Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2400


Chương 2400:

Triệu Kiệt chỉ cảm thấy một lực đạo không gì sánh được sắc bén hung ác kéo tới, trực tiếp đá vào xương sống hắn, xương sống hắn như gãy hết, cổ họng ngai ngái, phụt một tiêng, Triệu Kiệt liền phun ra một ngụm máu tươi.

Đường Ngọc nhìn đến ngây người, vừa rồi Tiêu Thành xuất thủ, anh giơ đôi chân dài mạnh mẽ lên, đạp Triệu Kiệt một cước.

Một cước này hất tung Triệu Kiệt trên mặt đất, miệng phun máu, cũng không thể đứng lên nữa.

Trời ạ, dượng thực sự thật lợi hại.

Triệu Kiệt chật vật ngắng đầu, hắn lấy tư thế khuất nhục nhìn Tiêu Thành, Tiêu Thành cao1m9 từ trên cao đứng lặng trước mặt hắn, nếu như không phải vẻ âm lệ trên mặt anh, ai cũng chẳng nhìn ra anh vừa mới động thủ.

Triệu Kiệt lên tiêng nói: “Mày… mày là ai?”

Tiêu Thành kéo quần một cái, sau đó quỳ một gối trước mặt Triệu Kiệt, anh vươn tay, ở trên mặt của Triệu Kiệt dùng sức vỗ vỗ, khóe môi móc ra đường vòng cung lười biếng mà tùy ý, anh thấp giọng cảnh cáo: “Lần sau nếu để tao ở trong miệng mày nghe được Hà Băng là một một đôi giày rách nữa, thì không đón được ánh mặt trời ngày mai đâu, hiểu chưa?”

Triệu Kiệt cảm giác mình bị sỉ nhục thậm tệ, hắn và Đường Ngọc sức lực ngang nhau, thế nhưng ở trước mặt người đàn ông này, hắn dường như không còn chút sức đánh trả nào.

Đột nhiên, Triệu Kiệt nghĩ tới cái gì, hăn hoảng sợ nhìn Tiêu Thành: “Anh… anh là Tiêu Thành?”

Đường Ngọc hừ lạnh một tiếng: “Triệu Kiệt, coi như mày có chút kiến thức, dượng tao chính là Tiêu Thành!”

Triệu Kiệt đã nghe qua danh Tiêu Thành, thế nhưng hắn không ngờ đến người trước mặt này chính là Tiêu Thành!

“Thành gia, lau tay.” Lúc này thủ hạ đưa một chiếc khăn tay sạch sẽ tới.

Tiêu Thành đứng dậy, anh nhận khăn tay qua loa lau tay mình, sau đó vô tình lại điên cuồng vứt bỏ trên người Triệu Kiệt.

Triệu Kiệt ở Hông Khâu cũng coi như là hô mưa gọi gió, thế nhưng lúc này ngã nhào trước mặt Tiêu Thành, mặc anh nhục nhã đủ cách lại vô lực phản kháng, Triệu Kiệt hận đến mức cào ngón tay vào sàn nhà, cào ra một tay máu.

Lúc này Tiêu Thành nhẹ nhàng phát động mí mắt, cặp mắt u trầm kia nhàn nhạt lướt đến đám phú nhị đại, không làm gì cả, lại uy h**p mười phần.

Đám phú nhị đại ấy đã sợ đến không dám rục rịch, Triệu Kiệt đã như vậy, bọn hắn mấy cái mạng cũng không đủ sống: “Thành… Thành gia, anh yên tâm, miệng của chúng tôi rất chặt, không phải, không phải, chúng tôi ngày hôm nay không nghe được cái gì cải”

“Đúng vậy, chúng tôi cái gì cũng không biết, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói xấu Hà Băng!”

Những tên phú nhị đại này còn chưa nói hết, cạnh cửa đột nhiên truyền đến một tiếng nói thanh lạnh lùng dễ nghe: “Vậy vừa rồi các anh vừa nói xấu gì tôi?”

Tiêu Thành ngắng đầu nhìn lên, cạnh cửa đã xuất hiện một nói thân ảnh yêu điệu lạnh lùng, Hà Băng tới.

Tối nay Hà Băng mặc chiếc áo cardigan màu đen, lộ ra áo hai dây trăng bên trong, phía dưới là quần n*d*, giày bata trắng, vừa ra sân liền tràn đầy hơi thở thiếu nữ.

dulie lúc này chạy lên trước, nhẹ nhàng kéo lại ống tay áo của Hà Băng, nhỏ giọng nói: “Băng Băng, ngươi tới rồi.”

Vừa rôi lúc hai người gọi, cô ây nói Đường Ngọc đã xảy ra chuyện, Hà Băng căn bản không muốn đến, thế nhưng sau đó cô ấy nhìn thấy Tiêu Thành, sau đó nói một câu với Hà Băng —OMG, Băng Băng, tớ gặpđược một chú rất đẹp trai , hình như là… Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2401


Chương 2401:

Sau đó, Hà Băng liền ở đây.

Ánh mắt hóng chuyện của dulie đảo quanh trên người Hà Băng và Tiêu Thành, cô ấy sao cứ cảm thấy hai người kia có mờ ám thế nhỉ?

Tất cả mọi người thật không ngờ Hà Băng lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này, mái tóc đen thanh thuần tản nơi đầu vai, Hà Băng đứng đó, đôi mặt đen sáng nhưng lạnh quét qua đống hỗn độn đầy đắt, lạnh lẽo nhìn bọn họ đang quẫn bách chật vật.

Đám phú nhị đại đó rốt cuộc đã hiểu vì sao nhiều người đàn ông thích Hà Băng như vậy, Đường thái tử gia còn có Triệu đại thiếu vì cô mà đánh nhau, cũng là lý do đến cả Thành gia Hồng Kông phải ra tay, Hà Băng này thật con mẹ nó xinh đẹp.

Nhất là khí chất lạnh lùng tuyệt lệ ấy đích thực là… quá đỉnh.

Đường Ngọc lúc này tiến lên, đi tới trước mặt Hà Băng: “Băng Băng, em hiểu lầm rồi, bọn họ không có nói xấu ĐI”

“Phải không?” Hà Băng đảo mắt qua Đường Ngọc, rơi vào trên người Tiêu Thành phía trước.

Tiêu Thành đã đang nhìn cô, trong khoảng thời gian ngắn bốn mắt nhìn nhau.

Song Hà Băng rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, cô thản nhiên nói: “Đường Ngọc, anh đi theo em, chúng ta nói chuyện một chút.”

Thủ hạ đã giải quyết tốt hậu quả trong quầy bar, Tiêu Thành đứng ở trên đường, gió lạnh phía ngoài thổi phình vạt áo sơmi anh, anh từ trong túi quần lấy ra một bao thuốc lá, sau đó dùng bật lửa châm, bắt đâu phun ra làn khói trắng.

Anh ngắng đầu, nhìn hai người đối diện đường cái, Hà Băng và Đường Ngọc đứng ở nơi đó, nghe không được hai người đang nói cái gì.

Kỳ thực Hà Băng muốn nói với Đường Ngọc mấy lời rất đơn giản, cô thản nhiên nói: “Đường Ngọc, bọn họ nói đều là thật, em không còn trong trắng nữa, trước đây em từng có người đàn ông.”

Vừa rồi ở trong điện thoại Julie đều đã nói cho cô, nghe nói có người nhìn ra cô không còn trong trắng nữa, cái này chẳng hề gì, cô chưa từng nghĩ tới việc giấu giếm.

Mẹ của cô muôn đê cô gả cho Đường Ngọc, vậy liền mượn cơ hội này nói cho Đường Ngọc, nói rõ ràng hết thảy.

Đường Ngọc cứng đờ, lời này từ trong miệng Triệu Kiệt anh ta khả năng còn không tin, nhưng bây giờ Hà Băng đứng ở trước mặt anh rõ ràng nói cho anh biết, cô gái mình thích thì ra đã sớm thuộc về người khác, bất kỳ người đàn ông nào đều sẽ phát cuồng nổi máu đố kị.

Đường Ngọc vươn tay nắm được vai Hà Băng: “Băng Băng, không sao đâu, em… em nhất định không tự nguyện đúng không? Bằng không ba năm nay cạnh em cũng sẽ không không có bất kỳ ai, người đàn ông kia cũng không ở bên cạnh em.”

Nhắc tới đêm đó, hàng mi dài Hà Băng nhẹ nhàng run lên, cô nhìn Đường Ngọc: “Đường Ngọc, chúng ta quen biết lâu như vậy, lẽ nào anh không hiểu tính cách của em, nếu như… em không tự nguyện, anh ta có thể làm được sao?”

Ngón tay Đường Ngọc cuộn lại, nắm chặt đầu vai Hà Băng: “Ý… gì cơ?”

“Đường Ngọc, em cũng rất muốn nói mình đêm hôm đó không tự nguyện, thế nhưng tính cách của em chúng ta đều biết, không phải người đàn ông em thích, tuyệt đối đụng không được người em, em có một trăm một ngàn cách để thiến anh ta đi, đồng quy vu tận với anh ta!”

Đường Ngọc cảm giác mình bị đánh đòn cảnh cáo, đúng vậy, tính cách Hà Băng anh ta hiểu rõ, cô gái vô tình lại mạnh mẽ như cô, nếu như không phải cam tâm tình nguyện bị chỉnh phục, không người đàn ông nào có thể đụng tới cô.

“Băng Băng, em… em thích người đàn ông kia sao?”

Thích không?

Hà Băng không muốn nói thích, thế nhưng cô đã không thể lừa mình dối người nữa rồi, cô gật đầu, chậm rãi nhẹ giọng nói: “Ừm, em thích anh ta.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2402


Chương 2402:

“Vậy vì sao hai người không ở cùng nhau?”

Trong đôi mắt sáng ấy của Hà Băng chợt tối đi: “Bởi vì, anh ta không cần Anh Đường Ngọc hít sâu một hơi, đêm nay anh ta bị đả kích quá nhiều, căn bản không tiêp thu được.

Hiện tại xã hội này đã rất thoáng, anh ta cũng không phải người có tư tưởng phong kiến bảo thủ, nếu thích Hà Băng, anh ta có thể chấp nhận tất cả quá khứ của cô.

Thế nhưng, anh ta có thể không để bụng thân thể Hà Băng, lại không thể không để bụng đến trái tim Hà Băng.

Thì ra, trong lòng của cô đã sớm có người!

Cô có người đàn ông cô yêu mến!

“Người đàn ông kia là ai2 Băng Băng, em nói cho anh biết, người đàn ông kia rốt cuộc là ai? Anh muốn nhìn thử tên đàn ông làm em động tâm, làm em thích rôi lại ném bỏ em đền tột cùng có cái gì tốt, anh muốn nhìn thử anh thua bởi hắn ở đâu!” Viền mắt đỏ bừng Đường Ngọc dùng sức lắc bả vai Hà Băng.

Hà Băng bị lắc váng đầu, cô chau mày nói: “Đường Ngọc, chúng ta đã nói rõ, đừng thích em, về sau anh sẽ gặp được cô gái tốt hơn.”

Nói xong Hà Băng muốn tránh khỏi anh.

Đường Ngọc cảm thấy cô vô tình, cô đối với tất cả người đàn ông đều như vậy, rút đao đoạn thủy, quả đoán vô tình, nhưng càng như vậy, trái tim Đường Ngọc càng là bị siết đau, tên đàn ông kia rốt cuộc là ai, hắn ta dựa vào cái gì có được cô?

Đường Ngọc một tay kéo Hà Băng vào trong ngực mình: “Băng Băng, nếu tên đàn ông kia đã không cần em nữa, vậy em quên hắn đi! Anh sẽ coi như chưa có gì xảy ra, anh coi như cái gì cũng không biết, chúng ta kết hôn đi! Băng Băng, anh thực sự rất thích eml”

Đường Ngọc nâng khuôn mặt nhỏ của Hà Băng lên, cúi đầu hôn.

“Đường Ngọc, anh làm cái gì? Anh say rồi, buông ra!” Sắc mặt Hà Băng nhanh chóng lạnh xuống.

Tiêu Thành ở đối diện đường cái vẫn chú ý động tĩnh hai người bọn họ, hiện tại thấy Đường Ngọc muốn cưỡng hôn Hà Băng, mi tâm Tiêu Thành trầm xuông, khom lưng dập tát thuôc lá đông thời anh nhắc đôi chân dài, sãi bước đi qua.

Tiêu Thành vươn tay, lôi Đường Ngọc ra, còn dùng chính cơ thể cao to của mình chắn Hà Băng ra phía sau: “Đường Ngọc, bắt nạt một người phụ nữ có gì hay?”

Một lực đạo bén nhọn kéo tới, Đường Ngọc chật vật ngã về phía sau mấy bước, anh nhìn Tiêu Thành vaf Hà Băng, sau đó xoay người, trực tiếp bỏ chạy.

Hà Băng nhìn bóng lưng Đường Ngọc: “Trạng thái Đường Ngọc không tốt lắm, anh ta chạy như vậy có thể gặp chuyện không may hay không?”

Tiêu Thành liêc một ánh mất với một cái thủ hạ, thủ hạ kia gật đầu, nhanh chóng đi theo phía sau Đường Ngọc.

Tiêu Thành nghiêng người, cặp mắt u trầm rơi trên khuôn mặt nhỏ của Hà Băng, hiện tại tóc cô có chút rối, quấn trên khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết, áo cardigan đen cũng tuột xuống một bên vai, lộ ra dây áo trắng, trong thanh thuần lộ ra vài phần cắm ky.

Tiêu Thành đã cảm thấy… vai của cô dường như rất mịn màng trơn trượt, mặc áo hai dây sẽ thường xuyên bị tuột xuống, ngón tay đút trong túi quần của anh vô ý thức ma sát, cổ họng cuộn lại: “Xem ra, vừa rồi tôi đã quấy rối đến hai người.”

Cái gì?

Hà Băng im lặng vài giây, đã hiểu ý tứ của anh, cô ngắng mặt nhỏ nhìn anh, đôi môi đỏ móc ra nụ cười châm chọc: “Anh cảm thấy anh chỉ là quấy rối đến chúng tôi thôi à? Lễ nào chuyện này không phải bởi vì anh mà có sao, nghe người khác nói tôi là một đôi giày rách, nói tôi bị đàn ông chơi qua, không biết Thành gia có cảm thụ thế nào nhỉ?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2403


Chương 2403:

Tiêu Thành mím môi, anh rất tự trách, nếu như không phải vì anh, cô sẽ không bị người khác nói xấu.

Thế nhưng…

Tiêu Thành lại nghĩ tới đêm kia, cái đêm cô ở dưới thân anh từ con gái trở thành phụ nữ kia, anh lại cảm thấy thân thê mình là tan chảy, trong lòng đã mềm nhũn.

Tiêu Thành thấp giọng: “Tôi đã xử lý tốt, những người ở đây sẽ không dám hó hé, nên sẽ không có bất kỳ tiếng gió nào sẽ lọt ra ngoài đâu.”

Đây là cách tốt nhất để có thể cứu lại danh dự của cô, chí ít sẽ không để mọi người đều biết.

Hà Băng cười lạnh một tiếng: “Vậy thì thật rất đội ơn Thành gia, đúng rồi, Thành gia, anh sợ không?”

“Sợ cái gì?”

“Hiện tại tất cả mọi người rất tò mò người đàn ông ngủ với tôi là ai, anh có sợ tôi nói cho bọn họ biết, người đàn ông kia chính là anh không?”

Trong tròng mắt Tiêu Thành đột nhiên lóe lên ngọn lửa đỏ sậm nguy hiểm, anh nhìn chằm chằm Hà Băng: “Tùy em, em bây giờ cũng có thể đi nói cho Đường Ngọc, nói đám thái tử nhà giàu thích em, nói cho toàn thế giới, anh là người đàn ông của eml”

Hà Băng cảm thấy trọng tâm câu chuyện đã trật đường ray, chí ít thái độ của anh bắt đầu ái muội phóng đão, cô nhón chân lên áp khuôn mặt nhỏ tiến tới bên tai Tiêu Thành, mang theo đùa cọt ác liệt cùng to gan khiêu khích, nhỏ giọng hỏi anh: “Thành gia, tôi rất ngạc nhiên đó, anh là thích ngủ với tôi hay là thích ngủ với vợ anh hơn?”

Sắc mặt Tiêu Thành chợt biến, anh nhìn cô gái gân trong gang tâc, trong lòng biết cô đã rất hận anh, bằng không cô sẽ không hỏi câu hỏi thế này.

Lúc này Hà Băng nhanh chóng lui xuống, kéo ra khoảng cách với nhau, nhìn sắc mặt anh tái nhợt khó coi, cô được như ý cười: “Thành gia, tôi còn có việc, đi trước.”

Cô xoay người rời đi.

Thế nhưng Tiêu Thành kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô, sau đó nhẹ nhàng đầy, trực tiếp đẩy cô đến rồi trên vách tường.

Hà Băng trong lòng hận anh, câu hỏi vừa rồi chỉ là khiêu khích, cô không hề muốn tiếp xúc thân mật nào với anh, người đàn ông này quá bản.

“Thành gia, có ý gì?”

Tiêu Thành nhìn cô, phát động môi mỏng, hộc ra một chữ: “Em.”

Câu hỏi ban nãy của cô, anh hiện tại cho ra đáp án, là cô!

Hàng mi dài của Hà Băng run lên, cứng đờ.

Tiêu Thành chậm rãi giơ tay lên, chạm vào mặt cô.

Bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai người nhanh chóng tan đi, tình cảm vẫn luôn ẩn nhẫn khắc chế ở đáy lòng đột nhiên như dây mây điên cuồng phát sinh.

Hà Băng không động, cô nhìn bàn tay Tiêu Thành từng chút đến gần cô.

Lúc này một chiếc xe đen sang trọng chậm rãi ngừng lại, cửa sau xe kéo ra, thân ảnh một lớn một nhỏ xuất hiện.

“Bồ.

Tiếng con nít non nớt vang lên, là một chậu nước lạnh nhất trực tiếp dội xuống đầu Hà Băng, khiến cô lạnh xuyên tim.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2404


Chương 2404:

Hà Băng nhanh chóng ngắng đầu, chỉ thấy Tiêu Đình Đình mang theo con trai tới.

Ba năm qua đi, Hà Băng gặp lại Tiêu Đình Đình, Tiêu Đình Đình không thay đổi gì, trên người là chiếc đầm hoa dài, tôn lên dáng ngực ngực tấn công, mông phòng thủ, ả rất đẹp, ba năm nay được nuôi dưỡng tốt hơn, là kiểu này được đàn ông cưng chiều, trông rất hạnh phúc và hồng nhuận.

Dĩ nhiên, thay đổi lớn nhất của Tiêu Đình Đình chính là trong tay ả nắm một đứa bé trai, đây là con trai Tiêu Vũ của ả và Tiêu Thành.

“Bố.” Tiêu Vũ chạy tới, ôm lấy bắp đùi Tiêu Thành.

Tiêu Thành đã buông lỏng Hà Băng ra, anh nhìn Tiêu Vũ, đưa tay xoa cái đầu nhỏ của Tiêu Vũ: “Tiêu Vũ, sao con lại tới đây?”

“Là mẹ dẫn con tới, con và mẹ đều nhớ bố rồi.” Nói rồi ánh mắt Tiêu Vũ liền rơi vào trên mặt Hà Băng, cậu bé nhíu không vui nói: “Bố, người phụ nữ này là ai, cô ta khẳng định lại là hồ ly tinh câu dẫn bối!”

Nói rồi Tiêu Vũ bỏ chạy lên, trực tiếp đá Hà Băng một cái, âm lạnh mắng: “Phi, hồ ly tinh, không biết xấu hổ! Mau cút đi, nếu như cô còn dám câu dân bố tôi, tôi sẽ bảo mẹ và ông nội chặt cô thành tám khúc, vứt xuống sông nuôi cá, tôi nói được làm được!”

Tiêu Vũ chống nạnh, dáng vẻ ác độc kia không hề giống là một đứa trẻ ba tuổi.

Hà Băng thực sự bị đá một cái, rât đau, lúc này Tiêu Thành đã đi tới, vươn tay xách cổ áo của Tiêu Vũ, trực tiếp xách thằng bé tới một cái bên, trầm giọng khiển trách: “Tiêu Vũ, con đang làm cái gì, ai cho con thô lỗ không lịch sự như vậy?”

Tiêu Vũ rất sợ Tiêu Thành, bị Tiêu Thành mắng, cậu ta méo miệng nhìn về phía Tiêu Đình Đình.

Lúc này Tiêu Đình Đình đi tới hôn Tiêu Vũ một cái, dịu dàng an ủi: “Tiêu Vũ, con hiểu lầm rồi, chị này không phải hồ ly tinh, chị ấy không phải phụ nữ xấu câu dẫn bố con đâu.”

Tiêu Đình Đình lại nhìn về phía Hà Băng: “Hà Tiêu thư, cô đừng tức giận, Tiêu Vũ là quá yêu bố nó mà thôi, nên mới cực đoan như thế. Hiện tại chúng tôi một nhà ba người rất ân ái, Hà tiểu thư nhất định sẽ không làm tiểu tam phá hoại gia đình người ta, đúng chứ?”

Hà Băng lạnh mắt nhìn mẹ con Tiêu Đình Đình và Tiêu Vũ, Tiêu Vũ rất giống Tiêu Đình Đình, nhưng không hề giống Tiêu Thành, một đứa trẻ ba tuổi trong mắt tràn đầy âm lãnh cực đoan độc ác, cái này khẳng định không thoát được liên quan với cách giáo dục của Tiêu Đình Đình.

Hiện tại Tiêu Đình Đình nói bóng gió, Hà Băng đương nhiên đã hiểu, tuy là cô chẳng xem trọng Tiêu Đình Đình, thế nhưng hai mẹ con này xuất hiện cũng khiến cô mình cũng chẳng hơn gì bọn họ.

Cô thừa nhận mối duyên ngắn ngủi ba năm trước khiến cô động tâm, cô thích Tiêu Thành, yêu thích này vẫn chưa phai đi dù đã ba năm trôi qua.

Tiêu Thành xuất hiện khi cô vẫn là một cô gái ngây ngô chuyện tình cảm, bố vừa qua đời là anh chứa chấp cô, có lúc cô cảm thấy anh rất giống bố cô, thậm chí so với bố cô anh càng thêm thâm trầm, cao lớn, cô độc và chói mắt.

Từ trước cô không biết mình sẽ thích tuýp đàn ông như thế nào, sau đó gặp phải anh, cô mới biết được anh thỏa mãn tất cả tưởng tượng của cô đối với đàn ông.

Đêm hôm đó cô từ kinh sợ phản kháng đến thuận theo, sau đó cô muốn nói cho anh biêt, cô cũng không muôn cùng mẹ về nhà, cô muốn ở cạnh anh.

Cô không biết mình muốn đi con đường đời thế nào, cô chỉ biết là, cô muốn đi trên con đường anh hiện tại đang đi.

Cô cũng không sợ hãi cô độc và gian nan nguy hiểm, mặc dù thân con gái, cô cũng không sẽ trở thành gánh nặng và nhược điểm của anh, cô có thể kề vai anh đi về đêm tối phía trước, có lẽ có một ngày, cô có thể trở thành một anh khác.

Thế nhưng, anh không cần cô.

Hà Băng thừa nhận ban nãy bị anh đè trên vách tường, tay anh vươn tới trong nháy mắt, trái tim cô lần nữa bắt đầu rung động, cô động lòng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2405


Chương 2405:

Hiện tại Tiêu Vũ đá cô một cước, Tiêu Thành bảo vệ trước mặt cô răn dạy con trai của mình, đây càng thêm khiến cô có một loại cảm giác nhục nhã khi làm tiểu tam của người khác.

Tiêu Thành đã kết hôn rồi, anh đã có vợ có con trai rồi!

Hà Băng chưa bao giờ thất vọng và chán ghét với mình như thế, cô bắt đầu chán ghét bản thân.

“Tiêu thái thái, cô yên tâm, tôi và Thành gia không có bất cứ quan hệ nài, sẽ không trở thành sự uy h**p của hai người.” Nói xong, Hà Băng trực tiếp xoay người rời đi.

Nhìn Hà Băng rời đi, Tiêu Thành thật lâu không hề động, bởi vì anh không thể di chuyển, cũng không thể đuổi theo.

Ánh đèn đường ven lề phố kéo cái bóng của anh ra rất dài, không ai biết anh đang suy nghĩ cái gì.

Tiêu Đình Đình cũng không biêt Tiêu Thành thời khắc này đang suy nghĩ cái gì, song ả liếc mắt một cái liền nhận ra Hà Băng, Hà Băng chính là Tô Tiểu Đường của ba năm trước đây, bị tân sủng được Tiêu Thành kim ốc tàng kiều rất lâu kia.

Vừa rồi ở trong xe ả liền thấy hình ảnh Tiêu Thành và Hà Băng thân mật, trong lòng ả đã lòng đố kị ngập trời rồi, ở trong xe dạy con trai Tiêu Vũ lát nữa xuống phía dưới phải chửi bới đấm đá Hà Băng, Tiêu Vũ làm rất tốt.

Tiêu Đình Đình nhìn thoáng qua hướng Hà Băng biến mắt, sau đó lên trước khoác lên cánh tay Tiêu Thành, làm nũng nói: “A Thành, em dẫn con trai qua đây có phải đã cho anh một bắt ngờ lớn không, chúng ta vê nhà đi.”

Trên khuôn mặt tuần tú của Tiêu Thành không có biểu tình gì, ánh mắt thâm thúy như mực đen đậm đặc, anh vươn tay ôm vai Tiêu Đình Đình: “Chúng ta về nhà đi.”

Một nhà ba người về tới biệt thự, người làm nữ nói: “Tiên sinh, thái thái, tiểu thiếu gia, mọi người đã trở về, cơm tối đã chuẩn bị xong, có thể dùng bữa rồi.”

“Tôi đã ăn rồi, hai người ăn đi.” Tiêu Thành bỏ lại hai mẹ con, lên lầu, thẳng vào thư phòng.

“Mẹ, bố có phải không thích con hay không?” Tiêu Vũ hỏi Tiêu Đình Đình, bởi vì thăng nhóc luôn cảm thây bô vân không lạnh không nhạt với nó.

Trong hai mắt Tiêu Đình Đình lóe lên cái gì, Tiêu Thành đương nhiên không thích Tiêu Vũ, bởi vì Tiêu Vũ không phải con trai ruột của Tiêu Thành.

Tiêu Đình Đình trước khi gặp được Tiêu Thành chính là một nữ hải vương, quen rất nhiều bạn trai, lấy chỉnh phục đàn ông làm thú vui, lúc đó ả và Tiêu Thành kết hôn đã phát hiện mang thai, đứa con trai này bố đẻ không rõ, ngược lại chắc chắn không phải của Tiêu Thành.

“Con trai à, bố con rất yêu con, đêm nay con đi ngủ sớm một chút, mẹ và bố sẽ sinh cho con một em trai dễ thương nhé?” Tiêu Đình Đình vẫn muốn sinh cho Tiêu Thành một đứa con, thế nhưng ả vân không mang thai.

Tiêu Vũ hừ một tiếng: “Bố không thích con cũng không sao, dù sao đợi bố chết, tất cả Tiêu gia đều là của con.”

Tiêu Đình Đình gật đầu tán dương: “Con mẹ sẽ làm nên đại sự.”

Ăn xong cơm tối, Tiêu Đình Đình vào phòng tắm, tắm chính mình thơm ngát, sau đó ả bưng một ly cà phê, gõ lên cửa thư phòng.

“Vào.” Bên trong truyền đến tiếng nói trầm thấp từ tính của Tiêu Thành.

Tiêu Đình Đình đầy cửa mà vào, hiện tại Tiêu Thành ngồi trên ghế, một tay kẹp theo điêu thuôc lá, tay kia lật xem văn kiện, nghiễm nhiên dáng vẻ của một đại lão.

Tiêu Đình Đình vô cùng hài lòng với Tiêu Thành, cũng chỉ có Tiêu Thành mới có thể để tra nữ như ả quay đầu lại, ba năm nay Tiêu Thành nuôi Tiêu gia càng ngày càng lớn, địa bàn nuốt chửng cũng càng ngày càng nhiều, danh tiếng vô lượng, hơn nữa, cuộc sống vợ chồng của ả và Tiêu Thành cũng…vô cùng chất lượng, hài hòa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2406


Chương 2406:

Có đôi khi Tiêu Đình Đình cảm thấy, ả trời sinh chính là để người đàn ông Tiêu Thành này chỉnh phục.

Tiêu Đình Đình lắc lắc eo nhỏ tiến lên, đặt cà phê ở trong tay Liễu Tiêu Thành, sau đó ỏn ẻn nói: “A Thành, đã khuya lắm rồi, đừng làm việc nữa, chúng ta đi ngủ sớm một chút đi!”

Tiêu Thành hút một hơi thuốc, cũng không ngắng đầu nhìn Tiêu Đình Đình: “Em ngủ trước đi.”

“A Thành, anh không muốn ngủ chung với người ta sao?” Tiêu Đình Đình ôm lấy cánh tay Tiêu Thành, hận không thể dính cả người vào trên người anh: “Chúng ta đã xa nhau rất nhiều ngày rôi, lẽ nào em không nhớ người ta?”

Tiêu Thành lúc này mới thả văn kiện xuống, vươn bàn tay như có như không xoa mái tóc Tiêu Đình Đình, tiếng nói trầm thấp từ tính mang theo vài phần dỗ dành cưng chiều, thế nhưng tỉ mỉ nghe lại hình như cái gì cũng không có, rất có lệ nhạt nhẽo: “Ngoan, tự mình ngủ, tối nay anh có việc.”

“A Thành, có chuyện gì quan trọng hơn với xuân tiêu một khắc của chúng ta, chẳng lẽ chúng ta tách ra mấy ngày này để những người phụ nữ khác bò lên trên giường của anh rồi!?” Tiêu Đình Đình nửa u oán nửa nũng nịu nhìn Tiêu Thành.

Tiêu Thành bị cô quấn quít lấy cũng không cự tuyệt, điều thuốc lá giữa ngón tay đưa tới bên môi hút một hơi, sau đó tròng mắt nhìn Tiêu Đình Đình, chậm rãi phun làn khói trong miệng một trên mặt Tiêu Đình Đình, bộ dáng kia vô cùng xấu xa: “Làm sao, vài ngày chưa dạy dỗ em, muốn rồi?”

Anh vừa nói vừa cười, lồng ngực to lớn kia phập phồng theo tiếng cười nhẹ, thô ngôn tục ngữ, ánh mắt không kèm chế được, diễn dịch vẻ hư hỏng từ trong Xương của một người đàn ông vô cùng nhuần nhuyễn.

Tiêu Đình Đình toàn thân mềm nhũn, bị kiểu đàn ông này mê hoặc, ả ngắng đầu hướng đến môi Tiêu Thành hôn.

Tiêu Thành quay đầu tránh khỏi, bàn tay mang theo thuốc lá chống lên trán ả, đầy ả ra xa: “Nghe không hiểu lời anh à, đi ngủ đi.”

Tiêu Đình Đình u oán: “A Thành, nếu nhưữ đêm nay anh không theo em, em liền nói cho bố em biết, đến lúc đó bố em cũng sẽ không mang vị đại ca cầm đầu kia gặp anh đâu!”

Nói đến vị đại ca cầm đầu kia, Tiêu Thành thờ ơ hút một hơi thuốc, đôi mắt đen giữa tầng tầng khói mù càng trở nên sâu thẳm cao thâm, khiến người ta thấy không rõ: “Lúc đầu đã nói mấy ngày trước lão gia tử sẽ mang vị đại ca cầm đầu gặp anh, thế nhưng anh ta sao lại không tới, quyt hẹn anh à?”

Tiêu Đình Đình lại ôm lấy cánh tay Tiêu Thành: “Bố em và vị đại ca đó sao có thể quyt hẹn anh chứ, nhưng là bây giờ cảnh sát hình sự quốc tế đang điều tra sát sao vị đại ca đó, đã nhìn chòng chọc ông ta mấy chục năm rồi, nếu như không phải vị đại ca kia hành tung quỷ dị, đến nay vẫn chưa ai nhìn thấy mặt thật của ông ta, ông ta sớm đã bị bắt đi.

Chúng ta kết hôn ba năm nay bố em đều đã dẫn Tứ Đại Nguyên Lão năm đó cùng nhau gây dựng sự nghiệp cho anh làm quen, hiện tại anh nắm giữ tất cả bến tàu Hồng Kông, một nhà độc quyền, bố em và Tứ Đại Nguyên Lão đều đã công nhận anh, thế nhưng, vị đại ca kia còn cảm thấy cần khảo sát anh, nếu không phải là em thích anh, nũng nịu với bố em đã lâu, bố em cũng sẽ không cùng Tứ Đại Nguyên Lão không ngừng khuyên bảo vị đại ca đó tới gặp anh, anh cứ kiên trì chò một chút, bố em đã nói mấy ngày nay sẽ dẫn là sẽ dẫn, đến lúc đó vận may của anh đã tới rồi.”

Ba năm trước đây Tiêu Thành cưới Tiêu Đình Đình, nhận biết được Tứ Đại Nguyên Lão, họ đều là những người thuộc tầng lớp thượng lưu, nhà từ thiện trứ danh, viện trưởng bệnh viện, chủ tịch ngân hàng, người giới chính trị.

Bọn họ và Tiêu lão gia tử cùng một chiến tuyến, bọn họ buôn lậu thuốc phiện để rửa tiền, trải rộng toàn bộ Đông Nam Á, lực ảnh hưởng rất lớn, cảnh sát hình sự quốc tế đã thành lập tổ chuyên án nhìn chòng chọc mấy chục năm, thế nhưng lại chẳng có thu hoạch gì.

Không ai biết còn có một gã đại ca cầm đầu, đây mới là nguồn gốc của mọi tội ác.

Gã đại gia câm đâu thất lưng đã bạc triệu, mạng giao thiệp cực lớn, ăn cả hai giới hắc bạch, là một nhân vật hung ác.

Tiêu Thành hít một hơi thuốc, bàn tay rộng lớn vươn qua một tay kéo Tiêu Đình Đình vào trong ngực mình, dùng sức nhéo nhéo mặt ả: “Nếu như đơn này thành công, em chính là tiểu phúc tinh của anh, anh nhất định sẽ hầu hạ em sung sướng, nhé?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2407


Chương 2407:

“Ghét ghê.” Tiêu Đình Đình hờn dỗi liếc mắt, đáy lòng không gì sánh được hưởng thụ vẻ tà tính hư hỏng của anh : “A Thành, anh có phải bởi vì em là con gái Tiêu gia nên mới cưới em không?

Anh không yêu thích con người em sao?”

Tiêu Thành híp mặt hút một hơi thuôc: “Sao em lại hỏi câu này, phụ nữ bên ngoài không đẹp không thơm sao, nếu như em không phải con gái Tiêu gia đoán chừng em đang cầm số chờ ở bên ngoài, xem anh có tâm tình muốn gặp anh hay không.”

“.” Người đàn ông này thật đúng là…xấu xa.

Thế nhưng Tiêu Đình Đình cảm giác mình đã bị người đàn ông này mê đảo thần hồn rồi.

Ba năm hôn nhân, Tiêu Thành đối với ả tốt vô cùng, lúc mới bắt đầu bên cạnh anh còn có những người phụ nữ khác, trái phải là đám hồ ly tinh kia, ả xuất thủ đã khiến bọn họ biến mắt, sau đó Tiêu Thành cũng liền quy củ, không động Ân.

Vào những người phụ nữ khác nữa, ả muốn cái gì anh liền mua cái đó, thế nhưng cảm giác như có như không anh như đang giữ vững khoảng cách với ả, nói chung người đàn ông Tiêu Thành này, ả không hiểu, càng nhìn không thấu chân tình của anh.

Đương nhiên người đàn ông này có tình hay không không ai biệt, mây năm nay l**m máu trên lưỡi dao, chơi quyền thế chơi gái, chưa thấy qua anh đối với người phụ nữ nào động tâm.

Tiêu Đình Đình không ngại anh bởi vì thân phận của ả mới cưới ả, dưới cái nhìn của ả, đàn ông sẽ không an phận phải có dã tâm, nếu thuyết phục được vị đại ca cầm đầu này, Tiêu Thành về sau sẽ phát tài.

Tiêu Đình Đình ôm Tiêu Thành, tiến đến bên tai anh kiều mị nói: “A Thành, vậy đêm nay anh liền theo em đi mà, bằng không… anh cũng đừng hòng nhìn thấy vị đại ca cầm đầu kia.”

Lời nũng nịu của Tiêu Đình Đình mang theo uy h**p.

Tiêu Thành không thay đôi sắc mặt, nhíu lại mày kiếm hút hết vài hớp thuốc cuối cùng, ngọn đèn thư phòng độ trên gương mặt anh tuần, lộ ra vài phần ám sắc nhàn nhạt bạc tình.

Anh bóp hông của Tiêu Đình Đình một cái: “Đi tắm, lát nữa anh về phòng.”

Anh đây là đồng ý rồi!

“A Thành, em tắm rồi,”

“Tắm lại đi, thế thì lát nữa em mới thoải mái được.”

Tiêu Đình Đình mềm nhũn người, liền vội vàng gật đầu: “Được, em về phòng tắm đây, A Thành, chờ anh đó.”

Trong phòng.

Tiêu Đình Đình tắm xong đi ra, ả nhanh chóng ở cửa số sát đất nơi đó thấy được thân thể anh tuấn kia của Tiêu Thành, anh đã trở về phòng, lúc này thân cao chân dài đứng lặng ở đó, một tay đút trong túi quần, một tay vuốt vuốt cái bật lửa, ngày hôm nay anh dường như đặc biệt thích hút thuốc.

Tiêu Đình Đình đi tới, vươn tay giành lấy cái bật lửa trong tay anh.

Tiêu Thành xoay người, nhìn ả.

“A Thành, muốn không? Muốn thì đuổi theo em đi.” Tiêu Đình Đình ngoắc ngoäc đâu ngón tay, xoay người chạy.

Thế nhưng vừa chạy hai bước, bàn tay Tiêu Thành dò đến, chế trụ rồi cổ tay ả dùng sức vung, Tiêu Đình Đình trực tiếp ngã vào trong giường lớn mềm mại.

Lúc này trong tầm mắt tối sầm, Tiêu Thành lộn đi lên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2408


Chương 2408:

Tay Tiêu Thành chống trên giường, từ trên cao nhìn xuống ả, trên mặt anh không có ý cười, đạm mạc mở miệng: “Cái bật lửa, đưa đây.”

Đơn giản năm chữ, cường thế đến không làm trái được.

Tiêu Đình Đình giật mình, ả đã gặp qua đủ mọi vẻ mặt của Tiêu Thành, anh tuần, hung ác, âm u, tà mị… chính là chưa gặp qua anh như vậy, anh giờ phút này như lui đi một tầng ngụy trang, vẻ từng trải rất nặng của người đàn ông khiến người kính nễ.

Tiêu Đình Đình không dám nháo nữa, trực tiếp đưa bật lửa cho Tiêu Thành.

Tiêu Thành cât bật lửa vê trong túi quần, sau đó anh giơ tay, tháo một cúc áo Sơ mi.

Tiêu Đình Đình liền giơ hai tay lên ôm cổ anh: “A Thành.”

Tiêu Thành nhìn ả, sau đó chậm rãi cúi đầu, mặt của hai người càng đến gần càng gần.

Tiêu Đình Đình nhắm mắt lại, lòng tràn đầy chờ mong, chờ mong nụ hôn của anh rơi vào trên mặt, trên người ả…

Một giây kế tiếp: “tách” một tiếng, đèn trong phòng đã bị tắt đi.

Thì ra anh đè xuống không phải muốn hôn ả, mà là tắt đèn. Tiêu Đình Đình mở mát ra, trong tâm mát đen kịt một màu.

“A Thành, vì sao không bật đèn, chúng ta kết hôn lâu như vậy anh luôn tắt đèn, em không thấy rõ anh, em muốn bật đèn nhìn anh.”

Kết hôn lâu như vậy, mỗi một lần ngủ cùng nhau Tiêu Thành đều sẽ tắt đèn đi, ả cái gì cũng không thấy được, ả không thích như vậy.

Tiêu Thành cười nhẹ, trong giọng nói thấm lấy một tia mỏng lạnh tà mị: “Anh thích… tắt đèn.”

Tiêu Đình Đình đã cảm thấy Tiêu Thành nhất định là không muốn nhìn thấy gương mặt này của ả, đối với người đàn ông mà nói, tắt đèn, người phụ nữ nào cũng giông nhau.

Tiêu Đình Đình không dám kháng nghị, bởi vì trước khi kết hôn ả sinh hoạt cá nhân không sạch sẽ, còn đổ vỏ Tiêu Thành. Những thứ này Tiêu Thành chưa từng nói gì, thế nhưng người đàn ông này càng ngày càng bản lĩnh hơn, khả năng vị trí đại ca cầm đầu về sau sẽ là của anh, anh sẽ nắm giữ huyết mạch của tất cả mọi người.

Tiêu Đình Đình lại tới gần người đàn ông: “A Thành, em sinh cho anh đứa con trai nhé!”

Một khi ả sinh con anh, quan hệ của hai người sẽ càng thêm thân mật.

“Con trai?” Tiêu Thành giễu cợt một tiếng: “Giống như Tiêu Vũ sao?”

Tiêu Vũ đã bị Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình nuôi hư, chính là một thằng nhóc hỗn láo.

“Không phải, con trai của chúng ta khẳng định càng thêm thông minh đẹp trai hơn Tiêu Vũ, em nhất định sẽ càng yêu con trai chúng ta hơn.” Tiêu Đình Đình vui vẻ nói.

Tiêu Thành đối với đề tài này không cảm thấy hứng thú, cũng không muốn dây dưa thêm với ả, anh đứng dậy, trực tiếp xuống giường.

Anh đi là thế nào?

Không thể đi!

Tiêu Đình Đình cũng xuông giường theo, ả từ phía sau ôm lấy vòng hông lớn của Tiêu Thành: “A Thành, anh đi đâu vậy, đừng đi mà.”

Tiêu Thành đẩy tay ả: “Chút ấy thời gian cũng không thể đợi, chờ đấy, anh đi tắm trước.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2409


Chương 2409:

Tiêu Đình Đình một mực chờ trong phòng, năm phút đồng hồ đi qua vậy mà người đàn ông còn chưa ra.

Ả nhịn không được chạy tới cạnh cửa phòng tắm, gõ cửa: “A Thành, anh tắm xong chưa?”

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở.

Trong bóng tôi, Tiêu Đình Đình thây không rõ khuôn mặt người đàn ông, thế nhưng vóc người đàn ông kiện tráng cao ngất như trước, ả nhào vào trong ngực người đàn ông.

Nhón chân lên, ả hôn lên môi người đàn ông.

Người đàn ông hô hấp nóng lên, trong bóng tối trực tiếp đẩy ả ngã vào trên giường.

Một giờ sau.

Tiêu Đình Đình từ trên giường bò dậy, chịu đựng đau nhức trên người mặc chiếc váy dài vào người, sau đó mở cửa phòng ra, vừa rồi sau khi chắm dứt Tiêu Thành liền đi ra ngoài.

Ngoài cửa, Tiêu Thành mặc chiếc áo sơ mi trắng đứng ở chỗ lan can khắc hoa, thấy ả mặt đỏ ửng đi ra, anh rất có thâm ý câu khóe môi, giọng cao thâm mà quỷ dị: “Thế nào?”

Tiêu Đình Đình thẹn thùng, hận không thể lần nữa nhào vào trong ngực anh: *“A Thành, anh thật là xấu!”

Tiêu Thành nhướng mày kiêm: “Đi đi, đi ngủ sớm một chút! Anh đến thư phòng.”

Tiêu Thành trực tiếp đi thư phòng.

Tiêu Đình Đình cứng lại, ả nhìn người đàn ông, áo sơ mi trắng quần tây đen chỉnh chu không chút nếp nhăn kia, thêm mấy phần lạnh tanh, trên người anh không có một chút mùi t*nh d*c còn sót lại, thâm trầm lãnh đạm không hề loạn.

Rất kỳ quái, anh hiện tại và anh vừa rồi ở trên giường như hai người khác biệt, vừa rồi anh rất nhiệt tình, nhiệt tình như lửa.

“A Thành, đêu đã trê thê đừng làm việc nữa, chúng ta ngủ chung đi!”

Kết hôn lâu như vậy, anh đều xuống giường đi liền, chưa từng cùng ôm ả ngủ lại, đêm nay cũng không ngoại lệ, anh lại muốn đến thư phòng.

Nếu như không phải vừa rồi mới ở cùng nhau, Tiêu Đình Đình cũng hoài nghỉ chính mình chưa từng có được người đàn ông này.

Tiêu Thành không ngừng bước chân, chỉ nhàn nhạt quay đầu nhìn ả một cái: “Tiêu Đình Đình, em nên thấy đủ, sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn, đừng chọc anh phản cảm, nhé?”

Tiêu Đình Đình: “…”

Tiêu Thành nhanh chóng biên mât trong tầm mắt.

Tiêu Đình Đình trở về phòng, một mình nằm ở trên giường, ả nghĩ đến dáng người tám khối cơ bụng kia của Tiêu Thành, nghĩ thầm nếu như có thể tỉnh lại trong ngực anh là một việc tuyệt vời đến cỡ nào.

Tiêu Đình Đình không khỏi có chút u oán, lúc này điện thoại di động của ả vang lên, tin nhắn đến.

Tiêu Đình Đình cầm điện thoại lên, ả sai người đi điều tra Hà Băng, bây giờ đã có tin.

Không ngờ tới ba năm trước đây Tô Tiểu Đường đã nhanh chóng biến thành Hà Băng, tân sủng mà Tiêu Thành bao nuôi kia đã là được đệ nhất Băng mỹ nhân thành phố Hồng Khẩu, thượng lưu danh viện rồi, hơn nữa còn thú vị là, Hà Băng và với cháu trai Đường Ngọc của ả dĩ nhiên là một đôi.

Thú vị.

Thực sự là quá thú vị.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2410


Chương 2410:

Tiêu Đình Đình là một ả có h*m m**n chiếm hữu b**n th**, phụ nữ bên cạnh Tiêu Thành đều bị ả giải quyết, chỉ cần nhớ tới cảnh đêm nay Tiêu Thành và Hà Băng ở đầu đường dây dưa thân mật, ả liền ghen ghét dữ dội.

Tiêu Đình Đình suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ đến một diệu kế.

Ả mở video trên điện thoại ra, vừa rồi ả lén quay video, ả gửi video đến số Hà Băng.

Hà Băng về tới ký túc xá trường học, bạn cùng phòng dulie ở bên người cô hưng phấn Iíu ríu: “Băng Băng, ngày hôm nay vị Thành gia kia thực sự bạo quá, cậu không nhìn thấy rồi, anh ấy cứ như vậy một cước đã đạp tên Triệu Kiệt kia ngã lăn trên mặt đất, Triệu Kiệt cũng chẳng đứng lên được nữa.”

Nói đoạn, Julie lặng lẽ nhích người sang Hà Băng, nhỏ giọng nói: “Băng Băng, cậu… lần đầu tiên của cậu cho người người đàn ông nào thế, giác quan thứ sáu của phụ nữ mách tớ cậu và vị Thành gia kia không đơn giản, người đàn ông kia chẳng lẽ chính là…

Thành gia!?”

dJulie là một cô gái rất chất phác, cũng là thiên kim tiểu thư, nếu như Hà Băng có bạn bè thì đó chính là Julie.

Khuôn mặt Hà Băng lành lạnh, cô gõ nhẹ vào trán dulie: “Nếu có thời gian nghĩ ngợi lung tung thì cậu đi làm luận văn tốt nghiệp đi! Hình như mai cậu phải nộp luận văn mà.”

“..” Cô ấy lỡ nói đến chuyện không nên nói, xong rồi!

Hà Băng câm đô ngủ vào phòng tăm, cô đứng trước đài rửa mặt dùng nước lạnh tạt lên mặt, lúc này “ding” một tiếng, tin nhắn tới.

Hà Băng cầm điện thoại lên, mở tin nhắn ra, bên trong là đoạn video Tiêu Đình Đình gởi tới kia.

Bởi vì cô không mở, video hiển thị hình ảnh bìa, là ở trong một căn phòng lớn, không bật đèn, nên khung cảnh tối đen, thế nhưng mơ hồ có thể chứng kiến hai bóng người đang quấn quýt với nhau, phía dưới là Tiêu Đình Đình, người đàn ông phía trên kia đồ sộ to lớn, nhìn vóc người cũng có thể đoán được là… Tiêu Thành!

Hàng mi dài Hà Băng khẽ run, cô biết Tiêu Đình Đình gửi đoạn video này.

Ngón tay cô siết chặc điện thoại, rất nhanh đốt ngón tay đã nắm chặt đến trăng bệch, Hà Băng muôn mở đoạn video kia, thế nhưng lòng bàn tay dừng giữ không trung, chậm rãi run rẩy, không thể chạm vào hình.

Cô đối mặt với bất luận gian nan nào cũng chưa từng lùi bước, bây giờ nhìn đoạn video này, lại thấy sợ.

Cô không dám.

Không dám mở ra đoạn video này.

Lý trí một mực nói cho cô biết, mở ra đi!

Xem thật kỹ, như vậy thì có thể chết tâm, mặc dù là người đàn ông đầu tiên bản thân thích, thế nhưng cô cũng có thể quên được. Dù sao, ai ai khi còn trẻ dại lại chẳng thích qua mấy tên khốn kiếp.

Thê nhưng, Hà Băng vân chậm rãi thu hồi ngón tay mình: “cạch” một tiếng, cô úp điện thoại xuống trên đài rửa mặt lạnh như băng, hàng mi dài như cánh ve chậm rãi thõng xuống, cô tự giễu cười nhẹ một tiếng.

Vậy cũng tốt, cô đối với người đàn ông Tiêu Thành kia đã không còn có bất luận mong đợi nào.

Trải qua thời gian rất lâu, Hà Băng mới từ phòng tắm đi ra, dulie kỳ quái nói: “Băng Băng, sao cậu tắm lâu như vậy…

Trời ạ Băng Băng, cậu sao vậy, làm sao sắc mặt trắng như vậy, bị bệnh rồi hả?”

dulie giơ tay lên đi sờ trán Hà Băng, thế nhưng cô ây không thây sờ đên nóng hồi, mà chỉ là một tay lạnh băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2411


Chương 2411:

Bây giờ sắc mặt Hà Băng tái nhợt, cả người lạnh như đá.

“Băng Băng, cậu rốt cuộc bị sao vậy, đừng dọa tớ mà.”

Hà Băng lắc đầu: “Tớ không sao…”

Cô chỉ là… thất tình mà thôi.

Lúc này chuông điện thoại vang lên, điện thoại tói.

Là Dương Kim Đậu gọi.

Đã trễ thế này, Dương Kim Đậu lại gọi điện thoại qua đây, hình như là có chuyện gì gấp.

Hà Băng khẽ chau mày, sau đó nghe điện thoại…

Tiêu Đình Đình gởi video cho Hà Băng, ả cảm thấy như vậy còn chưa đủ, ả còn muốn gọi điện thoại cho cháu mình Đường Ngọc.

Tiêu Đình Đình nhanh chóng bắm số Đường Ngọc.

Lúc này Đường Ngọc đang lái xe, chỉ cần nghĩ đến vừa rồi Hà Băng nói những lời này, trái tim anh ta như bị đao cắt, rất đau rất đau.

Lúc này Tiêu Đình Đình gọi đến, anh ta điêu chỉnh tâm trạng lại một chút, sau đó ấn phím nhận: “Alo, cô à.”

“Đường Ngọc, con bây giờ đang ở đâu vậy, cô mang theo Tiêu Vũ tới thành phố Hồng Khẩu, hôm nào ra ăn bữa cơm đi.” Tiêu Đình Đình cười nói.

“Dạ, ngày mai con đãi, mời dượng và cô ăn cơm tối.”

“Được, không thành vấn đề, đúng rồi Đường Ngọc, hôm nay cô thấy được một người quen.”

“Người quen nào ạ?”

“Đường Ngọc, con cũng biết, dượng con trước khi gặp cô sinh hoạt cá nhân rất loạn, phụ nữ bên cạnh tương đối nhiều, anh ấy đã từng lim ốc tàng kiều một cô gái, cô gái này cô đã gặp, không nghĩ tới hôm nay cô rốt cuộc lại gặp lại cô ta, cô ta đã đổi tên, tên gì… nhỉ, à, là Hà Băng.”

Cái tên “Hà Băng” này vừa rơi xuống, vô lăng trong tay Đường Ngọc lúc này run lên, xe đã đánh lệch phương hướng.

Ding ding.

Phía sau truyền đến tiếng còi chói tai, còn có tiếng chửi rủa: “Con mẹ nó mày không muốn sống nữa à, lái xe cũng không lái được à?”

Thế nhưng Đường Ngọc nghe không được những thứ tạp âm này, hiện tại hai lỗ tai anh ta ong ong, quanh quần đều là mấy câu nói kia của Tiêu Đình Đình: “Cô, cô… đang nói cái gì, Hà…

Băng? Hà Băng và…và dượng…”

“Đường Ngọc, con làm sao vậy, đúng vậy, cô nói chính là Hà Băng a, cô ta trước đây sống ở ở Hồng Kông, tên là Tô Tiểu Đường, con đi tra sẽ biết, dượng con bao nuôi cô ta rất lâu, cô ta là tình nhân cũ của dượng con đấy.”

Đường Ngọc khiêp sợ trợn to hai mắt, giờ khắc này anh ta phảng phất không hít thở được nữa, Băng Băng cùng dượng…

Hai người kia sao lại dây dưa với nhau?

Đường Ngọc chưa từng nghĩ tới Hà Băng và Tiêu Thành từng có một đoạn… quá khứ không muốn người biết, một là cô gái anh ta rất thích, một là người dượng anh ta kính nể yêu thương, bọn họ… bọn họ dĩ nhiên…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2412


Chương 2412:

Đường Ngọc biết trước khi Hà Băng tới thành phố Hồng Khẩu từng sống ở Hồng Kông, thì ra, người đàn ông kia chính là dượng!

Lân đâu tiên của Hà Băng là cho dượng!

Đường Ngọc siết chặt quyền, gân xanh nổi lên, anh ta cảm giác mình thực sự nực cười, Hà Băng và Tiêu Thành còn ở dưới mắt của anh vờ như không quen, bọn họ xem anh ta thành cái gì, thành một tên hề một kẻ đáng thương sao?

Trách không được vừa rồi ở trong quầy bar Tiêu Thành nghe Triệu Kiệt mắng đôi giày rách kia liền nổi giận, dượng căn bản không phải giúp anh ta đứa cháu này, dượng là đang che chở cho tiểu tình nhân của mình.

Đường Ngọc nhớ tới bản thân từng sùng bái cảm kích Tiêu Thành, thật đúng là một chuyện cười lớn!

Anh ta lại bị hai người kia xoay quanhl Đường Ngọc đã bị phẫn nộ to lớn chỉ phối, anh ta đạp chân ga, xe không cố ky trên dòng đường đông đúc lạng lách.

Ding!1 Xung quanh vang lên tiếng kèn chói tai, mọi nhìn Đường Ngọc người như nhìn thấy quái vật: “Hắn ta điên rồi à, đúng là muốn chết!”

Lúc này xe phóng đến đèn giao thông, phía trước rõ ràng là đèn đỏ, thế nhưng Đường Ngọc nhìn không thấy, anh ta lại nhớ tới cuộc nói chuyện kia của mình và Hà Băng, Hà Băng nói với anh ta, cô thích người đàn ông kia.

Hà Băng thích Tiêu Thành!

Người đàn ông kia đã 36 tuổi, cô chỉ mới 21 tuổi, anh ta thật không biết cô thích hắn cái gì!

Đường Ngọc đạp chân ga, xe sang “két” một tiếng xuyên ra ngoài.

Lúc này ngọn đèn chói mắt từ đối diện tỏa qua đây, chỉ thấy một chiếc xe buýt chạy nhanh đến, hai chiếc xe mắt thấy sẽ đụng phải.

Đường Ngọc sợ đến đổ ròng mồ hôi lạnh, anh ta đánh nhanh tay lái.

ÀĂm.

Đường Ngọc tuy đã tránh được xe tải lớn, thế nhưng đụng phải vòng bảo hộ và bờ tường, thân xe nghiêm trọng lật nghiêng, văng lửa khắp nơi.

Đường Ngọc cuối cùng từ chỗ điều khiển xe văng ra, toàn thân đều là máu.

“Băng… Băng Băng…”

Đường Ngọc trong miệng nỉ non tên Hà Băng, hai mắt nhắm nghiền.

Trong bệnh viện.

Hà Băng chạy tới, cô nhận được điện thoại của Dương Kim Đậu, nói Đường Ngọc xảy ra tai nạn xe rất nghiêm trọng, cô mặc đô ngủ bên ngoài khoác thêm áo khoác liền chạy đến.

“Băng Băng, con cuối cùng cũng tới rồi!” Đường phu nhân khóc lóc kéo lại tay Hà Băng: “Băng Băng, con mau mau cứu Đường Ngọc điH”

Hà Băng nhìn thoáng qua đèn đỏ sáng lên trong phòng giải phẫu, đỡ Đường phu nhân: “Cô Đường, bác sĩ sẽ cứu Đường Ngọc mà.”

“Băng Băng, bác sĩ nói chân Đường Ngọc bị trọng thương, phải lập tức tiến hành phẫu thuật, thế nhưng… thế nhưng Đường Ngọc không chịu phẫu thuật, nó nói phải đợi con qua đây, nó nói chỉ cần con đồng ý gả cho nó, nó mới đồng ý phẫu thuật, nếu như con không đồng ý, nó tình nguyện tàn phế tình nguyện chết.”

Đường phu nhân dứt lời liền quỳ xuống trước Hà Băng: “Băng Băng, con đồng ý gả cho Đường Ngọc đi!!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2413


Chương 2413:

Nhìn Đường phu nhân quỳ gối trước mặt, Hà Băng nhanh chóng đi đỡ: “Đường phu nhân, cô làm cái gì vậy, cô mau mau đứng dậy đi ạ!”

“Băng Băng, cô cầu xin con, Đường Ngọc đây là quyết tâm muốn cưới con, nó thực sự thích con, vừa rồi không ngừng gọi tên con, nó chính là con trai độc nhất của Đường gia cô bác, nếu như nó tàn phế rồi, hoặc là có gì bắt trắc, cô… cô cũng không muốn sống nữa, đập đầu tự tử cho xong!” Đường phu nhân than thở khóc lóc.

Bố Đường và Dương Kim Đậu đều vây quanh, Dương Kim Đậu kéo lại Hà Băng: “Băng Băng, con còn do dự cái gì, hiện tại Đường Ngọc còn nằm trong phòng phâu thuật, thăng bé đang chờ một câu nói của con, con nói một câu có thể cứu nó, lẽ nào con muốn thấy chết không phải cứu sao?”

Hà Băng đứng không nói, bên trong hành lang người qua đường đều nhìn lại, hướng về phía cô chỉ trỏ.

“Cô gái này nhìn thật xinh đẹp, sao lại máu lạnh như vậy?”

“Cô ta không giết người ta, người ta lại bởi vì cô mà chết, trên tay cô cũng đã dính máu.”

Hà Băng nhìn sắc mặt bố Đường ngưng trọng còn có mẹ Đường khóc không thành tiếng, lại nhìn một chút vẻ mặt trách cứ Dương Kim Đậu và đèn đỏ chói mắt của phòng phẫu thuật, sau đó cô mở miệng: “Con vào xem Đường Ngọc.”

Hà Băng đi vào phòng phẫu thuật.

Trong phòng phẫu thuật tràn ngập vị nước khử trùng gay mũi và mùi máu tươi, Đường Ngọc nằm trên bàn mổ, bác sĩ khổ sở khuyên nhủ: “Đường thiếu, chúng ta phải mau phẫu thuật thôi!, Nếu không phẫu thuật chân của anh thực sự không giữ được.”

Đường Ngọc máu me đẩy mặt, trong cặp mắt kia viết đầy cố chấp kiên trì: “Tôi sẽ không phẫu thuật, trừ phi…”

“Đường Ngọc.” Tiếng nói thanh lạnh của Hà Băng truyền tới.

Đường Ngọc bị kiêm hãm, sau đó quay đầu, anh ta thấy được Hà Băng.

Hà Băng ởi tới, cô cũng không có ngờ từ biệt ở quán bar sau anh liền xảy ra tai nạn xe nghiêm trọng như vậy, hai nhà Đường Dương là thế giao, cô Đường đối tốt với cô, Hà Băng tuy là tính tình lạnh lùng, thế nhưng người tốt với cô cô sẽ không quên.

Hà Băng đi tới bên người Đường Ngọc: “Đường Ngọc, anh phải phẫu thuật.”

Đường Ngọc: “Được, trừ phi Băng Băng em nguyện ý gả cho anh.”

“Đường Ngọc, cho dù em gả cho anh, tim cũng không cho được anh, cần gì phải vậy?”

“Ah, Băng Băng, vậy còn em? Biết rõ người người đàn ông kia không cần em, em tại sao còn thích anh ta?”

Hà Băng chau mày.

“Băng Băng, cho dù anh không có được trái tim em, cũng muốn có được em, anh muốn em vĩnh viễn hầu ở bên cạnh anh.” Đường Ngọc cố chấp nói.

Hà Băng im lặng khoảng khắc, sau đó gật đầu: “Được, em đồng ý với anh.”

Tiêu Thành biết tin Đường Ngọc xảy ra tai nạn đầu tiên, anh chạy tới hiện trường tai nạn.

“Thành gia.” Thủ hạ chạy tới.

Tiêu Thành nhìn đã chiếc xe đã bị va chạm đến phé, trầm giọng nói: “Chuyện gì xảy ra, không phải để cho cậu theo Đường Ngọc sao, cậu ta sao lại xảy ra tai nạn?”

Thủ hạ nơm nóp lo sợ nói: “Thành gia, em quả thật vẫn đi theo Đường Ngọc, nhưng tâm tình cậu ấy quá kích động, thấy cậu ấy lên xe, em liền một đường đi theo cậu ấy, lúc đầu cậu ấy còn rất tốt, thế nhưng không biết chuyện gì xảy ra cậu ấy như là bị cái gì k*ch th*ch, đột nhiên mất khống chế, lại liều mạng đi vượt đèn đỏ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2414


Chương 2414:

Tiêu Thành nhấp môi mỏng một cái, sau đó lên xe, cứ đi thăng một đường đến bệnh viện.

Đi tới hành lang bệnh viện, cửa phòng giải phẫu vừa lúc mở ra, Đường Ngọc bị đẩy ra ngoài, bác sĩ tháo xuống khẩu trang nói: “Phẫu thuật rất thành công, chân Đường thiếu xem như đã bảo vệ được, song còn muốn chú ý để khôi phục.”

Bố mẹ Đường Đường cảm tạ trời đất, y tá đẩy Đường Ngọc vẫn còn đang hôn mê tới phòng bệnh VỊP.

Tiêu Thành muốn lên trước, thế nhưng lúc này chỉ nghe Dương Kim Đậu nói: “Thật tốt quá Băng Băng, lần này con và Đường Ngọc coi như là hoạn nạn thấy chân tình, Đường Ngọc chuyển nguy thành an, cô bác Đường và mẹ sẽ chọn một ngày hoàng đạo, đề cho con và Đường Ngọc đính hôn trước.”

Đính hôn…

Bước chân Tiêu Thành bị kiềm hãm, anh ngước mắt, ánh mắt rơi trên người Hà Băng.

Cô sắp… đính hôn sao?

Hà Băng cúi đầu, thấy không rõ cô đang suy nghĩ cái gì.

Dương Kim Đậu tiếp tục nói: “Băng Băng, em và Đường Ngọc càng nhanh đính hôn càng tốt, tuy là hơi gấp, thế nhưng mẹ sẽ đặt may váy cưới xinh đẹp nhất cho con, chuẩn bị đính hôn thịnh đại nhất, đám cưới hai nhà Đường Dương chúng ta nhất định sẽ oanh động toàn bộ thành phố Hồng Khẩu.”

Nói rồi Dương Kim Đậu cầm tay Hà Băng: “Băng Băng, như vậy thì tốt, mẹ hy vọng con có được hạnh phúc bình thường.”

Hà Băng nhìn Dương Kim Đậu, hôi lâu sau nói: “Con biết rồi.”

Tiêu Thành cũng biết, Hà Băng thật sự sắp đính hôn cùng Đường Ngọc, cô đã đáp ứng mối hôn sự này.

Trời tối người yên, Hà Băng cũng không hề rời đi, cô trực ở phòng bệnh, bởi vì tất cả mọi người sợ Đường Ngọc tỉnh lại muốn gặp Hà Băng.

Đợi tất cả mọi người đi, Tiêu Thành từ trong bóng tối đi ra, anh đẩy cửa phòng bệnh, đi vào.

Đường Ngọc vẫn còn hôn mê, Hà Băng ghé vào bên giường bệnh cũng đang ngủ.

Tiêu Thành đi tới bên người Hà Băng, cô là gối cánh tay ngủ, mái tóc đen thanh thuần dịch đến vành tai trắng như tuyết, lộ ra cô nửa khuôn mặt như trứng ngỗng, cô ngủ say lại lộ thêm mấy phần ngoan mềm.

Tiêu Thành chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay rơi vào khuôn mặt cô.

Lúc này phòng bệnh chỉ bật một ngọn đèn ngủ, Tiêu Thành thân cao chân dài đứng nghiêm, lòng bàn tay to nhẹ nhàng xoa trên gương mặt dịu dàng trắng nõn của cô, yêu thích không buông tay.

Hà Băng đang ngủ say như cảm ứng được cái gì, cô không tỉnh, thế nhưng khuôn mặt khẽ động, cọ xát ngón tay anh, giống như một chú mèo nhỏ đang làm nũng chủ nhân mình.

Trái tim cứng rắn của Tiêu Thành toàn bộ mềm, mềm nhũữn, mềm rối tinh rối mù.

Vẫn luôn không dám tới gần cô, bởi vì sợ bản thân không khắc chế nỗi.

Những năm gần đây, cô là mong muốn duy nhất của anh.

Thế nhưng, anh không cách nào cho cô Lênh phúc.

Người như bọn họ, tình cảm là một thứ xa xỉ, bọn họ không chơi nỗi.

Hiện tại, cô sắp cùng Đường Ngọc đính hôn sao?

Cô sắp thuộc về người khác rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2415


Chương 2415:

Tiêu Thành chậm rãi cúi người, ở trên trán cô nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.

Ngày hôm sau, Hà Băng tỉnh.

Cô mờ mịt ngồi dậy, nhìn một chút căn phòng bệnh VIP, nơi đây ngoại trừ cô cũng chỉ có Đường Ngọc, không có người khác.

Hà Băng giơ tay lên, s* s**ng một chút khuôn mặt nhỏ của mình, tối hôm qua cô là nằm mơ sao, cô cảm giác trong lúc ngủ mơ có một bàn tay rơi vào trên mặt cô.

Xem ra, là cô nằm mơ thôi!

Hà Băng muốn đứng dậy, thế nhưng lúc này cái mền trên vai tuột xuống, cô bị kiềm hãm, cái mền này là ai đắp cho cô?

Lúc này Đường Ngọc trên giường chậm rãi mở mắt ra, tỉnh, anh ta yếu ớt kêu lên: “Băng Băng.”

Đường Ngọc tỉnh, dưới sự chăm sóc hết lòng của bác sĩ y tá, thân thể anh ta nhanh chóng khỏi hẳn, tin tức đám cưới hai nhà Đường Dương cũng truyền ra ngoài, Đường phu nhân và Dương Kim Đậu nhanh chóng chọn lựa một ngày hoàng đạo, chính là cuôi tuân này, chuẩn bị cuộc đính hôn thịnh đại cho Đường Ngọc cùng Hà Băng.

Ảnh cưới Đường Ngọc và Hà Băng cũng đã xếp xong lịch trình, hôm nay hai người bay đến Hoa đảo đi quay chụp ảnh cưới, nhưng không ngờ gặp được người quen.

Người phụ trách trang phục đưa lễ phục của chú rễ ra: “Đường thiếu, Hà tiểu thư, chúng ta chụp cảnh dạo biển trước, Hà tiểu thư tới chọn quần áo đi.”

Hà Băng nhìn thoáng qua đống lễ phục kia, vẻ mặt nhàn nhạt, rõ ràng không có hứng thú gì.

Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói hưng phấn: “Đường Ngọc, Hà tiểu thư, thật trùng hợp, ở chỗ này gặp được hai con.”

Hà Băng xoay người, cô nhìn thấy hai người quen, Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình.

Ngày hôm nay Tiêu Thành mặc áo sơ mi trăng, vạt áo không sơ vin vào quân đen, trên mặt đeo kính mát màu đen, giống như siêu mẫu nam trên sân khấu.

Tiêu Đình Đình mặc một chiếc váy màu đỏ rực, trên đầu đội mũ, tay ả vắt trên khuỷu tay Tiêu Thành, vẻ mặt hạnh phúc nhìn Hà Băng.

Lúc này Đường Ngọc đã đi tới: “Cô, dượng, hai người sao cũng tới nơi này?”

Tiêu Đình Đình nhếch môi: “Bọn cô hiếm khi ra khỏi Hồng Kông, con trai giao cho người khác giữ, cho nên bọn cô tới đây nghỉ ngơi, hưởng thụ một chút thời gian lãng mạn của hai người.”

Đường Ngọc nhìn về phía Tiêu Thành, đáy mắt của anh gờn gợn sóng, thế nhưng mặt ngoài như thê không sao: “Dượng, dượng và cô thực sự tình cảm quá.”

Nói rồi Đường Ngọc vươn tay, nắm chặt eo nhỏ của Hà Băng, kéo cô vào trong ngực mình, anh ta nhìn Tiêu Thành cười: “Cô, dượng, nói vậy hai người đã nhận được thư mời rồi chứ ạ, con và Băng Băng sắp đính hôn rồi, hiện tại đang chụp ảnh cưới.”

Tiêu Thành đeo kính mát màu đen, nhìn không thấy ánh mắt anh, thế nhưng Đường Ngọc rõ ràng cảm giác được ánh mắt của anh đã sớm rơi trên người Hà Băng, còn nhìn chòng chọc bàn tay đang ôm Hà Băng của anh ta.

“Ò, Đường Ngọc, Hà tiểu thư, vậy thì thật chúc mừng hai con, chúc các con đính hôn hạnh phúc,” Nói rôi Tiêu Đình Đình ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành: “A Thành, Đường Ngọc là cháu trai của chúng ta, vậy sau này Hà tiểu thư chính là cháu dâu của chúng ta rồi.”

Hà Băng nhìn về phía Tiêu Thành, anh vẫn luôn không nói gì, chỉ lúc nghe đến hai chữ “cháu dâu” này anh nhẹ nhàng nhấp môi mỏng một cái.

Đường Ngọc cảm thấy vui sướng vô cùng, anh ta hiện tại rất hận Tiêu Thành, chỉ cần nghĩ đến Tiêu Thành đã từng có được thân xác và cả trái tim Hà Băng, anh ta liền ghen ty phát cuồng.

Hiện tại, anh ta cũng muốn Tiêu Thành nếm thử tư vị khoan tim khoét xương này.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2416


Chương 2416:

“Băng Băng, chúng ta chọn bộ này đi Em đi vào thay nhanh nhanh, chúng ta chuẩn bị chụp rồi.” Đường Ngọc tự mình lựa một bộ quần áo nhét vào trong lòng Hà Băng.

Hà Băng thay xong quần áo, đầu tiên là cảnh quay chụp một người, nhiếp ảnh gia chụp vài tấm cho Hà Băng, không khỏi thở dài nói: “Hà Tiểu thư ở trong màn ảnh thực sự là quá đẹp, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng lại ngạo nghễ, chụp kiểu gì cũng tuyệt.”

Tiêu Thành nhìn Hà Băng trong ống kính, Hà Băng mặc chiếc đầm hai dây bling, búi đuôi ngựa thật cao, lúc này trời chiều ngã về tây, cơn gió lúc chạng vạng phât động mái tóc bên quai hàm cô, chỉ một sườn nhan, đã đẹp kinh tâm động phách.

Ánh mắt Tiêu Thành rơi trên người Hà Băng, cũng không thể dời nữa.

Mới vừa rồi Tiêu Đình Đình muốn ở lại xem hai người chụp ảnh cưới, nhưng bây giờ thấy Tiêu Thành dán mắt vào Hà Băng không dời, ả liền ghen ty siết nắm đấm.

Ba năm trước đây con nhỏ đó 19 tuổi đã kinh diễm nảy nở rồi, vóc người Tiêu Đình Đình là ngực tấn công, mông phòng thủ rất nóng bỏng. Vì đến biển nên ả mặc đồ rất gợi cảm, nhưng nếu mặc bộ khác sẽ có vẻ nửa người trên hơi thô, rất khén chọn quần áo.

Mà Hà Băng lại khác xa, Hà Băng băng cơ ngọc cốt, vóc người mảnh khảnh, nước trắng ngần như tuyết, tràn đầy cảm giác thiếu nữ, dáng người của cô trổ mã còn rất đẹp, đường cong chữ S lả lướt đồ thị không thừa một phần, không thiếu một phân, là kiểu mà đàn ông thích nhất.

Tiêu Đình Đình hết sức ghen ty, dù dung nhan hay là tư thái Hà Băng đều trực tiếp nghiền ép ả, ả thật hận không thể khiến con ả hồ ly Hà Băng này trực tiếp biến mắt.

Tiêu Đình Đình nhanh chóng nhìn Đường Ngọc, chuyền tới một ánh mắt.

Đường Ngọc cũng bị Hà Băng mê hoặc, tuy trong lòng anh ta vô cùng để ý đên quá khứ Hà Băng và Tiêu Thành, thế nhưng anh ta thích Hà Băng là thật, muốn cưới cô, muốn chiếm lấy cô cũng là sự thật.

Đường Ngọc hiểu ý tiến lên: “Được rồi, chúng ta chụp cảnh hai người thôi!”

“Được, Đường thiếu, anh hai tay nâng mặt Hà tiểu thư, sau đó thâm tình thành thực cúi đầu, hôn Hà tiểu thư một cái nhé.” Nhiếp ảnh gia nói rằng.

Tiêu Đình Đình chỉ chờ cái này, ả lúc này làm bộ che miệng cười trộm, lôi Tiêu Thành một cái: “A Thành, anh mau nhìn kìa, Đường Ngọc sắp cùng Hà Tiểu thư… rồi, ngượng ngùng quá đi à.”

“Hôn một cái đi.”

“Hôn đi nào.”

“Hôn đi, hôn đi.”

Tổ nhân viên chụp ảnh cũng bắt đầu ồn ào, muốn nhìn Đường Ngọc và Hà Băng hôn nhau.

Mi tâm anh tuân liêu VÂN trực tiếp trầm xuống, đôi mắt đen trầm giấu ở phía sau kính mát một đã lạnh đi, anh nhìn chằm chằm Đường Ngọc và Hà Băng, trong lồng ngực to lớn nhanh chóng dâng lên một tầng lệ khí, anh muốn xông lên trước, đầy Đường Ngọc ra.

Anh không thích Đường Ngọc đụng vào côi Lúc này Đường Ngọc đã vươn. tay, bưng lấy khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay của Hà Băng, anh ta dịu dàng nói: “Băng Băng, anh chỉ hôn em một cái, không phải sợ.”

Đường Ngọc cúi đầu, hướng đến môi Hà Băng.

Hai người càng ngày càng gần, mắt thấy sắp phải hôn lên rồi, sắc mặt Tiêu Thành cũng càng ngày càng khó coi, đã âm u muốn đổ mưa rồi.

Anh tưởng anh có thể nhẫn nhịn.

Thế nhưng giờ khắc này anh mới biết được mình đã đánh giá cao bản thân, anh hoàn toàn không nhịn được.

Anh muốn đi lên trước, cướp Hà Băng về.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2417


Chương 2417:

Anh muốn chiếm Hà Băng làm của riêng mình.

Anh không thể sống ở chỗ này nữa, bởi vì anh cũng không biết mình có thể một giây kế tiếp liền còn khống chế được hay không.

“A Thành, anh xem Đường Ngọc và Hà tiểu thư ngọt ngào thật đấy, nhìn mà em cũng yêu đương theo à.” Tiêu Đình Đình từ từ ngang nhiên xông qua, muốn rúc vào lòng Tiêu Thành.

Thế nhưng một giây kế tiếp Tiêu Thành lạnh lùng rút vê cánh tay mình, anh xoay người rời đi.

Tiêu Đình Đình không ngờ rằng anh sẽ rời đi, đột nhiên mất đi trọng tâm để dựa ả trực tiếp lảo đảo hết mấy bước, thiếu chút nữa đã ngã rồi.

“Tiêu thái thái, cô không sao chứ, phụt.”

Nhìn dáng vẻ ả chật vật, nhân viên nhịn không được bật cười.

Tiêu Đình Đình tức giận đến ngũ quan đều vặn vẹo, ả biết Tiêu Thành không chịu nổi.

Chỉ là một cái hôn nhẹ mà thôi, cái này đã không chịu nỗi?

Tiêu Đình Đình ác độc đang suy nghĩ, vậy tối nay chẳng phải là càng náo nhiệt hơn sao?

Kế tiếp còn có trò càng vui, càng náo hơn đấy!

Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình đi, Đường Ngọc mắt thấy sắp hôn đến Hà Băng.

Hà Băng không hề động, cô nhìn khuôn mặt tuấn tú chậm rãi tới gần của Đường Ngọc, nghĩ thầm – cứ như thế đi! Chỉ cần không phải người kia, là người nào đều giống nhau, trên đời này có rất nhiều người đều đang chấp nhận, cũng qua hết đời.

Hà Băng chậm rãi nhắm mắt, thuận theo.

Đường Ngọc hôn qua.

Thế nhưng một giây kế tiếp, Hà Băng đột nhiên quay đầu, tránh được cái hôn này.

Cô vậy mà tránh đi.

Đường Ngọc cứng đờ.

Chuyện gì xảy ra?

Tổ nhân viên chụp ảnh vây xem nhao nhao nhìn xung quanh, không biết chuyện gì xảy ra, hai người kia không phải sắp đính hôn rồi à, sao hôn một cái cũng phải tách ra?

Bầu không khí hòa hợp vừa rồi nhanh chóng cứng đờ.

Hà Băng tự tay đẩy Đường Ngọc ra: “Xin lỗi Đường Ngọc, em trạng thái không tốt lắm, muốn nghỉ ngơi một lát, cứ như vậy đi, ngày mai chụp tiếp nhé!”

Hà Băng xoay người đi.

Hà Băng về tới khách sạn, lúc cô về phòng mình bị Đường Ngọc chạy tới kéo lại: “Băng Băng, em có phải vẫn không thể chấp nhận anh không?”

Hà Băng cũng rất muốn chấp nhận Đường Ngọc, một giây trước cô còn đang suy nghĩ, chấp nhận chấp nhận cũng qua hết đời, thế nhưng khi môi Đường Ngọc sắp rơi xuống, trong đầu cô đột nhiên lóe lên đêm kia, khuôn mặt tuấn tú lúc sáng lúc tối của Tiêu Thành, anh hôn cô, hôn đến cô thở không nỗi…

Hà Băng nhìn Đường Ngọc: “Đường Ngọc, xin lôi, ngày đó em đông ý đính hôn với anh cũng đã nói, không thể cho anh tình yêu được.”

Đường Ngọc suýt nữa hỏi ra lời – vậy em cho ai, cho Tiêu Thành sao?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2418


Chương 2418:

Thế nhưng Đường Ngọc nhịn được, anh ta biết mình không thể hỏi, anh ta dùng khổ nhục kế buộc cô đính hôn với anh ta, là lừa cô, huống hồ cô trước đó đã nói rõ, cô không thích anh, cô thích một người đàn ông khác.

Viền mắt Đường Ngọc đỏ bừng, anh ta dùng hết khí lực toàn thân mới có chế trụ lệ khí dâng lên ngực: “Được, Băng Băng, anh không ép em, anh có thể chờ em, ngày hôm nay nghỉ ngơi trước, ngày mai lại tiếp tục chụp, em trở về phòng thay đồ đi, chúng ta cùng đi tắm Suôi nước nóng.

Có thể những cô gái khác đều thích mây hoạt động như tắm suối nước nóng, thế nhưng Hà Băng không thích những thứ này, cô càng thích an tĩnh đi nghiên cứu học tập, nên từ chối: “Đường Ngọc, anh tắm một mình đi!

Em không muốn đi.”

“Băng Băng, anh có thể chờ em, thế nhưng em cũng phải thử mở ra tim của mình, để anh đi vào, chúng ta sắp đính hôn rồi, ước đoán rất nhanh cũng sẽ kết hôn, em sẽ là Đường thái thái của anh, chúng ta sẽ sống cả đời với nhau, nếu như em để anh đi tắm suối nước nóng một mình, mọi người thấy rồi nhất định sẽ thầm lén đồn đại tình cảm chúng ta rạn nứt, đến lúc đó đến tai trưởng bối hai nhà cũng không tốt, cho nên em phải thử theo anh cùng đi tăm trước, được không?” Đường Ngọc chân thành nhìn Hà Băng.

Hà Băng không còn cách nào cự tuyệt, mắy giây sau cô gật đầu: “Được.”

Nói xong, cô vào phòng mình.

Đường Ngọc ở ngoài cửa ngây ngắn một hồi, sau đó xoay người, lúc này Tiêu Đình Đình từ phía trước đi tới.

Hai người liếc nhau một cái, Đường Ngọc đi tới một hành lang mờ tối, Tiêu Đình Đình ăn ý đi theo, còn đóng cửa hành lang lại.

Nơi đây chỉ hai người bọn họ, Đường Ngọc nói ngay vào điểm chính: “Cô, quan hệ con và Hà Băng không phải cô không biêt, cô cô ý tiêt lộ quá khứ của Hà Băng và Tiêu Thành cho con nghe là có ý gì?”

Tiêu Đình Đình cũng thích người thông minh, dù sao về sau bọn họ sẽ là quan hệ hợp tác: “Đường Ngọc, cô đương nhiên là muốn liên thủ với con rồi, cô muốn Tiêu Thành, con muốn Hà Băng, vì phòng ngừa bọn họ tro tàn lại cháy, chúng ta hẳn là hợp tác cộng thắng.”

Đường Ngọc suy tính một chút, đồng ý: “Cô, cô muốn con làm như thế nào?”

Tiêu Đình Đình nhanh chóng lấy ra một bao thuốc bột: “Cái này cho con.”

“Đây là cái gì?”

“Đường Ngọc, dùng thứ này tối hôm nay có thê đề con ôm mỹ nhân vê đây.”

Trước đây Tiêu Đình Đình dùng vật này đối phó Tiêu Thành, thế nhưng thất bại, hiện tại ả lại muốn dùng vật này đối phó Hà Băng.

Người phụ nữ như Tiêu Đình Đình, thủ đoạn cũng chỉ mấy cái như vậy, rất thô bạo.

Thế nhưng thủ đoạn thô bạo như vậy chính là để không ai có thể cự tuyệt, nếu như đổi thành trước đây, Đường gia thái tử gia Đường Ngọc tâm cao khí ngạo chắc sẽ không chấp nhận thủ đoạn dơ bản như thế, nhưng là bây giờ đã khác, chỉ cần nhớ tới vừa rồi ở cạnh biển Hà Băng từ chối nụ hôn của anh ta, anh ta đã cảm thấy cái này cần thiết, thậm chí hai mắt của anh ta đã sáng lên.

Đường Ngọc bây giờ còn không biết mình vì sao bại bởi Tiêu Thành, Tiêu Thành một tên đàn ông đã già lại có gia đình rồi, Hà Băng thích anh là vì cái gì?

Thích tuổi tác anh lớn, thích anh xấu tính, thích anh là lão đại xã hội đen?

Nếu như Hà Băng trở thành người phụ nữ của anh ta, về sau cô sẽ quên được Tiêu Thành, một lòng một dạ với anh ta.

Hơn nữa, nói như vậy anh ta có thể tàn nhẫn trả thù Tiêu Thành.

Trước đây anh ta không phát giác, ngày hôm nay anh mới phát giác ánh mắt Tiêu Thành vẫn luôn dừng ở Hà Băng, sắc mị vô cùng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2419


Chương 2419:

Hừ, tên sắc quỷ này!

Đường Ngọc nhận lấy bao bột kia: “Cô, con cảm ơn.”

Đường Ngọc xoay người rời đi.

Tiêu Đình Đình đặc ý câu môi, tuông đã bắt đầu hát, đêm nay ả sẽ chờ xem kịch vuil Tiêu Thành về phòng mình, anh bắt đầu hút thuốc, một cây tiếp một cây, rất nhanh trong gạt tàn thuốc đã rơi đầy đầu mẫu thuốc lá.

Anh phải dựa vào mùi thuốc lá ni-cô-tin tới gây tê chính mình, bằng không anh sẽ không chịu nỗi.

Thế nhưng nghĩ đến cảnh Đường Ngọc chạm vào mặt rồi hôn Hà Băng kia, anh vẫn nhắc chân, một cước đạp văng một cái ghế.

Không thê chịu đựng cô lệ khí này cái ghế liền gãy vụn.

Lúc này chuông điện thoại vang lên, điện thoại tới, là Tiêu Đình Đình gọi.

Tiêu Thành đặt mông ngồi trên ghế sa lon, tay phải nắm điện thoại, tay trái cởi cúc áo, nghe máy: “Alo.”

“A Thành, anh mau ra ngoài đi, đi tắm suối nước nóng nào.”

Tắm cái gì mà tắm.

Tiêu Thành tình không vui chau mày kiếm một cái, bực bội nói: “Em nói đại ca cầm đầu hẹn anh ở chỗ này gặp mặt, lần này ông ta sẽ không cho anh leo cây đó chứ?”

“Đương nhiên sẽ không, bô em cũng đã lên đường, ông ấy sẽ cùng cầm đầu đại ca bay tới nơi đây gặp anh, nơi này là biệt thự nghỉ dưỡng, ai có thể nghĩ tới chúng ta ở chỗ này chạm mặt đâu, A Thành, anh yên tâm, lần gặp mặt này là thật.”

Tiêu Thành không phải cùng Tiêu Đình Đình đến nghỉ phép lãng mạn, anh có rất nhiệm vụ quan trọng.

Mấy năm nay anh ẩn núp rất sâu, đã mò tới toàn bộ giới hắc đạo Hồng Kông, đến thời cơ thích hợp, anh có thể nhổ tận gốc cả lũ ấy.

Tiêu Thành: “Vậy anh chờ bọn họ đến.”

“A Thành, trước khi bọn họ tới anh chơi chút đi, mau lại đây tắm đi, Đường Ngọc và Hà Tiểu thư đã ở rồi.”

Hà Băng và Đường Ngọc cũng đi tắm suối nước nóng?

Tiêu Thành nhấp môi mỏng một cái, lý trí nói cho anh biết nên từ chối, anh không thể lại đi chịu ngược, thế nhưng anh lại phát động môi mỏng: “Được.”

Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình đi tới suối, vào phòng thay đồ thay quần áo.

Trong phòng thay đồ nam, Tiêu Thành lười biếng c** q**n ra, anh mặc áo sơ mi trắng, phía dưới q**n l*t màu đen, đôi chân dài kia vừa dài vừa mạnh mẽ, bắp thịt trên đùi từng khối, tràn đầy sức mạnh đáng sợ.

Trong phòng thay đồ có một người quen, là Đường Ngọc.

Tiêu Thành chậm rãi dựa vào trên vách tường, sau đó đốt một điều thuốc.

Vừa hút, đôi mắt sâu thẳm kia xuyên qua tầng tầng khói thuốc nhìn về phía Đường Ngọc, anh hỏi: “Cậu là thực sự thích Hà Băng sao?”

Đường Ngọc nhìn về phía Tiêu Thành, gật đầu: “Đúng vậy dượng, con thực sự thích Băng Băng, nên dượng sẽ chúc phúc chúng con, đúng không?”

Tiêu Thành ngậm điều thuốc lá, sau đó nhấc chân dài đi tới bên Đường Ngọc, người đàn ông quá cao, tận 1m9, đứng bên Đường Ngọc đã tràn ra cảm giác áp bách, anh giơ tay vỗ vỗ vai Đường Ngọc: “Đối tốt với cô ấy một chút.”
 
Back
Top Dưới