Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 661: Chương 617


“Ồ? Có chuyện gì sao?”
Kiều Thanh vừa nghe thấy là cô ta, giọng nói lập tức trở nên vừa thờ ơ vừa lạnh lùng.

Đối với Lâm Ngọc, ông không thích chút nào.

Còn về lý do tại sao ông không thích, ông cũng không nói ra.

“Ông ơi, cháu có thai.


“Ồ, xin chúc mừng.

Nhưng mà, tin tức này không cần thiết phải báo cáo cho tôi đâu.


Kiều Thanh vẫn luôn tin tưởng vào cách làm người của Kiều Minh Húc, biết anh và Lâm Ngọc không thể nào phát sinh mối quan hệ khăng khít kia được.

“Đứa trẻ là của Minh Húc ạ.


Lâm Ngọc nói tiếp.

“…”
Kiều Thanh ngớ người ra, rơi vào trầm mặc.

Tên nhóc thối tha này, đã có Tiểu Miên rồi lại còn làm ra loại chuyện này, đúng là không thể nào tha thứ được mà.

Khó trách tối ngày hôm qua, Tiểu Miên gọi điện thoại tới nói muốn ly hôn, hóa ra là có lý do.

“Ông nội, ông nói xem cháu nên làm gì bây giờ?”
Lâm Ngọc rất lo lắng hỏi.

Kiều Thanh suy nghĩ một chút, giọng điệu lãnh đạm nói: “Phá nó đi! Cô muốn bồi thường bao nhiêu, có thể yêu cầu thương lượng!”
Lâm Ngọc nghe thấy điều này, cả người cô ta lại lần nữa run lên vì tức giận.

Cô ta không ngờ rằng, một ông già bảo thủ như Kiều Thanh lại nỡ lòng g**t ch*t cháu trai của mình.

Chẳng lẽ ông ấy không thích cô ta đến vậy sao?
Vào giờ khắc này, cô ta thật sự hận chết Kiều Thanh.

“Ông nội ơi, đây là huyết thống của nhà họ Kiều các ông, có thể xem như là cháu trai trưởng ruột thịt rồi, ông thật sự muốn cháu phá bỏ nó sao? Hơn nữa, nhà họ Kiều các ông từ trước đến nay hương khói không vượng, hơn nữa đã số mấy đời chỉ có một độc đinh thôi.

Chẳng lẽ ông không sợ khi cháu phá bỏ đứa cháu trai đích tôn này, từ đó làm gãy hương khói sao?”
Lâm Ngọc cố nén lửa giận hỏi.

“À!”
Kiều Phong chế nhạo khinh thường bật cười nói: “Tiểu Miên sẽ sinh đứa bé cho nhà họ Kiều chúng tôi, đó mới được xem là cháu đích tôn.

Còn cô sinh ấy à, cùng lắm cũng chỉ được xem là con riêng của vợ bé mà thôi, không được xem là chính thống gì cả.

Còn về việc nhà họ Kiều của chúng tôi có gãy hương khói hay không, tôi thấy cô đã quá lo lắng rồi, tôi tin tưởng Tiểu Miên nhất định sẽ sinh cho tôi một đứa cháu trai kháu khỉnh.


Lâm Ngọc không ngờ Kiều Thanh sẽ nói như vậy, cô ta run lên vì tức giận.

Ông ấy lại còn nói cô ta là vợ bé!.

Đứa trẻ chỉ có thể là con riêng nữa chứ!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 662


Chương 662

Mạch Tiểu Miên rất cảm kích: “Em rất may mắn khi có thể gả cho anh, dù hợp đồng chỉ có ba năm, em cũng rất cảm ơn số mệnh.”

“Cô gái ngốc.”

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô: “Anh muốn hủy hợp đồng!”

“Hả?”

Lòng Mạch Tiểu Miên nặng trĩu: “Anh không muốn bên cạnh em nữa sao?”

“Cô gái ngốc!”

Kiều Minh Húc giơ tay gõ trán cô: “Lại bắt đầu nghĩ lung ta lung tung rồi, anh muốn đổi, muốn đổi thời hạn ba năm thành cả đời. Đợi về, anh sẽ làm lại hợp đồng, không ai có thể hủy được.”

Mạch Tiểu Miên sờ trán hơi đau, trong lòng lại như nở hoa.

“Đồng ý không?”

“Đồng ý!”

Mạch Tiểu Miên gật đầu không hề do dự.

“Ngoan lắm!”

Kiều Minh Húc cúi đầu, khẽ hôn lên mu bàn tay cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đợi lúc em có thể đứng lên, anh muốn bổ sung một hôn lễ.”

“Sao lại bổ sung?”

Mạch Tiểu Miên khó hiểu, bèn hỏi.

“Lúc đó, hai chúng ta đều không tình nguyện lắm, với lại rất tùy tiện. Anh muốn tổ chức một hôn lễ có thể khiến em cả đời khó quên, mỗi lần nghĩ đến sẽ cảm thấy hạnh phúc dạt dào.”

“Ồ?”

“Biểu cảm gì đây? Trông em như thể không tình nguyện lắm.”

Kiều Minh Húc thấy cô không vui vẻ như tưởng tượng, cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.

“Không phải không tình nguyện, mà là quá vui mừng, không biết diễn tả tâm trạng thế nào.”

“Ý là em đồng ý rồi?”

“Ừm, đương nhiên em đồng ý.”

Mỗi cô gái đều mong muốn có một hôn lễ hạnh phúc, cam tâm tình nguyện, độc nhất vô nhị, lãng mạn giống như Châu Kiệt Luân và Côn Lăng vậy.

Nó sẽ làm sáng lên cuộc sống hôn nhân bình dị sau này.

“Thế thì hôn anh một cái, chứng tỏ niềm vui.”

Kiều Minh Húc kề sát mặt đến chỗ cô, nói.

Tai Mạch Tiểu Miên lại nóng lên, vội hôn lên má anh một cái.

Kiều Minh Húc vẫn chưa hài lòng lắm, quay sang hôn một cái lên má cô.

Vốn muốn hôn lên môi cô, nhưng sợ nhân viên phục vụ xuất hiện đột ngột sẽ ngượng lắm, cũng chỉ có thể làm vậy, quyết định về nhà rồi từ từ hôn.

Quả nhiên, nhân viên phục vụ lên món rồi.

Hai người tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 663


Chương 663

Nói tới nói lui, Mạch Tiểu Miên lại nghĩ đến Lâm Ngọc, trái tim như bị gai đâm.

“Minh Húc, anh thật sự muốn Lâm Ngọc bỏ đứa bé sao?”

Mình đã quyết định sẽ ký hợp đồng hôn nhân cả đời với anh, cô vẫn cảm thấy nên bàn chuyện này với anh, tránh để bản thân nghĩ nhiều, đoán mò.

Kiều Minh Húc giơ đũa gắp món chợt dừng lại, sau đó rụt lại, nghiêm túc nói với cô: “Đúng vậy.”

“Cô ta đồng ý không?”

“Vẫn chưa tỏ thái độ.”

“Lỡ như cô ta không đồng ý thì sao?”

“Anh và cô ta đã không thể ở cạnh nhau, cô ta không thể không đồng ý. Chuyện này không có ích gì với cô ta.”

“Anh không hiểu lòng phụ nữ.”

Mỗi lần Mạch Tiểu Miên nghĩ đến Lâm Ngọc, thấy ánh mắt tràn ngập đố kỵ của cô ta, cảm thấy chắc chắn cô ta sẽ không buông xuôi dễ dàng như vậy.

Nhưng bây giờ cô không hiểu rõ trái tim Kiều Minh Húc, cũng khá lo lắng.

Nghe cô nói vậy, Kiều Minh Húc cũng không dám chắc lắm.

Lỡ như Lâm Ngọc không đồng ý bỏ đứa bé thật, mình cũng không thể ép cô ta.

Nếu cuối cùng cô ta sinh đứa bé ra…

Nghĩ đến mấy vấn đề này, Kiều Minh Húc hơi đau đầu.

Anh lấy điện thoại ra, quyết định gọi cho Lâm Ngọc trước mặt Mạch Tiểu Miên.

Lần này gọi được, nhưng đầu dây bên kia lặng như tờ.

“Ngọc Ngọc?”

Kiều Minh Húc hỏi.

Vẫn không nói chuyện.

“Ngọc Ngọc, em suy nghĩ về ý kiến anh đưa ra chưa?”

“Minh Húc, anh cứ khư khư muốn bảo em bỏ đứa bé sao?”

Cuối cùng bên kia cũng truyền đến tiếng của Lâm Ngọc, trong sự bình tĩnh có lẫn đôi chút tuyệt vọng, không giống vẻ kiêu ngạo ngày trước hay cầu xin gì.

“Đúng vậy. Anh và em đã không thể ở cạnh nhau, nếu sinh con ra, thân phận sẽ khó xử lắm, không công bằng với đứa bé, cũng không tốt đối với em. Em không thể vì đứa bé mà huy đi cả đời mình được.”

Kiều Minh Húc khuyên nhủ.

Mạch Tiểu Miên bên cạnh nghe vậy cũng đã hiểu rõ, mấy hôm nay mình nghi ngờ Kiều Minh Húc là chuyện buồn cười biết bao.

“Kiều Minh Húc, em đã bị anh hủy hoại rồi. Anh hủy hoại thời thanh xuân đẹp đẽ nhất của em rồi, hủy đi tình yêu của em, hủy đi cuộc hôn nhân của em, hủy mơ ước của em, còn muốn hủy cả đứa con của em nữa. Anh không cảm thấy anh quá tàn nhẫn với em sao? Mười năm, dù nuôi một con mèo cũng có cảm tình, mà anh lại tuyệt tình với em như thế, em thật sự không cam tâm.”

Lâm Ngọc nói với vẻ hung hăng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 664


Chương 664

“Ngọc Ngọc, anh chỉ có thể xin lỗi em. Em đánh anh mắng anh, muốn anh bồi thường đều được. Nhưng hy vọng xem bỏ đứa bé đó. Tối hôm ấy anh uống rượu, là em bỏ thuốc, em cũng ngà ngà say, không biết cái này có dẫn đến đột biến gen không.”

“Ha ha…”

Lâm Ngọc cười giễu: “Kiều Minh Húc, anh muốn ở cạnh Mạch Tiểu Miên thật sự khiến người ta khó chịu. Nhưng em nói cho anh hay. Em không bao giờ bỏ đứa bé, dù anh không nhận nó, em cũng sẽ sinh nó ra, sau đó lôi nó gả cho một người đàn ông tính nết cộc cằn, anh nói xem, con anh sẽ bị đối xử thế nào?”

Nghe đến đây, lòng Kiều Minh Húc nặng trĩu: “Ngọc Ngọc, sao em lại như vậy? Em là một người tốt mà, sao lại làm chuyện thế này?”

“Kiều Minh Húc, vốn dĩ em rất tốt, nhưng bây giờ đã bị anh ép đến mức tâm địa độc ác rồi. Em không muốn hiền lành nữa, sau này, chỉ cần anh đau khổ em mới vui vẻ!”

Lâm Ngọc buột miệng nói.

“Ngọc Ngọc, em hận anh đến vậy ư?”

“Đúng, em yêu anh bao nhiều thì hận anh bấy nhiêu. Anh muốn giết con em, thù này em đã ghi rồi.”

Nghe đến đây, sắc mặt Kiều Minh Húc lại thay đổi: “Con vẫn chưa thành hình, sao có thể nói là giết được? Trên thế gian này có bao nhiêu người sảy thai.”

“Kiều Minh Húc, câu này của anh thật độc ác. Không sai, trên thế giới này rất nhiều người sảy thai, đó là vì trên thế gian này có nhiều đàn ông không có lương tâm, ích kỷ, mới khiến người phụ nữ mang thai đứa con của anh ta sảy thai. Mà anh là một trong số đó. Kiều Minh Húc, nếu hôm nay anh muốn bảo bỏ đứa nhỏ, em sẽ bảo thai linh của nó ở trên trời nguyền rủa anh và Mạch Tiểu Miên vĩnh viễn không thể có con, dù Mạch Tiểu Miên mang thai cũng sẽ sảy thai…”

Lâm Ngọc nghĩ, đã trở mặt rồi thì cũng dứt khoát trút giận hết, nói ra hết những lời trong lòng chọc tức Kiều Minh Húc.

Anh căng thẳng nhìn Mạch Tiểu Miên đang chớp mắt nhìn mình, may thay mình không mở loa ngoài, không để cô nghe được câu này.

Cô gái ngốc này, để ý đến lời nguyền rủa của Trình Đông Thành như thế, chắc chắn cũng sẽ để ý đến cái này.

Vốn dĩ anh vẫn hơi áy náy với Lâm Ngọc.

Bây giờ nghe cô ta nói vậy, thật sự đã không còn cảm tình gì với cô ta nữa.

Mắng anh cũng được, nhưng nguyền rủa Mạch Tiểu Miên đã thách thức đến giới hạn không thể kiên nhẫn của anh rồi.

“Lâm Ngọc!”

Lần này anh chẳng thèm gọi Ngọc Ngọc theo thói quen nữa mà gọi thẳng họ tên cô ta: “Em nói vậy quá đáng rồi đấy, anh thật sự quá thất vọng về em. Về việc em có bỏ đứa nhỏ hay không, được, tùy em quyết định, chỉ mong sau này em đừng hối hận là được, dù sao thì anh cũng sẽ không ở cạnh em đâu.”

Nói xong anh thẳng thừng tắt máy.

Nhưng rõ ràng đã tức đến mức mặt mày sa sầm vì câu nói kia của Lâm Ngọc.

Mạch Tiểu Miên không biết Lâm Ngọc đang nói gì trong điện thoại, nhưng từ biểu hiện của Kiểu Minh Húc có thể thấy cô ta sẽ không từ bỏ đoạn tình cảm này.

Nhưng cô cũng đã hạ quyết tâm, cho dù Lâm Ngọc có sinh đứa bé ra, cô cũng không thành toàn cho cô ta.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 665


Chương 665

Cùng lắm, cô sẽ giúp Lâm Ngọc nuôi đứa bé.

Dù sao, chỉ cần là con của Minh Húc, cô sẽ coi nó như con đẻ của mình.

Kiều Minh Húc thấy cô đăm chiêu nhìn mình thì nắm lấy tay cô: “Tiểu Miên, đừng suy nghĩ lung tung.”

Mạch Tiểu Miên bình tĩnh, cười nói: “Yên tâm, em sẽ không nghĩ lung tung.”

“Thật?”

“Ừm, thật.”

Mạch Tiểu Miên chớp chớp đôi mắt to như hai viên hắc diện thạch, nhìn anh với ánh mắt dịu dàng: “Chúng ta đã xác định là sẽ ở bên nhau, thì không nên nghi ngờ lẫn nhau. Có việc gì phải nói cho nhau biết, có khó khăn gì thì cùng nhau vượt qua, hạnh phúc thì cùng nhau sẻ chia.”

“Ừm, vợ chồng chung sống nên vậy, cha mẹ anh cũng là như vậy.”

Kiều Minh Húc gật đầu.

“Chúng ta cũng phải như họ, nhưng em không giỏi như mẹ anh, không dịu dàng, hiền hòa như mẹ anh.”

Mạch Tiểu Nhiên chớp mắt nói.

“Em là em, không cần phải giống ai cả.”

Kiều Minh Húc giơ tay gõ vào chóp mũi nhỏ của cô: “Cô bé liều lĩnh, lúc nào làm người ta phải lo lắng!”

“Ai ui, chẳng lẽ anh còn muốn coi em như con gái mà nuôi sao? Lúc trước cha giao em cho anh, chẳng lẽ anh định thế chỗ của cha em luôn hả?”

Mạch Tiểu Miên cố ý nói.

“Anh đâu chỉ muốn làm cha em? Anh còn muốn làm chồng em nữa!”

“Vâng, ông xã đại nhân.”

“Ừ, bà xã tiểu nhân.”

“Ai tiểu nhân?”

Mạch Tiểu Miên tức giận trừng mắt nhìn anh.

“Người nho nhỏ nên gọi tắt là tiểu nhân.”

“Em không nhỏ.”

“Thật không? Để anh xem lớn cỡ nào.”

Mặt Kiều Minh Húc lộ ra nụ cười xấu xa, ánh mắt dán chặt vào ngực cô.

“Đồ lưu manh!”

Mạch Tiểu Miên vội vàng lấy tay che ngực, trợn tròn mắt nhìn anh: “Anh càng ngày càng không đứng đắn.”

“Trước mặt vợ mình, đàn ông không cần thiết phải đứng đắn.”

Khóe môi Kiều Minh Húc cong lên một nụ cười xấu xa, anh ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói: “Để lát về nhà, chúng ta làm chuyện không đứng đắn, được không?”

Hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai cô.

Mềm mại.

Ngưa ngứa.

Như thể có hàng vạn con kiến đang bò vào lỗ tai cô, đi đến tận sâu trong tim, lan khắp cơ thể cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 666


Chương 666

Khiến cô chỉ muốn rúc vào lòng anh, rồi sau đó có thể cảm nhận một loại sức mạnh nào đó.

Kiều Minh Húc thấy tai cô đỏ lên, rất đáng yêu.

Vừa mềm vừa hồng.

Khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng, xem mùi vị thế nào.

Anh bắt đầu thấy hối hận khi đi ăn ở ngoài.

Nên ăn ở nhà mới đúng.

Lúc muốn ăn tai cô, có thể bế cô lên tầng, đi vào phòng…

Anh vẫn nhe răng, cắn nhẹ vào vành tai ửng hồng của cô.

“Ưm…”

Đôi môi Mạch Tiểu Miên vì kích động mà hơi hé mở, nhẹ nhàng thốt ra một âm thanh vô cùng mềm mại đáng yêu.

Âm thanh này rơi vào tai Kiều Minh Húc giống như chất xúc tác…

Anh xoay mặt cô lại, dùng đôi môi nóng bỏng nhẹ nhàng ngậm lấy môi dưới của cô, đầu tiên là cắn nhẹ, sau đó đưa đầu lưỡi vào, bắt đầu truy đuổi cái lưỡi đinh hương của cô.

Bỏ qua nỗi băn khoăn về Lâm Ngọc, Mạch Tiểu Miên đã nhận định sẽ làm vợ anh cả đời, cô hoàn toàn buông lỏng trái tim và cảm xúc, đáp lại anh một cách chân thành và nhiệt tình.

Hai người đã có kinh nghiệm hôn nhau nhiều lần, không còn là nụ hôn hít thở không thông thuở ban đầu nữa.

Thích ý, thoải mái…

Toàn thân và tâm trí bồng bềnh như ở trên mây…

Một người phục vụ định đi vào hỏi xem họ cần gì nữa không, thì thấy hai người đang quấn lấy nhau, đỏ mặt vội vàng đi ra, còn nhẹ nhàng giúp họ đóng cửa lại.

Nhưng hành động này vẫn kinh động đến đôi nam nữ đang hôn nhau say đắm.

Hai người cũng không phải kiểu thanh niên không biết kiêng kỵ, sau khi bị người khác làm đứt quãng cũng xấu hổ tách nhau ra.

Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ bừng, cánh môi còn đỏ hơn, nhìn như sắp chảy máu.

Đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước giờ giống như có men say, khiến Kiều Minh Húc nghĩ đến câu “mị nhất nhãn như ti”.

“Tiểu Miên…”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng gọi tên cô.

Mạch Tiểu Miên vì thẹn thùng mà hơi cúi đầu, cô nói “ừm” rồi ngẩng đầu lên nhìn anh.

Kiều Minh Húc vốn định nói ra bốn chữ “Anh nghĩ muốn em” nhưng cuối cùng lại không nói ra được, chỉ vươn tay sờ gò má nóng bỏng của cô: “Không có việc gì.”

“Ồ.”

Nhưng Tiểu Miên vẫn có cảm giác anh sắp nói điều gì đó, trong lòng xốn xang, mặt càng thêm đỏ.

“Em ăn no chưa?”

Kiểu Minh Húc nhìn trên bàn vẫn còn một nửa, hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 667


Chương 667

Mạch Tiểu Miên gật đầu.

“Vậy chúng ta về nhà đi!”

“Ừm.”

Kiều Minh Húc đứng dây, đặt cô lên xe lăn…

Lái xe trở lại Hoàng Uyển.

“Cậu chủ, mợ chủ, hai người ăn cơm chưa?”

Dì Trương nhìn thấy họ về thì hỏi.

“Đã ăn rồi.”

Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, sau đó phân phó: “Dì Trương, tôi và Tiểu Miên cần nghỉ ngơi, nếu không có việc gì đừng lên quấy rầy chúng tôi.”

“Được.”

Dì Trương đương nhiên hiểu chuyện vợ chồng nhà người ta nên chỉ cười cười rồi tránh ra.

Kiểu Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, ôm vào phòng rồi đóng cửa lại.

Cửa vừa đóng lại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ái muội.

Mạch Tiểu Miên được anh đặt lên giường, bắt đầu thấy hơi khẩn trương, cảm giác bản thân giống như một con cừu non đang chờ bị làm thịt.

Nhưng cũng rất mong chờ.

Đúng vậy, cô không muốn lo lắng về bất cứ điều gì nữa.

Cô chỉ muốn trở thành người phụ nữ của anh, toàn tâm toàn ý thuộc về anh.

Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên giường, hơi căng thẳng nắm chặt chăn.

Tâm trạng anh cũng trở nên căng thẳng.

Anh ngồi bên cạnh cô, vòng tay qua vai cô, mím môi cười nói: “Anh đột nhiên cảm nhận được cảm giác của người cổ đại lần đầu tiên động phòng như thế nào.”

Nghe đến hai chữ “động phòng”, tim Mạch Tiểu Miên như bị anh bóp mạnh, phanh lại một tiếng, sau đó thì đập mãnh liệt, giống như con nai nhỏ chạy nhảy tán loạn.

Đúng vậy, hiện tại cô cũng có cảm giác của một tân nương thời cổ đại, lần đầu tiên ngồi trong phòng, chờ đợi khoảnh khắc tân lang nhấc khăn trùm đầu…

Kiều Minh Húc nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu đỏ bên cạnh, nhặt nó lên, rũ ra rồi trùm lên đầu cô.

Chiếc khăn màu đỏ che đi khuôn mặt của Mạch Tiểu Miên.

Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh qua chiếc khăn voan mờ, càng lúc càng tiến lại gần mình.

Hơi thở có chút gấp gáp của anh nhẹ nhàng phả lên tấm khăn voan mỏng trước mặt cô, thổi lên mặt cô, thổi vào cõi lòng xuân của cô…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 668


Chương 668

Kiều Minh Húc vươn tay, ôm cô vào lòng.

Không nhấc chiếc khăn đỏ lên luôn.

Thay vào đó, sau khi chờ đợi đã lâu, qua lớp khăn voan, hai cặp môi giao nhau tại một điểm…

Không một tiếng động.

Cứ thế, lẳng lặng chạm vào nhau…

Không khí như ngừng chuyển động.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Cả hai có thể nghe tiếng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương đập trong lồng ngực.

Chúng cũng muốn chạm vào nhau.

Chủ nhân của chúng cũng muốn chạm vào nhau.

Thật là một cảm giác tuyệt vời…

Cuối cùng, Kiều Minh Húc rời khỏi đôi môi cách một lớp khăn mỏng, dừng lại trên chiếc cổ trắng nõn, thon dài của cô.

Mạch Tiểu Miên đáp lại nhiệt tình…

Giờ phút này cô không muốn gì cả, chỉ muốn ở bên anh mãi mãi.

Kiều Minh Húc muốn trực tiếp tấn công lãnh thổ của cô như một người lính dũng cảm nhất.

Nhưng không ngờ, họ gặp phải rào cản ở thành trì.

Mạch Tiểu Miên cảm thấy đau, hơi nhíu mày.

“Đau không?”

Kiều Minh Húc dừng tiến công, lo lắng hỏi.

Là một người đàn ông trưởng thành, anh cũng nghe nói lần đầu tiên của con gái thường sẽ rất đau, còn có chảy máu…

Anh cũng là lần đầu tiên. (Lần cùng Lâm Ngọc anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nên không tính.)

Bởi vì Mạch Tiểu Miên đau nên anh không biết phải làm sao, không dám mạnh mẽ xông vào…

Nhẹ nhàng thăm dò bên ngoài, sau đó dần tiến vào trong.

Nhưng khi gặp phải rào cản, thấy cô hơi nhíu mày, anh không còn cách nào khác đành phải rụt về…

Cứ như thế lặp đi lặp lại vài lần.

Cuối cùng, còn chưa công hãm cổng thành đã xuất ra.

Mạch Tiểu Miên không có kinh nghiệm, còn nghĩ như vậy xem như đã hoàn thành lần đầu tiên trong đời.

Mặc dù luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cảm giác chưa đủ, cảm giác muốn nhiều hơn nữa, giống như mới treo được lên một nửa, cực kỳ khó chịu…

Nhưng khi cô mở mắt ra, lại thấy anh bắt đầu cuộn mình lại, run rẩy đứng lên.

Hóa ra bệnh động kinh của anh lại tái phát…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 669


Chương 669

Mạch Tiểu Miên không màng đến cảm giác khó chịu vì không được thỏa mãn nữa, vội vàng ngồi dậy.

Nhét khăn vào miệng anh để anh không cắn vào lưỡi, sau đó bắt đầu xoa bóp sơ cứu…

Vật lộn một hồi.

Cuối cùng anh cũng bình tĩnh trở lại.

Bởi vì chân cô không thể tự do di chuyển, nên cả người mồ hôi đầm đìa vì kiệt sức.

Kiều Minh Húc áy náy nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô, đôi mắt đen tối sầm lại.

Vừa rồi anh vì chưa công phá được thành trì mà đã xuất ra nên thẹn quá hóa giận, dẫn đến lên cơn động kinh…

Chuyện này khiến lòng tự tôn đàn ông của anh bị đả kích nặng nề.

Anh im lặng một lúc, đứng dậy bế Mạch Tiểu Miên còn chưa kịp mặc quần áo vào phòng tắm, đặt cô vào bồn tắm, vặn nước, tắm rửa cho cô…

Mà anh cũng vào một phòng tắm khác để làm sạch cơ thể.

Tự nhìn lại mình trong gương.

Rõ ràng anh có thân thể cường tráng, sao vừa rồi lại ra sớm như vậy?

Không những thế còn lên cơn động kinh.

“Kiều Minh Húc, mày có còn là đàn ông không?”

Anh cực kỳ bi ai nói với chính mình.

Người chưa bao giờ biết tự ti là gì, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mặc cảm tự ti, ỉu xìu như trái cà ngâm nước.

Trong khi đó, Mạch Tiểu Miên ở bên kia đang ngâm mình trong làn nước ấm, trong đầu không khỏi nghĩ đến cảnh tượng kiều diễm vừa rồi.

Phía dưới không có cảm giác bị xé rách đau đớn, hình như trên giường cũng không có vết máu.

Chẳng lẽ cô đến một cái màng cũng không có?

Cô là một bác sĩ pháp y, nên biết rất rõ về cấu trúc cơ thể con người.

Một số người lần đầu tiên chảy máu là vì màng trinh bị rách.

Nhưng cũng có một số người lần đầu tiên không bị chảy máu là bởi vì lớp màng này có thể đã vô tình bị rách trong quá trình vận động mạnh hay trong lúc vô ý…

Cho nên không phải cô gái nào cũng chảy máu trong lần đầu tiên.

Mạch Tiểu Miên tập võ từ nhỏ, cô cũng rất thích bơi lội.

Vì vậy cô cũng nghi ngờ mình có thể không có màng trinh.

Ha ha, người không có chút kinh nghiệm nào như cô hoàn toàn không biết, không phải là không có mà là còn chưa bị chọc thủng…

Nếu Kiều Minh Húc biết được suy nghĩ của cô lúc này, chắc chắn sẽ khóc mất.

Đương nhiên nếu cô biết tâm trạng của Kiều Minh Húc lúc này, cô nhất định cũng sẽ khóc.

Sau khi Kiều Minh Húc tắm xong đi ra, cô cũng tự giác mặc quần áo ra ngoài.

Hai người gặp nhau lần đầu tiên sau khi làm chuyện ấy, bầu không khí có chút kỳ quái, rối rắm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 670


Chương 670

“Tắm xong rồi à?”

Kiều Minh Húc lấy một chiếc khăn lớn, lau tóc cho cô, hỏi.

“Ừm.”

Anh vừa tới gần, Mạch Tiểu Miên đã ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng, lập tức cảm thấy cơ thể rục rịch trở lại, khao khát bùng lên…

Nhưng cô không dám thể hiện ra ngoài.

Kiều Minh Húc vừa trải qua cơn động kinh, sức lực cạn kiệt, ngoài ra, anh là một bệnh nhân còn chưa khỏi sốt.

Nếu cô yêu cầu lần nữa.

Anh có thể sẽ cảm thấy ăn không tiêu.

“Ngủ đi.”

Kiều Minh Húc ôm cô đặt lên giường, sau đó cũng nằm lên.

Mạch Tiểu Miên vừa định kéo chiếc chăn công chúa của mình để đắp thì anh đã giằng ra, ném sang một bên, sau đó đắp cho cô chiếc chăn màu xám đen của mình, nói: “Chúng ta đắp chung đi.”

“Này…”

Hai người vẫn luôn ngủ chung giường nhưng chưa bao giờ đắp chung chăn.

Đều mỗi người một chăn, chiếm một nửa chiếc giường.

“Không có này kia gì cả.”

Kiều Minh Húc cũng chui vào trong chăn.

Nhiệt độ cơ thể của hai người lập tức hòa vào nhau…

“Anh không sợ em làm bẩn chăn của anh hả?”

Mạch Tiểu Miên cố ý hỏi.

“Người phụ nữ bẩn như em đã sớm làm bẩn rất nhiều đồ của anh rồi, anh cũng lười so đo.”

“Ha ha, rốt cuộc là lười so đo hay là không thể so đo?”

“Không thể so đo!”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên lại chớp mắt: “Lỡ như đang ngủ em bị khó tiêu đánh rắm trong chăn thì sao?”

Đầu Kiều Minh Húc đầy vạch đen.

Không phải một con, mà là cả một đàn quạ đen đang bay qua trước mắt.

Người phụ nữ chết tiệt này, nghĩ cái quái gì không biết?

“Anh nói xem, lỡ vậy thì sao, có phải anh sẽ một cước đá em xuống giường không?”

Mạch Tiểu Miên làm bộ đau khổ nói: “Thả rắm cũng giống như mắc ho, đều không thể kìm lại được.”

“…”

Kiều Minh Húc không nói gì chỉ nhìn cô, lạnh lùng nói: “Đánh mông!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 671


Chương 671

“A!”

Mạch Tiểu Miên đỏ bừng mặt, vội vàng chui đầu vào trong chăn, buồn buồn nói: “Vẫn nên để em đắp chăn riêng đi, dạo này hệ tiêu hóa của em thật sự có vấn đề.”

“Không được!”

“Thật sự không được sao?”

“Ừm.”

“Vậy thì đừng trách em!”

Dạ dày của Mạch Tiểu Miên lúc này không chịu kém miếng, lập tức đánh rắm.

Một tiếng trầm đục vang lên!

“Em đánh!”

Nói xong, cô vội vàng cầm gối che mặt, tránh nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc hơi xốc chăn lên…

Một mùi thối nhẹ nhàng bay ra…

“Mạch Tiểu Miên! Em cố ý!”

Anh gầm lên, giũ chăn để xua đi mùi thối kia.

Lúc này, Mạch Tiểu Miên như đứa trẻ vừa làm ra trò đùa tinh quái, cười đến mức toàn thân run rẩy, không ngừng lại được…

Kiều Minh Húc tức giận, đánh vào mông cô một cái…

Mạch Tiểu Miên thấy mông đau nhức, toàn thân chấn động, xuân tâm nhộn nhạo, vội vàng kéo chăn, quấn lấy người.

Sau đó, đáng thương nhìn anh: “Anh đánh em đấy à, anh đánh em, sau này em sẽ nhịn đánh rắm, nhịn đến hỏng bàng quang, nhịn đến bị bệnh, nhịn đến…”

“Không được nhịn!”

Nghĩ đến việc cô nhịn đánh rắm khó chịu thế nào, lòng Kiều Minh Húc lại đau lòng.

“Không cho nhịn cũng không cho đánh! Làm người sao khó quá vậy?”

Mạch Tiểu Miên giả bộ thành oán phụ khóc lóc, tay chân còn phối hợp với lời nói, lăn qua lăn lại trên giường.

Kết quả, cô lăn quá đà…

Rầm!

Một tiếng động vang lên, cả người và chăn trực tiếp lăn ra khỏi mép giường, cô đau khắp mình mẩy, hít vào một hơi.

Kiều Minh Húc lo lắng ôm lấy cô: “Rách chỗ nào rồi? Chúng ta đi bệnh viện!”

“Nơi nào đó bị rách rồi.”

Mạch Tiểu Miên mặt nhăn mày nhó, làm bộ thống khổ nói.

Câu nói của cô càng làm Kiều Minh Húc hoảng sợ, vươn tay sờ khắp người cô: “Bị thương ở đâu? Để anh xem!”

“Không cho anh xem được.”

“Nói, làm sao?”

“Không nói!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 672


Chương 672

“Không nói anh đánh mông!”

“Hu…”

Mạch Tiểu Miên cầu xin: “Chính là chỗ đó bị thương, động vào sẽ càng đau, đau khủng khiếp.”

Kiều Minh Húc trên đầu đầy vạch đen, cuối cùng cũng hiểu được cô đang lừa mình.

Lại dám lừa anh!

Anh đặt cô lên giường, quyết định ăn miếng trả miếng: “Được, anh sẽ không đánh, đánh em anh sẽ đau lòng.”

Nói xong, anh vươn bàn tay to mò xuống mông cô.

Mạch Tiểu Miên vội vàng lăn đi.

Lăn mạnh quá, suýt chút nữa thì cô lại ngã từ trên giường xuống, may mà Kiều Minh Húc đỡ kịp.

“Không được, xem ra phải đổi giường.”

Sau khi Kiều Minh Húc giữ cô lại, anh trầm ngâm nói.

“Tại sao? Giường này cũng tốt mà.”

“Không tốt.”

“Sao lại không tốt?”

“Không có rào chắn. Có lẽ mai anh phải gọi người đến làm rào quanh giường, để em không bị lăn xuống.”

“…”

Lần này đến lượt đầu Mạch Tiểu Mai đầy vạch đen, phản đối: “Em không phải trẻ con.”

“Em cảm thấy giữa em và trẻ con có điểm gì khác biệt sao?”

Kiểu Minh Húc lạnh lùng liếc cô một cái, hỏi.

“Em là… người lớn…”

Mạch Tiểu Miên biện luận một cách yếu ớt.

“Có người lớn nào rơi xuống dưới giường không? Hơn nữa còn không chỉ một lần.”

Kiều Minh Húc liếc nhìn cô bằng nửa con mắt.

“Đều là do anh ép em! Anh không đánh mông em thì em sẽ không lăn, không lăn thì sẽ không rơi xuống dưới giường!”

“Không đánh em sẽ ngứa da!”

“Em muốn đi Hội Liên hiệp Phụ nữ tố cáo anh bạo lực gia đình, ngược đãi vợ!”

“Đi đi, đi tố cáo với Hội Liên hiệp Phụ nữ đi, nói anh đánh mông em!”

Kiều Minh Húc nói rất khinh thường: “Anh cũng rất chờ mong xem mấy bà bác ở Hội Liên hiệp Phụ nữ kia sẽ nói như thế nào.”

“…”

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn á khẩu cạn lời, kéo chăn lên che lấy đầu mình, sau đó lại nhanh chóng thò ra ngoài, kêu lên: “Sao ở trong này lại có mùi thối?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 673


Chương 673

“Không thể nào.”

Lúc nãy Kiều Minh Húc đã giũ chăn, hơn nữa còn lật mặt chăn lại, không có lý nào vẫn còn thối.

“Thối lắm, không tin anh ngửi thử mà xem!”

Mạch Tiểu Miên ăn không nói có.

“Hay là em lại đánh rắm ở trong đó rồi?”

Kiều Minh Húc cảnh giác hỏi.

“Tuyệt đối không.”

Mạch Tiểu Miên nói chắc như đinh đóng cột.

Kiều Minh Húc vén chăn lên, ngửi thử…

“Bủm…”

Mạch Tiểu Miên rất quả quyết rất thoải mái thả một cái rắm giòn tan.

Kiều Minh Húc nhanh chóng hất chăn ra, mặt đen lại, tức đến nổ phổi mà chửi: “Mạch Tiểu Miên, em có thể buồn nôn hơn chút nữa được không?”

“Ông anh à, em đã nói rồi, hôm nay hệ tiêu hóa của em không được tốt cho lắm, em cũng không muốn đâu, nhưng đánh rắm đâu có đến lượt em kiểm soát?”

“…”

Kiều Minh Húc xạm mặt lại, ném chiếc chăn công chúa vốn bị anh vứt sang một bên cho cô: “Mỗi người đắp một cái chăn.”

“Hì hì, em đã biết trước kết quả sẽ là như vậy.”

Mạch Tiểu Miên cười gian manh mấy tiếng, quấn chặt lấy chăn.

Kiều Minh Húc cũng nằm xuống, kéo lấy tấm chăn màu xám kia đắp lên trên người.

“Hì hì, lúc nãy cái chăn kia của anh bị hai quả rắm của em xâm lược, em đoán chắc là những phân tử rắm thối cực nhỏ kia đã thẩm thấu vào trong chăn hết rồi, anh còn đắp được cơ à?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được lại đùa anh.

Mặt Kiều Minh Húc đen thui, hất chăn sang một bên, lấy một cái chăn sạch sẽ từ trong tủ quần áo ra đắp lên người.

Mạch Tiểu Miên nhe răng.

“Đi ngủ!”

Kiều Minh Húc nói ra lệnh.

“Ờ.”

Mạch Tiểu Miên nhắm mắt lại.

Nhưng hôm nay đường ruột của cô thật sự có vấn đề, cũng không biết có phải là do trong cơm trưa ăn ở đơn vị có đậu nành hay không, hay là gì đó, tóm lại là bụng có chút không thoải mái, muốn đánh rắm các kiểu.

Cô cũng không thể đánh rắm ở trong chăn, chỉ đành nhẹ nhàng nhấc chăn lên, lặng lẽ đánh rắm ở bên ngoài.

Sau đó, mùi thối bắt đầu lan ra.

“Sao lại thối thế?”

Kiều Minh Húc đang ngủ, ngửi thấy mùi thối thì đen mặt hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 674


Chương 674

“Báo cáo ông xã, em đánh một cái rắm!”

Mạch Tiểu Miên rất thẳng thắn.

Kiều Minh Húc đành phải nhịn.

Mùi thối vừa tiêu tan chưa được bao lâu, lại là một đợt thối nữa.

Còn chưa đợi anh hỏi, cô đã như học sinh tiểu học ngoan ngoãn: “Báo cáo ông xã, em lại đánh một cái rắm!”

Kiều Minh Húc vẫn chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà nhịn!

Mạch Tiểu Miên cũng bắt đầu có chút ngượng ngùng.

Lúc muốn đánh rắm lần nữa, cô không vén chăn lên, mà là để rắm thả luôn trong chăn.

Qua một lúc lâu, Kiều Minh Húc không ngửi được mùi thối, lại cảm thấy sai sai.

“Em không đánh rắm nữa hả?”

“Vẫn còn đánh! Hôm nay ăn nhiều đậu nành quá.”

“Vậy tại sao không thối nữa?”

“Thả hết trong chăn của em rồi.”

Mạch Tiểu Miên mặt như đưa đám, không dám nhúc nhích chăn của mình.

Kiều Minh Húc xạm mặt lại: “Thả ra ngoài!”

“Không dám, thả ra lại làm anh thấy thối, em sợ anh đánh em.”

Vẻ mặt của Mạch Tiểu Miên rất vô tội và bất lực.

Kiều Minh Húc lườm nguýt cô một cái, đưa tay lật chăn của cô ra.

Rắm thối bị chặn ở bên trong được giải phóng cũng bèn thi nhau bay ra, ngập tràn trong không khí.

Thối!

Thối không đỡ nổi!

Kiều Minh Húc nhíu mày bịt mũi: “Xem ra hôm nay hệ tiêu hóa của em xảy ra vấn đề thật, anh đi tìm ít thuốc cho em.”

“Cũng chỉ là muốn đánh rắm mà thôi, không có gì khác đáng ngại.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh bằng vẻ mặt buồn rười rượi: “Có lời thì nói, có rắm cứ thả, đây là thú vui lớn trong cuộc đời, đường ruột có khí đục thì phải bài tiết ra ngoài, đó là điều tất nhiên, cưỡng ép áp chế sẽ chỉ khiến cho cơ thể bị bệnh. Hay là như vậy đi, em đi phòng công chúa ngủ nhé.”

Nói xong, cô cũng bèn ngồi dậy.

“Không được!”

Kiều Minh Húc ngăn lại nói: “Nhất định phải ngủ cùng nhau.”

“Em cũng muốn ngủ cùng nhau mà, vấn đề là anh chịu được không?”

“Không chịu được cũng phải chịu. Lần sau lúc anh tiêu hóa không tốt, em cũng chịu đi.”

“Ha ha, hóa ra còn có kế hoạch trả thù.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 675


Chương 675

“Tất nhiên rồi.”

“Vậy em vẫn nên qua bên kia ngủ thôi, tự thả tự thối.”

“Em qua bên kia, anh cũng đi sang bên kia.”

“…”

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh hỏi: “Anh thật sự không để bụng?”

“Chúng ta đã nói rồi, sau này phải cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, đến cả một quả rắm thối của em mà cũng không chịu được thì anh còn có thể dõng dạc nói chia ngọt sẻ bùi với em được chắc?”

“Có lý. Vậy sau này em cũng sẽ cố gắng chịu đựng rắm thối của anh.”

Mạch Tiểu Miên bắt đầu yên tâm nằm xuống ngủ.

“Có rắm nhớ thả, đừng nhịn.”

“Ừm.”

Bởi vì lúc nãy thả mấy quả rắm nên khí đục trong cái bụng chướng của Mạch Tiểu Miên cũng đã bài tiết được bảy tám phần, lần này nằm xuống thì không đánh rắm nữa.

Qua một lúc lâu, Kiều Minh Húc không nhịn được mà hỏi: “Em lại thả rắm ở trong chăn à?”

“Đâu có.”

“Vậy tại sao không thối nữa?”

“Không đánh nữa.”

“Thật hả?”

“Không tin anh vào trong chăn của em mà ngửi.”

“…”

Kiều Minh Húc cạn lời một lúc, lại nói cảnh cáo: “Đừng có thả ở trong chăn.”

“Biết rồi.”

Mạch Tiểu Miên đáp, “Mau ngủ đi.”

“Ừm, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Ngủ được một lát, Mạch Tiểu Miên đang ngủ mơ mơ màng màng lại nghe thấy Kiều Minh Húc hỏi: “Không đánh nữa thật hả?”

“Ừm.”

Mạch Tiểu Miên líu ríu đáp lại.

“Vậy chúng ta đắp chung một cái chăn.”

Kiều Minh Húc xốc chăn của cô lên, xác định bên trong thật sự không có mùi thối thì bèn đá sang bên một bên, đắp cái chăn màu xám đen trên người mình lên người cô.

Nhưng mà…

Số phận lại thích trêu đùa anh hết lần này tới lần khác.

Ngay lúc anh vừa nghĩ có thể trực tiếp ôm cô ngủ, cô lại thả một cái rắm không báo trước…

Trong chăn lại bị mùi thối bổ sung trong nháy mắt.

Mặt anh lại đen thui, thật sự hận không thể xốc cô lên, đánh mạnh vào mông cô mấy cái.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 676


Chương 676

“Em một mình một chăn đang ngủ ngon giấc, ai bảo anh lại muốn đắp chung chăn với em?”

Mạch Tiểu Miên ấm ức nói.

Kiều Minh Húc im lặng nhìn trời.

Anh lại lặng lẽ đắp cái chăn màu phấn hồng kia lên người cô.

Sau đó lật chăn của mình một cái, đắp lên người.

Vẫn nên chờ sau khi hệ tiêu hóa của cô hoàn toàn tốt mới nghĩ đến chuyện đắp chung chăn vậy.

Có điều, anh thề, sau này tuyệt đối không thể để cô ăn một hạt đậu nành nào.

Không đúng, tuyệt đối không thể để cô ăn cơm ở nhà ăn của đơn vị.

Khi đến giờ cơm, nếu anh không rảnh đi đón cô ăn cơm thì sẽ để dì Trương đưa cơm đến đó cho cô ăn.

Để tránh cho cô ăn những thực phẩm rác kia, ăn đến nỗi đánh rắm liên tục.

Trải qua một trận nhốn nháo lâu như vậy, Mạch Tiểu Miên cũng đã mệt mỏi và buồn ngủ, sau khi đắp chăn kỹ càng thì nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Kiều Minh Húc thấy cô ngủ thiếp đi nhưng anh vẫn không nhắm mắt lại.

Dưới ánh đèn ngủ mông lung, anh nhìn gương mặt đang ngủ của cô.

Thật sự rất thích dáng vẻ cô ngủ, trông giống như một thiên thần tĩnh lặng.

Rất muốn hôn lên mặt của cô một cái.

Nhưng lại sợ quấy rầy cô, đành phải nhìn như vậy một lát.

Đang muốn nhắm mắt lại, anh lại nghĩ đến chuyện cô đánh rắm, lo lắng cô đánh rắm trong lúc ngủ, ủ mùi thối ở bên trong, thế là anh đưa tay, nhẹ nhàng nhấc góc chăn của cô lên.

Phát hiện không có mùi thì bèn buông xuống, cũng bắt đầu dần dần chìm vào giấc ngủ.



Ngày hôm sau, Kiều Minh Húc vẫn phải đi thành phố B từ sớm như kế hoạch.

Có điều, trước lúc đi, anh vẫn nấu cháo cho cô.

Bởi vì tối hôm qua cô tiêu hóa không tốt, anh cũng không làm cháo hải sản nồi đất mà cô thích nhất, mà chỉ nấu cháo trứng gà thanh đạm.

Còn dặn dì Trương buổi trưa nấu cơm trưa thanh đạm cho Tiểu Miên, đưa đến đơn vị của cô để cho cô ăn.

Sau đó mới ra khỏi nhà.

Mạch Tiểu Miên thức dậy, nhìn thấy chăn đã được sắp xếp gọn gàng ở bên cạnh thì cũng rời giường.

“Mợ chủ, náo này cũng là do cậu chủ nấu cho cô.”

Dì Trương bưng cháo mà Kiều Minh Húc nấu ra, đặt ở trước mặt cô, lại lải nhải những điểm tốt của cậu chủ.

Trước đây, Mạch Tiểu Miên cảm thấy chứng lải nhải này của dì ấy có chút phiền.

Nhưng hôm nay nghe vậy cô lại cảm thấy không tệ, hơn nữa cũng rất tán thành.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 677


Chương 677

“Mợ chủ, cậu chủ bảo tôi buổi trưa đi đưa cơm cho cô, cô nhớ đừng ăn cơm ở nhà ăn nữa nhé.”

“Tại sao?”

“Cậu chủ nói đồ ăn ở nhà ăn không có dinh dưỡng, hơn nữa cũng không ngon, nhất quyết muốn tôi đi đưa cơm.”

“Vẫn ổn mà, tôi đã ăn gần mười năm rồi.”

“Có thể là do cậu chủ thương cô gần đây gầy như vậy đó. Có điều lạ là, cậu chủ dặn tôi nhất định không được cho cô ăn những thực phẩm khiến cho dạ dày của cô không tiêu hóa hết được như đậu nành.”

Dì Trương nghi ngờ nói: “Không phải đậu nành rất dinh dưỡng hay sao? Cô ăn mới có thể tốt hơn và béo lên chứ.”

Dì ấy vừa nói như vậy, Mạch Tiểu Miên đã hiểu nguyên nhân Kiều Minh Húc yêu cầu dì Trương đi đưa cơm.

Hóa ra là lại sợ cô ăn đậu nành ở nhà ăn, buổi tối lại thả rắm thối ra hun anh.

Vừa nghĩ tới chuyện tối hôm qua mình đánh rắm liên tục và bộ mặt đen thui của Kiều Minh Húc, cô đã cảm thấy rất buồn cười.

Người đàn ông kia, nhất định là điên đến mức muốn mạnh tay đánh cô một trận luôn rồi.

Vừa nghĩ tới chuyện anh muốn đánh mông mình, có một loại cảm giác khác thường lại dâng lên, thế mà còn sinh ra mong đợi và ý muốn để anh đánh.

Xem ra, cô lại bắt đầu hơi bướng rồi.

Vừa ăn sáng xong thì nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc: “Con sâu ngủ ngốc, dậy rồi à?”

“Dậy từ lâu rồi, ăn sáng xong luôn rồi.”

“Cũng chịu khó quá ha.”

“Anh chuyên cần như vậy, em không chịu khó một chút thì ngại lắm.”

“Cháo hôm nay được không?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Ngon lắm, em còn tưởng rằng anh chỉ biết nấu cháo hải sản, không ngờ nấu cháo trứng gà này cũng là hạng nhất.”

“Khi còn sống mẹ anh rất thích nấu các loại cháo cho anh ăn, anh thường xuyên nhìn thấy nên cũng học được.”

“Vậy chẳng phải là sau này em có lộc ăn rồi sao?”

Mạch Tiểu Miên rất vui mừng hỏi.

“Em nghĩ hay nhỉ.”

“Chẳng lẽ anh không chịu nấu cho em ăn nữa?”

Giọng điệu của Mạch Tiểu Miên buồn bã.

“Phải xem biểu hiện của em.”

“Em nhất định sẽ biểu hiện ngoan ngoãn, cố gắng ít đánh rắm!”

Mạch Tiểu Miên bảo đảm rất trịnh trọng.

Kiều Minh Húc xạm mặt lại.

Anh không khỏi nghĩ tới tình cảnh tối hôm qua, nghĩ đến câu nói “Báo cáo ông xã, em lại đánh rắm nữa rồi” kia của cô, không nhịn được mà bật cười.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 678


Chương 678

Có lẽ là rất lâu rồi không cười vui vẻ như vậy.

Nụ cười này của anh đã cười đến mức không nghe nổi nữa, cười vang ha ha, rất không giống với kiểu cười cùng lắm chỉ là môi mỏng hơi nhếch lên, như cười như không lúc bình thường.

Đúng lúc thư ký Hoàng Thanh mang tài liệu vào, nhìn thấy Tổng giám đốc cười như vậy thì rất ngạc nhiên, không nhịn được mà hỏi: “Tổng giám đốc, có chuyện gì mà vui như vậy? Hay là nghe được chuyện cười gì?”

“Chuyện cười.”

Kiều Minh Húc cố gắng dừng nụ cười to của mình lại, nhưng nụ cười kia vẫn vẫn bao phủ gương mặt đã quen cứng nhắc ít tươi cười với người ngoài kia, cười đến mắt cong cong.

Chuyện cười có thể khiến cho Tổng giám đốc trước giờ luôn nghiêm túc cười đến mức như vậy, nhất định không phải là một câu chuyện cười bình thường.

Cô ấy cũng rất tò mò hỏi: “Tổng giám đốc, là chuyện cười gì? Có thể chia sẻ một chút không?”

“Không thể.”

Kiều Minh Húc không muốn chia sẻ chuyện xấu hổ của Mạch Tiểu Miên với người khác đâu.

Loại chuyện buồn cười như vậy, anh nhất định phải giấu kỹ, rảnh rỗi sẽ lôi ra cho mới.

Ha ha!

Nghĩ như vậy, anh lại không nhịn được mà cười.

Hoàng Thanh đành phải từ bỏ.

Mạch Tiểu Miên vừa ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, trước cửa lại có một vị khách không mời mà đến – Lâm Ngọc.

Trên đời này, có một người mà Mạch Tiểu Miên thật sự rất không muốn nhìn thấy, đó chính là Lâm Ngọc.

Một là, trong lòng cô có một sự áy náy nhất định đối với Lâm Ngọc.

Hai là, mỗi lần Lâm Ngọc xuất hiện đều có rất nhiều chuyện phiền phức.

“Ôi chao, trở thành người tàn tật thật này.”

Vừa mở miệng, Lâm Ngọc đã châm chọc khiêu khích.

Mạch Tiểu Miên im lặng không đáp lời, ra hiệu cho dì Trương đẩy cô đi làm.

“Mạch Tiểu Miên, cô đứng lại đó cho tôi!”

Lâm Ngọc chặn ở trước xe lăn của cô, bởi vì oán hận mà đôi mắt vốn thanh tú đẹp đẽ kia trở nên có chút đỏ như máu nhìn vào Mạch Tiểu Miên.

“Cô Lâm Ngọc, mợ chủ của chúng tôi phải đi làm rồi.”

Dì Trương lại bắt đầu phát huy chức năng bảo vệ chủ của dì ấy.

“Bà tránh sang một bên, tôi muốn nói mấy câu với cô ta.”

Lâm Ngọc bực mình xua tay và nói với dì Trương.

Dì Trương bất động: “Cô Lâm Ngọc, tôi sẽ không rời khỏi mợ chủ của tôi một tấc nào đâu, cô muốn nói gì thì mời nói, tôi sẽ chọn lời nào nên nghe, lời nào không nên nghe.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 679


Chương 679

“Dì Trương, đáng lẽ tôi mới là mợ chủ của bà.”

Lâm Ngọc suýt bị dì ấy làm cho tức chết: “Mạch Tiểu Miên là kẻ thứ ba, cướp đi vị trí mợ chủ của tôi.”

“Cô Lâm Ngọc, lời này của cô sai rồi, nên là của cô thì không ai cướp đi được, không nên là của cô, dù cô có làm thế nào cũng không có được đâu.”

Dì Trương trả lời một cách thỏa đáng.

Mạch Tiểu Miên thật sự không ngờ rằng, dì Trương lại còn có thể mồm miệng sắc bén như vậy, nói chuyện có lý lẽ có chứng cứ.

May mà có dì ấy nói chuyện, cô có thể im lặng được rồi.

“Dì Trương, chẳng lẽ bà không sợ sau này tôi đuổi việc bà?”

Lâm Ngọc bị lời này của dì Trương đâm trúng tim, tức giận đến nỗi cả người run lên.

“Ha ha, cô Lâm Ngọc, lời này của cô cũng sai nốt. Tôi không phải là người làm của nhà cô, cô dựa vào đâu mà đuổi việc tôi đây?”

Dì Trương cười nhạo khinh thường.

“Tôi đã có con của Minh Húc.”

Lâm Ngọc dùng ánh mắt chứa sự khiêu khích nhìn dì Trương và nói: “Bà cho rằng tôi không còn cơ hội bước vào nhà họ Kiều ư? Vẫn còn, dì Trương, tôi cho bà biết, mợ chủ này của bà chẳng qua chỉ là mợ chủ tạm thời, chỉ có thời gian ba năm kết hôn với cậu chủ nhà bà mà thôi, ba năm trôi qua, cô ta sẽ phải ly hôn và rời khỏi nhà họ Kiều.”

“Nói bậy!”

“Sao tôi lại nói bậy được? Trước khi bọn họ kết hôn đã ký hợp đồng.”

Ánh mắt của Lâm Ngọc dừng ở trên người Mạch Tiểu Miên vẫn luôn im lặng từ nãy giờ, nhíu mày: “Mạch Tiểu Miên, tôi nói không sai chứ, hai người vốn là kết hôn giả.”

“Mợ chủ, chuyện mà cô ta nói là sự thật sao?”

Dì Trương nhìn Mạch Tiểu Miên bằng ánh mắt nghi ngờ, muốn chứng thực Lâm Ngọc đang nói dối.

Mạch Tiểu Miên không lên tiếng.

Cô cảm thấy không cần thiết phải giải thích chuyện này.

Dù sao, hôm qua Kiều Minh Húc cũng đã tỏ ra thái độ của anh rồi.

Bọn họ muốn ký lại, thời hạn không còn là ba năm, mà là cả một đời.

Bởi vậy, mặc kệ Lâm Ngọc nói như thế nào, cô đều thờ ơ.

Nhưng đứa bé trong bụng cô ta ít nhiều vẫn khiến cho cô cảm thấy không thoải mái.

Chuyện này thật sự là một quả bom hẹn giờ mà.

Ánh mắt của cô nhìn về phía bụng của Lâm Ngọc.

Hình như đúng là bụng của cô ta có chút nhô lên, lại nhìn sắc mặt của cô ta, cũng giống như phụ nữ mang thai.

Quả nhiên là mang thai!

“Mợ chủ…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 680


Chương 680

Dì Trương thấy Mạch Tiểu Miên không trả lời dì ấy nên bèn lo lắng hỏi: “Cô mau nói cho tôi biết, lời cô ta nói là giả phải không.”

“Cũng không tính là giả.”

“Hả? Cô ký hợp đồng ba năm sau ly hôn với cậu chủ thật hả? Hai người thật sự kết hôn giả? Chuyện này sao có thể chứ? Cậu chủ đối xử tốt với cô như vậy, không thể nào là giả được.”

Dì Trường không tin nổi lắc đầu nói.

“Đúng, Minh Húc còn ký hợp đồng ba năm sau sẽ kết hôn với tôi.”

Lâm Ngọc lấy một bản sao tài liệu từ trong túi ra, đưa cho dì Trương.

Ngày đó, lúc cô ta trả bản gốc cho Kiều Minh Húc đã để lại mấy bản sao.

Kế hoạch của cô ta là nếu như thật sự trở mặt đến cùng với Kiều Minh Húc, như vậy, cô ta cũng sẽ bán hết những thứ này cùng video và ảnh chụp lúc trước Kiều Minh Húc lên cơn động kinh cho tờ báo lá cải “Tuần San Một Tuần”.

Ông chủ đứng đằng sau tờ “Tuần San Một Tuần” này có bối cảnh và thế lực ở hai giới đen trắng.

Bởi vậy, bất kể nó muốn đào chuyện của ai cũng không ai dám hừ một tiếng.

Số lượng phát hành của Tuần San Một Tuần cũng rất lớn, một khi lên trang bìa của nó, sức ảnh hưởng sẽ vô cùng lớn.

Dì Trương cầm lấy bản sao tài liệu, cẩn thận xem một lượt, nhìn thấy bên trong thật sự là chữ viết là chữ ký của Kiều Minh Húc, bàn tay đang cầm tài liệu cũng run lên, không tin nổi mà lắc đầu nói: “Không thể nào. Chắc chắn là cô bắt chước nét chữ của cậu chủ nhà tôi, cậu ấy mới có thể viết ra những chữ này. Dù tôi có mù cũng có thể nhìn ra cậu chủ nhà tôi yêu mợ chủ, nếu không cũng sẽ không nấu cháo cho mợ chủ vào mỗi sáng sớm.”

“Cái gì? Bà nói Minh Húc nấu cháo cho cô ta?”

Lâm Ngọc chất vấn.

“Đúng vậy, bình thường cháo mà mợ chủ ăn đều do cậu chủ nấu, cậu ấy nấu rất ngon, phù hợp với khẩu vị của mợ chủ. Hôm qua cậu ấy bị ốm mà vẫn dậy sớm nấu cháo. Không thể nào có chuyện cậu ấy không yêu mợ chủ, cũng không có chuyện ba năm sau ly hôn với mợ chủ. Cô cũng không thể nào lấy được cậu ấy, tất cả mọi người đều không thích cô.”

Dì Trương nói.

Lâm Ngọc nghe vậy thì lại tức đến nỗi đầu óc choáng váng.

Kiều Minh Húc ở bên cô ta mười năm, đừng nói là nấu cháo cho cô ta, mà ngay cả một cốc nước cũng chưa từng rót cho cô ta.

Bây giờ cô ta mới hoàn toàn hiểu ra.

Không phải là anh thay đổi tình cảm.

Mà là từ đầu đến cuối, anh chưa từng yêu cô ta, không đối xử với cô ta một cách chân thành.

Yêu mười năm, hóa ra chỉ là một cuộc tình giả tạo nhưng trong mắt người khác lại trông rất hoàn hảo.

Thảo nào anh không chịu hôn cô ta.

Thảo nào anh thờ ơ với các kiểu quyến rũ của cô ta.

Sự đả kích này còn nghiêm trọng hơn ngày đó lúc Kiều Minh Húc bảo cô phá thai.
 
Back
Top Bottom