Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 520


CHƯƠNG 520

Cô tức giận trợn to mắt nhìn vào đôi mắt không hề dao động của Mâu Nghiên, trong lòng dâng lên nỗi thất vọng, nhưng giọng nói lại lạnh lùng và bình tĩnh lạ thường: “Đứa bé, tôi nhất định phải giữ. Buông tay.”

Ánh mắt Thương Mẫn càng lúc càng lạnh, Mâu Nghiên trong ánh mắt thất vọng của cô như rơi vào hố băng, đầu óc trống rỗng, cơ thể tê dại. Bàn tay đang nắm giữ Thương Mẫn cũng không tự chủ được buông lỏng ra.

Rõ ràng đây chính là điều anh muốn, tại sao lại buồn như vậy, chẳng trách anh sắp nghẹt thở.

Khi anh kịp phản ứng lại, bóng dáng quen thuộc kia đã sớm biến mất khỏi căn phòng ngủ trống trải.

Nhìn thấy Thương Mẫn loạng choạng đi qua hành lang, Bạch Chấp bước nhanh đến bên cạnh cô, dìu đỡ lấy cánh tay cô lo lắng hỏi: “Sắc mặt cô rất kém.”

“Đi thôi.”

Giọng của Thương Mẫn rất thấp, nhưng Bạch Chấp vẫn nghe ra được sự uất ức và đau lòng của cô.

Khi Bạch Chấp xuống lầu, quay đầu lại liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ chính đang mở hé, anh ta kiên định dìu đỡ Thương Mẫn đi ra ngoài.

Hai người đi trong khu vườn bên ngoài biệt thự, Kỷ Mộng Hiền nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của họ, khóe miệng nhếch lên nụ cười thỏa mãn. Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng chút mánh khóe nhỏ này có thể chia cắt hoàn toàn Thương Mẫn và Mâu Nghiên. Cô ta chỉ cần Thương Mẫn rời khỏi biệt thự này là đủ rồi.

Ngay khi Thương Mẫn vừa ngồi vào ghế phụ, bụng cô liền nhói lên cơn đau, còn ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng.

“Bạch chấp, mau trở về!”

Bạch Chấp nhanh chóng thắt dây an toàn cho Thương Mẫn và lao nhanh qua mặt các xe trên đường trở về dinh thự lưng chừng núi.

“Thương Mẫn, em vẫn ổn chứ?”

Sau khi nghe thấy Bạch Chấp yêu cầu bác sĩ đến phòng của Thương Mẫn trước, Mâu Khải cũng vội vàng chạy đến phòng của cô. Khi nhìn thấy Thương Mẫn được Bạch Chấp bế vào cửa, vẻ mặt vốn đã ảm đạm của anh ta lại trầm xuống một chút.

“Bác sĩ.”

Bạch Chấp đặt Thương Mẫn lên giường, nhanh chóng lui ra ngoài để chặn những người dư thừa và chỉ cho bác sĩ vào.

“Có chuyện gì vậy?”

Mâu Khải biết hôm nay Thương Mẫn đã đi tìm Mâu Nghiên, nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Ngửi thấy mùi máu trên người Bạch Chấp, tay nắm tay vịn xe lăn của Mâu Khải siết chặt.

Bên kia cánh cửa, anh ta dường như lại nghe thấy tiếng thét tuyệt vọng và đau đớn của phụ nữ.

Bạch Chấp mím môi, nhìn chằm chằm vào cánh cửa mà không nói lời nào.

Khi Thương Mẫn tỉnh lại đã là ngày hôm sau, nhìn thấy Bạch Chấp canh giữ ở bên giường, cô nói một cách yếu ớt: “Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Trong xe, cô có thể cảm giác được mình chảy máu liên miên, và ý nghĩ duy nhất của cô trước khi ngất đi chính là dù thế nào cũng phải giữ được đứa bé.

“Đứa bé vẫn còn, cô phải ở trên giường tĩnh dưỡng nửa tháng.”

“Nửa tháng.”

Sau niềm vui lớn, Thương Mẫn phải tiếp nhận cuộc sống không còn ý nghĩa nữa trong nửa tháng này.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 521


CHƯƠNG 521

Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc hơn nhiều so với cô tưởng tượng. Ngày thứ hai nằm trên giường, Thương Mẫn đã cảm thấy xương cốt toàn thân đau nhức. Ngày thứ ba, Thương Mẫn đã hoài nghi cuộc sống. Ngày thứ tư, ngày thứ năm… Cuối cùng cô cũng cảm nhận được cái gọi là sống một ngày bằng một năm là như thế nào.

Trong khoảng thời gian Thương Mẫn nằm trên giường tĩnh dưỡng, Tô Huệ Phi thường đến thăm cô, Đồng Tiên cũng đã đến hai lần, người kiên trì nhất là Mâu Khải, ngày nào cũng đến, có khi ngồi rất lâu.

Dần dần, Thương Mẫn quen với việc có một người nhã nhặn như Mâu Khải ở cạnh mỗi ngày. Cho dù là ăn cơm, trò chuyện hay là bình luận phim truyền hình, bất kể Thương Mẫn có nói gì, Mâu Khải đều chưa hề cảm thấy không ưa; mỗi lần đều mỉm cười nghe cô nói, thỉnh thoảng nói một vài lời nhận xét của bản thân.

Nếu không phải sớm biết con người Mâu Khải không đơn giản như người ta trông thấy, thì Thương Mẫn gần như đã coi anh ta như một người bạn tâm giao.

Sau khi khổ sở chịu đựng qua nửa tháng, khoảnh khắc chân Thương Mẫn giẫm trên mặt đất, cảm giác tự do tự tại này gần như khiến cô xúc động rơi nước mắt, thật hạnh phúc khi có thể xuống giường đi lại.

“Cô Thương, sức khỏe của cô hiện tại không cần nằm trên giường nữa, nhưng vẫn còn rất yếu, sau này mỗi ngày tôi đều sẽ cùng cô ra ngoài đi dạo. Khi nào cô muốn ra ngoài thì báo trước cho tôi biết.”

Bác sĩ chăm sóc cho Thương Mẫn rất tận tình, để chăm sóc cho sự an toàn và sức khỏe của Thương Mẫn, ông ta rất thân thiết, đã quyết định đích thân ở cạnh cô.

“Làm phiền bác sĩ rồi, vậy chúng ta sẽ ra ngoài đi dạo sau mỗi ngày kiểm tra!”

“Ừ.”

Đi dạo trong khu vườn của dinh thự lưng chừng núi, Thương Mẫn không khỏi cảm thán khi thời gian trôi nhanh.

Những bông hoa cô nhìn thấy trước mắt hoàn toàn khác với những bông cô nhìn thấy lần trước, điểm giống nhau duy nhất là dù chúng có nở rộ sinh động và vui tươi thì những bông hoa tàn cũng chỉ có thể lặng lẽ rơi lả tả trên mặt đất, và sáng sớm hôm sau sẽ bị người giúp việc chuyên cần dọn dẹp sạch sẽ.

“Cuối cùng cô cũng có thể xuống giường rồi! Cô Thương định khi nào thì rời đi vậy?”

Nghe thấy giọng điệu chế giễu và lời lẽ gay gắt chanh chua này, Thương Mẫn không cần nhìn cũng biết là Chu Lâm lại tới. Quả nhiên đây là địa bàn của người ta, mọi cử chỉ hành động của cô đều bị một số người nhìn thấy rõ ràng.

“Từ khi nào mà dinh thự lưng chừng núi có nữ chủ nhân rồi? Sao tôi lại không biết. Bạch Chấp, anh có biết không?”

“Không biết.”

“Đợi lát nữa Mâu Khải tới hãy hỏi anh ấy thử xem, chuyện vui lớn như vậy nên mời chúng ta uống ly rượu mừng mới đúng.”

“Được.”

Nghe thấy đôi ba câu tùy hứng giữa Thương Mẫn và Bạch Chấp, giống như vô số mũi dao sắc nhọn c*m v** trái tim Chu Lâm.

Đau lòng quá!

Rõ ràng biết cô ta để ý đến điều gì nhất, Thương Mẫn nhất định là cố ý.

Bị Thương Mẫn chọc tức giận sôi máu, Chu Lâm hung hăng đáp trả: “Cô bớt ở đây mồm loa mép giải, có giỏi thì trở về quản tốt người đàn ông của mình! Nghe nói người phụ nữ ở biệt thự Vịnh Nam kia đã mang thai, tên là Kỷ Mộng Hiền.”

“Kỷ Mộng Hiền có thai, không thể nào!”

Chung sống lâu như vậy và cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, Thương Mẫn vẫn luôn tin tưởng Mâu Nghiên!

Cho dù anh có giận cô đến đâu, Mâu Nghiên cũng không thể nào thật sự chạm vào Kỷ Mộng Hiền, càng không thể nào làm cô ta có thai.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 522


CHƯƠNG 522

“Ha! Hóa ra cô vẫn chưa biết. Không tin cô đi hỏi cô bạn thân Tô Huệ Phi của cô, đi hỏi Đồng Tiên. Tất cả mọi người đều biết chuyện, chỉ có kẻ ngu ngốc như cô mới nói không thể nào.”

Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc và đau lòng của Thương Mẫn, cơn giận trong lòng Chu Lâm coi như được trút đi một nửa.

“Bạch Chấp, anh có biết chuyện này không?”

Thương Mẫn quay sang nhìn Bạch Chấp, cố gắng nhìn ra điều gì đó từ khuôn mặt như tê liệt của anh ta.

“Không biết.”

Giọng nói của Bạch Chấp rất bình tĩnh, trên mặt không có biểu hiện gì, Thương Mẫn có nhìn thế nào cũng không nhìn ra được điều gì khác thường.

“Cô còn chuyện gì?”

Chu Lâm vẫn luôn chắn ở phía trước, Thương Mẫn nhíu mày, có còn nhường đường cho người ta đi dạo nữa không!

“Cô không đi tìm Mâu Nghiên sao?”

Chu Lâm sửng sốt khi nhìn thấy vẻ mặt chẳng mấy háo hức của cô.

Làm sao Thương Mẫn lại bình tĩnh nhanh như vậy. Chồng mình làm cho bụng của người phụ nữ khác to lên, làm vợ nghe thấy chẳng lẽ không lập tức nổi đóa lên mà xông tới bắt gian sao?

“Không có việc gì thì tránh ra, đừng chắn đường tôi đi dạo.”

Bị Bạch Chấp lạnh lùng lườm, Chu Lâm vô thức tránh sang một bên, giương mắt nhìn Thương Mẫn đi ngang qua trước mặt cô ta. Dáng vẻ ung dung bình tĩnh đó, giống như đang thực sự đi dạo.

Đi tản bộ trở về phòng, sau khi tiễn bác sĩ đi, sắc mặt của Thương Mẫn trở nên lạnh lùng, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.

Kỷ Mộng Hiền mang thai.

Cô là người cuối cùng biết tin tức này.

“Cô đừng có gấp, bây giờ tôi đi điều tra ngay.”

Thấy sắc mặt của Thương Mẫn không tốt, Bạch Chấp lập tức đi đến trước máy vi tính, hai tay nhanh chóng gõ bàn phím. Mấy phút sau, anh ta có hơi thất bại mà nói: “Tôi không điều tra được bất cứ hồ sơ ghi chép nào ở bệnh viện liên quan đến việc Kỷ Mộng Hiền mang thai.”

“Chắc là bác sĩ riêng nhà họ Mâu làm kiểm tra, ở trên mạng không có ghi chép.”

Mâu Nghiên biết là ở bên cạnh cô có một hacker siêu cấp là Bạch Chấp, chẳng phải là đang đề phòng cô à?

Bạch Chấp xoay người tiếp tục gõ bàn phím, Thương Mẫn gọi điện thoại cho Tô Huệ Phi.

“Huệ Phi, cậu có chuyện gì vậy? Đã vài ngày rồi cậu không đến đây thăm tớ, dạo này cậu có sắc quên bạn rồi có đúng không?”

“Mẫn, tớ… mấy ngày nay công ty có hơi bận, tớ vẫn luôn tăng ca.”

“Đừng có dùng cái cớ tăng ca lừa gạt tớ, ngày hôm nay sau khi tan làm thì lập tức đến đây.”

“Tớ… hôm nay tớ vẫn còn có chút việc.”

Tô Huệ Phi bị Thương Mẫn ép đến đau đầu, khi ở trước mặt của Thương Mẫn, cô không thể giấu được bí mật. Nhưng mà tình huống hiện tại của Thương Mẫn lại kém như thế, cô tuyệt đối không thể nói cho cô biết chuyện Kỷ Mộng Hiền đang mang thai, cho nên cô cũng chỉ có thể trốn tránh Thương Mẫn.

“Cậu không dám đến đây thì chúng ta cắt đứt quan hệ.”

Thương Mẫn uy h**p tr*n tr**, Tô Huệ Phi đáng thương nhìn cuộc gọi vừa mới bị cúp, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 523


CHƯƠNG 523



“Mẫn, sức khỏe của cậu như thế nào rồi, bé cưng có ngoan không thế?”

Hai tay của Tô Huệ Phi xách đầy túi mua sắm, trên mặt tràn đầy nụ cười bước vào cửa.

Mấy thứ cô mua đều là thuốc bổ cùng với đồ ăn vặt cho Thương Mẫn, vì không muốn để mình quá mức bị động, cô vừa mới bước vào cửa là đã tìm chủ đề.

“Tớ đã có thể bước xuống đất rồi, cậu không có thành ý gì hết, tại sao mấy ngày nay lại không có tin tức gì hết vậy? Có phải là bây giờ tớ không phù hợp làm bạn thân của cậu rồi không.”

Vì để có thể một lúc nữa Tô Huệ Phi ngoan ngoãn phối hợp với mình, Thương Mẫn quyết định k*ch th*ch cô một chút.

“Mẫn, cậu đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy chứ! Chúng ta là bạn bè hơn hai mươi năm rồi, làm sao có thể bị mấy cái thứ tào lao đó làm ảnh hưởng được chứ, mặc cậu như thế nào, đời này chúng ta vẫn là bạn bè tốt của nhau.”

Tô Huệ Phi bị cô dọa đỏ hết cả mắt, vội vàng ôm lấy cánh tay của Thương Mẫn, thề thốt.

“Huệ Phi, sao tớ cảm thấy mấy ngày nay cậu đang trốn tránh tớ vậy hả? Thành thật khai báo đi, có phải là cậu làm chuyện gì đó có lỗi với tớ rồi không.”

“Không có, không có, tuyệt đối không có!”

Tô Huệ Phi lắc đầu giống như một cái trống lắc, có trời đất chứng giám, làm sao cô có thể làm ra chuyện gì có lỗi với Thương Mẫn được chứ. Vì không lừa gạt cô, cho nên mấy ngày nay mới cố ý trốn tránh Thương Mẫn.

“Vậy cậu nói xem, bụng của Kỷ Mộng Hiền là có chuyện gì?”

Tô Huệ Phi đột nhiên mất đi năng lực nói chuyện, cô khó chịu quay đầu lại, lúng túng cầm một quả táo ở trên bàn bắt đầu gặm.

Cô bị Thương Mẫn nhìn chằm chằm sau lưng phát lạnh, cười cười, xấu hổ nói: “Haha, đột nhiên lại cảm thấy hơi đói, khi nào mới ăn cơm vậy?”

“Tô Huệ Phi!”

Thương Mẫn rất ít khi dùng giọng điệu như thế mà gọi đầy đủ tên của cô, Tô Huệ Phi lập tức bỏ quả táo ở trong tay ra, quay đầu nhìn cô, nhìn thấy trên mặt của Thương Mẫn không có bất cứ cảm xúc nào, Tô Huệ Phi liền biết lần này Thương Mẫn giận thật, không có cách nào qua loa nữa.

“Cậu đừng có kích động, có gì thì từ từ nói.”

Tô Huệ Phi cẩn thận móc móc ngón tay của Thương Mẫn, giọng nói rất nhỏ, trong mắt lại là vẻ lấy lòng.

“Bây giờ tớ đang rất bình tĩnh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra ở bên phía biệt thự Vịnh Nam vậy?”

“Kỷ Mộng Hiền mang thai.”

Nghe thấy chính miệng Tô Huệ Phi nói ra chuyện này, Thương Mẫn vốn dĩ cho rằng mình đã chuẩn bị tâm tư thật tốt, nhưng mà vẫn không nhịn được mà kinh ngạc, có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ luống cuống trong đôi mắt.

Sau khi Kỷ Mộng Hiền ăn tết xong thì vẫn luôn ở biệt thự Vịnh Nam, người mà cô ta tiếp xúc nhiều nhất là Mâu Nghiên, bây giờ đột nhiên lại mang thai, Thương Mẫn không thể không suy nghĩ nhiều.

“Mọi người có biết đứa bé ở trong bụng của cô ta mấy tháng rồi không, là con của ai?”

Tô Huệ Phi mông lung lắc đầu.

Sau khi tin tức Kỷ Mộng Hiền mang thai bị truyền ra ngoài, Mâu Nghiên liền phong tỏa biệt thự Vịnh Nam, ngoại trừ anh ra, không có ai có thể đi vào, cũng không ai biết rốt cuộc là ở bên trong có tình huống gì.

Trái tim của Thương Mẫn càng đập mạnh hơn nữa, ngay cả Lê Chuẩn cũng không biết tình huống cụ thể, xem ra là Mâu Nghiên đang bí mật xử lý.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 524


CHƯƠNG 524

Nhớ đến lúc đó ở bệnh viện, Mâu Nghiên lạnh lùng kiên định nói là muốn cô phá bỏ đứa nhỏ này, sắc mặt của Thương Mẫn càng ngày càng kém: “Huệ Phi, cậu nói xem đứa nhỏ đó có phải là con của Mâu Nghiên không.”

“Mẫn, cậu đừng có suy nghĩ lung tung, Lê Chuẩn nói đứa nhỏ đó tuyệt đối không phải là con của Mâu Nghiên đâu.”

“Hửm? Anh ta đã nói gì với cậu?”

“Lê Chuẩn nói là Mâu Nghiên không có khả năng phản bội cậu, anh ấy đối với cậu tuyệt đối chung tình.”

Tô Huệ Phi nhìn chăm chú Thương Mẫn, mỗi một chữ đều phát ra từ tận đáy lòng, đây chính là Lê Chuẩn đã nói cho cô biết, cô không hoài nghi chút nào.

Thương Mẫn thở một hơi thật dài, tâm trạng thật sự rất mệt mỏi.

Bên cạnh Mâu Nghiên có nhiều người phụ nữ như ong bướm như thế, nếu như lại tiếp tục náo loạn như vậy, cho dù tình cảm của bọn họ có tốt đi nữa thì có thể kiên trì được bao lâu.

Sau khi đã biết được những gì muốn biết, Thương Mẫn kéo tay Tô Huệ Phi, cô chân thành nói xin lỗi: “Huệ Phi, xin lỗi cậu, làm cậu phải khó xử rồi.”

Tô Huệ Phi áy náy thiếu chút nữa là đã khóc lên, chuyện lớn như vậy, làm sao cô có thể giúp đỡ người ta che giấu Thương Mẫn được chứ: “Mẫn, cậu đừng có nói như vậy mà, thật ra thì tớ đã muốn nói cho cậu biết từ lâu rồi, tớ chỉ sợ cậu tức giận rồi lại làm tổn hại đến sức khỏe.”

“Tớ với đứa nhỏ ở trong bụng không có yếu ớt giống như cậu nghĩ đâu, sau này có chuyện gì cũng không cần phải hao tâm tổn trí dấu diếm tớ như thế. Nhìn xem mắt cậu có quầng thâm hết rồi kìa, trở về ngủ một giấc thật ngon đi, không sao đâu.”

Sau khi tiễn Tô Huệ Phi đi, Thương Mẫn nhìn sắc trời dần dần tối xuống, lấy hết dũng khí mà gọi qua số điện thoại đó.

“Có chuyện gì không?”

Nghe âm thanh lạnh lùng trong điện thoại, trong lòng Thương Mẫn vô cùng hốt hoảng: “Có rảnh gặp mặt nhau một lần không?”

Mâu Nghiên nhìn một chồng tài liệu lớn trước mặt, mệt mỏi nhắm mắt lại, vuốt vuốt mi tâm: “Không có thời gian.”

Thương Mẫn không muốn cứ tiếp tục hoài nghi như thế, ngày hôm nay cô nhất định phải biết rõ ràng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, cô kiên định hỏi: “Anh đang ở đâu, em đi tìm anh, chỉ tốn của anh mười phút thôi.”

“Ở Đạt Phan, kêu Bạch Chấp đưa em đến đây đi.”

Bây giờ, Trữ Trình và Lê Chuẩn đều không có ở công ty, người mà anh tin tưởng cũng chỉ có Bạch Chấp.

“Được.”

Thương Mẫn vừa mới dứt lời, Mâu Nghiên liền vội vàng cúp điện thoại, ngay cả một câu qua loa như đi đường cẩn thận cũng không có.

“Bạch Chấp, chúng ta đến Đạt Phan một chuyến đi.”

“Cô muốn đi tìm anh ta.”

Giọng nói của Bạch Chấp vẫn không có cảm xúc, nhưng Thương Mẫn nghe xong lại cảm thấy chột dạ né tránh ánh mắt trong suốt của anh ta, nhẹ gật đầu.

“Sức khỏe của cô quá kém, để tôi gọi bác sĩ đi cùng.”

“Không cần…” Phiền phức như vậy đâu.

Thương Mẫn còn chưa nói xong, Bạch Chấp đã nhanh chân đi ra phòng khách.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 525


CHƯƠNG 525

Bác sĩ ngồi ở phía sau với một bộ dạng như lâm vào đại địch, làm cho Thương Mẫn thấy xấu hổ, có phải là bọn họ có hiểu lầm gì đó với cô rồi không?

Cô thật sự rất tiếc mạng, cũng trân trọng đứa nhỏ ở trong bụng, thật sự không muốn tìm đường chết đâu.

Xe của bọn họ dừng ở bãi đậu xe dưới tầng hầm của tòa cao ốc tập đoàn Đạt Phan, bác sĩ mang áp lực như núi, nhịn không được mà nhắc nhở một lần nữa: “Cô Thương, sức khỏe của cô vừa mới ổn định lại, chờ một lát nữa nhất định không thể kích động quá, càng không thể có va chạm.”

“Tôi biết rồi, yên tâm đi, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt mình mà, đi lên thôi.”

Trong phòng làm việc tổng giám đốc tập đoàn Đạt Phan, Mâu Nghiên nhìn người phụ nữ trước mặt, đôi mắt thâm thúy vui buồn khó dò, quanh người được bao phủ bởi áp suất thấp, hù dọa trợ lý dẫn người đi vào cũng run hết cả chân.

“Cô ra ngoài làm gì?”

“Em, em thấy mấy ngày nay anh Nghiên về nhà khuya quá, em muốn đến đây đưa thức ăn khuya cho anh. Xin lỗi anh Nghiên, có phải là em đã gây thêm phiền phức cho anh không, em đi ngay đây.”

Kỷ Mộng Hiền đặt cặp lồng giữ nhiệt giữ ấm lên trên bàn làm việc của Mâu Nghiên, giọng nói run rẩy giải thích.

Dường như là sợ Mâu Nghiên trách móc cô ta không hiểu chuyện, nói một hồi, trong hốc mắt của Kỷ Mộng Hiền chứa đầy nước mắt trong suốt, lông mi dài run rẩy, thân thể hơi rụt ra phía sau. Bộ dạng ngoan ngoãn đáng thương, bất cứ người nào nhìn thấy đều cũng nhịn không được mà thương tiếc.

Mâu Nghiên đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Không vội, cứ ngồi đi.”

“Cảm ơn anh Nghiên.”

Kỷ Mộng Hiền im lặng ngồi ở trên ghế sa lông bên cạnh, hiểu chuyện không quấy rầy Mâu Nghiên làm việc.

Lúc Thương Mẫn đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc liền nhìn thấy cảnh tượng này, Kỷ Mộng Hiền yên tĩnh ngồi ở trên ghế sa lông, Mâu Nghiên nghiêm túc xem tài liệu, chiếc cặp lồng giữ nhiệt giữ ấm màu trắng trên bàn làm việc vô cùng dễ thấy, làm cho hốc mắt của Thương Mẫn mỏi nhừ.

“Cậu hai Mâu, đây là lý do mà anh nói mình không có thời gian à?”

Cô phá vỡ sự tĩnh lặng trước mắt, hai người đều nhìn qua .

Ánh mắt của Mâu Nghiên bình tĩnh, lạnh nhạt, trong mắt của Kỷ Mộng Hiền là vẻ bối rối, hoảng sợ, sợ hãi xê dịch người ra phía sau, nhanh chóng ôm cái gối ở trên ghế sa lông đặt ở trước ngực.

“Chị Thương Mẫn, chị… sao chị lại đến đây?”

Lời này giống như là Thương Mẫn mới là người dư thừa.

Lông mày của Thương Mẫn nhíu lại, trong giọng nói tràn đầy vẻ trào phúng: “Sao vậy, ở đây chỉ có cô mới được đến à?”

“Không… không phải. Chị Thương Mẫn, chị hiểu lầm rồi, chỉ là lâu lắm rồi em không thấy chị, nên có hơi kinh ngạc. Em nghe nói là khoảng thời gian này chị cảm thấy không thoải mái, chị, lúc này chị đang ở đâu vậy, sao lại không trở về nhà, anh Nghiên và em đều rất nhớ chị.”

Lúc Kỷ Mộng Hiền hỏi Thương Mẫn đang ở đâu, sắc mặt của Mâu Nghiên quả nhiên đen đi vài phần, khóe miệng của Kỷ Mộng Hiền lập tức nở một nụ cười trào phúng.

“Cô Kỷ vẫn nên quan tâm đến sức khỏe của mình đi, chỉ sợ là bây giờ thân thể của cô không thích hợp để có con, cô Kỷ muốn xử lý như thế nào đây? Dù sao thì cũng là con của cô, vẫn là do cô quyết định mới tốt, đúng lúc tôi có mang theo một bác sĩ đến đây, kiểm tra sức khỏe cho cô Kỷ một chút đi.”

Kỷ Mộng Hiền vội vàng co vào trong góc, ánh mắt lóe lên sự lo lắng và hoảng sợ, cầu xin giúp đỡ mà nhìn Mâu Nghiên, giọng nói bỗng nhiên trở nên bén nhọn: “Đừng mà, chị đừng có qua đây! Anh Nghiên, mau cứu em với, em thật sự rất sợ.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 526


CHƯƠNG 526

“Cô Kỷ đừng sợ, tôi mang bác sĩ đến chứ không phải là mang sát thủ, sao cô lại sợ như vậy chứ, làm chuyện gì trái với lương tâm hả?”

Thương Mẫn liếc mắt một cái, bác sĩ ở sau lưng cô lập tức đi đến bên cạnh Kỷ Mộng Hiền, hai ngón tay nhanh chóng khoác lên trên cổ tay của cô ta.

Kỷ Mộng Hiền kịp phản ứng lại, vừa định đẩy người đàn ông ở bên người ra, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông.

“Đúng là sức khỏe của cô Kỷ không tốt, hai năm gần đây không thích hợp để có con, đứa nhỏ ở trong bụng của cô đã sắp ba tháng rồi, không thích hợp kéo dài nữa, cô Kỷ vẫn nên nhanh chóng xử lý đứa bé đi.”

“Ông nói bậy! Rõ ràng là tôi mang thai chưa đến một tháng.” Kỷ Mộng Hiền vừa tức vừa gấp, hốc mắt đỏ bừng, mặt mũi tràn đầy vẻ ấm ức, trừng mắt liếc nhìn bác sĩ ở bên cạnh.

Kỷ Mộng Hiền nhanh chóng trốn ra sau lưng Mâu Nghiên, nắm lấy ống tay áo của anh, đáng thương khóc lóc: “Anh Nghiên, không phải như vậy đâu, con của em vừa mới có thôi, làm sao có thể ba tháng được chứ. Cái đám bọn họ, bọn họ muốn hại chết con của em, em thật sự rất sợ!”

Mâu Nghiên nhàn nhạt nhìn Kỷ Mộng Hiền một chút, dặn dò trợ lý ở bên cạnh: “Đưa cô Kỷ về đi.”

“Vâng.”

Trợ lý lịch sự bước đến bên cạnh Kỷ Mộng Hiền: “Cô Kỷ, mời cô đi bên này.”

Kỷ Mộng Hiền không tình nguyện cho lắm, thật đáng ghét! Cô ta vui vẻ chạy đến đây, vậy mà không có cơ hội tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Mâu Nghiên và Thương Mẫn cãi nhau.

“Mọi người ra ngoài chờ tôi một lúc đi.” Thương Mẫn nhỏ giọng nói với Bạch Chấp ở bên cạnh.

Sau khi Bạch Chấp rời khỏi còn tri kỷ đóng cửa phòng làm việc lại, trong căn phòng to lớn như thế chỉ còn lại có hai người, Thương Mẫn đột nhiên không biết phải mở miệng như thế nào.

Tay của Mâu Nghiên bất giác nắm chặt lại, cô gầy đi rất nhiều, sắc mặt rất khó coi, chắc chắn không ăn uống đầy đủ, quầng thâm dưới mắt cũng xuất hiện, cô cũng không đi ngủ đúng giờ.

Sau khi rời khỏi anh, người phụ nữ này hoàn toàn buông bỏ bản thân mình.

Anh đã đánh giá cao Bạch Chấp, cái tên đầu gỗ đó làm sao có thể chăm sóc tốt cho cô, đặc biệt còn lại phụ nữ mang thai.

“Ăn cơm chưa?”

Giọng nói của Mâu Nghiên bình thường, dường như là khoảng thời gian này mâu thuẫn chưa từng tồn tại giữa hai người bọn họ, Thương Mẫn trả lời một câu theo thói quen: “Chưa ăn.”

Mâu Nghiên sa sầm mặt lại, anh muốn Thương Mẫn hoàn toàn thất vọng với anh, là muốn để sau này một mình cô có thể sống cho thật tốt, mà không phải là vì để nhìn cô ngược đãi chính mình, làm tổn thương sức khỏe của mình.

Thân thể vừa mới khôi phục lại một chút, lại chơi đùa lung tung, thật sự không khiến người ta bớt lo.

Hình như là phụ nữ mang thai không thể ăn mấy đồ vật k*ch th*ch, Mâu Nghiên bấm điện thoại gọi trợ lý nội bộ: “Mang một phần thức ăn thanh đạm đến đây.”

Thương Mẫn ngơ ra một hồi mới phản ứng lại được, phong cách này hình như là có hơi không đúng.

Không phải là cô đến đây để tìm Mâu Nghiên tính sổ hả?

Chẳng lẽ là anh không nên giải thích tình huống của Kỷ Mộng Hiền là chuyện như thế nào?

Chẳng phải là bọn họ nên đao quang kiếm ảnh, giương cung bạt kiếm mới đúng hả? Bây giờ bầu không khí ấm áp và cảm giác đặc biệt giữa hai vợ chồng là làm sao vậy?

“Khụ, anh đừng có tưởng là một bữa cơm là đã có thể lừa gạt em, rốt cuộc là Kỷ Mộng Hiền có chuyện gì vậy?”

“Không phải là lúc nãy em vừa mới kêu bác sĩ khám đó à?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 527


CHƯƠNG 527

Mâu Nghiên một mặt vô tội, nhún nhún vai, làm như là Thương Mẫn đang cố tình gây sự.

“Cho dù đứa bé đó không phải là của anh, cũng không thể chứng minh là anh vô tội.”

Mâu Nghiên nhìn cô thật lâu, không có ý giải thích.

“Em tận mắt nhìn thấy cô ta không mảnh vải che thân nằm ở bên cạnh anh.”

Lúc Thương Mẫn nói ra câu nói này, cô bình tĩnh hơn rất nhiều so với dự đoán của mình, có thể là trong lòng của cô tin tưởng anh thật sự trong sạch.

Nghe thấy cô nói thẳng chuyện này, Mâu Nghiên có hơi căng thẳng.

Cô đã hoàn toàn thất vọng rồi nhỉ.

Lần này, cô đến đây là để cắt đứt quan hệ với anh đúng không?

Sức khỏe của anh càng ngày càng kém, anh phải kết thúc với Thương Mẫn càng sớm càng tốt, Mâu Nghiên nhìn cô rồi gật đầu: “Ừ.”

Mâu Nghiên lại thừa nhận một cách bình tĩnh như thế hả?

Thương Mẫn sửng sốt.

Rốt cuộc là Mâu Nghiên đang làm cái gì?

Anh vội vàng muốn để cô rời khỏi như thế?

Trong nháy mắt, Thương Mẫn đột nhiên hiểu được, trong lòng của cô đau đớn kịch liệt, cố gắng che giấu vẻ chật vật và đau lòng của mình: “Ly hôn thì cũng được, anh nói rõ nguyên nhân ra đi?”

Cuối cùng cũng đã nghe thấy câu nói mà mình muốn nghe từ trong miệng của cô, nhưng mà tại sao Mâu Nghiên lại không vui nổi, vẻ u ám trên mặt lại càng đậm hơn: “Em nói cái gì?”

“Đây không phải là điều anh muốn à, đừng có giả vờ nữa, em cho anh tự do, nhưng mà anh vẫn phải cho em biết nguyên nhân ly hôn. Bên cạnh đó, anh còn phải nuôi lớn đứa nhỏ cùng với em.”

Mâu Nghiên nhìn cô chằm chằm, sắc mặt của cô trắng bệch, càng nhìn càng cảm thấy đau lòng, trái tim của anh đang rỉ máu, biểu cảm trên mặt lại càng lạnh lùng và quyết tuyệt.

“Không có nguyên nhân gì hết, em kiên trì muốn có con, anh không có cách nào chấp nhận được, nếu như chúng ta đều không thể thỏa hiệp với nhau, vậy thì cứ tách ra đi.”

Thương Mẫn châm biếm cười một tiếng, Mâu Nghiên lừa gạt cô cũng không thể tìm một lý do tốt hả?

Lấy cái cớ này, thật là kém.

Cho dù cô không thể tự lừa mình dối người, cũng không có cách nào chấp nhận một cái cớ qua loa như thế.

“Anh suy nghĩ cho kỹ càng đi, em cho anh một cơ hội cuối cùng, nếu không thì đời này anh cũng đừng có nghĩ là có thể ly hôn.”

Đối diện với ánh mắt quật cường của Thương Mẫn, Mâu Nghiên khó khăn nghiêng đầu qua một bên.

Cho dù là trong lòng không nỡ đến cỡ nào, anh cũng phải nhanh chóng để Thương Mẫn rời đi, nếu như bị cô phát hiện sơ hở thì sẽ càng khó khăn hơn nữa, anh sợ là mình không có nhiều thời gian như thế.

“Nói nhanh đi.”

Giọng nói của Thương Mẫn đột nhiên nâng cao, Mâu Nghiên giật mình quên mất lý do mà mình vừa mới suy nghĩ xong.

Cô cũng muốn xem xem Mâu Nghiên có thể viện lý do gì.

Bị bệnh nan y.

Phá sản.

Hay là gặp tình yêu đích thực.

“Tôi không yêu em nữa, giày vò nhau không có ý nghĩa, chúng ta gặp nhau vui vẻ, chia tay yên bình.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 528


CHƯƠNG 528

Giọng nói của Mâu Nghiên trầm thấp hữu lực, nghiêm túc, Thương Mẫn không nghe ra ý nói đùa trong lời nói của anh.

Trong nháy mắt, nước mắt của Thương Mẫn dâng trào, chứa đầy cả hốc mắt, cô mở to mắt, không cho nước mắt rơi xuống, đi mấy bước đến trước mặt của Mâu Nghiên. Lúc hai người chỉ cách nhau một khoảng cách ngắn, Mâu Nghiên có tránh cũng không thể tránh được.

“Mâu Nghiên, anh nhìn vào mắt của em, lặp lại một lần nữa.”

Mâu Nghiên có thể nhìn thấy rõ sự kiên định và bi thương trong đôi mắt của Thương Mẫn, cũng có thể nhìn thấy mình nhất định phải trở thành người phụ tình trong đôi mắt của cô.

Một cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến, Mâu Nghiên biết là mình lại phát bệnh.

Không thể để cho Thương Mẫn nhìn thấy bộ dạng anh phát bệnh, nhất định phải để cô nhanh chóng mất hết hi vọng rồi rời khỏi.

Mâu Nghiên dùng hết khí lực toàn thân, dùng giọng điệu tuyệt tình cứng rắn nhất nói ra bốn chữ.

“Lập tức ly hôn.”

“Anh chắc chứ?”

Thương Mẫn đánh cược cả tình yêu cùng với lòng tự tôn cuối cùng của mình, cô lại hỏi một lần nữa.

Người mình yêu nhất đang đứng trước mắt, Mâu Nghiên đang bị cơn đau kịch liệt tra tấn, phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể kiềm chế xúc động ôm cô vào trong ngực.

Đau quá, đau quá.

Rất muốn ôm cô.

Một tia lý trí cuối cùng đã nói cho anh biết là không được, thân thể của anh là nõ mạnh hết đà, anh nhất định phải làm cho Thương Mẫn hoàn toàn mất hết hy vọng, vào thời khắc cuối cùng như thế này, cô mới có thể có một cuộc sống kiên cường sau khi rời khỏi anh.

Bàn tay của Mâu Nghiên đập mạnh lên trên bàn làm việc, dùng hết chút sức lực cuối cùng mà gào thét.

“Cút ra ngoài.”

Thương Mẫn rốt cuộc cũng không thể khống chế nổi cảm giác đau lòng mãnh liệt, trong khoảnh khắc nước mắt của cô tràn ra, cô chạy ra khỏi phòng làm việc.

Lúc bóng dáng Thương Mẫn biến mất trong tầm mắt của Mâu Nghiên, anh dùng một tia lý trí cuối cùng để cố gắng chống đỡ thân thể, rốt cuộc cũng đã không thể chống đỡ được nữa, bất lực té ngồi ở trên ghế.

“Nói xong rồi?”

Bạch Chấp nhìn thấy Thương Mẫn vội vàng chạy ra khỏi phòng làm việc, anh ta lập tức đi đến bên cạnh che chở cho cô, sợ là cô sẽ ngã sấp xuống.

Thương Mẫn há to miệng, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng mà trái tim nghẹn ngào đến nỗi hô hấp cũng khó khăn, không nói được một chữ nào.

Một đường ngơ ngác đi đến dinh thự lưng chừng núi, sau khi bác sĩ kiểm tra cho cô thì liền đi khỏi, đầu óc hỗn loạn của Thương Mẫn mới hiểu rõ ràng một chút.

Những lời nói mà lúc nãy Mâu Nghiên nói với cô ở trong phòng làm việc vẫn luôn vang vọng trong đầu cô từng lần một, bây giờ cô mới hiểu được Mâu Nghiên thật sự muốn ly hôn với cô.

Ly hôn!

Từ trước đến giờ, cô chưa từng nghĩ hai từ này lại xuất hiện trong cuộc đời của cô.

Rõ ràng là Mâu Nghiên đã từng nói cả đời này sẽ bảo vệ cho cô, làm bạn với cô, bọn họ đã hứa hẹn với nhau sẽ sống đến bạc đầu, cùng nhau xuống hoàng tuyền, tại sao anh đột nhiên lại thay đổi ý định vậy chứ.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 529


CHƯƠNG 529

Ngay cả chết cô cũng đồng ý ở bên cạnh anh, vậy mà anh lại nói là không yêu, muốn gặp nhau vui vẻ, chia tay yên bình…”

Thương Mẫn nhắm mắt lại.



Trong phòng làm việc tổng giám đốc tập đoàn Đạt Phan, sau khi Thương Mẫn đi khỏi thì không có ai bước vào nữa, mãi cho đến khi Trữ Trình bước vào mới phát hiện Mâu Nghiên ngất xỉu ở trên ghế.

Trữ Trình đi đến bên cạnh Mâu Nghiên, nhẹ nhàng đẩy đẩy bờ vai của anh: “Cậu hai, Cậu hai, sao anh lại ngủ ở đây vậy, tôi đỡ anh đi vào trong phòng nghỉ ngơi nha.”

Mâu Nghiên bị đánh thức, mơ hồ nhìn thấy có một bóng người, âm thanh có vẻ là của Trữ Trình.

Đầu óc của anh vô cùng hỗn loạn, những nơi chịu cơn đau vẫn còn rất đau: “Tôi đi nghỉ ngơi một hồi, cậu làm xong việc rồi thì về trước đi về nhà với Đồng Tiên đi.”

“Cậu hai, tôi…”

Mâu Nghiên đột nhiên lại nhắc tới Đồng Tiên, Trữ Trình luôn luôn quả quyết tỉnh táo thế mà lại thẹn thùng.

Khoảng thời gian này công việc công ty với việc tư của Cậu hai quá nhiều, đúng là Đồng Tiên đã nhắc hai lần, kêu anh ta về nhà sớm.

“Đi về đi.”

Mâu Nghiên khoát khoát tay, quay người lại đi về phía phòng nghỉ.

Vẫn may là bây giờ anh còn có thể miễn cưỡng tỉnh táo khống chế hành động của mình, thả chậm bước chân, cố gắng vững vàng đi về phía phòng nghỉ, không để cho Trữ Trình biết.

Nằm ở trên giường trong phòng ngủ kế bên phòng làm việc, Mâu Nghiên tiện tay lau mồ hôi ở trên trán, mở tủ đầu giường ra, uống bốn viên thuốc giảm đau.

Một lúc sau, cơn đau ở trên đầu không hề giảm chút nào, anh chỉ có thể bỏ thêm hai viên thuốc vào trong miệng.

Sau khi cảm giác đau đầu dần dần lắng xuống, Mâu Nghiên thử chậm rãi nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp, sau đó mở to mắt. Thử đi thử lại như thế này ba lần, anh không thể không chấp nhận sự thật thị lực của anh đã dần dần trở nên mơ hồ.

Còn nhanh hơn so với tưởng tượng của anh.

Máu bầm trong đầu anh vẫn ảnh hưởng đến thần kinh thị giác, anh phải nhanh chóng ly hôn với Thương Mẫn mới được.

Ở dinh thự lưng chừng núi, lúc Thương Mẫn mở mắt ra, ngoài cửa sổ là cảnh sắc mùa xuân tươi đẹp, hoa đào ở ngoài cửa sổ nở rất đẹp, nhuộm cả sân thành một màu hồng ấm áp.

Ngồi ở một nơi tràn đầy ý xuân, lọt vào trong tầm mắt là tân sinh trong viện, Thương Mẫn đột nhiên cảm thấy cô và viện này không hợp nhau, xem ra là đã đến lúc cần phải đi rồi. Cuối cùng, đây cũng không phải là nơi dành cho cô.

Vì muốn cho con mình có một mái nhà cố định, bây giờ chuyện đầu tiên cô cần làm đó chính là phải chuyển về căn nhà của mình.

Lúc này, rốt cuộc Thương Mẫn cũng đã hiểu rõ tấm lòng của mẹ, tại sao lúc trước mẹ để lại căn nhà đó cho cô, quả nhiên là cô cần dùng đến nó trong khi cô khó khăn nhất.

“Bạch Chấp, thu dọn đồ đạc rồi chuyển về nhà của chúng ta, đi điều tra tất cả những chuyện liên quan đến Mâu Nghiên giúp cho tôi.”

“Cũng nên về rồi.” Hiếm khi sắc mặt của Bạch Chấp mới xuất hiện một nụ cười.

Mỗi ngày đối mặt với Mâu Khải, đối với anh ta mà nói đó chính là một loại giày vò, rốt cuộc cũng đã có thể rời khỏi một nơi không may mắn như thế này, thật là tốt.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 530


CHƯƠNG 530

Lúc Bạch Chấp đặt mấy cái vali to nhỏ nhỏ để ở trong viện, Thương Mẫn lại đổi mới cách nhận biết về năng lực làm việc của Bạch Chấp.

Nhiều đồ như thế, vậy mà thằng nhóc này lại thu xếp xong chưa đầy một tiếng đồng hồ, cô không thể không hoài nghi có phải là Bạch Chấp dùng vũ khí bí mật gì đó, hiệu suất làm việc cao đến dọa người.

“Chúng ta đi thôi.”

Bạch Chấp vừa chuyển đồ đạc lên trên xe, thúc dục Thương Mẫn còn đang ngẩn người.

“Cậu sắp xếp đồ gọn gàng đi, chúng ta còn phải đến chào hỏi với Cậu Khải nữa.”

Không đợi Thương Mẫn đến đó, sau khi Mâu Khải biết tin tức cô muốn rời khỏi, anh ta không kịp chờ đợi mà chạy đến đây.

“Cô Thương, tôi có chỗ nào chăm sóc không tốt, em cứ nói đi, sao lại đột nhiên muốn đi vậy.”

Thương Mẫn làm liền một mạch vô cùng vội vàng, Mâu Khải hoàn toàn chưa kịp phản ứng là có chuyện gì xảy ra, không phải là ở đây rất tốt hả, anh ta thật sự không hiểu tại sao Thương Mẫn lại vội vàng dọn đồ muốn đi.

“Cậu Khải, làm phiền anh lâu lắm rồi, bây giờ sức khỏe của tôi đã khôi phục, phiền phức ở bên ngoài cũng đã được giải quyết, bây giờ không có lý do gì tiếp tục ở đây ăn chùa uống chùa của anh nữa.”

Không đợi Mâu Khải giữ lại, Thương Mẫn nói tiếp: “Cậu Khải, tôi ghi nhớ ơn nghĩa này của anh ở trong lòng, chúng tôi đi đây, không cần phải tiễn đâu.”

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của cô, Mâu Khải liền biết là mình có khuyên như thế nào cũng vô dụng.

“Cô Thương thuận buồm xuôi gió, sau này có rảnh thì đến đây chơi.”

“Tạm biệt.”

Thương Mẫn cố gắng kéo kéo khóe miệng, cố gắng làm cho mình vui vẻ một chút.

Có thể là khoảng thời gian này Mâu Khải quan tâm và chăm sóc cho cô rất nhiều, đến mức Thương Mẫn muốn tránh né anh ta theo bản năng, cố gắng không để anh ta nhận ra cô không vui và gặp phải phiền phức.

Chiếc xe nhỏ màu đen nhanh chóng biến mất trên đường cái ở ngoài viện, ánh mắt Mâu Khải vẫn luôn nhìn về phía chiếc xe biến mất, cảm giác mất mát to lớn cùng với nỗi sợ hãi âm thầm dồn vào anh ta.

Năm đó, sau khi cô ấy rời khỏi, rốt cuộc cũng không trở về nữa.

Vất vả lắm mới có thể gặp được một người phụ nữ làm cho anh ta nhớ mong, anh ta không muốn phải mất đi.

“Cậu Khải, ở bên ngoài gió lớn lắm.”

Tiêu Song đứng ở sau lưng cẩn thận nhắc nhở Mâu Khải, gần đây Cậu Khải đang uống thuốc, bị cảm thì không tốt.

“Mọi người đều ra ngoài hết đi, tôi muốn ở một mình một lúc.”

Sau khi trong viện chỉ còn lại một mình anh ta, Mâu Khải chậm rãi đứng dậy, bước từng bước đi vào trong phòng khách và căn phòng mà Thương Mẫn đã từng ở, cẩn thận nhìn một lần.

Đáng tiếc, Bạch Chấp dọn dẹp nơi này quá sạch sẽ, nếu như không phải anh ta đến đây mỗi ngày, gần như là anh ta không có cảm nhận được dấu tích Thương Mẫn đã từng sống ở đây.

Rất lâu sau đó, Mâu Khải chuyển xe lăn ra khỏi sân, thuận miệng dặn dò Tiêu Song ở sau lưng: “Phong tỏa sân viện này lại đi.”

“Cậu Khải, đây là sân viện tốt nhất trong dinh thự lưng chừng núi, có mấy hội viên mỗi lần đến đây đều sẽ chỉ định muốn ở lại nơi này.”

Là cái cây hái ra tiền, sao nói đóng là đóng được chứ.

“Bây giờ cậu đi xử lý đi, tự tôi trở về.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 531


CHƯƠNG 531

Nghe giọng nói của Mâu Khải đã trở nên lạnh lẽo, Tiêu Song lập tức thức thời ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đi làm việc.

Ở một bên khác, Bạch Chấp vừa mới lái xe ra khỏi dinh thự lưng chừng núi, Thương Mẫn ngồi ở bên cạnh, đột nhiên nói: “Đến bệnh viện.”

Bạch Chấp quay đầu lại nhìn Thương Mẫn, trong mắt là vẻ mê mang và không hiểu.

Đi bệnh viện nào?

Tại sao lại muốn đến bệnh viện?

Sức khỏe của cô lại không thoải mái hả?

“Đến bệnh viện nhân dân số hai ở thành phố Nam, chỉ làm kiểm tra bình thường mà thôi, không cần phải lo lắng đâu.” Nhìn thấy một bên mặt rõ ràng căng cứng của Bạch Chấp, Thương Mẫn ra vẻ nhẹ nhõm nở nụ cười rồi giải thích.

“Đi khám thai, có muốn… có muốn mua cái gì không?” Lỗ tai của Bạch Chấp có hơi nóng lên, ánh mắt đàng hoàng nhìn thẳng ra phía trước, lắp ba lắp bắp hỏi.

“Tôi chưa từng đi, để lên internet tìm một chút.”

Nói đến chuyện đứa con, ánh mắt ảm đạm của Thương Mẫn rốt cuộc cũng đã khôi phục lại mấy phần tươi sáng, sắc mặt cũng không còn trắng đến dọa người như thế.

“Hình như là không cần phải mang theo cái gì hết, nhưng mà không phải chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị đồ dùng sau này cho bé cưng hả? Sữa bột, tã, còn có quần áo coton với lại đồ chơi…”

Thương Mẫn bất tri bất giác nói chuyện với Bạch Chấp cả một đoạn đường, lần đầu tiên hai tuyển thủ mới cảm thấy chuyện sinh con là một quá trình vô cùng gian nan.

Lúc Thương Mẫn còn nhỏ, mẹ của cô đã làm vip của bệnh viện nhân dân số hai thành phố Nam, cũng coi như là quen biết với bác sĩ ở đây, đến đây khám thai cũng là yên tâm nhất.

Cả quá trình khám thai hoàn tất, cho dù Thương Mẫn sử dụng đãi ngộ vip không cần phải xếp hàng thì cũng mất hết hai tiếng đồng hồ, hai người chạy tới chạy lui, giày vò cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

Sau khi kiểm tra xong, hai người ngồi ở khu chờ đợi chờ kết quả, Bạch Chấp phát hiện Thương Mẫn vẫn luôn đeo cái túi ở trên vai, chủ động tìm đề tài nói chuyện.

“Có thấy mệt không.”

Đối với công việc chăm sóc cho Thương Mẫn, Bạch Chấp ngày càng thành thạo hơn.

“Có hơi mệt, nhưng mà bây giờ tôi rất vui vẻ, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác làm mẹ chân thật như thế.”

Nụ cười ở trên mặt Thương Mẫn rất nhẹ nhàng, lại ấm áp, trên người của cô mang theo khí chất điềm đạm và dịu dàng.

“Tôi cũng rất vui, nếu như Mâu Nghiên không muốn đứa bé, tôi có thể làm ba của đứa bé.”

Bạch Chấp nói rất nghiêm túc, lại làm đầu của Thương Mẫn nổ lên ong ong.

Cái gì gọi là cậu ta có thể làm ba đứa bé chứ?

Cái chuyện làm ba là chuyện mà ai muốn làm cũng được hả?

Thương Mẫn nghiêm túc nhìn cậu thanh niên mặc chiếc áo sơ mi trắng, trên người có ánh nắng đang ngồi ở bên cạnh, thật sự không xuống tay được.

Bạch Chấp rất đẹp trai, dáng người rất tốt, thậm chí còn không hề nghĩ tới mạng của mình mà cứu cô, nhưng mà Thương Mẫn biết rõ tình cảm bọn họ không phải là loại cảm giác tim đập thình thịch giữa nam và nữ.

Cho dù sau này cô đơn độc nuôi lớn con của mình, cũng tuyệt đối không thể ra tay với người bạn tốt nhất ở bên cạnh.

Dụ dỗ một người trẻ tuổi nghe lời đơn thuần giống như là Bạch Chấp, nghĩ lại là thấy kinh khủng rồi, cho dù kiếp sau cô cũng không làm được loại chuyện thất đức như thế.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 532


CHƯƠNG 532

“Ba của đứa nhỏ này vĩnh viễn chỉ có một người, cho dù Mâu Nghiên có muốn hay không, đứa con đều là của anh ấy.”

Thương Mẫn an ủi vỗ bả vai của Bạch Chấp: “Về phần cậu ấy à, nếu như cậu nhất định muốn có một danh phận, tôi có thể để đứa nhỏ gọi cậu là cậu, chú cũng được, tùy ý cậu.”

“À, sao cũng được hết.”

Rõ là cảm xúc của Bạch Chấp đã thấp hơn, nếu như đã không cho anh ta làm ba, vậy thì làm chú cùng với cậu gì đó, hình như là cũng không có gì khác biệt nhau.

Cái chuyện này… phải an ủi Bạch Chấp như thế nào đây?

Xấu hổ ngắn ngủi qua đi, Thương Mẫn còn chưa nghĩ ra biện pháp an ủi Bạch Chấp, y tá đã gọi tên của cô: “Số hai mươi sáu, cô Thương.”

Bạch Chấp không phải là người nhà, chỉ có thể ấm ức bị ngăn ở bên ngoài, trái tim hồi lúc nãy vừa mới bị Thương Mẫn đã thương lại nhận lấy đã kích một lần nữa, hóa ra là ngay cả việc đi vào trong đó cùng với Thương Mẫn để hiểu tình huống của bé con mà anh ta cũng không có tư cách.

“Sao rồi?”

Háo hức chờ đợi Thương Mẫn ra ngoài, Bạch Chấp vội vàng bước lên hỏi.

“Tình huống của đứa bé rất tốt, chúng ta đi chúc mừng một chút đi, tôi dẫn cậu đi ăn đồ ăn ngon.”

Nghe thấy bác sĩ quen với mình chính miệng nói tình huống của đứa bé rất tốt, trái tim vẫn luôn treo cao của Thương Mẫn rốt cuộc cũng đã được để xuống, đã lâu lắm rồi không ăn cái gì ở bên ngoài, cô đã đợi không kịp.

“Cô như thế này, có dạy hư đứa nhỏ không vậy?”

Bộ dạng nói đến ăn liền quên mất mọi chuyện của Thương Mẫn làm cho Bạch Chấp cảm thấy vô cùng lo lắng, dưỡng thai như thế này thật sự được chứ?

“Cái gì lại gọi là dạy hư con chứ, cuộc đời ngay cả thức ăn ngon mà cũng không được hưởng thụ thì còn ý nghĩa gì nữa, nói với cậu cậu cũng không hiểu đâu, nhanh nhanh đi tìm một quán ăn ngon mới là chuyện chính.”

Bạch Chấp yên lặng tính toán tài sản có ở trong tay của anh ta, nuôi hai người ăn hàng giống như là Thương Mẫn, ặc, hình như là có hơi phí sức, người cậu nghiệp dư cảm thấy áp lực kinh tế sau này.

Sau khi chuyển về nhà của mình, Thương Mẫn cảm thấy rõ ràng là Bạch Chấp bận rộn hơn trước kia rất nhiều. Mỗi ngày anh ta không phải là làm việc thì ngồi ở trước máy vi tính gõ bàn phím, ngay cả trò chơi trước kia thích chơi cũng không chơi nữa, giống như là bị cô nghiền ép.

Sau khi Tô Huệ Phi tan làm lại đến chỗ của Thương Mẫn, cô nhìn Bạch Chấp chăm chú đến nỗi không có thời gian đáp lại lời chào của cô, cô lại lặng lẽ bát quái ở bên cạnh Thương Mẫn.

“Mẫn, tình huống của Bạch Chấp nhà cậu bị làm sao vậy? Có phải hai người đang làm chuyện gì đó không, tiết lộ một chút đi?”

“Cậu ấy á, có làm sao đâu chứ?”

“Rõ lắm đó có được không hả.” Trong mắt của Tô Huệ Phi lộ ra vẻ thích thú buôn chuyện.

“Để tớ tìm cơ hội hỏi một chút.”

Người như là Bạch Chấp có thể có bí mật gì được chứ? Lòng hiếu kỳ của Thương Mẫn đã được khơi dậy.

Hai người đang hăng hái đoán chuyện của Bạch Chấp, đột nhiên lại nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.

“Đồng Tiên, vào nhà nhanh đi, đúng lúc Huệ Phi cũng ở đây, có muốn ăn lẩu cùng không.”

Thương Mẫn nở nụ cười đón Đồng Tiên ở ngoài cửa vào nhà.

“Huệ Phi cũng ở đây hả, tôi vừa mới nhìn thấy Lê Chuẩn nhà cô trở về đó, anh ta có biết cô ở đây không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 533


CHƯƠNG 533

Tô Huệ Phi ngơ ngác, cô nhanh chóng kịp phản ứng lại, chắc là Đồng Tiên có điều gì đó muốn nói với Thương Mẫn, rất phối hợp mà chuồn trước: “Mẫn, vậy tớ về trước nha, vất vả lắm Lê Chuẩn mới có thể về nhà sớm được một lần.”

“Đi đường cẩn thận, quả nhiên là có đàn ông là quên mất bạn thân.”

Sau khi tiễn Tô Huệ Phi xong, Đồng Tiên vô cùng gấp rút kéo Thương Mẫn vào trong phòng.

“Có chuyện gì vậy, thần thần bí bí như thế.”

Thương Mẫn tò mò nhìn Đồng Tiên, thật sự không đoán được có chuyện lớn gì mà làm cho Đồng Tiên gấp gáp như thế, như lâm vào đại địch.

“Cậu ngồi xuống trước đi.”

Đồng Tiên kêu Thương Mẫn ngồi xuống chiếc ghế salon mềm mại trong phòng ngủ, xác định bên cạnh cô không có có tai họa ngầm gì, sau khi chuẩn bị đủ tâm lý, lời nói đến khóe miệng lại là: “Gần đây cô với Cậu hai như thế nào vậy, có phải hai người có hiểu lầm gì đó rồi không?”

“Không có hiểu lầm gì hết, một mình tôi rất tốt.”

Thương Mẫn nhún nhún vai, trong giọng nói mang theo mấy phần giận dỗi và bất đắc dĩ.

“Tốt cái gì mà tốt, con gái đừng có hành động theo cảm tính, đừng có giận dỗi nữa, tâm sự với Cậu hai cho thật tốt đi.”

“Không muốn đi, lần nào cũng là tôi đi tìm anh ấy, lần này nói cái gì cũng phải để anh ấy tới tìm tôi.”

Lần trước đến phòng làm việc của Mâu Nghiên, thiếu chút nữa là đã làm cô tức chết, cô cũng không có khuynh hướng tự ngược, mới không muốn chạy đến đó làm cho người ta ghét bỏ đâu.

Sau khi tỉnh táo lại, Thương Mẫn biết là Mâu Nghiên nói những lời đó ở trong phòng làm việc đều là có mục đích riêng, nhưng mà cô vẫn không nhịn được mà tức giận, đau lòng.

Lúc Mâu Nghiên nói ly hôn, nói không yêu cô, mắt đều không chớp một cái nào, cô thật sự bị hù dọa.

Lần này, nhất định phải là Mâu Nghiên xin lỗi trước.

“Thương Mẫn, cô…” Đồng Tiên nhìn gương mặt quật cường của Thương Mẫn, cảm thán một câu.

Người trẻ tuổi mà, không biết trân trọng cái gì hết.

“Cậu hai đã kêu Trữ Trình sang lại tất cả các tài sản thuộc danh nghĩa của anh ta, đang chuẩn bị đơn ly hôn, Cậu hai ra khỏi nhà tay trắng, giao hết tất cả các tài sản lại cho cậu, sau này cậu sẽ là nữ phú hào giàu có nhất ở thành phố Nam.”

Cái gì Mâu Nghiên muốn ly hôn, vậy mà còn để bản thân mình ra đi tay trắng?

Rốt cuộc là chuyện quỷ quái gì vậy.

Một dĩa bánh to rơi xuống từ trên trời, làm Thương Mẫn choáng váng, thế giới của người có tiền đều kỳ diệu như thế hả?

“Đồng Tiên, có phải là Mâu Nghiên phạm phải chuyện gì đó không, không phải là anh ấy muốn để tiền lại cho tôi, sau đó một mình đi tự thú?”

Phản ứng đầu tiên của Thương Mẫn là cho rằng Mâu Nghiên sắp tiêu đời rồi, anh đang chuyển nhượng tài sản.

???

Đồng Tiên bị câu hỏi của Thương Mẫn làm cho ngơ người.

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ, hình như là cô ta không cẩn thận biết phải một bí mật ghê gớm gì đó. Trời đất ơi, sẽ không bị giết người diệt khẩu đó chứ.

Chắc là Cậu hai sẽ không tuyệt tình như vậy đâu, dù sao thì cô ta cũng là người nhà họ Thịnh.

Đồng Tiên khó khăn nuốt một ngụm nước bọt: “Nếu không thì để tôi gọi điện thoại cho Trữ Trình nha.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 534


CHƯƠNG 534

Trữ Trình là trợ lý đặc biệt ở bên cạnh Mâu Nghiên, chuyện lớn như vậy, không có khả năng không nghe thấy chút tin tức nào.

“Được rồi, nhanh chóng gọi điện thoại đi.”

Đồng Tiên không thể không ấn loa ngoài dưới cái nhìn chăm chú sáng rực của Thương Mẫn.

“Chồng ơi, anh tan làm chưa?”

Trữ Trình xấu hổ nhìn Cậu hai ở phía đối diện, lỗ tai nặng lẽ đỏ lên: “Còn đang ở công ty, em có chuyện gì không vậy?”

“Có việc chứ, bây giờ em đang ở bên phía Thương Mẫn, anh thành thật nói cho em biết đi, có phải là Cậu hai phạm tội gì không vậy, muốn mượn chuyện ly hôn để di chuyển tài sản.”

Trước đó, Đồng Tiên mãi không hiểu tại sao Cậu hai Mâu lại muốn ra đi tay trắng, hành động như thế này căn bản không tồn tại trong hào môn đỉnh cấp, bây giờ được Thương Mẫn nhắc nhở như thế, hình như là di chuyển tài sản chính là lời giải thích duy nhất.

Trong ánh mắt lạnh có thể chết cóng người của Mâu Nghiên, Trữ Trình thầm giận vì mình đã sơ sót rồi, không cẩn thận nói chuyện lớn như thế ra khỏi miệng, xem ra là ngày hôm nay anh ta khó thoát khỏi một kiếp.

“Không có chuyện gì đâu, em đừng có đoán mò, về nhà sớm đi.”

“Vậy anh nói cho rõ đi, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

“Sau khi về nhà sẽ nói với em, anh phải họp rồi.”

Vội vàng cúp điện thoại, sau lưng của Trữ Trình đổ hết cả mồ hôi lạnh.

“Cậu hai, tôi không cố ý đâu, không cẩn thận lở miệng.”

“Tự mình chịu phạt đi, phải gấp rút di chuyển tài sản xong, đơn ly hôn nhanh chóng đưa cho cô ấy ký tên.” Mâu Nghiên mệt mỏi vuốt vuốt huyệt thái dương, ra hiệu cho Trữ Trình đi ra ngoài.

Mấy ngày nay, tình huống thị lực của anh trở nên mờ càng ngày càng nghiêm trọng hơn, thể lực cũng đã kém hơn rất rõ ràng, bây giờ, tình hình sức khỏe của anh đã không cho phép anh tiếp tục chờ đợi.

“Cũng dám cúp điện thoại của tôi?”

Lúc bị cúp máy, Đồng Tiên liền tức giận.

Mặc dù là ban đầu cô ta mặt dày mày dạng phanh phui ở trước mặt của Thương Mẫn, nhưng mà sau khi kết hôn, Trữ Trình đối xử với cô ta cũng coi như không tệ, chuyện trong nhà cơ bản đều là do cô ta quyết định, lúc có mâu thuẫn với nhau, cơ bản cũng là do Trữ Trình nghe theo ý của cô ta, sự thay đổi đột ngột làm cho cô ta không có cách nào bình tĩnh chấp nhận.

“Thôi bỏ đi, chị cũng đừng có làm khó Trữ Trình nữa, nếu như bị Mâu Nghiên biết được Trữ Trình nói chuyện quan trọng như thế cho chị biết, chắc chắn là sẽ bị phạt đó.”

“Vậy bây giờ cô tính sao đây?”

“Tôi còn có thể tính toán cái gì được nữa, ngồi ăn rồi chờ chết thôi, trước tiên sinh đứa bé ra rồi hẵng nói. Nếu như Mâu Nghiên thật sự chuyển hết tài sản cho tôi, vậy thì tôi sẽ nuôi mười tám cậu trai trẻ, mỗi ngày đổi một người, một tuần lễ không ai giống ai.”

Nụ cười ở trên mặt Thương Mẫn càng ngày càng cứng còng, đã sắp không kiên trì nổi nữa rồi.

Trong ánh mắt lo lắng của Đồng Tiên, cô chỉ có thể dở xuống lớp ngụy trang: “Tôi có thể làm gì được nữa, cho đến bây giờ ở trước mặt của Mâu Nghiên, tôi đều không có năng lực phản kháng, mặc kệ là kết hôn hay là li hôn, tôi cũng chỉ bị động chấp nhận thông báo của anh ấy thôi.”

Trong giọng nói của cô tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, lần đầu tiên Thương Mẫn cảm thấy khoảng cách giữa cô với Mâu Nghiên đã không vượt qua nổi con rạch, nếu như nhất định phải ly hôn, còn có thể làm gì nữa.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 535


CHƯƠNG 535

“Có chuyện gì thì cô cứ gọi điện thoại cho tôi, dưỡng thai cho tốt đi, đừng có suy nghĩ nhiều.”

Đồng Tiên vỗ vai của Thương Mẫn, nhìn thấy cảm xúc của cô coi như đã ổn định, có hơi yên tâm một chút.

Ăn bữa cơm tối cùng với Thương Mẫn, sau khi xuống lầu đi tản bộ trở về, Đồng Tiên mới quyến luyến đi khỏi.

“Bạch Chấp, cậu đã điều tra chuyện của Mâu Nghiên như thế nào rồi?”

Rốt cuộc là Mâu Nghiên có chuyện gì đang giấu giếm cô, vậy mà lại có thể ép anh ra đi tay trắng.

“Đã tìm kiếm hết tất cả các tin tức liên quan tới Mâu Nghiên ở trên internet, hình như là không có tác dụng gì hết.”

Thương Mẫn cầm máy vi tính đọc tin tức của Mâu Nghiên tới lui mấy lần, giày vò cả nửa đêm cũng không nhìn ra chỗ nào có vấn đề.

Thậm chí là Bạch Chấp đã đột nhập vào hệ thống tài vụ và Đạt Phan, nhưng mà vẫn không thu hoạch được gì.

Con người của Mâu Nghiên vô cùng kỷ luật, là một quân nhân xuất ngũ, không có khả năng làm những chuyện phạm pháp. Lúc đó Mạc Hậu làm chuyện quá đáng như thế, đến cuối cùng Mâu Nghiên vẫn kiên trì muốn giao cô ta cho pháp luật trị tội, người khác lại không có khả năng để anh xâm phạm điểm cuối cùng.

Đến tột cùng là chuyện gì làm cho Mâu Nghiên trở nên khác thường như thế?

Thương Mẫn còn chưa nghĩ ra nguyên nhân Mâu Nghiên làm chuyện này là vì cái gì, Trữ Trình đã mang theo công chứng tài sản của Mâu Nghiên, cùng với đơn ly hôn đến nhà.

Tận mắt nhìn thấy chữ ký rồng bay phượng múa của Mâu Nghiên cùng với con dấu màu đỏ trên đơn ly hôn, rốt cuộc Thương Mẫn đã không có cách nào tiếp tục bình tĩnh được nữa.

“Trữ Trình, rốt cuộc là Mâu Nghiên muốn làm cái gì vậy?”

Cảm xúc của Thương Mẫn đã kiềm chế đến cực điểm, khó tránh khỏi có hơi giận chó đánh mèo vào Trữ Trình là chân chạy vặt cho Mâu Nghiên.

“Cô Thương, tôi chỉ dựa theo chỉ thị của Cậu hai mà làm việc thôi, tôi không có quyền hỏi nguyên nhân cụ thể.”

Trữ Trình cúi đầu không nhìn Thương Mẫn, anh ta không biết phải đối mặt với câu hỏi của Thương Mẫn như thế nào, càng không đành lòng nhìn thấy ánh mắt đau khổ của cô.

Quan trọng nhất đó chính là, ngay cả anh ta cũng không hiểu tại sao Cậu hai lại làm như vậy.

“Kêu Mâu Nghiên đến đây nói rõ với tôi, không tiễn.”

Có vẻ như Trữ Trình thật sự không biết lý do anh muốn ly hôn, cuối cùng, Mâu Nghiên muốn làm cái gì, ngay cả Trữ Trình mà cũng giấu diếm?

Thương Mẫn tức muốn nổ tung, thiếu chút nữa là đã mất lịch sự ở trước mặt Trữ Trình.

“Cô Thương, Cậu hai có nói cô không ký tên thì tôi không thể trở về.”

Trợ lý của Cậu hai càng ngày càng khó làm rồi, Trữ Trình cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày mình lạc trôi đến tình trạng ôm đùi ăn bám Đồng Tiên.

“Bạch Chấp, tiễn khách.”

Thương Mẫn tức giận đến nỗi cái trán giật liên hồi, Mâu Nghiên vẫn không chịu nói đạo lý như cũ, bất cận nhân tình, có bản lĩnh thì tự mình đến đây đi, làm khó trợ lý Trữ Trình làm cái gì chứ.

Trữ Trình bị cưỡng ép đuổi ra, đứng dưới ánh mặt trời ấm áp, nhìn cánh cửa đóng chặt đằng sau lưng, yên lặng gọi điện thoại cho Đồng Tiên.

Từ đó về sau, cứ chín giờ sáng là Trữ Trình đều đúng giờ đến chỗ ở của Thương Mẫn một chuyến, vừa mới mở miệng nhắc đến chuyện ký tên thì đã bị Bạch Chấp cưỡng ép đuổi khách.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 536


CHƯƠNG 536

Thẳng cho đến cuộc họp cấp cao của Đạt Phan vào hàng tuần, Mâu Nghiên không nhìn thấy Trữ Trình đưa tài liệu tới, hỏi một chút mới biết được trợ lý đặc biệt của anh đã ba bốn ngày rồi không xuất hiện ở công ty, vậy mà anh lại không hề biết?

“Trữ Trình, mấy ngày nay cậu đi đâu vậy?”

Mâu Nghiên gọi điện thoại cho Trữ Trình chậm hơn hai ngày so với trong dự liệu, xem ra là ở bên phía Cậu hai thật sự xảy ra vấn đề, anh ta nói những lời mà mình đã chuẩn bị sẵn từ lâu: “Cậu hai, cô Thương vẫn luôn không chịu ký tên vào đơn ly hôn, tôi đang nghĩ biện pháp để cô ấy ký tên.”

“Cô ấy nói như thế nào thì mới có thể đồng ý ký tên?”

Lần trước, lúc Thương Mẫn đến đây, cô đã từng nói là đồng ý với cô hai điều kiện thì cô sẽ ly hôn. Nhưng mà lúc đó đầu của anh đau như muốn nứt ra, anh không nhớ kỹ hai điều kiện cô nói là cái gì.

“Cô Thương nói là muốn tự mình nói chuyện với anh, nếu không thì cả đời này cô ấy cũng sẽ không ký.”

“Biết rồi.”

Mâu Nghiên dựa ở trên ghế sa lông, trong giọng nói mang theo vài phần bất lực.

Mỗi lần gặp chuyện liên quan đến cô đều sẽ có một loại cảm giác mất kiểm soát quen thuộc, cho dù kế hoạch của anh có chu đáo đến cỡ nào, cô cũng sẽ có thể bất ngờ phá vỡ toàn bộ cục diện của anh.

Mâu Nghiên lấy bình thuốc ở trong tay, nhìn thoáng qua, thuốc giảm đau chỉ còn lại có mấy viên, ngày mai vẫn nên đi tìm Lâm Chí lấy thuốc rồi lại đến gặp cô.

Khác biệt với phòng làm việc tổng giám đốc lẻ loi trơ trọi của Mâu Nghiên, lúc này, trong nhà của Thương Mẫn có rất nhiều bạn bè thân thuộc.

Mấy người anh em của Mâu Nghiên, Trữ Trình, Đồng Tiên cùng với Tô Huệ Phi đều được mời đến đây.

“Lê Chuẩn, gần đây anh có phát hiện Mâu Nghiên có điểm nào khác thường không vậy?”

“Tôi đã không gặp anh cả mười ngày rồi.”

Sắc mặt của Lê Chuẩn rất kém, giống y như là mọi người, anh ta cũng cảm nhận được sự khác thường của Mâu Nghiên rất rõ rệt, nhưng mà rốt cuộc anh cả xảy ra vấn đề gì, anh ta có nghĩ nát óc cũng không suy nghĩ ra được.

“Tôi đã không đến Đạt Phan bốn ngày rồi, ngày hôm nay Cậu hai mới phát hiện.”

Sắc mặt của Trữ Trình âm trầm, bất đắc dĩ mở miệng nói.

Tần Kha hiếm khi mới nghiêm túc được một lần: “Khoảng thời gian này, anh cả không có liên lạc với tôi.”

“Chúng tôi cũng không có liên lạc.” Đoàn Quốc cau mày.

Tất cả mọi người đều đang suy nghĩ rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu.

“Có thể xác định Đạt Phan tuyệt đối không có vấn đề gì, khoảng thời gian này ông cụ Mâu cũng không tìm Cậu hai gây phiền phức, ở bên phía Cậu Khải cũng rất yên tĩnh.”

Dường như là tất cả đều rất bình thường, những con sóng cùng với lớp đá ngầm ở phía dưới sự yên tĩnh ngày càng khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

“Người phụ nữ ở biệt thự Vịnh Nam…”

Đồng Tiên cảm thấy có lẽ là cô đã suy nghĩ nhiều rồi, có lẽ là Cậu hai cũng chỉ đơn thuần bị người phụ nữ kia uy h**p.

“Kỷ Mộng Hiền, cô ta đã làm gì?”

Tô Huệ Phi không bình tĩnh, ánh mắt hung ác chất vấn, bộ dạng như là bây giờ muốn lao ra quyết đấu với Kỷ Mộng Hiền.

“Không phải là vấn đề của Kỷ Mộng Hiền đâu, Cậu hai đã sắp xếp chuyện của Kỷ Mộng Hiền xong xuôi rồi.” Trữ Trình nói rất chắc chắn.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 537


CHƯƠNG 537

Mấy ngày trước, lúc xử lý tài sản riêng của Cậu hai, Cậu hai có để lại một phần tiền cho Kỷ Mộng Hiền, để cô ta sống tốt nửa đời còn lại.

Theo như anh ta được biết, lần trước sau khi Kỷ Mộng Hiền xuất hiện ở Đạt Phan, sau đó Cậu hai lại không trở về nữa, đứa nhỏ ở trong bụng của cô ta cũng đã bị bác sĩ riêng nhà họ Mâu xử lý xong xuôi.

Tô Huệ Phi tức giận đưa ra manh mối: “Ồ, nếu như theo những gì mọi người đã nói, khả năng duy nhất hiện tại chính là Cậu hai Mâu bị bệnh nan y, vì để có thể đảm bảo Mẫn thừa kế tất cả các tài sản, lúc này mới ly hôn rồi chuyển tài sản cho cô.”

Từ khi Thương Mẫn chuyển ra khỏi biệt thự Vịnh Nam, hình tượng của Mâu Nghiên ở trong lòng Tô Huệ Phi đã sụp đổ từ từ.

Hiện tại, Cậu hai Mâu ở trong lòng Tô Huệ Phi chính là một tên cặn bã từ đầu tới chân, là một tên đàn ông cặn bã, ép buộc người vợ đang mang thai phải ly hôn, nuôi dưỡng người phụ nữ khác trong biệt thự, tiểu thuyết của cô cũng không dám viết như thế.

“Huệ Phi, không cho phép nói anh cả như thế.”

Giọng nói của Lê Chuẩn rất nghiêm túc, mặc dù là những chuyện Mâu Nghiên đang làm trông có vẻ rất quá đáng, nhưng mà trong lòng của anh ta, Mâu Nghiên mãi mãi là anh cả mà anh ta có thể dựa dẫm, anh ta không cho phép Tô Huệ Phi nói Mâu Nghiên như vậy.

“Em nói sai hả? Anh ta chính là một người đàn ông khốn nạn, bỏ rơi vợ của mình, thật là ghê tởm.” Tô Huệ Phi tức giận đến nỗi hốc mắt đỏ bừng, nước mắt tủi thân đều muốn rơi xuống.

Cô đau lòng cho Thương Mẫn, trước kia Thương Mẫn bị coi thường thảm hại như thế, vất vả lắm mới có thể tìm được một Cậu hai Mâu trông không tệ, không nghĩ tới là cái người này càng cặn bã hơn nữa. Lúc cô yếu ớt nhất, lại tổn thương cô sâu sắc nhất.

“Huệ Phi, tỉnh táo một chút đi, Mâu Nghiên không khốn nạn giống như cậu tưởng tượng đâu, anh ấy đang gặp phải chuyện gì rồi.” Thương Mẫn kéo tay của Tô Huệ Phi, trấn an cô, sau đó bất đắc dĩ cười khổ: “Anh ấy vẫn không chịu nói cho tôi biết rốt cuộc là anh ấy đã gặp phải chuyện gì, tôi mời mọi người đến đây là muốn mọi người suy nghĩ cùng với tôi đến cùng Mâu Nghiên có khả năng gặp phải chuyện gì, tôi không muốn để một mình anh ấy lẻ loi đối mặt với thời khắc u ám của cuộc đời.”

Mặc dù là có lẽ Tô Huệ Phi không thích nghe, nhưng mà Lê Chuẩn vẫn nói suy nghĩ của mình ra: “Khả năng duy nhất hiện tại đó chính là sức khỏe của anh cả xảy ra vấn đề.”

Đoàn Quốc gật đầu rồi nói: “Có phải là vết thương lần đó lại tái phát không?”

Tần Kha mừng rỡ đề nghị: “Có khả năng đó, chúng ta nghĩ biện pháp lén lút lấy máu của anh cả đi làm kiểm tra đi.”

Đoàn Quốc nhìn anh ta: “Cậu đi trộm à?”

Tần Kha lập tức đùn đẩy: “Lê Chuẩn, cậu với lại anh cả thân thiết nhất, vẫn là cậu đi tương đối phù hợp hơn.”

Nhìn thấy bọn họ sợ hãi đẩy tới đẩy lui, Thương Mẫn không im lặng được nữa: “Chắc là anh ấy sẽ đến đây tìm tôi một chuyến, tôi nghĩ ra một cách.”

“Ngoại trừ nguyên nhân sức khỏe của anh ấy, còn có khả năng nào khác không?”

“Kẻ thù trước kia tìm đến cửa rồi?”

Tần Kha vừa mới nói xong, lập tức nhận lấy hai ánh mắt cảnh cáo.

Xác suất của tình huống này rất nhỏ, nhưng mà cũng không thể loại trừ khả năng ấy.

Nếu như quả thật là như vậy, một mình Mâu Nghiên tự mình chống đỡ, không muốn nói cho đám anh em bọn họ, vậy thì cũng quá đáng rồi đó.

Trong ánh mắt cảnh cáo của hai người anh em mình, Tần Kha rất kiên định mà tiếp tục suy đoán của mình: “Tôi cảm thấy rất có thể đó, chắc chắn là anh cả muốn đơn thương độc mã giải quyết phiền phức, vì để đề phòng vạn nhất, cho nên mới muốn sắp xếp cho Mẫn thật tốt.”

Tần Kha nói xong, Lê Chuẩn và Đoàn Quốc đều trầm mặc, ánh mắt của Trữ Trình thì tối xuống.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 538


CHƯƠNG 538

Anh ta biết trước kia Cậu hai đã từng làm rất nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng mà nhà họ Mâu cũng không phải là đậu hũ mềm mặc cho người ta n*n b*p, tại sao Cậu hai lại muốn một mình chống đỡ, anh ta thật sự không hiểu.

Tần Kha vỗ vỗ vai của Thương Mẫn, an ủi cô: “Mẫn, đừng có gấp, bây giờ chúng tôi sẽ điều tra một lượt những người mà anh cả gặp mặt trong khoảng thời gian này, chắc chắn sẽ có biện pháp giải quyết.”

“Đúng vậy đó, chị dâu, cứ yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ giải quyết chuyện của anh cả cho thật tốt.” Trong mắt của Lê Chuẩn tràn đầy lo lắng.

“Làm phiền các anh rồi, có tin tức gì, các anh nhất định phải lập tức thông báo cho tôi biết.”

“Được.”

Sau khi tiễn bọn họ đi, Thương Mẫn ngẩn người ngồi trong phòng khách trống rỗng, nghĩ đến có thể là Mâu Nghiên bị những người quen biết trước kia uy h**p, cô không nhịn được mà sau lưng phát lạnh.

“Cô đừng có lo lắng, bây giờ tôi sẽ điều tra động tĩnh gần đây của nhóm tội phạm ấy.”

“Cậu nói cái gì?”

Bạch Chấp vốn là như vậy, một câu bình bình đạm đạm ở trong miệng của anh ta cũng có thể làm Thương Mẫn kinh ngạc cả nửa ngày vẫn còn chưa hoàn hồn lại được.

Động tĩnh của băng nhóm tội phạm hả?

Bạch Chấp điều tra bằng cách nào?

Thanh niên đẹp trai trước mặt cô là người có thể lên phòng khách xuống phòng bếp, trước kia sẽ không làm những chuyện như vậy.

Ánh mắt nhìn Bạch Chấp của Thương Mẫn đã thay đổi, trong lòng bàn tay đỗ một lớp mồ hôi lạnh: “Cậu điều tra như thế nào, rất cần tiền hả?”

“Không cần đâu, tôi có cách mà.”

Bạch Chấp nói xong thì trực tiếp trở về phòng, Thương Mẫn loáng thoáng nghe thấy anh ta trò chuyện với ai đó.

Buổi tối, không nằm ngoài dự liệu, Thương Mẫn bị mất ngủ, ngồi trên ghế sa lông trong phòng khách, ánh trăng lạnh lẽo làm cho ngôi nhà vốn dĩ không náo nhiệt lại càng lạnh hơn mấy phần.

“Còn chưa ngủ hả?”

Bạch Chấp đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Thương Mẫn đang ngồi trong phòng khách thì có hơi kinh ngạc.

Rót một ly nước đi đến bên cạnh Thương Mẫn, thấp giọng nói: “Tôi đã điều tra xong rồi, không có người nào đến tìm Mâu Nghiên.”

Nhìn Bạch Chấp bí ẩn trước mắt, Thương Mẫn hỏi: “Tin tức đó có thể tin được không?”

“Tuyệt đối đáng tin!”

Trong mắt của Bạch Chấp là vẻ chân thành, một mặt thẳng thắn, Thương Mẫn không có cách nào nghi ngờ lời nói của anh ta.

Sau khi nghe thấy tin tức này, trái tim đang níu chặt của Thương Mẫn có hơi buông lỏng được một chút, anh không gặp phải loại phiền phức đó chính là chuyện tốt.

“Chờ đến lúc anh ta đến đây tìm Cô, để tôi tìm cơ hội đánh với anh ta một trận, cô chú ý lấy máu của anh ta.”

Bạch Chấp rất không hài lòng đối với biểu hiện trong khoảng thời gian này của Mâu Nghiên, mặc kệ có phải là có nỗi khổ tâm nào đó hay không, làm Thương Mẫn tổn thương như thế, không thể tha thứ được, nhất định phải dạy dỗ anh một trận để cho anh nhớ lâu một chút.

“Đừng, cậu đánh không lại anh ấy đâu.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 539


CHƯƠNG 539

Thương Mẫn đã từng chứng kiến sức chiến đấu của Mâu Nghiên, chắc hẳn là Bạch Chấp không phải đối thủ của anh.

Ánh mắt của Bạch Chấp lạnh lẽo, lời của Thương Mẫn thật sự đả kích người khác, làm sao cô có thể cho là anh ta đánh không lại Mâu Nghiên cơ chứ: “Tôi có súng, có thể đánh thắng anh ta.”

“Đại ca ơi, cậu đừng có kích động, ở đây là nước R, không thể dùng súng.”

Sau khi trấn an Bạch Chấp xong, Thương Mẫn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, cô nhìn anh ta, nghiêm túc nói: “Bạch Chấp, cây súng ở trong tay của cậu lấy từ đâu vậy?”

“Của người ta cho tôi.”

“Súng ở trong tay của cậu không phải là khẩu súng ở milan đó chứ?”

“Không phải đâu, mang theo súng thì không thể thông qua kiểm tra an ninh, tôi đã xử lý khẩu súng đó rồi.”

Nghe giọng điệu nhẹ nhàng của Bạch Chấp, Thương Mẫn cảm thấy sau lưng của cô lạnh buốt, người ở bên cạnh cô đều là nhân vật thần tiên gì vậy chứ.

“Hiện tại, ở trong tay của cậu có mấy khẩu súng?”

“Có một khẩu, cô muốn hả? Tôi sẽ nghĩ cách tìm một khẩu súng cho cô phòng thân.”

“Không cần, không cần, bình thường tôi cũng không có chuyện gì nguy hiểm, không cần phải có mấy đồ vật lợi hại như vậy đâu.”

“Vậy à, cô nghỉ ngơi sớm đi, tôi buồn ngủ rồi, tôi về phòng ngủ đây.”

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Bạch Chấp, Thương Mẫn đau hết cả đầu.

Rốt cuộc cái tên nhóc này là ai vậy, lúc nãy cậu ta nói chuyện với giọng điệu bình thản như thế, cô cứ luôn cảm thấy có lẽ trước kia Bạch Chấp thường xuyên tiếp xúc với súng, nếu không thì cũng không thể nào động một chút lại muốn cho cô một cây súng để phòng thân.

Chuyện của Mâu Nghiên vẫn còn là ẩn số, Bạch Chấp lại xuất hiện một thắc mắc lớn như thế, Thương Mẫn cảm thấy hơn hai mươi năm trước cô sống vô dụng rồi, người ở bên cạnh cô không có một người nào là có thể dễ hiểu, ngoại trừ Tô Huệ Phi.

Nhịn đến bốn giờ sáng, lúc này, Thương Mẫn cũng đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đợi đến lúc cô tỉnh dậy một lần nữa, bên giường của cô đột nhiên lại có thêm một người đàn ông, cô dụi dụi mắt, chắc chắn là ảo giác.

Làm sao Mâu Nghiên có thể xuất hiện ở phòng của cô vào giữa trưa cơ chứ.

Thương Mẫn dụi mắt một hồi, dụi đến nỗi thấy xót, Mâu Nghiên ngồi ở bên giường vẫn còn chưa biết mất.

Mâu Nghiên nhìn thấy người phụ nữ ở trên giường cả nửa ngày vẫn không kịp phản ứng lại, anh cảm thấy lo lắng sau khi anh rời khỏi, Thương Mẫn thật sự có thể chăm sóc tốt cho mình chứ?

Bây giờ còn có thêm một đứa bé, sau này một mình cô phải làm như thế nào đây.

Mâu Nghiên im lặng đặt đơn ly hôn ở trước mặt của Thương Mẫn: “Ký tên.”

“Nói rõ nguyên nhân, nếu không thì anh đừng có nghĩ là mình ly hôn.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không yêu em.”

Lúc nói đến nửa câu sau, Mâu Nghiên nhanh chóng di chuyển tầm mắt sang chỗ khác, anh không nỡ nhìn vào đôi mắt trong veo của Thương Mẫn mà nói ra lời tàn nhẫn trái với lương tâm.

Mâu Nghiên ngồi ở bên giường, trái tim đau đớn như là bị hàng nghìn hàng vạn vết cứa nhỏ, vết thương cũ ở trên đầu lại có dấu hiệu tái phát.

“Em không tin!”
 
Back
Top Bottom