[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 100: Xuống nông thôn thu dã môi
Chương 100: Xuống nông thôn thu dã môi
---
Chương 100: Xuống nông thôn thu dã môi
Lục Lâm mang theo Trần Tiểu Mạch, Tần Minh cùng Trương Thụy xuống nông thôn.
Lục Lâm vừa đến, mấy thôn dân đã sôi nổi đi theo chào hỏi.
Tuy rằng trong thôn có không ít người sau lưng nói thầm Lục Lâm ăn cơm mềm, nhưng khi gặp mặt ai nấy đều khách khí.
Rốt cuộc trong mắt thôn dân, Lục Lâm là người có bản lĩnh.
Trong thôn có rất nhiều người phải dựa vào Lục Lâm kiếm tiền, tự nhiên không ai dám đắc tội vị "cha mẹ áo cơm" này.
Lục Lâm thả ra tin tức, nói lần này hắn tới là để thu mua dã môi.
Muốn tìm vài người đi hái dã môi, lập tức khiến không ít người trong thôn bị kinh động.
Trương Thụy nhìn Lục Lâm, có chút nghi hoặc nói:
"Lâm ca, chúng ta thu nhiều dã môi như vậy để làm gì?
Thứ này hái xuống, không để được bao lâu là hỏng."
Thời tiết hiện tại đã rất nóng, dã môi mà hỏng, ăn vào liền dễ tiêu chảy, tiêu chảy đi xem đại phu phải tốn không ít tiền.
Lục Lâm cười cười, nói:
"Thu về bán lấy tiền."
Trương Thụy rầu rĩ nói:
"Thứ này... không dễ bán đâu."
Lục Lâm không thèm để ý nói:
"Ngươi chỉ cần lo thu là được."
Trước kia Lục Lâm cũng từng ở trong thôn thu dã môi, khi đó chỉ kêu mấy đứa nhỏ cùng nhau đi hái.
Bây giờ biết Lục Lâm muốn thứ này, không ít người lớn cũng gia nhập.
Lục Lâm mượn trong thôn mấy cái rổ lớn để đựng dã môi.
Trần Tiểu Mạch vừa về đến nông thôn liền đi theo mấy đứa trẻ lớn chạy khắp nơi chơi đùa.
Lục Lâm bảo Tần Minh đi theo trông chừng, đừng để Trần Tiểu Mạch bị thương.
Tần Minh từ nhỏ đã hoạt động trong núi, trông chừng một đứa nhỏ vẫn dư dả.
Trương Mai Tử nhìn Trương Đại Hổ, nói:
"Đại ca, ngươi thật lợi hại, thật sự kêu được Lục Lâm quay về."
Trương Đại Hổ có chút đắc ý nói:
"Đương nhiên rồi, ngươi xem ta ra tay, có chuyện gì không làm được chứ?"
Trương Đại Hổ không mặt mũi nói ra, hắn lên trấn rồi ngay cả mặt Lục Lâm cũng chưa gặp được, chỉ có thể dùng lời ngon tiếng ngọt lừa Trần Tiểu Mạch.
May mà Trần Tiểu Mạch cũng rất "cấp lực", thật sự xúi được Lục Lâm xuống nông thôn, nếu không lần này hắn mất mặt to.
Trước kia Lục Lâm thu mua dã môi ở nông thôn, Trương Đại Hổ cùng mấy đứa nhỏ dựa vào việc hái dã môi cho Lục Lâm kiếm được không ít tiền, còn được người nhà khen ngợi.
Nhưng sau khi Lục Lâm lên trấn, chuyện tốt như vậy liền không còn nữa.
Dã môi trong núi quá mùa ăn không hết, đều bị lãng phí.
Mắt thấy dã môi trong núi sắp hỏng, mấy đứa nhỏ từng kiếm tiền trước đó liền tụ lại hỏi Lục Lâm còn thu dã môi hay không.
Hiện tại Lục Lâm đã là "đại nhân vật" trên trấn, mấy đứa nhỏ cũng không biết hắn có chịu xuống nông thôn hay không.
Trương Đại Hổ là "vua trẻ con", cũng muốn kiếm chút tiền, liền cùng mấy đứa bạn nói sẽ theo xe bò lên trấn thử xem, xem có mời được Lục Lâm về không.
Mấy đứa nhỏ thấy vậy, đều bày tỏ sự "anh dũng" của Trương lão đại, vô cùng khâm phục.
Trương Đại Hổ thật sự mời được Lục Lâm về, khiến uy tín của hắn trong đám trẻ con lại tăng thêm một bậc.
"Đại ca, lần này có rất nhiều người lớn cũng tới."
Trương Mai Tử nói.
Trương Đại Hổ rầu rĩ nói:
"Đúng vậy, mấy người này chỉ biết chiếm tiện nghi."
............
Trương Thụy bị Lục Lâm sai đi mượn rổ, lập tức bị mấy thôn dân để mắt tới.
"A Thụy, nghe nói ngươi bây giờ cũng làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ à?"
"Đúng vậy."
Trương Thụy khá là thật thà.
"A Thụy, làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ có mệt không?"
"Không mệt."
Trương Thụy có chút không chịu nổi sự nhiệt tình của đám thôn dân.
Ban đầu thôn dân hỏi còn khá dè dặt, càng về sau càng hỏi thẳng thừng.
"A Thụy, sao ngươi không theo cha ngươi giết heo, lại vào cửa hàng làm việc?
Làm ở cửa hàng tốt hơn à?"
"A Thụy, cửa hàng trả cho ngươi bao nhiêu tiền công?"
"A Thụy, cửa hàng còn thiếu người không?"
"Quả nhiên ở cửa hàng có người quen thì tốt thật, trực tiếp là vào được."
Một đám thôn dân đối với Trương Thụy cực kỳ nhiệt tình.
Khi biết Trương Thụy là con trai của Trần Xuân Nhi, rất nhiều người đều cảm thán đúng là có người quen thì dễ làm việc.
Trong mắt thôn dân, làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ chính là công việc béo bở.
Trong thôn có không ít người muốn vào cửa hàng Hoa Hạ làm việc, nhưng bên kia tuyển người rất nghiêm, người trong thôn căn bản không chen vào được.
Thực tế là vì trên người Lục Lâm có không ít bí mật, lại ngại trong thôn người đông miệng tạp, cho nên không muốn dùng người trong thôn.
Thấy thôn dân hỏi càng lúc càng không biết điều, Trương Thụy dứt khoát sa sầm mặt.
Thôn dân thấy Trương Thụy lạnh mặt, cũng thu liễm đi một chút.
Mấy thôn dân nhìn Trương Thụy rời đi, lại bắt đầu nghị luận.
"Trần gia bây giờ không bằng trước kia nữa, Trần Cảnh cũng không đọc sách."
"Thành ra thế này rồi, còn đọc sách sao được."
"Trần Cảnh gây ra tai họa lớn như vậy, giữ được cái mạng đã không tệ."
"Không ngờ Trần Tiểu Mễ nhìn Trần gia không vừa mắt, đối với đứa con trai của tiểu cô sinh ra lại khá tốt."
"Cha của Trần Tiểu Mễ lúc còn sống cũng có quan hệ không tệ với Trần Xuân Nhi."
"Nói cho cùng, nếu không phải Trần gia làm quá đáng, cũng không đến mức ép một tiểu song nhi thành như vậy."
............
Lục Lâm nhìn Trương Thụy mang theo vẻ mặt u ám trở về sau khi mượn đồ, có chút nghi hoặc hỏi:
"Mượn đồ có thuận lợi không?"
Trương Thụy miễn cưỡng cười cười, nói:
"Mượn thì rất thuận lợi."
Chỉ là bị người quấn lấy hỏi đông hỏi tây rất phiền.
Lục Lâm liếc nhìn sắc mặt Trương Thụy, mơ hồ hiểu ra điều gì, nhưng không nói thêm.
Trần Tiểu Mễ đoạn tuyệt với Trần gia, quay đầu lại còn nhận con trai của Trần Xuân Nhi vào cửa hàng Hoa Hạ, chuyện này truyền ra, thôn dân khó tránh khỏi bàn tán vài câu.
Trần Tiểu Mạch chơi đùa cùng Tần Minh xong thì trở về.
Lục Lâm nhìn Trần Tiểu Mạch vẻ mặt hớn hở, có chút ngoài ý muốn.
"Tiểu Mạch, sao về sớm thế?"
Lục Lâm vốn tưởng Trần Tiểu Mạch sẽ chơi lâu hơn, không ngờ nhanh như vậy đã quay lại.
Trần Tiểu Mạch đắc ý nói:
"Tần Minh ca ca bắt được thứ tốt, cho nên chúng ta mang về cho Lâm ca ngươi xem trước."
"Thứ tốt gì vậy?"
Lục Lâm hứng thú hỏi.
Trần Tiểu Mạch vén lớp cỏ lót trên miệng rổ.
Lục Lâm nhìn thấy thứ trong rổ, theo phản xạ lùi lại mấy bước.
"Rắn......"
Trong rổ là một con rắn dài hơn một mét, trên thân có vài hoa văn kỳ lạ, đầu rắn không giống hình tam giác, nhưng Lục Lâm cũng không phân biệt được là rắn độc hay không.
Trần Tiểu Mạch không để ý sắc mặt Lục Lâm không ổn, còn đắc ý nói:
"Là Tần Minh ca ca bắt đó, mang về nấu canh rắn ăn được.
Tần Minh ca ca rất lợi hại."
Tần Minh có chút ngượng ngùng sờ đầu, nói:
"Cũng không lợi hại lắm."
Trước kia khi Tần Minh tay không bắt rắn trong rừng, đã dọa không ít người trong thôn.
Nhưng cũng có vài đứa trẻ gan lớn, tỏ ra vô cùng khâm phục Tần Minh, khiến hắn phong quang một phen.
Khóe miệng Lục Lâm giật giật.
Trong nhà đâu phải không có thịt ăn, hai tiểu quỷ này còn đi bắt rắn, cũng không sợ bị cắn.
Rắn vốn không dễ bắt, thằng nhóc Tần Minh này tuy nhỏ tuổi nhưng đúng là không thể coi thường.
Trương Thụy liếc nhìn Lục Lâm, phát hiện sắc mặt hắn tái nhợt, tựa như bị... dọa cho sợ rồi.
Sau khi vào cửa hàng, Trương Thụy thấy mọi việc đều do Lục Lâm an bài đâu ra đấy, đối với Lục Lâm bội phục sát đất.
Nay thấy dáng vẻ Lục Lâm bị dọa, trong lòng lại thấy có chút thú vị.
"Bắt rắn rất nguy hiểm."
Lục Lâm lạnh mặt nói.
Tần Minh vỗ ngực, nói:
"Lâm ca ngươi không cần lo, ta biết phân biệt rắn độc với rắn không độc, ta bắt qua rất nhiều rắn rồi."
Kinh nghiệm của Tần Minh rất phong phú, nắm rắn bảy tấc vô cùng chuẩn, cho nên mới có thể một kích trúng đích.
Lục Lâm: "......"
Hắn suýt nữa quên mất, đứa đứng trước mặt không phải tiểu hài tử bình thường, mà là một người sống như dã thú trong núi - một tiểu dã nhân chính hiệu.
Thế giới này có những người tuy kiến thức ít, nhưng kỹ năng sinh tồn lại không phải thứ hắn có thể so được.
Trần Tiểu Mạch ôm rổ, đưa tới trước mặt Lục Lâm, nói:
"Lâm ca, ngươi xem đi, con rắn này béo lắm đó!"
Lục Lâm lại lùi hai bước, thầm nghĩ: Tĩnh tâm, tĩnh tâm, nhưng hắn thật sự không muốn xem.
Trần Tiểu Mạch thấy Lục Lâm lùi lại, lại tiến lên mấy bước, cứ thế đưa rổ về phía trước.
Trương Thụy đứng chắn trước mặt Trần Tiểu Mạch, nói:
"Được rồi, được rồi, Tiểu Mạch, đem đồ cất đi, Lâm ca cũng xem rồi."
Trần Tiểu Mạch rầu rĩ nói:
"Vậy thôi."
Lục Lâm dùng tám trăm văn tiền thu mua hơn mười sọt dã môi, phía sau còn có dã môi không ngừng được mang tới, Lục Lâm đành phải tạm thời không thu nữa.
Trước kia Lục Lâm thu dã môi, chỉ kích động mấy đứa trẻ đi hái.
Lần này thì khác, có cả người lớn tham gia.
Tuy giá Lục Lâm đưa ra thấp hơn trước rất nhiều, nhưng thôn dân cũng không để ý.
Không bao lâu, Lục Lâm đã thu được mấy sọt dã môi.
Trước kia vì chỉ có trẻ con, nên chỉ hái quanh rìa núi.
Lần này có người lớn, rất nhiều người đi sâu vào trong núi.
Dã môi thu được quá nhiều, Lục Lâm mượn trong thôn một chiếc xe bò, chở hết số dã môi về trấn.
Một chuyến xuống nông thôn thu dã môi, Lục Lâm khiến hầu như thôn dân nào cũng kiếm được mười mấy đến hai mươi văn.
Tuy giá thấp hơn trước, nhưng tốc độ của người lớn vẫn nhanh hơn trẻ con rất nhiều.
Mười mấy văn tuy không phải số tiền lớn, nhưng có thể kiếm được vẫn là tốt.
............
Sau khi Trần Cảnh gây ra chuyện đòi tiền, trong nhà không cho hắn đọc sách nữa, lão gia tử bắt hắn xuống ruộng làm việc.
Trần Cảnh lười nhác, làm việc rất chậm, còn thường lén chạy về nhà trốn việc.
Hôn sự của Trần Hà và Trần Cừ đều bị Trần Cảnh làm chậm trễ, hai người vốn đã không vừa mắt hắn, hôn sự bị trì hoãn càng hận hắn thấu xương.
Thấy Trần Cảnh lười biếng, hai người liền làm ầm lên.
Lão gia tử tuy đã giúp Trần Cảnh giải quyết chuyện nợ nần, nhưng đối với đứa cháu này đã hoàn toàn thất vọng.
Vì hôn sự của con trai phòng ba thất bại, lão gia tử đối với hai đứa cháu Trần Hà và Trần Cừ cũng có chút áy náy, cho nên khi Trần Hà và Trần Cừ cãi nhau với Trần Cảnh, lão gia tử thường đứng về phía hai anh em kia.
Trần Cảnh muốn trốn việc, Trần Hà liền đề nghị, nếu Trần Cảnh không muốn làm thì khỏi cần cho ăn, tiết kiệm lương thực.
Trần Cảnh nằm mơ cũng không nghĩ tới Trần Hà lại khắc nghiệt như vậy, đưa ra đề nghị vớ vẩn ấy.
Không ngờ lão gia tử lại cảm thấy Trần Hà nói đúng, không làm việc thì không cần ăn nhiều, một ngày ăn một bữa là đủ.
Trần Cảnh vốn nghĩ nợ nần được giải quyết là có thể sống yên ổn, nào ngờ những ngày tiếp theo mới thật sự là tra tấn.
Trước kia Trần Hà và Trần Cừ còn khá kính trọng hắn, giờ thì coi hắn như kẻ thù, còn nhìn chằm chằm hắn làm việc.
............
Gần đây Lục Lâm thường xuyên xuống nông thôn thu dã môi, liền có không ít người tới nịnh bợ làm quen.
Trần Cảnh nhìn bộ dạng chân chó của thôn dân, trong lòng khịt mũi coi thường, lại không tránh khỏi chua xót.
Khi Lục Lâm mới vào nhà Trần Tiểu Mễ, Trần Cảnh còn cảm thấy một đại nam nhân như hắn lại đi ở rể cho một song nhi như vậy, thật không biết liêm sỉ.
Chớp mắt một cái, hắn đã nghèo túng đến mức này, còn Lục Lâm lại thành đại nhân vật trong thôn.
Bất kể thôn dân sau lưng nói gì, hiện tại có không ít người dựa vào Lục Lâm kiếm tiền, gặp mặt đều khách khí gọi một tiếng "Lâm ca".
Trần Cảnh phát hiện bản thân là người đọc sách, vậy mà sống còn không bằng một kẻ ở rể, trong lòng lập tức sinh ra cảm giác thời vận không thuận, con đường phía trước mịt mù không ánh sáng.
---