[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 80: Bảo vật trấn điếm
Chương 80: Bảo vật trấn điếm
---
Chương 80: Bảo vật trấn điếm
"Quả nhiên, cửa hàng Hoa Hạ lại bán thứ mới lạ nữa rồi."
Một vị công tử nhà giàu hai mắt sáng rực, nhìn mấy món đồ chơi bằng mao nhung trong tiệm.
"Công tử, mấy thứ này không rẻ đâu!
Nếu ngài mua mấy thứ này, e là sẽ không còn đủ bạc để đi uống rượu đâu."
Tên sai vặt đứng bên cạnh nhắc nhở.
Tiểu công tử khép quạt xếp trong tay, gõ nhẹ lên đầu sai vặt:
"Ngươi đúng là cái chày gỗ.
Nãi nãi và nương ta đều rất thích đồ của cửa hàng Hoa Hạ.
Ta mua thú bông này về cho nãi nãi, còn sợ nãi nãi không cho ta bạc sao?"
Sai vặt nhìn công tử bằng ánh mắt sùng bái:
"Công tử anh minh."
Tiểu công tử đi tới trước quầy, mua liền hai con thú bông.
Lục Lâm đứng một bên quan sát, phát hiện có không ít nam tử đến mua thú bông, phần lớn đều là mua cho người nhà.
Dương Hằng Chi vừa đến cửa hàng Hoa Hạ, liền thấy bên ngoài tụ tập rất đông người.
Không ít người không mua thú bông, chỉ đứng ngoài xem, thỉnh thoảng còn tấm tắc khen lạ.
Giá thú bông quả thật không thấp, có vài phụ mẫu mua không nổi, liền về nhà tự làm đồ tương tự cho hài tử.
"Lục Lâm, cửa hàng của các ngươi thật là náo nhiệt a.
Trên đường ta tới đây, chỉ có sinh ý nhà các ngươi là tốt nhất."
Dương Hằng Chi cười nói.
Lục Lâm cười đáp:
"Dương công tử quá khen rồi."
"Trước khi tới, ta thấy có người ôm một con thú bông thỏ trắng, nhưng sao trong tiệm lại không thấy?"
Dương Hằng Chi hỏi.
Lục Lâm hơi tiếc nuối:
"Đã bán hết loại đó rồi."
"Bán hết?"
Dương Hằng Chi nhíu mày.
"Đúng vậy."
Lục Lâm gật đầu.
"Rất nhiều loại thú bông khác cũng bán hết như vậy."
Dương Hằng Chi cười khổ:
"Sinh ý đúng là tốt thật."
Sinh ý bên Lâm Trấn tốt, Liễu Trấn cũng không kém.
Sau khi chuyển sang cửa hàng mới, tiệm từng bị chèn ép, cả ngày chẳng có mấy vị khách.
Nhưng đến ngày mở chợ Thu, Trần Tiểu Thái mang ra bảo vật trấn điếm giống bên Lâm Trấn, lập tức thu hút đông đảo dân chúng Liễu Trấn.
Kỳ thực, người dân Liễu Trấn đều ngầm hiểu:
Muốn mua thứ kiểu dáng mới lạ độc đáo thì đến cửa hàng Hoa Hạ,
còn muốn mua hàng nhái giá rẻ thì đến mấy cửa hàng khác.
Thú bông vừa xuất hiện ở cửa hàng Hoa Hạ, liền khiến không ít tiểu thư vốn ngày thường đoan trang nhã nhặn kích động đến mức không kiềm chế được.
Một vị đại tiểu thư áo tím hai mắt sáng rực nhìn Trần Tiểu Thái:
"Một con thú bông 600 văn, hai con một lượng.
Vậy nếu ta mua mười con thì sao?
Có thể rẻ hơn một chút không?"
Trần Tiểu Thái hơi đảo mắt:
"Không thể rẻ hơn, nhưng nếu ngài mua mười con, ta có thể tặng thêm một con nhỏ."
Đại tiểu thư áo tím gật đầu, vẻ mặt có phần kiêu ngạo:
"Được, ta mua mười con."
Trần Tiểu Thái thầm nghĩ:
Trên đời này đúng là không thiếu người có tiền.
Mấy thứ này đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng chẳng dùng được vào việc gì, vậy mà vị đại tiểu thư này lại mua một lúc nhiều đến thế.
Trần Tiểu Thái phụ trách thu bạc, Thẩm Trì mang thú bông ra.
Mỗi thị nữ theo sau đại tiểu thư đều ôm hai con thú bông, cảnh tượng quả thực rất hoành tráng.
Đại tiểu thư áo tím nhìn Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì, tò mò nói:
"Lão bản của các ngươi cũng thật to gan, lại dám giao một cửa hàng lớn như vậy cho hai tiểu hài tử các ngươi trông coi."
Trong đó còn có một đứa là song nhi.
Trần Tiểu Thái ngẩng đầu đáp:
"Còn có Tần đại thúc nữa."
Đại tiểu thư áo tím: "......"
Đúng là còn một quản gia như cọc gỗ đứng đó, nhưng rõ ràng người kia cũng không quản chuyện trong tiệm bao nhiêu.
Nhìn thế nào cũng thấy cửa hàng này rất quái dị:
hai đứa nhỏ làm chủ, thêm một gia hỏa mặt mày hung dữ đứng trấn cửa, tác dụng chính là làm môn thần.
Đại tiểu thư áo tím thanh toán xong liền nghênh ngang dẫn thị nữ rời đi.
Người mua một lần mười con thú bông như nàng không nhiều, đa số chỉ mua một hoặc hai con.
Có vài người vốn chỉ đứng xem, thấy đại tiểu thư mua liền mười con thì cũng bị kéo theo cảm xúc, sợ chờ thêm chút nữa sẽ không mua được đồ tốt.
"Tiểu ca, ta mua con gấu kia!"
"Tiểu ca, ta lấy con thỏ!"
"Tiểu ca, con kia là con gì thế?"
Khách nhân cùng lúc chen tới, Trần Tiểu Thái lập tức luống cuống tay chân.
Tần Nghị thấy vậy, không nhịn được lên tiếng:
"Mọi người đừng chen, đừng chen, xếp hàng."
Ngày mở chợ Thu, người đến cửa hàng của Trần Tiểu Thái đông như nước chảy.
Trái lại, cửa hàng giả mạo kia thì không được may mắn như vậy.
Vài tiểu hài tử ôm thú bông xuất hiện trên phố, đương nhiên sẽ thu hút ánh nhìn.
Người quen gặp bọn nhỏ, nhất định sẽ hỏi thú bông mua ở đâu, bọn nhỏ liền nói là mua ở cửa hàng Hoa Hạ.
So với cửa hàng Hoa Hạ mới mở, nhiều người biết đến cửa hàng mà Trần Tiểu Thái từng thuê trước kia hơn.
Có người biết chuyện Hoa Hạ đã đổi chủ, cửa hàng kia hiện giờ chẳng liên quan gì đến Hoa Hạ chân chính, nhưng người không rõ nội tình thì lại tưởng Hoa Hạ mở thêm chi nhánh.
Không ít người chạy tới cửa hàng Hoa Hạ giả mạo, hỏi xem có bán thú bông hay không.
Lục Lâm đã dùng rất nhiều biện pháp để giữ bí mật quy trình chế tạo thú bông.
Hơn nữa, người nơi đây cũng không có khái niệm về thú bông hoạt hình.
Tuy lão bản kia luôn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Lục Lâm, nhưng cũng không biết hắn đang làm gì, tự nhiên không thể biết đến việc chế tạo thú bông, nên trong tiệm cũng chẳng có thú bông để bán.
Người không mua được thú bông vô cùng thất vọng, chất vấn vì sao cửa hàng Hoa Hạ bên kia có bán, còn tiệm này thì không.
Có người tính tình khó chịu, trực tiếp mắng lão bản là mở cửa hàng rách nát.
Chưởng quầy cửa hàng kia bị chất vấn đến mức đầu mẻ trán sưng.
Thanh danh cửa hàng của Lục Lâm ngày càng lớn, từ sáng đến tối người tới mua không dứt.
Lục Lâm đã cố gắng điều phối hàng hóa, nhưng vẫn đánh giá thấp sức mua của dân trong trấn.
Không ít người mua thú bông về nhà lại bị trưởng bối "tịch thu", đành phải quay lại mua thêm.
Khách tới mua quá đông, trong tiệm đã bán sạch không ít kiểu thú bông.
"Lão bản, con thú bông kia giá bao nhiêu?"
Một nam tử mặc hoa phục đứng trước cửa hỏi.
"Đó là bảo vật trấn điếm của cửa hàng chúng ta, không bán."
Vạn Thiết đáp.
"Bảo vật trấn điếm à?
Nhìn cũng không rẻ.
Hai mươi lượng thì sao?"
Nam tử phe phẩy quạt, cười hỏi.
Vạn Thiết cười gượng, lặp lại:
"Đây là bảo vật trấn điếm, không bán."
"Chưởng quầy, ngươi thật kiên quyết.
Ba mươi lượng bạc, không ít đâu, chắc cũng xứng với giá trị của bảo vật trấn điếm rồi."
Nam tử nói tiếp.
Vạn Thiết do dự một chút:
"Việc này...
để ta đi xin chỉ thị."
Lục Lâm không có mặt, Trần Tiểu Mễ biết có người sẵn sàng bỏ ra ba mươi lượng để mua một con gấu bông, liền phất tay đồng ý.
Sau khi làm ra thú bông lớn, Trần Tiểu Mễ cũng rất thích.
Lục Lâm từ trước đã nghĩ tới việc sẽ có người thích "bảo vật trấn điếm", sẵn sàng vung tiền, nên cố ý làm vài món như vậy.
Nhưng vật ít thì quý, hắn không làm quá nhiều.
Chỉ cần bạc đủ, bảo vật trấn điếm cũng có thể bán.
Ba mươi lượng bạc!
Một con gấu thật cũng không đáng mười lượng.
Bảo vật trấn điếm chỉ tốn thêm chút vải và bông, làm ra lại rất nhanh.
Nam tử bỏ ra ba mươi lượng mua được bảo vật trấn điếm, không giấu được vẻ đắc ý.
"Một con thú bông to thật!"
"Đúng vậy!"
"Không phải nói không bán bảo vật trấn điếm sao?
Cuối cùng bán bao nhiêu?"
"Ba mươi lượng đó!
Bỏ ba mươi lượng mua một con thú bông thế này, đúng là lãng phí."
Nam tử khiêng con thú bông lớn, khiến người đi đường liên tục ngoái nhìn.
Hắn còn cố ý đi qua đi lại mấy vòng trên con phố náo nhiệt, hưởng thụ đủ mọi ánh mắt hâm mộ, kinh ngạc, cảm thán, rồi mới chịu ôm thú bông về khách điếm.
Lục Lâm không ngờ chỉ đi ra ngoài một chuyến, quay về thì bảo vật trấn điếm đã bị bán.
Biết bán được ba mươi lượng, hắn chỉ nghĩ: bán được thì bán, cũng không sao.
"Không ngờ nhanh như vậy đã phải dùng tới bảo vật trấn điếm dự phòng."
Sau khi bán con gấu lớn, Lục Lâm liền đổi một con mèo lớn làm bảo vật trấn điếm.
Hắn cảm thấy trong tiệm có một con thú bông lớn sẽ càng thu hút nhân khí.
Tuy thú bông cỡ lớn không dễ bán, nhưng bảo vật trấn điếm của Lục Lâm đã trở thành đề tài đầu đường cuối ngõ.
Rất nhiều người nghe danh bảo vật trấn điếm mà tới xem, đến nơi lại phát hiện không thấy đâu.
"Chưởng quầy, cửa hàng của ngươi đổi bảo vật trấn điếm rồi sao?"
"Chưởng quầy, bảo vật trấn điếm trước kia đâu?
Không phải nói là không bán sao?"
Vạn Thiết ung dung đáp:
"Bảo vật trấn điếm gặp được người có duyên, nên đã theo người đó rồi."
"Làm sao biết mình có duyên với bảo vật trấn điếm hay không?"
Một thiếu niên hỏi.
Vạn Thiết cười nói:
"Thành tâm thì sẽ có duyên."
"Vậy làm sao phán đoán có thành tâm hay không?"
"Cái này thì phải xem ý trời."
Trần Tiểu Mễ đứng ở hậu viện nghe vậy, có chút ngượng ngùng xoa xoa mũi.
Lúc chạng vạng, Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ kiểm kê thu nhập trong ngày.
Ngày mở chợ Thu bán được hơn một trăm con thú bông, tổng thu 90 lượng bạc, trong đó 30 lượng là từ việc bán bảo vật trấn điếm.
Bảo vật trấn điếm quả nhiên không hổ là bảo vật trấn điếm, người dám bỏ ra ba mươi lượng mua thật sự không nhiều.
Trần Tiểu Mễ cầm bạc trong tay, tâm tình kích động:
"Hôm nay còn có người hỏi mua bảo vật trấn điếm nữa."
Ba mươi lượng không phải số nhỏ, nên đa số chỉ hỏi, không thật sự mua.
Nhưng Trần Tiểu Mễ cảm thấy có vài người rất động tâm, chỉ là hy vọng giá giảm xuống còn hai mươi lượng.
Lục Lâm thầm nghĩ:
Vật ít thì quý.
Nếu chỉ dựa vào nguyên liệu và nhân công mà định giá ba lượng cho một con thú bông lớn, e rằng rất nhiều người sẽ cảm thấy mua thứ này chẳng có ý nghĩa.
Nhưng khi gắn cho nó cái danh bảo vật trấn điếm, lại khiến thú bông mang thêm vẻ thần bí, khiến người ta càng hứng thú hơn.
Hôm nay bên Trần Tiểu Thái thu vào 70 lượng.
Người có tiền ở Liễu Trấn còn nhiều hơn Lâm Trấn, nếu không phải Lâm Trấn bán được một bảo vật trấn điếm, thì thu nhập Liễu Trấn đã vượt rồi.
Sau khi mở cửa hàng mới, tiệm từng rất quạnh quẽ, nhưng nhờ thú bông mà hoàn toàn thoát khỏi xu thế suy tàn.
Đã rất lâu rồi Trần Tiểu Thái mới thấy trong tiệm náo nhiệt như vậy, bận đến xoay vòng.
May mà Thẩm Trì biết tính toán, ghi chép sổ sách, giúp y không ít.
---