Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 200


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 200 - Hắn Là Một Người Đàn Ông Chân Dài, Khiến Phụ Nữ Phải Ngước Nhìn.
https: //gacsach.com

"Độc thân cẩu" cùng Hoắc Tiểu Bao giới thiệu thân phận của mình.

"Độc thân cẩu".

Tên thật: Hạo Thiên Khuyển.

Thuộc tính: Cẩu.

Nguyên nhân gây ra sự việc: Quấy rầy tới giấc ngủ của Nhị Lang Thần.

Việc đã trải qua: Bị Nhị Lang Thần một chân đá xuống đài độ kiếp, rồi sau đó liền biến thành "Độc thân cẩu" như hiện tại.

Nhiệm vụ: Trợ giúp Hoắc Tiểu Bao hoàn thành việc mình muốn, cho đến khi Hoắc Tiểu Bao đáp ứng nó thông qua kiếp nạn.

Kết quả: Trở lại Thiên Đình.

Hoắc Tiểu Bao hiểu ra, hoá ra truyện thần thoại thật sự không phải gạt người.

Nó vừa lòng vuốt đầu "Độc thân cẩu", cười tủm tỉm, "Gặp qua nhiều heo như thế, vẫn là cậu đáng yêu nhất."

"Độc thân cẩu" trừng mắt nhìn nó liếc mắt một.

"Độc thân cẩu" trả lời Hoắc Tiểu Bao: "Vừa rồi mẹ cậu nói, cô ấy lát nữa sẽ đi hẹn hò với một người kêu là Mạc Diệc Phong. Xem phim, đi ăn cơm, hơn nữa cô ấy sẽ mặc áo màu trắng, quần jeans. Xem phim tên là 《 oán khí tràng linh 》."

Hoắc Tiểu Bao như suy tư gì rồi gật gật đầu, "Ukm" một tiếng.

...

Hoắc Bắc Cảng đem xe dừng ở gara, sau đó mới đi vào nhà, hắn đi vào đến trong phòng, nhìn thấy Hoắc Tiểu Bao dắt "Độc thân cẩu" ở trong phòng, đi bộ vòng tới vòng lui.

Hoắc Tiểu Bao thuộc thể loại diễn viên thực lực, lúc này, nó dắt "Độc thân cẩu", làm bộ không có nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, mở miệng: ""Độc thân cẩu", cậu vừa rồi có nghe được Sơ Tình nói cái gì không? Sơ Tình rất vui, mẹ nói mẹ muốn đi hẹn hò, muốn cùng một người kêu là chú Mạc hẹn hò, còn nói người kia tương lai có thể là ba tớ, muốn tớ trước tiên chuẩn bị tâm lý thật tốt. Mẹ còn nói sẽ đi xem phim ma, đợi đến lúc sợ hãi liền có thể làm chú Mạc ôm mẹ. Làm sao bây giờ, Hoắc Bắc Cảng hình như sắp biến thành độc thân cẩu. Ưmm, Sơ Tình còn nói mẹ muốn cùng chú Mạc mặc đồ tình nhân, mặc áo màu trắng, quần jeans đen nữa."

Chờ đến lúc Hoắc Tiểu Bao mạch lạc lưu loát nói cho hết lời, ngẩng đầu nhìn đến Hoắc Bắc Cảng trước mặt sắc mặt đen toàn tập, còn làm bộ kinh ngạc như bản thân cái gì cũng không biết.

Nó tò mò hỏi: "Hoắc Bắc Cảng, ông tại sao lại ở chỗ này?"

"Vậy còn con? Sao con lại ở chỗ này?" Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm Hoắc Tiểu Bao, còn nhìn thoáng qua con chó bên cạnh nó.

Nghĩ tới vừa rồi Tiểu Bao nói, Mộ Sơ Tình cái người phụ nữ chết tiệt kia... Người phụ nữ kia, thật là một ngày cũng không để cho hắn bớt lo. Cả ngày liền đi ra ngoài, câu tam đáp tứ.

"Ừmm, con ở chỗ này dắt chó đi dạo." Hoắc Tiểu Bao tùy ý trả lời, "Bên ngoài ánh trăng quá sáng, con sợ đối với "Độc thân cẩu" có phóng xạ, cho nên liền ở trong phòng dắt chó đi dạo." 1

Hoắc Bắc Cảng với "Độc thân cẩu": "..."

Bà cố nội tôi cũng đỡ không được, tôi chỉ phục cậu.

...

Mộ Sơ Tình thu thập bản thân thật tốt, sau đó ra khỏi phòng đi xuống lầu, cô ở ngay đầu cầu thang đã nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng.

Nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng không quan trọng, mấu chốt là Hoắc Bắc Cảng hắn mặc... Hắn mặc...

Mộ Sơ Tình hoảng sợ, đảo mắt, cúi đầu nhìn nhìn chính mình.

Cô có chút bế tắc trong lòng.

Hoắc Bắc Cảng làm sao lại mặc giống cô, mặc... Giống nhau như đúc chứ.

Hoắc Bắc Cảng hắn không biết xảy ra chuyện gì, đem tây trang đều thay ra, nửa người trên đổi thành áo len mỏng màu trắng, dáng người hắn rất chuẩn, trời sinh như là cái giá áo. Quần áo mặc ở trên người hắn, quả thực hoàn mỹ đến không chịu được? Phía dưới là một chiếc quần jeans nhàn nhã ôm sát người màu đen, làm đôi chân dài của hắn đặc biệt hấp dẫn người khác.

Hắn là một người đàn ông sáng lạng chân dài, khiến phụ nữ phải ngước nhìn...

Hắn mặc quần áo rất thoải mái, làm hắn trông trẻ hơn tuổi.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 201


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 201 - Chương 201
https: //gacsach.com

Vừa nhìn như vậy, Hoắc Bắc Cảng liền trẻ trung giống như người mới vừa bước vào đại học, trẻ tuổi đẹp trai đến không chịu được.

Mộ Sơ Tình yên lặng lau khô nước miếng trên khóe miệng mình, người đàn ông này thật là một kẻ tai họa mà, ăn mặc đẹp trai như thế.

Có phải là đang chờ bị cô ra tay "làm thịt" hay không? 3

Mộ Sơ Tình nhìn nhìn, cảm thấy Hoắc Bắc Cảng thật sự rất không thích hợp, bởi vì hắn... Cùng cô... Quần áo.

Mộ Sơ Tình nghiêm túc nhìn nhìn quần áo hai người, cuối cùng thật xác định, "Hoắc Bắc Cảng, quần áo của anh giống quần áo của tôi kìa."

Hoắc Bắc Cảng không thèm phản ứng lại.

Mộ Sơ Tình nghiêm túc nhìn nhìn, đích xác là như vậy, cô mặc phía trên là áo trắng, phía dưới là màu đen.

Vừa nhìn thấy, người nào không biết còn tưởng rằng hai người bọn họ chính là một cặp nữa.

Mộ Sơ Tình chau mày, có chút không vui nhìn hắn, "Anh bắt chước tôi làm gì, mặc đồ giống tôi?"

Lời nói vừa tuôn ra khỏi miệng liền nhận được thái độ bất mãn mãnh liệt của Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng cười lạnh một chút, trong lời nói chanh chua còn mang theo sự ngượng ngùng của hắn.

"Luật nào cấm? Tôi thích mặc cái gì cô quản được sao? Ngực cô bự lắm sao mà cô đòi quản tôi? Mặc giống cô thì là bắt chước cô à? Sao cô không nói là cô yêu thầm tôi, muốn cùng tôi mặc quần áo giống nhau? Muốn cho người khác nhìn thấy chúng ta mặc đồ tình nhân?" 1

Mộ Sơ Tình: "..."

"Ah? Mộ Sơ Tình, tôi hiện tại xem như đã nhìn ra, cô đây là ác nhân vừa ăn cắp vừa la làng, rõ ràng là cô bắt chước tôi, muốn cùng tôi mặc đồ tình nhân, lại cắn ngược lại tôi một cái, che dấu sự chột dạ của cô. Cô liền thích tôi như thế? Hận không thể lập tức chiêu cáo thiên hạ, cô kết hôn với tôi, chúng ta là vợ chồng, hiện tại liền phải bắt đầu mặc đồ đôi sao?"

Hoắc Bắc Cảng lải nhải căn bản là không có ý định buông tha Mộ Sơ Tình, ngữ khí không vui kéo nhau mà tới.

Mộ Sơ Tình làm sao có thể nghe ra được trong lời nói của hắn đều là làm ra vẻ, đều là hắn ngượng ngùng, đều là vì việc hắn đã làm sai lại sợ bị phát hiện nên cật lực che giấu xấu hổ chứ.

Mộ Sơ Tình đơn thuần cho rằng Hoắc Bắc Cảng không thích bọn họ mặc đồ đôi thế này mà thôi.

Cũng không biết là nghiệt duyên cái gì nữa, thế nhưng cô tùy ý phối hợp quần áo, cũng có thể đụng phải Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình không muốn đâm đầu vào họng súng, sợ bị Hoắc Bắc Cảng nhằm vào mình, hiện tại hắn nói chuyện là đối chọi gay gắt, muốn bao nhiêu khó nghe liền có bấy nhiêu, Mộ Sơ Tình xoay người rời đi nghe không nổi nữa.

"Được, tôi đây liền không đụng phải Hoắc Bắc Cảng anh nữa, tôi đây liền đi lên thay quần áo, tôi là con tiện tì, không xứng với đại gia là anh."

Mộ Sơ Tình nói cho hết lời, sau đó xoay người, còn chưa có hoàn toàn cất bước chân, thanh âm Hoắc Bắc Cảng có chút sốt ruột từ sau lưng kêu cô, giọng điệu bá đạo ngăn cản cô, "Không cần, tôi liền chịu ủy khuất một chút, để cho cô xứng với tôi." 1

Mộ Sơ Tình: "..."

Hoắc Bắc Cảng sốt ruột, không muốn để Mộ Sơ Tình thay quần áo.

Hắn chính là muốn cho Mạc Diệc Phong chống mắt nhìn xem, Mộ Sơ Tình là người phụ nữ của ai, rốt cuộc cô là vợ ai, mặc đồ đôi với ai.

Ánh mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn như muốn g**t ch*t Mộ Sơ Tình, nghiến răng nghiến lợi.

"Xảy ra chuyện gì, nhìn cái gì mà nhìn? Cả ngày nói tôi khi dễ cô, hiện tại tôi đối tốt với cô một chút cô liền chịu không nổi? Thế nào cũng phải là tôi khi dễ cô, đối với cô đối chọi gay gắt, vẫn luôn mắng cô mới vừa? Cô liền phạm tiện như thế, thế nào cũng phải để tôi mắng cô?"

Mộ Sơ Tình cạn lời, miệng người đàn ông này thật không thể ôn nhu một chút, nói ra toàn những lời khó nghe.

Hoắc Bắc Cảng tiếp theo liền kéo cô đi, không lưu tình chút nào, sắc mặt điềm nhiên nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào.

"Cô không phải muốn đi ra ngoài sao? Còn không nhanh đi ra ngoài, thất thần làm cái gì, đứng ở trước mặt tôi, làm tôi phiền chán cô?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 202


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 202 - Chương 202
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình bị thái độ này của Hoắc Bắc Cảng hoàn toàn làm cho tức giận đến cơ tim tắc nghẹn.

Cô liền rời đi, không muốn làm Hoắc Bắc Cảng nhìn cô đến phiền lòng.

Liền ngay lúc chân trước Mộ Sơ Tình vừa bước đi, Hoắc Bắc Cảng chân sau cầm lấy chìa khóa xe, cũng đi theo cô rời khỏi nhà.

Hoắc Tiểu Bao vẻ mặt thâm trầm nhìn hai người rời đi, còn đặc biệt thâm trầm hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Hoắc Bắc Cảng, ông đi đâu?"

"Ta nếu như không đi theo ra ngoài, mẹ con chắc sẽ cùng người bỏ chạy. Còn nữa, ta là ba con. Đừng có không lớn không nhỏ."

Hoắc Bắc Cảng mới vừa nói xong, người đã đi mất dạng.

Hoắc Tiểu Bao cuối cùng vừa lòng nhìn nhìn "Độc thân cẩu", sờ sờ đầu "Độc thân cẩu" một chút, cười tủm tỉm, "Gặp qua nhiều heo như thế, vẫn là cậu đáng yêu nhất."

Độc thân cẩu: "..." Nhân gia là heo! Không đúng, nhân gia là cẩu! Cẩu!

...

Mộ Sơ Tình ngồi taxi tới chỗ hẹn, khi tới nơi Mạc Diệc Phong đã ở cửa chờ cô.

Mạc Diệc Phong ăn mặc thật chính thống, thật sự chính là tây trang cũ kỹ, một thân màu đen, bất quá bởi vì trên người hắn cái loại khí chất thành thục này thật sự là quá mạnh mẽ, cho nên hắn mặc vào tây trang chẳng những không có bất cứ cái gì là không ổn, lại còn có có một loại hương vị đàn ông độc đáo hấp dẫn người khác.

Mạc Diệc Phong vẫn luôn là một người đàn ông có khí chất, đàn ông như vậy rất dễ làm người động tâm. Hoặc là nói về vấn đề tuổi tác, Mạc Diệc Phong lớn hơn Mộ Sơ Tình vài tuổi, cho nên ở trong mắt Mộ Sơ Tình, Mạc Diệc Phong chính là giống như một người bí ẩn.

Mộ Sơ Tình đi tới trước mặt Mạc Diệc Phong, Mạc Diệc Phong cầm trong tay 99 đóa hoa hồng tặng cho Mộ Sơ Tình, thanh âm thuần hậu nói với cô: "Sơ Tình, tặng em."

Mộ Sơ Tình nhìn bó hoa hồng, có chút sững sờ.

Cái này, chính là lần đầu tiên cô được con trai tặng hoa hồng...

Lại còn là lần đầu tiên được một người đàn ông xa lạ tặng quà.

Kỳ thật cô cũng không biết đây là định luật gì nữa, quả thật cô lớn lên thật sự một chút đều không thua kém, nhưng chính là không có người theo đuổi cô, hơn nữa cũng không có bất luận người nào tặng cho cô quà cáp gì, càng đừng nói là tặng hoa.

Hiện tại là lần đầu tiên, làm cô có chút không khoẻ.

Mạc Diệc Phong nhìn đến sắc mặt Mộ Sơ Tình, cho rằng cô không thích, cho nên tính toán thu hồi lại, "Không thích hoa hồng đỏ sao? Tôi đây hôm nào đổi thành hoa hồng trắng."

Mộ Sơ Tình sợ đắc tội với hắn, lại sợ hắn hiểu lầm, cho nên nhanh chóng phủ nhận, "Không phải, không phải tôi không thích, tôi rất thích."

Mạc Diệc Phong cười, đem hoa hồng một lần nữa đưa cho cô. "Em thích thì tốt, hoa tươi xứng mỹ nhân, hoa này rất thích hợp với em."

Lần đầu tiên được lời nói ngọt ngào như thế khích lệ, Mộ Sơ Tình có chút nhịn không được đỏ lỗ tai, cô nhận lấy hoa tươi, tâm tình có chút kích động.

...

Ngay lúc Mộ Sơ Tình chân trước vừa đi vào trong, Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn đang âm thầm quan sát bọn họ xuất hiện, lấy di động ra, gọi cho Giang Thừa một cuộc điện thoại.

Thái độ mạnh mẽ, rít gào mệnh lệnh cho cậu ta: "Giang Thừa, ngày mai đặt cho tôi 99999 đóa hoa hồng đưa đến văn phòng Mộ Sơ Tình, tôi nghẹt chết cô ta!"

"..." Giang Thừa có chút cạn lời, tổng giám đốc à, anh cái này nửa đêm nửa hôm, phát bệnh thần kinh gì vậy...

"Tổng giám đốc, lý do tặng hoa cho phu nhân là gì vậy?" Giang Thừa tốt tính hỏi một câu.

"Công ty rút thăm trúng thưởng, cô ấy là người may mắn trúng được! Lấy danh của tôi đưa!"

"..." Một cái lý do sứt sẹo như thế... Mà tổng giám đốc anh cũng có thể nghĩ ra được.

Hoắc Bắc Cảng ngay sau đó lại hỏi cậu ta: " Chuyện lúc trước tôi kêu cậu làm, cậu đã làm tốt hay chưa?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 203


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 203 - Chồng Mình Không Tìm, Lại Đi Tìm Người Đàn Ông Khác!
https: //gacsach.com

Giang Thừa trả lời: "Tổng giám đốc, theo sự phân phó của anh, đều đã mua hết vé xem phim rồi, hơn nữa còn mua gấp 10 lần giá của khách hàng mua, khách hàng cũng nguyện ý trả vé. Hơn nữa cái rạp chiếu phim kia là do Hoắc thị đầu tư, tôi cũng đã phân phó nhân viên, Mạc Diệc Phong đi mua liền nói không có vé. Ai mua cũng đều không có vé, cũng không cho vào."

Hoắc Bắc Cảng vừa lòng, sau đó cúp điện thoại.

Giang Thừa cứ như vậy treo điện thoại, nhìn di động, lâm vào trầm mặc.

Tổng giám đốc thật đúng là một... Người đàn ông thâm trầm.

Yêu rất sâu đậm có phải hay không...

Mẹ nó! Cậu ta cũng khen không nổi nữa, chân tướng mọi việc, không phải như thế có được không?

Tổng giám đốc quả thực chính là một người đàn ông lòng dạ hẹp hòi, ức chế, phúc hắc, keo kiệt, một bụng ý nghĩ xấu có được không. 3

Hắn ta như vậy, có thể theo đuổi được vợ mới là lạ đó.

...

Mộ Sơ Tình cầm hoa tươi, cùng Mạc Diệc Phong đi vào, hai người đi một đường, Mộ Sơ Tình không muốn làm không khí tẻ ngắt, cho nên cố ý tìm đề tài, hỏi Mạc Diệc Phong: "Cái kia, vé xem phim mua rồi sao?"

Mạc Diệc Phong lắc đầu, "Không có, một giờ trước có kêu trợ lý tra qua, rạp chiếu phim còn có rất nhiều vé dư, cho nên hiện tại mua còn kịp."

Mộ Sơ Tình gật đầu, đi theo hắn vào rạp.

Hai người đứng ở quầy bán vé trong rạp chiếu phim, chuẩn bị mua vé, Mạc Diệc Phong hỏi nhân viên công tác.

Nhân viên công tác nói đã không còn vé, nói toàn bộ đã bị đặt bao hết.

Mạc Diệc Phong nhìn Mộ Sơ Tình, thất vọng nói một câu: "Sơ Tình, ngại quá, không còn vé, chúng ta xem phim khác đi."

"Ừm, được."

Ngay sau đó... Mạc Diệc Phong cùng Mộ Sơ Tình hai người muốn nhìn xem phim nào có suất chiếu, đều đã không còn vé, bị đặt bao hết.

Mạc Diệc Phong tức anh ách, đây là lần đầu tiên hắn cùng con gái đi xem phim, kết quả cái gì cũng không có.

Kế hoạch cưa gái liền bị trì hoãn như thế.

Mộ Sơ Tình móc ra hai cái vé xem phim, cười giải thích với Mạc Diệc Phong: "Không sao, tôi có hai vé xem phim này, lúc tôi tan tầm, đồng nghiệp vì không có thời gian, cho nên tặng cho tôi, chúng ta có thể xem cái này, bất quá cái này là phim hành động Âu Mĩ."

Mộ Sơ Tình ngay từ đầu không có lấy ra, là sợ cái này có chút buồn tẻ, Mạc Diệc Phong không thích, chính là hiện tại xem ra hai người bọn họ cũng chỉ có thể xem cái này.

Mạc Diệc Phong cười, "Được. Chúng ta liền xem cái này đi."

Cách đó không xa Hoắc Bắc Cảng đeo kính râm, nghe hai người nói chuyện, thiếu chút nữa thì khống chế bản thân không được, xông lên phía trước b*p ch*t Mộ Sơ Tình.

Cái người phụ nữ đáng chết này! Muốn cùng Mạc Diệc Phong xem phim đến mức độ này rồi!

Hắn đều đã mua toàn bộ vé xem phim trong rạp rồi, cô còn có thể lấy ra được hai vé, muốn xem đến như thế, xem gấp như thế là không chờ nổi sao?

Muốn xem sao không tìm hắn? Hắn cũng không có nói là mình sẽ không xem cùng cô, hắn cũng không phải người cao ngạo lạnh lùng, cho nên tìm hắn cùng nhau xem phim không được sao? Sẽ chết sao?

Làm sao lại có người vợ nào như thế chứ?

Chồng mình không tìm lại đi tìm người đàn ông khác?

Hoắc Bắc Cảng ôm một bụng lửa, vì mang kính râm nên nhìn không ra ánh mắt hắn hiện tại có thể phun ra lửa.

Hoắc Bắc Cảng đi tới chỗ bán vé, mua một vé phim vừa rồi Mộ Sơ Tình còn có Mạc Diệc Phong muốn xem.

Hắn cảm thấy tâm tình quả thực phức tạp muốn mệnh.

Mộ Sơ Tình cùng Mạc Diệc Phong thế nhưng ngồi ở hàng áp chót, còn ở trong góc khuất... Mua vé lại mua như vậy, chỗ góc khuất như vậy, là định thừa dịp thời điểm đen như mực làm chút gì sao? Mặt cười đểu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 204


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 204 - Soái Ca Này Là Tới Bắt Gian Đây!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mạc Diệc Phong còn có Mộ Sơ Tình đi vào trong rạp chiếu phim, sau đó hắn đi qua móc ra một chiếc thẻ gold, ném tới trước mặt nhân viên ở quầy bán vé, bá đạo yêu cầu: "Cho tôi một vé ở vị trí bên cạnh đôi cẩu nam nữ vào trước kia."

Nhân viên bán vé: "..." Cẩu...nam nữ.

Nhân viên thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy người mua vé xem phim, đưa cả thẻ gold, lại còn là người đàn ông thật sự rất đẹp trai.

Nhân viên bán vé mê đắm nhìn Hoắc Bắc Cảng, ánh mắt lấp lánh như sao hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Vậy tiên sinh, anh là muốn cẩu nam hay là cẩu nữ?"

Hoắc Bắc Cảng nhăn mày lại, cả người toát ra khí lạnh, ánh mắt toé ánh lửa đủ để cho nhân viên bán vé bị dọa nhảy dựng, "Cô mắng bà xã của tôi là cẩu?" 3

Cái loại ánh mắt nguy hiểm thế này, làm nhân viên bán vé bị dọa sợ.

"... Tiên sinh, thật là oan uổng, anh vừa rồi chính anh nói, không phải tôi nói."

Hoắc Bắc Cảng trừng mắt liếc cô ta một, mang theo ý cảnh cáo: " Bà xã của tôi, chỉ có một mình tôi có thể mắng! Cô là cái gì? Dám mắng bà xã của tôi?"

Nhân viên bán vé sắp bị dọa khóc, nước mắt lưng tròng nhanh chóng xin lỗi, "Thật xin lỗi, tiên sinh thật xin lỗi, tôi sai rồi, không nên mắng phu nhân của anh."

Có một loại người chính là mạnh mẽ như thế, chỉ cần một câu, một ánh mắt, cái loại khí chất đế vương tự nhiên mà có này, có thể làm bạn bị dọa đến tè ra quần.

Hoắc Bắc Cảng không kiên nhẫn, tức giận yêu cầu: "Nhanh lên cho tôi một vé, tôi muốn bên cạnh bà xã tôi."

Nhân viên bán vé sau khi nghe được yêu cầu của Hoắc Bắc Cảng, không dám chậm trễ, nhanh chóng đi tra vé, kết quả cuối cùng làm tim cô ta lỡ một nhịp.

Ánh mắt cô ta sợ hãi nhìn Hoắc Bắc Cảng, cắn môi giải thích: "... Tiên sinh, ngại quá, vị trí bên cạnh phu nhân của anh đã không còn. Đã bị người ta đặt, hơn nữa người kia đã lấy vé, đi vào rạp rồi."

"..." Hoắc Bắc Cảng nỗ lực khắc chế bản thân, không để cho mình phát giận, bằng không cái rạp chiếu phim này phỏng chừng không có cách nào mà giữ lại được.

Hắn lui lại, ngữ khí vẫn là không kiên nhẫn như vậy, mắt thấy thời gian qua lâu như thế, cũng không biết hiện tại hai người ở trong kia đang làm cái gì, sợ nhất là Mạc Diệc Phong làm việc gì đáng khinh đối với Mộ Sơ Tình, hắn vội vàng muốn đi vào đem Mạc Diệc Phong đánh cho răng rơi đầy đất.

"Vậy cho tôi một vé bên cạnh cái tên súc sinh kia."

Nhân viên bán vé cuối cùng lại kiểm tra một chút, sau đó nghiễm nhiên toát ra một loại xúc động muốn từ chức, cô ta khóc không ra nước mắt, "Tiên sinh... Ngại quá, anh nói cái người súc sinh kia là ngồi ở vị trí cuối cùng, bên cạnh anh ta không có chỗ ngồi. Nếu anh muốn, chỉ có thể ngồi dưới đất." 2

Hoắc Bắc Cảng: "..."

"Tôi đây muốn trước sau trái phải, có chỗ nào thì cô lấy cho tôi, được chưa?"

Hoắc Bắc Cảng nói, làm nhân viên bán vé run run nhanh tay đi kiểm tra vé, kết quả cô ta thật không có cách sinh tồn.

"Thật xin lỗi tiên sinh, trước sau trái phải đều có người, chỉ còn một chỗ duy nhất ở hàng đầu tiên, anh có muốn không?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Cái quái gì vậy, xa như thế?!

Mộ Sơ Tình cùng Mạc Diệc Phong hai người bọn họ ở hàng cuối cùng, hắn mua một vé ở đằng trước, xem như thế nào đây?

Hai người bọn họ có tay trong tay hay không, có ôm ấp nhau hay không cũng không biết.

Mắt thấy đã đến giờ chiếu phim, Hoắc Bắc Cảng cũng không có cách nào, liền đồng ý, "Cho tôi một vé."

Nhân viên bán vé thấy mình được giải thoát rồi, nhanh chóng xuất vé cho Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng cầm vé, khí phách đi trong vào rạp chiếu phim.

Nhân viên bán vé một trận thổn thức, soái ca này tính tình thật không tốt mà, soái ca này là tới bắt gian đây.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 205


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 205 - Đẹp Trai Như Vậy, Thế Nhưng Vợ Còn Có Tâm Tư Đi Ngoại Tình.
https: //gacsach.com

Đáng thương, đẹp trai như vậy, thế nhưng vợ còn có tâm tư đi ngoại tình, thật đúng là làm trời làm đất mà!

...

Hoắc Bắc Cảng không phải lần đầu tiên đến rạp chiếu phim, hắn đây là lần thứ hai vào rạp chiếu phim.

Hắn liền tới đây hai lần, bất quá mỗi lần tới cái rạp chiếu phim này, lý do đều chỉ có một, lại còn đều là cùng một lý do...Mộ Sơ Tình được người ta mời.

Trong trí nhớ, Hoắc Bắc Cảng lần đầu tiên tới cái rạp chiếu phim này, là năm ấy 16 tuổi, mới vừa vào cao nhất*, Mộ Sơ Tình đã được nam sinh cùng lớp hẹn đi xem phim.

*Cao nhất: tương đương học lớp 10 ở Việt Nam.

Chỗ ngồi của Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn ngồi ở sau lưng Mộ Sơ Tình.

Cái tên bạn học nam kia, là ngồi cùng bàn với Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình lớn lên rất xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn đều rất đẹp, cho nên ngay từ đầu khi vào cấp ba, là nữ thần trong lòng toàn bộ nam sinh trong ban, cơ hồ mỗi một nam sinh đều sẽ tới theo đuổi Mộ Sơ Tình một lần, ai theo đuổi được Mộ Sơ Tình quả thực chính là người đời trước cứu vớt thiên hà.

Cho nên cái tên ngồi cùng bàn với Mộ Sơ Tình, chính là người đầu tiên nóng lòng muốn thử, khai giảng chưa được bao lâu, liền thịnh tình mời Mộ Sơ Tình đi xem phim.

Ngay lúc đó Hoắc Bắc Cảng đang ngồi viết bài, nghe được cái tên bạn học kia nhỏ giọng mời Mộ Sơ Tình đi xem phim, hắn nhăn mày lại, thấy Mộ Sơ Tình do dự, liền ném một cây bút bi qua, hướng tới trên đầu Mộ Sơ Tình,

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng ném trúng, trừng mắt nhìn hắn liếc một, không biết hắn là có ý gì.

Sau đó, Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân chưa từng được tới rạp chiếu phim, cảm thấy mới mẻ, rất hiếu kì đối với rạp chiếu phim, liền đồng ý.

Hoắc Bắc Cảng cảm thấy bản thân lúc ấy không nên ném bút qua Mộ Sơ Tình, cái người này đầu gỗ ngu xuẩn muốn chết, hẳn là phải ném toàn bộ cặp sách lên đầu cô mới đúng!

...

Tới hôm hẹn là thứ bảy, Mộ Sơ Tình cố ý mặc một chiếc đầm màu trắng là quà sinh nhật Hoắc Quốc Chương tặng cho cô, trông rất xinh đẹp, cô sửa sang đi lại một hồi, không nghĩ tới khi đi xuống dưới lầu đã bị Hoắc Bắc Cảng đổ mực nước lên chiếc đầm màu trắng, mực đen mực xanh hỗn tạp thoạt nhìn rất dơ.

Hoắc Bắc Cảng lúc ấy còn ác nhân tố cáo trước, trừng mắt Mộ Sơ Tình nói cô một hồi, nói cô... Làm ảnh hưởng hắn vẽ tranh.

Mộ Sơ Tình tức không chịu được, trước kia còn không biết hắn vẽ tranh đấy, trình độ vẽ tranh của anh, mắt không phải mắt, mũi cũng không ra mũi, anh còn vẽ tranh?

Học sinh tiểu học vẽ còn đẹp hơn anh có biết không?

Vấn đề là làm dơ hết quần áo của cô, Mộ Sơ Tình cũng không thể để mình mất mặt, nhanh chóng lên lầu thay một bộ quần jeans áo carô bình thường.

Kết quả, lát sau đi xuống lầu, Mộ Sơ Tình lại gặp Hoắc Bắc Cảng vô tình cười nhạo.

Hoắc Bắc Cảng nói: "Xấu muốn chết, còn thua cả đồng phục đi học."

Hình như nói trắng ra người nói đồng phục đi học đẹp, Hoắc Bắc Cảng là người đầu tiên...

Mộ Sơ Tình cảm thấy Hoắc Bắc Cảng ngày đó đặc biệt gợn đòn muốn ăn đấm, ngày đó Hoắc Bắc Cảng kéo dài thời gian của Mộ Sơ Tình, làm cô đến muộn gần nửa giờ.

Hoắc Bắc Cảng kéo dài thời gian với Mộ Sơ Tình, lý do thật là rất kỳ diệu.

"Tôi thấy một con chuột, tôi sợ chuột, Mộ Sơ Tình, cô ở nhà tôi lâu như thế, đuổi giúp tôi một con chuột cô sẽ chết sao?"

"Mộ Sơ Tình, tôi thấy một con gián to, tôi sợ gián, ba tôi nuôi cô lâu như thế, cô bắt một con gián sẽ chết sao?"

Mộ Sơ Tình cạn lời, thân là một người đàn ông anh lại sợ chuột sợ gián, anh nói mà không biết xấu hổ à!

Mộ Sơ Tình cứ như vậy giúp hắn tìm hơn nửa ngày, chẳng thấy gián cũng chẳng thấy chuột.

Mộ Sơ Tình cuối cùng nghĩ tới một việc không thể tưởng tượng được, bọn họ ở đây là phương bắc, chỗ nào có gián chứ?!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 206


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 206 - Mộ Sơ Tình Đại Ngu Ngốc!
https: //gacsach.com

Biết bị hố cũng không có cách nào, sau đó Mộ Sơ Tình vội vàng chạy tới rạp chiếu phim thì đã đến muộn, bất quá thật may mắn chính là người ngồi cùng bàn với cô thế nhưng thật tốt, vẫn luôn ở cửa chờ cô đến.

Mộ Sơ Tình đi đến đó, sau lưng còn dắt theo một bóng đèn.

Cậu bạn ngồi cùng bàn thấy được người đàn ông sau lưng Mộ Sơ Tình, đã bị dọa sợ, "Hoắc Bắc Cảng, sao cậu lại tới đây?"

Hoắc Bắc Cảng lúc ấy tư thái kiêu ngạo nhìn cậu bạn kia, ngữ khí nói chuyện quả thực chính là kiêu ngạo không ai bì nổi, "Rạp chiếu phim nhà cậu mở sao? Vì cái gì mà cậu có thể tới, còn tôi không thể?"

Cậu bạn học kia: "..."

Mộ Sơ Tình thấy hắn đột nhiên xuất hiện, cũng cảm thấy tò mò sửng sốt một chút, vừa rồi không có chú ý tới Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn đi theo sau lưng cô.

"Hoắc Bắc Cảng, sao anh lại tới đây?"

Hoắc Bắc Cảng tiếp tục cái loại thái độ kiêu ngạo không ai bì nổi ấy, "Rạp chiếu phim nhà tôi mở, tại sao tôi không thể tới?"

Vẫn là cậu bạn học kia: "..." 66666!

Kỳ thật Hoắc Bắc Cảng đã sớm ở lúc Mộ Sơ Tình đồng ý cùng với cậu bạn học kia cùng nhau đi xem phim, lặng lẽ đi nghe lén hai người bọn họ sẽ xem phim gì, rồi chọn chỗ ngồi thế nào, rồi thì hắn liền chọn chỗ ngồi ở bên cạnh Mộ Sơ Tình.

Hắn lúc ấy cho chính mình một lý do chính là...Mộ Sơ Tình quá ngốc, một người ngốc như thế, lỡ như ở trong rạp chiếu phim bị người ta ăn thì làm sao bây giờ.

Cho nên căn cứ tôn chỉ bản thân phải vì nhân dân phục vụ, giải cứu Mộ Sơ Tình đại ngu ngốc này!

Vừa nhìn liền biết cái tên bạn học này có ý đồ, bằng không làm sao lại chọn chỗ ngồi ở trong góc thế kia?

Đến lúc đó lúc đen như mực, lại ở trong góc, phỏng chừng động thủ sờ cô, Mộ Sơ Tình còn ngây ngốc không biết phát sinh cái chuyện gì đâu?

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, một khuôn mặt lạnh lùng, bá đạo lướt qua người Mộ Sơ Tình, muốn đi vào trong rạp chiếu phim.

Mộ Sơ Tình lười phản ứng lại với hắn.

Cậu bạn học kia hỏi Mộ Sơ Tình: "Cậu uống coca sao?"

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết lúc nào lại đột nhiên xuất hiện, từ sau lưng hai người bọn họ xuất hiện, thanh âm trầm thấp, từ từ nhả ra một câu: "Mộ Sơ Tình hôm nay tới thời gian hành kinh."

Tới thời gian hành kinh, cho nên không thể uống đồ uống lạnh như thế.

Mộ Sơ Tình bị tiếng nói đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ.

Mẹ ơi! Hoắc Bắc Cảng thật là một kẻ siêu b**n th**, cô tới ngày đèn đỏ, thế nhưng hắn lại biết?

Cậu bạn học kia xấu hổ sờ sờ đầu, nhìn Hoắc Bắc Cảng, tràn ngập địch ý.

Có thể không có địch ý sao? Hai người bọn họ có quan hệ gì chứ, hắn còn biết cô tới kỳ đèn đỏ?

Quan hệ ái muội như thế, có thể không nghi ngờ sao?

Cậu bạn học kia quyết tâm muốn theo đuổi Mộ Sơ Tình, cho nên cũng không có để ý, cậu ta tiếp tục nói: "Vậy Sơ Tình, mình lấy cho cậu trà sữa nóng vậy."

Liền ngay lúc cậu bạn học kia chọn trà sữa nóng, định lấy hoá đơn, Hoắc Bắc Cảng khí phách móc ra thẻ gold vip của mình, khí phách nói với nhân viên bán vé: "Tôi mua hết trà sữa hôm nay của mấy người. Quẹt thẻ, tôi mua hết."

Cậu bạn học kia: "..."

Sau đó cậu bạn học kia thế nhưng phiền phức, cứ hỏi Mộ Sơ Tình, muốn uống cái này sao? Muốn uống cái này sao? Muốn ăn cái này sao? Muốn ăn cái này sao?

Hoắc Bắc Cảng nghe mà ngứa lỗ tai, trực tiếp móc thẻ ra ném lên trên người người nhân viên bán vé.

"Tôi mua hết đồ của mấy người ở đây, không được để cho cái người bên cạnh tôi mua, lải nhải phiền muốn chết."

Cậu bạn học ấy: "..."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 207


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 207 - Đều Là Tôi Mua Cho Cô!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng cũng không phải là tới đây xem phim, quả thực chính là tới đây khoe của.

Mộ Sơ Tình cũng ăn không vô nữa, trực tiếp đi theo cậu bạn kia vào rạp.

Mộ Sơ Tình mới vừa đi hai bước, đã bị Hoắc Bắc Cảng túm lại, kéo cổ áo.

Hoắc Bắc Cảng nghiêm trang nhìn Mộ Sơ Tình hỏi: "Cô thích uống cái gì? Thích ăn cái gì?"

"Không phải đều đã bị anh mua rồi sao?" Mộ Sơ Tình đầy hận ý trừng mắt liếc hắn một, "Đều bị anh mua rồi, tôi còn uống cái gì ăn cái gì được nữa."

Tầm mắt Hoắc Bắc Cảng bình tĩnh nhìn Mộ Sơ Tình, vài giây cất giọng nhàn nhạt giải thích: "Đều là tôi mua cho cô."

Mộ Sơ Tình: "..."

"Chọn, thích uống cái gì chọn cái đó, chọn không được, không cho đi."

Cuối cùng Mộ Sơ Tình bị hắn mạnh mẽ ra lệnh như thế, lúc sau xách theo hai bịch bắp rang thật to, còn có hai ly trà sữa nóng lớn đi vào rạp chiếu phim.

Bạn cho rằng thế này là rất kinh khủng, rất kinh hỷ, rất hoảng sợ sao?

Không, càng đáng sợ chính là sau đó.

Mộ Sơ Tình đi vào, ngồi xuống chỗ của mình, phát hiện bên cạnh cô thế nhưng là Hoắc Bắc Cảng!

Mộ Sơ Tình kinh hãi, vừa định hỏi Hoắc Bắc Cảng làm gì lại mua chỗ ngồi sát cô, Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên đẩy cô một chút, bởi vì trong rạp chiếu phim tối đen như mực, nhìn không thấy, cho nên không có cảm giác an toàn, cô kinh ngạc, trong tình huống sợ hãi chỉ có thể giơ tay bắt lấy đồ vật xung quanh. Liền như thế vừa vặn không khéo, tay cô bắt trúng ly trà sữa nóng...

Rồi thì cái ly trà sữa nóng bị Mộ Sơ Tình bắt lấy, gắt gao bóp... trà sữa bên trong phun ra, mà trà sữa lại rất nóng liền thẳng tắp phun tới cậu bạn học ở trước mặt cô... Ngay chỗ đ*ng q**n.

Cậu bạn học kia đang đứng đối diện với Mộ Sơ Tình, cho nên sau khi chỗ đ*ng q**n cậu ta bị phun, thật sự rất nóng, tóm lại cái hình ảnh kia đặc biệt thảm và bạo lực...

Mộ Sơ Tình hiện tại nghĩ đến việc này đều sợ hãi, cảm thấy bản thân vạn phần có lỗi với cậu bạn học kia.

Rốt cuộc lúc trước có thể bởi vì chuyện của cô mà làm hại cậu ta sau này sẽ đoạn tử tuyệt tôn...

Cậu bạn học kia thật sự là bị trà sữa làm bỏng rát, gà bay chó sủa, vẫn luôn nhảy tới nhảy lui, sau đó đột nhiên rời khỏi rạp chiếu phim, là khóc lóc rời đi, ở trong rạp chiếu phim thật sự là quá nghẹn khuất, làm sao lại có thể khi dễ người khác như vậy.

Từ đó về sau, cậu ta cứ thấy Mộ Sơ Tình là chạy trốn...

Cái bộ phim đó cũng không biết xảy ra chuyện gì, nhìn xem thế nhưng liền biến thành Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng hai người cùng nhau xem.

Cậu bạn học kia rời đi, cho nên Mộ Sơ Tình chỉ có thể cùng Hoắc Bắc Cảng hai người ở bên nhau xem phim.

Lúc trước bộ phim này, hai người bọn họ cũng không có ấn tượng gì, diễn viên chính là ai. Bởi vì sự chú ý của hai người bọn họ ngay lúc đó căn bản là không có đặt vào bộ phim này.

Mộ Sơ Tình lần đầu tiên cùng Hoắc Bắc Cảng thân mật như thế tới xem phim, cho nên tìm đập như nai con chạy loạn, ánh mắt vẫn luôn lén lút nhìn sang bên cạnh.

Dư quang khoé mắt vẫn luôn nhìn Hoắc Bắc Cảng, cho nên làm gì có tâm tình xem phim, toàn bộ thời gian đều tiêu phí ở trên người hắn.

Hoắc Bắc Cảng... Ách...

Hắn... Thật không có ý tốt, hắn lúc trước cũng là cái dạng này...

Dư quang khoé mắt vẫn luôn nhìn người ở bên cạnh, trên mặt lại làm bộ biểu tình nhàn nhạt, một chút dấu vết để lại đều không có, hắn cũng không biết tại sao hắn vẫn luôn nhìn cô, tóm lại chính là rất muốn nhìn cô, phảng phất như Mộ Sơ Tình có một loại ma lực làm người ta không dời mắt được, chính là muốn nhìn Mộ Sơ Tình nhiều hơn nữa.

Mộ Sơ Tình so với phim còn đẹp hơn nhiều.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 208


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 208 - Mộ Sơ Tình Chết Tiệt, Không Sớm Thì Muộn Cũng Sẽ Cho Hắn Trèo Tường
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình theo Mạc Diệc Phong đi vào trong rạp chiếu phim, bởi vì trong rạp chiếu phim quá tối, cô không chú ý, suýt chút nữa thì té ngã.

Một khắc trước khi cô té ngã, Mạc Diệc Phong duỗi tay nắm được tay cô, lời nói ôn nhu, nhẹ nhàng vang lên ở bên tai, hỏi cô: "Cẩn thận một chút, cũng không có việc gì. Có bị đụng chỗ nào không?"

Mộ Sơ Tình gắt gao bắt lấy tay anh ta, thời khắc đó đột nhiên cảm thấy rất an tâm, mỉm cười.

"Không có việc gì, cám ơn anh."

Mạc Diệc Phong cũng cười cười, không nói gì, nhưng mà kế tiếp không có buông tay cô ra.

"Chỗ này quá tối, tôi đỡ em đi vào, em đi theo tôi, không phải sợ."

Mộ Sơ Tình không biết nói sao, cũng không phải cô chưa từng tới rạp chiếu phim, hơn nữa cũng không phải là con nít ba tuổi, có cái gì mà phải sợ? Sợ cái gì? Tại sao ngữ khí của anh ta lại giống như là đang đối đãi với con gái mình vậy?

Mộ Sơ Tình cũng không nói nhiều, đi theo anh ta một đường đi vào trong.

Mạc Diệc Phong đặc biệt chu đáo, lúc đi đến chỗ ngồi còn cố ý giúp Mộ Sơ Tình hạ ghế, rồi mới đỡ Mộ Sơ Tình ngồi xuống.

Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân mình kiếp này chưa từng gặp qua người đàn ông nào ôn nhu, đều là từ trên người Mạc Diệc Phong biểu hiện ra ngoài.

Hoắc Bắc Cảng một đường đi theo đôi nam nữ vào trước kia, vừa nhìn liền bốc hỏa.

Hắn hiện tại hận không thể lấy cái cưa máy lại đây, tách cái tay ghê tởm của hai người kia ra.

Sáng rõ như ban ngày, ở trước mặt người khác, đạo đức suy đồi, hai người bọn họ không cảm thấy ghê tởm sao? Có cái gì tốt mà dắt tay?

Cho rằng bản thân còn nhỏ sao?

Tay cầm tay đi dạo chơi ngoại thành sao?

Hoắc Bắc Cảng sợ bị hai người bọn họ phát hiện, cho nên luôn đeo kính râm, đi vào.

Hoắc Bắc Cảng đi thẳng đến vị trí, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ ở phía trước kia.

Nhân viên trong rạp chiếu phim lúc này đi vào rạp tiến hành soát vé, nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đeo kính râm, liền có lòng tốt nhắc nhở hắn một câu.

"Tiên sinh, bộ phim này của chúng tôi không phải 3D, không cần mang kính 3D, phiền anh có thể tháo kính 3D của mình xuống được không?"

Hoắc Bắc Cảng nhìn cũng không thèm nhìn nhân viên một, tâm tình không vui mở miệng: "Mắt tôi không tốt, không thể nhìn ánh sáng. Cho nên cần phải đeo kính râm, bằng không không có cách nào xem phim."

"..." Mắt anhkhông tốt, mắt anh không thể nhìn ánh sáng, anh lại tới đây xem phim, anh bị bệnh à...

Hoắc Bắc Cảng nhìn đến phiền lòng, cố tình lúc này nhân viên làm việc còn ở bên cạnh hắn, hắn trực tiếp phát giận đối với nhân viên công tác mắng một ttận: "Rạp chiếu phim của các người, tại sao lại không có kỷ luật như thế, làm sao có thể để người nào cũng có thể tới đây xem phim? Phía trước một loạt, cuối cùng người đàn ông kia, lớn lên đáng khinh như thế, vừa già vừa xấu lại ghê tởm, tôi nhìn thấy là muốn ói, các người thế nhưng còn để cho hắn ta vào? Còn không nhanh báo cảnh sát, kêu nhân viên vườn bách thú tới bắt hắn ta về."

Nhân viên: "..."

Nhân viên công tác rất mệt mỏi rời đi, thật sự là không có cách nào giao tiếp với cái thể loại không phải là người thế này.

Người ta tới đây là xem phim, còn anh mẹ nó bị ngược, tới đây xem động vật...

...

Hoắc Bắc Cảng nhìn một hồi, sau đó cảm thấy không thể để hai người kia phóng túng như vậy, hắn phải phá hư bọn họ một chút.

Bằng không cái người phụ nữ Mộ Sơ Tình chết tiệt kia, không sớm thì muộn cũng sẽ cho hắn trèo tường.

Xem phim xong, sau đó có phải là định đi thuê phòng hay không?

Hắn không g**t ch*t cô.

Hoắc Bắc Cảng nhìn nhìn chỗ ngồi bên người, bỗng nhiên đứng dậy, đi tới sau lưng Mộ Sơ Tình.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 209


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 209 - Yah, Cái Kẻ Bị Tâm Thần Kia Là Chồng Cô Đấy!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng đi đến trước mặt cô gái ngồi sau lưng Mộ Sơ Tình, rồi mới lén ngồi xổm người xuống, hắn quá cao, không ngồi xổm xuống thì thân mình sẽ rất thu hút ánh mắt người khác.

Hoắc Bắc Cảng móc ra một xấp tiền lớn, rồi đưa ra điều kiện với cô gái kia.

Hoắc Bắc Cảng sợ giọng nói của hắn bị Mộ Sơ Tình ngồi phía trước chú ý tới, cho nên cố ý hạ giọng.

"Đem chỗ ngồi của cô nhường cho tôi, số tiền này là của cô."

Cô gái kia lần đầu tiên nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đến như thế, hơn nữa nói chuyện quá mẹ nó mê người. Giọng nói quá từ tính, giọng trầm thấp như pháo nổ, quá say lòng người.

Cô gái kia si mê nói: "Không, tôi không cần tiền, anh đưa phương thức liên hệ cho tôi, tôi liền nhường chỗ cho anh, anh muốn lưu WeChat hay là QQ? Soái ca, anh lớn lên đẹp trai như vậy, có bạn gái chưa?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Bắc Cảng bỗng nhiên nhận lấy di động của cô gái kia, "Ngại quá, tôi không có mấy cái loại WeChat này. Tôi cho cô WeChat của bà xã tôi, cô thêm cô ấy vào đi."

Cô gái kia, "..." Đậu phộng, thật vất vả mới gặp được một soái ca, thế nhưng đã kết hôn.

Hoắc Bắc Cảng cuối cùng cũng thành công đổi vé với cô gái kia, dùng mấy ngàn đồng.

Hoắc Bắc Cảng ngồi xuống chỗ ngồi, bỗng nhiên vươn chân dài của mình ra, hướng về chỗ ngồi của Mạc Diệc Phong ở phía trước, liền như thế đặc biệt mạnh mẽ đạp một chân, đá Mạc Diệc Phong phải giật cả mình.

Mạc Diệc Phong nhăn mày lại, cảm giác tò mò nhìn về phía sau vừa thấy.

Sau lưng anh ta, người kia đang ngủ...

Mà người ngồi bên cạnh người kia thì dùng mũ che mặt, nhìn dáng vẻ giống như cũng đang ngủ.

Vậy vừa rồi, ai đá anh ta?

Hoắc Bắc Cảng ở ngay lúc Mạc Diệc Phong xoay người, lấy mũ trên mặt mình xuống, nhìn bọn họ.

Ngay lúc Mạc Diệc Phong không chú ý, hắn lại duỗi chân dài của mình ra, đạp chân một qua chỗ anh ta.

Mạc Diệc Phong: "..."

Mạc Diệc Phong xoay người, phát hiện người kia ngồi sau lưng vẫn đang ngủ...

Mộ Sơ Tình cũng phát hiện tình huống ở bên cạnh, quay đầu hỏi anh ta: "Xảy ra chuyện gì sao? Phát sinh chuyện gì vậy? Hình như tôi thấy có người đá ghế anh?"

"Không có việc gì." Mạc Diệc Phong lắc đầu, giải thích: "Hẳn là có người không cẩn thận."

Mộ Sơ Tình cảm thấy tò mò nhìn nhìn ra phía sau.

Trong nháy mắt, cô rất muốn cười.

Cô không có nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, hắn mang kính râm, bị Mộ Sơ Tình thấy được một bên.

Mộ Sơ Tình cười cười, cảm thấy đặc biệt quái lạ, quay qua tám Mạc Diệc Phong bên cạnh: "Vừa rồi hình như tôi thấy được một tên bị tâm thần, anh ta thế nhưng đeo kính râm đi xem phim. Thế nhưng có người ở trong rạp chiếu phim mang kính râm xem phim."

Hoắc Bắc Cảng: "..." Yah, cái kẻ bị tâm thần kia là chồng cô đấy!

"Phải không?" Mạc Diệc Phong quay đầu lại vừa thấy, Hoắc Bắc Cảng lại che mặt mình lại, anh ta không có nhìn thấy được.

Mạc Diệc Phong muốn thấy rõ ràng người đàn ông vừa đội mũ vừa đeo kính râm sau lưng, ngay lúc sắp có thể thấy được, Mộ Sơ Tình kêu anh ta, "Phim bắt đầu rồi."

Mạc Diệc Phong thu tâm tư của mình lại, xem phim.

Lúc Hoắc Bắc Cảng đang cân nhắc làm sao để phá đám, người đàn ông bên cạnh kia, đưa cho hắn một túi bắp rang.

"500 đồng."

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm túi bắp rang, rồi lại nhìn người đàn ông kia.

Người đàn ông kia hắc hắc cười một chút, "Anh thích cái người cùng cô gái kia xem phim, cho nên anh tới đây phá đám, tôi hiểu được, đây không phải là giúp anh sao? Nữ sinh rất chú ý hình tượng, rơi lên trên người cô gái kia, bảo đảm cô ta sẽ rời đi."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 210


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 210 - Người Ngồi Phía Trước Kia Là Bà Xã Của Tôi.
https: //gacsach.com

Sắc mặt Hoắc Bắc Cảng bỗng nhiên âm trầm xuống, cả người phát ra hơi thở có thể so với điều hoà trong rạp thậm chí còn lạnh băng hơn vài phần.

"Người ngồi phía trước kia là bà xã của tôi."

Hắn đè thấp giọng xuống, nghiến răng nghiến lợi giải thích.

Người đàn ông ngồi bên cạnh, tay cầm bắp rang run một chút, dùng một loại ánh mắt đặc biệt chua xót, đồng tình nhìn Hoắc Bắc Cảng, "Aizda má ơi, huynh đệ, khó trách tôi thấy mặt anh toả ra ánh sáng xanh lục, trên đỉnh đầu là một mảnh thảo nguyên. Ngại quá, là tôi sai."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

"Huynh đệ, kỳ thật cũng có thể nha, đem đối tượng đổi một chút, anh đem túi bắp rang này ném lên trên người người đàn ông bên cạnh kia, không phải là được rồi sao?"

Hoắc Bắc Cảng nghe được anh ta nói, sau đó trực tiếp ném cho anh ta một xấp tiền.

Hoắc Bắc Cảng lấy túi bắp rang, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai người phía trước, sợ tên tiện nhân Mạc Diệc Phong này sẽ làm ra cái hành động gây rối gì.

Mạc Diệc Phong theo Mộ Sơ Tình hai người ngồi chú ý xem phim, bất quá trong lòng Mạc Diệc Phong hiện tại, tâm tư cũng không có đặt vào bộ phim này, anh ta bỗng nhiên nghiêng mặt nhìn sườn mặt Mộ Sơ Tình bên cạnh.

Anh ta đột nhiên nghĩ tới khi còn nhỏ, lần đầu tiên hai người bọn họ gặp mặt, ánh mắt cô nhìn anh ta chính là kiên định như thế.

Có đôi khi yêu một người liền đơn giản như thế, một ánh mắt, một động tác, có lẽ liền sẽ khiến bạn bối rối cả đời.

Khoé miệng Mạc Diệc Phong mỉm cười nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, đôi mắt muốn bao nhiêu ôn nhu liền có bấy nhiêu.

Ánh mắt dường như có thể tỏa sáng.

Hoắc Bắc Cảng bạo phát tính tình, chịu không nổi, nhìn cái gì mà nhìn, vợ hắn là có thể để cho anh ta tuỳ tiện nhìn sao?

Hoắc Bắc Cảng xúc động, túm lấy túi bắp rang trong tay, liền hướng vào Mạc Diệc Phong ở phía trước, ném lên trên người anh ta.

Toàn bộ đều rơi vãi lên người Mạc Diệc Phong, anh ta đột nhiên hứng trọn nhiều bắp rang như thế, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Túi bắp rang đã trống không, trong nháy mắt Mạc Diệc Phong muốn xoay đầu lại, Hoắc Bắc Cảng lại đem cái túi đựng bắp rang chụp luôn lên đầu Mạc Diệc Phong.

Mạc Diệc Phong: "..."

Mộ Sơ Tình cảm giác được động tác của người bên cạnh, cô vừa quay đầu liền nhìn thấy trên người Mạc Diệc Phong đều là bắp rang, hơn nữa trên đầu của anh ta còn trùm một túi đựng bắp rang...

Mộ Sơ Tình hoảng sợ, đứng dậy nhanh chóng đem cái túi bắp rang trên đầu Mạc Diệc Phong lấy xuống.

"Chuyện gì vậy?"

Mộ Sơ Tình trừng lớn cặp mắt, vẻ mặt tò mò nhìn Mạc Diệc Phong.

Mạc Diệc Phong thật bất đắc dĩ nhún nhún vai, vẻ mặt khóc không ra nước mắt, "Tôi cũng không biết chuyện gì nữa."

Vừa nói, Mạc Diệc Phong vừa nhìn thoáng qua phía sau.

Hoắc Bắc Cảng đã sớm ở thời điểm Mộ Sơ Tình đứng dậy, liền ngồi xổm xuống, cho nên tầm mắt hai người bọn họ nhìn không tới Hoắc Bắc Cảng.

Người đàn ông vừa rồi bán bắp rang cho Hoắc Bắc Cảng hãi hùng lau mồ hôi.

Anh ta cố gắng cười xin lỗi với hai người bọn họ: "Thật ngại quá, tiên sinh, tiểu thư, vừa rồi xem phim quá sợ, không nhịn được nên túm lấy bịch bắp rang, rơi lên trên người hai người, ngại quá, ngại quá, đây là khăn giấy cho hai người lau."

Mộ Sơ Tình cũng không thể ở nơi này phát giận cái gì, dù sao cũng là nơi công cộng.

Mạc Diệc Phong kéo tay cô một chút, ý bảo cô phải bình tĩnh, kết quả sau đó Mộ Sơ Tình cầm lấy khăn giấy, chuyện này liền không giải quyết được gì, cô ngồi xuống định lau sạch mớ bắp rang rơi vãi trên người Mạc Diệc Phong.

Lúc Hoắc Bắc Cảng đứng dậy liền nhìn thấy được một hình ảnh như thế, chỗ đ*ng q**n Mạc Diệc Phong, chỗ đó đặc biệt nhiều bắp rang, lại còn dính bơ, Mộ Sơ Tình cầm khăn giấy liền đi lau ngay cái bộ vị kia...
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 211


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 211 - Cái Động Tác Kia Đối Với Đàn Ông Mà Nói, Có Bao Nhiêu Quá Mức?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình thật ra chẳng ý thức được chuyện này, cô chỉ là nhìn thấy chỗ đ*ng q**n anh ta bị bẩn, liền theo bản năng mà duỗi tay lấy khăn giấy đi lau giúp anh ta.

Mạc Diệc Phong đang ngồi, Mộ Sơ Tình liền cúi người lau giúp anh ta, ngay lúc cô nhướng người qua, Mạc Diệc Phong kia nháy mắt cảm thấy yết hầu căng ra, cả người thần kinh căng chặt.

Sắc mặt hoàn toàn thay đổi, lỗ tai có chút đỏ hồng, đặc biệt là lúc cô duỗi tay sờ lên nơi đó.

Mộ Sơ Tình không có chú ý tới phản ứng của anh ta, liền lau ngay chỗ đó vài cái.

Mạc Diệc Phong đột nhiên hừ một câu, thanh âm nghe như gợi cảm mất tiếng, giống như có chút ái muội.

Mộ Sơ Tình lau chưa được vài cái, liền bỗng nhiên có người đối với cô rống giận: "Mộ Sơ Tình, cô mẹ nó muốn chết! Tay cô nếu còn dám sờ bên kia, có tin tôi đem tay cô băm nát hay không!"

Mộ Sơ Tình sau khi nghe được thanh âm này, ngón tay cứng đờ, động tác ngừng lại.

Cô có phải là nghe nhầm rồi hay không, tại sao ở trong rạp chiếu phim này thế nhưng còn có thể nghe tiếng Hoắc Bắc Cảng?

Thật là tiếng nói của Hoắc Bắc Cảng không sai, hắn cũng không nghĩ tới lúc bản thân mình đứng dậy, thế nhưng nhìn thấy hình ảnh muốn phát hoả đến như thế.

Cái người phụ nữ ngu ngốc này! Rốt cuộc có nghĩ tới động tác vừa rồi của cô, đối với đàn ông mà nói có bao nhiêu quá mức, có bao nhiêu mê hoặc hay không.

Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy hai người bọn họ động tác ái muội như thế, hình ảnh đầu tiên chính là muốn b*p ch*t Mộ Sơ Tình!

Đó là cái chỗ nào? Đó là chỗ đ*ng q**n, đó là chỗ đ*ng q**n đàn ông!

Như vậy rất dễ dàng có phản ứng, nếu như có phản ứng thì làm sao bây giờ? Cô là định cùng anh ta ở trong cái này rạp chiếu phim này mần ăn luôn sao! Người phụ nữ đáng chết?

Nhìn Mạc Diệc Phong kia bởi vì quá sảng khoái mà mặt đờ ra, Hoắc Bắc Cảng liền muốn lấy cái xe tăng lại đây, bắn cho tan nát cái rạp chiếu phim này.

Hoắc Bắc Cảng bởi vì quá giận, liền không nhịn được nên đã bại lộ thân phận, cứ rống lên như vậy với cô.

Mộ Sơ Tình nghe được giọng nói ở phía sau, xoay người vừa thấy, nhìn thấy người đàn ông vẻ mặt âm trầm ở trước mặt, toàn thân phát ra hơi thở như sương mù, trong phút chốc cô có chút hết chỗ nói.

"Sao anh lại ở đây?"

Hơn nữa, trên tay hắn còn cầm theo một kính râm, hắn không phải là người bị bệnh tâm thần vừa rồi ở sau lưng cô mang kính râm, xem phim đó chứ?

Hoắc Bắc Cảng ngữ khí đặc biệt phát nổ, "Cô quản tôi làm sao lại ở chỗ này? Cô vừa rồi là làm cái gì? Không có tôi ngăn cản, hai người các người liền muốn ở trong cái rạp chiếu phim này làm luôn đúng không?"

Lời nói chua loét, gai góc, rất khó nghe.

"..." Người này nói chuyện sao lại có thể khó nghe như vậy.

Mộ Sơ Tình giật giật khoé miệng, vừa định giải thích, Hoắc Bắc Cảng liền có ý không cho cô giải thích, trực tiếp duỗi tay hất bay khăn giấy trên tay cô, rồi hắn lôi kéo cô, mạnh bạo kéo cô đi.

"Cô đi ra cho tôi!" Giọng điệu Hoắc Bắc Cảng không cho phép thương lượng, mang theo phẫn nộ rất lớn.

"Tôi không! Hoắc Bắc Cảng! Anh buông tay ra!"

Hoắc Bắc Cảng mạnh bạo lôi kéo cô, "Đi ra cho tôi, không tôi đập chết cô!"

Mạc Diệc Phong ở bên cạnh nhìn thấy hai người dằn co, sau đó anh ta nhíu mày, đau lòng thay Mộ Sơ Tình, anh ta duỗi tay túm lấy tay Hoắc Bắc Cảng.

Ngữ khí lạnh nhạt cảnh cáo hắn: "Hoắc tiên sinh, phiền cậu chú ý một chút, cậu không thấy Sơ Tình nói không cần sao? Cậu kéo cô ấy như vậy, không thấy cô ấy đau sao?"

Hoắc Bắc Cảng nghe nói như thế, liền khó chịu.

Người đàn ông này quản rộng như vậy lại còn rất ung dung. Mộ Sơ Tình này hồng nhan họa thủy, gây ra bao nhiêu phiền toái cho hắn.

Ở bên ngoài thông đồng với người đàn ông khác, dám ở bên ngoài làm loạn với người đàn ông khác.

Hắn cười nhạo một câu, nhìn chằm chằm Mạc Diệc Phong, ánh mắt đủ để có thể phun ra ngọn lửa.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 212


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 212 - Bà Xã Của Tôi Có Đau Hay Không Thì Liên Quan Gì Tới Anh?
https: //gacsach.com

"Bà xã tôi có đau hay không thì liên quan gì tới anh? Anh nghĩ mình ngon lắm, muốn quản chuyện của gia đình tôi?"

Hoắc Bắc Cảng bất chấp tất cả, Mộ Sơ Tình sống chết không chịu đi ra ngoài. Hắn ở chỗ này cũng không thể cường ngạnh đem Mộ Sơ Tình kéo qua.

Hoắc Bắc Cảng tiến lên phía trước đến gần cô thêm một chút, duỗi tay đi sờ eo Mộ Sơ Tình, rồi dùng lực một chút, đem Mộ Sơ Tình kéo qua, liền như thế sấm rền gió cuốn, trong nháy mắt Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, một tay đem Mộ Sơ Tình khiêng ở trên vai hắn.

Hoắc Bắc Cảng vẫn tập thể hình đều đặn, hơn nữa lúc trước từng làm lính, cũng có thể chất quân nhân, cho nên một chút sức lực như thế đúng là không nói chơi.

Còn nữa, Mộ Sơ Tình đặc biệt gầy, tuy rằng cô cao khoảng 1m70, nhưng mà cân nặng của cô chỉ khoảng hơn 45 ký*, Hoắc Bắc Cảng dễ như trở bàn tay liền vác cô trên vai.

*90 cân của TQ hiện giờ là 45kg còn đơn vị cổ là 600g tương đương 54kg. Không hề giống đơn vị đo lường của VN, 1m70 mà 45kg => BMI = 15,57 là quá gầy luôn. Không biết anh chăm chị kiểu gì nữa?!

Bạn trai thật là manly.

Mộ Sơ Tình "Ah" lên một tiếng, kinh ngạc một chút, sau đó trong nháy mắt cả người đã bị hắn vác ở trên vai rời đi.

Mộ Sơ Tình đầu óc choáng váng, còn chưa ý thức được rõ ràng hiện tại đang phát sinh việc gì?

Người trong rạp đều ngừng xem phim, quay sang nhìn bọn họ ở trong một góc, bọn họ so với phim còn đẹp hơn.

Mộ Sơ Tình thật sự rất mất mặt, bưng kín mặt, bị Hoắc Bắc Cảng vác đi ra ngoài.

Mạc Diệc Phong nhìn bóng dáng hai người kia rời đi, anh ta gắt gao túm lấy khăn giấy trong tay, tức giận đến gân xanh cũng nổi rõ, trong đôi mắt toả ra sự căm hận.

Là anh ta đã đến muộn, là anh ta đã đến muộn.

Nếu anh ta xuất hiện sớm một chút, nếu anh ta có thể tìm được Tiểu Khốc Bao sớm một chút, có lẽ mọi thứ sẽ không như bây giờ.

Hiện tại còn chưa muộn, anh ta tuyệt đối không thể dễ dàng như thế liền chắp tay đem Mộ Sơ Tình dâng cho người khác.

Tiểu Khốc Bao là của anh ta, lúc trước là anh ta cứu cô, cô nhất định phải là người của anh ta.

Ai cũng không được phép cướp cô từ bên người anh ta, anh ta không cho phép.

...

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy, sau khi ra khỏi rạp chiếu phim mới thả cô xuống.

Mộ Sơ Tình được thả xuống, lúc hai chân chạm đất liền nhanh chân chạy trốn.

Hoắc Bắc Cảng gắt gao túm tóc cô, ngăn cản hành vi chạy trốn của cô.

Mộ Sơ Tình nộ khí bừng bừng trợn tròn mắt lên nhìn Hoắc Bắc Cảng, "Rốt cuộc anh nháo đủ chưa? Tối hôm nay anh làm cái gì vậy? Liền không thể buông tha cho tôi sao?"

Hoắc Bắc Cảng tức giận đôi mắt toát ra hàn quang.

"Mộ Sơ Tình, lá gan cô to thật? Thế nào cũng phải là tôi đánh cô mấy cái sao? Cô mẹ nó còn dám đổ lỗi cho tôi, tôi cảnh cáo cô cái gì, nói không cho phép cô ra ngoài làm loạn, cô vừa rồi còn ở trong rạp chiếu phim cùng người đàn ông khác làm loạn, cô vừa rồi là tính toán làm cái gì? Tính dùng miệng với hắn?"

Trong lời nói, mùi giấm chua nồng nặc.

Động tác của Mộ Sơ Tình lúc ấy, hình ảnh như vậy ở góc độ của Hoắc Bắc Cảng thoạt nhìn, thật là trốn ở góc phòng làm chuyện đáng khinh như thế.

Hắn là một người đàn ông, nhìn đến hình ảnh như vậy, đương nhiên sẽ liên tưởng sâu xa.

Mộ Sơ Tình này đúng là thuần khiết, không hiểu trong lời nói của Hoắc Bắc Cảng nói là có ý nghĩa gì, căn bản là khom lưng thôi mà.

Cái gì mà dùng miệng?

Cô chính là không hiểu, nghe không hiểu.

Vốn dĩ Mộ Sơ Tình ngày thường cũng không có xem mấy cái sách báo khiêu dâm, càng không có xem mấy cái phim ảnh linh tinh, cũng không có thường xuyên làm mấy loại chuyện này, duy nhất một lần biết đến chuyện này, trải qua chuyện này vẫn là một lần vào 5 năm trước cùng hắn, cùng Hoắc Bắc Cảng hắn là lần đầu tiên.

Đó là một lần duy nhất, trước đó cô chưa từng làm mấy chuyện này.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 213


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 213 - Alô, 110 Sao? Ở Đây Có Người Dính Líu Văn Hoá Phẩm Đồi Truỵ!
https: //gacsach.com

Hơn nữa lần đó trải qua cũng không dễ chịu gì, cô cảm thấy làm những việc này đều rất khó chịu, cho nên Mộ Sơ Tình không thể nào thích, cũng không hiểu biết mấy việc này.

Đối với kiến thức về loại chuyện này, đều là trạng thái mơ mơ màng màng.

Nói trắng ra, Mộ Sơ Tình chính là thuần khiết như một trang giấy trắng, đối với chuyện đó, cái gì cũng đều không biết.

"Cái gì mà dùng miệng hay không, anh nói vậy là có ý gì?"

Đôi mày của Mộ Sơ Tình nhăn lại thành một khối, nghi hoặc nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Một cái biểu cảm như thế thoạt nhìn lại đặc biệt ngây ngốc, đặc biệt đáng yêu có thể làm kích động tâm tình của đàn ông.

Hoắc Bắc Cảng nhìn biểu tình ngây ngốc của Mộ Sơ Tình, yết hầu căng thẳng, hiện tại hận không thể có một giường, hắn lập tức có thể đem Mộ Sơ Tình đè ở trên giường, rồi sẽ hung hăng... Làm một hồi.

Hoắc Bắc Cảng bỗng nhiên sải bước chân dài, tới gần cô.

Rồi một tay ôm cổ Mộ Sơ Tình, cánh môi lạnh lẽo tiến đến bên cạnh vành tai cô, cắn một.

Thanh âm trầm thấp gợi cảm vang lên bên tai cô.

"Cô muốn biết cái gì gọi là dùng miệng? Trở về tôi nói cho cô nghe. Cô cho tôi làm một chút? Hmm?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Không cần ở trước mặt một người ngây thơ, nói mấy chủ đề cao thâm khó đoán như thế có được hay không?

Mộ Sơ Tình chưa kịp phản ứng lại, cả người đã bị hắn lôi kéo chạy lấy người.

Nhanh chóng, Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng nhét vào trong xe, rồi hắn tăng tốc thật nhanh, sải bước thật nhanh đem Mộ Sơ Tình kéo lên trên lầu.

Vừa lên lầu, Mộ Sơ Tình đã bị Hoắc Bắc Cảng kéo vào trong phòng, hơn nữa hắn còn trực tiếp đem cô bổ nhào lên trên giường.

Mộ Sơ Tình có chút ngây ngốc phản ứng không kịp. Có chuyện gì từ từ nói, làm gì lại đi c** q**n áo, không đúng, anh cởi chính quần áo của anh thì tốt rồi, anh c** q**n áo của tôi làm cái gì?

Mộ Sơ Tình hoảng sợ, nhanh chóng túm chặt lấy quần áo của mình, đau lòng ôm lấy ngực mình.

"Hoắc Bắc Cảng, anh bị bệnh tâm thần à, đụng đến tôi làm cái gì?"

Mộ Sơ Tình khóc không ra nước mắt đẩy hắn ra, nhưng mà thân thể hắn thật sự là quá cứng rắn, đẩy đều đẩy không ra.

Hoắc Bắc Cảng ngừng động tác, nở nụ cười tà ác nhìn cô, khóe miệng cười tà mị một chút: "Cô không phải là muốn biết cái gì gọi là dùng miệng sao? Hiện tại tôi nói cho cô."

"..." Còn cần phải c** q**n áo?

"Anh lưu manh, lừa con nít ba tuổi à!" Mộ Sơ Tình vẻ mặt không dám tin nhìn hắn.

Hoắc Bắc Cảng không nhanh không chậm c** q**n của mình ra.

Chỉ vào ngay chỗ không thể nói của chính mình, hắn cười càng thêm tà mị, "Có nhìn thấy chỗ này của tôi không? Biết chuyện là như thế nào không?"

Mộ Sơ Tình nhanh tay bưng kín mắt mình, không dám nhìn hắn, toàn thân đã đỏ bừng không cách nào gặp người.

Mộ Sơ Tình tức muốn hộc máu hô một câu: "Đồ b**n th**!"

Alô, 110 sao? Ở đây có người dính líu văn hoá phẩm đồi truỵ!

Hoắc Bắc Cảng một chút cũng không xấu hổ, duỗi tay nắm lấy tay Mộ Sơ Tình, kéo xuống dưới, Mộ Sơ Tình lại một lần nhìn đến hắn...

Hoắc Bắc Cảng nói, một chút cũng không lưu tình với Mộ Sơ Tình.

"Đồ b**n th**? Lúc này cô làm ra vẻ với tôi cái gì, cũng không phải là chưa có nhìn qua? Không có thứ này, cô cho rằng Tiểu Bao còn có thể tồn tại?"

"..." Mộ Sơ Tình không nói nên lời.

"Hơn nữa hai người chúng ta đều đã là vợ chồng, lãnh giấy kết hôn, chịu bảo hộ của pháp luật, cho nên xem thứ này thì xảy ra chuyện gì? Tôi muốn xem mấy thứ đó của cô cũng là hoàn toàn hợp pháp."

"..."

"Cho nên cô cũng cho tôi xem một chút."

"..." Mộ Sơ Tình đột nhiên nắm lấy cái gối đầu lớn ở bên cạnh, hướng lên đầu Hoắc Bắc Cảng đập qua đi.

"Làm ơn anh đi chết đi!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 214


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 214 - Có Cặp Vợ Chồng Nào Không Trải Qua Sinh Hoạt Vợ Chồng Không?
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình đánh liền nổi giận, đôi tay hắn liền chế trụ tay Mộ Sơ Tình.

Khóe miệng xả ra một hơi thở âm u, hắn tươi cười thấm người nhìn cô, trong lời nói chứa đựng sự lạnh nhạt, "Mộ Sơ Tình, cô làm ra vẻ cái gì chứ, chúng ta là vợ chồng, làm những việc này có chỗ nào không bình thường? Chúng ta kết hôn lâu như vậy, cô lại không cho tôi chạm vào một chút. Có cặp vợ chồng nào không trải qua sinh hoạt vợ chồng không?"

Cùng cái tên kia kêu là cái gì mà Mạc Diệc Phong có thể đi ra ngoài, cùng cái tên Mạc Diệc Phong gì kia, liền có thể ở trong rạp chiếu phim làm mấy chuyện đáng khinh đó?

Hiện tại hai người bọn họ ở trong phòng lại không thể làm?

Mộ Sơ Tình đôi mắt ảm đạm nhìn xuống dưới, lông mi run rẩy một chút. Cả người ngập tràn thất vọng.

Cô nhìn Hoắc Bắc Cảng, có chút cười lạnh.

"Tôi vẫn luôn cho rằng anh là một người chính nhân quân tử, có thể vì người phụ nữ của mình mà thủ thân, không nghĩ tới mà, anh chính là một tên đại b**n th**, tôi nhìn lầm anh rồi."

Không phải vẫn luôn thích Hứa Hạ Đồng sao?

Không phải vẫn luôn đang chờ đợi cô ta quay về sao? Vậy hiện tại là có ý gì?

Hiện tại hắn động thủ chạm vào cô, là có ý gì.

Liền ngay lúc Hoắc Bắc Cảng đang rối não, đang định động thủ, Mộ Sơ Tình nhấc đùi, thúc vào bụng hắn một.

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy bị cô cho một đá, bay xa, cả người bay đến một góc.

Hoắc Bắc Cảng... Thật sự cảm nhận sâu sắc sự nam tính tôn nghiêm của bản thân đã chịu vũ nhục.

Như thế nào ba ngày hai bữa lại bị vợ đánh bay?

"Biết sự lợi hại của tôi chưa? Lần sau còn dám đụng đến tôi, thứ anh chịu đựng không phải chỉ là một chút như thế đâu."

Mộ Sơ Tình vọt qua, đối với Hoắc Bắc Cảng giơ ngón tay thối, sau đó kiêu ngạo xoay người rời đi, tiêu sái rời đi không hề lăn tăn một chút nào.

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Tiểu Bao còn có "Độc thân cẩu", cả hai ở bên ngoài đợi thật lâu, chính là đang âm thầm quan sát động tĩnh ở bên trong.

Nhìn thấy Mộ Sơ Tình rời đi, sau đó Tiểu Bao mới kéo "Độc thân cẩu" đi vào.

Sau khi đi vào liền nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng từ trên mặt đất đứng dậy, Hoắc Bắc Cảng sửa sang lại quần áo của mình một chút.

Hoắc Tiểu Bao đi qua.

"Hoắc Bắc Cảng, ông có biết phụ nữ khuất phục nhất là điểm nào không?"

Tiểu Bao ngữ điệu nhàn nhạt hỏi làm Hoắc Bắc Cảng có chút không hiểu.

"Mua mua mua!"

Hoắc Bắc Cảng trả lời.

Hoắc Tiểu Bao sau khi nghe thấy cái đáp án này thiếu chút nữa hộc máu, trắng mắt liếc Hoắc Bắc Cảng một.

"Đồ đàn ông tục tằng, mẹ tôi lại không phải là cái loại người này. Mẹ tôi chính là tiểu tiên nữ thanh mát thoát tục, ông cảm thấy là mua mua mua, có thể thu phục được sao?"

"..." Mẹ anh thanh mát thoát tục? Là tiểu tiên nữ, gặp qua tiểu tiên nữ nào một tát có thể đem người đánh bay sao?

Hoắc Bắc Cảng trầm trầm khuôn mặt, khiêm tốn lãnh giáo: "Đó là?"

Hoắc Tiểu Bao cười cười, "Bụp bụp bụp đó!"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Con trai à, tôi cũng muốn bụp lắm, chính là anh không biết mẹ anh có bao nhiêu mạnh mẽ, tôi còn chưa có bụp được cái nào, mẹ anh đã bụp một đánh bay tôi...

Hoắc Tiểu Bao nhìn sắc mặt hắn không thích hợp cho lắm, lo lắng hỏi một câu: "Hoắc Bắc Cảng, sắc mặt ông kém như thế, không phải là ông đi không được đó chứ."

"... Ra ngoài đi!"

Hoắc Bắc Cảng nổi trận lôi đình, sau đó trực tiếp xách theo Tiểu Bao, còn có con chó của nó ném đi ra ngoài.

Tiểu Bao chính là một người kiên cường không ngừng, đối mặt với khó khăn sẽ bất khuất không buông tha, nó luôn cảnh giác bản thân chính là đoá hoa tương lai của tổ quốc, sau này chính là chỗ dựa của đảng và quốc gia, còn có nhân dân lao động.

Cho nên nó rất kiên cường từ trên mặt đất bò dậy, vỗ vỗ bụi trên người mình, lại còn sửa sang lại kiểu tóc của mình một chút cho ngay ngắn.

Đối mặt với thất bại, lại cho nó một nụ cười tươi mạnh mẽ, mỉm cười.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 215


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 215 - Làm Thế Nào Để Dỗ Dành Một Người Phụ Nữ.
https: //gacsach.com

Hoắc Tiểu Bao nở một nụ cười ngọt ngào.

Tiểu Bao đứng dậy, sau đó sờ sờ đầu "Độc thân cẩu":

"Gặp qua nhiều heo như vậy, vẫn là cậu đáng yêu nhất."

Độc thân cẩu trừng mắt liếc nó một, "..." Tôi là cẩu! Tôi là cẩu! Tôi là cẩu!

Hoắc Tiểu Bao đứng dậy, sau đó rút từ sau lưng ra quyển tiểu thuyết tổng tài mà mình vẫn luôn mang theo kia, vì để giúp người cha thân yêu của mình, có thể chiếm được trái tim người mẹ yêu quý của nó, cho nên nó đem quyển tiểu thuyết tổng tài ném vào trong cửa.

Liền ném một ném như thế, ném tới trên người Hoắc Bắc Cảng đang ở trong phòng.

Giọng Hoắc Bắc Cảng phẫn nộ, từ bên trong truyền ra: "Hoắc Tiểu Bao!"

Hoắc Tiểu Bao đổ mồ hôi lạnh, có thể trở thành một người anh hùng, trong đó khẳng định có rất nhiều gian nan.

Hoắc Tiểu Bao sợ Hoắc Bắc Cảng từ bên trong lao ra giết nó, cho nên định bụng nhanh chân bỏ của chạy lấy người.

"Độc thân cẩu, chúng ta cũng chỉ có thể giúp hắn tới đây thôi, kế tiếp phải dựa vào chính hắn vậy." Hoắc Tiểu Bao thở dài một chút, nói xong sau đó liền bỏ chạy.

Ngay cả chó cũng vứt luôn.

"Độc thân cẩu" trong tình thế hỗn loạn đứng đơ tại chỗ, thế này là có ý gì đây?

Cậu bỏ chạy cũng không thèm mang tôi theo?

...

Hoắc Bắc Cảng bị Tiểu Bao cầm một quyển sách ném tới chỗ mắt cá chân.

Hắn cúi người xuống, cầm quyển sách kia lên, nhìn đến tiêu đề quyển sách đó, khóe miệng co rút một chút.

《 tổng tài bá đạo chọc giận tiểu kiều thê 》

Hiện tại con nít đều xem mấy cái này không biết là có ý gì.

Toàn là mấy thứ hao mòn đầu óc.

Rồi thì... Hoắc Bắc Cảng cầm quyển sách kia, đi tới thư phòng của mình, ngồi xem...

Hắn phải hiểu biết về phụ nữ một chút mới được.

Trên thực tế, đối với phụ nữ hắn thật sự một chút đều không hiểu biết.

Căn bản không biết phụ nữ yêu thích cái gì, thích nghe những câu gì, thích làm điều gì?

Càng không biết làm thế nào để dỗ dành một người phụ nữ.

Ah không, hắn không cần hiểu biết người phụ nữ khác làm cái gì, hắn chỉ cần hiểu biết người phụ nữ của hắn cần cái gì thôi.

Hắn ở chung với phụ nữ không nhiều lắm, chỉ có Hứa Hạ Đồng còn có Mộ Sơ Tình.

Hứa Hạ Đồng, Hoắc Bắc Cảng đối với cô ta, vẫn luôn là hình tượng nhẹ nhàng, quân tử, không nóng không lạnh, hai người ở chung chính là cái kiểu nước ấm nấu ếch xanh, rất bình đạm, một chút cảm tình đều không có.

Hoắc Bắc Cảng đối với Hứa Hạ Đồng trước nay đều không có làm bất cứ việc gì quá mức, Hứa Hạ Đồng tay cô ta, hắn chưa bao giờ chạm vào, cho nên hai người nói kết giao sau đó cũng không có chính thức dắt tay nhau, bởi vì chỉ cần đụng phải tay cô ta, Hoắc Bắc Cảng liền sẽ từ trong ra ngoài sinh ra một loại cảm giác ghê tởm kịch liệt, cái loại cảm giác ghê tởm này, thật sự là muốn nôn.

Hắn sợ bản thân sẽ phát ói, cho nên vẫn luôn không có dắt tay Hứa Hạ Đồng.

Đàn ông bình thường có cái gì mà sờ đầu, sờ mó lung tung, còn có hôn môi cái gì, hắn từ trước đến nay đều không có suy xét qua.

Thân thể cô ta, hắn cũng không có chạm vào, không có vẫn là không có. Một chút ý niệm đều không có.

Nói hai người là người yêu, chi bằng nói là người xa lạ một chút quan hệ đều không có.

Chính là Hoắc Bắc Cảng đối với Mộ Sơ Tình lại không giống như thế, hắn từ trước đến nay đối với cô, chính là muốn chạm vào nơi nào liền chạm vào nơi đó, một chút cảm giác ghê tởm đều không có, lại còn là rất tự nhiên.

Chẳng sợ mấy năm đó hắn ghét Mộ Sơ Tình nhất, cũng là như thế, hắn muốn chạm vào cô là liền chạm vào.

Hoắc Bắc Cảng cảm thấy bản thân mình rất kỳ quái.

Đối với người yêu, bản thân mình muốn bên nhau cả đời, một chút cảm giác đều không có, chính là đối với kẻ thù bản thân muốn hận cả đời, lại lúc nào cũng muốn cùng cô làm chút chuyện gì đó.

Hoắc Bắc Cảng nghĩ đến đây, đôi mắt ảm đạm cụp xuống.

Cuối cùng, hắn đang xem cuốn tiểu thuyết tổng tài.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 216


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 216 - Không Thấy Thì Sẽ Không Nghĩ, Không Nghĩ Thì Sẽ Không Nhớ Đến!
https: //gacsach.com

Ngày hôm sau khi Mộ Sơ Tình đi đến văn phòng của mình, cô còn hoài nghi bản thân đã đi nhầm chỗ, vì cái gì mà văn phòng cô lại biến thành một biển hoa, mấu chốt là cô đi vào cửa cũng đã đá phải hoa hồng đỏ.

Cô lập tức lùi về sau hai bước, nhìn cả một phòng đều là hoa hồng đỏ, cô quả thực là đang hỗn loạn, hơn nữa mùi hoa thơm nức mũi...

Văn phòng cô, từ lúc nào thì biến thành cửa hàng bán hoa? Tại sao cô lại không biết?

"Vấn Nguyệt!" Mộ Sơ Tình kêu to một tiếng.

Ôn Vấn Nguyệt đang ở một bên ăn bữa sáng, nghe thấy cô gọi tên mình, lập tức buông bữa sáng đi qua.

"Đây! Đây! Giám đốc! Xin hỏi có chuyện gì vậy?"

Mộ Sơ Tình chỉ vào một phòng rực rỡ muôn màu, cả văn phòng đều là hoa hồng hỏi cô ấy, "Tại sao phòng làm việc của tôi lại biến thành như vậy, hoa hồng này là ai đưa?"

Ôn Vấn Nguyệt cười cười, biểu cảm "Cô còn muốn gạt tôi à".

"Giám đốc, không cần gạt tôi đâu, hoa hồng này ai tặng cho cô? Còn không biết sao? Trừ bỏ tổng giám đốc, còn ai dám tặng hoa cho cô nữa."

Mộ Sơ Tình hít ngược một hơi khí lạnh, cảm giác trái tim mình như sắp nhảy ra ngoài, đập không yên ổn.

"Cô nói như vậy, cái này là Hoắc Bắc Cảng tặng cho tôi?"

Ôn Vấn Nguyệt lâm vào mơ mộng, "Đúng vậy, cô nói tổng giám đốc có phải muốn theo đuổi cô hay không, cho nên liền chủ động tặng hoa tươi."

Đầu Mộ Sơ Tình phình to, hiện tại hận không thể lập tức b*p ch*t Hoắc Bắc Cảng.

"Hắn có chỗ nào là muốn theo đuổi tôi, hắn ta rõ ràng chính là muốn ép tôi chạy lấy người, hắn đem tôi văn phòng biến thành như vậy, làm tôi không có cách nào làm việc, rồi bị chậm trễ tiến độ công tác ngày hôm nay, rồi thì hắn ta có cớ có thể tống cổ tôi đi, trời à, loại người này quả là bụng dạ quá mức hẹp hòi, quá ghê tởm, quá ngoan độc!"

Ôn Vấn Nguyệt: "..." Vì sao cô phân tích, giải thích lại có đạo lý như thế, tôi chính là hoàn toàn không có lời gì để nói...

"Vậy giám đốc, hoa hồng này xử lý như thế nào đây?"

Tầm mắt Mộ Sơ Tình nhìn quét này một phòng hoa hồng đỏ, cuối cùng hít thở một chút, trấn định lại rồi mới phân phó Ôn Vấn Nguyệt: "Cô phân phó xuống dưới, mỗi người mắng Hoắc Bắc Cảng một câu, liền có thể tới chỗ tôi lãnh một bó hoa hồng miễn phí, cam đoan không truyền ra ngoài."

Ôn Vấn Nguyệt: "..." Các người đây là có bao nhiêu thâm thù đại hận vậy.

...

Một giờ sau, Mộ Sơ Tình nhìn một đám nhân viên sôi nổi cầm hoa hồng đỏ bỏ của chạy lấy người, lúc này mới có thể giải thoát, đi vào trong văn phòng, bất quá mùi hoa lưu rất đậm, cô đi vào lúc sau vẫn còn ngửi được mùi hoa hồng.

Cũng không biết Hoắc Bắc Cảng có phải là vì cửa hàng bán hoa hoa khuyến mãi lớn, mua một tặng một trăm mới đi mua.

Rồi không có chỗ để, liền đặt ở chỗ cô bên này.

Vừa rồi bắt Ôn Vấn Nguyệt đếm đếm số hoa hồng, thế nhưng có 99999 đóa.

Mua số lượng như thế là định làm gì?

Coi trọng ai, tính toán theo đuổi nhân viên nữ nào của công ty?

Mộ Sơ Tình nhanh chóng lắc đầu, muốn ép bản thân mình không cần tiếp tục suy nghĩ nữa, tặng cho ai, liên quan gì đến cô.

Mộ Sơ Tình mở ngăn kéo ra, muốn đem ảnh chụp chung của cô với Hoắc Bắc Cảng vứt đi.

Không thấy thì sẽ không nghĩ, không nghĩ thì sẽ không nhớ đến.

Mà đến khi cô mở ngăn kéo ra, mới đột nhiên nghĩ đến ngày hôm qua bức ảnh kia đã bị Hoắc Bắc Cảng cầm đi.

Lúc này mới đột nhiên nghĩ tới Mộ Oanh Oanh một chút.

Mộ Oanh Oanh đã tới văn phòng cô, ngày hôm qua nhân lúc đem bữa sáng cho cô, rồi lúc đó cô vội vàng đi họp rời khỏi văn phòng, nhưng lúc ấy Mộ Oanh Oanh còn ở trong văn phòng của cô, chưa có rời đi.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 217


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 217 - Mẹ Nghĩ Chúng Ta Hài Hoà Sống Chung Như Thế Nào?
https: //gacsach.com

Vậy ngày hôm qua phát sai tiền lương, xác định người ký tên, có phải là Mộ Oanh Oanh giở trò quỷ hay không, theo đạo lý mà nói là không có khả năng, Mộ Oanh Oanh làm sao có thể bắt chước được chữ ký của cô?

Nhưng mà nếu không phải là Mộ Oanh Oanh, vậy cũng không thể tưởng tượng được rốt cuộc là còn ai đã tới cái văn phòng này chứ, càng nghĩ càng thấy ớn, nghĩ đến chuyện này thật là đáng sợ.

...

Lúc Mộ Sơ Tình đang đau đầu rối trí, điện thoại trong tay đột nhiên reo lên, cô nhìn nhìn điện thoại báo người gọi tới liền hoảng sợ.

Là Hà Thục.

Mẹ của Hoắc Bắc Cảng.

Đang dưng lại đột nhiên gọi điện thoại cho cô, là muốn làm cái gì?

Mộ Sơ Tình do dự mãi, một lúc sau, tiếp nghe điện thoại, cũng không đang sợ mấy.

Làm Mộ Sơ Tình không nghĩ tới chính là khẩu khí của Hà Thục khi nghe điện thoại, thế nhưng rất ôn nhu hỏi cô: "Sơ Tình, hôm nay con có rảnh không?"

Mộ Sơ Tình cảm giác được có nguy hiểm sắp ập tới, cho nên thật cảnh giác, "Bác gái, ngọn gió nào thổi bác tới vậy, đột nhiên hỏi con có rảnh không ha? Bác gái là muốn con trả lời rảnh? Hay là không rảnh đây?"

Hà Thục nghe thấy cô châm chọc như thế, cũng không tức giận, ngược lại là ôn nhu cười cười, ngữ khí khéo léo, một chút cảm giác tức giận cũng không có, còn rất khách khí nói với Mộ Sơ Tình: "Sơ Tình à, con thật là biết nói đùa, trước đó bác có không hài lòng con như thế nào, đó cũng là chuyện lúc trước, hiện tại con đều đã gả vào nhà của chúng ta. Bác không hài lòng đối với con thì có cái gì tốt đâu? Con đều đã gả đến nhà của chúng ta, bác là mẹ chồng con, theo đạo lý mà nói chúng ta hẳn là phải ở chung thật hài hòa."

Khoé miệng Mộ Sơ Tình giật giật mấy cái, thật là chịu không nổi việc đột nhiên bà ta thay đổi giọng điệu nói chuyện.

"Vậy mẹ chồng thân yêu à, mẹ nghĩ chúng ta hài hoà sống chung như thế nào?"

Hà Thục cười mỉa nói: "Chính là bác nhàm chán, một chốc không tìm được người đi dạo phố, muốn hỏi con có rảnh hay không? Có thể cùng bác đi dạo phố không?"

"... Bác gái, nếu như con nhớ không lầm mà nói, bác có rất nhiều bạn mà, chẳng lẽ không có ai rảnh cùng bác đi dạo phố, làm sao lại tới phiên con? Trước kia không phải là bác rất ghét mang con ra cửa. Nói con ảnh hưởng tới khí chất của bác sao?"

Kỳ thật trong miệng Hà Thục nói nhiều nhất chính là cô là cái đồ xui xẻo, thiên sát cô tinh, không được ra cửa chung với bà ta, tránh làm hại bà ta gặp phải tai ương đổ máu. Lảm nhảm một đống thứ, tóm lại chính là sợ cô sẽ hại chết bà ta.

Cho nên hai người trước nay đều không có cùng nhau ra khỏi cửa, bà ta đối với cô chính là muốn tránh mà không kịp, hôm nay làm gì lại có hứng thú như thế, hẹn cô đi dạo phố.

Có âm mưu.

Hà Thục bên kia tạm ngưng, do dự một chút, giọng điệu am hiểu lòng người, tiếp tục mở miệng, "Sơ Tình à, lời nói không phải nói như vậy. Con hiện tại đều đã gả vào nhà của chúng ta chính là con của bác, bác là mẹ chồng con, chúng ta cần phải bồi dưỡng quan hệ, sau này còn có thời gian dài như thế phải đối mặt, cũng không thể luôn mặt lạnh như vậy, con nhìn bác không vừa mắt, bác nhìn con không vừa mắt chứ. Hiện tại, chúng ta có thể bồi dưỡng quan hệ một chút. Trước kia là bác không đúng, không hiểu biết về con. Sau này bác muốn từ từ mà tìm hiểu về con."

Mộ Sơ Tình thở dài một hơi, cảm thấy Hà Thục hẳn là chẳng làm được gì đâu, có đi chắc cũng không thành vấn đề.

Hơn nữa, Mộ Sơ Tình cũng muốn biết bà ta sẽ giở trò gì, cho nên Mộ Sơ Tình suy nghĩ một chút, sau đó đồng ý: "Bác gái, bác cho thời gian địa điểm đi, con có rảnh thì đi."

Hà Thục cười cười, tựa hồ như đã đợi cô đồng ý chuyện này rất lâu rồi, cho nên đặc biệt cao hứng, nhắn thời gian địa điểm cho cô.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 218


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 218 - Không Tiêu Tiền Của Hắn, Vậy Cô Định Tiêu Tiền Của Ai?
https: //gacsach.com

Sau đó Mộ Sơ Tình nhận được tin nhắn.

Một cái trung tâm thương mại thật bình thường.

Chẳng lẽ thật sự chỉ là muốn hẹn cô đi mua sắm bồi dưỡng quan hệ? Là cô suy nghĩ nhiều sao?

Mộ Sơ Tình vẫn loáng thoáng cảm giác được chuyện này không thích hợp, tính cách một người làm sao có thể thay đổi nhiều như vậy trong nháy mắt được, nếu không chính là giả vờ, nếu không chính là... Bị bệnh tâm thần rồi.

...

Buổi chiều sau khi tan tầm, Mộ Sơ Tình nhanh chóng thu dọn đồ đạc, không muốn đến trễ làm Hà Thục có ấn tượng không tốt.

Mộ Sơ Tình trước sau như một đi đến trạm xe buýt dưới lầu, lúc này liền có một chiếc Rolls-Royce dừng lại ở trước mặt cô.

Căn bản là không có gì bất ngờ xảy ra, một chiếc xe sang như thế ngừng lại trước mặt, khỏi nghĩ cũng biết chỉ có Hoắc Bắc Cảng lái.

Hoắc Bắc Cảng ơi là Hoắc Bắc Cảng, vì sao anh có thể có nhiều tiền như thế, mỗi một ngày cơ bản chính là lái một chiếc xe khác nhau.

À, Mộ Sơ Tình thật ra đã quên một điểm rất quan trọng, hình như cửa hàng xe cũng là nhà hắn mở.

Mộ Sơ Tình hiện tại đã quen, mỗi ngày hắn đều sẽ đón cô về nhà, cho nên hiện tại cũng không làm ra vẻ cái gì, trực tiếp mở cửa xe, đi đến chỗ ghế phụ, lên xe thắt dây an toàn, Hoắc Bắc Cảng liền lái xe đi

Mắt thấy Hoắc Bắc Cảng lái theo đường cũ về nhà, Mộ Sơ Tình kêu hắn đổi hướng: "Bây giờ tôi chưa về nhà, đưa tôi đến cao ốc Đế Đô."

Hoắc Bắc Cảng nghe cô nói xong, nhíu mày không vui, trên người hắn bốc lên sự nguy hiểm, mang theo tức giận hỏi cô: "Cô đến đó làm gì?"

Mộ Sơ Tình rất thản nhiên trả lời: "Đi dạo phố."

Quả nhiên, Mộ Sơ Tình nói những lời này xong, Hoắc Bắc Cảng bốc cơn giận mịt mù, cơ hồ đều bao phủ hết cái xe này.

"Lần này lại đi cùng tên đàn ông chết tiệt nào?"

Trong lời nói đều là vị chua lòm.

Mộ Sơ Tình liền biết hắn hiểu lầm, "Ah, ngại quá, là tôi cùng mẹ anh đi ra ngoài."

"..." Sắc mặt Hoắc Bắc Cảng lúc này mới khôi phục lại vẻ bình thường, không khí hòa hoãn một chút, hắn trầm giọng hỏi cô: "Đi mua đồ?"

Mộ Sơ Tình quăng cho hắn một ánh mắt xem thường, rất nghiêm túc trả lời: "Không có tiền."

Mộ Sơ Tình nói chính là lời nói thật, tuy rằng công việc này của cô mỗi tháng lương được 5 vạn, cơ bản chính là cô không có tiêu xài, tiền đó đều tích cóp để sau này bản thân sẽ mở công ty. Cô ít khi mua mấy thứ đồ xa xỉ, cơ bản chính là mấy trang phục yêu cầu trong công việc cần có mà thôi, cũng rất ít khi đổi cái mới.

Còn nói, con gái sẽ vì người mình thích mà trang điểm, căn bản cô cũng không có đối tượng để mà trang điểm, cho nên cô mua đồ, mua những thứ mình cần, mình thiếu, mình thích là được.

Cô cũng không thích đi dạo phố, cô cảm thấy đi dạo phố chính là rất tiêu hao thể lực, đi dạo phố, dạo mệt mỏi, còn cần phải ngủ một ngày một đêm, cô tình nguyện dùng thời gian đó để ngủ còn hơn.

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên cong môi cười, rất yêu nghiệt.

"Tôi có."

Mộ Sơ Tình cũng chẳng thèm để ý tới, miệng lưỡi kiêu ngạo, thật thờ ơ, "Không hiếm."

Tiền của hắn, thích cho ai thì cho, dù sao cũng không cho cô.

Mộ Sơ Tình đã từng đọc được một câu, nội dung chính là đàn ông đều giống nhau, đều cho người phụ nữ mà họ thích tiền tiêu, nếu họ cho người phụ nữ nào khác tiền tiêu ngoại trừ người họ thích ra, đó chính là bố thí.

Mộ Sơ Tình không cần hắn bố thí, càng không cần hắn lấy tiền ra chèn ép cô.

"Cô..."

Hoắc Bắc Cảng thiếu chút nữa bị cô chọc giận đến đầu óc phải phát nổ.

Chồng đưa tiền cho vợ tiêu, còn không phải là hợp tình hợp lý sao? Kết quả cô lại nói cái gì?

Liền nói không hiếm lạ. Không tiêu tiền của hắn, vậy cô định tiêu tiền của ai?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 219


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 219 - Cô Phải Mua Thật Nhiều Túi Xách Lv.
https: //gacsach.com

Không tiêu tiền của hắn, vậy động lực kiếm tiền của hắn ở đâu ra, không tiêu tiền hắn, vậy tiền hắn kiếm để cho ai tiêu?

Chính hắn lại tiêu không hết.

Mắt thấy Hoắc Bắc Cảng còn muốn nói, Mộ Sơ Tình thật sự là không có tâm tình mà phản ứng lại, ngữ khí rất không kiên nhẫn, "Hoắc Bắc Cảng, lái xe thì lo xem đường đi, đừng có nói chuyện, mấy chú cảnh sát dạy anh thế nào hả."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

...

Lái xe đi được nửa đường, lúc đợi đèn đỏ, Hoắc Bắc Cảng trực tiếp ném cho Mộ Sơ Tình một chiếc thẻ ngân hàng.

Mặt Mộ Sơ Tình cứ như vậy bị chiếc thẻ ngân hàng kia đập trúng.

Mộ Sơ Tình nhặt chiếc thẻ ngân hàng kia lên, vừa thấy đôi mắt lóe sáng một chút.

Chiếc thẻ này là thẻ bạch kim, có thể tưởng tượng hạn mức trong chiếc thẻ này đúng là ở trên trời luôn.

Mộ Sơ Tình cầm chiếc thẻ ấy, bàn tay cũng muốn mềm ra, căn bản là lãng phí, không riêng gì số tiền bên trong.

Còn nữa, Mộ Sơ Tình không hề có một chút hứng thú, muốn dùng tiền của hắn.

Mộ Sơ Tình muốn đem chiếc thẻ ấy trả lại cho hắn, Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên phẫn nộ rống to lên với cô, "Mộ Sơ Tình, cô định thu dọn đồ đạc cút đi sao?"

Mộ Sơ Tình cái này túng quẫn, kỳ thật sợ nhất chính là hắn đuổi mình đi, cho nên nhanh chóng cầm chiếc thẻ hắn đưa, nhét vào trong túi mình.

Mộ Sơ Tình cảm thấy trả thù hắn cần phải tàn nhẫn một chút, không phải là hắn có nhiều tiền sao, cô liền cầm thẻ của hắn đi mua đồ, đem những món đồ xa xỉ trước nay chưa từng mua, đem mấy món đồ mà cô luyến tiếc đều rinh hết về nhà.

Cô phải mua thật nhiều túi LV, rồi sẽ xách mấy cái túi đó đi chợ mua đồ ăn!

Không để phí tiền của hắn được, phải tiêu hết mới thôi.

...

Hà Thục sợ nắng, cho nên đến trung tâm thương mại này xong, vẫn luôn ở đại sảnh dưới lầu chờ Mộ Sơ Tình.

Bà ta chính là cố ý đến sớm, so với thời gian hai người hẹn nhau còn rất sớm, như vậy chờ tới lúc Mộ Sơ Tình đến nơi, bà ta liền có thể dùng cái cớ này, mắng cô một trận, nói cô đến trễ các kiểu.

Hơn nữa Hà Thục còn cố ý hẹn mấy người bạn thường ngày hay chơi mạc chược với bà ta, bọn họ đều là mấy người mẹ chồng nổi tiếng hay làm khó dễ con dâu, nói chuyện vô cùng sắc bén, hơn nữa động tác cũng nhanh nhạy.

Cho nên liền chờ bọn họ đi dạy dỗ Mộ Sơ Tình.

Giáo huấn Mộ Sơ Tình cái đồ lẳng lơ này, Hà Thục còn lười phải tự mình động thủ nữa kìa.

Vừa hay cũng chưa được bao lâu, Mộ Sơ Tình đã đến.

Hà Thục ở bên trong nhìn xem Mộ Sơ Tình từ chiếc xe nào bước xuống, hơn nữa còn phải nhìn rõ ràng chủ nhân chiếc xe kia là ai, có phải là con trai bà ta hay không, nếu không phải con trai bà ta, vậy có thể nói cô đã cho con trai bà ta đội mũ xanh, có thể đuổi Mộ Sơ Tình đi.

Bà ta liền chờ mong Mộ Sơ Tình có thể từ trên xe người đàn ông khác bước xuống.

Mộ Sơ Tình lớn lên liền mang bộ mặt hồ ly tinh, bà ta cũng không tin Mộ Sơ Tình sẽ không lén Hoắc Bắc Cảng đi ra ngoài quyến rũ người đàn ông khác.

Nhìn thấy Mộ Sơ Tình từ trên một chiếc xe sang bước xuống, hai mắt Hà Thục đều sáng lên, nhưng đến cuối cùng nhìn thấy trong xe chính là Hoắc Bắc Cảng lái đến, quả thực bà ta đều phải tan nát cõi lòng, thằng con trai nhà mình không phải là thật sự trúng tà của người phụ nữ này, thích người phụ nữ này rồi chứ?

Không thể nào chứ, nó lúc trước chẳng phải luôn một lòng, trong lòng chỉ có con gái của người làm kia sao? Hiện tại sao lại đột nhiên liền thích Mộ Sơ Tình như thế, sẽ không phải là Mộ Sơ Tình giở trò gì, mới khiến con trai bà ta thần hồn điên đảo như thế.

Hà Thục càng nghĩ càng giận, trong lúc tức giận, Mộ Sơ Tình đã đi tới chỗ bà ta.

Hà Thục không chừa cho Mộ Sơ Tình mặt mũi, nguyên một khuôn mặt hầm hầm, chờ Mộ Sơ Tình đến trước mặt mình, bà ta liền nổi giận: "Làm gì đến trễ như vậy hả, cô biết chúng tôi đợi cô bao lâu rồi không?"
 
Back
Top Bottom