Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 380


Tô Nhã An nhìn bộ dạng dâm ô mất kiên nhãn của Lâm Thành, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt, người đàn ông này không biết đã xơi bao nhiêu nữ minh tinh ở trong giới giải trí, thật là dơ bẩn đến khiến người ta buồn nôn. Nhưng mà cũng chính một người đàn ông như vậy, mới có thể khiến Tiêu Diệp Nhiên thân bại danh liệt, sống không bằng chết.

Nghĩ đến sáng ngày mai Tiêu Diệp Nhiên tỉnh lại sế phát hiện mình bị Lâm Thành làm nhục rồi, trong lòng Tô Nhã An liền sung sướng.

“Đạo diễn Lâm, đêm còn dài, tiếp theo đây giao cho anh đó” Tô Nhã An mỉm cười một cái với Lâm Thành, nhưng anh ta căn bản không có nhìn cô ta, đôi mắt cứ mãi nhìn chăm chăm vào người trên giường.

Tô Nhã An cũng không để bụng, tiếp đó nói: “Đạo diễn Lâm, người đã có được rồi, vậy chuyện chúng ta hợp tác cũng đừng có quên đó”

“Tôi biết rồi, cô mau đi đi” Lâm Thành mất kiên nhẫn mà xua tay với cô ta.

Ánh mắt Tô Nhã An khẽ trở nên sắc bén, cuối cùng nhìn Tiêu Diệp Nhiên ở trên giường một cái, sau đó quay người đi thẳng ra ngoài.

Tiêu Diệp Nhiên, đừng trách tôi, đây là kết cục do cô tự tìm lấy.

Đi ra ngoài, ở cửa gặp phải Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy. “Chị họ, sao rồi?” Thần sắc Cố Tống Vy rất sốt sắng.

“Đạo diễn Lâm và Tiêu Diệp Nhiên đều ở bên trong” Tô Nhã An đóng cửa lại, sau đó nhìn Bùi Hạo Tuấn: “Hạo Tuấn, phóng viên sáng mai đầu đã sắp xếp xong chưa?” Đôi mắt Bùi Hạo Tuấn nhìn thẳng vào cánh cửa bị đóng lại đó, đến nỗi không có nghe thấy câu hỏi của chị họ mình.

Tô Nhã An cau mày, lên tiếng quát: “Hạo Tuấn, em nhìn gì vậy?”

Lần này Bùi Hạo Tuấn nghe thấy rồi, anh ta vội vàng thu tầm mắt lại, nhìn sang Tô Nhã An: “Chị họ, sao thế?”

“Chị hỏi là phóng viên sáng mai đã sắp xếp xong chưa?” Tô Nhã An không vui mà lặp lại lần nữa.

“Sắp xếp xong rồi” Bùi Hạo Tuấn đáp, tầm mắt lại bất giác nhìn về phía cánh cửa đó.

Tô Nhã An cong lên một ý cười mỉa mai: “Sao? Em còn thích Tiêu Diệp Nhiên à? không muốn để cô ta bị người khác đụng sao?”

Cố Tống Vy vừa nghe thấy lời này thì liền sốt sắng: “Chị họ, chị đừng nói bậy, người mà Hạo Tuấn yêu từ đầu đến cuối đều là em, từ trước đến giờ không có yêu Tiêu Diệp Nhiê Nói đến đây, cô ta ngước mắt nhìn Bùi Hạo Tuấn: “Đúng

không, Hạo Tuấn”

Bùi Hạo Tuấn không có trả lời cô ta, mà nắm lấy tay cô ta, nói với Tô Nhã An: “Chị họ, chúng ta về đi”

Nói xong, anh ta liền đưa Cố Tống Vy rời khỏi, còn Tô Nhã An thì nhìn sâu vào bóng lưng anh ta một hồi, mới nhấc chân rời đi.

Sau khi bọn họ đều rời đi hết, cửa phòng bên cạnh mở ra, một bóng ảnh cao lớn đi ra ngoài.

Anh ta đi đến cửa phòng mà Tiêu Diệp Nhiên đang ở, vươn tay nhấn chuông cửa.

Một lần, không có ai mở.

Hai lần, vẫn không có ai mở.

Nhưng anh ta hoàn toàn không từ bỏ, một lần lại một lần mà ấn chuông.

“Là ai vậy? Có bệnh sao?” Cuối cùng cửa cũng mở ra rồi, Lâm thành mặc áo choàng tăm đi ra.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 381


Còn chưa kịp nhìn rõ người ấn chuông là ai, thì một cú đấm nặng nề đã rơi vào trên bờ má của anh ta, lập tức khiến cả người lui lại tông vào cửa.

Lâm Thành còn chưa được hồi thần lại, thì lại là một trận đánh đấm tới tấp, anh ta hoàn toàn không có sức chống trả, cuối cùng chỉ có thể nằm sấp trên mặt đất như bùn nhão.

Nhìn thấy Lâm Thành đã sấp mặt, người đàn ông nhanh bước đi vào trong phòng, khi nhìn thấy người phụ nữ trên giường, đôi con ngươi đen lập tức dấy lên lửa giận.

Quần áo trên người cô vẫn còn hoàn chỉnh, xem ra Lâm Thành vẫn chưa có sờ cái bàn tay dơ bẩn đó lên người cô.

Ánh mắt chợt trầm xuống, anh ta quay người đi vào phòng tắm, lúc ra ngoài trên tay đã có thêm một cái áo choàng tắm.

Anh đi tới, quấn áo choàng tắm lên người cô, sau đó khom lưng bế cô lên.

Tiêu Diệp Nhiên ý thức hỗn độn cảm thấy cả người mình đều lơ lửng trên không, tiếp đó một mùi hương có chút quen thuộc xông vào mũi.

“Mặc Đình” Cô lâm bầm một tiếng.

Khi nghe thấy cái tên mà miệng cô thốt ra, sống lưng của người đàn ông bế cô chợt cứng đờ. Cúi đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng của cô, ở nơi sâu thẳm của đôi con ngươi đen hiện lên một cảm xúc không biết gọi tên thế

nào.

“Diệp Nhiên” Anh ta kiêm chế mà lại không nhịn được mà thấp giọng kêu một tiếng.

Sải bước chân vững vàng, anh bế cô đi ra ngoài.

“Chủ nhân, vậy hắn ta làm sao đây?" Một người mặc đồ đen chờ ở cửa hỏi chỉ thị.

Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Lâm Thành đang nằm trên mặt đất, hai mắt híp lại, lộ ra một tia tàn nhẫn.

“Phế hắn ta đi”

Cố Thanh Chiêu ra khỏi nhà vệ sinh, về đến vị trí mà anh †a và chị dâu đứng, nhưng phát hiện không thấy bóng dáng chị dâu đâu.

Trong phút chốc, anh hoảng loạn.

Vốn tưởng chỉ dâu chỉ là nhất thời đi khỏi một chút, vẫn còn đang ở trong hội trường. Nhưng anh ta tìm thế nào cũng không tìm thấy, gọi điện thoại cho cô cũng không gọi được.

Ý thức được chuyện không hay, anh ta vội vàng liên lạc với anh cả, nói tình hình cho anh nghe.

“Cố Thanh Chiêu, nếu như chị dâu em có gì ngoài ý muốn, vậy em tốt nhất chuẩn bị sẵn tâm lý đi”

Thanh âm u ám của anh cả truyền đến từ đầu dây bên kia, Cố Thanh Chiêu nuốt nuốt nước bọt, trong lòng thâm cầu nguyện, chị dâu ơi, chị phải bình an vô sự đó nha. Nếu không da của anh chắc chắn sẽ bị anh cả lột đó. Đêm nay chắc chắn không yên bình rồi.

“Cô ấy thế nào rồi?” “Sau khi tiêm xong, dược tính của xuân dược sẽ tan đi, ngủ một giấc sẽ khỏe”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 382


“Vậy sẽ có hậu di chứng gì không?”

“Bình thường thì sẽ không”

Mang máng nghe thấy có người đang nói chuyện, cô muốn mở mắt ra để nhìn rõ là ai, nhưng mí mắt quá nặng rồi, cô không mở ra được.

“Húc, cô gái này là ai vậy?”

Nhìn cô gái thanh lệ trên giường, Tả Hướng Dương rất tò mò, Ngôn Húc mà anh ta biết không có gần nữ sắc, cấm dục đến khiến người ta nhịn không được mà hoài nghi xu hướng giới tính của anh ta.

Bây giờ trong phòng của anh ta vậy mà lại có một cô gái, còn là cô gái xinh đẹp như vậy nữa.

Thật khó mà khiến người ta không thể không tò mò.

“Nói cho cậu nghe, thì cậu liền biết cô ấn Câu nói lạnh lùng của Ngôn Húc truyền đến, khóe miệng

Tả Hướng Dương giựt một cái: “Cậu không nói, tôi càng không biết cô ấy a”

Ngôn Húc đi tới vặn ánh đèn đầu giường tối xuống, sau đó bảo Tả Hướng Dương và mình đi ra khỏi phòng.

“Cô ấy tên là Tiêu Diệp Nhiên”

Ngôn Húc đi đến phòng khách ngồi xuống, ngẩng đầu lên nhìn Tả Hướng Dương, mỉm cười một cái: “Sao? Cậu biết cô ấy không?”

“Tiêu Diệp Nhiên?” Tả Hướng Dương ngồi ở đối diện anh, mi tâm nhíu chặt, sao anh ta lại cảm thấy cái tên này rất quen nhỉ? Hình như nghe ở đâu đó qua rồi?

“Thời gian trước chuyện đính hôn của Bùi Hạo Tuấn gây ồn ào dữ dội, tôi nghĩ cậu chắc có biết mà đúng chứ?” “Tôi đương nhiên là biết a” Nhưng sao anh lại đột nhiên nói cái này a.

Tả Hướng Dương nhìn anh cười vô cùng ý vị thâm trường, linh quang chợt lóe lên, anh ta bừng tỉnh đại ngộ mà kêu lên: “Tiêu Diệp Nhiên là cái cô đáng thương bị hôn phu phản bội sao?”

Ngôn Húc nhíu mày: “Xin chú ý ngôn từ của cậu”

Tả Hướng Dương ngượng ngùng cười cười: “Thực xin lỗi, tôi quá kích động rồi, quá kích động rồi”

Sau đó anh ta lại hỏi: “Vậy tại sao cô ấy lại ở chỗ cậu?” Ngôn Húc không có trực tiếp trả lời anh ta, mà có chút thâm ý, nói: “Hướng Dương, không gì dơ bẩn bằng lòng người”

Vẻ mặt Tả Hướng Dương kỳ quái.

Khi Tiêu Diệp Nhiên tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy hoàn cảnh xa lạ, cô giật mình ngồi thẳng dậy.

Vén chăn ra, khi nhìn thấy quần áo trên người mình hoàn hảo như ban đầu, cô thở phào nhẹ nhõm.

Khi xác nhận mình không có xảy ra chuyện gì xong, cô mới đánh giá căn phòng này.

Căn phòng rất lớn, phong cách trang trí bằng gam màu tối, đơn giản và trầm ổn, đây là phòng của một người đàn ông.

Vậy tại sao cô lại ở đây?

Tất cả những ký ức về đêm qua lại hiện về trong tâm trí, kể từ khi tham gia bữa tiệc đến khi Cố Thanh Chiêu bị

tông vào, lại gặp fan girl Thân Ngải Hân.

Thân Ngải Hân!

Đôi đồng tử đột nhiên co lại, hình như là mình uống ly rượu mà cô ta mang tới xong, chuyện sau đó thì không nhớ nữa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 383


“Chị Diệp Nhiên, xin lỗi, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi. Chị muốn trách thì trách bọn người Tô Nhã An đi”

Lúc đó cô còn lưu lại một tia lý trí, hình như cô đã nghe. thấy Thân Ngải Hân nói một câu như vậy.

Còn việc có phải thật sự đã nói như vậy hay không, cô không rõ nữa.

Nếu như bọn người Tô Nhã An muốn hại cô, vậy cô cũng không thể không xảy ra chuyện gì hết a? Hơn nữa, đáng lẽ cô cũng không ở chỗ này?

Nhưng mà bây giờ không phải lúc để suy nghĩ mấy vấn đề này, bây giờ điều nên quan tâm là, bọn người Mặc Đình không tìm được cô, bọn họ chắc chắn là rất lo lắng. Nhưng cô bây giờ đang ở đâu đây?

Mang theo nghi hoặc như vậy, cô xuống giường, đôi chân trần giãm lên thảm lông cừu mềm mại, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa nặng nề ra, ánh sáng mặt trời chói mặt lập tức tràn vào cả phòng.

Ánh sáng đột ngột khiến cô khó chịu mà đưa tay lên che nẵng, khi dịu đi rồi cô mới từ từ hạ tay xuống nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một tòa nhà tráng lệ đập vào mắt cô, ánh nắng chiếu vào. bức tường kính của nó phản chiếu ra ánh sáng rực rỡ.

Đó là sản nghiệp dưới quyền của nhà họ Lục, tòa nhà mang tính bước ngoặt của thành phố Bắc Ninh- Tòa nhà Đỉnh Thịnh.

Vậy, vị trí mà cô đang đứng bây giờ chắc là Ngự Cảnh

Trung Đình ở đối diện với nó xa xa, tòa nhà căn hộ sang trọng với mỗi mét vuông là vài trăm triệu.

Sau khi xác định vị trí của mình, cô quay lại bên giường, bắt đầu lục tìm điện thoại di động của mình.

Không tìm được gì cả.

Điện thoại di động của cô vốn không có ở đây.

Cô chán nản ngồi xuống mép giường, phiền não mà vò đầu bứt tóc.

Vốn định trực tiếp gọi cho Mặc Đình nói cô đang ở đâu, như vậy thì anh có thể đến cứu cô ra ngoài.

Bây giờ xem ra là không thể rồi.

Vậy thì...

Cô ngước mắt nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, nhíu mày, không biết là ai đã đưa cô đến đây? Đó sẽ là người như thế nào? Có phải giống như Tô Nhã An, muốn gây bất lợi cho cô không?

Nghĩ đến đây, cô vốn đang bình tĩnh, bây giờ không khỏi có chút hoảng loạn.

Nếu như thật sự là người giống như Tô Nhã An, vậy tình hình của cô sẽ rất nguy hiểm.

Cô phải tìm cách ra khỏi đây.

Lúc cô đang cực khổ suy nghĩ xem nên làm thế nào để ra khỏi đây, thì cửa phòng mở ra.

Nghe thấy tiếng động, cô cảnh giác mà ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Một người đàn ông thân hình cao lớn đi vào, khi nhìn thấy dung mạo của người đàn ông, cô kinh ngạc mà đứng dậy. “Sao lại là anh?!” Vẻ mặt cô chấn kinh. Người đàn ông đi vào chính là nam chính trong buổi họp báo ngày hôm qua - Ngôn Húc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 384


Ngôn Húc chậm rãi đi đến trước mặt cô, mỉm cười ôn hòa: “Là tôi thì rất kinh ngạc sao?”

Anh hỏi câu này không phải phí lời lắm sao? Cô và anh căn bản không quen biết, nhiều nhất là cô có coi qua phim truyền hình của anh ta thôi, cho nên có thể không kinh ngạc được sao?

“Tại sao tôi lại ở đây?” Tiêu Diệp Nhiên cũng không hàm hồ, trực tiếp dứt khoác đi thẳng vào vấn đề.

“Có người hạ thuốc với cô, tôi đã cứu cô”

Câu trả lời đơn giản và ngắn gọn đã làm sáng tỏ những gì đã xảy ra đêm qua.

Tối hôm qua, cô đã bị ánh mắt trong sáng sạch sẽ của Thân Ngải Hân lừa gạt, tưởng rằng đã thực sự gặp được fan girl của mình, nhưng không ngờ lại là một fan girl giả mạo có mưu đồ bất chính.

Nếu như không phải anh ta ra tay tương trợ, có lẽ bản thân mình lúc này không biết đang ở trong khổ cực lầm than như thế nào rồi.

Trong lòng hoảng sợ, cô nhìn Ngôn Húc với vẻ cảm kích: “Cảm ơn anh, nếu không có anh, tôi thật không dám nghĩ hậu quả sẽ như thế nào nữa” Nghĩ đến tối qua nếu như không phải mình luôn chú ý đến cô, anh ta cũng căn bản không biết mấy người đó vậy mà lại làm ra chuyện như vậy với cô.

Tô Nhã An, Bùi Hạo Tuấn, Cố Tống Vy, Lâm Thành, Thân Ngải Hân, mấy người này anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua

từng người một.

Đáy mắt hiện lên một tia hung hãn khát máu, nhưng rất nhanh liền bị che đi, đổi thành ý cười nhàn nhạt, thanh âm anh ôn hòa mà nói: “Không cần cảm ơn”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười đáp lại, sau đó mím môi, do dự một hồi rồi hỏi: “Anh Ngôn, có thể cho tôi mượn điện thoại của anh một chút không?”

“Tôi muốn gọi một cuộc điện thoại báo bình an” Cô bổ sung thêm một câu, cô lo mình mà không liên lạc với Mặc Đình nữa, chỉ e anh sẽ lật cả trời đất Bắc Ninh lên mất. “Cô đợi tôi chút.”

Nói xong, Ngôn Húc quay người ra khỏi phòng, không lâu sau thì lại quay về phòng, trên tay có thêm một cái điện thoại.

Anh đưa điện thoại cho cô, cô nói cảm ơn nhận lấy.

Cầm lấy điện thoại đi đến bên cửa sổ, cô gọi vào số mà mình đã thuộc nằm lòng trong não.

Chuông reo một cái, điện thoại liền được nhấc máy.

“Diệp Nhiên” Thanh âm sốt sẵng truyền đến.

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, đầu mũi Tiêu Diệp Nhiên chợt chua xót, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Mặc Đình” Ngôn Húc đứng ở không xa nghe thấy hai chữ "Mặc Đình, sắc mặt trầm xuống vài phần, đôi mắt phượng xinh đẹp. hiện lên một ánh sáng không biết gọi tên.

“Diệp Nhiên, em ở đâu?”

Tiêu Diệp Nhiên ngước mắt nhìn sang tòa nhà Đỉnh Thịnh, đáp: “Em ở Ngự Cảnh Trung Đình”

Tiêu Diệp Nhiên nói chuyện tối qua cho Cố Mặc Đình nghe, anh nghe xong, chỉ nói một câu: “Đến dưới lầu đợi anh, anh lập tức qua đón em”

“Ừm. Em đợi anh” Cô ngoan ngoãn trả lời, sau đó cúp điện thoại.

Nhấc tay lau lau vệt nước mắt, cô quay người lại, mỉm cười ngại ngùng với Ngôn Húc: “Tuyến lệ hơi phát triển, cho nên..."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 385


Cô bất lực nhún nhún vai, Ngôn Húc nhìn chằm chằm vào cô, ở nơi sâu thẳm trong đáy mắt hiện lên cảm xúc nhạt nhòa, anh mỉm cười một cái: “Người phụ nữ dễ rơi nước mắt có trái tim mềm yếu hơn bất cứ ai”

Giống như cô bé nhỏ luôn khóc vì những con vật nhỏ kia. “Anh Ngôn Húc, chim nhỏ chết rồi” Cầm lấy thân xác lạnh băng của con chim nhỏ đã chết, cô bé nhỏ như búp bê sứ khóc sướt mướt. “Anh Ngôn, anh Ngôn. Ngôn Húc đang chìm đắm trong ký ức quá khứ, nghe thấy có người gọi mình, chợt tỉnh hồn lại, bắt gặp một đôi con ngươi tràn đầy lo lắng.

Có chút sững sờ, nhưng rất nhanh anh liền phản ứng lại, mỉm cười ôn hòa: “Tôi không sao.”

Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, sau đó hỏi: “Tôi có thể đi không?”

Biết rõ rằng sau khi tỉnh lại cô sẽ đi, nhưng Ngôn Húc vừa nghe thấy cô nói phải đi rồi, đáy mắt chợt lóe qua một tia ầm đạm, ngay cả nụ cười trên mặt cũng trở nên có chút miễn cưỡng.

“Được, tôi đưa cô xuống dưới.”

“Cảm ơn”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười cảm kích với anh.

Anh cười cười không nói gì, sau đó quay người bước ra ngoài trước.

Nhìn bóng dáng thon dài của anh, Tiêu Diệp Nhiên khế

cau mày, không biết có phải do mình nhạy cảm không, sao cô lại cảm thấy cảm xúc của anh đột nhiên trầm xuống vậy?

Không lẽ vì cô phải đi sao?

Ngay lập tức, cô cảm thấy suy nghĩ của mình có chút nực cười, bọn họ không phải người thân cũng chẳng phải cố nhân, sao có thể vì cô đi mà không vui chứ?

Bĩu môi, cô vội vàng đuổi theo.

Đi xuống lầu, Ngôn Húc và Tiêu Diệp Nhiên đứng ở đại sảnh của cao ốc để chờ người.

Tiêu Diệp Nhiên hơi xấu hổ, vội vàng nói: “Anh Ngôn, thật ra một mình tôi cũng được mà”

Ngôn Húc hờ hững quét nhìn cô một chút: “Iôi không yên tâm”

Được thôi, Tiêu Diệp Nhiên không còn lời gì có thể nói. Hôm qua nhìn thấy anh ta ở trên tấm poster, vẻ mặt đạm mạc, mặc dù là đang cười nhưng mà lại làm cho người ta cảm thấy rất khó tới gần.

Anh ta trong buổi họp báo cũng là như thế, khi đối mặt với sự tương tác của diễn viên cùng đoàn làm phim, anh †a có lễ phép mà xa cách, không hề gần gũi với bất cứ người nào.

Nhưng mà hôm nay anh ta lại cho cô một loại cảm giác khác.

Ngoài lạnh trong nóng, cũng là một người rất tri kỷ dịu dàng.

Giống như là phát hiện ra một bí mật gì đó to lớn, Tiêu Diệp Nhiên cúi đầu xuống, khóe môi không thể kiềm chế được mà cong lên. Thật ra cô cũng không biết, cô là đặc biệt, Ngôn Húc mới có thể đối xử dịu dàng với cô như vậy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 386


Cố Mặc Đình đi vào tòa cao ốc Ngự Cảnh Trung Đình, liếc. mắt liên nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên đang đứng ở cách đó không xa cùng với... một người đàn ông.

Mi tâm nhíu lại, Diệp Nhiên của anh cúi đầu, mà người đàn ông kia lại nhìn cô chăm chú, trên mặt có sự dịu dàng có thể nhìn thấy rất dễ dàng.

Anh không đi qua, mà là đứng tại chỗ kêu: “Diệp Nhiên." Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên nghe thấy có người đang gọi cô, hơn nữa âm thanh lại rất quen thuộc, cô nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn theo tiếng gọi. Lúc nhìn đến bóng dáng quen thuộc đó, biểu cảm vui sướng nhanh chóng lan tràn trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô.

“Mặc Đình"

Cô vui vẻ chạy tới.

Cô trông như là một con bướm xinh đẹp nhẹ nhàng bay đi.

Ngôn Húc nhìn cô với người đàn ông kia ôm nhau, hai tay đặt ở bên người yên lặng nắm chặt lại, trên gương mặt anh tuấn xuất hiện một tầng sương mù, trong đôi mắt phượng dân lên một tia u ám.

Cố Mặc Đình ôm Tiêu Diệp Nhiên thật chặt vào trong ngực, cảm giác được nhiệt độ của cô, hơi thở của cô, nỗi bất an bởi vì sợ hãi mất đi cô mà xuất hiện giờ phút này chậm rãi từ từ trở về chỗ cũ.

Anh ôm cô rất chặt, ôm đến nỗi cô đau đớn, nhưng mà cô

cũng không vùng vẫy, chỉ là yên lặng dựa vào lồ ng ngực của anh, nghe tiếng tim đập trâm ổn của anh.

Thật lâu sau, cô nhẹ nhàng nói: “Em xin lỗi, Mặc Đình, để anh lo lăng rồi!”

Cố Mặc Đình buông cô ra, nhìn cô từ trên cao xuống dưới: “Em có xảy ra vấn đề gì không?”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, lắc đầu: “Em không sao!”

Tiếp đó, cô quay đầu lại nhìn về phía Ngôn Húc, ý cười bên môi sâu hơn mấy phần: “Mặc Đình, là anh ấy đã cứu em”

Cố Mặc Đình thuận theo tầm mắt của cô mà nhìn sang, không ngờ lại bắt gặp tầm mắt của người đàn ông đó. Hai người đàn ông cứ nhìn nhau như vậy, âm thầm đọ sức, sóng ngầm mãnh liệt.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không biết được sự tranh đấu giữa hai người bọn họ, ở một bên giới thiệu thân phận của Ngôn Húc: “Mặc Đình, anh ta tên là Ngôn Húc, là người nổi tiếng nhất trong ngành giải trí ở thời điểm hiện tại” Cuộc đọ sức của những người đàn ông kết thúc với cái gật đầu khách khí của Ngôn Húc, đuôi lông mày của Cố Mặc Đình nhướng lên, sau đó nắm tay Tiêu Diệp Nhiên đi đến trước mặt của Ngôn Húc.

“Cảm ơn anh đã cứu vợ của tôi” Cố Mặc Đình khách khí nói lời cảm ơn.

Nghe được chữ "vợ", mi tâm của Ngôn Húc cau lại, ném một ánh mắt nghỉ ngờ nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiêi Cô ngượng ngùng cười cười: “Ừm, anh ấy chính là chồng của tôi, Cố Mặc Đình."

Vẻ mặt của Ngôn Húc thay đổi đột ngột, anh ta không phải là không biết Cố Mặc Đình là chủ tịch của công ty giải trí Hoàng Đình, nhưng lại không biết hóa ra anh đã kết hôn rồi, mà vợ anh lại là... Diệp Nhiên.

“Anh cảm thấy không thoải mái hả anh Vân”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn sắc mặt của anh ta đột nhiên thay đổi rất dữ dội, cảm thấy rất lo lắng mà nhìn anh ta.

“Tôi không sao?” Ngôn Húc miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 387


“Nhưng mà..." Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy nhìn anh ta căn bản không giống như là không có việc gì, muốn nói cái gì đó, lại bị Cố Mặc Đình ngăn lại.

“Diệp Nhiên, anh Vân đã không thoải mái, vậy thì chúng ta cũng không nên quấy rầy anh ta nữa, về nhà trước thôi hôm nào. Chờ sức khỏe của anh Vân tốt hơn một chút, sau đó hãn cảm ơn anh Vân đàng hoàng”

Cố Mặc Đình nhìn Ngôn Húc lâu một lúc, sau đó khẽ gật đầu rồi liền nắm tay Tiêu Diệp Nhiên quay người đi khỏi. Tiêu Diệp Nhiên không hiểu tại sao Mặc Đình lại gấp gáp muốn đi như vậy, lúc cô mở miệng muốn hỏi anh, lại phát hiện ánh mắt của anh không đúng, có chút lạnh lùng.

Cô lặng lẽ ngậm miệng lại, quay đầu nhìn về phía Ngôn Húc vẫn còn đang đứng yên tại chỗ.

Là ánh mắt không tốt hả? Biểu cảm của anh ta nhìn có vẻ hơi đau buồn, giống như là... cảm giác đau lòng chỉ bộc lộ ra khi mất đi một vật gì đó mà mình trân trọng.

Ngôn Húc lắng lặng đưa mắt nhìn cô rời đi, trong lúc đó anh ta nhìn thấy được cô quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia vẫn động lòng người giống như quá khứ. Nghĩ đến cô đã là vợ của người khác, ánh mắt đau thương càng khiến cho người khác đau lòng.

Cho dù đã không còn nhìn thấy bóng dáng của cô, anh ta vẫn còn nhìn về phía cô rời đi như cũ, rất lâu rất lâu mới

thu hồi là ánh mắt. Anh ta chậm rãi xoay người lại, đứng quá lâu, cho nên

chân hơi tê cứng, mất thăng bằng thiếu chút nữa té ngã xuống, vẫn may là vệ sĩ đang canh chừng trong bóng tối thấy thế liền nhanh chóng đi đến đỡ anh ta.

“Điều tra Cố Mặc Đình cho tôi” Anh ta lạnh giọng phân phó.

Vệ sĩ cung kính đáp lời: “Vâng”

Sau đó đỡ anh ta chậm rãi đi về phía thang máy.

Cố Mặc Đình nắm tay của cô đi đến bên cạnh xe, sau đó mở cửa xe bên ghế lái phụ ra cho cô ngồi vào.

Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, mắt nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của anh, cúi đầu ngồi xuống.

Cạch một tiếng, cửa xe đóng lại.

Âm thanh này giống như là một nắm đấm nặng nề đánh vào trong lồ ng ngực của cô, rất đau.

Trong đoạn đường đi ra từ bên trong, Mặc Đình không nói câu nào, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, nhìn có vẻ như tâm trạng thật sự không tốt.

Mà cô thì ngoan ngoãn đi theo phía sau của anh, không dám hé răng nói nửa lời.

Cô cho là anh tức giận bởi vì cô tùy hứng muốn tham gia tiệc rượu, nếu như không phải cô Cố chấp muốn tham gia buổi tiệc, vậy thì sẽ không thiếu chút nữa bị Tô Nhã An hãm hại, như vậy thì anh cũng sẽ không cần phải lo lắng sợ hãi suốt cả đêm.

Nói cho cùng, đều là do sự tùy hứng của cô gây ra.

Cô im lặng kéo dây an toàn thắt lại, hai tay năm thật chặt dây an toàn, cô do dự xem mình có cần phải kiểm điểm

thật sâu sắc với anh hay không. Mà đúng lúc này, bên tai lại vang lên âm thanh trầm thấp của anh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 388


“Diệp Nhiên!"

Cô quay đầu qua, đột nhiên trước mắt tối sầm lại, môi của anh đã rơi xuống.

Một nụ hôn có chút thô lỗ, một nụ hôn mang theo ý trừng phạt.

Tiêu Diệp Nhiên giống như là lục bình trôi trên nước, bị một cơn mưa rào dữ dội đột nhiên xuất hiện đánh cho đầu óc choáng váng, chỉ có thể ôm lấy cổ của anh, đáp lại anh một cách không lưu loát.

Không khí ở trong xe càng ngày càng mập mờ, tay của anh chậm rãi vuốt v e lưng cô, vuốt v e vòng eo mẫn cảm của cô, luồn vào từ trong vạt áo sơ mi, nhẹ nhàng vuốt bên hông cô.

Tiêu Diệp Nhiên cảm giác những nơi được anh chạm vào giống như là có lửa, nóng bỏng đến nỗi làm cho ý thức của cô dần dần hỗn độn, khó chịu bật ra tiếng.

Trong lúc sắp mất khống chế, một âm thanh lại vang lên không đúng lúc.

“Ọt ọt... Ọtot”

Hai người bọn họ đều ngẩn người, lập tức kịp phản ứng lại, là bụng của Tiêu Diệp Nhiên đang kêu.

“Ha” Cố Mặc Đình nhịn không được mà cười khẽ một tiếng.

Mà nghe thấy tiếng anh cười, Tiêu Diệp Nhiên xấu hổ đưa †ay ra chống ở lồ ng ngực của anh, sau đó đẩy anh ra. “Em đói bụng” Cô nhỏ giọng lầu bầu.

Cố Mặc Đình cưng chiều vuốt vuốt tóc của cô: “Chúng ta về nhà thôi, anh làm món ăn ngon cho em”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười ngọt ngào, em muốn ăn tôm sốt cà chua, rau muống xào, cá kho tộ, canh cà chua trứng”

“Được rồi, em muốn ăn cái gì thì anh đều làm cho em ăn cái đó” Cố Mặc Đình nghiêng đầu qua nhìn cô một chút, trong đôi mắt tràn đầy cưng chiều.

Có một khúc nhạc đệm như thế, lo lắng đang ngăn ở trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên đều tiêu tán mất.

Mặc Đình của cô không có tức giận, vẫn dịu dàng như vậy.

Kể từ khi không nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, Cố Thanh Chiêu cảm thấy bất an đủ loại, đứng ngồi không yên, cả người trông cực kỳ nôn nóng.

Ứng Tiêu Tiêu nhìn Cố Thanh Chiêu cứ đi tới đi lui không biết bao nhiêu bận, không thể nhịn được nữa mà quát: “Cố Thanh Chiêu, anh có thể ngồi im được hay không hả? Anh như thế này, đầu của tôi cũng muốn choáng luôn” Cố Thanh Chiêu oan ức xẹp môi: “Tôi ngồi không yên mà” Nếu như anh ta có thể ngồi yên, anh ta cần gì phải đi xung quanh chứ.

Ứng Tiêu Tiêu bất đắc dĩ thở dài: “Tổng giám đốc Cố cũng đã đi đón Diệp Nhiên rồi, điều này cho thấy Diệp Nhiên bình an vô sự, anh cũng đừng có lo lắng nữa”

Nói thì nói như vậy cũng không sai, nhưng mà...

“Tôi sợ là anh tôi sẽ trừng phạt tôi tương đối nghiêm trọng.”

Thôi được rồi, đó mới là chuyện mà anh ta lo lắng nhất ở hiện tại.

Hóa ra là bởi vì cái này à! Khóe mắt của Ứng Tiêu Tiêu giật không có ý tốt nói với anh ta: “Bị anh trai trừng phạt thì cũng đáng đời anh!”

“Cậu em trai họ yêu dấu của tôi lại bị lưu đày đến nam phi hoang vắng, tôi nghĩ là số phận của tôi cũng thật đáng lo lắng”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 389


Cố Thanh Chiêu vừa lắc đầu, lại vừa thở dài, giống như là trời sắp sập vậy.

“Thẩm Tử Dục người ta không phải chỉ là đi công tác hay sao, đừng có nói giống như là anh ta không về được vậy” Ứng Tiêu Tiêu lườm anh ta một cái, nói tiếp: “Anh chỉ cần kêu Diệp Nhiên cầu xin thay cho anh, tôi tin là tổng giám đốc Cố cũng sẽ không gây khó dễ cho anh đâu”

Nghe nói như vậy, hai mắt của Cố Thanh Chiêu sáng lên: “Đúng vậy đó, sao tôi lại quên còn có chị dâu ở đây chứ” Ứng Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn, sao anh ta lại có thể ngu ngốc như vậy.

Đúng lúc này, ở cửa truyền đến âm thanh mở cửa, Cố Thanh Chiêu và Ứng Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều chạy về phía cửa.

“Chị dâu!”

“Diệp Nhiên!"

Lúc nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên bước vào cửa, hai người bọn họ đều vui mừng lên tiếng.

Tiêu Diệp Nhiên bị giật nảy cả mình, hơi bất đắc dĩ mà cười nói: “Hai người muốn hù chết tôi hay sao vậy?”

“Chị dâu!” Cố Thanh Chiêu kích động giang hai tay ra nhào về phía cô.

Tiêu Diệp Nhiên mang theo vẻ mặt ghét bỏ né qua bên cạnh, anh ta chụp hụt.

“Chị dâu” Cố Thanh Chiêu ai oán nhìn về phía Tiêu Diệp. Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên lém lỉnh cười một tiếng: “Thanh Chiêu, cậu xác định là cậu muốn ôm tôi hả?”

“Em.." Cố Thanh Chiêu cảm giác được một ánh mắt lạnh lùng đang dừng ở trên người của mình, anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt băng sơn của anh cả rơi vào trong tầm mắt. Anh ta nhanh chóng cười trừ giải thích: “Anh cả, em không muốn ôm chị dâu đâu, không muốn ôm một chút nào”

Tiêu Diệp Nhiên đứng ở bên cạnh cười đến run rẩy, mà Ứng Tiêu Tiêu thì lạnh lùng mắng một câu vô dụng.

Sau đó cô ấy đi lên: “Tiêu Diệp Nhiên, cảm ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng bình an trở về”

“Thật sự xin lỗi nha, để cho mọi người lo lắng rồi” Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng võ vỗ lên lưng của cô ấy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy áy náy.

Ứng Tiêu Tiêu buông cô ra, trong đôi mắt xuất hiện một tia tàn nhẫn: “Diệp Nhiên, cậu yên tâm đi, tớ nhất định sẽ báo thù cho cậu, tớ tuyệt đối sẽ không bỏ qua bọn người của Tô Nhã An đâu”

“Đúng vậy đó, cộng thêm tôi nữa” Cố Thanh Chiêu ở một bên phụ họa theo: “Mẹ kiếp, bọn họ cho rằng có thể tùy tiện ức h**p chị dâu nhà tôi hay sao? Tôi tuyệt đối phải để cho bọn họ trả giá gấp trăm nghìn lần mới được”

“Thanh Chiêu, Tiêu Tiêu!" Tiêu Diệp Nhiên cảm động nhìn hai người bọn họ.

Có bọn họ, cảm thấy thật là tốt.

Mà trong lúc Tiêu Diệp Nhiên đang cảm động đến nỗi sắp khóc, giọng nói lạnh nhạt của Cố Mặc Đình nhẹ nhàng

bay tới. “Cố Thanh Chiêu, trước tiên cậu nên lo lắng cho chính cậu đi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 390


Nghe vậy, gương mặt đang căm phẫn của Cố Thanh Chiêu trong nháy mắt liền cứng đờ, sau đó kêu lên lên: “Chị dâu, chị phải cứu em nha!”

“Đừng để ý đến nó”

Cố Mặc Đình kéo Tiêu Diệp Nhiên đi vào.

“Chị dâu!” Cố Thanh Chiêu tiếp tục kêu thảm thiết.

Thấy thế, Ứng Tiêu Tiêu lắc đầu than thở, vỗ vào vai của anh ta: “Tự cầu phúc cho mình đi, Cố Thanh Chiêu." “Ứng Tiêu Tiêu, cô nhìn tôi như thế này có phải là trong lòng cực kỳ vui vẻ hay không!” Cố Thanh Chiêu nghe thấy trong giọng nói của cô ấy có giọng điệu cười trên nỗi đau của người khác, bất mãn hỏi.

Ứng Tiêu Tiêu ra vẻ kinh ngạc mà chớp đôi mắt to: “Ai nha, lại bị anh nhìn trúng rồi”

“Ứng Tiêu Tiêu!" Cố Thanh Chiêu cắn răng nghiến lợi gọi tên của cô ấy.

“Haiz, nghe nói là muỗi ở nam phi nhiều lắm đó, bệnh khuẩn của nhiều nữa, anh phải giữ gìn sức khỏe nha” Ứng Tiêu Tiêu cười cười với anh ta, cười thật ngọt ngào, cũng rất đắc ý.

Sau đó, không để ý đến tiếng kêu gào của anh ta, duyên dáng bước vào trong.

Tiêu Diệp Nhiên bị Cố Mặc Đình kéo đi vào, nghe thấy tiếng kêu "chị dâu" gần như bất lực của Cố Thanh Chiêu, mặc dù biết là anh ta đang giả vờ, nhưng mà cô vẫn cảm

thấy hơi không đành lòng.

“Mặc Đình, thật ra sự việc lần này cũng không phải là do Thanh Chiêu sai, anh cũng đừng đối xử với cậu ấy giống như Tử Dục”

Tiêu Diệp Nhiên cầu tình thay cho Cố Thanh Chiêu, có điều chuyện lần này đúng là do tự cô gây ra, cô không muốn có người nào bởi vì mình mà lại bị lụy.

Cố Mặc Đình cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo của cô, môi mỏng hơi câu lên: “Cho nên em và nó đều phải bị phạt”

“Hả?” Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc trừng to mắt: “Tại sao. em cũng phải bị?”

“Bởi vì em không nghe lời”

Lý do vô cùng đơn giản khiến cho Tiêu Diệp Nhiên không có lời nào để nói, quả thật là cô không nghe lời. Lúc đầu anh đã không cho cô tham gia buổi tiệc, là do cô Cố chấp muốn đi tham gia, còn nói là mình có thể bảo vệ tốt cho bản thân.

Bây giờ suy nghĩ lại cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

“Vậy được rồi, em sẽ nhận sự trừng phạt” Cô thản nhiên nhận lấy: “Nhưng mà Thanh Chiêu cũng không cần đâu, cậu ấy cũng bị em làm liên lụy”

“Sao vậy? Em muốn chịu phạt thay cho nó hả?” Cố Mặc. Đình nhướng mày.

“Ừm” Cứ xem ở việc anh ta đã gọi mình một tiếng chị dâu, vậy thì cô cũng chịu phạt thay cho anh ta.

Anh nở một nụ cười thâm ý: “Vậy thì anh sẽ thỏa mãn em:

Nghe thấy anh đã đồng ý với yêu cầu của mình, Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng thở ra, cũng cười cực kỳ vui vẻ.

Lúc này, cô còn không biết trừng phạt đối với mình sẽ là cái gì, với lại nó sẽ mang đến hậu quả gì cho cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 391


Tiêu Diệp Nhiên muốn ăn món ăn do Cố Mặc Đình tự tay làm, cho nên Cố Mặc Đình kêu cô ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm với bọn người Tiêu Tiêu và Thanh Chiêu.

Còn mình thì trực tiếp đi vào trong phòng bếp, bắt đâu chuẩn bị nấu ăn.

Ứng Tiêu Tiêu thăm dò nhìn về phía phòng bếp, lúc ánh mắt chạm phải bóng dáng đang bận rộn, chậc chậc lắc đầu: “Đường đường là cậu cả nhà họ Lục, là tổng giám đốc của công ty giải trí Hoàng Đình, vậy mà lại xuống bếp, nói ra thì cũng không có ai tin đâu”

“Có phải là cảm thấy rất kỳ diệu không?” Tiêu Diệp Nhiên truy hỏi.

“Đâu chỉ là kỳ diệu chứ, quả thật nghĩ cũng không dám nghĩ tới nữa” Ứng Tiêu Tiêu cảm khái, sau đó quay đầu nhìn về phía Cố Thanh Chiêu: “Cố Thanh Chiêu, anh có biết nấu ăn không?”

“Làm gì?” Cố Thanh Chiêu tức giận nâng mắt lên nhìn cô ấy, vừa vặn nhìn thấy được vẻ chờ mong trong đôi mắt của cô, bên môi chậm rãi hiện ra một nụ cười tà mị: “Đột nhiên hỏi ông đây vấ này, có phải nếu như ông đây trả lời biết thì cô sẽ muốn gả cho tôi phải không?”

Trong nháy mắt, Ứng Tiêu Tiêu ngốc lăng, nhưng mà rất nhanh liền khôi phục lại, ghét bỏ nhăn khuôn mặt nhỏ lại: “Cố Thanh Chiêu, sao anh có thể tự luyến như vậy chứ? Chẳng lẽ mỗi một cô gái nào hỏi anh câu hỏi này đều

muốn gả cho anh hả?”

“Đương nhiên rồi” Cố Thanh Chiêu trả lời cũng không khách khí.

Ứng Tiêu Tiêu liếc anh ta một cái: “Vậy thật ngại quá, tôi đây không có hứng thú.”

Cố Thanh Chiêu nhướng nhướng mày, không nói gì nữa. Hai người bọn họ đấu võ mồm với nhau mà sao lại trông đáng yêu vậy?

Nhìn một chút, khóe miệng của Tiêu Diệp Nhiên cũng không nhịn được mà lộ ra một nụ cười của người mẹ. Ứng Tiêu Tiêu ở bên cạnh nhìn thấy Cố Thanh Chiêu không nói gì nữa, lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp đó nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên rồi hỏi: “Diệp Nhiên, nếu như cậu không có chuyện gì, vậy tại sao cả buổi tối cũng không có †in tức vậy?”

“Tớ bị bỏ thuốc, may mắn là có người cứu được, sau đó buổi sáng mới tỉnh dậy”

“Mẹ kiếp!” Thấy cô bị bỏ thuốc, Ứng Tiêu Tiêu nhịn không được mà chửi một câu th ô tục.

“Bọn người Tô Nhã An cũng chỉ có thể làm ra mấy chiêu trò hạ lưu như thế này à?” Ứng Tiêu Tiêu tức giận, sau đó quay đầu nói với Cố Thanh Chiêu: “Cố Thanh Chiêu, hôm nào đó tôi cũng làm mấy liều thuốc, chúng ta để cho Tô Nhã An cũng biết được mùi vị bị hạ thuốc đi”

“Tốt nhất là loại thuốc có tính chất mãnh liệt để cho cô ta sống không bằng chết!” Trong mắt của Cố Thanh Chiêu hiện lên một tia tàn nhã Nhìn vẻ liều mạng xuất hiện trên gương mặt của bọn họ,

Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được mà run lẩy bẩy, nhanh chóng nói: “Thật ra thì chúng ta cũng có thể đổi một cách khác để đối phó với cô ta”

“Không được! Chúng ta phải lấy của người trả lại cho người” “Đồng ý!" Cố Thanh Chiêu giơ tay lên.

Tiêu Diệp Nhiên thở dài một tiếng: “Hi vọng là sau này tôi sẽ không chọc đến hai người các cậu, nếu không thì kết quả của tôi chắc chắn sẽ rất tì Tô Nhã An rõ ràng chính là kẻ thù, nhưng mà lúc này cô cũng nhịn không được mà âm thầm thương tiếc cho kẻ thù.

“Sẽ không đâu!” Ứng Tiêu Tiêu đứng dậy ngồi xuống ở bên cạnh của cô, ôm lấy cánh tay của cô, thân mật dựa đầu ở trên vai của cô: “Sao tớ có thể nỡ được chứ”

Tiêu Diệp Nhiên bật cười thành tiếng, nhẹ nhàng đẩy đầu của cô ấy ra: “Đừng có nói mấy lời như vậy, nếu như tớ giành người đàn ông của cậu, cậu sẽ không nói chuyện nhẹ nhàng như vậy đâu.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 392


“Wow! Tiêu Diệp Nhiên cậu thật là tham quá đi thôi, cậu đã có một ông chồng cực phẩm như là tổng giám đốc Cố rồi, vậy mà còn nhớ thương người đàn ông của tớ nữa” Biết là cô đang nói đùa, biểu cảm của Ứng Tiêu Tiêu cố ý làm cho rất khoa trương.

“Người đàn ông sau này của cô chắc chắn sẽ không ra thể thống gì, chị dâu mới không thương nhớ đâu”

Cố Thanh Chiêu chửi thầm ở một bên.

“Cố Thanh Chiêu!”

Ứng Tiêu Tiêu cầm lấy gối ôm ở trên ghế sofa giả bộ như là muốn ném về phía của Cố Thanh Chiêu, người kia liền nhanh chóng giơ tay lên ngăn cản ở trước mặt, trong miệng la hét: “Ứng Tiêu Tiêu, không phải là bây giờ chúng †a nên hỏi chị dâu rốt cuộc là ai đã cứu chị ấy hay sao?” Ứng Tiêu Tiêu sửng sốt một chút, lập tức kịp phản ứng, nhanh chóng quay đầu hỏi Tiêu Diệp Nhiên: “Diệp Nhiên, rốt cuộc là ai đã cứu được cậu vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ấy một chút, lại nhìn Cố Thanh Chiêu một chút, sau đó chậm rãi phun ra hai chữ từ trong

“Ngôn Húc à?” Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày: “Sao cái tên này lại nghe quen tai như thế?”

” Ứng Tiêu Tiêu đột nhiên thét lên một tiếng, dọa đến nỗi Tiêu Diệp Nhiên và Cố Thanh Chiêu cũng nhanh chóng che lỗ tai lại.

“Ngọc... Diệp Nhiên, có phải là ngôi sao Ngôn Húc đó

không?”

Ứng Tiêu Tiêu kích động nằm lấy tay của Tiêu Diệp Nhiên. Trong ánh mắt chờ mong của cô ấy, Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ, là anh ta đó!"

“AI” Ứng Tiêu Tiêu lại hét lên một tiếng.

“Ứng Tiêu Tiêu, cô bị bệnh hả? Kêu lớn như vậy để làm gì?” Cố Thanh Chiêu bất mãn quát cô ấy.

Nhưng mà cô lại ngơ ngẩn như không nghe thấy, hỏi Tiêu Diệp Nhiên dồn dập: “Có phải là anh ta đẹp trai hơn trên †ivi nhiều không? Tính tình như thế nào? Anh ta đã có bạn gái chưa vậy? Anh ta thích con gái như thế nào? Anh ta..." “Dừng!” Tiêu Diệp Nhiên đưa tay ra ngăn cản không cho. cô ấy tiếp tục hỏi tiếp, thật sự sắp bức đến điên rồ, đây chính là biểu hiện của fan cuồng hả?

Tiêu Diệp Nhiên thở dài, rất là bất đắc dĩ mà nhìn cô ấy: “Anh ta rất đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, tính tình cũng rất tốt. Về phần anh ta có bạn gái hay không, thích cô gái như: thế nào, những chuyện này tha thứ cho tớ, tớ không thể trả lời được, bởi vì tớ căn bản cũng không biết”

“ồ” Ứng Tiêu Tiêu thất vọng hạ vai xuống, còn tưởng rằng sẽ biết được chuyện tình cảm nam thần của mình, thật sự vui mừng hụt một trận rồi.

Nhìn bộ dạng mất mát của cô, Cố Thanh Chiêu chỉ sợ thiên hạ không loạn, cười hì hì bổ thêm một dao: “Ứng ma nữ, dạng con gái giống như cô tuyệt đối không phải là loại hình mà Ngôn Húc đó thích đâu

“Cố Thanh Chiêu!"

Lần này Cố Thanh Chiêu quả thật đã chọc Ứng Tiêu Tiêu

phát điên, hai người bọn họ bắt đầu màn trình diễn người chạy ta đuổi.

Tiêu Diệp Nhiên thì bất lực cười cười, cảm thán nói: “Thật sự là một đôi oan gia mà”

Trong không khí thoang thoảng hương vị của đồ ăn, trong bụng của cô lại reo lên âm thanh đói bụng. Cô nhìn hai người không thể bình tĩnh được trong thời gian ngắn, cô đứng dậy bước chân nhẹ nhàng đi vào trong phòng bếp.

Cố Mặc Đình vẫn còn đang bận rộn, vừa điều chỉnh món tôm sốt cà chua, vừa phải quan sát món cá kho tộ ở trong nồi.

“Thơm quá đi thôi hà!” Tiêu Diệp Nhiên đi đến đứng ở bên cạnh anh, hít một hơi thật sâu, cười nhẹ nhàng nhìn anh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 393


Anh nở nụ cười hỏi: “Đói lắm hả?”

“Còn ổn” Tiêu Diệp Nhiên cầm tạp dề qua rồi mặc vào: “Để em giúp anh”

Cố Mặc Đình cũng không từ chối: “Vậy thì em rửa sạch hành cho anh đi, rồi cắt thành lát nhỏ”

“Tuân mệnh trưởng quan” Tiêu Diệp Nhiên nghịch ngợm làm một tư thế đứng nghiêm chào.

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng cười, trong đôi mắt đen thâm thúy mang đầy ý cười xán lạn như sao trời, rất xinh đẹp. Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi có chút ngây ngất, từ trong phòng bếp ra đến bên ngoài cũng chỉ có âm thanh nổi giận đùng đùng của Tiêu Tiêu kéo suy nghĩ của cô lại, cô nhìn vào ánh mắt đen thâm thúy của anh, lập tức quay đi.

“Em đi rửa hành đây” Cô cầm lấy hành, hơi có vẻ vội vàng mà xoay người đi đến bên cạnh bồn nước.

Thấy bộ dạng thẹn thùng của cô, tâm tư nhốn nháo, nếu như không phải là bây giờ ở trên tay không tiện, anh nhất định sẽ kéo cô vào trong ngực hung hăng hôn cô.

Ánh mắt từ người đàn ông ở phía sau lưng quá nóng bỏng, trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên hoảng hốt, không cẩn thận gấp hành làm đôi.

Tiêu Diệp Nhiên: "..."

Đồ ăn mới chuẩn bị xong xuôi, hai cái tên to xác như con nít đó nghe thấy sắp được ăn cơm, lập tức buông bỏ ân oán với nhau, vội vàng đi vào trong phòng ăn.

“Thơm quá đi hà!” Ứng Tiêu Tiêu thốt lên một tiếng, lúc nhìn thấy thức ăn ở trên bàn, hai mặt tỏa sáng: “Nhìn có vẻ như là rất ngon!”

Nói xong, cô cầm lấy đũa muốn gắp một con tôm, lúc này từ bên cạnh có một đôi đũa duõi ra kẹp lấy đũa của cô lại.

Cô thuận theo đôi đũa kia mà nhìn sang, chỉ nhìn thấy Cố Thanh Chiêu cười "ha ha" một tiếng: “Ứng ma nữ, đây cũng không phải là nhà của cô, phải chú ý đến lễ nghĩa khi ăn cơm”

“Cố Thanh Chiêu!"

Hét lên, Ứng Tiêu Tiêu cầm lấy đũa liền muốn đâm về phía anh. Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên bưng cơm đi tới, cười nói: “Thôi được rồi, hai người các cậu lúc ăn cơm cũng đừng có làm ồn, nếu không thì tớ cũng sẽ không cho hai người ăn thức ăn do Mặc Đình làm đâu”

Câu nói này nói ra cũng rất có tác dụng, hai người bọn họ đều an phận.

Tiêu Diệp Nhiên đặt một chén cơm lên trước mặt của mỗi người.

“Cảm ơn chị dâu”

“Cảm ơn Diệp Nhiên”

Hai người bọn họ trăm miệng một lời nói cảm ơn, cực kỳ ăn ý.

Tiêu Diệp Nhiên cười lắc đầu, sao cô cứ có cảm giác mình giống như là một người mẹ đang chăm sóc cho hai đứa con nhỏ.

“Đừng đứng nữa, ngồi xuống ăn cơm đi”

Cố Mặc Đình đi ra từ trong phòng bếp, nhìn thấy cô vẫn còn đang đứng đấy thì liền đi đến ôm cô đi lại bàn ăn ngồi xuống.

Cố Mặc Đình cau mày nhìn hai người ở phía đối diện như bị bỏ đói lâu ngày: “Hai người có thể ăn cơm đàng hoàng một chút được hay không?”

“Anh món ăn do anh làm ngon quá đi” Cố Thanh Chiêu nuốt cơm ở trong miệng xuống, hơi kích động mà nói. “Ừm ừm” Bởi vì ở trong miệng của Ứng Tiêu Tiêu đang chất đầy đồ ăn, cho nên cũng chỉ có thể gật đầu biểu thị mình cũng có ý này.

Cố Mặc Đình xám mặt lại, cuối cùng cũng không nhìn bọn họ nữa, động tác rất nhanh gắp một đống đồ ăn đặt vào cái đ ĩa ở trước mặt của Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn những món ăn đã cạn dần, lại nhìn anh gắp thức ăn cho mình, khóe miệng cong lên. Cái này là coi cô thành heo mà cho ăn hay sao vậy?

“Ăn nhanh đi, không phải là em đói bụng à?”

Nghe vậy, Tiêu Diệp Nhiên ngoan ngoãn cầm đũa yên lặng ăn cơm.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 394


Cố Thanh Chiêu và Ứng Tiêu Tiêu ăn cơm xong còn chưa kịp nghỉ xả hơi thì đã bị người ta ra lệnh đuổi khách.

“Ăn uống xong rồi nên đi đi” Giọng nói của Cố Mặc Đình lạnh nhạt, nghe không ra một tia cảm xúc nào.

Nên ăn thì cũng đã ăn, nên uống thì cũng đã uống, mà Diệp Nhiên cũng đã bình an về nhà, vậy thì cô ấy cũng không có lý do gì mà mặt dày tiếp tục chờ đợi ở đây, quấy rầy không gian riêng tư của hai vợ chồng bọn họ.

Thế là Ứng Tiêu Tiêu rất thức thời mà nói: “Đương nhiên đương nhiên, tôi đi ngay đây”

Nói xong, cô ấy phất phất tay với Tiêu Diệp Nhiên rồi cầm lấy túi xách của mình rời đi, không hề lưu luyến chút nào. “Mặc Đình..” Nhìn thấy người bạn tốt của mình bị đuổi di, Tiêu Diệp Nhiên hơi bất mãn mà trừng mắt nhìn Cố Mặc Đình.

Nhưng mà Cố Mặc Đình lại không thấy chột dạ, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn Cố Thanh Chiêu vẫn còn chưa đi: “Cậu thì sao?”

“Em muốn nghỉ ngơi một chút, no quá đi, ực” Cố Thanh Chiêu ợ lên một cái, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt không vui của anh cả nhà mình.

“Vậy thì đi rửa bát đi rồi hãng về”

Dứt lời cũng không để anh ta kịp phản ứng, Cố Mặc Đình lôi kéo tay của Tiêu Diệp Nhiên trực tiếp đi lên lầu.

“Anh, tại sao em lại phải rửa chén chứ?” Cố Thanh Chiêu vừa nghe thấy mình phải rửa bát thì liền uất ức, quay

người nằm ở trên ghế sofa hét lên với hai người đang đi lên trên lầu.

“Cậu cũng có thể không rửa, nhưng mà lần sau cậu cũng đừng hòng ăn món ăn do tôi làm nữa” Cố Mặc Đình cũng không thèm quay đầu lại mà trả lời.

Cùng với việc không thể ăn món ăn do anh cả mình làm, anh ta vẫn thích rửa chén hơn.

Cố Thanh Chiêu cụp đầu xuống nhận mệnh đi vào trong phòng bếp.

“Anh làm như vậy có quá đáng hay không?” Tiêu Diệp Nhiên không nghĩ đến anh lại mở miệng kêu Tiêu Tiêu và Thanh Chiêu đi về.

Cố Mặc Đình nhíu mày, ánh mắt nhìn chăm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, đôi môi mỏng câu lên: “Anh không cảm thấy quá đáng”

“Bởi vì anh muốn ở riêng với em, vậy thì bọn họ nên phải đi rồi”

Tiêu Diệp Nhiên mấp máy môi khẽ thở dài, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Ngày hôm sau, Tiêu Diệp Nhiên đấn Thời Thụy làm việc, cô biết Lâm Thành xảy ra chuyện.

Nghe nói là phát hiện anh ta ở khách sạn, lúc bị phát hiện thì đã hôn mê, ở th@n dưới không ngừng chảy máu, nói là người đã bị phế đi, cả một đời này cũng không thể nào nối dõi được.

Đây chính là ác quả ác báo đúng không, Tiêu Diệp Nhiên thở dài.

Khách sạn đó chính là nơi tổ chức buổi báo cho việc khởi quay “Thanh Phi Truyền”.

Nếu như cô đoán không sai, tối ngày hôm đó cô bị bỏ thuốc chắc là cũng có liên quan đến Lâm Thành, vậy anh †a xảy ra chuyện lớn như vậy sẽ có liên quan gì với Ngôn Húc hay không?

và buổi họp.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 395


Nghĩ đến người đàn ông dịu dàng đó, cô bị suy nghĩ này của mình chọc cười. Mặc dù là nhìn Ngôn Húc lạnh nhạt, nhưng chắc lòng cũng sẽ không trở nên độc ác như vậy đâu.

Tiếng tăm của Lâm Thành ở trong giới giải trí vốn đã không tốt, không biết đã nhúng chàm bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ, đồng thời cũng gây thù oán với không ít người, vậy cho nên có người bởi vì hận thù mà ra tay với anh ta cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.

Cho nên chắc chắn là không có liên quan đến Ngôn Húc. Thật ra thì càng làm cho Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy buồn cười chính là kể từ buổi tiệc ngày hôm đó, Tô Nhã An vẫn luôn xin phép nghỉ, nói là thân thể không thoải mái. Nhưng mà cô biết chuyện lại không hề đơn giản như vậy. Nhìn thấy Lâm Thành xảy ra chuyện, trong lòng của Tô Nhã An và Bùi Hạo Tuấn, còn có Cố Tống Vy chắc chắn sợ muốn chết đi được, sợ là mình cũng sẽ có một kết quả giống như Lâm Thành.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi chờ mong nếu như Tô Nhã An nhìn thấy mình thì sẽ có biểu cảm như thế nào đây.

Sợ hay là không sợ đây?

Biệt thự nhà họ Bùi, trong một phòng khách to như vậy lại được bao trùm bởi nỗi lo lắng, ngột ngạt khiến cho người †a không thở nổi.

“Hạo Tuấn, trước đó nhà họ Bùi đã xuất hiện nguy cơ lớn

như vậy là do chị đã thuyết phục các vị giám đốc của AR, bọn họ mới đồng ý hỗ trợ. Mà lúc chị vào Thời Thụy cũng đã giúp cậu đối phó với Tiêu Diệp Nhiên, có điều là bây giờ xem ra chị không thể tiếp tục kéo dài nữa” Lúc Tô Nhã An nhắc đến Tiêu Diệp Nhiên, trên mặt rõ ràng hiện lên một nét hoảng sợ. “Chị họ, chuyện lần này chị cũng có phần, chị lại đi thẳng một mạch như vậy, để tôi và người nhà họ Bùi biết làm sao bây giờ?” Bùi Hạo Tuấn không ngờ đến cô ta sẽ vì bảo vệ cho mình mà bỏ mặc nhà họ Bùi, lập tức sinh lòng oán giận, bất mãn trừng mắt nhìn cô ta. “Đúng vậy đó chị họ, làm người không nên như vậy, bây giờ chúng ta là người trên cùng một con thuyền, nếu như chị muốn xuống thì sớm hơn vậy thì chị cũng đừng trách bọn em sẽ làm cho thuyền lật” Cố Tống Vy ở một bên phụ họa, trong giọng nói đe dọa uy h**p.

ời..." Tô Nhã An tức giận nhìn bọn họ chằm

Rõ ràng là người một nhà, vào thời điểm này lại có mâu thuẫn với nhau.

Làm người không vì mình trời tru đất làm này của Tô Nhã An cũng không sai, nhưng mà bây giờ xem ra quả thật là cô ta đi không được rồi.

“Trước đó có Tần Mạn Ny, bây giờ có Lâm Thành, các người còn muốn tiếp tục đối phó với Tiêu Diệp Nhiên sao?” Nghĩ đến kết cục thê thảm của Lâm Thành, sau lưng của Tô Nhã An lạnh toát, cả người không tự chủ được mà phát run.

Đúng vậy, cô ta đang sợ, cô ta sợ hãi mình sẽ cũng giống như Lâm Thành rơi vào một kết cục thê thảm.

Sao Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy không sợ cho được, nhưng sau khi bọn họ sợ hãi thì cũng hiểu rõ được một chuyện, đó chính là Tiêu Diệp Nhiên chưa được tiêu diệt thì bọn họ cũng chỉ có thể sống trong cảm giác hoảng sợ cả một đời.

“Chị họ, Tiêu Diệp Nhiên giống như là một quả bom hẹn giờ, không chừng sẽ nổ bất cứ lúc nào, cả chị và tôi đều không thể tránh khỏi. Bây giờ cách tốt nhất đó chính là để cô ta trở thành một viên đạn lép, để cho cô ta có muốn nổ cũng không nổ được” Trong mắt lóe ra ánh xán lạnh lùng, Bùi Hạo Tuấn âm trầm nói.

“Vậy các người muốn làm gì?” Tô Nhã An hỏi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 396


Cố Tống Vy nghiêng người qua lấy một phần tài liệu từ trong túi xách của mình đưa cho Tô Nhã An: “Chị họ, chị xem cái này một chút đi”

Tô Nhã An nhìn cô ta một cái, sau đó nhận lấy phần tài liệu lật ra xem, lúc nhìn thấy nội dung ở bên trong thì giương mắt kinh ngạc nhìn về phía Cố Tống Vy: “Giấy chuyển nhượng cổ phần?”

“Ừm” Bên môi của Cố Tống Vy lộ ra một nụ cười đắc ý: “Đây là 41% cổ phần của Tiêu Tùng ở Tiêu thị, bây giờ tất cả đều là của em, tuần sau hội đồng quản trị sẽ tổ chức một cuộc họp, em sẽ là chủ tịch của Tiêu thị”

“Cho nên?” Tô Nhã An vẫn không hiểu trọng điểm mà cô †a nói ở đâu.

“Thứ mà Tiêu Diệp Nhiên quan tâm nhất đó chính là Tiêu thị, chỉ cần Tiêu thị trở thành của em, vậy thì cô ta chắc chắn sẽ cảm thấy hỗn loạn trong lòng. Cộng với việc Tiêu Tùng đã rời khỏi thế giới này, đến lúc đó cô ta sẽ không chịu nổi một kích”

Nghĩ đến việc cô ta có thể hung hăng giẫm Tiêu Diệp Nhiên dưới chân, Cố Tống Vy liền thông nén được kích động, ngày mà cô ta chờ đợi đã sắp đến rồi.

Sau khi Tô Nhã An nghe xong thì chỉ trầm ngâm trong chốc lát, sau đó hỏi: “Hạo Tuấn, cậu cảm thấy như thế

nào?” “Tôi cảm thấy là có thể thực hiện được, dù sao thì chúng †a cũng chỉ có cơ hội này thôi, cho nên nhất định phải

năm chắc cơ hội lần này, quyết không thể thất bại”

Chỉ cần loại trừ Tiêu Diệp Nhiên, vậy thì thế giới của bọn họ liền có thể khôi phục lại hòa bình và hạnh phúc.

Bùi Hạo Tuấn suy nghĩ như vậy.

“Vậy được rồi” Tô Nhã An nhẹ nhàng gật đầu, xem như đồng ý cách làm của bọn họ.

Đã không thể thoát thân, vậy cũng chỉ có thể càng lún sâu hơn thôi.

Chỉ có thể cầu mong lần này có thể thuận lợi như là Cố Tống Vy đã nói như vậy. Thấy cô ta đã đồng ý, Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy âm thầm nhìn nhau cười một tiếng.

Lần này bọn họ nhất định sẽ giành phần thắng.

Thuốc mà Cố Tống Vy dùng để hại ba là được nhập từ nước ngoài, sau khi Mặc Đình cố gắng điều tra thì rốt cuộc cũng đã điều tra ra được một manh mối rất quan trọng. Thuốc đó là một loại thuốc mới được do trung tâm phát minh nghiên cứu tư nhân của mỹ điều chế ra, chỉ mới được thử nghiệm trên động vật, còn chưa từng thử nghiệm trên người.

Nhưng cho dù là thuốc vẫn chưa được thí nghiệm trên con người, nhưng mà nó vẫn được buôn bán ở chợ đen. Mà Cố Tống Vy thì mua được từ chợ đen, về phần tại sao Cố Tống Vy biết có sự tồn tại của loại thuốc này, cái này cũng chỉ có một mình Cố Tống Vy mới biết được rõ ràng. Tiêu Diệp Nhiên ngồi ở trên ghế sofa liếc nhìn tài liệu điều tra, lông mày nhíu chặt lại, vẻ mặt hơi ngưng trọng.

Sau khi xem xong, cô ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông đang đứng ở trước cửa sổ sát đất: “Mặc Đình, vậy phải làm sao mới có thể cứu được ba của em đây?” Cố Mặc Đình xoay người lại, đôi môi mỏng khế mở: “Anh đã liên lạc với trung tâm phát minh nghiên cứu kia rồi, mà bọn họ cũng đã đồng ý sẽ chế tạo ra thuốc giải”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 397


Nghe vậy, trên mặt của Tiêu Diệp Nhiên có nét vui mừng: “Thật sự hả anh?”

“Ừm, thật sự"

Tiêu Diệp Nhiên bỏ tài liệu xuống, đứng dậy bước nhanh đi qua ôm lấy anh.

“Mặc Đình, có anh thật là tốt” Cô thì thầm nói ở trong ngực của anh.

Kể từ khi ba cô hôn mê đến ngày hôm nay, lo lắng và sợ hãi ở trong lòng kể từ một giây biết được ba mình có thể được cứu, cô đã nhận được sự an ủi.

Mà đây điều là do Mặc Đình đã cho cô.

Nếu như không có anh, cô không dám tưởng tượng được mình sẽ trở nên bất lực và sợ hãi đến cỡ nào.

Nghĩ đến điểm này, bàn tay đang ôm lưng của anh không khỏi nắm chặt lại, chôn đầu thật sâu vào trong ngực của anh, trong mũi tràn ngập hương vị mát lạnh thuộc về riêng anh, lòng của cô căng đầy, mũi nhịn không được mà chua xót, nước mắt nóng hổi tràn ra khỏi mi mắt.

Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng nức nở trầm thấp, sắc mặt của Cố Mặc Đình hơi rét lạnh, trong đôi mắt sâu thẳm cũng mang theo đau lòng. Anh đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, dịu dàng nói: “Đừng khóc, mọi chuyện không tốt đều sẽ trôi qua thôi”

Ừ, đều sẽ trôi qua.

Cô khóc không thành tiếng ở trong ngực của anh.

Lâm Thành giữ lại được một cái mạng nhưng mà nghề nghiệp dùng để nuôi sống anh ta cũng đã đi đến cuối con đường.

Ngày hôm sau sau khi Lâm Thành xảy ra chuyện, Đường Hải lập tức lên tiếng loại trừ Lâm Thành, đồng thời cũng làm sáng tỏ mình không có bất cứ liên quan gì đến những scandal nhiều năm qua của Lâm Thành, đều là do tác phong của Lâm Thành có vấn đề.

Chuyện mà Đường Hải làm quả thật chính là đang xát muối lên vết thương của Lâm Thành, quan hệ hợp tác. nhiều năm như vậy nhưng lại dừng ở một tờ tuyên bố như thế.

Điều này khiến cho khán giả xôn xao.

Việc quay “Thanh Phi Truyền” của Đường Hải cũng không bởi vì chuyện của Lâm Thành mà dừng lại, Đường Hải dùng một cái giá cao để tìm được một đạo diễn nổi tiếng nào đó ở trong nước để cứu cục diện, cho nên bộ phim vẫn được khởi quay như bình thường.

“Bộ phim này còn chưa quay mà lại xảy ra chuyện như: vậy, chắc bộ phim này có độc rồi Sau khi Tống An Kỳ xem hết tin tức thì lại phát biểu một bình luận... không tính là bình luận.

Tiêu Diệp Nhiên gượng cười: “Trọng điểm quan tâm của cậu thật sự không giống như người bình thường nha” Bình thường sẽ mắng chửi Đường Hải không có đạo đức, hoặc là đáng thương cho đạo diễn nào đó, hoặc là măng Lâm Thành bị trừng phạt là đáng đời.

Sao đến chỗ của cô ấy thì lại biến thành bộ phim này có

độc?

“Chẳng lẽ là không đúng hả?” Tống An Kỳ nhếch môi: “Ngày hôm đó cậu có đến hiện trường buổi họp báo khởi quay, cậu xem khí thế lớn biết bao nhiêu, nhưng mà kết quả thì sao đây, Lâm Thành...”

Nói đến đây, Tống An Kỳ thở dài: “Cả đời của anh ta xem như đã bị hủy rồi”

“Sao vậy, cậu thương hại anh ta hả?”

Tiêu Diệp Nhiên nói đùa.

Tống An Kỳ vội nói: “Ai thương hại anh ta chứ, kết cục của mấy tên d3 xồm không nên đáng thương”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 398


“Vậy cậu than thở cái gì?”

“Chẳng qua là tớ cảm thấy một người đàn ông sống tạm bợ giống như anh ta cũng không có gì là hay”

Nghe lời nói của cô ấy, Tiêu Diệp Nhiên nhịn cười không được: “Lấy mặt dày vô sỉ của Lâm Thành mà xem, anh ta không cảm thấy đây là sống tạm bợ, ngược lại sẽ cảm thấy ông trời đã đóng một cánh cửa của anh ta lại thì chắc chẳn sẽ mở ra một cánh cửa khác cho anh ta” “À.." Tống An Kỳ nhăn mày: “Ý của cậu là?”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: “Chó sẽ không đổi đớp cức” “Mẹ *! Anh ta thật sự không sợ chết à?”

Tống An Kỳ lập tức cảm thấy sao người lúc đó đã ra tay lại không trực tiếp diệt anh ta luôn đi, tránh khỏi gây tai họa cho con gái nhà người ta.

Tiêu Diệp Nhiên cười cười, khóe mắt liếc nhìn về phía Lina đang đi tới, cô nhanh chóng nói với Tống An Kỳ: Được rồi, không nói chuyện này nữa, trở về làm việc đi, giám đốc đến rồi này”

Tống An Kỳ quay đầu lại nhìn, đúng lúc Lina đã đi đến gần, cô ấy vội vàng đứng lên chào: “Giám đốc”

Lina vẫn nghiêm túc như cũ, nhưng mà khóe môi đã mang theo một nụ cười như có như không, nhẹ nhàng gật đầu với Tống An Kỳ: "Ừm”

Tống An Kỳ nhìn Tiêu Diệp Nhiên, sau đó nhanh chóng trở về vị trí của mình.

“Sao rồi giám đốc?” Tiêu Diệp Nhiên đứng dậy.

Lina do dự một chút mới chậm rãi lên tiếng nói: “Phía cấp cao của công ty có ý để cô vào đoàn làm phim “Thanh Phi Truyền” quay một đoạn video Cố Tống Vy kính nghiệp, sau đó đăng lên trên mạng để bọn họ có thể khen thưởng Cố Tống Vy, để có thể đạt tới nhiệt độ bùng phát” Cái này nghe xong liền biết lại là nhầm vào cô. Trong lòng xuất hiện một cảm giác bất lực, Tiêu Diệp Nhiên đưa ra sự phản đối sau cùng: “Có thể để cho. phóng viên cấp dưới của tôi đi không?” “Không được!" Lina lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười: “Đây là do tổng giám đốc Tô đã ra lệnh, tôi biết là tổng giám đốc Tô làm vậy là gây khó dễ cho cô, nhưng mà nếu như cô cứ cố chấp không đi, cô ta cũng sẽ dùng những cách khác để đối phó với cô. Có đôi khi nhất thời chịu oan ức chỉ là vì để con đường của chúng ta có thể đi được càng xa càng ổn định, cô nói xem có đúng không?” Lina hiếm khi nói nhiều lời như vậy, trong câu chữ đều là quan tâm đối với cô. Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười: “Ừm, cảm ơn cô”

õ vỗ vai của cô dặn dò:

Lina hài lòng cười cười, sau đó võ “Vào đoàn làm phim phải cẩn thận một chút”

“Ừm, tôi biết rồi”

Tô Nhã An đã để cô vào đoàn làm phim thì chắc chắn có cái gì đó đang chờ đợi cô.

Như vậy thì có sao, cho đến bây giờ cô cũng chưa từ e ngại.

Địa điểm quay của “Thanh Phi Truyền” là ở Thanh Sơn,

phim trường lớn nhất cả nước.

Thanh Sơn cách thành phố Bắc Ninh hơn một nghìn cây số, cho nên lần này xem như là đi công tác.

Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc lau ống kính của máy ảnh, vừa nhìn thấy cô thì Tống An Kỳ liền đi tới.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 399


“Diệp Nhiên, Thanh Thành cách thành phố Bắc Ninh xa như vậy, cậu xác định một mình cậu vẫn ổn hả?”

Trong lòng của Tống An Kỳ hơi lo lắng, trời cao hoàng đế ở xa, xa như vậy nếu như xảy ra chuyện gì thì thật sự không biết phải làm sao.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không ngẩng đầu lên mà trả lời: “Tớ không có đi một mình, Cố Thanh Chiêu phải đi với tớ” “Chỉ có một mình anh ta cũng không được đâu nhỉ? Hơn nữa anh ta là một người đàn ông, có một số việc cũng không tiện mà”

Tiêu Diệp Nhiên bị lời nói của cô chọc cười, động tác trong tay dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn cô ấy: “Vậy có cần phải phái thêm một người đi theo giúp tớ không”

Tống An Kỳ bất mãn lầm bầm: “Tớ đây là quan tâm cậu mà, cậu còn cười nhạo tớ nữa”

Tiêu Diệp Nhiên nhướng nhướng mày, cười nói: “An Kỳ, tớ biết là cậu quan tâm cho tớ. Lần này tớ đi ấy hả, trong lòng của tớ cũng đã có tính toán rồi, những chuyện mà mình tránh không được vậy thì chúng ta cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều, cứ thuận theo tự nhiên đi”

Hơn nữa, cô cũng sẽ không có cảnh giác thấp giống như buổi tiệc lần trước, sẽ đề phòng nghiêm ngặt, tuyệt đối không để cho Cố Tống Vy có cơ hội lợi dụng.

“Tâm trạng của cậu cũng tốt quá ha” Tống An Kỳ không biết là nên mừng hay là nên đau lòng cho cô đây.

Một người vốn rất ngây, thơ trải qua khoảng thời gian biến

cố này lại trở thành một người ổn trọng không sợ hãi như vậy.

Nói thật thì đó cũng không phải là một chuyện tốt.

Thời tiết ở phía nam luôn luôn thay đổi, lúc nãy còn trời quang mây tạnh nhưng mà bây giờ lại mưa rơi tâm tã. Tiêu Diệp Nhiên ngồi ở vị trí gần cửa sổ trong quán cà phê nhìn người đi đường ở bên ngoài vội vã bởi vì sắc trời, vẻ mặt ấm áp không màng danh lợi.

“Leng keng”

Đột nhiên vang lên âm thanh phá hủy sự yên tĩnh của cô, quay đầu lại nhìn, một người đàn ông mang theo chiếc mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đứng ở trước mặt của cô. Cô bất ngờ một chút, sau đó trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra một nụ cười xán lạn.

“Anh Ngôn."

Cô vừa mới xuống máy bay thì đã nhận được điện thoại trợ lý của anh ta, nói là anh ta muốn gặp cô.

Đối với người có ơn cứu mạng mình, gần như là Tiêu Diệp Nhiên không hề do dự chút nào, trực tiếp đồng ý.

“Chị dâu, chị cũng quá không dè dặt rồi.”

Cố Thanh Chiêu nghe thấy cô đồng ý lời mời của người đàn ông khác, nhịn không được mà thốt ra một câu, sau đó còn nói: “Chị như thế này mà để cho anh trai của em biết được, vậy thì chắc chắc tiêu đời!”

Tiêu Diệp Nhiên tức giận liếc anh ta một cái: “Cậu không nói, tôi không nói thì ai mà biết chứ”

Cố Thanh Chiêu: Ừm, anh không nói, điều đó cũng không biếu thị vệ sĩ đi theo ở phía sau âm thầm bảo vệ cho bọn họ không nói Trâm ổn và bình tĩnh, đây là ấn tượng đầu tiên khi Cố Thanh Chiêu nhìn thấy Ngôn Húc vào lần đầu tiên.
 
Back
Top Bottom