Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 180


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 180 - Chẳng Lẽ Là Vì Tôi Quá Đẹp Trai?
https: //gacsach.com

Còn muốn ký tên à.

Thật là nhàm chán.

Mộ Oanh Oanh vốn đang muốn hãm hại Mộ Sơ Tình một phen, chính là nhìn thấy phải ký tên, liền không có hứng thú, cũng không thể hãm hại.

Ngay lúc Mộ Oanh Oanh tính toán phục hồi bưu kiện nói bản thân vừa rồi chỉ đùa một chút, đột nhiên cô ta run lên một chút.

Nhung An đã thuận lợi nhập vào thân thể Mộ Oanh Oanh, Lang Dạ lúc này cũng khôi phục thân phận thật.

Hắn xuất hiện ở trước mặt Nhung An, một thân y phục màu đỏ, lại có một đầu tóc bạc, môi hồng răng trắng, tướng mạo đường đường anh tuấn phi phàm, chỉ là trên mặt có thêm vài phần tinh tế.

Vừa nhìn thấy, còn tưởng rằng là một cô nương, cười nói đều mang theo vẻ nữ tính.

Lang Dạ nhìn đến Nhung An đã ngồi vào vị trí, muốn gõ bàn phím, liền ngăn cản cô ta.

"Nhung An, ngươi nhập vào thân thể cô ta làm cái gì?"

Nhung An hất tay Lang Dạ ra.

"Còn có thể làm cái gì, thỏa mãn cô ta, cô ta còn không phải là muốn hãm hại Mộ Sơ Tình sao? Ta giúp cô ta."

Nói xong, Nhung An bắt đầu gõ bàn phím, trả lời bưu kiện của người kia: "Cái gì không khớp? Tôi nói thế nào thì cứ như vậy, tôi nói phát như vậy, nhất định phải phát như vậy. Chờ một chút tôi liền ký tên cho anh."

"Lang Dạ, ngươi hiện tại liền qua đi, nhập vào thân thể người này, rồi xác nhận phát tiền như thế đi."

"Thật sự muốn làm như vậy sao?"

"Hiện tại chủ nhân nói ngươi đều không nghe?"

Lang Dạ bị ánh mắt Nhung An nhìn chằm chằm làm cho sửng sốt, giây tiếp theo hoá thành một trận gió biến mất.

Giây tiếp theo nữa, hắn đã nhập vào người gửi email đến này.

Làm chút pháp thuật, xác định trên văn kiện có chữ ký của Mộ Sơ Tình, hơn nữa hắn cũng ký tên đóng dấu.

Hôm nay nhân viên toàn công ty này từ trên xuống dưới, tiền lương đều sẽ phát sai.

...

Mộ Sơ Tình đi họp xong, cảm giác bản thân như là một người sắp chết.

Cô cơ hồ là đã mệt muốn chết, phải đỡ cạnh cửa mới có thể rời khỏi phòng họp, thật như là lọt vào trong địa ngục. Hai chân cô nhũn ra, không đỡ cạnh cửa chắc có lẽ đều không thể rời đi.

Hoắc Bắc Cảng thật sự là quá ác độc, chưa từng gặp qua người đàn ông nào ác độc như thế. Vừa rồi trong cuộc họp, hắn thế nhưng bắt cô phân tích một bảng kế hoạch dự án, phân tích gần hai giờ liền, lại còn là một bản kế hoạch nghe hơn 20 lần. Nghe hơn 20 lần, lúc sau còn muốn nghe, lý do chính là...không nghe thấy.

Thật là đáng thương, tuổi còn trẻ đã bị điếc tai.

Mộ Sơ Tình trở về văn phòng, đang nghĩ ngợi tới muốn đem bảng biểu tiền lương hôm nay ra xem một chút, kiểm tra một chút, không có vấn đề gì liền ký tên, phát lương cho nhân viên công ty.

Chính là Mộ Sơ Tình trở về văn phòng, sau đó cấp dưới lại không có đem bảng biểu tiền lương đưa cho cô ký tên, chẳng lẽ hôm nay xảy ra chuyện gì? Muốn trì hoãn thời gian phát lương sao?

Hai giờ sau.

Di động của Mộ Sơ Tình vang lên một tiếng, là ngân hàng gửi tin. Nói tiền lương tháng trước của cô đã phát, Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng là tin nhắn lừa đảo, nhìn một chút khoảng tiền vừa vặn chính xác, chính là tiền lương của cô không sai, tiền lương sau chiết khấu thuế.

Nhưng mà tại sao đột nhiên đã phát lương? Còn chưa được cô thẩm tra đối chiếu ký tên trên hồ sơ phát lương mà, không có khả năng đã phát lương a.

Mộ Sơ Tình cảm giác thật kỳ quái, chính là hiện tại bên ngoài đã ồn ào nổ tung rồi, toàn bộ nhân viên đều ở ngoài thảo luận tiền lương của mình có người phát nhiều, có người phát thiếu.

"Sao lại như vậy, tiền lương của tôi ước chừng thiếu 2/3."

"Trời ơi! chẳng lẽ là vì tôi quá đẹp trai sao? Cho nên công ty phát lương cho tôi nhiều hơn gần năm lần?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 181


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 181 - Ít Nhất Phải Phát Cho Hắn 520 Đồng Chứ!
https: //gacsach.com

Ôn Vấn Nguyệt nhìn đến mức tiền lương của mình cũng không đúng, thế nhưng nhiều lên rất nhiều.

Cô nhìn nhìn đồng nghiệp bên ngoài, mỗi người đồng nghiệp mức lương cũng không đúng, cho nên vội vàng chạy tới văn phòng của Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình không biết bên ngoài phát sinh chuyện gì, nhưng mà nghe được bọn họ ồn ào.

Ôn Vấn Nguyệt vội vàng đi đến nói cho Mộ Sơ Tình, bên ngoài đều là bởi vì nguyên nhân phát sai tiền lương cho nên ầm ĩ.

Mộ Sơ Tình lúc ấy liền hỏng mất, cô rõ ràng không có ký bất cứ giấy tờ gì về chuyện phát lương, hơn nữa không có cô ký tên, ai phát tiền lương?

"Hiện tại nhân viên toàn công ty đều phát sai tiền lương sao?" Vậy vì cái gì chỉ có tiền lương của chính cô là phát đúng?

Ôn Vấn Nguyệt gật đầu, "Đúng vậy."

"Bây giờ cô đi gọi phó giám đốc tới đây cho tôi."

Cô muốn hỏi rõ ràng phó giám đốc, rốt cuộc tại sao lại nhanh chóng phát tiền lương như thế.

Ôn Vấn Nguyệt rời đi, đi gọi người.

...

Hoắc Bắc Cảng không có được phát tiền lương, bởi vì lợi nhuận của công ty đều sẽ trực tiếp chuyển vào tài khoản cá nhân của hắn.

Chính là vừa rồi, lúc ấy thẻ ngân hàng của hắn đột nhiên nhận được một khoản tiền.

Hơn nữa số tiền kia so với tiền lương lại làm hắn nhìn chằm chằm vào đó ước chừng cũng gần mười phút đồng hồ.

Giang Thừa còn tưởng rằng tổng giám đốc nhận lương là có thể lên tới vài trăm triệu luôn, cho nên mới làm hắn phát ngốc, phát ngốc lâu như vậy, cho nên Giang Thừa đời này đều không có thấy qua nhiều tiền như thế, trộm chạy tới sau lưng tổng giám đốc, muốn xem trên di động hắn hiển thị số tiền là bao nhiêu?

Chính là chờ đến khi anh ta nhìn xong mới phát hiện, kỳ thật tiền lương của tổng giám đốc thế nhưng chỉ có một đồng!

Thế nhưng chỉ có một đồng!

"Phụt..." Giang Thừa không có nhịn xuống, nhìn thấy số tiền được hiển thị xong, đầu tiên là hoảng sợ sau đó bật cười.

Phu nhân thật đúng là tàn nhẫn mà, sợ đàn ông có quỹ đen sao? Sợ tổng giám đốc đi ra ngoài tìm gái chơi sao?

Cho nên phát lương liền phát cho tổng giám đốc có một đồng.

Hoắc Bắc Cảng lúc này lại đặc biệt cao hứng, đặc biệt hài lòng đem điện thoại đặt sang một bên, nhìn Giang Thừa ở bên cạnh cười cợt thoải mái, hắn âm lãnh châm chọc cậu ta một trận: "Cậu cười cái gì? Đàn ông cho tiền phụ nữ tiêu thì có chỗ nào không thích hợp sao? Bà xã tôi giữ tiền của tôi, tôi cam tâm. Cậu là cái đồ độc thân cẩu có cái tư cách gì cười tôi? Bà xã tôi lấy tiền của tôi chỉ trả lại cho tôi một đồng, không cảm thấy rất vinh hạnh sao? Bà xã tôi lấy tiền của tôi làm cái gì, chính là lấy tiền của tôi đi mua sắm. Người phụ nữ thật tốt."

"..." Xin hỏi anh có phải là não tàn hay không?!

Bọn họ cũng đều biết tài chính của công ty đều là do bên tài vụ quản lý, Mộ Sơ Tình là giám đốc tài vụ, cho nên muốn phát tiền lương muốn phê duyệt kim ngạch gì, đều phải được cô ký tên.

Vừa rồi bọn họ cũng nghe được cấp dưới khiếu nại, nói giám đốc tài vụ phát sai tiền lương, toàn công ty từ trên xuống dưới đều phát sai hết rồi.

Hoắc Bắc Cảng lúc đầu không để ý đến, còn tưởng rằng là người phụ nữ kia bị lỗi kỹ thuật gì, sẽ điều chỉnh.

Kết quả bị ngược, hắn hiện tại tiền lương của bản thân cũng bị phát sai luôn.

Cho nên, tại sao Mộ Sơ Tình chỉ phát cho hắn có một đồng?

Ít nhất phải phát cho hắn 520 đồng, làm hắn không cần phải xấu hổ như thế chứ.

Giang Thừa giây tiếp theo di động của mình cũng có tin nhắn nhắc nhở về tiền lương, lúc cậu ta nhìn đến tiền lương của mình xong quả thực tan nát cõi lòng đầy đất, che lại di động của mình, nước mắt lưng tròng nói với tổng giám đốc: "Tổng giám đốc... Tôi biết quan hệ giữa anh và phu nhân, tôi không nên nói phu nhân cái gì hết, nhưng mà phu nhân cũng phát sai tiền lương của tôi rồi... Anh nhất định phải vì tôi làm chủ nha, tiền chính là bà xã của tôi đó..."

Hoắc Bắc Cảng nhíu mày, trong lòng cảm thấy tình huống có vẻ nghiêm trọng.

Hắn trầm giọng hỏi Giang Thừa: "Hiện tại người trong công ty nói như thế nào? Đều đang ầm ĩ sao?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 182


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 182 - Bà Xã Của Tôi, Cô Ấy Thích Làm Cái Gì Thì Làm Cái Đó!
https: //gacsach.com

Chuyện này, nếu toàn công ty đều xảy ra vấn đề, vậy Mộ Sơ Tình khẳng định là xong đời rồi.

Giám đốc tài vụ, sợ nhất chính là thất trách, chuyện này lại là thất trách lớn nhất, hơn nữa sẽ bị lưu hồ sơ lại, sau này không thể nào tiếp tục làm công việc này nữa.

Kết quả hiện giờ, Mộ Sơ Tình tự đi nhận lỗi từ chức hoặc là bộ phận nhân sự sẽ sa thải cô, kết quả cũng đều giống nhau, Mộ Sơ Tình sẽ bị đuổi việc.

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên cảm thấy trong lòng rầu rĩ, trước kia là hắn hy vọng Mộ Sơ Tình rời đi, chính là hiện tại không lại giống lúc đó, ai dám làm Mộ Sơ Tình đi, hắn khẳng định không cho người đó ở lại!

"Sự việc rất nghiêm trọng, nhưng mà hiện tại phu nhân còn chưa có chính thức trả lời chuyện này, chưa giải thích rõ ràng tại sao lại phát sai tiền lương, tổng giám đốc anh có muốn đi hỏi phu nhân hay không?"

Hoắc Bắc Cảng bực bội trực tiếp đứng dậy, mắng Giang Thừa một hồi, đặc biệt đúng lý hợp tình: "Tại sao lại đi hỏi? Bà xã của tôi cô ấy thích làm cái gì liền làm cái đó! Cho nên cô ấy làm cái gì, cậu quản nhiều như vậy để làm cái gì? Bà xã của cậu sao? Lại không phải là bà xã của cậu?"

Giang Thừa: "..."

Báo cáo chú cảnh sát, ở đây có người ngược cẩu!

Hoắc Bắc Cảng làm lơ Giang Thừa, trực tiếp cầm văn kiện trong tay ném cho Giang Thừa.

"Giang Thừa, đem công việc hôm nay huỷ hết đi, hôm nay tôi không làm việc."

Giang Thừa tò mò, "Vậy tổng giám đốc... Cả ngày hôm nay anh định làm cái gì?"

"Tôi chờ Mộ Sơ Tình tới cầu xin tôi. Tôi đi tra tấn cô ấy."

"..." Tên b**n th**!

...

Mộ Sơ Tình chờ phó giám đốc tới, phó giám đốc vẻ mặt vô tội.

"Giám đốc, đây không phải sai sót của tôi, đây là chính cô phân phó tôi làm, hơn nữa còn có cô ký tên, tôi mới phát như vậy, hơn nữa chính cô nói có việc gì, hậu quả sẽ do chính cô gánh vác, không thể bây giờ xảy ra chuyện, cô liền đổ tội lên trên người tôi, lúc nãy tôi vẫn luôn khuyên cô, chính cô lại khăng khăng muốn làm như vậy."

Phó giám đốc nói xong, đem văn kiện đã xác nhận giao cho Mộ Sơ Tình, "Hơn nữa Mộ giám, chính cô xem đi, chỗ này cô tự mình ký tên, không có cô ký tên, tôi nào dám thông qua? Còn nữa cô có thể xem qua email của cô với tôi, email hai chúng ta trao đổi, là cô phân phó tôi đi làm."

Mộ Sơ Tình kinh ngạc, lấy văn kiện kia nhìn xem, chính cô cũng bị cái này làm cho chấn kinh rồi, bởi vì thật sự chính là chữ ký của cô không sai, hơn nữa nhìn lịch sử trò chuyện trên email, đích xác cũng là kỳ quái, là sao chính cô lại không biết?

Hơn nữa thời gian cuộc trao đổi này là một giờ trước.

Một giờ trước, rõ ràng là ở đây.

Kỳ quái...

Tại sao lại có chuyện kỳ quái như thế xảy ra chứ?

Bị quỷ ám rồi.

Mộ Sơ Tình sốt ruột cắn cắn móng tay, ngay sau đó cô lập tức đứng lên, phân phó cho phó giám đốc: "Hiện tại đem tiền lương của nhân viên toàn công ty đều thu hồi trở về, làm cho bọn họ chủ động trả lại, thẩm tra đối chiếu số lượng, tuy nhiên biết chuyện không báo, hoặc là nói dối số lượng, trực tiếp đuổi việc."

Phó giám đốc lo lắng, " Giám đốc, như vậy thật sự có thể chứ? Chúng ta cũng không có tư cách đi đuổi việc bọn họ, chưa chắc bọn họ có thể tin tưởng chúng ta, nếu không cô đi xin chỉ thị của tổng giám đốc một chút đi."

"Xin chỉ thị cái gì mà xin chỉ thị? Tổng giám đốc của anh nghe tôi, không nghe, tôi một tát đem hắn đánh bay! Anh nhanh lên phân phó xuống dưới, tổng giám đốc bên kia tôi sẽ xử lý. Hiện tại quan trọng là trước tiên đem tiền lương thu hồi hết, làm tổn hại ở mức thấp nhất, hơn nữa đi trấn an mấy cổ đông nữa."

Mộ Sơ Tình nói xong, phó giám đốc rời đi, tiếp theo cô bắt đầu gọi điện thoại cho Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng nghe điện thoại, rất nhanh đã nghe điện thoại, trực tiếp nghe máy, cô còn chưa kịp nói chuyện, hắn liền phát nổ rống giận với cô: "Cút ngay đến văn phòng cho tôi."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 183


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 183 - Không Có Quà Sinh Nhật Cho Em, Vậy Anh Hôn Em Một Cái Được Không?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Mộ Sơ Tình lên đến phòng tổng giám đốc, tìm Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng thì ở trong văn phòng ngồi chờ Mộ Sơ Tình, nhìn dáng vẻ, bộ dạng có vẻ đã đợi thật lâu, chính là trên mặt hắn lại không có bất cứ cái gì gọi là không kiên nhẫn, cũng nhìn không ra giờ phút này hắn có cảm xúc gì nữa.

Mộ Sơ Tình đi tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng, nhìn hắn, mặt xám mày tro, "Anh tìm tôi làm cái gì?"

"Cô phạm phải chuyện gì?" Hoắc Bắc Cảng hỏi cô.

Mộ Sơ Tình c*n m** d***, có chút khóc không ra nước mắt, "Tôi thật sự không biết, tôi không có ký tên, tôi cũng không biết tại sao lại có chữ ký của tôi."

"Không, chuyện cô làm sai không phải cái này."

"Chuyện gì nữa?"

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, ánh mắt đặc biệt nghiêm túc. Giây tiếp theo, hắn hỏi: "Tại sao chỉ cho tôi có một đồng?"

"..." Anh là một tổng giám đốc lớn, không cần so đo chút tiền ấy có được không?

Hoắc Bắc Cảng lải nhải lại hỏi tiếp: "Mộ Sơ Tình, phát cho tôi có một đồng? Cô có ý gì đây?"

"... Tổng giám đốc, đến tột cùng là anh muốn tôi làm thế nào đây?"

Còn muốn tôi như thế nào?

"Gửi thêm cho tôi."

"..." Mẹ nó, anh là một tổng giám đốc lớn lại tìm tôi đòi tiền?

"Muốn gửi lại cho tổng giám đốc anh bao nhiêu?"

"1313."

"..." Này thêm một đồng kia nữa chính là 1314 đồng?

Hoắc Bắc Cảng bị điên rồi sao, tìm cô muốn lấy 1314 đồng làm cái gì.

Hoắc Bắc Cảng thật là đối với số 1314 này, có một loại chấp nhất không thể hiểu được.

Một hồi nói qua nói lại làm Mộ Sơ Tình nghĩ tới ngày sinh nhật cô 18 tuổi đó.

Ngày sinh nhật 18 tuổi đó, cô cũng không có theo quấy rầy Hoắc Bắc Cảng, đồng thời Hoắc Bắc Cảng đối với cô cũng không có thái độ gì tốt, vẫn như cũ là thái độ hận cô, chán ghét cô.

Ngày đó sinh nhật cũng là lễ trưởng thành của cô, Hoắc Quốc Chương cao hứng ở nhà hàng tổ chức tiệc mừng cho bọn họ, cùng nhau ăn cơm, cơm nước xong cô vô cùng cao hứng đi theo Hoắc Bắc Cảng muốn quà.

Hoắc Bắc Cảng lúc ấy không có chuẩn bị quà gì cho cô.

Mộ Sơ Tình không biết chính là, hắn đã từng chuẩn bị cho cô một món quà mà hắn tốn tiền tích góp ba tháng, mua cho cô một chiếc vòng cổ xa xỉ, là mẫu mới hot nhất, hắn coi như bảo bối, thế nhưng trước hôm sinh nhật Mộ Sơ Tình một ngày, cái vòng cổ kia lại bị Hứa Hạ Đồng thấy được.

Hứa Hạ Đồng cho rằng Hoắc Bắc Cảng là tặng cho cô ta, cho nên không đợi giải thích, không hỏi một tiếng, trực tiếp liền lấy đeo lên cổ mình.

Cứ như vậy tự tiện đeo lên, lúc sau còn hỏi Hoắc Bắc Cảng cô ta đeo có đẹp không?

Hoắc Bắc Cảng lúc ấy đã muốn nói, cái vòng cổ này không phải cho cô ta, mà là quà sinh nhật của Mộ Sơ Tình, chính là chính hắn cũng không biết, bản thân mình tại sao phải tặng quà sinh nhật cho Mộ Sơ Tình, hắn không nghĩ giải thích, không muốn làm Hứa Hạ Đồng hiểu lầm.

Cứ như vậy, quà sinh nhật Hoắc Bắc Cảng chuẩn bị cho Mộ Sơ Tình, lại bị Hứa Hạ Đồng lấy đi, ngày sinh nhật của Mộ Sơ Tình, hắn không tìm được quà sinh nhật gì để tặng.

Lúc đó Mộ Sơ Tình cũng không có nghĩ được nhiều như thế, cô đã sớm biết hắn sẽ không chuẩn bị cho cô quà gì, cho nên cô muốn quà là thứ mà hắn lập tức có thể cho.

Ngay lúc đó Mộ Sơ Tình nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, vẻ mặt thẹn thùng yêu cầu hắn: "Không có quà sinh nhật cho em, vậy anh hôn em một được không?"

Khi đó Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình dọa lỗ tai đều đỏ lên, vội vàng chạy trốn, không dám nhìn Mộ Sơ Tình.

Sau đó lúc Hoắc Bắc Cảng xuất hiện lại, trên tay cầm một bao lì xì, bên trong có một xấp tiền.

Mộ Sơ Tình mở bao lì xì ra xem, là Hoắc Bắc Cảng cho cô 1314 đồng, đây là bao lì xì tiền?!

Sinh nhật cô, hắn đưa bao lì xì tiền coi như là quà tặng?!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 184


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 184 - Bởi Vậy Mới Nói Phụ Nữ Đều Là Sinh Vật Phạm Tiện.
https: //gacsach.com

Hắn là cán bộ kỳ cựu à? Hay là quốc gia cấp tiền an táng!

Làm gì có người nào đi ăn sinh nhật, trực tiếp đưa cho cái bao lì xì, lại cũng không phải là ba mẹ của người ta.

Có tên nào bị bệnh tâm thần đi ăn sinh nhật, trực tiếp đưa cho con gái cái bao lì xì.

Nếu là hiện tại ở thời đại này gửi cái bao lì xì trên WeChat, Alipay, cái bao lì xì kia không thành vấn đề, chính là bọn họ lúc ấy WeChat, di động đều chưa có phát triển, Hoắc Bắc Cảng là trực tiếp đưa cho cô một phong đại hồng bao, muốn bao nhiêu lỗi thời cỗ lỗ sĩ thì có bấy nhiêu.

Nhưng chính cái bao lì xì cỗ lỗ sĩ như thế lại làm cô cảm động khóc cả đêm.

Cố tình Hoắc Bắc Cảng còn làm vẻ mặt là tôi vô tội giải thích cho Mộ Sơ Tình nghe: "Tôi nói cô liền không cần nghĩ nhiều như vậy, tôi căn bản đối với cô không phải có cái ý kia, bao lì xì tiền này là tôi với ba tôi cùng nghĩ ra, tiền bên trong cũng là ba tôi đưa. Tôi cũng không biết bên trong có bao nhiêu tiền? Phải biết rằng 1314 đồng nhiều như vậy. Còn là con số ghê tởm người khác như thế, tôi khẳng định sẽ lấy ra hơn 1000 đồng cho cô, nhiều hơn cũng đưa cho cô." 2

Mộ Sơ Tình: "..."

Ngay lúc đó nếu không phải Mộ Sơ Tình nhìn thấy trong bao lì xì hắn đưa là 1314 đồng, số tiền như vậy dưới tình huống này, phỏng chừng cô sẽ đem hắn dần cho một trận đến răng rơi đầy đất.

Sau ngày hôm đó, Hứa Hạ Đồng có vòng cổ kim cương mới, sau đó còn cố ý đi tìm Mộ Sơ Tình khoe khoang.

Cầm vòng cổ kim cương của cô ta tìm cô hỏi cô có đẹp hay không? Đây là quà sinh nhật Hoắc Bắc Cảng tặng cho cô ta, cô ta rất thích rất thích, còn hỏi Mộ Sơ Tình cái vòng cổ kim cương này đẹp hay không, còn nói cái vòng cổ đó đến tột cùng đắt bao nhiêu, quý giá bao nhiêu.

Còn nói lúc Hoắc Bắc Cảng tặng cái vòng cổ này cho cô ta, biểu hiện có bao nhiêu ôn nhu bao nhiêu sủng nịch, còn có bao nhiêu lãng mạn.

Ah, cô đã quên sinh nhật Hứa Hạ Đồng là trước cô một ngày.

Khó trách, khó trách hắn không có tỉ mỉ chuẩn bị quà cho cô. Hoá ra hắn tỉ mỉ chỉ là cho một người phụ nữ khác. Vì một người phụ nữ khác mà suy nghĩ tặng quà gì, còn cô thì sao, đưa cho cô chính là một bao lì xì là có thể tống cổ cô đi.

Mộ Sơ Tình lúc đó tóm lại là rất hâm mộ, rất hâm mộ, rất hâm mộ, rất hâm mộ Hứa Hạ Đồng, càng hâm mộ cái vòng kim cương kia trên cổ cô ta.

Bởi vì, trước khi sinh nhật Mộ Sơ Tình, cô đã nói bóng nói gió với Hoắc Bắc Cảng.

"Tôi rất thích rất thích cái vòng cổ này, trên tạp chí có nói, đây là chiếc vòng cổ phụ nữ cả đời cần phải có một. Ai mua cho tôi cái vòng cổ này, chắc tôi sẽ yêu người đó đến chết mất."

Cô muốn hắn mua vòng cổ đó cho cô, cuối cùng hắn lại mua chiếc vòng cổ đó cho người khác.

Từ đó trở đi ngày sinh nhật Mộ Sơ Tình, cô cũng không cần bất kỳ kẻ nào tặng quà sinh nhật gì cho cô.

...

"Gửi cái gì mà gửi, bộ anh không có tiền sao?" Mộ Sơ Tình đột nhiên phản ứng lại, nhìn Hoắc Bắc Cảng trước mặt, trên mặt lại đột nhiên nhiễm một tầng băng sương, lạnh lẽo đáng sợ. "Không có việc gì thì tôi đi trước, cả ngày quấy rầy người khác làm việc. Hay là do công việc của anh quá ít."

Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình đột nhiên phát giận làm cho tính tình hắn cũng không tốt, đối với cô rống lớn một tiếng: "Mộ Sơ Tình!"

Mộ Sơ Tình vẻ mặt hung bạo, trực tiếp phát hỏa: "Kêu cái rắm! Trước kia như thế nào lại không biết anh nói nhiều, nói dong dài như vậy. Trước kia anh thật là đáng yêu."

Nói xong, Mộ Sơ Tình xoay người, dẫm giày cao gót muốn rời khỏi cái văn phòng này.

"..." Cho nên hiện tại tôi làm cô chán ghét sao? 3

Bởi vậy mới nói phụ nữ đều là sinh vật phạm tiện, người ta đối với cô xa cách, cô liền lẽo đẽo đi theo, muốn tới gần, chết cũng không biết xấu hổ nhào tới trên người hắn, hiện tại hắn cùng cô nói có mấy câu, cô lại chê hắn domg dài phiền phức.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 185


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 185 - Không Biết Đàn Ông Cũng Cần Được Dỗ Dành Sao?
https: //gacsach.com

Đây là bạo phát tính tình, người phụ nữ kia càng đi càng nhanh, như là hận không thể rời xa hắn vậy.

Mộ Sơ Tình, cái người phụ nữ chết tiệt này cho rằng hắn thật sự nhàn nhã như vậy, cố ý bắt cô lên đây à? Còn không phải muốn cho cô một bậc thang leo xuống sao.

Hắn đều đã ôn nhu cùng cô nói chuyện như thế, chính là muốn cho Mộ Sơ Tình ôn tồn cầu xin hắn, dỗ dành hắn.

Đàn ông sao, không phải tính tình đều là như thế này sao, cần người dỗ dành, cần phụ nữ làm nũng, cô làm nũng một câu, nói ngon nói ngọt một tiếng không phải là giải quyết được mọi việc sao?

Tôi hiện tại cả người đều là của cô, toàn bộ công ty đều là của cô, cô phát sai tiền lương thì xảy ra chuyện gì, thì như thế nào?

Phát chính là tiền của công ty nhà mình, thích phát bao nhiêu thì phát bấy nhiêu.

Cô là được hắn che chở, có ai dám nói cô một câu không đúng?

Hoắc Bắc Cảng cho rằng Mộ Sơ Tình đi lên đây là đã tính toán cầu xin hắn, thái độ của hắn thả chậm một chút, hắn liền chờ cô ngon ngọt làm nũng, lợi dụng ưu điểm trời sinh này của phụ nữ.

Chính là chờ được là cái gì, chờ được... Thế nhưng là muốn đánh hắn?

Mộ Sơ Tình trước nay đều không có ngon ngọt qua với hắn, cũng không có làm nũng với hắn, đây là phụ nữ sao? Đây là phụ nữ sao?

Hoắc Bắc Cảng càng nghĩ càng nổi giận, liền lúc đó, người nào đó muốn duỗi tay kéo cửa ra, trong nháy mắt hắn ở đằng sau rống lên một câu: "Mộ Sơ Tình, cô đứng lại đó cho tôi, còn đi một bước, có tin tôi đánh gãy chân cô hay không?"

Mộ Sơ Tình đột nhiên tạm dừng bước chân, xoay mũi giày cao gót về sau, đi qua chỗ Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình cứ như vậy đứng thẳng tắp, ngay thẳng đứng ở trước mặt Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng đang ngồi ở chỗ của mình nâng chân bắt chéo, khóe miệng ngậm ý cười, ánh mắt không coi ai ra gì nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình. Giọng điệu nói chuyện đặc biệt khoe khoang, khí phách, "Cầu xin tôi, tôi liền giúp cô. Cô phải biết rằng cô phạm phải chính là cái tội gì. Làm một giám đốc tài vụ lại đem tiền lương toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều có thể phát sai, cô cảm thấy cô còn có cái tư cách gì ở lại cái công ty này? Hơn nữa cô cảm thấy tôi lưu lại hồ sơ của cô, công ty khác sẽ còn muốn thuê cô sao?"

Công ty khác có muốn thuê hay không, dù sao hắn cũng sẽ không cho. Bà xã nhà mình không cần đi làm công cho người khác.

Mộ Sơ Tình ánh mắt sắc bén nhìn Hoắc Bắc Cảng, đến cuối cùng cười một tiếng, đôi mắt cô lấp lánh, môi đỏ cười có chút càn rỡ, "Hoắc Bắc Cảng, xem ra vẫn là anh không biết tôi có bao nhiêu lợi hại mà."

Hoắc Bắc Cảng cảm giác được một trận bất an, giống như chuyện đã quen như hơi thở.

"Tôi có nói cho anh hay không, hiện tại tôi đang rất tức giận."

Mộ Sơ Tình cười càng ngày càng quyến rũ, "Tôi có từng nói cho anh hay không, tôi mà nổi giận hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Ví dụ như..."

Mộ Sơ Tình vừa nói vừa đem tay mình đặt ở trên bàn làm việc của hắn.

Cái bàn làm việc này thật sự là hàng nhập khẩu, là vận chuyển bằng đường hàng không về đây, nghe nói là do chuyên gia thiết kế làm ra, toàn thế giới chỉ có một thôi, giá cả rất quý rất hiếm, hắn hiện tại đưa tay sờ sờ cái bàn làm việc này cảm giác thật không sai, thiệt tình là không tồi.

Đột nhiên...

"Rầm..."

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, nhìn cái bàn làm việc của mình bị Mộ Sơ Tình vỗ một biến thành hai nửa.

Hoắc Bắc Cảng... giật mình, bị... Mộ Sơ Tình dọa sợ rồi.

Mộ Sơ Tình đánh xong, sau đó cô thu tay trở về, rồi mới cong môi cười nhạo nhìn Hoắc Bắc Cảng, trong đôi mắt đều là tràn đầy khinh thường.

"Xem ra không tồi, tôi chỉ dùng một chút sức. Cái bàn này thật là không đáng xài, bị tôi nhẹ nhàng vỗ một liền không chịu được. Lần sau đem tiền anh mua cái bàn này cho tôi, tôi đến tiệm bán bàn ghế trẻ em mua cho anh hai cái. Cái kia rất phù hợp với khí chất của anh."

Hoắc Bắc Cảng: "..."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 186


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 186 - Như Là Lo Sợ Cô Xảy Ra Chuyện.
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình hiện tại đang nổi giận, sức lực toàn thân hội tụ đều bộc lộ ra, động tay động chân một chút thôi, cái đồ kia khẳng định sẽ bị phá tan.

Cô không muốn đem cả tòa cao ốc này đều phá hủy, cho nên nhớ tới câu nói lần trước tiến sĩ nói với cô. Mộ Sơ Tình muốn thử cái câu niệm chú kia có phải là linh nghiệm hay không, niệm một câu liền có thể tiêu trừ được sức mạnh trên người mình.

Cứ như vậy làm trò trước mặt Hoắc Bắc Cảng, nhẩm một câu: "Tôi rất xấu, nhưng tôi rất ôn nhu."

"..." Hoắc Bắc Cảng trầm mặc hai giây, sau đó từ chỗ ngồi đứng lên sải cặp chân dài đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Mộ Sơ Tình, hắn duỗi tay đi xác định nhiệt độ cơ thể Mộ Sơ Tình một chút, thật nghiêm túc khẳng định: "Mộ Sơ Tình, cô phát sốt?"

Mộ Sơ Tình: "..."

"Cô quả thật là rất xấu, nhưng mà cô một chút đều không ôn nhu."

Mẹ nó một bàn dùng đá cẩm thạch làm ra, tảng đá đều có thể đánh thành hai nửa, người phụ nữ này còn có thể coi là ôn nhu sao?

May là hắn mới có thể chịu được cái này, đây đổi lại là người đàn ông khác đã sớm bị dọa cho chạy sút quần rồi.

Hắn làm sao lại cao hứng như thế? Hơn nữa người phụ nữ bạo lực như thế, trừ bỏ hắn ai còn muốn hả. Cũng là chính hắn không có mắt nhìn như thế, bản thân lại muốn.

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng nói làm bạo phát tính tình, một nắm tay liền hướng trên người hắn đánh qua.

"... Hoắc Bắc Cảng! Tôi đấm chết anh!"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hắn thế nhưng không có bị đánh bay?

Vì sao mỗi lần hắn chuẩn bị tốt để bị đánh bay, đều không thể làm hắn bay lên chứ?

Mộ Sơ Tình đặc biệt hối hận, vừa rồi niệm cái câu thần chú kia quá sớm, bây giờ năng lượng đều đã tiêu tan hết mất.

Mộ Sơ Tình còn tiếp tục duỗi tay, đánh Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng bực bội, lấy chồng về là để cho cô đánh sao? Cái vật nhỏ phiền phức này.

Hắn bất chấp tất cả, bá đạo duỗi tay ra kiềm chế hai tay Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình không cách nào dùng sức, chỉ có thể ngoan ngoãn bị hắn bắt lấy, cô muốn giãy thoát, cho nên chen chân vào muốn đem hắn đá cho vài cái, làm hắn buông tay.

Liền như thế một...

Hai người song song vồ hụt, lúc Mộ Sơ Tình sắp ngã nhào trên mặt đất, Hoắc Bắc Cảng tay mắt lanh lẹ, gắt gao ôm hông Mộ Sơ Tình, nhanh chóng xoay tròn một vòng, làm vị trí của mình và Mộ Sơ Tình thay đổi cho nhau.

Tốc độ đặc biệt nhanh, hắn căn bản là chưa kịp suy nghĩ, chính là phản ứng bản năng bảo vệ Mộ Sơ Tình.

Hai người nhanh chóng thay đổi vị trí, "Thịch" một tiếng ngã ra trên mặt đất.

Mộ Sơ Tình trong lòng còn sợ hãi, tim đập rất nhanh, hô hấp cũng không thông thuận, cô không có cảm giác được một chút đau đớn nào bởi vì dưới thân cô có đệm thịt.

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng ở tình thế nguy hiểm vừa rồi, theo bản năng liền đổi vị trí với cô, hắn ngã ở trên mặt đất, cô ngã ở trên người hắn.

Hơn nữa Hoắc Bắc Cảng như là sợ cô xảy ra chuyện, gắt gao ôm chặt lấy cô.

Bởi vì Hoắc Bắc Cảng bảo vệ cô, làm đệm thịt cho cô, cho nên Mộ Sơ Tình không có việc gì, ngược lại là Hoắc Bắc Cảng ở dưới thân cô, trực tiếp ngã ở trên mặt đất, hơn nữa thân thể của cô cũng ngã ở trên người hắn, không biết hắn xảy ra chuyện gì.

"Có đau hay không?"

Ánh mắt Mộ Sơ Tình đặc biệt cảm động nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng không có chú ý tới ánh mắt của cô, nhíu mày sau đó liền kiểm tra trên người cô xem có bị tổn thương chỗ nào hay không, xem vừa rồi có bị trầy da chảy máu gì hay không.

Cái người phụ nữ này làn da vừa trắng lại vừa lại non mềm, bị trầy một chút da thôi đều sẽ rất nghiêm trọng, mất mấy ngày mới có thể đỡ.

Nếu như thực sự có miệng vết thương, có thể là sẽ đau rát chết cô.

"Đầu có bị làm sao không?" thanh âm Hoắc Bắc Cảng ôn nhu, hắn kiểm tra rồi, trên người cô không có bất kỳ chỗ nào bị trầy da, cho nên liền xem đầu của cô.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 187


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 187 - Cô Dậy Cho Tôi, Thứ Gì Đó Của Cô Dính Lên Quần Tôi.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng thấy Mộ Sơ Tình trợn mắt nhìn chằm chằm mình, hắn đột nhiên cười, đánh đánh sau gáy cô một chút "Đầu bị thương? Biến thành đứa bé ngu đần luôn rồi? Chỉ số thông minh bằng trẻ con ba tuổi?"

"... Hoắc Bắc Cảng!" Mộ Sơ Tình thật vất vả mới có một tý cảm kích, trong lòng âm thầm rơi lệ, nháy mắt đã bị câu nói của Hoắc Bắc Cảng làm tan tành cảm xúc, đúng thật là làm mất cả hứng, một chút lãng mạn cũng đều không biết.

Giang Thừa nghe được trong văn phòng tổng giám đốc phát ra tiếng vang thật lớn, cậu ta còn tưởng rằng động đất, cho nên vội vàng chạy vào xem.

Cửa phòng cũng không có khóa, Giang Thừa liền trực tiếp đi vào, nếu như sớm biết rằng khi đi vào có thể nhìn thấy hình ảnh làm thương tổn độc thân cẩu như thế, cậu ta nhất định sẽ không đi vào!

Giang Thừa nhìn nhìn trong phòng một chút, cái bàn kia lập tức dọa cậu ta trợn mắt há hốc mồm.

Đây là có bao nhiêu kịch liệt, thế nhưng... Có thể đem cái bàn này làm nát?

Quá bạo lực quá kịch liệt luôn.

Giang Thừa bị ánh mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm dọa tới rồi, sợ bị Hoắc Bắc Cảng trách cứ, cho nên cật lực che dấu xấu hổ, cậu ta cố ý hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Tổng giám đốc, hai người đây là... Làm cái gì?"

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên mang ý cười, nhìn Mộ Sơ Tình, vẻ mặt xấu xa, thanh âm của hắn từ tính êm tai, "Làm cái gì? Làm...yêu, rồi dùng sức quá mãnh liệt."

Mộ Sơ Tình nghe vậy liền đánh lên ngực hắn một chút, thật là không còn mặt mũi đi gặp người, trước kia làm sao lại không biết bản tính hắn chính là một kẻ lưu manh! b**n th**!

"... Hoắc Bắc Cảng! Anh thối tha không biết xấu hổ!"

Hoắc Bắc Cảng bắt được hai tay nhỏ của cô, tâm tình bực bội: "Mộ Sơ Tình, cô dậy cho tôi, thứ gì đó của cô dính lên quần tôi."

Lời nói rất ái muội, rất ái muội... Ngay cả không khí cũng nhiễm một tầng hương vị ái muội.

Mộ Sơ Tình mặt đỏ đến có thể lấy máu, trong nháy mắt quên mất Giang Thừa còn ở đây, cô liền muốn phản bác cái tên Hoắc Bắc Cảng b**n th** này, cô phẫn nộ một trận, "Tôi có chỗ nào dính lên quần anh, quần tôi cũng không có ướt! Anh đừng có mà vu khống tôi!"

"..." Không khí bỗng chốc lặng im, lặng im, lặng im.

Mộ Sơ Tình nói xong, sau đó cảm giác bản thân muốn tìm một lỗ nẻ chui xuống... Cô làm sao lại có mặt mũi nói ra mấy lời k*ch th*ch trí tưởng tượng như vậy...

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình đôi mắt càng ngày càng thâm thúy, hơn nữa mang theo một cỗ cảm xúc vui sướng, hắn cười một chút, mở miệng thanh âm thật là... mẹ nó dễ nghe.

"Mộ Sơ Tình, cô đang nghĩ cái gì vậy? Tôi là nói lắc tay bạc của cô rơi xuống, dính ở trên quần tôi. Cô cho rằng cái gì dính lên quần tôi? Mặt đỏ thành như vậy? Còn? ưmm? Cô cho rằng, nước của cô..."

Lời nói ái muội đột nhiên im bặt.

"Hoắc Bắc Cảng! Anh còn nói nữa tôi liền một tát đánh bay anh!" Mộ Sơ Tình không còn mặt mũi, đứng dậy hướng tới hắn rống to, Hoắc Bắc Cảng cũng đứng dậy.

Mộ Sơ Tình nhặt lấy chiếc lắc tay của mình, mặt đỏ như đít khỉ, cô đẩy Hoắc Bắc Cảng, không còn mặt mũi đi gặp người.

Đầu cô nghĩ tới cái gì vậy! Quá đen tối!

Mộ Sơ Tình liền che mặt mình lại chạy đi.

Giang Thừa sau khi Mộ Sơ Tình rời đi, cặp mắt kia còn nhìn chằm chằm vào Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng sửa sang lại tây trang một chút, hoạt động cái cổ một chút, vừa rồi hắn bị ngã có hơi đau, sau đó liền không có chuyện gì.

Giang Thừa còn ở đó ngây ngốc nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng liếc cậu ta một, thái độ ngạo mạn không ai bì nổi, xem thường cậu ta, mở miệng nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, tư thế nữ trên nam dưới như thế chưa thử qua sao?"

"..." Oke, không muốn nói với người đàn ông này nữa.

Giang Thừa nhìn đến bàn làm việc của Hoắc Bắc Cảng, bỗng dưng đau lòng, lắm mồm, nhịn không được mở miệng nói câu: "Tổng giám đốc, anh cũng phải khắc chế một chút chứ, nơi này là công ty, hơn nữa... Các người cũng không thể kịch liệt như thế, đem cái bàn này làm nát luôn, thế này nói ra, không biết là có bao nhiêu xấu hổ."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 188


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 188 - Phu Nhân Quả Là Mộ Lực Sĩ Mà!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng trừng mắt nhìn Giang Thừa liếc một, vẻ mặt như nhìn thấy kẻ bị tâm thần, "Cái này không phải do chuyện kia làm vỡ."

Hoắc Bắc Cảng nói xong liền trực tiếp đi tới chỗ ngồi cầm lấy áo vest sắp phải rời đi.

"Vậy làm sao lại vỡ?" Giang Thừa tò mò.

Hoắc Bắc Cảng khóe miệng ngậm ý cười càng ngày càng rõ ràng, "Mộ Sơ Tình chết tiệt kia, một đấm đánh vỡ. Cậu tìm người xử lý một chút, đổi cái mới."

Giang Thừa: "..."

Liền giật mình như bị ăn ba cân tường!

Phu nhân quả thực chính là Mộ lực sĩ a! Cái bàn đá cẩm thạch như thế, đều có thể đánh vỡ?

Giang Thừa cứ như vậy nhìn cái bàn kia, thật lâu không thể hồi phục tinh thần, không thể tin được đây là sự thật.

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên nghĩ tới cái gì, phân phó Giang Thừa: "Còn nữa, Giang Thừa giúp tôi ở vị trí bên cạnh, cũng sắp xếp một bộ bàn ghế trẻ em."

"... Tổng giám đốc, anh sa đọa sao? Anh muốn dùng bàn ghế trẻ em sao?"

"Không, đó là Mộ Sơ Tình thích. Đúng rồi, nhất định phải đi chợ đêm mua. Chợ đêm là cái chỗ như thế nào?"

Đồ đạc của Hoắc Bắc Cảng từ trước đến nay đều là chuyên gia làm ra đem tới, sẽ không đi dạo phố, tự nhiên không biết đây là cái nơi thế nào.

Giang Thừa: "... Là nơi con gái hay đi dạo phố."

"Ah? Vậy mua ở đó đi, khó trách Mộ Sơ Tình sẽ thích."

"... Rõ."

Giang Thừa nói xong, liền lấy di động ra kêu bảo vệ lên xử lý tàn tích của cái bàn này.

Giang Thừa vuốt cái bàn, vẻ mặt đau như bị cắt thịt đau lòng, đều là tiền nha, phu nhân đúng là đàn bà phá sản mà!

"Tổng giám đốc, cái bàn này của anh là hàng nhập khẩu Italy. Mới vừa đổi không bao lâu, trị giá tới 5000 vạn đó."

Giang Thừa vuốt cái bàn, hâm mộ nói.

Hoắc Bắc Cảng vui vẻ, khóe miệng nhẹ cong, rất cao hứng, "Vật nhỏ, đánh vỡ đồ đạc, đánh rất lợi hại nha. Tìm 5000 vạn mà đánh."

Giang Thừa nghe được, thân thể bị doạ run run một chút, "...Tổng giám đốc, là tôi lỗ tai có vấn đề sao? Tại sao tôi lại nghe ra trong lời anh nói lại có vẻ anh rất khen ngợi, có vẻ anh rất cao hứng việc phu nhân đánh vỡ cái bàn 5000 vạn của anh sao?"

Hoắc Bắc Cảng kiêu ngạo bễ nghễ nhìn Giang Thừa, nói như thể đấy là việc đương nhiên: "Như thế nào lại không cao hứng? Cô ấy thật tinh mắt như thế, đánh một liền đánh vỡ 5000 vạn. Cô ấy nếu là đánh vỡ cái bàn 500 vạn, tôi thật sự rất mất mặt."

"..." Xem ra hẳn là phải nhanh một chút liên hệ bệnh viện tâm thần. Tổng tài đã sủng thê đến mức lâm vào trạng thái điên khùng.

Mẹ nó nha, anh sủng đều là tiền nha.

Hoắc Bắc Cảng rời khỏi cái bàn làm việc kia, đi tới sofa được làm bằng da thật ở một bên, ngồi xuống, nhẹ nhàng lười biếng dựa lưng vào sofa, cả người có chút mệt mỏi.

Bảo vệ trợn mắt há hốc mồm đem cái bàn của Hoắc Bắc Cảng kéo đi, Hoắc Bắc Cảng mới mở miệng trầm giọng hỏi Giang Thừa: "Sự việc của Mộ Sơ Tình kia đã giải quyết như thế nào rồi?"

"Hiện tại số tiền đã bị truy thu trở về, đều có danh sách cho nên không có nhân viên nào dám không đem tiền nộp lên. Phu nhân nói tiền lương xử lý xong ngày mai mới phát. Tôi cũng cùng bộ phận nhân sự bên kia nói một tiếng, truyền xuống nhân viên toàn công ty.

Chuyện này, cần phải giấu ở trong lòng, ai cũng không được nói ra, bằng không xử lý sa thải. Cho nên tổng giám đốc anh không cần lo lắng, phu nhân sẽ không có bị lưu lại hồ sơ."

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên nhìn về phía đồng hồ bên cạnh, đột nhiên nghĩ tới cái gì, hắn nhíu mày, hỏi Giang Thừa: "Hôm nay là ngày mấy?"

Giang Thừa bị hỏi có chút kỳ quái, thành thật trả lời: "mùng một đó... Tổng giám đốc, xảy ra chuyện gì?"

"Không có, người thân của Mộ Sơ Tình sắp tới."

"... Đèn đỏ? Cái người thân thích này?"

(nguyên văn là đại di ma, có nghĩ là dì cả đó.) _ _!

Hoắc Bắc Cảng nâng cặp mắt lạnh lẽo lên một chút, như suy tư gì, "Ừ."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 189


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 189 - Mẹ Ơi! Trên Đời Này Thật Sự Có Thần Tiên!
https: //gacsach.com

Đèn đỏ...đèn đỏ..., ba chữ ma lực như thế vẫn luôn bồi hồi ở trong óc Giang Thừa.

Cậu ta cảm giác được một trận mê mang, nhìn chằm chằm gương mặt không cảm xúc của Hoắc Bắc Cảng, nghẹn một ngụm nước bọt, có chút phát run hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Tổng giám đốc... Làm sao anh lại biết?"

Hoắc Bắc Cảng cặp mắt ghét bỏ trừng mắt liếc Giang Thừa một, vẻ mặt "Cậu bị thiểu năng trí tuệ à", hắn thản nhiên giải thích, lời nói chắc chắn: "Vô nghĩa, tôi với Mộ Sơ Tình ở cùng nhau mười mấy năm, làm sao có khả năng không biết?"

"Thời gian hành kinh của Mộ Sơ Tình rất chuẩn, mỗi tháng đều là mồng một tới, sẽ không sai."

"..." Hoắc Bắc Cảng nói làm Giang Thừa thật sự cạn lời biến sắc.

Hoắc Bắc Cảng rời khỏi văn phòng, hắn không có cách nào làm việc nữa, cái bàn đều bị Mộ Sơ Tình đánh nát, còn có thể làm việc như thế nào.

Hắn liền trực tiếp rời đi.

Chờ đến khi Hoắc Bắc Cảng rời đi, Giang Thừa vẫn thật lâu không thể ổn định lại sự kinh ngạc vừa rồi.

Giang Thừa vẻ mặt tò mò nhìn bảo vệ đứng bên cạnh, hỏi một câu, "Các người có thể nhớ kỹ ngày vợ mình tới kỳ đèn đỏ không?"

Bảo vệ song song lắc đầu, có một người bảo vệ còn nói: "Không biết. Tôi với vợ tôi kết hôn gần 10 năm, tôi cũng không biết ngày nào cô ấy tới kỳ đèn đỏ..."

Giang Thừa: "..."

Ôi mẹ ơi! Tôi phải về nhà! Tổng giám đốc thật là đáng sợ!

Ah Ah Ah, đây là đại b**n th**!

...

Mộ Sơ Tình tâm tình bực bội về tới trong văn phòng.

Cô thật hết chỗ nói rồi, cô làm sao như là gặp quỷ vậy?

Rốt cuộc là ai bắt chước cô ký tên?

Cô lục lọi moi moi túi áo khoác tây trang định lấy di động ra, lại móc ra một túi gấm.

Cái túi gấm này là lần trước tiến sĩ, ách, không đúng là Đại Thụ gia gia cho cô, nói lúc nguy hiểm có thể lấy ra dùng.

Có cái túi gấm này, có thể điều tra rõ ràng chân tướng chuyện này sao?

Mộ Sơ Tình có chút do dự, cô cảm thấy gần đây bản thân xảy ra chuyện giống như là nằm mơ.

Chính cô cũng không dám tin, trên thế giới này, thật sự có thần tiên, càng không tin cô là một người phụ nữ bạo lực như thế.

Chính là, sự việc đã xảy ra, gần đây đích xác cô gặp phải một loạt sự việc kỳ quái, sức lực trên người cô cũng đột nhiên có được.

Cũng không biết làm thế nào mới có thể liên hệ được với Đại Thụ gia gia, cô muốn hỏi rõ ràng những việc này rốt cuộc là chuyện gì.

Thân phận của cô là thế nào, cô hiện tại phát sinh những chuyện này là làm sao, mọi chuyện đều muốn hỏi cho rõ ràng.

Mộ Sơ Tình hít sâu một hơi, cứ như vậy mở túi gấm ra, ngay sau đó, trước mặt đột nhiên toả ra một làn khói.

Đại Thụ gia gia cứ như vậy, xuất hiện ở trước mặt Mộ Sơ Tình.

Người đứng ở trước mặt cô.

Ông già nua, có một đầu tóc bạc rất dài, dài phết đất. Râu dài tới đầu gối, trên mặt lông tóc đều là màu trắng. Bên trong đôi mắt, đồng tử màu lam, chống một cây quải trượng màu trắng, quải trượng có hình dáng của một cây, thoạt nhìn được làm thủ công đặc biệt tinh xảo, khuôn mặt hiền lành hòa ái, trên mặt cười trầm ngâm, nhìn đặc biệt ấm áp.

Người trước mặt là bộ dáng của ông tiến sĩ, nhưng mà lại là bộ dáng ông tiến sĩ toàn thân già nua bạc đầu.

Không phải tiến sĩ, thật là Đại Thụ gia gia sao?

Tim Mộ Sơ Tình như muốn vỡ ra, Mẹ ơi! Trên đời này thật sự có thần tiên.

Truyện thần thoại không phải là lừa trẻ con!

Mộ Sơ Tình si ngốc nhìn người trước mặt, kinh ngạc đến ngây người, tròng mắt dường như muốn rơi ra.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 190


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 190 - Tiên Tử Muốn Biết Điều Gì?
https: //gacsach.com

Cô thật sự không thể tin được, chân tướng thật sự đang bày ra trước mặt cô.

Người trước mặt đích xác chính là thần tiên, bằng không người ở đâu ra đột nhiên có thể xuất hiện.

Mộ Sơ Tình chớp chớp hai mắt, không kịp phản ứng lại được, chính là Đại Thụ gia gia trước mặt vẫn không có biến mất.

Không phải nằm mơ.

Đại Thụ gia gia vươn bàn tay già nua dúm dó của mình ra, vuốt vuốt hàm râu, cười tủm tỉm nhìn Mộ Sơ Tình, nói chuyện rất ôn nhu, thanh âm trải qua tang thương, qua năm tháng làm người nghe rất an tâm.

"Tiên Tử đột nhiên tìm ta, xảy ra chuyện gì à?"

Mộ Sơ Tình ngồi ở chỗ của mình, đột nhiên run chân.

"Ông đừng nói, để cho tôi yên lặng."

Chân Mộ Sơ Tình run lên vài cái, sau đó mới bình tĩnh lại được, cô hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Đại Thụ gia gia trước mặt, lại kinh lại hoảng, hô hấp đều không thông thuận, hơn nửa ngày mới hỏi ông: "Ông thật sự là thần tiên? Trên thế giới này, thật sự có thần tiên?"

"Đương nhiên." Đại Thụ gia gia thần bí hề hề cười một chút, "Thế gian to lớn, việc lạ gì cũng có, ngươi không có gặp qua, không đại biểu là không có. Huống chi, ngươi hiện tại còn không phải là gặp được rồi sao?"

Mộ Sơ Tình thật sự là không có phản ứng lại được, không thể tin được ông có phải là thật hay không.

Cho nên cô duỗi tay, muốn đi sờ một chút xem ông ta có xúc cảm như thế nào.

Chính là, ngay lúc cô động thủ, muốn đi sờ thử, Đại Thụ gia gia kháng cự lùi lại về sau hai bước, cách xa Mộ Sơ Tình.

Đại Thụ gia gia cau mày, cảnh cáo Mộ Sơ Tình: "Không thể, không thể, Tiên Tử, đây không phải thân thể của ta, cho nên ngươi chạm không đến ta. Đây là hồn phách của ta, vì để lúc nào cũng có thể cùng Tiên Tử ngươi đối thoại, cho nên ta lên mạng Bảo Bảo của Thiên Đình, chỗ mấy thương gia mua cái túi gấm này, đem phân thân của ta đặt ở trong đó. Đây là linh hồn, một khi ngươi sờ liền sẽ tiêu tán, ta sẽ biến mất, cho nên Tiên Tử, nam nữ thụ thụ bất thân, chúng ta vẫn là bảo trì khoảng cách một chút."

Mộ Sơ Tình bị lời ông nói, dọa cho kịch liệt ho sặc sụa, khuôn mặt phức tạp nhìn ông, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, "Mạng Bảo Bảo? Cùng loại với Taobao của chúng ta bên này!"

"Không phải cùng loại." Đại Thụ gia gia cười thần bí, nghịch ngợm đối với Mộ Sơ Tình nháy mắt một, "Vốn dĩ chính là một. Nhân gian các ngươi đều phát triển như thế, chúng ta cũng phải theo kịp thời đại, đuổi kịp bước chân, không thể lạc hậu nha."

Mộ Sơ Tình: "..."

"Tiên Tử, ngươi nhanh lên có chuyện gì muốn hỏi ta?" Đại Thụ gia gia sốt ruột thúc giục cô, "Nhanh lên, Nguyệt Lão, Lý Tĩnh còn có Thái Thượng Lão Quân cái đám lão già kia, bọn họ còn chờ ta trở về đánh mạt chược, thua bọn họ mấy cái thần tiên tệ, ta phải trở về gỡ gạc."

"Tôi..." Mộ Sơ Tình do dự hai giây định mở miệng, chính là lại không thể nghĩ ra được phải nói cái gì, "Ông... Tôi... Ông... Ông có thể nói rõ việc này, là chuyện như thế nào không?"

Hoá ra Đại Thụ gia gia cho cô túi gấm, là sau khi cô mở ra, ông ta liền sẽ xuất hiện.

Mệt cho cô còn tưởng rằng mở cái túi gấm này ra sẽ xuất hiện Ultraman gì đó chứ. (Siu nhơn đó =.=)

Đại thụ gia gia đi tới chỗ ngồi ở một bên, kéo ra một ghế.

Kéo ghế đến trước mặt Mộ Sơ Tình, liền ngồi xuống hỏi Mộ Sơ Tình: "Tiên Tử. Không ngại ta ngồi cùng ngươi nói chuyện phiếm chứ? Tuổi lớn, eo không khoẻ, đứng hai giây liền đau nhức cái cặp giò."

Mộ Sơ Tình nuốt hai ngụm nước miếng, làm ra một tư thế "Mời", "Ông ngồi đi, ông ngồi đi."

Đại Thụ gia gia ngồi xuống, sau đó đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, trầm ổn mở miệng hỏi cô: "Tiên Tử muốn biết điều gì?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 191


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 191 - Con Bướm Trên Cây Con Bướm Kết Quả.
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình tiếp nhận cái sự thật đáng sợ này, sau đó mới bình tĩnh lại, "Tôi muốn biết ông là ai?

Đại Thụ gia gia tươi cười đầy mặt, "Tiên Tử, ta là Đại Thụ gia gia đó.."

"... Tôi biết. Nhưng mà, tôi muốn biết, ông là cái gì Thụ?"

Đại Thụ gia gia trêu chọc, duỗi tay đến trước tim Mộ Sơ Tình ông giải nói: "Con bướm trên cây con bướm kết quả, con bướm dưới tàng cây ngươi cùng ta."

Mộ Sơ Tình xấu hổ, cạn lời, trước mặt có một bầy quạ đen bay qua, xem như cô hiểu được một chút, "Nói cách khác... Ông là con bướm trên cây, tôi chính là quả được kết ở trên cây ông? Tôi là con bướm quả?" (quả ở đây là đơm hoa kết quả đó)

Đại Thụ gia gia gật đầu, nhìn Mộ Sơ Tình, mắt lộ ra tia sáng sắc bén lên, "Đúng vậy, hơn nữa, ngươi là quả duy nhất. Ta đây lão đại thụ vạn năm, chỉ có một mình con bướm quả là ngươi."

"Vậy nên tôi là một hoa quả?" Mộ Sơ Tình có chút không tin chân tướng thật sự về thân phận của bản thân.

Mẹ nó trước đó cô còn tưởng rằng mình là tiểu tiên nữ, còn nằm mơ cho rằng cấp bậc của bản thân rất cao, là cái gì mà cùng Thường Nga cùng nhau nhảy múa, cùng Vương Mẫu đánh bài, cùng thần tiên chức lớn cùng đi thưởng ngoạn, cùng thất tiên nữ là hảo tỷ muội gì đó.

Kết quả nửa ngày, cũng chỉ là một hoa quả!

Đại Thụ gia gia không cao hứng, đánh gãy lời cô, "Ây ây ây, Tiên Tử, lời nói không thể nói như vậy, tuy rằng ngươi chỉ là một hoa quả, nhưng mà ngươi không thể ăn đâu. Trọng điểm là, ngươi xuất hiện sẽ nhiễu loạn tam giới bất an, cho nên Ngọc Đế muốn giết ngươi đó."

"Rầm..."

Mộ Sơ Tình nghe thấy bản thân sẽ bị g**t ch*t, trong một lúc không kiềm chế được, đột nhiên từ trên chỗ ngồi, ngã thịch xuống đất.

Mộ Sơ Tình gian nan bò dậy, làm bộ bình tĩnh, "Ngại quá, vừa rồi ghế quá trơn, tôi không có chịu được nên bị ngã. Cái đó... Đại Thụ bá bá, ông có thể nói chuyện của tôi một chút được không? Về thân thế của tôi. Tại sao tôi là một hoa quả, tại sao tôi lại là hoa quả? Ngọc Đế giết tôi làm gì? Còn nữa, tại sao tôi lại biến thành Mộ Sơ Tình như bây giờ?"

Đại Thụ gia gia nhìn Mộ Sơ Tình, ánh mắt bỗng nhiên nghiêm túc lên, đôi mắt giống như kết một tầng sương mù, làm người không có cách nào thấy rõ cảm xúc trong đôi mắt ông.

Cả người bỗng trở nên trầm trọng, thở dài một hơi, lời của ông thấm thía nói cho Mộ Sơ Tình: "Tiên tử à, ngươi không biết ngươi đến tột cùng có bao nhiêu đáng sợ đâu. Ngươi là...khối u ác tính trong thiên địa đó. Treen thế gian này, thậm chí toàn bộ thương sinh Lục giới, sức mạnh của ngươi đứng đầu. Ngọc Đế muốn giết ngươi, là bởi vì, ngươi có thể tay không huỷ hoại toàn bộ Thiên Đình."

Mộ Sơ Tình "Rầm..." một, nghe được Đại Thụ gia gia nói, không kiềm được, lại bị dọa từ chỗ ngồi ngã xuống, cô duỗi tay bắt được cái ghế, lại kiên cường bò dậy, ngồi ở chỗ của mình.

Mộ Sơ Tình sửa sang lại đầu tóc một chút, nhìn đại thụ gia gia, "A? Tôi sợ."

Đại thụ gia gia trắng mắt liếc cô một, "Ngươi sợ cái gì, ngươi đánh người khác, lại không phải người khác đánh ngươi."

"..." Bộ dáng hình như rất có đạo lý.

"Vậy, sau đó thì sao?" Mộ Sơ Tình nói, vừa hỏi tới, cô cảm giác Đại Thụ gia gia giống như càng ngày càng mơ hồ, thẳng đến khi như muốn biến mất, cô sốt ruột lên, "Đại Thụ gia gia, vì sao ông lại mơ hồ như thế? Tôi cận thị sao?"

Đại Thụ gia gia hối hận thở dài một tiếng: "Không phải ngươi cận thị, là thời gian của ta không đủ, phân thân của ta muốn biến mất. Mẹ kiếp! Không nên cùng người bán trên Bảo Bảo cò kè mặc cả, ta cũng không phải là ham chút tiện nghi nhỏ, hỏi bọn hắn có quà tặng tặng kèm hay không, kết quả hắn liền cho ta một túi gấm! Mẹ kiếp! Khi dễ thần tiên à!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 192


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 192 - Tôi Có Lẽ Đã Gặp Một Tên Giả Thần Tiên
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình: "..." Lúc trước ông cũng không có nói với tôi, thần tiên thế nhưng buồn cười như thế nha.

Mộ Sơ Tình vừa định cùng Đại Thụ gia gia nói chuyện cho rõ ràng, chính là trong nháy mắt, cô nhìn thấy Đại Thụ gia gia sắp phải biến mất, hiện giờ cũng chỉ còn lại nửa người trên.

Cô sốt ruột, "Đại Thụ gia gia, ông phải đi sao? Tôi còn chưa có hỏi ông tại sao tôi lại bị người hãm hại mà. Thân thế của tôi, ông cũng không có nói rõ ràng mà, ông không cần đi, nói rõ ràng rồi hẵng đi mà."

Đại Thụ gia gia không nhanh không chậm, bình tĩnh cùng Mộ Sơ Tình giải thích: "Ai nha, ta thời gian không đủ, lần sau lại nói tiếp, ta đi đánh bài."

Mộ Sơ Tình: "..."

Tôi chắc là gặp phải một tên thần tiên giả...

"Cạc...cạc...cạc...cạc...cạc..."

Lại là một trận tiếng cạc cạc vang lên, trong nháy mắt, Đại Thụ gia gia cứ như vậy, ở trước mặt Mộ Sơ Tình, biến mất không còn một mảnh.

Vs v

Bởi vậy có thể thấy được, học tập cho tốt, mỗi ngày hướng về phía trước đến tột cùng có bao nhiêu quan trọng, đánh bạc hại người mà!

Tránh xa mấy thứ cờ bạc rồi khiêu dâm, bắt đầu từ tôi, bắt đầu từ mấy vị thần tiên bên cạnh!

Cô làm nửa ngày, cũng không hỏi rõ ràng Đại Thụ gia gia, đến tột cùng là ai hãm hại cô.

...

Lúc Hoắc Bắc Cảng đi đến thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc, thang máy đang hoạt động.

Sau lưng là hai bảo vệ đi theo hắn cùng nhau rời đi, Hoắc Bắc Cảng nhìn con số nhảy trên thang máy, khẽ nhíu mày.

Cái này là thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, ngoài hắn ra không có người có thể đi.

Lúc Hoắc Bắc Cảng đứng chờ xem là ai dùng, cửa thang máy vừa mở ra.

Người phụ nữ bên trong, còn chưa có phản ứng lại được, đã bị bảo vệ xung quanh Hoắc Bắc Cảng, nhanh chóng tiến lên, bắt lấy cổ cô ta, đem cô ta xách lên, cô ta bị tóm cổ treo ở giữa không trung.

"Khụ khụ khụ..." Người phụ nữ kia kịch liệt ho khan một trận.

"Cứu tôi..."

Ánh mắt cô ta điềm đạm đáng yêu, nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng, hy vọng hắn có thể cho thủ hạ của mình buông tay.

"Cô là ai? Tại sao cô lại ở chỗ này?"

Bảo vệ mở miệng đầu tiên, lạnh giọng chất vấn người phụ nữ trong tay.

Hoắc Bắc Cảng nhìn thoáng qua người phụ nữ kia, hắn không quen biết người này.

Người phụ nữ này, như thế nào đột nhiên lại đi thang máy tổng giám đốc?

Mộ Oanh Oanh thật là bị bảo vệ bóp muốn tắt thở, cô ta chen qua khe hở, giả bộ đáng thương nhìn Hoắc Bắc Cảng cầu tình, thanh âm có chút tắc nghẹn, "Tôi là Mộ Oanh Oanh... Tôi là em họ Mộ Sơ Tình, tôi, tôi... Tôi không cẩn thận đi lên, tôi lần đầu tiên tới công ty này, khụ khụ khụ... Anh yên tâm, tôi không rành đường, cho nên đi nhầm đường."

Mộ Oanh Oanh cảm thấy tâm tình của mình thật là đậu má, vốn dĩ hôm nay cô ta tới đây, trừ bỏ nịnh bợ Mộ Sơ Tình một chút, ngoài ra còn có ý khác, là muốn câu dẫn Hoắc Bắc Cảng.

Đầu tiên, phải cho bọn họ có một ấn tượng khắc sâu.

Bình thường cô ta đọc mấy tiểu thuyết Mary Sue, phim truyền hình cái gì, nữ chính không phải đều là dùng phương thức như thế này ngã vào trong sinh mệnh tổng giám đốc sao?

Mộ Oanh Oanh là một thiếu nữ bị lọt hố, trúng độc văn học Mary Sue, liền tính toán dùng phương thức như vậy, thành công khiến cho Hoắc Bắc Cảng chú ý.

Không khéo, Hoắc Bắc Cảng cảm thấy cô ta tươi mát thoát tục như vậy, cô ta có thể bằng vào chính trên người mình cơn gió thuần phác đáng yêu, hấp dẫn Hoắc Bắc Cảng.

Rốt cuộc, tiểu thuyết không phải đều viết như thế này sao? Nữ chính ngây ngốc ngọt ngào, đều có thể hấp dẫn tổng giám đốc.

Cô ta hỏi rất nhiều người, xác định cái thang máy này chính là dùng riêng cho tổng giám đốc, sau đó cô ta còn vui sướng hài lòng đi lên, điều chỉnh cảm xúc, sau đó làm ra bộ dáng vô tội, đã chuẩn bị diễn kịch, muốn gây sự chú ý với Hoắc Bắc Cảng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 193


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 193 - Không Thể Nào Nghe Không Hiểu Cô Ta Có Ý Với Hắn
https: //gacsach.com

Chính là không có khiến cho hắn chú ý, mà lại khiến cho bảo vệ bên người hắn chú ý tới cô ta.

Mộ Oanh Oanh hiện tại tính mạng cũng sắp không còn.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn nhìn Mộ Oanh Oanh thật lâu, biểu tình phức tạp.

Thật ra hắn lại không biết Mộ Sơ Tình, người phụ nữ này thế nhưng còn có thể có em họ?

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Oanh Oanh, biểu tình mới mẻ.

Người phụ nữ kia thân thích gì với Mộ Sơ Tình, không phải là đều ghét bỏ cô là một thiên sát cô tinh sao? Không phải đều là ghét bỏ cô là ngôi sao chổi yêu tinh hại người, cho nên đều cự tuyệt, sợ hãi có bất luận quan hệ gì với cô sao?

Người phụ nữ này, nhìn ra so với Mộ Sơ Tình kém không bao nhiêu tuổi.

Một cặp mắt sói, thấy vợ hắn có thân phận, liền nghĩ tới nịnh bợ.

Ah.

Mộ Oanh Oanh liền cho rằng Hoắc Bắc Cảng lộ ra tươi cười nguy hiểm là làm bảo vệ buông cô ta ra, chính là không nghĩ tới, Hoắc Bắc Cảng giây tiếp theo thế nhưng đối với bảo vệ phân phó: "Mang đi. Xử lý sạch sẽ, không cần lại quấy rầy đến tầm mắt tôi."

Bảo vệ trực tiếp đem người phụ nữ này mang đi.

Mộ Oanh Oanh nóng nảy, trong nháy mắt, cào cấu lợi hại.

Cô ta nhìn Hoắc Bắc Cảng, thân thể động đậy, muốn tránh thoát giam cầm của bảo vệ.

Lúc cô ta động đậy thân thể, một bức ảnh chụp vốn dĩ để trong túi xách, đột nhiên lộ ra.

Cứ như vậy, ảnh chụp bay tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng.

Dư quang khoé mắt Hoắc Bắc Cảng, thấy được bức ảnh kia chụp là hắn...

Hơn nữa, cái ảnh kia Hoắc Bắc Cảng ấn tượng rất khắc sâu.

Là bức ảnh chung duy nhất của hắn và Mộ Sơ Tình, cũng là bức ảnh đầu tiên.

Cho nên, hắn không có khả năng sẽ không quen biết.

Cho nên, vì cái gì lại từ trên người phụ nữ này rơi xuống?

"Dừng lại." Hoắc Bắc Cảng đột nhiên kêu mấy người bảo vệ đó. "Buông người phụ nữ đó ra."

Bảo vệ dừng lại, đem Mộ Oanh Oanh thả xuống.

Mộ Oanh Oanh còn tưởng rằng Hoắc Bắc Cảng đột nhiên coi trọng cô ta, cao hứng không thôi, ngây ngốc cười với Hoắc Bắc Cảng, cho rằng hắn muốn xin số điện thoại cái gì đó.

Chính là Hoắc Bắc Cảng liền cầm bức ảnh rơi xuống kia, mặt vô biểu tình nhìn Mộ Oanh Oanh, từng câu từng chữ hỏi cô ta: "Cái ảnh này, ở đâu cô có?"

Ảnh của cô ta làm sao lại rớt?

Mộ Oanh Oanh biểu tình phức tạp lại sợ hãi.

Cô ta cũng không thể nói bản thân đi ăn trộm chứ?

Nhìn sắc mặt Hoắc Bắc Cảng sắc bén, còn có bảo vệ ở bên cạnh, cô ta bị dọa không dám nói lời thật.

Linh cơ vừa động, cô ta đáng thương nói: "Đây là chị họ Sơ Tình vứt vào thùng rác nói không cần, tôi thấy bức ảnh chụp anh, lớn lên rất đẹp trai, liền giữ lại."

Trong lời nói của Mộ Oanh Oanh mang theo thổ lộ của bản thân đối với hắn, cô ta biết hắn không phải kẻ ngốc, không thể nào nghe không hiểu cô ta có ý đối với hắn.

Không khí trong phút chốc đông lạnh có thể kết thành khối băng!

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Oanh Oanh, trong đôi mắt nhiễm một tầng hàn băng, lạnh lẽo bức người.

Hoắc Bắc Cảng sải bước đi tới trước mặt Mộ Oanh Oanh, bức ảnh trong tay hắn rất rõ ràng.

Đôi mắt hắn mang hàn quang, lời nói từ kẽ răng rít ra hỏi cô ta: "Cô nói bức ảnh này là Mộ Sơ Tình vứt vào thùng rác?"

Mộ Oanh Oanh bị hơi thở của Hoắc Bắc Cảng dọa chết khiếp, cứng đờ lại.

Hoá ra trên thế giới này, thật sự sẽ có người, trên người phát ra hơi thở có thể đông chết người khác!

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, hắn cứ như vậy, đứng ở trước mặt cô ta, cái gì cũng bất động, không có làm cái gì với cô ta, Mộ Oanh Oanh cảm giác được ánh mắt hắn, có thể giết cô ta trăm ngàn lần.

Cô ta không biết vì sao Hoắc Bắc Cảng lại tức giận như thế.

Cô ta biết, Hoắc Bắc Cảng đối với việc Mộ Sơ Tình đem bức ảnh chụp hắn vứt vào thùng rác, làm hắn rất tức giận.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 194


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 194 - Chương 194
https: //gacsach.com

Hắn cảm thấy tự tôn của bản thân bị Mộ Sơ Tình đạp dưới chân sao?

Cho nên, cô ta có thể thành công phá hư bọn họ sao?

Mộ Oanh Oanh nghĩ đến đây, trong lòng thoải mái một ít.

Mục đích chủ yếu của cô ta còn không phải là muốn chia rẽ bọn họ sao? Mộ Oanh Oanh muốn nói chuyện, chính là ánh mắt Hoắc Bắc Cảng quá mức sắc bén, làm người nhìn một liền sợ hãi.

Cô ta nhìn Hoắc Bắc Cảng, biểu tình sợ hãi, không nói gì, lại gật đầu trả lời câu vừa rồi Hoắc Bắc Cảng hỏi.

Được lắm, Mộ Sơ Tình cái người phụ nữ chết tiệt này. Được lắm!

Hoắc Bắc Cảng nắm chặt bức ảnh trong tay, gân xanh nổi lên.

Bảo vệ thấy được biểu tình trên mặt Hoắc Bắc Cảng, thật sự là bị dọa sợ, bảo vệ bắt lấy tay Mộ Oanh Oanh, thật cẩn thận hỏi Hoắc Bắc Cảng, "Tổng giám đốc, người phụ nữ này làm sao bây giờ?"

Hoắc Bắc Cảng xoay người đi thẳng đến thang máy, đối với Mộ Oanh Oanh sau lưng, một bộ thái độ không quan tâm, ngữ khí lãnh ngạnh phân phó, "Ném đi."

Mộ Oanh Oanh sốt ruột, đồng tử co chặt, giây tiếp theo cả người lại bị tóm lên, cô ta bị dọa sợ hãi kêu lên: "Không cần, tổng giám đốc, không cần."

Mộ Oanh Oanh kêu to như thế nào cũng đều không có tác dụng, Hoắc Bắc Cảng chính là bỏ mặc, cứ như vậy mặc kệ cô ta bị bảo vệ mang đi, bảo vệ mang cô ta đi, cũng thật thô lỗ, một chút đều không thương tiếc.

...

Mộ Sơ Tình thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan tầm, hôm nay cô muốn đi xem phim.

Ngày hôm qua cùng Mạc Diệc Phong hai người đã hẹn gặp nhau ở cửa rạp chiếu phim.

Mộ Sơ Tình ấn thang máy, nhìn nhìn quần áo của mình, là trang phục công sở, mặc cái quần áo này mà đi tới rạp chiếu phim, có vẻ có chút bất ngờ, cô lại không phải đi bàn công việc, như vậy có thể làm Mạc Diệc Phong cảm thấy có cảm giác xấu hổ hay không.

Hơn nữa, Mạc Diệc Phong hẳn là sẽ không mặc tây trang đi xem phim chứ?

Cho nên, cô mặc đồ công sở đi, có thể bị người ta chê cười hay không?

Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, sau đó nhìn thời gian.

Thời gian hẹn là 8 giờ.

Cho nên, hiện tại trở về trang điểm chải chuốt một phen, thời gian cũng là có thể tới kịp, cô phải thay váy hoặc là quần áo thoải mái.

Còn phải trang điểm mặt mũi lại, tẩy trang lớp cũ đi, trên mặt cô đã có một ít dầu rồi, phải tẩy đi, để người ta nhìn thấy hình tượng như vậy cũng không tốt.

Cho nên cuối cùng Mộ Sơ Tình lựa chọn về nhà chuẩn bị bản thân cho tốt.

Chuông thông báo của di động vang lên, Mộ Sơ Tình phản ứng đầu tiên chính là Hoắc Bắc Cảng.

Lấy điện thoại di động ra vừa thấy, cũng là Hoắc Bắc Cảng.

Như thế nào chính là Hoắc Bắc Cảng hả.

【 đi thang máy tổng giám đốc tới bãi đỗ xe của tôi. 】

Mệnh lệnh à.

Mệnh lệnh không thể kháng cự cỡ nào.

Kỳ thật Mộ Sơ Tình rất nhiều lần đều muốn hỏi rõ ràng Hoắc Bắc Cảng, vì cái gì anh đối với Hứa Hạ Đồng có thể ôn nhu như thế, đối với tôi lại âm hiểm như thế? Bạo lực như thế?

Liền không thể cho tôi một chút ôn nhu của anh sao?

Mộ Sơ Tình suy nghĩ điều này sau đó cười lạnh một chút.

Mộ Sơ Tình à, mày là ai chứ, người ta vì cái gì phải đối đãi với mày ôn nhu, mày là ai chứ... Mày là ai chứ...

Cô nhìn bản thân ở trong kính thang máy rồi phát ngốc.

Chuyện cũ theo gió mà đến, cô đột nhiên nghĩ tới năm đó bản thân mình chính thức bị Hoắc Bắc Cảng chán ghét.

Năm đó, trước khi sự kiện kia xảy ra, thái độ Hoắc Bắc Cảng đối với cô không tệ, giống như là một người anh cả vậy, tuy rằng hắn đối với bản thân cô thái độ lạnh như băng, nhưng ít nhất cũng chưa từng nặng lời làm thương tổn cô.

Hơn nữa, hắn vẫn luôn rất ôn nhu nắm tay cô, dắt cô ra cửa đi học.

Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng là thanh mai trúc mã, hai người được sinh ra trong cùng một bệnh viện.

Hoắc Quốc Chương cùng với cha của Mộ Sơ Tình là Mộ Sơn Hoành là anh em thân thiết từ nhỏ đến lớn, hai người cùng nhau tòng quân, sau đó cùng nhau gây dựng sự nghiệp.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 195


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 195 - Tôi Là Cô Dâu Của Hoắc Bắc Cảng.
https: //gacsach.com

Sau khi hai đứa nhỏ sinh ra, hai bên đã đính ước, muốn đem hai đứa nhỏ, tiểu Mộ Sơ Tình còn có tiểu Hoắc Bắc Cảng kết thành một đôi, hứa hôn.

Như vậy, tương lai hai đứa trẻ trưởng thành, có thể ở bên nhau, không thể ở thì tách ra.

Cho nên Mộ Sơ Tình từ nhỏ đã cùng Hoắc Bắc Cảng cùng nhau lớn lên, hai người khi còn nhỏ là bạn chơi chung, cô đi theo sau hắn, là con nhóc phát cuồng vẫn luôn dây dưa với hắn.

Hoắc Bắc Cảng đối với ai cũng đều không kiên nhẫn, đối với Mộ Sơ Tình lại một chút đều không phiền lòng.

Thẳng đến lúc lên 5 tuổi, Mộ Sơ Tình đi theo cha mẹ di dân ra nước ngoài, ba cô làm ăn càng làm càng lớn, cô phải đi theo.

Hai người phải chia hai ngã. Lần nữa tương ngộ, là năm ấy khi hai người 8 tuổi.

Ba mẹ Mộ Sơ Tình mang theo cô về nước tham dự hôn lễ của một người bạn, tai nạn xảy ra, ba và mẹ cô hai người đều tử vong, sau đó chiếc xe phát nổ, thi thể hai người cũng không còn nguyên vẹn.

Tiếp sau đó cảnh sát nói, ba cô bị tình nghi có liên quan nhận hối lộ, buôn lậu thuốc phiện, tẩy rửa tiền đen đủ các loại tội danh, niêm phong nhà và công ty của bọn họ, trong một đêm tập đoàn Mộ thị đã từng là nhà giàu số, một gia đình phá sản.

Mộ Sơ Tình lưu lạc một đoạn thời gian, sau đó cô được Hoắc Quốc Chương tìm thấy.

Hoắc Quốc Chương nhận nuôi cô, Mộ Sơ Tình lại lần nữa gặp lại Hoắc Bắc Cảng.

Năm đó, cả hai đều lên 8 tuổi.

Hoắc Bắc Cảng lớn lên rất cao, rất anh tuấn.

Mộ Sơ Tình đối với hắn nhất kiến chung tình. (vừa gặp đã yêu)

Hoắc Bắc Cảng khi đó đối với cô, thái độ cũng mang theo trìu mến.

Hai người sau này cùng nhau đi học.

Hắn với cô cùng tuổi, khi còn nhỏ đều học chung một trường tiểu học, chỉ là khác lớp.

Cô tư chất kém, Hoắc Bắc Cảng trời sinh thông minh, cha mẹ xảy ra chuyện, làm cô phải nghỉ học một khoảng thời gian, sau đó Hoắc Quốc Chương nhận nuôi cô, cô học ở lớp kém nhất, Hoắc Bắc Cảng ở lớp tốt nhất.

Khi đó hắn thường xuyên ở cửa lớp của Mộ Sơ Tình chờ cô tan học cùng nhau về nhà.

Tuổi tác nho nhỏ, e lệ, đều nói cô là cô dâu của hắn.

Mộ Sơ Tình khi đó không biết cô dâu có nghĩa là gì, bất quá Hoắc Quốc Chương thường xuyên nói với cô: "Con chính là cô dâu nhỏ của Bắc Cảng, tương lai sẽ làm cô dâu của Bắc Cảng."

Trong nhận thức của Mộ Sơ Tình, cô cảm thấy làm cô dâu chính là có thể vĩnh viễn cùng Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau.

Cô muốn cùng Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, cho nên khi đó Mộ Sơ Tình bắt đầu nhiệt tình như lửa, gặp người liền nói: "Tôi là cô dâu của Hoắc Bắc Cảng."

Hoắc Bắc Cảng nghe được Mộ Sơ Tình nói xong, sau đó lỗ tai đều đỏ bừng bừng.

Tuy rằng còn nhỏ tuổi, nhưng mà hắn trưởng thành sớm, làm sao có thể không biết cô dâu là có ý gì.

Hắn tức muốn hộc máu đi tìm Mộ Sơ Tình tranh luận, "Mộ Sơ Tình, em phải thật sự hứa hẹn mới có thể! Tương lai em không làm cô dâu của tôi, tôi đấm chết em!" 1

Khi đó, Hoắc Bắc Cảng đối với cô không hề lạnh nhạt, đối với Hứa Hạ Đồng lại không được tốt lắm.

Hứa Hạ Đồng là con gái của quản gia Hoắc gia, từ nhỏ đã lớn lên ở Hoắc gia, Mộ Sơ Tình cũng quen biết cô ta, lớn lên thật xinh đẹp, dáng người rất chuẩn, thường xuyên trầm mặc ít lời, lẽo đẽo ở một bên không nói lời nào, rất yên tĩnh.

Hoắc Bắc Cảng đối với Hứa Hạ Đồng khi đó tính cách thật sự rất lãnh đạm, cả năm thêm thắt mà nói cũng không biết có nói được 10 câu hay không, ngược lại Mộ Sơ Tình cả ngày đều sẽ làm hắn tức đến nổi bão.

Ngày tháng như vậy tốt đẹp biết bao.

Làm Hoắc Bắc Cảng phát sinh thay đổi, đại khái chính là thời điểm Hoắc Bắc Cảng bị bắt cóc.

Hoắc Bắc Cảng bị kẻ thù của Hoắc Quốc Chương bắt cóc, sau đó Mộ Sơ Tình về nhà rồi nhìn thấy, thân mình nho nhỏ chui vào trong cốp xe, toàn bộ hành trình đều đi theo sau lưng.

Có trời biết cô còn nhỏ như thế, vì cái gì có thể dũng cảm đến như vậy.

Sau đó cô bị bọn cướp phát hiện, cô bị bọn cướp bắt lấy, bọn chúng đánh cô, là cô kéo dài thời gian để cho cảnh sát đuổi kịp.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 196


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 196 - Người Lúc Trước Cứu Anh Là Tôi, Là Tôi.
https: //gacsach.com

Sau đó, cô chống đỡ thân thể, trốn thoát, chính là vì dời đi sự chú ý của bọn bắt cóc, vì để cho Hoắc Bắc Cảng chạy trốn.

Chính là cô bị Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy được.

Vì thế trong mắt hắn cho rằng cô chạy trốn, là cô sợ hãi, là cô không cứu hắn, là cô lạnh nhạt.

Đến lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại lần nữa thì lại biết một tin tức, Hoắc Quốc Chương còn có Hoắc Bắc Cảng đã đem Hứa Hạ Đồng trở thành ân nhân cứu mạng.

Bọn họ nói, Hứa Hạ Đồng vì cứu Hoắc Bắc Cảng, bị bọn cướp đánh trọng thương, hơn nữa, cũng là cô ta báo án, mới có thể làm cảnh sát thuận lợi đuổi tới đó.

Chính là Hoắc Bắc Cảng à, anh có biết hay không, người lúc trước cứu anh là tôi, không phải Hứa Hạ Đồng, mà là tôi...Là tôi...

Vì cứu anh, tôi mới bị bọn cướp đánh gãy mấy cái xương sườn, cũng là tôi báo cảnh sát.

Anh biết không?

Anh biết không?

Anh lại không biết.

Ở trong mắt anh, Mộ Sơ Tình chính là một đứa lưu manh tham sống sợ chết, chính là một kẻ không cần anh, hèn hạ vứt bỏ anh.

Kể từ đó, thái độ Hoắc Bắc Cảng đối với Mộ Sơ Tình không phải là lạnh như băng giống tòa băng sơn, nhưng lại là châm chọc như lưỡi hái.

Bất luận hắn như thế nào, cũng không để Mộ Sơ Tình thích hắn.

Mộ Sơ Tình muốn giải thích với hắn, giải thích cô mới là ân nhân cứu mạng Hoắc Bắc Cảng, nhưng mà phải làm như thế nào chứ?

Hắn sẽ không nghe, hắn liền nhận định Hứa Hạ Đồng chính là ân nhân cứu mạng của hắn.

Rồi thì đối với Hứa Hạ Đồng rất tốt, rất tốt, rất tốt...

Mộ Sơ Tình cô ghen ghét muốn điên rồi, ghen ghét muốn chết, ghen ghét đến trong lòng rỉ máu.

Nước mắt trào dâng lên khóe mắt, chất lỏng trong suốt, mang theo vị chua xót, chảy xuôi xuống khóe miệng cô, thấm vào trong đầu lưỡi, cô mới cảm giác được bản thân đang khóc.

...

Khi Mộ Sơ Tình đi đến bãi đỗ xe, thấy xe của Hoắc Bắc Cảng ở rất xa, cô lãnh đạm đi qua chỗ hắn.

Chính là ngay lúc này, Hoắc Bắc Cảng nháy đèn xe, tiếp sau đó hắn khởi động xe, tiếng xe nổ máy, nguy hiểm làm Mộ Sơ Tình nhíu mi một chút.

Lúc Mộ Sơ Tình cách chiếc xe càng ngày càng gần, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lái xe, hướng về phía Mộ Sơ Tình vọt qua.

Mộ Sơ Tình trừng lớn đôi mắt, trước mặt một mảnh trắng xoá, cô bị dọa liên tục lùi lại, bị hành động của Hoắc Bắc Cảng dọa sợ.

Hoắc Bắc Cảng không có ý định buông tha cho cô, xe càng lúc càng nhanh, hắn đây là quyết tâm muốn đâm chết cô.

Đến cuối cùng, tốc độ của Mộ Sơ Tình theo không kịp tốc độ Hoắc Bắc Cảng, ở một giây mấu chốt, Mộ Sơ Tình liền nhắm hai mắt lại. Cắn chặt răng, chấp nhận việc sắp bị hắn đâm chết, nhưng Hoắc Bắc Cảng ở một giây cuối cùng, thời điểm đến gần sát cô, hắn lại ngừng động tác.

Không khí đột nhiên tĩnh lặng.

Tĩnh lặng đến đáng sợ.

Trái tim Mộ Sơ Tình đập liên hồi như muốn vọt ra ngoài.

Cô bị dọa vẫn luôn th* d*c, hơn nửa ngày mới phản ứng lại được, cô không có việc gì.

Cô mở mắt ra, cứ đứng gần như vậy, thấy rõ Hoắc Bắc Cảng trong xe.

Hoắc Bắc Cảng ở trong xe, cặp mắt khát máu, nhìn cô, cả người tức giận đáng sợ, dọa người, tay nắm chặt lấy tay lái, giống như là đang dùng sức.

Hắn muốn đâm chết cô, lương tâm hắn sẽ không đau, sẽ không áy náy sao?

Hoắc Bắc Cảng hoàn toàn chính là người ba ngày không leo lên nóc nhà lật ngói, thì sẽ thường xuyên hai ngày ba bữa liền phát giận.

Mộ Sơ Tình muốn tìm thứ gì đập hắn, cô nghiến răng nghiến lợi ánh mắt nhìn hắn chằm chằm, vài giây sau cô bỏ cuộc.

Cô xoay người, cầm lấy túi xách, giẫm giày cao gót muốn rời đi.

Thanh âm Hoắc Bắc Cảng từ sau lưng vang lên, lớn tiếng: "Mộ Sơ Tình, lên xe."

Mộ Sơ Tình cười "ha", rồi đi càng lúc càng nhanh.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 197


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 197 - Một Ngày Không Quyến Rũ Tôi, Cô Sẽ Chết À?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình đi một bước, xe của Hoắc Bắc Cảng liền ở phía sau, cũng một bước bám riết không tha.

Cuối cùng, Hoắc Bắc Cảng lại lái xe, bộ dáng lại muốn đâm vào cô, Mộ Sơ Tình tức giận xoay người, lúc xe Hoắc Bắc Cảng lại muốn trờ tới, cô đi đến trước đầu xe của hắn, xe dừng lại, Mộ Sơ Tình mở cửa xe, ngồi vào vị trí ghế phụ.

Lúc Hoắc Bắc Cảng muốn giúp Mộ Sơ Tình cài dây an toàn, Mộ Sơ Tình trợn mắt giận dữ nhìn hắn.

Giây tiếp theo, Mộ Sơ Tình ngồi ở chỗ của mình, rồi cô duỗi tay liền đi bóp cổ Hoắc Bắc Cảng, tức giận ngập trời, "Hoắc Bắc Cảng, mẹ nó tôi b*p ch*t anh."

Sức lực của Mộ Sơ Tình, hiện tại không phải thật sự tức giận, hiện tại không tính là lớn, hơn nữa cô cũng không dám dùng nhiều sức, cho nên đối với Hoắc Bắc Cảng mà nói, sức lực của cô rất nhỏ.

Bất quá Hoắc Bắc Cảng không có giẫy thoát, bởi vì trong nháy mắt, cặp mắt hắn mắt thấy được thứ không nên thấy.

Mộ Sơ Tình vốn dĩ đang ngồi tại vị trí, hơn nữa váy còn ngắn, khi cô tức giận động đậy thì nó liền trượt lên một tý, cho nên tầm mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn qua, vừa vặn liền có thể nhìn thấy phong cảnh bên trong váy Mộ Sơ Tình.

Màu đen, vẫn là ren đen gần như trong suốt.

Mộ Sơ Tình liền có cái khẩu vị này!

Hơn nữa góc độ này của hắn nhìn qua, cũng chỉ có thể nhìn được một nửa như ẩn như hiện, che đậy cái phong cảnh kia, như thế càng làm đàn ông h*m m**n ngất ngây.

Nhìn không thấy rõ mới tra tấn người, miên man bất định.

Nơi đó...

Hắn nghĩ đến chính là một đêm kia của 5 năm trước, cô vẫn là thiếu nữ ngây ngô màu hồng nhạt...

Mẹ nó! Thật tra tấn người!

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy nhìn hai cái, người anh em dưới thân liền không biết phấn đấu ngẩng đầu ưỡn ngực.

Mộ Sơ Tình không có chú ý tới hành động của bản thân, càng không chú ý tới Hoắc Bắc Cảng hiện tại trên người chính là phản ứng không bình thường, cô hiện tại một mực chỉ nghĩ b*p ch*t hắn mà thôi.

Cô cuối cùng cũng phát tiết, tức giận cũng tiêu giảm được một chút, cô buông tay, sửa sang lại đầu tóc mình một chút, một lần nữa ngồi vào vị trí, thở phì phò.

Thanh âm Mộ Sơ Tình th* d*c rất nhỏ, cũng chính là loại âm thanh nhỏ thế này, ở trong tai Hoắc Bắc Cảng nghe được chính là âm thanh của một loại hình ảnh khác.

r*n r* liên hồi.

Hoắc Bắc Cảng thấy cô còn không có im miệng, trên người phản ứng lại càng ngày càng kh*ng b*, hắn duỗi tay đi tóm lấy mặt Mộ Sơ Tình, ép lấy hai má cô, làm miệng cô chu ra, hắn ác ý cảnh cáo: "Mộ Sơ Tình, cô nếu lại r*n r* câu dẫn tôi, cô có tin tôi liền ở chỗ này làm cô? Miệng không ngậm vào được? Thở cái gì mà thở? Một ngày không quyến rũ tôi, cô sẽ chết à?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Mộ Sơ Tình hất tay hắn ra, trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một, bất đắc dĩ không còn lời nào để nói.

Rồi thì cô liền phát hiện ra chỗ không thích hợp, nơi đó của Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt điềm nhiên, túm lấy tay Mộ Sơ Tình duỗi về phía hắn.

"Phản ứng lại tới."

Hắn nói, gợi cảm như mất tiếng.

Không phải chỉ có phụ nữ quyến rũ đàn ông mới có thể làm đàn ông đ*ng t*nh.

Hiện tại thanh âm của Hoắc Bắc Cảng gợi cảm như thế, câu dẫn Mộ Sơ Tình, cô cảm thấy bản thân sắp nhịn không được muốn đem hắn đè ra ở trên xe.

Đàn ông mà nổi hứng lên, thật sự không có phụ nữ nào thoát được.

Mộ Sơ Tình ghét bỏ rụt tay mình về, không dám nhìn Hoắc Bắc Cảng, cô sợ mặt mình đỏ như đít khỉ lại bị Hoắc Bắc Cảng thấy được thì rất mất mặt.

Tầm mắt Hoắc Bắc Cảng nóng rực nhìn cô, Mộ Sơ Tình nhịn không được phun ra một câu: "Anh có phải bị bệnh hay không?"

Hoắc Bắc Cảng ngược lại có lý do, duỗi tay lên ngực Mộ Sơ Tình, bóp thật mạnh một.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 198


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 198 - Nếu Như Không Có Phản Ứng, Đấy Mới Thật Sự Là Bị Bệnh
https: //gacsach.com

"Cái gì mà bị bệnh hay không bệnh? Cô vừa rồi vẫn luôn lấy ngực đẩy vào tôi. Tôi nếu như không có phản ứng, đấy mới thật sự là bị bệnh."

Mộ Sơ Tình: "..."

Tầm mắt Hoắc Bắc Cảng còn dừng lại ở trên đùi Mộ Sơ Tình.

Tất đen, váy ngắn, quần ren nhỏ.

Thật sự dám mặc.

Ai cho cô lá gan thế?

Hoắc Bắc Cảng nhịn không được phát giận, "Mẹ nó. Cô mỗi ngày đều mặc cái váy rách này ra cửa?"

Mộ Sơ Tình vốn dĩ đang phiền, bị hắn vừa nói như vậy, trong lòng không chịu được, cô cũng nhịn hắn không được, cô rống giận: "Rách chỗ nào? Tôi như vậy chính là rách? Vậy anh là muốn ép tôi không mặc quần ra cửa sao?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Mộ Sơ Tình không biết việc cô làm hiện tại, sẽ mang đến cho cô hậu quả bao nhiêu lớn.

Ngày hôm sau, công ty liền có quy định không tên, khi thông cáo được tuyên bố, Mộ Sơ Tình thiếu chút nữa phải ôm lấy cái thông cáo kia mà khóc.

【 thông cáo: kể từ nay, toàn tập đoàn từ trên xuống dưới, không được có nhân viên nữ nào mặc váy ngắn kết hợp với tất chân đen, yêu cầu mặc quần dài, tránh ảnh hưởng đến hình tượng công ty. Người nào vi phạm sẽ bị xử lí sa thải (đặc biệt là vị trí giám đốc tài vụ) đề nghị tuân thủ. 】

Hoắc Bắc Cảng đây là vì muốn hất cẳng cô đi, thật là quá âm hiểm, quá âm hiểm!

...

Mộ Sơ Tình ngồi ở vị trí, an phận thắt kỹ dây an toàn, rồi Hoắc Bắc Cảng mới lái xe chạy lấy người.

Ở lúc dừng đèn xanh đèn đỏ ngày giao lộ, Hoắc Bắc Cảng nghĩ tới bức ảnh Mộ Oanh Oanh kia đưa.

Vừa rồi sở dĩ hắn lái xe đâm Mộ Sơ Tình cũng là vì chuyện bức ảnh, không có thật sự nghĩ tới việc đâm cô, kỹ thuật lái xe của hắn đứng đầu, sẽ khống chế tốt bản thân, hắn biết bản thân mình tuyệt đối sẽ không thương tổn đến một cọng lông tơ của cô.

Vừa rồi muốn đâm cô chỉ là bởi vì tức giận.

Tức giận Mộ Sơ Tình thế nhưng đem ảnh chụp hắn coi như rác rưởi, vứt thùng rác!

Đáng chết!

Hoắc Bắc Cảng lấy bức ảnh kia ra, bộc lộ quan điểm ở trước mặt Mộ Sơ Tình, rồi mới lạnh mặt, miệng lưỡi kiêu ngạo, hỏi cô: "Đây là cái gì?"

Mộ Sơ Tình liếc nhẹ bức ảnh kia một chút.

Còn không phải là ảnh chụp hắn sao?

Bức ảnh này là Mộ Sơ Tình với Hoắc Bắc Cảng mỗi người đều có một bức, cô cho rằng bức của hắn đã sớm bị hắn vứt đi rồi, bất quá hiện tại xem ra, không có vứt, hơn nữa còn bị hắn xé đi nửa bức có cô rồi.

Chỉ để lại ảnh của hắn.

Hoắc Bắc Cảng liền chán ghét cô như thế sao? Chán ghét đến mức ảnh chụp cũng phải đem xé đi nửa có cô mới cam tâm sao?

Mộ Sơ Tình cụp mắt xuống, hàng mi run rẩy một chút, nội tâm ngay lúc này đau đớn không chịu được.

Cô nhìn đến bức ảnh kia, một nửa có cô đã bị xé đi, tâm tình liền khó chịu, ngữ khí cũng không còn tốt nữa.

Mộ Sơ Tình nhìn thoáng qua Hoắc Bắc Cảng, trực tiếp trừng hắn một, ánh mắt như nhìn trẻ thiểu năng trí tuệ, cô mở miệng, mang theo ý khinh thường, "Đây là anh. Xảy ra chuyện gì? Anh ngay cả bản thân mình cũng không quen biết?"

Hoắc Bắc Cảng túm bức ảnh kia, dùng chút sức, phảng phất như đem cơn giận toàn thân đều phát tiết ra, nắm chặt tay lái, dùng sức khống chế tính tình của bản thân.

Hắn nhìn Mộ Sơ Tình, cười lạnh một tiếng, sau đó mở miệng lời nói mang theo châm chọc, từng câu từng chữ như kim châm, làm sao cũng nghe thấy không thoải mái.

"Cái ảnh này là cô vứt thùng rác."

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng doạ sợ, cô cường điệu: "Anh đi lục thùng rác?"

"..." Đây là trọng điểm sao?

Hoắc Bắc Cảng nhăn mày lại, không kiên nhẫn, "Em họ cô hay là em bà con đưa cho tôi?"

Em?

Mộ Oanh Oanh?

Cái cô lục trà kỹ nữ kia thế nhưng đi trộm hình của cô, còn đem vứt thùng rác?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 199


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 199 - Ngực Cô Bao Nhiêu Lớn Mà Cô Đòi Quản Tôi?
https: //gacsach.com

Khó trách cô nói sao không tìm thấy bức ảnh, lúc tan tầm còn vẫn luôn tìm, cho rằng mình bỏ quên ở nhà rồi, không nghĩ tới trước đó Mộ Oanh Oanh tới văn phòng của cô, thế nhưng động đến đồ của cô, lại còn ăn trộm.

Trộm cái gì không trộm, lại đi trộm ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng?

Cô ta muốn làm gì?

Hơi thở Hoắc Bắc Cảng dần dần lạnh xuống, toàn bộ xe trong nháy mắt liền lạnh như muốn lấy mạng người.

Mộ Sơ Tình bị đông lạnh đến mức nổi cả da gà, không biết Hoắc Bắc Cảng tức giận cái gì, quả thực chính là như cái tủ lạnh di động.

Cô bĩu môi, không có tâm tình để ý tới Hoắc Bắc Cảng, liền tùy ý giải thích, "Ah, rác rưởi không ở thùng rác, thế ở đâu?"

Hoắc Bắc Cảng nghe Mộ Sơ Tình nói như không có việc gì, liền nổi trận lôi đình đem bức ảnh ném tới trước mặt Mộ Sơ Tình.

Trước mặt Mộ Sơ Tình nháy mắt hiện lên một bức ảnh, sau đó bức ảnh liền rơi ở trên đùi cô.

Mộ Sơ Tình giây tiếp theo liền nghe được thanh âm của Hoắc Bắc Cảng lạnh đến có thể đè chết người, "Cô nói cái này là rác rưởi?"

Mộ Sơ Tình trợn trắng mắt, "không lẽ tôi còn phải đem nó coi như bảo bối?"

Hoắc Bắc Cảng lạnh mắt cười một chút, mang theo tức giận, hắn nghiến răng nghiến lợi, sắt đá nói với Mộ Sơ Tình: "Phải không? Tôi còn nghe nói là cô đem ảnh chụp của tôi...coi như báu vật, rất trân quý đâu. Rất sợ làm mất ảnh của tôi, vẫn luôn cất giấu."

Không, hắn nghe được phiên bản là Mộ Sơ Tình không lưu tình vứt bỏ.

Mộ Sơ Tình lại trực tiếp trợn trắng mắt, "Chắc chắn là sợ mất đó, mất rồi sau này tôi muốn đánh tiểu nhân, biết tìm ảnh ở đâu ha?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."!

Mộ Sơ Tình chuẩn bị đem bức ảnh của cô cất vào túi, Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên rống lên: "Mộ Sơ Tình, đem bức ảnh trả lại cho tôi!"

Mộ Sơ Tình nhìn Hoắc Bắc Cảng, biểu tình phức tạp, cô có chút bất đắc dĩ bĩu môi, "Anh không phải nói đây là của tôi sao? Vậy anh cần gì phải lấy lại?"

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp chồm tới, ngữ khí bá đạo làm người khác không cách nào kháng cự, "Lát nữa trở về, tôi cho cô cái mới. Bức ảnh này tôi có lưu lại, nếu cô còn dám xé, tôi liền băm tay cô ra."

"... Anh lưu lại làm gì?" Mộ Sơ Tình bị dọa đồng tử co chặt.

"Cô quản tôi? Ngực cô bao nhiêu lớn mà cô đòi quản tôi?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Cùng cái tên lưu manh này thật không có cách nào mà nói chuyện tử tế?

Ngực nhỏ thì không thể nói chuyện à?

...

Mộ Sơ Tình về đến nhà, sau đó "Độc thân cẩu" liền trực tiếp đi tới trước mặt cô, rồi nó mới vươn móng vuốt, cào cào ở trên đùi cô.

Mộ Sơ Tình cũng không có quản nhiều như thế, liền ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu "Độc thân cẩu", sau đó cô muốn lên lầu đi thay quần áo.

Mộ Sơ Tình rời đi xong, Hoắc Tiểu Bao không biết từ nơi nào chạy ra, đi tới trước mặt "Độc thân cẩu", đem nó kéo đến một bên, nhỏ giọng hỏi nó: "Như thế nào, Sơ Tình nói muốn làm cái gì sao?"

Nhìn nhìn chung quanh không có người, "Độc thân cẩu" liền đối với Hoắc Tiểu Bao ư ử hai tiếng, nếu là người thường nghe được tiếng chó kêu đơn thuần liền chỉ nghĩ là chó kêu mà thôi, chính là Hoắc Tiểu Bao lại không phải.

Nó cũng không biết bản thân mình có năng lực gì nữa, thế nhưng có thể nghe hiểu được chó nói chuyện.

Mới đầu nó không tin, sau đó "Độc thân cẩu" kéo nó đi, đem bùn đất ném lên quần áo của bạn học nữ, sau đó còn ném cả sâu lông lên người người ta, lúc ấy Hoắc Tiểu Bao liền tin.

Tin rằng lời nói của "Độc thân cẩu" nó thật sự có thể nghe hiểu.

Trẻ con sao, tâm cơ rồi lòng dạ suy xét không có nhiều như người lớn, cho nên sau đó Hoắc Tiểu Bao cùng với "Độc thân cẩu" liền trở thành bạn tốt của nhau.
 
Back
Top Bottom