Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1448


Chương 1449:

Mã Ni Đại Sư đổ mồ hôi lạnh, ông ta khiếp sợ nhìn bóng lưng người đàn ông rời đi. Anh là ai vậy, đây là người nào?

Cường đạo, đây chính là cường đạo, không thể chọc, cũng không chọc được!

Advertisement

Mã Ni Đại Sư thiết kế áo cưới cho Thượng Quan Mật Nhị, Mạc Tuân cũng ở bên trong.

Lê Hương đứng ở bên ngoài, cô cảm thấy rất buồn chán, nhìn bốn phía một chút.

Lúc này một bàn tay rõ ràng khớp xương đột nhiên duỗi tới, đưa một vật cho cô.

Lê Hương nhìn thoáng qua, là một thỏi… son.

Advertisement

Hàng mi nhhỏ dài run lên, cô ngẳng đầu, cặp mắt sâu thẳm kia của A Dạ phóng đại vô hạn trong tầm mắt cô.

A Dạ tới, còn tặng cô một thỏi son.

Lê Hương từng nhận quà, chuỗi duy nhất chỉ giới, only-love, còn có hoa hồng gì gì đó, nhưng chưa từng nhận qua son môi.

*Ở đâu ra vậy? “Lê Hương hỏi.

A Dạ nhìn cô câu môi: “Mới mua, tặng cho em.”

Anh ấy vậy mà đi mua son.

Lê Hương đỏ mặt, xoay người rời đi: “Em không cần, anh đưa cho người khác đi!”

Thế nhưng đi hai bước, A Dạ từ phía sau đuổi theo, kéo lại cánh tay của cô, đẩy cô đến trên vách tường.

Anh đưa son cho cô: “Không biết em thích màu gì, thử một chút, để anh xem có đẹp không.”

*…” Cái tên này!

Anh là tặng cô son, hay là muốn cô tô son cho anh xem?

Lê Hương lần nữa từ chối: “Em không muốn!”

A Dạ cao ngất chắn trước mặt cô, sau đó anh trực tiếp tự tay mở ra son môi, một tay nắm khuôn mặt nhỏ của cô, tay kia tự mình tô son cho cô.

Bị lắc qua lắc lại Lê Hương chau mày, thật thấp gọi tên anh: “Mạc Tuân!”

A Dạ chính là Mạc Tuân!

A Dạ là Mạc Tuân thật, hiện tại người đang ở cạnh Thượng Quan Mật Nhi là Mạc Tuân là giả!

A Dạ chống lấy cô, trực tiếp đẩy cô đến góc tối, anh sâu kín cong môi, trong chất giọng trầm thấp tràn ra vài phần cưng chiều: “Nhận ra anh à?”

Lê Hương nhìn anh, cho dù không có khuôn mặt tuần tú như ngọc kia, anh vẫn như cũ khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Đúng là yêu nghiệt.

Lê Hương môi hồng răng trắng nở nụ cười, trêu ghẹo anh: “Mạc tổng, anh thật là khiến em mở rộng tầm mắt, không có dung mạo, thân phận, anh cũng có thể dựa vào tài đại khí to của mình mê hoặc phụ nữ đó, Thượng Quan Mật Nhi bây giờ rất có ý với anh đó.”

A Dạ cụp mắt xuống chuyên chú giúp cô thoa son, thân thể cao ngất đè xuống, ngăn cô ở giữa lồng ngực mình và trong vách tường, anh nhướng mày cười nhẹ nói: “Có mê hoặc cô ta không anh không có hứng thú, anh chỉ muốn biết anh có mê hoặc được em không, hửm?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1449


Chương 1450:

Khuôn mặt nhỏ Lê Hương càng đỏ hơn, bởi vì trong óc cô đột nhiên nhảy ra hình ảnh tối qua hai người thân mật.

Cũng không biết có phải cô suy nghĩ nhiều rồi hay không, cô luôn cảm thấy do tôi hôm qua anh ngủ cô, nên hôm nay mới tặng cô son môi.

Advertisement

Hứ, đúng là đàn ông!

“Mạc tổng, anh muốn nghe nói thật không, nói thật là không có!”

“Ha.” A Dạ bật ra tiếng cười trầm thấp trêu người: “Thượng Quan Mật Nhi có phải đã đưa USB cho em không?”

Anh biết cả rồi?

Advertisement

Quả nhiên hiện tại tất cả những gì xảy ra đều trong sự khống chế của anh, anh có kế hoạch.

“Đúng vậy.”

“Mạc Tuân trong USB giống anh như đúc, Lê Hương, em làm sao nhận ra đó không phải anh?”

Cái này…

Lê Hương nhanh chóng giơ tay lên đẩy anh: “Em không nói cho anh đâu!”

A Dạ câu môi, giảm thấp tiếng nói một chút, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe được: “Lê Hương, lúc đó em chẳng phải bởi vì tài đại khí to của anh mà nhận ra ta sao?”

Thật đúng là… không biết xáu hổ, cuồng tự luyên!

Lê Hương ngắng đầu nhìn anh: “Anh đừng có luôn nhìn lén em như thế, em không nhận ra anh.”

Trong ánh mắt sâu thẳm nóng bỏng của anh vẫn theo sát cô, cô không phát hiện cũng khó khăn.

A Dạ cắt giọng khàn khàn mang theo ý cười: “Chỉ thích nhìn dáng vẻ làm bộ bên ngoài của em, trong đầu lại đang rêu rao, cởi hết quần áo của cô ta, cởi hết quần áo của cô ta”

Lê Hương nhanh chóng che môi anh, trọn mắt lên giận dữ nhìn anh.

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, giống như đóa hồng đỏ kiều diễm ướt át, anh nói như vậy, sau này cô còn mặt mũi nào.

nhìn người?

A Dạ quyết định không chọc cô nữa, anh đóng thỏi son lại, hài lòng nhìn kiệt tác của mình: “Thật đẹp.”

Anh là một đại trực nam, cho nên son mua cũng là màu mà đàn ông thích nhát.

Lê Hương có đôi môi củ ấu xinh đẹp, thanh thuần lại tiên khí, rất thích hợp tông màu san hô, thoa lên son môi hết sức dụ người, khiến người ta nhịn không được muốn âu yếm.

Nhìn dáng vẻ anh hài lòng, nghe anh ca ngợi, Lê Hương cảm giác khuôn mặt nhỏ của mình cũng không được tự nhiên cháy lên, từ hôm qua anh rất khác lạ, lẽ nào anh đã tha thứ cho cô sao?

Lê Hương vươn tay chống đỡ lên lồng ngực to lớn của anh: “Mạc Tuân, anh buông ra trước đã, lát nữa Thượng Quan Mật Nhi sẽ đi ra đó.”

Cô ngượng ngùng như đóa hoa e ấp, nửa chống cự, nửa nghênh đón trong lòng anh, ánh mắt A Dạ trầm xuống, cúi đầu muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Lê Hương sợ đến tránh khắp nơi: “Mạc Tuân, trên môi em còn có son… Ưml”

A Dạ đã hôn cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1450


Chương 1451:

Lần này, tất cả son trên môi cô đều bị anh ăn sạch.

“Lễ nào, son trên miệng phụ nữ không phải cho đàn ông ăn sao?” Anh còn khàn giọng hỏi một câu.

Advertisement

Lê Hương: ”…”

Thượng Quan Mật Nhi lúc đi ra liền thấy một màn này, A Dạ cao ngất kéo Lê Hương đang cựa quậy vào trong ngực hôn, ả giận dữ: “Tiểu nha hoàn, A Dạ, các ngươi đang làm gì đó?”

Lê Hương một tay đầy A Dạ ra.

Lần này A Dạ cũng không cưỡng ép cô nữa, liền thuận thế buông lỏng cô ra.

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi lại bị tức đến rồi, ả tưởng mình cùng Mạc Tuân kết hôn, Lê Hương hẳn là vừa khóc vừa náo, dáng vẻ thê thê thảm thảm buồn đau mới đúng. Song nào biết mị lực Lê Hương lớn như vậy, còn tìm niềm vui nhanh đến là thế.

Thượng Quan Mật Nhi còn lanh mắt phát hiện thỏi son, chắc là A Dạ tặng cho Lê Hương.

Nghe nói đàn ông tặng phụ nữ son, là muốn… hôn môi.

A Dạ này chỉ là một thủ hạ, nói vậy cũng không có tiền mấy, thỏi son này hẳn đã tiêu không ít tiền lương của anh.

“Tốt, hai người các người, một thủ hạ, một tiểu nha hoàn, dĩ nhiên ban ngày lại sau lưng chủ nhân mình lén lút, các ngươi còn biết cái gì gọi là lễ nghĩa liêm sỉ hay không?”

Lê Hương đỏ bừng mặt, nhưng cô không thèm liếc đến Thượng Quan Mật Nhi, mà là nhìn A Dạ bên người: “Đó, cô ta đang mắng anh đó.”

Nói xong, cô liền đi.

Lê Hương lại cứ vậy mà đi.

Thượng Quan Mật Nhi chuẩn bị đuổi theo, bỏng ả cảm giác một ánh mắt sâm lạnh rơi trên người của ả, ngẳng đầu nhìn lên, chỉ thấy A Dạ một tay đút trong túi quần, đôi mắt sâu thẳm kia đang lẳng lặng nhìn ả.

Ánh mắt của anh bình tĩnh không lay động, nhưng bên trong giống như hai vực sâu, như thể hút linh hồn ả ngã vào, rất nguy hiểm.

Da đầu Thượng Quan Mật Nhi tê rằn, cũng không dám động.

Lúc này A Dạ nhàn nhạt thu mắt, nhắc chân cũng muốn đi.

Thượng Quan Mật Nhi không biết mình làm sao nữa, tại Sao ả lại bị một tên thủ hạ thấp kém dọa sợ, hiện tại ả u oán nhìn A Dạ, cái này A Dạ đối với ả hết sức bạc tình lãnh khốc, nhưng anh đối với Lê Hương nhiệt tình như lửa.

Ä đến tột cùng nơi nào không bằng Lê Hương chứ?

Một tên thủ hạ mà thôi, nếu như ả mời gọi, ả cũng không tin không bắt được anh!

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng đi lên trước, ả giơ tay lên nâng trán, giả bộ thân thể không khỏe: “Ai nha, đầu tôi thật là chóng mặt, A Dạ, mau mau dìu tôi một cái.”

Thượng Quan Mật Nhi trực tiếp ngã xuống trong lòng A Dạ.

Mỹ nhân trong ngực, ả chủ động lả lơi mời gọi, ả cũng không tin A Dạ sẽ không mắc câu.

Thượng Quan Mật Nhi vừa nghĩ vừa nhếch đôi môi đỏ mọng, ả đang suy nghĩ, A Dạ này nhìn vóc người rất đẹp, tựa như siêu mẫu quốc tế ấy, ngã vào trong ngực của anh nhất định rất thoải mái! Hì hì…

Thượng Quan Mật Nhi chờ A Dạ ôm mình, thế nhưng rất nhanh “cốp” một tiếng, ả có một nụ hôn rất chỉ là nóng bỏng với đất mẹ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1451


Chương 1452:

Ä ngã nhào xuống đắt.

Đau đớn kịch liệt bắt ngờ đánh tới, Thượng Quan Mật Nhi đau đến ch** n**c mắt, vô cùng chật vật.

Advertisement

Chuyện gì xảy ra thế?

Thượng Quan Mật Nhi ngẳng đầu nhìn A Dạ, vừa rồi lúc ả ngã A Dạ đã tránh sang một bên, đến vạt áo cũng chẳng để ả chạm.

Buồn cười!

Thượng Quan Mật Nhi từ thiên đường ngã vào địa ngục, ả chật vật vừa uất ức nhìn A Dạ: “A Dạ, anh!”

Advertisement

A Dạ từ trên cao liếc mắt xuống ả, nhấc chân bỏ đi.

Thượng Quan Mật Nhi quả thực tức muốn hộc máu, ả phát hiện A Dạ này thật sự là quá ngông cuồng.

Một thủ hạ nho nhỏ mà còn giữ giá hơn cả chủ tử!

Rời khỏi Lưu Tô Quán, Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi ngồi xe sang rời đi, Lê Hương và A Dạ ngồi ở phía sau chiêc xe kia.

A Dạ chuyên chú lật xem văn kiện trong tay, Lê Hương buồn chán, cộng thêm đêm qua ngủ không được ngon giấc, nên cô nhắm mắt ngủ.

A Dạ ngước mắt, nhìn thấy cái đầu nhỏ của cô cứ cà gật cà gù, giống như gà con mỗ thóc.

Lúc này xe bỗng cua, theo quán tính thân thể mềm mại của cô trực tiếp dán lên người anh.

A Dạ nhanh chóng bỏ lại văn kiện, giang hai cánh tay, ôm lấy thân thể nghiêng ngả của cô.

Không giống với mùi nước hoa hỗn tạp trên người Thượng Quan Mật Nhi, trên người cô tỏa ra mùi hương cơ: thể sạch sẽ trong veo của thiếu nữ.

Cơ thể của cô rất mềm mại, mềm như không xương, A Dạ thu cánh tay, ôm cô ngồi bên cạnh mình.

Lê Hương cũng không tỉnh, cái miệng nhỏ đỏ bừng khẽ mở, lầm bẩm một tiếng, rồi ngủ tiếp.

Con heo nhỏ.

A Dạ cầm văn kiện lên đọc.

Lúc này trên vai anh mềm xuống, đầu nhỏ của cô dựa tới.

Hơi thở ngọt ngào phả lên trên cần cổ của anh.

Chữ trong văn kiện cũng không xem được nữa, nơi đầu mũi đều quanh quản mùi thơm trên người cô, A Dạ dứt khoát đặt văn kiện xuống.

Anh cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay trên vai.

Hàng mi cong dài an tĩnh rũ xuống, giống như cái quạt nhỏ, cái miệng nhỏ đỏ bừng hơi hơi mở ra, lộ ra hàm răng bên trong.

Ký ức tối hôm qua từng chút xíu sống lại, máu nóng sôi trào.

Trên đời này không thiếu phụ nữ, nhưng anh chỉ thích mỗi mình cô.

A Dạ thấp mắt, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Lê Hương nằm mơ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1452


Chương 1453:

Cô mơ thấy mình đang ăn một viên kẹo, kẹo mềm ngọt, thơm lừng ngon miệng.

Cô tham ăn vươn lưỡi l**m.

Advertisement

A Dạ thở gấp, lúc đầu chỉ muốn hôn nhẹ, cô lại đột nhiên chủ động.

Cô phác họa vành môi mỏng gợi cảm của anh, giống như: ăn được viên kẹo mà cô thích nhất.

Hai người đã quen lâu như vậy, đối với hôn môi, cô luôn bị động, chủ động như vậy vẫn là lần đầu tiên.

Văn kiện trên đầu gối rớt ở tại trên thảm, A Dạ dùng tay phủ trên khuôn mặt nhỏ, êm ái đáp lại cô.

Advertisement

Anh hôn rát dịu dàng rất dịu dàng.

Trước mặt Sùng Văn đang lái xe, anh ta xuyên qua kính chiếu hậu liếc về phía sau, văn kiện cơ mật bị vứt trên thảm, chủ tử nhà mình đang hôn Lê Hương đang ngủ mơ.

Sùng Văn trong nháy mắt thu hồi ánh mắt, không dám nhìn nữa.

Lê Hương lúc xuống xe vươn người một cái, cô cảm thấy ngủ thật thoải mái, nhưng, cái miệng nhỏ hồng hồng sưng tấy, còn tê tê.

*Ơ, miệng mình có phải bị ong chích không thế này?” Lê Hương ngây ngô lắm bẩm.

Ánh mắt Sùng Văn né tránh, anh ta làm sao dám nói cho.

Lê Hương đó không phải là ong chích, mà là… chủ tử nhà mình hôn trộm chứ?

Hôn kỳ càng ngày càng gần, Thượng Quan Mật Nhi càng đắc ý, ả gọi điện thoại cho Họa Phi: “Mẫu phi, hiện tại tất cả đều rất thuận lợi, con sắp gả cho Mạc Tuân rồi, đến lúc đó vạch trần thân thế Mạc Tuân, con liền trở thành Hoàng Hậu của anh ấy, mẫu nghi thiên hạ rồi.”

Thượng Quan Mật Nhi từ đầu đến cuối không quên sứ mạng của mình, ả là muốn làm vương hậu.

Họa Phi im lặng vài giây, cẩn thận nói: “Mật Nhi, sao mẹ cứ thấy tất cả đều quá thuận lợi khiến mẹ có một loại cảm giác không thực, gần đây Mạc Tuân đối với con thế nào, con phải nói thật với mẫu phi.”

Thượng Quan Mật Nhi mặt đỏ lên, xấu hổ nói: “Mẫu phi, Mạc Tuân gần đây rất tốt với con.”

“Thật không?”

“Đương nhiên là thật, chúng con bây giờ như đang nửa ở chung rồi, nhiều lần con đều tỉnh dậy trong lòng anh ấy.”

Ý tứ Thượng Quan Mật Nhi rất rõ, ả cùng Mạc Tuân nùng tình mật ý đã ngủ đến chừng máy hồi rồi, những thứ khác có thể giả, thế nhưng cùng chăn cùng gối lại không thể.

Họa Phi vừa nghe nhanh chóng lộ ra ý cười: “Mật Nhi, vậy mẹ an tâm rồi.”

“Mẫu phi, Tình Nhi kia vẫn còn ở trong tay của chúng ta, hiện tại con đã nắm chặt Mạc Tuân trong bàn tay rồi, đợi kết hôn xong, chúng ta tính toán cùng nhau diệt trừ Lê Hương và Tình Nhi đi, vĩnh tuyệt hậu hoạn!” Trong hai mắt Thượng Quan Mật Nhi lộ ra sát ý ngoan quyết ác độc.

Họa Phi gật đầu: “Mẹ cũng nghĩ giống vậy, Mật Nhi, con cứ an tâm làm cô dâu của Mạc Tuân đi!!”

Trong nháy mắt, hôn kỳ đã đến.

Hôn lễ thế kỷ cử hành ở sơn trang Louis, trong đại sảnh yến hội treo tên của cô dâu và chú rẻ, chú rễ Mạc Tuân, cô dâu Lê Hương.

Thượng Quan Mật Nhi chứng kiến tên liền nhanh chóng cứng đờ, hôm nay là hôn lễ thế kỷ của Thượng Quan Mật Nhi ả và Mạc Tuân, nhưng tên cô dâu lại là Lê Hương.

Tất cả mọi người đều biết hôm nay là hôn lễ của Mạc Tuân và Lê Hương!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1453


Chương 1454:

Lê Hương sắp trở thành Mạc thái thái của Mạc Tuân!

Cho tới bây giờ Thượng Quan Mật Nhi mới phát giác bản thân vẫn luôn là cái bóng của Lê Hương, loại cảm giác này thật sự là quá không dễ chịu, ả lại có một loại ảo giác mình đến tham gia hôn lễ Mạc Tuân và Lê Hương.

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng bỏ rơi những suy nghĩ kỳ quái đó, sáng sớm hôm nay ả vẫn còn tỉnh lại trong lòng Mạc Tuân, sự dịu dàng ấy không thể là giả.

Người đàn ông như Mạc Tuân vậy, nếu như anh không thích một cô gái, chắc chắn sẽ không để cô ta chạm vào.

Thượng Quan Mật Nhi vào phòng trang điểm cho cô dâu, mặc váy cưới may riêng ở Lưu Tô Quán.

Chiếc váy cưới được đính hoa và kim cương, chuyên gia trang điểm khen ngợi: “Oa, Lê tiểu thư, cô thật đẹp, đêm nay cô là cô dâu đẹp nhất thế giới.”

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi dùng hai tay dẫn theo làn váy đứng trước gương quay vòng vòng, chiếc váy cưới đính hoa tươi và kim cương càng tôn lên vẻ xinh đẹp cao quý như: thược dược nở rộ của ả, thực sự rất đẹp.

Hôm nay là ngày cưới của ả và Mạc Tuân rồi, hôm nay ả sắp gả cho Mạc Tuân, trở thành Mạc thái thái!

Thượng Quan Mật Nhi nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười thắng lợi, ả rốt cục cũng như nguyện.

Ä mới là người cười đến cuối cùng kia.

Ä thắng rồi.

Lê Hương bị ả đánh bại.

Ha.

Ha ha.

Lúc này thợ trang điểm hưng phấn nói: “Lê tiểu thư, cô mau nhìn, Mạc tổng tới, chú rễ tới!”

Thượng Quan Mật Nhi đứng ở phía trước cửa sổ, lặng lẽ đưa ngón trỏ ra nâng tầng tầng sa mạn lên, bên ngoài sắc màu rực rỡ, bóng người anh tuần của Mạc Tuân trong nháy mắt xông vào tầm mắt ả.

Ngày hôm nay Mạc Tuân mặc tây trang thủ công màu đen, tây trang được nóng không có chút nếp nhăn nào, phần tóc mái được vuốt lên, chia ba bảy, lộ ra đường nét hoàn mỹ như thơ như họa, điển trai bức người.

Đám giám đốc đang cùng anh nói chuyện, anh một tay đút trong túi quần vẻ mặt lãnh đạm nghe, lộ ra vẻ cao cao tại thượng ưu nhã còn có sự thờ ơ cắm người tới gần.

Trong hai mắt Thượng Quan Mật Nhi lộ ra sâu đậm mê luyến, người đàn ông lạnh lùng, thờ ơ, cao quý, cường đại đến không ai bì nổi đó, ả từ lần đầu tiên nhìn thấy anh đã yêu.

Ngày hôm nay, ả rốt cục đi tới bên người anh.

Trở thành người phụ nữ của vua.

Thượng Quan Mật Nhi thở dài ra một hơi, lúc này Mạc Tuân ngắng đầu, cặp mắt sâu thẳm nhìn lại.

Bốn mắt nhìn nhau, Thượng Quan Mật Nhi thẹn thùng, mà Mạc Tuân lại ung dung lạnh lùng.

Thượng Quan Mật Nhi lộp bộp giật mình, vì sao ánh mắt Mạc Tuân nhìn ả lạnh như thế, sáng sớm hôm nay anh vẫn dịu dàng mà?

Chỉ một cái chớp mắt, Mạc Tuân giống như là biến thành một người khác.

Chẳng lẽ là ảo giác của ả sao?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1454


Chương 1455:

Lúc này có người đi tới: “Cô dâu, giờ lành đã đến, có thẻ đi ra.”

Thượng Quan Mật Nhi thu hồi nghỉ ngờ của mình, äả cảm giác mình đã suy nghĩ nhiều quá.

Advertisement

Mạc Tuân bây giờ đối với ả tốt, mà Tình Nhi vẫn còn ở trong tay các ả, Lê Hương cũng không dám giở trò, hết thảy đều dựa theo kế hoạch tiền hành thuận lợi, hôm nay ả chỉ cần gả cho Mạc Tuân, làm người phụ nữ toàn thế giới đều ước ao là được.

Hơn nữa, Mạc Tuân vốn chính là một người bạc tình lãnh khốc như vậy, đó là chuyện rất bình thường.

Thượng Quan Mật Nhi lộ ra nụ cười hoàn mỹ: “Được, tôi tới đây.”

Ä đi ra ngoài.

Advertisement

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại của Thượng Quan Mật Nhi.

Rất đáng tiếc, ả đã đi rồi, điện thoại rơi vào nơi đây.

Hiện tại trên màn hình điện thoại hiển thị hai chữ Họa Phi.

Điện thoại không ai tiếp, Họa Phi lại gọi lần thứ hai, lần thứ ba… chắc là có chuyện rất quan trọng rất muốn nói cho Thượng Quan Mật Nhi.

Nhưng, Thượng Quan Mật Nhi đã định trước tiếp không nhận được cú điện thoại này, tiếng nhạc chuông cứ mãi reo trong căn phòng trồng rỗng.

Thượng Quan Mật Nhi đi tới trong hôn lễ, một ít phu nhân danh viện vây quanh ả, suýt chút nữa khen ả lên trời, “Cô dâu hôm nay thật đẹp quá.”

“Cô dâu hiện tại là thiên kim rồi, sắp gả vào đệ nhất tài phiệt toàn cầu, trở thành đệ nhất phu nhân rồi, về sau cô dâu cần phải để ý đến chúng tôi nhiều hơn đó.”

Thượng Quan Mật Nhi mỉm cười, giờ khắc này thực sự: cảm giác mình có toàn thề giới, chợt ả thấy Mạc Tuân, nhanh chóng nghênh đón: “Tuân…”

Ä muốn khoác lên cánh tay Mạc Tuân.

Nhưng Mạc Tuân tránh được, căn bản cũng không có để cho ả đụng tới.

Tay Thượng Quan Mật Nhi cứng đờ ở giữa không trung, vô cùng xấu hỗ.

Một màn này bị nhóm phu nhân danh viện thu vào đáy mắt, mọi người biến sắc, nhao nhao xì xào bàn tán, “Chuyện gì xảy ra thế này, Mạc tổng lại không cho cô dâu đụng?”

“Tôi xem hôm nay trên mặt Mạc tổng một chút ý cười cũng không có, hình như rất không vui.”

Thượng Quan Mật Nhi rất bối rối, ả không biết Mạc Tuân đang làm cái gì, nhiều người nhìn như vậy, anh để cho ả mắt hết mặt mũi, lại tiền thoái lưỡng nan.

“Tuân,” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nặn ra nụ cười khó coi: “Em thấy sắp bắt đầu hôn lễ rồi đó.”

Thượng Quan Mật Nhi mơ hồ có dự cảm rất xấu, ả đang thúc giục hôn lễ. Mạc Tuân nhàn nhạt nhìn Thượng Quan Mật Nhi, sau đó câu đôi môi mỏng: “Đừng nóng vội, cuộc hôn lễ này còn một người rất quan trọng yếu sẽ đến.”

*Ai vậy?” Thượng Quan Mật Nhi trong lòng căng thẳng, ả cảm thấy người mà Mạc Tuân sẽ bắt lợi với ả.

Lúc này Sùng Văn đã đi tới, thấp giọng báo cáo: “Chủ tử, người đến.”

Mạc Tuân nhìn Thượng Quan Mật Nhi, sau đó dùng ánh mắt chỉ chỉ: “Nhìn đi, người đã tới.”

Thượng Quan Mật Nhi thuận mắt vừa nhìn, con ngươi của ả lập tức liền co lại phóng đại, hoảng sợ quên mắt hô hấp của mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1455


Chương 1456:

Là… Tình Nhi!

Tình Nhi xuất hiện trong hôn lễ này!

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi khiếp sợ nhìn Tình Nhi bên kia, trong khoảng thời gian này Tình Nhi bị Họa Phi giam cầm, tuy là mỗi ngày đều cho thuốc giải, nhưng sắc mặt Tình Nhi tái nhọt, thân thể nhìn rất suy yếu.

Ở chỗ này chứng kiến Tình Nhi, Thượng Quan Mật Nhi nháy mắt đau quặn bụng dưới, như là trong bóng tối đưa ra một bàn tay, trực tiếp đẩy ả vào vực sâu vạn trượng.

Tại sao Tình Nhi lại ở chỗ này?

Khả năng duy nhất chính là, mẫu phi nơi đó đã xảy ra chuyện!

Advertisement

Địa điểm ẩn thân của Mẫu phi và Tình Nhi đã lộ, mà ả trở thành cá trong chậu.

“Tuân, em… em đột nhiên thấy khó chịu, em đi toilet trước.” Thượng Quan Mật Nhi thấy tình huống không đúng liền muốn bỏ chạy.

Thế nhưng ả vừa mới xoay người, lập tức có hai cái hộ vệ áo đen hung hãn chặn cô lại, không cho ả đi.

Thượng Quan Mật Nhi mắng: “Các màu mau tránh ra, các mày biết tao là ai không hả, tao là Mạc thái thái, đây là hôn lễ của tao, các mày thực sự là làm càn!”

Thế nhưng hai hộ vệ trước mặt không hề động một chút.

Thượng Quan Mật Nhi biết xong, song ả còn muốn giãy giụa, ả không muốn chết, nên ả quay đầu nhìn về phía Mạc Tuân: “Tuân, anh xem bọn họ bắt nạt em kìal”

Mạc Tuân lạnh mắt nhìn Thượng Quan Mật Nhi, chậm rãi nhếch môi như cười như không: “Đừng có nôn chạy như vậy, kịch hay vừa mới trình diễn, không phải sao?”

Kịch hay gì?

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy Mạc Tuân trước mắt thật sự đáng sợ, dáng vẻ anh bí hiểm như đã đào một cái hồ to để ả nhảy, sau đó sẽ chôn sống ả.

Lúc này Tình Nhi được Sùng Văn đỡ đi tới, Tình Nhi nhìn Thượng Quan Mật Nhi, lớn tiếng nói: “Thượng Quan Mật Nhi, bây giờ mày còn muốn chạy trốn nơi đâu?”

Thượng Quan Mật Nhi?

Bốn chữ này vỡ òa trong đám người, công chúa điện hạ đã từng tôn quý nhât Hoa Tây Châu, ai ai cũng biết.

Nhóm phu nhân danh viện khiếp sợ nhìn Thượng Quan Mật Nhị, ríu rít nghị luận,

“Trời ạ, cô ta là Mật Nhi công chúa ư?”

“Không phải đâu, Mật Nhi công chúa không phải gương mặt này mà.”

“Lẽ nào… cô ta phẫu thuật thẳm mỹ rồi, phẫu thuật thành mặt của Lê Hương?”

Bị vạch trần tại chỗ, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng siết quyền, ả cố giả vờ trần định nói: “Cô nói bậy bạ gì đó, cái gì mà Thượng Quan Mật Nhị, tôi là Lê Hương! “

Lúc này Sùng Văn tiến lên, trực tiếp đưa tay vạch mặt nạ da trên mặt Thượng Quan Mật Nhi.

Tốc độ Sùng Văn quá nhanh, Thượng Quan Mật Nhi căn bản không kịp phản ứng, “xoạt” một tiếng, mặt nạ da trên mặt ả trực tiếp bị xé, lộ ra khuôn mặt nguyên bản của ả.

AI Thượng Quan Mật Nhi hét lên một tiếng, nhanh chóng giơ: tay che kín mặt mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1456


Chương 1457:

Song không còn kịp rồi, tất cả mọi người đã thấy được, hơn nữa còn thấy vô cùng rõ.

Trời ạt!

Advertisement

Cả đám người như ong vỡ tổ, “Trời ơi, thật sự là Thượng Quan Mật Nhi!”

“Thượng Quan Mật Nhi lại đeo mặt nạ da giả mạo cô dâu!”

“Tôi sớm nghe nói Thượng Quan Mật Nhi mến mộ Mạc tổng đã lâu, chỉ là không nghĩ tới cô ta cực đoan như vậy!”

Advertisement

“Cái này không có chút nào kỳ quái, hiện tại danh tiếng Thượng Quan Mật Nhi đã thối nát, anh trai của cô ta Thượng Quan Khải bắt người cướp của, không chuyện ác nào không làm, đã bị sung quân biên cương rồi, mẫu phi Họa Phi cô ta chuyên dùng mị thuật, móc rỗng thân thể quân vương chúng ta. Đoạn thời gian trước Thượng Quan Mật Nhi còn bị lộ video nóng, cùng một người đàn ông đã có vợ lăn giường, tôi thấy cô ta không sống được nữa rồi, nên thay đổi một thân phận, muốn giả mạo cô dâu trở thành Mạc thái thái!”

“Nhỏ vào! Kẻ lừa đảo!”

Thượng Quan Mật Nhi bị mọi người phỉ nhổ công kích, sắc mặt ả trắng bệch.

Kỳ thực hai tháng trước, ả còn có anh trai, còn mẫu phi, tốt đẹp biết bao.

Mẫu phi ả chưởng quản hậu cung, thịnh sủng không suy, anh trai ả quản lý cám quân vương thất, đã định thành thái tử, mà ả là Công Chúa Điện Hạ tôn quý nhất, phong quang vô hạn.

Nhưng tắt cả rất nhanh đã thay đổi, mà người thay đổi vận mạng cả nhà ả chính là… Lê Hương!

Từ khi Lê Hương từ Lan Lâu Cổ Quốc đến Hoa Tây Châu, cả nhà ả đều biến thành con chuột qua , người người kêu đánh.

Lúc này Tình Nhi đi lên trước: “Thượng Quan Mật Nhị, mẫu phi của mày đã chạy trốn, bà ta đã từ bỏ mày, nhưng tao tin rất nhanh mẫu phi mày cũng sẽ bị bắt trở lại, đến lúc đó mẹ con chúng mày còn có thể đoàn viên.”

Cái gì?

Mẫu phi chạy thoát?

Ném ả lại đây?

Vậy ả làm sao bây giờ?

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng ngẳng đầu nhìn về phía Mạc Tuân, giống như nhìn một cọng rơm cứu mạng: “Tuân, anh phải cứu em, tuy là giả mạo Lê Hương là em không đúng, nhưng đây đều là bởi vì em yêu anh mà, anh quên rồi sao, chúng ta đã ở cùng nhau, đêm qua anh còn nồng nhiệt với em như vậy, em đã là người phụ nữ của anh mà!”

Thượng Quan Mật Nhi nắm thật chặt điểm này, bất kể như: thế nào, ả đã là người phụ nữ của Mạc Tuân!

Mạc Tuân nhất định sẽ nể mặt tình cảm những ngày qua tha cho ả, hơn nữa có thể khiến Lê Hương chán ghét một chút, thực sự quá sung sướng, ả cuối cùng cũng ngủ được người đàn ông của Lê Hương đáy thôi.

Mạc Tuân cao cao tại thượng liếc Thượng Quan Mật Nhi, hỏi ngược lại: “Cô đang nói cái gì đấy, sao tôi nghe không hiểu?”

Thượng Quan Mật Nhi cứng đờ, anh đây là… ngủ xong không nhận người?

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng nói thanh lệ: “Máy người đang làm gì ở đây?”

Thượng Quan Mật Nhi ngẳng đầu, Lê Hương tới!

Lê Hương đã khôi phục lại khuôn mặt tuyệt sắc kia, hiện tại cô bình tĩnh ung dung đi tới, đôi mắt trong vắt rơi vào trên mặt ả.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1457


Chương 1458:

Oa.

Lê Hương vừa ra sân, mọi người liền lên tiếng nói,

Advertisement

“Cô dâu tới, cô dâu thực sự tới kìa!”

Thượng Quan Mật Nhi giận điên cắn đầu lưỡi của mình, mỗi một lần đều như vậy, ngay lúc ả sắp thành công, Lê Hương đều đánh ả về nguyên hình, ả đã thua đến hoài nghi cuộc sống.

Nhưng… hiện tại Lê Hương tới thật đúng lúc, ả phải thật sự làm cô buồn nôn.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng xé ra cổ áo của mình, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết, hiện tại trên da thịt ä có rất nhiều dấu hôn, vừa nhìn đã biết đó là vết tích sau một đêm nồng nhiệt lưu lại.

Advertisement

“Mạc Tuân, anh xem những thứ này là cái gì, những thứ này đều là dấu hôn anh cho em, anh đã quên đêm qua chúng ta vui sướng đến mức nào rồi ư, dù thế nào đi nữa em cũng đều là người phụ nữ của anh, anh không thể mặc kệ em được.”

“Lê Hương, van cầu cô bỏ qua cho tôi, chúng ta có thể cùng nhau hầu hạ Mạc Tuân, cô làm vợ cả, tôi làm thiếp.”

Thượng Quan Mật Nhi vừa dứt lời, mọi người khiếp sợ há †o miệng, “Cái gì, Mạc tổng đã ngủ với Thượng Quan Mật Nhi, cái này…”

“Thượng Quan Mật Nhi thực sự là quỷ kế đa đoan, ả đeo mặt nạ giả mạo Lê Hương, Mạc tổng ngủ sai người.

“Vậy phải làm sao bây giờ? Tuy Mạc tổng chung tình, nhưng đổi thành tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ.”

Tất cả mọi người nhìn về phía Lê Hương, trong ánh mắt mang theo đồng tình.

Thượng Quan Mật Nhi đắc ý, ả giả vờ đáng thương: “Lê Hương, nếu như bụng dạ cô hẹp hòi, không tha cho tôi được, tôi đây cũng không cần làm thiếp, tôi có thể l*m t*nh nhân, để Tuân nuôi dưỡng tôi ở bên ngoài, đều nói một đêm vợ chồng trăm ngày nghĩa, cô chắc sẽ không tàn nhẫn chia rẽ tôi và Tuân chứ?”

Trên khuôn mặt tuyệt sắc của Lê Hương không chút gợn sóng, cô chỉ nhàn nhạt nhếch đôi môi đỏ mọng, nhìn Thượng Quan Mật Nhi diễn kịch.

Chợt Mạc Tuân cất tiếng, tiếng nói trầm thấp từ tính: “Thượng Quan Mật Nhị, tôi chưa từng chạm qua cô, cho nên cô tốt nhát đừng hát nước bản lên người tôi.”

Cái gì?

Anh vẫn không thừa nhận?

“Tuân, anh..” Thượng Quan Mật Nhi muốn nói chuyện.

Thế nhưng lúc này đột nhiên vang lên một giọng nói: “Có thích khách! Có thích khách!”

Có thích khách?

Mọi người lập tức hoảng loạn, không biết là người nào đụng phải Thượng Quan Mật Nhi một cái, Thượng Quan Mật Nhi thét chói tai, trực tiếp té xuống đất.

Đau quá a.

Vừa đau lại chật vật!

Sắc mặt Thượng Quan Mật Nhi trắng héu nhìn về phía Mạc Tuân: “Tuân, cứu eml”

Lúc này Sùng Văn đi tới: “Chủ tử, đã bắt được thích khách!”

Thích khách bị dẫn vào, quỳ trên đát.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1458


Chương 1459:

Mọi người thấy tên thích khách kia trực tiếp khiếp sợ ngay tại chỗ, “Trời ạ, thích khách này sao dáng dấp giống hệt Mạc tổng thế?”

Đây là ý gì?

Advertisement

Thích khách giống với Mạc Tuân?

Thượng Quan Mật Nhi biết mỗi một chữ này là có ý gì, nhưng những chữ này nói liền một câu thì ả chẳng hiểu gì cả.

Thượng Quan Mật Nhi ngước mắt nhìn, thấy được tên thích khách kia, ả toàn bộ chắn động, sắc mặt trắng bệch.

Thích khách này thực sự giống Mạc Tuân như đúc.

Advertisement

Lại có hai Mạc Tuân.

Đầu Thượng Quan Mật Nhi “oanh” một cái nổ tung, lung lay chao đảo.

Hai Mạc Tuân, vậy… ngủ với ả là Mạc Tuân nào?

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng ý thức được cái gì, ả hình như trúng kế rồi.

Lúc này tên thích khách kia nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi: “Mật Nhi, em không cần phải sợ, anh nhất định sẽ bảo vệ em, chờ anh giết Mạc Tuân xong, anh chính là Mạc Tuân thật rồi, đến lúc đó những gì Mạc Tuân có đều là của chúng ta.”

Thượng Quan Mật Nhi như bị đẩy tới trong vực sâu, tay chân lạnh lẽo, ả lạnh run: “Không, tao không biết mày, mày là ai?”

Tên thích khách kia xông lại ôm lấy Thượng Quan Mật Nhi: “Mật Nhi, em sao vậy? Có phải em đã quên đại kế của chúng ta hay không, em bảo anh phẫu thuật thành Lục.

Tuân, sau đó mưu đồ lấy tất cả của hắn, chúng ta đã lên kế hoạch rồi.”

Nói xong tên thích khách kia thâm tình nâng mặt Thượng Quan Mật Nhi lên: “Mật Nhi, đêm qua chúng ta rất vui vẻ đúng không, em là người phụ nữ của anh!”

Người chung quanh vỡ òa, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh, *Trời ạ, không nghĩ tới Thượng Quan Mật Nhi này độc ác đến thế, ả tìm nhân tình thiết kế hét thảy, thì ra là có chủ ý này!”

“Thượng Quan Mật Nhi thật đúng là nực cười, vừa rồi ả luôn miệng nói ngủ cùng Mạc tổng, kết quả chỉ là ngủ với một thích khách đã phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Thượng Quan Mật Nhi hết cứu được rồi, gen gia tộc cô ta thối nát như thế đó.”

Thượng Quan Mật Nhi hiểu ra toàn bộ, đây là âm mưu của Mạc Tuân, anh tìm một thế thân ngủ với ả.

Mạc Tuân chưa từng chạm qua ả!

Thượng Quan Mật Nhi khiếp sợ ngẳng đầu, ả nhìn người đàn ông trước mắt, Mạc Tuân thân thể như ngọc, quang huy rực rỡ, lúc này anh rũ mí mắt anh tuấn nhàn nhạt nhìn ả, ánh mắt mỉa mai, hàn lãnh thấu xương.

Anh thực sự bạc tình với ả.

“Mạc Tuân, anh… anh thật sự chán ghét em đến như: vậy sao?” Thượng Quan Mật Nhi tự nhận là mình thực sự: thích Mạc Tuân, nhưng anh phụ bạc ả.

Mạc Tuân nhìn Thượng Quan Mật Nhi, lạnh lùng nói: “Tôi mỗi lần gặp cô đều cảm thấy… buồn nôn.”

Phập phập phập.

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy vạn tiễn xuyên tâm.

*Người đâu, dẫn ả đi.” Mạc Tuân ra lệnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1459


Chương 1460:

Hai hộ vệ áo đen nhanh chóng đi tới lôi Thượng Quan Mật Nhi đi.

Thượng Quan Mật Nhi bị giam trong căn phòng nhỏ tối tăm, ả chật vật ngồi ở trên mặt đất lạnh như băng, ả thực sự không nghĩ ra tại sao ả lại thua.

Advertisement

Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, tia sáng phía ngoài truyền đến, Mạc Tuân cùng Lê Hương tới.

“Lê Hương, mày tới làm cái gì, mày thắng rồi, lẽ nào bây giờ là tới khoe khoang cho kẻ thất bại là tao nhìn sao?” Thượng Quan Mật Nhi quá ghét quá hận Lê Hương, ả không muốn gặp lại cô.

Mạc Tuân tự tay kéo ra một cái ghé, để Lê Hương ngồi xuống, sau đó đôi mắt sâu thẳm của anh rơi trên mặt Thượng Quan Mật Nhi: “Có phải cô vẫn nghĩ mình thông minh nhưng cớ sao lại thua, chúng tôi làm sao tìm được Tình Nhi?”

“Đúng vậy, các người làm sao tìm được Tình Nhi, địa điểm ẩn thân của mẫu phi rất bí ẳn, các người không thể tìm được.”

Advertisement

Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh: “Là một người tìm được.”

“Người nào? “Thượng Quan Mật Nhi thật sự tò mò.

Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói non nót lại lạnh lùng bá đạo: “Là tôi.”

Thượng Quan Mật Nhi ngẳắng đầu nhìn lên, Tiểu Mạc Thần Dịch đi đến.

Là… thằng nhóc này?

Không phải.

Không có khả năng.

Thượng Quan Mật Nhi lắc đầu, ả tuyệt đối không tin.

Tiểu Mạc Thần Dịch đi vào gian phòng, cậu lạnh lùng nhìn Thượng Quan Mật Nhi chật vật ngồi liệt trên đắt: “Cô đã quên chuyện lần kia cô bắt tôi đi rồi? Nếu như tôi không muốn để cho cô bắt được, cô tuyệt đối bắt không được tôi, nếu như cô bắt được, đó nhất định là tôi có ý để cho cô bắt được.”

Cái gì?

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thằng nhỏ này mới chỉ ba tuổi thôi đấy.

Tiểu Mạc Thần Dịch nói : “Ngày đó ở trong sân chơi tôi cố ý tách ra khỏi đám đông, tôi đã sớm biết các người đang theo dõi tôi, nên tôi và bố tôi tương kế tựu kế, dẫn máy người ra, sau đó tôi thông qua tín hiệu của cô và Họa Phi tiến hành truy tung, thành công tìm được địa điểm ẩn thân của Họa Phi.”

Thượng Quan Mật Nhi há hốc miệng, cuối cùng chữ gì cũng không thốt ra được.

Ä không còn lời nào để nói.

Người ta nói vị Mạc gia tiểu thái tử này là một b**n th** IQ cao, cậu đâu chỉ là b**n th**, đơn giản là tiểu ác ma.

Lần này cậu cùng bó mình là Mạc Tuân liên thủ, tương kế tựu kế, chơi thật sự là quá đẹp.

Bố con Mạc gia, một người so với một người càng thêm khủng bó, đáng sợ.

Thượng Quan Mật Nhi toàn thân run lên, ả lúc này mới ý thức được mình trêu chọc tới người nào.

Lúc này Tiểu Mạc Thần Dịch đi tới bên người Lê Hương: “Mẹ, trước đây vẫn là mẹ ở đây bảo vệ con và bó, về sau đến lượt con cùng bố bảo vệ mẹ rồi.” Lê Hương cũng không ngờ đến lần kia ở trong khách sạn là bố con Tiểu Dịch Dịch và Mạc Tuân liên thủ diễn một tuồng kịch, nên cô rất kinh hỉ.

Bây giò nghe được Tiểu Mạc Thần Dịch dùng chất giọng non nóớt lại lạnh lùng cực kỳ trịnh trọng nói với cô, sau này đến lượt con và bố bảo vệ mẹ, cái mũi nhỏ thanh tú của Lê Hương đột nhiên đỏ lên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1460


Chương 1461:

Cô cảm giác tất cả những gì mình trải qua ở Lan Lâu Cổ Quốc, những mê man, gian nan, bắt lực, cô độc, sinh lão bệnh tử đó… đều được chữa khỏi.

Advertisement

Lê Hương ôm chằm Tiểu Mạc Thần Dịch, cô dùng sức gật đầu: “Ừ, về sau mẹ liền giao cho Dịch Dịch bảo vệ.”

Tính cách Tiểu Mạc Thần Dịch rất trầm ổn, sẽ không nói cái gì dỗ ngon dỗ ngọt, cậu chỉ vươn bàn tay nhỏ bé, đi tới sau lưng Lê Hương nhẹ nhàng võ võ.

Cậu đã biết mẹ vì sinh hạ cậu mà đã ngậm bao nhiêu đắng cay, bởi vì bố đã cho cậu xem video trên USB.

Cậu đã trưởng thành, về sau, bất luận kẻ nào cũng không thể bắt nạt mẹ, Tiểu Mạc Thần Dịch ở trong lòng nghĩ như: vậy.

Advertisement

Nhìn hình ảnh mẹ con Lê Hương yêu thương nhau ấm áp, Thượng Quan Mật Nhi thực sự đồ kị đến chết, vì sao, vì sao ông trời không công bằng như vậy, người đàn ông Mạc Tuân này đã đem toàn bộ sủng ái cho Lê Hương, tại sao còn muốn cho Lê Hương một thằng con trai b**n th** đến đáng sợ?

Đây thật sự khiến người ta đố ky!

Thượng Quan Mật Nhi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Mạc Tuân: “Có phải anh đã sớm biết em không phải Lê Hương?”

Lê Hương đứng cạnh cũng nhìn về phía Mạc Tuân, kỳ thực cô cũng rất muốn biết Mạc Tuân là lúc nào phá tan mị thuật Giao Nhân Tộc nhận ra cô.

Mạc Tuân cắt giọng: “Ngay từ đầu tôi cũng không nhận ra cô là ai, nhưng cái này cũng không gây trở ngại tôi xa lánh cô, tuy là trong ánh mắt tôi thấy đều là khuôn mặt tuyệt sắc kia của Lê Hương, nhưng cơ thể tôi đang bài xích cô, không hề muốn thân cận với cô, thậm chí chán ghét, buồn nôn.”

“Lê Hương biến thành tiểu nha hoàn, lần đầu tiên tôi tháy tiểu nha hoàn ánh mắt liền dừng lại, dường như từ nơi sâu xa có cái gì đang háp dẫn tôi, khiến cho tôi không dời mắt nổi, cơ thể và trái tim tôi từng bước một bị tiểu nha hoàn này nắm đi, mỗi một lần thấy cô ấy, tôi đều cảm thấy tâm động không ngớt.”

“Lần kia ở Cửu Lăng Vương phủ, tôi nghe thấy tiếng kêu của cô ấy, cũng chính là lần kia tôi nhận ra cô ấy.”

Thượng Quan Mật Nhi chưa từ bỏ ý định, chỉ muốn nghe một chút, nhưng bây giờ nghe được, ả lại hối hận, chớ nên nghe, bởi vì ả đơn giản là tự rước lấy nhục.

Cái gì mà mị thuật, trò chơi Lê Hương thật giả căn bản cũng không có vây khốn Mạc Tuân, mà ả ta lại cứ mãi đắc chí.

Đon giản chỉ có một mình ả diễn, hệt như một con hề.

Lúc này Lê Hương đứng lên, cô nắm tay Tiểu Mạc Thần Dịch đi tới bên người Mạc Tuân, đôi mắt trong vắt rơi trên khuôn mặt trắng héếu của Thượng Quan Mật Nhi, thản nhiên nói: “Thượng Quan Mật Nhi, mị thuật Giao Nhân Tộc cùng cái gọi là nguyền rủa kia chỉ là một hồi hoa trong gương, trăng dưới nước của chúng mày, vở kịch Lê Hương thật giả mà chúng mày làm đạo diễn lần nãy cũng chính là minh chứng tốt nhát.”

Thượng Quan Mật Nhi nhìn một nhà ba người đang đứng ở trước mặt ả, Mạc Tuân là người đàn ông đầu tiên phá được mị thuật Giao Nhân Tộc, anh phá vỡ trận ảo ảnh này.

“Ha, Lê Hương, mày thắng rồi, hiện tại đương nhiên mày nói cái gì cũng đúng, nhớ lại khi trước mày từng thề như đinh đóng cột, mày dốc hết tất cả đánh cược một hồi thịnh thế với tao, mày đặt cược tất cả Mạc Tuân sẽ thăng.”

Mạc Tuân nghiêng mắt nhìn về phía Lê Hương, tâm tư khẽ động, vươn bàn tay nắm bàn tay nhỏ mềm của cô: “Em đã từng cược như vậy?”

Lê Hương cũng quay đầu, đôi mắt lóng lánh hướng về phía anh cười nhẹ: “Đúng vậy, đây là tiền đặt cược lớn nhất mà em từng chơi đó.”

“Em từng sợ không?”

Lê Hương nhẹ nhàng lắc đầu: “Chưa bao giờ, em biết, anh chưa bao giờ sẽ để em thua.”

Trái tim kiên nghị của Mạc Tuân nhất thời mềm thành nước, anh nắm thật chặt bàn tay cô, cũng không muốn buông ra thêm lần nào nữa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1461


Chương 1462:

Lê Hương lại nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi: “Năm đó tổ tiên Hoa Tây Châu và tổ tiên Lan Lâu bọn tao.

vốn là một cặp, hai người yêu nhau, chỉ tiếc tổ tiên Lan Lâu bọn tao vô cùng sắc bén rực rỡ, dần dần đè lại hào quang của tổ tiên Hoa Tây Châu, từ đó trở đi, trái tim của tổ tiên Hoa Tây Châu dần cách xa.”

Advertisement

“Tổ tiên Lan Lâu bọn tao cường đại đến không gì làm không được, nhưng tiếc là, bà ấy không hiểu thu phục khống chế đàn ông, cho nên một đoạn tình cảm kia đi đến đường cùng nguyên nhân trực tiếp cũng không phải là mị thuật Giao Nhân Tộc, mà là lòng người. Lòng người đi ắt sẽ tan, tổ tiên Lan Lâu bọn tao đến khoảnh khắc xuôi tay mới đại khái hiểu được, bi ai lớn nhất của tình yêu là, tôi ở đây bày ra tương lai tốt đẹp của cả hai, nhưng anh đã Xoay người đi xa.”

Thượng Quan Mật Nhi kinh ngạc nhìn Lê Hương, ả từng tại xem qua bức họa của tổ tiên Lan Lâu, hiện tại dung nhan tuyệt sắc của Lê Hương và tổ tiên Lan Lâu dần dàn chồng chất lên nhau.

Chỉ là, Lê Hương so với tổ tiên Lan Lâu càng lả lướt càng mềm mại, cũng càng thêm thông tuệ.

Advertisement

Đàn ông mới là vũ khí lợi hại nhất trên đời này, phụ nữ phải biết cách khống chế đàn ông, để người đàn ông vì mình chinh chiến sa trường, mở mang bờ cõi.

Thượng Quan Mật Nhi đột nhiên thầm sinh ra vài phần kính nễ với Lê Hương.

“Lê Hương, chúng ta đi thôi.” Mạc Tuân mở miệng nói.

Lê Hương gật đầu: “Tốt.”

Một nhà ba người xoay người, biến mắt trong tầm mắt.

Đi tới bên ngoài, Lê Hương nhìn về phía Mạc Tuân: “Hiện tại Thượng Quan Mật Nhi đã lọt lưới, nhưng Họa Phi đang lẩn trốn, em đoán bà ta chắc chắn trốn đến Giao Nhân Tộc rồi, như vậy cũng tốt, Giao Nhân Tộc biến mắt trăm năm, nên nổi lên mặt nước rồi.”

Mạc Tuân nhìn Lê Hương, trong mặt mày anh tuần đầy tràn rồi dịu dàng cùng thương yêu, anh nhéo nhéo bàn tay nhỏ của cô: “Lê Hương, hiện tại hôn lễ vẫn còn tiếp tục, lẽ nào trong hôn lễ này, em không có gì khác muốn nói với anh à.”

Nói cái gì?

Lê Hương bừng tỉnh đại ngộ: “Đúng rồi, hiện tại Thượng Quan Mật Nhi lọt lưới, cuộc hôn lễ này cũng coi như thành công viên mãn rồi, nên kết thúc thôi.”

Cô nghĩ tới là, kết thúc cuộc hôn lễ này.

Mạc Tuân: “…”

Nhìn sắc mặt Mạc Tuân trở nên khó coi, Lê Hương khẽ khựng lại: “Không phải em đã nói sai cái gì đấy chứ?”

Mạc Tuân lúc này buông lỏng tay của cô ra: “Em nói sai cái gì, nên nói lại thế nào, tự mình nghĩ đi.”

Nói xong, anh nhấc chân dài rời đi.

Nhìn bóng lưng cao ngắt ấy, Lê Hương: “…”

Người đàn ông này cũng quá âm tình bắt định! Cô đến tột cùng đắc tội anh ở đâu nữa?

Lúc này Tiểu Mạc Thần Dịch bên cạnh thán phục ra tiếng: “Oa, mẹ, mẹ mau nhìn, bộ giá y đó đẹp quá.”

Giá y?

Lê Hương nhanh chóng ngắng đầu, ở trong tủ phía trước cô thấy được một bộ giá y lửa đỏ.

Phượng quan hà bí đỏ rực, màu sắc không gì sánh được rực rỡ, ai nhìn đều cũng phải ngây ngắn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1462


Chương 1463:

Lê Hương ngắn ra, bộ giá y này không phải là cái bộ cô thấy trong Lưu Tô Quán sao, bộ giá y thượng cỗ của tổ tiên Hoa Tây Châu và tổ tiên Lan Lâu! Nhưng sao nó lại ở chỗ này?

Ngày ấy cô nghe Mã Ni Đại Sư nói qua, giá y thượng cổ căn bản không chế tác được, nhưng bây giờ nó lại xuất hiện ở nơi đây.

Advertisement

Phượng quan hà bí đỏ rực so với kia bản thảo thiết kế còn kinh diễm và chấn động hơn bội phần, phía trên khảm nạm tơ vàng bằng thủ công, dưới ánh nắng óng ánh chói mắt, xinh đẹp làm người ta xuýt xoa.

*M…” Chọt Tiểu Mạc Thần Dịch kéo váy Lê Hương: “Mẹ, mẹ mau thay bộ giá y đó đi!”

Lê Hương chỉ mình: “Mẹ 4?”

Cái này không tốt lắm đâu, Lê Hương đoán cái giá y thượng cổ này chắc chuẩn bị cho Thượng Quan Mật Nhị, chỉ tiếc thực lực của Thượng Quan Mật Nhi không đủ, căn bản cũng không có chống đỡ đến phân đoạn được mặc bộ giá y này.

Advertisement

“Đúng vậy,” Tiểu Mạc Thần Dịch dùng sức gật đầu: “Con và mẹ chưa chụp ảnh cùng nhau lần nào, mẹ mặc bộ giá y này vào nhất định rất đẹp, con muốn cùng em gái chụp hình cho mẹ!”

Trong đôi mắt to Tiểu Mạc Thần Dịch đầy tràn khẩn cầu và chờ mong, mọi người đều biết, Lê Hương từ trước đến nay không còn cách nào cự tuyệt yêu cầu của các con, nhưng… tùy tiện mặc vào bộ giá y thượng cổ đó cứ là lạ thế nào…

Còn không kịp đợi Lê Hương ngẫm nghĩ, Tiểu Mạc Thần Dịch đã kéo tay cô chạy vào: “Mẹ, mẹ mau đi thay đit”

*..” Lê Hương chỉ có thể đi vào thay.

Đợi cô thay xong giá y, trong phòng đã có thợ trang điểm đứng chờ.

“Lê tiểu thư, mời tới bên này, bây giờ tôi sẽ tết tóc trang điểm cho cô.” Thợ trang điểm dịu dàng cười nói.

Tết tóc trang điểm?

Lẽ nào đây cũng là phân đoạn cần phải làm để cùng Dịch Dịch chụp hình?

“Ah, được.” Lê Hương ngồi trước bàn trang điểm.

Nửa giờ sau, hết thảy đều làm xong, Lê Hương đứng dậy, cô nhìn khắp nơi: “Dịch Dịch đâu, Dịch Dịch tại sao không thấy nữa?”

Cậu nhóc muốn chụp hình với cô đi đâu mắt rồi?

“Lê tiểu thư, cô đang tìm Mạc tiểu thái tử sao, mời tới bên này.” Phục vụ dẫn Lê Hương tới trước một cánh cửa.

Lê Hương nghi ngờ nói: “Dịch Dịch có ở bên trong không?”

“Có ạ Lê tiểu thư, Mạc tiểu thái tử đang ở bên trong chờ cô, không riêng gì Mạc tiểu thái tử, tiểu thiếu gia Bì Bì và tiểu công chúa Tinh Tinh cũng tới, bọn trẻ đều đang đợi cô đó.”

Cái gì?

Bì Bì và Tinh Tinh cũng tới?

Cái gì thế này?

Lê Hương luôn cảm giác mình bây giờ như lọt vào.

trong sương mù, dường như mọi người có chuyện gì đang gạt cô.

“Lê tiểu thư, cô không cần lo lắng, bây giờ tôi mở cửa, xô đi ra ngoài là được, bên ngoài đều là người mà cô yêu nhất.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1463


Chương 1464:

Nói rồi, phục vụ nhẹ nhàng đẩy phiến cửa bạch ngọc trước mắt ra.

Tia sáng rực rõ bên ngoài nhanh chóng truyền đến, Lê Hương ngước mắt, đôi mắt trong vắt đột nhiên co rụt, bởi vì… phiến cửa bạch ngọc là đi thông hôn lễ đường, nơi thảm đỏ đứng nghiêm một thân thể đồ sộ anh tuấn, Mạc Tuân.

Advertisement

Bên cạnh Mạc Tuân còn có ba cục bông nhỏ, Dịch Dịch, Bì Bì và Tỉnh Tinh, đều là con cô.

Dịch Dịch và Bì Bì đều mặc áo sơ mi trắng, đeo caravat, Tinh Tinh mặc váy công chúa xinh đẹp, ba cục bông phấn điêu ngọc trác hệt như đi ra từ trong bức họa.

Tắt cả tân khách đứng ở hai bên, ánh mắt của mọi người “xoát” một cái đều rơi vào trên người cô, đủ loại hâm mộ đồ kị.

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương khẽ run, ngây như phỗng.

Advertisement

“Mẹ ơi…” Ba cục bông phía trước nhìn Lê Hương vui Vẻ cười.

Lúc này có một người đi tới, là… Lệ Quân Mặc.

Lệ Quân Mặc đến Mạc Từ Tước đến, Lê Hương còn ở’ dưới đài thấy được Lâm Thủy Dao và Liễu Anh Lạc, những người thân yêu nhất trong cuộc đời này của cô hôm nay đều ở đến đây.

Lệ Quân Mặc đi tới bên cạnh Lê Hương, ông đưa ra cánh tay vững chắc của mìna: “Lê Hương, bố dẫn con tới, Mạc Tuân ở bên kia chờ con, nó đã chờ con rất lâu rồi.”

Nó đã đợi chờ con rất lâu rồi.

Lê Hương lập tức liền biết chuyện gì đã xảy ra, thì ra hôm nay hết thảy đều là thật, đây là hôn lễ của Mạc Tuân và Lê Hương, đây là hôn lễ của bọn họ!

Anh lại không nói cho cô biết gì cả, còn liên hợp bọn nhỏ lừa cô.

Đoạn thảm đỏ này cần có người bố dẫn cô dâu đi tới, sau đó giao con gái mình trong lòng bàn tay chú rẻ.

Lê Hương đột nhiên nhớ đến, cô và anh còn chưa từng có hôn lễ, anh còn chưa cho cô một buổi hôn lễ.

Lúc đó ở Hải Thành thay gả cho anh, vẫn là cô một mình ngồi trên xe hoa đến U Lan Uyển.

Khi đó làm sao cô ngờ được đó là ai, con đường kia lại dẫn đến nơi nào?

Viền mắt trắng nõn của Lê Hương đột nhiên trở nên hồng hồng, đôi mắt trong vắt từ khuôn mặt tuần tú của Lệ Quân Mặc dời xuống, nhìn về phía mẹ mình Lâm Thủy Dao và dì Anh Lạc.

Viền mắt Lâm Thủy Dao cũng đỏ ửng, nhìn ánh mắt Lê Hương dò tới, bà xúc động gật gật đầu.

Hốc mắt Liễu Anh Lạc cũng ươn ướt, bà thương yêu nhìn Lê Hương, bà và cô đều cùng yêu một người đàn ông, Liễu Anh Lạc sớm đã xem Lê Hương thành con gái của mình.

Lê Hương lại nhìn về phía phía trước, rơi trên khuôn mặt tuần tú của Mạc Tuân.

Mạc Tuân mang theo ba đứa con đứng ở nơi đó đợi cô, trong tròng mắt thâm thúy ấy đầy tràn yêu thương cùng nhu tình.

Lê Hương chậm rãi cong khóe môi đỏ mọng, cô giơ tay nhỏ bé lên, khoác lên cánh tay Lệ Quân Mặc.

Lệ Quân Mặc dẫn theo cô, từng bước một đi qua thảm đỏ, đi về phía Mạc Tuân.

Sơn trang Louis là một tòa cung điện thuỷ tinh, xa hoa giống như là trong thế giới cổ tích.

Cuộc hôn lễ thế kỷ đã tập hợp đông đủ quý khách, hiện tại toàn trường an tĩnh, tất cả mọi người nhìn cô dâu Lê Hương tối nay.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1464


Chương 1465:

Bên tai truyền đến “Hôn lễ tiến hành khúc”, tất cả đều tốt vô cùng.

Mạc Tuân đứng ở trong trung tâm vạn người nhìn Lê Hương đang đi tới, ánh mắt của anh khóa lên người cô thật chặt, cô mặc chiếc giá y lửa đỏ đó, da thịt từng cm tinh tế trắng nõn như mỡ dê, vòng eo nhỏ yêu kiều được buộc lại, tuyệt sắc mà liễm diễm, hệt như tiên tử từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng rơi vào tim anh.

Advertisement

Mạc Tuân nhớ tới cuộc sơ ngộ ngày ấy trên xe lửa Hải Thành, khi đó cô mới vừa tròn 19 tuổi ngũ quan vẫn chưa có hoàn toàn nảy nở, vẫn chưa đuổi kịp dáng người tuyệt sắc lúc này.

Trong nháy mắt, cô từ cô gái làm anh tâm động không dứt biến thành người phụ nữ của anh, mẹ của con anh.

Trèo non lội suối, không ngại vạn dặm, cô từng bước một đi tới bên cạnh anh.

Advertisement

Ngày hôm nay, cô vì anh khoác lên chiếc váy cưới, ngày hôm nay, cô vì búi lên búi tóc.

Một màn này, cô liễm diễm phương hoa, vĩnh viễn khắc vào buồng tim anh.

Mạc Tuân nhấc ra chân dài, đi về hướng cô, từng bước đạp mạnh mà trầm ổn, dừng ở trước mặt cô.

Lê Hương cũng dừng lại.

Lệ Quân Mặc đưa bàn tay mềm mại của Lê Hương cho Mạc Tuân: “Thằng nhóc Mạc gia, không ngờ tới cuối cùng vẫn là cậu đào luôn chậu hoa là Lê Hương nhà tôi mang đi, tôi không có bát kỳ yêu cầu gì với cậu, quãng đời còn lại, hãy yêu thương con bé thật nhiều.”

Đây là lời căn dặn tới từ một người bó, quãng đời còn lại, hãy yêu thương con bé thật tốt.

Mạc Tuân nhận lấy bàn tay Lê Hương, trịnh trọng gật đầu: “Bồ vợ đại nhân, con sẽ yêu thương cô ấy ạ.”

Có được Mạc Tuân hứa hẹn, Lệ Quân Mặc xuống đài.

Mạc Tuân nhìn về phía Lê Hương, bốn mắt nhìn nhau, anh cong cong đôi môi mỏng, tiếng nói trầm thấp mà mê người: “Lê Hương, em đã đến rồi?”

Trong hốc mắt đỏ ửng của Lê Hương nhanh chóng cuộn trào vòng xoáy dịu dàng, cô gật đầu: “Dạ, em tới rồi, anh có ý, đúng không?”

Mạc Tuân cầm hai tay nhỏ bé của cô: “Ừ, hôm nay không có cái gọi là hôn lễ giả hay hôn lễ là thật, buổi hôn lễ này là của anh và em, Lê Hương, anh còn nợ em một buổi hôn lễ.”

Người đàn ông phúc hắc này, anh thực sự là một vòng bao trùm một vòng, bẫy liên hoàn, anh tính kế Thượng Quan Mật Nhi, mặt khác tính kế cả cô.

“Nhưng… không phải anh đã nói anh không có cách nào tha thứ cho em sao?”

“Lê Hương, anh đã biết rồi.”

Anh đã biết?

Đã biết cái gì?

“Anh biết rồi, anh biết tất cả rồi, anh biết ba năm nay của em, Lê Hương, xin lỗi, anh đến muộn, ngay lúc em cần anh nhất, anh không thể ở cạnh em và các con.”

Giọng nói mềm nhẹ đong đầy nhu tình lưu luyến cùng luyến tiếc, hàng mi Lê Hương run lên, cô không biết anh đã biết tất cả.

Kỳ thực cô rất kiên cường, có thể vờ như không đau, vờ như không sợ, khúc cuối khi sinh con ra cô cũng có thể thản nhiên một mình đối mặt với cô độc và cái chết.

Nhưng bây giờ nghe được sự đau lòng luyến tiếc trong giọng anh, uất ức, mềm mại, bất lực trong lòng cô đột nhiên lan tràn ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1465


Chương 1466:

Trước khi gặp được người đàn ông tên là Mạc Tuân, Lê Hương muốn mình cũng có thể trên dọn dẹp sạch sẽ tra nam, dưới đá bay Bạch Liên Hoa, thế nhưng sau khi gặp được người đàn ông tên là Mạc Tuân, cô trở nên nhút nhát, mềm mại, ÿ lại.

Advertisement

Vòng tay anh đưa ra quá mạnh mẽ, thế cho nên cô chỉ muốn vùi sâu vào ngực anh.

Mạc Tuân nhìn viền mắt ửng đỏ, cái mũi nhỏ dực hồng hồng, cái miệng nhỏ phán hồng của cô, điềm đạm đáng yêu đến như vậy.

Mạc Tuân chậm rãi quỳ một chân trên đất, anh lấy hộp nhẫn kia trong túi quần ra: “Lê Hương, bây giờ anh có thể cầu hôn em không?”

“Anh đã chuẩn bị bản thảo trước, nhưng bây giờ, anh cũng quên rồi, lần đầu tiên cầu hôn, anh cũng có chút khẩn trương, cho nên hy vọng em có thể tha thứ.”

Advertisement

“Lê Hương, hơn bốn năm trước ở Hải Thành, lần đầu tiên chúng ta chạm mặt nhau trên xe lửa, anh liền nhất kiến chung tình với em. Nếu như em hỏi anh yêu em điểm nào, anh yêu em thông tuệ đẹp đế, yêu em dung nhan tuyệt sắc, khi chưa gặp em, anh chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ yêu cô gái như thế nào, gặp được em rồi, mới phát hiện em thỏa mãn tất cả tưởng tượng của anh, tất cả trên người em có, anh đều yêu.”

*Bởi vì yêu, cho nên không muốn cách xa em, bởi vì yêu, cho nên muốn cưới em, bởi vì yêu, cho nên vào hôm nay anh muốn thực hiện lời hứa cả đời với em. Mai sau trời xanh không già, chúng ta không tiêu tan, em là lưu quang trọn đời anh không thể thay thế được, anh sẽ chặt nắm tay em, mang em đi về phía thiên hoang địa lão.”

Nước mắt trong suốt mà mằn mặn lập tức rơi xuống, giống như chuỗi hạt châu rơi không dứt.

Bờ vai nhỏ xinh rung rung, Lê Hương lập tức khóc không thành tiếng, Mạc tiên sinh đã cầu hôn với cô rồi.

Thật cảm động, thật lãng mạn.

Trên thế gian này người duy nhất có thể để cho người đàn ông Mạc Tuân quỳ xuống, đại khái cũng chỉ có cô.

Toàn bộ hiện trường yên tĩnh, tất cả mọi người nghe được giọng nói loại trầm thấp từ tính mê người cơ hồ khiến người lỗ tai mang thai và lời tâm tình thủ thỉ của Mạc Tuân với Lê Hương, thực hiện lời hứa cả đời.

*L ưu quang: ở đây có 2 nghĩa, một là ánh sáng rực rỡ, hai là tháng năm dài lâu, vì nó bao trùm cả 2 nghĩa nên mình để từ Hán cho đủ ý.

Nhóm phu nhân danh viện đều đỏ viền mắt, hôn lễ của người khác, chính mình lại khóc như chó.

“Kết hôn! Kết hôn! Kết hôn!” Không biết là người nào ồn ào hét lên một câu như vậy, sau đó mọi người cũng hùa theo hô hào.

Đêm nay ánh trăng thật đẹp, Lê Hương trong làn nước mắt cong cong đôi môi đỏ mọng, cô chậm rãi đưa bàn tay mình cho anh: “Mạc tiên sinh, về sau dẫu cho phong vân tứ khởi, nhân tâm hiểm ác, em cũng sẽ cùng anh hoan tiếu tam thiên tràng, ly thương vĩnh bắt tó”.”

*Đại ý cùng bên nhau cả khi vui vẻ và lúc hoạn nạn, vĩnh viễn không rời xa.

Cô đồng ý rồi.

Đây cũng là hứa hẹn của cô với anh.

Mạc Tuân cầm chiếc nhẫn trong tay chậm rãi mang vào ngón áp út của cô.

Chọợt thình lình truyền đến tiếng của Lâm Thủy Dao: “Anh Lạc! Anh Lạc!”

Động tác Mạc Tuân khế khựng lại, Lê Hương nhanh chóng quay đầu, vừa rồi Liễu Anh Lạc đứng cùng Lâm Thủy Dao, nhưng là bây giờ Liễu Anh Lạc đã không biến mắt.

“Mẹ, chuyện gì xảy ra, dì Anh Lạc đâu ạ? “Lê Hương đi xuống đài.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1466


Chương 1467:

“Vừa rồi Anh Lạc còn ở nơi này, mẹ lo nhìn các con cầu hôn, mới không chú ý tới Anh Lạc một chút, trong nháy mắt Anh Lạc đã không thấy tăm hơi.” Lâm Thủy Dao nói.

Lúc này Mạc Từ Tước chạy qua, cặp mắt u trầm của Mạc Từ Tước nhàn nhạt mà sắc bén quét quanh toàn trường: “Không cần tìm, nhát định là vừa rồi có người thừa dịp hai đứa cầu hôn mang Anh Lạc đi.”

Advertisement

Liễu Anh Lạc biến mắt.

Tất cả mọi người không ngờ rằng buỏi hôn lễ thế kỷ này đột nhiên xảy ra chuyện, hiện tại hôn lễ chỉ có thể bị ép dừng.

Mạc Tuân nhìn Sùng Văn: “Sơ tán tân khách trước, Dịch Dịch, Bì Bì, là ai mang bà nội bọn con đi liền giao cho bọn con tra xét nhé.”

Advertisement

Bì Bì ra dấu OK: “Yên tâm đi bố, kẻ này dám ngay dưới mắt chúng ta bắt bà nội đi, thật sự quá lớn gan, chúng con sẽ dạy cho hắn một bài học.”

Mọi người đến phòng nghỉ, đây là lần đầu tiên Tiểu Mạc Thần Dịch và Bì Bì liên thủ, hai cậu nhóc thiên tài nhanh chóng truy tung được một chiếc xe bảo mẫu.

“Bố, mẹ, tìm được rồi, là cái xe bảo mẫu này mang bà nội đi.”

Lê Hương nhìn một chút biển số xe, nhanh chóng chau mày: “Cửu Lăng vương! Đây là xe của Cửu Lăng vương phủ, là Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc lén mang dì Anh Lạc đi.”

“Thượng Quan Húc?” Mạc Tuân lập lại tên này, ánh mắt anh như mực nước đậm đặc, nguy hiểm mà âm vụ: “Tại sao anh ta lại muốn mang mẹ anh đi?”

Mạc Tuân không biết, nhưng Lê Hương đã đoán được, cô đi tới trước cửa sổ sát đất, nâng mắt nhìn về phía bầu trời phương xa, xem ra Thượng Quan Húc đã tra được đến dì Anh Lạc, thân thế Mạc Tuân không giữ được nữa.

Cô luôn muốn bảo vệ bí mật thân thế của Mạc Tuân, nhưng đến cùng vẫn giấy không gói được lửa.

Hải huyết thâm cừu giữa Hoa Tây Châu và Lan Lâu Cổ Quốc, cô và Mạc Tuân rồi sẽ đi tới đâu?

Màn hôn lễ đột nhiên bị cắt đứt kia như một dấu hiệu không rõ.

Lúc này Mạc Tuân đã đi tới, anh nhìn Lê Hương: “Lê Hương, em sao vậy, có phải em biết chút cái gì phải không, hay là, em có cái gì gạt anh?”

Lê Hương biết chuyện này không gạt được, cô nhìn Mạc Tuân, sau đó nhìn về phía Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước đứng ở một bên, cặp mắt u trầm đang nhìn cô.

Lê Hương nhẹ giọng nói: “Bác Mạc, bác biết dì Anh Lạc là ai không, dì Anh Lạc căn bản cũng không phải là con gái của Liễu gia, dì ấy là công chúa điện hạ bị thất lạc của Hoa Tây Châu.”

Cái gì?

Về thân phận thật sự của Liễu Anh Lạc, Mạc Từ Tước và Mạc Tuân đều không biết, hiện tại Lê Hương nói cho bọn họ, Liễu Anh Lạc là Trưởng công chúa điện hạ bị thất lạc kia của Hoa Tây Châu.

Mạc Từ Tước mím đôi môi mỏng, người đàn ông năm mươi tuổi đã thâm trầm đến mức trên mặt của ông cũng chẳng có bao nhiêu tâm tình phập phồng, khiến người ta nhìn không thấu ông đang suy nghĩ cái gì.

Mạc Tuân nhíu mày: “Lê Hương, em nói thật à?”

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương nhìn Mạc Tuân, gật đầu: “Thật ạ, Mạc tiên sinh, trên người anh chẳng những chảy xuôi dòng máu tôn quý của vương thất Hoa Tây Châu, hơn nữa máu của anh còn là máu Xích Tử trăm năm mới có được của Hoa Tây Châu, người sở hữu máu Xích Tử chính là chân long hóa thân của Hoa Tây Châu, tương lai sẽ quân lâm thiên hạ.”

Lời này vừa rơi xuống, cả phòng đều rơi vào trầm mặc, rất rõ ràng chuyện bây giờ phát triển đã thoát khỏi quỹ đạo bình thường.

Lúc này Mạc Từ Tước thấp giọng nói: “A Đình, con đến Cửu Lăng vương phủ đón mẹ con về trước đi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1467


Chương 1468:

Mọi người cùng nhau đến Cửu Lăng vương phủ, Cửu Lăng vương phủ sớm đã có chuẩn bị, quản gia bên trong rất cung kính đón mọi người vào.

Advertisement

Trong phòng khách, Liễu Anh Lạc đang ngồi ở trên ghế salon uống trà, Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc ngồi cùng, trong mặt mày đều là dáng vẻ cung kính.

“Mẹ.” Mạc Tuân đi vào.

Liễu Anh Lạc nhanh chóng đứng dậy: “A Đình, con đã đến rồi.”

Mạc Tuân kéo tay Liễu Anh Lạc, bảo vệ mẹ ra phía sau mình, anh nâng cặp mắt thâm thúy nhìn về phía Thượng Quan Húc: “Cửu Lăng vương, vì sao anh lại lén mang mẹ tôi đi, chuyện này anh nên giải thích một chút đi.”

Advertisement

Thượng Quan Húc cười xua tay: “Mạc tổng, anh đừng hiểu lầm, em chỉ là mời bác tới uống chén trà.”

“Bác?”

“Đúng vậy, lẽ nào Mạc tổng không biết sao, mẹ anh chính là em gái của phụ vương em, cũng chính là Trưởng công chúa điện hạ vô cùng tôn quý của Hoa Tây Châu, em dĩ nhiên phải gọi một tiếng bác, lại nói, em và Mạc tổng cũng là anh em họ, em còn phải gọi Mạc tổng một tiếng anh.”

Nói rồi Thượng Quan Húc đưa một phần giám định ADN ra.

Lê Hương nhìn tờ giám định, nhàn nhạt mỉm cười: “Xem ra tốc độ của Cửu Lăng vương thực sự nhanh.”

Thượng Quan Húc từ lúc lão nha hoàn chết mà bắt đầu hoài nghỉ Lê Hương rồi, sự thực chứng minh anh ta hoài nghỉ cũng không sai, Lê Hương đã sớm biết thân thế của Mạc Tuân, nhưng cô vẫn luôn giấu.

“Tốc độ tôi có nhanh cũng không bằng Lan Lâu công chúa.” Thượng Quan Húc có ý riêng nói.

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu tinh xảo, cũng không tiếp tục đề tài này: “Vậy phải quấy rày Cửu Lăng vương rồi, chúng tôi phải mang dì Anh Lạc về.”

“Bác…” Thượng Quan Húc nhanh chóng gọi Liễu Anh Lạc: “Bác là Trưởng công chúa điện hạ của Hoa Tây Châu chúng con, không bằng tạm thời ở lại Cửu Lăng vương phủ của con máy ngày, ngày khác lại đến Phủ công chúa của Hoa Tây Châu.”

Liễu Anh Lạc dừng bước lại, nhìn về phía Thượng Quan Húc, bà muốn nói chuyện, thế nhưng lúc này bên tai đã truyền đến một giọng nói trầm thấp trước một bước: “Cửu Lăng vương có ý tốt thì chúng tôi ghi trong lòng, nhưng Anh Lạc ngoại trừ là Hoa Tây Châu Trưởng công chúa điện hạ ra, cô ấy còn là vợ của Mạc Từ Tước tôi, tôi hiện tại muốn dẫn cô ấy về nhà.”

Liễu Anh Lạc ngắng đầu, ánh mắt rơi trên người Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước một thân áo sơ mi và quần tây đơn giản, người đàn ông năm mươi tuổi nhuộm đầy vẻ phong tình từng trải, thấm nhuần sự sát phạt cường thế cao cao tại thượng chốn thương trường, lời nói ra không được phép từ chối.

Mạc Từ Tước bước mạnh qua đây, đi tới trước mặt bà, sau đó vươn bàn tay cầm tay bà, muốn dẫn bà về nhà.

Thượng Quan Húc nhìn Mạc Từ Tước, gật đầu nói: “Vậy được rồi, nghe dượng.”

Mạc Từ Tước nắm tay Liễu Anh Lạc, trực tiếp mang bà đi.

Mạc Tuân và Lê Hương cũng định rời đi, chợt Thượng Quan Húc lên tiếng: “Mạc tổng, xin dừng bước, tôi muốn nói điều này với anh.”

Mạc Tuân ngừng lại.

Lê Hương cũng không bát ngờ, hiện tại Thượng Quan Húc đã biết thân thế của Mạc Tuân, anh ta khẳng định có lời muốn nói với Mạc Tuân nói, hơn nữa còn đề phòng cô.

“Vậy các anh trò chuyện đi, tôi đi ra ngoài trước.” Lê Hương cười nói.
 
Back
Top Dưới