Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 644


Chương 644

“Mẹ nó chứ.” Đỗ Thanh Hoa gào lên: “Không biết đứa nào lương tâm bị chó ăn mà tự nhiên lại đi hạ độc người ta như vậy. Nếu để tớ bắt được thì chắc chắn tớ sẽ tống kẻ đó vào đồn cảnh sát khiến cả đời này kẻ đó cũng không thể đi ra ngoài được.

“Cô có thấy phiền không?” Đột nhiên có một người còn gào to hơn cô: ‘Câm miệng cho tôi!”

Tất cả mọi người đều giật nảy mình, họ nhìn về phía phát ra giọng nói thì thấy đôi mắt đỏ rực như thể muốn ăn thịt người của Trịnh Hoàng Sơn.

“Tôi cứ không câm miệng đấy!” Vốn dĩ ngay từ đầu Đỗ Thanh Hoa đã nghi ngờ ông ta, bây giờ ông ta lại còn gào lên với cô ấy ở trước mặt nhiều người như vậy nên cô ấy cảm thấy không vui ngay tức khắc: ‘Ông là cái gì mà dám bảo tôi câm miệng? Tôi chọc ông cái gì à?”

“Con nhóc l* m*ng này là con cái nhà ai vậy?” Trịnh Hoàng Sơn nheo hai mắt lại: “Người đâu, đuổi nó ra ngoài mau lên.

Nam Mạc Bá đứng lên trước khi ai đó kịp đuổi Đỗ Thanh Hoa ra ngoài: “Hóa ra đây chính là nề nếp của nhà họ Trịnh đấy hả? Đuổi khách ra ngoài?”

“Cậu là ai nữa vậy?” Đầu Trịnh Hoàng Sơn như muốn nổ tung ra, toàn bộ tính toán của ông ta đều loạn hết cả lên nên ông ta đang không tìm được nơi để trút giận: ‘Người như các cô các cậu mà cũng dám nhận là khách của nhà họ Trịnh chúng tôi hả?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

“Chúng tôi không xứng? Vậy ai mới xứng đây?” Nam Mạc Bá vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng lời nói thì vô cùng sắc bén: “Cậu cả nhà họ Hà hay cô lớn nhà họ Hà mới xứng hả?”

“Ai da, anh đừng nói nữa.” Đỗ Thanh Hoa giả vờ khuyên nhủ: “Kẻo lại đụng chạm đến nỗi đau của người ta bây giờ.

Ai đó cứ tưởng bản thân đã đón tiếp được khách quý nhưng nào ngờ… chậc chậc, tiếc thật đấy.”

“Người đâu? Người đâu! Mấy người chết ở đâu rồi?” Trịnh Hoàng Sơn nổi trận lôi đình, ông ta không thèm để ý xem đây là nơi nào nữa mà gào âm lên: “Lời nói của tôi không còn trọng lượng nữa rồi đúng không? Rốt cuộc ai nuôi các người để bây giờ các người trở nên vô dụng như thế này hả?”

“Chú Sơn.” Hà Minh Viễn không chịu được nữa nên anh nhẹ nhàng đứng ra nhắc nhở một câu: “Dì Tuyết vẫn đang ở bên trong, chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn nguy kịch đâu.”

“Ai quan tâm…” Vốn dĩ ông ta đang định tiếp tục nổi trận lôi đình nhưng đụng phải ánh mắt lạnh lùng của Hà Minh Viễn nên ông ta đành nuốt câu tiếp theo xuống.

Đúng lúc đó thì Trân Nam Phương cũng tranh thủ ra hiệu cho Đỗ Thanh Hoa và Nam Mạc Bá rằng hai người đừng chọc Trịnh Hoàng Sơn tức giận nữa.

Ken két.

Trịnh Hoàng Phong và Trịnh Hoàng Bách đi từ phòng bệnh ra ngoài, trên mặt họ đều là vẻ uể oải và mệt mỏi.

“Nam Phương.” Trịnh Hoàng Bách mở lời: ‘Mẹ tôi muốn gặp chị.”

“Được.” Trần Nam Phương không dám chậm trễ nên vội vàng đẩy cửa bước vào. Vừa vào phòng bệnh đã thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Đặng Mai Tuyết nên cô cảm thấy vô cùng đau lòng: “Dì Tuyết…”

“Dì không sao.” Vốn dĩ cơ thể của Đặng Mai Tuyết đã không được tốt lắm mà lần này bà ta còn bị giày vò như thế nên mới chỉ nói mấy chữ mà bà ta đã lên cơn ho: “Ngồi đi, con mau ngồi xuống đi.”

Trần Nam Phương ngồi bên mép giường rồi năm lấy tay bà ta, cố hết sức để an ủi: “Dì Tuyết, dì nhất định phải yên tâm đấy nhé. Có bác sĩ Bách ở đây thì dì sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng dì phải phối hợp với bác sĩ Bách mới được.”

“Thôi, dì mệt lắm rồi.” Đặng Mai Tuyết để lộ dáng vẻ không còn lưu luyến cuộc sống này nữa: “Dì thật sự rất muốn ởđi tìm ông ấy, con cũng đã nói là ông ấy sẽ tha lỗi cho dì mà.”

“..” Trân Nam Phương há hốc miệng nhưng lại không nói được một lời.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 645


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 646-647


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 648


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 649-650


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 651


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 652


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 653


Chương 653

“Mẹ, mẹ đừng như vậy.” Trịnh Hoàng Bách đi tới đỡ bà ta: “Thân thể của mẹ vừa mới có chuyển biến tốt.”

“Bà Mai Tuyết, bảo trọng thân thể.”

Nam Mạc Bá cũng khuyên, sau đó anh ấy đưa một cuốn sổ ghi chép màu xám trắng cho Đặng Mai Tuyết: “Đây là quyển nhật ký của ba Kiệt khi còn sống, người được nhắc đến nhiều nhất bên trong chính là bà, tôi nghĩ hẳn là nên giao cho bà bảo quản.”

“Là Văn Kiệt thật sao? Thật sự là Văn Kiệt ư?” Bà ta không thể tin được, cả người mờ mịt nỉ non. Thậm chí không dám đưa tay đón, rất lâu sau bà ta mới nói: ‘Cậu thật sự là con nuôi của Văn Kiệt à? Cậu còn có một người anh trai phải không?”

Nam Mạc Bá gật đầu: “Anh trai tôi còn đang ở nước Canada, anh ấy bảo tôi phải ân cần thăm hỏi bà.”

Nước mắt của Đặng Mai Tuyết lượn vòng, bà ta dùng sức gật đầu: “Hai người bình an khỏe mạnh trưởng thành là tốt, tôi có lỗi với Văn Kiệt, không thể đón hai đứa về Việt Nam.”

“Không sao, chúng tôi ở Bình Thành đã gặp rất nhiều người tốt bụng.” Giọng điệu của Nam Mạc Bá mang theo gió xuân ấm áp: “Bà gửi tiền cho chúng tôi, chúng tôi cũng đều nhận được, bà đã trợ giúp chúng tôi rất nhiều.”

“Bình Thành… Bình Thành…’ Trong mắt Đặng Mai Tuyết thoáng hiện lên ánh sáng mong đợi, đó đã từng là nơi bà ta từng muốn đến sinh sống.

Nghĩ đến đây, bà ta mới đưa tay nhận lấy sổ nhật ký, cuốn sổ cứ như nặng ngàn cân, bà ta lật ra nhìn ba chữ trên bìa sách: Chúng tôi thích Tuyết.

Trong nháy mắt, lệ rơi đây mặt.

“Mẹ!” Trịnh Hoàng Bách có chút chân tay luống cuống.

“Dì Tuyết.” Trần Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa đi qua, một trái một phải ôm lấy bà ta.

Đặng Mai Tuyết không kìm chế được khóc hơn một tiếng mới tính triệt để bỏ xuống tảng đá trong lòng, đôi mắt bà ta sưng húp cảm kích nhìn hai người Trần Nam Phương, còn có Nam Mạc Bá vẫn luôn đứng ở đầu giường.

“Văn Kiệt biết hai đứa trưởng thành nhất định sẽ hết sức vui mừng.”

“Nếu ba Kiệt có thể nhìn thấy bà Mai Tuyết còn sống tốt, không còn xoăn xuýt cũng sẽ vui mừng.”

Trong mắt Đặng Mai Tuyết lại nổi lên ánh nước, nhưng lần này bà ta không tiếp tục khóc mà là trịnh trọng gật đầu bảo đảm: “Tôi hiểu rồi.”

Sau đó bà ta chuyển hướng sang Trịnh Hoàng Phong cười nói: ‘Hoàng Phong, lần trước con mời mẹ ra nước ngoài với con, mẹ cũng muốn đi thử xem.”

“Vâng!”

Ngay lúc tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra thì cửa phòng bệnh bị người ta đạp bay, Trịnh Hoàng Sơn xông vào!

“Hoàng Bách, mày mau nói rõ chuyện với tao đi!” Ông ta tức hổn hển tra hỏi: ‘Hôn lễ không tiếp tục đúng không? Nói thế nào mày cũng không nghe lời đúng không?”

“Ba, chỗ này là phòng bệnh của mẹ.”

Trịnh Hoàng Bách nhắc nhở.

“Phòng bệnh của bà ta thì thế nào?

Không phải bà ta muốn chết sao?”

“Dứt khoát đi… Chữ chết còn chưa ra khỏi miệng, Trịnh Hoàng Phong đã vọt tới.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 654


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 655


Chương 655

Sau đó ông ta dắt Trịnh Hoàng Bách ra bên ngoài, nhưng lại nghe người sau lưng nói: ‘Người con muốn cưới chính là cô ấy.

“Mày nói cái gì?”

“Ba nghe cho rõ, con sẽ không lặp lại.” Trịnh Hoàng Bách mạnh mẽ kéo cổ tay của mình về: “Thật sự xin lỗi vì con không thể đi với ba được, con cũng sẽ không tiếp tục hôn lễ.”

“Mày, mày…’ Toàn thân Trịnh Hoàng Sơn phát run: “Được, được! Tao đã sinh ra hai thằng con trai bất hiếu!”

Hà Minh Viễn thấy thế liếc mắt ra hiệu cho đám người Minh Phúc ở cửa tiến lên đưa Trịnh Hoàng Sơn đi…

“Bà Mai Tuyết, tôi nghĩ tôi phải đi rồi.” Nam Mạc Bá cũng nói lời tạm biệt, sau đó anh ấy nhìn sang Đô Thanh Hoa: “Em thì sao?”

“Tôi cũng đi.”

“Thanh Hoal”

Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách cùng nhau mở miệng.

“Tôi không ở lại nữa đâu bác sĩ Hoàng Bách.” Đỗ Thanh Hoa hất cằm về phía cửa.

Trịnh Hoàng Bách thuận thế nhìn sang, không biết Hà Mộc Y đã đứng ở nơi đó lúc nào, trong mắt cô ta tràn đầy âm u và thất vọng.

“Vậy chúng ta đi.’ Nam Mạc Bá nắm lấy tay Đỗ Thanh Hoa.

“Được.’ Cô ấy gật đầu.

Lúc đi tới cửa, Hà Mộc Y lại không nhường đường, giọng điệu và ánh mắt của cô ta tràn ngập mùi thuốc súng: “Ai cho cô tư cách muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”

“Đương nhiên là chân của tôi rồi.” Đỗ Thanh Hoa cảm thấy lời này buồn cười đến cùng cực: “Chẳng lẽ hành vi của tôi còn bị thần kinh của cô chỉ phối à?”

“Đỗ Thanh Hoal” Hà Mộc Y hung dữ kêu một tiếng: “Cô tính là thứ gì? Dám cho tôi đẹp mặt à?”

“Tôi ở nhà luôn làm đại ca, về phần tôi có dám làm cho cô đẹp mặt không à?” Cô ấy cố ý xuyên tạc ý của đối phương.

Nhưng không đợi cô ấy trả lời, Nam Mạc Bá phối hợp ăn ý nói: “Không, xấu lắm”

Khó khi Hà Mộc Y. bị chậm lại, ánh mắt cô ta nhìn bọn họ càng thêm có ý hận.

“Mộc Y, chị để bọn họ đi trước đi.”

Trịnh Hoàng Bách đi tới: ‘Chuyện giữa chúng ta không liên quan đến người khác.”

“Anh Hoàng Bách đang thiên vị bạn gái cũ sao?” Hà Mộc Y lạnh lùng hỏi lại: “Đáng tiếc, người ta không cảm nhận được.”

“Cô cũng biết đáng tiếc à.’ Đỗ Thanh Hoa giận dỗi một câu: “Chồng sắp cưới của cô cũng không hề bình tính”

Nam Mạc Bá nhíu mày nói: “Nói thêm gì đi là tôi sẽ ăn dấm đó.”

Cô ấy sững sờ, trong lòng nhất thời có đủ mùi vị, không thể nói ra tư vị gì, nhưng cô ấy cũng đi theo Nam Mạc Bá.

“Xem đi, Hoàng Bách, anh cho rằng anh hủy hôn lễ của chúng ta để làm gì?

Có thể quay trở lại với bạn gái cũ được không?” Hà Mộc Y tiếp tục nói móc: “Người ta đã có niềm vui mới, không thèm để ý người yêu cũ đâu.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 656


Chương 656

“Chị Mộc Y nói rất đúng.” Trịnh Hoàng Bách cũng không giận: “Tôi mới phát hiện tôi và Thanh Hoa là cùng một loại người, một khi đã có niềm vui mới sẽ rất khó chấp nhận tình cũ.”

Cô ta vừa muốn cất bước lại bị ngừng lại, khuôn mặt trang điểm tinh xảo có chút rạn nứt, thậm chí nhìn kỹ có thể nhìn thấy sự điên cuồn ở bên trong.

“Hoàng Bách, anh đã xác định sao?”

Cô ta nhãn nhịn lại hỏi một lần: “Anh xác định không kết hôn với em à?”

“Chị Mộc Y ” Trịnh Hoàng Bách nhàn nhạt kêu một tiếng, anh ta áy náy cực kỳ: “Thật xin lỗi.”

“Rất tốt, Hoàng Bách!” Hà Mộc Y căn răng nói: ‘Sau này chúng ta sẽ là người qua đường.”

Quay người cô ta rời đi.

Lưu lại bóng lưng đầy ý hận, làm sao ý hận cũng không dễ dàng tan biến như vậy.

Trịnh Hoàng Bách đứng nguyên chỗ thật lâu, cho đến khi Hà Minh Viễn tới đập vai của anh ta: ‘Đã quyết định thì nên bước lên phía trước.”

Sau đó Hà Minh Viễn dân theo Trần Nam Phương rời đi, để lại hai anh em nhà họ Trịnh và Đặng Mai Tuyết.

“Em không vui à?” Sau khi lên xe, Hà Minh Viễn vòng quanh Trân Nam Phương, anh chống căm lên vai cô nói: “Em bị hù dọa rồi sao?”

Cô lắc đầu, đúng lúc khuôn mặt cọ đến môi của anh: ‘Không, anh đang ở đây em không sợ.”

“Nghe bà xã nói như vậy, anh thật vui vẻ.” Anh cười khẽ: “Em muốn được ban thưởng gì?”

Cô nghiêng đầu nhìn anh: ‘Em có thể không cần không?”

Cô cũng không muốn rơi vào hố.

Hà Minh Viễn tỏ vẻ tủi thân: “Em không thích được ông xã ban thưởng à?”

“Anh thật là đáng ghét!” Trần Nam Phương nghiêm túc báo cáo với anh: “Em có chuyện quan trọng muốn hỏi, sau khi chúng ta về Thâm Thành có cần đi thăm bà nội trước không?”

Một câu để anh càng ôm chặt cô hơn: “Khó trách bà nội thương em như thế, bà xã của anh thật là thiện lương.”

“Giữa người và người nên giúp đỡ lân nhau, bà nội cũng đối xử với em rất tốt!”

Anh ậm ừ một tiếng, sau đó trầm ngâm nói: ‘Qua một thời gian lại đi, gần đây ở nhà chính chướng khí mịt mù, anh không muốn để em sang đó.”

“Vậy bà nội…

“Yên tâm đi, bà nội không có chuyện gì.’ Anh khẽ nhếch môi mỏng: “Qua mấy ngày nữa anh phải đi đến Tạ Thành.”

“Đi Tạ Thành sao?” Trân Nam Phương ngẩn ngơ, cô chợt hiểu: “Anh đi tìm người giải độc thần bí à?Anh đã có manh mối rồi sao?”

Hà Minh Viễn nhẹ gật đầu: “Nhưng anh không xác định phải chăng chuyến này có thể tìm thấy, nghe nói người kia từ trước đến nay thần long thấy đầu mà không thấy đuôi.”

“Có tin tức là được.” Trần Nam Phương vẫn tương đối lạc quan: “Em tin tưởng Dạ Hành và dì Tuyết đều là người hiền tự có phúc của người hiền.”

Anh sờ cái mũi nhỏ của cô cưng chiều nói: “Cô bé ngốc.”

Qua vài ngày nữa, Hà Minh Viễn dẫn theo Minh Phúc và cấp dưới đi đến Tạ Thành Lưu lại Tạ Hàn Phong để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào của Trần Nam Phương.

“Nam Phương, từ trong ánh mắt của cô tôi có thể nhìn ra cô rất cần tôi.” Anh †a cười gian manh, nhưng giọng điệu không cho phép.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 657


Chương 657

Con ngươi của Trân Nam Phương xoay lòng vòng, đừng nói anh ta đoán thật chuẩn, quả thật cô có chuyện tìm anh ta hỗ trợ.

“Có một chuyện tôi đã nghĩ rất lâu. “

Cô trịnh trọng nói: “Tôi hi vọng anh sẽ giúp tôi điều tra thêm về Nam Mạc Bá.’ “Làm sao? Cô sợ cô Thanh Hoa bị lừa à?”

“Anh đừng có xấu mồm, cô ấy sẽ không đâu.”

Tạ Hàn Phong nhún vai phụ họa: “Quả thực tôi cảm thấy cô ấy sẽ không, cô ấy có số đào hoa tiêu chuẩn đấy!”

Nói xong còn giơ ngón tay cái lên, anh ta còn cảm khái về mình: “Làm sao tôi không có một chút số đào hoa nào hết vậy?”

“Vả lại người ta vừa lên đại học, anh không có việc gì thì cứ đi dạo đi.” Trân Nam Phương trêu chọc xong lại kéo về chủ đề: “Kiểm tra thêm hành động của anh trai của anh ta ở nước Canada, nếu có thể tra thêm thông tin về anh trai anh †a càng tốt.”

“Cuối cùng anh ta có chỗ nào khiến cô hứng thú?” Tạ Hàn Phong chu mỏ: “Nếu tôi giúp cô điều tra xong, không biết ông chủ của tôi sẽ có ý kiến gì với tôi không?”

“Anh kém cỏi thì anh ấy mới có thể có ý kiến với anh.” Trần Nam Phương uốn nắn: “Tốt nhất anh nên có tin tức cho tôi trước khi anh ấy trở về, chờ anh ấy trở về tôi sẽ không cần chuyện này nữa, mà tôi sẽ tập trung tinh thần nịnh nọt ông chủ của anh, thổi gió bên gối anh ấy.

Anh ta võ tay cười ha ha: “Bé Phương thật đáng yêu! Cô cứ duy trì ngọn gió đó đi, bảo đảm ông chủ của tôi sẽ càng yêu cô điên cuồng.”

Cô âm thầm trợn trắng mắt, còn yêu điên cuồng luôn à?

Hà Minh Viễn sẽ không thể nào không biết tự kiềm chế như thế được!

Còn nhanh hơn so với trong tưởng tượng của Trần Nam Phương, chạng vạng tối ngày hôm sau Tạ Hàn Phong đã gửi đến một tin nhắn, cô mở máy tính lên xem xét, rất nhanh phát hiện tin tức cô muốn.

“Anh ta từng thành lập mấy công ty, còn chia ra mở rộng hợp tác với Trịnh Hoàng Sơn.” Trần Nam Phương chống cằm tập trung suy nghĩ: “Cho nên đây quả là anh ta đã tuyển chọn kỹ lưỡng rồi?”

Thật ra đây cũng như cô dự đoán, nhất định là Trịnh Hoàng Sơn hận Nam Văn Kiệt. Về phần theo nghĩa rộng, tay của anh ấy không khỏi quá dài rồi!

“Còn có gì nữa?” Gô tiếp tục lật tin tức, có một tài liệu tên là Nam Minh Vũ: “Đây là… anh trai của Nam Mạc Bá sao?”

Lật xong, Trần Nam Phương triệt để ngây ngẩn cả người, đến mức cô lại phải lật ra lần nữa.

” Vậy mà Nam Minh Vũ đã bỏ học mấy tiết của Tạ Đình Nam trong mấy học kỳ sao?” Trái tim của cô đập thình thịch nhảy dựng lên, cô có loại ý nghĩ không tốt: “Tại sao? Chẳng lẽ Tạ Đình Nam cũng có liên quan đến tai nạn giao thông năm đó?”

Ông đã từng nói Tạ Ngọc Hân là người quen cũ, nhưng ai có thể khẳng định là người quen cũ chính diện hay phản diện đây?

“Không, không thể như thế được?”

Trần Nam Phương vô thức phản bác suy nghĩ của mình: “Trông ông ta ôn tồn ễ độ như vậy, ông ta còn nhớ con gái của mình…”

Cô đè lên huyệt thái dương đang đau, thực sự khó mà xử lý tin tức rườm rà khó phân như thế.

Reng reng reng.

“Alo, Hàn Phong.” Trân Nam Phương hít sâu một hơi mới kết nối điện thoại.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 658


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 659


Chương 659

“Vừa tới Thâm Thành, ta vẫn còn chưa quen thuộc với nhiều nơi lắm.”

Ôn g có chút cảm thấy khó xử cười: “Nếu Nam Phương không thích, vậy địa điểm sau này sẽ do con quyết định.”

Cô cũng cười theo, trong lòng cô lại đang oán thầm, người trước mắt thật sự là không có chút sơ hở nào.

Cũng may sau khi Đỗ Thanh Hoa đến đã dẫn chủ đề tới trên người ông chủ sau màn của trung tâm mua sắm: “Cậu nói hạng người gì mới có thể tìm Na có m Mạc Bá làm tổng giám đốc đây?”

“Một là Nam Mạc Bá tài giỏi, hai là quan hệ lợi ích à?” Trân Nam Phương suy đoán: “Giáo sư Nam cảm thấy thế nào?”

“Hẳn là vế sau đi.’ Tạ Đình Nam rất chắc chắn nói:”Bởi vì lần trước ta đã nhìn thấy Nam Mạc Bá từ đăng xa, hình như không được tốt lắm.”

đẩy “Khụ khụ!” Tạ Hàn Phong lập tức ly nước đến trước mặt ông: “Giáo sư Nam, làm người không thể chỉ xem bề ngoài.”

Hai người là người quen, ông lập tức đọc hiểu ý trong đó, ông tranh thủ thời gian cười ha hả: “Là tôi không đúng… là tôi không đúng, đợi lát nữa tôi tự phạt ba ly, cô Thanh Hoa đừng để ý nhé!”

khô “Giáo sư Nam quá lo lắng rồi, tôi sẽ ng hẹp hòi như thế đâu!” Đỗ Thanh Hoa cười tùy tiện: ‘Quả thực anh ấy khô cái ng được tốt lắm, nếu không phải có danh tổng giám đốc, tôi còn cảm thấy hẳn là anh ấy nên đi ăn chay niệm Phật.”

“Vậy càng nói rõ ông chủ sau màn của trung tâm mua sắm này không tâm thường, thế mà có thể mời được người không màn danh lợi.” Trân Nam Phương làm bộ suy nghĩ: “Thật khiến cho người †a tò mò.”

“Vậy Nam Phương cậu cũng phải cẩn thận đó, lỡ như sau đó là một người đàn ông lại để cho cậu ba biết, anh ta sẽ đố kị chuyện này mấy năm cũng không phải không được.”

Trần Nam Phương nâng trán, cô bạn thân này của cô thật đúng là chướng ngại vật trên đường cô tìm hiểu chân tướng!

“Anh ấy sẽ không như vậy đâu.’ Cô uốn nắn bạn thân: “Quan trọng là cậu không tò mò sao?”

“Tò mò chứ. ” Đỗ Thanh Hoa nhấp một ngụm trà, dáng vẻ bông nhiên giả bộ như thần bí, tiến đến bên cạnh cô nói: “Tớ cho cậu biết, Nam Phương. Có một hôm tớ nghe trộm được Nam Mạc Bá gọi điện thoại, hình như ông chủ sau màn là bạn bè của anh ấy.”

“Bạn bè sao? Cậu chắc chắn chứ?”

Tạ Đình Nam tiếp lời: “Tại sao Nam Phương lại cảm thấy hứng thú với thân phận của ông chủ sau màn như thế?

Chi bằng để Hàn Phong giúp con điều tra một chút đi?”

“Không được!” Tạ Hàn Phong vội vàng từ chối sờ lên mũi nói: ‘Ông chủ của tôi khẳng định sẽ không đồng ý.”

Đỗ Thanh Hoa hoàn toàn không đọc hiểu ý của Trân Nam Phương, ngược lại phụ họa nói: “Còn không phải sao, Hà Minh Viễn tuyệt đối là một bình dấm chua, chỉ sợ sau này ngay cả con trai mình cũng ăn dấm”“

Trần Nam Phương âm thâm trợn trắng mắt, cô nghĩ thầm được rồi, cô phải thay mạch suy nghĩ lại thôi!

Lúc đồ ăn ăn được một nửa, cô ngẩng đầu nhìn Tạ Đình Nam nói: “Giáo sư Nam có quen biết Nam Minh Vũ không?”

Quả nhiên tay của ông bất chợt dừng lại.

“Nam Minh Vũ sao?” Đỗ Thanh Hoa vừa nhai đồ ăn vừa nói: ‘Cậu nói là anh trai của Nam Mạc Bá à?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 660


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 661


Chương 661

Trịnh Hoàng Bách vần túm Đỗ Thanh Hoa đi!

“Bé Phương, cô cứ mặc kệ bạn thân của cô sao?” Mặc dù Tạ Hàn Phong hỏi như vậy, thực tế anh ta cũng không có lo lắng chút nào.

Trần Nam Phương khẽ mím môi, cô nhàn nhạt nói: ‘Không sao đâu, bác sĩ Hoàng Bách sẽ không làm tổn thương Thanh Hoa.”

Huống chỉ sớm muộn gì anh ta cũng phải đến tìm cô ấy, còn không bằng nói rõ ràng sớm một chút cho thỏa đáng.

“Nam Phương, ta cũng sẽ không tổn thương con.” Bỗng nhiên Tạ Đình Nam mở miệng, trong mắt của ông đầy chân thành: “Con là… Ta vân luôn xem con là con gái của †a.”

“Tôi biết mà.” Lời này của Trần Nam Phương có chút dối trá, thế nhưng mà hiện tại cô không muốn tra hỏi ông.

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Tạ Đình Nam như nhận được cam đoan, ông thở dài một tiếng.

“Không biết giáo sư Nam ở nước Canada nhiều năm như vậy có từng nghe nói đến chuyện người giải độc thần bí chưa?” Trân Nam Phương đổi đề tài.

Tạ Hàn Phong chậc chậc nói: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao cô có thể trở thành đầu quả tim của ông chủ rồi.

Người đẹp tốt bụng, còn quan tâm anh ấy như vậy, chậc chậc, mẫu người vợ lý tưởng!”

Cô trừng mắt liếc anh ta một cái, người này không chỉ có miệng rộng, nói chuyện còn không nghĩ ngợi.

“Ta từng nghe nói qua, Minh Viễn có nói qua với ta.” Tạ Đình Nam giải thích: “Nhưng quả thực người kia thoắt ẩn thoắt hiện, ta cũng không thể xác định người nọ đang ở đâu.”

Ba người lại trò chuyện một chút liên quan tới người giải độc thần bí, mà Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách bên này còn ồn ào và kịch liệt hơn cả bọn họiI “Tôi nói này bác sĩ Hoàng Bách, anh có ý gì? Ban ngày ban mặt lôi tôi ra đây làm gì?” Trong giọng nói của Đỗ Thanh Hoa có chút không kiên nhân và trách móc: ‘Không sợ vợ anh truy sát tôi sao?”

“Vợ của tôi sẽ chỉ là em.”

“Dừng.” Đỗ Thanh Hoa trợn trắng mắt: ‘Mấy câu mặt dày như thế mà anh cũng dám nói ra, anh nói sẽ chỉ là tôi ư?

Cũng không biết mấy ngày trước người cử hành hôn lễ với anh là ai?”

“Thanh Hoa…” Trịnh Hoàng Bách có chút do dự lại có chút tủi thân: “Chuyện này là tôi không xử lý tốt, em có thể…

“Tôi không thể!” Cô ấy chẳng thèm nghe hết câu đã từ chối thẳng: ‘Dựa vào đâu mà một câu không xử lý tốt của anh mà đã muốn tôi tha thứ? Cho tới bây giờ tôi không nghĩ tới anh là người không chịu trách nhiệm như thế!”

“Cho nên em thật sự chuẩn bị chấp nhận Nam Mạc Bá ư?”

“Anh quản tôi à?” Đỗ Thanh Hoa tức giận nói: “Anh là gì của tôi? Em trai tôi còn chưa tới quản tôi, anh tính là gì?”

“Tôi là bạn trai emI” Trịnh Hoàng Bách thay đổi giọng điệu mềm mại, anh ta bắt đầu mạnh mẽ.

Gặp mạnh thì mạnh là đặc tính của Đỗ Thanh Hoa, cô ấy nhất thời hất căm lên, trợn mắt nhìn giận dữ cải lại: “Là bạn trai cũ!”

Nói xong, cô ấy nhấc chân đá vào Trịnh Hoàng Bách lại bị anh ta năm chân.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 662


Chương 662

“Thanh Hoa, tôi sai rồi.’ Giọng nói của anh ta rất thấp còn có khàn khàn và cầu xin: ‘Hiện tại tôi biết em quan trọng với tôi bao nhiêu rồi.”

“Đã muộn!” Đỗ Thanh Hoa căm hận nói: “Anh nhanh đi tìm chị Mộc Y của anh đi, người ta là bạn chơi từ bé của anh đấy! Tôi chỉ là một cô gái bình thường thôi!”

Anh ta ôm cô vào lòng, hơn nữa còn chăm chú siết chặt giữ lấy, giọng ôm ồm nói: “Mặc cho em nói thế nào, từ hôm nay trở đi tôi sẽ không buông tay!”

“Anh mau buông tay! Thả tôi ra!” Cô ấy dùng sức giấy giua lại không tránh thoát nổi, tới cuối cùng cũng mất kiên nhân, cô ấy chỉ có thể bỏ công sức ngoài miệng: “Tôi quản anh thả hay là không thả, dù sao anh đừng làm chậm trễ tôi bắt đầu cuộc sống mới.

“Đương nhiên, anh không ngại có thể làm lốp xe phòng hờ của tôi, nếu tâm trạng của chị đây tốt, nói không chừng còn có thể lật thẻ của anh.”

Nghe thấy lời cô nói, Trịnh Hoàng Bách chỉ có thể yên lặng, ai bảo anh ta sai trước đây.

“Tôi nói nhiều như vậy, cuối cùng anh có nghe hay không?” Đỗ Thanh Hoa tích lũy đủ sức lực lại bắt đầu tức giận: “Trịnh Hoàng Bách, anh đừng con mẹ nó làm con rùa đen rúc đầu!”

“Nếu lúc ấy tôi có thể thỏa thuận với ba thì nhà của tôi có thể hài hòa rồi.”

Trân Nam Phương bị Tạ Hàn Phong đưa về nhà, cô rõ ràng cảm giác được anh ta có chuyện muốn nói.

Chỉ là cuối cùng anh ta không hề nói gì đã đi.

Cô trở lại biệt thự, rửa mặt xong gọi điện thoại cho Hà Minh Viên, câu nói đầu tiên của đầu bên kia là: “Nhớ anh không?”

“Anh vừa đi là em phải nhớ à?” Trần Nam Phương cười nhẹ hai tiếng.

“Bà xã không nhớ anh hả?” Hà Minh Viễn kéo dài chữ cuối: ‘Có phải em muốn chịu phạt rồi không?”

“Làm sao anh lại hư hỏng như vậy?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Cô không vừa lòng nói: ‘Em làm gì em cũng phải gọi điện thoại cho anh trước, thế mà anh lại còn tra hỏi em? Vậy em hỏi anh có nhớ em không?”

“Nhớ, nhớ đến cả người em luôn.”

“.” Trần Nam Phương nâng trán, người này lại mở ra chế độ da mặt dày sao? Không đứng đắn!

Lại dính nhau vài câu, cô mới miễn cưỡng kéo chủ đề lại: “Tối hôm nay em đi ăn cơm với giáo sư Nam, còn có Hàn Phong.”

“Ừm, có tin tức gì không?”

“Anh nói…’ Trần Nam Phương do dự: “Giáo sư Nam có liên quan đến chuyện tai nạn giao thông năm đó của mẹ em không? Ông ấy có tham dự trong đó chứ?”

“Không biết.’ Hà Minh Viễn rất chắc chắn trả lời vấn đề này, câu nói kế tiếp anh lại do dự.

Tất nhiên Trân Nam Phương nghe ra được, cô vội vàng hỏi anh: “Có phải anh còn biết gì không? Anh có thể nói cho em biết không? Đó là mẹ em đấy!”

“Anh biết, Nam Phương, em đừng nóng vội.”

“Làm sao có thể không nóng vội được?” Trần Nam Phương hừ hừ: ‘Mặc dù em không hề có chút ký ức nào về ba mẹ ruột của mình, thế nhưng nói không muốn biết là giả đấy. Nhất là quá khứ có nhiều chuyện cũ như vậy, Minh Viễn, nếu như anh biết thì xin anh hãy nói cho em biết đi.”

Đầu bên kia trâm ngâm một lát mới nói: “Có một lần anh không cẩn thận thấy được ảnh của mẹ em bên trong ví tiên của giáo sư Nam.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 663


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 664


Chương 664

Đương nhiên là Trân Nam Phương biết vì sao Ngọc Cẩm lại nói vậy, nên cũng phụ họa khuyên nhủ: “Bà nội! Sức khỏe bà quan trọng, chắc chắn Minh Viễn cũng nghĩ vậy, còn những chuyện khác…”

Cô cũng không hiểu được tại sao nhà họ Hà lại có nhiều chuyện như vậy?

Nhiều đến mức có thể bện được thành một sợi dây thừng luôn.

Khó trách mọi người luôn nói không giàu quá ba đời, sẽ luôn có những thành phần phá nhà phá cửa.

“Không có việc gì.” Bà Diêu thở dài: “Cũng không thể để một mình Minh Viễn gánh nhiều việc như vậy! Thăng bé là đứa trẻ mệnh khổ, cũng may là có cháu ở bên cạnh nó.”

“Bà nội! Cháu sẽ luôn ở cạnh Minh Viên.” Trần Nam Phương nói bằng giọng vô cùng kiên định: “Cho dù cháu không thể giúp anh ấy giải quyết khó khăn, nhưng tốt xấu gì cũng sẽ cho anh ấy một gia đình ấm áp.”

“Chỉ cần cái này là đủ rồi, nếu thật sự để cháu ra mặt, thằng nhóc thối kia cũng không nỡ đâu.” Bà Diêu hiền lành gật đầu.

Bỗng nhiên tiếng đế giày cao gót bén nhọn chói tai vang lên.

Đặng Liên uốn éo người đi đến, khóe môi treo một nụ cười khinh bỉ.

“Sao cô lại tới đây?” Bà Diêu liếc mắt nhìn bà ta: “Không phải thằng lớn đã đuổi cô đi rồi sao?”

“Ôi chao! Xem trí nhớ của tôi này.”

Đặng Liên che miệng cười nói: “Đã quên nói cho bà biết hôm nay ông ta bảo tôi đến đây.”

“Thăng lớn bảo cô đến đây làm gì?”

Bà Diêu hỏi một cách nghi ngờ: “Bọn họ đều không ở nhà.”

“Không ở nhà ư?” Đặng Liên bày ra bộ dáng không tin: “Vậy chắc chắn một lát nữa ông ta sẽ về.”

“Không trở về.” Bà Diêu không vui, khó khăn lắm bà ấy mới gặp được Trần Nam Phương, vì thế mà không có ý định để bà ta “chờ lát nữa” mà quấy rầy mình: “Bọn họ đều đến Thành phố Thụy rồi.”

“Đến Thành phố Thụy để làm gì?”

Bà Diêu không quan tâm đến vấn đề ngu ngốc này, Ngọc Cẩm trả lời thay bà ấy: “Ông lớn, chị Tình cùng với cậu Kỳ đi thành phố Thụy để đàm phán về một lô đất, đến cuối ngày mới trở về.”

“Vậy ông ta gọi tôi đến làm gì?”

Đặng Liên nhanh chóng hỏi lại, bỗng nhiên bà ta nhanh chóng hạ giọng: “Bà Diêu à! Bà giúp tôi khuyên nhủ ông ta đi, dù sao tôi cũng chờ đợi ông ta lâu như vậy, thế mà ông ta lại…”

Đột nhiên bà ta im bặt, giống như đến bây giờ mới phát hiện ra sự tôn tại của Trần Nam Phương, oán hận liếc nhìn cô một cái, cuối cùng không thèm bận tâm đến tôn nghiêm thể diện: “Đều là tại con khốn này! Nói gì mà lời đồn khắc chồng, chính là mày cố ý đối nghịch tao!”

“Này” Bà Diêu gầm nhẹ một tiếng: “Ngay trước mặt tôi mà cô cũng dám nói bậy! Nam Phương là cháu dâu của tôi!”

“Không phải tôi chặn họng cô, nhưng những lời đồn đãi đều là do cô, không phải cô có chồng nhưng khắc chồng sao?”

Một câu này khiến cho vẻ mặt Đặng Liên trắng bệch, bà ta vừa hận vừa tức, hận bà Diêu vạch trần, lại càng hận ông lớn vô tình, nếu năm đó không phải ông ta lời ngon tiếng ngọt dụ dõ bà ta, làm sao bà ta có thể rơi vào kết cục tệ hại thế này!

“Không cần quan tâm đến mạng của tôi thế nào!” Đặng Liên hừ lạnh một tiếng: “Nếu ông ta không cho tôi thứ mà tôi muốn, tôi sẽ kể hết những chuyện chấn động năm đó của ông ta ra ngoài!”

Vừa dứt lời, thì mọi người nghe một tiếng “Âm”!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 665


Chương 665

Ngay sau đó giống như là đất rung núi chuyển…

“Bà nội cẩn thận!” Trân Nam Phương vội vàng nhào về phía bà Diêu!

Loảng xoảng!

Đèn thủy tinh trên trần nhà rơi xuống ầm ầm, phát ra tiếng vang vọng chói tai!

“Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?” Đặng Liên sợ tới mức hét toáng lên.

“Không phải là động đất chứ?” Ngọc Cẩm cũng kêu lên, đỡ bà Diêu chạy nhanh ra ngoài: “Nhanh lên, chúng ta đi ra ngoài!”

Chỉ là mọi người đều không ngờ tới là ngay sau đó lại vang lên hai tiếng vang “Âm Âm”!

Cả biệt thự đều rung chuyển, tất cả đồ vật đều lệch khỏi vị trí!

“Là tiếng nổi” Đột nhiên Trân Nam Phương nhớ tới chuyện lần đó ở nhà họ Trần, cô sợ đến mức run lên cầm cập: “Có người muốn tập kích nơi này!”

“Cái gì? Cô đừng có mà ăn nói xui xẻo!” Trong cơn hoảng loạn thế mà Đặng Liên còn không quên châm chọc Trần Nam Phương: “Ai dám tập kích nhà họ Hà chứ?”

Lời còn chưa dứt thì xung quanh biệt thự đã bốc khói nghi ngút, còn cửa lớn thì không thể nào mở ra được!

“Là ai?” Bà Diêu nheo đôi mắt đã trũng sâu lại: “Tại sao họ lại dám làm vậy với tôi?”

Tuy rằng Trân Nam Phương cũng sợ muốn chết, nhưng cô cũng được coi là bình tĩnh, lúc cô muốn gọi điện thoại báo cảnh sát thì phát hiện ở đây không có sóng di động, chỉ có thể vọt vào toilet lấy ra mấy cái khăn lông ướt: “Không gọi điện thoại được, chúng ta đi ra bằng đường cửa sổi”

Ngọc Cẩm không rảnh lo cho mình, tay đỡ bà Diêu đi theo Trần Nam Phương, còn Đặng Liên cũng đã ném giày cao gót, không còn quan tâm đến hình tượng là cái gì, lảo đảo đi theo phía Sau.

“Không được, xung quanh đều là lửa!” Trân Nam Phương đã rất hoảng sợ, thế này có người ý định giết người saol “Vậy phải làm sao bây giờ?” Đặng Liên điên cuồng thét chói tai, hoàn toàn hoảng loạn: “Tôi còn chưa muốn chết đâu, tôi mới vừa giao bảy trăm triệu đồng tiền cọc quần áo mới nhất trong quý này, còn chưa có nhận lấy đâu!”

“Cô đừng gào nữa! Im miệng!” Bà Diêu coi như còn giữ được bình tĩnh, nhưng dù sao tuổi bà ấy cũng đã già, sức cùng lực kiệt lúc này đang cố sức thở phì phò: “Đi lên lầu hai, đi xuống từ phía bắc lầu hai”

“Cháu lên trước xem thử, mọi người vào toilet chờ cháu, đừng lãng phí thể HC “Không được!” Đặng Liên ngăn Trân Nam Phương lại: “Ngộ nhỡ cô bỏ mặc chúng tôi chạy mất thì làm sao?”

Ngọc Cẩm kéo tay bà ta ra, cũng không màng thân phận của bà ta: “Mợ Ba không phải là người như vậy!”

“Sao cô ta lại không phải chứ? Cô ta và bà mẹ cô ta giống hệt nhau!” Đặng Liên liều mạng giấy giua, giống như Trân Nam Phương là cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Nếu năm đó Hà Quảng Nghĩa không coi trọng mẹ cô ta thì nhất định sẽ cưới tôi!”

“Bà nói cái gì?” Trân Nam Phương kinh ngạc đến mí mắt giật giật, cô nhìn chằm chằm Đặng Liên: “Hà Quảng Nghĩa có quan hệ gì với mẹ tôi?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

“Nhưng mà tại sao trước giờ tôi không nghe Quảng Nghĩa nói đến?” Bà Diêu cũng cảm thấy khó hiểu.

“Năm đó ông ta không đủ trình độ ở cạnh cô chủ nhà họ Tạ, đương nhiên sẽ không nói với người khác!” Đặng Liên tỏ vẻ khinh thường.

Trân Nam Phương năm chặt hai vai bà ta, tức giận trừng mắt: “Tôi hỏi bà, có phải ông ta đã làm gì mẹ tôi không? Ví dụ như vụ tai nạn xe cộ năm đó là thế nào?”
 
Back
Top Dưới