Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 40


Khu vườn hoa phía sau Lăng viện là tâm huyết của Trang Tử Khâm nơi đây được trồng rất nhiều loại hoa, nhưng nhiều nhất là hoa mặt trời, Trang Tử Khâm đặc biệt trồng nhiều hoa mặt trời là bởi vì đây là loại hoa Hạ An Ngôn thích nhất.

Nhà họ Lăng chỉ có duy nhất một mình Lăng Hạo, từ ngày Hạ An Ngôn được bà nội đem về từ tu viện, cô đã đi theo bà được bà chăm sóc từ nhỏ tới lớn, cho nên bà coi Hạ An Ngôn như con gái ruột của mình.
Hạ An Ngôn bước từng bước nhẹ nhàng vừa đi vừa thưởng thức không khí trong lành ở đây, xa đằng kia cô đã thấy bà nội và mẹ đang ngồi thưởng thức trà.

Hạ An Ngôn vui vẻ chạy đến ôm chầm lấy hai người “ bà nội, mẹ, Tiểu Ngôn đã về rồi ạ”.
Bà nội nắm lấy tay Hạ An Ngôn “ cháu gái ngoan của ta về rồi”
“ Tiểu Ngôn qua đây ngồi” Trang Tử Khâm vỗ nhẹ chỗ bên cạnh bà.
Hạ An Ngôn đi đến ngồi bên cạnh bà, bà quan sát Hạ An Ngôn từ đầu đến chân “ Tiểu Ngôn con làm sao mà gầy đi rất nhiều, có phải cơ thể không được khoẻ hay không”.
“ con… con không sao, chắc trời đã lạnh rồi, mấy hôm trước con bị cảm, ăn uống không ngon miệng thôi ạ”.

Hạ An Ngôn nói dối, cầu mong cho qua chuyện.

Cô không muốn ai biết về chuyện ngày hôm đó.
Bà nội nhìn là đã biết ngay cô nói dối “ Tiểu Ngôn, ta dạy con nói dối từ bao giờ”.
“ bà nội con không có nói dối mà”.

Hạ An Ngôn làm nũng nói.
“ ta tạm thời tin con, con về cùng ai”
Hạ An Ngôn thầm nhẹ nhỏm trong lòng bà nội và mẹ không truy cứu tiếp tục “ dạ, Lăng Hạo ạ”.
“ nó ở đâu rồi” Trang Tử Khâm hỏi
-“ Dạ , lúc nãy con thấy Nhã Hân nói chuyện với anh ấy, nên con ra đây trước.

Không biết bây giờ anh ấy đã đi chưa ạ”
Từ nãy tới giờ một màn mẹ con thân thiết này đã lọt vào tầm mắt của Nguyễn Nhã Hân từ xa.

Tại sao chứ rõ ràng là cô ta đã về Lăng viện trước để được lòng bà nội và mẹ, nhưng từ hôm qua tới giờ luôn đối xử như xa như gần với cô ta.

Còn Hạ An Ngôn tại sao lại được mọi người vui vẻ chấp nhận như vậy chứ.

Cô ta không cam lòng, tất cả đều phải của cô ta.
Nguyễn Nhã Hân thong dong đi ra khu vườn đi đến chỗ ba người đang trò chuyện vui vẻ, cô ta mỉm cười “ bà nội , mẹ.

Tiểu Ngôn cậu mới về sau”.
- “ ờ , tôi mới về”
“ Nhã Hân mới tới thì ngồi xuống luôn đi”
- “ dạ, bà nội”
Nguyễn Nhã Hân ngồi xuống gần Hạ An Ngôn ân cần nắm tay cô “ Tiểu Ngôn, tôi xin lỗi cô nằm viện tôi không tới thăm cô được”
Hạ An Ngôn gương mặt tái mét không nghĩ tới Nguyễn Nhã Hân lại đem chuyện cô nằm viện ra nói trước mặt hai người, Nguyễn Nhã Hân thật sự thiên hạ không đại loạn cô ta không vui có phải không.

Hạ An Ngôn cười gượng “ tôi không sao”
- “ Tiểu Ngôn nằm viện là lúc nào” Trang Tử Khâm vội vàng lên tiếng
“ Cái đó…… con vào nhà lấy ít trái cây” cô đứng dậy quay người đi
Nhưng đi được ba bước đã bị kêu lại “ Hạ An Ngôn, đứng lại”
“ ngồi xuống” Bà nội lần này tức giận thật.
Hạ An Ngôn quay lại ngồi xuống, cúi gầm mặt.
Bà nội lần này thật sự rất tức giận “ nói “
“ bà nội thật ra con chỉ sốt thôi ạ” Hạ An Ngôn cố gắng lấp l**m cho chuyện.
“ Hạ An Ngôn con biết nói dối con sẽ phải chịu hậu quả như thế nào không” trước giờ bà nội không bao giờ kêu họ lẫn tên của cô.

Lần này thật sự rất tức giận rồi “ con chắc ăn chuyện con vừa nói là sự thật”.
Hạ An Ngôn miễn cưỡng gật đầu một cái.
“ Nhã Hân, con nói cho ta biết chuyện là như thế nào” tuy là kêu Nhã Hân kể chuyện nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn.

Bà nội giận lên thật đáng sợ, tới Nguyễn Nhã Hân ngồi kế bên run sợ.

Nghe bà gọi tên mình, cô ta hoảng hốt nhìn bà “ dạ … dạ hôm đó con nghe nói là người tình của Tiểu Ngôn tới tìm”
“ không phải bà nội, anh ta tới tìm…”
“ con im miệng lại cho ta, Nhã Hân nói tiếp” bà nội tức giận quát lên.
Hạ An Ngôn quay qua nhìn Trang Tử Khâm đôi mắt đỏ hoe, mong là bà sẽ giúp mình nói một tiếng.

Nhưng chỉ thấy gương mặt tức giận của bà, lần này cô biết mình đã gây ra tội lớn rồi.

Hạ An Ngôn cúi gầm mặt xuống, trong đầu nhớ lại chuyện đầy nhục nhã hôm đó.

Mà không còn nghe bên tai Nguyễn Nhã Hân nói lại chuyện đó như thế nào.

Đến khi cô ngước mặt lên thì gương mặt đầy nước mắt chỉ thấy bà nội và mẹ rất tức giận đang nhìn thẳng vào mình.

Còn Nguyễn Nhã Hân bên cạnh toả ra vẻ chuyện không liên quan gì tới cô ta, mọi chuyện đều do Hạ An Ngôn tự chuốc lấy.
- “ con còn gì giải thích”.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 41


Hạ An Ngôn gương mặt đầy nước mắt vội quỳ xuống nắm lấy tay bà nội giải thích “ bà nội, con xin lỗi con không cố ý nói dối người, nhưng con thật sự không dám nói.

Bà nội, người phạt con đi, con chấp nhận, nhưng xin người hãy tin con, con và người đàn ông đó không quen biết”.
“ Nhã Hân, dìu bà vô nhà” bà nội đẩy tay Hạ An Ngôn ra, đứng lên đi không nhìn lấy cô dù chỉ một cái.
Trong phòng khách Lăng viện, Hạ An Ngôn quỳ trước mặt mọi người.
“ Quản gia Vương lấy roi da”

“ mẹ” Lăng Đình vội vàng lên tiếng.
“ lần này ta phải đánh cho nó biết thế nào là dám nói dối, ta nuông chiều nó thành hư rồi đúng không.

Quản gia Vương bà cho người về Trang viên đón Quản gia Trương về đây cho ta”.
Quản gia Vương cúi người “ thưa , tôi đi ngay”
Nghe nhắc tới quản gia Trương, Hạ An Ngôn lo sợ “ bà nội, chuyện này không liên quan tới bác Trương, là con muốn bác ấy giấu mọi người.

Bà nội đừng trách phạt bác ấy”.

Quản gia Trương là do cô làm liên luỵ, nên cô rất sợ bà nội sẽ trách phạt bác ấy.
“ Tiểu Ngôn, con nên tự lo cho mình trước.

Mẹ thấy quản gia Trương bây giờ một lòng một dạ với con rồi.

Chuyện ra nông nỗi như vậy mà còn giúp con giấu ta”.
Trang Tử Khâm bực tức lên tiếng, đến giờ phút này mà còn lo cho người khác, tại sao không nghĩ tới mình.
“ quản gia Vương đánh nó, đánh cho nó nhớ, nó đã làm sai cái gì”.
Quản gia Vương chằn chừ đưa roi da lên cao vung xuống lưng của Hạ An Ngôn đau đến cô phải hét lớn “ Á”.

Từng roi, từng roi vung xuống trên t*m l*ng tr*ng n*n của cô lúc này đã chằn chịt vết thương.

Hạ An Ngôn nắm chặt tay, nhắm mắt chịu đựng, từng roi vung xuống đau đến nỗi mồ hôi tuông ra, gương mặt tái xanh.

Nhìn Hạ An Ngôn mà Lăng Đình không chịu nổi ông phải lên tiếng “ mẹ, bỏ qua cho con bé đi, nó sắp chịu không nổi rồi”.

Ông nhìn về phía Hạ An Ngôn “ Tiểu Ngôn, mau qua xin lỗi bà nội”.
Hạ An Ngôn bây giờ đến lết còn không nỗi, nói chi là đi, cô quỳ đó yếu ớt nói “ bà nội, con xin lỗi”, cô quay qua nhìn về Trang Tử Khâm “ mẹ , con xin lỗi… mẹ đừng trách bác Trương là lỗi của con”.

“ Quản Gia Vương , đem nó vào nhà kho, đêm nay không một ai được giúp nó” vốn dĩ bà định bỏ qua cho Hạ An Ngôn, nhưng đến bây giờ mình còn chưa lo xong cho bản thân mình, lại đi lo cho người ta.

Nhìn Hạ An Ngôn như vậy, nói không đau lòng là giả.

Mà lần này bà buộc phải nặng tay một lần để cô nhớ, sau này điều gì cũng phải nghĩ tới bản thân mình trước.
“ mẹ nó” Lăng Đình nhìn sang vợ mình “ con bé chịu không nổi nữa rồi”.
Trang Tử Khâm không nhìn chồng mình “ đem nó vào nhà kho” sau đó đứng dậy đi thẳng lên phòng.
Gia quy của nhà họ Lăng là không được nói dối.

Lần này, Hạ An Ngôn đã gây ra tội lớn nên phải áp dụng gia pháp đánh roi da và nhốt vào nhà kho..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 42


Hai người hầu cùng quản gia Vương dìu Hạ An Ngôn vào nhà kho, rất may trong nhà kho có một chiếc giường dìu Hạ An Ngôn tới đó ngồi xuống, quản gia Vương ân cần nói “ Tiểu Ngôn, hôm nay con chịu khó một chút.

Ngày mai, đợi lão phu nhân và phu nhân nguôi giận.

Ta sẽ nói giúp con”.
Hạ An Ngôn cầm tay bà yếu ớt cười “ con không sao, bác mau quay về đi.

Một chút nữa bà nội cần bác lại không thấy bác thì không hay đâu”.

“ được , ta đi đây, con gáng chịu một chút”
Hạ An Ngôn mỉm cười gật đầu
Hạ An Ngôn ngồi đó cả người đầy thương tích, vết thương trên người cô đau, nhưng không đau bằng trái tim.

Nhưng lúc thế này, cô rất muốn được Lăng Hạo chở che, mà anh ở đâu.
Mà tại sao cô lại như vậy, chẳng phải là do anh sao.

Cô cười đến ngu ngốc.
Có lẽ do vết thương đau, khiến Hạ An Ngôn mất sức, cô ngất đi.
Tối đến, Lăng Hạo lái xe về thẳng Lăng viện, chẳng biết từ khi nào anh có thói quen là muốn thấy Hạ An Ngôn.

Trước kia, cho dù Hạ An Ngôn có đứng trước mặt anh, anh cũng chưa nâng mắt nhìn lấy một cái.
Trong nhà rất im lặng, bình thường giờ này mọi người sẽ tập trung ở phòng khách để trò chuyện.

Đi một vòng trong nhà không thấy Hạ An Ngôn đâu, anh đi thẳng lên phòng cô cũng chẳng thấy, trong lòng Lăng Hạo cảm thấy có gì đó không ổn.

Lấy điện thoại gọi cho Hạ An Ngôn, tiếng chuông điện thoại phát ra từ trong phòng.

Lăng Hạo bực bội tắt điện thoại, đi xuống tầng.

Gặp được người hầu trong nhà anh hỏi “thiếu phu nhân đâu”.
Người hầu cúi người trả lời “ thưa thiếu gia, thiếu phu nhân ở nhà kho”.
Nhận được câu trả lời, Lăng Hạo cảm thấy càng lúc càng sai.

Giờ này rồi Hạ An Ngôn ở đó làm gì.

Anh cau mày hỏi “ thiếu phu nhân ở đó làm gì”.
- “ dạ, là do phu nhân phạt”
Nghe tới đây Lăng Hạo như điêu đứng, anh xoay người đi thẳng ra nhà kho, nói là đi nhưng mỗi bước chân của anh nhanh đến mức anh không thể tưởng tượng được có ngày anh sẽ vì Hạ An Ngôn mà như vậy.
Cửa nhà kho mở ra, Lăng Hạo nhìn thấy Hạ An Ngôn nằm đơn độc trên chiếc giường cũ ở đây, có lẽ là cô ngất đi rồi, anh đứng đó mà vẫn không thấy cô có phản ứng gì.

Anh bước lại gần, thì thấy toàn bộ mảng lưng trắng nõn của cô chằn chịt vết thương do roi da để lại.

Có nhiều chỗ máu đã khô, anh ngồi xuống đỡ cô dậy, gương mặt cô xanh xao, tái mét, bờ môi run nhẹ lắp bắp nói “ lạnh quá, Lăng Hạo cứu em, lạnh quá”.

Anh đưa tay lên sờ trán Hạ An Ngôn rất nóng , cô bị sốt rồi.

Lăng Hạo bế Hạ An Ngôn lên đi thẳng lên phòng của cô.

Lúc này cô tỉnh táo được một chút, nhận ra được mình đang được người khác bế đi đâu, cô ngước mặt lên nhìn.

Là Lăng Hạo, anh ấy đến cứu mình ra khỏi đó sao, sao anh ấy biết mình ở đó.
Hạ An Ngôn đưa tay muốn kéo áo anh, cả người cô đầy vết thương và máu anh không sợ dơ sao.
“ đừng động đậy “ Lăng Hạo nhìn xuống thấy cô đã tỉnh, lạnh lùng quát.
Hạ An Ngôn cảm thấy Lăng Hạo vừa đánh vừa xoa, nên đành nhắm mắt lại.
Lăng Hạo không quan tâm thứ gì, anh dùng hết sức có thể bế Hạ An Ngôn đi thẳng về phòng của cô.

Nhìn cả người cô đầy thương tích, cô bây giờ cũng không tỉnh táo.
Lăng Hạo đành lấy điện thoại gọi đi, rất lâu bên kia mới có người bắt máy “ cho cậu 20 phút đến Lăng Viện, Hạ An Ngôn bị thương”
Đầu dây bên kia không biết nói gì khiến Lăng Hạo được thả lỏng một chút..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 43


Nhìn Hạ An Ngôn nằm đó, trái tim anh như bị ai bóp nghẹn, cảm giác trong lòng rất khó diễn tả.
Chưa được 20 phút, tiếng động cơ xe chạy vào sân Lăng viện.

Rất nhanh Tần Thiên bước xuống xe đi vào nhà.
Quản gia Vương “ Tần Thiếu, cậu tới đây làm gì”.
Tần Thiên không nói không rằng đi thẳng lên phòng Hạ An Ngôn, mở cửa ra anh thấy Lăng Hạo đang ân cần lấy khăn ấm lau mặt cho Hạ An Ngôn.

Anh nhìn tới mức thất thần, đây là lần đầu tiên anh thấy Lăng Hạo ân cần với Hạ An Ngôn như vậy.

Tần Thiên hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh gõ nhẹ cửa bước vào “ cô ấy bị làm sao” không nhìn Lăng Hạo mà nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn.
Nghe tiếng nói Lăng Hạo ngưng động tác đứng dậy đút tay vào túi quần “ sau lưng bị thương, có lẽ là bị sốt rồi”.
Tần Thiên bước thẳng tới nhìn sau lưng Hạ An Ngôn, mày nhíu càng chặt lại “ tại sao lại bị như vậy”
Lăng Hạo đứng lặng đó không nói gì.
Tần Thiên càng thêm bực bội, nhưng cố dần xuống trước mắt là phải trị sốt và khử trùng vết thương cho Hạ An Ngôn trước.

Xong rồi , anh sẽ giải quyết chuyện này với Lăng Hạo sau.

“ kêu người chuẩn bị nước ấm và khăn ấm”
Dứt lời, Tần Thiên lấy hộp thuốc, xắn tay áo lên, lấy kim tiêm, tiêm cho Hạ An Ngôn một mũi hạ sốt.

Lúc này, Hạ An Ngôn hoàn toàn ngất đi, không biết chuyện gì xảy ra.

Sau khi tiêm cho cô xong, Tần Thiên lấy kéo, định cắt đi áo của cô.
- “ dừng lại, cậu định làm gì” Lăng Hạo vừa nhìn thấy Tần Thiên định cắt áo của Hạ An Ngôn liền hoảng hốt.
“ không cắt áo làm sao khử trùng vết thương trên lưng cô ấy”
- “ cậu để đó đi tôi làm cho” Lăng Hạo vội chạy lại dựt lấy cây kéo trên tay Tần Thiên tiện tay cầm chăn phủ lên người Hạ An Ngôn.

Cái gì chứ Hạ An Ngôn là của anh, anh không cho phép không ai được quyền thấy thân thể của cô, huống chi Tần Thiên lại yêu Hạ An Ngôn… “Cậu để lại thuốc cho cô ấy, cậu về được rồi” Lăng Hạo không ngại ngùng đuổi khách.
Tần Thiên đứng hình, nhìn Lăng Hạo đang đứng ở đó.

“ con mẹ nó, tôi chưa tính sổ với cậu.

Cậu đuổi tôi đi”.
- “ tại sao cô ấy lại bị như vậy.

Lăng Hạo cậu yêu Tiểu Ngôn sau.

Không yêu thì buông tha cho cô ấy đi.

Cậu xem từ ngày kết hôn cùng cậu cho đến giờ trên người cô ấy bao nhiêu là thương tích rồi” Tần Thiên quát lớn với Lăng Hạo, anh đã không chịu nổi nữa rồi.

Nhìn Hạ An Ngôn như vậy anh thật sự thấy đau lòng.
Lăng Hạo túm lấy cổ áo Tần Thiên lạnh lùng lên tiếng“ cậu xen quá nhiều vào cuộc sống hôn nhân của tôi rồi.

Đi đến ngày hôm nay cũng là do cô ấy tự chuốc lấy.” Kêu anh buông tha cho Hạ An Ngôn, đừng mơ, Hạ An Ngôn là của anh.
- “ cậu trả lời tôi đi, cậu yêu cô ấy sau, cậu yêu Hạ An Ngôn sau”.

Lăng Hạo im lặng không lên tiếng buông cổ áo Tần Thiên ra, thông thả đút tay vào túi quần không trả lời câu hỏi của Tần Thiên “ cậu về được rồi”
Tần Thiên nhếch môi chậm rãi “ cậu không yêu cô ấy, tại sao không buông tha quay về như trước kia không phải tốt hơn sau.

Cậu có Nguyễn Nhã Hân của cậu, cô ấy vẫn là Hạ An Ngôn vô tư, vui vẻ.

Cậu luôn nói cô ấy bày mưu tính kế để leo lên giường cậu, cậu có thử điều tra xem đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì không.

Cậu luôn luôn cho mình là đúng”.
Lăng Hạo không nói không rằng đi thẳng lại giường Hạ An Ngôn, chậm rãi kéo chăn ra khỏi người cô “ tôi phải rửa vết thương cho cô ấy, cậu muốn nói gì xuống phòng khách đợi tôi”.
Cuộc nói chuyện của hai người được bốn người đứng ngoài cửa nghe hết, mỗi người một tâm trạng khác nhau.

Trang Tử Khâm lên tiếng trước “ Tần Thiên con mới tới”
“ Tiểu Ngôn bị sốt con tới khám cho em ấy” Tần Thiên cúi người chào mọi người
“ mọi người xuống phòng khách trước, Lăng Hạo xong con xuống phòng khách, mẹ có chuyện cần nói”.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 44


Trong phòng hiện giờ chỉ còn Lăng Hạo và Hạ An Ngôn, anh nhìn cô nằm đó bất lực thở dài, từ từ xắn tay áo lên, anh cầm kéo lênn
Xoẹt
Tiếng kéo cắt vang lên, rất nhanh anh đã cắt xong áo của Hạ An Ngôn.

Trên lưng cô rất nhiều vết thương có nhưng vết sâu tới nỗi rách da.

Nhìn t*m l*ng tr*ng n*n của cô chẳn chịt vết thương, Lăng Hạo đen mặt , anh tiếp tục công việc của mình, anh xoay nhẹ người Hạ An Ngôn lại, cẩn thận bôi thuốc cho cô.

Có lẽ do anh quá mạnh tay, làm Hạ An Ngôn đau làm cô tỉnh lại, có chút tỉnh táo hơn vừa rồi.
“ Đau sao”.

Thấy cô nhút nhích cơ thể, anh khẽ hỏi.
Hạ An Ngôn chớp mắt nhìn anh, chăm chú nhìn anh.

Lúc này cô mới cảm thấy lạnh.

Cô cúi đầu nhìn xuống, trên người không có mảnh vải che thân, cô trợn to mắt.

Như phản xạ tự nhiên, cô ngồi dậy tùm lấy chăn che đi cơ thể mình, có thể cho cô làm quá nhanh đụng đến vết thương làm cô đau tới toát mồ hôi “ Á “.
Lăng Hạo không kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng la của cô.

Anh nhìn cô bộ dạng càng lúc càng đáng sợ, anh đi tới gần kéo mạnh lấy chăn trên người cô ra “ cái gì của em, tôi còn chưa thấy, còn che cái gì”

Thấy cô không nói không rằng ngồi đó nhìn anh.
“ còn không mau nằm xuống để tôi bôi thuốc, hay là em muốn bị nặng thêm để lấy lòng thương hại của tôi” anh lao đến, kéo cô nằm xuống, quát lớn.
Bị tiếng quát lớn của Lăng Hạo, Hạ An Ngôn càng lúc càng sợ, cô vùng vẫy, càng lúc càng đến giới hạn của Lăng Hạo.
Anh mất kiên nhẫn, nắm lấy tay cô giữ chặt trên đỉnh đầu , anh chiếm lấy đôi môi cô.
“ còn không nằm xuống cho tôi bôi thuốc, thì đừng trách tôi đêm nay sao không tha cho em.

Lăng Hạo tôi, nói được làm được”.
“ nếu em không bị thương, em nghĩ đêm nay tôi tha cho em sao, ”.

Lăng Hạo buông Hạ An Ngôn, cô nhẹ nhàng nằm xuống đưa lưng cho anh bôi thuốc.
Sau khi làm xong thì Hạ An Ngôn thiếp đi từ lúc nào.

Lăng Hạo rót một cóc nước đỡ cô ngồi dậy “ Hạ An Ngôn dậy đi, uống thuốc rồi hẳn ngủ….

Hạ An Ngôn”
Hạ An Ngôn gật gù mở mắt ra, nhận lấy thuốc từ tay Lăng Hạo uống xong nằm xuống rất nhanh đã thiếp đi.

Lăng Hạo ngồi ở sofa cúi chân giường ánh mắt phức tạp nhìn vào Hạ An Ngôn.

Trong đầu anh không ngừng suy nghĩ về câu hỏi của Tần Thiên, anh yêu Hạ An Ngôn sau, anh không biết mình có yêu Hạ An Ngôn không, nhưng khi nghe Tần Thiên kêu anh buông bỏ Hạ An Ngôn, anh không làm được, anh không muốn.
Tần Thiên nói đúng từ ngày kết hôn cùng anh, cô dường như đã biến thành một người khác.

Không còn là một Hạ An Ngôn hồn nhiên, vô tư.

Khi ở cạnh anh, cô luôn e dè, lo sợ.
Anh luôn nói là kết hôn cùng cô để trả thù, nhưng thời gian gần đây nhìn cô bị tổn thương do mình gây ra, lòng anh có chút chua xót.
Ánh mắt anh đăm chiêu nhìn chăm chú vào Hạ An Ngôn dường như rất muốn tìm ra câu trả lời.
Lăng Hạo mệt mỏi lấy tay day trán, đứng dậy đi xuống phòng khách..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 45


Vừa bước xuống cầu thang, còn chưa thấy rõ có những ai ở phòng khách, đã nghe tiếng bà nội : “ quản gia Trương chuyện ở Trang viên là làm sao, tại sao Tiểu Ngôn lại nằm viện.

Haiz, chuyện lớn như thế này sao bà lại không nói cho ta một tiếng”.
Quản gia Trương “ thưa lão phu nhân, là do tôi tắc trách, tôi chăm sóc Tiểu Ngôn không tốt, xin bà hãy tha lỗi cho Tiểu Ngôn”.
“ quản gia Trương, Tiểu Ngôn nó còn nhỏ không hiểu chuyện, bà lại cùng nó làm càn, giấu mọi người chuyện lớn như vậy.

Bà nói rõ chuyện bên Trang viên cho tôi nghe” Trang Tử Khâm nhàn nhạt lên tiếng trách quản gia Trương, nhưng không quá nặng lời.

Quản gia Trương là người chăm sóc bà từ nhỏ cho tới bây giờ, Trang Tử Khâm xem bà ấy như người lớn trong nhà mà đối đãi.

Quản gia Trương đã đi theo Trang Tử Khâm từ khi bà còn là tiểu thư danh giá của nhà họ Trang sau này khi gả đi, quản gia Trương cũng đi theo bà sang Lăng Viện, Lăng Hạo chào đời cũng do một tay bà chăm sóc.
Quản gia Trương : “ thưa phu nhân, tôi nghe người hầu trong nhà nói lại, hôm đó có người đàn ông đến tìm Tiểu Ngôn.

Nói là tình nhân của Tiểu Ngôn, còn chuyện sau đó tôi nghĩ bà nên để thiếu gia nói sẽ tốt hơn”.
Tiếng nói quản gia Trương vừa dứt cả pihòng khách trở nên im lặng, người trầm lặng, kẻ bất ngờ.

Mãi một lúc lâu sau Trang Tử Khâm mới lên tiếng “ quản gia Trương bà cùng tôi chăm sóc Tiểu Ngôn từ nhỏ, bà hiểu con người con bé mà đúng không.

Chuyện này là chuyện không thể nào”.
“ Đúng, thưa phu nhân, tôi không tin Tiểu Ngôn là người như vậy.

Nhưng quan trọng nhất vẫn là ở thiếu gia”.

Vì sự xuất hiện của Lăng Hạo mà phòng khách lại rơi vào im lặng một lần nữa, anh bình thản đi tới sofa ngồi xuống “ mọi người muốn hỏi gì”, thái độ bất cần.

Con người Lăng Hạo là như vậy, chỉ cần chuyện anh muốn làm thì bất kể hậu quả ra sao, anh cũng không quan tâm.

Nhìn thái độ anh như vậy, người nãy giờ bình tĩnh như Lăng Đình cũng phải bất bình lên tiếng “ thái độ con là sao, chuyện ở bên đó con không có gì muốn nói à”.
Lăng Hạo lẳng lặng nhìn từng người “ hôm nay Hạ An Ngôn ra như vậy là vì chuyện hôm đó sao”.
“ nếu muốn biết thì con sẽ nói, con thì không sao, nếu cuộc nói chuyện hôm nay Hạ An Ngôn biết, thì cô ấy sẽ suy nghĩ ra sao, không liên quan gì đến con” đôi mắt lạnh lùng nhìn sang Tần Thiên.
“ là con muốn Hạ An Ngôn ở phòng khách, hành hạ cô ấy đến ngất xỉu” Lăng Hạo chậm rãi nói từng chữ như đang kể một câu chuyện không liên quan gì đến mình.
“ LĂNG HẠO” bà nội quát lớn tên anh, tay trái của bà đặt lên trái tim đang đau của mình.

Nhận ra sự khác thường của bà, Trang Tử Khâm vội đưa cho bà ly nước “ mẹ, người đừng xúc động, uống nước đi” vuốt tấm lưng của bà.
Bà không ngờ Lăng Hạo lại đối xử với Hạ An Ngôn tệ bạc đến mức như vậy.

Một người con gái bị chồng mình c**ng b*c ở chốn công khai, vẫn lựa chọn im lặng để bảo về cho chồng mình.

Bà tức tối nhìn Lăng Hạo ngồi trên gương mặt không có một chút gì cảm thấy hối hận.
Sau một hồi sắc mặt của bà nội đã tốt lên rất nhiều, bà dường như đã suy nghĩ ra chuyện gì nhìn thẳng vào anh “ Lăng Hạo ly hôn đi”.
“ mẹ” cả Trang Tử Khâm cùng Lăng Đình lên tiếng gọi bà vì bất ngờ trước lời nói của mẹ mình.

Bởi vì quy định của nhà họ Lăng từ bao đời nay, cho dù không yêu , một khi đã kết hôn thì không bao giờ được phép ly hôn.
Tần Thiên thì không còn bất ngờ gì nữa bởi vì ý của bà nội là điều mà anh muốn.

Vì Lăng Hạo mà Hạ An Ngôn đã tổn thương quá nhiều.
Nhưng đâu đó có một người đang mừng thầm trong lòng, không ngờ kế hoạch của cô ta tiến triển thuận lợi như vậy.

Hạ An Ngôn ơi cô nhìn xem đến cuối cùng cô vẫn thua Nguyễn Nhã Hân tôi..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 46


Lăng Hạo lạnh lùng khẽ cười một tiếng, nhìn thẳng vào bà, anh thản nhiên nói “ không được”.
Nguyễn Nhã Hân bất ngờ nhìn chăm chú Lăng Hạo, trước mặt nhiều người cô không dám tỏ thái độ quá rõ ràng.

Tại sao, anh lại không muốn ly hôn cùng Hạ An Ngôn.

Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu cô ta.
Nghe Lăng Hạo trả lời như vậy, vẻ mặt bà nội bất chợt có vài phần khó coi.
Ba người còn lại vẫn luôn chăm chú theo dõi mọi chuyện, vẻ mặt thoạt nhìn không mấy vui vẻ.
“ Hạ An Ngôn là vợ của con, con đối xử cô ấy ra sao là chuyện của con.

Con có ly hôn với cô ấy hay không cũng không do mọi người quyết định được”.

Lăng Hạo làm như không thấy sắc mặt khó coi của cả nhà, thoải mái nói.

Thật ra, trong lòng anh từ lúc nghe bà nội kêu ly hôn đã rất khó chịu rồi.
“ Lăng Hạo, ly hôn đi.

Nguyễn Nhã Hân của con đã trở về, buông tha cho Tiểu Ngôn đi.

Tiểu Ngôn tuy là trẻ mồ côi, nhưng ta là người nhận nó về nuôi và nhìn nó lớn lên từng ngày.

Hôm nay lại bị chính cháu trai ruột của mình hành hạ nó đến nông nỗi này, ta không chịu được.

Coi như ta xin con, buông tha cho con bé đi”.

Bà nội nhìn sang Trang Tử Khâm “ Tử Khâm con lựa lời mà nói với Tiểu Ngôn, Lăng Đình ngày mai con gọi luật sư đến làm giấy ly hôn cho hai đứa nó”.

Bà thở dài bất lực, có lẽ bà đã sai ngày đó không nên đồng ý cuộc hôn nhân này.
“ Tần Thiên con dìu ta lên phòng”
Nguyễn Nhã Hân chợt lên tiếng “ bà nội để con dìu bà lên phòng” đứng dậy định đi tới.
Giọng nói của bà nội chợt nâng cao vài đề-xi-ben “ không cần đâu, con tự lo cho tốt bản thân mình.

Để ta biết được con làm gì có hại đến Tiểu Ngôn thì đừng trách ta”.

Nhận thấy sự giận dữ trong lời nói của bà nội, gương mặt Nguyễn Nhã Hân cứng đơ, ánh mắt đầy sự bất mãn.
Ý tứ trong lời nói của bà nội quá rõ ràng, rốt cuộc Hạ An Ngôn có cái gì tốt mà mọi người đều lo lắng cho cô ấy.
Tần Thiên nhẹ nhàng dìu bà đứng dậy đi tới cầu thang chợt bà ngừng lại “ Tử Khâm cho người về Trang Viên sắp xếp đồ của Tiểu Ngôn đem hết về đây.

Từ nay, nó sẽ không sống bên đó nữa”.

Lần này, bà quyết tâm ép Lăng Hạo phải ly hôn .
Bởi vì giọng điệu và thái độ rõ ràng của bà nội, bà cứ muốn cắt Hạ An Ngôn ra khỏi anh, Lăng Hạo cau mài “ Bà Nội, con không ly hôn”.

Anh kiên quyết nói .
Giọng nói của bà nội lại tiếp tục “ ban đầu, đáng lẽ ra ta không nên đồng ý cuộc hôn nhân này.

Vì con nha đầu đó, một lòng một dạ muốn gả cho con,cả ngày đi theo năn nỉ ta, nó biết con muốn kết hôn cùng nó không phải là chuyện tốt mà vẫn vui vẻ chấp nhận.

Con luôn nói nó tự ý leo lên giường của con, cướp hết tất cả của Nguyễn Nhã Hân.

Lăng thiếu phu nhân chỉ có Nguyễn Nhã Hân là xứng đáng.

Hiện giờ, nó đã trở về rồi thì ly hôn đi, trả lại hết tất cả cho Nguyễn Nhã Hân lương thiện, hiền thục của con.

Trả lại, Hạ An Ngôn ngày ngày vui vẻ, hồn nhiên lại cho ta.

Con nhìn xem, từ ngày kết hôn cho đến bây giờ, Tiểu Ngôn có bao nhiêu ngày được vui vẻ thật sự.

Nhanh chóng ly hôn”.
Lăng Hạo chợt lên tiếng, ngữ điệu lạnh lùng “ muốn con ly hôn cũng được, chờ khi nào con chơi chán cô ấy con liền ly hôn.

Còn bây giờ thì không thể nào”.
Nhìn thấy bà nội lại tức giận Tần Thiên vội dỗ dành “ bà nội, người đừng tức giận, không tốt cho cơ thể, đã trễ rồi người nên đi nghỉ ngơi.

Chuyện gì thì ngày mai Tiểu Ngôn tỉnh dậy,sẽ giải quyết sau.

Bà nội,người phải thật khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi mới bảo vệ cho Tiểu Ngôn được, đúng không”.
Nghe Tần Thiên nói, bà đành thở dài bất lực, gật đầu để mặc Tần Thiên dìu bà lên phòng..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 47


Bốn người ở lại rơi vào trầm tư, Lăng Đình nâng mắt lên nhìn Lăng Hạo rồi nhìn Nguyễn Nhã Hân.
Lăng Hạo là bản sau của ông, từ khí chất đến tính nết cũng y như nhau.

Ông biết chuyện mà Lăng Hạo đã quyết định thì khó lòng mà thay đổi “ Lăng Hạo, chuyện ly hôn ta thấy con nên suy nghĩ một chút, chẳng phải con luôn muốn Nhã Hân làm vợ con sao.

Nó đã trở về, nên để mọi thứ về ban đầu.

Tiểu Ngôn nó không có tội”.

Ông dùng lời lẽ như tâm tình mà nói với Lăng Hạo.
Lăng Đình nhìn sang Nguyễn Nhã Hân lời nói như nặng như nhẹ “ Nhã Hân, con cùng Tiểu Ngôn bước chân vào Lăng Viện cùng một ngày.

Ngày hai đứa về đây, ba luôn nói với mẹ là phải đối xử công bằng với hai đứa, nhưng sau đó ba thấy mẹ chăm sóc yêu thương Tiểu Ngôn nhiều hơn con, ba đã rất tức giận.

Rồi có một hôm ba cũng biết được lý do tại sao mẹ lại bảo vệ Tiểu Ngôn nhiều hơn con.

Con nhớ không, sinh nhật 10 tuổi của Tiểu Ngôn, một ngày trước đó ba vô tình thấy, vì cái váy công chúa mẹ mua cho Tiểu Ngôn là màu hồng, con là màu trắng.

Con liền lén cắt váy của Tiểu Ngôn, nó liền thấy được hai đứa xảy ra xô xát.

Ba không vào can ngăn là để xem hai đứa sẽ giải quyết thế nào.

Rất nhanh sau đó ba liền thất vọng, con nhớ khi đó con nói với mọi người thế nào không”.

Nói đến đây ông nâng mắt lên quan sát gương mặt của Nguyễn Nhã Hân.

Nhìn Lăng Hạo ông chỉ thấy anh lạnh lùng ngồi đó, nhìn sang vợ mình ông đã thấy được sự tức giận rõ ràng trong mắt bà ấy.

Ông thở dài “ con nói…, Tiểu Ngôn nó không thích cái váy màu hồng mẹ mua cho, liền cắt đi, con thấy được ngăn lại, Tiểu Ngôn liền xô xát đẩy ngã con.

Nhưng Tiểu Ngôn nó vẫn không vạch trần lời nói dối của con, thà tự mình chấp nhận sự tức giận của mẹ.

Bao nhiêu năm qua tính tình của con và Tiểu Ngôn như thế nào, trong lòng mọi người đều rõ hết.

Có những chuyện con làm không phải là mọi người không biết, nhưng mọi người cứ xem nó không quan trọng mà cho qua.

Sau này, con nên thận trọng một chút.

Đừng nghĩ mình có thể thao túng được mọi chuyện”.
Cả người Nguyễn Nhã Hân run rẩy, gương mặt thất thần, cô ta không ngờ chuyện đó ông lại nhìn thấy, đến bây giờ mới nói ra, ông ấy đã nghi ngờ điều gì.

Miệng cô ta run rẩy, lắp bắp muốn nói nhưng không biết phải nói gì.
“ Lăng Hạo, chuyện ly hôn con nên suy nghĩ.

Đừng chọc giận bà nội” nói rồi ông quay lưng nắm tay Trang Tử Khâm đi thẳng lên phòng.
Ánh mắt Nguyễn Nhã Hân nhìn chằm chằm vào Lăng Hạo trong lòng đang rất lo sợ miệng lắp bắp “ Lăng Hạo , anh nghe em giải thích được không”.
Lăng Hạo mệt mỏi khom người tới trước lấy tay day trán “ em lên phòng nghỉ ngơi đi, anh muốn yên tĩnh một mình”.
Sắc mặt Nguyễn Nhã Hân cứng đờ, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lăng Hạo trong chớp mắt cô ta sững sốt.

Cô ta lúng túng ngập ngừng đứng dậy đi lên lầu.
Không biết Lăng Hạo ngồi đó suy nghĩ về chuyện gì, anh chăm chú suy nghĩ rất lâu anh lấy điện thoại trong túi quần ra gọi đi rất nhanh bên kia đã có người nghe máy
“ Trần Khiêm, cậu đã điều tra được Nhã Hân sang Mỹ làm gì chưa” Không biết đầu dây bên kia trả lời cái gì mà chân mày anh nhíu chặt lại, khàn giọng nói “ cậu nhanh chóng điều tra cho tôi” anh cúp máy, mệt mỏi ngã người ra sofa.
Rốt cuộc, Nguyễn Nhã Hân và Hạ An Ngôn ai là người mà anh yêu, cảm giác trong tim anh rất hỗn độn.

Anh luôn nói kết hôn với Hạ An Ngôn là để trả thù, nhưng khi nghe bà nội kêu anh ly hôn, anh liền bực bội trong lòng.
Lăng Hạo suy nghĩ tới lời ba anh nói có lẽ cả Lăng Viện ai cũng biết giữa Nguyễn Nhã Hân và Hạ An Ngôn ai là người tính tình rất tốt, ngoan ngoãn, chỉ có riêng anh là không biết..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 48


Khi Tần Thiên từ trên lầu đi xuống thì chỉ thấy một mình Lăng Hạo, anh ngã người ra sofa mắt nhắm chặt, có vẻ rất mệt mỏi.

Tần Thiên đi về phía cổng chính không có ý định ở lại chỉ nhàn nhạt nói “ Tiểu Ngôn đã hạ sốt, cách 2 tiếng đo thân nhiệt cho cô ấy một lần và uống nhiều nước” anh biết Lăng Hạo vẫn còn thức.

Khi anh nghĩ Lăng Hạo sẽ không lên tiếng đáp trả thì lại nghe “ tôi sẽ không ly hôn”.
Tần Thiên đứng lại nhưng không quay đầu nhìn anh “ đó là chuyện của cậu, không liên quan đến tôi”.

Ngừng một chút anh lại nói “ cậu thử đặt tay lên trái tim mình xem cậu đối với Tiểu Ngôn là tình yêu hay là chỉ vì lòng ít kỉ mà muốn chiếm hữu.

Nếu là tình yêu thì xin cậu trân trọng yêu thương cô ấy một chút.

Còn nếu là chiếm hữu thì xin cậu buông tha cho cô ấy.

Tôi chỉ nhường Tiểu Ngôn cho cậu một lần, nếu một ngày nào đó cô ấy quyết định từ bỏ cậu.

Tôi sẽ dẫn cô ấy đi khỏi thành phố này mãi mãi”.
“ từ bao giờ tôi và cậu lại trở nên như người xa lạ vậy”.

Lăng Hạo vẫn nhắm mắt
Nghe câu nói của Lăng Hạo, Tần Thiên im lặng rất lâu sau cười nhẹ “ đã trễ rồi, tôi phải về bệnh viện.

Cậu nhớ chăm sóc Tiểu Ngôn”.
“ Ừ “ Lăng Hạo nhàn nhạt ừ một tiếng “ sắp tới đại thọ của bà nội, cậu và Tần Lãng có về đây không”
“Tôi sắp công việc ở bệnh viện, ngày kia tôi sẽ qua.

Tôi đi đây.

Tạm biệt” Tần Thiên đi thẳng ra xe.
Tiếng động cơ xe xa dần, Lăng Hạo vẫn ngồi đó.

Ở Thành phố S này không ai là không biết đến Lăng Hạo và Tần Thiên, một người mặt lạnh như tiền, một người thì lúc nào cũng nở nụ cười ấm áp.

Hai người là anh em vào sinh ra tử, không biết từ lúc nào mà trở nên xa lạ đến như vậy.

Lăng Hạo nghĩ mãi cũng không ra, anh đứng dậy đi lên phòng Hạ An Ngôn, nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường, trên trán đắp một cái khăn ấm có lẽ là vừa rồi Tần Thiên đã đắp lên.

Anh cầm nhiệt kế lên đo thân nhiệt cho cô thấy đã giảm xuống, anh đỡ cô dậy cho cô uống nước nhưng nước cứ đổ ra ngoài không vô miệng cô bao nhiêu Lăng Hạo khẽ gọi “ Hạ An Ngôn tỉnh dậy uống một chút nước rồi ngủ tiếp” thấy cô không nghe, cứ mê man.

Anh đành tự mình uống một hớp nước lớn, anh áp sát vào môi cô nước từ từ chảy vào trong miệng cô.

Anh liếng tiếc buông đôi môi của cô ra, chỉ mới hôn môi có một chút mà anh đã có phản ứng mãnh liệt, nhìn th*n d*** của mình đành thở dài đi vào phòng tắm.
Ở phòng tắm đi ra, anh chỉ tiện tay quấn một chiếc khăn chiếc đi h* th*n của mình.

Không suy nghĩ nhiều, anh đi thẳng lại giường nằm xuống vươn tay kéo Hạ An Ngôn vào lòng.

Nhìn cái đầu nhỏ đang nép trong lòng mình, anh nhớ tới lời Tần Thiên nói đối với Hạ An Ngôn anh yêu hay là hận.

Hiện giờ chính anh cũng không biết rõ trong lòng mình đối với Hạ An Ngôn là như thế nào, ý định ban đầu kết hôn với Hạ An Ngôn chỉ để trả thù nhưng hiện giờ lại sai lệch vị trí ban đầu.

Đối với Hạ An Ngôn anh có h*m m**n của một người đàn ông, muốn gần gũi cô, muốn chiếm hữu cô, khi thấy Tần Thiên đối tốt với cô anh liền khó chịu.

Đêm nay, Lăng Hạo suy nghĩ rất nhiều chuyện mà dường như tất cả đều không có câu trả lời..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 49


Sáng hôm sau, Hạ An Ngôn ngủ hơn 8 giờ mới tỉnh dậy.

Cô khẽ cựa mình vết thương trên lưng cô vẫn còn rất đau, giơ tay lên sờ trán, đã hết sốt rồi.

Cô vén chăn , đi xuống giường đầu hơi choáng, loạng choạng vươn tay bám lấy mép bàn.
Tiếng cửa phòng mở ra, Hạ An Ngôn ngước mắt nhìn lên thấy Lăng Hạo đã ăn mặc chỉnh tề đứng đó nhìn cô.

“ đã khoẻ chưa” thấy sắc mặt Hạ An Ngôn trắng bệch, anh bước tới .
Hạ An Ngôn đứng im nhìn anh, nhìn tới khi anh bước gần tới mình.

Lăng Hạo đưa tay lên sờ trán cô “ đã hết sốt”
Hạ An Ngôn vội giật mình “ em đã khoẻ rồi, chỉ là lúc nãy bước xuống giường nhanh quá, hơi choáng một chút thôi, cám ơn anh”
Nghe cô nói xong, ánh mắt Lăng Hạo hờ hững quay người đi.
“ Lăng Hạo” Hạ An Ngôn không kịp nghĩ ngợi, gọi giật anh lại.
Anh xoay người lại nhìn cô, ánh mắt chăm chú như đợi cô nói chuyện.
Hạ An Ngôn lắp bắp “ cám ơn anh”.
Lăng Hạo nhìn cô gái nhỏ mới ngủ dậy giọng nói mền mại vừa lười biếng, nũng nịu hiếm thấy “ đừng suy nghĩ nhiều, em là vợ tôi “.
Câu nói của Lăng Hạo khiến Hạ An Ngôn ngơ ngác, đây là lần đầu tiên Lăng Hạo nói chuyện với cô rất dịu dàng.
Lăng Hạo thấy ánh mắt của cô bèn ngại ngùng, giả vờ ho nhẹ một tiếng “ đã trễ rồi, tôi đến công ty”, nói rồi quay người đi ra khỏi phòng.

Hạ An Ngôn điều chỉnh tâm trạng xong đi vào phòng tắm.

Cô nhìn thấy trên bàn rửa mặt có thêm một bộ đồ dùng cá nhân của đàn ông, là của Lăng Hạo đêm qua anh ngủ ở đây sau.

Tâm trạng Hạ An Ngôn hiện giờ như đang lơ lửng trên mây, Lăng Hạo đối với cô là làm sao.
Hạ An Ngôn thay đồ xong đi xuống lầu, trên bàn ăn có đầy đủ cả nhà, cô e dè bước tới “ bà nội, ba mẹ, chào buổi sáng”.

Cô lén nhìn bà nội và mẹ, hai người chỉ chú tâm ăn sáng không để ý đến cô.
Lăng Đình nhìn hai người phụ nữ quan trọng của đời mình khẽ lắc đầu nhìn Hạ An Ngôn “ Tiểu Ngôn con ngồi xuống ăn sáng luôn đi.

Trong người đã khoẻ hẳn chưa”
Hạ An Ngôn nhìn ông gật đầu kéo ghế ngồi xuống “ dạ , con đã khoẻ nhiều rồi ạ”
Bữa sáng này đôi mắt Hạ An Ngôn cứ nhìn chằm chằm vào bà nội và Trang Tử Khâm nhưng không một ai nói chuyện với cô, đến khi buổi sáng kết thức Trang Tử Khâm đứng lên “ăn xong lên phòng ta” nhàn nhạt nói với Hạ An Ngôn.

Đứng trước cửa phòng chần chừ nữa ngày Hạ An Ngôn mới dám đẩy cửa bước vào thấy Trang Tử Khâm đang đứng trước cửa sổ, mặc dù đã lớn tuổi nhưng dường như tạo hoá đã quên đi bà, dáng người mảnh mai , làn da trắng, mái tóc đen được búi thấp ở sau đầu làm tôn lên nét quý phái, sang trọng của bà.

Hạ An Ngôn từ từ bước lại gần “ mẹ “ nghe tiếng gọi của cô, Trang Tử Khâm từ từ xoay người lại nhìn Hạ An Ngôn từ đầu tới chân “ đã bớt đau chưa” tiếng nói nhẹ nhàng êm dịu của bà vang lên.
Nghe bà hỏi mình, Hạ An Ngôn rưng rưng nước mắt, cô rất sợ bà sẽ không quan tâm cô nữa.

Vội vàng gật đầu “ không đau nữa mẹ “
Trang Tử Khâm đi tới sofa cạnh giường ngồi xuống “ qua đây ngồi, mẹ có chuyện cần nói”…… cuộc trò chuyện không ai biết diễn ra như thế nào chỉ thấy lúc Hạ An Ngôn từ trong phòng bà đi ra như người mất hồn.

Cả người bần thần đi vào phòng mình..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 50


Lăng thị
Trong phòng họp, hôm nay là cuộc họp ban quản trị thường niên.
Lăng Hạo bước vào ngồi xuống, anh nhìn sắc mặt từng người xung quanh một lượt, nâng tách cà phê lên uống, đưa mắt ra hiệu bắt đầu cuộc họp.
Từng quản lý cấp cao lần lượt đưa ra ý kiến của mình, Lăng Hạo ngồi đó thỉnh thoảng đưa ra vài ý kiến, cuộc họp kéo dài 3 tiếng đồng hồ.
“ Sau khi cuộc họp kết thúc, mọi người nhanh sắp xếp công việc theo ý kiến đã thống nhất.

Còn việc sáp nhập hai công ty ở thành phố B thành phòng giao dịch tạm thời giao lại cho Trần Khiêm xem xét”.

Lăng Hạo chậm rãi nói “ Những người còn lại làm kế hoạch tuyên truyền toà cao ốc KING “
Cuộc họp kết thúc thì cũng đã hơn 3 giờ chiều, Lăng Hạo bước ra khỏi phòng họp, Trần Khiêm đi sau lưng anh.
“ Lăng tổng, 7 giờ tối nay có một buổi tiệc của bộ trưởng Mạnh anh có đi không để tôi sắp xếp”
“ cậu đi dự giúp tôi, nhớ chuẩn bị quà cáo lỗi giúp tôi “ Lăng Hạo nhớ tới Hạ An Ngôn còn bị thương ở nhà anh thấy không yên tâm.
“ vâng, tôi biết rồi”.
Trần Khiêm như nhớ gì nói tiếp “ Lăng tổng, người của mình điều tra được cô Nhã Hân sang Mỹ là ở bệnh viện thẩm mỹ “
Vừa dứt lời, Lăng Hạo khựng lại một chút.

Anh ngẩng đầu nói “ tôi muốn có hồ sơ bệnh án, càng nhanh càng tốt”
“ vâng, tôi biết rồi” Trần Khiêm cúi người lui xuống.
Lăng Hạo suy nghĩ kĩ lại trên gương mặt Nguyễn Nhã Hân từ lúc trở về đã không có thay đổi một chỗ nào.

Chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Buổi tối , Lăng Hạo trở về Lăng Viện, quản gia Trương mở cửa cho anh.
“ Sao bà còn ở bên đây”
Quản gia Trương nói “ thưa, lão phu nhân ra lệnh từ nay thiếu phu nhân sẽ ở bên đây không về Trang viên nữa, nên tôi phải ở bên đây chăm sóc cô ấy”.
Lăng Hạo nhìn lên lầu lần này bà nội quyết tâm ép buộc Hạ An Ngôn phải ly hôn sao.
Anh cau mày, nhanh chóng đi lên phòng.

Anh mở cửa ra, thấy Hạ An Ngôn đang ngồi trên giường đưa lưng về phía cửa.
Nghe tiếng mở cửa Hạ An Ngôn quay người lại thấy Lăng Hạo một thân tây trang lịch lãm đứng đó, gương mặt có phần mệt mỏi sau một ngày làm việc.

Nhìn gương mặt đầy nước mắt của cô, Lăng Hạo khẽ nhíu mày “ sao lại khóc” bước lại gần Hạ An Ngôn.
Thấy Hạ An Ngôn vẫn không trả lời cúi đầu ngồi đó anh hỏi tiếp “ còn đau ở đâu sao”
Vẫn không nhận được câu trả lời anh mất kiên nhẫn “ Hạ An… “
Hạ An Ngôn lao từ trên giường xuống nhào vào lòng anh ôm chặt.

Hành động bất ngờ của cô khiến Lăng Hạo giật mình, cảm nhận được cô gái trong lòng đang run rẩy, bàn tay giơ lên không trung của anh từ từ ôm cô v**t v* mái tóc cô “ nói cho tôi biết, em đau ở đâu sao”.

Nghe anh hỏi Hạ An Ngôn khẽ lắc đầu, không nói không rằng một lúc lâu sao Lăng Hạo mới nghe được giọng nói lí nhí của cô “ Lăng Hạo , không ly hôn có được không”.
Nghe được lời nói của cô Lăng Hạo khẽ giật mình, cô khóc là vì chuyện này.

Anh đẩy nhẹ cô ra “ ngước mặt lên nhìn tôi”
Hạ An Ngôn ngoan ngoãn ngước lên nhìn anh
“ ai nói với em là tôi sẽ ly hôn”

“ mẹ nói là bà nội ép buộc phải ly hôn.

Em không muốn đâu Lăng Hạo, anh không yêu em cũng được, lạnh nhạt với em cũng được, chuyện gì em cũng chịu được, nhưng xin anh đừng ly hôn.

Có được không”.

Gương mặt của cô đầy nước mắt.

Cô có thể chấp nhận tất cả ngoài trừ việc ly hôn.

Hôm nay Trang Tử Khâm nói hết sự việc xảy ra đêm qua cho cô biết, bà nội một lòng muốn cô ly hôn.

Cả ngày hôm nay cô như người mất hồn..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 53


Lăng Hạo choàng tạm chiếc áo tắm đứng nhìn về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt.

Tuy rằng bên trong không có tiếng động gì nhưng nghe có tiếng nước chảy trong bồn tắm.
Cả hơn nữa tiếng trôi qua, Hạ An Ngôn vẫn chưa ra.
Hạ An Ngôn đang ở trong phòng tắm.

Nước hơi nóng, mà cô ngâm hơi lâu, cho nên ánh mắt có chút mê ly.
Bên tai vang lên câu nói của Lăng Hạo đêm qua “ tôi không ly hôn với em, Hạ An Ngôn em cả đời này là của tôi”

Trước giờ chẳng phải Lăng Hạo rất ghét cô hay sao, bao nhiêu năm sống chung dưới một mái nhà chỉ nhận được sự lạnh nhạt của anh, cho dù cô có cố tình xuất hiện trước mặt anh, anh vẫn không hề dao động, dù là liếc mắt một cái cũng không.

Hơn nữa, vì hận cô và muốn trả thù cho Nguyễn Nhã Hân anh mới đồng ý kết hôn cùng cô để hành hạ, dày vò hay sao.
“Chẳng lẽ Lăng Hạo đã có tình cảm với mình”.

Ý nghĩ này vừa hiện ra trong đầu của Hạ An Ngôn cô lập tức lắc đầu xua đi.

Cô tự lẩm bẩm một mình
-Không đúng.

Chắc là đêm qua anh ấy uống nhầm thuốc thôi.
Cửa phòng tắm đột ngột mở ra, Hạ An Ngôn đang ngẩn người nằm trong bồn tắm chợt giương mắt lên, vẻ mặt kinh ngạc nhìn người đàn ông ăn mặc không được chỉnh tề đang bước từng bước đi thẳng vào phòng tắm.
Hơi nóng bốc lên phả vào mặt, cô nheo mắt , có phần tỉnh táo một chút, đầu óc u mê có phần chậm chạp.

Nhìn người đàn ông thân hình cao lớn có phần chói mắt bước về phía mình cô hoàn hồn gấp gáp nói “ anh làm gì vậy, em còn đang tắm”
Tóc côướt nhẹp xõa trên đầu vai và sau lưng.

Bọt nước trên mặt ánh lên ánh đèn trong phòng tắm.
Lăng Hạo chỉ liếc nhìn cô một cái, không trả lời thong thả vừa đi vừa cởi bỏ áo choàng tắm bước từng bước về phía bồn tắm.

Một màn trước mắt khiến Hạ An Ngôn giật mình, vội nhắm mắt lại “ Lăng Hạo, anh làm cái gì vậy.

Mau ra ngoài đi” không nhận được câu trả lời.
Bỗng chốc cảm thấy mặt nước trong bồn tắm lại chuyển động, Hạ An Ngôn khẽ mở mắt, 1 giây đứng hình nhìn người trước mặt liền đỏ mặt, vội nhắm chặt mắt rồi hét lên
- Lăng Hạo, anh b**n th** sao.

Mau ra ngoài đi.
Anh nhìn cô nở nụ cười ma mị, ngồi xuống bồn tắm im lặng nhìn cô.

Vốn dĩ anh có thể về phòng anh để tắm nhưng anh muốn xem con thỏ nhỏ này muốn trốn đến bao lâu, cũng lâu thật có thể vào phòng tắm hơn 30 phút vẫn chưa chịu đi ra.

Nếu chưa ra thì anh vào vậy thôi.

Thấy Lăng Hạo nhìn mình chầm chầm như vậy, Hạ An Ngôn cảm thấy không ổn quay lưng về phía anh đứng dậy “ em tắm xong rồi, em đi trước đây”.
Lăng Hạo nhìn thấy cô như vậy, khẽ mỉm cười không nhanh không chậm nắm lấy tay cô lôi ngược vào lòng, nhìn biểu cảm của Hạ An Ngôn anh cảm thấy thích thú trêu chọc cô “ Tiểu Ngôn, em tắm giúp tôi”
Hơi nóng phả nhè nhẹ vào cổ cô khiến cô rùng mình, gương mặt đỏ bừng không dám quay đầu lại, anh còn không ngừng trêu chọc cắn nhẹ lên vành tai của cô.

Hạ An Ngôn có chút xấu hổ, cô vội giãy giụa “ anh tự tắm đi, em không làm được”.
- “ nhưng tôi muốn em tắm cho tôi” Lăng Hạo không ngừng trêu chọc cô.
Hạ An Ngôn cúi đầu không đáp, bàn tay nhỏ lần mò gỡ từng ngón tay của Lăng Hạo đang siết chặt eo nhỏ của cô.

Trong lúc cô đang loay hoay với bàn tay của Lăng Hạo, bất chợt một lực rất mạnh ôm chặt cô vào lòng khiến cô giật mình chưa kịp phản ứng lại nghe thấy “ vết thương ở lưng của em còn đau không”.
Trong lúc cô cúi đầu gỡ bàn tay của anh, Lăng Hạo nhìn thấy trên lưng cô vẫn còn nhiều lần đỏ do roi da để lại, phút chốc anh thấy đau lòng.
Nghe lời nói của Lăng Hạo, Hạ An Ngôn hạnh phúc cười ra nước mắt “ em không sao nữa rồi”.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 54


Lăng Hạo xoay người cô lại, khoảng cách của hai gương mặt gần đến nổi nghe được hơi thở của nhau.

Gương mặt của Hạ An Ngôn lúc này quyến rũ, đôi mắt mơ màng khiến anh phải mê đắm.

Lăng Hạo giữ chặt gáy cô rồi cúi đầu hôn lên bờ môi của cô.

Chiếc lưỡi không an phận khẽ tách đôi môi rồi luồn vào trong quấn lấy lưỡi cô mà trêu ghẹo.

Hạ An Ngôn lúc này bị anh dẫn dắt đến mơ hồ khẽ mở miệng cho lưỡi Lăng Hạo vào trong dễ dàng hơn.

Anh m*t hết mật ngọt trong miệng cô, hôn đến khi Hạ An Ngôn thở hổn hển gương mặt đỏ bừng anh mới buông ra.
- “ em ngốc à, hôn cũng phải thở chứ” Lăng Hạo nhìn mặt cô như trái cà chua khẽ cười.
Hạ An Ngôn ngây ngốc ngồi đó, đến khi Lăng Hạo v**t v* cơ thể, cô luống cuống đẩy anh ra toang đứng lên ai ngờ anh lại vòng tay kéo cô vào lòng “ em đi đâu”
- “ à… em tắm xong rồi, em đi ra trước”
- “ em nghĩ em trốn được tôi không”.

Lăng Hạo giữ lấy gáy cô mà hôn xuống.
Hạ An Ngôn đưa bàn tay chống vào ngực anh, dùng chút sức lực yếu ớt mà đẩy anh ra, bàn tay giữ chặt gáy cô mà hôn tới tấp.

Anh điên cuồng nếm hết dư vị ngọt ngào trong miệng cô, mãnh liệt đến khi cô thở hổn hển anh mới thoả mãn mà buông ra, di chuyển xuống cổ, xuống xương quai xanh rồi đến b** ng*c đẫy đà thoả thích cắи ʍút̼.

Mỗi chỗ anh hôn qua đều lại những dấu đỏ mờ ám.
Hạ An Ngôn vội đẩy anh ra “ Lăng Hạo , bà nội đang đợi dưới nhà”
Như không nghe thấy lời cô nói, Lăng Hạo vẫn tiếp tục làm việc còn dang dở của mình.

Hạ An Ngôn bị hành động của anh làm cho mê muội, cô hiện giờ không còn một chút sức lực để phản kháng mặc anh muốn làm gì thì làm, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà, đôi môi cắn chặt để không phát ra những âm thanh xấu hổ.

Đang mơ màng, có một lực mạnh tách chân cô ra để cô ngồi lên anh, một vật mạnh kẽ bất ngờ xâm nhập.

Hạ An Ngôn đau đớn nhăn mặt, bàn tay vòng qua cổ anh mà ôm chặt, b** ng*c căng tròn áp chặt vào người anh mà cọ sát.

Bàn tay anh siết chặt lấy hông cô, bắt đầu vận động chậm rãi.
Dưới làn nước hai cơ thể đang dính chặt vào nhau.

Tiếng th* d*c của người đàn ông, đâu đó xen vào những âm thanh ái muội.
- “ Lăng Hạo….

A…… ưmm… Anh chậm một chút”.
Bên dưới không ngừng ra vào bên trong cô, bên trên miệng không ngừng cắи ʍút̼ b** ng*c trắng nõn căng tròn của cô như đứa trẻ.
Lăng Hạo quay người Hạ An Ngôn lại, vào từ phía sau, không ngừng thúc từng cơn mạnh mẽ khiến cô không chịu nỗi mà phát ra âm thanh ái muội “ a….

Ưmmm….

Anh chậm một chút”
Lăng Hạo không ngừng vận động “ Tiểu Ngôn, tôi là ai”
“ ưmm… Lăng Hạo”
“ tôi là gì của em”

Không nghe được câu trả lời của cô, anh đẩy mạnh từng cái khiến cô phải th* d*c, gương mặt cô đỏ bừng.
“ Tiểu Ngôn, tôi là gì của em”
“ Á….

Anh… anh là….” Thấy cô trả lời ấp úng, Lăng Hạo không ngại ngùng đẩy thêm từng cái mạnh mẽ vào trong cô
“ a….

Anh là….

Chồng của em… ưmm”
Nghe được câu trả lời vừa ý, anh mỉm cười.
Một cảnh xuân ái muội, nóng bỏng, say đắm lòng người hiện ra trong phòng tắm.
Hai người trong phòng tắm không biết bao nhiêu tư thế, Lăng Hạo cứ thế mà điên cuồng đem ra Hạ An Ngôn ra ăn sạch sẽ hết lần này đến lần khác.

Đến khi hai người họ xuống tới phòng khách dưới nhà đã là chuyện của hai tiếng sau..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 55


Ánh mặt trời ấm áp, mặc dù đã vào đông nhưng ngược lại không hề lạnh.

Trong phòng hai thân ảnh dung mạo tuyệt trần đang nhắm chặt mắt say sưa ngủ.
Nam nhân khuôn mặt tuấn lãm, sống mũi cao vút, hàng lông mài rậm, ông trời ưu ái cho anh rất nhiều sinh ra là ở vạch đích lại có một người tình nguyện yêu anh hết lòng hết dạ.

Ánh nắng chói vào phòng, Lăng Hạo khẽ cựa mình tỉnh dậy.

Bỗng thấy cánh tay mình nặng trĩu và tê anh nhíu mày nhìn sang, một gương mặt xinh đẹp hiện ra trước mắt anh.
Nữ nhân trong lòng anh khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mi cong, sống mũi thon gọn, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên ý cười, hình như là cô đang mơ một giấc mơ đẹp, dáng vẻ khi ngủ của cô khiến người ta cảm thấy dễ chịu, thoải mái.
Hạ An Ngôn khẽ cựa mình, hàng mi động đậy từ từ mở mắt ra, ánh mắt vẫn còn mơ màng nhìn người đàn ông trước mặt, cô khẽ đỏ mặt, vội buông anh ra chồm người định ngồi dậy.

Bất giác bị một lực tay thật mạnh lôi cô ngược lại ôm vào trong lòng “ mới sáng sớm làm gì thấy tôi đã muốn bỏ chạy” gương mặt tuấn mỹ ấy bờ môi khẽ cong lên ý cười.

Hơi thở nhẹ nhè phà thẳng vào cổ cô.
Hạ An Ngôn bất giấc rùng mình vội né tránh “ không ….

không có bỏ chạy.

Sáng rồi em định vào nhà vệ sinh thôi”.
Anh đè cô xuống giường, nhìn cô từ trên xuống “ không có gì để nói với tôi sao” gương mặt đầy ý cười trêu chọc cô.
Nhìn gương mặt đầy ý cười của anh, Hạ An Ngôn bất giác rơi vào trạng thái nữa mơ nữa tỉnh cô nở nụ cười rạng rỡ với anh “ Lăng Hạo, chào buổi sáng”.

Anh cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ mọng của cô, bàn tay không yên phận v**t v* cơ thể cô.

Hạ An Ngôn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra liền cảm nhận được chiếc lưỡi của anh đang yên phận trong miệng cô.

Cảm nhận nụ hôn của anh càng lúc càng mãnh liệt, bàn tay của anh đã di chuyển đến b** ng*c của cô mà x** n*n, Hạ An Ngôn vội chống tay lên ngực của anh mà kháng cự, nhưng anh chẳng để tâm, Lăng Hạo hôn đến khi cả hai cùng thở hổn hển, hô hấp trở nên khó khăn anh buông cô ra, đôi mắt phảng phất một chút dịu dàng nhìn cô “ so với lời chào buổi sáng của em, tôi thích hành động hơn”.

Dứt lời Lăng Hạo cúi đầu định hôn tiếp, Hạ An Ngôn hốt hoảng lấy hai tay che miệng mình lại, trợn to mắt nhìn anh “ Lăng Hạo, em còn chưa đánh răng”
Nghe cô nói anh bật cười lớn “ tôi không ngại, em ngại làm gì” dường như anh không ý định xuống khỏi người cô, cứ nằm yên ở đó mà nhìn cô.
“ không được, em muốn đi rửa mặt, anh xuống khỏi người trước đã”.
Nhìn Lăng Hạo nằm yên trên người cô không nhút nhích, không ý định đi xuống, Hạ An Ngôn lấy tay đẩy anh ra.

Khoảng khắc cô lấy tay ra khỏi miệng Lăng Hạo bất ngờ hôn tới, sáng nay nhìn gương mặt Hạ An Ngôn ngủ say, lòng anh như mèo cào, ngứa ngáy, muốn ôm áp, muốn hôn, muốn yêu thương cô.

Lại thêm hiện giờ trên người cả hai không có lấy một cái quần cái áo nào, buổi sáng lại là thời điểm dễ đ*ng t*nh, Lăng Hạo khó lòng kiềm nén quyết ăn cô cho bằng được.

Nhưng đời đâu như là mơ, tới khắc quan trọng nhất cửa phòng đột nhiên có người dùng chìa khoá dự phòng mở ra.

Nhìn cảnh tượng trên giường khiến người ngoài cửa xấu hổ đến mức muốn độn thổ, đôi nam nữ trên giường không có lấy một mảnh vải che thân, hôn nhau say đắm, bàn tay người nam không yên phận mà v**t v* cơ thể người nữ.
“ mới sáng sớm, hai đứa không biết giữ ý tứ một chút à”
Nghe tiếng nói truyền tới Lăng Hạo vội lấy chăn che đi cơ thể cả hai, anh ôm chặt Hạ An Ngôn vào lòng “ bà nội, mới sáng sớm lên phòng con làm gì, sau người không gõ cửa”
“ nhanh chóng xuống nhà” bà lắc đầu quay người đi ra khỏi phòng.
Hạ An Ngôn trong lòng Lăng Hạo khỏi nói tới gương mặt đỏ như quả cà chua, thật tình chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống.

Cô đẩy Lăng Hạo ra chạy thẳng vào phòng tắm..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 56


Hạ An Ngôn thay đồ, chọn chiếc váy kín đáo nhất để che đi những dấu vết ám muội kia, chỉnh trang bản thân để trạng thái tinh thần thoải mái rồi đi xuống.
Vừa bước xuống cầu thang đã nghe tiếng nói của bà nội “ Lăng Hạo đêm qua con đã làm gì con bé? Nó còn chưa khỏi bệnh, ta đã kêu con ly….”
Vì sự xuất hiện của Hạ An Ngôn mà giọng nói của bà chợt ngưng bặt.

Giọng điệu từ bực mình khó chịu lập tức chuyển sang nhẹ nhàng ân cần “ con đã khoẻ hẳn chưa, vết thương ở lưng còn đau không” không đợi Hạ An Ngôn trả lời bà nói một tràn “ quản gia Vương nấu đồ ăn bồi bổ cho Tiểu Ngôn hôm nay nó ốm quá rồi”
Quản gia Vương “ vâng, thưa Lão phu nhân” bà cúi người lui xuống.

Hạ An Ngôn cười ngọt ngào “ bà nội, ba mẹ chào buổi sáng.

Con đã khoẻ rồi ạ, vết thương hết đau rồi”
Nhìn Hạ An Ngôn được mọi người quan tâm chăm sóc, Nguyễn Nhã Hân ghen ghét đỏ mặt, lạnh lùng liếc cô một cái.
“ Lăng Hạo đây là đơn ly hôn con ký vào đi” bà nội đẩy về phía anh.
Vẻ mặt Lăng Hạo lạnh lùng, xa cách “ con đã nói không ly hôn là không ly hôn.

Lăng Hạo con không nói hai lời”
“ Vậy thì không được, ta không đồng ý, con có yêu thương gì Tiểu Ngôn hay không, Nhã Hân đã trở về rồi, ly hôn đi” ánh mắt bà chợt lạnh, lập tức cự tuyệt lời nói của Lăng Hạo.
Lăng Hạo lạnh lùng cười khẽ một tiếng, không thèm để tâm đến lời nói của bà.

Thấy Hạ An Ngô đứng đó không nhúc nhích, anh thản nhiên nói: “Đứng mệt không? Đến đây ngồi đi.”
Hạ An Ngôn vẫn đứng ngây ngốc ở đó nhìn anh.

Lăng Hạo đứng dậy bước đến nắm tay cô “ tôi kêu em lại ngồi gần tôi, em không nghe thấy sao” anh mặc kệ bao nhiêu ánh mắt ngạc nhiên nhìn mình thản nhiên dắt tay Hạ An Ngôn đi đến sofa ngồi xuống.
Thấy hai người ngồi gần như vậy , vẻ mặt Nguyễn Nhã Hân có vài phần khó coi.
“ em nói đi, em có đồng ý ly hôn cùng tôi không”.

Lăng Hạo như cười như không nhìn vào Hạ An Ngôn.
Hạ An Ngôn lắc đầu vội vàng nói “ bà nội con không muốn ly hôn, không ly hôn có được không”.
“ nhưng mà nó không có yêu con, kéo dài cuộc hôn nhân này người đau khổ chỉ là con.

Con biết người trong lòng nó không phải là con mà đúng không, Nhã Hân đã trở về rồi chi bằng hai đứa ly hôn”.
“ anh ấy không yêu con cũng được, lạnh nhạt với con cũng không sao, đối xử tệ hại con cũng chấp nhận.

Nhưng xin bà nội, người đừng ép con ly hôn có được không.

Chỉ có như thế này anh ấy mới chịu chú ý đến con một chút” nói đến đây Hạ An Ngôn đã quỳ dưới chân bà từ lúc nào, gương mặt lúc này đã chảy dài nước mắt.

Cô hèn mọn yêu anh, trước mặt mọi người cô không ngại phơi bày tình yêu hèn mọn của mình đối với anh.
Nhìn thấy cô như vậy , Lăng Hạo chợt nhíu mày đứng dậy bỏ tay vào túi quần quay lưng đi ra cửa “ con đi làm, khi nào cô ấy chịu ký vào giấy ly hôn thì hãy đưa cho con.

Đến lúc đó con sẽ ký”.

Thấy Lăng Hạo bỏ đi, Nguyễn Nhã Hân đuổi theo.

Phòng khách lại rơi vào trạng thái im lặng..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 57


“ Lăng Hạo, tại sao anh không đồng ý ly hôn.

Anh hết yêu em rồi đúng không” gương mặt Nguyễn Nhã Hân rưng rưng nước mắt chất vấn anh.
Nghe Nguyễn Nhã Hân chất vấn anh cau mày, anh luôn nói người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân, nhưng anh không muốn ly hôn cùng Hạ An Ngôn.

Chỉ cần có ai nhắc tới chuyện ly hôn anh đều thấy rất khó chịu.

Mãi một lúc lâu sau không nghe anh trả lời “ Lăng Hạo trả lời em đi, anh hết yêu em rồi đúng không” Nguyễn Nhã Hân phức tạp nhìn anh mà tiếp tục hỏi.
“ Nhã Hân, hiện giờ anh không muốn ly hôn.

Còn người anh yêu chỉ có thể là em”.

Lăng Hạo bước tới ôm Nguyễn Nhã Hân vào lòng.

Phải nói cảm giác của cái ôm này rất bình thường, không giống như Hạ An Ngôn đem lại cho anh.
“ Tại sao yêu em mà không muốn ly hôn, anh không muốn em gả cho anh có đúng không” Nguyễn Nhã Hân khóc thúc thít trong lòng Lăng Hạo.
“ Chỉ là hiện giờ anh chưa muốn ly hôn, anh thấy mình chưa trả thù xong”.

Nghe Nguyễn Nhã Hân chất vấn, Lăng Hạo cảm thấy bực bội.

Nhưng vẫn kiên trù dỗ dành.
Nguyễn Nhã Hân đẩy nhẹ Lăng Hạo ra nhìn vào mắt anh “ anh còn yêu em đúng không”.
Lăng Hạo trầm mặc vài giây rồi gật đầu “ còn yêu em”.
- “ anh sẽ ly hôn với Hạ An Ngôn đúng không”.
Lăng Hạo cau chặt đôi mày cất giọng khàn khàn nói “ sẽ “.
Nguyễn Nhã Hân vội vàng lau nước mắt , mỉm cười với anh “ được , em chờ anh “.
Mặc dù nghe được câu trả lời của Lăng Hạo, nhưng trong lòng Nguyễn Nhã Hân đã có đáp án rõ ràng rồi.

Lăng Hạo là yêu Hạ An Ngôn rồi, nỗi lo sợ của cô ta càng lúc càng tăng cao.

Phải nhanh chóng làm cho Hạ An Ngôn biến khỏi nơi đây cô ta mới có thể yên lòng.
Lăng Hạo sửa sang lại áo sơ mi, nhận lấy áo vest từ tay người giúp việc bên cạnh, chỉ liếc nhìn sang Nguyễn Nhã Hân buông câu nói “ anh đi làm “ bước đi ra xe.
Xe ra khỏi Lăng Viện, Lăng Hạo mệt mỏi tựa người ra sau ghế.

Chẳng lẽ, anh đã yêu Hạ An Ngôn rồi sao, kế hoạch ban đầu của anh không phải là như vậy.

Người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân, nhưng càng ngày anh càng muốn nhìn thấy Hạ An Ngôn nhiều hơn, cảm giác Hạ An Ngôn đem lại cho anh rất khác.

Khi thấy Hạ An Ngôn vui vẻ anh thấy trong lòng mình nhẹ nhõm, thấy Hạ An Ngôn đau buồn anh thấy rất khó chịu, cũng như sáng nay thấy Hạ An Ngôn vì không muốn ly hôn mà quỳ trước bà nội khóc thật sự lúc đó anh rất muốn đứng dậy bảo vệ cô, nhưng một giây anh nhìn thấy Nguyễn Nhã Hân lý trí nhắc nhở anh không được làm như vậy, anh buộc lòng phải đứng dậy bỏ đi.
Lăng Hạo nhắm mắt lại lấy tay day trán nhàn nhạt nói “ Trần Khiêm , chuyện tôi kêu làm đã có kết quả chưa”
Trần Khiêm nhìn vào kiếng chiếu hậu trả lời anh “ vẫn chưa có kết quả, thưa Lăng Tổng” ngưng một chút Trần Khiêm tiếp tục nói “ Lăng Tổng, dường như phía bệnh viện có sự sắp xếp ở phía sau, hồ sơ bệnh án của cô Nhã Hân rất khó tìm được”.
Lăng Hạo không lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng, hờ hững nhếch môi cười.

Rõ ràng thoạt nhìn trông anh như người đàn ông ôn hòa, nụ cười nơi khóe miệng ấy đều thuộc về một quý ông, nhưng nó xuất hiện trên mặt anh lại khiến người ta sợ đến toát mồ hôi..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 58


Từ sáng, Lăng Viện đã đông vui náo nhiệt, họ hàng khắp nơi đều quy tụ về mừng đại thọ 80 của bà nội.

Hạ An Ngôn hôm nay phải túc trực xuyên suốt bên bà nội.
Suốt hai đêm qua bị Lăng Hạo kéo ra lăn giường, phóng túng cả đêm, khắp người Hạ An Ngôn đều đau nhức.

Chân lúc này như nhũn ra ngay cả lúc đi cũng cảm thấy khó khăn.
“ Tiểu Ngôn , em không khoẻ sao” Tần Thiên nhìn thấy Hạ An Ngôn thỉnh thoảng cứ xoa eo thì lập tức hỏi ngay.
Hạ An Ngôn ngượng cười đáp “ không có, em không sao.

Tần Lãng đâu, anh đến một mình sao”.
“ anh tới cùng nó, nó đang bị mấy ông lão lôi kéo ngoài mái đình” Tần Thiên ung dung đút tay vào túi quần thoải mái đứng nói chuyện với Hạ An Ngôn.
- “ vết thương trên lưng em đã lành hẳn chưa”
- “ dạ , đã lành rồi”
Cảnh tượng hai người trò chuyện vui vẻ lọt vào tầm mắt của Nguyễn Nhã Hân, cô ta tức dỏ mắt, bàn tay thả bên người từ từ siết chặt lại, nhìn chằm chằm vào hai người nghiến răng “ Tần Thiên tại sao lúc nào trong mắt anh cũng chỉ có Hạ An Ngôn, cô ta có gì hơn tôi chứ.

Hạ An Ngôn, tôi hận cô, xem ra tôi không thể nương tay với cô nữa rồi.

Chỉ có khi cô biến mất tất cả mọi thứ mới là của tôi”.
Nguyễn Nhã Hân điều chỉnh lại tâm trạng, tươi cười bước tới “ Tần Thiên anh mới tới sao”
Nghe giọng nói của Nguyễn Nhã Hân , anh hờ hững trả lời “ ừ, anh mới tới”.

Sau đó, dường như bỏ quên luôn Nguyễn Nhã Hân, tiếp tục trò chuyện vui vẻ cùng Hạ An Ngôn.

Thỉnh thoảng, Nguyễn Nhã Hân có xen vào đôi lời, nhưng anh vẫn trả lời hờ hững trò qua.

Thấy cách trả lời không đầu không đuôi của Tần Thiên, Hạ An Ngôn nhìn thoáng quá thấy sắc mặt Nguyễn Nhã Hân không được tốt cho lắm, cô đành kiếm cớ đi trước, để lại không gian cho hai người trò chuyện
“ à, Nhã Hân cô trò chuyện với Tần Thiên đi.

Tôi phải đi qua chỗ bà nội rồi.

Tần Thiên anh ở lại nói chuyện với Nhã Hân nha “.
Hạ An Ngôn đi qua phong tiệc dành cho khách, cô vừa đã thấy bà nội cười rất vui vẻ, trò chuyện cùng mọi người.
“Ô! Cháu gái tới rồi à?” Bà nội nhìn thấy Hạ An Ngôn thì vui vẻ lên tiếng với cô.
“ Bà nội, chúc bà đại thọ vui vẻ, phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn”.

Hạ An Ngôn chúc bà, lễ phép cúi chào mọi người có trong phòng tiệc.
“ Lăng Hạo đâu rồi “
“ anh ấy ra sân bay đón khách từ sớm rồi, con nghĩ anh ấy cũng sắp về tới rồi.

Chờ anh ấy về, chúng cháu chúc phúc bà thêm một lần nữa”
“ không vội, không vội, các con cùng ăn đại thọ đông đủ với ta, là ta vui rồi”.

Nhớ đến buổi tối hôm trước, bà đã hết lòng khuyên nhủ Hạ An Ngôn hãy ly hôn, nhưng bằng mọi cách cô không đồng ý.

Bà vì thương mà cũng thuận theo, chỉ mong ngày tháng sau này trôi qua êm đềm với cô.
“ bà nội, sinh nhật vui vẻ” Bỗng nhiên có một giọng nói êm ái vang lên, mang theo vài phần mềm mại.
Dáng dấp của Nguyễn Nhã Hân rất xinh đẹp, rất nhanh đã thu hút hết ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng tiệc.
Bà nội quay sang “ Nhã Hân đã đến rồi à”.
Từ ngày biết được câu chuyện lúc còn nhỏ của Nguyễn Nhã Hân, bà nội dường như đã mất rất nhiều thiện cảm với cô ta.
Nguyễn Nhã Hân làm như không thấy Hạ An Ngôn bước đến bên cạnh bà nội vui vẻ “ bà nội, chúc người sinh nhật vui vẻ.

Phước thọ tăng long”.
Nói xong, cô ta đưa hộp quà trong tay ra “ bà nội, con tặng người “
“ con bé này, bày đặt quà cáp” bà nội mỉm cười nhận lấy..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 59


“ Nhã Hân đã lớn như vậy rồi sao.

Chúng ta đã già rồi” lúc này mấy vị trưởng bối bạn của bà nội thấy Nguyễn Nhã Hân thì vui vẻ đến gần.

Lý do, họ thích Nguyễn Nhã Hân hơn Hạ An Ngôn là vì từ bé cô ta đã biết làm vui lòng mọi người.

Còn Hạ An Ngôn từ bé đã đi theo Trang Tử Khâm, bà đã dạy Hạ An Ngôn làm người có như thế nào cũng phải sống bằng chính con người thật của mình.

Cho nên, đối với mọi người Hạ An Ngôn chỉ biết lễ phép, không biết ăn nói ngọt ngào như Nguyễn Nhã Hân, đây cũng là lý do khi đi học không có ai muốn chơi với cô.

Ngược lại, Nguyễn Nhã Hân thì có rất nhiều bạn.
Cùng lúc đó có tiếng người hùa theo: "Đúng vậy, lúc trước chúng ta đều tưởng Nhã Hân sẽ trở thành cháu dâu của nhà họ Lăng, ai ngờ lại là Tiểu Ngôn.

Không biết làm sao mà Lăng Hạo lại đồng ý cưới, trước kia chẳng phải Nhã Hân cùng ….”
Người kia vẫn chưa nói hết câu thì đã bị người kế bên cạnh đập vào tay một cái.

Bà ta lập tức ngậm miệng, đồng thời lúng túng nhìn sang Hạ An Ngôn.
Phút chốc, ánh mắt của mọi người ở đây đều đổ dồn về Hạ An Ngôn.

Nhưng cô làm như không nghe thấy, nhận lấy hộp quà từ tay bà nội đặt lên kệ, xong rồi đứng im bên cạnh bà.
Người xung quanh chờ xem kịch vui thoáng sửng sốt.

Bọn họ không ngờ cô lại bình tĩnh như vậy.
Không ai biết rằng, khi nghe mọi người nói như vậy cô đã sợ tới bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Nguyễn Nhã Hân thấy hộp quà của mình bị đặt dưới những hộp quà khác trên kệ trang trí thì vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lơđãng nhìn về hướng Hạ An Ngôn, lạnh lùng nhếch môi một cái.

“ Tiểu Ngôn, vào giúp mẹ bê trái cây ra cho mọi người thưởng thức “ Trang Tử Khâm từ xa bước tới lên tiếng.
“ vâng ạ “ Hạ An Ngôn quay người đi ra ngoài.
Hạ An Ngôn bê trái cây vừa mới được cắt ra ngoài, hành động và lời nói đều rất thỏa đáng.

Những vị trưởng bối chờ bắt lỗi cô cũng chỉ có thể lấm lét nhìn.

Vì ngại bà nội , đại đa sốđều miễn cưỡng nể mặt , nhưng cũng có vài người lộ ra tia ghét bỏ rõ ràng trong ánh mắt.
"Tiểu Ngôn, ra ngoài xem Lăng Hạo đã về chưa?"Bà nội nhận thấy khách khứa đã sắp đến đông đủ thì nói với Hạ An Ngôn.
“ dạ bà nội, con đi ngay” cô quay người đi ra ngoài sân.
Hạ An Ngôn đi trên con đường đá xanh trong sân, tâm trạng cô đã rối bời từ lúc nghe được những lời nói đó.

Bất chợt cô nhìn thoáng qua bên mái đình, thấy Tần Lãng bị Lăng Đình và những người bạn trong giới làm ăn của ông quay quanh mỗi người chuốc một ly rượu, đại khái là muốn bắt anh về làm rể.

Nhìn một màn trước mắt Hạ An Ngôn cười đến vui vẻ.

Lúc này, Tần Lãng cũng ngoảnh mặt thấy Hạ An Ngôn đang cười mình, thì vội tìm đương thoát thân, đi về phía Hạ An Ngôn.

Tần Lãng đi tới bên cô “ Tiểu Ngôn, em dám cười lén anh sao”
- “ làm gì có, em cười trước mặt anh mà” Hạ An Ngôn vừa cười vừa nói “ ba không có nói với mọi người là anh rất đào hoa hả.

Sao người nào người nấy dành bắt anh về làm rể thế”
- “ em nói cái gì, được anh làm rể nhà họ là phước ba đời đó em biết không”
- “ em không biết”
- “ Hạ An Ngôn, em giỏi lắm.

Lúc này đã dám chọc lại anh rồi”.
- “ Thôi không nói với anh nữa, em ra xem Lăng Hạo đã về chưa.

Anh mau vào trong mừng tuổi bà nội đi”
“ ừ, anh vào trong đây” Tần Lãng đi ngang qua Hạ An Ngôn tiến vào phòng tiệc..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 60


“ sao không vào trong mà đứng ở đây làm gì”.

Giọng nói của Lăng Hạo tự nhiên vang lên sau lưng.

Hạ An Ngôn hơi khựng lại, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Lăng Hạo.
Hạ An Ngôn trông thấy anh tiến gần về phía mình.
Quả thực Lăng Hạo sở hữu tất cả những khí chất đặc biệt thu hút sự chúý của người khác.
Hôm nay không phải đến công ty nên anh ăn mặc rất thoải mái.

Áo len cổ cao màu sáng đơn giản, quần dài thẳng tắp, bên ngoài khoác thêm chiếc áo khoác màu đen.

Cách ăn mặc của anh hôm nay, khiến Hạ An Ngôn thấy anh chân thật hơn và có phần dễ gần gũi hơn trước.
- “ à, bà nội bảo em ra xem anh đã về chưa”.
- “ ừ, vào trong đi”
Lăng Hạo tiến lại gần ôm eo Hạ An Ngôn đi vào trong.
Hành động của Lăng Hạo làm cô bất ngờ, gương mặt thoáng chốc đã đỏ ứng.
- “hôm nay anh mặc như vậy.

Thật đẹp”.
Lăng Hạo khựng lại nhìn vào cô, rất lâu sau anh mới cười nhẹ “ em là đang công khai tỏ tình tôi sao”.
Hạ An Ngôn cúi đầu không trả lời tiếp tục đi.
Vào đến sảnh tiệc, khách khứa đang rộn ràng trò chuyện.

Lăng Hạo vừa mới bước đến cửa thì trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh.

Lúc nhìn thấy Lăng Hạo nắm tay Hạ An Ngôn bước vào, những vị khách lúc nãy xì xầm chế nhạo Hạ An Ngôn giờ đây im bặt, không ai dám nói tiếng nào.
Chỉ trong nháy mắt, những người đó đều nghĩ thân phận Lăng thiếu phu nhân của Hạ An Ngôn không phải là hữu danh vô thực.
Nguyễn Nhã Hân thấy cảnh tượng trước mắt, không cam lòng mà lườm nguýt Hạ An Ngôn.

Tại sao lúc nào cô cũng là người được mọi người quan tâm, không nuốt trôi cục tức này Nguyễn Nhã Hân tươi cười đi tới quàng tay anh “ Lăng Hạo, anh có mệt không”.
Hạ An Ngôn thấy như vậy thức thời buông tay Lăng Hạo ra đi về phía bà nội.

Nhìn Hạ An Ngôn hành động như vậy Lăng Hạo khó chịu nhưng vẫn không để lộ trên gương mặt.
Vẻ mặt lạnh lùng của Lăng Hạo vẫn giữ được nụ cười vừa phải với mọi người.
“ Lăng Hạo” Nguyễn Nhã Hân nũng nịu lây tay anh “ Lăng Hạo , anh xem mọi người đã có mặt đầy đủ hết rồi.

Chỉ còn đợi anh về để chúc thọ bà nội và cùng bà nội cắt bánh thôi”.
Lăng Hạo bước tới “ bà nội, chúc người đại thọ tốt lành, cùng vui cùng khoẻ với chúng con “
- “ ta chỉ cần, con đối xử tốt với bảo bối của ta một chút là ta đã vui đã khoẻ nhiều rồi “ bà ôm lấy Lăng Hạo nói lời này chỉ có mình anh nghe.
Lúc này, Tần Thiên và Tần Lãng cùng bước vào.

Cả hai cùng bước về phía bà “ bà nội, đại thọ tốt lành”
- “ hai tên tiểu tử các con, sao đến bây giờ mới tới” ngoài miệng tuy trách móc nhưng trong lòng thật sự rất vui vẻ.
- “ nào Tiểu Ngôn lại đây, có mặt đầy đủ năm đứa rồi, các con cùng bà nội thổi nến và cắt bánh nhanh lên”.

Trang Tử Khâm vui vẻ thúc giục mọi người.
Không khí trong phòng tiệc ấm cúng, rộn ràng, vui vẻ.

Nguyễn Nhã Hân cứ bám dính lấy Lăng Hạo, còn Hạ An Ngôn thì không biết nói chuyện gì với anh em họ Tần mà cười đến nức nẻ.
Lần đầu tiên thấy Hạ An Ngôn vui đến như vậy, Lăng Hạo thấy bực bội, cô vui vẻ như vậy nhưng không phải đối với anh.
Nhìn thấy Lăng Hạo cứ đưa mắt về phía Hạ An Ngôn, Nguyễn Nhã Hân siết chặt nắm đấm “ Hạ An Ngôn, qua đêm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết” ( nghĩ thầm trong lòng)
Đến tận buổi chiều, khách lui tới chúc thọ và tặng quà đã về hơn phân nữa thì tiệc mừng thọ của gia đình mới chính thức bắt đầu vào buổi tối.
Lăng Viện không còn đón tiếp khách bên ngoài nữa, hiện giờ trong phòng đều là bà con của nhà họ Lăng..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 61


Nguyễn Nhã Hân nâng ly rượu lên, tươi cười với mọi người “ bà nội đại thọ vui vẻ, con mời mọi người một ly”.
Lúc này , cô ta cố ý liếc sang Hạ An Ngôn một cái.

Nhìn thấy Hạ An Ngôn cầm ly rượu cô ta âm thầm khinh bỉ trong lòng.
Hạ An Ngôn không hề phát hiện cái nhìn đầy ý tứ của cô ta.

Vẫn vui vẻ cầm ly cụng với mọi người, định đưa lên miệng uống có một lực tay cản lại “ Tiểu Ngôn, em bị dị ứng với rượu không được uống”.
- “ Tần Thiên, em uống một chút không sao đâu.

Mọi người đang rất vui mà” Hạ An Ngôn nháy mắt với Tần Lãng.
Tần Lãng khẽ ho một tiếng “ anh, Tiểu Ngôn uống một chút chắc không sao đâu”.
- “ được, em uống một chút thôi, một lát em nhớ uống thuốc dị ứng”.

Một lúc sau Tần Thiên mới gật đầu mà không quên nhắc nhở cô nhớ uống thuốc.
- “ em biết rồi, cám ơn anh”
Họ hàng trong bàn thấy có người ở đầu, thoáng chốc tiếng cụng ly vang lên rất đều.

Và bàn tiệc cũng bắt đầu náo nhiệt, mọi người trò chuyện vui vẻ.
Nguyễn Nhã Hân lẳng lặng quan sát Hạ An Ngôn, thấy thời cơ sắp đến cô ta làm như quan tâm lên tiếng “ Tiểu Ngôn, cô làm sao vậy, sao mặt cô đỏ, người cô rất nóng, cô không khoẻ sao.

Để tôi dìu cô lên phòng nghỉ ngơi”.
Hạ An Ngôn cảm thấy lúc này trong người rất nóng, cực kì khó chịu, ánh mắt mơ hồ, nhìn không rõ cái gì.

Trong vô thức chỉ biết có người dìu mình đi, không rõ là đi đâu, mọi thứ xung quanh cô đều quay cuồng.
Hạ An Ngôn khó chịu miệng nhỏ lẩm bẩm: “ nóng quá, khó chịu quá đi, tôi bị làm sao vậy”.
Bỗng nhiên, cửa của một gian phòng ở góc rẽ hàng lang bất chợt mở ra.
Hạ An Ngôn bị đẩy mạnh vào trong, ngã xuống nền gạch làm cô đau, dường như cô tỉnh táo ra được một chút, cô nhìn quanh căn phòng, đây là phòng của cô.

Nhìn lại phía giường ngủ có một người đàn ông đang ngồi ở đó nhìn cô cười nham nhở.
Hạ An Ngôn lắc đầu thật mạnh muốn giúp mình tỉnh táo thêm một chút “ anh là ai, sao ở trong phòng của tôi”.
Người đàn ông không trả lời cô, cười lớn tiếng đi về phía cô “ Lăng thiếu phu nhân, cô thật mau quên”.
Ý chí cảnh giác đột nhiên trỗi dậy, cô vùng vẫy một hồi nhưng toàn thân rã rời.

Cô vừa định thửđứng lên thì bỗng bị chụp lấy quăng cô lên giường.
- “ Lăng thiếu phu nhân, cô thật là xinh đẹp”.

Hắn vừa nói, bàn tay vừa mân mê gương mặt trắng nõn của cô “.
Trong phòng tiệc, mọi người vẫn ăn uống cười nói vui vẻ.
Tần Thiên thấy bất an bước nhanh về chỗ Hạ An Ngôn ngồi lúc trước.
Vừa rồi trong bóng tối nhìn thấy bóng dáng Hạ An Ngôn và Nguyễn Nhã Hân biến mất, lòng anh đã bất an không yên.
Sau khi, ngồi ăn uống cùng Hạ An Ngôn một chút, anh, Tần Lãng và Lăng Hạo phải đi kính rượu với người lớn trong nhà.

Để Hạ An Ngôn ngồi đó một chút, quay lại đã thấy Hạ An Ngôn được Nguyễn Nhã Hân dìu đi.
Bỗng dưng, trước mặt anh có bóng đèn đứng dựa lưng vào tường nhìn anh.
- “ Hạ An Ngôn đâu rồi”.
- “ tôi không biết, tôi đang đi tìm cô ấy”

- “ Tần Thiên, tôi với cậu là anh em đúng không”.
- “ Lăng Hạo, hiện giờ tôi rất vội.

Tôi phải đi tìm Tiểu Ngôn” Tần Thiên không thèm quan tâm đến Lăng Hạo nữa quay người bỏ đi.
Dường như, Lăng Hạo vẫn chưa buông tha anh “ Cô ấy là vợ tôi, có nguy hiểm cũng là tôi phải lo, cậu làm gì mà cuống quýt lên”.
- “ Lăng Hạo, cậu biết cô ấy không thể uống rượu mà đúng không.

Lúc nãy, cô ấy có uống một chút rượu rồi.

Là tôi thấy Nguyễn Nhã Hân dìu cô ấy đi”.
Lăng Hạo như cười như không lên tiếng: “ Nhã Hân dìu cô ấy đi thì sao.

Không lẽ, Nhã Hân sẽ làm hại cô ấy “.
Tần Thiên dường như không thể nói chuyện với Lăng Hạo được nữa, xoay người bỏ đi không quên để lại một câu “ Nguyễn Nhã Hân không đơn giản như cậu nghĩ đâu”..
 
Back
Top Dưới