Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 480


CHƯƠNG 480

Tô Huệ Phi cúi đầu.

Cô biết, Lê Chuẩn không giống Mâu Nghiên bọn họ, có gia đình đầy đủ hùng hậu làm hậu thuẫn. Tất cả những gì anh có ở hiện tại đều dựa vào sự nỗ lực của chính anh.

Những thứ anh cho cô đã là toàn bộ của anh.

“Cảm ơn anh.” Tô Huệ Phi cảm động, thoáng cái vành mắt cay xè. Cô đi lên trước vòng tay qua hông Lê Chuẩn: “Trước đây em còn cho rằng chỉ có cô gái ưu tú như Thương Mẫn mới có thể được yêu như thế.”

“Cô nàng ngốc nghếch.” Lê Chuẩn vuốt tóc của cô.

“Thương Mẫn có thể có được nhiều như vậy, cô ấy nỗ lực cũng rất nhiều. Cô ấy ở cùng với anh cả, tuy rằng hưởng thụ tất cả những gì anh ấy cho, nhưng cũng phải chịu những nguy hiểm mà người bình thường không có cách nào tưởng tượng nổi.”

“Tuy rằng anh không giỏi như anh cả, có thể cho em nhiều tiền tài, nhưng anh xin thề, anh sẽ cho em một đời thuận lợi trôi chảy, vĩnh viễn không cần phải lo lắng hãi hùng, làm một cô công chúa nhỏ vô ưu vô lo.”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Tô Huệ Phi ôm anh, chôn đầu trong lồng ngực của anh.

“Lê Chuẩn.” Cô nghẹn ngào: “Em không phải đang nằm mơ đó chứ.”

Em rất sợ hãi, sợ rằng hết thảy những thứ này đều không phải sự thực. Em sợ đến lúc tỉnh dậy, anh sẽ không ở bên cạnh em.

Lê Chuẩn cười v**t v* mái tóc của cô, bàn tay mềm mại của cô gái nhỏ làm anh có chút không quen: “Được rồi, chẳng phải em đói bụng sao? Anh đi nấu cơm cho em.”

“Nấu cơm?” Tô Huệ Phi ngẩng đầu nhìn anh.

Đúng nhỉ, trước đó cô còn nói muốn ăn cơm.

Lê Chuẩn kéo cô xuống dưới lầu, đi vào nhà bếp. Anh tiện tay lấy chiếc tạp dề treo ở trên cửa xuống thắt ở bên hông: “Em đi xem tivi trước đi, chút xíu là xong ngay.”

Tô Huệ Phi sững sờ: “Anh nấu cơm?” Tuy rằng nhà cô cũng là ba nấu, nhưng…

“Hay là để em đi.” Tô Huệ Phi nói, muốn đi vào nhà bếp.

“Đừng.” Lê Chuẩn vội vàng ngăn cô lại: “Tay của em là để dùng bàn phím và cầm cọ vẽ.”

“Còn chuyện này anh có thời gian thì làm, anh không có thời gian thì mời giúp việc.”

Nói xong, anh đẩy Tô Huệ Phi ra ngoài, cách tấm cửa kiếng, tự mình loay hoay ở bên trong.

Tô Huệ Phi ở ngoài cửa nhìn anh, trong lòng dâng lên một loại cảm giác ngọt ngào. Cô ngoan ngoãn đi tới ghế sofa ngồi xuống, nhìn lên tivi.

Những món Lê Chuẩn làm đều là món cô thích ăn. Ăn cơm xong, Lê Chuẩn chủ động đi rửa chén. Chờ làm xong những chuyện này, trời cũng đã về khuya.

Quan hệ của hai người thoáng chốc thay đổi, đây cũng không phải chuyện không thể tiếp thu. Trên tivi chiếu hết chương trình này đến chương trình khác, cũng không lâu lắm, Tô Huệ Phi bắt đầu ngáp.

“Mệt sao?” Lê Chuẩn hỏi cô.

Tô Huệ Phi che miệng, không biết nên trả lời thế nào. Mệt thì có mệt thật, chỉ là… nếu như cô nói mình buồn ngủ, có phải Lê Chuẩn cũng sẽ ngủ cùng cô trong cùng một gian phòng?

Cô vốn không ngờ Lê Chuẩn lại đưa cô tới nơi này, ngay cả nội y trên người cô cũng không đầy đủ.

“Anh đi rửa mặt trước.” Lê Chuẩn cũng hơi xấu hổ. Anh nói xong, đứng dậy đi lên lầu. Tô Huệ Phi ở dưới lầu ngơ ngác hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí đi lên lầu.

Vừa đến cửa phòng ngủ, cô lập tức nhìn thấy Lê Chuẩn đã thay một bộ đồ ngủ đi ra. Trên bộ quần áo màu xám tro có đường vân màu trắng rải rác, làn da trắng trẻo của anh lộ ra, mái tóc ướt dán lên trán, khiến anh thoạt nhìn có vẻ trẻ trung hơn bình thường.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 481


CHƯƠNG 481

Bốn mắt nhìn nhau, Lê Chuẩn đang lau tóc thì ngừng lại.

“Anh chuẩn bị đồ ngủ cho em.” Lê Chuẩn không nhìn cô, xoay người mở tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen dành cho phụ nữ ở bên trong. Tô Huệ Phi tiếp nhận, là đồ ngủ có hoa văn giống nhau như đúc với bộ đồ trên người Lê Chuẩn.

“Còn có cái này…” Sắc mặt Lê Chuẩn ửng đỏ, anh lấy ra một bộ nội y mới.

Tô Huệ Phi nghẹn họng nhìn trân trối, người đàn ông này quá mức chu đáo rồi.

Cô nhanh chóng tiếp nhận, chạy vào nhà vệ sinh nhanh như con thỏ nhỏ.

Đóng cửa lại, cô so sánh một chút, nội y vậy mà lại rất vừa vặn. Để sát lên mũi, thậm chí còn có hương thơm nước giặt quần áo nhàn nhạt.

Lại còn giặt rồi?

Tô Huệ Phi đỏ mặt, trong đầu hồi tưởng lại những chuyện xảy ra giữa hai người tại nhà xưởng bỏ hoang ở Milan trước đó, vừa xấu hổ vừa vui vẻ.

Tắm rửa sạch sẽ khoảng một tiếng, mãi đến khi lau khô tóc, thực sự không thể kéo dài thêm được nữa, Tô Huệ Phi mới đi ra ngoài.

Cô hết sức thấp thỏm nhìn ra bên ngoài, nghịch tóc một chút, bảo đảm hình ảnh người đẹp vừa tắm xong bước ra đủ gây xúc động.

Cô chuẩn bị tâm lý xong xuôi, nhưng trong phòng lại trống rỗng Chăn vẫn còn chỉnh tề trải ra trên giường, trên tủ đầu giường có một ly sữa tươi còn đang bốc hơi nóng, thế nhưng lại không thấy bóng dáng Lê Chuẩn đâu.

Tô Huệ Phi nghi hoặc, cô đi ra cửa, đèn phòng sách ở bên cạnh đang mở, cô giơ tay lên gõ cửa.

“Mời vào.”

Đẩy cửa ra, trong phòng sách đã dọn lên một chiếc giường xếp, chăn cũng được trải xong, Lê Chuẩn ngồi ở trước bàn đọc sách, còn đang xử lý bảng báo cáo công việc hôm nay.

Tô Huệ Phi cắn môi đi vào, dừng ở trước giường nhỏ.

“Anh chưa ngủ sao?” Cô hỏi.

“Ừm, một lát nữa.” Lê Chuẩn trả lời: “Em ngủ trước đi, anh sẽ đặt đồng hồ báo thức. Ngày mai anh gọi em dậy đưa em đi làm.”

Không biết vì sao, Tô Huệ Phi lại cảm thấy có chút mất mát.

Cho nên anh vốn không nghĩ tới chuyện sẽ làm cái gì đó với cô?

“Ồ.” Tô Huệ Phi bĩu môi, thấy Lê Chuẩn lại vội vàng xử lý công việc, cô xoay người trở về phòng ngủ chính.

Đêm đã khuya, cuối cùng Lê Chuẩn cũng hoàn thành xong việc nghiệm thu vệ sĩ. Nhìn đồng hồ thấy đã đến một giờ sáng, anh đứng dậy vươn vai giãn gân cốt, định lên giường ngủ. Thế nhưng anh suy nghĩ một chút, vẫn nhấc chân đi đến phòng ngủ chính.

Nhẹ nhàng cầm tay nắm cửa mở cửa ra, bên trong chỉ còn lại một ngọn đèn ngủ.

Thấy người nằm trên giường, trong lòng Lê Chuẩn như bị vật gì đó lấp đầy. Anh nhẹ nhàng tiến đến gần, thở rất chậm rãi, cầm cánh tay ở bên ngoài của Tô Huệ Phi đắp vào trong chăn.

“Ngủ ngon, vợ anh.” Giọng nói của Lê Chuẩn rất nhỏ.

Mà lúc anh tắt cái đèn nhỏ xoay người định rời đi, một cái tay ở trong chăn đưa ra túm lấy góc áo của anh.

Thân thể Lê Chuẩn khựng lại.

“Em chưa ngủ sao?” Anh quay đầu lại, trong căn phòng mờ tối, anh không thấy rõ sắc mặt của Tô Huệ Phi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 482


CHƯƠNG 482

“Đang đợi anh.” Giọng nói của Tô Huệ Phi rất mềm mại. Cô vốn không có thói quen để lại đèn ngủ. Cô cố ý mở đèn là vì không muốn để cho bản thân nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lê Chuẩn đứng ở bên giường, trong một thoáng không biết phải trả lời ra sao.

“Đêm tân hôn mà phân giường ngủ thì không tốt lắm.” Tô Huệ Phi thử dò xét.

Lê Chuẩn hiểu ý của cô. Để tránh cho cô bị cảm lạnh, anh leo lên giường, trùm chăn lên cả hai người.

“Xin lỗi, anh chỉ…” Chỉ sợ hành động như vậy sẽ khiến cô cảm thấy đường đột.

Trước đó ở Milan, Tô Huệ Phi trải qua chuyện ngoài ý muốn như vậy, anh nghĩ ít nhiều gì cô cũng sẽ có chút bài xích khi tiếp xúc với người khác phái.

“Nếu như em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, anh sẽ tôn trọng em.” Lê Chuẩn xoay người đối mặt với cô, giơ tay lên v**t v* gương mặt của cô.

Tô Huệ Phi không nói lời nào.

Vốn dĩ cô cũng sợ, hình ảnh đáng sợ ngày đó vẫn còn quấy rầy tâm trí của cô, nhưng anh là Lê Chuẩn mà.

Lê Chuẩn đã cứu cô từ trong địa ngục ra ngoài, đó là lần đầu tiên trong đời cô thích một người đàn ông như thế.

Cô chui vào trong ngực anh, dùng đầu cọ cọ vào ngực anh, cuối cùng ngẩng đầu lên hôn lên cổ anh một chút, khẽ cắn yết hầu của anh.

“Huệ Phi…” Giọng nói của Lê Chuẩn lập tức trở nên ám muội, tay anh ôm chặt lấy cô, giống như đang kiềm chế cái gì đó: “Em có biết em đang làm gì không?”

“Em biết.” Tô Huệ Phi trả lời anh.

“Chúng ta cũng đã lãnh giấy chứng nhận rồi, nếu thực sự làm chút gì đó thì cũng là chuyện nên làm…”

“Đây là chính em tự nói.” Còn chưa chờ Tô Huệ Phi nói xong, Lê Chuẩn đã xoay người lên, đặt Tô Huệ Phi dưới thân.

Ngày hôm sau… Tô Huệ Phi không có đi làm.

Thương Mẫn ngồi trong phòng làm việc, nhìn vị trí trống không bên cạnh, vẻ mặt buồn hiu.

Đồng Tiên đi xuống lầu, rủ cô cùng đi ăn sáng như mọi ngày.

“Tô Huệ Phi sắp có chuyện tốt phải không?” Đồng Tiên vô tình nói một câu: “Hôm qua xin tôi nghỉ một buổi, hôm nay cũng xin nghỉ.”

Thương Mẫn uống sữa đậu nành, bản thân cô cũng không rõ chuyện này.

“À, thành quả hôm qua của cô thế nào? Chủ động xuất kích như vậy, có phải Mâu Nghiên bị cô bắt lại dễ dàng không?” Máu nhiều chuyện của Đồng Tiên nổi lên.

Như thế cũng tính sao? Thương Mẫn nuốt một ngụm sữa đậu nành lớn: “Tôi không biết.”

Nếu nói hai người bọn họ đã làm lành, nhưng mãi đến khi tan tầm Mâu Nghiên cũng không nhắn tin cho cô, sau đó còn là Bạch Chấp lái xe đưa cô trở về căn hộ.

Mà rõ ràng bộ dạng ngày hôm qua của anh cũng đã có ý tứ dịu bớt rồi.

Cô đứng lên định đi lấy khăn giấy, nhưng mới đi được hai bước thì Mộ San ngồi ở bên trái phía trước của cô đã nháy mắt ra dấu với đồng bọn. Khoảnh khắc Thương Mẫn đi ngang qua, người nọ đẩy một chén đậu hũ ở trên bàn xuống mặt đất.

Thương Mẫn bất ngờ không kịp đề phòng, dưới chân đạp trúng đậu hũ, trực tiếp té ngồi xuống đất.

“Ôi chao! Xin lỗi nha!” Mộ San làm bộ kinh ngạc đứng lên.

Xương cụt đau đớn khiến Thương Mẫn hầu như không phát ra được âm thanh nào. Cô ngồi ở dưới đất ôm lấy bụng mình, không bò dậy nổi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 483


CHƯƠNG 483

“Thương Mẫn!” Đồng Tiên vội vàng vọt tới: “Cô không sao chứ?”

Đồng Tiên nhìn về phía Mộ San ở bên cạnh, chuyện cô ta theo phe của Mạc Hậu tất cả mọi người đều biết. Chẳng phải đây là đang hãm hại Thương Mẫn sao?

Thương Mẫn đau đến mức đầu đầy mồ hôi, bởi vì rất nhanh cô đã ý thức được, không chỉ xương cụt đau nhức mà ngay cả bụng dưới cũng cực kỳ đau.

Động tĩnh bên này rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Không lâu sau, Tiêu Song đẩy xe lăn của Mâu Khải xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Làm sao vậy?” Mâu Khải nhìn thấy Thương Mẫn ở dưới đất, bèn đi về phía cô.

“Là lỗi của tôi, tôi không đặt chén cẩn thận, lúc cô ấy đi qua thì bất cẩn làm rơi khiến cô ấy giẫm trúng nên trượt té lộn mèo.” Mộ San giải thích.

Vốn chỉ muốn dạy cho Thương Mẫn một bài học, thật sự không ngờ Mâu Khải lại có mặt trong phòng ăn, kinh động đến phó tổng giám đốc của công ty, lỡ như bị truy cứu thì sẽ là tội lớn.

“Tôi đỡ cô.” Đồng Tiên đỡ Thương Mẫn dậy.

Thương Mẫn khó chịu không lên tiếng, đến khi cô miễn cưỡng có thể đứng dậy, một luồng nóng rực từ trong thân thể của cô bừng lên, trong một thoáng đã khiến cô luống cuống.

Chắc không phải lúc này cái kia lại đến đâu nhỉ…

Vậy thì quá mất mặt rồi.

Tuy nhiên, cô nhịn đau đi mấy bước, bao tử vẫn đau đớn không chịu nổi. Cô lảo đảo một cái, không ngờ lại quỳ rạp xuống trước người Mâu Khải.

“Thương Mẫn!” Mâu Khải luống cuống, vội vàng giơ tay đỡ lấy cô, thiếu chút nữa đã lăn xuống từ trên xe.

“Bụng của tôi… bụng của tôi đau quá…” Khuôn mặt Thương Mẫn lập tức trắng bệch.

Đồng Tiên nhìn thấy h* th*n Thương Mẫn chảy ra máu, đôi mắt trợn to.

“Thương Mẫn…” Đồng Tiên kinh ngạc: “Cô… cô chảy máu rồi!”

“Gọi cấp cứu!” Mâu Khải rống lên một tiếng.

“Tôi, chuyện này không liên quan đến tôi.” Mộ San giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội.

Cô ta chỉ muốn khiến Thương Mẫn xấu mặt một chút mà thôi…

Xe cứu thương hú còi chạy đến, các y tá đưa Thương Mẫn lên xe, Đồng Tiên hung tợn trừng mắt nhìn Mộ San.

“Tốt nhất cô nên cầu khẩn cô ấy không xảy ra việc gì.”

Mộ San á khẩu không trả lời được, cô ta sững sờ đứng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Tại bệnh viện.

Trước cửa phòng cấp cứu, Mâu Khải ngồi ở bên ngoài, sắc mặt tối tăm.

Bác sĩ vội vàng bận rộn, đầu tiên là bác sĩ ở khoa xương đi vào, đang chuẩn bị đẩy Thương Mẫn vào chụp x quang thì lại bị một bác sĩ nữ ngăn cản.

“Chờ một chút.” Bác sĩ nhìn thoáng qua tình trạng của Thương Mẫn, nhíu mày.

“Cô này, đã bao lâu rồi cô chưa có kinh nguyệt?”

Thương Mẫn đau đến mức đổ đầy mồ hôi, trong đầu suy nghĩ một chút, hình như… cũng đã hơi lâu. Đáng lý một tuần trước phải có rồi, thế nhưng lúc đó cô bận rộn chuyện Lưu Diễm Phương ăn vạ nên không để ý lắm.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 484


CHƯƠNG 484

“Bác sĩ, ý của cô là…” Dường như Thương Mẫn hiểu ra cái gì đó.

“Đi rút một ít máu trước đã, nếu như là mang thai thì không được chụp x quang.” Bác sĩ nói, bảo y tá lấy một ống tiêm tới để rút máu.

Nửa tiếng chờ đợi qua đi, bác sĩ cầm báo cáo đi tới.

“Ai là người nhà của bệnh nhân?”

Mâu Khải nghe vậy, bảo Tiêu Song đẩy anh qua.

“Bác sĩ, tình huống của cô ấy thế nào?” Mâu Khải có hơi lo lắng.

“Anh là chồng của cô ấy sao? Chúc mừng anh, vợ anh đã mang thai.” Bác sĩ cầm báo cáo trong tay đưa cho Mâu Khải.

“Nhưng mà tình huống của cô ấy không tốt lắm, bị té ngã quá nặng, đã có dấu hiệu sinh non, vẫn nên nằm viện quan sát.”

Mang thai!

Thương Mẫn ở trong phòng bệnh nghe được hai người nói chuyện, thoáng cái thân thể giống như bị thứ gì đó cố định lại.

Tay cô từ từ dời đến bụng mình, ở chỗ hơi đau đớn đó lại có một sinh mệnh bé nhỏ tồn tại.

Chính là con của cô và Mâu Nghiên…

“Được, tôi biết rồi.” Mâu Khải nhìn không ra là có biểu tình gì.

Xe đẩy lăn qua mặt đất phát ra âm thanh thật nhỏ, Mâu Khải đi tới trước giường Thương Mẫn, cầm báo cáo đưa cho Thương Mẫn.

“Em nghe hết rồi sao?” Anh ta hỏi.

“Ừm.” Thương Mẫn gật đầu.

Cô nhìn tờ báo cáo xét nghiệm trong tay, trên gương mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười.

“Bây giờ thân thể của em còn yếu mới là việc quan trọng.” Mâu Khải nhắc nhở cô: “Bác sĩ nói, rất có thể xương cụt của em đã bị nứt, thế nhưng hiện giờ không có cách nào kiểm tra ra được, chỉ có thể trị liệu suông.”

“Mâu Nghiên tới chưa?” Thương Mẫn ngắt ngang lời anh ta: “Anh ấy có biết tôi đã đến bệnh viện không?”

Cô nôn nóng muốn báo tin tức tốt này cho anh biết.

“Đồng Tiên đang chờ ở bên ngoài, nếu cậu ấy đến cô ấy sẽ dẫn nó vào.” Mâu Khải khẽ thở dài.

Thấy Thương Mẫn chỉ đắm chìm trong niềm vui khi được làm mẹ, Mâu Khải rũ mắt xuống, khoát tay với Tiêu Song. Tiêu Song hiểu ý, đẩy anh ta đi ra bên ngoài.

“Cậu Khải.” Ra đến cửa, Tiêu Song đi ở phía sau Mâu Khải, do dự một hồi rồi mở miệng.

“Tôi có một vài lời không nên nói… Hiện tại, cô Thương đã có con với cậu hai, liệu…” Có phải anh nên giữ một khoảng cách với cô ấy, không nên ôm một vài ảo tưởng không thực tế nữa hay không.

“Yên tâm đi.” Mâu Khải bình thản nói: “Trong lòng tôi biết rõ, cô ấy không ảnh hưởng đến đại cục của chúng ta.”

“Huống chi…” Giữa hai người bọn họ còn có rất nhiều vấn đề, có thể đi đến cuối cùng hay không còn chưa biết được.

Bác sĩ chữa trị cho Thương Mẫn, sau đó chuyển cô đến phòng bệnh bình thường.

Cô vừa ngủ thiếp đi không lâu, Đồng Tiên cũng đã dẫn theo Mâu Nghiên đi đến.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 485


CHƯƠNG 485

Người đàn ông nhíu chặt mày, nhìn bộ dạng của Thương Mẫn, sắc mặt hiện vẻ đau lòng rồi biến mất rất nhanh.

“Mâu Nghiên.” Nhìn thấy Mâu Nghiên, Thương Mẫn cố gắng chống đỡ thân thể ngồi dậy: “Anh tới rồi.”

“Ôi trời, tổ tông của tôi.” Đồng Tiên mau chóng để cho cô nằm xuống: “Cô mau nằm xuống đi.”

Mâu Nghiên đi tới bên cạnh cô, cầm gối đầu đặt ở sau lưng cô: “Đã té ra nông nỗi này rồi, em ngoan ngoãn một chút đi.”

“Mâu Nghiên, anh sắp làm ba rồi.” Thương Mẫn đầy mong đợi nói cho anh biết.

Mâu Nghiên lập tức ngây ngẩn cả người.

Thương Mẫn cẩn thận đưa báo cáo kiểm tra cho Mâu Nghiên.

“Anh xem.” Ánh mắt của cô đều đang phát sáng: “Cục cưng của chúng ta.”

Mâu Nghiên nhìn chằm chằm vào tờ báo cáo, giống như đang cầm cái gì đó nóng bỏng tay, anh dùng một tay lấy nó ra.

Không thể nào! Rõ ràng bọn họ đã thực hiện các biện pháp phòng tránh. Chỉ có…

Lần ở trang viên của nhà họ Thịnh…

Nụ cười trên mặt Thương Mẫn hơi ngưng đọng.

“Không thể giữ đứa bé này.”

Nếu như có con, ràng buộc giữa bọn họ sẽ càng nhiều. Anh đơn độc lớn lên trong gia tộc, rất rõ ràng đứa bé này được sinh ra thì tương lai sẽ phải đối mặt với cái gì.

“Mâu Nghiên…” Thương Mẫn hoàn toàn không ngờ anh lại có phản ứng như thế: “Anh đang nói cái gì vậy? Tại sao anh có thể nói như vậy?”

Mâu Nghiên bất đắc dĩ, anh thở dài nhìn ánh mắt bi thương của Thương Mẫn, anh thực sự hận không thể tát chính mình một cái.

Tại sao lại như vậy? Mọi chuyện lại vượt qua khả năng khống chế của anh một lần nữa.

“Mâu Nghiên.” Đồng Tiên cũng không nhìn nổi, cô đi tới bên cạnh Thương Mẫn, nhíu chặt mày hỏi: “Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không? Đứa bé là con của anh, cũng đâu phải nuôi không nổi, anh dựa vào cái gì muốn Thương Mẫn bỏ nó?”

Mâu Nghiên xoay người đi tới bên cửa sổ, thở hắt ra một hơi thật dài.

Dựa vào cái gì… chỉ vì anh không còn sống được mấy ngày, tương lai Thương Mẫn mang theo một đứa bé, cô phải sống thế nào đây?

“Mâu Nghiên…” Thương Mẫn vẫn nhìn về phía Mâu Nghiên, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Anh không thích trẻ con.” Mâu Nghiên điều chỉnh tâm tình một chút, anh quay đầu lại đối diện với Thương Mẫn: “Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm cha.”

“Em còn không rõ sao? Vì sao lúc nào anh cũng thực hiện các biện pháp phòng tránh? Vậy nên em đã làm một chuyện khiến anh cực kỳ chán ghét.”

Sắc mặt Thương Mẫn trắng bệch, cô ôm bụng của mình, chỉ cảm thấy càng đau đớn hơn.

“Vì sao…” Thương Mẫn vẫn không thể hiểu nổi: “Đây là con của chúng ta, cho dù bây giờ không sinh, chẳng phải về sau cũng sẽ phải sinh sao?”

“Anh không muốn làm cha, nhưng em lại muốn làm mẹ.”

“Bây giờ anh không muốn! Sau này anh cũng không muốn!” Mâu Nghiên cất cao giọng nói.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 486


CHƯƠNG 486

Anh đã từng tận mắt nhìn thấy mẹ mình sinh em bé ở trước mặt mình, hình ảnh đó cả đời anh cũng không thể quên được. Nếu như sinh con lại để cho Thương Mẫn chịu nhiều đau đớn như vậy, thậm chí còn gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, anh sẽ ghét cay ghét đắng đứa bé kia.

Thương Mẫn không dám tin tưởng, người đàn ông tuyệt tình nói không muốn có con trước mắt thật sự là Mâu Nghiên, người đã từng dùng cả tính mạng để bảo vệ cô sao?

“Em biết chuyện này có hơi đột ngột…” Giọng nói của Thương Mẫn mềm xuống. Trên gương mặt tái nhợt của cô nở một nụ cười, còn có vẻ lấy lòng nhìn anh: “Lúc em vừa mới biết thì cũng rất giật mình. Không sao, chờ nó lớn hơn một chút anh sẽ quen thôi, đúng không?”

“Bỏ đứa bé đi.” Thái độ của Mâu Nghiên cường thế không cho phép cự tuyệt.

“Em mệt rồi, em muốn ngủ.” Thương Mẫn nói, chính mình thì rúc vào trong chăn.

“Đứa bé này không thể sinh.” Mâu Nghiên tiếp tục nói.

“Đồng Tiên, cô bảo anh ấy đi ra ngoài đi được không?” Thương Mẫn nức nở: “Tôi rất mệt mỏi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Đồng Tiên phẫn hận nhìn chằm chằm vào Mâu Nghiên, cô đi tới cạnh cửa.

“Cậu hai Mâu, hay là anh đi đi. Sớm biết anh sẽ có thái độ này, tôi sẽ không để anh qua đây.”

Mâu Nghiên siết chặt nắm đấm, anh nhìn người cuộn thành một đoàn ở trên giường bệnh, trầm mặc hồi lâu.

“Anh bảo bác sĩ lập tức sắp xếp phẫu thuật cho em.” Nói xong, Mâu Nghiên đi ra đến cửa.

“Tôi không muốn…” Thương Mẫn thét lên chói tai, ngồi bật dậy: “Mâu Nghiên, nếu anh dám động vào con của tôi, tôi sẽ chết cùng với nó!”

Mâu Nghiên híp mắt lại, hai người đều giằng co.

Cảm giác đau đớn kéo tới trong đầu, Mâu Nghiên vội vàng sải bước rời khỏi phòng bệnh.

Đồng Tiên thấy anh bước đi có hơi lảo đảo, nhưng vừa nghĩ tới thái độ ác liệt của anh đối với Thương Mẫn, cô vẫn không theo sau.

Mâu Nghiên vội vàng đi tới con đường phòng cháy chữa cháy, gần như là ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, anh đã lập tức ôm lấy đầu mình, yếu ớt dựa vào trên tường.

Cái loại cảm giác đau đớn như muốn nổ tung chạy loạn ở trong đầu anh, Mâu Nghiên cố kìm chế xúc động muốn ngã xuống, lấy điện thoại di động ra nhấn dãy số của Lâm Chí…



“Cậu hai?”

“Cậu hai Mâu?”

Mâu Nghiên chậm rãi mở mắt. Trong tầm mắt, trên đỉnh đầu là trần nhà trắng tinh, giọng nói của Lâm Chí vang lên bên tai anh, nhìn thấy anh tỉnh lại, tâm tình căng thẳng của anh ta mới hơi thả lỏng một chút.

Cảm giác đau đầu đã tan đi một ít, anh ngồi dậy từ trên giường, xoa xoa huyệt Thái Dương.

“Cậu hai, tình huống của anh càng ngày càng kém.” Lâm Chí cầm một cuộn phim đặt ở trước mặt Mâu Nghiên: “Bộ phận bóng mờ đang khuếch tán, nếu cứ tiếp tục như vậy, rất có khả năng sẽ đè lên thần kinh thị giác.”

Mâu Nghiên trầm mặc.

Mấy ngày nay, thỉnh thoảng anh cũng có cảm giác tầm nhìn không rõ ràng, vốn còn tưởng rằng đó là do xử lý công việc quá mệt nhọc.

“Tôi biết anh lo lắng rất nhiều.” Lâm Chí thở dài.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 487


CHƯƠNG 487

“Tình huống như vậy, mặc kệ là có phẫu thuật hay không, tỷ lệ nguy hiểm cũng rất cao. Nhưng mà anh cần gì phải khổ sở lừa gạt như vậy chứ? Anh và cô Thương đã là vợ chồng, hẳn là hai người nên cùng nhau đối mặt.”

“Hoặc lúc này nói cho cô ấy biết, để cho cô ấy một chút thời gian, cô ấy sẽ từ từ tiếp nhận, cùng trị liệu với anh.”

“Cô ấy phải tiếp nhận như thế nào đây?” Mâu Nghiên hỏi anh ta: “Lúc biết tôi trị không hết thì chết cùng tôi sao?”

Lâm Chí im lặng.

Anh ta chưa từng yêu đương bao giờ, vì thế cũng không rõ tại sao giữa hai người lại có thể có được tình cảm sâu tận xương tủy như vậy. Anh ta là một bác sĩ, trách nhiệm của anh ta là trị bệnh cứu người, huống chi nhà họ Thịnh còn là ân nhân của anh ta.

“Tôi cũng không còn cách nào.”

“Mặc kệ có mổ hay không, tôi đều phải tranh thủ nắm chặt.” Ánh mắt của Mâu Nghiên hiện vẻ bi thương.

“Cô ấy phải rời khỏi tôi trước. Như vậy, đến lúc tôi không gắng gượng được nữa, ít nhất tình cảm của cô ấy dành cho tôi cũng đã phai nhạt.”

Cũng giống như cô ấy đối với Du Thắng vậy.

Bởi vì anh ta đã từng làm tổn thương cô, cho nên một Thương Mẫn trừng mắt tất báo nhất định sẽ lựa chọn quên anh ta đi.

“Anh thực sự làm được sao?” Lâm Chí có chút hoài nghi.

Anh ta cảm thấy, có lẽ Mâu Nghiên làm tổn thương Thương Mẫn cũng đồng nghĩa với việc giày vò chính mình.

Mâu Nghiên không lên tiếng, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm mặc thật lâu.



Đêm đã khuya.

Bầu trời mùa xuân còn mang theo một ít khí lạnh, Thương Mẫn nằm ở trên giường suốt một ngày đêm, khóc đến mắt đỏ bừng.

Đồng Tiên ở bên cạnh coi chừng cô, đang bưng một chén cháo thịt gà.

“Ăn chút gì đi.”

Thương Mẫn không trả lời, phớt lờ cô.

Đồng Tiên thở dài: “Bác sĩ đã nói rồi, bây giờ cô đang có dấu hiệu sinh non, đứa bé rất không an toàn. Nếu cứ tiếp tục khóc như thế, cô còn chưa kịp ăn gì, không cần Mâu Nghiên sắp xếp phẫu thuật cho cô, có lẽ chính cô cũng không thể giữ được con mình.”

Rốt cuộc Thương Mẫn cũng có phản ứng, thân thể của cô giật giật, từ từ ngồi dậy.

Đồng Tiên còn muốn nói chuyện, Thương Mẫn đã nhận lấy chén cháo trong tay cô, ăn từng muỗng lớn.

Nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi vào trong bát, cô bỏ thức ăn vào miệng như hùm như hổ, cố hết sức dùng phương thức như vậy để ngăn cản sự bi thương trào dâng trong lòng mình.

“Aiz.” Đồng Tiên cũng mặt ủ mày chau: “Mâu Nghiên này gặp phải thứ gì kỳ lạ rồi chăng? Tuy rằng bình thường anh ta rất lạnh lùng, nhưng cũng không đến mức vô tình như thế.”

“Đàn ông ấy mà, quả thực đều giống nhau cả, có mới nới cũ…”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 488


CHƯƠNG 488

Ngày hôm sau… Tô Huệ Phi không có đi làm.

Thương Mẫn ngồi trong phòng làm việc, nhìn vị trí trống không bên cạnh, vẻ mặt buồn hiu.

Đồng Tiên đi xuống lầu, rủ cô cùng đi ăn sáng như mọi ngày.

“Tô Huệ Phi sắp có chuyện tốt phải không?” Đồng Tiên vô tình nói một câu: “Hôm qua xin tôi nghỉ một buổi, hôm nay cũng xin nghỉ.”

Thương Mẫn uống sữa đậu nành, bản thân cô cũng không rõ chuyện này.

“À, thành quả hôm qua của cô thế nào? Chủ động xuất kích như vậy, có phải Mâu Nghiên bị cô bắt lại dễ dàng không?” Máu nhiều chuyện của Đồng Tiên nổi lên.

Như thế cũng tính sao? Thương Mẫn nuốt một ngụm sữa đậu nành lớn: “Tôi không biết.”

Nếu nói hai người bọn họ đã làm lành, nhưng mãi đến khi tan tầm Mâu Nghiên cũng không nhắn tin cho cô, sau đó còn là Bạch Chấp lái xe đưa cô trở về căn hộ.

Mà rõ ràng bộ dạng ngày hôm qua của anh cũng đã có ý tứ dịu bớt rồi.

Cô đứng lên định đi lấy khăn giấy, nhưng mới đi được hai bước thì Mộ San ngồi ở bên trái phía trước của cô đã nháy mắt ra dấu với đồng bọn. Khoảnh khắc Thương Mẫn đi ngang qua, người nọ đẩy một chén đậu hũ ở trên bàn xuống mặt đất.

Thương Mẫn bất ngờ không kịp đề phòng, dưới chân đạp trúng đậu hũ, trực tiếp té ngồi xuống đất.

“Ôi chao! Xin lỗi nha!” Mộ San làm bộ kinh ngạc đứng lên.

Xương cụt đau đớn khiến Thương Mẫn hầu như không phát ra được âm thanh nào. Cô ngồi ở dưới đất ôm lấy bụng mình, không bò dậy nổi.

“Thương Mẫn!” Đồng Tiên vội vàng vọt tới: “Cô không sao chứ?”

Đồng Tiên nhìn về phía Mộ San ở bên cạnh, chuyện cô ta theo phe của Mạc Hậu tất cả mọi người đều biết. Chẳng phải đây là đang hãm hại Thương Mẫn sao?

Thương Mẫn đau đến mức đầu đầy mồ hôi, bởi vì rất nhanh cô đã ý thức được, không chỉ xương cụt đau nhức mà ngay cả bụng dưới cũng cực kỳ đau.

Động tĩnh bên này rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Không lâu sau, Tiêu Song đẩy xe lăn của Mâu Khải xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Làm sao vậy?” Mâu Khải nhìn thấy Thương Mẫn ở dưới đất, bèn đi về phía cô.

“Là lỗi của tôi, tôi không đặt chén cẩn thận, lúc cô ấy đi qua thì bất cẩn làm rơi khiến cô ấy giẫm trúng nên trượt té lộn mèo.” Mộ San giải thích.

Vốn chỉ muốn dạy cho Thương Mẫn một bài học, thật sự không ngờ Mâu Khải lại có mặt trong phòng ăn, kinh động đến phó tổng giám đốc của công ty, lỡ như bị truy cứu thì sẽ là tội lớn.

“Tôi đỡ cô.” Đồng Tiên đỡ Thương Mẫn dậy.

Thương Mẫn khó chịu không lên tiếng, đến khi cô miễn cưỡng có thể đứng dậy, một luồng nóng rực từ trong thân thể của cô bừng lên, trong một thoáng đã khiến cô luống cuống.

Chắc không phải lúc này cái kia lại đến đâu nhỉ…

Vậy thì quá mất mặt rồi.

Tuy nhiên, cô nhịn đau đi mấy bước, bao tử vẫn đau đớn không chịu nổi. Cô lảo đảo một cái, không ngờ lại quỳ rạp xuống trước người Mâu Khải.

“Thương Mẫn!” Mâu Khải luống cuống, vội vàng giơ tay đỡ lấy cô, thiếu chút nữa đã lăn xuống từ trên xe.

“Bụng của tôi… bụng của tôi đau quá…” Khuôn mặt Thương Mẫn lập tức trắng bệch.

Đồng Tiên nhìn thấy h* th*n Thương Mẫn chảy ra máu, đôi mắt trợn to.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 489


CHƯƠNG 489

Hôm qua Ad có up sai từ chương 482-488, Ad đã sửa, cả nhà vô thẩm lại dùm ad nhé. Cảm ơn cả nhà đã thông cảm cho sự cố ạ!

“Thương Mẫn…” Đồng Tiên kinh ngạc: “Cô… cô chảy máu rồi!”

“Gọi cấp cứu!” Mâu Khải rống lên một tiếng.

“Tôi, chuyện này không liên quan đến tôi.” Mộ San giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội.

Cô ta chỉ muốn khiến Thương Mẫn xấu mặt một chút mà thôi…

Xe cứu thương hú còi chạy đến, các y tá đưa Thương Mẫn lên xe, Đồng Tiên hung tợn trừng mắt nhìn Mộ San.

“Tốt nhất cô nên cầu khẩn cô ấy không xảy ra việc gì.”

Mộ San á khẩu không trả lời được, cô ta sững sờ đứng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Tại bệnh viện.

Trước cửa phòng cấp cứu, Mâu Khải ngồi ở bên ngoài, sắc mặt tối tăm.

Bác sĩ vội vàng bận rộn, đầu tiên là bác sĩ ở khoa xương đi vào, đang chuẩn bị đẩy Thương Mẫn vào chụp x quang thì lại bị một bác sĩ nữ ngăn cản.

“Chờ một chút.” Bác sĩ nhìn thoáng qua tình trạng của Thương Mẫn, nhíu mày.

“Cô này, đã bao lâu rồi cô chưa có kinh nguyệt?”

Thương Mẫn đau đến mức đổ đầy mồ hôi, trong đầu suy nghĩ một chút, hình như… cũng đã hơi lâu. Đáng lý một tuần trước phải có rồi, thế nhưng lúc đó cô bận rộn chuyện Lưu Diễm Phương ăn vạ nên không để ý lắm.

“Bác sĩ, ý của cô là…” Dường như Thương Mẫn hiểu ra cái gì đó.

“Đi rút một ít máu trước đã, nếu như là mang thai thì không được chụp x quang.” Bác sĩ nói, bảo y tá lấy một ống tiêm tới để rút máu.

Nửa tiếng chờ đợi qua đi, bác sĩ cầm báo cáo đi tới.

“Ai là người nhà của bệnh nhân?”

Mâu Khải nghe vậy, bảo Tiêu Song đẩy anh qua.

“Bác sĩ, tình huống của cô ấy thế nào?” Mâu Khải có hơi lo lắng.

“Anh là chồng của cô ấy sao? Chúc mừng anh, vợ anh đã mang thai.” Bác sĩ cầm báo cáo trong tay đưa cho Mâu Khải.

“Nhưng mà tình huống của cô ấy không tốt lắm, bị té ngã quá nặng, đã có dấu hiệu sinh non, vẫn nên nằm viện quan sát.”

Mang thai!

Thương Mẫn ở trong phòng bệnh nghe được hai người nói chuyện, thoáng cái thân thể giống như bị thứ gì đó cố định lại.

Tay cô từ từ dời đến bụng mình, ở chỗ hơi đau đớn đó lại có một sinh mệnh bé nhỏ tồn tại.

Chính là con của cô và Mâu Nghiên…

“Được, tôi biết rồi.” Mâu Khải nhìn không ra là có biểu tình gì.

Xe đẩy lăn qua mặt đất phát ra âm thanh thật nhỏ, Mâu Khải đi tới trước giường Thương Mẫn, cầm báo cáo đưa cho Thương Mẫn.

“Em nghe hết rồi sao?” Anh ta hỏi.

“Ừm.” Thương Mẫn gật đầu.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 490


CHƯƠNG 490

Cô nhìn tờ báo cáo xét nghiệm trong tay, trên gương mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười.

“Bây giờ thân thể của em còn yếu mới là việc quan trọng.” Mâu Khải nhắc nhở cô: “Bác sĩ nói, rất có thể xương cụt của em đã bị nứt, thế nhưng hiện giờ không có cách nào kiểm tra ra được, chỉ có thể trị liệu suông.”

“Mâu Nghiên tới chưa?” Thương Mẫn ngắt ngang lời anh ta: “Anh ấy có biết tôi đã đến bệnh viện không?”

Cô nôn nóng muốn báo tin tức tốt này cho anh biết.

“Đồng Tiên đang chờ ở bên ngoài, nếu cậu ấy đến cô ấy sẽ dẫn nó vào.” Mâu Khải khẽ thở dài.

Thấy Thương Mẫn chỉ đắm chìm trong niềm vui khi được làm mẹ, Mâu Khải rũ mắt xuống, khoát tay với Tiêu Song. Tiêu Song hiểu ý, đẩy anh ta đi ra bên ngoài.

“Cậu Khải.” Ra đến cửa, Tiêu Song đi ở phía sau Mâu Khải, do dự một hồi rồi mở miệng.

“Tôi có một vài lời không nên nói… Hiện tại, cô Thương đã có con với cậu hai, liệu…” Có phải anh nên giữ một khoảng cách với cô ấy, không nên ôm một vài ảo tưởng không thực tế nữa hay không.

“Yên tâm đi.” Mâu Khải bình thản nói: “Trong lòng tôi biết rõ, cô ấy không ảnh hưởng đến đại cục của chúng ta.”

“Huống chi…” Giữa hai người bọn họ còn có rất nhiều vấn đề, có thể đi đến cuối cùng hay không còn chưa biết được.

Bác sĩ chữa trị cho Thương Mẫn, sau đó chuyển cô đến phòng bệnh bình thường.

Cô vừa ngủ thiếp đi không lâu, Đồng Tiên cũng đã dẫn theo Mâu Nghiên đi đến.

Người đàn ông nhíu chặt mày, nhìn bộ dạng của Thương Mẫn, sắc mặt hiện vẻ đau lòng rồi biến mất rất nhanh.

“Mâu Nghiên.” Nhìn thấy Mâu Nghiên, Thương Mẫn cố gắng chống đỡ thân thể ngồi dậy: “Anh tới rồi.”

“Ôi trời, tổ tông của tôi.” Đồng Tiên mau chóng để cho cô nằm xuống: “Cô mau nằm xuống đi.”

Mâu Nghiên đi tới bên cạnh cô, cầm gối đầu đặt ở sau lưng cô: “Đã té ra nông nỗi này rồi, em ngoan ngoãn một chút đi.”

“Mâu Nghiên, anh sắp làm ba rồi.” Thương Mẫn đầy mong đợi nói cho anh biết.

Mâu Nghiên lập tức ngây ngẩn cả người.

Thương Mẫn cẩn thận đưa báo cáo kiểm tra cho Mâu Nghiên.

“Anh xem.” Ánh mắt của cô đều đang phát sáng: “Cục cưng của chúng ta.”

Mâu Nghiên nhìn chằm chằm vào tờ báo cáo, giống như đang cầm cái gì đó nóng bỏng tay, anh dùng một tay lấy nó ra.

Không thể nào! Rõ ràng bọn họ đã thực hiện các biện pháp phòng tránh. Chỉ có…

Lần ở trang viên của nhà họ Thịnh…

Nụ cười trên mặt Thương Mẫn hơi ngưng đọng.

“Không thể giữ đứa bé này.”

Nếu như có con, ràng buộc giữa bọn họ sẽ càng nhiều. Anh đơn độc lớn lên trong gia tộc, rất rõ ràng đứa bé này được sinh ra thì tương lai sẽ phải đối mặt với cái gì.

“Mâu Nghiên…” Thương Mẫn hoàn toàn không ngờ anh lại có phản ứng như thế: “Anh đang nói cái gì vậy? Tại sao anh có thể nói như vậy?”

Mâu Nghiên bất đắc dĩ, anh thở dài nhìn ánh mắt bi thương của Thương Mẫn, anh thực sự hận không thể tát chính mình một cái.

Tại sao lại như vậy? Mọi chuyện lại vượt qua khả năng khống chế của anh một lần nữa.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 491


CHƯƠNG 491

“Mâu Nghiên.” Đồng Tiên cũng không nhìn nổi, cô đi tới bên cạnh Thương Mẫn, nhíu chặt mày hỏi: “Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không? Đứa bé là con của anh, cũng đâu phải nuôi không nổi, anh dựa vào cái gì muốn Thương Mẫn bỏ nó?”

Mâu Nghiên xoay người đi tới bên cửa sổ, thở hắt ra một hơi thật dài.

Dựa vào cái gì… chỉ vì anh không còn sống được mấy ngày, tương lai Thương Mẫn mang theo một đứa bé, cô phải sống thế nào đây?

“Mâu Nghiên…” Thương Mẫn vẫn nhìn về phía Mâu Nghiên, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Anh không thích trẻ con.” Mâu Nghiên điều chỉnh tâm tình một chút, anh quay đầu lại đối diện với Thương Mẫn: “Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm cha.”

“Em còn không rõ sao? Vì sao lúc nào anh cũng thực hiện các biện pháp phòng tránh? Vậy nên em đã làm một chuyện khiến anh cực kỳ chán ghét.”

Sắc mặt Thương Mẫn trắng bệch, cô ôm bụng của mình, chỉ cảm thấy càng đau đớn hơn.

“Vì sao…” Thương Mẫn vẫn không thể hiểu nổi: “Đây là con của chúng ta, cho dù bây giờ không sinh, chẳng phải về sau cũng sẽ phải sinh sao?”

“Anh không muốn làm cha, nhưng em lại muốn làm mẹ.”

“Bây giờ anh không muốn! Sau này anh cũng không muốn!” Mâu Nghiên cất cao giọng nói.

Anh đã từng tận mắt nhìn thấy mẹ mình sinh em bé ở trước mặt mình, hình ảnh đó cả đời anh cũng không thể quên được. Nếu như sinh con lại để cho Thương Mẫn chịu nhiều đau đớn như vậy, thậm chí còn gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, anh sẽ ghét cay ghét đắng đứa bé kia.

Thương Mẫn không dám tin tưởng, người đàn ông tuyệt tình nói không muốn có con trước mắt thật sự là Mâu Nghiên, người đã từng dùng cả tính mạng để bảo vệ cô sao?

“Em biết chuyện này có hơi đột ngột…” Giọng nói của Thương Mẫn mềm xuống. Trên gương mặt tái nhợt của cô nở một nụ cười, còn có vẻ lấy lòng nhìn anh: “Lúc em vừa mới biết thì cũng rất giật mình. Không sao, chờ nó lớn hơn một chút anh sẽ quen thôi, đúng không?”

“Bỏ đứa bé đi.” Thái độ của Mâu Nghiên cường thế không cho phép cự tuyệt.

“Em mệt rồi, em muốn ngủ.” Thương Mẫn nói, chính mình thì rúc vào trong chăn.

“Đứa bé này không thể sinh.” Mâu Nghiên tiếp tục nói.

“Đồng Tiên, cô bảo anh ấy đi ra ngoài đi được không?” Thương Mẫn nức nở: “Tôi rất mệt mỏi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Đồng Tiên phẫn hận nhìn chằm chằm vào Mâu Nghiên, cô đi tới cạnh cửa.

“Cậu hai Mâu, hay là anh đi đi. Sớm biết anh sẽ có thái độ này, tôi sẽ không để anh qua đây.”

Mâu Nghiên siết chặt nắm đấm, anh nhìn người cuộn thành một đoàn ở trên giường bệnh, trầm mặc hồi lâu.

“Anh bảo bác sĩ lập tức sắp xếp phẫu thuật cho em.” Nói xong, Mâu Nghiên đi ra đến cửa.

“Tôi không muốn…” Thương Mẫn thét lên chói tai, ngồi bật dậy: “Mâu Nghiên, nếu anh dám động vào con của tôi, tôi sẽ chết cùng với nó!”

Mâu Nghiên híp mắt lại, hai người đều giằng co.

Cảm giác đau đớn kéo tới trong đầu, Mâu Nghiên vội vàng sải bước rời khỏi phòng bệnh.

Đồng Tiên thấy anh bước đi có hơi lảo đảo, nhưng vừa nghĩ tới thái độ ác liệt của anh đối với Thương Mẫn, cô vẫn không theo sau.

Mâu Nghiên vội vàng đi tới con đường phòng cháy chữa cháy, gần như là ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, anh đã lập tức ôm lấy đầu mình, yếu ớt dựa vào trên tường.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 492


CHƯƠNG 492

Cái loại cảm giác đau đớn như muốn nổ tung chạy loạn ở trong đầu anh, Mâu Nghiên cố kìm chế xúc động muốn ngã xuống, lấy điện thoại di động ra nhấn dãy số của Lâm Chí…



“Cậu hai?”

“Cậu hai Mâu?”

Mâu Nghiên chậm rãi mở mắt. Trong tầm mắt, trên đỉnh đầu là trần nhà trắng tinh, giọng nói của Lâm Chí vang lên bên tai anh, nhìn thấy anh tỉnh lại, tâm tình căng thẳng của anh ta mới hơi thả lỏng một chút.

Cảm giác đau đầu đã tan đi một ít, anh ngồi dậy từ trên giường, xoa xoa huyệt Thái Dương.

“Cậu hai, tình huống của anh càng ngày càng kém.” Lâm Chí cầm một cuộn phim đặt ở trước mặt Mâu Nghiên: “Bộ phận bóng mờ đang khuếch tán, nếu cứ tiếp tục như vậy, rất có khả năng sẽ đè lên thần kinh thị giác.”

Mâu Nghiên trầm mặc.

Mấy ngày nay, thỉnh thoảng anh cũng có cảm giác tầm nhìn không rõ ràng, vốn còn tưởng rằng đó là do xử lý công việc quá mệt nhọc.

“Tôi biết anh lo lắng rất nhiều.” Lâm Chí thở dài.

“Tình huống như vậy, mặc kệ là có phẫu thuật hay không, tỷ lệ nguy hiểm cũng rất cao. Nhưng mà anh cần gì phải khổ sở lừa gạt như vậy chứ? Anh và cô Thương đã là vợ chồng, hẳn là hai người nên cùng nhau đối mặt.”

“Hoặc lúc này nói cho cô ấy biết, để cho cô ấy một chút thời gian, cô ấy sẽ từ từ tiếp nhận, cùng trị liệu với anh.”

“Cô ấy phải tiếp nhận như thế nào đây?” Mâu Nghiên hỏi anh ta: “Lúc biết tôi trị không hết thì chết cùng tôi sao?”

Lâm Chí im lặng.

Anh ta chưa từng yêu đương bao giờ, vì thế cũng không rõ tại sao giữa hai người lại có thể có được tình cảm sâu tận xương tủy như vậy. Anh ta là một bác sĩ, trách nhiệm của anh ta là trị bệnh cứu người, huống chi nhà họ Thịnh còn là ân nhân của anh ta.

“Tôi cũng không còn cách nào.”

“Mặc kệ có mổ hay không, tôi đều phải tranh thủ nắm chặt.” Ánh mắt của Mâu Nghiên hiện vẻ bi thương.

“Cô ấy phải rời khỏi tôi trước. Như vậy, đến lúc tôi không gắng gượng được nữa, ít nhất tình cảm của cô ấy dành cho tôi cũng đã phai nhạt.”

Cũng giống như cô ấy đối với Du Thắng vậy.

Bởi vì anh ta đã từng làm tổn thương cô, cho nên một Thương Mẫn trừng mắt tất báo nhất định sẽ lựa chọn quên anh ta đi.

“Anh thực sự làm được sao?” Lâm Chí có chút hoài nghi.

Anh ta cảm thấy, có lẽ Mâu Nghiên làm tổn thương Thương Mẫn cũng đồng nghĩa với việc giày vò chính mình.

Mâu Nghiên không lên tiếng, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm mặc thật lâu.



Đêm đã khuya.

Bầu trời mùa xuân còn mang theo một ít khí lạnh, Thương Mẫn nằm ở trên giường suốt một ngày đêm, khóc đến mắt đỏ bừng.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 493


CHƯƠNG 493

Đồng Tiên ở bên cạnh coi chừng cô, đang bưng một chén cháo thịt gà.

“Ăn chút gì đi.”

Thương Mẫn không trả lời, phớt lờ cô.

Đồng Tiên thở dài: “Bác sĩ đã nói rồi, bây giờ cô đang có dấu hiệu sinh non, đứa bé rất không an toàn. Nếu cứ tiếp tục khóc như thế, cô còn chưa kịp ăn gì, không cần Mâu Nghiên sắp xếp phẫu thuật cho cô, có lẽ chính cô cũng không thể giữ được con mình.”

Rốt cuộc Thương Mẫn cũng có phản ứng, thân thể của cô giật giật, từ từ ngồi dậy.

Đồng Tiên còn muốn nói chuyện, Thương Mẫn đã nhận lấy chén cháo trong tay cô, ăn từng muỗng lớn.

Nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi vào trong bát, cô bỏ thức ăn vào miệng như hùm như hổ, cố hết sức dùng phương thức như vậy để ngăn cản sự bi thương trào dâng trong lòng mình.

“Aiz.” Đồng Tiên cũng mặt ủ mày chau: “Mâu Nghiên này gặp phải thứ gì kỳ lạ rồi chăng? Tuy rằng bình thường anh ta rất lạnh lùng, nhưng cũng không đến mức vô tình như thế.”

“Đàn ông ấy mà, quả thực đều giống nhau cả, có mới nới cũ…”

Có mới nới cũ, cụm từ này đã hoàn toàn làm thần kinh Thương Mẫn đau nhói. Cô sửng sốt một chút, cố nén nước mắt sắp rơi xuống như vỡ đê.

Đúng vậy, sao cô có thể quên, trong nhà Mâu Nghiên còn có một Kỷ Mộng Hiền nũng nịu yếu đuối.

Sở dĩ anh đối xử với cô tàn nhẫn như vậy, là bởi vì cô ta phải không?

“Ôi trời, cô đừng khóc đừng khóc!” Đồng Tiên thấy cô như vậy thì luống cuống tay chân: “Tôi chỉ tùy tiện nói thôi.”

“Coi cái miệng ăn mắm ăn muối của tôi này.” Đồng Tiên khẽ đánh vào miệng mình một cái: “Không đến mức đó đâu, thật đấy! Tôi hiểu Mâu Nghiên, ngay cả phụ nữ anh ta còn không chạm vào, tất nhiên không phải loại người bắt cá hai ba tay rồi.”

Ngay cả phụ nữ cũng không chạm vào sao?

Thế nhưng ở trước mặt Kỷ Mộng Hiền, hình như anh chưa từng rối rắm như vậy.

“Đồng Tiên.” Đáy mắt Thương Mẫn tràn ngập sợ hãi. Cô để chén xuống, kéo ống tay áo của Đồng Tiên: “Cô nói xem, có phải Mâu Nghiên thực sự không cần tôi nữa không.”

“Nếu không thì tại sao ngay cả con của chúng tôi mà anh ấy cũng không muốn?”

“Cô gái ngốc, cô đừng suy nghĩ nhiều…” Đồng Tiên an ủi cô.

“Tôi không có gì cả.” Thương Mẫn không nghe lọt tai lời nói của Đồng Tiên, vẫn lẩm bẩm như cũ: “Tôi chỉ có anh ấy…”

“Tôi thực sự rất thích anh ấy, rất thích rất thích… thích đến nỗi vừa nghĩ tới chuyện anh ấy muốn rời khỏi tôi, tôi đã có cảm giác đau lòng như sắp chết.”

“Lúc ở Milan, anh ấy cầu hôn tôi, anh ấy dẫn tôi đến nhà thờ. Chúng tôi đã thề ở trước mặt cha xứ, mặc kệ sinh lão bệnh tử đều phải ở chung với nhau. Lúc anh ấy nói ‘tôi đồng ý’, tôi đã quyết định mình sẽ ở bên cạnh anh ấy cả đời.”

Thương Mẫn nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra giữa bọn họ, luôn cảm thấy những ngọt ngào trước đây có chút không chân thực.

“Bắt đầu từ lúc đó, tôi chưa từng nghĩ tới mình và anh ấy sẽ rời xa nhau… Nhưng mà rõ ràng chúng tôi đã giao ước xong rồi, vì sao bây giờ anh ấy lại thay đổi?”

Đồng Tiên nắm lấy tay của Thương Mẫn, nhìn thấy cô đau khổ như vậy nhưng cũng không có cách nào.

Chuyện tình cảm ai cũng không thể nói rõ. Một cô gái đã từng hoạt bát phóng khoáng, vậy mà hiện tại lại biến thành bộ dạng này, ai nhìn thấy cũng đều đau lòng.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 494


CHƯƠNG 494

“Thương Mẫn, cô không nên bi quan như vậy, có đôi tình nhân nào không cãi nhau đâu chứ? Giống như cái tên đầu gỗ Trữ Trình kia, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ bị anh ấy chọc cho tức chết. Mâu Nghiên cũng giống như vậy, ai cũng không thể đoán ra anh ta đang suy nghĩ cái gì, thế nhưng anh ta không phải một người xấu. Chuyện bây giờ cô phải làm chính là nghỉ ngơi thật tốt. Đừng quên, trong bụng cô còn có bé cưng.”

Thương Mẫn cúi đầu trầm mặc.

Đúng vậy, cô còn có bé cưng.

Ba của nó không thích nó không cần nó, người làm mẹ là cô sẽ cố hết sức đối xử tốt với nó.

“Ra đây! Họ Thương kia đúng là đang ở chỗ này! Nhanh ra đây cho tôi!”

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến một trận ầm ĩ.

Đồng Tiên đứng lên, còn chưa kịp đi tới cửa thì cánh cửa phòng bệnh đã bị người ta đạp một cước văng ra.

Lưu Diễm Phương chống nạnh đứng ở cửa, nhìn thấy Thương Mẫn thì lập tức chửi ầm lên: “Á à, con khốn kia, rốt cuộc tôi cũng tìm được cô rồi.”

“Các người đụng vào người khác, bây giờ muốn mặc kệ trốn tránh trách nhiệm đúng không? Khiến cái tên như đầu gỗ đối phó chúng tôi, bản thân cô thì lại thong dong tự tại ở nơi này? Còn mời một tên luật sư chó má gì đó để tố cáo tôi? Tôi nói cho cô biết, không có cửa đâu!”

“Này! Ở đây là phòng bệnh, cô hét cái gì mà hét?” Đồng Tiên cũng không bị khí thế của cô ta hù dọa.

Lưu Diễm Phương lướt qua Đồng Tiên trực tiếp nhào thẳng về phía giường bệnh của Thương Mẫn, muốn xốc cô từ trên giường bệnh lên.

“Con khốn, cô phải cho tôi một câu trả lời hợp lý!” Lưu Diễm Phương gầm thét.

Đồng Tiên lại càng hoảng sợ, đang định đi kéo Lưu Diễm Phương lại thì ngoài cửa có một bóng người vọt vào. Người nọ gần như không chút do dự đá một cước vào đầu gối của Lưu Diễm Phương. Lưu Diễm Phương bất ngờ không kịp đề phòng, nặng nề quỳ rạp xuống đất.

“A!” Lưu Diễm Phương kêu thảm một tiếng.

Sắc mặt Bạch Chấp âm u, khí tức nguy hiểm phát ra từ trên người anh.

“Người đâu! Giết người rồi! Bọn họ là hung thủ giết người, giết mẹ của tôi chưa đủ, còn muốn hãm hại tôi!” Nhìn thấy tình thế không đúng, Lưu Diễm Phương lập tức đặt mông ngồi bệt xuống dưới đất ra sức ăn vạ.

“Là sao vậy?” Đồng Tiên không rõ tình huống, cô nhìn Lưu Diễm Phương ở dưới đất, lên tiếng hỏi Thương Mẫn: “Cô là kẻ thù giết mẹ cô ta sao?”

“Một người ăn vạ.” Thương Mẫn trầm xuống.

Cô dựa lưng vào ván giường, thở hắt ra một hơi thật dài.

“Chị Lưu, chị luôn miệng nói chúng tôi đụng phải mẹ của chị. Đúng là chúng tôi tạm thời không tìm được chứng cứ để làm sáng tỏ, thế nhưng chị cũng không có chứng cứ trực tiếp chứng minh chúng tôi là hung thủ không phải sao? Mà cho dù là vậy, tôi còn bảo Bạch Chấp cùng đến bệnh viện để nói rõ rằng chúng tôi sẽ không mặc kệ chuyện này.”

“Nhưng chị thì sao? Từ đâu chị biết tôi đang ở trong phòng bệnh tại nơi này? Tại sao cứ nhất định phải đòi tôi cho chị một câu trả lời hợp lý?” Thương Mẫn cười nhạt: “Nếu muốn truy cứu trách nhiệm, lúc đó tôi đang ngồi ở vị trí kế bên tài xế, chị tới tìm tôi làm gì?”

Lưu Diễm Phương nghẹn lời, trong một thoáng không trả lời được.

“Cô bớt nói nhảm đi! Nếu như cô không muốn ngồi tù, vậy thì bồi thường đi.” Lưu Diễm Phương bò dậy từ dưới đất.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 495


CHƯƠNG 495

Thương Mẫn nhíu mày.

“Bồi thường? Chị muốn bao nhiêu?”

“Hai trăm bốn mươi tỷ!”

“Cái gì?” Đồng Tiên bùng nổ.

“Hai trăm bốn mươi tỷ? Làm sao cơ? Mẹ cô mạ vàng chắc?”

Thương Mẫn cũng cảm thấy buồn cười: “Hai trăm bốn mươi tỷ… chị này, nếu như tôi dám đưa số tiền này, chị dám nhận không?”

“Tôi có cái gì mà không dám?” Vẻ mặt Lưu Diễm Phương dữ tợn.

“Chị có biết tội lừa gạt số tiền trị giá hai trăm bốn mươi tỷ sẽ bị xử bao nhiêu năm không?” Thương Mẫn hỏi cô ta: “Tôi còn đang chờ chị mở miệng đây. Chị đòi tiền tôi, chờ một ngày tôi tìm được chứng cứ, vậy chắc hẳn chị sẽ ngồi vững trong tù rồi!”

Cô vừa thốt ra lời này, sắc mặt của Lưu Diễm Phương lập tức thay đổi.

Cô ta hốt hoảng một chút, lui về sau một bước: “Tôi chưa nói!”

“Vừa rồi tôi chỉ hù dọa cô mà thôi, đừng nói là hai trăm bốn mươi tỷ, cho dù cô có đưa hai nghìn bốn trăm tỷ tôi cũng sẽ không cần, mạng của mẹ tôi là vô giá!” Lưu Diễm Phương chỉ vào Thương Mẫn: “Tôi nhất định phải tống cô vào tù, để cái loại phụ nữ ác độc như cô phải vào chồm hổm trong nhà lao.”

“Cô cứ việc.” Ánh mắt Thương Mẫn lạnh lùng: “Tốt nhất cô nên hành động một lần là thành công. Nếu không, một khi cô không kiện được tôi, tôi sẽ cho cô biết cái gì gọi là ác độc thật sự.”

Lưu Diễm Phương ấp úng, mà đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra lần thứ hai.

“Náo nhiệt thế?” Mâu Khải dừng ở cửa, trong tay của Tiêu Song còn cầm một ít đồ ăn và thuốc bổ.

Lưu Diễm Phương lập tức ngậm miệng, Mâu Khải ngẩng đầu đánh giá Lưu Diễm Phương, nở nụ cười nói: “Chị này, chắc hẳn chị là con dâu của nhà họ Trần?”

Lưu Diễm Phương lui về phía sau một bước, quan sát trên dưới Mâu Khải một lần, nuốt nước miếng một cái: “Anh là ai?”

“Chị không cần biết tôi là ai, nhưng mà tôi cảnh cáo chị, nếu như chị còn dám tới quấy rầy cô ấy nghỉ ngơi, chỉ e người nằm trên giường bệnh kế tiếp sẽ là chị đấy.”

Cặp mắt kia chợt biến.

Lưu Diễm Phương chống cự lại đôi mắt này, sửng sốt một lúc lâu.

“Mấy, mấy người chờ đó!” Cô ta chỉ vào người trong phòng phẫn hận nói một câu, sau đó sải bước vọt ra khỏi phòng.

Thương Mẫn nhíu mày.

Không hổ là Mâu Khải, ba xạo mấy câu đã bức lui được cô ta.

“Thương Mẫn, em có khỏe không?” Mâu Khải tới gần cô.

“Cậu Khải, không phải anh đi rồi sao?” Đồng Tiên nhận lấy đồ trong tay Tiêu Song.

“Ừm.” Mâu Khải trả lời Đồng Tiên: “Nhưng mà cảm thấy hẳn là kế tiếp Thương Mẫn cần phải bồi bổ thân thể. Đúng lúc chỗ tôi vẫn còn nhiều thuốc bổ, vừa vặn cho cô ấy một ít.”

Đồng Tiên đặt những thứ trong tay xuống, nhìn mấy hộp quà tinh xảo có giá trị xa xỉ, thở dài.

“Nếu như Mâu Nghiên quan tâm bằng một nửa anh thôi thì tốt rồi…”

Ánh mắt của Mâu Khải thoáng nhìn qua gương mặt của Thương Mẫn: “Mâu Nghiên đi chưa?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 496


CHƯƠNG 496

“Không lẽ chưa đi sao?” Đồng Tiên liếc mắt: “Cũng không biết anh ta suy nghĩ như thế nào.”

Thương Mẫn cúi đầu, một lúc lâu sau, cô hơi mỉm cười: “Tôi không sao.”

“Mọi người đều biết tính tình của anh ấy.” Thương Mẫn giải thích giúp anh: “Là tôi sai, tôi không nên…”

“Không nên mang thai con của Mâu Nghiên sao?” Mâu Khải hỏi cô.

” Em là vợ của cậu ta, mang thai sinh con vốn là chuyện rất bình thường của các cặp vợ chồng. Nếu như cậu ta không muốn đứa bé này, tại sao cậu ta lại để em mang thai? Tại sao cậu ta lại muốn cưới em?”

“Cậu Khải!” Tiêu Song thấy lời nói của Mâu Khải có chút quá phận, vội vã nhắc nhở anh ta.

Đồng Tiên cũng cảm thấy hơi kỳ quái. Nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ nhìn thấy thái độ bất bình của Mâu Khải như thế.

“Tôi mặc kệ cậu ta là vì chuyện gì, bất cứ chuyện gì bây giờ cũng không quan trọng bằng sự an toàn của vợ con mình.” Sắc mặt Mâu Khải âm u.

Thương Mẫn quay đầu nhìn dáng vẻ của Mâu Khải, trầm mặc hồi lâu.

“Thôi bỏ đi, không nhắc đến anh ấy nữa.” Thương Mẫn cười cười: “Nếu không có anh ấy, lẽ nào một mình tôi không thể nuôi một đứa bé được sao?”

Cô giả vờ thoải mái như không có việc gì xảy ra.

Một lúc lâu sau Mâu Khải không hề trả lời.

“Em ở bệnh viện suốt cũng không tiện.” Mâu Khải nhàn nhạt nói: “Người phụ nữ kia có thể tới quậy lần thứ nhất, tự nhiên cũng có thể tới quậy lần thứ hai.”

“Lúc này đang là thời kỳ mấu chốt để bồi dưỡng sức khoẻ, như vậy không có lợi để em tĩnh dưỡng.”

“Không có việc gì.” Thương Mẫn trả lời anh ta: “Chờ qua giai đoạn nguy hiểm, tôi sẽ…”

“Tôi sắp xếp bác sĩ cho em.” Thái độ của Mâu Khải cường thế: “Nếu như em không để ý, có thể đi đến chỗ của tôi. Còn nếu như để ý, tôi sẽ để bác sĩ ở gần chỗ của em, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi đến, cho tới khi vụ án này chấm dứt, thân thể của em tốt lên mới thôi.”

“Điều này…” Thương Mẫn có chút do dự.

“Tôi tán thành chuyện này.” Đồng Tiên nói: “Người phụ nữ vừa nãy rất mạnh mẽ, người như thế sẽ liều mạng đòi tiền. Cô ở chỗ này, hai ba ngày cô ta lại đến quậy một lần, đến lúc đó khẳng định sẽ xảy ra sự cố.”

Thương Mẫn cúi đầu túm lấy góc chăn.

Tất nhiên cô không thể đến chỗ Mâu Khải. Nếu cô đi, chỉ sợ hiểu lầm giữa cô và Mâu Nghiên sẽ lại càng sâu.

“Vậy thì làm phiền cậu Khải, chi phí mời bác sĩ tôi sẽ trả lại cho anh. Tôi không quen ở bên ngoài, hơn nữa còn có Bạch Chấp chiếu cố tôi, tôi quay về chỗ ở của mình là tốt rồi.”

Mâu Khải cũng không cưỡng cầu, anh ta chỉ gật đầu.

—— Biệt thự Vịnh Nam.

Bác sĩ gọi điện thoại cho Mâu Nghiên, Kỷ Mộng Hiền lại phát bệnh.

Lúc này bệnh trạng còn nghiêm trọng hơn trước đó nhiều, chỉ tới trễ một lúc, cô ta đã có hành vi tự hại mình.

Thật vất vả mới có thể khống chế được cô ta. Sau khi tiêm thuốc an thần xong, bảo đảm cô ta an toàn, lúc này các bác sĩ mới lui ra ngoài.

Mâu Nghiên đi tới cửa phòng của Kỷ Mộng Hiền, cô ta nằm ở trên giường. Tác dụng của thuốc vừa hết, thân thể vẫn còn suy yếu.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 497


CHƯƠNG 497

“Anh Nghiên, anh về rồi…” Sắc mặt Kỷ Mộng Hiền tái nhợt, làm cho người khác vừa nhìn đã đau lòng không thôi.

“Ừm.” Mâu Nghiên đi vào, ngồi xuống một cái ghế ở bên cạnh giường.

Anh nhìn chằm chằm về phía Kỷ Mộng Hiền, muốn nhìn rõ chút gì đó nhưng lại không thể đoán ra được gì.

“Bác sĩ nói chỉ cần cô qua được ba tháng này, về sau sẽ không tái phát nữa. Lần nghiện này cứ coi là quá khứ.”

Kỷ Mộng Hiền ngồi dậy từ trên giường, cũng nhìn về phía Mâu Nghiên.

“… Nếu như em ổn rồi, có phải sau đó sẽ… không thể ở nơi này?”

Mâu Nghiên giương mắt, anh quét mắt nhìn toàn bộ căn phòng, giống như làm ra quyết định gì đó.

“Nếu như cô thích căn nhà này thì tặng cho cô, về sau cô muốn ở bao lâu cũng được.”

Kỷ Mộng Hiền mở to mắt, anh Nghiên…

“Nếu như không có anh trai của cô, có lẽ tôi không thể sống tới hiện tại.” Mâu Nghiên nở nụ cười khổ: “Anh ấy vì cứu tôi mà chết, tôi ôm lòng hổ thẹn đối với anh ấy, bốn năm rồi…”

Anh móc cái bật lửa kia từ trong túi ra, tỉ mỉ ma sát ở trong tay.

“Đây là tôi thiếu anh ấy, anh ấy đã mất, tôi không có cách nào bồi thường cho anh ấy, vì thế cũng chỉ có thể bồi thường hết thảy những thứ này cho cô.”

Mâu Nghiên thở dài, đứng dậy chậm rãi đi tới bên cạnh Kỷ Mộng Hiền.

“Cô yên tâm. Về sau, toàn bộ căn nhà này sẽ là của cô. Tôi cũng sẽ để lại cho cô đủ tiền, đảm bảo cuộc sống nửa đời sao của cô không phải lo cơm áo.” Nói xong, Mâu Nghiên đặt chiếc bật lửa ở trên hộc tủ bên giường của Kỷ Mộng Hiền.

“Đây là vật cuối cùng anh trai của cô để lại cho tôi, tôi biết tiền tài không thể mua được mạng người. Nhưng mọi việc đã đến nước này, ngoại trừ tiền, tôi cũng không có gì có thể cho cô.”

Anh luyến tiếc nhìn chiếc bật lửa, xoay người đi đến phía cửa.

Từ lúc kết hôn với Thương Mẫn, anh cũng đã lập di chúc. Sau khi anh chết, tất cả tài sản đều là của Thương Mẫn, chỉ có căn nhà này là vẫn chưa đưa vào tài sản quy hoạch khi anh lập di chúc, cùng với những thứ anh lấy được của nhà họ Mạc, xuất ra một phần cũng đủ để bảo đảm cho tuổi già của Kỷ Mộng Hiền không phải lang thang ở đầu đường xó chợ.

Còn những thứ khác thì chờ sau khi anh chết, đến lúc Thương Mẫn từ từ quên được anh, anh sẽ để Trữ Trình hoặc là Lê Chuẩn dùng các loại phương thức khác giao cho Thương Mẫn.

Không thể ở bên cạnh cô, ít nhất cũng có thể bảo đảm một phần cho cuộc sống của cô. Sau này, ai cũng không thể khi dễ được cô.

“Anh Nghiên.” Mắt thấy Mâu Nghiên sắp đi ra ngoài cửa, Kỷ Mộng Hiền run rẩy bước xuống giường, cất tiếng gọi anh.

“Anh bệnh phải không?” Kỷ Mộng Hiền hô lên với bóng lưng của anh.

Mâu Nghiên dừng chân, anh quay đầu, trong mắt tràn đầy cảnh giác.

“Xin lỗi, không phải em có ý định rình mò cuộc sống của anh, chỉ là hai chúng ta ở cùng một chỗ, tình trạng của anh thế nào, em vẫn có thể nhìn thấy.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 498


CHƯƠNG 498

Kỷ Mộng Hiền từ từ tiến đến gần anh: “Anh Nghiên, anh… anh nói thật cho em biết, có phải bệnh của anh không có cách chữa trị nào khác?”

Mâu Nghiên thu hồi tầm mắt, đáy mắt lạnh lẽo: “Không liên quan gì đến cô.”

“Em biết với lập trường của em, lời nói quả thực không có giá trị gì. Em cũng không xứng quan tâm đến anh.” Kỷ Mộng Hiền nóng nảy: “Anh vẫn luôn nói anh trai của em là ân nhân của anh, thế nhưng thực ra, anh cũng là ân nhân của em.”

“Nếu như không có anh, có lẽ hiện tại em đã sớm chết rồi, vốn không thể chịu nổi đến tận bây giờ, cho nên em cũng phải báo đáp anh. Em đây, em cũng sẽ báo đáp anh, được không?”

Mâu Nghiên trầm mặc.

“Em biết, anh tỏ thái độ đối với chị Thương Mẫn như vậy là vì muốn chị ấy rời khỏi anh, như vậy thì chị ấy cũng sẽ không đau lòng, đúng không?”

Mâu Nghiên vẫn không lên tiếng.

“Để em giúp anh đi.” Kỷ Mộng Hiền đi tới bên cạnh Mâu Nghiên.

“Chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữ nhất, nếu anh muốn chị Thương Mẫn hết hy vọng với anh, chắc chắn sẽ phải cần sự giúp đỡ của em.” Kỷ Mộng Hiền đề nghị.

Vẻ mặt Mâu Nghiên hơi dịu đi một chút, anh dựa vào khung cửa, nhìn về phía Kỷ Mộng Hiền.

“Cô biết tính cách của cô ấy.” Mâu Nghiên nói: “Cô ấy luôn có thù tất báo, lúc trước cô cũng thấy rồi.”

“Cô không sợ, đến lúc đó cô ấy thật sự hận cô sao?”

Kỷ Mộng Hiền cúi đầu thấp xuống, cắn môi, do dự một hồi lâu.

“Em biết.” Giọng nói của cô ta nhỏ hơn một chút: “Em biết bây giờ chị Thương Mẫn đã có một ít thành kiến với em, chị ấy chắc chắn đã hiểu lầm mối quan hệ giữa em với anh Nghiên anh.”

“Nhưng mà, chính vì nguyên nhân như vậy, em mới là người thích hợp nhất không phải sao? Nào có chuyện gì có thể so với phản bội càng khiến chị ấy hết hy vọng chứ? Nếu chị ấy thật sự cho rằng hai người chúng ta đã ở bên nhau, với tính cách mạnh mẽ của chị ấy, chắc chắn sẽ phóng khoáng mà buông tay….”

Sẽ phóng khoáng buông tay sao?

Mày Mâu Nghiên hơi nhíu một chút.

Mặc dù anh thật sự hy vọng Thương Mẫn có thể rời khỏi anh mà không chịu một chút tổn thương nào, nhưng mà, khi nghĩ đến cảnh tượng này trong lòng vẫn không thể kiềm nén mà đau một chút.

“Anh Nghiên.” Kỷ Mộng Hiền hướng về phía anh gần hơn một chút: “Mặc dù em không biết rốt cuộc anh mắc bệnh gì, em cũng rất hy vọng anh có thể khôi phục khỏe mạnh, bình an suông sẻ.”

“Nhưng mà, thấy anh đau khổ như vậy, em thật sự muốn giúp anh chia sẻ một chút. Năng lực của em có hạn, cũng không làm được cái gì, chỉ có chuyện này, em còn có thể hơi giúp một chút.”

“Chỉ cần anh bằng lòng, em không quan tâm việc đi làm lá chắn này, chị Thương Mẫn hận em cũng tốt, trách em cũng được, chỉ cần hai người các anh đều tốt, em như vậy là đủ rồi.”

Mâu Nghiên không lên tiếng, thái độ của Kỷ Mộng Hiền rất chân thành, thoạt nhìn, quả thật là khéo léo hiểu chuyện.

“Cũng chỉ là vì báo ân?” Mâu Nghiên hỏi cô ta.

Kỷ Mộng Hiền hơi sửng sốt một chút, không rõ Mâu Nghiên hỏi câu này có ý gì.

“Tôi chỉ có thể nói với cô nhiều như vậy, lúc nãy tôi đã nói qua với cô.” Vẻ mặt Mâu Nghiên nhàn nhạt.

“Em không cần gì khác.” Kỷ Mộng Hiền nắm góc áo của mình: “Em biết em không làm được cái gì, nếu… Nếu bệnh của anh Nghiên anh thật sự trị không hết… Anh có thể để cho em theo bên cạnh anh, em cũng thõa mãn…”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 499


CHƯƠNG 499

Mâu Nghiên hơi híp mắt, liếc mắt quét qua cô ta một cái.

“Chuyện cô làm, tôi sẽ báo đáp cô.” Mâu Nghiên đứng thẳng cơ thể: “Chẳng qua, con người của tôi từ trước đến nay thích yên tĩnh, không thích có người đi theo.”

Nói xong, anh cũng đã đi ra cửa, bóng dáng của anh cũng biết mất trên hành lang, vào phòng ngủ của mình.

Cửa vừa đóng, vẻ mặt của Kỷ Mộng Hiền từ từ thay đổi, vừa nãy vẫn còn thương xót đã bị một loại hung ác nham hiểm thay thế.

Cô ta đặt mông ngồi ở trên giường, phát cáu đá một đá ở trên vách tường.

—— Bạch Chấp đã sớm đón Thương Mẫn trở về căn hộ.

Mâu Khải nói được thì làm được, ở cùng một khu phố, tìm một phòng gần nhất, đem bác sĩ sắp xếp vào, đảm bảo an toàn cho cô bất cứ lúc nào.

Còn mời nữ giúp việc kinh nghiệm dồi dào chịu trách nhiệm một ngày ba bữa cơm của Thương Mẫn, chăm sóc toàn diện.

Thương Mẫn nằm ở trên giường, Bạch Chấp giúp cô kéo bức rèm ra, để cho ánh mặt trời xuyên thấu vào trong nhà.

“Vì sao Mâu Khải lại quan tâm cô như vậy?” Bạch Chấp đột nhiên hỏi.

“Hử?” Thương Mẫn đang ngẩn người đột nhiên bị hỏi, lập tức không biết nên trả lời như thế nào.

“Anh ta là anh trai của Mâu Nghiên, vì vậy, anh ta làm những điều này, đều là ý định của Mâu Nghiên sao?” Bạch Chấp khó hiểu.

“Quan hệ của hai người bọn họ, sợ là không có tốt đến nước này.” Thương Mẫn cười khẽ.

Lấy hiểu biết của cô với Mâu Nghiên, Mâu Nghiên không rõ ràng cấm Mâu Khải tiếp cận cô đã xem như ban ơn, tuyệt đối không có khả năng sẽ nhờ Mâu Khải tới chăm sóc cô.

Có lẽ, như lời Mâu Khải nói, anh ta đem cô trở thành cái bóng của Thịnh Yên Hoa, muốn làm gì đó để bù đắp những sai lầm đã gây ra trước đây, để lòng mình dễ chịu một chút đi.

Thương Mẫn vẫn còn có chút băn khoăn, giữa bọn họ, không thân cũng chẳng quen, cô vốn không nên nhận tất cả những gì anh ta đưa.

Nhưng mà, thái độ kia của Mâu Khải, giống như vẫn luôn ôn hòa hiền lành, cô luôn không có cách nào mở miệng nói lời từ chối được.

“Vậy chính cô nghĩ như thế nào?” Bạch Chấp lại tiếp tục hỏi cô.

Anh ta nhìn thoáng qua bụng của Thương Mẫn, lông mày từ từ nhíu lại: “Cô định muốn đứa nhỏ này?”

“Vì sao thoạt nhìn bộ dạng của anh rất kinh ngạc?” Thương Mẫn nghi ngờ: “Đây là con của tôi, bất kể Mâu Nghiên thế nào, đây là người thân duy nhất có quan hệ huyết thống với tôi trên thế giới này, tại sao không sinh nó ra chứ?”

Bạch Chấp nghiêng đầu, suy nghĩ chuyện gì.

“Nếu, tới ngày sinh, thái độ của Mâu Nghiên vẫn không thay đổi đâu? Cô muốn đứa bé này làm sao bây giờ?” Bạch Chấp nhíu mày: “Đến lúc đó cuộc sống từng ngày của nó, sẽ giống như đúc với cô trước đây.”

“Sẽ không!” Thương Mẫn kiên quyết trả lời anh ta.

“Tôi sẽ không để nó giống như tôi.” Thương Mẫn che bụngcủa mình.

“Tôi sẽ không đi theo con đường cũ của mẹ tôi. Danh phận đối với tôi mà nói, cũng không có quan trọng như vậy. Một mình tôi cũng có thể nuôi lớn nó, không cần phải dựa vào bất cứ kẻ nào.”

Sau khi biết được thân thế của mình, Thương Mẫn vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này.

Nếu năm đó mẹ không gả cho Thương Liên Thành, có lẽ, cuộc đời của cô sẽ rất khác. Cô thà không có ba, cũng không muốn một người ba chưa từng cho cô tình yêu.

“Nhưng mà…” Bạch Chấp còn muốn nói gì nữa, điện thoại của Thương Mẫn đặt ở một bên vang lên, cắt ngang cô.
 
Back
Top Bottom