Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1428


Chương 1429:

Mạc Tuân nói chuyện của Tiểu Mạc Thần Dịch.

Cái gì?

Advertisement

Đôi mắt sáng của Lê Hương đột nhiên co rụt lại, trái tim quặn đau, Dịch Dịch của cô, cô không muốn tổn thương Dịch Dịch nhất, nhưng cô biết khi thân thế thật sự lộ ra, người tổn thương đầu tiên chắc chắn là Dịch Dịch.

“Dịch Dịch bây giờ đang ở đâu, em đi gặp Dịch Dịch ngay.”

Lê Hương lo lắng nói.

Thấy cô không muốn đi nữa, sắc mặt âm trầm không vui của Mạc Tuân lúc này mới hòa hoãn một chút: “Chúng ta ăn sáng trước đã, sau khi ăn xong chúng ta cùng đi gặp Mạc Thần Dịch, như vậy tốt hơn.”

Advertisement

Lê Hương chỉ có thể gật đầu: “Tốt.”

Một nhà bốn người ăn chung bữa sáng, khẩu vị Lê Hương không tốt lắm, cô rất lo lắng cho Dịch Dịch, hận không thể hiện tại chắp cánh bay đến cạnh Dịch Dịch.

Nhìn dáng vẻ cô sốt ruột lo lắng, trái tim cứng rắn của Mạc Tuân từ từ mềm mại, đã từng là thiếu nữ nay đã thành mẹ của con anh, về sau bọn họ còn có thể cùng nhau đối mặt các vấn đề của con cái, cùng nắm tay nhau, cùng già đi.

“Tôi lấy văn kiện, cô đứng ở đây chờ tôi.” Mạc Tuân nói.

Lê Hương gật đầu: “Vậy anh nhanh một chút.”

Mạc Tuân đi lên thư phòng trên lầu.

Lê Hương nghe lời đứng tại chỗ đợi, lúc này “ting” một tiếng, điện thoại của cô vang lên, tin nhắn tới.

Là… Thượng Quan Mật Nhi gửi.

Thượng Quan Mật Nhi lại vào lúc này gửi tin nhắn, Lê Hương đột nhiên có dự cảm rất xấu, cô mở tin nhắn ra.

Tin nhắn rất đơn giản Mạc Thần Dịch ở trong tay tao, mày một mình qua đây!

Phía dưới còn kèm một tắm hình, là ảnh chụp của Tiểu Mạc Thần Dịch, cậu bị Thượng Quan Mật Nhi trói lại, trên khuôn mặt nhỏ lạnh lùng còn có một chút vết thương.

Lê Hương hít vào một ngụm khí lạnh, Dịch Dịch rơi vào tay Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi bảo cô đến một mình.

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt nhìn thư phòng trên lầu, sau đó xoay người, trực tiếp chạy ra ngoài, cô đi.

Cô một mình đi cứu Dịch Dịch rồi!

Đợi Mạc Tuân từ trong thư phòng lúc đi ra đã không thấy Lê Hương nữa, trong đại sảnh rỗng tuếch, tìm không thấy cô.

“Người đâu!” Mạc Tuân trầm giọng mở miệng.

Người làm nữ nhanh chóng chạy ra: “Tiên sinh, ngài có gì phân phó?”

Bây giờ sắc mặt Mạc Tuân rất khó coi, khuôn mặt tuần tú âm trầm có thể nặn ra nước: “Lê tiểu thư đâu, cô ấy đi đâu rồi?”

Người làm nữ cảm nhận được hơi thở lạnh thấu xương trên người anh tỏa ra, sợ đến không dám thở mạnh: “Hồi tiên sinh, Lê tiểu thư… vừa rồi đã đi rồi.”

Cô đi rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1429


Chương 1430:

Đi một mình.

Anh vốn định mang cô củng đi tìm con, nhưng cô lại một lần nữa bỏ anh lại, bỏ con trai lại, một mình đi rồi.

Advertisement

Trong lồng ngực to lớn của Mạc Tuân nhanh chóng dâng lên lệ khí, anh nhắc chân, một cước đạp ngã một cái ghế.

Rầm, một tiếng, cái ghế bị đạp đến nút.

Mạc Tuân một tay chống nạnh, há miệng th* d*c, Lê Hương! Anh thực sự hận không thể b*p ch*t người phụ nữ này!

Advertisement

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa biệt thự vang lên, bên ngoài có người đang gõ cửa.

Là ai2 Người làm nữ run sợ chạy đi mỏ rộng cửa, ở phía ngoài có một người đang đứng.

Mạc Tuân nhanh chóng bình phục tâm tình mình, đang định sai người bắt Lê Hương lại, lúc này ngoài cửa có một thân ảnh ôn nhuận như ngọc đi đến.

Mạc Tuân cứng đờ, người này là… Tô Hi.

Tô Hi tới rồi!

Mạc Tuân máy năm này đều tìm kiếm Tô Hi, nhưng Tô Hi rất thần bí, hành tung thành mê, trong giang hồ đều vang vọng truyền thuyết của anh, nhưng chẳng lưu chút tung tích của anh, Mạc Tuân không ngờ Tô Hi sẽ chủ động tìm tới cửa, cứ như vậy tới.

Ngày hôm nay Tô Hi toàn thân áo trắng, ngũ quan tuần mỹ như ngọc, ba năm không gặp, khí chất anh càng sạch sẽ xuất trần như trích tiên, cô hầu gái cạnh cửa cũng đã xem ngây người.

Mạc Tuân nhanh chóng móc môi mỏng thành đường vòng cung lành lạnh mà khát máu: “Tô Hi, rốt cục mày cũng hiện thân!”

Đôi mắt đen thẳm sạch sẽ của Tô Hi nhìn Mạc Tuân, lộ ra nụ cười nhàn nhạt: “Mạc tổng, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ.”

Mạc Tuân hừ lạnh một tiếng, anh liếc nhìn Tô Hi, khí tràng đường hoàng như đế vương: “Tô Hi, hôm nay mày chủ động tới tìm tao hẳn không phải là muốn cùng ta nói chuyện phiếm đấy chứ?”

“Đương nhiên, hôm nay tôi tìm đến Mạc tổng là muốn giao một vật cho Mạc tổng.” Trong tay Tô Hi xuất hiện một cái USB.

“Đây là cái gì?”

“Đây là một ít video Lê Hương tự quay ở Lan Lâu Cổ Quốc, mỗi một khoảnh khắc từ lúc mang thai đến khi sinh ra đều được ghi lại trong đây, trước khi Lê Hương ngủ say đã từng nói đưa USB này là cho anh, cô ấy không muốn anh bỏ qua bất cứ khoảnh khắc nào của bọn nhỏ.”

Mạc Tuân nhìn cái USB nhỏ trong tay Tô Hi, ánh mắt ngắn ra, Lê Hương đã từng quay lại bản thân mình từ lúc mang thai đến khi sinh ra cho anh?

Còn nữa, ngủ say?

Mạc Tuân nhanh chóng chộp được hai chữ “ngủ say”

mấu chốt này, anh chau mày kiếm nhìn về phía Tô Hi: “Ngủ say cái gì?”

“Mạc tổng, Lê Hương chưa nói với anh nhỉ, cô ấy đã từng ngủ say.”

“Vì sao ngủ say?”

“Vì, chất độc cải đồng hoàn lão.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1430


Chương 1431:

Lại lần nữa nghe được 4 chữ “cải đồng hoàn lão” này, con ngươi Mạc Tuân hung hăng co rụt lại, kỳ thực anh cũng nghĩ tới, ba năm nay cô làm sao chữa được chất độc trên người, nhưng trước khi cô rời đi cô đã từng nói rõ với anh, cô có thể trị hết chát độc đó, cô không cần anh.

Advertisement

Trong tròng mắt thâm thúy Mạc Tuân hẹp lộ ra ánh sáng sắc bén cơ trí, rất rõ ràng, cô lừa anh.

Ba năm nay, trên người của cô xảy ra rất nhiều chuyện anh không biết.

“Ba năm trước tình huống của Lê Hương so với anh có thể tưởng tượng càng thêm tòi tệ, vì không muốn liên lụy anh, cô ấy nói dối, nói rất nhiều lời nói dối, cô ấy nói cô ấy ở chung với ta rồi, cô ấy nói cô ấy mang thai con của tôi, kỳ thực cũng là vì để anh hết hy vọng.”

Advertisement

“*Ở bờ sông cắm địa năm đó, một đao kia Lê Hương đâm anh là lướt qua tim anh mà thôi, Mạc tổng, anh cho rằng với y thuật của Lê Hương, nếu như cô ấy thực sự muốn đưa anh vào chỗ chết, cô ấy sẽ đâm lệch máy ly để anh có thể sống ư?”

Hai bàn tay to xuôi ở bên người Mạc Tuân nhanh chóng siết thành quyền, thì ra hét thảy đều là giả, ba năm nay anh vẫn canh cánh trong lòng chuyện cô và Tô Hi, vậy mà chỉ là giả.

“Cô ấy… cô ấy về tới Lan Lâu Cổ Quốc, làm cách gì để chữa chất độc đó? Mẹ cô ấy nhất định sẽ cứu cô ấy, nhất định sẽ.” Mạc Tuân nói cứ như đang an ủi mình.

Tô Hi gật đầu: “Lúc Lê Hương trở lại Lan Lâu Cổ Quốc, chất độc vẫn chưa xâm nhập vào trái tim con bé, lúc đó với y thuật nghịch thiên Nữ vương đại nhân, quả thật có thể cứu Lê Hương, để cô ấy giành lấy sinh mệnh mới, Thế nhưng lúc đó Lê Hương mang thai ba tháng, muốn trị hết độc buộc phải bỏ con, mẹ và con, chỉ có thể chọn một, phải bỏ mẹ giữ con, hay bỏ con giữ mẹ, đây là lựa chọn đầu tiên của Lê Hương khi trở lại Lan Lâu Cổ Quốc.”

Trái tim Mạc Tuân nhanh chóng quặn chặt, bỏ mẹ giữ con, đi bỏ con giữ mẹ, là thế này phải không? Cô đã từng đối mặt với lựa chọn như vậy!

Trong đuôi mắt hẹp dài của Mạc Tuân nhanh chóng dâng lên một tầng màu đỏ tươi, anh nhìn Tô Hi: “Cô ấy…

chọn con, đúng không?”

“Đúng, Lê Hương lựa chọn bỏ mẹ giữ con, nhưng mặc dù như thế, lấy tình trạng cơ thể lúc đó, chất độc cải đồng hoàn lão kia đã từng chút một ăn mòn trái tim và máu thịt cô ấy, thiếu nữ đã từng phong hoa tuyệt sắc lại cấp tốc già yếu, mặc dù có y thuật của Nữ Vương Đại Nhân hộ giá, trong suốt thời gian cô ấy vẫn rất cô độc gian nan, sau đó Lê Hương sinh non, trong phòng sinh cửu tử nhất sinh sinh ra tam thai, cô ấy nói ra lời trân trối sau đó tìm ngừng đập, không còn hô hấp nữa.”

Nói rồi Tô Hi nhìn Mạc Tuân, chậm rãi gắn từng chữ: “Lê Hương rất yêu các con của mình, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy, so với bọn nhỏ, cô ấy yêu anh hơn. Nếu như không phải yêu anh, cô ấy tuyệt đối không cách nào chịu đựng mang nặng đẻ đau lẻ loi như thế, nếu như không phải yêu anh, cô ấy cũng sẽ không dễ dàng buông bỏ sinh mệnh của mình như thế. Mạc Tuân, Lê Hương đã từng chết một lần vì anh!”

Mạc Tuân, Lê Hương đã từng chết một lần vì anh!

Hiện tại tai Mạc Tuân không ngừng quanh quần những lời này, đầu óc anh trồng rỗng, thậm chí quên đi cả hít thở.

Anh chưa từng tưởng tượng, bây giờ cũng không dám tưởng tượng, khi cô quay về Lan Lâu Cổ Quốc đến tột cùng đã trải qua những gì.

“Lúc đó trái tim Lê Hương đột nhiên dừng đập, Nữ vương đại nhân lúc đó đã dùng kim phong bế trái tim Lê Hương, để lưu lại một hơi tàn cho Lê Hương, nhưng kể từ ngày đó, Lê Hương liền lâm vào giác ngủ say đằng đãng, mãi đến trước đây không lâu Lê Hương liền thức tỉnh.”

“Chuyện đầu tiên sau khi Lê Hương tỉnh dậy chắc Mạc tổng cũng biết, Lê Hương trở về Đề Đô trước tiên.”

“Mặc dù giấy qua sặc sỡ, năm tháng thám thoát, anh trong trí óc, trái tim Lê Hương vẫn không phai màu nửa phần, từng trải qua sinh tử, đại mộng tam sinh, người cô ấy không buông bỏ được vẫn là anh. Cô ấy muốn trở về tận mắt nhìn anh, nhìn đứa con trai mà cô ấy đã phải dứt lòng đưa cho anh, bố con các anh là ràng buộc lớn nhất của cô ấy.”

“Mạc tổng, USB để ở chỗ này, tự anh xem đi, nội dung trong này chúng tôi cũng không biết, Lê Hương nói, đây là để lại cho anh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1431


Chương 1432:

Nói xong, Tô Hi xoay người rời đi.

Advertisement

Tô Hi đi rồi.

Toàn bộ biệt thự quay về yên lặng, chẳng còn bắt cứ thanh âm nào, viền mắt Mạc Tuân đỏ thắm nhìn chiếc USB nho nhỏ đặt trên bàn trà kia, thể như cả thế giới đều yên tính lại.

Mỗi câu, mỗi chữ Tô Hi nói, vẫn còn rung động trên buồng tim anh, làm anh chấn động, anh khẽ động, sau đó cầm lên cái USB kia.

USB ghi chép tất cả thời gian của cô và các con, Mạc Tuân gắt gao siết USB trong lòng bàn tay mình, xoay người lên lầu.

Advertisement

Anh vào thư phòng, cắm USB vào trong máy vi tính, rất nhanh bên trong video liền nhảy ra.

Ngón tay thon dài của Mạc Tuân đè lên phím ấn, ấn vào chữ “bắt đầu”.

Khung cảnh là ở Lan Lâu Cổ Quốc, lần đầu tiên Lê Hương siêu âm thai, bác sĩ trưởng là Lâm Thủy Dao, dụng cụ y học trong tay Lâm Thủy Dao xoay xoay trên bụng Lê Hương: “Oa Lê Hương, con ấy mẹ phải khen là gen quá cường đại, hay là chàng rẻ kia quá xuất sắc hả, con lại mang đến tam thai!”

“Thật ạ?” Lê Hương rất kinh hỉ.

“Dĩ nhiên, tự con nhìn đi.”

Máy ảnh rơi trên màn hình của máy siêu âm, lần đầu tiên Mạc Tuân thấy được dáng vẻ của Dịch Dịch Bì Bì và Tỉnh Tỉnh vẫn còn ở trong bụng Lê Hương, ba đứa nhỏ như vậy, vẫn là tiểu sinh mệnh mềm mại và mới lạ không gì sánh được.

Rất nhanh màn ảnh chuyển, Lê Hương xuất hiện ở trong màn ảnh, cô nằm lì ở trên giường, khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay đã gầy rất nhiều, không một chút phấn son, sạch sẽ đến lạ, lại lộ ra vài phần yếu ớt của bệnh tật, mái tóc đen thanh thuần rủ xuống trên vai cô, đôi mắt trong vắt ấy nhìn vào màn ảnh, mềm nhẹ cắt tiếng: “Mạc tiên sinh, bây giờ anh đang làm gì đó?”

“Em có một tin tức tốt muốn nói cho anh biết, em mang tam thai đó, chúng ta có ba cục cưng, Mạc tiên sinh, chúc mừng anh, anh sắp làm bồ rồi đó!”

Video lại chuyển cảnh, Lê Hương đã mang thai hơn bốn tháng, cô đặt tay nhỏ trên bụng mình, lúc này cái bụng khế động, cục cưng bên trong đá cô một cái.

Lê Hương xuất hiện ở trong màn ảnh, cô mang thai hơn bốn tháng đã không còn trẻ nữa rồi, trên khuôn mặt nhỏ đã có rất nhiều nép nhăn, như là đã đến tuổi ba mươi.

Thế nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng rực động lòng người như: cũ, cô nhìn màn ảnh, mặt cười mày cong: “Hello Mạc tiên sinh, hôm nay em có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho anh, anh muốn nghe cái nào?” “A, anh muốn nghe tin tốt trước à, tin tốt chính là hôm nay cục cưng biết đạp rồi đó, vừa rồi cục cưng còn đá em một cái!”

“Nhưng, tin tức xấu là, chất độc trên người em không tốt lắm, mỗi ngày em lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được già yếu đi. Mạc tiên sinh, em sẽ càng ngày càng xấu xí, anh sẽ ghét bỏ em không?”

“Đương nhiên sẽ không, dẫu sao anh cũng không thấy được, may mắn… anh không ở đây.”

Nói rồi Lê Hương giơ tay lên hất mái tóc dài, khi ngón tay cô xuyên vào tóc, đầu ngón tay đã nắm một mớ tóc dày.

Cô bắt đầu rụng tóc rồi.

Lê Hương khựng lại, nhanh chóng giấu nhúm tóc ấy đi không để anh thấy được, cô vươn tay tắt video: “Lỗi rồi, quay lại.”

Thời điểm quay video kế tiếp Lê Hương đã mang thai hơn sáu tháng rồi, cô xuất hiện ở trong màn ảnh, nhưng trên đầu đội mũ, trong nháy mắt nếp nhăn trên mặt đã sâu hẳn, cô như đã hơn năm mươi tuổi.

Lê Hương ngồi trên ghế mây, nhìn màn ảnh, cô đang rất nỗ lực cười, thế nhưng ánh sáng trong mắt đã không còn sáng như trước nữa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1432


Chương 1433:

“Mạc tiên sinh, đã lâu không gặp, hôm nay em đội nón, vì…

Advertisement

tóc em đã… cạo toàn bộ rồi, thành đầu trọc, em sợ hù anh, nên đội nón che, lúc đầu em còn muốn che mặt luôn, nhưng ngẫm lại không làm, Mạc tiên sinh, cho dù em hiện tại rất xấu, anh cũng phải nhịn, đừng có lên tiếng!”

“Bụng em rất lớn, các cục cưng đều rất khỏe mạnh, các con ở trong bụng em khỏe mạnh lớn lên, mẹ nói cục cưng bên trái người rất an tĩnh, sinh ra chắc sẽ lạnh lùng cool ngầu lắm đây, là một phiên bản nhỏ của anh, mà đôi Long Phượng thai bên phải rất hoạt bát, hay đá em lắm, chắc là phiên bản nhỏ của em rồi, mỗi ngày có các cục cưng ở cùng em, em rất hạnh phúc.”

Chợt cửa phòng bị đẩy ra, giọng của Lâm Thủy Dao lọt vào: “Lê Hương, ăn cơm thôi, con đã mấy ngày chưa ăn rồi, tuy là lần con đều rất có gắng ăn, nhưng ăn xong rồi lại nôn, nôn hết rồi lại ăn, hiện tại chỉ có thể dựa vào dinh dưỡng, mẹ tự mình xuống bếp hầm chút cháo cho con, con ăn một chút đì.”

Advertisement

Lâm Thủy Dao đã đi tới, Lê Hương đại khái là ngửi được mùi, cô khom lưng nôn ra, video nhanh chóng bị cắt đi.

Video tiếp là cảnh Lê Hương mang thai hơn bảy tháng, cô đang ngủ trên giường, Lâm Thủy Dao đang ghim châm cho cô.

Ống tay áo cuộn lên, lộ ra cánh tay của cô, trên cánh tay ấy chẳng chịt lỗ kim, xanh tím một mảng, nhìn mà giật mình.

Khi đó Lê Hương gầy đi nhiều lắm, trên người gần như không có tí thịt, nhưng cái bụng hơn bảy tháng của cô rất lớn, bởi vì tam thai nên nhìn so với người sắp đẻ còn lớn hơn rất nhiều, khi đó cô cũng già đi, như là bà lão hơn sáu mươi.

Lê Hương nằm ở trên giường nhìn màn ảnh, cô mặc dù đang cười, nhưng trong mắt đã không còn ánh sáng: “Mạc tiên sinh, đừng lo lắng, cục cưng khỏe lắm, em hiện tại đã không thể xuống giường, phải nằm trên giường dưỡng thai, có mẹ ở đây, em nhất định có thể kiên trì đến ngày sinh con, em nhất định sẽ đưa các cục cưng bình an khỏe mạnh mang tới thế giới này.”

Nói rồi Lê Hương chậm rãi đưa tay, lòng bàn tay rơi trên màn ảnh, cô nhẹ giọng nói: “Chỉ là Mạc tiên sinh, em thấy… em bắt đầu nhớ anh rồi.”

Rồi lại một video nữa, Lê Hương mang thai hơn tám tháng, video này quay trong đêm khuya, ánh sáng rất kém, thấy không rõ mặt của cô.

Video mở ra chính là một hồi làm người ta đè nén trầm mặc, sau đó liền truyền đến tiếng cô ẳn nhẫn nức nở, cô tại nơi đó kêu lên: “Mạc tiên sinh, em nhớ anh, thật sự rất nhớ rất nhớ anh.”

Khi đó cô co mình trong chăn, vùi mặt vào trong, cô lắm bẩm rất nhiều, nói năng lộn xộn.

“Mạc tiên sinh, anh bây giờ nhất định còn hận em nhỉ, anh có phải đã… quên mất em rồi hay không, có lẽ, anh cũng bắt đầu quen… bạn gái mới rồi…”

“Như vậy rất tốt, thực sự rất tốt, lúc em tính toán rời khỏi anh, chính là không muốn liên lụy anh, em không muốn mình trở thành uy h**p của anh, em đã sớm chuẩn bị tâm lý, Mạc tiên sinh của em tốt như vậy một khi em buông tay, những người phụ nữ kia nhất định sẽ muốn cướp, các cô sẽ… thay thế vị trí của em.”

*Ngay từ đầu em còn có thể nhẫn nhịn chịu đựng, em cảm thấy em có thể, cho dù không có anh, em và các cục cưng cũng có thể… sống rất thoải mái, sống rất tốt, nhưng là…

chỉ trong một giây phút thoáng qua, em liền hối hận, Mạc tiên sinh, em có bao ước mong anh có thể ở cạnh em…”

“Thật ra, em rất sợ, mỗi ngày đều sợ hãi, em không dám…

nói cho bất cứ ai, trên người em rất đau, thật sự rất đau đau lắm… em mỗi ngày trở nên già nua, từ hai mươi tuổi đến ba mươi tuổi… sáu mươi tuổi… rồi tám mươi tuổi, em đã già đến mức ngay cả bản thân cũng không nhận ra chính mình… Mỗi tối em đều không ngủ được, đau đớn cùng sợ hãi giống như ác ma vây quanh em, cắn nuốt em… có đôi khi em thậm chí cảm thấy được bản thân một giây kế tiếp sẽ không kiên trì tiếp được, sẽ chết đi…”

“Mạc tiên sinh, em thừa nhận em ích kỷ, em không nên trở về tới Lan Lâu Cổ Quốc, em nên ở ở bên cạnh anh, dù cho em già, xấu xí, ngoan hay hư, đều hẳn để cho anh ở’ cùng em. Em không muốn quan tâm nữa, chỉ muốn… để anh ôm em một cái, em muốn… mỗi ngày nằm trong ngực anh, giao cục cưng, bản thân em và tương lai cho anh…”

*Dù cho… Dù cho có một ngày em thực sự chết đi, em cũng muốn… chết ở trong ngực của anh, mà không phải…giống như bây giờ… cô đơn, bắt lực…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1433


Chương 1434:

Cô ở đó không ngừng khóc, rồi sau đó khóc không thành tiếng, video cứ như vậy cắt.

Video tiếp theo, cũng chính là video cuối cùng, Lê Hương sinh non rồi.

Advertisement

Lê Hương nằm trên giường đẻ, trên trán úa đầy mồ hôi, mồ hôi lăn xuống rất nhanh đã làm ướt quần áo trên người, hai tay cô lôi chiếc ga giường dưới người thật chật, sàng đan đều bị cô lôi đến hỏng.

Lâm Thủy Dao không ngừng lau mồ hôi cho cô: “Lê Hương, đừng lo lắng con, đầu của một bé đã thò ra rồi, nào, theo nhịp mẹ đếm cùng dùng sức, chúng ta hít vào, thở ra, hít vào…”

Lê Hương nhanh chóng thở theo nhịp, cô cắn răng, kèm theo một tiếng khóc “oe oe” to rõ, con cả Mạc Thần Dịch ra đời.

Advertisement

“Lê Hương, ra rồi, đây là bé trai!” Lâm Thủy Dao nhanh chóng trùm mền lên cho Tiểu Mạc Thần Dịch, đưa đến bên người Lê Hương.

Khi đó Lê Hương đã gầy chỉ còn lại da bọc xương, cô cật lực giơ đôi tay run tẩy, dịu dàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Tiểu Mạc Thần Dịch.

Lúc này người bên cạnh bỗng kêu lên sợ hãi: “Máu! Máu!

Nữ vương đại nhân, không xong rồi, công chúa điện hạ đại xuất huyết!”

Dưới thân Lê Hương có mảng lớn máu phun ra, trong nháy mắt nhiễm đỏ nệm giường.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng buông Tiểu Mạc Thần Dịch ra: “Mau cằm máu!”

Lê Hương vươn tay, kéo lại Lâm Thủy Dao, cô chậm rãi lắc đầu: “Mẹ, vô dụng thôi, con biết con không được.”

Lâm Thủy Dao nhanh chóng đỏ vành mắt: “Lê Hương, con có thể, lúc này nhất định phải chịu đựng.”

Lê Hương gian nan gượng cười yếu ớt: “Mẹ, con đau quá, thực sự quá đau, con muốn nghỉ ngơi một chút…”

Lâm Thủy Dao gật đầu: “Được, Lê Hương, chờ chúng ta lấy hai cục cưng đó ra, chúng ta liền nghỉ ngơi cẩn thận một chút, mẹ biết con mệt chết rồi.”

“Dạ… Mẹ, đừng cầm máu nữa, con cảm giác… khí lực cả người một chút xíu con cũng không thể lấy ra nổi nữa, không còn chút nào nữa, không có thời gian rồi, mẹ, trước giúp con sinh hai bé còn lại, có được không ạ? Con van xin mẹ…”

Lâm Thủy Dao nhìn cô con gái suy yếu như tưởng chừng một giây kế tiếp sẽ ngã xuống, nhìn cô con gái đang không ngừng cầu xin bà, bà ngẳng mặt, bức nước mắt trong hóc mắt trở về, bà nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đã chỉ chít nếp nhăn của Lê Hương, sau đó gật đầu: “Được, vậy con chỉ để ý đến việc sinh con thôi, Lê Hương liền giao cho mẹ, mẹ sẽ cứu con.”

Lâm Thủy Dao tiếp tục giải phẫu, e rằng mẹ con đồng tâm, Bì Bì sinh ra rất thuận lợi.

Lê Hương dùng hét chút sức lực cuối cùng, đưa em gái Tinh Tinh tới thế giới này.

Ba đứa trẻ bình an khỏe mạnh ra đời.

Thế nhưng Lê Hương ngã xuống dưới, dưới người cô chảy máu không ngừng, từ xuất huyết nhiều đến rong huyết, máy theo dõi nhịp tim vang lên tiếng còi báo động chói tai.

“Nữ vương đại nhân, công chúa điện hạ… Sắp không xong rồi!” Y tá nữ ngưng trọng nói.

Lâm Thủy Dao mặc blouse trắng dài, viền mắt bà phiếm hồng, nhưng cả người rất bình tĩnh, bà đi tới bên cạnh Lê Hương, cúi tháp người, nhẹ giọng hỏi: “Lê Hương, con có cái gì… muốn nói với mẹ không?”

Khi đó hơi thỏ Lê Hương đã nhẹ như lông vũ, hai mắt đã bắt đầu tan rã, cô quá đau, đau đến toàn thân chết lặng.

“Mẹ…” Lê Hương nói: “Đưa… đưa anh cả đến cạnh Mạc Tuân, để thằng bé ở cùng anh ấy… đừng nói cho anh ấy biết gì cả, con chỉ muốn… anh ấy sống tốt…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1434


Chương 1435:

Lâm Thủy Dao gật đầu: “Được, mẹ đồng ý với con, mẹ sẽ làm vì con.”

Lê Hương chật vật quay đầu, cặp mắt trong vắt cuối cùng rơi trên ba cục cưng, tình mẫu tử mềm mại lại lưu luyến, cô còn chưa tận mắt nhìn các cục cưng của cô lớn lên…

Advertisement

“Tích” một tiếng chói tai kéo dài, Lê Hương hai mắt nhắm nghiền, nhịp tim dừng lại.

Cô không còn thở nữa.

Khi đó Lê Hương chỉ mới hai mươi tuổi xuân, cô rời khỏi người mình yêu nhát, chất độc cãi đồng hoàn lão kia để lại cô cảnh thu úa tàn, thân thể điêu linh, ở khoảng thời gian gian nan nhất trong sinh mệnh, cô một mình sinh ra ba đứa con, vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh mình, cô đưa con trai cả Mạc Thần Dịch đến bên cạnh Mạc Tuân, thay thế cô cho anh sự bầu bạn dài lâu nhất, cô nói, cô muốn anh sống tốt.

Advertisement

Tất cả video đã khép lại, Mạc Tuân xem từ đầu tới cuối, mắt cũng không chớp lấy một lần, anh không dám chớp mắt, bởi anh sợ bỏ qua bất kỳ một khoảnh khắc trong nháy mắt nào.

Đây chính là ba năm của cô, ba năm của Lê Hương.

Mạc Tuân chưa bao giờ biết ba năm của cô vượt qua như thế, trong giả tưởng của anh, cô hẳn rất dễ dàng liền trị khỏi chất độc, sau đó cô sẽ cùng Tô Hi hạnh phúc chung sống với nhau.

Nhưng, sự thực không phải như vậy, thậm chí hoàn toàn khác xa.

Thì ra, cô đã chật vật sóng như thế.

Mạc Tuân khép mắt, che lại đáy mắt hoàn toàn đỏ ngầu, anh không biết… không biết bản thân tại sao có thể hoài nghi cô, hiểu lầm cô, ở thời điểm cô khó khăn nhất, cô chôn mình ở trong chăn, ẳn nhẫn khóc nức nở từng tiếng kêu to đều là tên anh, cô một lần lại một lần nỉ non, cô nhớ anh rồi, cô rất nhớ anh.

Anh cũng không biết… không biết mình tại sao phải trách tội ba năm nay cô chưa từng trở lại, cô không phải là không muốn trở về, mà là… không về được, cô nhắm mắt lại, ngủ say hai năm.

Mạc Tuân siết tay, gân xanh đã nỏi lên đầy mặt, trong tim như có con dao sắc bén không ngừng vặn xoắn đâm sâu vào, đau đớn đến mỗi một lần hít thỏ đều khó khăn.

Khi đó, anh hẳn là ở cạnh cô và con.

Vì sao anh không ở đó?

Nếu như anh ở đó, đã tốt biết bao nhiêu.

Đáng tiếc thời gian không cách nào trở lại nữa, anh hiện tại mới hiểu được, thì ra ba năm nay dừng lại ở chốn xưa không chỉ mỗi anh, còn có cô.

Cô chưa bao giờ rời đi.

Anh là người mà cô yêu, dẫu cho thời gian cũng không cướp được.

Hiện tại đầy đầu Mạc Tuân đều tràn đầy gương mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc kia của Lê Hương, anh chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là tìm cô!

Anh muốn nói cho cô biết, sau này không thể được tự ý làm chủ như vậy, bảo vệ cô là chuyện anh nên làm, cô là uy h**p, là nhược điểm, là n** m*m m** nhất trái tim của anh, nhưng, cô cũng là lớp áo giáp cứng rắn nhất của anh.

Về sau, cô và con đều giao cho anh bảo vệ!

Lê Hương bằng nhanh nhát tốc độ chạy tới khách sạn cao cấp, cô đẩy cửa phòng ra, Thượng Quan Mật Nhi đã ở bên trong chờ cô.

“Lê Hương, mày đã đến rồi, không ngờ tốc độ của mày nhanh như thế đấy.” Thượng Quan Mật Nhi âm dương quái khí cười nói.

Đôi mắt Lê Hương không gì sánh được sắc lạnh rơi trên mặt Thượng Quan Mật Nhỉ: “Con tao đâu, tao đã tới, trước hết để tao gặp con tao.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1435


Chương 1436:

“Đương nhiên có thể, Mạc tiểu Thái tử đang ở bên trong phòng, mày đi xem đi.”

Advertisement

Lê Hương nhanh chóng đầy cửa phòng ra, cô lập tức thấy được Tiểu Mạc Thần Dịch, hiện tại tay chân Tiểu Mạc Thần Dịch đều bị trói lại nằm ở trên giường, cả người bắt động.

“Dịch Dịch!” Lê Hương nhanh chóng ôm lấy Tiểu Mạc Thần Dịch, cô lạnh lùng nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi: “Mày làm cái gì với con trai tao?”

“Lê Hương, mày nên hỏi một chút con trai mày làm cái gì với chúng tao, Mạc tiểu thái tử quá khó bắt, bọn tao phái rất nhiều người bắt nó, đều bị nó làm cho bị thương, còn thiếu chút nữa đã bị nó chạy mắt, không còn cách nào, tao không thể làm gì khác hơn là cho nó uống chút thuốc làm rã rời cơ thể, nếu không nó làm sao có thể ngoan ngoãn ở chỗ này?”

Thượng Quan Mật Nhi vô cùng không thích Tiểu Mạc Thần Dịch, trong lời nói còn có mấy phần kiêng ky, Tiểu Mạc Thần Dịch rất giống Mạc Tuân, một thân khí tràng bá đạo điên cuồng, dáng vẻ vô cùng không dễ chọc, ả có hơi sợ Tiểu Mạc Thần Dịch.

Advertisement

“Thượng Quan Mật Nhi, nếu như con tao có chuyện gì, tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi!”

“Đã biết, kỳ thực tao cũng không muốn thương tổn Mạc tiểu thái tử, dù sao tương lai tao cũng sẽ làm mẹ kế Mạc tiểu thái tử, nhưng Lê Hương, nếu như mày không nghe lời, vậy Mạc tiểu thái tử có gì ngoài ý muốn chính là mày gieo gió gặt bão thôi, đến lúc đó tao gả cho Mạc Tuân, dù sao tao còn trẻ, nhất định có thể sinh thêm vài thằng con trai cho Mạc Tuân, đến lúc đó con tao sẽ thay thế được con trai mày trở thành Mạc tiểu thái tử, mày cũng chớ có trách tao đó…” Thượng Quan Mật Nhi cười nói.

Lê Hương không muốn để ý ả điên thích mơ mộng hão huyền này, cô bắt mạch cho Tiểu Mạc Thần Dịch, mạch đập mạnh mẽ, không giống bị thương, cô lúc này mới an tâm một chút.

Chợt Tiểu Mạc Thần Dịch chậm rãi mở mắt ra, anh nhìn Lê Hương kêu một tiếng: “Mẹ.”

Tiểu Mạc Thần Dịch tỉnh rồi.

“Dịch Dịch, con không sao chứ, đừng sợ, mẹ tới rồi, mẹ ở đây, ai cũng không thẻ thương tổn con.” Lê Hương ôm cậu bé.

Tiểu Mạc Thần Dịch gật đầu: “Dạ, con tin tưởng mẹ.”

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi cười nói: “Lê Hương, mày biết chúng ta là ở đâu bắt được Mạc tiểu thái tử không, ở trong sân chơi thiếu nhi đấy, lúc đó Mạc tiểu thái tử ngồi ở bên cạnh, nhìn chằm chằm một đôi mẹ con, người mẹ đó đang cùng con trai chơi ngựa gỗ, Mạc tiểu thái tử dường như rất hâm mộ.”

Trái tim Lê Hương lập tức liền đau nhói, Dịch Dịch biết thân thế của mình, cậu rất hâm mộ các đứa trẻ khác, bởi vì người mẹ là cô từ nhỏ đã không ở bên người cậu.

Lê Hương bưng lấy khuôn mặt nhỏ của Tiểu Mạc Thần Dịch, nhìn đôi mắt to như nho đen của cậu, từng chữ từng câu nói: “Dịch Dịch, xin lỗi con, mẹ đến muộn ba năm.”

Viền mắt trắng nõn của Tiểu Mạc Thần Dịch nhanh chóng đỏ lên: “Mẹ, con rất nhớ mẹ.”

“Ừ, mẹ biết, mẹ biết hết, mẹ cũng rất nhớ Dịch Dịch, nhưng ba năm nay mẹ ngã bệnh, vẫn luôn chữa bệnh, cho nên mẹ không về với con được.”

“Thật ạ?” Tiểu Mạc Thần Dịch lộ ra vẻ ân cần lo lắng: “Mẹ, mẹ bị bệnh ở đâu, đã chữa khỏi chưa ạ?”

“Mẹ đã khỏe rồi, cho nên mẹ lập tức sẽ trở về thăm Dịch Dịch đó, Dịch Dịch phải biết rằng, mẹ không có không nhớ con, mẹ thương các con, rất thương rất thương, thương các con hơn cả sinh mệnh mình.”

Tiểu Mạc Thần Dịch vươn tay ôm chặt lấy rồi Lê Hương, cậu chôn khuôn mặt nhỏ trong lòng Lê Hương, ngửi mùi hương mềm mại trên người mẹ.

Thực sự cậu sợ, sợ mẹ chỉ thích Bì Bì và Tinh Tinh, không thích cậu.

Nhưng bây giờ cậu đã biết, mẹ cũng rất thương cậu, rất thương rất thương.

“Lê Hương, được chưa, tao đã cho mẹ con chúng mày thời gian rồi, hiện tại mày nên làm việc cho ta rồi.” Thượng Quan Mật Nhi không nhịn được thúc giục.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1436


Chương 1437:

Lê Hương buông lỏng ra Tiểu Mạc Thần Dịch: “Dịch Dịch, con đừng sợ hãi, trước tiên ở đây nghỉ ngơi một chút, mẹ xử lý xong liền đón con về nhà, có được không?”

“Dạ, mẹ đi đi.” Tiểu Mạc Thần Dịch ngoan ngoãn gật đầu.

Advertisement

Lê Hương đứng dậy, rời khỏi căn phòng này.

Thượng Quan Mật Nhi đóng cửa phòng lại, lúc này ả cảm giác được một ánh mắt lạnh như băng rơi vào trên người mình, ả ngắng đầu liền tháy Tiểu Mạc Thần Dịch đang nhìn ả.

Hiện tại Tiểu Mạc Thần Dịch an tĩnh ngồi trên giường, không có chút hoảng loạn nào, cậu nhìn Thượng Quan Mật Nhi, ánh mắt bình tĩnh lạnh lẽo, có sự âm trầm và sắc bén không hợp độ tuổi này.

Thượng Quan Mật Nhi bị cái nhìn như thế chỉ cảm thấy tê cả da đầu, đứa con nít ba tuổi mới vừa rồi còn vùi trong lòng Lê Hương làm nũng uất ức muốn ôm, vậy mà đột nhiên giống như biến thành một người khác, khiến ả sợ hãi.

Advertisement

Nghe nói Mạc gia vị này tiểu thái tử gia là một b**n th** IQ cao, Thượng Quan Mật Nhi đột nhiên có một loại dự cảm rất xấu.

Lê Hương nhìn Thượng Quan Mật Nhi: “Thượng Quan Mật Nhi, nói đi, mày muốn tao làm cái gì?”

Bởi vì chuyện lần trước ở hội nghị hàng năm, Thượng Quan Mật Nhi rất tức giận, Lê Hương thật giả căn bản cũng không chơi nổi nữa, ả ngược lại cảm giác mình bị Mạc Tuân và Lê Hương đùa xoay vòng.

Ả không muốn lại bị động hứng đạn nữa, hiện tại ả phải nắm quyền chủ động.

“Rất đơn giản, tao có thể để mày mang Mạc tiểu Thái Tử bình an rời đi, thế nhưng, mày phải đưa Mạc Tuân đến trên giường tao, đêm nay tao muốn làm người phụ nữ của anh ấy!” Thượng Quan Mật Nhi đưa ra yêu cầu của mình.

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương run rẩy, kỳ thực cô đã đoán được bảy tám phần rồi.

“Sao hả Lê Hương, mày không đành lòng? “Thượng Quan Mật Nhi nhướng mày.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương rơi trên mặt Thượng Quan Mật Nhi: “Được, tao đồng ý.”

Thượng Quan Mật Nhi không ngờ Lê Hương đáp ứng sảng khoái như vậy, chính ả cũng ngắn ra, ả nghi ngờ nhìn Lê Hương: “Lê Hương, chẳng lẽ mày lại có ý định quỷ quái gì, muốn tung chiêu à2”

Lê Hương nhếch đôi môi đỏ mọng: “Thượng Quan Mật Nhi, dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người, mày đã thịnh tình mời tao tới tham gia trò chơi này của mày, tao đây cũng chỉ có thể tòng mệnh, nhưng bây giờ mày lại hoài nghỉ, lẽ nào… mày không chơi nổi?”

“Ai nói tao không chơi nổi, Lê Hương, chờ tao lên giường của Mạc Tuân, trở thành người phụ nữ của anh ấy rồi, mày cứ ở đấy chờ khóc đi!”

Khách sạn cao cấp, phòng tổng thống.

Lê Hương lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn: “Tối nay, anh đến phòng em đi, 8806.”

8806, số phòng của cô.

Tin gửi đi thành công, Lê Hương đứng trước cửa sỏ, hàng mi nhỏ dài như cánh bướm an tĩnh phủ xuống…

Nửa giờ sau: “cốc cốc cốc” tiếng đập cửa vang lên, nhịp gõ mạnh mẽ, mang theo ung dung bình tĩnh.

Lê Hương đi tới, mở cửa phòng.

Ngoài cửa đứng nghiêm một bóng người đồ sộ, Mạc Tuân tới.

Anh mặc áo sơ mi đen và quần tây cùng màu, hơi thở sạch sẽ lãnh đạm, lộ ra vẻ cao cao tại thượng tự phụ cùng bễ nghễ.

Ngọn đèn cửa dát lên gương mặt góc cạnh ấy, mê người khiến người ta không dời mắt nỗi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1437


Chương 1438:

Mạc Tuân rũ mí mắt hẹp dài nhìn cô, nhìn rất sâu.

Lê Hương đã cảm thấy ánh mắt của anh là lạ, dưới đôi mắt nhìn như bình tĩnh không lay động đó như cuồn cuộn sóng tình cuồn nhiệt, sắp sửa đưa đánh tan cô.

Advertisement

Đêm qua vô tình như thế, nói anh và cô không quay về được nữa, bây giờ là thế nào đây?

“Anh vào trước đi. “Lê Hương nói.

Ánh mắt Mạc Tuân từ khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của cô từ từ dời xuống, cô đã tắm, trên người mặc váy ngủ màu đen, váy ngủ đắp đến đầu gối, lộ ra đôi chân ngọc căng mịn, cô không đi dép, bàn chân trắng như tuyết đạp trên thảm.

Ý thức được ánh mắt của anh, mười ngón chân nhỏ xinh ấy hơi cuộn tròn lên, lộ ra một chút hồng nhạt.

Advertisement

Cô nhường đường.

Mạc Tuân đi đến, đưa chân đóng lại cửa phòng.

*Có muốn uống chút gì không?“ Lê Hương xoay người đi về phía trước.

Thế nhưng Mạc Tuân thò tay qua, trực tiếp giữ lại vòng eo yêu kiều, đẩy cô lui về phía sau, đến trên vách tường.

Lê Hương ngẳng đầu, kinh ngạc nhìn anh: “Anh, làm cái gì đó?”

Mạc Tuân nhéo nhéo thắt lưng mềm của cô, khuôn mặt tuấn tú áp trên mái tóc thật dài của cô, ngửi mùi hương sạch sẽ tỏa ra từ trên đó: “Đêm hôm hẹn anh tới phòng em, em nên hỏi lại mình trước anh muốn làm gì.”

Đôi môi mỏng cong cong, giọng nói trầm thắp từ tính.

Lê Hương chống hai tay nhỏ bé lên lồng ngực to lớn kia, muốn đầy anh ra.

Mạc Tuân đưa tay vòng qua phía sau, bắt lại dây cột tóc trên đầu cô.

Một giây kế tiếp, búi tóc đen cô ghim lên xõa xuống toàn bộ.

Suối tóc dài thanh thuần xốc xếch rồi tung ở đầu vai cô, khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay môi hồng răng trắng, ánh mắt cô là câu người nhất, sóng sánh cả biển sao trong đó, dáng người căng tràn sức sống. Mạc Tuân nhìn cô ở thời khắc này, trong óc lại không ngừng tua ngược lại cảnh cô già nua đi trong video, cô còn từng phải cắt tóc mình.

Không xấu.

Cô không hề xấu chút nào.

Cô trong mắt trong tim anh đều là đẹp nhát.

Ngủ say hai năm, cô đang chậm rãi khôi phục, cả người thoát thai hoán cốt, niết bàn trọng sinh, Mạc Tuân giơ tay lên, ngón tay thon dài xuyên vào mái tóc dài của cô, dùng lòng bàn tay to mê luyến mà thương tiếc v**t v* khuôn mặt nhỏ của cô, thiếu chút nữa, thiếu chút nữa anh đã mắt đi cô.

Hiện tại cô còn rất khỏe mạnh đứng ở trước mặt anh, Mạc Tuân đã cảm thấy đây là trời cao ban phúc cho mình, anh quý trọng gấp đôi.

Mạc Tuân cụp mắt, môi mỏng rơi trên trán cô, in lại một nụ hôn nhẹ nhàng.

Lê Hương khẽ thảng thốt, anh hôm nay bị gì vậy?

“Mạc Tuân, anh sao vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Không có gì…“ˆMạc Tuân rời khỏi trán cô, môi mỏng lại rơi trên làn tóc dài, dùng sức hôn lên đó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1438


Chương 1439:

Lê Hương định lui về phía sau, nhưng tắm lưng mềm mại đã dựa vào tường, không thể lui được nữa.

Hơi thở nam tính sạch sẽ mát lạnh trên người anh công thành đoạt đất kéo đến.

Advertisement

Lê Hương có hơi váng đầu, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy tường, cô biết anh rất thích mái tóc dài của cô, khi đó ở Lan Lâu Cổ Quốc khi vào thời điểm tóc rụng rất nhiều, cô cuối cùng cũng không thể bảo vệ mái tóc dài anh thích nhật.

Khi đó trong lòng cô có bao nhiêu khổ sở.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương nhanh chóng dâng lên tầng hơi nước trong suốt, cô bắt đầu giãy giụa: “Mạc Tuân, anh buông em ra đã, em tắm rồi nên anh tắm đi!”

Advertisement

“Tắm? “Mạc Tuân cụp mắt nhìn cô, mang theo ý cười nhàn nhạt nghiền ngẫm mà tà mị: “Vì sao anh phải tắm, Lê Hương, đêm nay em hẹn anh tới làm gì?”

Lê Hương: “…”

Tuy cô không nói rõ, nhưng cô cũng không tin anh nghe không hiểu ý trong lời cô, kiểu người như anh mà không hiểu 4? Đầy đầu anh đều là mấy cái suy nghĩ không lành mạnh mài!

Hiện tại anh đoán ra rồi còn giả bộ hồ đồ, rõ ràng muốn trêu cô, khuôn mặt tuyệt sắc của Lê Hương ửng hồng.

Cắn răng lên đôi môi đỏ mọng, cô nhón chân lên, hôn thật nhanh lên đôi môi mỏng của anh.

Khi sắp lui xuống, gáy của cô bị giữ lại, Mạc Tuân đổi khách thành chủ, dùng sức áp lên môi cô.

Thân thể mềm mại của Lê Hương nhanh chóng cứng đờ.

Mạc Tuân dĩ nhiên là đã nhận ra thân thể cô biến hóa, nếu trước hôm nay, anh vẫn nghĩ cô không thích anh nên mới chống cự chuyện gần gũi thân mật với anh, nên cô chỉ có thể dựa vào uống thuốc, dựa vào uống say.

Hiện tại anh đã biết, lúc cô sinh ba đứa con là cửu tử nhất sinh, có bóng ma trong lòng, hơn nữa cô vừa mới tỉnh lại, thân thể còn chưa khôi phục.

Mạc Tuân rất hối hận máy lần trước đã mạnh bạo với cô, anh còn muốn làm rách cô.

“Lê Hương…” anh thấp giọng gọi tên cô: “Đừng sợ, tất cả giao cho anh, anh yêu em.”

Anh nói, đừng sợ, tất cả giao cho anh.

Anh còn nói, anh yêu em.

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương hốt hoàng rung động, lập tức không rõ ý anh, lẽ nào anh đã biết được gì?

Mạc Tuân hôn cô, dịu dàng không mất mạnh mẽ, trằn trọc trên đôi môi mềm mại, sau đó công thành đoạt đắt, dẫn dắt môi lưỡi cùng nhảy múa với anh.

Nụ hôn của anh ôn tồn mà thương yêu, Lê Hương không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn anh, anh khép mắt trầm mê trong nụ hôn này, từng chút từng chút đều là si mê cùng yêu thương trao cho cô.

Đàn ông là động vật thị giác, phụ nữ là động vật cảm tính, chỉ mấy câu dỗ ngon dỗ ngọt và một nụ hôn ôn tồn có lực của anh cũng đủ để thân thể cứng ngắc của cô nhanh chóng mềm nhũữn ngã trong ngực anh.

Mạc Tuân nhếch đôi môi mỏng, anh ôm chặt cơ thể mềm như không xương ấy vào lòng, muốn khắc vào trong máu thịt mình: “Lê Hương, chúng ta cùng tắm.”

Khuôn mặt nhỏ của Lê Hương đỏ đến nhỏ máu: “Không muốn, anh đi tắm một mình đi, em ở trong phòng chờ anh.”

“Ha ha…” Mạc Tuân cúi đầu nở nụ cười một tiếng, ánh mắt anh bí hiểm nhìn chằm chằm cô, như cười như không: “Anh nói, tắm cùng anh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1439


Chương 1440:

Lời của anh, ngắn gọn mà mạnh mẽ, không cho phép từ chối.

Mặt Lê Hương đỏ trắng đan xen, đôi mắt lóng lánh ánh nước xấu hồ nhìn anh.

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi bây giờ còn đang trốn trong phòng sau, chờ cô tắt đèn đi, ả sẽ tráo với cô.

Nhưng Mạc Tuân dường như đã biết gì đó, không chịu phối hợp, căn bản cũng không cho Thượng Quan Mật Nhi cơ hội ra sân.

Mạc Tuân giơ tay lên, bàn tay xuyên vào mái tóc đen của cô, nhẹ nhàng áp lại.

Trong mắt người ngoài, anh chỉ là đang thân mật với cô, nhưng Lê Hương cả kinh, bởi vì cô biết, anh ấn xuống máy thám thính bên tai cô.

Advertisement

Máy thám thính nhỏ như vậy ngay cả mắt thường cũng rất khó thấy được, động tác anh rất ung dung, trực tiếp ấn xuống trong lòng bàn tay.

Người đang nghe lén kia hiện tại chắc chỉ nghe được một đoạn tạp âm.

“Lê Hương, từ giờ trở đi, em cái gì cũng không cần quan tâm, em chỉ cần… đi tắm với anh.”

Anh đầy cô vào trong góc tường, cúi đầu nói một câu.

Đôi mắt trong vắt Lê Hương đột nhiên co rụt lại, động tác đang đẩy anh ra cũng ngừng lại, anh quả nhiên đã biết tất cả.

Lê Hương muốn nói chuyện, nhưng Mạc Tuân đã buông lỏng tay ra, một giây kế tiếp một hồi thiên toàn địa chuyển, cô bị ôm ngang lên.

Hai người vào phòng tắm.

Phòng tắm, Lê Hương bị đặt dưới vòi hoa sen, cô còn không chuẩn bị tâm lý thật tốt, nên cong chân định chuồn.

Thế nhưng ngón tay thon dài của Mạc Tuân đột nhiên đè lên bờ vai oánh nhuận của cô, đẩy cô về sau.

Cô bị đẩy đến tường và giữa lồng ngực to lớn của anh, Mạc Tuân từ trên cao bễ nghễ nhìn cô, đuôi lông mày.

hẹp dài trong tràn ra vẻ xâm lược tà tính: “c** th*t l*ng của anh đi.”

Cái gì?

Lê Hương nhắc chân, đạp lên người anh.

Mạc Tuân nhanh chóng chau mày kiếm anh khí, thấp giọng nói: “Lê Hương, đau.”

Anh vậy mà kêu đau.

Mạc Tuân là thiên chi kiêu tử đầu đội trời chân đạp đất, là chủ tịch bá đạo, đổ máu không đổ lệ, nhưng cô đạp anh mấy cái, anh lại kêu đau.

Anh đây là đang nũng nịu với cô.

Lê Hương tức giận cắn trên bờ vai bằng phẳng của anh.

Mạc Tuân để cho cô cắn, sau đó kéo cô vào trong của mình, anh đau, cực kỳ đau, chưa từng có ai làm cho anh đau như vậy.

Lê Hương cắn đã, liền đưa tay c** th*t l*ng cho anh.

Nhưng cô rất ít khi c** th*t l*ng của đàn ông, bởi vì làm quá gấp nên có mãi vẫn chưa mở được: “Tự anh cỏi đi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1440


Chương 1441:

Mạc Tuân nhìn cô, da thịt cô tinh tế trắng nõn, như đóa tường vi mới vừa nở rộ, cần cổ nhẫn nhụi, khung xương nhỏ nhắn, nhìn liền có thể k*ch th*ch h*m m**n chinh phục và chà đạp của đàn ông.

Trong hốc mắt sâu thẳm nhiễm tia máu đỏ: “Nhóc tham ăn, gấp gáp như vậy, anh cho em ngay!”

Advertisement

*Xoát” một cái, anh dùng lực rút ra thắt lưng của mình.

Đêm khuya.

Thượng Quan Mật Nhi vẫn trốn trong phòng thay đồ, chờ: Mạc Tuân đi tắm xong sau đó ả sẽ thế thân Lê Hương, nhưng chờ mãi, vẫn chẳng có ai đi ral Thượng Quan Mật Nhi chờ từ tối đến khuya, không biết đã máy giờ qua, Mạc Tuân và Lê Hương vẫn luôn ở trong phòng tắm, mãi chưa ra.

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi hận đến sắp phun máu, cách một cánh cửa phòng, người đàn ông ả yêu nhất đang cùng người phụ nữ khác đang mây mưa với nhau.

Trong lòng ả, Mạc Tuân là trời sinh vương giả, đế vương cường thế bá đạo, anh một thân cắm dục, cho dù ả có ỷ vào gương mặt tuyệt sắc của Lê Hương, anh cũng chẳng có chút hứng thú nào với ả. Thượng Quan Mật Nhi thấy anh chính là bị lãnh đạm.

Thế nhưng ả sai rồi.

Quá sai.

Anh cũng thích giữa chuyện nam nữ, rất thích là đằng khác.

Lúc này bên ngoài truyền đến động tĩnh, Mạc Tuân ôm Lê Hương từ phòng tắm đi ra.

Bên tai truyền đến tiếng nói khàn khàn mê người của Mạc Tuân: “Lê Hương, em nghỉ ngơi một chút, anh đi tăm.”

Mạc Tuân lại tiền vào phòng tắm.

Rốt cục, tất cả cũng dừng lại, nên đến lúc ả ra sân rồi.

Tứ chi Thượng Quan Mật Nhi đều đã tê rần, máy tiếng đợi ở căn phòng kia như lăng trì, lòng của ả mỗi một giây đều bị vặn vẹo ghen ty và phẫn hận đến nỗi điên.

Ả nhẹ nhàng mở cửa phòng thay đồ ra.

Lê Hương đã ngồi dậy, mặc quần áo xong, suối tóc đen ướt nhẹp quấn quanh giữa khuôn mặt nhỏ và cẩn cổ trắng mịn, trên da thịt yêu kiều dính một lớp mồ hôi mỏng, óng ánh trong suốt, trên gương mặt tràn đầy tiên khí ấy tràn ra vẻ mảnh mai vô lực và mị khí được yêu thương đến thoải mái, vô cùng hoạt sắc sinh hương.

Thượng Quan Mật Nhi oán độc nhìn chằm chằm cô, nhỏ giọng nói: “Lê Hương, mày hơi quá đáng đấy, đêm nay đã bảo để tao làm người phụ nữ của Mạc Tuân, vậy mà mày đã nhanh chân ăn trước rồi.”

Lê Hương toàn thân vô lực, ngay cả giọng nói cũng là miễn cưỡng quyến rũ: “Đêm nay đã hứa để mày làm người phụ nữ của Mạc Tuân, nên cơ hội của mày tới rồi đó.”

“Mày…” Thượng Quan Mật Nhi siết quyền: “Mạc Tuân chơi với mày lâu như thế, đợi một cái đợi đến tận máy tiếng, lát nữa nếu như anh ấy hết sức thì làm sao bây giờ?”

Thượng Quan Mật Nhi thực sự tức giận, thể lực người đàn ông cho dù có mạnh cũng sẽ đến cực hạn, ả thấy Mạc Tuân đã đem tắt cả thể lực đêm nay cũng xả hết trên người Lê Hương, nào còn tinh lực chơi với ả nữa chứ?

“Cái này tao thật sự không giúp được mày.” Lê Hương xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng cô, Thượng Quan Mật Nhi chanh chua mắng một câu: “Huênh hoang cái gì, còn chưa phải bị Mạc Tuân chơi đến chết à, ban nãy tao nghe mày k** r*n dữ lắm!”

Lê Hương đi tới phòng tổng thống, cô đứng trước đài rửa mặt, cởi áo khoác, lộ ra váy dây và da thịt bên trong.

Hiện tại trên làn da trắng nõn tinh tế của cô đầy ắp vết hôn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1441


Chương 1442:

Vết hôn từ cổ trắng dời xuống, lan đến dây váy rồi biến mắt vào trong, nhìn mà mặt hồng tai đỏ.

Lê Hương đứng ở trước đài rửa mặt, cô nhìn chính mình trong gương, khuôn mặt nhỏ hồng nhuận quyền rũ, tràn đầy ý xuân.

Advertisement

Cô cởi bỏ váy, đi vào bồn tắm.

Bồn tắm rắc đầy cánh hoa hồng thơm ngát, rửa sạch toàn thân dinh dính không khỏe của cô, đôi chân mới vừa rồi còn đang run rẩy bủn rủn và thân thể vô lực cũng từ từ cảm thấy thư thái.

Lê Hương chậm rãi vươn cánh tay ôm lấy chính mình, người đàn ông Mạc Tuân kia thực sự quá xấu xa, anh muốn đối phó một người, luôn luôn có cách.

Cô bởi vì sinh sản mà thân thể trở nên cứng ngắc dưới tay anh liền mềm thành nước, vừa rồi bị Thượng Quan Mật Nhi mắng cô vài câu, cô cũng đành phải nhận.

Advertisement

Hiện tại, anh và Thượng Quan Mật Nhi đang làm gì trong phòng kia?

Lê Hương vẫn lựa chọn tin tưởng anh, néu anh nói để cho cô đừng quan tâm đến gì nữa, vậy cô đành nghe theo thôi, anh chắc đã tự có kế hoạch.

Thượng Quan Mật Nhi và Họa Phi đã nhảy nhót quá lâu, đây là thời điểm bắt gọn hai ả lại.

Sáng sớm hôm sau.

Lê Hương mới ra khỏi cửa phòng, ở hành lang liền gặp được người quen, Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi mặc chiếc váy dài hồng nhạt, mềm yếu động lòng người, cả đêm không gặp, cả người ả như ngâm trong mật, hồng nhuận quyền rũ.

“Lê Hương, thật trùng hợp.” Thấy Lê Hương, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng lộ ra nụ cười đắc ý.

Lê Hương dừng bước.

Thượng Quan Mật Nhi đi tới, nhỏ giọng cười nói: “Lê Hương, thực sự là cám ơn mày, đêm qua tao và Mạc Tuân đã ngủ với nhau, tao đã là người phụ nữ của anh ấy.”

Biểu cảm Lê Hương không có chút rung động, cô nhìn Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi dịu dàng đáng yêu như một đóa hoa, rất rõ ràng đã được người đàn ông yêu thương qua.

Lễ nào Mạc Tuân thật sự ở cùng ả?

Lê Hương nhàn nhạt nhếch lên đôi môi đỏ mọng: “Thượng Quan Mật Nhi, vậy tao chúc mừng mày trước.”

“Lê Hương, có phải mày không tin lời tao, Mạc Tuân thật sự là thể lực rất trâu bò đó, tao vốn tưởng anh ấy đã kiệt sức rồi, thế nhưng ai nghĩ đến đêm qua anh áy nhiệt tình như thé, làm với tao tận hai lần, còn ôm tao ngủ thẳng tới hừng đông.”

Nói rồi Thượng Quan Mật Nhi đưa USB cho Lê Hương: “Cái này cho mày, mày có thể chính mắt nhìn.”

Thượng Quan Mật Nhi lắc lắc cái eo nhỏ, vênh váo rời đi.

Trong phòng.

Lê Hương nhìn USB trong tay, vừa rồi Thượng Quan Mật Nhi không có nói rõ đây là cái gì, nhưng cô đã đoán được, đại khái là video hôm qua Mạc Tuân và ả lăn giường.

Thượng Quan Mật Nhi này là cố ý, cố ý đưa cho cô xem.

Nhưng Thượng Quan Mật Nhi đã ôm hận quá lâu, cuối cùng cũng rửa nhục được, hành động này có thể hiểu được.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1442


Chương 1443:

Cô có nên xem không?

Lê Hương cầm USB trong tay c*m v** máy vi tính xách tay, rất nhanh đã có video nhảy ra.

Advertisement

Trên giường lớn trong phòng, Mạc Tuân cùng Thượng Quan Mật Nhi quần quít lấy nhau.

Đèn trong phòng cũng không tắt, thấy rất rõ ràng gương mặt anh tuần lập thể kia của Mạc Tuân.

Là anh.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương đột nhiên co rút lại một chút, ngay từ đầu cô suy nghĩ rất nhiều khả năng, chắc là anh sẽ dùng thế thân…

Advertisement

Nhưng, không phải.

Trong video, Mạc Tuân đè trên người Thượng Quan Mật Nhi, Thượng Quan Mật Nhi ôm cổ anh, tiền đến bên môi mỏng của anh, hôn lên rồi vui vẻ kêu: “Mạc Tuân, em rất thích anh.”

Mạc Tuân cúi đầu, cùng Thượng Quan Mật Nhi hôn nhau.

Lê Hương bấm tua nhanh, quả thực như Thượng Quan Mật Nhi nói, bọn họ làm hai lần, sau đó Mạc Tuân ôm Thượng Quan Mật Nhi ngủ, vẫn ngủ thẳng tới hừng đông.

Lẽ nào anh thực sự ở cùng một chỗ với Thượng Quan Mật Nhi?

Lê Hương vẫn ngòi trên ghế salon, ngón tay nhỏ nhắn đặt trên bàn phím, cô bắt đầu xem lại video…

Lần này Thượng Quan Mật Nhi như nguyện, nên ả thả Tiểu Mạc Thần Dịch ra.

Thân phận Tiểu Mạc Thần Dịch phi phàm, Thượng Quan Mật Nhi cũng không dám thực sự động đến cậu, một cọng tóc cũng không dám, bằng không ông bà nội ông bà ngoại của vị tiểu thái tử này cùng nhau giết tới, nhất định sẽ ầm ï đến long trời lð đất.

Lê Hương mang theo Tiểu Mạc Thần Dịch ra khỏi khách sạn, lúc này Tiểu Mạc Thần Dịch nói: “Mẹ, mẹ xem kìa, bố tới rồi…”

Lê Hương ngước mắt, chỉ thấy phía trước đi tới hai người, Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi.

Mạc Tuân một thân tây trang đen, đồ sộ cao ngắt, khí chất vương giả nổi bật anh giữa vạn chúng, cũng trở thành tiêu điểm chói mắt khắp nơi.

Thượng Quan Mật Nhi mặc đầm dài kéo cánh tay anh, hai người cùng đi ra khỏi khách sạn.

“Dịch Dịch, mẹ còn có chút việc cần phải làm, nên con về nhà nhé, đợi mẹ giải quyết xong việc liền đến chơi cùng con.” Lê Hương xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Mạc Thần Dịch.

Tiểu Mạc Thần Dịch ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ mẹ, vậy con về nhà trước.”

Xe riêng của Mạc gia đã đến, Tiểu Mạc Thần Dịch chui vào.

trong xe, rời đi.

Nhìn Tiểu Mạc Thần Dịch an toàn rời đi, tảng đá lớn trong lòng Lê Hương cuối cùng cũng buông xuống.

Cô lại khôi phục dung mạo của Tình Nhi, dù sao Thượng Quan Mật Nhi còn đeo khuôn mặt cô đi rêu rao khắp noi.

Trò chơi Lê Hương thật giả này rốt cuộc phải chuẩn bị kết thúc rồi, Lê Hương đón lấy gió thu mà đứng vững, đôi mắt trong vắt ung dung rơi trên người Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi rất xa cũng cảm giác được ánh mắt kia, ả ngắng đầu, lập tức liền đụng phải cặp mắt sáng rực của Lê Hương, Lê Hương đang lạnh nhạt nhìn ả, gió nhẹ phát động lấy làn váy trên người cô, mặc dù không có tuyệt sắc dung quang, Lê Hương bây giờ như một viên minh châu lắc mình khỏi lớp đất bụi, tỏa ra ánh sáng chói lói dục tiên nhát.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1443


CHương 1444:

Đều nói phụ nữ không đáng sợ, chỉ sợ phụ nữ xinh đẹp, đáng sợ hơn là phụ nữ đã xinh đẹp còn có khí chất, Lê Hương chính là kiểu đó.

Thượng Quan Mật Nhi sâu đậm biết khoảng cách giữa mình và Lê Hương, nhưng nhớ tới tối hôm qua ả và Mạc Tuân đã ngủ với nhau, ả kiêu ngạo không gì sánh được hất cằm chủ động chào hỏi: “Tiểu nha hoàn, chào buổi sáng.”

Advertisement

“Chào.” Lê Hương nhàn nhạt mỉm cười, sau đó nhìn về phía Mạc Tuân.

Mạc Tuân cũng nhìn cô một cái, ánh mắt đạm mạc xa cách, giống như nhìn một người xa lạ.

Một đêm không gặp, Mạc Tuân như biến thành một người khác.

Mạc Tuân mang theo Thượng Quan Mật Nhi đi, Lê Hương như có điều suy nghĩ nhìn bóng lưng Mạc Tuân đi xa.

Advertisement

Lúc này cô cảm giác một ánh mắt sâu thẳm rơi vào mặt cô.

Lê Hương nghiêng mặt, nhìn qua ánh mắt kia, cô nhìn thấy Sùng Văn, hiện tại phía sau Sùng Văn còn có một thủ hạ.

Thủ hạ kia khẽ ngẳng đầu, nhìn về phía cô.

Lê Hương thấy được một khuôn mặt xa lạ, còn có…

một đôi mắt sâu thẳm không gì sánh được quen thuộc.

Lúc cô còn muốn nhìn nữa, Sùng Văn đã mang thủ hạ kia đi: “A Dạ, nhanh một chút.”

Thủ hạ kia tên A Dạ.

Lê Hương như có điều suy nghĩ, lúc này phía trước Thượng Quan Mật Nhi đã không nhịn được thúc giục: “Tiểu nha hoàn, sao mày còn đờ ra đấy thế hả, mau mau lên xe, lẽ nào để cho bọn tao phải chờ mày sao?”

Chiếc Rolls-Royce limo đã ngừng lại, Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi lên xe, Lê Hương nhanh chóng nhắc chân đi vào theo, cũng lên xe.

Trên xe.

Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi ngồi chung một chỗ, Thượng Quan Mật Nhi hận không thể quấn chặt trên người Mạc Tuân.

Mạc Tuân thần sắc nhàn nhạt, từ đầu đến cuối, anh cũng không nhìn Lê Hương.

Lê Hương cũng không nói gì, cô ngồi ở hàng sau, nhưng cô cảm giác có một ánh mắt sâu thẳm vẫn dừng trên người cô.

“Tiểu nha hoàn, lấy tao chai nước.” Lúc này Thượng Quan Mật Nhi trước mặt phân phó.

Trên chiếc xe sang này không gì là không có, phía sau chỗ ngồi có vài kệ, Lê Hương nhìn một chút, chỗ ngồi cuối cùng đặt mấy chai nước.

Lê Hương đứng dậy, cầm một chai nước, sau đó quay người trở về.

Lúc trở lại, xe đột nhiên đánh tay lái, Lê Hương không đứng vững, thân thể nhỏ nhắn chao đảo, trực tiếp ngã ngồi trên đùi người đàn ông.

*Xin lỗi…”

Lê Hương muốn đứng dậy, nhưng chai nước trong tay cô đã vỡ, nước bên trong nhanh chóng chảy ra.

Hắt tới trên quần người đàn ông, ướt một mảnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1444


Chương 1445:

Lê Hương ngước mắt vừa nhìn, là thủ hạ A Dạ đứng sau Sùng Văn kia.

A Dạ đội mũ luỡi trai, trên người mặc quần đen áo đen bình thường, anh ngồi ở phía sau cùng, vô cùng khiêm tốn.

Advertisement

Hiện tại Lê Hương ngã ngồi trên đùi bền chắc của anh, tư thế ái muội.

“Xin lỗi, đợi lúc xuống xe tôi lau giúp anh nha!” Lê Hương đứng dậy.

Thế nhưng một bàn tay thò qua, nắm vòng eo mềm của cô, bên tai vang lên giọng trầm tháp: “Lau sạch quần tôi đã.”

Đơn giản vài chữ, mang theo sự bá đạo quen thuộc.

Advertisement

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương run lên, phỏng đoán trong lòng có chút được chứng thực.

“Cho dù lau sạch, cũng không thể mặc, chờ lát xuống xe tôi đền quần mới cho anh, đến lúc đó anh thay là được.”

*Tôi không muốn quần mới, tôi chỉ muốn em lau sạch, nghe không hiểu?”

Lê Hương cúi nhìn vết nước trên quần anh, vị trí rất nhạy cảm, anh nhất định là cố ý.

Lê Hương rút mấy tờ giấy khăn, lau quần anh.

Dư quang trong mắt, cô thấy yết hầu nhô ra của A Dạ trên dưới lăn hai cái, sau đó trên quần anh sưng lên một bọc rõ ràng.

Vành tai trắng như tuyết của Lê Hương nhanh chóng nhiễm hồng, giơ tay lên đã đập khăn tay vào trên mặt của anh.

A Dạ cũng không tránh, chỉ là cười nhẹ nói: “Đập tôi làm gì?”

Lê Hương câu đôi môi đỏ mọng, đôi mắt trong vắt tỏa ra ánh sáng lung linh: “Tôi như thấy được bạn cũ.”

“Bạn cũ nào?”

“Chính là người bạn… tài đại, khí cũng to kia.”

Cặp mắt sâu hẹp giấu dưới mũ lưỡi trai của A Dạ chợt híp lại, đuôi lông mày tràn ra mị hoặc: “Nhớ người bạn cũ đó à?

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi đã đi tới, đúng dịp thấy một màn này, Lê Hương ngồi trên đùi một thủ hạ, tư thế hai người ái muội, không khí nóng rực.

Thượng Quan Mật Nhi chê cười một phen: “Tiểu nha hoàn, hiện tại Mạc Tuân thích tao, chẳng thèm đếm xỉa đến mày, mày lại chạy tới câu dẫn thằng thủ hạ địa vị thấp hèn ư2”

Lê Hương thực sự cảm thấy, chỉ số IQ của Thượng Quan Mật Nhi này cần phải nâng cao.

Nhưng Thượng Quan Mật Nhi tới thật đúng lúc, ả không đến, người đàn ông này không biết muốn dây dưa cô đến khi nào.

Lê Hương nhanh chóng đứng thẳng, cô nhìn Thượng Quan Mật Nhi: “Quả thật tao coi trọng vị thủ hạ địa vị thấp hèn này, tuy địa vị anh ấy hèn mọn một chút, thế nhưng…”

Lê Hương tiến lên, nhỏ giọng nói bên tai Thượng Quan Mật Nhi: “Anh ấy có vốn liếng để kiêu ngạo.”

Những lời này rất ái muội, tính ám chỉ mười phần, Thượng Quan Mật Nhi bỗng hạ mắt, nhìn về phía quàn A Dạ.

Quần ẩm ướt một mảng nhỏ, ngay trên bộ vị mẫn cảm, Thượng Quan Mật Nhi nhìn thoáng qua, mặt liền nỗ tung.

“Thế nào? Đáng để kiêu ngạo hơn Mạc tổng nhỉ?” Lê Hương cười híp mắt nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1445


Chương 1446:

Trái tim Thượng Quan Mật Nhi “bang bang” nhảy loạn, ả đã ngủ với Mạc Tuân, cảm giác cũng không tệ lắm.

Thế nhưng Mạc Tuân thật sự không bằng…. thủ hạ này… Trời ạ, ả suy nghĩ cái gì vậy?

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng tỉnh táo, ả phát hiện mình bị Lê Hương đầu độc.

Thượng Quan Mật Nhi thu hồi ánh mát, ả nhìn Lê Hương: “Không ngờ mày trông thanh thuần động lòng người như thê, trong xương lại như vậy…”

“Như vậy cái gì? Vừa rồi tao cũng không nói gì, đầu mày suy nghĩ đen tối còn đổ thừa tao?”

“Mày!” Thượng Quan Mật Nhi cứng họng.

Advertisement

Chặn họng Thượng Quan Mật Nhi xong, Lê Hương lại liếc mắt nhìn A Dạ.

A Dạ cũng nhìn cô, chỉ thấy trong đôi mắt trong vắt của cô gái lóe ra vẻ tinh ranh, đẹp đẽ, còn có mấy phần trêu cọt anh ác liệt, sóng sánh lưu chuyển, câu lòng người ngứa ngáy.

Cõi đời này có hàng ngàn hàng vạn cô gái, nhưng linh hồn thú vị ngàn dặm mới tìm được một.

Cô rất mê người.

Lê Hương cười cười xoay người đi.

A Dạ nhìn tiếu ảnh cô đi xa, đôi mắt sâu thẳm dưới mũ lưỡi trai chu du trên dáng người yêu kiều đó, đầu lưỡi l**m bờ môi mỏng khô ráo, anh cúi đầu cười một tiếng.

Một màn này đều bị Thượng Quan Mật Nhi thu hết vào mắt, Thượng Quan Mật Nhi nhìn ánh mắt A Dạ càn quét trên người Lê Hương, là ánh mắt đàn ông si mê phụ nữ, rất không đứng đán.

Thượng Quan Mật Nhi ghen tị siết chặt nắm tay.

Lúc này A Dạ đứng dậy, đi lấy giấy.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn dáng người A Dạ cao to, tuy là trên người chỉ là quần đen áo đen thông thường, thế nhưng lại sinh ra cảm giác hàng hiệu đẳng cấp.

Khí chất một người đàn ông so với bề ngoài anh tuần còn quan trọng hơn, bởi vì khí chất là tổ hợp của quyền lợi, tiền tài, thân phận.

Mặt của A Dạ bình thường, địa vị cũng hèn mọn, nhưng Thượng Quan Mật Nhi không hiểu sao cảm thấy trên người anh có một khí tràng cường đại không khoe khoang lại không chỗ nào che giấu, làm người ta mê muội.

Thượng Quan Mật Nhi liền nhớ tới một màn cắm ky mới vừa nhìn thấy, cả người ả mềm nhũn.

Thượng Quan Mật Nhi về tới chỗ ngồi của mình, lúc này Mạc Tuân bên người đột nhiên cầm tay ả: “Lê Hương, chúng ta kết hôn đi!”

Cái gì?

Thượng Quan Mật Nhi trong lòng nặng nề giật mình, hai mắt ả ngạc nhiên nhìn về phía Mạc Tuân: “Kết hôn?

Anh nói… thật à2”

Thượng Quan Mật Nhi hoàn toàn không ngờ Mạc Tuân sẽ cầu hôn ả, thành công đến quá vội vàng làm ả không kịp chuẩn bị.

“Đúng vậy, chúng ta kết hôn đi! Anh sẽ cho em một hôn lễ thịnh thế, để em trước ánh mắt của mọi người gả cho anh, trở thành Mạc thái thái của anh.”

Thượng Quan Mật Nhi thật sự rất vui, mừng rỡ như điên, liền ôm lấy Mạc Tuân, sau đó không kịp chờ đợi dùng sức gật đầu: “Dạ, dạ, em gả! Em đồng ý! Em chờ ngày này đã rất lâu rồi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1446


Chương 1447:

Lê Hương phía sau nhìn một màn này khẽ chau đôi mày thanh tú, Mạc Tuân muốn tổ chức đám cưới thế kỷ cho Thượng Quan Mật Nhi.

Lê Hương quay đầu, nhìn về phía A Dạ phía sau.

Advertisement

A Dạ đang rũ mắt cùng Sùng Văn nói gì đó, trên mặt Sùng Văn đều là vẻ cung kính.

Đại khái ý thức được ánh mắt của cô, A Dạ ngắng đầu, cặp mắt quen thuộc kia rơi vào trên mặt cô.

Sùng Văn thối lui về phía sau, tận lực để cho mình không có cảm giác tồn tại.

Advertisement

A Dạ nhìn đôi mắt trong vắt của cô, khẽ nhướng mày kiếm anh khí.

Lê Hương không hiểu sao mặt lại đỏ lên, cô thu hồi ánh mắt, ngồi nghiêm chỉnh.

Cô phát hiện mắt người đàn ông này sẽ phóng điện!

Lúc này phía trước lại truyền tới giọng của Thượng Quan Mật Nhi : “Vậy chúng ta bây giờ đi đâu ạ?”

Mạc Tuân thấp giọng nói: “Nếu muốn kết hôn, vậy nên làm váy cưới riêng cho em, chúng ta bây giờ đến Lưu Tô Quán.”

Lưu Tô Quán?

Nghe ba chữ đó, Thượng Quan Mật Nhi hít vào một ngụm khí lạnh, Lưu Tô Quán là quán đứng đầu về chế tạo áo cưới của cung đình quý tộc, mỗi một chiếc váy đều là vô số các nữ thợ may đích thân tạo ra, vô cùng xa hoa. Giác mộng của vô vàn thiếu nữ, đó là ăn mặc váy cưới của Lưu Tô Quán, gả cho chú rễ mình yêu nhát.

Thượng Quan Mật Nhi trước đây cũng là Công Chúa Điện Hạ tôn quý nhất Hoa Tây Châu, nên ả rất quen thuộc với Lưu Tô Quán, lễ thành nhân 18 tuổi ngày đó của ả, vốn ả muốn mặc váy công chúa của Lưu Tô Quán, nhưng mẫu mã của Lưu Tô Quán đều có giới hạn, ả không chiếm được.

Hiện tại Mạc Tuân nên vì ả đặt váy cưới ở Lưu Tô Quán, Thượng Quan Mật Nhi dùng sức bấm chính mình hai cái, thì ra đây không phải mơ!

Thật tốt quá!

Lưu Tô Quán.

Chiếc Rolls-Royce limo sang trọng chậm rãi dừng ở trên sân cỏ, phục vụ Lưu Tô Quán cung kính kéo ra cửa sau.

Mạc Tuân phủ xuống, Mã Ni Đại Sư của quán nhanh chóng ra đón: “Mạc tổng, chào ngài, xin hỏi ai muốn thiết kế váy cưới?”

“Là tôi.” Thượng Quan Mật Nhi kiêu ngạo đắc ý mở miệng nói.

Mã Ni Đại Sư nhìn Thượng Quan Mật Nhi, sau đó nói: “Tốt lắm, nội thất ở bên này mời, đi vào đo ba vòng trước, đợt lát nữa tôi sẽ tự mình thiết kế áo cưới cho cô.”

Thượng Quan Mật Nhi lại lần nữa xòe cái đuôi công của mình ra, ả đi tới bên người, Lê Hương, nhỏ giọng nói: “Lê Hương, bây giờ trong lòng mày chắc muốn hộc máu nhỉ! Không nghĩ tới Mạc Tuân sẽ cưng chiều tao như vậy chứ gì, tao nhớ lúc mày và Cửu Lăng Vương đính hôn cũng không mặc được váy cưới của Lưu Tô Quán, còn tao thì được mặc váy cưới của Lưu Tô Quán trong hôn lễ thế kỷ gả cho Mạc Tuân đấy!”

Lê Hương không đáp, đại ý là mày vui vẻ là được, cô muốn xoay người rời đi.

Thế nhưng một giây kế tiếp bước chân của Lê Hương khựng lại, bởi vì cô đột nhiên thấy được trên tủ kính treo một tắm bản thảo thiết kế.

Trên tắm bản thảo thiết kế kia là một chiếc giá ý* màu đỏ, sắc đỏ hừng hực, như ngọn lửa cháy mạnh khiến người ta không khỏi thốt ra tiếng thán phục.

*Giá y: Là một loại váy cưới cổ truyền của Trung Quốc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1447


Chương 1448:

“Lê Hương, mày có ý gì, mày…” Thượng Quan Mật Nhi đang định tìm Lê Hương lý luận một phen, rất nhanh ả cũng nhìn thấy tấm bản thảo thiết kế kia, ả trầm trồ ra tiếng.

Advertisement

Giá y đỏ như lửa, phượng quan hà bí”, rực rỡ đến chói mắt, phía dưới tầng tầng lớp lớp dường như từng dải sóng, rực rỡ lại lãng mạn.

*Phượng quan hà bí: Mũ phượng và khăn choàng vai, phụ kiện váy cưới cổ truyền.

“Mã Ni Đại Sư, đó là cái gì?” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng hỏi.

Mã Ni Đại Sư đi tới: “Tắm bản thảo thiết kế này là tổ tiên Hoa Tây Châu năm đó muốn cưới tổ tiên Lan Lâu Cổ Quốc mà đặt may riêng, chỉ tiếc đoạn nhân duyên năm đó cũng không tu thành chính quả, phượng quan hà bí sau này được lưu truyền, trở thành bảo trấn điềm của Lưu Tô Quán chúng tôi. Đã nhiều năm như vậy, chiếc giá y này vẫn như cũ rực cháy, nhưng phàm là người nhìn thấy giá y cái đều sẽ giống như các cô dừng lại ngắm nhìn, kinh thán không thôi.”

Advertisement

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy cái giá y này quá đẹp, nếu như ả mặc được giá y thượng cổ trong hôn lễ gả cho Mạc Tuân thì có biết bao chắn động!

Thượng Quan Mật Nhi liền nói ngay: “Mã Ni Đại Sư, tôi lấy cái giá y này, các bà bắt đầu chế tác cho tôi đil!”

Mã Ni Đại Sư nhanh chóng lắc đầu: “Thật ngại quá, giá y này là trân tàng cổ phẩm, chúng tôi đã từng khuynh triệu toàn bộ nhân lực của Lưu Tô Quán, ngày đêm không phân được chế tạo gấp gáp cái giá y này, nhưng lại chưa từng thành công.”

GÌ cơ, thượng cổ giá y lại không chế tác được, Thượng Quan Mật Nhi thật sự rất thất vọng.

“Được rồi, tôi vào đo vậy.” Thượng Quan Mật Nhi đi vào nội thất.

Lê Hương đứng tại chỗ, đôi mắt trong vắt của cô rơi trên giá y rực đỏ ấy, hóa ra đây chính là phượng quan hà bí mà tổ tiên Hoa Tây Châu vì tổ tiên các cô chuẩn bị, thực sự rất đẹp, đây tuyệt đối là chiếc giá y đẹp nhất mà Lê Hương từng thấy qua, phàm là phụ nữ ai thấy cũng đều sẽ động tâm.

Lúc này có một người đứng ở phía sau lẳng lặng nhìn Lê Hương, đó chính là A Dạ.

A Dạ nhìn dáng vẻ Lê Hương sỉ ngốc nhìn chiếc giá y kia, câu đôi môi mỏng.

Mã Ni Đại Sư trở về phòng làm việc của mình, cầm giấy bút chuẩn bị thiết kế áo cưới cho Thượng Quan Mật Nhi, lúc đi ở hành lang, phía trước đã có một người đang chờ: ông ta.

Là A Dạ.

A Dạ toàn thân áo đen đồ sộ anh tuấn đứng lặng trong ánh sáng mờ tối, hai tay đút trong túi quần trong, thấy không rõ biểu tình trên mặt anh, thế nhưng khí tràng thâm trầm mà nội liễm kia khiến người ta sợ run.

Mã Ni Đại Sư dừng bước: “Xin hỏi, anh có việc gì không?”

A Dạ nhàn nhạt nhìn Mã Ni Đại Sư, thấp giọng mở miệng: “Tôi muốn đặt làm bộ giá y đó.”

Mã Ni Đại Sư khế khựng lại, nhanh chóng từ chối: “Không thể, chúng tôi không có cách nào chế tác được bộ giá y đó Lời còn chưa nói hết, A Dạ trực tiếp cất lời ông ta: “Chuẩn bị đi, hôm nay tập hợp hết tất cả nhà thiết ké tài giỏi nhất mau chóng chế tác xong bộ giá y đó. Nếu như tất cả nhân lực của anh đã từng làm không thành công, vậy bây giờ tôi muốn khuynh toàn cầu nhân lực tới chế tạo gấp bộ giá y này.

Mã Ni Đại Sư cứng đờ, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn người đàn ông trước mắt này, ông ta nhớ hình như người đàn ông này là một thủ hạ mà! Ngữ khí của anh lại cuồng ngạo như vậy, muôn hội tụ toàn câu nhân lực đề chê tạo gấp bộ giá y đó?”

“Anh… anh đang đùa đấy à?” Mã Ni Đại Sư lắp ba lắp bắp hỏi.

A Dạ nhàn nhạt nhếch môi, anh cũng không trả lời câu hỏi kia mà chỉ nói: “Mã Ni Đại Sư, nếu như các ông vẫn không thể chế tạo gấp ra được bộ giá y kia, vậy Lưu Tô Quán cũng chỉ là thứ hữu danh vô thực, không cần thiết mở cửa nữa rồi, đến lúc đó ông cũng biết tôi có đùa hay không.”

A Dạ trực tiếp xoay người rời đi.
 
Back
Top Dưới