Khác [Novel] Người chơi che dấu quá khứ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Novel] Người Chơi Che Dấu Quá Khứ
Chương 215: Cứ hoang dã theo cách của ngươi


『Kẻ thù lớn nhất của bạn đang đến bên cạnh bạn.

Boss mới, Tháp Chủ, sẽ được thêm vào.

Khu vực xuất hiện: "Toàn bộ Trái Đất".』

Tin tức chấn động ấy lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Trong số tất cả những người bối rối nhất, AAU đứng đầu.

Boss mới...

Tháp Chủ?

Nếu đúng là như vậy thì......

Yoon Soo-gyeom nuốt khan.

"Không quá lời khi nói rằng...

đó là kẻ thù tồi tệ nhất."

Ngay từ thời Arcana còn chỉ là một trò chơi, pháp sư đã luôn được tôn trọng.

Bất kể cấp độ ra sao, chỉ cần là pháp sư, bạn cũng có thể gia nhập một bang hội danh giá.

Điều đó vốn dĩ là lẽ tự nhiên.

Pháp sư là tài sản quý giá.

Thậm chí còn hơn thế, tùy theo năng lực của họ.

Bao gồm cả chi phí để nuôi dưỡng họ như một tầng lớp quý tộc thời đó.

Dù quá trình đào tạo cực kỳ khó khăn, nhưng phần thưởng nhận lại luôn xứng đáng.

"Đó chính là cấu trúc của Arcana."

Chỉ cần nhìn vào Đế Quốc là đủ hiểu.

Một đế quốc bao trùm gần như toàn bộ lục địa Arcana.

So với vô số binh lính, số lượng pháp sư chỉ như muối bỏ biển.

"Phép thuật tồn tại...

để cân bằng."

Pháp sư là những kẻ có thể lật ngược cán cân của lục địa Arcana.

Vì thế, khi Arcana còn là game, Tháp Phép Thuật đóng vai trò như một chiếc gông, ngăn họ bộc phát mất kiểm soát.

Nhưng giờ Arcana đã trở thành hiện thực.

Các pháp sư trong tháp không còn là NPC nữa.

Và những thiết lập ấy... không thể kéo dài mãi.

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến tim người ta thót lại.

Đến giờ, tôi vẫn không thể quên ngày Tháp Phép Thuật xuất hiện trong thế giới thực.

"Hồi đó đúng là tình trạng khẩn cấp toàn diện."

"Cậu tăng ca mỗi ngày cho đến khi Tháp Phép Thuật chính thức công bố vị trí, đúng không?"

"Nghĩ lại... có khi nên cảm ơn."

Một tồn tại có mức độ nguy hiểm vượt xa cả bom hạt nhân.

Ai mà ngờ, Tháp Phép Thuật lại có thể trở thành chỗ dựa đáng tin cậy của nhân loại.

Tất cả đều nhờ vào vị Trưởng Phòng Hoyeol.

Chính vì thế, bản cập nhật này lại càng gây sốc.

"Có nghe được gì từ phía Tháp Phép Thuật không?"

"Chưa có thông báo chính thức.

Nhưng các người chơi đang ở trong tháp với tư cách Pháp Sư Tập Sự nói rằng...

Pháp Sư Trưởng Lão Yugweed sẽ lên tiếng về sự việc!"

"Phù... vậy chẳng phải là toàn bộ Tháp Phép Thuật đã quay lưng rồi sao?"

Giữa những tiếng thở dài.

Sung Hyun-joon và Yoon Soo-gyeom nhìn nhau.

Cả hai đều đang nghĩ cùng một điều.

Khóe miệng Sung Hyun-joon giật nhẹ.

"Không phải... lần này lại không phải anh Hoyeol sao?"

Từ trước tới nay, chính Hoyeol là người thay mặt Tháp Phép Thuật thể hiện lập trường với thế giới.

Anh là Trưởng Phòng, là người chơi, là cầu nối hoàn hảo giữa hiện thực và Tháp Phép Thuật.

Không ai khác có thể làm tốt vai trò ấy như anh ấy.

Mắt Sung Hyun-joon mở lớn.

"...Ý anh là họ đang chuẩn bị một bản cập nhật khẩn và đi trước một bước?"

"Không."

"Hả?

Tiền bối có ý gì?"

"Tháp Chủ trở thành kẻ thù của người chơi, nhất định phải có lý do.

Và tôi tin rằng Hoyeol biết điều đó.

Không, không thể nào anh ấy không biết."

"...Vì họ cùng thuộc Tháp Phép Thuật?"

"Ừ.

Và Yugweed chắc chắn cũng biết."

Yoon gật đầu đầy chắc chắn.

Nhưng sự chắc chắn ấy chẳng kéo dài được lâu.

Sảnh tiếp tân Tháp Phép Thuật.

Pháp Sư Trưởng Lão Yugweed xuất hiện trước các phóng viên.

—"Ta cũng không ngờ Tháp Chủ lại thể hiện sự thù địch đến mức này."

Sung lắp bắp.

"...Ý bà là... không hề có dấu hiệu báo trước sao?"

AAU không thể tưởng tượng được việc Tháp Chủ bị giam trong quả cầu ma lực, ngủ yên.

Nhưng cho dù không đoán trúng hoàn toàn, ít nhất họ cũng có thể suy đoán phần nào.

"Nhưng dù sao thì...

đây cũng là phản ứng nằm trong dự liệu, đúng không?"

"Ừ.

Giọng bà ấy rất bình tĩnh... chắc hẳn đã biết Tháp Chủ mất tích từ trước.

Chết tiệt, ước gì tôi biết bên trong đó đang xảy ra chuyện gì."

"Chuẩn.

Không biết thiết lập nào đã được hiện thực hóa nữa."

Chẳng phải chúng ta đã thấy chuyện đó vô số lần rồi sao?

Những dòng thiết lập vốn chỉ để cân bằng sức mạnh trong game... rồi quay lại phản đòn khi trở thành hiện thực.

Nghĩ thêm chỉ càng đau đầu.

Lắc lắc.

Yoon Soo-gyeom lắc đầu, gạt suy nghĩ sang một bên.

"Thôi, trước mắt hãy tập trung vào cuộc khủng hoảng ngay trước mắt đã."

Tình hình của Tháp Phép Thuật?

So với mối nguy đang đến... chẳng là gì cả.

Những pháp sư hùng mạnh nhất lục địa Arcana.

Và đỉnh cao của họ - Tháp Chủ.

Bởi vì...

Kẻ thù của nhân loại đã xuất hiện.

"Chết tiệt... mới đây thôi rồng còn bay lượn."

Yoon Soo-gyeom buột miệng chửi thề.

Điều đó có nghĩa là, không có đáp án.

Quan trọng nhất là...

Tháp Chủ không xuất hiện từ khe nứt.

Hắn trực tiếp bước ra từ Tháp Phép Thuật.

Như thể để nhấn mạnh điều đó.

Bản cập nhật ghi rõ.

Khu vực xuất hiện: Toàn bộ Trái Đất.

"Tháp Chủ định đánh từ đông sang tây sao?"

"Khả năng cơ động như vậy... chỉ có thể là......"

"Trong số người chơi... chỉ có mỗi Hoyeol."

AAU cố gắng tự suy luận.

Nhưng ngay từ đầu... họ đã sai.

Tháp Chủ không cần xuất hiện ở phía đông.

Cũng chẳng cần hiện thân ở phía tây.

Tít tít tít.

Tiếng cảnh báo vang lên chói tai.

Màn hình chính tự động chuyển kênh.

Dù là báo động đột ngột, không ai hoảng loạn.

"...!"

Âm thanh này, tôi đã nghe rồi.

Chính là lúc con rồng bay lên từ dãy núi Zero.

Trưởng chi nhánh Park Min-jae lên tiếng.

"Chết tiệt... tín hiệu từ Another Spaceship!"

Giọng ông run lên.

"Một cụm thiên thạch đang lao về Trái Đất."

"Cái gì...?"

"Các bằng chứng cho thấy...

đây là thiên thạch từ Tháp Chủ."

"!!!"

Đấng Siêu Việt...

Chính là thứ tồn tại như thế.

*

Ngài làm lớn chuyện thật đấy, sếp!

Đọc sách phép thuật mỗi ngày là thói quen tôi chưa từng bỏ.

Nhờ vậy, tôi hiểu rất rõ.

Hừm.

Phép thuật cơn mưa thiên thạch trên bầu trời.

Điên thật.

10 thiên thạch liên tiếp.

Dù là một phần kế hoạch đi nữa...

Ngài định thổi bay cả hành tinh à?!

Thiên Thạch Giáng Thế.

Một phép thuật mà phần lớn pháp sư thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó.

Chỉ cần nhìn cách nó hiện thân là hiểu.

Tìm kiếm một thiên thạch đang trôi nổi ngoài không gian, thậm chí không phải trên bầu trời.

Rót lượng ma lực khổng lồ để can thiệp, kéo nó rơi xuống, rồi mới đến giai đoạn phát động.

Bao nhiêu người trên đời có thể làm được điều đó?

Thôi, coi như ta tin ngài.

Muốn phát động Thiên Thạch Giáng Thế, bắt buộc phải có Vòng Tròn.

Tôi mở miệng.

"Ngài đang ăn mừng việc trốn thoát sao?"

Vừa tán dương đại phép thuật, vừa không quên châm chọc.

"Nhưng bắn pháo hoa sai chỗ rồi, Tháp Chủ."

Gọi một thứ như vậy là pháo hoa...

đúng là điên.

Nhưng tôi không nói những lời mình không làm được.

Triển khai 『Phép thuật Đảo Ngược』.

Tôi nhìn chằm chằm những thiên thạch đang rơi xuống.

Phải.

Đảo chiều.

Bắn ngược thẳng lên bầu trời.

Grandfell nói đúng.

Trông đúng là pháo hoa thật.

"Cái quái gì... thiên thạch bay ngược?!"

"Khoan... là Lee Hoyeol!"

"Hả?!

Ở đâu?!"

"Mẹ ơi, con nghĩ đó là pháo hoa, không phải thiên thạch!"

Người dân thò đầu ra khỏi cửa sổ nhìn tôi.

Như bạn thấy đấy, đây là khu đô thị đông dân.

Miệng thì cố tỏ ra bình thản, nhưng đầu tôi thì quay cuồng.

'Tôi đã vắt kiệt mọi thứ, đào đủ loại giếng ma lực, tự trồng thuốc tiên rồi uống, dựng Vòng Tròn......!'

Chỉ cần lệch một chút thôi.

Tôi thậm chí không thể điều hướng được thiên thạch.

Không lạ.

Đây là phép thuật do kẻ khác phát động.

'Thông thường... là điều không thể.'

Nhưng nếu là Đấng Siêu Việt thì khác.

[Đấng Siêu Việt: Trạng thái siêu vượt của bạn đủ để được gọi là Đấng Siêu Việt.

- Thành tựu hiện tại: Vòng Tròn (Gia tăng 1000% tất cả biểu hiện phép thuật) / Kiếm Nhanh Chưa Hoàn Thiện / Trống / Trống.......]

Hiện thực hóa là khái niệm bao trùm toàn bộ chỉ số liên quan đến phép thuật .

Bao gồm cả khả năng định vị và can thiệp.

Nói cách khác, tầm nhìn vốn đã dị thường của Grandfell...

Giờ còn sáng hơn gấp mười lần.

Xét theo nghĩa đó...

Có lẽ tôi và Grandfell đều là dị thường.

『Thiết lập』 và [Hệ thống].

Hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Nhưng chúng tôi đang lợi dụng chúng một cách khéo léo.

Dù sao thì không thể để Tháp Chủ muốn làm gì thì làm mãi.

Tôi dồn sức, lần theo dấu vết ma lực của ông ấy.

Đã xác định được thiên thạch, việc định vị trở nên vô cùng dễ dàng.

Không chần chừ.

Cổng dịch chuyển mở thẳng tới tọa độ đó.

"...Cố lên!!!"

Một giọng nói từ phía sau khiến tôi khựng lại.

Có người đã dám hét lên.

Và rồi...

Tiếng hò reo bùng nổ.

"Này... cảm ơn nhé... thật sự...!"

"Làm ơn thắng đi, Hoyeol!"

"Bọn tôi sẽ tự hào cổ vũ anh!"

......Lần đầu tiên tôi nghe thấy những lời như vậy trực tiếp.

Trước giờ tôi đối đầu không ít người chơi.

Nhưng chưa từng tiếp xúc với quần chúng.

Có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.

Áp lực ư?

Không.

Tôi lẩm bẩm trơ trẽn.

"Ước nguyện đơn giản thật."

Đúng vậy.

Không đời nào niềm kiêu hãnh này lại trở thành gánh nặng.

Không lạ khi vai nặng thế.

Chắc tại cái áo khoác cứ phấp phới suốt thôi.......

.

.

.

Nhân tiện, không hề có đạo đức thương mại đâu nhé, Raymond Sean.

Dù là cập nhật khẩn, cũng nên ghi cấp độ trong log chứ.

Cho dù là Đấng Siêu Việt khiến cấp độ trở nên vô nghĩa.

'Nhưng vẫn đoán được mà, đúng không?'

Bước ra khỏi cổng dịch chuyển, tôi ngẩng đầu lên.

Và rồi nhận ra.

Như thể đang tận dụng khả năng của Vòng Tròn.

Tháp Chủ không cần chiến trường.

Ông tự tạo ra chiến trường.

Trông thì giống bầu trời, mặt đất, núi rừng bình thường.

Nhưng nơi này dày đặc ma lực.

Chẳng mất bao lâu để tôi hiểu ra.

Tất cả đều là giả.

Mọi thứ tôi thấy đều là ảo ảnh.

Một màn hiện thực hóa phép thuật đáng kinh ngạc.

'Xin lỗi nhé, pháp sư Naslow.'

Pháp sư Ảo Ảnh.

'Nhưng ảo thuật của cậu... không cùng đẳng cấp.'

Nếu ảo thuật thông thường là lừa đối tượng, thì đây là lừa cả thế giới.

Sau cùng, tôi đang đứng trên một khối ma lực mà vẫn cảm thấy như mặt đất.

Nhưng:

"Ảo thuật à?"

Tôi là ai hả, Grandfell?

Ngay từ thời mới thức tỉnh, tầm cấp 100 là cùng.

Tôi đã lẻn vào Tháp Phép Thuật trong lúc hội nghị mà không có thư mời.

Chính tôi đã nhìn thấu ảo thuật của Tháp Chủ.

Vì thế tôi có thể nói thản nhiên.

"Tháp Chủ, ngài không tiến bộ chút nào."

Tôi không biết ông ấy toan tính gì.

Không biết.

Nhưng Tháp Chủ.

Hay chính xác hơn, ác ý trong thể xác ông ấy.

Tôi đã thấy rõ trong mười thiên thạch kia.

Vậy nên, tôi phải nghiêm túc.

Căn chỉnh Trâm Cài Giác Quan Thứ Sáu.

Chỉnh lại trang phục, kiểm tra buff.

[Thiên Địch] chưa kích hoạt.

Đúng như bản cập nhật đã nói.

Thể xác của Tháp Chủ được xác định là kẻ thù lớn nhất.

[Trâm Cài Giác Quan Thứ Sáu 2/6]

[Hiệu ứng bộ đã kích hoạt].

[Hiệu ứng hiện có: 2/6]

[1.

Toàn bộ chỉ số cơ bản tăng thêm 2 điểm]

[2.

Khi tấn công Boss, sát thương toàn bộ tăng thêm 10%].

Không có [Thiên Địch], ngay cả 10% cũng vô cùng quý giá.

Chưa kể đến Phước lành của Cây Thế Giới Thứ Nhất, bù đắp cho lượng ma lực ít ỏi của tôi so với Tháp Chủ.

Còn thể xác của Tháp Chủ thì sao?

Ngài đâu có trang bị phép thuật như tôi?

Chắc hẳn ngài bước ra khỏi quả cầu ma lực... trần trụi.

Bỏ qua cái áo choàng Bình Minh đang bay phần phật.

Tôi không thường xuất hiện ở Tháp Phép Thuật.

Toàn thân tôi là những trang bị Sử thi mà ngay cả Tháp Phép Thuật cũng không sở hữu.

Và cuối cùng.

Cảm giác dị thường tôi vô tình lĩnh hội được khi đối đầu Quỷ Vương Cấp Cao.

Đối mặt với kẻ thù tồi tệ nhất, Tháp Chủ.

Việc một mình ra trận không phải bốc đồng.

Đó là kết quả của tính toán lý trí, phức tạp.

Nhưng chưa hết.

Đột nhiên, ma lực dao động.

Một cổng dịch chuyển chậm rãi hiện ra.

Một đồng minh không ngờ tới... xuất hiện.

P: Lời đầu tiên, chúc mừng đạt 200 chương 🎉🎉🎉.

Một hành trình dài từ tháng 3 năm 2025, cũng gần 1 năm mình mới lết được đến đây, cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện rất nhiều, nhìn từng lượt đọc hay bình luận mình đều vui lắm luôn, cũng có lúc muốn drop vì bận quá hoặc lúc đó hết hứng làm truyện nhưng nhờ bình luận của các bạn mình lại có động lực làm tiếp hihi.

Nay bão 5 chương bù những ngày vừa rồi không ra nè, cuối năm mình bận quá chắc ra Tết đỡ hơn nha.

Iu mọi người lắm 💝💝💝

19/01/2026

P/s: Hình như wattpad giới hạn 200 chương, mình sẽ tạo Người chơi che dấu quá khứ 2 nha
 
Back
Top Bottom