Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 340


"Sao thế?" Tống An Kỳ ngẩng đầu nhìn cô, khi ánh mắt chuyển đến ngực thì kinh hãi kêu lên: "Sao quần áo cậu lại ướt thế này?"

"Trên đường đi tớ sẽ giải thích cho cậu”

Tiêu Diệp Nhiên kéo cô ấy lên, đi thẳng về phía thang máy.

"Xin lỗi, giám đốc Lina, chuyện phát sinh quá đột ngột nên chưa kịp xin nghỉ với ngài, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tống An Kỳ quay đầu nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên đang được y tá bôi thuốc trên giường, cô mím môi nghĩ một lát, sau đó nói rõ mọi chuyện cho quản lý Lina.

"Cái cô Lại Tiểu Lan này không muốn tiếp tục làm việc ở công ty nữa sao” Lina nghe xong, thì tức giận đến mức đập mạnh cái bút trong tay xuống bàn.

"Quản lý, vết thương của Tiêu Diệp Nhiên rất nặng, là nước sôi đó, bị đổ vào người không khéo còn lột cả da lên"

Thật ra thì bác sĩ đã kiểm tra rồi, chỉ nói là vết phỏng rất nhỏ, bôi thuốc vài ngày là hết thôi.

Nhưng cô không nói nghiêm trọng như vậy, thì làm sao bắt Lại Tiểu Lan nhận báo ứng được.

"Tôi sẽ phản ánh lại với cấp trên, cô cứ nói với Tiêu Diệp Nhiên, đợi vết thương lành hẳn thì hãng đi làm”

Lina dặn dò một phen rồi mới cúp điện thoại.

"An Kỳ, cậu học hư rồi."

Tiêu Diệp Nhiên đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa cô ấy và Lina, nên cất tiếng trêu chọc.

ớ học điều xấu ở chỗ nào?"

Tống An Kỳ bước tới, không hài lòng lườm cô: "Việc này gọi là... Rút củi dưới đáy nồi, khiến cho Lại Tiểu Lan tuyệt đối sẽ không có cơ hội đánh trả"

Tiêu Diệp Nhiên cười: "Rút củi dưới đáy nồi? Cậu học ba mươi sáu kế ở đâu ra thế?"

"Đối phó với kẻ địch, chúng ta tuyệt đối không thể mềm lòng, chỉ cần năm được cơ hội thì phải đả kích khiến cho bọn họ không hề còn sức chống cự nữa”

Tống An Kỳ nhớ tới người đàn ông nào đó đã từng nói với cô, không khỏi hơi thất thần.

Tiêu Diệp Nhiên thấy cô ấy sững sờ thì không biết cô ấy đang nghĩ gì, buồn bực hỏi: "An Kỳ, cậu nghĩ gì mà nghiêm túc thế?"

"A?" Tống An Kỳ lấy lại tinh thần, thấy cô đang hứng thú nhìn mình thì vội vàng giải thích: "Không có gì, tớ chỉ đang nghĩ xem mình học được ba mươi sáu kế từ chỗ nào thôi." Nói xong cô ấy cầm cốc nước trên bàn lên uống để che giấu việc mình đang mất tự nhiên.

"A?" Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: "Không phải là một người đàn ông dạy cho cậu đấy chứ?"

Nghe thấy thế, cô ấy phun nước ra.

"Khụ khụ... Tống An Kỳ bị sặc nước.

Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được cười thành tiếng: "An Kỳ, cậu uống phải nước nóng à? Hay là bị tớ nói trúng

Tống An Kỳ ném cho cô một ánh mắt ai oán, đợi đến khi cô ấy bình tĩnh lại, mới tức giận nói: "Tiêu Diệp Nhiên, cậu có thể đừng nghĩ nhiều như vậy có được không?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 341


"Tớ nghĩ nhiều sao?" Tiêu Diệp Nhiên mang vẻ mặt vô tội: "Chẳng qua tớ cảm thấy ba mươi sáu kế chỉ có đàn ông mới thích nghiên cứu thôi. Ví dụ như em họ của Cố Mặc Đình, ông chủ của chúng ta, Thẩm mặc cũng nghiên cứu về cái này rất sâu đó."

"Khụ khụ..." Lần này Tống An Kỳ lại bị nước miếng của mình làm cho bị sặc.

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: "An Kỳ, cậu có thể cẩn thận hơn một chút có được không?”

Tống An Kỳ dở khóc dở cười, đây còn không phải do mấy lời kỳ quái mà cô nói sao.

Phòng làm việc của chủ tịch.

Thẩm Tư Dục nhìn hai người đang đứng trước bàn, ánh mắt nặng nề không nhìn ra được suy nghĩ của anh ta lúc này.

Ngón tay thon dài nhịp nhàng gõ lên mặt bàn, hồi lâu sau anh ta mới lên tiếng: “Phó Giám đốc Lại, cô có điều gì muốn nói sao?”

“Chủ tịch Thẩm, mọi chuyện không như lời Giám đốc Lina nói”

Nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt mình, Lại Tiểu Lan không để ý việc si mê nữa mà vội vàng giải thích.

“Ö?” Thẩm Tư Dục nhướng mày: “Vậy là như thế nào?”

ại Tiểu Lan nhìn sang Lina, rũ mi mắt xuống để che đi ý lạnh trong mắt mình: “Là do tôi không cẩn thận làm vướng chân Phó giám đốc Đường”

“Không cẩn thận?” Thẩm Tư Dục cười xùy, ngay lập tức lạnh mặt: “Cô nghĩ tôi sẽ tin cô ư?”

“Chủ tịch Thẩm, không phải.. ”

Lại Tiểu Lan vẫn muốn giải thích nhưng Thẩm Tư Dục giơ †ay ngăn cản cô ta tiếp tục, ngược lại nói với Lina: “Tìm người ở bộ phận truyền thông bàn giao công việc với cô †a, sau đó bảo phòng nhân sự thanh toán tiền lương cho cô ta”

“Vâng” Lina kính cẩn đáp lời.

“Đợi đã!” Nghe tin mình sắp bị sa thải, Lại Tiểu Lan cuống lên: “Chủ tịch Thẩm, hãy nghe tôi giải thích, chuyện không phải như vậy, tôi thật sự không cẩn thận thôi mà”

Thẩm Tư Dục khẽ ngước lên, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người cô ta, nở nụ cười chế nhạo: “Lại Tiểu Lan, dám làm thì phải dám nhận, như thế thẳng thắn vô tư, cũng có thể cho cô thêm một cơ hội” Lina nghe vậy bèn cau mày, không đồng ý nhìn anh ta: “Chủ tịch Thẩm, Lại Tiểu Lan cố ý làm tổn thương đồng nghiệp, Thời Thụy không cần một nhân như thế”

Trong mắt Lại Tiểu Lan hiện lên một tia hung ác, Lina đang cố ý làm khó dễ cô đúng không?

“Thưa Chủ tịch Thẩm, đúng vậy, do tôi đã làm, nhưng tôi tức giận nhất thời nên mới làm chuyện hồ đồ, tôi không hề cố ý làm hại Phó giám đốc Đường”

Vì Thẩm Tư Dục đã lên tiếng, nếu cô thừa nhận là do

sẽ nghĩ cô là người

mình làm thì anh ta có thể cho cô một cơ hội.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Cô không muốn mất công việc này.

Thẩm Tư Dục thấy cô ta thừa nhận bèn nở nụ cười đầy sâu xa: “Nếu đã thừa nhận thì tôi sẽ cho cô một cơ hội” Lại Tiểu Lan mừng rỡ, mà Lina thì nôn nóng: “Chủ tịch Thẩm. anh..”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 342


Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Tư Dục giơ tay ngăn lại, sau đó nghe anh ta nói: “Giám đốc Lina, cô hãy chọn người ở bộ phận truyền thông để thay thế vị trí PhóGiám đốc của Lại Tiểu Lan làm”

Vẻ mặt mừng rỡ của Lại Tiểu Lan lập tức cứng đờ.

Thẩm Tư Dục nói tiếp: “Về phần Lại Tiểu Lan, từ hôm nay. trí bình thường” Mặc dù Lina không hiểu tại sao Chủ tịch Thẩm muốn giữ

trở đi, cô ta chỉ là một phóng viên gi

Lại Tiểu Lan lại, nhưng giáng chức Lại Tiểu Lan cũng đã cực kỳ hả lòng hả dạ. "Chủ tịch Thẩm, Tống An Kỳ của bộ phận truyền thông đã

vào công ty được vài năm, làm việc rất nghiêm túc và cẩn thận, tính tình hiền lành, tôi nghĩ cô ấy có thể đảm nhận chức phó giám đốc này”

Lina nói với giọng tràn đầy yêu thích Tống An Kỳ.

Như câu nói vật họp theo loài, người phân theo nhóm, Tiêu Diệp Nhiên rất thông minh và xuất sắc, vậy nên chắc chắn bạn bè của cô cũng không kém.

Nha đầu đó ư? Thẩm Tư Dục nhướng mày, lập tức gật đầu: “Giám đốc Lina tự quyết là được”

“Chủ tịch Thẩm, tôi không đồng Bị giáng chức về làm phóng viên, Lại Tiểu Lan không cam lòng.

Cô không còn là phó giám đốc thì Tiêu Diệp Nhiên sẽ cao.

hơn cô một bậc, sau này cô ta chắc chắn sẽ chèn ép cô. Không cho cô bằng Tiêu Diệp Nhiên thì tốt hơn là sa thải cô

Đây là sự trừng phạt cho sai lầm của cô” Thẩm Tư Dục trầm giọng nói.

“Nhưng mà...”

Lại Tiểu Lan định nói thì Lina lên tiếng ngắt lời: “Tiểu Lại, Chủ tịch Thẩm đã cho cô cơ hội rồi. Nếu cô không quý trọng thì hãy rời khỏi Thời Thụy đi”

Nhìn Lina nghiêm túc lạnh lùng, trong mắt Lại Tiểu Lan tràn đầy tức giận.

Rời khỏi Thời Thụy? Lại Tiểu Lan thầm cười khẩy, chắc Lina và Tiêu Diệp Nhiên rất muốn cô rời khỏi Thời Thụy, cô không thể để họ được như ý.

Thế là cô ta hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận và không cam lòng, cố nở nụ cười, ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn Chủ tịch Thẩm, tôi sẽ quý trọng cơ hội này”

“Vậy thì tốt rồi” Thẩm Tư Dục cười hài lòng, sau đó bảo cả hai trở lại làm việc.

Họ vừa rời đi, Thẩm Tư Dục nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi vào số của chị dâu mình.

“Xin chào”

Cuộc gọi được kết nối, một giọng nói lạnh nhạt vang lên. Không phải chị dâu!

Thẩm Tư Dục ngẩn ra: “Cô là nha đầu?”

“Nhiên Nhiên đang nghỉ ngơi, có chuyện gì không?” Giọng nói ấy vẫn rất lạnh nhạt, không có chút độ ấm nào. “Nha đầu, cô còn giận à?”

Giọng Thẩm Tư Dục hơi có ý cười.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 343


Bên kia yên lặng, Thẩm Tư Dục tưởng là bị cúp máy bèn vội vàng để điện thoại xuống xem, vẫn còn trong cuộc gọi.

Đưa điện thoại lên tai một lân nữa, anh ta nhẹ nhàng gọi: “Nha đầu?”

“Em họ Tư Dục, cậu kêu ai là nha đầu đấy?”

Giọng nói bên kia điện thoại đột nhiên thay đổi, làm Thẩm Tư Dục sợ hãi suýt quăng điện thoại.

“Đổi người mà không báo trước một tiếng, đúng là không phải một nha đầu ngoan” Anh ta càu nhàu.

Tiêu Diệp Nhiên không nghe rõ: “Em họ Tư Dục, cậu đang nói gì đó? Nha đầu ngoan gì cơ?”

“Không, không có gì” Thẩm Tư Dục giơ tay lau mồ hôi không hề tồn tại, sau đó vội vàng nói sang chuyện khác: “Chị dâu, chị sao rồi?”

“Thì bị bỏng đó”

“Có nặng không?”

“Bỏng mức độ nhẹ, bôi thuốc vài ngày là lành thôi.”

“Vậy có để lại sẹo không?”

“Bác sĩ nói không.”

Nghe nói không để lại sẹo, Thẩm Tư Dục thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may, cũng may."

“Sao lại cảm thấy cậu như rất căng thẳng nhỉ?”

“Ha ha, em sợ anh tính sổ với em ấy mà”

Thẩm Tư Dục cười gượng.

Để chị dâu gặp phải nguy hiểm như thế ở công ty đã đủ lo rồi. Nếu để lại sẹo, anh nghĩ có lẽ mình sẽ bị lột da mất.

Với mức độ lo lắng cho chị dâu của anh hai, rất có thể sẽ bị lột da.

Tiêu Diệp Nhiên cười cười: “Đừng sợ, chị dâu sẽ bảo vệ cậu”

“Chị dâu...” Thẩm Tư Dục rất cảm động.

“Ngoan” Giọng của Tiêu Diệp Nhiên rất thoải mái vui vẻ, sau đó chuyển chủ đề: “Giải quyết Lại Tiểu Lan như thế nào?”

Nhắc tới chuyện chính, Thẩm Tư Dục nghiêm túc lại rồi kể cho cô nghe tình hình của Lại Tiểu Lan.

“Cũng may cậu không sa thải cô ta”

Nghe thấy giọng cô hơi may mắn, Thẩm Tư Dục biết ngay là mình đã làm đúng, bèn vội vàng tranh công: “Chị dâu, em đã nghĩ cho chị rất nhiều nên mới không sa thải Lại Tiểu Lan”

“Ồ2 Nói nghe thử xem”

Lần này Thẩm Tư Dục càng phấn khích hơn: “Chị dâu, chỉ cần em lên tiếng, sa thải Lại Tiểu Lan chỉ là việc mất vài phút đồng hồ. Nhưng làm vậy sẽ bất công với chị dâu” “Sao lại bất công?”

“Chị dâu, chị nghĩ thử xem, sa thải thì quá lợi cho cô ta rồi. Cô ta rời Thời Thụy thì cùng lắm là tìm một công ty khác, vẫn vui vẻ sung sướng như cũ. Do đó, tốt hơn là giữ cô ta lại Thời Thụy và thu hồi chức của cô ta, vậy thì có thể để chị dâu chơi thêm một thời gian rồi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 344


“Ừm, có lý”

Những gì anh ta nghĩ không khác cô là bao. Cô cũng cảm thấy sa thải Lại Tiểu Lan thì quá lợi cho cô ta rồi. Dù thế nào cũng không dễ tha thứ cho một người có lòng dạ thâm sâu như cô ta đâu nhỉ?

“Chị dâu, chị nghỉ ngơi mấy ngày rồi hãy đi làm. Em sẽ xử Lại Tiểu Lan giúp chị” “Vậy phải phiền cậu rồi” “Không có gì, không có gì”

“Cậu có muốn nói chuyện với nha đầu nữa không?” “BịchI”

Có thứ gì đó rơi xuống, Thẩm Tư Dục bất cẩn quét cuốn sách trên bàn xuống đất.

“Keng!” Có người va phải cửa, là Tống An Kỳ đi rót nước cho Tiêu Diệp Nhiên. Khi tới cửa thì vừa khéo nghe thấy hai chữ “nha đầu”, cô sững sờ va vào khung cửa.

Tiêu Diệp Nhiên cong môi nở một nụ cười đầy ý sâu xa. Bỏ nước lên trên bàn, Tống An Kỳ vừa xoa xoa cái trán bị

thương của mình, vừa đi đến bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên “Chủ tịch Thẩm nói thế nào?” Tống An Kỳ hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên quay đầu nhìn cô, trong mắt nổi lên một tia hứng thú: “An Kỳ, cậu cứ quan tâm Tư Dục phải nói cái gì sao?”

" Tống An Kỳ buồn cười nhìn cô, “Tớ quan tâm anh ta

làm gì thế nào Lại Tiểu Lan? Tớ là quan tâm cậu, muốn hỏi một chút Chủ tịch Thẩm xử lý như thế nào thôi”

“Vậy sao?” Đuôi lông mày giơ lên, Tiêu Diệp Nhiên cười

ời, cũng không làm khó cô, lời nói chuyển qua đề tài Bãi chức Phó Giám đốc của Lại Tiểu Lan”

Thấy cô không tiếp tục truy hỏi chuyện liên quan tới Thẩm Tư Dục, Tống An Kỳ âm thầm nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại nghe được Lại Tiểu Lan bị mất chức, trong nháy mắt kích động.

“Thật à? Thật là bãi chức của Lại Tiểu Lan ư?”

“Đương nhiên là thật” Thấy cô kích động như vậy, Tiêu Diệp Nhiên rất buồn cười, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Lần này, xem cô ta còn phách lối thế nào!”

Chỉ cần nghĩ đến trước đó Lại Tiểu Lan ỷ vào cô ta là Phó giám đốc, khi dễ Nhiên Nhiên không ít, Tống An Kỳ giận không chỗ phát ti3t.

Nhưng, bây giờ cuối cùng hả giận.

“Tớ còn có một tin tốt nói cho cậu đây”

“Tin tốt gì?”

Tống An Kỳ buồn bực nhìn Tiêu Diệp Nhiên.

“Bãi chức Phó Gíam đốc của Lại Tiểu Lan, và cậu là người nhận vị trí này.”

Tống An Kỳ choáng tại chỗ, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, đưa tay quơ quơ trước mắt cô: “An Kỳ, cậu đang cao hứng mà choáng váng sao?”

Đột nhiên: “AI” Tống An Kỳ bỗng hét lên một tiếng, cô kích động bắt lấy tay Tiêu Diệp Nhiên: “Nhiên Nhiên, tớ vậy mà làm tới Phó giám đốc, thật đáng kinh ngạc!”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 345


Khóe mắt hơi co giật, Tiêu Diệp Nhiên rút tay mình ra, tức giận nhìn nhìn cô một chút: “Nhìn cậu chút tiền đồ này, một Phó Gíam đốc mà kích động như vậy, sau này nếu làm tới giám đốc kia chắc là điên mất”

“Cậu không hiểu, Nhiên Nhiên. Tớ vẫn cho là đời mình cũng chỉ có thể làm ký giả nho nhỏ, chưa từng dám vọng tưởng làm cái gì mà Phó Gíam đốc, Giám đốc v..v. Bởi vì tớ cảm thấy chuyện tốt như vậy sẽ không đến phiên mình”

Tống An Kỳ vẫn cười khúc khích, có thể nói ra những lời này làm Tiêu Diệp Nhiên hơi chua xót.

“Đồ ngốc, cậu ưu tú như vậy, là vàng cũng sẽ phát sáng” Tiêu Diệp Nhiên đau lòng sờ lên đầu của cô.

Tống An Kỳ cười ngốc nghếch: “Đúng vậy a, là vàng cũng sẽ phát sáng."

Tiêu Diệp Nhiên ôn nhu cười cười, không nói gì nữa.

Bên này, Thẩm Tư Dục gọi điện cho chị dâu, lại lập tức gọi cho anh họ.

“Nói”.

Rất sắc bén, ngăn gọn, vô cùng phù hợp khí chất anh họ của anh ta.

“Anh, em có chuyện muốn nói với anh” Trong giọng nói của Thẩm Tư Dục mang theo một tia cẩn thận từng li từng tí.

Bên kia một khoảng yên lặng, không một âm thanh nào, vô hình hơi ức chế khiếp người.

Thẩm Tư Dục phải nuốt nước miếng, mới chậm rãi mở miệng: “Anh, chị dâu hôm nay xảy ra chút chuyện..... " “Hả?” Chỉ nói một chữ lộ ra từng tia từng tia sắc lạnh. Lưng Thẩm Tư Dục phát lạnh, đột nhiên, anh ta manh động nghĩ hay là đặt điện thoại xuống.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu như mình bây giờ không chủ động nói cho anh ấy biết, hậu quả khẳng định sẽ rất thảm rất khủng khiếp.

Dù sao đưa đầu ra rụt đầu vào đều là một đao, thế thì không bằng thống khoái một chút.

Thế là, anh ta cắn răng, kể lại chân tường chuyện mập mờ. kia cho người đàn ông đầu dây bên kia.

Lại là một khoảng yên lặng, mặt Thẩm Tư Dục ủ rũ, lần này mình tuyệt đối khó thoát tội.

Thật lâu sau, một giọng trầm thấp băng lãnh vang lên. “Nam Phi có cái hạng mục......”

Anh lời còn chưa nói hết, Thẩm Tư Dục phải lập tức nhận lấy: “Anh à, địa điểm xa như vậy không thích hợp nh đi, anh vẫn là ở bên cạnh chị dâu, em thay anh đi”

Vừa nói xong, Thẩm Tư Dục lập tức rất muốn khóc.

“Ưm. Nhớ sau này viết phần báo cáo giao cho tôi”

Còn muốn viết báo cáo? Thẩm Tư Dục bây giờ không chỉ muốn khóc mà còn muốn chết.

Vì cái gì anh ta muốn bị anh họ ép tới như vậy? Vì cái gì chứ? Không phải là anh trai thì nên thương em trai sao?” Ngay lúcThẩm Tư Dục phải kêu r3n, điện thoại bên kia truyền đến một câu nhẹ nhàng.

“Ông ngoại bên kia, tôi sẽ giúp cậu giải quyết”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 346


Được đấy. Thẩm Tư Dục phải thở dài, ông nội nhà anh ta chỉ nghe anh họ, cho nên có những chuyện chỉ có thể dựa vào anh họ ra mặt giúp anh ta giải quyết.

Đây cũng chính là nguyên nhân anh ta một mực rất sùng bái cùng kính sợ anh họ.

Vừa được biết cô bị phỏng, Cố Mặc Đình bỏ lại công việc, vội vã chạy về nhà.

Đẩy ra cửa phòng ngủ, liếc mắt thấy người nằm trên giường.

Đi đến bên giường, cúi đầu, ánh mắt rơi trên gương mặt điềm tĩnh của cô, con ngươi đen nhánh sáng ngời.

Ánh mắt hướng xuống, cổ áo ngủ của cô hơi thấp, cho nên anh thấy được ngực cô đỏ bừng.

Đau lòng quá đỗi, mày kiếm cau chặt, trong mắt đầy thương tâm. Đưa tay muốn chạm vào, nhưng lúc sắp. chạm vào, ngón tay từ từ cong lên.

Anh sợ làm đau cô.

Ngủ được mơ mơ màng màng Tiêu Diệp Nhiên, cảm thấy hình như có người đang nhìn mình.

Nhưng đây là trong nhà mình, tại sao có thể có người nhìn cô chứ?

Vùng vẫy một hồi lâu, cô mới chậm rãi mở mắt ra, một giọng nói quen thuộc đã rơi vào trong mắt.

“Mặc Đình” Hoàn toàn không ngờ đó là ai, cô chỉ là bật thốt lên.

Nghe được giọng nói của cô, Cố Mặc Đình thu hồi lại ánh mắt đang nhìn vào ngực cô, nhìn về phía cô, cười nhẹ:” Ưm, là anh” “Sao anh về đâ Anh không phải đang giờ làm việc sao?

Tiêu Diệp Nhiên ngồi dậy, Cố Mặc Đình cầm gối đầu đệm ở phía sau của cô.

Ánh mắt đảo qua vết thương trước ngực cô, anh nhàn nhạt nói: “Về thăm em”

Chú ý tới ánh mắt của anh, cô nhướng mày: “Tư Dục nói cho anh biết Anh không trả lời, nhưng sự đau lòng trong mắt lại có thể thấy rõ ràng.

Tiêu Diệp Nhiên cười một tiếng: “Cũng chỉ là bị phỏng nhẹ thôi, không vấn đề gì lớn. Anh không cần lo lắng đâu”

“Đã đỏ tới như vậy, chỉ là bỏng nhẹ thôi sao?” Cố Mặc

Đình chăm chú nhíu mày: “Anh dẫn em đi khám một bác sĩ khác”

Nói xong, anh muốn ôm cô.

“Không sao mà” Tiêu Diệp Nhiên đưa tay chống đỡ ở lồ ng ngực của anh, bất đắc dĩ cười cười: “Thật là không sao mà, cũng chỉ là bỏng nhẹ thôi, bôi thuốc xong em cũng cảm thấy đỡ hơn nhiều”

Thấy anh vẫn là chưa tin, Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng thở dài, sau đó nắm chặt tay của anh, ngẩng đầu nhìn vào. mắt anh, ủy khuất cười: “Em muốn ăn cháo anh nấu”

Cố Mặc Đình nhìn chăm chú cô, biết cô không muốn mình quá lo lắng, mới chịu chú ý qua chuyện khác.

Anh nắm tay cô, sau đó buông ra, “Muốn ăn cháo gì?” Tiêu Diệp Nhiên nhoẻn miệng cười, “Cháo hải sản” “Chờ chút” Cưng chiều vuốt tóc cô, anh quay người ra khỏi phòng.

Nhìn dáng của anh biến mất tại cửa ra vào, Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng thở ra, lập tức trên môi nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 347


Anh đây là bỏ công việc về thăm cô, có thể thấy được có bao nhiêu lo lắng. Nhưng cô không hi vọng bởi vì mình mà ảnh hưởng đến công việc của anh.

Căn môi, cô quyết định.

Đợi chút nữa lúc ăn cơm, cô muốn cùng anh nói chuyện một chút.

Một người đàn ông bằng lòng vì bạn xuống bếp, rõ ràng anh ta rất yêu bạn.

Tiêu Diệp Nhiên lẳng lặng đứng ở phòng ăn, ánh mắt rơi vào bóng dáng cao lớn bận rộn trong bếp, trong mắt đây cảm động và nhu tình.

Nhìn anh dùng cái thìa múc canh nếm thử mặn nhạt, ngay sau đó lại bỏ đồ đã cắt vào trong nồi, động tác lưu loát sạch sẽ.

Động tác rất bình thường nhưng khoảnh khắc này trong mắt của cô lại mê người như vậy, không nỡ dời mắt.

€ó lẽ là phát giác được ánh mắt của cô, anh đột nhiên quay đầu, cô đúng lúc bị bắt vừa vặn, không kịp thu hồi sự mê luyến trong mắt đối với anh.

Hai người lẳng lặng nhìn nhau, thật lâu, môi của anh mỉm cười như có như không, mắt đen thâm thúy ánh sáng nhàn nhạt nhu hòa:”Đói bụng trong tủ lạnh có sữa bò, uống trước một ít cho đỡ đói.”

“Ưm” Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng gật đầu.

Từ tủ lạnh cầm bình sữa bò, Tiêu Diệp Nhiên ngồi bên cạnh bàn ăn, ngồi bên cạnh uống vào sữa bò chăm chú bóng dáng bận rộn trong phòng bếp.

Trong không khí tràn ngập mùi cháo, đặc biệt mê người. Tiêu Diệp Nhiên đã hơi đợi không nổi.

Để sữa bò lên trên bàn ăn, cô đứng dậy đi vào phòng bếp, nghe được động tĩnh Cố Mặc Đình quay đầu, dịu dàng hỏi: “Đói lắm à?”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Vâng, anh nấu quá thơm, cho nên em đói đến không chịu nổi”

Cố Mặc Đình cười trầm thấp, sau đó quay người lấy một cái chén trong tủ chén.

“Anh lấy một ít cho em nếm thử”

Nghe được có thể ăn, Tiêu Diệp Nhiên liên tục không ngừng gật đầu,“Được được”

Nhìn vẻ tham ăn dễ thương của cô, Cố Mặc Đình trong mắt đầy cưng chiều.

Trong ánh mắt mong đợi của, anh múc nửa bát cháo, giúp cô bưng đến phòng ăn.

Tiêu Diệp Nhiên kéo cái ghế ra ngồi xuống, cầm thìa muốn bắt đầu ăn.

“Cẩn thận bỏng” Anh ấm giọng dặn dò.

Cười ngọt ngào với anh: “Em biết rồi”

Sau đó, cô múc cháo, thổi thổi, sau đó đưa vào miệng. Hương cháo trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ khoang miệng, cô thỏa mãn nheo lại mắt, giơ ngón tay cái lên với anh:”Hương vị rất tuyệt”

Anh cười một nụ cười tràn môi, anh nói: “Em thích là được”

“Thích, rất thích” Nói xong, cô giống như muốn chứng minh mình thật rất thích, múc một thìa lớn bỏ vô miệng. Quên thổi cho nguội đi, lập tức bỏng làm cô kêu to oa oa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 348


“Ăn từ từ thôi”

Cố Mặc Đình nhíu mày, nhẹ giọng trách mắng.

Tiêu Diệp Nhiên ngượng ngùng cười cười, sau đó, cô ăn rất chậm, sợ lại bị bỏng.

Bưng cả nồi cháo đến phòng ăn, Cố Mặc Đình cũng cho tự múc cho mình một chén, sau đó ngồi vào đối diện cô, cúi đầu chậm rãi ăn.

Tiêu Diệp Nhiên giương mắt lặng lẽ đánh giá anh, ở trong lòng âm thầm than thở, bẩm sinh cao quý nhất cử nhất động của anh nhìn rất ưu nhã, chỉ cần nhìn cũng là một loại hưởng thụ.

Mí mắt Cố Mặc Đình nhẹ giơ lên, thấy được cô đang nhìn mình ngẩn người, khóe môi nhịn không được cong lên. Anh thả cái thìa trong tay xuống, ngẩng đầu, ánh mắt sâu nhìn chăm chú người đối diện: “Đây là lần thứ hai em nhìn anh chằm chằm đấy”

Vừa nghe thấy giọng nói trầm thấp êm tai của anh, Tiêu Diệp Nhiên như vừa lấy lại tinh thần, ngồi thẳng đối mặt vớianh ta, mắt đen hiện ý cười nhàn nhạt.

Ngay sau đó, cô kịp phản ứng lời anh nói, bên tai không khỏi nóng lên, có cảm giác chột dạ khi bị người ta nhìn thấu tâm tư.

“Còn không phải vẻ ngoài của anh quá ưa nhìn”

Cô lầu bầu.

“Ưm?” Anh không nghe rõ.

Không muốn để cho anh biết mình đang cuồng si mê đắm anh, thế là cô chuyển đổi đề tài nói: “Anh nấu cháo ăn thật ngon.

“Anh biết” Anh nhẹ nhàng mỉm cười.

Tiêu Diệp Nhiên:”. Thật đúng là không một chút khiêm tốn.

“Cái đó...... Mặc Đình...... “

Miệng Tiêu Diệp Nhiên ăn cháo, do dự, không biết mở miệng làm sao.

“Sao chứ? “

Nhìn dáng vẻ cô khó xử do dự, mi tâm Cố Mặc Đình cực kỳ khẽ nhíu lên.

“Chính là...... “Mấp máy môi, Tiêu Diệp Nhiên suy tư một lát, sau đó tiếp tục nói: “Mặc Đình, em không hi vọng anh vì em bỏ lại công việc của mình”

Nghe vậy, Cố Mặc Đình nhướng mày: “Anh không bỏ việ “Không có lúc nào? Bây giờ như thường ngày anh hẳn là ở công ty, nhưng hôm nay anh lại ở đây nấu cháo cho em, còn ăn cháo cùng em”

Nhìn biểu cảm của cô không đồng ý, Cố Mặc Đình cười trầm thấp, sau đó nói: “Nhiên Nhiên, anh là người quyết định cao nhất của công ty, nhưng không có nghĩa là chuyện gì cũng là anh xử lý, nếu là như vậy, anh mời những trợ lý như Tô Lân làm gì”

Nói thì nói như thế không sai. Tiêu Diệp Nhiên không biết nên làm sao phản bác anh, chỉ có thể nhẹ nhàng thở dài, không nói gì nữa.

“Nhiên Nhiên” Anh gọi khẽ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 349


Tiêu Diệp Nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt đen thâm thúy của anh, chỉ thấy anh đang mỉm cười: “Không cần cảm thấy áy náy. Anh vì em gác lại mọi chuyện là đương nhiên. Bởi vì em là vợ của anh, là anh yêu em”

Bởi vì em là vợ của anh, là anh yêu em.

Mắt dần ẩm ướt, Tiêu Diệp Nhiên khẽ cắn môi, tim bởi vì anh rung động.

Cô khẳng định là đời trước làm siêu nhiều chuyện tốt, tích lũy siêu nhiều phúc khí, cho nên đời này mới có thể gặp được anh.

Hít mũi một cái, khóe môi Tiêu Diệp Nhiên cong lên, ánh mắt chiếu sáng rạng rỡ: “Mặc Đình, em rất vui cũng rất hạnh phúc”

Có anh chồng như thế, sao không vui không hạnh phúc?

Bị mất chức Lại Tiểu Lan vừa nghĩ tới sau này chức vị của mình thấp hơn so Tiêu Diệp Nhiên, thì không cam tâm. Cô ta tuyệt không thể để Tiêu Diệp Nhiên được như ý. Thế là, cô ta tìm tới Cố Tống Vy, muốn để cô ta giúp đỡ mình.

“Cô nói là Tiêu Diệp Nhiên tính kế hãm hại cô, hại cô bị chủ tịch cách chức?”

Cố Tống Vy nghe Lại Tiểu Lan kể lại xong, trầm mặc một lát mới mở miệng hỏi.

“Ưh. Lam Lam, cô không biết Tiêu Diệp Nhiên bây giờ đắc ý như thế nào ở công ty đâu, công ty trên dưới đều đang đồn cô ta là tình nhân Chủ tịch Thẩm”

Vừa nhắc tới cái này, Lại Tiểu Lan cũng không che giấu ghen ghét sự của mình, oán hận căn răng.

Tiêu Diệp Nhiên có gì tốt, sao Chủ tịch Thẩm coi trọng cô †a mà không phải mình?

“Tình nhân? “Cố Tống Vy cười nhạo một tiếng: “Tiêu Diệp Nhiên này thật là xem thường cô ta, vậy mà có thể cấu kết với loại đàn ông như Thẩm Tư Dục”

Lúc đầu nhà họ Bùi và cô ta đều rất quan tâm Thẩm Tư Dục và nhà họ Thẩm, bây giờ hay rồi, Tiêu Diệp Nhiên là tình nhân của anh ta, không chừng sẽ bị Tiêu Diệp Nhiên xui khiến đối phó với nhà họ Bùi.

Đáy lòng cảm thấy bất an, Cố Tống Vy cảm thấy nhất định phải nói chuyện cho Hạo Tuấn và Tô Nhã An, xem bọn họ muốn làm sao đối phó Tiêu Diệp Nhiên.

Lại Tiểu Lan nhìn cô ta không biết đang suy nghĩ gì, khế nhíu mày: “Lam Lam, cô nghĩ gì thế? Tập trung như vậy” “Không có gì"

Cố Tống Vy lắc “Chuyện của cô tôi sẽ nói với chị họ của Hạo Tuấn, đến lúc đó xem chị ta giúp cô thế nào” “Rất cảm ơn cô, Lam Lam” Lại Tiểu Lan nghe thấy Tổng giám đốc Tô sẽ giúp mình, không khỏi mừng rỡ vạn phần. Như vậy cô ta không sợ thấp hơn Tiêu Diệp Nhiên một bậc rồi.

“Không cần khách khí như vậy. Dù sao tôi còn muốn cô tại Thời Thụy giúp tôi đối phó Tiêu Diệp Nhiên”

Hai người phụ nữ nhìn nhau cười một tiếng, cảm giác quan hệ rất tốt, kỳ thật chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 350


Bởi vì bị phỏng mà được nghỉ vài ngày, Tiêu Diệp Nhiên, không hiểu cảm thấy mình có cảm giác biến điều xấu thành chuyện tốt.

Nhưng đã có ngày nghỉ, vậy sẽ phải hưởng thụ đàng hoàng.

Thế là, cô hẹn Tiêu Tiêu ra. Từ khi Tiêu Tiêu về nước đến nay, hai chị em hiếm khi gặp mặt.

Lần này thừa dịp ngày nghỉ phải đi đu đưa.

“Thật xin lỗi, tớ tới trễ”

Tiêu Tiêu tùy ý ném túi sang một bên trên ghế, sau đó đặt mông ngồi đối diện Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cái túi xách đáng thương, chậc chậc lắc đầu: “Tiêu Tiêu, cậu thật là không coi trọng tiền bạc

nha:

Tiêu Tiêu đang uống nước nghe cô nói vậy, buồn bực cau mày, sau đó hỏi: “Sao cậu phải cảm khái như thế?”

"A”

Tiêu Diệp Nhiên dùng ánh mắt ra hiệu cái túi xách kia nằm trên ghế:"Đây chính là phiên bản giới hạn, bao nhiêu tiểu thư nhà giàu muốn mua cũng mua không được, cậu lại còn không trân quý.”

Túi hiệu quốc tế giới hạn số lượng, phải giữ gìn chứ.

Cô ấy tùy tiện quăng ra, lỡ như va trúng chỗ nào, vậy thì mất giá.

“Cho xin! “Tiêu Tiêu liếc mắt: “Cậu bây giờ là mợ Lục, đừng có ý nghĩ tiểu nhân đó, túi hỏng tớ mua mới, dù sao tớ cũng không thiếu tiền!”

Tiêu Diệp Nhiên gượng cười: “Tiêu Tiêu đại tiểu thư giàu có hoành tráng, không thể so với con dân hèn mọn này” “Không dám không dám. Luận tiền tài tớ vẫn kém chồng của con dân hèn mọn. Về phần hoành tráng. Tiêu Tiêu mập mờ nhíu mày: “Tớ khẳng định càng không sánh được, dù sao tớ cũng không có.”

Ngay từ đầu Tiêu Diệp Nhiên chưa kịp phản ứng thâm ý trong lời nói của cô, nhưng nhìn cô cười mập mờ như vậy, mãi cô mới ý thức tới trong lời nói có gì đó không đúng. “Ôi, Tiêu Tiêu, cậu sao lại như thế?” Tiêu Diệp Nhiên lần đầu tiên ghét bỏ cô ấy như vậy.

Tiêu Tiêu vô tội chu môi: “Tớ bậy bạ chỗ nào? Rõ ràng là cậu suy nghĩ nhiều”

Thấy thế, Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được bật cười lên tiếng, mà Tiêu Tiêu cũng lộ ra nụ cười xán lạn.

Trong không khí tràn ngập mùi hương cà phê, dương cầm du dương êm tai trong quán cà phê, hai người ngồi gần cửa sổ, vui sướng trò chuyện.

Ngoài cửa số, bầu trời xanh thẳm, ánh nắng sáng chói.

Trong khi Tiêu Diệp Nhiên hưởng thụ ngày nghỉ của mình, nhân sự Thời Thụy lại có biến động mới.

Vốn Lại Tiểu Lan bị cách chức Phó giám đốc truyền thông, vậy mà nhảy lên, thành trợ lý giám đốc.

Bây giờ, không chỉ Tiêu Diệp Nhiên Tống An Kỳ cần nhìn sắc mặt cô ta mà làm việc, mà Lina cũng vậy.

“Quả nhiên là cá mè một lứa!” Đối với chuyện này, Tống An Kỳ khịt mũi coi thường.

“Tiểu Lam, sau này cô để ý đến chúng tôi chút nhé, tôi sợ cô đi, có người sẽ thừa cơ khi dễ chúng tôi”

Người nói lời này, ánh mắt vô tình hay cố ý liếc về phía Tống An Kỳ.

Tống An Kỳ nghe, nhìn qua, tỏ rõ coi thường bọn họ?! Cô và Nhiên Nhiên còn ngại lãng phí thời gian đấy!
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 351


“Yên tâm, có tôi ở đây, không ai sẽ khi dễ các cô” Lại Tiểu Lan thu xếp đồ đạc xong, lập tức có người nịnh bợ giúp cô cầm thùng đồ.

Mấy cô mà Lại Tiểu Lam sai đâu đánh đó như Thiên Lôi chen chúc lại, Lại Tiểu Lan tựa như một con Khổng Tước kiêu ngạo đến bên cạnhTống An Kỳ, hai tay vòng trước ngực, dùng khóe mắt liếc qua Tống An Kỳ một chút, cong môi cười cười.

“Có người ấy mà, cứ nghĩ làm tới Phó Gíam đốc thìcó được toàn thế giới. Tốt nhất là có thể ngồi ấm cái ghế, không đến lúc đó ngã xuống thì coi như khó coi”

Vừa nói chuyện, Lại Tiểu Lan cố ý lắc lắc mái tóc quăn nhuộm màu nâu nhạt, dáng vẻ dương dương tự đắc. Tống An Kỳ liếc cô t, cười lạnh: “Trợ lý Lại, câu nói kia vẫn là để lại cho mình sài đi”

Sau đó, cô đứng lên, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mấy người bọn họ, cuối cùng đứng lại chỗ của Lại Tiểu Lan đang đầy mặt đắc ý, cong môi cười một tiếng: “Không nên đắc ý quá sớm, nếu không đến lúc đó sẽ chết rất khó coi”

Lại Tiểu Lan biến sắc, tươi cười đắc ý trong nháy mắt cứng đờ, oán hận trừng mắt Tống An Kỳ.

“Tống An Kỳ, cô đừng tưởng rằng mình thăng chức thì ngon lắm, cũng chỉ là cái Phó Gíam đốc nho nhoi thì có gì đắc ý như vậy. Người ta Tiểu Lam thế nhưng là trợ lý giám đốc, cách xa cô vạn dặm”

Người ủng hộ Lại Tiểu Lan nhảy ra ra mặt cho cô ta, chống trả lại Tống An Kỳ.

Quả nhiên đầu năm nay cái gì không nhiều, nhưng thiểu năng thì đặc biệt nhiều.

Tống An Kỳ lạnh lùng nhìn mấy người kia một chút, cho nên tranh thủ thời gian thừa dịp bây giờ ôm một chân, kẻo sau này thì lại không có mà ôm”

Nói xong, lúc bọn họ đang tức giận không cam lòng nhìn chăm chú, Tống An Kỳ nhanh nhẹn đi ra.

Chờ coi! Cô nhất định phải làm cho Tống An Kỳ cùng Tiêu Diệp Nhiên đẹp mắt!

Lại Tiểu Lan oán hận trừng mắt nhìn bóng dáng đi ra của Tống An Kỳ.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi trong xe, khi nhìn thấy bóng dáng từ cao ốc đi ra, bận bịu hạ cửa sổ xe xuống, vươn tay ra ngoài vẫy vẫy.

“An Kỳ, bọn tớ ở đây”

Tống An Kỳ nghe được âm thanh, theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ gặp một cỗ.Jeep dừng ở cách đó không xa.

€ô nhíu nhíu mày, sau đó chạy chậm đến. “Tiêu Tiêu, cậu tại sao lại lái xe Jeep tới Tống An Kỳ húc đầu lại hỏi.

“Tớ thích” Trên ghế lái Tiêu Tiêu quay đầu ngọt ngào cười

Vừa ngồi lên xe,

với cô. Tống An Kỳ hếch môi: “Thật không hiểu rõ cậu một đứa con gái sao lại thích lái xe đầy nam tính này”

Người ta thiên kim tiểu thư, nhan sắc diễm lệ thích xe thể thao, làm sao cậu lại thích loại màu đen to con này?”

“An Kỳ, cậu không muốn mỗi lần nhìn thấy xe của Tiêu Tiêu, lại muốn khi dễ cậu ấy một lần chứ” Tiêu Diệp Nhiên quay đầu nhìn cô ta: “Cậu cũng biết Tiêu Tiêu từ nhỏ lớn lên trong một gia đình quân đội, tính cách tương đối giống con trai, cho nên thích loại xe này cũng là bình thường”

“Đúng vậy nha, vẫn là Nhiên Nhiên hiểu tớ”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 352


Tiêu Tiêu nghiêng người đưa tay ôm lấy Tiêu Diệp Nhiên, làm nũng nói: “Nhiên Nhiên, An Kỳ khi dễ tớ”

Nói xong, cô dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn chằm chằm Tống An Kỳ.

Được rồi. Tống An Kỳ nhịn không được bật cười: “Sau này tớ không nói nhiều, tránh khỏi cậu nói tớ khi dễ cậu” Tiêu Diệp Nhiên cười cười, sau đó chuyển hướng, hỏi: “Khó được ba người đi đu đưa, chúng ta đi ăn cái gì đi?” “Tớ đều ok” Tiêu Tiêu nhún vai, thái độ tùy ý.

“Tớ cũng ok hết, không kén ăn. “Tống An Kỳ thái độ cũng vậy.

Tiêu Diệp Nhiên nâng trán than nhẹ: “Thật sự là thua với các cậu”

Tiêu Tiêu cùng Tống An Kỳ nhìn nhau cười một tiếng, trăm miệng một lời nói: “Chúng mình đi ăn canh chua cá đi?

Tiêu Diệp Nhiên cười: “Được,đi ăn canh chua cá.”

Ba cô nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười ra tiếng.

“Kỳ thật chúng ta vẫn rất ăn ý đây chứ” Tiêu Tiêu bên cạnh nổ máy xe nói.

“Còn phải n‹ nh cảm bao nhiêu năm của chúng ta” Tống An Kỳ kiêu ngạo hơi ngước căm.

Tiêu Diệp Nhiên cười cười không nói gì.

Lúc này, Tống An Kỳ giống như nghĩ đến cái gì, quan tâm nhìn Tiêu Diệp Nhiên, hỏi: “Nhiên Nhiên, còn đau không?” Tiêu Diệp Nhiên cười một tiếng, “Không đau”

Đang chuyên tâm lái xe Tiêu Tiêu nghe được các cô nói chuyện, phân tâm quay đầu nhìn hai người, buồn bực hỏi: “Cái gì có đau hay không?”

“Cậu không nói cho Tiêu Tiêu hả?” Tống An Kỳ kinh ngạc nhướng mày.

“Không” Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu.

“Nói cho tớ cái gì? Các cậu có phải giấu diếm tớ chuyện gì không?”

Thừa dịp chờ đèn xanh đèn đỏ, Tiêu Tiêu một cái tay nằm ngang ở trên tay lái, nghiêng người, đôi mắt nheo lại, lộ ra một tia nguy hiểm.

Tống An Kỳ nhìn Tiêu Diệp Nhiên, sau đó chậm chậm rãi nói: “Chính là hôm qua Nhiên Nhiên ở công ty bị người bắt nạt”

?I” Vừa nghe thấy bạn thân của mình bị ức h**p, Tiêu Tiêu lập tức trở nên kích động, đến giọng nói cũng cao hơn mấy lần. “Phải đó, là cái cô Lại Tiểu Lan ấy đấy. Cô ta cố tình kéo tóc Diệp Nhiên, hại Diệp Nhiên bị phỏng nước sôi”

“Diệp Nhiên có bị làm sao không?”

Vừa nghe nói Diệp Nhiên bị bỏng, Tiêu Tiêu đã cảm thấy lo lắng vô cùng, cô vội vàng cất tiếng hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên đáp nhẹ nhàng: “Không sao đâu, chỉ bị phỏng nhẹ thôi”

Tiêu Tiêu thở phào: “May mà chỉ bị phỏng nhẹ thôi đ: Có ” Cô cắn răng, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Chắc. chắn tớ sẽ không để cho con ả đê tiện Lại Tiểu Lan đó sống yên đâu”

“Cậu muốn làm gì cô ta? Bây giờ người ta là trợ lý của giám đốc rồi” Tống An Kỳ nói với giọng lạnh lùng.

“Trợ lý của giám đốc?!” Tiêu Diệp Nhiên vốn không lên công ty làm việc, cô không hề biết sự thay đổi nhân sự, bởi thế vừa nghe thấy thế, cô hơi sững sờ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 353


“Phải đấy, trợ lý của giám đốc. Nghe nói Tô Nhã An tự mình điều Lại Tiểu Lan đến bên cạnh mình”

“Xem ra Tô Nhã An và Lại Tiểu Lan đã bắt tay nhau làm khó Diệp Nhiên” Tiêu Tiêu nhíu mày lại.

“Lại Tiểu Lan là bạn của Cố Tống Vy, Tô Nhã An giúp đỡ cô ta cũng chỉ là chuyện thường tình mà thôi”

Nói thật lòng, Tiêu Diệp Nhiên không hề cảm thấy bất ngờ khi biết kết quả như vậy.

“Diệp Nhiên, không biết Lại Tiểu Lan sẽ đối phó cậu như thế nào, cậu phải cẩn thận thêm một chút đấy” Tống An Kỳ nhìn Tiêu Diệp Nhiên với vẻ lo âu.

“Tớ biết rồi” Thấy bạn mình lo lắng cho mình, Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười an ủi cô: “Yên tâm đi, tớ chẳng coi Tô Nhã An ra gì cả, chỉ một Lại Tiểu Lan chẳng làm được gì đâ Tiêu Tiêu chợt phì cười: “Đúng thế, Tiêu Diệp Nhiên mà tớ biết sẽ không sợ bọn họ đâu. Với lại không phải vẫn còn giám đốc Lục ở? Chỉ một Tô Nhã An thôi thì sợ cái gì, cho dù có thêm mười người thì chúng ta cũng không cần quan tâm”

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đều bật cười vui vẻ khi nghe cô ấy nói thế.

“Bởi thế...quên hết đám người buồn nôn ấy đi, tớ dẫn các cậu đi ăn món ngon”

Sau khi nói dứt lời, đèn xanh sáng lên, cô lập tức đạp van xe, chiếc xe.Jeep đen phóng vun vút, hòa vào dòng xe đang chạy, đi thẳng về điểm đến.

Khu đại học ở Bắc Ninh là nơi nhóm Tiêu Diệp Nhiên học đại học suốt bốn năm, nơi này chứa đựng rất nhiều hồi ức đẹp đẽ.

Nhưng...

Hình như hôm nay không phải là hôm để ôn lại ngày tháng trong ký ức.

Vào giây phút nhìn thấy Bùi Hạo Tuấn và Ninh Huyên Huyên trong tiệm canh cá, trong đầu Tiêu Diệp Nhiên chỉ hiện lên bốn chữ.

Oan gia ngõ hẹp!

“Đúng là xúi quẩy quá đi mất! Hôm nay ra ngoài mà không xem hoàng lịch” Tiêu Tiêu vẫn sắc sảo như ngày nào, cô ấy buột miệng chửi măng.

Mà Tống An Kỳ lại là người phản ứng nhanh nhẹn nhất, cô ấy lấy điện thoại ra chụp tanh tách vài tấm.

“Tin nóng tháng này đã có rồi” Cô ấy hớn hở lướt những †ấm hình đã chụp được trong điện thoại.

Vào lúc này, đột nhiên có một bàn tay vươn ra giật điện thoại trong tay cô.

Lúc Tống An Kỳ vẫn còn chưa kịp tỉnh táo, chỉ thấy thấy ngón tay của anh ta bấm vào một nút trên màn hình điện thoại.

“Ê, anh làm gì đấy?” Tống Ân Di sấn đến giật điện thoại của mình lại.

Người đàn ông ấy nghiêng người đi, Tống An Kỳ vồ hụt, cơ thể chới với sắp ngã xuống mặt đất.

“An Kỳ!” Tiêu Diệp Nhiên và Tiêu Tiêu kinh ngạc thốt lên cùng một lúc.

Tống An Kỳ nhìn thấy mặt đất cách mình mỗi lúc một gần, cô nhắm chặt mắt lại chấp nhận số phận, vào lúc cô nghĩ rằng mặt mình sắp tiếp đất, đột nhiên eo của mình bị ôm chặt lại, trời đất xoay chuyển, cô bị ai đó ôm vào trong lồ ng ngực.

Hương thơm thanh mát phả vào trong mũi, cô vừa mới sống sót sau một kiếp nạn, Tống An Kỳ chậm rãi mở mắt ra, nhìn thắng vào đôi mắt lạnh lùng ấy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 354


Cô lập tức sững sờ, đến tận lúc đối phương đỡ cô đứng vững rồi mà cô vẫn chưa tỉnh táo lại, cho đến lúc giọng nói của Tiêu Tiêu vang lên cô mới giật mình tỉnh táo. “Cảm ơn anh đã cứu An Kỳ”

Mặc dù là lời cảm ơn, nhưng gương mặt Tiêu Tiêu lạnh †anh.

Bởi vì người cứu Tống An Kỳ cũng là người đã giật điện thoại của cô.

Nếu như không phải vì anh ta, Tống An Kỳ cũng sẽ không bị ngã. Nhưng cô là một người lịch sự, chuyện gì ra chuyện nấy, nếu như không có anh ta cứu Tống An Kỳ kịp thời, nói không chừng Tống An Kỳ đã lỗ mũi ăn trầu rồi. Người đàn ông ấy đưa điện thoại lại cho Tống An Kỳ: “Tôi chỉ tận trách mà thôi, nếu có chỗ nào đắc tội thì mong được tha thứ.”

Giọng nói của người đàn ông lành lạnh, nhưng lại trầm thấp êm tai

Tống An Kỳ cúi đầu nhìn điện thoại trong tay anh ta, móng †ay cắt gọn gàng, khớ xương rõ ràng, bàn tay của anh ta rất đẹp.

Cô chậm rãi lướt mắt nhìn lên, dừng lại ở gương mặt người đàn ông ấy, đây là một gương mặt toát ra vẻ kiên nghị, có thể được xem là anh tuấn.

Người đàn ông ấy khẽ gật đầu với bọn họ rồi quay người đi vào trong phòng riêng.

Tống An Kỳ quay đầu nhìn theo anh ta, anh ta vừa đóng cửa lại vừa ngẩng đầu lên, tâm mắt hai người chạm phải vào nhau.

Hai người lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt nhau, cho đến lúc cánh cửa khép lại, ngăn cách tầm mắt của cả hai.

“Hình như người đàn ông ấy là vệ sĩ của Ninh Huyên Huyên” Tiêu Diệp Nhiên nhìn căn phòng riêng đóng chặt cửa, lông mày cô nhíu lại thật chặt.

"Chắc hẳn là thế” Tiêu Tiêu nhìn gian phòng riêng ấy rồi mới quay sang nhìn Tống An Kỳ: “An Kỳ, cậu có sao không?

Tống An Kỳ quay dầu đi, mỉm cười với bọn họ: “Tớ không sao hết”

“Không sao là tốt rồi” Tiêu Diệp Nhiên cười cười rồi nói tiếp: “Mặc dù bị mấy người ấy phá hỏng cuộc vui, nhưng bụng đói thì vẫn phải ăn”

“Đó là chuyện đương nhiên”

Tiêu Tiêu tìm ghế ngồi xuống, ngồi mới gọi bọn họ sang: “Hai cậu sang đây này”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười đi về phía cô, còn Tống An Kỳ quay đầu nhìn nhanh căn phòng riêng ấy rồi mới chậm rãi bước sang.

“Đàn anh, hôm nay anh đưa em đến đây có phải là có dụng ý gì khác không?” Ninh Huyên Huyên mỉm cươi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bùi Hạo Tuấn chớp mắt, anh ta nhìn một một lát rồi đũa xuống, nở nụ cười dịu dàng: “Sao lại hỏi như thế?”. “Bởi vì..” Ninh Huyên Huyên nhìn món cá canh cá trên bàn, ánh mắt cô ta toát ra vẻ căm ghét: “Bởi vì đây là nơi hồi trước anh và Tiêu Diệp Nhiên thích đến nhất, mà canh cá cũng là món Tiêu Diệp Nhiên thích ăn nhất”

Nghe thấy thế, Bùi Hạo Tuấn cố ý nhướn mày ngạc nhiên: “Không ngờ em lại hiểu Tiêu Diệp Nhiên như thế”

Ninh Huyên Huyên cười: “Không phải là hiểu, mà là không thể không biết”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 355


Cô ta cầm rượu lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: “Năm ấy anh và Tiêu Diệp Nhiên rất nổi tiếng trong trường, thường có người bàn tán về hai người. Bởi thế..” Cô ta nhún vai: “Nhờ thế mà em biết nhiều thứ lắm”

“Xem ra hình như em vẫn canh cánh trong lòng nhỉ”

Bùi Hạo Tuấn chống khuỷu tay trên bàn, đôi tay anh tay bắt chéo trước miệng, rồi nhìn sâu vào mắt cô ta.

Ninh Huyên Huyên nở nụ cười duyên: “Bởi vì em ghen đó” “Bùi Hạo Tuấn đê tiện thật, nhân lúc Cố Tống Vy có thai mà ngoại tình với một ngôi sao nữ, buồn nôn thật”

Tiêu Tiêu nhìn cánh cửa khép chặt, gương mặt cô toát ra vẻ khinh bỉ.

“Hai cậu nghĩ vừa rồi bọn họ có nhìn thấy mình không?” Tiêu Tiêu nhìn hai người Tiêu Diệp Nhiên rồi mới tò mò cất tiếng hỏi.

“Chắc không đâu” Tống An Kỳ và Tiêu Diệp Nhiên đưa mắt nhìn nhau, câu trả lời của bọn họ cũng không chắc chăn lắm.

“Thế... Thế người đàn ông ấy là vệ sỹ à?” Tiêu Tiểu lại hỏi tiếp.

Vừa nhắc đến người đàn ông ấy, Tống An Kỳ hơi hoang mang, nhưng cô ấy nhanh chóng bình tĩnh lại: “Chắc là thế. Lúc tớ đang chụp lén, bọn họ vừa khéo đi đến trước cửa phòng, tớ cũng không để ý mấy. Nhưng thấy anh ta xóa hình chụp thì cũng biết rồi, nếu không phải là vệ sĩ của Bùi Hạo Tuấn thì cũng là của Ninh Huyên Huyên”

Tiêu Diệp Nhiên cầm lấy chén đũa sạch đặt trước mặt "Được rồi, đừng nói về bọn họ nữa. Đây là thời gian của chúng mình”

Nghe thấy thế, Tiêu Tiêu bĩu môi: “Ai mà thèm nói vê bọn họ chứ, chẳng phải chỉ là tính tò mò của bọn con gái đang tác oai tác quái hay sao.”

Nói đến đây, cô ấy than thở nhẹ: “Tiếc là tin tức chấn động này không thể đưa ra trước công chúng được.

“Yên tâm đi, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bị lộ ra thôi” Tiêu Diệp Nhiên rót cho cô ấy lại ly trà, cô nở nụ cười đầy ẩný: “Trên đời này làm gì có bức tường nào kín gió hoàn toàn”

Bọn họ bước ra từ trong tiệm canh cá, Tống An Kỳ đi rất chậm rất chậm, thỉnh thoảng lại tụt về sau, cách bọn họ một khoảng.

“An Kỳ, bọn tớ còn muốn đi dạo trung tâm thương mại nữa, cậu có đi không?” Tiêu Tiêu ngoái đầu lại hỏi Tống An Kỳ, nhưng chợt phát hiện ra cô ấy không có ở đây.

Rồi sau đó, Tiêu Tiêu và Tiêu Diệp Nhiên lần lượt quay đầu nhìn ra sau, thấy cô ấy đi đứng lề mề mới hối: “An Kỳ, cậu cầm tinh con rùa hả? Sao đi chậm thế?”

Tống An Kỳ ngẩng đầu nhìn bọn họ, ánh mắt cô toát ra vẻ do dự.

Tiêu Diệp Nhiên nhạy bén nhận ra cô có vẻ bất thường, thế là bèn đi đến bên cạnh cô, ân cần hỏi han: “Sao thế?” Tống An Kỳ lắc đầu, cô ấy mỉm cười: “Tớ không sao. Chỉ là cảm thấy hình như để quên thứ gì đó trong tiệm rồi”

“Để quên trong tiệm hả?” Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: “Để tớ đi về đó tìm với cậu”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 356


Sau khi nói dứt lời, cô bèn kéo tay Tống An Kỳ định quay về tiệm.

“Không cần đâu” Tống An Kỳ kéo tay cô ra rồi cười cười: “Một mình tớ vào đó kiếm là được rồi, các cậu đi trước đi, lát nữa tớ sẽ đến tìm các cậu”

Nói rồi cũng không đợi Tiêu Diệp Nhiên trả lời, cô lập tức quay người chạy vào trong tiệm.

“Diệp Nhiên, cậu có cảm thấy An Kỳ hơi kỳ lạ không? Khi nấy lúc ăn cơm cậu ấy cũng im thin thít như thể có tâm sự gì đó vậy”

Tiêu Tiêu đi đến bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên, cô ấy nhìn bóng lưng Tống An Kỳ với vẻ lo lắng.

Tiêu Diệp Nhiên mím môi, cô nhìn vào tiệm canh cá như đang suy nghĩ điều gì.

Tống An Kỳ quay ngược vào tiệm, nói với bà chủ rằng có thể cô đã để quên thứ gì đó trong tiệm, rồi mới đi lại vị trí bọn họ ngồi lúc nãy bắt đầu tìm kiếm thứ cô để quên. Suốt cả buổi, ánh mắt của cô thi thoảng lại quay về phía căn phòng riêng đóng kín cửa kia.

Thực chất, cô chẳng hề để quên thứ gì cả, đây chỉ là cái cớ cho cô quay về tiệm thôi.

Cô chỉ muốn nhìn thấy người ấy.

Nhưng thời gian trôi qua từng phút từng giây, cánh cửa ấy vẫn khép chặt.

Tống An Kỳ dần dần mất kiên nhẫn, cô liếc nhìn thấy bà chủ đang đi đến gần mình, trong lòng biết rõ mình tìm lâu quá, có thể bà chủ đến hỏi han xem sao.

“Cô ơi, cô đã tìm được đồ chưa?” Bà chủ ân cần hỏi han. Tống An Kỳ ngẩng đầu lên, cô nở nụ cười áy náy: “Ngại quá, tôi làm phiền bác rồi, nhưng vẫn còn chưa tìm thấy” Vừa nghe thấy thế, bà chủ nhíu mài lại: “Sao vẫn chưa tìm thấy kia chứ? Chỗ này cũng có từng này thôi, lẽ nào đồ của cô biết mọc chân à?”

Nụ cười của Tống An Kỳ có vẻ chột dạ, sợ bà chủ phát hiện ra mình đang lừa gạt bà ấy, nhân lúc bà chủ không để ý, cô nhấc tay tháo hoa tai xuống.

Cô cảm thấy may mắn vì hôm nay mình đã đeo đôi hoa †ay đơn giản dễ tháo, nếu như là loại khuyên đinh thì phiền phức rồi.

“Để tôi tìm giúp cô nhé” Bà chủ nói với vẻ rnhiệt tình. Khách làm rơi đồ trong tiệm của mình, không giúp đỡ khách kiếm thì kỳ lắm.

“Không cần đâu”

Tống An Kỳ từ chối quá nhanh, khiến cho bà chủ nhìn cô với vẻ lạ lùng.

“,.Ý tôi là để tự tôi tìm được rồi. Không làm phiền bác. nữa”

Tống An Kỳ cảm thấy nụ cười sắp cứng đờ trên gương mặt mình rồi.

Bà chủ thấy cô từ chối cũng không miễn cưỡng: “Thế cô cứ từ từ mà kiếm, cần giúp đỡ thì gọi tôi nhé”

“Được, cảm ơn bà chủ”

Thấy bà chủ đã đi rồi, Tống An Kỳ mới thở phào một hơi, cô cúi đầu, mở lòng bàn tay ra, chiếc hoa tay vẫn đang năm trong lòng bàn tay, cô nhìn một lúc lâu sau mới năm lại, quay đầu nhìn về phía căn phòng riêng.

Cửa vẫn đóng.

Xem ra không thể gặp được người ấy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 357


Cô chán nản xịu vai, lúc định nhấc gót bỏ đi, lại nhìn thấy nhân viên phục vự bưng trái cây đến trước cửa phòng. Cô lại hạ chan xuống, quay người nhìn thẳng về phía căn phòng riêng.

Chỉ nhìn thấy nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa, chẳng bao lâu sau cánh cửa đã được mở ra, thân thể cao ráo lọt vào trong tầm mắt của cô.

Nhìn thấy người mà mình muốn tìm, vành mắt của cô lập tức trở nên đỏ bừng.

Người ấy nhận lấy khay trái cây từ tay nhân viên phục vụ, không biết vì cảm ứng hay vì sao, đột nhiên anh ta ngẩng đầu lên nhìn về phía Tống An Kỳ.

Vào giây phút nhìn thấy Tống An Kỳ, ánh mắt của anh ta sáng bừng lên, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.

Vào giây phút anh ta bưng khay trái cây định xoay người vào trong, một giọng nói nghẹn ngào vang lên từ sau lưng.

“Lạc Cửu Tiêu”.

Rõ ràng sống lưng của anh tư cứng đờ, nhưng anh ta vẫn nhanh chóng đi vào trong, rồi đóng cửa lại.

Nước mắt cô tuôn rơi, làm tâm nhìn của cô trở nên mơ hồ.

Anh thật sự đã trở về rồi, nhưng anh lại không quan tâ m đến cô.

Niềm vui vẻ bất ngờ và nỗi buồn đan xen trong lòng cô, khiến cho cô phiền muộn, cô khụt khit mũi, nở nụ cười chua chát.

Không sao cả, anh trở về là tốt rồi.

Cô lại nhìn căn phòng riêng ấy thêm lần nữa rồi mới quay

lưng đi.

Mà sau khi cô bỏ đi, cánh cửa gian phòng ấy mở rộng,

người đàn ông cao ráo ấy bước ra.

Chính là Lạc Cửu Tiêu mà cô nói.

Anh ta nhìn về vị trí cô đứng ban nấy, ánh mắt vô cùng

phức tạp.

Sau khi bước ra khỏi tiệm canh cá, Tống An Kỳ đưa tay

lau nước mắt, cô chợt nhìn thấy hai bóng dáng quen

thuộc ở gần đấy.

Tống An Kỳ sững sờ, không ngờ bọn họ lại chờ cô.

Cô sực tỉnh táo lại, vội vàng chạy về phía bọn họ.

“Sao hai cậu không đi trước đây?”

Cô vào đấy cũng độ nửa tiếng đồng hồ, không ngờ bọn

họ luôn đứng đây chờ cô.

“Bọn tớ chờ cậu đi chung” Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười dịu

dàng.

“Cậu làm rơi thứ gì mà tìm lâu thế?”

Tiêu Tiêu ngạc nhiên.

“Hoa tai” Tống An Di xòe bàn tay ra, cho bọn họ xem hoa

tai bị Tơi".

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày lại, nếu như mình nhớ không

nhầm, lúc nãy Tống An Kỳ có đeo cả hai chiếc hoa tai lúc

đi ra ngoài với bọn họ.

Cô nhìn Tống An Kỳ với với ánh mắt sâu xa rồi mới nói:

“May mà tìm thấy rồi, chứ bằng không chỉ còn một cái, cũng khó mà đeo.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 358


“Sau này cẩn thận hơn một chút, chứ để rơi thì tiếc lắm” Tiêu Tiêu dặn dò cô.

“Ừ, tớ biết. rồi”

Cô nhìn hai người bạn đang lo lắng cho mình, Tống An Kỳ cảm thấy vô cùng áy náy, bởi vì cô lừa gạt bọn họ.

Nhưng có chuyện không tiện nói ra. “Thanh Phi Truyền” đã chính thức công bố Nam chính là Ngôn Húc, nữ chính là Ninh Huyên Huyên. Đây vốn là chuyện đã biết rồi, nhưng mà...

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, ánh mắt của cô dán chặt vào. cái tên của nữ hai trên màn hình...

Cố Tống Vy!

Nhà đầu tư và chế tác phim này điên rồi à, không ngờ lại để cho Cố Tống Vy đóng vai quan trọng như thế.

Cô nhớ đến hôm ấy gặp Ninh Huyên Huyên và Bùi Hạo. Tuấn trong tiệm canh cá, nghĩ thôi cũng biết được lý do Cố Tống Vy được đóng vai nữ hai rồi.

Nhìn thấy tấm poster của Cố Tống Vy trên màn hình, ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên lộ ra vẻ mỉa mai, người phụ nữ này cũng ích kỷ thật, vì lợi ích của mình mà đến chồng chưa cưới cũng có thể lợi dụng, đúng là không có gì là không dùng đến!

Cô cầm ly nước bên cạnh đưa lên môi, không nhìn tấm hình của Cố Tống Vy nữa, nụ cười lạnh nở rộ trên khóe môi cô: “Cố Tống Vy, cô ráng sức bò lên cao, bò càng cao thì té sẽ càng đau mà thôi!”

Bầu không khí trong phòng ăn rất tĩnh lặng và dịu dàng, dưới ánh đèn cam nhàn nhạt, khiến cho những món ăn trên bàn trông càng có vẻ ngon lành hơn.

Cô gắp một miếng cá cho vào miệng, Tiêu Diệp Nhiên cắn mạnh đôi đũa, cô nhìn người đàn ông ở phía đối diện, ánh mắt có vẻ chần chừ.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông ấy ngẩng đầu lên: “Sao thế?”

Tiêu Diệp Nhiên đặt đũa xuống, cô nghiêm túc đan tay vào nhau rồi đặt trên mặt bàn, giả vờ ngoan ngõa: “Ngày mai sẽ phải đi làm rồi”

Cô thấy đôi lông mày của anh gần như nhíu lại, bèn vội vã bổ sung thêm một câu: “Vết thương của em đã khỏi hẳn

rồi?

Nghe thấy câu nói bổ sung của câu, anh nhướn mày lên: “Em sợ anh sẽ không cho em đi làm sao?”

“Cũng không phải thế” Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi: “Em chỉ sợ anh lo mà thôi.”

Nghe thấy thế, Cố Mặc Đình mỉm cười, anh gật đầu: “Đúng là anh không yên tâm thật”

Không yên tâm thật đó à?! Tiêu Diệp Nhiên mím môi chớp chớp mắt, nụ cười lấy lòng nở trên gương mặt: “Công ty có Tử Dục mà, em sẽ không bị làm sao đâu” “Tử Dục?” Cố Mặc Đình nhướn mày: “Bây giờ cậu ta đang ở Nam Phi”

“Nam Phi?!" Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc thốt lên: “Sao anh ấy lại chạy đến Nam Phi thế?”

Anh không trả lời, chỉ nhìn sâu vào mắt cô.

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, thử hỏi dò: “Sẽ không phải vì em đâu chứ?”

Cố Mặc Đình không thừa nhận cũng không phủ nhận, anh cười cười rồi nói: “Muốn đi làm thì đi làm, không cần phải để ý đến suy nghĩ của anh”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 359


Bỗng dưng anh lại nói thế, Tiêu Diệp Nhiên còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, cô hỏi dò: “...Anh chịu cho em đi...đi làm hả?”

Cố Mặc Đình cười: “Anh cũng đâu có không đồng ý”

Nói thế cũng đúng! Tiêu Diệp Nhiên nhướn mày: “Thế em đi làm đấy”

“ừ?

Anh nhẹ nhàng đáp lại cô, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Phòng ăn lại trở nên yên tĩnh, nhưng chẳng mấy chốc sau giọng nói của cô lại vang lên.

Mặc Đình, anh điều Tử Dục qua tận Nam Phi, làm thế có phải ác quá hay không?”

“Em bị phỏng là vì Lại Tiểu Lan, không liên quan đến Tử Dục”

“Tử Dục là em họ của anh kia mà, Nam Phi là nơi nào kia chứ, sao anh lại nhãn tâm để cậu ấy sang đó vậy?”

Tiếng càm ràm của cô văng vẳng mãi bên tai, Cố Mặc Đình làm như chưa từng nghe thấy gì, anh chỉ thong thả ăn hết canh trong chén.

Anh lấy tờ khăn giấy ướt ở bên cạnh lau miệng, đến bây giờ mới ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Diệp Nhiên vẫn còn đang lải nhải kia.

Ánh đèn vỡ vụn thành từng ngôi sao nhỏ trong ánh mắt của anh, khóe môi mỏng của anh cong cong, anh nói năng từ tố âu ta không đi thì anh đi”

Một câu nói của anh đã khiến Tiêu Diệp Nhiên câm lặng ngay tức khắc.

Vốn dĩ cô còn định nói giúp Tử Dục, bây giờ lại đổi giọng: “Thực ra Tử Dục vẫn còn trẻ, đi rèn luyện thêm cũng tốt lắm”

Cố Mặc Đình nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, anh mỉm cười.

Ở vùng đất Châu Phi xa xôi, Thẩm Tử Dục hắt xì thật mạnh, anh xoa xoa mũi, ngẩng đầu nhìn vùng đất hoang vu trước mặt cùng với những người bạn da đen đang nhìn anh chăm chú.

Những giọt lệ nóng hôi hổi của anh lập tức tuôn trào, trời ơi! Tại sao tôi phải đến cái nơi quái quỷ như thế này? Ngày kế, Tiêu Diệp Nhiên lên công ty từ sớm.

Lina gọi cô đến phòng làm việc của mình.

“Cô khỏe hơn chưa?” Lina lên tiếng hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: “Cảm ơn, tôi đã khỏe hơn

nhiều rí Lina gật đầu, cô ta trầm ngâm trong giây lát rồi mới nói: “Lại Tiểu Lan vốn đã bị giám đốc cho nghỉ việc rồi, nhưng nào ngờ Tô tổng lại tìm tôi đòi người, bây giờ Lại Tiểu Lan đã trở thành trợ lý của cô ta”

“Bởi thế..." Lina cười áy náy: “Tôi xin lỗi, không giúp được. cô rồi”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không sao đâu, tôi biết Lại Tiểu Lan là dạng người như thế nào mà, chắc chắn cô ta sẽ không chịu khuất phục trước tôi đâu, bởi thế cô ta trở thành trợ lý của giám đốc Tô cũng là chuyện nằm trong dự tính”

“Nói thế cũng đúng. Chỉ có điều..” Lina thở dài khe khẽ, cô nhìn thấy ánh mắt của cô ấy đượm nỗi lo âu: “E là cô sẽ khó sống trong công ty rồi”

Tiêu Diệp Nhiên cười thờ ơ: “Tôi không sợ, quá lắm thì binh đến tướng chặn, nước dâng đất ngăn”
 
Back
Top Bottom