Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2420


Chương 2020:

Nói xong, anh xoay người đi ra.

Đường Ngọc đứng tại chỗ, anh ta xé nát tất cả ngụy trang, lộ ra vẻ mặt dữ tọn, Hà Băng là vị hôn thê của anh ta, Tiêu Thành này có tư cách gì để nói?

Đường Ngọc nhìn thân thê to lớn tráng kiện của Tiêu Thành, kỳ thực anh ta cũng rất đẹp trai, vóc người không tệ, thế nhưng so sánh với Tiêu Thành luôn tập võ, anh ta thua xa.

Vừa rồi Tiêu Thành lại vỗ vai anh ta, Đường Ngọc cảm thấy bả vai bị vỗ đau.

Đường Ngọc cảm giác mình như một con sư tử nhỏ giận dữ, mà Tiêu Thành lại là mãnh hỗ ngủ đông sâu trong chốn rừng rậm, mặc kệ anh làm cái gì, đều không phải là đối thủ của Tiêu Thành.

Đường Ngọc quá chán ghét cảm giác này.

Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình vào suôi, Tiêu Đình Đình keo 502 dính thật chặt vào người Tiêu Thành: “A Thành, anh thấy áo tắm của em đẹp không?”

Tiêu Thành dựa lưng vào thành ao, thần sắc lười biếng đạm mạc, anh không nịjofn Tiêu Đình Đình, chỉ rất qua loa lấy lệ nói một câu: “Ờ, đẹp.”

Tiêu Đình Đình đã nhận ra anh qua loa cùng không yên lòng, song ả không tức giận, bởi vì ả đã nhìn thấy được một thân ảnh yêu điệu phía trước, Hà Băng tới.

“A Thành, anh thật đáng ghét, anh xem đi tối hôm qua anh dùng sức lớn đến đâu, cổ em còn có trên người đều là dấu này, hiện tại người ta mặc áo tắm, ai ai cũng nhìn em băng ánh mắt khác thường!” Tiêu Đình Đình làm bộ làm nũng nói.

Tiêu Thành híp cặp mắt u trầm, hờ hững nói: “Lễ nào em không thoải mái à?”

“Ai nha A Thành, anh xấu lắm.” Tiêu Đình Đình chui vào trong lòng Tiêu Thành.

Lúc này giọng Đường Ngọc truyền tới: “Băng Băng, em ra đi.”

Tiêu Thành nghe tiếng quay đầu, anh thấy được Hà Băng.

Hà Băng không biết từ lúc nào đã tới rồi, chắc đã nghe hết mấy lời buồn nôn vừa nãy của Tiêu Đình Đình.

Tiêu Thành nhâp môi mỏng một cái, ánh mắt của anh rơi trên người Hà Băng, nhìn thoáng qua từ trên xuống dưới.

Hà Băng đã thay áo tắm, đây là lần đầu tiên anh thấy Hà Băng mặc áo tắm.

Trong ngày thường Hà Băng đều mặc quần áo trang nhã trắng đen, nhưng bây giờ cô mặc một bộ bikini ren màu hồng n*d*, suối tóc đen đã búi cao hết lên, biến thành một củ tỏi lười biếng trên đầu, càng tăng thêm vẻ quyến rũ.

“Băng Băng, em mặc màu hồng này thực sự là quá đẹp rồi.” Đường Ngọc thở dài nói.

Tiêu Thành không khỏi nhìn Hà Băng nhiều hơn, trước đây anh biết đàn ông rất xấu, những người đàn ông kia ở trên đường thấy gái đẹp đều trố mắt ra nhìn, nhưng anh cho tới bây giờ chưa từng bị sắc đẹp quyến rũ, đồng bọn của anh còn chê cười anh là “thân kim cương”.

Hiện tại Tiêu Thành đã biết, trước đây anh chỉ không gặp phải người kia.

Hà Băng thực sự rất đẹp rất đẹp.

Lúc này Tiêu Đình Đình cười nói: “Đúng vậy Hà tiểu thư, cô mặc màu hồng n*d* này rất đẹp, xem ra con gái yêu đương vào gu thưởng thức đều sẽ thay đổi, cái này nhất định là mặc cho Đường Ngọc nhìn nhỉ!”

Hà Băng không để ý đến Tiêu Đình sangø Đình, cô đến phòng thay đồ cũng chỉ thừa lại bô đồ này, nên cô thuận tay mặc vào, cũng không phải là lấy lòng Đường Ngọc.

Hà Băng nhìn thoáng qua dấu vét trên người Tiêu Đình Đình, vết tích rất ái muội, vừa nhìn đã biết là do đàn ông làm ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2421


Chương 2421:

Video nóng mắt kia còn nằm trong điện thoại cô, Hà Băng đột nhiên cảm thấy rất buồn nôn.

Đường Ngọc đi vào suối, anh ta đưa tay đưa cho Hà Băng: “Băng Băng, phía dưới nước hơi sâu, em nắm tay anh, anh dìu em xuống.”

Hà Băng đưa tay mình cho Đường Ngọc.

Thế nhưng phía trước quả thật hơi sâu, Hà Băng đạp hụt, cả người chìm xuống, cô kinh hô lên: “AI”

Tiêu Đình Đình chỉ cảm thấy bên người không còn, Tiêu Thành đã đi qua.

Thì ra Tiêu Thành vẫn luôn nhìn Hà Băng, thấy Hà Băng đạp hụt, anh liền đi qua, trực tiếp kéo lại cổ tay Hà Băng.

Hà Băng bị Tiêu Thành kéo lại, thế nhưng, tay kia của cô vẫn còn ở trong tay Đường Ngọc.

Cứ như vậy, cô đã bị hai người đàn ông kéo lại.

Đường Ngọc nhanh chóng không vui: “Dượng, cám ơn dượng đã đỡ Băng Băng, hiện tại dượng có thể buông tay.”

Tiêu Thành nhìn Hà Băng: “Em không sao chứ?”

Hà Băng hiện tại rất ghét tiếp xúc tay chân Tiêu Thành, bởi vì anh dựa vào gần một chút, cô sẽ nhớ đến anh cùng người phụ nữ khác mây mưa tình cảm: “Buông tay.”

Cô lạnh lùng nói hai chữ.

Tiêu Thành mí mắt khẽ nhúc nhích.

Hà Băng ngắng đầu, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng rơi trên khuôn mặt tuần tú của anh, lập lại một câu: “Tôi bảo anh buông tay.”

Cô dùng sức hắt tay anh ra.

Cô cảm thấy anh bản.

Tiêu Thành cứng đờ tại chỗ.

Đường Ngọc vui vẻ, anh ta năm tay Hà Băng: “Băng Băng, chúng ta đến đó ngâm nước đi!”

Hà Băng đi theo Đường Ngọc, bọn họ đến một tảng đá lớn phía sau, đến chỗ Tiêu Thành không thấy được.

Sắc mặt Tiêu Thành tối tăm, đầy đầu đều là một màn vừa rồi kia, cô dùng sức hát tay anh ra, tràn đầy bài xích và chán ghét nhìn anh.

Anh biết cô hiện tại rất ghét anh.

Tiêu Đình Đình vui như mở cờ, ả đi tới ôm lấy Tiêu Thành: “A Thành, chúng ta tắm tiếp đil”

Một giây kế tiếp, Tiêu Thành vươn tay lạnh lùng đẩy Tiêu Đình Đình ra: “Tự tắm đi!”

Anh nhâc chân lên bờ, trực tiêp bỏ đi.

Tiêu Thành lại ném ả một mình ở nơi này, thật sự hơi quá đáng!

Song Tiêu Đình Đình rất nhanh đã nở nụ cười, bởi vì ả lại nghĩ ra một thứ rất thú vị.

Tiêu Đình Đình nhìn về mỏm đá lớn phía trước, Đường Ngọc và Hà Băng ở chỗ này, nếu như ả làm ra tiếng động nào, Hà Băng nhất định có thể rõ ràng nghe được.

Tiêu Đình Đình tính kế, ả hướng về phía không khí ỏn ẻn kêu lê: “Ai nha A Thành, anh đáng ghét quá à, nơi này có rất nhiều người, tay anh quy củ chút đi, không sẽ bị thấy đó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2422


Chương 2422:

Vì vậy Hà Băng sau tảng đá lớn liền rõ ràng nghe được tiếng kêu của Tiêu Đình Đình.

“A Thành, anh đừng như vậy mà.”

“A Thành, chúng ta trở về phòng đi!

Anh ôm em về.”

“A Thành.”

Tiêu Đình Đình gọi vô cùng tiêu hồn, đoán có thể vượt qua cả mấy cô diễn viên phim cấp 3.

Hà Băng nghe tiếng biết, tuy Tiêu Đình Đình gửi video cho cô, thế nhưng cô thật không ngò Tiêu Thành và Tiêu Đình Đình lại không kịp chờ đợi ở suối nước nóng diên cảnh nóng rôi.

Hàng mi như cánh bướm chậm rãi rủ xuống, cô hận không thể giơ tay che lỗ tai mình, không nghe tiếng kêu này của Tiêu Đình Đình.

Như vậy, trái tim của cô cũng sẽ không đau đớn nữa.

Lúc này Đường Ngọc vươn tay, ôm vai Hà Băng: “Băng Băng, em có thể dựa trên vai anh.”

Ở trong kế hoạch của Đường Ngọc, anh ta phải ly gián trước, sau đó thừa lúc vắng nhảy vào, cuối cùng ôm mỹ nhân về.

Hiện tại chính là thời điểm Hà Băng cần an ủi, cũng là thời cơ tốt nhất để anh ta thừa lúc vắng nhảy vào, Đường Ngọc ôm vai Hà Băng, để cô tựa trên vai anh.

Thế nhưng, Hà Băng đẩy anh ra: “Đường Ngọc, em đã tắm với anh rồi, em có thể về chưa!?”

Đường Ngọc: “…”

Hà Băng trực tiếp bỏ đi.

Nếu như cô không đi nữa, chắc bản thân sẽ hít thở không thông mật, cô đã chịu không nổi tiếng kêu của Tiêu Đình Đình.

Hà Băng về tới trong phòng mình, cô tắm nước nóng, sau đó mặc một bộ đồ ngủ tơ lụa đi ra.

Cầm khăn lông khô lau lau mái tóc ẩm ướt , rất nhanh, Hà Băng đã nhận ra cơ thể bất thường, toàn thân cô phát nhiệt.

Giơ tay lên che mặt, Hà Băng cũng cảm giác được toàn thân mình đốt cháy.

Trên người nóng quá, muốn c** q**n áo.

Thân thể không thích hợp.

Cô có phải đã trúng thuốc rồi không?

Là kẻ nào?

Hà Băng hiện tại không còn cách nào suy nghĩ, cô nhanh chóng lấy điện thoại mình ra, sau đó bám ra khỏi một dãy số quen thuộc tận xương.

Thế nhưng một giây kế tiếp, ngón tay cô đột nhiên khựng lại.

Cô nhìn hai chữ sáng lên trên màn hình điện thoại kia – Tiêu Thành, cô vậy mà lại muốn gọi điện thoại cho Tiêu Thành.

Tại sao muốn gọi cho anh chứ?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2423


Chương 2423:

Anh đã kêt hôn có con trai, bây giờ còn quấn quýt hừng hực với Tiêu Đình Đình, cô vậy mà vẫn muốn gọi điện thoại cho anh.

Cô lâm vào nguy hiểm người đầu tiên nghĩ tới chính là anh.

Không được.

Không thể gọi cho anh.

Cô phải lập tức đến bệnh viện.

Hà Băng nhanh chóng khoác áo, sau đó mở cửa phòng, chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng vừa mới mở ra cửa phòng, ngoài cửa đã đứng thẳng một người, là Đường Ngọc.

Đường Ngọc tới.

Đường Ngọc nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Hà Băng, giả bộ không biết gì hỏi: “Băng Băng, đã trễ thế này, em muốn đi đâu? Mặt của em làm sao vậy, sao lại đỏ như vậy, có phải cơ thể khó chịu hay không?”

Nói rồi Đường Ngọc liền vươn tay sờ lên cái trán nóng hồi của Hà Băng.

Hà Băng cảm thấy bức xạ nhiệt cơ thể một lớp xông qua một lớp, hiện tại tay Đường Ngọc s* s**ng qua đây, cô chỉ cảm thấy hơi thở đàn ông trên người Đường Ngọc này là thứ cô cần bây giờ, thế nhưng cô còn vẫn còn lý trí, nên cô đầy Đường Ngọc ra: “Đường Ngọc, cơ thê em khó chịu, muôn tới bệnh viện.”

Cô phải ra ngoài.

“Băng Băng,” Đường Ngọc chen vào trong phòng, còn tiện tay đóng cửa phòng lại, anh ôm lấy Hà Băng: “Băng Băng, em đừng thờ ơ với anh như thế, anh thực sự thích em mà.”

“Đường Ngọc, anh đừng như vậy, mau buông ra!” Hà Băng lạnh giọng từ chối, nhưng là bởi vì tác dụng của thuốc, thanh âm của cô vậy mà lại nghe ra nửa chống cự, nửa nghênh đón rồi.

Đường Ngọc ôm Hà Băng đi đến gần phía trước hai bước, hai người song song rơi vào giường lớn mềm mại: “Băng Băng, em đã là vị hôn thê của anh rồi, em là của anh, về sau anh sẽ đồi tôt với em cả cuộc đời.”

Đường Ngọc hôn xuống.

Hà Băng quay đầu tránh được.

Thế nhưng nụ hôn của Đường Ngọc đã rơi vào cổ Hà Băng, anh ta còn vươn tay c** đ* ngủ trên người cô.

Hà Băng cảm thấy toàn thân vô lực, cô muốn đây Đường Ngọc ra, thế nhưng ngón tay một chút khí lực cũng không có, vật Tiêu Đình Đình đưa tới thực sự thật lợi hại, đang nhanh chóng ăn mòn lý trí cô.

Rất nhanh, Hà Băng vươn tay ôm lấy cổ Đường Ngọc.

Đường Ngọc cứng đờ, đã lâu như vậy, Hà Băng luôn từ chôi anh ta, cũng không để anh ta lại gần người, hiện tại cô chủ động ôm cổ anh ta, anh ta hết Sức vui mừng.

Dù anh ta biết đây là bởi vì tác dụng của thuốc nhưng anh ta cũng đã rất vui vẻ rồi.

Đường Ngọc ngồi dậy nhìn Hà Băng, hiện tại búi tóc đen của cô tản trên chiếc gối trắng tinh, gương mặt hồng hồng, hai mắt tan rả mê ly, thêm mấy phần kiều mị làm người say đắm.

Đường Ngọc không khỏi nhìn đến ngây dại, anh ta thật tâm nói: “Băng Băng, anh có thể không ngại quá khứ của em, thế nhưng về sau em phải hoàn toàn thuộc về anh, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.”

Hà Băng ôm cổ Đường Ngọc, gật đầu: “Dạ”

Đường Ngọc cúi đâu, muôn hôn môi cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2424


Chương 2424:

“Tiêu Thành…” Lúc này Hà Băng nhỏ giọng kêu một câu.

Cái gì?

Tiêu Thành?

Đường Ngọc triệt để cứng đờ, anh ta khiếp sợ nhìn về phía Hà Băng, chỉ thấy ánh mắt tan rả của Hà Băng rơi trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, dường như xuyên qua anh ta nhìn người khác: “Tiêu Thành, em vẫn muốn hỏi anh một câu, ba năm trước đây…

anh vì sao… Không cần em?”

“Mây ngày nay em một mực chờ đợi ngươi, chò anh… chịu trách nhiệm với em…”

“Tiêu Thành, em không muốn mạng của anh, bởi vì, em chỉ muốn anh.”

“Em không muốn cùng mẹ trở về, em muốn vĩnh viễn đứng cạnh anh.”

Đường Ngọc từ khiếp sợ đến phẫn nộ, tuy anh ta đã biết Hà Băng thích Tiêu Thành, nhưng bây giò chính tai nghe của cô từng tiếng bày tỏ, anh ta vẫn giận dữ.

Cô vậy mà thích Tiêu Thành nhiều đến thế!

Cô bây giò đã xem anh ta thành Tiêu Thành, trách không được cô chủ động ôm cỗ anh ta.

Vì sao?

Đến tột cùng vì sao?

Đường Ngọc lấy điện thoại của mình ra: Trong căn phòng cách vách.

Tiêu Thành tắm vội, mặc áo sơ mi đen đi ra, trong miệng ngậm một điều thuốc, anh hơi khom người châm thuốc, một tay đút trong túi quần trong hút một hơi.

Lúc này “ding” một tiếng, điện thoại của anh vang lên.

Bàn tay to đưa tới, câm lây điện thoại, là một video, anh mở video ra xem, trên giường lớn phòng khách sạn , Đường Ngọc đè trên người Hà Băng, hôn lấy gương mặt Hà Băng…

Cặp mắt u trầm của Tiêu Thành đột nhiên co rụt lại Hà Băng đang lăn giường với Đường Ngọc!

Video này là Đường Ngọc gởi tới.

Dưới cơn thịnh nộ Đường Ngọc đã mắt đi lý trí, anh ta gửi video là muốn khiêu khích Tiêu Thành.

Tiêu Thành lập tức siết chặt điện thoại, các đốt ngón tay lộ xương bén nhọn siết chặt đến trắng bệch, áo sơ mi đen bao chặt lấy lồng ngực phập phồng, mỗi một hơi thở đều như mang theo cơn thịnh nộ.

Đột nhiên, anh xoay người, nhấc chân dài đi ra ngoài cửa.

Anh muốn đi tìm cô!

“A Thành, anh đi đâu vậy?” Lúc này Tiêu Đình Đình xuất hiện, ả chắn trước người Tiêu Thành, không cho Tiêu Thành đi ra ngoài.

Ngọn đèn vàng chiếu xuống bả vai người đàn ông, anh đứng ngược sáng, thấy không rõ sắc mặt anh, thế nhưng ngũ quan anh tuấn kia đã nguội lạnh lùng dứt khoát.

Một khắc đó, anh lui đi vẻ ph*ng đ*ng không chịu gò bó ngày thường, lộ ra một chút bộ mặt thật.

Tiêu Đình Đình cẩn thận liếc Tiêu Thành, ả đột nhiên có một loại ảo giác, người đàn ông này hết sức đoan chính anh khí.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2425


Chương 2425:

Anh cao 1m9, trong hồn hậu lộ ra vẻ tang thương, tư thế trời sinh hiên ngang, đội trời đạp đất.

Tiêu Đình Đình chau mày, trong lòng có một loại dự cảm tuyệt không lành, loại dự cảm này đến từ chính trực giác của phụ nữ, vô cùng linh nghiệm, ả cảm giác mình chưa từng có nhìn thấu Tiêu Thành, Tiêu Thành của hiện tại dường như mới là bộ mặt thật của anh!

“A Thành, anh muốn đi đâu, đã trễ thế này, đừng ra ngoài.”

Ah.

Tiêu Thành từ trong cổ họng bật ra tiếng tiếng cười trầm khàn nguy hiểm, anh bật video trong điện thoại tới trước mặt Tiêu Đình Đình: “Đường Ngọc gửi cho tôi, Đường Ngọc gửi video này cho tôi làm cái gì, trừ phi, Đường Ngọc biết thân phận trước kia của Hà Băng.”

Tiêu Đình Đình nhìn Đường Ngọc video gửi tới, sắc mặt cũng thay đổi, ả hoàn toàn không biết Đường Ngọc đang làm gì, đồng đội heo ngu xuẩn!

Tiêu Thành là ai, video vừa gửi tới, Tiêu Thành đã hiểu hết ý của Đường Ngọc.

“A Thành, Đường… Đường Ngọc sao lại gửi cái video này cho anh vậy? Em cũng không biết.” Tiêu Đình Đình vô tội chớp mắt.

“Cô thực sự không biết vì sao?” Tiêu Thành câu môi, như cười như không: “Thân phận trước kia của Hà Băng chẳng lẽ không phải cô tiết lộ cho Đường Ngọc, nghĩ như vậy, mấy ngày nay cô và Đường Ngọc đã sớm hợp mưu, Tiêu Đình Đình, cô có phải đã quên cảnh cáo trước đây của tôi cho cô rồi?”

Tiêu Đình Đình trắng nhọt mặt, ba năm trước đây Tiêu Thành đã cảnh cáo ả, không hy vọng từ trong miệng ả nghe được bất luận gì về cái tên “Tô Tiểu ĐườngG” này.

Song, Tiêu Đình Đình cũng không sợ, nếu chuyện đã lộ rồi, ả kia cũng vạch rõ.

“A Thành, không sai, là em nói cho Đường Ngọc, hiện tại em không cho phép anh ra ngoài! Đừng cho là em không biết, anh vẫn chưa quên được Hà Băng, nhưng anh đã là chồng em, Hà Băng và Đường Ngọc đã đính hôn, bọn họ củi khô lửa bốc lăn giường anh đi xem náo nhiệt làm gì!” Tiêu Đình Đình đố kị, ả là thật tâm thích người đàn ông Tiêu Thành này, ả từng có nhiều người đàn ông như vậy, còn chưa có ai khiến ả hạ thấp mình như Vậy.

Tiêu Thành đi lên trước một bước, lấy thế nhanh như chớp vươn tay nắm lấy khuôn mặt Tiêu Đình Đình, đưa bóp mặt ả đến trước mắt mình, anh thờ ơ cất lời: “Tiêu Đình Đình, có phải tôi xem cô là người rồi thì cô dám ở sau lưng tôi đụng đến người của tôi? Hà Băng là người phụ nữ của ai không phải cô so với ai khác rõ ràng hơn sao?”

Tiêu Đình Đình cảm giác mặt mình đều đã bị bóp méo, lực tay của người đàn ông quá lớn, ả đau quá.

Hiện tại ả cách gân cặp mắt kia của người đàn ông, trong hai tròng mắt đó đã dính vào một tầng huyết khí bạc tình, khiến người ta sợ run lên.

Tiêu Đình Đình chịu thua nói: “A Thành, em sai rồi, anh tha em đi, do em quá yêu anh nên mới nổi máu ghen, ngày mai bố em sẽ dẫn theo đại ca cầm đầu tới, lẽ nào anh muốn làm em bị thương sao?”

“Nếu như em bị thương dù chỉ là một chút, anh sẽ vĩnh viễn không thấy được đại ca cầm đầu đâu, hơn nữa anh sẽ mất đi tất cả những gì bây giờ có được.”

Tiêu Thành không có biểu cảm nào, hai giây sau, anh hát mặt ả ra, nhắc chân dài đi ra ngoài.

Tiêu Đình Đình đụng vào vách tường, cả người đau đến run rấy, ả lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông này chính là một tên ác quỷ.

Tiếp xúc thời gian lâu như vậy, ả vẫn không xem thấu anh.

Hiện tại ả biết anh là một người thâm tàng bắt lộ.

Anh giấu chính mình quá sâu, không phải nhìn đơn giản như mặt ngoài, anh quá nguy hiểm.

Trong lòng Tiêu Đình Đình giăng lớn tiếng chuông cảnh báo, hoảng hốt đến không được, suy nghĩ một chút, ả cầm lấy điện thoại và túi xách của mình nhanh chóng rời khỏi căn phòng này.

Ả đi thang máy xuống phía dưới, bắm một số điện thoại…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2426


Chương 2426:

Căn phòng cách vách.

Tiêu Thành đi tới cạnh cửa, anh giơ tay lên bám chuông cửa: “ding dong” một tiếng.

Không ai mở rộng cửa.

Anh khép mắt lại, duỗi lưỡi liễm đôi môi mỏng khô ráo, nhét điện thoại di động vào trong túi quần, anh đột nhiên nâng đôi chân dài lên: “oanh” một tiếng, đạp về phía ván cửa.

Cửa phòng làm từ gỗ Tử Đàn thượng đẳng liền nứt ra, còn có bụi rơi xuống.

Tiêu Thành nâng đôi chân dài mạnh mẽ lên, lần nữa đạp ván cửa.

Người đàn ông hơn mười máy tuổi đã lăn lộn ngoài đường phó, lộ ra một thân hắc ám máu tanh, một cước này đã đá tung cửa phòng ra.

Anh trực tiếp đá văng cửa ra, đi vào.

Trên giường lớn, Đường Ngọc còn đè trên người Hà Băng, song quần áo hai người vẫn còn hoàn chỉnh.

Tiêu Thành bước mạnh lên trước, bàn tay rộng lớn xách Đường Ngọc lên, xách anh ta lơ lửng giữa trời.

Đường Ngọc đỏ bừng mắt nhìn Tiêu Thành: “Tiêu Thành, mày đã tới! Buông ra, mau buông ral”

Tiêu Thành nhìn Hà Băng trên giường, Hà Băng đã thần trí mơ hồ rồi, cô c** q**n áo của mình: “Nóng… nóng quá…”

Tiêu Thành lăn lộn ở xã hội lâu như vậy, gần như liếc mắt liền nhìn ra Hà Băng khác thường: “Đường Ngọc, mày làm gì với Hà Băng rồi?”

“Tao không làm gì cả, chỉ bỏ thuốc cô ấy mà thôi! Tiêu Thành, tao ghét mày, vì sao mày lần nào cũng đều phá hư chuyện tốt của tao, nếu như ngươi không tới, Hà Băng chính là người phụ nữ của tao!” Đường Ngọc cắn răng nói.

Hạ huôc??

Ánh mắt Tiêu Thành trầm xuống, cả người có vẻ lạnh thấu xương vừa nguy hiểm: “Đường Ngọc, mày dám dùng thủ đoạn hạ cấp với Hà Băng như vậy, lúc đầu tao muốn cho mày cơ hội, thế nhưng mày cho tao thấy một màn bẩn thỉu này. Ranh con, mày chán sống rồi!”

Tiêu Thành ném Đường Ngọc xuống đất, một cước đá lên bụng Đường Ngọc.

Phụt…

Đường Ngọc trực tiếp phun ra một ngụm máu.

Tiêu Thành hạ thủ quá nặng, trực tiêp đá vào chỗ hiểm của Đường Ngọc.

Động tĩnh qua lớn đánh thức Hà Băng, Hà Băng khôi phục vài phần lý trí, cô rất nhanh xuống giường, kéo lại Tiêu Thành: “Tiêu Thành, anh làm cái gì vậy, anh điên rồi à?”

Tiêu Thành rủ mắt nhìn Hà Băng, trên người cô gái chỉ còn váy ngủ hai dây, dây váy nhỏ đọng trên bờ vai nốn nà, mái tóc dài đen nhánh xốc xếch quấn ở cổ cô, khuôn mặt nhỏ khuynh thành đỏ ng, thám ra vài phần quyến rũ.

Tất cả những thứ này đều là bởi vì Đường Ngọc!

“Ah,” Tiêu Thành từ trong cổ họng bức ra một tiêng cười lạnh: “Hà Băng, Đường Ngọc hạ thuốc em, em biết không?”

Cái gì?

Hà Băng khiếp sợ nhìn Đường Ngọc, hai nhà Đường Dương là thế giao, Đường Ngọc trong nhận thức của cô không phải là người như thề.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2427


Chương 2427:

“Hà Băng, Đường Ngọc đã biết em là Tô Tiểu Đường rồi, cậu ta đã biết đoạn quá khứ kia của tôi và em, cậu ta vẫn luôn giả vờ.”

Hàng mi Hà Băng run lên, thì ra Đường Ngọc đã biết rồi, vậy anh ta bây giờ cải thay đổi đều có thể hiểu được.

“Đường Ngọc, anh ấy nói đều là thật sao, anh đã biệt hệt rôi?”

Đường Ngọc chật vật nằm trên thảm, anh ta âm u cố chấp nhìn Hà Băng: “Không sai, anh đã biết hét, thì ra Tiêu Thành chính là người đàn ông kia! Hà Băng, là em phản bội anh trước. là máy người phản bội tôi trước!”

Hà Băng biết Đường Ngọc bây giờ thay đổi liên quan rất lớn với cô, hiện tại rút đao đoạn thủy mới là cách tốt nhất, cô ạnh lùng nói: “Đường Ngọc, hủy đính hôn đi! Tôi sẽ không gả cho anh.”

“Không được! Hà Băng, anh sẽ không hủy đính hôn, em là của anh!” Đường Ngọc lắc đầu từ chối.

Lúc này Tiêu Thành kéo lại cổ tay Hà Băng, sau đó kéo cô vào phòng tắm.

Trong phòng tắm.

Tiêu Thành kéo Hà Băng đến dưới vòi hoa sen, sau đó mở ra nước lạnh, nước lạnh trong nháy mắt từ trên đầu Hà Băng dội xuống.

“Tắm chút nước lạnh trước, tôi sẽ sai thủ hạ đi kiếm thuốc giải.” Tiêu Thành trầm giọng nói.

Hà Băng không phản kháng, mặc anh thao túng, cô nâng đôi mắt sáng trong suốt nhìn anh, đột nhiên nói một câu: “Tiêu Thành, anh giả bộ đứng đắn như thế, lẽ nào… anh không muốn sao?”

Yết hầu Tiêu Thành bỗng nhanh chóng trượt lên xuống.

Song, trên mặt Tiêu Thành không có cảm xúc nào, anh thản nhiên nói: “Muốn gì?”

Hà Băng nhếch môi: “Tiêu Thành, ba năm không gặp, anh sao lại nhát nhưữ thế, tôi nói cái gì lẽ nào anh không rõ?”

“Tôi và Đường Ngọc, đó là chuyện của hai người chúng tôi, anh giương mắt chạy tới làm cái gì? Tiêu Thành, anh có phải còn nhớ nhung tôi, dù sao lần trước ở bên ngoài quán bar anh cũng nói, so với vợ anh Tiêu Đình Đình, anh càng thích ngủ với tôi hơn.”

“Hiện tại tôi bị hạ thuốc rồi, không phải đúng lúc cho anh cơ hội sao, anh vẫn còn ở giả ngu cái gì?”

Nước lạnh không ngừng chảy tí tách, tạt ướt quần áo trên người Tiêu Thành, anh nhìn cô gái đã bị nước xối ướt đâm, ánh mát đã hoàn toàn tôi đi, giữa anh và cô cho tới bây giờ chính là một lớp giấy mỏng, một khi bị đâm thủng rồi, có một số việc liền không khống chế được.

Tiêu Thành vươn tay giữ lại gáy cô, cúi đầu định hôn.

Thế nhưng Hà Băng hung hăng quay đầu, tránh được.

Tiêu Thành khựng lại: “Chơi tôi, hửm?”

“Không có, tôi chỉ là muốn nhìn anh còn có thể khốn nạn tới trình độ nào, xem ra anh đối với tôi không có chút áy náy, còn muốn biến tôi thành tình nhân không thấy được ánh sáng, Tiêu Thành, anh chết cái ý niệm này đil!”

“Tiêu thái thái của anh hắn đang ở cách vách đó! Con trai anh đã lớn như vậy, tôi còn thật tò mò, tuổi tác anh nói nhỏ cũng không nhỏ nữa rồi, một người đàn 36 tuổi ông mới vừa dưới giường vợ đã muốn bò lên trên giường tình nhân, anh lấy đâu ra tinh lực vậy?”

“Vẫn là chân thành nhắc nhở anh một tiếng, chuyện phòng the phải điều độ, nêu không… dễ dàng bị hói đầu, còn dễ dàng nhiễm bệnh đó, ông chú àI”

Hà Băng ở hai chữ “ông chú” cuối cùng này càng thêm nặng giọng, giọng điệu cũng lạnh lùng châm chọc.

Tiêu Thành tức đến bật cười, anh biết tính tình cô có mềm có cứng nhưng cũng rất ác liệt, song không biết cô từ lúc nào tài ăn nói đã tôt đên như vậy, miệng lưỡi sắc bén.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2428


Chương 2428:

Lúc này “rằm rằm rằm” tiếng đập cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng Đường Ngọc: “Hà Băng, Hà Băng em vẫn khỏe chứ? Tiêu Thành, mày đang làm cái gì, mày đưa Hà Băng đi là thế nào?”

Đường Ngọc ôm bụng mình, vừa rồi một cước của Tiêu Thành đá anh ta trọng thương rồi, thế nhưng anh ta lo lắng Hà Băng, nên không ngừng đập cửa.

Hà Băng hiện tại trúng thuốc, thế nhưng Tiêu Thành nhốt Hà Băng ở bên trong, kẻ ngu cũng có thể đoán được Tiêu Thành là tâm tư gì.

Trong lòng Đường Ngọc bây giờ cũng có chút hối hận, anh ta chớ nên trong chốc lát kích động gửi video cho Tiêu Thành, như vậy anh ta chẳng những cùng Hà Băng đi tới tuyệt lộ, còn để cho Tiêu Thành cơ hội thừa lúc vắng nhảy vào.

Tất cả kế hoạch của anh ta, muôn ngàn lần không thể để Tiêu Thành được hời.

“Tiêu Thành, mày đến tột cùng cần thể diện biết xáu hổ không, mày đã tuổi này rồi không những có thể làm chú của Hà Băng, ngay cả làm bố Hà Băng cũng đều có thể, mày dĩ nhiên động tâm với cô ấy? Đám phụ nữ bên ngoài mày chơi thế nào cũng được, Hà Băng thì không, cô ấy là vị hôn thê của tao, mày không thể động vào cô ấy!” Đường Ngọc mãng.

Hà Băng ở phòng tắm nghe được tiếng Đường Ngọc bắt đầu vươn tay đầy Tiêu Thành: “Anh đi ra ngoài đi.”

“Lẽ nào, em muốn để Đường Ngọc vào?” Tiêu Thành nhíu mày: “Đường Ngọc tuyệt đối không được, nó đã không còn là thằng nhóc tâm tư đơn thuần nữa, nó một đường giả ngu ẩn nhẫn kỳ thực chính là vì trả thù tôi và em, nếu như em gả cho nó, nó nhất định sẽ thương tổn em.”

Hà Băng chưa từng định để Đường Ngọc vào, dù là Đường Ngọc hay Tiêu Thành, cô sẽ không chạm vào ai cả.

“Làm sao Thành gia, anh quan tâm chuyện hôn nhân đại sự tôi như vậy rồi, xem ra anh thực sự không chỉ muôn làm chú tôi, còn muốn làm bố tôi!” Hà Băng cười khẩy nói.

“” Khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Thành tối sầm, trong tròng mắt nhảy ra thêm vài ngọn lửa tà khí, bàn tay giữ lại eo thon của cô nhỏ dùng sức bắm một cái: “Em có bản lĩnh thì bây giờ gọi tôi một tiếng bố xeml”

Hà Băng ở trên phương diện tình trường vô cùng đơn thuần, nên Tiêu Thành đột nhiên nói lời đen tối khiến cô sửng sốt một chút, thế nhưng rất nhanh cô đã từ trong ánh mắt không đứng đắn của anh nhìn thấu đầu mối, nghe nói một ít tên b**n th** đặc biệt thích tìm mấy cô gái trẻ tuổi bao nuôi, khuôn mặt trứng ngỗng kiều diễm của cô lúc này liền bạo nổ.

“Buông! Cút ngay!” Cô dùng sức giãy giụa.

Tiêu Thành cũng ý thức được chính mình quá đáng, anh chưa từng nghĩ tới có một ngày bản thân sẽ trở nên hư hỏng như vậy.

Anh không thể đợi tiếp nữa, đợi tiếp nữa nhất định sẽ hỏng mát, hơn nữa chỗ Tiêu Đình Đình còn chờ anh đi xử lý.

“Vậy tôi ra, em ở đây tắm nước lạnh đi, lát nữa tôi đưa thuốc giải sang. Đường Ngọc tôi sẽ mang nó đi luôn!” Tiêu Thành xoay người đi ra.

Tiêu Đình Đình ra khỏi khách sạn, a nắm điện thoại bám số điện thoại của Tiêu lão gia tử, rất nhanh, điện thoại thông.

“Alo bố à, bố đừng tới, con cảm thấy con người Tiêu Thành có vấn đề, tuy con còn không biết anh ta có vấn đề ở đâu, thế nhưng con cảm giác… mấy năm nay chúng ta đều bị anh ta lừa rồi, con có một dự cảm rất xấu, bố mau chóng thông báo đại ca cầm đầu, con hiện tại đi tìm bố…”

Mấy năm này Tiêu Đình Đình cảm giác mình chưa từng có được Tiêu Thành, tuy ả không có chứng cứ, thế nhưng giác quan thứ sáu bén trời sinh của phụ nữ đang không ngừng báo động, rốt cục bởi vì Hà Băng xuât hiện như giọt nước tràn ly, Tiêu Đình Đình cảm thấy Tiêu Thành khẳng định có vấn đề.

Ä phải lập tức trở về Hồng Kông.

Thế nhưng Tiêu Đình Đình đột nhiên phát hiện đầu dây bên kia của điện thoại căn bản không có tiếng, cả trái tim ả trầm xuống, điện thoại của ả bị nghe trộm, ả căn bản không gọi được số lão gia tử.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2429


Chương 2429:

Đã xảy ra chuyện!

Nhất định là đã xảy ra chuyện!

Tiêu Đình Đình nhanh chóng lên xe của mình, ả đạp chân ga muốn phóng đi.

Thế nhưng mấy giây sau một tiếng thăng xe bén nhọn vang lên, bởi vì phía trước có một chiếc xe ngăn ả lại.

Ả xuyên thấu qua kính chắn gió phía trước nhìn, là xe Jeep nhà binh, ả đã bị bao vây, lúc này đêm đã tối mù, chỉ thấy trong màn đêm phía trước xuất hiện một nhóm người, bọn họ mặc đồ rằn ri, cầm trong tay vũ khí mới nhất, mấu chốt là, trên mặt của bọn họ còn vẻ màu ba dấu gạch chéo màu đen.

Ba dấu gạch chéo màu đen…

Tiêu Đình Đình toàn thân run rẫy, bọn họ là… Bọn họ dĩ nhiên là Huyết Đồng!

Huyết Đồng là một chi bộ đội đặc chủng, trên mặt bọn họ có ba dấu gạch chéo màu đen, tựa như quỷ my, mấy năm nay chỉ bộ đội đặc chủng này nhiêu lân phá được đường dây buôn người, cơ quan tập đoàn đầu cơ trục lợi, buôn bán m* t**, hầu như quét sạch tất cả trùm tội phạm, do đó khiến người ta nghe tiếng táng đảm.

Không ai thấy được bộ đội của Huyết Đồng, có người nói kẻ gặp qua chỉ bộ đội này đều sẽ chết hết.

Mà chỉ huy cao cấp của Huyết Đồng, Huyết Ưng, không ai thấy được mặt mũi thực của anh, hai giới hắc bạch, quân chính tư pháp khắp nơi đều là truyền thuyết về anh.

Tiêu Đình Đình đã biết, ả trúng kế, ả thực sự trúng kế.

Lúc này một thân thể to lớn từ màn đêm phía trước chậm rãi đã đi tới, anh bước đi kiên định thong dong, môi một bước đều giống như đạp vào lòng người ta, sau đó dần dần lái vào tầm mắt là một khuôn mặt anh tuấn góc cạnh.

Là… Tiêu Thành.

Tiêu Thành xuất hiện, đội quân Huyết Đồng đứng trước, xoát xoát hướng về phía Tiêu Thành chào theo kiểu nhà binh.

Cặp mắt sâu thẳm kia của Tiêu Thành nhìn lại hướng Tiêu Đình Đình, sau đó anh nhấc đôi chân dài đi tới hướng ả.

Nhìn Tiêu Thành từng bước đến gần, Tiêu Đình Đình ngồi ở trong xe toàn thân run rấy, anh là…

Anh vậy mà là…

Thảo nào.

Thảo nào.

Tiêu Thành đi tới bên cửa xe chỗ điều khiển, anh một tay đút trong túi quần, lấy ra một bao thuốc lá, sau đó hơi khom người thân hình cao lớn hai tay chắn gió, đốt bật lửa.

Phụt một tiếng, ngọn lửa đỏ sậm tung mình ra, anh nhíu lại mày kiếm đốt thuốc.

Tư thê anh đốt thuôc vân tà tứ không chịu gò bó trong ngày thường như trước đây, thế nhưng lúc này anh đã giũ sạch mặt nạ, khoác một thân hàn lộ phong sương chậm rãi đi vào tầm mắt mọi người.

Con ngươi Tiêu Đình Đình nhanh chóng co rút, ả khiếp sợ mà sợ hãi nhìn người đàn ông ngoài của sổ xe, mặc dù đã đoán được anh thâm tàng bát lộ, thế nhưng ả tuyệt đối không ngờ rằng anh giấu kỹ đến thế.

Hiện tại anh không tốt à, Hồng Kông một mình anh độc quyền, ăn hết toàn bộ, quyền thế, địa vị, tiền tài, mỹ nữ…

anh muốn bao nhiêu thì bấy nhiêu, thế nhưng anh vẫn còn có một thân phận như vậy, một thân phận… nguy hiêm như treo đầu bên thắt lưng….
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2430


Chương 2430:

Tiêu Thành thân cao chân dài đứng lặng ở ngoài xe, nhíu lại mày kiếm hít một hơi thuốc, sau đó anh một tay chống trên mui xe, một tay mang theo đỏ thắm ngọn lửa cúi thân hình cao lớn xuống, cặp mắt đen kia nhuộm chút ý cười nhìn Tiêu Đình Đình, phơi bày tất cả ngụy trang, bạc bếo như vậy: “Tiêu đại tiểu thư, trò chơi còn chưa bắt đầu, cô sao lại bỏ chạy? Không có can đảm chơi à, hử?”

Nói rồi anh cúi đầu cười một tiếng, lồng ngực to lớn dưới phập phông, phát sinh từ tính cộng hưởng.

Toàn thân Tiêu Đình Đình run rấy, ả lui về phía sau, lui một chút lại một chút, ả nô lực cách đây xa người đàn ông này một chút: “Anh là… anh là…”

“Tôi là ai, cô không cần quan tâm, ngủ một giấc thật ngon, tỉnh ngủ, chúng ta chơi tiếp.” Tiêu Thành cười nhạt nói.

Lúc này Tiêu Đình Đình cảm thấy gáy đau xót, một cây châm đâm đến, hai mắt ả tối sầm, trực tiếp bắt tỉnh.

“Lão đại, vừa rồi Tiêu Đình Đình muốn gọi điện thoại cho Tiêu lão gia tử, nhưng tín hiệu bị chúng ta quấy nhiễu, không gọi được.”

“Tiêu Đình Đình này có chút giấu giếm với chúng ta, kỳ thực Tiêu lão gia tử đã mang theo đại ca cầm đầu tới.”

Tiêu Thành hút thuốc, bên nhìn lướt qua thiệt bị truy tìm tung tích, Tiêu lão gia tử và đại ca cầm đầu đã tiến nhập vòng phục kích bọn họ, lũ tội phạm ấy sắp lộ diện.

Anh mất thời gian dài ngủ đông ở Hồng Kông như vậy, hiện tại rốt cục đã xuất hiện phía sau màn lớn.

Trên gương mặt anh tuấn Tiêu Thành không tiết lộ qua nhiều biểu cảm, anh thấp giọng phân phó: “Dẫn Tiêu Đình Đình đi, xóa sạch ký ức chớ nên tồn tại trong đầu ả đi, tôi ở chỗ này chờ bọn họ.”

“Vâng thưa lão đại!”

“Còn có…” Tiêu Thành không nói tiếp, chỉ là hút một hơi thuốc.

Phó sĩ quan Chu Siêu kinh ngạc nói: “Lão đại, hôm nay anh làm sao vậy, sao muốn nói rồi lại thôi, cái này cũng không giống như anh.”

Tính tình Tiêu Thành là sắm rên gió cuốn, trời sanh là người lãnh đạo, chưa ngập ngừng bao giờ.

Tiêu Thành phun ra làn khói thuốc: “Gặp được đại ca cầm đầu, dọn sạch đường dây ở Hồng Kông, vậy vụ này xong rồi, giúp tôi xin với cấp trên.”

“Xin cái gì?”

“Xin kết hôn, tôi muốn kết hôn.”

Cái gì?

Toàn bộ người trong đội đêu sôi trào: “Lão đại, anh muốn kết hôn rồi? Chị dâu của chúng em là ai thế?”

“Đúng vậy lão đại, chúng em chưa nghe nói qua chị dâu, chị dâu là thần thánh phương nào vậy?”

Tiêu Thành đá bọn họ một cước: “Chuyện của tôi, bớt hỏi.”

Nói rồi Tiêu Thành cũng nở nụ cười.

Phó sĩ quan Chu Siêu đi cùng Tiêu Thành rất nhiều năm, là anh em vào sinh ra tử, anhta cùng mọi người giống nhau, cũng là đột nhiên nghe Tiêu Thành nói muốn kết hôn, nơi đây đều là anh em của anh, anh ở chỗ này nói, vậy đã nói rõ anh đời này nhất định muốn cô gái kia rồi.

Gì.

Môi một quyêt định của Tiêu Thành đêu suy nghĩ cặn kẽ, Chu Siêu nhìn khóe môi cong cong của Tiêu Thành, mềm mại bao lầy nhàn nhạt ôn cưng chìu, anh ta cho tới bây giờ chưa từng thấy vẻ mặt ấy của Tiêu Thành.

Chu siêu gật đầu: “Được, tôi sẽ giúp anh đệ đơn xin kết hôn lên, hy vọng một đơn này có thể thành công mỹ mãn, đến lúc đó các anh em đều sẽ đi uống rượu mừng của anh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2431


Chương 2431:

Đội quân Huyết Đồng rất nhanh đã biến mắt, hành động cực nhanh tựa nhữ chưa từng xuất hiện.

Tiêu Thành lười biếng dựa vào bên cạnh xe, thờ ơ hút hết một điều thuốc, chuyện kết hôn này, bát tự còn chưa viết lên đâu, cũng không biết cô có nguyện ý hay không.

Song, cô có nguyện ý hay không đó là chuyện của cô, anh muốn cùng cô kết hôn là chuyện của anh.

Ba năm nay, anh đã từng vô số lần thử quên cô, buông tay cô, thế nhưng không được.

Sự tồn tại của Đường Ngọc cũng để cho anh hiễu rõ, anh không thê nào trơ mắt nhìn cô thuộc về người đàn ông khác, trừ phi anh nhắm mắt chết đi.

Anh muốn côi!

Cái ý niệm này tựa như dây mây điên cuồng sinh sôi trong lòng anh, càng mọc khắc chế không nổi, tuy thân phận của anh nguy hiểm, thế nhưng về chuyện hạnh phúc này, anh biết dốc hết tất cả những gì mình có, dốc hết trọn đời cho cô.

Tiêu Thành vứt mẫu thuốc lá xuống đắt, sau đó dùng giày da dí dí, nhắc chân dài vào khách sạn.

Phòng khách sạn.

Hà Băng tăm nước lạnh thật lâu, đên khi một chuỗi chuông điện thoại di động du dương vang lên, cuộc gọi đến.

Cô tắt vòi hoa sen đi ra ngoài, là mẹ cô Dương Kim Đậu gọi tới.

Hà Băng hiện tại rất mệt mỏi, cũng không có tâm tư đi ứng phó mẹ mình, nên cô trực tiếp cúp điện thoại.

Thế nhưng mẫu thân tuy hơi cứng nhắc, thế nhưng thực sự yêu cô, Hà Băng lại mở tin nhắn ra, định soạn tin cho Dương Kim Đậu.

Lúc này ngón tay cô đột nhiên khựng lại, bởi vì cô lại thấy được đoạn video nóng mắt lẳng lặng nằm trong hộp SMS của cô.

Tiêu đình Đình gửi cho cô đã mấy ngày, thê nhưng cô lại chưa từng xem.

Vì sao không mở ra xem à?

Đại khái là bởi vì, cô còn đối với ôm ảo tưởng với Tiêu Thành!

Song, vừa rồi ở suối nước nóng nghe được tiếng kêu của Tiêu Đình Đình, một chút ảo tưởng ấy đã mắt sạch.

Hà Băng mở video ra, cô muốn triệt triệt để để quên Tiêu Thành đi.

Video mở ra, trên giường lớn hai bóng người đang dây dưa, phá lệ hừng hực.

Rất nhanh, hàng mi Hà Băng run lên, cô như đột nhiên phát hiện cái gì.

Cô xem kỹ hết đoạn video này, sau đó lại xem một lần.

Không phải.

Người này không phải Tiêu Thành!

Người đàn ông này tuy hình thể rất giống Tiêu Thành, lại thêm nguyên nhân tắt đèn thấy không rõ, thế nhưng Hà Băng xác định, trăm phần trăm xác định, người này tuyệt đối không phải Tiêu Thành!

Đây là chuyện gì xảy ra?

Hà Băng siết điện thoại, cô cảm giác lý trí mình trong nháy mắt đã trở về, trong đầu lóe lên một ngàn phỏng đoán.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2432


Chương 2432:

Lúc này bên ngoài truyện đên tiêng bước chân trầm ổn, sau đó cửa phòng tắm bị đầy ra, có người tới.

Hà Băng quay đầu, cô ở cạnh cửa thấy được Tiêu Thành.

Tiêu Thành đã trở về!

Tiêu Thành cầm trong tay thuốc giải đưa cho cô: “Thuốc giải đến rồi, mau dùng.”

Hà Băng không vươn tay nhận, cô chậm rãi đẩy đoạn video bên trong điện thoại tới trước mặt Tiêu Thành: “Tiêu Thành, anh tới giải thích một chút, đây là xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Thành ngước mắt nhìn về phía điện thoại Hà Băng, rất nhanh anh liền thấy đoạn video kia.

Anh còn không biết Tiêu Đình Đình ở sau lưng anh làm chuyện mờ ám như thế, môi mỏng míim một cái, anh vươn tay lấy điện thoại Hà Băng đi, trầm giọng nói: “Xóa video đi.”

Hà Băng giấu điện thoại đến phía sau, không cho anh lẫy được.

Tiêu Thành lắn đến gần: “Giấu cái gì?

Lấy ra”

Anh thật đúng là bá đạo!

“Tiêu Thành, người đàn ông trong video là anh sao?” Hà Băng hỏi.

Mi tâm anh khí của Tiêu Thành chau lại một cái, không đáp.

“Anh vì sao không trả lời tôi? Kỳ thực tự tôi có đáp án, người đàn ông trong video này căn bản không phải là anhl”

Hà Băng khẳng định nói.

Ánh mắt Tiêu Thành khẽ động, rơi trên mặt Hà Băng tiểu, ba năm nay anh chưa từng chạm qua Tiêu Đình Đình, đều là thế thân của anh thay anh ngủ với Tiêu Đình Đình, thế thân này rất giống anh, gần như có thể lấy giả đánh tráo, Tiêu Đình Đình cũng không nhận thấy được cái gì, cô làm sao lại phát hiện ra?

Hà Băng dường như đã xem thấu Tiêu Thành bây giờ đang ở suy nghĩ gì: “Anh có phải đã quên rồi hay không, ba năm trước tôi với anh từng ngủ qua, sở thích và biểu hiện mỗi người đàn ông ở trên giường rất khác nhau, cho nên tôi liếc mắt là có thể nhìn ra người đàn ông kia không phải anh.”

Tiêu Thành biết cô thông minh, từ nhỏ đã lớn lên cùng Hà Tấn cô trời sinh đã có một loại năng lực điều tra và năng lực phản trinh sát, hơn nữa hai người đã từng có một đêm vui vẻ, cho nên thế thân này căn bản không lừa được cô.

“Tiêu Thành, người đàn ông này là thế thân của anh sao, anhđã cùng Tiêu Đình Đình kết hôn rồi, vậy tại sao lại dùng thế thân, Tiêu Vũ cũng không phải con anh, đúng không?”

“Tiêu Thành, mục đích anh làm điêu này là cái gì, hoặc là, anh rốt cuộc là ai?”

Hà Băng nghi ngờ dò hỏi nhìn Tiêu Thành, kỳ thực ba năm trước cô đã hoài nghi tới thân phận của anh, song anh giấu quá sâu, vẫn khiến cô đoán không ra.

Tiêu Thành hiện tại cái gì cũng không thể nói, đây là cơ mật, huống hồ cô biết càng ít càng an toàn: “Hà Băng, việc này không phải là thứ em nên hỏi.”

Hà Băng rủ mắt, sau đó nhẹ nhàng nhếch lên đôi môi đỏ mọng: “Những lời này của anh làm tôi có chút hoảng hốt, bởi vì tôi nhớ… bố tôi cũng từng đã nói y chang vậy với tôi.”

Nói rôi con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng sáng rực của Hà Băng rơi vào trên ánh mắt anh: “Bố tôi là một cảnh sát nằm vùng, ông ấy là một gã cảnh sát nhân dân!”

Những lời này rất có khí phách, lúc rơi xuống, cả thế giới dường như đều yên lặng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2433


Chương 2433:

Tim Tiêu Thành đột nhiên mềm, anh biết dù cho Dương Kim Đậu nói xấu Hà Tấn bao nhiêu lần, cái này không chút nào lay động được vị trí của Hà Tấn trong lòng Hà Băng, Hà Băng sâu đậm yêu bố mình, cũng vô cùng tự hào vì ông.

Khi Hà Băng nói câu nói này ra, đôi mắt sáng ây dường như bât chợt dâng lên một tầng hơi nước trong suốt lưu chuyển, lại lóe ra tia sáng chói mắt không gì sánh được.

Lúc này, Tiêu Thành không biết cô đã đoán được cái gì, đoán được bao nhiêu, cô có phải đã biết được thân phận thực sự của anh rồi không.

Tiêu Thành dẫn đầu phá vỡ trầm mặc, anh cầm thuốc trong tay lần nữa đưa tới: “Xóa video bên trong điện thoại đi, sẽ uống thuốc này vào.”

Hà Băng vươn tay nhận lấy viên thuốc trong tay anh, sau đó, trực tiếp ném vào trong bồn cầu.

Con ngươi Tiêu Thành co rụt lại, tốc độ Hà Băng ném quá nhanh, anh trơ mắt nhìn thuôc nhanh chóng hòa tan trong nước, biến mắt không thấy.

“Hà Băng, em làm cái gì thế hả?” Tiêu Thành nỗi giận.

Hà Băng tiến lên một bước, trực tiếp đến gần sát anh, cô ngắng khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nhìn anh: “Tiêu Thành, em hiểu rõ vài lời anh không thể nói, không sao, em có thể không hỏi, em chỉ muốn hỏi anh một câu. Anh, thích em không?”

Thân hình cao lớn của Tiêu Thành trực tiếp cứng đờ, hiện tại cô đã áp sát anh, hai người gần như dán chặt lại với nhau, anh đã ngửi được mùi hương thiếu nữ trong veo trên người cô.

Hiện tại cô nhìn anh hỏi, Tiêu Thành, anh, thích em không?

Có thích cô hay không?

Tiêu Thành không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển đến bước này, đầu của anh ong ong rồi, tuy anh đã là người đàn ông 36 tuổi rồi, thế nhưng, anh rất ngây thơ, vẫn còn là một “cậu bé” chưa từng yêu đương qua.

Bây giờ bị cô gái mình thích tới gần, còn bị ép hỏi anh có thích cô hay không, anh bối rồi.

Hà Băng đang chờ đợi đáp án của anh, thế nhưng chờ mãi, cũng không đến khi anh nói chuyện.

Haizz.

Lễ nào, những lời này anh cũng không thể nói sao?

Hà Băng chậm rãi nhón chân lên, đi tới môi anh, nhẹ nhàng hôn một cái.

Xúc cảm trên môi anh cực kỳ tốt, tác dụng thuốc trong cơ thể Hà Băng còn chưa giảm bớt, vừa rồi còn áp chế được, hiện tại hôn một cái đã cảm thấy tất cả lửa nóng bùng lên.

Hà Băng vươn hai tay nhỏ bé ôm lấy cổ của anh, lại hôn lên.

Cô không có kinh nghiệm, kinh nghiệm duy nhất chính là buổi tối ba năm trước đây, hiện tại dáng vẻ cô học anh gặm căn anh, giống như con cún nhỏ.

Tiêu Thành lúc này huyết khí cuồn cuộn, anh cố nhịn vươn tay đầy Cô ra, khàn giọng khiên trách: “Hà Băng, em làm cái gì vậy?”

Hà Băng thấy trong tròng mắt đen kia của anh đã thấm lấy tình cảm đỏ tươi, rõ ràng đã rất muốn rồi, còn vờ nghiêm trang, cô vô tội nháy mát: “Lẽ nào, ngay cả cái này cũng không thể sao? Công việc của anh không phải cái này sao, em hiện tại gặp nạn, anh phải giúp em, chú à!”

Cô gọi anh một tiếng “chú”, Tiêu Thành biết cô vẫn đã đoán được toàn bộ.

Bàn tay của anh nâng b* m*ng cong của cô lên, trực tiếp ôm cô ngồi trên đài rửa mặt.

Hà Băng còn chưa ngồi vững vàng, anh liền cúi đầu hôn lên, mưa rên gió dữ, trong nháy mặt cướp đi tât cả hô hâp của cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2434


Chương 2434:

Anh thực sự hôn rất dùng sức, cảm giác kia giống như là muốn ăn sạch cô.

Hà Băng bị anh hôn như thế, thân thể trong nháy mắt giống như nước mềm nhữn xuống phía dưới.

Cô biết không phải do thuốc, mà do anh.

Mấy ngày nay Đường Ngọc vẫn muốn cùng cô thân mật, thế nhưng bản năng cô đã từ chối.

Hiện tại đổi thành Tiêu Thành, cô trực tiếp trầm mê trong nụ hôn của anh.

Hà Băng nhanh chóng dùng răng cắn đâu lưỡi anh.

Shh.

Tiêu Thành bị đau, chậm rãi buông lỏng cô ra, ánh mắt anh đỏ thắm nhìn chằm chằm cô, giọng đã khản đặc: “Làm sao vậy, có phải… hối hận rồi không?”

Hà Băng lại ôm cổ anh, mái tóc ẩm ướt dính trên gò má trắng nõn, đôi môi đỏ mọng sưng tấy, màu sắc minh diễm mạnh mẽ k*ch th*ch tròng mắt người đàn ông, cô lắc đầu: “Không có… em chỉ là muốn hỏi, anh chưa thực sự kết hôn với Tiêu Đình Đình đúng không!?”

Tiêu Thành nhìn cô chằm chằm, không nói chuyện.

“Quên đi, cái này chắc cũng không thể nói, vậy em sẽ không hỏi.” Hà Băng biệt anh cái gì cũng không thể nói, thế nhưng cô muốn xác nhận một chút, bởi vì cô không muốn làm… tình nhân, dù cho giả cũng không thẻ.

Lúc này Tiêu Thành khẽ bóp vòng eo thon nhỏ của cô, trong môi tràn ra hai chữ khàn khàn: “Không có.”

Anh nói, không cói Hai mắt Hà Băng sáng ngời, thì ra anh và Tiêu Đình Đình thật sự không kết hôn!

Cô ngọt ngào tiến đến trước mặt anh, nhỏ giọng cười nói: “Tiêu Thành, em thích anh.”

Cái gì?

Cô vừa nói cái gì?

Trái tim Tiêu Thành giật nảy, bàn tay giữ lại vai cô: “Em nói cái gì? Lặp lại lần nữal”

Hà Băng nhìn anh, lặp lại một lần: “Tiêu Thành, em thích anh.”

Cô nói – Tiêu Thành, em thích anh.

Tiêu Thành cho tới bây giờ không dám nghĩ cô cũng thích mình, dù sao ba năm trước đây cô không muốn, sau đó cô lại muốn đính hôn với Đường Ngọc, vậy mà cô lại thích anh.

“Hà Băng, những lời này không cho nói đùa, nếu như em dám nói dối chơi ông đây, em nhất định sẽ chết đấy, biết không?” Anh hung ác nhìn cô chằm chằm.

Hà Băng không sợ anh, cô chính là thích anh, đã thích thầm ba năm ròng rồi.

Tính cô thanh lạnh, đối với người nào cũng thờ œ tựa như băng vậy, thế nhưng cô một khi đã xác định tình cảm, gặp người mình thích, cô liền có thể nhiệt tình như lửa.

Hà Băng không nói chuyện, thế nhưng cô dùng hành động thực tế trả lời câu hỏi của anh, cô nhắm mắt hôn lên môi anh…

Không biết qua bao lâu, tất cả đã yên tĩnh lại.

Trên giường lớn mềm mại có hai người đang nằm, Tiêu Thành vươn tay, kéo Hà Băng vào trong ngực mình.

Trên người anh đều là mồ hôi, thế nhưng Hà Băng không hè thấy hôi, toàn thân anh đều cơ bắp thịt xương cứng, tựa như sắt thép, vô cùng cương nghị.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2435


Chương 2435:

Hà Băng từ từ nhắm hai mắt, không dám mở ra.

Tiêu Thành giơ tay lên xoa mái tóc đen thanh thuần của cô, khàn giọng cười nói: “Sao lúc này lại ngượng ngùng thê, can đảm ban nãy chạy đi đâu rồi?”

Khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ của Hà Băng kiều diễm như đóa tường vi mới vừa nở rộ, tươi ngon mọng nước, biết anh đang chê cười cô, cô siết quả đấm nện anh một cái.

Tuy cô không có làm ỏn ẻn, nhưng dưới bầu không khí ái muội như vậy, vẫn có chút – đáng ghét, người ta đánh anh bây giờ.

Tiêu Thành cầm lại quả đấm nhỏ của cô, ôm cô thật chặt vào trong ngực mình, sau đó cúi đầu, ở trên trán cô in lên một nụ hôn.

Hà Băng có thể cảm giác được yêu thích của anh dành cho mình, đồng thời cô lại cảm thây nụ hôn này quá quen thuộc, hàng mi dài run rẫy, cô mở mắt ra, đôi mắt đen ngập nước nhìn anh: “Tiêu Thành, ngày đó Đường Ngọc xảy ra tai nạn xe, buổi tối có phải anh đã đến bệnh viện gặp em?”

Tiêu Thành khựng lại.

“Anh không chỉ đến gặp em, còn hôn trộm em một cái, đúng không?” Hà Băng hỏi tới.

Tiêu Thành biết không dối gạt được, nhưng anh lại không có ý tốt thừa nhận, anh vòng người, vươn tay lấy bao thuốc trên tủ giường, muốn hút điếu thuốc.

Nhưng vừa động, tay Hà Băng liền từ phía sau duỗi tới, ôm lấy vòng hông to lớn của anh, cô áp sát khuôn mặt nhỏ, thổi khí bên tai anh: “Tiêu Thành, anh cũng thích em, đúng không?”

Tiêu Thành cảm giác thân thể cứng rắn của mình đã bị cô gắt gao quấn quanh, thiếu nữ thực sự hương mềm như ngọc, giờ khắc này anh nghĩ, mỹ nhân quả nhiên là mồ chôn anh hùng.

Điếu thuốc lá đang ở phía trước, dễ như trở bàn tay, nhưng Tiêu Thành đột nhiên thu tay về, sau đó lật cả người, trực tiếp đặt Hà Băng ở dưới thân.

Suối tóc đen rối tung trên chiếc gối trăng như tuyết, Hà Băng cũng không lảng tránh, đôi mắt sáng trong trẻo lạnh lùng nhìn thẳng vào anh.

Cô biết, anh cũng thích cô!

Tiêu Thành cúi đầu, cái gì cũng không nói, mà bắt đầu hôn cô, thân phận này, độ tuổi này của anh là lúc người đàn ông đã đến giai đoạn thành thục thâm trầm, sẽ không thổ lộ tình yêu bằng lời, thế nhưng anh dùng hành động biểu lộ tế cối, Anh thích cô.

Trước đây anh thích nhất sự thông tuệ, dũng cảm và cứng cỏi của cô, hiện tại anh càng thích cô lui đi vẻ ngoài lạnh lùng, nhiệt tình như lửa với anh, băng là cô, hỏa cũng là cô.

Hà Băng giơ tay lên, ôm cổ anh, nhỏ giọng nói: “Tiêu Thành, hiện tại đã khuya lắm rồi, anh không phải trở về sao?”

Nếu như anh lưu lại nữa, đó chính là qua đêm ở chỗ cô.

Tiêu Thành nhìn cô: “Vậy em có muốn anh ở lại không?”

“Muốn.” Hà Băng không chút nào kiểu cách trả lời anh.

Tiêu Thành câu môi, lại hôn vào trên mặt cô.

Hà Băng xấu hổ kéo qua chăn, còn ôm anh lật cả người: “Chỉ cho phép anh hôn em thôi à, lẽ nào em không thể hôn anh? Em cũng muốn hôn anh.”

Trong chốc lát Tiêu Thành lại đè cô xuống, hai người từ bên này giường lăn đến bên kia giường.

Không biết qua bao lâu, trong phòng vang lên tiếng chuông điện thoại, điện thoại đặt ở trên tủ giường Tiêu Thành vang lên.

Điện thoại tới.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2436


Chương 2436:

Tiêu Thành từ trong chăn thò tay ra, ấn phím nhận nghe, giọng Tiêu lão gia tử lúc này truyền tới: “Alo, A Thành à.”

Nghe được giọng Tiêu lão gia tử, Hà Băng giật mình, cô nhanh chóng giơ tay lên chống lên lồng ngực Tiêu Thành.

Cảm nhận được cô đề phòng và lo lắng, Tiêu Thành đặt điện thoại ở bên đầu gối, sau đó cúi đầu hôn lên mắt cô, anh thờ ơ mở miệng nói: “Lão gia tử.”

“A Thành, ta và đại ca cầm đầu đã chuẩn bị lên máy bay rồi, ngày mai sẽ bay đến chỗ con, không biết sao ta cứ cảm thấy tâm thần không yên, nên con phải bảo đảm chỗ con an toàn, không thê đê xảy ra vân đê nào đây.” Tiêu lão gia tử dặn dò.

“Đã biết, yên tâm đi ạ.” Tiêu Thành đáp.

“Đúng rồi, Đình Đình đâu, để Đình Đình nói với ta vài câu.”

Tiêu lão gia tử đột nhiên nhắc đến Tiêu Đình Đình, Hà Băng lúc này mở mắt ra nhìn Tiêu Thành, ý kia là – làm sao bây giờ?

Tiêu Thành không hề bối rối, anh năm tay Hà Băng, xuyên vào năm ngón tay cô, gắt gao giao chặt với cô, sau đó anh đột nhiên siết chặt làm cô đau.

Hà Băng chau mày, khuôn mặt nhỏ đỏ có thể nhỏ máu, giường lớn kêu lên tiếng “két ái muội, cô mở miệng, cúi đâu kêu một tiêng.

“Ha ha ha,” Tiêu lão gia tử hài lòng cười to nói: “Xem ra ông già ta đây gọi điện thoại không đúng lúc rồi, quấy rối đến cuộc sống vợ chồng của hai con. Tốt, A Thành con càng phải thêm dốc sức với Đình Đình, để con bé sớm một chút sinh con trai cho con.”

Tiêu lão gia tử vui vẻ cúp điện thoại.

Tiêu Thành nhìn cô gái, giữa bọn họ có một loại ăn ý khó tả, chỉ cần một ánh mắt một động tác của anh, cô có thể đuổi kịp bước chân của anh, biết anh muốn làm cái gì, sau đó hoàn mỹ phối hợp anh.

Tiêu Thành hôn vào trên trán cô, cúi đầu cười, dùng thanh âm chỉ hai người mới có thê nghe được lưu luyên nói nhỏ với cô: “Thì ra em cũng biết kêu à, kêu thật hay đó.”

Hà Băng đấm một cái vào trên vai anh, một cái không đủ, cô còn đấm thêm mắy cái nữa mới thôi.

Tiêu Thành xuống giường trước, áo sơmi vắt hờ trên người không sơ vin, anh vào phòng tắm, lấy một chậu nước nóng, dùng khăn mặt lau chùi thân thể cho Hà Băng.

Hà Băng nằm ở trên giường, ngay cả sức lực để mở mắt cũng không có.

Lau sạch rồi, Tiêu Thành cầm một chiếc áo sơ mi trắng của mình mặc vào cho cô, ngón tay cong lại, giúp cô cài chăc cúc áo, vươn tay đẩy vài lọn tóc quấn quanh trên khuôn mặt cô ra, anh thì thầm: “Băng Băng, anh bỗng nhớ ra anh chưa dùng biện pháp an toàn.”

Hà Băng chôn khuôn mặt ửng đỏ vào trong gối, nhỏ giọng la anh: “Sao ngay từ đầu anh không nói?”

“Ba năm trước đây… anh cũng không nói mấy lời này…”

Tiêu Thành lần nữa: “…”

Hà Băng đã cảm thấy anh cố ý, bởi vì một vấn đề anh lại tái phạm, đã từ ba năm trước phạm đến ba năm sau rồi.

Thấy anh không nói, Hà Băng mở mắt ra nhìn anh: “Yên tâm đi, bây giờ em đang kỳ an toàn, không mang thai được.”

“Em kỳ ngay cả an toàn của mình cũng tính qua à?”

“Dĩ nhiên, ba năm trước… em đã tính qua, chúng ta còn chưa kết hôn, em không thể có bầu trước khi lập gia đình được!” Hà Băng hơi kiêu ngạo nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2437


Chương 2437:

Tiêu Thành hiện tại đã không còn trẻ nữa, đã 36 rồi, hiện tại gặp được cô gái mình thích, anh đương nhiên muốn “bác sĩ bảo cưới”, song nhìn khuôn mặt nho nhỏ của Hà Băng, cô rõ ràng vẫn còn đứa trẻ, còn là cô gái nhỏ cần người thương cần người cưng chiều.

Tiêu Thành thương yêu hôn cô, sau đó nói: “Đêm nay anh không thể ở lại chỗ này bồi em rồi.”

Hà Băng gật đâu, vừa rôi Tiêu lão gia tử điện thoại tới cô cũng biết đêm nay dự định ở lại của anh phải dẹp: “Biết rồi, anh đi đi! Lát nữa em phải về nhà, dù sao… ngày đính hôn của em và Đường Ngọc sắp đến…”

Lời cô vẫn chưa nói hết, Tiêu Thành liền khẽ bấm thắt lưng mềm của cô: “Làm sao, mới vừa xuống dưới giường anh liền đính hôn với Đường Ngọc?”

Hà Băng câu môi: “Áy, mùi chua nồng quá đi.”

Tiêu Thành nhíu mày: “Đâu ra mùi chua?”

Hà Băng chui vào trong ngực anh, dùng chóp mũi cọ anh, ngửi khắp nơi, giông như chú cún nhỏ: “Ở trên người anh đó, người nào đó đánh vỡ bình dấm rồi, vị chua ghê gớm thật, nói năng cũng âm dương quái khí rồi!”

Tiêu Thành thế mới biết cô đang chê cười anh, anh kéo cô vào trong ngực mình, bá đạo nói: “Không cho phép đính hôn cùng Đường Ngọc!”

Hà Băng vươn tay ôm lấy hông anh: “Biết rồi, vừa rồi em vẫn chưa nói hết, Tiêu lão gia tử muốn dẫn người nào tới, đây đối với anh mà nói khẳng định rất quan trọng, nên em sẽ đi trước! Anh cứ chuyên tâm làm việc của anh, em cũng phải về, Dương gia và Đường gia là thế giao, em muốn trở về nói cho mẹ biết em muốn lui hôn, em sẽ không theo đính hôn với bắt cứ ai.”

Tim Tiêu Thành mêm nhũn, ý của cô là – anh có chiến trường của anh, mà cô cũng có chiến trường của chính cô, nhưng, chiến trường của cô không nên cô một thân đối mặt, anh nên cùng đối mặt với cô.

Tiêu Thành và Dương Kim Đậu đã gặp nhau hai lần, anh hiểu rất rõ Dương Kim Đậu, trong tính cách cường thế của Dương Kim Đậu còn có cô bài xích phiến diện với nghề nghiệp này của anh, gần như đã sâu tận xương tủy, muốn bà thay đổi chủ ý, khó như lên trời.

Lúc này anh nên cùng Hà Băng trở về, nên để anh gặp trực tiếp mẹ cô.

“Băng Băng, mây ngày này anh không phân thân ra được, thế nhưng, em làm xong chuyện ở đây làm xong sẽ đi tìm em trước tiên, anh sẽ nghĩ cách để cho mẹ em chấp nhận anh.” Tiêu Thành trịnh trọng nói.

Hà Băng gật đầu: “Được.”

Hà Băng trở về, cô chưa trở về trường học, mà là trực tiếp trở về nhà.

Người làm nữ mở ra cổng biệt thự, Hà Băng đã cảm thấy bầu không khí ngột ngạt bên trong, người làm nữ nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại tiểu thư, Đường thiếu tới, cô cẩn thận một chút, tôi thấy tâm trạng phu nhân rất không tốt, mới vừa rôi còn rớt bê một cái bát.”

Hóa ra Đường Ngọc tới.

Đường Ngọc này tốc độ đúng là rất nhanh, anh ta nhất định đã dầu thêm bỏ muối chuyện ở khách sạn nói một trận với mẹ cô, Hà Băng chau mày, đi vào.

Trong phòng khách, Dương Kim Đậu và Đường Ngọc ngồi trên ghế salon, Hà Băng tiến lên, kêu một tiếng: “Mẹ.”

Sắc mặt Dương Kim Đậu rất khó nhìn, bà lạnh lùng nhìn về phía Hà Băng: “Băng Băng, mẹ hỏi con, mẹ để con và Đường Ngọc đi trên đảo quay chụp ảnh cưới, nhưng con đi làm cái gì?”

Hà Băng cũng không có ý định quanh co, cô nói thẳng: “Mẹ, hủy bỏ đính hôn đi! Con sẽ không gả cho Đường Ngọc.”

“Con không gả cho Đường Ngọc, vậy con muốn gả cho ai?”

Hà Băng nói ra một cái tên: “Tiêu Thành! Mẹ, con thích anh ấy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2438


Chương 2438:

Dương Kim Đậu đứng phất dậy, bà giơ tay lên, hung hãng tát Hà Băng một cái.

Bốp.

Tiếng tát tay thanh thúy vang lên, Hà Băng bị đánh trật cả mặt.

“Phu nhân, xin bà bớt giận, bà đánh Đại tiểu thư làm cái gì?” Người làm nữ nhanh chóng tới khuyên can.

Đường Ngọc cũng đứng dậy, anh ta kéo lại Dương Kim Đậu, thành khẩn nói: “Cô, cô đừng đánh Băng Băng, con sẽ đau lòng, muốn đánh thì cô đánh con đi, là con vô năng, là con không đủ ưu tú, bằng không Băng Băng cũng sẽ không bị miệng lưỡi ba hoa của Tiêu Thành đâu độc.”

Đường Ngọc không khuyên còn đỡ, vừa khuyên liền tưới dầu vào lửa, Dương Kim Đậu tức đến run rẩy cả người, bà ta thất vọng vô cùng nhìn Hà Băng: “Băng Băng, con xem Đường Ngọc đối với con thật tình như thế, đều lúc này còn giúp con nói chuyện, con sao có thể nhẫn tâm phụ nó? Tiêu Thành kia đến tột cùng bỏ thuốc mê gì cho con, hắn đã có vợ, con trai cũng đã lớn như vậy, con một thiên kim tiểu thư trong sạch qua lại với hắn không sợ bị coi thường sao, nếu như bên ngoài truyền ra danh tiếng của con liền bị phá hủy!”

Thân phận của Tiêu Thành không thể tiết lộ, đám cưới giả cũng không thể tiết lộ, nên Hà Băng cái gì cũng không thể nói, cô chỉ kiên trì nhìn vê phía Dương Kim Đậu: “Mẹ, ngoại trừ Tiêu Thành, con sẽ không kết hôn với bất luận kẻ nào.”

“Mày!” Dương Kim Đậu tiến lên, còn muốn cho Hà Băng một tát.

Hà Băng không có tránh, đôi mắt sáng thẳng thắn thành khẩn mà cố chấp nhìn Dương Kim Đậu.

Tay Dương Kim Đậu liền cứng lại rồi, bà nhớ tới nhiều năm trước lúc bà muốn gả cho Hà Tấn, người nhà bà không đồng ý, mẹ bà đã từng đã cho bà một bạt tai, lúc đó ánh mắt của bà y đúc ánh mắt Hà Băng bây giờ, vì ái tình mà váng đầu, tự cho suy nghĩ của mình là đúng.

Nhưng, sau đó bà đồi lây cái gì?

Đứa con gái này tính cách giống hệt với bà, đánh không có tác dụng.

Dương Kim Đậu nén giận thu tay về, lạnh giọng ra lệnh: “Người đâu, nhốt Đại tiểu thư ở trong phòng, không có tôi đồng ý ai cũng không thẻ thả nó ral”

“Vâng.” Người làm nữ đi tới bên người Hà Băng: “Đại tiểu thư, phu nhân hiện tại đang ở nổi nóng, hai người là mẹ con, không nên ầm ï quá. Mấy năm nay phu nhân một mình gây dựng sự nghiệp, cũng không tái hôn, phu nhân chỉ có một người thân là con, con cũng phải thông cảm phu nhân một chút, chúng ta lên trước lầu đi!”

Những lời này đã đâm vào chô mêm mại trong lòng Hà Băng, cô xoay người, lên lầu.

Đường Ngọc thấy thân ảnh Hà Băng biến mất trong phòng ngủ, trong hai mắt lóe lên âm vụ, anh ta nhỏ giọng nói: “Cô, như vậy không giam được Băng Băng, cho dù giam được thể xác Băng Băng, cũng giam không được trái tim Băng Băng!”

Nói rồi Đường Ngọc giận dữ: “Đều do tên Tiêu Thành kia, con vẫn luôn kính trọng xem hắn là dượng, không ngờ tới hắn lại là người như thế, hiện tại Băng Băng đã vâng vâng dạ dạ đi theo hắn rồi, cả đời đều sẽ bị hủy hoại trên tay hăn, đáng tiệc là con không có năng lực liều mạng với hắn, bằng không con nhất định sẽ làm hắn biến mắt!”

Đúng vậy, làm anh biến mắt.

Làm cho Tiêu Thành biến mắt!

Hai mắt Dương Kim Đậu đột nhiên sáng lên.

Dương Kim Đậu nhìn Đường Ngọc: “Đường Ngọc, con đã biết quá khứ kia của Băng Băng và Tiêu Thành, con thực sự không chút nào chú ý sao?”

Làm sao có thể không chú ý?

Ở trong khách sạn, Hà Băng rõ ràng trúng thuốc, nhưng cô hoàn hảo trở về, điều này nói rõ cái gì, chỉ có thể nói rõ Hà Băng và Tiêu Thành lại ngủ cùng nhaul Anh ta tốn công trù tính một hồi, cuối cùng lại để Tiêu Thành được hời, nhớ đến Tiêu Thành còn xách cổ áo anh ta như xách một con gà con ra khỏi cửa khách sạn, Đường Ngọc đã hận đến mặt nhăn mày nhó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2439


Chương 2439:

Song, anh ta cũng không biêu lộ ra những thứ này, ngược lại bị thương nhìn Dương Kim Đậu: “Cô, đó đã là quá khứ, thứ con muốn chỉ là hiện tại và tương lai của Băng Băng, con đương nhiên sẽ không chú ý quá khứ cô ấy, ngược lại, về sau con còn sẽ đối tốt với Băng Băng gấp bội, con tin tưởng Băng Băng sớm muộn cũng có một ngày sẽ thấy ra chân tình của con, cô ấy sẽ quên đi Tiêu Thành, thích conl”

Dương Kim Đậu nghe được những lời này gần như mừng đến ch** n**c mắt, bà cầm tay Đường Ngọc: “Đứa trẻ ngoan, vậy cô an tâm rồi, giao Băng Băng cho con cô rất yên tâm.”

Đường Ngọc đi, Dương Kim Đậu trở vê phòng mình, bà cảm thấy bà phải hành động, tuyệt không thể để đời con gái mình bị hủy trên tay Tiêu Thành.

Bà đã trả giá cho tình yêu của mình, trong cuộc hôn nhân này, bà nhịn bao nhiêu cô độc, uất ức, nước mắt, tuyệt vọng còn có thống khổ, năm đó bố mẹ không đồng ý cô và Hà Tắn cưới nhau, bà liền cùng Hà Tấn bỏ trốn, sau khi ly hôn bà lại trở về quê, bố mẹ đã qua đời từ lâu rồi.

Hiện tại bà không thể trơ mắt nhìn con gái đi lên vết xe đổ của mình, đầu sỏ gây nên tất cả đều doTiêu Thành!

Người khác không biết thân phận của Tiêu Thành, thê nhưng bà biệt, nên bà không sợ Tiêu Thành.

Bà đã cảnh cáo Tiêu Thành, đừng trêu chọc con gái của mình, bằng không bà cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì, ngàn vạn lần đừng đánh giá thấp tình yêu của mẹ đối với con gái!

Dương Kim Đậu đã quyết tâm, bà hiện tại sẽ bay tìm Tiêu Thành!

Hà Băng vẫn ở trong phòng mình, lúc này tiếng gõ cửa vang lên, người làm nữ đẩy cửa đi vào, đem đá đến: “Đại tiểu thư, dì giúp con chườm mặt, lần này phu nhân xuống tay mạnh, má phải của con đã sưng lên rồi, chườm đá có thể giúp tiêu sưng.”

“Cảm ơn dì ạ.” Hà Băng nói cảm ơn.

Người làm nữ thở dài một tiếng: “Đại tiểu thư, dì đã theo phu nhân nhiều năm như vậy, phu nhân là một người phụ nữ thực sự tuyệt không dễ dàng, nên con đừng trách bà ấy.”

Hà Băng lắc đầu: “Sẽ không ạ.”

“Đại tiểu thư, kỳ thực phu nhân chính là sợ con đi lên con đường cũ của bà ấy…”

Hà Băng câu môi, trong mắt kia lóe ra ánh sáng sáng chói: “Con không phải bà ấy, bà ấy cũng không phải là con, nên mẹ làm sao biết con có phải cam tâm tình nguyện đi lên con đường ấy hay không, hơn nữa, bô con là bô con, Tiêu Thành là Tiêu Thành, sao bà ấy biết được con và Tiêu Thành sẽ đi con đường thế nào.”

Người làm nữ cảm thấy Hà Băng đã quyết tâm, vội hỏi: “Đại tiểu thư, lời này con ngàn vạn lần đừng nói trước mặt phu nhân, phu nhân nghe xong lại phải nổi giận hơn đấy, cũng may phu nhân hiện tại đã đi, bằng không…”

Hà Băng lúc này chộp được chữ mấu chốt: “Mẹ con đi rồi? Đã trễ thế này, bà ấy đi đâu?”

Người làm nữ cứng đờ, nguy rồi, bà ấy nói lỡ miệng rồi!

Hà Băng đã sinh lòng cảnh giác, cô nhanh chóng đứng lên, đe dọa nhìn người làm nữ: “Mẹ con rôt cuộc đã đi đâu, bà ấy chẳng lẽ đi tìm Tiêu Thành ư2”

Dương Kim Đậu đi tìm Tiêu Thành, hơn nữa còn nhanh chóng chạy tới khách sạn.

Lần này đây bà ta phải nói rõ với Tiêu Thành, nếu như anh không buông tay, bà ta sẽ công khai thân phận nằm vùng của anh.

Lúc này, một chiếc xe sang chạy nhanh đến, cửa sau xe mở ra, Tiêu lão gia tử xuống xe, bên cạnh lão còn có một bà lão, bà lão này chính là đại ca cầm đầu.

Ai có thể nghĩ tới tên đại ca cầm đầu tung hoành giang hồ lại là một người phụ nữ!

Dương Kim Đậu nặng nề tâm sự, cũng không thây được hai người kia, bà đi tới, còn không cần thận đụng phải Tiêu lão gia tử một cái.
 
Back
Top Dưới