Ngôn Tình Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 61: 61: Em Trai


Quần áo chỉnh tề xong, Mộc Hạ cũng theo Phó Tranh đi xuống nhà.
Cậu bé vừa nãy cũng ở dưới nhà, ngồi trong lòng của Phó Khiết mà sụt sịt.

Phó Tranh cũng chả để ý thằng nhỏ làm gì mấy:
"Ba, mẹ hai người đã về.

"
"Bác Phó, hai bác về rồi sao."
Mộc Hạ đằng sau thấy vậy cũng niềm mở chào hỏi.

Phó Khiết ngồi cạnh chồng, trên tay ôm cậu bé lúc nãy vẫy Mộc Hạ lại ngồi.

Bên cạnh đó còn có hai bác giúp việc và bác quản gia.
Mọi người tập hợp lại như họp gia đình vậy.
"Phó Tranh, Mộc Hạ.

Lại đây, ba mẹ có việc cần thông báo."
Tuy hơi thắc mắc nhưng hai người họ vẫn ngồi vào bàn, Phó Tranh nhạt nhạt lên tiếng:
"Chuyện gì sao ạ?"
Phó Cẩm Thần đưa tờ giấy để lên mặt bàn rồi dõng dạc:
"Từ nay nhóc này sẽ được nhận làm con nuôi trong gia đình.

Nghĩa là nó sẽ là em trai mày, và sẽ là thành viên chính thức trong Phó Gia."
Cả nhà sững sờ, ngơ ngác và bật ngửa.

Riêng Phó Tranh thì sốc lắm, từng tuổi này rồi mà tự nhiên cái lòi ra thằng em?
Run run cầm từ giấy lên đọc:
"Giấy nhận con nuôi.

Phó Duệ, 3 tuổi?"
Phó Khiết thấy con trai có vẻ ngạc nhiên thì cười xòa, vuốt đầu thằng bé trong lòng:
"Aiza, Phó Tranh con làm gì mà bất ngờ vậy chứ.

Phó Duệ dễ thương lắm, ba mẹ gặp Phó Duệ trên đường về, thằng bé nhếch nhác nằm một góc trong đêm tối.

Hỏi ra thì mới biết là bị bỏ rơi nên ba mẹ mới nhận nuôi."
Phó Cẩm Thần đặt chén trà xuống xuống quắc mắt nhìn Phó Tranh mà đe doạ:
"Giờ nó là em trai này cho nên chăm sóc cho cẩn thận vào.

Mày mà dọa nó sợ thì ra đảo ăn chuối với khỉ.

Nghe rõ chưa."
Nghe vậy Phó Tranh chỉ biết khóc trong lòng, rồi ai mới là con ruột đây trời.
"Dạ con nghe."
"Vậy được rồi con và Mộc Hạ đưa nó tham quan ngôi nhà nhé.

Ba mẹ về phòng nghỉ ngơi, mệt quá."
Mộc Hạ đón lấy cậu nhóc vào lòng rồi lễ phép:
"Dạ hai bác yên tâm nghỉ ngơi, để con chăm sóc Phó Duệ ạ."

Cậu nhóc ngồi trong lòng Mộc Hạ cũng có chút sợ, bản tính vốn nhút nhát nay vào môi trường mới nên tạm thời chưa quen.
Thêm nữa vừa đi tham quan ngôi nhà có chút xíu mà bị Phó Tranh quát muốn bay hồn bạt vía nên giờ cậu sợ lắm, hai mắt đỏ hoe im thin thít.
"Em tên Phó Duệ sao?"
"Dạ đúng vậy, Phó Duệ, 3 tuổi ạ."
Mộc Hạ cười v**t v* cậu, nhẹ nhàng giới thiệu:
"Chị tên Mộc Hạ, còn đây là anh trai em Phó Tranh.

Sau này chúng ta là người nhà nên em không phải ngại.

Được không?"
Người nhà sao? Cậu bé nhìn Mộc Hạ rồi nhìn Phó Tranh.

Họ chính là gia đình mới của cậu ư?
"Đây là anh trai em hả...!nhưng anh ấy đáng sợ lắm."
Mộc Hạ nhìn Phó Tranh cười lớn, cô biết mà hắn như vậy thì ai chả sợ, cô dỗ dành cậu bé:
"Tiểu Duệ ngoan, anh trai của em rất tốt bụng.

Sau này sẽ không quát em nữa."
Nhìn cậu bé vẫn có vẻ phòng bị nên cô nảy ra ý tưởng:
"Vậy thế này đi, để anh trai bế em nhé."
Nói rồi cô đưa c ậu nhỏ ra trước mặt Phó Tranh ra ý bảo hắn đón lấy.

Không muốn đâu nhưng sợ cô mỏi tay nên hắn miễn cưỡng bế cậu nhóc lên.
Hai người nhìn nhau, cậu nhóc ra vẻ thỏ thẻ:
"Em...!em chào anh."
Phó Tranh nhìn cục bột tròn tròn trên tay cũng thấy khá là dễ thương, bình thường hắn không thích trẻ con lắm đâu, những nhóc này lại có chút khác biệt.

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cậu, hắn bất giác nở nụ cười:
"Chào nhóc, anh là anh trai của em.

Phó Tranh.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 62: 62: Bé Thích Gấu Bông


Phải mất hơn một tuần Phó Duệ mới dần quen với môi trường mới, do có một chút trục trặc nên cậu chưa thể đến lớp mẫu giáo.

Thời gian này cậu vẫn ở nhà làm quen và tìm hiểu xung quanh.
Do ông bà Phó thì hay ra ngoài, hai bác giúp việc thì bận bịu mọi thứ, còn Phó Tranh thì khỏi nói rồi, cái tên cau có, cục súc ít cười như hắn thì ai dám lại gần.
Vì vậy trong nhà Phó Duệ bám Mộc Hạ nhất, cô nhẹ nhàng lại ân cần chu đáo nên cậu rất thích cô, mỗi ngày chỉ mong nhanh đến tối cô đi học về để được gặp.
"Chị Mộc Hạ em vào nha?"
Phó Duệ hí hửng đứng ngoài cửa gõ, giọng non nớt lên tiếng gọi.
Rồi bỗng cánh cửa mở ra khiến cậu nhóc có chút đứng hình.

Không phải bóng dáng dịu dàng mọi hôm nữa mà thay vào đó là một thân ảnh cao lớn mở cửa, vẻ mặt hắn lười biếng liếc nhìn quả bóng tròn đứng dưới, nhạt nhạt lên tiếng:
"Đi đâu vậy?"
Nghe thì tưởng câu hỏi nhưng thực ra nó giống câu đe doạ hơn.
Nhìn cái vẻ mặt không mấy thân thiện kia làm Phó Duệ rén, cậu giấu chú gấu bông nhỏ trong tay ra sau lưng ngước cổ lên nhìn:
"Anh, Em đến tìm chơi với chị Mộc Hạ ạ."
Nghe vậy Phó Tranh cũng chả nói gì thêm, hắn mở cửa để đó rồi ngã lên giường nằm ườn ra lười biếng.

Phó Duệ đi vào rồi đóng cửa lại, nhìn quanh căn phòng một lượt chả thấy Mộc Hạ đâu, cậu thỏ thẻ hỏi Phó Tranh đang nằm đó:
"Chị Mộc Hạ đâu rồi anh?"
Phó Tranh mắt vẫn nhìn lướt điện thoại, không thèm nhìn lấy một cái, trả lời cụt ngủn:

"Tắm rồi."
Phó Duệ nghe vậy cũng ngoan ngoãn leo lên giường ngồi cạnh Phó Tranh chờ đợi.

Cậu cũng ngoan lắm, trong lúc chờ cậu tự chơi một mình, không hề quậy phá hay lớn tiếng gây ồn ào, cứ thì thầm một mình.

Lâu lâu còn làm chân sai vặt cho Phó Tranh nữa.
"Nhóc, lấy cốc nước."
"Dạ."
...
"Lấy hộp khăn giấy trên bàn."
"Anh chờ em chút."
Chứ như vậy, cậu vừa chơi vừa lon ton lấy đồ cho hắn:
"Của anh đây ạ."
Phó Tranh nhận lấy hộp khăn giấy, rồi bỗng nhiên đưa điện thoại ra cho Phó Duệ nhìn:
"Thích cái này không?"
Cậu bé nhìn vào màn hình điện thoại, đó là mô hình robot đang rất hót hiện nay, con robot rất đẹp nhưng cậu lại lắc đầu:
"Không ạ."
Phó Tranh nhăn mày, lướt tới mấy hình đồ chơi cho bé trai rồi hỏi:
"Thế còn mấy cái này thích không?"

Phó Duệ nhìn một lượt rồi cũng lắc đầu:
"Em không thích chơi mấy cái này.".

Ngôn Tình Hài
Câu trả lời của cậu khiến Phó Tranh hơi bất ngờ, trẻ con không thích đồ chơi sao? Đây toàn là mấy mẫu robot mới đẹp lắm đó, ngày xưa khi còn nhỏ hắn cũng từng thích mấy cái này lắm mà.

Chả lẽ hắn già rồi sao, trẻ con thời nay không thích đồ chơi hả?
"Không thích chơi sao?"
Phó Tranh nhìn cậu đầy nghi hoặc.

Phó Duệ thấy thế liền ngây ngô thành thật trả lời:
"Em không thích chơi robot, nhìn bạo lực lắm.

Em thích gấu bông cơ.

Vừa ngoan lại dễ thương."
Nghe đến đây Phó Tranh mới hiểu, thì ra cậu không thích robot mà thích gấu bông làm hắn cứ tưởng trẻ con thời nay thay đổi rồi chứ, hóa ra là chưa đúng gu thôi.
Hắn chỉ hỏi thế rồi lại cắm đầu nhìn điện thoại, Phó Duệ cũng không thắc mắc thêm mà tự túc chơi một mình.

Cả quãng thời gian tiếp theo chìm trong yên lặng, chỉ còn tiếng thủ thỉ độc thoại của cậu nhóc ngây ngô.
Xin lỗi các cậu vì chap hơi ngắn nha, tại mình cạn ý tưởng lại thêm viết vào ban đêm nên chưa nghĩ ra chữ.

Thông cảm đọc tạm nhé.

mấy nữa bù sau ha.🙁(.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 63: 63: Nếu Một Ngày


Thời gian cứ thế trôi đi, chả biết con gái họ sao lại tắm lâu như vậy nữa, Mộc Hạ vào trong đó hơn 1 tiếng rồi mà chưa thấy ra.
Bình thường đàn ông tắm chỉ mất 15-30 phút là cùng.

Đây cô tắm đến hơn tiếng lận, chả biết làm những gì trong đó nữa.
Vì chờ lâu lại nằm trên giường nên Phó Tranh cùng với Phó Duệ lăn ra ngủ từ khi nào không hay.

Năm trên chiếc giường hồng thơm dịu có mùi hương của Mộc Hạ khiến Phó Tranh ngủ ngon lành, hai tay hai chân mở rộng như muốn chiếm hết cả cái giường.
Phó Duệ thì cuộn tròn nằm sát vào Phó Tranh, cậu nhóc nhắm tịt mắt, trong tay không rời chú gấu nhỏ yên giấc bên cạnh.

Nhìn hai người họ như hai cha con vậy, giống ông bố trẻ chăm con mệt quá ngủ quên🙂)
Mộc Hạ một hồi ngâm mình thì cuối cùng cũng chịu bước ra.

Trên người cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng ngắn, để lộ đôi chân cùng với cánh tay mảnh mai, trắng muốt.

Vì vừa tắm gội xong nên nhìn cô rất quyến rũ và mỏng manh thêm muôn phần gợi cảm.
Vừa ra khỏi phòng tắm, đập vào mắt cô là hai thân thể trên giường, giống một con khủng long và một quả trứng tròn vo nằm bên cạnh.
Cô nhìn chỉ biết cười, hai người họ bây giờ thật dễ thương làm sao, yên bình vô lo vô nghĩ.
Không nhịn được, cô rón rén đi đến gần để ngắm rõ hơn.

Càng nhìn lại càng thấy thích:
"Đồ khủng long ấp trứng."
Cô vừa cười thầm vừa chỉnh lại chăn và tư thế cho hai người họ, sợ nằm kiểu vậy sáng mai sẽ bị đau mỏi người.

Phòng của cô mà đến ngủ như thật ấy, lại còn bành trướng thế nữa.

Nhưng nhìn thế nào cũng không nỡ gọi dậy, Mộc Hạ chỉ bất lực cười, đặt lên môi Phó Tranh một nụ hôn nhẹ:
"Ngủ ngon."
Rồi cô trở vào bàn học chuẩn bị bài thuyết trình cho ngày mai.

Cô rất tập trung vào công việc, không để ý những thứ xung quanh.
Bỗng từ đằng sau một thân thể ấm nóng chợt tiến lại ôm lấy khiến cô có chút giật mình.

Nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, cô nhận ra người đó là ai, nhận ra hơi thở, vòng tay quen thuộc:
"Phó Tranh đừng náo để em học."
Phó Tranh càng ôm chặt cô hơn, ôm lấy thân thể lành lạnh của cô vào lòng, dùng chính bản thân mình sưởi ấm cho cô.

Giọng hắn cất lên pha một chút nũng nịu, một chút mắng mỏ:
"Sao chưa sấy tóc, lạnh hết người rồi này."

Hắn nói Mộc Hạ mới để ý đến, tại cô mải làm nên không quan tâm lắm:
"Xíu nữa, em sắp xong rồi."
Cô định một chút nữa làm xong rồi mới sấy tóc sau, nhưng ai ngờ hắn lại nhấc bổng cô lên, đặt cô lên đùi mình rồi mở ngăn kéo tủ gần đó lấy máy sấy tóc ra.
Hành động của hắn khiến cô hơi hoảng, sợ ngã mà túm chặt lấy góc áo:
"Anh làm gì thế..."
"Nhỏ tiếng chút, ngồi yên."
Hắn cầm máy sấy tự tay hong khô tóc cho cô.

Mộc Hạ nghe vậy cũng ngồi im để hắn làm.

Mắt cô không rời khỏi hắn, sự ân cần của hắn làm cô rất hạnh phúc, tuy tính khí hắn thất thường, lúc bá đạo, cục súc, khi lại nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nhưng cô vẫn thích cái sự đa tính cách của hắn.
"Anh biết anh đẹp trai."
"Hả?"
Hắn nãy giờ chỉ tập trung nhìn vào tóc cô thôi mà sao lại biết cô nhìn hắn vậy?
"Phó Tranh."
"Hửm?"
Mộc Hạ nhìn Phó Tranh, rồi bỗng hỏi:
"Sao anh tốt với em quá."
"Vì anh yêu em."
Ngập ngừng một chút, cô tiếp tục nói:
"Chính vì anh yêu em nên em mới sợ..."
Nghe đến đây Phó Tranh hơi khựng lại, nhưng rồi lại tiếp tục xoa mái tóc ẩm của cô mà thắc mắc:
"Em lo cái gì, sao tự nhiên lạ vậy?"
Mộc Hạ cúi đầu, nép chặt vào ngực hắn mà nghẹn ngào:
"Em sợ...!em sợ nhỡ sau này anh hết yêu em nữa...!thì em sẽ...em sẽ....".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 64: 64: Hô Hấp Nhân Tạo


"Em sợ...!em sợ nhỡ sau này anh hết yêu em nữa...!thì em sẽ...em sẽ...."
Phó Tranh dừng hẳn lại động tác, hắn đặt máy sấy xuống.

Nâng cằm cô lên mà mạnh bạo xử đẹp đôi môi nói lời nhăng cuội, nó không giống hôn nữa mà giống cắn hơn.

Nụ hôn như sự tức giận, trừng phạt miệng nhỏ nói ra những điềm gở.
Hắn cuồng dã gặm lấy môi cô không muốn buông, mạnh bạo đến nỗi khiến môi cô bật máu.

Khoang miệng nồng mùi máu tanh, cảm thấy Mộc Hạ sắp không chịu được nữa hắn mới buông cô ra.
Phó Tranh áp bàn tay lớn lên má cô nâng lên, để cô nhìn thẳng vào hắn, rồi nghiêm túc như không thể nghiêm túc hơn:
"Mộc Hạ.

Liệu có phải anh chưa cho em cảm giác an toàn? Anh khiến em lo lắng đến vậy? Chẳng lẽ mọi sự thay đổi của anh vẫn làm em bất an? Anh chưa bao giờ động lòng hay thay đổi bản thân vì ai, cho đến khi gặp được em.

Em là người duy nhất mà anh nguyện ý thay đổi, và cũng là người con gái duy nhất anh yêu.

Cho nên Mộc Hạ, anh không bao giờ thay lòng, tình cảm của anh dành cho em là mãi mãi."
Hắn nói một tràng dài, từng câu nói của hắn đều là lời thực lòng.

Tâm hắn như chết lặng khi nghe cô nói vậy, là hắn khiến cô có cảm giác thiếu an toàn.
Có thể hắn còn nhiều thiếu sót chứ chu đáo trong chuyện nam nữ, nhưng chắc chắn không bao giờ thiếu tình cảm dành cho cô.

Vì vậy hắn muốn cô tin tưởng hắn một lần, chỉ một lần thôi hắn không bao giờ để cô buồn hay thất vọng.
Nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn, Mộc Hạ đưa tay chạm vào gương mặt kia:
"Em lo lắng một ngày anh không còn yêu em nữa, anh sẽ bỏ em...như trong phim ấy.

Nam chính chỉ trêu đùa tình cảm của nữ chính, khi cô gái đó yêu rồi thì lại vứt bỏ.

Người ta gọi là trap ấy.

"
=))???
Phó Tranh ngớ người, phim? Hóa ra nãy giờ cô lo lắng như vậy chỉ vì xem ba cái phim tào lao kia à? Làm hắn muốn trụy tim luôn rồi.
"Mộc Hạ, em chán sống rồi đúng không? Vớ vẩn quá, lần sau không được xem mấy cái phim linh tinh đó nữa."
Hắn vỗ đét một cái vào mông cô cảnh cáo.
Mộc Hạ xoa mông mà hờn dỗi:
"Nhưng em sợ thật mà.

Anh đẹp trai như vậy, giàu như vậy em sợ lắm."
Phó Tranh phì cười, nhéo má cô mà cưng nựng:
"Em nghĩ mỗi mình em lo thôi hả.

Anh cũng sợ người khác bắt mất em lắm chứ.

Aiza, nhỏ xinh dễ thương như vậy ra ngoài người ta bắt mất vợ anh đi thì phải làm sao đây?"
Mộc Hạ nghe lời sến súa như vậy mà đỏ mặt:
"Anh nói gì vậy, ai vợ anh, đồ ảo tưởng.

Hứ."
Phó Tranh ôm chặt cô vào lòng, ghé sát vào tai cô mà giở giọng b**n th**:
"Thế bây giờ em muốn làm vợ anh luôn không."
Chất giọng khàn đục lại thêm bàn tay to lớn miết nhẹ trên đùi non thon thả khiến Mộc Hạ muốn tan chảy.

Hắn biết sử dụng lợi thế lắm.
.....
"Anh chị đang làm gì vậy?"
:=))
Thôi chết, mải ch ym chuột với nhau mà quên mất trong phòng có trẻ nhỏ dưới 18+.
Nghe tiếng gọi, Mộc Hạ giật mình nhảy ra khỏi lòng Phó Tranh, luống cuống như tên trộm bị bắt gian:
"Tiểu...Tiểu Duệ em dậy từ khi nào thế?"
Phó Duệ trong tay cầm gấu nhỏ ngây thơ tròn mắt trả lời:
"Em dậy từ lúc hai người hôn nhau."
Hả??? Aaaa...!Chớt tịt.
Mộc Hạ như muốn nổ tung, cô và hắn đã làm cái gì trước mặt trẻ con vậy.

Thật không đúng đắn chút nào.
Mộc Hạ ngồi xuống nhìn Phó Duệ nở nụ cười méo mó:
"Tiểu Duệ ngoan, đó không phải là hôn.

Mà là...mà là...à, là hô hấp nhân tạo nhé.

Đúng rồi, chị vừa khó thở nên anh trai em mới làm vậy.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 65: 65: Trò Chơi Người Lớn


Phó Tranh ngồi nghe cô giải thích mà cười muốn nội thương, cái gì mà khó thở với hô hấp nhân tạo? Lừa trẻ con.1
Thấy hắn cười cô liếc xéo cảnh cáo khiến hắn im bặt, biết là nói dối không tốt nhưng không còn cách nào khác nên cô đành làm vậy.

Cứ nghĩ là cậu nhóc sẽ tin, ai ngờ bị hỏi ngược lại:
"Hô hấp nhân tạo sao? Nhưng lúc nãy em xem trên điện thoại nói đó là hôn nhau mà?"
Bất ngờ x2.

Ai lại cho trẻ em xem mấy cái này vậy chứ.
"Tiểu Duệ, em xem cái đó ở đâu?"
Phó Duệ chả chần chừ chỉ luôn vào Phó Tranh:
"Vừa nãy trong lúc chờ chị tắm, em có thấy anh Phó Tranh xem phim, người trong phim còn nói cái gì mà Dạy hôn đúng cách. nữa."
Phó Tranh nghe nhắc tên mình thì tái mặt, lẩm bẩm:
"Nhóc con báo không hà."
Rồi hắn quay sang Mộc Hạ cười hì hì.

Cô nhìn hắn tức giận mà gầm lên:
"Phó Tranh, anh cho em ấy xem cái gì vậy hả?"

"Á...Mộc Hạ từ từ nghe anh giải thích sự việc không như em nghĩ đâu."
Mộc Hạ lao vào đánh hắn tới tấp, vừa đánh vừa mắng:
"Mọi chuyện rõ rành như vậy mà anh còn chối? Anh cho thằng nhỏ xem cái gì vậy chứ hả?"
Híc...Oan hắn thật mà, chỉ muốn học cách hôn sao cho đúng thôi, ai ngờ hắn quên thằng nhóc ngồi cạnh đó chứ.

Mộc Hạ xuống tay không thương tiếc, để Phó Tranh chỉ biết ôm người không dám hoạt động mạnh.

Hắn mà vung tay một cái thôi là bay người cô luôn rồi, nhưng hắn đâu nỡ làm vậy.
Cô nhảy lên người Phó Tranh mà tung chưởng, khiến hắn kêu oai oái.

Đang hăng tự nhiên một tiếng non nớt vang lên:
"Anh chị đang chơi gì vui vậy, cho em chơi với nha."
Phó Duệ nhìn hai người một hồi cứ nghĩ là đang chơi trò mới nên cũng muốn chơi cùng.

Mộc Hạ ngừng tay, nhảy xuống ôm cậu nhóc mà cưng nựng:
"Tiểu Duệ ngoan cái này là trẻ em không chơi được."
Phó Duệ nghiêng đầu thắc mắc:
"Trò chơi người lớn thôi sao?"
🙂) Cái gì mà trò chơi người lớn? Nghe hơi đen tối nhỉ, nhưng thôi cô cứ gật đầu cho qua chuyện:
"À, ờm...cũng có thể nói là như vậy.

Nhưng thôi, trẻ nhỏ đến giờ đi ngủ rồi, mau về phòng ngủ đi nha."
Phó Duệ chần chừ không chịu đi:
"Nhưng em sợ ma lắm, chị cho em ngủ cùng chị nha.

Một hôm thôi cũng được."
Phó Duệ dùng đôi mắt long lanh đáng yêu nhằm lấy lòng Mộc Hạ.

Nhưng cô mà bị lừa dễ vậy sao? Hứ...đúng rồi đấy, thậm chí còn chả cần suy nghĩ cô đã gật đầu luôn.

Được ngủ cùng thiên sứ đáng yêu vậy tội gì từ chối, cô còn mong nữa là.

Cô thì vui nhưng ai đó ngồi kia mặt đã đen như đít nồi, sao cô dám cho tên đàn ông khác lên giường ngủ cùng chứ, lại còn công khai trước mặt hắn nữa.

Không chịu đâu, không ai được ngủ với cô hết chỉ có hắn mới được làm vậy thôi, kể cả trẻ con.
Mặt hắn như hờn cả thế giới tỏ vẻ tủi thân:
"Sao em cho tên đàn ông khác lên giường mình ngủ vậy chứ.

Mộc Hạ, em có người yêu rồi đấy, người yêu em thua kém gì với tên kia hả.

Em nói đi, hắn ta có gì hơn anh chứ? Em thật vô tình.

HuHuHu."
Mộc Hạ ngớ người, cái tên này ăn phải dấm hả, thằng nhóc mới 3 tuổi thôi lại là em trai hắn nữa đấy.

Đúng lớn đầu rồi mà trẻ trâu.
"Còn cả anh nữa, về phòng để học đi chứ.

Không sợ mai bị phạt sao?"
Cô lo xa quá rồi, hắn là ai chứ.

Nhìn hắn bố láo lêu lổng vậy thôi chứ học 1 biết 10.

Mỗi ngày hắn học chỉ dành thời gian chút thôi nhưng hiệu quả hơn cô nhiều.

Phó Lão gia tài giỏi như vậy thì hắn phải giống ba chứ.

Người ta có câu họ nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh.
Đây hắn vừa thừa hưởng trí thông minh đẹp trai từ ba, lại thêm chút xảo yêu nghiệt từ mẹ.

Nói chung là bao nhiêu cái tốt đẹp của ông bà Phó hắn thừa hưởng hết.

Chỉ có cái thói nghịch ngợm của hắn là tự nhiên có thôi.
Phó Tranh mặt dày không chịu về, còn nhanh chân trèo tót lên giường:
"Anh đi ru Phó Duệ ngủ, em học nhanh lên nhé.

Đến giờ là phải ngủ luôn."
Mộc Hạ nhìn hắn mà bất lực, chỉ giỏi kiếm cớ thôi.

Cô vừa cười vừa quay vào bàn học làm nốt bài, dù sao cũng còn một chút nữa là xong..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 66: 66: Ai Nhờ


Phó Duệ leo lên giường ngoan ngoãn ôm gấu nhắm mắt ngủ, đang lim dim bỗng đâu cái nệm đột nhiên lún xuống một khoảng, cậu mở mắt thấy anh trai mình nằm cạnh, cậu ngơ ngác hỏi:
"Anh làm gì vậy?"
Đang bực mình không muốn đáp đâu, nhưng hắn không muốn cậu nghĩ xấu về mình nên vẫn đáp, mặc dù cái giọng của hắn nghe chua lét:
"Đi ru nhóc ngủ."
Phó Duệ càng ngơ ngác, từ bé đến giờ cậu toàn tự ngủ, ở cái hoàn cảnh của cậu đâu có biết đến sự yêu thương chiều chuộng, chỉ cần có chỗ ngủ là may lắm rồi, làm sao dám mơ có người dỗ ngủ.
"Nhưng em đâu có cần."
"?? Chê hả?" -Phó Tranh nhếch mày hỏi.
Phó Duệ hơi lúng túng, cậu không có ý vậy.
"Không phải vậy..."
"Sao cũng được, nhóc ngủ đi.

Dù nhóc có chê thì anh đây vẫn cắm chốt tại đây thôi."
Vừa nói hắn vừa kéo chăn đắp ngay ngắn cho cậu nhóc.

Còn Phó Duệ thì ngơ ngác, tại câu sau hắn nói gì cậu không hiểu lắm.
......"...???"
"Sao nhóc không ngủ đi, nhìn gì?"
Một hồi lâu mà chả thấy cậu nhóc ngủ Phó Tranh khó hiểu, chả lẽ mặt hắn đáng sợ đến thế sao? Sợ đến nỗi mà không dám ngủ?
"Tại em không quen có người ru ngủ.

Từ trước đến giờ em toàn ngủ ngoài đường một mình thôi à.

Giờ được ăn no, mặc ấm là vui rồi, anh làm vậy em có chút không quen."
Lời cậu nhóc hết sức ngây thơ và trân thành khiến Phó Tranh hơi sững lại.
Chỉ bằng ngần đó câu từ tâm sự nhỏ của cậu mà hắn như hiểu ra mọi chuyện.

Một thiên thần bé nhỏ như vậy mà đã phải lang thang nay đây mai đó, cơm áo không có mà dùng.

Chỉ một hành động ru ngủ tưởng chừng như hồi nhỏ ai cũng từng được cha mẹ dỗ dành mỗi tối, thì với cậu nhóc này lại là một điều xa xỉ.
Hắn là một thiếu gia từ nhỏ đến lớn không thiếu thứ gì, giờ lại thấy cậu bé như vậy không khỏi đau lòng:
"Phó Duệ.

Nhóc bây giờ đã là người của Phó gia, nhóc đã có một gia đình mới rồi.

Ở đây nhóc không còn ăn no mặc ấm nữa, mà là ăn ngon mặc đẹp.

Mọi người ở đây sẽ đối xử tốt với nhóc, nhóc sẽ được đi học, được vui chơi như các bạn bình thường.

Biết chưa?"
Những lời Phó Tranh nói, Phó Duệ đều nghe chăm chú, nhưng câu hiểu câu không.

Đại loại cậu chỉ hiểu là cậu có mái nhà mới, có đủ cơm ăn áo mặc.

Và điều làm cậu thích nhất là đi học, cậu ngồi dậy nhìn Phó Tranh đầy vui sướng:

"Em được đi học sao?"
Cậu thích đi học lắm, trước kia cậu hay đứng từ xa nhìn các bạn được ba mẹ đưa đi học, các cậu ấy có bạn bè, được vui chơi với nhau.

Cậu đứng ngoài chỉ biết ước, vậy mà bây giờ lại được đi học, thật là vui quá rồi.
Phó Tranh thấy cậu bé vui thì lòng cũng vui theo, xoa đầu cậu bé:
"Đúng vậy, mấy nữa ba mẹ làm xong thủ tục thì nhóc có thể đến trường."
"Yehhh, vậy em phải cảm ơn ba mẹ thật nhiều mới được."
"Vậy được rồi, ngủ đi."
Phó Duệ ngoan ngoãn nằm xuống, ngáp một cái rõ dài rồi chìm vào giấc ngủ.

Nhìn gương mặt ngây thơ hồn nhiên kia hắn bất giác cong miệng cười, hồi nhỏ hắn cũng từng như thế, từng ngây thơ hồn nhiên khác hẳn tính nết bây giờ.
Đợi cậu ngủ say hẳn, Phó Tranh nhìn đồng hồ mới đó mà đã 2 tiếng rồi, không biết Mộc Hạ làm xong chưa.

Hắn nhẹ nhàng rời giường tiến về phía cô đang ngồi.
Từ đằng sau hắn đánh giá một lượt rồi cúi người sửa bài cho cô:
"Đoạn này em phải chỉnh lại..."
Giọng hắn nhẹ nhàng nhất có thể để cô không giật mình.

Rồi mượt mà chỉnh lại lỗi sai, giải thích bài cho cô một cách dễ dàng nhất.
Nhờ có hắn mà bài của cô nhanh và ổn hơn hẳn.

Gập máy tính lại, cô đi ra ban công hưởng chút gió trời, vươn vai nhẹ nhõm:
"Oaaa...Cuối cùng cũng xong.

Nhờ bảo anh cả đấy, cảm ơn bảo bối."
Phó Tranh cũng đi ra theo, ôm lấy cô từ đằng sau mà hờn trách:
"Đồ vô tâm chỉ khen qua quýt vậy thôi sao?"
Mộc Hạ kiểu: Mún gì nứa ông nội.???.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 67: 67: Sở Thích Trêu Chọc


Phó Tranh cũng đi ra theo, ôm lấy cô từ đằng sau mà hờn trách:
"Đồ vô tâm chỉ khen qua quýt vậy thôi sao?"
Mộc Hạ chớp mắt nhìn, cô quay lại ôm lấy hắn cười ngọt ngào:
"Vậy anh muốn em làm gì?"
Phó Tranh chả nói chả rằng nhấc cô đặt lên lan can ban công, hắn nhanh chóng chiếm lấy môi cô mà **** ***.

Hắn thích môi cô thích bờ môi mềm đầy quyến rũ đó.
Hai con người ôm hôn dưới ánh trăng thơ mộng.
Sau một hồi hôn hắn cũng buông cô ra, ôm chặt cừu nhỏ đang thở hổn hển vào lòng.

Mắt Mộc Hạ long lanh mơ hồ, cô bị hắn hôn cho mụ mịt luôn rồi.
"Thấy kĩ năng hôn của anh thế nào?"
Hắn vừa lên mạng học hỏi đó, lấy cô ra test thử luôn.

Mộc Hạ ngồi trên cao sợ ngã ôm chặt lấy hắn mà giận dỗi:
"Anh chỉ thế là nhanh."

Phó Tranh phổng mũi tự hào, vậy nghĩa là cô khen hắn đúng không, hihi thích quá nhỉ.

Hắn nhe răng cười rồi nắm lấy tay cô đặt lên nơi nào đó:
"Anh còn có thể làm cái khác nhanh hơn cơ.

Bảo bối muốn thử không? Hửm."
Tay cô bị đưa đến một nơi ấm nóng, hơi căng phồng.

Không kìm nổi tò mò mà hạ mắt nhìn xuống vị trí tay mình đang để.
Đồng hồ" chỉ 12h🙂)
Aaa, hỏng tay cô rồi, mù cả mắt nữa.

Mộc Hạ gào thét cô thu tay lại, mặt đỏ hơn quả gấc:
"Đồ lưu manh chết bầm, lúc nào cũng đen tối như vậy.

Em không chơi với anh nữa, em buồn ngủ, em muốn ngủ cơ."
Bị chửi nhưng cái mặt hắn cứ nhơn nhơn ra đó.

Được rồi, hắn buông tay không ôm cô nữa, mặt tỉnh bơ phũ phàng:
"Vậy được, em đi ngủ đi."
Hắn thả tay khiến mặt cô tái mét, chân cô có một mẩu hà mà cái lan can cao như vậy sao cô xuống được.

Hắn giỏi lắm đưa cô lên hôn cho chán rồi bỏ mặc cô.
"Huhu, anh cho em xuống đi, em ngã thì sao?Em sợ."
Nhìn biểu cảm cô như vậy hắn thấy rất dễ thương, hắn thích trêu cô như vậy mỗi ngày để cô cần đến sự giúp đỡ của hắn.

Tuy cái nết làm vậy hơi nghiệp nhưng hắn thích.

Đợi cô thút thít một hồi hắn mới chịu cho cô xuống.

Đợi chân chạm đất Mộc Hạ nhanh chóng đứng xa hắn lè lưỡi trêu ngươi cho bõ ghét:
"Lêu lêu anh là đồ trẻ trâu, hứ!"
Xong cô vọt luôn lên giường nằm đắp kín chăn, để lại Phó Tranh đứng ngây ngốc cười.

Cô thì chắc không trẻ trâu, cứ như co nít ấy.

Hắn lắc đầu, 3 phần bất lực 7 phần cưng chiều.
Hắn lấy trong người ra điếu thuốc, thong thả châm lửa tận hưởng chút gió trời, sau đó cũng đóng cửa đi vào.

Hắn không trực tiếp lên giường mà muốn vào nhà tắm lấy nước súc miệng, vừa hút thuốc xong hắn không muốn lưu lại quá nhiều mùi.
Nhà tắm của cô rất thơm nó hơi giống mùi hương trên thân thể cô, cái mùi dịu nhẹ của thảo mộc.

Mà kể ra thì phòng tắm cô rất sạch sẽ phòng con gái có khác, nhiều hình trang trí rất cute.

Ngắm nhìn xung quanh một lát cuối cùng hắn cũng đưa tay lấy cái cốc in hình hai vị tướng trong game Alice và Enzo.
Đâu vào đấy hắn mới tắt điện mò lên giường, Mộc Hạ nằm cạnh Phó Dực ngủ ngon lành, cô dễ ngủ thật đó vừa vào giường mà đã ngủ rồi.

Hắn nhẹ nhàng tránh làm thức giấc, tuy vậy Mộc Hạ vẫn lim dim tỉnh giấc, cô quay người ôm lấy hắn nói bằng giọng mũi:
"Anh vừa hút thuốc?"
Phó Tranh vòng tay ôm lại cô, hơi bất ngờ:
"Người anh còn mùi sao?"

"Em nhìn thấy."
Nghe cô nói vậy, hắn không nói gì thêm ngầm thừa nhận việc hút thuốc là đúng.

Mộc Hạ ngừng một chút rồi ôm hắn chặt hơn:
"Em không thích thuốc lá, sau này anh không hút nữa được không? Không tốt cho sức khỏe."
Thực ra thì người hắn vẫn hơi hơi nhạt nhạt mùi thuốc lá, nó không nồng không khó chịu mà ngược lại có chút cuốn hút nam tính.

Nhưng dù sao đi nữa cô vẫn không muốn hắn hút thuốc lá vì nó có hại.
Nghe cô nói vậy hắn không chần trừ mà đồng ý, chỉ cần cô nói không thích thì hắn sẽ từ bỏ.

Đúng vậy, thuốc lá có hại cho hắn và còn ảnh hưởng đến cô đến mọi người xung quanh nữa.
"Được sẽ không hút nữa.

Bảo bối ngoan, ngủ ngon."
"Ưm~ngủ ngonn.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 68: 68: Tín Hiệu Vũ Trụ


Bình minh lên mang theo những tia nắng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ phòng.

Ba người nằm trên giường vẫn say sưa ngủ dường như quên mất điều quan trọng gì đó.
*Reng reng renggg* - Tiếng chuông báo thức kêu inh ỏi.
Mộc Hạ nằm trong vòng tay ấm áp của ai đó lười biếng không muốn dậy.

Cô khó chịu giúc vào ngực Phó Tranh nhằm tránh đi tiếng ồn đáng ghét kia, mơ hồ than trách:
"Phó Tranh, ồn."
Bên cạnh, hắn cũng rất khó chịu, đang ấm áp bên cừu nhỏ mà bị quấy rối, hắn vùng vằng đưa tay với lấy chiếc đồng hồ rồi quăng thẳng xuống sàn khiến chiếc đồng hồ im bặt.
Giờ thì yên lặng lại rồi, Mộc Hạ giãn cơ mặt lại tiếp tục chìm vào giấc mộng.

Đang say giấc bỗng trong đầu cô văng vẳng tiếng nói của ai đó:
"Dậy đi em ơi, dậy đi không thì không ai cứu nổi em đâu...."
Hình như là tín hiệu vũ trụ gửi cho cô.

Mắt cô vẫn nhắm chặt được cái não cô đã bắt đầu hoạt động, cô suy nghĩ đến những việc hôm nay phải làm.

Đầu tiên chắc chắn là phải đi học rồi sau đó.....
Ủa? Đi học?
Mộc Hạ giật mình ngồi phắt dậy, nhìn xuống sàn cái đồng hồ báo thức đánh thương đang nằm một xó.

Cô hoảng loạn trèo lên người Phó Tranh đưa tay lấy điện thoại xem giờ.
7h15??? 7 rưỡi cô vào tiết 1 rồi
Cô điếng người luôn, sao hôm nay lại dậy muộn vậy chứ bình thường 6h45 cô đã dậy rồi.
Phó Tranh vẫn mặc kệ đời trong cơn mơ màng hắn thấy bản thân nặng nặng, hơi khó thở:
"Ựa Mộc Hạ cứu anh...!anh bị bóng nó đè..."
Mộc Hạ không còn tâm hơi đâu mà càm ràm nhiều, cô leo xuống không quên vỗ vào mặt hắn mấy cái:
"Bóng cái đầu anh, Phó Tranh dậy mau lên trễ giờ rồi."
Vừa nói cô vừa chạy vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi sắp đồ đạc, vơ lẹ mấy thứ linh tinh trên bàn nhét hết vào cặp.
Phó Tranh thì cứ ậm ừ lê xuống giường, bình chân như vại, hắn đã quá quen với mấy ngày như vậy rồi, với hắn thì giơ chưa muộn đâu, đợi xong hết tiết 2 rồi mới lên lớp còn được nữa.
Nhưng cô thì không như vậy, cô không muốn bỏ lỡ tiết học nào cả.
Vì hôm nay dậy muộn nên cô không kịp ăn sáng mà kéo Phó Tranh lên xe luôn, cô gấp lắm rồi:
"Nhanh nhanh lên, muộn học mất huhu."
"Được rồi, em không phải vội, còn sớm chán."
Sớm cái đầu hắn, sớm với hắn thôi chứ đâu sớm với cô.

Nay tổ cô có bài thuyết trình quan trọng lắm, mà cô đang giữ, cô mà đến muộn là cả tổ bị trách mất.
Nói đến thuyết trình Mộc Hạ mới mở cặp ra kiểm tra lại xem mang đủ đồ không.
"Aaaa, em quên laptop trên lầu rồi.

Anh dừng lại đi em lên lấy."
May cô còn kiểm tra lại sớm xe mới qua cổng, chứ đi xa là toang.
Cô hốt hoảng luống cuống chân tay toan cởi dây an toàn để chạy xuống thì Phó Tranh giữ tay cô lại, nhấn cô vào chỗ thắt lại dây an toàn.

Mộc Hạ ngơ ngác trước hành động của hắn, laptop cô quan trọng lắm nha giờ cô phải lên lấy:
"Anh làm gì vậy em lên phòng một chút thôi..."
Hắn đưa cho cô cái cặp của hắn rồi tiếp tục lái xe.

Hắn hành động kì lạ vậy là sao?
Cô nhìn hắn đầy thắc mắc rồi mở cặp hắn ra.

Đôi mắt cô sáng lên mà vui sướng, thì ra hắn thấy cô nhét tất cả mọi thứ trừ cái quan trọng nhất nên hắn đã âm thầm cầm hộ.
Mộc Hạ rướn người hôn chụt một cái lên má hắn coi như cảm ơn, may nhờ hắn cả hihi.
Nhưng mà cặp hắn lạ lắm, ngoài laptop của cô ra thì trong cặp hắn còn mỗi quyến vở để ghi chép thêm cả tá bút bi.
Mộc Hạ cầm nắm bút trên tay mà thắc mắc:
"Anh lấy đâu ra nhiều bút vậy?"
Đống bút đầy cả tay cô luôn, ước mơ của bao thế hệ học sinh sinh viên, nó viết đc cả năm luôn ấy chứ.
"Đống bút đó không phải của anh."
"Không phải của anh thì của ai? Chả lẽ...!anh trộm bút hả?"
Bất ngờ chưa bà zà🙂 một thiếu gia giàu có đi ăn trộm bút lại còn trộm được nhiều thế nữa.

Như Kaito Kid ấy nhỉ, mà Kid trộm đồ quý giá tiền tỉ, còn hắn đi trộm bút.
"Anh có biết hành vi của anh làm bao thế hệ khổ sở đi tìm bút không hả.

Em sẽ báo công an gô cổ anh lại cho anh vào tù vì tội ăn trộm bút."
🙂)?? Phó Tranh nghe vậy không nhịn được cười lớn, cốc nhẹ vào đầu cô một cái.

Trí tưởng tượng của cô phong phú quá rồi, nghĩ hắn là người như vậy sao.

"Cái này là của Tô Khiêm, nó có sở thích giấu bút người khác nhưng toàn giấu vào cặp anh xong lại quên trả cho người ta.

Hôm nào vui hắn giấu được một năm vậy."
Mộc Hạ đứng hình luôn, Tô Khiêm có sở thích kì lạ nhỉ.

Cái sở thích của anh ta cũng bi3n thái quá rồi, một người mà có 2-3 cái bút bị anh giấu hết như thế thì mở tiệm tạp hóa đc rồi.
🙂)Người như Anh Tô Khiêm xứng đáng 10 người lao vào đánh
Bật mí nhỏ: Hồi cấp 2 thằng bạn tui nó cũng hay giấu bút ngkhac vào cặp tui xong quên trả.

Tui thì có biết đâu về nhà lôi trong cặp hai ba cái bút lạ hoắc.

Xong cũng kệ, cứ viết thôi, rồi có lần tui bắt gặp thằng bạn đó cầm bút đứa khác giấu vào cặp tui nên tui mới biết.

Tưởng trời cho không chứ
Truyện mới ra rồi~ Đăng bình luận cổ vũ tác giả cập nhật nào~.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 69: 69: Đàm Tiếu


Với cái tốc độ thần gió nhập của Phó Tranh thì chỉ mất vài phút hai người đã có mặt ở trường, may sao cô vừa ngồi xuống thì thầy giáo cũng vào.

Coi như qua một ải, Mộc Hạ thở phào nhẹ nhõm:
"Chào các cậu nha, xíu nữa là mình đến trễ rồi."
"M-Mộc Hạ...!cậu đến rồi.

K-không xảy ra chuyện gì đó chứ?"
Lâm Nhi ngồi cạnh lắp bắp hỏi, vì là người hướng nội nên cô luôn tự ti với mọi người ngại nói nên chỉ nói nhỏ đủ để Mộc Hạ nghe thấy.

Mọi người thấy cô đến muộn hơn mọi ngày nên cũng quay lại hỏi thăm:
"Mộc Hạ đến rồi sao? Muộn vậy, xảy ra chuyện hả?"
"Cậu hỏi thừa quá, chắc hôm qua Phó lão đại bón cháo lưỡi cho cả đêm nên mới ngủ quên nè...hahah."
"Cậu biết Phó lão đại sao? Mà Mộc Hạ có quan gì với hắn?"
"Phó lão đại cùng khối với anh họ mình nè, nhà giàu, đẹp trai lại chiến nữa ít ai dám động.

Nghe nói nam thần trường mình nổi danh lạnh lùng không gần nữ sắc, ấy thế mà Mộc Hạ lớp ta nhỏ nhắn dễ thương lại thu phục được.

Đúng đỉnh."
Cả lớp nghe được liền ồ lên thán phục giơ tay thể hiện nút like cho Mộc Hạ.

Cô ngại ngùng tính giải thích sự việc không đến mức đó thì bỗng lớp trưởng Lí Dực ngồi dãy bên liếc nhìn Mộc Hạ rồi quay sang quát lớp:
"Trận tự, chuyện của mấy người sao? Bao đồng."
Cậu quát khiến cả lớp im bặt, đồng thời đúng lúc thầy quay xuống:
"Lớp trật tự, nào bắt đầu thuyết trình.

Tổ nào xung phong trước?"
Mộc Hạ quay họp tổ trong giây lát rồi giơ tay xung phong:
"Thưa thầy tổ em xin trình bày trước ạ."
"Tốt, mời tổ em."
Xong Mộc Hạ lấy máy lên mở bài chuẩn bị xong cô bước xuống, ra hiệu Phong Giả Giả lên thuyết trình.

Vì bài dài cần sức nói tốt và độ biểu đạt cao nên cử Phong Giả Giả lên là hợp lí.
"Phong Giả Giả, cố lên."
Phong Giả Giả bước lên bục thuyết trình đầy tự tin và lưu loát khiến thầy giáo khá hài lòng về bài, rất trọng tâm, vào thẳng vấn đề giải quyết, hợp lí rõ ràng, nêu được nguyên nhân cách khắc phục.
"Bài làm tốt, bạn nào có ý kiến khác hay bổ sung?"
"...Vậy không ý kiến mời tổ tiếp theo."
"Thưa thầy đến tổ em."
Hóa ra là tổ của lớp trưởng Lí Dực, cậu tự tin lên bảng thuyết trình bài của tổ.

Trước khi lên, Lí Dực không quên nhìn Mộc Hạ bằng cách khó hiểu, rồi trong cả thời gian thuyết trình cậu cũng đừng lại vài giây liếc qua Mộc Hạ ngồi ở dưới.

Hành động lạ của lớp trưởng Lí Dực làm Mộc Hạ có chút mất tự nhiên, một lần vô tình chạm mắt có thể là trùng hợp nhưng nhiều lần thì lại có vấn đề.
Mà cái hành động nửa lộ nửa kín của lớp trưởng khiến mấy học sinh ở dưới lớp cũng để ý và tò mò theo, cũng từ đây bao bàn tán nhỏ xuất hiện:
"Này cậu, cậu có thấy cái mà tôi đang thấy không?"- Nữ số1
"Có, cái cậu thấy giống tôi thì phải."-Nam số2 ngồi cạnh tiếp lời.
"Hình như lớp trưởng thích Mộc Hạ?"- Số3 quay xuống hóng.
"Hình như cái mịa gì nữa chắc chắn là vậy rồi, nhìn thái độ cậu ấy xem.

Có vấn đề."- Số N quay xuống hóng.
"Hình như đầu năm tôi thấy lớp trưởng mình vào văn phòng xin thầy ngồi gần vị trí Mộc Hạ thì phải, muốn xin vào tổ nhưng không được nên chấp nhận ngồi khác dãy.

Đúng không?"- Thanh niên hóng số N quay sang hỏi bạn cùng bàn.
"Đúng vậy đó, hôm đó mình có cùng cậu ấy đi ngang qua nghe được."
"Vậy nghĩa là lớp trưởng thích Mộc Hạ thật, hic.

Mình cũng thích cô ấy."
"Mày bị điên à, im đi.

Lão Phó nghe được thì lại bay màu, người yêu Lão đại mày dám..."

"Tao chỉ nói thế sao mày đánh tao mạnh vậy.

Hic."
Mọi chuyện bàn tán sôi nổi dù ngay khi cả trong lớp, có vẻ virus hóng chuyện đã lây cho gần cả lớp.

Người thì tỏ bất cần đời không quan tâm hay chỉ đơn giản là nghe hóng, người lại thích thêm thắt, kẻ tiếc Mộc Hạ, người tiếc Lí Dực.
Mấy bà thím choảnh chọe lại ghen ghét, tỏ ý có Phó Tranh rồi thì an phận, để Lí Dực lại vì cậu ta cũng thuộc những gương mặt nam thần, gia cảnh rất ok, tuy không yêu nghiệt sắc sảo hơn Phó Tranh nhưng đổi lại cậu ta lại cư xử ngoan chăm và nét mặt hiền hòa hơn hắn.

Là con mồi thơm cho nhiều quý cô lười làm
Những lời xôn xao kia tất nhiên Mộc Hạ nghe thấy, điều đó làm cô thấy khá là khó xử, nhưng biết làm sao.

Miệng thiên hạ đâu phải của mình, thôi coi như bỏ ngoài tai giữ chặt phương châm: Đừng có đàm tiếu qua loa tinh tinh.
Tâm sạch thì không việc gì bị chi phối bên ngoài..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 70: 70: Thịt Bò Toro


Cứ như vậy đến hết tiết một, nói chung mọi chuyện khá là ổn, nhưng sẽ ổn hơn nữa nếu không có mấy lời dị nghị kia.
Mộc Hạ tuy hơi mệt mỏi nhưng vẫn khích lệ tổ:
"Cả tổ vất vả rồi.

Cứ như vậy mà phát huy."
"Cũng nhờ cậu cả, Mộc Hạ.

Phần của cậu hay nhất đó nha."
"Sao nói vậy được chứ, cả tổ cùng nhau làm mà."
Cô vui vẻ cười nói, cũng may có Phó Tranh giúp đỡ nên cả tổ mới được thầy khen.
Mà nhắc đến hắn, cô mới nhớ là sáng nay chưa kịp ăn gì vội đi luôn.

Chắc Phó Tranh đói lắm nên cô quyết định xuống cantin mua đồ ăn.
Cái giờ này thì chen vào cantin có mà hết hơi, xô đẩy mãi cô mới mua được đồ.

Hai hộp sữa chua, hai bánh mì sandwich, rồi tiện mua luôn hai cái kẹo m*t khá là cute hình vợ chồng sói xám.
Mua xong đồ, cô đi qua dãy nhà đối diện tìm Phó Tranh Học bên đó.

Đây là lần đầu cô sang tìm lớp Phó Tranh nên chưa rõ đường, vừa đi vừa đọc biển hiệu dò lớp.
Lần mò mãi cuối cùng cũng thấy lớp hắn.

Mộc Hạ chưa vào hẳn mà đứng ngoài cửa sổ nhìn qua xác định xem hắn ngồi vị trí nào, cô nhìn một hồi thì thấy mỗi cặp sách hắn vứt trên bàn còn người thì chả thấy đâu.
Cô xin phép một anh trong lớp đó để vào đưa đồ ăn cho hắn, cô tính nhét vào ngăn bàn nhưng có cái gì đó rất chật, ngó thử vào xem thì....Toàn thư tỏ tình với socola trái tim các kiểu, Mộc Hạ nhìn mà muốn sôi máu.
"Chắc anh không cần đồ ăn em mang cho đâu nhỉ, nhiều quà vậy mà, ăn cả năm còn không hết.Hứ."
Tuy nói thầm vậy chứ cô vẫn để túi đồ ăn lên mặt bàn của hắn.

Đang tính đi ra thì vai cô có chút nhói, một cái giọng chua ngoa quen thuộc vang bên tai:
"Mày là ai? Rình mò gì? Hay lại gửi thư tình cho anh Phó Tranh, bỏ suy nghĩ đó đi.

Tao là hôn thê của anh ấy đấy, mày muốn gì, tranh với tao á?"
Cái giọng này, cái câu này nghe quen lắm, quen lắm luôn nha.

Mộc Hạ nghi nghi quay đầu lại nhìn, quả là không sai, cô ồ lên một tiếng tỏ vẻ ngưỡng mộ:
"Oa, tưởng chị đại xóm lào.

Hóa ra là Hoan Thẩm Khanh tiểu thư, vợ hôn thê của chị là người yêu tôi đó hả?"
Nếu Mộc Hạ bất ngờ 1 thì Hoan Thẩm Khanh phải bất ngờ 10.

Nổi danh bao năm chanh chua mà mấy lần bại dưới tay cô nhóc một mẩu khiến ả cay cú lâu mà chưa trả thù được.

Ả mở to mắt sững sờ:
"Lại là mày? Con nhỏ nhà quê?"
"Tôi nhà quê nhưng có ngươi mang tiền ra quán mua sách truy hồn với sách thánh ngoài quán chắc không quê đâu ha?"

Nghe đến đây bỗng một anh trong đám người hóng biến cười lớn:
"Hóa ra là Hoan tiểu thư mua sách thánh với sách truy hồn.

Hahah, thảo nào hôm nọ anh họ tôi là nhân viên kể có người mua sách đấy ngoài đời thật, mà tôi lại chả biết là ai, hóa ra là Hoan tiểu thư đây."
*Hahahaha*
" Bạn học này, nếu nhà giàu rồi ăn thịt bò cobe đã chán thì mua thịt bò nhà tôi ăn thử đi.

Có thịt bò Toro luôn nhá, siêu hiếm mỗi nhà tôi có thôi nhé."1
*Hahaha- cả đám lại há ngoác miệng ra cười.*
Chỉ có cô tiểu thư nào đó vừa ngáo người vừa thẹn đỏ mặt vì bị châm chọc không nói lên lời.

Thẹn quá hóa giận, ả ta gân cổ lên quát tháo:
"Lũ dân đen chúng mày biết đéo gì? Ngậm mồm."
Mộc Hạ nghe vậy thì lấy tay ngoáy ngoáy tai, bĩu môi:
"Này chị gái lộ bản chất thật bây giờ, cư xử văn minh lên chứ.

Dân đen? ở đây nhiều dân đen lắm nhá có cả tôi nữa đấy, cẩn thận lại hít mùi khử trùng bệnh viện."
Vừa nói cô vừa đưa mắt đến những người xung quanh, cô thừa biết ở trường này đầy người xuất thân từ nông thôn hoặc gia đình bình thường buôn bán nhỏ được cha mẹ gửi vào, với mong muốn con cái có môi trường tốt để thành tài, hơn nữa với cái tính nết của Hoan Thẩm Khanh thì cô chắc chắn ả ta đầy người ghét.
Và đúng như cô dự đoán, mọi người ở đây đều nhìn Hoan Thẩm Khanh bằng ánh mắt căm thù, không ít người trong số mọi người ở đây bị ả ta chơi xấu, sỉ nhục nên ghét ả vô cùng.
Hoan Thẩm Khanh thấy tình hình có vẻ không ổn liền hậm hực rời đi, cục cằn xô đẩy mọi người lấy chỗ ra:

"Nhìn gì, tránh đường.

Biết bố tao là ai không?"
Nhìn ả ta đi mất Mộc Hạ mới buông bỏ cảnh giác, quay sang mọi người cười hihi như chưa có chuyện:
"Haha, em đến tìm Phó Tranh tự nhiên cô ta đến gây sự thôi hà.

Không có gì đâu em về lớp đây."
Nói rồi cô tính chuồn êm, ai ngờ bị một chị khóa trên kéo lại:
"Mộc Hạ, người yêu Phó Tranh sao? Tốt.

Acc game của chị, tối về solo."
Chị gái này đưa cho cô một tấm giấy nhỏ rồi đi mất.

Mộc Hạ giở tờ giấy ra xem, chữ Doanh? Acc game Koduck??? Người đâu lạ quá, chả nói chả rằng đi mất tiu.
Thịt bò Toro nha các bác....hóng mấy game thủ liên quân zoo góp vuiii.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 71: 71: Cô Trẻ Phó Doanh Doanh


Xong việc Mộc Hạ chuồn lẹ về lớp tránh gây sự chú ý quá lâu.

Nhưng cô đâu biết, vừa ra khỏi đám đông liền có hai ánh mắt luôn dõi theo, chỉ chờ cơ hội ra tay.
Mộc Hạ vẫn như bình thường đi về lớp, đến đoạn cầu thang vắng đằng sau cô bỗng xuất hiện hai bóng người, nhân lúc cô không để ý mà xô cô ngã lăn xuống.
Bên này Phó Tranh cũng vừa đi chơi về, tiết đầu vứt cặp rồi hắn trốn đi đánh bi-a gần trường với đám Kỉ Hồng.

Xong gần đến tiết 2 hắn mới về, vì tiết 2 của giáo viên chủ nghiệm nên hắn phải có mặt không thì cô lại báo về với phụ huynh là chết hắn.
Như thói quen đi chơi về xong là hắn vào thẳng bàn học, một là ngủ, hai là lôi điện thoại chờ vào tiết.

Hắn vào chỗ, thành thục lấy túi bóng ra vơ hết chỗ thư với bánh tỏ tình kia vào rồi ném cho Tô Khiêm cạnh:
"Cầm lấy mang cho mấy đứa nhỏ ở trại côi nhi.

Mấy đứa nhỏ thích."
Tô Khiêm đón lấy một túi đầy bánh kẹo, rồi nhìn lên bàn của Phó Tranh:
"Anh Tranh còn cái kia thì sao?"
Phó Tranh nhìn theo hướng chỉ, kéo cái cặp ra đúng là có một túi bánh với sữa thật, lại còn có cái kẹo trẻ trâu này nữa:
"Ai mang cái này đến vậy?"

"À anh Tranh, cái này của một cô gái thấp thấp mang đến, khóa dưới hay sao ấy ạ."
Thấp thấp, khóa dưới chắc chỉ có Mộc Hạ, chỉ có người yêu hắn mới dễ thương đến thế thôi, cái kẹo m*t cũng dễ thương nữa.
🙂) vừa chê trẻ trâu xong?
Hắn nhìn túi bánh mà cười ngây ngốc như thằng thiểu năng khiến mọi người không quen mà tránh xa.
Đang mơ mộng bỗng bộp một cái vào vai khiến hắn như nổi cáu, muốn đứng lên cho tên chết tiệt nào đó một trận thì bị nhấn xuống gõ cho một cái:
"Nhóc thối, ngồi xuống cho cô."
Phó Tranh ngoái cổ lại nhìn xem tên nào dám động tay, nhưng gương mặt đó khiến hắn ngoan đi phần nào, chán chường đẩy tay người đó ra khỏi người mình:
"Phó Doanh Doanh.

Bà cô trẻ của cháu ơi, làm ơn đứng xa cháu ra."
Phó Doanh Doanh hất mặt cười, kéo ghế vắt chân ngồi.

Đây chính là cô trẻ của Phó Tranh, bằng tuổi học lớp bên cạnh.

Bà cô trẻ này của hắn cũng chiến chả kém hắn là bao, cũng thuộc diện cá biệt, nhưng tem tém lại không quá nổi trội như Phó Tranh mà chỉ chiến khi có người đụng chạm trước thôi.
Ngoài nghe lời Mộc Hạ ra thì hắn cũng khá để tâm đến những lời cô trẻ Phó Doanh Doanh nói, dù sự thay đổi không quá rõ ràng nhưng ít nhiều hắn còn lắng nghe.
"Phó Tranh, có người yêu sao không dẫn ra mắt với cô?"
"Sao cô biết, cô gặp cô ấy rồi sao?"

Chết thật, hắn lo không biết cô trẻ hắn có làm Mộc Hạ sợ không, chứ cái dáng nam không ra nam, nữ không ra nữ của cô trẻ thì có khi dọa người yêu hắn chạy mất.
"Nhóc đó khá lắm, miệng lưỡi nhanh nhạy.

Vừa đại chiến với Hoan Thẩm Khanh ngoài kia, làm ả đó chạy đi đâu mất rồi."
"Mộc Hạ cãi nhau với Hoan Thẩm Khanh sao? Cô ấy có bị sao không?"
Phó Doanh Doanh vỗ ngực dương oai:
"Mày nghĩ cô để ả đánh cháu đâu cô thế à?"
Phó Tranh gật gù, cũng phải, cô trẻ hắn là ai chứ:
"Cô nói xong rồi thì về lớp đi, mệt."
Hắn đuổi gấp, cô trẻ hắn ở đây toàn trêu chọc hắn có gì vui, đuổi về cho đỡ sôi máu.

Phó Doanh Doanh chống tay lên bàn khều khều:
"Mày khỏi đuổi cô đây khác tự lượn, nhưng mày cho wechat tiểu bảo bối đó được không? Lâu lâu hẹn làm vài trận game ấy mà."
Phó Tranh nghe xong bất lực, nghiện đến thế là cùng.
"Cô trẻ chơi sao cũng được nhưng đừng lấy nhiều thời gian cô ấy quá."
"Biết rồi khỏi nhắc."
Phó Tranh miễn cưỡng cho cô trẻ, hắn sợ bà cô này ham chơi mà làm phiền Mộc Hạ.

Mà không cho thì cũng không được kiểu gì cô trẻ cũng tìm ra, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Cái nết bà cô trẻ: Đụng là chạm.

Đến là đón..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 72: 72: Linh Cảm Xấu


Xin xong Phó Doanh Doanh hí hửng đi về lớp, trước khi đi không quên vỗ vào vai cháu trai một cái rõ kêu:
"Thế có phải nhanh và ngoan không.

Giờ mày khỏi đuổi cô đây tự về, bye bye."
Tô Khiêm thấy Phó Doanh Doanh đi thì đứng nghiêm dậy hành lễ, cúi người một góc 90 độ.

Nói ra thì hơi ngại chứ anh cũng rén chị Doanh lắm, anh cũng đã từng nếm thử vài chiêu của chị rồi, không tầm thường chút nào:
"Chị đi thong thả."
Đợi Phó Doanh Doanh đi hẳn, Phó Tranh thở phào như trút được gánh nặng, bà cô trẻ của hắn rắc rối lắm nói nhiều như mẹ hắn vậy.

h
Lúc này hắn mới lôi túi bánh giấu trong ngăn bàn ra ngắm nhìn, cười ngây ngốc.

Bánh của Mộc Hạ nhìn đúng ngon nước uống nhìn cũng rất ngọt, cơ mà ngon ngọt quá hắn lại không nỡ ăn, cứ nhìn túi bánh rồi nhìn ra cửa sổ mà cười như tên ngốc được cho.
Nhìn túi bánh hắn tự nhiên nhớ Mộc Hạ quá, giờ không biết cô đang làm gì, ăn sáng chưa, có nhớ hắn như hắn nhớ cô không.

Giờ hắn phải gọi điện cho cô mới được.
Nghĩ rồi hắn lấy điện thoại ra gọi video call cho người tình.

Nhưng lạ thay bình thường cô có để máy reo lâu vậy đâu, sao nay hắn gọi 4,5 cuộc mà chưa thấy cô bắt máy? Hay cô bận việc gì đó chưa có thời gian?
Tự nhiên hắn thấy lòng bồn chồn quá, cảm giác như có chuyện sắp sảy ra vậy, một linh cảm không hay.

Hắn không muốn chờ đợi thấp thỏm như vậy nữa, toan đứng dậy tính sang lớp Mộc Hạ xem tình hình thì lại đúng lúc tiếng chuông vào lớp.
"Anh Tranh, đi đâu vậy? Tiết cô chủ nghiệm đó, tiết này cô mà không thấy anh là gọi phụ huynh chắc luôn."
Tô Khiêm thấy Phó Tranh chuẩn bị đi ra ngoài thì nhanh tay giữ hắn lại.

Phó Tranh hơi sững lại, đúng là hắn mà bỏ tiết này thì không xong với bố mẹ hắn.

Nhưng...
"Nhưng Mộc Hạ...."
Thấy hắn ngập ngừng, Tô Khiêm nhấn hắn lại vào chỗ trấn an:
"Anh lo cái gì, Mộc Hạ cô ấy chăm học nên chắc bận thôi.

Đợi học hết tiết này mình xuống tìm cô ấy được mà."
Phó Tranh ngồi phịch xuống ghế, tuy tự chấn an là cô ấy không sao nhưng vẫn lo lắng, cảm giác hắn rất bứt, bồn chồn.

Cả tiết học hắn như người mất hồn, tâm trí cứ trôi đi đâu, cứ một chút lại nhìn lên đồng hồ, hắn đếm từng giây từng phút một.
Cái đồng hồ hôm nay sao chạy chậm thế chứ?
"Mẹ kiếp."
....
"Phó Tranh?"
"Em nói gì cơ? Dám chửi tục trong giờ tôi? Ra cửa lớp đứng."
Do hắn sốt ruột quá mà lỡ chửi thề có câu bé tí, ai ngờ cô này tai thính thế cơ chứ, hắn ngồi tận bàn cuối cô đứng bên trên mà vẫn nghe thấy.

Nể thực sự, với cả mỗi thế mà bắt hắn ra ngoài đứng, đúng là sư tử hà đông.

Tính lóng như kem.
Phó Tranh uể oải lết xác ra hành lang đứng, mắt mãi ngóng về phía dãy lớp của Mộc Hạ.

Hắn mong hết giờ lắm rồi.
Đang đứng hắn bỗng nhìn ra phía cuối hành lang, một bóng người đang núp gần đó rất khả nghi.

Với bản tính liều lĩnh tò mò của hắn thì Phó Tranh lên tiếng, lời nói pha chút dọa nạt và thăm dò:
"Ai đứng ở đó vậy?"
Cuối hành lang bên kia bóng đen nghe được thì sợ hãi rụt người lại nấp đi.

Điều này càng làm Phó Tranh nghi ngờ hơn, hắn chả do dự mà lao đến kẻ lạ đang ẩn núp.
Đây rồi, hắn túm cổ kẻ lạ hùng hổ quát:
"Có ý định gì? Ăn trộm?."
Bên kia lắp bắp lắc đầu:
"A...Anh từ từ.

Em...!em là bạn Mộc Hạ.

Tên..tên Lâm Nhi."
Thấy người kia là con gái, lại nhút nhát nên Phó Tranh buông cô ra, nhưng vẫn còn nhiều nghi ngờ:
"Bạn Mộc Hạ? Cô không học đến đây làm gì?"
Lâm Nhi đứng giữ khoảng cách với Phó Tranh một đoạn khá xa, cúi gằm đầu xuống nhìn đất, rồi một hơi thật sâu:
"Thưa...thưa anh.

Em đến tìm anh, vì anh là người yêu của Mộc Hạ."
Phó Tranh gật đầu, hơi khó hiểu một chút nhưng vẫn để cô nói hết.
"Em...em muốn nhờ anh đi tìm Mộc Hạ.

Cô ấy đi cantin mua đồ ăn từ lúc ra chơi vừa nãy.

Đến...đến giờ vẫn chưa thấy về lớp.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 73: 73: Tìm Kiếm


Đúng vậy, Mộc Hạ không về lớp nên Lâm Nhi rất lo lắng.

Cô ở lớp rất ít nói nên khá ít bạn, chỉ có Mộc Hạ là hay bắt chuyện chơi với cô thôi.

Vì mãi không thấy Mộc Hạ về lớp nên cô mới lẻn ra ngoài tìm Phó Tranh giúp đỡ.

Phó Tranh là người yêu Mộc Hạ nên nhờ hắn thì dễ tìm kiếm và hiệu quả hơn.
Nghe đến việc Mộc Hạ mất tích Phó Tranh đơ đi giây lát.

Rồi ngay lập tức hắn ngay đi.
"Anh Tranhhhh đi đâu vậy....?"
Tô Khiêm thấy hắn hốt hoảng chạy như bay thì cũng không ngồi yên mà phóng luôn ra khỏi lớp, khiến giáo viên không kịp cản.
"Hai em đi đâu? Về lớp ngay cho tôi."
Mặc kệ đời Tô Khiêm đuổi theo Phó Tranh xem tình hình.
"Tô Khiêm đi tìm Mộc Hạ, cô ấy mất tích rồi."
"Gì? Cừu nhỏ mất tích?"

Tô Khiêm luống cuống lấy máy gọi hai người Kỉ Hồng và Mạc Quân đi tìm hộ.
5 Con người đi khắp các dãy nhà vừa đi vừa gọi lớn tìm kiếm.

Gọi đến khản cả cổ, tìm xung quanh mãi mà chả thấy Mộc Hạ đâu, Phó Tranh hết kiên nhẫn, hắn như con thú mất kiểm soát mà gầm lên.

Rốt cuộc cô đi đâu được chứ? Gọi điện không nghe máy, nếu có đi ra ngoài thì cũng phải gọi điện báo hắn chứ.
Hắn điên cuồng giận giữ như con thú hoang.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào phòng hiệu trưởng rồi một mạch thẳng tiến.

Không thèm gõ cửa, hắn đá cửa bung của xông vào, cố đè nén âm thanh gằn từng chữ:
"Mộc Hạ, cô ấy tên Mộc Hạ mất tích tại trường, hiện tại nếu thầy không cho người đi tìm thì xác định cái trường này sẽ đóng cửa."
Mặt Phó Tranh hiện tại đáng sợ hơn bao giờ hết, mặt mũi hắn đỏ bừng, tay nắm thành quyền trừng trừng nhìn về phía hiệu trưởng đang ngồi.

Nhìn hắn như quả bom sắp nổ, hiệu trưởng sợ hắn làm liều nên hơi nhỏ giọng:
"Phó Tranh, em bình tĩnh.

Giờ không biết bạn đó mất tích hay đi đâu ra ngoài nên việc phát thông báo tìm kiếm là hơi..."
*Bốp*
Tay hắn in lên tường rớm máu, giọng lạnh hơn bao giờ hết:
"Tìm hay không?"
Tính mạng của Mộc Hạ là trên hết, dù cô có mất tích ở đâu đi chăng nữa thì hắn cũng phải tìm cho ra.

Huống hồ giờ cô mất tích ở trường thì nhà trường phải có trách nhiệm đi tìm, Phó Gia là nguồn đầu tư lớn nhất cho ngôi trường này, lại là người có tiếng tăm nên chỉ cần một động tác nhỏ của Phó Gia là ngôi trường mất vốn đầu tư đóng cửa ngay lập tức.
Hiệu trưởng nhận thấy tình hình không ổn, để thiếu gia nhà họ Phó thật sự nổi giận thì bao nhiêu năm nghề nghiệp coi như bỏ.

Ông ta nhanh chóng thông báo lên loa tìm kiếm trong phạm vi trường học, yêu cầu tạm ngưng mọi hoạt động tìm người mất tích.
Không những vậy nhà trường còn chiếu ảnh cô lên bảng tin chung để nhận dạng tìm kiếm cho dễ.
Ngôi trường yên tĩnh giờ náo loạn cả lên, tìm hết phòng học, nhà vệ sinh, những nơi gắn camera, xung quanh trường ở các nơi bụi cỏ um tùm cũng tìm kiếm nhưng không có kết quả.

Cũng đã gọi cho hai bác giúp việc ở nhà xem cô có về không, nhưng kết quả vẫn vậy
Hơn 3 tiếng lục tung toàn trường mà không tìm thấy người, Phó Tranh càng điên hơn, rốt cuộc cô đang ở đâu, có biết hắn lo lắm không.

Cô mà xảy ra chuyện gì thì hắn cho cái trường này sập luôn:
"Mộc Hạ.

Em ở đâu?"
Hắn ngồi xụp xuống bên cầu thang, đôi mắt đỏ ngầu như chầu trực rơi nước mắt, hắn giờ phải làm sao đây, không tìm được cô hắn thật bất tài..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 74: 74: Anh Là Ai


"Anh Tranhhhhh....Mộc...Mộc Hạ tìm thấy rồi."
Mạc Quân nói không ra hơi chạy đi báo tin cho Phó Tranh.
"Thật sao? Cô ấy đâu?"
"Ở đằng kia, anh ra xem sao?"
Nghe đến đây, Phó Tranh như tìm được hi vọng ba chân bốn cẳng chạy đi luôn.

Để lại Mạc Quân đứng đó, anh không muốn chạy như vậy đâu, chỉ cần một cuộc điện thoại là thông báo được, nhưng tên Phó Tranh kia trong lúc tức giận đã quẳng điện thoại đi đâu rồi ý.

Nên anh mới phải chạy đi tìm như vậy.
"Mộc Hạ."
Phó Tranh chạy đến nơi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc khiến hắn vui mừng khôn siết, hắn lao đến ôm vào lòng.
Nhưng...
Máu???
Đầu cô chảy nhiều máu quá, chân tay tím bầm, mặt mày nhợt nhạt như không còn sức sống.

Chưa kịp vui mừng khi tìm được người, Phó Tranh càng đau lòng hơn khi thấy cô ra nông nỗi như vậy.
Bệnh viện, phải rồi bệnh viện.

Hắn phải đưa cô đến bệnh viện.
"Lấy xe, Kỉ Hồng.

Lấy xe, nhanh."
*******
Chưa đầy 10 phút, Mộc Hạ đã được đưa vào viện và cấp cứu.
Phó Tranh, Kỉ Hồng, Tô Khiêm, Mạc Quân và Lâm Nhi cũng đi theo.
Không ngờ khi lôi ra gần hết thì một dáng người nhỏ bé lộ ra, Mộc Hạ bị nhét vào sâu bên trong đang thoi thóp thở.

Quá sợ hãi nên cô gọi mọi người đưa Mộc Hạ ra.

Hình ảnh Mộc Hạ chảy đầy máu chân tay tím tái khiến Lâm Nhi lúc này vẫn run và sốc.
Phó Tranh đứng ngồi không yên đi lại suốt, ngóng chờ phòng cấp cứu mở cửa.
Lâm Nhi thì ngồi một góc nước mắt không ngừng rơi xuống.

Chính cô là người tìm thấy Mộc Hạ, cô không quên được giây phút lúc đó giờ.

Khi cô đang tìm ở khu vực cầu thang bộ, chỗ ít người qua lại nhất thì bỗng nghe được tiếng kêu của một con mèo gần gầm cầu thang.
*Ting*
Phó Tranh, Kỉ Hồng, Tô Khiêm, Mạc Quân và Lâm Nhi cũng đi theo.
Phó Tranh đứng ngồi không yên đi lại suốt, ngóng chờ phòng cấp cứu mở cửa.
Lâm Nhi thì ngồi một góc nước mắt không ngừng rơi xuống.

Chính cô là người tìm thấy Mộc Hạ, cô không quên được giây phút lúc đó giờ.

Khi cô đang tìm ở khu vực cầu thang bộ, chỗ ít người qua lại nhất thì bỗng nghe được tiếng kêu của một con mèo gần gầm cầu thang.
Mới đầu cô cũng không định để ý đâu, nhưng tiếng mèo kêu ngày càng to nên tò mò cô lại gần.

Gầm cầu thang như là một cái nhà kho nhỏ đựng vài cái thùng caton khá là cồng kềnh.

Lâm Nhi thấy chỗ này như chưa được tìm đến nên quyết định lôi hết số thùng đó ra kiểm tra.
Không ngờ khi lôi ra gần hết thì một dáng người nhỏ bé lộ ra, Mộc Hạ bị nhét vào sâu bên trong đang thoi thóp thở.

Quá sợ hãi nên cô gọi mọi người đưa Mộc Hạ ra.

Hình ảnh Mộc Hạ chảy đầy máu chân tay tím tái khiến Lâm Nhi lúc này vẫn run và sốc.
*Ting*
Cửa phòng cấp cứu mở, mọi người đồng loạt đứng dậy lao đến vị trí của bác sĩ.
"Bác sĩ, cô ấy sao rồi."
"Cậu là người nhà bệnh nhân?"
Phó Tranh gật đầu, hắn mong chờ kết luận của bác sĩ, điều hắn muốn biết là Mộc Hạ có ổn không thôi, mấy cái khác không quan trọng.
"Bệnh nhân bị trấn thương nhẹ ở vùng đầu do bị va đập, tuy nhiên vẫn cần phải theo dõi.

Phần chân tay bị chầy xước bầm tím nhưng cũng không có gì đáng lo ngại.

Bây giờ mời anh theo tôi làm một số thủ tục cần thiết."
Định để Kỉ Hồng đi thay, còn hắn muốn vào trong xem tình hình cô như thế nào trước đã.

Nhưng mấy thủ tục vậy thì Kỉ Hồng chả biết gì về Mộc Hạ nhiều nên Phó Tranh vẫn phải đi.
Lúc hắn làm xong quay lại thì chỉ thấy còn mỗi Tô Khiêm với Lâm Nhi ở lại chăm sóc, còn Mộc Hạ vẫn ngủ.
"Tô Khiêm, Lâm Nhi.

Hai người mệt rồi thì về nhà nghỉ ngơi đi.

Mộc Hạ để tôi cũng được."
Lâm Nhi bơ phờ nhìn Mộc Hạ trên giường rồi ngập ngừng:
"Vậy...!có ổn không?"

"Đúng đó, anh cũng tìm và bận cả ngày rồi.

Liệu..."
Ánh mắt Phó Tranh không rời Mộc Hạ, nắm chặt tay cô không rời nửa bước:
"Không sao đâu, tôi làm được.

Hai người về trước đi.

Có gì tôi sẽ gọi hai bác giúp việc đến giúp."
Thấy Phó Tranh kiên quyết như vậy, Tô Khiêm cũng đành nghe theo, trước khi về còn mua sẵn 2 phần cháo dinh dưỡng đặt lên bàn:
"Em mua phần của anh và Mộc Hạ, khi nào cô ấy dậy thì anh cho cô ấy ăn.

Với cả anh cũng ăn cho lại sức."
Phó Tranh vẫn im lặng, hắn không nói một lời nào.
"Lâm Nhi, tôi đưa cô về nhé.

Cũng muộn rồi."
"Không...không tiện cho lắm.

Em tự về là được."
Lâm Nhi từ chối, cô ngại giao tiếp với người lạ lắm, giờ ngôi chung xe với người lạ thì cô áp lực chết mất.

Lại còn cảm thấy làm phiền người ta nữa, cô không muốn.
Tô Khiêm thấy cô như vậy đi về tối cũng không an tâm, dù chưa quen được bao lâu nhưng cũng nhờ cô mà Mộc Hạ mới được tìm thấy:
"Không sao, một chuyến xe không mất mát gì.

Coi như cảm ơn cô đã cứu Mộc Hạ, vậy nhé.

Đi thôi."
Nói rồi Tô Khiêm kéo Lâm Nhi đi luôn, không đợi cô từ chối.
Trong này, Phó Tranh vẫn ân cần chăm sóc Mộc Hạ.

Bóng dáng nhỏ nhắn nhanh nhẹn giờ đây băng bó đầy mình, phờ phạc nằm trên giường bệnh, nhìn cô xanh xao khiến lòng hắn như thắt lại.
Chả biết qua bao lâu, Phó Tranh hết từ nắm tay, xoa tóc, dấp khăn ẩm lau chân tay cho cô rồi lại ngồi nhìn, ân hận cho rằng bản thân đã không bảo vệ được cô, khiến cô ra nông nỗi vậy.
Thời gian cứ thế trôi đi, Phó Tranh mệt mỏi ngủ quên bên cạnh giường bệnh, bàn tay vẫn giữ chặt lấy tay cô.

"A..ưm..."
Một tiếng rên yếu ớt vang lên khe khẽ, Phó Tranh nửa tỉnh nửa mê cảm nhận bên cạnh có động tĩnh liền ngồi dậy.
Là Mộc Hạ, cô ấy tỉnh rồi.

Hắn vui mừng ôm chầm lấy cô, nước mắt không ngừng rơi.
"May quá em tỉnh rồi.

Em có biết anh và mọi người lo lắng lắm không, em dọa anh chết mất, Mộc Hạ."
Cô không nói gì, mặc yên cho hắn ôm, hỏi.

Ánh mắt cô vô hồn trống rỗng.

Nhìn cô có chút lạ, Phó Tranh hơi sợ, sao cô lại im như vậy, trạng thái của cô là sao?
"Mộc Hạ? Em nói gì đi.

Có đau ở đâu, khó chịu chỗ nào không?"
....
Cô vẫn im lặng nhìn hắn.

Sự im lặng này thật sự khiến hắn sợ tột cùng.
"Mộc Hạ? Em nhớ anh không?"
Lúc này Mộc Hạ mới lờ đờ nhìn Phó Tranh, giọng nói không nặng không nhẹ:
"Anh...Là ai?"
Gòi, Nay viết dài hơn mọi khi bù vào ngày trống hôm nọ nha các cậu.

Mong các cậu thông cảm🙁(.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 75: 75: Sợ


Lúc này Mộc Hạ mới lờ đờ nhìn Phó Tranh, giọng nói không nặng không nhẹ:
"Anh...Là ai?"
.....?
Gì vậy? Cô?...hỏi hắn là ai sao?
"Mộc Hạ....em nói gì?"
Đầu óc Phó Tranh chết lặng, hắn nghe nhầm đúng không? Bác sĩ bảo cô ổn mà, sao giờ cô lại như thế chứ, cô không nhớ hắn là ai sao.
Nhất thời Phó Tranh không thể tin vào chuyện này, như tự thôi miên chính mình rằng chỉ là giấc mơ, hắn nắm lấy vai cô mà tra vấn:
"Mộc Hạ, em không nhớ anh sao? Anh Phó Tranh đây mà, em đừng dọa anh."
Hắn ôm chặt lấy cô lòng không khỏi sợ hãi, là ai đã hại cô đến nỗi này, hắn nhất định xé xác kẻ đã làm tổn thương cô.
Mộc Hạ vẫn chả nói chả rằng, cô nhìn hắn như kẻ xa lạ không quen biết, dường như cô quên tất cả mọi thứ kể cả hắn.
"Đúng rồi, bác sĩ.

Anh sẽ gọi bác sĩ giỏi nhất cho em, em yên tâm."
Nói rồi Phó Tranh tính buông cô ra, định chạy đi tìm bác sĩ, bỗng cô ôm lại hắn, người cô run lên.

Hiện tại cô đang úp mặt vào ngực hắn nên không biết sắc thái cô ra sao, chỉ cảm nhận được sự run lên từng đợt của cô.
"Mộc Hạ, em sao vậy? Đau ở đâu, nói anh nghe đi."
Hắn lo lắng giữ chặt lấy cô không buông tay, tâm trạng hắn lúc này rối mù lên, cuống cuồng chưa biết phải xử lí sao, thì:
"Hahaha..."
????
"Anh ngốc quá, cái vẻ mặt kia là sao, tưởng em mất trí hả...hahah."
Mộc Hạ buông tay rồi ngã mình xuống chăn cười lớn.
Phó Tranh đứng hình, cái vẻ mặt đắc thắng ranh ma kia là sao.

Nhìn cô cười không ngậm được miệng thế kia, Phó Tranh liền hiểu vấn đề.

Cảm xúc hắn lẫn lộn hết lên, từ lo lắng khi cô hôn mê, vui sướng khi cô tỉnh lại, sợ hãi khi tưởng cô mất trí,...
Thế mà cô dám trêu đùa cảm xúc của hắn như vậy, mà giờ hắn làm gì được, chỉ biết thở hắt một cái, như buông bỏ được nỗi lo vô hình luôn bám lấy hắn.
"Mộc Hạ...Em giỏi lắm.

Em lừa anh."
Mộc Hạ nén lại cố không cười nữa lồm cồm bò dậy ôm lấy hắn:
"Em giỡn chút xíu thoi hà, nhìn anh như sắp khóc ấy...!haha."
Phó Tranh bực mình quay mặt đi nơi khác, cô còn dám cười nữa, báo hại hắn lo cho cô quên cả ăn thế mà cô còn đùa được.

Dỗi.
"Bảo bối được rồi, em sai đừng giận nữa mà.

Nha, xin lỗi."
Mộc Hạ ân cần dỗ dành hắn, là cô quá đáng quá rồi.
"Được rồi, em nghỉ ngơi đi."
Hắn đỡ cô nằm xuống rồi lạnh nhạt đi thẳng ra ngoài.
"Anh vẫn giận em sao?"
Phó Tranh vẫn im lặng mà đi ra đóng cửa lại.

Giây phút cánh cửa khép lại là lúc hắn ngồi trượt xuống, miệng lầm bầm:
"May quá, em ấy không sao.

Hahah, Mộc Hạ ổn rồi."
Nước mắt hắn rơi, giọt nước mắt của sự vui sướng, hắn thật sự rất sợ cô xảy ra chuyện, cô còn sức để cười như vậy là ổn rồi.
………
Sau 10p hắn trở lại, trên tay bê theo tô cháo, đi cạnh cùng một giàn bác sĩ theo sau.

Vì là đội ngũ bác sĩ tốt nhất nên việc khám và chẩn đoán đều rất nhanh chóng, kĩ càng.
Đợi kiểm tra xong, Phó Tranh mới bước vào, căn phòng rộng vừa một biển người giờ còn mỗi Mộc Hạ và Phó Tranh.

Hắn múc từng muỗng cháo đưa lên miệng thổi cho bớt nóng rồi kê lên môi cô:
"Nào há miệng, ăn xong còn đi ngủ nữa."
"Để em tự ăn."
"Há Miệng."
Phó Tranh trừng mắt nhìn, vẻ mặt đầy sự phẫn nộ, cô làm hắn lo muốn chết giờ lại còn bỏ bữa không chịu ăn, cô mất tính hôn mê từ sáng đến tận bây giờ chưa ăn gì rồi, lỡ bệnh lại thêm bệnh thì sao.
Ánh mắt hắn đáng sợ như vậy, Mộc Hạ nghĩ hắn giận chuyện cô đùa dai nên còn đang dỗi, nhưng mà cái ánh mắt chết người như vậy làm cô sợ đó nha, tự nhiên sự tủi thân trong lòng cô trào lên, nước mắt không kìm được lăn dài:
"Hức, hức..."
Cô vừa mếu máo vừa há miệng đón lấy muỗng cháo còn hơi ấm.

Cổ họng cô như có gì chẹn lại không nuốt được, cứ ngậm miếng cháo mà khóc không thành tiếng.
"Nào miếng tiếp."
Thấy cô cứ cúi gằm xuống gọi không thấy thưa, Phó Tranh hơi bực không chút kiêng nhẫn đặt bát cháo xuống bàn, mạnh bạo nâng cằm cô lên quát:
"Em làm sao vâ..."

Chưa hết câu nói, hắn bỗng khựng lại.

Mặt cô nhợt nhạt, xanh xao, đôi mắt lại đỏ sưng húp, lại còn cả người quấn nguyên băng gặc trắng phau, nhìn cô bây giờ chả khác nào cái xác khô di động.

Thấy cô tiều tụy như vậy, Phó Tranh giật mình xem lại hành động của mình.
Hắn làm cô đau rồi, lại còn mạnh bạo như vậy chắc chắn hắn dọa cô sợ rồi.

Buông lỏng bàn tay đang nắm lấy cằm cô ra, Phó Tranh nhẹ nhàng vuốt mái tóc hơi rối trước trán cô ra phía sau, vẻ mặt ôn nhu trở lại, nhẹ giọng:
"Mộc Hạ ngoan, anh xin lỗi vì làm em đau.

Anh không cố ý đâu, ngoan ăn hết bát cháo rồi ngủ cho lại sức."
"Hức..."
"Được rồi, là anh sai.

Do anh hung dữ với em, do anh mạnh tay với em....và...do anh không bảo vệ được em."
Câu sau hắn trầm giọng xuống, gần như là lời thì thầm tự trách móc bản thân.
"Hức...không.

Là em do em bất cẩn.

Phó Tranh, xin lỗi.

Xin lỗi gì làm anh lo, xin lỗi vừa đùa quá đáng."
Mộc Hạ nức nở ôm trầm lấy Phó Tranh, cô khóc lớn ôm lấy hắn mà xin lỗi, do cô mà mọi thứ xáo trộn lên hết cả.
Phó Tranh ôm lấy cô vỗ về, đặt cô ngồi lên đùi mình mà vỗ về:
"Mộc Hạ, không phải lỗi do em.

Nào ngoan ăn nốt cho khỏe rồi anh sẽ cho bọn hại em một bài học."
Đúng vậy, mấy kẻ hại cô ra nông nỗi này hắn mà tìm được sẽ lột da bọn chúng.

Mộc Hạ thút thít ngồi trong lòng Phó Tranh gật đầu, miệng đón lấy từng miếng cháo ấm nóng mà hắn đút cho.

"No chưa?"
Mộc Hạ gật đầu thỏa mãn, cô ngước mắt lên nhìn hắn:
"Anh cũng mau đi ăn đi, rồi về nhà nghỉ ngơi.

Em không sao đâu.

Anh mệt rồi."
Phó Tranh chả nói chả rằng, hắn leo luôn lên giường bệnh, đỡ cô nằm xuống rồi ung dung đắp chăn.
"???"
"Ngủ thôi."
Hả? Hắn ngủ luôn ở đây á?
"Nhưng đây là giường bệnh mà? Anh về nhà nghỉ ngơi chứ, ở đây bất tiện lắm."
Mặc kệ cô xua đuổi hắn vẫn nằm lì bên cạnh.
Như vậy thì có sao đâu chứ, phòng bệnh này là phòng Vip hắn thuê riêng, nó như một căn phòng ngủ bình thường rộng rãi, nhà tắm nhà vệ sinh, thậm chí tủ lạnh, tivi, tủ quần áo...đủ cả.

Giường này chứa ba người nằm còn được ấy chứ.
"Không bất tiện, ngủ đi."
"Nhưng..."
"Ngủ đi, anh mệt."
Giọng hắn nhỏ dần chứa đầy sự mệt mỏi.

Quả thật có quá nhiều thứ xảy đến trong ngày hôm nay rồi, tạm thời gác lại một chút rồi mai bắt đầu xử lí sau, dù sao mọi thứ hắn đã xắp xếp tính toán sẵn rồi.

Đêm nay cứ nghỉ ngơi đã..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 76: 76: Học Sinh Học Trên Giường Bệnh


8h30 sáng hôm sau....
"Ưm...Mộc Hạ.

Để anh ngủ."
Mộc Hạ đã thức dậy từ lâu, cô buồn chán sờ lên gương mặt anh tú kia.

Mặt hắn nhẵn nhụi, mũi cao môi mỏng, lông mày rậm, chỉ là sau một đêm cằm hắn mọc lún phún râu ria điều này khiến hắn trông già hơn chục tuổi.
Râu đàn ông buổi sáng chưa cạo sờ rất thích tay, nó cứng cứng ráp ráp thô thô, nói chung sờ vào cảm giác rất lạ.
Đang mải mê sờ nghịch thì bàn tay hắn bất chợt nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, giọng nói có chút uể oải:
"Mộc Hạ, em còn nghịch nữa thì đừng trách anh."
Mộc Hạ bị hắn dọa, nhưng đâu có sợ.

Cô biết hắn sẽ không đánh cô đâu nên vẫn cứ thích đùa nhây.

Cô không lấy tay sờ cằm hắn nữa, mà nhổm hẳn người lên người hắn, áp má cô vào cái cằm đầy râu kia mà chà nhẹ.
Cái cảm giác này thật thú vị, hơi có chút nhột, buồn, lại hơi đau đau, nhưng cô thích.
"Mộc Hạ...là do em đấy nhé."
"Á...khoan."

Phó Tranh không nhiều lời nữa, hắn trực tiếp lật người đè cô xuống, tình thế bỗng dưng đổi ngược làm Mộc Hạ đứng hình mất mấy giây.
Phó Tranh không khiêng dè cúi đầu cọ chùm râu chưa cạo xuống cổ Mộc Hạ, nêu cô thích râu hắn như vậy thì hắn chiều.
"Á...hahah, Phó Tranh nhột, buồn lắm.

Tha cho em."
Mộc Hạ kêu oai oái mà chả làm được gì, thân hình hắn to lớn như vậy khóa chặt cô nhỏ bé dưới thân thì thoát làm sao.

Cô chỉ biết kêu cứu trong bất lực, hắn làm vậy lâu chắc cô cười chết mất.
"Em...em xin lỗi, tha...tha cho em."
Lúc này Phó Tranh mới thôi, hắn ngẩng đầu lên nhìn thân ảnh nhỏ nhắn đang vừa cười vừa lau nước mắt kia:
"Còn dám trêu anh nữa không? Hửm?"
Mộc Hạ một tay xoa cổ, một tay đưa lên xoa nhẹ chòm râu dưới cằm hắn mà cười:
"Hihi, không nghịch nữa.

Em không dám nghịch chùm lông ở đây nữa."
"Lông"??? Cô vẫn thích đùa dai nhỉ, Phó Tranh cười tà hắn nhìn cô đầy sự thích thú:
"Em trốn tiết sinh phải không.

Đây không phải lông mà là râu."
"Nó là lông."_Mộc Hạ cãi cố.
"Vậy được, anh dạy lại môn sinh cho em nhé."
Phó Tranh vừa nói, tay hắn vừa nắm lấy tay cô đưa đi từng vị trí một.
"Đây là râu, biết chưa."
Mộc Hạ chưa biết hắn định làm gì nên cứ gật đầu theo sự dẫn dắt của hắn.

Phó Tranh nắm tay cô dần dần trượt xuống.
"Đây là yết hầu."
"Ưm, to quá."
Tay Mộc Hạ dừng lại trên yếu hầu nhô cao kia, nhìn nó nhô nhô trượt lên xuống trông thật bánh cuốn.
"Đây là lồng ngực."
Tay cô luồn vào trong áo hắn, cảm nhận cơ ngực săn chắc, Mộc Hạ như nín thở cảm nhận sự tuyệt vời này, cơ ngực bao cô gái thèm khát nay cô lại được sờ free.

Tay cô nghịch ngợm nhéo *** *** *** khiến nó căng cứng lên, điều này khiến Phó Tranh có chút k1ch thích mà gầm nhẹ:
"Á..."
"Tiếp...tiếp theo là cơ bụng."
Bụng hắn có 6 múi nè, sờ vào cảm nhận rõ luôn ấy.

Sờ thật đã.
Mộc Hạ như đắm chìm trong cái body hoàn mĩ này, cô muốn sờ và tận hưởng lâu hơn nữa cơ.
"Thích không?"
"Thích."
"Vậy đây gọi là gì?"
"Cơ bụng, cơ bụng 6 múi.

Em thích cơ bụng 6 múi, Hihi."
Mộc Hạ như bị thôi miên vây, trong đầu cô không còn khái niệm liêm sỉ nữa rồi, cứ trả lời trong vô thức, đúng như với suy nghĩ của cô, có gì nói đấy, không chút ngại ngùng.
Phó Tranh cười thỏa mãn, tay hắn vẫn tiếp tục đưa cô đi xuống sâu hơn bên dươi.

Hắn cúi thấp người hơn, gục đầu lên vai cô mà phả hơi nóng xuống chiếc cổ mảnh khảnh khiến cô hơi rùng mình.
Tay hắn dắt cô xuống từ từ, đi vào nơi tối tăm ấm nóng nào đó, rồi khẽ thì thầm vào tai cô:
"Bảo bối, đây mới gọi là lông."
Tay Mộc Hạ dừng lại, cô chưa hiểu ra vấn đề, đầu óc cô bị làm cho mụ mờ chưa kịp load.
Cái gì đây? Tay cô cảm nhận được sự gợn gợn, bùi nhùi...nó như là tóc? Tóc sao? Cô nhìn lên mái tóc bạch kim hơi rối của hắn mà thắc mắc, tóc hắn ở đây mà?
Chưa nghĩ xong thì tay cô lại nắm được vật gì đó nóng hổi, cưng cứng, lại còn có gân nữa? Cảm giác phía đỉnh của vật này hơi nhớt nhát ươn ướt...?

"Chân của anh lạ vậy?"
Phó Tranh rùng mình, hơi thở có phần khó khăn, tay cô chạm vào thì đã thôi đi, lại còn vuốt vuốt như vậy làm gì? Muốn hành hắn sao.
"Ưm...Đó gọi là "chân giữa", chỉ đàn ông mới có thôi."
Mộc Hạ vẫn chưa hiểu, dường như sự va chạm vào đầu khiếm não cô hoạt động chậm đi hay sao vậy.

Chân gì mà chỉ đàn ông mới có chứ?
"Chân sao?"
"Hừ...Mộc Hạ, em muốn xem không?"
Cô ngây thơ gật đầu, cô thật sự muốn xem cái chân đó tròn méo ra sao.
Phó Tranh khó nhọc nâng người lên, để hở một khoảng trống ở giữa đủ cho cô nhìn xuống vị trí tay mình đang đặt.
Mộc Hạ chỉ chờ có vậy, háo hức xem cái chân kì lạ kia.

Giây phút cô nhìn xuống thì sự thật thật ối dồi ôi.
Chân đâu chả thấy, chỉ thấy tay cô đang trong quần của Phó Tranh thôi.

Cô đỏ ửng mặt lúc này mới nhận ra vấn đề, thì ra cái chân chân hắn nói là cái này ư? Còn tóc vừa nãy đứng nói với cô là...???
"Aaaa...Phó Tranh, anh là tên lưu manhhhh.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 77: 77: Xoa


Aaaa...Phó Tranh, anh là tên lưu manhhhh."
Mộc Hạ giật mình, trong vô thức nắm chặt vật trong tay, một tay che mắt.

Mắt cô mù rồi, mua keo 502 nhỏ mắt cho cô đi.
Trong lúc Mộc Hạ đang bất ngờ vì cái chân giữa kia một, thì Phó Tranh bất ngờ gấp hai.

Cô ngại ngùng thì thôi đi, sao lại nắm lấy c ậu nhỏ của hắn như vậy, đau lắm nhá.

Giọng hắn đau đớn như muốn gào lên:
"Áaa.

Mộc Hạ em bỏ tay ra, đau đau.Aaa."
Hắn kêu là thảm thiết, hạ bộ của đàn ông là điểm yếu nhất trên cơ thể, dù ai có khỏe mạnh hay can đảm đến mức nào thì cũng chả ai dám tự làm tổn thương c ậu nhỏ cả.

Nay cô lại túm c ậu nhỏ của hắn như thế, muốn hắn chết hay gì.
Tiếng hắn hét muốn thủng màng nhĩ, Mộc Hạ vội vàng thả tay ra.

Cô chỉ vô tình thôi, không biết là hắn đau như vậy.
Hắn lăn lộn trên giường đau đớn ôm hạ bộ khiến Mộc Hạ luống cuống chân tay cả lên:
"Anh...anh không sao chứ, em không cố ý đâu.

Huhu."
Phó Tranh đau đớn gằn ra từng chữ khó khăn, trên trán đẫm mồ hôi:
"A...xoa, xoa cho anh.

Đau...chết mất...hự."
Xoa sao?
Mộc Hạ chưa hiểu ý lắm, chỉ cần xoa thôi là hết hả? Vậy được.
"Anh đỡ chưa?"
🙂)???
Phó Tranh đau trong sự bất lực.

Hắn bảo cô xoa, là xoa cái khác, chứ đâu có bảo cô xoa lưng hắn chứ.

Đúng là đầu với óc, ngã cái thành ra lú liền, không biết sau đợt này cô có bị di chứng không nữa.

Chứ cái biểu hiện này quả thực không ổn lắm nha.
"Mộc Hạ...em...bị ngốc rồi sao.

Anh bảo xoa là...là cái kia cần xoa cơ."
Vừa nói hắn vừa nhìn xuống, Mộc Hạ đưa mắt theo hắn thì mới nhận ra vấn đề, cái đó sao? Nhưng...sao mà được chứ, hiện tại cô hơi lú nhưng cũng chưa lú đến mức đấy.
"Khoan, khoan đã.

Em..."
Mộc Hạ chần chừ, là người yêu, cũng đã đủ 18, nhưng dù vậy cô vẫn ngại lắm a.
"Không còn cách nào khác sao?"
"Không..Ưmm."
Phó Tranh dường như càng đau đớn hơn, cảm giác sắp thở không ra hơi rồi.

Thật sự đau đến mức đó sao? Không lừa cô đó chứ? Lòng cô đầy hoài nghi, nhưng nhìn vẻ mặt kia của hắn thì Mộc Hạ lại vội vàng lo lắng.
Thôi thì chỉ xoa thôi mà, sẽ không sao đâu.

Nghĩ vậy Mộc Hạ nhắm mắt tiến tới, thông qua lớp vải tay cô nhẹ nhàng xoa:
"Như vậy...có đỡ hơn không."
"Vẫn đau."
"Vậy phải làm sao?"

Cô không biết làm gì nữa rồi, mấy chuyện như vậy cô đâu có rành?
"Cho...cho tay trực tiếp..."
HẢ???
Mộc Hạ giật mình không tin nổi tai mình nữa, ngã cái lãng tai luôn sao trời? Làm thế chặt cụt tay cô luôn đi, không là không.

Cô vẫn cần mặt mũi nữa chứ, nhỡ ai mà vào một cái thì cô có mà nhảy xuống sông Hằng Ấn Độ cũng không hết nhục.
"Aaaa.Đau."
.....🙂))....5phut sau.
"Đúng rồi, cứ tiếp tục như thế.

Em giỏi lắm...A hự."
"Anh có thôi phát ra âm thanh mờ ám đó không hả?"
Đầu cô muốn xì khói ra luôn rồi nè, quyết tâm là vậy nhưng thấy mặt mũi hắn tái mét đau đớn như vậy cô không đành lòng.

Thế nên giờ cô mới phải miễn cưỡng làm cái điều đồi trụy này nè.
Mặt cô thì đầy đau khổ ngại ngùng, còn hắn thì thỏa mãn tận hưởng lâu lâu lại còn phát ra mấy tiếng nghe đen tối nữa chứ.

Cô khổ quá mà, huhu ai bảo cô thiếu nghị lực dễ mềm lòng.
"Phó Tranh...?"
Mộc Hạ đột nhiên ngừng tay lại, hết nhìn vật nhớp nháp trong tay rồi lại nhìn lên Phó Tranh.

Có điều gì lạ lắm nhé, sao thứ đó của hắn hình như ngày càng to ra thì phải...🙂)?
Vừa nãy cô cầm vào có thế đâu, nó mềm mềm cơ mà? Sao giờ nó lại hùng dũng đứng lên thế chứ, nó phồng to đến nỗi tay cô nắm không hết nữa rồi.

Nhìn vật đỏ tím gân guốc, trên đỉnh đỏ hồng lâu lâu tiết ra dịch nhớp nháp trên tay mà lòng cô đầy sợ hãi, mặt mũi tái mét.
Rồi còn nữa, cái vẻ mặt tận hưởng dâng trào th* d*c của hắn là sao đây? Đừng nói là cô làm hắn hứng lên rồi nhá? Cô chỉ muốn x** n*n giúp hắn đỡ khó chịu thôi mà.

Đến nước này thì cô đành đánh bài chuồn êm vậy, chứ thêm lúc nữa cô thành cừu non lên đĩa mất.
"Phó...Phó Tranh, hình như anh đỡ hơn rồi.

Vậy em ra ngoài hóng gió chút nhé, haha."
Cô méo mó cười đứng dậy tính chạy lẹ, nhưng ai ngờ tên kia chân dài mà tay cũng dài, chỉ bằng một cái với nhẹ là cô ngã trở lại vào lòng hắn liền.
"Tính trốn sao?"
Giọng hắn khàn đục đầy ma mị thì thầm vào tai khiếm cô hoảng loạn, cô gắng đẩy hắn ra xa:
"Huhu, thả em ra đi.

Biểu hiện của anh đ*ng d*c rồi, anh thịt em mất."
"Sao em biết anh đ*ng d*c? Em sợ sao?"
Cả người Phó Tranh nóng ran, quần áo hắn không chỗ nào tử tế, hơi nóng cứ từ đó tiếp xúc với da thịt cô, rồi lại còn cái gậy th*t to lớn kia nữa chứ cứ chọc vào mông cô, không sợ mới lạ đấy.
"Có vẻ em không trốn tiết sinh như anh nghĩ nhỉ.

Vậy...."
"Vậy sao???"_ Mộc Hạ nhìn hắn khó hiểu, hắn muốn làm gì chứ?
"Vậy em biết phải làm gì để dập lửa giúp anh rồi chứ?"
Làm gì là làm gì? Đừng nói là hắn muốn dùng cô đập hỏa hoạn đó nhé...?
"Á....".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 78: 78: Trung Tình


"Á...."
Ngay giây phút cô định bỏ của chạy lấy người thì đã bị cánh tay to lớn của hắn giữ lại, một đường gọn lẹ đè cô xuống giường.
Một tay cố định hai tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại thì không ngừng lả lướt trên eo thon, rồi xuống dần xuống dần.

Tay hắn không kiêng kị luồn xuống u cốc ẩm ướt mà x** n*n, vân vê.
Phó Tranh th* d*c, hắn khó khăn cố gắng kìm nén d*c v*ng trong lòng hết sức nhẹ tay tránh làm cô tổn thương.
Bên dưới không ngừng x** n*n, bên trên cũng không để cô trống vắng nghỉ ngơi, hắn ra sức **** *** khiến môi cô sưng nóng, từng âm thanh chụt chịt ướt át vang lên khiến cô ngượng ngùng đỏ mặt.
Tại sao mọi chuyện lại trở thành như vậy chứ, cũng tại cô cả đang yên đang lành trêu hắn dậy làm gù chứ, giờ phải gánh hậu quả to lớn như vậy, cô vác không nổi nha.
Mộc Hạ bị giữ chặt không thể nhúc nhích, đến môi cũng bị khóa lại chả thể kêu la chỉ biết phát ra những âm thanh ưm ưm kháng nghị, cứ ngỡ làm vậy hắn sẽ thả ra, nhưng đâu ngờ âm thanh của cô đối với hắn là sự kiều mị, mê hoặc, điều này chỉ làm cho c ậu nhỏ của hắn hưng phấn không ngừng cọ vào g*** h** ch*n thon.
Cái sự nóng hổi mà hắn mang lại khiết nhiệt độ phòng như tăng cao càng thêm sự k*ch th*ch.

Nụ hôn của hắn càng kịch liệt như bày tỏ sự khát vọng của mình đối với cô.
Phải qua một lúc lâu, Phó Tranh mới chịu buông môi cô ra, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt trên gương mặt đỏ hồng.

Giọng nói trầm tính khàn đục cứ như rót vào tai cô:
"Cho anh nhé.

Được không?"

Mộc Hạ dù trong mơ màng nhưng vẫn biết điều hắn muốn là gì, lòng cô hơi phân vân khó xử.

Hai tay vòng qua lưng hắn, giọng nói nữ tính mềm mại thủ thỉ bên tai hắn:
"Em...em chưa sẵn sàng.

Hay để em dùng tay xoa dịu nhé."
"Được."
Hắn nhanh chóng đồng ý điều kiện trước sự ngỡ ngàng của Mộc Hạ.
Hắn đồng ý nhanh vậy sao? Bất ngờ đấy.
Ngơ đi trong giây lát nhưng rồi Mộc Hạ nhanh chóng đẩy hắn nằm xuống giường rồi đưa tay xuống dưới, nhẹ nhàng cầm lấy c ậu nhỏ nóng hổi gân guốc.
Dù không muốn nhưng cũng không thể phủ nhận vật trong tay cô rất to lớn lại, vật này mà ở trong cô thì làm sao cô chịu nổi chứ.
"Em đổi ý rồi?"
Phó Tranh thấy cô cứ nhìn c ậu nhỏ của mình thì buông lời trêu trọc.

Môc Hạ bừng tính đưa mắt đi nơi khác:
"Đổi ý cái đầu anh ấy."
"Em...em bắt đầu đây nhé."
Nói rồi tay cô nhẹ nhàng lên xuống, mát xa cây gậy thâm đang sừng sững ngẩng cao đầu kia.
Mất khoảng 15 phút, người Phó Tranh như đạt cực đại, hắn rùng mình gầm lên một tiếng rồi phóng một chất trắng đục lên tay cô.
Của hắn nhiều đến nỗi thấm ướt cả một mảng ga giường.

Điều này cũng dễ hiểu, hắn đang trong thời kì sung sức lại không thường xuyên giải nhu cầu nên lượng ***** **** nhiều là điều hiển nhiên.
Sau khi giải phóng, Phó Tranh ôm cô vào nhà tắm tự tay rửa những gì còn sót lại trên tay cô và lau đi chất dịch dính trên người.
Mộc Ha rửa tay xong ra trước, cô tranh thủ vào tủ quần áo thay một bộ ga giường mới, cô sợ có ai vào nhìn thấy thì chả biết giấu mặt vào đâu nữa.
"Phù cuối cùng cũng xong.

Mệt chết đi được."
Mộc Hạ lăn lên giường, hoạt động có chút xíu thôi mà mệt đến vậy, cái ga giường kia hơi nặng so với cô rồi.
"Em làm gì mà mệt?"
Phó Tranh tắm rửa qua xong cũng bước ra, trên người hắn chỉ quấn đọc một cái khăn tắm những giọt nước trên tóc hắn còn vương lại rồi từ từ rơi xuống.

Râu ria hắn cũng đã cạo nhắn nhụi, trông trẻ ra chục tuổi luôn.
Hắn từ trên cao nhìn xuống nơi cô đang nằm, dường như hắn đã biết vì sao co mệt.

Vẻ mặt hắn có vẻ không vui:
"Sao em không để anh làm?"
Mộc Hạ phồng má không phục, sao hắn tự nhiên quát cô thế, thay có tầm ga giường có gì to tát đâu mà phải gọi hắn chứ.

Cô có tàn cũng chưa phế nhé.
Cũng chả đôi co với hắn làm gì nhiều, Mộc Hạ lảng đi chuyện khác giục hắn:
"Anh mặc quần áo vào đi, cảm bây giờ."
Phó Tranh bỗng dừng lại, quay người nhìn cô cười:
"Mặc làm gì, để em chiêm ngưỡng rõ hơn thân thể này."
"Em thèm vào."
Mộc Hạ bĩu môi, có múi bụng thì hay lắm sao.
"Em chắc là không thèm đó chứ?"
Vừa nói Phó Tranh vừa gồng mình hết cỡ để lộ ra từng khối cơ bắp chắc khỏe, nam tính, rồi tạo dáng như người mẫu đô vật:
"Thấy thế nào?"
"Phụt...Hahahaaa."
Mộc Hạ lăn ra cười, cái dáng của hắn nhìn kì quá, biết là từ lúc quen cô hắn có hề hước hơn ít lạnh lùng hơn, nhưng cái dáng này của hắn thì trông hài thật sự, bao nhiêu sự lạnh lùng rơi đâu hết.
Phó Tranh thấy cô cười như vậy liền xông tới cù cô khiến cô cười to hơn:
"Em dám cười nữa hả, đây là dáng chuẩn bao người mơ ước đó nhé."
"Ahhaa...em..em xin lỗi.

Dáng anh đẹp, em không cười nữa."
.....
*Cốc Cốc*

Tiếng cười im bặt, hình như có tiếng gõ cửa?
*Cốc cốc*
Chết, có người đến thật.
"Anh mặc quần áo tử tế lại đi."
Mộc Hạ vội vàng đẩy Phó Tranh vào tủ quần áo lấy đồ, còn cô thì chỉnh lại quần áo đầu tóc.
"Sao anh lại thay ở đây, vào phòng tắm thay chứ?"
"Em lo cái gì?"
Cô vội vàng gấp rút bao nhiêu thì hắn lại bình thản bấy nhiêu, cô nhanh chóng đẩy hắn vào nhà tắm rồi lật đật ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, hiện lên một dáng hình hiền hậu quen thuộc, cùng một dáng đứng tí hon đang đứng chờ:
"Mộc Hạ.".

"Chị."
....Là Phó phu nhân và Phó Duệ.

Nhưng chả phải bà đi công tác bên nước ngoài với Phó Lão gia rồi sao? Không gặp gần một tháng, Mộc Hạ cũng cảm thấy nhớ bà, cô coi bà như mẹ mình vậy, thân thuộc và ấm áp.
Mộc Hạ vui sướng ôm lấy Phó Khiết:
"Bác Phó, bác về rồi sao.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 79: 79: Bắt Đầu


Phó Khiết một tay dắt Phó Duệ, một tay ôm theo một túi đồ lớn, nét mặt bà có chút vội vàng và ngóng chờ.

Bà chỉ mới về nước thôi, khi nghe Mộc Hạ xảy ra chuyện bà đã rất lo lắng đặt luôn vé máy bay nhưng do tình hình bão không an toàn nên chuyến bay bị hủy, bà phải nán lại chưa về luôn được.
Tính là sẽ về cùng với cả Phó Cẩm Thần nhưng do ông còn nhiều việc bắt buộc phải giải quyết nên không thể về cùng bà được.
Phó Khiết đứng nhìn Mộc Hạ một hồi, lòng không khỏi xót xa.

Tuy cô đã khá hơn nhưng vẻ mặt vẫn có chút hốc hác xanh xao, không còn vẻ tràn đầy năng lượng như trước nữa.
Bà đứng lặng đau lòng mà rơm rớm nước mắt, đầy sự đau xót.

Bà nhẹ nhàng xoa lên má có chút gầy gò kia mà không thốt lên lời.
Mộc Hạ biết Phó phu nhân lo cho mình cũng rất cảm động, bà lo cho cô như lo cho con gái ruột vậy.
"Bác Phó cháu không sao.

Chúng ta vào trong rồi nói chuyện."
"Được."
Mộc Hạ đỡ Phó Khiết vào trong ngồi.

Mộc Hạ vừa gọt hoa quả, vừa nhìn cậu bé đứng ôm gấu bông nhỏ:
"Phó Duệ, em đến thăm chị sao!"
Phó Duệ thỏ thẻ chạy lại gần, dúi vào tay cô một chiếc kẹo nhỏ:

"Chị Mộc Hạ, chị có đau lắm không.

Cô giáo em bảo chỉ cần ăn kẹo là sẽ hết đau.

Nên chị ăn để mau hết bệnh nhé."
Phó Khiết ôm cậu bé vào lòng xoa đầu cười:
"Đây là phần thưởng mà cô giáo cho Tiểu Duệ vì Tiểu Duệ ngoan nhất lớp đó."
Mộc Hạ nhận lấy chiếc kẹo nhỏ xinh mà lòng không khỏi hạnh phúc, dù đây chỉ là chiếc kẹo nhỏ, mua ở đâu cũng có nhưng đối với cô là cả một sự cute là cả tấm trân thành Tiểu Duệ dành cho cô.
"Mẹ?"
Phó Tranh bỗng từ nhà tắm bước ra, thay trên mình một bộ quần áo mới chỉnh tề nhưng lại đen thui.
Gặp mẹ Phó Tranh không bất ngờ lắm, chỉ cất lên tiếng chào gọn lỏn.

Phó phu nhân thấy vậy cũng chả nói gì chỉ liếc một cái rồi thôi.

Tình hình gia đình này cũng lạ, mẹ đi lâu mới về con trai chỉ chào một tiếng, mẹ cũng chỉ nhìn một cái, đúng thật gia đình ngộ nghĩnh.
"Anh đi đâu sao.

Không định nói chuyện với Bác một chút hả?"
Phó Tranh nhìn chị mẹ già của mình rồi lại đánh mắt sang cô:
"Anh ra ngoài có chút việc, em nhớ ăn uống đầy đủ rồi nghỉ ngơi sớm.

Tầm muộn anh mới về."
Nói rồi hắn vội vã đi luôn.

Để lại Mộc Hạ khó hiểu ngẩn ngơ:
"Đi đâu mà ăn mặc như đòi nợ vậy? Lại còn gấp gáp vội vàng thế nữa?"
"Haiiii, nó còn hơn đi đòi nợ nữa ấy chứ.

Lẽ ra nó phải giải quyết gọn từ lâu rồi."
Mộc Hạ nghe Bà nói lại càng khó hiểu hơn, mẹ con nhà này toàn dùng từ ngữ bị làm sao ấy.
"Bác biết anh ấy đi đâu sao?"
"Bác biết chứ.

Nó đi đòi nợ.
Nợ sao?
Thấy Mộc Hạ cứ ngây ra nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, Phó Khiết cười xòa.
"Nào thôi ăn đi.

Kệ nó, hoa quả này bác mua tươi lắm đấy."
"Dạ, con mời bác."
……………
Đúng vậy, Phó Tranh đi đòi nợ, nhưng mà là nợ máu.
Hắn nhanh chóng lái xe đến biệt thự riêng.

Đám Kỉ Hồng, Tô Khiêm, Mạc Quân đã ngồi chờ sẵn vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Vừa thấy Phó Tranh Tô Khiêm đã vội đứng dậy:
"Lão đại cuối cùng anh đã đến."
"Đúng vây, anh Tranh ngồi xuống đi chúng ta vào việc luôn.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 80: 80: Truy Tội


Hắn nhanh chóng lái xe đến biệt thự riêng.

Đám Kỉ Hồng, Tô Khiêm, Mạc Quân đã ngồi chờ sẵn vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Vừa thấy Phó Tranh Tô Khiêm đã vội đứng dậy:
"Lão đại cuối cùng anh đã đến."
"Đúng vây, anh Tranh ngồi xuống đi chúng ta vào việc luôn."
Mặt ai đấy đều căng như dây đàn, khác hẳn sự nhây nhờn cợt nhả thường ngày.

Đặc biệt là Tô Khiêm có vẻ anh rất hăng và nghiêm túc.
"Anh Tranh sau khi anh đưa cừu nhỏ vào bệnh viện thì bọn em cũng vào việc luôn.

Và đây là những gì bọn em tìm kiếm được."
Hôm đó, sau khi đưa Mộc Hạ vào viện đám Kỉ Hồng đã cho đóng cửa mọi hoạt động, mọi sinh viên, giáo viên, thậm chí cả nhân viên hay ra vào trong trường cũng bị cho vào phòng riêng.
Và cử người tìm kiếm kĩ vùng Mộc Hạ mất tích xem có đấu vết gì để lại không.
Tô Khiêm đẩy lên trên bàn một túi díp nhỏ cùng một tâp hồ sơ ngắn.

Phó Tranh nhanh chóng cầm lên, bên trong túi là một móng tay giả còn vương một chút máu.
Quan sát đánh giá một hồi, Phó Tranh để lại xuống bàn, rồi cầm xấp tài liệu lên xem.
"Quân Huyền Huyền?"
"Là con gái của công ty Quân Thị và đang hợp tác cùng Hoan gia."
"Thêm nữa móng tay giả này được tìm thấy nói Mộc Hạ mất tích, trên đó có máu của Mộc Hạ và lẫn một chút máu của Quân Huyền Huyền.

Có lẽ trong lúc vận chuyển Mộc Hạ cô ta không may bị thương rồi đánh rơi móng giả.

Vì vậy mới có hai loại máu trên đó."
"Và tất nhiên đã có giấy xét nhiệm máu, cùng một tấm ảnh chụp ở cuối trang."
Mọi sự im ắng lạ thường bao trùm cả ngôi nhà, chỉ có tiếng Tô Khiêm trình bày những gì tìm kiếm được.

Ba con người đổ dồn ánh mắt vào người Phó Tranh, chả hiểu sao giờ phút này hắn tĩnh lặng một cách kì lạ.

Gương mặt hắn không nóng không không lạnh giở tài liệu qua cuối trang.
Vài tấm ảnh Quân Huyền Huyền chụp cùng Hoan Thẩm Khanh, dáng vẻ vô cùng thân thiết.

Những tấm ảnh vô cùng bình thường nhưng một chi tiết nhỏ kia đã không qua khỏi mắt Phó Tranh.

Một bằng chứng đủ để đối phương hoang mang.
"Cô ta đang ở đâu?"
Phó Tranh ném xấp tải liệu lên bàn, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định như kìm nén cơn giận.
"Lão đại, ở dưới hầm."
Liếc nhìn Mạc Quân một cái, Phó Tranh chậm dãi châm một điếu thuốc rồi từ từ di chuyển xuống hầm.
Tô Khiêm toan đứng dậy đi cùng để tận tay tra khảo kẻ đã hại cừu nhỏ, nhưng Mạc Quân nhấn anh ngồi xuống.
"Chuyện của Lão đại để anh ấy giải quyết.

Nhiệm vụ của mình đến đây thôi."
Tô Khiêm sững lại giây lát, quay sang nhìn Kỉ Hồng, nhận được ánh mắt đồng tình thì cũng miễn cưỡng ngồi xuống chờ.
Ở dưới này, căn hầm với ánh sáng yếu ớt nhạt nhòa, chỉ có một chiếc bàn và một chiếc ghế gỗ cũ kĩ.

Một thân thể tàn tạ rũ rượi ngồi bệt xuống nền xi măng lạnh lẽo hai tay bị xích treo lên cao, giống như những tên phạm nhân thời trung cổ phạm thôi chết chờ ngày xử án.
Tiếng mở cửa kẽo kẹt.

Một hình dáng to lớn bước vào, trên tay một điếu thuốc đang hút dở còn nghi ngút khói.
Nghe tiếng động người bị xích kia sợ hãi ngẩng mặt lên nhìn, tuy ngược sáng nhưng với sát khí mang lại cô biết luôn là ai.
Phó Tranh càng ngày càng tiến lại gần, kéo ghế lại ngồi dụi tàn thuốc lên mặt bàn rồi từ từ đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn ả đàn bà vật vã cách mình không xa..
 
Back
Top Bottom