[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit )
Chương 60: Lục Đồng hồi môn
Chương 60: Lục Đồng hồi môn
---
Chương 60: Lục Đồng hồi môn
Thẩm a bà làm việc trên trấn, nếu Trần Tiểu Mễ có rảnh, y cũng sẽ mang theo Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái về nông thôn một chuyến.
Rau xanh, củ cải ở trấn đều phải bỏ tiền mua, theo nguyên tắc có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, vì thế Trần Tiểu Mễ thường xuyên về quê dọn ít đồ.
Lần này Trần Tiểu Mễ vừa về tới nhà, đúng lúc gặp ngày Lục Đồng hồi môn.
Ở thời đại này, hồi môn là ngày nữ nhi gả đi tròn một tháng, cùng phu quân trở về nhà mẹ đẻ thăm hỏi.
Thông thường con rể sẽ mua không ít đồ mang theo, con rể chuẩn bị càng nhiều, chứng tỏ nữ nhi ở nhà chồng sống càng tốt, cha mẹ nhà gái cũng càng yên tâm.
Lục Lâm là ở rể, theo lẽ thường cũng phải hồi môn.
Nhưng hắn và Trần Tiểu Mễ đều ngại phiền phức, nên dứt khoát không về.
Khi Lục Lâm mới vào nhà Trần Tiểu Mễ, thân thể nguyên chủ bệnh nặng, lúc ấy cũng chẳng ai nói gì.
Về sau cuộc sống của hai người dần khá lên, liền có kẻ lôi chuyện này ra chỉ trích Lục Lâm vong ân phụ nghĩa, gả ra ngoài rồi thì không thèm về nhà.
Nhưng Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cũng không coi đây là chuyện lớn.
Trong mắt Lục Lâm, cho dù có mang cả đống đồ về hồi môn, cuối cùng cũng vẫn bị người ta nói ra nói vào, hai người đều không phải kiểu người quá để ý thanh danh, tự nhiên không làm chuyện tốn công vô ích ấy.
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ không ở nhà, nhưng Trần lão đại từng lén tới tìm.
Đáng tiếc đồ đạc trong nhà đã dọn gần hết, Trần lão đại chạy một chuyến tay trắng, đành bất lực quay về.
Chỗ ở của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ khá vắng, ban đầu không ai phát hiện, nhưng lâu dần vẫn bị người để ý.
Lục Lâm nói với bên ngoài rằng mình tìm được việc làm trên trấn, tạm thời ở lại đó.
Lời này vừa nói ra, lập tức khiến thôn dân hâm mộ không thôi.
Một công việc ổn định trên trấn đã rất khó có, huống chi công việc của Lục An mỗi tháng hai lượng bạc, trong mắt thôn dân chẳng khác gì bát vàng.
Giờ Lục Lâm cũng tìm được việc làm trên trấn, mọi người đều cảm thán vận khí của Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm đã đổi đời.
"Ca ca."
Trần Tiểu Thái đi tới bên cạnh Trần Tiểu Mễ, hạ giọng nói:
"Đại ca, Lục Đồng về rồi... nhưng chỉ có một mình."
Trần Tiểu Mễ không khỏi kinh ngạc.
Thanh danh của y và Lục Lâm vốn đã chẳng ra sao, nên hai người dứt khoát mặc kệ.
Nhưng Lục Đồng thì khác, nàng luôn hiếu thắng, ngày hồi môn quan trọng như vậy mà lại một mình trở về, để mấy bà lắm mồm trong thôn nhìn thấy, không biết sẽ bàn tán đến mức nào.
Huống chi phu quân mới cưới của Lục Đồng lại để nàng đơn độc về nhà mẹ đẻ, đủ thấy sự coi trọng dành cho nàng cũng có hạn.
Lục Lâm nhớ tới ánh mắt chán ghét của Lục Đồng khi nguyên chủ rơi xuống nước năm đó, trong lòng chỉ cảm thấy nàng rơi vào hoàn cảnh hôm nay cũng coi như tự làm tự chịu.
---
Lục gia.
Thang thị nhìn nữ nhi trở về, trong lòng không khỏi bồn chồn.
Bà ta chỉ cảm thấy gần đây mọi chuyện đều không thuận.
Con dâu trưởng mới cưới là một con quỷ đòi nợ, chủ bộ đại nhân căn bản không coi Lục gia ra gì.
Nay đến lượt nữ nhi, gả ra ngoài đã lâu, chẳng thấy nhà chồng thăm hỏi, thật vất vả chờ đến ngày hồi môn, lại chỉ có một mình nàng trở về.
So sánh ra, khi trước ai cũng cho rằng Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ chắc chắn sống khổ, vậy mà bây giờ cuộc sống của Trần Tiểu Mễ lại ngày càng khá.
Gần đây trong thôn nhắc tới Trần Tiểu Mễ, tuy phần nhiều là chê trách, nhưng cũng không ít người thừa nhận y có bản lĩnh, kiếm được nhiều tiền.
Thanh danh chỉ là hư ảo, bạc trắng mới là thật.
"Phu quân con đâu?"
Thang thị hỏi.
Lục Đồng uể oải đáp:
"Trong nhà có đứa nhỏ bệnh, tướng công đi mời đại phu rồi."
Thang thị cau mày:
"Cái thằng nhóc chết tiệt đó, sớm không bệnh muộn không bệnh, cứ phải bệnh đúng lúc này, chẳng lẽ cố ý?"
Lục Đồng bĩu môi:
"Ai mà biết được."
Sau khi gả sang Lý gia, Lục Đồng sống cũng chẳng dễ chịu.
Lý Nguyên đối xử với nàng còn tạm được, nhưng lão thái thái thì luôn hầm hầm khó chịu.
Từ ngày Lục Đồng về làm dâu, lão thái thái bắt nàng nấu cơm, giặt giũ, may vá, thậm chí còn sai đi dọn phân.
Lục Đồng cảm thấy Lý gia đâu phải cưới con dâu, rõ ràng là tìm người làm.
Khi còn ở Lục gia, nàng luôn mơ tưởng làm phu nhân nhà giàu, sợ làm việc hỏng tay, chuyện bếp núc giặt giũ đều không dính vào.
Thang thị cũng thấy nữ nhi xinh đẹp, vừa nhìn đã có mệnh làm quan phu nhân, nên trước kia lúc còn nhị phòng, việc gì cũng đẩy cho nhị phòng làm, nuông chiều Lục Đồng đến mức cái gì cũng không biết.
Đến Lý gia, Lục Đồng nấu cơm thì lần nào cũng khó ăn.
Lão thái thái cực kỳ bất mãn, ngày ngày mắng nàng ham ăn biếng làm, vô dụng đủ đường.
Đứa nhỏ trong nhà lại nghe thôn dân nói mấy chuyện "có mẹ kế thì có cha kế", liền coi Lục Đồng như kẻ thù, lúc nào cũng đề phòng.
Tính Lục Đồng vốn không tốt, thấy đứa nhỏ coi mình như địch, nàng cũng chẳng buồn để tâm.
Hai bên nhìn nhau đều không vừa mắt.
Thang thị nhìn nữ nhi tiều tụy, trong lòng chua xót.
Con dâu trưởng là quỷ đòi nợ, nữ nhi hồi môn lại tay không trở về, bà ta chỉ cảm thấy mặt mũi mình bị ném xuống đất giẫm nát.
Bà ta không nhịn được trách:
"Hôm nay hồi môn, sao con không mang thứ gì về?"
Lục Đồng nghe ra ý ghét bỏ trong lời mẹ, trong lòng không khỏi cay đắng.
Nàng nhớ lúc vào cửa, lão thái thái Vương thị đứng chờ sẵn ở cổng.
Ban đầu nàng còn nghĩ bà nội thật tốt, sớm đã chờ mình.
Nào ngờ vừa thấy nàng hai tay trống trơn, lại chỉ có một mình, liền mắng vài câu rồi quay đi.
Lục Đồng như bị dội một chậu nước lạnh, xấu hổ vô cùng.
Thang thị mặt đen lại:
"Nhà chồng con đúng là quá khi dễ người."
"Tẩu tử đâu rồi?"
Lục Đồng hỏi.
Thang thị rầu rĩ:
"Về nhà mẹ đẻ rồi."
Lần trước Lý Phương Nguyệt cùng Lục Trình Ngọc hồi môn cũng không gặp được chủ bộ.
Lục Trình Ngọc còn cãi nhau to với Lý Hồng.
Sau khi biết không bám được quan hệ với chủ bộ đại nhân, Thang thị hoàn toàn tuyệt vọng.
Gần đây lão thái thái càng ngày càng không vừa mắt Lý Phương Nguyệt, cảm thấy nàng không xứng với Lục Trình Ngọc, thường xuyên mắng nhiếc.
Lý Phương Nguyệt mấy lần đem chủ bộ ra nói, ban đầu còn chịu nhịn, về sau Thang thị cũng nhận ra chủ bộ căn bản không để mắt tới cô em vợ này.
Hôn sự không lộ mặt, hồi môn cũng không lộ mặt.
Bị áp bức quá mức, Lý Phương Nguyệt tức giận bỏ về nhà mẹ đẻ.
Thang thị lo lắng:
"Bảo ca con đi tìm nàng.
Đã gả qua đây rồi, suốt ngày về nhà mẹ đẻ thì còn ra thể thống gì nữa."
Lục Đồng cười châm chọc:
"Nương à, tẩu tử đã về rồi thì cứ để nàng về, có gì ghê gớm đâu.
Lần này, nương đúng là bị lừa rồi."
Thang thị liếc nàng:
"Con nói cái gì?"
Lục Đồng cười nhẹ:
"Con chỉ tình cờ biết được, vị tỷ tỷ của đại tẩu... không phải chính thê của chủ bộ đại nhân, mà chỉ là một thị thiếp thôi."
Thang thị lập tức tạc mao:
"Chuyện này không thể nói bậy!
Địa vị chính thê và thị thiếp khác nhau một trời một vực, con cái của thị thiếp còn không có quyền thừa kế!"
"Nương, con đâu phải người không biết chừng mực."
Lục Đồng thở dài.
"Con cũng chỉ vô tình biết được.
Nương nghĩ xem, Lý Phương Nguyệt lớn tuổi như vậy rồi, nếu điều kiện thật tốt, sao còn chờ tới lúc ấy mới gả?
Người trấn trên thấy nhà quê chúng ta tin tức bế tắc, mấy bà mối kia chuyên lừa gạt người."
Trong lòng Lục Đồng không khỏi sinh ra khoái cảm vui sướng khi người gặp họa.
Nàng oán cha mẹ, bởi cuộc sống không như ý ở Lý gia có liên quan lớn tới chuyện hồi môn.
Lý gia bỏ ra hai mươi lượng bạc, nhà mẹ đẻ lại không cho nàng lấy một đồng.
Trong mắt Lục Đồng, nàng chẳng khác nào bị bán đi.
Vì thế nàng càng oán hận đại ca và đại tẩu.
Biết được Lý Phương Nguyệt chỉ là muội muội của một thị thiếp, nàng lại càng thấy hả dạ.
Thang thị sắc mặt tái xanh.
Bà ta vốn luôn thấy kỳ quái vì sao chủ bộ đại nhân không tới dự hôn sự.
Nếu Lý Như chỉ là thị thiếp, mọi chuyện liền thông suốt.
Địa vị thị thiếp thấp hèn, hôn sự nhà thị thiếp, chủ bộ đại nhân đương nhiên chẳng cần để tâm.
Thang thị cắn chặt răng, tức đến hộc máu nhưng vẫn phải che giấu:
"Chuyện này, con không được ra ngoài nói."
Nếu để thôn dân biết Lục gia tốn nhiều bạc cưới về, rốt cuộc chỉ là em gái của một thị thiếp, cả nhà chắc chắn bị cười chê đến chết.
Lục Đồng gật đầu:
"Con biết.
Nhưng nương cũng nên để ý, Lý Phương Nguyệt quá tự cho mình là đúng, nương đừng để nàng cưỡi lên đầu."
Thang thị nghiến răng:
"Lý gia đúng là vô sỉ!
Hố đại ca con như vậy, đại tẩu con còn dám dùng chuyện về nhà mẹ đẻ để uy hiếp!"
Bị tin tức Lục Đồng mang về làm cho chấn động, Thang thị cũng quên mất chuyện nữ nhi hồi môn tay không.
"Nương, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ có tin tức gì không?"
Lục Đồng hỏi.
Thang thị bực bội:
"Ai mà biết.
Nghe nói hai kẻ không an phận ấy dạo này suốt ngày chạy lên trấn, hình như tìm được việc làm.
Cái tên Trần Tiểu Mễ kia vốn cũng chẳng phải người tốt đẹp gì!"
"Con hỏi chuyện này làm gì?"
Thang thị cảnh giác.
Lục Đồng lắc đầu:
"Không có gì.
Trên trấn có một cửa hàng Hoa Hạ mới mở, bán cặp sách rất tinh xảo, một cái phải một lượng bạc.
Hẳn là kiếm được không ít."
Lý lão thái thái còn mua cho tiểu tôn tử một cái cặp nhỏ, tốn tới bảy trăm văn, đúng là xa xỉ.
"Chuyện đó thì liên quan gì tới Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ?"
Lục Đồng trầm mặc một lát:
"Có người thấy Trần Tiểu Mễ nói chuyện với quản sự cửa hàng.
Có lẽ bọn họ làm công ở đó."
Thang thị hừ lạnh:
"Cửa hàng Hoa Hạ này nghe cũng chưa từng nghe, e là hắc điếm.
Nếu lão bản biết rõ lai lịch của bọn họ, nhất định sẽ không thuê."
Lục Đồng mơ hồ cảm thấy Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ gần đây rất thần bí, nhưng dù có nằm mơ nàng cũng không ngờ hai người đã mua nhà trên trấn.
Lâm Tú Nhi nhìn Thang thị, lạnh lùng nói:
"Tiểu Đồng đã về, sao lại không mang thứ gì?
Có phải sống ở nhà chồng không được tốt?"
Thang thị lạnh mặt đáp:
"Không có, chỉ là bên Lý gia xảy ra chút chuyện."
Có chuyện gì mà ngay cả ngày hồi môn cũng không lộ mặt?
Để thôn dân thấy được thì còn ra thể thống gì?
Lâm Tú Nhi chỉ cảm thấy cuộc sống dạo này càng lúc càng khổ, việc vặt thì nhiều, thức ăn lại càng ngày càng kém.
Lão thái thái giữ bạc chặt hơn trước.
Nàng vốn còn trông mong Lục Đồng hồi môn mang chút thịt về cải thiện bữa ăn, nào ngờ Lục Đồng lại tay trắng trở về.
---