Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 681


Chương 681

Dì Trương muốn đưa bản sao trên tay cho Mạch Tiểu Miên xem, nhưng bị cô từ chối: “Trả lại cho cô ta đi, tôi không cần phải xem.”

“Mợ chủ, sao cô không có chút căng thẳng nào vậy?”

Đương sự chưa vội, dì Trương đã sốt ruột thay.

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng: “Không có gì phải căng thẳng. Lúc nãy dì cũng đã nói rồi, nên là của tôi thì sẽ là của tôi, không ai cướp đi được.”

“Nói cũng đúng.”

Dì Trương gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Vậy chúng ta đừng để ý tới cô ta. Dù sao người cậu chủ yêu cũng là cô.”

“Mạch Tiểu Miên, cô đừng có sợ hãi, tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không phá bỏ đứa nhỏ. Tôi muốn sinh đứa bé ra, xem thử xem đến khi đó anh ấy có thật sự tuyệt tình mà chối bỏ đứa con ruột của mình như vậy không.”

Lâm Ngọc cuồng loạn nói.

“Cô Lâm Ngọc, cậu chủ nhà chúng tôi không có bất cứ quan hệ gì với cô, đứa nhỏ trong bụng cô chắc chắn là con của người khác. Tôi biết rất rõ tính cách của cậu chủ nhà tôi, cậu ấy chắc chắn sẽ không dan díu với bất cứ người phụ nữ nào ngoài cô chủ ra, vậy thì sao có thể làm cho cô mang thai con của cậu ấy chứ? Cô không thể tùy tiện mà đổ vỏ cho cậu chủ nhà chúng tôi như vậy.”

Dì Trương vô cùng phản đối nói.

“Chát!”

Lâm Ngọc giơ tay lên, tát dì Trương một cái thật mạnh: “Một người giúp việc thấp hèn thì có tư cách gì nói chuyện với tôi như vậy?”

Dì Trương bị đánh đến mức hai má sưng đỏ lên, dì ấy che mặt ngạc nhiên nhìn Lâm Ngọc: “Cô dám đánh tôi sao? Sao cô lại dám đánh tôi?”

“Sao tôi lại không dám đánh một người giúp việc như bà?”

Lâm Ngọc hùng hổ nói.

Cô ta còn chưa nói xong, đã cảm nhận được trước mắt có một bàn tay vụt lên, gò má đau rát.

Là Mạch Tiểu Miên đưa tay tát cô ta!

“Cái tát này của tôi là muốn nói cho cô biết, giữa con người với nhau không phân biệt cao thấp!”

Mạch Tiểu Miên nói xong, tay lại nhanh như tia chớp tát thêm một cái vào bên má bên kia của cô ta, sau đó lạnh lùng nói: “Còn cái tát này của tôi là muốn nói cho cô biết, người của tôi không phải là người mà cô có thể muốn đánh là đánh!”

Và đương nhiên, khi cô đánh người là đã khống chế lực tay và nơi bàn tay đánh xuống, nếu không, chắc chắn một cái tát vụt qua thì Lâm Ngọc đã bị đánh bay sang một bên.

Cho dù là vậy, nhưng Lâm Ngọc cũng Linna đã bị đánh có chút đau rát.

Mặc dù không phải là rất đau, nhưng từ xưa tới nay cô ta chưa từng bị người ta đánh bao giờ, bị ăn hai cái tát này khiến cho lòng tự trọng của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ, khiến cho cô ta vô cùng tức giận.

“Cô dám đánh tôi!”

Cô ta tức giận la hét, cô ta đưa chân ra sức đá xe lăn của Mạch Tiểu Miên.

Trước mặt Mạch Tiểu Miên là một con dốc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 682


Chương 682

Chiếc xe lăn bị cô ta đá từ phía sau, khiến cho bản thân Mạch Tiểu Miên cũng không thể khống chế được.

Dì Trương bị đánh, đang nhìn Mạch Tiểu Miên đánh Lâm Ngọc trút giận cho dì ấy, dì ấy đang ngạc nhiên đến ngớ người, cho nên cũng không thể giữ xe lăn lại kịp thời.

Cả người Mạch Tiểu Miên và chiếc xe lăn bắt đầu lăn thẳng xuống con dốc trước mặt…

Mà Lâm Ngọc cũng vì dùng sức quá lớn cho nên đã khiến cho bản thân ngã ngồi xuống đất..

Nhìn thấy chiếc xe lăn và Mạch Tiểu Miên đã sắp lăn xuống hồ sen phía trước, bỗng nhiên cơ thể của cô dùng sức nhảy lên, nhảy ra khỏi chiếc xe lăn, lăn mấy vòng trên đất, sau đó đứng dậy.

Dì Trương sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng chạy tới chỗ cô, vỗ bụi bẩn và cỏ trên người cô “Dọa chết tôi rồi, cô chủ, cô không bị thương ở đâu chứ?”

Mạch Tiểu Miên lắc đầu: “Không có gì đâu, hình như cánh tay bị trầy thôi!”

“Không gãy xương đúng chứ!”

“Không có, ổn cả.”

Mạch Tiểu Miên cũng bị dọa sợ.

Nước hồ sen này chính là nước thải nguyên chất, nếu như bị ngã xuống đó, cho dù không chết đuối thì cũng sẽ ngạt thở chết, ít nhất cũng phải rửa ruột mới được.

Dì Trương đánh giá Mạch Tiểu Miên từ trên xuống dưới, dì ấy cứ cảm giác có gì đó sai sai.

Nhưng mà lại nói không nên lời là sai ở chỗ nào.

Mà chính Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy hình như có gì đó lạ lạ.

Cô nhìn thấy chiếc xe lăn chìm trong hồ sen, lo lắng chạy qua đó: “Xe lăn của tôi!”

Lần này dì Trương đã hoàn toàn hiểu rõ.

Cô chủ đi được rồi!

“Cô chủ, cô đi được rồi, cô đi được rồi!”

Dì ấy hét lớn, xúc động đến nổi rơi nước mắt.

Mạch Tiểu Miên đang đưa tay muốn vớt chiếc xe lăn, nghe thấy vậy cũng giật mình, cô cúi đầu nhìn về phía hai chân mình.

Đúng vậy, hai chân của cô thật sự có thể đứng lên mà không bị cản trở!

Cô không quan tâm đến chiếc xe lăn đó nữa, thử đi bộ vài bước.

Lại nhảy thêm vài cái nữa và chạy vài bước nữa.

Ha ha ha ha ha!

Cô đi được rồi!

Cô bình thường rồi!

Cô không còn là một người tàn tật chỉ có thể ngồi trên xe lăn nữa!

Cô kích động ôm lấy dì Trương khóc!

Không ai biết, hơn một tháng khi cô phát hiện mình không thể đi lại, cô đã chịu dày vò cỡ nào, thống khổ cỡ nào, bất lực cỡ nào.

Mặc dù bên ngoài thì cô giả vờ không có gì quan trọng, giả vờ rất mạnh mẽ, giả vờ thể hiện thái độ thân tàn nhưng tâm không tàn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 683


Chương 683

Thế nhưng, trong lòng cô lại tự ghét bỏ bản thân, cô sợ mình cả đời này cứ như vậy, sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho người ta…

Bây giờ, rốt cuộc thì cô cũng đi được rồi!

Rốt cuộc, cô cũng có thể giống như một người bình thường!

Rốt cuộc, cô không còn là gánh nặng cho người khác nữa!

Rốt cuộc, cô muốn đi đâu, thì đi nơi đó!

Rốt cuộc, cô đã có thể tự tay cầm dao giải phẫu, giám định cho nạn nhân!

Rốt cuộc thì…

Dì Trương cũng phấn khích không ngừng lau nước mắt, dì ấy nhắc nhở: “Cô chủ, phải mau chóng gọi điện thoại nói cho cậu chủ biết tin này, để cho cậu ấy vui mừng!”

“Ừm!”

Mạch Tiểu Miên lau nước mắt, lấy điện thoại di động ra, vừa định gọi điện thoại đã nghe thấy phía trên truyền đến giọng nói vừa sợ hãi vừa yếu ớt của Lâm Ngọc: “Đau quá, cứu tôi…”

Mạch Tiểu Miên vội vàng nhìn sang.

Chỉ thấy Lâm Ngọc ngã trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, đầu chảy đầy mồ hôi, hai tay ôm bụng, đau đớn kêu cứu.

“Cô chủ, đừng để ý đến cô ta! Cô ta giả vờ đó!”

Dì Trương ghi hận vừa rồi Lâm Ngọc đã tát dì ấy một cái, vô cùng khinh bỉ nói: “Không phải chỉ ngã một cái thôi sao, lại còn kêu cứu nữa sao? Con người đê tiện đó đang già mồm đó!”

Mạch Tiểu Miên cũng lười để ý đến cô ta, nhưng cô chợt nhớ ra cô ta đang mang thai.

Một cú ngã như thế có thể nhẹ hoặc cũng có thể nặng.

“Cô ta đang mang thai, sợ là xảy ra chuyện, để tôi đi xem thử!”

Mặc dù cô không có cảm tình gì với Lâm Ngọc, nhưng cô cũng không thể thấy chết mà không cứu. Hơn nữa cô ta còn là người mà Kiều Minh Húc có tình cảm mười năm.

“Cô chủ, cô đừng để ý đến cô ta, cứ để cho cô ta sảy thai là tốt nhất. Dù sao tất cả mọi việc đều là cô ta tự mình làm ra, ai bảo cô ta kiêu ngạo như vậy muốn dùng đứa con uy h**p cậu chủ kết hôn với cô ta, như thế cũng bớt chút việc!”

Dì Trương vẫn giữ chặt cô nói: “Huống hồ gì, đó là do tự cô ta ngã, hơn nữa còn là do muốn hại cô cho nên mới ngã, không hề liên quan đến cô, có thế nào đi nữa thì cô cũng đừng để ý đến cô ta!”

Bước chân của Mạch Tiểu Miên dừng lại!

Lời dì Trương nói không phải không có lý!

Vốn dĩ, nhà họ Kiều không muốn đứa nhỏ này, muốn cô ta phá bỏ nó.

Bây giờ làm cho cô ta sảy thai ngoài ý muốn, cũng chưa chắc đây không phải là chuyện tốt, đỡ cho giữa cô và Kiều Minh Húc có một vướng mắc.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của cô ta, cô lại không đành lòng.

Nếu như đứa trẻ đó là do cô ta đồng ý phá bỏ, đó là một chuyện.

Nhưng sinh non như vậy sẽ làm tổn thương đến cơ thể!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 684


Chương 684

Làm pháp y, cô hiểu rất rõ việc sinh non ngoài ý muốn này sẽ gây tổn hại cho người phụ nữ đến mức nào, nghiêm trọng đến mức có thể khiến cho t* c*ng bị tổn thương, cả đời không thể mang thai, thậm chí chảy máu quá nhiều có thể dẫn đến tử vong.

Cô hất tay dì Trương ra, vội vàng chạy đến bên cạnh Lâm Nhọc, quan sát tình hình g*** h** ch*n cô ta. Chỉ chảy một chút máu, vẫn chưa chảy máu quá nhiều, nhưng mà Lâm Ngọc đã đau đến lả người.

Cô vội vàng đè mấy huyệt vị quan trọng của cô ta lại, giúp cô ta ổn định bồn thai. Sau đó vội vàng bế cô ta lên, chạy về phía bệnh viện tiểu khu Hoàng Uyển.

Lâm Ngọc được đưa vào phòng cấp cứu, cô cũng mệt mỏi đến mức sắp tê liệt.

“Bây giờ bệnh nhân cần nhóm máu O, nhưng kho máu đang khan hiếm, xin vui lòng mau chóng liên lạc người đến đây để truyền máu!”

Một y tá bước ra khỏi phòng cấp cứu, lo lắng nói.

Mạch Tiểu Miên giật mình, vội vàng nói: “Tôi là nhóm máu O, lấy của tôi đi!”

“Cô chủ!”

Dì Trương nóng nảy: “Cơ thể của cô vẫn chưa tốt, sao có thể truyền máu cho cô ta chứ? Rất hại cho sức khỏe. Mà cô ta lại không có quan hệ với cô, cô cứu cô ta đã là đại ân đại đức với cô ta rồi, không cần truyền máu cho cô ta làm gì cả.”

“Bây giờ cũng không còn cách nào cả!”

Mạch Tiểu Miên nói với y tá: “Lấy máu của tôi đi!”

“Được, đi theo tôi!”

Y tá đưa cô vào phòng cấp cứu!

Bên kia tấm màn chính là Lâm Ngọc!

Y tá đâm kim vào cánh tay Mạch Tiểu Miên.

Máu tươi liên tục chảy ra khỏi mạch máu của cô, sau khi xử lý xong thì lại truyền vào mạch máu của Lâm Ngọc.

Dì Trương ở bên ngoài gấp đến mức xoay vòng vòng, không ngừng mắng Mạch Tiểu Miên ngốc nghếch!

Sau đó, dì ấy suy nghĩ đến việc nên hầm thuốc bổ gì cho cô ăn thì mới có thể bổ sung máu.

May mắn thay, Lâm Ngọc không cần nhiều máu, nhưng cũng lấy một lượng máu khiến cho Mạch Tiểu Miên choáng váng.

Sau khi y tá đẩy cô ra, dì Trương lại trách móc và đau lòng cho cô một hồi, hỏi cô có thấy không thoải mái ở đâu không.

“Không có gì to tát cả, chỉ là có chút choáng váng mà thôi!”

Mạch Tiểu Miên gắng gượng cười nói.

“Nhìn mặt cô đã trắng bệch cả rồi, thật là, cô ta muốn hại cô, sao cô phải đối xử tốt với cô ta như vậy?”

Dì Trương đưa tay sờ sờ khuôn mặt tái nhợt và lạnh lẽo của cô: “Tôi phải bảo cậu chủ mua chút đồ đắt tiền, đồ bổ máu về hầm canh cho cô, cô phải ăn nhiều một chút.”

“Dì đã gọi cho anh ấy chưa?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 685


Chương 685

“Vẫn chưa, bây giờ tôi gọi, tôi muốn nói cho cậu ấy biết cái cô họ Lâm kia rốt cuộc là xấu xa cỡ nào, để cho cậu ấy rời xa loại đàn bà ác độc này, chỉ dốc lòng với một mình cô thôi!”

Dì Trương bởi vì Mạch Tiểu Miên đã tát Lâm Ngọc hai cái trút giận cho dì ấy, hơn nữa còn nói dì ấy là người của cô, cho nên dì ấy đã hoàn toàn bị chinh phục, dốc lòng đối xử với Mạch Tiểu Miên.

“Tạm thời đừng làm phiền cậu chủ, bây giờ anh ấy đang bận rộn, muốn anh ấy nhanh chóng từ thành phố B trở về thì không hay, vất vả lắm!”

“Cô chủ, vậy cũng không cần nói trước cho cậu ấy việc vui cô đã đi lại được rồi sao?”

“Chờ anh ấy trở về rồi cho anh ấy một cái niềm vui bất ngờ!”

Mạch Tiểu Miên mím môi cười.

Thật ra, trong lòng cô cũng có chút ích kỷ.

Cô sợ nhìn thấy dáng vẻ Kiều Minh Húc đau lòng cho Lâm Ngọc.

Cô ngày càng để ý tới Kiều Minh Húc, ngày càng không thể không ghen!

Cô chỉ muốn nhìn thấy Kiều Minh Húc chỉ đau lòng cho một mình cô.

“Được thôi!”

Dì Trương cũng tôn trọng ý kiến của cô.

Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, các bác sĩ và y tá cấp cứu đi cũng ra ngoài.

Mạch Tiểu Miên tiến lên hỏi thăm tình hình.

“Cũng may sản phụ được cấp cứu kịp thời, bồn thai được ổn định, cho nên thai nhi không sao cả, tình trạng của sản phụ cũng ổn định!”

Mạch Tiểu miên khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi!”

“Tốt cái gì mà tốt chứ?”

Dì Trương nghe nói Lâm Ngọc không sinh non, cũng rất khó chịu, dì ấy nói: “Thật sự là ông trời không có mắt!”

“Dì Trương!” Mạch Tiểu Miên ngăn dì ấy ăn nói lung tung.

“Được được được! Tôi không nói, nhưng mà, tôi không có tấm lòng Bồ Tát như cô chủ cô đây, hừ!”

Mạch Tiểu Miên mỉm cười.

Cô cũng không có tấm lòng cao cả gì, chỉ là cô không muốn thẹn với lương tâm mà thôi!

Mạch Tiểu Miên bước vào phòng bệnh thăm Lâm Ngọc.

Ngay khi Lâm Ngọc nhìn thấy cô, cô ta lập tức quay mặt sang chỗ khác, không thèm nhìn cô!

“Đúng thật là kiêu ngạo, cô chủ chúng ta cứu cô, không bắt cô nói một tiếng cảm ơn thì thôi, cô còn ra vẻ lạnh lùng với cô ấy, sớm biết thế đã mặc kệ cô cho rồi!”

Dì Trương vô cùng tức giận nói.

Mạch Tiểu Miên xua tay ra hiệu cho dì ấy đừng nói, sau đó cô bình tĩnh nói với Lâm Ngọc: “Tôi không đến để bắt cô cảm ơn, thay vào đó, tôi phải cảm ơn cô. Bởi vì hôm nay nhờ cú đá hôm nay của cô mà đã giúp cho tôi có thể vô tình đứng lên, nếu không, tôi không biết phải ngồi xe lăn đến bao giờ nữa!”

Lời này của cô thật sự là một nhát dao đã đâm mạnh vào lòng Lâm Ngọc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 686


Chương 686

Đá Mạch Tiểu Miên một cước, chẳng những không khiến cho cô ngã vào hồ hoa sen, ngược lại làm cho hai chân cô có thể đứng thẳng lên được.

Còn mình lại thiếu chút nữa sinh non bỏ mạng!

“Đối với cô, tôi cũng chỉ nhân từ đến mức này mà thôi. Tôi đi đây.”

Mạch Tiểu Miên kéo dì Trương đi ra ngoài, không muốn để ý tới Lâm Ngọc nữa.

Lâm Ngọc nằm ở trên giường, tức giận đến mức phát điên.

“Cô Lâm, cô gái lúc nãy là bạn của cô à?”

Một y tá đi vào thay bình truyền dịch cho cô ta, nhiều chuyện hỏi.

“Kẻ thù!”

Lâm Ngọc cảm thấy, đời này, người mà cô ta ghét nhất, chính là Mạch Tiểu Miên.

Là Mạch Tiểu Miên cướp đi tất cả của cô ta.

Làm hại cô ta bây giờ phải nằm ở trên giường.

“Ha ha, sao lại thế được chứ? Cô ấy quan tâm cô như vậy mà. Vừa nãy lúc cấp cứu cho cô, máu cần dùng đến, đều là rút từ trên người cô ấy đấy. Không phải người thân bạn bè, mà có thể làm được mấy chuyện này vì cô ư?”

Y tá cười nói.

“Cô ta truyền máu cho tôi?”

Lâm Ngọc hơi giật mình.

“Đúng vậy, thân thể của cô Mạch kia nhìn qua đã thấy là không quá tốt, có vẻ hồi trước đã từng bị bệnh nặng rồi, còn đi theo rút máu cho cô, cảm thấy thật là đáng quý.”

“Đáng quý cái rắm, cô ta đã cướp mất thứ còn đáng quý hơn của tôi đấy.”

Lâm Ngọc tức giận nói: “Kể cả cô ta đã cứu tôi, thì chẳng qua cũng là do cô ta muốn giảm bớt cảm giác áy náy của cô ta mà thôi, chẳng có gì đáng để cảm ơn hết.”

Y tá không tỏ ý kiến mà chỉ cười cười, không nói chuyện với Lâm Ngọc nữa.

*

Bởi vì lúc nãy Mạch Tiểu Miên mới trích ra 600 ml máu, cơ thể suy yếu, có chút ăn không tiêu, cũng không thể đi làm, bèn gọi điện thoại về xin nghỉ.

“Pháp y Mạch, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi cho thật tốt đi, dù sao tất cả đã có Thủy Minh rồi.”

Chủ nhiệm Hoàng thì thật ra lại rất dứt khoát đồng ý cho cô xin nghỉ.

Nghe xong lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên dù ít dù nhiều cũng hơi không thoải mái.

Loại tồn tại có cũng được mà không có cũng chẳng sao này, đối với lòng tự trọng của cô mà nói, quả thật chính là một loại đả kích.

Bắt đầu từ ngày mai, nhất định phải chăm chỉ đi làm, cố gắng nhiều hơn, nâng cao một bước, cũng không thể trở thành người dễ dàng bị thay thế như vậy.

Dì Trương để cho cô nghỉ ngơi ở trên giường, sau đó đi hầm canh bổ máu cho cô.

Mạch Tiểu Miên ngủ một giấc, ăn canh, ăn no bụng, thân thể cũng thoải mái hơn nhiều.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 687


Chương 687

Cô cũng quyết định về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ, cho bọn họ một niềm vui bất ngờ.

Mới đi đến nửa đường, đã gặp được cha mẹ.

“Tiểu Miên Tiểu Miên…”

Mẹ Mạch từ xa đã thấy con gái mình có thể đi đường, vừa gọi, vừa xúc động chạy tới.

Cha Mạch cũng rất xúc động.

Nhưng mà, ông cũng không chạy, mà là nhìn con gái cuối cùng cũng đã đứng được, trong mắt tràn đầy nước mắt.

Hơn một tháng nay, hai vợ chồng bởi vì lo lắng cho Tiểu Miên, đều đã gầy một vòng lớn.

Mặc dù mỗi lần gặp Mạch Tiểu Miên, bọn họ đều giả vờ như rất vui vẻ, muốn để cho cô yên tâm.

Nhưng mà, vừa đi khỏi tầm mắt, hai vợ chồng liền thở ngắn than dài, lo lắng cho chân của con gái, ngay cả lúc ở câu lạc bộ người cao tuổi, cũng không có tâm trạng chơi, đều chỉ ngồi ngây người.

Bọn họ muốn đón Mạch Tiểu Miên về nhà tự mình chăm sóc, nhưng mà, Mạch Tiểu Miên không muốn làm gánh nặng cho bọn họ, cũng chỉ có thể hằng ngày tới thăm cô vài lần.

Thêm nữa, cũng có hàng xóm khuyên bảo, dưới loại tình trạng này, Mạch Tiểu Miên tốt nhất là không nên rời khỏi Kiều Minh Húc.

Một khi rời khỏi, sẽ có thể để cho người phụ nữ khác có cơ hội tới gần anh.

Huống hồ, thời gian mà hai người ở chung cũng ít, tình cảm cũng chưa sâu sắc, không ở phạm vi trong tầm mắt, cũng sẽ dần dần phai nhạt đi.

Thế cho nên, bọn họ cũng chỉ cố gắng chịu đựng lòng thương xót dành cho con gái, không đón cô về nhà.

“Cha, mẹ…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Mạch Tiểu Miên thấy cha mẹ của mình, xúc động đến nỗi nước mắt cũng chảy thành dòng.

Làm sao mà cô không biết cha mẹ lo lắng cho mình được chứ.

Cô vẫn luôn là viên ngọc trong lòng bàn tay của cha mẹ, được che chở đủ đường.

Lúc trước xảy ra nhiều chuyện như vậy, trong lòng bọn họ chắc chắn là rất đau, chỉ là mỗi lần ở trước mặt cô, đều cố gắng giả vờ nở nụ cười mà thôi.

Bây giờ, cô cuối cùng cũng đã khỏi rồi, bọn họ cũng không cần phải lo lắng nữa.

Mẹ Mạch xúc động mà ôm Mạch Tiểu Miên: “Tiểu Miên, cuối cùng con cũng khỏi rồi, cuối cùng con cũng khỏi rồi!”

“Vâng, con khỏi rồi, con có thể đi được rồi, cha mẹ không cần phải lo lắng cho con nữa đâu.”

“Tiểu Miên à, con rể Kiều đã biết con có thể đi được chưa?”

Mẹ Mạch đầy mặt vui sướng hỏi.

“Vẫn chưa biết, chờ buổi tối anh ấy trở về, sẽ cho anh ấy một niềm vui bất ngờ.”

“Tiểu Miên à, con rể Kiều đối tốt với con như vậy, con nhất định phải quý trọng thằng bé đấy, nếu không, mẹ cũng sẽ không bỏ qua cho con đâu!”

“Vâng, con biết rồi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 688


Chương 688

“Chân con khỏi rồi, thì mau sinh một đứa con cho thằng bé đi, sớm ngày ổn định, có như thế thì trong lòng mẹ cũng có thể sớm yên tâm hơn rồi, không cần phải suốt ngày lo lắng con sẽ bị nhà họ Kiều đuổi ra khỏi nhà.”

Mạch Tiểu Miên toát mồ hôi: “Sao tự dưng mẹ lại nói đến mấy thứ này?”

“Haiz, mỗi ngày mẹ ở câu lạc bộ người cao tuổi, nghe thấy nhiều nhất, không phải là con gái nhà này ly hôn, thì cũng là tình nhân của con trai nhà kia lại tới cửa làm ầm ĩ đòi chia tài sản linh tinh các thứ. Cuộc sống hôn nhân của những người có tiền, thật sự rất không vững chắc, con còn không mau mà sinh lấy một đứa con, bảo vệ vị của mình, thì sao mà có thể yên ổn được đây?”

“Mẹ à, Minh Húc không phải là người như vậy đâu, mẹ đừng đoán mò. Với cả, con cũng không phải là người phải dựa vào hôn nhân thì mới sống được, mẹ đừng lo lắng.”

“Mẹ biết Minh Húc không phải là người như vậy. Nhưng mà, mẹ cũng nghe nói, thằng bé đối xử với đứa con gái lúc trước rất tốt, trước giờ cũng chưa từng qua lại với người con gái nào khác. Mẹ sợ chính là đứa con gái ấy đấy, ngộ nhỡ có một ngày, cô ta đột nhiên dẫn con theo xuất hiện ở trước mặt con, yêu cầu con nhường lại vị trí. Lấy tính cách của đứa nhỏ ngốc như con, còn chẳng phải là sẽ ngoan ngoãn làm theo sao?”

Mẹ Mạch lải nhải nói: “Tiểu Miên, con nhất định không được ngốc như vậy. Kể cả sau này Minh Húc có hơi phai lòng với con, thì con cũng phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được nhường chức vợ này ra. Ngoài kia có rất nhiều người đều như hổ rình mồi. Cùng lắm thì, cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng là sẽ qua. Dù sao giới nhà giàu cũng có nhiều tấm gương oán phụ lắm đấy.”

Mạch Tiểu Miên đổ mồ hôi, nghĩ đến Lâm Ngọc và đứa con trong bụng của cô ta.

Có điều, bây giờ hai chân của cô đã khỏi rồi, cô lại thấy thản nhiên hơn rất nhiều.

Một người về mặt sinh lý mà có khiếm khuyết, thì sẽ thường hay dẫn tới mặt tâm lý mẫn cảm đa nghi.

Cô sẽ tôn trọng bất kỳ quyết định nào của Kiều Minh Húc.

Nếu anh lựa chọn Lâm Ngọc và con của cô ta, vậy thì, cô sẽ rời đi.

Nếu anh lựa chọn ở bên cô, như vậy thì, cô sẽ kiên định mà ở bên anh, cùng nhau đối mặt với tất cả mưa gió.

“Hello, cô nàng Mạc thân ái của tôi.”

Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nói vui vẻ ngả ngớn kia của Zeus.

Mạch Tiểu Miên quay đầu lại, chào hỏi với anh ta: “Zeus, chào anh.”

“Tiểu Miên, cậu ta là ai vậy?”

Mẹ Mạch vội vàng kéo Mạch Tiểu Miên hỏi.

“Một người bạn ạ.”

“Sao lại gọi con là thân yêu? Tiểu Miên à, con cũng không được làm ra chuyện có lỗi gì với con rể Kiều của chúng ta đâu đấy. Loại đàn ông này, nhìn qua giống như là thuốc độc vậy, con cách xa cậu ta ra một chút.”

Mẹ Mạch nhỏ giọng nói.

“Dạ.”

Mạch Tiểu Miên cũng biết phải cách xa.

“Cô Mạch thân ái, sao mỗi lần tôi gọi điện thoại cho em, đều không gọi được vậy? Gửi tin nhắn cho em, cũng không thấy hồi âm, có phải điện thoại của em bị làm sao rồi không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 689


Chương 689

Vẻ mặt Zeus tủi thân hỏi: “Làm hại tôi nhớ em như vậy.”

“Cậu nhớ con gái nhà tôi làm gì! Tôi cảnh cáo cậu, con gái của tôi đã gả chồng rồi, cậu cũng không được tới làm phiền con bé!”

Mẹ Mạch đẩy Mạch Tiểu Miên ra phía sau, dáng vẻ lời lẽ chính đáng nói với Zeus.

“Thì ra dì chính là mẹ của Tiểu Mạch thân ái sao, trông dì quả đúng là trẻ trung xinh đẹp, nhìn qua cứ tưởng là chị của Tiểu Mạch ấy.”

Zeus nháy đôi mắt đào hoa màu nâu kia của anh ta, chớp mắt nhìn mẹ Mạch nói.

Mẹ Mạch nào đã từng được một cậu đẹp trai nhìn và khen ngợi như vậy chứ?

Sự cảnh giác và phòng bị vừa rồi đối với anh ta, cũng lập tức sụp đổ, vẻ tươi cười cũng liền bày ra ở trên mặt: “Thật vậy à? Dì thật sự nhìn qua giống như chị của Tiểu Miên?”

“Dì nhìn qua còn chưa đến bốn mươi tuổi, chắc là dì kết hôn sớm rồi sinh em Mạch phải không ạ.”

Zeus đối đãi với các bác gái đều rất có kinh nghiệm, cái miệng kia còn ngọt hơn cả Phùng Quang Hiển.

“Nào có nào có, dì cũng đã sắp sáu mươi tuổi rồi, già rồi già rồi.”

Mẹ Mạch được khen đến nỗi trong lòng nở hoa.

“Chẳng phải Trung Quốc có câu nói, gọi là vẫn còn phong độ gì đó sao? Cháu thấy dì đây quả thật là vẫn còn có sự quyến rũ của người phụ nữ, nếu dì không phải là mẹ của em Mạch, cháu còn muốn theo đuổi dì ấy.”

Zeus tiếp tục nói năng ngọt xớt.

Mẹ Mạch vui vẻ đến nỗi không khép được miệng.

Cha Mạch ở bên cạnh đen mặt, trợn trắng mắt.

Cùng một câu nói tương tự nhau, từ trong miệng Phùng Quang Hiển nói ra, làm cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái và được ca ngợi, nhưng mà, từ trong miệng của Zeus này nói ra, hơn nữa ánh mắt kia của anh ta, nhìn qua làm cho người ta có loại cảm giác không có chuyện gì mà lại ân cần, không phải kẻ gian thì cũng là trộm.

Điều này làm cho ấn tượng tốt của Mạch Tiểu Miên đối với anh ta, cũng không còn sót lại chút nào.

Cảm thấy cực kỳ muốn cách xa khỏi loại người này.

“Zeus, tôi cùng cha mẹ tôi vẫn còn chuyện phải làm, cũng không thể hàn huyên được với anh.”

Mạch Tiểu Miên gấp rút muốn tránh xa Zeus, bèn nói ra.

“Cô nàng Mạch thân ái của tôi, tôi không bận lắm, có thể cùng đi bận chuyện với mọi người.”

Zeus vội vàng nói.

“Thật xin lỗi, Zeus, đây là chuyện của gia đình chúng tôi, cũng không tiện cho người ngoài tham gia vào!”

Mạch Tiểu Miên nói lời dịu dàng từ chối.

Dù sao Zeus cũng là ân nhân cứu mạng của mình, cô cũng không thể lập tức dùng mặt lạnh đối với anh ta.

“Vậy sao? Thế thì đúng là tiếc thật. Tôi quả thật rất muốn ở bên chơi cùng với mọi người.”

Zeus cũng nhìn ra Mạch Tiểu Miên lạnh mặt với anh ta, chỉ có thể nháy ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn mẹ Mạch.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 690


Chương 690

Lại không ngờ, cha Mạch đi lên ngăn lại tầm mắt của anh ta.

Tuy rằng vừa rồi mẹ Mạch được Zeus khen đến nỗi trong lòng nở hoa, nhưng mà, bà ấy vẫn biết cái gì nên hay không nên. “Đúng đúng đúng! Người ngoài không tiện tham gia hoạt động của nhà chúng tôi!”

“Thật là đáng tiếc!”

Zeus cực kỳ bất đắc dĩ mà buông tay, nhìn Mạch Tiểu Miên hỏi: “Bé Mạch thân ái của tôi, vừa rồi em còn chưa trả lời tôi, vì sao tôi lại không gọi được vào điện thoại của em vậy?”

“Ừm, điện thoại của tôi bị rơi, nên hơi không bình thường!”

Mạch Tiểu Miên cũng ngại nói là mình đã cho anh ta vào sổ đen.

“À, vậy có thể để cho tôi có cơ hội đưa một cái điện thoại mới cho em được không?”

“Cảm ơn, chồng tôi sẽ đưa cho tôi!”

Mạch Tiểu Miên từ chối.

“Ha ha!”

Zeus đã hoàn toàn cảm nhận được sự lạnh nhạt của cô, bất đắc dĩ mà buông tay, tạm biệt rời đi!

“Tiểu Miên à, con cũng nhất định không được tham chút hời nhỏ của người ta đâu đấy.”

Mẹ Mạch cảnh cáo với Tiểu Miên.

“Con gái của chúng ta là loại người như vậy sao?”

Cha Mạch trắng mắt liếc bà ấy một cái: “Còn bà đấy, bị người ta cố tình khen cho vài câu, lại tưởng là mình trẻ trung xinh đẹp thật, cũng không thử đi soi gương mà xem nếp nhăn đầy mặt mình.”

“Tôi đầy mặt nếp nhăn thì sao hả? Đầy mặt nếp nhăn thì không đẹp chắc?”

Mẹ Mạch liếc xéo cha Mạch một cái: “Nhớ năm đó, tôi chính là hoa khôi của khu chúng ta đấy.”

“Vấn đề là bây giờ đã biến thành hoa héo rồi.”

Cha Mạch không hề nể tình mà nói.

“Hừ, kể cả có là hoa héo, thì vẫn là hoa, nào có giống như ông già xấu xí như ông chứ?”

“Đúng rồi, tôi dù xấu, thì chẳng phải là đóa hoa như bà vẫn cắm ở trên người tôi đấy thôi?”

“Đó là do lúc trước mắt tôi bị mù, chứ không tôi đã gả cho Tiểu Hoàng rồi.”

“Ừ ừ, Tiểu Hoàng bây giờ về già thất bại, năm kia còn trúng gió mắt lé vẹo cổ, bà đi gả đi.”

“Ông lão già đáng chết này…”



Nhìn cha mẹ già lâu rồi mới đùa giỡn, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười.

Bởi vì liên quan đến cô, hẳn là đã lâu rồi bọn họ không có dáng vẻ này.

Ba người về đến nhà.

Mẹ Mạch liền bắt đầu nói về Mạch Đồng Đồng, nói dạo này Đồng Đồng mua rất nhiều quần áo mới và giày, hỏi có phải Mạch Tiểu Miên cho Đồng Đồng tiền mua hay không.

Mạch Tiểu Miên hơi thắc mắc, tiền tiêu vặt mỗi tháng cô cho Đồng Đồng không nhiều lắm, mỗi lần gặp con bé, nhiều nhất cũng chỉ cho một hai trăm.

Bởi vì cô cảm thấy một học sinh trung học đang đi học, ăn mặc đều ở nhà, không cần dùng đến bao nhiêu tiền, cho nên chỉ cho cô bé tiền tiêu vặt.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 691


Chương 691

Cô vào trong phòng Đồng Đồng.

Phòng của Đồng Đồng thu dọn đến rất sạch sẽ, cũng phân loại rất tốt, bày ở trên bàn sách ngoại trừ mấy quyển sách giáo khoa ở trường ra, còn lại chính là về trà nghệ.

Cô mở tủ quần áo ra.

Bên trong quả nhiên có thêm không ít quần áo mới.

Số quần áo này, đều không phải là cô với mẹ bán cho Đồng Đồng hôm đó.

Hơn nữa, nhìn nhãn mác của đống quần áo này, cũng đều là loại không hề rẻ.

Lại cúi đầu nhìn tủ giày bên dưới, ngoại trừ hai đôi giày mà cô đưa cho Đồng Đồng kia, cũng có thêm vài hộp giày đựng giày mới.

Đều là những hãng khá đắt đỏ!

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến tình cảnh lúc cô bé ở trong phòng để quần áo của cô hôm đó, lúc nhìn thấy những quần áo và giày dép, hai mắt sáng lên.

Không lẽ là đã k*ch th*ch đến cô bé rồi?

Cô thật sự có hơi hối hận đã dẫn cô bé vào xem quần áo và giày.

Trẻ em gái mười mấy tuổi, là độ tuổi rất dễ bị lệch lạc tư tưởng.

Có điều, cô cũng không muốn tự tiện kết luận.

Cần phải tìm hiểu rõ ràng lai lịch của quần áo mới được, miễn để hiểu lầm làm tổn thương lòng tự trọng của cô bé.

Cô đóng tủ quần áo lại, đi tới bàn học của Đồng Đồng, nhìn thấy bên trong kẹp một quyển album, bèn rút ra.

Mở ra thì thấy, bên trong lại toàn là ảnh của Phùng Quang Hiển.

Nhìn kiểu ảnh chụp này, hẳn là đa phần đều là từ tải từ trên mạng về.

Phía sau còn có vài tấm, cô bé Photoshop cả chính mình vào, tay nắm tay với Phùng Quang Hiển, hoặc là ôm, hoặc là hôn môi…

“Anh Quang Hiển, em yêu anh!”

Viền ngoài tập ảnh toàn là dòng chữ này, phủ kín tất cả.

Cứ tưởng là Phùng Quang Hiển đã kết hôn rồi, cô bé sẽ hết hy vọng.

Nào ngờ, cô bé vậy mà còn cố chấp mà yêu Phùng Quang Hiển như thế.

Tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng trở nên trầm xuống.

Cô bỏ album trở lại chỗ cũ, lại có một tờ giấy bay ra ngoài.

Tấm ảnh dán trên tờ giấy này chính là ảnh chụp Lãnh Kiều Thi mặc váy cưới.

Bên trên bị chọc rất nhiều dấu đỏ, dày đặc chữ “Lãnh Kiều Thi, cô đi chết đi, cô đi chết đi…”

Nhìn thấy những dòng này, Mạch Tiểu Miên quả thật là không thể bình tĩnh nổi nữa.

Lúc này, cũng đúng lúc Mạch Đồng Đồng tan học trở về.

Cô bé vừa nghe mẹ Mạch nói Tiểu Miên ở trong phòng mình, bèn vội vàng vứt cặp sách xuống đi vào.

Thấy Mạch Tiểu Miên đang nhìn tờ giấy kia, sắc mặt cũng thay đổi, vội vàng đi tới, sợ hãi gọi một tiếng: “Chị…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 692


Chương 692

“Đồng Đồng, em giải thích cho chị đi, sao em lại làm như vậy?”

Mạch Tiểu Miên có chút tức giận mà giơ tấm ảnh chụp Lãnh Kiều Thi kia lên, chất vấn Đồng Đồng.

“Chị, đây là em đang đùa thôi.”

Mạch Đồng Đồng vội vàng vươn tay giành lại, xé nát, ném vào đống rác ở bên cạnh, cười mỉa nói: “Em chỉ là nhất thời tức giận chị ta có thể gả cho anh Quang Hiển mà thôi, cũng không có ý gì khác.”

“Đồng Đồng, tốt nhất là em đừng có ý gì khác.”

Mạch Tiểu Miên nhìn cô bé nói: “Em thích Quang Hiển không có gì sai, nhưng mà, nếu như vì loại thích mà không chiếm được này, sau đó giận chó đánh mèo với người khác, thì sẽ rất là sai đấy.”

“Chị, em không giận chó đánh mèo ả Lãnh… Lãnh Kiều Thi, em thật sự chỉ phát tiết một chút mà thôi, chị, chị phải tin tưởng em, chị mà còn không tin em, thì còn ai có thể tin tưởng em đây?”

Mạch Đồng Đồng cực kỳ đáng thương mà kéo tay cô nói: “Em thật sự không phải là một người độc ác âm u đâu. Ta cũng sẽ chúc phúc cho hôn nhân của anh Quang Hiển hạnh phúc.”

Thấy dáng vẻ này của cô bé, trái tim Mạch Tiểu Miên lại mềm đi.

Đúng vậy, chính cô cũng không muốn tin rằng Đồng Đồng là người như vậy.

“Được rồi, Đồng Đồng, em không phải người như vậy thì tốt. Chúng ta yêu một người, tốt nhất đó là thành toàn cho người đó.”

Mạch Tiểu Miên duỗi tay xoa đầu cô bé: “Chuẩn bị rửa tay ăn cơm đi.”

“Cảm ơn chị.”

Mạch Đồng Đồng như trút được gánh nặng, kéo tủ quần áo ra, định thay đồng phục ở trên người.

Vừa mới mở ra nửa cánh cửa, lại rầm một tiếng đóng lại, hơi hoảng loạn mà nhìn thoáng qua Mạch Tiểu Miên.

“Đồng Đồng, mẹ nói là dạo này em mua về không ít quần áo mới, cho chị xem thử đi.”

Thấy vẻ mặt của cô bé hơi kỳ lạ, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vẫn nên cần phải tìm hiểu rõ ràng chuyện này cho thỏa đáng.

Mạch Đồng Đồng chặn ở trước cửa tủ quần áo, không chịu cho cô xem tủ quần áo.

Điều này làm cho Mạch Tiểu Miên càng thêm nghi ngờ.

Cô mở tủ giày bên cạnh ra, lấy từ bên trong ra một đôi giày: “Đồng Đồng, giày này ít nhất cũng phải hai ngàn tệ một đôi đúng không.”

“Chị…”

Mạch Đồng Đồng hơi căng thẳng mà nói: “Là bạn học tặng cho em, em không biết bao nhiêu tiền.”

“Vậy đôi giày này thì sao?”

Mạch Tiểu Miên chỉ vào một đôi khác hỏi: “Bạn học của em cũng là học sinh trung học, hẳn là sẽ không tặng cho em giày đắt tiền như vậy đâu nhỉ.”

“Là… Là một người khách tặng.”

“Người khách nào?”

Mạch Tiểu Miên bắt đầu cảm thấy chuyện này không nhỏ.

Cô vươn tay đẩy Đồng Đồng ra, mở tủ quần áo ra, chỉ vào những quần áo mới ở bên trong: “Giá của số quần áo này, tổng cộng ít nhất cũng phải một hai vạn tệ, tất cả đều là khách tặng?”

Mạch Đồng Đồng cúi đầu không nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 693


Chương 693

“Đồng Đồng…”

Mạch Tiểu Miên có chút tức giận mà gọi tên cô bé: “Em muốn thứ gì, thì có thể nói với chị. Nhưng không được tùy tiện nhận quà của người khác, bọn họ tặng quà cho em, mục đích cũng không đơn giản.”

Mạch Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn cô, đáng thương vô cùng mà nói: “Chị, lúc ban em cũng không cần đâu, nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì?”

“Em mặc quần áo thường ngày ra vào hội sở Nhã Phong, luôn bị người ta giễu cợt, bạn cùng học trà nghệ cũng cười em nghèo kiết xác.”

Mạch Đồng Đồng rũ mí mắt xuống: “Em thật sự rất ghét những ánh mắt khinh thường em đó.”

Mạch Tiểu Miên nhìn kỹ cô bé, không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Chuyện cũng không thể chỉ trách cô bé được.

Trường hợp xa hoa như ra vào hội sở Nhã Phong này, kể cả là cô, thì cũng sẽ có chút không ổn, huống hồ là Đồng Đồng còn nhỏ tuổi.

Hơn nữa, trước kia cô bé còn trải qua nhiều khổ như vậy.

Xem ra, là chính cô đã xem nhẹ vấn đề này.

Vốn dĩ, cô cho rằng Đồng Đồng giống như mình trước kia, chỉ cần có thể ăn mặc đẹp, ăn ngon là đủ rồi, mà quên mất hoàn cảnh xung quanh thay đổi, tâm lý và ánh mắt của con người cũng sẽ xảy ra thay đổi theo.

“Đồng Đồng…”

Mạch Tiểu Miên vươn tay vỗ bả vai cô bé: “Người nghèo, cũng không phải là một chuyện đáng xấu hổ.”

“Chị, chị chưa từng trải qua nghèo khổ, chị sẽ không biết. Nghèo khổ, chính là một chuyện đáng xấu hổ.”

Đôi mắt to xinh đẹp kia của Mạch Đồng Đồng ẩn chứa nước mắt: “Trước kia, bởi vì nghèo khổ, em không có nơi nương tựa, đi đến đâu cũng bị người ta xem thường, bị người ghét bỏ, người ta nhìn thấy em, cứ như là nhìn thấy trộm vậy, chẳng có ai muốn ở bên cạnh em, cứ như thể trên người em sẽ lây bệnh nghèo hèn vậy.”

Nghe xong lời này của cô bé, trong lòng Mạch Tiểu Miên liền thấy khổ sở.

Cô vươn tay ôm Đồng Đồng vào trong ngực: “Thật xin lỗi, Đồng Đồng, là chị đã bỏ qua những chuyện này.”

“Chị…”

Mạch Đồng Đồng nâng hai mắt đẫm lệ lên, rất chân thành mà nhìn cô: “Là chị cho em một cuộc sống đầy đủ, em rất biết ơn chị, những thứ này đều là em nhất thời bị hư vinh làm mờ hai mắt, về sau em cũng sẽ không như vậy nữa, sẽ không tham đồ mà người ta tặng cho em.”

“Đồng Đồng, em nói cho chị biết, số quần áo và giày này là ai tặng cho em, chị sẽ quy thành tiền để em trả lại cho người ta.”

“Chị, không chỉ có một người.”

Mạch Đồng Đồng lại khó xử cúi đầu: “Bọn họ đưa cho em những thứ này, không có mục đích khác, chỉ nói là em pha trà rất ngon, muốn em uống trà cùng mà thôi.”

“Uống trà cùng?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 694


Chương 694

Mạch Tiểu Miên cười khổ: “Đồng Đồng, em còn nhỏ, còn rất đơn thuần. Nhưng mà, bọn họ thì đều không đơn thuần. Chị cho em đi học trà nghệ, không phải để cho em đi uống trà với người ta. Em làm như vậy này là hành vi hạ giá, thầy của em mà biết được, cũng sẽ không muốn cho em làm học trò nữa đâu. Bởi vì trà nghệ là một loại nghệ thuật cao quý nhã nhặn, chứ không phải là dùng để làm như vậy.”

“Chị, em sai rồi. Về sau em sẽ không nhận đồ của bọn họ, cũng sẽ không đi ra ngoài uống trà với bọn họ nữa.”

Mạch Đồng Đồng vội vàng nhận sai nói.

“Em còn đi ra ngoài uống trà với bọn họ nữa à?”

Mạch Tiểu Miên giật mình hoảng sợ.

Lúc ban đầu, cô cho rằng Đồng Đồng chỉ ở hội sở Phong Nhã uống trà với những người khác đó, không nghĩ tới, lại còn đi ra ngoài nữa.

“Vâng, chỉ đi hai lần.”

Mạch Đồng Đồng nhận thấy sắc mặt của Mạch Tiểu Miên rất không ổn, bèn vội vàng nói.

“Chỉ mỗi uống trà thôi?”

“Vâng, chỉ uống trà thôi ạ. Chị, thật sự không có gì nữa đâu! Em cũng biết những chuyện gì nên làm, những chuyện gì không nên mà.”

Mạch Đồng Đồng vội vàng giải thích.

“Ngay cả uống trà cũng không nên làm! Em uống trà cùng như vậy, tính chất cũng chẳng khác gì uống rượu cùng, ca hát cùng với người ta cả. Còn nữa, những người ngoài xã hội phức tạp như vậy, em đi ra ngoài cùng với người ta, kết quả sẽ biến thành thế nào, ai mà biết được.”

Mạch Tiểu Miên nhíu mày nói: “Năm ngoái, thành phố A của chúng ta đã xảy ra một vụ án, một cô gái đi theo người đàn ông ra ngoài ăn cơm uống rượu, kết quả bị người ta cưỡng h**p tập thể đến chết, lúc chị giám định thi thể, trên người cô gái bị những người đó hành hạ đến nỗi không ra gì, ngực bị người ta dùng thuốc lá làm bỏng, đôi tay bị dây thừng trói chặt, gãy cả xương, thảm không nỡ nhìn.”

Nghe thấy mấy lời này, Mạch Đồng Đồng hơi run lập cập, vội vàng sợ hãi nói: “Chị, em sẽ không bao giờ làm như vậy nữa, em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị nói.”

“Đồng Đồng, hôm nay chị trách mắng em, là bởi vì hoàn toàn coi em như là em gái ruột của chị, sợ em có đi sai đường gì đó. Sau này, em có cần tiền, cần mua quần áo giày dép gì đó, em có thể tìm chị, chị là chị của em, tính chất hoàn toàn không giống với những người đó. Về sau, chị cũng sẽ chú ý tăng tiền tiêu vặt của em lên.”

Mạch Tiểu Miên nói thật nghiêm túc: “Chỉ hy vọng em có thể sống thật đường hoàng. Người ngay thẳng thật sự, có rất nhiều lúc, không phải là do quần áo, mà là do nội tâm của người đó. Đương nhiên, em còn nhỏ, sẽ không quá hiểu được lời chị nói, hơn nữa, xã hội này coi trọng vật chất, người có thể tán thành với lời của chị cũng không nhiều, em sẽ bị coi là lạc loài, cũng không có gì kỳ lạ. Em đã nói, em muốn trở thành một cô gái ưu tú, muốn cho Quang Hiển thích lại em. Nhưng mà, nếu em trở thành một kẻ ăn mày tinh thần, thì sẽ vĩnh viễn không có khả năng trở nên ưu tú, Quang Hiển cũng sẽ không thích em.”

Về cách đối xử với cô, Mạch Đồng Đồng vẫn còn chút thờ ơ.

Nhưng sau khi nghe thấy chuyện có liên quan đến Phùng Quang Hiển, thì trái tim hơi rung động.

“Chị, xin chị đừng nói cho anh Quang Hiển biết chuyện em đi ra ngoài hầu trà!”

Mạch Đồng Đồng căng thẳng nắm góc áo Tiểu Miên, nóng nảy đến mức sắp ứa nước mắt.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 695


Chương 695

“Đồng Đồng, chị sẽ không nói với Quang Hiển, nhưng em phải biết anh ấy là người lăn lộn trong giới này, còn có chuyện gì không truyền được đến tai anh ấy chứ?”

Mạch Tiểu Miên nhìn cô ấy, tiếp tục khuyên bảo: “Nếu em không làm người khác sẽ không nói được. Đồng Đồng, chị mong em có thể nghe chị và làm theo những lời em đã nói hôm nay.”

“Dạ chị, em hứa sẽ nhớ kỹ, chỉ cần chị đừng nói với anh Quang Hiển!”

Mạch Đồng Đồng ngoan ngoãn gật đầu.

Mạch Tiểu Miên thấy cô ấy vẫn chỉ quan tâm đến cái nhìn của Phùng Quang Hiển với mình, chứ không phải thật sự kiểm điểm cách làm của bản thân cô ấy có đúng hay không, cô không khỏi thở dài một hơi, cảm thấy hơi lo lắng.

Có điều chuyện này không thể nóng vội, chỉ có thể giải quyết từ từ.

Có lẽ, chuyện lần này là cô ấy tạm thời lạc lối.

Mẹ Mạch đứng ngoài cửa gọi ra ăn cơm.

“Chị, cũng nhớ đừng nói với cha mẹ.”

Mạch Đồng Đồng khẽ nói.

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu.

Chỉ cần con người cần có lòng tự trọng, còn biết kiêng dè cái nhìn của người khác với mình thì vẫn còn thuốc chữa.

Người một nhà ngồi quanh bàn ăn.

Cảm giác này với Mạch Tiểu Miên mà nói thì đã rất lâu rồi.

Cho dù kỹ năng nấu nướng của mẹ không bằng thím Trương, nhưng mà hương vị mẹ nấu làm cô thấy vô cùng quen thuộc và hưởng thụ.

Mẹ Mạch không ngừng gắp đồ ăn cho cô, khuyên cô ăn nhiều vào.

“Mẹ, nhìn mẹ kìa, mẹ làm vậy sẽ khiến người ta cảm thấy con ở nhà họ Kiều ăn không đủ no, còn bị ngược đãi nữa đó!” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Mạch Tiểu Miên nhìn cái chén đã bị chất đầy thức ăn, nói với giọng bất lực.

“Ha ha, là mẹ sai! Thấy con ốm như vậy, sắc mặt còn tái nhợt, vì thế mới muốn con ăn nhiều một chút. Nếu con có thể mập lên mười ký nữa thì tốt quá!”

Mẹ Mạch đau lòng đưa tay xoa khuôn mặt của cô: “Hôm qua mẹ thấy sắc mặt con còn hồng hào, sao hôm nay đã trắng bệch như vậy rồi? Có phải đi làm quá vất vả hay không? Mẹ nói này Tiểu Miên, cũng đâu phải con rể Kiều không nuôi nổi con, con còn đi làm bạt mạng như thế làm gì chứ? Đúng là tự chuốc khổ vào thân!”

“Con rể Kiều dù có tiền thì cũng là tiền của nó, tôi cảm thấy Tiểu Miên nên có công việc của mình mới là tốt nhất.”

Cha Mạch ngồi bên cạnh nói:”Bà xem mấy cô mấy bà ngày nào cũng chơi bời lêu lổng trong khu nhà đi, cuộc sống mỗi ngày quá rảnh rỗi nhàm chán không nói, về nhà còn phải cẩn thận nhìn sắc mặt chồng mà sống. Cho dù chồng có ngoại tình bên ngoài cũng chẳng dám than thở một tiếng, bởi vì một khi ly hôn thì không có khả năng tự kiếm sống, làm gì cũng không được, chỉ có thể bị người khác khống chế. Cho nên Tiểu Miên à, cha hoàn toàn ủng hộ con tiếp tục làm việc!”

“Cha nói nay lắm!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 696


Chương 696

Mạch Tiểu Miên giơ ngón tay cái lên: “Kiến thức của đàn ông quả nhiên xa rộng hơn phụ nữ!”

“Được, hai cha con nhà ông cấu kết với nhau ức h**p phụ nữ tóc dài não ngắn như tôi đúng không!”

Mẹ Mạch bất mãn trợn mắt: “Chuyện công việc mẹ không phản đối, cái mẹ phản đối đó là công việc pháp y, cả ngày đều ở cùng người chết, hơn nữa còn là chết một cách bất bình thường, con không chê nó buồn nôn nhưng con rể Kiều cũng thấy ngại đó. Bảo con rể Kiều đổi cho con một công việc nhàn rỗi, hoặc là đến công ty nó làm thư ký hay trợ lý gì đó, sẵn đó giám sát nó một chút, miễn cho nó bị người phụ nữ khác cướp mất. Con phải biết rằng phụ nữ bây giờ chỉ cần nhìn thấy ai có chút tiền, cho dù là ông già hói đầu còn xấu hơn cả cha con cũng đều tìm mọi cách quyến rũ, huống chi con rể Kiều nhà chúng ta vừa có tiền vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai, lại còn tốt như thế!”

Mẹ Mạch vừa nói đến Kiều Minh Húc, vẻ hài lòng đã tràn ngập khắp khuôn mặt.

Xem ra, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích, đúng là không sai.

“Thôi đi mẹ, con chỉ biết làm pháp y, mấy cái việc thư ký trợ lý gì đó con dốt đặc cán mai, hơn nữa con cảm thấy, đàn ông nếu đã lăng nhăng, thì cho dù con có dùng mười đôi mắt nhìn chằm chằm anh ấy, anh ấy cũng sẽ hái hoa ngắt cỏ cho được. Còn Minh Húc, trước mắt con vẫn khá tin tưởng và yên tâm về anh ấy!”

“Không nghe lời mẹ chỉ có hại. Chờ đến khi xảy ra chuyện con có hối hận cũng chẳng kịp, đến lúc đó đừng tới trước mặt mẹ khóc lóc, hừ!”

“Con chắc chắn sẽ chứng minh rằng mẹ không phải là người giỏi tiên tri!”

Mạch Tiểu Miên cũng trợn mắt.

Mạch Đồng Đồng ngồi bên cạnh nhìn nghe, đột nhiên sinh ra cảm giác mình là người ngoài của gia đình này.

Người một nhà bọn họ dù vui buồn giận dỗi đều mang đến cho người khác cảm giác rất hài hòa thân mật.

Cho dù gia đình đối xử với cô ấy rất tốt, cô ấy cũng cố gắng muốn hòa nhập vào gia đình, nhưng dù thế nào cũng có cảm giác xa cách, có hơi không hợp.

Cảm giác này khiến cô ấy rất mất mát.

Nếu từ nhỏ cô ấy cũng có một gia đình như vậy thì thật là tốt.

Chỉ là…

Mấy người Mạch Tiểu Miên không chú ý đến cảm xúc của Đồng Đồng, cũng không biết suy nghĩ trong lòng cô ấy.

Cả nhà vừa ăn vừa nói, đột nhiên nghe thấy chuông cửa vang lên.

“Đồng Đồng, con đi ra mở cửa xem là ai?”

Mạch Đồng Đồng đứng dậy đi mở cửa, lại thấy người đứng bên ngoài là Kiều Minh Húc, cô ấy sợ hãi gọi một tiếng “Anh rể đến rồi!”

“Con rể Kiều tới?”

Mẹ Mạch thính tai, giật mình vui vẻ thả đũa xuống, đứng dậy đi ra ngoài phòng khách xem thử.

Mạch Tiểu Miên nghe thấy Kiều Minh Húc đến, trong lòng cũng thấy vui vẻ.

Có điều cô vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 697


Chương 697

“A ha, con rể Kiều, đúng là con rồi, có phải con đến tìm Tiểu Miên hay không? Con bé đang ăn cơm đó!”

Mẹ Mạch nhìn thấy Kiều Minh Húc, trong lòng ngập tràn vui mừng, vội vàng đón anh vào.

“Mẹ…”

Kiều Minh Húc lễ phép gọi một tiếng, đưa hộp quà trên tay cho mẹ Mạch: “Cái này là tôm Bắc Cực người khác mới tặng cho con, con cũng thuận tiện mang đến đây thăm mẹ!”

Mẹ Mạch cười đến tận mang tai, nhận lấy hộp quà: “Con rể Kiều khách sáo quá, đến thì đến thôi, còn mang đồ tốt như vậy đến làm gì, sao mẹ lại không biết xấu hổ mà nhận đây?”

“Mẹ đừng khách sáo với con, lần sau đến đây con nên mang thêm nhiều quà hơn mới đúng.”

Kiều Minh Húc vừa nói vừa sải bước đi vào trong bếp, nhìn thấy bóng dáng Mạch Tiểu Miên.

Vừa rồi anh về nhà, nghe thím Trương nói Tiểu Miên về nhà mẹ đẻ.

Có điều thím ấy nhớ ra Tiểu Miên nói phải cho anh một niềm vui bất ngờ, cho nên không vạch trần chuyện Mạch Tiểu Miên đã bước đi được.

Ban đầu Kiều Minh Húc định chờ Mạch Tiểu Miên trở về.

Nhưng ngồi hơn mười phút còn chưa thấy cô về, anh cũng rất nhớ cô, ngồi không yên lòng nên quyết định đến nhà mẹ đẻ cô tự đẩy cô về.

Bây giờ anh mới sâu sắc cảm nhận được, ở cùng một khu nhà với cha mẹ vợ đúng là một quyết định vô cùng sáng suốt. Truyện Đoản Văn

Nếu không anh sẽ phải chạy đi thật xa để tìm cô!

“Cha, Đồng Đồng.”

Sau khi Kiều Minh Húc chào hỏi cha Mạch và Đồng Đồng thì tự giác kéo một cái ghế ra ngồi xuống bên cạnh Mạch Tiểu Miên.

Sau đó, ánh mắt anh luôn dán chặt trên người cô.

Phát hiện sắc mặt Mạch Tiểu Miên không tốt, trắng bệch không còn giọt máu, hơn nữa còn hơi yếu ớt, anh căng thẳng đưa tay xoa mặt cô, hơi lạnh.

“Khó chịu chỗ nào?”

Anh nắm tay cô, hỏi.

“Không khó chịu ở đâu cả, chỉ là đầu hơi choáng.”

Nhìn thấy anh, trái tim Mạch Tiểu Miên lập tức trở nên ấm áp mềm mại, có xúc động muốn làm nũng giống như trẻ con.

“Chóng mặt? Sao vậy? Công việc hôm nay vất vả lắm sao?”

Kiều Minh Húc rất muốn ôm cô vào lòng.

Nhưng mà không tiện, nên chỉ có thể đưa tay ôm eo cô.

Có lẽ vì tác dụng tâm lý nên anh cảm thấy eo cô lại nhỏ hơn, cảm thấy càng đau lòng hơn.

“Hôm nay em xin nghỉ.”

Eo Mạch Tiểu Miên bị anh xoa đến ê ẩm, ngứa ngáy, làm trái tim cô bắt đầu rung động, dấu đỏ lan tràn khắp khuôn mặt.

“Chuyện này lạ ghê, anh cho rằng em muốn làm chiến sĩ thi đua mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 698


Chương 698

Kiều Minh Húc rất hài lòng với thái độ không đi làm ngày hôm nay của cô.

Nhưng mà nghĩ kỹ thì lại thấy không đúng.

Phần tử cuồng công việc như cô, theo lý thuyết thì nếu không có việc gì thì sẽ không xin nghỉ, chẳng lẽ cô thật sự chóng mặt sao?

“Ăn cơm xong anh đưa em đến bệnh viện.”

“Không cần đến bệnh viện, chỉ cảm thấy hơi chóng mặt thôi, nghỉ ngơi một chút thì không sao nữa đâu.”

Mẹ Mạch nhìn sắc mặt tái nhợt của Mạch Tiểu Miên, suy nghĩ rồi đột nhiên hỏi: “Tiểu Miên, con không mang thai đó chứ? Trước kia, tháng đầu có con mẹ thường hay bị chóng mặt, còn suýt nữa ngất xỉu trên sân thượng nữa đó.”.

“Không thể nào có nhanh vậy đâu.”

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt lắc đầu nói.

Mặt Kiều Minh Húc cũng hơi đỏ ửng.

Tối hôm qua hai người mới “tiếp xúc thân mật” với nhau lần đầu tiên, anh còn chấm dứt trong thất bại, làm sao mang thai nhanh vậy được chứ.

“Sao không thể chứ? Hai đứa các con cũng kết hôn được một thời gian rồi.”

Khuôn mặt mẹ Mạch ngập tràn chờ mong, nói: “Vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, để tránh xảy ra chuyện bất trắc.”

“Thật sự không phải mang thai, chỉ là hôm nay con hiến máu cho người khác.”

Mạch Tiểu Miên nôn nóng, rồi buột miệng thốt ra.

“Hiến máu?”

Kiều Minh Húc và cả nhà đều trợn trừng mắt nhìn cô, trăm miệng một lời hỏi.

Thấy mọi người dùng ánh mắt như thế trừng mình, Mạch Tiểu Miên lập tức thấy hơi căng thẳng: “Sao lại nhìn con bằng ánh mắt này?”

“Cô nàng ngốc nghếch này, cơ thể em yếu ớt như vậy, sao em có thể hiến máu cho người khác chứ? Có phải không muốn sống nữa rồi hay không?”

Kiều Minh Húc có nỗi xúc động muốn b*p ch*t cô.

“Đúng vậy đó, sao con lại không quý trọng bản thân mình như thế? Hiến bao nhiêu?”

“Sáu trăm mililit.”

Mạch Tiểu Miên giống đứa bé làm sai, cúi đầu, nói với giọng sợ hãi.

giống làm sai sự hài tử, cúi đầu, sợ hãi nói.

“Sáu trăm mililit? Nhiều như vậy sao? Quả thực là không muốn sống nữa, tức chết mất thôi!”

Kiều Minh Húc hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật sự rất muốn khiêng cô lên đánh vào mông cô: “Hiến cho ai? Anh và người đó hận không đội trời chung!”

Mạch Tiểu Miên do dự một chút rồi nói: “Là Lâm Ngọc.”

“Ngọc Ngọc? Cô ta bị làm sao? Sao lại muốn em truyền máu cho cô ta?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 699


Chương 699

Kiều Minh Húc nhíu mày hỏi, trong giọng nói cũng không quá căng thẳng, ngược lại anh thấy ánh mắt Mạch Tiểu Miên lại càng lúc càng căng thẳng.

“Chúng ta về rồi hãy nói.”

Mạch Tiểu Miên không muốn để cha mẹ biết chuyện Lâm Na mang thai.

Chuyện này sẽ làm bọn họ lo lắng không thôi, cũng sẽ lải nhải mãi bên tai cô.

“Được rồi. Em đã ăn no chưa?”

“Dạ.”

“Vậy chúng ta về.”

“Con rể Kiều, con không ăn một chút sao? Sao vội vàng trở về như thế?”

Mẹ Mạch hỏi.

“Mẹ, con đã ăn cơm rồi. Bây giờ con và Tiểu Miên còn chuyện cần thương lượng. Nên đi về trước.”

Kiều Minh Húc đưa tay bế Mạch Tiểu Miên lên tới, sau đó hỏi: “Xe lăn đâu?”

“Tiểu Miên con bé…”

Mẹ Mạch vừa định nói sự thật là Tiểu Miên đã đi lại được rồi, nhưng bị Tiểu Miên dùng ánh mắt cản lại.

Dù sao cũng có ăn ý của mẹ con, mẹ Mạch lập tức hiếu được ánh mắt của cô, vì thế tùy tiện bịa ra một lời nói dối: “Xe lăn hỏng rồi, vừa nãy nhờ người mang đi sửa, còn chưa lấy về.”

“Sao lại hỏng rồi? Vậy anh cõng em về.”

Kiều Minh Húc đặt cô xuống ghế, sau đó ngồi chồm hổm trước mặt cô.

Mạch Tiểu Miên gian xảo chớp mắt với người trong nhà, thè lưỡi, sau đó nằm lên lưng của anh.

Kiều Minh Húc cõng cô lên: “Cha, mẹ, Đồng Đồng, con đưa Tiểu Miên đi về trước, mọi người có rảnh thì qua nhà chúng con chơi.”

“Được được.”

Mẹ Mạch cười gật đầu, lặng lẽ đưa tay véo lên người con gái một cái, tỏ vẻ cô xấu tính quá rồi.

Mạch Tiểu Miên nhe răng.

Đối với tấm lưng của Kiều Minh Húc, cô vẫn cảm thấy rất quyến luyến.

Nằm trên lưng anh, cô cảm thấy cả thế giới đều ở phía dưới mình, kiên định, ấm áp, khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.

Càng tốt hơn là anh vừa hát “mỗi một giây đều cần em”

Kiều Minh Húc hoàn toàn không biết anh bị cô gái xấu xa này lừa dối.

Anh cõng cô ra cửa, đi vào thang máy.

Bây giờ là lúc dòng người tan tầm, người ra người vào thang máy đông đúc.

Có thể ở tiểu khu Hoàng Uyển, cho dù nam nữ già trẻ, cơ bản nhận ra Kiều Minh Húc.

Thấy anh cõng một cô gái đi vào thang máy, ai cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn anh.

Sau đó lại nhìn Mạch Tiểu Miên sau lưng anh.

Bọn họ nhận ra Kiều Minh Húc, nhưng số người nhận ra Mạch Tiểu Miên lại không nhiều lắm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 700


Chương 700

Đương nhiên, cũng có người biết hình như vì một sự cố nào đó mà vợ của Kiều Minh Húc đã không thể đi đứng được nữa.

Có người quen thì cũng có tiếng dò hỏi: “Giám đốc Kiểu, anh đang cõng?”

“Vợ của tôi.”

Đối diện với ánh mắt của người khác, Kiều Minh Húc lại rất thản nhiên.

Anh không cảm thấy mình cõng vợ của mình sẽ có gì không ổn. truyện đam mỹ

Ra khỏi thang máy, anh cõng cô đi từ từ trên đường trong tiểu khu.

Có điều không đi thẳng về Hoàng Uyển số Một.

Mà anh cõng cô đến bên hồ Uyên Ương, để cô ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Anh cởi tây trang phủ lên người cô, sau đó ngồi xuống ôm lấy bả vai cô.

Gió đêm hơi lạnh thổi qua, mang đến cảm giác hơi lạnh lẽo.

Mạch Tiểu Miên rụt cổ.

Kiều Minh Húc đưa tay khép cổ áo của cô lại, dò hỏi: “Lạnh không?”

“Không lạnh.”

Hai người hiếm khi ngồi cạnh nhau thế này.

Mạch Tiểu Miên cảm thấy rất hạnh phúc, chủ động ôm lấy bờ ngực của anh.

Kiều Minh Húc ôm chặt cô, để đầu cô tựa lên vai anh.

Bàn tay hai người, mười ngón tay đan vào nhau nắm chặt……

“Tiểu Miên, vì sao hôm nay em lại hiếm máu cho Ngọc Ngọc?”

Cuối cùng Kiều Minh Húc cất tiếng dò hỏi.

“Anh rất quan tâm cô ta sao?”

Trong giọng nói của Mạch Tiểu Miên ít nhiều vẫn có chút ghen tuông.

“Anh quan tâm em hơn, vì sao em phải hiến máu cho cô ta?”

Kiều Minh Húc vuốt bả vai của cô, hỏi.

“Hôm nay suýt nữa cô ta sinh non, lúc đưa đến phòng cấp cứu thì cần phải được truyền máu, lúc ấy nhóm máu O ở kho bị thiếu, em là nhóm máu O nên hiến cho cô ta.”

Mạch Tiểu Miên thờ ơ nói.

“Suýt nữa sinh non? Tại sao?”

“Bị ngã lăn xuống đất.”

“Ồ. Sao lại thế?”

Giọng điệu của Kiều Minh Húc có hơi kỳ lạ, không thể nói là quan tâm lo lắng, cũng không thể nói rõ nó là gì.

“Sau đó cứu được, cũng giữ được đứa bé.”
 
Back
Top Bottom