Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 62


Tâm trạng của Lăng Hạo kể từ lúc Hạ An Ngôn tự ý buông tay anh trong buổi tiệc đã rất khó chịu.

Cả ngày hôm nay nhìn thấy Hạ An Ngôn cười cười nói nói với Tần Thiên anh thật sự muốn lôi cô thẳng về phòng mà dạy dỗ cô.
Nhưng nghĩ tới lời Tần Thiên vừa nói Hạ An Ngôn có uống một chút rượu, anh bất giác nhìn một vòng khắp phòng tiệc tìm Nguyễn Nhã Hân.
Trong phòng tiệc, Tần Thiên đi khắp một vòng rốt cuộc cũng tìm được Nguyễn Nhã Hân, cô ta đang ngồi nhàn nhã thưởng thức đồ ăn.
- “ Nguyễn Nhã Hân, Tiểu Ngôn đâu rồi”.
Cô ta không trả lời liền, ánh mắt cô ta nhìn thấy Lăng Hạo và Tần Lãng cũng đang bước về phía này, tỏ ra dịu dàng: “ lúc nãy, là Tiểu Ngôn không được khoẻ em đưa cô ấy về phòng rồi”.

Tần Thiên gấp gáp quan tâm hỏi “ cô ấy bị làm sao”.
Mà không biết lúc này phía sau anh, có một người đang nhíu mày khó chịu chờ câu trả lời của Nguyễn Nhã Hân.
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng , khó coi của Lăng Hạo cô ta biết kế hoạch của mình gần thành công rồi nhưng tỏ ra e sợ nói “ chắc là bị ứng rượu, lúc nãy mặt cô ấy đỏ lên rất nhiều, người thì rất nóng.

Cô ấy luôn miệng bảo là khó chịu”.
- “ cô có gọi người chăm sóc Tiểu Ngôn chưa”.

Tần Thiên hiện giờ rất nóng lòng không còn quan tâm ai nghĩ gì nữa.
Thấy Tần Thiên lo lắng cho Hạ An Ngôn, Nguyễn Nhã Hân càng hận Hạ An Ngôn nhiều hơn.
Trong lòng cô ta lúc chỉ hận không thể đem Hạ An Ngôn biến mất ngay lập tức.
- “ cô ấy không cho em gọi, cô ấy nói không sao, nghỉ một chút là khoẻ “.
Chỉ trong khoảnh khắc, Lăng Hạo và Tần Thiên đã đi thẳng về nhà chính của Lăng Viện không nói không rằng đi thẳng lên phòng Hạ An Ngôn.

Những người trong buổi tiệc đều khó hiểu đưa mắt nhìn nhau.
Hạ An Ngôn ở trên giường, đẩy tên đàn ông b**n th** ra.

Cô giãy giụa , giơ tay đập mạnh vào ngực người đàn ông, hiện giờ cả người cô không chút sức lực, muốn đẩy cũng đẩy không được.

Cô giãy giụa một hồi chụp dính ngón tay của hắn đưa lên miệng cắn.
Không ngờ Hạ An Ngôn lại làm như vậy, hắn bị đau buông cô ra, thừa lúc hắn buông cô ra, cô đẩy hắn ra “ cút ngay”.
Nhớ tới vừa rồi hắn v**t v* gương mặt cô, cô chợt thấy ghê tởm khắp người.
Hạ An Ngôn đã bị nhốt cùng hắn gần 30phút rồi, sau mấy lần giãy giụa, cô gần như đã kiệt sức.

Cơ thể cô càng lúc càng khó chịu, càng lúc càng khô nóng.

Vừa lui xa tên đó, cô vừa lẩm bẩm “ có ai không, cứu tôi “.
Không ngờ cô phản ứng mạnh như vậy, hắn tức điên xông lên phía cô, đẩy cô xuống sofa, hắn bổ nhào lên người cô “ cmn, dám cắn tôi à.

Rượu mời không uống thích uống rượu phạt đúng không” vừa dứt lời hắn vung một bạt tay thật mạnh lên gương mặt nhỏ nhắn của cô.
- “ cút đi, đừng có đụng vào tôi” mặc dù bạt tay vừa rồi của hắn rất mạnh nhưng vẫn không giúp đc Hạ An Ngôn tỉnh táo lên phần nào.
- “ cmn, để tôi xem Lăng thiếu phu nhân có thể chống chọi đến bao lâu”.

Hắn hùng hổ xông tới xé rách quần áo cô.

Hạ An Ngôn cúi đầu cắn mạnh vào tay hắn.
- “ á, mẹ kiếp, tiện nhân cho cô mặt mũi cô còn không biết xấu hổ đúng không “ hắn vung tay tát thêm một cái thật mạnh lên mặt cô.
Cái tát vừa rồi làm trước mắt Hạ An Ngôn tối sầm.

Nhưng cô vẫn cố đẩy người đàn ông trên người mình ra “ tránh ra, tôi không quen biết anh”.
- “ đừng mà tha cho tôi đi.

Tôi van xin anh “
Có thể lúc này cô đã không còn nghe thấy cửa phòng của mình có người đập mạnh gọi tên cô..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 63


Lúc Lăng Hạo đá văng cửa xông vào thì nhìn thấy cảnh tượng trên sofa, Hạ An Ngôn bê bết nằm dưới người đàn ông, quần áo không còn chỉnh tề.
Mắt Lăng Hạo tối sầm lại.

Trong chớp mắt, Tần Thiên từ ngoài cửa xông vào, mạnh mẽ khống chế tên đàn ông kia, đá hắn ngã xuống không hề nương tay, còn giẫm lên người hắn, không cho hắn một cơ hội giãy giụa.
- “ Á “ tiếng hét thảm thương vang lên.
Tần Thiên không còn kiềm chế được nữa, đấm từng cái mạnh vào mặt hắn “ khốn kiếp, mày đã làm gì cô ấy chưa, nói cho tao biết”.
Người đàn ông kia, lao vết máu trên miệng nhếch môi khinh bỉ nói “ chuyện nên làm, tao đã làm xong”.

Còn không quên khiêu khích thêm vài câu
- “ đúng là Lăng thiếu phu nhân trong lời đồn.

Hữu danh vô thực, có một không hai”.
- “ mẹ kiếp, mày nói cái gì” lời vừa dứt Tần Thiên không kiêng kị vung tay đấm lên mặt hắn.
Dường như Hạ An Ngôn còn chưa phát hiện biến chuyển trước mắt, cô giống như một con gối bị bỏ rơi ngoài đường, nằm vật vờ trên sofa miệng không ngừng lẩm bẩm “ khó chịu quá “, “ cứu tôi, có ai không”, nói năng không đầu không đuôi.
Lăng Hạo không quan tâm xung quanh, bước tới nhìn Hạ An Ngôn.

Không kiềm chế được nữa anh quát lớn “ HẠ AN NGÔN “
Ý thức được có ai đang gọi mình cô dùng giọng mũi “ ừ “ một tiếng nặng nề.

Vẫn khoing ngừng nói sản
- “ nóng quá “
- “ khó chịu quá đi”
Lăng Hạo không kiêng nể nắm tay lôi cô đứng dậy, không thèm để ý xung quanh có ai, mạnh bạo lôi cô đi thẳng về phòng mình.

Lúc này tại phòng của Hạ An Ngôn có đẩy đủ mặt của mọi người trong nhà và họ đã chứng kiến hết toàn bộ chuyện vừa rồi.
- “ đem hắn xuống nhà kho, nhốt lại , đợi Tiểu Ngôn tỉnh lại hỏi cho rõ ràng” Bà Nội tức giận ra lệnh quay người bỏ đi.
Trang Tử Khâm và Lăng Đình lần đã vô cùng tức giận “ Tần Thiên con dừng lại”
- “ đem hắn vào nhà kho, cho người canh gác cẩn thận” Lăng Đình nói với bảo vệ sau lưng mình.
Lời của Lăng Đình vừa dứt, đã nghe tiếng bẻ cổ tay vang lên.

.

Tiếng kêu thét bi thảm phá vỡ không gian, nghe mà chấn động lòng người…
Tần Thiên không nhanh không chậm đứng dậy đưa tay nới lỏng cổ áo.

Quay người đi thẳng ra cửa.
Tần Lãng nhận ra thế này là đã chạm đến giới hạn của Tần Thiên rồi.
- “ con đi coi anh ấy “ Tần Lãng cúi chào hai người rồi chạy theo Tần Thiên.
Người đàn ông mặt dù mặt mài đã đầy máu nhưng đôi mắt cứ nhìn về Nguyễn Nhã Hân, người đàn ông không ai khác chính là Mã Phong.

Hôm nay, hắn xuất hiện được ở đây đều là kế hoạch của cô ta.

Mặc dù, Lăng viện được bảo vệ rất nghiêm ngặt nhưng cô ta vẫn tìm cách cho hắn lẽn vào được để thực hiện mục đích của mình.
Nhìn hắn hiện giờ là nằm ngoài dự định ban đầu của cô, kế hoạch của cô ta đã bị hắn phá ra nông nỗi này.

Ban đầu cô ta chỉ kêu hắn chờ Hạ An Ngôn được dìu vào phòng nhanh chóng cởi hết đồ cô và hắn ra để chụp vài tấm hình, xong rồi nhanh chóng trốn đi.

Mà khốn kiếp, hắn lại làm ra nông nỗi này, đêm nay bị nhốt ở nhà kho, không biết ngày mai Hạ An Ngôn tỉnh dậy chuyện gì sẽ xảy ra.
Ly rượu của Hạ An Ngôn uống hôm nay, cô ta đã cho vào một lượng xuân dược.

Nên cô mới mơ mơ màng màng, không biết trời trăng mây gió gì.
Hiện giờ, Nguyễn Nhã Hân rất rối, bằng mọi cách đêm nay phải giúp hắn trốn thoát cô mới yên tâm..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 64


Lăng Hạo vừa đi vào phòng đã mạnh tay lôi thẳng cô vào phòng tắm.

Hạ An Ngôn loạng choạng bị anh đẩy vào phòng tắm, vòi sen phía trên nhắm ngay đỉnh đầu cô.

Anh vặn chốt mở, dòng nước lạnh lẽo đột nhiên phun ra, xối xuống người.
Hạ An Ngôn không hề phản kháng, cho đến khi dòng nước lạnh xối xả đổ xuống người cô, cô bất giác “ ưm “ một tiếng.
Lăng Hạo đè chặt lấy cô, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ “ Hạ An Ngôn, hắn đã đụng vào chỗ nào của em, em rửa sạch sẽ cho tôi”
Giọng nói anh lạnh buốt, không còn vẻ bình tĩnh nữa, rõ ràng là từ lúc mở cửa phòng Hạ An Ngôn tới bây giờ anh đã mất kiểm soát.

Lưng của Hạ An Ngôn đau nhức vì bị anh đẩy mạnh vào trong vách tường, tay bị anh siết đến đỏ.
Cô đứng yên tại chỗ, không hề lên tiếng.
Đúng, lúc này cô chẳng còn biết gì nữa.

Thuốc đã ngấm vào người cô rất nhiều rồi.

Cô chỉ biết lúc này cô rất khó chịu.
Anh và cô cùng ở dưới vòi sen, cả người anh lúc này gần như ướt hết, áo dính chặt vào người.

Anh tàn nhẫn bóp mạnh cằm cô, buộc cô nhìn thẳng về phía mình: “ Hạ An Ngôn, em dám ở sau lưng tôi có tình nhân sao.

Thời gian này em thấy là tôi quá nhẹ tay với em rồi đúng không”.
Người đàn ông trước mặt gằn từng câu từng chữ lạnh lùng với cô.
Hạ An Ngôn ngơ ngác nhìn anh, bàn tay từ từ đưa lên v**t v* gương mặt anh di chuyển từ từ xuống ngực anh mà v**t v*.
Hành động ngây thơ của Hạ An Ngôn lúc này khiến Lăng Hạo như phát điên, anh đẩy mạnh cô vào tường, bốp mạnh cằm cô “ Hạ An Ngôn, em là đang thách thức giới hạn của tôi đúng không”.
Hạ An Ngôn hiện giờ không nghĩ được gì nữa, bổ nhào vào lòng Lăng Hạo mà v**t v*, giọng lí nhí như mèo kêu “ Lăng Hạo, giúp em đi, em thật sự chịu không nổi rồi”.
- “ ưm…… khó chịu quá”
- “ Lăng Hạo…em… nóng quá… giúp em đi mà”.

- “ Lăng Hạo, em van xin anh “.
Cổ tay cô chợt bị anh nắm chặt lấy.

Hạ An Ngôn chưa kịp thốt ra tiếng nào thì đã bị anh
kéo ra khỏi phòng tắm.

Đẩy người cô mạnh về phía sofa.
Hạ An Ngôn nặng nề ngã xuống sofa, anh đè lên người cô, hơi thở nam tính của anh vây quanh cô.
Hạ An Ngôn nằm trên sofa khẽ “ ưm “ đôi tay không yên phận mà v**t v* cơ thể mình “ nóng quá….

Ưm”
Nhìn cái miệng nhỏ thốt ra mấy lời đó anh thật khó chịu nổi, anh cúi đầu ghì chặt lấy gáy cô mà hôn xuống.
Hơi thở đàn ông nam tính bao trùm lên môi cô, anh cạy môi cô ra, tiến công vào trong.

Hạ An Ngôn lúc này như lữ khách lạc giữa sa mạc lâu ngày gặp nước.
Cô ôm chặt lấy cổ anh, mà vụng về đáp trả.
Lăng Hạo ngấu nghiến đôi môi cô, hôn đến khi hơi thở của cả hai loạn nhịp anh mới buông cô ra.

Hạ An Ngôn gấp gáp đặt tay lên gỡ từng cúc áo đắt tiền của anh, cô đưa đôi mắt mơ màng nhìn anh
- “ Lăng Hạo, giúp em có được không “.
- “ em chịu không nổi rồi”
Nhìn đôi môi nhỏ đang sưng của cô, anh cúi xuống hôn cô thêm lần nữa, đôi tay không an phận luồn vào trong áo cô v**t v* vùng bụng phẳng của cô, từ từ di chuyển tới b** ng*c đẩy đà mà xoa bóp.
- “ ưmmm….

“ Hạ An Ngôn nắm chặt cổ áo anh .
Lăng Hạo buông đôi môi cô ra hôn từng cái xuống cổ cô, di chuyển đến xương quai xanh là m*t ra từng dấu đỏ chói mắt.
Hạ An Ngôn nhắm chặt mắt, tiếng thở dồn dập thoát ra theo từng cái hôn của anh.
Anh từng chút, từng chút cởi hết quần áo trên người cô.
Bây giờ cô đã trần như nhộng, anh nhẹ nhàng vuốt lấy cơ thể cô.

Hạ An Ngôn nắm chặt tay khẽ rêи ɾỉ “ ưmmm…”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 65


Lăng Hạo cúi xuống m*t lấy đ** ng*c đỏ ửng sớm đã dựng đứng của cô.

Hạ An Ngôn ôm chặt lấy đầu anh.
- “ ưm, dễ chịu quá”.
- “ Lăng Hạo, cho em “
Anh cởi bỏ chiếc quần còn trên người mình, đặt ** *** cứng nóng trước n** n*n m*m của cô mà miết nhẹ.
- “ a….

Ưm” Hạ An Ngôn ưỡn mình mà rêи ɾỉ.
h*m m**n trong người cô dâng cao, rõ ràng cơ thể cô hôm nay rất khác lạ, rất h*m m**n gần gũi với Lăng Hạo.

Cô bám chặt lấy tay anh.
- “ Lăng Hạo, xin anh… cho em đi…”
Hạ An Ngôn nỉ non cầu xin anh.

Anh không hề báo trước nâng chân cô lên mà đẩy mạnh vào trong, không có bước dạo đầu, n** n*n m*m chưa kịp thích ứng đã bị anh mạnh mẽ tiến công, cô khẽ nhăn mài “ đau… ưm… đau… anh nhẹ… một chút”.
Anh mặc kệ cô van xin, anh vẫn điên cuồng ra vào bên trong cô, Hạ An Ngôn đau đến khóc thét “ á……anh nhẹ một chút “.
Nhưng anh vẫn không ngừng lại, bởi vì cô quá khít chặt, hút sạch hết lí trí của anh.
Một lúc sau cơn đau qua đi, cô dần chìm vào hoan lạc.

Phối hợp với anh mà rêи ɾỉ
- “ a….

Ưm… “
- “ a….

Anh….anh… nhẹ một chút “
- “ ưmmm….

Sâu quá”
Cô thoải mái rêи ɾỉ, không biết vì xuân dược mà bản thân cô phóng túng đến mức như vậy.
Anh xoay người cô lại, vào từ phía sau cô, tiểu đệ bên trong cô suиɠ sướиɠ một chút nữa anh đã bắn khí.

Anh đưa tay tới trước bóp lấy ngực cô, th*c m*nh mẽ vào hoa nguyệt của cô.

Bên dưới không ngừng hoạt động.
- “ Hạ An Ngôn, người đàn ông đó là ai”
- “ ưm….

Em không biết”
- “ em dám sau lưng cho tôi đội nón xanh đúng không”.

Anh đẩy mạnh vào trong người cô.
- “ á….

Không có…… Lăng ….Hạo….

Em không có”
- “ tôi cho em nói lại lần nữa, người đàn ông đó là ai”.

Mỗi lần hỏi câu này, dường như anh đem hết sự tức giận đẩy mạnh vào trong cô, khiến Hạ An Ngôn đau đến ch** n**c mắt.
- “ á….

Anh nhẹ một chút….đau quá ….huhu”
- “ em không biết….Lăng Hạo… anh … á….

Tin em”
Lăng Hạo không nói, tay bóp ngực cô càng mạnh, có bao nhiêu tức giận anh đều chút lên hết người cô, bên dưới tiểu đệ của anh điên cuồng th*c m*nh.
- “ Á … nhẹ ….

Nhẹ… chút….

á”.
Anh làm như không nghe lời thỉnh cầu của cô, chỉ hết lực dùng sức trên người cô.

Anh lôi cô quănng mạnh lên giường tiếp tục công việc của mình.
Hạ An Ngôn không ngừng van xin anh.
-“ á….

Lăng… anh ….á….nhẹ… nhẹ… một chút”
-“ á…… xin …anh ra ngoài đi mà”
-“ á….sâu quá….

á….em… chịu không nổi”.
Hạ An Ngôn đau đến mức ngất đi.

Nhìn cô ngất dưới thân mình anh vẫn không kiềm được cơn giận trong lòng anh mà tiếp tục phóng túng bên trong cô.

Chuyện cô gây ra hôm nay đã chạm tới giới hạn cuối cùng của anh rồi.

Anh đối với cô không có tình cảm, nhưng đồ của Lăng Hạo anh, không ai được quyền chạm tới khi anh chưa cho phép.

Ngược lại, Hạ An Ngôn lại dám dắt cả đàn ông vào phòng, nếu cô không muốn bình yên làm Lăng thiếu phu nhân anh sẽ thành toàn cho cô.
Mãi một lúc lâu sau anh mới phóng thẳng chất dịch màu trắng đục vào bên trong cô.

Anh rút chính mình ra đi thẳng vào trong phòng tắm.

Một lúc sau anh đi ra trên người chỉ choàng áo tắm lộ v*m ng*c săn chắc, đi thẳng tới giường nhìn người con gái đng nằm trên đó.
Qua một lúc, anh đi lại tủ rượu rót cho chính mình một ly, thong thả đi đến sofa cuối giường
nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn không ngừng suy nghĩ ( Hạ An Ngôn, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào).
Cũng chính lúc này có một bóng đen rình rập đi về phía nhà kho, mở cửa nhìn thấy Mã Phong nằm trên mặt đất.

Nguyễn Nhã Hân nhanh chóng đi vào lay hắn “ Mã Phong, tỉnh dậy , mau ra khỏi đây”
Hắn mở mắt ra nhìn cô, nở nụ cười lưu manh “ bảo bối em tới cứu anh sao”
Nguyễn Nhã Hân ghét bỏ nói “ mau ra khỏi đây”
Cô ta đỡ hắn đi ra từ phía sau, thành công đưa Mã Phong ra khỏi cổng Lăng Viện cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“ anh mau gọi taxi đi nhanh đi, tôi sẽ gọi cho anh sau”.
Nhìn hắn bước lên taxi, chiếc xe lăn bánh, cô mới thở phào nhẹ nhõm, làm như không có chuyện gì đi về phòng mình..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 66


Nếu nói đêm qua Hạ An Ngôn sau cơn kíƈɦ ŧìиɦ do thuốc xuân dược gây ra, phóng túng đến mức ngất đi.

Thì ngược lại, Lăng Hạo cứ ngồi trên sofa cả đêm nhìn Hạ An Ngôn mà suy nghĩ.
Thậm chí anh còn không nhớ rõ lý do mình cưới Hạ An Ngôn là gì.

Anh chỉ biết càng ngày, anh càng lún sâu vào cô, thấy cô khóc hay đau bệnh anh cũng thấy khó chịu, thấy cô gần gũi Tần Thiên anh liền không vui.

Khi thấy cô yếu đuối muốn đứng bảo vệ anh, nhưng hết lần này đến lần khác anh phải nói với bản thân người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân, anh đối với cô chỉ có hận thù.
Nhưng sự việc ngày hôm nay đã chạm tới giới hạn của anh .

Trời sáng, Lăng Hạo quần áo chỉnh tề bỏ đi không nhìn cô dù chỉ là một cái liếc mắt.
Hạ An Ngôn gần như không thể xuống khỏi giường, đừng nói là đi đến bò cũng thấy khó khăn.
Cô gái nhỏ nằm trên giường đầu tóc rối bời, khuôn mặt nhỏ trắng bệch vì ngất đi hôm qua giờ đã có chút sắc hồng.
Từ đêm qua đến giờ cô vẫn mê man không tỉnh dậy.
Đêm qua người Hạ An Ngôn đã rất nóng, vì cái nóng đó mà Lăng Hạo dường như mất hết lý trí mà đắm chìm trong đó, hết lần này đến lần khác bỏ qua tiếng kêu gào, van xin của cô.

Điên cuồng với du͙ƈ vọиɠ và cơn ghen của mình đến mức cô phải ngất đi.
Cốc….

Cốc… tiếng gõ cửa phòng dồn dập không thấy tiếng trả lời, quản gia Vương bèn lên tiếng “ Tiểu Ngôn, con đã thức chưa, lão phu nhân gọi con xuống nhà “.

Chờ một lúc không thấy cô trả lời , bà tiếp tục gọi “ Tiểu Ngôn”
Đã hơn 8 giờ sáng không thấy Hạ An Ngôn xuống nhà, bà thấy lo lắng nên đành lên gọi cô.

Nhưng hiện giờ bà càng bất an hơn, đẩy cửa đi vào.
Nhìn Hạ An Ngôn mê man, khuôn mặt đỏ hực, miệng không ngừng nói sản “ Lăng Hạo, em đau quá”
- “ Lăng Hạo , em xin anh tin em “
- “ Tiểu Ngôn, tỉnh lại.” Quản gia Vương vội lay nhẹ cô, nhưng cô có phản ứng gì.

Bà đưa tay lên trán cô sờ thử, nó nóng đến mức bà hét lớn “ Tiểu Ngôn, sao nóng như thế này”.
Quản gia Vương gần như là chạy xuống nhà gấp gáp nói năng lộn xộn “ Nóng … Tiểu Ngôn”.
Trang Tử Khâm khẽ nhíu mày “ Quản gia Vương , có chuyện gì bà từ từ nói”
- “ Tiểu Ngôn “ Quản gia Vương thở gấp chỉ tay về phía lầu.
- “ Tiểu Ngôn bị làm sao”
Lúc này , bà bình tĩnh trở lại “ phu nhân, mau gọi bác sĩ, Tiểu Ngôn bị sốt mê man không ngừng nói sản”.
Choang….
Ly trà nóng trên tay bà nội rớt xuống đất, bà đứng bật dậy đi lên lầu “ mau gọi Tần Thiên tới”.
Nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường gương mặt đỏ ửng, mê man không biết gì và không ngừng nói “ tin em….

Lăng Hạo tin em được không “.

Lòng bà nội và Trang Tử Khâm chợt đau thắt lại.
Đứa cháu này nó rất nghe lời, tại sao đối với Lăng Hạo nó lại cố chấp như vậy chứ.
Trang Từ Khâm đi tới vén chăn lên bà hốt hoảng che chăn ngược trở lại “ quản gia Vương bà lấy nước ấm và khăn bông tới đây”.
- “ vâng, phu nhân “
Chiếc chăn được vén ra, hai người còn lại trong phòng không khỏi hoảng hốt.

Đây là cuộc sống vợ chồng hay là nô ɭệ.
Trang Tử Khâm ngồi xuống mép giường, cẩn thận tỉ mỉ lau người cho Hạ An Ngôn.

Nhưng mắt bà lúc này đã đỏ hoe, bà lau đến đâu lòng bà đau đến đó.
Cô gái nhỏ cả người đầy vết đỏ, nhất bộ phận của phụ nữ, như vậy là bị ngược đãi.

Chứ không phải ân ái vợ chồng.
Khi lau xong người cho Hạ An Ngôn cũng là lúc nước mắt của bà rơi xuống.
- “ mẹ, con về phòng trước”
- “ quản gia Vương bà chăm sóc Tiểu Ngôn giúp tôi”
Dứt lời bà đi thẳng ra ngoài không dám nhìn Hạ An Ngôn thêm một cái.

Bà không kiềm chế được nữa rồi, đứa nhỏ bà yêu thương lại bị chính con trai của mình hành hạ đến người không ra người, ma không ra ma..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 67


Lúc Tần Thiên đến Hạ An Ngôn đã được ăn mặc chỉnh tề, anh chỉ còn thấy được những vết đỏ ở cổ.
Tần Thiên vừa chạm vào trán cô đã thấy nóng hừng hực.

Anh vội lấy nhiệt kế đo cho Hạ An Ngôn, nhìn cột nhiệt kế hiện ba mươi tám độ bảy.

Anh nhíu mày, tâm trạng lúc này không gì diễn tả được.

Anh không nói không rằng xoắn tay áo lấy ống tiêm, tiêm thuốc hạ sốt cho cô.

Dán lên trán cô một miếng dán hạ sốt.

Tần Thiên đưa thuốc cho quản gia Vương “ bác Vương thuốc này một chút cho cô ấy ăn no rồi mới uống , cách hai tiếng đo thân nhiệt cho cô ấy một lần và cho cô ấy uống nhiều nước.

Vất vả cho bác rồi “.

Anh mỉm cười với quản gia Vương.
- “ không vất vả, đó là trách nhiệm của tôi mà Tần Thiếu.

Mà Tiểu Ngôn bệnh có nặng lắm không”
- “ không nặng lắm đâu, sốt hơi cao một chút thôi”.
- “ Tần Thiếu nói vậy thì tôi yên tâm rồi.

Lúc nãy Tiểu Ngôn không ngừng nói sản”.
- “ tôi xuống nhà trước”.

Anh gật đầu với quản gia Vương.
Phòng khách dưới nhà, hiện giờ chỉ có một mình bà nội đang ngồi ở đó.

Nghĩ đến, Hạ An Ngôn lòng bà đau như cắt.

Càng nghĩ đến mắt bà càng đỏ.
Tần Thiên đi từ trên lầu xuống nhìn thấy mắt bà đỏ vội vàng quan tâm “ bà nội, người bị làm sao, cơ thể không khoẻ chỗ nào sao”.

- “ Tiểu Ngôn, làm sao rồi”
- “ dạ, cô ấy không sao rồi “
- “ ừ, con bé làm ta lo lắng quá” giọng bà nghèn nghẹn.
- “ bà nội, người đàn ông đêm qua xử lí thế nào rồi “ Tần Thiên không ngần ngại nhắc tới người đàn ông đêm qua.
- “ bảo vệ bị đánh ngất, hắn trốn thoát rồi”.
Ánh mắt anh khác lạ, lông mài chợt cau lại.

Tại sao, lại trùng hợp như vậy chứ.

Hệ thống an ninh ở Lăng Viện mà hắn trốn được chuyện này không phải quá hoang đường hay sao.

Chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Hạ An Ngôn tỉnh lại đã là buổi chiều, cô ngủ gần một ngày mới gượng tỉnh dậy được, mở mắt biết được mình đang nằm trên giường, nhưng dường như cả thế giới cứ quay mòng mòng, tay chân như bị mất lực muốn cử động cũng không có sức.

Cô khó chịu nhắm mắt lại như muốn ngăn cản trời đất quay cuồng này lại.
Nhưng nhắm mắt lại cảm giác còn cực kì tệ hơn, cô cố mở mắt ra làm quen với ánh đèn trong phòng.

Người cô nặng trĩu, cả người đau nhức.
Thấy cô tỉnh lại, Tần Thiên vội vui mừng “ em nằm im đi, để anh khám lại coi em đã hạ sốt chưa”.
Hạ An Ngôn ngoan ngoãn nằm im một lúc.
- “ em đã khoẻ nhiều rồi”
Hạ An Ngôn ngơ ngác nhìn Tần Thiên hỏi “ em bị làm sao vậy”

Anh bê cốc nước lại phía giường, đỡ cô ngồi dậy cho cô uống nước , miệng thuận tiện hỏi “ chuyện đêm qua em không nhớ chuyện gì sau”.
Hiện giờ, Hạ An Ngôn rất mơ hồ, tập trung nhớ lại “ em chỉ nhớ sau khi uống ly rượu cả người em rất khó chịu.

Sau đó, là Nhã Hân dìu em đi lên phòng, và ….

Và trong phòng còn có một người đàn ông”.
Hạ An Ngôn hoảng hốt chụp lấy tay Tần Thiên, gấp gáp nói “ đêm qua…đêm qua hắn có làm cái gì em không”.
Tần Thiên chỉ im lặng nhìn cô, một lúc không thấy anh trả lời, Hạ An Ngôn mất bình tĩnh “ Tần Thiên, nói cho em biết đêm qua hắn ta có làm gì em không”
Hạ An Ngôn rưng rưng nước mắt “ xin anh nói cho em biết”.
Nhìn Hạ An Ngôn như vậy anh đau lòng, anh ôm cô vào lòng trấn an “ không, đêm qua hắn ta không làm gì em hết”
Hạ An Ngôn thở nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quên xác định lại một lần nữa “ thật không ạ”
Tần Thiên ôm chặt cô trong lòng “ là thật, hắn ta không làm gì em cả.

Em biết hắn ta sao”
- “ em không biết anh ta , tại sao cả người em lại đau nhức như vậy Tần Thiên”.
- “ đêm qua là … “ lời anh chưa dứt cửa phòng đột ngột bị mở ra..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 68


Cánh cửa mở toang ra, bóng dáng Lăng Hạo xuất hiện trước cửa phòng, nhìn hình ảnh trước mắt anh nín thở gần nữa phút mới lấy lại được bình tĩnh.
“ em….

“ Hạ An Ngôn vội buông Tần Thiên ra, rất muốn giải thích nhưng bây giờ không biết dùng lời lẽ gì cho hợp lí.

Cô nam quả nữ ở trong phòng, cô lại là người đã có chồng, còn người kia lại là người có tình cảm với cô.

Tình huống này nên giải thích như thế nào.
Hạ An Ngôn lúng túng “ anh nghe em nói, mọi chuyện không phải như anh thấy “.
Lăng Hạo nhẹ nhàng đi vào phòng, đóng cửa lại, khoé miệng cong lên: “ đêm qua tôi chưa thoả mãn đủ cho em sao”.
Hạ An Ngôn cúi đầu nhìn khoảng cách của cô và Tần Thiên rất gần vội vàng đứng dậy đi xa ra, do cô đứng dậy quá đột ngột đầu cô hơi choáng, phải đứng mất vài phút cô mới đứng vững “ không phải đâu Lăng Hạo, anh nghe em nói.

Là em bị bệnh”.
Lăng Hạo liếc cô một cái , nhìn sang Tần Thiên, rồi quay lại nhìn cô “ nghe em, đêm qua đưa một người đàn ông về phòng, hôm nay lại thêm một người.

Em nghĩ thời gian qua tôi là quá nhẹ nhàng với em đúng không”.
Hạ An Ngôn gương mặt tái xanh nhìn anh “ không phải như vậy, Lăng Hạo”.
Lăng Hạo quay sang nhìn Tần Thiên “ Tần Thiếu, có phải anh quan tâm có phần quá phận với vợ tôi rồi không”.
Giọng anh pha lẫn ý cười khiến Hạ An Ngôn sởn gai ốc.
Tần Thiên gương mặt lúc này là cùng cực của sự bực bội, đi lại túm lấy cổ áo Lăng Hạo không kiêng nể đấm thẳng vào mặt anh một cái rõ mạnh, giọng nói có phần lớn tiếng “ Lăng Hạo, à không phải gọi là Lăng Thiếu” anh lạnh lùng nhếch môi một cái.
- “ Cô ấy là vợ của anh sao, có người chồng nào đối xử với vợ mình như vậy không, đêm qua anh làm gì cô ấy tôi không cần biết, nhưng anh có biết sáng nay cô ấy phát sốt đến gần ba mươi chín độ không.

Quản gia Vương lên tìm cô ấy chậm một chút, anh có biết cô ấy sẽ biến thành cái dạng gì không.

Anh có điều tra xem người đàn ông hôm qua tại sao lại vào được phòng cô ấy không hay chỉ tức giận liền lôi cô ấy ra mà hành hạ.

Anh có xứng đáng làm chồng cô ấy không.

Nếu anh đã không tôn trọng được cô ấy, thì buông tay đi”.
Lăng Hạo cũng chẳng thua gì đấm lại Tần Thiên một cái, đẩy lùi Tần Thiên lại phía sau “ đó là chuyện của vợ chồng tôi, tôi có điều tra về người đàn ông đó không hay tôi đối xử với cô ấy thế nào thì cũng không phải chuyện anh quan tâm.

Đi tới bước đường ngày hôm nay là do cô ấy tự nguyện.

Cô ấy không trách mình thì thôi, anh làm gì có cái quyền mà xen vào”.

Lăng Hạo buông Tần Thiên ra chỉnh lại cô áo mình, lạnh nhạt nói “ anh muốn tự đi, hay là để tôi phải tiễn”.
Tần Thiên cười lạnh “ không cần “ quay người đi ra tới cửa phòng dừng lại nói “ ngày hôm nay Tần Thiên tôi chính là không còn người anh em Lăng Hạo”.

Anh không nghĩ mình và Lăng Hạo sẽ có ngày hôm nay.
Câu nói của anh làm Hạ An Ngôn chợt bừng tỉnh vội chạy theo “ Tần Thiên, anh bình tĩnh một chút, Lăng Hạo không phải có ý đó đâu.

Chờ hai anh bình tĩnh lại được không”.
Lúc này đối với Hạ An Ngôn, Tần Thiên lại rất dịu dàng nhìn vào mắt cô “ Tiểu Ngôn, chuyện này em không cần quan tâm.

Em nhớ phải giữ gìn sức khoẻ, có chuyện gì thì liền gọi cho anh biết không, anh đi trước” dứt lời anh quay người đi ra khỏi phòng, Hạ An Ngôn còn đứng nhìn theo..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 69


Lúc quay đầu lại, cô vô tình chạm phải ánh mắt của Lăng Hạo.

Ánh mắt của anh vẫn bình thản như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Hạ An Ngôn giải thích một cách yếu ớt “ chuyện vừa rồi không phải như anh thấy đâu”.
- “ tôi nhớ , tôi đã kêu em tránh xa Tần Thiên một chút.

Dường như, em không thèm quan tâm lời nói của tôi”.

- “ không phải, Lăng Hạo em và anh ấy không có xảy ra chuyện gì”.
Lăng Hạo không nói, nhìn chăm chăm vào cô từ từ đi lại gần đưa tay bóp lấy cằm cô, nghiến răng nghiến lợi nói “ người đàn ông đêm qua đâu rồi”.
- “ em không biết, anh buông ra đau quá”
- “ đến giờ phút này còn muốn bảo vệ hắn ta sao.

Được lắm, nếu em muốn cuộc sống của em sau này trở thành địa ngục tôi thành toàn cho em”.
Dứt lời, anh buông tay ra đi thẳng ra khỏi phòng.
Kể từ ngày hôm đó, đã hơn một tuần trôi qua Lăng Hạo không trở về Lăng Viện một lần nào.

Hạ An Ngôn đã khỏi bệnh, mỗi ngày trôi qua với cô thật yên bình, đa phần thời gian rảnh cô đều tự nhốt mình trong phòng suy nghĩ về tình yêu dành cho anh, cuộc hôn nhân của cô và anh.
Thời gian này Nguyễn Nhã Hân cũng ở luôn bên Lăng Viện, sáng ra cô ta đã đi đến tối khuya mới quay về.

Đêm nay, không biết là trùng hợp hay là cố ý, đêm nay cô ta đã về rất sớm còn ăn cơm tối với mọi người.
Đêm nay, cũng chính là đêm là bắt đầu mọi đau khổ của Hạ An Ngôn.
Buổi cơm tối diễn ra vui vẻ, sau đó mọi người đều về phòng mình để nghỉ ngơi.

Không biết đêm nay lý do gì Hạ An Ngôn không ngủ được, cầm điện thoại trên tay ngập ngừng không biết có nên gọi cho anh không.

Qua một lúc, cô thở dài cắt điện thoại đi, nằm xuống đắp chăn mơ màng ngủ cửa phòng bị một lực rất mạnh đẩy ra, đi thẳng lại giường nhìn từ trên xuống, gương mặt âm u lạnh lẽo, giọng nói Lăng Hạo như quỷ satan từ địa ngục gọi lớn tên cô “ HẠ AN NGÔN “.
Hạ An Ngôn chưa ngủ sâu, nghe anh gọi tên mình cô vội ngồi bật dậy, vui mừng “ Lăng Hạo, anh mới về sao”.
Trong thoáng chốc,bàn tay lạnh như băng của Lăng Hạo bóp chặt lấy cổ họng Hạ An Ngôn, nhìn chằm chằm vào Hạ An Ngôn, đồng thời ném vào mặt cô một xấp hình, giọng nói cực kì âm u lạnh lẽo lại vang lên “ cô giải thích làm sao về những tấm hình này”.
“Á.

.

.

.

.” Cảm giác đau đớn và khó thở ập tới, sắc mặt Hạ An Ngôn xám ngắt, cô cảm thấy cô đã sắp mất đi ý thức, từ từ nhắm mắt lại.
Lăng Hạo lạnh lùng đẩy mạnh Hạ An Ngôn ra, cô ngã mạnh giường, vội ôm lấy ngực mình thở hổn hển và không ngừng ho sặc sụa “ khụ ….

khụ…”.
Đến khi hơi thở của mình ổn định lại , Hạ An Ngôn vội ngồi dậy nhặt xấp hình lên coi.

Gương mặt cô bỗng chốc tái mét.
Trong tấm hình là cô đang nằm dưới thân một người đàn ông, tấm khác là cô đang quỳ dưới chân người đàn ông cả hai tấm cô nhìn thấy cô đều trong tình trạng không có lấy miếng vải che thân.

Mà người đàn ông trong ảnh lại chính là Mã Phong, vì lý do gì mà Nguyễn Nhã Hân hết lần này đến lần khác đều không buông tha cho cô.
Hạ An Ngôn vội chụp lấy tay Lăng Hạo, gấp gáp giải thích “ Lăng Hạo, em không biết anh ta là ai, những bức hình đó em không biết tại sao anh lại có, em không có làm chuyện gì sai trái với anh”.
Lăng Hạo tức giận, bóp chặt lấy cổ cô “ Hạ An Ngôn, em dám phản bội tôi”.
- “ em…… em… khụ …” Hạ An Ngôn khó khăn nói.
Lăng Hạo nghiến răng nói “ cô dám cắm sừng tôi”.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 70


Tại Lăng Thị, trong phòng tổng giám đốc, nam nhân đang ngồi trên ghế một thân tây trang lịch lãm, cả người toát lên khí chất vương giả, đang nhìn vào cửa sổ kính sát sàn đăm chiêu suy nghĩ.
“ cốc….

Cốc” tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo là một giọng nói nhỏ nhẹ của nữ thư kí truyền vào “ Lăng tổng, ngài có bưu kiện gửi tới “
- Đem vào.
Dứt lời cửa phòng mở ra, nữ thư kí chuyên nghiệp đem bưu phẩm để lên bàn và quay người đi ra ngoài.
Lăng Hạo nhìn chăm chút vào tập bưu phẩm, một lúc lâu sau anh quay lại bàn làm việc, anh mở tập bưu phẩm ra, ở trong là một sấp ảnh.

Nhìn từng tấm ảnh,đôi mắt trỗi dậy cơn giận dữ, cầm lấy xấp ảnh đi thẳng về Lăng Viện.
Hạ An Ngôn bám chặt lấy cổ tay anh, khó thở “ em không biết , Lăng Hạo,… buông em ra”.
Anh lại tiếp tục nói “ nói, đêm hôm qua cô và hắn đã xảy ra chuyện gì”.
Hạ An Ngôn lắc đầu “ em không có , Lăng Hạo buông ra”.

Cô đập mạnh vào tay anh.
Lăng Hạo đẩy mạnh cô lại phía giường, Hạ An Ngôn bất ngờ nằm xuống, cả người cô nâng lên rồi đáp xuống vài lần.
- “ tôi không thoả mãn được cô sao”.
Hạ An Ngôn vội lắc đầu “ không có, em thật sự không có làm gì.

Lăng Hạo anh tin em được không”.
Lăng Hạo nắm lấy cổ áo cô “ đừng diễn nữa, gương mặt thánh thiện của cô làm tôi thấy ghê tởm, Hạ An Ngôn, tôi thật sự hận chết cô”
“ bốp” dứt lời anh tán thật mạnh vào mặt cô.
Hạ An Ngôn suýt ngất, lực tay của anh tát cô không hề nhẹ, nơi khoé miệng cô chảy ra một dòng máu đỏ.

- “ nói đêm qua rốt cuộc hắn đã làm gì cô”
Hạ An Ngôn bật khóc “ Lăng Hạo, em và hắn ta thật sự không làm những việc như anh thấy.

Anh tin em đi có được không”.
Anh kéo cô khỏi giường, lôi thẳng cô vào phòng tắm đẩy mạnh cô xuống đất “chỗ nào hắn đụng tới, cô liền rửa sạch sẽ cho tôi”.
Hạ An Ngôn không dám cãi lời anh, khó khăn kì cọ khắp người cho tới làn da trắng hồng của cô đỏ ửng, một bên má của cô đã sưng đỏ lên.
Nhìn quần áo của cô dính sát vào người cả người, b** ng*c phập phồng theo hơi thở của cô.

Anh cảm nhận được lồng ngực mình trở nên nóng dần, cổ họng bắt đầu khô khan.
- “ Hạ An Ngôn cô tốt nhất nên yên phận một chút cho tôi, nếu không thì đừng trách tôi”.

Dứt lời anh quay người đi ra khỏi phòng đóng cửa một cái thật mạnh “ rầm… “.
Trong phòng tắm, Hạ An Ngôn nghẹn ngào khóc rống lên.

Vì cái gì mà cô phải tổn thương đến như vậy, yêu anh có gì sai, nhưng vì điều gì mà cô vẫn không hối hận, vẫn không hận anh.

Cô cứng ngắt thân thể của mình đứng dậy từ từ bước ra khỏi phòng tắm, cô để mặc quần áo trên người còn ướt sũng ngã người xuống sofa mà khóc thêm một lần nữa.
Không biết khóc bao lâu, từ bên ngoài truyền tới tiếng cửa phòng mở, cô vội vàng ngồi dậy, Lăng Hạo cả người đầy hơi rượu, vô cùng lạnh lùng nhìn cô một cái, sau đó, phòng tắm giống như truyền tới tiếng nước chảy ào ào, Hạ An Ngôn chỉ ôm chặt thân thể chính mình, không ngừng run rẩy.
Cửa phòng tắm mở ra, Lăng Hạo để trần đi ra, anh không gầy, v*m ng*c săn chắc, làn da màu đồng cứng rắn, anh thường xuyên tập thể dục nên thể trạng của anh cực kì tốt.
Hạ An Ngôn chỉ dám nhìn thoáng qua, sao đó quay mặt đi.
“ còn không mau đi thay quần áo.

Không phải mới lần đầu nhìn qua, còn giả bộ thuần khiết làm gì?”.

Lại là lời nói lạnh nhạt, Hạ An Ngôn lại chỉ nhẹ nhàng cắn môi một chút, đứng dậy đi lấy quần áo vào phòng tắm..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 71


Khi cô quay trở ra, Lăng Hạo đã nằm trên giường từ lúc nào, lúc này Hạ An Ngôn mới cẩn thận kéo qua một góc chăn, co chính mình lại, rõ ràng hai người nằm ở trên một cái giường, nhưng giữa bọn họ không có yêu, chỉ có hận.
Hơi thở ấm áp tới gần, Hạ An Ngôn chết lặng nằm im, cô đóng chặt hai mắt, chờ đợi loại tra tấn tiến đến, chỉ là nửa ngày, người đang ông bên người cũng không có bất kỳ động tác gì.
Cô mở mắt ra , chỉ thấy ánh mắt anh khinh thường nhìn cô “ cô cho rằng tôi muốn chạm vào người cô đến như vậy sao”.

Anh cười lạnh một tiếng, xoay người kéo chăn lên đắp cho chính mình.

Mà Hạ An Ngôn không biết, Lăng Hạo đưa lưng về phía cô nắm chặt ngón tay của mình một chút, trong tròng mắt đen lóe lên chật vật, anh vậy mà phát hiện, vừa rồi, anh đối với cô, vậy mà không đành lòng.

Nhất là nhìn thấy bộ dạng uỷ khuất của cô, anh lại thấy mềm lòng.
Nhưng rất nhanh, khoé môi anh lại cong lên ý cười, không đúng, anh đối với Hạ An Ngôn chỉ có hận thù, anh sợ chơi chết cô quá sớm.

Anh còn nhiều thời gian để chơi đùa với cô.
Mà Hạ An Ngôn lại nhẹ nhàng đánh một cái rùng mình, thỉnh thoảng lông mi thật dài khẽ động.
“ Lăng Hạo…" Thỉnh thoảng tiếng rêи ɾỉ truyền đến trong tai anh, Lăng Hạo đột nhiên bừng tỉnh, cô gái bên cạnh thống khổ nỉ non lấy, mà cái gọi của cô làm anh thấy nhói nhói trái tim.
“Hạ An Ngôn” môi anh mấp máy gọi tên cô, đưa ta đặt lên trán cô, trán cô rịn đầy mồ hôi.
Lăng Hạo đột nhiên, cảm giác được đau lòng, có phải mỗi lúc trời tối cô đều như thế hay không, cho dù anh đối xử với cô như thế nào, trong giấc mơ cô cũng gọi tên anh.
“ Lăng Hạo….” Tay cô đột nhiên đưa lên nắm chặt lấy tay anh.

Lăng Hạo kéo người cô qua gần mình, anh ôm sát cô vào lòng.

Anh nhắm mắt lại chính mình đi vào giấc ngủ.
Cuối cùng ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa tràn vào, Hạ An Ngôn khẽ cựa mình, đặt tay của mình ở trên mắt, đột nhiên không quá thích ứng ánh sáng, cô cảm giác có một lực ôm mình rất chặt, cô ngước mắt nhìn lên, thấy mình đang nằm trong lòng Lăng Hạo.
Hạ An Ngôn vươn tay đặt lên mặt anh, bàn tay của cô rất nhỏ không phủ hết được mặt anh, cô tỉ mỉ sờ từng đường nét trên gương mặt của anh, anh quả thật người đàn ông hoàn hảo, gia thế tốt, sắc vóc lại được ông trời ưu ái đến như vậy.
Lúc này, Hạ An Ngôn mới phát hiện, giữa cô và anh hoàn toàn không cùng một thế giới.

Là cô mơ mộng trèo cao, đem lòng yêu anh, kết cục của ngày hôm nay cô không dám hận anh dù chỉ một chút.
Hạ An Ngôn từ từ gỡ tay anh ra khỏi người mình, mà người đàn ông kia vẫn còn đang ngủ, gương mặt nam tính, ngũ quan tinh xảo, mơ hồ mang theo một chút khác biệt với ánh nắng buổi sáng.
Tay cô từ từ chạm vào mặt anh, chậm chạp di chuyển xuống đôi môi của anh, nhưng chưa chạm tới, rất nhanh cô liền thu tay của mình lại, quay người đi xuống giường.

Từ phòng tắm đi ra, Hạ An Ngôn thấy Lăng Hạo đã thức đang ngồi trên giường, cô cúi mặt rón rén đi ra khỏi phòng, tới cửa phòng tay vừa đặt lên chốt cầm, liền nghe giọng nói lạnh lùng của anh vang lên “ hôm nay, khi tôi về Trang Viên, tôi muốn thấy mặt cô ở đó”.
- em biết rồi.
Nghe được câu trả lời vừa ý, Lăng Hạo đi vào phòng tắm.

Từ lúc cô đi ra khỏi phòng tắm cho tới bây giờ anh chưa nâng mắt nhìn cô một cái.
Lăng Hạo biết nếu anh đòi đưa Hạ An Ngôn về Trang Viên chắc chắn bà nội sẽ không đồng ý.

Nên anh chỉ nói như ra lệnh cho cô, vấn đề còn lại cô tự giải quyết..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 72


Chiếc xe lăn bánh rời khỏi Lăng Viện, dòng xe trên đường di chuyển tấp nập với tốc độ chóng mặt.

Dường như họ đều gấp gáp đi đến một nơi thuộc về họ.

Còn Hạ An Ngôn cô thì mù mờ tìm đường, nghĩ mãi cũng không ra, nơi nào mới là nơi thuộc về cô.
Nhớ lại cuộc nói chuyện của cô và Trang Tử Khâm sáng hôm nay, lòng cô đau khôn xiết.
Sau khi buổi sáng đã xong, Hạ An Ngôn đi lên phòng Trang Tử Khâm.

Cô cúi đầu nhỏ nhẹ nói “ mẹ, hôm nay con muốn về Trang Viên”.
Trang Tử Khâm nhíu mày khó hiểu, chẳng phải theo quyết định của bà nội là Hạ An Ngôn sẽ về ở luôn bên Lăng Viện sao “ con cần lấy đồ gì ở bên đó, thì bảo tài xế đi lấy”.
- “ à, không phải mẹ.

Con muốn về bên đó ở”.
- “ là Lăng Hạo muốn con về bên đó đúng không”.
Hạ An Ngôn vội xua tay “ không phải đâu ạ, là con muốn về bên đó ở, không liên quan đến anh ấy”.
Trang Tử Khâm ân cần nắm lấy tay cô “ Tiểu Ngôn, mẹ biết mọi chuyện đều là ý của Lăng Hạo, con không cần nói giúp nó”.
Nhìn Hạ An Ngôn cúi đầu không nói gì, bà thở nhẹ một cái “ Tiểu Ngôn, ly hôn đi”
“ mẹ” Hạ An Ngôn bật người dậy “ con không ly hôn”.
- “Tiểu Ngôn, cuộc hôn nhân này không có cái kết đẹp của hoàng tử và công chúa đâu, con tội gì phải cố chấp như vậy.

Lăng Hạo nó không yêu con, con xem từ ngày kết hôn cho đến bây giờ cả người con ra cái bộ dạng gì.

Tiểu Ngôn, ta là nhìn con như vậy mà đau lòng,ta không chịu được”.

Nói đến đây mắt bà đã đỏ hoe.

- “ mẹ con xin lỗi, để người đã phải lo lắng cho con”.

Hạ An Ngôn ngã đầu vào lòng bà mà uất ức nói “ mẹ biết không, từ nhỏ con luôn muốn được Lăng Hạo chú ý đến.

Nhưng mà, lại trớ trêu thay con và Nhã Hân cùng vào Lăng Viện cùng một ngày, mà trong ngần ấy năm lúc nào ánh mắt của anh ấy cũng dành cho Nhã Hân, cũng trong ngần ấy năm đấy anh ấy chưa bao giờ nâng mắt nhìn con dù chỉ một cái liếc ngang.

Con không biết gì lý do gì mà anh ấy lại ghét đến mức như vậy.

Con biết chứ, con biết anh ấy muốn kết hôn cùng con không phải là chuyện tốt đẹp, mà anh ấy chỉ muốn trả lại hết cho con những uất ức mà Nhã Hân đã chịu.

Nhưng con vẫn chấp nhận, con một lòng một dạ muốn gả cho anh ấy, bởi vì chỉ có như vậy anh ấy mới chịu chú ý đến con một chút.

Xin mẹ đừng bắt con phải ly hôn”.

Gương mặt cô lúc này đã ướt đẫm nước mắt, mà Trang Tử Khâm cũng không hơn cô bao nhiêu.
- “ mẹ cũng không bao giờ muốn hai đứa phải ly hôn, nhưng Lăng Hạo nó đối xử với con ta không chịu nổi.

Một đứa là con ruột của ta, một đứa ta hết lòng hết dạ chăm lo từ nhỏ.

Con bảo ta phải làm sao đây”.

Trang Tử Khâm đau lòng, con trai ruột của mình lại hành hạ đứa nhỏ chính tay mình nuôi dưỡng đến bộ dạng không ai ngờ tới, nói không đau lòng có ai tin không.
- “ mẹ, Tiểu Ngôn hứa với mẹ, sau này con sẽ cố gắng làm cho Lăng Hạo đối xử tốt với con, người không cần phải lo lắng nữa có được không”.

Hạ An Ngôn lấy tay vội lau sạch nước mắt trên mặt mình, gượng gạo cười với Trang Tử Khâm.
Trang Tử Khâm làm sao mà không biết được là Hạ An Ngôn đang cố gắng trấn an bà.

Tính tình Lăng Hạo như thế nào chẳng phải bà là người rõ nhất hay sau, bà cũng hy vọng Hạ An Ngôn có thể thay đổi được Lăng Hạo nên đành gật đầu phụ hoạ theo cô “ được, ta cho con thêm một cơ hội, Tiểu Ngôn con hãy nhớ đến lúc con cảm thấy thật mệt mỏi hãy quay về đây với ta.

Cho dù, sau này có ra sau đi chăng nữa Lăng Viện mãi là nhà của con, con mãi mãi là con gái của ta”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 73


Hạ An Ngôn cảm động ôm lấy bà thật chặt:
- “ mẹ, Tiểu Ngôn cám ơn người rất nhiều”.
- “ con lựa lời mà nói với bà nội, vì chuyện của hai đứa mà từ ngày đại thọ tới hôm nay bà nội rất buồn, không nghỉ ngơi được nhiều.

Tiểu Ngôn, con trả lời thật cho ta biết người đàn ông đó là ai, tại sao ngày hôm đó lại ở trong phòng của con”
Nghe nhắc tới người đàn ông đó cả người Hạ An Ngôn run lẩy bẩy, gương mặt tái mét “ mẹ, con không biết tại sao hắn ta lại ở trong phòng ngày hôm đó”.

- “ con bình tĩnh lại, cả nhà tin con”.
Sau một buổi thuyết phục và dụ dỗ bà nội, Hạ An Ngôn đã thành công đi về Trang viên.
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe hơi, không biết thời gian trôi qua bao lâu, nước mắt cô đột nhiên rơi xuống.

Đầu óc cô không ngừng nghỉ tới cuộc nói chuyện sáng nay, cô làm sao không biết tất cả mọi chuyện Lăng Hạo làm với cô đều không phải là ý tốt.

Không phải là cô không muốn buông tay, không muốn ly hôn.

Hàng ngày hai từ “ly hôn” không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Cuối cùng, vì yêu anh cô vẫn không thể thuyết phục bản thân đối mặt với kết cuộc như vậy.
Tài xế nhìn vào kính chiếu hậu thấy Hạ An Ngôn xanh xao, đôi mắt lúc này đã đỏ ửng, vội quan tâm hỏi “ thiếu phu nhân, cô làm sao vậy, trong người không khoẻ chỗ nào sao”.
Tiếng nói của tài xế kéo Hạ An Ngôn về thực tại, cô nhìn vào kính chiếu hậu cố cười một cái “ tôi không sao, anh cứ lái xe tiếp đi không cần quan tâm đến tôi”.
- “ không phải đâu thiếu phu nhân, gương mặt cô rất khó coi, hay là tôi chở cô tới bệnh viện kiểm tra một chút nhé”.

- “ cũng được, vậy làm phiền anh chạy tới bệnh viện một chuyến”
Anh tài xế nhìn kính chiếu hậu vội lắc đầu “ không phiền , thiếu phu nhân”.
Anh tài xế lái xe tới bệnh viện lớn nhất thành phố S.
Đến bệnh viện, Hạ An Ngôn lập tức đi xét nghiệm máu trước và liên tiếp làm các xét nghiệm còn lại.
Hơn một tiếng sau Hạ An Ngôn cầm mấy tờ giấy xét nghiệm đến phòng làm việc của trưởng khoa.
Khi cô đến nơi bác sĩ trưởng khoa đã có mặt ở đó.
Hạ An Ngôn đưa tay lên gõ cửa “ cốc….

Cốc”
- mời vào
Hạ An Ngôn xoay cửa đi vào phòng, nhìn thấy cô đi vào vẻ mặt bác sĩ hơi bất ngờ vội đứng dậy “ Lăng thiếu phu nhân, mời cô ngồi”.
Hạ An Ngôn mỉm cười gật đầu với bác sĩ coi như chào hỏi rồi kéo ghế ngồi xuống.
Tiếp theo, ngữ điệu của bác sĩ ân cần hỏi cô “ Lăng thiếu phu nhân, cô thấy trong người không khoẻ chỗ nào”.

Hạ An Ngôn nói “ à, dạo này tôi thấy trong người không được khoẻ, tôi ăn không ngon miệng và thường có cảm giác muốn nôn” đồng thời đưa một số tờ giấy xét nghiệm cho bác sĩ “ ông xem có phải là trong bụng tôi có bảo bảo rồi không”.

Nhắc tới đứa bé gương mặt cô hiện rõ nét vui mừng, hạnh phúc.
Nhưng trái ngược lại với cô, nét mặt của vị bác sĩ khi nghe cô nhắc tới đứa bé có phần hơi ngượng ngùng.
Ông chính là vị bác sĩ lần trước chữa trị cho cô, lúc cô bị Lăng Hạo hành hạ đến ngất.
Ông cúi đầu chăm chú nhìn cái tờ giấy xét nghiệm của cô, một lúc lâu sau ông ngước mắt lên nhìn Hạ An Ngôn “ Lăng thiếu phu nhân, nhưng biểu hiện gần đây cô gặp phải là do bệnh dạ dày của cô lại tái phát rồi.

Cô về cố gắng ăn uống đủ bữa”.
- “ vậy là tôi không có bảo bảo hả bác sĩ”.
Nghe câu hỏi của Hạ An Ngôn, bác sĩ nhíu mày lại khó khăn mở lời “ à, Lăng thiếu phu nhân, tôi nghĩ cô nên bình tĩnh nghe tôi nói”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 74


Hạ An Ngôn gật đầu, tâm trạng thấp thỏm trong lòng, thái độ của bác sĩ trong lòng cô dấy lên một dự cảm không tốt.
Bác sĩ hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi nói “ là như thế này, sau lần đáy huyệŧ của cô bị va chạm mạnh, sau này đối với cô sẽ rất khó mang thai, thậm chí là không thể mang thai.

Chuyện này, từ lần đó Lăng tổng đã biết rồi, tôi nghĩ anh ấy không muốn cô buồn nên mới giấu cô”.
Hạ An Ngôn lúc này chết lặng, nước mắt từng giọt lăn xuống.

Tay cô đưa lên đặt trên vùng bụng phẳng của mình, về sau cô không thể sinh bảo bảo được rồi, sau này không có người gọi cô là mẹ, cô không thể có được đứa con của chính mình nữa rồi, cô che miệng của mình, cẩn thận đè nén tiếng khóc của mình.

Hạ An Ngôn không biết mình ra khỏi bệnh viện bằng cách nào, ngồi trong xe, cô chỉ trống rỗng mở to đôi mắt đã đỏ của mình.
Anh tài xế thấy từ lúc cô từ trong bệnh viện ra, sắc mặt cô khó coi hơn rất nhiều quan tâm hỏi “ thiếu phu nhân, cô mệt lắm sao.

Hay tôi lái xe chậm lại một chút cho cô nghỉ ngơi”.
Hạ An Ngôn đưa tay lau nước mắt, yếu ớt nói:
- “ à, tôi khoẻ mà, anh cứ chạy thẳng về Trang viên đi.

Mà anh đừng nói lại chuyện này cho lão phu nhân và phu nhân nghe.

Tôi không muốn họ phải lo lắng”.
- “ tôi biết rồi, thiếu phu nhân cứ yên tâm “.

Sau đó tài xế chăm chú lái xe không làm phiền tới cô nữa.
Chiếc xe hoà nhập vào dòng xe trên đường, Hạ An Ngôn cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều nữa, dựa đầu vào cửa kính nhắm thật chặt mắt, im lặng suốt quãng đường còn lại.
Khi Hạ An Ngôn về đến Trang Viên đã là xế chiều, trong nhà cực kì im lặng, cô đi hết một vòng trong nhà không thấy Lăng Hạo đâu.

Chỉ thấy mấy nữ hầu đang cắm cúi làm gì đó trong bếp, cô lên tiếng “ mọi người có khoẻ không”.
Nghe giọng nói của cô cả đám giật mình quay người lại, ai nấy đều vui cười “ thiếu phu nhân, cô đã trở về”
Hạ An Ngôn mỉm cười ngọt ngào với mọi người “ ừ, tôi mới về, mọi người đang làm gì đó”
- “ chúng tôi chuẩn bị cơm tối, thiếu phu nhân cô muốn ăn cái gì chúng tôi chuẩn bị luôn ạ”
- “ đơn giản một chút là được rồi.

Tôi không ăn nhiều lắm.”
Thấy mọi người cấm cúi tiếp tục làm công việc của mình, Hạ An Ngôn đi ra vườn, cô ngồi trên xích đu đung đưa nhẹ nhàng, ngước mắt nhìn lên bầu trời con người cô lúc này cũng lơ lửng như những đám mây kia.
Kiếp trước, cô đã gây ra nghiệp chướng gì sau kiếp này cô phải khổ như vậy.

Thân thế mình cô cũng không có, người mình yêu cũng không yêu mình, bây giờ đến chuyện thiêng liêng nhất của phụ nữ cô cũng chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Lăng Hạo chở về Trang Viên đã buổi tối, anh đi thẳng về phòng của Hạ An Ngôn.

Anh mở cửa phòng ngủ đi vào, đóng cửa lại, hai đút vào túi quần đứng nhìn vào người con gái nằm trên giường, anh cứ nhìn thật lâu như vậy, anh không biết hiện giờ anh đối với Hạ An Ngôn là như thế nào.

Quay người, đi vào trong phòng tắm, thỉnh thoảng có tiếng nước chảy truyền đến, Hạ An Ngôn mơ màng ngồi dậy, thật ra cô ngủ không sâu, từ lúc anh mở cửa bước vào cô đã tỉnh rồi.
Hạ An Ngôn đứng dậy đi lại bàn trang điểm mở hộc tủ lấy ra một tờ giấy, đi lại sofa ngồi chờ Lăng Hạo ra.

Đây là tờ giấy mà cô nghĩ dù có đau khổ bao nhiêu cô cũng chấp nhận được cô không muốn phải cầm lấy nó.

Nhưng chiều nay, khi cô biết mình không còn tư cách làm mẹ, cô liền đưa ra quyết định đau khổ này.
Cô đã nghĩ thông suốt rồi, cô làm gì có tư cách để yêu anh, có tư cách để anh đáp lại tình yêu của mình, càng không có tư cách để sinh con cho anh.

Đi đến bước đường ngày hôm nay cũng là do cô tự chuốc lấy, chỉ mong kết thúc cuộc hôn nhân này, ngày tháng sao này của cô trôi qua thật bình yên..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 75


Cửa phòng tắm bị mở ra, cô theo bản năng co rụt thân thể của mình lại, nhìn Lăng Hạo đi từng bước về phía mình cô lại nhớ tới lần tàn nhẫn kia, cô nhớ chỉ có loại đau nhức bị xé nứt, còn có, sự thật cô mất đi tư cách làm mẹ.
Hơi thở nam tính bay qua, thân thể cô càng co rút thêm một chút.
Mà Lăng Hạo chỉ hơi nhíu mày, người phụ nữ này đang sợ anh.

Anh đến sofa ngồi xuống,
anh kéo tay của cô lại, lôi mạnh cô vào lòng của mình, mà thân thể của cô lại run rẩy không ngừng, co rúm lại.

"Cô không được quên thân phận của mình, chỉ cần tôi muốn, cô phải vui vẻ cho: " Anh dùng sức nắm chặt cô, lực đạo lớn thậm chí khiến cổ tay cô hiện dấu tím xanh, chỉ cần dùng lực một chút, sẽ bóp nát xương tay của cô.
Hạ An Ngôn nghiên nữa mặt né tránh anh, đưa một tay đẩy anh ra đồng thời lấy tờ giấy từ sau lưng ra đưa cho anh .
- Lăng Hạo, ly hôn đi.
Động tác của Lăng Hạo khựng lại, quay thẳng mặt cô lại, ngước đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô:
- “ Cô muốn ly hôn sao”.
Trên mặt không chút biểu cảm, nhưng khí thế ác liệt của anh lại như thật, áp sát vào mặt cô khiến Hạ An Ngôn run lên bần bật.
- “ Đúng, tôi muốn ly hôn….”
Lời còn chưa dứt, trước mắt cô mờ dần, một lực rất mạnh bóp lấy cổ cô khiến cô không thở được.
Đôi mắt dữ tợn của anh nhìn chằm chằm vào cô “ trong nhà là ai bảo cô ly hôn”
- “ Không ai hết, là tôi nghĩ thông suốt rồi cuộc hôn nhân này đi đến cuối cùng người đau khổ cũng chỉ là tôi”.

Hạ An Ngôn bị bóp cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này vì thiếu oxy mà đỏ bừng như lữa, nước mắt rơi xuống nơi khoé mắt .
Bàn tay trên cổ Hạ An Ngôn càng bóp chặt hơn, như muốn nghiền nát cổ cô.
- “ Hạ An Ngôn, cô im ngay cho tôi”.

Lăng Hạo trầm giọng lạnh nhạt, liếc nhìn cô “ muốn ly hôn cũng được, đợi khi nào tôi chơi chết cô tôi liền ly hôn”.
Dứt lời, anh liền đè cô xuống sofa “ roẹt” điên cuồng xé áo cô.
- “ Lăng Hạo, anh dừng tay lại” Hạ An Ngôn liều mạng vùng vẫy thoát khỏi anh, mỗi lần người đàn ông này tức giận thật đáng sợ.
- “ van xin anh, đừng mà… tha cho tôi đi”.

Hạ An Ngôn vùng vẫy cực lực, cuối cùng thừa lúc anh chú ý cô cũng dùng chân đạp được anh ra.
- “ Lăng Hạo, chẳng phải người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân sao, ly hôn cùng tôi anh và Nhã Hân của anh được toại nguyện không phải sao”.
Đôi mắt lạnh lẽo của anh nhìn vào cô một cách giễu cợt, không nói không rằng chụp lấy cô.

Lăng Hạo dùng lực nắm lấy tay cô, khiến đôi tay trắng trẻo của cô bầm một mảng lớn, anh nghiến răng nghiến lời gằn từng chữ vào mặt cô “ tôi nói cho cô biết hiện giờ là tôi không muốn ly hôn, đợi đi khi nào tôi chơi chán cô liền ly hôn”.
Hạ An Ngôn không ngờ anh lại nói như vậy, cô hít sâu một hơi bình tĩnh nói “ không ly hôn cũng được, tôi hỏi anh, anh có yêu tôi không?”.
Câu hỏi của Hạ An Ngôn vừa dứt , Lăng Hạo khựng người lại.

Sắc mặt anh lúc vốn đã bình tĩnh trở lại, nhưng câu hỏi của Hạ An Ngôn anh như trân trối nhìn vào mặt cô.
Không thấy Lăng Hạo trả lời cô nhếch môi tự cười giễu bản thân một cái “ anh nói xem, tôi lấy lý do gì để tiếp tục cuộc hôn nhân này.

Ngay cả anh có yêu tôi hay không, anh cũng không trả lời được, thì tôi cố gắng để nhận lại được cái gì”.
Hạ An Ngôn đi lại tủ quần áo thay một bồ đồ khác, bởi vì bộ đồ đang mặc trên người chiếc áo đã bị Lăng Hạo xé rách.

Cả quá trình thay xong bộ đồ cũng không thấy Lăng Hạo lên tiếng.
Lòng Hạ An Ngôn lúc này đau như cắt, mặc dù đã biết trước câu trả lời, nhưng vẫn cố chấp hỏi anh để nhận lại sự im lặng tự chuốc lấy đau khổ cho mình.
Hạ An Ngôn không nói thêm nữa, cô đi vòng qua người Lăng Hạo đi thẳng lại cửa phòng thì bất ngờ anh chột lấy tay cô lôi ngược trở lại..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 76


Cánh tay cô bị một lực mạnh mẽ kéo ngược lại.

Toàn thân Hạ An Ngôn cứng đơ, quay người lại, đối diện với gương mặt anh, chóp mũi cô ê ẩm, nước mắt vô thức chảy ra “ Lăng Hạo, anh trả lời tôi có phải từ việc lần đó xảy ra anh đã biết tôi không còn khả năng mang thai rồi đúng không”.
Anh đẩy người phụ nữ đang đối diện với mình ép sát vào cửa phòng “ làm sao cô biết chuyện này”
- “ có quan trọng không, anh trả lời tôi đi, có đúng là như vậy không”.

Hạ An Ngôn bình thản ngước lên nhìn anh.

“ Đúng” Lăng Hạo vẫn giữ giọng nói trầm lặng, lạnh nhạt “ cô không xứng để làm mẹ của con tôi.

Cô như vậy vừa hay đúng ý tôi”.
Cả người Hạ An Ngôn như mang theo dòng điện, khắp người run sợ, chăm chú nhìn chằm chằm mắt đen của người đàn ông trước mắt, môi của cô nhẹ nhàng run rẩy, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt cô rơi xuống, từng nói của anh giống như từng nhát dao đâm vào trái tim của cô “ Lăng Hạo, sao anh có thể nói như vậy, tôi có làm gì sai với anh sao, mà anh phải đối xử với tôi như vậy, yêu anh là sai sao.

Hả ?”
Lăng Hạo cười tàn nhẫn, cũng cười âm lãnh, lời nói lạnh lùng khiến cho sắc mặt Hạ An Ngôn trắng bệt “ cô không sai sao, tìm mọi cách để leo lên giường tôi, thì nên biết sẽ có kết cục ngày hôm nay”.
Anh chăm chú nhìn vào gương mặt đã ướt đẫm nước của cô trong lòng rợn lên đau lòng, nhưng rất nhanh anh đã duy trì lại trạng thái chán ghét đối với cô “ tôi cũng không ngần ngại nói cho cô biết, nếu cô mang trong người đứa con nào của tôi, tôi liền bắt cô bỏ đi đứa đó.

Vừa hay cô đã không thể sinh con, như vậy tôi không cần phải tốn sức ép cô”.
Lời anh vừa dứt, Hạ An Ngôn đã trợn to mắt, điên cuồng đánh vào ngực anh, nước mắt không ngừng rơi theo “ Lăng Hạo, anh là ma quỷ”.

Cô không ngờ Lăng Hạo lại nói ra những lời như vậy, cô đưa tay ôm lấy ngực mình, trượt dài từ cánh cửa ngồi xuống đất “ tôi muốn ly hôn”.
Nghe hai từ “ ly hôn” lặp đi lặp lại từ miệng Hạ An Ngôn anh vô cùng khó chịu quát lớn “ Hạ An Ngôn bắt đầu từ giờ phút này trở đi, tôi không muốn nghe thấy hai tiếng ly hôn thốt ra từ miệng của cô”.
Hạ An Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi đó, làm như không nghe Lăng Hạo nói, miệng không ngừng nói “ tôi muốn ly hôn “.

Đôi mắt lạnh lẽo của anh nhìn chằm chằm vào Hạ An Ngôn, anh không ngờ cô lại tiếp tục nhắc đến hai chữ ly hôn.

Anh kéo cô lên quăng mạnh cô lên giường chính mình cũng đè lên người cô nghiến răng nói “ tôi đã nói không muốn nghe cô nói hai chữ ly hôn, cô là đang thách thức tôi có đúng không”.

Mạnh bạo hôn xuống đôi môi của cô, anh hôn như muốn chút hết khó chịu lên cô.

Anh dùng lực xé toạc chiếc váy ngủ của cô ra để lộ nội y.
Hạ An Ngôn liền lấy tay che cơ thể mình lại, cô vùng vẫy phản kháng đẩy anh ra “ á….

anh làm gì vậy.

Chúng ta đã kết thúc rồi, tôi muốn ly hôn, anh dừng lại đi”.
Lăng Hạo khuôn mặt tăm tối nở nụ cười cợt nhã “ Kết thúc, Ha, cô đang nói chuyện cười với tôi à.

Tôi nói chúng ta kết thúc lúc nào, tôi nói tôi đồng ý ly hôn bao giờ.

Tôi nhớ, tôi chỉ nói muốn tôi ly hôn thì đợi khi nào tôi chơi chết cô, tôi liền ly hôn.

Còn hiện giờ, tôi cảm thấy tôi chưa chơi chán cô”.
Lăng Hạo điên rồi, anh điên cuồng hôn khắp người cô, mặc cho cô phản kháng, khóc lóc van xin anh đến khàn giọng.
Hạ An Ngôn bắt đầu thấy bị quay cuồng khi anh cứ hôn liên tục ở ngực và bàn tay không ngừng v**t v* cơ thể của mình.
“Ưm….

Lăng Hạo buông ra” Cơ thể cô run lên, miệng thốt ra nhưng âm thanh đỏ mặt khiến cô không kịp che miệng.
Cả lý trí của Lăng Hạo đều bị du͙ƈ vọиɠ xâm chiếm, anh chen chân mình vào giữa cơ thể cô, anh không nương tay đẩy mạnh vật mạnh mẽ vào bên trong cô..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 77


“Ưm….

Lăng Hạo buông ra” Cơ thể cô run lên, miệng thốt ra nhưng âm thanh đỏ mặt khiến cô không kịp che miệng.
Cả lý trí của Lăng Hạo đều bị du͙ƈ vọиɠ xâm chiếm, anh chen chân mình vào giữa cơ thể cô, anh không nương tay đẩy mạnh vật mạnh mẽ vào bên trong cô.
Bất ngờ bị xâm nhập, cơn đau làm sắc mặt Hạ An Ngôn khó rất khó coi “ đau quá… ra ngoài….

Xin anh tha cho tôi đi”.

Lăng Hạo không một chút nương tay, từng đợt từng đợt mạnh mẽ đẩy vào người cô.
Cô quá đau, cố dùng hết chút sức lực còn lại của mình mà vùng vẫy “ thả ra….thả tôi ra…xin anh đấy tha cho tôi đi”.
Nhìn thấy cô không chịu hợp tác cùng mình, liên tục phản kháng, mày của anh càng nhíu chặt lại, động tác càng thô bạo hơn
- “ Chẳng phải cô muốn ly hôn sao, để tôi chơi chết cô, tôi liền ly hôn”.
Lời nói của Lăng Hạo đã chặt đứt cọng cỏ hy vọng cuối cùng trong lòng cô.

Hạ An Ngôn không còn phản kháng nằm im đó để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Đối với cô lúc này được chết có lẽ sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.

Chồng không yêu, con không thể sinh, cô chính là một người phụ nữ thất bại, thất bại hoàn toàn.
Lăng Hạo nhìn chằm chằm vào cô, trong ánh mắt ấy hiện lên sự chán ghét rõ ràng.
Anh không nhìn nữa, tiếp tục phóng túng trên người Hạ An Ngôn, không biết qua bao lâu anh mới rầm nhẹ một tiếng phóng thẳng của anh vào trong cô.

Hạ An Ngôn đã ngất đi từ lúc nào.
Anh rút chính mình ra đi vào phòng tắm, đến khi đi ra không nhìn Hạ An Ngôn lấy một cái, đi ra lang can của phòng đốt cho mình một điếu thuốc, hút một hơi nhưng tâm trạng bứt rứt khó chịu chẳng khá lên chút nào.

Trước kia, anh rất ít hút thuốc, nhưng dạo gần đây mọi chuyện dính vào Hạ An Ngôn cứ khiến anh phải dùng thuốc lá để áp chế lại mình.
Trên giường, Hạ An Ngôn vẫn nằm đó, không mặc quần áo, chỉ có chiếc chăn che lại cơ thể của mình.

Có đôi lần tỉnh giấc khỏi cơn mơ chập chờn, nhưng vì quá mệt mỏi, lại không tự chủ được mà chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong khi cô đang ngủ, Lăng Hạo đã rời khỏi Trang Viên.

Chiếc xe màu đen không một giây chần chừ biến mất trong màn đêm đen đặc.
Sáng hôm sau, Hạ An Ngôn tỉnh dậy cả người đau nhức, cô chống tay ngồi dậy tựa vào đầu giường một chút, cắn răng chịu đựng sự đau đớn truyền đến từ tất cả các tế bào trên cơ thể ,rời khỏi giường cơ thể không một mảnh vải lê từng bước vào phòng tắm.
Cô ngâm mình trong nước ấm một chút dường như đã đỡ hơn rất nhiều.
Hạ An Ngôn đi xuống phòng khách, từ lúc cô tỉnh dậy tới giờ không thấy bóng dáng Lăng Hạo ở đâu.

Cô cũng chẳng còn hứng thú để quan tâm nữa rồi, lúc này cô chỉ muốn làm sao để ly hôn mà thôi.
- “Thiếu phu nhân, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong rồi”.

Nữ hầu cúi chào cô
- “ tôi biết rồi, cám ơn cô”.
Sau chuyện xảy ra lần trước quản gia Trương đã không được về bên Trang viên nữa.
Ăn sáng xong, cô thong thả đi ra vườn, nhưng vừa tới trước cửa chính liền bị hai người ăn mặc nghiêm túc chặn lại “ thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu”.
Hạ An Ngôn hoảng hốt lắp bắp nói “ các,… các người là ai sao lại ở đây”.
- “ vâng, là Lăng tổng sắp xếp chúng tôi đến đây”.
Lúc này , Hạ An Ngôn dường như đã hiểu ra, cúi đầu nhếch môi một cái “ là anh ta muốn giam cầm tôi sao”.
Hai người đó nhìn nhau không trả lời câu hỏi của cô.
Kể từ đêm hôm đó, Lăng Hạo không quay về Trang viên thêm một lần nào nữa.

Mọi hoạt động của Hạ An Ngôn ở Trang viên đều bị hạn chế..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 78


Hơn một tuần trôi qua Lăng Hạo không hề bước chân về Trang Viên.
Đúng là đêm hôm đó khi nghe cô đòi ly hôn anh đã không hề nể tình.

Nhìn cô gái bị mình hành hạ thê thảm nằm trong chăn, khắp người đều là dấu vết bị anh giày vò.

Anh không muốn thấy cô vừa tỉnh dậy đã đòi ly hôn nên anh đi ngay trong đêm, một tuần này anh không dám bước chân về Trang Viên.

Anh như vậy mà lại có lúc sợ đối diện với Hạ An Ngôn, anh sợ gặp cô lại đòi ly hôn anh không kiềm chế được mà giày vò cô.

Suốt một tuần này, anh ở lại phòng nghỉ trong phòng làm việc của anh ở Lăng Thị, không biết từ đâu Nguyễn Nhã Hân biết được tin tức anh ở đây, nên suốt một tuần qua cô ta luôn ầm ĩ đòi ở lại đây.
- “ Nhã Hân, hôm nay em trở về Lăng viện đi” Lăng Hạo lạnh nhạt nói.
- “ Lăng Hạo, em không muốn đâu, em muốn ở lại đây với anh.

Một tuần qua chẳng phải em cũng ở đây sao” Nguyễn Nhã Hân nũng nịu với anh.
- “ Nhã Hân, anh cảm thấy không tiện cho lắm”.
- “ sao lại không tiện, Lăng Hạo anh thay đổi rồi đúng không”.
- “ Nhã Hân, đừng quậy nữa”.

Lăng Hạo quyết định không để ý đến cô ta nữa.
Nguyễn Nhã Hân đứng rất lâu trong phòng, nhìn anh chằm chằm.

Mặc cho Lăng Hạo tập trung làm việc, xem cô như không khí, cô vẫn đứng đó, nhìn anh chăm chú.
Không thấy Lăng Hạo có ý định dỗ dành mình, cô ta bực tức quay vào phòng lấy giỏ xách đi một mạch ra khỏi phòng.
Thấy Nguyễn Nhã Hân đã đi, Lăng Hạo đưa tay day mi tâm mệt mỏi ngã người ra ghế.
Cốc… cốc
- vào đi
- “Lăng Tổng, 30 phút nữa bắt đầu cuộc họp với bên phía Tần thị.

Đây là tài liệu, anh xem qua một chút”.

Trần Khiêm đưa tài liệu cho anh.
Lăng Hạo mở trang tài liệu chăm chú xem số liệu báo cáo một lúc sau mới hờ hững lên tiếng “ bên Trang viên báo cáo như thế nào rồi”.
Trần Khiêm ngớ người một chút nhưng rất nhanh đã khôi phục lại thái độ làm việc chuyên nghiệp của mình “ thiếu phu nhân có ý định bỏ trốn”.
Lăng Hạo đột nhiên gấp tài liệu lại, ánh mắt lạnh lùng.

Hạ An Ngôn cô giỏi lắm dám có ý định bỏ trốn.
“ canh chừng cô ấy cho cẩn thận”.
- “ vâng, tôi biết rồi thưa Lăng tổng”.
Cuộc họp hội nghị cấp cao diễn ra hơn hai tiếng, cửa phòng họp mở ra theo sau Lăng Hạo là Tần Lãng.
- Có thể vào văn phòng cậu một chút không.
Lăng Hạo không quay đầu nhàn nhạt “ ừ” một tiếng.
Trở về văn phòng của mình, Lăng Hạo bước về phía bàn làm việc “ cậu còn chuyện gì muốn nói”.
Tần Lãng kéo ghế đối diện ngồi xuống “ Tiểu Ngôn thế nào rồi”.
Nghe nhắc tới Hạ An Ngôn , Lăng Hạo nhíu mày nâng mắt lên nhìn Tần Lãng “ cậu muốn nói gì cứ nói thẳng”.
Tần Lãng cười cợt nhã, nụ cười đào hoa gây chết biết bao cô gái “ cậu làm gì mà xù lông lên với tôi.

Tôi mà có ý với Tiểu Ngôn thì đã công khai đào góc tường nhà cậu rồi, không giống như anh trai của tôi đâu.

Rất tiếc, ông đây không có hứng thú với con bé ngu ngốc đó”.
Vừa nói vừa lấy một phong bì đẩy tới trước mặt Lăng Hạo “ tôi không phải có hứng thú theo dõi nữ thần trong lòng cậu.

Tôi vô tình nhìn thấy sẵn tiện chụp lại, tôi nghĩ cậu nên thử tìm hiểu sự việc xem sao”.
Lăng Hạo không coi phong bì liền chỉ đẩy sang một bên, lạnh nhạt đáp “ vào đây chỉ để nói chuyện này thôi sao ”.
Nhìn thái độ thờ ơ của Lăng Hạo, khiến Tần Lãng phải bật cười lớn “ Lăng Hạo, tôi hỏi cậu, cậu có yêu Tiểu Ngôn không?”.
Câu hỏi của Tần Lãng vừa dứt trong phòng rơi vào trạng thái im lặng.
Lăng Hạo nhìn chằm chằm vào Tần Lãng một lúc lâu, sau đó bình thản lên tiếng “ không phải chuyện của cậu”.
Tần Lãng không bất ngờ mấy với câu trả lời của Lăng Hạo, anh ta cười nói “ để tôi trả lời thay cậu, là cậu đã để tâm đến Tiểu Ngôn, chỉ là có một số hiểu lầm chưa sáng tỏ cậu không muốn chấp nhận sự thật là mình đã rung động với cô ấy, à không phải là rung động mà là yêu, là yêu đó cậu biết chưa.

Cậu cứ cố chấp như vậy, rồi sẽ có ngày cậu phải hối hận”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 79


Lăng Hạo im lặng nới lỏng cổ áo sơ mi….
Tần Lãng vẫn giữ nụ cười trên môi tiếp tục nói “ thất vọng nó giống như tiền lẻ vậy, một khi gom đủ, cô ấy sẽ mua một vé rời xa cậu mãi mãi”.
Ngưng một chút Tần Lãng lại nói tiếp “ haizz, nếu Tiểu Ngôn mà là con bé nhà họ Tần chúng tôi, quyết lòng yêu một tên khốn kiếp như cậu tôi liền đánh gãy chân cô ấy.

Một tên máu lạnh vô tình, không nói với cậu nữa tôi đi trước đây”.

Dứt lời Tần Lãng quay người đi ra khỏi phòng.
Lăng Hạo trầm lặng một lúc mới đưa tay cầm lấy phòng bì chậm rãi mở ra, nhìn từng tấm ảnh bên trong mài nhíu chặt lại.
Anh nhấc máy gọi nội bộ “ Trần Khiêm cậu vào đây”
Rất nhanh Trần Khiêm đã có mặt trong phong tổng giám đốc “ Lăng tổng, anh gọi tôi”.
Lăng Hạo đẩy sắp hình trên bàn tới trước mặt Trần Khiêm “ tìm người đàn ông trong hình cho tôi”.
Trần Khiêm nhận lấy sắp hình, nhìn qua một chút, tuy có chút bất ngờ nhưng không dám thắc mắc nhiều “ vâng, tôi biết rồi Lăng Tổng”.
Tít….

Tít….

Điện thoại của Trần Khiêm reo lên “ Lăng tổng, tôi nghe điện thoại một chút”.
Lăng Hạo gật đầu phất tay “ cậu ra ngoài luôn đi”.
Trần Khiêm cúi chào đi ra ngoài nhưng chưa đầy năm phút gương mặt hoảng hốt đẩy cửa phòng đi vào mà không kịp gõ cửa “ Lăng Tổng”.
Nhìn vẻ mặt của Trần Khiêm, anh nhíu mày “có chuyện gì”.

Trần Khiêm ngập ngừng lo sợ không biết phải nói thế nào.
Lăng Hạo mất kiên nhẫn gằn một tiếng “ nói”.
- “ Lăng Tổng…., thiếu phu nhân đã bỏ trốn rồi”.
Quả nhiên, sắc mặt Lăng Hạo âm trầm đến đáng sợ, tròng mắt tối đen như mực hiện rõ sự tức giận.
Nghe Trần Khiêm báo cáo lại chi tiết sự việc, Lăng Hạo đấm mạnh xuống bàn, giọng nói lạnh lùng cất lên “ cả biệt thư đông người như vậy, cậu nói Hạ An Ngôn lại bỏ trốn được? Tôi nuôi đám người vô tích sự như các cậu làm gì? Cho người đi tìm cô ấy cho tôi”.
Dứt lời Lăng Hạo xách áo khoác đi xuống tầng hầm lái xe về thẳng Trang viên.
Lúc này, tại Trang viên cả đám người đang run sợ.
Cả buổi sáng, Hạ An Ngôn bình thường như mọi ngày ăn sáng xong lại đi ra vườn và sau quay về phòng không có một bất cứ hành động nào bất thường.
Gần trưa, nữ hầu lên gõ cửa phòng gọi cô xuống nhà “ thiếu phu nhân, đã trưa rồi, cô xuống dùng cơm trưa ạ”.
Hạ An Ngôn mở cửa ra tươi cười “ Chị Mai, chị vào giúp tôi một chút”.
Chị Mai vui vẻ bước vào giúp cô dọn dẹp một số đồ để lên đầu tủ.
- “ thiếu phu nhân cô còn cần tôi giúp thêm chuyện gì nữa không”.
- “ chị uống nước cho bớt mệt, một chút mình làm tiếp” Hạ An Ngôn vui vẻ mới chị Mai uống nước.

- “ thiếu phu nhân, tôi không dám đâu ạ”.

Chị Mai xua tay không chịu nhận ly nước của Hạ An Ngôn đưa cho.
- “ không sao đâu, chị lại đây ngồi uống nước, trò chuyện cùng tôi một chút được không”.
Cuối cùng, Chị Mai cũng không thể từ chối đành ngồi xuống, nhận lấy ly nước uống, trò chuyện cùng cô một lúc thấy trước mắt mình quay cuồng từ từ thiếp đi.
Nhìn Chị Mai thiếp đi, Hạ An Ngôn đỏ mắt miệng mấp máy nói “ thật xin lỗi” cô tranh thủ lấy quần áo của chị ấy mặc lên người mình, đợi lúc mọi người không để ý lẻn ra ngoài.
Thật ra, ly nước Hạ An Ngôn đã cho vào một lượng thuốc ngủ rất ít, cô chỉ muốn trốn khỏi Trang viên, chứ thật ra cô không muốn hại ai.

Nhưng đã hết cách cô bắt buộc phải làm như vậy.
Hạ An Ngôn đã thành công trốn ra khỏi Trang Viên, nhưng những người còn lại lúc này đang phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Lăng Hạo..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 80


Lăng Hạo trở về Trang viên.
Tất cả người làm trong nhà đều có mặt đứng trước mặt anh, chỉ duy nhất là không có Hạ An Ngôn.
Lăng Hạo ngồi ở sofa phòng khách cả người bừng bừng sát khí, những người làm xung quanh đều lo sợ khép nép.
- “ các người làm gì mà có một mình cô ấy cũng giữ không được” anh hướng mắt về phía đám thuộc hạ mà chất vấn.
Một người trong đám thuộc hạ đứng ra nói “ Lăng Tổng, là thiếu phu nhân thay quần áo của nữ hầu mà trốn đi, là chúng tôi tắc trách, xin anh hãy trách phạt”.
- “ là ai giúp cô ấy” Lăng Hạo nghiến răng lên tiếng.

“ thiếu gia, tôi không có giúp thiếu phu nhân” Chị Mai run sợ bước ra , kể lại quá trình sự việc xảy ra.
Lăng Hạo âm trầm ngồi đó nghe Chị Mai nói, lửa giận trong người đã dâng cao nhưng anh cố kiềm chế.
- “ thiếu gia khi tôi tỉnh lại thì tôi thấy trên bàn có thứ này” Chị Mai cẩn thận đưa cho anh.
Lăng Hạo ra hiệu cho Chị Mai bỏ lên bàn, là chiếc nhẫn kết hôn của cô và một lá thư, chiếc nhẫn mà một năm qua từ lúc anh đeo nó lên tay, cô chưa bao giờ tháo ra, ngay cả khi đi ngủ vẫn đeo nó chặt trên tay, mà hiện giờ nó lại nằm ở đây, Lăng Hạo nhìn chăm chú vào nó, im lặng một lúc lâu.
Dù đã biết trước cô đã muốn ly hôn, nhưng giờ phút này nhìn chiếc nhẫn cưới nằm ở đó, trong lòng không dễ chịu một chút nào.
Lăng Hạo khàn giọng lên tiếng “ mọi người lui xuống hết đi”.
Đến khi, phòng khách chỉ còn lại một mình, Lăng Hạo đưa tay lấy bức thư lên, chậm rãi mở ra.
“ Lăng Hạo, ngày anh nói anh muốn kết hôn cùng tôi,anh có biết tôi vui biết chừng nào, tôi biết anh kết hôn cùng tôi không phải là chuyện tốt, nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận,bởi vì tôi biết cố gắng bao nhiêu năm qua của tôi đã có chút kết quả, bởi vì như vậy tôi mới có thể gần anh thêm một chút.

Bà nội từng hỏi có phải tôi một lòng một dạ muôn gả cho anh có phải không.

Anh biết tôi trả lời thế nào không, tôi liền nói: con không biết một lòng một dạ là như thế nào, nhưng có anh rồi thì sẽ không chọn người khác, mãi mãi cũng chỉ có anh.

Tôi đã thành công thuyết phục được bà nội, nhưng có lẽ từ giây phút ấy tôi đã sai.

Bước chân vào cuộc hôn nhân này, đổi lấy tôi không có được một ngày bình yên, nhưng tôi tự nói với bản thân sẽ có ngày anh hiểu được tôi, sẽ có ngày anh nhận ra được tình yêu của tôi.

Tôi đã sai hoàn toàn, đối với anh chỉ có khi tôi chết đi anh mới rửa sạch được hận thù của anh đối với tôi, vậy thì xin chúc mừng anh, anh đã thành công gϊếŧ chết tôi rồi, tôi chết rồi, tôi bây giờ là chết ở trong lòng….anh đã gϊếŧ chết lòng tôi.
Đời này kiếp này Hạ An Ngôn tôi đối với Lăng Hạo anh đã cạn tình cạn nghĩa.
Sau này có gặp lại tôi, xin anh buông tha cho tôi.

Dĩ nhiên, nếu tôi có gặp anh tôi sẽ đi đường vòng.
Tạm biệt, không hẹn gặp lại.”
Để bức thư này xuống, anh đứng dậy mở cửa sổ ra, vẫn thả mình vào trầm tư như trước.
Nhắm mắt lại, trong đầu anh lại tràn ngập hình ảnh của cô….

hình ảnh cô uất ức rơi lệ cứ hiển hiện trong đầu anh, không thể xua đi.
Tim anh sao phải phiền toái không thể bình tĩnh như vậy? Cũng bởi vì trong trí nhớ anh, cô không phải người phụ nữ đối với anh bây giờ lại dứt khoát rời xa anh như thế, ngày trước hận không thể xuất hiện trước mắt anh mọi lúc, bây giờ nói hết chính là hết.
Trái tim anh chợt đau nhói, nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay, trong đầu anh lại nhớ tới câu nói của cô “ chiếc nhẫn này là anh đeo lên tay em, vĩnh viễn em không bao giờ bỏ nó ra” nhưng bây giờ nó lại nằm trên tay anh.
Tít….

Tít
Điện thoại trong túi quần reo một lúc lâu anh mới phát hiện được “ nói”.

Không biết đầu dây bên kia nói cái gì chân mày anh cau chặt lại, lạnh lùng nói “ đem hắn về đây cho tôi”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 81


Cửa nhà kho nóng bức được mở ra, Lăng Hạo đằng đằng sát khí bức vào, thuộc hạ kéo ghế cho anh ngồi đối diện với gả đàn ông bị chói trên ghế chính là Mã Phong.

Ánh mắt như có tia lửa nhìn chằm chằm vào Mã Phong.
- “ Thì ra là Lăng Thiếu muốn trò chuyện cùng tôi à “.

Mã Phong lên tiếng phá vỡ không gian im lặng đến đáng sợ.

Lăng Hạo vẫn không mở miệng nói bất cứ lời nào, chỉ ngồi yên đó nhìn hắn, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng “ Ai là người sai khiến anh hãm hại Hạ An Ngôn”.
Mã Phong nhếch mép cười “ ha, Lăng Thiếu, anh nói gì tôi không hiểu”.
- “ tôi hỏi anh, ai là người sai khiến anh hãm hại Hạ An Ngôn”.
- “ tôi không biết”
- “ tôi cho anh một cơ hội cuối cùng nói hay không”.

Lăng Hạo gằn từng chữ.
- “ Lăng Thiếu, anh là đang đe doạ tôi sao, anh muốn làm gì thì làm nhanh lên”.
- “ được, rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt…… đánh đến khi nào hắn khai ra thì thôi” lời vừa dứt thuộc hạ của Lăng Hạo đã bước lên tuân lệnh.
Mã Phong bị đánh tới không ra dạng người nhưng vẫn quyết lòng không khai Nguyễn Nhã Hân ra.
Lăng Hạo vẫn trầm tư ngồi đó nhìn chăm chú vào Mã Phong.

Đột nhiên, Trần Khiêm bước tới nói gì đó vào tai anh, anh lạnh lùng cười một cái khiến người khác run sợ “ dừng tay”.

- “ anh nói hay là không nói”
Mã Phong mặt mài đầy máu, những vẫn cứng đầu không khai Nguyễn Nhã Hân ra “ anh có hỏi lại bao nhiêu lần nữa, thì cũng vậy thôi, tôi không biết”.
Lăng Hạo vỗ tay vào nhau như tán thưởng cho lời nói của Mã Phong “ được, giỏi lắm, tôi cảm thấy chơi với anh hết hứng thú rồi” ngừng một chút tiếp tục lạnh lùng nói “ hay là tôi cho người đón mẹ anh tới đây, tôi thấy có hứng thú với bà ấy nhiều hơn”.
Nhắc tới mẹ mình Mã Phong như tức điên “ cmn, anh dám động tới bà ấy tôi không tha cho anh”.

Bên ngoài, hắn ta có khốn nạn thế nào, nhưng hắn ta là người yêu thương mẹ mình nhất, số tiền hắn lấy được từ chỗ Nguyễn Nhã Hân đa phần là để mua thuốc và đồ bồi bổ cho mẹ hắn.
Lăng Hạo như nghe được truyện cười, cười lớn “ ha ha, nếu anh không khai ra, anh nghĩ anh còn mạng ra khỏi đây hay không.

Tôi cho 10 giây suy nghĩ khai hay không khai”.
1….2….3……… 10 giây trôi qua không nghe được cậu trả lời của hắn, Lăng Hạo nhíu chặt mài, nói với thuộc hạ của mình “ đi đón bà ấy tới đây cho tôi”.
- “ tôi nói “ lời Lăng Hạo vừa dứt Mã Phong đột ngột lên tiếng.
Hắn ta ngập ngừng nói “ là Nguyễn Nhã Hân, cô ta muốn anh và Hạ An Ngôn ly hôn, nên mới bày ra cảnh như vậy cho anh chán ghét Hạ An Ngôn, cô ta muốn gả cho anh.

Tất cả, số ảnh anh nhận được chỉ là ảnh ghép, tôi chưa có làm gì qua Hạ An Ngôn”.
Mã Phong kể toàn bộ câu chuyện cho Lăng Hạo, nhưng những điểm mấu chốt Hạ An Ngôn lên giường Lăng Hạo hắn sẽ không kể, bởi vì hắn còn phải dùng nó để uy h**p Nguyễn Nhã Hân.
Sau khi nghe Mã Phong nói xong, Lăng Hạo không nói không rằng đứng lên đi thẳng ra khỏi nhà kho, anh không đi lấy xe của mình, mà cứ thả bước đi bộ trên đường, trong lòng đanh rối bời, trong đầu không ngừng lặp lại từng lời nói của Hạ An Ngôn “ Lăng Hạo, xin anh hãy tin em”, nhưng chưa một lần anh tin cô.
Anh lấy điện thoại trong túi ra gọi đi, số điện thoại gọi đã không còn liên lạc được.
Anh gọi đi một số khác, rất nhanh bên kia có người bắt máy “ không cần tìm Hạ An Ngôn nữa”.
Hạ An Ngôn trốn đi,anh em nhà họ Tần và bên Lăng Viện biết đã là ba ngày sau, do Trang Tử Khâm gọi cho Hạ An Ngôn không được, gọi về Trang Viên thì biết cô trốn mất, bà nội liền bị suy sụp và đổ bệnh, Trang Tử Khâm và Lăng Đình tức tốc cho người đi tìm Hạ An Ngôn khắp nơi.
Tần Lãng cũng cho người tìm kiếm Hạ An Ngôn khắp nơi, nhưng nhận lại kết quả đều là không tìm thấy.
Nhận được tin Hạ An Ngôn biến mất Tần Thiên tức tốc từ Mỹ quay về, nhưng đều nhận lại kết quả không như mong đợi.
Chỉ riêng, Nguyễn Nhã Hân vô cùng vui mừng, mặc dù Lăng Hạo đã tra hỏi cô ta lý do tại sao lại hại Hạ An Ngôn, cô ta khóc lóc một chút mọi chuyện cũng trôi qua.
Tìm Hạ An Ngôn đến một năm không có được kết quả, mọi người cũng ngưng tìm kiếm, cái tên Hạ An Ngôn giống như bốc hơi khỏi thế giới này..
 
Back
Top Dưới