Ngôn Tình Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 102: 102: Lì Xi Lớn


Thế rồi, 10 ngày tết cũng đi qua cũng là lúc Mộc Hạ và Phó Tranh phải trở lại thành phố xô bồ nhộn nhịp.

Trong mấy ngày ăn Tết tại đây, Phó Tranh đã thể hiện rất tốt bản thân, vừa được lòng ba mẹ vợ, lại thao túng tâm lí luôn cả làng.
Ngày trở về, cả làng đứng tiễn hai người trở về Thành phố, người ở đây bỏ tiền bỏ bạc chứ hổng bỏ nhau, tình làng nghĩa xóm là vậy.

Dù còn nhiều lưu luyến, vấn vương, nhưng việc học hành quan trọng đang chờ nên vẫn đành ngậm ngùi rời đi.
Vẫn là bác Cố đưa họ ra khỏi làng, đưa họ tận nơi ra xe.

Khuyển Brown như cũng vì lưu luyến mấy bạn trong xóm mà buồn bã hú ầm ĩ, Mộc Hạ phải dỗ ngon ngọt rằng sẽ đưa nó trở lại vào hè nên nó mới chịu nằm im.

Nhưng mà suốt chuyến xe nó chỉ ủ rũ nằm một góc.
Hai người về đến nhà cũng gần 6h, bầu trời cũng xẩm xẩm tối.

Hai bác giúp việc cũng đã trở lại.
Vì có báo trước nên khi về cơm canh đầy đủ đã sẵn sàng, hai ông bà Phó cùng Phó Duệ cũng đợi Phó Tranh và Mộc Hạ.

Vì bữa cơm này tuy hơi muộn nhưng có thể coi là bữa tiệc gia đình đoàn tụ, chúc mừng năm mới.
Cả hai vừa về có chút mệt nhưng không sao, gia đình ấm áp quây quần bên nhau rất ấm cúng và yên bình.
Khi ăn xong, mọi người đang ăn tráng miệng thì Phó Khiết cầm một xấp lì xì đỏ tiến tới từng người:
"Mộc Hạ, chúc con năm mới vui vẻ, xinh đẹp và thành công."
"Con cảm ơn Bác."_ Cô đứng dậy cúi đầu đón lì xì, vui vẻ cảm ơn.
Rồi Phó Khiết mừng tuổi cho cả Phó Duệ và hai bác giúp việc thân cận, đến cả Khuyển Brown cũng có lì xì là một chiếc vòng cổ bằng vàng 9999, lại đính thêm một viên kim cương trang trí.
Đúm con guộc có khát lì xì rõ to, chứ ai như thằng con ghẻ kia.

Hắn nhe răng xòe tay háo hức chờ mà chỉ được một viên kẹo dúi vào tay, bà lạnh nhạt:
"Vậy được rồi, mọi người đều có lì xì công bằng rồi nhé."
Phó Tranh đứng hình mất năm giây, hết nhìn viên kẹo lại nhìn về phía phụ mẫu đại nhân, oan ức:
"Mẹ, sao con...?"
"Mày đập phá chưa đủ sao? Viên kẹo cũng đắt lắm chứ đùa."
Ba hắn nói vậy cũng chịu rồi.

Hắn khum bằng con tró theo đúng nghĩa đen luôn.
Ngồi một lúc, Phó Tranh lê thân xác ghẻ lạnh này lên lầu:

"Ba mẹ ngủ ngon ạ."
Hắn vừa lên cầu thang vừa ngáp một cái rõ dài, bỗng...*Ting,ting."
Phó Tranh đứng lại rút điện thoại trong túi ra xem...Xem xong hắn chỉ thiếu nước nhảy lên trần nhà thôi, huhu hạnh phúc quá hắn vẫn là con trai cưng của ba mẹ.

Ba hắn vừa chuyển vào tài khoản hắn nửa tỉ.

Nguyên mừng tuổi thôi đã là nửa tỉ, ước mơ bao người mong muốn.
Phó Lão gia vẫn ung dung nhấp ngụm trà như chưa hề có chuyện gì xảy ra, còn hắn lao xuống ôm chầm lấy ông háo hứng như đứa trẻ được quà:
"Cảm ơn baba đại nhân."
Rồi lao tới Phó phu nhân hôn một cái vào má bà một cái thật kêu, ra sức nịnh:
"Tình mẹ bao la ngọt ngào như dòng sữa bòa🙂)"????.1
Hắn vui đến nỗi phối thành một bài hát ngắn, cả người bám dính lấy bà.

Phó Khiết vỗ vào mông hắn, mắng yêu:
"Cha bố anh, chỉ giỏi nịnh.

Mệt rồi thì đưa Mộc Hạ lên phòng nghỉ đi, đường xa con bé mệt rồi."
Nói rồi bà ôm lấy Phó Duệ, cho cậu bé uống sữa rồi chuẩn bị đi ngủ.
Phó Tranh đưa Mộc Hạ về phòng, hôn một cái tạm biệt chúc ngủ ngon rồi hắn cũng về phòng...Đúng vậy, hắn về phòng yên vị ngủ mà không hề mò tới phòng cô ngủ.

Có lẽ là vì mệt, hay được lì xì to quá nên quên?.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 103: 103: Bom


Đi cả ngày dài mà tối được đánh một giấc đến tận 10h trưa thì còn gì bằng nữa.
Sau giấc ngủ dài không bị cái đuôi làm phiền, Mộc Hạ tinh thần sảng khoái đi xuống nhà.

Bụng cô đói meo tính xuống bếp lục tủ xem có món gì lấp đầy bụng rỗng không, thì từ đâu Phó Tranh xuất hiện, tay cầm ly sữa ấm cùng một miếng sandwich đưa cho cô:
"Em ăn cái này trước đã.

Dành bụng chút nữa chúng ta đi ăn lẩu."
Tay cô nhanh nhẹn đón lấy bữa sáng, vừa cắn một miếng thật to kín miệng vừa hỏi:
"Nhỉ nhai nhúng nha nhôi shao?"
Vì miệng toàn đồ ăn nên lời nói của cô không rõ ràng.

Phó Tranh bẹo một bên má phúng phính của cô, cúi thấp người ngang tầm mặt của cô:
"Cừu non tham ăn.

Chúng ta đi ăn với đám Kỉ Hồng."
Mộc Hạ gật gù ra ý đã hiểu.

Phó Tranh cũng chẳng nói gì thêm nữa chỉ nhắc cô ăn xong lên thay đồ, còn hắn lại về phía ghế phòng khách đọc mấy tờ báo.
- ---Điểm hẹn: Quán lẩu Thiên Đường, thiên đường diệt mồi.---1
Aiza, cũng lâu phết rồi chưa ghé lại quán ăn cũ này, nơi đây vẫn đẹp và đông đúc như xưa.

Thấy khách quen chủ quán đích thân ra chào đón:
"Phó Tranh và ba vị thiếu gia lâu lắm mới thấy quay lại.

Nào nào chỗ cũ nhé.

Aizo, còn cả Phó thiếu phu nhân nữa này, mời vào mời vào."
Mộc Hạ nghe vậy tai liền hơi đỏ núp sau người Phó Tranh, cái bộ dạng e thẹn này quá dễ thương luôn rồi.

Hắn vòng tay ôm lấy eo cô, quay ra nhìn chủ quán:
"Vậy chúng tôi lên phòng trước, khẩu vị vẫn thế.

Thêm bia và một nước cam."
"Phó thiếu yên tâm, tôi nhớ mà.

Xin mời."
Vừa nói ông vừa ra hiệu cho nhân viên chuẩn bị, còn mình cũng đi ra chỗ khác tiếp khách.
Vẫn là vị trí bàn đó, view đẹp sang trọng nhất quán.Tô Khiêm mới gần tháng không được gặp Mộc Hạ hỏi chuyện rối rít, nào hỏi quê cô ăn tết to không? Gia đình khỏe không? Hồi tết đưa Phó Tranh về quê hả? Rồi bỗng anh nhớ ra điều gì, đưa tay móc trong túi áo anh ra một bao lì xì đỏ đưa cho cô:
" Cừu nhỏ, năm mới anh lì xì em nè."
"Em cảm ơn anh."_ Cô vui vẻ nhận lấy, vui cười tít mắt.
Không chỉ Tô Khiêm, mà Mạc Quân, Kỉ Hồng cũng lì xì lớn cho cô.

Cầm lì xì đỏ trên tay, cô ghé sát người Phó Tranh nói nhỏ:
"Các anh ấy đều lì xì em cả rồi.

Mỗi Anh là chưa đâu nhé."
Phó Tranh nghe vậy chỉ cười, gắp vào bát cô miếng thịt bò vừa chín tới, thì thầm đủ cho hai người nghe:
" Anh có lì xì, nhưng phải đợi tối.

To lắm chỉ sợ em không dám nhận."
Mộc Hạ bĩu môi, lì xì có gì mà cô không dám nhận chứ, chỉ cầm hắn dám làm là cô dám nhận.

Chắc chắn là thế, cô chắc nịch trong lòng là vậy nhưng có lẽ cô quên một điều quan trọng mà cô đã hứa ở quê rồi.
"Nào chúng ta nâng ly chúc mừng năm mới nào."_ Mạc Quân nâng ly mời mọi người.
Trong ly của ai cũng là bia, chỉ Mộc Hạ là nước cam là còn giải thích được, nhưng sai ly của Phó Tranh cũng là nước cam vậy? Kỉ Hồng nhăn mày:
"Anh Tranh, anh chưa uống đã say rồi sao? Sao anh uống nước cam vậy? Hay kia là bia có vị ngọt vậy."
Phó Tranh vẫn quyết không thay đổi, lí do vì lúc nữa phải đưa Mộc Hạ về nên trong người không được có vitamin cồn.
Thôi thì đành vậy, mọi người cứ việc nâng ly chúc mừng, vui là được mà.
Ăn xong vì còn sớm nên cả team còn rủ nhau vào quán nét làm vài trận game, xong game thì vào bàn bi-a, chơi thỏa thich đến 8-9h tối mới về.
Trên đường về, đi qua một cửa hàng tiện lợi, Phó Tranh dừng lại nhắc Mộc Hạ ngồi yên để mình vào mua chút đồ.

Xong khi quay ra, tay hắn cầm một túi đen không biết bên trong có những gì.

Một tay đưa cho cô một chai nước khoáng đã mở sẵn.
Đón lấy chai nước, Mộc Hạ tò mò hỏi:

"Anh mua cái gì đó vậy?"
"Chả phải em muốn lì xì sao, lì xì đó.

Nhưng tí về mới được mở."
"Cái bọc đó là lì xì đó hả?"_Mộc Hạ nhìn bọc đen đó với ánh mắt nghi ngờ nhân sinh, cô nhỏ giọng hỏi thêm.
"Liệu trong đó có phải bom không?"
Câu hỏi của cô khiến hắn bật cười thành tiếng, có ai tặng người yêu mình bom bao giờ chưa.

À mà có bọn cay vì tình, nhưng mà hắn còn yêu cô lắm nha sao nỡ làm vậy.
"Tất nhiên không phải bom rồi."
"Vậy thì anh cho em xem đi, he hé một chút để em nhìn cũm được nứa.

Nhaa~"
Hắn cứ úp mở như thế làm cái tính tì mò của cô khó chịu chết, toan lấy mở ra xem mà hắn cứ giữ chặt lấy như giữ vàng vậy.
__.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 104: 104: Tự Dâng Đến Cửa


Về đến nhà Phó Tranh vẫn giữ khư khư cái bọc huyền bí kia, Mộc Hạ tò mò muốn chết mà chả biết thứ bên trong là gì.

Thậm chí là cô tắm xong hết, ngả mình lên chiếc giường êm ái mà đầu vẫn nghĩ đến món đồ kia.
" Hừ bảo yêu mình, thương mình, xong toàn giấu mình."
Đã là người yêu của nhau thì không có bí mật nào riêng cả, đúng vậy cô tự nhủ là thế.

Sau khi lăn lộn mãi trên giường một hồi cô quyết định lẻn vào phòng Phó Tranh xem trộm.
Rón rén như một tên trộm ngay trong đúng ngôi nhà mình đang ở cảm giác nó hồi hộp lắm.

Bước đầu để thử xem phòng có ai không, cô thử gõ cửa khám thính thử:
"Phó Tranh ớiiii..."_ Cô nhẹ giọng hết cỡ ngân dài.
Căn phòng lặng im không hồi đáp.

Ok ổn, cô mở cánh cửa thò đầu vào.
"Ồ, hay ghê không có ai luôn này, diệu kì thật đếy, haha.

Mình chọn thời điểm thật đẳng cấp.

Khà khà mình nể bản thân quá."
5s cho Mộc Hạ tự luyến rồi tiếp tục, mà cô đâu biết là từ trước lúc cô gõ cửa Phó Tranh trong nhà tắm đã biết, hắn biết thừa cô tò mò nên kiểu gì chả lén vào.
Mộc Hạ lúi húi ngó nghiêng xem cái túi đen quen thuộc nó ở đâu.

Vừa tìm vừa sợ Phó Tranh phát hiện nên miệng liên tục gọi thầm:
"Bảo bối si đèn đèn ới, mày ở đâu?"
" Mày ở đâu rồi?"
Lúc cô hì hục tìm kiếm thì Phó Tranh đã đứng cầm túi đen dựa lưng vào tường nhìn cảnh hay:
"Ở đây nè."
"Đâu cơ?"_ Mộc Hạ vô thức lên tiếng.
Cô quay người lại, một mĩ cảnh đập vào mât cô.

Hắn vừa tắm xong tóc vẫn còn hơi ướt, cả người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ múi săn chắc, quyến rũ chết người.

Thật tự hỏi nếu đẹp trai là một tội ác cần phải bỏ tù thì hắn xứng đáng bị giam cầm trong trái tim cô=))
Tự tiện vào phòng người khác mà bị phát hiện thì cũng hốt đấy, nhưng mĩ cảnh dâng tận miệng thì vẫn phải ngắm, vẫn phải đu trend làm đoạn thơ thả thính mặc dù biết mồi đã dính từ lâu.

Mà cô mê trai đến mức ngắm đến nỗi quên mất mình đang làm gì, đang trong tình thế nào luôn.
"Anh đẹp lắm hả, em nhìn khoái ch ảy nước miếng luôn rồi kìa."
Mộc Hạ lúc này bị hỏi mới sực tỉnh, vô thức lấy tay lau miệng.

Hứ cô bị chơi khăm rồi, chảy gì chứ tào lao.

Thôi quê quá hóa thẹn, cô lắp bắp:
"Anh...!sao...sao anh lại ở đây..."

"Đây là phòng anh."_ Phó Tranh bình thản trả lời, nhưng cái gương mặt của hắn như chọc quê cô nhiều hơn.
Ờ mà đúng đây phòng hắn, cô lẻn vào rồi còn hỏi hắn sao ở đây...Đù má, quê X2.

Cô vội chữa cháy:
"À ờm, em bị...!bị mộng du.

Đúng em bị mộng du, giờ gặp anh em tỉnh táo tàu rồi.

Hề hề, cảm ơn và vĩnh biệt."
Nói xong cô co giò toan chuồn lẹ, nhưng hắn nhanh tay hơn kéo cô vào lòng, đặt cô lên đùi còn hắn ngồi trên giường.

Tay hắn treo lúc lắc tui đen mà cô tìm:
"Em muốn xem cái này hả?"
Đúng rồi, đây là mục đích cô lẻn vào đây mà.

Mộc Hạ khẽ gật đầu.
"Vậy em muốn xem không?"
Nghe đến đây Mộc Hạ mừng gần chớt, vui sướng cầm lấy túi đen đó:
"Em được xem sao? Vậy em mở ra nhé."
Vật làm cô tò mò suốt từ tối đến giờ cuối cùng cũng được khám phá.

Cô nhẹ nhàng mở túi ra.

Ồ hai cái hộp màu nâu, và màu hồng, bên trên còn có chữ.
Chữ gì đây? Loáng thoáng bên trong cô nhìn được chứ Du.? cầm cả cái hộp lên đọc xem nó là món gì.
"Ồ wao.Durex....":- Liệm thật rồi.
_____còn tiếp___.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 105: 105: Thịt


Hắn tự nhiên mua ba con sói về làm gì vậy.

Đừng nói là hắn nhớ cái vụ hứa khi ở quê nha.

Hắn nhớ dai vậy, thậm chí cô còn quên mất rồi cơ.

Giờ chạy có kịp không, đánh bài chuồn nhé...=))
Mộc Hạ lúc này cười ra nước mắt, cái sự tò mò hại chớt cô rồi.

Tay cô cất nhanh hộp nó lại túi đen, buộc thật chặt như chưa từng có cơn gió nào thổi qua, cười hihi:
"Hihi, thì ra anh mua kẹo.

Vậy từ từ thưởng thức.

Em về đây."
Cô cố đẩy cánh tay chắc khỏe kia ra nhưng vô dụng, tay hắn cứ ôm chặt lấy eo cô không nhúc nhích, mặt thì vui lên ngực cô ra sức hít lấy mùi hương thơm của hoa mộc lan dịu nhẹ.

Giọng hắn khàn đi trông thấy:
"Nhưng kẹo này cả hai người ăn mới ngon.

Kẹo dâu và kẹo sicula, hai món em thích nhất."
Mộc Hạ đỏ mặt, thích cái đầu hắn ấy, cô thích là quả dâu tây và thanh kẹo socola chứ đâu phải bao cao su hương dâu với socola đâu.
"Anh từ từ em chưa tắm.

Đợi em tắm rồi mình..."
Chưa nơi dứt câu bông dưng cô thấy nhột.

Hắn cứ thế mà hôn lấy chiếc cổ nhỏ trắng tròn kia, thậm chí cắn nhẹ tạo dấu hickey đỏ chót.
Mộc Hạ khá nhạy cảm liền rụt cổ nhỏ lại như chú rùa non, giọng lạc đi:
"A, em...đợi..."
Phó Tranh trực tiếp đè cô xuống giường, thân hình cường tráng bao lấy cô như không cho con mồi chạy thoát.
"Không đợi được nữa.

Em hứa rồi, bé ngoan phải giữ lời hứa.

Đúng không?"
Mộc Hạ biết vậy nhưng vẫn sợ, dù sao cô cũng là lần đầu, nghe nói phá thân đau lắm nên cô sợ.

Mộc Hạ hơi run từ từ vòng tay qua cổ hắn, nói bằng giọng mũi thút thít:
"Nhưng, nhưng sẽ đâu.

Anh...!nhẹ chút."
Biết là cô đã đồng ý hắn như mở cờ trong bụng, nở nụ cười vui sướng:
"Được.

Sẽ không để em phải đau."
Nói rồi hắn nhẹ nhàng đặt lên cô một nụ hôn, không ngừng m*t nhẹ lấy cánh môi hồng mềm, lưỡi hắn như con rắn không xương luồn lách trong khoang miệng nhỏ níu lấy chiếc lưỡi đinh hương mà m*t.

Sau bao lần hôn thì Mộc Hạ cũng có chút kinh nghiệm, không còn vội vàng mà thả lỏng, biết lấy hơi bằng mũi, cô đưa lưỡi đáp trả hắn một cách nhiệt tình.
Thấy cô bắt đầu buông bỏ phòng bị, Phó Tranh bắt đầu di chuyển tay.

Hắn luồn vào trong áo phông hồng, đẩy áo ngực cô lên cao, trực tiếp x0a nắn đôi gò b ồng mềm mịn.

Đôi thỏ trắng mềm lại rất vừa tay, khiến kh0ái cảm tăng lên, dường như nắn b óp không còn đủ thỏa mãn.
Hắn rời môi cô mà tiến xuống phía dưới, ngậm lấy một bên gò bồng mà cắn m*t, trêu đùa.

Hắn dùng răng cạ nhẹ viên ngọc đỏ rồi lại lấy lưỡi li.ế.m láp, đùa nghịch, thỉnh thoảng còn cố tình m*t mạnh tạo chủ quyền riêng.
Mộc Hạ không ngừng bị k1ch thích, toàn thân cô ngứa ngáy, một tay luồn vào mái tóc bạch kim kia chả biết là kéo ra hay đẩy vào, một tay cô bấu lấy vai hắn, miệng phát ra những âm thanh như mời gọi hắn tiếp tục:
"Ưm...aa.

đừng cắn em~đau đó..."
Nghe giọng cô Phó Tranh như càng được tiếp thêm động lực.

Tay hắn lại không yên phận mà mò xuống sâu hơn.

Đi qua vùng bụng phẳng eo thon quyến rũ là vùng cấm địa.

Hắn chả chút kiêng kị mà trực tiếp luồn tay vào trong.
Tay hắn x0a nắn hai bên cánh hoa tươi, rồi dần tách cánh hoa chạm vào phần nhụy mẫn cảm ẩm ướt.

Vì bị k1ch thích trước đó nên bên dưới Mộc Hạ đã phản ứng từ lâu, một dòng thủy d1ch làm ướt dẫm chiếc qu@n lót hồng.
Phó Tranh dùng ngón giữ cảm nhận sự mềm mại ấm nóng của dòng mật ngọt, thích thù nhìn lên gương mặt ngại ngùng đang nhắm tịt mắt kia, giọng hắn thì thầm đầy cuốn hút:
"Em ướt lắm rồi."
Mặt cô đỏ tía tai, muốn mắng hắn một trận nhưng chả câu nào nên hồn:
"Anh...!cái đồ bi3n thái..ưm, em...Aaa."
Cô giật mình hét lên, bên dưới bỗng bị dị vật tiến vào khiến cô có chút đau.

Thấy vậy Phó Tranh tạm thời không động tay, vội ngước lên hỏi han:
"Đau lắm không?"
Mộc Hạ khó khăn gật đầu:
"Một...một chút.

Ưm..."
"Sẽ không sao đâu."
___ Sẽ còn tiếp____.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 106: 106: Cao Trào


Phó Tranh vừa nói vừa đặt cho cô một nụ hôn nhằm xoa dịu.

Khi thấy tình hình dần ổn hắn lại bắt đầu động tay.

Ngón tay thon dài khó khăn dò thám bên trong hang động tối ẩm ướt, cảm nhận từng lần co bóp xung quanh.

Tay hắn không ngừng ra vào ma sát khiến sống lưng cô như có một dòng điện xẹt qua, sự đau đớn dần biến mất mà thay vào đó là sự kh0ái cảm.

Khi dần đạt đến cao trào thì bỗng dưng hắn rút tay ra, để cô hụt hẵng mà trêu đùa.
Mắt Mộc Hạ long lanh nhìn hắn thượng trên người, cả người cô vặn vẹo đầy trống vắng, khó chịu như ngàn con côn trùng bò quanh.

Phó Tranh trông vậy cũng chả khá hơn là bao, cả người hắn nóng hổi bên dưới cư.ơ.ng c.ứ.ng đến trướng đau.
Hắn nhanh chóng thoát y cho cô, quần áo bị ném xuống nền một cách vô tình, cả th@n thể trắng nõn nhỏ nhắn bằng một nửa người hắn khiến hắn có cảm giác như mình đang qua hệ bất chính với trẻ vị thành niên vậy.

Nhưng cái cảm giác tội lỗi đó chẳng được lâu khi ngắm nhìn cơ thể quyến rũ của người bên dưới.
Chả thể chờ thêm một chút nào nữa, hắn nhanh tay lột mảnh vải duy nhất trên người hắn ra.

Vật kia như thoát khỏi nơi tăm tối mà vươn mình đầy kiêu hãnh.

Nó đứng lên sừng sững đầy gần guốc, trên đỉnh hơi ướt át ửng đỏ khiếm Mộc Hạ đang mơ màng cũng phải kéo một phần nào lí trí lại.
Biết cô run sợ điều gì, Phó Tranh cúi thấp người thả một nụ hôn chuồn chuồn nước lướt qua môi hồng.

Hắn nắm lấy tay cô đặt lên c@u nhỏ của mình, khó nhọc nói:
"Anh đau lắm, em an ủi nó đi...Ưm, đúng xoa như vậy...aa."
Mộc Hạ nắm lấy vật n@m tính to lớn kia mà trong lòng vẫn không thể tin được là chút nữa thứ đó sẽ nằm trong người mình.
Phó Tranh nhẹ nhàng tách chân cô sang hai bên, đóa hoa nở nộ không ngừng tiết ra mật ngọt hiện ngay trước mặt khiến hắn không kiềm được mà trượt yết hầu.

Cả thân thể lõa lồ làm Mộc Hạ vô thức lấy tay che vùng dưới lại, giọng thỏ thẻ khêu gợi:
"Đừng có nhìn a~"
Phó Tranh nắm lấy tay cô hôn nhẹ vào lòng bàn tay nhỏ mềm ấy mà dụ dỗ:
"Bảo bối ngoan để anh thương em."
Nói rồi hắn với tay lên đầu giường nhanh chóng lấy ra một chiếc bao nhỏ hình vuông, đeo lên cho c@u nhỏ một chiếc áo mưa thật cute🙂)
Đặt c@u nhỏ trước hang động hẹp nhỏ hồng hào, Phó Tranh cẩn thận cọ nhẹ tạo ma sát, rồi thúc hông vào thẳng hang động chật hẹp.

Vì nhờ dạo kĩ lưỡng nên mới dễ đang tiến vào, lúc đầu chỉ một chút tê tê rân rân khiến cô giật mình kêu lên:
" Ưm Aa..."

Thấy vậy, hắn lo cô đau nên dừng lại không dám động.
"Anh xin lỗi, bảo bối ngoan."
Mộc Hạ ôm chặt lấy tấm lưng trần của hắn lắc đầu:
"Em...em không sao, chỉ hơi đau một chút."
"Vậy anh tiếp tục nhé."
Chờ giây lát để cô thích ứng.

Khi cô đã dần quen, hắn bắt đầu luân động, một dòng máu đỏ ômlaays gậy th*t điều đó chứng tỏ cô đã là của hắn, là chủ nhân tương lai của Phó Gia.
Từ chậm dần rồi tăng tốc, kh0ái cảm của cô mang đến không hề nhỏ.

Nơi đó vừa khít, ấm nóng, d1ch thủy không ngừng tiết ra giúp luân động dễ dàng.

Bên dưới cô không ngừng co bóp khiến Phó Tranh càng mất kiểm soát mà luân động nhanh hơn.
"Ưm...a~ Chậm chậm chút đi mà."
Giọng cô muốn lạc đi, nhưng hắn dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục công việc.
Cứ như vậy không ngừng nghỉ 30p, Phó Tranh đột nhiên tăng tốc rồi th úc mạnh, gầm lên một tiếng, đưa người anh em của mình vào sâu hang động ấm nóng.

T.i.n.h dịch trắng đục b ắn ra bị chiếc áo mưa cản lại.

Mộc Hạ cũng vì thế mà đạt đến cao trào, như muốn ngất đi hai mắt nhắm tịt mà hổn hển th ở dốc.
Phó Tranh người đầy mồ hôi sau cuộc vận động mạnh gục xuống người cô, yêu chiều hôn lên chiếc má đỏ hồng:
"Muốn đi tắm không?"
Đang lơ mơ vì mệt mỏi, cô chỉ muốn ngủ ngay lúc này nhưng cảm giác nhớp nháp khó chịu khiến cô có muốn cũng không ngủ được liền gật đầu làm nũng:
"Anh tắm chp em cơ.

Em mệt~"
Giọng cô như mật ngọt đầy đáng yêu làm hắn sao có thể bỏ mặc.

Hắn nhẹ nhàng bế cô trên tay đi thẳng vào nhà tắm..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 107: 107: Không Thể Kiềm Chế


Trong nhà tắm, một thân ảnh bé nhỏ mệt mỏi dựa tấm lưng trần về phía sau, mắt nhắm hờ cảm nhận dòng nước ấm thư thái.

Người cô chi chít những dấu vết xanh đỏ sau cuộc tình, từ cổ xuống ngực, eo thon, lưng, thậm chí cả mông cô cũng có dấu răng với in vết dấu tay của hắn.
Cô trông vật vờ là thế, chứ ai ngồi sau thì thư thái thoải mái lắm, thậm chí trông hắn còn sung hơn nữa cơ.
Hắn ngồi sau đỡ lấy thân thể nhỏ bé của Mộc Hạ, hai tay tiếp tục khám phá người cô.
Bị bàn tay kia đùa giỡn phá hỏng tâm trạng, Mộc Hạ yếu ớt giữ lấy tay hắn mà quát:
“Anh đừng càn em nữa, em mệt rồi.”
Nhưng hắn nào có tha cho cô, bàn tay vẫn chu du khắp nơi mà x0a nắn, giọng đầy chất gợi đòn và tự mãn:
“Em vừa chả phải rất sung sức kêu la không ngừng sao? Giờ lại tính chối bỏ trách nhiệm với anh hả? Tiểu gian manh.”
Nghe vậy Mộc Hạ trở nên ngơ ngác.

Ai mới là kẻ gian manh? Sao hắn không nhìn bản thân hắn xem, to con cường tráng đến mức nào? Lại còn ở độ tuổi cực kì sung mãn, hành cơ thể nhỏ của cô hơn một tiếng đồng hồ, cô chưa ngỏm là may rồi.

Mà chớt vì quan hệ quá đà thì ối zồi ôi, mất mặt chết.
Nghĩ vậy nhưng cô chỉ liếc xéo hắn một cái rồi nhắm mắt tận hưởng làn nước ấm, tự nhủ bàn tay đó giống nghệ nhân mát xa đi, coi như dịch vụ bao trọn gói: nước, mát xa, lại thêm mĩ nam phục vụ.
Nhưng vừa chợp mắt được một chút xíu thì tên mĩ nam không biết điều kia lại cho tay quá phận mà mò xuống dưới.
Lướt qua hàng rào đen, tay hắn lập tức tách hai cánh hoa mềm, x0a nắn nhụy hồng nhạy cảm.

Trêu đùa thôi chưa đủ, ngón tay thon dài từ từ len lỏi tiến sau vào trong cảm nhận sự ấm áp.

Ngón tay liên tục hoạt động ra vào, cùng với sự ma sát của nước khiến người cô ngứa ngáy khó chịu.
Mộc Hạ lúc này không ngồi yên được, toan quay đầu quát hắn.

Nhưng quay đầu chưa kịp nói gì thì bị môi hắn khóa lại, ra sức cắn m*t.

Bị công kích cả miệng trên lẫn ‘miệng dưới’ Mộc Hạ phát ra âm thang d.â.m đ.ã.ng như đang đánh vần bảng chữ cái cấp 1:
“A… Ưm.

Á~”
Rời đôi môi ngọt ngào, giọng Phó Tranh khàn đục, yết hầu di chuyển không ngừng, thì thào vào tai cô:
“Anh lại lên rồi.”
Chỉ bằng mấy từ ngắn gọn đã tóm tắt tình hình của hắn và hình ảnh của cô sau lời nói này.
Nghĩ đên thôi đã rùng mình.

Mộc Hạ co rúm ró người gắng sức đẩy mặt hắn đang hít hà trên cổ cô ra.
“Nhưng em mệt rồi, hay ngày mai… À không ngày kia…À ngày mốt chúng ta làm tiếp nha?”
“Không.

Bây giờ luôn.”
Dứt lời hắn bế bổng cô lên khỏi bồn tắm, áp sát ngực cô lên tường gạch rồi nâng chân cô lên.
Hắn dùng răng xé lấy chiếc bao màu hồng, đeo vào cho c@u nhỏ đang ngẩng cao đầu rồi từ đằng sau tiến vào.

Huyệt đạo bé nhỏ lại lần nữa được mở, v@ch thịt hai bên ra sức m*t lấy dị vật t0 lớn như đè ép kẻ xâm nhập.
*** **** gân guốc như bị ngàn chiếc miệng ướt át m*t chặt làm nó càng trướng to hơn.

Kh0ái cảm dâng đến khiến cả hai tê rân.
Phó Tranh cật lực thúc hông, đưa *** **** vào sâu bên trong.
Mộc Hạ run rẩy đứng không vững nếu hắn không giữ lấy hông thì có lẽ giờ này cô ngã uỵch xuống sàn nhà rồi.

Hai tay cô sợ bám chặt lấy tường, không kiềm được mà r.ê.n r.ỉ thành tiếng đứt quãng, nói không nên lời:
“Aa…Phó… Phó Tranh.

Em chịu… Ưm…không nổi…”
Chìm đắm trong khoái lạc, hắn cũng trở nên mụ mịt không từ nào lọt tai.

Hắn gầm nhẹ thậm chí là cũng rên, liên tục gọi tên cô:
“Mộc Hạ… A~Mộc Hạ ngoan.”
Hắn từ đằng sau hết hôn hít, cắn vào vành tai khiến cô rùng mình, rồi lâu lâu vỗ đét vào mông cô.
Cứ như vậy suốt cả đêm dài, tiếng ‘b.à.nh b.ạ.ch’ hòa cùng tiếng r.ê.n gầm của hai người.

Hai hộp bao cao su cũng hết nhẵn, vỏ bao nằm la liệt trên sàn, như vậy đủ hiểu hai người đó sung đến mức nào.
Xong chuyện, Phó Tranh tắm rửa qua cho cô, lấy khăn bọc cô lại kín mít nhẹ nhàng đặt lên ghê sofa.

Còn hắn tiến tới tủ lấy một bộ ga giường mới thay lên, còn bộ cũ vứt xuống đất mai khác có người đến dọn.
Đặt cô trở lại giường nằm, ôm cô trong lòng nhẹ nhàng hôn lên chán cô, lúc này mới có chút hối hận.
“Xin lỗi anh nặng tay quá rồi.

Đền bù cho em sau, nhé.”.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 108: 108: Đau


Cô ngất đi lúc nào không hay.

Đến khi thức dậy đã là 11h trưa hôm sau rồi.
Mộc Hạ mệt mỏi gượng dậy, nhưng chợt thấy cứng đờ không thể nhúc nhích.

Quay sang nhìn hóa ra cả người cô bị Phó Tranh quấn chặt, chân gác lên đùi cô, một tay làm gối kê đầu cho cô, tay còn lại đặt lên bầu ng ực cô, cái đầu hắn kê lên vai cô mà ngủ.

Nói chung là cô đã bị khóa chặt bởi một tên bi3n thái không còn nết người.
Tên đáng ghét hành cô đến mức này, giờ nhìn xem cô có chỗ nào nguyên vẹn không? Cả người kín dấu xanh đỏ, rồi còn dấu răng dấu tay của hắn nữa.

Nhìn thật thê thảm, hắn sợ mọi người không biết cô là của hắn hả? Hay sợ mọi người không biết hắn cả cô hoan lạc cả đêm qua?
Cô thì nhức mỏi xương khớp ê ẩm cả người, hắn thì êm du yên giấc sảng khoái.

Thật bất công mà.
Mộc Hạ càng nhìn càng tức, không nhịn được cúi xuống cắn vào bả vai hắn một cái thật mạnh thật đau cho bõ ghét.
Phó Tranh lúc này đến cả trong mơ còn đang ôm cô, bỗng thấy vai nhói đâu liền bừng tỉnh kêu oai oái:
“Á đau đauuu.”
Cắn chán chê cô mới nhả ra, trên vai hắn in một vết răng sâu hoắm, đầy nước dãi của cô.

Phó Tranh ôm lấy vai than khóc:

" Mộc Hạ, em là cún sao?"
Mộc Hạ trừng mắt nhìn hắn:
“Anh dám bảo em là cún, thế hôm qua anh là gì? Anh nhìn xem…”
Vừa nói cô vừa ngồi dậy lõa th ể trước mặt hắn ‘khoe ra chiến tích lẫy lừng’ của hắn hôm qua.
Phó Tranh cong miệng cười, hắn nằm nghiêng người để lộ phần trên cơ thể màu đồng vãm vỡ chắc khỏe, chống tay lên cằm nhìn ngắm tác phẩm cả mình tạo ra còn mặt dày tấm tắc khen:
“Đẹp, quá đẹp.

Người em khi không mặc đồ là đẹp nhất, thêm một chút hoa văn nữa là tuyệt với.”
‘Không mặc đồ đẹp nhất’? Mộc Hạ bỗng nhớ ra mình đang lõa th ể liền đỏ mặt kéo lại chăn che thân.

Thấy vậy Phó Tranh phì cười, lê người đến chỗ cô đang ngồi, tham lam hít lấy mùi hương cơ thể cô, mùi hương thơm nhẹ của xà phòng tắm hòa quyện với mùi đặc trưng cơ thể cô, thoang thoảng mùi hương của hắn nữa.
Việc này tưởng như bình thường nhưng đối với người nam nhân thì đó là một hành vii đánh dấu chủ quyền.

Trên người cô chỉ được có mùi hương của hắn, và điều này làm hắn rất thoải mái.
“Em che cái gì, nhìn cũng nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi.

Mọi làn da ngóc ngách của em anh cũng đã nhớ rất rõ, thậm chí chỗ nhạy cảm của em anh cũng đã biết…Em không tin à? Để anh chứng minh nhé.”
Thấy ánh mắt ngờ vực hoang mang của cô, tay hắn tính kéo tấm chăn ra nào ngờ cô hoảng loạn đẩy mạnh hắn xuống nệm khua tay:
“Em tin, em tin mà.

Anh động tay nữa em chớt thật đó.

Em đói rồi, muốn ăn cơm.”
Nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô, Phó Tranh cười lớn thành tiếng, thôi không chêu cô nữa.

Chả may làm cô giận thì phải làm sao.
Mộc Hạ giờ này thật sự rất đói, tối qua tốn sức như vậy mà giờ này mới dậy không đói mới lạ.

Nhưng trước hết cô phải thay đồ chỉnh tề mới xuống nhà được.
Lúc này nhìn xuống sàn nhà, ối zồi ôi.

Một bãi chiến trường làm cô sốc toàn tập.

Nào khăn giấy, vỏ bcs, quần áo tứ tung lê lết dưới sàn.

Nhìn thôi đã thấy ớn rồi, hôm qua kịch liệt quá mà.

Quần áo như vậy sao mà mặc được.
Cô đành xuống giường tính vào tủ quần áo lấy đỡ của hắn để mặc tạm.

Ai ngờ ngay giây phút đặt chân xuống đất một cơn đau từ hạ th@n truyền đến khiến cô té ngã.

Đau đớn ngồi dưới sàn lạnh, cô quên mất hôm qua là lần đâu mà hắn mạnh bạo như vậy.
Phó Tranh thấy cô ngã như vậy giật mình tung chăn nhảy xuống, bế cô lên giường trở lại mà lòng cảm thấy hối hận, đau lòng tự nhủ lần sau sẽ nhẹ hơn.
“Đau lắm sao?”
Mộc Hạ ấm ức gật đầu, hai mắt ngấn lệ nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương:
“Đau.

Đau lắm đó.”
Cảm giác tội lỗi dâng trào, hắn ân cần lau nước mắt cô:
“Xin lỗi.”
Nói rồi hắn kéo nhẹ chân cô mở ra kiểm tra.

Nơi đó hơi sưng lên một chút, bôi thuốc có lẽ là sẽ đỡ.

Rồi hắn kéo hộc tủ, lấy ra tuýp thuốc khá lạ, bóp một chút kem vào ngón tay tính tiến đến bôi giúp cô thì bị cản lại:
“Em, em tự bôi được.”
“Ngoan ngồi im, sẽ không đau.”
Rồi hắn nhẹ nhàng luôn tay vào mát xa nhẹ để thuốc ngấm vào da.

Mộc Hạ sợ đau ôm lấy cổ hắn, đầy tủi thân:
“Anh bắt nạt em, hức… Đồ xấu tính.”
“Là anh sai, bé ngoan anh xin lỗi.” _Hắn ngọt ngào dỗ cô nín khóc.
Bôi xong Phó Tranh tiến tới tủ quần áo, ngắm nhìn một hồi hắn lấy ra một chiếc sơ mi đen, nhưng cô lắc đầu, tên này tính dụ cô mặc cái đó chứ gì, cô không mắc lừa đâu.
Mộc Hạ chỉ vào chiếc áo hoopdie đen bên góc tủ, cái ác đó hắn mặc còn rộng nếu cô mặc chắc chắn sẽ gần tới gối, nên chọn cái đó là hợp lí.
Phó Tranh cười khổ vì kê hoạch bị phát hiện nhưng vẫn cầm áo tới ân cần mặc cho cô.
Cả hai vệ sinh cá nhân xong, Phó Tranh có bế cô trở lại phòng mình để cô chọn bộ quần áo khác chỉnh tề kín đáo hơn để che đi dấu hôn mà hắn để lại.

Xong hắn lại bế cô xuống nhà dưới ăn cơm.
Giờ này nhà chả có ai, may là bác giúp việc đã nấu sẵn để phần nên chỉ việc hâm nóng lại rồi ăn.
Có lẽ vì mệt nên Mộc Hạ ăn xong lại thấy buồn ngủ nên Phó Tranh lại ẵm cô lên phòng.

Hắn ngồi cạnh chờ cô vào sâu giấc mới lẻn ra ngoài.
Hắn thay đồ gọn gàng chuẩn bị ra ngoài, trước khi lên xe ra khỏi cổng có gọi Thím Lạc vừa dắt chó đi dạo về dặn:
“Cháu đi ra ngoài một lúc, thím lên phòng cháu dọn dẹp.

Mộc Hạ đang ngủ chút cô ấy dậy thím nhớ mang sữa lên.”
Nói xong hắn phi xe chạy thẳng.
_____còn tiếp____.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 109: 109: Cừu Non Đd


Mộc Hạ mệt mỏi ngủ liền một lúc đến gần tối.

Khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường Phó Tranh, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ tươm tất thơm tho như ban đầu.
Cô dụi mắt nhìn xung quanh, có lẽ lúc hắn về liền ôm cô trở lại phòng hắn.

Nhưng hắn đâu rồi? Tự nhiên cô nhớ hắn quá, nhớ cảm giác nằm trong vòng tay hắn nghe hơi quen thuộc từ người hắn.

Lòng cô bỗng chốc bồn chồn, sau giấc ngủ dài hoặc sau lần h0an ái đó, tâm trí cô đã thay đổi cảm giác mơ màng khó tả.
Ngơ ngác tìm xung quanh như gà con lạc đàn, bất chợt nghe tiếng nước róc rách phát ra từ nhà tắm.

Mộc Hạ khó khăn ngồi dậy, men theo bức tường trắng lạnh tiến tới nơi phát ra âm thanh của nước.
Trong này Phó Tranh ra ngoài về liền đưa cô về phòng sau đó đi tắm.

Dòng nước ấm từ từ men theo thân hình tráng kiện lăn xuống sàn nhà.

Từng giọt nước như vấn vương lăn tăn trên làn da màu đồng chắc khỏe, bám lại trên từng múi cơ.

Mái tóc bạch kim sũng ướt được hắn vuốt ngược lại phía sau, để lộ toàn bộ gương mặt điển trai, mà khi vuốt tóc lên đôi lông mày là điểm nhấn mang đầy sự phán xét và đe dọa.
Từ đằng sau Môc Hạ tự ý mở của bước, hơi khói nghi ngút tỏa ra cùng ánh đèn mở yếu ớt khiến không gian phòng trở nên mờ ảo, nửa che nửa đậy thân hình cuốn hút dưới dòng nước.

Mộc Hạ nhẹ nhành ôm lấy eo hắn, áp chặt thân hình nhỏ bé vào thân hắn.
Phó Tranh sững người giây lát, bất ngờ vì hành động của cô mà không kịp phản ứng.

Thế rồi rất nhanh, hắn nắm lấy tay cô quay người lại cúi thấp đối diện với cô yêu chiều hỏi:
“Bảo bối, sao vậy?”
“Nhớ anh.”
Cô nhìn hắn, phụng phịu mà hờn dỗi, hai tay ôm lấy cô hắn mà đu lên.

Phó Tranh cũng theo đà đứng thẳng dậy, đỡ lấy mông cô, để hai chân cô bám lấy hông hắn.

Cả người Mộc Hạ dán sát lấy hắn, khiến chiếc áo hoodie mà lúc sáng cô mặc cũng ướt theo.
Nhìn biểu cảm như ăn vạ của cô làm Phó Tranh thích thú nổi hứng trêu ghẹo:
“Em sao vậy? Muốn ngắm nhìn cơ thể anh đến vậy luôn sao?”
Mộc Hạ vẫn gương mặt đó, phản ứng đó dụi dụi vào lòng hắn như mèo con làm nũng chủ nhân.
“Em nhớ anh.”

Phó Tranh vừa xoa bờ m ông mịn, vừa hôn nhẹ lên môi cô lòng đầy cưng chiều và thỏa mãn khi không tự nhiên cô nói như vậy.
" Sao tự nhiên lại nhớ anh? Chả phải anh vẫn ở nhà đây sao? Hửm?"
“Em không biết, tự nhiên em nhớ anh, rất nhớ anh.

Sợ.”
Chỉ một câu ‘sợ’ đủ để diễn tả tâm trạng bất an của cô đến mức nào, có lẽ cô sợ mất hắn, sợ mất hơi ấm mà hắn mang lại.

Cô dướn người kéo đầu hắn gần xuống môi mình mà nhẹ nhàng ngậm lấy, có vẻ cái hôn vừa rồi của hắn chưa đủ đối với cô.

Phó Tranh hết sức kinh ngạc, tự nhiên cô chủ động vậy? Chả phải tối qua còn van xin hắn sướt mướt hay sao, ngủ dậy cái trở lên khác hẳn.
Hắn có chút luống cuống dứt khỏi nụ hôn của cô, nghi hoặc:
“Mộc Hạ em…sao vậy? Không khỏe chỗ nào hả?”_Chả lẽ do tối qua hắn làm mạnh quá khiến đầu óc cô có vấn đề rồi?
Mộc Hạ khó chịu, cố níu hắn xuống hôn cho bằng được.

Lắc đầu nguầy nguậy:
“Không, muốn hôn, muốn hôn cơ.”
Gương mặt đỏ bừng, ánh mắt phủ một lớp sương mờ đầy khêu gợi.

Phó Tranh như hiểu ra vấn đề, cười tà ôm chặt lấy cô hơn:
“Cừu non, em đ.ộ.n.g d.ụ.c rồi.

Nếu em đã chủ động thì anh đây không chờ nữa, miếng ăn dâng tận miệng mà bỏ lỡ thì có lỗi với ‘người anh em’ của anh lắm.”
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 110: 110: Xăm


Tiếp rồi Phó Tranh trực tiếp ngậm lấy môi cô mà m*t, bàn tay không yên phận luồn vào trong chiếc hoodie rộng tha hồ xoa nắm trêu ghẹo.

Hắn véo nhẹ nhũ h0a gảy qua gảy lại, rồi trực tiếp lột chiếc áo hoodie đó xuống sàn nhà.

Vuốt v e thân thể ngọc ngà trắng mịn, giọng hắn khàn đặc phả vào tai cô:
“Lạnh không?”
Mộc Hạ hơi rụt cổ lắc đầu:
" Ưm khôngg."
“Vậy tắm một chút rồi lên nhé.”
Hắn nói xong liền đặt cô xuống, thân thể hai người vẫn sát lại với nhau.

Phó Tranh lấy một chút sữa tắm xoa đều lên người cô, đi qua vùng đồi núi đầy đặn rồi xuống nơi đồng bằng eo hẹp, tiến sau xuống nơi thung lũng bắp chân đùi.

Tay hắn cứ lả lướt trên người cô.
Hắn như ngọn lửa mang theo hơi nóng đi trên thân thể cô, không ngừng khiêu khích, nhen nhóm lửa từ hắn sang cô.

Tay Phó Tranh đi xuống, miết nhẹ hai cánh hoa tươi rực ẩm, xoa nắm nhụy nhỏ liên tục khiến Mộc Hạ run rẩy muốn ngã quỵ xuống sàn.
Phó Tranh vì không muốn cô ngã, một tay giữ lấy eo cô, một tay hoạt động tiến sâu bên trong không ngừng ra vào.

Bị k1ch thích Mộc Hạ không kiềm được d.â.m t.h.ủ.y tuôn ra ướt đẫm bàn tay hắn.
Triền miên trong nhà tắm xong, hắn với một chiếc khăn sạch mới quấn lấy cô ôm ra ngoài, đặt lên giường.

Đặt lên giường làm tiếp=]]
…------------------
Cả một đêm dài triền miên, cả hai mệt nằm trên giường.

Mộc Hạ gối đầu lên cầu vai hắn, nhón tay nghịch ngợm vẽ vòng tròn xung quanh hạt đậu đỏ, lâu lâu gẩy gẩy cho nó cứng lên, xong còn lần mò sờ lên yết hầu của hắn mà xoa xoa.
Phó Tranh lười biếng ôm cô, mắt vẫn nhắm nói bằng giọng mũi:
“Em vẫn muốn tiếp sao mà nghịch vậy?”
Mộc Hạ bình thản đáp:“Bộ anh không được nữa sao? Kém vãi.”
Cô nói mạnh mồm thế thôi, chứ hắn mà đè cô thêm lần nữa chắc chỗ đó hỏng luôn mất.
Phó Tranh nghe lời gợi đòn từ cô, hắn từ từ mở mắt liếc xuống thân hình bé nhỏ trắng muốt vẫn đang táy máy trên người mình.

Hắn sợ cô quá sức nên tha cho cô, giờ cô gửi lời khiêu chiến, là nam nhi sao có thể bỏ mặc lời thách đấu có lời như vậy.

Hắn nhanh như chớp đè cô xuống dưới thân, nhếch miệng cười tà:
“Có vẻ em vẫn sung sức lắm nhỉ, vừa còn khóc lóc xin tha cơ mà.

Như vậy nè Hứcc, Phó Tranh tha emm…á~ tha em đi mà~ không chịu nổi nữa~ Ai? Ai nói câu đó hả?”
Hắn cố tình đè cái giọng ồm ồm xuống sao cho giống giọng cô nhất.

Cai biểu cảm thêm quả giọng làm cô sặc cười.

Vươn tay ôm lấy cô hắn, cô chuyển chủ đề:
“Lúc trưa anh đi đâu vậy?”
Phó Tranh nhìn cô, nắm lấy tay đặt lên phía bả vai bên trái, đồng thời hơi xoay người để cô nhìn rõ:
“Đi xăm.”
Mộc Hạ hơi nâng người nhìn lên cổ hắn.

Một hình vòng cung lấm chấm đen, nhìn có vẻ quen quen.

Cô đưa tay sờ thử nhẹ nhàng từng chút một:
“Anh xăm cái gì buồn cười vậy? Đau không?”
Phó Tranh nhăn mặt, nhéo má cô:
" Răng của cún của em chả lẽ em không nhận ra? Với cả miệng em có vài cái răng xăm nhằm nhò đau đớn gì."
Cô bĩu môi:" Anh xăm vậy lỡ chia tay rồi sao xóa."
Vừa dứt lời, bỗng không gian im lặng.

Một hơi lạnh xộc tới sởn cả gai ốc.

Mộc Hạ đột nhiên rùng mình, cô nhận ra lời mình sai ở đâu, liền bào chữa lại:
“À, đấy là người ta bảo thế.

Chứ hai ta thì chắc chắn khác.

Nhỉ.”
Mộc Hạ cố nặn ra nụ cười.

Mặt hắn vẫn lạnh tanh, nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như muốn trừng phạt vì cái lời ngu ngốc mà cô vừa thốt ra.

Mộc Hạ nhìn mặt hắn mà rén, lỗi do cô ăn nói xà lơ cả..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 111: 111: Chờ Anh Nhé


Hỡi thượng đế hãy tha thứ cho người con bị dính lời nguyền này, huhu, cái miệng phỉ phui của cô bậy quá.

Thấy tình thế không ổn, cô rướn người vòng tay hôn lên môi hắn.

Một cái, mặt hắn không biến sắc.

Hai cái, vẫn vậy.

Ba cái, như lần1.

Mộc Hạ bất lực, cô hôn muốn tòe mỏ rồi mà hắn cứ dửng dung như vậy.
Nhưng không sao, chiện khó sao ăn lại cô.

Mộc Hạ tung skill mới.

Cô dùng hết sức bình sinh đẩy ngã hắn xuống giường, cô ngôi lên người hắn, rồi cúi xuống học theo hắn hôn nhẹ lên môi, từ từ di chuyển đến tai, ngậm lấy rồi cắn nhẹ.

Cô cố tình để hơi thở bên tai hắn, cho hắn cảm nhận cái cái cảm giác nhột nhột mà hắn hay làm với cô.

Giọng cô ngọt như rót mật bên tai:
“Phó Tranh, em nói sai rồi.

Xin lỗi, lần sau em không nói xà lơ vậy nữa.

Hong giận nữa nhaa.”
Lúc này Phó Tranh không nhịn nổi nữa, tính làm za zẻ lạnh lùng cho cô hối lỗi lâu lâu một chút, vậy mà cô tung hỏa mù khiến hắn giơ cờ trắng đầu hàng rồi.

Hắn vươn tay vỗ đét vào bờ m ông xinh mịn:
“Còn có lần sau sao?”
Tội chớt có thể tha nhưng khó sống, vẫn phải phạt.

Hắn nâng tay cô lên một miếng thật to cho chừa.

Mộc Hạ đau nhưng vẫn cố nhịn.

Đợi hắn nhả ra cô mới xuýt xoa.

Nhìn vết răng to đùng cô rơm rớm nước mắt nhưng vẫn cười.
“Em đi xăm như anh nhé.”
Lúc này Phó Tranh cắn xong tự nhiên thấy xót.

Tuy cắn không sâu đủ đau nhưng hắn vẫn xót.

Cầm bàn tay nhỏ hắn xoa lên vết răng.
“Đau lắm, họ có cái kim, xong chọt chọt, mau me tùm lum từa lưa luôn.”
“Nhưng anh vừa nói không đau cơ mà?”
Bịp.

Quá bịp.

Tiến bịp.))
Hắn ôm cô vào lòng, đặt cô lại vị trí cũ, kê tay cho cô gối.
“Đau lắm sợ em không chịu nổi.”
“Đau mà vừa cắn em.”_Mộc Hạ phụng phịu, nói xạo vừa thôi chứ.
“Ai bảo em nói bậy.”
Hắn nhéo mũi cô, ăn với báo là giỏi.
“Đói chưa?”
“Em đói rồi.”
Làm cô suốt từ đó đến 7-8 giờ tối không đói mới lạ.

Phó Tranh ngồi dậy đến tủ mặc áo rồi chuẩn bị đi xuống nhà.

Cô thấy vậy liền nằm gác tay như một bà hoàng:
“Tiểu nhị cho oder một bát bún bòa với 30k lòng xào dưa, ít lòng nhiều dưa.”
Lúc sau Phó Tranh mang lên một tô bún bò và một cốc sữa bò."
“Lòng xào dưa của em đâu?”
Phó Tranh đỡ cô ngồi dậy, thở dài:
“Giờ này lấy đâu ra.

Ăn đi rồi uống sữa cho cao, con sau này mới cao.”
“Không uống.

Thấp mới đẹp.”
Hắn sững lại nhìn cô.

Nhìn một cách chăm chú, đúng hơn là ánh mắt đánh giá rồi cười:
“Ừ thấp mới đẹp.

Ăn đi rồi ngủ sư tổ nhỏ của tôi ơi.

Mai đi học rồi.”
Hắn nhắc mới nhớ, mai cô phải đi học rồi.

Nhưng… bộ dạng cô bị hắn làm cho như này mặt mũi đâu mà lên lớp gặp mọi người nữa, ultr.
- ---------’
Rồi sau tết mọi thứ trở lại như ban đầu.

Sáng nào đi học cũng theo team gồm Phó Tranh, Mộc Hạ, Tô Khiêm, Mạc Quân, Kỉ Hồng.

Vẫn chơi vẫn cười và vẫn vui.
Nhưng ai cuối cùng thì cũng phải tốt nghiệp rồi ra trường, đám Phó Tranh cũng vậy.

Ai cũng có định hướng riêng, người thì về tiếp quản công ty, người thì mở cửa hàng,…Còn mỗi Mộc Hạ là chưa tốt nghiệp, chỉ mình cô đến trường.
Phó Tranh, hắn cũng trở về tiếp quản công ty mà Phó Gia để lại.

Nhưng vì muốn thử thách bản thân và theo lệnh của bố, hắn phải ra nước ngoài tiếp quản chi nhánh.

Phó Lão gia cũng không muốn chia cắt đôi uyên ương, nhưng là đàn ông phải biết tự lập và bươn trải.

Ông muốn tách hắn ra ngoài để hắn trưởng thành, test thử năng lực của hắn.
Phó Gia để có cơ ngơi như ngày hôm nay ông đã phải rất tâm huyết, ông không muốn đánh mất nó một sớm một chiều vì vậy gánh nặng đặt lên vai Phó Tranh.

Còn Phó Duệ tuy là con nuôi nhưng vẫn là con, nhưng cậu vẫn còn nhỏ chưa có khả năng phụ giúp Phó Tranh tiếp quản công ty.
Đêm trước khi đi, Mộc Hạ ôm hắn khóc nấc.

Cô không muốn hắn đi, nhưng cũng không thể kìm kẹp hắn được.

Cô không sợ hắn thay lòng, chỉ sợ hắn vì công việc mà quên sức khỏe, cô sợ việc thiếu đi hơi ấm của hắn, cô sợ tất cả.

Đêm đó cô không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ôm hắn ngủ cố gắng tận hưởng sự hạnh phúc vì mai hắn lên máy bay rồi.
Phó Tranh cũng chả vui hơn là bao, hắn trằn trọc vuốt v e thân hình bé nhỏ:
“Em cố gắng học.

Anh sắp xếp cho người đưa đón em đi học hàng ngày rồi.

Đến trường có chuyện liền báo cho anh, hoặc có người gây sự thì gọi cho cô trẻ Phó Doanh Doanh để cô xử lí bọn chúng.

Hơn nữa đừng mải học mà quên bồi bổ.

Nhớ không?”
Mộc Hạ nằm bên hắn nghe lời hắn dặn gật đầu, giọng hơi run như sắp òa khóc:" Ưm, em nhớ rồi."_ Cô vừa nói vừa ôm chặt hắn hơn, như muốn hòa vào chung làm một.

Chỉ đêm nay thôi, cô và hắn xa rồi, tuy trở ngại là khoảng cách địa lí, vẫn có thể về thăm nhà, gọi call, nhưng liệu có cô gái nào có thể chịu được việc yêu xa.
Rồi không gian lại im lặng, dường như chỉ còn tiếng hơi thở của cả hai.

Bỗng âm thanh phát lên phá tan sự tĩnh lặng:
“Mộc Hạ.

Chờ anh, nhé.”
“Nhất định em sẽ chờ.”.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 112: 112: Yêu Xa


Mất khoảng một tháng sau khi Phó Tranh đi, Mộc Hạ mới tạm bình ổn được tinh thần.

Cô vực dậy, mỗi khi nhớ hắn Mộc Hạ lại vùi đầu vào học.

Với kết quả nỗ lực không ngừng nghỉ thành tích của cô ngày càng cao, tuy chưa ra trường nhưng đã khá nhiều công ty ngỏ ý muốn mời thẳng cô về.

Nhưng Mộc Hạ chỉ hồi đáp qua loa, nói muốn xem tình hình và cần cân nhắc vì thời gian còn dài.
Đó chỉ là lời đối phó trước mắt, vì thực sự cô muốn vào là công ty của Phó Gia, tuy là cô không được ưu tiên, phải từng bước bước vào công ty như bao người thường, nhưng cô chấp nhận chuyện đó.

Có ba lí do cô quyết định như vậy vì:
Thứ nhất, công ty Phó Gia có quy mô lớn, chi nhánh ở nhiều quốc gia, có tiềm lực lâu dài.

Thứ hai, cô muốn bình thường như bao người khác, thử sức công việc bằng năng lực bản thân.
Thứ ba, cô muốn đi từ chức vị nhỏ nhất để sau này khỏi mang danh bình hoa di động, đào mỏ, tránh miệng đời.

Muốn trở thành trợ thủ đắc lực cho Phó Tranh khi hắn về nước tiếp quản công ty chính.
Mục tiêu của cô là vậy, cô vẫn đang cố gắng từng ngày để đạt được đích mình hướng đến.
Còn bên kia Phó Tranh, với bản chất thông minh, tinh tường, nhạy bén của bản thân hắn khá thuận lợi trong việc tiếp quản và điều hành chi nhánh bên đó.

Hắn nhanh chóng tạo ra doanh thu vượt trội chỉ trong vòng 6 tháng, đủ sức cạnh tranh mạnh với các đối thủ, đem lại lợi nhuận không nhỏ cho công ty mẹ.

Tài năng của hắn được Phó Lão gia động viên và khen ngợi hết lời.

Cùng với đó, Phó Tranh cũng phần nào chứng minh được năng lực của mình đối với Phó Lão gia, khiến ông yên tâm hơn.

*****Đó là phần công việc của hai bên họ nhà gái nhà trai thôi.

Còn bên chiện tình cảm của họ thì…
Hồi mới sang, Phó Tranh công việc khá nhiều hắn làm việc mà không ngừng nghĩ đến cô.

Đến đêm khuya tạm gác công việc dở dang, hắn lại trằn trọc không ngủ nổi dù rất mệt, thiếu hơi cô hắn trở nên khó ngủ thậm chí mất ngủ vì nhớ.
Chỉ khi nào cả hai rảnh mới call cho nhau một lúc, hoặc gọi rồi ngủ quên đến sáng.
Phó Tranh nhiều đêm phải trở dậy an ủi ‘c@u nhỏ’ bên dưới bằng tay.

Hắn mơ thấy Mộc Hạ, thấy hắn và cô triền miên trên giường, bi3n thái hơn là mơ thấy cô tắm, thấy cô không mặc đồ… Cứ những giấc mơ như vậy làm nơi đó của hắn lại cứng c.ư.ơ.n.g.

Khổ sở với cậu em không nghe lời nhưng hắn chả còn cách nào khác ngoài làm bạn với đôi tay yêu dấu.
Dù yêu xa, công việc nhiều là vậy, nhưng cứ tầm 2-3 tháng là Phó Tranh xắp xếp thời gian trở về một lần hoặc những dịp đi công tác về nước bàn chuyện là ghé về thăm cô liền, thời buổi này muốn bay đi đâu chả được qua là có thời gian hay không thôi.
Mà hay một chỗ hầu như khi nào hắn về đều có một đống quà hắn mua từ bên đó về và chắc chắn không thể thiếu một hộp ‘ba chú sói’ thủ sẵn trong vali, và đêm đó cô chắc chắn không xuống nổi giường=)))
____Sắp and rồiiiiii_______.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 113: 113: Trở Về


Thời gian thấm thoát thoi đưa.

Mới đó đã 6 năm, khoảng thời gian không quá dài, cũng không quá ngắn.

Mộc Hạ ra trường với bằng giỏi trong tay, cô tự tin nộp hồ sơ xin việc tại công Phó Gia.

Và tất nhiên với năng lực thực sự lại thêm môi trường phù hợp, Mộc Hạ phất lên như diều gặp gió thăng tiến trong công việc, nhờ có những làn gió mới như cô công ty ngày càng lớn mạnh, uy tín kí được nhiều hợp đồng lớn.
Chỉ hơn 4 năm đi làm Mộc Hạ thừa sức tự lo được cho bản thân, cô thuê lấy một căn hộ sống riêng.

Cô không còn ở lại biệt thự Phó Gia nữa, vì cô biết mình không thể làm phiền họ mãi mặc dù ông bà Phó luôn sẵn lòng muốn cô ở lại.

Mộc Hạ dọn ra ở riêng, nhưng không có nghĩa là quên ngày tháng khi xưa, cô vẫn thường lui qua nhà thăm ông bà Phó và chơi với Phó Duệ.
Hôm nay cũng vậy, được ngày được nghỉ sớm Mộc Hạ sau khi từ Phó Gia về nhà liền khóa chặt cửa chính, ngay từ phòng khách cô cởi bộ đồ công sở gò bó, cả người còn mỗi bộ đồ lót ren đen đi xuống bếp uống nước.

Bởi cô sống có một mình lại thêm an ninh ở đây rất an toàn nên mới thoải mái như thế.
Uống nước xong cô di chuyển về phòng ngủ tính tắm rồi ngủ một giấc, nhưng hôm nay có cảm giác có chút lạ, cứ như ai đó đã vào trong nhà cô vậy, mặc dù đồ đạc vẫn như vậy, không có dấu hiệu bị ăn trộm.

Nhưng linh cảm của cô cho thấy thật sự có gì đó cân cấn.

Mộc Hạ kiểm tra vài vòng, xác nhận không có người lẩn trốn, cô mới yên tâm trở về phòng.
Cô vui vẻ vừa ca hát vừa chọn đồ trước tủ, miệng nhỏ không ngừng tự hỏi:
“Bộ này? Hay bộ này? Aaaa~ Bộ nào cũng dễ thương hết…”
Ngắm nhìn mấy bộ trên tay nào đồ bộ con khủng long, con vịt trắng, gấu trúc…toàn mấy thứ cute đáng yêu khác hẳn phong cách chỉnh tề chín chắn khi ở công ty.

Phân vân ngắm chọn đến quên trời đất, cô vẫn ríu rít độc thoại:
“Lẽ ra mình không nên mua nhiều như vậy.

Giờ khó chọn quá.

Mặc bộ nào đẹp ta?”
“Em không mặc gì đẹp nhất.

Giống như bây giờ vậy.”
Một giọng nói trầm đục phát ra từ ngay sau lưng cô.

Chưa kịp phản ứng lại thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm chặt cứng từ phía sau.

Kẻ lạ mặt khóa cô trong lòng tay còn lại giữ chặt cằm cô hướng về phía trước, đầu hắn hơi cúi tham lam hít lấy mùi hương thơm nhẹ trên thân cô.
Mộc Hạ bị tấn công bất ngờ, cô hoảng loạn toan dùng khuỷu tay thúc vào bụng hắn rồi vùng chạy ra, nhưng vừa khuỷu tay cô vừa bay được nửa chừng thì đã bị bắt bài chặn lại.

Tên đó nắm lấy cánh tay gầy, rồi men theo làn da trắng muốt tới bàn tay nhỏ xinh, hắn mân mê chiếc nhẫn bạc nhỏ trên ngón tay cô, ghé sát tai cô phả hơi nóng hừng hực như thiêu đốt cả một bên má hồng:

“Em tính sát hại chồng tương lai của em hửm?”
Mộc Hạ sững lại, bây giờ cô mới được tĩnh lại nghe kĩ giọng nói này.

Rất quen thuộc.

Đúng vậy, quen lắm.

Chính là hắn, hắn về rồi.
Mộc Hạ như tê cứng cả người không chút động đậy, rồi cả mặt cô đỏ phừng, hai dòng nước mắt cứ thế tuôn, từ thút thít trở nên òa khóc to hơn.

Hàng mi cong dày nhuốm đầy nước mắt phe phủ tầm nhìn trước mặt.
Phó Tranh thấy vậy liền vội vàng xoay cô lại, trong lòng trở lên sốt ruột:
“Mộc Hạ, em sao vậy? Anh dọa em sợ rồi sao? Xin…xin lỗi, anh xin lỗi.

Nín đi.”
Hắn vừa dỗ vừa ôm cô vào lòng.

Mộc Hạ thấy hắn vẫn ân cần dỗ dành cô như vậy lại càng khóc to, mếu máo trong nước mắt, cô đánh liên tục vào ngực hắn mà trách móc:

“Đồ đáng ghét.

Em tưởng anh bỏ em yêu cô gái khác rồi…huhuhu.”
“Bỏ em? theo ai cơ?”
Phó Tranh muốn kêu oan nha, hắn một lòng một dạ với cô vậy mà cô nghĩ hắn là loại người như vậy ư?
“Em…em gọi cho anh không trả lời.

5 tháng hơn rồi.

Hứcc…5 tháng hơn rồi anh không liên lạc cho em, anh mất tính luôn.

Anh…anh còn không về thăm em với hai bác.

Giờ anh về làm gì…Oaaaa, hức đồ đáng ghét.”.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 114: 114: Để Có Em Bé


Đúng vậy, hắn gần nửa năm nay bặt vô âm tín không chút thông báo nào cho cô.

Mới đầu cô vẫn nghĩ do công việc hắn bận nên không có thời gian nên vẫn tự dặn lòng là yên tâm phải tin hắn.

Thế nhưng tự nhiên trong công ty nổi lên tin đồn hắn vừa cầu hôn một người phụ nữ ở Paris, cô còn nghe nói người phụ nữ đó rất xinh đẹp, gia thế giàu khủng hợp đôi vừa lứa với hắn.
Một người con gái yêu xa luôn mang trong lòng nỗi sợ hãi vô hình khi nghe mấy tin đồn đó chịu sao nổi.

Lại cộng thêm mấy hành động khác thường của hắn hờ hững với cô như vậy, không buồn với nghi ngờ sao được.

Thậm chí cô còn chuẩn bị sẵn tinh thần hứng chịu nếu tin đồn đó là thật nữa cơ.
Phó Tranh sau khi xong lí do thì tự trách mình, hắn ôm cô về giường đặt cô ngồi lên đùi mình, lấy khăn lau nước mắt, thở dài:
“Em không tin anh sao mà nghĩ như vậy?”
“Hứcc…nhưng vì…”
“Vì lúc đó điện thoại anh bị hỏng, nên anh bỏ điện thoại luôn.

Còn lúc đó anh không gọi hay về thăm em vì lúc đó anh rất bận.

Bận sắp xếp công việc ổn thỏa ở đó xong thì mới về xin hỏi ba mẹ cưới em được chứ.”
Mộc Hạ vẫn còn thút thít:
“Anh nói vậy nghĩa là lần này về sẽ không đi nữa đúng không?”
Phó Tranh nhéo má cô cưng chiều gật đầu.

Mộc Hạ hạnh phúc ôm lấy hắn, hai thân thể như muốn hòa vào làm một.

Chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến ngày này, ngày hội ngộ của cặp đôi trẻ.
Trong phòng tắm, Mộc Hạ dựa vào lòng Phó Tranh, cảm nhận lại hơi ấm ngày nào.

Rồi bỗng tự nhiên nhớ ra điều gì cô quay ngoắt người lườm hắn chất vấn:
“Đúng rồi Phó Tranh.

Sao anh vào đây được? Đây nhà em mà?”
Phó Tranh vuốt ngược mái tóc ướt ra phía sau, lưng dựa vào thành bồn phong lưu nhìn cừu nhỏ bên cạnh:
“Nhà em cũng là nhà anh mà, anh vào đường nào chả được.”
“Anh đừng đùa nữa, khai thật đi.

Sao anh vào được đây?”
Hắn chắc chắn không thể trèo cửa sổ rồi vì cửa sổ phòng cô tầng 30 lận, trừ khi là Batman đu dây điện may ra vào được.
Nếu Mộc Hạ đã thành tâm muốn biết thì hắn đây xin nhất quyết trả lời:
“Phòng em thuê.

Nhưng cả dãy trọ này anh mua đứt rồi, nó là của anh, em cũng là của anh.

Và chìa khóa phòng em cũng ở chỗ anh.”
Hắn vừa nói vừa nhe răng tự đắc nhìn cô vẻ đầy tự hào nhìn cô.

Ánh mắt như nói rằng ’ Mua vài chục căn hộ như vậy còn được nữa là’.
Mộc Hạ bỗng rùng mình.

Hắn làm vậy bi3n thái không cơ chứ, mà bình thường bi3n thái đã đáng sợ, bi3n thái mà có tiền thì càng đáng sợ hơn.
“Anh tắm xong chưa? Xong rồi thì sách cặp đi về.

Mẹ chờ cha trông kìa.”
“Em đuổi anh hả? Đau lòng quá đi.”
Hắn tỏ vẻ đáng thương đau đớn tự ôm lấy mình.

Nếu là người khác thì còn thấy đồng cảm chứ nhìn cái bộ dạng hắn xem, giống trà xanh tra nam hơn.

Nhìn là muốn đấm cho mấy phát.
“Vậy anh tính ở đây luôn á hả?Nói trước nhà em bé lắm đó nha, biệt phủ Phó Gia lớn hơn gấp 10 lần đó.”
Cô đuổi khéo hắn để hắn về, chứ cái mặt của hắn tí tắm xong không đè cô ra mới là lạ.

Nhưng Phó Tranh cũng đâu kém.

Hắn vẫn nhàn nhã như đi nghỉ dưỡng ở biển, mày rậm thả lỏng thưởng thức nước nóng cùng mĩ nữ:
“Đúng là nơi đây hơi nhỏ, nhưng kín đáo là được.”
Hắn nhìn cô nhếch cười một cái, khiến Mộc Hạ bất giác ôm lấy mình, nhìn theo bóng hắn đột ngột đứng dậy, điềm chẳng lành càng thấy rõ.
Đúng như suy đoán, Phó Tranh đứng dậy thì thôi đi đằng này hắn ẵm cục bông nhỏ trắng muốt tròn đầy tay lên khiến cô la oai oái:
“Á~Anh làm gì vậy, có gì từ từ nói…aaa.”
“Chúng ta có gì để nói sao?”
“Anh vừa về mệt mà đúng không?”

“Không mệt.”
“Thế chắc đói rồi.”
“Ăn em là đủ.”
Mộc Hạ khóc không ra nước mắt, tên này lì dễ sợ.

Đang khóc trong lòng, đột nhiên cô cảm nhận lưng mình tiếp chạm vào đệm giường, phía trước bị cơ thể cường tráng của hắn đè, hai bên hông thì bị hắn khóa chặt, hết đường lui đành chấp nhận số phận:
“Anh nhẹ nhàng chút, nơi đây không có cách âm, người ta sẽ nghe…”
“Anh đuổi hết mấy hộ xung quanh gần đây rồi, khỏi lo.”
Câm nín tạm thời, cô cảm giác như là quân cờ của hắn vậy, tất cả trong lòng bàn tay hắn rồi.
“Vậy…bao đâu?”
“Không có.”
“Thế nghỉ.”
Cô định vùng dậy mà nhanh chóng bị hắn kéo lại.
“Để có em bé.”
Mỗi một câu chỏng lỏn như vậy, hắn như con sói lâu năm nhìn thấy mồi thịt lao đến nuốt trọn lấy cô.
Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng th ở dốc và tiếng r.ê.n r.ỉ của người con gái yêu kiều..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 115: 115: Hôn Lễ End


Thế rồi rất nhanh, hôn lễ được tiến hành long trọng với sự tham gia của họ hàng cha mẹ hai bên, mọi lời chúc phúc dành tặng đến đôi bạn trẻ.

Mộc Hạ hôm nay thật xinh đẹp, khác hẳn mọi khi.

Cô mặc chiếc váy cưới trắng xòe rộng, cả thân váy phủ nguyên đá quý cùng vụn kim cượng, tạo sự lấp lánh sáng bừng cả thân thể.

Voan trắng che đi khuôn mặt trắng hồng, lung linh của cô.
Đến giờ lành, tiếng chuông vang lên.

Cánh cổng chính cũng dần mở lớn.

Bước vào đầu là hai tiên đồng ngọc nữ đi trước dải hoa hồng.

Đằng sau, Mộc Đình vest quần chỉnh tề ra dáng tiền bối từ từ đưa cô con gái nhỏ vào lễ đường.
Hình ảnh cô gái mình yêu suốt bao nhiêu năm, nay đang dần tiến về phía mình, trong khoảnh khắc trọng đại này, đột nhiên Phó Tranh cảm thấy hồi hộp, hắn cố gắng điều hòa hơi thở của mình, chờ đợi từng giây phút thiên thần nhỏ đang tiến đến.
Mộc Hạ sau lớp voan mỏng cũng chả kém cạnh.

Dù sao cũng là lần đầu mặc váy cưới, lại là giây phút quyết định hạnh phúc cả đời còn lại, lòng cô cũng khá căng thẳng.

Ánh mắt cô hướng về người đàn ông đứng trước kia.

Khoảng cách từ cổng đến sân khấu chả đáng bao nhiêu, nhưng lúc này đối với cô sao lại xa đến vậy, cảm giác như đi rất lâu mà chưa tới.
Sự lo lắng hồi hộp khiến tâm trí cô hơi nặng, cánh tay bất giác khoác chặt lấy tay Mộc Đình.

Mộc Đình hiểu cảm giác của con gái nhỏ, liền đưa tay giữ lấy bàn tay run rẩy kia mà trấn an.

Ông nói nhỏ, chân vẫn hướng về phía trước:
“Không sao đâu con gái.

Ba luôn bên con.”
Nghe được lời động viên, Mộc Hạ tự tin hơn hẳn, lướt qua hàng ghế khán giả đang nô nức vỗ tay chúc mừng, cô rạng rỡ cùng cha tiến về phía người đàn ông trước mặt.
Mộc Đình nắm lấy tay con gái trao cho hắn, ân cần mà dặn dò:
“Con gái rượu mận của ta trao cho con.

Hạnh phúc cuộc đời hai đứa do hai đứa nắm giữ và quyết định.

Cả đời của ta chỉ mong hai đứa hạnh phúc bao bọc lấy nhau, như vậy là đủ.”
Phó Tranh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ, hắn nhìn cô ánh mắt không giấu được sự vui sướng pha chút lo lắng.

Nắm chặt lấy đôi bàn tay kia, hắn quay sang Mộc Đình, ánh mắt lúc này kiên quyết như dùng cả tính mạng bảo đảm với bố vợ:
“Bố, bố yên tâm.

Con sẽ không để Mộc Hạ phải chịu thiệt.

Không để cô ấy phải bận lòng.

Con khẳng định với ba, Mộc Hạ gả cho con sẽ là một quyết định đúng đắn, con sẽ không để vợ và ba thất vọng.”
Là một người đàn ông, hắn không bao giờ để vợ mình phải chịu khổ.

Dù sau này có lâm vào khó khắn thì vợ con hắn cũng phải ăn ngon mặc đẹp, không để cô phải thua kém bất cứ người phụ nữ nào.
Mộc Đình dường như tin tưởng vào thằng con rể này, mong con mắt nhìn người của ông không nhận nhầm.

Mộc Đình quay sang sui gia đứng cạnh đó, ánh mắt đầy sự kì vọng:
“Mộc Hạ, con bé còn ngốc nghếch, có gì sai sót vợ chồng cậu từ từ dạy bảo thêm.”
Phó Cẩm Thần vỗ vai người bạn già trấn an:
“Chúng tôi coi Mộc Hạ là con cái trong nhà.

Con bé thông minh lại hiểu chuyện nhất định sẽ không chịu thiệt.

Cậu yên tâm.”
Mộc Đình gật gù, coi như yên tâm phần nào.

Ông quay sang con gái, ôm lấy cô, một cái ôm thay lời chúc phúc.

Ông cố kìn nén cảm xúc buông tay, rời xuống hàng ghế đầu ngồi.

Bà Mộc đã không kìm nén được mà rơi nước mắt.

Mộc Đình nắm lấy tay vợ, ánh mắt ra ý cho con gái tiếp tục hôn lễ.

Nhưng Mộc Hạ cứ như trời trồng, mắt đỏ hoe ầng ậc nước, đôi môi mím chặt nhìn hình bóng gia đình nhỏ gắn bó bao nhiêu năm, em cô Mộc Dịch An cũng nước mắt lưng chòng nhìn chị gái.
Mộc Hạ tự nhiên có chút không lỡ, mắc dù trước khi tổ chức đám cưới cô cũng có những dự định riêng cả rồi.
Sợ con gái vì xúc động mà bỏ lỡ giờ lành, Mộc Đình hắng giọng:
“Con gái con đứa khóc lóc gì? Người ta đến makeup cho con từ 4h sáng đấy, trôi hết bây giờ.

Cưới xong về nhà rửa bát cho ba.”
Nghe câu này mọi người liền bật cười, không khí cũng thoải mái hơn một chút.

Phó Tranh nắm tay Mộc Hạ cùng nhau đến trước cha sứ, lập lời thề.

Dù có khó khăn bệnh tật cũng bên nhau suốt cuộc đời.
Cuối cùng chiếc nhẫn cưới DR sáng lấp lánh được đeo lên ngón áp út của hai người.

Họ đường đường chính chính trở thành vợ chồng hợp pháp với nhau.
Hôn lễ diễn ra vô cùng suôn sẻ và tràn ngập hạnh phúc.~~~
- The end.-.
 
Back
Top Bottom