[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 160: Lão thái thái chi tử
Chương 160: Lão thái thái chi tử
Chương 160: Lão thái thái chi tử
---
Đại Thạch Thôn.
Lại đến một mùa thu khảo thí, Lục Trình Ngọc đem toàn bộ tâm tư đều dồn vào việc học hành ôn luyện.
Hai năm trước, lão thái thái bắt đầu sinh bệnh.
Thang thị cho rằng tuổi tác của lão thái thái đã lớn, nếu mời đại phu đến xem bệnh thì chẳng khác nào một cái động không đáy, liền mặc kệ lão thái thái khóc lóc kêu la, trực tiếp nhốt lão thái thái trong phòng, không cho ra ngoài.
Mấy năm trước lão thái thái còn có thể làm việc, nhưng mấy năm gần đây thân thể ngày càng suy nhược, chuyện nhà nông cũng không làm nổi nữa, Thang thị đã sớm không chịu nổi bà ta.
Lão thái thái vốn là người tiếc mạng, sau khi sinh bệnh liền làm ầm ĩ đòi mời đại phu, đòi mua thuốc.
Bà ta có thể lấy đồ của những nhi tử khác để trợ cấp cho Lục Trình Ngọc thì cam tâm tình nguyện chịu đựng, nhưng bảo bà ta vì tiền đồ của Lục Trình Ngọc mà hy sinh chính mạng sống của mình, lão thái thái tuyệt đối không muốn.
Thang thị sợ lão thái thái ra ngoài thôn làm ầm ĩ, nói nhà bọn họ bất hiếu, không cho lão thái thái xem đại phu, ảnh hưởng đến thanh danh của Lục Trình Ngọc, nên mỗi ngày chỉ cho lão thái thái một bát cháo loãng để cầm hơi.
Lão thái thái vốn tuổi đã cao, mỗi ngày lại chỉ được một bát cháo loãng, căn bản không có sức lực, tự nhiên cũng không còn khả năng ra ngoài gây chuyện.
Lão thái thái từng trông cậy nhi tử sẽ đứng ra bênh vực mình, nhưng Lục gia lão đại và lão tứ đều lo lắng nếu cho lão thái thái xem bệnh sẽ liên lụy đến gia đình, vì thế đối với cách làm của Thang thị đều lựa chọn làm ngơ.
Trong thôn từng có không ít người vì chữa bệnh cho người già mà bán sạch ruộng đất, sống khốn cùng bần hàn, chuyện như vậy không hiếm.
Lục gia lão đại cùng lão tứ đều không phải người lương thiện, đương nhiên không muốn vì lão thái thái mà hy sinh bản thân.
Người trong nhà đều ngầm đồng ý với Thang thị, bà ta lập tức càng thêm vững tâm.
Ban đầu Thang thị còn nấu cháo cho lão thái thái, về sau thì trực tiếp đem cơm thừa canh cặn cho bà ta ăn.
Đồ ăn nhà nông dư lại, dĩ nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì.
Lão thái thái tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Cả đời kiêu căng ương ngạnh, đến lúc tuổi già trăm bệnh quấn thân, lại còn bị con dâu cả bạc đãi, lão thái thái uất ức mà chết.
Lúc chết, bà ta gầy gò tiều tụy, bên giường không có lấy một người.
Trong lòng lão thái thái vẫn luôn nhớ đến Lục Trình Ngọc, rất muốn gặp hắn một lần, nhưng Thang thị thẳng thừng cự tuyệt.
Thang thị thậm chí không đi hỏi ý kiến Lục Trình Ngọc, nhưng hiểu con hơn ai hết, cho dù có hỏi thì hắn cũng sẽ không đến gặp lão thái thái.
Lão thái thái nằm liệt giường lâu ngày, trên người tỏa ra mùi hôi thối, Lục Trình Ngọc tránh còn không kịp, đương nhiên không muốn gặp bà ta.
Trước lúc chết, lão thái thái bỗng nhớ tới nhi tử thứ hai.
Bà ta nghĩ người con thứ hai thật thà, nếu hắn còn ở đây, nhất định sẽ không trơ mắt nhìn bà ta bị đối xử như vậy.
Chỉ tiếc, đã quá muộn rồi.
Sau khi lão thái thái chết, Thang thị sợ chuyện mình ngược đãi người già bị bại lộ, liền lấy cớ lão thái thái bệnh có thể lây, nhanh chóng đem thi thể thiêu hủy.
Lục Trình Ngọc bận tham gia thu thí, thôn dân thì vội thu hoạch vụ mùa, Đại Thạch Thôn chìm trong một mảnh bận rộn.
"Nhi tử Trương đồ tể lại về rồi, nghe nói Lục Lâm bị điều đến Ngư Thương huyện."
"Thật sao?
Bị điều đi rồi à?"
"Đúng vậy!
Thương nhân đi lại đều nói như vậy, mấy người đi thương còn lo tân nhiệm huyện lệnh không dễ ở chung."
Lục Lâm là người Lâm Trấn đi ra, thương nhân Lâm Trấn đến Sa huyện phần lớn đều sẽ đến bái kiến hắn một chuyến.
Hắn nể tình đồng hương, thường tiện tay cho chút thuận lợi.
"Ngư Thương huyện à?
Nơi đó hình như không tệ, cá ở Ngư Thương huyện rất nổi tiếng."
Mấy năm trước Sa huyện vừa nghèo vừa nguy hiểm, tự nhiên không thể so với Ngư Thương huyện, nhưng mấy năm nay Sa huyện đã được kinh doanh rất tốt, rời đi như vậy cũng thật đáng tiếc.
"Ta nghe nói Trần Tiểu Thái ở Sa huyện làm một Ôn Tuyền Quán, bên trong ăn uống vui chơi đủ cả, sung sướng như thần tiên!"
Thương nhân đi Sa huyện đa phần đều có chút gia sản, đến Sa huyện không ít người đều ghé Ôn Tuyền Quán một chuyến, lúc trở về lại phóng đại trải nghiệm thêm vài phần.
Ở nơi giải trí nghèo nàn như thế này, Ôn Tuyền Quán nghiễm nhiên thành thiên đường trong lòng rất nhiều người.
"Sa huyện dù phồn vinh, nhưng một khi chiến sự nổ ra thì tất cả cũng tan thành mây khói, Ngư Thương huyện thì khác, chiến tranh rất ít lan đến đó."
"Đúng vậy!
Năm đó chức huyện lệnh Sa huyện là Lục Lâm mua được, không ai muốn nhận, nên mới đem ra bán."
"Giờ hắn cũng chẳng thiếu tiền, mạng sống vẫn quan trọng hơn."
"Không ngờ quan của Lục Lâm lại ngồi vững đến vậy."
Khi Lục Lâm mua quan, trong thôn rất nhiều người đều không xem trọng hắn.
Trong mắt thôn dân, quan lão gia phải là người đọc sách đầy bụng kinh luân, mà Lục Lâm thì bọn họ chưa từng thấy hắn đọc sách.
"Lục Lâm quen biết Vương gia đấy, còn có món dê nướng nguyên con kia nữa.
Nhỉ tử Trương đồ tể nói, dê nướng nguyên con là do Lục Lâm làm ra, ghê gớm lắm!
Thánh Thượng khen ngợi, thưởng một ngàn lượng bạc, còn định dê nướng nguyên con làm quốc yến, dùng để chiêu đãi sứ giả ngoại bang.
Lục Lâm đã được ghi danh trước mặt Thánh Thượng rồi, theo ta thấy, hắn rèn luyện thêm vài năm, e rằng không chỉ làm huyện lệnh, mà còn có thể làm tri phủ."
"..."
"Lợi hại thật."
"Trình Ngọc cũng tham gia thu thí, không biết có đỗ không.
Nếu đỗ, Lục gia nói không chừng sẽ có hai quan."
"Tiếc là Lục gia nhị lão không đợi được đến ngày Lục Trình Ngọc thi đỗ, đã lần lượt qua đời."
"Đỗ đạt nào có dễ như vậy!
Mỗi năm bao nhiêu tú tài đi thi, đỗ cũng chỉ một hai người.
Ta nghe nói có tú tài sáu mươi tuổi mới đỗ cử nhân, vui quá hóa buồn, chết ngay tại chỗ."
Mấy năm trôi qua, thôn dân ngày càng coi trọng Lục Lâm, còn đối với Lục Trình Ngọc thì lại càng lúc càng lạnh nhạt.
Rất nhiều người cảm thấy Lục gia nhị lão năm đó đã đặt cược sai.
Lục Lâm không đọc bao nhiêu sách mà vẫn lập được chiến công, nếu năm xưa cho hắn đọc sách, biết đâu giờ đã phong hầu bái tướng.
---
Không lâu sau khi đến Ngư Thương huyện, Trần Tiểu Mễ liền bắt tay trù bị xây dựng một trang trại cá, chuẩn bị mở các cửa hàng hải sản bên trong.
Trần Tiểu Thái không có mặt, việc trông coi đành để y tự mình đảm nhiệm.
Y dẫn theo Nguyên Bảo, mỗi ngày đều chạy về phía trang trại cá, tâm tình rất tốt.
"Về rồi à?"
Lục Lâm nhìn y hỏi.
Y gật đầu, nói: "Ừ!
Tiểu Thái nhờ người mang thư tới, chắc không bao lâu nữa hắn sẽ đến hội hợp với chúng ta.
Những chuyện khác đều dễ xử lý, chỉ có Ôn Tuyền Quán là khó."
Lục Lâm gật đầu: "Ôn Tuyền Quán đúng là đáng tiếc."
Xây dựng Ôn Tuyền Quán trước sau đều hao tổn không ít bạc.
Khi mới xây xong đã gây chấn động, về sau còn mở rộng thêm mấy lần, bổ sung nhiều hạng mục vui chơi, lại còn có mỹ thực quán suối nước nóng, rất nhiều người thích đến đó ăn cơm.
"Nếu luyến tiếc, cũng có thể giao cho người tin cậy quản lý, không nhất thiết phải bán."
Hắn nói.
Y gật đầu: "Cũng đúng."
Chỉ là Ôn Tuyền Quán khá đặc thù, làm ăn tốt thì ngày ngày hốt bạc, làm không tốt thì trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, không cẩn thận là bị người quên lãng.
Khi còn ở Sa huyện, Lục Lâm thường xuyên nghĩ cách thu hút khách, giờ rời đi rồi, muốn quản cũng không dễ.
"Không thì giao cho Kỷ tướng quân quản tạm?"
Hắn đề nghị.
Y thở dài: "E là khó."
Kỷ tướng quân quá cương trực, ghét nhất chuyện hưởng lạc sa đọa, trong mắt hắn, Ôn Tuyền Quán chẳng khác nào ma quật dụ người trụy lạc.
Lục Lâm gật đầu: "Cũng phải, hắn là kẻ ngốc, không hiểu.
Hàng hóa phải được tiêu dùng mới thực hiện được giá trị, mới thúc đẩy kinh tế phát triển."
Y mờ mịt: "Đó là gì?"
Hắn chớp mắt: "Tức là có tiền thì phải tiêu, không tiêu mà cất thì phí."
Y bĩu môi: "Ngươi lại tìm cớ cho việc tiêu tiền bừa bãi của mình."
Lục Lâm: "......"
"Kỷ Vân An lại sắp thi thu thí, nếu trượt thì mất mặt to."
Hắn đổi đề tài.
Y bất đắc dĩ: "Ngươi không thể nghĩ cho hắn chút tốt sao?
Biết đâu hắn đỗ Trạng Nguyên."
Nếu Kỷ Vân An đỗ Trạng Nguyên, Trần Tiểu Mạch chính là Trạng Nguyên phu nhân, y làm ca ca cũng được thơm lây, mẫu thân chắc chắn sẽ vui.
Hắn nghiêng đầu, thầm nghĩ: Kỷ Vân An từng trèo tường chui vào phòng tiểu song nhi, thế nào cũng không giống Trạng Nguyên chi tài.
Hắn lạnh nhạt nói: "Ta đương nhiên mong hắn tốt, chẳng qua là phòng ngừa chu đáo."
"Lục Trình Ngọc chắc cũng tham gia thu thí."
Y nói.
Hắn nheo mắt: "Mặc kệ hắn, dù có đỗ cũng không cần sợ."
Ngày trước hắn là dân thường còn có chút kiêng kỵ, giờ đã lăn lộn quan trường nhiều năm, cho dù Lục Trình Ngọc may mắn đỗ, cũng chẳng đáng ngại.
"Ta nghe nói Lục Trình Ngọc tính tình thay đổi nhiều, thậm chí có chút ma chướng."
Năm xưa ở thôn, dù trong lòng Lục Trình Ngọc ác độc đến đâu, bề ngoài vẫn giữ dáng vẻ khiêm khiêm quân tử.
Sau khi Lục Lâm làm quan, tính tình hắn lại càng lúc càng cực đoan, nghe thôn dân không nói tốt về mình thì trở nên quái gở, thanh cao.
Y thầm nghĩ: Lục Lâm nguyên thân là lớn lên trong chà đạp, còn Lục Trình Ngọc thì được nuông chiều.
Người lớn lên như vậy, thuận buồm xuôi gió thì thôi, gặp đả kích rất dễ rơi vào ngõ cụt.
"Lão thái thái hình như chết rất thảm, nghe nói không phải bệnh chết, mà là đói chết."
Hắn lắc đầu.
Dù Thang thị cố giấu, nhưng chuyện trong thôn muốn giấu kín hoàn toàn là rất khó.
Lục gia không mời đại phu cho lão thái thái, thôn dân đều biết, chỉ là bàn tán vài câu rồi thôi.
Thời thế thiếu thốn, gặp nạn đói, có người thậm chí còn đem người già vứt vào núi mặc cho tự sinh tự diệt, chuyện không chữa bệnh cho lão nhân cũng chẳng hiếm.
Y gật đầu: "Cũng coi như tự làm tự chịu."
Hắn lắc đầu: "Thôi."
Lão thái thái cũng chẳng phải người hiền lành, từng ngược đãi chết con dâu thứ hai, cuối cùng lại bị chính con dâu cả ngược đãi đến chết, có lẽ đây chính là thiên đạo luân hồi.