Mộ Sơ Tình vừa ngủ dậy, nửa tỉnh nửa mê từ trên giường bò dậy.

Người giúp việc nói lão phu nhân tới, kêu cô đi xuống.

Mộ Sơ Tình chống thân mình, đánh ngáp một cái, đi xuống lầu liền nhìn thấy Hà Thục dẫn theo một cô gái đến đây.

Cô gái bên cạnh Hà Thục không gọi là xinh đẹp tinh xảo gì, nhưng mà lại có vẻ rất ưa nhìn, nhìn nghiêng từ sườn mặt có vài phần tương tự với Hứa Hạ Đồng.

Mộ Sơ Tình còn chưa có tỉnh ngủ, mắt vừa nhìn thấy cô ta, không chú ý thiếu chút nữa đôi chân lảo đảo mà ngã xuống. Cô gái vừa rồi cô nhìn thấy rất giống Hứa Hạ Đồng, cho nên cô cho rằng... Hứa Hạ đồng đã quay về. May mà cô phản ứng lại kịp, bằng không thật sự đã bị cô ta doạ cho mất hồn.

Hà Thục làm gì lại mang theo một cô gái giống với Hứa Hạ Đồng tới đây tìm cô.

Lại tính giở trò gì?

Mộ Sơ Tình vừa nghĩ vừa đi đến chỗ Hà Thục.

Hà Thục vừa nhìn thấy Mộ Sơ Tình, ánh mắt đầu tiên chú ý đến chính là ở cổ cô, một đám dấu hôn, màu sắc đỏ hồng, vừa nhìn là biết lưu lại chưa lâu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 262


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 262 - Chương 262
https: //gacsach.com

Lập tức ánh mắt Hà Thục liền âm u xuống.

Cái đồ lẳng lơ này rất có bản lĩnh, thế nhưng làm con trai bà ta xoay quanh như thế, thần hồn điên đảo, nhìn dáng vẻ thì phương diện kia trông rất hài hòa.

Đến giờ Hà Thục vẫn không thể nghĩ ra được, con trai bà ta chán ghét Mộ Sơ Tình như thế, tại sao lại cùng cô quấn quanh ở một chỗ.

Lúc Hà Thục còn đang suy nghĩ, nghĩ trăm lần cũng không ra, Mộ Sơ Tình đột nhiên mở miệng cười hỏi bà ta, "Bác gái, sao bác lại tới đây?"

Hà Thục lúc này mới thu lại tầm mắt, nhìn Mộ Sơ Tình, bỗng nhiên kéo người bên cạnh một chút, giải thích: "Không có, bác cùng Tâm Quân tới gần đây có chút việc, vừa vặn nghĩ đến con, liền tới thăm một chút, Tiểu Bao đâu? Tiểu Bao còn chưa tan học sao?"

Mộ Sơ Tình tùy ý giải thích một phen: "Bác gái, Tiểu Bao đi gửi nhà trẻ, giữa trưa không có về, buổi tối mới về nhà."

Hà Thục cũng không có để ý, đem người bên cạnh kéo đến trước mặt Mộ Sơ Tình, giới thiệu một chút, "Là thế này, bác giới thiệu với con một chút, đây là Tâm Quân con gái một người bạn của bác, gọi là Cung Tâm Quân."

Cung Tâm Quân tươi cười ngọt ngào duỗi tay ra chào hỏi với Mộ Sơ Tình, "Sơ Tình, chào chị."

"Chị?" Mộ Sơ Tình dài mặt ra "Cô nhỏ hơn tôi bao nhiêu vậy?"

Cung Tâm Quân cười càng rạng rỡ, nói chuyện cũng không biết là "Đồng ngôn không cố kỵ" hay là cố ý châm chọc, nói ra tuổi tác của mình nói đặc biệt lớn tiếng.

"Em năm nay 18, chị Sơ Tình đây lớn hơn em 7 tuổi, hẳn là kêu chị là chị rồi. Như vậy cũng rất thân thiết."

Lớn hơn 7 tuổi á, đây là lần đầu tiên Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân mình thật sự già rồi.

Mộ Sơ Tình rút tay mình về, tổng cảm thấy cái cô Cung Tâm Quân này chẳng phải hạn người tốt lành gì.

Cung Tâm Quân bắt tay với Mộ Sơ Tình xong, tự nhiên coi như là thân quen lắm vậy, lách cách bắt lấy cô, hỏi việc này hỏi việc kia.

"Chị Sơ Tình, em thấy làn da chị rất đẹp, chị có thể nói cho em biết chị xài loại mỹ phẩm nào vậy? Chị chỉ em đi, em cũng muốn mua, tuổi em cũng đã già rồi, phải bảo vệ da, bằng không làn da lão hoá thì xấu chết mất."

"Vậy còn cô?" Mộ Sơ Tình cảm thấy cô ta quả thực chính là cố ý khơi mào mâu thuẫn.

Hơn nữa mấy lời cô ta nói, giống như cố ý châm chọc là cô đã già rồi vậy.

Làn da cô đẹp? Da cô có thể đẹp hơn một người 18 tuổi như Cung Tâm Quân à.

Hà Thục đẩy đẩy tay Mộ Sơ Tình, "Sơ tình à, con ở đây tâm sự với Tâm Quân, hai đứa còn trẻ có thể có chủ đề chung để nói chuyện, bác mắc tiểu, bác đi WC trước đã, hai đứa cũng đừng có đứng đây nói chuyện, qua sofa bên kia ngồi rồi nói."

Mộ Sơ Tình còn chưa kịp nói gì, đã bị Cung Tâm Quân kéo đến một bên, hỏi cách chăm sóc da.

"Chị à, ngày thường chị dùng mỹ phẩm dưỡng da gì vậy?"

"Cũng không có cái gì, sữa dưỡng ẩm, serum của SK2, kem lót nền của Lancome, kem dưỡng mắt Estee Lauder, vừa lòng chưa? Đủ rõ ràng chưa? Hơn nữa, cô mới 18, dùng mỹ phẩm dưỡng da gì chứ, cô mới 18 tuổi thì cần dùng chỗ nào, đi siêu thị mua một chai phấn* không phải được rồi sao? Thật sự không được, cô ngại chất lượng không tốt thì dùng Penchoin cũng được?"

*là phấn em bé như Johnson Baby đó.

"..." Khoé miệng Cung Tâm Quân vừa nhếch lên, "Vậy sao, lần sau em sẽ thử xem sao."

Lựa lúc Mộ Sơ Tình cùng Cung Tâm Quân nói chuyện phiếm, Hà Thục liền đi lên lầu, đi vào phòng Hoắc Bắc Cảng, lấy túi văn kiện để trong túi xách ra, đặt vào trong tủ quần áo của Hoắc Bắc Cảng, sau đó bà ta mới đi ra khỏi phòng.

Hà Thục đi vào phòng Hoắc Bắc Cảng, bị Hoan Bảo và Hỉ Bảo nhìn thấy, Hỉ Bảo khiếp sợ nhìn Hoan Bảo bên cạnh, líu lưỡi, "Hoan Bảo, trời ạ, kia không phải là Vương Mẫu nương nương sao? Làm sao bà ta lại ở đây?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 263


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 263 - Chương 263
https: //gacsach.com

Hoan Bảo vẻ mặt nghiêm túc nhìn theo bóng dáng Hà Thục rời đi, cười một chút, rất thâm trầm, "Hỉ Bảo, xem ra kế hoạch tác chiến của chúng ta lại có thêm một chiến hữu rồi."

Hỉ Bảo trừng lớn hai mắt, ngây ngốc nhìn Hoan Bảo, vẻ mặt không hiểu.

"Vương Mẫu nương nương trước kia ở trên trời không hài lòng Quả Nhi tiên tử, bây giờ ở nhân gian cũng không hài lòng Sơ Tình tiểu thư. Bà ta không phải Vương Mẫu nương nương, chỉ là Vương Mẫu nương nương phái ra nguyên thần, phỏng chừng cũng là đi phá hoại chủ nhân của ta và ngươi."

"Vậy không cần lo về bà ta, dù sao không phải là kẻ thù là được, phòng của chủ nhân ta mở cửa, chúng ta nhanh vào đi thôi."

"Ừ."

Hoan Bảo cùng Hỉ Bảo, hai con mèo đi vào phòng Mộ Sơ Tình, vừa rồi Mộ Sơ Tình trở về, thay quần áo ra rồi đặt trên ghế.

Hỉ Bảo đi đến chỗ để quần áo của Mộ Sơ Tình, kêu lên một tiếng với Hoan Bảo.

Hoan Bảo thức thời xoay người một, lập tức biến thành hình người.

Hắn mặc một chiếc áo bào dài màu đen, màu da trắng nõn, tóc đen dài tới bên hông, đặc biệt rõ ràng chính là tròng mắt của hắn, đen tựa như một viên hắc diệu thạch, sáng ngời.

Lại thấy được Hoan Bảo biến thành hình người, Hỉ Bảo lập tức si mê ch** n**c miếng, "Hoan Bảo, ngươi thật đẹp trai mà."

Hoan Bảo ho khan một, xoay mặt đi, nhìn sang bên cạnh, lỗ tai đỏ lên, thanh âm của hắn trầm thấp nhắc nhở Hỉ Bảo, "Hỉ Bảo! ngoan, đừng có nhìn ta, mau nhổ tóc ta xuống đi."

Hỉ Bảo vẻ mặt mê đắm nhìn Hoan Bảo, duỗi móng vuốt nhổ xuống một sợi tóc, sau đó Hoan Bảo cầm kéo cắt tóc mình thành từng đoạn thật ngắn, lấy mấy đoạn rải ở trên quần áo của Mộ Sơ Tình.

Tiếp theo, Hỉ Bảo lấy ra một chai nước hoa Cologne, ở trên quần áo của Mộ Sơ Tình xịt vài cái.

Hoan bảo thấy Hỉ Bảo có nước hoa Cologne của nam giới, hắn nghi hoặc nhíu mày, "Hỉ Bảo, nước hoa Cologne này là của ai?"

Hỉ Bảo xịt nước hoa Cologne xong liền cất đi, "Hạo Thiên Khuyển cho ta, ta cũng không nghĩ tới thế nhưng hắn lại có mấy thứ này, nhưng mà cũng khá tốt nha."

"Ngươi và hắn, quan hệ thật tốt." Giọng điệu Hoan Bảo chua lòm.

Hỉ Bảo cười tủm tỉm, "Đúng vậy, quan hệ của chúng ta hiện tại rất tốt."

Hoan Bảo có chút ghen tuông, "À."

Hỉ Bảo lải nhải: "Ta nói cho ngươi này, Hạo Thiên Khuyển quả thật là con chó tốt mà."

"À."

Hỉ Bảo lách cách khen ngợi Hạo Thiên Khuyển một đống lời hay ý đẹp.

Hoan Bảo trầm mặc, không nói lời nào.

...

Đêm về.

Lúc Mộ Sơ Tình xuống lầu, di động đột nhiên vang lên, là thông báo có tin nhắn mới.

Cô mở ra, là một dãy số lạ gửi tin nhắn cho cô.

【 Hoắc Bắc Cảng điều tra thân phận của Hoắc Tiểu Bao. Xét nghiệm DNA. 】

Mộ Sơ Tình nhìn cái tin nhắn này, đầu mày chau lại.

Đây là ai gửi cho cô, một số máy lạ cô không quen biết.

Mộ Sơ Tình tò mò gọi lại vào số máy đó, thế nhưng... Không có người nghe, hơn nữa đây là một số không còn tồn tại.

Số máy này đăng ký xong thì gửi tin nhắn này cho cô, rồi liền huỷ số.

Ai lại nhàm chán đến như thế vậy?

Mộ Sơ Tình nhìn nhìn, lúc sau lại chạy tới phòng Hoắc Bắc Cảng.

Cô muốn biết, rốt cuộc là có ý gì.

Cửa phòng Hoắc Bắc Cảng không khóa, cô đi vào phòng sau đó liền lục soát văn kiện, Hoắc Bắc Cảng thật sự xét nghiệm DNA của Tiểu Bao thì chắc chắn sẽ có bảng báo cáo kết quả.

Mộ Sơ Tình lục tới lục lui, cuối cùng tìm trong tủ quần áo của Hoắc Bắc Cảng, tìm được một túi văn kiện.

Ánh mắt Mộ Sơ Tình ngây dại ra nhìn túi văn kiện kia, ngón tay cứng đờ mở túi văn kiện.

Mở ra, muốn nhìn xem là cái gì!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 264


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 264 - Chương 264
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình run rẩy xuống tay, thật cẩn thận mở văn kiện ra, nhìn đến bên trong văn kiện ghi rõ báo cáo kết quả xét nghiệm DNA, sức lực toàn thân giống như bị người ta rút hết.

Trong báo cáo kết quả xét nghiệm này ghi Hoắc Tiểu Bao và Hoắc Bắc Cảng có quan hệ cha con là 99%.

Chắc chắn Tiểu Bao chính là con của Hoắc Bắc Cảng!

Chẳng qua... Là Mộ Sơ Tình không nghĩ tới.

Hai chân cô vô lực lùi về sau mấy bước, lòng bàn tay gắt gao nắm chặt túi văn kiện, hận không thể bóp nát chiếc túi này ra, cô dùng sức siết lấy một góc túi đến nhúm nhó.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới, thế nhưng sẽ có một ngày như vậy, Hoắc Bắc Cảng hắn... Thế nhưng đi điều tra thân phận của Tiểu Bao.

Có phải... Hắn hoài nghi, Tiểu Bao căn bản không phải là con hắn hay không, hoài nghi Mộ Sơ Tình cô sinh con cho người đàn ông khác, sau đó lại muốn hắn chịu trách nhiệm, cố ý nói Tiểu Bao là con hắn... 2

Hoắc Bắc Cảng hắn... Thật sự rất nhẫn tâm!

Mộ Sơ Tình cắn chặt môi, cắn đến cánh môi mìmh không có huyết sắc, trở nên trắng bệch, giống như làm như vậy cô mới có thể nhịn xuống thống khổ của bản thân được.

Cả người cô đều đang phát run, qua một lúc lâu sau, cô mới có thể trấn định lại. 2

Cô hít sâu một hơi, giống như một người không có việc gì, đem túi văn kiện thả lại chỗ cũ, rồi mới lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng, làm bộ như không có việc gì xảy ra.

...

Hoắc Bắc Cảng tâm sự nặng nề trở về, bởi vì, hôm nay hắn lại nhận được tin nhắn mẹ hắn gửi qua.

Vẫn là như vậy, mẹ hắn gửi qua một tin MMS, mở ra là ảnh Mộ Sơ Tình bước xuống từ một chiếc xe, về nhà, người lái chiếc xe kia vừa vặn là tên trai bao đó lần trước cùng nhau đi dạo phố với Mộ Sơ Tình

Hoắc Bắc Cảng nhìn đến mức tròng mắt đều đỏ lên, nắm chặt lấy điện thoại, hận không thể b*p ch*t Mộ Sơ Tình.

Ngay sau đó, Hà Thục tiếp tục gửi tới một tin nhắn, lời lẽ chanh chua châm chọc, tiếp theo tới, tự tự châu ngọc, xem hắn lửa trại.

【 Con trai, không phải mẹ nói con, rốt cuộc là con cưới phải cái loại người gì, một lần là ngoài ý muốn, vậy năm lần bảy lượt lêu lổng cùng người đàn ông khác ở bên nhau, cái này gọi là cái gì? Cái này gọi là tính xấu không đổi, mẹ đã sớm nói Mộ Sơ Tình không phải là một người tốt lành gì, kêu con phải chú ý vào, nhìn người cho rõ, giờ thì hay rồi, bị nó năm lần bảy lượt cho đội mũ xanh. 】

【 Con trai à, con không nên trách mẹ lải nhải, mẹ cũng là nhìn không được cái loại người đức hạnh như Mộ Sơ Tình, phụ nữ trong thiên hạ thiếu gì lại không tìm, thế nào cũng phải muốn Mộ Sơ Tình cái loại phụ nữ thích vụng trộm này, làm trên đỉnh đầu mình một mảnh thảo nguyên? Mẹ nói con này, cuộc hôn nhân này nhân lúc còn sớm thì ly hôn đi, bằng không sau này Mộ Sơ Tình lại lớn cái bụng, lấy đứa bé ra ăn vạ trên người con đấy, phụ nữ nhiều như thế, mẹ giới thiệu cho con một người, gần đây mẹ quen một người bạn, con gái cô ấy rất tốt cũng rất dễ thương, tên là Tâm Quân, hôm nào mẹ giới thiệu cho con gặp mặt. 】

Sau đó Hà Thục lách cách nhắn thêm gì đó nữa, Hoắc Bắc Cảng không nhìn nữa.

Vừa vặn Giang Thừa vào phòng đưa văn kiện, liền xui xẻo như thế thấy được tổng giám đốc phát giận, Hoắc Bắc Cảng không khống chế được, mất bình tĩnh ném mạnh chiếc điện thoại về phía góc tường.

Cho dù là điện thoại xịn đi chăng nữa cũng không thể chịu được hành vi bạo lực như thế, "Bụp" một tiếng, di động ngũ mã phân thây.

Giang Thừa nhìn đến hình ảnh đáng sợ như thế, phản ứng đầu tiên trong đầu chính là chạy trốn, miễn cho bị tổng giám đốc lấy làm tấm thớt trút giận thay.

Chính là đi chưa được hai bước, đã bị Hoắc Bắc Cảng kêu giật trở lại.

"Giang Thừa, tôi hỏi cậu, một người phụ nữ năm lần bảy lượt đi ra ngoài ngoại tình, tìm đàn ông là vì cái gì?" 2

Thanh âm Hoắc Bắc Cảng đặc biệt không vui, vừa nghe liền biết là có chuyện lớn rồi.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 265


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 265 - Chương 265
https: //gacsach.com

"... Tổng giám đốc, phu nhân đi ngoại tình?" Giang Thừa bị dọa run run, không nhịn được hai chân sắp mềm ra, nhìn Hoắc Bắc Cảng, khiếp sợ đến không được.

Phu nhân cũng thật là làm tốt lắm, một người đàn ông khoẻ mạnh, mạnh mẽ như tổng giám đốc lại không cần, còn đi ra ngoài tìm đàn ông.

Hoắc Bắc Cảng không nhịn được cơn tức, vơ lấy cây bút trên bàn ném thẳng vào mặt Giang Thừa.

"Ai nói là vợ tôi? Cô ấy mà dám ngoại tình, tôi không đánh gãy chân cô ấy ra, tôi nói là người khác, là một người tôi quen. Vợ cậu ta năm lần bảy lượt đi ngoại tình, ra ngoài tìm trai bao, cậu nói xem, đây là vì cái gì?"

Giang Thừa trong khoảng thời gian ngắn bị chuyện này dọa tới, không nhịn được mở miệng, "Phu nhân thế nhưng còn đi ra ngoài tìm trai bao?!"

Hoắc Bắc Cảng "Thịch" một tiếng, đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi, "Đã nói là người khác, không phải vợ tôi! Không phải là vợ tôi!" 2

Giang Thừa bị dọa không nhẹ, nghe Hoắc Bắc Cảng nói liền nhanh chóng phụ họa theo: "Phải phải phải, không phải là vợ anh, là vợ của người khác!"

"Ầm" một tiếng, Hoắc Bắc Cảng cảm giác đầu mình đang phát nổ!

Một câu nói vừa rồi của Giang Thừa, không phải vợ anh, là vợ của người khác! Hoàn toàn kích động tới Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng mạnh mẽ đập mạnh xuống bàn, nhìn dáng vẻ như hận không thể ném cái bàn này đi.

"Giang Thừa, cậu không muốn sống nữa có phải không? Cậu nói ai không phải là vợ tôi? Mộ Sơ Tình chính là vợ tôi!"

Giang Thừa: "..." A a a, ông đây có nói chuyện đó đâu!

"Tổng giám đốc, có phải là anh..." Giang Thừa nhìn thấy ánh mắt sắc bén cảnh cáo của Hoắc Bắc Cảng, lập tức thay đổi miệng lưỡi, "À không đúng, có phải là người bạn kia của anh đối xử không tốt với vợ mình hay không?"

"Vớ vẩn!" Hoắc Bắc Cảng rất mạnh mẽ phủ nhận, "Đối tốt với cô ấy không biết bao nhiêu."

"... Vậy có phải là, vấn đề sinh lý không thỏa mãn được?" Giang Thừa lại hỏi Hoắc Bắc Cảng, sợ bị hắn đánh cho nên âm thầm run sợ trong lòng.

"Có khả năng." Hoắc Bắc Cảng nghĩ tới vấn đề mấu chốt này.

Ngày hôm qua lúc bọn họ làm chuyện đó, Hoắc Bắc Cảng cũng chẳng có thuần thục gì, cho nên có khả năng chính là khiến cô không thoải mái.

Hơn nữa, cô cũng chưa có đạt tới... Cao trào.

Nhưng mà hắn lại rất thoải mái, chính là suốt cả quá trình của Mộ Sơ Tình là thống khổ.

Hắn cũng là bất đắc dĩ mà, hắn cũng không có chạm tới người phụ nữ khác, khai trai còn thiếu, làm sao mà có kinh nghiệm?!

Hoắc Bắc Cảng nghĩ đến đây, vẻ âm trầm xuống.

Giang Thừa thấy Hoắc Bắc Cảng vừa lòng, liền lải nhải nói tiếp: "Phụ nữ nhân thích đi ngoại tình, đơn giản chính là ở hai phương diện, một là nhu cầu vật chất, hai là nhu cầu sinh lý, phụ nữ sao, gặp phải đàn ông hoa ngôn xảo ngữ* sẽ luôn nhịn không được động tâm, cho nên miệng đàn ông phải ngọt ngào một chút, những việc bên ngoài phải đáp ứng đầy đủ, phụ nữ thích cái gì, nhất định phải tặng, thỉnh thoảng phải có vài bất ngờ nho nhỏ gì đó, làm cho họ vui thì muốn cái gì cũng đều được. Còn vấn đề nhu cầu sinh lý cũng cần phải thỏa mãn, bản thân mình có thể sung sướng hay không khôn liên quan, nhất định phải làm cô ấy sảng khoái trước, màn dạo đầu rất quan trọng, không có cái này, anh mạnh mẽ xâm nhập đối với phụ nữ mà nói, chính là cực hình tra tấn, rất đau đớn."

*Hoa ngôn xảo ngữ: chỉ loại người miệng lưỡi nịnh nọt, ton hót.

Mấy thứ này, đích xác là rất hữu ích, Hoắc Bắc Cảng không có theo đuổi qua cô gái nào cả, mấy thứ này ở trên người hắn thật sự là rất hữu ích.

Ánh mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn Giang Thừa, bỗng chuyển sang ngưỡng mộ, "Giang Thừa, tôi nói cậu đó, một kẻ độc thân không có bạn gái, làm sao cậu lại biết mấy thứ này?"

Giang Thừa đúng là hay ngượng ngùng, cậu ta đỏ mặt, nhỏ giọng giải thích: "Cái này, không phải là tôi theo đuổi trợ lý của phu nhân sao, tôi sợ tôi không có kinh nghiệm, cho nên mua sách về học tập."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 266


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 266 - Chương 266
https: //gacsach.com

"Cậu xem đều là sách theo đuổi con gái?" Ánh mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn Giang Thừa liền phức tạp lên.

Giang Thừa không biết tại sao Hoắc Bắc Cảng lại hỏi như thế, liền gật đầu, "Đúng vậy."

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên mấp máy môi, nhìn chằm chằm Giang Thừa, ánh mắt thâm thúy lên, hắn nghiêm túc yêu cầu, "Vậy cậu đem mấy tài liệu cậu xem qua, đều mua cho tôi một phần."

Giang Thừa: "..." Ối mẹ ơi!

...

Giang Thừa mềm nhũn chân rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, lúc đi ra ngoài, tầm mắt lo lắng nhìn cửa phòng Hoắc Bắc Cảng, bi ai cầu nguyện một tiếng.

Tổng giám đốc thật là đáng thương.

Một đống tuổi mới bắt đầu theo đuổi con gái.

Rồi Giang Thừa mới nhìn nhìn đồ đạc trên tay mình, đủ loại tài liệu cách theo đuổi con gái, bí kíp theo đuổi con gái thành công, đột nhiên bắt đầu đáng thương cho bản thân mình.

Cậu ta cũng đáng thương, đều đã một đống tuổi, còn phải giúp tổng giám đốc theo đuổi con gái.

...

Giang Thừa rời khỏi đó, sau đó Hoắc Bắc Cảng ngồi tại chỗ, vẻ mặt lo âu suy nghĩ các vấn đề, suy nghĩ đến cuối cùng cũng có manh mối, hắn nhăn mày rồi lại giãn ra, rồi lại lấy điện thoại ra gọi cho Cố Kỳ Nhất.

Giờ giấc sinh hoạt của Cố Kỳ Nhất đảo lộn so với người bình thường, ban ngày người khác đi làm thì cậu ta ngủ, buổi tối người khác ngủ, cậu ta lại đi làm.

Cho nên lúc này gọi điện, cậu ta còn đang ở trên giường ngủ o ơ.

Cố Kỳ Nhất bên kia vừa nghe máy, Hoắc Bắc Cảng đã gấp không chờ nổi hỏi cậu ta: "Tiểu Tam Nhi, tôi nhớ rõ, cậu chính là... Có loại phim này."

Hoắc Bắc Cảng nói, bản thân có chút ngượng ngùng.

"A? Phim? Phim gì?" Cố Kỳ Nhất bên kia ngủ mơ mơ màng màng, nghe không hiểu, "Có phải là《biệt đội gấu mập》? Hay là 《 Cừu vui vẻ và sói xám? 》"

"... Cậu còn nhỏ sao?" Mặt Hoắc Bắc Cảng u ám lại, cuối cùng hít sâu một hơi, hắn lại lén lút nói tiếp: "Chính là phim người lớn, cậu có hay không?"

"Phim người lớn?" Cố Kỳ Nhất chưa phản ứng lại được, "Đại ca, anh muốn xem phim gì tìm tôi tôi gửi cho! Không phải là anh coi phim không có bản quyền chứ? Đừng nha đại ca, chúng ta đều là người có tố chất, không được xem mấy loại phim lậu, làm ảnh hưởng đến khí chất, thân phận, cũng không phải là anh không có tiền, lén lút kêu tôi làm gì?"

"... Cố Kỳ Nhất!" Hoắc Bắc Cảng bị làm cho nóng nảy, hình tượng gì cũng từ bỏ, phát hỏa rống lên với cái di động: "Tôi nói chính là AV! Rốt cuộc là cậu có hay không!"

"Phốc! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!" Cố Kỳ Nhất bên kia phát ra một tràng cười, "Ha ha ha ha ha ha! Đại ca, anh thế nhưng lại sa đọa đến tìm tôi muốn loại phim này!"

"... Cho nên, rốt cuộc là cậu có hay không?"

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

"... Tiểu Tam Nhi, cậu đừng có ép tôi phát hỏa."

"Ha ha ha ha ha ha!"

"Tiểu Tam Nhi..."

"Có, tôi có, loại phim này cần cái gì cũng có, anh muốn thể loại Âu Mĩ cuồng dã, Nhật Hàn ngây thơ, hay là nông thôn e ấp?"

Hoắc Bắc Cảng do dự một chút: "... Cái này còn chia phần?"

Tiểu Tam Nhi giải thích đâu ra đấy: "Đương nhiên rồi, giá cả khác nhau, xem cũng khác nhau, chất lượng phục vụ cũng khác nhau, hiệu ứng thị giác lại càng khác nhau. À đúng rồi, còn có HD hay là không, có đánh mã hay là không, nếu như anh mua gói VIP, tôi chắc chắn sẽ gửi cho anh bản FullHD, nếu anh mua gói rẻ hơn thì là chất lượng 360, phần đầu rút ngắn lại, cho nên, anh muốn loại nào?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 267


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 267 - Chương 267
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng không có kinh nghiệm này, cũng không biết chọn cái nào mới tốt, cân nhắc nửa ngày hắn mới nói: "Tôi phải lấy gói đắt nhất, không cần làm mờ*." 1

*không cần che chỗ nhạy cảm ấy, ta phải dịch một buổi mới hiểu chỗ này. Thì ra mấy cái phim đó có loại làm mờ chỗ hiểm đi nữa. Ôi đen cmn đầu óc xém trong sáng của ta.

"... Ha ha ha ha ha ha!" Tiểu Tam Nhi còn đang tiếp tục cười. "Đại ca, anh thành thật nói cho tôi biết đi, vì sao đột nhiên anh lại muốn xem cái loại này, có phải là anh và em Sơ Tình ở cái phương diện kia không hài hòa hay không? Hả? Cho nên muốn học tập, học tập ha ha ha ha ha ha!"

Hoắc Bắc Cảng lạnh lẽo cảnh cáo Tiểu Tam Nhi: "...em Sơ Tình, là cậu có thể kêu?"

Cách một màn hình, Tiểu Tam Nhi đều cảm giác được Hoắc Bắc Cảng đang tức giận, cho nên lập tức sửa lại miệng lưỡi, "...chị dâu, là chị dâu."

"Rụp" một, Hoắc Bắc Cảng tức giận cúp di động, Tiểu Tam Nhi còn ở đầu kia ôm bụng cười không ngừng lại được.

"Phát giận cái gì hả lão xử nam kia!" Tiểu Tam Nhi đối với di động mắng một trận, sau đó vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục ngủ nướng.

Trời ơi, quá khôi hài, cậu ta muốn cười tới chết mất!

Cũng khó trách Tiểu Tam Nhi sẽ cười vui vẻ như thế, bởi vì Hoắc Bắc Cảng luôn luôn khịt mũi coi thường mỗi lần mấy anh em bọn họ ngồi coi mấy loại phim này, tỏ vẻ khinh thường, chủ yếu là hắn cảm thấy loại này dơ, khó coi, hơn nữa, hắn có thói ở sạch, chịu không nổi.

Cho nên thật sự là nhiều năm qua, trừ bỏ lần đầu tiên hắn ngồi đờ ra, sau đó lại ói mửa thì mấy lần sau không có theo chân mấy anh em bọn họ xem nữa, chủ yếu là hắn không tiếp thu được.

Chính là tới bây giờ lại đột nhiên muốn xem, khẳng định chính là bởi vì cái phương diện kia không hài hòa đây, rõ ràng là như thế phải không? Tiểu Tam Nhi đều phải cười đến chết mất!

...

Một giờ sau, Hoắc Bắc Cảng nhận được video FullHD Tiểu Tam Nhi gửi qua.

Lại thêm một giờ sau, Tiểu Tam Nhi nhận được điện thoại của cảnh sát.

Cảnh sát nói: "Cố Kỳ Nhất tiên sinh, chúng tôi nhận được tin tức, có người tố cáo anh b*n d*m phi pháp, xin hỏi lúc nào thì anh có thể đến sở cảnh sát một chuyến để hỗ trợ điều tra với chúng tôi?"

Cố Kỳ Nhất sôi trào, "Ông nội nó, tôi b*n d*m lúc nào, ông đây là xử nam! Không đúng! Ông đây là đàn ông!"

Cảnh sát sợ hãi rụt rè giải thích: "Là thế này, Hoắc Bắc Cảng tiên sinh báo cáo với chúng tôi, nói trong tay anh có văn hoá phẩm đồi truỵ, còn cung cấp cho chúng tôi chứng cứ phạm tội của anh, ghi chép giao dịch của hai người. Căn cứ theo pháp luật của nhà nước, buôn bán văn hoá phẩm đồi truỵ là phạm pháp, vô đạo đức. Cho nên... Cố tiên sinh, anh định lúc nào thì đến sở cảnh sát, tôi sắp xếp cho anh phòng VIP có được không?"

Cố Kỳ Nhất trừng to hai mắt, như sắp nôn ra máu tươi, cậu ta... Thế nhưng bị đại ca tố cáo.

Nói tốt là có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, anh lại đối xử với tôi như vậy.

Cố Kỳ Nhất nổ mạnh!

"Mẹ nó! Hoắc Bắc Cảng! Mẹ kiếp! Chúc anh cả đời không chạm được vào Mộ Sơ Tình!"

...

Hai giờ sau, Cố Kỳ Nhất vẻ mặt buồn bực từ trong sở cảnh sát đi ra, sau khi ra khỏi đó liền gửi cho Mộ Sơ Tình một tin nhắn.

【 Chị Sơ Tình, đại ca em, chính là chồng chị, hôm nay em nhìn thấy anh ta cùng một tên tiểu thương giao dịch, mua mấy trăm bộ phim đen, chị chú ý đến anh ta một chút ha. 】 2

Cố Kỳ Nhất lúc này mới vừa lòng về nhà, tâm tình vui sướng hài lòng.

...

Hoắc Bắc Cảng ở bên này, tâm tình rất tốt về tới trong nhà, giáo huấn Tiểu Tam Nhi xong, cả người tâm tình tốt như sắp bay lên đến nơi.

Mới về đến nhà, vừa vặn Mộ Sơ Tình đang ở trong phòng khách, Mộ Sơ Tình nhìn thấy hắn, đột nhiên hùng hùng hổ hổ xem thường lườm hắn một: "Hoắc Bắc Cảng! Anh là đồ đại b**n th**!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 268


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 268 - Chương 268
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng chính là lưu manh, lưu manh, đại lưu manh, nếu không phải vừa rồi Tiểu Tam Nhi có lòng tốt nói cho cô biết sự thật, cô còn không biết Hoắc Bắc Cảng thế nhưng lại b**n th** như thế, sau lưng lại xem cái loại phim này, thật là... Quá b**n th** mà!

Mộ Sơ Tình tưởng tượng đến hắn xem chính là loại phim này, hình tượng nam thần của Hoắc Bắc Cảng ở trong lòng cô, nháy mắt liền sụp đổ!

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt cạn lời, hắn làm gì mà b**n th**.

Ánh mắt đó của Mộ Sơ Tình thật là sắc bén muốn lấy mạng người, thật sự giống như là hắn làm gì b**n th** vậy!

Hoắc Bắc Cảng liền không rõ, hắn b**n th** chỗ nào?

Không chỉ là Mộ Sơ Tình là cái đức hạnh này, Hoắc Tiểu Bao ở bên cạnh đang xem thời sự, Hoắc Tiểu Bao thấy Mộ Sơ Tình như vậy, nó cũng vẻ mặt cừu hận nhìn Hoắc Bắc Cảng, cũng mắng hắn: "Đồ b**n th**!" 1

"..." Hắn làm gì đắc tội với hai mẹ con nhà này vậy, hai mẹ con đồng loạt nói hắn b**n th**, chẳng lẽ là hắn thật sự b**n th** sao?

Hoắc Bắc Cảng không thèm so đo với hai người kia, hắn kìm nén tức giận, lên lầu định đi tắm.

Mộ Sơ Tình chờ đến lúc Hoắc Bắc Cảng đi xong, nhìn Hoắc Tiểu Bao ở bên cạnh có cùng chung kẻ địch, vẻ mặt cảm động.

Quả nhiên chính là mẫu tử liền tâm, con trai cô đối với cô cũng thật là tốt, cãi nhau mắng chửi người, đều có thể đồng lòng mắng chung, con trai đúng là giỏi mà.

"Tiểu Bao, mẹ mắng ba con b**n th** là bởi vì ba con thật sự b**n th**, con mắng ba con b**n th** làm gì? Ba làm chuyện gì b**n th** với con à?"

Hoắc Tiểu Bao vẻ mặt thâm trầm cười cười, "Không có a, ba không có làm gì con. Chỉ là con thấy mẹ mắng, con cũng muốn mắng mấy câu cho đã ghiền." 1

Mộ Sơ Tình: "..." Thật là con trai tốt của mẹ mà.

...

Vốn dĩ Hoắc Bắc Cảng muốn lên lầu tắm rửa, chính là sau khi lên lầu, đi ngang qua phòng của Mộ Sơ Tình, nhìn thấy phòng của cô không có khóa, trong nháy mắt hắn liền muốn đi vào phòng Mộ Sơ Tình nhìn xem, xem có dấu vết gì về cái tên trai bao kia để lại hay không.

Nếu như bị hắn tìm thấy dấu vết gì mà nói, hắn nhất định phải lôi cái tên trai bao kia ra, cho người đập hắn ta một trận mới được.

Cũng không cần phải đánh làm gì, sai người hủy dung, chặt rớt tứ chi là được rồi, hắn quả nhiên vẫn rất là thiện lương, ra tay đều nhẹ như thế. 3

Hoắc Bắc Cảng lưỡng lự hai lần, sau đó sải bước đi vào phòng Mộ Sơ Tình.

Đây là lần đầu tiên hắn vào phòng Mộ Sơ Tình, căn phòng rất đơn giản, không có trang trí gì.

Hắn đi tới bàn trang điểm của Mộ Sơ Tình, nhìn nhìn, cũng không có cái gì khác thường.

Chẳng qua là lúc tới gần lại có mùi nước hoa Cologne, bị hắn ngửi được.

Mùi nước hoa Cologne này là loại trước kia hắn có dùng qua, chẳng qua, hắn cảm thấy nhãn hiệu đó dùng lâu rồi, mùi hương không còn thơm như trước cho nên không có tiếp tục xài nữa, lâu lắm rồi hắn không có dùng nữa, cho nên vấn đề là trong phòng Mộ Sơ Tình tại sao lại có mùi nước hoa nam?

Bước chân Hoắc Bắc Cảng khựng lại, hắn nhíu mày, đôi mắt thâm thúy như biển cả, nhìn thấy quần áo Mộ Sơ Tình đặt trước bàn trang điểm.

Đây là bộ đồ sáng nay cô mặc, mùi nước hoa là phát ra từ bộ quần áo này.

Hoắc Bắc Cảng do dự một chút, sau đó cầm lấy bộ quần áo kia lên ngửi một chút, thật sự là muit nước hoa nam giới.

Còn có... Trên đó là tóc!

Nháy mắt, khuôn mặt Hoắc Bắc Cảng trở lạnh!

Tóc ngắn như thế, là tóc đàn ông, đen nhánh!

Không có khả năng là của hắn, Mộ Sơ Tình mặc bộ quần áo này, sau đó hắn không có chạm qua Mộ Sơ Tình, cho nên không có khả năng bị dính tóc của hắn.

Nói cách khác, mấy sợi tóc trên bộ quần áo này không phải của Hoắc Bắc Cảng hắn, mà là của cái tên trai bao mà Mộ Sơ Tình bao nuôi kia!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 269


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 269 - Chương 269
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nghĩ đến cái kết quả này, vẻ mặt chuyển lạnh tựa như hàn băng ngàn năm.

Hắn nắm chặt quần áo trên tay, hận không thể bóp nát bộ quần áo này ra, bàn tay dùng sức làm gân xanh nổi rõ!

Mộ Sơ Tình cô làm tốt lắm! Năm lần bảy lượt cho hắn đội nón xanh, đi ra ngoài tìm trai bao! Thấy tóc của hắn quá tối, thế nào cũng phải nhuộm xanh đúng không!

Trước kia tại sao hắn lại không biết Mộ Sơ Tình lại có năng lực như thế chứ.

Tốt lắm, để hắn mà tìm ra cái tên trai bao kia, không chỉ là huỷ dung chặt rớt tứ chi, mà còn phải cắt lưỡi hắn ta ra!

Cuối cùng Hoắc Bắc Cảng tìm được trong phòng Mộ Sơ Tình một kéo, rồi mới cầm bộ quần áo kia lên, cắt vụn thành từng mảnh từng mảnh nhỏ, coi bộ quần áo này là tên trai bao đó, chậm rãi cắt rớt.

Lúc này mới hạ được một chút hoả khí.

...

Mộ Sơ Tình lợi dụng lúc Hoắc Bắc Cảng đi vào phòng ngủ tắm rửa, lúc này mới lén lút đi tới thư phòng của hắn, định mở máy tính của hắn ra, xem xem tài liệu Tiểu Tam Nhi gửi cho Hoắc Bắc Cảng, có phim nóng có thể xem không.

Cô đang làm gì, chính là tiện thể xem một!

Kỳ thật Mộ Sơ Tình vẫn luôn rất hiếu kì với thứ này, chỉ là cô không có cách nào tìm được phim để mà xem, điểm này vẫn rất là bội phục đám đàn ông bọn họ, tùy tiện tìm một là liền có thể tìm được mấy loại này, thật sự là quá bội phục.

Cho nên hiện tại có thể xem, vẫn là Hoắc Bắc Cảng bỏ tiền túi ra, cô có nên xem hay không, tóm lại là nên xem một chút để học tập.

Rốt cuộc bát quái là mỗi người phụ nữ đều sẽ có loại thiên phú này.

Mộ Sơ Tình đi vào trong thư phòng của Hoắc Bắc Cảng, muốn mở máy tính của hắn ra, thật sự là khỏi phải giấu diếm, mật mã email của Hoắc Bắc Cảng, cô biết.

Hoắc Bắc Cảng lúc trước chính là lấy ngày sinh của Hứa Hạ Đồng, cái gì cũng đều lấy ngày sinh của Hứa Hạ Đồng làm mật mã, phá giải cũng rất đơn giản.

Đều nói là ân ái nhiều sẽ chết sớm. Cái này đúng, à mà không, bọn họ ân ân ái ái như thế, cuối cùng cũng tách ra không phải sao?

Mộ Sơ Tình mở máy tính của Hoắc Bắc Cảng, lúc nhập mật mã vào, suy nghĩ đầu tiên chính là ngày sinh của Hứa Hạ Đồng, cô nhập từng số từng số vào, đều không sai một số nào, chính là hệ thống nhắc nhở cô đã nhập sai mật mã.

Mộ Sơ Tình cảm thấy kỳ quái, Hoắc Bắc Cảng làm gì, đột nhiên thay đổi mật mã sao?

Mộ Sơ Tình linh cơ vừa động, dùng tới mật mã ở cửa, thử xem có phải hay không...

Mẹ nó! Mộ Sơ Tình khó chịu, còn không phải là tôi chỉ muốn lén lút xem phim s*x một chút sao? Tại sao lại khó như thế?

Kế tiếp, Mộ Sơ Tình dùng hết các dãy mật mã, sinh nhật Hoắc Bắc Cảng, sinh nhật Tiểu Bao, ngày kỷ niệm của Hứa Hạ Đồng và Hoắc Bắc Cảng cũng đều dùng tới, đều không được.

Mộ Sơ Tình lâm vào trầm tư, yêu một người sâu đậm thật là rất đáng sợ, lúc này đây cô mới phát hiện, bản thân đối với Hoắc Bắc Cảng thật là rõ như lòng bàn tay, ngày kỷ niệm của hắn và Hứa Hạ Đồng hết thảy cô đều nhớ rõ, cô đều biết.

Cô đối tốt với Hoắc Bắc Cảng như thế, chính là cũng không biết đến tột cùng Hoắc Bắc Cảng có biết ngày sinh nhật của cô là ngày nào hay không đấy!

Sinh nhật cô!

Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân thật là đủ kỳ tài đấy, cô thế nhưng còn nghĩ đến rốt cuộc Hoắc Bắc Cảng có thể nào dùng ngày sinh của cô làm mật mã hay không.

Có thể sao? Việc này quả thực chính là chuyện không có khả năng, thế nhưng cô còn vọng tưởng thiên khai, hắn là ai chứ, hắn làm gì mà lấy sinh nhật cô làm mật mã, lại không phải kẻ ngốc.

Chính là, Mộ Sơ Tình không biết là lấy đâu ra dũng khí, ma xui quỷ khiến thế nhưng nhập ngày sinh của mình vào, tiếp đó, trong nháy mắt cô liền ngây ngẩn.

Mẹ ơi!

Mộ Sơ Tình hiện tại muốn nuốt luôn cái bàn phím, cô gặp phải chuyện dọa người gì đây!

Thế nhưng cô nhìn thấy máy tính mở ra!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 270


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 270 - Chương 270
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng hắn... Thật sự đúng là giống như cô nghĩ, bị điên rồi, thế nhưng lấy sinh nhật cô làm mật khẩu, bị cái gì... k*ch th*ch vậy?

Hoắc Bắc Cảng hắn... Sẽ không phải là thầm thương trộm nhớ, yêu thầm cô đó chứ?

Làm sao có thể, hắn thật sự rất yêu Hứa Hạ Đồng mà, không phải sao?

Mộ Sơ Tình không biết chính là, trước kia Hoắc Bắc Cảng lấy sinh nhật Hứa Hạ Đồng làm mật khẩu, vốn dĩ không phải là ý muốn của hắn.

Lúc trước, trước khi Hoắc Bắc Cảng và Hứa Hạ Đồng ở bên nhau, hắn có mật khẩu riêng, sau đó lúc quen với Hứa Hạ Đồng, cô ta lấy thân phận mình là nữ chủ nhân, là thân phận người yêu của Hoắc Bắc Cảng, mãnh liệt yêu cầu Hoắc Bắc Cảng sửa lại mật khẩu, mật khẩu nhất định phải là sinh nhật cô ta.

Hứa Hạ Đồng lúc ấy nhìn thấy mật khẩu của Hoắc Bắc Cảng liền cảm thấy rất kỳ quái.

Bởi vì nếu cô ta nhớ không lầm mà nói, những con số này gộp lại chính là ngày sinh của Mộ Sơ Tình.

Cho nên cô ta hận, bạn trai của mình vậy mà mật khẩu lại là sinh nhật của cô gái khác! Lúc đó là cô ta la lối khóc lóc yêu cầu Hoắc Bắc Cảng sửa lại.

Hoắc Bắc Cảng bất đắc dĩ, hắn đối với Hứa Hạ Đồng là cảm giác áy náy, cho nên, đối với cô ta là nói gì nghe nấy.

Sau đó sửa lại mật khẩu là sinh nhật của Hứa Hạ Đồng.

Rất kỳ quái, trí nhớ của Hoắc Bắc Cảng rất tốt, sẽ vĩnh viễn không quên việc gì.

Chính là khoản thời gian đó cố ý sửa lại mật khẩu, Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn quên mất bản thân đã sửa lại mật khẩu là ngày sinh Hứa Hạ Đồng, còn tưởng rằng là ngày sinh của Mộ Sơ Tình như ban đầu, từ đầu đến cuối đều bị nhầm.

Hiện tại Hoắc Bắc Cảng đem mật khẩu đổi trở lại như trước kia, hắn không nghĩ tới chính là, cái mật khẩu đó hắn vẫn nhớ đến bây giờ, đều nhớ rất rõ ràng.

Có lẽ có những người, có những việc, thật sự quên không được, vĩnh viễn đều sẽ không quên. 1

...

Mộ Sơ Tình lắc lắc đầu một chút, không tiếp tục nghĩ đến nữa, không chừng Hoắc Bắc Cảng chỉ là trùng hợp mà thôi, vừa khéo mật khẩu chính là sinh nhật cô.

Rốt cuộc Mộ Sơ Tình sẽ không ngây ngốc cho rằng Hoắc Bắc Cảng lấy sinh nhật cô làm mật khẩu.

Cô đã không còn là một cô gái ngây thơ hay mơ mộng nữa, có thể miên man ảo tưởng cả ngày.

Cô của hiện tại đã trải qua rất nhiều sự thật, khiến cô mình đầy thương tích đã không có cách nào lãng quên.

Cô vẫn luôn tỉnh táo nhận ra sự thật.

Không cần ảo tưởng, người cô thích cuối cùng rồi có một ngày cũng sẽ thích cô, đấy đều là những tình huống cẩu huyết của mấy tác giả ngôn tình không có lương tâm đi lừa người, lừa mấy cô gái mới lớn thích mơ mộng.

Nhảm nhí.

...

Lúc này Mộ Sơ Tình mở máy tính của Hoắc Bắc Cảng, lại theo cách cũ mở email của hắn, vẫn là sai mật khẩu.

Hoắc Bắc Cảng cái tên chết giẫm này, rốt cuộc là phải đổi bao nhiêu cái mật khẩu mới yên tâm hả, mật khẩu email thế nhưng cũng sửa.

Cô nén giận, lại nhập vào ngày sinh của cô, kết quả... Mật khẩu chính xác.

Mẹ nó!

Hoắc Bắc Cảng, dọa tôi sợ là phải đền tiền đấy, tôi nói với anh rồi! Đừng có mà quá phấn khích!

Mật khẩu lại là sinh nhật cô, Hoắc Bắc Cảng hắn đây là tính toán làm chuyện gì?

Hoắc Bắc Cảng hắn... Thật là làm nhận thức của người ta bị phá huỷ, lộn tùng phèo lên!

Mộ Sơ Tình giành giật từng giây, chuyện này có thể để buổi tối lúc ngủ không được từ từ suy nghĩ, bây giờ gấp gáp nhất chính là xem mấy cái phim đó của Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình mở phần hộp thư đến, và mở tin nhắn mới ra.

Nhìn không ra được, thế nhưng Hoắc Bắc Cảng lại là một người ngây thơ như thế, xem vẫn là loại phim Nhật Hàn ngây thơ.

Không tồi.

Mộ Sơ Tình nhấn nút tải về, nghĩ nghĩ, cô lại đăng nhập email của mình, sau đó chuyển cái phim này vào mail mình, tiếp theo Mộ Sơ Tình lại đem bộ phim mà trân quý đã lâu 《 cừu vui vẻ và sói xám 》cả bộ 500 tập chèn vào thay thế bộ phim s*x ban đầu của Hoắc Bắc Cảng đi.

Như vậy, càng không tồi!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 271


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 271 - Chương 271
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình chuẩn bị cho tốt hết thảy, sau đó lén lút rời khỏi thư phòng của Hoắc Bắc Cảng.

Thẳng đến lúc cơm nước xong, Mộ Sơ Tình trở về phòng, vẫn sóng yên biển lặng, Mộ Sơ Tình liền cảm thấy có chút sung sướng.

Cô trở về phòng, chuẩn bị lấy quần áo đi tắm, chính là, bước chân mới nhấc lên, liền thấy được trong thùng rác, bộ váy Dior mới của cô đang nằm trong đó.

Đây là bộ váy sáng nay Hoắc Bắc Cảng mua cho cô, tại sao lại ở trong thùng rác, cô hoảng sợ, vội chạy tới, nhìn thấy quần áo ở trong thùng rác, cô nhặt lên nhìn xem, phát hiện quần áo đã bị cắt.

Hơn nữa là bị người ta cắt tả tơi xơ mướp, quả thực là nhìn không ra hình dạng gì nữa.

Mộ Sơ Tình hãi hùng khiếp vía, ai lại thiếu đạo đức như thế, lại cắt quần áo của cô thành ra như vậy.

Bất quá, Mộ Sơ Tình cũng chẳng sao cả, vứt lại bộ đồ vào trong thùng rác.

Dù sao cũng chẳng phải là tiêu tiền của cô, cô cũng không cần phải xót của.

Tâm tình Mộ Sơ Tình rất tốt, vừa hát vừa định đi tắm, giây tiếp theo, liền có tiếng gõ cửa.

Tim Mộ Sơ Tình đập "Thịch" một cái, ngay sau đó là thanh âm của Hoắc Bắc Cảng vang lên, gọi cô từ phía ngoài, "Mộ Sơ Tình, mở cửa, là tôi."

Mộ Sơ Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, hù chết cô, hoá ra là Hoắc Bắc Cảng, may là cô chưa có đi mở cửa.

Hoắc Bắc Cảng đợi ở bên ngoài không có kiên nhẫn, lạnh giọng cảnh cáo Mộ Sơ Tình: "Mộ Sơ Tình, ba giây sau mà cô còn không mở cửa cho tôi, cô liền thu dọn đồ đạc xéo đi!"

Mộ Sơ Tình: "..."

Tim Mộ Sơ Tình lại đập "Thịch" thêm một cái nữa, Hoắc Bắc Cảng hắn không phải là đã phát hiện ra bí mật của cô đó chứ?

Hắn thật sự xem nhanh đến như vậy sao, mới đó đã xem xong 500 tập《cừu vui vẻ và sói xám 》 đó rồi sao?

Quả nhiên, Hoắc Bắc Cảng thật là quá b**n th**.

Mộ Sơ Tình đi mở cửa, liền nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng nhìn lên nhìn xuống đánh giá Mộ Sơ Tình một lượt, bỗng nhiên mở miệng, thương lượng với cô, "Tôi có chuyện muốn nói với em."

Mộ Sơ Tình có tật giật mình không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, "Anh nói đi, tôi đang nghe đây."

"Những chuyện em làm, tôi đều đã biết hết." Hoắc Bắc Cảng lạnh giọng nói, đột nhiên tạm ngưng lại, hắn mấp máy cánh môi dưới.

"Anh đều đã biết!" Mộ Sơ Tình hoảng sợ, "Làm sao mà biết nhanh như vậy? Anh thấy hết rồi sao!"

"Thấy rồi, rất rõ ràng!" Hoắc Bắc Cảng nổi giận lên, hắn có chút mất bình tĩnh.

Vốn dĩ hắn nghĩ là mẹ mình giở trò quỷ, chính là hiện tại, Mộ Sơ Tình đều đã thừa nhận là cho hắn đội nón xanh. Hắn nhịn không được cơn giận trong lòng, thiếu chút nữa phát hỏa.

Mộ Sơ Tình cúi đầu, không dám nhìn hắn.

Trong sách nói, phụ nữ đều thích nghe lời ngon tiếng ngọt, không thích nghe đàn ông mắng, cho dù Hoắc Bắc Cảng hiện tại muốn b*p ch*t Mộ Sơ Tình cũng được, cũng phải ôn nhu thay đổi ngữ khí.

"Cho nên, em biết sai chưa?"

Thật hiếm khi Hoắc Bắc Cảng lại dễ chịu như thế.

Mộ Sơ Tình là một cô gái biết sai thì sửa, bản thân làm sai là làm sai, cô lập tức gật đầu, thừa nhận: "Biết rồi."

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt vừa lòng nhìn Mộ Sơ Tình, xem ra cô và gã đàn ông kia cũng chỉ là chơi bời qua đường mà thôi, hoặc là cô cố ý tìm gã đàn ông đó để k*ch th*ch hắn.

Hoắc Bắc Cảng đoán chính là như vậy, rốt cuộc Mộ Sơ Tình yêu hắn như thế, không có khả năng thật sự ra ngoài cùng người làm xằng làm bậy, còn nữa, cái gã trai bao kia thật tình không có đẹp trai bằng hắn, Mộ Sơ Tình cũng không phải là mắt bị mù, đi tìm một tên đàn ông xấu trai hơn hắn.

Còn không phải là vì tìm đàn ông tới k*ch th*ch hắn sao?

Hoắc Bắc Cảng biết được như vậy, cái này chính là trong sách có viết, đây là kịch bản mà phụ nữ thường dùng để làm cho đàn ông ghen.

Cái này gọi là lạt mềm buộc chặt + giả vờ đi ngoại tình.

Thái độ của Mộ Sơ Tình đối với hắn, đầu tiên là lãnh đạm, sau đó lại xuất hiện một tên trai bao, còn không phải là vì làm hắn ghen sao?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 272


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 272 - Chương 272
https: //gacsach.com

"Vậy em biết phải sửa sai như thế nào chưa?"

Mộ Sơ Tình cũng biết, lập tức hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang gật đầu, "Tôi biết rồi! Lần sau tôi sẽ không cài 《 cừu vui vẻ và sói xám 》! Tôi sẽ cài 《 Gặp nhau cuối năm 》!"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình, thở dài một hơi, sau đó ra lệnh cho cô: "Cho nên, từ hôm nay trở đi, em chuyển đến phòng tôi ngủ."

Nào có nhà ai mà hai vợ chồng lại chia phòng ra ngủ riêng chứ.

"A này." Mộ Sơ Tình hậu tri hậu giác há hốc mồm, trừng mắt nhìn Hoắc Bắc Cảng, vẻ mặt kinh ngạc, "Tại sao? Tại sao tôi phải dọn đến phòng anh ngủ?"

Sắc mặt Hoắc Bắc Cảng lập tức âm u, "Ngày hôm qua, hai chúng ta đã làm cái gì?"

"Chúng ta..." Mộ Sơ Tình đỏ mặt, đối với chuyện tối hôm qua, cô không muốn thừa nhận, "Chúng ta không có làm cái gì hết."

"À." Hoắc Bắc Cảng dài giọng, "Mộ Sơ Tình, được lắm, ngủ với tôi xong em liền định phủi mông, không thừa nhận? Khi cần thì ngủ với tôi ngon lành như thế, có thể ngủ miễn phí?"

"Vậy anh muốn làm sao?" Mộ Sơ Tình tức giận trừng mắt lườm hắn, "Ngày hôm qua không phải đã nói rõ, một đêm quan hệ, ngày hôm sau liền quên, ai cũng không được so đo sao?"

Hoắc Bắc Cảng giả ngu: "Tôi có nói sao? Mộ Sơ Tình, tôi nói cho em biết, tôi rất đơn thuần, em ngủ với tôi thì phải chịu trách nhiệm với tôi, bằng không tôi đi tố cáo em."

"Tố cáo tôi cái gì?" Mộ Sơ Tình liền không tin, "Một đại nam nhân như anh thì có thể tố cáo tôi cái gì?"

Hoắc Bắc Cảng chán nản, "Tôi tố cáo em cưỡng gian!"

Mộ Sơ Tình: "... Chính là không phải anh rất thoải mái sao? Nếu thật sự là tôi cưỡng gian anh, anh có thể thoải mái sao?"

"Tôi... Quên rồi." Hoắc Bắc Cảng tiếp tục giả ngu, "Nếu không, em ngủ thêm với tôi một lần nữa?"

Mộ Sơ Tình chen chân vào, đạp cho hắn một, "Cút cút cút!"

Hoắc Bắc Cảng bị đá đau, hắn cũng không có nổi giận với Mộ Sơ Tình, khí thế một khóc hai nháo ba thắt cổ, liền như thế nói ra việc đó ở chỗ này luôn, thương lượng với Mộ Sơ Tình.

"Mộ Sơ Tình, sau này hai người chúng ta chung sống vui vẻ, em quên cái tên trai bao kia đi, cắt đứt quan hệ với hắn ta, chuyện trước kia, tôi sẽ bỏ qua chuyện cũ, sau này, không cho phép em lại cho tôi đội nón xanh."

Mộ Sơ Tình cảm thấy không thích hợp, thấy vẻ mặt thật sự nghiêm túc của Hoắc Bắc Cảng, cô khịt mũi coi thường, "Hoắc Bắc Cảng! Đầu anh bị bệnh à? Tôi nuôi trai bao lúc nào? Tôi cho anh đội mũ xanh hồi nào?"

Hoắc Bắc Cảng khựng lại, nhìn chằm chằm vào Mộ Sơ Tình, đôi mắt đỏ rực, hắn cảm thấy bản thân khó chịu sắp hít thở không thông, lại vẫn phải duy trì trấn định.

"Giờ là lúc nào rồi, em còn muốn muốn gạt tôi đến khi nào. Em liền thành thật thừa nhận đi, người đàn ông đó là ai, các người đã thông đồng với nhau như thế nào, đã lên giường hay chưa?"

Mộ Sơ Tình tức giận dậm chân bình bịch: "Hoắc Bắc Cảng, anh câm miệng cho tôi!"

"Câm miệng cái gì! Tôi nói cho em biết, chuyện này chúng ta cần phải nói cho rõ ràng, em nói cho tôi biết đi, hắn ta là ai, lại khiến cho em nhớ mãi không quên như thế, tôi sai người đập cho hắn ta một trận, ta làm người đem hắn đánh một đốn, đúng là não ngắn, phụ nữ của tôi cũng dám chạm vào!"

"Bốp" một, Mộ Sơ Tình không nhịn được cơn tức trong lòng, tát cho Hoắc Bắc Cảng một, rồi thì Hoắc Bắc Cảng đã bị Mộ Sơ Tình tát cho một, bay ra xa.

Chắc chắn Hoắc Bắc Cảng là người đầu tiên bị bạo hành sau khi kết hôn với Mộ Sơ Tình, cũng là người đầu tiên không dám đánh lại.

Hơn nữa, hắn cũng là người đàn ông đầu tiên bị vợ bạo hành, bị đánh thê thảm nhất.

Mấu chốt là, hắn luyến tiếc đánh trả. Cũng là đánh trả không được, làm gì có vợ nhà ai một tát có thể đánh chồng mình bay chứ? Bà xã nhà hắn thật đúng là khiến cho hắn phải đấu tranh... Mặt dày như thế...
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 273


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 273 - Chương 273
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình đánh Hoắc Bắc Cảng cũng xem như thủ hạ lưu tình, ít nhất là Hoắc Bắc Cảng sau khi bị đánh bay đến chân tường, ngã trên sàn nhà cũng không có bị làm sao.

Mộ Sơ Tình nhìn Hoắc Bắc Cảng nằm trên mặt đất, lộ ra cái nhìn khinh bỉ.

"Đồ thần kinh!"

Mộ Sơ Tình mắng một câu, sau đó liền đóng cửa lại, đi vào trong phòng.

"Rầm" một tiếng, mạnh mẽ đóng sầm cửa lại.

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoan Bảo ở một bên nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng như vậy, nhịn không được cảm giác mông mình thôn thốn.

Hỉ Bảo vươn hai chân trước ra bịt kín mắt mình lại, thật sự là không muốn nhìn thấy hình ảnh như vậy.

Hỉ Bảo nói: "Hoan Bảo, chủ nhân của ngươi đối với chủ nhân nhà ta, thật là chân ái, ở trên trời không khóc không nháo bị chủ nhân nhà ta đánh đã đành, ở chỗ này cũng như vậy."

Hoan Bảo nhịn không được gật đầu đồng ý, "Đúng vậy, trên thế giới tình yêu tốt nhất, chính là ngươi muốn đánh ta sẵn sàng chịu đựng."

...

Hoắc Bắc Cảng đi đến thư phòng, đã là một giờ sau, hắn đi đến thư phòng, liền tính toán xem một ít phim để bình tĩnh lại một chút.

Học hỏi kinh nghiệm một chút, Mộ Sơ Tình là cái loại đức hạnh này, thật sự là ***.

Hắn cam đoan ở trên giường, phải làm Mộ Sơ Tình cho đến khi dễ sai bảo mới thôi.

Hắn mở máy tính ra, mở tài liệu mà Tiểu Tam Nhi gửi cho hắn, rồi download.

Ngay lúc tâm tình Hoắc Bắc Cảng đang kích động, mở video vừa download ra, hắn liền tan vỡ.

Hình ảnh xuất hiện chính là đoạn mở đầu giới thiệu phim Cừu vui vẻ và sói xám, vừa mở ra, cũng đã bắt đầu ca hát.

"Đừng thấy ta chỉ là một con cừu, cừu lười biếng, cừu xinh đẹp, cừu vui vẻ, cừu hiếu động, cừu chậm chạp, cừu ấm áp, sói đỏ, sói xám, đừng thấy ta chỉ là một con cừu, cỏ xanh bởi vì ta mà trở nên thơm hơn, bầu trời bởi vì ta mà càng trong xanh hơn. Mây trắng bởi vì ta trở nên mềm mại hơn, đừng thấy ta chỉ là một con cừu. Cừu thông minh không tưởng." 1

"Mẹ nó!" Hoắc Bắc Cảng tức giận đập con chuột, lập tức tắt máy tính.

Đều là hắn quá đơn thuần, thế nhưng tin tưởng mấy lời Tiểu Tam Nhi nói, thế nhưng tin tưởng đây là cái loại phim kia.

Đây là tên đại lừa đảo!

Khó trách Tiểu Tam Nhi nói đây là thể loại ngây thơ! Quả nhiên là ngây thơ, mẹ nó! Thế nhưng là ngây thơ như thế!

...

Một giờ sau.

Tiểu Tam Nhi cao hứng phấn chấn mở mấy cái ổ cứng đó của mình, mở ra xem phim một chút, chính là đột nhiên bị hacker xâm nhập, làm máy tính của cậu ta đen thui.

Tiểu Tam Nhi vội vàng đóng cửa sổ giao diện lại, sau đó mở lại video, muốn nhìn xem có còn hay không, kết quả, nháy mắt cậu ta cũng tan vỡ...

"Đài truyền hình trung ương Trung Quốc, truyền hình trung ương Trung Quốc! Các vị khách quý, các bạn khán giả thân mến, chúc mừng năm mới!"

Tiểu Tam Nhi trợn tròn mắt, mấy cái video kiếm tiền đó của cậu ta, tại sao lại đột nhiên biến thành... Gala Gặp nhau cuối năm!

Mẹ nó!

...

Hôm sau Mộ Sơ Tình đi làm, lúc đến công ty, ở dưới lầu liền thấy được một kẻ không mời mà đến.

Thế nhưng là Cung Tâm Quân.

Cô ta ở đại sảnh dưới lầu.

Mộ Sơ Tình không phải cố ý nghe lén, chỉ là lúc đi ngang qua, liền nghe được Cung Tâm Quân nói với lễ tân: "Xin chào, tôi cần gặp tổng giám đốc của mấy người, xin hỏi phòng tổng giám đốc ở tầng mấy?"

Mộ Sơ Tình nhăn mày, không nghĩ ra Cung Tâm Quân tìm Hoắc Bắc Cảng làm cái gì.

Quản cô ta làm cái gì, dù sao cũng không liên quan đến cô, Mộ Sơ Tình vẻ mặt nhàm chán đi đến thang máy ở phía bên kia.

Cung Tâm Quân quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy Mộ Sơ Tình, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng vậy, nhanh chóng chạy tới, ở sau lưng bắt lấy cánh tay Mộ Sơ Tình, gọi cô: "Aizda! Chị Sơ Tình! Chị đừng có đi mà! Là em, Cung Tâm Quân đây."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 274


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 274 - Chương 274
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình cạn lời trợn trắng mắt, chính vì biết là cô, cho nên tôi mới chạy đây này, bằng không chạy làm cái gì.

Mộ Sơ Tình hiện tại bị cô ta túm lấy, không có cách nào bỏ chạy, vẻ mặt không còn gì để nói, xoay người, "Có chuyện gì sao?"

Cung Tâm Quân vẫn là cái bộ dáng cũ, tươi cười ngọt ngào nói với Mộ Sơ Tình: "Chị Sơ Tình, em tới tìm anh Bắc Cảng, nhưng mà mấy cô tiếp tân này nói là em không có hẹn trước, không cho em vào, chị có thể mang em đi vào tìm anh ấy không?"

"Cô tìm anh ta làm gì?" Mộ Sơ Tình không biết tại sao, đột nhiên đối với người phụ nữ trước mặt lộ ra một tia thù địch.

Cung Tâm Quân quân vẻ ngây thơ làm nũng với Mộ Sơ Tình: "Chị Sơ Tình, là em đem cơm tới cho anh ấy, em làm cơm tình yêu cho anh ấy ăn trưa. Cho nên bây giờ đem lên cho anh ấy, làm ơn chị dẫn em lên được không, bởi vì em không biết anh ấy ở tầng mấy?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Cho nên người phụ nữ này muốn tới mồi chài chồng cô, lại còn tiện thể nói với cô một tiếng, kêu cô dẫn cô ta lên cướp chồng mình.

Mộ Sơ Tình cô, thoạt nhìn chẳng lẽ giống một đứa thiểu năng trí tuệ, ngu ngốc sao?

Mộ Sơ Tình lười phải phản ứng lại người phụ nữ này, "Tôi cũng không biết anh ta đang ở đâu. Nếu như cô muốn tìm anh ta mà nói, tự mình gọi điện thoại cho anh ta, kêu anh ta xuống lấy đi."

Mộ Sơ Tình vô tình, nói xong lập tức xoay người, không thèm để ý đến cái người ở sau lưng kia.

Cung Tâm Quân sốt ruột, nhìn về phía bóng dáng Mộ Sơ Tình rời đi, kêu lên: "Chị Sơ Tình..."

Mộ Sơ Tình giống như là đang đào tẩu, càng chạy càng nhanh, càng chạy càng xa, giống như là có kẻ ăn thịt người đuổi theo sau đít vậy.

Cung Tâm Quân nhìn theo bóng dáng Mộ Sơ Tình âm hiểm cười cười, nhìn hộp cơm trong tay, ý cười càng thêm rõ nét. 4

Cô ta tươi cười, thoạt nhìn, tựa như một đóa hồng đen nở rộ, giống như cả người đều ngập tràn độc dược.

Hà Thục nói với cô ta, đàn ông đều rất thích phụ nữ ngoan ngoãn, đặc biệt là mẫu phụ nữ hiền lành dịu dàng, là có thể nắm chặt được trái tim đàn ông.

*Lảm nhảm: bà nói thế khác nào tự vả vào mặt mình hả bà Hà Thục chanh chua?

Muốn nắm được trái tim của đàn ông, nhất thiết phải nắm được cái dạ dày, cho nên Cung Tâm Quân mới mời đầu bếp nhà hàng năm sao nổi tiếng, làm cơm cho cô ta.

Bây giờ lại đem đến cho Hoắc Bắc Cảng nếm thử.

Cung Tâm Quân đã gặp qua Hoắc Bắc Cảng, là vào một tháng trước trong bữa tiệc sinh nhật của cô ta.

Khi đó Hoắc Bắc Cảng tham dự tuy rằng là bởi vì công việc, không thể không đi, chính là khi đó Cung Tâm Quân nhìn thấy hắn, cũng đã nhất kiến chung tình với hắn, sau lưng âm thầm thề, nhất định phải khiến Hoắc Bắc Cảng trở thành người đàn ông của mình.

Chính là không nghĩ tới Hoắc Bắc Cảng thế nhưng là một người đã có vợ, bất quá sau khi nghe Hà Thục nói xong Cung Tâm Quân liền cảm thấy an tâm, hai vợ chồng bọn họ, cũng không có bất cứ tình cảm gì, chỉ là bởi vì một ít nguyên nhân, bởi vì Mộ Sơ Tình dùng thủ đoạn, làm Hoắc Bắc Cảng ngủ với mình, cho nên phải chịu trách nhiệm.

Cho nên Hoắc Bắc Cảng thiện lương liền cưới Mộ Sơ Tình, nhưng mà Hà Thục nói, hai vợ chồng bọn cũng không có tình cảm gì, chẳng sợ đã kết hôn, hai người bọn họ vẫn chia phòng ngủ riêng.

Lúc này mới càng khiến cho Cung Tâm Quân hạ quyết tâm, bản thân muốn theo đuổi Hoắc Bắc Cảng.

Cô ta tuyệt đối sẽ không để người đàn ông mình thích, bị người phụ nữ như vậy hãm hại.

Nếu Hoắc Bắc Cảng không thích Mộ Sơ Tình, vậy cô ta liền bắt đầu xuống tay chuẩn bị theo đuổi Hoắc Bắc Cảng.

Dù sao thì cô ta có rất nhiều ưu thế, muốn nói đến tiền, cô ta có, gia thế cô ta tốt hơn Mộ Sơ Tình không biết bao nhiêu lần, cô ta với Hoắc Bắc Cảng mới là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối.

Hơn nữa nói về tuổi tác, lại càng là ưu thế, năm nay cô ta mới 18 tuổi, mà Mộ Sơ Tình năm nay đã 25, già hơn đến nửa con giáp, làn da đã bắt đầu lão hoá, Mộ Sơ Tình chắc chắn đấu không lại cô ta tuổi trẻ xinh đẹp, đàn ông sao, làm gì có ai lại không thích gái đẹp, trẻ trung.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 275


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 275 - Chương 275
https: //gacsach.com

Bên ngoài hoa hoa cỏ cỏ, chắc chắn là tốt hơn bà thím già hoa tàn ít bướm trong nhà rất nhiều, cho nên cô ta theo đuổi Hoắc Bắc Cảng, khẳng định là có thể thành công.

Hà Thục bên kia, đã bị cô ta thu phục, thu phục đến dễ bảo, Hà Thục cũng rất vừa lòng cô ta làm con dâu.

Hà Thục đã ở sau lưng, xúi giục Hoắc Bắc Cảng ở bên cô ta, chia rẽ Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng.

...

Mộ Sơ Tình về đến văn phòng, tính toán nghiêm túc mà làm việc, chính là cô loay hoay cả nửa ngày lại phát hiện bản thân việc gì cũng không có làm, cô thật sự là đang thất thần, hiện tại trong đầu đều nghĩ đến chuyện của Hoắc Bắc Cảng và Cung Tâm Quân.

Bóng dáng của hai người kia cứ như âm hồn vất vưởng không tan, vẫn luôn xuất hiện ở trong đầu của Mộ Sơ Tình, trong đầu cô đã bắt đầu tưởng tượng ra hai bọn họ ở trong văn phòng là 1001 loại cảnh tượng.

Nói hai bọn họ ăn cơm, ai tin đâu, không chừng là không ăn cơm mà đã bắt đầu ăn thịt người.

Cái dáng vẻ đó của Cung Tâm Quân, người sáng suốt vừa nhìn là biết cô ta tới cái công ty này mục đích là cái gì, đưa cơm hộp tình yêu, ai tin? Rất rõ ràng chính là tới câu dẫn Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng hắn, thật sự sẽ không bị Cung Tâm Quân trẻ tuổi xinh đẹp kia làm cho mê muội thần hồn điên đảo đó chứ.

Cho nên hiện giờ hai bọn họ ở trong văn phòng đang làm cái gì, Mộ Sơ Tình đánh cược năm quan tiền, chắc chắn là sẽ không làm được chuyện gì đứng đắn.

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, chẳng lẽ là đánh bài, chơi mạt chược sao?

Hoắc Bắc Cảng thoạt nhìn chẳng giống một người đứng đắn, ngây thơ như thế.

"Cốc cốc cốc."

Ôn Vấn Nguyệt ở bên ngoài gõ cửa.

"Vào đi." Mộ Sơ Tình lúc này mới phản ứng lại, vội vàng để cô ấy vào.

Ôn Vấn Nguyệt đi vào, rồi mới đặt phần văn kiện trong tay lên bàn làm việc trước mặt Mộ Sơ Tình

"Mộ giám, đây là báo cáo tài vụ tháng này, cô xem xem, nếu không có vấn đề gì thì ký tên, lát nữa tôi sẽ mang qua cho tổng giám đốc."

"Cái gì!" Mộ Sơ Tình nghe được tên người đó, thần kinh liền trở nên khẩn trương. "Cô nói cô phải đưa cho ai?"

"Tổng giám đốc đó."

"Vậy à." Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, sau đó ra lệnh cho cô ấy, "Không cần, báo cáo cái tài vụ này cứ để đây, lát nữa tôi ký xong sẽ đem qua cho tổng giám đốc, tiện thể cũng có việc gặp anh ta."

"Được, vậy không còn việc nữa thì tôi ra ngoài trước đây."

"Được, cô ra ngoài đi."

Ôn Vấn Nguyệt gật đầu, cũng không hỏi gì nữa liền rời đi.

...

Lúc này, trong văn phòng của Hoắc Bắc Cảng.

Cung Tâm Quân gọi điện thoại cho Hà Thục hỏi phòng làm việc của Hoắc Bắc Cảng, tự nhiên đã biết văn phòng hắn ở tầng mấy.

Cung Tâm Quân ngừng ở cửa một lát, tâm tình có chút kích động, tưởng tượng đến lát nữa liền có thể nhìn thấy người mình thích, tâm tình kích động, tim đập đặc biệt nhanh.

"Cốc cốc cốc."

Cuối cùng Cung Tâm Quân lấy hết can đảm gõ cửa.

"Vào đi." Hoắc Bắc Cảng bên trong còn tưởng rằng là cấp dưới đem tài liệu vào, cho nên trực tiếp ra lệnh.

Cung Tâm Quân nghe được Hoắc Bắc Cảng đồng ý cho mình vào, nhanh chóng đẩy cửa đi vào, cô ta đi giày cao gót, tiếng giày nện xuống sàn vốn dĩ có chút ồn, chẳng sợ cô ta đi nhẹ, Hoắc Bắc Cảng rất không thích loại tiếng động này.

Hắn đã từng phân phó, vào trong phòng làm việc của hắn nhất định không được đi giày cao gót, bởi vì thanh âm của chúng phát ra nghe rất khó chịu.

Cho nên đây là kẻ nào mà không có mắt.

Hắn ngẩng đầu lên vừa thấy, lại là một người xa lạ trước nay mình chưa từng gặp qua.

Hoắc Bắc Cảng nhíu mày, "Cô là ai? Vào đây làm gì? Cút ra ngoài cho tôi!"

Cung Tâm Quân đang tươi cười, nháy mắt khuôn mặt liền cứng đờ, cả người ủy khuất.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 276


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 276 - Chương 276
https: //gacsach.com

Cô ta cho rằng Hoắc Bắc Cảng sẽ nhớ rõ cô ta, không nghĩ tới căn bản là hắn không nhớ gì tới mình.

A, có lẽ là bởi vì yến hội lần trước, hai bọn họ vội vàng, chỉ gặp mặt có một lần, cho nên ấn tượng không khắc sâu.

Cung Tâm Quân cũng không nhụt chí, người đàn ông này ưu tú như thế, cho nên theo đuổi hắn chắc chắn là rất khó, con đường này khẳng định là không dễ đi, cho nên trong lòng cô ta đã làm tốt công tác chuẩn bị.

Cung Tâm Quân tiếp tục bày ra nụ cười ngọt ngào, đi về phía hắn, đưa hộp cơm trong tay ra, "Anh Bắc Cảng, có thể là anh không nhớ em, nhưng anh có nhớ tháng trước anh tham gia một bữa tiệc sinh nhật của một người tên là Cung Tâm Quân không? Em chính là Cung Tâm Quân, không quen biết em, nhưng hẳn là anh biết ba em, ba em là Cung Nhạc."

Ở trong đầu Hoắc Bắc Cảng nghĩ nghĩ đến tên người này.

Đích xác là hắn có quen biết.

"Cô là con gái ông ấy? Vậy cô tới đây làm gì?"

Ngữ khí của Cung Tâm Quân hạ xuống một chút, cho rằng hắn nhớ đến mình, xem ra trong lòng hắn, cũng không phải là không có mình phải không? Cô ta vui đến quên cả trời đất, cao hứng muốn điên rồi, lập tức tiếp lời, "Là thế này, bác gái nói với em, bình thường anh đều ở ông ty ăn cơm hộp. Cơm hộp không có bổ dưỡng, cho nên em tự tay làm cho anh một ít cơm trưa, anh nếm thử xem có ngon không."

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm vào hộp cơm đó, sắc mặt âm u, "Bác gái? Chẳng lẽ là mẹ tôi bảo cô tới sao?"

Cung Tâm Quân gật đầu, dịu dàng mở miệng, "Đúng vậy, em có quen với bác gái, cho nên bác gái bảo em đến đây."

Hoắc Bắc Cảng nhìn Cung Tâm Quân chưa được vài giây, sau đó đột nhiên cầm lấy điện thoại nội tuyến.

Hoắc Bắc Cảng cảnh cáo Cung Tâm Quân: "Cho nên bây giờ cô định tự mình rời đi, hãy là đợi tôi kêu bảo vệ tới lôi cô đi."

Cung Tâm Quân sửng sốt, lập tức trợn tròn hai mắt, giống như là không thể tin Hoắc Bắc Cảng lại nói như vậy.

Cô ta ngây ngốc, vậy là có ý gì? Hoắc Bắc Cảng đây là muốn đuổi mình đi sao? Không phải mà, không phải là nên giống như kịch bản sao?

Cung Tâm Quân nhìn Hoắc Bắc Cảng, ánh mắt lấp lánh sinh động mang theo vẻ điềm đạm đáng yêu, cô ta rưng rưng nước mắt, giống như là sắp khóc.

"Anh Bắc Cảng, tại sao lại muốn đuổi em đi?"

Hoắc Bắc Cảng không có trả lời, điện thoại nội tuyến lại đột nhiên reo lên.

Điện thoại này đặc biệt chỉ để cho Giang Thừa gọi đến.

Hoắc Bắc Cảng không để ý đến Cung Tâm Quân, nhận máy, Giang Thừa bên kia nghe được tổng giám đốc nối máy, liền nhanh chóng nói với hắn, tốc độ như giành giật từng phút từng giây: "Tổng giám đốc, anh nhanh lên, hiện tại lập tức đuổi người phụ nữ ở trong phòng anh ra ngoài nhanh lên, hiện giờ phu nhân đã mài đao soàn soạt mà đi đến chỗ anh, cô ấy sắp đến văn phòng anh rồi. Phu nhân mà thấy anh giấu phụ nữ trong phòng, anh nhất định sẽ chết! Nhanh lên đuổi cô ta đi đi! Anh muốn làm cái gì? Anh đi vụng trộm, tại sao ban ngày ban mặt còn dắt nhau tới văn phòng."

Giang Thừa nói xong, vẫn luôn nhìn thang máy, lo lắng đề phòng, tổng giám đốc, tôi cũng chỉ có thể giúp anh đến đây thôi.

Hoắc Bắc Cảng nghe câu này của Giang Thừa cảm thấy kỳ quái, "Cậu nói cái gì? Cái gì mà phu nhân tới phòng làm việc của tôi, cậu là nói Mộ Sơ Tình tới phòng tôi? Còn phát hiện ra phụ nữ?"

"Đúng vậy, tổng giám đốc, anh nhanh lên, tôi chỉ có thể ngăn đón phu nhân ở ngã rẽ chỗ này, tránh cho phu nhân nhìn thấy, anh nhanh đuổi người phụ nữ kia đi đi."

Giang Thừa nói xong định cúp máy, vào thang máy chặn người, không nghĩ tới Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên cười nhẹ một tiếng, ra lệnh cho cậu ta: "Không cần, Giang Thừa, cậu không cần phải ngăn cản phu nhân đâu, cậu trực tiếp để cô ta vào đi."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 277


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 277 - Chương 277
https: //gacsach.com

Giang Thừa vừa nghe tổng giám đốc nói xong liền ngây ngốc, "Tổng giám đốc à, anh không thể đối xử với phụ nữ như vậy được, người ta tốt xấu gì cũng là vợ anh, anh còn ăn vụng ở trước mặt người ta như vậy, anh đối xử với phu nhân như vậy sao?"

"Bớt nói nhảm đi, cậu nhanh để cô ấy vào đi." Hoắc Bắc Cảng không nhiều lời vô ích, cúp máy, rồi hắn mới nhìn sang Cung Tâm Quân.

Cung Tâm Quân nhìn thấy ánh mắt sắc bén đó liền sợ hãi, cầm lấy hộp giữ ấm định rời đi, "Anh Bắc Cảng, nếu như hôm nay anh không rảnh, vậy thì lần sau em lại tới thăm anh."

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên kêu cô ta lại, "Cái đó, Cung Tâm Quân đúng không? Cô không cần đi, đột nhiên tôi cảm thấy đói bụng. Không phải là đem cơm cho tôi sao, vậy cô lại sofa bên kia ngồi đi, rồi từ từ dọn cơm với đồ ăn ra cho tôi."

Cung Tâm Quân thấy Hoắc Bắc Cảng đối với mình ôn nhu như thế, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa kịp tiếp thu, cô ta ngây ngốc đứng đó, "Anh Bắc Cảng, vừa rồi anh nói, ý là anh đồng ý ăn cơm em làm sao?"

Hoắc Bắc Cảng gật đầu một nhưng lại không nói gì, trong đầu Cung Tâm Quân này đã suy diễn ra đủ loại tình huống, nghĩ đến chính là, Hoắc Bắc Cảng hắn như thế này, nhìn dáng vẻ đã để tâm tới cô ta, cũng không phải là không có cảm giác với mình.

Ngược lại, không chừng đã coi trọng cô ta, có cảm giác với cô ta cho nên luyến tiếc để cô ta rời đi, nên mới kêu cô ta lại sofa bên cạnh ngồi.

Hai người liền có nhiều cơ hội có thể ở chung một chỗ hơn.

Cơ hội này tới không dễ, Cung Tâm Quân nhanh chóng cầm hộp giữ ấm đi tới sofa ngồi xuống. Bắt đầu mở hộp cơm ra, dọn thức ăn cho hắn.

...

Hoắc Bắc Cảng nghiêm trang ngồi ở bàn làm việc bắt đầu công tác.

Mộ Sơ Tình vừa vào phòng liền thấy được hình ảnh một cặp trai tài gái sắc như thế, thật đúng là chỉ ham thích người bên cạnh, thích uyên ương chứ không thích thần tiên!

Hoắc Bắc Cảng ở một bên nghiêm túc làm việc, Cung Tâm Quân lại ở bên cạnh bày thức ăn ra cho hắn.

Xem ra Hoắc Bắc Cảng đã có cảm giác với cô ta, thậm chí đã thích cô ta rồi, chắc là thế rồi đúng không.

Đều đã quang minh chính đại ở trong phòng làm việc, chờ một chút có phải còn muốn miệng đối miệng đút nhau ăn cơm có phải không.

Hoắc Bắc Cảng quả thực chính là lưu manh mặt người dạ, một đứa con gái 18 tuổi cũng không muốn buông tha.

Quả thực chính là đồ cặn bã!

Mộ Sơ Tình vừa định phát hỏa, chính là lại nghĩ đến bản thân căn bản là không có bất cứ lý do gì để phát hỏa, có liên quan gì đến cô, cô là gì của hắn, cho dù cô là vợ hắn cũng chỉ là xưng hô bên ngoài, cho nên ở sau lưng người ta thích tán gái như thế nào thì làm như thế đó.

Hiện tại đều đã mang nhau đến văn phòng, phỏng chừng qua mấy ngày càn rỡ, có khi lại về nhà mang nhau lên giường.

Ngày hôm qua hắn còn nghiêm trang nói sau này sẽ hoà thuận chung sống, đây là hoà thuận chung sống theo như lời hắn nói sao, xoay lưng lại liền tìm một cô nàng trẻ trung tới chọc tức cô.

Cái vẻ mặt đó của Hoắc Bắc Cảng quả thật là...!

May mắn là ngày hôm qua không có để cho hắn làm, không có sập bẫy của hắn, không có động tâm với hắn.

Mộ Sơ Tình phát hoả thật sự rất nghiêm trọng, bản báo cáo trong tay cứ như vậy bay cái vèo đến trên bàn của Hoắc Bắc Cảng, khoảng cách giữa Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng có hơi xa, cô sợ bản thân đứng gần hắn quá, cô sẽ nhịn không được mà nhổ nước bọt vào mặt hắn.

Ngữ khí của Mộ Sơ Tình đặc biệt ác liệt.

"Tổng giám đốc, đây là báo cáo tài vụ tháng này, anh xem coi có vấn đề gì không, có vấn đề thì anh tự sửa đi, không có vấn đề gì thì tôi đi đây."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Vào ngay lúc không khí giữa hai người lâm vào cục diện bế tắc, Cung Tâm Quân ở một bên đột nhiên ngọt ngào kêu Hoắc Bắc Cảng: "Anh Bắc Cảng, em đã bày xong thức ăn giúp anh rồi, anh nhanh đến thử đi, để lát nữa nguội mất sẽ không ngon."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 278


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 278 - Chương 278
https: //gacsach.com

Nghe cái giọng nói này, giọng nói ngọt ngào như thế, không biết còn tưởng rằng trong miệng cô ta ngậm đường.

Còn gọi là anh Bắc Cảng, hắn tuổi này, Cung Tâm Quân tuổi này...

Liền không chê Hoắc Bắc Cảng già sao?

Hoắc Bắc Cảng, người đàn ông này cũng là thật đủ ghê tởm, một cái bánh quẩy già khú còn muốn ăn người ta cái này là bánh bao mềm.

Ăn đi, ăn đi, ăn dọng cho nhiều vô, hắn không sợ sẽ nghẹn chết sao?

Mộ Sơ Tình quay đầu, nhìn Cung Tâm Quân một cái, thật sự là không có dằn miệng mình xuống được, giọng điệu chua lòm châm chọc Cung Tâm Quân: "Aiz yo, kêu bằng anh cái gì, cô cũng không biết ngượng à, cô mới 18, Hoắc Bắc Cảng đều đã 26, lớn hơn cô nhiều như thế, cô mở miệng cũng nên có lương tâm một chút chứ. Tôi cảm thấy, kêu bằng ông chú cũng còn được đấy."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Cung Tâm Quân lại cười, vội vàng xua tay, bộ dáng không ngại, "Không sao chị Sơ Tình à, em không cảm thấy anh Bắc Cảng già, em cảm thấy tuổi của anh ấy vừa vặn thích hợp với tuổi của em, em thích những gì thuộc về anh ấy, hơn nữa em thích người lớn tuổi hơn thôi, điều kiện của anh Bắc Cảng quả thực là rất thích hợp."

"Phải không? Khen anh ta như thế à? Anh ta tốt như cô nói sao?" Mộ Sơ Tình ngoài cười nhưng trong không cười, "À, đúng rồi, tôi có quen bác sĩ khoa mắt, có muốn tôi giới thiệu cho cô quen biết không? Tôi thấy cô bị bệnh đục thuỷ tinh thể, đã nhìn không rõ người, nếu cô không đi kiểm tra một chút, có bệnh sớm trị liệu, để sau này bị mù thì không hay."

Cung Tâm Quân: "... Không sao, vì anh Bắc Cảng, bị mù em cũng cam tâm."

Mộ Sơ Tình cạn lời, cái này hoàn toàn không còn lời gì để nói, cô không thức tỉnh nổi một kẻ ngu ngốc mà.

Mộ Sơ Tình quay đầu, ánh mắt nhìn Hoắc Bắc Cảng có chút đắc ý dạt dào, không biết là như thế nào, giống như cô đã đọc hiểu được ý tứ trong ánh mắt của Hoắc Bắc Cảng: "Cô có thể nuôi trai bao, lại không cho tôi nuôi gái à?"

Ghê tởm! Ghê tởm! Ghê tởm!

Mộ Sơ Tình còn chưa có phát hỏa, Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt ghét bỏ liền đuổi cô đi "Mộ Sơ Tình, còn không cút đi cho tôi! Quấy rầy tôi ăn cơm!"

Yo, còn ghét bỏ cô ngăn trở hai người bọn họ một khắc xuân xanh đáng giá ngàn vàng.

"Ăn cơm cái gì mà ăn cơm! Anh đi ăn shit đi!" Mộ Sơ Tình không nhịn được lửa giận, phun ra một câu, sau đó xoay người rời đi, muốn rời khỏi đây thật nhanh.

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình rời đi, thẳng đến khi bóng dáng Mộ Sơ Tình khuất hẳn, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi nơi đó, ánh mắt càng ngày càng thâm thúy.

Hắn nhướng mày, khóe miệng nhịn không được cong lên, trong ánh mắt toát ra một loại thâm tình vô hạn, làm người khác cũng cảm thấy ngọt ngào.

Hoắc Bắc Cảng hiện tại trong lòng đã cao hứng đến nở hoa rồi.

Người phụ này, tính tình còn cứng đầu như vậy.

Ghen thì liền ghen đi, lại không phải người khác nhìn không ra, có gì đâu mà lại không chịu thừa nhận.

Còn nói cái gì mà không thích hắn đâu, không thích hắn mà cô lại ăn giấm chua, trong lòng rõ ràng là thích hắn muốn chết nhưng mà lại không nói, người phụ nữ nhàm chán muốn chết này!

Đây là trong lúc vô ý ánh mắt hắn toát ra vẻ sủng nịch, vừa vặn đã bị Cung Tâm Quân ở bên cạnh nhìn thấy.

Trong nháy mắt Cung Tâm Quân giật mình, miệng cũng không khép lại được, cô ta không nghĩ tới, thế nhưng có thể nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng lộ ra ánh mắt như vậy, tràn đầy trong mắt đều là sủng ái.

Hoắc Bắc Cảng đối với cô ta ngay từ đầu chính là lạnh như băng như thế, cho nên Cung Tâm Quân cho rằng Hoắc Bắc Cảng đối với ai cũng đều là lạnh lẽo, không có bất cứ cảm tình gì, cho nên, ngay từ đầu quả thực cô ta không cảm thấy sao cả.

Chính là, hiện tại nhìn thấy hắn thế nhưng còn có thể toát ra một ánh mắt khác thường, lúc ấy liền sợ ngây người.

Hoá ra không phải hắn đối với ai đều là lạnh như băng, chỉ đối với Mộ Sơ Tình mới có cảm giác khác mà thôi.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 279


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 279 - Chương 279
https: //gacsach.com

Không có mâu thuẫn thì sẽ không có tổn thương. Thế nhưng ngay từ đầu cô ta đã bại bởi Mộ Sơ Tình, tâm tư phụ nữ rất dễ đoán, rất nhạy cảm, cô ta có thể cảm giác được tình cảm của Hoắc Bắc Cảng đối với Mộ Sơ Tình tuyệt đối không bình thường.

Cung Tâm Quân nắm chặt nắm tay, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ! Cô ta cắn chặt môi dưới, làm bản thân duy trì bình tĩnh, không có một người đàn ông nào lại thích một người phụ nữ vô cớ gây sự, phụ nữ la lối khóc lóc chỉ khiến cho đàn ông chán ghét mà thôi.

Đàn ông sao, có lẽ đều sẽ như vậy, tam tâm nhị ý, hơn nữa vẫn là người đàn ông ưu tú như thế.

Cung Tâm Quân nếu thích hắn, tự nhiên cũng không ngại hắn đến tột cùng có bao nhiêu phụ nữ, thích bao nhiêu phụ nữ.

Tóm lại, trước lúc Hoắc Bắc Cảng quen biết cô ta, có bao nhiêu phụ nữ cũng có thể, chỉ cần sau khi quen cô ta thì sửa lại, chỉ có một người phụ nữ là cô ta, như vậy là được, đây là mục tiêu chung cuộc của cô ta.

Cho nên cô ta phải làm một người phụ nữ lý trí, hiện tại chính là mỉm cười muốn nói chuyện với Hoắc Bắc Cảng, chính là còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, cặp mắt sắc bén của Hoắc Bắc Cảng đã quét qua cô ta, lạnh nhạt giống như bị nhiễm một tầng băng sương.

Càng thêm lạnh nhạt chính là lời hắn nói, vô tình mang theo cơn tức.

"Tại sao cô còn ở đây? Còn không cút đi cho tôi? Thế nào cũng phải để tôi gọi bảo vệ?"

Cung Tâm Quân bị ngữ khí của Hoắc Bắc Cảng làm cho ngây ngốc, "Như thế nào... Anh Bắc Cảng lại la em? Em... Amh không phải... Anh không phải kêu em dọn thức ăn ra sao? Anh không phải muốn ăn cơm sao?"

Tại sao lại như vậy, một giây trước còn đối xử với cô ta ôn nhu như thế, giây tiếp theo liền quát nạt cô ta như vậy...

Cung Tâm Quân nói, nhắc nhở Hoắc Bắc Cảng, cuối cùng ngữ khí Hoắc Bắc Cảng cực kỳ ác liệt ra lệnh cho cô ta "Mang cơm của cô đi đi, cút khỏi đây."

Cung Tâm Quân: "..."

...

Cuối cùng Cung Tâm Quân ủy khuất ôm hộp cơm rời khỏi phòng làm việc của Hoắc Bắc Cảng, sau khi đi ra ngoài, không nhịn được giậm chân bình bịch, tức không chịu được.

Vốn dĩ cô ta còn nghĩ rằng Hoắc Bắc Cảng rất dễ đối phó, rốt cuộc không có một người đàn ông nào có thể chống cự lại được phụ nữ đẹp tán tỉnh, chính là hiện tại Hoắc Bắc Cảng đích xác là không thích cô ta! Lại còn lạnh nhạt như thế!

Rốt cuộc cô ta phải theo đuổi Hoắc Bắc Cảng như thế nào đây!

...

Vẻ mặt Cung Tâm Quân ai oán rời khỏi văn phòng, vào thang máy đi xuống lầu, tài xế đã dừng trước cửa công ty đón cô ta, cô ta leo lên xe nhà mình xong, điện thoại liền đổ chuông.

Cô ta nhìn nhìn di động, hiển thị người gọi là bác gái.

Mẹ của Hoắc Bắc Cảng.

Lúc này vẻ mặt Cung Tâm Quân ủy khuất, cơn hận trong lòng không có chỗ nào phát tiết, cho nên cô ta nhanh chóng nhận máy, giọng điệu ấm ức giống như là sắp khóc, "Bác gái..."

Hà Thục bên kia vẫn luôn chờ tin tức của Cung Tâm Quân, bây giờ lại nghe được ngữ khí của Cung Tâm Quân thương tâm như thế, âm thầm suy nghĩ chuyện này hẳn là có điểm không thích hợp.

Bà ta sốt ruột, vội vàng hỏi: "Tâm Quân à, như thế nào rồi, đã gặp Bắc Cảng chưa? Nó có ăn cơm con làm chưa?"

Cung Tâm Quân chu miệng, lắc đầu, "Không có, dì à, anh Bắc Cảng không có ăn cơm của con, anh ấy còn đuổi con đi, ô ô ô, làm sao bây giờ, anh Bắc Cảng đối với con như vậy, có phải là anh ấy không thích con hay không, con có chỗ nào không tốt, thế nhưng anh ấy lại đuổi con đi?"

"Đuổi con ra ngoài?" Hà Thục bị dọa hoảng hốt, quả nhiên là giống như bà ta dự đoán, ngay từ đầu bà ta đã nghĩ có khi nào Hoắc Bắc Cảng sẽ đuổi Cung Tâm Quân ra ngoài hay không, rốt cuộc con trai là bà ta sinh ra, tính tình thế nào bà ta biết quá rõ, tuyệt đối sẽ không đối xử tốt với Cung Tâm Quân.

Chính là sau đó Hà Thục lại nghĩ, Cung Tâm Quân lớn lên giống Hứa Hạ Đồng, Hứa Hạ Đồng lại là người thế nào, Hứa Hạ Đồng không phải là người trước kia con trai bà ta yêu đến chết đi sống lại sao?
 
Back
Top Bottom