Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 666


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 667


Chương 667

“Thật sự không cần đâu!” Thế mà bà Diêu lại cười, khuôn mặt che đầy nếp nhăn ngập tràn từ ái, “Có thể nhìn thấy lòng hiếu thảo này của cháu là bà đã thấy đủ rồi.”

Khói càng lúc càng dày đặc, Trần Nam Phương vì giữ thể lực nên không khuyên nhủ nữa mà ra trao đổi băng ánh mắt với Ngọc Cẩm, cả hai cùng đỡ bà Diêu đi lên trên lầu.

“Khu khụ…” “Khụ khụ khụ…”

“Dì Cầm! Chúng ta để khăn ướt lên trên đầu, cúi thấp đầu đi lên trên!”

Nhưng họ không ngờ rằng chỉ mới đi được ba bốn bậc thang đã cảm thấy trên đầu bị vật gì đó đập vào, trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất ý thức.

Lúc Hà Minh Viễn nghe thấy tin tức nhà cũ nhà họ Hà bị nổ thì anh còn ở Tạ Thành.

Anh giống như phát điên chạy nhanh về, khi vừa đến nhà cũ đã nhìn thấy cảnh tượng chói mắt, một bên là phế tích đã được dập lửa, một bên là ánh lửa cao ngút trời!

“Bà nội!” Anh muốn chạy vào trong nhưng lại bị Minh Phúc và Trịnh Hoàng Bách ngăn cản.

Sau đó anh nghe được tiếng la thất thanh: “Nam Phương cũng ở bên trong!”

Trên mặt Đỗ Thanh Hoa ràn rụa nước mắt, cô ấy cũng muốn đi vào trong: “Tôi muốn cứu Nam Phương, cậu ấy không được có chuyện gì!”

“Cô nói gì? Sao Nam Phương lại ở đây?” Hà Minh Viễn kéo tay cô ấy, lạnh lùng hỏi: “Nói mau! Tại sao cô ấy lại ở chỗ này!”

“Cậu ấy nhắn với tôi là bà Diêu nói cơ thể không khỏe, cậu ấy đến thăm…”

Đỗ Thanh Hoa nắm lấy tay anh: “Hà Minh Viễn! Không phải anh ghê gớm lắm sao? Anh nhanh đi cứu Nam Phương đi, cậu ấy là của vợ anh mài”

“Đừng nói nữa Thanh Hoal” Trịnh Hoàng Bách kéo tay cô ra, bàn tay kéo mạnh tay Hà Minh Viễn: “Anh Viên! Anh phải tin rằng bà Diêu và chị dâu không sao, họ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”

“Buông tôi ra!” Giọng nói anh trâm thấp mà lạnh như băng: “Tôi muốn đi vào bên trong!”

Hà Minh Viễn cố tránh khỏi tay Minh Phúc và Trịnh Hoàng Bách, anh phóng vào trong như một vị vua của bóng tối!

“Cậu Bai”

“Anh Viễn!”

Cũng may là nhân viên chữa cháy và cảnh sát đã ngăn lại kịp thời, nhưng trong đôi mắt phượng của anh lại nhuốm đầy tia máu chưa tan…

“Hiện trường phát hiện tổng cộng bốn thi thể nữ, trong đó có một người ngã xuống từ lầu hai chết tại chô, ngoài ra ba người khác được phát hiện ở lối lên trên lầu, phân biệt là bà Diêu, Trần Nam Phương,…”

Bốp!

Cái ghế bị đá bết Hà Minh Viễn kéo cổ áo cảnh sát, trừng đôi mắt đỏ quạch: “Anh lặp lại một lần nữa cho tôi! Anh dám lặp lại lần nữa xeml”

Làm sao Nam Phương của anh lại chết được cơ chứ?

Cô đã nói cô sẽ luôn ở cạnh anh, ngày hôm qua cô ấy còn gọi điện dặn dò anh giữ gìn sức khỏe, muốn anh về sớm hơn, sao có thể chết được?

“Cậu Bal Cậu Ba bình tĩnh lại đi…”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 668


Chương 668

“Mẹ nó! Tôi không bình tĩnh nổi!” Hà Minh Viễn gào lên, sao anh có thể bình tĩnh được, chỉ trong một đêm mà hai người phụ nữ quan trọng nhất của anh đều chết đi, chết thật rồi sao?

“Anh Viễn!” TrịnhHoàng Bách kéo tay anh, đôi mắt cũng đỏ ửng lên: “Đừng như vậy, chuyện này còn cân phải kiểm tra lại, không chừng là sai lầm đói”

“Đúng vậy!” Hà Minh Viên giống như vừa nắm được cọng rơm cuối cùng, tiếp tục kéo cổ áo viên cảnh sát: “Anh nhanh kiểm tra lại một lần nữa, đối chiếu lại thi thể, nhất định không phải bà nội và Nam Phương!”

Khẳng định không phải họ…

Anh suy sụp ngồi trên ghế, nhưng cả người dần trở nên lo sợ, giống như chút tỉnh thần này sẽ đi theo tên Trân Nam Phương vậy.

“Sao lại như vậy!” Một giọng nói đầy thê lương vang lên, Tạ Đình Nam xông tới, nhào đến cạnh thi thể đã cháy đen: “Chuyện này, đây không phải là Nam Phương! Không có khả năng!”

“Giáo sư!” Tạ Hàn Phong ngăn ông lại: “Giáo sư hãy bình tính đi!”

“Con gái của tôi, tôi còn chưa nhận lại con bé sao nó lại chết như vậy chứ?”

Tạ Đình Nam gào khóc thê lương: “Ngọc Hân sẽ trách tôi, chắc chắn cô ấy sẽ trách tôi!”

Hà Minh Viễn mờ mịt nhìn qua, trong mắt anh không hề có ánh sáng, cũng không hề có ngạc nhiên, anh chỉ nghe, giống như những thứ này đã không còn liên quan gì với anh nữa.

“Là Hà Quảng Nghĩa đúng không?”

Tạ Đình Nam nhào đến bên người anh và vặn hỏi: “Có phải là ông ta không?

Ông ta hại chết Ngọc Hân, bây giờ lại hại cả con gái tôi!”

“Ông chắc chắn!” Hà Minh Viễn khàn khàn hỏi: “Ông chắc chưa, bây giờ tôi đi giết ông tai”

“Anh Viễn!” Trịnh Hoàng Bách chạy nhanh đến bên cạnh anh, sợ anh thật sự nghĩ quẩn.

“Giáo sư!” Tạ Hàn Phong cũng khuyên nhủ: “Bây giờ phải bình tĩnh lại, em cảm thấy chỗ này có gì đó kỳ quặc, ngày hôm qua Nam Phương còn đi ăn cơm chung với chúng ta, sao hôm nay lại chết được?”

“Đúng vậy, không có khả năng, không có khả năng…”

Tất cả mọi người đều có cùng chung cảm giác, bao gồm cả Đặng Mai Tuyết và Trịnh Hoàng Phong, chẳng sợ “sự thật” đã bày ra trước mắt!

Nhưng mà DNA của thi thể kiểm tra một lần rồi lại một lần, đều không sail Hà Minh Viễn cũng dần trở nên im lặng hơn, hơi thở lạnh lẽo đến tận xương, nhưng không có người đến sưởi ấm nữa rồi…

“Đau… Hít..” Trần Nam Phương chỉ cảm thấy sau gáy truyền đến đau đớn, đau đến đến mức làm cho cô cảm thấy choáng váng.

Cô muốn mở to mắt, nhưng mà sau khi mở mắt lại phát hiện xung quanh mình chỉ toàn một màu đen: “Đây là đâu? Minh Viễn? Minh Viễn?”

“Đừng kêu nữa, cho dù kêu rách cổ họng thì cậu Ba cũng chẳng nghe thấy đâu!” Một giọng nói chói tai nghẹn ngào vang lên, còn mang theo ý trào phúng và lạnh lẽo.

“Anh là ai? Đây là chỗ nào? Anh định làm gì tôi?” Trân Nam Phương liên tiếp đặt câu hỏi, bóng đen mang đến cho cô sự sợ hãi vô tận, thậm chí cô còn nghe thấy được tiếng hàm răng va đập vào nhau: “Tốt nhất là anh nên nghĩ kỹ, nếu tôi bị thương thì Hà Minh Viên sẽ không bỏ qua cho anhl”

“Tôi đã nói rồi, cậu Ba sẽ không tìm thấy chỗ này đâu!”

Một tiếng tách vang lên, tất cả bóng đèn đều được bật sáng.

Ánh sáng đột ngột khiến cho Trần Nam Phương không kịp thích ứng, cô nheo mắt lại!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 669


Chương 669

Sau khi vất vả thích ứng, cô người đàn ông đeo mặt nạ đứng đối diện, chỉ lộ ra một đôi mắt hẹp dài, lộ ra vẻ lạnh lùng vô tận!

“Anh rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?”

Trần Nam Phương quan sát xung quanh, nơi này giống như là một tâng hầm, u ám ẩm ướt, chỉ có một cánh cửa thông với bên ngoài: “Anh thả tôi ra, bao nhiêu tiền Minh Viên cũng sẽ cho anh!”

“Đáng tiếc, tôi đã nhận tiền của người ta.” Người đàn ông đeo mặt nạ nhún vai một cái: “Muốn trách chỉ có thể trách người cho tôi tiền đối với cô có tình cảm quá sâu sắc.”

Trần Nam Phương không hiểu lời của anh ta lắm, bây giờ trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ chính là: Chạy đi Sau đó nhanh chóng liên lạc với Hà Minh Viễn, thấy nhà cũ của nhà họ Hà bị phá nổ, lại không tìm được mình, anh ấy nhất định sẽ phát điên!

“Muốn chạy trốn?” Người đàn ông đeo mặt nạ dường như cảm nhận được suy nghĩ trong lòng cô: “Cô cũng đừng hòng.”

Hắn cười nhạt: “Nguyên tắc làm việc của tôi từ trước tới giờ là nhận tiền rồi sẽ làm việc cho người ta, hơn nữa…’ Người đàn ông đeo mặt nạ đi về phía cô, Trần Nam Phương nhất thời cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”

Cô lui về phía sau, nhưng cả người bủn rủn vô lực, khiến cô không thể lui được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ta tiến về phía mình càng ngày càng gần!

“Nói hết rồi, thay người ta làm việc.”

Người đàn ông đeo mặt nạ châm chọc câu môi: “Tôi đối với cô không có hứng thú.”

Trần Nam Phương thấy trong tay hắn bỗng nhiên xuất hiện kim châm, càng sợ hai, khua hai tay, thét lên giận dữ: “Anh có biết anh đang phạm tội hay không! Sẽ bị bắt lại!”

“Cái thế giới này còn không ai dám bắt tôi!” Người đàn ông đeo mặt nạ hừ lạnh: “Người dám bắt tôi đều đã bị tôi hạ độc chết.”

“Anh là người giải độc thần bí?” Trần Nam Phương suy nghĩ còn có thể có khả năng này liền cảm thấy kinh ngạc: “Có phải anh hay không?”

“Người thần bí giải độc?” người đàn ông đeo mặt nạ nhún vai một cái: “Là người khác lại đặt cho tôi cái danh hiệu khác? Nghe không êm tai cho lắm.”

“Minh Viễn tìm anh rất lâu, Dạ Hành còn có dì Tuyết đều bị trúng độc, chỉ có anh mới có thể giúp bọn họ giải độc.”

Trần Nam Phương gấp gáp nói tất cả: “Anh cùng tôi đi Kim Thành có được không? Anh muốn tiền, Minh Viễn nhất định có thể cho anh, ngay cả tập đoàn Kim Địa anh ấy cũng có thể cho anhI”

Cô tin rằng so với tính mạng của người thân, Hà Minh Viên sẽ không quan tâm tới vật ngoài thân!

“Không có biện pháp, ai bảo anh ta đến sau!” người đàn ông đeo mặt nạ bất động thanh sắc: ” Tuy nhiên con nhóc như cô chơi cũng thật vui, chính mình lo còn không nổi, còn muốn đi lo cho người khác.”

“Tôi tin tưởng anh là người tốt, anh không thể thay người xấu làm việc!”

Trần Nam Phương nói không được mạch lạc, cô cũng không có cách nào khác, chỉ có thể tỏ ra mình yếu thế: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, anh là người tốt có tay nghề cao, đáng lẽ phải giúp đỡ mọi người mới đúng, không thể… “

Kim châm rơi vào huyệt vị trên cổ cô, đồng thời giọng của người đàn ông đeo mặt nạ cũng vang lên: “Ôn ào!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 670


Chương 670

Cô hoảng sợ trợn tròn hai mắt, phát hiện mình còn có thể cử động, cô còn muốn mở miệng tiếp tục nói.

“Cô tốt nhất đừng nói chuyện, nói càng nhiều, trí nhớ biến mất càng nhanh.” người đàn ông đeo mặt nạ thờ ơ nói.

“Cái gì… Trí nhớ biến mất?” Trân Nam Phương không hiểu mấy lời này, trong tiềm thức cô chỉ muốn rút cây kim châm kia đi.

Người đàn ông đeo mặt nạ đưa tay cầm lấy cổ tay cô, rất nhanh buông ra, chậc chậc một tiếng: ‘Lại mang thai.”

Cô sửng sốt một chút!

Cô mang thai?

Cô lại mang thai đứa trẻ của Minh Viễn?

Bản năng của người mẹ bộc phát, Trần Nam Phương không để ý tới đau đớn, dùng sức lôi cây kim châm ra ngoài, nhảy xuống giường chạy về phía cửa!

“Tôi nói con nhóc nhà cô, phí sức làm cái gì!” người đàn ông đeo mặt nạ đứng tại chỗ, không nhanh không chậm nói: “Tôi có nói sau khi ra khỏi cửa là có thể đi ra ngoài sao?”

“Mở cửa cho tôi! Anh mau mở cửa cho tôi!” Trần Nam Phương kéo cửa không nhúc nhích, gấp gáp hét lớn: “Nếu không anh nhất định sẽ gặp báo ứng!”

“Làm một cuộc giao dịch thì thế nào?”

Người đàn ông đeo mặt nạ lại nhún vai một cái, ngón tay chỉ vào bụng của Trân Nam Phương, chậm rãi mở miệng.

“Tôi muốn đứa trẻ trong bụng của Am co.

“Anh, anh nói gì?” Trần Nam Phương hoảng sợ trợn to hai mắt, càng sợ hơn.

Người đàn ông đeo mặt nạ dứt khoát ngồi xuống ghế: “Nghe không rõ sao? Chính là lấy con của cô đổi lấy tính mạng người thân của cô.”

“Anh đừng hòng!” Cô lớn tiếng cự tuyệt: “Tôi nói lại lần nữa, anh bây giờ chính là phạm pháp! Sẽ bị bắt lại!”

“Cô chắc chắn?”

Trần Nam Phương không để ý tới hắn, dùng lực mạnh lay cánh cửa tâng hầm, có thể căn bản là không ra được!

Ngay lúc cô tuyệt vọng, lại nghe thấy người đàn ông đeo mặt nạ quái gở nói, giống như bố thí: “Như vậy đi, cô đáp ứng tôi, tôi có thể cứu cô mang ra ngoài.”

“..” Cô thật sự nhớ Hà Minh Viễn, anh đang ở nơi nào? Có thể tới cứu mình hay không?

“Chẳng lẽ cô muốn rơi vào tay của tên đàn ông khác?” người đàn ông đeo mặt nạ nói: “Nhìn dáng vẻ của cô chắc chắn không thể đồng ý, phát sinh quan hệ thân mật cùng người đàn ông khác…’ “Anh câm miệng!” Trân Nam Phương không muốn nghe những lời như vậy, cô không chịu nổi.

“Tôi im miệng cô sẽ có thể giải quyết được vấn đề khó khăn trước mắt?” Người đàn ông đeo mặt nạ năm chắc phần thắng: “Cô bây giờ chỉ có thể dựa vào tôi, cô suy nghĩ một chút, nếu cô rơi vào tay tên đàn ông khác, đứa trẻ trong bụng cô còn có thể sống?”

Trần Nam Phương giật mình một cái, hoảng sợ luống cuống nhìn chằm chằm hắn, hắn nói không sai, nhưng là rốt cuộc là ai mua chuộc hắn đối phó mình chứ?

“Anh nói xem ai bảo anh làm như thế với tôi” Cô xông về hắn: “Có phải là Hà Quảng Nghĩa hay không? Hay là Trịnh Hoàng Sơn? Hay là người khác?”

Người đàn ông đeo mặt nạ chống cằm: “Xin lỗi tôi cũng không biết, tôi không bao giờ hỏi tới thông tin của người đưa tiền.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 671


Chương 671

Trần Nam Phương chán nản, cô nhìn vòng quanh căn hầm âm u lạnh lếo, cô quả thật không thể rơi vào tay người khác, nhưng dùng đứa trẻ của mình và Hà Minh Viễn để trao đổi, cô sẽ trở thành một người mẹ tàn nhân!

“Cho cô ba giờ để cân nhắc.” Hắn gõ nhẹ đầu gối: “Nghĩ xong nói cho tôi, sáng mai người kia đã tới rồi.”

Thấy ánh mắt Trân Nam Phương chợt lóe, hắn lập tức bổ sung thêm một câu: “Bớt làm mấy chuyện bí quá hóa liều.

Tâm trạng cô theo thời gian trôi trầm lại thêm trâm, cuối cùng chìm trong một vũng bùn, chìm tới mức cô không thể hô hấp được.

“Anh thật sự có thể bảo đảm không làm hại đứa nhỏ của tôi?” Trân Nam Phương mở miệng nói, cô cuối cùng vẫn rũ bỏ trách nhiệm làm mẹ, dùng đứa trẻ để đổi tự do cho mình.

“Cái này đương nhiên, tôi không giết người.” Người đàn ông đeo mặt nạ bảo đảm: “Tôi muốn đào tạo nó thành một tiểu đồ đệ.”

Có phải thật hay không?

Trong lòng Trần Nam Phương vô cùng không chắc chăn, nhưng trước mắt có thể nói đây là biện pháp duy nhất có thể đảm bảo an toàn cho cả cô và đứa trẻ.

“Được…” Giọt nước mắt từ khóe mắt cô lăn xuống, trong lòng cô cầu nguyện sau này đi ra ngoài rồi mới có thể có biện pháp chạy trốn.

Người đàn ông đeo mặt nạ cười đắc ý: “Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cô sẽ không phải hối hận vì quyết định của ngày hôm nay đâu.”

Trần Nam Phương không nói lời nào, bắt đầu từ bây giờ cô muốn giữ gìn thể lực, để tránh có cơ hội lại không bắt được.

Nhưng cô vẫn đang nghĩ nhân tính và thực tế quá tích cực, sau này theo người đàn ông đeo mặt nạ đi ra ngoài, trên cổ cô lại bị ghim hai cây kim châm.

Trước khi ý thức biến mất, cô nghe được hắn nói: ‘Đừng trách tôi, tôi chỉ đồng ý mang cô ra ngoài, không có nghĩa là tôi muốn giữ lại trí nhớ của cô.”

“Anh gạt người!”

“Tôi không lừa cô, tôi nói tôi nhận tiền của người ta, thì phải làm việc.”

Người đàn ông đeo mặt nạ nói được làm được: “Chỉ phụ bạc mà thôi.”

“Đừng làm tổn thương đứa trẻ của tôi…” Trần Nam Phương nhắm mắt lại, nỉ non: “Minh Viễn, em không thể quên anh, còn có bà nội, Thanh Hoa, nhiều người như vậy…’ Nhưng trí nhớ giống như như lục bình từ từ phiêu dạt về phương xa, bắt cũng không bắt được, cô vừa muốn mở mắt ra, giống như thấy một mảng xanh biếc, loáng thoáng còn có mùi thuốc.

Ba năm sau.

Trân Nam Phương đứng dưới ánh mặt trời sáng rỡ, cúi đầu nhìn bằng tốt nghiệp trong tay một chút, tựa như một giấc mộng dài.Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Trong mộng trừ một đường ba năm học tập, cô giống như đã quên rất nhiều thứ, nhưng là cụ thể là cái gì, cô lại không nghĩ ra.

“Tê…” Cô xoa xoa huyệt thái dương đột nhiên xuất hiện cơn đau, khống chế suy nghĩ trong đầu.

“Nam Phương!” Có người võ nhẹ bả vai cô, vui mừng rít rít nói: ‘Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp chuyên ngành kế toán khó nhất tại trường đại học Hàn Quốc!”

“Huỳnh Văn Nguyên!” Trân Nam Phương nhìn cô cười: ‘Cũng chúc mừng cậu tốt nghiệp được ngành y, trốn thoát được móng vuốt của đại ma đầu.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 672


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 673


Chương 673

“Không phải…”

Trần Nam Phương thấy thân còn muốn giải thích, vội vàng kéo tay cô ấy, chỉ chỉ vé máy bay trong của đứa nhỏ, chính là vị trí ở giữa hai người các cô.

“Thăng nhóc thối!” Huỳnh Văn Nguyên cũng không phải là dễ trêu: “Em gọi chị là cái gì? Chị có điểm nào giống đàn ông?”

“Nói!” Huỳnh Văn Nguyên gầm nhẹ.

Bé trai nhưng cũng không sợ, chỉ chỉ vào vị trí giữa hai người các cô: ‘Chị ơi, Chị đang ngồi vào vị trí của em.”

Đứa nhỏ được ngồi giữa hai người các cô mới đúng chứ 2 Cha mẹ của cậu bé đâu?

“Hừ! Không biết thưởng thức.’ Huỳnh Văn Nguyên không phải là người rất yêu thích trẻ con, sau khi ưỡn ngực, đeo tai nghe lên, xem bộ phim cô yêu thích trong lòng từ lâu!

Trần Nam Phương lại không thể tùy tiện như vậy, cô nhìn trái phải xung quanh hồi lâu, cũng không phát hiện có người giám hộ nào tới tìm cậu bé.

“Chị không cần nhìn, em một mình ngồi máy bay.”

“Em?” Cô khiếp sợ nhìn đứa nhỏ trước mặt: “Em mới mấy tuổi ? Cha mẹ em đâu ?”

Đứa nhỏ dùng ngón tay nhỏ mập chỉ các cô: “Chính là các chị đó!”

“Bọn chị không phải!”

Cậu bé bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của Trân Nam Phương, chớp chớp đôi mắt to đáng yêu của mình: “Chị ơi, van xin chị, có người muốn lừa em bán đi, em mới bí quá hóa liều.”

“…”Trẻ nít bây giờ đều thành tinh như vậy sao? Còn lừa đem bán? Bí quá hóa liều?

Trần Nam Phương mở miệng, muốn vạch trần đứa nhỏ, nhưng trong lòng đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác khác thường, đứa nhỏ mập mạp khiến cô cảm thấy rất thân thiết, nhất là lúc bị tay nhỏ mềm mềm của cậu bé ôm lấy, tâm tình cực kỳ thoải mái.

Cô có chút bất đắc dĩ.

“Chị ơi ” Cậu bé tiếp tục tấn công: “Dáng người chị đẹp như vậy, lại ôn nhu, chắc có bảo bảo khả ái như em vậy có phải hay không?”

“..” Đang tự luyến có đúng không?

“Chị nhìn em bụ bẫm thế này, có rất nhiều người đều thích, nhưng mà em ăn cũng không nhiều.” Cậu bé nâng cằm lên, giơ lên quả đấm thịt nhỏ, còn đưa duỗi tay mình ra cũng bắp chân to ngắn: “Chị cũng thích em đi, em có thể để cho chị sờ, người khác em cũng không cho phép sời”

Theo bản năng, Trần Nam Phương đưa tay năm lấy bàn tay nhỏ bé.

“Tay chị vừa ấm áp lại mềm, em thật muốn gọi chị là mẹ.” Cậu bé cười lên, lộ ra hàm răng trắng tinh, ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn xệ xuống; “Nhưng mà người cha lòng dạ đen tối của em chẳng ra gì, Bé Thiên em bị ép.”

“Ba em đối với em không tốt?”

Cậu bé vểnh miệng không nói.

“Nhưng là em chạy lên máy bay như vậy, ông ấy sẽ rất lo lắng ?’ Trân Nam Phương lo lắng: “Đây chính là chuyến bay bay tới Việt Nam, cách Hàn Quốc mấy mười ngàn cây số, lạc người nhà sẽ rất đáng sợ.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 674


Chương 674

“Em không sợi” Cậu bé ưỡn cái ngực nhỏ, giống như là muốn chứng minh: “công phu của em rất lợi hại!”

“Nhưng mà…”

“Mẹ, mẹ cũng không cần có thể tới có thể đi, mẹ tin tưởng bé Thiên có được hay không?”

Trân Nam Phương bắt được chữ mấu chốt: “Em gọi là bé Thiên?”

“Mẹ, mẹ sao lại quên tên con?” Bé Thiên dáng vẻ khổ não, giơ lên tay nhỏ mập lên ôm mặt cô: “Mẹ không phải cắn bé Thiên gọi con là bé Thiên cục cưng sao?”

Trần Nam Phương thấy bạn thân lấy tai nghe xuống, dáng vẻ nén cười, liên biết chuyện gì xảy ra, nhất định là nữ tiếp viên hàng không đang đứng ở phía saul Thăng nhóc này.

Trừ quá mức bướng bỉnh ra thì thật là vừa thông minh vừa đáng yêu!

“Được rồi, nữ tiếp viên hàng không đi rồi.’ Huỳnh Văn Nguyên gõ nhẹ đầu của Tiểu Thiên Thiên, sau đó nâng khuôn mặt nhỏ nhắn cậu bé lên hôn một cái đi: ‘Cái này gọi là cắn sao?”

“Ai nha!” Bé Thiên giận đến cau mày, cầm gấu con bên trong túi đeo lưng ra xoa xoa khuôn mặt: “Trên thế giới này chỉ cho phép mẹ hôn em như vậy thôi, những người khác cũng không được!”

“Ai là mẹ em? Cô ấy sao?” Huỳnh Văn Nguyên chỉ Trần Nam Phương: “Nam Phương, cắn cắn nó, nếm mùi một chút.”

Cái này…

Coi nó như đùi gà sao?

Trân Nam Phương Hoàn toàn trái ngược với thái độ của Trần Nam Phương, Huỳnh Văn Nguyên thật sự muốn đem bé Thiên đi.

“Cái này không được rồi?” Trần Nam Phương cúi đầu nhìn đứa nhỏ thịt múp míp một chút, cô quả thực không bỏ được:’Ba mẹ nó nếu không tìm thấy nó sẽ lo lắng lắm!”

“Cậu đem đứa trẻ nhỏ như vậy vứt ở cửa khẩu thế này há chẳng phải là càng làm cho người ta lo lắng?” Huỳnh Văn Nguyên ôm bé Thiên: ‘Còn không bằng chúng ta mang đi, giúp nó liên lạc với cha mẹ của nó.”

Cậu bé dùng sức gật đầu, năm tay của Trần Nam Phương, yếu đuối nói: “Mẹ, mẹ tốt, xin mẹ, đừng bỏ lại con.”

Mỗi câu lại yếu đuối hơn, khiến cho người chung quanh đều nhìn lại.

Còn có người khác như làm việc tốt chỉ Trân Nam Phương nói; “Bây giờ đều là người như thế nào vậy mẹ! Đứa trẻ ngoan như vậy mà còn bị hung dữ nói muốn bỏ lại!”

“Đúng vậy, đứa trẻ mập mạp này nhìn đáng yêu chết, nhìn liền muốn cắn một cái.”

“Nếu không con cùng cô đi về nhà đi ? Cô bảo đảm nuôi con trắng mập hơn!”

Bé Thiên mở lớn đôi mắt to, làm bộ ủy khuất sợ hãi trốn sau lưng của Trần Nam Phương…

Huỳnh Văn Nguyên thì khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như đang xem trò vui, khiến cho Trân Nam Phương cuối cùng cũng chỉ có thể thừa nhận, đồng ý mang Tiểu Thiên Thiên về căn hộ mà hai người thuê từ trước.

“Chị nói này bé Thiên, em chắc chắn không đi theo con đường nghệ thuật sao?” Sau khi lên xe, Huỳnh Văn Nguyên nhìn cậu bé trái phải: ‘Chị cảm thấy em đặc biệt có thiên phú.”

“Em không muốn.’ Tiểu Thiên Thiên nghiêm trang nói, hoàn toàn như mới vừa rồi giống như hai người khác nhau: “Diễn xuất không có ý nghĩa.”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

“Em biết cái gì là diễn xuất à? Còn nói không có ý nghĩa?” Huỳnh Văn Nguyên nghe xong ha ha cười lớn.

Trân Nam Phương ngược lại không có cười cậu bé, mà lại đem cậu bé ôm vào trong ngực: “Mấy lời bé Thiên vừa nói là có ý gì? Em thích làm gì?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 675


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 676


Chương 676

“Trân Nam Phương đúng không?”

Một cô gái trẻ có gương mặt tròn đi đến: “Tôi tên Châu Thanh, là thư ký của giám đốc tài vụ, hai ngày nay cô ấy đã đi công tác cùng với chủ tịch rồi, nói rằng khi về sẽ gặp cô, đây là vị trí của Am cø.

“Cảm ơn Châu Thanh.” Trần Nam Phương lễ phép mỉm cười, để túi lên trên bàn.

“Bây giờ là giờ cơm trưa, buổi chiều tôi sẽ giới thiệu đồng nghiệp để cô làm quen sau.” Nói xong, Châu Thanh còn chẳng quay đầu lại đã đi mất.

Khuôn mặt lúc cười của cô có chút ngượng ngùng, thư ký bây giờ đúng là khó bắt chuyện thật đấy.

Trân Nam Phương không phải là kiểu người rất cởi mở, đặc biệt là sau khi cô phát hiện ra mình không thể nhớ lại được những chuyện trong quá khứ, đã mấy lần cô tự nhốt mình lại càng khiến cô khó hòa nhập vào đám đông hơn.

“Alo, mọi người đã nghe tin gì chưa?

Giám đốc Thanh đã đi công tác cùng với chủ tịch đấy!”

“Làm ơn, cái này mà là tin mới sao?

Cô thử hỏi bộ phận tài vụ xem ai mà không biết?”

“Phòng tài vụ biết không có gì phải lơ, bây giờ tin tức đã truyền trong khắp công ty rồi, nói rằng chủ tịch của chúng †a từ trước đến nay. chưa từng dẫn qua quản lý hay giám đốc nữ nào, giám đốc Ngọc của chúng ta là độc nhất đó!”

“Thật hay giả thế? Ý của cô là nói chủ tịch của chúng ta đã nhìn trúng giám đốc Ngọc rồi sao?”

Trần Nam Phương không dám ngoảnh đầu lại, cô chỉ nghe tiếng bàn tán xôn xao của mọi người, ngay sau đó là tiếng than thở, từ đó cô cũng hiểu ra rằng chủ tịch của tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế vẫn còn độc thân, được phụ nữ trong cả công ty mến mộ, còn giám đốc Châu Cẩm Ngọc người đã tuyển cô vào có khả năng sẽ trở thành vợ chủ tịch trong tương lai.

Cô lén mếu miệng không chịu nổi mối quan hệ rối rắm này của công ty này.

Theo cô mà nói, công việc là công việc, tốt nhất đừng để bị ảnh hưởng bởi chuyện tình cảm cá nhân.

Cốc cốc.

Nghe thấy tiếng gõ bàn của mình, Trân Nam Phương vội vàng quay người chào hỏi, người đến là một phụ nữ khoảng 30 tuổi, trang phục công sở tinh tế, trang điểm càng tinh tế hơn, khuôn mặt sắc sảo nhỏ bằng bàn tay.

“Trần Nam Phương… Phải không?”

Đối phương hơi hất cằm lên: “Kiểm toán mới đến sao?”

Tuy rằng thái độ của đối phương hơi kiêu ngạo nhưng cô vẫn gật đầu xem như trả lời.

“Ôn Thùy Chi.” Đối phương đưa tay ra, dùng đầu ngón tay đụng tay của Trần Nam Phương: “Cùng tổ, sau này hợp tác vui vẻ.”

“Mong rằng sau này sẽ được chỉ dạy nhiều hơn.” Trần Nam Phương vẫn hết sức khiêm tốn.

Ôn Thùy chỉ quay người đi nhưng rất nhanh đã quay trở lại, hạ thấp người nhỏ giọng nói: “Châu Thanh là họ hàng của giám đốc Ngọc, bình thường nên chú ý một chút.”

Mắt cô rung nhẹ một cái, sau khi phản ứng kịp thì người đã đi mất.

Ám thị tâm lý của con người rất nghiêm trọng, từ sau khi biết được thân phận đặc biệt của Châu Thanh, tuy rằng. Trần Nam Phương hiểu được sự kiêu ngạo của thư ký nhưng khi cô ta đưa cô đi làm quen với đồng nghiệp cô vân cố ý giữ khoảng cách.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 677


Chương 677

“Haizz.” Cuối cùng cũng tan làm rồi, thật sự Trân Nam Phương không ngờ rằng mới ngày đầu đi làm đã khiến cô mệt mỏi như vậy.

Chỉ có thể nói rằng ba người phụ nữ thì thành một cái chợ, bộ phận tài vụ mấy chục phụ nữ, riêng tổ kiểm toán có sáu người đã thành hai cái chợ rồi.

Cô đeo túi đi ra ngoài, sắp đến con đường ở phía sau tập đoàn chuẩn bị ngồi xe buýt về nhà, đi khoảng ba bốn trăm mét Trân Nam Phương mới phát hiện ra có người đi theo cô!

Thoáng chốc Trân Nam Phương căng thẳng hẳn lên, tim cũng đập càng nhanhI!

Nhân lúc quẹo, cô nhanh chóng bỏ chạy nhưng bị chặn lại!

“Anh, anh là ai?” Trần Nam Phương trừng mắt nhìn người đàn ông, mặt mũi của anh ta bình thường nhưng có một đôi mắt hẹp dài, giống như chứa đầy âm mưu vậy: “Sao lại đi theo tôi? Có tin tôi sẽ báo cảnh sát không hả?”

“Báo cảnh sát?” Người đàn ông làm động tác xin mời.

Cô không hiểu nổi, lùi về hai bước, muốn tìm kiếm cơ hội bỏ chạy.

“Cô dám chạy, tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô.”

Trần Nam phương còn tưởng rằng mình nghe lầm, theo bản năng hỏi ngược lại: “Anh bắt tôi? Tôi chẳng quen biết gì anh cả!”

“Vậy cô có quen anh ta không?”

Người đàn ông lấy ra một tấm ảnh.

Cô nhìn một lát rồi liếc mắt cả nửa ngày trời mới tìm về giọng nói của mình: “Anh, anh là ba của bé Thiên sao?” Sao hai ba con này chẳng giống nhau chút nào vậy!

“Cô gạt bán con trai của tôi?”

Trân Nam Phương cuống quýt, hiểu nhầm lớn như vậy sao, “Chuyện là như thế này…”

Cô đem chuyện kể ra tường tận luôn một lần: “Bé Thiên ở trong chung cư mà tôi thuê…”

Nói đến một nửa thì dừng lại, cô ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng: “Làm sao tôi có thể tin được rằng anh là ba của bé Thiên chứ? Hay anh là lừa đảo?”

“Cô đưa tôi đi gặp tên nhóc đó hỏi nó không phải sẽ biết rồi sao?”

Đúng là có lý, nhưng mà Trần Nam Phương vân cảm thấy người trước mặt này cứ kỳ quái thế nào, khắp người mang theo một loại cảm giác không đàng hoàng, chẳng giống ba của đứa bé chút nào, chẳng trách bé Thiên nói xấu anh ta.

“Anh là ba kiểu gì thế? Sao có thể bỏ rơi con mình như vậy?” Quan trọng là để cho con mình tự ngồi máy bay, bị điên rồi sao?

“Nó nói thế sao?”

Trần Nam Phương bị thái độ của anh ta làm cho bất ngờ, cũng không biết vì sao lại tức giận, lập tức hất mặt lên dạy dỗ nói: “Cái gì bé Thiên cũng không nói, tôi có mắt có đầu, tự mình có thể đoán ra được! Thằng bé mới ba tuổi rưỡi thôi, có thể tự cứu mình đã không tệ rồi, anh còn chê không đủ sao?”

Cô càng nói càng tức: “Nếu như anh vẫn muốn dạy dỗ bé, tôi sẽ không đưa anh đi gặp bé đâu!”

Người đàn ông khoanh tay trước ngực, dựa vào góc tường: “Trông thì dịu dàng hiền thục ai ngờ là cọp cái!”

“…!” Trần Nam Phương ngày càng ghét người đàn ông này, không thèm nói nữa quay người chạy.

Nhưng không ngờ đến cô lại xui xẻo đến mức uống nước cũng mắc vào răng!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 678


Chương 678

Cô mới chạy được mười mấy bước đã đâm vào ngực của người phía trước đi đến.

“Nam Phương!”

“Hoàng Phong?” Trần Nam Phương nửa ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn: “Anh cũng về Việt Nam rồi sao? Khi nào về thế?”

“Mau đứng dậy.” Mắt của Trịnh Hoàng Phong thoáng sáng lên, đưa tay ra kéo cô đứng dạy: “Không ngã trúng chỗ nào chứ?”

“Tôi không sao.” Trần Nam Phương lấy tay phủi quần: “Sao anh lại về vậy?

Đừng nói là anh cũng giống Văn Nguyên, đều đã tìm được việc ở Việt Nam rồi nhé?”

Anh úp úp mở mở rồi gật đầu.

“Sao trước khi tôi về nước không nghe anh nói vậy?” Trần Nam Phương cười vui vẻ: “Mới quyết định sao? Chắc là Văn Nguyên biết được sẽ vui chết mất!”

Trong ánh mắt của Trịnh Hoàng Phong mang theo tia u ám, biết bao nhiêu lời muốn nói đã lên đến họng rồi nhưng lại bị chặn lại.

“Bạn của cô?” Giọng nói xấu xa hỗn †ạp theo gió truyền đến.

Xém chút nữa thì Trân Nam Phương quên mất người đàn ông phía sau, nhưng mà cô không trả lời câu hỏi của anh ta, cô đâu quen anh taI “Người này là…” Trịnh Hoàng Phong nhìn về sau, tỏ vẻ không hiểu.

Không đợi cô trả lời người đàn ông tự mình mở miệng: “Cô ấy là mẹ của con trai tôi.”

Đệch!

Câu nói này quá dễ khiến cho người khác hiểu lầm rồi!

“Anh nói bậy bạ gì đó?” Trần Nam Phương quay đầu lại, cau mày chất vấn: “Tôi vốn dĩ không hề quen biết anh!”

Sau đó cô kéo tay của Trịnh Hoàng Phong: “Hoàng Phong đi thôi, chúng ta sang bên kia nói chuyện!”

Anh ừm một tiếng nhưng trong lòng lại cực kỳ không thoải mái, Trần Nam Phuống không chỉ chạy về Việt Nam đến Thâm Thành, bây giờ còn xuất hiện thêm một người đàn ông giành cô với anh tal Cô của khi mất trí nhớ phải là của anh ta!

“Được thôi, cô không quen tôi.”

Người đàn ông nói, sau đó lại chuyển chủ đề: “Nghĩ chắc cô cũng không quen bé Thiên nên tôi sẽ đưa bé về.”

Nói xong liền đi, không hề dông dài.

“Này!” Trân Nam Phương chỉ có thể bỏ tay khỏi Trịnh Hoàng Phong mà đuổi theo: “Anh muốn đi đâu? Anh biết nhà tôi ở đâu sao? Anh muốn đưa bé đi đâu?”

“Này cô, chúng ta quen nhau sao?”

Người đàn ông dùng lại lời nói giống vậy để đáp trả lại.

“Rốt cuộc anh muốn như thế nào?”

Trân Nam Phương không còn cách nào khác, chỉ có thể ngăn anh ta lại: “Bé Thiên là một đứa bé ngoan, anh không thể, anh phải làm một người ba yêu thương con, hiểu con!”

Người đàn ông nhún vai một cách hời hợt, giống như đang xem trò cười vậy.

“Nam Phương, không sao chứ?”

Trịnh Hoàng Phong cũng đuổi theo đến: “Có cần tôi giúp không?”

“Tôi không làm phiên anh và bạn của anh ôn lại chuyện cũ nữa”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 679


Chương 679

Trần Nam Phương nghĩ một lát rồi võ lên cánh tay của Trịnh Hoàng Phong: “Hoàng Phong, chúng ta về rồi nói tiếp, em không đổi zalo, giữ liên lạc nhé.”

Sau đó đuổi theo người đàn ông.

“Rốt cuộc làm thế nào mà anh biết nhà tôi ở đâu!” Trần Nam Phương tra hỏi, cứ cảm giác đã chọc phải người không nên chọc vậy, nhưng nghĩ đến bé Thiên cô lại không muốn nhận thua.

Đứa bé mập mạp tròn trịa đó đáng yêu biết baol “Người bạn lúc nấy của cô không giống người tốt lắm.” Đột nhiên cô bị một câu nói lạc đề làm cho ngây người, vậy mà anh ta dám nói Trịnh Hoàng Phong không phải người tốt?

Trong lòng Trân Nam Phương thầm phản bác lại một trăm tám mươi lần, nhưng bên ngoài lại lười phí lời với anh tai “Người đó là bạn học của cô sao?”

Người đàn ông thấy cô không nói gì lại hỏi tiếp.

Cô vấn không nói gì, nhưng trong não bồng xet qua một tia kí ức, hai năm trước cô đến đầu phố bên cạnh trường đại học Hàn Quốc, cô giống như người từ ngoài hành tinh đột nhiên rơi xuống vậy, những kí ức lúc trước, một chút cũng không có.

Cũng vào lúc này, cô gặp được Trịnh Hoàng Phong, lúc anh ta nhìn thấy cô thì vô cùng kinh ngạc, không phản ứng được gì nữa.

Sau đó là ôm cô thật chặt.

Cô từng hỏi qua anh có quen mình không, anh nói không, chỉ là cô giống với một người bạn trước đây của anh ta.

Cuộc sống mới ở đại học Hàn Quốc của cô nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của Trịnh Hoàng Phong, đôi bên qua lại nhiều lần nên cô và anh ta cũng trở thành bạn bè, cô có thể cảm giác được anh ta thích cô một cách rõ ràng, nhưng cô lại không có chút hứng thú nào để nói chuyện yêu đương, còn định sẽ từ chối một cách trực tiếp.

Nhưng không ngờ được rằng bạn cùng phòng duy nhất của cô Huỳnh Văn Nguyên lại tỏ tình với Trịnh Hoàng Phong…

“Đang nhớ lại những thứ tốt đẹp mà anh ta dành cho cô sao?” Người đàn ông không chỉ hỏi mà còn đưa tay ra gõ đầu cô.

Trân Nam Phương ôm đầu, sau đó trừng mắt lớn hỏi ngược lại: “Anh làm gì vậy? Có bệnh hả?”

Rốt cuộc anh ta có tự giác được mình là ba của bé Thiên không vậy?

“Trông hiền thục ngây thơ thế này mà mở miệng chửi người khác không tốt lắm đâu?”

Cô âm thầm trợn mắt, vẫn là không nên xích mích với anh ta, vẫn nên giữ thể lực và tinh thần xem anh ta đối xử với bé Thiên thế nào.

Rất nhanh đã đến chung cư, Trần Nam Phương rõ ràng đã thấy vẻ mặt sụp đổ của bé Thiên khi gặp anh ta.

“Bé Thiên.” Cô đi vào trước một bước, ôm lấy cậu bé, nhỏ giọng giải thích: “Mẹ gặp anh ta trên đường, anh †a là ba của con thật sao?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

“Con không muốn đi.” Cậu bé trả lời một cách thẳng thừng, cái tay mập mạp ôm chặt cổ của cô.

“Học được cách làm nũng từ lúc nào thế?” Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha quan sát xung quanh như chủ nhà vậy: “Mấy ngày nay ngủ ngon không?”

Giọng điệu tùy ý, nhưng bé Thiên lại căng cứng hết cả người.

Cậu bé nhảy từ trong lòng của Trần Nam Phương xuống, đứng bên cạnh người đàn ông, trả lời đâu ra đấy: “Không phải rất ngon, mỗi ngày đều nhớ đến ba.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 680


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 681


Chương 681

“Bây giờ con là thây của thầy, thầy thấy ở đây cũng khá tốt, muốn ở lại đây thì tất cả đều dựa vào con.”

Khuôn mặt của cậu bé nào đó lại sụp đó, thì ra sự phụ cũng mặt dày như vậy!”

“Không đồng ý sao?” Lý Giản Đạt liếc nhìn cậu bé.

“Tâm trạng của thầy không tốt, chuyện đồng ý hay không vẫn chưa quyết định được.”

“Con đồng ý!”

Trân Nam Phương không ngờ rằng cô cứ thế bị người ta đem đi “bán thế mà còn nấu ăn cho người ta ở bếp!”

Ba ngày liên tiếp, một lớn một bé nhìn cô đi làm, cô cứ có cảm giác kỳ quái thế nào.

Ngay cả đến công ty cũng không thể biến mất.

Vén tay áo lên, nổi cả da gà.

“Phải mau chóng nghĩ cách thôi.” Cô khá lo lắng, thang máy trong một tiếng thì bỗng nhiên cô nghĩ ra một ý, vội vàng kêu Hứa Văn Nguyên trở về!

Như vậy sẽ có thể đuổi Lý Giản Đạt đi rồi?

Cô gấp gáp đi vào thang máy an toàn, tính gọi điện thoại xong mới lên lầu: “Tốt quá rồi, Văn Nguyên, tối nay cậu về thì tốt quá rồi, tạ ơn trời đất.”

“Gấp vậy sao? Đừng nói là cậu vừa đi làm được mấy ngày đã tạm biệt độc thân rồi nhé?”

“Cậu đừng nói bậy.” Trần Nam Phương phản bác.

“Thế nào cũng sẽ có tin tốt, chắc chắn cậu sẽ muốn nghe, Trịnh Hoàng Phong về Việt Nam rồi, hai ngày trước mình có thấy anh ta.”

“Anh ta cũng về rồi sao?” Quả thật Hứa Văn Nguyên rất bất ngờ, nhưng rất nhanh lại buồn bã lẩm nhẩm: “Anh ta theo đuổi cậu đến Việt Nam luôn sao?”

Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng cô vân có thể nghe được lời của bạn thân cô nói.

Cô trong lòng khẽ thở dài, cô vẫn là nên giải thích: “ Văn Nguyên bạn cũng biết mà, mình đối với Trịnh Hoàng Phong không có bất kỳ cảm giác nào.”

“ Vả lại những chuyện này trước khi mình khôi phục trí nhớ cũng sẽ không thể giải quyết.”

Huỳnh Văn Nguyên ừm một tiếng nói: “Nam Phương tình trạng của cậu mình cũng biết, những lời mình vừa nói cũng không có ý gì khác, ít nhất anh ta cũng không thể làm ảnh hưởng đến tình bạn giữa chúng ta.”

“ Văn Nguyên cậu vẫn có thể tranh thủ.” Nam Phương khuyên cô: “ Mình cảm thấy Trịnh Hoàng Phong đối với mình không phải là cái loại cảm giác đó, có thể là anh ta thông qua mình để nhìn người khác.”

“ Vậy thì càng khó rồi, mình làm gì có thời gian để xóa sạch những hình bóng trong lòng của anh ta chứ?”

Huỳnh Văn Nguyên thở dài một hơi nặng nề sau đó rất nhanh liền khôi phục lại giọng điệu nhẹ nhàng nói: “ Cậu cũng biết mình không phải là loại người chỉ biết yêu chết mê chết mệt một người, vân là nên tìm người một người khác thôi.”

Nam Phương cũng không khuyên thêm, dù sao chuyện tình cảm mà không ai có thể nói chính xác được.

Chỉ cần tối nay cô có về là được rồi, tốt nhất để Lý Giản Đạt biết khó mà lui.

Trong lòng mãi nghĩ về chuyện này thời gian liền trôi qua rất nhanh mới đó đã đến giờ tan làm, cô cũng không nán lại, trực tiếp đeo túi xách tan làm, đi ra đến cổng thì gặp Trịnh Hoàng Phong đang đứng ở bên ngoài dường như là đang đợi cô.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 682


Chương 682

Suy nghĩ một hồi cô vẫn là đi qua đó chào hỏi: “Hoàng Phong, anh ở đây làm gì vậy?”

“Nam Phương!” Trịnh Hoàng Phong kéo cánh tay cô lại nói: “ Chúng ta cùng nhau về Hàn Quốc có được không?”

“……Hả?” Cô kinh hãi nhìn anh, hoàn †oàn không hiểu những lời này của anh có ý gì. “Anh….”

“Đi theo anh được không?” Anh kích động hỏi: “ Tại sao cô lại trở về? Ở lại đây có gì tốt chứ?”

Cô vùng vấy muốn thoát khỏi tay anh, cô nói: “Hoàng Phong anh bình tĩnh một chút! Tại sao em lại không thể quay về? Em vấn luôn không thích Hàn Quốc.”

Sau đó cô liền nghĩ đến một khả năng khác, nghi hoặc hỏi: “ Có phải lúc trước anh không hề quen biết em? Em chỉ là giống người bạn của anh?”

“ Anh….” Anh ngập ngừng trên mặt lộ rõ sự đau khổ nói: “ Anh thích em! Hai năm nay anh vẫn luôn bên cạnh em, chẳng lẽ em không hề nhận ra sao?

Cô không ngờ rằng anh sẽ đột nhiên †ỏ tình, cô lập tức bị dọa ngây người Anh tiếp tục chất vấn cô: “ Rốt cuộc anh phải làm sao thì em mới có thể chấp nhận anh? Mới có thể theo anh về Hàn Quốc? Em không thích ở đó chúng †a có thể đến những nơi khác như nước Canada , nước Anh đều được.”

“ Vậy tại sao ở Việt Nam thì không được?” Cô ngang nhiên hỏi ngược lại anh. “Anh cũng biết đó, một năm trước em xin thực tập thì bị thất bại, lân này khó khăn lắm mới có được cơ hội, em sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

Trịnh Hoàng Phong đột nhiên kéo cô vào lòng, mặc cho cô vùng vẫy thế nào cũng không buông .

“ Anh làm gì vậy?” Cô hoàn toàn không hiểu chuyện gì vì vậy mà gấp đến khóe mắt cũng đỏ cả lên nói: “Trịnh Hoàng Phong anh mau buông tay ral”

Nghe thấy tiếng quát của cô anh liền buông tay.

Cô liên vùng vấy thoát khỏi vòng tay anh, lảo đảo về sau hai bước “AI” Cô suýt chút nữa là ngã may mà có đôi tay ở đằng sau đỡ lấy eo của cô, cô quay đầu nói: “ Cảm ơn”

Vốn định nhanh chóng rời khỏi nhưng khi vừa nhìn thấy người kia thì đáy mắt đột nhiên dâng trào mãnh liệt, †oàn thân người này thoát lên khí chất bức người, khiến người khác cảm thấy có chút sợ hãi.

“A Viên” Trịnh Hoàng Phong hờ hửng lên tiếng. Không biết tại sao chân cô vân rất đau, đau đến không thể cử động được. Nghe thấy anh lên tiếng, cô mới phát hiện hai người họ quen biết nhau, cô vội vàng muốn rời khỏi.

Nhưng cánh tay cô đang bị người kia năm chặt, lực đạo lớn đến nổi khiến cô đau đến cau mày, “Anh….”

“Nam Phương” Giọng anh khàn khàn lên tiếng Trong lòng cô bỗng nhiên thắt lại, anh ta quen biết cô?

“ Em là Nam Phương đúng không?

Ánh mắt Hà Minh Viễn nhìn chằm chằm vào cô như sợ người trước mặt này sẽ biến mất vậy.

Lúc nãy cô và Trịnh Hoàng Phong ôm nhau, cô nhất định là Trần Nam Phương không sai.

Tần Thấm động đậy cánh tay của mình muốn nhắc nhở sức lực của anh nhưng anh một chút phản ứng cũng không có, trái tim anh sớm bị đau đến tê liệt nay lại vì gương mặt trước mắt này mà sống lại.

“ Buông tay! Đau!” cô trừng mắt tức giận.

“Nam Phương, em là Nam Phương.”

Lần này anh không phải hỏi nữa mà là chắc chắn.

Người trước mắt này là người con gái bé bỏng của anh, đúng vậy cô chưa có chết, cô quay trở về rồi!

Chỉ là cô đã trải qua những gì? Tại sao lại giống như không hề quen biết anh?
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 683


Chương 683

“A Viễn, cô ấy không phải Nam Phương” Trịnh Hoàng Phong hét lên.

Hà Minh Viễn đột nhiên buông Nam Phương ra, bước lên đánh một quyền vào mặt anh.

“AI” Cô bị một màn trước mắt này dọa đến mơ hồ, rốt cuộc người này là ai, đầu tiên là chất vấn cô sau đó thì lại đánh người?

Không được, cô phải nhanh chóng rời khỏi đây! Nếu không nói không chừng cô cũng sẽ bị đánh?

Không biết thế nào mà cô chưa bước được một bước thì đã bị Hà Minh Viên ôm lại từ đằng sau, sức lực so với lúc nấy còn lớn hơn.

“Nam Phương đừng đi, đừng đi….”

Anh vô lực cầu xin như một đứa trẻ, “

Anh rất nhớ em…”

Trái tim cô càng thêm đau đớn, nhưng vần không hiểu được tại sao lại như vậy, cô thốt lên: “ Buông rai”

Anh không chỉ không buông mà còn ngày càng ôm chặt hơn, giọng nói lạnh như băng vang lên: “ A Phong có phải cậu vần luôn biết Nam Phương ở đâu có đúng không?

Nhưng cậu không hề nói cho tôi biết. Khiến tôi những năm nay đau khổ †ìm kiếm “Tôi nói rồi cô ấy không phải! A Viễn cậu mau buông cô ấy ra.” Trịnh Hoàng Phong gấp gáp đến trán lấm tấm mồ hôi, khó khăn lắm cô mới quên đi tất cả mọi thứ của quá khứ, lẽ ra cô nên là của anh mới phải!”

“ Cô ấy phải hay không không phải anh nói là được.” Mắt phượng của Hà Minh Viễn híp lại nói: “ Anh cũng không có tư cách đó.”

Nam Phương nghe không hiểu những lời họ nói, nhưng cô không muốn bị họ kéo tới kéo lui, cô ở nhà còn có việc phải làm nữa liền nói: “ Anh cũng không có tư cách, anh mau bỏ tôi ra nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu.”

“Hửm?” Anh cúi đầu nhìn cô, dáng vẻ khi cô trừng mắt giống hệt với trước đây vậy. “Nam Phương ….ưm.”

Cô dùng sức cắn một phát vào mu bàn tay anh.

Anh khó chịu rên lên một tiếng, nhưng quả thật cảm giác đau này ngược lại khiến lòng hắn cảm thấy thỏa mãn.

“ Cô trở về thật rồi, Nam Phương, anh sẽ không để em rời đi nữa.” Hà Minh Viễn dán đôi môi mát lạnh vào sau tai cô nói: “ Bé Phương của anh.”

“Tôi, tôi không phải!” Cô cố gắng lơ đi cái cảm giác khác thường từ trong người truyền tới, cô vân đang định nói cô không còn nhớ tất cả những chuyện ở quá khứ thì lại nghe thấy tiếng gọi non nớt vọng lại: “Mẹt.”

Xung quanh bởi vì tiếng gọi này mà rơi vào trầm mặc.

Đặc biệt là Hà Minh Viễn, con ngươi lãm liệt của anh bắn một tia rét lạnh về phía về đứa bé mập mạp đang đi tới, anh hận không thể kéo nó treo lên mà đánh.

Nó gọi Nam Phương là mẹ?

Cô lúc nào lại có con vậy? Cô làm thế nào có thể có con chứ?

“Mẹ, con đến cứu mẹ đây!” Bé Thiên với đôi chân ngắn đứng ở đó, cái tay mập mạp chỉ vào Hà Minh Viễn nói: “ Đồ xấu xa mau thả mẹ ta rai”

“ Cô ấy mới không phải mẹ conl”

Anh kiên quyết trả lời “Cô ấy phải! Cô ấy chính là mẹ của ta! Đồ xấu xa ngươi có chứng cứ gì nói bà ấy không phải chứ!” Bé Thiên trước sau như một nói, nói xong còn chống cả nạnh, tức đến gương mặt cũng trở nên đỏ bừng.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 684


Chương 684

Hà Minh Viễn còn muốn nói gì đó nữa thì người con gái trong lòng quay đầu cảnh cáo anh: “Không được hung dữ với nó.”

Anh vần chưa kịp lên tiếng thì từ chân truyền đến cảm giác đau, trong vô thức liền buông Nam Phương ra.

Bé Thiên thuận thế nắm lấy tay cô, la lên: “Mẹt Đi thôi, ba đang chờ chúng †a về nhà đó!”

Nam Phương mặc kệ hai người đàn ông đăng sau, nhanh chóng cùng với nhóc con chạy đi.

Chỉ là không biết ai kia bởi vì câu nói của bé Thiên mà trong lòng đau đến rỉ máu “Nam Phương em không cần anh nữa sao”? Em kết hôn rồi sao? Còn có cả con của chính mình?” Hà Minh Viễn hận đến mức nắm tay lại thành quyền, anh nhất định phải bắt được người đàn ông đó rồi đánh chết.

Đến dưới chân tòa nhà thuê, trái tim Trân Nam Phương vẫn đập rất dữ dội.

Cô không hiểu tại sao vừa nãy người đàn ông đó lại khiến cô có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Cô quen biết anh sao? Trước kia cô từng có gì đó với anh thật hả?

Hình như Trịnh Hoàng Phong gọi anh là Minh Viễn.

Minh Viễn…

“Mẹ, mẹ ở đây làm gì vậy? Mẹ đang nghĩ lại chuyện xấu hổ ban nấy sao hả?”

Bé Thiên chớp đôi mắt long lanh: “Mẹ yên tâm đi, con đã dạy dỗ chú ấy một trận rồi.”

Người đàn ông xấu xa, dám chạm vào mẹ của cậu bé, ai mà chạm vào thì trong hai mươi tư giờ sẽ đau đớn đến mức không nhúc nhích được.

“Mẹ, mẹ đâu có đâu.” Bị cậu bé nói trúng tim đen, Trần Nam Phương thấy hơi ngượng ngùng: “Sao con lại chạy đến gần công ty của mẹ hả? Trẻ con không được đi lung tung thế đâu.”

“Con biết ạ, ba bảo con đi mua thức ăn nhưng con bị lạc.” Bé Thiên nắm chặt tay cô: “May mà gặp được mẹ.”

“Anh ta để con đi mua thức ăn? Anh †a dám sai khiến con?” Trần Nam Phương nhíu lông mày lại, không vui hỏi: “Sao anh ta lại lười vậy chứ! Không biết tự đi mà mua sao?”

“Chuyện đó… con quen rồi!” Bé Thiên là một đứa trẻ lanh lợi, vô tư, thấy chuyện này không sao hết, cậu bé l**m môi một cái: “Hôm nay mẹ làm thịt xào dứa chua ngọt cho con nhé, được không?”

Cô véo khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé, cười gật đầu: “Đương nhiên là được, chỉ cần còn thích ăn là được.”

“Mẹ muôn năm!” Bé Thiên thỏa mãn xoa cái bụng nhỏ, càng thêm quyết tâm hơn: tuyệt đối không thể rời xa Trần Nam Phương.

Cho dù “bán” cô cho thây mình.

Về đến nhà, Trân Nam Phương đi vào bếp chuẩn bị bữa tối luôn, nhưng trong đầu cô không nhịn được nhớ đến gương mặt của Hà Minh Viễn, và cả ánh mắt đau lòng, chất chứa tình cảm của anh nữa.

“Shh… Cô ấn huyệt thái dương, đầu lại bắt đầu đau.

Nhưng dù như thế, cô vẫn không kìm chế được mà nhớ đến anh.

“Thật sự quen anh sao?” Trần Nam Phương đứng ngây ra, thân thờ nhìn nguyên liệu nấu ăn: “Anh ấy gọi tên cô một cách tình cảm như thế…

6M ức.

Ục ục ục.

“Nồi sắp cạn cháy rồi.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 685


Chương 685

“AI” Trần Nam Phương kêu lên một tiếng, vội vàng bỏ nguyên liệu vào nồi, nghĩ mà sợ.

Cô dùng sức gõ đầu mình, cô đang nghĩ gì vậy?

“Nhớ người yêu hả?”

Lúc này Trân Nam Phương mới nhớ đến người phía sau Lý Giản Đạt ngứa đòn, cô nhíu mày lại: “Không biết cách nói chuyện thì đừng nói.”

“Tôi gõ bàn mấy lần liền mà cô đều không nghe thấy.” Lý Giản Đạt lười biếng nói tiếp: “Bình thường, một người phụ nữ đang yên đang lành lại như lạc vào cõi tiên như vậy, hầu như đều đang nghĩ tới đàn ông.”

“.” Trân Nam Phương chột dạ, nhưng một giây sau, nghe thấy tiếng chuông cửa, cô tỉnh táo lại ngay tức khắc, bỏ luôn cái xẻng xào xuống, ra mở cửa.

Nhất định là Huỳnh Văn Nguyên đến giải cứu côi “Văn Nguyên, cậu… Cô nở nụ cười tươi rói trên môi, nhưng khi cô nhìn thấy người đứng ngoài cửa thì vụt tắt luôn.

Ôi trời ơi, là Hà Minh Viễn!

Sao dạo gần đây cô cứ như bị ma trêu thế này, sao ai cũng biết cô ở đâu vậy?

“Nam Phương!” Anh bước đến trước mặt cô, vòng tay ôm cô vào lòng: “Anh nói rôi, đừng rời xa anh mà.”

Anh không thể chịu nổi việc cô biến mất thêm một lần nữa.

“Em, em không quen anh.” Trần Nam Phương muốn đẩy anh ra nhưng không thể cử động được, chỉ có thể xin xỏ: “Mau buông ra, đang đứng giữa cửa đó.”

“Anh không buông.” Hà Minh Viễn từ chối: “Em là vợ của anh, cả đời này anh sẽ không bao giờ buông em ra.”

Ba năm qua, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không tính, cô là vợ của Hà Minh Viễn, cả đời đều vậy!

Không ai có thể giành được!

“Đồ xấu xa! Thả mẹ cháu raI” Bé Thiên nhìn thấy anh thì cũng ngạc nhiên, bỗng nhiên nghi ngờ năng lực của bản thân, cậu bé hạ độc không có tác dụng sao?

Hà Minh Viễn liếc qua, càng nhìn nhóc mập này thì càng thấy đáng ghét!

Điều khiến anh khó chịu nhất chính là ngay sau đó trong nhà truyền ra giọng nói thảnh thơi: “Sắp cháy nồi rồi.”

Đôi mắt phượng sâu thẳm và đôi mắt hẹp dài va chạm vào nhau.

Dường như có tia lửa tóe ral “Mau buông tay!” Trân Nam Phương đẩy Hà Minh Viễn một cái: “Em đang nấu cơm!”

“Ai bắt em nấu cơm hả?” Anh không hài lòng, cực kỳ không vui: “Vợ của anh không cần phải nấu cơm cho bất cứ ai hết!”

“Mẹ cháu không phải vợ chúi” Bé Thiên nhìn chăm chằm vào tay Hà Minh Viễn, còn cả đôi chân dài đó nữa, sao chú ấy không đau nhỉ? Hay kỹ thuật của cậu bé không được?

Cậu bé còn đang ngẫm nghĩ, Hà Minh Viễn đã đi tới cạnh bé Thiên, anh duỗi tay ra, nhấc cả người cậu bé lên.

“Cái chú đểu này! Thả cháu xuống!”

Trân Nam Phương bị động tác của anh dọa cho hết hồn, không thèm cứu cái nồi trên bếp nữa, chạy nhanh ra ôm bé Thiên: “Anh buông bé ra! Anh là người lớn, sao có thể chấp nhặt với trẻ con thế chứ!”
 
Back
Top Dưới