Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2360


Chương 2360:

Diệp Linh tháo camera xuống, đi thẳng đến phòng Có Dạ Cần.

Có Dạ Cẩn tắm rất lâu, lúc đi ra anh nhìn video quan sát một chút, video đã biến đen rồi.

Nguy rồi!

Cố Dạ Cần liền cảnh giác, Diệp Linh có phải đã phát giác rồi hay không?

Lúc này “cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, có người đang gõ cửa.

Nơi đây trừ anh và Diệp Linh, không có người thứ ba, Cố Dạ Cần biết, quỷ kế của anh đã lộ.

Cố Dạ Cần đi tới mở cửa phòng, quả nhiên ngoài cửa là Diệp Linh, Diệp Linh tức giận mặt trướng hồng, đôi mắt yêu mị phừng phừng hung dữ nhìn anh.

“Linh Linh, em tìm anh có việc gì à?” Có Dạ Cần biết mà còn hỏi.

Diệp Linh nhìn anh bình tĩnh càng thấy anh phúc hắc vô sỉ, anh diễn quá sâu: “Nhìn xdem chuyện tốt anh làm này!”

Diệp Linh tức giận nện camera trực tiếp vào trên người Có Dạ Cần.

Có Dạ Cần không có tránh, camera nện trên người anh liền “cạch” một tiếng rơi trên thảm, anh thầm thấy may mắn mình đã biết trước một bước cô phát hiện, nên đã chuẩn bị xong lời giải thích, nên anh nhíu mày, nghiêm túc nói: “Linh Linh, em đã biết rồi?”

“Anh còn không thấy ngại mà hỏi hả?

Cái camera này có phải là anh lắp không?”

“Đúng, là anh lắp, nhưng Linh Linh, em hãy nghe anh giải thích, anh lắp camera không có ý gì khác, mà khi em mang thai, ta lại không cách nào đến gần chăm sóc em, vì an toàn của em và Điềm Điềm, nên anh mới lắp cái camera này.”

Anh nói vô cùng thành thật, còn lộ ra vài phần uất ức vô tội, ngược lại cô lại biến thành kẻ hung dữ vấn tội không hiểu chuyện.

Diệp Linh suýt chút nữa đã tin, nhưng cô đã nhìn thấu anh: “Anh xem em là đứa con nít ba tuôi à, anh nghĩ răng em còn có thể tin tưởng anh sao, anh lắp camera có tâm tư gì tự anh rõ ràng, anh đã thấy được cái gì anh cũng rõ mài”

Chỉ cần nghĩ đến tất cả riêng tư của mình đã lộ dưới mắt anh, khuôn mặt nhỏ của cô đã đỏ bừng đến có nhỏ máu.

Diệp Linh trực tiếp phẩy tay áo bỏ đi.

Có Dạ Cần hơi hoảng sợ, anh phát hiện cô không dễ lừa nữa rồi, anh vươn tay nắm cổ tay cô: “Linh Linh, đừng đi!”

“Cố Dạ Cẩn, buông tay!” Diệp Linh muốn hất anh ra.

Thế nhưng một giây kế tiếp hai người đêu cứng đờ, bởi vì cô trong lúc vô thức lại gọi ra cái tên quen thuộc – Có Dạ Cần.

Diệp Linh ngẳắng đầu, cô trực tiếp đụng phải con ngươi đen kia của Cố Dạ Cần, lúc này anh đang nóng bỏng nhìn cô chằm chằm.

Diệp Linh lảng mắt đi, thế nhưng Cố Dạ Cần kéo lại, cơ thể mềm mại không Xương của cô trong nháy mắt tiến vào trong ngực anh.

“Buông ra!” Diệp Linh siết quả đấm đập anh.

Cố Dạ Cẩn dùng sức ôm lấy cô, lực đạo lớn hận không thể nhào nặn cô vào trong cốt nhục mình, môi mỏng rơi vào mái tóc dài của cô hôn hôn, anh nói giọng khàn khàn: “Không buông!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2361


Chương 2361:

Ngón tay của Diệp Linh hơi siết lại, kéo lại áo sơ mi anh, sau đó nhỏ giọng nói, “Có Dạ Cần, em ghét anh.”

Có Dạ Cẩn nhẹ nhàng nhắm mắt, đến giờ phút này anh mới dám xác định, Diệp Linh của anh đã trở về.

Cố Dạ Cần vươn bàn tay nâng khuôn mặt nhỏ kiều diễm của cô lên, “Em đã đã khôi phục ký ức, vậy em nên biết……giữa chúng ta vẫn chưa ly hôn, em bây giờ vẫn mang họ của anh như cũ, là Cố thái thái của anh.”

Cố thái thái.

Cô là Cố thái thái của anh……

Lân nữa nghe được danh xưng này, Diệp Linh bỗng ngắn ngơ.

“Cố thái thái, anh niệm tình em mang thai khổ cực, không thân mật không ôm không động vào em, ngay cả chia phòng ngủ cũng nhịn, anh ở trong phòng em lắp một cái camera, cái này cũng không quá đáng mài?”

“Đúng, anh đã thấy được rất nhiều thứ, nhưng em phải hiểu được có một câu là nghĩa vụ vợ chồng, em, đều là của anh, ta không thể quang minh chánh đại nhìn đã quá uất ức, len lén nhìn thì sao, ai cho em lá gan còn chạy đến trước mặt của anh hô to gọi nhỏ?”

Diệp Linh mắt chữ A mồm chữ O, cô xem như là lại một lần nữa diện kiến được tài quỷ biện của Cô Dạ Câ, anh có thể nói đen thành trăng, khiến cô không thể nào cãi lại.

“Cố Dạ Cẩn, anh đừng có mà ngụy biện, nói chung lắp cameras thì anh sai rồi, ai biết anh đã làm cái gì?”

Cố Dạ Cẩn nhấp môi mỏng một cái, “Cố thái thái, em cảm thấy anh còn có khả năng làm gì, cơ thể của anh bị tổn thương, bây giờ còn chưa khôi phục.”

Cố Dạ Cần bình tĩnh nói dối, mặt không đỏ không thở gắp, lúc tắm anh đã xác định qua, anh được rồi.

Quả nhiên, nhắc tới thân thể anh, thàn sắc Diệp Linh nhanh chóng mềm xuống.

Dù sao cũng là cô làm anh bị thương, đây chính là tôn nghiêm của người đàn ông.

Ánh mắt Diệp Linh có chút né tránh, Vay vậy anh cũng không thể lắp camera trong phòng em……”

“Ừ, anh thừa nhận đều là anh sai, nhưng anh tìm bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm lý nói anh có thể là tâm bệnh, phải tìm phụ nữ k*ch th*ch mình một chút, anh làm một người đàn ông đã có vợ, đương nhiên sẽ không ngoại tình trong lúc vợ mang thai, anh lại không tiện nói cho em, nên chỉ có thể len lén gắn camera. “

Nói rồi Cố Dạ Cẩn buông lỏng Diệp Linh ra, anh trực tiếp nện một nắm đắm trên vách tường, tức giận nói, “Cơ thê chết tiệt này, anh biết anh bây giờ không phải là đàn ông nữa rồi, em mắng anh đi! Phỉ nhổ anh đi, những thứ này đều là thứ anh nên nhận!”

Anh thực sự nện tay vào tường, rằm một tiếng, dọa Diệp Linh sợ giật mình.

Anh điên rồi à?

“Có Dạ Cần, anh đừng như vậy, em……

em không trách anh, anh đừng tự trách mình.” Diệp Linh thật kéo lại ống tay áo Cố Dạ Cần thật chặt, sốt ruột lại dịu dàng an ủi.

Cố Dạ Cần nhếch môi, xem kìa, cá đã mắc câu.

Anh nhanh chóng ép khóe môi thẳng lại, mi tâm chau chặt, dáng vẻ tự trách lại chán chường, “Linh Linh, anh biết anh đã không cho được em…… tính phúc rồi, em còn trẻ, nếu như em ghét bỏ anh, anh cũng không thể ích kỷ nắm em thật chặt ở trong lòng bàn tay mình , không bằng chúng ta……”

“Suyt.” Diệp Linh giơ tay lên liền che kín miệng anh, cuống quýt nói, “Cố Dạ Cần, anh đừng nói bậy nói bạ, em sẽ không ghét bỏ anh, em cũng sẽ không rời khỏi anh.”

Vậy là tốt rồi!

Thật tốt quá!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2362


Chương 2362:

Cố Dạ Cẩn chỉ chờ câu hứa hẹn này của cô.

“Linh Linh, vậy tôi nay…… anh có thê trở về phòng ngủ không, anh muốn ôm em và Tiểu Điềm Điềm ngủ chung.”

“Vậy thôi, anh biết yêu cầu này đã tại miễn cưỡng em rồi, kỳ thực trong lòng em vẫm chê và chú ý anh không còn là đàn ông nữa, đêm nay anh ngủ một mình vậy.”

Nói rồi Cố Dạ Cẩn ảm đạm xoay người, chuẩn bị trở về phòng mình.

“Này, Cố Dạ Cẩn!” Diệp Linh nhanh chóng gọi anh lại, “Vậy…… Vậy anh ngủ với bọn em đi.”

Cố Dạ Cẩn rốt cục nhếch môi mỏng, anh dắt tay Diệp Linh, “Đi, chúng ta trở về phòng ngủ.”

2À ” Diệp Linh không hiểu sao có một loại cảm giác…… dẫn sói vào nhà.

Trên giường lớn, Diệp Linh đặt Tiểu Điềm Điềm ở giữa hai người, cô bé đã ngủ rồi.

Cô Dạ Cân thương yêu nhìn con gái mình, lại hôn mặt con gái một cái, sau đó anh ngắng đầu, nhìn về phía Diệp Linh, “Để Điềm Điềm ngủ ở bên trong Gio Trong phòng bật một ngọn đèn vàng, anh ngắng đầu nhìn qua, ánh mắt u ám lại nóng bỏng, Diệp Linh cảm giác anh hiện tại như con báo đen ưu nhã bước chậm trong rừng rậm, từng bước tới gần, sau đó muốn mượn cơ hội mà phát động, ăn sạch cô, cái này cùng với anh vừa rồi ở ngoài cửa tự trách chán chường quả thật tuyệt nhiên bát đồng.

Tiểu Điềm ngủ say ở bên trong, vậy anh và cô sẽ nằm ngủ ở cạnh nhau.

Diệp Linh trực tiêệp cự tuyệt, “Không muốn.”

“Vậy lát nữa em cho con gái bú sữa cũng đừng trách anh nhìn lén.” Cố Dạ Cần nói một câu như vậy.

tL EU ” Diệp Linh — Xem như anh lợi hại.

Cô ôm lấy Tiểu Điềm Điềm, đặt ở bên trong, sau đó mình ngủ ở giữa, song là nghiêng người sang, đưa lưng về phía Có Dạ Cần.

Diệp Linh không dám ngủ say, vẫn rất có cảnh giác với Cố Dạ Cần sau lưng, thế nhưng một lát sau, anh cũng không có động tác nào, cô lúc này mới yên tâm nhắm mắt lại.

Đang ngủ mơ mơ màng màng, cô cảm giác một cánh tay vươn tới, ôm vòng eo nhỏ mềm của cô, người đàn ông phía sau dính sát, ôm cô vào trong lòng.

Hàng mi dài của Diệp Linh run lên, hai tròng mắt mắt nhập nhèm nhăn nhó nói, “Anh đừng ôm em…… ngủ đi……”

Cố Dạ Cần cúi đầu dịu dàng dụ dỗ bên tai cô, “Anh không làm được cái gì, chỉ muốn ôm em ngủ, Cố thái thái, đừng cự tuyệt anh mà.”

Diệp Linh muốn cự tuyệt cũng không được, bởi vì anh căn bản cũng không định buông ra, cô hiện tại rất buồn ngủ, lại nghĩ đến thân thể của anh xác thực không làm được cái gì, nên để anh ôm.

“Cô Dạ Cân……” Cô gọi tên anh.

Cố Dạ Cẩn vẫn chưa ngủ, tất cả mọi thứ ở hiện tại quá tốt đẹp, con gái ở cạnh anh, cô ở trong lòng anh, cô vẫn trong độ tuổi như hoa như ngọc, thân thể mềm mại yêu kiều, sinh con xong ngay cả gọi tên anh cũng lộ ra vẻ gợi cảm, thực sự khiến anh yêu thích không buông tay.

“Hửm?” Anh lên tiếng.

“Cơ thể của anh…… cũng không thể vẫn tiếp tục như vậy, ngày mai mời bác sĩ tới xem một chút đi! Phối hợp trị liệu.”

Cố Dạ Cần đã khỏe rồi, song anh phải phối hợp diễn kịch, nên anh gật đầu, SÙN”

Diệp Linh không nói gì thêm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2363


Chương 2363:

Anh lại gọi cô một tiếng.

“Dạ?”

WEIni Day (0gIÓI – còn gặp ác mộng không?” Đây là trọng tâm Cố Dạ Cần quan tâm nhất, anh sợ trí nhớ khôi phục sẽ khiến cơn tâm bệnh của cô trỗi dậy.

Diệp Linh không mở mắt, một lúc lâu sau cô nhỏ giọng đáp, “Không.”

Cô không còn mơ thấy ác mộng nữa.

Anh trai sống lại, tình yêu của anh, Tiểu Điềm Điềm đến, cuộc sống yên bình ở trân nhỏ Giang Nam, đã chữa lành cô.

Cô đã rất lâu chưa gặp ác mộng.

Cố Dạ Cẩn nhắm mắt lại, môi mỏng rơi trên khuôn mặt cô, từng lần một hôn, niềm vui mừng mắt mà được lại vĩ đại tràn vào toàn bộ lồng ngực, anh biết cô cuối cùng vẫn không bỏ rơi anh.

Cô luyến tiếc bỏ rơi anh.

Anh bày mưu tính kế, trút xuống toàn bộ cưng chiều khắp Tứ Cửu Thành, giam giữ cô bên người, để cô yêu anh.

Rốt cuộc anh đã âm mưu giành được cô, tình yêu này đã hòa tan vào máu xương, cả đời này anh không thể dứt bỏ.

Không nỡ dứt bỏ.

Lúc này âm thanh non nót y y nha nha vang lên, Tiểu Điềm Điềm giật giật, đói bụng rồi, lại chui tới trong lòng mẹ, tìm sữa.

Diệp Linh nhanh chóng đây Cố Dạ Cần ra, trong giọngnói lộ ra vài phần hờn dỗi, “Xoay qua chỗ khác, không cho phép nhìn.”

Cố Dạ Cẩn hơi không tình nguyện, nhưng vì kế lâu dài, anh vẫn buông lỏng Diệp Linh ra, nằm thẳng người.

Tiếng quần áo sột soạt vang lên, rất nhanh Tiểu Điềm Điềm đã vui vẻ bú sữa.

Cố Dạ Cần ngủ không được, yết hầu nhô ra cuộn trên dưới, toàn bộ lực chú ý của anh đều đã bị hấp dẫn, từng giây từng phút đều gian nan.

Á.

Rất nhanh Diệp Linh rên một tiếng.

Trong lòng Cố Dạ Cần khẽ động, nhanh chóng tiến tới, khàn giọng hỏi, “Làm sao vậy, có phải Điềm Điềm lại cắn em không?”

Diệp Linh không ngờ anh lại đột nhiên lại gần, cô kéo chăn qua che mình, “Tránh ra.”

*…..” Cố Dạ Cần bị đuổi không thể làm gì khác hơn là tránh ra.

Tiểu Điềm Điềm uống no liền say ngủ, thế nhưng Diệp Linh ngủ không được, sữa cô rất nhiều, Tiểu Điềm Điềm không ăn hết, ngực cũng rất trướng.

b** ng*c từ từ c*ng tr**ng lên như hòn đá, còn chảy sữa ra như lần trước, thấm ướt áo cô.

Lúc này phải dùng dụng cụ hút sữa, bình thường Diệp Linh đều sẽ xử lý, thế nhưng đêm nay Cố Dạ Cần ở đây, có chút không tiện.

Diệp Linh muốn đi phòng tắm xử lý một chút, nên khẽ động, muốn đứng lên, lúc này Cố Dạ Cần nhanh chóng nói, “Em muốn lấy cái gì, là cái này sao?”

Có Dạ Cẩn cằm một vật tới, đưa cho Diệp Linh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2364


Chương 2364:

Diệp Linh vừa nhìn, chính là dụng cụ hút sữa kia.

Một luồng máu nóng xông lên não, Diệp Linh tức giận, anh nhất định ở trong video theo dõi thấy được, cho nên mới có thể tiện tay đưa cho cô như thé.

Diệp Linh cầm lấy dụng cụ, tức giận đập vào trên người anh.

Có Dạ Cần biết mình đã lộ, nhưng anh vô cùng bình tĩnh nhìn dụng cụ đã vỡ thành hai nửa, rồi nhìn về phía Diệp Linh, “Hay rồi, đồ đã bị em đập vỡ.”

Diệp Linh, “……”

Cố Dạ Cẩn lấn đến gần, đuôi mắt hẹp dài nhéch lên, lộ ra phong tình tà mị của người đàn ông trưởng thành, anh cười nói, “Cố thái thái, cơ hội này là em cho đấy nhé.”

Có ý gì?

Diệp Linh còn chưa kịp hiểu ý anh, song cô nheo mắt, bởi vì kể từ bây giờ cô thấy được trên người Cố Dạ Gần vẻ bá đạo cường thế trước đây, vừa háo sắc lại hư hỏng!

Cố Dạ Cần của quá khứ dường như đã trở về.

“Anh…… anh muốn làm cái gì?”

Cố Dạ Cần, “Đồ đã vỡ, anh hiện tại ta tới giúp em.”

Diệp Linh một ngày không có để ý Có Dạ Cần, lúc xế chiều, bác sĩ của Cố Dạ Cần tới.

Diệp Linh đi tới cửa thư phòng, rất nhanh cô liền nghe được bên trong có một giọng nữ ỏng ẹo truyền đến, “Cố tổng, ngày hôm nay giáo sư Trần có việc không thể tới, cho nên phái em đến. Em là học trò của thầy ấy, rất hiểu tình huống của anh, hiện tại em sẽ giúp anh khôi phục trị liệu nha!?”

Người đàn ông không nói chuyện, bởi vì Diệp Linh không nghe được giọng Cố Dạ Gần.

Giọng nữ ỏng ẹo kia tiếp tục nói, “Cố tổng, như vậy đi, em xoa bóp chân cho anh trước một chút .”

Xoa bóp chân?

Nghe thấy mấy chữ này, Diệp Linh đã hiểu, nói là để trị liệu chướng ngại cơ thể, sao câu câu chữ chữ đều có cảm giác như vào làng chơi gái thế này?

Không thể không nói, cái con người Cố Dạ Cần này đặc biệt vẫy gọi hoa đào đến.

Hoa đào trên người anh một đóa tiếp một đóa, cho tới bây giờ chưa từng đứt đoạn.

Diệp Linh cảm thấy, làm Cố thái thái, dập tắt đào hoa nát vụn trên người anh là bổn phận của cô rồi.

Diệp Linh đầy cửa đi vào.

Trong thư phòng, Cố Dạ Gần ngòi trên ghế sa lon, bên chân anh nửa quỳ một người, mỹ nữ vóc người lồi lõm.

Tay mỹ nhẹ nhàng đặt trên chân anh, sau đó chậm rãi dời lên.

Mắt thấy sắp bò đến bắp đùi anh rồi.

Mà Cố Dạ Cẩn rủ mắt, ánh mắt kia dường như dừng trên người mỹ nữ.

“Hai người đang làm gì?” Diệp Linh mở miệng cát đứt ái muội trong phòng.

Có Dạ Cẩn và mỹ nữ đồng thời ngắng đầu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2365


Chương 2365:

“Cô là?” Mỹ nữ nghỉ hoặc.

Diệp Linh nhìn về phía Cố Dạ Cần, “Có tổng, không tính giới thiệu một chút à, nói cho cô ta biết em là ai.”

Cố Dạ Cẩn nhìn Diệp Linh, cô dường như nổi giận, khuôn mặt nhỏdju dàng đáng yêu kia phồng lên, cặp mắt to ươn ướt vừa giận vừa hung nhìn anh chằm chằm.

Người hôm nay chiến tranh lạnh một ngày với anh, làm thế nào cũng không thèm đếm xỉa đến anh, hiện tại đã nói chuyện với anh.

Cô Dạ Cân đứng lên, đi nhanh đi tới bên người Diệp Linh, sau đó vươn tay ôm vòng eo nhỏ mềm của cô, “Tôi giới thiệu một chút, vị này chính là Cố thái thái của tôi.”

Có thái thái……

Mỹ nữ cứng đờ, như bị bắt gian, cô ta không nghe nói anh có vợ rồi……

Giáo sư Trần của cô ta cũng không nói cho cô ta biết.

Trần giáo sư vô tội, “……” Tôi chỉ bảo em đi xem bệnh, không bảo em động tâm tư không nên động.

“Có thái thái, chào cô, tôi là học sinh của giáo sư Trân, lân này tới là xem bệnh cho Cố tổng……”

Diệp Linh nhếch môi, thần sắc có chút lười biếng, “Xem bệnh? Tại sao ban nãy cô lại bóp chân cho anh ấy, không nghĩ tới nữ bác sĩ bây giờ phục vụ chu đáo đến vậy, ngay cả phần công việc của Cố thái thái tôi cũng bị các người đoạt rồi.”

Nụ cười trên mặt mỹ nữ cũng nữa không duy trì nổi nữa, thần sắc Diệp Linh mặc dù lười biếng, nhưng ngôn từ sắc bén, chỉ đôi câu đã trực tiếp làm cô ta khó chịu, còn thiếu điều chửi về phía cô ta một câu — Đồ hồ ly tinh nhà cô!

Mỹ nữ nhìn Diệp Linh, Diệp Linh yêu mị xinh đẹp, là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà cô ta từng gặp qua, thảo nào có thê trở thành Cô thái thái.

Chỉ tiếc cô trên má phải có vết sẹo, phá hủy tất cả mỹ cảm.

Đàn ông ai không có mới nới cũ, nhất là người đàn ông thân ở cao vị, kỳ thực trong lòng càng muốn xống chuồng, h*m m**n cảm giác mới mẻ, Cố Dạ Cần chắc cũng như vậy.

Mỹ nữ nhất thời có sức mạnh, cô ta không đáp lời Diệp Linh, làm bộ đáng thương nhìn về phía Cố Dạ Cẩn, “Cố tổng, anh xem Cố thái thái……”

vn ” Diệp Linh vốn cũng không muốn huyên náo khó chịu, thế nhưng lại có người đang làm trà xanh ngay trước mặt cô.

Diệp Linh nhìn mỹ nữ từ trên xuông dưới, “Làm sao, còn uất ức à? Nếu là bác sĩ, vì sao không mặc blouse trăng dài, xem bệnh cho bệnh nhân biến thành bóp chân cho n ông, bệnh viện các cô còn cung cấp loại phục vụ này à? Lần kế Trần giáo sư qua đây tôi phải hỏi một câu, học sinh của ông ta có phải đều tâm kế bát chính giỗng như cô hay không?”

Khuôn mặt mỹ nữ trong nháy mắt đỏ trắng đan xen, không nghĩ tới hỏa lực Diệp Linh mạnh như vậy, tính công kích rất mạnh, “Cố thái thái, cô hiểu lầm tôi hạ rồi.

“Hiểu lầm hay không trong lòng cô rõ hơn ai khác, cô có thể rời đi!”

Thấy Diệp Linh hạ lệnh đuổi khách, mỹ nữ lúc này làm bộ đáng thương nhìn về phía Cố Dạ Cẩn.

Ai ngờ Cố Dạ Cần căn bản không nhìn cô ta, ánh mắt của anh đều rơi vào trên người Diệp Linh, môi mỏng còn nhàn nhạt nhếch lên, mềm mại ôn tồn lại dung túng.

Trong phòng thanh tịnh, Diệp Linh căn bản không muốn nhìn Cố Dạ Gần, cô Xoay người muốn đi ra.

“Linh Linh!” Cố Dạ Gần từ phía sau ôm lấy cô, môi mỏng rơi trên mái tóc cô dùng sức hôn một lân, “Không giận anh nữa à?”

Diệp Linh nhướng mày, “Tôi làm sao dám giận Cố tổng, người phụ nữ vừa rồi bóp chân cho anh thoải mái không?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2366


Chương 2366:

Nếu như tôi tới trễ nữa mấy phút có phải mấy người sẽ xoa bóp ở trên giường luôn rồi?”

Cố Dạ Cần thề, anh là tờ giấy trắng thuần khiết không gì sánh được đói!

Ngày hôm qua bán thảm, anh chỉ có thể gọi bác sĩ tâm lý giáo sư Trần qua đây cùng anh diễn kịch, không để cô nghi ngờ, ai ngờ Trần giáo sư gọi học trò của mình qua đây, sau đó người phụ nữ kia nói bóp chân cho anh, nhưng anh đầy đầu đều là cô, cả khuôn mặt của người phụ nữ kia cũng không buồn liếc đến.

Anh hoàn toàn không hề có suy nghĩ cắm trẻ em nào.

Cho dù có nghĩ, cô cũng là nữ chính duy nhất của anh.

“Cố thái thái, em ghen à?” Trong giọng Cố Dạ Cần lộ ra vài phần vui mừng, bởi vì cô đang ghen.

Cô ghen làm anh hết sức hưởng thụ.

Vốn tưởng rằng cô sẽ vẫn không để ý tới anh, không nghĩ tới đào hoa nát này vừa đến, cô đã tới diễn một màn xé hồ ly tinh, cái này bảo anh làm sao không vui?

Anh chính là thích vẻ hung hăng của cô ban nãy, minh diễm lại vô cùng ngầu!

Diệp Linh cứng lại, cô là ghen sao?

Không sai, cô đúng là ghen tị.

Vê sau đám hoa đào nát kia dám nhào vào người, tới một đứa, cô xé một đứa, tới một đôi, cô xé một đôi.

Nếu anh mê muội, cô trực tiếp đạp anh.

Đến lúc đó cùng chỉnh chết tra nam tiện nữ.

Song Diệp Linh bây giờ không quá nguyện ý thừa nhận, sợ anh kiêu ngạo: “Em không ghenl”

“Được rồi Cố thái thái, đừng ghen,cơ thể của anh, hoàn toàn là hữu tâm vô ích.”

Diệp Linh nhăn nhó, chu môi hừ một tiếng: “Cố tổng thực sự khiêm tốn, ai cũng biết anh đẹp trai, nhiều tiền, có quyên thê, hơn nữa bản lĩnh trên giường không hề kém chút lúc rời giường, cho dù cơ thể có khiếm khuyết, cũng có một nghìn một vạn cách để đối phó phụ nữ…”

Diệp Linh đang nói bỗng im lại, cô đột nhiên ý thức được… mình đang nói cái gì vậy?

Lúc này trên bờ eo nhỏ mềm mại đã bị bàn tay kia siền siết chặt, dùng sức bắm cô một cái, hơi thở tựa độc phả lên tai, giọng nói khàn khàn trêu người không gì sánh được: “Em thừa nhận đêm qua anh đã… hầu hạ em thư thái rồi à?”

“…” Khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh bạo nỗ, tránh khỏi bàn tay anh muốn chạy.

Thê nhưng Cô Dạ Cân bá đạo trực tiêp đè cô đến trên vách tường, anh nhìn khuôn mặt nhỏ ửng đỏ của cô, nói giọng khàn khàn: “Cố thái thái, em thay đổi rồi.”

Anh nói cô thay đổi rồi.

Diệp Linh hiểu ngay anh đang nói gì, cô cũng không biết mình bị sao nữa, trước đây cô tuyệt đối phản cảm anh chạm vào, nhưng bây giờ… cô đã hoàn toàn trưởng thành quá mức rồi.

Cố Dạ Cần nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, cúi đầu hôn lên trên đôi môi đỏ mọng của cô.

Diệp Linh rên nhẹ một tiếng, quay đầu tránh: “Không muốn”

Cô Dạ Cân nghe giọng nói mêm mại ây, quả thực mềm đến có thể bóp ra nước, làm sao lại nghe ra nửa chống cự, nửa nghênh đón.

Trong đầu anh liền hiện ra hình ảnh tối hôm qua, móng tay của cô vẽ ra một vết máu trên bắp thịt rắn chắc của anh, còn phát ra tiếng kêu như mèo con…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2367


CHương 2367:

Quả thực chết người.

“Cố thái thái, cho anh hôn một cái.”

“Không muốn!” Diệp Linh còn không chịu.

Lúc này Diệp Linh đột nhiên cứng đờ, bởi vì cô mẫn cảm nhận thấy được có vật gì đang đè lên cô.

Dời mắt xuống, chậm rãi rơi trên quần anh, cô khiếp sợ, mờ mịt, kinh ngạc: “Anh có phản ứng???”

Cố Dạ Cần.

Anh vẫn giấu rất tốt, dù cho tối hôm qua cũng đã dùng chăn che kín, bây giờ lại… nhất thời để lộ!

Sơ suất quái “Linh Linh, em nghe anh giải thích…”

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng muốn giải thích.

Thế nhưng Diệp Linh trực tiếp cắt dứt anh: “Cố Dạ Cần, anh vậy mà lại có phản ứng, đêm qua chúng ta như vậy…

anh cũng không có phản ứng, ngày hôm nay cô gái đẹp kia vừa đến, đám chân bóp vai cho anh anh liền có phản ứng. Cố Dạ Cần, anh, anh thực sự là một tên khốn kiếp!”

“Anh…” Cố Dạ Cần hô to, anh oan uỗổng mài “Còn có, lúc anh khỏe mạnh, đám ong bướm Trân Viên Viên Lý Viên Viên Trương Viên Viên đã vây quanh anh, hiện tại anh không khỏe mạnh vậy mà cũng không yên tĩnh, những người phụ nữ kia đều tìm tới cửa câu dẫn anh, anh vì sao không giữ chừng mực hả?”

“Ruồi không bu trứng nứt*, Cố Dạ Cẩn, em nghĩ anh đã thay đổi, không ngờ anh lại tệ hơn!”

* #*I]Z4#4: Là một câu nói của Trung Quốc, có nghĩa là ruồi sẽ không nhìn chằm chằm vào những quả trứng không có vết nứt. Nói chung, ruồi săn tìm thức ăn bằng khứu giác và chúng bay qua chỉ vì ngửi thấy thứ gì đó có mùi. Ý ở đây tương tự câu “không có lửa sao có khói”.

“Anh vì sao không nói lời nào? Câm à.

Nói!”

“Anh…”

“Cố Dạ Cần, em cho anh cơ hội giải thích, nhanh giải thích!”

“Cố Dạ Cần, em tức giận rồi, thực sự rất tức giận, hậu quả khi em tức giận rất nghiêm trọng!”— Diệp Linh tức giận giậm chân đi thẳng.

Cố Dạ Cẩn căn bản không có cơ hội chen miệng: “Anh…..”

“Hứ!” Diệp Linh phât tay áo trực tiêp bỏ đi.

Göli9d. Sam.

Diệp Linh trở về phòng mình, cô “ầm”

một tiếng đóng sằm cửa phòng lại.

Cô tức giận đi vòng vòng trong phòng, cô đang chờ anh.

Anh vì sao còn chưa giải thích?

Tên khốn!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2368


Chương 2368:

Cô lo lắng chỗ đó của anh xảy ra vấn đề, vẫn lo lắng cho anh, nhưng không nghĩ đến anh lại có phản ứng với một người phụ nữ khác.

Người phụ nữ khác đã chữa lành anh.

Anh bình thường lại rồi, cô hẳn là vui vẻ cho anh mới đúng, thế nhưng không phải, cô không vui, thậm chí cô rất tức giận!

Cô cảm giác mình chính là một bình giấm bị vỡ, đầy người vị chual Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, Diệp Linh nhìn một chút, là chỗ mộ viên bố mẹ cô gọi.

Diệp Linh trong lòng lộp bộp giật mình, cô nhanh chóng nhìn về phía tờ lịch, ngày mai là ngày giỗ của bố mẹ cô.

Diệp Linh ấn phím nhận nghe điện thoại: “Ư…được, tôi ngày mai sẽ đên đúng giờ…”

Cô phải dẫn Tiểu Điềm Điềm trở về thăm bố mẹ.

Diệp Linh nhìn chính mình trong gương, cô vẫn như hoa như ngọc như cũ, song vết sẹo bên má phải đã phá hủy hết thảy, ban nãy cô bác sĩ cũng do nhìn thấy vết sẹo trên mặt cô mới cậy mạnh.

Bởi vì mang thai, Lê Hương trì hoãn việc trị liệu với gương mặt cô, hiện tại Tiểu Điềm Điềm đã sinh ra, cô đã có thể đi trị liệu mặt lại rồi.

Diệp Linh cảm giác mình đã sa sút quá lâu, bây giờ là thời khắc để đóa hồng đỏ kiều diễm nhất trọng sinh.

Lúc này bên tai truyên đên tiêng gõ cửa, còn có giọng nói trầm thấp từ tính của Cố Dạ Cẩn: “Linh Linh, là anh, mở cửa một chút đi em.”

Diệp Linh đứng dậy, đi tới mở cửa phòng ra.

Cố Dạ Cẩn thân cao chân dài đứng lặng ở ngoài cửa, trên ngũ quan tuấn mỹ lộ ra cưng chiều lấy lòng, sau đó đưa một vật tới: “Linh Linh, đừng tức giận, cái này tặng cho em.”

Là một đóa hồng kiều diễm ướt át.

Anh tặng cô hoa hồng đỏ.

Diệp Linh nhận hoa hồng đỏ, đặt dưới mũi thở ngửi một cái, thơm.

“Linh Linh, anh…”

“Cố Dạ Cần,” Diệp Linh ngắt lời anh: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

“Cái gì?” Cố Dạ Cần hỏi.

“Ngày mai là ngày giỗ bố mẹ em, nên đêm nay em muốn mang theo Tiểu Điềm Điềm rời đi.”

Cố Dạ Cần biến sắc: “Ý em là không định mang theo anh? Em bây giờ là Cố thái thái của anh, Tiểu Điềm Điềm là con gái của a nh, bố mẹ của em cũng chính là bố mẹ của anh, anh muốn đi chung với em.”

“Cố Dạ Cần, em muốn mang Tiểu Điềm Điềm rời đi một đoạn thời gian.” Diệp Linh đột nhiên nói.

Con ngươi đen nhánh của Cố Dạ Cần đột nhiên co rụt lại, môi mỏng đã mím thành đường thẳng lạnh lẽo: “Không được, anh nói không được.”

Cô và Điềm Điềm đều là mạng của anh, anh làm sao có thể để hai mẹ con cô rời đi, đừng nói một đoạn thời gian, cho dù một giây một phút cũng không được.

“Cố Dạ Cẩn, em không phải thương lượng với anh, mà là thông báo với anh.” Nói Diệp Linh xoay người, nhanh chóng sắp xếp hành lý, sau đó ôm lấy Tiểu Điềm Điềm đang ngủ say.

“Linh Linh!” Cô Dạ Cân siệt lại cô tay mảnh khảnh của cô: “Đừng đi, đi cũng được, mang anh đi chung đi, được không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2369


Chương 2369:

Cố Dạ Cần đè thấp giọng nói lộ ra vài phần cầu xin yếu ớt.

Diệp Linh lắc đầu, sau đó chậm rãi kiên định từ trong lòng bàn tay của anh rút tay mình về.

“Ha,” Cố Dạ Cần từ trong cổ họng bật ra tiếng cười khàn khàn, trong đuôi mắt đã dâng lên màu đỏ tươi: “Linh Linh, từ khi em khôi phục ký ức, anh đã cảm thấy sẽ có ngày này, em sẽ lần nữa rời khỏi anh. Ở trong lòng em, em vẫn không thể buông quá khứ đúng không?

Anh biêt anh hiện tại không thê giữ em, cũng không giữ được em, được, anh để cho em đi, để cho em mang theo Điềm Điềm đi. Nhưng, em còn trở lại không, lúc nào trở về? Tối thiểu em phải cho anh một kỳ hạn.”

Cô biết, cô hẳn nên biết, anh không thể không có cô, anh không bao giờ muốn chia lìa cô nữa.

Thế nhưng, cô vẫn muốn mang theo Tiểu Điềm Điềm rời đi một đoạn thời gian.

Cô không cho phép anh đi cùng.

Cô để anh một mình nơi đây.

Vậy cô còn trở lại không?

Anh có thê chờ.

Diệp Linh nhẹ nhàng run rẩy hàng mi dài: “Cố Dạ Cần, em sẽ trở về, em chỉ là mang Tiểu Điềm Điềm rời đi một đoạn thời gian, trong khoảng thời gian này em sẽ từ biệt quá khứ, chờ lúc em trở lại lần nữa, chính là một Diệp Linh mới tinh rồi.”

Cố Dạ Cần nhìn cô, nghiêm túc hỏi: “Em nói thật?”

“Dạ, thật đấy, Cố Dạ Cần, tiễn em ra sân bay đi”

Tiễn cô ra sân bay.

Tự tay tiễn cô đi.

Tuy anh đã nghe rõ ý của cô, cô muôn ở một mình một đoạn thời gian ngắn để tạm biệt quá khứ, thay đổi thành một phiên bản tốt hơn, thế nhưng anh sợ, sợ cô chỉ là lừa anh, sợ cô một đi không trở lại.

“Được, anh đưa em ra sân bay.”

Một nhà ba người đến sân bay, Diệp Linh ôm Tiểu Điềm Điềm: “Cố Dạ Cẩn, em đi nhé.”

Cô đi vào sân bay.

“Linh Linh.” Cố Dạ Cần gọi lại cô.

Diệp Linh dừng bước chân lại, song cũng không quay đâu.

Nếu cô quay đầu, sợ rằng sẽ không đi được.

“Linh Linh, anh chỉ muốn nói với em câu.

Anh chỉ muốn nói với cô một câu.

“Linh Linh, anh chờ em, anh vẫn sẽ luôn chờ em trở về.”

Anh tin tưởng, cô nghe được.

Anh sẽ luôn chờ đợi cô.

Diệp Linh ôm Tiểu Điềm Điềm rất nhanh đã biến mắt ở rồi trong tầm mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2370


Chương 2370:

Cô đi rồi.

Mang theo con gái rời đi.

Cố Dạ Cần đứng thẳng tại chỗ thật lâu, không phải không giữ được cô, anh có một hàng trăm hàng nghìn cách giữ cô lại, chỉ là như vậy, cô nhất định sẽ không thích.

Thích là tùy ý, yêu là khắc chế.

Anh muốn buông tay ra, để cô làm một vài chuyện cô muốn làm.

Anh nghĩ, mỗi ngày cô đều sẽ vui vẻ hơn một chút.

Trước kia anh không biết yêu, hiện tại anh đã học được cách yêu.

Diệp Linh đi, Cố Dạ Cần lật lịch ra, chỗ bút đỏ đánh dấu, cô đã rời đi đã bảy ngày, hôm nay là ngày thứ tám.

Một tuần đã qua, ngày hôm nay, cô nên trở về rồi.

Cố Dạ Cần đứng dậy, đi tới bên tủ quần áo chọn chiếc sơ mi đen mặc vào, nhìn chính mình trong gương, vẫn như cũ tuấn mỹ như ngọc, bả vai anh tuấn, mâu sắc thâm thúy, trầm ổn mà mê người.

Dùng lược chải mái tóc ngắn, xác định mình đã hoàn mỹ vô khuyết sau đó anh cầm chìa khóa xe rời nhà.

Nửa giờ sau, xe sang dừng ở ngoài sân bay, anh nhắc đôi chân dài bước lên bậc thang, ngay từ đầu là đi, sau đó từ từ bước chân tăng tốc, biến thành chạy.

Anh chạy vào đại sảnh sân bay.

Lúc này, loa phát thanh của sân bay đang phát — quý hành khách thân mến, xin chào, chuyến bay từ XX đến XX đã hạ cánh thành công, cảm ơn sự hợp tác của quý khách.

“Mau nhìn, con gái đã trở về!”

“Chồng ơi, ở đây này!”…

Rất nhiều người đều đi lên đón người thân, người yêu bạn bè đều từ cánh cửa kia của sân bay.

Bọn họ ôm nhau, cười rạng rỡ, vui mừng đoàn tụ.

Có Dạ Cẩn một mình đi tới lối vào, anh ghé vào cửa sô nhìn, tât cả mọi người đều đã đi ra, lại chẳng thấy cô đâu.

Anh đi tới bên cạnh nhân viên công tác, mở miệng hỏi: “Tất cả mọi người đi ra rồi sao?”

“Đúng vậy, tiên sinh.”

Rằm, một tiếng, nhân viên công tác đóng cánh cửa kia lại.

Cố Dạ Cẩn đứng lặng tại chỗ, con ngươi đen sâu thẳm chậm rãi tràn ra đau thương, cô chưa trở về.

Đảo mắt, một tháng sau.

Diệp Linh vẫn chưa trở về.

Cả ngày hôm nay Cố Dạ Cần nhốt mình ở trong phòng, anh nhìn chăm chằm đồng hồ trên cổ tay rắn chắc, đồng hồ “tik tok” di chuyển, một vòng lại một vòng, mãi đến khi kim dài sắp chỉ đến con số 12.

Rất nhớ cô.

Rất nhớ Điềm Điềm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2371


Chương 2371:

Thật sự rất nhớ hai mẹ con cô.

Anh đã không khống chế được muốn đi tìm cô.

Nhưng, anh không thể đi.

Một tháng này mỗi một phút mỗi một giây anh đều chịu đựng giày vò, vô số lần anh đã từng kích động, bay đến nơi cô đến, dù cho len lén liếc nhìn cô một cái cũng tôt, nhìn Điêm Điêm có lớn lên hay không, thế nhưng, anh không dám.

Thực sự không dám.

Anh Cố Dạ Cần cả đời này không biết chữ “sợ” viết như thế nào, thế nhưng giờ này khắc này, anh cuối cùng đã sợ.

Rất sợ, cô cứ như vậy rời khỏi anh.

Càng sợ, đây chính là kết cục của cô và anh.

Anh lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt đến chuỗi số điện thoại quen thuộc tận xương, sau đó nhắn gọi.

Bên kia vang lên một chuỗi tiếng nhạc du dương, là bài Quãng đời còn lại).

Ca sĩ Mã Lương dùng chính giọng hát độc đáo trong vắt của mình thể hiện— “Tìm kiếm ánh dương ở nơi không ngọn gió.

Hóa thành tia nắng sưởi ấm giá lạnh nơi anh.

Chuyện đời khó đoán, người lại quá ngây thơ.

Muốn cùng người ngắm nhìn khoảng trời xanh trong.

Muốn lớn tiếng nói cho người biết em đã say đắm vì người.

Chuyện cũ trôi qua vội vã.

Người cuôi cùng cũng sẽ cảm động mà thôi.

Quãng đời còn lại, em chỉ cần người.

Quãng đời còn lại sau này.

Gió Đông là người.

Hoa Xuân là người.

Mưa Hạ là người.

Thu vàng cũng là người.

Ám áp hay lạnh lẽo bốn mùa đều là người.

Toàn bộ ánh mắt hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng.

Đêu dành cho người…”

Tiếng ca êm tai từng lần một quanh quần, thế nhưng không ai nghe.

Anh gọi một lần lại một lần, thế nhưng không ai tiếp.

Bên tai quanh quản đều là câu hát đó — toàn bộ ánh mắt hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng. Đều dành cho người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2372


Chương 2372:

Cố Dạ Cần đột nhiên mở ra tắm ảnh chụp bản thân vẫn luôn giữ kỹ kia, anh nắm thật chặt tắm ảnh chụp khi cô còn thiếu nữ, siết đến nhăn nhúm.

Cuối cùng cũng có một ngày như vậy, nhìn cô, nghe chút thanh âm cô, đều trở thành xa xỉ.

Đêm tối vô tận và sự vô lực nuốt chửng anh, anh cái gì cũng không làm được, vô năng vô lực.

Anh gió Đông mưa Hạ, hoa Xuân Thu vàng, đều là cô.

Lúc này chiếc đồng hồ cổ xưa ở đại sảnh dưới lầu vang lên tiếng báo hiệu, đông, đông, đông… mười hai giờ, mười hai giờ đến rồi, một ngày mới đã bắt đầu.

Cô thế nào rồi?

Anh không biệt…

Anh không hề hay biết…

Ha.

Cố Dạ Cần nằm trên giường lớn mềm mại, cả phòng tối đen, thế giới của anh cũng mắt đi tất cả ánh sáng.

Cuộc sống ngày ngày, qua rất yên lặng lại gian nan.

Ngày hôm sau, đại sảnh sân bay.

Nhân viên thấy được một bóng người quen thuộc: “Tiên sinh, chào anh, anh lại tới đón người sao?”

Cô Dạ Cân gật đâu: “Ư.”

Anh đi tới cửa sổ, chậm rãi giơ tay lên, năm ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên cửa, cửa số khẽ rung.

Anh đi từ nơi này đến nơi kia, hai tròng mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm đoàn người bên trong đang đi ra, lại là một chuyến bay đến, tất cả mọi người đi ra.

Nhân viên nhìn Cố Dạ Cần, vị tiên sinh này thực sự là kỳ quái, một tháng này, anh mỗi ngày đều sẽ đến.

Anh mỗi ngày đều đang đợi người bên trong chuyến bay. Ngay từ đầu nét mặt anh tuần còn mơ hồ lộ ra vẻ hy vọng, thế nhưng ngày qua ngày, anh càng trở nên trâm mặc.

Hôm nay anh hình nhưữ không thay quần áo, áo sơmi quần tây đều như hôm qua, trải qua một đêm, quần áo đã có nếp nhăn, trên chiếc cằm kiên nghị cũng đã lớm chớm râu, ảm đạm mà tối tăm.

Hiện tại anh ghé vào bên cửa số thủy tinh, cặp mắt sâu thẳm kia tập trung dán chặt vào mỗi người bên trong, trong ánh mắt của anh dường như có ánh sáng, thành kính tín ngưỡng nhưữ vậy, lại tuyệt vọng mà đau thương như Vậy.

Anh đang đợi người nào?

Có phải đang chờ một cô gái hay không?

Anh nhật định… rât yêu rât yêu… Cô gái đó.

Rất nhanh, người ở bên trong đều đã đi ra, được người thân của mình đón đi, nhân viên không lập tức khóa cửa, anh ta muốn cho vị tiên sinh này một chút thời gian: “Tiên sinh, người anh muốn chờ dường như hôm nay không đến FOI.

Cố Dạ Cần nhìn con đường vắng tanh, anh khẽ nhếch môi, khàn khàn nói: “Không sao, cô ấy một ngày chưa đến, tôi sẽ chờ một ngày, cô ấy vĩnh viễn không đến, tôi sẽ vĩnh viễn chờ ở đây.”

Nói xong Cố Dạ Cần xoay người rời đi.

Nhân viên rât sâu não, thở dài một cái, sau đó chuẩn bị đóng cổng lớn, lúc này bên tai đột nhiên vang lên một chuỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng, một cái tay nhỏ thò vào: “Thật ngại quá, tôi đến hơi trê.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2373


Chương 2373:

Nhân viên ngần ra, mấy giây sau nhanh chóng ngước mắt nhìn về phía vị tiên sinh kia, vị tiên sinh kia đã đi xa, đi tới cổng sân bay.

“Vị tiểu thư này, cô là người kia sao?

Người mà vị tiên sinh đó một mực chờ đợi, anh ấy ở đó kìa!” Nhân viên hưng phấn đưa ngón tay ra chỉ chỉ.

Diệp Linh ngước mắt nhìn, trong biển người mênh mông, cô nhìn thấy một thân ảnh cao to tuần tú.

Cô tiên lên hai bước, sau đó mở miệng, lớn tiếng gọi: “Cố Dạ Cẳn!”

Cố Dạ Cần cạnh cửa vừa định ra cổng lớn sân bay, anh đột nhiên cứng đờ.

Cô Dạ Cẩn!

Có người đang gọi anh.

Hiện tại, anh xuất hiện ảo giác sao?

Hai bàn tay xuôi ở bên người đột nhiên siết thành quyền, trái tim vắng lặng hiu quạnh lập tức nhấc lên từng cơn sóng to, anh chậm rãi quay người sang.

Phía trước, Diệp Linh đứng ở nơi đó.

Cô đã trở vê?

Cô đã trở về!

Ngày hôm nay Diệp Linh mặc chiếc đầm dài hai dây màu đỏ thắm, chiếc đầm dài hoàn mỹ buộc vòng quanh dáng người lả lướt của cô, mái tóc quăn màu trà xõa xuống, lộ ra khuôn mặt mềm mị khó khăn lắm lớn chừng bàn tay, vết sẹo trên má phải kia đã biến mắt, lúc này ánh nắng chiếu đến, cô đứng giữa ánh dương óng ánh, trong tay ôm Tiểu Điềm Điềm, mặt mày cong cong, cười rực rỡ không gì sánh được về phía anh.

Trong một giây, tất cả ký ức của Cố Dạ Cần quay về nhiều năm trước, ánh mắt đầu tiên ngoài song cửa Diệp gia, cô chính là rực rỡ mà tỏa năng xông vào tầm mắt của anh như vậy.

Giờ khắc này, Diệp Linh rốt cục đã tìm về chính mình.

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng nhấc chân dài, đi tới hướng cô.

Trên đường anh va vào người đi đường, người ta chỉ trích anh: “Này, anh bị cái gì đấy, đi đứng không nhìn à?”

Cố Dạ Cẩn không ngừng bước, thậm chí, anh phảng phất cũng không nghe được, toàn bộ ánh mắt anh hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng, đều là cô.

Anh tiến lên, đi tới trước mặt cô.

Chậm rãi giơ tay lên, sờ lên mặt cô.

Anh không xác định, bây giờ là có phải là một giấc mộng không?

Anh muốn xác nhận nhiệt độ trên người cô, chỉ có nhiệt độ của người cô mới làm anh có cảm giác an toàn.

Anh xoa lên mặt của cô, da thịt cô mềm mịn trơn nhẫn, là ấm áp.

Thật là ấm áp.

Anh câu khóe môi, lưu luyến mềm mại cười với cô, thật tốt.

Cô đã trở về.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2374


Chương 2374:

Vết sẹo trên má phải đã biến mắt, người phụ nữ hơn hai mươi tuổi chính là độ tuôi tươi đẹp nhât, cô tìm vê chính mình, trong mắt đều là ánh sáng.

Cố Dạ Cần vươn cánh tay có lực ôm cô vào trong lòng, ôm chặt lấy, hận không thể nhào nặn cô vào trong cốt nhục mình, chôn đầu mình ở trong mái tóc cô, tham lam mà thành tín ngửi mùi hương trên người cô, khàn giọng thật thấp lắm bẩm nói: “Linh Linh, anh biết mà… em nhất định sẽ trở về.”

Diệp Linh câu đôi môi đỏ mọng, nhẹ giọng nói: “Cố Dạ Cần, em nói rồi, em sẽ trở về.”

“Em đã xử lý xong quá khứ rồi?”

“Dạ.” Diệp Linh gật đầu.

“Vậy… về sau của em, tương lai của em, có thê giao cho anh không?”

Diệp Linh lại gật đầu: “DạI”

Cố Dạ Cần nhếch môi mỏng.

Y y nha nha.

Lúc này thanh âm bập bẹ vang lên, hóa ra là Tiểu Điềm Điềm bị bỏ lơ đã bị bố và mẹ biến bé thành nền xanh, bé quơ quơ bàn tay đeo đồng hồ nhỏ thị kháng nghị, không phục.

Đều nói con gái là tiểu tình nhân kiếp trước của bố, nhưng bố nhà bé lại yêu mẹ bé hơn nhiều!

Cố Dạ Cần lúc này mới buông lỏng Diệp Linh ra, anh nhìn Tiểu Điềm Điềm, một tháng không gặp, Tiểu Điềm Điềm lớn lên một ít, đôi mắt đen to lanh lợi chuyển động nhanh như chớp, rất có thần.

Hiện tại Tiểu Điềm Điềm ở trong lòng mẹ hoạt động không tiện, còn giương cái miệng nhỏ nanh cười khanh khách về phía Cố Dạ Cần— ba ba, ôm con một cái đi.

Cố Dạ Cần nhanh chóng vươn tay ôm lấy Tiểu Điềm Điềm, anh dùng sức hôn một cái lên khuôn mặt nho nhỏ của Tiểu Điềm Điềm: “Điềm Điềm, bố rất nhớ con.

Khanh khách.

Tiểu Điềm Điềm vui vẻ cười.

Cô Dạ Cân mang theo Diệp Linh chính thức bay trở về Hải Thành, bay trở về thành phố đầy ắp kỷ niệm kia.

Tổng doanh thu phòng vé cuối cùng của (Kiếp Phù Du} đã chạm mốc 6 tỷ, làm mới toàn bộ lịch sử phòng vé của bộ phim. Đồng thời Kiếp Phù Du} được đề cử giải Tam Kim Ảnh Hậu, giải Đạo diễn xuất sắc nhất, giải nhà sản xuất xuất sắc nhất và 12 giải thưởng khác, trong chốc lát danh tiếng vô lượng.

Năm ấy Diệp Linh 26 tuổi cũng đi l*n đ*nh phong của sự nghiệp, và trở thành ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Tam Kim Ảnh Hậu. Tên cô ược định nghĩa là lưu lượng và thực lực cùng song hành, nỗi tiêng khắp nơi.

Song Diệp Linh cũng chưa trở lại vòng giải trí, mà là bầu bạn với con gái Tiểu Điềm Điềm, dành hết thời gian cho gia đình.

Linh đang chơi với Tiểu Điềm Điềm: “Điềm Điềm, gọi mẹ đi nào.”

Tiểu Điềm Điềm thắt hai bím tóc, bập bẹ nói: “ba… ba ba.”

Một tuổi Tiểu Điềm Điềm đã biết nói, nhưng câu đầu tiên chính là — ba ba.

Dù cho Diệp Linh cố gắng thế nào, Tiểu Điềm Điềm cũng không gọi — mẹ.

Việc này khiến Diệp Linh vừa ganh ty vừa thất bại.

Lúc này điện thoại vang lên, là người đại diện Hoa tỷ gọi tới.

Diệp Linh ấn phím nhận: “Alo, Hoa tỷ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2375


Chương 2375:

“Linh Linh, bây giờ em đang làm gì vậy?”

“Chơi với bé con ạ.”

“Trời ơi, Diệp đại minh tinh, Diệp mỹ nhân của tôi ơi, mai là lễ trao giải rồi, không ngoài dự liệu, Tam Kim Ảnh Hậu chính là em đấy, sao em không có chút hưng phấn sốt ruột nào vậy? Em bây giờ nên ngoan ngoãn ngâm sữa tắm với cánh hoa hông ởi, với lại dưỡng da mặt kỹ vào, ngày mai lấy trạng thái tốt nhất kinh diễm mọi người, đi l*n đ*nh phong được không?” Hoa tỷ tâm tình kích động nói.

Diệp Linh: “Ờm… em chỉ muốn chơi với bé con.”

“Hoa tỷ suýt chút nữa không thở được, quên đi, ngày mai chị ấy chính là người đại diện của Tam Kim Ảnh Hậu rồi, hầu hạ cô chút cũng được, bà cô nhỏ này chị ấy nhất định phải hầu hạ thật tốt: “Linh Linh, lễ phục dự lễ trao giải ngày mai đã đưa đến nhà em rồi, em đúng giờ dự đến là được.”

Hoa tỷ không có bất kỳ yêu cầu, đúng giờ đến là được rồi.

Hai người cúp điện thoại, người làm nữ cầm lễ phục tới: “Thái thái, lễ phục đã được là phẳng rồi, treo trong tủ quần áo trên lầu đúng không ạ?”

“Ừ.” Diệp Linh gật đầu.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa biệt thự mở ra, người làm nữ cung kính nói: “Tiên sinh, anh đã trở về?”

Tiểu Điềm Điềm liền xoay qua đầu nhỏ nhìn về phía bố mình, cô bé cười khanh khách: “Ba… Ba ba.”

Diệp Linh ngắng đầu, Cố Dạ Cần đã trở về.

Cuộc sống của mọi người đều về lại quỹ đạo bình thường, Cố Dạ Cần mỗi ngày hai điêm một đường, công ty và nhà, mỗi ngày anh đều trở về rất sớm, bồi bạn với cô và bé con.

Diệp Linh thả Điềm Điềm xuống, Tiểu Điềm Điềm chập chững chạy tới bên người Cố Dạ Cẩn, nhào qua ôm lấy bắp chân anh, còn ngước khuôn mặt nhỏ vui vẻ bập bẹ gọi: “Ba… Ba ba…”

Trái tim Cố Dạ Cần tan chảy, sinh mệnh nhỏ không dễ có được này mỗi một ngày khỏe mạnh trưởng thành, anh cong lưng, trực tiếp ôm Tiểu Điềm Điềm ở trong ngực mình: “Điềm Điềm, nhớ ba ba sao?”

“Dạ, nhớ… rất nhớ rất nhớ”

“Ba ba cũng nhớ Điềm Điềm.”

Lại là thời gian tâm tình sên súa của bô Và con gái.

Diệp Linh đi tới, nhận lấy túi công văn của Cố Dạ Cẩn: “Chồng, chúng ta ăn cơm tối thôi!”

“TP 2 Một nhà ba người đi tới phòng ăn, Cố Dạ Cần đột nhiên phủ bên tai Diệp Linh nói một câu: “Xem thử trong túi quần anh có cái gì?”

Cái gì?

Diệp Linh thò tay vào trong túi quần Cố Dạ Cần, trong túi anh thật sự có đồ đạc.

Là một đôi kẹp tóc ngọc trai.

Kiểu mẹ con.

Cô một cái, Tiểu Điềm Điềm một cái.

Trong xương Cố Dạ Cần là một người đàn ông rất lãng mạn rất hiểu phụ nữ, biết hưởng thụ, cũng chú ý đến phẩm chất cuộc sống, anh thường mang quà về nhà, đều là mua cho hai mẹ con Diệp Linh và Điềm Điềm, ngọc trai kim cương mã não, đều là thứ phụ nữ không thể chối từ.

Diệp Linh kẹp ở trên đầu, cũng kẹp cho Tiểu Điềm Điềm, cô có chút khổ não: “Chồng à, tuy nói con gái phải dùng tiền cưng chiều nuôi nắng, thế nhưng Điềm Điềm từ nhỏ đã lớn lên trong châu báu ngọc ngà, anh diễn hêt mây vở kịch của đám con trai sau này lấy le với gái rồi, về sau đám con trai kia thật sự rất khó khăn đó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2376


Chương 2376:

Cố Dạ Cần câu môi: “Vậy em có thích không?”

“Thích nha.”

“Đây chính là cách biểu đạt thích?”

Trong ánh mắt nóng bỏng và ám chỉ của Cố Dạ Cần, Diệp Linh nhón chân lên, hôn thật nhanh trên gò má anh tuấn ấy một cái.

Chụt.

Khanh khách.

Tiêu Điêm Điêm dùng bàn tay nhỏ xíu che khuôn mặt nhỏ của mình, cười ngã xuống trong lòng bố — ba ba với mẹ thật quá ngượng ngùng.

Diệp Linh hơi lo lắng, Tiểu Điềm Điềm lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như thế, về sau có thể bị trưởng thành sớm hay không.

Lúc này Cố Dạ Cẩn thấy được người làm nữ chuẩn bị cầm lễ phục lên lầu, Diệp Linh ở vòng giải trí đã tránh bóng thời gian rất lâu, buổi lễ trao giải Tam Kim Ảnh Hậu này, Hoa tỷ cố ý đặt thiết kế một bộ váy lộ lưng trần màu vàng kim, để Diệp Linh kiều diễm áp hết toàn trường.

Cố Dạ Cần thấy thiết kế lộ lưng liền khẽ nhíu lên mày kiếm, anh mím môi không vui nói: “Ngày mai em phải mặc như vậy đi tham gia lễ trao giải?”

Mặc như vậy… là như nào?

Diệp Linh cũng nhìn thoáng qua lễ phục, cô liền biết Cố Dạ Cần ngại thiết kế lộ lưng, người đàn ông này càng ngày càng hẹp hòi: “Không được sao?

Sao nữ đều mặc như vậy, em trước đây cũng mặc qua, anh cũng không nói không cho phép a?”

“Trước đây anh nói không cho phép, em buồn đếm xỉa đến anh sao? Hiện tại em đã là Cố thái thái của anh, cũng là mẹ con gái anh, anh không hy vọng em mặc cái đầm hở bạo như thế lộ diện „ nữa.

“Nhưng… nhưng anh không cho mặc, vậy ngày mai em mặc cái gì? Cố Dạ Cần, anh không thể bá đạo như vậy, phụ nữ trời sinh đã thích quân áo giày dép túi xách đẹp, em còn xinh đẹp như vậy, nếu như bị anh giấu kín ở nhà, đây chẳng phải là phung phí của trời sao?”

Diệp Linh đúng lý hợp tình phản bác.

Cố Dạ Cần nhìn cô, hôm nay Diệp Linh mặc một chiếc áo len màu trắng rộng thùng thình, hơn nửa năm này cô được nuôi tốt, da dẻ hồng hào mềm mịn tựa nhưữ mỡ dê con, áo len rộng như ản như hiện đường cong lả lướt của cô, cổ áo trễ nghiêng sang một bên, lộ ra nửa bờ vai mảnh khảnh, phía dưới không mặc quần càng hiển hiện một đôi đùi đẹp, cho dù không mặc lễ phục cũng cũng đủ kiều diễm áp toàn trường.

Bây giờ Diệp Linh thật sự như đóa hồng nở rộ, một cái nhăn mày một tiếng cười đều là vẻ gợi cảm trí mạng.

Cô Dạ Cân chắc chăn lo lăng đề cô ra ngoài, thịnh thế mỹ nhan này của cô không biết sẽ gợi lên d*c v*ng khao khát của bao nhiêu gã đàn ông, mà tính độc chiếm của anh xưa nay luôn mạnh.

“Chuyện này không có thương lượng, anh sẽ bảo người làm nữ cất bộ lễ phục này của em.” Cố Dạ Cần bá đạo nói.

DIỆD DIH.

Ăn xong cơm tối, Cố Dạ Cần đi thư phòng làm việc, người làm nữ khổ sở hỏi Diệp Linh: “Thái thái, vậy bộ lễ phục đó xử lý như thế nào đây?”

Diệp Linh: “Tiên sinh nói như thê nào thì làm như thế đó, nghe anh ấy.”

Người làm nữ cảm thấy tính khí thái thái nhà mình thực sự là tốt, hơn nửa năm này tính tình Diệp Linh càng ngày càng mềm, cùng Tiểu Điềm Điềm lớn lên, buổi tối chờ Cố Dạ Cẩn về nhà, nếu như không phải có vầng hào quang của đại minh tinh Diệp Linh soi xuống, nhất định cô chính là một bà chủ chăm lo cho gia đình chính hiệu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2377


Chương 2377:

Cố Dạ Cần nói cái gì chính là cái đó, cô cũng ngoan ngoãn nghe lời.

“Vâng, thái thái.” Người làm nữ rời đi.

Diệp Linh bồi Tiểu Điềm Điềm chơi một hôi, sau đó giao Tiêu Điêm Điêm cho vú em: “Tiểu Điềm Điềm, đêm nay con ngủ sớm một chút có được không, mẹ có chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với bố, đêm nay sẽ không bồi con nữa.”

Tiểu Điềm Điềm gật đầu: “Dạ mẹ.”

Dùng sức hôn Tiểu Điềm Điềm một cái, Diệp Linh về phòng ngủ, cô không chút hoang mang, vô cùng thư giãn tắm bồn sữa bò rải thêm cánh hoa hồng, hai gò má tinh xảo mềm mị bị chưng ra phấn hồng. Tắm xong, cô lau khô người rồi mặc quần áo, sau đó đi thư phòng.

Trong thư phòng, Cố Dạ Cẩn đang phê duyệt văn kiện, lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

Cô Dạ Cân ngước mắt, chỉ nghe “két”

một tiếng cửa mở, có một đầu nhỏ thò vào, thanh tuyến mềm mại gọi anh một tiếng: “Chồng ơi.”

Là Diệp Linh.

Cố Dạ Cần cũng biết cô sẽ đến: “Vào đi.”

Diệp Linh đi đến, hết sức ân cần cười nói: “Chồng ơi, anh làm việc có mệt hay không, em đấm lưng, bóp vai cho anh nhé!?”

Ánh mắt Cố Dạ Cần lại đặt xuống văn kiện, anh như có như không câu môi: “Anh không mậệt.”

Không mệt…

Như vậy…

Diệp Linh nhào qua, trực tiếp ngồi trên chiếc đùi bền chắc của anh, còn vươn hai tay móc vào cổ anh: “Chồng ơi, vậy em mệt, ôm em một cái đi.”

Cố Dạ Cần ngửi được hương sữa tắm trên người cô, trong lòng hương mềm như ngọc, yết hầu anh bỗng nhúc nhích một cái: “Đừng quậy ở đây, đừng tưởng anh không biết em đang có ý gì, bộ lễ phục đó không được phép mặc.”

Cố Dạ Cần trực tiếp cự tuyệt.

Diệp Linh ngắng đầu, dưới chiếc cằm kiên nghị của anh hôn lên một cái: “Như vậy cũng không cho mặc đúng không?”

“Không chol”

Diệp Linh hôn dời xuông, rơi vào yêt hầu nhô ra của anh: “Như vậy?”

Cố Dạ Cần đã cảm thấy văn kiện trong tay biến thành thiên thư, một chữ đều không đọc nỗi, người phụ nữ trong lòng này rất hư, cô biết anh bá đạo cường thế, nên cũng không ngỗ nghịch trước mặt anh, thế nhưng cô lại có rất nhiều cách khiến anh thần phục.

Quen biết nhiều năm như vậy, kết hôn cũng lâu như vậy, thế nhưng cảm giác anh đối với cô vẫn cuồng nhiệt tựa như ban đầu.

Cô rất thông minh, biết làm thế nào để bắt lại trái tim của người đàn ông.

Cô Dạ Cân ép buộc mình trân định một chút, không được lại lạc lối trong mỹ nhân kế của cô: “Không cho !”

Anh lần nữa từ chối.

Diệp Linh chớp hàng mi dài một cái, đột nhiên từ trong ngực anh đứng dậy: “Vậy thôi, em về phòng.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2378


Chương 2378:

Độ ấm trong ngực nhanh chóng tan đi, thái dương Cố Dạ Cần giật giật, cô thật đúng đã diễn dịch vở kịch người phụ nữ hiện thực vô cùng nhuần nhuyễn, một khi trên người anh không đạt được thứ cô muốn, cô cũng liền thu hồi vẻ đẹp của mình.

Thế nhưng Cố Dạ Cẩn không nhận thua: “Ừ, đi ngủ sớm một chút.”

Diệp Linh cũng không sôt ruột, cô đột nhiên “shh” một tiếng, đau chau mày.

Cố Dạ Cẩn căng thẳng, lúc này bỏ lại văn kiện quan tâm hỏi: “Làm sao vậy vợ?”

“Chồng ơi, chân em tê quá, anh xoa xoa cho em đi.”

“Được.” Cố Dạ Cần tự tay đã giúp cô nhu liễu nhu chân nhỏ.

Thế nhưng một giây kế tiếp, Cố Dạ Cần phát hiện không thích hợp, cô đã tắm, mặc bộ đồ ngủ màu đỏ, thế nhưng trong quần hình như còn quần áo.

Cố Dạ Cần dừng một chút, sau đó nhắc ông quân của cô lên, anh thây được…

chiếc tất lưới đen…

Cô vậy mà lại mặc … tất lưới đen trong…

Món đồ tình thú này đã mãnh liệt k*ch th*ch tròng mắt Cố Dạ Cần.

Lúc này Diệp Linh rút bắp chân mình về: “Chồng, chân em hết tê rồi, em về phòng ngủ đây.”

Diệp Linh xoay người rời đi.

Thế nhưng đi được hai bước, cánh tay tráng kiện của Cố Dạ Cần từ phía sau vươn đến, bóp chặt vòng eo mềm mại ung dung nhắc cô lên, ôm ngồi trên bàn làm việc của anh.

“Vợ, em thực sự là… càng ngày càng thích đùa với lửa.”

Diệp Linh biết anh đã mắc câu, người đàn ông vừa hư hỏng vừa háo sắc như anh trời sinh đã không có sức chống cự với vớ lưới đen.

Diệp Linh vô tội nhìn anh, đôi môi đỏ mọng chu lên: “Chồng, em nghe không hiểu anh đang nói cái gì, anh xem văn kiện tiếp đi! Em không quấy rầy anh nữa.”

Cố Dạ Cần vươn tay, trực tiếp hất hết văn kiện trên bàn làm việc xuống đất, giọng nói khàn khàn rơi vào tai cô, cúi đầu mắng: “Tiểu yêu tinh thích đùa với lửat”

Diệp Linh chống tay lên lồng ngực to lớn của anh: “Chờ chút chồng, ngày mai bộ lễ phục kia… em được mặc hay không?”

Có Dạ Cẩn: “Mặc.”

Ngày hôm sau, mười dặm thảm đỏ, ánh đèn sáng rực, tất cả đại lão minh tinh đều tề tụ về lễ trao giải.

Hoa tỷ nóng nảy nhìn chung quanh, nhưng chị vẫn không thể nào thấy được thân ảnh Diệp Linh.

Buỏi lễ sắp bắt đầu rồi, thế nhưng bà cô ấy còn chưa tới.

“Các anh có thây Diệp Linh không?”

“Không có, chúng ta đã đợi cô ấy rất lâu, trông mòn con mắt luôn đấy.”

Hoa tỷ nhìn một chút thời gian: “Không còn kịp rồi, tôi gọi số Diệp Linh không được, lát nữa vòng nguyệt quế của Tam Kim Ảnh Hậu thực sự đeo lên trên đầu Linh Linh, nên Linh Linh nếu nhận giải thì tôi sẽ thay thế Linh Linh nhận giải, các anh chuẩn bị xong bản thảo quan hệ xã hội, nói Linh Linh có việc chậm trễ, không để một chút tin tức trái chiều lộ ra ngoài, hiểu chưa?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2379


Chương 2379:

“Hiểu rồi.”

Xử lý xong tất cả, Hoa tỷ ngồi xuống, hiện tại chỉ có cách này.

Lễ trao giải chính thức bắt đầu. Một số giải thưởng nhỏ đã được trao ở phía trước. Người dẫn Chương trình ngay sau đó đã lên sân khấu và nói: “Kính thưa quý khách, tiếp theo là khoảnh khắc thú vị nhất, chúng tôi sẽ công bố người thắng giải Tam Kim Ảnh Hậu, cô ấy chính là…”

Trên màn ảnh lớn t oàn trường hiện lên khuôn mặt nhỏ mềm mị kia của Diệp Linh, Hoa tỷ mỉm cười, Tam Kim Ảnh Hậu là Diệp Linh, gần như không có chút bất ngờ nào.

Người dẫn Chương trình hưng phấn tuyên bố: “Không sai, Tam Kim Ảnh Hậu chính là… Diệp Linh! Diệp Linh xuất đạo thời gian cũng không dài, thế nhưng trong vòng giải trí dung mạo đỉnh phỏng và kỹ thuật diễn xuất sắc của cô ấy đã dẫn dắt theo một làn sóng lưu lượng thời đại. Mùa hạ này cô ấy đã có một màn lột xác hoàn hảo với Kiếp Phù Du) , kinh diễm giới điện ảnh, hiện tại chúng ta hãy cùng vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh Diệp Linh Diệp mỹ nhân lên sân khấu!”

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như thủy triều, thân là người đại diện kim bài Hoa tỷ cũng lo lắng nuốt nước bọt, mấy năm nay chị thành thạo xử lý qua đủ mọi việc ở giới giải trí, những cũng là lần đầu tiên đứng trên sân khấu lớn cao quý thế này, được tất cả mọi người chú ý.

Bà cô Diệp Linh này thực sự là đã ném cho chị củ khoai lang nóng bỏng tay mà.

Hoa tỷ muốn đứng dậy, thay Diệp Linh đi nhận giải.

Thế nhưng một giây kế tiếp bên tai vang lên một tiếng thét chói tai: “Mọi người mau nhìn kìa, có ai tới!”

Hoa tỷ ngẳắng đầu, chỉ thấy phía trước trên thảm đỏ đi tới một thân ảnh cao lớn, là… Cế Dạ Cản!

Có Dạ Cần tới!

Trời ạ.

Buổi lễ trao giải của Diệp Linh, Cố Dạ Cần lại tới!

ni 0, rang 5 Hiện trường trong nháy mất rôi loạn.

“Có tổng tới, thủ phủ đại nhân đến kìal”

“Cố tổng có phải thay Diệp mỹ nhân nhận giải hay không?”

“Đoạn thời gian trước Diệp mỹ nhân bận bịu lo cho gia đình, chuyện giữa có tổng và Diệp Mỹ Nhân đã truyền ra rồi mấy trăm phiên bản trên phố, sau đó hai người đồng thời biến mắt thời gian thật dài, không ngờ bây giờ Có tổng đột nhiên xuất hiện dưới màn ảnh.”

“Tôi có dự cảm, ngày hôm nay vị thủ phủ đại nhân này nhất định là tới diễn cảnh yêu đương, rải thức ăn cho chó.”

Hoa tỷ cũng chấn kinh rồi, chị không biết Cố Dạ Cần sẽ đến a.

Hôm nay Cố Dạ Cẩn người mặc tây trang hợp thể màu đen hoàn hảo, chất vải đắt giá được là nóng không có chút nếp nhăn, anh nhắc chân dài, bước chân lửng thững đi trên thảm đỏ, mấy năm nay anh vẫn không thay đổi, vẫn là dáng vẻ thành thục, nhã nhặn, tuần mỹ, cấm dục lại mạnh mẽ đến lật mật như cắt, trở tay đỗ mưa như trong trí nhớ của mọi người.

Cô Dạ Cân đi lên đài, đi tới bên cạnh người dẫn Chương trình.

Người dẫn Chương trình kinh ngạc trong giây lát, nhanh chóng đưa chiếc cúp Tam Kim Ảnh Hậu của Diệp Linh cho Cố Dạ Cần, sau đó hỏi: “Cố tổng, xin hỏi hôm nay anh là tới thay Diệp Linh nhận giải sao?”

Người dẫn Chương trình đưa micro cho Có Dạ Cần.

Lúc này Cố Dạ Cần ung dung đứng ở chính giữa sân khấu, tất cả ngọn đèn sáng chói đều chiếu lên gương mặt tuấn mỹ như ngọc ấy, đôi con ngươi đen nhánh nhàn quét qua toàn trường phía dưới, hiện trường vốn đang rất huyên náo nhất thời an tĩnh.

Đây chính là khí tràng của Cô Dạ Cân, người ở địa vị cao trời sinh đã làm người ta sợ hãi.
 
Back
Top Dưới