Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 500


CHƯƠNG 500

Là Đồng Tiên.

Thương Mẫn cầm lấy điện thoại, mới vừa nhấc máy, tiếng ồn ào bên kia ồn cũng đã truyền tới.

“Thương Mẫn, đã xảy ra chuyện! Gần đây tốt nhất cô nên ở nhà, tuyệt đối không được ra ngoài.”

Thương Mẫn nghi ngờ: “Xảy ra chuyện gì ?”

Điện thoại của Bạch Chấp cũng phát ra thanh âm, anh ta mở ra, nhìn thấy màn hình b*n r* một tin tức.

Trên tin tức, là video về hiện trường vụ tai nạn ngày đó, Nhưng mà bị người cố ý lấy ra, từ góc độ này xem qua, chính là bọn họ lái xe đâm vào Lý Mai Hoa.

Mà ngay sau đó, mặt của Thương Mẫn không hề che dấu xuất hiện trên video.

Phần bình luận ở phía dưới đã muốn bùng nổ, giống như là có người đang cố ý dẫn dắt hướng đi, bắt đầu công kích cô không ngừng.

Người thứ ba thượng vị, bức tử Mạc Hậu, hại chết bạn trai đầu tiên của mình, lái xe đâm người… Từng chuyện đều mang theo ác ý, thậm chí có người tuyên bố, nếu như thật sự gặp được Thương Mẫn, nhất định sẽ làm cô đẹp mặt.

“Ây da, tôi không nói với cô nữa, những phóng viên kia đã chặn ở cửa của Đạt Phan rồi.” Nói xong, Đồng Tiên cũng đã cúp điện thoại.

Thương Mẫn ngạc nhiên, hoàn toàn không hiểu tình huống bên ngoài, thấy vẻ mặt Bạch Chấp dần dần u ám xuống, cô ý thức được cái gì.

Điện thoại mở chế độ yên lặng, bây giờ vừa nhìn, tất cả đều những cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là số lạ, tin nhắn chưa đọc trong hộp thư lại càng khiến người ta hoa cả mắt, hiển nhiên, tất cả đều là lời mắng chửi độc ác, ân cần hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của cô.

“Tiện nhân, dụ dỗ người đàn ông của người khác, không biết xấu hổ.”

“Tội phạm giết người, không xem mạng người là cái gì, có tiền thì rất giỏi sao? Thật xấu hổ thay cho mẹ của cô, dạy dỗ ra một người cặn bã như cô vậy!”

“Hồ ly tinh, không phải là dựa vào đàn ông đi lên sao? Còn nhà thiết kế nữa chứ? Chẳng qua chỉ là một con gà có chút cao cấp mà thôi…”

“Sao cô còn không đi tìm chết đi! Người giống như cô vậy, mới nên ra ngoài bị xe đâm chết!”

…… Điện thoại quấy rối vẫn gọi vào, Thương Mẫn vội vàng lấy điện thoại nhấn một cái, tắt máy.

Sắc mặt của cô tái nhợt, cơ thể cũng không ngừng run rẩy.

Cô vốn tưởng rằng, mình có thể chịu được ác ý của mọi người, nhưng mà mấy tin tức vẫn làm cô quá chấn động.

Chỉ qua một đêm, cô trở thành kẻ thù chung của tất cả mọi người, những người biết hay không biết, tất cả đều tới tấn công cô. Bọn họ không biết sự thật, nhưng lại bởi vì bị có ý bóp méo sự thật chụp cho cô ấy chiếc mũ nghiêm trọng như vậy.

“Tôi đi điều tra, là ai đã phát ra những tin tức này.” Bạch Chấp xoay người muốn đi.

“Không cần.” Thương Mẫn đỡ trán.

“Những phóng viên này, chẳng qua cũng chỉ là cầm tiền làm việc mà thôi, điều tra ra thì thế nào, bọn họ có thể phát động quần chúng tấn công, ngay cả số điện thoại của tôi cũng bị công bố, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, giấu đầu lòi đuôi dù sao cũng sẽ lộ ra.”

Cô đại khái cũng có thể đoán được là ai, bây giờ, người hận cô thấu xương nhất, phỏng chừng chính là người sau lưng Lưu Diễm Phương đi.

“Gần đây…” Bạch Chấp đang định nói chuyện, đột nhiên nghe thấy được một âm thanh bén nhọn, một tảng đá từ bên ngoài vườn hoa dưới lầu bị ném tới, trực tiếp đập vào kính.

“Cẩn thận!” Bạch Chấp không chút suy nghĩ liền vọt tới, cũng may tấm thủy tinh kia là kính cường lực, chịu lực tác động lớn như vậy, cũng chỉ có nứt một chút.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 501


CHƯƠNG 501

Thương Mẫn hoảng sợ.

Bạch Chấp đi đến bên cạnh cửa sổ, sau khi kéo rèm cửa ra, thấy được trên đường bên ngoài khu vườn nhỏ, có mấy người lạ đang đứng, trong tay bọn họ cầm viên đá, còn đang ném về phía cửa sổ.

“Hung thủ giết người! Đi tìm chết đi!” Nói xong, những người đó lại cầm đá ném tới.

Cơ thể Bạch Chấp lóe lên, tiếng đá đập vào cửa kính lại vang lên, anh ta đi đến bên canh Thương Mẫn, phòng ngừa cửa kính bị tảng đá đập vỡ va vào cô.

“Sao vậy?” Thương Mẫn hỏi anh ta.

Bạch Chấp cúi đầu, anh ta lấy ra điện thoại, không nói hai lời, trực tiếp gọi báo cảnh sát: “Một đám người gây sự.”

Tiếng còi xe cảnh sát rất nhanh vang lên, nhưng mà, đám đông kia từ xa nghe thấy tiếng vang, chim thú phân tán, chờ khi cảnh sát chạy tới, đã chạy hết.

Cảnh sát làm ghi chép, bởi vì không có bắt được người tình nghi, chỉ có thể dặn dò bọn họ chú ý bảo vệ. Việc điện thoại quấy rầy, bởi vì số lượng quá nhiều, cơ bản không thể nào xuống tay.

“Xem ra, nơi này đã không thể ở được.” Bạch Chấp nói với Thương Mẫn: “Địa chỉ cũng đã bị tiết lộ, chúng ta phải tìm một chỗ ở khác.”

Tiễn cảnh sát đi, trong phòng im lặng đến lạ kỳ, Thương Mẫn ngồi ở trên sô pha, sắc mặt rất khó coi.

Không ở chỗ này, cô có thể đi đâu chứ? Bây giờ thành cái dạng này, chẳng lẽ còn có thể trở lại bên cạnh Mâu Nghiên sao không?

Anh chán ghét đứa nhỏ này như vậy, chỉ sợ bên cạnh anh còn nguy hiểm hơn so với nơi này.

Bạch Chấp biết lo lắng của Thương Mẫn, suy nghĩ một chút: “NOVA bên kia…”

“Tôi không muốn gây thêm phiền phức cho Lê Chuẩn nữa.” Thương Mẫn thở dài. Sự tồn tại của cô đã tạo thành bối rối giữa Lê Chuẩn và Tô Huệ Phi, lúc này đi qua, chỉ sợ đến lúc đó sẽ càng liên lụy đến Lê Chuẩn.

Trong bốn anh em bọn họ, người không được liên lụy nhất chính là Lê Chuẩn.

“Tôi ở trên mạng tìm xem, đi thuê một căn phòng đi.” Thương Mẫn bất đắc dĩ: “Bác sĩ cũng nói, chỉ cần qua ba tháng đầu, chờ đứa nhỏ lại lớn hơn một chút, sẽ không yếu ớt như vậy.”

Bạch Chấp nhíu mày, suy nghĩ một lát, với tình cảnh bây giờ của Thương Mẫn, quả thật cũng là như vậy, bất kể là đi tới đâu, đều sẽ mang cho đối phương phiền phức lớn.

Thương Mẫn thấy Bạch Chấp không trả lời, cô ngẩng đầu, nhìn về phía anh ta.

“Bạch Chấp, thật xin lỗi.”

Bạch Chấp nhìn cô.

“Tôi vốn dĩ cho rằng, tôi cho anh một chỗ ở có thể an tâm, nhưng không ngờ, cũng đem anh liên lụy vào.”

Vụ tai nạn xe cộ của Lý Mai Hoa đến bây giờ, cô cũng chưa chính thức nói một tiếng xin lỗi với anh ta. Thật ra trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, tất cả chuyện này, đều là hướng về một mình Thương Mẫn mà tới.

Nhưng mà, liền bởi vì cô tìm Bạch Chấp trợ giúp, vì vậy, cũng khiến cho Bạch Chấp đi theo cô cùng gặp khó khăn, nếu Lưu Diễm Phương muốn liều chết với cô, nếu Tiêu Song bên kia không thể thắng kiện, Bạch Chấp còn có thể ngồi tù.

Bạch Chấp không nói gì.

“Nếu không, chúng ta thuê hai phòng đi, trong khoảng thời gian này, anh trước hết không cần tiếp xúc với tôi, phần tiền thuê của anh, tính ở trên đầu của tôi.”

“Cô muốn ở một mình?” Bạch Chấp hỏi cô.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 502


CHƯƠNG 502

Ánh mắt của anh ta nhìn thẳng qua, không biết vì sao, phản ứng đầu tiên của Thương Mẫn là muốn tránh né.

“Tôi chỉ là…” Chỉ là không muốn để anh ta bị cô làm liên lụy.

“Không có tôi, cô thậm chí cũng không sống đến bây giờ.” Bạch Chấp đã ngồi xuống sô pha, vốn dĩ anh ta nghĩ dù thế nào đi nữa ít nhất bên cạnh cô còn có một Mâu Nghiên, bây giờ xem ra, anh ta thật sự không đáng tin cậy như vậy.

“Nếu như tôi không ở cùng một chỗ với cô, những người đó có thể càng ngày càng táo tợn hơn, đến lúc đó, đừng nói là bảo vệ đứa nhỏ, cô ngay cả tự bảo vệ mình cũng khó khăn.”

Thương Mẫn đương nhiên biết, nhưng mà… “Chuyện phòng ở, cô không cần quan tâm.” Bạch Chấp đứng dậy, đi về phòng của mình, lấy máy tính tới: “Tôi sẽ cố gắn hết sức tìm một chỗ thuận tiện cho cuộc sống một chút. Cô chỉ cần để ý bảo dưỡng thân thể thật tốt, chuyện khác, đều giao cho tôi.”

Bạch Chấp nói làm là làm liền, chỉ dùng thời gian nửa ngày, sau khi xem qua video phòng ở từ điện thoại, anh ta liền giúp đỡ Thương Mẫn thu dọn đồ đạt, chuẩn bị chuyển ra khỏi căn hộ.

Buổi chiều, vừa ra khỏi cửa, đập vào mắt là sơn đỏ chói mắt ở cửa, trên hàng rào, cũng có người dùng sơn đỏ phun chữ, Thương Mẫn liếc mắt nhìn qua chữ “Kẻ thứ ba” “hung thủ giết người” vô cùng bắt mắt.

Mùi hương vô cùng gay mũi, Thương Mẫn bịt mũi, cau mày.

Trong lúc đi ra, Bạch Chấp cố ý nhìn xung quanh, xác định bây giờ không có ai ngồi xổm canh gác.

Anh ta lái xe chạy đến cửa, đỡ Thương Mẫn, đang định lên xe, một chiếc Mercedes màu đen đã đi tới, bọn họ dừng lại ở cách đó không xa.

Phản ứng đầu tiên của Bạch Chấp chính là bảo vệ Thương Mẫn, nhưng chiếc xe kia đã từ từ hạ của sổ xuống, khuôn mặt Mâu Khải xuất hiện ở chỗ ngồi phía sau xe.

“Thương Mẫn, em muốn đi đâu?”

Vừa hỏi, anh ta cũng thấy được một đống hỗn độn ở cửa, khuôn mặt anh tuấn cau mày: “Ai làm chuyện này?”

Anh ta xem những tin tức đó, đã nhiều ngày Mâu Nghiên chẳng quan tâm đến chuyện công ty, anh ta vừa mới xử lý xong cục diện rối rắm của Đạt Phan bên kia lập tức chạy tới Thương Mẫn bên này.

“Không có gì.” Thương Mẫn cười khổ một hồi: “Nơi này, chỉ sợ không thể ở lại được nổi nữa, tôi chuẩn bị đi chỗ khác ở một thời gian.”

“Đi đâu?” Mâu Khải hỏi cô.

“Chúng tôi thuê phòng ở…” Giọng nói Thương Mẫn nhỏ xuống.

“Những người này có thể tìm được em ở đây, chẳng lẽ sẽ không tìm được phòng ở mà em thuê hay sao?” Mâu Khải nói xong, ra hiệu với Tiêu Song: “Bây giờ em đang mang thai, đi đến những nơi khác cũng bất tiện.”

“Nhưng mà…”

“Đừng nhưng mà, đi tới chỗ của tôi đi, ít nhất, nhân viên bảo vệ nơi đó của tôi, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ nhân vật nguy hiểm nào đến gần em.”

Thương Mẫn không đáp ứng, Bạch Chấp lại có phản ứng trước.

“Vì an toàn của cô, tôi cảm thấy có thể.”

Thương Mẫn quay đầu lại nhìn thoáng qua một đống lộn xộn trên cổng, thở dài, cuối cùng vẫn không có từ chối.

Hai chiếc xe lần lượt rời đi, chờ bọn họ hoàn toàn biến mất ở trong tầm mắt, một chỗ trong góc, một chiếc xe jeep màu đen lẳng lặng dừng ở đó.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 503


CHƯƠNG 503

Mâu Nghiên ngồi ở vị trí điều khiển, tay vịn vô lăng, đau buồn trong mắt không che dấu được.

Hồi lâu, anh lấy ra điện thoại, ấn một dãy số.

“Bọn họ tạm thời sẽ không đến đó.”

Bất động sản mà Bạch Chấp tìm được kia, là khu dân cư thuộc tài sản dưới danh nghĩa của Mâu Nghiên. Anh biết Thương Mẫn chắc chắn là muốn rời đi nơi này vì vậy, làm chuẩn bị chu đáo, anh không tiện ra mặt, nhưng vẫn muốn đảm bảo an toàn cho cô.

Nhưng mà bây giờ xem ra, có người càng quan tâm vợ con anh hơn anh.

Mâu Nghiên cắt điện thoại, thở dài một hơi.

Nhìn thấy phương hướng rời đi của bọn họ, lại cảm thấy buồn cười. Nếu không xảy ra điều bất ngờ này, bây giờ ở cùng một chỗ với Thương Mẫn hẳn là anh. Đó là vợ và con của anh, nhưng mà, anh lại không có tư cách tới gần.

Mâu Nghiên quay đầu lại, nhìn cửa cổng khiến người ta giật mình kia, siết chặc nắm tay.

—— Mâu Khải đưa Thương Mẫn về dinh thự lưng chừng núi, tìm một chỗ yên tĩnh, thu xếp xuống cho cô.

“Em cứ yên tâm ở chỗ này.” Mâu Khải cười: “Không cần lo lắng, tôi sẽ không để bất cứ kẻ nào tổn thương em.”

“Cảm ơn.” Thương Mẫn yếu ớt mệt mỏi cảm ơn, bây giờ cô lo lắng vẫn là Mâu Nghiên.

Anh luôn có ý kiến với Mâu Khải, nếu biết bây giờ cô ở chỗ này của Mâu Khải, liệu anh có tức giận hơn không?

Mâu Khải như là đoán được ý nghĩ trong lòng cô, tự mình đẩy xe lăn đến gần cô: “Đừng sợ, Nghiên bên kia tôi sẽ giải thích.”

“Nói thế nào đi nữa, tôi cũng là bác cả của đứa bé, nó sinh ra, chính là đời sau nhà họ Mâu, cho dù đứng ở lập trường nào, tôi giúp em, đều là những gì tôi nên làm.”

Thương Mẫn không tập trung, đốt sống đuôi xương sống ngã xuống vẫn còn mơ hồ đau, cô cẩn thận ngồi ở trên giường, nhìn cảnh sắc xung quanh căn phòng.

Căn này, theo kịp với căn lần trước cô đã đến, phong cách cổ kính, để nói nghỉ dưỡng quả thật là một nơi tuyệt vời hiếm có.

Mâu Khải thấy tâm trạng cô không tốt, cũng không nói thêm nữa, tự mình đi về phía cửa, muốn rời đi, giống như nghĩ tới cái gì, lại quay đầu về.

“Đúng rồi.” Anh ta cười cười.”Mộ San kia, em định xử lý như thế nào?”

Nói đến Mộ San, Thương Mẫn mới nhớ tới, nếu không phải cô ta, cô cũng sẽ không vào bệnh viện, cũng tuyệt đối không có lưu lạc đến mức này.

“Nghĩ đến, cô ta cũng là đối với Mạc Hậu trung thành tận tâm.” Thương Mẫn cười lạnh: “Nếu cô ta trung thành với nhà họ Mạc như vậy, vậy thì cùng nhà họ Mạc rời khỏi Đạt Phan là được rồi.”

Cô thật sự không có tâm trạng gì để đi truy cứu trách nhiệm của Mộ San nữa, trước mắt, chuyện quan trọng nhất đối với cô là an toàn vượt qua giai đoạn này, sau đó đem đứa nhỏ sinh ra thật tốt.

“Đã như vậy, chuyện này, tôi liền thay em xử lý.” Mâu Khải không nói thêm gì nữa.

Tiếng bánh xe lăn qua sàn nhà từ từ đi xa, Mâu Khải từ trong sân đi ra, Tiêu Song từ thật xa nhìn thấy anh ta, bước nhanh tới.

“Cậu Khải, người đã đưa đến.”

Mâu Khải hơi gật đầu, Tiêu Song đỡ lấy xe lăn của anh ta, đẩy anh ta đi theo một hướng.

Đỉnh núi to như vậy, tất cả đều là sân với đủ loại kiểu dáng, bên trong cũng bày biện đầy đủ các loại trò chơi giải trí, mà phía tây, là kho hàng tích trữ mỗi ngày.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 504


CHƯƠNG 504

Tiêu Song đẩy Mâu Khải chậm chạp đến gần vị trí kho hàng, nhìn thấy bóng dáng của bọn họ, bảo vệ mở cửa kho hàng ra.

Bên trong vị trí vốn dĩ dùng để chất hàng hóa, bây giờ vô cùng trống trải, mà vị trí tận cùng bên trong, một người phụ nữ bị ép buộc cột vào ghế, đặc biệt bắt mắt.

Mộ San rơi vào hôn mê còn chưa tỉnh, trên người cô mặc một bộ đồ chuyên nghiệp đã có chút lộn xộn, nhìn ra được, trên đường cô ta tan ca bị mạnh mẽ “Mời” đến nơi này.

“Làm cô ta tỉnh.” Mâu Khải nhàn nhạt nói một câu.

Bảo vệ nhận được ý của anh ta, bước nhanh đến, cầm một thùng nước đổ thẳng lên người Mộ San.

Xúc cảm lạnh lẻo khiến cho Mộ San lập tức từ trong giấc mộng tỉnh lại, rồi sau đó khi phát hiện ra tình cảnh của mình, cô ta hoảng sợ hét lên một tiếng.

Mâu Khải lạnh lùng nhìn vào loạt phản ứng này của cô ta, sau khi cô ta cố gắng vùng vẫy thoát khỏi dây thừng trên người thất bại, Mâu Khải ho nhẹ một tiếng.

“Cậu Khải?” Mộ San nhìn về phía anh ta, vẻ mặt đều viết nghi ngờ: “Sao anh ở chỗ này? Anh tới cứu tôi sao?”

Cô ta biết chắc chắn mình là bị bắt cóc rồi, chẳng lẽ Mâu Khải cũng cùng bị bắt cóc với cô ta? Chẳng qua, nhìn dạng này của anh ta, cô hẳn là được cứu đi.

“Cô xem chúng tôi giống như tới cứu cô sao?” Tiêu Song cười nhạt.

Vốn dĩ ở Đạt Phan, Mộ San liền thường xuyên bởi vì là một phe với Mạc Hậu mà hoành hành ngang ngược, Tiêu Song đã sớm nhìn cô ta không quen.

“Vậy các người…” Đầu óc Mộ San nhanh chóng chuyển động, cuối cùng cũng hiểu được cái gì.

“Cậu Khải, là anh…” Mộ San mở to hai mắt: “Là anh bắt cóc tôi?”

Cậu Khải nhếch miệng, hai tay đan vào nhau không phủ nhận.

“Vì sao?” Mộ San rất không hiểu: “Cậu Khải, tôi cũng không làm chuyện gì tổn hại đến ngài, trong công ty tôi vẫn luôn tận tụy, cho dù làm sai, ngài dạy bảo vài câu, tôi cũng không phải là không nghe, ngài tội gì phải dùng cách này…”

“Giám đốc Mộ.” Mâu Khải cắt ngang lời của cô ta.

“Cô là một người thông minh, vì sao tôi lại bắt cô tới đây, cô không nghĩ ra sao?”

Mộ San sửng sờ cả người, cô ta suy nghĩ cẩn thận lại những chuyện đã làm gần đây, một chuyện khiến cô ta lo lắng… Thương Mẫn!

Mâu Khải, là bởi vì Thương Mẫn?

“Cậu Khải, ngài là vì người phụ nữ Thương Mẫn kia?” Mộ San hiểu ra.

Nhưng mà, cô ta không hiểu, Thương Mẫn là người phụ nữ của Mâu Nghiên, hơn nữa gần đây cô ta nghe được, hai người bọn họ đang cãi nhau, vì vậy cô ta mới không kiên nể gì mà ra tay với Thương Mẫn, chỉ là thật không ngờ, Mâu Nghiên không ra tay với cô ta, ngược lại là Mâu Khải… “Nhà thiết kế Thương, là tân binh xuất xắc của Đạt Phan, lần này đi Milan, cũng vì công ty làm không ít cống hiến, huống chi, cô ấy vẫn là bạn của tôi, về tình về lý, cô ấy chịu uất ức, tôi đương nhiên phải vì cô ấy đòi lại công bằng.”

Mâu Khải cười, chẳng qua cặp kia vốn dĩ luôn luôn ôn hòa kia lại dần dần trở nên hung ác nham hiểm.

“Anh muốn làm gì?” Mộ San hoảng sợ.

Mâu Khải dùng ánh mắt sai sử nhìn về phía bảo vệ bên kia, rất nhanh có hai người trong đó đi về phía Mộ San.

“Tôi đã xem video giám sát.” Mâu Khải một bộ ung dung, cũng không đem tiếng hét chói tai của Mộ San nghe vào: “Nếu không phải cô đem bát đậu hủ kia đẩy xuống, cơ bản Thương Mẫn sẽ không bị ngã.”

“Đã như vậy, tay nào gây tai họa, thì phế bỏ tay đó. Món nợ này, coi như đã trả xong.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 505


CHƯƠNG 505

“Không! Không được!” Mộ San hoảng sợ, nhưng mà cho dù cô ta cố gắng giãy dụa, cũng không thể chống cự lại được hai nhân viên bảo vệ cao to kia.

“Răng rắc” một tiếng xương cốt bị mạnh mẽ bẻ gãy vang lên, rất nhanh tiếng hét chói tai của Mộ San cũng vang vọng toàn bộ kho hàng.

Nghe tiếng kêu thảm thiết bén nhọn của người phụ nữ, Mâu Khải khó chịu cau mày lại, đôi mắt thâm thúy, nắm chặt tay vịn xe lăn.

Tiêu Song nhận ra Mâu Khải không vui đầu tiên, lạnh giọng quát lớn: “Ngậm miệng!”

Mộ San bị anh ta quát thì khẽ run rẩy, cắn răng thật chặt phòng ngừa âm thanh đau đớn phát ra từ trong miệng.

Cô ta hoảng sợ ngẩng đầu, đầu đầy mồ hôi lạnh, trong mắt đầy nước mắt đau khổ, nơm nớp lo sợ nhìn hai người trước mắt.

“Cậu Khải, xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi lần này.”

Lúc nói chuyện, bờ môi trắng bệch của Mộ San luôn run lên, cô ta cố hết sức giấu đi vẻ oán hận nơi đáy mắt, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đáng sợ này.

“Đừng khẩn trương, nhà thiết kế Thương không muốn so đo với cô, chỉ cần cô ngoan ngoãn rời khỏi Đạt Phan, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa nữa thì tôi sẽ không làm khó dễ cô.”

Giọng nói của Mâu Khải vẫn dịu dàng trầm thấp như trước đây, nhưng Mộ San nghe thấy như rớt vào hầm băng, bây giờ cô ta không có chút sức phản kháng nào, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

“Tôi sẽ nghe theo Cậu Khải.”

Nỗi oán hận Mộ San giấu rất sâu nơi đáy mắt vẫn bị Mâu Khải nhìn thấu, ánh mắt anh ta tối sầm lại, giọng nói lạnh hơn mấy phần: “Nhớ kỹ bài học hôm nay, nếu có lần sau, cho dù một cái tay cô cũng không thể cứu được.”

Lời nói Mâu Khải tràn đầy cảnh cáo và uy h**p, Mộ San không nhịn được cả người run rẩy, sao anh ta lại biết cô ta muốn báo thù: “Cậu Khải, tôi không dám nữa.”

Mâu Khải lẳng lặng nhìn cô ta, cho đến khi ánh mắt Mộ San dần mờ đi, anh ta mới hài lòng dời tầm mắt, cúi đầu nhìn bàn chân trên mặt đất: “Nếu có người hỏi về tay của cô…”

“Do tôi không cẩn thận té ngã.” Mộ San lập tức nói tiếp, trong mắt tràn đầy vẻ cầu xin, đi theo Mạc Hậu, những quy củ này cô ta đều hiểu.

Vất vả lắm mới bò lên vị trí giám đốc của Đạt Phan, bây giờ thì mất hết rồi!

Mộ San biết vậy thì đã chẳng làm, nếu biết kết quả sẽ như vây thì có đánh chết cô ta cũng không dám ra tay với Thương Mẫn, đáng tiếc tất cả đã trễ rồi.

Bây giờ cô ta chỉ muốn nhanh chóng kết thúc sự việc trước mắt, rời khỏi nơi đáng sợ này.

Mâu Khải khẽ cười một tiếng, Tiêu Song đẩy xe lăn của anh ta ra khỏi nhà kho.

… Thương Mẫn ngồi trên giường, thất thần nhìn khoảng sân cổ kính ngoài cửa sổ, Bạch Chấp im lặng ở một bên thu dọn đồ đạc, cố gắng bố trí cho căn phòng dễ chịu và thoải mái nhất có thể.

Đến khi Thương Mẫn lấy lại tinh thần mới phát hiện Bạch Chấp dọn dẹp căn phòng xong xuôi, để phòng ngừa cô lại trượt té, Bạch Chấp tỉ mỉ lau khô sàn nhà ba lần, chỗ nào cũng trải một tấm thảm thật dày.

Nhìn thấy mồ hôi trên trán anh ta, Thương Mẫn có hơi áy náy: “Anh nghỉ ngơi một lúc đi, đừng làm việc đến kiệt sức.”

“Ừm.”

Bạch Chấp gật đầu rồi quay người đi ra ngoài.

Thương Mẫn vừa xuống giường đã thấy Bạch Chấp quay lại, cô còn chưa kịp hỏi Bạch Chấp quay lại làm gì đã thấy Mâu Khải dẫn theo mấy người đi vào phòng.

Nhìn những khuôn mặt xa lạ sau lưng Mâu Khải, Thương Mẫn nghi ngờ hỏi: “Cậu Khải, đây là…?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 506


CHƯƠNG 506

“Đây đều là bác sĩ tôi quen, họ rất am hiểu cách điều dưỡng cơ thể. Bây giờ em không tiện đi ra ngoài, chỉ có thể chịu thiệt một chút.”

“Cảm ơn!”

Thương Mẫn cảm kích nở một nụ cười nhạt, bây giờ thân thể xác của cô thật sự đã hỏng bét, để bảo vệ đứa bé trong bụng, chỉ có thể làm phiền Mâu Khải.

Mấy bác sĩ Mâu Khải tìm có hiệu suất làm việc rất cao, rất nhanh đã kiểm tra tình hình thân thể Thương Mẫn xong, sau đó kê đơn thuốc và thực đơn phối hợp trị liệu.

“Cô Thương, bây giờ cơ thể cô đang bị tổn thương, còn có dấu hiệu động thai, vấn đề ở phương diện cảm xúc rất lớn, bây giờ tình trạng của cô không tốt, mong cô phối hợp điều trị với chúng tôi, yên tâm tĩnh dưỡng.” Mâu Khải dẫn theo bốn bác sĩ trung niên, bác sĩ lớn tuổi nhất trầm mặt nói.

Ông ta bày ra vẻ nghiêm túc và cẩn trọng, trong giọng nói mang theo mấy phần không hài lòng.

Thương Mẫn nghe ông ta nói thì lỗ tai nóng lên, cười cười xấu hổ.

Đúng là cô có lỗi với đứa bé này, do cô không bảo vệ tốt đứa bé, đứa bé vừa xuất hiện đã phải theo cô trốn tránh khắp nơi, bị hãm hại nhiều lần, còn phải chịu đựng bạo lực mạng.

Dường như bác sĩ đang ra đòn cảnh cáo để Thương Mẫn nhanh chóng tỉnh ngộ.

Cho dù là vì đứa bé, cô cũng muốn nhanh chóng giải quyết những chuyện này càng sớm càng tốt, cô không muốn con của mình vừa ra đời sẽ gặp phải những hôm nay mình gặp phải, không muốn con của mình từ nhỏ đã bị người ta dùng ánh mắt khác thường nhìn vào.

“Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ phối hợp thật tốt, các ông vất vả rồi.”

Bác sĩ vẫn sầm mặt như cũ, nhìn Thương Mẫn thật sâu rồi rời đi.

Bạch Chấp tập trung nhìn các chú ý và thực đơn mỗi ngày bác sĩ ghi lại cho Thương Mẫn, nhớ kỹ từng chữ một, Thương Mẫn đã muốn sinh đứa bé này, vậy thì anh ta sẽ dốc hết toàn lực bảo vệ tốt hai mẹ con họ.

Vẻ mặt Mâu Khải cứng đờ, không ngờ người kia lại nói như thế trước mặt mọi người.

“Thương Mẫn,ngại quá, tính tình ông ta có hơi kỳ quái nhưng y thuật rất tốt.”

“Ông ấy nói không sai, do tôi không chăm sóc đứa bé tốt.” Giọng điệu Thương Mẫn hơi buồn buồn, trong giọng nói tràn đầy vẻ tự trách và đau lòng, cô cúi đầu nên không nhìn thấy biểu cảm trên mặt, ngón tay tinh tế đặt lên bụng.

Ánh mắt Mâu Khải hơi trầm xuống: “Em nghỉ ngơi thật tốt đi, chuyện bên ngoài tôi sẽ xử lý.”

Sau khi Mâu Khải rời đi, cuối cùng Bạch Chấp đã nhớ kỹ những việc Thương Mẫn cần phải chú ý, anh ta ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Đưa điện thoại cho tôi.”

Những sự việc gần đây xảy xa nối tiếp nhau, Thương Mẫn lại không thể làm gì, cho dù cô giãy giụa thế nào đi nữa cũng không thể thoát khỏi cuộc sống bộn bề.

Nhưng bây giờ cô đang mang thai, đứa bé không chịu giày vò được, chỉ có thể chăm sóc tốt đứa bé trong bụng, chuyện còn lại chỉ có thể làm phiền Bạch Chấp.

Thương Mẫn cúi đầu, suy nghĩ kỹ một lúc, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ, đưa điện thoại cho Bạch Chấp: “Anh vất vả rồi.”

Bạch Chấp vừa lòng nhìn điện thoại Thương Mẫn trên tay mình: “Tôi đi xử lý.”

Giọng nói của anh ta rất chân thành, mỗi một chữ nói ra đều rõ ràng.

Do anh ta vô dụng, nên mới để cô rơi vào cục diện kinh khủng như vậy. ·· Chạng vạng tối ngày thứ hai, sau khi tan làm Tô Huệ Phi đi thẳng đến dinh thự lưng chừng núi, vừa vào cửa đã ôm Thương Mẫn thật chặt: “Thương Mẫn, cậu không sao chứ! Làm tớ lo lắng muốn chết, hôm qua tớ đến nhà của cậu mà không thấy cậu, tớ hoảng sợ đến nỗi suýt nữa báo cảnh sát.”

“Tớ không sao!” Thương Mẫn vỗ nhẹ vào lưng Tô Huệ Phi, tựa đầu lên vai cô, cảm giác an tâm này thật thoải mái, cũng may bây giờ cô vẫn còn người bạn tốt này.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 507


CHƯƠNG 507

“Thương Mẫn cậu đừng có gấp, tớ đã bảo Lê Chuẩn điều tra giúp cậu, bọn họ có nhiều cấp dưới, nhất định sẽ tìm ra người đứng sau hãm hại cậu, trả lại sự trong sạch cho cậu.”

Mặc dù cô có hơi để ý chuyện lúc trước của Lê Chuẩn và Thương Mẫn, nhưng nhìn thấy Thương Mẫn bị bắt nạt thành như vậy, người bạn thân như cô nhất định phải thống nhất với Thương Mẫn trước, Tô Huệ Phi không mảy may do dự, trực tiếp để Lê Chuẩn dùng hết sức hỗ trợ.

“Cám ơn cậu, Huệ Phi.”

“Khách sáo cái gì!” Tô Huệ Phi vỗ một cái vào bả vai Thương Mẫn: “Đúng rồi, hôm nay tớ vừa đến công ty đã nghe tin Mộ San từ chức, nghe nói cô ta bị ngã đến nỗi gãy tay, hừ, quả báo!”

Tô Huệ Phi tức giận, cô hận Mộ San đến nghiến răng. Người này quá độc ác, suýt nữa hại Thương Mẫn sinh non, đuổi cô ta ra khỏi Đạt Phan xem như có lợi cho cô.

“Thương Mẫn, có phải cậu làm không.” Tô Huệ Phi nhíu mày, dáng vẻ tớ đã biết cậu sẽ nhúng tay vào.

Thương Mẫn im lặng rồi đáp: “Tớ chỉ không muốn thấy cô ta ở trong Đạt Phan nữa thôi.”

Nhưng sao Mộ San lại trùng hợp té gãy tay vào lúc này chứ, trùng hợp vậy sao?

“Chính miệng cô ta nói cô ta tay bị ngã gãy tay sao?”

“Không biết, nhưng trời đất sáng tỏ, quả báo sẽ đến, chắc chắn loại người này hay làm chuyện xấu nên ông trời không nhịn được dạy dỗ cô ta.”

Thương Mẫn mỉm cười, không trả lời.

Cho dù có phải là quả báo hay không, cô cũng không muốn xoắn xuýt chuyện của Mộ San nữa.

“Này! Đừng có mặt mày rầu rĩ nữa, nói cho cậu một chuyện vui nè.” Tô Huệ Phi xích qua cạnh Thương Mẫn, ôm cánh tay cô bắt đầu cười ngây ngô.

“Chuyện vui gì mà phấn khích như vậy chứ! Nhà cậu bị phá dỡ à?”

“Tớ, tớ đã đăng ký kết hôn rồi.” Gương mặt xinh đẹp của Tô Huệ Phi đỏ bừng lên, cô nói nhỏ bên tai Thương Mẫn.

Thương Mẫn sửng sốt, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ rằng Tô Huệ Phi bị người nhà sắp xếp xem mắt, đầu óc choáng váng rồi tùy tiện kéo người ta đi đăng ký kết hôn: “Với ai?”

Tô Huệ Phi kinh ngạc nhìn Thương Mẫn, đây là vấn đề gì chứ, cô là loại người tùy tiện kết hôn sao: “Còn có thể là ai, đương nhiên là Lê Chuẩn rồi!”

“Cái gì?” Thương Mẫn há to miệng.

Mặc dù đã biết chắc chắn Tô Huệ Phi và Lê Chuẩn sẽ ở chung một chỗ từ sớm, nhưng nghe được tin này, cô vẫn cảm thấy rất kinh ngạc.

Không hổ là người bên cạnh Mâu Nghiên, tính nết y chang anh, giấy đăng ký kết hôn nói đăng ký là đăng ký ngay.

Thương Mẫn nở nụ cười xuất phát từ nội tâm, cô đã hy vọng hai người họ có thể về bên nhau từ lâu, bây giờ cuối cùng cũng thành đôi, thật tốt.

“Hai người nhanh như vậy đã đăng ký kết hôn rồi à, sao trước đó không có chút tin tức nào, cậu bắt đầu yêu đương vụng trộm từ khi nào vậy, thành thật khai báo đi.”

Thương Mẫn nhanh chóng phản ứng lại, Tô Huệ Phi dám yêu đương sau lưng cô, nhận giấy đăng ký kết hôn rồi mới thông báo cho cô, quá đáng.

“Không, chúng tớ mới quen mấy ngày rồi đăng ký kết hôn ngay.”

Tô Huệ Phi xấu hổ không dám nhìn thẳng vào mắt Thương Mẫn, hình như hai người họ kết hôn hơi nhanh.

“Tớ không phải bạn thân của cậu nữa rồi, chuyện lớn như vậy mà lại giấu tớ.” Thương Mẫn giận dữ vỗ bả vai Tô Huệ Phi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 508


CHƯƠNG 508

Tô Huệ Phi không phục trợn mắt phản bác: “Không phải cậu cũng vậy à, cậu mang thai, những chuyện trên mạng, dọn nhà, nhiều chuyện như vậy đều không nói cho tớ, có phải cậu không coi tớ là bạn nữa không.”

Cô nói đến nỗi hốc mắt đỏ lên, lúc Tô Huệ Phi nhìn thấy những lời công kích Thương Mẫn trên mạng, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ trước cửa nhà Thương Mẫn, cô đã lo lắng bật khóc nhiều lần.

“Chuyện hai ngày nay quá loạn, tớ còn chưa kịp nói cho cậu biết. Lần này coi như tớ sai, tớ nợ cậu một bữa cơm.”

“Vậy còn tạm được, tớ muốn đến một nhà hàng sang trọng nhất.”

“Xem như cậu lợi hại.”

Hai người nói đùa vài câu, Thương Mẫn mệt mỏi ngáp một hơi, mấy ngày nay cô đều không ngủ được, tinh thần rất kém.

Tô Huệ Phi nhìn sắc mặt không tốt lắm của Thương Mẫn, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng: “Thương Mẫn, cậu nhất định phải sinh đứa bé này sao?”

“Ừm, đứa bé này đã lựa chọn tớ, vậy thì tớ phải bảo vệ tốt cho nó.” Thương Mẫn kiên định gật đầu, cho dù khó khăn bao nhiêu, cô sẽ tuyệt đối không từ bỏ.

“Mâu Nghiên… có phải anh ta không thích đứa bé này không.” Tô Huệ Phi thận trọng hỏi.

Thương Mẫn bất đắc dĩ gật đầu, đúng là Mâu Nghiên không thích đứa bé này, thậm chí còn kiên quyết muốn cô phá bỏ ngay lập tức.

“Sao anh ta lại nhẫn tâm như vậy, trong bụng cậu là màu mủ ruột thịt của anh ta, vậy mà nói không cần là không cần, thấy cậu bị bắt nạt thành như vậy cũng mặc kệ. Đồ cặn bã, nhất định là bởi vì Kỷ Mộng Hiền, anh ta mới không cần con của hai người.” Tô Huệ Phi nói với vẻ mặt tức giận, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng Thương Mẫn hơi hồi hộp, sao Tô Huệ Phi lại đột nhiên nhắc đến Mâu Nghiên và Kỷ Mộng Hiền?

“Huệ Phi… Có phải cậu đã nghe được tin tức gì rồi không?”

“Tớ tận mắt nhìn thấy lúc tan làm Kỷ Mộng Hiền tới công ty tìm Mâu Nghiên, còn Mâu Nghiên lại bỏ đi mua sắm cùng cô ta trước mặt mọi người, hai người vừa nói vừa cười không kiêng kị chút nào, quá khinh người.”

Tô Huệ Phi tức đến nỗi hốc mắt đỏ lên, lúc ấy nếu Lê Chuẩn không ngăn cản, cô đã sớm lao vào xé xác đôi cẩu nam nữ kia.

Hừ! Cái gì mà em gái của ân nhân, là Bạch Liên Hoa không biết xấu hổ thì có.

A! Anh mà lại đi mua sắm cùng Kỷ Mộng Hiền sao?

Ở chung lâu như vậy mà cô chưa từng được đãi ngộ như vậy!

Quả nhiên Kỷ Mộng Hiền trong lòng anh không giống…

Ánh mắt Thương Mẫn dần tối xuống, cô phát hiện mình càng ngày càng không hiểu Mâu Nghiên.

Anh không nên thích Kỷ Mộng Hiền!

Tại sao có thể như vậy?

“Thương Mẫn, xin lỗi! Tớ không nên nói những lời làm cho cậu ngột ngạt.” Tô Huệ Phi nhìn sắc mặt trầm xuống của Thương Mẫn, đau lòng muốn cho mình hai cái tát, sao miệng của cô lại ngứa như thế chứ!

“Cám ơn cậu đã nói những chuyện này cho tớ biết.”

Thương Mẫn miễn cưỡng mỉm cười khẽ, cố gắng bày ra một khuôn mặt tươi cười, nhưng đáng tiếc là thất bại.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 509


CHƯƠNG 509

Tô Huệ Phi đau lòng rơi nước mắt, cô nắm thật chặt tay Thương Mẫn: “Thương Mẫn, cậu đừng sợ, tớ sẽ luôn ở bên cậu, con của cậu cũng là con của tớ, chúng ta sẽ sinh nó ra, còn người đàn ông cặn bã kia sẽ hối hận!”

Cho dù Thương Mẫn quyết định như thế nào, cô sẽ mãi là người kiên định ủng hộ Thương Mẫn đầu tiên.

Thương Mẫn ôm Tô Huệ Phi thật chặt: “Ừm, vì đứa bé, tớ sẽ kiên cường.”

“Thương Mẫn, sao cậu lại vào dinh thự lưng chừng núi? Cậu vẫn qua nhà tớ ở đi!”

Người ở Đạt Phan đều biết quan hệ giữa cậu hai Mâu và Cậu Khải không tốt.

Bây giờ Thương Mẫn mang con của nhà họ Mâu đến địa bàn của Mâu Khải, chuyện này nhìn thế nào cũng không thích hợp.

“Bây giờ tớ như vậy, không còn sự lựa chọn nào khác, tớ không muốn quấy rầy cuộc sống của hai cậu, ít ra nơi đây cũng có đầy đủ bảo vệ, có thể đảm bảo an toàn cho tớ, những người kia cũng không dám quậy đến địa bàn cậu Khải.”

Nghĩ đến những cư dân mạng bị người ta lừa dối, Thương Mẫn lập tức cảm thấy đau đầu.

“Thương Mẫn cậu yên tâm đi, tớ đã dặn Lê Chuẩn nghĩ cách xử lý chuyện trên mạng, cây ngay không sợ chết đứng, cậu cứ coi như bị chó dại cắn một phát, chẳng mấy chốc sẽ tốt hơn thôi.”

“Cảm ơn! Làm phiền các cậu rồi, các cậu vừa kết hôn đã phải bận bịu chuyện của tớ, có thể làm chậm trễ các cậu đi hưởng tuần trăng mật không.”

“Chúng tớ định tổ chức hôn lễ xong mới đi hưởng tuần trăng mật.” Khuôn mặt Tô Huệ Phi lại đỏ ửng.

“Thời gian tổ chức hôn lễ đã được quyết định chưa?”

“Ngày 20 tháng 5.”

Thương Mẫn sửng sốt, họ cũng từng nói sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày này, nhưng dựa theo tình hình bây giờ, không biết hôn lễ của cô còn có thể được tổ chức hay không.

“Làm sao thế! Kinh ngạc như vậy, không phải cậu và Mâu Nghiên cũng định tổ chức hôn lễ vào ngày hôm đó chứ! Vậy thì thật tốt, chúng ta có thể tổ chức chung!” Tô Huệ Phi liếc mắt là có thể nhìn ra tâm tư của Thương Mẫn, cô đã quên mất mâu thuẫn giữa Thương Mẫn và Mâu Nghiên bây giờ, vẻ mặt tươi cười, tràn đầy phấn khởi đề nghị.

“Rồi nói sau! Cậu chuẩn bị hôn lễ cẩn thận đi, tớ rất mong chờ được nhìn cô dâu xinh đẹp nhất.”

Tô Huệ Phi trở lại phòng cưới Lê Chuẩn chuẩn bị, nhìn người đàn ông đang bận rộn trong phòng bếp, cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lê Chuẩn rồi ngẩn người.

“Về rồi à! Đói muốn chết rồi, ăn cơm thôi.”

Nét cười của Lê Chuẩn thật ấm áp, anh bưng đồ ăn từ phòng bếp ra, cảnh tượng như vậy trước kia cô nằm mơ mới xuất hiện.

Trên bàn ăn, Tô Huệ Phi nhìn những món ăn mình thích ở trước mặt nhưng lại không muốn ăn chút nào.

Lê Chuẩn sờ sờ đầu cô, mỉm cười hỏi: “Làm sao vậy?”

“Lê Chuẩn, anh cảm thấy Mâu Nghiên là người như thế nào? Anh ta định vứt bỏ Thương Mẫn thật sao, Thương Mẫn lớn bụng bị đuổi ra khỏi nhả, thực sự quá lẻ loi.”

Lê Chuẩn kiên quyết lựa chọn tin tưởng Mâu Nghiên, đại ca tuyệt đối không phải loại người đứng núi này trông núi nọ: “Tình cảm của đại ca với Thương Mẫn tuyệt đối là thật, anh ấy chỉ đơn giản là muốn đền ơn cho Kỷ Mộng Hiền thôi, không thể vì Kỷ Mộng Hiền mà ảnh hưởng tình đến cảm của hai người họ đâu.”

Tô Huệ Phi giận dữ nói: “Vậy bây giờ Mâu Nghiên có chuyện gì chứ, không quan tâm đến Thương Mẫn vào thời điểm khó khăn nhất, anh ta còn là đàn ông không.”

“Đại ca hẳn là có nỗi khổ tâm của mình.” Giọng nói Lê Chuẩn thấp xuống, gần như không có lực.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 510


CHƯƠNG 510

Những chuyện đại ca làm những mấy ngày nay quả thật có hơi khác thường, anh cũng không biết nguyên nhân, chỉ có thể nhanh chóng chuyển hướng đề tài này: “Anh mới học nấu thịt kho tàu, em nếm thử xem, có ngon không.”

Tô Huệ Phi nhìn Lê Chuẩn gắp miếng thịt kho tàu, nên không có tiếp tục chủ đề không vui này nữa. ·· Văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Đạt Phan, Mâu Nghiên nhìn tài liệu trong tay với vẻ mặt âm trầm, Trữ Trình đứng ở một bên nói: “Cậu hai, cô Thương đang ở dinh thự lưng chừng núi.”

Mâu Nghiên khó chịu liếc anh ta: “Còn cần cậu nhắc nhở à.”

Người phụ nữ của mình đi đâu mà anh lại không biết sao?

“Vậy cậu có muốn đi đón cô Thương ra không.”

Ánh sáng dữ dội trong mắt Mâu Nghiên trong càng ngày càng rõ, có phải sau khi kết hôn Trữ Trình hơi phân tâm không, chút chuyện như thế còn phải đến hỏi anh.

Nhất định phải đón ra!

Người phụ nữ của anh cho dù có ra khỏi nhà cũng không được liên quan đến Mâu Khải.

Cho dù anh chết, Mâu Khải cũng đừng hòng đụng vào Thương Mẫn.

Trữ Trình cảm thấy sau lưng hơi lạnh: “Tôi sẽ đi đón cô Thương ra.”

“Chờ chút, mang theo hồ sơ đi, nếu cô ấy đồng ý về nhà thì cho cô ấy.”

“Nếu cô Thương không quay về…” Giọng nói Trữ Trình càng thấp.

“Không muốn về nhà thì đừng cho, không phải có người giúp cô ấy rồi sao? Để cô ấy tìm người có thể giúp mình đi.”

Nghĩ đến Thương Mẫn gần như không chỗ nào để đi, đầu Mâu Nghiên lại hơi đau.

Cô vẫn như vậy, thường hay gây chuyện, nhưng không giải quyết được những phiền phức kia, Thương Mẫn như vậy thì sao anh có thể yên tâm rời đi.

Lần này nhất định phải dạy dỗ cô.

“Rõ!”

Trữ Trình nhận lấy tài liệu trong tay Mâu Nghiên, rồi bước nhanh đi.

Ở dinh thự lưng chừng núi, Thương Mẫn nhìn thấy Trữ Trình đi tới thì sáng mắt lên, cô luôn nhìn ra sau lưng Trữ Trình, nhưng nhìn mãi cũng không thấy Mâu Nghiên.

“Anh ấy không đến à?”

Trữ Trình không đành lòng thấy cô tiếp tục đau lòng, nên cố gắng giải thích: “Cô Thương, gần đây việc ở công ty quá bận rộn, cậu hai…”

“Anh không cần an ủi tôi, tôi biết rồi.” Trữ Trình còn chưa nói xong đã bị Thương Mẫn ngắt lời.

Hành động của Mâu Nghiên đã nói rõ tất cả, cô không muốn nhìn thấy Trữ Trình thương hại mình mà vắt óc kiếm cớ trước mặt mình.

Nhìn thấy sắc mặt càng ngày càng khó coi của Thương Mẫn, vội vàng nói sang chuyện khác: “Cô Thương, cô ở đây đã quen chưa? Nếu cần gì cô có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Dáng vẻ Thương Mẫn lạnh nhạt, không thể nhìn ra bất cứ cảm xúc gì trên mặt cô: “Bạch Chấp chăm sóc tôi rất tốt.”

Tâm trạng căng cứng của Trữ Trình đã buông lỏng hơn một chút, tình trạng của Thương Mẫn không tồi tệ như anh ta nghĩ: “Cô muốn đổi chỗ khác không…”

“Không cần.” Thương Mẫn từ chối gọn gàng.

“Tôi có một phòng trọ kép để đó không dùng, hoàn cảnh rất tốt, tuyệt đối an toàn.” Trữ Trình không dễ dàng buông tha, về việc chung hay cá nhân, anh ta đều không muốn để Thương Mẫn ở trên dinh thự lưng chừng núi thêm một ngày nào nữa.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 511


CHƯƠNG 511

“Chỗ này rất tốt, tôi không nỡ đi.” Để chứng minh mình ở chỗ này ở rất dễ chịu, Thương Mẫn nở một nụ cười khoa trương.

Trữ Trình cúi đầu phiền muộn nhìn tài liệu trên tay, cậu hai nói phải đón cô Thương về mới được đưa cho cô, nhưng bây giờ cô Thương có vẻ không giống như có thể trở về.

Làm sao bây giờ? Rốt cuộc có nên đưa tài liệu này cho cô không?

“Còn có việc gì sao?”

Thương Mẫn cũng chú ý tới tài liệu trong tay Trữ Trình, không biết bây giờ Mâu Nghiên lại muốn làm gì.

“Không sao, có chuyện gì cô có thể sai khiến bất cứ lúc nào.”

Trữ Trình thở dài bất đắc dĩ, rồi quay người rời đi.

Được rồi, vẫn không nên nói chuyện tài liệu cho Thương Mẫn biết, từ trước đến nay cô ghét nhất bị người ta uy h**p, nói ra mâu thuẫn giữa hai người chỉ có thể càng ngày càng lớn.

Ngoài dinh thự lưng chừng núi, Trữ Trình kinh ngạc nhìn xem một đám người ở ngoài cửa ồn ào, lưng núi Công Quán luôn luôn yên tĩnh lúc này lại hỗn loạn như chợ bán thức ăn.

Trữ Trình mặt lạnh đi ra phía trước, thì nghe thấy tiếng gào thét của một người phụ nữ: “Thương Mẫn, cô là tội phạm giết người, tiểu tam, đồ đê tiện, cô đi ra cho tôi, ra mau, có tiền thì ngon sao? Đụng vào người ta còn muốn trốn tránh.”

“Ôi! Tất cả mọi người đến xem này, đồ đê tiện này quá khinh thường người khác, Thương Mẫn, tôi nhất định sẽ cho cô ngồi tù.” ·· Lưu Diễm Phương dùng giọng nói bén nhọn la hét ở ngoài dinh thự lưng chừng núi, rất nhanh đã dẫn một đám quần chúng tới vây xem.

“Thương Mẫn, là người bị đăng tin trên mạng mấy ngày nay sao?”

“Xuỵt! Nhỏ giọng thôi, bây giờ người ta đã thăng chức thành công, chúng ta không thể trêu vào cậu hai Mâu.”

“Không có gì! Chúng ta chỉ hóng chuyện thôi, cho dù cậu hai Mâu lợi hại hơn nữa cũng không thể làm gì chúng ta.”

Người có thể đến dinh thự lưng chừng núi tiêu phí đều là người có địa vị, người xung quanh càng nhiều, dù thế lực nhà họ Mâu rất lớn, họ cũng không kiêng kị đi xem náo nhiệt.

Lưu Diễm Phương thấy người xung quanh càng lúc càng đông, thì càng hăng hái gây chuyện, mở mồm ra là nói những lời nhục mạ Thương Mẫn.

“Im miệng!”

Trữ Trình nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt và mấy người bảo vệ đứng trước cổng dinh thự lưng chừng núi, ánh mắt tối hơn, lên giọng quát lớn: “Các người đều là người chết sao? Chặn miệng cô ta lại, mang vào.”

Trữ Trình lạnh lùng liếc đám người hóng chuyện một vòng, đám người đều né tránh ánh mắt, rồi nhanh chóng giải tán.

“Cậu Khải, nhân lực ở dinh thự lưng chừng núi còn đủ không?” Trữ Trình sầm mặt xuống, vừa vào cửa cũng không chút khách khí mở miệng, thẳng thắn biểu hiện sự khó chịu với Mâu Khải.

“Là sơ sót của chúng tôi.” Sắc mặt Mâu Khải cũng rất khó coi.

“Cậu hai bảo tôi mang đồ đến cho cô Thương mà tôi quên mất, tôi sẽ quay lại một chuyến.” Lúc nói đến Mâu Nghiên Trữ Trình cố ý lên giọng.

Nhìn bóng lưng rời đi của Trữ Trình, Mâu Khải sầm mặt lại: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Tiêu Song cúi đầu, trong giọng nói tràn đầy vẻ áy náy và tự trách: “Cậu Khải, do tôi làm việc không tốt, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 512


CHƯƠNG 512

Giọng nói của Mâu Khải vẫn êm dịu và ấm áp như ánh nắng mùa xuân: “Mau sớm xử lý sạch sẽ.”

“Vâng!” Tiêu Song đáp lại cứng nhắc.

Tiêu Song muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của Mâu Khải, cuối cùng không thể mở lời.

Cậu Khải trước nay luôn không nói hai lời, anh ta lắm mồm sẽ chỉ chọc giận anh.

Bên kia, Thương Mẫn nhìn thấy Trữ Trình đi rồi quay lại, có chút khó hiểu. Bạch Chấp thờ ơ đứng ở một bên: “Anh còn chưa đi?”

“Vừa rồi Lưu Diễm Phương gây rối ở ngoài cửa, tôi đã cho người chế ngự cô ta, cảnh sát sẽ sớm đến.”

Thương Mẫn gật đầu, không có quá nhiều phản ứng.

Họ vẫn chưa tìm ra bằng chứng, cho dù cảnh sát có đến cũng không thể làm gì được, cùng lắm là chỉ nhắc nhở vài câu.

Trữ Trình căng mặt, đưa tài liệu trên tay tới: “Đây là bằng chứng mà cậu hai đã chạy khắp các bệnh viện ở thị trấn gần nhà Lý Mai Hoa mới tìm được; có thể chứng minh thương tích của Lý Mai Hoa không liên quan đến hai người.”

Thương Mẫn nhận lấy tập tài liệu, ngạc nhiên.

Cô lật xem những thứ đó và thấy được nội dung bên trong, trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn.

Vết thương của Lý Mai Hoa… quả nhiên là đã có từ sớm.

Cô vốn cũng đang nhờ Bạch Chấp điều tra phương diện này, không ngờ Mâu Nghiên đã đi trước cô một bước.

Nhưng mà không phải anh không tin cô sao? Sao có thể… giúp cô được?

“Cảm ơn.” Thương Mẫn sững sờ.

“Có thể thấy cậu hai rất quan tâm cô Thương, mà trong lòng cô cũng có cậu hai. Giữa vợ chồng có hiểu lầm gì thì nên giải thích rõ ràng mới tốt.” Trữ Trình không giỏi ăn nói, nhưng mỗi lời anh ta nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Hốc mắt Thương Mẫn đỏ lên, lặng lẽ gật đầu.

“Cô Thương, khi nào cô về, tôi đến đón cô?” Trữ Trình tranh thủ hỏi.

Thương Mẫn cúi đầu, giữa cô và Mâu Nghiên vẫn còn rất nhiều vấn đề, bây giờ vẫn chưa phải lúc trở về.

“Anh trở về trước đi!”

Nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của Thương Mẫn, Trữ Trình biết mình không thể thuyết phục được cô, chỉ đành xoay người rời đi.

Bạch Chấp nghiêm túc đọc tập tài liệu mà Trữ Trình đưa, vẻ mặt thoải mái hơn rất nhiều: “Tôi đi xử lý.”

“Tôi đi cùng anh.”

Lưu Diễm Phương là người da mặt cực dày, Thương Mẫn sợ Bạch Chấp không thể xử lý nổi một kẻ bất chấp lý lẽ như vậy.

“Sức khỏe của cô có được không?” Vẻ mặt Bạch Chấp lãnh đạm, nhưng lời nói ra lại tràn đầy sự quan tâm.

Thương Mẫn cười xoa bụng mình: “Không sao, con của tôi, dĩ nhiên muốn cùng tôi xông pha chiến trường.”

Bạch Chấp nhìn nước da hồng hào trông thấy của Thương Mẫn và gật đầu đồng ý.

Cảnh sát đến rất nhanh, Bạch Chấp lạnh lùng liếc nhìn Lưu Diễm Phương, đồng thời giao chứng cứ mà Mâu Nghiên tìm được cho cảnh sát.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 513


CHƯƠNG 513

“Bằng chứng là thật. Đây là video trong camera giám sát của bệnh viện thị trấn.” Sau khi kiểm tra và đối chiếu qua bằng chứng mà họ cung cấp, cảnh sát hơi lúng túng giải thích: “Xin lỗi cô Thương, lần trước chúng tôi đến, camera bên đó nảy sinh sự cố, bác sĩ và y tá hôm đó cũng vừa lúc đổi ca, bước đầu không thể điều tra ra sự thật nên đã gây rắc rối cho hai người, rất xin lỗi.”

“Tôi hiểu mà, chúng tôi cũng từng tìm đến bệnh viện đó.”

Khóe miệng Thương Mẫn nhếch lên một nụ cười gượng gạo. Đối thủ lần này làm gần như không hề có bất kỳ sai sót nào, nếu không có Mâu Nghiên, cô không biết còn phải đợi bao lâu mới có thể rửa sạch tội danh trên người.

Hai cảnh sát bất đắc dĩ đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt họ sắc bén nhìn chằm chằm vào Lưu Diễm Phương đang bị vệ sĩ khống chế: “Lưu Diễm Phương, các bác sĩ và y tá trong bệnh viện và hồ sơ bệnh án của bệnh viện đều có thể chứng minh vết thương trên người mẹ cô, Lý Mai Hoa có từ trước khi gặp phải xe của cô Thương.”

Lưu Diễm Phương còn chưa kịp phản bác lại, cảnh sát lại nói tiếp: “Chúng tôi đã tìm được nhân chứng tận mắt chứng kiến vụ tai nạn xe hơi của Lý Mai Hoa. Người đụng phải mẹ cô, Lý Mai Hoa chính là chồng cô, Trần Chí Viễn. Hai người từ chối việc chữa trị cho mẹ mình, còn mưu toan hãm hại cô Thương. Các người ngụy tạo chứng cứ, đe dọa tống tiền, đã cấu thành tội. Đi cùng chúng tôi một chuyến!”

Chiếc còng tay lạnh lẽo thoáng qua, Lưu Diễm Phương hoàn toàn luống cuống, cô ta nhìn về hướng Thương Mẫn với ánh mắt khẩn cầu, giọng nói khàn khàn cầu xin: “Cô Thương, cầu xin cô tha cho chúng tôi lần này. Tôi xin lỗi, tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý. Mẹ tôi bị xe đụng, tôi không có tiền, tôi không muốn trơ mắt nhìn mẹ mình chờ chết. Có người nói để mẹ tôi đợi trên đường là có thể lấy tiền cho chúng tôi chữa bệnh. Chúng tôi nhất thời hồ đồ mới bị lừa.”

Cơ thể gầy yếu của Lưu Diễm Phương khẽ run lên, đầu tóc đã bạc đi một nửa khô héo, xác xơ, xõa xuống che khuất hơn nửa khuôn mặt; dáng vẻ thê thảm, đáng thương đó khác hẳn với người phụ nữ miệng đầy lời lẽ th* t*c, luôn mồm phải bắt Thương Mẫn ngồi tù của trước đây.

Thương Mẫn quay mặt đi, không muốn nhìn cô ta.

Lưu Diễm Phương của hiện tại rất đáng thương, nhưng những chuyện xấu xa mà cô ta đã làm trước kia cũng chân thật, rõ ràng và không bao giờ có thể xóa bỏ được.

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của chị, có điều tôi sẽ không tha thứ cho những tổn hại mà chị đã gây ra cho tôi. Còn về việc trừng phạt chị như thế nào, đó là việc của cảnh sát.”

“Mày… Sao mày lại ác độc như vậy! Tao cũng đã xin lỗi, mày còn muốn thế nào?”

Hai mắt Lưu Diễm Phương đỏ rực đầy dữ tợn, nhìn thẳng vào Thương Mẫn, Thương Mẫn theo bản năng che chở bụng mình và lùi về sau một bước.

Bạch Chấp ngăng ở phía trước Thương Mẫn, vẫn thờ ơ.

Mâu Khải vẫn đang ngồi bên cạnh Thương Mẫn hơi cau mày, quay đầu nhìn về phía hai cảnh sát: “Làm phiền các anh rồi.”

“Chúng tôi trở về sẽ lập tức xử lý.”

Thương Mẫn bất lực thở dài, nhìn bóng lưng cảnh sát, nói với Bạch Chấp: “Bây giờ hẳn cũng ổn thỏa rồi, anh đi đăng một bài để đăng tải sự thật về vấn đề.”

Thương Mẫn nghĩ đến vụ quấy rối trên mạng mà cô gặp phải trong những ngày qua thì đau đầu, cô đã chán ngấy cuộc sống trốn chui trốn nhủi vì sợ hãi này rồi.

“Ừ.” Bạch Chấp gật đầu.

“Với cả mấy nhà truyền thông châm dầu vào lửa.” Ánh mắt Thương Mẫn đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Nếu họ đã thích biên soạn lung tung như vậy, vậy thì cứ làm cho mọi chuyện trở nên lớn hơn.”

“Ý em là…” Mâu Khải hứng thú hỏi khi nghe cô nói.

Thương Mẫn nhìn Bạch Chấp và mỉm cười.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 514


CHƯƠNG 514

“Trong cơ sở dữ liệu của họ, hẳn là có rất nhiều tin tức nóng hổi chưa được công bố vì nhiều lý do khác nhau.” Các tay săn ảnh đều như vậy, sẽ luôn có một hoặc hai tin bên dưới đáy hộp, hoặc bị người có quyền có thế đè xuống, hoặc là bị quà tặng làm mù mắt.

“Bóc trần hết những thứ đó ra, chẳng phải là lấy lòng mọi người sao? Ai mà không biết.” Thương Mẫn vỗ vỗ bả vai Bạch Chấp: “Có những tin tức này, ánh mắt của quần chúng sẽ sớm bị dời đi. Vậy anh có làm được không?”

“Ừm.” Bạch Chấp gật đầu.

Mâu Khải ngồi ở một bên, nhìn nụ cười trên mặt cô, nét mặt hơi thay đổi, cuối cùng cũng nở nụ cười.

Chồng của Lưu Diễm Phương là Trần Chí Viễn bị ném vào tù, Lưu Diễm Phương cũng bị tạm giam ở trại giáo dưỡng.

Sau khi trở về, Bạch Chấp vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím, chẳng mấy chốc, tin tức liên quan đến Thương Mẫn đã bị quét sạch và thay vào đó là những cơn bão lớn hơn.

Nữ ngôi sao nổi tiếng được bao nuôi, ông trùm đầu ngành có con riêng, nam thần quốc dân thực chất là người đồng tính…

Thông tin trên điện thoại bỗng nhiên vang lên không ngừng, các cuộc họp báo của giới truyền thông cũng được tổ chức ngoài giờ hành chính.

Người xúi giục phía sau, Thương Mẫn nằm ở trên giường ăn hoa quả, rất hả dạ.

Chuyện của cô coi như đã kết thúc, Đồng Tiên, Mạnh Kha và những người khác gửi tin nhắn đến gửi lời hỏi thăm, ngay cả Chu Lị Lị cũng tỏ ra quan tâm.

Duy chỉ có Mâu Nghiên, không có tin tức gì cả.

Thương Mẫn cầm điện thoại, bấm số của Mâu Nghiên rồi lại lùi ra, loay hoay mãi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn không bấm nút quay số.

Một lúc lâu sau mới nhận ra Bạch Chấp vẫn luôn đứng ở bên cạnh: “Còn có chuyện gì sao?”

“Ừm, Lý Mai Hoa đã chết trong bệnh viện.”

“Sao có thể?” Tin tức đột ngột xuất hiện làm đầu Thương Mẫn vang lên tiếng nổ ong ong.

Bà cụ đó tuy bị thương rất nặng nhưng đã được đưa vào bệnh viện lâu như vậy, tiền họ chu cũng rất dư dả, bà cụ được chăm sóc tốt nhất, nghe nói đang hồi phục tốt, sao đột nhiên lại chết được?

Bạch Chấp cau mày, họ mới vừa tìm được chứng cứ, Lý Mai Hoa liền chết trong bệnh viện, người đứng sau cũng quá sốt ruột rồi.

“Bạch Chấp, đi điều tra xem mấy ngày này Kỷ Mộng Hiền đang làm gì.”

Thương Mẫn hoảng sợ trong lòng, lại xảy ra tai nạn chết người.

Trong mắt những người như bọn họ, mạng người thấp hèn không đáng nhắc tới đến vậy sao?

Nghĩ đến dáng vẻ ốm yếu đáng thương của Kỷ Mộng Hiền, Thương Mẫn cảm thấy lạnh cả sống lưng, hy vọng không giống như điều cô nghĩ.

“Cô ăn sáng trước đi, tôi đi điều tra ngay.”

Sau khi sống ở dinh thự lưng chừng núi, Bạch Chấp đặc biệt chú ý đến những gì Thương Mẫn ăn, mọi thứ anh ta đều kiểm tra cẩn thận, nhất định phải thấy Thương Mẫn ăn xong trước mặt mình thì mới yên tâm.

Nhìn bữa sáng dinh dưỡng trước mặt, Thương Mẫn khẽ cau mày. Mỗi ngày để người theo chủ nghĩa ăn thịt như cô ăn nhiều món chay như vậy, muốn ăn một bữa thịt thoải mái cũng không được, quả thật quá đau khổ.

“Lại không muốn ăn.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 515


CHƯƠNG 515

Tiêu Song đẩy xe lăn của Mâu Khải đi vào, theo sau là hai bác sĩ giúp cô điều chỉnh cơ thể.

Nghe thấy lời trêu chọc dịu dàng của anh ta, tai Thương Mẫn ửng đỏ, cô gắp một lá rau nhét vào miệng, bắt đầu ăn nghiêm túc.

Sau khi ăn xong, lại kiểm tra định kỳ hàng ngày.

“Cô Thương, cơ thể của cô hồi phục rất tốt. Từ ngày mai, chế độ ăn uống của cô có thể điều chỉnh một chút tùy theo sở thích, cũng có thể ra ngoài đi dạo.”

Có thể yên tâm ăn thịt rồi!

Không cần phải ở trong phòng như ngồi tù!

Ánh mắt Thương Mẫn sáng rực lên khi nghe được tin vui này. Mấy ngày nay, cơ thể của cô điều chỉnh quả thực rất tốt, rất đáng là bác sĩ mà nhà họ Mâu mời tới, chỉ sau vài ngày da dẻ cô đã hồng hào lên trông thấy.

“Cám ơn nhiều, đã làm phiền mọi người rồi.”

“Cô Thương khách sáo rồi, là điều nên làm mà.” Bác sĩ nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cung kính bước ra ngoài.

“Chúc mừng, cơ thể của em và đứa con trong bụng cuối cùng cũng đã ổn định. Có muốn báo cho Mâu Nghiên biết tin tốt này không.” Trên mặt Mâu Khải tràn đầy nụ cười dịu dàng, giọng nói vẫn hòa nhã như trước đây, bàn tay dưới tay áo hơi nắm chặt lại.

“Không cần đâu! Đối với anh ấy chưa chắc là tin tức tốt.”

Theo trực giác, Thương Mẫn không cho là sẽ có kết quả tốt gì khi Mâu Khải can dự vào giữa cô và Mâu Nghiên.

Cho dù muốn nói tình hình của đứa trẻ cho Mâu Nghiên biết, cũng chỉ có thể là chính miệng cô nói với anh.

“Em đừng buồn, Mâu Nghiên chỉ nhất thời đi vào chỗ bế tắc, một ngày nào đó cậu ta sẽ nghĩ thông suốt.”

Thương Mẫn cười khổ, chỉ mong vậy!

Cô biết Mâu Nghiên sợ hãi và từ chối việc mang thai và sinh con của phụ nữ, cô sẵn lòng chờ anh tiếp nhận chuyện này từng chút một và cũng sẵn lòng cùng anh vượt qua rào cản này trong lòng.

Thấy tâm trạng Thương Mẫn không vui, Mâu Khải cũng không nói gì thêm, ngay sau đó kêu Tiêu Song đẩy xe lăn rời đi.

Anh ta không vội, tương lai còn dài.

Chỉ cần Thương Mẫn vẫn luôn ở lại dinh thự lưng chừng núi, anh ta sẽ luôn có cơ hội đến gần cô và bảo vệ cô.

Nhìn thấy hai người rời đi, Bạch Chấp đột nhiên lên tiếng, trong giọng nói lạnh lùng có chút chán ghét: “Anh ta rất quan tâm cô.”

Mỗi ngày Mâu Khải đều sẽ cùng bác sĩ đến thăm cô, Thương Mẫn cũng cảm thấy sự quan tâm của anh ta có chút quá mức, nhưng vì đứa con, cô chỉ đành tạm thời ở lại dinh thự lưng chừng núi: “Chắc có thể là anh ấy muốn chăm sóc cháu trai của mình?!”

“Ha!”

Bạch Chấp cười khẩy, ba của đứa bé còn không thèm đếm xỉa đến, một người bác cả trên danh nghĩa thì có lòng tốt gì.

Sự ác cảm của anh ta đối với Mâu Khải càng ngày càng sâu, mỗi lần anh ấy xuất hiện trước mặt Thương Mẫn, sợi dây trong tâm trí anh ta lại thắt lại.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 516


CHƯƠNG 516

“Sao thế? Người bên cạnh anh ấy đã bắt nạt anh à?” Hiếm thấy Bạch Chấp có thái độ bài xích ai đó một cách rõ ràng như vậy, Thương Mẫn đột nhiên có hứng thú.

“Không.” Chỉ đơn giản là anh ta không thích Mâu Khải.

Bạch Chấp mím môi, không muốn tiếp tục đề tài này: “Ra ngoài phơi nắng một chút.”

Thương Mẫn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh và ánh nắng chói chang, quả thật là một thời tiết tốt hiếm có. Cô đã lót ổ ở trong nhà mấy ngày rồi, quả thật nên ra ngoài đi dạo một chút.

Trong khu vườn của dinh thự lưng chừng núi, có nói gì Bạch Chấp cũng nhất quyết phải đi theo Thương Mẫn, hai người bước chậm rãi trên con đường lát đá cuội, Thương Mẫn nhìn khu vườn mười bước cảm thán nói: “Khiếu thẩm mỹ của Cậu Khải thật là tốt!”

“Đương nhiên. Biết mình không xứng với Cậu Khải thì khôn khéo tránh xa một chút. Một người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ và đuổi ra khỏi cửa, còn không biết xấu hổ đi ra ngoài giữa ban ngày cho xấu mặt. Nếu là tôi, đã sớm tìm một nơi không có người và tự kết liễu rồi.”

Khi Thương Mẫn nhìn thấy Chu Lâm đột nhiên đi tới trước mặt cô từ trong góc, theo ý thức cô lùi lại hai bước để mở ra khoảng cách giữa hai người. Bạch Chấp nhanh chóng đi đến giữa hai người.

“Tôi đã sớm nói qua với cô là tôi không có bất cứ hứng thú nào đối với Cậu Khải. Cô có khả năng thì nhanh giữ chắc người trong tầm tay, không có khả năng thì đừng ở đây cắn bậy người.”

Mặc dù bây giờ cô có chút kiêng dè nhưng cũng không phải dễ bắt nạt, nếu Chu Lâm cứ hết lần này đến lần khác nhảy ra bới lông tìm vết, thì cô cũng không cần thiết phải bấm bụng chịu đựng.

“Hừ! Ai cũng biết cậu hai không cần cô nữa, ai biết được cô có xoay sang bám víu lấy Cậu Khải không.” Trong mắt Chu Lâm đầy vẻ khinh bỉ và giễu cợt: “Nghe nói cậu hai vì một con nhỏ nghiện m* t** mà ngay cả đứa con trong bụng cô cũng không cần, không ngờ cô lại bị vứt bỏ nhanh như vậy. Thật vô dụng, hahaha.”

Chu Lâm cười rộ lên điên cuồng và suồng sã, Thương Mẫn sa sầm nét mặt, lạnh lùng oán giận trở lại: “Có vài người ngược lại là muốn mang thai đứa trẻ của nhà họ Mâu, nhưng tiếc là Cậu Khải không để mắt tới.”

“Cô…” Chu Lâm bị Thương Mẫn nói đến mặt đỏ bừng lên, có điều rất nhanh đã ổn định lại cảm xúc, hung hăng trừng mắt nhìn cô, khinh thường nói: “Tôi xem cô còn có thể đắc ý được bao lâu, đồ bỏ đi vô dụng.”

Chu Lâm nói xong liền quay người rời đi trong sự giận dữ. Bạch Chấp nói trong vẻ mặt ảm đạm: “Tôi giúp cô dạy dỗ cô ta.”

“Bỏ đi, bây giờ chúng ta phải khiêm tốn một chút, sau này có cơ hội lại chỉnh đốn cô ta.”

Sống trên địa bàn của người ta, còn muốn chỉnh đốn người dưới quyền của người ta thì có vẻ hơi thô lỗ.

Mâu Khải là người có tâm tư kín kẽ, cô không thể hiểu được, bây giờ không cần phải trở mặt với anh ta.

Có điều, sau khi bị họ nhắc nhở hết lần này đến lần khác, Thương Mẫn cũng cảm thấy vấn đề giữa cô và Mâu Nghiên thực sự không thể trì hoãn thêm nữa.

Mặc dù cô giận dỗi bỏ nhà ra đi, đó cũng chỉ là chuyện nhỏ giữa vợ chồng, nếu thực sự trở thành bị người phụ nữ khác thế chỗ, vậy chẳng phải cô sẽ chịu thiệt nhiều sao.

Có cái cớ Mâu Nghiên giúp cô tìm chứng cứ, cô chủ động trở về tìm anh chắc không tính là quá mất mặt!

“Bạch Chấp, tôi muốn trở về biệt thự Vịnh Nam một chuyến.”

Bạch Chấp gật đầu, ngay sau đó hai người lái xe ra khỏi dinh thự lưng chừng núi.

Biệt thự Vịnh Nam, “rầm!” tiếng đồ sứ vỡ phát ra từ phòng ngủ chính.

Mâu Nghiên ôm đầu ngã ngồi xuống đất, tay run run lấy lọ thuốc trong túi ra, nuốt hai viên thuốc còn lại trong lọ.

Tần suất những cơn đau đầu của anh rõ ràng là nhanh hơn, hậu quả của mỗi lần phát tác cũng ngày càng nghiêm trọng hơn.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 517


CHƯƠNG 517

Mâu Nghiên nhờ vào thuốc để giảm bớt một chút đau đớn, anh lảo đảo đi tới mép giường, đột nhiên chóng mặt, trước mắt tối sầm lại, nặng nề ngã nhào xuống giường rồi bất tỉnh.

Kỷ Mộng Hiền canh ở cửa sốt ruột, do dự nhiều lần, cuối cùng cắn môi bất chấp tất cả mà xông vào.

Kỷ Mộng Hiền nhìn Mâu Nghiên đang nằm bất động trên giường, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường. Cô ta bước đến lay người đàn ông trên giường dò xét, để chắc chắn rằng anh đã ngất đi.

Ngay vào lúc này, Kỷ Mộng Hiền nhận được một tin nhắn trên điện thoại: “Cô Thương đã trở về.”

Kỷ Mộng Hiền nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, quả nhiên nhìn thấy Thương Mẫn và Bạch Chấp từ đằng xa ở ngoài cửa biệt thự đang đi vào.

Nghĩ đến những ngày Thương Mẫn rời đi, cô ta và Mâu Nghiên sống trong biệt thự này, khóe miệng Kỷ Mộng Hiền lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Không phải cô ta đi rồi sao?

Còn trở về làm gì!

Ở đây đã không cần Thương Mẫn nữa, có cô ta ở bên cạnh Mâu Nghiên là đủ rồi.

Trong mắt Kỷ Mộng Hiền lóe lên tia sáng thâm độc, cô ta xoay người chạy nhanh vào giường.

Bước vào phòng khách quen thuộc, Thương Mẫn thản nhiên gọi người giúp việc quen thuộc và hỏi: “Cậu hai có ở nhà không?”

“Cậu hai đang ở trong phòng ngủ.” Giọng nói của người giúp việc run rẩy, cô ta liếc nhìn Thương Mẫn một cái thật nhanh rồi lập tức cúi đầu, ngón tay không ngừng nắm ống tay áo.

Thương Mẫn không để ý đến sự hoảng sợ của người giúp việc, bước nhanh lên lầu.

Khi đi đến tầng phòng ngủ, Thương Mẫn dừng lại, quay lại nói với Bạch Chấp vẫn luôn đi theo phía sau cô: “Anh trở về phòng nghỉ ngơi trước đi, một mình tôi đi tìm Mâu Nghiên là được rồi.”

Bạch Chấp bước vào phòng mình, mặt không biểu cảm.

Trước cửa phòng ngủ chính, Thương Mẫn vừa định giơ tay gõ cửa, một cái chạm nhẹ, cánh cửa không khóa từ từ mở ra một kẽ hở.

Cửa không khóa!

Thương Mẫn nhìn cánh cửa phòng hé ra trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.

Cô đưa tay lên, do dự vài giây rồi siết chặt tay nắm cửa và đẩy cửa ra.

Tuyệt đối không được sợ hãi.

Có lẽ cái gã Mâu Nghiên đó đang đợi ở bên trong để cười nhạo cô đây!

Nhìn thấy những mảnh sứ vỡ và quần áo vương vãi từ xa, trái tim Thương Mẫn như treo lên.

Điều gì đã xảy ra bên trong?

Liệu Mâu Nghiên có gặp nguy hiểm không?

Quản gia làm sao vậy, tiếng động lớn như vậy trong phòng Mâu Nghiên mà không ai nghe thấy sao?

Thương Mẫn bước nhanh vào phòng ngủ, khi cô nhìn thấy cảnh tượng trên giường, lồng ngực như bị một tảng đá to đè lên, hai tay run rẩy vịn lấy vách tường, miễn cưỡng đứng vững.

“Hai người…, hai người đang làm gì vậy!” Thương Mẫn dùng hết hơi sức toàn thân mới gắng gượng nặn ra được mấy chữ.

Trên chiếc giường bừa bộn, người phụ nữ tr*n tr**ng đột ngột quay đầu lại, rùng mình sợ hãi khi nhìn thấy Thương Mẫn.

Kỷ Mộng Hiền nhanh chóng nép bên người Mâu Nghiên, đôi tay gầy guộc và xanh xao của cô ta nắm chặt chiếc chăn, nước mắt rơi lã chã, một lúc lâu sau mới nói một cách hèn nhát.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 518


CHƯƠNG 518

“Xin lỗi chị Thương Mẫn, chị đừng trách anh Nghiên, đều do em không tốt. Mấy ngày nay, tâm trạng anh Nghiên vẫn luôn không tốt, anh ấy uống rất nhiều rượu, em muốn mang cho anh ấy một bát canh giải rượu, không ngờ sẽ trở thành như thế này. Em xin lỗi, em xin lỗi, chị Thương Mẫn, em đi ngay bây giờ, em sẽ đi thật xa, sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chị và anh Nghiên nữa, có được không. Chị tuyệt đối đừng trách anh Nghiên, anh ấy đã uống say và không biết gì cả.”

Đầu tóc Kỷ Mộng Huyền rối bù xõa xuống, vừa run rẩy vừa di chuyển ra mép giường.

“Được, từ nay về sau cô hãy biến mất hẳn, chuyện hôm nay tôi sẽ không tính toán.”

Nghe thấy giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Thương Mẫn, Kỷ Mộng Hiền hoàn toàn ngu ngốc!

Tại sao lại có thể như vậy?

Chẳng lẽ Thương Mẫn và Mâu Nghiên không nên xé nát mặt nhau rồi ly hôn trong giận dữ sao?

Khi Kỷ Mộng Hiền đang ngẩn ra, Thương Mẫn đi tới trước giường, dùng dằng kéo Kỷ Mộng Hiền xuống đất, lạnh lùng nhìn chòng chọc vào cô ta: “Tôi kêu Bạch Chấp đưa cô đi!”

Kỷ Mộng Hiền luống cuống nhặt quần áo vương vãi trên sàn che trước ngực, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng và căm hận.

Dựa vào đâu mà bắt cô ta đi!

Người nên đi là Thương Mẫn.

“Đây là biệt thự của anh Nghiên, anh Nghiên nói rằng anh ấy sẽ giao biệt thự này cho tôi, chị dựa vào đâu mà đuổi tôi đi.” Sau khi xác định Mâu Nghiên trên giường vẫn chưa tỉnh lại, Kỷ Mộng Huyền nhìn chằm chằm vào Thương Mẫn, ngoan cố nói: “Không phải chị đi rồi sao?

Còn trở về làm gì.”

“Cuối cùng không giả bộ nữa! Đây là phòng của tôi, cút ra ngoài.” Bây giờ cô không có tâm trạng lằng nhằng với Kỷ Mộng Huyền, chỉ muốn khiến cô ta nhanh chóng biến mất trước mặt mình.

Thương Mẫn biết rất rõ rằng không thể loại bỏ kẻ lừa bịp bên cạnh Mâu Nghiên trước khi cơn nghiện m* t** của Kỷ Mộng Hiền được loại bỏ hoàn toàn.

Sau khi Kỷ Mộng Hiền không chịu rời đi, Thương Mẫn đứng bên giường và nhìn Mâu Nghiên đang nằm bất động trên giường ngực đang đau nhức. Người đàn ông này vẫn đang ngủ!

Ngửi thấy mùi rượu xộc lên mặt, Thương Mẫn cau mày chán ghét.

Sống một mình với người phụ nữ khác, anh còn dám uống say!

Thương Mẫn nhìn gương mặt đẹp trai gần như không có tì vết của Mâu Nghiên, dùng hết sức lực tát một cái thật mạnh vào mặt Mâu Nghiên.

“Bách!” Đau đớn trên mặt làm Mâu Nghiên từ từ mở mắt ra.

Mâu Nghiên sửng sốt khi nhìn thấy Thương Mẫn đột nhiên xuất hiện bên giường, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, giọng nói có chút khàn khàn: “Về rồi à!”

Chân mày Thương Mẫn càng lúc càng nhíu chặt hơn, ánh mắt Mâu Nghiên trong veo, hoàn toàn không giống với vẻ uống say, mùi rượu khắp phòng từ đâu mà có.

Chạm vào chiếc gối hơi ẩm ước, Thương Mẫn như hiểu ra điều gì đó, cô lạnh mặt hỏi: “Anh đã uống rượu?”

“Không!” Lần đầu tiên Mâu Nghiên nghiêm túc phản bác lại.

Đầu óc anh bây giờ còn không tỉnh táo lắm, nhưng mỗi chuyện đã hứa với Thương Mẫn anh đều khắc ghi trong lòng. Anh có thể chắc chắn rằng mình không thể nào lén uống rượu.

Thương Mẫn nhặt chiếc gối bên cạnh lên, vỗ vào mặt Mâu Nghiên: “Anh ngửi thử đi!”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 519


CHƯƠNG 519

“Đừng làm loạn nữa, anh nói rồi anh không có uống!”

Ánh mắt Mâu Nghiên tối sầm lại, tiện tay ném cái gối sang một bên.

“Không uống mà anh vẫn lên giường với người phụ nữ khác.”

Lên giường với người phụ nữ khác?

Cô đang nói gì vậy, anh rõ ràng là phát bệnh rồi ngất đi.

Trong nháy mắt, Mâu Nghiên nhìn thấy quần áo của phụ nữ nằm rải rác bên cạnh giường. Quần áo này? Hình như là của Kỷ Mộng Hiền, anh lập tức hiểu ra.

Anh ngẩng đầu lên và nhìn thấy ánh mắt đầy giận dữ của người phụ nữ, lời giải thích đến đầu môi lại kìm nén trở lại.

Đây không phải là điều anh vẫn luôn mong muốn sao? Cứ để cô hiểu lầm anh, như vậy cô sẽ đau lòng và hoàn toàn thất vọng về anh, như vậy cô mới có thể tiếp tục cuộc sống của mình sau khi anh ra đi.

“Em không quản được!”

Giọng nói của Mâu Nghiên lạnh lùng, cứng rắn và tuyệt tình, sống mũi Thương Mẫn chua xót không kém.

Rõ ràng cô biết anh vì nguyên nhân khác mới cố ý lạnh nhạt với cô và đẩy cô ra xa, nhưng khi nghe những lời tuyệt tình này thốt ra từ miệng anh, tim cô vẫn đau như bị dao cứa.

“Được, vậy tôi mặc kệ anh, anh thích làm gì thì làm. Nhưng anh phải cho đứa con trong bụng tôi một gia đình hoàn chỉnh. Đây là giới hạn cuối cùng của tôi.”

Cô không biết rốt cuộc Mâu Nghiên đã gặp phải chuyện gì mà nhất định phải đẩy cô ra, nhưng lúc này cô chỉ muốn cùng đứa con ở bên cạnh anh. Chuyện có thể khiến Mâu Nghiên khác thường như vậy, nhất định rất khó khăn! Cô không muốn để anh đối mặt với nó một mình.

Cô có ý gì đây, lại bình tĩnh trước chuyện Kỷ Mộng Hiền ngủ với anh như vậy! Mới có mấy ngày ngắn ngủi, chẳng lẽ cô đã cảm thấy Mâu Khải tốt hơn anh sao?

Cô ở trong biệt thự của anh nói đi là đi, đến ở trong dinh thự lưng chừng núi của Mâu Khải mới mấy ngày đã lưu luyến.

Giọng điệu của Mâu Nghiên trở nên chua chát và sắc mặt càng thêm ảm đạm: “Ai biết đứa trẻ có phải là của tôi hay không. Em đừng quên, chúng ta luôn có các biện pháp an toàn.”

Mâu Nghiên đè nén mọi cảm xúc trong lòng, ngoài mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, trong con ngươi sâu thẳm cũng không chút dao động.

“Đồ khốn nạn!”

Mâu Nghiên lại nói đứa trẻ không phải của mình!

Thương Mẫn không thể bình tĩnh thêm được nữa, cô nhặt chiếc gối và xông tới đập vào mặt Mâu Nghiên.

Mâu Nghiên đón lấy cái gối, vẻ mặt lạnh lùng không nói lời nào.

Thương Mẫn tức giận cắn răng nghiến lợi, gằn từng chữ một: “Mâu Nghiên, anh có ý gì?”

Nhìn thấy cô run lên vì tức giận, trong lòng Mâu Nghiên đau quằn quại. Nhưng chuyện cho tới giờ này, anh không thể không tuyệt tình với cô: “Tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Tôi không quan tâm đứa con của em là của ai. Bây giờ em đi phá đứa bé này đi, tôi sẽ miễn cưỡng để em dọn về.”

“Khốn nạn, ai thiết tha dọn về! Cho dù tôi có lang thang đầu đường xó chợ cũng không cần anh thu nhận.”

Thương Mẫn tức giận quay người đi ra ngoài. Người đàn ông này quả thực bất chấp lý lẽ, nếu đã không thể khơi thông thì bình tĩnh trước! Tức giận làm hại đến đứa trẻ thì không đáng.

“Đứng lại, ai cho phép em đi!” Mâu Nghiên xoay người xuống giường, nắm lấy cổ tay Thương Mẫn: “Đi phá đứa bé, dọn ra khỏi dinh thự lưng chừng núi, chuyện lần này coi như xong.”

Nghe giọng điệu bố thí của Mâu Nghiên, Thương Mẫn gần như tức phát ói!
 
Back
Top Bottom