[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Novel] Người Chơi Che Dấu Quá Khứ
Chương 195: Có theo kịp ta không? (3)
Chương 195: Có theo kịp ta không? (3)
Ánh sáng bừng lên, xé toạc bóng tối của dãy Núi Zero.
"Dù không phải chuyện của mình... nhưng cảnh này đúng là đẹp thật."
"May quá, không chỉ mỗi tôi nghĩ thế."
"Nó lấp lánh, đẹp...
đến mức thấy ấm lên ấy."
Những quả cầu ánh sáng tỏa ra thứ hơi ấm như vỗ về.
Vì đủ thứ lý do phức tạp, chỉ cần nhắc đến tên Hoyeol thôi là Dmitri đã nhăn mặt, nói năng cũng nghẹn lại.
"...Rốt cuộc anh ta đang làm cái gì vậy hả?"
Hắn vẫn còn căng thẳng khi bước ra khỏi cổng dịch chuyển.
Tanker thì ngán nhất cái kiểu rừng đen kịt này rồi.
Trong rừng tối, có thể chui ra là quái gì?
Không biết chúng sẽ lao từ đâu tới trong màn đêm.
Mà đây đâu phải rừng bình thường.
Đây là dãy Núi Zero.
Thời Arcana còn là game, Dmitri chỉ quanh quẩn mấy khu thấp, còn chỗ này, ngay cả trong game, hắn cũng chưa từng đặt chân tới.
"Dmitri, tới rồi kìa."
Tiếng Rox vang lên.
Hắn ngẩng lên, thấy một con thỏ lao thẳng về phía mình.
Dmitri giơ khiên.
"Được rồi!"
Bộp!
Cú đỡ khiến hắn lùi lại vài bước.
Trong lúc đó, Dmitri chỉ có một suy nghĩ lóe lên:
'Nếu không có ánh sáng soi đường...Thì liệu mình có chặn nổi cú vồ vừa rồi không?'
Nhìn thì giống thỏ thường, nhưng nhìn kiểu nó tấn công người chơi thì biết ngay, đừng đùa với vẻ ngoài dễ thương.
Bằng bằng bằng!
Dây cung bật ra.
Camilla ngậm mũi tên, vừa nói vừa khóe môi cong lên:
"Hay thật ha, tụi nó ăn cái gì mà khỏe dữ vậy?"
Giữa dãy Núi Zero thế này mà sống được thì... thỏ đó không bình thường rồi.
Nhưng như đã nói, có ánh sáng.
"Xếp đội hình.
Dù là quái cấp cao, hành vi vẫn theo khuôn thôi."
Dưới sự dẫn dắt của Rox, Shining xử lý gọn đợt phục kích của lũ thỏ.
Một phần nhờ kinh nghiệm chiến đấu với quỷ trong khe nứt.
Một phần nhờ ánh sáng mở đường.
Camilla hất mái tóc đỏ.
"Xem ra màn chào sân tới đây là hết rồi~"
Bộp.
Dmitri đặt chiếc khiên xuống, im lặng bất thường.
Camilla liếc qua là thấy ngay.
"Ê, anh lạ lắm nha Dmitri.
Không giống tính thường ngày chút nào."
"...Tôi không hiểu nổi."
"Sao cơ?
Không hiểu cái gì?"
"Theo cô thì... làm thế để làm gì?"
Cộc.
Ngón tay to bè của Dmitri chỉ về quả cầu ánh sáng.
À cái đó hả?
Camilla nhún môi cười.
"Biết thì tôi cũng theo chân Jesse rời đội rồi còn gì~"
"Camilla, tôi vẫn đang đứng đây mà."
"Ừ ừ, biết mà.
Nói giỡn chút thôi Rox, nhìn mặt anh đỏ kìa."
Cô bật cười, rồi nói một cách nghiêm túc bất ngờ:
"Thật ra ấy... tôi nghĩ lý do cũng chẳng quan trọng."
"Hả?"
"Đây đâu phải lần đầu Tổng tư lệnh làm chuyện kiểu vậy.
Anh nghĩ xem, bao nhiêu lần rồi?
Và anh thật sự nghĩ đây là lần đầu sao, Dmitri?"
Dmitri im lặng.
Ký ức chạy qua đầu hắn.
...Ít nhất cũng từ cấp 900.
Lâu lắm rồi.
Là một ranker, Dmitri hiểu rất rõ.
Để đứng được trên đỉnh mất bao nhiêu công sức.
''Dù có dành toàn bộ thời gian cày cấp cũng vẫn thiếu."
Thế mà Lee Hoyeol thì sao?
Trong những khe nứt mà người khác cho là nhỏ nhặt, anh ta vẫn dốc hết sức.
Thứ gì có thể gây hại cho nhân loại, Quỷ Vương cũng vậy, anh ta nghiền nát hết.
Vậy mà chưa từng kiêu ngạo.
Ngược lại, còn huy động cả lực lượng Arcana tự dựng lên để giúp người chơi yếu hơn.
Và giờ đây.
[Nhiệm vụ: Cuộc Thánh Chiến Chưa Hoàn Thành] đang đứng trước mắt — minh chứng rõ ràng nhất cho sự bền bỉ ấy.
Dmitri thở dài, rồi bật cười nhỏ.
"...Có lẽ trước giờ tôi chỉ nhìn từng cái cây, mà quên mất cả khu rừng."
Camilla huýt sáo.
"Ô kìa, bày đặt giác ngộ nha~ vẫn chưa ngầu lên được đâu~"
Hắn đành chịu trận.
Bịch!
Dmitri tự vỗ hai bên má thật mạnh.
"Được rồi.
Từ giờ tôi sẽ nghiêm túc hơn."
Rox nhìn hắn, nụ cười hơi bất lực.
Đến nước này mà còn không thừa nhận thì đúng là lạ.
Ngay cả tính cách phóng khoáng của Dmitri cũng đang thay đổi.
Rox nhìn vào con đường ánh sáng đang chạy vòng quanh sườn núi.
Anh giơ khiên và kiếm lên.
"Nếu thấy bất công thì chỉ còn cách đuổi theo bằng tất cả sức mình thôi."
"Hả?
Anh nói gì đó, Rox?"
"Không, không có gì."
Ừ, mình đúng là kẻ luôn ở phía sau.
Một kẻ sinh ra để đuổi theo người khác.
Rox ra lệnh cho đội hỗ trợ:
"Lập căn cứ gần cổng dịch chuyển.
Quái đã dọn xong, sẽ không khó đâu.
Và mọi người, làm ơn giúp tôi một việc..."
"Xong rồi hả?
Ủa, Rox?!"
"Đúng vậy, lửa nhiệt huyết đàn ông đã được thắp lên rồi!"
"Tụi tôi sẽ đẩy sự chân thành đó xa hơn nữa nhé~"
Nhưng đúng lúc cả đội chuẩn bị tiến lên..
Xoạt.
Những quả cầu ánh sáng bay vọt lên trời.
"Hả đợi...đẹp vậy trời?!"
Ai nấy trố mắt.
Ánh sáng kéo dài thành một vệt sáng xuyên suốt dãy Núi Zero.
"......!!!"
Không chỉ Shining.
Tất cả những ai đang ở Núi Zero đều hiểu ngay.
Cuối đường ánh sáng ấy — chính là Hoyeol.
Camilla bật kỹ năng Mở Rộng Tầm Nhìn - [Mắt Đại Bàng].
Tầm mắt vươn tới tận đỉnh núi.
Cô líu lưỡi:
"Khoan đã... cao đến mức nào vậy trời...?"
Vệt sáng kéo dài vượt khỏi tầm nhìn của [Mắt Đại Bàng].
Cao mãi, cao mãi, hướng thẳng tới đỉnh núi.
Sự kinh ngạc lập tức chuyển thành rùng mình.
Vì từ xa vọng lại một âm thanh—
KUGUGUGUGUGUNG—!!!
Ầm rung trời đất.
Tiếng động lan xa đến mức vô lý.
"...Khoan— chẳng phải trên đó là Tổ Rồng sao?"
*
[Gậy Nhịp Điệu]
[Phẩm chất: Sử thi]
[Giới hạn: Không]
[Hiệu ứng: Khi sử dụng, người cầm sẽ sở hữu kiến thức âm nhạc sâu rộng, và toàn bộ năng lực dưới quyền họ sẽ được cường hóa tương ứng với kiến thức âm nhạc đó.]
[Mô tả: Một pháp khí cao quý, với hiệu quả cao quý không kém.]
Đây chính là chiến lợi phẩm tôi giành được khi đánh chiếm Lâu Đài Quỷ Vương — chung với Bản Đồ Vạn Vật và Kính Thiên Ma Nhãn.
Nhờ nó mà tôi có thể thốt ra những thuật ngữ âm nhạc nghe quen đến lạ.
Cạch.
"Vivace." — rực rỡ và nhanh như chớp.
Nhưng Vivace là kiểu gì vậy chứ?
Nhanh thôi đã đủ sợ rồi, còn phải "rực rỡ"?!
Trong cái tình huống này nữa chứ?!
Tôi thậm chí muốn hỏi Grandfell rằng có phải vừa qua cổng nên lú rồi không, vì chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy ngay tổ rồng ngay phía trên!
Ầm ầm ầm ầm—!!!
Tôi đã nói rồi.
Đang ngay dưới tổ rồng mà còn phóng cả đống ma thuật thế này...tôi lo thật sự.
Lỡ đánh thức con rồng thì sao?
Nó mà tức, kiểu gì cũng trút hết xuống đầu tôi.
Đối phó một mình Shegwin đã đủ mệt.
Thêm rồng nữa thì... xin kiếu.
Nên để tránh điều đó.
Tôi phải kết thúc trận này nhanh nhất có thể.
Không được nương tay.
Shegwin nhanh đến mức mắt thường bắt không kịp.
Nhưng từ khi tôi cầm Gậy Nhịp Điệu, tôi nắm toàn quyền kiểm soát chiến trường.
Vivace không tăng sức mạnh cơ bắp.
Nếu vậy thì nó đã thành đồ thần thoại rồi.
Nhưng nó giúp thế này là đủ.
Ánh sáng di chuyển theo từng nhịp gậy của tôi.
Ma lực hòa vào, lan ra, đan cài, những quả cầu ma lực mang đủ loại thuộc tính ập đến Shegwin: Lửa, Băng, Ảo giác...
Ngay cả tôi nhìn cũng không đếm nổi số lượng phép đang tung ra.
Đây là... vòng tròn ma pháp.
Thứ mà lẽ ra một kẻ phàm như tôi không thể với tới.
Giờ tôi mới hiểu vì sao Trưởng lão Yugweed lại vui đến mức như chính bà đang thăng cấp.
Nhưng lạ thay—
Tôi không thấy bị choáng ngợp chút nào.
Đúng, vòng tròn ma pháp mạnh thật.
Nhưng tôi đang không bị nó lấn át, tôi đang tận dụng nó.
Không, thậm chí hơn thế.
Tôi đang xả toàn lực của bản thân.
"Tài năng phép thuật bẩm sinh của hắn có thể bắt chước bất kỳ phép thuật nào mà hắn nhìn thấy."
Giờ đây, khi vòng tròn đã thành hình, cảm giác như mọi thiết lập của Grandfell...đều đạt đến điểm bùng nổ vốn có của nó.
Thở dài một tiếng.
Tôi liếc nhìn cây gậy chỉ huy đang được vung lên một cách nhàn nhã.
Cảm giác như mình biến thành một nhạc trưởng thực thụ vậy...
Bên kia, Shegwin—Kiếm Thánh, và cũng là Đại Kiếm Sư duy nhất của lục địa.
Hắn né khỏi cơn mưa pháp thuật dồn dập.
Dưới những nốt nhạc trút xuống như thác, hắn chẳng khác nào một ca sĩ già nua đang cố gắng gào lên trong một bản song ca hỗn loạn.
Tôi đã nói gì trước đó nhỉ?
À, phải rồi.
Nhịp tim hoang dại, bản song tấu gào thét.
Đúng là Grandfell, đã nói thì phải làm cho trọn.
Nhưng không thể xem thường.
Khác với tôi, kẻ vừa đạt sức mạnh vượt bậc nhờ đường tắt.
Shegwin là một Siêu Việt thực thụ, thứ sức mạnh ấy hoàn toàn do hắn tự rèn luyện.
Và ngay khoảnh khắc tôi nghĩ như vậy...
Ầm!
Một luồng gió xé tan toàn bộ pháp thuật - như thể hắn đang thổi phăng những nốt nhạc vương vấn trước mặt.
"Chết tiệt... cái pháp khí này."
*
Ssssss─
Từ giữa lớp bụi mù cuộn lên dọc dãy núi, Shegwin bước ra.
Mắt đen sì, sâu hoắm.
"Và cảm giác... lại tuyệt đến phát điên lên được."
Màu đen ấy rõ ràng là dấu hiệu hắn đã hoàn toàn sa vào quỷ hóa.
Nhưng cái cách đồng tử hắn run rẩy...
Không phải vì hắn đang nhìn tôi.
Không đời nào một Siêu Việt lại run sợ chỉ vì sức mạnh thuần túy.
Vậy thì chỉ có một lý do.
Thợ Săn Quỷ và quỷ dữ.
Chúng tôi đơn giản là không ở cùng đẳng cấp đe dọa.
Shegwin không phải quỷ thường.
Hắn là "Quỷ Tộc Nguyên Thủy".
Để đối diện một cách bình thản trước thiên địch là điều chỉ có...
Một Quỷ Vương, hoặc một con quỷ từng đối mặt hàng trăm lần với Thợ Săn Quỷ.
Như Tham Lam trong Thất Đại Tội.
Gã từng là Đại Tà Ác, nhưng hoàn toàn vô phương chống lại tôi (lúc đó còn yếu hơn bây giờ rất nhiều).
Và thế là gã bị kéo xuống địa ngục ngay lập tức, chẳng kịp phản kháng.
Shegwin cũng vậy.
Hắn chỉ mới bị quỷ hóa gần đây.
Không có chút kháng tính nào trước thiên địch.
Không có kinh nghiệm.
Và với tôi, đó là tin cực kỳ tốt.
Tốt đến mức tôi có thể nói thẳng không cần ngại:
"Nhìn thế nào cũng thật đáng hổ thẹn."
Khóe môi Shegwin giật lên.
"Ngay trong sảnh giao lưu ta đã thấy rồi... ngươi đúng là biết nói lời châm chọc.
Cái thái độ nhìn đời bằng nửa con mắt đó ngạo mạn đến mức phát tởm."
Ồ, cảm ơn vì lời khen.
Dù đã trẻ lại, tuổi tác thì vẫn không thể giả vờ được, nhỉ?
Dù sao thì, nghe vài câu lăng mạ kiểu này cũng hợp với phong cách Grandfell.
Tôi còn nhớ rõ từ lúc lỡ miệng nói trống không với Senios cho tới giờ.
Dĩ nhiên, điều đó không khiến lời hắn trở thành sự thật.
Tôi đáp, giọng lạnh như một lưỡi dao.
"Ngươi hiểu lầm rồi."
"......?"
"Những lời đó chỉ có thể được trao đổi... giữa con người với nhau."
"......!"
"Và hãy tự hỏi lại đi, ngươi còn là 'con người' nữa sao?"
Mặt Shegwin méo đi.
Vậy là đủ để xác nhận.
Hắn chưa bao giờ thật sự muốn trở thành quỷ.
Nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì.
Không, còn tệ hơn.
Hắn đã giao kèo với quỷ chỉ để được trẻ lại.
Dù có bị lừa, thì vẫn là tội.
Shegwin không còn chối cãi.
"Ta không nghi ngờ gì.
Không hối hận gì.
Tiếng kêu thảm thiết của con người vẫn còn vọng trong tai ta.
Nhưng có gì sai?
Chúng cũng sẽ chết dưới tay quỷ thôi.
Chỉ là ta đưa chúng làm vật tế.
Như thế có gì sai?"
Đôi mắt đen ấy gợn lên sự điên loạn.
"Một con người hạ đẳng như ngươi dám xúc phạm ta, im miệng!"
Dòng ma khí bùng nổ.
Tôi hiểu hắn đang cố nói gì.
Đúng, Arcana từng bị quỷ giày xéo.
Nhưng với tôi, và với Grandfell, những lời đó chẳng đáng để nghe.
Một hơi thở lạnh lẽo tuôn ra theo giọng tôi.
"Không, ngươi chỉ đang ngoảnh mặt làm ngơ."
"Ta... ngoảnh mặt?"
"Để thỏa mãn một mục đích bẩn thỉu."
Tôi không tới đây để thuyết giảng đạo lý.
Cũng chẳng phải để nghe ai tự bào chữa.
Nhưng hơn tất cả, tôi, và Grandfell có quyền nói câu này.
Bởi vì chính chúng tôi đã giành lại hòa bình cho Arcana.
Ngay cả khi phải chết đi sống lại.
Nên tôi chậm rãi nói.
"Nếu những lời ngụy biện đáng thương đó là thứ ngươi gọi là 'kiêu hãnh'..."
Tôi hạ thấp cây gậy chỉ huy.
"...thì ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là kiêu hãnh thật sự."
Đúng vậy.
Đây chính là phán quyết của Grandfell dành cho Shegwin.
Tôi tiếp lời:
"Hãy gửi lời này đến Đại Sảnh Giao Hoà Thời Không."
"......?"
"Ta, thách thức Siêu Việt Shegwin, một trận tử chiến Thời Không."
"!"
Ngay lập tức, tầm nhìn tôi lật ngược.
"Giương kiếm lên.
Vì ta cũng sẽ giương 'kiếm mới' của mình."
*
Chuyên mục khều DONATE.
Đúng vậy, mn không nhìn nhầm đâu (Ai không thích điều này thoát ngay ra còn kịp, đừng nói tui nhé!!!)
Tui bán mình cho tư bản và đồng thời nghèo rớt mồng tơi, quá cần động lực tiếp sức, vậy nên dòng khều donate đã hiện. (︶︹︺)
Những ai có lòng muốn ủng hộ tui có thể chuyển vô đây:
Techcombank
19036562211018
Nguyen Thi Phuong Anh
Tui thật sự biết ơn nhiều lắm!!!
Cảm ơn rất nhiều!!! ❤️