Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 560


CHƯƠNG 560

“Mâu Nghiên lâu rồi không đến công ty thật sự không sao đấy chứ?”

“Cô Thương, cô yên tâm đi, cậu hai đã sắp xếp xong hết chuyện của công ty rồi.”

Trữ Trình là cấp dưới đáng tin cậy của Mâu Nghiên nên cô không nghe ra được gì bất thường ở chỗ anh ta.

Để đáng tin hơn, Thương Mẫn gửi tin nhắn cho Đồng Tiên và Tô Huệ Phi, hỏi họ tình hình công ty có ổn không.

Tô Huệ Phi lập tức trả lời tin nhắn, nói rất nhiều chuyện tầm phào ở văn phòng, sau đó hào hứng giới thiệu vài bộ quần áo mới ra mắt cho Thương Mẫn, không nhắc đến Mâu Nghiên một câu nào.

Nói chuyện được nửa tiếng, Thương Mẫn mới hỏi một câu:”Mấy ngày nay Mâu Nghiên có đến công ty không?”

Tô Huệ Phi gửi lại mấy dấu chấm hỏi, sau đó là một biểu tượng cảm xúc phấn khích.

“Mẫn, có phải cậu đã phát hiện ra gì không? Muốn đến bắt người thứ ba hả? Mẫn, nếu cậu tới thì phải nói trước với tớ, tớ sẽ giúp cậu làm côn đồ.”

Thương Mẫn cạn lời, không hổ là nhà văn, trí tưởng tượng thật phong phú.

“Đi hỏi Lê Chuẩn nhà cậu thử Mâu Nghiên có giao việc gì cho anh ta không.”

“Ôi chao, cậu không nhắc thì tớ cũng suýt quên mất, không biết cái tên Mâu Nghiên nhà cậu bị gì mà lại vứt hết công việc ở câu lạc bộ Nova cho Lê Chuẩn, thật sư quá đáng lắm luôn, mấy ngày rồi mà tớ còn chưa gặp Lê Chuẩn đây này.”

“Mẫn, cậu phải cứu tớ, cứ tiếp tục như vậy thì làm sao tớ sống được đây!”

“Tớ thật đáng thương, Mẫn, tớ trông cậy hết vào cậu đó, cậu không thể bỏ mặc tớ được.”

Tô Huệ Phi dùng tốc độ gõ chữ nhanh nhất gửi tin nhắn liên tiếp cho cô, có thể khiến cô mặc kệ tất cả nói ra những câu cà khịa như vậy trong giờ làm việc thì đủ thấy cô gái này có rất oán hận.

Sau khi nghe Tô Huệ Phi tâm sự xong, cô mới an ủi:”Ừm, tớ sẽ cố gắng hết sức nói giúp cậu.”

Tô Huệ Phi gửi một biểu tượng cảm xúc uất ức rồi tiếp tục làm việc.

Không nhận được tin nhắn của Đồng Tiên, Thương Mẫn quyết định thăm dò Mâu Nghiên trước:”Ngày nào anh cũng ở đây với em, anh không cần xử lý công việc của tập đoàn Đạt Phan hả?”

“Đã sắp xếp xong hết rồi, có người lo liệu chuyện đó.” Mâu Nghiên thoải mái dựa vào ghế sô pha, nắm tay Thương Mẫn rồi hôn một cái.

“Để ông cụ Mâu biết được thì không biết có chạy tới chung cư nhà em làm loạn không nữa.”

Thương Mẫn mỉm cười vỗ vỗ tay anh, nhướng mày hỏi.

“Ừm, cũng có thể đấy, vậy chúng ta đổi nơi khác ở đi. Anh có tài sản riêng ở biệt thự đầm lầy của Đông Thành, ông cụ không biết đâu.” Mâu Nghiên nói như thật.

“Tài sản riêng ở biệt thự đầm lầy? Anh giấu cũng kỹ lắm đấy, ông cụ không biết, em cũng không biết, anh muốn làm gì, anh muốn nuôi cô nào đúng không?”

Có thể là do mấy ngày nay Mâu Nghiên rất tốt với cô, tốt đến mức cô nói chuyện không chút suy nghĩ, cứ hành động theo bản năng.

“Chua quá đi, lọ dấm nhà ai đổ mà chua thế nhỉ.”

Mâu Nghiên ôm chặt Thương Mẫn vào lòng, hơi thở nóng rực phả vào cái cổ trắng ngần của cô, anh cười khẽ cắn d** tai Thương Mẫn vài cái:”Em ghen à?”

“Em lười ghen, biệt thự của anh, anh muốn nuôi ai thì nuôi chứ.” Thương Mẫn vặn vẹo người, trong lòng cảm thấy khó chịu.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 561


CHƯƠNG 561

Chuyện của Kỷ Mộng Hiền đã chôn chặt trong lòng cô quá lâu, lúc này đột nhiên bộc phát không kiểm soát được.

“Mẫn, Mẫn.”

Mâu Nghiên thì thào gọi tên cô, vòng tay ôm cô ngày càng chặt hơn, nụ hôn ùn ùn kéo tới khiến đầu óc Thương Mẫn rối bời, trong đầu cô bây giờ không còn thứ gì khác trừ Mâu Nghiên.

Những ngày nhàm chán như vậy lại tiếp tục trôi qua thêm hai ngày nữa, Thương Mẫn quen thuộc đến nỗi sáng hôm đó tỉnh dậy không thấy Mâu Nghiên ở bên cạnh thì cũng không cảm thấy có gì bất thường cả.

Cô bước vào phòng vệ sinh rửa mặt, bồn rửa mặt hình như có chút khác lạ, nhưng cô còn đang ngái ngủ nên cũng không nghĩ nhiều, ngáp một cái đi ra nhà ăn, mỉm cười nhìn bữa sáng thịnh soạn trên bàn.

Thương Mẫn ăn một cái bánh bao hấp, nhìn quanh phòng khách và phòng bếp thì không thấy bóng dáng của Mâu Nghiên đâu, trong lòng có chút hoảng hốt.

Cô nhanh chóng cầm điện thoại bấm số của Mâu Nghiên.

Tắt máy!

Cô cũng không còn hứng thú ăn sáng nữa, cô bước nhanh vào phòng ngủ thay bộ quần áo thoải mái, chải tóc gọn gàng rồi ra ngoài.

Cô muốn đi tìm Mâu Nghiên, cái tên Mâu Nghiên này đến rồi lại đi mất, cô không thể ngồi đợi được nữa.

Khi Thương Mẫn đang thay giày thì đột nhiên nghe thấy tiếng”cạch”, cửa được mở từ bên ngoài.

Những giọt nước mắt vui sướng suýt trào ra, cô kéo cánh cửa đang cản trở ra, lúc cô muốn nhào tới thì cơ thể bỗng cứng đờ.

Sửng sốt vài giây, Thương Mẫn thu lại vẻ mặt lúng túng và đứng lại ngay ngắn.

“Về rồi sao.” Ánh mắt và giọng nói của cô đầy thất vọng.

Bạch Chấp vẫn lạnh nhạt như cũ, không ngạc nhiên cũng không tò mò.

Anh ta bước vào chung cư rồi đóng cửa lại: “Có kết quả kiểm tra rồi.”

“Anh ấy, anh ấy bị bệnh sao?”

Trên mặt Bạch Chấp không có cảm xúc gì, đáy lòng Thương Mẫn đột nhiên xuất hiện cảm giác sợ hãi, rất sợ những lời anh ta nói tiếp theo.

“Kết quả xét nghiệm máu cho thấy sức khỏe anh ta rất tốt, mấy viên thuốc cô lấy được đều là vitamin bình thường.”

Sao có thể như vậy?

“Không thể nào, nhất định có sai sót chỗ nào đó.”

Thương Mẫn hốt hoảng bước đến sô pha, ôm chặt chiếc gối ôm rồi co người lại.

“Tự tôi lái xe ra khỏi thành phố Nam tìm bệnh viện, những bệnh viện tôi đến đều nằm ở các thành phố khác nhau.” Bạch Chấp nói thêm: “Không phát hiện ai theo dõi hết.”

Thương Mẫn cố gắng bình tĩnh lại, suy nghĩ xem rốt cuộc đã có sai sót ở đâu.

Bình tĩnh lại một lúc, cô mới phát hiện Bạch Chấp đang rất mệt mỏi, dưới mắt cũng xuất hiện quầng thâm: “Vất vả cho cậu rồi, đi nghỉ ngơi đi.”

Mấy ngày nay bôn ba ở bên ngoài nên Bạch Chấp thật sự rất mệt, trước khi vào phòng còn không quên dặn một câu: “Ra ngoài thì gọi tôi.”

Thương Mẫn gật đầu, yên lặng ngồi trên sô pha, sau đó cứ cách nửa tiếng sẽ gọi điện thoại cho Mâu Nghiên, nhưng điện thoại của anh vẫn luôn tắt máy.

Sự trở về mấy ngày nay của Mâu Nghiên rõ ràng quá bất thường, nhưng cô lại tham lam cái cảm giác được ở bên anh, mà anh cũng cố ý né tránh những vấn đề đó, hai người đều không chủ động nhắc tới.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 562


CHƯƠNG 562

Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu Thương Mẫn, Mâu Nghiên đến để tạm biệt cô sao?

Nhưng sức khỏe mấy ngày nay của anh rất tốt, ngoại trừ sắc mặt có hơi kém một chút thì cô cũng không phát hiện ra điều gì khác thường, tuyệt đối không giống người sắp chết.

Trong đầu cô có một đống hỗn độn, Thương Mẫn xua hết những suy nghĩ lung tung kia đi, bây giờ cô đang rất đói và rất cần một bữa ăn ngon để xoa dịu dạ dày và trái tim đau đớn của mình.

Không có tâm trạng nấu ăn, cô gọi điện thoại đặt món ở nhà hàng dưới chung cư.

Trong khi chờ đồ ăn giao lên, Thương Mẫn bước vào bếp đun một ít nước.

Đẩy cửa phòng bếp ra, Thương Mẫn mới phát hiện trên sàn có một chiếc bát bị vỡ, một nồi cháo nấu chưa kịp múc ra, bên cạnh trái cây có đặt một con dao gọt hoa quả.

Anh rời đi đột ngột à?

Thương Mẫn băn khoăn không biết có phải cô nghĩ nhiều rồi hay không, có lẽ Mâu Nghiên chỉ đi ra ngoài giải quyết chuyện gì đó mà thôi.

Cháo trong nồi còn nóng, Thương Mẫn múc một bát, mùi rất thơm và mềm, còn nóng hôi hổi lập tức khiến cơ thể cô ấm lên.

Múc một thìa cháo bỏ vào miệng, nước mắt cô không kìm được nữa mà tuôn rơi.

Sau khi ăn hết bát cháo chan nước mắt, cơ thể cô đã hồi phục lại, nhưng lòng lại đau như cắt.

Trong lòng Thương Mẫn đột nhiên xuất hiện một linh cảm kỳ lạ, cô đặt cái bát trong tay xuống bàn rồi chạy nhanh ra phòng khách, bấm số gọi cho Mâu Nghiên.

Tiếng chuông điện thoại truyền đến bên tai, Thương Mẫn vui mừng suýt rơi nước mắt, Mâu Nghiên cuối cùng cũng mở máy rồi.

Ở đầu dây bên kia, Mâu Nghiên không ngờ anh vừa mở máy là Thương Mẫn lại gọi đến, anh nhìn chiếc tiêm truyền nước trên tay, bỗng chốc không biết phải đối mặt với người ở đầu dây bên kia thế nào.

Nếu có thể, anh muốn cùng Thương Mẫn sống cả đời giống như mấy ngày trước, nhưng đáng tiếc, đối với những người khác thì là chuyện bình thường nhưng đối với anh thì lại không thể.

Chuông điện thoại vẫn không ngừng reo lên, Mâu Nghiên cảm thấy bất lực, Lâm Chí không biết đã bước vào phòng từ lúc nào: “Tỉnh rồi.”

Mâu Nghiên gật đầu, không muốn nói chuyện.

Sắc mặt Lâm Chí không tốt lắm, anh ta nghiêm giọng hỏi: “Sức khỏe của anh suy giảm nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều, có phải anh đã ăn cái gì không nên ăn không.”

“Uống vài viên thuốc ngủ.”

Lâm Chí cạn lời, là một bác sĩ, loại người bệnh anh ta khó trị nhất chính là loại người muốn tìm chết như Mâu Nghiên.

Mâu Nghiên cau mày không vui, sau khi thức dậy, đầu óc anh cứ luôn mơ màng.

Anh bỏ đi không lời từ biệt, lúc này chắc Thương Mẫn đang rất lo lắng, anh sợ cô bất chấp đi ra ngoài tìm mình, anh không biết bây giờ Bạch Chấp đã về hay chưa, cô ở trong chung cư một mình sẽ rất nguy hiểm.

“Anh nghĩ cách đi, tôi phải về ở cùng cô ấy vài ngày nữa.”

Lâm Chí thấy anh muốn vén chăn xuống giường thì lập tức đi tới chặn bả vai anh lại, cứ nghĩ lại lúc anh ta chạy đến chung cư của Thương Mẫn rồi thấy Mâu Nghiên ngất xỉu trong phòng bếp thì Lâm Chí lại bực mình.

“Cậu hai, anh phải được điều trị càng sớm càng tốt.”

“Không, tôi sẽ về với cô ấy vài ngày nữa.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 563


CHƯƠNG 563

“Cậu hai…” Nhìn thấy bộ dạng bướng bỉnh của anh, Lâm Chí suýt nữa đã nói ra bí mật trong lòng.

Anh ta được nhà họ Thịnh nuôi lớn, những gì anh ta có được bây giờ đều là nhờ ông cụ và bà cụ nhà họ Thịnh, nhưng anh ta lại không thể nào làm những chuyện tàn nhẫn với Mâu Nghiên được.

Lúc này anh ta rất hối hận vì đã cho Mâu Nghiên dùng loại thuốc mới ảnh hưởng đến ý chí của người bệnh, anh ta không ngờ loại thuốc này lại ảnh hưởng lớn tới Mâu Nghiên như vậy.

“Cậu hai, sức khỏe của anh hiện đang rất kém. Tôi cần hai ngày thôi, anh yên tâm ở đây hai ngày được không?”

Giọng điệu của Lâm Chí rất kiên quyết, Mâu Nghiên cũng nhận thấy sức khỏe của mình bây giờ đang rất yếu, cho dù bây giờ có đi thì cũng không thể xuất hiện trước mặt Thương Mẫn như một người bình thường được.

Mâu Nghiên phất tay ra hiệu cho Lâm Chí đi ra ngoài.

Khi anh đang nói chuyện với Lâm Chí thì điện thoại trong tay anh vẫn không ngừng rung lên, Thương Mẫn gọi đến liên tiếp, anh không còn cách nào khác đành gửi một tin nhắn cho Thương Mẫn.

“Ting ting.”

Thương Mẫn nhận được tin nhắn từ Mâu Nghiên: “Mẫn, anh ra nước ngoài để giải quyết việc khẩn cấp của công ty, ngoan ngoãn chờ anh về nhé.”

“Nhận điện thoại.” Cô nhanh chóng gửi tin nhắn, không nghe được giọng của Mâu Nghiên thì cô không yên tâm được.

“Ngoan, anh đang họp.”

“Họp xong lập tức gọi cho em.”

“Chuyện ở đây có chút phiền phức, phải rất muộn anh mới có thời gian.”

“Em đợi anh.”

“Không được, phải đi ngủ đúng giờ, có ngoan ngoãn ăn cơm không?”

Hai người tán gẫu hồi lâu, đầu óc Mâu Nghiên lại mơ màng, điện thoại rơi xuống gầm giường, lại ngất đi.

Thương Mẫn thấy anh không trả lời tin nhắn thì không quấy rầy anh nữa, anh gấp gáp chạy ra ngoài xử lý công việc như vậy thì chắc chắn chuyện đó rất phức tạp, chắc anh đang rất bận.

Hai ngày sau, Lâm Chí bất đắc dĩ tiễn Mâu Nghiên đi, trước khi anh đi còn dặn dò mấy câu: “Cậu hai, tôi đã đưa thuốc cho anh rồi, anh nhất định phải nhớ uống thuốc đúng giờ.”

Mâu Nghiên gật đầu, bước nhanh về phía nhà để xe dưới tầng hầm.

Mâu Nghiên lên xe, vừa nổ máy thì thấy một bóng người gầy gò đột ngột lao tới xe của mình.

“Anh Nghiên, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.”

Trên mặt đẫm nước mắt, Kỷ Mộng Hiền đập đập cửa kính xe ra hiệu cho Mâu Nghiên hạ cửa kính xe xuống.

Mâu Nghiên không muốn mất thời gian với cô ta, nhưng anh lại không mang theo vệ sĩ. Kỷ Mộng Hiền cứ chặn ở phía trước xe khiến anh không thể rời đi.

“Có chuyện gì?”

Cả hai giằng co một lúc lâu, lúc này Mâu Nghiên mới hạ cửa xe xuống.

“Anh Nghiên, anh quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”

Hai mắt Kỷ Mộng Hiền đỏ hoe, hốc mắt sưng đỏ, thoạt nhìn giống như đã khóc rất lâu, váy dài màu trắng khiến cô ta trở nên gầy gò, đáng thương, khiến người ta thương tiếc.

Mâu Nghiên mở điện thoại lên, khi anh nhìn thấy màn hình màu xám kia, cả người đều bị không khí u buồn bao vây, mỏi mệt nói: “Tôi sẽ không quên, lên xe.”

Kỷ Mộng Hiền vội đi tới chỗ ghế lái phụ, kéo cửa xe, không mở ra được.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 564


CHƯƠNG 564

Mâu Nghiên liếc cô ta một cái, ý bảo cô ta ngồi phía sau.

Cô ta tức giận dậm dậm chân, bất đắc dĩ Mâu Nghiên không phản ứng cô ta nữa, Kỷ Mộng Hiền chỉ có thể không tình nguyện ngồi xuống hàng ghế sau.

Sau khi lên xe, Kỷ Mộng Hiền vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn tranh thủ một chút: “Anh Nghiên, em say xe, muốn ngồi ở ghế trước.”

Mâu Nghiên không trả lời, lặng lẽ đạp chân ga, lái xe đi về phía ngoại ô.

Đã lâu rồi Kỷ Mộng Hiền không gặp Mâu Nghiên , từ sau lần cô ta một mình chạy tới văn phòng Đạt Phan, Mâu Nghiên liền ném cô ta trở về biệt thự Vịnh Nam, còn cho người trông chừng cô ta, cô ta ngay cả quyền tự do ra ngoài cũng không có.

Mâu Nghiên vẫn luôn không quay lại đó, thái độ của người hầu trong biệt thự với cô ta ngày càng có lệ, cô ta cũng càng lúc càng bối rối. Những ngày tháng vô lo ăn mặc, sống trong biệt thự này quá hạnh phúc, cô ta không muốn mất đi nhanh như vậy.

Kỷ Mộng Hiền dựa vào ghế sau, cô ta vẫn luôn muốn nói chuyện với Mâu Nghiên, nhưng dù cô ta nói cái gì, Mâu Nghiên đều từ chối trả lời, lạnh lùng khiến người ta sợ hãi.

Cô ta vốn nghĩ cô ta đối với Mâu Nghiên là đặc biệt, nể mặt anh trai thái độ của anh với cô ta sao cũng không thể quá tệ, nhưng cô ta không ngờ Mâu Nghiên thật sự nói được thì làm được, ngoại trừ vật chất ra, những thứ khác dù anh có dư anh cũng keo kiệt cho cô ta, tình yêu và sự dịu dàng của anh chỉ dành cho một mình Thương Mẫn.

Nhớ lại mấy ngày trước cô ta nhận được mấy tấm hình hạnh phúc đi siêu thị của Thương Mẫn và Mâu Nghiên, Kỷ Mộng Hiền đố kỵ, cô ta không cam lòng lén lấy điện thoại ra, chụp mấy tấm góc nghiêng khi lái xe của Mâu Nghiên.

Lúc cô ta tính gửi những tấm hình đó cho Thương Mẫn, mới phát hiện tất cả phương thức liên hệ của cô ta đều đã bị Thương Mẫn chặn, tốn công tốn sức hồi lâu ngay cả tin nhắn cũng không gửi được, cô ta suýt thì tức chết.

Kỷ Mộng Hiền chưa từ bỏ ý định, Thương Mẫn càng như vậy cô ta lại càng không muốn thấy Thương Mẫn sống tốt.

Cô ta tìm trong danh bạ hồi lâu, cuối cùng gửi tấm hình bị mờ này cho Lê Chuẩn.

“Anh Lê Chuẩn, anh Nghiên đưa em đi thăm anh trai, anh có rảnh để tới không?”

Đúng lúc Lê Chuẩn đang ở trong phòng bếp rửa hoa quả, Tô Huệ Phi liếc mắt một cái liền thấy được tin nhắn này hiện trong điện thoại, vốn tin nhắn này không có gì, quan hệ thân thiết giữa anh trai của Kỷ Mộng Hiền và bọn Lê Chuẩn cô ta cũng biết, nhưng khi Tô Huệ Phi nhìn thấy mấy tấm hình Mâu Nghiên lái xe Kỷ Mộng Hiền gửi tới sau, cả người bần thần không yên.

Thầm mắng một câu em gái mưa, cô ta vội chuyển tiếp mấy tấm hình này sang máy mình, rồi việc làm ngay sau đó chính là gọi cho Thương Mẫn.

Cô ta không thể trơ mắt nhìn người đàn ông của bạn thân bị người phụ nữ khác nhớ thương, đã sớm biết Kỷ Mộng Hiền không phải người tốt lành gì, giờ cuối cùng cũng bắt được nhược điểm của cô ta.

“Huệ Phi, cậu nhớ tớ phải không, đi ra ngoài dạo phố không?”

“Mẫn Mẫn, cậu còn tâm trạng đi dạo phố, cậu có biết hay không người đàn ông nhà cậu bị yêu tinh bên ngoài nhớ thương rồi .”

Lê Chuẩn mới từ phòng bếp đi ra chợt nghe thấy Tô Huệ Phi gào lớn câu này, trong lúc nhất thời anh ta không biết mình nên có phản ứng gì.

“Cậu nói cái gì? Cậu thấy Mâu Nghiên.”

Không phải anh đi nước ngoài công tác sao?

“Hừ, tớ không có gặp anh ta, có lẽ là yêu tinh ở bên ngoài đợi không nổi muốn bức vua thoái vị lên ngôi, tớ vừa thấy mấy tấm hình Kỷ Mộng Hiền gửi cho Lê Chuẩn, giờ tớ gửi qua cho cậu”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 565


CHƯƠNG 565

Tô Huệ Phi vừa gửi hình Thương Mẫn, vừa không ngừng mắng mỏ: “Trình độ của cô bé vẫn còn kém chút, quá nóng vội rồi.”

“Cảm ơn, bọn họ đi đâu?”

“Có lẽ là đi viếng mộ anh trai của Kỷ Mộng Hiền, hôm nay là ngày giỗ anh ta.”

Lê Chuẩn đã nói là muốn đưa cô ta đi, nên từ mấy ngày trước họ đã chuẩn bị sẵn đồ viếng mộ rồi.

“Ừm, như vậy tớ đi cùng hai người thôi! Tớ muốn tự mình cảm ơn anh ta.” Cảm ơn anh ta cứu mạng Mâu Nghiên, đó là một người đáng được người khác tôn trọng.

“Ừ, vậy lát nữa tớ với Lê Chuẩn tới đón cậu.”

Sau một khoảng thời gian kết hôn, Tô Huệ Phi dần nhận ra tình cảm của Lê Chuẩn dành cho mình, sự ngăn cách trong lòng trước kia cũng dần mất đi, ba người ở cũng một chỗ cũng không là lạ nữa.

“Ừ.”

Cúp điện thoại của Tô Huệ Phi xong, Thương Mẫn nhìn chỗ ghế lái phụ không có người ngồi trong ảnh cười cười.

Mấy ngày trước lúc dính lấy Mâu Nghiên ngọt ngào cô nói qua, ghế lái phụ của anh sau này chỉ có thể là của riêng mình cô, anh đã nghe nằm lòng câu này đi?

Ngoại ô, Thương Mẫn nhìn những mộ bia ở trước mắt, trong lòng không hiểu được hơi trầm xuống.

Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình trong đời, dù là ai cũng không tránh được sự luân hồi của số mệnh, cô chỉ hy vọng ông trời thương xót, có thể để cô và Mâu Nghiên đầu bạc răng long, ở bên nhau lâu dài.

Lúc Mâu Nghiên quay đầu lại nhìn thấy Thương Mẫn và hai vợ chồng Lê Chuẩn cùng đi tới, ánh mắt hiện lên chút kinh ngạc, trong lòng cũng hơi hoảng hốt, anh sợ Thương Mẫn giận, cũng sợ cô nhìn thấu lời nói dối mấy ngày nay của anh.

Kỷ Mộng Hiền cũng không ngờ Thương Mẫn sẽ theo tới đây, trong lòng cô ta có một ngọn lửa giận bùng lên, đây là cơ hội mà cô ta mất đi anh trai mới đổi lấy được để có thể tiếp cận Mâu Nghiên, vì cái gì Thương Mẫn ngay cả chút thời gian đáng thương này cũng không giữ lại cho cô ta, Thương Mẫn dựa vào cái gì bá đạo như vậy, cô muốn chiếm giữ Mâu Nghiên mọi phút mọi giây mới vui sao?

Móng tay dài bấm vào lòng bàn tay đau điếng, Kỷ Mộng Hiền cố hết sức mới có thể không chế sự kích động muốn liều mạng với Thương Mẫn, chỉ có thể quỳ trước anh trai đau khổ khóc lớn.

Kỷ Mộng Hiền gần như khóc ngất ở trước mộ anh trai, Lê Chuẩn và Mâu Nghiên không tiện tới đỡ cô ta, Thương Mẫn cũng không muốn tiếp xúc nhiều với cô ta, còn may Tô Huệ Phi thông minh, đi qua kiên nhẫn an ủi cô ta, lúc lâu sau cảm xúc của Kỷ Mộng Hiền mới bĩnh tĩnh lại.

Thương Mẫn đi đến trước mộ anh trai Kỷ Mộng Hiền, chân thành cuối đầu, yên lặng ở trong lòng nói lời cảm ơn.

Người đàn ông trong hình cương nghị, nhìn rất chính trực, khó trách Mâu Nghiên sẽ vì anh ta mà kiên định muốn nhận Kỷ Mộng Hiền tới bên cạnh, người anh em đang yên giấc ngàn thu này đáng để Mâu Nghiên giúp anh ta chăm sóc người thân duy nhất.

Mâu Nghiên đi đến bên cạnh Thương Mẫn, nắm tay cô nhỏ nhẹ nói: “Sao em lại tới rồi.”

Thương Mẫn quay đầu, ánh mắt dịu dàng trìu mến: “Em muốn tự mình đến cảm ơn anh ấy, sau này em sẽ cùng anh tới.”

“Ừ.”

Tay Mâu Nghiên nắm chặt lấy tay cô hơn, bây giờ là lúc anh đau khổ nhất, anh rất cần tình yêu và sự ấm áp của Thương Mẫn.

Hai người đứng canh nhau, trong mắt trong lòng đều chỉ có đối phương, không hề chú ý tới Kỷ Mộng Hiền cắn môi mình sắp chảy máu luôn rồi.

“Anh Nghiên, anh có thể đưa em về thăm nhà không? Em muốn giúp anh trai dọn dẹp phòng.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 566


CHƯƠNG 566

Kỷ Mộng Hiền thật sự nhìn không nổi nữa, bỗng đứng lên nói.

Mâu Nghiên nhìn thoáng qua Thương Mẫn bên cạnh, nhận được sự đồng ý của cô rồi mới gật gật đầu.

“Tôi cũng muốn tới thăm, Mộng Hiền, em muốn ngồi xe của bọn anh không.”

Dưới sự ám chỉ của Tô Huệ Phi, Lê Chuẩn biết điều mà hỏi.

“Không cần, túi của em còn để trên xe anh Nghiên.”

Kỷ Mộng Hiền vì khiến Thương Mẫn khó chịu, mà hoàn toàn không từ bất cứ giá nào, những lúc có thể tiếp cận Mâu Nghiên, cô ta sao cũng phải kè kè bên cạnh Mâu Nghiên.

Tình địch gặp nhau sẽ vô cùng đỏ mắt nhau, nhưng ở trong lòng Thương Mẫn, Kỷ Mộng Hiền vẫn không được xem là tình địch của cô.

Những cô gái yêu mến Mâu Nghiên đếm không xuể, cô không có tâm tư đi tính toán với từng người một, mặc dù thân phận của Kỷ Mộng Hiền đặc biệt hơn một chút, nhưng thứ cô ta có chẳng qua cũng chỉ có ân tình của anh Kỷ mà thôi.

Lên xe, Mâu Nghiên thỉnh thoảng lại hỏi Thương Mẫn mấy câu, hai ngày nay có ăn ngon ngủ ngon không, Thương Mẫn không có thói quen thảo luận những chủ đề riêng tư ở trước mặt người ngoài, cũng không muốn kích động Kỷ Mộng Hiền.

Mâu Nghiên thấy cô không muốn nói chuyện cũng không nói nữa, trên xe rất nhanh đã trở nên yên tĩnh.

Không biết Kỷ Mộng Hiền muốn làm cái gì, đột nhiên bật khóc, tiếng khóc của cô ta đè rất thấp, ở trước mặt Mâu Nghiên vĩnh viễn là dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương.

“Mộng Hiền, đừng khóc, anh trai cô không muốn nhìn thấy cô như thế này đâu.”

Thương Mẫn cảm thấy đau đầu khi cô ta khóc như vậy, cuối cùng vẫn lên tiếng an ủi, bỏ đi, nể mặt hôm nay là ngày giỗ của anh Kỷ, cô tạm thời nhẫn nhịn cái đồ da mặt dày này.

“Chị Thương Mẫn, xin lỗi, em không cố ý khiến hai người phiền muộn, em chỉ cảm thấy buồn, khó chịu, anh nói sẽ luôn ở bên cạnh em, anh ấy chưa nói lời nào mà đã rời đi, để lại một mình em cô đơn, em thật sự rất sợ hãi.”

Kỷ Mộng Hiền vừa nói vừa khóc, một mình ngoan ngoãn, đáng thương ngồi ở phía sau, cuộn tròn ôm lấy mình, cơ thể khẽ run rẩy, đáng thương giống như một con chó cưng bị người khác bỏ rơi.

Có giây phút, Thương Mẫn suýt nữa cảm thấy áy náy.

Suýt nữa bị lời nói của cô ta dẫn dắt, cảm thấy sự mất kiên nhẫn của mình lúc nãy là một chuyện rất nhẫn tâm, rất ác độc.

Nhưng rất nhanh Thương Mẫn đã tỉnh táo lại, lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không có ý an ủi cô ta nữa.

Xem như cô đã nhìn ra, chỉ cần cô lên tiếng, Kỷ Mộng Hiền sẽ nghĩ cách tìm cớ hắt nước bẩn lên người cô, nghĩ cách để Mâu Nghiên cảm thấy cô là một người rất ác độc, lạnh lùng, cô không muốn cho cô ta cơ hội khiến người ta ghét bỏ mình.

Kỷ Mộng Hiền thấy Thương Mẫn nói một câu xong lại không quan tâm đến cô ta nữa, cái gọi là oan ức kia, lại tức đến mức bật khóc.

Thương Mẫn cảm thấy âm thanh ma quỷ luẩn quẩn bên tai, cô gái này sao lại có khả năng khóc như vậy chứ? Thể lực yếu ớt vẫn rất tốt.

Không biết tại sao, lần này Mâu Nghiên tỏ ra rất lạnh lùng trước mặt Kỷ Mộng Hiền, cô ta ngồi ở ghế sau khóc đến mức gần co giật, Mâu Nghiên vẫn không nói gì, giống như không nhìn thấy gì, chuyên tâm lái xe.

Thương Mẫn không nhịn được nhìn anh nhiều hơn, Mâu Nghiên làm sao vậy, gần đây thay đổi thật lớn.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 567


CHƯƠNG 567

Nhà của Kỷ Mộng Hiền là nhà dân hai tầng, còn rách nát hơn Thương Mẫn nghĩ, cửa lớn nghiên ngã, tường sân cũ nát, sân lộn xộn, tất cả những thứ trước mắt đều khiến Thương Mẫn cảm thấy kiềm nén, không khí u ám, không có chút hơi ấm của nhà.

Thương Mẫn đi đến cửa, theo bản năng dừng bước lại, không quá muốn đi vào.

Dường như Mâu Nghiên cảm nhận được sự khó chịu của cô, nắm chặt lấy tay cô, hai người sánh vai cùng đi lên phía trước.

Ánh mắt của Kỷ Mộng Hiền lướt qua bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của hai người, đáy mắt là một mảng u ám, cắn môi bước nhanh đi vào phòng khách của nhà họ Kỷ.

“Nhà em rất sơ sài, mọi người đừng ghét bỏ.”

Kỳ Mộng Hiền rót cho mỗi người một cốc nước lọc, có chút áy náy nói.

Lê Chuẩn vội vàng an ủi, anh ta không thể chịu nổi huyết mạch duy nhất của đội trưởng Kỷ phải thận trọng, ép dạ cầu toàn như vậy: “Tôi rất thích kiểu nhà cổ này, không có ai ghét bỏ đâu.”

“Anh Lê Chuẩn, anh thật biết dỗ người khác.”

Kỷ Mộng Hiền đột nhiên cười với Lê Chuẩn, nụ cười của cô ta sáng lạn, đơn thuần, Tô Huệ Phi ngồi bên cạnh trong lòng lộp độp, đột nhiên có chút buồn bực với kiểu đàn ông có tính cách ấm áp như Lê Chuẩn, quá biết trêu trọc những cô gái nhỏ rồi.

Tô Huệ Phi cúi đầu, cảm giác tham gia trong cả quá trình đều rất thấp, Thương Mẫn cũng lười nói chuyện, chỉ còn lại Kỷ Mộng Hiền và hai người đàn ông đang nói về một số chuyện lúc nhỏ của cô ta và đội trưởng Kỷ.

Thương Mẫn buồn chán, cầm con dao gọt hoa quả trên bàn gọt táo.

Đáy mắt Kỷ Mộng Hiền lóe lên một tia kinh ngạc và vui mừng ngoài ý muốn, giọng nói trở nên vui vẻ hơn: “Anh Mâu Nghiên, anh Lê Chuẩn, em nhớ sau nhà có đặt tủ sách trước đây của anh trai, hai người có thể giúp em chuyển ra ngoài không? Em muốn lau chùi một chút.”

Hai người gật đầu, rất nhanh đã rời khỏi phòng khách.

“Tớ đi rửa tay.”

Một lúc sau, Tô Huệ Phi cũng rời đi.

Khi trong phòng khách chỉ còn lại hai người, trong lòng Thương Mẫn sinh ra một dự cảm không tốt.

Cô liếc nhìn nhanh Kỷ Mộng Hiền, lúc này Kỷ Mộng Hiền mặt đầy ý cười nhìn cô, đơn thuần giống như một đứa bé, Thương Mẫn lại bị dọa đến mức cả người đổ mồ hôi lạnh.

Kỷ Mộng Hiền không thể cười với cô như vậy, rốt cuộc cô ta có âm mưu gì, lúc nãy cô ta cố ý đuổi đám người Mâu Nghiên đi.

Thương Mẫn bảo vệ bụng mình, lùi về sau, cố gắng để bản thân mình bình tĩnh.

Nếu như Kỷ Mộng Hiên muốn ra tay cô sẽ hét lên, có lẽ mấy người Mâu Nghiên không cần dùng đến một phút đã có thể đến.

Kỷ Mộng Hiền chậm rãi đi đến, từng bước từng bước đến gần Thương Mẫn, cô nhìn chằm chằm vào Kỷ Mộng Hiền nói: “Kỷ Mộng Hiền, cô đừng có lộn xộn.”

“Chị Thương Mẫn, chị đừng tức giận, em không muốn làm hại chị.”

Đôi mắt điềm đạm, đáng thương, kỹ thuật diễn xuất cao siêu, chả trách lúc đầu tất cả mọi người cảm thấy cô ta là một cô gái đơn thuần, yêu đuối.

“Đừng qua đây!”

Kỷ Mộng Hiền ngày càng đến gần, Thương Mẫn khẽ quát lên.

Kỷ Mộng Hiền khuôn mặt tràn đầy sự vui vẻ nhìn Thương Mẫn, giọng nói lại vô cùng sợ hãi, bất an, cô ta hoảng loạn lẩm bẩm: “Chị Thương Mẫn, chị muốn làm gì, đừng, đừng!”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 568


CHƯƠNG 568

Lúc Thương Mẫn muốn hỏi cô ta rốt cuộc muốn làm gì, đột nhiên nghe thấy tiếng hét chói tai.

“A!”

Sau đó, Thương Mẫn nhìn thấy ngã xuống dưới chân cô, người cô ta co quắp lại, bụng cắm một con dao gọt hoa quả, máu tươi rất nhanh đã thấm vào chiếc váy trắng trên người cô ta.

“Thương Mẫn, cậu đang làm gì vậy?”

Tô Huệ Phi không biết lúc nào đã chạy vào phòng khách, khuôn mặt cô tràn đầy sự kinh ngạc nhìn Thương Mẫn, không thể tin được hỏi.

Hai người là bạn thân từ nhỏ, cô không còn nhớ lần trước Tô Huệ Phi gọi cả tên của cô là lúc nào.

Trong lúc Tô Huệ Phi chân tay luống cuống muốn đỡ Kỷ Mộng Hiền lên, Thương Mẫn vẫn ngồi bất động trên sofa, nhìn thấy rõ ràng sự khiêu khích dưới đáy mắt và đường cong vui sướng trên khóe miệng.

Cái đồ điên này!

Vì hãm hại cô mà không chút do dự tự đâm mình.

“Cô ta điên rồi, tự cô ta làm.”

Giọng nói của Thương Mẫn lành lạnh, không có bất kỳ tình cảm nào, giống như một khán giả, chuyện không liên quan đến mình.

Thực ra cô vốn dĩ chính là một khán giả, còn là một khán giả bị người ta tính kế không thể không xem cái trò hề này.

Mâu Nghiên và Lê Chuẩn vội vàng đi đến, chậm hơn Thương Mẫn nghĩ một phút, nhìn thấy Mâu Nghiên đi vào, Kỷ Mộng Hiền vốn dĩ vẫn còn tinh thần chế nhạo, khiêu khích Thương Mẫn, yếu ớt đưa tay ra cầu xin: “Anh Mâu Nghiên, em rất đau, cứu em, cứu em.”

Mâu Nghiên không giống như lúc ở biệt thự lập tức lao đến ôm lấy Kỷ Mộng Hiền, mà ra hiệu cho Lê Chuẩn đi qua.

“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện.”

Lê Chuẩn sững sờ, vội vàng bế Kỷ Mộng Hiền lên ngồi vào ghế sau của xe mình, Tô Huệ Phi đi cùng bọn họ đến bệnh viện gần nhất.

Sau khi ba người rời đi, Thương Mẫn lặng lẽ nhìn Mâu Nghiên, không có ý lên tiếng.

Đây không phải là lần đầu tiên cô bị thiệt thòi ở trước mặt Kỷ Mộng Hiền, lần này cô muốn đợi Mâu Nghiên lên tiếng.

“Xin lỗi, lúc nãy anh đã quá sơ ý, có phải dọa em sợ rồi.” Mâu Nghiên ôm Thương Mẫn vào lòng, vỗ lưng cô an ủi.

Là anh sơ suất, nghĩ đến con dao sáng bóng, lạnh lẽo kia anh lại cảm thấy sợ hãi, nếu như Kỷ Mộng Hiền không tự làm tổn thương mình, mà đâm con dao kia vào bụng của Thương Mẫn, anh nhất định sẽ điên mất.

Trước đây anh vẫn luôn cố gắng đẩy Thương Mẫn ra xa, chỉ là vì có thể để cô sống thật tốt sau khi rời xa anh, nhưng không biết từ lúc nào, anh đã không thể chịu đựng được mỗi giây mỗi phút cô không ở bên cạnh.

Xem như anh ích kỷ, trong những ngày tháng cuối cùng khi mà tình hình bệnh tình của anh còn có thể khống chế được, anh muốn trao cho cô tình yêu trong quãng đời còn lại.

“Anh an ủi nhầm người rồi, người bị dọa có lẽ là em gái Mộng Hiền kia của anh.”

Trong giọng nói của Thương Mẫn mang theo chút xem thường và ủ rũ, một chút thủ đoạn này của Kỷ Mộng Hiền lúc còn học trung học cơ sở cô đã không chơi nữa, cô chỉ tức giận tại sao Kỷ Mộng Hiền lại lựa chọn ra tay vào lúc này, quả thật là bôi nhọ anh trai của cô ta.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 569


CHƯƠNG 569

“Mẫn, anh chỉ quan tâm một mình em, người khác như thế nào không liên quan đến anh.”

Không biết tại sao, không hiểu sao Thương Mẫn lúc này lại cảm thấy Mâu Nghiên giống như một con chó cưng đang sợ hãi bị chủ nhân ruồng bỏ, đang cố gắng lấy lòng cô.

Đẩy những suy nghĩ linh tinh này ra khỏi đầu, Thương Mẫn khẽ cảm thán một câu: “Anh em ruột mà có khác biệt lớn như vậy?”

Mâu Nghiên áy náy nói: “Trách anh, trách anh sau khi quay lại vẫn không tìm thấy cô ấy, khiến cô ấy ở bên ngoài chịu nhiều sự khổ sở như vậy, mới trở thành dáng vẻ như bây giờ, trở về anh sẽ đưa cô ấy trở về biệt thự Vịnh Nam.”

“Một người sống có thể ẩn nấp trong địa bàn của Tần Kha bốn năm không bị mấy người phát hiện ra, thật lợi hại.”

Thương Mẫn chưa từng buông lỏng cảnh giác với Kỷ Mộng Hiền, cô ta làm loạn hết lần này đến lần khác chỉ có thể chứng minh phán đoán của cô là chính xác.

“Anh sẽ cho người đi điều tra, em yên tâm chăm sóc cơ thể, đừng nghĩ những thứ này nữa.”

Hai người lái xe ngắm cảnh đồng quê, Thương Mẫn rất nhanh đã quên hết chuyện không vui trước đây.

Bên kia, trong phòng khám nhỏ cách nhà Kỷ Mộng Hiền gần nhất, Lê Chuẩn tự mình rút con dao gọt hoa quả cắm trên bụng Kỷ Mộng Hiền ra, cầm con dao, lạnh lùng đi ra ngoài.

“Anh cả, Kỷ Mộng Hiền xử lý như thế nào.”

Nếu như không phải nể mặt đội trưởng Kỷ đã qua đời, Kỷ Mộng Hiền dám giở trò như vậy ở trước mặt bọn họ, anh ta sớm đã dạy cô ta phải làm người như thế nào.

“Đưa cô ta trở về biệt thự Vịnh Nam.” Bầu không khí ngọt ngào bị quấy rầy, giọng nói của Mâu Nghiên không được tốt nói.

“Anh cả, dao là do Kỷ Mộng Hiền tự mình đâm.”

Nghe thấy giọng điệu của anh không được tốt, Lê Chuẩn cho rằng Thương Mẫn và Mâu Nghiên lại cãi nhau, vội vàng giải thích nói.

“Cậu cho rằng tôi bị mù sao, mánh khóe nhỏ này còn không nhìn ra.” Mâu Nghiên nói xong lập tức cúp điện thoại, thời gian ở bên cạnh Thương Mẫn, anh không muốn lãng phí dù chỉ là một giây.

“Lê Chuẩn hình như vẫn còn lời muốn nói.” Thương Mẫn nhìn động tác dứt khoát của anh, thuận miệng nói một câu.

“Em rất hiểu cậu ta.” Lông mày Mâu Nghiên nhướng lên, nghiêng mặt qua cười như không cười nhìn Thương Mẫn.

Thương Mẫn cảm thấy một mùi giấm nồng nặc ở bên cạnh, cảm thấy được vỗ về nói: “Thuận miệng nói thôi.”

“Sau này lúc ở bên cạnh anh không được nhắc đến người đàn ông khác.”

Thương Mẫn, mấy ngày anh còn có thể ở bên cạnh em, anh muốn ích kỷ một chút, khoảng thời gian này, trong lòng trong mắt em chỉ có thể có mình anh.

Thương Mẫn nghiêm túc nhìn biểu cảm của Mâu Nghiên, dáng vẻ nghiêm túc hoàn toàn không có ý trêu đùa, Mâu Nghiên từ trước đến nay luôn lãnh đạm, lý trí, từ lúc nào trở nên cực đoan như vậy.

….

Kỷ Mộng Hiền cho rằng mình trông rất đáng thương, cứng rắn đâm mình một dao, tiếc là cuối cùng vẫn không thể nhìn thấy Mâu Nghiên, thậm chí còn không có cơ hội vu oan giá họa cho Thương Mẫn ở trước mặt anh.

Đến tận khi bị đưa đến biệt thự Vịnh Nam, nằm trên chiếc giường quen thuộc, nước mắt của cô ta mới bắt đầu rơi xuống giống như những hạt chân châu bị đứt dây.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 570


CHƯƠNG 570

Mâu Nghiên quả nhiên nói được làm được, tuyệt đối sẽ không cho cô ta thứ mà cô ta không nên thèm muốn, hóa ra người khác biệt duy nhất ở trong lòng anh chỉ có Thương Mẫn, cuối cùng cô ta vẫn là tự rước lấy nhục.

Bỏ đi, sống ở trong biệt thự lớn, trong thẻ có số tiền cả đời này cũng không tiêu hết được cũng rất tốt rồi, cuộc sống bây giờ không phải là cuộc sống mà trước đây cô ta vẫn luôn mong muốn hay sao?

Chạm vào lớp gạc mềm ở trên eo, lúc này cơ thể của cô ta rất lạnh, đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.

Kỷ Mộng Hiền đột nhiên cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật ngu ngốc! Anh trai rời đi đã quá lâu rồi, những thứ mà anh trai dạy cô ta trước đây cô ta sắp quên hết rồi, cô ta suýt nữa đã bị thế giới muôn màu muôn vẻ ở bên ngoài làm cho hoa mắt, may là bây giờ cô ta chưa làm ra sai lầm gì lớn, vẫn kịp quay đầu.

Biến mất hai ngày, sau khi Mâu Nghiên trở về lại là dáng vẻ cũ, chăm sóc cuộc sống của Thương Mẫn một cách ngăn nắp, tuyệt đối là một người chồng tốt.

“Mâu Nghiên, anh học làm những việc này từ lúc nào.”

Lúc nhìn thấy dáng vẻ làm việc nhà thuần thục, tháo vát của anh, Thương Mẫn không nhịn được hỏi.

“Lúc ở trong trường quân đội, nội trợ của anh là tốt nhất.”

“Tại sao trước đây ở nhà anh không cần cù như vậy.”

Thương Mẫn luôn cảm thấy những ngày tháng bây giờ hai người đang trải qua quá ngọt ngào, ngọt ngào đến mức giống như thứ không thuộc về cô, cô muốn tìm một chủ đề để cãi nhau mấy câu, cũng có thể thực tế hơn một chút.

“Không phải trước đây trong nhà có người làm sao?”

Mâu Nghiên bị cô hỏi như vậy có chút mơ hồ, trong biệt thự của anh nuôi mười mấy người làm đều chỉ ăn cơm khô thôi sao? Ai dám bảo cậu hai Mâu anh làm viêc, cũng chỉ có Thương Mẫn anh mới tình nguyện tự mình hầu hạ.

“Thái độ của anh kiểu gì đấy.” Thương Mẫn cao giọng một chút, nhìn Mâu Nghiên chất vấn.

Mặc dù cô biết dáng vẻ của mình bây giờ nhất định rất giống một người đàn bà chanh chua vô lý gây sự, nhưng cô không tìm được cách khác để phát tiết sự bất an và sợ hãi trong lòng, chỉ có thể thông qua cách này mới có thể khiến trong lòng mình cảm thấy chân thực hơn một chút.

“Mẫn, đừng gây chuyện nữa, đều là lỗi của anh có được không, đừng tức giận làm hại đến thân thể.”

Lần này Mâu Nghiên không im lặng giống như trước đây, cũng không quay người rời đi, mà đi đến ôm lấy Thương Mẫn, không chút giới hạn dỗ dành cô.

Không đúng, không đúng, cảm giác này hoàn toàn không đúng.

Mâu Nghiên không nên có dáng vẻ như thế này.

Nếu như không phải ở với nhau lâu như vậy, Thương Mẫn suýt nữa cho rằng người đàn ông đang ôm mình bị đánh tráo.

“Chiêu thức dỗ dành người khác này là ai dạy anh.”

“Tần Kha.”

Mâu Nghiên vì muốn có được nụ cười của Thương Mẫn, không chút do dự bán đứng đồng đội.

Thương Mẫn đau đầu, chả trách mấy ngày nay Mâu Nghiên bất thường như vậy, chắc chắn là cái tên Tần Kha không đỡ lo kia dẫn dắt.

“Những việc anh làm ở nhà học được từ đâu.”

“Lê Chuẩn nói nhà bọn họ từ trước đến nay không để cho Tô Huệ Phi làm việc nhà, đây không phải là anh sợ em bị mất mặt trước mặt bạn thân sao, thuận tay làm luôn.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 571


CHƯƠNG 571

Hai người anh em mỗi người một cái nồi, sắp xếp rất rõ ràng.

Không nhìn ra, bây giờ địa vị của Tô Huệ Phi ở trong gia đình cũng rất cao.

“Còn có?” Thương Mẫn thờ ơ liếc nhìn anh.

“Còn có cái gì? Anh đều khai báo rõ ràng rồi.”

“Anh xác định không còn gì để nói sao? Nhân lúc tâm trạng em khá tốt, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, cơ hội khó có được, anh hãy suy nghĩ thật kỹ đi.”

Thương Mẫn dựa vào Mâu Nghiên dịu dàng nhìn anh, đáy mắt lại tràn đầy sự nguy hiểm, Mâu Nghiên bị dọa sợ đến mức sau lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh, hết lần này đến lần khác nói với mình: Thương Mẫn không thể biết được chuyện kia, cô không thể biết được.

Đầu óc của Mâu Nghiên nhanh chóng xoay chuyển, ngoại trừ cái này tuyệt đối không thể để Thương Mẫn biết được bí mật, những thứ khác đều có thể nói với cô, trước đây cô không biết sao?

Còn cần phải nghiêm túc hơn một chút mới có tác dụng.

Rất nhanh anh đã nghĩ đến một cái cớ có vẻ như rất tốt, đều nói đàn ông sau khi kết hôn giấu quỹ đen bị phát hiện sẽ rất nghiêm trọng: “Không phải anh muốn chuyển hết tài sản sang cho em sao, thực ra anh vẫn còn một khoản tiền vẫn chưa ghi vào.”

Thương Mẫn nghe thấy vậy lập tức sững sờ, ơ trai thẳng cơ mà, từ lúc nào Mâu Nghiên cũng có nhiều suy nghĩ như vậy, lại có chiêu trò thâm sâu như vậy: “Được đó, anh có bản lĩnh rồi, giữ lại số tiền kia làm gì?”

“Ngộ nhỡ bị đuổi ra khỏi nhà, cũng không đến mức lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, còn có thể mua một cái lều nhỏ ở dưới tầng bảo vệ em.” Mâu Nghiên bây giờ đã hoàn toàn nghĩ thông suốt rồi, thể diện cái gì đó đi gặp quỷ đi, Thương Mẫn vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.

Quả nhiên, Thương Mẫn cười đến mức không thể đứng thẳng được, sự bất an và khó chịu lúc trước sớm đã tan thành mây khói rồi, chỉ còn lại những bong bóng màu hồng, hạnh phúc ngọt ngào tràn ngập cả căn phòng.

Hai ngày sau, Thương Mẫn lại phát hiện Mâu Nghiên có chút không đúng, tên này ngày nào sáng sớm và buổi tối đều đúng giờ đi ra ngoài vận động nửa tiếng đồng hồ, còn không cho Thương Mẫn đi theo, nói phụ nữ có thai không thích hợp vận động mạnh.

Anh nói chạy bộ ở dưới tầng, mặc dù mỗi lần lúc Mâu Nghiên trở về quả thật cả người đều đổ mồ hôi, thậm chí còn khoa trương hơn là trực tiếp ngồi bệt xuống thảm bên trong cửa nhà thở hổn hển.

Nhưng theo sự hiểu biết của cô về Mâu Nghiên, một chút vận động này sẽ không khiến anh mệt thành như vậy, ít nhất cũng sẽ không mệt đến mức hết sức lực, khiến một người có bệnh sạch sẽ như anh trực tiếp ngồi xuống thảm ở trong cửa.

Lại qua một buổi tối, ăn bữa sáng xong, Mâu Nghiên vội vàng thu dọn bát đũa trên bàn, theo thường lệ trở về phòng thay một bộ đồ thể thao đi ra ngoài.

Lần này Thương Mẫn rất muốn xem xem rốt cuộc anh chạy như thế nào, ở tòa nhà của cô chỉ có hai con đường để chạy bộ, rất trùng hợp, vị trí nhà cô có thể nhìn thấy hai con đường.

Thương Mẫn nhìn chằm chằm vào một con đường, còn ở vị trí của con đường khác đặt một chiếc camera, sau khi bật chức năng quay video, cố định nó lại là được.

Lúc Thương Mẫn nhìn thấy một hình bóng cao to quen thuộc với đôi chân dài chạy qua trước mặt mình, Thương Mẫn bất lực vỗ đầu mình.

Suy nghĩ linh tinh cái gì vậy, có thể Mâu Nghiên thực sự suy nghĩ thông suốt rồi, có lẽ điều anh muốn chính là cơ thể như thế này, dù sao cuộc sống một nhà ba người vui vẻ hạnh phúc đối với bọn họ, những người từ nhỏ không có được tình yêu và sự ấm áp mà nói là điều quan trọng nhất.

Thương Mẫn vừa nghĩ vừa đi qua bên kia lấy chiếc camera đã nắp đặt xong, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, khiến người ta cảm thấy vừa hạnh phúc vừa thỏa mãn, lúc cô định thu camera lại, một lần nữa nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia, trong ánh mắt kinh ngạc của Thương Mẫn, Mâu Nghiên trực tiếp chạy vào hầm để xe dưới tầng hầm của tòa nhà.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 572


CHƯƠNG 572

Thương Mẫn đột nhiên có hứng thú, đây là có chuyện gấp muốn đi ra ngoài, hay là ngày nào anh cũng làm như vậy, thực ra là đi gặp người nào đó hoặc làm chuyện gì đó ở sau lưng cô.

Cô lại cố định lại camera, còn mình quay lại cửa sổ lúc trước để canh giữ, đến khi chỉ còn một phút nữa là nửa tiếng, Thương Mẫn vẫn không nhìn thấy xe của Mâu Nghiên ra vào, cũng không nhìn thấy hình bóng của anh.

Vì để không khiến Mâu Nghiên nghi ngờ, cô nhân lúc Mâu Nghiên vẫn chưa trở lại nhanh chóng đem những thứ mà camera quay được cất đi, sau đó giả vờ cầm lên muốn quay chụp hoa cỏ ở ban công.

Một phút sau cô lại nghe thấy âm thanh mở cửa quen thuộc, Mâu Nghiên đầu toàn là mồ hôi đẩy cửa đi vào, mệt mỏi ngồi xuống chiếc thảm trong cửa mấy phút mới chậm rãi đi vào phòng khách, anh không đi ra ban công, mà ngồi trên sofa ở phòng khách nói chuyện với Thương Mẫn.

“Mẫn cũng thích chụp ảnh?”

“Lúc trước cũng có học, khi ở trường học có cuộc thi đều là em tự mình chụp cho người mẫu.”

Thương Mẫn vẫn luôn cho rằng chỉ có nhà thiết kế mới có thể lựa chọn được góc quay và màu sắc hoàn hảo nhất để làm nổi bật lên cảm giác thiết kế và linh hồn của mỗi bộ trang phục.

“Mẫn nhà ta thật lợi hại, nếu như sau này anh phá sản Mẫn có thể nuôi anh không?”

“Nhất định rồi, em không phải là người không nói nghĩa khí.”

“Một lời đã định, đến lúc đó em đừng nuốt lời đó.”

Giọng điệu của Mâu Nghiên thoải mái, tự tại, Thương Mẫn không hề phát hiện ra mình có thể bị bẫy.

“Ai nuốt lời người đó là cháu trai.”

Thương Mẫn có chút bực bội liếc nhìn Mâu Nghiên, thật sự muốn xông đến chất vấn anh lúc nãy rốt cuộc anh đã đi đâu, mấy lần đi ra ngoài lúc trước có phải cũng chạy bộ như vậy.

Quá tức rồi, vốn dĩ cho rằng Mâu Nghiên đã thông suốt, xem ra là cô nghĩ nhiều rồi, kiểu người đã từng ngắm cảnh trên kim tự tháp sao có thể vì cô mà từ bỏ cảnh đẹp tuyệt vời nhất chứ.

Tối nay lại quan sát tiếp, nếu như buổi tối Mâu Nghiên vẫn như vậy, cô nhất định phải điều tra rõ ràng xem là chuyện gì.

Sau khi khoảng thời gian hạnh phúc của một ngày qua đi, thời gian buổi tối mà Thương Mẫn mong vừa mong đợi vừa sợ hãi đã đến, sau khi anh thay quần áo, đi ra khỏi cửa, Thương Mẫn lại đặt máy quay, còn mình cũng ở bên kia chăm chú quan sát.

Kết quả không khác gì trong tưởng tượng của cô, Mâu Nghiên vẫn giống như buổi sáng, ở bên ngoài nhiều nhất chỉ chưa đến bốn phút đã quay trở về tòa nhà, sau đó ở một nơi nào đó đến 25 phút mới về nhà.

Thời gian dài như vậy, mỗi ngày cố định hai lần, nói anh không làm chuyện xấu gì ai dám tin đây.

Thương Mẫn nhìn cái bụng cuối cùng cũng hơi nhô lên của mình, lại cộng thêm sự hiểu biết của Mâu Nghiên về cô, nhìn thế nào cũng không thể tự mình theo dõi anh.

Thương Mẫn lấy điện thoại ra, xem avatar của Bạch Chấp, cuối cùng vẫn thoát ra.

Tên tiểu tử kia gần đây không biết có chuyện gì, hình như rất nghe lời Mâu Nghiên, mỗi này anh đến anh ta đều đi, lại không ở vào lúc hai người không ở bên nhau, trước đây lúc cứng rắn với Mâu Nghiên cũng không thấy anh ta nghe lời như vậy.

Cuối cùng Thương Mẫn vẫn gửi tin nhắn cầu cứu cho Tô Huệ Phi.

“Huệ Phi, cậu có bận không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 573


CHƯƠNG 573

“Tiểu Mẫn, cậu vẫn còn nhớ có một người bạn thân là tớ sao, tớ còn cho là cậu đã vui quên lối về rồi, không biết mình là ai nữa? Nghe nói cậu hai Mâu đã mười ngày không đến công ty rồi, đúng là từ đây quân vương không thượng triều sớm, Mẫn cậu nên cẩn thận đứa bé trong bụng mình, đừng lăn lộn quá kịch liệt.”

Vừa lên đã như loa kẹo kéo, Thương Mẫn có chút chóng mặt, suýt nữa quên mất việc chính mà mình muốn liên hệ với Tô Huệ Phi.

“Đừng ồn ào nữa, tớ có chuyện muốn nói với cậu, giúp tớ một chuyện, liên hệ với người mà cậu rất quen thuộc nhưng đám Mâu Nghiên lại không biết, ngày mai giúp tớ theo dõi anh ấy.”

“Hả, có phải cậu muốn tìm thám tử tư không, cậu hai Mâu bây giờ đang làm gì, không phải ở bên cạnh cậu sao? Anh ta lại muốn làm gì.”

Thương Mẫn nghe thấy sự bát quái rất nồng trong lời nói của cô, tức đến mức cô nắm chặt tay lại, bỏ đi, nể mặt là bạn thân đã nhiều năm, chuyện này cô sẽ không tính toán.

Nhưng kiểu người như Tô Huệ Phi mặc dù làm việc không quá đáng tin, may là cô có thể trực tiếp nói chuyện với người mà cô ấy tìm đến.

“Không có gì, chỉ là mỗi ngày sáng sớm và buổi tối Mâu Nghiên đều ra ngoài chạy bộ nửa tiếng, nhưng tớ nhìn thấy hôm nay hai lần anh ấy đều chỉ ở bên ngoài chạy 4 phút sau đó trở về tầng hầm của tòa nhà, tớ muốn biết khoảng thời gian sau anh ấy đi đâu làm gì.”

“Ok, ngày mai đợi câu trả lời của tớ.”

Tô Huệ Phi lập tức đồng ý, thật trùng hợp, một cậu mập ở tầng bên trên nhà cô ấy từ nhỏ chính là fan cuồng của thám tử, bây giờ vẫn làm thêm nghề paparazzi, thỉnh thoảng theo dõi Mâu Nghiên có lẽ không có vấn đề gì.

“Cảm ơn, đúng rồi, chuyện này đừng để cho Lê Chuẩn biết.”

“Hiểu.”

Đêm hôm đó, cô cho rằng mình sẽ lo lắng mà cả đêm không ngủ được, không ngờ vừa nằm xuống gối chưa đến hai phút đã nhắm nghiền mắt lại, ngủ sâu, ngủ đến tận 12 giờ trưa.

Tỉnh lại nhìn thời gian, Thương Mẫn cũng bị dọa sợ.

Cô sao tự dưng ngủ say như vậy chứ?

Tối hôm qua cô rõ ràng là muốn đợi Mâu Nghiên tới rồi thử xem có thể hỏi được chút chuyện gì không, thế nào lại nằm xuống ngủ mất rồi?

Thương Mẫn nhanh chóng sửa soạn thì đi tới phòng khách, không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, cô tìm một lượt bên trong bên ngoài căn chung cư, không có, Mâu Nghiên quả nhiên đã ra ngoài rồi.

Thương Mẫn lập tức gọi điện cho Tô Huệ Phi: “Huệ Phi, người cậu tìm biết Mâu Nghiên đi đâu không?”

“Hả? Cậu hai Mâu ra ngoài rồi sao? Tớ hỏi thử xem.”

Tô Huệ Phi đang ở trong nhà xem show thời trang, bị Thương Mẫn hỏi thì mặt mày mờ mịt, vội vàng liên lạc với tiểu mập ở tầng trên.

Rất nhanh cô đã trả lời lại: “Người bám theo Cậu hai Mâu nói anh ta đã đến Quốc Tế Bắc Mậu, nhưng tòa nhà đó chỉ có hội viên mới có thể đi vào, anh ta không biết cụ thể Cậu hai Mâu gặp ai.”

Quốc tế Bắc Mậu, đó không phải là phòng khám của Lâm Chí sao?

Mâu Nghiên lén lút giấu cô tới đó như vậy, chắc chắn là cơ thể của anh xảy ra vấn đề.

Thấy dáng vẻ rất mệt mỏi sau khi mỗi lần ra ngoài trở về đó và những công việc chuẩn bị mà anh làm, xem ra cơ thể của anh đã rất không lạc quan rồi?

Đáng ghét, chuyện lớn như vậy mà giấu kỹ như vậy, còn không xem cô là người bên nhau trọn đời.

Cô gắng sức áp chế sự không vui trong lòng, giọng điệu bình tĩnh nói với Tô Huệ Phi: “Được, tớ biết rồi, làm phiền bạn của cậu rồi, bảo anh ta tối đúng giờ tới dưới tòa nhà tớ xem Mâu Nghiên ở dưới làm gì?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 574


CHƯƠNG 574

“Ừ, Mẫn, cậu đừng quá khẩn trương, lo cho sức khỏe của cậu, có cần tớ qua nói chuyện cùng với cậu không?”

“Tớ không sao, không cần phiền cậu qua đâu.”

Bây giờ đầu óc của Thương Mẫn rất hỗn loạn, thật sự không có tâm tư nói gì với Tô Huệ Phi, những chuyện riêng giữa cô và Mâu Nghiên, cô không muốn để bạn thân biết quá nhiều.

“Được, vậy chúng ta đổi hôm khác.” Tô Huệ Phi sau khi cúp máy thì thở dài.

Ài, đi theo ông lớn như Cậu hai Mâu thật sự rất mệt, người thông minh như Thương Mẫn cũng ngày ngày bận sứt đầu mẻ trán, cô vẫn thích loại cuộc sống hạnh phúc ấm áp nhẹ nhàng như của mình và Lê Chuẩn.

Bên Lâm Chí, Mâu Nghiên sau khi tới thì giục: “Lâm Chí, thuốc của tôi sắp hết rồi, anh mau lấy thêm một ít cho tôi, tôi không tiện thường xuyên ra ngoài.”

Nhìn thấy Mâu Nghiên khí sắc càng ngày càng tệ, trong lòng Lâm Chí có hơi đau lòng, anh ta từ nhỏ nhìn thấy Cậu hai Mâu lớn lên, bây giờ giương mắt nhìn anh đi vào con đường không lối về này, nói không áy náy là giả.

“Cậu hai, cơ thể của anh đã là nỏ mạnh hết đà rồi, anh vẫn là mau chóng làm phẫu thuật đi? Không thể kéo dài thêm nữa.”

“Đừng lôi thôi, mau đi kê thuốc.”

Mâu Nghiên nhìn thấy Lâm Chí cứ đứng ở đó không nhúc nhích thì nhíu mày hơi mất kiên nhẫn.

Anh không dễ dàng gì mới bôi ít thuốc hỗ trợ giấc ngủ vào gối của Thương Mẫn, chính là không muốn để cô biết anh ra ngoài, cho nên anh không có thời gian lãng phí ở đây.

“Bây giờ tôi đi.”

Lâm Chí cúi đầu rời đi, Mâu Nghiên trong lòng chỉ nghĩ tới Thương Mẫn nên không hề phát hiện anh ta có gì không đúng lắm.

Rất nhanh Lâm Chí đã cầm thuốc nhiều hơn trước gấp ba lần ra cho Mâu Nghiên, Mâu Nghiên sững người, nhanh như vậy sao? Anh mở miệng muốn hỏi gì đó, nháy mắt nhìn thấy thời gian trên đồng hồ, chỉ nói cảm ơn rồi nhấc chân rời khỏi.

Trên đường quay về Mâu Nghiên lái xe rất nhanh, vì để phòng ngừa vạn nhất, anh còn cố tình vòng đi mua một cái bánh kem đang hot mà Thương Mẫn rất thích.

Đi vào chung cư, nhìn thấy Thương Mẫn ngồi trên sô pha, Mâu Nghiên có hơi chột dạ tránh né ánh mắt của cô, giả vờ bình tĩnh nói.

“Mẫn dậy rồi à, có đói không, anh đặc biệt ra ngoài mua bánh kem đang hot mà em thích nhất cho em, lại đây nếm thử.”

Mâu Nghiên vừa mở miệng thì chặn hết những lời Thương Mẫn muốn nói, cô không tiện truy hỏi thêm, chỉ có thể đi tới ăn bánh kem.

Bánh kem mềm ngọt thơm nhẹ vừa vào trong miệng thì lan tỏa trong khoang miệng của cô, nhưng trái tim của cô lại không thấy ngọt, so với Mâu Nghiên, bánh kem có ngon thế nào đi nữa cũng không có mùi vị.

Ăn hai miếng thì cô không có khẩu vị nữa, thậm chí không nhịn được mà trào ngược dạ dày.

Nhìn thấy cô đột nhiên dừng lại, Mâu Nghiên vội hỏi: “Mẫn em sao vậy? Có phải là có chỗ nào không khỏe không, anh bây giờ bảo Lâm Chí tới.”

Thương Mẫn lập tức ngăn lại: “Không cần, chỉ là vừa rồi ăn hơi nhiều, bây giờ không ăn nổi nữa, bánh kem khá ngon, anh cũng nếm thử.”

“Được.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 575


CHƯƠNG 575

Chuyện trong lòng quá nhiều, Mâu Nghiên vậy mà quên mất anh trước đây căn bản không chạm đồ ngọt, anh nhận lấy cái thìa mà Thương Mẫn đưa qua rất tự nhiên mà ăn vài miệng, mãi tới khi cảm thấy ánh mắt Thương Mẫn nhìn anh không đúng lắm thì mới dừng lại.

“Sao vậy? Trên mặt anh có thứ gì sao?”

“Không có, bánh kem ngon không?”

Thương Mẫn ép mình cười, dịu dàng hỏi.

“Ngon.”

Mâu Nghiên gật đầu, rất nghiêm túc trả lời.

Mâu Nghiên ghét nhất ăn đồ ngọt sao có thể cảm thấy bánh kem ngọt ngấy như vậy ngon chứ?

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh không giống như đang nói dối, Mâu Nghiên cũng khinh dùng lời nói dối như vậy để dỗ cô vui.

Trong lòng Thương Mẫn lúc này sớm đã cuộn trào, nhưng không thể thể hiện bất kỳ cảm xúc gì trước anh, chỉ có thể tìm một lý do trốn về phòng.

Lúc đóng cửa phòng lại, nước mắt của Thương Mẫn không kiểm soát được mà rơi xuống, sự lo lắng đối với cơ thể của Mâu Nghiên khiến cơ thể gầy gò của cô run rẩy, cô ôm chặt cánh tay của mình, từ từ dựa vào cánh cửa rồi ngồi bệt dưới sàn, đầu rúc vào đầu gối, cắn chặt môi không dám để mình khóc thành tiếng.

Không dễ gì thức hết cả tối, Mâu Nghiên quả nhiên lại ra ngoài chạy bộ giống như trước, sau khi xác nhận với Tô Huệ Phi là bạn của cô đã tới thì Thương Mẫn lo lắng ngồi đợi ở trên sô pha.

Rất nhanh thì cô đã nhận được tin nhắn của Tô Huệ Phi.

“Cậu hai Mâu sau khi chạy về dưới tòa nhà chung cư thì trực tiếp vào trong xe, không nhìn thấy anh ta ở trong xe làm cái gì?”

“Làm phiền bạn của cậu tiếp tục để ý.”

Hơn 20 phút sau, mắt thấy đã tới thời gian Mâu Nghiên quay về, Thương Mẫn lại nhận được tin nhắn Tô Huệ Phi gửi.

“Cậu hai Mâu luôn ở trong xe hơn 20 phút, bây giờ mới rời khỏi, nhìn bộ dạng của anh ta rất mệt, đi đường rất chậm, còn luôn lau mồ hôi.”

“Tớ biết rồi, cảm ơn.”

Thương Mẫn sau khi trả lời tin nhắn của Tô Huệ Phi thì lập tức xóa tin nhắn, còn đặc biệt dặn Tô Huệ Phi xóa mấy tin nhắn này đi.

Mâu Nghiên rốt cuộc ở trong xe làm cái gì?

Ngồi hơn 20 phút có thể khiến anh mệt thành như vậy sao?

Tuy cô rất tin tưởng Mâu Nghiên, cũng cảm thấy tình cảm của bọn họ đã được khảo nghiệm, hơn nữa Mâu Nghiên trước giờ cũng không phải là loại người nông cạn tham mê sắc đẹp.

Nhưng, bây giờ dù sao cũng trong tình trạng đặc biệt, ngộ nhỡ Mâu Nghiên đột nhiên suy nghĩ lệch lạc, làm ra chuyện gì có lỗi với cô thì sao?

Dù sao anh sáng tối mỗi ngày đều sẽ ở trong xe hơn 20 phút, sau khi đi ra thì mệt thành như vậy?

Khác thường như vậy, cô thật sự không tìm được lý do gì hợp lý để giải thích giúp anh.

Vào lúc này, cửa chung cư được mở ra, Mâu Nghiên đi vào quả nhiên cả người mệt mỏi, vừa vào cửa thì uống một ly nước lớn, sau đó ngửa đầu dựa vào sô pha không nhúc nhích.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 576


CHƯƠNG 576

Trong lòng Thương Mẫn vụt qua vô số kế hoạch, sau cùng cô vẫn muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề này, cô không muốn kéo dài nữa, loại cảm giác bị người thân cận nhất giấu giếm thật sự quá dày vò người rồi.

“Đi tắm, mùi mồ hôi hun chết người rồi.”

Thương Mẫn đi tới bên cạnh anh, thuận tay vỗ nhẹ Mâu Nghiên, trong giọng điệu tràn ngập ý vị của vợ chồng già.

Khóe miệng của Mâu Nghiên hơi nhếch lên, cơ thể và trái tim vốn đang mệt mỏi lập tức được lên dây, trong đôi mắt u tối của anh chỉ có Thương Mẫn, giọng nói trầm khàn gợi cảm: “Giúp anh c** q**n áo.”

Trong sự chờ đợi ngọt ngào hồi hộp của Mâu Nghiên, Thương Mẫn mỉm cười cởi từng cúc áo vest của anh, hô hấp của đối phương phả vào gò má và cổ của đối phương, bầu không khí vô cùng ám muội.

Khi Thương Mẫn cởi tới cúc thứ ba trên áo sơ mi của Mâu Nghiên, gương mặt vốn đỏ ửng của cô lập tức trắng bệch, ánh mắt mông lung lập tức trở nên sáng rực sắc bén, lôi sơ mi của Mâu Nghiên ra hỏi: “Đây là cái gì?”

Mâu Nghiên thấy vết màu đỏ không biết từ khi nào xuất hiện trên áo sơ mi của mình, nhất thời không biết nên giải thích như nào.

Anh không muốn lừa Thương Mẫn, nhưng vết màu đỏ trên áo sơ mi rốt cuộc từ đâu ra, anh bây giờ quả thật không thể giải thích.

“Em cho anh chút thời gian, anh lập tức đi tra.”

Mâu Nghiên nắm chặt bàn tay bé đang run rẩy của Thương Mẫn, trong lòng vô cùng sợ, anh có loại dự cảm rất mãnh liệt, những ngày tháng hạnh phúc của anh và Thương Mẫn có thể tới giai đoạn cuối rồi.

Nhưng những ngày tháng như vậy anh mới trải qua mấy ngày, anh không muốn kết thúc nhanh như vậy, anh không nỡ, không cam tâm.

“Được, anh mau đi tra, trước khi chưa tra rõ thì đừng bước vào căn chung cư của em, em sợ anh làm bẩn nơi này.”

Sắc mặt của Thương Mẫn trắng bệch, gắng một hơi cuối cùng nói hết câu này, cơn buồn nôn trào cuộn từ dạ dày, cô nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, nôn rất lâu.

Nôn tới lúc chỉ còn dịch chua, nhưng cô vẫn buồn nôn.

Nghĩ tới Mâu Nghiên mỗi ngày gần như ở bên cô 24 tiếng, còn có thời gian đi phát tiết d*c v*ng với người phụ nữ khác thì cô không nhịn được mà muốn nôn, nôn hết số đồ ăn ăn cùng Mâu Nghiên trong mấy ngày này.

Khi Thương Mẫn nôn đến trời đất say sầm, Mâu Nghiên luôn lặng lẽ đứng ở bên ngoài phòng vệ sinh nhìn cô.

Mãi đến lúc anh phát hiện mỗi lần Thương Mẫn liếc nhìn về phía anh thì sẽ nôn càng dữ hơn thì mới không thể không gọi Bạch Chấp và Lâm Chí tới, mà bản thân anh lặng lẽ trốn ở khu cầu thang bộ bên ngoài chung cư.

“Anh chăm sóc cô ấy như vậy sao?”

Từ xe nghe thấy tiếng nôn ọe đau khổ của Thương Mẫn, ánh mắt của Bạch Chấp hờ hững quét qua Mâu Nghiên, thầm quyết định sau này không giao Thương Mẫn và đứa bé cho người đàn ông không đáng tin này nữa.

“Xin lỗi, cậu cố gắng chăm sóc cô ấy.”

Mâu Nghiên có hơi nhếch nhác tránh né ánh mắt của Bạch Chấp, anh quả thật không thể chăm sóc tốt cho Thương Mẫn.

“Bạch Chấp, quay lại, đóng cửa vào, bất kỳ ai cũng không thể để cho vào.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 577


CHƯƠNG 577

Sau khi sinh ra phản cảm với Mâu Nghiên, Thương Mẫn bây giờ đối với người bên cạnh Mâu Nghiên tránh còn không kịp, kiên quyết không gặp.

Ăn xong bát cháo trắng mà Bạch Chấp nấu, ăn vài miếng đồ ăn kèm khai vị thì tinh thần của Thương Mẫn cuối cùng cũng tốt hơn.

Cô đi tới phòng khách, phát hiện chiếc áo sơ mi trắng của Mâu Nghiên vậy mà chưa lấy đi.

Trên áo đều là mùi của Mâu Nghiên, Thương Mẫn tìm cây son ở dưới đáy thùng ra bôi lên môi, nhẹ nhàng in lên, hiệu quả cho ra cực kỳ giống với vết màu đỏ bên cạnh.

Cô ôm hy vọng cuối cùng nhìn kỹ vết màu đỏ trên chiếc sơ mi trắng đó, càng nhìn lòng càng lạnh, để ở dưới gương lớn cô có thể nhìn rõ được vân môi của hai vết son.

Có thể in son môi vào mặt trong áo sơ mi của Mâu Nghiên, cô không thể tin tiếp xúc thân mật như vậy chỉ là quan hệ bạn bè bình thường.

Rất nhanh Lâm Chí bị Mâu Nghiên hỏa tốc thúc tới chạy tới bên ngoài chung cư của Thương Mẫn, Bạch Chấp không hề nể mặt, cách cửa đuổi người đi.

Lâm Chí thấy cửa lớn đóng chặt ở trước mắt, lại nhìn Cậu hai Mâu ngồi ở cầu thang với vẻ mất hồn, đột nhiên cảm thấy Cậu hai Mâu có hơi đáng thương.

Suy nghĩ vô lý vụt qua, Lâm Chí cười tự giễu, đi tới bên cạnh Mâu Nghiên nói.

“Cậu hai, cô Thương không cho tôi vào, hay là tôi đưa anh về chỗ tôi nghỉ ngơi, tình trạng của anh bây giờ rất tệ.”

Mâu Nghiên hai mắt trống rỗng mà gật đầu, đờ đẫn được Lâm Chí đưa tới phòng khám của anh ta.

Vừa bước vào cửa lớn của quốc tế Bắc Mậu thì Mâu Nghiên đã nôn ra máu, trực tiếp ngã sang một bên.

May mà Lâm Chí nhanh tay nhẹ mắt, nhanh chóng đỡ anh đưa thẳng vào phòng phẫu thuật.

Trong phòng phẫu thuật, Lâm Chí đánh giá một vòng Mâu Nghiên nằm trên bàn phẫu thuật, rút một chiếc điện thoại đặc chế gửi đi một tin nhắn.

“Bao giờ thu lưới?”

Tin nhắn của anh ta vừa gửi đi, lập tức nhận được tin đáp trả: “Không vội.”

Lông mày của Lâm Chí hơi nhíu lại, ưu nhã giống như nghệ thuật biểu diễn, bắt đầu cắm các ống người của Mâu Nghiên.

Tròn ba ngày, sau khi Mâu Nghiên ra ngoài thì chưa từng gọi cho Thương Mẫn một cuộc, thậm chí ngay cả một tin nhắn xin lỗi cũng không có.

Trước đó sống cùng Bạch Chấp ở căn chung cư này cô đã quen rồi, nhưng Mâu Nghiên đột nhiên tới lại đột nhiên biến mất, Thương Mẫn ở căn chung cư này cứ cảm giác thiếu cái gì đó.

Sau khi hoàn toàn bình tĩnh lại, Thương Mẫn cảm thấy cô hôm đó làm cũng có hơi quá khích, cô muốn nói chuyện một lần với Mâu Nghiên.

Phần hạnh phúc này tới quá đột ngột, cô không muốn buông tay nhanh như vậy.

Cho dù phải kết thúc đoạn tình cảm này, cô cũng muốn mình đi trong rõ ràng, chứ không phải kết thúc một cách cẩu thả như này.

Sau khi ổn định lại tâm trạng, Thương Mẫn gửi tin nhắn cho Tô Huệ Phi và Đồng Tiên, hỏi mấy ngày này Trữ Trình và Lê Chuẩn có gặp Mâu Nghiên không.

Tin nhắn của Thương Mẫn vừa gửi qua, Tô Huệ Phi trả lời: “Mẫn, xin cậu ở trước mặt Cậu hai Mâu nói vài câu tốt giúp Lê Chuẩn nhà tớ, anh ấy đã sắp bị mệt chết rồi. Mẫn, hôm 20 tháng 5 cậu tham gia đám cưới hay đám tang đều dựa vào cậu cả đấy.”

“Mâu Nghiên mấy ngày nay không có tới Nova sao?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 578


CHƯƠNG 578

Khi mấy anh em bọn họ tâm trạng không tốt không phải thích nhất đến câu lạc bộ Nova thư giãn hay sao?

“Lê Chuẩn đã hơn nửa tháng không gặp Mâu Nghiên rồi, khiến bản thân trở nên rất bận rộn và căng thẳng, sợ Mâu Nghiên đột nhiên quay về không hài lòng về biểu hiện của anh ấy.”

Thương Mẫn mệt mỏi không có tâm tư đi dỗ dành Tô Huệ Phi, tiếp tục hỏi: “Mấy ngày nay Mâu Nghiên có tới Đạt Phan không?”

“Không có. Cậu hai Mâu đã rất lâu không có tới rồi. Ngược lại Cậu Khải, tớ dạo này nhìn thấy anh ta hai lần ở Đạt Phan.”

Nửa câu sau của Tô Huệ Phi một chữ cũng không nghe vào, lại nói vài câu về chuyện đám cưới với cô ấy thì điện thoại của Đồng Tiên gọi tới.

“Tìm tôi có việc à, Cậu hai nhà cô lại biến mất sao?” Giọng nói của Đồng Tiên mang theo vài phần trêu chọc.

“Mấy ngày nay Trữ Trình có gặp anh ấy không?” Thương Mẫn hỏi thẳng.

“Không, Trữ Trình đã rất lâu không có gặp Cậu hai Mâu rồi, kiểu buông tay cho người khác làm có phải anh ta làm tới nghiện rồi không, ngay cả chuyện lớn như đám cưới cũng giao cho Trữ Trình toàn quyền xử lý, làm như là chúng tôi muốn làm đám cưới không bằng.” Đồng Tiên vừa bỏ đồ ăn vặt trong miệng, vừa càm ràm.

“Đám cưới gì?”

Mâu Nghiên vậy dám lén kêu Trữ Trình chuẩn bị đám cưới, cô không biết một chút gì?

“Đương nhiên là đám cưới của cô và Cậu hai Mâu rồi, lẽ nào là đám cưới của tôi sao?”

Đám cưới, là cách anh cầu xin sự tha thứ sao?

Nếu như Mâu Nghiên có thể giải thích rõ vết son trên áo sơ mi, lại có sự bất ngờ của đám cưới, cô chắc sẽ miễn cưỡng tha thứ cho anh một lần.

“Mâu Nghiên từ bao giờ kêu Trữ Trình chuẩn bị đám cưới?” Bọn họ không phải rất lâu không có gặp Mâu Nghiên rồi sao?

“Khi vừa quay về từ Milan.”

“Ồ.”

Nghe thấy giọng nói thất vọng của Thương Mẫn, Đồng Tiên thật sự muốn tát mình một cái, ở bên tên đầu gỗ Trữ Trình lâu quá, EQ của cô ta cũng bị tụt giảm.

“Cô đừng sốt ruột, bên tôi nếu có tin của Mâu Nghiên nhất định lập tức nói cho cô.”

“Cảm ơn.”

Tắt cuộc gọi của Đồng Tiên, Thương Mẫn ngửa đầu lên hai mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, Mâu Nghiên rốt cuộc đi đâu rồi?

Lâm Chí?

Trong đầu của cô đột nhiên nhảy ra một cái tên.

Nếu như Mâu Nghiên thật sự bị bệnh, anh tin tưởng Lâm Chí như vậy, bây giờ chắc ở chỗ Lâm Chí.

Nghĩ tới người đàn ông nho nhã đó, Thương Mẫn bất giác cảm thấy không thoải mái.

Thương Mẫn lập tức đi tới bên ngoài cửa phòng của Bạch Chấp, Bạch Chấp nghe thấy tiếng gõ cửa ‘cốc cốc cốc’ thì lập tức mở cửa.

“Bạch Chấp, tra Lâm Chí giúp tôi. Cậu có thể hack hệ thống hồ sơ điều trị của anh ta không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 579


CHƯƠNG 579

Bạch Chấp gật đầu, dẫn Thương Mẫn đến phòng làm việc bên ngoài phòng ngủ của anh ta, nói là phòng làm việc thật ra chỉ là một chiếc bàn sách lớn và ba cái màn hình máy tính cỡ lớn.

Ngón tay mảnh khảnh trắng ngần của Bạch Chấp không ngừng múa trên bàn phím, rất nhanh từng dãy mã code Thương Mẫn nhìn không hiểu được gõ ra.

Sau khi xem một lượt danh sách bệnh nhân của Lâm Chí, Bạch Chấp lắc đầu: “Hồ sơ của Mâu Nghiên không có ở trong.”

Bạch Chấp nói xong, tay tiếp tục múa trên bàn phím, rất nhanh thì anh ta tra ra lượng thuốc ra vào trong một tháng gần đây của phòng khám của Lâm Chí, khi anh ta nhìn thấy lượng lớn thuốc giảm đau và thuốc có thể khiến người dùng bị nghiện được mua vào, anh ta thấy ánh mắt của Thương Mẫn thay đổi.

Chẳng trách Mâu Nghiên dám quay về bên Thương Mẫn, thì ra là dùng cách cực đoan như vậy.

Anh ta nên nói chuyện này cho Thương Mẫn không?

Anh ta sớm đã biết Mâu Nghiên không sống được lâu nữa, nhưng vì Thương Mẫn, lúc đầu hai người đã đạt thành thỏa thuận, phải giữ bí mật này.

Bạch Chấp băn khoăn hai giây, không hề do dự chọn Thương Mẫn.

“Sao vậy?” Bạch Chấp đột nhiên dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô, trong lòng Thương Mẫn kêu lộp bộp, một loại dự cảm rất không tốt từ trong lòng lan ra.

“Không có gì, chỉ là lượng thuốc ra vào bình thường.”

Bạch Chấp có hơi chột dạ mà khoát tay, không dám nhìn vào mắt của Thương Mẫn.

Anh ta đã lừa Thương Mẫn!

Tuy là vì bảo vệ cô, nhưng anh ta vẫn thấy áy náy trong lòng.

“Tôi biết rồi.”

Thương Mẫn thất vọng đi ra ngoài, vốn tưởng rằng tìm được phương hướng có thể điều tra, không ngờ mọi thứ lại quay về điểm xuất phát.

Sự rời đi của Mâu Nghiên khiến Thương Mẫn vô cùng yên tĩnh, cô mỗi ngày ngoài ăn thì là nghỉ ngơi, nếu không phải cái bụng nhỏ cuối cùng cũng phình lên một chút, cô cũng không biết nên kiên trì tiếp như nào.

Quốc tế Bắc Mậu, phòng khám của Lâm Chí, Mâu Nghiên cảm giác mình đã ngủ một giấc rất dài, anh cố gắng mở mí mắt nặng trĩu ra thì lập tức nhìn thấy Lâm Chí mặc áo blouse trắng ngồi ở một bên.

“Cậu hai Mâu, anh cuối cùng cũng tỉnh, dọa chết tôi rồi.”

Mâu Nghiên chất vật ngồi dậy, kìm nén sự không thoải mái của cổ họng, hỏi: “Tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

“5 ngày.”

Đáp án của Lâm Chí khiến Mâu Nghiên mặt mày vốn không tốt lại trắng bệch vài phần.

“Kê thuốc, tôi phải quay về nhà tổ nhà họ Mâu một chuyến.”

Trước đó Lâm Chí đã nói, cơ thể của anh đã là nổ mạnh hết đà, rất có thể ngất đi bất cứ lúc nào và có thể không tỉnh lại được nữa, vì để cuộc sống sau này của Thương Mẫn có thể sống thoải mái hơn, anh bắt buộc phải giúp cô giải quyết xong vấn đề của phía ông cụ.

“Cậu hai Mâu, cơ thể của anh hiện nay chỉ có thể tịnh dưỡng.”

“Đi kê thuốc.”

Mâu Nghiên xem như không nghe thấy lời nhắc nhở của Lâm Chí, cơ thể của anh như thế nào anh đương nhiên rõ nhất, chính vì biết rõ, anh mới phải nhanh chóng đi làm những việc nên làm.

Nghe tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền tới, Lâm Chí lặng lẽ đi ra.

Mâu Nghiên thấy số thuốc rõ ràng nhiều hơn trước, không có nhúc nhích.
 
Back
Top Bottom