[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Novel] Người Chơi Che Dấu Quá Khứ
Chương 155: Đóa Hoa Nở Rộ (2)
Chương 155: Đóa Hoa Nở Rộ (2)
"Thật tuyệt vời."
Dù câu cảm thán ấy vốn dành cho gói trà xanh cao cấp 300 won... nhưng hừm, tôi vẫn có thể đồng cảm được.
Tất cả đều là do hoàn cảnh.
'Có lẽ vì tôi uống nó sau khi bị mưa xối ướt sũng.'
Đây là ly trà xanh ngon nhất tôi từng uống.
Giống như cảm giác được húp nước súp oden giữa mùa đông lạnh giá.
Dĩ nhiên, giờ trà chiều cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Vì trước mắt tôi còn có một vật quan trọng hơn nhiều so với ly trà xanh 300 won này.
[Trâm Cài Giác Quan Thứ Sáu – 2/6]
Tổng cộng có sáu chiếc Trâm Cài Giác Quan Thứ Sáu.
Tôi hiện đã sở hữu một chiếc.
......
Chính xác thì, tôi đã "mượn" nó từ Tháp Phép Thuật.
Nhưng tôi chẳng phải là thủ lĩnh của Tháp sao?
Tôi là Tháp, và Tháp cũng là tôi.
Nói là "mượn" thì cũng chẳng khác gì dùng vật của chính mình thôi.
'Với những gì tôi đã làm cho họ, cũng là hợp lý thôi.'
Chiếc đầu tiên chỉ giới hạn ở cấp 100.
Đây là mức giới hạn thấp nhất trong số những pháp cụ tại Sảnh Garnet, nên quả thật không mấy ấn tượng.
Nhưng chiếc thứ hai thì lại khác.
[Hạng: Độc Nhất]
[Giới hạn: Cấp500]
[Hiệu ứng: Tăng 10% sát thương từ mọi đòn tấn công vật lý]
[Mô tả: Đây là một phần của bộ trâm gồm sáu chiếc hợp lại thành một.
Tuy nhiên, do chỉ là một mảnh nhỏ, hiệu quả của nó đã bị suy giảm đáng kể.]
......
Một giới hạn cấp 500?!
Một con số vượt ngoài sức tưởng tượng.
Cấp 100 và cấp 500.
Đây không chỉ đơn giản là khoảng cách giữa vật đơn lẻ và vật thuộc bộ.
Trước kia, tôi có lẽ đã than thở về số phận hẩm hiu.
Nhưng giờ thì sao?
Kẻ trước mặt ngươi là thợ săn quỷ, kẻ đã giết hàng triệu con quỷ trên lục địa Arcana.
'......
Chiếc này cũng là do tôi lấy được từ Lâu đài Sắt.'
Tôi chính là kẻ chỉ huy Lâu đài Sắt kia, chẳng phải sao?
Như Tháp Phép Thuật, tôi cũng là Thành Sắt.
Và bằng chứng rõ ràng nhất chính là cấp độ hiện tại.
[Tên: Grandfell Claudie Arpheus Romeo]
[Danh hiệu: Nhà Thám Hiểm Cuối Cùng, Siêu Việt]
[Chức nghiệp: Thợ Săn Quỷ]
[Cấp độ: 494]
[Chỉ số]
Sức mạnh: 84 / Nhanh nhẹn: 92 / Ma lực: 421 / May mắn: 10 / Thẩm mỹ: Thấp
[Điểm còn lại: 4]
Cấp 490 trước khi bước vào [Hầm ngục: Thành phố Mưa U Ám].
Chỉ nhờ phá giải khe nứt hầm ngục, tôi đã thăng thêm bốn cấp.
Giờ chỉ còn cách cấp 500 đúng sáu bước chân – cái mốc mà trước đây tôi cho rằng chẳng thể nào với tới.
Vậy nên, lý do khiến tôi kinh ngạc không phải vì giới hạn cấp độ.
"Quả là tuyệt tác.
Một chiếc trâm vẫn vô giá dù còn dang dở."
......
Tất nhiên, Grandfell chẳng phải đang khen vì nó đẹp.
Thứ khiến tôi bất ngờ chính là hiệu ứng của chiếc trâm thứ hai.
Hãy nhớ lại hiệu ứng của chiếc đầu tiên:
[Hiệu ứng: Khi sử dụng phép thuật, phục hồi 10% ma lực tiêu hao]
Rõ ràng là vật phẩm dành cho pháp sư.
Vậy nên tôi cũng đoán chiếc thứ hai sẽ có hiệu ứng tương tự.
Với giới hạn cấp cao gấp năm lần, lẽ ra hiệu quả cũng mạnh mẽ hơn nhiều.
Tôi còn nghĩ rằng, ngay cả khi không có [Thiên Địch], mình cũng sẽ bớt khổ sở khi dùng ma lực.
Nhưng thực tế lại là:
[Hiệu ứng: Tăng 10% sát thương từ mọi đòn tấn công vật lý]
......
Cái hiệu ứng kỳ quái gì thế này?!
Một pháp cụ dành cho pháp sư, lại cộng sát thương vật lý?
'Nhưng nếu nhìn nhận khách quan, bỏ qua định kiến.......'
Ngay lập tức, tôi nhận ra.
Đây không phải hiệu ứng bình thường.
Từ khi Arcana chỉ là một trò chơi cho tới giờ, những vật phẩm có khả năng tăng sát thương luôn được xem như bảo vật.
Tuy nhiên, chúng thường là con dao hai lưỡi.
Ngay cả Tháp Phép Thuật cũng thế – pháp cụ như [Ấn Gió Lốc] hay [Pháp Trượng Cành Sét] chỉ tăng sức mạnh cho một loại phép duy nhất, lại còn kèm theo thời gian hồi 24 giờ.
Thêm vào đó, chúng luôn đi kèm điều kiện tiêu hao ma lực cực lớn.
'Nhưng chiếc này thì chẳng có điều kiện nào cả.'
Hơn nữa, nó còn cực kỳ đa dụng.
Mọi loại sát thương vật lý.
Dù là vung kiếm, bắn nỏ, hay thậm chí một số phép thuật tạo sát thương vật lý.
Ví dụ như dựng tường đá, cột đá.
"Đúng là thứ tôi cần."
Không, phải nói là còn hơn cả cần thiết.
Thợ Săn Quỷ.
Mục đích duy nhất: tiêu diệt quỷ bằng bất cứ cách nào.
[Sức mạnh] [Nhanh nhẹn] [Ma lực].
Tôi vốn đã đầu tư vào cả ba chỉ số.
Thế thì hiệu ứng này lại càng bổ trợ cho phong cách của tôi.
Thậm chí, giờ tôi còn thấy việc bỏ điểm vào [May mắn] cũng chẳng phí phạm gì.
'Và chưa hết đâu.'
Hai chiếc Trâm Cài Giác Quan Thứ Sáu.
Khi đeo cùng nhau, hiệu ứng cộng hưởng của bộ trang bị sẽ kích hoạt.
Còn có thể mở ra những hiệu ứng bổ sung khác.
Giới hạn tới cấp 500 – và tôi chỉ còn cách 6 cấp.
Một phần thưởng quá xứng đáng cho trận khe nứt London trong cơn mưa.
Danh hiệu ẩn [Siêu Việt].
Chiếc Trâm thứ hai vượt ngoài dự đoán.
Và mối đe dọa từ quỷ.
"Nhưng kiêu hãnh và ngạo mạn là hai thứ hoàn toàn khác nhau."
Hay lắm, Grandfell.
Đứng yên mà biết rõ hiểm họa đang đến, đó không còn là kiêu hãnh, mà là ngạo mạn.
Nhất là khi nó liên quan đến sinh mạng vô tội – như người dân London hôm nay.
Có lẽ đã đến lúc tôi phải nhìn rộng ra xung quanh.
AAU.
Cần phải chắc chắn rằng không chỉ chi nhánh Anh mới bị quỷ xâm nhập.
Tôi chẳng cần lo về cách tiếp cận các chi nhánh khác trên toàn cầu.
Bởi tôi biết rõ vị thế của mình.
Cạch─
Đặt tách trà xuống, tôi khẽ mở miệng.
"Để tôi kiểm chứng lòng kiêu hãnh của các người."
Đáng tiếc là, lần này không phải tôi.
Nghi thức, thủ tục – lại thêm một lần.
Nào, đi thay đồ thôi.
Dù có [Buff Ấm Áp] tốt đến đâu cũng chẳng cứu được khi đã ướt sũng tận lớp áo lót.
*
[Schreig: "Lee Ho-Yeol là vị cứu tinh của London."]
[Nhân chứng: "Tinh linh khế ước của Lee Ho-Yeol đã khiến cây trổ sinh."]
[Nhà thực vật học nổi tiếng: "Một loài cây chưa từng được ghi chép trong tài liệu......."]
Truyền thông toàn thế giới đang phủ sóng tin tức về London, về khe nứt hầm ngục, và về Lee Hoyeol.
Lý do đơn giản: không ai muốn đứng về phía đối nghịch và hứng chịu làn sóng phẫn nộ.
Tòa soạn VBC.
Tạch tạch tạch─!
Các phóng viên gõ bàn phím như thể ngón tay bốc cháy.
"Haiz.
Ai nấy đều làm việc hăng say ghê."
Quả thật câu ngạn ngữ "chẳng có gì vui bằng khi kẻ khác khổ sở" vẫn đúng.
PD Hyun Yong-seok nhấp một ngụm Americano, rồi bĩu môi thêm một chút muối mỉa mai.
"Wow.
Không nghỉ ngơi luôn."
Trước vụ London, anh vốn là người phát ngôn của chính phủ.
Cũng từng là quan chức AAU giấu tên.
Truyền thông lúc này đang dốc sức tô vẽ dư luận theo hướng có lợi cho Lee Ho-yeol.
Hyun phải cố nén cơn cười sắp bật ra.
"Dù có ác cảm riêng, thì vẫn cứ viết đi."
Trong giới báo chí, Lee Ho-yeol nổi tiếng chẳng phải vì sự thân thiện, mà vì tính cách khét tiếng lạnh nhạt.
Anh ấy hầu như không trả lời phỏng vấn.
Kể cả khi câu hỏi được đưa ra đầy đủ phép tắc, đáp lại chỉ là vài chữ ngắn gọn.
'Đó là việc nội bộ.'
Hầu hết người ta đã quen với những người chơi thân thiện, hòa đồng, nhưng rồi gặp phải Lee Ho-yeol...
Có thể tưởng tượng các phóng viên ức chế đến mức nào.
Hyun hiểu được cảm xúc ấy, nhưng anh vẫn khinh bỉ.
"Tự bịa ra những câu chuyện không hề tồn tại."
"......
Này, Hyun Yong-seok, quạt cho tôi chút đi."
"Ồ, tiền bối Jung đấy à?"
"Đồ khốn, dù cậu có chạy khỏi văn phòng báo chí, cũng không cần phải cay cú thế chứ?
Tôi làm gì cậu đến nỗi này hả?
Thôi, khỏi nói nữa.
Biến đi cho tôi nhờ."
Tiền bối Jung trợn mắt lườm.
Nhưng Hyun Yong-seok là ai chứ?
Trong VBC, anh nổi danh là "điên sóng truyền hình" – theo cả nghĩa xấu lẫn nghĩa... tệ hơn.
Giọng anh lại vang lên đầy hứng khởi khi thấy đàn anh khó chịu.
"Thật khổ quá, tôi chỉ muốn đãi anh một ly Americano mát lạnh thôi.
Nhưng lại quên ví ở nhà, thôi thì tôi có thể mời anh một cốc nước lọc miễn phí từ vòi nước vậy, ha ha."
"Thằng khốn này......!!!"
Tiền bối Jung cuối cùng cũng gầm lên tức giận.
Đinh đoong─!
Đúng lúc ấy, một giọng khẩn cấp vang lên kèm theo tiếng cửa mở mạnh.
"Trời ạ, lại đến nữa rồi, chết tiệt, mấy ngón chân tôi."
Người đàn ông đi giày sneaker bước vào chính là Yoon Jong-jin, đạo diễn quay chính của chương trình Today'sArcana.
Lạch cạch, lạch cạch.
Jung nhìn thấy YoonJong-jin khệ nệ xách theo một túi đồ ăn vặt thì đành nuốt cơn tức ngược vào trong.
"......
Đúng là một cặp đôi trời đánh."
Nhóp nhép.
Yoon Jong-jin bỏ một miếng snack vào miệng.
"Cậu để điện thoại đâu mà bắt tôi đi tìm người thật vậy?"
"Gì thế, lại làm ầm ĩ nữa rồi.
Hay là muốn đi công tác ở London hả?"
"Xin đừng có độc mồm.
Cậu đã xem video chưa?"
"Video?"
Nói đến video...
Hyun Yong-seok hơi ngẩn ra.
Không trách được anh lại sốt sắng như vậy.
"......Jong-jin, anh nói đến cái đó à?"
"Đúng, chính nó."
"Ra ngoài mở đi.
Trong này nhiều tai mắt quá."
"Cái gì?!
Nếu định nói thì phải nói hết chứ!"
Bỏ ngoài tai lời than vãn của Jung, hai người đàn ông bước nhanh xuống hành lang.
Yoon Jong-jin thì thầm đầy bí mật.
"Hẳn là được ghi lại trên camera CCTV, cảnh Lee Ho-yeol chiến đấu đó!"
Một không gian kỳ lạ, một khe nứt.
Nửa là hiện thực, nửa là lục địa Arcana.
Bên trong khe nứt, các thiết bị hiện đại như điện thoại hay máy quay vẫn hoạt động.
Và thứ đầu tiên họ nghĩ đến chính là camera CCTV ngoài đường phố London.
"Chết tiệt, ghen tị quá.
Đài BBC chắc chắn rồi!"
Bọn họ hẳn đang cày nát CCTV lúc này.
Để tìm ra sự thật trong khe nứt bị sương mù bao phủ.
Và để nhanh chóng đưa tin cho thế giới về chiến tích của Lee Ho-yeol.
"Hừm."
"......Anh cười cái gì thế, định bắt máy bay sang đó à?"
"Cậu biết là tôi từng du học ở Anh đúng không?"
"Cái đồ không nói nổi một câu tiếng Anh cơ bản mà cũng gọi là du học sinh à."
"Thì, có nói được cũng chẳng giúp nói chuyện với loại người đó."
Yoon Jong-jin khịt mũi.
Dù hắn nói không sai, nhưng sự hụt hẫng của Hyun Yong-seok chỉ thoáng qua.
Bởi hôm nay hắn có một tin quan trọng.
"Tôi không giỏi tiếng Anh, nhưng lúc đi du học, tôi cũng tạo được nhiều mối quan hệ.
Và nhờ vậy, tôi có được video này."
"......Video gì cơ?!"
"Tôi có một người bạn bản địa mở quán pub ở London.
Đây là đoạn CCTV trước quán đó.
Tôi chưa xem, nhưng cậu ấy bảo trên đó có cảnh Lee Ho-yeol......"
"!"
Sốc ─
Bàn tay nhanh hơn cả mắt.
Hyun Yong-seok giật lấy điện thoại và mở video ngay lập tức.
Ngay sau đó, cảnh toàn bộ London hiện ra.
"!!"
Khuôn mặt hai người lập tức đông cứng.
Tay Hyun Yong-seok run lên bần bật.
Dù điên cuồng vì tin độc quyền đến mức nào, thì vụ này đã vượt ngoài tầm của anh.
Ai mà không choáng chứ?
"Cái này... có thể sao?"
Một đoạn CCTV thôi, chưa đủ để đăng tin.
Nhưng những gì diễn ra trước mắt anh thật khó tin.
Hyun Yong-seok thốt lên trong sự hoài nghi.
"Trên đời ai lại dùng ô để đánh quái vật chứ?!"
*
Ai đó đã đăng một bài trong cộng đồng.
──────
Chủ đề: Nhưng ngay cả Lee Ho-yeol cũng quá mức rồi chứ?
Mô tả: Lục địa Arcana bị lũ quỷ chiếm đóng.
Nghĩ thử xem.
Có bao nhiêu NPC tên tuổi trong Arcana, cộng thêm đám boss thống trị từng khu vực.
Nếu đến họ còn không cản nổi quỷ, thì chúng ta chặn thế nào được?
──────
Lee Ho-yeol?
Tất nhiên, anh ta rất bá.
Ước lượng ít nhất cấp 900.
Thủ lĩnh của Tháp Phép Thuật.
Chưa hết, anh còn tái thiết vương quốc cổ Yusra, giải cứu Frost, liên minh với Giáo hội Nữ Thần.
Cả lính đánh thuê Bóng Tối và Liên minh Thám hiểm cũng đi theo.
Thế lực ấy đúng là khổng lồ.
"Cả bọn mình nữa.
Người chơi cũng tham gia nhiệm vụ mà."
"Dù thế, Thánh Chiến này vẫn là trận đánh quá chênh lệch."
"Không lẽ ngồi ngậm ngón tay nhìn sao?"
"Không, tôi chỉ lo lắng thôi."
[Nhiệm vụ: Cuộc Thánh Chiến Chưa Hoàn Thành].
Quy mô nhiệm vụ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Arcanians, bang hội lớn, thậm chí cả siêu tân tinh.
Quá nhiều người tụ tập, thì đương nhiên cũng sinh chuyện lộn xộn.
"Liệu Lee Ho-yeol có lung lay không?"
Khi trọng tâm lung lay, bàn cờ tất nhiên cũng rung chuyển.
Lee Ho-yeol đã trở thành biểu tượng hòa bình sau khi đánh bại Quỷ Vương.
Giờ đây, anh lại xử lý trọn vẹn vụ London.
Nhưng hình ảnh đó – Lee Ho-yeol lung lay.
Khó mà tưởng tượng......
"Anh ấy gánh vác quá nhiều để có thể lạc quan."
Đôi vai Lee Ho-yeol không chỉ nặng, mà là cực kỳ nặng.
Cả thế giới đặt kỳ vọng vào anh.
Đúng nghĩa là tiêu chuẩn siêu nhân.
Một con người bình thường chắc đã gục ngã.
"......Không biết có lúc nào anh ấy thấy tủi thân không."
Ai đó khẽ lẩm bẩm.
BANG!
Tiếng đập bàn vang rền khắp quán rượu.
"Aaaaaa!"
Tiếng hét còn to hơn theo sau.
Vương quốc Yusra.
Quán rượu Vương Miện Vàng.
Chính Rockid, nhân vật nổi danh của quán.
Hắn đập nát bàn bằng một cú đấm.
Như mọi khi, say khướt.
Nhưng hôm nay hắn uống nhiều hơn thường lệ.
Khoảnh khắc ấy, người chơi định làm ngơ.
"......Khoan đã, video đó, chẳng phải là Lee Ho-yeol sao?"
Tin nóng trên màn hình.
Đoạn CCTV quay ở một con phố London.
Một con quái vật cấp 600.
Và Lee Ho-yeol đứng đó, cầm ô, đối mặt với [Những Bóng Ma Thành Phố U Ám].
Động tác có hơi cứng, nhưng tuyệt đối không hề yếu.
Ho-yeol vung chiếc ô, và bọn oán linh vỡ tan như nước bắn.
Rockid nghiến răng.
'Đó không phải là kiếm khí.'
Mà là thứ vượt xa kiếm khí.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi ấy.
Anh đã đạt đến cảnh giới mà ngay cả ta cũng không thể đo lường.
Cơn giận của Rockid sôi sục.
"Nếu chỉ để nói nhảm thì cút ra khỏi đây hết đi!
Hả?!"
Hắn gào lên với đám người chơi vừa trêu chọc ban nãy.
"Các ngươi bảo thấy thương hại quái vật đó à?!
Buồn cười thật đấy!!"
*
Tôi nhìn vào màn hình, thấy chính mình đang vung ô đánh quái.
......
Nói thật thì, tư thế đó nhìn chán thật.
Và như thế này chẳng khác nào phơi bày lịch sử đen tối cho cả thế giới xem.
Một chiếc ô đen dài, không hơn không kém.
Trên đời này, chắc chẳng còn ai thảm hơn tôi nữa.
Note: Mình nhận ra Hyun Yong-seok với Yoon Jong-jin bản Eng hay bị đổi tên ghê