Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 706


Chương 706

“Sao anh biết được?” Trần Nam Phương trừng đôi mắt đẹp: ‘Rốt cuộc anh có phải cha thằng bé không? Con trai anh mất tích cũng không lo lắng gì sao?

Anh ta ôm cô: “Không phải chỉ có mình cô sốt ruột đâu.”

“Này!” Đỗ Thanh Hoa nói: ‘Buông Nam Phương ra, cô ấy đã nói hết với tôi rồi, anh chẳng có gì liên quan đến cô ấy cả, đừng có động đến cô ấy.”

“Sao lại không liên quan?” Lý Giản Đạt vô cùng uất ức, anh ta cũng muốn có thêm người về chăm sóc thằng nhỏ mà.

“Ôi thôi, đừng cãi nhau nữa” Trần Nam Phương đẩy anh ta ra, ngồi trên ghế sofa thở hổn hển, lấy hai tay che mặt, cố gắng trấn tĩnh lại.

“Nam Phương đừng như vậy mà.”

Đô Thanh Hoa vội vàng ngồi xuống an ủi: “Nghe nói thăng nhỏ thông minh, có thể ngồi máy bay một mình, chắc nó sẽ không sao đâu.”

“Nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ mới hơn ba tuổi thôi.”

“Nếu không thì chúng ta chia nhau ra tìm, nếu may mắn thì có thể nhìn thấy thăng bé trên đường.”

Trần Nam Phương cảm thấy cách này có vẻ khả thị, ít nhất không cần ở đây chờ đợi như ngồi trên đống lửa.

Lý Giản Đạt không đồng ý: “Không cần đâu, các cô để ý giờ giấc, nửa giờ nữa thăng bé sẽ tự quay về.”

“Sao anh biết?”

“Vì kiểu gì lúc đó nó chẳng đói bụng rÓi.

Khi Trân Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa: vì chuyện của họ mà im lặng… Hà Minh Viễn đã trở về Thâm Thành từ Kim Thành.

Anh ta nổi giận đùng đùng đi vào Tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế, nhưng lại chẳng hề nhận ra có không ít người cũng đã đi theo anh ta bước vào.

“Bảo Châu Cẩm Ngọc đến phòng làm việc của tôi!” Giọng nói của Hà Minh Viễn giống như ngoi lên từ trong Bắc Băng Dương, lạnh lẽo thấm tận xương cốt.

Minh Phúc mau chóng nhận lệnh, không dám chậm trễ bất kì giây phút nào. Anh ta thầm nghĩ: ‘Giám đốc Châu lần này chết chắc rồi, trước đây do tâm tư của cậu chủ nhà mình mải tìm kiếm vợ, không để ý nhiều đến tâm tư nhỏ bé của cô ta, không ngờ lại gây ra tình huống hiện tại. Cô chủ vì chuyện đó mà nổi giận với cả cậu chủ, đúng là đáng thương!

Tất cả những người họ Châu ở bệnh viện Minh Tâm vừa nãy cũng đã bị sa thải hết rồi!”

“Anh nói cái gì? Chủ tịch muốn gặp tôi?” Châu Cẩm Ngọc vừa nghe Hà Minh Viễn muốn gặp mình lập tức ưỡn thẳng người, chỉ hận đằng trước không thể nhô ra, đằng sau không thể vểnh lên một chút, như thế có thể thu hút ánh mắt của anh rồi.

“Giám đốc Châu sắp đến rồi.” Minh Phúc lén nhìn cô ta một chút, người phụ nữ này ngoài có năng lực làm việc ra những phương diện khác cũng cực kì…

một lời không thể tả hết được.

Châu Cẩm Ngọc liếc một cái đầy xem thường, cô sắp nhận được sự đối xử đặc biệt từ Hà Minh Viễn rồi, mấy người này không nhìn ra sao. Cứ chờ đấy.

Cô vặn vặn eo, vừa bước vào thang máy thì đã nhận được một tin nhắn do Châu Vân gửi tới.

Xem xong tin nhắn, tâm tình Châu Cẩm Ngọc lập tức căng thẳng, cuối cùng cũng đã nhận ra thái độ của Minh Phúc tại sao lại như vậy rồi, bản thân cũng hiểu được vì sao Hà Minh Viễn chưa bao giờ bảo mình vào văn phòng, bây giờ bông nhiên gọi cô đi qua “Làm sao bây giờ.”

Mặc dù trong lòng vô cùng lo lắng nhưng ngoài mặt cô vẫn cố gắng tỏ ra không có bất kì chuyện gì.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 707


Chương 707

“Thật ngại quá trợ lý Phúc, tôi quên mang theo tập tài liệu rồi. Châu Cẩm Ngọc ấn nút dừng thang máy.

“Tôi đi về trước lấy tài liệu, không để thừa dịp lại chạy mất đâu.”

Tuy Minh Phúc không cần phải nán lại chờ cô ta nhưng dù sao hiện giờ cô ta vấn là giám đốc, nên vẫn mở lời nói: “Văn kiện gì? Để tôi quay lại lấy.”

“Thế làm phiền trợ lý Phúc rồi.”

Đợi khi Minh Phúc đi thang máy xuống tầng, cô cũng ấn thang máy đi thắng lên tầng cao nhất của tòa nhà, mở ứng dụng ghi âm và ghi hình chuyên biệt mà mình đã tải xuống.

Mấy người thư ký trên tầng cao nhất lúc này cũng đã tan sở rồi, cửa phòng làm việc của Hà Minh Viễn vấn đang mở, người đàn ông lặng lẽ đứng trước cửa sát đất, đôi mắt phượng nhìn ra ánh đèn neon bên ngoài, toàn thân như ngưng đọng một tầng áp lực, bất kì ai cũng khó có thể đến gần.

Châu Cẩm Ngọc nhìn một cách say đắm, chân đứng không vững, suýt nữa †é ngã.

“Hà tổng…’ Cô uốn éo cất giọng, đôi mắt quyến rũ: “Anh tìm tôi.”

“Quan hệ giữa chúng ta là gì.” Hà Minh Viễn vẫn nhìn ra cửa sổ, không hề ngoảnh đầu lại.

Châu Cẩm Ngọc chớp chớp mắt, giọng điệu nhẹ nhàng như nước chảy: “Hà tổng, bất kể mối quan hệ giữa chúng ta là gì, em cũng sẽ hiến dâng tất cả những gì quý giá của mình cho anh và tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế…” Cô vừa nói vừa tiến lại gần.

“Trả lời vào trọng điểm câu hỏi.” Hà Minh Viễn đột nhiên quát lớn khiến cả tòa nhà dường như rung chuyển theo, anh nắm lấy cánh tay của Châu Cẩm Ngọc: “Nói với người khác rằng chúng ta là một cặp? Lợi dụng tôi để thu xếp cho người nhà mình? Đưa cho Nam Phương đoạn ghi âm? Chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và cô ấy?”

“Tôi không có…’ Châu Cẩm Ngọc ra sức lắc đầu: “Hà tổng, đừng…đau.”

“Đau là đúng rồi.” Con mắt sáng quặc như báo hoa, ánh mắt nóng rực như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

“Từ nay về sau sẽ càng có nhiều chuyện khiến cô đau khổ hơn.”

Hà Minh Viễn đi nhanh ra ngoài, suýt nữa thì đụng trúng Minh Phúc.

“Cậu bai”

“Xử lý cô ta đi.’ Anh không thèm quay mặt lại mà nói, đồng thời đi thẳng đến bóng người nhỏ bé kia.

Minh Phúc ngây ngốc đứng tại chỗ, nghĩ rằng cậu ba nhà mình rốt cuộc bị gì vậy? Không phải là sợ Châu Cẩm Ngọc rồi đó chứ?

Anh ấy quay đầu nhìn về phía bên trong, cô ta đang khóc đến trôi cả lớp trang điểm, giống như chịu sự oan ức từ thiên hạ, không khỏi cảm thấy chán ghét.

“Trợ lý Phúc, cậu mau đến đây giúp tôi với!” Châu Cẩm Ngọc giống con chó quỳ rạp trên mặt đất, chật vật không chịu nổi: “Tôi không xong rồi.”

“Đừng hét nữa!” Minh Phúc giận dữ: “Cái gì mà xong với không xong, giúp với không giúp. Bộ dáng này của cô chắc là muốn lừa cậu ba hả? Nói cho cô biết, trong văn phòng của cậu ba có camera giấu kín đó nha.”

“Tôi không có lừa tổng giám đốc.

Tôi đau thật mà, xin cậu đưa tôi đi bệnh viện đi được không?” Cả người Châu Cẩm Ngọc ướt đầm mồ hôi, cô ta không biết bản thân đang bị gì, tại sao đầu gối lại đau như bị chặt đứt.

Minh Phúc hồ nghỉ nhìn cô ta, cuối cùng vẫn cho người mang cô ta rời khỏi.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 708


Chương 708

Anh ấy ở lại dọn dẹp văn phòng của Hà Minh Viễn, ai bảo cậu ba nhà anh ấy bị bệnh sạch sẽ chứ. Từ sau khi Trần Nam Phương biến mất, căn bệnh này lại càng nghiêm trọng.

“Đứng lại cho chút” Hà Minh Viễn mở miệng với chất giọng âm trầm lạnh lẽo, bước một sải dài đi qua, nhấc bé Thiên lên: “Cũng bản lĩnh đó, dám vào địa bàn của chúi”

“Chú thả cháu xuống! Đồ trứng thối!”

Bé Thiên đạp đạp chân nhỏ, liều mạng cử động, hét lên: “Có nghe hay không, bằng không thì ba mẹ cháu sẽ thay cháu dạy dỗ chúi”

Nghe được hai chữ ‘ba mẹ”, lửa giận của Hà Minh Viên càng bùng phát, hận không thể vứt tên nhóc này ra ngoài.

“Vậy à?” Anh sửa lại chủ ý, vẫn nhấc bổng cậu bé như cũ, nhìn bộ dáng buồn cười của cậu bé: “Có tin là chú cho cháu không gặp được bọn họ luôn không?”

“Chú dám!” Bé Thiên chu cái miệng nhỏ nhắn: “Trên người của cháu có hệ thống báo nguy đó nha, chú cứ chờ cảnh sát tới bắt chú đi!”

Hà Minh Viễn hơi ngoài ý muốn mà nhíu mày, nhưng cũng không xem trọng lời nói của cậu bé. Anh vứt cậu bé lên chiếc Bugatti của mình: “Chờ đến lúc cảnh sát đến, cháu kể chú nghe về chuyện của mẹ cháu trước đi.”

“Tại sao cháu phải nói cho chú biết chứ!” Bé Thiên được thả ra, rất biết điều mà ngồi ở chỗ ngồi phía sau, không khóc không náo loạn: “Mẹ cháu tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cháu đâu! Mẹ rất yêu cháu với ba cháu!”

“Ba?” Hơi thở hắc ám bao quanh thân thể Hà Minh Viên, hận không thể chia đôi trời đất. Nam Phương của anh thật sự kết hôn với người đàn ông khác, còn sinh con đẻ cái?

Không!

Cho dù như thế, thì cũng là quyết định lúc cô mất đi trí nhớ, không thể trách cô.

Cô vấn là của anh.

“Mẹ nói, trừ cháu ra thì không muốn đứa con nào nữa hết.” Bé Thiên nhìn thấy sự thống khổ trong ánh mắt Hà Minh Viễn, khiến cậu bé càng biết mình nên nói gì và làm gì: “Cháu thấy chú đừng nên lãng phí sức lực nữa, mẹ cháu sẽ không thay đổi quyết định đâu.”

“Cô ấy sẽ thay đổi quyết định.”

Trong mắt phượng của anh dường như nổi lên mưa rền gió dữ, nhưng nhìn kỹ, lại vô cùng bình yên, không hề có phong ba bão táp.

Giọng điệu chắc chắn khiến bé Thiên rất không thích. Vì sao mưu kế của cậu bé không bao giờ dùng được trên người anh chứ.

““Hừ!” Cậu bé quay đầu đi: “Chúng ta cứ đi xem, có dám thả cháu ra không, rồi chúng ta thi với nhau xem thế nào?”

Hà Minh Viễn liếc nhìn tên nhóc trước mắt, theo bản năng nghĩ đến Nam Phương. Anh không nghỉ ngờ đây việc đây là đứa con của cô, cậu bé rất giống cô.

Một mặt thông minh lanh lợi, một mặt nghịch ngợm giảo hoạt.

Nghĩ nghĩ, thế mà hắn lại vươn tay ra, xoa đầu bé Thiên.

“Chú bị làm sao vậy?” Cậu bé lập tức cảnh giác đứng lên, mái tóc đen như muốn dựng đứng hết: “Cháu cảnh cáo chú, không được tùy tiện xoa đầu cháu!”

Trên thế giới này chỉ có thể để thầy xoa đầu, chỉ có thể để Nam Phương xoa đầu, chỉ có thể… để ba mẹ tương lai của cậu bé xoa đầu.

“Chú cứ xoa đấy.” Hà Minh Viễn cảm thấy xúc cảm rất tốt, lại xoa nhẹ hai cái.

Sau đó mới thu lại nét mặt: ‘Bây giờ nên làm chính sự rồi.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 709


Chương 709

“Chính sự gì?” Đôi mắt màu đen của bé Thiên đảo qua đảo lại.

Hà Minh Viễn luôn đem lại cho cậu bé một loại cảm giác bí hiểm. Cậu bé bĩu môi, chuyện này thật không tốt!

Cậu bé cứ tưởng mình năm trong †ay mọi thứ, thế mà vẫn luôn bị áp chết Chợt nghe người nào đó thản nhiên mở miệng, tuyên thệ bình thường, quả quyết khiêu khích: “Nhớ kỹ nhé nhóc, chính sự của chú chính là đoạt lại vợ chú từ tay cháu, Trần Nam Phương.”

Nói xong, anh còn dùng tay bóp bóp vào năm tay nhỏ của bé Thiên.

Thon dài và mũm mĩm đã hình thành một sự đối lập tươi đẹp.

Bé Thiên lại bi ai phát hiện, cậu bé thật sự rất là béo, nếu không cậu bé nhất định sẽ “đánh’ lại!

“Xùy, còn chưa ngủ mà chú đã nằm mơ rồi à.”

Hà Minh Viên cũng không nổi giận, không biết là vì tiếp xúc gần gũi với bé Thiên, hay là vì yêu Trân Nam Phương nên yêu ai yêu cả đường đi lối về. Tóm lại anh cảm thấy tên nhóc này vẫn còn ngây thơ trong sáng lắm.

Mặc dù có nhiều lúc hay nói mấy lời đáng đánh đòn.

“Chúng ta thi với nhau thử.” Hà Minh Viên đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay cậu bé: “Cuộc chiến giữa quân tử, bớt dùng mấy mánh khóe của cháu lại đi.”

“Hừ! Y thuật của cháu rất lợi hại, không phải là mánh khóe gì đóI” Bé Thiên trong nháy mắt đã để lộ mà bản thân vẫn không hay không biết, chỉ vì muốn chứng minh chính mình.

“Y thuật?” Người nào đó cười nhạt: “Thầy thuốc chữa bệnh cứu người, cháu sao? Chắc là chuyên làm cho người ta đau đớn hả?”

Bé Thiên nhụt chí, lẩm bẩm: “Sao chú biết? Thầy cháu nói không có người nào có thể hiểu rõ bản lĩnh của thầy ấy.”

“Thây cháu? Là ai?”

“Không cần chú quan tâm!” Cậu bé thẳng sống lưng: ‘Cháu không hề đem lại đau đớn cho người khác, người mà cháu dạy dõ đều là người xấu!”

Ai cướp Trần Nam Phương của cậu bé đều là người xấu!

Hà Minh Viễn nhịn không được, lần này không xoa đầu cậu bé, mà là sờ s0ạng da mặt cậu bé. Oa, xúc cảm thật tốt.

“Này!” Cậu bé lại như bị thương cả vạn chỗ: “Không cho chú chạm vào mặt cháu!”

“Cả tay đều là thịt.”

…. Bé Thiên dựa vào cửa xe, kiên quyết muốn rời xa tên trứng thối chuyên sàm sỡ người khác.

Ước chừng mười phút sau, bọn họ đến dưới nhà trọ của Trần Nam Phương.

“Khách không mời mà đến.” Bé Thiên bất mãn than thở.

Hà Minh Viễn liếc mắt nhìn bé Thiên một cái, tính chuẩn mà bắt lấy tay cậu bé, lôi cậu bé lên lâu, mặc cho cậu bé giấy thế nào cũng giấy không ra.

Cửa mở ra trong nháy mắt, Trần Nam Phương hoàn toàn xem nhẹ người đàn ông cao lớn lại anh tuấn, ngồi xổm xuống ôm cổ bé Thiên!

“Con đi đâu vậy ? Có phải đi lạc rồi không?” Cô gấp đến khóc nức nở.

“Mẹ, con…”

“Cậu bé lạc đường, tôi vừa hay nhìn thấy cậu bé, nên mang cậu bé về đây.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 710


Chương 710

Hà Minh Viên không để cậu bé nói xong, trực tiếp đem công lao ghi tạc trên người mình ..

Lúc này Trần Nam Phương mới nhìn đến người nào đó, trên mặt hiện lên vẻ không được tự nhiên, tức giận, cũng có cảm kích.

“Mẹ…

Bé Thiên muốn mở miệng vạch trần Hà Minh Viễn, anh lại xoay người bế cậu bé lên, trong lúc đó anh nói nhỏ bên tai cậu bé: “Vạch trân chú, chú sẽ nói cháu đánh cắp cơ mật của công ty chú, cho cảnh sát bắt cháu, đến lúc đó xem xem mẹ cháu có thất vọng không?”

Cậu bé trừng to mắt đen, đảo vài vòng, cậu bé không thể để cho cảnh sát bắt mình được.

Cậu bé không có tên trong hộ khẩu!

Trần Nam Phương không biết hai người đang ra ám hiệu, nghĩ rằng bé Thiên kêu cô chẳng qua cũng chỉ vì uất ức, cũng coi như tin lời nói của Hà Minh Viễn, mở miệng nói tiếng cảm ơn.

“Không mời tôi vào trong ngồi sao?”

Thật ra cô cũng không muốn, nghĩ đến bọn họ dây dưa qua lại, còn có tình cảnh có lý nhưng không rõ như bây giờ, cô lập tức thấy nhức đầu nhức óc.

“Tôi thật sự không liên quan gì đến Châu Cẩm Ngọc.” Hà Minh Viễn khẩn cấp gấp gáp muốn thanh minh cho chính mình: “Tôi cũng không biết cô ta làm ra việc này!”

“Sao có thể không biết?” Trần Nam Phương không tin lời này: “Ngay cả nhà tôi anh cũng có thể tìm được rất nhanh, chẳng lẽ người dưới mí mắt anh mà anh cũng trông không được?”

Không muốn trông đến thì thôi, dung túng thì cũng thôi.

“Toàn bộ tinh thân và sức lực của anh đều dùng để tìm em, Nam Phương.”

Đáy lòng Trân Nam Phương cứ như vậy bị Hà Minh Viễn trêu chọc.

Thật ấm áp.

“Khu khụ!” Bé Thiên bỗng ho khan: “Mẹ ơi, con đói.”

Nói xong liền giả bộ để được Nam Phương ôm.

“Không được lộn xôn.” Hà Minh Viễn không vui, không nói đến chuyện cắt ngang việc anh giao lưu tình cảm với Nam Phương, còn muốn làm cô mệt: “Con nhìn mẹ con gầy như vậy, không ôm nổi con.”

Hu hu.

Khuôn mặt bụ bẫm của bé Thiên nhăn lại, bé lại bị chê mập rồi.

Lúc này Lý Giản Đạt và Đỗ Thanh Hoa đến, người đằng sau không nói gì, bình tĩnh suy nghĩ lại thì cô biết Hà Minh Viễn không có quan hệ gì với Châu Cẩm Ngọc.

Nhưng Giản Đạt lại không nghĩ như vậy: ‘Cậu ba nhà họ Hà đúng là có năng lực biện hộ không tâm thường! Luyện ở đâu vậy?”

Sau đó ‘cướp’ đi bé Thiên, còn thân thiết gọi một tiếng “con trai.”

Trần Nam Phương tự nhiên đem điều này liên hệ tới Châu Cẩm Ngọc, thái độ lại xa cách trở lại, có điều trước khi cô mở miệng, Hà Minh Viễn đã nói trước.

“Em lại muốn đi nấu cơm sao?” Đôi mắt phượng của anh khóa trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Có vấn đề gì sao?” Trần Nam Phương võ võ má, bé Thiên nói bé đói bụng, cũng không được để con đói được.

Nhưng trong mắt Hà Minh Viễn, là cô muốn cho Lý Giản Đạt một bậc thang đi xuống, điều này khiến anh khó chịu, dứt khoát trực tiếp đi vào nhà bếp.

“Này, anh làm gì vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 711


Chương 711

“Không muốn tay em dính dầu, để anh làm đi.” Anh cũng không quay đầu lại mà nói, tay còn đang xắn tay áo lên.

Trần Nam Phương: “…” Trái tim lại bị anh làm cho rung động.

Haizz, trong lòng cô thở dài, hay là tai của mình mềm yếu quá rồi?

“Không cần anh, để tôi làm cho.” Cô xả nước bắt đầu rửa rau.

Hà Minh Viên cầm lấy tay cô: “Nam Phương, anh biết em không còn tin anh, nhưng chỉ cần có anh ở đây, sẽ không để em phải chịu khổ.”

Bộp bộp.

Tiếng võ tay của Lý Giản Đạt từ cửa truyền đến, tấm tắc khen ngợi: ‘Cậu ba làm trò trước mặt chồng của cô ấy là tôi đây, lại đi dụ dỗ vợ của tôi, không tốt lắm đâu nhỉ?”

Đôi mắt phượng của Hà Minh Viễn nguy hiểm nheo lại, không nhịn được đi qua mấy bước, tóm lấy cổ áo của Lý Giản Đạt.

Loại người không đứng đắn như thế này sao có thể làm chồng của Nam Phương!

“Nói, có phải anh đã ức h**p Nam Phương không?”

““Chao ôi, cậu ba đây là muốn làm gì vậy?” Bộ dáng Lý Giản Đạt vẫn nhàn nhã như cũ: “Muốn đuổi tôi ra khỏi nhà của tôi sao?”

“Anh nói bậy gì thế!” Trân Nam Phương đi nhanh tới, nói với Hà Minh Viễn: “Anh buông tay ra trước, có việc gì chờ tôi làm xong cơm rồi nói sau.”

Ở ngoài kia bé Thiên đang kêu đói bụng, lỗ tai bọn họ có vấn đề sao? Tự nhiên tới tấp đến cản trở cô nấu cơm!

“Đúng đúng, các người có việc thì đi ra ngoài mà nói! Đừng ở chỗ này gây trở ngại!” Đỗ Thanh Hoa thừa cơ tiến vào nói: “Nam Phương, vẫn là để tớ giúp cậu đi.”

Phòng bếp cuối cùng cũng yên tĩnh, Trân Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa phân công nhau chuẩn bị món chính và rau xanh.

“Thanh Hoa… Trần Nam Phương buồn bã mở miệng: ‘Ba năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao tớ lại mất trí nhớ?”

Một câu nói liền đâm trúng vào tâm sự của Đỗ Thanh Hoa, vành mắt của cô ngay lập tức đỏ lên, mím chặt môi, cố găng không khóc: “Năm đó nhà cũ của Hà Minh Viễn bị thả bom, đúng lúc cậu đi xem bà Diêu… Cụ thể như thế nào chúng tớ không biết, rốt cuộc đám người kia đổi trắng thay đen như thế nào, đốt trụi cả thi thể, kiểm tra thế nào cũng đều ra là DNA của cậu…”

“Đám người kia?” Trần Nam Phương không hiểu hỏi.

“Nói với cậu khả năng cậu cũng không nhớ rõ.” Đỗ Thanh Hoa xua xua tay: “Không nói tới cũng được, có mấy người đã bị Hà Minh Viễn trừng trị, nhưng không có chứng cứ, nên không thể bắt những người cầm đầu lại.”

Cô ấy vừa nói vừa tức giận đập tay lên bàn ăn.

“Cậu đừng như vậy.” Trần Nam Phương vội vàng an ủi: “Người xấu cuối cùng cũng sẽ bị trừng phạt.”

“Ừ, cậu nói đúng!” Đỗ Thanh Hoa chuyển buồn thành vui: “Nghe nói Hà Minh Viễn đã sắp xếp trước, nhưng mà…Cậu có muốn nói cho anh ấy biết thân phận thật sự của bé Thiên hay không?”

Trân Nam Phương mờ mịt, nhưng trong lòng rất nhanh liên rõ ràng, cô nghĩ cô muốn nói cho Hà Minh Viễn!

Cô không muốn anh mỗi lần nhìn thấy bé Thiên đều âm thầm đau khổ.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 712


Chương 712

“Thật ra cậu cũng không cần suy nghĩ nhiều.” Đỗ Thanh Hoa thở ra: “Với tình cảm của cậu ba dành cho cậu, dù bé Thiên thật sự chỉ là con của cậu, anh ấy cũng sẽ không để ý đâu.”

“Vì sao?” Trần Nam Phương thốt lên: “Điều kiện của anh ấy tốt như vậy, đáng ra nên tìm một người tốt hơn.”

“Cậu so với bất cứ ai đều tốt hơn!”

Đỗ Thanh Hoa chắc chắc nói, còn đưa tay ôm lấy Trần Nam Phương: “Giữa hai người quan trọng nhất chính là sự phù hợp!”

Cô không nói chuyện, lúc cô tới Thâm Thành, liên quan đến chuyện quá khứ cô đã nghe được vài lời giải thích rồi, chỉ là không biết nên tin cái nào thôi.

Lúc đồ ăn sắp được chuẩn bị xong, bé Thiên ngó cái đầu nhỏ xù lông vào, đôi mặt đen láy di chuyển.

“Mẹ…

“Bé Thiên à!” Trần Nam Phương tranh thủ buông cái muôi trong tay, ngồi xổm ở trước mặt bé, sờ sờ khuôn mặt bụ bãm của bé rồi dịu dàng hỏi: ‘Làm sao vậy?”

“Con có chút chuyện này muốn nói với mẹ.” Bộ dáng của cậu bé vô cùng xoắn xuýt.

Đỗ Thanh Hoa bóp bóp cằm: “Hai người nói chuyện đi, tớ đem đồ đã nấu xong ra ngoài trước, tiện thể đi xem hai người bên ngoài đã đánh nhau chưa.”

“Bọn họ đang trực tiếp trừng mắt nhau đó ạ.’ Bé Thiên nói tiếp: “Thật là chán, bọn họ nên đánh nhau mới phải.”

“Chính xác.” Đỗ Thanh Hoa cười khà khà hai tiếng: “Tớ đi đổ thêm dầu vào lửa đây.”

Nói xong liền bưng hai mâm đồ ăn đi ra ngoài.

Trần Nam Phương có chút cạn lời, nhưng nhớ đến bé Thiên có chuyện muốn nói, vẫn là nghiêm túc nhìn bé: “Con muốn nói cho mẹ chuyện gì?”

Không đợi bé nói chuyện, cô bổ sung thêm một câu: “Đánh nhau là không tốt, trẻ con không được đánh nhau, người lớn càng không được.”

“Vâng, con biết rồi.’ Bé Thiên phồng má gật gật đầu.

Cô dịu dàng xoa xoa đầu của bé: “Bây giờ con có thể nói rồi.”

“Mẹ ơi, con không muốn bị cảnh sát bắt đi…” Bé Thiên tội nghiệp nháy mắt.

“Cái gì?! Trân Nam Phương bị lời của bé làm cho giật mình: “Sao lại bị cảnh sát bắt? Ai muốn bắt con?”

Nghĩ lại một chút, cô liền đoán được: ‘Là Hà Minh Viễn uy h**p con?”

Bé Thiên không nói lời nào.

Trân Nam Phương càng tức: ‘Để mẹ đi tìm anh ta hỏi một chút!”

“Không cần đâu mẹ, con…” Bé Thiên lẩm bẩm: “Là do con không có hộ khẩu.”

“Hả?” Cô càng khiếp sợ: “Không có hộ khẩu? Sao con lại không có hộ khẩu?

Không phải con đã từng đi máy bay rồi sao? Hơn nữa con còn có bai”

“Con, con cũng không biết.” Cậu nhóc bĩu môi: ‘Dù sao con chính là không có hộ khẩu, con không thể bị cảnh sát bắt đi, nếu không con sẽ không thể tiếp tục ở đất nước này rồi.”

Trân Nam Phương biết nếu mình hỏi lại cũng không rõ ràng, chỉ có thể đến hỏi Lý Giản Đạt, nhưng vẫn gật đầu cam đoan: “Con yên tâm, mẹ sẽ không để con bị cảnh sát bắt đi, nếu con thích Trung Quốc, về sau chúng ta ở lại Trung Quốc này.”

Bé Thiên dùng sức gật đầu!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 713


Chương 713

Chờ sau khi hai người ra ngoài, liền phát hiện Đỗ Thanh Hoa đang ngồi ở bên cạnh bàn ăn, đáy mắt đang giấu ý cười, mà Hà Minh Viễn sâu xa đứng trước cửa sổ, Lý Giản Đạt cũng không còn bộ dáng nhàn nhã như trước.

“Làm sao vậy?” Trần Nam Phương dùng ánh mắt hỏi Đỗ Thanh Hoa.

“Nam Phương có ăn cơm không?

Nếu không ăn chúng ta liền xem kịch câm, nhìn thôi cũng đủ no.”

Lý Giản Đạt trợn trắng mắt, đi đến trước bàn ăn, dửng dưng ngồi xuống, cầm lấy đôi đũa chuẩn bị ăn cơm: “Não cô có phải không bình thường hay không? Sức tưởng tượng dồi dào quá đúng không?”

“Anh mới không bình thường!” Đỗ Thanh Hoa không vui trừng mắt anh ta: “Có chút tự giác nào của người làm khách không hả, chủ nhà còn chưa ngồi xuống, anh đã ngồi rồi?”

“Đây là nhà của tôi!” Giọng Lý Giản Đạt tự giác cất cao ba độ, anh ta cũng không hiểu được vì sao, chỉ là cảm thấy khoảng thời gian trước không bị quấy rầy tốt biết bao.

Hà Minh Viễn rất thông minh, từ †rong câu nói của Đỗ Thanh Hoa nghe ra điều quan trọng nhất!

Trần Nam Phương với Lý Giản Đạt hẳn không phải là vợ chồng, ít nhất không phải yêu thương lẫn nhau!

Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Không biết là có phải bởi vì đoán được điều này, anh cũng đi đến trước bàn ăn, còn muốn kéo Trần Nam Phương lại đây: “Em rất gầy rồi, cần bồi bổ thêm.”

“Mẹ, cho mẹ cái chân gà bự nè!” Bé Thiên cũng tranh thể hiện.

Điều này làm cho Lý Giản Đạt nháy mắt đen mặt, cảm giác chính anh ta là người thừa, cảm giác vô cùng mãnh liệt!

Mà anh ta đã quên, anh ta quả thật là người dư thừa kia. Sau khi ăn cơm chiều, Hà Minh Viễn không để Trần Nam Phương rửa chén bát, lôi cô đi ra ngoài nói chuyện.

“Cậu ba có chuyện gì sao?” Cô không được tự nhiên mở miệng, trong lòng nhớ đến chuyện của bé Thiên.

“Anh nghĩ em có chuyện muốn nói với anh.” Anh từng bước lại gần cô, khiến cho cơ thể hai người gần như dán chặt vào nhau.

Trần Nam Phương theo bản năng muốn lui ra phía sau, lại bị người nào đó bóp chặt eo: “Này!”

“Đừng đẩy anh ra, Nam Phương.” Hà Minh Viễn gần như cầu xin mở miệng, trời mới biết anh nhớ cô nhiều như thế nào!

Cô sửng sốt chớp mắt một cái, vẫn muốn đẩy anh ra, có điều chỉ là phí công dùng sức mà thôi, anh cũng không định buông tay.

“Anh… Tôi không có gì để nói với anh”

“Vừa rồi em nói có.”

“Bây giờ thì không có.”

“Vậy anh hỏi em trả lời.” Anh bá đạo chủ động Trân Nam Phương tự biết anh muốn hỏi cái gì, trong lòng thở dài một trận, thâm măng chính mình không có tiền đồ.

“Em và Lý Giản Đạt có quan hệ như thế nào?”

“Không… Cô vừa muốn mở miệng phủ nhận, lại dừng lại: ‘Anh nghĩ là như thế nào thì chính là như thế đó.”

“Được, anh hiểu rồi.”

… Hiểu được cái gì? Cô chưa nói gì mà?
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 714


Chương 714

Hà Minh Viễn nâng cằm cô lên, khiến cô đối diện anh: “Bé Thiên…

Chạm đến vấn đề này, Trần Nam Phương sẽ không dễ tính như vậy, đôi mắt xinh đẹp nhất thời trừng lớn: “Anh muốn làm gì? Bé Thiên là con tôi!”

“Anh biết.” Đôi môi mỏng của anh mím lại, cho dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng khi tưởng tượng đến người anh yêu cùng người khác sinh con, anh vẫn vô cùng khó chịu.

“Biết là tốt rồi, anh không được đánh chủ ý lên bé!” Trần Nam Phương cảnh cáo. “Anh về sau đừng hù dọa bé, bé chỉ là đứa nhỏ ba tuổi mà thôi!”

Mà anh đã ba mươi đi?

Có cần ấu trĩ như vậy không, lấy cảnh sát ra hù dọa đứa nhỏ!

“Hiện tại là cậu bé đánh chủ ý lên anh” Hà Minh Viên nhịn không được cúi người hôn lấy đôi môi anh đào của cô, muốn thưởng thức hương thơm đó.

Trân Nam Phương tức giận đánh anh, khuôn mặt nhỏ bỗng chốc đỏ lên: “Anh điên rồi! Đây là trong tiểu khu!”

Tuy bây giờ là giờ cơm không có người, nhưng không tránh được việc có người đi ra.

Anh không ngại phiền, cô thì ngại đấy!

“Cho nên ý Nam Phương là ở trong phòng thì có thể.”

“Anh xuyên tạc ý của tôi!” Trần Nam Phương bất mãn: “Ở đâu cũng không thể! Tôi còn không nhớ tới chuyện quá khứ, hơn nữa anh cùng Châu…”

Hà Minh Viễn lại chặn môi của cô, hơn nữa uy h**p: “Về sau nếu anh lại nghe được tên người đàn bà khác từ miệng em, anh sẽ không nhả ra.”

Cô tránh không thoát, tức giận cắn anh một ngụm.

Anh cũng không tức giận, đáy mắt còn nhuộm ý cười: ‘Nam Phương bây giờ và trước kia không giống nhau.”

Nói xong anh ghé tai cô, nhỏ giọng nỉ non: “Trước kia em cũng không cắn anh, mỗi lần đều dịu dàng đáp lại.”

“Anh rốt cuộc xong chưa!” Trần Nam Phương không chịu nổi cách nói chuyện này, nhất là khi cảm giác được thân thể của mình không bài xích anh, khiến cô càng thêm ngượng ngùng.

Hà Minh Viễn thấy cô thực sự tức giận rồi, cố gắng vãn hồi lại: ‘Được, em đừng tức giận, chúng ta từ từ sẽ đến với nhau.”

Nghe xem đây là nói gì vậy, từ từ đến?!

“Không có việc gì thì buông tôi ra, tôi phải đi về.” Cô thật không biết tại sao chính mình lại đồng ý đi ra, trộm gà không được còn mất năm thóc.

Anh vừa muốn nói chuyện về bé Thiên, lại thấy Lý Giản Đạt chậm rãi đi ra, bộ dáng không đứng đắn mở miệng.

“Bé Thiên không thoải mái.”

Trân Nam Phương hoảng sợ, lập tức đẩy Hà Minh Viễn ra chạy về chung cư.

Mà hai người đàn ông liếc mắt nhìn nhau một cái, sóng ngầm không ngừng hiện ra. Nhưng cuối cùng cũng không nói cái gì, mỗi người tự đi về…

Trở lại nhà trọ Trần Nam Phương phát hiện bé Thiên căn bản không có việc gì, đang cùng Đỗ Thanh Hoa chơi cờ ca rô.

“Ôi chao, con cũng quá lợi hại.” Đôi mắt hạnh của cô sáng lên: “Con sao lại đi được nước cờ như vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 715


Chương 715

Bé Thiên cũng không đắc ý lắm.

“Nam Phương cậu mau đến xem, nhóc này vô cùng thông minh.” Đỗ Thanh Hoa hô to: “Đã thắng tớ tám ván rồi!”

Trân Nam Phương ngồi xuống bên cạnh, vô võ đầu bé Thiên: “Thật sao?

Trước kia con từng học qua sao?”

“Không có ạ, cái này không phải xem một lần sẽ biết chơi sao?” Bé dĩ nhiên nói: “Bình thường con đều chơi cờ vây, không chơi loại đơn giản như này đâu.”

“Wow! Con là thần đồng sao!” Đỗ Thanh Hoa giống như phát hiện châu lục mới, ôm lấy khuôn mặt bụ bãm của bé nhìn trái nhìn phải: ‘Khôn thấy ba con lợi hại như vậy, con đột biến gien a2?”

“Thả con ra!” Bé Thiên trốn khỏi tay cô: ‘Mặt của con không phải ai cũng nhéo được!”

“Vì sao hả? Mặt con là làm từ vàng sao? Hay là làm từ thủy tinh?” Cô ấy làm bộ còn muốn mang về, cảm giác thật là quá tốt!

Trân Nam Phương tranh thủ ngăn lại: ‘Cậu đừng trêu bé Thiên nữa, bạn nhóc nhỏ tuổi này đôi khi giống như ông cụ non ấy, quy củ lắm.”

“Được rồi.’ Cô ấy vô cùng tiếc nuối nói: “Nhìn cậu chơi vui như vậy, tớ cũng muốn sinh một đứa để chơi.”

Này… Sinh con là chuyện đùa à? Hả?

Lý Giản Đạt cũng đã trở lại, Trần Nam Phương ra hiệu bảo bọn họ tiếp tục, cô đến trước mặt Lý Giản Đạt: ‘Có chuyện cần nói với anh.”

“Cái gì?” Lý Giản Đạt nhíu nhíu đôi mắt: ‘Không phải chỉ với mấy cái hôn của người ta mà cô đã bị thu phục rồi chứ?”

“Anh!” Trân Nam Phương mạnh mẽ dừng đi bộ, khuôn mặt vốn trắng nõn giờ phút này tức đến nỗi khuôn mặt giống như bị bôi mực đỏ lên vậy, anh ta thấy rồi?

Xấu hổ chết mất!

“Không cần anh quan tâm.” Cô thu lại vẻ mặt, cố gắng bảo trì khí thế.

Lại nghe thấy giọng nói không đứng đắn vang lên: “Được rồi, là tôi nói sai, không cần phải kiên trì cứng rắn.”

..’ Trân Nam Phương càng tỏ ra không thích anh ta, dứt khoát xem nhẹ lời của anh mà hỏi: “Tôi hỏi anh, trước kia anh có làm chuyện gì phạm pháp không?”

“Hả?” Mí mắt Lý Giản Đạt nhếch lên, vẻ mặt không hiểu nhìn cô.

“Anh không cần giấu diếm, tôi cũng bởi vì bé Thiên nên mới hỏi.” Trần Nam Phương giải thích: “Bé nói với tôi là không có hộ khẩu, vì sao anh chưa chứng minh thân phận của bé?”

Trước kia khi cô nhảy dù đến Hàn Quốc cũng có thân phận, có thể thấy được Hàn Quốc quản chế hộ tịch cũng không khó khăn.

Nhưng mà bé Thiên không có, chỉ có thể chứng minh Lý Giản Đạt có vấn đề.

Người nào đó sờ sờ mũi, trong lòng oán thâm mạch não của cô gái này thật sự trong sáng: ‘Lười đi làm.”

“Cái gì?” Trần Nam Phương thật sự không thể tin được chính mình nghe được lời nói đó: ‘Bé chỉ mới là đứa nhỏ thôi! Anh làm việc chưa bao giờ thay bé lo lắng sao?”

“Sớm muộn gì cũng sẽ có thôi, gấp cái gì?”

“Nhưng mà trẻ con rất nhạy cảm.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 716


Chương 716

Cô tức giận đến nỗi không biết nói như thế nào, tức giận lẩm bẩm: “Anh thật sự là ba của bé Thiên sao?”

Lý Giản Đạt bị k*ch th*ch, nháy mắt đi đến bên người cô, nắm chặt cánh tay của cô: “Tôi đương nhiên phải!”

“Buông tay!” Trần Nam Phương trợn tròn mắt lên: “Phải thì tốt, hy vọng anh có thể thay bé lo lăng, làm ba phải có trách nhiệm chứ.”

“Ngày đó ở Kim Thành, chuyện tôi nói với cô cần suy nghĩ thêm.” Lý Giản Đạt mặt dày nói: ‘Có cô giám sát tôi, tôi nghĩ tôi sẽ có thể làm tròn trách nhiệm của người cha.”

Cô khiếp sợ, không nghĩ tới sau khi bị cự tuyệt, anh ta vẫn còn có thể nhắc lại chuyện cầu hôn.

“Cô không nói gì thì tôi coi như cô đồng ý!”

“Tôi mới không có!” Trân Nam Phương tức khắc hoàn hồn: “Không phải đã nói rồi sao, về sau đừng bàn đến việc này.”

“Không phải cô rất quan tâm bé Thiên sao? Không phải cô không muốn bé không có hộ khẩu sao?”

Trân Nam Phương đương nhiên là không muốn!

Nhưng cũng không thể thông qua phương thức này để giải quyết vấn đề!

Bây giờ đã rất loạn, không thể để loạn thêm!

“Anh buông tay!” Trần Nam Phương dùng sức giật tay, thấy anh ta không phản ứng, chỉ có thể kiên trì nói: “Tôi sẽ lại suy nghĩ thêm.”

“Đây chính là cô nói đó!” Lý Giản Đạt buông tay cô ra.

Trân Nam Phương trộm mím môi, suy nghĩ thêm có thể là thật, kết quả là không đồng ý là được rồi.

Nhưng chuyện của bé Thiên vẫn làm cho cô canh cánh trong lòng, nhất là vào lúc nhận được điện thoại của bộ phận nhân sự tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế, phản ứng đầu tiên của cô là có thể đi tìm Hà Minh Viễn hỗ trợ.

Ôi, cô ấn ấn huyệt thái dương, nghĩ thâm, đây chỉ là phản ứng bản năng của thân thể thôi, sao lại nghĩ tới anh ấy chứ.

Còn có nụ hôn của anh ấy.

“Cô Trần, cô còn nghe không?” Điện thoại kia đầu bức thiết nói: “Chỉ cần cô đồng ý làm thư kí tổng giám đốc của chúng tôi, cô có thể tùy ý đưa ra điều kiện.”

“Tôi… Cô muốn từ chối, nhưng lời nói đến bên miệng lại thay đổi: ‘Tôi muốn nói chuyện với tổng giám đốc Hà.”

“Không thành vấn đề!” Nhân viên nhân sự quả thực muốn reo hò, tổng giám đốc nhà anh luôn mong ước muốn nhìn thấy Trân Nam Phương: “Tổng giám đốc buổi sáng đều bận họp, giữa trưa cô đến đây đi, đúng lúc cùng ngài ấy ăn cơm.”

“Tôi… Alo?’ Khóe miệng Trần Nam Phương giật giật, người dưới trướng Hà Minh Viễn giống y hệt phong cách làm việc của anh, chưa bao giờ cho người khác cơ hội nói chuyện.

Bá đạo.

Trong lòng ôm tâm sự, Trần Nam Phương mười hai giờ đúng bị nhân viên nhân sự đưa đến tâng cao nhất của Đế Quốc Quốc Tế.

“Nam Phương!” Lúc Hà Minh Viễn nhìn thấy cô, đôi mắt phượng phát ra hào quang sáng chói, không thể nào che đậy được, đi hai bước liền tới bên người cô.

Nói không có cảm giác là giả, cô thật sự thích phản ứng đó của anh.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 717


Chương 717

Trong lòng mặc dù nghĩ như thế, nhưng Trần Nam Phương vẫn cố gắng duy trì vẻ ngoài bình tĩnh: “Chuyện đó…

Buổi sáng phòng nhân sự có gọi điện thoại cho em, em…”

“Anh biết!” Hà Minh Viễn dắt tay cô, thân mật kéo cô đến văn phòng, từ phía sau bao trọn lấy cô: “Em có thể đến, anh rất vui, Nam Phương.”

Toàn thân cô như có một dòng điện chạy qua, tự nhiên chọc cho cô run rẩy, cô đỏ mặt xấu hổ nói: “Anh, anh thả em ra, em đến tìm anh là có việc nghiêm túc.”

“Như vậy cũng có thể nói mà.” Anh nhất quyết không buông cô ra, giọng anh tủi thân nỉ non bên tai cô: “Đã một ngàn một trăm chín mươi bảy ngày anh không ôm em rồi.”

Lòng Trân Nam Phương rung động.

Lại có chút đau lòng, nhưng không dám đáp ứng cái qì.

“Em muốn biết làm hộ khẩu ở Thâm Thành có đơn giản không? Cần có điều kiện gì?”

“Ừ?’ Đôi môi ấm áp của Hà Minh Viên lướt qua tai cô, còn chưa kịp nói ra.

Cô liền quay lại, lại vừa khéo chạm vào môi anh.

Lần này anh dứt khoát không muốn nghĩ gì nữa, chỉ muốn cướp đôi môi xinh đẹp của cô.

“Ưm…’ Trân Nam Phương tức giận, đưa tay muốn ngăn lại anh: ‘Anh, anh làm sao…

“Hôn lại anh, Nam Phương ngoan.”

Giọng nói của Hà Minh Viễn như có từ tính, mê hoặc cô: ‘Chuyện khác để lát nữa rồi nói.”

Trong nháy mắt cô ngơ ra, lại bị anh kéo vào dán chặt hơn.

Một nụ hôn kéo dài mười phút, Hà Minh Viễn thật lâu sau mới buông tha cho cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng của cô, trong nháy mắt lòng anh cảm thấy đau đớn.

“Anh!” Cô tức giận không biết nên nói gì, lập tức nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Em nghe Thanh Hoa nói, ’em” đã chết rồi.”

Anh lại cúi người chặn môi cô, ánh mắt ngưng tụ: “Nói bậy! Em đang yên đang lành đứng trước mặt anh!”

Trong nháy mắt Trân Nam Phương nhìn thấy sự đau khổ trong đôi mắt anh, không giống như đang giả vờ, vô thức giải thích: “Em không phải có ý đó, em… Vậy em có thể làm hộ khẩu không?

Có thể thêm người không?”

“Thêm người?”

Hà Minh Viễn nhíu mày kiếm, thằng thừng nói luôn: “Ý em là nhóc mập nhà em à?”

Trần Nam Phương do dự, cô không biết có nên thừa nhận với anh hay không là để thôi.

Nhưng bộ dạng này của cô trong mắt người kia lại mang một ý nghĩa sâu xa khác, anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên nói: “Nam Phương, thằng bé là con em cũng là con của anh. Anh chỉ cần em an toàn trở về thôi, những chuyện khác anh đều không quan tâm.”

Cô nhìn anh không chớp mắt, bị tình cảm sâu đậm trong mắt anh mê hoặc, nghẹn ngào nói: “Anh…”

“Anh yêu em.” Hà Minh Viễn kìm nén khát khao, chân thành khẩn cầu: “Nam Phương đừng rời xa anh là anh hạnh phúc lắm rồi.”

Những lời đó có sức nặng vô cùng, khiến lòng cô rung động.

“Em sẽ không đi đâu cả.” Cô không thể diễn tả hết những lời ấp ủ trong lòng, như thể đã cùng anh lập lời thề vĩnh viễn.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 718


Chương 718

“Được rồi!” Anh cúi người kề sát trán cô: “Trong hai ngày này anh sẽ lo cho em và thằng bé một danh phận chính thức.”

Trần Nam Phương nhẹ nhàng gật đầu.

Trợ lý hiểu chuyện lặng lẽ đợi đến thời điểm thích hợp mới mang bữa trưa vào phòng cho hai người.

Hà Minh Viên kéo Trần Nam Phương ngồi trước chiếc bàn đá Hắc Diệu Thạch, chu đáo gắp thức ăn cho cô: ‘Em phải ăn nhiều hơn, anh thấy em gầy đi rồi.”

“Anh cũng mau ăn đi. Ăn uống không điều độ sẽ đau dạ dày đấy.”

Ánh mắt anh ngập tràn vui sướng: “Nam Phương có phải đang lo lắng cho anh không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, có chút xúc động run rẩy, càng không biết bản thân cũng bị mấy nụ hôn của anh làm cho mê muội đến mức này!

“Chiều nay em bắt đầu đi làm nhé.”

Anh xiên một miếng bơ đút cho cô: “Có được không?

“Em cũng đang muốn nói.” Trần Nam Phương không nỡ từ chối anh, đành mở miệng nhận lấy, nhưng vẫn khước từ lời đề nghị làm thư ký của anh: “Quả thật em không muốn nhận công việc này, nếu không sẽ lãng phí hai năm học của em mất.”

“Nên em muốn tránh xa anh sao?”

“Có đâu!” Cô thốt lên, nói xong cảm thấy không ổn lắm: “Đây là hai chuyện khác nhau mà…”

“Với anh thì như nhau cả thôi!” Hà Minh Viễn đặt nĩa xuống, mắt phượng nhìn cô tha thiết: ‘Nam Phương, anh biết lý tưởng của em từ trước đến giờ.

Anh sẽ không để em lãng phí công sức học tập của mình, nhưng anh muốn em không bao giờ được rời khỏi tâm mắt của anh thêm một lần nào nữa.”

Anh ôm lấy cô: “Anh không chịu nổi.”

Trân Nam Phương không còn đường lui, lý trí nhắc nhở cô nên từ chối anh ngay lúc này nhưng miệng không thể thốt lên lời.

“Lý Giản Đạt kia không phải là chồng em chứ?” Anh cúi đầu hỏi, giọng nói có chút đau lòng.

Nhưng Trần Nam Phương còn chưa kịp mở miệng giải thích thì đã bị tiếng gõ cửa chặn ngang, cùng với một giọng nói nghẹn ngào từ bên ngoài truyền đến.

“Nam Phương con đã quay về rồi sao?” Giọng nói đó chắc hẳn phải thuộc về một người phụ nữ trung niên.

Cô không nhìn rõ thái độ của Hà Minh Viễn lúc này, chỉ thấy trong mắt anh thoáng hiện vẻ giễu cợt, khóe miệng nhếch lên: “Anh ta không cam lòng chịu thua.”

“Ai?” Trần Nam Phương hỏi: “Em nghe Thanh Hoa nói mẹ em đã qua đời từ lâu, ba em thì bặt vô âm tín?

“Ừ,’ Anh dùng lòng bàn tay to lớn xoa đầu cô; “Anh đang liên lạc với giáo sư Tạ, anh ấy sẽ trở lại sớm thôi.”

“Nhưng còn người ở bên ngoài…”

“Em thấy họ sẽ biết ngay thôi.” Nói xong anh quay đầu, lạnh lùng nói: “Mời dì Tuyết vào đi.”

Khi Trân Nam Phương nhìn thấy người nọ thì cô đã biết người Hà Minh Viên vừa tỏ thái độ khinh thường ban nấy là ai, chính là Trịnh Hoàng Phong.

Anh ta đang dìu một người phụ nữ trung niên bước vào trong phòng.

“Dì Tuyết có chuyện gì đến đây ạ?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 719


Chương 719

Hà Minh Viên lễ phép chào hỏi: “Dì chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Nam Phương, dì muốn gặp con bé.”

Đặng Mai Tuyết nhìn về phía Trần Nam Phương, trong mắt hiện lên nỗi xót xa khôn cùng: “Nam Phương con ơi, con đã trở về rồi sao?”

“Ồ.’ Cô thực sự không biết phải nói gì, cô không quen bà ấy nhưng những cảm xúc mãnh liệt này lại quá rõ ràng để nhận ra.

“Mẹ à, mẹ quên con đã nói gì sao, Nam Phương hiện tại không còn nhớ gì hết.”

Trịnh Hoàng Phong thản nhiên nói.

Nhưng anh ta cũng không cản nổi Đặng Mai Tuyết, bà càng khóc lóc dữ dội hơn, vừa khóc vừa nói: ‘Chuyện này làm sao có thể xảy ra được? Tại sao Nam Phương lại đến nông nỗi này?”

Giống như đang dỗ dành an ủi cô: “Không sao, không sao mà, chỉ cần em an toàn trở về, những thứ kia không quan trọng, không quan trọng.”

“Tôi chết đi cũng không còn mặt mũi nào đến gặp Ngọc Hân nữa rồi.”

Trần Nam Phương thấy có chút áy náy, đi tới, nhẹ nhàng nắm đỡ lấy cánh tay Đặng Mai Tuyết: “Dì đừng đau buồn nữa, mọi chuyện đều qua rồi.”

“Đúng, đúng, con nói đúng, những chuyện không hay đều đã qua, sau này con và Viễn sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau.”

Cô sửng sốt, vô thức quay sang nhìn Trịnh Hoàng Phong.

Anh ta vấn lắng lặng đứng nhìn.

“Dì Tuyết, chúng ta đi thôi.” Hà Minh Viên nắm chặt tay Trân Nam Phương, bước đến cạnh cô: “Em thấy hết rồi chứ gì, anh đã bao giờ gạt em chưa?

Cô khẽ trừng mắt nhìn anh, anh đừng vội nói chuyện này chứ?

Dì Tuyết vẫn còn khóc mà.

Cũng may là bọn họ an ủi một hồi, Đặng Mai Tuyết mới ngừng khóc, siết chặt tay Trần Nam Phương, cẩn thận nhìn cô không sót chỗ nào: “Đúng là Nam Phương rồi. Ngoài việc gầy đi thì con cũng không thay đổi gì nhiều.”

Trần Nam Phương chẳng biết đáp lại như thế nào, đành cười trừ.

“Khoảng thời gian trước đây con không nhớ gì sao?” Đặng Mai Tuyết vẫn cảm thấy khó tin: ‘Đầu con có bị chấn thương không? Hay là… bị trúng độc?

“Mẹt” Trịnh Hoàng Phong cản lời: “Con đã bảo Nam Phương không còn nhớ được gì mà, sao mẹ còn hỏi? Mẹ không sợ làm cô ấy khó xử sao?

“Rồi, rồi, là mẹ không cẩn thận.”

Đặng Mai Tuyết khẽ chớp mắt, vừa xấu hổ lại đau lòng thay cho cô.

“Dì đừng nói như vậy.” Trần Nam Phương lắc đầu: “Tôi thật sự không biết mọi chuyện ra sao, nhưng tôi nhớ rõ hai năm qua, tôi học đại học K, năm nay vừa mới tốt nghiệp.”

“Đại học K? Nước K sao?” Đặng Mai Tuyết kinh ngạc: “Trước đây dì có đi nghỉ dưỡng ở nước K suốt một năm, còn chưa từng gặp qua con sao?”

“Dạ!” Trân Nam Phương liếc mắt nhìn Trịnh Hoàng Phong, đúng lúc gặp phải ánh mắt lúng túng của anh ta, anh †a đang né tránh là bởi vì mình nói dối sao?
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 720


Chương 720

“Ai đã cứu con vậy? Chúng ta phải cảm tạ người đói”

“À? Tôi cũng không biết. Từ lúc tôi bắt đầu có ý thức ở ký túc xá đại học K thì mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa. Trước giờ tôi cũng chưa gặp lại người quen nào, bạn bè đều là người mới.” Trân Nam Phương vấn cố ý không nói rõ ràng trước mặt Trịnh Hoàng Phong, cô định sau này có dịp sẽ hỏi cho ra nhẽ.

Đột nhiên cô có cảm giác cánh tay mình được ai đó mạnh mẽ nắm lấy.

Cô quay đầu nhìn sang, chỉ thấy đôi mắt Hà Minh Viễn vẫn sáng ngời kiên định như viên kim cương lấp lánh.

Cô chợt hiểu ra.

Cô đã gián tiếp cho anh câu trả lời về mối quan hệ của mình với bé Thiên và Lý Giản Đạt.

Quả nhiên người nọ hiểu chuyện, ngay lập tức ôm lấy cô ấy, mặc kệ còn có sự hiện diện của hai người khác.

“Anh biết rồi, anh biết rồi.” Anh thì thầm vào tai cô.

Trần Nam Phương chịu không nổi, đỏ mặt đẩy anh ra, cười với Đặng Mai Tuyết, ‘Dì đừng đau buồn vì chuyện quá khứ nữa mà hãy chăm sóc bản thân luôn khỏe mạnh nhé.”

“Dì nghe lời con, Nam Phương, dì và Minh Vũ nợ con một mạng.” Đặng Mai Tuyết lại rơi nước mắt: ‘Dì sẽ ráng sống tốt.”

“Tôi có đánh đổi cái gì sao?” Trần Nam Phương đang khó hiểu, trong đầu đột nhiên xuất hiện một mảng tối om, nó như muốn nuốt chửng lấy cô, khiến cô rên lên một tiếng: ‘Ư…’ “Làm sao vậy?” Hà Minh Viễn căng thẳng, hai tay ôm cô run rẩy: ‘Em đau ở đâu?

“Đầu hơi đau.” Trần Nam Phương nhấn lên đầu: “Không sao đâu, em hết đau rồi.”

Đặng Mai Tuyết cũng lo lắng, quay đầu lại nói với Trịnh Hoàng Phong: “Phong mau gọi Bách đi con, gọi nó tới xem giúp Nam Phương!”

Sau đó lại ân cần hỏi han Trân Nam Phương: “Con làm sao mà đau đầu? Có phải bị thương không?”

Cô xua tay muốn nói gì đó trấn an mọi người, nhưng lại bị ánh mắt của Hà Minh Viễn ngăn lại.

Không đợi đến lúc bọn họ gọi điện cho Trịnh Hoàng Bách, anh ta và Đỗ Thanh Hoa đã tới. Anh ta chào hỏi Đặng Mai Tuyết trước, rồi mới chú ý đến Trần Nam Phương.

“Em thật sự không sao.” Cô có chút xấu hổ: “Phần lớn thời gian đều không đau.”

“Vậy đau khi nào?” Hà Minh Viễn vân luôn có thể chuẩn xác nắm được trọng điểm.

“Lúc nhớ lại chuyện cũ thì sẽ đau.”

Trân Nam Phương không giấu diếm: “Cho nên bình thường em không thể nhớ lại.”

“Không nhớ được thì không nhớ lại!”

Đỗ Thanh Hoa giữ chặt tay cô: “Thân thể của cậu là quan trọng nhất, những vấn đề khác đều không quan trọng, còn chuyện quá khứ tớ nói cho cậu!”

Thật ra trong lòng Đỗ Thanh Hoa suy nghĩ, quá khứ Trần Nam Phương đã trải qua rất nhiều chuyện, nhất là chuyện trước kia của gia đình họ Hà, còn có vừa mới bắt đầu thân quen với Hà Minh Viễn, không nhớ ra lại tốt.

“Đúng vậy, Nam Phương con nhất định phải khỏe mạnh.” Đặng Mai Tuyết cũng nói theo: “Chuyện khác từ từ nhớ là được.”

Trân Nam Phương gật đầu.

Lại ngồi trò chuyện thêm một lúc, Hà Minh Viên yêu cầu bọn họ đưa Đặng Mai Tuyết trở về: “Về sau đừng dẫn vặt dì Tuyết, nếu dì nhớ Nam Phương, con sẽ dẫn cô ấy qua thăm dì.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 721


Chương 721

“Nam Phương, vậy tối gặp nha.” Đỗ Thanh Hoa trước khi đi còn chớp chớp đôi mắt hạnh: “Chúng ta còn tâm sự thâu đêm.”

Mà mặt Hà Minh Viễn và Trịnh Hoàng Bách đều đen.

l7 “Em vừa mới đồng ý anh buổi chiều không đi đấy!” Hà Minh Viễn không những ngắt lời mà còn ôm chặt lấy cô.

Trân Nam Phương được cưng chiều khiến cho con tim nhảy loạn: “Em chưa nói muốn đi, em muốn hỏi vừa rồi dì Tuyết nói là do em đổi lấy, là ý gì?”

“Đầu không đau sao?” Anh lo lắng giúp cô xoa xoa.

Cô lắc đầu: “Vừa rồi cũng không biết làm sao, chắc là không có việc gì.”

“Em không thể xảy ra chuyện gì!”

Anh lại tập kích một trận mới dừng: “Hiện tại tin lời anh nói chưa?”

“Cái gì?” Cô giả ngu.

“Trịnh Hoàng Phong lừa em, chúng †a yêu nhau.” Đôi mắt phượng của anh sáng ngời.

Trần Nam Phương liếc mắt nhìn, không nói chuyện, nói sang chuyện khác: “Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em.

“Ba năm trước đây dì Tuyết và anh của anh đều bị trúng độc, không thuốc nào có thể chữa được, người giải độc thần bí nước Canada cũng không tìm thấy.” Anh kiên nhãn giải thích, nói vài câu lại hôn cô một chút: “Nhưng mà một tháng sau, anh đột nhiên nhận được thuốc giải, đối phương còn để lại một tờ giấy, nói đây là em… Trước khi chết trao đổi.”

Trân Nam Phương vốn định ngăn lại động tác của anh, nhưng lại nghe giọng anh bỗng nhiên nghẹn ngào, trong lòng vô cùng đau đớn.

“Nam Phương em có biết anh lúc ấy hận nhiều biết bao nhiêu không?”

“Anh đừng như vậy.” Cô có chút không chịu được hơi thở run rẩy của anh: “Không chừng ngày nào đó sẽ bắt được đám người xấu.”

“Không phải!” Hà Minh Viễn nâng căm cô lên, nói từng chữ: “Anh hận emI”

Mặt Trần Nam Phương đột nhiên biến sắc.

“Vì sao em lại đổi mạng của chính em! Sao phải dùng mạng của mình đổi lấy thứ thuốc giải chết tiệt kial” Sự tức giận của anh ngay lập tức bộc phát, con mắt như muốn nứt ra.

“Thuốc giải anh sẽ tìm được thôi!

Anh có thể tìm được! Sao em có thể rời khỏi anh? Hả?” Con ngươi của anh đục ngầu: “Em đã đồng ý sẽ luôn ở bên cạnh anh! Em có biết hay không, anh…”

Nam Phương nhón chân, hôn lên môi anh, ngăn chặn nỗi đau khổ của anh: “Em đã trở về, đừng như vậy, em ở đây, Minh Viễn.”

Cô cũng không biết chính bản thân sao lại làm vậy. Giống như chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể không đau khổ.

“Em ở đây, em đã trở lại.’ Hà Minh Viên gắt gao ôm lấy lưng cô: “Nam Phương của anh đã trở lại, đã trở lại…”

Gần như cả buổi chiều Trần Nam Phương đều bị Hà Minh Viễn ôm, thỉnh thoảng còn bị chiếm tiện nghi, mặc dù cô luôn từ chối, anh đều giống như không nghe thấy.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 722


Chương 722

Mặt vô cùng dày.

“Đến giờ tan làm rồi đúng không? Em phải vê nhà nấu cơm cho bé Thiên.”

Nói xong, mặt Hà Minh Viễn đen lại.

Anh không chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Nam Phương mà còn cầm lấy tay đưa vào miệng: “Trước kia em hiểu rõ anh nhất.”

“nu … Cô thật sự bị khuôn mặt tủi thân của anh làm cho dở khóc dở cười: “Anh là tổng giám đốc đấy!”

“Vậy thì sao?” Hà Minh Viễn xem nhẹ lời cô, được voi đòi tiên: “Trước mặt Trân Nam Phương em, anh chỉ là chồng của em, một người đàn ông cần được em yêu thương.”

Trần Nam Phương lại khẽ rung động.

Anh thực sự quá giỏi, từ lúc bắt đầu gặp anh, từng lời nói, từng ánh mắt, mỗi lần đều thâm tình khiến cô cảm thấy như mình bị nhấn chìm thật sâu.

Hoặc là anh ấy thực sự yêu mình, hoặc đây là kinh nghiệm tình trường lâu năm.

“Em không tin anh sao?” Hăn khẽ căn môi cô: “Nam Phương, đôi mắt em lại phản bội suy nghĩ của em rồi.”

Trân Nam Phương nghe xong nhanh chóng nhắm mắt lại.

Anh biết nhìn người thật đấy!

Khóe môi Hà Minh Viễn nhướn lên, có thể khiến cô quên về nhà là tốt nhất, dù sao nhóc con mập mạp kia cũng không phải con ruột của cô.

Thật tuyệt vời!

Để xem nhóc con kia làm sao cạnh tranh với anh trong tương lail Anh còn chưa kịp đắc ý nghĩ xong, Trần Nam Phương đã mở mắt ra, đẩy anh một cái: ‘Em thật sự phải trở về, bé con không thể tự mình nấu cơm được chứ, bé mới hơn ba tuổi thôi.”

Bị chính cha của mình giật dây làm điều này, cũng thật là…

Nghĩ đến Lý Giản Đạt, Trần Nam Phương mấp máy môi: “Chuyện kia…”

Lời nói đến bên miệng lại bị cô nuốt xuống, cầu xin Hà Minh Viễn giúp Giản Đạt, cô sợ anh ta là bị oan.

“Cái gì?”

Gô lắc đầu: “Không có gì, anh buông emra đi.”

“Anh sẽ về cùng em.”

Trân Nam Phương trừng mắt nhìn anh: “Anh không phải họp sao? Mười phút nữa là bắt đầu rồi.”

“Cho nên em biết rõ rồi lại còn làm sai?” Người nào đó vô cùng bất mãn, vừa muốn thả tay cô ra giờ lại năm chặt.

“Này”

“Có một cách.” Hà Minh Viễn nhíu mày thật sâu, đưa tay lên chạm vào môi mình: “Hôn anh một cái đi, Nam Phương.”

“II” Đôi mắt của cô không thể trừng †o hơn nữa, anh cũng quá… Điên rồi! Hà Minh Viễn cũng không vội vã, vô cùng kiên nhân nhìn người phụ nữ nhỏ trước mặt, nhưng cũng không quên nhắc nhở một câu: “Tên của người kia là gì? Là để đăng ký hộ khẩu.”

Trân Nam Phương lập tức hiểu ý, vừa thẹn vừa giận, thấy môi của anh càng ngày càng gần, cô nhanh chóng tiến lên hôn xuống.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 723


Chương 723

Cô nghĩ muốn nhanh chóng rời đi, nhưng không ngờ môi của hai người lại dính chặt vào nhau, không thể dời ra, lại dây dưa với nhau sâu sắc.

Đợi đến lúc cô rời khỏi tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế, đầu cô vẫn còn mơ màng.

“Tên xấu xa!” Trần Nam phương mắng, nhưng phải thừa nhận rằng trong lòng cô lại đang âm thâm dâng lên một cảm giác thỏa mãn.

“Nam Phương!”

Đột nhiên nghe thấy tiếng gọi, nhìn thấy người xuất hiện, Trần Nam Phương bị dọa khiến cô giật mình: “Trịnh Hoàng Phong?!”

Cô chậm rãi hỏi: ‘Sao anh vẫn còn ở đây? Anh không đưa dì Tuyết về à?” Đôi mắt Trịnh Hoàng Phong hiện lên vẻ đau khổ, cầu xin nói: “Nam Phương, em và Minh Viễn đã hòa giải với nhau rồi sao?

Không sợ anh ta lại nói dối em sao?

Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu lại, ngẩng đầu nhìn anh: ‘Hoàng Phong, anh nói thật cho em biết đi? Anh thật sự không lừa em sao? Những gì anh nói về chuyện năm xưa đều là sự thật?”

“Anh… Trịnh Hoàng Phong nghẹn lời, nhưng rất nhanh lớn tiếng nói: ‘Nam Phương, bất kể anh nói gì, cũng đều là muốn tốt cho em, anh không muốn em bị thương lần nữa! Anh vẫn hi vọng em có thể nhìn thấy anhI “Hoàng Phong!” Trân Nam Phương nhíu mày lông mày, vô cùng kiên định nói: “Gặp lại thì sao? Em nói lại lần nữa, em không có tình cảm gì với anh hết, em chỉ coi anh là bạn mà thôi!

“Chỉ vậy thôi?” Trịnh Hoàng Phong giống như bị ngâm nước, liên tục lặp lại lời cô nói: ‘Mà thôi? Nam Phương, thật sự là chỉ có như vậy thôi sao?”

“Anh… đừng như vậy!” Trần Nam Phương không thể nhớ hết những chuyện trong quá khứ, cô chỉ không muốn người khác vì cô mà đau khổ.

“Anh không thể!” Trịnh Hoàng Phong đột nhiên bước tới nắm lấy cánh tay cô.

“Anh muốn làm gì?”

“Trịnh Hoàng Phong.” Trần Nam Phương đấu tranh.

Nam Phương anh muốn em nhìn thấy anh, thấy anh đối tốt với em, thấy tình yêu của anh!” Anh ta hét lên, rõ ràng không thể kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân nữa.

Nhịp tim của Nam Phương tăng lên, khuôn mặt cũng theo đó lạnh xuống: “Em không nhìn thấy, cũng không muốn nhìn thấy.”

Em lừa anh, nhân lúc anh không nhớ gì em lừa anh.

Bất kể quá khứ có như thế nào thì việc này cũng không thể tha thứ được.

VTn)h Trịnh Hoàng Phong còn chưa nói xong thì đầu gối lại cảm thấy đau, trái †im cũng đau đớn.

“Thả mẹ cháu ra.” Bé Thiên từng bước nhỏ xông đến, cái tay nhỏ đầy thịt chống nạnh.

“Cháu cảnh cáo chú, chú dám bắt nạt mẹ cháu,cháu sẽ không tha cho chú.”

“Tại sao chú phải thả mẹ cháu ra?”

Con mắt của Trịnh Hoàng Phong đỏ lên: “Tất cả mọi người đều muốn tôi từ bỏ, tôi nhất quyết không! Nam Phương nên thuộc về tôi.”

“Mẹ cháu không phải là của chú.” Bé Thiên hét lên: “Chú là đồ khốn.”

Mắt thấy sắc mặt của người đàn ông trước mặt trở nên u ám, Nam Phương nhanh chóng nhắc nhở: ‘Bé Thiên con sang bên kia đợi mẹ trước, mẹ có thể giải quyết được.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 724


Chương 724

“Nam Phương sao em có thể đối với một đứa bé không hề quen biết tốt như vậy?” Cố Hoàng Phong trầm ngâm.

Anh ta không thèm để ý thái độ của Nam Phương, tự mình nói: ‘Cùng anh về nước K được không? Đó mới là nơi thuộc về chúng ta! Trong hai năm qua chúng ta rất vui vẻ, chỉ có chúng ta.”

Nam Phương vừa định thoát ra khỏi vòng tay Trịnh Hoàng Phong liền cảm thấy cơ thể lỏng lẻo, anh ta bị người kéo đi rồi.

“Bố thật giỏi!” Bé Thiên vỗ tay hoan hô, không quên chạy tới bên cạnh Nam Phương, kéo lấy tay cô ấy an ủi: “Mẹ không sao chứ, bố đến cứu mẹ rồi.”

Nam Phương cùng bé Thiên lùi về sau hai bước, còn Trịnh Hoàng Phong thì nằm dưới đất ôm đầu gối, từng chữ gọi tên cô ấy.

Nhếch nhác biết baol “Mẹ chúng ta mau đi thôi” Bé Thiên kéo tay cô.

Mặc dù cô ấy không rõ lí do gì khiến Trịnh Hoàng Phong đau lòng, nhưng cũng không thể nhìn nổi bộ dạng này của anh ta, hơn nữa cô cũng cảm thấy quan hệ của họ không nên trở thành như vậy, mỗi khi nghĩ tới đầu lại đau.

“Làm sao? Không nỡ rời đi” Lí Giản Đạt ánh mắt tà ác nhìn qua: “Vẫn còn tốt như vậy.”

Do đầu của Nam Phương đau âm ỷ nên cô không hề phát hiện ra ẩn ý trong lời nó của Lí Giản Đạt.

“Anh ta như vậy là sao đây? Mau gọi xe cứu thương đi.” Vừa nói vừa lôi điện thoại ra.

Không đợi cô ấy gọi, Trịnh Hoàng Bách xuất hiện, anh ta kinh ngạc kêu lên “Anh, Anh bị sao vậy!”

“Chị dâu?” Anh ta nhìn thấy Nam Phương, trong mắt là cảm xúc lẫn lộn.

“Tôi cũng không biết, anh ta đột nhiên bị đau.” Cô thành thật nói, thực sự không phát hiện ra bé Thiên ở bên cạnh đã ngầm ra hiệu cho Trịnh Hoàng Phong màu đưa người đi bệnh viện “Vết thương nhỏ này cũng đáng quan tâm. Lí Giản Đạt mở miệng đầy vẻ chế nhạo.

“Anh là ai.’ Trịnh Hoàng Bách hùng dữ nhìn qua, đôi mắt đào hoa sáng rực: “Không phải anh chính là người làm anh tôi bị thương đấy chứ?”

“Là tôi thì sao?” Lí Giản Đạt không Sợ còn cố tình khiêu khích.

“Vết thương này của anh ta tôi có thể trị”

“Anh.” Nam Phương thực sự bị sốc: “Anh biết trị bệnh từ khi nào vậy.”

Cô ấy tuy rằng không hiểu rõ Lí Giản Đạt nhưng người biết y thuật có thể nghèo như vậy sao? Không cho được con mình một cuộc sống ổn định hơn sao?”

.. Đây là đâu?

” Chứng đau đầu của cô, tôi cũng có thể trị khỏi” Lí Giản Đạt ném ra một thông tin.

Nam Phương lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó thì trong lòng hoàn toàn không muốn hiểu những gì Lý Giản Đạt nói. Cô quay sang nhìn Trịnh Hoàng Bách và nói: ‘Mau chóng đưa anh trai của anh đến bệnh viện đi.”

“Em không tin tôi sao?”

Nhìn phản ứng mạnh mẽ của mọi người, Lý Giản Đạt sờ cằm, cô gái nhỏ này thật là…

Vừa nói, anh vừa bước tới, ngồi xổm trên mặt đất và nhét thứ gì đó vào miệng Trịnh Hoàng Phong. Tốc độ của anh ta quá nhanh khiến mọi người không ngờ tới, Trịnh Hoàng Bách lại không thể ngăn cản thành công, ánh mắt càng lúc càng tức giận: “Anh đã cho anh trai tôi ăn thứ gì vậy?”

“Không trả lời câu hỏi ngu ngốc của anh.” Lý Giản Đạt kiêu ngạo đứng lên, một tay nhét vào túi quần.

Ngay khi Trịnh Hoàng Bách định vươn tay tóm lấy Lý Giản Đạt, anh thấy Trịnh Hoàng Phong đang nằm trên mặt đất không ngừng r*n r*.

“Sau một vài giây nữa, anh ta sẽ tự động ngồi dậy.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 725


Chương 725

“Anh thấy ổn hơn chưa?” Nam Phương không thể tin vào mắt mình, Lý Giản Đạt anh ta thật sự biết chữa bệnh sao?

Có người khịt mũi lẩm bẩm: “Coi thường người ta.”

“Mẹ, mẹ thấy bố có lợi hại không?”

Bé Thiên nhanh chóng khen Lý Giản Đạt.

Nam Phương không nói nên lời.

Trịnh Hoàng Bách nghỉ ngờ hỏi: “Chị dâu, đứa nhỏ này là ai? Cái gì mà mẹ với bố?”

Minh Viễn có biết điều đó không?

Liệu một việc và những người như vậy có được phép tồn tại không?

“À.’ Nam Phương không biết giải thích như thế nào, chỉ có thể thay đổi chủ đề và thúc giục: ‘Mặc dù anh trai của anh không còn bị thương, nhưng anh cũng nên đưa anh ấy đến bệnh viện kiểm tra thêm một lần nữa.”

Trịnh Hoàng Bách nhìn vào ánh mắt hòa giải của Nam Phương một lúc lâu, mới đưa Trịnh Hoàng Phong rời đi.

Nam Phương nhìn hai người rời đi, cô không thể giải thích được nét ảm đạm trong mắt của Trịnh Hoàng Phong.

“Em đang hận bản thân?”

“Bỏ không được thì hãy đuổi theo đi!” Tiếng lòng của cô đã bị Lý Giản Đạt nghe thấy, anh thậm chí còn dùng khuỷu tay khều cánh tay của Nam Phương: ‘Có muốn tôi giúp không?”

Cô hoàn hồn quay lại nhìn anh: “Anh đang làm cái quái gì vậy?”

“Con mắt nào của em thấy tôi làm sai?” Ánh cảm thấy thật thất vọng, cô gái này không tin tưởng anh. Anh nên cho cô ấy nếm thử sự lợi hại.

“Mẹ, y thuật của bố rất giỏi!” Bé Thiên chen vào giữa hai người, ôm chặt đùi Nam Phương, đợi cô ngồi xuống, Lý Giản Đạt thì thào nhắc nhở bé Thiên: “Con đề cao ba quá rồi, nếu để xúc phạm đến thầy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Nam Phương xoa xoa đầu thằng bé: “Mẹ thì lại cho rằng bé Thiên rất dũng cảm! Cảm ơn con đã đứng lên cứu mẹ.”

“Mẹ ơi, mẹ thật sự khen con có bản lĩnh sao?” Bé Thiên cảm thấy rất vui, bí mật xoa xoa hai tay, mong muốn được đánh một trận thật lớn.

Nhìn thấy cậu bé vậy, cô không kìm được mà cúi xuống hôn lên đôi mắt to tròn đang chớp chớp của cậu: “Thật sự, vừa rồi mẹ rất cảm động, nhưng mẹ sẽ càng vui hơn nếu con học được cách tự bảo vệ mình sau này.”

“Con nhất định sẽ như vậy ạ!” Cậu bé cảm thấy rất sung sướng, Nam Phương hôn cậu, nụ hôn của cô thật nhẹ nhàng, giống như nụ hôn của mẹ.

Khóe miệng Lý Giản Đạt co giật giật giật, anh ta trước khi tới đã nói, có vẻ phong cách vẽ tranh của anh thay đổi.

Cậu bé hôi hám thực sự đã dùng anh ta làm bàn đạp!

“Được rồi!” Anh khit mũi một cách mất tự nhiên: “Cô không thể về nhà sao?

Sau khi về đến nhà, Lý Giản Đạt lại cắt ngang sự quấn quít của Nam Phương với bé Thiên, nâng cằm cậu bé lên và hỏi: ‘ÐĐầu của con có đau không?

Ba sẽ khám cho con một chút nhé!”
 
Back
Top Dưới