Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1468


Chương 1469:

Mạc Tuân gật đầu, còn thấp giọng dặn dò: “Chờ anh ở ngoài, chúng ta cùng nhau về nhà.”

Advertisement

“Dạ.” Lê Hương rời đi.

Lê Hương đi, Mạc Tuân nhìn về phía Thượng Quan Húc: “Cửu Lăng vương, anh muốồn nói gì với tôi?”

“Nếu như em không đoán sai, Lan Lâu công chúa hẳn là trước khi tới đã nói thân thế của anh cho anh biết, Mạc tổng, trên người anh sở hữu máu Xích Tử, là chân chính quân vương của Hoa Tây Châu chúng ta.”

“Vậy thì sao?”

Advertisement

“Lẽ nào Mạc tổng không muốn leo lên vị trí chí tôn, quân lâm thiên hạ sao?”

Mạc Tuân lắc đầu: “Chưa từng nghĩ đến, cũng không muốn.”

Thượng Quan Húc đứng cạnh Mạc Tuân, anh ta từ từ mở ra một bức tranh, trên đó chính là toàn bộ bản đồ của Hoa Tây Châu: “Mạc tổng, mời xem, mấy năm nay Hoa Tây Châu phát triển cũng không tốt, nhất là hai mươi năm gần đây dưới sự quản lý phụ vương, nhóm quan thần lục tục phản loạn, bách tính lầm than, sống đầu đường xó chợ, rất nhiều năm trước một vị cao tăng từng nói qua, quân vương chân chính của Hoa Tây Châu sắp sinh ra, ngài ấy sẽ kết thúc loạn thé, dẫn dân chúng đi đến hòa bình cùng phôn vinh.”

Mạc Tuân nhìn cảnh núi sông tráng lệ trước mặt anh, thật lâu không nói gì.

“Mạc tổng, còn có một việc, Hoa Tây Châu và Lan Lâu cách diệt quốc thù, năm đó máu của tổ tiên Lan Lâu nhuộm trường hà, hiện tại dòng máu ấy trong sông còn chưa rửa trôi, nên Mạc tổng về sau có thể có rất nhiều người phụ nữ, hậu cung ba nghìn giai nhân, duy chỉ có Lan Lâu công chúa Lê Hương không thể, hai người đời này tuyệt đối không thể.”

Nghe lời này, Mạc Tuân châm chọc nhếch môi: “Tôi không thể, vậy anh có thể à?”

Thượng Quan Húc ngắn ra.

Mạc Tuân rời đi.

Lúc này Vương Dung đi ra, thấp giọng nói: “Cửu Lăng vương, anh cảm thây Mạc Tuân sẽ ngôi lên ngôi vị quân vương không?”

Thượng Quan Húc gật đầu, chắc chắn nói: “Sẽ, bởi vì, trong xương cốt anh ấy chảy xuôi dòng máu Xích Tử, Hoa Tây Châu, là sứ mệnh của anh ấy.”

“Cửu Lăng vương, vậy anh đối với Lan Lâu công chúa?”

Vương Dung muốn nói lại thôi, dù sao chuyện xảy ra lần trước ở Cửu Lăng vương phủ còn sờ sờ trước mắt.

Thượng Quan Húc rong ruổi sa trường nhiều năm, mị thuật còn chưa đủ để làm anh ta tâm động, chân chính khiến tâm người động… có lẽ là người kia mà thôi.

Thượng Quan Húc mím môi: “Sau này đừng nhắc lại đề tài này nữa.”

Vương Dung nhìn bóng lưng Thượng Quan Húc rời đi, cô ấy thầm cảm thán, nguồn gội giữa Hoa Tây Châu và Lan Lâu quá sâu, năm đó tổ tiên Hoa Tây Châu đã phụ tình tổ tiên Lan Lâu, khiến tổ tiên Lan Lâu giữa biển máu ôm hận mà chết, lúc tổ tiên Lan Lâu bỏ mình từng lưu lại tiên đoán, sau khi chết, Lan Lâu sẽ có một người con gái, tuyệt diễm thiên hạ.

Cô gái này chính là Lê Hương, các vương tử của Hoa Tây Châu, đều đánh rơi trái tim mình nơi cô, đều yêu cô sâu đậm.

Chỉ tiếc cách biệt giữa huyết hải thâm cừu, cô gái Lan Lâu này lại trao tình về nơi ai?

Mạc Từ Tước mang theo Liễu Anh Lạc ra khỏi Cửu Lăng vương phủ, tay bà vẫn còn ở trong lòng bàn tay Mạc Từ Tước, bà nhanh chóng giật giật, rút tay mình về.

Mạc Từ Tước dừng bước lại nhìn bà: “Cô làm sao vậy?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1469


Chương 1470:

Hôm nay Liễu Anh Lạc mặc một thân sườn xám, bên ngoài mặc áo choàng dệt len áo dệt hở cổ, thanh lệ mà ôn uyễn đứng lặng trong gió, gió đêm phát động mái tóc dài của bà, tóc dài quấn trên mặt, bà vén vài lọn tóc dài ra sau tai, nhìn Mạc Từ Tước: “Không sao, hôm nay cảm ơn anh, tôi không về với anh nữa.”

Advertisement

Mạc Từ Tước nhìn bà chằm chằm, như cười như không: *Tôi không đùa với em, Liễu Anh Lạc, bây giờ em vẫn là vợ Mạc Từ Tước tôi.”

*.” Liễu Anh Lạc nhớ tới năm đó bà nhảy từ phòng Kiều xuống, một lần đi chính là hai mươi năm, hai người quả thật chưa làm giấy ly hôn.

“Chúng ta tìm thời gian đến cục dân chính ly hôn đi! Dù sao… chúng ta ở riêng nhiều năm như vậy, hôn nhân đã sớm mắt hiệu lực.” Liễu Anh Lạc nói.

Mạc Từ Tước mím đôi môi mỏng, cũng không tiếp lời.

Advertisement

Lúc này Lâm Thủy Dao đã đi tới: “Anh Lạc, chúng ta đi thôi.”

“Ừ.” Liễu Anh Lạc theo Lâm Thủy Dao lên xe.

Lê Hương cũng từ Cửu Lăng vương phủ đi ra: “Mẹ, dì Anh Lạc, các mẹ đi trước đi, con đợi Mạc tiên sinh đã.”

“Lê Hương, chúng ta phải trở về.” Lâm Thủy Dao nghiêm mặt nói.

Lê Hương phát hiện trên mặt Lâm Thủy Dao khác lạ, hiện tại sắc mặt Lâm Thủy Dao rất nghiêm túc: “Mẹ, làm sao vậy?”

Lâm Thủy Dao nhỏ giọng nói: “Lê Hương, bà bà tới!”

Bà bà?

Nghe được bà bà tới, trong lòng Lê Hương lộp bộp giật mình, mỗi một công chúa đảm nhiệm của Lan Lâu Cổ Quốc đều giao cho một bà bà đức cao vọng trọng nuôi dưỡng, vị bà bà này kỷ luật nghiêm minh, quản giáo công chúa, địa vị ngang hàng với thái hậu, nhận được toàn bộ tôn trọng và kính yêu của Lan Lâu Cổ Quốc.

Lâm Thủy Dao được chính vị bà bà này nuôi lớn, bởi vì Lê Hương từ nhỏ lưu lạc dân gian, cho nên bà bà cũng trực tiếp liên nhiệm.

Vị bà bà này vô cùng thương yêu Lâm Thủy Dao và Lê Hương, xem hai người như con ruột mình, nhưng cũng rất nghiêm khắc.

Lê Hương không nghĩ tới bà bà tới nhanh như vậy, hơn nữa, bà bà thống hận nhất chính là Hoa Tây Châu, còn có Quân Chủ Hoa Tây Châu.

Năm đó Lan Lâu phủ quốc, máu nhuộm trường hà, hiện tại nhóm bà bà của Lan Lâu Cổ Quốc đều là người bị hại trong trận huyết sắc tận thế kia, bố mẹ của các bà đều chết trong chiến dịch đó, trong lòng của các cô vẫn thiêu đốt cừu hận liệt hỏa đối với Hoa Tây Châu.

Lê Hương chau hàng mày thanh tú, cô biết bà bà sẽ không dễ dàng xuất sơn, trừ phi… có chuyện gì trọng yếu.

Trong lòng Lê Hương có một loại dự cảm bắt tường, cô gật đầu nói: “Mẹ, dì Anh Lạc, vậy chúng ta về trước thôi.”

Ba người phụ nữ lên xe, xe sang trọng nhanh chóng lao đi.

Liễu Anh Lạc ngồi ở phía sau, mãi đến khi xe đi xa, bà vẫn có thể cảm giác được ánh mắt Mạc Từ Tước vẫn rơi trên người bà, dán sát bà.

“Anh Lạc… Anh Lạc!” Lâm Thủy Dao kêu vài tiếng.

Liễu Anh Lạc hoàn hồn, bà nhìn Lâm Thủy Dao: “Dao Dao, cậu sao vậy?”

Lâm Thủy Dao nghỉ ngờ nhìn Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, sao tớ lại cảm giác cậu là lạ, có phải cậu có chuyện gì gạt tớ không? Hình như lần trước cậu từ nhà Mạc Từ Tước trở về liền có chút khác thường. A, tớ biết rồi, đêm hôm đó Mạc Từ Tước có phải đã bắt nạt cậu?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1470


Chương 1471:

Lâm Thủy Dao chớp mắt, nhẹ nhàng dùng cánh tay ái muội đẩy Liễu Anh Lạc một cái.

Liễu Anh Lạc nhanh chóng lắc đầu: “Không có, đêm hôm đó tớ ngủ phòng cho khách, anh ấy ngủ phòng ngủ chính, buổi sáng lúc tỉnh lại anh ấy đã đi rồi. Dao Dao, cậu đừng nghĩ bậy bại”

Advertisement

“Vậy thì thật kỳ quái, con sói đói Mạc Từ Tước đột nhiên đổi ăn chay thế nhỉ.” Lâm Thủy Dao kỳ quái lầm bẩm.

Liễu Anh Lạc không có lại nói tiếp, bà chỉ giơ tay lên dịch lọn tóc bên quai hàm đến sau tai.

Lâm Thủy Dao thấy Liễu Anh Lạc lộ ra vành tai từ từ dính vào vài phần đỏ ửng, tuyệt đối không tự nhiên.

Lâm Thủy Dao càng nghỉ hoặc trong lòng, bà đã khẳng định, Liễu Anh Lạc nhất định có chuyện gì gạt bà.

Advertisement

Lúc Mạc Tuân ra khỏi Cửu Lăng vương phủ, Lê Hương đã không thấy đâu.

“Chủ tử, vừa rồi Lê tiểu thư đi trước, cô ấy dường như chuyện gì khó giải quyết, không chờ anh.” Sùng Văn tiến lên cung kính nói.

Anh sốt ruột lo đi nhanh ra, cô lại bỏ đi trước, vật nhỏ không có lương tâm!

Mạc Tuân: “Chúng ta cũng đi thôi.”

“Vâng, chủ tử.” Sùng Văn cung kính kéo ra cửa sau xe, Mạc Tuân lên xe.

Rolls-Royce limo phóng như bay trên đường, rất nhanh, bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa.

“Chủ tử, trời mưa.” Sùng Văn nói.

Mạc Tuân ngẳắng đầu, xuyên qua cửa sổ xe nhìn ra phía ngoài, thực sự trời mưa, hơn nữa còn là mưa như: thác lũ.

Lúc này trong mưa to đột nhiên vọt tới một người, chợt đâm vào thân xe.

Tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, Sùng Văn nhanh chóng đạp phanh lại: “Chủ tử, hình như chúng ta đụng vào một người.”

Mạc Tuân mím đôi môi mỏng: “Xuống xe nhìn.”

Sùng Văn nhanh chóng xuống xe, chỉ thấy thân ảnh nhỏ yếu ngã xuống trước xe, là một cô gái, cái trán cô gái đã bị đâm chảy máu, ngã trên mặt đất hôn mê bát tỉnh.

“Cô gì ơi… Cô ơi…” Sùng Văn kêu vài tiếng, nhưng cô gái trên đất không phản ứng chút nào.

Mạc Tuân cũng xuống xe, anh nhìn cô gái hôn mê bắt tỉnh trên mặt đất thấp giọng nói: “Mau đưa cô gái đến bệnh viện.”

“Vâng.” Sùng Văn ôm ngang cô gái đó lên.

Lúc này khối ngọc bội trên cổ cô gái rớt ra, Mạc Tuân nhìn thoáng qua, con ngươi thâm thúy đột nhiên co rụt.

Khối ngọc bội này quá quen thuộc, phía trên còn khác lại một chữ Lục.

Mạc Tuân nhanh chóng nhận ra, đây là đồ của anh.

Nếu như không nhớ lầm, anh đã từng đưa khối ngọc bội này đưa cho Lê Nghiên Nghiên.

Hơn mười năm trước anh làn đầu đi đến Hải Thành, thiếu chút nữa bị chết trong băng thiên tuyết địa kia, có một cô gái cứu anh, trong trời ban đêm đây tuyết, cô bé kia ôm anh, dùng nhiệt độ của chính mình sưởi ấm anh, không ngừng cho anh ấm áp và sức mạnh sống tiếp, cô bé kia cũng trở thành n** m*m m** nhất trong lòng anh.

Chỉ nhưng, sau đó Lê Nghiên Nghiên cằm khối ngọc bội kia tìm được anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1471


Chương 1472:

Hiện tại, khối ngọc bội này dĩ nhiên xuất hiện ở trên người cô bé này.

Advertisement

“Chờ một chút.” Mạc Tuân đột nhiên lên tiếng nói.

Sùng Văn ngừng lại: “Chủ tử, làm sao vậy?”

Advertisement

Mạc Tuân tự tay nâng lên khối ngọc bội kia, khối ngọc bội này là thật, thiên chân vạn xác, vật của anh anh sẽ không nhận sai.

Lẽ nào, lúc đó Lê Nghiên Nghiên cầm một khối ngọc bội giả tới tìm anh?

Năm đó người chân chính cứu anh căn bản không phải là Lê Nghiên Nghiên, mà là cô bé trước mắt này.

Nói chung, đột nhiên xuất hiện cô gái bí ẩn.

“Trước mang cô ta về biệt thự, sau đó gọi bác sĩ tư nhân qua.” Mạc Tuân sửa lời.

Sùng Văn sửng sót, chủ tử muốn mang cô gái hôn mê này về trong biệt thự?

Cái này…

Mạc Tuân lại bỏ thêm một câu: “Chuyện này trước không nên để cho Lê tiểu thư biết, hiểu chưa?”

Sùng Văn một mồ hôi lạnh: “Vâng, chủ tử.”

Mạc Tuân mang cô gái về biệt thự, bác sĩ tư nhân tới: “Mạc tổng, bệnh nhân cũng không có gì trở ngại, chắc rất nhanh sẽ tỉnh, thời gian dài cô ấy chịu hành hạ, lại thêm dinh dưỡng không đầy đủ, thân thể hư nhược lại đụng phải xe nên mới phải té xỉu, sau này cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Sùng Văn tiễn bác sĩ tư nhân đi.

Mạc Tuân thân cao chân dài đứng bên giường, anh nhìn cô gái trên giường, cô gái nhìn hết sức nhỏ bé và yếu ớt, nhưng khuôn mặt tỉnh xảo như trứng ngỗng, còn mang theo một chút suy yếu như cành liễu, điềm đạm đáng yêu, là loại làm cho đàn ông nhìn liền có ý muốn bảo vệ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1472


Chương 1473::

Lúc này cô gái trên giường khẽ động, mở mắt ra.

Cô gái không biết mình ở nơi nào, cô mê mang nhìn quanh.

Advertisement

“Cô đã tỉnh?” Mạc Tuân mở miệng nói.

Cô gái rung một cái, nhanh chóng ngẳng đầu, lập tức liền thấy Mạc Tuân.

“Anh, anh là người nào?” Cô gái như chim sợ cành cong nhanh chóng từ trên giường ngồi dậy, cô ta không ngừng lui về phía sau lui, còn cầm chăn che kín mình, tràn đầy phòng bị nhìn Mạc Tuân: “Anh, anh đừng tới đây!”

Advertisement

Trên ngũ quan anh tuấn Mạc Tuân không có bất kỳ cảm xúc sóng lớn, đôi mắt anh thâm thúy lại rơi vào trên khối ngọc bội kia, sau đó tháp giọng nói: “Khối ngọc bội kia là ai đưa cho cô?”

Ngọc bội…

Nghe hai chữ đó, cô gái nhanh chóng đưa tay nắm chặt khối ngọc bội treo trên cổ treo trong lòng bàn tay: “Đây là ngọc bội của tôi, liên quan gì đến tôi, ai cũng không thể đụng đến khối ngọc bội của tôi!”

Cô gái rất quan tâm khối ngọc bội này, cẩn thận bảo vẹ ở trong lòng bàn tay, rất sợ người nào đoạt ngọc bội của mình đi.

Nhìn ra được, khối ngọc bội này vô cùng quan trọng với cô ta.

Mạc Tuân không tiêp tục đê tài này: “Vậy cô nghỉ ngơi thật tốt đi!”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Trong thư phòng, Mạc Tuân ngồi ở trên ghế làm việc phê duyệt văn kiện, chợt Sùng Văn đi đến: “Chủ tử, tôi mới vừa tra qua, vài ngày trước đó Lê Nghiên Nghiên qua đời trong ngục rồi.”

Lê Nghiên Nghiên chết?

“Lê Nghiên Nghiên bị giam thì tâm tình vô cùng kịch liệt, rất nhanh đã tinh thần thất thường, sau đó cô ta nhiễm bệnh, chịu đựng được bốn năm, trước đó vài ngày cô ta không chống đỡ được nữa, trực tiếp chết trong tù.”

Mạc Tuân ở dưới văn kiện “xoát xoát” ký xuống tên mình, anh không ngắng đầu, chỉ là nhàn nhạt mấp máy đôi môi mỏng: “Trước khi chết cô ta nói gì?”

“Lê Nghiên Nghiên trước khi chết đều mắng… mắng Lê tiểu thư và anh, có người nói mắng vô cùng khó nghe, còn rủa… hai người đời này không thể ở cùng nhau… cô ta mắng bốn ngày bốn đêm, có người nói người ở bên trong đều nghe được…” Sùng Văn lắp bắp nói.

Mạc Tuân cũng không tin máy lời nguyền rủa: “Còn gì nữa không?”

“Còn có, trước khi chết cô ta nói mấy câu nói, đúng lúc được ghi lại, ghi hình ở chỗ này.” Sùng Văn mở ra máy vi tính xách tay.

Mạc Tuân dừng bút, anh nhìn về phía đoạn video giám sát kia, Lê Nghiên Nghiên xuất hiện ở trong màn ảnh, bốn năm không gặp, cô ta đã bị hành hạ hoàn toàn thay đổi rồi, cô ta nằm trên mặt đất bản thỉu, cặp mắt kia vẫn độc ác như trước, hiện tại còn lõm xuống thật sâu, càng thêm kh*ng b*.

Lê Nghiên Nghiên đã tàn hơi, sắp chết, nhưng cừu hận của cô ta không chút nào phai màu: “Lê Hương, tao hận mày, là… là mày hủy hoại cuộc đời tao, mày tưởng mày có thể cùng Mạc Tuân hạnh phúc mỹ mãn bên nhau sao, đừng có mo!”

Nói rồi khóe môi Lê Nghiên Nghiên lộ ra một nụ cười quỷ dị: “Tao có một bí mật, bí mật này tao sẽ không nói cho bất luận kẻ nào ha ha ha, Mạc Tuân, mày… mày nhận lầm người, đáng đời mày ha hai”

Lê Nghiên Nghiên trong tiếng cười lớn của mình nhắm mắt, trực tiếp tắt thở.

Đoạn ghi hình này kết thúc.

Sùng Văn nghỉ ngờ nói: “Chủ tử, Lê Nghiên Nghiên này đến lúc chết cũng không nói ra bí mật , bí mật này là cái gì, cái gì mà chủ tử anh nhận lầm người?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1473


Chương 1474:

Ánh mắt Mạc Tuân như mực nước, đậm đặc không chút nào thấy đáy, nói như vậy, bí mật của Lê Nghiên Nghiên chính là cô ta cầm ngọc bội giả lừa anh, kỳ thực anh nhận lầm người, năm đó ở trong băng thiên tuyết địa người cứu anh là người khác.

Advertisement

“Cậu lui xuống trước đi.”

“Vâng, chủ tử.” Sùng Văn lui xuống.

Mạc Tuân đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, anh ngẳng đầu ngọn đèn bên ngoài, sau đó lấy ra điện thoại lướt đến wechat của Lê Hương, anh gửi một tin: “Không về đã đành, đến tin nhắn cũng chẳng gửi cho anh, em xem em bận đến bao nhiêu.”

Anh gửi tin nhắn cho Lê Hương.

Advertisement

Lúc này Lê Hương đã về tới trong biệt thự, bà bà đã ở trong phòng khách chờ cô.

“Bà bà, sao bà lại tới đây, bà đã đến rồi cũng không nói với con một tiếng.” Lê Hương thân mật cầm tay bà bà.

Bà bà không có con gái, trọn đời đều dâng hiến cho Lan Lâu và công chúa, cho nên rất được kính yêu, bà bà đã hơn sáu mươi tuổi rồi, nhưng tinh thần rất tỉnh táo, trên mặt mày đều phong phạm hơn người.

Bà bà kéo tay Lê Hương quan sát trên dưới, thương yêu gật đầu nói: “Ừ, công chúa điện hạ gần đây dưỡng cũng không tệ , con tới Hoa Tây Châu ta lo lắng đêm ngày, sợ con lại gầy đi, rồi thêm Hoa Tây Châu lòng người hiểm ác đáng sợ, huyết hải thâm cừu với chúng ta, bà bà chính là không yên lòng con.”

Từ trong lời nói của bà bà Lê Hương cũng có thể cảm giác được cừu hận của bà bà với Hoa Tây Châu, cô mỉm cười: “Bà bà, con rất tốt, dù sao cũng có mẹ ở cạnh mà ạ.”

“Đừng có nói mẹ con với ta, mẹ con là Lan Lâu công chúa nghịch ngợm nhất đấy, là đứa không chịu thua kém nhát, một mình chạy ra ngoài chơi, không làm việc đàng hoàng, đúng là đeo vương miện nữ vương lại không làm nên chuyện, tức chết ta!”

Lê Hương: “…” Nếu như mẹ nghe bà bà nói vậy có xấu hổ không?

Đáp án dĩ nhiên là, không.

Đương nhiên sẽ không.

Bởi vì, những câu trách mắng này mẹ đã nghe đến tám vạn lần!

Rất nhanh bà bà chuyển lời, bà kéo tay Lê Hương ngồi xuống trên ghế sa lon: “Công lao lớn nhất của mẹ con chính là sinh ra con, Lê Hương, con là tất cả hy vọng của Lan Lâu chúng ta, chúng ta đã chờ mong rất lâu, cuối cùng cũng chờ được người con gái của Lan Lâu mà tổ tiên đã tiên đoán!”

Lê Hương vẫn không nói gì, cô có thể cảm giác được bàn tay bà bà đặt lên nặng trĩu, đó là tất cả hy vọng phục hưng Lan Lâu.

“Bà bà, con sẽ dốc hết toàn lực.” Lê Hương trịnh trọng nói.

Bà bà hài lòng gật đầu, bà thu lại sắc mặt, nghiêm mặt nói: “Lê Hương, lần này ta qua đây là bởi vì ta nghe nói Hoa Tây Châu trăm năm tới nay quân vương sở hữu máu Xích Tử chân chính đã lộ diện, phải, hắn là ai vậy?”

Lê Hương vẫn không nói gì, trong hai mắt bà bà nhanh chóng lộ ra nồng nặc sát ý. “Lê Hương, con nhất định phải mau sớm tra ra gã là ai, lân này chúng ta phải hạ thủ trước, diệt cỏ tận gốc tên đó!” Bà bà tràn ngập sát ý nói.

Tâm Lê Hương chìm đến rồi đáy cốc, dự cảm không lành trong lòng cô vẫn linh nghiệm, lần này bà bà là vì Mạc Tuân mới từ Lan Lâu mà đến, bà bà đã nhắm vào Mạc Tuân!

“Bà bà…” Lê Hương muốn nói lại thôi: “Bà chưa từng gặp qua người này, người này là người duy nhất sở hữu máu Xích Tử của Hoa Tây Châu trong trăm năm qua, e rằng, e rằng anh ấy không giống với quân vương trong lịch sử Hoa Tây Châu, anh minh, cơ trí…”

Bà bà trực tiếp cắt dứt lời Lê Hương: “Chúng ta vì thế càng nên hạ thủ trước, một ngày kẻ đó quân lâm thiên hạ, chúng ta liền bỏ lỡ thời cơ lớn nhất, chính là nuôi ong tay áo, vô cùng hậu hoạn.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1474


Chương 1475:

Lê Hương không biết nói gì.

Advertisement

Bà bà nghỉ ngờ nhìn Lê Hương: “Lê Hương, con sao vậy, lẽ nào con đã quên huyết hải thâm cừu giữa Hoa Tây Châu và Lan Lâu rồi?”

“Bà bà, con không quên, con sẽ… mau sớm tra ra người này là ai.”

“Vậy là tốt rồi.” Bà bà xoa xoa mái tóc dài của Lê Hương: “Được rồi Lê Hương, con có tìm được bố của Tinh Tỉnh và Bì Bì không?”

Lê Hương gật đầu: “Dạ, tìm được rồi ạ.”

Advertisement

“Vậy ngày khác hẹn cậu ta, chúng ta ăn bữa cơm, ta muốn quan sát cậu ta một chút, phò mã cho Lan Lâu Cổ Quốc chúng ta cũng không phải dễ làm như vậy, hơn nữa lễ kế vị của Lê Hương vẫn luôn được chuẩn bị, chờ con hoàn thành nhiệm vụ lần này, rút ra Hiên Viên Kiếm, phục hưng Lan Lâu, chúng ta liền quay về Lan Lâu Cổ Quốc, mà con sẽ trở thành Nữ vương đại nhân thứ mười ba của Lan Lâu.”

Lê Hương thõng xuống hàng mi nhỏ dài, cô đã dự cảm được, con đường sau này của cô và Mạc Tuân sẽ rất khó đi.

Bà bà cũng không ở lại, mà ngồi xe rời đi, Lê Hương trở lại phòng mình, lúc này “ting” một tiếng, điện thoại của cô tới tin nhắn.

Mở ra nhìn, là Mạc Tuân gởi tới.

“Không về đã đành, đến tin nhắn cũng chẳng gửi cho anh, em xem em bận đến bao nhiêu.”

Đây là một tin nhắn tràn đầy oán khí, lại bá đạo mười phần, Lê Hương cong môi, trong mắt tràn ra ý cười.

Ngón tay đè lên bàn phím, cô trả lời lại: “Mạc tiên sinh, em đây là cho anh cơ hội đi tán gái đó, nói không chừng lúc khuya anh về nhà còn có thể nhặt được một tiểu mỹ nhân ngư trên đường đó.”

Mạc Tuân hồi âm rất nhanh đã hồi âm “Tại sao anh phải đi tán một con cá, anh chỉ muốn tán em.”

Được rồi, Lê Hương cảm thấy trong lòng ngọt ngào, Mạc tiên sinh của cô thật đúng là biết nói ngon dỗ ngọt mà.

Lúc này “cốc cốc” tiếng đập cửa vang lên, cửa phòng bị đẩy ra, Lâm Thủy Dao cầm một ly sữa bò nóng đi đến: “Lê Hương, đưa ly sữa bò nóng này cho dì Anh Lạc của con đi, mẹ cảm thấy từ khi dì Anh Lạc con trở về từ chỗ Mạc Từ Tước thì cứ khác lạ, mẹ đoán nhất định là con cáo già Mạc Từ Tước kia táy máy tay chân với dì Anh Lạc con rôi.”

“Không thể nào…”

“Làm sao không thể, nếu bàn về phúc hắc, không ai bằng Mạc Từ Tước, hơn nữa Mạc Từ Tước vô cùng ham mê nữ sắc, dì Anh Lạc ở trước mặt ông ta chính là một con thỏ nhỏ, bị ông ta ăn sạch cũng không biết.”

Trong óc Lê Hương hiện ra dáng vẻ thâm trầm nội liễm kia của Mạc Từ Tước, cô lúc này lúng túng ho khan hai tiếng: “Mẹ, mẹ đừng nói lung tung, Bác Mạc không thích nữ sắc.”

Lâm Thủy Dao liếc mắt Lê Hương, ý kia là con biết cái gì? “Lê Hương, Mạc Từ Tước có nữ sắc hay không, con cứ đi hỏi dì Anh Lạc của con thì sẽ biết.”

*…” Cô làm gì mặt dày để hỏi được chứ?

Cô và Mạc Tuân thiếu chút nữa đã kết hôn rồi, đây chính là bó chồng, mẹ chồng của cô, nào có làm con dâu đi hỏi bí sự khuê phòng của bố mẹ chồng?

Lê Hương nhanh chóng nhận lấy sữa bò nóng: “Mẹ, con sẽ đi ngay bây giờ.”

Lê Hương đi tới trước cửa phòng cách vách, sau đó giơ tay lên gõ cửa.

Rất nhanh bên trong liền truyền đến thanh âm thanh lệ của Liễu Anh Lạc: “Vào đi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1475


Chương 1476:

Lê Hương đẩy cửa vào, Liễu Anh Lạc đã tắm xong, hiện tại đang ngồi trước bàn đọc sách, cầm trong tay một cây bút máy, đang viết viết vẽ vẽ trên bản thảo thiết kế, xem ra bà đang thiết kế trang sức.

Advertisement

Lê Hương rất thích ở cùng Liễu Anh Lạc, Liễu Anh Lạc là một người thanh lệ mà ôn uyễn, tản ra tài hoa am hiểu thi thư, giống như viên minh châu hấp dẫn người, khiến người ta không ngừng tới gần bà, gần thêm chút nữa.

Lê Hương đang suy nghĩ, hơn ba mươi năm trước đệ nhất thương giới hậu duệ quý tộc Đế Đô Mạc Từ Tước chính là thích kiểu con gái này, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà tuyệt lệ, xinh đẹp cùng tài tình kề vai, Mạc Từ Tước thích, lại chung tình đến nửa cuộc đời.

Lê Hương đột nhiên có vài phần hảo cảm với Mạc Từ Tước, hẳn là Liễu Anh Lạc là mối tình đầu của Mạc Từ Tước nhỉ?

Ba mươi năm vội vã trôi qua, Mạc Từ Tước từ chàng trai phong hoa bước vào độ tuổi trầm ổn nhất của đời người, thế nhưng ông một mực truy đuổi vẫn là cô gái tên Liễu Anh Lạc trước mắt này.

Advertisement

Sỉ tình ai có thể so qua Mạc Từ Tước?

Cuộc đời này thủ ở một tòa thành, lòng quặn đau vang vọng một cái tên.

“Dì Anh Lạc, nghỉ lát rồi thiết kế tiếp ạ! Dì uống ly sữa bò nóng này đi.” Lê Hương đi tới, đưa sữa bò lên.

Liễu Anh Lạc buông bút xuống, nhận lấy sữa: “Lê Hương, con tới đúng lúc lắm, dì có việc cũng muốn hỏi con.”

Lê Hương trong lòng lộp bộp giật mình, cô nhớ tới mẹ nói Dì Anh Lạc là lạ, chẳng lẽ cô sắp biết được gì ư?

Lê Hương chớp hàng mi nhỏ dài nhìn Liễu Anh Lạc, trong tròng mắt sáng khó nén vài phần tung tăng hóng hót: “Dì Anh Lạc, dì hỏi đi, con tri vô bất ngôn, ngôn vô bắt tẫnŒ).”

(*) Biết gì nói nấy, không giáu chuyện gì “Kỳ thực cũng không có gì.” Đôi mắt hạnh của Liễu Anh Lạc hơi mắt tự nhiên: “Mấy ngày trước dì nằm mơ, giác mơ kia quá chân thực…”

“Mơ gì ạ?”

“Chính là… Chính là…”

Liễu Anh Lạc đứng dậy, không có cách nào nói thêm nữa.

Đêm hôm đó bà đến biệt thự của Mạc Từ Tước, bên ngoài đột nhiên đổ mưa, làm ướt quần áo bà, vì vậy bà lên lầu tắm thay quần áo, nhưng không biết làm sao bà lại ngủ ở nơi đó.

Bà còn mơ một giấc mơ rất dài rất dài.

Giấc mơ kia, khiến bà khó có thể mở miệng.

Bà mơ tới, cửa phòng bà bị đẩy ra, Mạc Từ Tước đi đến, ông chiếm lấy giường bà, thấp giọng hỏi bà, sao lại không ngoan như thế, ông nên trừng phạt bà như thế nào đây?

Rồi ông đưa tay, cởi váy ngủ của bà, sau đó, sau đó hai người cá nước thân mật…

Hiện tại hình ảnh bên trong giác mộng kia còn hiện lên rõ ràng trong đầu, tay ông xoa trên da thịt bà đọng lại cảm giác rất sâu…

Liễu Anh Lạc nhanh chóng nhắm hai mắt, rũ bớt hình ảnh trong đầu, nhưng mặt của bà đã mắt tự nhiên đỏ lên.

Cô đã từng cho rằng giác mộng kia là thật, nhưng sáng sớm hôm sau lúc bà tỉnh lai, drap giường bên người bằng phẳng chỉnh tề, một chút vét tích ngủ qua cũng không có, Mạc Từ Tước cũng đi, hai người cũng không chạm mặt.

Liễu Anh Lạc không biết mình sao lại mơ như vậy, mơ cùng ông… Liễu Anh Lạc nhớ tới đêm tân hôn hơn ba mươi năm trước kia của bà và Mạc Từ Tước.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1476


Chương 1477:

Trong đêm tân hôn kia, bà bắt bà và Tô Thành từ trên bến tàu trở về, cũng lấy Tô Thành uy h**p bà, lệnh bà vào phòng cưới bọn họ.

Advertisement

Bà mới vừa đi vào, ông cũng tiến đến, trở tay khép cửa phòng lại, sau đó lấy tư thế bễ nghễ lạnh lùng nhìn bà, nói một câu: “Đi vào, tắm đi.”

Bà đứng yên không động.

Ông bước mạnh đến, kéo cổ tay trắng mảnh khảnh của bà trực tiếp đưa bà vào phòng tắm, ông mở ra vòi hoa sen, nước lạnh trong vòi hoa sen nhanh chóng từ đỉnh đầu bà dội xuống, làm bà ướt sũng.

Bà vùng vẫy “ba” một tiếng, ông ném vòi hoa sen xuống, sau đó một tay ấn bà lên vách tường, bắt đầu xé rách quần áo bà.

Advertisement

Khi đó bà còn rất nhỏ, khí lực cũng không bằng ông, một bộ quần áo xé nát tất cả tôn nghiêm của bà, ánh mắt ông đỏ thắm nhìn bà chằm chằm, cũng nói một câu nói như vậy, em không ngoan như thế, anh nên trừng phạt em thế nào đây?

Ông cưỡng chiếm bà.

Liễu Anh Lạc cảm thấy giấc mơ kia quá chân thực, trong mộng lời ông bá đạo mà tàn khốc, ông… mạnh mẽ như cuồng phong cướp đoạt, cũng làm bà sợ, sợ đến muốn trốn.

Thế nhưng trong mộng bà vẫn giống như trước, thoát không được cầm có và cái lồng của ông, cứ bị ông bắt trở về mãi, vứt xuống trên giường.

Liễu Anh Lạc mấy năm nay không nhớ đến ông, bà tưởng rằng mình đã quên, nhưng bây giờ bà mới phát hiện người đàn ông Mạc Từ Tước kia đã đóng một dấu vét sâu đậm trên thân xác và linh hồn bà, dù có rửa thế nào cũng không sạch.

Cho nên vừa rồi ở Cửu Lăng Vương phủ lúc bà nhìn thấy ông, tay bà được ông giữ trong lòng bàn tay rộng lớn kia, bà mới không được tự nhiên như thế.

Nhìn sắc mặt của ông tất cả như thường, căn bản cũng không giống với đã từng gió xuân cùng bà, vậy chắc là bà chỉ nằm mơ thôi.

Vừa nghĩ tới bản thân dĩ nhiên lại mơ giấc mộng đó, Liễu Anh Lạc liền có chút buồn nản, bà quay đầu nhìn về phía Lê Hương: “Chính là một con… ác mộng mà thôi, Lê Hương, gần đây giấc ngủ dì không tốt lắm, bình thường nằm mơ, con có thể giúp dì ghim châm điều trị chút không.”

Thì ra là vậy.

Lê Hương còn tưởng rằng mình sẽ biết được gì chứ, trái tim nhỏ của cô còn đập loạn đây: “Dạ dì Anh Lạc, dì qua đây, con bắt mạch cho dì.”

Liễu Anh Lạc đi tới, đưa mạch mình lên.

Lê Hương bắt mạch, rất nhanh cô nhẹ nhàng chau hàng mày thanh tú: “Dì Anh Lạc, mạch tượng dì có hơi yếu, gần đây có phải dì quá mệt nhọc rồi không?”

*Không có mà.” Liễu Anh Lạc lắc đầu: “Gần đây dì cũng không ra ngoài, an vị ở đây vẽ bản thảo thiết kế thôi mà.”

Ngoại trừ đêm kia, bà đã không nhớ ra được ở trong mơ Mạc Từ Tước dày vò bà thế nào, nói chung cực kỳ lâu, lúc bà cô dậy toàn thân đau xót, nhưng kiểm tra một chút, trên người cũng không có vết tích, da thịt bà rất mềm, thuở thiếu thời ở phòng A Kiều lúc ông ngủ lại phòng bà đều làm bà một thân vét tích, che cũng không giấu được.

Liễu Anh Lạc nghĩ đại khái là giác mộng này quá dài, bà rời giường toàn thân mới đau xót như thế, hơn nữa còn có một điểm mấu chốt nhất, đó chính là… Mạc Từ Tước “không được”.

Hiện tại Lê Hương nói mạch tượng bà suy yếu, chắc là mệt nhọc, Liễu Anh Lạc cũng không hiểu.

“Dì Anh Lạc, mạch tượng dì yếu, như vậy đi, con ghim một châm cho dì, kê đơn thuốc cho dì uống, như vậy chẳng mắấy chốc sẽ điều trị khỏi ấy ạ.”

“Được, cảm ơn nhé Lê Hương…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1477


Chương 1478:

Lê Hương đâm một châm cho Liễu Anh Lạc, sau đó rời đi, Liễu Anh Lạc dọn dẹp bản thảo thiết kế, lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại tới.

Liễu Anh Lạc ấn phím nhận, bên kia rất nhanh thì truyền đến một tiếng nói quen thuộc: “Em gái, cuối cùng em đã trở về.

Advertisement

Là… Liễu Chiêu Đệ rất nhiều năm không gặp.

Tại nơi Đé Đô xa xôi, Liễu Chiêu Đệ rất nhanh nhận được tin tức, bà ta biết Liễu Anh Lạc đã trở về, nên tối nay liền gọi đến.

Cặp mắt hạnh của Liễu Anh Lạc nhàn nhạt: “Cô tìm tôi có việc?”

“Kỳ thực cũng không có việc gì, chính là em gái đã trở về, vậy hẳn mau sớm tìm thời gian ký giấy ly hôn với Mạc Từ Tước đi! Lẽ nào… cô còn quyến luyến Tư Tước, muốn gương vỡ lại lành?”

Advertisement

“Vậy tâm của em gái cũng ghê gớm thật, Tư Tước tự tay hại chết con gái cô, năm đó cô mổ bụng lấy ra đứa con gái kia của anh ấy, hình như đứa con gái còn bị Tư Tước sai người ném vào trong thùng rác nhỉ? Thật đáng thương, đã như vậy, cô còn có thể ở cùng Tư Tước?”

Liễu Anh Lạc biết Liễu Chiêu Đệ là cố ý k*ch th*ch bà, bà sẽ không trúng bẫy, nhưng đã nhiều năm như vậy, nhớ tới con gái của mình, lòng của bà vẫn đau nhức như dao đâm cắt như cũ.

Bà thừa nhận mình bị đâm đau đớn.

“Tôi sẽ cùng Mạc Từ Tước ly dị, sau này đừng gọi điện thoại cho tôi nữa.” Liễu Anh Lạc trực tiếp cúp điện thoại.

Cúp điện thoại, Liễu Anh Lạc suy nghĩ một chút, sau đó bấm số Mạc Từ Tước, bà trực tiếp gọi.

Tiếng nhạc chờ reo một lần sau đó không nhanh không chậm được nhận, giọng nói đặc hữu trầm tháp của Mạc Từ Tước chậm rãi truyền tới: “Alo.”

“Là tôi, ngày mai anh có thì giờ rảnh không, chúng ta ly hôn đi!

Đầu bên kia Mạc Từ Tước im lặng.

Liễu Anh Lạc siết điện thoại, trước kia bà sợ nhất lúc ông im lặng, bởi vì mỗi một lần sau khi sự lặng im đó ông đều sẽ nổi cơn tam bành, rất nguy hiểm.

Thời gian như qua một thế kỷ rất dài, sau đó Mạc Từ Tước mở miệng: “Được, ngày mai tôi có thời gian.”

Ngón tay siết chặt của Liễu Anh Lạc buông lỏng ra: “Ừ, vậy mai tám giờ sáng mai ở cục dân chính chúng ta gặp mặt.”

“Tôi đón em.”

“Không cần…”

“Tôi chỉ là thông báo, không hỏi ý kiến em.”

*Tút tút” hai tiếng, Mạc Từ Tước trực tiếp cúp điện thoại.

Liễu Anh Lạc: “…”

Sáng sớm hôm sau.

Lê Hương và Liễu Anh Lạc cùng nhau ở trong phòng ăn điểm tâm: “Dì Anh Lạc, hôm nay gì có kế hoạch gì không ạ?”

*Dì hôm nay sẽ đi làm giấy ly hôn với Mạc Từ Tước.” Liễu Anh Lạc nói.

Lê Hương khựng lại, lúc này một chuỗi du dương chuông điện thoại vang lên, điện thoại Liễu Anh Lạc tới, là Mạc Từ Tước gọi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1478


Chương 1479:

Liễu Anh Lạc ấn phím nhận, tiếng nói trầm tháp từ tính của Mạc Từ Tước nhanh chóng từ đầu dây bên kia từ từ truyền vào màng tai: “Ra đi, tôi ở bên ngoài.”

Ông tới đón bà.

Advertisement

Liễu Anh Lạc cúp điện thoại, cầm lấy túi của mình, vẫy tay tạm biệt Lê Hương: “Lê Hương, dì đi ra ngoài trước.”

“Dì Anh Lạc, có muốn con đi cùng dì không?” Lê Hương cảm thấy rất kỳ quái, Mạc Từ Tước tìm Dì Anh Lạc nhiều năm như vậy, sao có thể có dễ dàng buông tay?

“Không cần.” Liễu Anh Lạc rời đi.

Advertisement

Lê Hương vẫn không yên lòng, cô lấy điện thoại ra, bắm số Mạc Tuân.

Hiện tại Mạc Tuân ở trong phòng ăn, anh mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, tia nắng ngoài cửa sổ xuyên qua cửa sổ hát lên ngũ quan anh tuấn, bàn tay đeo đồng hồ cầm một tờ báo tài chính và kinh tế, đang hạ mắt đọc.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại di động vang lên, điện thoại tới, là Lê Hương gọi.

Mạc Tuân nhếch đôi môi mỏng, trong tròng mắt thâm thúy tràn ra vui mừng nhàn nhạt cùng thương yêu, anh ấn phím nhận nghe: “Alo.”

“Mạc tiên sinh, chào buổi sáng…” Giọng nói trong veo của Lê Hương truyền đến.

“Chào buổi sáng, hôm nay sao tích cực gọi cho anh như vậy?” Có thể ở sáng sớm nhận được điện thoại của cô, Mạc Tuân biểu thị thụ sủng nhược kinh.

“Mạc tiên sinh, em là có chính sự tìm anh, bố mẹ anh hẹn hôm nay: đến cục dân chính ly hôn, dì Anh Lạc đã lên xe bố anh rồi.”

Mi tâm anh tuần của Mạc Tuân trầm xuống, im lặng vài giây.

“Mạc tiên sinh, em thấy hôm nay không phải ngày lành, cuộc ly hôn này hơn phân nửa là không làm được, em có chút lo lắng, có muốn cùng đi nhìn với em không?”

Mạc Tuân cất giọng: “Được, lát nữa anh lái xe đón em.”

“Dạ được.” Lê Hương cúp điện thoại.

Mạc Tuân để điện thoại xuống, lúc này trên lầu truyền tới tiếng bước chân, cô gái kia xuống lầu.

Đồ cô gái mặc ngày hôm qua đã dính ướt, hiện tại mặc chiếc váy trắng Mạc Tuân sai người chuẩn bị cho cô ta, cô ta nhỏ bé yếu ớt mà mỹ lệ, giống như một chú bướm mong manh, làm cho người sinh ý muốn bảo vệ.

Cô gái đi xuống, đi tới trong phòng ăn, đôi mắt to ngập nước nhìn Mạc Tuân, hai tay nhỏ bé lo sợ cầm lấy làn váy mình: “Tiên sinh, cám ơn anh tối hôm qua… đã cứu TÔI.

Giọng nói cô gái mềm mại, êm tai như chim hoàng oanh.

Mạc Tuân ngồi trên ghế ăn cũng không di chuyển, anh nâng đôi mắt sâu thẳm liếc mắt nhìn cô gái: “Cô tên là gì?”

“Tôi tên… Trầm Tiểu Liên…”

“Khối ngọc bội trên cổ cô kia là ở đâu ra?”

Trầm Tiểu Liên nhanh chóng giơ tay lên, phòng bị nắm chặt khối ngọc bội kia: “Cái này… là một đại ca ca đưa cho Tôi.

Đại ca ca…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1479


Chương 1480:

Mạc Tuân nhớ tới nhiều năm trước ở trong băng thiên tuyết địa, anh thiếu chút nữa liền không chống chọi được, bỗng có một giọng nói không vang vọng bên tai anh, đại ca ca, anh nhất định phải kiên trì! Đại ca ca? đại ca ca!

Advertisement

Trầm Tiểu Liên thận trọng nhìn khuôn mặt tuần tú Mạc Tuân, dưới khí tràng tự phụ cường đại của Mạc Tuân, cô ta có vẻ vô cùng nhỏ yếu khiếp đảm.

Mạc Tuân nhìn Trầm Tiểu Liên, trên ngũ quan anh tuần cũng không có bắt kỳ tâm tình sóng lớn, khiến người ta nhìn không thấu anh giờ khắc này đang nghĩ cái gì: “Cô bây giờ đi đâu, tôi bảo tài xế tiễn cô đi.”

“Không cần, tự tôi ngồi xe buýt về nhà, tiên sinh, cảm ơn anh.” Trầm Tiểu Liên cho Mạc Tuân khom người xuống thật thấp chào anh, sau đó xoay người.

*Đây là phương thức liên lạc của tôi, nều như cô về sau có khó khăn có thể gọi điện thoại cho tôi.” Mạc Tuân đột nhiên nói.

Advertisement

Lúc này Sùng Văn đã đi tới, đưa một tờ giấy cho Trầm Tiểu Liên, trên tờ giấy viết số điện thoại của Mạc Tuân.

Trằm Tiểu Liên do dự một chút, sau đó nhận tờ giấy, cô ta vừa quay đầu nhìn Mạc Tuân, sau đó xoay người đi.

Trầm Tiểu Liên đi, Sùng Văn đi tới bên người Mạc Tuân: “Chủ tử, anh mang Trầm Tiểu Liên về nhà, lại đưa phương thức liên lạc cho cô ta, chuyện này nếu để cho Lê tiểu thư biết, trong mắt Lê tiểu thư không thể chứa một hạt cát, đến lúc đó… sợ rằng khó thu xếp.”

Ánh mắt Mạc Tuân lại rơi vào tờ báo trong tay: “Vậy đừng để cho Lê Hương biết Trằm Tiểu Liên tồn tại, hiểu ý của tôi không?”

*…” Sùng Văn thật tình cảm thấy… Chủ tử đang đùa với lửa à, Lê tiểu thư cũng không phải là người dễ gạt!

Sau khi kết thúc bữa sáng, Mạc Tuân ra khỏi cửa biệt thự, lên chiếc Chiếc Rolls-Royce Phantom, Sùng Văn ở phía trước lái xe, xe sang trọng vững vàng bay nhanh ở trên đường, đi đón Lê Hương.

Mạc Tuân mở ra WeChat, gửi tin cho Lê Hương, sắp đến dưới lầu nhà em rồi.

Lê Hương hồi âm rất nhanh, em đã đến dưới lầu, chờ anh đó…

Nhìn chữ “đó” nũng nịu của cô, Mạc Tuân có thể tưởng tượng ra cô ghé vào đầu vai anh thì thầm nói với anh, yết hâu nhô ra lăn hai cái trên dưới, anh nhập chữ, nếu đã đến cục dân chín rồi vậy chỉ bằng tranh thủ, chúng ta lĩnh giấy kết hôn đi.

Anh muốn cùng cô lĩnh giấy kết hôn, như vậy thì có thể…

sau này mỗi tối đều có thể ngủ hợp pháp với cô, sau này mỗi một buổi sáng mở mắt ra đều có thể thấy cô.

Mạc Tuân định gửi đi, thế nhưng vừa lúc đó đột nhiên có một điện thoại đến.

Ai gọi?

Mạc Tuân ấn phím nhận, bên kia nhanh chóng truyền đến tiếng kêu cứu sợ hãi mà kinh hoảng của Trầm Tiểu Liên: “Cứu tôi… mau cứu tôi…”

Trầm Tiểu Liên gặp phải nguy hiểm, hiện tại gọi điện thoại cầu mong người khác cứu.

Mạc Tuân không có gì biểu tình, ngay cả tiếng nói trầm thấp từ tính cũng bằng bằng không chút phập phồng nào: “Cô bây giờ đang ở nơi nào?”

“Tôi ở… ở khách sạn Khoái Tiệp…”Trầm Tiểu Liên sợ quá khóc lên, tiếng nói như chim hoàng oanh nức nở thật thấp, khiến người ta hận không thể chắp cánh bay đến bên cạnh cô làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Mạc Tuân cúp điện thoại, anh ngắng đầu nhìn Sùng Văn trước mặt: “Thay đổi tuyến đường, lập tức đến khách sạn Khoái Tiệp!”

Sùng Văn không phải cố ý nghe lén, thế nhưng anh đã nghe được Trầm Tiểu Liên cầu cứu chủ tử nhà mình rồi, hiện tại chủ tử nhà mình muốn đổi đường, anh hùng cứu mỹ nhân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1480


Chương 1481:

Sùng Văn : “…”

Được rồi, chủ tử anh vui vẻ là được rồi.

Advertisement

Sùng Văn đánh tay lái, chiếc Rolls-Royce Phantom xuất phát đến nơi khác.

Lê Hương đã đến dưới lầu, đợi Mạc Tuân.

Nhưng là chờ mãi, cũng không chờ được người.

Ai, cái người vừa rồi mới gửi WeChat nói lập tức tới ngay dưới lầu nhà cô, hiện tại đi đâu rồi?

Advertisement

Thật là kỳ quái.

Lúc này điện thoại di động của cô vang lên, điện thoại của Mạc Tuân gọi đến.

Lê Hương nhanh chóng án phím nghe: “Alo, Mạc tiên sinh, anh bây giờ ở đâu, tại sao không thấy anh?”

*Lê Hương, xin lỗi, hiện tại anh có chút việc gấp, không qua đón em được rồi.”

“Mạc tiên sinh, anh có chuyện gì gấp thế, có muốn em giúp không?”

“Không cần, chuyện của công ty.”

Lê Hương gật đầu: “Dạ vậy được rồi, anh đi làm việc trước đi, tự em đi vậy, ba mẹ anh cứ giao cho em.”

Cổng khách sạn Khoái Tiệp đột nhiên bị đẩy ra, gió lạnh bên ngoài một hồi lạnh lùng thổi đến, sau đó nối đuôi nhau kéo vào một nhóm hộ vệ áo đen vóc người hung hãn, trực tiếp bao vây nơi này.

Chủ khách sạn vội vã chạy tới, còn chạy mắt một chiếc dép: “Các anh… các anh là người nào, chúng tôi nhưng là kinh doanh chính quy, không có phạm tội mà.”

Lúc này một thân thể anh tuần xuất hiện, Mạc Tuân tới.

Đôi mắt thâm thúy của Mạc Tuân nhàn nhạt rơi trên người ông chủ kia: “Trầm Tiểu Liên ở phòng nào?”

Trong khí tràng không giận tự uy của Mạc Tuân đã làm hai chân ông chủ mềm nhũn: “Ở… ở phòng 302, tôi… tôi dẫn anh đi.”

Ông chủ lanh chân dẫn Mạc Tuân dẫn tới một cửa phòng, khó khăn nói: “Trầm… Trầm Tiểu Liên ở nơi này.”

Một hộ vệ áo đen tiền lên, một cước đạp ra cửa phòng.

Trong phòng, hai tay hai chân Trằm Tiểu Liên đều bị sợi dây trói lại, một người đàn ông mập mạp trong tay cầm roi da, đang định quất xuống người cô ta, trên mặt đều là ý cười hung ác lại tà dâm.

Trằm Tiểu Liên vốn gầy yếu, rất rõ ràng trước khi Mạc Tuân tới cô ta đã bị quất rất nhiều roi rồi, hiện tại máu đã thấm ra, nhiễm đỏ chiếc váy trắng trên người cô ta, nhìn mà giật mình.

Hành vi tàn bạo kia còn chưa dừng, tên mập kia quơ roi da: “ba” một tiếng lại quất vào trên người cô ta, trong miệng còn mắng: “Trầm Tiểu Liên, nói, tối hôm qua mày đi đâu, có phải cắm sừng ông đây không, tao thấy mày chính là đồ đê tiện, một ngày không đánh mày, toàn thân mày liền ngứa rồi!”

Lúc này “oanh” một tiếng đạp cửa tiếng truyền đến, roi trong tay tên mập mạp khựng lại: “Kẻ nào? Ai dám quấy rầy chuyện tốt của ông đây!”

Một giây kế tiếp, tên mập mạp cứng đờ, bởi vì gã chứng kiến cạnh cửa xông tới một đám hộ vệ áo đen vóc người hung hãn, sau đó dáng người cao lớn của Mạc Tuân xông vào ánh mắt.

Mạc Tuân đi từng bước có lực đến gã mập, đôi mắt nhàn nhạt rơi vào trên người gã.

Tên mập là côn đồ khu vực này, rất huênh hoang, không sợ trời không sợ đất, nhưng gã cũng có chút kiến thức, bây giờ thấy chiến trận lớn như vậy, gã biết không xong rồi, hiện tại tiền vào tròng mắt sâu thẳm kia của Mạc Tuân, da đầu gã càng tê rần.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1481


Chương 1482:

Tên mập khí thế lúc này vơi đi phân nửa: “Chúng mày…chúng mày là ai, chúng mày sao lại xông vào phòng của người khác…”

Tên mập lời còn chưa nói hết, hai hộ vệ áo đen tiến lên đoạt đi roi da trong tay gã, trực tiếp đè gã lại.

vietwriter.vn

“A, các mày buông ra, các mày đây là… đây là xâm phạm quyền con người của tao… Các mày đến tột cùng muốn làm gì?” Tên mập giãy giụa.

Mạc Tuân nhắc chân dài tiến lên, đi tới trước mặt Tràm Tiểu Liên.

Trầm Tiểu Liên đã bị đánh đến không thở ra hơi, cô ta yếu ớt ngắng đầu, đôi mắt to ươn ướt điềm đạm nhìn về phía Mạc Tuân: “Tiên… tiên sinh, cám ơn anh…”

Sùng Văn tiến lên, buông lỏng dây thừng ra, Trằm Tiểu Liên yếu ớt trực tiếp ngã về phía Mạc Tuân.

vietwriter.vn

Mạc Tuân vươn cánh tay, đón thân thể lảo đảo yếu ớt của Tràm Tiểu Liên.

Trầm Tiểu Liên ngã vào trong lòng Mạc Tuân, nước mắt rơi xuống, cô ta kinh ngạc nhìn Mạc Tuân: “Vì sao tôi… cảm thấy anh rất quen thuộc, anh tên là… tên là gì, vì sao lúc tuyệt vọng tôi luôn gặp được anh…”

Lúc này tên mập mạp lên tiếng mắng: “Trầm Tiểu Liên, tao còn ở chỗ này, mày ngay trước mặt tao thông đồng với tên khác, mày xem tao đã chết rồi hả?”

“Vị tiên sinh này, Trầm Tiểu Liên là vợ tôi, chúng tôi lĩnh giấy kết hôn rồi, là vợ chồng hợp pháp, anh tốt nhất đừng nên can thiệp việc nhà của người khác!”

Mạc Tuân chau lại mày kiếm anh khí.

Lúc này Sùng Văn lên tiếng nói: “Câm miệng! Vị này chính là Mạc tổng!”

Mạc tổng?

Trầm Tiểu Liên nghe hai chữ này toàn thân run lên, cô ta nhìn khuôn mặt tuần tú Mạc Tuân thất thàn lắm bẩm: “Lục: uc Nói rồi cô ta chật vật giơ tay lên, cầm khối ngọc bội nơi cần cổ kia, lòng bàn tay cô ta lưu luyên v**t v* chữ “Lục”

ở trên ngọc bội: “Anh là… là … đại ca ca của em sao?”

Mạc Tuân nhìn nước mắt đóng đầy trên mặt Tràm Tiểu Liên, im lặng vài giây, sau đó gật đầu: “Ừ, đúng.”

Con ngươi Trầm Tiểu Liên co rụt, cả người khiếp sợ, ngơ ngắn, còn mang theo kinh hỉ to lớn và bi thương: “Đại…

Đại ca ca, anh rốt cuộc đã tới… anh đã nói… nói sẽ đến đón em, nhưng em chờ anh nhiều năm như vậy, anh thủy chung không xuắt hiện… anh tới muộn, anh tới rất muộn…”

Mạc Tuân không để lộ tâm tình gì, anh cởi áo khoác ngoài trên người ra khoác trên vai nhỏ yếu của Trầm Tiểu Liên, sau đó ôm ngang cô ta lên.

Mạc Tuân mang theo Trầm Tiểu Liên rời đi.

“Ai, máy anh muốn đưa vợ tôi đi đâu, đây chính là vợ tôi!”

‘Tên mập mạp ở phía sau oa oa kêu to.

Mạc Tuân ôm Trầm Tiểu Liên đi ra, Trầm Tiểu Liên không ngừng khóc, khóc rất nức nở, cô ta dán khuôn mặt lê hoa đái vũ vào trong lòng Mạc Tuân, rất nhanh thì đã thắm ướt vạt áo trước của Mạc Tuân.

Sùng Văn cung kính kéo ra cửa sau xe, Mạc Tuân ôm Trầm Tiểu Liên tiến vào, xe sang vội vã phóng đi.

Lúc này, một người đứng ở ven đường, thu hét một màn này vào mắt.

Đó chính là… Mạc Nhân Nhân mới vừa bay tới Hoa Tây Châu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1482


Chương 1483:

Mạc Nhân Nhân trước đây từng giúp đỡ một cô gái đến từ thôn núi, cô gái kia đặc biệt nhu thuận, bà rất thích, còn mang vào Mạc gia ở qua một đoạn thời gian.

vietwriter.vn

Nhưng cô gái này số mệnh không tốt, số mệnh lênh đênh, bà gần đây nghe nói cô gái này bị người nhà bán cho một tên côn đồ thích bạo lực, bà ta lo lắng, liền chạy tới nhìn một chút.

Cô gái này chính là… Trầm Tiểu Liên.

Mạc Nhân Nhân đứng ở bên ngoài, vừa rồi lúc Mạc Tuân ôm Trầm Tiểu Liên đi ra bà đã thấy, bà chỉ là không ngờ tới lại ở chỗ này gặp được Mạc Tuân.

Ba năm nay bà từ chỗ Mạc lão phu nhân gián đoạn biết được một ít chuyện của Mạc Tuân và Lê Hương, bà biết Lê Hương đã vì Mạc Tuân sinh ra ba đứa con.

vietwriter.vn

Mạc Nhân Nhân thực sự đặc biệt thích Lê Hương, đây là cô gái bà thích nhất, thông tuệ tựa băng tuyết, tuyệt lệ tiên khí, không ai sánh bằng, trước đây bà rất muốn tác hợp Lê Hương và Mạc Tử Tiễn, thế nhưng sau lại xảy ra đủ chuyện, bà đã gạt cái ý niệm này trong đầu.

Hiện tại Mạc Nhân Nhân khiếp sợ đứng ở đây nhìn dáng vẻ Mạc Tuân thân mật ôm Trầm Tiểu Liên, bà thực sự không biết hai người kia sao lại quấn quýt lầy nhau?

Chuyện này Lê Hương biết không?

Mạc Nhân Nhân nhanh chóng lấy điện thoại ra, “răng rắc”

một tiếng, bà chụp lại tấm ảnh Mạc Tuân ôm Trầm Tiêu Liên.

Mạc Nhân Nhân rất tức giận, năm đó bởi vì Liễu Anh Lạc, bà hoài thai chín tháng từ trên thang lầu lăn xuống tới, đứa con trong bụng cũng mát đi, thân thể bà bị thương không thể có thai được nữa. Bà quá biết con gái vì một người người đàn ông sinh và nuôi con rất khổ, còn là ba đứa con, Mạc Nhân Nhân rất đau lòng cho Lê Hương.

Bây giờ thấy Mạc Tuân lại cùng Trầm Tiểu Liên quấn quít lấy nhau, cho dù Trầm Tiểu Liên là học sinh bà giúp đỡ lại yêu thích, bà cũng hiểu được không thể nhẫn nhịn.

Bà cảm thấy Mạc Tuân đây là phụ lòng Lê Hương!

Mạc Nhân Nhân định chụp tắm hình này gửi cho Lê Hương, thế nhưng lúc này một chuông điện thoại vang lên, điện thoại tới.

Là Liễu Chiêu Đệ gọi.

Mạc Nhân Nhân đã sớm không nhận người chị dâu Liễu Anh Lạc kia rồi, bà chỉ nhận Liễu Chiêu Đệ, cũng thương yêu Mạc Tử Tiễn nhiều năm.

Mạc Nhân Nhân án phím nhận: “Alo, chị dâu.”

Thanh âm Liễu Chiêu Đệ nhanh chóng truyền đến: “Alo, Nhân Nhân, có một việc chị muốn nói cho em biết, Liễu Anh Lạc đã trở về!”

Liễu Anh Lạc đã trở về!

Những lời này nỗ tung bên tai Mạc Nhân Nhân, cả người bà như bị điện giật, bà thật không ngờ năm đó táng thân ở tại trong vùng biển rộng, biến mắt trọn hơn hai mươi năm – Liễu Anh Lạc rốt cuộc đã trở về.

Liễu Anh Lạc, đơn giản là ác mộng của bà, là ác mộng cả Mạc gia.

Rất lâu sau đó, Mạc Nhân Nhân mới tìm về thanh âm của mình: “Cô ta hiện tại ở đâu?”

“Hôm nay cô ta với anh em đi làm giấy ly hôn rồi, nhưng Nhân Nhân, anh em đã bị Liễu Anh Lạc mê hoặc đã nhiều năm như vậy, chị sợ bọn họ tro tàn lại cháy, nên em giúp chị trông chừng một chút, chị sẽ bay qua ngay.”

“Được.” Mạc Nhân Nhân gật đâu, sau đó cúp điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1483


Chương 1484:

Cất điện thoại đi, Mạc Nhân Nhân về tới xe của mình, bà đạp chân ga, trực tiếp xuất phát đến cục dân chính, bà muốn đi tìm Liễu Anh Lạc.

vietwriter.vn

Bà đã muốn hỏi một câu Liễu Anh Lạc, sao còn có mặt mũi trở về?

Đề Đô trâm anh thế gia Mạc lão phu nhân sinh ra một đôi trai gái, lúc đầu Mạc gia vô cùng quang vinh, ám áp mà hòa thuận, nhưng từ khi anh của bà Mạc Tư Tước cưới Liễu Anh Lạc, Mạc gia liền lạnh, tàn mà cả đời của bà cũng bị hủy, Mạc lão phu nhân chảy bao nhiêu nước mắt, ba mươi năm nhân sinh ròng rã của anh bà Mạc Tư Tước, một cái búng tay, mắt ráo.

Có đôi khi Mạc Nhân Nhân thường nghĩ, trên đời này tại sao phải có Liễu Anh Lạc xuất hiện, nếu như không có bà, tốt biết bao nhiêu!

Mọi người, đều bởi vì bà mà thống khổ, dày vò.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc ra khỏi cổng biệt thự, rất xa bà đã thấy ở trên sân cỏ đậu một chiếc xe sang trọng, hiện tại bên cạnh xe đứng nghiêm một thân thể trầm ổn mà cao ngất, Mạc Từ Tước tới, ông đang chờ bà, một tay đút vào túi quần, một tay kẹp điều thuốc, thờ ơ phả ra làn khói.

Khói mù lượn lờ mơ hồ, ngũ quan lập thể thâm thúy kia, thấy không rõ sắc mặt của ông, chỉ mơ hồ thấy được hàng mày kiếm chau chặt lại, giống như một chữ “xuyên”.

Liễu Anh Lạc chậm rãi dừng bước, cũng không còn cách nào bước lên trước một bước, giữa ông và bà dường như cách thiên sơn vạn thủy.

Đã từng đệ nhất thương giới hậu duệ quý tộc của Đề Đô, trên phố có lời đồn, vừa trông tháy Mạc Từ Tước, suốt đời làm lỡ.

Lúc đó không hiểu ý trong lời nói kia, bây giờ đã người trong lời nói đó, rất nhiều năm về sau, Liễu Anh Lạc mới sâu đậm hiểu được những lời này là có ý gì.

Phảng phát nhận ra ánh mắt của bà, Mạc Từ Tước trong làn khói ngẳng đầu, ánh mắt sâu thẳm rơi trên người của bà.

Liễu Anh Lạc chỉ có thể nhác chân, đi tới.

Mạc Từ Tước vứt nửa đoạn điếu thuốc lá trên mặt đất, dùng giày da dập điều thuốc, ông nhìn bà: “Đến?”

“Ừ…” Liễu Anh Lạc gật đầu: “Chúng ta đi thôi.”

Bà muốn mở ra phía sau xe cửa xe, ngồi phía sau.

Thế nhưng bên tai truyền đến chát giọng trầm tháp: “Ngồi trước đi.”

Liễu Anh Lạc ngắng đầu nhìn ông, chỗ kế bên ghề lái của người đàn ông đều là để lại cho vợ mình, với quan hệ bọn họ trước mắt, không thích hợp để ngồi.

Song Mạc Từ Tước đã xoay người đến chỗ điều khiển, ông thản nhiên nói: “Tôi không phải tài xế của em.”

Một câu nói ngăn chặn thiên ngôn vạn ngữ, Liễu Anh Lạc chỉ đành lên ngồi kế bên tay lái.

Xe sang phóng nhanh trên đường, trong xe hết sức yên lặng, Liễu Anh Lạc không nói chuyện, Mạc Từ Tước chuyên chú lái xe.

Cách cục dân chính ngày càng gần, Liễu Anh Lạc mở miệng: “Thẻ căn cước, hộ khẩu đều mang chứ?”

Mạc Từ Tước không nhìn bà, chỉ gật nhẹ đầu, hừ một tiếng: “Ừ.”

“Giấy kết hôn có không?”

Lần này Mạc Từ Tước động, ông chau đôi mày kiếm, quay đầu nhìn ngũ quan trong trẻo lạnh lùng của bà: “Ly hôn phải mang theo giấy kết hôn nữa à?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1484


Chương 1485:

“Đúng vậy, anh sẽ không… không mang đấy chứ? Tôi nhớ… giấy kết hôn của chúng ta đặt ở chỗ anh, được anh giữ Mạc Từ Tước sâu kín nhếch đôi môi mỏng, như cười như không nói: “Trí nhớ em còn rất tốt nhỉ?”

*…” Liễu Anh Lạc tuyệt đối không tin lời này của ông không có ý gì khác, mỗi sự kiện, mỗi câu của ông đều tâm tư kín đáo, không ai có thể chơi đùa với ông.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc không muốn để ý đến ông, nên nghiêng đầu qua chỗ khác ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp từ tính, mang theo vài phần ý cười: “Tức giận?”

“Không có.”

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc mới vừa phủ nhận, bàn tay của ông liền duỗi tới, nhéo nhéo khuôn mặt bà: “Đừng giận, nhé?”

Ông chịu nhịn tính tình thấp giọng dỗ dành bà, tràn ra vài phần cưng chiều, mặt Liễu Anh Lạc đỏ lên, ông còn giống với nhiều năm trước, thích bóp mặt bà, thích nói một ít lời không đứng đắn nói làm bà tức giận sau đó lại tới dỗ dành bà.

“Anh đừng đụng vào tôi.” Liễu Anh Lạc giãy giụa, đầy bàn tay to của ông ra.

Mạc Từ Tước cũng không miễn cưỡng, ông thu tay về, nhưng nhìn nét đỏ ửng trên khuôn mặt của bà thong thả nói: “Em đỏ mặt.”

Liễu Anh Lạc ngắng đầu, nhìn về phía cửa sổ xe được cọ sáng, cửa sổ xe phản chiếu gương mặt đỏ phơn phớt của bà.

“Đã nhiều năm như vậy rồi, sao mà mới động một chút đã đỏ mặt, hệt như thiếu nữ ấy.” Mạc Từ Tước có chút chê cười bà.

Liễu Anh Lạc không muốn đáp lại ông về đề tài này, nhưng vừa rồi lòng bàn tay to lớn bóp mặt bà, xúc cảm cọ sát vẫn lưu lại phía trên, giống như đúc đêm làm bà mộng xuân kia.

“Anh không mang giây kêt hôn, chúng ta hôm nay sẽ không làm được giấy li hôn đó.” Bà nói.

Mạc Từ Tước nhíu mày, như đang suy nghĩ: “Vậy thật đáng tiếc, giấy kết hôn của chúng ta đã bị tôi làm mát, ném vào trong thùng rác rồi.”

Cái gì?

Liễu Anh Lạc quay đầu, khiếp sợ nhìn ông: “Anh làm mắt giấy kết hôn, từ lúc nào?”

“Không nhớ rõ, chắc là rất lâu trước đây, chắc là lúc em sinh A Đình, có đoạn thời gian không chịu để tôi vào phòng, tôi trong cơn tức giận đã vứt giấy kết hôn. Tôi nghĩ thầm dù sao vợ cũng như đồ trưng, không thể mắng không thể đụng vào, em chọc tôi tức giận, tôi liền vứt giấy kết hôn đi.”

*…” Liễu Anh Lạc cạn lời: “Vậy làm sao bây giờ?”

“Nếu không, chúng ta bây giờ đến cục dân chính bổ sung một tờ kết hôn trước?” Mạc Từ Tước tốt bụng đề nghị.

Liễu Anh Lạc sợ ngây người, hôm nay đã hẹn đến cục dân chính ly dị, nhưng sự tình dĩ nhiên lại xoay vòng 360 độ, nhận giấy li hôn biến thành lĩnh giấy kết hôn?

Liễu Anh Lạc không thể không hoài nghỉ tất cả đều ở trong kế hoạch của Mạc Từ Tước, ông luôn là như vậy, bày mưu nghĩ kế, có thể tính toán tất cả.

Liễu Anh Lạc vẫn không nói gì, lúc này phía trước đột nhiên một chiếc xe xông ra, trực tiếp chắn ngang phía trước.

“Mạc Từ Tước, cẩn thận!” Liễu Anh Lạc trong vô thức kinh hô.

Chiếc xe này xông ra quá đột ngột, Mạc Từ Tước phản ứng cũng rất nhanh, ông nhanh chóng đánh vô lăng sang trái, “đông” một tiếng, trán của ông trực tiếp đụng phải kính chắn gió phía trước, nhưng xe cũng dừng lại.

“Mạc Từ Tước, anh không sao chứ, anh bị thương rồi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1485


Chương 1486:

Liễu Anh Lạc nhanh chóng nghiêng người qua, giơ tay lên liền đỡ cái trán bị đụng của ông: “Có đau không?”

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước ngắng đầu, lập tức đụng phải cặp mắt hạnh thanh lệ kia của Liễu Anh Lạc, hiện tại bà chau đôi chân mày lá liễu, sốt ruột lo lắng nhìn ông.

Liễu Anh Lạc rất nhanh thì ý thức được phản ứng của mình quá kích, tay bà còn đặt ở trên trán ông, bà nhanh chóng rút tay mình về.

Lúc này phía trước cửa xe phía trước mở ra, Mạc Nhân Nhân đi ra.

Là Mạc Nhân Nhân.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc đã rất nhiều năm không gặp Mạc Nhân Nhân rồi, hiện tại cách kính chắn gió, bà có thể thấy rõ ràng đôi mắt Mạc Nhân Nhân chăm chú rơi vào trên người bà, tràn đầy cừu hận.

Nếu như không phải là bởi vì cừu hận sâu đậm như thé, Mạc Nhân Nhân sẽ không điên cuồng lái xe ra, bức xe bọn họ dừng lại.

Liễu Anh Lạc đưa tay, muốn kéo ra cửa xe kế bên người lái.

Thế nhưng giọng Mạc Từ Tước trầm thấp vang lên: “Tôi xuống phía dưới, em đợi trên xe.”

Liễu Anh Lạc quay đầu nhìn về phía Mạc Từ Tước: “Em gái anh là tìm tôi, tôi xuống dưới gặp mặt cô ấy.”

Mạc Từ Tước như có như không câu môi mỏng, đạm mạc cất lời: “Có cái gì tốt để gặp, k*ch th*ch nó sao?”

Ngón tay Liễu Anh Lạc khẽ siết lại, nghe được châm chọc sắc nhọn trong lời nói ông, bà thõng xuống hàng mi nhỏ dài.

Lúc này Mạc Từ Tước kéo ra chỗ điều khiển dưới cửa xe đi, ông còn muốn khóa trái xe, sợ bà xuống xe, ông trực khóa bà trên xe.

Bên ngoài, Mạc Từ Tước đi tới trước mặt Mạc Nhân Nhân, ông trầm mặt, đế vương một đời thương giới hơn năm mươi tuổi dễ dàng có thể lộ ra vài phần không vui mà uy nghiêm quyết đoán, ông nhìn Mạc Nhân Nhân, thấp giọng khiển trách: “Mạc Nhân Nhân, em có phải điên rồi hay không, đường này là do em mở ra à?”

Mạc Nhân Nhân nhìn một chút Liễu Anh Lạc trong xe, vừa nhìn về phía Mạc Từ Tước: “Anh, anh để Liễu Anh Lạc xuống xe đi, em có lời nói với cô ta!”

Mạc Từ Tước không có biểu tình gì, chỉ là lãnh đạm phát động đôi môi mỏng: “Có lời gì em cứ nói với anh.”

“Anh!” Mạc Nhân Nhân tức giận kêu một tiếng: “Đã nhiều năm như vậy rồi, anh làm sao một chút cũng không thay đổi, anh luôn là che chở cô ta như vậy, chắn cô ta ở sau lưng anh, bảo vệ cần thận, làm cho toàn thé giới gian khổ vòng qua cô ta, đi nghiêng vào anh thế hả?”

Mạc Nhân Nhân đã thấy được Liễu Anh Lạc, cũng đã hơn hai mươi năm trôi qua, Liễu Anh Lạc dĩ nhiên một chút cũng không thay đổi.

Người phụ nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng tài ba đã từng quan nắp mãn kinh hoa một thời, dung nhan tuyệt lệ ấy cùng một bụng thi văn tài hoa chưa từng điêu linh nửa phần, càng khiến Mạc Nhân Nhân chú ý chính là, Liễu Anh Lạc vẫn là trẻ trung như vậy.

Một người phụ nữ bốn năm mươi tuổi lại như một cô thiếu nữ, Lâm Thủy Dao và Anh Lạc đều như thế, song các bà lại tuyệt nhiên bát đồng.

Lâm Thủy Dao thiên về hướng năng động, rực rỡ, linh động, bà đem chính mình sống thành thiếu nữ, mà Liễu Anh Lạc là kiểu phụ nữ được đàn ông cưng chiều, là được người đàn ông Mạc Từ Tước này nuông chiều mà ra!

Hơn ba mươi năm trước, Liễu Anh Lạc gả cho Mạc Từ.

Tước, Mạc Từ Tước dựng tường cao, xây phòng Kiều, lầy bảo vật khắp nơi đưa bà cất kỹ, những năm kia dù xảy ra bao nhiêu gian khổ, dù cho long trời lở đất, ông sẽ đưa tay vì bà chống màn trời, bảo vệ bà ở phía sau mình, gió thổi không lọt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1486


Chương 1487:

Đã nhiều năm như vậy, Liễu Anh Lạc vẫn y như thế, chỉ chung tình với thiết kế, cầm bút viết viết vẽ vẽ, Mạc Từ Tước vẫn canh giữ bên người bà, che dù, vì bà chặn lại tất cả nắng mưa.

vietwriter.vn

Cho nên bây giờ trên mặt Liễu Anh Lạc vẫn trong trẻo.

nhưng lạnh lùng sạch sẽ như cũ, bất nhiễm tạp vật thế gian, bà 19 tuổi đã gả cho Mạc Từ Tước, hiện tại thậm chí vẫn đơn thuần ngượng ngùng như trước, bị người đàn ông nói máy câu liền mặt đỏ tới mang tai.

Mạc Nhân Nhân thực sự không biết, vì sao Liễu Anh Lạc sống thành như vậy, dựa vào cái gì Liễu Anh Lạc sống thành như vậy?

vietwriter.vn

Lễ nào cuộc đời giữa phụ nữ và phụ nữ chênh lệch, chính là ở chỗ có một Mạc Từ Tước sao?

Bà ấy không gặp được người đàn ông như Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước nhìn dáng vẻ Mạc Nhân Nhân tức giận, chau mày: “Bình ổn lại tâm trạng trước đi, nghĩ rõ em phải cùng anh nói cái gì, em thế này chúng ta không cần phải trao đổi, anh sẽ không lãng phí thời gian, anh đi trước.”

Mạc Từ Tước xoay người muốn đi.

Thế nhưng Mạc Nhân Nhân nhanh chóng chạy tới chặn Mạc Từ Tước, bà ấy nhìn vết thương nơi trán Mạc Từ Tước, vừa rồi va vào kính chắn gió, cũng không chảy máu, nhưng đã sưng một cục lớn.

“Anh, anh bị thương rồi kìa, vừa rồi anh đánh tay lái sang bên trái có phải không, anh xem, tự anh xem đi, anh chính là luyến tiếc Liễu Anh Lạc chịu một chút xíu tổn thương lại tình nguyện đánh tay lái sang trái làm mình bị thương!”

“Anh, anh tỉnh táo lại đi! Liễu Anh Lạc người phụ nữ kia căn bản cũng không yêu anh, một chút cũng không có, cô ta là anh bức hôn đoạt về, trong tim cô ta đều là mối tình đầu, cho dù anh có giam cầm cô ta như thế nào, cô ta còn chưa phải chưa leo lên giường chồng em, cắm sừng anh!”

Mạc Từ Tước lặng lặng nghe bà ấy nói xong, trên mặt ông nhìn không ra bát kỳ biểu tình gì, nhưng một đôi mắt u trầm như nhuộm đẫm bóng tối, đậm đặc không chút nào thấy đáy: “Nói xong?”

“Còn chưa nói hết! Anh trai, là Liễu Anh Lạc hại chết con em, con em đã chín tháng rồi, nó là con trai, lúc nó mát đã lớn như vậy, thế nhưng toàn thân nó bằm đen, không chút sinh khí, cơ thể chậm rãi cứng đờ, em cứu không được nó, căn bản là cứu không được nó!”

“Anh ơi, đã nhiều năm như vậy, tối nào em cũng mơ thầy con em, em mơ thấy nó khóc lóc chạy tới gọi mẹ ơi cứu com!”

“Em không thể sinh con được nữa, ngay cả quyền lợi cơ bản của một người phụ nữ cũng không có, em không làm mẹ được nữa, mãi mãi cũng không có con của mình nữa rồi. Như vậy thì đã đành, Liễu Anh Lạc tại sao còn muốn trở về, tại sao còn muốn xuất hiện ở trước mặt em, các anh tại sao có thể đối với em tàn nhẫn như vậy, em đến tột cùng đã làm sai cái gì!”

Cảm xúc của Mạc Nhân Nhân hoàn toàn bùng phát, hai mắt bà trở nên đỏ đậm, gào thét kêu to về phía Mạc Từ Tước.

Rốt cuộc là em gái ruột của mình, nói không đau nhất định là giả, Mạc Từ Tước vươn bàn tay to đè xuống bả vai đang run lên của Mạc Nhân Nhân: “Mạc Nhân Nhân, em bình tĩnh lại đi đã.”

“Anh, anh bảo em làm sao bình tĩnh, em là em gái ruột của anh, máu mủ tình thâm đấy, nhưng anh đã bị Liễu Anh Lạc mê hoặc, lúc đó con em chết, anh còn bảo vệ cô ta chu toàn, cô ta nhất định chính là uy h**p của Mạc Từ Tước anh!”

Tình cảm hai anh em, cuối cùng lại rạn nứt ở câu chuyện đó, Mạc Từ Tước mím đôi môi mỏng. Lúc này bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nói thanh lệ dễ nghe: “Hiệu trưởng Nhân, thật trùng hợp quá, sao cô lại ở chỗ này?”

Mạc Từ Tước ngắng đầu, Lê Hương tới.

Mạc Nhân Nhân cũng nhìn thấy Lê Hương, hôm nay Lê Hương mặc một thân váy lụa mỏng, linh động như một đóa sen, cô thướt tha đứng lặng ở đó, đôi mắt rực sáng nhìn bà, mang ý cười ấm áp mà tỏa nắng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1487


Chương 1488:

Tâm tình tan vỡ của Mạc Nhân Nhân chậm rãi bình phục lại, bà lung tung lau khô nước mắt trên mặt, sau đó nặn ra nụ cười: “Lê Hương, sao con lại tới đây?”

vietwriter.vn

Mạc Nhân Nhân thích Lê Hương là thật.

Lê Hương đi lên trước, vươn tay nhỏ bé khoác lên cánh tay Mạc Nhân Nhân, hiện tại toàn thân Mạc Nhân Nhân cứng ngắc, da thịt lạnh băng, không chút hơi ấm, Lê Hương mỉm cười nói: “Hiệu trưởng Nhân, nghe nói cô đên nên con sang đây thăm cô, từ biệt hơn ba năm, chúng ta đã lâu không gặp.”

Mạc Nhân Nhân cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể Lê Hương, đôi mắt sáng ấy dí dỏm nháy mắt, truyền ra tình cảm ấm áp vô tận.

Cơ thể cứng ngắc của Mạc Nhân Nhân từ từ thả lỏng, bà giơ tay lên chỉnh sửa một chút mái tóc xốc xéch bên má, lại khôi phục dáng vẻ cao quý của Mạc gia Đại tiểu thư như ngày thường, dáng vẻ lạnh lùng của một nữ cường nhân: “Lê Hương, chúng ta đã rất nhiều năm không gặp rồi nhỉ.”

vietwriter.vn

Lê Hương nhìn về phía Mạc Từ Tước: “Bác Mạc, con và hiệu trưởng Nhân đã lâu không gặp, có lời muốn trò chuyện, bác cứ đi trước đi!”

Mạc Nhân Nhân sao lại thế nhìn không ra Lê Hương là thay Mạc Từ Tước và Anh Lạc giải vây, nhưng bà không có cách nào cự tuyệt cô gái ám áp mà tinh tế này, nên chỉ có thể tạm thời thả Mạc Từ Tước ra.

“Anh, chúng ta lần sau trò chuyện tiếp.”

Mạc Từ Tước nhìn Lê Hương, lại nhìn Mạc Nhân Nhân, sau đó xoay người lên xe, xe sang nhanh chóng chở Liễu Anh Lạc rời đi.

Hai người kia đi, Mạc Nhân Nhân vỗ vỗ tay Lê Hương: “Lê Hương, cô thả bọn họ đi rồi, cái này như ý con rồi nhé.”

Lê Hương trở tay cầm bàn tay lạnh như băng của Mạc Nhân Nhân: “Hiệu trưởng Nhân, con thừa nhận con muốn cô thả bọn họ, thế nhưng, con càng hy vọng cô có thể bỏ qua cho chính mình.”

Viền mắt Mạc Nhân Nhân đột nhiên đỏ bừng, bà bi thương mà mờ mịt lắc đầu: “Đã nhiều năm như vậy, cô sống rất khổ sở, cô cũng nghĩ tới… cô nên buông tha cho bản thân, thế nhưng, cô không biết nên buông tay thế nào, cũng không ai dạy cô, giúp cô, làm thế nào để buông tay.”

Lê Hương cũng là một người mẹ rồi, hai năm trước lúc cô cửu tử nhất sinh sinh ra Dịch Dịch Bì Bì và Tinh Tinh, cho nên bà rất hiểu nỗi đau của Mạc Nhân Nhân năm, loại đau đớn này, cuối cùng cả đời cũng không cách nào tự: lành.

Thế nhưng, hơn ba mươi năm trước, tồn tại quá nhiều sự nghi ngờ, Lê Hương hiểu rất rõ dì Anh Lạc, dì Anh Lạc tuyệt đối không phải loại người như vậy!

“Hiệu trưởng Nhân, hiện tại con có thể giúp cô, nhưng cô phải mở rộng cửa lòng, kể hết tắt cả những gì cô biết, cả những chỉ tiết không rõ cho con biết, cô có thể làm được không?”

Lê Hương biết tất cả những chuyện hơn ba mươi năm trước đối với với Mạc Nhân Nhân mà nói chính là một cơn ác mộng, nghĩ lại một đoạn chuyện cũ, hiện tại cô muốn từng tầng từng tầng vạch trần vết sẹo còn chưa khép lại trong lòng bà, sẽ làm bà càng thêm đau đớn, cô không xác định Mạc Nhân Nhân có nguyện ý hay không.

Song, cô phải nghe Mạc Nhân Nhân tận miệng nói, bởi vì năm đó bà là người chứng kiến trực tiếp nhất.

Mấu chốt hơn là, Mạc Nhân Nhân trải qua vét thương rất lớn, bà có bệnh tâm lý rất nghiêm trọng!

Vừa rồi bà ở trước mặt Mạc Từ Tước không khống chế được chính là minh chứng tốt nhất, nhưng nhiều năm như: vậy Mạc Nhân Nhân vẫn không gặp bác sĩ tâm lý khai thông, điều này nói rõ bà giấu diễm mọi người.

Mạc lão phu nhân, Mạc Từ Tước, Liễu Anh Lạc… Bọn họ cũng không biết.

Loại chuyện này rất tệ, mấy năm nay Liễu Anh Lạc không ở đây, Mạc Nhân Nhân còn có thể giả vờ sống như một người bình thường, nhưng là bây giờ Liễu Anh Lạc đã trở về, đây chính là một mời dẫn hỏa, cô sợ vét thương Mạc Nhân Nhân trong lòng không ngừng phóng đại, cuối cùng… xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nếu như Mạc Nhân Nhân xảy ra chuyện gì, vậy Mạc gia sẽ thật sự rất “lạnh”.
 
Back
Top Dưới