Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 300


Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng ném cho Tô Nhã An một câu. cảnh cáo lại thu lại tâm mắt, sau đó đẩy cửa rời đi trong ánh mắt gần như giết người của Tô Nhã An.

Cô dùng hành động nói cho Tô Nhã An biết: Tôi! Tiêu Diệp Nhiên! Căn bản căn bản không để cô vào trong mắt. "Tiêu Diệp Nhiên, tôi phải giết cô!"

Tô Nhã An giận điên lên, bởi vì phãn nộ mà gương mặt được trang điểm xinh đẹp trở nên hơi dữ tợn.

Chuyện Tiêu Diệp Nhiên xông vào văn phòng tổng giám đốc đã nhanh chóng được truyền khắp bên trong công ty. Tất cả mọi người kinh ngạc tới ngây người trước hành động to gan lớn mật này của cô, ánh mắt nhìn cô cũng đầy sửng sốt. Tống An Kỳ nói: "Bây giờ cậu cực nổi trong công ty chúng †a đấy. Tô Nhã An kia chắc hẳn không giữ được mặt mũi nữa, đã hận cậu muốn chết rồi." "Tớ biết” Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười không để ý. Khi đi tìm Tô Nhã An, cô đã đoán được cảnh tượng này

Ì.

"Mấy hôm trước, người phụ nữ kia vẫn không có hành động gì, chỉ sợ tiếp theo sẽ tới thật đấy, cậu cũng phải cẩn thận”

Tống An Kỳ quan tâm nhắc nhở.

Bây giờ cô ấy sẽ không quan tâm loạn giống như trước đây nữa. Bởi vì cô ấy biết, Tiêu Diệp Nhiên làm việc gì cũng có tính toán của mình, cho dù thật sự bị người khác bắt nạt tới trên đầu, cô cũng có thể dùng thủ đoạn càng cứng rắn hơn để phản kích lại.

"Không sao, tớ có thể đối phó được”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, trong lòng cảm thấy rất ấm áp khi được bạn tốt quan tâm như vậy.

Hai người đang nói chuyện, bên ngoài bộ phận truyền thông đột nhiên truyền đến tiếng ầm ï. Ngay sau đó, một đồng nghiệp nữ trong bộ phận chạy vào nói với vẻ mặt đầy kích động: "Chủ tịch mới đến thị sát, mọi người mau ngồi cho đàng hoàng đi."

Lời này vừa nói ra thật chẳng khác nào tiếng xét giữa đất bằng, tiếng nổ nhanh chóng lan tràn trong cả bộ phận. Ngay lập tức, phái nữ trong cả bộ phận truyền thông đều sôi trào.

"Nhanh xem giúp tôi, tôi trang điểm có đều không thế?" "Tiểu Trương, cho tôi mượn lọ nước hoa của cô tí!" "Đáng chết, phấn nền của tôi đâu?"

Khi hai người Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, quả thật là trợn mắt há hốc mồm. Đám phụ nữ này... đúng thật là... mê trai hơi đáng sợ đấy! “Các người làm gì vậy?"

Lúc này, Lina cũng bị kinh động, đi từ trong văn phòng ra, thấy nhân viên phía dưới đều vội vàng trang điểm thì lập tức nghiêm mặt lại mắng: "Tất cả đều trở lại chỗ ngồi của mình ngay co tôi."

Một đám phụ nữ sợ đến mức vội vàng thu tay lại, nhưng gương mặt vẫn không ngừng đỏ lên giống như thiếu nữ đang yêu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 301


Lina khẽ nhíu mày, trong lòng cũng thấy bất lực.

Đối với phụ nữ, gương mặt của tổng giám đốc mới này quả thật có lực sát thương quá lớn. Nhưng Lina với tác phong nghiêm túc lại không cho phép các cô ấy thất thố như vậy.

"Tiểu Đường, Tiểu Lại, hai cô đi với tôi ra đón chủ tịch." "Vâng, quản lý"

Tiêu Diệp Nhiên và Lại Tiểu Lan đồng thanh nói, phản ứng của người trước thật ra rất bình tĩnh nhưng người sau lại cẩn thận chỉnh lại quần áo trên người, cố gắng kéo cổ áo thấp xuống một chút.

Chẳng mấy chốc, chủ tịch mới đã tới bộ phận truyền thông. Đây là lần đầu tiên Tiêu Diệp Nhiên thấy được. người gọi là cậu chủ nhỏ nhà họ Thẩm này.

Người đàn ông trông đặc biệt điển trai, từng đường nét góc cạnh rõ ràng làm cho gương mặt anh ta thoạt nhìn có. vẻ kiên nghị, một bộ áo vest ôm lấy dáng người cao ráo. càng làm cho anh ta thêm tiêu sái phiêu dật. Cơ thể lộ ra khí chất tao nhã cao quý, còn từ trong phát ra càng làm người khác phải đặc biệt chú ý.

Thảo nào đám phụ nữ trong công ty đều điên hết!

Mặt mũi như vậy, gia thế bối cảnh như vậy, lại thêm khả năng kinh doanh không tâm thường, hoàn toàn chính là tiêu chuẩn kén chồng tốt nhất trong giấc mơ của vô số các cô gái!

"Chào ngài chủ tịch, tôi là người quản lý của bộ phận truyền thông, Lina. Hai người phía sau này là Phó giám đốc Tiêu Diệp Nhiên và Lại Tiểu Lan"

Lina mỉm cười, bước tới bắt tay Thẩm Tử Dục.

"Tôi đã sớm nghe nói tới thủ đoạn làm việc mạnh mẽ của quản lý Lina, thuộc loại nữ trung hào kiệt. Sau này, bộ phận truyền thông này vẫn phải nhờ cô cố gắng nhiều hơn đấy:

Thẩm Tử Dục cong môi cười trông rất thân thiện, hoàn toàn không có vẻ cao ngạo của cấp trên.

Điểm này khiến cho Lina và Tiêu Diệp Nhiên không khỏi có ấn tượng tốt hơn về anh ta.

Hình như chủ tịch mới không cao ngạo như trong tưởng tượng!

Ít nhất tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với Tô Nhã An vừa tới lại phô trương, tập hợp tất cả mọi người đi gặp cô tai

"Chào chủ tịch ạ"

Lại Tiểu Lan giả vờ căng thẳng cúi người chào Thẩm Tử Dục.

Cũng không biết cô ta vô tình hay cố ý mà khi đứng thẳng người lên, còn đặc biệt dùng tay vén tóc trên vai, nhìn Thẩm Tử Dục cười và tự cho rằng mình quyến rũ.

Thẩm Tử Dục là nhân vật khôn khéo tới mức nào, làm sao có thể không rõ ám chỉ của Lại Tiểu Lan chứ?

Người có xuất thân giống như anh ta, sau lưng không thiếu những oanh oanh yến yến chủ động đưa tới cửa như Lại Tiểu Lan.

Anh ta đã duyệt qua vô số người phụ nữ, người đẹp các vùng tùy ý lựa chọn. Trong những người này, tùy tiện chọn một người cũng xinh đẹp tới mức có thể ném Lại Tiểu Lan lại mấy con phố. Lại Tiểu Lan này tự cho là phong thái cám dỗ nhưng ở trong mắt Thẩm Tử Dục lại chỉ là cố ý khiêu khích mà thôi.

Bởi vậy, sau khi ân cần thăm hỏi sơ qua, anh ta lại rất bình tĩnh rời mắt đi, dứt khoát lựa chọn không nhìn tới.

Lai Tiểu Lan c ắn môi dưới, cảm giác hơi bối
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 302


Cô ta vẫn luôn rất có lòng tin vào sắc đẹp của mình, thật vất vả mới lấy hết can đảm chủ động xuất kích, hy vọng có thể làm cho đại gia đây quan tâm.

Kết quả, người ta còn chẳng chịu liếc nhìn cô ta thêm một lần.

Tiêu Diệp Nhiên và Lina đứng bên cạnh thấy rõ cảnh tượng đó, hai người nhìn nhau, đều thấy bất đắc dĩ.

Có phải Lại Tiểu Lan suy nghĩ quá viển vông, cho rằng kéo cổ áo đủ thấp là có thể câu đến một con rể với thân phận cao quý hay không?

Trong lúc Tiêu Diệp Nhiên âm thầm lắc đầu, Thẩm Tử Dục này lại nhìn sang cô: "Cô chính là Tiêu Diệp Nhiên?” "Đúng là tôi! Chào chủ tịch"

Tiêu Diệp Nhiên ngây người rồi vội vàng lấy lại tinh thân trả lời.

Trong mắt Thẩm Tử Dục sáng lên, đột nhiên có phần hứng thú nhìn cô từ trên xuống dưới.

Ánh mắt anh ta đặc biệt không khách sáo, hoàn toàn lộ vẻ xem kỹ, nhìn qua nhìn lại trên người cô.

Hôm nay Tiêu Diệp Nhiên mặc một chiếc váy màu trắng đơn giản, bởi vì trời đã chuyển lạnh nên bên ngoài còn khoác một chiếc áo dệt kim hở cổ màu xanh sẫm, trang phục đậm phong cách văn nghệ càng làm nổi bật phong thái người trí thức vốn có của cô. Trên cơ sở vốn có của cô lại thêm các đường nét tinh tế trên gương mặt, đường cong trên cơ thể lộ rõ càng tăng thêm mấy phần xinh đẹp.

Khí chất tao nhã, còn có hơi thở sạch sẽ tự nhiên phát ra làm cho cô càng thêm động lòng người.

Trong lòng Thẩm Tử Dục âm thầm gật đầu.

Không hổ danh là người phụ nữ có thể được anh họ của anh ta chọn trúng, cho dù cô không xinh đẹp mê người nhưng được cái bắt mắt, hơn nữa còn càng nhìn càng thấy thú vị.

"Ơ, vậy chủ tịch, xin hỏi có vấn đề gì không?"

Tiêu Diệp Nhiên bị ánh mắt hoàn toàn không che giấu này của Thẩm Tử Dục làm cho toàn thân không được tự nhiên, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này sẽ không

phải là dạng mặt người dạ thú chứ? Nếu không làm gì có chuyện mới gặp mặt lần đầu tiên lại nhìn người ta như vậy?

Trong lòng Lina cũng thấy kỳ lạ.

Tiêu Diệp Nhiên thoạt nhìn rõ ràng không quen biết Thẩm Tử Dục, nhưng sao người sau có vẻ như cảm thấy đặc. biệt hứng thú với cô. Đây là vì sao?

"Khụ khụ, xin lỗi, tôi không có ý gì khác đâu. Chỉ là tôi nghe nói rất nhiều chuyện có liên quan tới cô nên hơi tò mò về cô mà thôi"

Hình như ý thức được mình nhìn người ta như vậy không. hay, Thẩm Tử Dục vội vàng lấy lại tinh thần, trở về dáng vẻ lúc trước, nói: "Cô Tiêu là một nhân tài hiếm có, sau này cũng mong cố gắng hơn nữa cho công ty mới phải."

Tiêu Diệp Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cũng không dám chậm trễ, vội vàng khẽ gật đầu: "Chủ tịch yên tâm, tôi sẽ cố gắng”

"Vậy các cô đi làm việc đi, tôi còn phải tới nơi khác kiểm tra"

Thẩm Tử Dục không ở lại lâu, phất tay rồi dẫn theo trợ lý và mấy vị quản lý lãnh đạo cấp cao phía sau, nhanh chóng rời khỏi bộ phận truyền thông.

Mấy người vừa đi, Tiêu Diệp Nhiên có thể cảm giác được rõ ràng ánh mắt mọi người nhìn mình đều thay đổi, đặc biệt là Lại Tiểu Lan, trong mắt ngầm che giấu sự tức giận, không phục.

Cô ta liều mạng kéo áo của mình là để cho Thẩm Tử Dục chú ý, kết quả người ta không liếc nhìn lấy một cái.

Tiêu Diệp Nhiên chỉ lắng lặng đứng đó lại có thể được Thẩm Tử Dục chủ động hỏi thăm.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 303


Đãi ngộ này quả thật khiến cô ta ghen ty tới đỏ mắt.

"Hừ, Phó giám đốc Đường quả nhiên có thủ đoạn tốt, bản lĩnh cám dỗ quả thật là hàng đầu. Xem ra sau này tôi đúng là phải học hỏi cô nhiều hơn nữa mới được”

Giọng điệu Lại Tiểu Lan chua chát, ai cũng nghe được sự khó chịu trong giọng điệu của cô ta.

Những người khác trong bộ phận đều nóng mắt. Một vài đồng nghiệp nữ bình thường có quan hệ không tệ với Lại Tiểu Lan cũng giễu cợt theo.

"Ha ha, thật sự tưởng chỉ nói mấy câu với chủ tịch lại có thể được coi trọng sao? Cũng không nhìn lại xem mình là loại người nào. Thật sự cho rằng đi đến đâu cũng được hoan nghênh à?”

"Người ta có thủ đoạn được, nếu không làm sao có thể được tổng giám đốc và chủ tịch coi trọng?"

"Chà chà, Phó giám đốc Đường, sau này phải dạy chúng tôi kỹ thuật cám dỗ đấy!"

Tiêu Diệp Nhiên biết mấy người này có cùng ý tưởng xấu xa với Lại Tiểu Lan, cho nên lười để ý tới lời nói bóng gió đó.

Nhưng những lời sau đó lại càng thêm cay nghiệt, trong lòng cô cũng hơi tức giận.

Cho dù cô bị Thẩm Tử Dục nhìn vậy chẳng hiểu tại sao, nhưng lúc này cô không ngại mượn uy phong của anh ta. "Dạy rồi, các người lại học được sao?"

Tiêu Diệp Nhiên giận dữ cười ngược, không chịu yếu thế giễu cợt một câu.

Sắc mặt mấy người phụ nữ này lập tức biến đổi, tức giận mắng một câu: "Thật không biết xấu hổ”

"Đúng vậy, trong mắt người không biết xấu hổ thì nhìn ai cũng cảm thấy không biết xấu hổ."

CŒ Mấy một phụ nữ nhất thời nhướng mày trợn mắt, muốn nổi giận, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Diệp Nhiên thì tức giận nữa cũng không dám nói gì. Tiêu Diệp Nhiên chưa bao giờ là một người dễ trêu chọc. Cho dù bọn họ muốn chiếm lợi trên mồm mép cũng không có cách nào được như ý nguyện.

"Tất cả câm miệng lại! Bây giờ là giờ làm việc, nơi này là chỗ cho các người làm việc chứ không phải là nơi để cám dỗ đàn ông. Nếu các người không muốn làm nữa thì có thể nói với tôi một tiếng”

Nghe mấy người tranh cãi ầm ï ở đó, vẻ mặt Lina không khỏi thoáng lạnh.

Sau khi mọi người bị mắng một trận đành phải xám xịt mặt mày quay trở lại vị trí làm việc của mình.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn về phía Lina đầy cảm kích, người phía sau chỉ cười nhạt: “Quay về làm việc đi”

Tiêu Diệp Nhiên cười gật đầu, sau đó trở về chỗ ngồi của mình.

Vừa ngồi xuống, Tống An Kỳ nghiêng người qua: “Diệp Nhiên, vị tổng giám đốc mới đó có vẻ rất quan tâ m đến cậu:

“Có à?” Tiêu Diệp Nhiên liếc xéo cô một cái.

“Có đấy. Cậu nhìn Lại Tiểu Lan gãi đầu làm dáng kia, cậu ấm nhà họ Thẩm còn không thèm nhìn cô ta lấy một cái Nói đến Lại Tiểu Lan, vẻ mặt của Tống An Kỳ đầy vẻ khinh thường, người phụ nữ kia cũng không tự mình soi gương

xem, cô ta có thể trèo cao đến ngưỡng cửa nhà họ Thẩm sao?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 304


“Cho nên?” Tiêu Diệp Nhiên nghiêng người, ung dung nhìn cô ấy.

“Cho nên...thì là cậu chỉ việc đứng đó thôi, không làm gì hết mà cậu ấm họ Thẩm kia không chỉ nhìn chằm chằm cậu, mà còn đến bắt chuyện với cậu, loại cảm giác này giống như là..”

Tống An Kỳ nghiêng đầu suy nghĩ: “Giống như... là tới đây để được gặp cậu vậy”

Nghe vậy, Tiêu Diệp Nhiên cười tủm tỉm: “Cậu nghĩ nhiều quá rồi, anh ta có lẽ nghe được những tin đồn về tớ nên mới tới gặp tớ”

“Phải không?” Tống An Kỳ nghỉ ngờ nhíu mày.

“Được rồi, mau làm việc đi”

Tiêu Diệp Nhiên lấy một tập tài liệu trên bàn, nhét vào tay Tống An Kỳ.

Sau khi làm cho Tống An Kỳ chịu yên ổn làm việc, lúc này Tiêu Diệp Nhiên mới bình tĩnh lại.

Tận dụng thời gian lúc mở màn hình máy tính lên, cô nhớ lại ánh mắt của vị tổng giám đốc mới đó nhìn cô vừa rồi, rất... trực tiếp, và hơi hứng thú.

Cũng không có gì lạ khi An Kỳ nghĩ quá nhiều về việc ai đó nhìn chằm chằm vào một người như vậy trong lần gặp mặt đầu tiên.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, không nghĩ nhiều nữa, cô lướt chuột, vùi đầu vào công việc bận rộn của mình.

Được thăng chức rồi thì khối lượng công việc cũng tăng lên. Tiêu Diệp Nhiên tăng ca một lúc mới làm xong công việc của hôm nay.

Bước ra khỏi cửa công ty, trời cũng đã tối. Cô đi nhanh xuống bậc thang, nghĩ đến việc bắt một chiếc taxi ở bên đường.

Đột nhiên, một chiếc Lamborghini màu đỏ dừng lại ở trước mặt cô và chặn đường cô.

Tiêu Diệp Nhiên cau mày, quay người, muốn vòng qua xe. Lúc này, cửa kính xe từ từ hạ xuống, một giọng nói quen thuộc truyền ra.

“Phó giám đốc Đường”

Bước chân dừng lại, Tiêu Diệp Nhiên nhìn theo tiếng kêu, chỉ nhìn thấy vị chủ tịch mới đến của công ty đang ngồi trên xe cười cười nhìn mình.

Lông mày hơi nhướng lên, cô kính cẩn gọi: “Chào chủ tịch”

“Vừa tan làm à?”

“Vâng”

“Lên xe đi. Tôi đưa cô về”

Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt, sau đó từ chối: “Cảm ơn sự tốt bụng của chủ tịch. Tôi có thể tự mình bắt taxi”

Thẩm Tử Dục ngược lại cũng không ép cô: “Vậy được. Lát nữa gặp”

Nói xong, nhấn chân ga mà rời đi.

Nhìn chiếc Lamborghini màu đỏ tiêu xái hòa vào dòng xe cộ, Tiêu Diệp Nhiên cau mày, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái. Nếu cô nghe không nhầm, chủ tịch mới vừa rồi hình như nói “gặp lại sau.” Anh ta có nhầm không vậy?

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, thôi quên đi, bất kể là nhầm hay thế nào cũng đều không liên quan đến cô.

Điều quan trọng nhất bây giờ là về nhà.

Lúc này, Mặc Đình chắc đã ở nhà rồi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 305


Thế giới thật sự rất nhỏ, đâu đâu cũng đầy rầy những chuyện kì lạ.

Ví dụ như nhìn thấy Thẩm Tử Dục đang ở trong nhà mà lúc nãy cô nhìn thấy trước cửa công ty.

Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó hoàn hồn lại, rất tự nhiên đi về phía hai người đàn ông đang ngồi trong phòng khách.

Khoảng thời gian này trải qua quá nhiều chuyện, cô cũng đã có năng lực ứng phó mà không quá đỗi ngạc nhiên. Khi đến gần, Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười nhìn Thẩm Tử Dục: “Chủ tịch Thẩm, thật trùng hợp! Ngài thế mà lại ở đây”

Chẳng trách anh ta nói “hẹn gặp lại sau” vì anh ta muốn đến nhà của cô!

Nghe thấy cô dùng kính ngữ “ngài”, Thẩm Tử Dục nhếch miệng, nhanh chóng giải thích: “Chị dâu, em chỉ muốn tới gặp anh trai và chị dâu thôi”

“Chị dâu?” Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày khó hiểu nhìn Cố Mặc Đình, người đang im lặng kia: “Mặc Đình, đây là em trai của anh sao?”

“Ừ” Cố Mặc Đình cười như không cười gật đầu “Con trai của cậu anh”

“Mặc dù em và anh ấy không phải là anh em ruột, nhưng tình cảm của bọn em không hề thua kém với Cố Thanh Chiêu ".

Thẩm Tử Dục bổ sung một câu.

Đôi mày khẽ cau lại, Tiêu Diệp Nhiên suy nghĩ một chút,

ngập ngừng hỏi: “Mặc Đình, cậu ta vào Thời Thụy, là do

anh sắp xếp à?”

“Em không vui à?” Cố Mặc Đình không trả lời cô, chỉ nhìn

cô bằng đôi mắt sâu thẳm.

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải không vui. Em nghĩ

việc này không đáng để anh làm như vậy. Thật ra, em có

thể tự mình giải quyết”

Bùi Hạo Tuấn trở thành một trong những cổ đông của

Thời Thụy, thậm chí để cho Tô Nhã An vào Thời Thụy,

chính là để chèn ép cô.

Cô không lo lắng hay sợ hãi về chuyện này, bởi vì cô tin

rằng cô có thể giải quyết được.

Nhưng bây giờ, anh vì cô mà chắc hẳn đã bỏ ra rất nhiều

tiền để mua lại Thời Thụy, cô cảm thấy số tiền bỏ ra như

vậy không đáng.

“Diệp Nhiên” Cố Mặc Đình năm tay cô và nhẹ nhàng nói: Những gì anh có thể làm cho em, tất cả đều xứng đáng”

Nhìn thấy đôi mắt đen nhánh dịu dàng của anh, mũi Tiêu

Diệp Nhiên hơi chua xót, tại sao anh lại ấm áp như vậy?

“Chị dâu, có phải rất cảm động không?”

Đột nhiên một âm thanh vang lên phá vỡ bầu không khí.

Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên nhớ tới ở đây có người khác,

cô khit khịt mũi: “Ừ, rất cảm động”

Anh ta mỉm cười với Mặc Đình và ngồi xuống bên cạnh

anh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 306


“Chị dâu, em thật sự quá bái phục chị” Thẩm Tử Dục đột nhiên nói một câu như vậ: Bái phục?! Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn Cố Mặc Đình, sau đó nhìn Thẩm Tử Dục, với vẻ mặt không hiểu làm sao: “Có ý gì?

“Anh trai của em là một tảng băng lớn. Chị dâu, chị thật can đảm khi gả cho anh ấy, chị thật sự khiến em rất bái phục”

“Tảng băng lớn?” Tiêu Diệp Nhiên quay lại nhìn Cố Mặc Đình, hơi thích thú hỏi: “Anh là tảng băng lớn à?”

Cố Mặc Đình nhíu mày: “Em cảm thấy sao?”

“Không phải” Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Em cảm thấy anh

không lạnh lùng chút nào, ít ra là không lạnh lùng với em” Còn nhiệt tình như lửa nữa! Tiêu Diệp Nhiên âm thầm nói thêm một câu, hình ảnh lưu luyến của hai người lướt qua trong đầu khiến cô vội lắc đi.

Nghĩ đi đâu vậy chứ? Tiêu Diệp Nhiên!

Hành động của cô khiến Thẩm Tử Dục chú ý, anh ta thấy khuôn mặt cô đỏ bừng, trong mắt thoáng hiện lên một nụ cười.

“Chị dâu, chị đương nhiên không cảm giác được anh trai em là người lạnh lùng. Dù sao thì anh ấy cũng là đàn ông mà”

Thẩm Tử Dục cười rất có ý tứ.

Tiêu Diệp Nhiên càng đỏ mặt hơn khi nghe ẩn ý sâu xa trong lời nói của anh ta.

Nhìn thấy nụ cười ẩn ý của Thẩm Tử Dục, cô không khỏi cảm thấy khó chịu, đôi mắt hơi híp lại, lộ ra chút gian xảo. “Mặc Đình, cuối tháng rồi, em muốn có một tin tức lớn” Cô cười và nói với Cố Mặc Đình.

Cố Mặc Đình nhìn thấy sự ranh mãnh trong mắt cô, nhẹ nhàng nói: “Anh nghĩ tin đồn về chủ tịch mới đến của Thời Thụy có lẽ là một tin tức lớn”

Qủa nhiên vẫn là Cố Mặc Đình hiểu cô!

Tiêu Diệp Nhiên cong mắt nở nụ cười mãn nguyện.

Thẩm Tử Dục bên cạnh lo lắng không thôi: “Cái gì mà tin đồn về chủ tịch mới chứ? Chị dâu, chị không thể tung tin của em ra, nếu không trong nhà sẽ hối thúc em”

“Đó là chuyện cậu phải giải quyết, không liên quan gì đến + Tiêu Diệp Nhiên cười nhìn về phía anht ta như một con cáo nhỏ đạt được thành công.

Thẩm Tử Dục không biết nên cười hay nên khóc, chỉ nghe thấy người anh họ thân thiết với anh ta từ nhỏ đến lớn nói một câu: “Chỉ là quà gặp mặt cho chị dâu của cậu thôi.” Bống chốc, Thẩm Tử Dục không còn lời nào để nói.

Cậu tiểu thái tử nhà họ Thẩm trở thành chủ tịch mới của Thời Thụy, đồng thời còn là ông chủ của Thời Thụy, tin tức này làm cho nhà họ Bùi lo lắng không thôi.

“Nhã An, tên Thẩm Tử Dục đây là có ý gì chứ?” Vẻ mặt Bùi Vân Trạch u ám, ánh mắt sắc bén nhìn Tô Nhã An đang ngồi bên cạnh.

“Trước mắt cháu vẫn không biết anh ta có ý định muốn thu mua Thời Thụy hay không, nhưng..” Tô Nhã An ngừng lại, ánh mắt sắc bén lóe lên: “Cháu đoán có lẽ có liên quan đến Tiêu Diệp Nhiên”

“Không thể nào!” Bùi Hạo Tuấn ngay lập tức phủ định suy nghĩ của Tô Nhã An.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 307


“Tiêu Diệp Nhiên có thân phận gì? Thẩm Tử Dục làm sao có thể có quan hệ với cô ta được? Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không có khả năng..”

Bùi Hạo Tuấn liên tục nói “không thể nào”, giống như không nói vậy thì anh ta không thể chắc chắn được. “Đúng vậy, Tiêu Diệp Nhiên kia làm sao có quan hệ với nhà họ Thẩm được”

Cố Tống Vy cũng phụ họa theo, tuy nói như vậy, nhưng trong lòng cô ta cũng hơi chột dạ.

Tiêu Diệp Nhiên đã có một người đàn ông quyền lực như vậy bên cạnh, nếu như lại thêm một Thẩm Tử Dục nữa, nhà họ Bùi muốn đối phó với Tiêu Diệp Nhiên thì đó cũng chỉ là một giấc mộng viển vông.

Suy nghĩ của Tô Nhã An khác với bọn họ: “Làm sao có thể không được? Tôi vốn dĩ muốn bảo chủ tịch cũ sa thải Tiêu Diệp Nhiên, nếu như Thẩm Tử Dục không xuất hiện, tôi nghĩ Thời Thụy cũng sẽ không còn sự tồn tại của Tiêu Diệp Nhiên nữa”

Cố Tống Vy nghiến răng nghiến lợi khi nghe được câu nói đó: u Diệp Nhiên là người quá may mắn, hay thực sự có người đang bí mật giúp đỡ cô ta?”

“Hạo Tuấn, việc điều tra thân phận của người đàn ông bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên như thế nào rồi?”

Bùi Vân Trạch mở miệng hỏi.

“Vẫn không có kết quả” Bùi Hạo Tuấn cau mày: “Một người tồn tại trên thế giới này ít nhất cũng sẽ có một chút manh mối, nhưng người đàn ông đó không có bất cứ manh mối gì, điêu này rất kỳ lạ”

“Người đàn ông nào?” Tô Nhã An không biết bọn họ đang nói chuyện gì.

“Chị họ, chính là người đàn ông bên cạnh Tiêu Diệp. Nhiên, là một người đàn ông khiến người ta sợ hãi” Cố Tống Vy không khỏi cảm thấy rùng mình khi nghĩ đến người đàn ông đó.

Tô Nhã An nhìn mỗi người bọn họ đều có vẻ ngưng trọng, không khỏi hơi buồn cười: “Giống như Hạo Tuấn đã nói, Tiêu Diệp Nhiên có thân phận gì, cho dù người đàn ông bên cạnh cô ta có uy lực cỡ nào, thì sao có thể lợi hại như vậy được.

Thật không hiểu bọn họ đang lo lắng điều gì.

“Chị họ, không phải đâu, là...

Cố Tống Vy muốn giải thích một chút, lúc này, Bùi Hạo Tuấn đã cắt đứt lời của cô ta: “Chị họ, chị cảm thấy Thời Thụy hiện giờ đã có Thẩm Tử Dục thì có thể đối phó được với Tiêu Diệp Nhiên nữa sao?”

Cố Tống Vy vừa nghe vậy, thì vội vàng phụ họa theo: “Đúng vậy, điều quan trọng nhất hiện giờ là phải khiến cho Tiêu Diệp Nhiên nhận được sự giáo huấn mà cô ta nên có"

Tô Nhã An cười lạnh: “Mấy người cảm thấy tôi là một người không có bản lĩnh như vậy à?”

Nghe cô ta nói vậy, Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy liếc nhìn nhau, không hẹn mà nở nụ cười.

Đúng vậy, chị họ là người lợi hại như thế nào, bọn họ sao mà không hiểu rõ chứ?

Gần đây, đủ loại nước hoa bay lơ lửng trong không trung ở bộ phận truyền thông, thiếu chút nữa làm cho người ta choáng váng.

“Mùa xuân đến rồi sao?” Tống An Kỳ bóp chiếc mũi hơi ngột ngạt của mình: “Tớ lại bị viêm mũi rồi”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn chung quanh, khẽ cười: “Quả nhiên là mùa xuân đến rồi” “Này!” Tống An Kỳ chế nhạo: “Cái gì mà mùa xuân đến rồi? Không phải là một đám phụ nữ đang tơ tưởng sao?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 308


“Đây chẳng lẽ không phải là mùa xuân đến?”

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi giả bộ khó hiểu.

Tống An Kỳ trợn tròn mắt, sau đó thở dài nói: “Tớ nghĩ sau này tớ không dám mua nước hoa nữa. Tớ chưa từng biết mùi nước hoa lại có thể khó ngửi như vậy”

Từ khi Thẩm Tử Dục trở thành tân giám đốc, đám phụ nữ do Lại Tiểu Lan đứng đầu đều như phát cuồng, ngày nào cũng ăn mặc hở hang, hệt như những phi tần ở hậu cung thời cổ đại, mong chờ một ngày nào đó có thể giành được sự sủng hạnh của Hoàng đế.

Thật sự là khổ sở đối với người khác mà, mỗi ngày ngoài việc ngửi thấy đủ loại nước hoa nồng nặc, còn phải nghe thấy mấy cô nàng đó giả giọng.

“Tớ nghĩ mình sắp phát điên rồi” Tống An Kỳ r3n rỉ và nằm xuống bàn, cô sẽ thực sự phát điên nếu điều này tiếp tục xảy ra.

“Được rồi, bình tính nào” Tiêu Diệp Nhiên võ vỗ đầu cô ấy: “Đợi tớ đem tin tức mới này đưa lên cho cấp trên, thì bọn họ cũng sẽ chết tâm thôi”

“Tin tức mới?” Tống An Kỳ vội vàng ngồi thẳng dậy, ngửa cổ nhìn màn hình máy tính, tiêu đề bài báo trên màn hình được viết rất ấn tượng: Trải nghiệm tình cảm không muốn người ta biết của cậu ấm nhà họ Thẩm.

Sau khi xem qua đại khái nội dung bên trên, Tống An Kỳ không khỏi cảm thá p Nhiên, cậu bới móc đào sâu †in tức của sếp như vậy, không tốt lắm đâu”

“Phải không?” Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: “Tin tức gần đây thật sự rất nhàm chán, nếu không có tin hot nào thì cuộc sống của mọi người cũng sẽ rất vô vị”

Tống An Kỳ bật cười: “Bà Lục đây thật sự là muốn hoành hoành thành phố Bắc Ninh này rồi!”

“Đương nhiên, đã có đặc quyền này thì sao lại không dùng?”

Tiêu Diệp Nhiên in bản thảo tin tức ra, đóng tập xong rồi đưa qua cho Lina.

“Tiểu Nhiên, chuyện riêng tư của lãnh đạo công ty bị phanh phui thế này không thích hợp lắm đâu”

Lina khép bản thảo lại, không tán thành nhìn Tiêu Diệp Nhiên.

“Quản lý Lina, tôi nghĩ rằng là một nhân viên truyền thông, tôi không thể bỏ lỡ bất kỳ tin tức có ý nghĩa và có giá trị nào được. Tôi nghĩ chủ tịch Thẩm cũng sẽ hiểu điều đó” Ngoài miệng thì Tiêu Diệp Nhiên nói một cách quang minh chính đại, nhưng trong lòng lại thầm cười, chuyện riêng tư này là do Thẩm Tử Dục tự mình tung ra, làm sao cô có thể để cậu ta thất vọng trên các tiêu đề và hot search được?

Lina nghiêm túc suy nghĩ, sau đó gật đầu: “Thôi được, tôi sẽ đưa cho người bên trên xem xét, nếu được, chúng ta sẽ đăng lên”

“Được”

Tiêu Diệp Nhiên chắc chăn 100% răng bản thảo tin tức này sẽ được công bố một cách suôn sẻ.

Nhưng sự thật nằm ngoài dự đoán của cô, khi đang ngồi trong phòng làm việc tràn đầy tự tin, thì cô bất ngờ nhận được cuộc gọi nội bộ từ Tổng giám đốc Tô Nhã An. “Lên đây”

Một câu nói lạnh lùng truyên đến, rồi sau đó cúp điện thoại.

Tiêu Diệp Nhiên giễu cợt, Tô Nhã An này thật là...

Một lời khó nói hết!

Vừa bước vào phòng làm việc của tổng giám đốc, một vật thể màu trắng bay về phía Tiêu Diệp Nhiên, may mà cô phản ứng đủ nhanh và tránh sang một bên, may mắn thoát được.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 309


Khi vật đó rơi xuống đất, cô cúi đầu nhìn kĩ, đồng tử nhíu chặt, hóa ra đó là bản thảo tin tức mà cô đã dày công chỉnh sửa.

Cô ngẩng đầu lên và nhìn về phía Tô Nhã An, thấy người kia cũng đang nhìn cô một cách lạnh lùng, vẻ mặt còn hơi tự mãn.

Bàn tay đang nắm chặt lại buông lỏng ra, cô kìm nén lửa giận trong lòng, cầm bản thảo trên mặt đất lên, rồi thản nhiên đi tới.

Ánh mắt của hai người bọn họ chạm nhau trong không trung, trong mắt lộ ra vẻ chán ghét lẫn nhau, không hề có sự nhượng bộ.

Cô đến gần “Cạch”

Bản thảo đập mạnh lên trên bàn, Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Nhã An, khóe miệng mang theo sự giều cợt, lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Tô, cô đây là có ý gì?

Nhà họ Thẩm có lịch sử lâu đời, giống như tứ đại gia tộc kia đều mang theo cảm giác thần bí. Có rất nhiều người muốn khám phá bí mật trong đó nhưng đều bị chết yểu. Nhưng mọi người đều không ngờ tới vấn để liên quan tới chuyện tình cảm của Thái tử nhỏ Thẩm Tử Dục của nhà họ Thẩm lại bị công khai ở trước mặt quần chúng.

Rốt cuộc là ai không sợ chết dám công khai bí mật riêng †ư của Thẩm Tử Dục như vậy?

Chỉ sợ đây cũng là thắc mắc trong lòng của rất nhiều người.

Cũng bởi tin tức này mà ba chữ "Thẩm Tử Dục" đã đứng đầu danh sách hot search mấy ngày liền, độ nóng cũng không hề giảm xuống.

Mà đối tượng đang bị quần chúng bàn luận lúc này đang rũ rũ cúi mặt, ai oán nhìn cô gái ngồi ở đối diện.

Cô gái chậm rãi thưởng thức tách trà trong tay, nhướng mí mắt, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Thẩm Tử Dục sau đó cong khóe môi lên: "Tử Dục, chúc mừng cậu đã trở nên nổi tiếng!"

Khóe miệng Thẩm Tử Dục co quắp khẽ động: "Chị dâu, em vẫn luôn rất nổi tiếng, được không nào?"

Bằng thân phận và địa vị của anh ta hoàn toàn không cần dựa vào mấy tin hot kia để mà nổi tiếng!

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, gật đầu từ chối cho ý kiến: "Cũng đúng, cậu và Mặc Đình còn cả Thanh Chiêu nữa đều là nhân vật lớn trong truyền thuyết. Nhưng mà.."

Cô cười giả dối: "Không ai là không hi vọng mình được nổi tiếng hơn một chút”

"Thật sao?" Thẩm Tử Dục liếc về phía bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ sát đất, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú: "Vậy nếu như em để cho anh ấy nổi tiếng thêm một chút nữa thì chị dâu cảm thấy thế nào?"

"Không được!" Tiêu Diệp Nhiên không chút suy nghĩ thốt ra.

"Vì sao?"

"Bởi vì... Bởi vì anh ấy là người của tôi." Nếu như Mặc Đình lộ ra ánh sáng ở trước mặt quần chúng vậy thì bọn họ sẽ không thể trải qua quãng thời gian bình tĩnh như thế này nữa.

Cô rất thích cuộc sống như bây giờ nên cũng không muốn bị người ta phá hủy!

“Chị dâu, chị đang bắt nạt em một thân một mình mài” Thẩm Tử Dục ra vẻ bất mãn la hét.

"Không phải cậu có vợ sắp cưới rồi sao?" Tiêu Diệp Nhiên lạnh nhạt nói ra một câu, cô không quên chính miệng anh †a đã từng nói răng trong nhà đã sắp xếp cho anh ta một người vợ sắp cưới, chờ vợ sắp cưới của anh ta tốt nghiệp đại học xong thì hai người sẽ kết hôn.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 310


Nói đến "vợ sắp cưới", ánh mắt Thẩm Tử Dục lóe lên một tia hung ác nham hiểm nhưng rất nhanh che giấu đi.

Lúc này, anh ta liếc mắt về phía Cố Mặc Đình vừa nói chuyện điện thoại xong đang đi tới, lời nói xoay chuyển, nói với Cố Mặc Đình: "Anh, anh phải giải thích với ông cụ giúp em nếu không em về nhà sẽ bị lột da mất."

"Tự đi mà nói."

Cố Mặc Đình lạnh nhạt ném ra một câu, lập tức chọc cho Thẩm Tử Dục kêu r3n: "Anh, chị dâu, sao các người có thể nhãn tâm như vậy chứ?"

Tiêu Diệp Nhiên buồn cười: "Không phải chúng tôi nhãn tâm mà là có muốn giúp cậu cũng không được”

Lời này khiến cho Thẩm Tử Dục như sắp phát điên, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đôi vợ chồng xấu xa, đôi vợ chồng xấu xa..."

Tiêu Diệp Nhiên thấy thế, tò mò hỏi Cố Mặc Đình: "Mặc Đình, ông cụ rất đáng sợ à?"

Ông cụ là ông ngoại của Cố Mặc Đình, là ông nội của Thẩm Tử Dục, gia chủ nhà họ Thẩm, ông cụ Thẩm.

Nghĩ đến ông cụ có tính nết giống như đứa trẻ kia, đáy mắt Cố Mặc Đình nổi lên một vẻ dịu dàng, khóe môi hơi cong lên: "Ông ngoại rất đáng yêu”"

"Rất đáng yêu?" Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, dùng từ đáng yêu để hình dung một ông cụ có phải quá không thích hợp rồi hay không? Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Tử Dục sợ hãi như vậy cũng không giống như là một người đáng yêu.

"Ừm, rất đáng yêu." Cố Mặc Đình kéo vai của cô qua: "Sau này em gặp mặt sẽ biết."

Sau này gặp mặt? Đuôi lông mày Tiêu Diệp Nhiên giương nhẹ lên, lúc này cô mới nghĩ đến ngoại trừ Cố Thanh Chiêu và Thẩm Tử Dục ra thì cô cũng chưa thực sự được gặp người nhà của anh.

Cho dù là nhà họ Lục hay là nhà họ Thẩm cũng đều là những gia tộc danh giá mà không phải người bình thường nào cũng có thể với cao.

Mặc dù cô cũng được coi là một thiên kim tiểu thư nhưng tập đoàn Tiêu thị so với tập đoàn của nhà họ Lục hay nhà họ Thẩm đều giống như sâu kiến với voi, căn bản không có khả năng so sánh được với nhau.

Nghĩ đến đây, đáy lòng cô không khỏi dâng lên một tia bất an, không biết người nhà của anh có thích mình hay không?

"Chị dâu”

Đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai, cô lấy lại tỉnh thần mờ mịt nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy Thẩm Tử Dục đang buồn bực nhìn cô.

"Chị dâu, chị đang suy nghĩ gì đấy?" Thẩm Tử Dục hỏi. Quay đầu nhìn Mặc Đình phát hiện ra anh đang lo lắng nhìn mình, Tiêu Diệp Nhiên ngượng ngùng cười cười: "Tôi đang suy nghĩ xem tối nay nên ăn cái gì đây, nghĩ đến mức hơi nhập thần”

Thẩm Tử Dục không khỏi bật cười, ngay cả Cố Mặc Đình khóe môi cũng như có như không cong lên.

"Chị dâu, chị đã nghĩ ra ăn cái gì ăn ngon chưa?”

"Cậu mời khách à?" Tiêu Diệp Nhiên không trả lời mà hỏi lại.

Thẩm Tử Dục sửng sốt một chút: "Mời, dĩ nhiên là mời

là Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại cười cười với Cố Mặc Đình, nói: "Em muốn ăn bếp riêng."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 311


Trúc Uyển.

Trong một nhà hàng rất cổ kính cách biệt với những phồn hoa náo nhiệt ở xung quanh, không gian ở đây vô cùng yên tĩnh ấm áp.

"Sao tôi lại không biết ở Thành phố Bắc Ninh còn có một nơi như vậy nhỉ?"

Tiêu Diệp Nhiên giống như bà lần đầu được tới đây, đầy ngạc nhiên đánh giá nhà hàng không giống bình thường này.

"Chị dâu, đương nhiên là chị không bi, đây chính là nơi mà người của tứ đại gia tộc mới có thể tới."

Người của tứ đại gia tộc mới có thể tới à? Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc nhướng mày, quay đầu nhìn về phía Cố Mặc Đình ném ra một ánh mắt nghỉ ngờ.

Sau đó khẽ vuốt cằm: "Là nhà hàng do chị cả của Sở Ngạn Lâm mở, chỉ chiêu đãi người của tứ đại gia tộc." Tiêu Diệp Nhiên bừng tỉnh đại ngộ gật đầu: "Thì ra là như vậy, vậy tại sao Tử Dục lại có thể đến đây?"

"Là bởi vì em đẹp trai đó."

Thẩm Tử Dục tự luyến đưa ra đáp án.

Tiêu Diệp Nhiên cười "Ha ha" hai tiếng, sau đó nói: "Cậu có đẹp trai thế nào cũng không đẹp trai bằng Mặc Đình được.

"." Thẩm Tử Dục không phản bác được, bởi vì anh ta thật sự không so được với anh họ của mình.

Lúc quản lý nhìn thấy Cố Mặc Đình thì luôn cung kính cúi đầu xuống kêu lên: "Cậu chủ Mặc Đình ".

" Cố Mặc Đình nhàn nhạt hỏi.

"Ừm. Chị Tuyết đâu rồi? "Cô ấy về Cẩm Tú Viên rồi. Ánh mắt Cố Mặc Đình chớp lên sau đó dẫn Tiêu Diệp Nhiên đi lên lầu.

Ánh mắt quản lý lơ đãng đảo qua Tiêu Diệp Nhiên, mi tâm hơi nhíu lại, cô gái đi bên cạnh cậu chủ Mặc Đình là ai vậy?

"Cô ấy là vợ của anh tôi."

Lúc Thẩm Tử Dục đi qua chỗ quản lý, dậm chân, võ võ vai của anh ta, rất tốt bụng giải thích nghi ngờ trong lòng anh †a.

"Vợ?!" Quản lý kinh ngạc trừng lớn mắt, cậu chủ Mặc Đình kết hôn lúc nào vậy? Sao lại không có chút tin tức nào?

"Đây là phòng đặc biệt riêng của anh."

Vừa mới đi vào phòng đã nghe thấy Mặc Đình nói như vậy, Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại nhìn anh cong môi lên, trong đôi mắt óng ánh lóe ra một tia giảo hoạt: "Cho nên lấy tên là Noãn Dương Các, không phải ý tứ là bởi vì anh quá lạnh lùng chứ?”

Trên gương mặt tuấn tú của Cố Mặc Đình thoáng hiện lên vẻ xấu hổ, cô thật rất thông minh, lập tức đã đoán được ý tứ của chị Tuyết lúc trước.

Tiêu Diệp Nhiên bắt được vẻ xấu hổ chợt lóe lên kia, cô che miệng cười trộm: "Thật đúng là vì nguyên nhân này rồi"

Dứt lời, cô nhấc chân định đi đến ngồi xuống bên cạnh bàn nhưng đột nhiên lại có một cái tay đưa đến ôm lấy eo của cô khiến cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, còn chưa kịp thấy rõ thì trước mắt đã tối sầm lại, trên môi nóng lên. Một nụ hôn lướt qua nhưng lại mang theo vô hạn lưu luyến.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 312


Cái trán nhẹ nhàng chạm vào trán của cô, mắt đen thâm thúy tràn ra ánh sáng nhàn nhạt, môi mỏng khẽ mở: "Em vừa mới giễu cợt anh đúng không?"

Bị phát hiện rồi!

Ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên lay động, phủ nhận nói: "Em không có. Em nào dám giễu cợt anh chứ”

Nghe vậy, tiếng cười trầm thấp tràn ra từ môi mỏng, anh nhéo nhéo cái mũi của cô, biểu hiện rõ sự cưng chiều.

"Tôi đi đây, tôi tới không đúng lúc rồi."

Đột nhiên một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí kia, chỉ thấy Thẩm Tử Dục đang đứng ở cửa nhìn hai người đang ôm nhau ở trong phòng, mặc dù ngoài miệng nói là tới không đúng lúc nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bọn họ, không hề kiêng dè chút nào.

Tiêu Diệp Nhiên xạm mặt lại, da mặt của con hàng này thực sự còn dày hơn cả Cố Thanh Chiêu nữa!

Sau khi ngồi xuống, Tiêu Diệp Nhiên đánh giá toàn bộ phòng bao, phong cách trang trí giống với sảnh lớn tầng dưới, rất cổ điển cũng rất tĩnh lặng.

Lúc này, bức ảnh treo trên tường hấp dẫn sự chú ý của cô.

Đứng dậy bước đến gân quan sát, là một bức ảnh chụp chung.

Trong bức ảnh có... Tiêu Diệp Nhiên đếm, tất cả bảy người, đều là dáng vẻ mười mấy tuổi, rất trẻ trung.

Cô quan sát tỉ mỉ, sau đó nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, ánh mắt rơi lên trên người Cố Mặc Đình, hỏi: “Đây là ảnh chụp chung của các anh?”

“Ừ” Cố Mặc Đình khẽ gật đầu.

Lông mày tinh tế khế nhướng lên, cô hỏi tiếp: “Cô gái xinh đẹp ở giữa là bà chủ của nhà hàng này?”

Cố Mặc Đình không nhịn được cười hỏi: “Sao em biết?” “Bởi vì nhìn cô ấy có vẻ lớn tuổi hơn anh”

“Chị dâu, chị nhận ra người nào là anh sao?” Thẩm Tử Dục tò mò lên tiếng hỏi.

“Đương nhiên!” Tiêu Diệp Nhiên giơ tay chỉ vào chàng trai đứng ngoài cùng bên trái trong bức ảnh: “Trong bức ảnh tất cả mọi người đều cười, trừ người này tỏ vẻ lạnh lùng, không phải anh ấy thì còn ai vào đây”

“Thật không hiểu tại sao chụp một bức ảnh mà cũng phải lạnh mặt như vậy” Tiêu Diệp Nhiên tỏ vẻ ghét bỏ, cô không nhịn được suy nghĩ, nếu như sau này bọn họ chụp. ảnh cưới, anh cũng sẽ lạnh lùng như vậy sao.

Trong bức ảnh cưới, chỉ có một mình cô cười ngu ngốc, cảm giác giống như cô đang ép buộc anh vậy.

“Chị dâu, vậy chị không hiểu rồi. Cái này gọi là cá tính, nếu như anh ấy cũng nhoẻn miệng cười giống những người khác, vậy chị còn có thể liếc một cái là nhận ra anh ấy sao?”

“Sao không thể chứ, anh ấy đẹp trai hơn những người khác, sao có thể không nhận ra?”

Khóe miệng Thẩm Tử Dục co rút, nếu để cho những người khác nghe được lời này, nói không chừng sẽ nhạy cảm mà bực bội đấy.

Trái lại lời cô nói khiến Cố Mặc Đình vui vẻ, đôi mắt đen như mực lộ ra ý cười nhàn nhạt.

“Chắc hẳn những người khác chính là mấy người Thanh Chiêu, trông trẻ con thật” Tiêu Diệp Nhiên lại ngắm nhìn bức ảnh một lúc lâu rồi mới quay về chỗ ngồi ngồi xuống. “Mặc Đình, quan hệ giữa anh với bà chủ nhà hàng này rất tốt?" Tiêu Diệp Nhiên tỏ vẻ thờ ơ hỏi một câu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 313


Cố Mặc Đình còn chưa lên tiếng, Thẩm Tử Dục đã lên tiếng trước: “Chị dâu, có phải chị sợ chị ấy và anh cả có chuyện gì không?”

Cậu ta cười đến là gian xảo.

Tiêu Diệp Nhiên lườm cậu ta một cái: “Cậu không nói lời nào không ai bảo cậu câm đâu”

Thẩm Tử Dục nhịn cười, dù sao anh cả đang ở đây, cũng không thể cười thả phanh quá.

“Chị Tuyết là chị cả của bọn anh, lớn hơn mấy tuổi, vì vậy rất săn sóc mấy người em trai em gái bọn anh”

Khi nhắc đến chị Tuyết, giữa hai hàng lông mày của Cố Mặc Đình lộ ra ý cười, nhìn rất dịu dàng.

“ồ” Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại nhìn bức ảnh kia, ngoại trừ chị Tuyết kia, những người khác cô đều đã gặp rồi, cô không nhịn được cảm thấy tò mò về chị gái xinh đẹp này. €ó lẽ là duyên phận sai khiến, khi bọn họ ăn được một nửa, chị Tuyết đẩy cửa vào.

Tiêu Diệp Nhiên được gặp chị Tuyết như mong muốn.

Sở Tuyết, người cũng như tên, trắng ngần xinh đẹp, khí chất trong trẻo lạnh lùng.

“Mặc Đình” Sở Tuyết nhìn Cố Mặc Đình đã lâu không gặp, trên mặt là vui vẻ không chút nào che giấu.

Cố Mặc Đình đặt đũa xuống, cầm khăn ướt trên bàn lau khóe miệng, lúc này mới chậm rãi lên tiếng trả lời: “Chị Tuyết, đã lâu không gặp”

Giọng điệu bình thản không chút dao động, nhưng nụ cười nơi đáy mắt đã để lộ tâm trạng khi nhìn thấy chị Tuyết của anh.

Sở Tuyết sải bước đi đến ngồi xuống, ánh mắt đảo qua người phụ nữ ngồi bên cạnh anh, nhớ đến chuyện mà Giám đốc nói với mình, cười nói: “Mặc Đình, sao không giới thiệu?”

“Chị Tuyết yêu quý, chị không nhìn thấy em sao?” Thẩm Tử Dục thấy hình như Sở Tuyết không nhìn thấy cậu ta, quay ra lườm anh cả và chị dâu, không khỏi hơi không hài lòng.

Sở Tuyết quay đầu nhìn cậu ta, cong môi: “Tử Dục, chào

Chỉ một câu như vậy, lộ rõ sự qua loa. Thẩm Tử Dục bực rồi!

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy vẻ mặt buồn bực này của Thẩm Tử Dục, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Sở Tuyết nhíu mày: “Lời tôi nói buồn cười lắm sao?”

Tiêu Diệp Nhiên ngước mắt nhìn cô ấy một cái, xấu hổ mỉm cười: “Không, không”

“Cô chính là vợ của Mặc Đình?” Sở Tuyết hỏi.

“Dạ?

Không biết vì sao, Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy trong lúc vô hình người phụ nữ xinh đẹp ngồi trước mặt mình để lại cho người ta cảm giác áp bức, khiến cho cô cảm thấy lo lắng căng thẳng.

Sở Tuyết nhíu mày, lại nhìn về phía Cố Mặc Đình: “Bác Lục biết không?”

Đôi mắt của Cố Mặc Đình híp lại, tản ra hơi lạnh: “Việc này không quan trọng”

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy rõ ràng ngay khi Sở Tuyết nhắc đến hai chữ bác Lục, áp suất không khí xung quanh người anh bỗng nhiên giảm xuống.

Biết sơ qua tình huống nhà họ Lục qua lời nói của Cố Thanh Chiêu, cô cũng biết gia đình giàu sang quyền thế cũng chỉ hào nhoáng xinh đẹp trong mắt người ngoài, thực tế bên trong lại kinh khủng không muốn người khác biết.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 314


Cô nghĩ, chắc rằng anh cảm thấy oán hận ba mình.

Giống như cô.

Không nhịn được mà đau lòng nắm chặt lấy tay anh, anh quay đầu, kinh ngạc nhìn cô.

Cô mỉm cười, mà anh đã nhìn thấy đau lòng trong mắt cô, trong nháy mắt hiểu rõ suy nghĩ của cô, tình cảm dịu dàng chợt lóe ra trong đôi mắt đen nhánh, ngón tay khế cử động, mười đầu ngón tay đan vào nhau.

Bọn họ nhìn nhau nồng nàn khiến cho hai người khác đang ngồi bên cạnh trợn tròn mắt.

“Tử Dục, hai người bọn họ thường xuyên không coi ai ra gì mà show ân ái như thế này sao?”

“Bọn họ á, show ân ái là chuyện bình thường, bọn em quen rồi” Thẩm Tử Dục ra vẻ người từng trải.

Sở Tuyết mỉm cười, lại không nói gì nữa.

Trong ấn tượng của cô ấy, Mặc Đình lạnh lùng, hoàn toàn không hơi hứng thú gì với tình cảm, vốn dĩ tưởng răng anh sẽ cô đơn cả đời, nhưng không ngờ anh lại là người kết hôn sớm nhất trong nhóm bọn họ.

Quả thật không thể tưởng tượng nổi!

“Hôm nay là lần đầu tiên em dâu đến, chị gái mời” Sở Tuyết hào phóng miễn tiền ăn cho bọn họ.

“Vốn dĩ em cũng không định trả tiền”

Cố Mặc Đình hiếm khi tâm trạng tốt mà đùa một câu.

Bầu không khí rất hài hòa thoải mái, Sở Tuyết cũng phá vỡ ấn tượng đầu tiên của Tiêu Diệp Nhiên về cô ấy, hoàn toàn khác với những thiên kim hào môn kiêu căng, vô cùng dễ gần.

Trò chuyện đến lúc hăng say, bảo Giám đốc mang mấy chai rượu đến, nói muốn nâng cốc trò chuyện vui vẻ với bọn họ, không say không về.

Thế là, vốn dĩ Tiêu Diệp Nhiên chỉ muốn ăn trong phòng riêng, lại biến thành một buổi tụ họp ôn chuyện cũ của đám bạn thân.

Cuối cùng, Sở Tuyết uống say gục xuống bàn, trong miệng còn lẩm bẩm: “Mặc Đình, nhìn thấy cậu hạnh phúc, chị yên tâm, yên tâm... Nghe thấy câu này, Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, sao lại cảm thấy hình như có chuyện cũ gì vậy?

Cô quay đầu nhìn Cố Mặc Đình đang nói chuyện với quản lý, dù chỉ là nhìn một bên mặt, cũng hoàn mỹ khiến người †a ghen ty.

Người đàn ông xuất sắc hoàn mỹ như vậy, chẳng lẽ cô gái bên cạnh anh lại chưa từng động lòng sao?

Ví dụ như... Sở Tuyết.

Thanh mai trúc mã, hoàn cảnh gia đình giống nhau, cũng có bề ngoài xuất sắc, thật giống như nam nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình.

Chỉ là, Tiêu Diệp Nhiên mấp máy môi, cảm giác Sở Tuyết đối xử với Mặc Đình giống như một người chị, không mang theo chút tình cảm nào khác.

Điều này là bởi vì cô ở đây, hay vốn dĩ chính là như vậy? Tiêu Diệp Nhiên còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì đã nghe thấy tiếng nói trầm thấp của Mặc Đình vang lên bên tai.

“Diệp Nhiên, chúng ta vê nhà”

Bởi vì uống một ít rượu, Cố Mặc Đình gọi tài xế đến, anh và Tiêu Diệp Nhiên ngồi xuống ghế sau.

Vừa lên xe, anh lập tức dựa vào thành ghế, hai mắt nhắm nghiền.

Thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên ân cần hỏi han: “Không thoải mái sao?”

Cố Mặc Đình nghiêng đầu khế mỉm cười: “Không, chỉ là hơi mệt thôi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 315


Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ phải xử lý chuyện của Hoàng Đình, anh còn phải xử lý một số việc vụn vặt của sản nghiệp nhà họ Lục, phải làm nhiều việc cùng một lúc, cảm thấy hơi mệt mỏi.

Giữa hai hàng lông mày của anh đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, Tiêu Diệp Nhiên đau lòng giơ tay day huyệt hai bên thái dương cho anh.

Đôi mắt đen nhánh trong suốt của Cố Mặc Đình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, trong mắt chan chứa tình cảm dịu dàng.

“Anh chợp mắt một lát đi, đến nơi em gọi anh”

Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng nói, động tác nơi đầu ngón tay chậm rãi mà dịu dàng, giống như đang soạn một bản nhạc dẫn dắt con người chìm vào giấc ngủ.

Chỉ có ở trước mặt cô anh mới có thể không hề kiêng dè lộ ra yếu đuối của chính mình.

Dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, khuôn mặt của cô dần dần trở nên mơ hồ.

Anh ngủ thiếp đi.

Tiêu Diệp Nhiên bảo tài xế lái chậm một chút, cô nhìn anh chăm chú, động tác trên tay dừng lại, đầu ngón tay thuận theo đường nét trên khuôn mặt anh vuốt xuống, cuối cùng dừng lại trên lông mày của anh, khế khàng vuốt v e qua lại.

Anh, con cưng của trời, cao không thể chạm, cô lại kết hôn cùng anh.

Nếu như ngày đó cô không tận mắt nhìn thấy Bùi Hạo Tuấn phản bội, không đúng lúc gặp được anh, không đúng lúc nghe thấy lời của Tô Lân, không đột nhiên trở nên can đảm, có lẽ...

Bây giờ, bọn họ cũng chỉ là người xa lạ.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được cảm thấy hoảng hốt. Cúi đầu, tình cảm nồng nàn nơi đáy mắt tràn ra, khóe môi cong lên, may mắn mình đã gặp được anh.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe chợt lóe rồi lướt qua, dọc theo đường đi bóng đêm đậm đặc như mực lại càng lan rộng.

Nửa đêm, phòng ngủ yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại di động.

Cố Mặc Đình vẫn luôn ngủ nông bừng tỉnh, anh quay đầu nhìn cô gái ngủ say trong ngực mình, khế mỉm cười, sau đó rón rén xoay người xuống giường, cầm điện thoại di động đang không ngừng reo vang trên tủ đầu giường ra ngoài.

“Diệp Nhiên, mau cứu tới”

Vừa nhận cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến một giọng nữ đang thút thít, Cố Mặc Đình nhíu mày, cầm điện thoại di động ra nhìn xem, là Tống An Kỳ.

“Tôi không phải Diệp Nhiên”

Tiếng khóc bên kia dừng lại, sau đó giọng nói hoảng hốt vang lên: “Xin lỗi, xin lỗi...”

Cố Mặc Đình nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì

Bên kia truyền đến tiếng nức nở đứt quãng, chân mày Cố Mặc Đình nhíu chặt hơn, nếu như đối phương không phải là bạn thân mà Diệp Nhiên coi trọng, anh vì bị đánh thức

mà cảm thấy không vui chắc chắn sẽ cúp điện thoại, chứ không phải kiên nhẫn chờ đợi trả lời như vậy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 316


Một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng Tống An Kỳ vang lên lân nữa: “Tổng giám đốc Cố, mong anh giúp tôi...”

Thẩm Tử Dục ngáp một cái, mí mắt trên mí mắt dưới sắp dính vào nhau rồi, nhưng cảnh sát đối diện vẫn không ngừng nói chuyện.

Cậu ta thật sự rất muốn ngửa mặt lên trời kêu than mấy tiếng, vì sao thời gian đi ngủ, cậu ta lại phải đến sở cảnh sát làm việc giúp anh họ chứ?

Nửa giờ trước, cậu ta vẫn đang chìm trong giấc mộng bị chuông điện thoại đánh thức, vốn dĩ muốn rống lên, nhưng khi nhìn thấy nhắc nhở trên màn hình điện thoại, lời th ô tục đến khóe miệng rồi lại bị nuốt trở về.

“Đến sở cảnh sát bảo lãnh người ra ngoài giúp anh” Thật ra cậu ta đang buồn ngủ díp mắt rất muốn từ chối, nhưng lại không dám, vì vậy bây giờ mới đau khổ ngồi ở chỗ này nghe cảnh sát nói không ngừng nghỉ.

Mặc dù rất muốn ngủ, nhưng cậu ta vẫn nghe ra đại khái chuyện này.

Tống An Kỳ, cũng chính là bạn thân của chị dâu, cố ý đánh người ta bị thương, người kia bị thương phải nhập viện, mà Tống An Kỳ bị đưa đến sở cảnh sát.

Dựa theo lời người nhà nạn nhân nói, quyết không dễ dàng tha thứ cho Tống An Kỳ, dù tốn nhiều tiền cũng muốn tống cô vào tù.

“Ngài Thẩm, chúng tôi cũng không còn cách nào, quả thật cô Tống đã đánh người ta bị thương, chúng tôi cũng không thể không dựa theo pháp luật mà làm việc”

Cảnh sát xử lý vụ án rất bất đắc dĩ nói.

Thẩm Tử Dục nghe thấy vậy, sắc mặt sầm lại, trong mắt đều là bình tĩnh nghiêm túc, không còn chút dáng vẻ như sắp ngủ gật vừa rồi.

Im lặng chốc lát, cậu ta chậm rãi lên tiếng: “Dưới tình huống vẫn chưa giám định ra vết thương, các anh lấy lí do gì tạm giam cô ấy? Cố ý đánh người bị thương?”

Cảnh sát giở ghi chép khẩu cung trên bàn, thuật lại rõ ràng nội dung phía trên: “Người bị hại là cô Dương nói cô ấy cũng chỉ là xảy ra tranh chấp với cô Tống, cô Tống lại tức không chịu nổi, thẳng thừng đập ly thủy tinh ở bên cạnh vào cô ấy, đập vỡ đầu cô ấy”

“Đập vỡ?” Thẩm Tử Dục cười xùy, giữa hai hàng lông mày. đều là mỉa mai: “Nếu đầu vỡ rồi, sao khi lấy khẩu cung còn có thể nhớ rõ ràng chuyện đã xảy ra như vậy? Không phải bị hôn mê mới đúng sao?”

Cảnh sát cười xấu hổ: “Cô Dương chỉ bị rách da phần trán, chảy ít máu”

Bị thương nhẹ như vậy còn muốn khiếu nại?!

Thẩm Tử Dục cảm thấy thật buồn cười.

Thẩm Tử Dục quay đầu nhìn bóng dáng yếu ớt nhỏ bé ngồi cách đó không xa, chỉ thấy cô mặt không biểu tình nhìn chằm chăm về phía trước, ánh mắt trống rỗng, không có chút tiêu cự nào.

Toàn thân cô tỏa ra đau thương nặng nề, khiến cho người †a cảm thấy rất ngột ngạt.

Sao chị dâu có thể có bạn thân như thế này chứ?

Thẩm Tử Dục nhếch môi, nói với cảnh sát xử lý vụ án này: “Trước tiên tôi nộp tiền bảo lãnh cho cô ấy, nếu như người bị hại thật sự muốn khiếu nại, bảo cô ta liên lạc với tôi” Nói xong, cậu ta móc danh tiếp trong túi đặt lên bàn. “Nhưng mà...” Cảnh sát xử lý vụ án muốn nói là người bị hại không cho phép cô Tống được nộp tiền bảo lãnh ra ngoài, nhưng khi ánh mắt anh ta liếc thấy nội dung trên danh thiếp, đầu tiên là khế giật mình, sau đó trừng to hai mắt, tỏ vẻ không thể tin nổi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 317


“Ngài là cậu chủ Thẩm Thẩm Tử Dục?”

Người có quyền có thế trong xã hội này vẫn luôn chiếm ưu thế tuyệt đối, ví dụ như sau khi biết thân phận của cậu †a, cảnh sát rất sảng khoái cho cậu ta mang Tống An Kỳ rời khỏi sở cảnh sát.

“Cảm ơn!"

Đây là câu đầu tiên mà Tống An Kỳ nói với cậu ta.

Thẩm Tử Dục nhướng mày: “Không cần khách sáo, tôi chỉ là giúp chị dâu tôi mà thôi.”

Sau đó, Tống An Kỳ quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ xe, mà Thẩm Tử Dục liếc mắt nhìn cô, chân mày chợt khế nhướng lên, cũng không nói thêm gì nữa.

Xe chạy vững vàng trên đường cao tốc, một lúc lâu sau, giọng nữ dịu dàng vang lên trong xe yên tĩnh.

“Chủ tịch Thẩm, có thời gian không?”

Đột nhiên hỏi câu đó khiến Thẩm Tử Dục kinh ngạc, lập tức hoàn hồn, không trả lời mà hỏi lại: “Có chuyện gì sao?”

“Tôi mời anh uống rượu”

Tống An Kỳ quay đầu nhìn chằm chằm cậu ta.

Thẩm Tử Dục phân tâm quay đầu nhìn cô, ánh sáng trong xe mờ tối, ánh mắt của cô rất sáng, hoàn toàn không còn u ám trống rỗng khi ở sở cảnh sát, rất xinh đẹp.

Trong lòng không nhịn được khẽ rung động, ma xui quỷ. khiến thế nào cậu ta lại gật đầu: “Được”

Biết Tống An Kỳ xảy ra chuyện, trái tim Tiêu Diệp Nhiên

như muốn nhảy dựng lên, ngay sau đó nghe thấy Thẩm

Tử Dục đã giải quyết chuyện này rồi, trái tim lại quay trở

về vị trí cũ.

“Cảm ơn anh, Mặc Đình”

May mà có anh, nếu không chỉ sợ bây giờ An Kỳ vẫn bị

tạm giam trong sở cảnh sát.

“Không cần khách khí với anh như vậy” Cô nói cảm ơn

khiến Cố Mặc Đình cảm thấy hơi không vui.

Tiêu Diệp Nhiên đã nhìn ra, thế là cô bật cười: “Em là thay.

An Kỳ nói cảm ơn với anh, hơn nữa em sẽ không khách

khí với anh đâu.”

Nói xong cô lại gần, kiểng chân, khẽ hôn lên môi anh: “Em

rất vui, anh cũng để ý đến bạn bè của em như vậy”

Lông mày lưỡi mác nhướng lên, ánh mắt trở nên nồng

nàn, anh ôm lấy eo cô, siết chặt cô vào trong ngực mình.

Môi mỏng nhếch lên: “Như thế này không đủ”

Lời còn chưa dứt, anh chiếm lấy môi đỏ đang hơi cong

lên của cô, công thành đoạt đất, điên cuông mà nóng

rực.

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy mình giống như con thuyên

nhỏ dập dềnh trong biển cả, mưa rền gió dữ khiến cô

không chống đỡ nổi, cuối cùng chỉ có thể bị sóng nước

điên cuồng nhấn chìm.

Trước khi đi làm, Tiêu Diệp Nhiên gọi điện thoại cho Tống

An Kỳ, muốn nói tiện đường đi đón cô, nhưng gọi mấy

cuộc đều là tạm thời không thể kết nối.

Trong lòng lại cảm thấy lo lắng, cô lo răng An Kỳ sẽ làm ra chuyện điên rồ gì.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 318


Ngẫm nghĩ, cô kéo số điện thoại của Thẩm Tử Dục ra gọi. “Xin chào quý khách số điện thoại ngài gọi tạm thời không thể kết nối, xin gọi lại sau...”

Sao điện thoại di động của hai người lại cùng lúc không gọi được chứ?

Cố Mặc Đình đi từ trên tầng xuống, thấy cô ngẩn người nhìn chằm chằm điện thoại di động, nhíu chặt mày, đi đến khẽ hỏi: “Sao vậy?”

Nghe thấy tiếng, Tiêu Diệp Nhiên ngẩng đầu, sắc mặt nặng nề nói: “Không gọi được điện thoại cho Tử Dục và An Kỳ”

“Đầu không gọi được?” Điện thoại của hai người đều không gọi được, sao có thể trùng hợp như vậy?

“Ừm” Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, trên mặt lộ ra lo lắng: “Em lo An Kỳ sẽ làm ra việc ngốc nghếch gì”

“Cô ấy không phải cô gái yếu ớt” Cố Mặc Đình mỉm cười an ủi cô: “Em đi làm đi, anh bảo Tô Lân đến chỗ Tử Dục nhìn xem, có lẽ tối qua Tử Dục lo lăng cô ấy, đưa cô ấy về nhà rồi”

Tiêu Diệp Nhiên ngẫm nghĩ, cũng cảm thấy không phải là không có khả năng này, thế là gật đầu: “Được, vậy anh bảo Tô Lân mau đi xem thử”

“Được” Cố Mặc Đình cưng chiều xoa đầu cô.

Đi vào phòng truyền thông, Tiêu Diệp Nhiên vừa liếc mắt đã thấy Tống An Kỳ đang ngồi ở vị trí của mình.

Cô sửng sốt, lập tức bước đến.

“An Kỳ” Cô gọi.

Tống An Kỳ đang ngẩn người nhìn máy tính nghe thấy tiếng gọi lập tức hoàn hồn, quay đầu nhìn thấy là Tiêu Diệp Nhiên, hốc mắt lập tức đỏ bừng.

“Diệp Nhiên” Giọng nói hơi nghẹn ngào.

Tiêu Diệp Nhiên nắm chặt lấy tay cô, dịu dàng nói: “Không sao, không có chuyện gì.”

Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt mệt mỏi của cô, Tiêu Diệp Nhiên rất đau lòng.

“Sao không xin nghỉ nghỉ ngơi chứ?”

Tống An Kỳ gượng cười yếu ớt: “Tớ không sao”

“Nhưng mà...” Tiêu Diệp Nhiên còn muốn nói điều gì, lại nhìn thấy cô khế lắc đầu.

“Vậy được rồi, nếu có chuyện gì thì nói với tớ” Tiêu Diệp Nhiên dặn dò.

“Ừm”

Tiêu Diệp Nhiên lại dặn dò mấy câu rồi mới trở về vị trí của mình.

Cảm thấy bất bình và căm giận thay An Kỳ, cô liên lạc với Tiêu Tiêu, hai người hẹn buổi chiều cùng đến bệnh viện thăm Dương Thiên Thiên.

Vốn dĩ chuyện của ba Tống mẹ Tống còn chưa giải quyết xong, không muốn âm ï nhiều với Dương Thiên Thiên, nhưng bây giờ tiện nhân này tự đưa mình đến cửa, sao các cô có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ?

Trời ơi!"

Đột nhiên, tiếng kêu sợ hãi chói tai vang lên, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng nhìn về phía tiếng kêu, chỉ thấy Lại Tiểu Lan đứng cạnh bàn An Kỳ, trên mặt tỏ vẻ không thể tin nổi.

Ngay sau đó, giọng nói chói tai của Lại Tiểu Lan này lại vang lên lần nữa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 319


“Tống An Kỳ, thế mà cô vẫn mặc quần áo ngày hôm qua. Chẳng lẽ hôm qua cô cùng người đàn ông nào ra ngoài chơi bời, sau đó không kịp thay quần áo sao?”

Lúc Lại Tiểu Lan nói lời này, ánh mắt giả vờ vô tình liếc mắt nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên cách đó không xa.

Lấy tính cách của Tiêu Diệp Nhiên, nhìn thấy bạn thân bị bắt nạt, chắc chắn sẽ đứng ra nói giúp bạn thân.

“Lại Tiểu Lan, buổi sáng cô không đánh răng à? Sao miệng lại thối như vậy chứ?

Tống An Kỳ cũng không phải người mặc cho người ta bắt nạt, không chút yếu thế trả đũa.

“Cô...” Lại Tiểu Lan tức giận muốn đáp trả, khóe mắt thoáng hình bóng hình phía bên này, đáy mắt chợt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Quả thật là vật họp theo loài, người phân theo nhóm. Hạng người thế nào thì có bạn bè thế ấy” Lại Tiểu Lan cố ý cất cao giọng, mỗi câu mỗi chữ đều nhằm vào người đang đi đến.

“Hôm nay Phó giám đốc Lại nói lời này thật quá đúng” Tiêu Diệp Nhiên đi đến trước mặt Lại Tiểu Lan, cong môi cười với cô ta: “Tôi thấy ngày thường mấy người vây quanh bên cạnh Phó giám đốc Lại cũng giống như Phó giám đốc Lại vậy, đều là những người không biết trời cao đất dày, mơ mộng hão huyền, mộng tưởng muốn trèo lên cành cây cao, lấy chồng giàu sang quyền thế”

Tiêu Diệp Nhiên vừa cười vừa nói lời này, nhưng trong đáy mắt lại không có chút ý cười nào, ánh mắt lạnh buốt như sương giá tháng mười hai.

Khi những người phụ nữ có cùng suy nghĩ đen tối giống Lại Tiểu Lan nghe thấy lời cô nói, bọn họ lập tức như bị đạp đúng chỗ đau mà nổi điên lên.

Từng người từng người đi đến trước mặt Tiêu Diệp Nhiên...

“Tiêu Diệp Nhiên, cô có ý gì?”

“Tiêu Diệp Nhiên, đừng tưởng răng được Chủ tịch coi trọng thì cho là bản thân mình ghê gớm lắm!”

“Cũng không biết người nào lúc trước nhớ thương chồng chưa cưới của chị gái mình, lại còn có mặt mũi nói người

khác không biết trời cao đất dày, thế giới này quả thật là bị đảo lộn rồi”

Nghe thấy bọn họ cô một câu tôi một câu, từ đầu đến cuối trên mặt Tiêu Diệp Nhiên đều giữ vững nụ cười, chưa từng mất đi.

“Các cô

Khác với Tiêu Diệp Nhiên, Tống An Kỳ tức giận không nói lên lời.

Tiêu Diệp Nhiên giơ tay vỗ võ vai cô, ý bảo cô yên tâm đừng nóng vội.

Vừa nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên bình tĩnh như vậy, cơn giận của Tống An Kỳ dần dần lắng xuống.

Bởi vì cô biết chắc chắn Diệp Nhiên sẽ không bỏ qua cho đám phụ nữ ồn ào này.

Quả nhiên, chỉ thấy Tiêu Diệp Nhiên cầm cốc trà trên bàn, giơ tay, hất nước trong cốc về phía đám người Lại Tiểu Lan đang không ngừng nói kia.

“AP"

Ngay lập tức, trong văn phòng lớn vang lên những tiếng thét chói tai.

“Đáng tiếc chỉ là cái cốc, không phải là một cái chậu rửa mặt to”
 
Back
Top Bottom