Ngôn Tình Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 20-21


<b>20: Cởi Bỏ Nút Thắt</b>

<b>Chơi đến tận 2h sáng mới về, Kỉ Hồng đưa Phó Tranh đến Phó Gia rồi cũng theo hai thằng bạn đến nhà riêng, chứ giờ này mà về ba mẹ họ cầm gậy gõ cho lõm đầu mất.
Phó Tranh mở cổng đi vào, hắn không bật điện hay gây mạnh tiếng động vì như thói quen về muộn sợ ông bà Phó bắt được nên hắn nhẹ nhàng lần mò trong bóng tối, mặc dù ba mẹ hắn vẫn chưa về.

Hắn rón rén như tên ăn trộm trong chính căn nhà của mình.
Đúng lúc này Mộc Hạ khát nên tỉnh dậy xuống nhà uống nước, bỗng đằng xa mập mờ có bóng người di chuyển, cô sợ lắm, lỡ là ma hay trộm thì phải làm sao.

Cô định lẻn ra cửa đi ra sân sau gọi hai bác giúp việc giúp đỡ, nhưng do chân đau nên cô đi nghiêng ngả rồi va vào cái ghê khiến nó đổ ềnh ra sàn.
Phó Tranh lúc này đang nhẹ nhàng đi thì nghe tiếng, hắn nghĩ giờ này không ai thức, thế là liền chạy đến công tắc bật điện rồi tính lao vào đập tên trộm to gan một trận, dám đến nhà hắn trôm chỉa hả.
Đèn điện vừa bật, hai con người đứng hình nhìn nhau:
"Là anh sao."
"Là cô sao."
Bầu không khí có chút ngập ngừng, Phó Tranh liền mở lời trước:
"Tôi vừa đi chơi về."

Còn Mộc Hạ thấy là hắn cũng bớt lo, khập khiễng đi lên lầu:
"Vậy anh đi ngủ đi, em xuống uống nước thôi, giờ thì xong rồi."
Cô không một cái nhìn mà trực tiếp đi qua người hắn.

Phó Tranh níu tay cô lại định xin lỗi chuyện hồi trưa, nhưng không kịp nói gì thì cô gạt nhanh tay hắn né tránh:
"Anh không thích đứa nhà quê động vào người anh mà, tay em bẩn."
Nói xong cô không cảm xúc mà tiếp tục về phòng.

Phó Tranh nghe vậy thì day dứt lắm, nếu được hắn muốn trở về quá khứ đấm vào mồm mình lúc đấy cho chừa cái thói cục lên là khẩu nghiệp.

Sợ cô tiếp tục hiểu nhầm, hắn chạy vội lên chắn trước cô, mặt đầy hối lỗi:
"Mộc Hạ, tôi không có ý đó.

Tại lúc đó tôi thấy cô ngây thơ để tên đó đụng chạm nên hơi cáu gắt.

Tôi chỉ lo cô bị xàm sỡ thôi.

Tin tôi đi, coi như tôi xin lỗi cô nhiều nhé."
Nhìn ánh mắt thành khẩn của hắn, Mộc Hạ mới tin một chút, cô nhíu mày:
"Có thật không?"
"Tôi nói thật, tôi lo cho cô mà, tha lỗi cho tôi nhé."
Nhìn hắn có vẻ thành tâm, Mộc Hạ gật đầu dù sao cũng có ý tốt nên bỏ qua vậy.

Thấy cô tha thứ, hắn như trút được một tấn sầu trong đầu.

Nhìn vào đôi chân sưng của cô, hắn có chút đau lòng, tại hắn bỏ cô khiến cô ra nông nỗi vậy, tính lại gần đỡ cô lên phòng nhưng vẫn bị né tránh.

Không nói nhiều Phó Tranh bế luôn cô trên tay, mặc kệ cô la hét:
"Anh bỏ em xuống đi."
"Im lặng nào, chân sưng như heo què rồi đòi đi hay sao."
Mộc Hạ phồng má, chân cô như vậy chẳng phải do hắn gây ra sao.

Giờ bày đặt quan tâm thế nữa.
Phó Tranh đưa cô ngồi lên giường, quỳ gối xuống nâng chân cô lên x0a nắn nhẹ:
"Đau chỗ này sao?"
"Ừm"_ Mộc Hạ khẽ gật đầu.
Phó Tranh x0a nắn một lúc rồi lấy thuốc bôi cho cô, nhìn hắn lúc này tốt như vậy, cô kìm nước mắt, nghẹn ngào hỏi:
"Anh Phó Tranh, anh ghét em không? Em chỉ từ quê lên..."
Câu hỏi bất ngờ từ cô khiến Phó Tranh khựng lại, nhưng rất nhanh tiếp tục xoa bóp chân, rồi nhìn thẳng vào mắt cô:
"Là tôi hôm nay sai, tôi không có ý chê hay ghét cô, chỉ là vài phút nóng nảy mới làm tồn thương cô đến vậy.

Xin lỗi, nêu cô thấy không hả dạ, vậy cô chê lại tôi là được."
Nói rồi Phó Tranh cúi đầu xoa giúp cô tiếp.

Mộc Hạ lòng có chút vui, hóa ra anh quan tâm cô thật, ít nhất không ghét bỏ cô.

Vậy được có qua có lại, hắn đã nói vậy thì cô cũng không ngại:
"Đồ khủng long tiền sử."_ Cô nhìn mái tóc bạch kim mượt của hắn mà cười nhẹ.
Phó Tranh nghe cô nói vậy cũng có chút buồn cười, khóe môi nhếch nhẹ.
"Được, tùy cô."
Nút thắt được tháo bỏ, hai người cũng tự nhiên hơn, Mộc Hạ vui vẻ trở lại dáng vẻ hồn nhiên nói cười.

Phó Tranh từ đây cũng ít cau có và quan tâm cô nhiều hơn, có lẽ thời gian này họ sẽ hiểu và tiến đến gần nhau thêm một chút..

<b>21: Đi Chơi
</b>

Mộc Hạ và Phó Tranh từ trên nhà đi xuống, thấy Phó phu nhân - Phó Khiết đang ngồi gọt hoa quả, cô nhanh nhẹn chạy lại chào:

" Bác gái, chào buổi sáng."

Nhìn thấy Mộc Hạ váy áo chỉnh tề thì gọi cô ngồi xuống, xoa đầu cô đầy dịu dàng:

"Tiểu Hạ, mới sáng sớm con với Tranh Tranh đi đâu sao?"

Mộc Hạ ôm bà cười tươi khoe:

"Anh Phó Tranh nói hôm nay sẽ dẫn con đi chơi công viên cả ngày đó ạ."

Bà ôm cô vào lòng, quay mặt nhìn Phó Tranh:

"Con đi chơi nhớ bảo vệ con bé đó biết chưa, nó mà làm sao thì về biết tay mẹ."

"Con biết rồi mà, mẹ chỉ lo cho Mộc Hạ thế không lo cho con à."_Phó Tranh nhìn bà mẹ già mà bất lực lên tiếng.

Đúng lúc này Phó lão gia - Phó Cẩm Thần cũng từ dưới bếp cầm chén cafe đi lên, Mộc Hạ biết ý liền đứng dậy nhường chỗ cho ông. Phó Cẩm Thần hài lòng tiến lại ngồi gần vợ:

"Đi chú ý an toàn."

"Dạ con biết rồi thưa ba."

"Tao bảo Tiểu Hạ đi an toàn, chứ không bảo mày. Mày thì tao lo gì chứ, không gây sự đánh người ta là may rồi."_ Phó Cẩm Thần quắc mắt liếc thằng con trai mất nết.

Phó Tranh nghe xong như sét đánh ngang tai, cái nhà này loạn rồi, hắn mới là con ruột của ông bà cơ mà, sao đối xử với hắn bất công vậy chứ.

Huhu đau ở trong tim này, buồn của Tranh ca.

"Dạ con sẽ chú ý, con xin phép hai bác con đi ạ."

Nói rồi Mộc Hạ kéo Phó Tranh đang đứng đẫn đờ đi ra sân, để lại không gian riêng cho đôi vợ chồng già. Phó Khiết nhìn theo bóng dáng hai đứa, miệng tủm tỉm cười, quay sang nói với chồng:

"Phó Thần, ông thấy hai đứa nó hợp đôi không. Tôi là tôi ứng bé con Mộc Hạ lắm đấy nhé. Ông có nhận ra dạo này Tranh Tranh ít khi chơi đêm với hút thuốc lá đi không, hình như nhờ Hạ Hạ tác động phần nào đó thì phải. "

"Mộc Hạ là con bé ngoan, tôi cũng thích nó lắm. Nếu con bé thay đổi được thằng Phó Tranh thì tốt biết mấy."

Phó lão gia cũng nhìn theo cặp đôi trẻ mà nhận xét. Quả thật, Phó Tranh tuy chơi bời nhưng với kinh nghiệm nhìn đời của ông, ông thấy hắn rất thông minh sức tiếp thu tốt, lại hiếu động ngay từ nhỏ. Chẳng qua tuổi trẻ bồng bột quậy phá, nếu Mộc Hạ thật sự lôi kéo Phó Tranh ngoan trở lại thì ông cũng yên tâm mà sau này giao Phó gia cho hắn nắm giữ.

________

Kỉ Hồng và Mạc Quân đã ngồi trên xe đợi sẵn, Mộc Hạ chạy tới chào hỏi ríu rít như chim sáo:

"Anh Mạc Quân, Kỉ Hồng chào buổi sáng."

Kỉ Hồng nháy mắt nhéo nhẹ má cô, chào lại:

"Tiểu Hạ Hạ chào buổi sáng."

"EHừm...sao có mỗi hai người chúng mày Tô Khiêm đâu?"

Phó Tranh hắng giọng, miệng thì hỏi chứ mắt thì đang lườm Kỉ Hồng, tỏ ý không vừa lòng về hành động nhéo má của anh. Nhận được ánh mắt điềm gở, Kỉ Hồng đành thu tay gãi đầu:

"Tô Khiêm nó bị bắt ở nhà rồi, tại tối qua không về bị ông bà Tô cấm túc ba ngày lận."

Mộc Hạ thấy thiếu Tô Khiêm thì hơi buồn, team mà thiếu một người thì còn gì là vui nữa. Thấy sắc mặt cô có chút thay đổi, Mạc Quân liền gọi video call cho Tô Khiêm.

Lúc này Tô Khiêm đang cho cún cưng ăn ở sau vườn thấy điện thoại kêu liền bắt máy, giọng đầy bất mãn:

"Chúng mày gọi tao có chuyện gì."

"Lêu lêu, thằng bị cấm túc, chết mịa mày chưa, chơi khuya cho lắm vào."

Mạc Quân nhìn qua điện thoại cười ha hả khiến Tô Khiêm tức phát khóc:

"Cừu nhỏ, em có ở đó không, em đi chơi nhớ mua quà về cho anh nhé. Còn nữa, tránh xa lũ bạn anh ra chúng nó mất dạy lắm."

Tô Khiêm uất ức tìm đồng minh, Mộc Hạ nghe anh gọi cũng thò đầu vào màn ảnh điện thoại an ủi:

"Anh Tô Khiêm ở nhà đừng buồn nhé, đi chơi về em sẽ mua nhiều đồ cho anh, được không?"

Đúng là chỉ có Mộc Hạ là tốt với anh, quá là xúc động đi, anh lau nước mắt chào:

"Vậy em đi vui vẻ nhé, anh cup máy đây."

"Bye anh."

Nói rồi 4 người họ lên xe đi đến khu vui chơi lớn nhất thành phố, nơi diễn ra các hoạt động sôi nổi. Hòa vào không khí tưng bừng của đoàn người đông đúc.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 22: 22: Lên Tàu Lượn Siêu Tốc


Phó Tranh Cầm tay cô đi khắp nơi chơi đủ trò, bỗng Mộc Hạ thấy mọi người đang xếp hàng chờ để ngồi tàu lượn siêu tốc, cô nhìn cũng thấy khá là k1ch thích:
"Các anh, em muốn ngồi cái kia."
Nhìn theo hướng cô chỉ, cả đám nhìn rồi nhăn mặt, chơi cái đó kinh khủng chết, ai không quen có mà nôn xanh mặt.

Mạc Quân can luôn:
"Tiểu Hạ Hạ, mình chơi cái khác nha, cái đó đáng sợ lắm."
Mộc Hạ nhất định muốn chơi cái đó, không cho là cô dỗi đấy.

Cả đám nhìn nhau khó xử, hồi bé họ cũng từng chơi rồi đấy chứ, nhưng mà xuống thì nôn thốc nôn tháo, kể từ hôm đấy có cho tiền cũng không dám lên lần nào nữa.

Nay cô đòi lên khiến ba người họ cũng hơi...!rén.
"Được rồi, em thích thì chúng ta xếp hàng chờ nhé."
Mạc Quân với Kỉ Hồng trợn tròn mắt, kéo Phó Tranh ra một góc thì thầm:

" Chúng ta?? Lão đại, anh có nhầm không, chả phải anh sợ lên đó lắm sao, với cả anh muốn thì đi một mình kéo bọn em lên đấy làm gì?"
"Đúng đấy, anh với Mộc Hạ lên đi, hai đứa em ngồi dưới đợi."_Mạc Quân tiếp lời từ chối.
Họ nói vậy cũng hết cách, chỉ có mỗi Phó Tranh và Mộc Hạ xếp hàng chờ, tuy hơi buồn nhưng đâu thể ép họ được.
Đến lượt, nhân viên đến thắt dây an toàn cho khách và dặn một số điều cần chú ý.

Mộc Hạ đang lắng nghe thì Phó Tranh khều tay cô, giọng hơi run run:
"Mộc Hạ, hay là mình xuống đi được không, tự nhiên anh hơi sợ."
"Haha, anh nhát gan vậy cái này có gì mà sợ, rất k1ch thích mà.

Với cả ngồi đã ngồi rồi, xuống làm sao được."
Phó Tranh im bặt, nhìn cô bằng ánh mắt kinh dị, cô không sợ sao, tí nó mà chạy là đau tim lắm đấy nhé.
"Quý khách chuẩn bị sẵn sàng chưa ạ?"
"Rồiiiiii"_ Mộc Hạ cùng mọi người đồng thanh hô to, chỉ có Phó Tranh là ngồi nắm chắc dây an toàn cầu nguyện, hai mắt nhắm tịt.
"3...2...1....QUÝ KHÁCH ĐI VUI VẺ."
Đoàn tàu bắt đầu khởi hành, chiếc xe đi từ từ lên dốc, rồi bất tình lình.....!*Zèoooo*
"Áaaaa"_Đoàn người hét lên, trong đó có cả Phó Tranh và Mộc Hạ.
Phó Tranh nhắm mắt la toáng lên, còn Mộc Hạ vừa hét vừa cười thích thú mở to mắt đón nhận từng đợt k1ch thích:
"Anh Tranh, anh mở mắt ra đii.

Aaaa, thích quá a."
Phó Tranh sợ hãi lắm rồi, hắn không ngại đánh nhau, không ngại va chạm, nhưng cái này thì khác, hắn ôm chặt dây an toàn gào Lên:
"Không tôi muốn về cơ, ai cho tôi xuống đi.

Mẹ ơi CỨU CON...!"
Hắn gào to đến nỗi Mạc Quân và Kỉ Hồng đứng dưới đợi còn nghe thấy, hai người họ cầm điện thoại quay lại, cười lớn:
"Anh Tranh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ cái này.

Ghi lại khoảng khắc đáng nhớ này mới được.

"
Gòi xong, hảo đồng đội, hắn mà biết là hai anh bốc đất lên ngửi dần cho quen đi nhé =))
Chiếc xe bỗng từ từ chậm lại, nghĩ là đã xong, Phó Tranh lau mồ hôi cuối cùng cũng thoát, ai ngờ chiếc xe đi chậm để lấy đà phóng tiếp.
*Zèooo X2"
"Aaaaaa, sao chưa dừng vậy...!"_Phó Tranh giật mình xanh mặt, hắn muốn xuống lắm rồi.

Cảm giác của hắn bây giờ là chóng mặt hoa mắt và muốn về với mảnh đất thâm tình ngay bây giờ.
Khác với Phó Tranh, Mộc Hạ lại cực kì sung, quãng đường cô liên tục hú hét cười lớn, cô nắm chặt tay Phó Tranh, miệng cô không ngừng hỏi gọi tên hắn thích không, lần sau đi nữa nhé.
Phó Tranh hắn lúc này tối mặt mày, ù tai chả nghe thấy gì nữa, cúi đầu mắt nhắm, miệng hắn chỉ biết hét.
.....

"Chào mừng quý khách vừa quay trở lại.

Hành trình đến đây là kết thúc, hẹn quý khách lại lần sau.

"_Chị
nhân viên tươi cười tiến lại gỡ dây an toàn hộ khách.
Xe đã dừng, Mộc Hạ hơi tiếc vì đang vui, cô quay sang Phó Tranh nhưng đã thấy hắn tháo dây từ bao giờ.

Hắn ngồi cưới gốc cây không ngừng nôn khan, nhìn cảnh này cô cười cười lớn, chạy lại đưa khăn giấy và nước cho hắn.
"Anh Phó Tranh non thế, mỗi vậy thôi mà đã như bà bầu ốm nghén ấy, hahah."
Phó Tranh không còn sức đấu khẩu hay tức giận nữa, chỉ biết đứng bón phân cho cái cây tội nghiệp.
Đám Kỉ Hồng lúc này cũng tiến đến cười, hiếm lắm mới thấy được cảnh hay này, tí anh phải gửi clip khóc thét của Phó Tranh cho Tô Khiêm ở nhà xem mới được..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 23: 23: Đi Nhà Ma Bị Dọa Ngược


Sau một hồi ngồi nghỉ lấy sức Phó Tranh lại tiếp tục đưa Mộc Hạ chơi tiếp, lần này hắn tự nhủ không để mất mặt như vừa rồi nữa.
Để trả đũa, hắn dẫn cô vào chơi nhà ma.

Hắn chắc mẩm con gái đứa nào chả sợ ma, rồi cô cũng phải đầu hàng thôi.

Dám cười đùa hắn, làm hắn quê chết, lần này quyết lấy lại thể diện.
Bốn người mua vé bắt đầu vào.

Căn nhà ma này mở đầu cũng chả có gì mấy, ngoài tạo hình hơi âm u mờ ảo thì có vài con nhện với vết máu giả vương vãi tạo không khí.
Càng đi sâu, mọi thứ cũng có vài cái mới lạ, có xác người máu me, xương khô, đầu lâu rơi vãi các kiểu.

Mộc Hạ vừa đi vừa nhìn ngắm mọi thứ như không có gì.

Nhìn cô bình thản, làm Phó Tranh hơi hoài nghi:
"Mộc Hạ, em không sợ sao?"

"Có gì đáng sợ sao ạ?"
Mộc Hạ nhìn ba người họ mặt ngây thơ hỏi lại.

Mạc Quân thấy cô cứng vậy liền dọa:
"Hạ Hạ, xíu nữa có ma nhảy ra hù em đấy."
"Đúng rồi, tí em có sợ thì ôm anh nhé, anh sẽ bảo vệ em."
Kỉ Hồng khoái chí gạ gẫm, lúc này cô không sợ nhưng nhỡ tí bị dọa mới sợ thì sao, ba người ai cũng nghĩ kiểu gì cô cũng khóc thét mà sợ hãi.

Nhưng chắc họ quên cô xuất thân từ đâu rồi.
"Haha, có gì đáng sợ sao? Nói cho các anh biết ở quê em hay cùng mẹ và mấy cô trong xóm ra chòi canh ruộng lắm đấy nhé.

Chuyện gì em chả nghe với thấy qua, dăm ba cái nhà ma fake này có là gì."
Cô vừa đi vừa cười nói khiến ba người kia hụt hẫng, nghĩ là dọa được cô chứ.
Mộc Hạ vừa nhảy chân sáo, vừa kể:
"Em nói các anh nghe nhé, mấy anh ở thành phố từ nhỏ nên không biết thôi.

Chứ quê em gặp ma như cơm bữa.

Có lần mẹ em ra chòi trước, em đi một mình ra sau, mà muốn đi ra ruộng phải qua một bãi tha ma của thôn, nơi đó nghe các bác kể ai yếu vía toàn bị trêu thôi.

Tối đó em đi qua thì thấy....!"
"Thấy gì?"_Mạc Quân đứng sát gần cắt lời cô hỏi.
"Thằng đơ, mày để yên tao nghe nốt xem nào."_ Phó Tranh gõ đầu Mạc Quân một cái, hắn đang nghe dở mà.
"Thấy gì hả em? Kệ thằng kia đi."_ Kỉ Hồng mong chờ đoạn kết lắm rồi.
"Thì em thấyyyy.....!"
"HÙ."
"Á Á Á..."

Hai anh nhân viên giả làm ma bất ngờ lao ra trước mặt khiến ba anh chàng kia giật mình ôm lấy nhau hét toáng.

Chỉ có Mộc Hạ thấy vậy là cười không nhặt được miệng, bọn họ nhát gan quá mà.
Sau giây lát lấy lại bình tĩnh, ba người kia mới thấy quê gần chớt.

Nhục mặt, đường đường toàn là thanh niên trai tráng, đại ca học đường mà lại bị dọa ma muốn bể cả bóng.

Thật muốn đội quần quá.
Tuy vậy nhưng họ vẫn tò mò đoạn kết câu chuyện Mộc Hạ kể dở, ba thằng bám vào nhau hỏi tiếp:
"Tiểu Hạ, em kể nốt đoạn vừa nãy đi.

Đi qua tha ma em thấy gì?"
Mộc Hạ cũng rất nhập tâm, kể tiếp, giọng cô u ám nhất có thể.
"Đi qua em nghe thấy tiếng động lạ, em sợ lắm rồi, nhưng chả hiểu sao chân em không nhích nổi, giống kiểu ma làm ý.

Em loay hoay tìm cách bỏ chạy thì vụt qua có bóng đen, nhìn kĩ lại đằng xa trong nghĩa địa, em nhìn thấy thứ rất kinh khủng...!"
"Thấy gì?"_Ba người sợ hãi bám chặt lấy Mộc Hạ.
Mộc Hạ bất thình lình quay mặt qua, dùng flash điện thoại dọi vào mặt tỏ vẻ nhợt nhạt đáng sợ:
"Em thấy một khuôn mặt máu me nhìn em chằm chằm...!giống vậy nè."

"Á..."_Cả đám kêu lên..
"Mộc Hạ, em..

em kể thật hay bịa ra vậy?"
Nghe Phó Tranh hỏi cô ra sức gật đầu lia lịa khiến bọn họ tin xái cổ, mấy phim kinh dị xem thì bọn họ không sợ đâu, nhưng mà truyện ma có thật được kể truyền miệng kiểu này thì nó phải ở tầm cao mới đáng sợ x10 lần so với bình thường.
Thật ra thì chuyện Mộc Hạ kể không phải là do cô trải nghiệm, mà do đi canh chòi cùng mọi người thì được nghe như vậy, rồi cô kể lại dọa họ chút thôi.

Chứ gặp ma ngoài đời thật thì cô ngất luôn rồi chứ còn nhìn gì nữa.
"Mộc Hạ, em kể nốt đi, sau đó làm sao em về được?"
"Sau đó mẹ em thấy em lâu quá....."
Mộc Hạ vừa đi vừa kể tiếp chuyện khiến họ sợ hãi dính chặt lấy nhau.

Mấy anh nhân viên cũng rất biết chọn thời cơ, cứ đến lúc cao trào thì nhảy ra hù một cái rồi lại chạy vào, làm bọn họ muốn trụy tim luôn mất.
Rồi tính dọa người ai ngờ bị dọa lại..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 24: 24: Rank Vàng Trình Cao Thủ


Chơi từ sáng trưa, đám Phó Tranh ngồi vất vưởng bên ghế đá tỏ vẻ mệt mỏi, chỉ có Mộc Hạ là vẫn tươi như hoa, hôm nay họ hoạt động khá nhiều rồi giờ đã cảm thấy đói.
"Anh Tranh, hay là chúng ta đi net đi, lâu rồi chưa tới đó."_Tô Khiêm Mạc Quân đề xuất ý tưởng.
"Đúng đó, mình vào làm vài trận game lấy lại cảm giác xíu."
Phó Tranh thấy ý kiến không tồi thế là lại dẫn cả bọn lên xe, đi đến quán nét thường tới.
*Quán Net Vụng Trộm*
"Phó Tranh, cậu đến rồi sao.

Lâu lắm mới thấy gặp nhé."
Ông chủ tiệm thấy bọn họ đằng xa đã niềm nở đón mời.

Phó Tranh đi vào cũng thoải mái:
"Ông chủ Thạch, lâu rồi không gặp.

Cho tôi bốn bàn gần nhau nhé."
"Ồ được, vẫn như cũ hả...!Mà Tô Khiêm đâu, cô bé này là ai.

Người yêu cháu hả, dễ thương thật đó haha."
Phó Tranh với Mộc Hạ nhìn nhau rồi đỏ mặt không lên tiếng, ông chủ Thạch thấy vậy cũng cười lớn rồi bỏ qua chuyện này, dẫn bốn người vào bàn.

Mạc Quân quay sang hỏi Mộc Hạ:
"Tiểu Hạ Hạ, em đi net bao giờ chưa.

Biết chơi game không?"
Mộc Hạ gật đầu, cô nhìn vậy chứ lâu lâu vẫn trốn đi chơi net cùng đám bạn ở quê suốt, nên chơi game thì biết chút chút.
"Vậy giờ mình lập đội đánh chung nhé, vào đánh không phải lo, anh Tranh gánh tất."
Vừa nói Kỉ Hồng vừa quay ra vỗ vai Phó Tranh, trận nào khó cứ để hắn lo.

Phó Tranh chỉ liếc nhẹ Kỉ Hồng rồi quay sáng nhìn Mộc Hạ:
"Em rank gì rồi?"
"Em rank vàng ạ, tại gà với ít đánh nên vậy thôi."
Nói rồi bốn người vào game.

Trận game căng thẳng diễn ra, não người nào người nấy căng như dây đàn.
"Mạc Quân, Kỉ Hồng hai anh không sao chứ, để em trả thù cho."
Cô cầm tướng tủ rượt theo tên vừa rồi dám cho hai anh lên bảng đếm số.

Cô mở mic chat tổng nói cực kì sung:
"Ao nhây ao nhây, team bạn gà vậy.

Dám bắt hai anh của tớ hả."
Mộc Hạ và Phó Tranh rất kết hợp rất tốt, dùng kĩ năng thượng thừa của mình đánh đội bạn bầm dập.
"Anh Phó Tranh, nó núp trong bụi."
"Anh biết rồi.

Để anh tung hoa chọc lủng bụng nó."
Kỉ Hồng với Mạc Quân thấy họ kết hợp ăn ý đánh team bạn không kịp ngáp thì ngồi cạnh reo hò:
" Quá ghê gớm, và đây là anh Tranh có người yêu."
"Tung hoa xiên nó đi anh ơi.

Sắp win rồi."
Khi gần win, Mộc Hạ còn khịa team bạn một hồi.

Cô gáy rõ to:
"Team bạn như cái lốp xe đạp cũ vậy.

Hơi nonnn."
Nghe cô gáy vậy, cả đám cười khoái chí, đúng là hơi non thật.

Nhưng mà...nhìn bộ dạng của cô bây giờ lạ lắm à nha.

Một người rank vàng như cô sao có kĩ năng cao thế được, lại còn biết đánh, biết gáy, lại còn biết bảo vệ đồng đội nữa, đã thế đánh còn hay hơn cả hai bọn Kỉ Hồng với Mạc Quân luôn.
"Tiểu Hạ, em có chắc là em rank vàng không?"_Kỉ Hồng hoài nghi nhìn cô.
Mộc Hạ lúc này vẫn hồn nhiên cười nói:
"Em tất nhiên là rank vàng rồi, nhưng mà trình cao thủ."1
=))?
Hai anh ngớ người há miệng nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, chỉ có Phó Tranh là cười ha hả.

Cô được lắm, đánh hay vậy mà hạ rank xuống giả làm lính mới trêu bọn họ.

Đúng là láu cá.
Đột nhiên Mộc Hạ thấy yếu quá thể, không đánh được nữa liền thoát game, mở hoạt hình lên xem.
"Các anh ơi, em đói."
Đúng rồi, họ vừa vào đã ăn gì đâu, mải trận game mà quên béng mất.

Phó Tranh lúc này mới gọi món, ở đây là quán net chuyên phục vụ mấy game thủ xuyên ngày đêm nên luôn sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào.
Bọn họ vừa ăn vừa chơi, riêng Mộc Hạ là chăm chú xem phim của riêng mình.
Sau một hồi chơi chán chê.
Phó Tranh vươn vai nhìn đồng hồ, giật mình mới chơi một tí mà đã 5 giờ chiều, hắn gọi đám bạn rồi quay sang Mộc Hạ.
Cô vẫn đang xem phim, tay bốc từng miếng snack bỏ vào miệng, Phó Tranh nhìn má cô phồng lên ăn thì cười nhẹ, đưa tay lên má cô lau:
"Mộc Hạ, không xem nữa.

Mình đi chỗ khác chơi, ăn kiểu gì dính hết lên má rồi."
Mộc Hạ lúc này mới giật mình đưa tay lên má, cong miệng cười:
"Hihi,em không để ý.

Mình đi chỗ khác hả anh."
"Ừ, anh dẫn em đi chỗ khác, ngồi xem nhiều hỏng mắt."
Phó Tranh dịu dàng nói với cô.

Không biết từ khi nào hắn lại nhỏ nhẹ với cô như vậy, chính hắn cũng còn không biết mình đã thay đổi, hắn chỉ thấy cô nhóc nhỏ này có gì đó rất đặc biệt khiến hắn chỉ muốn quan tâm và bảo vệ cô mãi.
Cả đám thanh toán tiền xong lại tiếp tục hành trình đi chơi nguyên ngày, Mộc Hạ háo hức xem nơi bọn họ dẫn là nơi đâu..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 25: 25: Tụt Cảm Xúc


Phó Tranh dắt cô đi vào nơi có rất nhiều bàn lớn màu xanh và những quả bóng nhỏ được đánh số bên trên.
Mộc Hạ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt hiếu kì, nơi đây mọi thứ thật lạ lẫm với cô.
"Anh Phó Tranh chỗ này là nơi nào vậy? Mọi người lấy gậy chọc vào quả bóng đó làm gì?"
Phó Tranh cười lớn, cô nàng này thật ngốc mà cài gì cũng không biết, hắn nhìn cô cười rồi nhẹ nhàng giải thích:
"Đây gọi là chơi Bi-a, họ sẽ đánh vào mấy quả bóng đó làm nó lăn vào lỗ."
Mộc Hạ nhìn chả có hứng thú, cái này cô không biết chơi nên cô kệ cho đám Phó Tranh đánh cùng với nhau.

Còn cô nằm ở ghế lấy điện thoại ra xem phim ngôn tình Hàn.
Căn phòng nhộn nhịp tiếng cười nói của nhóm Phó Tranh, tiếng bóng bi-a chạm vào nhau, hòa lẫn tiếng nói phim trong điện thoại của cô.
Ngồi xem mãi cũng chán, Mộc Hạ bỏ điện thoại xuống đi ra xem họ đánh.

Nhìn họ chơi lạ làm sao, dùng gậy chọc vào quả bóng màu trắng để nó chạm vào quả bóng khác rồi lăn vào lỗ là được tính điểm.

Thấy Mộc Hạ có vẻ hứng thú, Phó Tranh cầm một lon nước đưa cho cô uống:
"Em có muốn đánh thử không?"
Thử á, tất nhiên là muốn rồi, vậy nên cô gật đầu đồng ý liền:
"Em có, nhưng mà không biết đánh, các anh dạy em nha."
Phó Tranh cười gật đầu, đưa cho cô một cây gậy, Mộc Hạ đón cây gậy bằng hai tay.
Chà nặng phết đấy chứ đùa, khá là tốn sức của cô.

Cầm cây cơ trên tay Mộc Hạ xoay xoay ngắm nghía một chút thì bỗng...
"Aizaa....Mộc Hạ, em tính mưu sát đồng đội hả."
Nghe tiếng kêu, Mộc Hạ quay đầu lại nhìn.

Thôi chết! Cô cầm cây cơ không để ý chọc đúng vào bụng Mạc Quân mất tiêu rồi.

Hoảng hốt cô vứt cây cơ xuống ríu rít xin lỗi:
"Anh Mạc Quân không sao chứ, em lỡ tay thôi.

Xin lỗi anh nhiều nha."
Mạc Quân lắc đầu tỏ vẻ không sao, may chỉ là chọc vào bụng, lực của cô cũng không mạnh lắm, chứ nếu mà chọc vào hạ bộ là anh toang rồi.
Thấy Mạc Quân có vẻ không sao Mộc Hạ mới yên tâm một chút, xuống xíu nữa là cô làm hỏng giống nhà họ Mạc rồi.
Phó Tranh kéo tay cô trở lại bàn rồi đưa cho cô cái cơ khác.
"Em cẩn thận chút, lại đây anh dạy cho nhé."
Cô theo hắn đến bàn, nhìn hắn làm mẫu một vài lần.

Mộc Hạ có vẻ hiểu nguyên lý và cách đánh một chút, mà hiểu lý thuyết rồi thì ta vào thực hành thôi.
Ơ nhưng mà...!sao cái bàn này cao vậy, cô nhoài người không tới.

Nhìn xung quanh tìm vật hỗ trợ, may quá có cái ghế thấp đủ để cô dùng.

Mộc Hạ chạy tới kéo ghế bắc lên rồi mới cầm cơ đánh.
Nhìn cảnh cô bắc ghế chơi bi-a mà cả đám phá lên cười, nhìn cô cũng dễ thương quá đi mất.
Mộc Hạ cầm cơ chọc thử phát đầu, quả bóng trắng không đi đúng hướng cô muốn.

Thêm quả thứ hai quả bóng trắng đó đã chạm vào một quả khác nhưng không vào lỗ.

Mấy lần sau cũng chả khá hơn là bao, bực mình cô bỏ cây cơ xuống hậm hực:
"Cái này chơi khó quá vậy, em không đánh nữa."
Nhìn lý thuyết thì dễ, mà thực hành khó quá, cô chả thèm chơi nữa, dỗi.
Phó Tranh nhìn cô phồng má thì cong miệng cười, hắn cầm lại cây cơ, rồi vòng qua người, chiếc ngực ấm nóng của hắn áp vào lưng nhỏ, bàn tay lớn cầm lấy tay cô bắt đầu chỉ dạy:

"Hơi cúi người một chút"
"Đúng rồi, ngắm chuẩn."
*Cạch*
"Aha, trúng rồi, anh giỏi quá."
Mộc Hạ vui cười quay đầu lại, ai ngờ hành động bất chợt này của cô khiến khoảng cách môi giữa hai người tí thì chạm vào nhau.

Khoảng cách gần này khiến cả hai nhìn rõ cận mặt đối phương, nghe rõ từng hơi thở ấm nóng, và tiếng con tim rung động từng hồi.
Đứng hình nhìn nhau trong giây lát, lòng đang tuôn mạch cảm xúc lãng mạn.

Bỗng tiếng điện thoại reo lên khiến hai người thu hồi lại cảm xúc mà xoay đi chỗ khác.
Phó Tranh ngại ngùng rời khỏi người cô tiến vào góc khuất ôm mặt ngại ngùng, cái khuôn mặt non nớt ấy, bờ môi ấy, đôi mắt ấy....!Ultr, hắn chết vì sự dễ thương này mất..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 26: 26: Alice Và Enzo


Kỉ Hồng vội lấy điện thoại ra nghe, điện thoại chưa kịp cho lên tai thì đầu dây bên kia hét khiến anh giật mình:
"Kỉ Hồng, mày có vác xác về đây không, muốn sang Châu Phi đào đất hả?"
Chết rồi, mẹ anh gọi về, vội vàng anh vâng dạ rồi cúp máy.
"Chúng mày ở lại chơi tiếp tao về.

À đúng rồi, anh Tranh em mượn xe về trước, xíu ba người bắt xe taxi về tạm nha."
Nói xong Kỉ Hồng chạy đi luôn, không nhanh mẹ anh xé xác ra quá.
"Đúng rồi, em cũng phải về.

Đi cả ngày không thấy bóng em ở nhà là chết.

Em đi về với Kỉ Hồng đây.

Bye bye Hạ Hạ."
"Kỉ Hồng đợi tao về với...!"
Nói rồi Mạc Quân cũng chạy biến về,Phó Tranh nhìn hai thằng bạn mà lắc đầu.

Hắn quay sang Mộc Hạ:
"Anh với em đánh thêm chút nữa nhé rồi về."
Mộc Hạ gật đầu, cô đánh thêm chút nữa vậy.
Chả hiểu sao càng đánh càng cuốn, cô hiểu cách dùng cơ và ngắm bóng rồi nên dễ hơn một chút, ăn điểm liên tục.
"Yehh, em ăn điểm tiếp rồi hay quá."
Phó Tranh nhìn cô vui cười mà cũng vui theo, chả biết từ lúc nào hắn ume nụ cười đó nữa, chỉ cần cô cười là bất giác trái tim hắn nhộn nhịp lên hẳn.
Hắn đưa tay nhìn đồng hồ, mới thế mà đã gần 8 rưỡi tối rồi, chơi cả ngày vậy cũng nên về thôi.
"Mộc Hạ chúng ta về thôi."
Cô nghe vậy hơi buồn, mới chơi được có xíu hà đã phải về, cô muốn đi chơi thêm xíu nữa cơ.
"Anh Phó Tranh, hay anh dẫn em đi chơi thêm một xíu nữa nha.

Một xíu nữa thôi."
Mộc Hạ dùng ánh mắt nài nỉ, nhìn cô như vậy hắn lại không kiềm được lòng, đứng dậy nắm tay cô đi ra ngoài:
"Đi chơi một xíu nữa thôi nhé."
Được đồng ý cô nhảy cẫng lên, vừa đi vừa nói:
"Vậy mình đi ăn nha, em đói."
Phó Tranh đưa cô đến khu chợ đêm sầm uất, nơi đây đủ các gian hàng đồ ăn, hoạt động trò chơi ném vòng nhận gấu, ném bóng nhận quà, biểu diễn xiếc người...
Mộc Hạ thích thú một tay cầm xiên nướng, một tay chỉ vào gian hàng ném vòng của một bác lớn tuổi:
"Anh Phó Tranh, anh chơi rồi lấy quà cho em được không?"
Phó Tranh nghe cô gọi thì tiến đến, sập hàng này quen quen nha, bác này hình như hắn hay gặp lúc nhỏ, cái hồi mà còn cùng ba mẹ và đám bạn thân tới đây chơi tối.

Nhưng mà lâu rồi hắn không gặp bác nữa nên không chắc chắn:
"Thưa bác, cái này chơi như nào ạ?"
Bác già ngẩng đầu nhìn Phó Tranh, bỗng nở ra nụ cười phúc hậu:
"Cháu là tiểu Tranh đúng không?"
Nghe bác gọi tên, Phó Tranh vui vẻ, mới đầu hắn còn ngờ ngợ, ai ngờ là bác đó thật:
"Không ngờ lâu như vậy rồi mà bác vẫn nhớ cháu sao?"

"Làm sao bác quên được, ngày xưa hay cùng đám bạn đến gian hàng của bác lắm này.

Mà chúng nó đâu? Cô bé này là ai đây? Bạn gái hả?"
Phó Tranh và Mộc Hạ lại nhìn nhau đỏ mặt, hai người họ giống một cặp lắm sao, ai cũng nói câu đấy vậy.

Mộc Hạ lên tiếng cắt đi bầu không khí ngại ngùng:
"Dạ bác ơi cái này chơi thế nào vậy ạ?"
Bác già nhìn cô bé dễ thương cười rồi quay sang đưa cho Phó Tranh ba chiếc vòng:
"Luật như cũ nhé tiểu Tranh."
"Cô bé, thích con gấu nào thì bảo nhóc này ném cho, ba vòng vào trúng thì nhận quà đó nhé.

Nhóc này chơi hay lắm đó."_Bác quay sang Mộc Hạ nói.
Mộc Hạ thấy bác hiền hậu cũng thoải mái trò chuyện mấy câu vui vẻ.
"Bác ơi cháu bắt đầu ném nhé."_ Phó Tranh cầm vòng ra vạch đứng gọi.
"Em thích con gấu trúc đó, anh lấy cho em nha."
Phó Tranh nhìn theo hướng cô chỉ xác định vị trí con gấu xong, hắn bắt đầu ném.

Cả ba vòng đều trúng, Mộc Hạ vỗ tay:
"Oa anh giỏi quá,vào hết luôn này."
Bác già đứng dậy lấy con gấu trúc đưa cho cô, Mộc Hạ đưa hai tay đón lấy chú gấu cúi người cảm ơn.

Cô rất lễ phép khiến bác già hài lòng.
"Tiểu Tranh, cháu có tiền lẻ không, đồng này to quá bác không có tiền bù."
"Cháu không có tiền lẻ, bác cứ nhận đi."
Phó Tranh cười rồi tính kéo Mộc Hạ đi luôn, nhưng bác giữ lại tay hắn, rồi vào trong quầy dúi vào tay hắn món đồ nhỏ:
"Khoan đã, nếu vậy thì bác tặng thêm cho hai cháu con này nhé.

Nhìn hai đứa hợp đôi lắm, hahah"
Phó Tranh mở tay ra xem, thì là ra hình hai tướng Alice và Enzo, hai cặp đôi trong game.

Hắn đỏ mặt giây lát rồi kéo tay Mộc Hạ đang đứng ngơ ngác ở ngoài.
"Cảm ơn bác nhiều, lần sau cháu quay lại."
Mộc Hạ không hiểu chuyện gì nhưng vẫn vẫy tay chào.

Bác già ngồi nhìn hai đưa trẻ chạy đi mà lòng vui vẻ, bác nhớ đến bà vợ đang ở nhà mà nở nụ cười:
"Nay mình về sớm một chút vậy.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 27: 27: Hình Như Rất Ngọt


Hai người tiếp tục dạo chơi trên chợ, ghé qua khắp các gian hàng ăn uống, vui chơi.
"Anh Phó Tranh, anh nhìn nè, em đeo cái này có đẹp không?"
Mộc Hạ đeo một chiếc tai thỏ lên đầu tung tăng ra trước mặt Phó Tranh cười đùa.

Nhìn cô thật dễ thương, loi nhoi như con cá bảy màu ấy.
Cô tháo chiếc tai thỏ trên đầu xuống đeo cho hắn:
"Oaa, anh dễ thương quá, không được tháo xuống đấy nhé.

Lại đây em chụp một kiểu ảnh kỉ niệm đã nào."
Mộc Hạ đu lên người hắn ghé sát mặt nháy một kiểu ảnh rồi lại chạy đi mua đồ ăn.

Nói là ăn chứ cô mua một cốc trà sữa hút được mấy cái lại đưa hắn uống nốt, mua ba cây xiên nướng thì ăn một đưa hắn hai.
Phó Tranh vừa ăn vừa than trời, hắn vất vả lắm mới tạo dựng được cơ bụng 6 múi, cô như vậy đã nhét cho hắn đầy đồ.

Nhỡ sau này yêu nhau rồi cô cho hắn ăn nhiều thành heo thì sao đây.
Ủa khoan? Yêu nhau sao, hắn muốn cùng cô yêu đương sao? Phó Tranh bỗng khựng lại, chính hắn cũng không biết sao mình lại nghĩ vậy, liệu có nên không.

Cô rất đáng yêu trái ngược hoàn toàn với hắn, một tên học sinh cá biệt phá phách, chỉ thích chơi bời.

Liệu yêu hắn, cô có hư giống hắn không? Hắn làm hỏng trang giấy trắng này mất.
Nhìn hắn đang phân vân suy nghĩ điều gì, Mộc Hạ hơi lạ lớn tiếng gọi:
"Anh Tranh, anh mệt hả, hay mình về ha.

Cũng muộn rồi hai bác ở nhà sẽ lo mất."
Phó Tranh giật mình trở lại thực tại, nhìn con mắt ngây thơ của cô hắn càng không muốn rấy bẩn tâm hồn đẹp đó, có lẽ chỉ nên dừng ở việc anh em cùng nhà thôi.
"Vậy ta về nhé."
Hắn dẫn cô ra khỏi chợ, tính vẫy một chiếc taxi, nhưng đen đủi làm sao khi đoạn đường này không có lấy một bóng taxi nào cả.

Đành chịu thôi, đi bộ vậy.
Đi được một đoạn khá dài, cô ngồi thụp xuống đất:
"Em mỏi chân quá, hay ngồi nghỉ một xíu nha anh."
Bộ dạng cô bây giờ tàn tạ lắm rồi, chân ngắn không bước nổi nữa, cứ đi thế này chắc cô lùn thêm được vài cm nữa mất.
"Nào lên anh cõng nhé."
Phó Tranh tiến lại gần cô cúi xuống, ra ý cô leo lên lưng, nhưng Mộc Hạ có chút ngập ngừng:
"Có được không? Em nặng lắm đấy, anh không gẫy lưng đó chứ?"
Nghe cô nói, Phó Tranh phì cười cô lo xa quá rồi, người như cô thì được bao nhiêu cân thịt chứ.

"Em lên đi không sao đâu."
Mộc Hạ lúc này mới nhẹ nhàng leo lên lưng ôm lấy cổ hắn.

Nhưng hắn không đi, cô lấy làm lạ:
"Người em nặng anh không đứng được lên hả? Vậy em xuống nhé?"
Phó Tranh ngơ ngác:
"Em lên rồi á? Anh không biết luôn ấy.

Vậy em ôm chặt một chút không ngã."
"Dạ"
Mộc Hạ ôm lấy Phó Tranh, suốt dọc đường hai người không nói với nhau câu gì.

Dần dần vai hắn có chút nặng, hình như cô ngủ rồi.

Hắn quay mặt lại, môi chạm nhẹ vào má cô, hơi thở của cô dịu nhẹ cùng bờ môi căng mọng.

Bờ môi đó có chút thân thuộc, dường như hắn đã từng nếm thử...
"Hình như rất ngọt."
Phó Tranh dừng lại một chút rồi lại đi tiếp, vòng tay cô ôm sát hắn hơn, môi mềm dán nhẹ lên cổ khiến hắn có chút nhột.
Trong cơn mơ miệng cô mấp máy chuyện gì đó:
"Đợi...em, anh đi nhanh quá...!ưm...!"
Phó Tranh nghe chỉ biết cười, đôi chân bước đều trên đoạn đường vắng, giọng nói ấm áp nhẹ nhàng chỉ đủ cho cô và hắn nghe thấy:
"Chả phải anh chờ em đây sao?".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 28: 28: 4-5 Đứa Là Vừa


Nghe tiếng chuông, thím Lạc nhanh chóng chạy ra mở cửa, lễ phép chào:
"Phó Tranh thiếu gia, cậu đã về."
Phó Tranh gật đầu chào lại rồi đi thẳng lên nhà, giờ này chắc ba mẹ hắn cũng đã ngủ nên nhẹ nhàng đi vào.

Hắn đưa cô lên giường đắp chăn cần thận, ngắm nhìn cô một chút.

Chả hiểu sao càng nhìn càng thấy cô dễ thương, bàn tay lớn vuốt nhẹ đôi má mịn mà cưng nựng.
Rồi đột nhiên không nhịn được nữa, hắn cúi xuống hôn lên môi cô, một nụ hôn chuồn chuồn nước không nặng không nhẹ, chỉ là lướt nhẹ qua môi mọng.
"Ưmm...!anh Phó Tranh, làm gì vậy...!"
Phó Tranh giật bắn mình, nhảy ra khỏi giường.

Thôi chết cô tỉnh rồi sao?
Hắn tiến lại gần để nhìn rõ hơn:
"Ahihi, ăn cái này nè...!măm măm."
Hóa ra là cô ngủ mơ, làm hắn hết hồn.

Một lần nữa đắp lại chăn cẩn thận, hắn rón rén ra ngoài.

Đứng ngoài cửa, Phó Tranh lưu luyến, môi mỏng câu lên nụ cười:
"Ngủ ngon."
....
"Con chúc cái cửa ngủ ngon??"
"Á...!mẹ.

Mẹ làm gì ở đâyyy???"
Phó Tranh giật nảy mình, hồn hắn chạy tám hướng luôn rồi.

Mẹ hắn xuất hiện bất chợt quá vậy.
Phó Khiết thấy con trai hét toáng lên sợ Mộc Hạ bên trong thức giấc liền bịt miệng con lại mắng nhỏ:
"Thằng nhóc, to tiếng vậy con bé dậy bây giờ."
Phó Tranh lúc này mới bình tĩnh lại, gỡ tay mẹ mình ra:
"Mẹ à, mẹ dọa con đấy, muốn con trai mẹ gặp diêm vương sao?"
Phó Khiết khoanh tay tra hỏi nhìn chằm chằm vào mặt Phó Tranh khiến hắn vã mồ hôi hột:
"Con đưa con bé đi đâu mà giờ này mới về? Có làm gì con bé không đó?"
Phó Tranh bất lực, hắn không đến nỗi thế đâu, sao hết từ bạn bè đến mẹ cũng không tin tưởng hắn.
"Mẹ à, con đưa cô ấy đi chơi tham quan thành phố thôi.

Con trai mẹ ngoan lắm."
Bà lườm Phó Tranh, hành động của hắn vừa rồi làm bà nghi ngờ nặng.
"Mẹ vừa thấy mày chúc ai ngủ ngon...Hửm?"
Chột dạ, hắn cười trừ tính chuồn lẹ, hai tay đẩy bà mẹ già của mình về phòng:
"Mẹ à mẹ ngái ngủ nghe nhầm đấy, còn chúc cái cửa ngủ ngon.

Mẹ và ba cũng ngủ ngon.

Hai cô giúp việc cũng ngủ ngon.

Cả thành phố ngủ ngon.

Vậy nha mẹ."
Hắn luyên thuyên một tràng rồi chạy tót về phòng đóng cửa lại, dùng tay cật lực xoa xoa trái tim nhỏ bị mẹ già dọa.

Xíu nữa là lộ rồi.
Nhưng hắn nghĩ vậy thôi, chứ Phó Khiết thì biết thừa:
"Thằng nhóc, mẹ lại đẻ ra mày.

Xem mày giấu được bao lâu."
Bà ung dung đi về phòng cười miệng cười rộng, lòng vui không đếm xuể, chuyện này bà tính không sớm thì muộn cô gái nhỏ kia cũng làm con dâu tương lai của bà thôi.

Bà phải về bàn với chồng để suy tính tác hợp hai bạn trẻ nhanh đến với nhau, và còn tính xem nên ôm mấy đứa cháu thì vừa.

Chắc tầm 4-5 đứa thôi không nhiều, bà già rồi ôm nhiều mỏi tay lắm.
:=))
Trong lúc bên ngoài xảy ra biến động, một cô gái nhỏ mặt đỏ au vùi mặt vào con gấu.
"Anh ấy vừa làm cái gì vậy chứ, có say đâu mà làm như vậy...!ưm aaa."
Đúng vậy, vừa rồi lúc Phó Tranh đưa vào phòng là cô đã tỉnh, nhưng ai ngờ hắn đột ngột hôn cô như vậy khiến cô kêu lên.

Nhưng sợ tình huống khó xử xảy ra nên cô đành giả nói mớ.
Mộc Hạ xoa nhẹ lên môi.

Nụ hôn đó nhẹ nhàng khác hẳn hôm hắn say, ấm nóng nhẹ nhàng mùi bạc hà lướt nhẹ lên môi cô.
Aaa...., hắn làm cô điên mất.

Mộc Hạ mặt đỏ tía tai ôm chặt lấy con gấu trúc vừa rồi hắn để lại, nhìn gấu nhỏ cô phân vân đủ điều.
Nên hỏi cho rõ? Hay vẫn giả không biết nhỉ? Hắn có biết cô đã tỉnh đâu, hay cứ im như không có chuyện gì vậy, chứ nói ra ngại lắm.
Mộc Hạ lại nhào vào gấu nhỏ ôm chui vào chăn trong lòng không ngừng gào thét dữ dội..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 29: 29: Màu Gì Màu Gì


Ở bên Phó Tranh lúc này hắn đứng ngẩn ngơ chờ hồn nhập về xác mới chịu đi tắm.
Đang cởi áo khoác ngoài ra, thì tay hắn vô tình chạm vào túi, hình như có cái gì đó cộm cộm.
Phó Tranh lôi vật thể lạ trong túi ra, hóa ra là móc khóa hình Alice và Enzo của bác kia tặng.
Nhìn cũng đáng yêu và phù hợp lắm, Enzo cao đẹp trai như hắn vậy, còn nhóc lùn Alice chắc chắn là cô, nhưng được cái cô dễ thương hơn.
Hắn đứng cười như tên ngốc vậy.
Xả nước đầy bồn, hắn bước vào ngâm mình thư giãn.

Ưm thoải mái lắm, bỗng nhớ đến hai cái móc khóa, hắn cầm nhúng vào bồn nước ấm.
"Cho hai đứa mày tắm chung...!lalala..."
=))
Hắn như tên thiểu năng lần đầu rung động một người vậy, hào hứng hí hửng.

Thế giới trong đầu hắn bây giờ chắc toàn màu hồng bay bổng quá.
Ngâm mình lúc lâu, Phó Tranh bước ra, trên mình chỉ mặc độc một chiếc áo tắm.

Trước khi lên giường ngủ hắn không quên để hai cái móc khóa lên đầu giường, lấy khăn giấy đắp cẩn thận.
À đúng rồi, muốn ngủ ngon thì phải ngắm crush, hắn thấy trên phim hay làm thế lắm.

Vậy nên hắn cũng làm vậy cho giống kịch bản.
Phó Tranh lấy điện thoại ra, hôm nay cô và hắn có một bức hình chụp chung, nhìn cô đáng yêu quá.
Nhưng chưa thỏa mãn, phóng to ra chút nữa.

Đưa tay xoa nhẹ môi cô qua màn hình nhỏ, bờ môi căng mọng này ngọt ngào làm sao.
"Hihi"
Phó Tranh ngắm nghía cô hồi lâu cũng mỏi mắt, mỏi cả tay nữa...!*Bộp*
Tiếng gì? Tiếng điện thoại rơi thẳng mặt mẹt của hắn chứ tiếng gì.
Hắn bực bội tính cầm điện thoại lên, nhưng mà khoan...hình như lúc rơi điện thoại, môi cô trong điện thoại rơi trúng môi hắn.

Ôi hihi! Ngại quá, trời giúp hắn hay gì, chắc thiên duyên trời định giữa hắn và cô rồi.
Để điện thoại sang một bên, giờ thì nhắm mắt ngủ thôi.
………
"Anh Phó Tranh, anh dậy đi.

Anh không dậy là em hôn anh đó nha."
Phó Tranh sững sờ, là Mộc Hạ? Sao cô lại vào phòng hắn, lại còn leo lên người hắn ngồi cảm giác chân thực lắm nha.

Còn nữa cái hình dáng gợi cảm của cô ngồi trên bụng hắn là sao?

Hàng tá câu hỏi thắc mắc thì hình như Mộc Hạ sắp hôn hắn thật rồi.
Hihi, cơ hội ngàn năm đây chứ đâu, Phó Tranh cũng chu mỏ chờ nụ hôn ấm áp nồng nàn thì.....
"Anh Phó Tranh, Anh Phó Tranh..."
Nghe tiếng gọi lớn bên tai, Phó Tranh giật mình tỉnh giấc.
Là mơ thôi sao, hắn ỉu xìu thất vọng, sao mơ rồi thì không cho luôn đoạn kết đi, còn 2cm nữa là hun rồi.

Tiếc ghê.
Mà tên nào dám làm hỏng giấc mơ đẹp của hắn? Lúc này hắn mới để ý người đã đánh thức.
Cái mùi nước hoa nồng nặc này...!chắc chắn là Hoan Thẩm Khanh?
Phó Tranh giật mình mở to mắt nhìn người bên cạnh xác minh.

Chính cô thật rồi, sao cô ta lại ở đây? Mà cái cảm giác đè nặng trân thực đến vậy cũng do cô ta trèo lên người hắn.
Phó Tranh kinh ngạc rồi không chần chừ đẩy cô ta xuống khỏi thân thể mình.
Hoan Thẩm Khanh bị đẩy bất ngờ, giọng ngọt hơn chanh chu môi:
"A, anh Tranh nặng tay với em vậy? Anh làm em đau đó nha, vậy mà vừa nãy anh còn định hôn em nữa cơ mà."
Hoan Thẩm Khanh tỏ vẻ ngại ngùng chớp chớp mắt, Phó Tranh nhìn mà muốn nôn.

Mới buổi sáng ra hắn gặp cái gì vậy, hôn hụt crush thì thôi đi, lại còn tí hôn cô ả này nữa.
Phó Tranh tỏ vẻ chán ghét ra mặt, gạt cô ra khỏi tầm nhìn, đôi mắt sắc lạnh lườm không chút kiêng nể:
"Hình như cô quên tôi ghét nhất ai tự tiện vào phòng?"
Hoan Thẩm Khanh nhìn mặt hắn như vậy cũng có chút sợ liền lồm cồm đi xách mông đi xuống nhà.
"Em xin lỗi, em đi xuống nhà trước."
Phó Tranh đợi cô ả ra khỏi phòng, đóng cửa chặt rồi mới thay quần áo và vệ sinh cá nhân.
Màu gì? Màu gì?.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 30: 30: Vị Hôn Thê


Cánh cửa phòng Phó Tranh vừa đóng lại cũng là lúc Hoan Thẩm Khanh tắt bỏ nụ cười, gương mặt toát lên sự ghê gớm chảnh chọe đi xuống lầu.
Cô ta chính là con gái cưng của Thẩm, và cũng là đối tác của Phó gia.
Nói là đối tác nhưng cũng không quá quan trọng, chỉ là vài lần dự tiệc Phó Cẩm Thần có làm quen và giao lưu với Thẩm gia, thấy bên đó cũng khá ổn nên mới hợp tác và giúp đỡ.
Bố của Hoan Thẩm Khanh là Hoan Dịch, thường mang cô đến nhà chơi, lâu ngày cô ta cũng quen gia đình nhà họ Phó, thản nhiên đi lại trong khuôn viên Phó gia.
Còn ông bà Phó vì nể tình Hoan Dịch là đối tác lâu năm nên để ả lượn lờ, chỉ cần cô ta không làm gì quá đáng là được.
Hoan Thẩm Khanh bị đá khỏi cửa thì tức tối đi xuống lầu, ai ngờ gắp được ông bà Phó ngồi dưới nhà.

Cô lấy lại gương mặt ngây thơ vừa nãy, chạy xuống ngồi cạnh Phó Khiết tươi cười tỏ vẻ thân thiết:
"Hai bác tính đi đâu sao ạ, mang nhiều đồ như vậy."
Phó Khiết cũng cười đáp lại, nhưng hơi khó chịu khi cô ta đến gặp mà chả chào hỏi ai mà xà vào luôn:
"Ừ, hai bác đi có việc vài ngày, chuyện thường xuyên ấy mà.

Con đến lâu chưa?"
"Con vừa mới đến thôi à, hai bác đi nhớ giữ gìn sức khỏe nha."
Hoan Thẩm Khanh cười nói ngọt ngào, hết sức thảo mai.
Phó Cẩm Thần nhìn đồng hồ thấy cũng đến giờ khởi hành, đỡ vợ đứng dậy:
"Đi thôi muộn rồi."
Thấy hai người họ sắp đi Hoan Thẩm Khanh cười thầm trong lòng, đứng dậy chào:
"Hai bác đi cẩn thận."
Bác quản gia Phong cũng làm nhiệm vụ của mình xách vali hành lí rồi lên xe đi cùng.
Căn phòng khách rộng lớn bây giờ còn mỗi Hoan Thẩm Khanh ngồi vắt chân ăn trái cây.
Cô ả ngắm nhìn ngôi nhà sang trọng trong lòng không khỏi thích thú, nhà cô ta cũng rộng nhưng chưa là gì so với Phó gia.

Cô thích căn nhà này, cô muốn làm chủ nó, muốn làm thiếu Phó phu nhân.
"Hahah..."_ Nghĩ đến cảnh cao sang quyền quý được mọi người kính nể cô ta liền tự đắc mà cười lớn.
"Xin chào, cô là ai vậy ạ? Cô có thể cười nhỏ một chút được không?"
Hoan Thẩm Khanh giật mình khi nghe có tiếng nói, ngẩng đầu lên nhìn, may quá không phải Phó Tranh.
Cô ả liếc nhìn đánh giá Mộc Hạ một lượt, giọng trơ tráo hỏi lại:
"Sao tôi chưa thấy cô bao giờ vậy.

Phó gia thuê giúp việc mới sao?"
Mộc Hạ ngớ người, thể loại gì đây? Mồm thì to như cái loa, lại còn bảo cô là giúp việc, hài hước vậy.

Chưa kịp lên tiếng thanh minh giải thích thì bị chen lời luôn:
"Nếu là giúp việc mới thì rót cho bổn tiểu thư cốc nước, nhanh chân, khát."
Mộc Hạ nghe vậy lòng như phát hỏa, nhưng vẫn nhẫn nhịn:.

.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 31: 31: Nhờ Mua Sách


Mộc Hạ nấu mì xong, bê bát đến bàn ăn tại bếp.Cô ra sức nhét đồng mì vào miệng nhồm nhoàm nhai.

Tưởng tượng những sợi mì là tên tra nam kia cô càng nhai mạnh hơn.
"Em nhai từ từ thôi, bỏng chết bây giờ."
Mộc Hạ giật mình, hắn đến từ khi nào vậy? Lại còn vào bếp bằng cửa phụ đằng sau.
Hứ nhưng cô không tâm, giờ cô chính là sát gơn đấy nhé, ứ thèm để ý.
Cô quay mặt đi cho hắn ăn trái bơ to đùng, điều này khiến Phó Tranh đầy nghi hoặc, chả lẽ hôm qua cô biết hắn hôm trộm rồi?
Không được hắn phải thử xem thế nào:
"Mộc Hạ, em sao vậy? Không khỏe hả."
Càng nghe Mộc Hạ càng tức, có hôn thê rồi quan tâm cô quá đà như vậy làm gì? Tức mình cô phải húp miếng nước mì cho trôi...
"Uizaaa..."
Gòi xong, Phó Tranh hốt hoảng, cầm khắn giấy lên lau miệng cho cô rồi nhanh tay rót lấy cốc nước:
"Thấy chưa đồ ngốc, bỏng rồi."

Mộc Hạ phụng phịu uống hết cốc nước ạ hỏa, quê chết cô mất.
Phó Tranh đưa tay xoa nhẹ môi cô:
"Đau không?"
Hành động này của hắn làm cả hai bỗng đỏ mặt quay đi, Phó Tranh cũng thu lại tay.
"Em không sao."
Giữa tình huống ngại ngùng thì có tiếng chân bước bước từ trên nhà xuống:
"Cô kia, rót nước thôi mà ngủ ở đó hả?"
Là Hoan Thẩm Khanh, cô ta ngồi xem ti vi chán mới nhớ ra cần uống nước nên mới chạy xuống bếp.

Bất ngờ thấy Phó Tranh cũng ở đó liền thay đổi 180 độ.
"Ủa anh Tranh, anh ở đây lúc nào vậy.

Còn cô giúp việc kia bảo lấy cho tôi cốc nước cơ mà, lề mề vậy anh Tranh không thích đâu nhé."
Cô ta chạy lại ôm cánh tay của Phó Tranh rồi thị uy quát nạt.
Mộc Hạ nhìn cô ả càng ngày càng chướng mắt, liếc Phó Tranh.

Dường như hiểu lí do giận dỗi, hắn nhanh chóng gỡ tay Hoan Thẩm Khanh ra, hắng giọng:
"Cô ấy không phải giúp việc, Mộc Hạ là con người bạn thân của ba tôi từ dưới quê gửi lên."
Hoan Thẩm Khanh lúc này mới đơ người, thôi xong trừ điểm thanh lịch rồi.

Nhưng không sao, mặt cô ta dày mà:
"Ủa vậy sao, Mộc Hạ tôi xin lỗi, chỉ là hiểu nhầm."
Phó Tranh lúc này mới nhe răng chờ cô khen, thế nhưng cô vẫn bơ, bỏ vào bàn ăn mì tiếp.

Sao cô vẫn dỗi hắn nhỉ:

"Mộc Hạ, anh đói."
"Anh tìm hai bác giúp việc nấu cho mà ăn."
Mộc Hạ mặc kệ, sao không nhờ vị hôn phu của hắn ý, nhờ cô làm cái quái gì.
Hoan Thẩm Khanh đứng đó nghe được, cơ hội đây rồi, nhanh nhảu:
"Anh Phó Tranh, anh thích ăn gì em làm cho nhé, em đảm đang lắm."
"Đó kìa, vị hôn phu tương lai của anh xung phong làm cho anh ăn kìa."_Mộc Hạ liếc nhẹ, cầm đũa chọc chọc tô mì.
Phó Tranh ngớ người nhìn Mộc Hạ, rồi quay sang nhìn Hoan Thẩm Khanh:
"Cô ta là vị hôn phu của anh? Đéo gì vậy? Tôi cần lời giải thích."
Thấy đôi mắt sắc bén hắn lườm, Hoan Thẩm Khanh run rẩy:
"Em chỉ đùa thôi haha, vui ý mà."
Vui ghê á, hảo nhận vơ.
Phó Tranh lúc này quay qua Mộc Hạ cầu sự quan tâm, cô nghe vậy mới nhạt nhạt lên tiếng:
"Nhà hết mì rồi, em không biết nấu món khác, hay anh mua tạm bánh bao nha.

Anh thích bánh bao mà."
"Đứng rồi anh Phó Tranh, để em mua bánh bao cho nha."
Hoan Thẩm Khanh nhanh nhẹn nắm lấy thời cơ, đang chuẩn bị rời đi thì Mộc Hạ gọi lại.

"Vị tiểu thư này, nếu cô không phiền thì tiện mua hộ tôi ít đồ được không?"
Mộc Hạ bỏ đũa đứng dậy, nhìn Hoan Thẩm Khanh.
Hoan Thẩm Khanh muốn từ chối lắm, nhưng có Phó Tranh ở đây cô ả đành ra vẻ dịu hiền thảo mai:
"Cô cần mua gì tôi sẽ mua giúp."
Mộc Hạ cười gian tà:
"Cô mua hội tôi hai quyển sách Truy Hồn và Sách Thánh nhé.

Cảm ơn."1
Vừa nói cô vừa giơ điện thoại có hình hai quyển sách đưa cho Hoan Thẩm Khanh nhìn.
Cô ả nhìn một lượt thấy hai quyển sách hơi lạ nhưng vẫn chạy đi mua.
- ----------còn tiếp ---------
Hai quyển sách trong game liên quân không có thật ngoài đời nha quý zị, đừng đánh liều mà ra ngoài đời thật mua nka
(Đương nhiên là lúc cho xem ảnh, Mộc Hạ chỉ cho nhìn mỗi tấm hình quyển sách không có chữ để không bị nghi ngờ nha).
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 32: 32: Xin Chào!khuyển Brown


Đợi lúc Hoan Thẩm Khanh rời khỏi, Phó Tranh mới phá lên cười nhéo má cô:
"Em gian manh lắm, đòi mua hai quyển sách đó thì cô ta tìm đâu ra."
Mộc Hạ bĩu môi cầm tô ra bồn rửa bát rửa:
"Ai bảo cô ta nói em là giúp việc miệng lưỡi lại còn chua chát vậy chứ...xong nhận mình là vị hôn thê của anh."
Câu sau cô chỉ nói nhỏ, nhưng ai ngờ tên Phó Tranh kia tai thính vậy chứ, hắn mon men đứng sát vào lưng cô cúi người nói nhỏ:
"Em ghen sao? Hửm."
Mộc Hạ nghe vậy liền đỏ mặt, ghen sao cô không biết nữa, chả hiểu sao nghe đến vị hôn thê của hắn là cô liền không vui.

Nhưng vẫn cứng miệng quay ngoắt lại đẩy hắn ra:
"Anh nói gì vậy, ai ghen chứ..."
Phó Tranh lùi người về sau mắng nhỏ:
"Em làm ướt áo anh rồi đó, đồ chân ngắn."
Mộc Hạ nghe vậy càng được đà, nhúng tay vào chậu nước rồi vẩy lên người hắn:
"Ướt chết anh đi."
Phó Tranh thấy cô vui trở lại cũng thò tay vào nước đáp trả.
"Anh làm ướt hết mặt em rồi, xem em phản công đây.

Uraaaaa..."
Cô cầm theo ca nước đuổi theo hắn quanh nhà, cứ như Tom and Jerry đuổi nhau vậy.
Hai người rượt bắt đến sau nhà, đang chạy bỗng đâu có một con chó cách cô tầm 3 mét xuất hiện.

Vì lần trước bị chó rượt nên cô lần này sợ lắm, la toáng lên:
"Anh Phó Tranh, kíu emmm.

Có chó nè, nó bự quá sắp nuốt em vào bụng rồi Huhu...."
Thấy tiếng cô la, hắn quay đầu chạy lại chả cần biết vấn đề là gì, chạy ngay lại ôm cô vào lòng.
=))Cơ hội lắm thanh niên.
"Ngoan em sao vậy, đang chạy rồi đứng chôn chân ở đây là sao."
Ôm được cái phao cứu sinh khổng lồ, Mộc Hạ đu người lên hắn:
"Con chó bự kia sắp nuốt em rồi, anh đuổi nó đi đi..."
Chó bự sao???
Phó Tranh quay ra nhìn con chó bị xích bên kia mà cười.
"Nó bị xích rồi em sợ gì chứ.

Anh nuôi nó đó ngoan lắm."
Nghe đến đây cô mới bình tĩnh mở mắt, ồ bị xích thật.

Cô nhìn chằm chằm con chó, con chó nhìn lại cô vẻ bất lực:
(Tró said: Tôi làm gì bà chưa? Tôi còn chưa sủa luôn ấy??")
Mộc Hạ tụt xuống núp sau lưng Phó Tranh, hắn tiến gần cởi xích cho con chó.
Như những con chó bình thường, nó lao về phía chủ oang oảng sủa vì thích thú, chủ của nó sẽ thấy nó dễ thương, nhưng với Mộc Hạ lại khác.
Nhìn con chó xồ đến, cô lại leo tót lên người Phó Tranh mà ôm, coi hắn như cái cây.
Phó Tranh cười vỗ lưng cô:
"Nó không cắn đâu đừng sợ.

Nó chỉ đấm thôi."

"Aaaa"
Tên chết bằm này dám trêu cô nữa, cô đang tính xuống rồi mà.

Nhìn nó to vậy có khi đấm thật chứ đùa.
"Nào.

Khuyển Brown ngồi xuống."
Con chó nghe lời chủ liền ngồi xuống.

Mộc Hạ thấy nó nghe lời vậy mới yên tâm leo xuống, nhưng vẫn còn cảnh giác.
"Mộc Hạ, em muốn sờ nó không?"
Cô sờ được sao, chắc là không cắn đâu nhỉ.

Mộc Hạ nhẹ nhàng xoa tay lên đầu nó.
"A nó cho sờ thật nè, ngoan quá."
Cô không còn sợ nó nữa mà trực tiếp ôm con chó vào lòng cười tươi như hoa:
"Giống chó gì vậy ạ? Lông nhiều và đẹp quá."
Phó Tranh cũng đưa tay xoa đầu nó cười đáp:
"Nó là giống chó Alaska, tên là Khuyển Brown."
Tên Khuyển Brown sao? Nghe tên cho kì cục vậy.

Biết cô thắc mắc cái tên nên hắn giải thích luôn:
"Khuyển trong từ hán có nghĩa là chó.

Brown trong tiếng anh có nghĩa là màu nâu.

Em nhìn xem con chó này có màu nâu nè."
Nghe hắn giải thích xong, cô nhìn con chó mà cười phá lên, cười muốn rớt nước mắt vì cái tên kì cục nhất cô từng gặp.
"Xin chào em, Khuyển Brown...!hahahaaa.".
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 33: Chương 33


Trong lúc hai người đang vui đùa thì ở ngoài kia Hoan Thẩm Khanh đang loay hoay tìm mua hai cuốn sách lạ.

Cô ả đi khắp các của hiệu sách hỏi có bán Sách Thánh với Sách Truy Hồn:
"Bác có bán quyển Sách Truy Hồn với Sách Thánh không?"
Bác chủ tiệm sách nghe lạ lạ, sách thánh sao? Sách đó để cho người hồi giáo hả, nếu thế thì bác có nha.
Bác đi vào cầm quyển sách thánh hồi giáo ra đưa cô xem:
"Tôi chỉ có cuốn này thôi, cô xem đúng không?"
Hoan Thẩm Khanh nhìn một lượt, tên thì giống nhưng bìa thì không, nhưng cứ mua về nhỡ đâu đúng.
Mua xong ả lại lướt đi một lượt nữa xem có quyển nào giống hơn không.
.....
"Xin lỗi chỗ tôi không bán sách đó."
Đây là lần thứ N người ta nói không có rồi, không biết sách đó có thật không nữa.
Hoan Thẩm Khanh hậm hực quyết định không tìm nữa mà đi mua bánh bao nóng rồi về nhà.

Ghé vào một cửa hàng bánh bao, đang định gọi thì bỗng nghe thấy hai cậu nhân viên ngồi cạnh đó nói chuyện:
"Nè, cậu lên sách truy hồn mạnh hơn chứ."
"Đồ ngốc, lên sách thánh mạnh hơn."
Khoan đã! Sách Thánh và Sách Truy Hồn, như bắt được vàng, Hoan Thẩm Khanh chạy đến lay cậu nhân viên vừa rồi:
"Hai cậu biết ở đâu bán sách Thánh với Sách Truy Hồn hả.

Chỉ tôi chỗ mua với."
Nghe đến đây, hai cậu nhân viên nhìn nhau cười phá lên, cười muốn đau cả bụng.
"Cười gì, chưa thấy người ta mua sách bao giờ à?"
Cười muốn nội thương xong, hai cậu kia mới lau nước mắt:
"Hahah, Sách thì tôi thấy nhiều người mua.

Nhưng đòi mua ngoài đời thì tôi chịu."
"Đúng thế, tôi thấy người ta mua, nhưng không mua ở đây được đâu."
Hoan Thẩm Khanh vẫn chưa hiểu ra vấn đề, thắc mắc hỏi lại:
"Chả lẽ sách đó ra tận nước ngoài mới có sao?"
Câu hỏi ngớ ngẩn của cô lại càng khiến hai cậu nhân viên cười vật vã, một anh giơ điện thoại của mình ra hỏi:
"Cô mua hai cuốn này chứ gì?"
Hoan Thẩm Khanh ngơ ngác gật đầu, đúng hai cuốn đó rồi.
"Muahahahah.

Cô à, sách này là sách trong game, cô mua về để tăng công phép và lấy nội tại sao?"
"Cô mua ở ngoài đời thực kiểu gì, hahah."
Gì? Sách đó trong game, không có đời thực? Sao cô Mộc Hạ kia lại nhờ cô ta đi mua, bị chơi đểu rồi sao.

"Mộc Hạ, cô giỏi lắm, dám chơi khăm tôi."
Hoan Thẩm Khanh mặt đen hơn đít nồi, để cô ả quê như vậy, không tức mới lạ.
Để chữa cháy, cô ta quay qua hai cậu nhân viên mà trút giận:
"Cười gì chứ, bổn tiểu thư có tiền mua gì chả được."
Hai nhân viên nghe cô quát mà giật mình không dám cười nữa, chỉ biết nhìn nhau.
"Còn đứng đó nhìn à, lấy tôi hết số bánh bao trong tiệm.

Hứ nhà tôi giàu mà."
"À...!ờm.

Chỗ tôi bán hết từ lâu rồi cô thông cảm.

Chỗ tôi chỉ bán bánh buổi sáng, bây giờ đến giờ ăn trưa luôn rồi đó."
Cái gì? Hoan Thẩm Khanh tức lại càng thêm tức, đập tay xuống bàn:
"Tiệm bánh nổi tiếng ngon mà làm mỗi buổi sáng.?"
Thì vì nó ngon nên mới bán hết nhanh vậy đó, biết làm sao.
Hoan Thẩm Khanh lúc này như muốn nổi điên, nhìn cuốn Sách thánh hồi giáo vừa mua lúc sáng mà giận dữ xách túi đi về Phó gia tính sổ.
"Nhà giàu vậy thì giỏi ra hiệu sách mà mua Sách Truy Hồn với Sách Thánh đi.

"_Một cậu nhân viên đợi cô ta đi mới lèm bèm.
"Phụt....!haha, đúng là khó ưa thật, chả biết tiểu thư nhà nào hách vậy nữa.

Chắc mấy nữa cầm tiền đi mua giày kiên cường quá."
"Hahahaha."_Hai cậu nhân viên cười ha hả rồi lại tiếp tục ván game dở..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 34: 34: Combo 3 Trượt


Về đến cổng Phó gia, Hoan Thẩm Khanh hùng hổ bấm chuông inh ỏi.
"Mấy cái bà giúp việc già khọm làm gì lâu thế.

Tôi mà lên làm thiếu phu nhân tôi đuổi hết mấy người ra khỏi nhà.

NHANH CÁI CHÂN LÊN."
Hoan Thẩm Khanh vừa làu bàu vừa hét giục, chân đá linh tinh vào cánh cửa.
Dì Lưu ở trong nhà chạy vội ra xem tình hình.
"Khanh tiểu thư?"
Dì Lưu thắc mắc nhìn ả, giờ này người ta chuẩn bị ăn cơm trưa rồi, muốn đến ăn trực hay gì.
Hoan Thẩm Khanh chả thèm chào hỏi lao luôn vào nhà gọi ầm:
"Mộc Hạ, cô ra đây được lắm dám chơi khăm tôi.

Ra đây nhanh."
Mộc Hạ lúc này đang phụ nấu ăn trong bếp nghe tiếng quát chửi thì biết ngay hũ mắm tôm đã về, liền giả vờ cầm cái muôi chạy ra tỏ vẻ hốt hoảng:
"Aaa, gì vậy? Ai cần mua thuốc hồi chinh sao? Chỗ tôi hổng có bán."
Hoan Thẩm Khanh đã điên lại càng điên hơn hùng hổ tiến sát vào Mộc Hạ mà đe dọa:
"Ranh con, mày muốn gì?"
Mộc Hạ không hề rén mà kiếm một cái ghế bước lên, đứng từ trên cao nhìn xuống khiêu khích:

"Tôi chơi game từ khi còn là nòng nọc đến giờ, nhưng chưa biết Rank Con là rank gì cả.

Chắc cô ở rank đó nhỉ."
Hoan Thẩm Khanh hai mắt long sòng sọc nhìn Mộc Hạ như muốn ăn tươi nuốt sống cô, nghiến răng ken két:
"Con nhà quê, tao cho mày cút về chăn trâu bây giờ con nhãi."
Vừa quát, cô ả còn vung tay tính đánh Mộc Hạ, nhưng Mộc Hạ đâu phải dễ chọc.

Cô nắm lấy tay ả, hai mắt nhìn thẳng vào mặt Hoan Thẩm Khanh:
"Cô có tin tôi dẫn trâu đến húc đổ nhà cô không? Tôi chưa ngán ai bao giờ đâu nhé."
Đúng vậy, cô cân 5 còn được, dư sức megakill nhé.

=))
Nhìn sắc mặt Mộc Hạ có chút đáng sợ, một nỗi sợ vô hình giống hệt lúc Phó Tranh lườm vậy.
Hoan Thẩm Khanh hơi run nhưng phóng lao phải theo lao, làm đến bước này mà lui thì mặt mũi đâu nữa, sáng nay đã mất thể diện rồi, giờ không thể như vậy được.
Hoan Thẩm Khanh vung nốt tay kia, nhưng kết quả lại bị bắt bài.

Mộc Hạ hất tay ả ra, rồi cho một bạt tai khiến ả lăn ra ra đất kêu oai oái.
Cái tát của cô làm cho hai bác giúp việc đứng nhìn mà trầm trồ, thím Lạc đưa ngón cái ra hiệu like cho cô.
Vừa lòng lắm, cái tội chua ngoa không coi ai ra gì.

Vì chỉ là giúp việc nên hai người họ mới im bỏ qua các hành động vô duyên của cô ta.

Trước mặt ông bà chủ và thiếu gia thì cô ta tỏ vẻ ngoan hiền nên không ai biết.
Giờ thì hay rồi, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Gặp được Alice Mộc Hạ là đời ả coi như chấm nước mắm.
Hoan Thẩm Khanh bị một vỗ đau thì hóa dại, cầm cái ly thủy tinh đó ném về phía Mộc Hạ.

Nhưng lại một lần nữa cô né chiêu an toàn, hai bác giúp việc cũng nhanh chân ra bảo vệ Mộc Hạ.
"Chuyện gì ồn ào vậy?"
Là Phó Tranh từ trên lầu đi xuống, thấy hắn Hoan Thẩm Khanh trở mặt nhanh hơn bánh tráng, thút thít chạy lại chỗ hắn kể lể:
"Anh Phó Tranh, họ đánh em, anh đuổi bọn họ ra khỏi nhà nha.

Em đau quá.

Híc."
Phó Tranh kéo cô ả ra chỗ Mộc Hạ lớn tiếng hỏi:
"Là em đánh cô ấy sao?"
Mộc Hạ sững người, hắn đã quát cô ư?
Thấy cô đứng hình không nói, hai bác giúp việc thấy tình hình không ổn liền lên tiếng thanh minh hộ:
"Cậu chủ, là do..."
"Tôi không hỏi hai thím."
Phó Tranh lần nữa cắt ngang lời hai bác, quay sang nhìn Mộc Hạ cần câu trở lời từ cô.
- ----------còn tiếp--------------------.
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 35: 35: Đổ Cua Gấp


Thấy Mộc Hạ không trả lời, hắn hỏi thêm lần nữa:
"Là em đánh?"
Mộc Hạ lúc này sôi máu, ừ là cô đánh đấy làm sao? Không phải hôn thê mà bênh nhau vậy, hứ:
"Thì?"_Mặt cô không cảm xúc mà trả lời.
"Thì cái gì, là cô đánh tôi thành ra như vậy, đừng có cãi nhé.

Anh nhìn xem mặt em sưng như vậy rồi, rất xấu đó nhaa~"
Ọeee, cái đéo gì vậy? Cô mà phải cãi với ả ta hay sao chứ, rồi mặt cô ta có lúc nào đẹp?
"Em đánh thì sao?"
Mộc Hạ nhìn Phó Tranh hỏi ngược lại.

Phó Tranh lúc này cười tà đến cạnh cô:
"Hóa ra là em ra tay đánh mạnh như vậy, cơ anh chưa nhìn thấy, em đánh lại được không, phải có bằng chứng anh mới tin em có thể đánh mạnh như vậy được."
"Đúng rồi, đuổi...?"
Hả khoan! Hoan Thẩm Khanh đang vui sướng bỗng khựng lại, tưởng hắn bênh mình chứ, sao lại...?
Mộc Hạ như hiểu ý đồ, vui vẻ lại liền.

Cô tiến đến xoay xoay cổ tay, rồi...
*BỐP*
Hai bác giúp việc và Phó Tranh còn phải ôm má đau thay, nhìn cô bé bé mà nội tại gớm phết nhỉ.
Hoan Thẩm Khanh nằm dưới sàn ôm má còn lại, má ả như cái bánh bao nhân thịt rồi.

Tưởng hoàn thành được khổ nhục kế, lấy được tình cảm của Phó Tranh, ai ngờ hắn đổ cua nhanh vậy không ai kịp đội mũ bảo hiểm.
"Anh Phó Tranh, cô ta..."
"Cút."
Nhìn hắn đằng đằng sát khí, Hoan Thẩm Khanh sợ hãi khó khăn đứng dậy ôm má òa khóc mà chạy về, chưa hôm nào cô ta thấy nhục nhã như hôm nay cả, rồi kiểu gì cô ta cũng quay lại trả thù cho xem.
Căn nhà ồn ào náo nhiệt giờ im ắng như chưa có chuyện xảy ra.
Phó Tranh quay sang Mộc Hạ nhìn cô mà cười:
"Đánh mạnh vậy đau...!"
"Anh xót sao, đuổi theo đi."
Mộc Hạ cắt lời phồng má kéo ghế ngồi, đứng nhiều mỏi chân chết.
Phó Tranh thấy cô như vậy lại càng buồn cười, kéo tay cô xoa nhẹ:
"Đánh mạnh vậy đau tay em rồi."
Mộc Hạ đỏ mặt, thì ra hắn quan tâm cô đau tay sao.

Ngại ngùng cô rút tay lại, lườm nhẹ:
"Em không đau."
"Nhưng anh đau."
"Phụt...! hihi."_Tiếng hai bác giúp việc đứng một góc vừa làm vừa hóng chuyện, cậu chủ của họ bình thường hay cục súc gắt gỏng mà giờ ngọt đến vậy sao, kiểu này chắc lại sủng thê giống lão gia rồi.

Ai mà lấy được nhà này thì có phúc phải biết.
Aaaa, ngại chết cô mất hắn nói nhăng cuội gì vậy.

Phó Tranh hắng giọng, vui vẻ kéo ghế ngồi đối diện cô:
"Hừm, hai bác dọn cơm đi ạ, vợ...!à cháu đói rồi."
Hai bác giúp việc tươi cười nhanh tay bày món ra bàn.
"Cậu chủ, món này món này và cả món này là Tiểu Hạ làm đó, cậu thử xem."
Phó Tranh nghe vậy liền gắp lấy một miếng:
"Ngon.

Không thi đầu thì hơi phí."
Nghe hắn khen vậy cô đỏ chín mặt, đánh trống lảng quay ra hai bác:
"Hai bác ngồi ăn cùng luôn cho vui nha."
Hai bác tất nhiên chần chừ không dám, nhưng Phó Tranh lên tiếng:
"Hai bác cứ ngồi đi, khi nào ba mẹ cháu vắng nhà thì cứ tự nhiên."
Hai bác được cho phép thì cũng vui vẻ vào bàn:
"Cảm ơn cậu chủ.

Mời cô cậu ăn cơm."
"Con mời hai bác ăn cơm."
....
"Mộc Hạ, em chưa mời anh."
Gì mà nhỏ mọn vậy ông nậu, Mộc Hạ bất lực với sự trẻ trâu này của hắn, nhưng vẫn mời hắn:.

"Em mời anh ăn cơm, được chưa."
Phó Tranh thỏa mãn gật đầu, nếu cô nói mời chồng ăn cơm thì hắn sẽ vui hơn nhiều.
"Ăn nhiều một chút mới cao."
Phó Tranh gắp miếng thịt gà ngon nhất thả vào bát cô, Mộc Hạ đón lấy ăn ngon lành.

Niêm vui lớn nhất của cô là được ăn cả thế giới mà..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 36: 36: Đi Xem Bóng Đá


Người ta thuờng có câu Căng da bụng trùng da mắt.
Ăn uống xong xuôi, Mộc Hạ leo lên phòng ngã ềnh ra giường ngủ một mạch từ 1h đến 6h chiều mới dậy.
Giấc ngủ dài 5 tiếng khiến cho đầu óc cô quay cuồng, không biết mình đang ở hành tinh nào luôn rồi.

Lảo đảo vô nhà tắm rửa mặt cho tỉnh một chút.
Rửa xong cô đi xuống nhà, thấy Phó Tranh hình như chuẩn bị đi đâu:
"Anh đi đâu vậy?"
Đang cầm chìa khóa xe chuẩn bị rời đi thì nghe cô gọi, Phó Tranh quay đầu đáp:
"Bọn anh đi đá bóng."
Đi đá bóng sao, niềm đam mê của cô đây rồi, đòi đi theo mới được:
"Anh, cho em đi cùng với nha?"
Phó Tranh nghĩ ngợi, nhỡ đưa cô đến rồi bóng bay vào mặt thì sao, hơn nữa hắn bận đá không để ý cô được bọn con trai ở đó hốt cô mất.

Không được, cô ở nhà thôi:
"Em ở nhà đi, ra ngoài đó bóng bánh nguy hiểm lắm."
Tưởng cô sẽ nhõng nhẽo đòi theo như mọi lần, ai ngờ hôm nay lạ quá cô không đòi mà im lặng chả nói chả rằng ra sofa ngồi, quay mặt đi chỗ khác.
Phó Tranh lú người, cô nay sao vậy cà? Mon men tiến đến nhìn mặt cô.

Hắn giật mình, sao cô khóc rồi, hắn làm gì sai sao.
"Em...em sao thế sao lại khóc."

"Anh muốn em ở nhà tự kỉ luôn chứ gì.

Anh thấy em phiền chứ gì.

Anh đi đi, em ở nhà cũng được."
Phó Tranh sợ x2, cô như vậy là sao, hắn đâu có ý đó:
"Thôi nào, ra ngoài đó nguy hiểm lắm, em..."
"Em muốn về quê, ở đây buồn lắm, anh bơ em."
Gì chứ? Cô đòi về quê sao? Không được, tuyệt đối không được.

Cô mà về thì đời hắn cô đơn đến chết luôn đấy.
Để dỗ cô, hắn đành xuống nước:
"Em lên thay đồ đi."
"Dạ vâng."
Chỉ chờ có vậy, Mộc Hạ co chân phóng thẳng lên phòng, để lại Phó Tranh chôn chân nhìn theo.

Hắn chỉ biết ôm mặt cười bất lực, cô giỏi lắm dám dùng chiêu này dọa hắn.
Trong lúc chờ đợi cô thay đồ, Phó Tranh đi ra đằng sau dắt chú chó cưng của mình lên nhà, dặn:
"Tiểu Khuyển, xíu nữa tao dẫn mày với cừu nhỏ đi chơi, mày có nhiệm vụ trông chừng cô ấy khỏi đám con trai ngoài kia đấy nhé.

Làm tốt về tao thưởng."
Chú chó như hiểu lời chủ, vẫy đuôi sủa lên hai tiếng rõ ràng.

Phó Tranh hài lòng xoa đầu nó, nuôi tốn cơm tốn gạo chỉ chờ đến lúc này được nhờ.
"Anh, em thay xong rồi, mình đi nha."
Thấy cô vui vẻ từ trên chạy xuống trạng thái khác hẳn ban nãy, hắn lắc đầu:
"Không được thay bộ khác, bộ này hở quá."
Mộc Hạ trố mắt, hở chỗ nào?
"Bộ này đẹp mà anh."
"Không."
Thấy hắn kiên quyết, cô lại lủi thủi lên thay.
"Không."
"Không."
.....
Đến bộ thứ 7, cô mới mệt mỏi lê xuống:
"Anh à, bộ thứ 7 rồi cũng là bộ kín nhất của em rồi đó."
Quần dài áo phông túi sách hình gấu nhỏ.

Ok, được rồi, lúc này Phó Tranh mới tạm hài lòng, lẽ ra hắn phải cho cô phải quấn chăn hoặc đựng vào túi nilon đen thì mới an tâm.

Nhưng thôi vậy cũng tạm được.
"Được rồi, em dẫn Khuyển Brown lên xe đi."
"Mang nó theo làm gì?"
Mộc Hạ thắc mắc, đi xem đá bóng dẫn nó theo sao? Chả lẽ chó của hắn am hiểu về bóng đá?
"Mang nó theo để nó bảo vệ em chứ gì nữa, ngoài đó nguy hiểm lắm."
Mộc Hạ nhăn mày, ngoài kia kinh khủng đến mức đó sao, nếu vậy hắn thuê luôn dàn vệ sĩ bảo vệ cô luôn đi..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 37: 37: Tóc Che Mắt


- Sân bóng đá-
Tại sân đám Kỉ Hồng đã có mặt từ lâu, thấy Phó Tranh và Mộc Hạ đến, Tô Khiêm vẫy tay gọi lớn:
"Anh Tranh, cừu nhỏ qua bên này nè."
Nghe tiếng gọi, Mộc Hạ ôm túi chạy lại:
"Em chào các anh.

Tô Khiêm, anh trở lại rồi sao, hôm nọ thiếu anh buồn lắm đó."
Thấy Mộc Hạ quan tâm mình như vậy, Tô Khiêm mừng rớt nước mắt, chỉ có cô là lo cho anh thôi, còn lũ bạn mất dạy kia cứ thấy anh là trêu trọc.
"A, nhóm các anh Phó Tranh kìa.

Ultr, đẹp trai quá đi mất."
"Anh Tranh, em ở đâyyyy.

Aaa đi thôi mà cũng đẹp trai vậy nữa."
Ở đằng xa ghế ngồi, đám con gái tụ tập hò hét cổ vũ.

Nói là cổ vũ thôi chứ thực ra là ngắm trai đẹp, và quan trọng hơn hết là cố gắng tạo ấn tượng để gây sự chú ý với Phó Tranh.
Họ biết rõ thứ bảy nào nhóm Phó Tranh cũng tới đây nên mọi tuần cũng ra hóng.
Bên trong đó tất nhiên phải có hình bóng quen thuộc, một cô gái đeo kính, bịt khẩu trang kín mít khoanh tay ngồi nhìn.

Chả phải minh tinh hay người nổi tiếng gì đâu, chả qua là lúc sáng bị double kill nên hai má sưng húp.

Và chả ai khác đó là Hoan Thẩm Khanh.
Tuy bị từ chối phũ phàng là vậy nhưng ả ta vẫn có hoài bão lớn lao, cao cả đó là làm Phó thiếu phu nhân nên vẫn kiên trì cho đến giờ.
Hoan Thẩm Khanh sung sướng khi nhìn thấy Phó Tranh trong trang phục thể thao, cô ta nhìn không rời mắt nhà đã giàu lại còn đẹp.
Nhưng sắc mặt thay đổi luôn khi thấy Mộc Hạ đứng cùng, lại còn trò chuyện thân mật với mấy anh kia nữa chứ.
"Hừ, đúng là hồ ly tinh." _Ả ganh ghét mà lẩm bẩm.
"Nào hai đội chuẩn bị vào sân."
Trọng tài huýt còi tập hợp hai đội.
"Nào các cậu, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu chưa."
Mạc Quân khởi động vài cái lấy tinh thần.
Cả đám ra sân đầy nhiệt huyết.
"Anh Phó Tranh, mọi người cố lên nha."
Mộc Hạ vỗ tay cổ vũ nhiệt tình, điều này làm Phó Tranh như buff sức mạnh vậy, có cô ở đây hắn sẽ đá rách lưới đối phương thì thôi.
Mạc Quân vị trí hậu vệ, Kỉ Hồng và Phó Tranh là tiền đạo.

Tô Khiêm ở vị trí áp lực nhất là Thủ môn.
Đã vào vị, trí trận đấu được bắt đầu.
Trận đấu rất bình thường cho đến phút 37 của hiệp 1, bên đội bạn có mấy lần hành vi xấu mà trọng tài nhìn thấy mà đều bỏ qua.

Vì chơi gian nên họ dẫn bóng rồi ghi bàn khiến đội Phó Tranh bị dẫn trước.
Cáu vì trọng tài, Mạc Quân không nhịn mà lên tiếng:
"Số 6 và 13 bên kia chơi đểu vậy, chưa học luật à?"
Cả đám nhao nhác lao vào nhau:
"Đúng đó, đã chơi thì chơi đẹp dùm."
Bên kia cũng không chịu thua vênh váo lên mặt:
"Đội đấy gà thì đổ thừa ai, non thì chấp nhận.

"
"Bọn này có sai thì trọng tài đã còi rồi nhé.

Đúng không trọng tài?"
Nghe nhắc đến mình, ông trọng tài đầu hói ậm ừ lướt qua khiến cả team lộn ruột.
Trong lúc mọi người tranh cãi thì có mỗi Phó Tranh với Kỉ Hồng là còn bình tĩnh nghĩ cách gỡ.
"Anh Phó Tranh, các anh cố lên.

Ổng đó bị tóc che mắt rồi kệ đi.

Cố gắng winn nha."
Lúc này ở ngoài hàng ghế khán giả, Mộc Hạ cũng nhận ra bất lợi của team liền lớn tiếng động viên.
"12 đấu với 11 tuy không cân sức nhưng mình chơi đẹp là không phải ngán, nhaa.

Cố lên."
Cả khán đài lần cầu thủ team mình nghe xong phá lên cười, cô nói hay lắm, toàn câu chí mạng khiến team bạn cùng trọng tài đỏ mặt cùi gằm xuống đất nhìn cỏ..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 38: 38: Winnn


Phó Tranh hài lòng nhìn cô mà cười, rồi quay sang đội mình động viên:
"Quay trở lại vị trí.

Nghe cô ấy nói không, mình chơi đẹp mà không phải ngán."
Cả đội như lấy lại tinh thần, hùng hổ vào lại vị trí.
Kết thúc hiệp một, nhờ sự cố gắng của cả team và sự lãnh đạo của Phó Tranh giúp cả đội gỡ lấy 2-2, tạm thời tỉ số hòa.
10 phút giải lao.
Mọi người tuy hơi mệt một chút nhưng gỡ hòa nên bớt căng thẳng tâm lí.
Từ sân rời vào hàng ghế giải lao, đám con gái lao vào cầm nước cầm khăn chạy đến, họ chỉ chờ giây phút này thôi, chứ bóng bánh chỉ là bàn đạp vươn tới mục đích mà thôi.
Cả đám ùa vào chen lấn nhau vây lấy Phó Tranh, nhao nhác đưa đồ, tất nhiên trong đó không thể thiếu Hoan Thẩm Khanh cũng chen lấn ở đó:
"Anh Phó Tranh nước đây."
"Anh Phó Tranh mệt không, khăn đây ạ."
"Anh ơi, em thích anh."
.....

Và vẫn như mọi lần, Phó Tranh ứ thèm quan tâm, hắn từ chối tất cả, hắn lách qua tiến về phía ghế ngồi nơi có Mộc Hạ.
Hắn nhe răng cười:
"Mộc Hạ nước của anh đâu?"
Mộc Hạ đơ người, gì chứ hàng tá người mang nước cho hắn sao lại không uống mà tới tìm cô?
Tuy nghĩ vậy nhưng chả biết sao cô vẫn rất vui, lấy trong túi ra bình nước lạnh màu hồng có in hình con cừu nhỏ rất dễ thương.

Đây là bình nước mà cô mang từ nhà đi phòng, ai ngờ giờ dùng đến thật.
Cô đứa bình nước cho hắn, rồi cầm khăn để cho hắn lau mồ hôi.
"Em lau giúp anh đi."
Gì chứ, hắn có tay mà? Mộc Hạ lắc đầu từ chối:
"Thôi tự anh lau đi."
"Nhưng tay anh bẩn."
Vừa nói, hắn vừa cúi xuống tỏ ý để cô lau giúp.

Không còn cách nào khác, cô đành kiễng chân lau mồ hôi cho hắn.
Phó Tranh mãn nguyện nhìn cô khiến mặt cô đỏ bừng.

Nhìn gì, mặt cô có gì sao, ngại chết mất.
Nhìn hai người đứng một góc chim chuột mà tụi Kỉ Hồng vui cười với nhau.
"Chúng mày có thấy cái tao đang thấy không?"_Mạc Quân khoác vai hai thằng bạn chí cốt hỏi.
"Rất rõ là đằng khác."
Tô Khiêm vừa nhìn vừa tự đắc:
"Đấy chúng mày thấy chưa, ở chung với cừu nhỏ dễ thương vậy đại ca không động lòng mới lạ.

Có khi cô ấy sau này là chị dâu chúng ta không chừng."

Ba người gật đầu tán thành, bỗng có tiếng nói của một đồng đội sau lưng:
"Cô gái đó là bạn gái của lão đại sao."
Đám Kỉ Hồng nhìn ra gật đầu, anh chàng đó tỏ vẻ tiếc nuối:
"Vậy sao, nhìn cô ấy dễ thương thế mà.

Tôi đến sau mất rồi."
Đúng vậy anh chàng này động lòng với cô gái nhỏ của chúng ta từ ngay từ khi cô lớn tiếng cổ vũ, nhìn cô lúc này vừa nhiệt huyết vừa bá đạo khiến anh say sóng rồi.

Cơ mà tiếc thay người của Phó Tranh, anh đâu dám đụng.
Tô Khiêm chỉ biết vỗ vai cậu an ủi, ai chứ người của Phó Tranh thì đừng động tới mệt lắm á.
Sang đến hiệp hai, trận đấu diễn ra nảy lửa vô cùng ác liệt, đồng đội team mình nhiều người bị chơi xấu mà bị đau, trong đó có Phó Tranh.
Hắn vì chạy xuống bọc lót cho Tô Khiêm ở khung thành mà ngã xước hết đầu gối, quần áo không còn chỗ nào sạch.
Càng về phút cuối, đồng đội càng xuống sức mệt nhọc.

Thấy team không ổn, Phó Tranh cố gồng sức mà đứng lên kích lệ đồng đội:
"Còn 3 phút nữa thôi, chúng ta cô gắng lập chiến công nào."
"Đúng vậy, cho họ thấy chúng ta chơi đẹp thế nào đi."
Kỉ Hồng vừa thở d ốc vừa tiếp lời.

Lượt dẫn bóng cuối cùng này, cả hai bên dùng hết sức tranh đấu.

Mạc Quân truyền cú bóng bổng lên lên cho Kỉ Hồng đang ở giữa sân, Kỉ Hồng đón bóng chuyền cho đồng đội, người này chuyền cho người kia khiến team bạn quay như chong chóng.

Anh chàng vừa nãy đón bóng từ đồng đội, rồi chuyền lại qua Kỉ Hồng, thời cơ đã đến lúc đối phương lúng túng nhất anh giao bóng cho Phó Tranh, hắn rất hiểu ý đồng đội mà đón lấy.
Nhanh mắt thấy khoảng trống hắn luồn lách rồi đá mạnh quả bóng qua sơ hở đó.
Vài giây ngắn ngủi ngóng chờ kết quả...
"Vàooooo rồi."
Cả đám hò hét ôm lấy nhau, vào rồi.

Thủ môn bên bạn tuy đã rướn hết sức nhưng không cản nổi pha đó.

Cái kết của việc chơi ăn gian chỉ có vậy..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 39: 39: Vì Cục Xương Manh Áo Cả


Bốn người bạn thân ôm lấy nhau, tuy ai nấy đều tàn tạ nhưng mà vui, vui vì chơi đẹp và vui vì chiến thắng.
Mộc Hạ bên ngoài cũng sướng lây, cầm khăn, nước và không quên dẫn theo chú chó bự chạy về phía sân cỏ.
Cô đưa nước cho Phó Tranh, không nghĩ ngợi mà khiễng chân ngắn lên lau mồ hôi giúp hắn:
"Anh đau không."
Hơi bất ngờ vì hành động của cô, nhưng hắn vui lắm, răng hắn nhe hết cỡ.

Có trời mới biết hắn vui đến mức nào đâu, trận thắng vừa rồi không nhằm nhò gì so với hành động đáng yêu của cô bây giờ.
Lũ FA trên sân nhìn mà đau lòng.
"Anh Tranh, bọn em không có nhu cầu nhai cơm tró."
"Hihi, chị dâu tương lai của bọn em đây sao."
Cả đám lao vào trêu chọc, lúc này Mộc Hạ mới nhận ra hành động của mình liền rụt tay lại, ngôn từ lẫn lộn thanh minh:
"Không mọi người hiểu nhầm rồi, em và anh ấy chỉ ở chung..."
"Ở chung thôi sao? Ồ ồ ồ."
Cả đám lại được phen kinh ngạc, chả phải Phó Tranh khó gần lắm sao, đây chắc chắn là chị dâu tương lai rồi khỏi bàn cãi.
Mộc Hạ nói xong muốn tự nuốt lưỡi mình ghê, nói vậy khác nào tự cầm roi đánh vào mông mình.
Ultr, ước có cái lỗ cho cô chui xuống cho đỡ nhục với.
Nhìn biểu cảm dễ thương của cô, Phó Tranh đứng ra che chắn cho cô, nói đỡ:
"Chúng mày đừng dọa, cô ấy chạy mất bây giờ."
"Hihi, đại ca bảo vệ vợ kìa."
"Thôi, đi thay quần áo đi.

Nay đá hay lắm."
Mọi người dần di chuyển vào khu nhà thay đồ.

Phó Tranh thấy cô đứng như trời trồng mà ôm mặt, hắn kéo tay cô đi cùng:
"Em đứng đó ma bắt bây giờ, đi thôi."
Cô vẫn ngẩn ngơ một tay cầm xích, một tay cầm tay hắn mà đi vào.
Trong lúc chờ hắn, Mộc Hạ ôm lấy Khuyển Brown mà gầm nhẹ:
"Aaa, ngại quá đii."
……
"Mộc Hạ?"
Hể hình như có tiếng gọi, giọng này vừa lạ vừa quen quen nha.
Mộc Hạ quay lại nhìn, thì ra là Lục Tiêu.

Cô đứng dậy tươi cười chào hỏi:
"Anh là người ở phòng tập gym, Lục Tiêu?"
Lục Tiêu thấy cô còn nhớ mình thì cũng vui lắm.

Từ hôm đó đến giờ anh bận, chưa có thời gian hẹn cô đi chơi, nay lại không hẹn mà gặp:
"Mộc Hạ, trùng hợp quá.

Em cũng đi xem đá bóng sao?"

Mộc Hạ vén tóc nhẹ nhàng tươi cười đáp:
"Dạ em đi theo mọi người đến đây xem một chút thôi."
Anh chạm nhẹ lên vai cô nháy mắt một cái, nói nhỏ:
"Cách cổ vũ của em độc đáo đấy, rất ấn tượng đó nhaa.

Haha."
Cách cô cổ vũ sao? Mộc Hạ lúc này mới nhớ lại, hình như cô tăng động quá rồi, ở đây nhiều người như vậy lúc đó cô hét cô mọi người chắc chắn đã nghe.
U là trời, cô nghĩ lại chỉ muốn độn thổ thôi.
Hai người nói chuyện rôm rả khiến Khuyển Brown nằm đó nhớ lại lời chủ dặn là không được cho tên đàn ông nào tiếp cận Mộc Hạ.

Ok được rồi, vì miếng cơm manh áo, vì cục xương bò Kobe, làm nhiệm vụ thôi.
Khuyển Brown đứng dậy nhe nanh, hai mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu mà sủa.
Sủa một hồi hình như tên này không sợ thì phải, nó sủa đau họng quá rồi.
=))Chó với chả má, sủa được có vài cái mà đã đuối, tốn cơm quá.
Thấy sủa mà không xi nhê, Khuyển Bự liền chuyển qua cắn.
Nó nhào vào dùng chiêu lấy thịt đè người đẩy Lục Tiêu lùi ra xa.

Cắn lấy gấu quần anh mà lôi.
Mộc Hạ lúc này hốt hoảng, cầm sợi xích quát:
"Khuyển Bự, em làm sao vậy.

Thôi nào."
Cô cố hết sức nhưng hình như con chó còn to khỏe hơn cả cô nữa, sức cô chả thấm vào đâu.
"Khuyển Bự, ngoan nào, em sao thế, nhả người ta ra."
Khuyển Brown vẫn cắn chặt lấy gấu quần mặc kệ Mộc Hạ và Lục Tiêu kêu la oai oái.

Trách ai bây giờ, cậu chủ kêu làm vậy thì nó phải làm thôi..
 
Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Chương 40: 40: Ăn Mừng


Hai người một chó hỗn loạn giành giật lấy nhau.
Trong phòng thay đồ, Phó Tranh nghe tiếng chó sủa inh ỏi, biết ngay là có thằng đến v3 vãn cô liền nhanh chóng chạy ra.
"Khuyển Brown, nhả."
Mặt mũi hắn đen sì, chả lẽ giờ lao vào đấm mấy phát cho đỡ chướng mắt?
Không được, Mộc Hạ đang ở đây, làm vậy sẽ bị trừ điểm trong mắt crush mất.
Cuối cùng, Phó Tranh quyết định tiến lại kéo Mộc Hạ ra phía sau, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lục Tiêu:
"Cậu ta không sao đâu, Khuyển Brown nó cắn bên ngoài mà.

Đúng không cậu Lục Tiêu?"
Hắn gằn từng chữ như cảnh cáo anh hãy tránh xa cừu nhỏ của hắn.
Trực giác đàn ông với nhau, hắn khẳng định Lục Tiêu có ý đồ với Mộc Hạ.

Hắn sẽ khônh cho ai cơ hội lại gần cô đâu.
Thấy được sát khí tỏa ra từ người Phó Tranh, tuy không hay tiếp xúc nhưng Lục Tiêu biết hắn là người không dễ chọc, liền kiếm lí do chuồn khỏi ánh mắt đáng sợ kia.
"À ừm, tôi không sao.

Mộc Hạ, em ở lại với Phó Tranh thiếu gia, anh có việc về trước.

Chào em."
Vừa nói anh vừa chạy đi luôn để lại Mộc Hạ ngỡ ngàng.

Có chuyện gì vậy, chả lẽ bị chó cắn nên virus dại lan nên não rồi sao.
Phó Tranh nhìn cô, bộ mặt tiếc nuối của cô như vậy là sao, tiếc hả.
Rời hắn có một chút xíu mà mà dám lởn vởn bên thằng khác, cô như này vào đại học hắn làm sao yên tâm đây.

Nhỡ người khác bắt mất thì chết.
"Nào nhìn gì nữa, cậu ta đẹp lắm sao?"
Mộc Hạ bị Phó Tranh kéo đi xềnh xệch:
"Á từ từ, đi đâu cơ..."
"Đi ăn mừng."
Hắn nhả ra ba chữ không hơn không kém, cái sắc thái của hắn là sao, cô làm gì nên tội hả?
=(( Tội lớn lắm, tội làm vỡ bình dấm.
Hắn dẫn cô đến quán ăn gần đó, mọi người đã chuẩn bị đông đủ, gọi món sẵn sàng.
"Lão đại, Mộc Hạ, ngồi xuống đi."
Mộc Hạ ngại ngùng đi đằng sau Phó Tranh, hắn kéo cô về phía trước rồi ấn cô xuống ghế.

Còn hắn dịch ghế gần sát vào cô canh trừng.
"Em là Mộc Hạ sao, cảm ơn vì lời cổ vũ của em nhé."
"Đúng vậy, nhờ em mà bọn anh mới lấy được tinh thần chiến đấu đó nha."
Mọi người trong bàn nhao nhác bàn tán, Mộc Hạ chỉ biết gật đầu cười:
"Dạ, không có gì.

Tại lúc đó em thấy ông trọng tài hói đó bị tóc che mắt nên mới nói vậy thôi hà.

Mọi người thắng và vui là được rồi."
Mọi người nghe cô nói phá lên cười.

Tô Khiêm là người lúc nào cũng nhộn nhịp nhất nâng ly mời:
"Nào các cậu, chúc mừng chiến thắng đi nào."
"Đượcccc."
Mọi người rầm rộ khí thế, cười đùa rất vui vẻ.

Bỗng Tô Khiêm dừng lại, với giành lấy ly Coca của Mộc Hạ:
"Nào, cừu nhỏ sao em uống cái này."
Anh dúi vào tay cô cốc bia, Mộc Hạ e dè nhìn Phó Tranh, cầu sự đồng ý từ hắn.

Và tất nhiên hắn lắc đầu:
"Không."
Tô Khiêm thấy vậy chán chả buồn nói, chép miệng:
"Anh Tranh, cô ấy hôm nay có công lớn như vậy, uống một chút không sao đâu."
Mọi người tán thành ý kiến, đang vui sao lại từ chối vậy chứ.

Mạc Quân cũng tiếp lời:
"Anh cũng uống đi, xíu say mình gọi taxi hay vào khách sạn ngủ tạm qua đêm là được mà."
Mọi người quá nhiệt tình khiến hai người họ không thể chối từ, đành nâng ly chung vui.
Quán nhỏ rất náo nhiệt và ồn ào:
"Trăm phần trăm....!zôôô.....".
 
Back
Top Bottom