[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 40: Hái dã môi
Chương 40: Hái dã môi
---
Chương 40: Hái dã môi
Thời tiết ấm áp hơn một chút, đám tiểu hài tử bị gò bó suốt cả mùa đông đều chạy ra ngoài.
Rất nhiều tiểu hài tử thích nhảy nhót vào núi, núi sâu thì không dám vào, nhưng nếu chỉ là vùng bên ngoài núi thì không ít tiểu hài tử đều dám đi.
Trong núi có nấm, măng, rau dại, đối với rất nhiều tiểu hài tử mà nói đều là đồ tốt.
Trong thôn có không ít người không dư dả, phải sống tằn tiện, suốt mùa đông nhiều người mỗi ngày chỉ ăn lửng dạ.
Hiện giờ khó khăn lắm mới có cái ăn, rất nhiều tiểu hài tử đều vào núi tìm kiếm.
Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch cũng không ngoại lệ.
Trải qua một mùa đông, hai tiểu hài tử đều cao lên không ít, có lẽ do đang lớn, thoạt nhìn đều xinh xắn hơn trước.
Lục Lâm gói cho hai đứa một ít đậu phộng rang, lại lấy ra mấy cái giỏ tre, cười tủm tỉm nói với Trần Tiểu Thái:
"Nhóc à, ngươi đi tìm vài người hái dã môi, một giỏ dã môi chín, ta cho ba văn tiền."
Trần Tiểu Thái nhíu mày, nói:
"Ba văn à?"
Ba văn tiền... có phải hơi nhiều không?
Lục Lâm cười cười, nói:
"Không nhiều."
Trần Tiểu Thái gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói:
"Bọn họ đều không chơi với ta, ta không gọi được người."
Lục Lâm cúi đầu nhìn nhóc, nói:
"Ngươi xem ngươi kìa, lớn thế này rồi, chút chuyện nhỏ cũng không làm xong, vậy thì làm sao đây.
Không gọi được người thì ngươi gọi Thẩm Trì, bảo Thẩm Trì giúp ngươi gọi thêm vài người."
Trần Tiểu Thái đỏ mặt, nói:
"Ta... biết rồi."
Lục Lâm giao mười mấy cái giỏ cho nhóc.
Trần Tiểu Thái nghi hoặc hỏi:
"Nhiều giỏ thế này từ đâu ra vậy?"
Mỗi cái giỏ đều không lớn, trông khá tinh xảo, nhưng trong thôn thường không ai đan loại giỏ nhỏ như vậy, đẹp thì đẹp, nhưng không mấy thực dụng.
"Năm văn một cái, ta nhờ mấy lão nhân trong thôn đan."
Ở nơi này, sức lao động thật sự rất rẻ, từ điểm này mà nói, dân phong trong thôn vẫn khá thuần phác.
Trần Tiểu Thái nhìn Lục Lâm đầy vẻ cổ quái, nói:
"Ta đi đây."
Nhóc cảm thấy bỏ năm văn tiền để đan một cái giỏ thật sự quá lãng phí, nhưng đối với thói quen tiêu tiền hào phóng của Lục Lâm, nhóc đã sớm quen, nên cũng không nói thêm gì.
Lục Lâm vẫy tay với nhóc:
"Đi đi."
Trần Tiểu Thái đến Thẩm gia tìm Thẩm Trì.
Thẩm a bà thấy tôn tử chơi cùng Trần Tiểu Thái thì rất vui, liền sảng khoái đồng ý.
...
Thẩm Trì cầm giỏ tre, đi phía sau Trần Tiểu Thái, tò mò hỏi:
"Lâm ca muốn dã môi làm gì?"
Trần Tiểu Thái lắc đầu:
"Ta không biết, có lẽ là dùng để ủ rượu."
"Ủ rượu à?"
Trong mắt Thẩm Trì lóe lên vài phần sùng kính.
Trong mắt thôn dân, ủ rượu là chuyện rất lợi hại.
Thời tiết ngày càng nóng, quả trong rừng cũng dần nhiều lên.
Trong núi mọc rất nhiều dã môi, tiểu hài tử trong thôn đều thích hái ăn, vị chua chua ngọt ngọt.
Trương Đại Hổ ngồi trên cây hái mơ ăn, ăn đến môi và ngón tay đều đỏ hồng.
Thấy Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì mang theo mười mấy cái giỏ tới, Trương Đại Hổ lập tức nhảy xuống cây, chặn trước mặt hai người.
"Hai ngươi mang nhiều giỏ thế này làm gì?
Giỏ này nhỏ quá."
Trương Đại Hổ tùy tiện hỏi.
Chuyện Trần Tiểu Mễ năm ngoái kiếm được rất nhiều tiền đã truyền khắp thôn.
Tiểu hài tử trong thôn đều biết Trần Tiểu Mễ có bản lĩnh, kiếm được bạc lớn.
Giờ thấy Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch mặc đồ mới, trong lòng không khỏi hâm mộ.
Trần Tiểu Thái giơ giỏ lên, nói:
"Ca ta bảo ta tới trích dã môi, một giỏ cho ba văn tiền."
Ánh mắt Trương Đại Hổ đảo một vòng, nhìn giỏ trong tay Thẩm Trì, hỏi:
"Thẩm Trì, ngươi giúp hắn à?"
Thẩm Trì vội nói:
"Nhóc một mình không kịp, ta giúp hái.
Tiểu Mễ ca cũng cho ta ba văn một giỏ."
Mắt Trương Đại Hổ sáng lên, quay sang Trần Tiểu Thái:
"Nếu ta giúp ca ngươi hái, một giỏ cũng cho ba văn chứ?"
Trần Tiểu Thái đang nghĩ xem mở miệng thế nào, không ngờ Trương Đại Hổ chủ động hỏi, trong lòng liền vui lên, nhưng rất nhanh che giấu cảm xúc:
"Được, nhưng phải chín, phải tốt, hái không đạt thì không tính đủ."
Trương Đại Hổ gật đầu:
"Không thành vấn đề."
Trương Đại Hổ là hài tử đầu lĩnh.
Mấy đứa trẻ vốn còn đứng quan sát, thấy Trương Đại Hổ nói xong, liền ùn ùn tiến lại, mồm năm miệng mười hỏi han.
Trần Tiểu Thái đều đồng ý, mấy tiểu hài tử lần lượt nhận giỏ đi trích dã môi.
Trong núi dã môi mọc không ít, mấy tiểu hài tử nhanh chóng bận rộn.
Dã môi chủ yếu chia làm ba loại.
Một loại mọc trên cây, hai loại mọc dưới đất.
Ba loại dã môi kích thước không khác nhau nhiều.
Loại mọc trên cây khi chín có màu tím, trông hơi giống dâu tằm...
Hai loại mọc dưới đất, một loại giống dâu tây nhưng nhỏ hơn rất nhiều, loại còn lại hơi giống cherry.
Trần Tiểu Thái nói ba loại đều cần, nhưng phải tách riêng đựng.
Rất nhanh, mỗi người đều hái được đầy một giỏ dã môi.
Trương Đại Hổ một mình cầm hai giỏ.
Hắn nhanh tay nhanh chân, hái xong hai giỏ thì mấy tiểu hài tử chậm hơn ngay cả một giỏ cũng chưa xong.
"Nhóc, thế này đủ một giỏ chưa?"
Trương Đại Hổ hỏi.
Trần Tiểu Thái gật đầu:
"Ừ."
"Giờ mang về nhà ta đi, có thể đổi tiền với ca ta."
Mấy tiểu hài tử đối với đại ca của Trần Tiểu Thái vẫn có chút sợ, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của tiền đồng.
Nghĩ lại bọn họ đông người, liền cùng nhau đi đến chỗ Lục Lâm.
---
Lục Lâm không ngờ Trần Tiểu Thái lại hoàn thành nhanh như vậy, trong lòng không khỏi nhìn nhóc bằng con mắt khác.
Trần Tiểu Thái thấy ánh mắt tán thưởng của Lục Lâm, mặt hơi đỏ, vừa xấu hổ lại vừa có chút tự hào.
Lục Lâm kiểm tra qua dã môi do mấy tiểu hài tử hái, nhìn chung đều không có vấn đề gì, liền phát cho mỗi đứa ba văn tiền.
Lục Lâm lấy ra ba cái giỏ tre lớn, đem dã môi mấy đứa hái được tách riêng thu lại.
Mấy tiểu hài tử cầm tiền trong tay, ai nấy đều vô cùng phấn khởi.
Ba văn tiền có thể mua được hai cái bánh bao, có thể tự mình kiếm tiền, đối với bọn chúng mà nói là chuyện rất đáng khoe khoang.
Ở nơi này, tiểu hài tử ngày thường hầu như không có tiền tiêu vặt.
Lục Lâm thu hết dã môi được mang tới, bảo mấy tiểu hài tử muốn kiếm thêm thì quay lại lấy giỏ trống.
Những đứa đã kiếm được tiền, thấy việc kiếm tiền đồng dễ dàng như vậy, lại thấy trời còn sớm, liền ùn ùn cầm giỏ trống quay lại rừng.
Mấy tiểu hài tử đi tới đi lui, một ngày ít nhất cũng hái được năm sáu giỏ dã môi, có đứa nhanh tay nhanh chân còn hái được tám chín giỏ.
Đến cuối cùng, dã môi gần chân núi hầu như đều bị hái hết, chỉ còn lại nửa sống nửa chín.
Lục Lâm sợ mấy tiểu hài tử vì kiếm tiền mà liều lĩnh vào núi sâu, liền nói trong thời gian ngắn sẽ không thu nữa.
Nghe Lục Lâm nói không thu, mấy tiểu hài tử vừa nếm được mùi vị kiếm tiền đồng đều lộ ra vẻ thất vọng.
Trương Đại Hổ có chút không cam lòng, nói với Trần Tiểu Thái:
"Nhóc, lần sau còn có chuyện kiếm tiền như vậy, nhớ tới tìm ta."
Trương Đại Hổ vừa mở miệng, mấy tiểu hài tử liền vây quanh Trần Tiểu Thái.
"Đúng vậy đó, nhóc, lần sau nhớ gọi chúng ta!"
Trần Tiểu Thái rất hiếm khi được đối đãi nhiệt tình như vậy, nhất thời có chút luống cuống tay chân.
...
Trương Đại Hổ nhét hai mươi bốn văn tiền vào ngực, về đến nhà.
"Ca, tiền đâu ra nhiều vậy?"
Trương Mai Tử hỏi.
Trương Đại Hổ đắc ý nói:
"Ca tự kiếm đó, tay chân ca nhanh nhất, hái nhiều nhất."
Trương Đại Hổ thân hình linh hoạt, là đứa leo cây giỏi nhất trong đám tiểu hài tử.
Khi dã môi dưới tán cây gần như bị hái hết, mọi người đều chuyển sang hái trên cây, nhưng không ai nhanh bằng hắn.
Trương Mai Tử chớp mắt, nói:
"Ca lợi hại thật đó, nhưng ca kiếm kiểu gì vậy?"
Trương Đại Hổ đáp:
" Hái dã môi mang cho ca của Tiểu Thái là được.
Nhưng chỉ có hôm nay thôi, gần đây hắn không thu nữa, tiếc thật."
Dã môi ở sườn núi ngoài hôm nay đã bị hái gần hết, muốn chờ mọc lại thì phải vào núi sâu, mà núi sâu thì không dễ đi.
"Lục Lâm?
Hắn cần nhiều dã môi vậy làm gì?"
Trương Mai Tử hỏi.
Trương Đại Hổ nhún vai:
"Ai mà biết, chắc là Trần Tiểu Mễ năm ngoái kiếm được quá nhiều tiền, chê tiền nhiều quá rồi."
Thời buổi này, mùa đông cũng không có mấy hoạt động giải trí.
Chuyện Trần Tiểu Mễ bán bao tay kiếm được mấy chục lượng bạc là đề tài thường xuyên được nhắc tới trong thôn.
Trương Đại Hổ đang trò chuyện với Trương Mai Tử thì Trương lão cha đi vào.
"Thật sự kiếm được tiền à."
Trương Lâm Sinh vỗ vai Trương Đại Hổ, đầy vẻ khen ngợi.
"Khá lắm, tiểu tử thúi."
Trương Đại Hổ nhe răng cười:
"Con kiếm nhiều nhất đó."
Trương Lâm Sinh gật đầu:
"Không ít."
Nói xong liền thu hết tiền đồng lại.
Trương Đại Hổ nhíu mày:
"Cha, đó là tiền của con."
Trương Lâm Sinh liếc hắn một cái, nói:
"Cha con còn thèm tiền của ngươi à?
Đợi lần sau ta đi chợ, mua bánh bao cho ngươi."
Trương Đại Hổ vội hỏi:
"Vậy cha khi nào đi chợ?"
"Gấp cái gì, hai ngày nữa đi."
Trương Lâm Sinh qua loa đáp.
Trương Đại Hổ cau mũi nhìn Trương Lâm Sinh, ánh mắt đầy oán niệm, khiến Trương Lâm Sinh cũng có chút ngượng ngùng.
Trương Mai Tử thấy tiền bị lấy đi, chớp chớp mắt:
"Ca, hết rồi..."
Trương Đại Hổ cười cười, nói:
"Còn ba văn nữa, ca mua trứng gà cho muội ăn."
Trương Mai Tử không ngờ Trương Đại Hổ còn giấu lại mấy văn tiền, thấy tiền liền vui mừng ra mặt.
Những chuyện tương tự cũng xảy ra ở khắp nơi trong thôn.
Người lớn trong thôn đi làm thuê trong trấn, có khi một ngày cũng chỉ kiếm được mười mấy văn, mà còn hay chạy không.
Mấy tiểu hài tử trong một ngày lại kiếm được từng ấy tiền, khiến không ít thôn dân kinh ngạc.
Thôn dân kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng bảo nhà mình cấm hài tử qua lại với hai tiểu huynh đệ nhà Trần gia thì lại không nói ra được.
Lục Lâm chống cằm, nhìn mấy cái giỏ tre trước mặt, trầm tư.
Trần Tiểu Mễ nhìn hắn, hỏi:
"Làm sao vậy?
Giỏ tre có vấn đề à?"
"Thiếu một cái."
Lục Lâm nói.
Trần Tiểu Mễ kinh ngạc:
"Thiếu một cái sao?"
Giỏ tre là Lục Lâm đặc biệt tìm người đan, một cái năm văn tiền.
Tiền thì không phải vấn đề lớn, nhưng vô duyên vô cớ thiếu mất một cái thì cũng khá kỳ lạ.
"Gọi Tiểu Thái tới hỏi thử?"
Trần Tiểu Mễ nói.
Lục Lâm lắc đầu:
"Tiểu hài tử khó lắm mới có chút tự tin, nếu nói ra giỏ thiếu một cái, nhóc sẽ nghĩ nhiều.
Có lẽ là ai thấy giỏ tinh xảo nên quên trả lại, thôi vậy."
Chỉ là một cái giỏ, làm lớn chuyện cũng không hay.
Trần Tiểu Thái khó khăn lắm mới hòa nhập được với mấy tiểu hài tử, vì một cái giỏ mà náo loạn thì không đáng.
---