Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 621: Chương 577


Nhấc máy.

“Tiểu Miên, ngày mai nhớ tham dự hôn lễ của tôi đó.


“Được, tôi nhớ rồi.


“Tôi chờ em.

Tôi bận tiếp đây.


“Ừm, anh làm đi.


Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại của Phùng Quang Hiển, sau đó ngẩng đầu hỏi Kiều Minh Húc: “Anh đã chuẩn bị xong quà mừng cho họ chưa?”
“Không cần chuẩn bị, cứ đưa 99999 tệ làm tiền mừng.


“Cũng đúng.


Tình cảm của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi như vậy, ngoại trừ tiền mừng, cô không biết nên tặng quà gì.

Chỉ mong bọn họ có thể giống cô và Kiều Minh Húc, sau khi kết hôn thì từ từ bồi dưỡng được tình cảm.

Có điều, có phải nguyện vọng này có chút buồn cười hay không.

Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi đã biết nhau từ nhỏ, nhiều năm vậy mà cũng không bồi dưỡng được chút tình cảm nào, còn có thể mong sau khi kết hôn sẽ có tình cảm sao?
Huống chi tính cách hai người thật sự khác nhau một trời một vực.

“Suy nghĩ cái gì vậy?”
Kiều Minh Húc thấy cô chìm vào trong suy nghĩ, thì cũng dò hỏi.

“Suy nghĩ Phùng Quang Hiển có thể sống chung lâu dài với Lãnh Kiều Thi hay không.


“Thật là, em nhọc lòng lo cho họ làm gì? Chẳng bằng nhọc lòng cho hai chúng ta đầy này, cố gắng làm chúng ta có thể bên nhau lâu dài.


Kiều Minh Húc lườm cô một cái, nói: “Mọi người đều có duyên phận của họ, người ngoài nhọc lòng cũng không ích gì.


“Được rồi.



Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Em đồng ý ở bên anh dài lâu, cần phải xem anh có muốn hay không.


Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Thật sao?”
“Đương nhiên là thật rồi, tôi không phải kẻ ngốc, anh chính là đàn ông tốt sắp tuyệt chủng, đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng, em bỏ anh, đến cả loại hàng như Trần Diệp Thu cũng chẳng tìm thấy.


Mạch Tiểu Miên nói.

Kiều Minh Húc thấy hơi bất mãn: “Em đồng ý ở bên anh chỉ vì anh là người đàn ông tốt đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng sao? Có một ngày anh không còn đẹp, không còn nhiều tiền, cũng không còn săn sóc dịu dàng, có phải em sẽ rời khỏi anh hay không?”
“Chuyện này thì…”
Mạch Tiểu Miên cố ý nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nếu anh không còn những điều kiện này, không biết là em còn muốn ở bên cạnh anh nữa hay không.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 622: Chương 578


“Vậy anh đành phải cố gắng giữ vững những điều kiện này, hừ!”
Kiều Minh Húc rất bất mãn “hừ” một tiếng, trong đó còn chứa giọng điệu trẻ con giận dỗi.

“Có điều nể mặt anh không chê em, tương lai cho dù anh không còn đẹp trai, không còn lắm tiền, nhưng chỉ cần săn sóc dịu dàng, em vẫn cần anh.


“Cần anh?”
Kiều Minh Húc được hai chữ này, đột nhiên hưng phấn giống như tiêm máu gà, trong đầu xuất hiện cảnh tượng mập mờ nào đó, hai bên tai đỏ hồng.

Mạch Tiểu Miên cũng không biết lúc này trong đầu anh đang nghĩ chuyện không nên nghĩ, nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, nếu anh không rời thì em không bỏ.


“Ừ.


Nghe thấy cô nói vậy, có một cảm giác cảm động đột nhiên trào lên trong lòng Kiều Minh Húc, ánh mắt anh nhìn cô càng thêm dịu dàng.

Anh cũng sẽ không rời không bỏ cô.

Đến giờ cơm, Kiều Minh Húc ở giỏ đồ ăn mà Thím Trương đã chuẩn bị cho bọn họ ra.

Bên trong là sushi hương vị rất ngon, bánh mì kẹp,… số lượng vừa đủ cho hai người ăn.

“Chờ đến khi nơi này lắp đặt thiết bị hoàn thiện, lần sau chúng ta đến đây sẽ tự nấu cơm, em giúp đỡ, anh làm đầu bếp.


Kiều Minh Húc gắp một miếng sushi đưa đến bên miệng cô, nói.

Mạch Tiểu Miên há miệng ngậm lấy miếng sushi, vừa nhai vừa gật đầu: “Ừ, em thích để anh làm.



“Chờ chúng ta có con, các con sẽ chơi ở ngoài, hai chúng ta sẽ nấu ăn trong bếp.


Đột nhiên Kiều Minh Húc nói.

Khuôn mặt Mạch Tiểu Miên hơi đỏ hồng: “Suy nghĩ của anh cũng đi xa quá rồi đó.


“Không xa.


Kiều Minh Húc nhìn mặt cô: “Anh muốn cùng em sinh ít nhất hai con, một trai một cái, con gái lớn lên sẽ có vẻ ngoài đáng yêu giống em, còn con trai thì sẽ đẹp trai thông minh giống anh.


Trong đầu Mạch Tiểu Miên không tự giác mà nghĩ đến hình tượng hai đứa nhỏ, nhất là nghĩ đến dáng vẻ của cậu bé con khi lớn lên sẽ giống Kiều Minh Húc, nhất định sẽ cực kỳ đáng yêu đẹp trai, giống như một hoàng tử bé.

Nghĩ đến đây cô không nhịn được mỉm cười, trên mặt xuất hiện khát khao hạnh phúc.

Nhưng mà, ngẫm nghĩ, dáng vẻ của cô bé kia, đột nhiên biến thành dáng vẻ của Lâm Ngọc…
Khát khao vừa bùng lên, tựa như có ai đó dùng kéo cắt răng rắc, làm vẻ mặt cô trở nên buồn rầu.

“Sao vậy? Có phải không muốn sinh con hay không?”

Kiều Minh Húc thấy vẻ mặt buồn rầu của cô, dò hỏi.

Truyện Mạt Thế
“Không phải.


“Anh biết sinh con với phụ nữ mà nói là một quá trình rất đau đớn.

Nhưng mà anh rất có một đứa con với em, kế thừa hương khói nhà họ Kiều, cho dù trai hay gái.

Đương nhiên nếu em thật sự không muốn sinh, không sao, chúng ta có thể không sinh con.


Mạch Tiểu Miên mím môi mỉm cười: “Em muốn sinh mà, lại còn muốn sinh rất nhiều, sinh một đống.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 623: Chương 579


Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Vậy thật tốt, chúng ta sinh ít nhất bốn đứa đi, dù sao anh cũng nuôi nổi, cũng có thể mời nổi bảo mẫu.


“Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách.


Mạch Tiểu Miên lườm anh rồi nói: “Vấn đề là bây giờ anh vẫn chưa giải quyết xong chuyện của Lâm Ngọc, chúng ta cũng không thể trở thành vợ chồng thật sự, vậy thì làm sao có con? Còn nữa, đôi chân em không biết đến bao giờ mới đi đứng lại được, anh bảo em sinh con kiểu gì?”
“Anh sẽ nhanh chóng hủy hợp đồng với Lâm Ngọc.

Người bị liệt ở thân trên còn mang thai được, vì sao em không thể sinh con?”
“Được rồi.


Dù cảm thấy mình giành mất đồ của Lâm Ngọc, nhưng con người đều có tình cảm, cô cũng không phải thánh mẫu, chỉ cần Kiều Minh Húc đồng ý ở cùng cô, bỏ Lâm Ngọc, vậy thì cô cũng không khách sáo.

Thật ra, từ sau khi nhận ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình, Kiều Minh Húc còn nôn nóng hủy bỏ hợp đồng giữa anh và Lâm Ngọc hơn là cô.

Anh đồng ý bồi thường cho Lâm Ngọc một ngàn vạn.

Sau khi hai người ăn cơm xong, anh đẩy Mạch Tiểu Miên đi dạo quanh làng du lịch, nhìn ngắm non sông tươi đẹp do con người xây dựng nên, mãi cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, bọn họ mới ra về.

Dù sao nơi này vẫn chưa hoàn thiện lắp đặt, người ở cũng ít, vẫn tồn tại yếu tố nguy hiểm, vì thế cũng không tiện ở lại.

Hai người về đến Hoàng Uyển, Kiều Minh Húc hầu hạ cô tắm rửa lên giường, sau đó để cô ngủ trước, anh còn có việc phải ra ngoài một chuyến.

Việc đó là gặp Lâm Ngọc, thương lượng vấn đề hủy hợp đồng ba năm sau với cô ta.

Kiều Minh Húc hẹn gặp Lâm Ngọc ở hội sở Nhã Phong.

Lâm Ngọc nghĩ anh nhớ cô ta, vì thế trang điểm đến là xinh đẹp, làm cho cô ta trông vô cùng quyến rũ lẳng lơ, rồi vui vẻ đi đến điểm hẹn Nhã Phong.

Trước kia, mỗi lần hai người hẹn hò ở chỗ này, đều là Lâm Ngọc đến trước ngồi chờ.

Lần này, Kiều Minh Húc đến sớm hơn cô ta.

Kiều Minh Húc không giống như trước kia, thay bộ Ki – mô – nô ngồi chờ, mà mặc bộ tây trang bình thường hay mặc, cũng không pha trà, mà chỉ yên lặng ngồi chờ cô ta.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thấy cô ta đi vào, anh cũng gật nhẹ đầu với cô ta: “Ngọc Ngọc, em đến rồi?”
“Ừm.


Lâm Ngọc vui mừng ngồi xuống cạnh anh, vươn tay muốn ôm cánh tay anhTừ sau khi cô ta bị Tề Quân biến thành phụ nữ, khoảng cách giữa nam và nữ cũng không còn cứng nhắc như trước nữa.

Hơn nữa, cô ta cũng trở nên xinh đẹp hơn trước rất nhiều, đám chị em kia đều nói cô ta có dáng vẻ đang yêu đương, dò hỏi có phải cô ta đã ngủ với Kiều Minh Húc hay không.

Cô ta im lặng không nói.

Cánh tay vươn ra của cô ta còn chưa kịp chạm vào tay anh, thì anh đã kịp tránh đi, nhíu mày nói: “Ngọc Ngọc, đứng đắn một chút.


Lâm Ngọc ghét nhất là nghe anh nói mấy lời này, bĩu môi nói: “Hai chúng ta là người yêu, chỉ dựa gần một chút mà thôi, có gì mà không đứng đắn, không phải trước kia chúng ta đều vậy sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 624: Chương 580


“Trước kia là trước kia.


“Được, em hiểu rồi, bây giờ anh là người đã có vợ, không thể vì em mà ảnh hưởng đến danh tiết của anh.


Lâm Ngọc bất mãn bĩu môi nói: “Cả thế giới đều biết quan hệ của em và anh, hơn nữa, đàn ông thành công luôn có mấy cô tình nhân bên ngoài, gặp dịp thì chơi, có sao đâu mà?”
Kiều Minh Húc rất ngạc nhiên khi cô ta có suy nghĩ như vậy, nhíu mày nói: “Ngọc Ngọc, tại sao em lại có suy nghĩ như vậy?”

“Bởi vì đàn ông các anh đều nghĩ vậy.


Kiều Minh Húc khẽ lắc đầu, nhìn cô ta nói: “Ngọc Ngọc, lần này anh hẹn em ra gặp mặt, là muốn thương lượng với em một việc.


“Chuyện gì?”
“Anh muốn hủy bỏ hợp đồng ba năm sau của chúng ta.


“Cái gì?”
Lâm Ngọc nghe xong như bị người khác cầm dao đâm thẳng một nhát vào tim, suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Anh có ý gì?”
“Để anh nói thẳng, bây giờ anh kết hôn với Mạch Tiểu Miên rồi, ba năm sau cũng không định ly dị với cô ấy, anh muốn hủy hợp đồng với em, nhưng em yên tâm, anh sẽ bồi thường đầy đủ.


Kiều Minh Húc thản nhiên nói.

Lâm Ngọc nghe xong, trái tim cũng lạnh dần.

Giọng nói của anh bình tĩnh như đang bàn chuyện làm ăn với các đối tác kinh doanh, không hề chứa bất kì tình cảm nào.

“Ha… ”
Cô ta bật cười thành tiếng: “Nếu em không đồng ý thì sao?”
“Ngọc Ngọc, việc gì phải làm vậy? Tiếp tục như thế chỉ càng bất lợi hơn cho em thôi.

Nếu chúng ta không thể quay đầu, chẳng bằng bình thản mà buông xuôi cho đối phương?”
“Em không buông, em không cam lòng!”
Khuôn mặt Lâm Ngọc hiện lên vẻ buồn bã: “Thời gian em chờ anh mười năm, anh lấy cái gì mà bù đắp chứ?”
“Anh sẽ cho em mười triệu tệ.


“Mười triệu tệ?”
Lâm Ngọc nghe xong con số này, trong lòng càng thêm bi thương: “Mười triệu? Thời gian mười năm của em trong lòng anh chỉ có mười triệu thôi ư?”
“Ngọc Ngọc, cảm ơn em đã bầu bạn bên anh mười năm qua, t ã bầu bạn cùng anh suốt mười năm qua, thời gian đó không phải chỉ mỗi mình em bỏ ra, anh cũng dành rất nhiều tâm tư.

Tình yêu là tình cảm hai chiều, em yêu anh cũng yêu.

Anh đưa em mười triệu tệ không phải bù đắp thời gian mười năm kia, mà là phí vi phạm hợp đồng.


Kiều Minh Húc nhìn cô nói, mặc dù không đành lòng.

Tuy nhiên anh không muốn dây dưa thêm nữa.

Nghe anh nói thế, trái tim thê lương của Lâm Ngọc chợt trở nên tức giận: “Chẳng lẽ anh không lưu luyến em chút nào sao? Anh từng nói, cả đời này chỉ nguyện cùng mình em vượt qua mọi thứ.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 625: Chương 581


“Xin lỗi, lúc đó anh không biết còn có một người là Mạch Tiểu Miên.


Kiều Minh Húc áy náy nói: “Em muốn trách móc gì thì cứ nói đi.


“Á…”
Nghe lời này của anh, Lâm Ngọc chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị ai đó mơ hồ cầm dao đâm từng nhát, từng nhát vào máu thịt.

Cô ta đã chờ đợi mười năm, nhưng chỉ vì một người Mạch Tiểu Miên bỗng dưng xuất hiện mà chặn đứng mọi kết quả tốt đẹp của cô ta.

“Nói cho em biết, Mạch Tiểu Miên hơn em ở chỗ nào? Xinh hơn em? Tính cách tốt hơn? Hay cái gì tốt hơn hả?”
Lâm Ngọc không cam lòng vì bản thân lại thua một cô gái không được coi là xuất sắc như Mạch Tiểu Miên: “Hơn nữa cô ta là một bác sĩ pháp y cả người toàn mùi thối thi thể, mang vận xui người chết, tại sao anh còn muốn cô ta? Chẳng lẽ chỉ vì cô ta đã cứu ông nội anh? Anh phải lấy thân báo đáp, dùng tình yêu hôn nhân cả đời của mình để trả ơn cô ta?”
“Ngọc Ngọc, em đừng nói Tiểu Miên như thế! Bác sĩ pháp y là một nghề rất cao quý!”
Nghe cô ta nói người Tiểu Miên là một bác sĩ pháp y cả người toàn mùi thối thi thể, mang vận xui người chết khiến Kiều Minh Húc rất tức giận.

Bình thường anh hay nói thế với cô, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác nói cô như vậy.

“À, hóa ra anh yêu vì cô ta cao quý!”
Lâm Ngọc giễu cợt: “Em không ngờ, anh sẽ thanh cao đến mức thế đấy.


“Anh nguyện ý ở bên Tiểu Miên không phải do cô ấy làm nghề bác sĩ pháp y.


“Vậy thì vì sao? Bởi vì anh lên giường với cô ta trước ư?”
“Ngọc Ngọc, suy nghĩ của em ngày càng vớ vẩn rồi đấy.

Hiện tại mối quan hệ giữa anh với Tiểu Miên vẫn vô cùng trong sáng.


“Ha ha, phải không? Vậy tại sao anh cứ chọn cô ta mà không phải em? Bởi vì cô ta tốt hơn em?”
Lâm Ngọc chất vấn đến cùng, chết cô ta cũng muốn biết vì sao Tiểu Miên thắng được cô ta.

“Cô ta không tốt bằng em, không đẹp như em, dáng người cũng không đẹp bằng em, tính tình cũng không tốt như em, em ấy chỉ là một người phụ nữ liều lĩnh l* m*ng.


Nói đến Mạch Tiểu Miên, ánh mắt Kiều Minh Húc trở nên dịu dàng.

Anh nghĩ đến lúc đầu ở cùng với Mạch Tiểu Miên, cô làm đủ mọi chuyện liều lĩnh, làm cho khóe môi mỏng bất giác gợi lên nụ cười dịu dàng.

Nụ cười này của anh khiến cho Lâm Ngọc hoàn toàn chết lặng.

Cô ta đã thua thật rồi!
Thua đến thảm hại!
Thua người phụ nữ Mạch Tiểu Miên đó!
“Em hiểu rồi!”
Cô ta không thể chịu đựng được nữa, chợt đứng dậy.

“Nếu đã như vậy rồi thì Ngọc Ngọc, chúng ta hủy bỏ hiệp ước thôi.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 626: Chương 582


Kiều Minh Hục nhìn cô ta, nói với vẻ mặt chờ mong: “Buông tay nhau ra, ai cũng sẽ được bình yên.


“Buông tay nhau ra? Ai cũng sẽ được bình yên sao? Ha…”
Lâm Ngọc cười khẩy, nước mắt đau buồn căm giận chảy ra từ khóe mắt: “Mười năm rồi, cho dù nuôi mèo nuôi chó thì cũng đều sẽ có tình cảm, đều sẽ quan tâm một chút, nhưng còn anh thì sao? Lần trước rõ ràng anh biết em có thể sẽ bị ung thư t* c*ng, nhưng ngay cả một lời hỏi thăm cũng không có, cứ như em là một người xa lạ hoàn toàn không có bất kỳ liên quan gì đến anh vậy.

Kiều Minh Húc, anh đúng là máu lạnh mà.”
“Ngọc Ngọc, không phải anh không quan tâm đến em, ngày đó sau khi em rời đi, anh đã hỏi thăm ở bệnh viện biết được em không hề gặp bác sĩ để khám bệnh, cũng không có bất kỳ ghi chép kiểm tra nào.

Huống chi, bác sĩ cũng đã nói, một cô gái trẻ tuổi sinh sống bình thường như em, nguy cơ mắc ung thư t* c*ng là vô cùng thấp.

Ngọc Ngọc, em đừng nói dối như vậy, em biết là anh không thích những người nói dối.”
Kiều Minh Húc nhìn cô với vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
“Cho dù em có nói dối hay không thì anh cũng đã không còn thích em nữa.

Kiều Minh Húc, anh đừng kiếm cớ nữa.

Nếu như Mạch Tiểu Miên nói dối, vậy cũng không có chuyện anh không thích cô ta nữa đúng không?”
Lâm Ngọc cười nhạo.
Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút rồi nói: “Cho dù em ấy có nói dối, thì đó cũng là lời nói dối mang ý tốt.


“Chậc chậc, Kiều Minh Húc, anh đúng là bảo vệ cô ta mà.”
“Đúng vậy.

Anh sẽ bảo vệ em ấy.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Kiều Minh Húc không chút kiêng nể nói, lại không hề nghĩ đến tâm trạng của Lâm Ngọc.
Trên phương diện tình cảm, anh đơn giản chỉ là một thằng ngốc.
Cứ nghĩ rằng yêu thì yêu thôi, còn không yêu là có thể cắt đứt.
Nhưng anh lại không hiểu, con người vẫn luôn có lòng đố kỵ mãnh liệt, có sự không cam lòng mãnh liệt.
Lời này khiến cho Lâm Ngọc càng thêm đố kỵ và không cam lòng.
Thế nhưng, cô ta không muốn yêu anh nữa.
Nhưng mà, cô ta chắc chắn sẽ để cho bọn họ có thể ở chung với nhau như ý muốn được, không thể để cho Mạch Tiểu Miên lấy được các lợi này của Kiều Minh Húc được, cho dù đến cuối cùng cả hai bên đều bị thua thiệt đi nữa thì cô ta cũng phải phá hư bọn họ.

“Ha!”
Cô ta cười nhạo một tiếng, sải bước muốn đi ra cửa, nhưng lại bị Kiều Minh Húc gọi lại: “Ngọc Ngọc, chuyện hủy hợp đồng của chúng ta, anh hy vọng có thể mau chóng chấm dứt, anh cũng có thể mau chóng chuyển tiền cho em.”
“Một tháng sau đi nhé.

Nếu như lúc đó anh vẫn chắc chắn rằng anh yêu cô ta, chỉ muốn ở bên cô ta, như vậy em sẽ trả lại hợp đồng của chúng ta cho anh.

Thế nhưng, em muốn ba mươi triệu.”
Lâm Ngọc làm cho tâm trạng của mình bình tĩnh hơn một chút, quay đầu lại và nói: “Ba mươi triệu này không phải để mua tình cảm của em và anh, mà là để mua tình cảm của anh và Mạch Tiểu Miên.”
Kiều Minh Húc cúi đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu nói: “Được.”
Lâm Ngọc cười khẩy, sải bước rời đi, cô ta đi thẳng đến khách sạn mà cô ta và Tề Quân đã hẹn trước, điên cuồng dây dưa với anh ta, trút cơn tức giận và không cam lòng của bản thân ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 627: Chương 583


“Miên Miên, tôi say rồi.


Bởi vì Kiều Minh Húc vẫn chưa trở về, Mạch Tiểu Miên nằm trên giường không ngủ được, cho nên cầm điện thoại di động lướt xem vài tin tức.

Bỗng nhiên âm thanh thông báo của Wechat vang lên, cô mở xem, nhìn thấy một câu như vậy của Phùng Quang Hiển.

“Ngày mai anh phải trở thành chú rể của người ta rồi, sao có thể uống say vậy?”

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lát rồi trả lời.

“Bởi vì ngày mai tôi sẽ làm chú rể, cho nên tôi mới phải uống rượu.


“Anh trưởng thành chút đi.


“Tại sao tôi phải trưởng thành? Tại sao tôi không thể đấu tranh một cách tùy thích? Miên Miên, tôi rất đau khổ, thực sự rất đau khổ.


Nhìn thấy lời này của anh, Mạch Tiểu Miên rơi vào im lặng, không biết nên trả lời gì mới phải.

Tinh!
WeChat đột nhiên nhắc nhở thêm bạn bè mới.

Cô mở ra xem, vậy mà lại là tin nhắn kết bạn: Tôi là Lãnh Kiều Thi.

Mạch Tiểu Miên giật mình.

Cô và Lãnh Kiều Thi đã từng gặp mặt mấy lần, hơn nữa người ta từ trước đến nay luôn khinh thường cô, sao giờ lại đột nhiên kết bạn WeChat?
Cô do dự một hồi, rồi cũng xác nhận kết bạn.

“Cảm ơn.


Vừa kết bạn xong, đã hiện lên tin nhắn của Lãnh Kiều Thi gửi tới, trên đó là hai chữ “Cảm ơn”.

Cô nhìn ảnh đại diện của Lãnh Kiều Thi không phải là ảnh của cô ấy, mà là một cây kẹo m*t với màu sắc không hề phù hợp với phong cách của cô ấy chút nào.

Cây kẹo m*t này hình như đã ăn dở một nửa, thậm chí màu sắc của hình ảnh có chút xưa, giống như một bức ảnh cũ từ lâu vậy.

Mở vòng Wechat của cô ấy ra, trong đó có rất ít bài đăng, giống như bản thân cô ấy vậy, làm cho người ta nhìn không ra cảm xúc của cô ấy.

Thế nhưng, bài đăng mới nhất chính là: Ngày mai, tôi sẽ kết hôn!
Ảnh đăng kèm với cậu nói đó chính là cây kẹo m*t trên ảnh đại diện kia.

Sau đó, cô còn thấy Phùng Quang Hiển trả lời bên dưới: Ngày mai, tôi phải kết hôn rồi! Thật khó chịu!
Thấy câu trả lời này, mặt cô lập tức đen lại.

Cái tên Phùng Quang Hiển này, thật là chẳng quan tâm đến cảm xúc của Lãnh Kiều Thi chút nào cả.

Âm thanh tin nhắn Wechat lại vang lên, cô mở ra xem chính là tin nhắn thoại của Phùng Quang Hiển.

Cô mở ra nghe.

Trong tin nhắn thoại truyền đến giọng nói say xỉn của Phùng Quang Hiển, còn có tiếng nhạc của vũ trường đinh tai nhức óc: “Miên Miên, tôi không muốn kết hôn với cô ta đâu, tôi chỉ muốn kết hôn với em mà thôi.

Em ly hôn đi, tôi sẽ cưới em, chúng ta bỏ trốn đi có được không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 628: Chương 584


Mạch Tiểu Miên trả lời: Anh say rồi, tôi không thể kết hôn với anh được.
Phùng Quang Hiển: Miên Miên, tại sao vậy chứ? Tại vì lúc đầu tôi đã từ chối em sao? Tôi thích em trước, mẹ em cũng muốn gả em cho tôi trước.

Cái tên Kiều Minh Húc đáng ghét đã cướp đi em!
Mạch Tiểu Miên:…
Phùng Quang Hiển: Miên Miên, Miên Miên, Miên Miên, tôi rất nhớ em, em đến đây với tôi được không?

Mạch Tiểu Miên: Bây giờ tôi là một người khuyết tật, không thể đi được bất cứ nơi nào.
Phùng Quang Hiển: Em không phải là người khuyết tật.

Tôi không cho phép em nói về bản thân mình như thế.

Tôi có thể làm đôi chân cho bạn, đưa em đi bất cứ ngõ ngách nào trên thế giới.
Phùng Quang Hiển: Cảm ơn anh, đã có người làm đôi chân của tôi rồi, nếu thêm hai cái chân nữa thì tôi sợ tôi sẽ trở thành một con quái vật bốn chân mất thôi.
Phùng Quang Hiển: Kiều Minh Húc?
Mạch Tiểu Miên: Ừm.
Phùng Quang Hiển: Được rồi, vậy thì tôi sẽ đứng đằng sau để dõi theo em.
Nhìn thấy những lời này, đôi mắt Mạch Tiểu Miên có chút ẩm ướt.
Tin nhắn Wechat của Lãnh Kiều Thi lại đến: Có thể nói chuyện không?
Mạch Tiểu Miên: Được, cô muốn nói chuyện gì?

Phía bên Lãnh Kiều Thi im lặng một hồi lâu, sau đó gửi một tin nhắn tới: Ngày mai tôi kết hôn rồi, lòng tôi có chút rối loạn.
Nếu như là Diệp Mai, Mạch Tiểu Miên có lẽ còn có thể trả lời với dòng tin “ôm ôm”, “moa moa” đại loại vậy.
Nhưng còn Lãnh Kiều Thi thì cô không biết nên biểu đạt như thế nào cả.

Cô suy nghĩ một lát rồi trả lời: Thuận theo tự nhiên là được.
Lãnh Kiều Thi: Ha ha, sao có thể thuận theo tự nhiên được, tôi và anh ấy vốn dĩ là miễn cưỡng.
Mạch Tiểu Miên không biết phải nói gì mới phải.
Lãnh Kiều Thi: Lúc trước khi cô sắp kết hôn với Kiều Minh Húc, cảm giác của cô thế nào?
Mạch Tiểu Miên: Cuối cùng đã có thể không làm gái ế nữa rồi!
Lãnh Kiều Thi: Ha ha, lẽ nào cô bị ế nên sợ rồi?
Mạch Tiểu Miên: Đúng vậy, lúc trước, ngày nào tôi cũng bị người ta ghét bỏ, ngày nào cũng bị mẹ tôi ép kết hôn, ngày nào cũng bị mắng là đứa con gái ế không ai thèm lấy.

Cuối cùng cũng đã có thể kết hôn, rất vui vẻ, có thể vượt qua rồi.

Lãnh Kiều Thi: Ha ha, thật đúng là không ngờ tới, trước đây cô vậy mà lại buồn phiền vì không thể gả đi.
Mạch Tiểu Miên: Đúng vậy.

Lúc đó tôi đã nghĩ, chỉ cần có thể bắt được người đàn ông có đủ hai chân đồng ý cưới tôi, thì tôi cũng sẽ gả cho người ta.
Lãnh Kiều Thi: Sau đó thì sao?
Bởi vì đề tài này mà không khí nói chuyện của hai người bắt đầu có chút sôi nổi, vốn dĩ cách nhau cả núi băng, nhưng hình như bây giờ cũng đã bắt đầu kéo gần hơn một chút.
Mạch Tiểu Miên: Đúng vậy, lần đầu tiên tôi gặp mặt Kiều Minh Húc và Quang Hiển đó là do đi xem mắt.
Lãnh Kiều Thi:???
Mạch Tiểu Miên: Lúc ấy tôi nhận nhầm Minh Húc là đối tượng xem mắt, cho nên rất khó xử.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 629: Chương 585


Lãnh Kiều Thi: Ha ha, quả thật là duyên phận mà.

Mạch Tiểu Miên: Ừm, cũng coi như là duyên phận vậy.

Tôi và anh ấy vốn dĩ nên là hai đường thẳng vĩnh viễn sẽ không gặp nhau trên thế giới này.

Lãnh Kiều Thi: Người phải gặp nhau, sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau.

Mạch Tiểu Miên: Có lẽ vậy.

Lãnh Kiều Thi: Tôi và Quang Hiển quen biết nhau từ khi còn nhỏ.

Mạch Tiểu Miên: Tôi biết.

Lãnh Kiều Thi: Anh ấy nói với cô sao?
Mạch Tiểu Miên: Ừm.

Lãnh Kiều Thi: Anh ấy nói gì về tôi vậy?
Mạch Tiểu Miên: Chỉ nói rằng hai người các cô đã rất quen thuộc, nói rằng cô sẽ không thích anh ấy.

Lãnh Kiều Thi: Ồ.

Mạch Tiểu Miên cũng không trả lời cô ấy nữa, bởi vì cô cũng không biết phải nên trả lời cái gì mới phải.

Lúc này, Phùng Quang Hiển lại gửi tin nhắn thoại đến: Mạch Tiểu Miên, tôi sắp đánh nhau rồi, em đến cứu tôi với.

Mạch Tiểu Miên:…
Phùng Quang Hiển: Thật đấy, bọn họ đã bao vây tôi rồi.

Sau đó, anh ấy gửi một đoạn video tới.

Dưới ánh đèn đầy màu sắc mờ ảo kia, thật đúng là có mấy người đàn ông đang cầm bình rượu, vô cùng dữ tợn đang tụ tập tới chỗ Phùng Quang Hiển.

“A!”
Chỉ nghe thấy Phùng Quang Hiển kêu thảm thiết một tiếng, điện thoại di động bị rơi xuống đất, nhưng video vẫn chưa tắt, Mạch Tiểu Miên vẫn có thể nhìn thấy bước chân lộn xộn đang di chuyển, mãi cho đến khi điện thoại di động bị một bàn chân lớn giẫm trúng khiến cho màn hình tối đen, không biết xảy ra chuyện gì nữa.

Cô rất lo lắng.

Thế nhưng hai chân cô lại không thể đi lại được, chỉ đàn vô vàng gửi tin nhắn Wechat cho Lãnh Kiều Thi: Quang Hiển đã xảy ra chuyện, uống sau trong vũ trường rồi đánh nhau với người ta rồi.

Lãnh Kiều Thi: Thật sao?

Mạch Tiểu Miên: Ừm, vừa nãy anh ấy đã gửi đoạn video đến, tôi nhìn thấy như vậy.

Sau đó cô cũng không nhìn thấy tin nhắn trả lời của Lãnh Kiều Thi nữa.

Cô gọi điện thoại cho Kiều Minh Húc, nói cho anh biết tình hình của Phùng Quang Hiển rồi bảo anh đi xem thử.

“Ừm.


Kiều Minh Húc trả lời một tiếng rồi cúp điện thoại, anh vội vàng chạy tới vũ trường Mị Ảnh nơi Phùng Quang Hiển thường hay lui tới.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 630: Chương 586


Đợi đến khi anh chạy tới bên kia thì ngoại trừ nhìn thấy Phùng Quang Hiển bị người đánh đến mức máu chảy đầm đìa, đang cuộn mình nằm như con chó chết dưới đất, thì còn có một bóng dáng nhỏ nhắn giống như đang phát điên, cầm bình rượu xông về phía mấy người đánh người kia.

Người phụ nữ đó vậy mà lại là Lãnh Kiều Thi.

Lúc này cô ấy đã không còn có dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như hoàng hậu cao sang như ngày thường hay nhìn thấy nữa, mà cô ấy giống như một bà già điên, tóc tai rối bời, hai mắt đỏ như máu, trên mặt còn dính máu, váy trên người cũng loang lổ vết máu, thậm chí còn có dấu vết xé rách, đi chân trần…
Có lẽ dáng vẻ của cô ấy quá mức hung dữ cho nên đã đánh lui mấy tên đàn ông cao to vạm vỡ kia một chút.

Kiều Minh Húc đoạt lấy một cây dùi cui từ trong tay người bảo vệ, tham gia chiến đấu.

Bản lĩnh của anh vô cùng nhanh nhẹn, chưa tới mấy hiệp mà mấy người kia đã bị anh đánh cho nháo nhào giải tán, bỏ chạy mất dép.

Lãnh Kiều Thi buông chai bia trong tay xuống, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của Phùng Quang Hiển đang dưới đất, nhưng lại bị anh ấy đưa tay đẩy ra: “Ai cần em quan tâm hả? Cút ra!”
Lãnh Kiều Thi lập tức đứng dậy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Tôi không quan tâm đến anh, tôi chỉ không muốn hôn lễ ngày mai của tôi mà chú rể phải vắng mặt vì bị thương nặng mà thôi.


“Yên tâm đi, chỉ cần tôi vẫn chưa chết, cho dù có bò thì tôi cũng sẽ bò đến hôn lễ.


Phùng Quang Hiển che cái trán chảy máu, ngồi dậy, cau mày nói với Lãnh Kiều Thi: “Em xem dáng vẻ bây giờ của em đi, đầu thì đầy máu, thiếu chút nữa còn bị hủy dung, ngày mai em nhất định sẽ là cô dâu xấu nhất trên đời.


“Anh cũng chẳng có chỗ nào đẹp trai đâu.


Lãnh Kiều Thi rất khinh thường liếc anh ấy một cái rồi nói: “Nói không chừng còn biến thành chú rể què.


“Được rồi, đừng ồn ào nữa! Hai người đều đến bệnh viện với tôi!”
Kiều Minh Húc thật sự nhìn không nổi hai người này nữa, trên mặt trên người đều là vết thương, còn đang chảy máu mà còn cãi nhau cho được, anh tiện tay đưa dùi cui trên tay cho Phùng Quang Hiển.

Phùng Quang Hiển dựa vào lực chống đỡ của dùi cui mà đứng dậy, lảo đảo đi vài bước rồi mới dần đứng vững.

truyện kiếm hiệp hay
Lãnh Kiều Thi đi chân trần, cũng chật vật theo Kiều Minh Húc lên xe, được anh đưa đến bệnh viện.

*
Kiều Minh Húc ra khỏi bệnh viện thì lập tức chạy thẳng về nhà.

Mạch Tiểu Miên đang ngồi ở cửa chờ anh.

“Gió lớn, sao em lại ngồi chỗ này?”
Kiều Minh Húc vội vàng xuống xe, kéo tấm chăn có chút trượt xuống của cô lên cao, che chắn hơn nửa cơ thể cô, trách cứ nói.

“Chờ anh.


Mạch Tiểu Miên nhìn anh trả lời
“Đứa ngốc, sau này không được chờ anh như vậy nữa, anh sẽ trở về.


Mặc dù Kiều Minh Húc nói như vậy, nhưng mà trái tim lại ấm áp.

Chờ anh, hai chữ này mặc dù rất đơn giản nhưng lại làm cho trong lòng người được chờ có cảm giác thân thuộc, rất ấm áp.

“Quang Hiển thế nào rồi?”
Mạch Tiểu Miên nhìn anh hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 631: Chương 587


“Ừm, anh đã đưa cậu ấy và Lãnh Kiều Thi đến bệnh viện rồi, chỉ là vết thương ngoài da, cũng không có chướng ngại gì lớn.

Nhưng mà, ngày mai hai người bọn họ chắc chắn không thể trở thành cô dâu đẹp nhất và chú rể đẹp trai nhất, mặt hai người đều bị người ta lấy chai bia đập lên.


“Hả? Lãnh Kiều Thi cũng ở đấy sao?”
Mạch Tiểu Miên rất ngạc nhiên.

Kiều Minh Húc lập tức kể lại tình cảnh lúc anh nhìn thấy bọn họ cho cô biết.

Mạch Tiểu Miên cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Xem ra, Lãnh Kiều Thi vẫn rất quan tâm đến Quang Hiển.


“Không biết nữa, dù sao hai người này chính là một đôi oan gia cãi nhau đến chết.


“Không phải oan gia không gặp gỡ.


“Để xem duyên phận vậy.


Kiều Minh Húc đẩy cô vào phòng khách: “Lúc nãy em có ngủ không?”
“Không ngủ được.


Mạch Tiểu Miên rất thẳng thắn nói: “Có chút lo lắng sợ Quang Hiển sẽ xảy ra chuyện.


“Anh ghen.



“Không sợ chua sao?”
“Chua chết rồi.


“Có thể làm chân giò hầm giấm không? Tôi rất thích ăn đó.


Mạch Tiểu Miên nhe răng.

“Chỉ có anh hầm giấm thôi, em cứ ăn thoải mái!”
Kiều Minh Húc nói xong, lập tức vươn cánh tay của anh ra, xắn ống tay áo lên rồi để ngang miệng cô.

Mạch Tiểu Mạch giật mình, cô cười, cúi đầu cắn nhẹ một cái: “Chua quá, chua đến nỗi hàm răng của em cũng muốn rớt luôn.


“Cô chủ, cái gì rất chua vậy?”
Dì Trương đi ngang qua phòng khách vừa hay nghe thấy những lời này của cô, cũng tò mò hỏi.

“Không có gì.


Mạch Tiểu Miên có chút lúng túng trả lời: “Tôi đang đùa với anh ấy thôi.


“À phải rồi cô chủ, gần đây cô thích ăn chua sao?”
Dì Trương có chút hóng hớt tiến lại gần hỏi: “Cô có muốn tôi làm chân giò hầm giấm, sườn chua ngọt, với cả dưa chua linh tinh cho cô không?”
“Được.

Tôi thích ăn những thứ này.


“Vậy thì tốt, ngày mai tôi sẽ làm cho cô ăn.

Cô chủ, nếu gần đây cô rất thích ăn chua thì nhớ kiểm tra một chút, xem có phải là mang thai hay không, đến lúc đó, tôi có thể lên thực đơn cho cô, chăm cho cô thật tốt, đến lúc đó sẽ sinh ra một đứa bé mập mạp.


Dì Trương sâu sắc nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 632: Chương 588


Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc đều là người lớn, đương nhiên biết ý nghĩa sâu xa của dì ấy, hai người cũng đỏ mặt.

“Thật mong cô cậu có thể nhanh chóng sinh ra cậu chủ nhỏ, đến lúc đó để cho tôi chăm, nhất định sẽ chăm cho cậu nhóc vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời.


Dì Trương nói xong, lại nói với Kiều Minh Húc: “Cậu chủ, cậu phải cố lên nha.


“Tôi sẽ cố gắng.


Kiều Minh Húc nói xong, đôi mắt đen cười như không cười nhìn Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng rang, cô vội vàng né tránh ánh mắt của anh, cúi đầu xuống.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Kiều Minh Húc lại muốn hôn lên mặt cô, miệng cô…
Có điều, nhìn thấy chiếc mũ dệt cô vẫn đang đội trên đầu, muốn chờ đến khi phẫu thuật xâm lấn tối thiểu bên trong hoàn toàn tốt rồi thì ít nhất cũng mất một tháng.

Hơn nữa, để mọi người không còn kiêng dè nữa, anh còn phải làm rõ ràng quan hệ với Lâm Ngọc.

*
Lâm Ngọc đang ăn cơm với Tề Quân, vừa định ăn thịt bò mình bình thường mình vẫn thích ăn.

Thế nhưng, vừa đưa đến miệng, ngửi thấy trên đó có mùi tanh nhàn nhạt, thì bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn, cô ta lập tức chạy vào phòng vệ sinh nôn ra.

Sau khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy thịt đã muốn nôn tiếp.

“Ngọc Ngọc, có phải dạ dày không thoải mái không?”
Tề Quân thấy dáng vẻ này của cô ta, cũng lập tức thân thiết hỏi.

“Ừm, hình như nhìn thấy những miếng thịt này là muốn nôn, từ trước tới giờ đâu hề có loại cảm giác này.

Món bò nướng tiêu đen này là món tôi thích.


Lâm Ngọc che miệng, cau mày nói: “Trước khi ăn cơm, rõ ràng dạ dày của tôi vẫn tốt mà.


“Chẳng lẽ?”
Tề Quân nhìn cô ta: “Em mang thai sao?”
“Cái gì?”
Lâm Ngọc bị dọa đến mức làm rớt dao nĩa trên tay xuống đất: “Sao có thể mang thai được? Không phải lần nào anh cũng mang bao sao?”
“Lần đầu tiên của chúng ta, anh không mang bao.


Tề Quân rất thành thật nói: “Thấy em là chỗ quen, không cần phải đeo bao, lại không thoải mái.


Trái tim của Lâm Ngọc trĩu nặng: “Anh đi xuống hiệu thuốc mua cho tôi que thử thai mau lên.


“Em tự đi mua đi.


Tề Quân ngồi im: “Anh là đàn ông mà đi mua loại đồ này, thì còn ra thể thống gì?”
Lâm Ngọc không hài lòng nhìn anh ta, nhíu mày nói: “Tôi cũng ngại đi mua.


“Bảo nhân viên phục vụ đi mua vậy.


Tề Quân bấm chuông gọi phục vụ, một nữ nhân viên trẻ tuổi đi vào.

ANh ta lấy ra năm mươi đồng từ trong ví da đưa cho nhân viên phục vụ: “Mua cho tôi mấy cái que đo thai mang lên đây.


“Vâng, thưa cậu Tề.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 633: Chương 589


Người phục vụ nhận tiền, sau đó tò mò nhìn thoáng qua Lâm Ngọc, rồi vội vàng đi xuống.

Lâm Ngọc khó chịu, trách cứ nói: “Để cho người ta biết như vậy, không tốt biết bao?”
“Bây giờ cũng đây phải xã hội phong kiến, mang thai có bị coi là gì?”
Tề Quân rất không đồng ý, nhìn cô ta hỏi: “Nếu như em mang thai thật, vậy em tính làm thế nào? Em có định gả cho anh không?”
“Gả cho anh á?”
Lâm Ngọc cười nhạo: “Sao có thể chứ? Tôi thà bị sảy thai còn hơn.


Ánh mắt Tề Quân khẽ trầm xuống: “Kiều Minh Húc đã tuyệt tình với em như vậy, em còn muốn gả cho anh ta sao?”
“Bởi vì anh ấy tuyệt tình, cho nên tôi càng muốn gả cho anh ấy.


Ánh mắt Lâm Ngọc trầm xuống, cô ta sờ bụng nói: “Nếu như tôi mang thai con của anh, anh cứ giúp tôi khiến cho anh ấy tưởng rằng đứa nhỏ này là của anh ấy, sau đó thuận lợi gả cho anh ấy, đổ vỏ cho anh ấy để anh ấy nuôi con giúp anh, sau đó thừa kế gia sản của bọn họ.


“Ha ha, đàn bà, em đúng thật là tàn nhẫn!”
Tề Quân cười to, gõ bát đĩa nói: “Thế nhưng, anh thích!”
“Vậy thì giúp tôi thực hiện kế hoạch.


“Được!”
Nhân viên phục vụ mua b* q** thử thai mang lên phòng, đưa kèm tiền thừa lại đưa cho Tề Quân.

Tề Quân chỉ nhận lấy que thử thai: “Tiền còn dư coi như cho cậu phí chạy việc vặt.


“Cảm ơn cậu Tề.


Người phục vụ nói lời cảm ơn sau khi đi ra ngoài.

Lâm Ngọc cầm que thử thai và một cái cốc dùng một lần rồi bước vào trong nhà vệ sinh.

Cô ta vô cùng hồi hộp chờ đợi kết quả.

Đối với Tề Quân, cô ta chỉ có h*m m**n d*c v*ng mà không có chút tình cảm nào, cô ta thực sự không muốn mang thai đứa con của anh ta.

Tuy nhiên, rất nhanh đã có kết quả, xuất hiện hai vạch đỏ chói, như kim châm đâm thẳng vào mắt của cô ta.

Trái tim của cô ta cũng chùng xuống.

Thật sự không ngờ rằng, bản thân cô ta lại thật sự mang thai rồi.

Cảm giác khó chịu dữ dội khiến cho bụng cô ta quặn lên.

Cô ta mờ mịt nhìn khuôn mặt trắng bệch của mình trong gương.

Có chút cảm giác lạ lẫm, có chút cảm giác khiến cô ta ghê tởm bản thân mình.

Cho đến bây giờ, cô ta vẫn cho rằng bản thân mình chỉ có một người đàn ông là Kiều Minh Húc, sẽ chỉ sinh con cái cho anh, thậm chí đến tên của con cũng nghĩ xong rồi.

Nếu như là con trai, cô ta muốn đặt tên là Kiều Minh Tùng, nếu như là con gái, sẽ gọi là Kiều Minh Anh.

Tên của con cái, kết hợp tên của hai người, chính là kết tinh thể hiện tình cảm của hai người.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 634: Chương 590


Kết quả.
Mọi chuyện diễn ra trong cuộc đời này không phải lúc nào cũng diễn ra thuận lợi theo ý muốn của mình.

Trên con đường tình yêu vững chắc của cô ta và Kiều Minh Húc, đột nhiên lại xuất hiện một Mạch Tiểu Miên.
Cô ta lại nhớ đến câu nói đó của Kiều Minh Húc: “Xin lỗi em, lúc đó, anh cũng không biết sẽ gặp Mạch Tiểu Miên”, lòng cô ta như xuất hiện ngàn vết cắt.

Phải, cô ta phải trả thù bọn họ!
Cô ta nhất định phải kết hôn với anh, hơn nữa còn tặng cho anh một cặp sừng, nuôi con hộ người khác.

Đợi đến sau này, khi anh cận kề cái chết, cô ta sẽ nói cho anh biết sự thật, khiến cho anh chết không nhắm mắt, khiến cho anh không có người nối dõi!
Cô ta nghiến răng nghiến lợi bước ra khỏi phòng tắm, đưa que thử thai cho Tề Quân.
Tề Quân không nhận lấy mà liếc nhìn que thử thai bằng ánh mắt mang theo sự chán ghét: “Đây là dấu hiệu của việc mang thai sao?”
“Ừ.”
“Tốt.”
Tề Quân khẽ gật đầu, nhìn cô ta rồi hỏi: “Em chắc chắn đứa bé này là con của anh đúng không?”
Nghe thấy câu nói này, trên mặt Lâm Ngọc hiện lên vẻ tức giận: “Tôi chỉ có một người đàn ông là anh, không phải của anh thì còn của ai nữa?”
“Là con của anh cũng tốt.

Em thực sự định mang theo con của anh gả vào nhà họ Kiều sao?”
“Ừ.”
“Tốt, mấy ngày nay anh đang giúp em nghĩ cách dẫn anh ta lên giường của em, sau đó tạo dấu hiệu giả đây là con của anh ta.

Đến lúc đó, em có thể ưỡn bụng đi đến nhà họ Kiều bọn họ ép cưới.”
“Ừ.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Lâm Ngọc sờ vào bụng của mình: “Sớm nhất có thể.”
Hai người bàn bạc rồi quyết định hai ngày nữa sẽ hành động.

Đám cưới của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi được tổ chức tại Hôn lễ thế kỷ.
Khung cảnh hoành tráng và lãng mạn hệt như đám cưới của Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên ngày hôm đó, quy tụ những người nổi tiếng và quyền quý của thành phố A, rất nhiều phóng viên báo tài chính, giải trí.
Kiều Minh Húc xuất hiện cùng Mạch Tiểu Miên đã thu hút rất nhiều sự chú ý và đồn đoán.

Lâm Ngọc cũng đến.
Lần này cô ta không tiến lên trước tìm Kiều Minh Húc mà đứng từ xa nhìn bọn họ.
Nhìn thấy anh chăm sóc lo lắng cho Mạch Tiểu Miên cực kỳ dịu dàng, thậm chí còn lấy khăn giấy lau miệng cho cô, uống chung một cốc nước với cô, cô ta lại càng tức giận.
Cô ta và anh đã yêu đương mười năm, chưa bao giờ cô ta thấy anh đối xử dịu dàng với cô ta giống như vậy.

Mỗi lần ăn cơm, hai người đều dùng đũa, anh không bao giờ cho phép cô ta đụng vào bát của mình.
Hôn lễ sắp bắt đầu thì Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi mới xuất hiện.
Các khách mời náo động.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 635: Chương 591


Phùng Quang Hiển bị thương trên mặt, dán cao dán, một tay bó bột, một tay chống gậy, bước đi khập khiễng.

Tình trạng của Lãnh Kiều Thi thì nhẹ hơn một chút, tuy nhiên trên trán cũng dán cao dán và cánh tay cũng băng bó, đi lại giống như dẫm phải thủy tinh, vô cùng khó khăn.

“Bọn họ làm sao vậy?”
Tất cả các vị khách quan thì thầm to nhỏ với nhau, thăm dò lẫn nhau.

“Nghe nói tối hôm qua cậu Phùng đã đánh nhau với người khác ở Diva.


“Vậy chuyện gì đã xảy ra với Lãnh Kiều Thi?”
“Chắc là đi đánh giúp.


“Sắp cưới đến nơi rồi mà còn đi đến Diva chơi xong đánh nhau.

Thật là không thể tưởng tượng nổi mà.



Vẻ mặt của người lớn nhà họ Phùng và nhà họ Lãnh đều vô cùng tệ, trong lòng cảm thấy vô cùng nhục nhã và xấu hổ.

Phùng Quang Hiển đứng trên sân khấu, ánh mắt nhìn lướt qua mọi người rồi cuối cùng dừng lại trên người Mạch Tiểu Miên.

Khóe môi anh ấy vốn dĩ luôn có chút giễu cợt nhếch lên một nụ cười nham hiểm nhìn Mạch Tiểu Miên, sau đó đưa mắt nhìn về phía cuối thảm đỏ, nhìn về phía Lãnh Kiều Thi đang nắm tay cha cô, từng bước từng bước tiến về phía anh…

Nhìn vết thương trên trán, cách cô đi như chim cánh cụt.

Lòng anh ấy chợt khẽ động.

Khi anh ấy lên sáu tuổi, một gia đình họ Lãnh chuyển đến ở trong sân.

Cả gia đình họ đã đến nhà họ Lãnh để giúp đỡ.

Ông nội yêu cầu anh ấy chăm sóc cô bé bốn tuổi họ Lãnh.

Khi đó, Lãnh Kiều Thi có một biệt danh là Nhị Nha, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, trông rất bụ bẫm, khuôn mặt bầu bĩnh ửng hồng, đôi mắt to đen láy, hai hàng nước mũi chảy dài, nhìn trông vừa bẩn vừa dễ thương.

Cô ấy kéo nhẹ góc áo anh trìu mến và gọi anh ấy là anh.

Sau đó dùng nó để lau nước mũi của cô ấy.

Anh ấy không nhịn được mà nhấc cô ấy lên rồi đánh vào mông của cô ấy.

Cô ấy cũng bật khóc òa lên, rồi chạy đến chỗ của người lớn để mách tội.

Ông nội cũng nghiêm khắc chỉ trích anh ấy và yêu cầu anh phải chăm sóc tốt cho em gái Nhị Nha, người sẽ là cháu dâu của ông trong tương lai.

Nghe đến đây, anh ấy lại càng ghét cô gái này, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, anh đều túm tóc, dọa nạt hoặc đẩy cô ấy xuống đất khiến cô ấy bật khóc.

Mặc dù vậy, cô vẫn muốn đi theo anh như một cái đuôi, giọng cô ấy lanh lảnh trong trẻo không ngừng gọi anh trai.

Những đứa trẻ trong khu nhà không biết nghe từ mồm ai mà biết được Nhị Nha sẽ là vợ của anh ấy trong tương lai nên bắt đầu cười nhạo, khi nhìn thấy cô ấy, chúng gọi cô ấy là cô vợ nhỏ của Phùng Quang Hiển.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 636: Chương 592


Và cô ấy đã thực sự đồng ý một cách ngọt ngào.

“Cô đi ra chỗ khác đi, tôi không muốn ở gần cô, đáng ghét.


Anh tức giận mắng mỏ Nhị Nha đang đi theo sau anh.

“Anh, em là vợ của anh mà, em thích đi theo anh, đừng ghét bỏ em.



Cô nhìn anh với đôi mắt to tròn ngây thơ và trong sáng rồi nói.

“Tôi ghét cô, tôi sẽ không bao giờ ở bên cô gái hôi xấu xí và bẩn thỉu như cô.


Phùng Quang Hiển tức giận đẩy cô xuống đất.

Nước mắt của Nhị Nha lại không ngừng tuôn rơi, và không ngừng nói với anh ấy rằng đừng ghét cô ấy.

Kể từ đó, cô bé thực sự bắt đầu biết gọn gàng, không còn đầu bù tóc rối, không còn hai hàng tóc lòa xòa, thậm chí còn bắt đầu ăn mặc như một nàng công chúa xinh đẹp biết cười.

Nhưng anh ấy vẫn không thích cô ấy, anh ấy khó chịu khi nhìn thấy cô, và tránh xa cô ấy.

Nhưng cô ấy vẫn kiên trì miệt mài đi theo anh ấy, nhưng không giống như lúc trước, bổ nhào lên tóm lấy cổ áo của anh ấy, không ngừng gọi là anh trai.

Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thay vào đó, cô lặng lẽ nhìn anh, và ngay khi anh quay lại nhìn cô, cô bĩu môi tỏ vẻ bất bình.

Điều này thực sự làm anh cảm thấy rất phiền.

Vì cố tình lạnh nhạt với cô ấy, khiến cho cô cách xa anh ấy một chút, anh cũng bắt đầu chơi với các cô gái khác, từ tiểu học đến cấp hai.

Dần dần cô không còn bám đuôi anh ấy nữa, nhìn thấy anh ấy cũng không gọi là anh nữa mà là ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ lạnh lùng xinh đẹp.

Cô ấy cũng bắt đầu yêu đương, từ trung học đến đại học, đến bây giờ.

Mỗi năm thay một người bạn trai.

Còn anh ấy, không có cô bạn gái cố định, chỉ là tên lăng nhăng, trêu hoa ghẹo cỏ khắp nơi, thấy gái đẹp thì trêu chọc, một bộ dạng mỗi bên một cô không nghiêm chỉnh.

Khoảng cách giữa hai người cũng càng lúc càng xa.

Cứ nghĩ sẽ không kết hôn với cô ấy, kết quả là cuối cùng ông nội vẫn muốn họ ở bên nhau.

Hai người họ có bướng bỉnh cũng không chống lại được sự sắp đặt của số mệnh.

Con bé cao ngạo như một nữ hoàng này, vậy mà hôm qua lại như một bà điên, đánh nhau với những tên lưu manh đã đánh anh ấy trước mặt anh ấy, đánh đến thương tích đầy mình…
Bây giờ cô ấy từ từ tiến lại gần mình.

Cô ấy cũng nhìn anh ấy, chỉ là ánh mắt đó lạnh nhạt như cũ, không có chút lo lắng nào, khóe miệng hơi cong lên, là kiêu ngạo và lạnh nhạt.

“Mời chú rể nắm lấy tay cô dâu.


MC thấy ánh mắt anh ấy ngẩn ngơ, đứng yên bất động nên đứng cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

Phùng Quang Hiển vội giơ tay ra, nhận lấy tay cô ấy từ tay cha Lãnh.

Cha Lãnh nhìn hai người họ, giọt nước mắt bất lực trong mắt rơi xuống.

“Cho dù nghèo khó hay giàu sang, mạnh khoẻ hay bệnh tật, chú rể có bằng lòng ở bên cô dâu cả đời không rời xa không?”
Chủ hôn bắt đầu hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 637: Chương 593


Phùng Quang Hiển khẽ ngẩng đầu lên nhìn Mạch Tiểu Miên bên dưới một cái rồi lên tiếng trả lời.

“Tôi đồng ý.


“Cho dù nghèo khó hay giàu sang, mạnh khoẻ hay bệnh tật, cô dâu có bằng lòng ở bên chú rể cả đời không rời xa không?”
Chủ hôn lại nhìn sang Lãnh Kiều Thi.

“Tôi không đồng ý.


Lời của Lãnh Kiều Thi làm mọi người ngạc nhiên, khách mời xôn xao bàn tán.

Cha mẹ Lãnh ở bên dưới tức đen cả mặt.

Cha Lãnh dứt khoát đứng lên, trách mắng Lãnh Kiều Thi: “Kiều Thi, đừng ngang bướng!”
Lãnh Kiều Thi nhắm mắt làm ngơ, sắc mặt vẫn lạnh lùng và cao ngạo.

Mạch Tiểu Miên bên dưới nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy, bất chợt cảm thấy đau lòng.

“Ha ha…”
Đột nhiên Phùng Quang Hiển đứng bên cạnh cười, đôi mắt đào hoa cong dài, xấu xa nhìn Lãnh Kiều Thi: “Hay là, em đào hôn đi.


Lãnh Kiều Thi nhìn anh ấy: “Mệt lắm, muốn chạy anh chạy đi.


“Tôi cũng lười.


Phùng Quang Hiển nhận nhẫn cưới từ tay phù rể: “Em không chạy thì chúng ta trao nhẫn đi.


Lãnh Kiều Thi nhướng mày nhìn anh ấy, giơ tay ra trước mặt anh ấy.

Một tay của Phùng Quang Hiển bó bột nên chỉ đành dùng một tay đeo nhẫn cưới cho cô ấy.

“Ngón tay mập thật, thật xấu xí.


Phùng Quang Hiển đeo nhẫn lên tay cô ấy xong, nhỏ giọng nói một câu.

Lãnh Kiều Thi lạnh lùng liếc anh ấy một cái, nhận nhẫn từ phù dâu, nắm lấy tay anh ấy, hung hăng đeo nhẫn vào tay anh ấy: “Tay rất thon rất đẹp, nhưng lại dơ.


Chủ hôn chủ trì hôn lên hơn mười năm vẫn chưa gặp qua cặp vợ chồng nào như bọn họ.

Thương tích đầy mình không nói đi, cả giả vờ hạnh phúc cũng không thèm làm, đúng là phục bọn họ thật.

“Trao nhẫn xong, mời chú rể hôn cô dâu.


Nhìn thấy hai người họ, anh ta thật không muốn hô khẩu hiện này, chỉ đáng tiếc, đây là trình tự, anh ta không thể không làm.

Phùng Quang Hiển giơ cánh tay không bị thương ra, dứt khoát kéo eo của Lãnh Kiều Thi lại, cúi đầu, dùng sức cắn lên môi cô ấy.

Máu tươi mằn mặn chảy ra từ khoé môi Lãnh Kiều Thi, đau đến cô hít một hơi, mạnh mẽ mở miệng cắn anh ấy.

Phùng Quang Hiển tránh đi.

Cô ấy cắn không trúng môi anh ấy, răng c*n v** c* anh ấy.

Phùng Quang Hiển đau đớn buông cô ấy ra.

Để lại một dấu răng sâu trên chiếc cổ trắng ngần của anh ấy, vết đỏ rõ ràng, thậm chí còn có máu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 638: Chương 594


Chủ hôn thấy bọn họ như vậy nên vội lấp l**m nói: “Cô dâu chú rể đã kiểm chứng một câu nói, yêu bạn yêu đến cắn chết bạn, chúng ta chúc phúc cho họ đi!”
Khách mời vỗ tay.

Hôn lễ kết thúc, cô dâu chú rể tiễn đến phía sau…
“Hai đứa này, trẻ con quá.


Kiều Minh Húc lắc đầu nói.

“Vui mà.


Mạch Tiểu Miên híp mắt cười: “Anh không cảm thấy thật ra hai người họ rất xứng đôi sao?”
“Không cảm thấy.


Đôi mắt đen của Kiều Minh Húc nhìn cô: “Anh chỉ thấy chúng ta xứng đôi.


Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên: “Em thấy em với không tới anh.


“Không sao, anh để em với, em muốn với sao cũng được, với không tới thì anh ngồi xuống.


“Được cưng mà sợ.


“Không cần sợ, thưởng một cái là được.


Kiều Minh Húc khẽ nghiêng mặt qua, ra hiệu cô hôn một cái.

Xung quanh rất đông khách, sự chú ý đều đặt lên người hai người họ hết, nhìn thấy bọn họ tình cảm nồng nàn liếc mắt đưa tình, người tham dự hôn lễ của bọn họ trong một tháng đều không kìm được mà cảm thán, tình cảm trên thế giới này thay đổi quá nhanh.

Hôm hôn lễ ấy, trông bọn họ còn không tình nguyện còn gượng gạo hơn cả Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi, thậm chí còn xuất hiện màn phá rối của Lâm Ngọc.

Khi đó, có rất nhiều người dự đoán cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối, chưa từng yêu nhau, bị gia đình ép kết hôn của bọn họ sẽ không ở bên nhau lâu được, chưa kể, Kiều Minh Húc còn có người yêu như Lâm Ngọc.

Nhưng bây giờ hai người họ trông như rất hoà hợp, còn ân ái hơn các cặp đôi khác.

Nhưng phần lớn người đều nghĩ hai người họ đang giả vờ, cố ý show ân ái.

Trong giới bọn họ thịnh hành nhất là loại này.

Những cặp vợ chồng rõ ràng là bằng mặt không bằng lòng nhưng ở nơi công cộng lại giả vờ ân ái có đầy ở khắp nơi.

Chỉ có Lâm Ngọc biết rõ, hai người đó không phải giả vờ.

Loại người như Kiều Minh Húc vốn dĩ không thèm giả vờ.

Cũng may cô ta đứng hơi xa bọn họ, không nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ, nếu không, còn tức điên hơn.

Uống rượu mừng xong, Kiều Minh Húc đi ra từ khách sạn, nói với Mạch Tiểu Miên: “Còn sớm, chúng ta dạo phố đi.


“Ừm.


Kiều Minh Húc đẩy cô, chậm rãi đi trên phố, nhìn thấy những món đồ mới mẻ thì dừng lại, hỏi cô có thích không, thích thì mua về.

Mạch Tiểu Miên không phải người cuồng mua sắm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 639: Chương 595


Nhưng cảm giác cùng anh chầm chậm đi dạo trên phố rất vui vẻ, nói cũng nhiều hơn, như dáng vẻ trước đây trêu chọc đấu võ mồm với anh, quên đi Trình Đông Thành, quên đi chuyện buồn…
Cho đến khi gặp thím khoai nướng.

Ánh mắt sắc bén của thím khoai nướng vừa nhìn đã thấy cô, lớn tiếng gọi cô: “Bạn học Miên, ăn khoai nướng không?”
Mạch Tiểu Miên vốn không thấy thím ấy, vừa nghe gọi mới ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy cặp đôi trẻ trước sạp đang cầm một củ khoai nướng, em ăn một miếng, anh ăn một miếng, mặt nở nụ cười hạnh phúc.

Lòng cô cứ như bị kim đâm vào, cô cúi đầu xuống.

“Ăn khoai nướng không?”
Kiều Minh Húc nhớ lần trước cô rất thích ăn khoai nướng, anh cũng thích ăn, không hề nghĩ đến nơi này lại khiến cô nhớ lại kỷ niệm liên quan đến Trình Đông Thành.

“Không cần đâu ạ.

Đi thôi.


Mạch Tiểu Miên khẽ nói.

Kiều Minh Húc nhìn thấy ánh mắt buồn bã của cô mới biết cô đã nghĩ đến chuyện gì, cũng vội vàng đẩy xe lăn muốn rời khỏi đây.

Kết quả là thím khoai nướng kia thật sự quá nhiệt tình, cầm hai củ khoai nướng nóng hôi hổi chạy tới đưa cho bọn họ, nói với vẻ mặt thật thà: “Đây là tặng các cháu, không lấy tiền.


Mạch Tiểu Miên không đành lòng từ chối ý tốt của bà ấy, cũng chỉ đành nhận lấy và nói cảm ơn.

“Bạn Tiểu Miên, chân của cháu bị sao thế?”

Thím ấy quan tâm hỏi han.

“Gặp chút sự cố, tạm thời không thể đi lại.


Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhàn nhạt trả lời.

“Ôi chao, cháu phải chú ý sức khỏe nhé, tuyệt đối đừng để mình không đi lại được.


Thím ấy nói xong lại liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc: “Chồng của cháu thật là cao lớn đẹp trai, trông cũng có vẻ giàu có, tốt hơn cậu bạn trai lúc trước của cháu nhiều.

Đúng rồi, lần trước cháu bảo thím là nhìn thấy cậu ấy thì liên hệ với cháu, nhưng mà sau đó thím chưa gặp cậu ấy lần nào, có lẽ là cậu ấy không đi qua con đường này.

Cháu gặp cậu ấy chưa?”
Thím ấy không hề kiêng dè Kiều Minh Húc ở bên cạnh, thật ra nói lời này cũng không có ác ý, mà là bản thân thím ấy vốn có đầu óc khá đơn giản, khi nói chuyện không cân nhắc được chu đáo, cũng chỉ buột miệng thốt ra mà thôi.

Sắc mặt của Mạch Tiểu Miên tối lại, khẽ nói: “Không cần nữa, thím không gặp được anh ấy nữa đâu.


“Tại sao? Chẳng lẽ cậu ấy chết thật rồi à? Lần trước là dì hoa mắt gặp ma ư?”
Thím Trương hỏi với vẻ rất khó hiểu.

“Người mà lần trước thím nhìn thấy chỉ là anh em sinh đôi của anh ấy mà thôi.


Mạch Tiểu Miên không muốn tiếp tục nói chuyện với thím ấy nữa, bèn lấy cớ nói: “Thím, chúng cháu còn có việc phải đi nên không nhiều lời với thím nữa ạ.


“Được, vậy các cháu đi đi.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 640: Chương 596


Thím ấy cũng nhìn ra sự lấy lệ trong giọng điệu của cô, bèn thức thời trở lại trước quầy hàng, tiếp tục công việc làm ăn của mình.

Kiều Minh Húc đẩy cô đi về phía trước.

Trong tay Mạch Tiểu Miên còn cầm hai củ khoai nướng.

Cô đưa khoai nướng cho anh và nói: “Anh ăn đi, em không muốn ăn.



“Em không ăn thì anh cũng không ăn.


Ở chỗ góc cua mà thím ấy không nhìn thấy, Kiều Minh Húc bèn đưa hai củ khoai nướng kia cho một người ăn mày.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy khoai nướng thì sẽ nghĩ đến Trình Đông Thành, điều này khiến Kiều Minh Húc có chút buồn bực.

Nhất định phải để cô nhìn thấy sự vật nào đó là cũng nghĩ đến anh mới được.

Anh muốn mình lấp đầy suy nghĩ của cô, ngấm vào trong máu của cô.

Như vậy, Trình Đông Thành có thể bay màu được rồi.

Nhưng mà nên dùng cái gì để cô nhìn thấy là có thể nhớ tới anh đây?
Kiều Minh Húc nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm mục tiêu, sau đó anh nhìn thấy một người bán kẹo bông gòn nhiều màu.

Vốn dĩ anh không thể chịu được mấy cái thứ vỉa hè này, cảm thấy bẩn.

Nhưng Mạch Tiểu Miên lại không để ý, vậy thì anh cũng không quan tâm.

“Muốn ăn kẹo bông gòn không?”
“Hả?”
Mạch Tiểu Miên không ngờ anh lại hỏi như vậy, cô ngạc nhiên nhìn anh: “Đó là thứ để trẻ con ăn mà.


“Trong lòng anh, em chính là một đứa bé lanh chanh.


Kiều Minh Húc đẩy cô đến trước kẹo bông gòn, hỏi ông chủ: “Bao nhiêu tiền một cây kẹo bông gòn?
“Một đồng một cây.


“Rẻ vậy à?”
Kiều Minh Húc lấy ví tiền ra, móc ra mười đồng hiếm hoi từ trong đó rồi đưa cho ông chủ, sau đó chọn một cây kẹo bông gòn lớn màu vàng.

Mạch Tiểu Miên cầm trong tay, chớp mắt mấy cái và nói: “Anh mua thêm một cây nữa đi, chúng ta cùng nhau ăn, nếu không em không ăn.


Kiều Minh Húc suy nghĩ một lát rồi lấy thêm một cây kẹo bông gòn màu trắng.

“Chúng ta chụp một kiểu ảnh đi.


Mạch Tiểu Miên chợt nghĩ đến cô nhóc Kiều Mai Kim kia chắc chắn sẽ rất vui khi nhìn thấy dáng vẻ Kiều Minh Húc ăn kẹo bông gòn, thế là cô đề nghị.

Còn Kiều Minh Húc ấy à, bây giờ trong đầu anh chỉ nghĩ làm sao để sau này Mạch Tiểu Miên nhìn thấy kẹo bông gòn là sẽ nhớ đến anh, hơn nữa anh cũng muốn ghi lại từng chi tiết nhỏ mà anh và Mạch Tiểu Miên cùng thực hiện.

Thế là anh lấy điện thoại di động ra, khom người xuống, tựa vào bên cạnh đầu cô.

“Quả cà…”
 
Back
Top Bottom