Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 480


Cô ta quay đầu lại, ngước mắt lên nhìn anh ta, trong mắt toàn là giêu cợt: “Tôi nghĩ chắc hẳn anh không biết đâu, bây giờ trái tim anh đã không còn trên người tôi, làm sao. mà quan tâm tôi bị người ta mắng như thế nào chứ?” “Tống Vy” Bùi Hạo Tuấn cau mày, thấp giọng gọi một tiếng, trong thần sắc có mang theo một tia không vui: “Em đừng có phủ nhận anh khi không nhìn thấy những điều mà anh làm vì em”

Cố Tống Vy cắn môi, phẫn nộ mà trừng anh ta, không lên tiếng.

Bùi Hạo Tuấn khẽ thở dài, tiếp tục nói: “Chuyện vừa xảy ra, anh đã cho người liên hệ với mấy truyền thông và người rò rỉ tin tức giải trí đó, bất kể phải tốn bao nhiêu tiền, anh đều sẽ khiến bọn họ rút lại bản nháp tin tức” “Cho nên, em đừng giận dỗi với anh nữa, có được không?” Anh ta nhìn chăm chằm vào cô ta, ánh mắt dịu dàng như nước.

Cố Tống Vy yêu Bùi Hạo Tuấn, cho nên sự ôn nhu của anh †a đối với cô ta mà nói chính là điểm yếu, sự bất mãn và oán hận trong lòng đều từ từ phai nhạt đi trong ánh mắt dịu dàng của anh ta.

“Vậy anh phải giúp em tìm công ty ký hợp đồng” Cố Tống Vy nói.

Một ánh sáng loé qua trong đáy mắt, Bùi Hạo Tuấn nở nụ cười dịu dàng: “Được, anh sẽ tìm công ty giúp em”

“Hạo Tuấn” Cố Tống Vy vươn tay ôm lấy eo của anh ta, uỷ khuất tội nghiệp mà nói: “Con đã mất rồi, em đã đủ thương tâm buồn bã rồi, nhưng bây giờ mặt mũi thành ra như vậy, còn bị toàn mạng tẩy chay, em thật sự vô cùng khó chịu, nếu như anh còn chê em, vậy em sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”

Bùi Hạo Tuấn xoa xoa đầu tóc cô ta: “Sẽ không đâu, em là

bà xã của anh, anh làm sao có thể chê em chứ?” Thanh âm của anh ta rất dịu dàng, nhưng thần sắc lại lạnh nhạt đến không có một tia tình cảm nào.

Thân Ngải Hân đến thăm cô, đây là chuyện trong dự liệu. Nhưng Ngôn Húc...vậy thì hoàn toàn không có ngờ đến. Lúc chạng vạng tối, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu vào trong phòng bệnh, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo trên nền nhà.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi dựa trên giường, nghiêm túc cúi xuống đọc cuốn sách trên tay.

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa: “Vào đi”

Cửa bị đẩy ra, một thân ảnh nhỏ nhắn đi vào.

Đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, đeo khẩu trang, khiến người ta không nhìn rõ được dung mạo.

Tiêu Diệp Nhiên cong khoé môi lên: “Thân Ngải Hân” Không có chút do dự nào, cô kêu lên tên của người đến. “Sao chị biết là em?” Thân Ngải Hân cởi khẩu trang và kính râm ra, ngạc nhiên mà nhìn cô.

“Ngoại trừ minh tinh, còn ai có thể ăn vận như vậy đi trên đường chứ” Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được mà cười. Thân Ngải Hân lè lè đầu lưỡi, ngại ngùng cười cười: như cũng đúng”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 481


Sau đó, cô ấy cố ý tỏ ra thần bí mà nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Chị Diệp Nhiên, không phải chỉ có mình em đến thăm chị a, còn có người cũng đến nữa”

“Ai thế?” Tiêu Diệp Nhiên rất tò mò.

Nếu như người mà cô quen, Thân Ngải Hân cũng có quen, vậy cũng chỉ có người đó rồi, nhưng người đó sao lại có thể đến đây chứ?

“Rất muốn biết đúng không?” Thân Ngải Hân mỉm cười giống như là một con hồ ly nhỏ: “Chị cứ đợi xem kỳ tích đi”

Nói xong, cô quay người đi mở cửa.

Một thân ảnh cao lớn quen thuộc rơi vào trong mắt của Tiêu Diệp Nhiên, đôi đồng tử lập tức phóng to, kinh ngạc kêu lên: “Ngôn Húc!”

Cũng một chiếc mũ lưỡi trai, kính râm và khẩu trang, nhưng Tiêu Diệp Nhiên vẫn nhìn ra đối phương là ai ngay lập tức.

Tháo mũ lưỡi trai, kính râm, khẩu trang ra, lộ ra một khuôn mặt thanh tú, chính là Ngôn Húc.

“Ừm, là tôi” Ngôn Húc nhìn thẳng vào Tiêu Diệp Nhiên đang ngồi trên giường bệnh, khoé môi cong lên như có như không.

“Sao anh lại đến đây?” Hình như cô không có nói với anh chuyện mình năm viện, làm sao anh biết chứ?

Ánh mắt nghỉ hoặc của Tiêu Diệp Nhiên quét qua Thân Ngải Hân, Thân Ngải Hân sờ sờ mũi, ngại ngùng mà giải thích: “Là em nói với tiền bối Ngôn Húc đó, bởi vì lúc ở phim trường, em thấy tiền bối Ngôn Húc đối đãi với chị Diệp Nhiên rất đặc biệt, em nghĩ có thể anh ấy là bạn tốt của chị, sau đó em liền..”

Ngừng lại, cô cẩn thận dè dặt mà hỏi: “Chị Diệp Nhiên, chị không giận chứ”

Người cũng đã đến rồi, cô còn nói được gì nữa?

Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười bất lực: “Chị không giận” Thân Ngải Hân thở phào: “Cũng may, cũng may”

Nói xong, cô ta nhìn xung quanh, sau đó đi qua đó: “Chị Diệp Nhiên, sao chị lại nằm viện thế?”

Cô đi đến bên giường, nhìn Tiêu Diệp Nhiên với vẻ nghỉ hoặc.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Ngôn Húc cũng đang đi tới một cái, sau đó trả lời: “Không cẩn thận để bị thương một chút” Bước chân Ngôn Húc dừng lại, sự qua loa hời hợt của cô khiến anh ta đau lòng.

“Vậy khoẻ chưa?” Thân Ngải Hân hỏi.

“Ừm, ngày mai xuất viện rồi” Tiêu Diệp Nhiên chỉ chiếc

ghế ở bên giường: “Hai người ngồi đi:

Sau khi Thân Ngải Hân ngồi xuống, do dự một hồi, sau đó nói: “Chị Diệp Nhiên, chị gái tối hôm qua nói với em, nói chị muốn gặp em, vốn dĩ em còn đang do dự là có đến

không. Dù sao em cũng đã từng hại chị. Nói đến đây, Thân Ngải Hân áy náy mà cúi đầu xuống. “Thân Ngải Hân”

Nghe thấy cô gọi mình, Thân Ngải Hân ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô mỉm cười nhu hoà nói: “Chuyện đã qua cũng đã qua rồi, hơn nữa, không phải em còn giúp đỡ chị sao?” “Có gì lớn đâu” Thân Ngải Hân cảm thấy mình chỉ là nên làm mà thôi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 482


Tiêu Diệp Nhiên cười: “Thân Ngải Hân, đó không phải là không có gì lớn, mà là đã giúp chị một rất lớn. Chị rất cảm động cũng rất cảm kích”

Thân Ngải Hân cắn môi, muốn nói lại ngừng.

“Muốn nói gì thì nói đi” Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng nói. Thân Ngải Hân nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình một cái, rồi lại nhìn cô, sau đó dè dặt mà mở miệng: “Chị Diệp Nhiên, vật y chúng ta sau này là bạn bè rồi sao?” “Phải, chúng ta là bạn bè” Tiêu Diệp Nhiên không có chút do dự gì mà trả lời cô.

Ngay lập tức, khuôn mặt non choẹt xinh xắn của Thân Ngải Hân liền nở rộ ra nụ cười xán lạn, cô rất vui vẻ mà nói: “Ừm, chúng ta là bạn”

Nhìn thấy Thân Ngải Hân cười vui vẻ, rực rỡ như vậy, Tiêu Diệp Nhiên cũng bị cô cảm hóa, nụ cười không khỏi rực rỡ hơn, khuôn mặ ng hào.

Ngôn Húc lặng lế nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên một tia chân tình.

Vui vẻ có vui vẻ, nhưng trong lòng Tiêu Diệp Nhiên vẫn có sự nghỉ ngờ không thể giải thích được.

“Thân Ngải Hân, sao cô lại quay được video lúc xảy ra chuyện chứ?”

Đây là điều khiến Tiêu Diệp Nhiên vẫn không thể hiểu được.

Nghe thấy vậy, Thân Ngải Hân cong môi, có chút ngượng ngùng nói: “Chị Diệp Nhiên, chị còn nhớ những lời mà em nói với chị ở bữa tiệc rượu lần đó không?”

Tiệc rượu? Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, chính là bữa tiệc mà cô ta đã lừa mình.

“Thực ra lần đó những lời em nói đều là thật, ngoại trừ...” Thân Ngải Hân liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, sau đó cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: “Ngoại trừ ly rượu kia”

Tiêu Diệp Nhiên nhớ lần đó Thân Ngải Hân luôn miệng nói mình là thần tượng mà cô ta rất ngưỡng mộ, vô cùng ngưỡng mộ tác phong làm việc của cô, cứ nghĩ là cô ta muốn lấy được sự tín nhiệm của cô nên mới nói như vậy. Không ngờ đó lại là những lời thật lòng của cô ta.

Nhìn thấy dáng vẻ hộ thẹn, không dám nhìn mình của cô †a, Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng nói: “Ừ, tôi còn nhớ tất cả những lời cô nói”

Thân Ngải Hân ngẩng đầu lên, khuôn mặt ảm đạm lập tức khôi phục lại sự rực rỡ, cô ta vừa vui mừng vừa ngạc nhiên hỏi: “Chị Diệp Nhiên, chị vẫn còn nhớ sao”

Cô ta cứ nghĩ là sau chuyện kia cô không còn nhớ những chuyện nhỏ nhặt nữa.

“ù vẫn nhớ, có ấn tượng sâu sắc.” Tiêu Diệp Nhiên khẽ gật đầu: “Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc cô quay video?"

“Có. Bởi vì chị chính là người mà em sùng bái, nên em vừa nhìn thấy Cố Tống Vy gọi một mình chị đi, em đã chú ý đến” Thân Ngải Hân nhún vai: “Em đã biết rõ con người của Cố Tống Vy, sợ cô ta gây bất lợi cho chị nên muốn quay lại video, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì còn có bằng chứng”

Nói đến đây, Thân Ngải Hân lộ ra một biểu cảm rất vui mừng: “May là lúc có em có suy nghĩ như vậy, nếu không chị Diệp Nhiên đã phải gánh cái danh thủ đoạn độc ác rồi”

“Thật sự rất cảm ơn cô, Thân Ngải Hân” Nếu như không có sự giúp đỡ của cô ta, thật sự, Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy rất có thể mình đi đến đâu cũng bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, nói cô là hung thủ giết người.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 483


Chỉ cần tưởng tượng cô cũng cảm thấy mình khó có thể chấp nhận được cái danh tiếng xấu như vậy.

Thân Ngải Hân lắc đầu: “Không cần phải cảm ơn em, đây cũng coi như là em bù đắp lỗi lầm lúc trước của mình” Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: “Chuyện đã qua thì không nên nhắc lại nữa”

Thân Ngải Hân cười đáp lại, sau đó quay đầu nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn chưa nói gì ở bên cạnh, nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Chị Diệp Nhiên, em về trước đây, chúng ta sẽ liên lạc lại sau”

Nói xong, cô ta đứng dậy.

Tiêu Diệp Nhiên hiểu ý của cô ta, mỉm cười nói: “Thật ra em cũng không cần phải vội vàng rời đi như vậy”

Thân Ngải Hân lắc đầu: “Em không muốn làm bóng đèn đâu”

Tiêu Diệp Nhiên bất lực, mỉm cười, có lẽ cô ta đã hiểu nhầm mối quan hệ của cô với Ngôn Húc.

Nhưng cô cũng không giải thích, mà mỉm cười nhìn Thân Ngải Hân vui vẻ chạy ra khỏi phòng, còn không quên nháy mắt với cô, che miệng cười, đưa tay lên đóng cửa lại. Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, căn phòng lại rơi vào im lặng.

Tiêu Diệp Nhiên thu lại ánh mắt, lúc lướt qua Ngôn Húc, dừng lại mấy giây, sau đó cúi đầu, suy nghĩ một lúc mới nói: “Anh Ngôn, cảm ơn anh đã dành thời gian đến thăm

Hai chữ “Anh Ngôn” trong chốc lát đã kéo dài khoảng cách của hai người.

Đôi mắt phượng xinh đẹp thoáng qua một tia hiu quạnh, giọng nói của Ngôn Húc vần rất bình thường: “Tôi nghĩ Thân Ngải Hân có thể làm bạn của cô, vậy tôi cũng có thể làm bạn của cô đúng không”

Tiêu Diệp Nhiên sững sờ, sau đó ngại ngùng cười nói: “Đương nhiên rồi, anh...”

Nhìn thấy ánh mắt anh ta hơi khó chịu, vội vàng sửa lại: “Ngôn Húc, anh đương nhiên là bạn của t‹ Nói xong, cô cười “hì hì” hai tiếng, sau đó oán thầm, không phải chỉ là một cách gọi thôi sao, sao anh ta lại để ý như vậy chứ?

Đương nhiên là Ngôn Húc để ý, rất để ý.

Hai từ anh Ngôn chính là cách xưng hô của những người xa lạ, cảm giác giữa hai người không có tình bạn.

Nhưng anh ta và cô sao có thể không có giao tình được chứ?

Ít nhất anh ta đã cứu cô.

Ngôn Húc nhướng mày, sau đó hỏi: “Sao lại nằm bệnh viện?”

Lúc trước Thân Ngải Hân cũng đã hỏi, nhưng đáp án của cô quá qua loa, trong lòng anh ta cảm thấy nghi ngờ.

Mà một người thông minh như Tiêu Diệp Nhiên, vừa nghe thấy anh ta hỏi như vậy, lập tức hiểu được ý của anh, cho. anh ta một đáp án hoàn toàn khác: “Đắc tội với tiểu nhân”

Tiểu nhân? Đôi mắt phượng của Ngôn Lúc hơi nheo lại:

“Cố Tống Vy?”

Tiêu Diệp Nhiên xòe hai tay ra: “Quả nhiên những chuyện xấu của tôi và Cố Tống Vy đã bị mọi người biết được.” “Chuyện hôm nay là bút tích của cô?”

Ngôn Húc lại hỏi.

Chuyện hôm này? Nói đến chuyện Cố Tống Vy bị lộ ảnh xấu ở trên mạng sao?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 484


Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải, là bạn tốt của tôi vì giúp tôi xả giận nên mới làm như vậy”

Ngôn Húc gật đầu: “Bạn tốt của cô thật sự rất có lòng” “Đương nhiên r( iêu Diệp Nhiên kiêu ngạo nhướng mày: “Tôi và cô ấy làm bạn rất nhiêu năm, tình cảm rất tốt”

Nhìn thấy dáng vẻ hào hứng của cô khi nhắc đến người bạn tốt của mình, ánh mắt của anh ra bất giác trở nên dịu dàng.

Thực ra bọn họ cũng đã quen biết rất nhiều năm.

Anh ta nhìn cô với một ánh mắt rất sâu, trong lòng thầm nói.

Ánh mắt của anh ta quá chuyên tâm, Tiêu Diệp Nhiên bị nhìn đến mức có chút ngại ngùng, đột nhiên nhớ đến những lời Thanh Chiêu nói.

“Chị dâu, em cảm thấy cái tên Ngôn Húc kia thích chị” Bân đầu cô còn cảm thấy Thanh Chiêu nói linh tinh, nhưng bây giờ bị anh ta nhìn chăm chăm như vậy, sự cảnh giác của phụ nữ lại bị đánh thức.

Cô đột nhiên cảm thấy có thể Thanh Chiêu nói không sai. Cô khẽ ho một tiếng, giả vờ không để ý nói: “Ngôn Húc, anh không bận sao?”

Ngôn Húc mặt không biến sắc nhìn cô: “Cô muốn ra lệnh đuổi khách sao?”

“,„” Đã bị nhìn ra!

Tiêu Diệp Nhiên cười, lập tức phủ nhận: “Không có, tôi không có ra lệnh đuổi khách”

Ngôn Húc nhướng mày: “Tôi không bận, nên tôi có thể ở đây thêm một lúc.”

Tiêu Diệp Nhiên lúng túng mỉm cười: “Anh muốn ở bao lâu thì ở” Chỉ cần đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy có được không!

Nhưng anh ta dùng ánh mắt sâu sắc kia nhìn cô, nhìn thấy sự hoảng loạn trong lòng cô, đặc biệt là sự không thoải mái.

Cô muốn cúi đầu giả vờ đọc sách, nhưng ánh mắt của anh ta quá kịch liệt, cô muốn giả vờ như không nhìn thấy cũng không được, làm cho cô không tập trung đọc được. Sau đó, cô thật sự không có cách nào, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh, dùng giọng nói bất lực nói với anh: “Ngôn Húc, anh có thể đừng dùng ánh mắt nhìn nữ chính trong phim truyền hình của anh để nhìn tôi được không?” Thấy cô bất lực như vậy, Ngôn Húc không khỏi bật cười: “Sao vậy? Không quen sao?”

Nói thừa, đương nhiên là không quen rồi!

Đương nhiên Tiêu Diệp Nhiên không nói thẳng ra như vậy, cô nở nụ cười, nửa đùa nửa thật nói: “Anh nhìn tôi như vậy, nếu như bị người khác nhìn thấy sẽ bị hiểu nhầm là anh thích tôi đó”

Nói xong, cô dè dặt nhìn anh ta, thực ra cô nói như vậy cũng chỉ muốn thăm dò anh ta thôi, xem anh ta có thích cô giống như Thanh Chiêu và cô đang nghi ngờ không. Căn phòng lại rơi vào im lặng, im lặng đến mức khiến Tiêu Diệp Nhiên có chút ngượng ngừng. Được rồi, nói chuyện bừa bãi như vậy, ngộ nhỡ Ngôn Húc không thích cô, vậy thật sự rất xấu hổ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 485


Cô đang nghĩ phải làm sao để tìm cách cứu vãn cục diện này, bên tai lại vang lên giọng nói trầm thấp của anh ta. “Đúng, tôi thực sự rất thích cô”

Đúng, tôi thật sự rất thích cô.

Đột nhiên được một người đàn ông đang rất nổi tiếng tỏ tình, Tiêu Diệp Nhiên sững sờ, rất lâu sau mới hoàn hồn lại.

“Haha..” Cô ngượng ngùng cười để che giấu sự kinh ngạc trong lòng mình, sau đó giả vờ bất mãn trừng mắt với Ngôn Húc: “Đại minh tinh Ngôn Húc, trò đùa này của anh không buồn cười chút nào” “Tôi không nói đùa, tôi nói thật: Biểu cảm nghiêm túc của anh khiến nụ cười của cô lập tức cứng đờ, cô mím môi, đột nhiên không biết phải làm Sao.

Sớm biết anh ta sẽ thừa nhận một cách thẳng thắn như: vậy, cô không nên bồng bột nói ra câu đó.

Được rồi, bây giờ thì thật ngại ngùng! Thật ngại ngùng! Tiêu Diệp Nhiên thầm mắng mình, nhưng đầu cô cũng nhanh chóng nghĩ cách để giải quyết cái cục diện xấu hổ này.

Lúc này, anh ta lại nói: “Thực ra cô không cần phải cảm thấy có trách nhiệm, thích cô chỉ là chuyện của một mình tôi.

Anh ta nói như vậy, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy có rất nhiều cảm xúc xen lẫn với nhau.

Anh đang xoa dịu trái tim cô, không muốn cô khó xử không biết phải làm gì.

Tiêu Diệp Nhiên thử lên tiếng, nhưng lại không biết nói

như thế nào mới tốt.

Ngôn Húc cười, trong nụ cười còn mang theo một chút buồn bã p Nhiên, tôi nói với cô tôi thích cô, chỉ là thành thật với tình cảm của mình, không hề muốn nó trở thành gánh nặng của cô”

Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, sau đó đột nhiên bật cười: “Có thể được nam thần quốc dân tỏ tình, nói thế nào cuộc đời này của tôi cũng xem như là viên mãn”

Ngôn Húc cũng không kiềm chế được cảm xúc đang gào thét trong lòng, anh ta đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Cô gái ngốc, như vậy đã viên mãn, vậy thì cuộc sống của em quá đơn giản rồi”

Giọng điệu này không hiểu sao lại khiến Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy rất quen thuộc, cô sững sờ nhìn anh, hỏi: “Lúc trước chúng ta có quen nhau không?”

Lưng anh ta cứng đờ, nhìn thẳng vào đôi mắt trần đầy sự nghỉ ngờ của cô, khóe miệng từ từ cong lên.

“Không, chúng ta không quen.”

“Ồ” Tiêu Diệp Nhiên hít một hơi thật sâu, sau đó nói: “Đột nhiên tôi cảm thấy cảm giác anh đem lại cho tôi rất quen thuộc, giống như chúng ta đã quen biết từ lâu vậy” “Cũng có thể là kiếp trước chúng ta đã từng quen biết nhau” Ngôn Húc nói đùa.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi bật cười: “Sao có thể có kiếp trước chứ? Đó đều là mê tín dị đoan!” Ngôn Húc cười, không nói gì.

Cố Mặc Đình mở cửa ra, chợt nhận ra trong phòng có một người đàn ông, ánh mắt đột nhiên trở nên dữ tợn, đặc biệt là nhìn thấy anh ta đang xoa đầu Tiêu Diệp Nhiên, trong mắt hiện lên ý định giết người.

Mà lúc Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy Cố Mặc Đình, nụ cười trên mặt đột nhiên cứng đờ lại
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 486


Trời ơi, không trùng hợp như vậy chứ?

Nhìn thấy vẻ mặt ua ám của Cố Mặc Đình, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên thầm hét lên “không xong rồi”, tên này sẽ không hiểu nhầm cô và Ngôn Húc đấy chứ?

Thực ra lúc cửa bị đẩy ra, Ngôn Húc đã nghe thấy động tĩnh, sau đó là hơi thở lạnh lùng khiến người khác sợ hãi. Không cần quay đầu lại anh ta cũng biết người đến là ai. Nhìn thấy biểu cảm “xong đời” của Diệp Nhiên, anh ta nhẹ nhàng an ủi: “Đừng lo lắng, tôi sẽ giải thích rõ với anh ta” Anh ta lại xoa đầu cô, sau đó đứng dậy, quay người lại, bình tĩnh đối mặt với người đàn ông ngang tài ngang sức với mình.

“Xin chào, Lục tổng” Ngôn Húc lên tiếng chào hỏi trước, vẻ mặt bình tĩnh.

Đôi mắt đen láy của Cố Mặc Đình nheo lại, lộ ra vẻ lạnh, anh trầm giọng hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Nghe nói Nhiên Nhiên nằm viện, tôi đến thăm cô ấy”

Cái đáp án này rất hợp tình hợp lý.

“Mặc Đình, Ngôn Húc đi cùng với Thân Ngải Hân, nhưng Thân Ngải Hân có việc nên đi trước rồi”

Tiêu Diệp Nhiên lo lắng Cố Mặc Đình nghĩ nhiều cùng vội vàng giải thích.

Cố Mặc Đình nhìn về phía cô gái đang sự sợ hãi và lo lắng, trong lòng khế thở dài, cô cảm thấy anh không tin cô sao?

“Lục tổng đến rồi, vậy tôi cũng không ở lại nữa” Ngôn Húc quay đầu nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Nhiên Nhiên, tôi đi trước đây.”

“Ừ, đi thong thả” Tất cả sự quan tâm của Tiêu Diệp Nhiên lúc này đang đặt trên người Cố Mặc Đình, thái độ đối với anh ta cũng rất lạnh nhạt.

Đôi mắt Ngôn Húc lóe lên một tia thất vọng, liếc nhìn cô, sau đó đi ra ngoài mà không hề quay đầu lại.

Cố Mặc Đình nhìn Tiêu Diệp Nhiên, sao đó cũng quay người rời đi.

Trời ơi, Cố Mặc Đình đi theo làm gì?

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên vô cùng ngạc nhiên, vội vàng vén chăn, xuống giường, không thèm đi dép trực tiếp đi chân trần đuổi theo.

Ngôn Húc vừa đi vừa đội mũ, đeo kình lên, lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói.

“Anh Ngôn”

Dừng lại, quay người lại, chỉ thấy Cố Mặc Đình đang đứng cách anh ta mấy bước nhìn anh ta.

“Lục tổng có chuyện gì sao?” Ngôn Húc hỏi.

“Anh Ngôn, anh thích Nhiên Nhiên”

Đây là một câu khẳng định.

Ngôn Húc cũng hơi ngạc nhiên, nhướng mày, khóe miệng cong lên: “Lục tổng ra đây chỉ muốn nói với tôi điều này sao?

Cố Mặc Đình không nói gì, chỉ yên lặng nhìn anh ta, vô hình chung tạo cho người khác một áp lực rất lớn.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 487


Nhưng Ngôn Húc là ai chứ, chưa kể đến lai lịch không rõ ràng, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi anh ta có thể đạt được vị trí cao như vậy trong làng giải trí đã chứng tỏ anh †a là một người không đơn giản.

Vì vậy anh ta cũng không để Cố Mặc Đình vào trong mắt, anh ta cười, tiếng cười trầm thấp, giữ lông mày là sự chế nhạo: “Lẽ nào Lục tổng không có lòng tin với chính mình?”

Nghe thấy vậy, Cố Mặc Đình cũng từ từ nhếch khóe miệng: “Anh Ngôn nghĩ nhiều rồi”

Ngôn Húc nhướng mày, chỉ nghe thấy anh nói tiếp: “Tôi chỉ muốn khuyên anh Ngôn cách xa Nhiên Nhiên một chút, tránh cho cô ấy bị tổn thương. Dù sao bên cạnh anh Ngôn cũng có không ít hổ báo”

Nói xong, anh liếc nhìn Ngôn Húc đầy ẩn ý, sau đó quay người đi vào trong phòng bệnh.

Cố Mặc Đình, là người thừa kế của nhà họ Lục, một trong bốn gia tộc lớn ở Bắc Ninh, là một nhân vật không thể xem thường.

Nhưng chỉ cần là gia tộc giàu có, bên trong nhất định sẽ có tranh đấu, tranh giành quyền lợi, lúc nào đó sẽ giết một người cũng không phải là điều không thể, một gia đình như vậy thật sự hợp với Nhiên Nhiên sao?

Cố Mặc Đình nói hổ báo bên cạnh anh ta không ít, nhưng bản thân anh cũng đang ở trong hang sói, chỉ cần buông lỏng một chút là sẽ bị cắn.

Anh ta làm thế nào mới có thể bảo vệ an toàn cho Nhiên Nhiên?

Khóe miệng nở một nụ cười giễu cợt, Ngôn Húc đeo khẩu trang lên, quay người rời đi.

Ngày tháng còn dài, mọi thứ đều có thể thay đổi.

Tiêu Diệp Nhiên dán sát tai vào cửa, muốn nghe xem bên ngoài có động tĩnh gì không, nhưng cánh cửa này cách âm quá tốt, cô làm thế nào cũng không nghe được gì cả. Đúng lúc cô nản lòng muốn quay lại giường, cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, cô đang đứng ở sau cửa đã

Cố Mặc Đình đi vào, nghe thấy âm thanh, lông mày nhíu chặt lại, kéo cửa ra, chỉ thấy cô đang che trán, ủy khuất nhìn anh.

Vô cùng vô tội.

Cố Mặc Đình không khỏi bật cười.

Thấy anh cười, Tiêu Diệp Nhiên bât mãn đánh anh một cái: “Cười cái gì mà cười, đầu của em bị cánh cửa đập vào mà anh còn dám cười."

Lục Triệu Dương nhịn cười, bước lên ôm lên.

Tiêu Diệp Nhiên khẽ hét lên, sao đó ngoan ngoãn dựa đầu vào vai anh, ánh mắt nhìn chằm chăm vào khuôn mặt đẹp trai của anh, trong lòng có chút chột dạ.

Nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, Cố Mặc Đình liếc nhìn cô, sau đó ánh mắt lại rơi xuống bàn chân trắng nõn của cô.

Nhẹ giọng mắng: “Mặt đất lạnh như vậy, sau này không được đi chân trần trên đất”

Nghe thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên nhìn xuống chân mình, dưới ánh mắt của anh, cô không thoải mái co quắp ngón chân lại, lẩm bẩm trả lời: “Em biết rồi”

Thấy cô không thoải mái, Cố Mặc Đình hơi nhướng mày, nở một nụ cười dịu dàng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 488


Đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô, khóe mắt tràn đầy sự cưng chiều: “Anh dặn dì Ngô nấu canh cá cho em, lát nữa ăn nhiều một chút” “Vâng” Cô dịu dàng trả Tóc của cô rất mỏng rất mềm, đầu ngón tay nghịch những sợi tóc của cô, ánh mắt dần híp lại, lộ ra chút lạnh lùng.

Ngôn Húc!

Một người đàn ông muốn tiếp cận Nhiên Nhiên với một ý đồ không trong sáng.

Cảm nhận được hơi thở lạnh lùng tỏa ra từ trên người anh, Tiêu Diệp Nhiên ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt cô chính là khuôn mặt lạnh lùng, đẹp trai đang trầm tư suy nghĩ của anh, đôi mắt đen sâu thẳm không nhìn ra được suy nghĩ của anh lúc này.

Cô cau mày, sau đó khế gọi anh: “Mặc Đình”

Nghe thấy giọng nói của cô, Cố Mặc Đình ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt đầy sự nghi ngờ của cô, khế cười: “Sao vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, lắc đầu: “Không sao, chỉ là em đói rồi: Cố Mặc Đình cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Anh đi lấy canh cá cho em”

“Vâng” Cô cười gật đầu.

Mà lúc anh quay người đi lấy canh cá cho cô, nụ cười bên khóe miệng cô dần dần biến mất.

Nhìn cái lưng thẳng tắp của anh, lông mày nhíu lại, lúc nãy anh tỏ ra lạnh lùng đáng sợ như vậy có phải là đang nghĩ đến Ngôn Húc không?

Có phải anh đã hiểu nhầm cô và Ngôn Húc không?

Cô khẽ cắn môi, suy nghĩ có cần phải giải thích với anh không.

Cố Mặc Đình lấy canh cá, quay người lại, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt xoăn xuýt của cô, không khỏi bật cười: “Nhiên Nhiên, sao vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên ngước mắt lên nhìn anh, mỉm cưò đang phân vân lát nữa nên ăn một bát hay là hai bát: Cố Mặc Đình biết đây không phải là chuyện cô đang xoắn xuýt, nhưng cũng không vạch trần cô.

Chỉ mỉm cười đưa bát canh cho cô, dịu dàng nói: “Muốn ăn bao nhiêu thì ăn”

“Vâng” Tiêu Diệp Nhiên cười, sau đó nhận lấy bát canh, hương thơm của canh cá bốc lên.

“Thơm quá, chắc chắn là rất ngon” Cô cười tít cả mắt nói, sau đó cúi đầu cầm thìa lên, ăn một cách chậm rãi.

Cố Mặc Đình ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lặng lế nhìn cô, đôi đồng tử đen lấy hiện lên những tia sáng dịu dàng. Sự yên tĩnh trong phòng mang theo một chút ấm áp.

Bát canh đã nhìn thấy đáy, động tác của Tiêu Diệp Nhiên chậm lại, cô vẫn còn đang do dự xem có nên giải thích không.

Cô nâng mí mắt lên, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế, cong môi, cuối cùng cũng lên tiếng: “Mặc Đình”

“Cái gì?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 489


Tiêu Diệp Nhiên đặt tay xuống, do dự một lúc sao đó chậm rãi nói: “Hôm nay em cũng không biết Ngôn Húc sẽ đến thăm em, ngoại trừ hôm nay em và anh ta mới gặp nhau có hai lần. Lần thứ nhất là anh ta cứu em, lần thứ hai là ở Thanh Thành, vì vậy hôm nay là lần thứ ba bọn em gặp nhau”

Cố Mặc Đình yên lặng nhìn cô, ánh mắt sâu, vô cùng bĩnh tính, không nhìn ra được là vui sướng hay tức giận.

Vẻ mặt bĩnh tĩnh của anh lại khiến Tiêu Diệp Nhiên rất bất an, bàn tay đang bưng bát canh của cô không khỏi siết chặt lại.

Rất lâu sau, anh mới mỉm cười bất lực: “Nhiên Nhiên, em giải thích như vậy có phải là không tin anh sẽ tin tưởng em sao?”

ệp Nhiên khẽ lắc đầu: “Em chỉ không muốn giữ chúng ta có bất kỳ sự hiểu nhầm nào”

€ó lúc, một chút hiểu nhầm cũng có thể ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, cô muốn giữ bọn họ phải rõ ràng, không có một chút khúc mắc nào.

Cố Mặc Đình nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, trong lòng có chút lay động, anh đứng dậy đi về phía trước, cầm lấy cái bát của cô đặt lên chiếc tủ ở đầu giường, sau đó ôm cô vào lòng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc mềm mại của cô.

“Cô gái ngốc” Anh khẽ nói: “Chúng ta sẽ không có hiểu nhầm”

Giọng nói của anh rất chắc chắn, Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy vậy, trái tim đang bất an mới dần dần ổn định lại. “Mặc Đình”

“ừz

“Em rất vui khi anh tin tưởng em như vậy”

Cố Mặc Đình vừa nghe đã nghe ra có gì đó không đúng, vì vậy, buông cô ra, cúi đầu, giả vờ tỏ ra bất mãn nhìn cô: “Hóa ra em vẫn không tin anh sẽ tin tưởng em”

“Đâu có?” Tiêu Diệp Nhiên chột dạ sờ mũi: “Em chỉ bày tỏ †âm trạng lúc này của em mà thôi” “Cô gái ngốc” Cố Mặc Đình cưng chiều xoa đầu cô, sau đó hỏi: “Còn muốn ăn canh cá nữa không?”

“Có, em còn muốn ăn cơm nữa” Quét sạch mây mù trong lòng, giọng nói của Tiêu Diệp Nhiên lại mang theo sự vui vẻ.

“Được” Cố Mặc Đình dịu dàng trả lời.

Nhìn dáng vẻ bận rộn của anh, vòng cong trên khóe miệng Tiêu Diệp Nhiên lại từ từ mở rộng hơn, trái tim rạo. rực.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời ở phía xa, những ngôi sao đang tỏa sáng rực rỡ.

Đêm, yên tĩnh, xa xăm.

Ngày đầu tiên Ưng Tiếu Tiếu đến Thời Thụy báo cáo đã gây ra chấn động không nhỏ.

“Cô có biết chiếc túi trên tay cô ta bao nhiều tiền?”

“Bao nhiêu? Rất đắt sao?” “Nói vớ vẩn, đương nhiên là đắt rồi. Tôi nhìn thấy trên tạp trí thời trang, hình như là một chiếc túi phiên bản giới hạn của một thương hiệu quốc tế, một chiếc đáng giá hai năm tiền lương của cô. Còn có chiếc váy trên người cô ta có thể lên đến mấy chục triệu, còn có đôi giày cao gót kia cũng phải lên đến mấy trăm triệu đó”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 490


“Trời ơi, cô ta mặc mấy trăm triệu trên người, còn đến làm ở công ty chúng ta, có phái là đầu cô ta bị úng nước không?”

Đổi lại là cô ta, có điều kiện như vậy thì cần gì phải ra ngoài đi làm, chỉ cần nằm ở nhà hưởng phúc thôi.

“Cô thì hiểu cái gì, cái này gọi là trải nghiệm cuộc sống, hiểu không?”

“Tôi thật sự không hiểu những người có tiền bây giờ có phải là đầu óc có bệnh không, lại thích đi trả nghiệm cuộc sống, về quê sống không nói, còn ra ngoài để đi làm” Lúc Tống An Kỳ đi qua quầy lễ tân, nghe thấy tiếng hai cô gái ở quầy lễ tân đang thảo luận.

Cô không khỏi có chút tò mò dừng lại, đi đến hỏi: “Hai cô đang nói ai thế?”

“Chính là thư ký mới của tống giám đốc đó” Hai cô gái đang thảo luận rất rôm rả, trực tiếp trả lời nà không quay đầu lại.

Đợi đến lúc bọn họ quay đầu lại, đã không nhìn thấy người vừa đi đến hỏi bọn họ.

“Lúc nãy chúng ta nghe nhầm sao?” Bọn họ nhìn nhau.

Thư ký mới của tổng giám đốc không phải là Tiêu Tiêu sao?

Vừa nghe thấy câu trả lời này, Tống An Kỳ lập tức quay

người bước nhanh về phía thang máy.

Cô cũng giống như Nhiên Nhiên, không hiểu một người theo đuổi tự do như Tiếu Tiếu tại sao lại muốn đến Thời Thụy làm việc.

Lễ nào thật sự giống như Nhiên Nhiên nói, là vì Cố Thanh Chiêu? Vì yêu sao?

Tống An Kỳ vừa đi vào thang máy, đã ấn tầng có văn phòng của tổng giám đốc.

Cô phải đi xem tình hình của Tiêu Tiêu, cô không yên tâm. Mà lúc này trong phòng làm việc của tổng giám đốc quả thật không quá yên tĩnh.

“Cô Ứng, cô đến đây để làm việc chứ không phải đi xem mắt”

Lúc Cố Thanh Chiêu nhìn thấy Ứng Tiêu Tiêu đeo kình râm, mặc một chiếc váy liền đang thịnh hành, cầm một chiếc túi phiên bản giới hạn, đi đôi giày cao gót mười phân đến phòng làm việc, suýt nữa trượt từ ghế da xuống đất.

Hóa ra những thứ này là cô muốn đi lên sàn catwalk sao? Ứng Tiêu Tiêu không vui khi nghe thấy anh nói như vậy: “Sao? Tôi mặc như thế này không được sao?”

“Đương nhiên là không được, đây là công ty, cô mặc như này là muốn quyến rũ anh?” Miệng lưỡi của Cố Thanh Chiêu vẫn độc như trước.

Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng: “Dù sao cũng không phải là quyến rũ anh”

“Vậy thì tôi quá may mắn rồi” Cố Thanh Chiêu thở phào. nhẹ nhõm: “Tôi thật sự lo lắng cho người cô muốn quyến rũ”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 491


Hôm nay Ứng Tiêu Tiêu thay đối cái bệnh lười cả ngày chỉ thích nằm của mình, đặc biệt dậy rất sớm.

Vừa dậy, dùng tốc hông ngừng để trang điểm, chọn quần áo giày dép với cả túi xách.

Cô gần như bày hết quần áo trong tủ lên trên giường, mỗi một bộ cô đều cầm đến trước gương ướm thử, cảm thấy không tệ thì thử.

Thử xong không hài lòng, lại chọn lại, chọn đến khi ứng mới dừng.

Chọn xong quần áo thì cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ, chứ đừng nói giày dép với túi nữa.

Đợi khi cô phải ra khỏi nhà, thời gian cũng đã sắp đến thời gian đi làm rồi.

Cho nên đây chính là dáng vẻ cô cẩn thận trang điểm, nhưng lại không ngờ anh lại chê bai cái bộ dạng này. Nghĩ đến điều này, Ứng Tiểu Tiểu thật sự càng nghĩ càng tức.

Nhìn Cố Thanh Chiêu, anh còn đang lải nhải không ngừng.

“Nơi này là công ty, không phải sàn catwalk, bắt cô walk. Có thời gian trang điểm, còn không bằng đọc vài cuốn sách, tránh mất thời gian không thể hoàn thành công việc, không phải trở thành bình hoa...”

Ứng Tiêu Tiểu chỉ cảm thấy một cỗ nửa giận từ trong lòng bùng lên, cô nghiến răng nghiến lợi thấp giọng gắn: “Cố Thanh Chiêu, anh nói đủ chưa?”

Bị cô gắn như vậy, Cố Thanh Chiêu bị dọa sợ lập tức ngậm miệng, chớp chớp mắt, thần sắc có chút vô tội nhìn cô.

Ứng Tiêu Tiêu sải bước dài đi lên, dùng sức túm lấy cà vạt của anh, anh không thể không cúi thấp đầu, vừa hay đối diện thẳng với ánh mắt đang phun lửa của cô.

Anh sững ra, sau đó kêu lên: “Động khẩu không động thủ, Ứng Tiêu Tiêu”

Tiếng kêu của anh, Ứng Tiêu Tiêu lập tức không nhịn được, phì" một tiếng cười thành tiếng.

“Cố Thanh Chiêu, một cô gái như tôi có thể đánh anh sao? Không có não! Vô dụng!”

Ứng Tiêu Tiêu buông tay túm lấy cà vạt của anh ra, lườm anh một cái, mặt mày đầy sự khinh bỉ.

Vậy mà mắng anh vô dụng?!

Cố Thanh Chiêu: “Ứng Tiêu Tiêu, cô đừng tưởng tôi không dám ra tay với phụ nữ”

“Thế à” Ứng Tiêu Tiêu khinh thường liếc nhìn anh, hai tay khoanh trước ngực: “Vậy anh động thủ đi, tôi ngược lại muốn xem anh có phải thật sự dám động thủ không”

Nói rồi, Ứng Tiêu Tiêu ép tới gần anh, ngẩng đầu nhìn anh khiêu khích.

“Tôi...”

Cố Thanh Chiêu giơ tay, nhưng lại không ra tay được. “Sao thế? Không dám động thủ sao” Ứng Tiêu Tiêu cười, đưa tay vuốt vuốt tóc, khóe môi nhếch lên lộ ra một nụ cười xấu xa.

“Vô, dụng!” Cô có tình nhấn mạnh, cười cực kỳ đắc ý.

Cố Thanh Chiêu cũng bị chọc vui: “Ứng Tiêu Tiêu, tôi đột nhiên phát hiện cô rất đáng yêu”

“Vậy sao?” Ứng Tiêu Tiêu hất hất tóc, khóe mắt hơi đưa lên: “Vậy chứng tỏ mắt anh bị mù rồi. Tôi vẫn luôn rất đáng yêu”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 492


“Phải, rất đáng yêu” Cố Thanh Chiêu không phủ định mà gật đầu, sau đó bổ sung một câu: “Đáng tiếc không có ai yêu. Ai yêu cô người đó đáng thương.”

Nói xong, anh cười ngaã ngớn với cô, sau đó lùi lại phía sau, sợ sẽ bị cô đánh.

“Cố Thanh Chiêu!” Ứng Tiêu Tiêu xông lên, giơ tay muốn đánh anh

Cố Thanh Chiêu giơ cả hai tay ra đỡ, cảnh cáo cô: “Cô đừng có qua đây, nếu không tôi không đảm bảo hai tay của tôi sẽ làm ra chuyện gì đâu”

“Ổ?” Ứng Tiêu Tiêu hạ tay xuống: “Vậy anh thử xem, đồ vô dụng!”

Nói rồi, cô tiếp tục ép sát anh, mà Cố Thanh Chiêu cứ lùi về sau.

Mãi đến khi lưng chạm tường, hết đường để lui, Cố Thanh Chiêu trợn mắt nhìn Ứng Tiêu Tiêu: “Cảnh cáo cô lần cuối cùng, còn ép tới nữa hậu quả tự chịu”

Ứng Tiêu Tiêu căn bản không xem lời cảnh cáo của anh ra gì, tiếp tục ép sát anh.

Cố Thanh Chiêu hai tay chắn trước người, nhắm mắt, ngẩng đầu, bộ dạng thấy chết không sờn.

Đột nhiên, cô cảm thấy có thứ gì đó chạm vào ngực của cô.

Bầu không khí xung quanh rơi vào trong khoảng lặng chết chóc.

Cô từ từ cúi đầu, chỉ thấy hai tay của anh đang phủ lên ng ực của cô.

Mà Cố Thanh Chiêu cảm giác hai tay hình như sờ vào cái thứ gì đó mềm mềm, còn vô thức mà vuốt v e.

Gương mặt của Ứng Tiêu Tiêu lập tức đỏ bừng, nâng cao giọng mà gào lên: “Lục, Thanh, Chiêu!”

Tiếng gào này, đã khiến Tống An Kỳ vừa đi vào văn phòng bị dọa giật mình, sau đó nhìn theo hướng phát ra âm thanh, đồng tử lập tức co lại.

Vãi, cô có phải nhìn thấy cái gì không nên nhìn rồi không? Cố Thanh Chiêu mở mắt ra nhìn thấy hai tay của mình bây giờ chạm vào địa phương đó, mặt mày không khỏi mếu máo, trong nháy mắt có một loại xúc động muốn băm chúng.

Chỗ nào không chạm, vậy mà chạm vào địa phương đó. Anh cẩn thận ngước mắt nhìn Ứng Tiêu Tiêu, chỉ thấy cô trừng mắt nhìn anh, lửa giận trong mắt đang bập bùng. Vội vàng thu hai tay lại, anh nuốt nước bọt, cười khan nói: “Ờm... đây... đây chỉ là việc ngoài muốn... ngoài ý muốn, cô hiểu không?”

“Việc ngoài ý muốn?” Ứng Tiêu Tiêu cười lạnh, mắt nheo lại lộ ra một tia nguy hiểm: “Cố Thanh Chiêu, tôi muốn anh tội sàm sối”

Sàm sỡ?! Cố Thanh Chiêu bị chọc cười: “Ứng Tiêu Tiêu, tôi đã cảnh cáo cô đừng có lại gần rồi, là chính cô muốn áp sát, rõ ràng là ngực của cô đụng vào tay của tôi, không phải tay của tôi chủ động đi chạm vào ngực của cô, cô phải hiểu rõ thứ tự của chủ ngữ và tân ngữ”

“Chủ vị tân ngữ cái đầu nhà anh, dù sao tay của anh chạm vào ngực của tôi, vậy anh chính là chạm rồi”

“Rõ ràng chính là bộ ng ực của cô chạm vào tay của tôi, †ôi còn muốn cô bồi thường tổn thất cho hai cái tay của tôi đó.”

Tống An Kỳ nhìn bầu không khí giữa bọn họ có chút không ổn, vội vàng đi tới.

“Được rồi, hai người muốn làm gì đây?”

Nghe thấy tiếng của cô, Cố Thanh Chiêu và Ứng Tiêu Tiêu đồng thời quay sang nhìn cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 493


Vừa thấy bạn thân đến, Ứng Tiêu Tiêu lập tức lên tiếng trước, chỉ vào Cố Thanh Chiêu nói: “An Kỳ, anh ta chính là tên bi3n thái, vậy mà sờ ngực của tớ.

Tống An Kỳ nhìn Cố Thanh Chiêu, cười ngại ngùng: “Tớ có nhìn thấy”

“Vậy cô có nhìn thấy trước mắt xảy ra chuyện gì không?” “Không có”

Khi cô bước vào thì vừa hay nhìn thấy một cảnh nhạy cảm đó.

“Vậy cô cảm thấy tôi sẽ chủ động đi sờ vào ngực cô ta không?

“Ờm..” Tống An Kỳ cũng không biết nên trả lời thế nào. Trả lời không, thì sẽ chọc giận Tiêu Tiêu.

Trả lời có, vậy cũng không công bằng với Cố Thanh Chiêu, dù sao Cố Thanh Chiêu cũng không giống loại đàn ông háo sắc dễ dàng đụng chạm vào con gái.

“Cái gì gọi là An Kỳ cảm thấy? Rõ ràng là sờ rồi” Ứng Tiêu Tiêu bất mãn nói anh.

“Cô Ứng, cô biết phân biệt rõ ràng chủ động và bị động chứ?”

“Phân rõ thì như nào, phân không rõ thì như nào, đều không thể thay đổi sự thật anh đã sờ tôi” Ứng Tiêu Tiêu lúc này rõ ràng có chút vô lý làm loạn, nhưng cô cũng thật sự bị Cố Thanh Chiêu chọc tức rồi. Bản thân vất vả trang điểm ăn vận một phen, vậy mà bị anh chê bai, cục tức này còn chưa xả đó?

Tống An Kỳ nhìn hai người bọn họ, nhất thời cũng không biết nên như nào mới tốt.

Mà một màn xảy ra tiếp theo, là ai cũng không ngờ tới. Chỉ thấy Cố Thanh Chiêu đưa tay ra, động tác nhanh chóng chạm vào ngực của Ứng Tiêu Tiêu, sau đó lại nhanh chóng thu về.

“Đây mới gọi là chủ động chạm, có biết hay không?” Cố Thanh Chiêu hoàn toàn không ý thức đến việc mình làm vừa rồi có gì không ổn.

Đợi đến khi ý thức được, tay của Ứng Tiêu Tiêu đã dừng trên mặt của anh rồi.

Một tiếng "bốp", Tống An Kỳ nhíu mày, không nhịn được nhìn anh.

Lực tay của Tiêu Tiêu thật sự không nhỏ!

“Lưu manh, lưu manh thối tha. Ứng Tiêu Tiêu nghiến răng nghiến lợi dùng sức cắt miếng bít tết trong đ ĩa, dọa và đ ĩa cọ vào nhau phát ra âm thanh chói tai

Tống An Kỳ ngồi đối diện cô nhíu mày, không nhịn được mà giơ tay ngăn động tác của cô lại: “Tiêu Tiêu, cậu có thể suy nghĩ đến cảm nhận của tớ được không?”

Cô thật sự sắp bị âm thanh đó dày vò đến điên luôn rồi. Ứng Tiêu Tiêu đột nhiên mỉm cười: “Xin lỗi, tớ quên”

Nói xong, cô đặt dao dĩa xuống, uống một ngụm nước hoa quả cho bình ổn tâm trạng, sau đó tiếp tục nói: “An Kỳ, cậu nói đàn ông sao lại đê tiện như vậy chứ?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 494


òn chê chứ không phải cậu thích người ta” Tống An Kỳ cúi đầu nhỏ giọng lẩm bẩm.

Ứng Tiêu Tiêu không nghe rõ: “An Kỳ, cậu nói cái gì vậy? Nhỏ tiếng như vậy”

Tống An Kỳ ngẩng đầu lên, bày ra một nụ cười tiêu chuẩn: “Đàn ông mà, tóm lại sẽ có lúc đê tiện, cậu cũng đừng chấp anh ta”

Ứng Tiêu Tiêu cười lạnh: “Tớ không phải muốn chấp anh †a, mà là muốn tính toán với anh ta đến cùng!”

Dám sờ ngực của cô, cô phải khiến anh biết ngực của coi không phải dễ sờ như vậy.

Tống An Kỳ đỡ trán, trong lòng cảm khái: Đây thật sự là một đôi oan gia.

Đây là mâu thuần giữa Tiêu Tiêu và Cố Thanh Chiêu, cũng không phải là việc mà người ngoài như cô có thể xen vào. Cho nên--

“Tan làm, chúng ta đi thăm Diệp Nhiên, cậu ấy hôm nay xuất viện rồi” Tống An Kỳ chuyển chủ đề.

Cô vừa nhắc tới, Ứng Tiêu Tiêu mới nhớ ra chuyện quan trọng này.

“Aiya, tớ bị cái tên Cố Thanh Chiêu đó chọc cho lú rồi, vậy mà quên mất chuyện này” Vừa nghĩ đến Cố Thanh Chiêu, Ứng Tiêu Tiêu lại khó chịu.

Tống An Kỳ đầu đầy vạch đen: “Cậu cũng bị Cố Thanh Chiêu ảnh hưởng quá sâu rồi”

“Có sao?” Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày, sau đó khoát tay:

“Không nói đến cái tên đáng ghét đó nữa. Chúng tớ thương lượng xem mua quà gì tặng Diệp Nhiên đi” Tống An Kỳ suy tư một lúc, sau đó hỏi: “Cậu muốn tặng cái gì?”

Ứng Tiêu Tiêu ngẩng đầu suy nghĩ, sau đó lộ ra một nụ cười đầy thâm ý: “Đương nhiên tặng thứ gì có thể tặng tình cảm vợ chồng của cậu ấy rồi” Tống An Kỳ đầu tiên sững ra, sau đó phản ứng kịp cô ấy đang ám chỉ cái gì, ha ha" lắc đầu: “Tiêu Tiêu, cậu nếu như tặng, không sợ Diệp Nhiên tức giận sao?”

“Cậu ấy tức giận cái gì chứ? Tớ đây là vì tốt cho cậu ấy, hiểu không?” Ứng Tiêu Tiêu chọc vào miệng bít tết, nheo. mắt, cười "hờ hờ hai tiếng: “Đến khi đó tình cảm vợ chồng của bọn họ càng sâu, chắc chắn sẽ cảm kích tớ”

Tống An Kỳ không nhịn được mà lườm, cô tự tin một cách quá đáng rồi.

“Anh hai họ thân yêu, anh đây là quá lâu không gần nữ sắc, gấp rồi sao?” Thẩm Tử Dục mặt mày vui thích ngồi nhìn người đàn ông đối diện.

Anh hai họ của anh ta mặc dù có lúc bề ngoài không phải rất nghiêm túc, nhưng thật ra nội tâm vẫn tương đối bảo. thủ.

Nhưng không ngờ có ngày thật sự không nghiêm túc như: thế, vậy mà to gan như vậy, sờ ngực của Ứng Tiêu Tiêu. Thật sự chấn động tam quan của anh ta mà.

Cố Thanh Chiêu mặt mày u ám, anh đưa tay sờ vào bên gò má còn đang đau, rất không hiểu mà hỏi: “Em nói xem người phụ nữ này sao lại ra tay ác như vậy chứ?”

Thẩm Tử Dục tặng anh một cái lườm nguýt: “Lời này của anh không phải phí lời sao? Anh sờ người ta hai lần, người †a không ra tay ác hay sao? Cô ấy không thiến anh là may. lắm rồi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 495


Cố Thanh Chiêu sờ má, ngữ khí bật lực nói: “Anh đây không phải vì chứng minh sự khác biệt giữa chủ động và bị động hay sao? Nếu không anh đâu có đi sờ lần thứ hai”

Thẩm Tử Dục mặt đầy vạch đen: “Em thật sự phục anh rồi, anh hai họ của em”

Anh ta đứng dậy đi tới vỗ vỗ vai của Cố Thanh Chiêu: “Sờ cũng sờ rồi, đánh cũng đánh rồi, hai người cũng coi như hòa rồi, anh đừng suy nghĩ nữa. Tan làm cùng đi thăm chị dâu”

“Không muốn!” Cố Thanh Chiêu lắc đầu: “Ứng Tiêu Tiêu chắc chăn cũng đi, đến lúc đó gặp nhau chắc chăn lại gây nhau, anh không muốn mang phiền phức đến cho chị dâ “Ö?” Thẩm Tử Dục nhíu mày, trong mắt xuất hiện một tia gian manh: “Em thấy anh sợ Thẩm Tử Dục chứ gì”

“Sợ cô ta?” Cố Thanh Chiêu gấp lên: “Anh không phải sợ cô ta, là không muốn đem phiền phức đến cho chị dâu, hiểu không?”

Thấy anh gấp đến độ trợn cả mắt, khóe mắt của Thẩm Tử Dục giật giật, nhanh chóng nói lời xoa dịu: “Hiểu, hiểu, em đều hiể “Như vậy còn tạm được” Cố Thanh Chiêu hài lòng gật đầu.

Hành động của anh hoàn toàn chính là phản ứng bị người khác giãm đúng chỗ đau, nhưng anh vẫn không tin.

Thẩm Tử Dục khẽ thở dài trong lòng, đây quả nhiên gặp. được phụ nữ, IQ của đàn ông sẽ hạ xuống.

Ví dụ như chính anh ta.

Nghĩ đến cô gái đó nhẫn tâm từ chối anh ta, trái tim liền ẩn ẩn nhói đau.

Nhìn bộ dạng lăn tăn của Cố Thanh Chiêu, không khỏi nảy ra cảm giác “đồng cảnh tương lân”.

“Anh hai họ, tối nay chúng ta không đi thăm chị dâu, em mời anh uống rượu”

Nghe vậy, Cố Thanh Chiêu ngược mắt nhìn anh ta, trong mắt viết đầy chữ không dám tin: “Mặt trời mọc đẳng tây rồi à?”

Bởi vì thằng em họ này của anh từ nhỏ cơ thể không phải quá tốt, ông nội lại quản rất nghiêm, rất ít có cơ hội đụng đến rượu, tửu lượng cũng không tốt, đây mà đột nhiên muốn mời anh uống rượu, có nhầm không vậy?

Thẩm Tử Dục há lại không biết anh đang nghĩ gì, nói: “Sao thế? Muốn đi không? Bỏ qua rồi thì không còn nữa đâu” “Muốn, làm gì không muốn” Cố Thanh Chiêu không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, có điều--

“Em sao đột nhiên cũng không muốn đi thăm chị dâu?” Cố Thanh Chiêu rất hiếu kỳ.

Đương nhiên là bởi vì không muốn đụng gặp Tống An Kỳ rồi.

Nhưng đáp án này anh ta không thể nói với anh được, vì thế anh ta cười đáp: “Đi cùng anh, nếu không anh cũng chán”

Cố Thanh Chiêu "hừm hừm lắc đầu: “Thật sự không ngờ em cũng sẽ có một mặt biết quan tâm như vậy”

Thẩm Tử Dục cười: “Lời này của anh khiến em không biết nên nói gì”

Cố Thanh Chiêu không nhịn được mà mỉm cười: “Ai kêu em từ nhỏ đều không biết quan tâm chứ”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 496


Thẩm Tử Dục nhún vai, mặt mày bất lực: “Các anh từ nhỏ bắt nạt em, em sao có thể quan tâm chứ?”

Nghĩ đến những hồi ức vui vẻ trước đây, hai người đều không khỏi khế cười thành tiếng.

“Không quay lại được nữa” Thẩm Tử Dục phát ra một tiếng cảm khái.

Những ngày tháng tự do đơn thuần đó không quay lại được nữa.

Trong mắt Cố Thanh Chiêu lộ ra một tia hoài niệm: “Phải, không quay lại được nữa”

Bầu không khí trở nên yên lặng, bọn họ ngồi ở hai đầu sô pha, đều đang hoài niệm những điều đẹp tốt trong quá khứ.

Tiêu Diệp Nhiên xuất viện rồi.

ặc Đình cố tình rút thời gian đến bệnh viện đón cô. “Đồ đạc đã thu dọn đủ hết chưa?” Cố Mặc Đình nhìn thấy Tô Lân xách túi hành lý, bèn mở miệng hỏi.

“Dạ, mợ chủ đã đích thân thu dọn xong rồi” Tô Lân cung kính đáp.

Nghe vậy, Cố Mặc Đình nhíu mày, ngước mắt nhìn sang Tiêu Diệp Nhiên đang đi tới: “Không phải nói để Tô Lân giúp em thu dọn sao? Sao lại tự mình làm rồi?”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Tô Lân, khẽ mỉm cười: “Tô Lân là đàn ông tóm lại không tiện, vẫn là tự em làm”

Cô nói như vậy, Cố Mặc Đình mới nghĩ tới vấn đề này, trên gương mặt đẹp trai không khỏi lóe lên một tia ngại ngùng: “Là anh suy nghĩ không chu đáo”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, đi tới khoác tay anh, nghiêng đầu nhìn anh, vui vẻ nói: “Về nhà, chúng ta về nhà thôi”

Nằm viện một tuần, lần này về vừa bước đến cửa nhà, nhìn đồ vật trang trí quen thuộc trong nhà, tất cả những thứ thân thuộc này khiến cô nảy sinh một loại cảm giác như cách mấy kiếp.

Nhìn thấy cô đứng ở bậc cửa không đi vào, Cố Mặc Đình dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên ngẩng đầu, mỉm cười với anh: “Em đột nhiên cảm thấy giống như rất lâu chưa trở về”

Nằm lấy tay cô khẽ đặt một nụ hôn nhẹ trên môi, Cố Mặc Đình nhìn cô, ánh mắt đen láy láy tràn ra ánh sáng rực rỡ: “Chào mừng em về nhà”

Ý cười trên môi Tiêu Diệp Nhiên càng sâu, mắt ngân ngấn nước: “Ừm, em về nhà rồi”

Tâm tư của Cố Mặc Đình khế động, nắm tay cô đi lên lầu, vào phòng.

Đóng cửa lại, giây tiếp theo, Tiêu Diệp Nhiên bị anh đè lên cửa, cô ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc.

Chỉ thấy anh nhếch môi, khẽ nói: “Anh muốn hôn em”

Sau đó, môi ấm nóng của anh phủ lên môi của cô.

Khi bốn cánh môi chạm nhau, Tiêu Diệp Nhiên có hơi căng thẳng, từ từ nhắm mắt lại, đưa tay vòng qua cổ anh, cảm nhận độ ấm của anh, hơi thở của anh.

Anh ở trên cô dụ ngoạn, cực kỳ dịu dàng. Sau đó cạy răng của cô, đưa đầu lưỡi vào thăm dò từng ngóc ngách bên trong.

Cánh tay ôm cổ anh bất giác siết chặt, Tiêu Diệp Nhiên ở trong lòng anh run nhẹ, khi cô tưởng bản thân sắp tắt thở, anh lưu luyến không lỡ mà rời khỏi môi cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 497


Nhìn đôi môi đỏ bị mình hôn đến mức kiều diễm ướt át, ánh mắt tối đi, không nhịn được là dán lên khẽ khàng di chuyển. Tiêu Diệp Nhiên mở mắt ra, đối diện với ánh mắt đen sâu thăm của anh, cô nhìn thấy sự mê ly trong đáy mắt của anh, trái tim không khỏi rung lên, vô thức cụp mắt, không dám nhìn anh.

Cúi đầu tựa vào trán cô, giọng nói khàn khàn của anh vang lên bên tai cô: “Diệp Nhiên, chào mừng em về nhà, quà này thích không?”

Hôn? Lễ vật?

Tiêu Diệp Nhiên khẽ nhấc mí mắt lần nữa nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, cong môi: “Nếu như em nói không thích thì sao?”

“Không thích?” Mày kiếm nhướn lên, Lục Triệu Dương mỉm cười đầy thâm ý: “Diệp Nhiên, em hy vọng anh hôn em thì nói thẳng, không cần khiêu khích như vậy”

“Á?” Tiêu Diệp Nhiên sững người, sau đó hiểu được ý của anh, không khỏi bật cười thành tiếng: “Anh Cố, anh nghĩ nhiều rồi, em thật sự không thích, đâu có ai...” tặng quà như thế.

Lời nói bị anh chặn lại, không kịp nói ra.

Nụ hôn lần này không dịu dàng nữa, mà màn theo sự cưồng dã.

Một nụ hôn thôi, Tiêu Diệp Nhiên chỉ có thể dựa vào lồ ng ngực của anh, khẽ thở hổn hển, nếu như không phải anh đỡ eo của cô, thiết nghĩ cô đã mềm nhữn ngã ra sàn rồi.

Mà Cố Mặc Đình cười giống như một con mèo được ăn no, bàn tay khẽ vuốt v e mái tóc mềm mại của cô.

Trong phòng, bầu không khí yên tĩnh mà ngọt ngào.

Một lúc sau, trên cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

“Cậu chủ, mợ chủ, cô Ứng và cô Tống đến”

Là giọng của thím Ngô.

“Ừm, chúng tôi ra ngay”

Cố Mặc Đình trầm giọng đáp, sau đó cúi đầu xuống: “Chúng †a đi xuống thôi”

Tiêu Diệp Nhiên ngẩng gương mặt còn đang đỏ hây hây, nói: “Để em dịu lại một chút đã, nếu không lát nữa sẽ bị Tiêu Tiêu và An Kỳ cười”

Cố Mặc Đình mỉm cười, không nói gì, chỉ im lặng ôm cô.

Đợi khi Tiêu Diệp Nhiên bình ổn lại đi xuống lầu, Tiêu Tiêu ở dưới lầu đã đợi có chút mất kiên nhãn rồi.

Khi nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình ôm nhau đi xuống, cô ấy lập tức giường giọng nói: “Lục tổng, anh cũng quá không biết chừng mực rồi, Diệp Nhiên mới vừa ra viện, anh đã đợi không kịp rồi”

Tống An Kỳ ngồi bên cạnh cô ấy, khi nghe thấy lời của cô ấy thì cô ta đang uống trà, phụt" một tiếng, phun ngụm trà ra ngoài.

Tống An Kỳ nhanh chóng rút mấy tờ khăn giấy lau sạch, sau đó quay qua lườm Ứng Tiêu Tiêu, cười như có như không. Trời ạ, cô nàng này đang nói cái gì vậy?

Tiêu Diệp Nhiên cũng bị lời của Tiêu Tiêu làm cho giật mình, suýt trượt chân lăn từ trên lầu xuống.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 498


May mà bên cạnh có Cố Mặc Đình đỡ cô.

Cô hơi hoảng hốt rảo bước đi đến trước mặt Tiêu Tiêu, khẽ cốc vào trán cô ấy, cười mắng: “Một cô gái chưa gả đi nói những lời kiểu này cũng không sợ bị người khác chê cười” Ứng Tiêu Tiêu ôm trán, lẩm bẩm nói: “Ai kêu hai người ở trên lâu như vậy, tớ sao có thể không nghĩ nhiều được chứ?” “Nghĩ nhiều rồi, cậu cũng không thể nói như vậy” Tống An Kỳ rất bất lực nhìn cô ấy, sau đó ghé sát bên tai cô nói nhỏ: “Huống chi, cậu còn nói Lục tổng, thật là có bệnh mà”

Ứng Tiêu tiêu nhìn Cố Mặc Đình, phát hiện tâm tư của anh đều đặt trên người Diệp Nhiên, căn bản không để tâm cô ấy nói cái gì.

Cô dẩu môi, dùng khuỷu tay huých Tống An Kỳ: “Yên tâm đi, người ta không có nhỏ mọn như thế đâu”

Sau đó, cô ta lấy trong túi ra một chiếc hộp được bọc tinh tế, đưa cho Tiêu Diệp Nhiên, cười gian: “Diệp Nhiên, nào, đây là quà tặng cậu”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn chiếc hộp trong tay cô, nhíu mày: “Không phải sinh nhật, các cậu tặng quà làm gì “Là quà tặng cậu xuất viện. Mong cậu sau này bình bình an an, khỏe mạnh” Tống An Kỳ giải thích.

“Đúng, chính là ý này” Ứng Tiêu tiêu cười phụ họa.

“Hai cậu...” Tiêu Diệp Nhiên nhìn hai cô bạn thân, cảm động suýt nữa khóc.

“Mau lại đây. Nếu không tay của tớ sắp gấy rồi” Ứng Tiêu Tiêu giả bộ ra dáng vẻ sắp không cầm nổi nữa, thúc giục cô qua đây cầm.

Thấy thế, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng đi tới, sau đó cười nói: “Cảm ơn các cậu” “Không cần khách khí” Ứng Tiêu Tiêu mỉm cười.

Còn Tống An Kỳ mặc dù cũng cười, nhưng nụ cười của cô ta trống có hơi miễn cưỡng, cô ra nhìn chiếc hộp trong tay Tiêu Diệp Nhiên, trong lòng lặng lẽ nói: hy vọng khi Diệp Nhiên nhìn thấy món quà sẽ không tức giận.

“Tớ mở ra xem thử các cậu tặng cái gì” Tiêu Diệp Nhiên vừa nói vừa muốn mở quà.

“Đừng!” Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu đồng thanh lên tiếng ngăn cản cô.

Tiêu Diệp Nhiên nghỉ hoặc nhìn hai người, món quà này nếu đã tặng không mở ra chả lẽ để trang trí sao?

” Ứng Tiêu tiêu luôn lắm lời vậy mà cũng bí từ, không biết nên nói thế nào.

Ờm, nếu bóc quà ở đây, Lục tổng ở đây, bọn cô cũng ở đây, con mẹ nó, cảnh tượng đó chắc chắn rất ngại ngùng.

Ứng Tiêu Tiêu vội vàng nhảy mắt với Tống An Kỳ, kêu cô ta mau chóng giải thích.

Tống An Kỳ “hơ khẽ, sau đó từ tốn giải thích: “Diệp Nhiên, ý của bọn tớ là đợi bọn tớ rời khỏi đã, lúc đó cậu bóc quà sẽ hay hơn”

Sau đó, Tiêu Diệp Nhiên càng cảm thấy món quà có vấn đề.

Phản ứng của hai người có hơi lớn rồi, vậy thì cô chắc chắn món quà trong tay cô có vấn đề. Nhưng các cô nếu không nguyện ý để cô bóc, vậy thì cô cũng không bóc.

Vì thế, Tiêu Diệp Nhiên giả vờ ngộ ra khẽ gật đầu: “Thì ra là như vậy, vậy tớ đợi lát nữa bóc”

“Ừm ừm” Ứng Tiêu Tiêu và Tống An Kỳ vội gật đầu, hai người thở phào nhẹ nhõm vì cởi bỏ được gánh nặng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 499


Nhưng cô cũng không nói gì nữa, mà quay đầu hỏi Cố Mặc Đình: “Mặc Đình, Thanh Chiêu và Tử Dục không đến sao?” “Không đến, nói là đi uống rượu.”

Lời này vừa dứt, sắc mặt của Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu đều thay đổi, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại.

Nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi đó vẫn bị Tiêu Diệp Nhiên bất được.

Ý cười mang theo một tia thâm ý, cô nói: “Hay là tớ gọi điện bảo bọn họ đến đây”

“Không cần!”

“Không cần!”

Hai người đều đồng thanh phủ định lời đề nghị của cô.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi bật cười: “Tớ chỉ đùa thôi, hai cậu căng thẳng như vậy làm gì?”

Chỉ là đùa?!

Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu nhìn nhau, lại nhìn Tiêu Diệp Nhiên cười đắc ý, các cô lúc này mới phản ứng lại, bản thân bị chơi rồi.

“Tiêu Diệp Nhiên!” Hai người đều đứng dậy, muốn nhào tới. Vào lúc này, Cố Mặc Đình đưa tay kéo Tiêu Diệp Nhiên vào. lòng, ngước mắt nhìn sang hai người đang muốn nhào tới. “Diệp Nhiên mới xuất viện, không cho các cô dày vò cô ấy” Thật ra vốn dĩ Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu cũng không thật sự muốn làm gì Diệp Nhiên cả, anh nói ra lời này, trong nháy mắt liền thấy xấu hổ.

Tống An Kỳ cười khan: “Lục tổng, chúng tôi biết rồi: Đương nhiên chỉ có hai người xấu hổ, Cố Mặc Đình lại điềm nhiên như không đỡ Tiêu Diệp Nhiên đựng lên: “Đi, chúng ta đi ăn cơm”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn sang Tống An Kỳ bị bỏ lại, sau đó cùng Cố Mặc Đình đi vào phòng ăn.

Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu nhìn nhau, đồng thời thở dài. Được rồi, bây giờ Diệp Nhiên có núi dựa rồi, các cô cũng không thể giống như trước đây vô tâm vô tư đùa như thế được nữa.

Trong phòng ăn, bầu không khí náo nhiệt.

“Diệp Nhiên, cậu lần này làm phẫu thuật tổn hại nguyên khí, phải ăn nhiều vào”

Nói rồi Tống An Kỳ gắp một chiếc đùi gà vào trong bát của cô.

“Đúng đấy, Diệp Nhiên, cậu phải ăn nhiều vào”

Một cái cánh gà để vào trong bát, là Ứng Tiêu Tiêu gắp. Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn bọn họ, mí mắt giật giật: “Không có việc mà tìm đến, không gian thì là tặc!”

“Diệp Nhiên, cậu sao có thể nghĩ bọn tớ như thế”

Sau đó, Tống An Kỳ phụ họa: “Đúng thế, cậu sao có thể xem sự quan tâm của bọn họ thành những thứ dung tục đó chứ?”
 
Back
Top Bottom