Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2160


Chương 2160:

Diệp Linh mở mắt ra đã là sáng sớm hôm sau rồi, Cố Dạ Cần bên người đã rời đi.

Anh hôn mê thời gian rât dài, cộng thêm Cố gia biến cố, khẳng định có rất nhiều chuyện chờ anh đi xử lý.

Diệp Linh đứng dậy, mở ra cửa phòng bệnh, đi ra ngoài hít thở không khí.

Lúc này người qua đường bên trong hành lang thấy má phải của cô liền xì xào bàn tán.

“Các cô mau nhìn, má phải của cô ta thật xấu, đây là bị hủy mặt rồi còn gì.”

“Cô còn không biết à, đây là nữ minh tinh Diệp Linh nổi tiếng khắp vòng giải trí đó, hôm nay hot search đều bạo, Diệp Linh bị hủy dung đã làm nổ tung Weibo, một lần làm trình duyệt tê liệt.”

“Chậc chậc thật là đáng tiệc, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành này mà lại bị hủy như thế.”

Diệp Linh không có biểu cảm gì, cũng không để ý những ánh mắt khác thường này.

Lúc này Lê Hương tới: “Linh Linh, hít thở không khíichừng đó là được rồi, mau trở lại phòng bệnh nghỉ ngơi thôi.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ.” Tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều nhé!

Hai người về tới phòng bệnh, Lê Hương mở ra bình giữ ấm, đỗ canh sườn bên trong xuống cái chén nhỏ: “Linh Linh, cậu không để ý vết sẹo trên mặt nữa à?”

Diệp Linh mỉm cười: “Nêu như tớ đê ý thì vết sẹo trên mặt tớ sẽ biến mất sao?”

“Linh Linh, thái độ hôm nay của cậu và cùng hôm qua thực sự là rất khác nhau đó, xem ra Cố Dạ Cần vừa đến liền làm liều thuốc đến trừ bệnh rồi.” Lê Hương trêu cô.

Diệp Linh không nói chuyện, cô vẫn chưa nghĩ xong tương lai cùng Cố Dạ Cần.

Lê Hương đưa muỗng tới: “Linh Linh, ăn canh sườn trước đi, cái này không có dầu mỡ nhiều đâu.”

Diệp Linh nhận lấy muỗng, cô muốn ăn canh, nhưng cô lại ngửi được mùi dầu mỡ, liên cảm thây buôn nôn.

Diệp Linh nhanh chóng buông muỗng nhỏ, cô cúi đầu, tay đè lấy ngực nôn khan vài tiếng.

“Linh Linh, cậu sao vậy?” Lê Hương vỗ vỗ sau lưng Diệp Linh.

Hàng mi Diệp Linh run rấy, cô lúc này nghĩ tới một vấn đề, kỳ kinh của cô hình như… đến trễ…

Cô nghĩ tới rồi một khả năng.

Thế nhưng, không thể.

Không thể.

Diệp Linh nhanh chóng phủ nhận ý nghĩ trong lòng: “Lê Hương, tớ không sao.”

Như là đê chứng minh, Diệp Linh lại cầm muỗng lên, ép buộc chính mình ăn vài ngụm canh.

Cơn buồn nôn ở ngực lần nữa cuốn tới, Diệp Linh nhanh chóng xuống giường, chạy đến trong phòng tắm liền nôn mửa.

Cô nôn hết canh vừa rồi ăn xong, ngày hôm nay còn chưa ăn cái gì, cô nôn ra toàn mật đắng, nôn đến xây xảm mặt mày.

Sắc mặt Diệp Linh rất yếu ớt, cô đi tới trước đài rửa mặt, mở nước lạnh ra rửa mặt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2161


Chương 2161:

“Linh Linh…” Phía sau truyền đến tiếng Lê Hương khiệp sợ: “Linh Linh, cậu có phải… mang thai rồi không?”

Có phải mang thai rồi không…

Ban nãy Diệp Linh cũng đã nghĩ đến khả năng này.

Diệp Linh đóng nước, hai tay bấu chặt đài rửa mặt, đốt ngón tay đều bởi vì dùng sức mà mơ hồ trắng bệch, cô lắc đầu: “Không phải, không thể!”

Lê Hương đi tới, vươn tay: “Linh Linh, đưa cổ tay cho tớ, tớ xem mạch cho cậu.”

“Không muốn!” Diệp Linh nhanh như chớp rút về tay của mình, còn lui về phía sau mấy bước, cô mê mang nhìn Lê Hương: “Lê Hương, tớ không có mang thai, bác sĩ nói qua tớ rất khó mang thai nữa mà.”

“Linh Linh, rất khó mang thai cũng không phải là trăm phần trăm không thể mang thai, cậu uống thuốc tớ đưa cho cậu rôi, đúng không?”

Diệp Linh vẫn lắc đầu: “Ừ, tớ uống rồi, nhưng tớ chỉ uống một viên, tớ và Cố Dạ Cẩn… tớ và anh ấy chỉ ngủ một lần…”

Đêm hôm đó là anh ép buộc cô, cũng là đêm hôm đó cô cầm kéo tổn thương anh.

Không nên, tỷ lệ mang thai thật sự quá thấp.

“Linh Linh, ngủ một lần đã có thể mang thai, rất nhiều người ngủ mãi cũng không mang thai được, mà có vài người một lần đã dính rồi, đây là có vận khí mang thai.”

Diệp Linh không còn gì để nói, cô hiện tại thật rât ghét người đàn ông Cô Dạ Cần kia, chút hảo cảm có được ngày hôm qua đối với anh hiện tại đã mắt sạch, cô không rõ anh làm sao… có năng lực như thế, luôn để cho cô một lần đã trúng thưởng.

Cô không hề chuẩn bị.

“Lê Hương, chưa chắc, cậu nghĩ đi, tớ bị tai nạn xe nghiêm trọng như vậy, nếu như tớ mang thai, đã sớm sảy thai rồi…

Lúc đó tớ còn cảm thấy bụng có đau một chút… nói chung, tớ sẽ không mang thai!”

“Linh Linh, cậu bây giờ bình tĩnh một chút!” Lê Hương nắm Diệp Linh vai, dịu dàng khuyên lơn: “Không cần phải sợ, trước hết để cho tớ chẩn đoán một cái, để tớ xác định cậu là có mang thai hay không.”

Ánh mắt Diệp Linh có chút tái nhợt trống rỗng, cô kinh ngạc nhìn Lê Hương, thõng xuống hai tay.

Lê Hương đặt tay lên mạch Diệp Linh.

Ước chừng một phút đồng hồ sau, Lê Hương nhìn về phía Diệp Linh, tuyên bố: “Linh Linh, chúc mừng cậu, mặc dù bây giờ hỉ mạch còn yếu, thế nhưng, cậu đã mang thai, cậu lại sắp làm mẹ rồi.”

Cô thực sự mang thai.

Cô lại sắp làm mẹ rồi.

Đầu nhỏ của Diệp Linh “oanh” một tiếng nô tung, tât cả may măn đêu bị đánh nát, khắp thế giới đều vang vọng nói cho cô biết — cô lại mang thai.

Cô vẫn cho là mình cũng không cách nào mang thai nữa, nhưng bây giờ, côlại mang thai.

Cô lại có đứa con của Cố Dạ Cần.

“Linh Linh, lát nữa tớ kiểm tra máu cho cậu, hiện tại cậu sắp làm mẹ rồi, vốn cơ thể của chính mình còn chưa hồi phục, hiện tại trong bụng lại dựng dục một sinh mệnh nhỏ khác, có thể tưởng tượng được mười tháng hoài thai này cậu sẽ rất khổ cực đó.”

“Song không cần sợ đâu, trong khoảng thời gian này tớ đều sẽ ở cùng cậu, trước giúp cậu chữa trị khỏi thân thể, xác định bé con phát triên bình thường.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2162


Chương 2162:

Diệp Linh thật lâu không hoàn hồn được, đầu của cô đều rối loạn, không biết bước tiếp theo mình nên làm cái gì.

Lúc này Lê Hương cầm tay cô, chậm rãi đặt trên bụng còn bằng phẳng của cô: “Linh Linh, cậu thử cảm nhận đi, nơi đây đã có bé con của cậu.”

“Bé con này vô cùng kiên cường, cho dù cùng mẹ gặp nạn cũng không rời bỏ, sức sống của bé cũng vô cùng ngoan cường, Linh Linh, bescon này nhất định rất muốn đến thế giới này đó.”

Diệp Linh vuốt bụng của mình, đầu ngón tay hơi run rấy, nơi đây lại có một sinh mệnh nhỏ, bé còn chưa sinh ra đã theo mẹ trải qua vô vàn kiêp nạn rồi.

“Lê Hương, chuyện tớ mang thai này tạm thời không cần nói cho Cố Dạ Cẩn, tớ còn không nghĩ thông, chuyện mang thai này chỉ có thể tự tớ nói cho anh ấy biết.” Diệp Linh kéo lại tay Lê Hương.

Lê Hương gật đầu: “Được, vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, tớ đi đến nhà ăn bệnh viện làm cho cậu tô mì.”

Lê Hương rời đi, đi nấu mỳ cho Diệp Linh, Diệp Linh về tới trong phòng bệnh, lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại tới.

Là Cố Dạ Cần gọi.

Diệp Linh không tiếp, cô hiện tại hoàn toàn không muốn nghe giọng anh, đều tại anhl Tiếng chuông reo một lần lại một lần, sau đó“keng” một tiếng, WeChat của cô liền vang lên.

Điện thoại không gọi được, Cô Dạ Cân liền nhắn tin WeChat, Diệp Linh mở WeChat ra, anh gửi — nhóc con, vì sao không để ý tới anh?

“Ding” một tiếng, WeChat anh lại đến nữa rồi — anh bảo người làm nữ hâm cho em chút canh, có muốn ăn chút bánh ngọt không, đến tiệm em thích mua nhé? Có muốn ăn snack không?

Đây đại khái là tin nhắn dài nhất mà Cố Dạ Cần từng gửi, anh biết rõ cô thích gì, không thích cái gì.

Diệp Linh câu môi sau đó để điện thoại xuống, vẫn không trả lời anh.

Diệp Linh ở trong phòng bệnh cảm thây rất buồn bực, cho nên cô mở cửa đi ra ngoài.

Trên hành lang cô đi ngang qua một căn phòng bệnh, cửa phòng bệnh có mắy hộ vệ áo vóc người hung hãn đen tay nắm chốt cửa, màn này làm cho những người đi đường trên hành lang nhượng bộ lui về sau, tựa như sợ dây đến phiền toái.

Diệp Linh đi tới, nhìn thoáng qua bên trong, bên trong trên giường bệnh có một cô gái đang ngồi, cô gái đó cũng mang quần áo bệnh nhân giống cô, mái tóc đen thanh thuần xõa dài trên vai, lộ ra nửa khuôn mặt mỹ nhân nho nhỏ.

Hiện tại khuôn mặt đó bị một bàn tay giữ trong lòng bàn tay, trước giường bệnh đứng nghiêm một người đàn ông cao lớn, tiếng nói người đàn ông trầm thấp âm lạnh nói: “Tô Tiểu Đường, tiếp theo em còn dám nhảy lầu chạy trốn, tôi sẽ sai người chặt chân eml”

Diệp Linh không muốn xem chuyện riêng của người khác, cho nên cô bước nhanh hơn, muốn rời khỏi nơi đây.

Thế nhưng rất nhanh bước chân cô cứng đờ, ánh mắt rơi vào trên người đàn ông kia.

Người đàn ông kia đứng ở trước giường bệnh, anh quá cao, khoảng 1m9, trên người anh mặc áo thun đen, bên trong mơ hồ chứng kiến lồng ngực thật dày, tám khối cơ bụng săn chắc, phía dưới là chiếc jogger đen, ôm chặt đôi chân dài to, phôi thêm đôi boots đen, thực sự là cuồng vô cùng, Vóc người kia vừa nhìn chính là loại hình hàng to không lo chết đói, làm cho phụ nữ vừa nhìn đã muốn thét chói tai.

Con ngươi Diệp Linh đột nhiên co rút, ánh mắt của cô rơi vào trên người đàn ông kia si ngốc nhìn.

Lúc này người đàn ông kia dùng sức hất mặt của tiểu mỹ nhân kia ra, nhắc chân dài bỏ đi.

Phía ngoài hộ vệ áo đen nhanh chóng cung kính kêu một tiếng: “Thành gia.”

Người đàn ông kia mang theo bảo vệ thủ hạ nghênh ngang mà đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2163


CHương 2163:

Diệp Linh cứng đờ tại chỗ vài giây, đợi bóng người đàn ông kia biên mât trong tầm mắt của cô, cô mới phản ứng được, cô chạy đến đuôi theo ngay.

Diệp Linh đuổi tới dưới lầu, bảo vệ kéo ra cửa xe, người đàn ông kia lên xe ngồi phía sau, xe sang trọng liền phóng đi.

“Chờ một chút!”

Diệp Linh đuổi theo chiếc xe sang trọng kia, thế nhưng hai chân khó địch bốn bánh, cô trơ mắt nhìn chiếc xe đó lái đi.

Diệp Linh đứng tại chỗ th* d*c từng ngụm, cô si ngốc nhìn hướng chiếc xe đó biến mắt.

Lúc này bên tai liền truyền đến một tiếng nói thấp thuần từ tính: “Cố thái thái, anh tât bật chuân bị một đông đô chuẩn bị vào đút cho em ăn, chỉ sợ em đói bụng, em thì hay rồi, đuổi theo xe người đàn ông khác?”

Là giọng Có Dạ Cần.

Diệp Linh nhanh chóng xoay người, cô nhìn thấy dáng người cao to kia của Có Dạ Cần, anh tới, mặc trên người áo khoác ngoài mỏng màu đen, bên trong là áo may-ô, trên khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ đến không thể kén chọn kia đeo đôi mắt kiếng gọng vàng, nâng tay nhấc chân đều tràn ngập khí chất nam Sĩ tỉnh anh nho nhã lịch sự và đạm mạc lạnh lùng.

Hiện tại anh đứng bên cạnh xe, trong tay mang theo một đống đồ, đang lẳng lặng nhìn cô.

Anh không biết từ lúc nào đã tới rồi, chắc là thấy được dáng vẻ cô lảo đảo đuôi theo xe.

Diệp Linh không hiểu sao chột dạ: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cố Dạ Cần nhắc chân dài đi tới trước mặt cô: “Điện thoại đâu? Gọi điện thoại cho em vì sao không tiếp, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Cố Thái Thái, em là mặt đổi xấu chứ không phải biến thành câm điếc.”

“,.” Diệp Linh thực sự không biết anh làm sao ở dưới tình huống không biến sắc mặt lại nói ra lời nói… ác độc như thế!

“Tôi chính là không muốn để ý đến anh, lý do này đủ chưa?” Diệp Linh xoay người rời đỉ.

Cô Dạ Cân nhíu lên mày kiêm, anh xem hướng chiếc xe sang trọng kia biến mắt, sau đó cũng đi vào.

Hai người về tới trong phòng bệnh, Cố Dạ Cần để đồ đạc trong tay xuống, anh hờ hững hỏi: “Vừa rồi người đàn ông trong chiếc xe kia em quen à?”

“Không quen…”

“Vậy em đuổi theo hắn làm cái gì, anh thấy em từ trong bệnh viện đuổi theo ra, đuổi một đường.”

Con ngươi đen thanh bằn của anh rơi trên khuôn mặt nhỏ của cô trong tìm tòi nghiên cứu lại lộ ra sắc bén, ghi rõ — vừa rôi anh đêu tận mắt thây rôi, em tôt nhất cho anh một lời giải thích hợp lý.

Trong lòng Diệp Linh có chút loạn, đây là chuyện chính cô cũng chưa xác định, cô lúc này chau mày, đảo khách thành chủ nói: “Cố Dạ Cần, anh có phải đến kỳ mãn kinh rồi không?”

“Cái gì?” Cố Dạ Cần tức đến cười, anh câu đôi môi mỏng: “Mấy thứ kỳ mãn kinh này không phải là dành riêng cho phụ nữ các em à? Cố Thái Thái, em chột dạ, chột dạ đến mức vu oan kỳ mãn kinh đều đến trên đầu của anh?”

Diệp Linh đúng là có chút chột dạ, nhưng cô nhướng mày liễu tinh xảo: “Ah, anh không phải đến kỳ mãn kinh, vậy anh càn quấy, nghi thần nghi quỷ như thế làm cái gì?”

Nói rôi Diệp Linh đi tới trước mặt anh, ngón tay rơi trên áo khoác anh, một đường đi lên trên, cuối cùng cô bả kéo lại cà- vạt bên trong cổ anh, hạ thấp thân thể anh tuấn ấy xuống: “Cố tổng, anh sẽ không phải là hiện tại không thể làm người nữa rồi, cho nên không thể thấy tôi cùng bắt kỳ người đàn ông nào có một chút tiếp xúc gì à!?”

Không thể làm người…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2164


Chương 2164:

Lúc môi của cô phát ra bốn chữ này, ánh mắt Cố Dạ Cần liền đột nhiên tối xuống, bên trong còn bùng lên ngọn lửa nguy hiểm, cà- vạt mặc cho cô kéo, anh phát động môi mỏng: “Cố Thái Thái, đừng nói sang chuyện khác, chúng ta đang bàn luận chuyện của người đàn ông kia, ngày hôm nay em phải cho anh một câu trả lời.”

Diệp Linh nghỉ ngờ nhìn anh, cô thực sự không biết rốt cuộc người nào đang chuyển dời trọng tâm câu chuyện, anh dường như… không muốn đàm luận với cô tình trạng huống cơ thể của anh.

Đêm hôm đó cô Lê thủ quá ác, không biết có phải đã thực sự phế anh đi rồi không.

Nhìn dáng vẻ anh giữ kín như bưng, chắc là bây giờ còn chưa hồi phục.

Trên khuôn mặt tuần tú của Cố Dạ Cần không có tâm tình gì lớn: “Anh mới nhìn biển số xe của người đàn ông kia, biển số xe kia không đơn giản, là Tiêu gia của Hồng Kông, nghe nói những năm trước đây Tiêu gia đột nhiên nhận một đứa con, tên là Tiêu Thành. Tiêu Thành này hết sức khó lường, hắn từ từ tiếp quản mọi công việc kinh doanh của Tiêu gia hết, thủ đoạn rất đáng sợ, trên tay đã dính kha khá máu, người trong giới rất sợ hắn, người người đều phải kính gọi một câu Thành gia.”

“Cố Thái Thái, vừa rồi người đàn ông em đuổi theo kia chính là Tiêu Thành nhỉ!?”

Tiêu Thành?

Lúc Diệp Linh ở ngoài cửa có nghe được những thủ hạ kia kêu một câu “Thành gia”.

Người đàn ông kia nhất định là Tiêu Thành.

Tiêu Thành…

Diệp Linh ở trong lòng đọc thầm cái tên này.

Cố Dạ Cần quan sát sắc mặt Diệp Linh, thấy cô nghe được cái tên “Tiêu Thành”

này xong liền có chút hồn không nỡ xa, rõ ràng tâm tư đều chạy đến trên người Tiêu Thành kia, anh đột nhiên nheo lại cặp đồng tử đen nguy hiểm.

Cố gia cũng coi là thương nhân nghiêm chỉnh, không qua lại gì với Tiêu gia Hồng Kông bên kia, nên anh và Tiêu Thành cũng không quen.

Cố Dạ Cần liền hiếu kỳ rồi, Cố thái thái của anh sao lại dây đến Tiêu Thành này.

Trong tròng mắt đen thanh bần bắt đầu khởi động vài phần âm lãnh không vui, Có Dạ Cần khắc chế tính khí của mình một chút: “Em không nói cũng chẳng sao, anh sẽ phái người đi thăm dò, Có thái thái, em tốt nhất đừng để cho anh bắt được nhược điểm gì, bằng không…

em biết thủ đoạn của anh rồi, nhỉ?”

Diệp Linh không đáo, chính cô cũng muốn tra rõ chuyện Tiêu Thành.

Cố Dạ Cẩn đặt tay trên vòng eo nhỏ mềm của cô, ôm cô ngồi trên vùng đùi bền chắc của mình: “Có phải đói bụng rồi không? Ăn chút canh trước đi.”

Lại là canh.

Hiện tại vừa nói đên chữ “canh” Diệp Linh liền có chút buồn nôn.

Cố Dạ Cần mở canh ra, bên trong là cá hấp bào ngư, không dầu mỡ, hương vị thơm ngon, là món khoái khẩu của cô lúc bình thường.

Cầm muỗng nhỏ múc một ngụm, Cố Dạ Cần tự tay đút tới bên miệng cô: “Há miệng.”

Diệp Linh không muốn ăn, nhưng không dám trực tiếp cự tuyệt, anh chính là Cố Dạ Cần khiến ai cũng không thể cự tuyệt: “Thật nóng, anh thổi một cái đi.”

Cô đẩy bàn tay của anh một cái, có chút nhõng nhẽo.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2165


Chương 2165:

Cô Dạ Cân thây cô có chút ý nũng nịu, cũng liền dung túng cô, anh nếm thử một miếng: “Không nóng mà, bớt nói nhảm, nhanh há miệng.”

Diệp Linh nhìn anh chớp hàng mi như lông vũ: “Vừa rồi… anh đã ăn muỗng đầu tiên rồi đúng không?”

“Muỗng đầu tiên không phải nên để cho tôi ăn sao?”

Ai?

“Trong lòng anh quả nhiên không có tôi, hứ, tôi không ăn nữa, tự anh ăn đi.”

Diệp Linh đầy anh ra muốn đi.

Cô Dạ Cân quân chặt lây vòng eo mêm của cô trực tiếp túm cô về trong lòng, anh bá đạo đút thìa canh tới trong miệng cô: “Em bị nhập vai quá đó, thu hồi lại đi, anh không dễ gạt đâu!”

“…” Diệp Linh bị bất ngờ lắp đầy miệng đã cảm thấy anh thật đúng là… tổng tài phách lối mà.

Diệp Linh vốn khẩu vị không tốt, cộng thêm mang thai bắt đầu nôn nghén, mắy ngày này còn chưa ăn miếng cơm ngon lành nào, cô tuy không muốn ăn canh, nhưng cái bụng kêu vài tiếng, bé con bên trong dường như đang nhắc nhở cô — mẹ, mẹ nên ăn cơm rồi đó.

Diệp Linh ăn một miếng, Cố Dạ Cần lại đút tới muông thứ hai, Diệp Linh đặt tay mình trên vùng bụng bằng phẳng, nhẹ nhàng xoa xoa vài cái.

Động tác vô thức này lúc này của cô hấp dẫn ánh mắt Cố Dạ Cần, anh thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy, bụng lại đau?”

Bàn tay rộng lớn của anh phủ lên, rơi trên bụng cô, nhẹ nhàng xoa.

Đáy lòng Diệp Linh tạo nên một vòng lại một vòng sóng rung động, dịu dàng và thương yêu của anh như ném một cục đá vào mặt hồ tĩnh lặng, cô chậm rãi giơ hai tay lên, ôm lấy cổ Cố Dạ Cần.

Cô dán khuôn mặt nhỏ trong cổ anh, cà cà giống như mèo con mới vừa sinh vậy.

Cố Dạ Cẩn cứng đờ, anh đã rất lâu không thấy Diệp Linh như vậy, ngoan ngoãn mềm mại, dán vào anh, cọ xát anh, dáng vẻ mềm mại mà nũng nịu.

“Cố thái thái, có phải em có chuyện gì gạt anh hay không?”

Diệp Linh ngắng đầu, con ngươi mềm mị ngây thơ nhìn anh: “Cái gì?”

“Anh cảm thấy em là lạ, em nhất định lại làm chuyện gì xấu.” Cố Dạ Cần cau mày nói.

“…” Diệp Linh nhanh chóng buông lỏng anh , một nắm đấm đập vào đầu vai anh, sai bảo nói: “Em muốn ăn chua, anh đi mua chút ô mai về đi.”

Cô Dạ Cân vươn tay bóp khuôn mặt nhỏ của cô: “Ăn chua cái gì, anh nhớ kỹ em không thích ăn chua, Cố thái thái, em có phải cố ý bới móc hay khôn , anh là người em có thể sai bảo sao?”

“Em mặc kệ, em chỉ muốn ăn chua, anh mau mau đi mua đi!” Diệp Linh tùy hứng nói.

Cố Dạ Cần thấy cô không giống nói đùa, hình như thật sự muốn ăn chua, anh lúc này quên vừa rồi mình vừa vênh váo tự đắc nói không thể bị cô sai bảo, anh cò kè mặc cả: “Vậy em trước tiên ăn hết canh anh mới đi.”

Diệp Linh ngoan ngoãn ăn nửa bát canh, sau đó đầy canh còn dư lại tới bên môi anh: “Em no rôi, còn dư lại anh ăn đi.”

Cố Dạ Cần không nghĩ tới bản thân sẽ có một ngày luân lạc tới tình trạng này, ăn đồ dư lại của người khác.

Dưới sự giám thị của Diệp Linh, Cố Dạ Cần bắt đắc dĩ ăn hết số canh còn dư.

Ôm Diệp Linh trong ngực đặt ở trên giường bệnh, Cố Dạ Cẩn cầm chìa khóa xe của mình: “Bà cố nội của anh ơi, ngoại trừ muốn ăn chua, còn có gì khác không, có muốn anh cay chút không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2166


Chương 2166:

Diệp Linh ngồi nghiêm chỉnh, nhướng tinh xảo mày liễu nhìn anh một cái: “Tạm thời muốn ăn chua trước, đợi em muốn ăn cay rồi sẽ nói cho anh biết.”

“,.” Suy nghĩ muôn đè cô xuông dưới thân nghiêm khắc dạy dỗ một trận của Cố Dạ Cần cũng có: “Được, bà cố nội vui vẻ là được rồi.”

“Ừm, anh đi đi, đi nhanh về nhanh.”

Thật sự xem mình là “bà cố nội ” Diệp Linh ra lệnh nói.

CO 0a cảm: ˆ Lúc này“cạch” một tiếng, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đây ra Lê Hương bưng tô mỳ đến: “Linh Linh, mỳ nấu xong rồi, tớ bảo đầu bếp làm trứng chần nước sôi và chút món rau, khẩu vị thanh đạm một ít…”

Nói rồi Lê Hương hơi ngừng lại, bởi vì cô thây được Cô Dạ Cân: “O… Cô tổng, thì ra anh đã ở đây à.”

Cố Dạ Cần nâng mi nhàn nhạt liếc mắt nhìn Lê Hương: “Bác sĩ Hạ, lần sau vào cửa trước có thể gõ cửa trước hay không, cô không cảm thấy cô hay quấy rối hai vợ chồng chúng tôi à?”

Lê Hương: “…” Đây là bệnh viện đó cha nội!

Lê Hương nỗ lực duy trì nụ cười: “Linh Linh, đói bụng rồi nhỉ! Ăn mỳ trước nè.”

“Cô ấy đã ăn rồi, vừa rồi tôi đút.” Cố Dạ Cần thả một câu.

Lê Hương khựng lại, cô nhìn canh Cố Dạ Cần mang tới, bên trong đã trông không, lại nhìn một chút tô mỳ trên tay mình,…

Diệp Linh đã đã nhận ra không khí vi diệu, cô hung dữ liếc mắt Cố Dạ Cẩn: “Anh có thể đi rồi đó.”

Cố Dạ Cần lúc này mới rời đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn sót hai cô gái, Lê Hương đặt mông ngồi bên người Diệp Linh: “Linh Linh, chuyện gì xảy ra thế?”

“Cái gì mà chuyện gì xảy ra?”

“Đã nói là không đói bụng mà? Vì sao Có Dạ Cần đút cậu, cậu liền ăn?”

Diệp Linh đánh lản mắt, không nói gì.

“Còn có Cô Dạ Cân này bị gì thê, tại sao tớ cảm giác anh ta đối với tớ tràn đầy ác ý và địch ý? Tớ rõ ràng là bạn tốt của cậu, lại có cảm giác thành tình địch của anh ta. ” Lê Hương một lời nói chuẩn ra tình cảnh của mình.

Diệp Linh chớp hàng mi như lông vũ, Cố Dạ Cần cái bình dắm kia, anh ngay cả Lê Hương cũng ghen.

Mùi dắm chua quá rõ ràng, Lê Hương cũng nhận ra được.

“Aiya Quán oản, cậu đừng hỏi nhiều như vậy, cậu đi làm việc đi! Tớ muốn đi ngủ rồi.” Diệp Linh trốn tránh nói.

“Vậy được rồi Linh Linh, tớ đi trước, tô mì này cậu không ăn, vậy tớ ăn.” Lê Hương bưng tô mỳ đi.

Lê Hương đi rồi, Diệp Linh ở trên giường bệnh lăn lộn một hồi, đầy đầu cô đêu nghĩ đên Tiêu Thành kia, cô nhanh chóng ngồi dậy, đi ra ngoài.

Diệp Linh đi tới phòng bệnh cách vách, cửa phòng bệnh có rất nhiều hộ vệ áo đen canh gác, một con con ruồi cũng không lọt vào được.

Cố Dạ Cẩn nói Tiêu gia làm ăn phát đạt, hiện tại các bến tàu, tụ điểm ăn chơi … của Hong Kong đều do một nhà Tiêu gia độc quyền, Tiêu Thành tuyệt đối là một tên sừng sỏ tàn nhẫn, cũng là một lão đại.

Diệp Linh không chắc, cô không chắc Tiêu Thành này đến cùng là có đúng là… anh trai của cô hay không!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2167


Chương 2167:

Ngày hôm qua cô nhìn thấy Tiêu Thành, cô đối với anh trai là quen thuộc tận xương, dù cho mười năm không gặp, cô cũng có thể liếc mắt nhận ra anh trai.

Đứng ở cửa phòng bệnh, ánh mắt đầu tiên nhìn Tiêu Thành cô đã biết, đó là anh trai của côi Nhưng là, anh trai sao lại trở thành Tiêu Thành con nuôi của Tiêu gia 2 Thân phận anh trai đặc thù, vì sao lại thành Thành gia Diêm La của hắc đạo mà người người sợ hãi?

Diệp Linh có quá nhiều nghi vấn, cô rất muốn chứng thực.

Thế nhưng cô lại không dám biểu lộ quá rõ ràng, bởi vì anh trai Diệp Minh và các đồng đội xương máu của anh đêu đã biên mật ở rôi trong truyên thuyết, Diệp Minh một khi hiện thế, không biết sẽ nhắc lên bao nhiêu gió tanh mưa máu.

Lúc Diệp Linh đang rất loạn: “cạch” một tiếng, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Tô Tiểu Đường đi ra.

Diệp Linh nhanh chóng ngắng đầu nhìn lại, ánh mắt của cô rơi trên người cô gái Tô Tiểu Đường này, Tô Tiểu Đường năm nay chỉ mới 19 tuổi, vẫn còn học đại học, cô ấy có khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ mà tinh xảo, đôi mắt tựa như mặt hồ ngày thu. 19 tuổi còn quá nhỏ, da thịt cô ấy trắng mịn như lông chim hoàng oanh, xinh đẹp lại trong trẻo lạnh lùng.

“Tô tiểu thư, thật ngại quá, Thành gia đã có phân phó, cô không thê bước ra cửa phòng bệnh này nửa bước.” Thủ hạ nhanh chóng nói.

Tô Tiểu Đường nhìn những thủ hạ này: “Vậy các anh gọi điện thoại cho anh ta, tôi sẽ không bỏ chạy, nhưng tôi còn muốn đi học.”

Thủ hạ do dự một chút, Tô Tiểu Đường trước mắt là người mà lão đại kim ốc tàng kiều, nếu như bọn họ đắc tội cô, vậy nếu cô ở bên gối lão đại thủ thỉ cái gì đó, bọn họ cũng chẳng sống dễ chịu.

Một tên thủ hạ nhanh chóng lấy điện thoại ra: “Được Tô tiểu thư, ngay bây giờ tôi gọi điện thoại xin chỉ thị Thành gia.”

Tô Tiểu Đường đi ra ngoài.

“Tô tiêu thư, cô không thê đi ra ngoài.”

“Tôi không đi xa, đứng ở đó hóng gió một chút, các anh có thể đi theo.” Tô Tiểu Đường đi ra ngoài.

Diệp Linh nhanh chóng đi theo, đi theo phía sau Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường đi tới trước một cửa sổ liền dừng bước, cô ấy xoay người, cặp mắt trong lạnh kia rơi trên người Diệp Linh: “Cô vì sao vẫn đi theo tôi?”

Bị phát hiện rồi!

Diệp Linh có chút xui xẻo, mười năm không gặp, anh trai cũng đã là một người người đàn ông rồi, cô cũng có thê đoán được Tô Tiêu Đường này là người phụ nữ của anh trai, đại khái cũng là chị dâu của mình.

Diệp Linh biết mình sớm muộn sẽ có ngày mình có chị dâu, nhưng chỉ dâu còn nhỏ hơn mình nhiều như vậy, Diệp Linh thực sự bất ngờ.

“Cái kia… tôi không đi theo cô, tôi cũng là ra ngoài hít thở không khí.” Diệp Linh nỗ lực biểu thị thiện ý của mình.

Tô Tiểu Đường nhìn Diệp Linh: “Cô cảm thấy hứng thú với Tiêu Thành?

Muốn từ chỗ tôi biết nhiều tin tức về Tiêu Thành hơn?”

Diệp Linh hơi khựng kaji, cô có chút hoài nghi, cô biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

Khuôn mặt Tô Tiểu Đường lành lạnh, cặp mắt như nước mùa thu lóe ra tia cảnh giác: “Ngày hôm qua lúc cô đứng ở cửa phòng bệnh tôi tôi đã thấy cô rồi, nhưng cô không nhìn tôi, mắt chăm chú dán vào trên người Tiêu Thành, rất rõ ràng cô là vì Liêu Tiêu Thành mới tiêp cận tôi.”

*… Ngày hôm qua cô thấy tôi?”

“Đúng vậy, dung mạo ngươi đẹp như vậy, rất khó để làm người ta không chú ý”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2168


Chương 2168:

Đột nhiên được khen Diệp Linh: “…”

“Nếu như cô là vì Liễu Tiêu Thành mà đến, vậy tôi khuyên cii một câu, anh ta không phải một người tốt, cô tốt nhất cách anh ta xa một chút, ngàn vạn lần đừng bị bề ngoài của anh ta mê hoặc.”

“Có rất nhiều người phụ nữ thích anh ta, nhào về người anh ta, anh ta hình như cũng không cự tuyệt, sinh hoạt cá nhân vô cùng hỗn loạn, cô đừng thích anh ta.” Tô Tiêu Đường nói thật, cô ây còn chau mày.

Diệp Linh một bụng chữ hiện tại lại chẳng nói ra được chữ nào, cô không biết anh trai nhà mình mấy năm nay là làm cái gì, lại Tô để lại ấn tượng kém với Tiểu Đường như vậy.

Nhưng Diệp Linh là tuyệt đối không tin anh trai sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, chơi đùa tình cảm, cô tin tưởng nhân phẩm của anh trai.

Lúc này sau lưng truyền tới một giọng nói trầm thấp giàu từ tính: “Tô Tiểu Đường, tôi lần đầu tiên nghe em nói nhiều lời như vậy, vậy mà lại ở sau lưng tôi múa mép, nói xấu tôi!”

Diệp Linh nhanh chóng xoay người, Tiêu Thành tới.

Tiêu Thành còn dẫn theo một nhóm thủ hạ trùng trùng điệp điệp đi tới, người qua đường trên hành lang đã sợ lui ra nhường đường, hai tay anh đút trong túi quần bước chân tản mạn lại chắc chắn, người đàn ông cao 1m9, mặt mày phong thần tuần lãng, một thân khí tức điên cuồng tà mị khiến người ta vừa sợ vừa không nhịn được nhìn lén.

Lúc này một người đi đường từ ngõ cua chạy tới được, không thấy đường, lập tức đụng vào trên người Tiêu Thành, giấy tờ trong tay đều rơi trên mặt đất, anh ta sợ đến run lẫy bẩy: “Xin… xin lỗi, tôi không phải cố ý…”

“Này, bị gì thế hả?” Một thủ hạ nhanh chóng tiến lên đầy người qua đường kia một cái, còn chỉ vào mũi măng: “Mày dám đụng Thành gia chúng ta, đôi mắt này của mày mọc ra để trưng à?

Xin lỗi, nói xin lỗi mà có tác dụng còn cần cảnh sát làm cái gì?”

Thủ hạ phách lối không gì sánh được ở trên hành lang mắng um lên rồi, vừa nhìn chính là dáng vẻ lưu manh không chút cố ky nào.

Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần, anh nhướng mày kiếm, lúc này giơ đôi chân dài lên đạp mông thủ hạ kia một cước: “Làm cái gì là làm cái gì, hiện tại là xã hội văn minh, lịch sự cho tao một chút.”

Thủ hạ kia nhanh chóng sờ sờ cái mông bị đá đau, chê cười nói: “Vâng, Thành gia nói rất đúng, đều là tôi không tôt.”

Tiêu Thành: “Còn không mau nhặt giấy tờ trên đất lên.”

“Vâng.” Thủ hạ kia tay chân lanh lẹ nhặt giấy tờ rơi tán lạc lên, đưa cho Tiêu Thành.

Tiêu Thành đi lên trước, kéo lại tay người qua đường kia, đưa giấy tờ qua, anh ôn hòa cười nói: “Đừng sợ, chúng tôi không phải là lưu manh, chúng tôi đều là người làm ăn đàng hoàng!”

Tiêu Thành nói rất thành khẩn, anh cười rộ lên khóe mắt có chút nếp nhăn, đôi mắt đen mà sáng rực nổi chút đào hoa, lại tà khí tận xương không nói ra được.

Người qua đường kia nhanh chóng bị dọa muốn tè ra: “Tôi… tôi đi trước…”

Người qua đường chạy như bay.

Tiêu Thành nhìn một chút bóng lưng người qua đường kia, s* s**ng khuôn mặt tuấn tú của mình một cái, hỏi thủ hạ: “Mặt của tao rất đáng sợ sao?”

Thủ hạ lúc này nịnh nọt nói: “Thành gia là người đàn ông đẹp trai nhất vũ trụ.”

Diệp Linh: “…”

Tô Tiểu Đường: “…”

Tiêu Thành đi lên trước, đi tới bên người Tô Tiểu Đường, anh vươn tay, thô lỗ kéo Tô Tiểu Đường vào trong ngực mình: “Đồ dê con mất dịch, tôi cho em ăn uống đàng hoàng, còn bỏ tiền ra để em học đại học, em báo đáp tôi như vậy à, bôi đen tôi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2169


Chương 2169:

Tô Tiểu Đường nhanh chóng giãy gia, thế nhưng cánh tay anh như thép không chút sứt mẻ, dễ dàng giam cầm cô, cô ngắng đầu trừng mắt anh một cái: “Anh đen còn muôn tôi tới chùi sao?”

“Lời này, tôi còn chưa kết hôn, yêu đương vài người, ngủ vài người thì làm sao, đây là tự do của tôi.” Tiêu Thành nói xằng nói bậy.

Tô Tiểu Đường: “…”

Diệp Linh nhìn hai người, nhanh chóng ho nhẹ một tiếng, lấy lại sự tồn tại của mình: “Khụ khụ!”

Lúc này Tiêu Thành ngắng đầu, ánh mắt rơi trên mặt cô, dường như mới nhìn đến cô.

Diệp Linh nhìn Tiêu Thành trước, gương mặt Tiêu Thành không giống với mặt của anh trai, như là hai người khác nhau, thê nhưng trái tim Diệp Linh lập tức liền thình thịch nhảy loạn, chắc là do máu mủ tình thân! Cô đã chắc chắc, Tiêu Thành chính là Diệp Minh, chính là anh trai của côi Tiêu Thành ôm Tô Tiểu Đường, rất tùy ý liếc mắt nhìn Diệp Linh: “Cô là ai, thoáng nhìn là một mỹ nhân, thế nhưng đáng tiếc, má phải đã bị hủy.”

Ánh mắt Tiêu Thành từ vết sẹo trên má phải Diệp Linh nhàn nhạt liếc qua, tựa như thờ ơ, thế nhưng đáy mắt đã xẹt qua tia u ám.

“Thành gia, tôi muốn nói với anh vài câu.” Diệp Linh đi lên trước, nhón chân lên che ở bên tai Tiêu Thành nói nhỏ.

Tiêu Thành không có biểu cảm gì.

“Thành gia,” Lúc này thủ hạ vội vã đã đi tới: “Tứ ca tới.”

Tiêu Tứ tới.

Tiêu gia tổng cộng có hai đứa con nuôi, Tiêu Tứ và Tiêu Thành, trước khi Tiêu Thành đến, Tiêu Tứ này hết sức được cưng chiều, thế nhưng Tiêu Thành tới rồi, hắn liền thất sủng, hiện tại đa số quyền lợi đều vào trong tay Tiêu Thành, một người Thành gia, một kẻ Tứ ca, nghe từ “gia” và “ca” đã thấy khác biệt, cũng biết Tiêu Thành thủy chung đè ép Tiêu Tứ.

Nhưng Tiêu lão gia tử chắc chắn sẽ không để Tiêu Thành một mình độc quyền, Tiêu Tứ và Tiêu Thành là quan hệ kiêm chê lân nhau.

Diệp Linh đã đã nhận ra không khí vi diệu, dường như vị “Tứ ca” này đến thăm làm cho bầu không khí nhất thời khẩn trương, cô không muốn thêm phiền cho anh trai, cho nên nhanh chóng đi qua một bên, ẩn trong đám người.

Lúc này tiếng cười của Tiêu Tứ đã truyền tới: “Ha ha Thành gia, mày làm sao đột nhiên từ Hồng Kông tới Trung Quốc thế, mày thật chẳng tinh tế, qua đây chơi cũng không báo cho anh em một tiếng.”

Nghe tiếng nói đó, hai tay xuôi ở bên người của Tô Tiểu Đường nhanh chóng siết thành quyên, trong đôi mắt thanh lạnh cũng lóe lên vẻ lạnh lùng.

Lúc này cô ây cảm thây bàn tay trên vai kia đột nhiên buộc chặt rồi, đỉnh đầu truyền đến giọng Tiêu Thành: “Đi vào đi, đừng ra ngoài.”

Tô Tiểu Đường ngắng đầu nhìn Tiêu Thành, người đàn ông quá cao, cô phải nhìn lên, hiện tại thần sắc anh lười biếng không chịu gò bó như ngày thường, thế nhưng, lại dường như có chút khang khác.

Bàn tay Tiêu Thành xoay lại, đẩy cô ấy vào trong phòng bệnh: “Làm sao, nghe không hiểu lời của tôi?”

Đúng là bá đạo, bá đạo khiến người ta không phản kháng được, Tô Tiểu Đường nhìn cái gáy của anh, sạch sẽ gọn gàng lại lạnh thâu xương.

Tô Tiểu Đường từ trên người Tiêu Thành thu hồi ánh mắt, sau đó lại lạnh lùng nhìn thoáng qua hướng Tiêu Tứ, cô xoay người vào phòng bệnh.

Rất nhanh, Tiêu Tứ đã xuất hiện trong tầm mắt, Tiêu Tứ cũng cao to lực lưỡng, so sánh với vẻ tà khí của Tiêu Thành, Tiêu Tứ cả người đều lộ ra khí thế hung ác khát máu, quan trọng là…

mắt trái của Tiêu Tứ đã mù, là kẻ chột mắt.

Tiêu Tứ đã đi tới, cười hì hì: “Thành gia, tao đột nhiên qua đây mày chắc sẽ chào đón tao nhỉ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2170


Chương 2170:

“Sao lại chào đón?” Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần híp mắt, sau đó như cười như không nói: “Mày đi theo tao như vậy, tao đi chỗ nào mày liền đến chỗ đó, người biết cho là chúng ta huynh đệ tình thâm, không biết còn tưởng rằng… mày thầm mến tao, muốn ngủ cùng với tao ấy chứ?”

Ha ha ha…

Những thủ hạ kia của Tiêu Thành phá lên cười.

Trên mặt Tiêu Tứ có chút khó coi, thế nhưng không dám phát tác, chỉ có thể thay đổi trọng tâm câu chuyện: “Thành gia, tao còn không phải là vì tìm đứa con gái kia của Hà gia sao?”

Nói đến con gái Hà gia, Tiêu Tứ đổi thái độ, còn lộ ra mấy phần ngoan ý hung ác: “Hà Tắn kia gì là tài xế lâu năm của Tiêu gia chúng ta, thê nhưng ai ngờ hắn lại cảnh sát nằm vùng, tao giải quyết hắn tại chỗ rồi, ai ngờ con gái của hắn vừa lúc về nhà, con gái của hắn thật con mẹ nó mạnh, thân thủ hoàn hảo, cầm một cây bút máy liền đâm mù mắt trái của tao!”

Tiêu Tứ sờ sờ con mắt trái bị mù của mình, lại lấy ra cây bút máy kia, hắn b**n th** đặt cây bút máy kia dưới mũi mình ngửi một cái, sau đó mê say không dứt cảm thán nói: “Wow, thật thơm a, đêm hôm đó lúc tao và con gái của hắn giao thủ đã ngửi thấy được mùi hương trên người ả, giống như đúc mùi lưu lại trên cây bút này, Hà Tắn ẩn núp quá sâu, tao trước đó cũng không biết con mẹ nó hắn còn giấu một đứa con gái.”

“Tao nhât định phải bắt được con gái hắn, ả phế đi con mắt của tao, tao sẽ…

làm thịt ả, thế nào, ha ha ha.”

Tiêu Tứ càn rỡ cười to.

Tiêu Thành nhướng mày kiếm anh khí, gật đầu phụ họa nói: “Tứ ca vậy mà lại ngã xuống người một đứa con gái, nỗi nhục này nhất định phải báo, song, Tứ ca cũng phải cẩn thận một chút, con gái Hà gia mạnh mẽ như vậy, cần thận cô ta đâm mù con mắt còn lại của mày.”

*..” Nụ cười trên mặt Tiêu Tứ liền biến mắt, Tiêu Thành đây là đã giẫãm vào chỗ đau của hắn, trước mặt mọi người làm hắn khó chịu.

Song rất nhanh ánh mắt Tiêu Tứ liền rơi trên cửa phòng bệnh đóng chặt trước mắt: “Thành gia, nghe nói tân sủng mới của mày bị thương, thế nào, nghiêm trọng không, tao vào xem.”

Tiêu Tứ bỉ ổi xoa xoa tay, sau đó đi lên trước muốn đầy ra cửa phòng bệnh.

Thế nhưng tốc độ Tiêu Thành nhanh hơn, thân hình 1m9 lúc này ngăn ở trước cửa, cơ thể to lớn giống như bức tường chặn Tiêu Tứ, tay anh còn đút trong túi quần, tắm lưng phẳng dày lười biếng tựa lên trên ván cửa sau lưng, nâng mắt liếc Tiêu Tứ: “Muốn làm gì, hả?”

Tiêu Tứ đụng phải con ngươi đen của Tiêu Thành, Tiêu Thành không cười, càng có vẻ thâm trầm lạnh lùng, không ai có thể biết trong lòng anh suy nghĩ cái gì.

“Thành gia, mày cũng quá nhỏ nhenl!

Tao chỉ vào xem một chút.” Tiêu Tứ cười nói.

Tiêu Thành: “Người phụ nữ của tao, mày xứng để xem?”

IIGD0I0 0715 Hai người kia vốn chính là ngoài mặt hợp trong không hợp, bình thường Tiêu Thành cũng phối hợp diễn kịch, ai ngờ anh hôm nay vì một người phụ nữ ở trước mặt mọi người trở mặt với Tiêu Tứ, không khí nhất thời giương cung bạt kiếm.

Lúc này thủ hạ nhanh chóng đi ra hoà giải: “Tứ ca, đây chính là anh không đúng rồi, Thành gia chúng em trước đây có bạn gái người nào không cho anh xem qua, nhưng tân sủng này không giống với, Thành gia chúng em rất cưng, ai cũng không cho xem, kim ốc tàng kiều giấu kỹ lắm, chỉ muốn độc hưởng.”

Lời nói không suy nghĩ này lại khiến đám thủ hạ khác cũng cười theo lên, Tiêu Tứ miễn cưỡng nở nụ cười, theo bậc thang đi xuống: “Thành gia, tao không hiểu chuyện rồi, tao không xem, không xem nữa.”

Tiêu Thành híp mắt cũng câu môi mỏng: “Người ở bên trong sợ người lạ, các ngươi đừng hù chạy cô ấy.”

“Chậc chậc, xem ra tân sủng rất được Thành gia quan tâm nhỉ, ấy, tao còn có việc, đi trước nhé.” Tiêu Tứ cáo từ, mang thủ hạ rời đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2171


Chương 2171:

Tiêu Tứ quẹo vào khúc cua, đến chỗ Tiêu Thành không thấy được, nụ cười trên mặt hắn nhanh chóng biến mắt, vẻ mặt hung ác phun một bãi nước miếng: “Mẹ, là cái thá gì, dám làm ta quê mặt.”

Ai cũng biết hắn mắng Tiêu Thành.

Thủ hạ nhanh chóng nhỏ giọng khuyên nhủ: “Tứ ca, chúng ta trước nhịn một chút, thân phận Tiêu Thành bí ần, đặc biệt khả nghi, chỉ cần chúng ta bắt được kẽ hở của hắn lại, vạch trần thân phận của hắn, đến lúc đó lão gia tử là người đầu tiên không tha cho hắn, Tiêu gia vẫn là của Tứ ca anhl”

Tiêu Tứ đè lại cơn tức: “Ta phái người tra xét lâu như vậy, chính là không tra được bí ân của Tiêu Thành, lân này nó mang theo tấn sủng đột nhiên đi đến trong nước, tao vẫn luôn cảm thấy nó lén lén lút lút muốn làm chuyện gì, nhìn chăm chú nó cho tao, tao thấy tao đã cách bộ mặt thật của nó rất gần.”

“Vâng, Tứ ca.”

Tiêu Tứ đi, Tiêu Thành mặt không thay đổi thu hồi ánh mắt, anh xoay người vào phòng bệnh.

Thủ hạ nhanh chóng xua đuổi người qua đường vây xem: “Tản đi đi, tất cả mọi người giải tán đi!”

Diệp Linh vẫn ẩn ở trong đám người, nỗ lực giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình, từ khi Tiêu Tứ đên đê cô mơ hô đoán được tình cảnh hiện tại của anh trai, anh trai tất nhiên là như đi trên lớp băng mỏng, không thể bại lộ thân phận.

Trái tim Diệp Linh cũng sắp nhảy ra ngoài, nơi này là chốn cũ, còn có một chút người xưa quen biết anh trai, cô có thể nhận ra anh trai, nói không chừng những người khác cũng có thể.

Anh trai một khi bại lộ thân phận, hậu quả khó mà lường được, cô không muốn lại mắt đi anh trai một lần nào nữa.

Anh trai lúc này mạo hiểm trở về, nhất định là vì cô.

Đôi mắt Diệp Linh đột nhiên hồng hồng, chia cách nhiều năm như vậy, khi gặp nhau bọn họ cũng không dám liêc nhiêu trong đám người.

Vừa rồi cô ở bên tai anh trai nói vài câu, kỳ thực cô không nói gì, mà là nói… một chuỗi số điện thoại, số di động của cô.

Cô chờ anh trai liên hệ cô.

Trong phòng bệnh.

Tiêu Thành đi vào, anh liếc mắt liền thấy được thân ảnh nhỏ bé và yếu ớt đứng lặng ở bên cửa sổ đạo kia , Tô Tiểu Đường đứng ở nơi đó, đưa lưng về phía anh, mái tóc đen thanh thuần nhu thuận tản mát sau vai, trông cô như một cô gái nhỏ rất mềm yếu mới chỉ 19 tuổi.

Thế nhưng ai có thể ngờ chính cô gái này nhìn bố mình ngã chết trước mắt của mình sau đó từ trong bọc sách của chính mình lấy ra một câybút máy, đâm mù con mắt trái của Tiêu Tứ.

Cô càng giống như cọng cỏ nhỏ là đung đưa trong gió, cứng cỏi, ngoan cường, lại dũng cảm.

“Tô Tiểu Đường.” Tiêu Thành gọi.

Tô Tiểu Đường không xoay người, bình tĩnh nói: “Tôi không phải họ Tô, tôi họ Hà.”

“Ah, Tô Tiểu Đường.” Tiêu Thành thản nhiên nói.

Tô Tiêu Đường: “…”

Hai người im lặng vài giây, Tô Tiểu Đường mở miệng: “Anh cùng cô gái xinh đẹp nhưng trên mặt có sẹo bên ngoài là quan hệ như thế nào?”

Tiêu Thành đi tới, tủng một cái vai: “Không biết, chắc lại là người nào bị mỹ mạo của tôi mê hoặc đó, làm sao, Tô Tiểu Đường, em ghen à?”

Tô Tiểu Đường quay người sang, đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu rơi trên gương mặt anh tuấn ấy: “Vừa rồi chị đó nói gì với anh, số điện thoại, đúng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2172


Chương 2172:

Lần này Tiêu Thành không nói chuyện, đồng tử đen sâu hút nhìn Tô Tiểu Đường chằm chằm.

“Tôi từng học đọc môi một ít cùng với bố, chị gái kia nói chắc là số di động của chị ấy, muốn anh gọi cho chị ấy.”

“Hơn nữa, vừa rôi anh ôm vai của tôi, khi nhìn đến vết sẹo trên mặt chị kia, ngón tay của anh vô ý thức cuộn tròn một cái, cái này trên tâm lý học là một loại phản xạ có điều kiện, chị gái kia nhất định là người anh quan tâm.”

Tiêu Thành nhìn cô gái nhỏ trước mắt này, cũng không trả lời, chỉ là buông tuồng nói lảng: “Rất tốt, em những thứ này đều là học với bố em?”

Tô Tiểu Đường gật đầu: “Có một ít là đúng, nhưng còn có một ít là tôi đọc sách, tôi rất hâm mộ bố tôi, bố tôi là người vĩ đại nhất, tôi muốn làm cảnh sát giống bố, nhưng bố tôi không đồng ý, bố tôi nói mẹ đã bỏ đi, không quan tâm đến hai bố con tôi cũng là bởi vì công việc này quá nguy hiểm, mẹ không muôn sông trong lo sợ.”

Hà Tấn là một người bố hoàn mỹ, ông không thẹn với nghề nghiệp, còn hướng con gái của mình bảo lưu lại tư tâm mềm mại nhất, ông hy vọng con gái của mình có thể giống như các cô gái bình thường, bình an vô sầu trưởng thành.

Tiêu Thành gật đầu, nhéếch môi mỏng, anh cười đến mức vô cùng xán lạn, lộ ra hàm răng trăng: “Tô Tiểu Đường, em thực sự nên nghe lời bố nói.”

Tô Tiểu Đường gặp qua rất nhiều người, nhưng là cho tới nay chưa thấy qua ai giống như Tiêu Thành, anh mặt ngoài điên cuồng không chịu gò bó, tà khí tận xương, thế nhưng cô biết những thứ này đều là mặt ngoài của anh, anh là một người đàn ông cực độ thâm trâm mà nguy hiểm, anh am hiểu ngụy trang, có đôi khi giữa lông mày lộ ra vẻ lạnh lùng nhưng mắt lại nhập nhèm, còn có mấy phần nghiêm nghị cao thâm hoàn toàn khiến người ta không đoán ra, anh tựa như một ẩn só.

“Tiêu Thành, vì sao anh cứu tôi?” Tô Tiểu Đường hỏi.

Đêm hôm đó bố ngã xuống trong vũng máu, cô mất kiểm soát, dùng cây bút máy đâm mù con mắt trái của Tiêu Tứ, thế nhưng thể lực và thân thủ của cô cũng không sánh nỗi Tiêu Tứ, lúc sắp bị Tiêu Tứ bắt được đột nhiên vang lên tiếng còi cảnh sát, Tiêu Tứ hoảng hốt, cô liền nhân cơ hội bỏ chạy.

Lúc đến bên ngoài hai người mặc đồ đen bắt được cô, nói một câu: “Thành gia chúng tôi muốn gặp cô.”

Rồi, cô trở thành tân sủng của Tiêu Thành.

Tiêu Tứ giăng lưới truy tìm cô, nực cười Tiêu Tứ còn không biết con gái của Hà gia lại đang lắc lư dưới mắt hắn.

Nơi nguy hiểm nhất, lại là nơi an toàn nhất.

Tô Tiểu Đường vẫn không biết, anh tại sao muốn cứu cô.

Tiêu Thành không thay đổi ý cười, anh đột nhiên nhấc đôi chân dài to, từng bước một lắn đến gần Tô Tiểu Đường: “Em thực sự muốn biết nguyên nhân tôi cứu em?”

Thân hình anh cao lớn lúc này bao phủ xuống trước mặt cô một cái bóng lớn áp bách, Tô Tiểu Đường chưa sợ người nào, thế nhưng chẳng biết tại sao, cô luôn cảm thấy con người Tiêu Thành khiến lòng người ta mang theo…

kính nễ.

Tô Tiểu Đường phòng bị lui về phía sau, đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu chống lại: “Đúng, tôi muốn biết.”

Rất nhanh, lưng cô chống lên tường, không thể lui được nữa.

Tiêu Thành ép tới gần, đôi giày giày dừng lại trước mặt cô, anh vươn tay, ngón tay thon dài nắm được chiếc cằm cô xinh xăn, tà tứ cười nói: “Em cũng biết tôi và Tiêu Tứ không hợp, thay vì để hắn bắt được em ở đây trước mặt lão gia tử tranh công, không bằng đùa hắn chút, xoay hắn vòng vòng chơi càng vui hơn.”

“Hơn nữa, em biết Tiêu Tứ bắt được em có hậu quả gì mà! Hắn nhất định sẽ giết em trước, à không đúng, là cưỡng h**p trước…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2173


Chương 2173:

“Con gái Hà gia mạnh mẽ như vậy, rất dễ dàng khơi mào lòng chỉnh phục của đàn ông, tôi cũng muốn chinh phục em, nếm thử em rốt cuộc có tư vị gì.”

Anh càng nói càng không đứng đắn, còn có ý dùng lòng bàn tay v**t v* cằm cô, Tô Tiểu Đường cảm giác được tay anh rất thô ráp, lòng bàn tay to lớn mang đên xúc cảm như ma sát, đã vuôt đến mặt cô đỏ lên.

“Buông ra, ông chú!” Tô Tiểu Đường cố ý đè mạnh giọng trên hai chữ “ ông chủ”

Tiêu Thành biết cô đang nhắc nhở tuổi của anh, anh năm nay ba mươi mấy rồi, cô mớ chỉ có 19 tuổi, so sánh ra thật sự có cảm giác trâu già gặm cỏ non.

Tiêu Thành muốn buông tay ra, thế nhưng lúc này lỗ tai của anh đột nhiên giật giật, bên ngoài có người tới.

Là Tiêu Tứ đi mà quay lại.

Tiêu Tứ tới, thủ hạ ngoài cửa nhanh chóng lên tiếng: “Tứ…”

Tiếng “Tứ ca” này còn chưa kịp nói hết, Tiêu Tứ nhanh chóng đặt ngón tay ở bên môi làm động tác “suyt”.

Những thủ hạ kia im bặt.

Tiêu Tứ lặng lẽ đứng ở cạnh cửa, hắn xuyên thấu qua khe cửa nhìn lén vào bên trong.

Tiêu Thành đã nhận ra, nhưng Tô Tiêu Đường chưa phát hiệ ran, cô chỉ muốn kéo khoảng cách ra, cách anh xa một chút.

“Đi ra… ưml” Tải app truyện hola đọc nhiều nhé cả nhà!

Miệng Tô Tiểu Đường trực tiếp bị Tiêu Thành chặn lại.

Hai người cũng không nhắm mắt, trong mắt Tiêu Thành không có t*nh d*c mê ly, có chỉ khắc chế cảnh giác lạnh lẽo, anh nhìn cô gái trong ngực, cô bị dọa, đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu ươn ướt chuyển động, cô gái 19 tuổi lộ ra phần thanh thuần kia quả thực không cách nào so sánh.

Môi của cô còn rất mềm, thơm thơm, giông như hoa quả đông lạnh, khiên người ta không nhịn được muốn nếm nhiều hơn.

Bét mặt anh tuấn của Tiêu Thành lóe lên từng tia mắt tự nhiên, anh giơ bàn tay to lên, che kín đôi mắt cô: “Kêu ra.”

Cái gì?

Tô Tiểu Đường ngây người, hoàn toàn không hiểu.

“Không hiểu? Trước đây chưa từng có bạn trai à?” Tiêu Thành thấp giọng hỏi.

Tô Tiểu Đường vẫn không phản ứng kịp.

Lúc này Tiêu Thành đè cô ở trên vách tường, bàn tay to đi xuống, từ góc áo cô thò vào, bóp một cái.

A!

Tô Tiểu Đường kêu lên một tiếng, lúc này giơ tay lên đẩy anh ra.

“Kêu la cái gì? Còn chưa vào chính đề đâu.” Tiêu Thành mắng to một tiếng, sau đó ôm thắt lưng mềm của cô ép cô đến trên giường bệnh, một màn đặc sắc sắp diễn ra.

Ngoài cửa Tiêu Tứ thu hồi ánh mắt, không nhìn nữa, bởi vì hắn cũng không thấy cái gì khả nghị.

“Tứ ca, nhìn lén như vậy không tốt lắm đâu, Thành gia nếu biết sẽ nổi giận đó ạ.” Thủ hạ khổ sở nói.

Tiêu Tứ vô vô vai thủ hạ kia: “Cơn tức Thành gia của bọn mày ghê gớm thật a, ở trong phòng bệnh đã không kịp chờ đợi làm rồi, ha ha, không cần nói cho Thành gia tao từng tới, tao đi đây.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2174


Chương 2174:

Tiêu Tứ lần này là đi thật.

Tiêu Thành vẫn nghe động tĩnh ngoài cửa, Tiêu Tứ đi rồi, lạnh lùng cùng cảnh giác trong tròng mắt anh dần dần tán đi, lúc này Tô Tiểu Đường dưới người đột nhiên nhắc chân, đạp mạnh về phía hạ bộ của anh.

Tiêu Thành là ai, làm sao có thể để Tô Tiểu Đường đắc thủ, ở cùng con mèo hoang này, anh cần phải bảo vệ tốt tiểu đệ đệ của mình.

Bàn tay Tiêu Thành chế trụ đầu gối Tô Tiểu Đường, lực đạo bén nhọn đạp trên giường, anh đắc ý nhướng mày: “Không đá trúng nhé.”

Một giây kế tiếp, bốp!

Tiếng tát tai thanh thúy vang lên, Tô Tiểu Đường dùng sức tát anh một bạt tai.

Tiêu Thành bất ngờ không kịp đề phòng bị đánh trật nửa khuôn mặt tuần tú.

Khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường trướng hồng trợn lên giận dữ nhìn lấy anh, vừa xấu hỗ vừa giận dữ mắng: “Tiêu Thành, anh là tên khốn!”

Tiêu Thành xoay mặt lại, không vui nhíu mày: “Sờ em một chút thì làm sao, giận đến như vậy, em trước đây chưa từng bị sờ qua?”

Tô Tiểu Đường nhìn anh, gương mặt này ngược lại cũng tuấn lãng, song nhìn kỹ phía dưới ngũ quan cùng đường nét của anh lại phá lệ tinh xảo, sinh ra vài phần cảm giác tễ nguyệt phong hoa*, gương mặt giống như vậy không xứng với ngũ quan trời sanh của anh, càng giống như một viên minh châu bị bụi phủ kín, khiến người ta thấy không rõ diện mạo thật.

*Trăng trong mưa, hoa trong gió.

“Ai lại xấu xa hạ lưu giống như anh chứ!” Tô Tiểu Đường đầy anh ra, nhanh chóng ngôi dậy.

Cô năm nay chỉ mới 19 tuổi, vẫn là một cô gái ngoan ngoãn, đừng nói đến yêu đương, tay cô cũng chưa từng được bạn nam nắm qua, nhưng vừa rồi anh lại…

Tiêu Thành ngã xuống trên giường bệnh, anh nhìn thoáng qua cô gái đang tức giận, buồn cười xòe rộng bàn tay của mình: “Em chỉ lớn được chừng này, như sân bay ấy, một chút thịt cũng không có, tôi còn chưa ghét bỏ em thì thôi, em còn tức giận.”

Tô Tiểu Đường nhìn điệu bộ anh cười chê, khuôn mặt nhỏ đỏ đến mức có thể nhỏ máu, nếu như ánh mắt có thể g**t ch*t người, anh đã sớm chết hơn một nghìn lần.

“Vân còn tức? Vậy được, em tới sờ tôi đi, tôi để em sờ lại đó.” Tiêu Thành vươn tay kéo lại cánh tay gầy của cô dùng sức kéo, Tô Tiểu Đường trực tiếp ngã nằm trên lồng ngực to lớn của anh.

“Tới sờ, sờ ở đây nè, thế nào, có phải tôi lớn hơn em một chút đúng không?”

Tiêu Thành ấn tay cô lên trên ngực mình.

Tô Tiểu Đường tránh vài lần, nhưng tránh không được, người đàn ông này một thân cơ bắp, mạnh đến đáng sợ, lại còn rất hoang dã.

Dù sao chỉ mới 19 tuổi, Tô Tiểu Đường cũng nhớ tới hoàn cảnh của mình, bố không còn, mẹ đã sớm bỏ đi, cô thành cô nhi, còn bị tên khôn Tiêu Thành này bắt nạt, hôn hít s* s**ng không nói, còn nhục nhã cô.

Tô Tiểu Đường cắn răng lên đôi môi đỏ mọng, đôi mắt bỗng nhiên có chút đỏ.

Cô làm sao vậy?

Tiêu Thành khựng lại, anh cảm thấy con gái thực sự là một sinh vật thần kỳ, nước mắt nói đến là đến ngay.

Khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay đang ở trước mắt, khó khăn lắm mới lón được đôi chút, trong thanh thuần lộ ra vài phần cắm ky, hiện tại cô tựa vào trong ngực anh, hai người rất ái muội, hơi thở đều quấn quanh nhau.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2175


Chương 2175:

Anh ngửi được hương thơm trên người cô, là mùi trẻ con chưa dứt sữa, rât dễ ngửi.

Tiêu Thành đột nhiên nghĩ tới cô so với em gái Linh Linh của anh còn nhỏ hơn vài tuổi, anh lại thực sự biến thành gã khốn bắt nạt bé gái.

Tiêu Thành nhanh chóng buông lỏng cô ra, chính mình ngồi dậy.

Bầu không khí có chút xấu hổ, Tiêu Thành dứt khoát cầm lấy quần áo của mình, đi ra cửa, đương nhiên trước khi đi anh vẫn không quên đe dọa uy h**p nói: “Quản tốt cái miệng của em, đàng hoàng cho tôi một chút”

Anh là chỉ chuyện Diệp Linh.

Tô Tiểu Đường đặc biệt tức giận, cô câm lây gôi dùng sức đập vê phía Tiêu Thành.

Đáng tiếc Tiêu Thành ra cửa rồi, gối chỉ đập trúng ván cửa.

Diệp Linh một mực chờ đợi điện thoại của anh trai, thế nhưng điện thoại rất an tĩnh, anh trai cũng không gọi điện thoại qua đây.

Lê Hương tới rồi, kiểm tra một chút thân thể cho Diệp Linh, sau đó đột nhiên truyền một phong thư: “Linh Linh, đây là xế chiều hôm nay có người đặt trên bàn làm việc của tớ, là gửi cho cậu đó.”

Trái tim Diệp Linh căng thẳng, cô nhanh chóng nhận lấy phong thư, trên phong thư có bốn chữ lớn rồng bay phượng múa — Linh Linh thân yêu.

Đây là chữ viết của anh trai.

Là anh trai gửi cho cô.

Diệp Linh bóc thư ra, trong phong thư có gì đó rớt ra, là một tắm… vé máy bay.

Trong phong thư còn kèm một hàng chữ nhỏ — kết thúc quá khứ, đi với anh.

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run rấy, cô hiểu, anh trai lần này trở về là muôn mang cô rời đi.

Lê Hương khóa trái cửa phòng bệnh, cô ngồi bên người Diệp Linh, nhỏ giọng nói: “Linh Linh, tớ thấy nét chữ này hết sức quen mắt, có phải anh Diệp đã trở về rồi không?”

Diệp Linh gật đầu: “Ừ, anh trai tớ đã trở về, Tiêu Thành chính là anh trai tớ.”

Lê Hương nhìn một chút hàng chữ nhỏ kia: “Linh Linh, anh Diệp muốn dẫn cậu đi, cậu định thế nào, thực sự cùng anh trai đi sao, nếu như cậu đi, Cố Dạ Cần thì sao, cậu muốn bỏ rơi anh ta sao?”

Diệp Linh thất thần lắc đầu: “Tớ cũng không biết…”

Tay Lê Hương rơi trên vùng bụng bằng phẳng của Diệp Linh: “Linh Linh, cùng anh trai cậu đi, cậu có thể lại bắt đầu, quên hết mọi đau khổ, bên cạnh đều là người yêu nhất, có lẽ có một ngày cậu có thể chữa lành được mình.”

“Tòa thành này có quá nhiều ký ức không tốt đẹp, những thứ này đều sẽ ép cậu không thở được, cậu cũng đã từng đã nói, đợi tất cả kết thúc sẽ rời đi, đi đến một nơi không ai nhận ra cậu, sống lại một lần nữa.”

“Nhưng Linh Linh, nơi này có Cố Dạ Cần, hiện tại trong bụng cậu có đứa con của cậu và Có Dạ Cần.”

Làm bạn tốt, Lê Hương vĩnh viễn không cách nào thay Diệp Linh làm quyêt định, cô chỉ có thê phân tích lợi và hại cho Diệp Linh nghe, cuối cùng đưa ra lựa chọn vẫn là Diệp Linh.

Hiện tại đầu Diệp Linh có hơi loạn, đứa bé trong bụng này đến quá bắt ngờ, đây là con của Cố Dạ Cần, Cố Dạ Cần là bố của bé con…

Nhưng anh trai đã trở về, ở trong lúc mấu chốt, muốn dẫn cô đi.

Anh trai nói kết thúc quá khứ, chính là để cô kết thúc quá khứ cùng với Cố Dạ Cần.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2176


Chương 2176:

“Lê Hương, tớ cần suy nghĩ thật kỹ.”

“Được Linh Linh, tuân theo lựa chọn trong nội tâm của cậu, quan trọng nhất vẫn là dưỡng hảo cơ thể của chính mình, cậu chuân bị làm mẹ rồi đó.”

Lê Hương ởđi ra, Diệp Linh một mình ngồi thần thờ một hồi, cô đột nhiên phát hiện Cố Dạ Cần đi ra ngoài mua cho cô ô mai, mua đã rất lâu rồi vẫn chưa về.

Anh đã làm gì?

Diệp Linh lấy điện thoại ra, bắm số điện thoại của Cố Dạ Cần.

Bên này Cố Dạ Cần đã mua xong ô mai rồi, bởi vì không biết cô thích ăn loại ô mai nào, cho nên anh mua một bao lớn.

Lúc đầu muốn trực tiếp trở về bệnh viện, thế nhưng thư ký riêng gọi điện thoại qua nói: “Chủ tịch, tôi quên một chuyện, trong lúc ngài hôn mê thái thái có đến bệnh viện, nói trong phòng ngủ ở biệt thự đề lại một vật cho ngài, đê ngài tự mình đi xem.”

Cố Dạ Cần cúp điện thoại, lái xe trở về biệt thự, đi tới phòng ngủ.

Cô dĩ nhiên lại để lại cho anh một vật, cũng không biết là cái gì thần thần bí bí, Cố Dạ Cần câu đôi môi mỏng.

Anh đi vào, rất nhanh thì thấy tờ giấy được đặt dưới đèn ngủ kia, ba chữ “giấy ly hôn” hung hăng xông vào tằm mắt anh.

Nụ cười nơi khóe môi Cố Dạ Cần cứng đờ, anh vươn tay cầm lên phần giấy ly hôn kia.

Cố Dạ Cẩn không có biểu cảm nào, song trên gương mặt tuấn mỹ đã dâng lên tầng sương mỏng, anh chăm chú coi kỹ tờ giấy ly hôn đó một lần.

Tuy cô chỉ ghi lác đác mấy chữ, chung quy là không lấy tiền lấy nhà, chỉ cần tự do, thế nhưng Cố Dạ Cần nhìn tờ giấy ly hôn rất lâu rất lâu.

Cuối cùng, ánh mắt của anh rơi vào chữ ký cuối cùng trên đó, cô đã ký tên – Diệp Linh.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, không có chút thanh âm nào, Cố Dạ Cẩn một thân tây trang màu đen đứng lặng ở đó, anh tuấn như cây tùng, thân ảnh anh chìm trong ngọn đèn sơ nhạt không hiễu sao lộ ra vài phân… tịch mịch và cô độc.

Rất nhanh, một chuỗi chuông điện thoại du dương di động đột nhiên vang lên, điện thoại tói.

Cố Dạ Cẩn cầm điện thoại lên vừa nhìn, là Cố thái thái của anh.

Để giấy ly hôn trong tay xuống, anh ấn phím nghe điện thoại, anh đè thấp giọng: “Alo, Cố thái thái.”

“Cố tổng, anh đi đâu đó, bảo anh đi mua ô mai anh còn lề mề không trở lại, anh sẽ không phải là đi tán gái đấy chứ!” Giọng nói mềm mị của Diệp Linh truyền tới.

Có Dạ Cần câu môi cười: “Cố thái thái, em thực sự oan anh quá, ô mai anh đã mua xong, nỗi nhớ nhà lại tựa như tiễn, nhưng bắt đắc dĩ trên đường xe nhiều quá, chặn anh lại rồi.”

Anh nói anh bị tắc đường.

Diệp Linh: “Vậy được rồi, tạm thời tin anh lần này, anh mau đến đây đi.”

Cúp điện thoại, Cố Dạ Cần đặt phần tờ giấy ly hôn kia ở phía dưới cùng trong ngăn kéo, khóa lại, sau đó anh cầm chìa khóa xe cũng không quay đầu lại đi ra cửa.

Diệp Linh chờ được Cố Dạ Cần, còn có một đồng lớn ô mai anh mang vê.

Nhìn đủ loại ô mai, Diệp Linh đều trợn tròn mắt: “Cố tổng, thảo nào anh trễ như vậy mới về, bảo anh đi mua chút ô mai, anh là đi mua nguyên cả chợ ô mai luôn là sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2177


Chương 2177:

Cố Dạ Cần đi tới hôn trán cô một cái: “Mua đồ ăn vặt cho Có thái thái, nhất định phải mua đủ chứ.”

Nói rồi Cố Dạ Cần đi tới phòng tắm: “Anh đi tắm trước.”

Diệp Linh bóc một quả ô mai đặt ở trong miệng, vị chua chua ngọt ngọt tràn ra trong cổ họng, nhất thời hóa giải cảm giác khó chịu mang thai mang tới.

Lúc này tiếng đập cửa vang lên, là thư ký riêng tới, đưa đên một cái đông lớn văn kiện.

Diệp Linh chớp hàng mi như lông vũ của: “Chủ tịch đại nhân của anh định dời phòng làm việc đến phòng bệnh của tôi sao?”

Thư ký riêng cười nói: “Thái thái, hiện tại tim chủ tịch đều đặt trên người cô, tới bệnh viện lại về nhà, còn chưa kịp phê duyệt văn kiện, nên lượng công việc khá lớn.”

Diệp Linh khựng lại: “Anh ấy về nhà rồi Đo, Thư ký riêng gật đầu: “Đúng vậy thái thái, cô không phải nói trong phòng ngủ để lại đồ gì cho chủ tịch sao, lúc chủ tịch mua ô mai đã trở về nhà một chuyên, chủ tịch rât chờ mong bât ngờ cô lưu lại cho ngài ấy đó.”

Diệp Linh cứng lại rồi, thì ra vừa rồi Cố Dạ Cẩn nói dối, căn bản cũng không phải tắc đường mà anh về nhà.

Không đi trêu chọc tán gái, mà là đi về nhà nhìn “bất ngờ” cô lưu cho anh.

Lúc này cửa phòng tắm “cạch” một tiếng mở, Cố Dạ Cần tắm xong đi ra, anh mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, trên mái tóc ngắn còn treo bọt nước, cầm khăn mặt lau lau, mẫn cảm nhận được bầu không khí vi diệu trong phòng bệnh, anh nhìn liếc thư ký riêng: “Hai người đang nói chuyện gì?”

“Chủ tịch, chúng tôi đang nói chuyện ngài nửa đường về nhà đó.” Thư ký riêng thành thật đáp.

Bàn tay đang lau tóc của Cố Dạ Cần khựng lại. Cả nhà tải appt ruyện hola đọc tiếp nhiều nhé!

Thư ký riêng cảm giác mình nói sai, thế nhưng, anh ta không biết mình sai ở đâu, anh rõ ràng ăn ngay nói thật mà.

Lúc này Diệp Linh lên tiếng: “Anh đi trước đi.”

“Vâng, thái thái.” Thư ký riêng xoay người rời đỉ.

Trong phòng bệnh chỉ còn sót hai người, Diệp Linh ôm lấy một đống lớn văn kiện, hờ hững hỏi: “Anh về nhà rồi sao?”

Cố Dạ Cẩn ném khăn mặt vào trên bàn, vươn tay nhận lây văn kiện trong ngực cô: “Ừm, tiện đường đi về một chuyến.”

“Vậy anh có thấy vật trên tủ giường không?” Diệp Linh là chỉ tờ giấy ly hôn kia.

Cố Dạ Cần buông văn kiện xuống, quay đầu nhìn cô một cái: “Không có, anh không thấy gì cả.”

Nói rồi anh ngồi trên giường bệnh, đưa tay vỗ vỗ vị trí bên người: “Qua đây ngủ, ngủ trong lòng anh.”

Diệp Linh khẳng định anh đã thấy, song anh không muốn bàn về đề tài này.

Diệp Linh chậm rãi leo lên giường bệnh, nằm xuống, giường bệnh quá nhỏ, anh tựa lưng lên đầu giường, đôi chân dài to duôi vê phía trước, Diệp Linh gối đầu lên trên đùi anh.

Cố Dạ Cẩn một tay lật xem văn kiện, còn tay kia đút cô ăn ô mai, anh cũng không biết gần đây cô sao lại nghiện chua như thế: “Ăn ngon không?”

Diệp Linh vốn nằm nghiêng, nghe vậy cô giật mình, đổi thành nằm thẳng, đôi mắt đen ươn ướt mềm mị nhìn anh: “Ăn ngon nha, anh có muốn ăn không”

Mái tóc quăn màu trà liễm diễm xõa tung trên quần tây anh, trong không khí đều mùi hương chua chua ngọt ngọt, lồng ngực trống rỗng của Cố Dạ Cần nhanh chóng đầy ấp, ánh mắt cũng dời từ văn kiện đến trên khuôn mặt nhỏ của cô, nóng bỏng chăm chú nhìn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2178


Chương 2178:

Cô Dạ Cân vân là loại đàn ông có chút hư hỏng từ trong xương, anh rất biết thưởng thức phụ nữ, trong ánh mắt nóng bỏng luôn tản ra h*m m**n mãnh liệt, cái này thật sự rất thỏa mãn lòng hư vinh của phụ nữ, lại bị anh trêu đến đỏ tai hồng mặt.

Song Diệp Linh lại không muốn anh chăm chú nhìn như vậy, bởi vì má phải cô có sẹo, đã sớm không phải là Diệp Linh vưu vật tuyệt sắc nữa rồi.

“Anh nhìn cái gì mà nhìn, không cho phép nhìn… ưml” Đôi môi đỏ mọng Diệp Linh bị hôn lên.

Có Dạ Cần cúi đầu liền hôn một cái.

Lần này anh hôn dịu dàng lại triền miên, hàng mi như lông vũ của Diệp Linh hốt hoảng rung động, cảm giác ô mai trong miệng cũng bị anh cuốn lấy chơi đùa.

Không biết qua bao lâu, lúc cô có chút thiếu dưỡng khí đành giơ tay lên đẩy anh ra.

Cố Dạ Cần rời khỏi cánh môi sưng đỏ của cô, nụ hôn lại rơi vào vết sẹo trên má phải cô, thân mật cọ xát… mang theo vài phần yêu thích cùng thương tiệc.

Anh không cảm thấy vết sẹo trên mặt cô rất xấu sao?

Diệp Linh là phụ nữ, cũng thích đẹp, có đôi khi cô soi gương đều sẽ cảm giác được vết sẹo trên mặt mình xấu vô cùng, nhưng bây giờ anh lại hôn yêu thích không buông tay.

Trong lòng Diệp Linh hơi mềm ra, có chút ấm áp còn có chút ngọt, cô bóc một cục ô mai trực tiếp nhét vào trong miệng Cố Dạ Cần: “Cố tổng, mau xem văn kiện của anh đi!”

Cố Dạ Cẩn lúc này mới ngồi thẳng người, có lẽ ô mai quá chua anh còn chau mày kiếm lại, sau đó cầm văn kiện lên, tiếp tục công việc.

Khuôn mặt bé nhỏ của Diệp Linh đỏ bừng, cô ngoan ngoãn nằm trên đùi Cố Dạ Cần, lúc này tầm mắt của cô rơi trên quần Cố Dạ Cần, bởi vì tư thế, địa phương nhạy cảm của anh đang ở trước mắt cô.

Cũng không biêt hiện tại thân thê anh thế nào…

Cố Dạ Cần đang xem văn kiện, lúc này anh cũng cảm giác ngón tay của Diệp Linh theo bắp đùi của anh một đường bò lên trên…

Thắt lưng Cố Dạ Cần nhanh chóng căng chặt, anh cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Linh ghé vào trên bắp đùi anh, đôi mắt ươn ướt rơi trên khuôn mặt tuần tú của anh, ngón tay út không an phận không ngừng leo lên.

Cổ họng Cố Dạ Cần cuộn lại, kéo lại bàn tay cô: “Muốn làm gì, hửm?”

Lý thuyết và kinh nghiệm thực chiến của Diệp Linh có chênh lệch rất lớn, cô vẫn là lần đầu tiên làm loại… chuyện xấu này, bây giờ bị bắt lại, cô cắn đôi môi đỏ mọng: “Em… em quan tâm cơ thể của anh đó…”

Cố Dạ Cần nhét tay cô vào trong chăn, còn muốn đầy người cô khỏi đùi anh, cùng nhau nhét vào trong chăn: “Đừng làm rộn, ngủ đi.”

Ái chà…

Diệp Linh đỏ bừng mặt, cô đây là bị từ chối sao?

Cô cũng không thể bá đạo, trực tiếp c** q**n anh ra xem được.

Diệp Linh chui xuống dưới, chôn khuôn mặt nhỏ ở trong chăn, thực sự mắc cỡ chết đi được.

Lúc này có thứ nằng nặng đặt trên người cô, Cố Dạ Cần lắn qua, kéo chăn trên mặt cô ra: “Ngủ như vậy không nghẹt thở à?”

Diệp Linh không chịu đi ra, cả người chôn ở trong mên râu rĩ: “Anh đừng quản em, em không hề nghẹt thở, anh xem văn kiện của anh đi!”

Cố Dạ Cẩn nhìn cô cuộn thành một khối tròn, còn có giọng điệu nhàn nhạt làm nũng lại oán hận, anh nào còn có thể chuyên tâm xem văn kiện, tim đều bị cô làm ngứa ngáy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2179


Chương 2179:

Từ khi hai người đâm thủng chuyện nam nữ tới nay, cô ở trên giường đều rất bị động, anh chưa từng hưởng thụ một mặt chủ động của cô, hiện tại cô đã chủ động, nhưng cơ thể anh…

Cố Dạ Cần áp khuôn mặt tuấn tú tới, cách chăn hôn lên trên khuôn mặt nhỏ của cô, khắp nơi hôn loạn: “Cố thái thái, em… muốn rồi đúng không?”

Dáng vẻ anh lại gân hôn loạn khắp y hệt con heo nhỏ, Diệp Linh còn chưa kịp đẩy anh ra đã nghe được anh lấy giọng điệu từ tính trêu người không gì sánh được cúi đầu hỏi cô — em muốn rồi đúng không?

What?

Anh đến tột cùng đang nói cái gì thế hả?

“Cố Dạ Cần, em phát hiện con người anh thực sự quá đáng ghét, em không để ý tới anh nữa!” Diệp Linh xoay cả người, thực sự không để ý tới anh.

Cố Dạ Cần sợ còn nháo như vậy nữa sẽ không cách nào quay về, nên đành buông cô ra, tiếp tục xem văn kiện.

Trong đêm khuya.

Diệp Linh đã ngủ say, Cố Dạ Cần mở chăn ra, khuôn mặt nhỏ mềm mị đã được ủ đến đỏ hồng, hàng mi như lông vũ ngoan ngoãn thõng xuống, mái tóc quăn màu trà đọng ở bên má, thực sự là hợp thể thanh thuần và dịu dàng đáng yêu, khiến người ta luyến tiếc dời ánh mắt.

Cố Dạ Cần còn chưa ngủ, ánh mắt của anh rơi vào vết sẹo trên má phải cô, tuy anh không ngại vết sẹo này, thế nhưng anh biết cô chú ý, vết sẹo đã khiến cô không có cảm giác an toàn.

Gương mặt cô là tác phâm hoàn mỹ nhất, vết sẹo này khiến cô có tì vết, khiến cô trở nên không hoàn mỹ nữa, anh sẽ nghĩ cách giúp cô chữa trị vết sẹo này, cô là đóa hoa hồng anh nuông chiều trong lòng bàn tay, kiếm tiền nuôi cô, để cô xinh đẹp như hoa, đều là trách nhiệm của anh.

Cố Dạ Cần mê luyến hôn trán cô một cái.

Lúc Diệp Linh ngủ mơ mơ màng màng cũng cảm giác có người đang hôn cô, cô mở đôi mắt nhập nhèm mắt ra, ngái ngủ nhìn Cố Dạ Cần còn chưa ngủ: “Mấy giờ rồi, sao anh còn chưa ngủ?”

Cố Dạ Cần ôm cô vào trong ngực, bàn tay to cầm tay cô, áy náy thấp giọng nói: “Sorry, làm em thức rôi.”

Không phải thức, mà là… bị anh hôn tỉnh.

Diệp Linh nhìn thời gian một chút, hiện tại cũng hơn hai giờ sáng rồi, bên ngoài đã không còn tiếng động, trong phòng bệnh bật một ngọn đèn, trong tròng mắt đen anh đã có tia máu nhàn nhạt, cũng là bệnh nhân mới vừa khỏi bệnh, anh cũng cần nghỉ ngơi.

Diệp Linh có chút đau lòng, tay kéo lại vạt áo anh, mềm mại hỏi anh: “Cố Dạ Cần, sao anh không ngủ?”

Bọn họ bây giờ chen chúc trên tấm giường chật hẹp của phòng bệnh, cô đang ở trong ngực anh, Cố Dạ Cần nhìn cô thật sâu: “Bởi vì… anh sợ mình ngủ rôi, em sẽ từ trong lòng anh trôn khỏi.”

Trái tim Diệp Linh chợt đau xót, cô biết anh là chỉ chuyện cô nửa đêm trốn trong tủ quần áo ngủ.

“Trước đây, anh cũng không ngủ được như vậy sao?”

“Ban đầu sẽ ngủ, nhưng nửa đêm sẽ tỉnh, em đã không còn trong lòng anh nữa rồi, dần dần không dám nhắm mắt, chỉ muốn nhìn em như vậy, chỉ có như vậy, em mới có thể vẫn ở trong lòng anh, không đi đâu hết.”

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh rung động, trong hốc mắt trăng nõn trong nháy mắt dâng lên một tầng hơi nước, cô chậm rãi giơ tay lên, xoa xoa khuôn mặt tuân tú của Cô Dạ Cân, không biết từ khi nào, trên gương mặt lạnh lùng ấy luôn bao phủ một tầng tịch mịch ám sắc, không vui vẻ được.

“Cố Dạ Cần, anh có phải… bị bệnh hay không?” Hốc mắt cô hồng hồng hỏi.

Ở trong buổi tối thế này, Cố Dạ Cần ôn nhu như nước nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô: “Không biết, anh chỉ biết anh có bệnh, em có thuốc, như vậy đủ rồi.”

Diệp Linh vùi đầu vào trong ngực của anh, nước mắt rơi xuống, cô nũng nịu cọ khuôn mặt nhỏ vào trong ngực anh — Cố Dạ Cần, anh thế này, sao em đành lòng bỏ anh lại?
 
Back
Top Dưới