Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 686


Chương 686

Hà Minh Viễn không nói gì, anh không cần biết người lớn trẻ con gì hết, chỉ cần là người tranh giành Trân Nam Phương với anh thì anh sẽ đánh cho chạy hết!

“Con trai ngoan, tới đây với ba nào!”

Lý Giản Đạt quẹt dép lê đi tới, đón bé Thiên từ tay Trần Nam Phương, còn dùng giọng điệu của chủ nhà hỏi: “Người này là ai vậy?”

Cô sững người, cô không trả lời được câu hỏi này.

Cô hoàn toàn không quen biết Hà Minh Viễn!

Nhưng cái khung cảnh hòa hợp này của họ đâm Hà Minh Viễn một cái đau nhói, anh nghĩ rằng cô đang khó xử, cô bị câu hỏi của một người đàn ông khác làm khói “Tôi là chồng cô ấy.” Anh mạnh mẽ ôm Trần Nam Phương lần thứ hai. Lý Giản Đạt liếc mắt, cười khẩy một tiếng, anh ta quay đầu lại nói với bé Thiên: “Chắc tối nay mẹ không nấu cơm được, con đi làm đi.”

“Anh nói cái gì?” Trân Nam Phương thực sự bái phục tư duy của Lý Giản Đạt: “Sao anh không nấu? Sao lại bảo bé Thiên đi nấu chứ?”

“Bé Thiên nấu là đúng rồi.” Cậu bé lanh lợi nào đó nhảy xuống, cẩn thận bước từng bước về phía Trần Nam Phương: “Mẹ, mẹ không cần con nữa hả?”

“…

Trân Nam Phương và Hà Minh Viễn đều không biết nói thế nào, nhưng suy nghĩ của hai người hoàn toàn khác nhau, một người là thương bé Thiên, không nỡ xa cậu bé, người còn lại thì bị cái cảnh “một nhà ba người” này chọc cho trong lòng khó chịu.

“Rốt cuộc ba năm qua em đã trải qua chuyện gì?” Anh vô cùng muốn biết rõ mọi chuyện ngay lập tức.

Trân Nam Phương lại không có thời gian trả lời anh, cô đẩy anh ra rồi chạy đến bên bé Thiên, cô không thể chịu nổi việc đứa trẻ ba tuổi rưỡi đi nấu cơm cho người lớn ăn.

Cô vừa đi cái thì trận đấu ngầm giữa hai người đàn ông này biến thành đấu trực tiếp.

“Tôi không quan tâm anh quen Nam Phương thế nào, cô ấy là vợ tôi, anh và con trai anh đi đi, cho anh thoải mái ra điều kiện.” Đôi mắt Hà Minh Viễn sâu thảm, lửa giận nơi đáy mắt sắp sửa trào dâng, gây ra phong ba bão táp.

“Thôi đi.” Lý Giản Đạt ngồi trên ghế sofa, đặt tay lên đầu gối: “Vốn dĩ tôi thấy người phụ nữ này chẳng ra làm sao, nhưng bây giờ lại được anh làm cho có hứng thú rồi.”

“Anh có ý gì!” Anh rất ghét thái độ của người này: “Anh nghĩ anh là ai? Anh dám nói người phụ nữ của tôi thế hả?”

“Người phụ nữ của anh?” Lý Giản Đạt hỏi ngược lại: “Cô ấy thừa nhận thì mới tính.”

“Tôi sẽ khiến cô ấy nhớ lại mọi chuyện!”

Lý Giản Đạt không nói gì nữa, nhìn lên trân nhà, đợi ăn cơm, khiến Trần Nam Phương nhớ lại sao? Vậy thì anh ta sẽ rửa tay gác kiếm ngay lập tức! Thề không bao giờ chạm vào độc nữal Hà Minh Viễn cau mày kiếm lại, nhanh chân đi về phía nhà bếp, anh vừa tới cửa đã nghe thấy đoạn nói chuyện bên trong.

“Bé ngốc, mẹ sẽ không bao giờ không cần con.” Trần Nam Phương ôm bé Thiên, cảm giác vừa mũm mĩm vừa mềm mại này thực sự quá tốt: “Con yên tâm, cứ ở đây là được.”

“Mẹ, thế mẹ không cần chú xấu xa kia được không?”

Đôi môi anh đào của cô vừa hé, không trả lời cậu bé, cô rất muốn tìm lại ký ức, cảm giác không nhớ ra quá khứ của mình khiến người ta thấy vô cùng trống rỗng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất khỏi thế giới này.

“Mẹ…” Bé Thiên lắc cánh tay cô, tha thiết chờ mong đáp án của cô.

“Sao cô ấy lại không cần chú hả?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 687


Chương 687

Hà Minh Viễn không muốn nghe câu trả lời của Trần Nam Phương, anh không cho phép cô không để ý đến anh.

Chỉ có trời mới biết, hơn một nghìn ngày qua, anh đã phải gắng gượng thế nào!

Đôi mắt to trong long lanh của bé Thiên có chút chột dạ.

Có thể là vì cậu bé hạ độc trên người Hà Minh Viễn nhưng không có tác dụng.

Người nào đó lại đi tới xách cậu bé lên, khiến cậu bé phải gọi Trần Nam Phương cứu mạng.

“Anh làm gì thế? Thả bé Thiên ra.”

Cô trừng mắt nhìn Hà Minh Viễn: “Anh là người lớn!”

“Em không được thiên vị thằng bé này”

“„” Tình huống gì đây, tranh giành tình cảm với một đứa bé?

Bé Thiên đạp đôi chân ngắn tũn, đá qua đá lại trên không trung: “Thả cháu xuống, chú xấu xal”

“Lặp lại lần nữa.” Hà Minh Viễn đặt cậu bé lên bàn ăn, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm khuôn mặt mũm mĩm của cậu bé: “Hôm nay cháu đã làm gì chú?

Hả?”

Suy cho cùng bé Thiên cũng chỉ là trẻ con, không thể giấu giếm suy nghĩ của mình được.

“Hừi! Trò vặt!” Hà Minh Viễn coi thường: “Lớn lên toàn thịt là thịt.”

“Chú dám nói cháu béo sao?” Bé Thiên giơ nắm đấm nhỏ lên, trong nháy mắt, khuôn mặt ỉu xìu, tay cậu bé mập quá đi.

“Chú không cần nói thì cháu cũng tự thấy vậy.” Người nào đó đả kích cậu bé.

Trân Nam Phương không muốn nghe, đẩy anh ra rồi ôm lấy bé Thiên, an ủi cậu bé: “Con đừng nghe anh ấy, bây giờ con đang trong tuổi ăn tuổi lớn, đợi sau này cao lên thì tự nhiên sẽ gầy thôi.”

Hu hu, nói thế thì vẫn là nói cậu bé béo.

“Con vẫn thấp đúng không?” Bé Thiên ấm ức, quai hàm bạnh ra.

Trần Nam Phương mềm lòng, hôn cậu bé hai cái: “Không, không đâu, con vô cùng đáng yêu luôn, mẹ thích con nhất!”

Cậu bé dang rộng tay ra ôm lấy cô, đôi mắt to lo lắng đảo qua đảo lại, khiêu khích Hà Minh Viễn.

Khóe miệng người nào đó giật giật, quả nhiên nhóc thối này dối trá y như người đàn ông bên ngoài, thiếu người dạy dỗ.

“Mẹ, chú ấy hung dữ với con.” Bé Thiên núp sau cổ Trần Nam Phương, nhỏ giọng lên án.

Cô xoa mái tóc xù của cậu bé, quay người lại nhìn Hà Minh Viễn: “Anh này, em thực sự không quen biết anh, em…”

Cô chưa nói hết câu thì đã thấy ánh mắt người nào đó trở nên sắc bén: “Nam Phương, em là vợ anh.”

“Em thực sự không nhớ ra anh sao?”

Anh lại bắt đầu đau khổ: “Em quên anh rồi sao? Ba năm qua, em đã trải qua chuyện gì chứ?”

“Em, em…” Ba chữ “không nhớ ra” còn chưa kịp ra khỏi miệng.

Huỳnh Văn Nguyên đã đi vào: “Nam Phương, người bên ngoài là ai vậy… Ơ, sao anh lại ở đây?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 688


Chương 688

Câu trước là nói với Trân Nam Phương, còn câu sau thì nhìn Hà Minh Viễn.

“Văn Nguyên, cậu đến rồi!” Dù thế nào đi chăng nữa thì Trân Nam Phương rất vui vẻ!

“Đúng vậy, mình đã về rồi đây!”

Huỳnh Văn Nguyên nhìn về phía bé Thiên, ôm cậu bé lên muốn hôn: “Nhóc thối này, nhóc tránh gì hả? Chị đây là bác sĩ mà còn không có bệnh thích sạch sẽ đâu!”

“Mẹ, cứu con với!” Bé Thiên chạy toán loạn trong nhà bếp y như một chú cá.

Trân Nam Phương kéo Huỳnh Văn Nguyên lại, cô ấy cũng khôi phục lại dáng vẻ đoan chính: “Cậu biết anh ấy sao?”

“Mình gặp anh ta ôm bạn gái đến bệnh viện khám bệnh.”

“Bạn gái nào?” Con ngươi Hà Minh Viên co lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chăm Huỳnh Văn Nguyên.

“Anh hung dữ gì chứ?” Huỳnh Văn Nguyên không thoải mái, ôm lấy cánh tay Trân Nam Phương: “Người này và người bên ngoài kia là ai vậy? Không phải là hai người theo đuổi cậu đấy chứ? Vận đào hoa tốt thế sao?”

“.“ Trân Nam Phương cũng không biết nói gì cho phải, đặc biệt nghe thấy câu Hà Minh Viễn có bạn gái, trong lòng cô xuất hiện sự khó chịu không tên, còn rất buồn bực, nhưng nói ra lại không tiện: “Anh này, em thực sự không quen anh, mời anh ra khỏi ra của em, nếu không thì tôi sẽ báo cảnh sát.”

Hà Minh Viên muốn kéo tay cô: “Nam Phương, em nghe anh giải thích đi, anh không có bạn gái gì hết, anh vẫn luôn đi tìm em mãi!”

“Tìm cô ấy? Anh quen Nam Phương nhà chúng tôi sao?” Huỳnh Văn Nguyên còn tò mò hơn cả Trần Nam Phương: “Anh chắc chắn không? Không phải gương mặt cô ấy giống bạn gái anh chứ?”

“Im miệng!” Hà Minh Viên không kìm nén được nữa, anh tìm vợ mình mà cũng khó khăn thế sao?

Cứ như vậy, ấn tượng của Trần Nam Phương đối với Hà Minh Viễn lại càng †ồi tệ thêm.

Anh ta gọi cô bằng giọng điệu tràn đầy tình cảm như vậy nhưng lại một chân đạp lên hai chiếc thuyền.

Anh không chỉ có thái độ hung dữ với bé Thiên mà còn hung dữ với bạn thân của cô.

“Văn Nguyên! Cậu dẫn bé Thiên ra ngoài chơi đi, mình còn nấu hai món nữa là xong, nhanh thôi.” Trần Nam Phương võ võ bả vai bạn thân của mình sau đó nói nhỏ vào tai cô ấy: “Người ngoài kia là ba của bé Thiên, anh ta tìm đến cửa và định nghĩ cách cướp lấy bé Thiên đấy!”

Huỳnh Văn Nguyên ra dấu ok rồi đi ra ngoài, trước khi đi còn trừng Hà Minh Viễn một cái.

“Nam Phương!”

“Anh này, xin anh vui lòng tự trọng một chút.” Trân Nam Phương còn không thèm nhìn Hà Minh Viễn, cô tiếp tục cúi đầu chuẩn bị bữa tối: “Chúng ta không thân thiết đến mức anh có thể gọi tôi như vậy!”

“Em tin vào lời nói của cô ta sao?”

“Không tin bạn thân của mình mà tin anh sao?” Mở miệng ra là kêu cô là vợ nhưng lại ôm ấp một người phụ nữ khác.

Hà Minh Viễn nắm chặt tay của cô, đôi mày kiếm nhíu lại: “Anh là chồng của em.”

Em không nhớ chuyện này.” Cô dùng sức rút tay về và lạnh lùng mở miệng.

Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt hung ác.

Đột nhiên trong lòng Trần Nam Phương căng thẳng, cô có chút không chịu nổi khí thế của anh nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ nói: “Anh đang định làm gì đấy? Cũng muốn đánh em tơi bời sao?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 689


Chương 689

Anh im lặng mấy giây rồi mới giơ tay gõ nhẹ lên trán của cô: “Ba năm nay em đã chịu khổ rất nhiều phải không?”

Trái tim đau đớn như bị ai đó bóp chặt.

Trân Nam Phương sững sờ nhìn anh, giờ phút này cô đã tin là anh biết cô, cô há miệng muốn hỏi thăm một chút.

Cốc cốc cốc…

“Cơm tối vẫn chưa xong à?” Một giọng nói cắt đứt cuộc đối thoại của hai người bọn họ, Lý Giản Đạt nghiêng người dựa vào cửa phòng bếp: “Cô có làm được không đấy?”

Mặc dù Trần Nam Phương không thích thái độ của anh ta, nhưng nghĩ tới bé Thiên và Huỳnh Văn Nguyên, cô vẫn mở miệng trả lời: “Xong ngay đây.”

Cô quay đầu, thái độ đối với Hà Minh Viễn cũng thoáng dịu đi một chút: “Anh cũng đi ra ngoài trước đi, có chuyện gì thì đợi lát nữa rồi nói.”

Nhưng mà chờ Trần Nam Phương nấu ăn xong và rời khỏi phòng bếp thì chẳng biết tại sao Hà Minh Viễn đã rời đi, đột nhiên trong lòng cô có cảm giác hơi mất mát.”

“Mẹ ơi! Thơm quái” Bé Thiên hô lên rồi sau đó một lớn một nhỏ lập thức cầm đũa ăn ngấu nghiến.

Huỳnh Văn Nguyên và Trần Nam Phương nhìn nhau một cái, trong nháy mắt hai người đã biết rõ lý do mà bạn thân của mình gọi mình về, đây là ăn chực mà lại ăn một cách đúng lý hợp tình.

“Vị này chính là ba của bé Thiên sao?”

Lý Giản Đạt cũng không ngẩng đầu, hàm hồ ừ một tiếng.

“Vậy anh đến tìm bé Thiên là chuẩn bị đón thằng bé trở về sao?” Huỳnh Văn Nguyên tiếp tục hỏi.

Lần này tay cầm đũa của anh ta dừng lại, sau đó hơi rũ mí mắt.

Trong lòng Trần Nam Phương sinh ra chút hy vọng, rốt cuộc người này đã biết là anh ta quấy rầy người khác đúng không?

Vậy mà Lý Giản Đạt lắc đầu nói: “Không có ý định đón thằng bé về, Nam Phương cũng rất thích thằng bé.”

“Vậy cũng được.’ Huỳnh Văn Nguyên nhìn bé Thiên mập mạp đáng yêu một lát rồi đồng ý: “Chúng ta cũng coi như có duyên với nhau, bé Thiên đáng yêu như vậy, cậu bé muốn ở lại bao lâu đều được.”

Sau đó lời nói cô ấy lại xoay chuyển: “Nhưng mà anh thì lại không thích hợp tiếp tục ở đây.”

“Tại sao?”

Trong đầu Huỳnh Văn Nguyên lập †ức xuất hiện ý nghĩ may mà mình chưa ăn cơm, nếu không thì thể nào cũng bị người này làm nghẹn chết, anh ta còn có mặt mũi hỏi câu này saol “Tôi và Nam Phương là phụ nữ, rất bất tiện khi sống với đàn ông.”

Lý Giản Đạt nhìn về phía Trần Nam Phương: ‘Cô cũng nghĩ vậy sao?”

“Đúng vậy!” Cô dùng sức gật đầu nhưng còn chưa kịp nói ra vế sau thì đã nghe anh ta mở miệng.

“Cũng đã ở chung mấy ngày rồi, làm gì có chỗ nào bất tiện chứ?” Lý Giản Đạt hỏi ngược lại: “Không phải ở chung trong một phòng cũng rất tốt sao?”

“.. Người này thật sự không biết cách sống chung với người khác hay cố tình giả vờ không hiểu vậy?

“Cô lại nấu cơm ngon như vậy, ở ngoài không ăn được.”

Khóe miệng Trần Nam Phương run rẩy còn Huỳnh Văn Nguyên thì vỗ bàn.

“Này! Tôi nói với anh này, tại sao chúng tôi phải nuôi anh chứ?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 690


Chương 690

Lý Giản Đạt để đũa xuống, đôi mắt hẹp dài không hề có cảm xúc.

Bé Thiên cũng không ăn theo, chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy nhìn mọi người.

Trong nháy mắt Trần Nam Phương cảm thấy không nỡ nhẫn tâm, bọn họ không nên nói những điều này trước mặt một đứa bé.

“Bé Thiên… Cô muốn giải thích.

Nhưng lại nhìn thấy cậu bé nhảy xuống ghế của mình và dùng bước chân nhỏ ngắn của mình để chạy về phòng.

“Này… Trần Nam Phương vội vàng đứng dậy, dáng vẻ như đang muốn đuổi theo thì thấy đứa con nít nào đó mang ba lô ra.

“Bé Thiên! Mẹ không có ý gì khác đâu!” Cậu bé như vậy là đang tức giận, muốn bỏ về sao?

Cô không muốn cậu bé rời đi, cô chỉ muốn Lý Giản Đạt rời đi.

“Mẹt Cho mẹ này.” Bé Thiên không trả lời mà lấy ra một tấm thẻ từ ngăn đầu tiên của ba lô rồi đưa đến trước mặt Trân Nam Phương: “Đây là toàn bộ tài sản của con và ba.”

“Con cho mẹ thứ này để làm gì? Mẹ không cần!” Cô sợ hết hồn, vội vàng đẩy lại.

“Mẹ! Mẹ cầm lấy đi!” Bé Thiên cưỡng ép nhét vào trong tay của cô: “Không phải ba cố ý muốn mẹ nuôi, ba thật sự không có tiền, tiền đều ở trong tấm thẻ chỗ con.”



Vấn đề thật sự không phải là tiền.

Huỳnh Văn Nguyên cũng gãi đầu, trong đầu nghĩ rằng cho dù tất cả tiền đều ở trong tay cậu bé thì sợ rằng cũng chẳng có bao nhiêu tiền: “Hay là thế này đi, bệnh viện của chúng tôi đang tuyển nhân viên tạm thời, để tôi hỏi thăm giúp anh.”

Bé Thiên trộm nhìn lén Lý Giản Đạt rồi sau đó giả vờ như nghe không hiểu, dù sao nên giả vờ thê thảm thì cậu bé cũng đã giả vờ, nên giúp anh ta tăng điểm cũng đã giúp, anh ta không có duyên thì cũng đừng nên trách bé.

“Nếu được thì cậu giúp đỡ chút đi.”

Trân Nam Phương mở miệng nói theo, đây đúng là một biện pháp tốt, tiện lợi cho cả đôi bên, thứ nhất là có thể để anh ta rời khỏi nhà cô, còn thứ hai sao: “Bé Thiên cũng sắp đến tuổi đi vườn trẻ rồi, phải học tập rất nhiều kỹ năng, nhưng chuyện này đều cần tiền, trẻ con thì không thể nuôi thả được.”

Lý Giản Đạt nhướng mày, thấy Trần Nam Phương nói đầy ẩn ý, anh ta gật đầu không nói.

“Chắc chắn anh có thể làm tốt.” Cô cười cong mắt khuyến khích anh ta. Bởi vì đã đạt được mục đích nên tối nay là lần đầu tiên cô ăn một chén cơm.

Mà người nào đó rũ đôi mắt hẹp dài, anh ta đúng là choáng váng đầu óc nên mới buông tha cuộc sống tuyệt vời thế này mà đi làm công nhân tạm thời!

Thẳng đến ban đêm thì Hà Minh Viễn cũng không xuất hiện nữa.

Trân Nam Phương xoa xoa huyệt thái dương, âm thầm chửi mình: “Mày đang nghĩ gì vậy! Có lẽ anh ta chỉ coi mày như đồ thay thế mà thôi, không cần có một chút hy vọng nào, không cần phải có.”

Hai năm qua cô đã hy vọng quá nhiều nhưng cuối cùng đều không được gì.

Cô từ Hàn Quốc về Việt Nam thì thật sự sẽ tìm lại được phần trí nhớ đã đánh mất sao?

“Nam Phương!”

Nghe thấy có người kêu mình, Trần Nam Phương quay đầu lại, thấy Trịnh Hoàng Phong khập khênh đi về phía mình: “Chân anh sao rồi?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 691


Chương 691

Mặc dù hôm qua đã xảy ra một số chuyện không vui nhưng cô vẫn không thể từ mặt hay lạnh nhạt với anh ta.

“Không sao, không biết làm sao làm sao bị va đập một chút.” Trịnh Hoàng Phong nói một cách thờ ơ: ‘Nam Phương! Em có thời gian rảnh không?

Anh có chuyện muốn nói với em.”

“Cái gì?” Trần Nam Phương vẫn hơi đề phòng.

Anh ta đau buồn nhắm mắt: ‘Nam Phương! Hôm qua là do anh không tốt, em đừng nóng giận, anh… Anh…”

Bản thân anh ta quá yêu cô, yêu đến mức không biết nên yêu như thế nào.

Trần Nam Phương lắc đầu một cái, vân quyết định không giận, bản thân cô cũng không có nhiều bạn bè, chỉ cần Trịnh Hoàng Phong nghĩ thông suốt, đừng nên cố chấp đối với cô là được.

“Em xem phần văn kiện này một chút đi.” Hai người ngồi trên ghế ở quảng trường, Trịnh Hoàng Phong đưa cho cô hai tờ giấy.

“Đây là…’ Trần Nam Phương mở ra nhìn một cái thì lập tức trợn tròn hai mắt: “Giấy ly hôn ư? Người ký tên là Trần Nam Phương và Hà Minh Viễn?”

Cô khiếp sợ nhìn Trịnh Hoàng Phong, muốn có được nhiều tin tức hơn.

Anh ta nở một nụ cười thê thảm, rồi thẳng thắn xin lỗi trước: “Nam Phương!

Anh thật sự xin lỗi! Thật ra thì anh vẫn luôn biết em là ai, chẳng qua anh sợ mình nói ra chuyện đã qua thì chỉ làm em thêm đau buồn, thà rằng quên đi thì tốt hơn.”

Thà rằng quên đi sẽ tốt hơn ư?

Trân Nam Phương cảm thấy những lời này giống như một con dao đâm thẳng vào trái tim của cô.

Cô cố gắng rất nhiều, sốt ruột muốn nhớ đến quá khứ của mình nhưng quá khứ của cô thê thảm không nỡ nhìn như Vậy sao?

Cô nhìn bản sao giấy ly hôn đang nằm trong tay mình và nghe Trịnh Hoàng Phong kể lại, toàn thân cô đều trở nên ũ rũ, hóa ra mình thật sự thảm đến vậy.

“Hôm qua, người đã đến đây chính là Hà Minh Viễn sao?” Lúc đầu cô còn buồn bực vì không xin phương thức liên lạc của anh, bây giờ nghĩ lại thì đúng là đáng châm chọc.

“Từ trước đến giờ Minh Viễn thường coi trọng cái tôi của mình, không suy xét nhiều đến cảm nhận của người khác.”

Cũng đúng, Trân Nam Phương đồng ý với điều này.

Có thể vì báo thù cho bạn gái trước nên cưới cô, sau khi trả thù xong thì đá văng cô ra, người này độc ác đến cỡ nào chứt “Tất cả người thân của em đều do anh ta hại chết sao?”

Trịnh Hoàng Phong lắc đầu, đáy mắt thoáng qua vẻ tối tăm: “Nam Phương! Em đừng trách Minh Viễn, anh †a không muốn hại người nhưng chẳng qua người ta chết vì anh ta mà thôi.”

Trần Nam Phương nhắm mắt lại, cô không thể nói ra là bây giờ mình đang có cảm giác gì nữa, trái tim đau đớn giống như có ai đó đang dùng dao xoắn nát và để lại từng giọt máu tươi vậy.

“Nam Phương! Thật sự xin lỗi!” Anh †a tiếp tục xin lỗi: “Trước đó anh không biết là em sẽ về Việt Nam, là do anh sơ sót, em rời khỏi đây với anh đi, đi xa nơi đầy ký ức đau lòng này được không?”

Trịnh Hoàng Phong vô cùng hy vọng rằng Trần Nam Phương có thể lập tức bằng lòng với đề nghị của anh ta, nhưng anh ta cũng biết là mình không thể vội vàng.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 692


Chương 692

Ít nhất là sau khi nghe “Phiên bản “

giải thích này của anh ta, trong thời gian ngắn cô rất khó tin tưởng Hà Minh Viễn nữal Nhưng điều này cũng không đổi được sự yên tĩnh, đối phương hừ nhẹ một tiếng: “Tôi tuyển cô vào Tập đoàn Đế quốc là vì chú ý đến năng lực của cô, nhưng cô đã đáp lại tôi thế nào?”

Cô ngẩng đầu nhìn Châu Cẩm Ngọc bằng ánh mắt khó hiểu: “Tôi không hiểu ý của Giám đốc Ngọc!”

“Hôm qua cô đã gặp Minh Viễn đúng không?” Đối phương đứng lên nhưng dù mang giày cao gót cũng không cao bằng Trần Nam Phương: “Anh ấy là bạn trai của tôi.”

Cô nhíu mày mà không lên tiếng.

“Tôi cũng biết quá khứ của cô và Minh Viễn, anh ấy chỉ áy náy với cô.”

Châu Cẩm Ngọc lại ngồi xuống một lần nữa và chơi đùa với cây bút trên bàn: “Ban đầu anh ấy cho rằng cô đã bị lửa thiêu chết cho nên chuyện này vẫn luôn là một nút thắt trong lòng anh ấy, nhưng nếu như cô không chết, tôi nghĩ anh ấy sẽ nhanh chóng không còn ám ảnh bởi chuyện này nữa.”

“Nghe ý của Giám đốc Ngọc thì cô biết quá khứ và hiện tại của Tôi và Tổng giám đốc Viễn, vậy thì đâu có gì cần phải lo lắng.’ Trân Nam Phương đáp trả cô ta bằng một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ: “Tôi không có hứng thú đối với bạn trai của người khác.”

Cô xoay người định rời đi nhưng đột nhiên quay đầu lại nói: ‘Giám đốc Ngọc vẫn chưa được chứng kiến năng lực của tôi đâu.”

Nói xong, cô đi ra khỏi phòng làm việc, mặc kệ sau người phụ nữ sau lưng sẽ phản ứng thế nào.

Không sao, dù sao cô cũng rời khỏi Việt Nam ngay thôi mà.

Sự áy náy của Hà Minh Viễn sao?

Cô không cần đâu!

Trần Nam Phương vừa đánh xong dòng cuối cùng của bản báo cáo thì điện thoại di động lập tức reo lên, một dãy số xa lạ gọi tới.

“Xin chào! Cho hỏi ai vậy!” Cô vừa nghe máy và vừa thuận thế đi ra ngoài, chuẩn bị ra ngoài chỗ cầu thang hóng mát một chút.

“Nam Phương! Tôi đây.” Giọng nói †trâm ấm và từ tính như tiếng đàn vang lên rất êm tai Trần Nam Phương lập tức sửng sốt, trong lòng cũng bị k1ch thích, nhưng sự k1ch thích nhanh chóng bị sự tức giận và lạnh lùng thay thế: “Nhầm số rồi!”

Cô trực tiếp cắt đứt cuộc gọi, cất điện thoại di động và xoa xoa huyệt thái dương. Mấy ngày nay, càng ngày cô càng đau đầu nhưng lại không thể không suy nghĩ nhiều.

“Đầu không thoải mái sao?”

Đột nhiên lại nghe thấy giọng nói của Hà Minh Viễn làm cô giật mình, ngẩng đầu thì đối mặt với mắt phượng của anh. Vậy mà anh cũng đang đứng ở cầu thang thoát hiểm.

Trần Nam Phương xoay người rời đi nhưng dễ dàng bị ngăn cản, cũng bị kéo lại: “Sao vậy?”

Cô trừng mắt với anh và nói: “Buông tay ral Xin anh hãy tự trọng.”

“Không thể!” Hà Minh Viễn càng nắm chặt hơn: “Đi theo anh!”

“Nếu anh không buông ra thì em sẽ hét lên đấy!” Trần Nam Phương đe dọa nhưng từ đầu đến cuối không thể thay đổi động tác và quyết định của anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Mắt thấy anh lô mình vào thang máy, Trân Nam Phương càng tức giận hơn: “Vừa rồi bạn gái của Tổng giám đốc Viễn mới tìm em nói chuyện thì Tổng giám đốc Viễn lại tới, hai người đúng là thần giao cách cảm!”

“Cẩm Ngọc đã nói gì với em?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 693


Chương 693

Cô nở một nụ cười lạnh, Cẩm Ngọc cơ đấy, đúng làm thân thiết mài!

“Còn nói gì được nữa! Nói với em rằng vợ cũ chính là vợ cũ, dù thế nào cũng không thể nối lại duyên xưa với Tổng giám đốc Viên chứ gì!” Trân Nam Phương ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Hà Minh Viễn: “Nếu như Tổng giám đốc Viên cũng chuẩn bị lặp lại điều này một lần nữa… Ưm…”

Anh giang tay chặn thang máy, ép sát cô vào một góc, cướp đoạt đôi môi anh đào của cô và liên tục vuốt v e cơ thể của cô.

“Anh… Tên khốn kiếp!” Trần Nam Phương bị dọa đến phát sợ, thân thể nhỏ gầy run run, hay tay cố gắng chặn giữa thân thể hai người.

Nhưng Hà Minh Viễn cứ như bị nghiện, từ đầu đến cuối không quan tâm đ ến phản ứng của cô, chỉ muốn xâm chiếm và biến cô làm của riêng.

Sau một lúc lâu thì anh mới buông cô ra, mắt mượt nhuộm vẻ hài lòng, ngón tay thon dài xoa nhẹ lên cánh môi đã bị gặm đến mức sưng đỏ của cô: “Ai nói với em răng em là vợ cũ? Ai nói rằng em không có cách nào nối lại duyên xưa với anh?”

Hai mắt của Trần Nam Phương ầng ậng nước, tức giận đến mức không nói nên lời.

“Anh nói cho em biết, cho dù ông trời nói vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Hà Minh Viên hung dữ: “Chuyện của chúng ta chỉ có thể do anh quyết định.”

“Nam Phương! Anh muốn có được eml“ Anh nâng mặt cô, hôn lên giọt nước mắt của cô: “Giống như trước đây vậy, cả ngày lẫn đêm đều nhớ em, yêu em, em đừng hòng rời khỏi anh.”

Anh ôm cô thật chặt, hận không thể thân thể cô hòa vào lòng mình. trong lòng.

“Em chỉ có thể là người phụ nữ của anh, chỉ có thể ở bên cạnh anh.” Anh liên tục nói.

“Chúng ta đã ly hôn rồi.” Trần Nam Phương cắn răng nói: ‘Em cũng đã thấy giấy ly hôn!”

Cô dùng sức đẩy anh ra và nói một cách bướng bỉnh: “Anh đừng tưởng rằng em quên hết tất cả mọi chuyện, người khác đã nói hết với em rồi!”

“Người khác ư?” Hà Minh Viễn nhíu mày kiếm: “Trịnh Hoàng Phong sao?”

“Anh không cần quan tâm!” Trần Nam Phương vểnh miệng: “Dù sao ly hôn chính là ly hôn.”

Anh lại dám nhốt cô ở chỗ này, còn mạnh mẽ hôn cô, chờ cô ra ngoài thì chắc chăn cô phải tìm cơ hội dạy dỗ anh mới được!

“Tôi sẽ tìm người dạy dỗ Trịnh Hoàng Phong.”

“Anh định làm gì với Hoàng Phong?”

Đôi mắt phượng của Hà Minh Viễn lộ ra những tia rét lạnh: “Chỉ dựa vào chuyện em gọi anh ta thân thiết như vậy là tôi cũng sẽ không để anh ta được yên.”

“Chính anh cũng như vậy còn gì?

Chẳng phải anh cũng gọi cô gái khác một cách thân thiết hay sao?” Chỉ cho quan phủ đốt lửa mà không cho trăm họ thắp đèn ư?

Dựa vào cái gì!

“Nam Phương đang ghen à?” Anh lại ôm cô: “Sau này anh sẽ không gọi vậy nữa.”

“Em ghen gì chứ… Này… Anh làm gì vậy?” Trân Nam Phương mới nói được một nửa cũng cảm thấy sức nặng toàn thân anh đã đè lên người cô, cô không nhịn được hô lên một tiếng và cảnh cáo: “Anh còn dám táy máy chân tay với tôi †hì em sẽ không khách khí nữa đâu!”

“Nam Phương định không khách khí như thế nào vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 694


Chương 694

Trân Nam Phương nghe được sự kìm nén từ trong lời nói.

Cô không nhìn thấy dáng vẻ của Hà Minh Viễn, nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô biết rằng chắc hẳn lần này không phải anh đang giả vờ.

“Anh… sao thế?” Cô hỏi một cách chân chờ.

“Nam Phương!” Anh nhẹ nhàng hôn lên cổ cô: “Đau lắm”

“Đau? Đau chỗ nào?” Trần Nam Phương cũng không biết vì sao mình lại lo như thế, chắc chắn là do anh đè ép cô nên mật chứ gì!

Hà Minh Viễn nắm chặt đôi tay nhỏ nhắn của cô và đặt lên bụng của anh: “Chỗ này này, Nam Phương xoa xoa giúp tôi là tôi hết đau.”

„ Anh nhẹ nhàng đong đưa tay cô, cảm giác điện giật lập tức lan ra giữa nơi hai người chạm nhau.

“Được rồi, đủ rồi đấy.” Trân Nam Phương muốn rút tay về, nếu cứ như thế sẽ không thể rõ ràng được nữa: “Em phải về làm việc.”

Hà Minh Viễn vẫn không chịu thả, thậm chí còn lười động đậy, duy trì tư thế da thịt kê sát nhau.

“Trịnh Hoàng Phong nói…”

“Reng reng reng.”

Tiếng chuông điện thoại rung lên ngắt lời anh, Trần Nam Phương nhanh chóng đẩy anh ra, lấy di động ra xem, đó là điện thoại của công ty, cô không nhận nhưng vẫn đòi quay về làm việc.

Hà Minh Viễn biết cô xưa giờ vẫn luôn nghiêm túc với công việc nên không cản cô, chỉ dặn dò nói: ‘Nếu em không đồng ý ăn cơm trưa với anh, thế thì tối nay phải theo anh.”

Cô không nói gì, đưa tay muốn nhấn mở thang máy.

Cơ thể anh hơi động ngăn cô lại, ý rất rõ ràng, không đồng ý thì đừng hòng đi.

“Em, em biết rồi.” Hai mắt của Trần Nam Phương đảo một vòng rồi đồng ý, dù sao làm việc còn phải tùy theo hoàn cảnh nữa.

“Đồng ý rồi không được nuốt lời đâu đấy.” Hà Minh Viễn trầm giọng cười: “Hamster bé bỏng.”

Cô trừng mắt nhìn anh một cái, thừa dịp thang máy mở ra, cô lập tức tranh thủ chạy vào nhưng lại không để ý là có một ánh mắt ghen ghét đang nhìn mình khi cô chạy ra khỏi thang máy.

Chân trước vừa bước đến chỗ làm, đã nghe thấy tiếng của Châu Thanh vang lên: “Trân Nam Phương! Giám đốc †ìm cô đấy!”

Trân Nam Phương nhíu mày, không biết Châu Cẩm Ngọc lại tìm cô làm gì, chẳng lẽ uy h**p như thế còn chưa đủ ư?

“Đang nói cô đấy, không nghe thấy à!” Châu Thanh dùng sức đập cặp văn kiện lên bàn cô: “Tôi bận nhiều chuyện như vậy mà chút chuyện cỏn con này cũng phải chờ tôi nói mấy lần à?”

Tiếng động rất lớn, kéo theo rất nhiều lời bàn tán xôn xao của đồng nghiệp.

Trần Nam Phương lạnh lùng nhìn lướt qua Châu Thanh, ngồi vào chỗ ngồi.

“Trân Nam Phương!” Cô ta không thể tưởng tượng nổi, trừng mắt nhìn: “Cô điếc à?”

“Tôi không điếc, nhưng tôi nghĩ là cô đang điếc đấy, nói chuyện lớn tiếng vậy.” Trần Nam Phương nói một câu, cô không phải quả hồng mềm, ai muốn nắn muốn bóp cũng được.

Dứt lời, cô nghe thấy có người cười khẽ.

Châu Thanh tức giận đến mức đỏ bừng mặt, phải biết cô ta là người của Châu Cẩm Ngọc, không ai dám không thèm nể mặt Giám đốc Ngọc cải!

“Vừa mới tới đã ngang ngược.” Cô †a lẩm bẩm một câu, tiếp tục vỗ bàn: “Cô mau đi gặp Giám đốc Ngọc đi, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 695


Chương 695

Trân Nam Phương đứng dậy: “Nếu thư ký Châu đã nhắc năm lần bảy lượt, vậy tôi đi đây, nhưng tôi khuyên cô nên đến bệnh viện khám tai đi.”

“Cô…” Châu Thanh lại nghe thấy có người cười, cô ta lạnh lùng liếc qua, không phát hiện được là ai: “ˆHừ! Chờ đấy mà xeml”

Trần Nam Phương gõ cửa đi vào, lập tức thấy Châu Cẩm Ngọc xanh mặt nói chuyện điện thoại, thấy cô thì lập tức lao đến.

“Giám đốc Ngọc tìm tôi có việc gì?”

“Trần Nam Phương, nể tình cô vừa đến làm việc, tôi nhắc lại cho cô biết!”

Châu Cẩm Ngọc quyết tâm nói: ‘Minh Viên đã đồng ý hẹn hò với tôi, cô đừng mong phá hoại được tình cảm giữa chúng tôi.”

Đôi mày xinh đẹp của cô nhíu chặt, càng ngày cô càng không hiểu rốt cuộc Hà Minh Viễn là người thế nào.

Đã đồng ý với Châu Cẩm Ngọc thì Tại sao vừa rồi trong thang máy còn làm vậy để làm gì?

“Không tin à? Có muốn nghe file ghi âm của tôi không?”

Đúng là Trân Nam Phương không ngờ Châu Cẩm Ngọc vần còn con bài tẩy này, lý trí thôi thúc cô đừng nên nghe, nhưng cô không nén được sự tò mòi “Cẩm Ngọc… Tôi đồng ý với em, về sau sẽ không bao giờ buông tay em nữa… Không buông tay ra nữa.”

Nghe được xưng hô quen thuộc, Trân Nam Phương đã xác định được đây là Hà Minh Viễn.

Đúng là báo ứng tới rồi.

Đột nhiên cô cảm thấy vừa buồn cười vừa buồn nôn, vậy mà vừa rồi cô và anh đã hôn nhau, không chừng người ta cũng đã hẹn thề gì đó với Châu Cẩm Ngọc rồi.

“Nghe thấy chưa?” Châu Cẩm Ngọc thu hồi điện thoại, khinh bỉ nói: “Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất đừng tới gần Minh Viên nữa, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho côi”

“Nếu Hà Minh Viễn đã đồng ý không buông tay cô ra, vậy thì Giám đốc Ngọc nên xem lại quyền lợi của mình đi.” Trần Nam Phương đạm mạc nhìn lại: “Cảnh cáo anh ta đừng đến gần đứa con gái khác nữa.”

“Hừ!” Châu Cẩm Ngọc hừ nhẹ: “Ai mà không biết Minh Viễn quá ưu tú, lúc nào cũng có mấy con đi3m cũng nhăm nhe bám chân anh ấy.”

Trần Nam Phương lười bàn luận mấy lời nhàm chán như thế, cô xoay người rời đi.

“Trần Nam Phương! Tôi tin tưởng vào nhân cách của cô.” Phía sau lại †ruyền tới một giọng nói: “Chắc chắn cô cũng là người ghét những kẻ chen chân phá hoại chuyện tình cảm của người khác.”

Cô hơi dừng bước, không quay đầu lại nhưng vấn lên tiếng: “Tôi đã viết thư từ chức rồi, đợi lát nữa sẽ gửi đến gmail cho cô.”

“Đây là do cô chủ động từ chức đấy ị nhé!” Châu Cẩm Ngọc rất vui mừng, thật sự không ngờ chuyện này lại tiến triển thuận lợi như vậy, cô ta biết chỉ có mình mới xứng đôi vừa lứa với Hà Minh Viễn.

Quay về chỗ ngồi, Ôn Thùy Chi đi tới, ân cần hỏi: “Trần Nam Phương! Cô không sao chứ? Giám đốc Ngọc tìm cô có chuyện gì thế?”

Cô cười nhạt, lắc đầu nói: “Không có việc gì, chỉ bàn giao chút chuyện làm ăn thôi.”

“Vậy à!” Ôn Thùy Chi chớp chớp mắt: “Tôi còn tưởng…”

“Hử? Tưởng gì?” Trần Nam Phương ngẩng đầu nhìn. Cô ta vội vàng xua tay lắc đầu: “Không có gì, tôi về chỗ làm việc tiếp đây.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 696


Chương 696

Sau khi gửi thư từ chức, Trân Nam Phương lập tức cầm túi rời đi, lúc này đầu óc của cô vừa trống rỗng vừa rối loạn, hệt như có vô số đường nét gạch ngang qua, thế nhưng không thấy rõ, cũng không thể bắt được.

“Nam Phương!”

Vừa quay đầu đã bắt gặp Trịnh Hoàng Phong lo lắng đi tới.

Cô vội rũ mắt, che giấu cảm xúc trong lòng: “Hoàng Phong à… Sao anh còn ở đây?”

Chẳng lẽ anh vẫn luôn ở đây đợi cô ư?

“Nam Phương! Rời khỏi nơi này với anh đi.” Trịnh Hoàng Phong đưa ra hai †ấm vé máy bay: “Anh đã mua vé máy bay cả rồi, nơi này không thích hợp với em, nếu còn ở đây nữa thì anh sợ em lại bị tổn thương.”

Tổn thương ư?

Hình như cô đang đau lòng thì phải!

Trần Nam Phương nhìn chằm chằm hai tấm vé máy bay trong tay anh ta, cứ như có hai con người bé nhỏ đang giằng co, một người muốn cô rời đi, bắt đầu một cuộc sống mới, một người muốn cô ở lại để biết rõ quá khứ, đánh bại những kẻ đã từng bắt nạt côi “Nam Phương…” Trịnh Hoàng Phong duỗi tay ra nắm lấy tay cô và nói bằng giọng câu xin: “Có phải em đang trách anh không nói cho em biết chuyện ngay từ đâu không? Anh thật sự không biết nên nói sao nữa, anh sợ… Anh vẫn luôn hi vọng em có thể được hạnh phúc.”

Cô nhìn đôi mắt ngập tràn nỗi quan tâm của anh ta, trong đó đầy vẻ chân thành và tha thiết.

“Đi với anh đi, anh sẽ không hại em đâu.” Trịnh Hoàng Phong hận không thể mang Trần Nam Phương rời đi luôn, nhưng anh ta không dám, anh ta biết dù cô có mất trí nhớ đi chăng nữa thì tính cách vân bướng bỉnh như cũ.

“Chúng ta… Quen nhau như thế nào?”

“Chúng ta ư?” Anh ta hơi ngập ngừng, sau đó vẫn nói: “Bởi vì một bức tranh, lúc ấy em mới kết hôn với Minh Viễn, bị anh ta bắt nạt ấm ức đến mức †uyệt vọng, cho nên chạy bừa đến buổi triển lãm của anh, khóc với bức tranh kia thật lâu, sau đó lại ngất đi..”

“Anh đã cứu em ư?”

Trân Nam Phương càng tin tưởng vào lời nói của Trịnh Hoàng Phong nhiều hơn.

Mặc dù cô không có bất kỳ tình cảm yêu đương trai gái gì với anh ta, nhưng cô không ghét anh ta, cũng rất cảm động vì cho tới nay anh ta vẫn luôn âm thầm giúp đỡ quan tâm cô.

“Nam Phương! Anh biết rằng từ trước đến giờ em vấn không thích anh.”

Giọng nói Trịnh Hoàng Phong vừa thất vọng vừa ủ rũ: “Nhưng anh xin em hãy tin tưởng anh, anh chưa từng muốn hại em, anh…”

“Em biết.” Trân Nam Phương ngắt lời anh ta, đưa tay muốn cầm lấy vé máy bay.

Ngón tay của cô vừa mới chạm vào vé máy bay, bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh non nớt gọi mình: “Mẹ ơi!”

“Bé Thiên!” Trần Nam Phương quay đầu, nhìn thấy đứa bé nện từng bước chân ngắn ngủn chạy tới chỗ cô, cô ngồi xuống đón bé: “Sao con lại tới đây?

Đi một mình à?”

Nhìn bốn phía xung quanh, không thấy Lý Giản Đạt đâu.

“Mẹ ơi! Mẹ muốn đi đâu thế?” Bé Thiên không trả lời câu hỏi của cô, mà khi đôi mắt thấy vé máy bay trong tay Trịnh Hoàng Phong thì hỏi: “Mẹ không cần con nữa à?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 697


Chương 697

“Mẹ…” Trân Nam Phương không biết nên trả lời như thế nào, vừa rồi đúng là cô đã không nghĩ được gì, chỉ muốn rời đi.

Muốn rời khỏi đây, muốn đến một nơi không có Hà Minh Viễn.

Hà Minh Viễn…

Thật kỳ lạ, mới chỉ gặp nhau ba lần mà cô đã cảm thấy nhớ anh rồi ư?

Cô là loại người thích chịu ngược đãi sao?

“Mẹ ơi! Mẹ đừng đi!” Bé Thiên ôm lấy Trần Nam Phương: “Bé Thiên ngoan lắm, nếu mẹ không thích ba, con sẽ nghĩ cách để đuổi ba đi.”

Dù sao người ta đã đồng ý hợp tác, chắc hẳn bé nói như vậy cũng sẽ không chọc người đó tức giận.

Nhưng bé không muốn rời khỏi Trần Nam Phương, bé thích cô, cảm thấy đây mới là mẹ mình.

“Mẹ không đi.” Cô ôm lấy bé: “Nếu như mẹ đi, mẹ cũng sẽ dẫn con theo.”

“Con không muốn, không muốn!” Bé Thiên làm nũng: “Chúng ta ở lại Việt Nam có được không?”

Vất vả lắm bé mới đến được đây, không đạt được mục đích thì chưa thể rời đi được!

Nếu không về sau sẽ không còn cơ hội nữa.

“Vì sao?” Trần Nam Phương không rõ ý bé cho lắm: “Con thích ở đây à?”

Không đợi Bé Thiên trả lời, Trịnh Hoàng Phong lập tức sốt ruột: “Nam Phương! Anh định bay chuyến đêm, nếu như em…”

“Sao chú lại muốn bắt mẹ của cháu đi?” Bé Thiên trừng đôi mắt to tròn đen láy, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ nhưng cũng như đang cảnh cáo.

“Mẹ con ở đây thì mẹ sẽ bị thương mất.” Trịnh Hoàng Phong lườm thằng bé một cái, theo bản năng không thích bé, không hiểu sao Trần Nam Phương lại đồng ý cho đứa bé này gọi mình là mẹ.

“Bị thương sao? Có ai muốn bắt nạt mẹ con à?”

Anh ta gật đầu, cho là đứa bé này sẽ vì vậy mà để Trần Nam Phương rời đi.

Nhưng mà anh ta lại nghe thấy Bé Thiên hừ một tiếng, giơ nắm tay mũm mĩm đầy thịt lên: “Mẹ à, mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ mẹtI”

Trần Nam Phương cười cười xoa lên đầu bé, cưng chiều hôn một cái.

Đáy mắt Trịnh Hoàng Phong hiện lên tia ảm đạm, chỉ là chưa kịp mở miệng đã thấy một chiếc Bugatti Veyron đỗ ở ven đường, Hà Minh Viễn đi tới.

Chẳng lẽ Hoàng Phong lại ngứa tay muốn kéo vợ anh đi à! Anh nheo mắt lại, đưa tay kéo cổ áo Trịnh Hoàng Phong, đặt người lên cửa xe.

“Anh làm gì đấy?” Trần Nam Phương giật nảy mình, vô ý thức kéo tay Hà Minh Viên: “Anh mau buông Hoàng Phong rai”

“Buông ra? Sau đó để em đi cùng anh ta sao?” Quanh thân người nào đó toàn là hơi thở chết chóc: “Nam Phương! Em muốn rời khỏi anh đến vậy ư?”

Thật sự cô không muốn biết ba năm nay anh ra sao ư?

Thật sự cô không còn là cô gái nhỏ vẫn luôn yêu anh ư?

Không!

Cô nằm mơ đi!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 698


Chương 698

Hà Minh Viễn hất Trịnh Hoàng Phong ra, đưa tay nắm lấy tay Trần Nam Phương, giam thân thể cô vào trong ngực, dù là ai cũng không thể mang cô đi!

“Cho dù em không nhớ được gì, em cũng là người của anhI”

“Chú thả mẹ con ra!” Bé Thiên chạy tới, bé không cho phép người khác cướp mất người bé thích.

Nhất là Hà Minh Viên!

Hà Minh Viễn không thèm để ý tới Bé Thiên, trực tiếp bế Trần Nam Phương lên nhét vào trong xe.

“Anh làm gì đấy?”

“Mẹ ơi!”

Trân Nam Phương và Bé Thiên một trong một ngoài la hét, nhưng đều không thể lay chuyển quyết định của người nào đó.

“Minh Viễn, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh buông Trần Nam Phương ra, anh làm cô sợ hãi chưa đủ nhiều đúng không?” Trịnh Hoàng Phong cũng xông lại, muốn cứu Trần Nam Phương ra.

Hà Minh Viễn một tay vác người, mắt phượng híp lại: “Hoàng Phong, cậu sẽ phải trả giá vì những chuyện mình đã làm”

“Anh…”

“Tôi thì sao?” Hà Minh Viễn hừ lạnh: “Cậu biết tôi đang nói gì đấy, Nam Phương sẽ không mất trí cả đời đâu.”

Nói xong, anh nhanh chóng lên xe, đưa cả Trần Nam Phương lên xe.

Để lại Trịnh Hoàng Phong đứng im một chỗ không thể động đậy, anh ta đang sợ, sợ có một ngày Trần Nam Phương nhớ lại quá khứ, rồi biết anh ta đang nói láo.

“Đồ đáng ghét!” Giọng nói non nớt vô cùng tức giận: “Sớm muộn gì cũng sẽ xử lý chúi”

Trịnh Hoàng Phong cúi đầu nhìn xuống thì thấy bé Thiên đang giơ nắm đấm múp míp, bèn ngồi xổm xuống: “Con cũng cảm thấy Minh Viễn quá đáng lắm đúng không? Chúng ta hợp tác đối phó anh ta nhé?”

“Đối phó như thế nào?” Đôi mắt Bé Thiên lóe lên.

Anh ta cười ấm áp: “Còn chưa nghĩ ra, nghĩ ra rồi chú sẽ cho con biết.”

Đứa bé nào đó hừ hừ, cảm thấy Trịnh Hoàng Phong đang lừa bé, vẫn nên quyết định là tự dựa vào sức mình thì hơn.

Giờ phút này trên con Bugatti Veyron, Trần Nam Phương đang cố gắng đập cửa xe, tức giận gào với Hà Minh Viễn: “Thả tôi xuống! Rốt cuộc anh có nghe không?”

Cô vậy mà lại bỏ rơi Bé Thiên.

“Không bao giờ.” Anh ngồi dựa vào trên ghế, bất động như một pho tượng lạnh lẽo: “Đừng tốn sức nữa.”

“Anh dựa vào đâu?” Trần Nam Phương tức đến mức phồng mang trợn mắt: “Tôi cho là tôi đã nói rất rõ rồi, chúng ta không còn quan hệ gì với nhau nữa, cùng lắm anh chỉ coi như chồng cũ của tôi, có tư cách gì mà quan tâm tôi!”

Hà Minh Viên bỗng nhích lại gần, đôi mắt sáng ngời nhìn cô chằm chằm, có tức giận, cũng có yêu thương.

“Em có gan lặp lại lân nữa, anh quay cho em.” Anh lấy di động ra, anh tin rằng nếu Trần Nam Phương khôi phục ký ức rồi mà nghe được, nhất định sẽ hối hận, đến lúc đó sẽ đối xử tốt gấp đôi với mình.

Đuôi mày cô khẽ nâng lên, trào phúng nói: “Giám đốc Viễn thật xứng đôi vừa lứa với giám đốc Ngọc, đến phong cách làm việc cũng giống nhau.”

Thế mà lại muốn lấy di động ra ghi âm!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 699


Chương 699

Nhưng Hà Minh Viễn lại không để ý tới những lời này, Trân Nam Phương cũng không có nghĩa vụ giải thích, cô nghiêm mặt ngồi trên xe, chờ cơ hội có thể xuống xe.

“Đời này ngoại trừ em ra, anh sẽ không có quan hệ với những người phụ nữ khác.”

“À thế à? Nói dối cũng dễ nghe thật đấy.” Còn xem cô như con nít chắc, sao lại tin lời này được!

“Nói dối?”

“Không phải ư? Tôi đã nghe Hoàng Phong nói rồi, trước đây giám đốc Viễn bỏ hết mặt mũi để cưới tôi, chỉ để vì báo thù cho bạn gái cũ.”

Hà Minh Viễn nâng tay bóp căm cô: “Em tin lời cậu ta nói thật ưt”

“Vì sao lại không tin?” Trân Nam Phương vừa hỏi lại vừa hất tay anh ra: “Tôi còn tin cả ghi âm trong di động của Giám đốc Ngọc nữa đấy!”

Đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch, im lặng.

“Thả tôi ra!” Vành mắt cô đỏ lên: “Rốt cuộc anh ghét tôi tới mức nào mới dây dưa tới như vậy? Rõ ràng đã ngả bài với Châu Cẩm Ngọc rồi mà, mau đi sống cuộc sống mới của anh đi..”

Hà Minh Viễn chặn môi cô, lát sau mới buông ra: “Anh ngả bài với cô ta lúc nào?”

“Chuyện của anh anh còn không biết à?” Còn hỏi người mất trí nhớ như cô ư?

“Anh không biết.” Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Nam Phương, đừng chụp nồi bừa bãi cho anh”

“Thả tay ra.” Cô trừng mắt, không muốn đối mặt với anh nữa.

“Đã nói rồi, cả đời này sẽ không buông tay.” Hà Minh Viễn khẽ thở dài: “Anh chờ em nhớ lại anh lần nữa.”

Trân Nam Phương vô ý nâng mắt, thấy đôi con ngươi sâu như biển cả của anh, lại bắt đầu chơi trò thâm tình à?

Trân Nam Phương gắng sức lắc đầu, cô không muốn nghe anh ta nói!

“Đồ nói dối! Đồ lừa đảo! Không có chính kiến! Lời càng ngon ngọt càng có vấn đề!”

“Nam Phương, chờ em nhớ ra chuyện quá khứ rồi, em sẽ biết em đang hàm oan cho anh.” Hà Minh Viễn nhìn cô chăm chú.

Cô cố ý cười lạnh: “Hàm oan cho anh? Giám đốc Viễn cùng đừng nói tự tin như thế, có muốn nghe ghi âm trong di động của giám đốc Ngọc không?”

“Yên tâm, anh sẽ đi nghe.” Đôi mắt phượng của anh lóe ra chút kiên định vững vàng.

Chỉ là vừa dứt lời, anh đã ôm lấy bụng, đôi mày kiếm cau chặt. “Anh… sao thế?” Trân Nam Phương thấy anh không giống đang giả vờ, không nhịn được mà lo lắng.

Hà Minh Viên nắm lấy tay cô đặt lên bụng: “Đau lắm.”

Anh nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Trần Nam Phương, giọng nói khàn khàn chậm rãi nói: “Nam Phương, rốt cuộc anh đã cảm nhận được nỗi đau khi đó của em rồi…”

“Nỗi đau lúc trước?”

Trần Nam Phương không biết anh đang nói gì, ai bảo cô quên sạch rồi chứt Nhưng mà giọng nói đầy đau đớn của anh khiến cô rối rắm, suy nghĩ mấy giây, nói với tài xế: “Cậu không thấy sếp cậu đang bị đau dạ dày à? Mau tới bệnh viện đi!”

“Vâng vâng.” Lái xe cung kính nói: “Mợ ba à, tôi đang lái xe đến bệnh viện đây!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 700


Chương 700

“Cậu chắc chứ? Cậu đang đi trên đường cao tốc đấy!” Khóe miệng Trần Nam Phương giật một cái, tên này coi cô bị mù đường, không biết bệnh viện đi hướng nào à?

Một giây sau, cô nghe thấy một tiếng cười khẽ truyên vào tai.

Hà Minh Viễn cọ vào người cô: “Dáng vẻ quan tâm anh của Nam Phương đẹp lắm.”

“…

… Anh đang tự luyến quá hay da mặt dày quá vậy?

“Thưa mợ ba/ Lái xe tranh thủ thời gian giải thích: “Cậu ba có bác sĩ riêng của mình ở bệnh viện Minh Tâm ở Kim Thành.”

“Bệnh viện Minh Tâm?” Trần Nam Phương ngẩn ra: “Đây không phải là bệnh viện của Văn Tĩnh à?”

Hà Minh Viễn hừ một tiếng, quả thật anh cảm thấy những người bạn kia của Trân Nam Phương đều đang đối nghịch với anh, trước kia là Đỗ Thanh Hoa, bây giờ lại đến Thái Văn Tĩnh.

Lần trước nếu không phải cô nói nhìn thấy mình, Trần Nam Phương cũng sẽ không đến mức không tin mình như vậy!

“Anh hừ gì mà hừ?” Trân Nam Phương đoán được anh đang nghĩ gì: “Sợ Văn Tĩnh lại vạch trần anh chứ gì?”

Anh ôm cô không cho cô giấy dụa: “Mùi của Nam Phương vân không thay đổi, thơm quá.”

“..” Cảm giác nhột nhạt cứ lướt qua phần xương quai xanh, toàn thân cô cứng đờ, sau đó dùng sức giơ nắm đấm lên đấm vào vai anh, thấp giọng quát lớn: “Anh đừng có quá đáng!”

Anh cũng không tức giận, mặc cho cô gãi ngứa trên người mình, anh ăn được là tốt rồi.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, xe đỗ dưới bãi đậu xe dưới bệnh viện Minh Tâm, Trần Nam Phương khổ sở phát hiện thế mà mình lại thở hổn hển.

Lúc Hà Minh Viễn hôn cô, cô thậm chí còn có cảm giác không đủ.

Trời đất ơi, thật là xấu hổi Trân Nam Phương cơ hồ là chạy ra khỏi xe, sao cô lại cảm thấy như vậy được chứ?”

“Hứ.” Hà Minh Viễn vụng trộm nhếch môi, cô gái bé bỏng của anh thật đáng yêu, mặc dù trong đầu cô không có mình, nhưng trong cơ thể cô thì có.

Tốt quá.

Xét thấy Thái Văn Tĩnh làm ở bệnh viện Minh Tâm, Trân Nam Phương vẫn đi theo người nào đó lên tâng.

“Chị dâu?” Lúc Trịnh Hoàng Bách thấy cô thì hét lớn, sau đó nhanh chóng chạy đi.

“…

..“ Trần Nam Phương chớp chớp mắt, quay đầu hỏi Hà Minh Viễn: “Đây là bác sĩ riêng của anh à?”

Hình như hơi mất y đức thì phải?

Không thấy anh đang đau dạ dày à?

“Thấy em nên vừa ngạc nhiên vừa cao hứng quá đó.”

“Có ý gì?” Trần Nam Phương nhíu đôi mày thanh tú: ˆVui quá nên bỏ chạy?”

Hà Minh Viễn không kiềm được nhéo mũi cô, trong mắt chứa ý cười: “Đợi lát nữa em sẽ biết.”

Anh vừa cười xong đã nghe thấy phía sau lưng vang lên tiếng gào lớn: “Nam Phương, là cậu hả?”

Trân Nam Phương còn chưa kịp xoay người qua chỗ khác, cơ thể đã bị một người khác ôm chặt lấy!

Tiếng khóc thét kéo dài vang vọng…
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 701


Chương 701

“Cái đó… Cậu đừng khóc nữa.” Nếu không phải cảm giác đây là con gái, nhất định Trần Nam Phương sẽ đẩy người kia ra, mà bây giờ cô chỉ có thể khuyên: “Khóc sẽ sưng mắt lên đấy.”

“Thật là cậu ư, Nam Phương?” Đỗ Thanh Hoa buông cô ra, nước mắt giàn giụa nhìn cô nghẹn ngào nói: “Cậu về rồi à? Tớ biết cậu sẽ về mài”

Sau đó cô lại bị ôm lấy!

“Cậu là ai?” Trần Nam Phương kiên trì hỏi, cô không có bất kỳ ấn tượng nào đối với người hay sự vật ở Việt Nam hết.

Không có chút ký ức nào.

Đỗ Thanh Hoa vừa định ngừng khóc xong, nghe lời này lại gào khóc tiếp: “Nam Phương không nhớ tớ nữa à? Sao cậu lại nỡ quên tớ vậy? Không phải đã nói làm bạn tốt với tớ cả đời à?”

“Cái này…” Trân Nam Phương cũng rất khó chịu, cô nghĩ không ai có thể trải nghiệm được cảm giác trống rồng trong đầu: “Xin lỗi.”

Đồ Thanh Hoa ra sức lắc đầu, đau lòng nhìn cô: “Sao tớ có thể trách Nam Phương được? Mấy năm nay cậu sống thế nào? Sao lại mất ký ức thế này?”

Cô cũng lắc đầu, cười khổ nói: “Tớ không nhớ gì nữa cả.”

Đỗ Thanh Hoa lại ngẩn ra, chỉ vào Hà Minh Viễn hỏi: “Đến cả anh ta cậu cũng không nhớ nữa?”

Trân Nam Phương nghi ngờ nhìn người nào đó, chẳng lẽ thật sự giữa anh và cô không hoàn toàn giống Trịnh Hoàng Phong nói?

“Tớ nghe nói anh ấy là chồng, chồng cũ của tớ.” Cô nhìn chằm chằm Đỗ Thanh Hoa: “Mà tình cảm giữa tớ với anh ấy không tốt lắm, anh ấy cưới tớ để báo thù cho bạn gái cũ, bây giờ đã ngả bài với người phụ nữ khác rồi.”

“Hả?” Đỗ Thanh Hoa trợn tròn mắt: “Sao lại như vậy, ai nói với cậu thế?”

“Không phải à?” Trân Nam Phương bông nhiên cảm thấy rất tin tưởng đối với cô gái tóc ngắn này, cho nên khi nghe cô trả lời, không khỏi đặt câu hỏi đối với thông tin nghe được từ quá khứ.

“Đương nhiên là không rồi!” Đỗ Thanh Hoa hừ hừ, còn chỉ chỉ Hà Minh Viên: “Anh ta không dám đâu!”

“.m “Mấy năm nay tớ đã trông chừng anh ta cho cậu rồi.” Cô thở dài, lại ôm lấy Trần Nam Phương, nhỏ giọng nói vào tai cô: “Anh ấy nhớ cậu tới phát An”

điên.

Trân Nam Phương sửng sốt, không khỏi ngước mắt nhìn Hà Minh Viễn, đây là thật sao?

Đỗ Thanh Hoa không để cô nghi ngờ lâu, đánh giá cô một lượt: “Ngoại trừ việc cậu quên đi chuyện quá khứ thì còn bị thương ở đâu không?”

“Không có.” Trần Nam Phương lắc đầu: “Tớ không thấy khó chịu chỗ nào cả”

“Vậy mấy năm nay cậu ở đâu?”

“Hai năm trước tớ qua Hàn học.”

“Hàn Quốc? Hàn Quốc?” Đỗ Thanh Hoa quay đầu chất vấn Hà Minh Viễn: “Sao cái nơi đó mà còn không điều tra được?”

Anh sải bước đi tới, nắm lấy vai Trần Nam Phương, đôi môi mỏng khẽ nhếch, anh cũng muốn biết vì sao lại bỏ lỡ Trân Nam Phương đây!

“Nam Phương, cậu mau lại đây!” Đỗ Thanh Hoa làm bộ muốn kéo Trần Nam Phương: “Tớ bảo Trịnh Hoàng Bách kiểm tra cho cậu.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 702


Chương 702

Hà Minh Viễn lại không cho, từ lúc anh nhìn thấy Trần Nam Phương lần nữa, anh đã quyết định: Nhất định sẽ không để ai cướp cô khỏi anh.

“Anh làm gì đấy? Anh không muốn Nam Phương nhớ lại quá khứ à?”

“Tôi sẽ đưa cô ấy đi.”

“Cút, tôi cảnh cáo anh đừng có chọc tôi.” Đỗ Thanh Hoa thẳng eo: “Từ giờ trở đi Nam Phương phải ở cạnh tôi 24/24, không đi đâu cải”

“Tôi muốn thế thì sao.”

Trân Nam Phương nhìn hai người trước mặt: “…

Vốn định đi theo Hà Minh Viễn đến khám bệnh đau dạ dày, kết quả lại biến thành kiểm tra cơ thể cho cô.

Kiểm tra xong hai người nào đó lại bắt đầu tranh cô, cô vội nói: “Tôi có người bạn làm việc ở đây, tôi muốn đi gặp cô ấy một chút.”

“Bạn của cậu?” Đỗ Thanh Hoa sốt ruột kéo tay cô: “Bạn gì vậy? Quen ở Hàn Quốc à? Nam hay nữ?”

“Có liên quan gì không?”

“Tớ với cậu cùng đi!” Đỗ Thanh Hoa xung phong nhận việc.

Trần Nam Phương không thể cự tuyệt, nên đã đáp ứng, lại thấy vẻ mặt giống như mất mát của Hà Minh Viễn, ma xui quỷ khiến cô lại nói một câu: “Đợi chút, em sẽ trở về ngay.”

Đôi mắt phượng của anh giống như hai cây đuốc được thắp sáng: “Được!”

Trần Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa cùng đi xuống lầu, người sau ôm cánh †ay cô, vô cùng thân mật: “Nam Phương, tớ thấy là trong đầu cậu đã không còn nhớ chúng tớ, nhưng mà trong lòng tớ vẫn nhớ rõ.”

Cô hơi sửng sốt một chút, sau đó nghiêm túc cảm nhận sự thân thiết giữa cô và cô gái bên cạnh, đúng là không khiến cô thấy phản cảm, còn có một cảm giác quen thuộc không thể nói ra.

“Về phần Hà Minh Viễn, tuy rằng vẫn là một tên đáng ghét, nhưng mà đúng là ba năm qua anh ta thật đúng là rất thảm.” Đỗ Thanh Hoa vừa đi vừa thở dài, “Ăn không ngon ngủ không yên, ngoại trừ làm việc thì chính là tìm cậu, thân thể cũng sắp hỏng rồi.”

“Anh ấy…” Trần Nam Phương nhíu lại cặp mày thanh tú, trước mắt dường như hiện lên dáng vẻ của Hà Minh Viễn lúc †ỏ tình.

Trong nháy mắt, lại giống như thấy được Châu Cẩm Ngọc kiêu ngạo, còn có chiếc điện thoại trên tay cô ta, trong đó có lời thổ lộ của Hà Minh Viễn.

“Cũng coi như anh ấy cảm nhận được cảm giác của cậu lúc trước, chắc là vẫn luôn hối hận không thôi.”

“Cảm giác gì của tớ cơ?”

“Cậu có bệnh dạ dày mà, dạ dày vẫn luôn không tốt, không được uống rượu, không được ăn cay, không ăn đồ lạnh dễ k1ch thích.”

Trân Nam Phương sờ sờ chỗ dạ dày của mình: “Nhưng mà mấy năm nay tớ thấy vân khá tốt, cũng từng uống rượu, từng ăn đồ lạnh đồ cay, không có khó chịu gì hết.”

“Thật không? Cậu trị hết rồi á?” Đỗ Thanh Hoa rất kinh ngạc: “Rốt cuộc cậu đã trải qua điều gì?”

Nhận ra được mình đã hỏi qua vấn đề này, cô ấy dùng sức gõ đầu một cái: “Đừng để ý tớ, cái đầu này của tớ cũng rỉ sắt rồi, tóm lại cho dù cậu đã trải qua chuyện gì, cậu trở về là tốt rồi.”

Trần Nam Phương nhìn biểu cảm ngọt ngào trên khuôn mặt cô gái, lòng cũng ấm lên một chút.

“Tôi hỏi cậu rốt cuộc có thể làm việc hay không! Nếu không thì nhanh cút đi!”

Đúng lúc một giọng nói chua ngoa †ruyên đến.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 703


Chương 703

Trần Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa đồng thời nhìn qua, không nhìn còn tốt, vừa nhìn hóa ra người bị mắng lại là Lý Giản Đạt!

“Có chuyện gì vậy?” Trần Nam Phương chạy nhanh qua bên đó.

“Cô là ai hả?” Cô gái chua ngoa hầm hừ trợn mắt liếc cô một cái: “Nơi này đến lượt cô nói chuyện à?”

“Không đến lượt cô ấy thì đến lượt ai được hả?” Đỗ Thanh Hoa khí thế mạnh mẽ hỏi: ‘Điều dưỡng nên có thái độ của điều dưỡng, cô ở chỗ này lớn tiếng như thế còn không thể bị người khác nhắc nhở à?”

Vốn dĩ cho rằng điều dưỡng sợ hãi, nhưng không đoán được đối phương bồng nhiên chống nạnh, hất cằm: “Cũng không có chuyện gì lớn, tôi cũng không cần mấy cô nhắc nhởi Tôi đang dạy dỗ cấp dưới của tôi, mấy cô kiếm chỗ mát mẻ mà đi đi!”

“Cô ở phòng nào?” Đỗ Thanh Hoa nhìn chăm chằm bảng tên của đối phương: “Lục Vân, được, tôi đã nhớ kỹ.”

“Hừ, nhớ kỹ thì như thế nào, tôi sợ cô chắc!”

Trân Nam Phương có mãn cảm không thể giải thích được với người họ Lục, không nhịn được mở miệng hỏi lại: “Cô to gan như vậy chắc là sau lưng có người hả?”

“Có thì làm sao!” Lục Vân vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo ương ngạnh, ánh mắt khinh miệt nói: “Cô họ của tôi có quan hệ với lãnh đạo của bệnh viện đấy! Mấy cô có thể làm gì tôi hả?!”

“Cô họ của cô là ai hả?” Đỗ Thanh Hoa chưa từng nghe nói về người này.

Lục Vân không trả lời mà nhìn về phía Lý Giản Đạt đang đứng xem kịch ở một bên: “Bây giờ anh biết rồi đấy, tốt nhất anh nên thành thật một chút cho tôi.

“Anh ta không thành thật thì như thế nào hả?”

Trân Nam Phương bước lên trước một bước, che ở phía trước Lý Giản Đạt: “Nếu không cô gọi điện thoại cho cô họ Châu Cẩm Ngọc của cô à? Cậu ba họ Hà đang ở trên lầu kìa, để cô ta làm nũng một cái, cậu ba họ Hà liền đến đây ra mặt, không cần cô ở chỗ này nhiều lời đâu!”

“Cô… Lục Vân sững sờ một chút, có lế là không nghĩ rằng Trân Nam Phương lại biết cô họ của cô ta là ai.

Trần Nam Phương liếc nhìn Lý Giản Đạt: ‘Đi thôi, cái chỗ chướng khí mù mịt như thế này không cần phải ở đây.”

Khi quay lại cô có nên khuyên Huỳnh Văn Nguyên luôn không nhỉ?

Đỗ Thanh Hoa hoàn toàn không hiểu tình huống trước mặt!

Trần Nam Phương sao có thể ra mặt vì một người đàn ông, còn mang người đi rồi!

Không phải đã nói là gặp một người bạn nữ à?

“Này, Nam Phương, cậu chờ tớ với.”

Đỗ Thanh Hoa chạy nhanh đuổi theo, hoài nghi nhìn người đàn ông, trên người người này giống như có một chút xấu xa, “Người này là…

“Xin lỗi, quên giới thiệu cho cậu, anh ấy——”

“Tôi là ba của con cô ấy.” Lý Giản Đạt chủ động mở miệng.

Nghe xong Đỗ Thanh Hoa sững sờ, mãi một lúc mới tỉnh lại được: “Anh, Anh là ai? Ba của con ai cơ? Nam Phương á?

Trân Nam Phương trừng mắt nhìn Lý Giản Đạt một cái, ngại ngùng giải thích: “Không phải như cậu tưởng tượng đâu, chuyện này không phải ——”“

“Không phải loại nào?” Lý Giản Đạt duõi tay ôm lấy bả vai Trần Nam Phương, ám muội nói: “Em không cần phải xấu hổi”

“Này! Buông Nam Phương ra”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 704


Chương 704

Âm thanh của Hà Minh Viễn vọng tới lấn át giọng nói bất ngờ của Đỗ Thanh Hoa, anh bước nhanh đến, đưa tay muốn kéo Trần Nam Phương.

Nhưng cô lại rụt tay về: “Cậu ba Viễn xin hãy tự trọng.”

“Nam Phương?” Hà Minh Viễn nhíu đôi mày kiếm, giống như một ngọn núi nhỏ.

“Nam Phương!” Đỗ Thanh Hoa cũng không hiểu nguyên nhân: “Cậu làm sao thế? Là vì lời nói của điều dưỡng lúc nãy sao? Nếu cậu không thích cô ta, tớ sẽ nói với Trịnh Hoàng Bách sa thải cô taI”

“Vậy cậu cần phải hỏi một chút ý kiến của cậu ba Viễn đó.” Trần Nam Phương cười lạnh, cô không muốn ở đây một giây nào nữa. “Hà Minh Viễn, Châu Cẩm Ngọc là ai? Có quan hệ gì với anh hả?” Đỗ Thanh Hoa trừng mắt nhìn, trong mắt như b ắn ra thanh kiếm, nếu anh ta dám gật đầu, hôm nay thế nào cô cũng phải đánh anh †a một trận!

“Cẩm Ngọc?” Anh theo bản năng lặp lại.

Đã thấy Trần Nam Phương xoay người đi rồi, cũng không quay đầu lại, không có chút lưu luyến nào.

“Cậu ba Viễn vẫn nên xem lại mối quan hệ nam nữ của anh đi.” Lý Giản Đạt giậu đổ bìm leo nhàn nhạt nói: “Đừng có dây dưa với mẹ của con tôi nữa.”

Đỗ Thanh Hoa duỗi tay đấm vào vai Hà Minh Viễn một cái, ‘Được lắm, ở dưới mí mắt của tôi lại làm ra việc như vậy, tôi thật là đã đánh giá thấp cậu ba Viễn, về sau đừng mơ tưởng tôi lại giúp anh nữal”

“Thanh Hoa, em làm gì vậy?” Trịnh Hoàng Bách đến chậm một bước, giữ chặt cô ấy: “Chị dâu đã hiểu lầm rồi, sao em còn làm phức tạp lên thế?”

“Hiểu lầm?” Đỗ Thanh Hoa lạnh lẽo nhìn chăm chăm Hà Minh Viễn, ‘Không muốn người khác hiểu lầm thì đừng gọi thân mật như vậy!”

Cô ấy nói xong thì vung tay Trịnh Hoàng Bách ra rồi chạy.

Cô vừa chạy vừa nói, ‘Mấy ngày nữa đừng có liên lạc với eml”

Trần Nam Phương đã đi khỏi bệnh viện Minh Tâm rất xa, vẫn cảm thấy cả người khó chịu, bực bội không hiểu được.

Trong đầu luôn có một giọng nói không ngừng vang lên, đi đi, đi khỏi nơi này!

Cô xoa xoa huyệt Thái Dương, ánh mắt mông lung mịt mờ.

“Còn đau không?” Lý Giản Đạt đi theo phía sau cô một bước, hơi xấu xa nói: ‘Lúc cô giúp tôi hồi nấy nhìn cô rất là oai đó!”

Cô quay đầu lại, hít sâu một hơi rồi nói: “Chúng ta trở về đi, nếu không thì bé Thiên sẽ lo lắng.”

Vừa rồi cô đã bỏ rơi thằng nhỏ, còn không biết nó có biết đường về nhà hay không nữa.

“Cô đối xử với nó thật là tốt.’ Lý Giản Đạt giống như là hâm mộ nói.

“Anh hẳn là đối với con trai anh càng tốt hơn.” Trần Nam Phương sửa lời anh ta cho đúng: “Vẫn nên tìm cái công việc ở Thâm Thành đi, như vậy thì cách bé Thiên cũng gần, có lợi cho sự trưởng thành của nó.”

“Cô không sợ trai đơn gái chiếc mà ở cùng tôi à?” Lý Giản Đạt liếc nhìn cô một cái, nghĩ thâm nếu như anh ta muốn ăn vạ cô thì có rất nhiều cách đói!

Trân Nam Phương có chút không được tự nhiên, dứt khoát không trả lời vấn đề này, cô ngẫm kỹ lại, nếu không cô nhường chung cư cho hai người bọn họ, cô đi tìm một công ty cung cấp chỗ ở?

“Gả cho tôi.”

Qua hai giây, cô đột nhiên dừng chân lại, quay đầu lại nhìn chằm chằm Lý Giản Đạt: “Anh… mới vừa nói cái gì?”

Anh ta bước một bước qua, nghiêm túc nói: “Kết hôn với tôi, như vậy là có thể làm mẹ của bé Thiên một cách danh chính ngôn thuận.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 705


Chương 705

Trần Nam Phương kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng lại!

Cô đang được cầu hôn sao?

“Không nên kinh ngạc như vậy chứ?”

Lý Giản Đạt giơ tay cốc đầu Trần Nam Phương, bĩu môi nói: “Trông tôi tệ lắm hả?”

Cô nhanh chóng định thần lại, đỏ mặt lùi lại một bước: ‘Tôi, tôi không có ý đó, tôi chỉ nghĩ chúng ta vẫn chưa thực sự quen thuộc với nhau.”

“Cưới tôi đi rồi sẽ quen.” Anh ta coi như đó là điều hiển nhiên.

Khóe miệng Trần Nam Phương giật giật, thật sự không bắt được sóng não của người này, vẻ mặt kìm nén nói: “Tôi nghĩ bé Thiên rất thông minh, thằng bé sẽ không muốn chúng ta trở nên như thế này đâu, vì bé luôn mong mẹ ruột của mình quay về mà.”

Không đợi Lý Giản Đạt đáp lại, cô dợm chân chuẩn bị bước đi, đoạn bình thản nói: “Đi thôi, sau này đừng nhắc tới nữa.”

Anh ta cau mày nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Nam Phương, người phụ nữ này vẫn cố chấp như ba năm trước.

Nhưng… đã thế thì anh ta càng thích.

“Nam Phương! Nam Phương, chờ tớ với!” Đỗ Thanh Hoa vội vàng chạy tới, thở phì phò: “Cậu đi nhanh quái”

“Cậu… Trần Nam Phương vô thức nhìn về phía sau cô ấy, vẫn không thấy bóng dáng Hà Minh Viễn, trong lòng cảm thấy mất mát khó tả: “Xin lỗi cậu nha.”

“Không cần xin lỗi đâu!” Đỗ Thanh Hoa tùy ý xua tay: “Tớ chỉ chậm chân một chút thôi, cậu đừng hòng bỏ tớ lại.”

“Chẳng lẽ cô định theo chúng tôi về Thâm Thành à?” Lý Giản Đạt xen vào, khó chịu vì từ đâu nhảy ra một cái bóng đèn sáng trưng.

Đỗ Thanh Hoa chớp chớp mắt hạnh: “Có vấn đề gì sao? Tôi là bạn thân nhất của Nam Phương mài”

“Vậy thì đi thôi.” Trân Nam Phương cảm thấy khá an tâm, thứ nhất cô không cần ở chung phòng trai đơn gái chiếc với Lý Giản Đạt nữa, thứ hai cô còn có thể hỏi chút chuyện trước đó từ Đồ Thanh Hoa.

“Tớ biết là trong lòng Nam Phương cậu luôn luôn nhớ đến tớ mài!” Cô gái nọ đang rất vui vẻ.

Còn người đàn ông nào đó thì giận tím mặt, sờ sờ mũi rồi chậm chạp theo sau, tự nhủ có cần tìm cách khác không nhỉ?

“Trước đây cũng không ngờ củi gạo dầu muối lại tốt như vậy!”

Đỗ Thanh Hoa quay đầu lại, hất cằm lên: “Anh muốn nói chuyện với chúng tôi hả? Muốn nói gì thì nói đi, không thì đừng đổ cho chúng tôi bơ anhI”

Người đàn ông nào đó: ..’ Đã bị xem nhẹ rồi còn đâu!

Bị từ chối lời cầu hôn rồi còn gì!

Trở lại Thâm Thành, Trần Nam Phương phát hiện bé Thiên không có ở nhà, chuyện này khiến cô rất lo lắng.

“Làm sao đây? Có cần gọi cảnh sát không?” Cô có chút lúng túng, đi tới đi lui, ân hận nói: “Tôi không nên bỏ mặc thăng bé như vậy, là lỗi của tôi.”

Lý Giản Đạt cũng không đỡ hơn là bao: “Nó sẽ không sao đâu.”
 
Back
Top Dưới