Ngôn Tình Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 41: 41: Gọi Điện Cầu Cứu


"Nào zô tiếp nha...!aaa."
Trên bàn giờ chả còn ai, chỉ còn đám Tô Khiêm vẫn nâng ly, ôm vai Mạc Quân và Kỉ Hồng, lèm bèm thở ra nồng nặc mùi rượu.

Tình trạng của ba anh này phải gọi là bét nhè, ôm nhau chả biết trời đất gì luôn nữa.
"A ưm, anh ~mình về thôi nhaa ~."
Mộc Hạ lúc này cũng chả khác là bao, hôm nay cô uống rất nhiều, người cô dựa sát vào Phó Tranh, giọng ngọt ngào như rót vào tai hắn.
Phó Tranh nghe giọng cô vậy thì lòng nhộn nhạo, may hắn còn uống ít và giữ tỉnh táo đó nha, chứ không thì với tình trạng này thì cô chết chắc rồi.
Hắn ôm mặt than thầm, dặn lòng là phải tịnh tâm.

Tất cả bây giờ trông chờ hết vào hắn rồi.
Phó Tranh gọi nhờ chủ quán gọi hộ taxi và đưa họ lên xe.
Giờ ba tên kia mà về thì chắc chắn sẽ bị ba mẹ gank.

Thôi dẫn đại về căn biệt thự riêng vậy, dù sao ở đó cũng không xa lắm.
___
Về đến biệt thự, Kỉ Hồng, Tô Khiêm và Mạc Quân tự dìu nhau lảo đảo về phòng, dè lên nhau mà ngủ.
Chỉ có Mộc Hạ là có ưu tiên được hắn bế lên phòng.
Cô say lòi chả nhớ cái gì, não cô trống không.
"Uaa, em đang bay hả, chân không chạm đất luôn nè."
"Chắc sắp làm siêu nhân rùi á."

"Em chọn siêu nhân hồng nhaa."
Cô nói mớ một tràng, Phó Tranh chỉ biết im lặng mà đưa cô lên phòng, đặt cô lên giường, tính xuống nhà nấu chút canh giải rượu thì bỗng cô la toáng:
"Á."
Cô la làm hắn giật mình quay ngoắt lại:
"Sao thế?"
"Hihi, bóng đèn này sao sáng vậy?"
Phó Tranh:"..."?
Bóng đèn có mất điện đâu mà chả sáng, hắn bất lực lại gần đẩy cô nằm xuống giường đắp chăn cẩn thận.
"U aa.

Sao mi đám đánh ta."
Phó Tranh sợ hãi hắn đánh cô lúc nào? Sao hắt nước bẩn lên người hắn thế.
"Nào ngủ đi."
"Hức, Mi cho ta ngủ rồi bán ta đi đòi tiền chuộc chứ gì? Nói cho mi biết đại ca ta là Phó Tranh đó nhé.

Anh ấy đã dạy ta Cửu Âm Chân Kinh rồi."
Phó Tranh phì cười, cô cũng biết lợi dụng hắn quá nhỉ.

Sợ bắt cóc thế sao uống ghê vậy không có chút phòng bị nào hết.
Bỗng có tiếng điện thoại rung, hắn với lấy nhìn vào màn hình.

Là Mộc Hạ gọi? Chả phải cô ngồi đây sao, gọi hắn làm quái gì chứ.

Thế nhưng hắn vẫn nhấc máy nghe.
Cô lúc này òa khóc:
"Anh Tranh, em bị bắt cóc rồi, họ bảo phải mang 2 tỷ để chuộc em á.

Anh tới cứu em đi, chỗ họ giam em là căn nhà rất đẹp, có cửa sổ, có giường ngủ, có bóng đèn rất sáng nữa.

Hức hức."
Nghe cô nói xong hắn tí sặc, lỡ cô bị bắt thật thì miêu tả thế ai cứu cho được.
Nhìn cô như vậy hắn lại rất hợp tác, đi ra khỏi phòng đóng cửa lại, rồi mở toang cửa ra:
"Mộc Hạ, anh tới cứu em nè."
Mộc Hạ ngơ ngác thấy vậy cũng lao đến ôm anh mà khóc.
Ultr, cô không nhận ra tên bắt cóc với kẻ đến cứu là một người sao.

Còn hắn nữa, đúng là chả ai bình thường khi yêu cả.
Đưa cô trở lại giường, hắn trấn an để cô nhắm mắt.

Đợi cô ngủ hắn mới xuống nhà nấu canh giải rượu.
Nhưng mà cô quậy như vậy đâu có đủ, đợi hắn đi khỏi phòng, cô mở mắt nhe răng cười.
Nhón chân bước xuống giường, cô mở cửa phòng tắm rồi xả nước nóng và c ởi đồ chuẩn bị tắm.
Vừa ngâm mình cô vừa cầm con vịt, bóp nhẹ để nó kêu chíp chíp.

Hihi, chơi vui ghê, con vịt dễ thương quá.
Trong làn nước ấm, Mộc Hạ gối đầu lên thành bồn mà ngủ thiếp đi mặc kệ đời, mặc kệ vòi nước ấm không tắt mà ngủ ngon lành..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 42: 42


Phó Tranh dưới nhà loay hoay nấu xong bát canh liền bê luôn lên phòng cho cô.
Mở cửa bước vào hắn giật mình, nước ở đâu tràn ra thế này? Nhìn lên giường tìm hình dáng bé nhỏ, ủa người đâu?
Hắn nhanh chong tới gần cửa nhà tắm, gõ cửa gọi lớn:
"Mộc Hạ em trong đó hả, ra đây đi nhanh.

Mộc Hạ."
Gọi mấy câu mà vẫn không thấy cô thưa, hắn lo lắng nhỡ cô tắm trong đó rồi ngủ quên xong chết đuối thì sao, với cả say như vậy thì khả năng cao lắm.
Không nghĩ ngợi nhiều, Phó Tranh mở cửa xông vào.
Khung cảnh làm hắn bàng hoàng.

Quần áo rơi vãi khắp nơi, xung quanh lênh láng nước.

Mọi thứ rất hỗn loạn, chỉ mình cô là ngủ ngon thế thôi.
Hắn thận trọng lại gần lay cô dậy.

Trong cơn lú, Mộc Hạ khó khắn mở mắt:
"Sao vậy, em đang giải cứu Diễm My mà?"
Phó Tranh chả để ý lời sâu rượu làm gì, hắn với lấy chiếc khăn tắm lớn định quấn lấy cô rồi ôm trở lại giường:

"Nào đứng dậy, anh đưa em về chỗ....Á."
*Tùmm*
Mộc Hạ bất ngờ dùng sức kéo hắn ngã nhào vào bồn tắm, lật người đè lên người hắn mà cười khanh khách.
Phó Tranh đơ người cmnl.

Hắn nhìn thấy rồi.
Ôi không, hắn nhìn thấy rồi, aaaa.
Mắt Phó Tranh dán chặt lên đôi thỏ trắng núng nính lộ liễu không gì che đậy.

Mặt hắn đỏ bừng, giờ hắn phải làm sao đây?
Mộc Hạ trong cơn say không tự chủ được hành vi của mình tay cô mò mẫm xuống ngực hắn, khó khăn cởi từng chiếc cúc:
"Anh không biết tắm sao? Phải cởi qu@n áo ra đã, ngốc vậy, em dậy ạn cách tắm nhé."
Giật mình với hành động của cô, Phó Tranh giữ bàn tay nhỏ đang làm càn của cô lại:
"Em làm gì vậy, xuống đi."
Dù gì hắn cũng là con trai đấy nhé, cô làm vậy khác nào mỡ treo miệng mèo chứ.
Mộc Hạ bây giờ vẫn ngơ ngác, mặc kệ lời nói, cô hôn chụt một cái vào môi hắn rồi cười khoái chí, bàn tay tiếp tục cởi từng cúc áo.
Tay cô mân mê trên chiếc ngực săn chắc, rồi dần dần vuốt nhẹ lên trên, chạm vào yết hầu nhấp nhô của hắn mà thích thú, cái cục nhô nhô này chỉ con trai mới có, chơi khá vui tay nên liên tục nhấn nhẹ.
Có vẻ cô không biết rằng, điều cấm kị của con trai là không được sờ vào yết hầu, đó là nơi nhạy cảm của phái mạnh, điều đó làm tăng h@m muốn của người đàn ông.

Pha này cô toang thật rồi.
Phó Tranh không nhịn được nữa, đầu óc hắn lúc này cũng mụ mịt, một tay nắm chặt lấy hông cô, tay còn lại chế trụ chiếc cổ mảnh mai điên cuồng giáng cơn mưa hôn.
Nói là hôn chứ với cái kĩ năng cùi bắp của hắn thì chả khác nào con thú dữ gặm c ắn con mồi.
"Ưm mm."
Mộc Hạ rên nhẹ, hơi há miệng lấy oxi.

Nhân cơ hội, hắn liền đưa lưỡi tiến vào tìm kiếm lưỡi nhỏ mà quấn quýt.
Sau một hồi, có lẽ trình hôn của hắn đã khá hơn một chút, không còn gặm c ắn nữa mà nhẹ nhàng đưa cả hai vào trầm mê.
"Ưm..

a~."
Giọng cô ngọt ngào như mời gọi khiến tay Phó Tranh không còn kiểm soát được mà ngang dọc lướt khắp cơ thể nõn nà.
Hắn dùng tay cảm nhận làn da mịn màng, chu du khắp đường cong trên cơ thể cô rôi dừng lại trên một bên thỏ trắng mà mạnh tay nắn b óp.
Mộc Hạ hơi đau, rời khỏi môi hắn hắn mà rên nhẹ.

Trong mơ hồ hành động của hắn khiến cô vừa đau vừa thoải mái, thân thể cô hơi cong Lên:
"A, đau...!nhẹ chút.

Um."
Nhìn khuôn mặt nhiễm sắc d.ụ.c của cô, Phó Tranh không những không nhẹ tay mà còn cúi xuống há to miệng ngậm lấy bên còn lại.
Hắn dùng chiếc lưỡi ấm l.i.ế.m l.á.p bầu ng ực tròn mịn mà đê mê, sau đó lấy răng ray ray hạt lựu đỏ làm cô giật mình mà rên lên.
Mỗi lần cô rên là lòng hắn lại như lửa thiêu, dường như những điều này với hắn là chưa đủ, bàn tay lớn không chịu yên phận mà lướt xuống sâu hơn.
Đi qua bờ m ông cong, bàn tay tiến vào nơi thầm bí mà xoa nhẹ.
"Ưm, đừng...chờ ".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 43: 43: Biến Thái


Tay Phó Tranh lần mò miết nhẹ cánh hoa tươi mềm mại, dù trong làn nước ấm, tay hắn vẫn cảm nhận được dòng mật ngọt trơn trượt từ trong cô thoát ra.
Ngón tay dài x** n*n nhẹ bên ngoài rồi nhấn nhẹ vào nh** h** khiến ngón tay hắn như ngập tràn trong dòng nước ngọt của riêng cô.
Tuy ngón tay hắn chưa vào sâu bên trong, nhưng bị dị vật xâm nhập bất ngờ đủ khiến Mộc Hạ đau đớn mà nức nở, cô ôm lấy đối phương vùi đầu vào cổ hắn mà khóc:
"Oa, hức...hu hu."
Cô tự nhiên khóc như vậy khiến lý trí Phó Tranh tỉnh lại.

Hắn giật mình nhìn cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi trên vai mà xót xa, mọi chuyện đang êm đẹp mà, sao lại...? Hắn liên tục vỗ lưng cô an ủi:
"Cừu nhỏ, sao vậy."
Mộc Hạ ôm lấy hắn thút thít đầy uất ức:
"Hức, anh làm em đau.

Em muốn ngủ cơ.

Em sẽ mách bác Phó, anh sờ vào người em."
Phó Tranh nghe xong muốn xỉu liền, gì vậy? Cô là cường đạo sao, chính cô là người dụ dỗ hắn đầu tiên mà, sao giờ lại chơi trò mách ba mẹ thế? Yangho này fake quá rồi.
Hắn bất lực, súng đã lên nòng mà không được ra trận, giờ biết phải làm sao, cố sẽ làm cô khóc thêm nữa mất.

Với cả ngủ dậy mà biết bị hắn ăn, chắc cô bỏ hắn mà về quê quá.
Thôi được rồi, đợi chờ là hạnh phúc, bình tĩnh và từ từ, cừu non chưa sẵn sàng hắn không thể liều được.
Giờ hắn chỉ còn cách bế cô trở lại giường kiếm đại một bộ đồ của hắn mặc tạm cho cô, đắp chăn ngay ngắn.

Rồi trở lại phòng tắm thu dọn quần áo nhét vào máy giặt để mai cô còn có cái mà mặc.
Xử lý phần cô xong rồi giờ thì đến hắn, vì cô mà giờ đây hắn đau quá.

c** nh* c.ư.ơ.ng c.ứ.ng nãy giờ khiến hắn chướng đau.
Nhìn c** nh* sừng sững chào cờ, hắn tối mặt.

Người như hắn chả lẽ phải thudam sao, ôi trời mất mặt chết, nhưng chỉ còn cách đó mới xoa dịu được tiểu Tranh thôi.
"Mày chịu khó làm bạn với nó nhé."
"A.

ưm."
Sau một hồi x** n*n, hắn gầm lên rồi phóng chất lỏng đục lên tường.

Thoải mái hơn một chút rồi, lau dọn chỗ này luôn thôi, để ai thấy thì có mà cắm đầu xuống đất mà chui.

Phó Tranh vừa cầm vòi xịt nước vừa lầm bẩm:
"Các con à, tha lỗi cho baba nha."
"Ủa...!cái này là..?"
Hắn giật mình cầm mảnh vải nhỏ dưới sàn lên, tam giác màu trắng.???
U là trời, quần con của cô mà, lúc nãy vội quá nên hắn nhặt sót lại.

Máy giặt đang hoạt động mất rồi, cho vào không được nữa....!Hắn phải giặt tay sao? Nhưng không giặt mai cô lấy gì mặc, không thể để cô buông thả mà đi ra được.
Đành vậy.

"..."
Phó Tranh cầm vật nhỏ trên tay cùng chút xà phòng tạo bọt.
Hắn nhìn ngắm chiếc quần nhỏ in hình bông hoa.
"Cái thứ nhỏ nhắn này đã bao bọc lấy b* m*ng và nơi đó của cô ấy sao...dễ thương quá."
???
"Aaa, Phó Tranh, mày nghĩ cái đ gì vậy chứ, mày b**n th** như vậy từ khi nào..."_ Hắn gào thét trong lòng.
Giờ thì hay rồi vừa nghĩ lại cảnh lúc nãy cô và hắn trong bồn nước, nhớ đến kh0ái cảm vừa rồi đã khiến c** nh* sung lên, lại lớn nữa.
Hắn khóc không ra nước mắt vừa đứng dưới vòi nước lạnh tay vừa luân động:
"Ngoan xuống đi nào tiểu Tranh, mày thèm cô ấy quá rồi hả."
Quá nhục nhã, chưa tới 30 phút mà hắn phải làm bạn với bàn tay tận hai lần còn gì là mặt mũi nữa.

Phí nòng nọc quá.
=))).
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 44: 44: Vô Lý Nhưng Rất Thuyết Phục


Ánh mắt mệt mỏi, bơ phờ, đó là trạng thái của Phó Tranh hiện tại.

Sau high lần qu@y tay thì hắn cũng muốn lên giường lắm nhưng vẫn chờ quần áo của cô giặt xong phơi lên, rồi mới đi ngủ.
Tất nhiên là phòng khác để Mộc Hạ ngủ một mình và có chốt cửa cô lại.

Chứ ngủ cùng cô không biết hắn sẽ làm ra chuyện tày trời gì nữa.
Nằm trên chiếc giường êm ái chả bao lâu hắn chìm vào giấc ngủ sau ngày dài mệt mỏi, quả thật rất mệt đã mệt lại còn tốn protein.
Ngày hôm sau hắn dậy cũng đã là 9 giờ.
Cái giờ này cũng chả còn sớm nữa, mấy anh Kỉ Hồng cũng đã về nhà từ lâu, chỉ còn mỗi Mộc Hạ và Phó Tranh trong căn biệt thự lớn.
Phó Tranh mệt mỏi mở mắt nhìn cái đồng hồ chả còn sớm nữa, nghĩ cũng nên về nhà chính và còn chuẩn bị để khai giảng nữa.
Lờ đờ đi vào nhà tắm vệ sinh tắm rửa xong xuôi, hắn đi xuống nhà.

Căn nhà trống không chả có bóng người, đám Kỉ Hồng thì về còn Mộc Hạ chắc vẫn ngủ, hắn lên gọi vậy.
Đứng trước phòng, Phó Tranh lấy lại trạng thái bình thường nhất lên tiếng gọi:
"Mộc Hạ."
"Mộc Hạ, em dậy chưa?"
Lúc này trong phòng, Mộc Hạ mới lơ mơ ngồi dậy, trời đất quay cuồng:
"Ơ ơ ơ? Động đất à? Hình như không phải."1
"Mộc Hạ?"
Bỗng nghe thấy tiếng gọi của Phó Tranh cô chả nghỉ nhiều mà lảo đảo tiến đến mở cửa.

"Chào buổi sáng anh Phó Tranh."
Phó Tranh ngớ người nhìn bộ dạng của cô bây giờ rồi cũng lắp bắp đáp lại:
"Ch..

chào buổi sáng.

M...!Mộc Hạ."
Cô có lú thì vẫn nhận ra hắn có vấn đề, nhìn thẳng mắt hắn mà thắc mắc:
"Anh làm sao vậy mặt đỏ au thế.

Hôm qua đá bóng về mệt hả?"
Bất giác, Phó Tranh đưa tay lên sờ mặt, mặt hắn đỏ sao? Chắc tại vừa nhìn thấy cô hắn lại nhớ đến cảnh tối qua nên thế.
Hắn cố lấy bình tĩnh nhìn đi chỗ khác:
"Em thay quần áo đi rồi mình về nhà chính.

À ờm chuẩn bị mai khai giảng."
Mộc Hạ lúc này mới nhớ ra mai có việc hệ trọng như vậy, liền nhanh chóng xoay người vào nhà tắm.
Ơ nhưng mà...!Áo ai đây? Mộc Hạ như đứng hình, ai thay áo cho cô đây, áo hôm qua cô mặc đâu?
"Anh Tranh, thế này là sao?"
Cô nhìn vào bộ quần áo lạ hoắc mà hỏi Phó Tranh, hôm qua cô uống chả nhớ gì cả, không lẽ cô đi trộm đồ để mặc sao?

Phó Tranh bị hỏi giật bắn cả mình, nhanh chóng viện một lý do qua mắt cô:
"À haha, hôm qua em say xong lấy đồ trong tủ rồi tự thay đồ, tự tắm luôn thì phải."
Vừa nói hắn vừa chỉ vào tủ đồ cạnh đó.
Nhưng cái thái độ bất thường của hắn khiến cô khó tin:
"Em tự làm hết sao?"
"Đúng."
"Thật?"
Phó Tranh đưa ba ngón tay chỉ lên trời, vẻ mặt hết sức uy tín:
"Thật mà, em làm cả.

Chắc say em không nhớ thôi."
Mộc Hạ lúc này mới lùi lại không tra hỏi nữa, dù sao cô say cũng có nhớ gì đâu.

Có khi say rồi làm đúng thế cũng nên.

||||| Truyện đề cử: Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi |||||
Cô vừa gật gù vừa tiến vào nhà tắm.

Nghe thì cô thấy hơi vô lý cơ mà lại thuyết phục, nên kệ đi.
Đợi cô đi, Phó Tranh mới thở phào nhẹ nhõm, dạo gần đây hắn tiếp xúc với cô rất lạ, trạng thái giống kiểu tên trộm làm việc xấu sợ bị phát hiện ấy.
Nhưng đúng là hắn làm chuyện xấu thật, bất an là chuyện bình thường.

Thôi thì cố kìm nén cảm xúc để không dọa cô chạy mất rồi mới làm gì thì làm.
Còn người là còn cưa và còn đổ =))
Phó Tranh lúc này.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 45: 45: Hôn


Trên đường về nhà, Mộc Hạ mệt mỏi tựa vào ghế.

Cô chóng mặt quá, giờ chỉ muốn trở về căn phòng thân thương mà ngủ một giấc thôi.
Nhìn cô bơ phờ, Phó Tranh lo lắng.

Hôm qua hắn có nấu canh giải rượu cho cô uống, nhưng ai ngờ phát sinh vài việc nho nhỏ nên cô chưa uống.

Giờ đau đầu là phải.
"Em đau lắm không, anh đưa em đến bệnh viện nhé."
Mộc Hạ lắc đầu từ chối, cô chả muốn đi đâu nữa, chỉ muốn về nhà thôi.
Phó Tranh thấy vậy cũng chịu, đành đưa cô về rồi nhờ hai bác giúp việc hộ, chứ hắn chưa giải quyết vấn đề như vậy bao giờ cả.
Về đến nhà chính, Thím Lạc lật đật ra mở cổng đón, thấy Mộc Hạ nằm trên tay Phó Tranh, Thím hốt hoảng hỏi han:
"Thiếu gia, cô ấy sao vậy, cần gọi bác sĩ không ạ."
Phó Tranh ôm Mộc Hạ đang ngủ trên tay đi lên phòng:
"Cô ấy hôm qua uống hơi quá chén, giờ đau đầu.

Thím có cách nào giúp cô ấy đỡ hơn không?"

Thì ra là đau đầu do uống rượu, làm Thím Lạc tưởng cô bị làm sao, chuyện này thím lo được:
"Vậy thiếu gia đưa cô ấy lên phòng nghỉ đi, tôi lo cho."_Nói rồi thím nhanh chóng xuống bếp chuẩn bị.
Phó Tranh đưa cô lên phòng, đặt cô lên giường.

Gương mặt cô lúc ngủ trông thật bình yên nhẹ nhàng, khác hẳn lúc còn thức.
Hắn nắm lấy tay nhỏ mềm mại đưa lên miệng hôn nhẹ, bàn tay nhỏ mang chút hương thảo mộc thoang thoảng.
Áp tay cô lên má cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay truyền lại, hắn bất giác mỉm cười, hắn muốn thời gian ngừng lại ở giây phút này.

Hắn muốn nhìn cô ngắm cô ngủ lâu hơn nữa, ngắm mãi, in nhớ khuôn mặt cô vào tâm trí hắn.

Hình như càng ngày hắn càng thích cô hơn rồi.
- Cốc cốc-
Bỗng có tiếng gõ cửa, Phó Tranh giật mình cất tay cô vào trong chăn, lấy lại trạng thái bình thường rồi lên tiếng:
"Vào đi."
Thì ra là Thím Lạc mang thuốc vào:
"Thiếu gia, thuốc đến rồi."
Phó Tranh đón lấy chen thuốc trên tay, quay sáng Thím Lạc:
"Được rồi, tôi sẽ cho cô ấy uống, Thím xuống nhà nấu món gì đó để chút cô ấy ăn."
Thím Lạc nhìn nhanh qua phía Mộc Hạ đang nằm xem tình hình rồi cũng nhanh chóng rời khỏi, dành chỗ riêng tư cho cô cậu.
Phó Tranh đợi cửa phòng đóng lại, hắn khẽ lay cô dậy:
"Mộc Hạ, dậy uống thuốc nào."
Mộc Hạ bị làm phiền thì khó chịu, nói bằng giọng mũi:
"Hong, anh để em ngủ, em đau đầu."
Phó Tranh phì cười, đỡ cô nằm dậy trên tay, để cô dựa vào ngực mình.

Ngon ngọt dỗ:
"Dậy uống thuốc mới hết đau đầu chứ.

Uống xong khỏi anh dẫn em đi mua đồ, mai là phải tới trường rồi đó.

Ngày đầu mà không đến thì còn ra thể thống gì."

Nghe đến việc mai phải đến trường, Mộc Hạ mở mắt ngước lên nhìn hắn.
Đúng rồi, mai cô phải đến trường mới nữa, còn vài thứ chưa kịp mua.
"Vậy được, anh lấy thuốc cho em."
Phó Tranh thấy vậy hài lòng, cầm chén thuốc trên tay thổi cho bớt nóng rồi mới đưa cho Mộc Hạ uống.
Mộc Hạ uống được ngụm đầu thì nhăn mặt, đưa trả chén th uốc lắc đầu:
"Ưm, đắng lắm.

Em không uống nữa đâu."
Cái thuốc gì mà đắng ngắt vậy cà.

Phó Tranh dỗ kiểu gì cô cũng không chịu uống thêm.

Vậy được, hết cách, hắn đặt chén thuốc xuống bàn.

Lấy tay chế trụ cổ cô rồi hôn.
Mộc Hạ bất ngờ vì hành động của hắn, nhất thời không kịp phản ứng, mở to mắt mà nhìn.
Hắn đang làm gì cô vậy?
3s nhận được tình hình hiện tại, Mộc Hạ đẩy vai hắn ra, mở miệng tính hỏi cho rõ.
Ai ngờ vừa mở miệng, hắn nhân cơ hội liền đưa lưỡi vào bên trong càn quét khoang miệng cô.

Chiếc lưỡi hắn như con rắn tìm lưỡi nhỏ của cô mà trêu đùa.
Sau một hồi dây dưa, Mộc Hạ không còn phản kháng nữa chỉ biết phát ra tiếng Ưm ưm
Hai thân thể, một to lớn vạm vỡ, một nhỏ nhắn mềm mại dán sát lấy nhau.
Ôm hôn nồng nàn một hồi, cả hai gần hết dưỡng khí Phó Tranh mới lưu luyến buông đôi môi sưng nhẹ bị hắn dày vò ra..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 46: 46: Đồng Ý


Mộc Hạ nhìn hắn rồi đỏ mặt, núp vào ngực hắn mà cúi gằm.
Phó Tranh nhìn cô như vậy mà cười thành tiếng, vuốt tóc mềm mà thản nhiên hỏi như không:
"Em sao vậy?"
....
Cô không trả lời.

Chả lẽ hôn có một cái mà ù tai luôn rồi sao.
Hơi lo lắng, hắn nâng mặt cô lên.
"Nào, em sao thế."
Mắt cô ầng ậc nước mắt.

Cô khóc rồi, sao hắn có thể làm vậy với cô chứ.

Hắn có yêu cô không mà làm vậy, như vậy là gieo hi vọng cho cô đấy.
Nhìn cô khóc Phó Tranh hoảng luôn, hôn cô có một cái thôi mà sao thành vậy rồi:
"Mộc Hạ ngoan, anh làm em đau sao, hay anh làm em sợ.

Nói anh nghe, anh xin lỗi."
Phó Tranh lau nước mắt cô mà vội vã hỏi.
Mộc Hạ thấy vậy càng òa khóc to hơn, tự nhiên hôn người ta bất chợt vậy không sợ mới lạ.

Cô mếu máo đẩy người hắn ra:

"Huhu, anh cướp nụ hôn đầu của em rồi.

Hứcc...!anh không thích em thì không được làm như thế.

Anh như vậy là gieo hi vọng cho em, em sẽ buồn lắm...!huhuu."
Phó Tranh ngớ người, ai gieo hi vọng cho cô chứ, hắn là thật lòng nha.
Đến bước này rồi hắn không lảng tránh nữa, con trai thì phải quyết đoán lên.

Hắn lấy hết dũng khí, nâng cằm cô lên:
"Mộc Hạ, là anh cướp nụ hôn đầu của em, nhưng anh thích em thật lòng.

Anh không trêu đùa tình cảm của em.

Anh thật sự rất thích em..."
Mộc Hạ như đơ luôn, nhìn như hắn bảo hắn thích cô.

Phải không nhỉ, hay cô nghe nhầm?
"Mộc Hạ?Mộc Hạ?"
Cô giật mình, không phải là mơ, thật sự hắn bảo thích cô.

Trả lời sao đây, cô cũng có tình cảm với hắn, cô khó chịu khi hắn tiếp xúc với người phụ nữ khác, cô chỉ muốn hắn là của cô thôi.

Hơi ích kỉ nhưng cô muốn vậy cơ.
Nhưng sự việc bất ngờ quá, hắn làm vậy cô ngại nhaa.
"Mộc Hạ, em thích anh không.

Em cho anh cơ hội nhé?"
Bị hỏi dồn dập, Mộc Hạ không biết trả lời sao nữa, mặt cô đỏ au, cúi người trốn tọt vào trong chăn:
"Em..

em không biết."
Phó Tranh lại càng lo lắng, khi tỏ tình người ta đồng ý hoặc không đồng ý.

Sao cô lại bảo không biết? Cô trả lời rõ ràng xem nào, hắn lo lắm rồi, chưa bao giờ hắn thấy bồn chồn mong đợi như vây.
Cô là đang thử thách lòng kiên nhẫn của hắn sao.
"Mộc Hạ, em cho anh câu trả lời đi? Hay em không thích anh, anh sẽ thay đổi vì em mà?"
Mộc Hạ trong chăn nghe vậy thì bất ngờ, hăn sẽ thay đổi vì cô sao.

Một người tính khí nóng nảy như hắn mà nguyện thay đổi vì cô sao?

Mộc Hạ thò mỗi hai con mắt ra nhìn hắn.
Phó Tranh thấy cô chịu ra mặt cũng vui, ít ra còn có chút khởi sắc cho lời tỏ tình cộc lốc của hắn.

Hắn mong chờ câu trở lời từ cô.
....
....
....
Nhưng sao cô không nói gì cả? Cô không thích sao.

Nghĩa là hắn bị từ chối rồi?
Mặt hắn trầm hẳn, có lẽ cô không thích hắn.
Hít một hơi, chấp nhận thôi, dù sao hắn cũng nói ra lòng mình rồi, còn hơn là không nói.

Là con trai mà mạnh mẽ lên.
Hắn tự an ủi mình.

Buồn rầu xoa đầu cô:
"Vậy em ngủ đi, anh ra ngoài.

Anh vẫn sẽ chờ câu trả lời từ em."
Căn phòng nhỏ bỗng trở nên im ắng lạ thường, im đến nỗi có thể nghe thấy tiếng lá rơi trong gió.
Mộc Hạ hé mắt nhìn, hắn chuẩn bị đi rồi.

Cô bỏ lỡ rồi chăng?
Nhìn bóng lưng hắn rời khỏi, cô thấy tim mình như thắt lại, có chút đau lòng.

Liệu bây giờ giữ hắn lại có kịp không?

Ngay giây phút cửa phòng sắp đóng, cô không chần chừ thêm nữa mà bật dậy khỏi chăn, chân trần lao đến mà ôm lấy hắn.
Cô ôm lấy thân hình lớn của hắn mà òa khóc.

Sao hắn dám bỏ cô như vậy:
"Oaa, anh đi đâu? Anh hôn em rồi, bây giờ anh phải chịu trách nhiệm.

Hức."
Bờ ngờ ngỡ ngàng và ngơ ngác.

Cô bảo hắn phải chịu trách nhiệm cho nụ hôn sao.
"Hahaha."
Hắn cười lớn, quay người ốm lấy cô mà nhấc bổng:
"Mộc Hạ, vậy là em đồng ý làm bạn gái anh sao?"
Mộc Hạ đỏ mặt gật đầu.

Ultr hắn cứ hỏi vậy cô là con gái ngại nha
Hắn vui hơn mở hội, ôm cô vào lòng miệng không ngừng cười lớn.

Hóa ra cô cũng thích hắn.

Sao không nói sớm chứ, làm hắn tưởng....
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 47: 47: Nghiện Rồi


Phó Tranh vui sướng ôm cô ngồi lên giường.

Để cô ngồi trong lòng hắn.
Trong vòng tay ấm áp của hắn, Mộc Hạ nghe rõ từng nhịp tim của hắn, cô đặt tay lên ngực hắn mà cười:
"Tim anh đạp như trâu vậy á."
Phó Tranh đỏ mặt, tim hắn muốn rơi ra ngoài luôn rồi ấy chứ.

Nắm lấy bàn tay nhỏ hắn cúi xuống cổ cô thì thầm:
"Em còn nói à, tại em cả đấy.

Im như vậy dọa chết anh rồi."
Hơi thở của hắn khiến cổ cô nhột, cô giụt cổ lại đẩy đầu hắn ra:
"Nào đừng trêu em, em muốn ngủ."
Phó Tranh cười cười, với tay cầm chén thuốc đưa cho cô:
"Uống xong rồi ngủ."
Mộc Hạ thấy thế lắc đầu tính lẻn vào chăn trốn:
"Em không uống đâu, đắng lắm."
Thuốc đó thực sự đắng, cô chả dám uống lại lần nữa, mặc kệ Phó Tranh dỗ kiểu gì cũng nhất quyết không uống.
Phó Tranh bất lực, nhìn cô như con cừu kẹt trong mỏm đá không chịu ra.

Hắn dùng sức một chút lật chăn ra tóm lấy cô rồi chế ngự cục bông nhỏ vào lòng, để lưng cô áp vào ngực hắn, miệng kêu la oai oái.
Phó Tranh cầm chén thuốc tự mình ngậm lấy một ngụm sau đó nâng cằm bóp nhẹ má cô.

Hắn cúi xuống truyền dòng nước đắng từ miệng hắn sang cho cô.
Lần này thì không né được nữa rồi, Mộc Hạ từ từ tiếp nhận dòng nước mà nhăn mặt nuốt xuống.
"Ưm..

ực..."
....Nước trong miệng hắn hình như hết rồi, nhưng sao vẫn dính lấy môi cô vậy.
Hắn không muốn rời mà dùng lưỡi liên tục chuyển động khuấy đảo khoàn miệng cô, lần mò lấy chiếc lưỡi đinh hương mà m*t nhẹ.
Sau đó hắn dùng chiếc lưỡi điêu luyện của mình khắc họa khung môi cô.

Hắn liên tục gặm m*t đôi môi nhỏ, y như con sói xám đang thưởng thức con mồi.
Mộc Hạ bị hắn hôn cho điên đảo trời đất, hai tay nắm chặt cổ áo của hắn khiến nó nhăn nhúm lại, miệng chỉ biết phát ra những âm thanh Ưm ưm đầy khêu gợi.
Hồi lâu cắn m*t, cuối cùng Phó Tranh cũng chịu buông môi cô ra, nhìn mặt cô đỏ hồng mà hài lòng.
Mộc Hạ sờ nhẹ lên môi sưng đỏ mà phồng má giận dỗi:
"Anh nghiện hôn rồi sao.

Cắn em thành ra như vậy."
Phó Tranh cười ôm chặt lấy cúi đầu cắn nhẹ vào vành tai cô thủ thỉ:
"Anh không chỉ nghiện hôn em đâu, mà còn muốn..."
Hắn có ý gì vậy chứ aaaaa.
Mộc Hạ ngại ngùng đẩy hắn ra, rồi chui vào chăn không quên ném cho hắn vài câu xua đuổi:
"Em,...!em ngủ đấy anh ra ngoài đi."
Phó Tranh trên người trống không thì hụt hẫng, hắn muốn ôm cô nhiều nữa cơ.

Có lẽ hắn nghiện mùi hương trên cơ thể cô rồi.
Đẹp trai không bằng chai mặt, hắn lật chăn chui vào nằm với cô.

Dang cánh tay chắc khỏe vòng qua người cô mà ôm lấy.
Người cô bé xíu hà, hắn cảm giác dùng sức một chút thôi đủ ép bẹp cô rồi.
Đằng sau lưng Mộc Hạ thấy điều gì đó lạ lạ, thứ gì đó to lớn áp vào lưng cô, giống bức tường lửa vậy.
Tính quay người lại nhưng cánh tay ai đó ôm chặt như đá khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.
Đành chịu thôi, cô bị khóa rồi.

liếc mắt ra sau, Mộc Hạ bất mãn giận dỗi:
"Anh làm gì vậy? Vào giường em làm gì?"
Phó Tranh gục đầu vào cổ cô, cảm nhận hương thơm từ mái tóc mềm quen thuộc, bàn tay tùy tiện đặt trên eo nhỏ mà x** n*n:
"Anh đi ngủ chứ sao nữa."
Mộc Hạ nắm lấy bàn tay lớn đang x** n*n trên eo mình mà quát nhỏ:
"Anh về phòng mình mà ngủ, đây là giường em mà."
Tất nhiên là hắn không chịu, cứ mặt dày nằm đó mà hưởng thụ, mặc kệ cô đuổi, hắn vẫn nằm bẹp ở đó như không nghe thấy gì..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 48: 48: Biến Thái


Trên chiếc giường nhỏ màu hồng xinh xắn, hai thân thể ôm chặt lấy nhau.
Trong chăn, tay Phó Tranh nhẹ nhàng lả lướt khắp cơ thể ngọc ngà, bàn tay không yên phận luồn tay vào áo cô, v**t v* chiếc bụng phẳng không chút mỡ thừa rồi từ từ nhích dần lên trên nữa.
Mộc Hạ cứng người, nhất thời chưa phản ứng lại hành động của hắn.

Bất chợt bàn tay lớn sắp chạm vào nơi đầy đặn, Mộc Hạ bên ngoài áo nắm lấy tay hư:
"Ưm...!anh làm gì vậy a~"
Lòng Phó Tranh bỗng nóng lên, giọng cô như vậy là sao chứ.

Mời gọi hắn hay gì?
Hắn cắn nhẹ vào vành tai cô, phả hơi nóng lên nơi mẫn c ảm khiến cô hơi giụt cổ lại.
Bất chấp sự ngăn cản yếu mềm, tay hắn vẫn dâng lên cao, thông qua lớp áo ngực hắn cảm nhận được nơi đầy đặn, tay lớn x** n*n nhẹ khiến cô rên khẽ:
"A...!Anh là b**n th** sao..."
Mộc Hạ đỏ chín mặt, vừa xác nhận mối quan hệ thôi mà, hắn vội vàng làm gì chứ.
Mặc kệ cô trách móc, Phó Tranh nghiêng đầu thả mưa hôn xuống khuôn mặt mịn màng, má, mũi, cằm, môi,...nơi nào hắn cũng để lại hơi thở của mình.
Giọng hắn trở nên khàn đục, lôi cuốn dụ hoặc:
"Bảo bối, anh b**n th** với mỗi em thôi."
Nói rồi hắn luồn tay vào áo lót, trực tiếp chạm vào vùng đồi núi nhấp nhô.
Mềm mại, mịn màng.

Bàn tay điên cuống x** n*n, lâu lâu lại véo nhẹ viên ngọc hồng khiến nó dựng đứng lên.
Mộc Hạ bị hắn làm cho hoa mắt chóng mặt, tay cô bám chặt lấy cánh tay chắc khỏe:

"Anh...!a...!đau em."
Phó Tranh chả nói chả rằng, trực tiếp đè cô xuống ngậm lấy môi nhỏ mà c*n m*t.
Mộc Hạ hơi bất ngờ nhưng cũng không hề lảng tránh, vòng tay qua cổ hắn mà ôm.
Thấy cô không bài xích, Phó Tranh được đà lần tới.

Bàn tay hư hỏng buông đôi thỏ trắng bị hắn bóp đến đỏ ửng, in cả dấu tay lớn.
Hắn nhẹ nhàng dần dần đi xuống, cởi cúc, k** kh** q**n cô rồi cho tay xuống thăm dò.
Qua lớp quần mỏng, hắn miết nhẹ nhàng cảm nhận nơi thầm kín ấm nóng.
Lúc này Mộc Hạ hơi hoảng, rời khỏi môi hắn nắm chặt lấy bàn tay đang làm loạn bên dưới.
"A..

đừng.

Anh dừng lại đi."
Bị người khác xâm nhập như vậy, cô thực sự sợ hãi, nước mắt lắn dài, cô khóc ngày càng lớn, tiếng nức nở ngày càng to.
Phó Tranh giật mình ngừng lại động tác, hắn hốt hoảng, sao cô lại khóc nữa rồi.
Hắn ngồi luôn dậy, chỉnh lại quần áo cho cô như cũ, rồi ôm cô vào lòng:
"Mộc Hạ, em đừng khóc, là anh sai anh xin lỗi.

Ngoan anh không làm vậy nữa."
Mộc Hạ mếu máo đáng thương, sao hắn lại làm vậy chứ, dù cô đủ 18 tuổi nhưng vẫn còn đi học mà:
"Anh bắt nạt em.

Xíu em mách bác Phó."
Cô dỗi hờn chui vào chăn dọa.

Phó Tranh nghe vậy còn hoảng hơn nữa, ba mẹ hắn mà biết hắn đè cừu non ra thịt là hắn xác định rồi.
Cô còn đang phải đi học, hắn không thể làm gì khi cô chưa cho phép.
Phó Tranh tỏ vẻ hối lỗi chui lại vào chăn ôm cô vào lòng, xoa đôi má của cô mà nịnh nọt:
"Mộc Hạ, tiểu bảo bối, anh sai rồi, đừng giận nữa nha ~."
Mộc Hạ lúc này đã không khóc nữa, nhưng cô vẫn giận nha.
Cô xoay mặt đi chỗ khác tỏ vẻ:
"Em không biết, anh đi ra đi.

Hứ."
Phó Tranh nhìn vậy chỉ biết cười, cô đáng yêu quá rồi.

Hắn kéo chăn đắp cho cả hai rồi hôn vào chán cô cưng chiều:
"Được rồi, là anh đã vội vàng.

Giờ thì ngủ đi, xíu dậy ăn cơm."
Mộc Hạ hơi phồng má nhưng vẫn ôm lấy hắn, rúc đầu vào ngực hắn tìm tư thế thoải mái nhất chìm vào giấc ngủ.

Hôm nay thật nhiều bất ngờ, sự việc sảy ra thật nhanh khiến cô hơi không thích ứng kịp.
Phó Tranh hạnh phúc ôm cô mà ngủ.

Căn phòng hồng thơ mộng cùng với hai thân thể dán sát với nhau giống như hoàng tử và công chúa đang say giấc vậy.

Hắn ước thời gian mãi là như vậy, cô mãi là công chúa nhỏ của hắn..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 49: 49: Vứt Liêm Sỉ


Ngủ một mạch đến 5 giờ chiều, Mộc Hạ tỉnh dậy sau giấc ngủ dài.

Nhờ uống thuốc nên cô tỉnh táo hơn hẳn, đúng là thuốc đắng giã tật mà.
Mộc Hạ với lấy điện thoại đầu giường kiểm tra một chút xem có thông báo gì không, sau đó mới quay sang người bên cạnh.
Mộc Hạ nhìn mặt Phó Tranh lúc ngủ, hắn lúc này không còn sự bá đạo, quậy phá nữa mà tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu vậy, nhẹ nhàng dịu êm.
Cô chỉ muốn ngắm nhìn hắn mãi, hắn thật đẹp trai càng nhìn cô càng thích, miệng không kìm được mà thốt nhẹ:
"Đẹp trai thật đó."
...
"Đẹp đến vậy sao?"
Mộc Hạ:"..."?
Cái gì vậy ông nậu? Hú hồn hà, Mộc Hạ giật bắn cả mình, hắn chả phải đang ngủ rất ngon sao.

Ngại chết mất, nhìn cô bây giờ khác nào tiểu sắc lang chứ.
Mặt mũi con gái nhà người ta còn đâu nữa, phải biết làm giá chứ, Mộc Hạ gào thét trong lòng, hai tay mặt tránh né.
Phó Tranh thấy cô như vậy thì nổi hứng muốn trêu chọc, hắn gỡ tay cô ra, ép cô nhìn vào mặt hắn:

"Sao vậy, không nhìn anh nữa hửm?"
Mộc Hạ tức muốn điên người, nhổm dậy hai tay đặt trên ngực hắn mà quát:
"Là anh giả vờ ngủ, anh lừa em."
Phó Tranh chỉ biết cười, vẻ mặt thoải mái, hững hờ buông lời chọc ghẹo:
"Em là tên tiểu bi3n thái.

Vậy mà lúc trưa còn mắng anh."
Nghe hắn nói vậy, Mộc Hạ phản đối, cô bi3n thái chỗ nào chứ? Cô đã làm gì hắn đâu, lúc trưa chính hắn chiếm tiện nghi của cô mà.
Phó Tranh nhìn khuôn mặt bất mãn của cô, rồi nhìn xuống ngực mình.
Mộc Hạ thấy lạ cũng nhìn theo.
Cái tay cô để ở đâu vậy? Aaa
Cô thực sự giống tên bi3n thái quá rồi, thèm cơ ngực của hắn đến vậy sao? Mộc Hạ đỏ mặt rụt tay lại, lắp bắp thanh minh:
"Cái...!cái này là...!là em không cố ý, đúng rồi, là nhầm lẫn thôi.

Em muốn xuống nhà ăn cơm."
Nói rồi cô bò qua người Phó Tranh tính chuồn lẹ.

Ai ngờ Phó Tranh tự nhiên giữ eo cô lại, đặt cô ngồi trên người mình.

Hắn cười gian tà, tự kéo áo mình lên rồi nắm lấy tay cô đặt lên cơ bụng săn chắc của mình.
Bàn tay nhỏ của cô được hắn dẫn đi khắp cơ thể săn chắc.

Từng múi cơ bụng, cơ ngực, bàn tay nhỏ lả lướt khắp người hắn, khiến lòng hắn dạo rực.
Mộc Hạ như bị hút hồn bởi thân thể toẹt vời này.

Đây chính là cơ bụng 6 múi trong truyền thuyết đó hả.

Cô tập trung cảm nhận qua xúc giác bàn tay, mặt nhìn không muốn chớp.

Quả thực thích quá đi.
"Mộc Hạ, em ch** n**c miếng luôn rồi kìa."
Giật mình, cô thu lại tay.
"Sao? Hôm nay anh sờ em rồi.

Giờ em sờ lại một chút không cho hả?"
Mộc Hạ vứt luôn liêm sỉ mà cãi tay đôi với hắn.

Thấy cô không cần mặt mũi như vậy, thì hắn cũng chả cần dây thần kinh ngại làm gì.
Phó Tranh ngồi dậy, nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình, miệng ngon ngọt dụ dỗ:
"Vậy chúng ta làm giao dịch nhé.

Anh giao cho em thân thể ngọc ngà này, còn em phải cho anh ôm sờ mỗi đêm.

Được không."
Mộc Hạ đơ người luôn, hắn thật sự không cần liêm sỉ luôn sao, nói ra được những câu như vậy thật nể đó nha.
"Hứ, ai thèm thân thể anh chứ, có ăn được không?"
Thân thể đẹp có ăn được đâu.
"Em có chắc là không ăn được?"

Hắn cởi luôn chiếc áo để m*nh tr*n, tạo dáng gợi cảm mời gọi.

ngôn tình hay
Mộc Hạ nhìn mà muốn xịt máu mũi luôn, hắn là đang trừng phạt cô sao.
Vậy được, hắn đã có lòng thì cô đây phải nhận món quà to lớn này mới được.
Cô cúi thấp người, bàn tay nhỏ đặt lên ngực hắn, há miệng gặm lấy tay hắn như lúc trưa hắn làm với cô vậy.
"Mộc Hạ em làm gì thế."
Phó Tranh giật mình, cô tự nhiên chủ động vậy khiến hắn có chút nóng lòng nha.
Mộc Hạ thấy phản ứng của hắn như vậy thì hài lòng, nhưng đó chỉ là mở đầu thôi.

Cô nhả tai hắn ra, hôn nhẹ lên môi hắn một cái rồi từ từ hôn xuống.
Má, cằm, yết hầu, bả vai....!rồi sau đó cắn mạnh một phát ở cổ hắn cho bõ tức.
Đang đê mê, tưởng được cho ăn thịt, nào ngờ bị cắn, Phó Tranh bị đau nhưng không đẩy cô ra mà cố chịu.

Cừu nhỏ của hắn đanh đá quá, nhưng tại hắn thích bị cô làm vậy đó, chỉ cần cô thích là hắn chiều..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 50: 50: Combo Hủy Diệt


Mặc kệ hắn nhăn nhó, cô vẫn dùng sức gặm, khi đã thỏa mãn cô mới nhả ra nhìn hắn.
Tên này không biết đâu sao, hay da hắn dày nhỉ, rõ ràng là cô dùng sức lắm mà, nếu là người khác như vậy là cô bị đá dính vào tường chó li3m 7 ngày không ra rồi.
Bàn tay mềm mại xoa lên vết cắn.

Vừa ngoặm hắn xong giờ nhìn lại có chút đau lòng hơi tự vả chút nhưng vẫn có gì đó có lỗi:
"Anh không đau sao?"
Phó Tranh bắt lấy tay cô mỉm cười:
"Không sao em thích là được."
Mộc Hạ liền rụt tay lại, cái tên bi3n thái này ngon ngọt từ khi nào vậy, ngôn từ kinh khủng quá đi.
Cô mà ngồi lâu chắc nghẹn chết vì tự ăn cơm chó của chính mình mất.

Tìm cớ chuồn lẹ.
"Em đi ăn cơm đây kệ anh."
Vừa nói cô vừa nhảy tót khỏi giường, phóng như bay xuống nhà.
Nhìn cô vội vã như vậy, Phó Tranh chỉ biết cười mà nhắc nhở nhẹ:
"Từ từ ngã bây giờ."
Haizzz 3 phần bất lực, 7 phần nuông chiều.

Phi xuống lầu, Mộc Hạ tim đập thình thịch, cô chả biết lấy đâu ra can đảm mà vừa dám cắn hắn như vậy nữa.

Lại còn làm điệu quyến rũ vừa rồi, khác nào chơi với lửa.
Ngó nhìn trước sau không thấy hai bác giúp việc đâu, Mộc Hạ hơi tò mò nhưng cũng kệ, giờ này cô đói lắm rồi.

Vào lục nhà bếp thấy một mâm cơm đầy đồ ăn ngon, hình như vẫn còn hơi nóng, may đỡ phải hâm nóng lại.
Được rồi, đánh chén thôi.
Ổn định rồi mà lại thiếu bát, ngồi vào mâm mà lại thiếu đồ thì thật tụt hứng, lười lắm nhưng thiếu bát thì ăn làm sao.
Mộc Hạ đành đứng dậy kéo ghế đến chạn với tay để lấy bát.

Vừa bước xuống thì đằng sau bỗng có tiếng nói làm cô giật mình chút nữa thì ngã."
"Mộc Hạ, lấy bát anh nữa."
"Cừu nhỏ, anh cũng muốn ăn."
"Anh nữa nhé, làm phiền em rồi."
Hóa ra là Kỉ Hồng, Tô Khiêm và Mạc Quân đến chơi. Sao mà ba người họ đi không động tĩnh thế, cô mà yếu tim là lăn đùng ra đây rồi.
Hơi bất ngờ nhưng lập tức cô vui vẻ trở lại luôn:
"Ba anh đến chơi sao.

Đợi em chút rồi mình ăn chung nha."
Cô cầm 5 cái bát xuống xuống, thêm một cái bát chuẩn bị cho Phó Tranh ấy mà.
Cô cầm bát xơi cơm cho từng người, rồi gọi vọng lên mời Phó Tranh trên lầu xuống.
Nghe cô, gọi hắn hí hửng đi xuống.

Nhưng vừa bước vào nhà bếp, mọi vui vẻ hào hứng rơi đâu hết.
Ba cái thằng kì đà cản mũi này sao lại ở đây? Một thằng đã khổ đây lại đủ combo hủy diệt.
Phó Tranh dùng khuôn mặt sầu đời căm ghét cả thế giới ngồi vào bàn.

Nhìn ba thằng bạn mà muốn xé xác ra cho Khuyển Brown của hắn ăn.
Cứ nghĩ là sẽ có không gian riêng lãng mạn ngồi ăn dưới trăng rồi cùng nhau đắm đuối chứ, Ai dè...
=))Giờ này lấy đâu ra trăng với chả sao?🙂)
Ba người kia vẫn gắp ăn tự nhiên như ở nhà, vì đây đâu phải lần đầu đi ăn như vậy.

Họ chả quan tâm ai đó sắp nổ như bom nguyên tử đang ngồi ở kia.
Mạc Quân gắp miếng giò cho vào miệng khen:
"Đồ ăn trực lúc nào cũng ngon hơn cơm nhà nhỉ."
Kỉ Hồng chọn miếng sườn xào để vào bát Mộc Hạ rồi quay sang tiếp chuyện:
"Đúng đó, hay mấy nữa anh Tranh cho em mượn hai bác về nấu cơm giúp nhà em một ngày thôi cũng được nhé?"
Phó Tranh tối mặt, đi ăn trực lại còn đòi hỏi lắm thế.
Tô Khiêm thấy Phó Tranh không đụng đũa mà ngồi thu lu, anh thấy lạ ngây thơ hỏi:
"Anh Tranh sao vậy? Hay không biết cầm đũa, em bón cho anh nhé."=).
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 51: 51: Ngây Thơ


Nghe xong Phó Tranh muốn nổ thật rồi, cái thằng này lúc nào cũng khiến hắn mệt não, thở ra câu nào là muốn đấm câu đấy.
Thấy hắn vẫn không nói gì, Tô Khiêm nhìn Phó Tranh rồi vỗ đùi đen đét như thám tử Conan tìm ra thủ phạm.
Đám Kỉ Hồng với Mạc Quân thì nhận ra ngay, cười gian manh chất vấn.
"Anh Tranh bị sao thế?"
Phó Tranh như thủ phạm tạm thời hơi hoảng chưa có câu trả lời, quay mặt ra chỗ khác.
Đám Kỉ Hồng thấy vậy càng khẳng định suy nghĩ của mình.

Được thôi, hắn không nói thì chuyển sang tòng phạm vậy.
Mạc Quân giả vờ không hiểu quay sang Mộc Hạ đang cắm cúi mà hỏi:
"Mộc Hạ, Em biết anh Tranh bị làm sao không?"
Mộc Hạ giật mình khi bị réo tên, lắp bắp không nên lời:
"Em...!Anh...!ờm à..."
....
"Gâu."
....
Khuyển Brown?
Mộc Hạ thấy chú chó quanh quẩn thì chả kịp nghĩ ngợi chỉ luôn vào con chó, nói luôn một mạch:
"À đúng rồi.

Anh ấy bị nó cắn."
Khuyển Brown kiểu:"..."=))???
"Ặc..."
"Hahah."
Phó Tranh và Kỉ Hồng Mạc Quân nghe xong muốn sặc.

Cô nói thế khác nào tự nhận mình là tró.

Giây phút cô nhận ra thì đã muộn, lời nói thì cũng nói rồi rút lại sao được.
Duy chỉ có Tô Khiêm là vẫn lơ mơ tưởng thật, nhìn vào Tiểu Khuyển rồi hỏi Mộc Hạ:
"Là nó sao?"
Mộc Hạ cắn răng, phóng lao thì phải theo lao thôi.

Cố nặn ra nụ cười méo mó:
"Đúng vậy, chính ló."
Tô Khiêm nhìn con chó, con chó nhìn Tô Khiêm.

Hai người có nét giống nhau nhỉ "..."=))
Anh cầm tai Tiểu Khuyển mà mắng:
"Sao mày cắn chủ hư thế? Anh Tranh xíu bọn em đưa anh đi tiêm phòng chó dại nha."

Cả đám nghe xong cười muốn nội thương, chỉ có Mộc Hạ là ngại muốn chui xuống lòng đất thôi.
Phó Tranh gắp miếng thịt to bỏ vào bát Mộc Hạ, giọng nói không mặn không nhạt, vừa lơ đễnh lại vừa cưng chiều, chả rõ nói với ai:
"Khỏi cần, dại vì chú cún này thì tao nguyện điên dại đến hết đời."
Tiếng nói chấm dứt, cả không gian như tĩnh lại, chả ai nói với ai câu gì.

Mộc Hạ vừa ngại ngùng vừa ấm lòng khi nghe hắn nói vậy, trái tim cô như muốn nhảy bổ ra ngoài rồi.
Ngọt quá, ngọt mún sún răng luôn gòi.
Kỉ Hồng, Mạc Quân ngồi há mồm nhai cơm tró của hai người họ.

Cơm tró này chắc mang cho người hành tinh ăn còn không hết ấy chứ.
"Mà nhìn vết cắn lạ nhỉ....Mạc Quân, mày có thấy lạ không?"
Ultr, Mạc Quân muốn cạn lời, chỉ biết vỗ vai thằng bạn khờ:
"Tô Khiêm, mày đọc Conan bao giờ chưa?"
"Rồi, tao fan cứng Conan đấy nhé."
"Ừ.

Sự thật chỉ có một."
"..."Tô Khiêm nghe xong lại càng lú.

Bọn này hôm nay làm sao vậy, nói cái gì anh chả hiểu gì sất.

Lại còn cười cười nữa chứ.

Bộ điên hả?
Hong hỉu là đúng, anh đã có mối tình vắt vai lào đâu =(( Sầu của Khiêm.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 52: 52: Vỗ Béo Cừu Nhỏ


Ăn xong, họ dẫn nhau đi dạo phố, ghé vài nơi mua đồ dùng cần thiết để chuẩn bị nhập học.

Nói vậy chứ có mỗi Mộc Hạ mua là chính, mấy tên kia có thì có mà không có thì thôi.
Cô là con gái với cả mục đích chính là lên đây học nên chuẩn bị kĩ một chút.
Mua đồ xong rồi thì dẫn nhau đi cháy phố, lượn hết từ chỗ này đến chỗ kia.

5 người vừa đi vừa hú hét đi đến đâu làm náo loạn chỗ đấy, may chưa bị tóm lên phường vì tội gây ảnh hưởng trật tự an ninh.
.....=))
"Các anh về cẩn thận nha."
Mộc Hạ cùng Phó Tranh đứng ở cổng tiễn khách về, chơi thế đủ rồi, chuẩn bị tinh thần mai đi học thôi.
Thấy hai người đã về, Dì Lưu chạy luôn ra đón:
"Cậu chủ, Mộc Hạ.

Hai người về rồi."
"Con chào bác, con về rồi ạ."
"Vậy cô cậu rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm ạ."
Mộc Hạ lắc đầu từ chối, nãy vừa ăn vừa cháy phố nên giờ cô không thấy đói mấy.

Giờ bảo ăn nữa thì cô chưa muốn.

Thấy cô bỏ bữa thì Phó Tranh liền không vui, cô ăn như vậy lấy đâu ra sức chứ, cô gầy lắm rồi.

Giờ hắn phải bắt đầu công cuộc vỗ béo cô thôi.
Kéo tay cô vào bếp, hắn nghiêm nghị:
"Không được bỏ bữa, nhìn em khác nào que củi di động không.

Vào ăn cơm cho anh."
Hắn cứ vậy lôi cô vào nhà bếp, rửa tay giúp cô luôn.
"Nào ăn cái này, cái này và cái này nữa...!Ăn vậy nó mới có chất."
Nhìn đồng đồ ăn chất cao như núi, Mộc Hạ nhìn mà sợ.

Giờ này thực sự cô không muốn ăn chút nào, bình thường ở quê cô không hay bỏ nữa vậy đâu, cũng không kén ăn.
Nhưng mà ở đây cô hay ăn vặt nên lúc nào cũng có cảm giác no, mỗi bữa chỉ ăn một chút cơm thôi.

Giờ hắn gắp cho cô nhiều món vậy thực lòng là ăn không hết.
"Anh à, em ăn một chút thôi được không?"
Phó Tranh lắc đầu, phải ăn hết.

Mặt hắn kiên định vậy cô cầu xin vô ích thôi, ai mà biết hắn lúc vui vẻ, lúc xuề xòa, lúc lại nghiêm túc vậy chứ.
Mộc Hạ bất lực ăn từng miếng một, sau cố gắng nhồi nhét thì mới hết được một nữa.

Cô thật sự đã đến giới hạn rồi, ngồi ôm bụng căng tròn mà ngỡ sắp bội thực luôn ấy chớ.
"Anh à, em no lắm rồi.

Ợ!"
Thấy cô có vẻ thực sự không nhét thêm được nữa, Phó Tranh đứng dậy rót lấy một cốc sữa đưa cho cô:
"Uống xong rồi mới được lên phòng."
Cô vẫn phải uống nữa sao, thật sự no quá rồi mà.

Cô dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn cầu xin sự khoan hồng.
Phó Tranh thấy vậy cũng có chút mủi lòng, tiến đến bế cô đặt lên đùi, tay hắn đặt lên bụng cô mà xoa nhẹ.

Cô thực sự gầy quá, gầy đến nỗi khiến hắn đau lòng.
"Xíu nữa phải uống sữa mới được đi ngủ.

Lùn có một mẩu mà lười bổ xung canxi vậy."
Ngồi trong lòng ấm áp, Mộc Hạ lim dim:
"Vậy chắc ngày xưa anh uống nhiều sữa lắm nhỉ, thảo nào nhìn anh như khủng long tiền sử ấy."
Phó Tranh nghe xong phụt cười, cô lại so sánh hắn như vậy rồi.
Xoa bụng một lúc thấy cô sắp ngủ say đến nơi, hắn gọi cô dậy đưa cho ly sữa.
Đợi cô uống cạn, hắn mới bế cô lên phòng.

Để vật nhỏ lên giường hắn bước vào nhà tắm pha nước ấm cho cô ngâm mình.
Mộc Hạ tuy buồn ngủ nhưng lúc nào cũng phải tắm xong mới thoải mái vào giấc được.
Phó Tranh thì ngồi đợi cô tắm xong xuôi đâu đấy mới yên tâm trở về phòng mình hắn sợ cô tắm mà ngủ quên trong đó, cảm thì hắn đau lòng chết..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 53: 53: 18 Tầng Địa Ngục


Phó Tranh trở về phòng mình, hắn cũng tắm rửa đâu đấy rồi mới lên giường.
Nhưng lạ nhỉ, điều hòa mát lạnh, có chăn ấm, nệm êm, điện cũng đã tắt, cũng chả buồn vệ sinh.

Cái tư thế thoải mái này lẽ ra phải chìm vào giấc ngủ luôn chứ?
Hắn không tài nào chợp mắt được, cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Thức đến tận hơn 11 giờ mà mắt hắn vẫn mở thao láo.

Nếu cứ như vậy mai hắn đến trường bằng cặp mắt gấu trúc mất, ngày đầu đi học không thể tàn tạ thế được.
Người ta khi mất ngủ thường hay đếm cừu đúng không.

Vậy được, hắn cũng đến cừu.
"Một con cừu....!hai con cừu.....!"
"Ba cừu nhỏ....Bốn cừu nhỏ...."
"Năm Mộc Hạ....!Sáu Mộc Hạ...."1
=)))???
Khoãn đã, sao lại có Mộc Hạ ở đây? Phó Tranh ngồi phắt dậy.
Đúng rồi, Mộc Hạ.

Hắn muốn ngủ với Mộc Hạ cơ, ngủ một mình nó lạ lắm.
Nghĩ rồi hắn xuống giường, rón rén như tên ăn trộm nhẹ nhàng mở cửa phòng Mộc Hạ ra.
May quá cô vẫn ngủ say, chính là lúc này.

Hắn giở nhẹ chăn cô mà chui vào, ôm lấy bảo bối nhỏ.

Hắn thỏa mãn, chính là cảm giác này, cô như chất gây nghiện vậy, chỉ cần ở bên cô là hắn muốn ngủ liền.

Truyện Đam Mỹ
Mộc Hạ trong mơ màng cảm thấy giường bị lún xuống nhưng buồn ngủ quá, lại thêm ly sữa vừa rồi có tác dụng an giấc nên cô chả buồn quan tâm.
Và cũng vì cảm thấy hơi ấm quen thuộc nên chả có chút phòng bị nào, cô xoay người ôm lấy thân hình to lớn mà không hề cảnh giác.
Hai thân thể một lớn một nhỏ ôm lấy nhau say giấc nồng.
Đến tầm hơn 4 giờ sáng, Mộc Hạ bỗng mắc vệ sinh, cô mắt nhắm mắt mở rời khỏi giường đi vào nhà vệ sinh rồi lại từ nhà vệ sinh đi ra.
Trong suốt quá trình đi lại, cô chưa nhận ra điều gì bất thường cho lắm.
Đặt lưng trở lại giường, ôm lấy vật t0 lớn bên cạnh, chân gác lên eo ai đó, đầu cô dụi vào lồng ngực ấm áp.

Tư thế này thật thoải mái.
Phó Tranh trong lúc ngủ cảm thấy có người gác thì cũng nhích lại gần, vòng tay ôm lấy chiếc chân ngắn mịn đang gác lên người mình
Bông nhiên não cô hoạt động, cấn cấn ở đâu đó thì phải.

Đây là phòng cô mà, cô ôm phải cái gì quen thuộc lắm, hình như con động đậy nữa.
Á...!Hình như bị tóm chân rồi.

Hay ma kéo chân nhỉ? Nhưng chân cô để trong chăn mà.

Con ma này cũng bạo gan ghê, tưởng nó chỉ kéo khi chân để ngoài chăn thôi chứ.

Mộc Hạ người cứng đờ, không dám động đậy vì sợ con ma khổng lồ kia biết cô đã tỉnh.

Lấy can đảm hơi hé mắt, nhưng đèn ngủ mập mờ cô không nhìn rõ, chỉ thấy con ma này to thôi, lại còn ngủ cũng cô nữa chứ.

Ma thời 4.0 lạ nhỉ, khác hẳn ma thời xưa.
Thấy con ma này không động đậy mà giống như ngủ say, Mộc Hạ nhẹ nhàng dịch người ra xa, thu chân lại.

Tiến dần ra đầu giường bên kia để lấy điện thoại, cô muốn xem con ma này tròn béo ra sao.

Tuy sợ nhưng được cái hay tò mò.
Phó Tranh đang ngủ bỗng cảm thấy người trong lòng biến mất thì lại càng nhích người về phía cô.

Giọng ngái ngủ lười biếng gọi:
"Mộc Hạ...làm gì vậy, ngủ đi."
Nghe hắn gọi mà tim cô muốn rớt luôn ra ngoài, con ma này biết tên cô luôn rồi.

Nó sẽ bắt cô xuống âm phủ mất.
Không biết xuống đó cô sẽ ở tầng nào nữa, liệu có bị xuống 18 tầng địa ngục không nhỉ.

Nhưng cô ngoan mà, chỉ là vào game chửi bậy một chút xíu thôi, và cũng bị cấm chat rồi mà.
Cô khóc trong lòng cầu trời khấn phật mong con ma này chỉ là mơ.
"Mộc Hạ?"
"Á...!huhu."
Chetmeroi, đây không phải là mơ, là thật.

Vĩnh biệt cuộc sống tươi đẹp, vĩnh biệt tất cả, huhu vĩnh biệt anh người yêu.

Mối tình đầu vừa đến thì bị con ma này bắt đi rồi..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 54: 54: Thề Là Nghề Của Anh


Cô sợ lắm rồi á, con ma to lớn này bắt được cô rồi, giờ phải làm sao, khóc nó có tha cho cô không nhỉ.

Thử mới biết được.
"Huhu, tha mạng.

Chu mi naaaa."
Phó Tranh từ ngái ngủ sang giật mình, chả lẽ cô gặp ác mộng sao.

Hắn ngồi luôn dậy bật đèn sáng lên, ôm lấy cô vỗ về:
"Mộc Hạ em gặp ác mộng sao?"
"Mộc Hạ?"
Nghe như tiếng Phó Tranh gọi, Mộc Hạ nhảy ra ôm lấy hắn như ếch ôm lấy phao cứu sinh.
"Anh, vừa nãy có con ma to lắm.

Nó kéo lấy chân em như thế này này..."
Mộc Hạ vừa mếu máo vừa diễn tả lại hành động bị ôm chân vừa rồi.
Phó Tranh nhìn cô thắc mắc, ma nào? Nhà hắn làm gì có ma.
"Anh ngủ ở đây có thấy con ma nào đâu?"
"Hức..

vậy sao vừa....???"
Khoan đã, hắn ngủ ở đây? Mộc Hạ như hiểu ra điều gì liền nín khóc, buông tay nhìn hắn một cách khó hiểu.
Sao hắn có mặt đúng lúc thế, cô đâu có nghe tiếng mở cửa phòng.

Rồi Anh ngủ ở đây là sao?
Hàng tá câu hỏi xuất hiện trong đầu Mộc Hạ, cô nhìn hắn yêu cầu lời giải thích.

Phó Tranh cũng nhận ra, hắn nói vậy khác nào Lạy ông tôi ở bụi này chứ.

Giờ giải thích sao nhỉ, cô đá hắn ra khỏi phòng mất.
"À...!ừ.

Đúng rồi phòng anh có ma, đúng thế.

Anh sợ nên mới sang đây."
Mộc Hạ nghe xong mà phì cười, hắn không có lời nói dối nào thuyết phục hơn à.

Giờ cô tỉnh lắm nhé.
"Anh đừng có lươn, phòng anh có sao không ngủ chạy sang phòng em làm gì?"
Phó Tranh vẻ mặt hối lỗi nhìn Mộc Hạ, ôm lấy cô nũng nịu:
"Nhưng anh thích ngủ ở đây cơ.

Cho anh ngủ với em nha~Anh thề chỉ ngủ thôi."
Mộc Hạ nhìn hắn đầy nghi hoặc, có chắc không đó.

Nhưng cái gương mặt kia thì cô không từ chối được, cô nằm xuống kéo chắn đắp.
"Tắt điện."
Phó Tranh nghe vậy vui sướng, nghĩa là cô đồng ý rồi.

Nhanh chóng tắt điện, căn phòng trở lại không gian mập mờ của đèn ngủ.
Phó Tranh chui vào chăn ôm lấy cô, ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại mà thủ thì:
"Bảo bối ngủ ngon."
Mộc Hạ cũng quay người ôm lấy hắn coi như đáp trả, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cô thì ngủ rồi, nhưng ai kia thì không.

Lòng hắn tự nhiên nhộn nhạo quá, hay hôn cô một cái rồi ngủ cũng được nhỉ.
Chần chừ một hồi, hắn quyết định hôn cô một cái, chỉ một cái thôi không làm gì thêm nữa.

Hắn cúi đầu hôn lên môi cô, nụ hôn ấm áp đầy đê mê.
Trong vô thức, Mộc Hạ hé môi đáp lại sự nhiệt tình của hắn.
Cô làm vậy khiến hắn không muốn rời mà càng hôn sâu hơn.

Chả biết từ khi nào thân thể to lớn đã đè lên người cô, dùng sức ngấu nghiến đôi môi.

Lưỡi hắn luồn vào khoang miệng mà sục sạo tìm kiếm lưỡi nhỏ mà quấn quýt, trêu đùa.
Càng hôn, lòng hắn như không tự chủ được mà đưa tay v**t v* thân thể bên dưới.

Tay hư lả lướt khắp người cô, rồi luồn vào trong áo.

Vòng ra sau lưng cởi khuy áo lót, tay nắn b óp đ** g* b*ng mềm mại.
Cảm giác thật thích, mềm mềm, núng nính.

Hắn mạnh tay hơn cảm nhận sự đàn hồi.
Mộc Hạ bị hôn đến ngạt thở thì tỉnh lại, phát hiện thân thể gì đó bất thường.

Môi thì bị hắn hôn, ngực thì bị hắn nắn b óp.

Tên lừa đảo, vậy mà dám nói chỉ ngủ không làm gì.
Hắn tính hôn cô đến bao giờ nữa, cô sắp hết dưỡng khí đến nơi rồi.

Mộc Hạ lấy chút sức yếu đẩy vai hắn hăn ra:
"Muốn hôn chết em sao.

Còn nữa, anh thề chỉ ngủ thôi cơ mà, nhìn bộ dáng bây giờ xem?"
Phó Tranh thượng trên người cô, bàn tay trong áo vẫn tích cực x** n*n, miệng hắn cười lớn:
"Thề là nghề của anh mà!".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 55: 55: Bơ


"Thề là nghề của anh mà!"
Nghe xong Mộc Hạ như muốn nổi đóa.

Thì ra tên đàn ông nào cũng giống nhau, dám nói câu đấy với cô hả.

Được lắm.
Cô kéo tay hắn ra khỏi người mình rồi đạp hắn lắn xuống giường:
"Biến về phòng anh đi."
Thôi xong cô giận thật rồi.

Phó Tranh xoa mông ê ẩm tính cầu xin, ai ngờ bị cô ném cho một câu khiến hắn đứng hình.
"Anh còn kì kèo em mách bác Phó."
Phó Tranh sợ đó nha, ba mẹ hắn nướng hắn lên mất.

Đành lủi thủi xách dép về phòng mếu máo:
"Bảo bối anh đi đây."
"Anh đi thật đây...!Huhu.

Nhỡ ma bắt anh đi thì sao."
"Hứ."
Mộc Hạ chả thèm quan tâm, có voi đòi tiên hả, dám lợi dụng cô.

Chờ hắn ra khỏi phòng cô mới chạy ra chốt cửa lại, rồi chỉnh lại áo.
Cái tên này cũng mạnh tay quá đi, hình như muốn in cả vết tay lên ngực cô luôn rồi.

Đúng là cầm thú.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Bá Đạo Tổng Tài Chi Sủng Kiều Thê
3.

Cưới Trước Yêu Sau - Mộng Tiêu Nhị
4.

Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
=====================================
Mộc Hạ phụng phịu lên lại giường ngủ.

Mai cô bơ hắn luôn nhá.
Phó Tranh lúc này ỉu xìu lết thân xác về phòng mình, hắn nghịch dại rồi.

Cô mách ba mẹ hắn là một chuyện nhỏ, nhưng cô mà dỗi lâu là chuyện lớn.
Hắn nằm trên giường mà không tài nào ngủ được, một phần là do thiếu cô, phần còn lại là nghĩ xem mai dỗ cô thế nào.
………
6h30
Phó Tranh mặt như gấu trúc mò xuống nhà, từ tối khi về phòng hắn không tài nào chợp nổi mắt, thức nguyên luôn.
Áo trắng trường, quần vải thẳng tuột, giày xịn bóng loáng, cổ thắt cavat,...Trang phục trường lịch lãm như vậy mà khoác lên người hắn trông chả khác gì tên cá biệt đầu đường xó chợ, nhưng hắn cá biệt thật.

=))

Trên vai lại còn khoác thêm cái cặp nữa chả khác gì hắn chuẩn bị bỏ nhà đi bụi.
Tuy nhiên trông có vẻ luộm thuộm cộng thêm đôi mắt gấu trúc si tình kia thì với cái mặt hắn vẫn có cái gì đó cuốn hút, mang đậm chất bad boy.

Giờ ai nhìn thấy chắc không nghĩ nam thần bị bồ phũ nên mới mất ngủ.
Phó Tranh xuống nhà bếp ăn sáng, nào ngờ Mộc Hạ đã ở đây từ bao giờ rồi.

Khác hẳn với hắn, cô trang phục chỉnh tề, gọn gàng, đúng chất good girl.
Phó Tranh dặt dè tiến lại kéo ghế gần cô, cười tươi:
"Mộc Hạ chào buổi sáng."
Tính làm thân ai ngờ cô uống luôn cốc sữa rồi xách cặp ra xe, quăng cho hắn câu nhạt nhẽo:
"Em xong rồi, đợi ở xe."
Cô chính thức bơ hắn rồi, cho hắn một bài học.

Phó Tranh chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo, hại não nhỉ, giờ làm gì để dỗ cô? Hắn đâu có kinh nghiệm.
Dì Lưu đang làm việc thấy hắn vò vụn miếng bánh mì thì thấy lạ.
"Cậu chủ, câu sao vậy? Không khỏe sao?"
Đầu hắn bỗng lóe lên, hắn phải hỏi người có kinh nghiệm dày dặn thì may ra giải quyết được.
"Bác này, nếu người con gái dỗi mình thì làm gì để dỗ họ?"
Nghe đến đây Dì Lưu hiểu luôn vấn đề:
"Con gái là sinh vật lạ, cậu chỉ cần quan tâm cô ấy một chút, nhường một chút."
"Điều một: Cô ấy luôn đúng và cần sự nhận lỗi từ phía cậu."
"Điều hai: Nếu cô ấy sai thì nhìn lại điều một.

Cậu cứ áp dụng công thức là ra."
Phó Tranh chả biết giấy bút lôi ra từ lúc nào chép đủ lời Dì Lưu tư vấn.

Có lẽ đây là lần hắn chép nghiêm chỉnh vậy, chứ ở trường hắn ghi được ba dòng là ngủ với trốn tiết không hà.
Dì Lưu còn đưa cho hắn một chai sữa chua, dặn khi về nắng nóng thì đưa cho cô uống, uống để đẹp da, con gái ai chả muốn đẹp.
Phó Tranh vâng dạ cầm chai sữa nhét vào cặp rồi tung tăng ra xe.
Mộc Hạ vẫn vậy, lạnh nhạt ngồi ở hàng ghế sau chứ không ngồi ghế phụ như mọi hôm.

Phó Tranh thấy vậy cũng chả biết làm sao.

Thôi thì dỗ từ từ vậy.
Trang phục mang tính minh họa.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 56: 56: Khai Giảng Bạn Mới


Đến trường, Phó Tranh nhanh nhảu nhảy xuống mở cửa cho cô, ai ngờ hắn mở cửa bên này thì cô đi ra cửa bên kia.

Hỏi cái gì cô cũng chỉ trả lời cho có.
Đúng là khóc trong lòng mà, hắn lẽo đẽo đi theo cô năn nỉ xin lỗi:
"Mộc Hạ, anh xin lỗi mà."
"Bảo bối tha lỗi cho anh nha."
Hắn bất chấp thể diện đi giữa sân trường dỗ cô.

Phó Tranh hắn là ai chứ, người mà hầu như trong trường ai cũng từng nghe danh và biết mặt, nổi tiếng cá biệt cục súc.

Giờ lại ngoan như cún đi theo cô nàng bé tẹo mà dỗ dành.
Cô với hắn như là tâm điểm bàn tàn của mọi người về sự bất thường này.
Bao tiếng xì xào từ các sinh viên khác:
"Kia chả phải thiếu gia Phó Tranh nổi tiếng cá biệt hả.

Sao mọi người bảo anh ta khó gần cục súc cơ mà?"

"Ai biết, chuyện lạ có thật kìa."
Mọi lời nói tất nhiên Mộc Hạ nghe thấy, cô không quá để ý nhưng cũng không muốn vừa vào trường đã là tâm điểm nên kéo tay hắn vào một góc:
"Anh đừng đi theo em nữa, đứng xa em 3 mét và nói ít thôi."
Phó Tranh không can tâm:
"Vậy em tha lỗi cho anh nha."
"Không."
Cô kiên quyết quay đi, chả thèm để tâm ai đó ỉu xìu thất vọng.
Tâm trạng đang không vui thì đám Kỉ Hồng cũng vừa đến vỗ vai:
"Lão đại sao thế? Buồn vậy."
"Hôm qua anh bị chó cắn nên hỏng người rồi hả?"
Phó Tranh nghe Tô Khiêm nói xong chỉ muốn vỗ cho anh rơi não ra xem bên trong chứa cái gì.

Nói toàn cái gì.

đâu không ý.
Mạc Quân, Kỉ Hồng vừa thấy bóng Mộc Hạ đi một mình thì hiểu luôn là đôi chim sẻ đang dỗi nhau.

Họ chỉ biết an ủi người lão đại kém kinh nghiệm.
Mộc Hạ đi vòng quanh tham quan trường một chút rồi cũng theo mọi người đến hội trường tổ chức khai giảng.
Trong này khá là mát mẻ, rộng rãi, đúng trường xịn có khác.

Cô tìm một hàng ghế rồi ngồi vào.
Đám Phó Tranh cũng đến nhưng họ ngồi ở hàng ghế sau cô để tiện quan sát xem thằng nào dám lại gần v3 vãn cừu nhỏ.
Cứ tên nào đến gần định ngồi là khè cho sợ chạy chỗ khác luôn.

Mộc Hạ ngồi thì chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, sao mọi người cứ định ngồi rồi xanh mặt chạy đi thế? Cô đáng sợ lắm hả.
Cả buổi lễ khai giảng cô vẫn bình thường nghe phát biểu.

Chỉ có ai đó ngồi phía sau là u ám liếc trên nhìn dưới bảo vệ cô thôi.
Lễ khai giảng xong thì đi nhận lớp.

Cô thấp tủn nên được xếp ngồi ở hàng đầu, tính ra thì lùn cũng có tác dụng, ngồi đầu vừa nghe rõ lại vừa nhìn rõ.
Xếp chỗ đã xong, giờ đến phân công cán bộ lớp.
Thầy Tô nhìn một lượt vào danh sách lớp, rồi dõng dạc quyết định:
"Lý Dực, điểm em khá cao nên tạm thời em sẽ làm lớp trưởng."
"Dạ."
"Huỳnh Hiểu em làm lớp phó."
"Vâng."
"Mộc Hạ, tổ trưởng nhóm 1."
....?? Thầy nhắc tên cô sao, cô làm tổ trưởng á.

Mộc Hạ hơi bất ngờ, có chút lo sợ sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ.
"Mộc Hạ?"
"Dạ em nghe rồi ạ."
Dù sao thì cô vẫn cần cố gắng thôi, chắc không có gì khó đâu nhỉ.
Thầy Tô phân công xong thì cho lớp tự làm quen với nhau, buổi đầu mà nhận lớp, nhận thầy làm quen bạn mới là chính.
Mộc Hạ tính cũng niềm nở, cô quay xuống nhóm mình giới thiệu với các bạn:
"Chào các cậu, mình là Mộc Hạ mình lần đầu làm tổ trưởng nên mong các cậu giúp đỡ."

Thành viên trong tổ thấy cô vui vẻ như thế cũng thoải mái, đỡ bị áp lực khi vào môi trường mới lạ.

Họ cũng lần lượt giới thiệu tên và làm quen với nhau.

Duy chỉ có một bạn nữ tỏ ra ngại ngùng:
"Mình...!mình là Lâm Nhi, mong các bạn giúp đỡ."
Lâm Nhi giới thiệu có chút lắp bắt, chắc tại người hướng nội nên sợ chốn đông người.

Nhưng không sao, kiểu người như vậy thường lúc mới quen thì ít nói trầm tính thôi, chứ một khi quen đã lâu thì ngang giặc.
Mộc Hạ vỗ vai cô bạn mới như trấn an:
"Nào được rồi, chúng ta từ nay là một nhóm, cùng nhau cố gắng nhé."
"Đượcccc."
Buổi đầu diễn ra khá là suôn sẻ, làm quen xong thì thầy chủ nhiệm Tô vào thông báo một số vấn đề khi bắt đầu vào đại học.

Đại loại là cần đức tính chăm chỉ, cần cù, ngoan ngoãn, năng động này nọ thôi, rồi ai muốn đăng kí ở trọ thì nộp đơn, mọi việc cũng chả có gì mấy..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 57: 57: Phó Tranh Ốm


Ngày đầu đi học thật là vui, khá là suôn sẻ.

Nhưng đó là Mộc Hạ thôi, cô ung dung ngồi trên mà ngắm cảnh, mặc kệ ai đó buồn thiu bơ vơ lái xe một mình.
Cả buổi hắn có bắt chuyện thế nào cô cũng im lặng và né tránh.

Hắn đã đưa chai sữa chua lúc sáng cho cô rồi nhưng cô không uống.
Hắn khổ tâm quá mà thà rằng cô giận quát mắng hắn, đá đấm hắn thì hắn chịu, chứ chiến tranh lạnh thế này hắn chịu không nổi.
"Con chào hai bác con đã về."
Mộc Hạ về đến nhà thì lại vui vẻ chào hỏi hai bác giúp việc thái độ khác hẳn khi ở cùng với hắn.
"Cô cậu về rồi sao, lên thay quần áo rồi xuống ăn cơm nhé."
"Dạ."
Đợi Mộc Hạ lên lầu, Dì Lưu mới đỡ Phó Tranh ngồi vào ghế hỏi chuyện:
"Cậu chủ, thế nào rồi?"
Vừa nói Dì Lưu vừa đưa cho hắn cốc nước.

Vẻ mặt hắn bơ phờ chả có tí sức sống nào cả.

Một hơi tu cạn cốt nước, hắn thều thào bộ dạng chán không để đâu hết chán:
"Dì còn cách nào khác không? Cháu làm mọi cách rồi mà cô ấy vẫn giận.

Đưa sữa nhưng cô ấy cầm mà không uống.

Giờ phải làm sao."
Dì Lưu nghĩ một chút bỗng nảy ra ý tưởng, ghé sát vào tai hắn thì thầm to nhỏ.
Nghe xong Phó Tranh chạy nhanh về phòng đợi Dì Lưu lên.

Thấy Dì Lưu cầm hộp phấn vào phòng, ra sức bôi bôi chát chát lên mặt hắn một hồi, rồi dặn:
"Cậu phải diễn giống vào một chút thì mới thành.

Và tí nữa cô ấy mà lên thì phải đắp chăn vào nhé, tuy hơi nóng nhưng vì mục đích cả."
Phó Tranh gật đầu, chịu đói chịu nóng mà người yêu hắn hết giận thì dù phải lên núi đao, xuống biển lửa hắn cũng làm.
Ở dưới nhà, Mộc Hạ đã vào bàn chuẩn bị ăn nhưng mãi chả thấy Phó Tranh đâu.

Thắc mắc lắm nhưng đang lại không hỏi, chỉ ngó nghiêng ngóng chờ xem hắn xuống chưa.
Dì Lưu biết cô lo cho hắn nhưng cứng đầu giả vờ không quan tâm nên liền đánh tiếng.
"Thím Lạc này chút nữa nấu bát cháo cho thiếu gia nhé.

Cậu ấy ốm không muốn ăn."
Mộc Hạ giật mình, hắn ốm sao? Lúc sáng còn bình thường bám đuôi cô mà, giờ đã ốm rồi.

Cô lo lắng cầm bát lên rồi lại hạ bát hạ xuống, bồn chồn trong người.

Thấy cô còn chần chừ, Dì Lưu lại bồi thêm:
"Haizzz tội cậu ấy quá, ốm yếu như vậy.

Vừa tôi lên xem thấy mặt mũi tái nhợt chắc sốt nặng lắm.

Tận 38 độ lận đó."
38 độ sao? Mộc Hạ không nghĩ ngợi gì nữa buông bát đũa chạy thẳng lên lầu.
Còn Phó Tranh lúc này thì ngồi trên giường thấp thỏm ngóng xem cô lên thăm hắn chưa.

Hắn dỏng tai lên nghe.
A! Có tiếng bước chân, là của cô.

Được rồi, hắn lăn lên giường kéo chăn đắp kín.

Vừa kịp lúc Mộc Hạ chạy vào.
Cô nhìn một lượt, mặt hắn tái nhợt đầy mồ hôi, lại nhăn nhúm có vẻ khó nhọc đau đớn.

Vẻ mặt đó làm cô tưởng hắn ốm thật liền chạy tới:
"Anh ốm rồi sao, mệt lắm không? Em lấy cháo cho anh ăn nhé."
Cô hỏi một tràng dài, vừa nói vừa lấy khăn lau mồ hôi cho hắn.
Phó Tranh thấy cô quan tâm thì sướng muốn điên lên, nhưng đã diễn là phải diễn cho chót, cô mà biết hắn nói dối thì tội trạng hắn chồng chất lên mất.
"Anh không sao em đừng lo cho anh."
Phó Tranh thều thào tỏ vẻ mệt mỏi, rồi quay đi chỗ khác.

Mộc Hạ thấy vậy càng lo hơn, tay chân luống cuống chưa biết làm thế nào.
Cô đã chăm người bệnh bao giờ đâu, giờ phải nhờ Dì Lưu giúp thôi không hắn trở nặng mất..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 58: 58: Cháo Hành Và Cháo Thịt


Mộc Hạ ngồi dậy tìm nhiệt kế trong hộc bàn rồi kẹp vào nách Phó Tranh:
"Anh kẹp nhiệt kế vào, em xuống nhà gọi dì Lưu lên nhé."
Phó Tranh giữ lấy tay cô không muốn cho đi, hắn muốn ở riêng, muốn cô chăm sóc hắn cơ:
"Không, em ở đây với anh.

Anh mệt."
Mộc Hạ thấy hắn nhợt nhạt như vậy nên càng kiên quyết xuống nhà, gỡ tay hắn ra rồi mở cửa chạy đi.
"Anh chờ một chút nhé."
Cô nhanh chóng đi tìm 2 bác giúp việc, cơ mà cũng lạ, vừa lúc ăn cơm vẫn thấy thế mà giờ gọi kiểu gì cũng không xuất hiện.

Chả lẽ hai bác đều ra ngoài sao, trùng hợp thật đấy.
Mộc Hạ đi vòng vòng quanh nhà rồi đi vào bếp, thấy nồi cháo đã được nấu sẵn, cô múc một bát rồi mang lên.

Không ai ở nhà thì cô sẽ chăm hắn vậy.
Phó Tranh trong phòng nóng muốn lòi mỡ mà vẫn phải đắp chăn, nghe bước chân cô vào hắn lại nhanh giả vờ ngủ.

Mộc Hạ tiến đến lấy nhiệt kế ra xem, hốt hoảng:
"Sốt tận 37 độ này, em phải đưa anh đi bệnh viện thôi.

Để em gọi cấp cứu."
Nghe đến đây Phó Tranh giữ luôn tay cô lại, giờ mà gọi cấp cứu thì lộ hết mất:
"Anh không sao đâu, uống thuốc là được."
Đúng là hắn có sao đâu, vừa nãy nhân lúc cô xuống hắn liền cho nhiệt kế vào cốc nước nóng, đợi cô lên thì nhét lại vào người nên nhiệt độ mới cao như vậy đấy chứ.
Giờ mà gặp bác sĩ là toang bao công sức.
Mộc Hạ không yên tâm nhưng hắn kiên quyết như vậy thì đành chịu.
"Vậy anh ngồi dậy ăn cháo nhé."
"Em đút anh ăn cơ."
Cái tên này cũng biết lợi dụng lắm, nhưng cô đâu biết gì, chỉ cần hắn khỏe là được.

Múc thìa cháo trên tay cô chu môi thổi nhẹ, đợi nguội rồi mới đút cho hắn.
Trông cô lúc này thật đáng yêu, vẻ mặt phồng lên như con hamster lại dịu dàng chăm sóc hắn khác hẳn lúc giận dỗi.
Há miệng đón lấy từng thìa cháo cô đút khiến hắn sướng muốn điên lên.

Cháo nay sao ngon thế, ngon một cách bất thường luôn ấy.
Hắn liên tưởng đến món cháo hành của Thị Nở cho Chí Phèo, tuy chỉ là cháo bình thường nhưng được người mình thương làm cho thì nó phải gọi là mĩ vị nhân gian.
🙂)Mặc dù cháo ông kễnh này ăn là cháo thịt =))
Hắn ăn như đỉa đói nên chả mấy chốc hết bát cháo đầy.

Cô lần mò tìm thuốc hạ sốt rồi đưa cho hắn:
"Ăn xong thì uống thuốc đầy đủ nhé, không thì bệnh nặng thêm đấy."
Phó Tranh lắc đầu quay đi chỗ khác:
"Anh không uống đâu đắng lắm."
Mộc Hạ điếng người, cái tên này làm điệu bộ gì vậy, hắn mà cũng sợ đắng sao? Nghe giả trân vậy.
Nhưng Mộc Hạ vẫn dỗ hắn:

"Nhưng anh không uống thì sao khỏi bệnh được? Nào ngoan uống đi."
"Đắng lắm, hay em đút cho anh giống lần trước anh đút thuốc cho em ấy.

Nha."
Hắn thật biết lợi dụng, bảo cô mớm thuốc cho á, điệu đến thế là cùng.

Cô không làm vậy đâu, ngại lắm.
"Em...!em không làm đâu ngại lắm.

Anh tự uống đi, thuốc này dạng viên con nhộng không đắng."
Thấy cô nhất quyết từ chối, hắn liền nhảy bổ lên hôn cô một cái rõ kêu rồi cầm viên thuốc cho vào miệng.
Nhe răng thỏa mãn:
"Thuốc ngọt hơn nhiều rồi.

Anh thích uống thuốc kiểu vậy."
Hành động bất ngờ của hắn khiến cô đỏ mặt, vùi đầu vào chăn che đi sự ngại ngùng.
"Anh ốm mà vẫn b**n th** thế sao."
Phó Tranh cười ôm cô lên giường nằm với mình, đè cô xuống hôn thêm cái nữa, rồi mới thỏ thẻ ra vẻ nũng nịu:
"Em tha lỗi cho anh nha, anh không dám làm vậy nữa."
Thực ra cô không có giận, chỉ là muốn trừng phạt hắn một chút để hắn sau này không làm bậy nữa thôi.

Chứ làm vậy cô cũng khó chịu trong người lắm.
Mộc Hạ ôm lấy người hắn, cảm nhận lại sự ấm áp của hắn:
"Em không giận anh nữa, được chưa."
Chờ mỗi thế, Phó Tranh mừng hơn được mùa, cách này có hiệu quả rồi, không uống công hắn chịu nóng nãy giờ.

Hắn cúi đầu cắn lấy chiếc má phúng phính đáng yêu của cô mà m*t đến nỗi in cả vết đỏ lên má."
"A, anh làm gì vậy, nhột em.

Nước miếng anh lem hết lên mặt em rồi.

Ghê quá."
"Ghê sao? Hãy nhìn yêu quái sử dụng tuyệt chiêu đây."
Phó Tranh đè cô xuống hôn lên khắp gương mặt, hắn nhe răng cắn lấy đôi má bánh bao mịn màng, cái má thật thích, mềm mềm chỉ muốn nuốt xuống bụng thôi..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 59: 59: Bôi Thuốc


Ở bên ngoài, hai bác giúp việc nghe ngóng rồi cười thầm.

Vậy là cậu chủ dỗ vợ thành công rồi nhé, vừa nãy cô xuống tìm làm 2 bác chạy trốn muốn tụt quần.

Giờ thì ổn rồi, các bác cũng phải làm việc của mình thôi, để đôi chim sẻ ở lại với nhau vậy.
Nằm trên giường, Phó Tranh ôm cô như muốn tắc thở, cứ như sợ cô trốn mất vậy.
Cảm thấy hắn ôm cô càng ngày càng chặt, Mộc Hạ có chút đau liền đẩy hắn ra ôm lấy ngực:
"Ưm, anh làm em đau."
Nghe tiếng cô rên, hắn buông tay nhìn.

Mộc Hạ ôm lấy ngực mà xoa nhẹ, hôm trước hắn bóp mạnh tay quá khiến ngực cô đến giờ vẫn còn đau.
Hắn thì có biết là do mình nặng tay đâu, thấy cô như vậy thì cuống cuồng hỏi:
"Mộc Hạ, em sao vậy bị thương ở đâu sao? Để anh xem.

"
Hắn hỏi vậy làm cô càng ngại hơn, do ai cô mới ra nông nỗi này chứ, lại còn đòi xem? Hắn b**n th** có đào tạo à? Cô quay đi chỗ khác:
"Không, em không sao, chỉ hơi đau một chút."
"Không sao gì chứ, để anh xem."
Phó Tranh thì lại không yên tâm, đè cô xuống rồi vén áo cô lên kiểm tra.
Ngực cô có vết xanh tím, nhìn có chút quen quen.

"Em bị sao vậy?"
Mộc Hạ:"..."???
Cô tức sắp điên người luôn, hắn hỏi thế cô chỉ muốn vả cho bay hàm răng kia ra thôi.

Mộc Hạ vừa tức vừa ngượng quát:
"Anh con hỏi nữa, do anh cả đấy.

Mạnh tay như vậy, làm em...!làm em đau.

Hức."
Cô bỗng bật khóc, tất cả là do hắn, tên khủng long đáng ghét thô bạo, giờ còn làm ra vẻ vô tội, đúng là đàn ông ăn xong thì chối bỏ trách nhiệm.
Hắn ngáo ngơ đặt tay ướm thử.

Hể? vết bầm vừa khớp với tay hắn luôn này.
"..."? Do hắn làm thì chả khớp.🙂)
Phó Tranh nhận ra cô đau như vậy là do hắn làm, hắn tự trách bản thân, do mình mà cô mới đau.

Nhìn vết bầm tìm trên da trắng nõn mà hắn đau lòng.
"Em đợi chút để anh lấy thuốc."
Phó Tranh với tay lấy hộp thuốc mỡ trong ngăn kéo bàn.

Rồi hắn cởi áo cô ra...
"Á anh làm gì vậy?"
Mặc kệ cô mắng hắn vẫn cởi bỏ chiếc áo phông, rồi cởi luôn cái áo nhỏ kia vứt xuống sàn, để nửa thân cô tr*n tr**.
Mộc Hạ dùng tay che đi đôi thỏ trắng núng nính mà đỏ mặt.

Bề mặt da tiếp xúc với không khí làm cô thêm nhạy cảm, khẽ rùng mình.
"Che cái gì, để anh bôi thuốc cho."
Gỡ tay cô ra khỏi người, Phó Tranh lấy thuốc bôi lên phần bầm tím kia mà không khỏi tự trách.
"Xin lỗi."
Mộc Hạ đâu chịu nghe, hắn lột áo con gái nhà lành lại còn làm như vậy nữa, khác nào tên d@m tặc không.
"Không...a...!em tự bôi được.

Anh bỏ...!anh bỏ em ưmmm."
Không nói nhiều Phó Tranh trực tiếp ngậm lấy môi cô không cho cô nói thêm nữa.

Cứ ngọ nguậy như vậy làm sao bôi được thuốc, sẽ khiến cô đau hơn hơn thôi.
Bàn tay hắn hắn đặt trên ngực cô xoa nhẹ nhàng như mát xa.

Điều này khiến cô dễ chịu không ít, miệng nhỏ thỏa mãn rên nhẹ.
Môi hắn vẫn dính chặt lấy môi cô, nuốt từng âm thanh nhỏ, m*t lấy đôi môi hồng ngọt ngào.

Hai tay vẫn tiếp tục mát xa.
Một hồi, thấy cô sắp ngạt thở hắn mới luyến tiếc rời, đầu hắn gục vào vai cô thở phì phò.
Mộc Hạ xụi lơ dựa vào ngực hắn, há miệng lấy không khí, mặc kệ cho bàn tay ai đó vẫn nhẹ nhàng x** n*n trên ngực mình.
Bậy quá nha anh, khéo lại ra chuồng gà chơi với trứng thì lại dỗ mợt.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 60: 60: Nguyện Ý


Không thể phủ nhận là hắn làm như vậy rất thoải mái, đỡ đau hơn nhiều.

Mộc Hạ dựa lưng vào ngực hắn tận hưởng:
"Ưm, nhẹ hơn chút nữa...a ưm..

"
"Như vậy sao?"
"Đúng vậy, đỡ hơn nhiều rồi."
"Thoải mái?"
"Ừm thoải mái lắm."
Câu trả lời của cô khiến Phó Tranh hài lòng, miệng hắn cười tà, giọng khàn khàn ghé sát vào tai cô phả hơi nóng:
"Muốn anh làm thêm không?"
Cô không nhận ra là đã bị hắn dụ dỗ, mơ màng gật đầu đồng ý.
"Muốn a~"
"Vậy được."
Phó Tranh dùng tay xoa nhẹ nhàng, miết nhẹ xung quanh đ** g* b*ng, rồi kéo nhẹ hai điểm đỏ hồng khiến nó dựng đứng lên.

Tuy vậy hắn vẫn sợ cô đau:
"Đau không?"
"Ưm..." Cô không trả lời mà rên nhẹ.
"Vậy anh tiếp tục nhé."
Cô không trả lời nghĩa là đồng ý, hắn càng bạo gan hơn, miệng lưỡi dán chặt vào lưng cô, cảm nhận da thịt mịn màng mà hôn.
Hắn như con sói đói vớ được mồi ngon, giữ chặt lấy con mồi rồi từ từ thưởng thức.
Mộc Hạ như chìm đắm trong cơn đê mê, mặc kệ cho hắn làm, cô chỉ biết cảm nhận những sự mới lạ, kh0ái cảm mà hắn mang lại.
Dần dần, hắn đặt cô xuống giường, giữ chặt tay cô l*n đ*nh đầu, để lộ rõ đ** g* b*ng căng tròn mịn màng như mời gọi.
Phó Tranh nhìn đôi thỏ trắng như bị thôi miên, không tự chủ được mà cúi xuống m*t lấy.

Hắn há to miệng ngoạm lấy một bên ngực, cảm giác thật thích thú chỉ muốn vùi mặt vào mãi thôi.
Mộc Hạ nằm dưới cảm nhận sự ấm nóng từ miệng hắn truyền lại mà cong người lên đón lấy.

Thật sự không thể phủ nhận kh0ái cảm mà hắn mang lại, có một chút k*ch th*ch, một chút tê dại, lạ lẫm.
Tuy vậy, Mộc Hạ không chìm đắm lâu mà lấy lại lí trí.

Cô đẩy nhẹ đầu hắn ra nỉ non:
"A, Phó Tranh.

Từ từ, em chưa sẵn sàng."
Thấy cô có ý đẩy, Phó Tranh cũng không cố gắng chiếm đoạn mà buông cô ra.

Ánh mắt hắn hiện rõ d*c v*ng bị kìm chế, không ngừng th* d*c.
Gục trên thân thể bé nhỏ, hắn cố lấy bình tĩnh, nở nụ cười khó khăn.
"Vậy được, anh chờ em.

Anh sẽ chờ đến khi em nguyện ý."
"Xin lỗi, em biết anh khó chịu, nhưng....!hức hức..."
Cô nức nở, cô biết lúc này hắn đau và khó chịu, nhưng đây không phải lúc thích hợp để làm chuyện đó.
"Không sao, anh đợi được.

Ngoan, bảo bối không khóc nhè."
Phó Tranh bẹo má cô mà cưng chiều.

Cô luôn vậy, luôn thút thít như trẻ con khi ở trước mặt hắn.

Người con gái khi tin tưởng ai đó sẽ luôn làm nũng và tỏ ra yếu đuối để có được cảm giác bảo vệ.
Còn người con trai kia nếu đã yêu thật lòng thì luôn đứng ra che chắn, bảo vệ người con gái mình thương.

Hắn yêu chiều cô hỏi han:
"Em còn đau không?"
Tay hắn đặt lên ngực cô xoa nhẹ, Mộc Hạ ngại ngùng lắc đầu.

Nhìn cô thật dễ thương khiến hắn chỉ muốn cắn một phát rồi nuốt luôn xuống bụng.
"Vậy ngồi dậy anh giúp em mặc áo."
Phó Tranh vừa đỡ cô ngồi dậy thì bỗng cửa phòng hắn mở toang.
Một hình hài nhỏ bé, lạ hoắc từ đâu mở cửa xông vào.

Sự xuất hiện bất ngờ của cậu bé khiến Mộc Hạ giật mình ôm lấy Phó Tranh để che đậy phần nhạy cảm không mảnh vải.
Phó Tranh cũng ngạc nhiên kéo vội chăn lên quấn vào người cô, ánh mắt không khỏi nghi hoặc nhìn chằm chằm cậu bé lạ.
Bốn con mắt nhìn nhau, cậu bé kia ngây ngô nhìn hai con người ôm ấp trên giường mà hiếu kì.

Thấy ánh mắt cậu bé không có ý rời.

Phó Tranh quắc mắt quát:
"Nhìn gì? Đi ra."
Bị quát cậu bé mắt đỏ hoe chạy ra khỏi phòng mà khóc oa oa.
"Ai vậy anh? Rồi anh quát vậy nó sợ thì sao?"
Phó Tranh mặc kệ, dám vào phòng hắn lại xuýt nhìn thấy thân thể cô.

Hắn chỉ quát là may đấy.
"Anh không biết, nào mặc áo."
"Ò."
Hình mẫu nhân vật nam9 nhé.

Cái này là mình lấy trên top top thôi.

và chỉ là mẫu minh họa để các bạn tưởng tượng hình mẫu nhân vật dễ hơn thôi nha.

CHỈ LÀ HÌNH MẪU NÊN CÁC BẠN ĐỪNG BẮT.
 
Back
Top Bottom