Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 641: Chương 597


Đèn flash sáng lên, chụp lại khoảnh khắc hai người mỉm cười, mỗi người cầm một cây kẹo bông gòn lớn.

“Ừm, tấm này chụp đẹp đấy, anh đẹp trai.


“Em thì sao?”
“Em xinh đẹp.


“Ha ha.


Mạch Tiểu Miên còn tưởng rằng anh sẽ nói cô xấu, không ngờ còn nói cô xinh, cô bèn phì cười, thè lưỡi ra l**m kẹo bông gòn.

Kiều Minh Húc đứng ở trước mặt cô, cầm điện thoại chụp liên tiếp mấy kiểu ảnh cô l**m kẹo bông gòn.

“Anh chụp ảnh em ăn kẹo bông gòn, em cũng muốn chụp anh.


Mạch Tiểu Miên móc điện thoại di động của cô ra, bảo Kiều Minh Húc đứng tử tế ăn kẹo bông.

“Cái này…”
Kiều Minh Húc nhìn cây kẹo bông gòn trông như một đám mây lớn ở trong tay, có chút không biết nên ăn như thế nào.

“Mau ăn đi, em sắp chụp rồi.


“Ăn kiểu gì?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Giống như lúc nãy em ăn ấy, thè lưỡi ra l**m, hì hì.


Mạch Tiểu Miên cười có mấy phần gian xảo.

Kiều Minh Húc hơi thè lưỡi ra l**m lấy một chút kẹo bông gòn, vẻ mặt đó giống như bị tra tấn vậy…
Mạch Tiểu Miên chụp lại vẻ mặt này của anh, nhìn ảnh mà cười vang khanh khách: “Đáng yêu quá đi, đáng yêu thật đấy.


Cô vừa nói vừa gửi ảnh cho Kiều Mai Kim.

Kiều Minh Húc nhìn thấy nhưng muốn ngăn cản cũng không kịp nữa, chỉ đành sầm mặt khẽ quát: “Mạch Tiểu Miên, làm người phải phúc hậu!”
“Một cô gái yếu ớt như em, dày quá để làm gì chứ?”
Mạch Tiểu Miên lườm anh một cái rồi cãi lại: “Da càng mỏng càng tốt.


“Ngụy biện.


Kiều Minh Húc xạm mặt lại.

“Em cứ ngụy biện đấy, hề hề.


Mạch Tiểu Miên vừa nói vừa l**m kẹo bông gòn của cô.

Hương vị của kẹo bông gòn ở trong trí nhớ có lẽ là từ hồi cô đi nhà trẻ, sau đó không được ăn lần nào nữa.

Còn Kiều Minh Húc thì chưa từng ăn kẹo bông gòn bao giờ.

Bây giờ, hai người như hai đứa bé ngồi ở bên đường l**m kẹo bông nhìn người đến người đi, còn có một loại cảm giác như về lại thuở nhỏ, có sự thích ý không nói nên lời.

đam mỹ hài
Nếu như là một đôi tình nhân bình thường đang l**m kẹo bông, có lẽ người qua đường sẽ không cảm thấy lạ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 642: Chương 598


Nhưng Kiều Minh Húc thật sự quá đẹp trai, ăn mặc còn rất đẹp, cũng đang cầm kẹo bông gòn ăn, vô tình lại có hiệu quả quảng cáo, khiến cho người ta tưởng rằng kẹo bông gòn đó rất ngon.

Người đi ngang qua cũng không nhịn được mà mua một cây ăn thử.

Có lẽ là ông chủ bán kẹo bông gòn kia chưa bao giờ được thử cảnh buôn bán tốt như vậy, cười đến mức thấy răng không thấy mắt.

“Ha ha, chị dâu, anh em ăn kẹo bông gòn rồi à?”
Sau khi Kiều Mai Kim nhìn thấy ảnh chụp thì nhanh chóng trả lời Wechat, nhe răng cười gian.

“Ừ, còn ăn rất ngon lành nữa.


“Ha ha, buồn cười chết mất, em gửi ảnh cho cha mẹ và ông nội xem, bọn họ đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.


“Ha ha.


“Chị dâu, chị phải cố gắng đứng lên nhé, đến lúc đó hãy dẫn anh ấy đi ăn các loại quà vặt vỉa hè ở khắp nơi trên thế giới, đổi cái thói quen sạch sẽ khiến người ta thấy phiền kia đi, tốt nhất là để anh ấy ăn mấy thứ như chao ấy, hì hì.


Mạch Tiểu Miên đổ mồ hôi hột, đến cô còn chống cự chao chứ đừng nói là Kiều Minh Húc.

Món này thì thôi.

“Đang nói gì với Mai Kim vậy?” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kiều Minh Húc thấy cô cười gian xảo thì cũng ghé đầu lại xem.

Mạch Tiểu Miên vội vàng đóng khung chat lại, nhe răng: “Không nói gì cả, hì hì.


“Không nói gì?”
Kiều Minh Húc liếc cô một cái: “Cười như vậy là biết không có ý tốt.


“Hì hì.


Mạch Tiểu Miên tiếp tục l**m kẹo bông gòn.

Sau khi hai người tiêu diệt hết kẹo bông gòn, Kiều Minh Húc nhìn thấy khóe miệng cô còn dính một ít kẹo, anh bèn lấy khăn tay ra lau khóe miệng cho cô, sau đó lại lau khóe miệng của mình rồi mới gấp khăn tay lại, bỏ vào trong túi quần, định mang về cho dì Trương giặt.

Hai người tiếp tục đi trên phố, đi thẳng tới con phố Ngọc Thạch nổi tiếng ở thành phố A.

Kiều Minh Húc cũng muốn tặng cô một ít phụ kiện ngọc thạch nên bèn đẩy cô đi vào cửa hàng ngọc thạch lớn nhất phố Ngọc Thạch – Thúy Ngọc Hiên.

Tống Minh Chương, ông chủ của Thúy Ngọc Hiên là chỗ quen biết với anh.

Vừa nhìn thấy anh đi vào thì vội vàng đón tiếp, sau khi hàn huyên vài câu, ánh mắt bèn dừng lại ở trên người Mạch Tiểu Miên đang ngồi xe lăn: “Anh Kiều, đây là?”
“Vợ tôi Mạch Tiểu Miên.


Kiều Minh Húc trả lời rất thản nhiên: “Xem xem trong quán của các anh có cái gì hợp với vợ tôi.


“Có ngay, mời anh Kiều và chị nhà lên tầng…”
Tống Minh Chương nói xong, nghĩ tới Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên xe lăn không tiện lên tầng hai, bèn vội nói: “Cũng có thể đến sảnh bên cạnh tầng một.


“Lên tầng hai đi.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 643: Chương 599


Tầng hai là nơi Tống Minh Chương chuyên dùng để tiếp đón khách hàng lớn, trước đây Kiều Minh Húc đã từng lên mấy lần.

“Chị nhà ngồi trên xe lăn không tiện.


Tống Minh Chương nói hơi khó xử.

“Không sao, tôi bế cô ấy đi lên là được.


Kiều Sở Thiêm khom người, cẩn thận ôm Mạch Tiểu Miên vào trong lòng.

Động tác đó dịu dàng đến mức cực kỳ cẩn thận, cảm giác giống như bình thường Tống Minh Chương nâng một miếng ngọc tốt vậy, cái cảm giác sợ hơi vô ý là sẽ làm rơi vỡ.

Trước kia, Kiều Minh Húc và Lâm Ngọc cũng từng tới đây.

Nhưng không hề thấy anh có ánh mắt và động tác dịu dàng như vậy đối với Lâm Ngọc.

Anh ta không biết tại sao cô Kiều lại ngồi trên xe lăn, nhưng với kinh nghiệm nhìn người của anh ta, có thể khẳng định rằng, Kiều Minh Húc rất yêu vợ mình, yêu như báu vật.

Đương nhiên cũng có thể là do mới cưới, qua một thời gian nữa, nếu anh vẫn có thể đối xử với cô như vậy thì chứng tỏ đó là tình cảm rất sâu nặng.

Kiều Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên tầng hai, đặt ở trên chiếc ghế dài làm từ gỗ hoa lê kia, còn bản thân thì ngồi ở bên cạnh cô, giơ tay ôm lấy eo cô rất tự nhiên.

Tống Minh Chương pha trà cho bọn họ.

Mạch Tiểu Miên đảo mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, cho dù cô không có hiểu biết về các loại đồ cổ ngọc thạch nhưng vẫn phải cảm thán nơi này được trang hoàng rất cổ điển và đẹp đẽ.

“Đây là ấm Thụ Anh của Cung Xuân thời nhà Minh?”
Kiều Minh Húc nhìn thấy Tống Minh Chương cầm một chiếc ấm tử sa cổ xưa không tầm thường, sau khi cẩn thận nhìn lại bèn ngạc nhiên hỏi.

Người sáng tạo nên ấm tử sa là Cung Xuân dưới thời vua Gia Tĩnh của nhà Minh, ấm Cung Xuân thời bấy giờ được người ta khen ngợi là “Màu hạt dẻ tối, như một khối sắt, to lớn nghiêm chỉnh.


Là người sáng tạo nên ấm tử sa, đương nhiên tác phẩm của ông ấy cũng rất quý giá, là đồ cất giữ mà các nhà sưu tầm muốn truy tìm cả đời.

“Anh Kiều thật có mắt nhìn, có điều, đây chỉ là ấm Cung Xuân nhái, là tác phẩm của bậc thầy tử sa đương thời Cố Cảnh Châu, tuần trước tôi vừa bỏ ra một triệu đô la Hồng Kông để đấu giá từ Hồng Kông về đấy, nếu không phải anh đến thì tôi cũng không nỡ dùng nó để pha trà đâu.


Tống Minh Chương cười nói.

Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh tặc lưỡi.

Một món hàng nhái đã có giá trị hơn một triệu, thế hàng thật thì sao?
Chỉ là một việc pha trà tầm thường mà phải dùng đến ấm trà lên tới hàng trăm vạn, chuyện này làm cô nhớ đến cha mình, khi ấy, ông vì muốn tiếp đãi Kiều Minh Húc mà đã mua một ấm trà tử sa hơn chín trăm tệ, lúc ấy còn kêu gào đắt quá, đúng là lừa đảo mà.

“Ấm trà tốt đến thế, anh Tống có thể cho phép tôi được pha trà một lần cho thỏa lòng hay không?”
Kiều Minh Húc là người yêu trà đạo nghiệp dư, nhìn thấy loại ấm trà tử sa và trà Vũ Tiền thượng hạng này cũng mê mẩn rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 644: Chương 600


“Được, hôm nay có thể thấy anh Kiều pha trà, quả thật là phúc ba đời của Tống tôi đây.


Tống Minh Chương vui vẻ nói.

Mạch Tiểu Miên cũng rất phấn khởi.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh pha trà ở hội sở Nhã Phong, quả thật rất tao nhã mê người.

Sau này, cô rất ít khi nhìn thấy anh pha trà.

Kiều Minh Húc rửa sạch tay, Tống Minh Chương đốt hương, mùi hương nhàn nhạt lại thanh nhã quanh quẩn khắp phòng.

Mạch Tiểu Miên dù chẳng hiểu chút gì về pha trà nhưng trong nháy mắt cũng cảm nhận đực bầu không khí trở nên tươi mát tao nhã thoát tục.

Kiều Minh Húc bắt đầu tiến hành quá trình pha trà một cách chậm rãi…
Mạch Tiểu Miên si mê nhìn động tác của anh.

Người đàn ông có vẻ ngoài nội hàm giống công tử quý tộc cổ đại này lại là chồng của cô, thật là đáng kiêu ngạo, rất có cảm giác hài lòng.

Sau khi pha xong, anh thong thả châm trà vào ba chiếc ly trà tử sa trên bàn.

Từng búp trà và lá trà trong ly đứng thẳng, nước trà mát lạnh, mùi thơm dìu dịu toả ra bốn phía.

Chưa bàn đến vị như thế nào, chỉ với ý cảnh này đã đủ khiến Mạch Tiểu Miên say sưa rồi.

Cô nâng ly lên khẽ nhấp một ngụm, vừa vào miệng hương thơm đã lan tỏa, thanh mát dễ chịu…
“Anh Kiều thật đúng là cao thủ trà nghệ.


Tống Minh Chương uống xong một ngụm trà, cất lời khen ngợi: “Ở trước mặt anh, tôi chẳng dám tự xưng là hiểu biết về pha trà nữa.


“Anh Tống quá khiêm tốn rồi, tôi đây chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi.


Kiều Minh Húc nở nụ cười khiêm tốn, cũng bắt đầu uống trà.

Ba người uống trà cũng kha khá rồi.

Tống Minh Chương đưa một ít mứt hoa quả cho Mạch Tiểu Miên làm đồ ăn vặt, sau đó anh ta hỏi Kiều Minh Húc cần kiểu gì.

“Xem thử vòng ngọc đi.


Kiểu Minh Húc nói.

Tống Minh Chương nhìn Mạch Tiểu Miên một cái, hỏi thử: “Chẳng hay cô Kiều làm nghề gì?”

“Pháp y.


“Ừm, pháp y hợp để đeo mặc phỉ, có thể tịnh thuỷ hoạt huyết bài độc, nhìn từ góc độ mê tín, có thể tránh tà tịnh hoá vật ô uế.


Tống Minh chương đứng dậy bước vào phòng rồi bê ra một chiếc hộp gỗ tử đằng màu đỏ thẫm, đặt lên bàn một cách cẩn thận và mở ra.

Bên trong có ba đồ trang sức, một là vòng tay mặc phỉ, một là chuỗi vòng tay mặc châu, còn có một chiếc khuy mặc phỉ.

Kiều Minh Húc cầm vòng tay lên.

Chất ngọc trơn bóng, cấu tạo tỉ mỉ, đều đặn, độ trong tốt, đen như mực, nhìn vào thì thấy màu đen, còn đặt dưới ánh sáng sẽ nhìn ra màu xanh lục, không có tỳ vết hay khiếm khuyết rõ ràng, hơn nữa còn được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ, đánh bóng rất tốt, vừa nhìn đã biết là hàng cực phẩm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 645: Chương 601


Anh kéo tay trái Mạch Tiểu Miên qua rồi đeo vòng vào tay của cô.

Vòng tay màu mực rất hợp với màu da trắng nõn của cô, cho người ta một cảm giác mộc mạc lại sang trọng.

Điều quan trọng nhất là công dụng của mặc phỉ mà Tống Minh Chương nói khi nãy.

Anh cảm thấy cô đeo chiếc vòng này hợp vô cùng.

Sau đó, anh lại đeo chiếc khuy mặc phỉ được xỏ dây đỏ vào cổ của cô.

Còn chuỗi vòng tay mặc thuý châu kia, anh lại đeo vào cổ tay trái của mình.

“Anh Kiều và cô Kiều đều vô cùng hợp với mặc phỉ.


Tống Minh Chương mỉm cười nhìn bọn họ, nói: “Ba món trang sức này đều được mài giũa từ cùng một khối mặc thuý, là loại lão khanh cao băng chủng, thực sự rất hiếm có, nếu như không phải là anh Kiều thì tôi cũng không nỡ bán thứ yêu thích đâu.

“Bao nhiêu tiền?”
Mạc Tiểu Miên không hiểu về phỉ thuý ngọc thạch, chỉ cảm thấy ba thứ này vô cùng hợp mắt cô, cô sờ lên vòng tay trên cổ tay mình, bắt đầu quan tâm đến giá cả.

“Giảm giá hai mươi phần trăm, là năm trăm vạn.

”.

truyện teen hay
“Đắt thế?”
Mạch Tiểu Miên tặc lưỡi, muốn cởi vòng tay ra nhưng lại bị Kiều Minh Húc ngăn lại.

“Cô Kiều, mặc phỉ có không gian tăng tỷ giá rất cao.

Nó được chôn vùi ở nơi sâu trong lòng đất, sản lượng ít ỏi khai thác có hạn, trong giới phỉ thuý chỉ chiếm hai phần trăm, cộng thêm đặc tính màu sắc ẩn chỉ riêng nó mới có thì nó đã đứng đầu trong giới ngọc thạch rồi, trước giờ vẫn luôn là vô giá, rất khó mới gặp được.


Tống Minh Chương giải thích.

“Nhưng mà…”
Mạch Tiểu Miên nghĩ, đeo thứ mấy trăm vạn lên người thì đúng là Alexander.

“Mua.


Kiều Minh Húc lên tiếng: “Năm trăm vạn thôi mà.


Năm trăm vạn thôi mà?
Nghe anh nói nhẹ như mây thế kia, Mạch Tiểu Miên không cầm được lại muốn nói, có tiền mà, tuỳ hứng thôi.

“Ha ha, anh Kiều biết nhìn hàng.



Tống Minh Chương mừng rỡ, gói hộp lại rồi đưa cho Kiều Minh Húc: “Chiếc hộp tử đằng này à quà tặng kèm, hai người nhận lấy, nếu như mặc phỉ không đeo nữa cũng có thể đặt vào trong để cất giữ.

Đương nhiên, cũng có thể cất giữ trang sức của cô Kiều.


“Cảm ơn.


Kiều Minh Húc nhận lấy, lập tức chuyển khoản cho Tống Minh Chương.

“Cảm ơn anh Kiều, lần sao nếu có gì cần thì cứ đến tìm tôi.

Tống Minh Chương làm xong một mối làm ăn lớn, tâm trạng cực kỳ vui sướng mà nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 646: Chương 602


Kiều Minh Húc chợt nhớ đến chiếc lược phỉ thuý kia, anh bèn nói: “Tôi muốn đặt làm một chiếc lược phỉ thuý cho vợ tôi, anh Tống có đề nghị gì không?”
“Lược?”
Tống Minh Chương suy nghĩ: “Tôi kiến nghị chị nhà nên dùng lược hồng phỉ, hôm trước tôi vừa đem một khối hồng phỉ từ Myanmar về, vẫn chưa nghĩ ra nên điêu khắc thế nào, nếu như hai người cần, tôi có thể cho người đặt làm thành lược.


“Được, cho tôi xem phỉ thuý trước.


Kiều Minh Húc gật đầu.

Tống Minh Chương bê ra một khối hồng phỉ chưa được mài giũa, bề mặt vẫn còn rất gồ ghề tạo thành hình quạt.

Khối phỉ thuý này không phải loại cao băng chủng, nhưng cũng có màu đỏ tươi diễm lệ, khiến trước mắt người ta rực sáng lên.

“Được, chọn cái này nhé.


“Không biết anh Kiều và cô Kiều có yêu cầu gì về lược hay không?”
Tống Minh Chương hỏi hai người: “Tôi có thể nói lại yêu cầu này với nhà thiết kế, đợi khi bản thiết kế làm xong sẽ đưa cho hai người xem qua, nếu như hài lòng sẽ bắt đầu mài giũa điêu khắc.


Kiều Minh Húc nhìn về phía Mạch Tiểu Miên: “Em có yêu cầu gì không?”
Mạch Tiểu Miên cảm thấy lược thì là lược thôi, còn yêu cầu gì được nữa, bèn nói: “Có thế nào em cũng thích hết.


“Ừ, yêu cầu của tôi là, khắc hai chữ Kiều Mạch lên thân lược, những thứ khác cứ đợi bản vẽ làm xong rồi nói tiếp.


Kiều Minh Húc nói với Tống Minh Chương.

“Được.


Tống Minh Chương mừng rỡ gật đầu: “Tôi nhất định sẽ bảo nhà thiết kế làm ra chiếc lược có ý nghĩa tình yêu nhất.


“Cảm ơn.


Ra khỏi Thuý Ngọc Hiên, Kiều Minh Húc đưa Mạch Tiểu Miên cùng trở về Hoàng Uyển.

Sau khi cả hai tắm xong và chuẩn bị đi ngủ, Kiều Minh Húc nhận được cuộc gọi của Lâm Ngọc: “Minh Húc, em đã hiểu thật rồi, anh không yêu em nữa, em cũng không cần lưu luyến, bây giờ, em đồng ý giải trừ hợp đồng với anh.


“Ngọc Ngọc, thật sao?”
Kiều Minh Húc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

“Ừm.

Bây giờ anh qua đây, em đợi anh ở nhà.

Nhớ kỹ, em muốn ba ngàn vạn, sau đó chúng ta chia tay trong vui vẻ.


“Được, bây giờ anh đến nhà em, em đợi anh.


Kiều Minh Húc mừng rỡ, nhìn sang Mạch Tiểu Miên đang ngủ trên giường.

Thấy cô đang nhắm mắt, cho rằng cô đã ngủ say, anh cũng không nói với cô, thay quần áo xong đã vội vã ra ngoài.

Thật ra, Mạch Tiểu Miên vẫn chưa ngủ, cô đã nghe thấy anh và Lâm Ngọc nói chuyện điện thoại, nói là đến nhà cô ta.

Trong lòng cô như đánh đổ bình ngũ vị vậy, hụt hẫng vô cùng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 647: Chương 603


Mấy ngày nay, anh đối với mình tốt đến thế, dịu dàng đến, có lẽ là vì muốn để mình có sức lực đứng lên.

Đến cuối cùng, anh vẫn muốn ở bên cạnh Lâm Ngọc.

Bằng không, anh sẽ không vừa nhận được điện thoại đã vui vẻ đến thế, hơn nữa vẫn còn đang nửa đêm.

Một người đàn ông hẹn một cô gái vào lúc nửa đêm, dùng đầu ngón chân cũng biết kết quả sẽ là thế nào.

Cô cũng không ngủ được nữa.

Cô vẫn cứ mở to mắt chờ anh trở về, đợi một tiếng rồi lại một tiếng, đợi mãi đến bốn năm giờ, anh vẫn chưa trở về.

Cô thật sự đã quá buồn ngủ rồi, nên cũng mơ hồ ngủ mất.

Trong cơn mơ, cô mơ thấy anh kết hôn với Lâm Ngọc, trên mặt là nụ cười hạnh phúc, còn mình lại vô lực ngồi trên xe lăn, trái tim như bị ngàn vạn con dao cắt qua.

Đầu óc choáng váng, Kiều Minh Húc mở mắt tỉnh lại, nhìn thấy vách tường màu hồng, còn có hương thơm nhàn nhạt.

Trái tim trầm xuống, anh vội quay đầu, lại nhìn thấy Lâm Ngọc đang nằm bên cạnh mình, đắp hờ chăn trên người, để lộ ra cánh tay trần và đôi chân nõn nà của cô ta, hiển nhiên cô ta chẳng mặc gì trên người.

Theo phản xạ có điều kiện, anh đưa tay sờ lên người mình, cũng không mặc gì.

Trong đầu nổ vang một tiếng, tựa như bị ngũ lôi oanh tạc, trong nháy mắt chỉ còn lại một mảng trắng xoá và khói mù.

Anh cố nhớ lại những chuyện đã xảy ra đêm qua.

Đêm qua, anh đến nhà họ Lâm, phát hiện Lâm Ngọc đang ngà ngà say, trên bàn có chai rượu rỗng, cho thấy cô ta đã uống khá nhiều.

Cô ta nhìn thấy anh, đưa cho anh một ly rượu, bảo anh uống.

Anh không muốn uống, cô ta uy h**p sẽ không giải ước, vẫn sẽ đeo bám bọn họ như thế.

Kiều Minh Húc thấy cô ta khui chai rượu mới, vả lại chỉ là một ly rượu vang, với tửu lượng của anh, dù có uống cả một chai cũng không có vấn đề gì.

Vì thế, anh cũng nghe theo cô ta mà uống rượu.

Uống xong, Lâm Ngọc bảo anh theo cô ta lên phòng trên lầu để lấy hợp đồng.

Anh chỉ đành đi lên theo, nhưng anh cũng không chịu bước vào phòng của cô ta mà chỉ đứng ở cửa phòng, tránh cho cô ta lại dùng mùi hương gì để mê hoặc mình nữa.

Thế nhưng, anh đứng một lúc lại có cảm giác trời đất quay cuồng, sau đó anh ngất đi.

Khi tỉnh lại đã thành ra thế này rồi.

Lúc này anh mới hiểu rõ, đây đều là kế hoạch Lâm Ngọc bày ra.

Anh tức giận hất chăn ra, nhặt quần áo bị vứt dưới đất lên mặc vào.

Lâm Ngọc cũng tỉnh rồi, cô ta ngồi dậy, chiếc chăn đắp hờ trên ngực khiến cô ta trông vừa gợi cảm lại còn quyến rũ.

Dù vậy, Kiều Minh Húc lại không hề có cảm giác động lòng, mà chỉ thấy ghê tởm: “Ngọc Ngọc, anh quá thất vọng về em, em vậy mà lại dùng cách này.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 648: Chương 604


“Ừ.


Trên mặt Lâm Ngọc chẳng có biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi kéo chăn lên cao.

Trên khăn trải giường trắng hồng nhiễm phải bãi máu đỏ tươi loang ra tựa như mận đỏ.

Nhìn thấy bãi máu kia, tim Kiều Minh Húc trầm xuống, trong nháy mắt cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Chẳng lẽ đêm qua sau khi ngất đi, anh còn làm chuyện đáng xấu hổ với cô ta sao?

“Minh Húc, em biết anh sẽ trách em, nhưng mà, em đã yêu anh mười năm, em cũng chỉ có mong muốn giản đơn là giao mình cho anh, muốn thật sự có được anh một lần, nên mới dùng đến kế sách này.


Lâm Ngọc nói một cách thản nhiên, trên mặt không hề có bất kỳ vẻ áy náy nào.

Không thể phát nội dung đa phương tiện.

“Ngọc Ngọc, cần gì phải làm thế? Dù có như vậy, giữa chúng ta đã không thể trở lại như trước được nữa.


Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh ung dung của cô ta, anh xấu hổ trách mắng.

“Em biết, em cũng không mong có thể trở lại với anh hay gì cả.

Em chỉ muốn có được một ký ức tốt đẹp mà thôi.


Lâm Ngọc nắm chăn, từ trên giường đứng dậy.

Chiếc chăn đơn kia chỉ che hờ lên bộ phận quan trọng của cô ta mà thôi, điều này càng khiến thân hình xinh đẹp quyến rũ của cô ta lộ rõ trước mặt Kiều Minh Húc.

Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy dáng vẻ này đều sẽ không kiềm chế được mạch máu tuôn trào.

Kiều Minh Húc cũng là đàn ông, cũng có một chút xung động nhỏ.

Thế nhưng, chỉ là xung động nhỏ nhoi mà thôi, sự thờ ơ vẫn chiếm phần hơn.

Lâm Ngọc kéo ngăn kéo lấy hợp đồng hai người đã ký ra đưa cho anh.

Kiều Minh Húc cầm lấy, là bản mà anh đã viết, anh cũng lấy điện thoại ra lập tức chuyển khoản ba ngàn vạn đã chuẩn bị trước cho cô ta, sau đó quay người rời đi, không thèm nhìn Lâm Ngọc lấy một cái.

Nhìn bóng lưng tuyệt tình chẳng chút luyến lưu của anh, trái tim Lâm Ngọc lạnh lẽo đến mức kết băng, ánh mắt trở nên u ám.

Cô ta đưa tay sờ lên cổ: “Kiều Minh Húc, anh nhất định sẽ hối hận vì hôm nay đã coi thường và vứt bỏ em.


Lúc này, tâm trạng của Kiều Minh Húc thật sự rất buồn bực.

Anh ra khỏi nhà họ Lâm, xé nát hợp đồng trong tay rồi vứt vào thùng rác, vội vã lái xe trở về.

Bây giờ trời đã sắp sáng rồi.

Cả đêm anh không về, không biết Mạch Tiểu Miên ngủ ra sao, nửa đêm có tỉnh dậy đi vệ sinh hay không, lỡ như cô muốn đi vệ sinh thì phải làm thế nào đây? Cô có nhịn đến hư luôn hay không?
Nghĩ đến đây, anh như ngồi trên đống lửa mà phóng xe trở về.

Dì Trương đã rời giường, đang bận rộn làm bữa sáng, nhìn thấy anh đến bây giờ mới về thì lấy làm lạ: “Cậu chủ, cậu tăng ca đêm sao?”
“Tối qua cô chủ có chuyện gì không?”
Kiều Minh Húc vội hỏi.

Truyện Ngôn Tình
“Chắc là không đâu.

Tôi cứ tưởng có cậu chủ nên không để ý.


Kiều Minh Húc vừa nghe vậy đã vội lao lên lầu, đẩy cửa tiến vào.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 649: Chương 605


Mạch Tiểu Miên nằm trên giường, trông có vẻ vẫn chưa ngủ dậy.

Anh đi đến bên giường, khẽ thở phào một hơi, cũng vội đi tắm, tránh để cô phát hiện trên người mình có mùi của Lâm Ngọc.

Ngay khi anh bước vào, Mạch Tiểu Miên đã tỉnh dậy rồi.

Chỉ có điều, cô giả vờ ngủ.

Khi anh đến gần cô, cô quả thật đã ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt của phụ nữ, đúng là loại mà Lâm Ngọc thích dùng.

Trái tim của cô, tức thì như bị hàng vạn cây kim đâm vào.

Từ trước đến nay cô không hề biết, mùi vị của đố kỵ lại khó chịu đến thế.

Anh vẫn không buông được Lâm Ngọc, anh vẫn muốn ở bên cạnh Lâm Ngọc.

Mấy ngày nay anh đối xử tốt với mình, hoá ra đều là một vở kịch, tất cả chẳng qua chỉ là ảo tưởng ngây thơ của mình mà thôi.

Cô dựa vào đâu mà bắt anh phải từ bỏ Lâm Ngọc, chỉ yêu mình thôi?
Cô không xinh đẹp như Lâm Ngọc, gia cảnh cũng không tốt như Lâm Ngọc, cũng không phải mối tình đầu mười năm của anh.

Càng huống chi, bây giờ cô vẫn là một người tàn phế không đi được.

Dựa vào đâu mà tranh giành với Lâm Ngọc?
Trong phòng tắm, Kiều Minh Húc nghiêm túc tắm sạch từng tấc một trên người mình, không muốn Lâm Ngọc để lại bất kỳ dấu vết hay hơi thở gì trên người mình, quá dơ bẩn.

Anh tắm hơn nửa tiếng mới ra ngoài, thấy Mạch Tiểu Miên ngồi bên giường buông thõng hai chân như muốn xuống đất, anh vội chạy đến dìu cô: “Muốn đi vệ sinh?”

“Ừm.


“Để anh ôm em đi.


Kiều Minh Húc ôm cô lên.

Anh vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn mùi xà phòng thoang thoảng, rất tươi mát, rất thoải mái, đã hoàn toàn che hết mùi nước hoa mà anh dính phải từ trên người Lâm Ngọc.

Truyện chưa hoàn, tác giả đang cố gắng sáng tác
Không thể phát nội dung đa phương tiện.

Nghĩ đến đây, cả người cô khẽ cứng lại, nói với anh: “Em cũng không thể cứ dựa vào anh để đi vệ sinh mãi.

Ngày mai anh đưa cho em hai cây nạng, hoặc là loại giá đỡ có thể đẩy phía trước, có bánh xe, có thể thay thế hai chân ấy.



“Ừ.


Kiều Minh Húc gật đầu, nói: “Anh đã tìm người đặt làm rồi, có lẽ ngày mai sẽ đưa đến.


“Vậy thì tốt, cảm ơn.


Trong giọng điệu của Mạch Tiểu Miên mang theo vài phần xa cách và không được tự nhiên.

Mạch Tiểu Miên ngồi trên bồn cầu, nhìn bức tường trước mặt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi buồn không tên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 650: Chương 606


Nỗi buồn này khiến cô không biết phải làm sao, thậm chí còn khiến cô đau lòng hơn khi nhìn thấy mẹ Trình vung gậy muốn đánh chết cô.

Hôm qua, cô vẫn tràn đầy khao khát và nguyện vọng với Kiều Minh Húc, ảo tưởng đến việc cùng anh sống trong lâu đài trồng đầy hoa cúc trắng ở khu nghỉ dưỡng Shangri-La, nuôi bốn đứa con, nhìn chúng chạy nhảy nô đùa trong vườn hoa, còn cô và anh thì bận rộn làm cơm cho chúng trong bếp…
Ngủ một giấc tỉnh dậy, lại phát hiện, đây chẳng qua chỉ là một lời nói dối tốt đẹp, một giấc mộng tươi đẹp mà thôi.

Cô biết mà, bản thân làm gì có được may mắn như thế.

Cô cười khổ mấy tiếng, đưa tay vịn tượng, cố gắng để bản thân đứng lên từng chút, sau đó kéo quần lên.

Thế nhưng, dù cô có cố gắng đến đâu cũng vô dụng.

Đôi chân thật sự giống như đã tàn phế.

Cô căm tức vươn tay đánh lên chân một cái.

Rất đau.

Nhưng vì sao lại không thể đi được?
Mạch Tiểu Miên nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Kiều Sở Thiên thấy cô vào trong lâu vậy rồi mà vẫn chưa gọi anh, bèn gọi cô: “Tiểu Mạch, em xong chưa?”
“Rồi.


Kiều Minh Húc đẩy cửa đi vào.

Trước khi anh vào, Mạch Tiểu Miên đã thay đổi vẻ căm tức trên mặt thành biểu cảm bình tĩnh, giống như khi nãy chưa từng xảy ra chuyện gì.

Kiều Minh Húc giúp cô mặc quần, một tay ôm cô, một tay xả nước bồn cầu, sau đó ôm cô ra ngoài.

Hết thảy những gì anh làm đều tự nhiên đến thế, đều nước chảy thành sông đến thế.

“Còn muốn ngủ nữa không?”
“Ừ, vẫn còn buồn ngủ.


“Vậy cứ ngủ thêm một lát, anh đi làm trước đây.


Kiều Minh Húc đặt cô xuống giường, giúp cô kê gối đắp chăn, anh nhìn gương mặt của cô, do dự một lúc rồi cúi đầu khẽ hôn lên má cô: “Ngủ ngon!”
Tim Mạch Tiểu Miên dịu lại, cô nhắm mắt khiến bản thân có cảm giác như đang lơ lửng giữa tầng mây.

Kiều Minh Húc đóng cửa ra ngoài.

Cô mở mắt, đưa tay sờ lên gò má khi nãy được anh hôn.

Như vẫn còn lưu lại hơi ấm của môi anh.

Thật là một nụ hôn tốt đẹp.

Nhưng đáng tiếc, môi của anh vừa hôn Lâm Ngọc, bây giờ lại hôn mình.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy rất khó chịu, cứ như mặt mình rất dơ vậy, cô rút khăn giấy trên tủ đầu giường rồi ra sức lau má mình, khi lau đến đau đớn mới vứt khăn giấy đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 651: Chương 607


Kiều Minh Húc đến công ty, tinh thần dồi dào xử lý công việc, triệu tập cuộc họp theo lệ thường, gặp khách hàng.

Giải trừ hợp đồng sau ba năm với Lâm Ngọc khiến tâm trạng của anh rất tốt.

Chỉ có điều—
Vừa nhớ đến việc đêm qua mình trúng kế, lên giường với Lâm Ngọc, trong lòng anh vẫn thấy thấp thỏm không yên.

Phải rồi, anh nên nhắc Lâm Ngọc uống thuốc ngừa thai khẩn cấp.

Nếu chuyện không nên xảy ra đã xảy ra rồi, anh cũng không thể quay về ngày hôm qua để giải quyết được, bây giờ cần phải ngăn chặn chuyện vẫn chưa xảy ra.

Anh gọi vào số Lâm Ngọc nhưng lại bị báo rằng không liên lạc được.

Tối hôm qua rõ ràng vẫn còn gọi được, sao hôm nay lại không kết nối được?
Anh ngờ vực lắc đầu.

Anh không muốn gọi cho cha mẹ của cô ta.

Thôi kệ đi.

Chỉ có một lần thôi mà, có lẽ sẽ không dễ dính vậy đâu.

Lâm Ngọc đúng là đã bỏ số ban đầu.

Một là vì cô ta muốn thử xem, Kiều Minh Húc bất chợt không liên lạc được với cô ta thì có nôn nóng đi khắp nơi tìm người hỏi số điện thoại của cô ta hay không.

Hai là vì trước mắt cô ta không muốn gây xích mích với anh, cô ta muốn đợi đến một tháng sau xuất hiện trước mặt anh với giấy báo có thai, nói cho anh biết rằng cô ta đang mang đứa con của anh, để anh trở tay không kịp.

Đến lúc đó, có lẽ tình cảm giữa anh và Mạch Tiểu Miên kia càng thêm sâu sắc, càng khó chia lìa, lại càng đau khổ rồi nhỉ.

Vừa nghĩ đến anh sẽ đau khổ, Mạch Tiểu Miên cũng rất đau khổ.

Cô ta lập tức có cảm giác sung sướng khi đã báo được thù.

Giá đỡ gắn bánh xe có thể thay hai chân được đặt làm riêng đã đưa tới, Mạch Tiểu Miên cũng cố gắng đứng dậy, để bản thân có thể đứng lên c** q**n đi vệ sinh.

Chiếc giá đỡ này được thiết kế rất khoa học.

Vì thế, cô cũng có thể không cần nhờ vả Kiều Minh Húc mới có thể vệ sinh hay đi tắm nữa.

Dù vậy, lúc có anh bên cạnh, anh vẫn kiên quyết ôm cô đi.

Sự săn sóc Kiều Minh Húc dành cho cô vẫn ân cần như trước, anh cũng thỉnh thoảng nói đôi lời ấm áp khiến người ta cảm động.

Thế nhưng, trong suy nghĩ của Mạch Tiểu Miên, những gì mà anh nói đều là những lời nói dối vì đồng cảm với cô.

Vì thế, cảm động cùng lắm chỉ là trong nháy mắt, sau đó đã tỉnh táo lại.

Vì công ty muốn hợp tác làm công trình lớn với bên chính phủ thành phố B nên ngày nào Kiều Minh Húc cũng rất bận rộn, thường xuyên đi sớm về khuya, thậm chí còn không có thời gian ăn cơm cùng cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 652: Chương 608


Thế nhưng, dù bận rộn cả ngày ở thành phố B cách thành phố A tận ba trăm cây số, anh cũng trở về thăm Mạch Tiểu Mạch một lần.

Chẳng qua, phần lớn thời gian Mạch Tiểu Miên đều đã ngủ say.

Ngày hôm sau, khi cô còn chưa ngủ dậy, anh lại phải đi làm từ sớm.

Mạch Tiểu Miên không biết anh bận đến thế, cô cứ cho rằng anh bắt đầu chán ngán mình nên mới mượn cớ bận rộn.

Theo như mô tả về mối quan hệ giữa hai người trên mạng mà cô đọc được, khi người đàn ông bắt đầu dùng đủ việc bận rộn để xa lánh một người phụ nữ thì chứng tỏ anh đã chán cô rồi.

Đoán chừng Kiều Minh Húc cũng giống như tình huống này.

Bây giờ cô chỉ hy vọng hai chân của mình có thể đứng lên như trong kỳ tích.

Có thể đi làm như bình thường, không cần mỗi ngày đều ngồi trong nhà có nhiều thời gian rảnh rỗi suy nghĩ bậy bạ như thế.

Mấy hôm nay, thành phố A cũng rất trật tự, không có xảy ra vụ án hình sự nào lớn cả, mấy vụ án nhỏ kia, Đàm Thuỷ Minh cũng làm rất thuận lợi, hoàn toàn không cần đến cô.

Đương nhiên, dù cho có xảy ra vụ án lớn, Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy Đàm Thuỷ Minh có thể gánh vác một mình được.

Nghĩ đến việc đơn vị có thể không cần đến cô nữa rồi.

Trong lòng cô lại có cảm giác lạc lõng và bàng hoàng.

Cô lo rằng mình thật sự trở thành người tàn phế có cũng được mất cũng chẳng sao.

Kiều Minh Húc đã dọn cả kho sách của bà nội anh Trang Hồng Linh sang phòng sách bên này, và anh còn nhờ người mua từ nước ngoài một số sách liên quan đến pháp y mà không tìm được trong nước theo yêu cầu của cô.

Trừ việc cơm nước ngủ nghỉ, thỉnh thoảng được dì Trương đẩy xe lăn ra ngoài đi dạo, hoặc là về nhà mẹ thăm cha mẹ, phần lớn thời gian của cô đều dùng để đọc và nghiên cứu án lệ trong phòng sách.

Sự nỗ lực này cũng làm nhạt đi mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô.

Bác sĩ nói với cô, miệng vết thương trên đầu cô đã khỏi hẳn, có thể không cần đội mũ nữa.

Chỉ là, sau khi cô cởi mũ ra, bởi vì làm phẫu thuật xâm lấn tối thiểu, cho nên tóc đã cạo sạch hết, chỉ để lại đầu đinh khó coi.

Nhìn bản thân ngồi ở trên xe lăn, tóc ngắn đến khó coi, sắc mặt cũng không tốt ở trong gương kia, ngay cả cô còn vứt bỏ bản thân mình, nói gì đến Kiều Minh Húc.

Sau phẫu thuật, cô vẫn luôn đội mũ, bình thường muốn gội đầu, cũng là được y tá đặc biệt ở bệnh viện gội giúp.

Kiều Minh Húc cũng chưa từng thật sự nhìn thấy lúc đầu tóc cô khó coi thì phải.

Cô suy nghĩ, mình có cần đội một bộ tóc giả để che giấu không nhỉ?
Nhưng cuối cùng, cô vẫn quyết định bỏ đi.

Khó coi thì khó coi vậy, dù gì, anh cũng đâu có thích mình.

Kể cả đầu tóc của mình vẫn còn tốt, cũng vô dụng thôi.

Vì thế, cô vẫn cứ để đầu đinh trọc như vậy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 653: Chương 609


Buổi tối lúc mười một giờ, cô nằm ở trên giường, còn chưa ngủ, anh cũng đã trở lại.

Giống như bình thường, anh vừa tới, đã đi tìm cô trước.

Cô không biết nên nói gì với anh, cho nên đành giả vờ ngủ.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ở trên giường đầu tr*n tr** không đội mũ, ban đầu là giật mình, sau đó thì cực kỳ vui mừng.

Nếu cô mở mắt ra, là có thể nhìn thấy, lúc anh nhìn cô, ánh mắt kia cũng không hề có bất kỳ sự ghét bỏ nào.

“Cuối cùng cũng tốt lên.


Kiều Minh Húc cực kỳ vui sướng mà nhẹ nhàng nói một câu, vươn tay ra sờ lên mấy vết sẹo lưu lại sau khi làm phẫu thuật xâm lấn tối thiểu ở trên đầu cô, lòng bàn tay hết sức nhẹ nhàng mà vuốt ở bên trên, yêu thương nói: “Đúng là khổ cho em rồi.


Lời này không hề có chút nào là ra vẻ, khiến cho Mạch Tiểu Miên đang giả vờ ngủ nghe xong, trong lòng hơi xao động.

“Quả đầu không tóc này cũng rất đáng yêu, giống như cái gáo dừa.


Tay của Kiều Minh Húc tiếp tục nhẹ sờ lên những chỗ khác trên đầu cô, cuối cùng, cúi đầu hôn khẽ lên đầu cô.

Cảm giác tê dại giống như điện giật, vẫn nhanh chóng như cũ từ trên đầu, lập tức làm chấn động khắp toàn thân cô, khiến cho xuân tâm của cô bắt đầu nhộn nhạo…

Cô cũng rất thắc mắc.

Theo lý mà nói, mình đã ngủ rồi, anh cũng đâu cần thiết phải bày ra dáng vẻ này, dù gì cô cũng đâu có biết.

Nhưng mà, nghe giọng nói của anh, cảm nhận được động tác dịu dàng của anh, cô lại cảm thấy anh thật sự chân thành, yêu thương mình, mà không phải là cố tình làm ra vẻ.

Đúng là cực kỳ rối rắm.

Lúc Kiều Minh Húc đi tắm rửa, cô quyết định không giả vờ ngủ nữa, chuẩn bị nghiêm túc nhìn cho rõ lúc ánh mắt anh nhìn mình, đến cùng là sẽ như thế nào.

Biểu cảm của một người có thể nói dối, nhưng mà, ánh mắt lại rất khó nói dối.

Bất kể có là lời nói dối gì, thì ở trước mặt pháp y ưu tú là cô thì đều có thể tìm thấy dấu vết để lại.

Kiều Minh Húc đi ra, thấy cô đã tỉnh, bèn áy náy hỏi: “Có phải anh đánh thức em rồi không?”
“Không phải, là em tự tỉnh dậy.


Mạch Tiểu Miên nhìn anh đang dùng khăn lông to lau tóc…
Bất kể là từ góc độ nào, anh cũng đều đẹp trai đến mức làm người ta động lòng.

Nhìn vòng ngọc trên cổ tay kia của anh, rồi cúi đầu nhìn vòng tay phỉ thúy trên cổ tay mình, lại sinh ra một cảm giác kết nối chung thủy giữa hai người.

Haiz, lòng chung thủy này cũng là ảo giác nhầm lẫn chăng.

Nghĩ đến đây, cô không tự giác mà nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Sao lại thở dài?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 654: Chương 610


Kiều Minh Húc đi đến trước mặt cô, khăn lông lau tóc vắt ở trên cổ anh, vươn tay nâng cô ngồi dậy.

“Không cảm thấy đầu em rất xấu à?”
Cô không nhịn được mà hỏi thẳng vào vấn đề.

Trong lòng lại sợ hãi đáp án nào đó.

Lúc nãy cô nhìn thấy một câu ở trên mạng: “Trước khi gặp được anh, em xấu đến nỗi không có gì e dè, sau khi gặp được anh, em xấu đến nỗi lòng còn sợ hãi”.

Đúng vậy, đây chính là suy nghĩ trong lòng của cô bây giờ.

Kể cả trong lòng có cảnh cáo bản thân một nghìn lần, nói rằng người Kiều Minh Húc yêu là Lâm Ngọc, chứ không phải là cô.

Nhưng mà, trong lòng cô vẫn ôm một chút hy vọng.

“Ừ, đúng là hơi xấu.


Kiều Minh Húc nhẹ gật đầu, vẻ mặt rất chân thành mà trả lời.

Nghe thấy đáp án này, Mạch Tiểu Miên ủ rũ, ánh mắt lập tức ảm đạm đi.

Thì ra, anh thật sự cảm thấy cô xấu.

Cũng thật sự ghét bỏ.

“Sao thế? Dáng vẻ trông cứ như gà rù vậy.


Kiều Minh Húc vươn tay, nâng cằm cô lên, ép cô nhìn mình.

Mạch Tiểu Miên lại tránh khỏi tầm mắt của anh.

Cô cảm thấy mình rất xấu, không xứng nhìn anh.

Mấy lời yêu thương gì mà cô không trèo được, anh sẽ ngồi xổm xuống, đúng là toàn giả dối mà.

Giống như lời Diệp Mai nói lúc trước vậy, ở trên đời này, ai mà không muốn hai bên đều mạnh như nhau, ai mà không muốn có một người xứng đôi đứng ở bên cạnh mình chứ?
Nói gì đến Kiều Minh Húc.

Một cô gái có dáng vẻ bình thường giống như cô, có thể dùng tư cách gì để đứng ở bên cạnh anh đây?
Bản thân có thể gả cho anh, chẳng qua là được đi vài bước trên con đường may mắn mà thôi.

Trước kia, cô chưa từng tự ti bao giờ, bây giờ, lại đột nhiên sinh ra cảm giác tự ti, khiến cho cô càng thêm ghét bỏ bản thân.

“Cô gái ngốc, anh nói đùa thôi.


Kiều Minh Húc thấy dáng vẻ cô rầu rĩ không vui, bèn vội vàng nói, duỗi tay lập tức ôm cô vào trong ngực.

Mạch Tiểu Miên dùng sức đẩy anh ra nói: “Đừng ôm một đứa con gái xấu như em!”
“Ui, giận thật rồi!”
Kiều Minh Húc cảm thấy dáng vẻ cô tức giận chu miệng cực kỳ đáng yêu, cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Nhưng anh lại thích ôm con gái xấu cơ, làm sao đây?”
“Anh đi mà ôm Ngọc Ngọc của anh ấy, cô ấy cái gì cũng tốt.


Mạch Tiểu Miên chua chát nói.

“Cô bé ngốc, em có chỗ nào không tốt?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 655: Chương 611


Lúc này Kiều Minh Húc mới hiểu ra, cô gái này lại ghen rồi.
“Vừa xấu vừa ngu vừa ngốc lại còn vô dụng.”
Nhìn thấy vẻ mặt Mạch Tiểu Miên ảm đạm nói ra, lúc này Kiều Minh Húc mới nhận ra vấn đề khá lớn.
Cô gái này vậy mà lại bắt đầu tự ti chùn bước rồi đây.
Anh lập tức vươn tay đỡ lấy bả vai cô, mắt đen đầy nghiêm túc nhìn cô nói: “Mạch Tiểu Miên, em không xấu không ngu không ngốc không vô dụng, em là cô gái tốt đẹp nhất trong lòng anh.”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, khóe môi mang theo chút giễu cợt: “Kiều Minh Húc, em biết, lời này của anh là an ủi em, muốn em có thể tự tin rồi có thể sớm đứng lên.

Thật ra, anh thật sự không phải bày ra dáng vẻ này làm thua thiệt bản thân mình.

Bây giờ em đã trở thành thế này rồi, kể cả chúng ta có ly hôn, người nhà các anh hẳn là cũng sẽ không phản đối đâu.

Bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho ông nội, để ông đồng ý cho chúng ta ly hôn.”
Mạch Tiểu Miên nói xong, liền đẩy tay anh ra, lấy điện thoại ra gọi cho Kiều Thanh.
Kiều Minh Húc tức giận mà nhìn cô: “Ông nội đồng ý mới là lạ.”
Nghe thấy lời này, Mạch Tiểu Miên lại hiểu lầm, cho rằng anh không ly hôn là bởi vì ông nội không đồng ý.
Điều này càng khiến cho cô thêm đau lòng.

Điện thoại đã thông, đầu bên kia truyền đến giọng nói ôn hòa của Kiều Thanh: “Tiểu Miên, thân thể của cháu đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ông nội, đỡ hơn nhiều rồi ạ, hôm nay miệng vết thương trên đầu đã khỏi hẳn, cảm ơn ông đã quan tâm ạ.”
“Vậy là tốt rồi, cháu đừng nóng vội, cứ từ từ nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
“Đợi lúc nào Minh Húc rảnh, cháu với Minh Húc hãy cùng về ăn một bữa cơm nhé, mọi người đều nhớ cháu.”
“Vâng ạ.”
“Tiểu Miên, có phải cháu muốn nói gì với ông đúng không?”
Thấy giọng điệu của cô không giống như bình thường, Kiều Thanh cũng nhận ra chút manh mối, quan tâm mà dò hỏi.
Mạch Tiểu Miên hơi do dự, cuối cùng mở miệng nói: “Ông nội, Minh Húc là huyết mạch dòng chính của ông, là cháu ruột của con trai trưởng, cũng phải gánh vác trách nhiệm nối dõi tông đường phải không ạ.”
“Đúng vậy.

Sao tự nhiên cháu lại hỏi cái này?”
“Ông nội, cháu muốn ly hôn với Minh Húc, hy vọng ông có thể đồng ý!”
“Tuyệt đối không được!”
Đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến giọng nói không chút do dự của Kiều Thanh.
“Ông nội, cháu với Minh Húc, vốn dĩ chỉ là cuộc hôn nhân được thành lập mà không có cảm tình gì.

Bây giờ, cháu lại biến thành dáng vẻ này, cũng không biết có ngày nào có thể đứng dậy nổi không, cũng không biết có thể sinh con đẻ cái được không nữa, bất kể là về mặt cuộc sống hay công việc, cháu cũng đều không thể giúp đỡ được anh ấy, với anh ấy mà nói, chỉ là một người vô dụng, một gánh nặng dư thừa mà thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 656: Chương 612


Mạch Tiểu Miên nói ra cực kỳ bình thản, giọng nói kia lại mang theo bi thương khó có thể cởi bỏ.
“Nói bậy!”
Kiều Minh Húc ở bên cạnh quả thật là không nhìn nổi nữa, lập tức vươn tay ôm cô, để cho mặt cô chôn ở vị trí trái tim trong ngực mình: “Em nghe thử trái tim anh đi, anh coi em giống như gánh nặng dư thừa bao giờ chứ hả? Với anh mà nói, kể cả em có là gánh nặng, cũng là gánh nặng ngọt ngào, gánh nặng mà anh sẵn sàng gánh vác cả đời!”
“Không cần biết ngọt ngào hay là không ngọt ngào, gánh nặng chính là gánh nặng.”
Suy nghĩ của Mạch Tiểu Miên lúc này đã bởi vì ghen tuông và tự ti, mà bắt đầu đi vào ngõ cụt, để ý những chuyện vụn vặt.

Anh nói cô không tốt, cô coi như là thật.
Anh nói cô tốt, cô coi như là lời nói dối.
“Mạch Tiểu Miên…”
Đôi tay của Kiều Minh Húc nắm chặt lấy hai vai cô, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi hận rèn sắt không thành thép: “Đến cùng thì em muốn anh phải nói bao nhiêu lần nữa, em không phải là gánh nặng của anh, là anh đồng ý sống với em cả đời.

Kể cả em không thể sinh con, thì anh vẫn muốn ở bên cạnh em.

Ở trên đời này, anh chỉ muốn sinh con với em mà thôi!”
“Vậy sao?”
Mạch Tiểu Miên nhìn anh, trong ánh mắt giễu cợt treo nước mắt bi thương: “Kiều Minh Húc, em thật sự rất cảm ơn anh đã chăm sóc em suốt thời gian qua, cảm ơn anh đã phải nói dối và diễn kịch để cổ vũ em.

Nhưng mà, sau này xin đừng bày ra dáng vẻ này nữa, em không cần thương hại, em nhất định sẽ dần dần gượng dậy được, trở lại làm Mạch Tiểu Miên của trước kia.

Bây giờ em cũng không muốn làm liên lụy đến tình cảm của anh và Lâm Ngọc, nên sớm rời đi một chút thì hơn, để cho hai người sớm được ở bên nhau, em sẽ chân thành chúc cho hai người hạnh phúc.”
“Mạch Tiểu Miên, đến cùng thì em đang nói gì vậy? Anh không hề nói dối diễn kịch với em, tất cả những gì mà anh làm cho em đều xuất phát từ thật lòng.

Còn nữa, anh với Lâm Ngọc đã cắt đứt rồi, anh sẽ không bao giờ ở bên cô ta.

Em phải tin tưởng anh!”
“Ồ? Ha ha.”
Mạch Tiểu Miên khó hiểu mà cười một tiếng: “Được thôi, em tin tưởng anh không nói dối diễn kịch, cũng tin tưởng tất cả những gì mà anh làm cho em đều xuất phát từ thật lòng.

Cho nên, em càng không muốn làm liên lụy đến anh, muốn cho anh vẫn tiếp tục hạnh phúc tốt đẹp như vậy.”
“Mạch Tiểu Miên, đến cùng thì em nghe không hiểu thật hay là giả vờ nghe không hiểu lời anh nói vậy?”
Kiều Minh Húc có chút phát điên mà dùng sức lắc bả vai cô: “Anh nói anh với Lâm Ngọc đã kết thúc rồi, anh muốn bắt đầu cuộc sống sau này với em! Em cũng đừng suốt ngày treo cô ta ở bên miệng nữa, được không? Bây giờ cô ta ở trong lòng anh chỉ là người qua đường Giáp mà thôi.”
“Người qua đường Giáp?”
Mạch Tiểu Miên cười nhạo: “Kiều Minh Húc, anh coi một người có tình cảm mười năm với mình như người qua đường Giáp, có phải hơi quá tuyệt tình rồi không? Ha ha, nói không chừng biết đâu ngày mai em cũng sẽ là người qua đường Giáp của anh.”
“Mạch Tiểu Miên, ý của anh không phải như vậy!”
Lần đầu tiên Kiều Minh Húc phát hiện mình cạn vốn từ, phát hiện bất kể mình có giải thích như thế nào, đều sẽ không thể làm cho cô gái này tin tưởng.
Anh thật hối hận ngày đó đi ra khỏi nhà họ Lâm đã thẳng tay xé luôn tờ khế ước kia rồi vứt vào thùng rác, đáng lẽ anh nên lấy ra cho Mạch Tiểu Miên xem để chứng minh anh và cô ấy đã giải trừ hiệp ước mới phải.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 657: Chương 613


Anh với Lâm Ngọc đã không còn quan hệ gì nữa rồi.

Có điều, kể cả anh có thật sự lấy lại được tờ khế ước về, thì lấy trạng thái bây giờ của Mạch Tiểu Miên, cũng sẽ chỉ chú ý vào chuyện vụn vặt mà cho rằng hiệp ước kia là giả.

“Không phải ý này, vậy thì là ý gì?”
Mạch Tiểu Miên nhìn anh: “Anh bỏ em ra, em còn chưa nói chuyện điện thoại với ông nội xong.



Đang nói, điện thoại của Kiều Minh Húc vang lên, là Kiều Minh gọi tới.

Anh buông Mạch Tiểu Miên ra, ấn nghe điện thoại.

“Minh Húc, cháu với Tiểu Miên đã xảy ra mâu thuẫn gì à?”
Vừa rồi Mạch Tiểu Miên nói như vậy, hơn nữa cuộc gọi lại đột nhiên ngắt mất, ông cũng đã suy nghĩ một lát, cuối cùng gọi điện thoại cho Kiều Minh Húc, để xem thử tình hình là như thế nào.

“Ông nội, hai chúng cháu không có chuyện gì đâu, ông không cần lo lắng.


“Thế thì sao Tiểu Miên lại nói như vậy? Không lẽ con bé kiểm tra ra không thể sinh con sao?”
“Không có chuyện này đâu ạ, trước mắt cô ấy chỉ chưa đi lại được mà thôi, còn lại đều bình thường.


“Nếu không có vấn đề này, vậy thì tất cả đều chỉ là chuyện nhỏ.

Minh Húc, bây giờ Tiểu Miên đang gặp tình huống như vậy, hẳn là cảm xúc sẽ có chút không ổn, tính tình sẽ cố chấp bướng bỉnh, cháu phải dỗ dành nhường nhịn con bé nhiều hơn, đừng để con bé suy nghĩ linh tinh.

Còn về chuyện ly hôn, chỉ cần ông còn sống, hai đứa dù nghĩ cũng đừng nghĩ.


Kiều Thanh nói xong, cũng lập tức cúp điện thoại.

“Có phải ông nội đồng ý cho chúng ta ly hôn rồi không?”
Mạch Tiểu Miên mang theo tâm trạng phức tạp dò hỏi.

“Ông nói là, chỉ cần ông còn sống, chúng ta cũng đừng nghĩ đến chuyện ly hôn.


Kiều Minh Húc thật bất đắc dĩ mà nhìn cô nói: “Sau này chỉ cần làm loạn với anh là được rồi, không cần làm ầm ĩ đến ông nội, khiến cho ông phải lo lắng.


Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy cú điện thoại kia vừa rồi của mình có hơi bộp chộp, cũng là do nhất thời xúc động nước vào đầu.

Cô vừa mới hé miệng, đang định nói gì đó, miệng của Kiều Minh Húc bỗng nhiên nặng nề mà áp lên trên môi cô, khiến cho lời nói của cô còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị cưỡng ép nuốt về, đầu óc chợt trống rỗng.

Kiều Minh Húc vươn tay siết chặt lấy eo cô, môi ngậm lấy môi cô trằn trọc, đầu lưỡi bá đạo đưa thẳng vào, bắt đầu chinh chiến bắc nam.

Lúc ban đầu Mạch Tiểu Miên còn hơi chống cự.

Nhưng mà, dưới sự tấn công mạnh mẽ của anh, đành phải dần dần buông vũ khí đầu hàng.

Về mặt lý trí, Mạch Tiểu Miên biết rõ không nên cứ tiếp tục thế này.

Nhưng mà, về mặt tình cảm, lại bảo cô từ bỏ chống cự, chỉ muốn tiếp tục tùy hứng.

Hoặc có lẽ, ở tiềm thức trong lòng cô, cô hy vọng có thể không màng tất cả mà ở bên anh, mặc kệ trời đất bao la, chỉ cần đã từng có được như vậy là đủ rồi, ít nhất không uổng phí một quãng thời gian mà bọn họ ở chung này.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 658: Chương 614


“Ha ha”
Mạch Tiểu Miên cười khổ vài tiếng, nhưng lại không cách nào nói ra được nguyên nhân, đành không thể làm gì khác hơn, nói: “Anh có thể hủy đơn đặt hàng này giúp tôi được không, tôi thật sự không muốn cái lược này.”
“Được rồi.

Tôi hỏi anh Kiều chút đã nhé.”

“Không cần hỏi anh ấy.”
Mạch Tiểu Miên vội vàng nói.
“Tại sao lại thế?”
Tống Minh Chương khó hiểu hỏi.
“Chuyện này…”
“Cô Kiều, có phải cô đang có mâu thuẫn gì với anh Kiều không?”
Tống Minh Chương hỏi từ quan điểm của một người bạn: “Thế nên, bây giờ cô không muốn chiếc lược này nữa?”
“Cứ cho là vậy đi.”
“Cô Kiều, chắc là cô có hiểu lầm gì đó với anh Kiều, nhưng mà, theo quan điểm của một người ngoài cuộc như tôi, anh ấy thật lòng rất yêu thương vợ mình.

Cho tới bây giờ, tôi cũng chưa từng thấy ông ấy dùng ánh mắt dịu dàng như vậy để nhìn một người phụ nữ đâu.”
“Ha ha.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, nhưng lại không biết nói gì cho phải..
Cô cũng không thể nói với người ngoài rằng, sở dĩ Kiều Minh Húc đối xử tốt với cô như vậy, chẳng qua chỉ là vì muốn nhanh chóng kết thúc vở kịch mà thôi.
Cô không thể nói những điều làm tổn hại đến hình tượng của anh trước mặt bất kỳ người nào được.
“Cô Kiều, anh Kiều là một người cực kỳ sạch sẽ, nếu anh ấy đã ở cùng một chỗ với cô, thì anh ấy sẽ chỉ trung thành với một mình cô mà thôi.

Nếu suy đoán của tôi không sai, mâu thuẫn giữa cô và anh ấy chắc hẳn là từ bạn gái cũ của anh ấy, Lâm Ngọc đúng chứ.”
Tống Minh Chương thử dò xét hỏi.
Mạch Tiểu Miên yên lặng không nói, càng khẳng định suy đoán của mình.
“Trước kia, tôi đã từng nhìn thấy anh Kiều và cô Lâm Ngọc ở bên nhau, nhưng nhìn hai người bọn họ giống như những người thân quen, chứ không hề giống người yêu.

Khi Kiều Minh Húc ở bên cạnh cô, ánh mắt của anh ấy cơ bản không hề rời khỏi cô một giây phút nào.

Tuy nhiên, khi ở bên Lâm Ngọc, anh ấy căn bản lại không nhìn cô ta.

Đây chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.”
Nghe thấy những lời này của Tống Minh Chương, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên lại trở nên phức tạp.
Trong mắt người ngoài, anh luôn quan tâm đến cô như vậy.
Chẳng lẽ, chỉ có mình cô cảm thấy, anh đang diễn trò sao?
Cho dù anh thực sự quan tâm đến cô, nhưng hiện tại Lâm Ngọc đang mang thai, bọn họ nên ở bên nhau, cô nên lui ra, không nên trở thành gánh nặng của anh nữa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 659: Chương 615


Chương 615
“Cô Kiều, liên quan tới việc hủy đơn đặt hàng, tôi khuyên cô vẫn nên đợi qua mấy ngày nữa rồi quyết định.

Thứ nhất, nhà thiết kế đã lên bản vẽ mẫu.

Thứ hai, sau này sẽ rất khó tìm được một chiếc lược được làm từ ngọc đỏ như vậy nữa.”

“Được rồi.”
Mạch Tiểu Miên biết rằng từ góc độ của một thương nhân như anh ta mà nói, anh ta sẽ không thể nào chịu hủy bỏ một thương vụ lớn như vậy.
Cô cũng không biết nên nói thế nào với anh ta, đành cúp máy.
Tống Minh Chương sau đó lại bấm số điện thoại của Kiều Minh Húc, hỏi thăm tình hình.
“Cô ấy nói muốn hủy đơn hàng?”
Kiều Minh Húc cau mày hỏi.
“Đúng vậy, có vẻ như như anh đã làm điều gì đó khiến cô Kiều buồn.

Anh nên xử lý thật tốt, phụ nữ khi có tâm trạng không tốt, đàn ông cần phải dỗ dành.

Nhất là trong tình huống hiện tại của cô Kiều, bởi vì thân thể không tốt, nội tâm ắt hẳn sẽ có cảm giác tự ti, nhạy cảm, buồn bực.

Anh cần phải chú ý nhiều hơn.”
Mối quan hệ giữa Tống Minh Chương và Kiều Minh Húc cũng không tệ lắm, hơn nữa, anh ta cũng đã chứng kiến những tình tiết cảm động giữa hai người, cảm thấy một đôi vợ chồng như vậy, nếu như phát sinh mâu thuẫn mà chia tay như vậy, thì thật sự là đáng tiếc.
Tình yêu trên thế gian này, giống như ngọc phỉ thúy cao cấp vậy, đều cực kỳ hiếm thấy, có thể gặp, nhưng không thể cầu.
Có một vài người, cả đời cũng không có cách nào gặp được một người có thể khiến bản thân có cảm giác tim đập thình thịch được cả.
Đương nhiên, có thể ở cùng một tần số, cùng yêu nhau lại càng hiếm.

Cũng giống như cược ngọc vậy, rất khó để tìm được một viên ngọc bích giữa muôn ngàn khối đá như thế.
Gặp nhau thì nên biết quý trọng, không cần phải vì những chuyện linh tinh trở ngại để rồi từ đó chia lìa.
“Cảm ơn.”
Sau khi Mạch Tiểu Miên cúp máy, Kiều Minh Húc cũng không lập tức gọi điện cho Mạch Tiểu Miên, mà là chìm vào trầm tư.
Chẳng lẽ Tiểu Miên biết Lâm Ngọc đang mang thai?
Vậy nên mới nói muốn ly hôn, không cần chiếc lược đó nữa?
Càng nghĩ lại càng cảm thấy tối hôm qua cô ấy đã có chút khả nghi, vì thế, anh liền không nhịn được mà bấm gọi vào số điện thoại Lâm Ngọc để lại tối hôm qua.

Điện thoại được kết nối, nhưng anh lại nhất thời không biết nói gì với cô ta, nên im lặng một lúc.
“Minh Húc…”
Giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Ngọc phát ra từ đầu dây điện thoại bên kia.
“Ừ.”
“Hôm nay, phản ứng mang thai của em rất nghiêm trọng.

Em nôn rất nhiều, thật khó chịu mà.”
Giọng điệu của Lâm Ngọc mang theo chút nũng nịu.
“Ồ?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 660: Chương 616


“Minh Húc à, đứa trẻ của chúng ta, nhất định sẽ rất đẹp.

Con trai nhất định sẽ mang dáng vẻ cao lớn đẹp trai.

Hai cha con các anh đi dạo cùng nhau, nhất định sẽ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người cho mà xem.


“Ngọc Ngọc.


Kiều Minh Húc quyết định không muốn cho cô ta ảo tưởng thêm nữa, bèn cứng lòng nói: “Tôi với em đã kết thúc rồi, cho nên, tôi không muốn đứa trẻ này, em phá thai đi, tôi bồi thường cho em.


Lâm Ngọc ở đầu dây điện thoại bên kia nghe được câu này, trái tim đau đớn như bị đâm một dao vào vậy, sau đó lại bị xoáy thật sâu vào.

Cô ta không ngờ rằng, Kiều Minh Húc lại muốn cô phá bỏ đứa trẻ này đi.

Chuyện này thật sự là quá đáng, quá tuyệt tình mà!
“Anh sẽ phải hối hận vì điều này!”
Cô ta để lại một câu như vậy, rồi cúp điện thoại, tắt máy.

Trái tim của Kiều Minh Húc cũng giống như bị quất mạnh một roi vậy.

Trong bụng Lâm Ngọc là máu thịt của anh, mặc dù anh thật sự không muốn chuyện này xảy ra, phải phá bỏ nó đi, nhưng trong lòng anh cũng không đành lòng, cảm thấy tội nghiệt rất nặng.

Nhưng mà, ai có thể nói cho anh biết, anh nên làm thế nào đây?

Sau khi Lâm Ngọc cúp điện thoại, cả người run lên vì tức giận, nói với Tề Quân ở bên cạnh: “Vốn dĩ tôi còn ôm chút hy vọng với Kiều Minh Húc, nhưng hiện tại, đã hoàn toàn thất vọng rồi.


“Ngọc Ngọc, vậy thì nên buông tay thôi, gả cho anh đi, chúng ta cùng nhau nuôi dạy đứa trẻ của hai đứa mình.


Nhìn vẻ mặt run rẩy vì tức giận của cô, Tề Quân có chút đau lòng nói.

“Không!”
Lâm Ngọc hất cánh tay đang đặt ngang hông mình của anh ra, vẻ mặt oán hận, nói: “Tôi nhất định phải gả cho anh ấy, chắc chắn không thể để cho anh ta và Mạch Tiểu Miên được hạnh phúc! Nhất định phải để cho anh ta đội mũ xanh, giúp người khác nuôi đứa trẻ.


“Này, em cần gì phải làm khổ vậy chứ?”
Tề Quân nhìn vẻ mặt không tỉnh táo của cô ta, lắc đầu bất lực, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Phụ nữ, khi mà đã hùng hổ như một con bò tót, cũng sẽ không quay đầu lại nếu chưa bể đầu chảy máu, trả cái giá thật thê thảm.

Bây giờ Lâm Ngọc chính là dáng vẻ như vậy.

“Bây giờ, tôi đành phải gọi điện thoại cho ông già Kiều Thanh kia thôi.


Lâm Na suy nghĩ một chút, cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Kiều Thanh.

“Xin chào, cô là ai?” Giọng nói của Kiều Thanh vang lên từ trong điện thoại.

“Chào ông nội, cháu là Lâm Ngọc.


Lâm Ngọc thu hồi lại những oán hận trước đó, để cho giọng nói của mình trở nên vừa khôn khéo vừa vui vẻ.
 
Back
Top Bottom