Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 82


Thành phố B
Năm năm sau
Tháng hai, trường đai học B đã sắp tới khai giảng, sinh viên lần lượt quay trở lại.

Ngày mai là ngày lễ tình nhân, ở góc đường có dựng lên mấy cửa hàng thưa thớt, bày bán hoa.

Phần lớn là người dân muốn mượn ngày lễ tình nhân để kiếm chút tiền lời.

Không hiểu sau thời tiết của lễ Tình Nhân năm nay rất lạnh, gió rét buốt, thỉnh thoảng chỉ có vài sinh viên dừng lại ngắm một chút.
- “ cô chủ, bó hoa này bao nhiêu”
- “ 60 đồng ạ “.
- “ có thể bớt một chút không”.
Hạ An Ngôn xoa hai bàn vào nhau, giọng nói của cô vang lên kèm theo tiếng run rẩy “ 55 đồng được không, số hoa này là tôi tự đi hái của nhà vườn, trọn hoa tươi nhất và tôi cũng tự bó.

Cho nên không thể bớt thêm được nữa đâu”.
- “ chẳng trách, hoa của cô đẹp hơn những cửa hàng gần đây rất nhiều”.
Hạ An Ngôn nhìn đối phương mỉm cười nhẹ nhè, đây là những chuyện mà cô học được ở mẹ mình, cô rất tự hào về điều đó.
- “ cô chủ, lấy cho tôi bó hoa này”.
- “ được, cám ơn anh”.
Hạ An Ngôn bận rộn với cửa hàng của mình.

Không biết có phải bạn sinh viên vừa rồi giới thiệu giúp cô hay không, các bạn sinh viên từng người từng người ghé lại chỗ cô.
Cách đó không xa có một bé gái được bao bọc kĩ như cục bông gòn trên vai đeo một cái balo trên tay cầm một tờ giấy không ngừng chạy về phía cô, thình thoảng lại kêu lên “ mẹ ơi, mẹ ơi”.
Hạ An Ngôn đang xoa hai bàn tay của mình vào nhau, chưa kịp định hình thì có một vật mềm mại nhào tới ôm lấy chân của mình.
- “ Chị Tiểu Ngôn hôm nay Nấm có quà dành cho mẹ đây ạ”.

Một giọng nói ngọt như kẹo vang lên.

Đây là con gái của cô, trốn đi đc một tháng thì cô phát hiện mình mang thai, dường như ông trời thương hại cô, mang tiểu bảo bối đến với cô lúc cô chơi vơi nhất.
Hạ An Ngôn ý thức trở về, lập tức ngồi xuống ôm lấy cục bông nhỏ, hôn nhẹ lên má của bảo bối một cái “ buổi sáng mẹ đã dặn mẹ có đến đón trễ cũng phải ở lại trường với cô giáo chờ mẹ, con lại không nghe lời tự ý đi về đúng không”.
- “ mẹ không có là chú tới đón con “ cục bông nhỏ vừa nói vừa chỉ tay về hướng người đàn ông.
Hạ An Ngôn nhìn theo hướng ngón tay của con gái mỉm cười “ Tần Thiên, anh mới quay về sao”.
Tần Thiên gật đầu bước tới gần 2 mẹ con “ừ, anh mới về”.
Mấy năm qua chỉ có một mình anh biết cô ở đâu, không phải là anh tìm được cô, mà là vạn phần bất đắc dĩ cô mới chủ động gọi tìm anh.

Từ đó, anh định cư tại thành phố B để được gần gũi hai mẹ con cô, thỉnh thoảng sẽ đi công tác vài ngày.

Đa phần thời gian đều ở thành phố B.
- “ chẳng phải, con nói có quà tặng cho mẹ hay sao”.

Tần Thiên xoa đầu cục bông nhỏ.
“ dạ” cục bông nhỏ vui vẻ đưa bức tranh tới trước mặc cô.

Trong tranh là một người lớn nắm tay một đứa bé đi trên đường, trên tay đứa bé còn cầm một cái bong bóng .
Hạ An Ngôn ôm bảo bối của mình vào lòng, hôn vào má một cái thật kêu “ cám ơn Nấm”.
Nhưng nhìn nét mặt của bảo bối không được vui Hạ An Ngôn ân cần hỏi thăm “ Nấm có thể nói cho mẹ biết là ai làm con không vui không”.
Cục bông nhỏ ngước mắt lên nhìn cô ra vẻ ấm ức nói “ cô giáo nói tranh của Nấm rất đẹp, nhưng lại chỉ cho Nấm điểm khá thôi, tại vì Nấm vẻ không đúng chủ đề mà cô đưa ra”.
Nhìn vẻ mặt bảo bối không vui, Hạ An Ngôn gấp gáp dỗ dành “ thế chủ đề cô giáo đưa ra là gì, tại sao Nấm lại không vẽ đúng”.
- “ cô giáo nói là phải vẽ gia đình có ba mẹ và con cùng nhau đi chơi” nói đến đây giọng nói trở nên lí nhí đến nỗi không nghe được “ mà Nấm đâu có ba, từ nhỏ đến bây giờ Nấm chỉ thấy có mẹ”.
Câu nói ngây ngô của đứa nhỏ làm Hạ An Ngôn cứng người, nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh lại nhỏ nhẹ giải thích với bảo bối của mình “ điểm khá đã rất giỏi rồi, Nấm cố gắng như vậy mẹ đã rất vui.

Sau này cố gắng thêm một chút nữa là sẽ được điểm giỏi rồi.

Không buồn nữa được không”.
- “ dạ” cái mặt nhỏ ỉu xìu đáp lại lời của Hạ An Ngôn..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 83


Hạ An Ngôn nhìn đứa nhỏ của mình chỉ biết thở dài lắc đầu, cái đứa nhỏ này gương mặt tuy rất giống cô, tính tình rất ngoan ngoãn nhưng những lúc không vui tính nết rất giống anh ta, gương mặt phản phất nét mặt của anh ta.
Tần Thiên nhìn một lớn một nhỏ ủ rũ thì ngao ngán lắc đầu.
- “ em đã bán xong chưa, anh có thể mời hai mẹ con em ăn cơm được không”.
- “ hoan hô, chú Nấm muốn ăn gà rán”.

Lời Tần Thiên vừa dứt, đứa bé mới giây trước còn buồn giây sau đã phấn khích vào lòng anh.

Trẻ còn thật dễ dỗ nhanh buồn cũng nhanh vui.

Nhìn bảo bối của mình vui vẻ như vậy Hạ An Ngôn cũng không nỡ từ chối, đành phải dẹp cửa hàng của mình cùng đi ăn với Tần Thiên.
Sau khi ăn xong, đứa nhỏ đã thiếp đi từ lúc nào đang được Tần Thiên bế trên tay, còn Hạ An Ngôn đi bên cạnh, nhìn từ xa họ giống như là một gia đình.
Hạ An Ngôn nhìn đứa nhỏ nằm trong lòng Tần Thiên mà mỉm cười hài lòng, đứa nhỏ này là bảo bối của cô, lúc cô chơi vơi nhất của cuộc đời ông trời liền thương xót cô, cho cô một tiểu bảo bối, cho cô động lực sống tiếp.
Tần Thiên từ nãy giờ ánh mắt luôn để ý Hạ An Ngôn, ánh mắt cô nhìn đứa nhỏ trong lòng anh thật hạnh phúc.
- “ Tiểu Ngôn em không có ý định quay về thành phố S sao”.
Hạ An Ngôn không một giây do dự liền trả lời “ không quay về, em cảm thấy cuộc sống của em ở đây rất tốt, em không muốn thay đổi gì nữa”.
- “ em có biết lúc chiều Nấm hỏi anh như thế nào không, chú tại sao Nấm không có ba”.
Hạ An Ngôn vẫn nhìn về phía trước nhưng không ai biết trong lòng cô rất đau, là chính miệng anh nói không cần đứa nhỏ.
Tần Thiên không nhìn Hạ An Ngôn nữa mà tiếp tục nói “ anh nói sao Nấm không hỏi mẹ về ba, đứa nhỏ này liền trả lời mẹ sẽ không vui, mỗi khi có ai đó nhắc về ba, tối khi Nấm đi ngủ rồi mẹ sẽ khóc”.
- “ Hạ An Ngôn tới một đứa nhỏ còn nhìn ra em không vui khi nhắc tới ba nó.

Năm năm qua em thật sự chưa buông bỏ được cậu ta”.
- Lòng Hạ An Ngôn run lên, khoé mắt chợt nóng, bàn tay nắm chặt lại: “ không buông bỏ thì còn làm được gì, anh ta chưa bao giờ cần em và cần đứa nhỏ này, ngày đó quyết định trốn đi căn bản là em không hề biết được sự tồn tại của đứa nhỏ này.

Cho nên hiện giờ đứa nhỏ này là con của riêng một mình em, em sẽ nói cho con nghe về ba nó nhưng là một lúc khác, hiện giờ con còn quá nhỏ, em muốn con em vui vẻ lớn lên”.
- “ Tiểu Ngôn em có biết một đứa nhỏ lớn lên trong một gia đình không hoàn chỉnh nó sẽ cảm thấy thua thiệt bạn bè không”.
- “ em biết, nhưng hiện giờ em không thể làm gì khác hơn”

- “ Tiểu Ngôn bao năm em không nhìn ra tình cảm của anh hay em cố tình né tránh anh”.
- “ Tần Thiên em xin lỗi, em không xứng với anh đâu”.
- “ xứng hay không xứng, không phải em nói là được.

Tiểu Ngôn cho anh một cơ hội để được chăm sóc mẹ con em, em đã vất vả nhiều rồi”.
Hạ An Ngôn khó xử nói “ Tần Thiên đừng làm em khó xử được không”.
Cả hai rơi vào im lặng, bước về phía trước không ai nói thêm điều gì.

Hạ An Ngôn lãng sang chuyện khác mà hỏi “ vừa rồi anh về thành phố S đúng không”.
Tần Thiên nhàn nhạt “ ừ” một tiếng.
Hạ An Ngôn gấp gáp hỏi “ anh có về Lăng Viện không.

Bà nội và ba mẹ có khoẻ không?”.

Họ là người mà cô cảm thấy có lỗi rất nhiều, ngày cô đi không lời nói liền biến mất.
- “ em yên tâm, mọi người đều rất khoẻ”.
Nghe Tần Thiên nói như vậy, Hạ An Ngôn yên tâm mà thở nhẹ nhõm.

Cuối cùng thì cũng về đến nhà, Tần Thiên bế thẳng đứa nhỏ đi vào phòng ngủ.

Mấy năm qua, những lúc cô bận việc, luôn nhờ Tần Thiên chăm sóc đứa nhỏ, nên mọi ngõ ngách trong căn nhà trọ nhỏ hẹp này anh đã nắm trong lòng bàn tay.
Đặt đứa nhỏ xuống giường, anh vén chăn ngay ngắn ngắm đứa nhỏ thêm một chút liền đi ra phòng khách, thấy Hạ An Ngôn đang bận bịu trong bếp “ anh về bệnh viện, em cố gắng ngủ sớm một chút, dạo gần đây em gầy đi rất nhiều rồi”.
Hạ An Ngôn bỏ công việc còn dang dở quay ra đưa Tần Thiên ra cửa “ em biết rồi, cám ơn anh”
- “ ừ, anh đi đây”.

Tần Thiên quay người đi ra khỏi nhà.
Khoảng khắc cửa nhà đóng lại, Hạ An Ngôn trượt dài từ cánh cửa ngồi xuống đất.

Đưa tay ôm lấy ngực mình, mỗi khi có ai đó nhắc đến anh ta tim cô liền rất đau như vậy.

Vết thương anh để lại trong lòng cô quá sâu, sâu đến mức chỉ cần chạm nhẹ thì đã đau tận tâm can..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 84


Sân bay thành phố B, dưới ánh đèn sáng choang của sân bay, một thân ảnh cao ráo sải bước đi ra, anh lúc này toát ra một vẻ lạnh lùng, khiến anh ở giữa dòng người lại chói mắt hơn rất nhiều, bên cạnh anh còn có hai người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự đi cùng.
Rất nhanh một người đàn ông ăn mặc lịch sự đi tới phía anh “ Lăng tổng, anh mới đến”.
Lăng Hạo nhìn anh ta gật đầu một cái “ lên xe rồi nói tiếp”.
Nói xong Lăng Hạo bước ra xe đã chuẩn bị cho anh, hai người đàn ông đi cùng anh lên xe ở phía sau.
- “ Lăng tổng, anh có cần về khách sạn nghỉ một chút không”.

Trần Khiêm dùng thái độ chuyên nghiệp nói với anh.

Lăng Hạo ngã người ra sau ghế nhắm mắt “ không cần, cậu cứ đến thẳng phòng giao dịch.

Tài liệu tôi cần cậu đã chuẩn bị chưa”.
Trần Khiêm cung kính đưa tập tài liệu cho Lăng Hạo “ có một số chỗ quan trọng tôi đã in riêng ra một tờ cho anh, để ở trang cuối”.
Chiếc xe lăn bánh khỏi sân bay, Lăng Hạo chăm chú xem tài liệu không quan tâm tới xung quanh.
Đúng như lời anh nói, năm năm qua anh chưa một lần tìm kiếm tung tích của Hạ An Ngôn.

Từ ngày, Hạ An Ngôn bỏ đi anh chỉ biết lao đầu vào công việc, thỉnh thoảng chỉ tham gia vài buổi tiệc quan trọng.
Năm thứ nhất, Hạ An Ngôn bỏ đi, bên Lăng Viện biết tin, bà nội tức giận mà đổ bệnh, liền ra lệnh cấm túc anh không được bước chân vào Lăng Viện.

Thời điểm đó thỉnh thoảng anh về Trang Viên sẽ nhớ tới Hạ An Ngôn, mọi ngõ ngách trong Trang Viên anh đều thấy bóng dáng cô.

Anh quyết định đóng cửa Trang Viên.
Năm thứ hai, mua thành công hai công ty địa ốc ở thành phố B, việc sáp nhập thành phòng giao dịch cũng diễn ra thuận lợi, Trần Khiêm bị anh điều sang bên đó, cánh tay đắc lực bị mất đi một mình anh phải làm tất cả mọi việc quan trọng, anh cũng chẳng còn thời gian nhớ tới Hạ An Ngôn.
Năm thứ ba, thứ tư cuộc sống của anh quay về quỹ đạo ban đầu, dường như anh đã chẳng còn nhớ cô gái tên Hạ An Ngôn.

Nhưng đôi lúc lái xe ngoài đường nhìn thấy bóng dáng thấp thoáng giống cô, anh bất giác nhìn nhiều hơn một cái.

Bốn năm qua, anh chưa từng bước chân ra khỏi thành phố S để tìm cô.

Công việc báo cáo thường niên của phòng giao dịch, Trần Khiêm đều báo trực tuyến cho anh.
Lần này, có một hạng mục quan trọng anh bắt buộc phải sang đây.

Có lẽ, đây là định mệnh của anh và cô, anh chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ được gặp lại cô.
Chạy ngang qua đại học B , Trần Khiêm thoáng nhìn ra bên ngoài, ngạc nhiên nói :” Lăng Tổng, kia hình như là thiếu phu nhân”.
Lăng Hạo dời mắt nhìn sang hướng Trần Khiêm chỉ, chỉ thấy được bóng lưng của một cô gái, anh hờ hững lên tiếng “ cậu tập trung lái xe đi”.
Hôm nay, rất sớm Hạ An Ngôn phải đem theo đứa nhỏ đi giao báo và giờ phải quay lại cửa hàng để bày bán, đứa nhỏ đã mệt mỏi thiếp đi trên vai cô, mấy năm qua mặc dù cho có Tần Thiên nhưng cô luôn muốn dùng sức lực của mình để nuôi đứa nhỏ, một ngày cô phải làm đến ba, bốn công việc.

Những ngày đứa nhỏ không đi học thông thường sẽ đi theo cô.

Để đứa nhỏ nằm một bên cẩn thận, cô lại tất bật dọn hàng cho kịp giờ.

Có thể là hoa cô bán đặc sắc hơn những quầy khác, các bạn sinh viên từng người ghé lại quầy hàng của cô, rất nhanh cô đã bán gần hết.
Hạ An Ngôn đang sắp xếp lại tiền, thì có một giọng nói mềm mại còn ngáy ngủ gọi cô “ mẹ “.

Hạ An Ngôn đi tới bế đứa nhỏ vào lòng dỗ nhẹ nhẹ trên lưng một chút, đứa nhỏ này rất ngoan nhưng có mỗi tật xấu là khi ngủ dậy cô phải bế vào lòng dỗ nhẹ lưng một chút thì im chuyện được với đứa nhỏ này.

Dỗ một chút, Hạ An Ngôn cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang mở mắt to nhìn cô cười “ mặt mẹ có dính gì sau”.
Đứa nhỏ lại lắc đầu, Hạ An Ngôn nhíu mày “ làm sao lại nhìn mẹ như vậy, có phải con làm gì sai muốn mẹ tha lỗi đúng không”.
Lúc này, đứa nhỏ mới lên tiếng “ không có a, Nấm thấy mẹ đẹp quá, cho nên muốn nhìn một chút”.
Nghe con gái nói Hạ An Ngôn cười híp mắt “ tiểu quỷ làm sau lại nịn mẹ như vậy, không nói với con nữa mau ngồi dậy mẹ rửa mặt, uống sữa, hôm nay mình còn phải đến chỗ bà Trần nữa đó”.
Đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu “ dạ”.
Cuối cùng, thì số hoa đã bán hết sớm hơn dự định..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 85


Hạ An Ngôn dọn dẹp quầy hàng của mình, ngồi xổm xuống vuốt vuốt lấy tay bé con, lạnh buốt, có chút đau lòng: “ bảo bối, hôm nay mẹ bán hết hoa, sau khi làm hết công việc mẹ mua cho con một cái áo ấm mới nha, áo này đã nhỏ đi rất nhiều rồi”.

Trước kia, quần áo của đứa nhỏ này toàn là mặc lại đồ cũ của những đứa bé khác, trẻ con lớn rất nhanh, Hạ An Ngôn cũng không có nhiều điều kiện để mua quần áo mới cho con, một năm chỉ khi năm mới tới cô mới mua cho con một hoặc hai bộ quần áo mới, đứa nhỏ này đi theo cô đã thiệt thòi rất nhiều.
- “ mẹ không cần a, áo còn mặc rất đẹp, mẹ không có nhiều tiền, Nấm không cần áo mới đâu”.

Đứa nhỏ ngoan đến mức khiến cô phải đau lòng.

Hạ An Ngôn đỏ mắt, nghẹn ngào nói “ con không thấy mẹ bán hết hoa rồi sao, hôm nay mẹ có nhiều tiền rồi, mẹ mua áo mới cho con”.
- “ dạ, Nấm cám ơn mẹ”.

Đứa nhỏ đưa tay sờ gương mặt của cô.
Hạ An Ngôn ân cần dặn dò đứa nhỏ “ một chút nữa, Nấm ngoan ngoãn tự ngồi chơi một mình, mẹ cố gắng làm xong công việc sớm, mình cùng đi mua áo mới nha”.
- “ Dạ”.
Hai mẹ con đã rất nhanh tới chỗ làm việc, trước mắt cô là một toà nhà sừng sững, chỉ là phòng giao dịch nhưng quy mô hoạt động rất lớn.

Đây là công việc ba năm nay của cô, được bà Trần gần nhà trọ cô ở giới thiệu tới làm, mặc dù hơi vất vả một chút mà tiền lương cao hơn một chút so với thị trường.

Nhờ vào tiền lương ở đây, mà cô có thể cho con cô đi học ở trường tốt hơn một chút.
Thấy một lớn một nhỏ bước vào, người phụ nữ tầm năm mươi tuổi bước tới trên mặt có chút e dè “ Tiểu Ngôn, con mau đi thay quần áo nhanh lên, nghe nói hôm nay có tổng giám đốc tới.

Mau đi dọn dẹp, để không lại bị la”.
“ dạ “.

Hạ An Ngôn dắt tay con gái lại ghế trong phòng nghỉ ngồi xuống, mở cặp lấy tập và bút vẽ ra cho con rồi dặn dò “ con ở đây với bà Trần ngoan ngoãn, nghe lời bà Trần không được làm bà khó xử, mẹ đi làm việc rất nhanh sẽ quay chở lại “.
- “ dạ, mẹ đi nhanh đi, trễ một chút bị la sẽ không có tiền mua áo mới”.
- “ rồi mẹ đi đây” vuốt mặt đứa nhỏ một cái rồi đứng dậy lễ phép nói “ bà Trần làm phiền bà coi Nấm giúp con một chút”.
Bà Trần nhìn Hạ An Ngôn mỉm cười gật đầu “ được, con đi làm đi”.
Hạ An Ngôn đi rồi, bà Trần nhìn sang thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi đó chơi đồ chơi của mình, ngồi kế bên đứa nhỏ “ Nấm, hôm nay được mẹ mua cho áo mới sao?”.
Nghe nhắc tới áo mới, đứa nhỏ phần khích, chí chéo nói “ dạ, đúng rồi ạ, hôm nay mẹ bán được hết hoa sớm, mẹ nói áo ấm của Nấm nhỏ rồi, Nấm mặc không vừa nữa, mẹ mua cho Nấm áo mới”.
- “ vậy Nấm có vui không “.
- “ dạ, có Nấm vui lắm ạ, mẹ có nhiều tiền rồi, mẹ sẽ không phải làm nhiều việc nữa”.
Đứa nhỏ hiểu chuyện khiến bà phải đau lòng “ vậy sau này Nấm cố gắng học giỏi để có công việc tốt để lo cho mẹ nha, Nấm phải biết thương mẹ nha”.
Đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu “ dạ, Nấm thương mẹ nhất”.

Tít….

Tít…
Bà Trần bước đến bắt điện thoại nội bộ lên nghe, rất nhanh liền trả lời “ tôi biết rồi, tôi sẽ đến liền”.
Bà Trần quay lại dặn đứa nhỏ “ Nấm ở đây ngoan tự mình chơi một chút, không được chạy lung tung, bà Trần phải đi làm việc rồi”.
- “ dạ, bà Trần đi làm việc đi ạ, Nấm sẽ ngoan”.
Bà Trần đi làm công việc của mình, còn đứa nhỏ thì miệt mài vẽ tranh của mình.
Chơi được một lúc, thì muốn đi vệ sinh, liền tự mình đi ra khỏi phòng nghỉ kiếm nhà vệ sinh.

Nhưng tìm mãi cũng không thấy, chạy một lúc va phải một vật gì đó liền ngã lăn ra đất..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 86


Từ lúc đến nơi tới giờ Lăng Hạo đã phải họp xuyên suốt ba tiếng đồng hồ, anh từ phòng làm việc đi ra, đi thẳng vào thang máy để xuống tầng đi về khách sạn, sờ tay vào túi quần chợt nhớ mình để quên điện thoại trên phòng làm việc anh đành phải quay lại.

Nhưng anh không bấm lên tầng mà lại bấm xuống tầng bước ra khỏi thang máy, mới biết mình đi nhầm, định đi vào thì có một vật nhỏ mềm va vào chân của mình.

Anh nhíu mày nhìn xuống thì thấy một bé gái ngã lăn ra đất, anh ân cần đỡ lấy đứa nhỏ, phủi nhẹ bụi trên quần áo “ bạn nhỏ, có đau ở đâu không”.
Đứa nhỏ ôm lấy bụng của mình “ Nấm không sao, cám ơn chú”.

Thấy đứa nhỏ ôm bụng, Lăng Hạo nhỏ nhẹ nói “ bạn nhỏ, con làm sao lại ôm bụng, con ở đây cùng với ai”.
- “ mẹ đi làm việc rồi ạ, chú, có thể dẫn Nấm đi vệ sinh được không” đứa nhỏ gấp gáp nói.
Nghe đứa nhỏ nói ra yêu cầu của mình Lăng Hạo thở ra nhẹ nhõm “ thì ra là muốn đi vệ sinh, được, chú dẫn con đi”.
Anh ngồi xổm xuống bế đứa nhỏ đi tới nhà vệ sinh, giúp con bé ngồi lên chỗ vệ sinh dành cho trẻ nhỏ xong liền bị đuổi đi
- “ chú ơi, chú ra ngoài đi, Nấm có thể tự làm vệ sinh được rồi ạ”.
Lăng Hạo nhìn đứa nhỏ này cảm thấy thú vị, liền gật đầu đi ra ngoài đứng chờ.
Chưa được bao lâu thì thân hình nhỏ nhắn đi ra , nhìn thấy Lăng Hạo cong môi cười một cái “ chú ơi, cám ơn chú”.
Lăng Hạo ngắm nhìn nụ cười của cô bé, khóe miệng không kiềm được mà hơi động một chút.
“ bạn nhỏ, con tên là gì”
Đứa nhỏ ngẩng đầu lên: “ chú, mẹ bảo là không nên nói chuyện với người lạ, con vừa rồi nói chuyện với chú, đã phạm sai lầm.

Nếu như con nói cho chú biết tên của mình, chính là sai lại càng thêm sai”.
“ ừ” tâm tình của Lăng Hạo đột nhiên tốt lên rất nhiều, giọng nói hơi cao: “ chẳng phải vừa rồi chú mới giúp con đi vệ sinh xong, sao rất nhanh liền trở thành người lạ rồi”.
Đứa nhỏ liền cười khúc khích “ đúng rồi a, chú mới giúp con mà, sao có thể trở thành người lạ được, như vậy sẽ không phải sợ mẹ la rồi”.

Lăng Hạo ân cần nói “ bạn nhỏ, bây giờ có thể nói cho chú biết con tên gì được chưa”.
Đứa nhỏ chu môi, nũng nịu nói “ mọi người thường gọi con là Nấm, chú cũng có thể gọi như vậy”.
Lăng Hạo nắm tay đứa bé, dẫn về chỗ ban đầu gặp, cả hai vừa đi vừa nói, nói chuyện với đứa nhỏ này Lăng Hạo thấy rất thú vị, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
- “ Nấm sao, cái tên rất dễ thương, con cũng rất ngoan, mẹ con chắc hẳn đã dạy con rất tốt”.
- “ dạ, mẹ rất tốt”.

Nhắc tới mẹ mình đứa nhỏ phấn khích hơn rất nhiều.
Rất nhanh hai người đã tới chỗ ban đầu gặp nhau, từ xa đã thấy bà Trần cuống quýt tìm đứa nhỏ.

Thấy Lăng Hạo dẫn Nấm bà hoảng hốt, liền chạy lại “ tổng giám đốc”.
Lăng Hạo thấy bà cuống quýt tìm đứa nhỏ liền không vui nói “ đứa nhỏ này là của bà sao, lần sao không được để nó ở một mình nữa”.
- “Tôi biết rồi”.
Nấm buông tay Lăng Hạo ra đi phía bà Trần “ bà Trần, Nấm xin lỗi, là con muốn đi vệ sinh nên mới tự ý đi khỏi chỗ, bà Trần đừng nói lại với mẹ nha”.

Bà Trần gật đầu “ bà Trần biết rồi, là chú dẫn con đi vệ sinh sau” Nấm gật đầu “ con đã cám ơn chú chưa”.

Nấm liền gật đầu.
Bà Trần cung kính nói “ cám ơn tổng giám đốc, không còn gì nữa tôi dẫn đứa nhỏ đi trước, Nấm mau tạm biệt chú đi”.
Nấm rất nghe lời liền đưa bàn tay nhỏ nhắn mũm mỉm lên vẫy tay với Lăng Hạo “ chú tạm biệt, hẹn gặp lại chú”.
Lăng Hạo vẫy tay mỉm cười với đứa nhỏ, nhìn hai người đi anh cũng quay người đi về phía thang máy nhưng bất chợt anh nghe một câu nói, trong lòng anh liền nhói lên một chút “ bà Trần, trên người chú có mùi của ba rất thơm”.
Đứa nhỏ ngây ngô nói làm bà Trần bịt miệng không kịp.
Lời nói của đứa nhỏ liền làm anh nhớ đến một người, nếu không tại anh làm cô mất đi tư cách làm mẹ, nếu anh không làm cô đau lòng bỏ đi, có khi hiện giờ anh có thể đã có một đứa con đáng yêu rồi.
Lăng Hạo không nghĩ nữa, quay người đi về phía thang.
Thời điểm cửa thang máy vừa đóng chặt, Hạ An Ngôn cũng vừa đi tới..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 87


Hạ An Ngôn quay trở lại, bà Trần liền nói cho cô nghe, Hạ An Ngôn phải gấp gáp xin lỗi bà Trần.

Bạn nhỏ vừa mới gây chuyện thì đang thu dọn lại đồ chơi của mình để đi về.
Hai mẹ con vui vẻ nắm tay đi trên phố, bạn nhỏ vừa đi vừa tò mò hỏi đủ thứ chuyện làm Hạ An Ngôn một phen mệt mỏi.
Thỉnh thoảng đứa nhỏ sẽ nhắc lại câu nói “ chú có mùi của ba rất thơm” làm Hạ An Ngôn phải nhíu mày giải thích
- “ Nấm nghe mẹ nói, chú đó không phải là ba, không được nói như vậy nữa được không”.
Nấm nghe cô nói gương mặt buồn buồn gật đầu “ dạ, nhưng mà chú có mùi của ba thật mà”.

- “ Nấm lại quên lời mẹ nói rồi sau” Hạ An Ngôn thở dài lắc đầu, cô biết đứa nhỏ này rất muốn có ba.
- “ dạ”.
Cuối cùng, thì đã đến chợ đêm ở gần đại học B, đồ ở đây giá rất bình dân, đối tượng mua hàng ở đây chủ yếu là sinh viên và dân lao động nên giá cả không mắc lắm.

-
Bình thường sau giờ làm việc cô và đứa nhỏ về nhà rất sớm, ít khi đến những chỗ như thế này.

Đứa nhỏ đến nơi thấy đông vui hai mắt liền mở to phấn khích, kích động nói “Chị Tiểu Ngôn, ở đây vui quá”.
Hạ An Ngôn nhìn bảo bối phấn khích tới miệng không khép lại được liền lắc đầu cười nói “ một chút nữa mẹ phải lựa áo cho Nấm, lúc mẹ không nắm tay con được, con liền phải nắm chặt áo của mẹ biết không” vừa nói cô vừa cầm tay đứa nhỏ để lên vạt áo của mình.
Đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu “ dạ, Nấm cầm áo mẹ như vậy người xấu mới không đến bắt Nấm đi được”.
- “ Ngoan”.
Cả đoạn đường đi mắt đứa nhỏ sáng lên rất nhiều, xung quanh bán rất nhiều đồ ăn.

Đứa nhỏ ngoan chỉ dám nhìn không dám đòi hỏi Hạ An Ngôn lấy một lời.
Rất nhanh hai người đã đến trước quầy hàng bán đồ trẻ con, Hạ An Ngôn lấy cho đứa nhỏ một chiếc áo ấm màu hồng trên nón còn đính thêm một ít lông.

Khoác lên người đứa nhỏ liền giống một chú thỏ con đáng yêu.
Người bán hàng và những người xung quanh thấy đứa nhỏ đáng yêu như vậy liền hết lời khen ngợi.
- “ con gái của cô đáng yêu quá”.
Nghe mọi người khen bảo bối của mình liền mỉm cười “ cám ơn cô”.
Hạ An Ngôn quyết định lấy cái áo này, trả tiền xong người bán hàng lại vui vẻ cưng nựng Nấm tặng cho đứa bé một đôi buộc tóc hình thỏ con màu hồng giống chiếc áo kia “ bé cưng, cái này là cô cho con, lúc về nhà kêu mẹ trải tóc buộc lên sẽ rất đẹp”.
Nhìn thấy buộc tóc đẹp mắt đứa nhỏ liền sáng lên nhưng không dám lấy, đưa mắt nhìn về Hạ An Ngôn thấy cô mỉm cười gật đầu đứa nhỏ mới vui vẻ nhận lấy bằng hai tay và không ngừng cám ơn “ Nấm cám ơn cô”.

Nhìn cách cư xử của đứa nhỏ liền biết Hạ An Ngôn giáo dục đứa nhỏ rất tốt, những người xung quanh liền gật đầu.
Hạ An Ngôn kể chưa xong một câu chuyện cổ tích, Nấm đã chìm vào mộng đẹp.

Cô dựa người vào đầu giường, ngọn đèn màu vàng bao phủ lên căn phòng ngủ nho nhỏ của hai mẹ con cô, căn nhà trọ này đã rất cũ, vách tường còn bị nước mưa ngấm vào, cô thỉnh thoảng lại phải thay giấy dán tường một lần.

Hạ An Ngôn cúi đầu nhìn xuống ngắm nhìn bảo bối của mình ngủ, nhìn đến xuất thần, nét mặt khi ngủ rất giống anh ta, đặc biệt bị là cặp chân mài nhíu lại.
Ở phòng ngoài truyền tới tiếng mở cửa, Hạ An Ngôn phục hồi lại tinh thần, nhanh chóng đưa tay dụi dụi mắt, đứng dậy đi ra bên ngoài.
Nhìn thấy người con gái đang đứng cởi giày, cô cười “ chị hôm nay sao lại trở về “.

Thẩm Vi cời giày ra, giọng nói mệt mỏi: “ ừ, chị về một tuần, chẳng phải hai ngày nữa là tới sinh nhật tiểu bảo bối rồi sao”.
Hạ An Ngôn nhìn vào gương mặt bị lạnh mà đỏ của cô ấy “ em quên mất”.

Sau đó, đi vào bếp lấy cho cô ấy một ly nước ấm.
- “ Nấm đã ngủ rồi sao”.
- “ ừ, mời vừa ngủ một chút”.
Khi cô đến thành phố B này một thân một mình, gặp được Thẩm Vi cô ấy cũng là trẻ mồ côi giống như cô, Thẩm Vi liền coi cô như chị em ruột của mình mà đối đãi, trước kia cô đi làm phục vụ chung nhà hàng với Thẩm Vi, nhưng cái thai của cô càng ngày càng lớn nên Thẩm Vi không cho cô đi làm nữa.

Căn nhà này là hai người cùng ở nhưng thỉnh thoảng Thẩm Vi chỉ về một, hai ngày.

Chỗ làm cách nhà đi xe phải tầm 2-3 tiếng đồng hồ nên cô ấy ở lại chỗ làm, khi nào có thời gian rảnh mới về..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 88


Hạ An Ngôn vừa nói vừa đi lại lấy thuốc uống “ chị, hôm nay đã gầy hơn rồi, có phải công việc vất vả quá không”.
Thẩm Vi đi lại ghế ngồi xuống, uống một hớp nước rồi nói “ không có”.
Thẩm Vi nhìn Hạ An Ngôn từ đầu đến chân đánh giá một vòng “ em lại gầy đi thêm, lại đi làm thêm công việc phải không”.
- “ kiếm thêm một chút để lo cho Nấm, con lớn nhiều rồi.

Ăn uống cần phải đủ dinh dưỡng”.

Hạ An Ngôn gượng cười giải thích.
- “ hôm nay làm sao lại uống thuốc”.

Thẩm Vi nặng nề nói.
- “ cảm thấy trong người không thoải mái một chút”.

Hạ An Ngôn xoay người đi vào bếp “ chị đã ăn cái gì chưa, em nấu mì chị có ăn luôn không”.
- “ ừ”.
Nhìn Hạ An Ngôn loay hoay nấu mì trong bếp, ánh đèn chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn dáng người rất gầy của cô, Thẩm Vi nặng nề thở dài.

Cô nhớ năm năm trước gặp Hạ An Ngôn là một cô gái có gương mặt rất đẹp, làn da trắng nõn, dáng người cân đối chứ không như bây giờ phải nói là rất gầy, Thẩm Vi thở dài nói “ Tiểu Ngôn, cuộc sống của chúng ta bây giờ không đến nỗi thiếu thốn, em không cần phải bán mạng như vậy, em lỡ có đổ bệnh ai lo cho con gái em”.
Hạ An Ngôn xoay người lại tủ lạnh lấy trứng và ít rau, bận rộn với công việc của mình, nghe Thẩm Vi nói cô rơi vào trầm mặc, một lúc lâu sau mới dè dặt nói: “ chị, em sợ”.
Không có tiền thì chỉ có thể trơ mắt nhìn mạng sống của người mình yêu thương trôi qua ngay trước mắt, cái loại không có tiền dày vò người ta đến sống không bằng chết.

Cô cúi đầu xuống, ánh đèn soi lên thân ảnh gầy gò của cô làm Thẩm Vi đau lòng
- “ trải qua chuyện của hai năm trước, cảm giác dày vò vì không có tiền, em không muốn lặp lại nữa”.
Thẩm Vi nhẹ nhàng thở dài một hơi, bao năm qua cho dù cực khổ như thế nào Hạ An Ngôn cũng chưa từng mở miệng oán trách người đàn ông đó một lời, buổi tối trôi qua trong im lặng ăn xong cả hai về phòng ngủ.
Ngày thứ hai, Nấm phải đi học nên thức rất sớm, chuẩn bị xong mọi thứ, hai mẹ con dắt tay ra khỏi nhà, Thẩm Vi vẫn còn chưa thức.
Đưa đứa nhỏ đến trường học, dặn dò vài câu“ Nấm đi học phải ngoan nha, chiều nay dì Vi sẽ đoán con, mẹ đi làm về trễ một chút, về nhà phải nghe lời dì Vi biết không”.
- “ dạ, mẹ”.
Dẫn tay đến lớp đưa cho cô giáo “ làm phiền cô rồi”.
- “ không có phiền, Nấm ở lớp rất ngoan”.
Hạ An Ngôn cười, cúi người hôn bảo bối một cái liền quay người rời đi.
Hôm nay cô phải làm thu ngân ở cửa hàng tiện lời gần nhà, công việc của cô đa phần là công việc bán thời gian, một ngày cô có thể làm ba đến bốn công việc, rất nhanh công việc buổi sáng đã làm xong.
Hạ An Ngôn thong thả đi tới phòng giao dịch để làm việc, lúc này một chiếc xe màu đen chạy ngang qua cô, người trên xe ánh mắt phức tạp đang nhìn chăm chú vào cô.
Lần này nhìn thấy Hạ An Ngôn, Trần Khiêm không còn chần chừ gì nữa lập tức giảm tốc độ xe, nhìn vào kính chiếu hậu “ Lăng tổng, là thiếu phu nhân”.
Lăng Hạo nhìn ra bên ngoài, thoáng chốc liền sững sờ, trong mắt anh là Hạ An Ngôn không giống trong trí nhớ anh, ngày trước Hạ An Ngôn là bảo bối của bà nội anh được mẹ anh chăm sóc rất kĩ, Hạ An Ngôn của ngày trước làn da trắng nõn hồng hào, mái tóc đen dài, không khác gì một tiểu mỹ nhân.

Hạ An Ngôn bây giờ cả người rất gầy, làn da xanh xao, mái tóc được cột gọn gàng, trên người mặc bộ quần áo đã rất cũ.
Nhìn Hạ An Ngôn như vậy, Lăng Hạo bất giác đưa tay đặt lên ngực mình, nơi đó không hiểu vì sao lại nhói lên rất đau.

Rốt cuộc, năm năm qua cô sống như thế nào lại ra cái bộ dáng như vậy.
Chiếc xe màu đen thả chậm dần sau lưng Hạ An Ngôn không hề hay biết.
Thấy bóng dáng Hạ An Ngôn từ từ đi vào khuất vào phòng giao dịch của mình Lăng Hạo càng nhíu chặt mài, giọng nói lạnh lùng vang lên “ Trần Khiêm, 3 năm qua cậu ở đây mà không phát hiện được cô ấy làm ở đây sao”.
Thái độ của Trần Khiêm rất chuyên nghiệp “ Lăng Tổng, có lẽ thiếu phu nhân làm ở bộ hậu cần, những bộ phận này tôi không chú ý quá nhiều”.
- “ cho cậu 5 phút đem hết tất cả hồ sơ nhân viên hậu cần đến đây cho tôi”.

- Anh lấy tay day mi tâm của mình.
- “ vâng, Lăng tổng “..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 89


Tốc độ làm việc của Trần Khiêm rất nhanh, chưa tới 5 phút tất cả hồ sơ đã đưa đến trước mặt anh.
Lăng Hạo tìm một lúc cũng thấy được hồ sơ của cô, đúng như Trần Khiêm nói cô làm ở bộ phận hậu cần, nói đúng ra là làm lao công.

Hồ sơ của cô rất đơn giản, ngoài trừ cái tên Hạ An Ngôn, tuổi, địa chỉ nhà ra thì không có cái gì khác.
Suốt buổi sáng Lăng Hạo chưa từng bước xuống xe, cuộc họp quan trọng hôm nay anh cũng bắt buộc phải họp trực tuyến, luôn ngồi trong xe ánh mắt phức tạp nhìn vào cửa ra vào của phòng giao dịch, khi thấy thân ảnh nhỏ bé bước ra khỏi phòng giao dịch liền cho xe chạy chậm theo sau lưng cô.

Anh muốn biết cuộc sống của cô năm năm qua như thế nào.

Hạ An Ngôn đứng ở góc tối trong nhà hàng, trên người đã thay bộ lễ phục của nhà hàng đưa tới, đôi mắt thất thần, cô gượng ép cong khoé miệng của mình lên, sửa sang lại mái tóc, rồi xoay người bước thẳng tới cây đàn dương cầm trong nhà hàng, ba ngày trong tuần mỗi buổi tối cô đi đàn cho nhà hàng, mỗi lần bước tới cây đàn này cô liền nhớ tới anh.

Ngày trước, là tại vì anh không thích cô liền bỏ đi niềm đam mê của mình, ngày trước tất cả chỉ cần anh nói không thích cô liền không do dự mà từ bỏ.
Tiếng đàn du dương của cô vang lên, tất cả khách trong nhà hàng liền dừng lại bữa ăn của mình để thưởng thức nhạc của cô, tiếng đàn của cô rất nhẹ nhàng, nghe rất êm tai, nhưng sâu xa lại rất thắm thiết.
Hạ An Ngôn thả mình vào tiếng đàn mà không hay từ xa có một thân ảnh đang ngồi đó không phải để thưởng thức tiếng đàn mà chăm chú nhìn vào cô.
Kết thúc bản nhạc cũng là lúc nước mắt cô rơi xuống.
Trời tối, Hạ An Ngôn mới về đến nhà, thấy Thẩm Vi và Nấm một lớn một nhỏ đang lười biếng nằm trên chiếc sofa cũ để coi phim hoạt hình.

Mỗi lần Thẩm Vi về đều chiều hư đứa nhỏ của cô, hôm nay lại mua cho đứa nhỏ một đĩa phim hoạt hình mới.
- “ Tiểu Ngôn, em đã về rồi, chị trả con gái lại cho em, con gái em thật là… haizz chị không biết phải nói sao nữa”.

Ở cùng đứa nhỏ này cả buổi chiều, Thẩm Vi đã bị một đống câu hỏi của đứa nhỏ làm cho một phen mệt mỏi.

Dụ mãi mới chịu nằm coi phim hoạt hình.
Hạ An Ngôn đi rót một ly nước ấm đưa tới bên miệng đứa nhỏ, dụ dỗ uống một nữa ly nước, đứa nhỏ này bình thường rất ham chơi, không bao giờ tự giác uống nước.

Nữa ly nước còn lại Hạ An Ngôn liền tự mình uống sạch, đứa nhỏ dựa vào lòng cô, âu yếm gọi “mẹ”.
Hạ An Ngôn ừ một tiếng.
“ Mẹ, hôm nay mẹ tới chỗ bà Trần có gặp chú không”.

Đứa nhỏ đưa mắt dò xét cô một cái.
“ Con nói là chú nào” Hạ An Ngôn nhất thời không nghĩ tới đứa nhỏ nhắc là người đàn ông hôm qua.
Nấm ngập ngừng nói “ là chú có mùi của ba đó ạ”.
Hạ An Ngôn lập tức nheo mắt lại:” Nấm hôm qua mẹ đã nói thế nào con nhớ không”.
Đứa nhỏ biết mình sai lập tức cúi đầu “ mẹ, Nấm xin lỗi”.
Hạ An Ngôn ôm đứa nhỏ vào lòng, trong lòng khẽ run lên, khoé mắt đỏ: “ chẳng phải mẹ đã nói rồi sao, đợi một thời gian nữa, ba hết hiểu lầm mẹ, mẹ liền dẫn con đến gặp ba”.
- “ mẹ, có gạt Nấm không”.
- “ gạt người thì sẽ bị xấu đi, con nhìn xem mẹ có xấu đi chút nào không”.

Hạ An Ngôn làm bộ giận “ Nấm là không thích mẹ hay sao”.

“ không có a”.

Nấm rối ren dỗ dành cô, giọng nói ngọt ngào như kẹo “ Nấm là thích mẹ nhất”.
Thẩm Vi từ bếp đi ra trên tay cầm một dĩa trái cây, nghe được cuộc nói chuyện của hai mẹ con liền cảm thấy buồn nôn, bất bình lên án “ chị nói này, hai mẹ con em đừng có bắt chị chứng kiến tình cảm mẹ con ngọt ngào sến súa của hai người được không, chị là bà cô già độc thân đó, muốn ngược chết chị đúng không?”
Hạ An Ngôn liền nhún vai, ôm con gái hôn thêm một cái thật mạnh vào má.

Đứa nhỏ trong lòng liền cười khúc khích nói “ vậy dì mau kiếm một em nhỏ giống Nấm là được rồi a”.
- “ Ha, tiểu quỷ hôm nay lại dám chọc dì” vừa cười nói Thẩm Vi vừa lấy trái cây đưa tới bên miệng đứa nhỏ “ ăn nhiều một chút”.

Đứa nhỏ liền há miệng cắn một miếng thật to.
Hạ An Ngôn vui vẻ cười nói trong nhà cùng đứa nhỏ và Thẩm Vi, không cần hay biết ngoài kia xảy ra chuyện gì, về nhà có gia đình thật tốt..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 90


Chiếc xe màu đen vẫn luôn đi theo cô, thấy cô bước chân vào nhà hàng Lăng Hạo liền nhanh chân đi vào anh muốn biết cô vào đó làm gì, anh chọn một chỗ ngồi kín đáo lẳng lặng quan sát xung quanh vẫn không thấy cô, bỗng nhiên tiếng đàn vang lên anh từ từ đưa đôi mắt về phía cây đàn thấy cô đang ngồi ở đó, anh không ngờ lại có ngày nhìn thấy Hạ An Ngôn đem niềm đam mê của mình ra kiếm cơm, ngày trước là anh nói không thích cô liền không học, cây đàn bà nội mua cho cô, anh không muốn nhìn thấy liền đem cất vào nhà kho, ngày hôm nay gặp lại Hạ An Ngôn trái tim anh không biết thổn thức biết bao nhiêu lần.
Kết thúc buổi làm cô liền từ nhà hàng mà đi bộ thẳng về nhà một đoạn đường rất xa, nhưng anh không hề thấy được nét mệt mỏi trên gương mặt của cô, đến khi thấy cô bước vào căn nhà trọ trước mắt anh lại thêm một bất ngờ, căn nhà trọ cũ kĩ, ẩm thấp, an ninh có vẻ không được tốt lắm, anh chưa từng nghỉ tới năm năm qua cuộc sống của cô lại trải qua như vậy.

Một ngày có thể làm đến mấy công việc, rốt cuộc cô cần tiền đến mức nào mà lại phải như vậy.
Đêm, yên tĩnh, bóng cây vì gió đêm lay động mà tùy ý đung đưa.
Lăng Hạo nhìn chăm chú vào căn nhà đó trong lòng không hiểu sao không ngừng đau nhói, nhìn đến khi căn nhà tắt hết đèn anh vẫn ngồi yên trong xe không có ý định rời đi.

Cả đêm tầm mắt anh vẫn luôn dừng lại ở căn nhà của cô, trong nội tâm anh đột nhiên dâng lên một hồi hối tiếc, anh nghĩ năm năm qua đối với cô anh đã không còn để tâm quá nhiều.

Nhưng gặp lại Hạ An Ngôn trái tim anh liền không nghe lời của anh.
Trời vừa hừng sáng, một bóng dáng nhỏ nhắn từ trong nhà bước ra có vẻ rất vội.

Lăng Hạo đưa tay lên xem đồng hồ thì mới đúng 6h sáng liền lái xe theo cô, nhìn thấy cô tất bật chạy đi giao báo, vừa kết thúc công việc này anh liền thấy cô không ngừng đi đến cửa hàng tiện lợi để làm việc.
Lăng Hạo lái xe về khách sạn, anh cảm thấy lúc này mình không đủ tỉnh táo để gặp Hạ An Ngôn, năm năm qua cuối cùng đã xảy ra việc gì mà khiến cô phải bán mạng làm việc.
Tan tầm, Hạ An Ngôn về đến nhà là buổi trưa, hôm nay buổi chiều cô xin nghỉ để về nhà chuẩn bị sinh nhật cho Nấm.
Sáng nay, biết là sinh nhật của mình nên đứa nhỏ này rất háo hức mong chờ.

Cả đêm hôm qua Hạ An Ngôn dụ dỗ đến khuya mới chịu ngủ, làm sáng nay cô phải trễ giờ làm.
Loay hoay một buổi cũng xong, Hạ An Ngôn lúc này đang ở trong bếp làm đồ ăn một vật mềm mại nhào thẳng vào chân cô, miệng không ngừng ríu rít như chú chim nhỏ “ mẹ ơi, Nấm nhớ mẹ quá”.
Hạ An Ngôn ngồi xổm xuống bế đứa nhỏ lên đi ra phòng khách “ mẹ cũng nhớ Nấm”.
- “ nào đi vào phòng mẹ thay váy công chúa mình cùng ăn sinh nhật của Nấm nha”

-“ dạ “ đứa nhỏ vui vẻ nắm tay Hạ An Ngôn chạy vào phòng.
Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Thẩm Vi ra mở cửa hai anh em nhà họ Tần đứng trước cửa làm cô cũng bất ngờ, bởi vì Hạ An Ngôn có nói qua hôm nay chỉ có hai người cùng Nấm đón sinh nhật, nhưng rất nhanh cô ấy đã nở nụ cười xã giao “ bác sĩ Tần, anh mới tới”.
Tần Thiên gật đầu mỉm cười “ừ” một tiếng bước vào nhà.
Thẩm Vi cũng quay người đi vào không thèm nhìn lấy người đàn ông đứng trước cửa lấy một cái.
Tần Lãng bị bỏ quên liền bất bình lên tiếng “ này bà cô, cô không thấy tôi sao, sao không lịch sự chút nào vậy”.
Thẩm Vi cũng đâu chịu thua “ này ông chú, anh muốn vào thì vào, không thì đi”.
Hai người này là kẻ thù không đội trời chung.
Tần Lãng không thèm để ý đến cô ấy nữa đi vào nhà.

Vừa vào tới nhà chưa kịp ngồi xuống ghế liền có một vật mềm mềm nhào vào lòng “ chú nhỏ, Nấm nhớ chú”.
Tần Lãng ôm Nấm vào lòng cưng chiều nói “ tiểu bảo bối làm sao lại gọi là chú nhỏ”.
Đứa nhỏ như nhớ ra chuyện gì liền cười “ hì hì, anh Tần đẹp trai”.
Được thiên thần nhỏ, nịn nọt như thế này Tần Lãng như lên được chín tầng mây liền cười híp mắt “ tiểu bảo bối là ngoan nhất”.

Nhìn đứa nhỏ của mình được mọi người yêu thương như vậy, Hạ An Ngôn đã rất hài lòng rồi.
- “ Tần Thiên, hai người làm sao lại đến đây”.
Tần Thiên như cười như không “ đến đón sinh nhật cùng Nấm”.
- “ thật ra em cũng không có làm gì, chỉ làm một buổi tiệc nhỏ sợ các anh bận nên em lới không có gọi”.

Hạ An Ngôn ái ngại giải thích.
- “ không giải thích gì nữa, lần này là em sai”.

Tần Thiên chặt đứt đường giải thích của Hạ An Ngôn.
Thẩm Vi sắp xếp hết đồ lên bàn nhỏ nhanh chóng nói “ mọi người cùng lại chúc sinh nhật cho Nấm được rồi”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 91


Bước chân của Lăng Hạo vô thức đi đến trước cửa nhà Hạ An Ngôn, bàn tay vô thức đưa lên ngập ngừng muốn gõ cửa.
Bên trong truyền ra tiếng hát ấm áp: “Chúc con sinh nhật vui vẻ… chúc con sinh nhật vui vẻ…” Ngón tay của anh động đậy một chút, chân mài hơi nhíu lại.
Cả buổi chiều hôm nay, sau khi làm xong việc, Lăng Hạo liền ra xe ngồi chờ cô, nhưng đến khi trời tối vẫn không thấy cô đi ra khỏi phòng giao dịch, anh gọi hỏi mới biết hôm nay cô xin nghỉ phép.

Không biết vì nguyên nhân gì anh liền lái xe thẳng đến nhà cô.
Trong nhà lại truyền ra tiếng cười đùa “ Nấm, thổi nến đi”.
- “ mẹ, Nấm còn chưa có ước nguyện”

Bên trong lại truyền ra những tiếng cười.
Giọng nói của đứa nhỏ vang lên: “ Nấm mong mẹ và dì sẽ kiếm được nhiều tiền, mẹ và dì sẽ không phải làm nhiều việc nữa”.
Nấm nói được một nữa, đôi môi nhỏ cong lên:” mẹ, con có một ước nguyện không thể nói ra được không”.
Hạ An Ngôn liền sững sờ:” được, Nấm đã lớn rồi, cũng phải có bí mật nhỏ của riêng mình”.
Nấm nhắm chặt mắt, hai tay đặt ở trước ngực, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc khiến mọi người phải bật cười.

Một lát sau, đứa nhỏ lên tiếng:” mẹ, Nấm đã ước nguyện xong rồi, con thổi nến đây”.
Nghe bên trong mọi người gọi Nấm, Lăng Hạo trong tim có chút xao động, chẳng lẽ là đứa nhỏ anh gặp ở công ty, nó có quan hệ thế nào với Hạ An Ngôn.

Lăng Hạo nhíu mày, nhìn xa xăm.
“ chú nhỏ cái này là cho Nấm thật sao”.

Đứa nhỏ ngạc nhiên mở to đôi mắt phấn khích hét lên.
Tần Lãng gật đầu “ tiểu bảo bối con có thích không”.

Đứa nhỏ rất nhanh liền gật đầu, chạy ào tới cây đàn piano nhỏ miệng cười không khép lại được , bàn tay nhỏ chọc phá từng phím đàn, không quay đầu lại mà nói với Hạ An Ngôn “ mẹ, Nấm có đàn nhỏ rồi, sau này mẹ dạy cho Nấm đàn hay giống mẹ nha”.
Ánh mắt của Hạ An Ngôn nhìn qua cây đàn piano, cảm giác có được món quà mình yêu thích cô đã quá quen thuộc rồi.

Đầu ngón tay của cô khẽ run lên, nhìn về phía Tần Lãng đang hướng về phía mình cười cười: "Cảm ơn anh”.
Nhìn Tần Thiên ngồi đó chỉ cười góp vui, Tần Lãng liền chọc phá: “ Nấm à, chú nhỏ đã tặng quà rồi, vậy còn quà của chú đâu” ánh mắt đẩy về phía Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Tần Lãng một cái liền ôm Nấm vào lòng “ chú đã quên mua quà cho Nấm rồi“ vừa nói vừa quan sát đứa nhỏ.

Vừa nghe không có quà cả gương mặt liền buồn hiu “ nhưng ngày mai khu vui chơi Thuỷ Hồ khai trương chú đã mua vé rồi, Nấm có muốn đi với chú không”.
Đôi mắt đứa nhỏ chợt sáng lên, lắp bắp nói “ dạ muốn a”.
Không biết Tần Thiên nói nhỏ vào tai đứa bé cái gì, đứa bé liền đi về phía Hạ An Ngôn, để cô ôm vào lòng chủ động hôn lên mặt cô một cái, tay nhỏ vuốt vuốt mặt cô “ mẹ, Nấm muốn thương lượng với mẹ một chuyện”.
Nghe đứa nhỏ muốn thương lượng với mẹ, cả nhà liền cười lớn.
Hạ An Ngôn tỏ ra nghiêm túc nói “ hôm nay lại muốn thương lượng với mẹ sao”.
Đứa nhỏ gật đầu “ mẹ ngày mai mẹ đi khu vui chơi với Nấm và chú được không”.
- “Nhưng mà ngày mai chú phải đi làm, mẹ với dì Vi đi với con có được không”.

“Chú nói ngày mai chú không có đi làm, dì Vi nói dì Vi không có thích đi khu vui chơi của trẻ con” đứa nhỏ bị kích động liền bổ sung như vậy.
Tần Thiên nhẹ nhàng uống một ngụm nước: “đúng vậy, ngày mai ai cũng bận hết, chỉ có một mình anh là rảnh thôi”.

Rồi lại cười nói thêm:” Tiểu Ngôn trừ khi là em không muốn đi cùng anh, nếu không thì anh sẵn lòng đi cùng mẹ con em”.

Tần Thiên hướng mắt về Nấm nháy mắt vài cái.
Nấm đáng thương nhìn chằm chằm vào Hạ An Ngôn.
Thẩm Vi và Tần Lãng biết Hạ An Ngôn bị lừa đều cố gắng nín cười tỏ ra nghiêm túc nhìn cô.
“ haizz lần sau không được ăn vạ với mẹ nữa” Hạ An Ngôn làm bộ nghiêm túc nói ra, cũng chỉ có cùng Nấm ở cùng một chỗ, một phần tính trẻ con ngày xưa của cô mới có thể mơ hồ thể hiện ra.
Cả nhà cười nói vui vẻ, đứa nhỏ này hôm nay chơi vui đến mức không chịu nghỉ đi ngủ.
Hạ An Ngôn tiễn hai người ra đầu ngõ, giọng nói sâu kín :” cám ơn hai người rất nhiều”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 92


Nghe Hạ An Ngôn trịnh trọng như vậy Tần Lãng liền nói “ Tiểu Ngôn, đối với bọn anh, em không cần phải khách sáo như vậy.

Tiểu bảo bối rất đáng yêu, bọn anh đều là tự nguyện”.
Ngưng một chút như nhớ ra đều gì vẻ mặt của Tần Lãng nghiêm túc “ sáng nay anh mới biết tin, cậu ta đã tới thành phố B được vài ngày rồi, em cẩn thận một chút”.

Cậu ta của Tần Lãng tức là nói đến Lăng Hạo.

Tần Lãng vừa dứt lời mặt Hạ An Ngôn liền biến sắc, run rẩy nói “ anh nói thật không”.
- “ ừ, ba năm trước cậu ta thu mua được hai công ty địa ốc không có cơ hội trở mình trong giới nhà đất, liền sáp nhập thành phòng giao dịch, ba năm qua Trần Khiêm luôn ở bên đây, gần đây nghe nói có một dự án lớn bắt buộc cậu ta phải sang đây”.
Hạ An Ngôn bất động đứng đó, từng lời của Tần Lãng nói ra liền làm cô nhớ đến lời nói của Nấm.
“ anh, em đi trước, sắp tới giờ bay rồi.

Tiểu Ngôn, anh về trước”.

Tần Lãng nhìn đồng hồ rồi nói với người xong liền quay người rời đi.

Sáng mai, anh ta còn có một cuộc họp quan trọng, vì sinh nhật của tiểu bảo bối trong lòng anh ta, liền sắp xếp sang thành phố B một chuyến.
Ánh sáng của đèn đường chiếu xuống gương mặt Hạ An Ngôn, Tần Thiên ngắm nhìn, trong mắt loé lên một tia đau xót rồi biến mất: “ Tiểu Ngôn, có chuyện gì, nói cho anh biết được không”.
Hạ An Ngôn gương mặt lúc này cắt không còn giọt máu, liền lắc đầu “ không có gì đâu, em nghĩ cũng không có trùng hợp đến như vậy”.
“ ừ, có chuyện gì thì liền phải nói với anh”.

Tần Thiên chăm chú nhìn Hạ An Ngôn “ Tiểu Ngôn, nếu như ngày đó người em chọn là anh, có phải cục diện hiện giờ của chúng ta đã tốt hơn rất nhiều rồi không”.
Hạ An Ngôn cong khoé môi, nhàn nhạt lắc đầu: “Tần Thiên, anh có tin vào vận mệnh không”.

Không đợi Tần Thiên trả lời, cô liền nói tiếp “ em tin vào vận mệnh, lúc Lăng Hạo lạnh nhạt đối với em, em liền cố chấp nói với bản thân, chỉ cần em cố gắng một chút nữa sẽ có ngày anh ấy nhận ra được tình yêu của em.

Sau này em mới hiểu được vận mệnh đã sớm sắp đặt, miễn cưỡng quá là không có được như ý muốn”.

Giọng nói của cô lúc này hơi nghẹn ngào “ anh thấy đó, em chính là quá cưỡng cầu nên mới không có được, quá cố chấp nên mới tự làm đau chính mình”.
“ có những chuyện em cứ nghĩ là mất đi rồi nhưng em không ngờ là lại có được, Nấm là thứ mà em cứ nghĩ là mất đi, nhưng vào một lúc nào đó không ngờ đến em lại có được.

Vết thương cũng vậy, hôm nay có đau đến mấy cũng có lúc lành lại”.

Tần Thiên như đè nén mà nói.
Hạ An Ngôn trầm mặc một lúc, hít hít mũi nói: “không nói chuyện không vui nữa, anh về sớm đi, ngày mai qua đón mẹ con em sớm, đứa nhỏ này chắc đêm nay vui đến mức không chịu ngủ”.

Tần Thiên thấy cô lãng đi chuyện khác, bất đắc dĩ lắc đầu “ ừ, em cũng ngủ sớm một chút”.

Tần Thiên hôn nhẹ lên trán Hạ An Ngôn, làm cô bất ngờ mà thụt người lại né tránh “ em lên nhà trước đây”.

Dứt lời cô liền gấp gáp đi nhanh vào nhà.
Một ánh mắt lạnh lùng luôn nhìn thẳng vào hai người, bàn tay không ngừng siết chặt vô lăng, anh không ngờ được cô quyết lòng cắt đứt mọi liên quan với anh, nhưng mấy năm qua vẫn luôn giữ mối quan hệ với Tần Thiên và Tần Lãng.

Anh không biết vì nguyên nhân gì khi nhìn thấy cô thân mật cùng Tần Thiên lòng anh liền thấy đố kỵ, tuy rằng anh không muốn để ý tới, nhưng giờ phút này lòng anh lại rõ ràng một cách chân chân thực thực anh muốn Hạ An Ngôn.
Lăng Hạo ngồi trong xe, trầm ngâm nhìn ánh đèn của thành phố từ từ tắt liệm, anh trầm tư suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Cuối cùng, chiếc xe màu đen đó lại đổ gần nhà Hạ An Ngôn hết một đêm, mà người trong xe dường như chưa từng nhắm mắt lại dù chỉ một giây..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 93


Sáng sớm hôm sau, Hạ An Ngôn nhận được điện thoại của bà Trần kêu cô tới làm giúp buổi sáng, cô không thể từ chối, đành dụ dỗ bạn nhỏ mong chờ được đi khu vui chơi từ đêm qua hết một lúc lâu, cuối cùng cô đành phải hứa nếu lần này cô không giữ đúng lời hứa sẽ về sớm đi khu vui chơi với bạn nhỏ, bạn ấy liền nghỉ chơi với cô, Hạ An Ngôn mới được bạn nhỏ thả cho đi làm.
Hạ An Ngôn vừa tới phòng giao dịch, Trần Khiêm liền đứng trước mặt: “ thiếu phu nhân”.
Thoáng nhìn thấy Trần Khiêm đứng trước mặt mình, Hạ An Ngôn liền ngẩn ra, cả người run rẩy, cô chỉ không ngờ vạn cái trùng hợp lại là cái trùng hợp mà cả đêm hôm qua cô đã rất lo sợ.

Đều cô lo sợ nhất cuối cùng cũng đã đến, cô vẫn dùng thái độ lịch sự nói chuyện “ chào anh, Trần Khiêm”.
Trần Khiêm cung kính lên tiếng: “ thiếu phu nhân, mời cô lên phòng tổng giám đốc một chút, Lăng tổng cần gặp cô”.

Hạ An Ngôn biết chuyện gì đến cũng sẽ đến, trốn tránh cũng thoát được anh ta, liền mỉm cười gật đầu đi theo Trần Khiêm vào thang máy “ anh đừng gọi tôi là thiếu phu nhân nữa, cứ gọi Tiểu Ngôn hay Hạ An Ngôn đều được”.
Trần Khiêm lập tức lắc đầu “ thiếu phu nhân, tôi không dám gọi cô như vậy đâu”.
Hạ An Ngôn đành thở dài bất lực.
Thang máy đinh một tiếng liền mở ra, Trần Khiêm đi tới đưa tay lên gõ cửa một cái liền mở cửa “ thiếu phu nhân, mời cô vào”.

Dứt lời liền trực tiếp xoay người rời đi.
Hạ An Ngôn sững sờ đứng ở trong phòng làm việc, cố gắng giương đôi mắt nóng bỏng thật to, nhìn người đàn ông ngồi phía sau bàn làm việc, gương mặt âm trầm lạnh lùng, ánh mắt hờ hững nhìn vào cô.
Đứng trước mặt Lăng Hạo, Hạ An Ngôn liền cảm thấy chân mình đã mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

Mặc dù, đã cố nói với chính mình phải bình tĩnh, nhưng đứng trước người đàn ông cô đã dành hết tuổi trẻ để yêu, là ba của con cô.

Cô không biết cảm xúc trong lòng mình là nên vui hay nên buồn, người đàn ông này chưa bao giờ cần cô và chính miệng anh cũng nói không cần đứa nhỏ.

Nhìn Hạ An Ngôn cứ đứng yên đó nhìn mình Lăng Hạo lạnh lùng mở miệng : “ Lăng thiếu phu nhân, đã lâu không gặp”.
Tim Hạ An Ngôn thoáng chốc đập mạnh, nhưng rất nhanh cô bình tĩnh trở lại lạnh nhạt nói : “ không biết Lăng tổng tìm tôi có chuyện gì”.
Thấy Hạ An Ngôn tỏ ra xa cách với mình, Lăng Hạo nhếch môi một cái: “ tôi chỉ muốn xem năm năm qua em sống có tốt hay không”.
Hạ An Ngôn vẫn thái độ đó:” cám ơn, tôi sống tốt hơn anh nghĩ”.
Lăng Hạo bình tĩnh nhìn vào cô, nhưng trong nháy mắt anh không nhìn ra bản thân cô hiện giờ so với năm năm trước tốt hơn chỗ nào.
Hạ An Ngôn bị nhìn đến mức ngượng ngùng, đành quay mặt đi chỗ khác “ Lăng tổng nếu không có chuyện gì nữa, tôi xin phép xuống làm việc”.
Khóe miệng của Lăng Hạo hé ra “ Hạ An Ngôn, tôi nghĩ em có chuyện nên nói rõ ràng với tôi” đứng dậy thong thả đi từng bước tới sát người Hạ An Ngôn.
Hạ An Ngôn không kịp phản ứng, một giây sau liền hiểu ra Lăng Hạo muốn dò xét mình, liền nở một nụ cười, cố đè nén xuống sự run sợ của bản thân: “ chuyện của tôi và anh năm năm trước đã nói rõ ràng hết rồi, hiện giờ không còn gì để nói”.
Lăng Hạo nhìn chăm chú vào cô, như cười như không nói: “ Hạ An Ngôn, chắc hẳn em cũng biết lừa dối tôi không phải là chuyện tốt”.
Hạ An Ngôn nghe vậy chỉ nhàn nhạt cười với anh: “ Lăng tổng, tôi thấy tôi không có gì để lừa dối anh, chuyện cần nói, đều cần làm năm năm trước tôi đã kết thúc hết rồi”.
Cô bỗng nhiên cong môi cười lần nữa “ Lăng tổng hôm nay đem tôi đến đây chỉ để dò xét những chuyện mà trong lòng anh không có đáp án sao?”.

Hạ An Ngôn hít một hơi thật sâu “ cái này thì làm phiền Lăng tổng mời người khác đến chơi cùng, tôi không có nhiều thời gian đến như vậy”.
Lăng Hạo đón nhận ánh mắt của cô, trong lòng nhất thời cảm thấy phức tạp.

Năm năm trước anh đối với cô quá tàn nhẫn, năm năm không có cô đêm nào anh cũng năm mơ thấy cô, nhưng tất cả các giấc mơ đều dừng lại ở đêm đó, cô tha thiết cầu xin anh hãy tin cô.

Tỉnh dậy anh luôn nhìn xung quanh phòng tìm kiếm bóng hình của cô nhưng đều không có, sau mỗi giấc mơ anh liền không cách nào ngủ lại được.

Năm năm qua mỗi khi đêm về liền dày vò anh như vậy.
Anh luôn nói người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân, nhưng năm năm trôi qua đối với cô ta anh là một cảm giác rất bình thường, đôi lúc cô ta không hiểu chuyện làm anh cảm thấy rất phiền..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 94


Nghĩ tới cô có thể một ngày làm rất nhiều việc, mặc dù đã rất mệt mỏi nhưng trên gương mặt nhỏ luôn nở một nụ cười quật cường, nụ cười đó làm cho anh hoảng hốt, anh biết cô không còn là Hạ An Ngôn của trước kia.

Năm năm qua chỉ cần cô quay về Lăng Viện cô liền không phải sống cực khổ như vậy, nhưng cô đã không làm như vậy.
Hạ An Ngôn thấy anh im lặng, liền lên tiếng:” không biết Lăng Tổng còn cần tôi làm chuyện gì nữa không”.
Lăng Hạo đưa mắt nhìn cô: “ em và Tần Thiên đã là mối quan hệ như thế nào?”
Hạ An Ngôn ngẩn người liền cười nhẹ một cái: “ chuyện này với Lăng Tổng hình như không có liên quan”.
Khoé miệng Lăng Hạo khẽ động: “ em nghĩ nhà họ Tần sẽ chấp nhận người phụ nữ từng là của tôi sao?”.

Hạ An Ngôn lúc này đã hết kiên nhẫn, giọng nói có chút giận dữ: “ không phải ai cũng giống như anh”.
Nghe vậy, Lăng Hạo khẽ nhíu mài: “ không giống tôi” lạnh lùng nắm chặt tay cô “ nhưng không phải là em yêu tôi sao?”.
Cổ tay bị anh nắm chặt đến mức hằng lên vết đỏ, mặc dù rất đau nhưng cô vẫn không kêu lên.

Lăng Hạo lôi mạnh cô sát vào người mình, anh ngửi được hương thơm phát ra trên người cô, anh khẽ nhíu chân mài, hương thơm này năm năm qua luôn nhớ tới.
Hạ An Ngôn khổ sở cười một tiếng, trong lòng từng đợt đau nhói truyền đến:” tình yêu của tôi chết vào năm năm trước rồi.

Lăng tổng, anh quên rồi sao, người gϊếŧ chết nó chính là anh”.
Lăng Hạo lạnh lùng siết cô càng chặt: “ Hạ An Ngôn, em là đang trách tôi”.
Trách anh?.
Hạ An Ngôn chua xót lắc đầu: “ không, tôi chỉ trách bản thân mình thôi”.

Trách anh cũng được, hận anh cũng được, dù sao cũng đem anh để trong lòng.

Chỉ là đem trao cho anh trái tim nguyên vẹn, đến lúc nhận về đã tan ra thành từng mảnh nhỏ.
Cô cho rằng năm năm qua lòng mình đã nguội lạnh, không còn biết cảm giác.

Nhưng khi đối mặt với anh cảm giác đau đớn lại ngập tràn.
Lăng Hạo từ từ buông lỏng tay ra, Hạ An Ngôn rất nhanh rút tay về xoa nhẹ cổ tay đã đỏ ửng của mình:” không biết Lăng Tổng còn chuyện gì muốn nói”.

Không nghe Lăng Hạo trả lời, cô liền nhíu mài “ xin phép Lăng Tổng tôi đi xuống làm việc”.

Dứt lời Hạ An Ngôn xoay người thẳng ra ngoài.
Vừa tới cửa liền nghe giọng nói lãnh đạm vang lên: “ tôi hi vọng em sẽ không có chuyện gì lừa dối tôi, nếu không tôi sẽ cho em trả giá rất đắc”.
Hạ An Ngôn không xoay người lại nhưng miệng nở một nụ cười rất khó coi nặng nề gật đầu một cái.
Lăng Hạo nhìn theo bóng lưng cô đến khi khuất sau cánh cửa kia, anh vốn tưởng rằng cô sẽ nói gì đó, mặc dù trong lòng anh không hy vọng cô sẽ quay đầu nhìn mình, nhưng thật sự khi biết cô có thể dễ dàng xem như không có việc gì thì lòng anh lại cảm thấy mất mát khó hiểu.
Hạ An Ngôn quay trở về đã gần buổi trưa, vừa bước vào cửa đã nghe được giọng điệu trách móc của bạn nhỏ đã được Thẩm Vi thay quần áo sạch sẽ ngồi trong lòng Tần Thiên vẻ mặt giận hờn nói: “ haizz, mẹ thật là trễ, con và chú đã đợi mẹ rất lâu rồi”.
Hạ An Ngôn vội ôm bạn nhỏ vào lòng ân cần nhận sai:” mẹ xin lỗi, công việc hôm nay hơi nhiều một chút.

Nhưng chẳng phải mẹ đã về rồi sao, mình vẫn còn đi khu vui chơi được mà đúng không”.
Từ lúc Hạ An Ngôn bước vào nhà đến giờ Tần Thiên luôn quan sát thái độ của cô, cảm giác có chuyện gì đó không đúng cho lắm, anh cũng không buồn vạch trần “ Tiểu Ngôn, mình đi được chưa”.

Hạ An Ngôn gật đầu, quay sang nhìn Thẩm Vi: “ chị đi cùng bọn em không”.
Thẩm Vi lắc đầu, rùng mình một cái: “ không đi, mấy ngày hôm nay tiểu quỷ này đã phiền chị mệt chết rồi, hôm nay được một ngày không bị nó làm phiền chị phải tự thưởng cho bản thân một ngày thật tuyệt vời” vừa nói vừa cưng nựng Nấm.
Bạn nhỏ nghe mình bị nói như vậy liền lên tiếng “ không có a, là dì nói không có con dì sẽ buồn chết”.
Hạ An Ngôn mỉm cười: “ vậy bọn em đi nha , Nấm mau tạm biệt dì đi”.
- “ tạm biệt dì, Nấm đi chơi rất nhanh sẽ quay trở về nha “.

Nấm đưa bàn tay tròn trịa lên vẫy chào tạm biệt với Thẩm Vi.
Cả đoạn đường đi, Hạ An Ngôn như người mất hồn, Nấm và Tần Thiên hỏi cô đến hai ba lần cô mới thích ứng được câu hỏi.
Vì sao từ lúc gặp anh đến giờ trái tim cô lại đau đớn đến như vậy?
Mấy năm nay, chẳng phải cô luôn biết rõ ràng cô và anh không thể đến được với nhau , vì sao cô còn phải tự làm mình khó chịu thế này?
Trái tim cô quặn đau, rất đau.
Cô tự cười chua xót cho bản thân..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 95


Ở khu vui chơi đông đúc, có nhiều bóng bay được thả lên trời.

Bởi vì là ngày khai trương, mọi người đều háo hức đi vào, xung quanh không ngừng vang lên tiếng cười.
Hạ An Ngôn ngẩng đầu lên nhìn đứa nhỏ được Tần Thiên bế trong lòng, khoé miệng bất giác mỉm cười.

Nấm đã năm tuổi mà đây có thể nói là lần thứ hai hoặc thứ ba được tới khu vui chơi đông vui đến như vậy, nhìn xung quanh liền tò mò cái gì cũng hỏi cái gì muốn chơi, Tần Thiên đưa đi chơi tàu lượn, một lớn một nhỏ nhìn thân mật như cha con, nhìn nụ cười tươi tắn phát ra từ nội tâm của con gái ngay cả Hạ An Ngôn cũng phải động lòng.
Cuối cùng cũng chơi xong tàu lượn, Tần Thiên ôm đứa nhỏ xuống, hai tay nhỏ của Nấm ôm chặt lấy cổ anh mà áp khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại vào lòng anh mà đòi hỏi “chú ơi, Nấm có thể chơi thêm một trò chơi nữa không”.

Tần Thiên nhìn khuôn mặt mềm mại trong lòng thoả mãn cười một cái rồi gật đầu “ ừ, con muốn chơi trò nào, chú dẫn con đi”.
Rất nhanh đứa nhỏ đã chỉ tay về phía vòng quay ngựa gỗ, trò chơi này rất an toàn nên chỉ có một mình Nấm chơi, đứa nhỏ ngồi trên ngựa gỗ rất nghiêm chỉnh, mắt dáo dác nhìn xung quanh đến khi ngựa quay gần tới Hạ An Ngôn thì Nấm liền cười tít mắt: “ mẹ ơi, mẹ thấy Nấm không”.
Hạ An Ngôn mỉm cười lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc hồn nhiên của con.
Tần Thiên nhìn Hạ An Ngôn: “ Tiểu Ngôn hôm nay em có chuyện gì, cả ngày hôm nay cả người như ở trên mây”.
Hạ An Ngôn mi tâm nhăn lại, nặng nề thở ra: “ em đã gặp anh ấy” cô biết chuyện này trước sau gì cũng không giấu được, nên quyết định nói ra để nhẹ lòng.

Lúc này, cô cần một người lắng nghe cô nói.
“ trong vạn cái trùng hợp, đúng là không né tránh được” Hạ An Ngôn bất lực nói ra.
- “Ừ, sáng nay em gặp cậu ta”.

Tần Thiên cũng có bất ngờ gì, chỉ có cậu ta mới có thể làm Hạ An Ngôn ra như vậy.
Hạ An Ngôn nhẹ nhàng gật đầu: “anh ấy là gặp được Nấm rồi”.
Tần Thiên thoáng sững sờ: “ chuyện là khi nào”.
Hạ An Ngôn im lặng một lúc lâu mới đem toàn bộ câu chuyện nói rõ ràng với Tần Thiên.
“ đứa nhỏ này cứ luôn miệng nói với em chú có mùi của ba rất thơm, em không có nghĩ đến là anh ấy, hôm qua lúc Tần Lãng nói cho em biết anh ấy đã đến đây, trong lòng em liền cầu mong là không phải.

Nhưng rất tiếc đều em cầu mong lại không thành hiện thực”.
Chăm chú nghe Hạ An Ngôn nói hết mọi chuyện, Tần Thiên liền nhẹ nhàng thở dài một hơi: “ đến cuối cùng cậu ta đều không có biết Nấm là con gái của cậu ta”.
Hạ An Ngôn liền gật đầu: “ nhưng anh ấy đã nghi ngờ đều gì đó, sáng nay không ngừng dò xét em”.
Tần Thiên sắc mặt hơi thay đổi nhẹ, rất nhanh liền bình tĩnh lại chấn an: “ Tiểu Ngôn, em cứ bình thường đi, anh nghĩ cậu ta không biết gì về Nấm đâu”.
Hạ An Ngôn ừ một tiếng, nhưng trong lòng không yên ổn một chút nào.
- “ mẹ ơi, mau bế con xuống”.
Hạ An Ngôn đi tới bế Nấm vào lòng, hôn lên má một cái “ chơi có vui không”.
“ Dạ vui lắm ạ” bạn nhỏ được đi chơi vui vẻ phấn khích luyên thuyên không ngừng.
Tần Thiên và Hạ An Ngôn bị đứa nhỏ kéo đi chơi liền tục hết trò này đến trò khác, chạy tới chạy lui đến hơn 4 giờ chiều, Nấm ỉu xìu nằm trong lòng ngực của Tần Thiên “ chú ơi, Nấm đói bụng”.
Nhìn bạn nhỏ buổi sáng đi rất phấn khích, nhưng bây giờ bị hút cạn năng lượng nằm trong lòng mình liền cưng chiều nói: “ được, chú dẫn con đi ăn món ngon”.
Hạ An Ngôn bất lực thở ra một hơi, mọi người là quá chiều hư con gái của cô.
Tần Thiên lái xe đến nhà hàng cao cấp, Nấm vui chơi cả một ngày vừa lên xe liền ngủ say sưa trong lòng Hạ An Ngôn, miệng còn không ngừng nói mê, cười khúc khích.
Lúc xuống xe, Tần Thiên liền muốn bế đứa nhỏ vào lòng, Hạ An Ngôn liền từ chối: “ để em bế được rồi, đứa nhỏ này lúc ngủ không được yên ổn, có chút cảm giác lạ liền khóc lớn lên”.

Tần Thiên có chút lo lắng nói: “ đứa nhỏ quá nhạy cảm cũng không phải là chuyện tốt”.
Hạ An Ngôn thở dài: “ ừ, em cũng có xem qua, tình trạng này thường xuyên ở những đứa bé thiếu cảm giác an toàn, đứa bé trong gia đình đơn thân sẽ biểu hiện rõ ràng hơn”.

Lúc nói ra những lời này, giọng của cô vô thức nhỏ dần.
Tần Thiên im lặng nhìn Hạ An Ngôn mãi một lúc sau mới lên tiếng: “ Tiểu Ngôn, em có nghĩ tới sẽ cho đứa nhỏ một gia đình hoàn chỉnh không?”.
Hạ An Ngôn vô thức lắc đầu: “ em cảm thấy đối với em bây giờ không thích hợp với chuyện yêu đương nữa rồi.

Hiện giờ em chỉ muốn mỗi ngày bình yên ở cùng con gái mình”.

Có lẽ vết cắt trong lòng cô quá sâu, nên cô sợ phải bắt đầu một mối quan hệ yêu đương.
Hai người im lặng đi vào nhà hàng..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 96


Đang dùng bữa trưa, Nấm ngại ngùng lên tiếng “ mẹ ơi, con có chuyện muốn nói”.

Hạ An Ngôn như hiểu ý cúi người gần lại, Nấm liền nói vào tai cô vài tiếng, Hạ An Ngôn lập tức bỏ đũa xuống, bế Nấm lên, hướng về phía Tần Thiên nói “ em đưa con bé vào tolet một chút”.
Tiếng nói vừa dứt, cô liền vội vã đi ra khỏi phòng.
Tần Thiên nhìn theo bóng lưng cô mà lắc đầu.

Bao năm qua ngoài trừ lần đó cô chủ động tìm anh, ngoài ra cho dù có cực khổ bao nhiêu đi nữa cô vẫn luôn tự mình giải quyết,chưa bao giờ cần người trợ giúp, luôn tự mình kiên cường đứng lên.
Vừa ra khỏi cửa, đi được một lúc không thấy nhà vệ sinh ở đâu, Nấm liền gấp gáp nói “ mẹ ơi, nhanh lên một chút, Nấm muốn đi vệ sinh”.
Nhìn xung quanh không tìm được nhà vệ sinh, rất may nhân viên nhà hàng đi ngang qua, cô liền hỏi : “ làm phiền một chút, cho tôi hỏi nhà vệ sinh ở đâu”.
Nhân viên nhà hàng nở nụ cười chuyên nghiệp, chỉ tay thẳng về hướng kia nói : “ quý khách cứ đi thẳng theo lối này là được ạ”.
“ cám ơn” Hạ An Ngôn gật đầu, gấp gáp bế đứa nhỏ đi nhanh về hướng đó.
Giúp đứa nhỏ giải quyết xong, Hạ An Ngôn liền dặn đứa nhỏ đứng ở đó chờ cô một lát.

Nấm ngoan ngoãn gật đầu, nhưng cửa vừa đóng lại, nhìn thấy chiếc bong bay hình chú chuột mickey được một bạn nhỏ khác cầm đi ngang qua, Nấm liền bị thu hút vô thức đi theo.

Trẻ con khó tránh khỏi có lòng hiếu kì với những món đồ lạ, huồng hồ là Nấm, đứa nhỏ này bình thường không được Hạ An Ngôn mua cho nhiều đồ chơi, đồ chơi của đứa nhỏ rất đơn giản chỉ có một quả bóng nhựa, một con búp bê và một xe mô hình đã rất cũ rồi, cô không có nhiều điều kiện để mua cho đứa nhỏ nhiều đồ chơi mới.
Nấm hiếu kì đi theo chiếc bong bay, đi xa hành lang tolet rất xa.

Nấm chỉ biết ngây ngô nhìn theo chiếc bóng bay không để ý xung quanh, không cẩn thận đụng phải người khác liền té ngã trên đất.
Đứa nhỏ uỷ khuất ngước mặt lên, liền thấy được một gương mặt quen thuộc.
Lăng Hạo hơi bất ngờ khi thấy đứa bé, anh không hiểu sau mình có cảm giác rất lạ với đứa bé này: “ Nấm, làm sao con lại ở đây”.

Giọng nói của anh lúc này ôn nhu lạ thường.
Nấm đứng lên vỗ vào mông nhỏ, chu môi nũng nịu nói: “ cô giáo nói đụng vào người khác thì cần phải xin lỗi”.
Lăng Hạo cúi người, khoé miệng cong lên: “thật xin lỗi, bây giờ có thể nói cho chú biết làm sao con lại ở đây một mình”.
Nấm nghe được lời xin lỗi, liền vui vẻ cười tươi rồi nhào vào lòng Lăng Hạo: “ chú ơi ôm một cái nào”.
Một vật nhỏ mềm mại nhào vào lòng mình làm Lăng Hạo có chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã thích ứng liền ôm đứa nhỏ vào lòng một lúc liền nói “ Nấm có thể nói cho chú biết con làm sao lại ở đâu, mẹ của con đâu”.
“ a” đứa nhỏ chợt nhớ mình quên lời dặn liền mếu máo “ mẹ” mắt không ngừng đảo xung quanh.
Nhìn bạn nhỏ sắp khóc, Lăng Hạo liền cuống quýt gấp gáp dỗ dành “ không sao, chú dẫn con đi tìm mẹ được không, ngoan, không khóc được không”.
Hạ An Ngôn vừa ra khỏi nhà vệ sinh, không thấy bóng dáng đứa nhỏ cô mới dặn phải đứng ở đó đâu, cả người run rẩy liền toát mồ hôi lạnh, bao nhiêu sợ hãi dồn dập vào người cô lúc này.

Bảo bối của cô đâu rồi, cô vô thức chống đỡ vào vách tường một lúc mới bình tĩnh trở lại.

Cô vội vàng hấp tập chạy tới chạy lui tìm mọi ngõ ngách cũng không thấy đứa nhỏ của mình đâu, nhìn thấy người phục vụ lúc nãy lập tức chạy lại kéo tay gấp gáp hỏi “ anh có thấy bé gái đi cùng tôi lúc nãy không”.
- “ quý khách cô bình tĩnh một chút, tôi cùng cô đi tìm”.
Hạ An Ngôn lúc này không thể bình tĩnh được nữa, gọi lớn lên “ Nấm…… Nấm ơi con ở đâu”.
- “ mẹ ơi, Nấm ở đây”.
Trước mắt Hạ An Ngôn nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi đối diện với Nấm quay lưng về phía cô, nhìn bộ quần áo quen thuộc trên người anh ta, Hạ An Ngôn liền cứng người.
Lăng Hạo theo tiếng gọi xoay người lại, trong nhất thời cả người yên lặng đứng đó nhìn chăm chú vào cô.

Tiếng “ Mẹ” của Nấm làm anh bất ngờ cùng với sự bất ngờ là vô cùng tức giận.
Hạ An Ngôn nhìn thấy Nấm đang nắm tay anh liền gấp gáp nói: “ Nấm qua đây mình đi về nào”.
- “ mẹ ơi, chú này là chú có mùi của ba đó mẹ”.

Nấm vừa đi về phía cô vừa ngây ngô nói.

Câu nói ngây thơ của đứa trẻ làm cổ họng cô nghẹn ngào.
Hạ An Ngôn ôm Nấm vào lòng “ làm sao lại không nghe lời mẹ, nếu con bị lạc mất thì mẹ phải làm sao hả?”.

Mắt cô đỏ lên, lời nói nghẹn ngào có chút run run “ mẹ không thể mất con được, con biết không hả?”.
Nấm biết mình làm sai liền vuốt vuốt mặt Hạ An Ngôn “ mẹ ơi, Nấm biết sai rồi, Nấm xin lỗi, mẹ đừng có giận nha”.

Bạn nhỏ chỉ tay về hướng Lăng Hạo “ chú là đang giúp con tìm mẹ”.
Hạ An Ngôn hít mũi, nhìn vào người đàn ông trước mặt, cô từ từ đứng lên.
Lăng Hạo gắt gao trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt tức giận đó dường như muốn đem cô cắn nuốt sạch.

Anh từng bước từng bước đi đến trước mặt cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Hạ An Ngôn nhìn rõ mặt anh, đầu óc lập tức trở nên trống rỗng.
Lăng Hạo nghiến răng nghiến lợi từng chữ từng chữ gọi tên cô “ HẠ AN NGÔN…”, mạnh mẽ kéo cánh tay cô lôi ngược lại, sức lực quá mạnh khiến cô suýt phải té ngã.
Lăng Hạo nắm chặt tay cô, cố gắng khống chế chính mình:” Hạ An Ngôn, em lại dám lừa dối tôi.

Em thừa biết sẽ có kết cục không tốt, nhưng em hết lần này đến lần khác đều không có quan tâm tới”.
Lăng Hạo liếc nhìn đứa nhỏ núp sau lưng cô đang run sợ nhìn anh, đứa nhỏ không hiểu tại sao lúc nãy chú còn cười với mình, nhưng gặp mẹ lại trở nên đáng sợ như vậy.
Hạ An Ngôn nhìn theo ánh mắt, cô từ từ cúi đầu xuống, thấy gương mặt nhỏ đã đầy nước mắt, vừa khóc vừa nhìn chăm chú vào Lăng Hoạ.

Cô đưa tay lau gương mặt nhỏ, đau lòng nói: “không có sao, đừng sợ, mẹ ở đây”.
Hạ An Ngôn không ngờ Nấm như con hổ nhỏ nổi giận , xông về phía Lăng Hạo hét lên : “ Nấm ghét chú, chú làm mẹ đau, chú là người xấu, mau buông tay mẹ ra”.

Liền cúi đầu xuống hung hăng cắn một cái thật mạnh vào tay Lăng Hạo.
Đứa nhỏ này bình thường gan rất nhỏ, cho dù đi học bị các bạn khác chọc giận cũng sẽ không có nổi đoá lên như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy Hạ An Ngôn bị người khác làm cho khóc thì không chịu được dùng hết sức để bảo vệ mẹ mình.
Nhìn thấy đứa nhỏ kích động như vậy, Hạ An Ngôn hoảng hốt: “ Nấm mau bỏ ra”.

Đứa nhỏ vẫn cắt chặt tay Lăng Hạo gắt gao lắc đầu.
- “ Nấm nghe lời mẹ mau bỏ ra, chú không có làm đau mẹ”.

Đứa nhỏ vẫn cứng rắn không buông ra.
Lúc Tần Thiên đi ra đã thấy cảnh tượng này, Nấm mặt đầy nước mắt đang dùng hết sức của mình mà cắn lấy tay Lăng Hạo.

Lăng Hạo nhíu chặt mài nhưng bàn tay vẫn cứng rắn nắm chặt cổ tay của Hạ An Ngôn.
Ba người bọn họ như một vòng tròn, một lớn một nhỏ gắt gao giữ lấy thứ mình muốn, Hạ An Ngôn đau lòng đứng đó.
Tần Thiên vội vàng bước đến, đem Nấm ôm vào lòng: “ Lăng Hạo cậu mau buông tay”.
Nấm nhìn thấy Tần Thiên liền ấm ức nói: “ chú ơi, chú ấy ăn h**p mẹ, chú ấy làm mẹ đau, làm mẹ khóc, chú ấy là người xấu”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 97


Lăng Hạo nhìn thấy ở đứa nhỏ trong lòng Tần Thiên thân thiết như vậy, thân thiết với một người không có chút nào liên quan, khoé miệng anh dâng lên một nụ cười lạnh.
Anh lẩm bẩm lại lời của Tần Thiên “ buông tay” liền bật cười vẫn không buông tay Hạ An Ngôn ra, hai mắt lạnh lùng nhìn Tần Thiên “ buông tay, Tần Thiên tôi nghĩ hai từ này dành cho cậu mới đúng”.

Ngưng một chút lại nói tiếp “ Lăng Hạo tôi từ trước đến giờ không có từ buông tay, một ngày là của tôi thì mãi mãi sẽ là của tôi, còn nếu không có được tôi liền huỷ diệt”.
Anh lạnh lùng nhìn về Hạ An Ngôn “ đứa bé này, em làm sao giải thích?”.
Hạ An Ngôn vùng dằn kéo tay mình ra khỏi tay Lăng Hạo, đón đứa nhỏ từ Tần Thiên ôm vào lòng lạnh nhạt nói “ đứa nhỏ là con gái của tôi, với anh không có một chút quan hệ”.
Lăng Hạo cong khoé môi cười lạnh một cái “ em xác định là không liên quan”.
Hạ An Ngôn trầm mặc đứng yên đó nhìn chăm chú vào Lăng Hạo, cô nhìn bóng hinh của mình trong đôi mắt anh, cô đã chờ đợi quá lâu, trong mắt của anh mới có cô.

Thu lại nỗi muộn phiền Hạ An Ngôn miễn cưỡng gật đầu: “ không có một chút liên quan”.
“ Tôi sẽ tự mình tìm hiểu, đến lúc đó hi vọng em đừng có hối hận với những lời nói của mình hôm nay”.

Lăng Hạo tuyên bố một câu lạnh lùng như vậy, liền quay người đi.

Trong lòng Hạ An Ngôn dâng lên một tia bất an “ Lăng Hạo anh muốn làm gì”.
Trả lời cô chỉ là bóng lưng của anh xa dần.Tần Thiên nắm lấy tay Hạ An Ngôn cùng đi ra khỏi nhà hàng.
Trong một góc khuất của nhà hàng, anh mắt Lăng Hạo nhìn chằm chằm vào bàn tay Tần Thiên nắm chặt tay cô, anh bừng bừng tức giận.

Đứa nhỏ nằm trên vai Hạ An Ngôn, đôi mắt sáng nhìn xung quanh, nhìn ba người giống như một gia đình.

Anh yên lặng nắm tay thành quyền, trong lòng ở một nơi hẻo lánh đột nhiên dâng lên một dòng cảm xúc không biết tên.
Lên xe, Nấm nhìn chằm chằm vào Hạ An Ngôn một lúc lâu sau mới dè dặt lên tiếng: “ mẹ ơi, Nấm xin lỗi”.
Hạ An Ngôn xoa mặt con gái , nhẹ nhàng nói: “ Làm sao lại xin lỗi mẹ”.
- “ mẹ, là con không nghe lời mẹ dặn, con chạy khắp nơi cho nên mới gặp chú, chú mới làm mẹ đau”.
Nghe đứa nhỏ kể ra lỗi sai của mình đến cuối cùng vẫn là sợ cô đau, Hạ An Ngôn đau lòng hôn con gái “ chú không có làm mẹ đau”.
- “ mẹ nói dối, mẹ không đau tại sao mẹ lại khóc.

Cô giáo nói bé ngoan là không được nói dối”.
Câu nói sau cùng của đứa nhỏ làm không khí trong xe chợt náo nhiệt, Tần Thiên và Hạ An Ngôn liền bật cười.
- “ mẹ không có nói dối thật mà, là chú và mẹ có một chút hiểu lầm thôi, Nấm không tin tưởng mẹ hay sao”.

Đến cuối cùng Hạ An Ngôn vẫn lựa chọn bảo vệ anh, cô không muốn anh để lại bóng ma tâm lý trong lòng đứa nhỏ.

Dù cho anh có đối xử với cô như thế nào thì sự thật vẫn không thể chối bỏ anh là ba của con gái cô.
Nấm gật gật đầu cái hiểu cái không: “ Nấm là tin tưởng mẹ, nhưng Nấm thấy chú làm mẹ đau thật mà”.
- “ không có, mẹ không có đau”.
- “ vậy tại sao mẹ không nói cho chú hết hiểu lầm mẹ”.
Hạ An Ngôn chợt ngớ người : “ ừ, để lúc nào đó mẹ có thời gian mẹ sẽ nói với chú.

Được rồi trẻ con không được xen vào chuyện người lớn quá nhiều”.

Trong ngực Hạ An Ngôn dâng lên từng đợt mệt mỏi, trái tim bị những lời nói của Nấm làm cho đau nhói.
Cô không dám nghĩ tới, nếu như Nấm bị anh lấy đi, cô sẽ như thế nào, đứa nhỏ này là mạng sống của cô, là hy vọng của cô, là tâm can bảo bối của cô, sắc mặt Hạ An Ngôn trắng bệt.
Tần Thiên liếc mắt nhìn sắc mặt cô, liền biết trong lòng cô nghĩ gì, liền trấn an: “ yên tâm đi, mọi chuyện anh sẽ giúp em lo liệu, thời gian này em giữ Nấm cẩn thận một chút, đừng để cậu ta đem Nấm đi”.

Anh có thể phù phép các giấy tờ từ lúc chào đời đến giờ của Nấm, cũng có thể lo các ADN ở thành phố B này được.

Nếu chẳng may, Lăng Hạo đem đứa nhỏ về Thành phố S, anh sợ mình sẽ trở tay không kịp.
Hạ An Ngôn nghe nói vậy liền im lặng, chớp mắt trong xe trở nên yên lặng, dựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn bên ngoài.

Nếu biết trước kết cục của ngày hôm nay, năm đó cô không cố chấp gả cho anh, đến cuối cùng cũng chỉ có thể trách bản thân mình.

Cuộc sống không ngừng đi về phía, tất cả đều là quá khứ rồi, cô và Lăng Hạo hiện giờ như ngày với đêm, hai người là hai đường thẳng song song không bao giờ tiếp xúc được, cô hờ hững nhếch nhẹ môi lên nói với Tần Thiên “ ừ , cám ơn anh”.
Tần Thiên nhìn cô thất thần chợt nghe tiếng cám ơn của cô liền cảm thấy khó chịu, bao nhiêu năm qua đối với anh, cô vẫn luôn giữ khoảng cách và khách sáo như vậy.

Anh không hiểu được bản thân mình, đối với gia thế và nghề nghiệp của anh có không ít thiên kim tiểu thư muốn gả cho anh, nhưng trong mắt anh chỉ có Hạ An Ngôn.
Buổi tối, Hạ An Ngôn đã kể hết ba cậu chuyện cổ tích mà bạn nhỏ vẫn không chịu ngủ.
Hạ An Ngôn ôm bạn nhỏ vào lòng tay nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng: “ làm sao lại không chịu ngủ”.
Nấm nằm trong lòng dè dặt nói : “ mẹ, Nấm có thể hỏi mẹ một chuyện không”.
Hạ An Ngôn ừ một tiếng, động tác tay vẫn không ngừng lại.
Bạn nhỏ nghe yêu cầu mình được đáp ứng liền cười : “ mẹ, Nấm có ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại không mẹ”.
Câu nói của đứa nhỏ làm Hạ An Ngôn sững sờ một chút, cô nhìn đỉnh đầu con gái mình, trong ánh mắt đầy yêu thương, bé là bảo bối của cô “ hôm nay làm sao lại hỏi như vậy”.
- “ Nấm thấy bạn Đại Bảo đi học được ông nội bà nội đến đón, còn Tiểu Hồng thì được ông ngoại bà ngoại đến đón.

Còn Nấm thì ngoài mẹ ra chỉ có dì Vi và chú tới đón thôi”.
Lòng Hạ An Ngôn chợt chua xót, cô hít hít mũi nghẹn ngào “ à, Nấm không có ông ngoại bà ngoại…” cô chưa nói hết bạn nhỏ đã lên tiếng “ tại sao vậy mẹ”.
- “ lúc nhỏ mẹ là sống ở cô nhi viện, mẹ nghĩ là ông ngoại bà ngoại gặp khó khăn gì đó mới để mẹ ở đó”.

Bạn nhỏ trong lòng gật gật đầu.
Hạ An Ngôn lại nói tiếp “ Nấm là có ông nội bà nội, con còn có bà cụ nội nữa”.
Bạn nhỏ biết mình có ông bà nội liền rất vui, hào hứng ngồi dậy “ thế ông nội bà nội có ghét bỏ Nấm không”.
- “ không có, Nấm ngoan như vậy, ông bà nội sẽ rất thương Nấm”.

Hạ An Ngôn ân cần giải thích.
- “ mẹ có gạt Nấm không”
- “ con lại không tin tưởng mẹ”
- “ nhưng tại sao đến bây giờ con vẫn chưa được gặp ông bà nội”.
Cả ngày hôm nay Hạ An Ngôn đau lòng càng thêm đau lòng “ chẳng phải mẹ đã nói rồi sao, là mẹ và ba có một chút hiểu lầm, khi nào ba hết hiểu lầm mẹ, con liền có thể gặp ba và ông bà nội”.
- “ Nấm tin tưởng mẹ”.
Hạ An Ngôn kéo đứa nhỏ ôm vào lòng “ vậy bây giờ có thể ngủ được chưa”.
- “ Dạ” đứa nhỏ liền gật đầu.
Bàn tay Hạ An Ngôn vô thức vỗ nhẹ nhàng lên lưng đứa nhỏ, rất nhanh liền thiếp đi.

Cô cẩn thận quan sát, muốn tìm từ trên mặt con gái có một chút gì đó của người đàn ông kia.

Nhưng đứa nhỏ này rất giống cô, ngoài trừ cặp mắt đen sâu và chiếc mũi cao rất giống ba nó.

Ôm đứa nhỏ thêm một lát, hôn lên má con gái một cái cô đứng dậy khoác áo đi ra phòng khách..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 98


Xung quanh khu dân cư yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe một vài tiếng còi xe ngoài đường truyền đến.

Hạ An Ngôn không biết đứng trước cửa sổ bao lâu rồi, cô cứ như vậy mà đứng ở đó nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, nước mắt theo gương mặt của cô mà chảy xuống, cô cho là mình đủ kiên cường rồi nhưng cuối cùng vẫn không tự lừa dối được.

Một cơn gió mạnh thổi đến làm một cánh cửa sổ đóng mạnh lại, một âm thanh lớn vang lên làm Hạ An Ngôn giật mình cô vô thức đưa tay lên lau nước mắt.
Thẩm Vi nghe tiếng động lớn mở cửa đi ra thấy Hạ An Ngôn đứng ở đó liền bật đèn lên “ lại mất ngủ à”.
Trong nhất thời không thích ứng được ánh đèn quá sáng, cô liền nheo mắt lại “ còn chị?”.
Thẩm Vi rót một ly nước đi tới sofa ngồi xuống, thờ ơ nói “ chị đã ngủ rồi, nhưng nghe tiếng động lớn định đi ra xem có chuyện gì”.
Hạ An Ngôn ngại ngùng nói “ đã làm phiền đến chị rồi”.
Uống một hơi nước, Thẩm Vi quan sát Hạ An Ngôn một lúc “ không phiền, đã xảy ra chuyện gì, từ lúc về đến giờ em rất khác”.
Im lặng một lúc lâu Hạ An Ngôn mới lên tiếng “ chị, chúng ta chuyển đến thành phố khác sống được không”.
Thẩm Vi nhíu mày “ có chuyện gì đúng không”.
Hạ An Ngôn gật đầu đi lại sofa ngồi xuống “ anh ấy đã gặp được Nấm rồi, em sợ anh ấy sẽ biết sự thật, sẽ cướp mất đứa nhỏ của em”.
- “ là gặp hôm nay đúng không”.
- “ chị nhớ mấy hôm trước Nấm thỉnh thoảng lại nhắc tới chú có mùi của ba không”.

Thẩm Vi gật đầu, Hạ An Ngôn liền kể hết cho Thẩm Vi nghe: “ hôm nay là chân chân thực thực gặp nhau rồi”.
- “ được rồi, em quyết định đi, chị đi theo mẹ con em.

Nhưng phải đợi chị làm hết tháng mới được.

Cũng tại tên đáng chết đó lần trước không lỡ miệng nhắc tới ba đứa nhỏ thì nó đâu có nghĩ tới”.
Hạ An Ngôn cắn môi, nghẹn ngào: “ cũng không thể trách Tần Lãng được, trước sau gì em cũng phải nói cho con biết về ba của nó”.
Cô đột ngột ôm Thẩm Vi “ cám ơn chị, bao năm qua vẫn luôn ở bên cạnh em”.
Hạ An Ngôn nhớ hôm đó cô vừa về tới nhà nhận được điện của Tần Lãng nói là muốn đến thăm Nấm.
Cúp điện thoại không bao lâu, Tần Lãng đã đến.

Bạn nhỏ thấy Tần Lãng đến liền vui mừng “ chú nhỏ, Nấm rất nhớ chú”.
Tần Lãng cưng chiều hôn lên má Nấm: “ này tiểu bảo bối, sau này không được gọi là chú nhỏ nữa, phải gọi là anh Tần đẹp trai thì chú mới có thể làm quen được mấy chị đẹp gái biết chưa”.
- “ dạ, hì hì”.
Hạ An Ngôn nghe Tần Lãng nói lắc đầu thở dài “ Tần Lãng anh đừng dạy hư con bé”.
Tần Lãng liền lắc đầu “ làm sao mà dạy hư, anh chỉ dạy đúng sự thật thôi, em thấy anh đẹp trai mà đúng không”.
- “ không ngờ nhiều năm gặp lại bệnh tự luyến của anh càng ngày càng nặng”.
- “ Hạ An Ngôn, anh thấy em càng ngày miệng lưỡi cũng càng trơn chu”.
Nấm xoa bụng nhỏ của mình “ mẹ ơi, đói bụng rồi”.
- “ con đợi một chút, rất nhanh liền được ăn”.
Trên bàn ăn bạn nhỏ chú tâm ăn phần ăn của mình thỉnh thoảng lại lên tiếng “ mẹ, Nấm muốn ăn thịt”.
Tần Lãng gấp thịt bỏ vào chén của bạn nhỏ liền nói: “ tiểu bảo bối, sau này không được gọi là mẹ nữa, phải gọi là chị tiểu ngôn”.
Nấm không hiểu thắc mắc hỏi “ tại sao vậy ạ”.
Tần Lãng không chút do dự giải thích “ Nấm muốn có ba không, Nấm phải gọi là chị Tiểu Ngôn thì mấy anh đẹp trai mới làm quen với mẹ của con được, con thấy có đúng không”.
Nấm liền ngoan ngoãn gật đầu “ dạ,con biết rồi”.
Hạ An Ngôn nghe Tần Lãng dạy hư đứa nhỏ liền nhíu mài “ Tần Lãng anh đừng có dạy bậy đứa nhỏ”.
- “ Nấm không được gọi là chị Tiểu Ngôn, phải gọi là mẹ biết chưa”.
- “ dạ mẹ”.
Khoé miệng Tần Lãng khó khăn cười gượng một cái :” em có cần phải nghiêm túc như vậy không, này nhà em còn phòng trống không”.
- “ để làm gì” vừa hỏi Hạ An Ngôn vừa chỉ tay vào căn phòng đằng kia “ còn phòng đó của chị Vi thỉnh thoảng mới về ở một lần”.

- “ anh có thể ngủ một đêm không”.
- “ nếu anh không chê thì để một lát em dọn dẹp sơ qua, đồ của chị ấy cũng không nhiều lắm”
- “ làm sao mà chê, so với khách sạn thì ở đây có tiểu bảo bối anh thích hơn”.

Vừa nói vừa cưng nựng bạn nhỏ ngồi kế bên mình.
Hạ An Ngôn bận bịu dọn phòng, còn Tần Lãng cùng Nấm chơi ngoài sofa.
Nữa đêm ngoài cửa truyền đến tiếng mở cửa, Thẩm Vi đi thẳng vào phòng chẳng buồn phải đèn lên, đi thẳng lại giường nằm xuống nhanh chóng ngủ đi, không phát hiện được chút bất thường nào trong phòng mình.

Cô ấy làm xong việc liền đi về, đã rất mệt nên chẳng thèm để ý xung quanh.
Tần Lãng đang ngủ ngon, cảm nhận được cả người mình có cái gì đu bám liền khó chịu đẩy ra nhưng đẩy một lúc cũng không được, mơ màng mở mắt ra đập vào mắt anh là một gương mặt say sưa ngủ đu chặt trên người anh như con bạch tuột.
- “ Á……”
Tiếng hét lớn làm Thẩm Vi bật ngồi dậy, khó chịu nói “ mới sáng sớm làm gì mà ồn ào quá”.

Nằm xuống định ngủ tiếp thấy có gì đó sai sai bật người dậy lần nữa nhìn thẳng vào Tần Lãng đột nhiên hét lớn :” Á….

anh là ai , tại sao lại ở trong phòng của tôi, tên b**n th**”.
Tần Lãng cùng Thẩm Vi tức tốc chạy ra khỏi phòng.
Hai mẹ con Hạ An Ngôn đang ôm nhau ngủ ngon, nghe tiếng hét lớn nhanh chóng đi ra khỏi phòng, chưa kịp tỉnh ngủ liền bị hai ngưiif gọi lớn “ Tiểu Ngôn”
- anh ta là ai
- Cô ta là ai.
Hai người nói cùng một lúc.
Thẩm Vi gấp gáp hỏi “ Tiểu Ngôn ông chú này ở đâu ra, tại sao lại ở trong phòng chị”.
“ này bà cô, cô gọi ai là ông chú”.

Nghe gọi mình là ông chú Tần Lãng liền bất bình lên tiếng.
Hạ An Ngôn gãi đầu giải thích “ anh ấy là bạn của em, hôm qua tới thăm Nấm , em nghĩ là chị không về nên dọn phòng chị cho anh ấy ngủ đỡ một đêm”.
Tần Lãng hừ hừ lên tiếng :” đó nghe chưa bà cô, còn dám gọi tôi là ông chú”.
Bạn nhỏ nào đó đang ngủ ngon bị đánh thức liền cáu kỉnh nói “ chú nhỏ và dì thật ồn ào”.

Hạ An Ngôn bịt miệng đứa nhỏ không kịp “ Nấm không được nói như vậy”.
Nhìn đứa nhỏ bình thường rất đáng yêu nhưng một khi cáu gắt lên rất giống cái tên khó chịu nào đó mà anh quen biết: “ tiểu bảo bối, con cáu gắt lên thật đáng ghét giống như ba của con vậy đó”.

Tần Lãng nhanh miệng không nghĩ đến hậu quả.
- “ Tần Lãng” lời của anh vừa dứt Hạ An Ngôn liền trừng lớn mắt kêu lớn tên anh.
Tần Lãng bị biết mình lỡ lời, ấy nấy nhìn Hạ An Ngôn.
Từ tối qua đứa nhỏ luôn đi theo Hạ An Ngôn hỏi về ba, giờ nghe Tần Lãng nhắc tới ba liền nhanh chân tới chân anh ngước mặt lên nhìn anh: “chú nhỏ biết ba của Nấm sao”.
Tần Lãng đưa mắt nhìn Hạ An Ngôn, thấy cô lắc đầu thì nói: “à….

Chú nhỏ làm sao biết ba của con được”.
Đứa nhỏ không chịu bỏ qua “ chẳng phải chú vừa nói là con đáng ghét giống ba sao”.
- “ à….

Chú nhỏ chỉ nói đại thôi”.
Không có được câu trả lời vừa ý liền chu môi nói : “ làm sao chú nhỏ lại nói đại với một đứa bé không có ba chứ”.
Cả buổi sáng ngày hôm đó, Nấm ở nhà với Thẩm Vi và Tần Lãng.

Đi lẽo đẽo theo sau lưng anh “ chú nhỏ biết ba của con đúng không”.
- “ không có , chú không có biết ba của con”.
- “ hừ, con nghỉ chơi với chú nhỏ”.

Đứa bé giận dỗi bỏ đi xem hoạt hình.
Tần Lãng nhìn đứa nhỏ dở khóc dở cười.
Bắt đầu từ hôm đó, trong đầu đứa nhỏ luôn nhạy cảm về ba.

Thỉnh thoảng lại hỏi Hạ An Ngôn về ba mình..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 99


Từ ngày gặp nhau ở nhà hàng đến nay đã một tuần Lăng Hạo chưa từng xuất hiện trước mặt cô thêm một lần nào nữa, đều này càng Hạ An Ngôn thêm lo lắng, chẳng biết chuyện gì sẽ ập tới.

Một tuần này, cô luôn giữ Nấm rất kĩ, ngoại trừ thời gian đi học còn lại cô đều ở bên Nấm.
Hôm nay cũng như mọi ngày vừa tan làm liền đi nhanh đến trường đón đứa nhỏ, dọc đường cô cũng gặp được nhiều người đến đón con học cùng lớp với Nấm, cô mỉm cười chào từng người.
Hạ An Ngôn tới trường chỉ còn vài bạn nhỏ đang ngồi chờ người nhà đến đón, cô nhìn dáo dác một vòng thì không thấy đứa nhỏ của mình đâu, liền đi hỏi cô giáo mới đến dạy được tầm vài ngày, cô giáo cũ do sinh em bé phải nghỉ phép: “ chào cô, Hạ Vi đâu rồi cô”.
Cô giáo cười thân thiện : “ chào chị, Hạ Vi đã được chú đón về lúc trưa rồi”.
Trong lòng Hạ An Ngôn thấy có gì đó không đúng cho lắm liền xác nhận lại: “ chú đến đón Hạ Vi đúng không cô”.

Bởi vì, nếu Tần Thiên đến đón Nấm sẽ báo cho cô.
Cô giáo liền gật đầu “ đúng rồi, Hạ Vi nói là mình có quen chú, cho nên đã đón về lúc trưa rồi”.

Hạ An Ngôn thoáng chần chừ một lúc, cố gắng bình tĩnh lại cười với cô giáo “ tôi biết rồi, cám ơn cô, đã gây thêm phiền phức cho cô rồi”.
Cô quay người đi ra khỏi trường liền lấy điện thoại cho Tần Thiên, nhưng rất nhanh bên kia liền truyền đến lời ghi âm báo anh đang bận, Hạ An Ngôn biết chỉ khi Tần Thiên vào phòng phẫu thuật liền để điện thoại như vậy, trong mắt cô liền nóng lên, lập tức đi nhanh về phía trước, bàn tay nắm chặt lại cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.

Đến phòng giao dịch cô liền thấy Trần Khiêm từ thang máy đi ra, gấp gáp đi nhanh lại : “Trần Khiêm, tôi muốn gặp anh ta”.
Hạ An Ngôn bất ngờ xuất hiện làm Trần Khiêm không kịp phản ứng “ thiếu phu nhân, cô tới đây làm gì”.
Cô khó chịu nhắc lại lần nữa : “ tôi muốn gặp anh ta, các người đưa con gái tôi đi đâu rồi”.
- “ thiếu phu nhân, Lăng tổng không có ở đây”.
Khoé mắt khẽ dâng lệ, lông mi run nhẹ , nước mắt thuận thế rơi xuống “ anh có thể gọi cho tôi gặp anh ấy được không”.
Trần Khiêm suy nghĩ trong giây lát liền gật đầu, lấy điện thoại gọi đi rất nhanh có người bắt máy.

Anh đưa điện thoại cho cô, nhận lấy điện thoại gấp gáp nói : “ Lăng Hạo, anh đem con gái tôi đi đâu”.
Lăng Hạo lúc này đang ôm đứa nhỏ trong lòng ngồi trong bệnh viện ở thành phố S, cầm điện thoại trong tay, vẫn duy trì tư thế ngồi yên lặng, để đứa nhỏ trên đùi mình.
Nấm ngồi trên đùi anh, mắt to tròn nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại hỏi “ chú ơi, bao giờ thì mẹ mới đến ạ, mẹ đến trường đón không thấy con mẹ sẽ giận đó”.
Lăng Hạo nghe được câu nói mềm mại, hai đầu chân mày vô thức nhu hòa xuống.

Quả thật, Hạ An Ngôn đã dạy dỗ đứa bé này rất tốt “ con yên tâm đi, chú đã nói chuyện với mẹ con rồi, mẹ sẽ không giận con đâu”.
- “ chú nói thật không”
- “ Thật đó” Lăng Hạo chắc ăn gật đầu một cái.
Đứa nhỏ đưa mắt dò xét mình khoé miệng Lăng Hạo cong lên: “ Nấm có muốn gặp ba không”.
Nấm nghiên đầu nhìn anh: “ dạ có, nhưng mà mẹ nói ba và mẹ có một chút hiểu lầm, khi nào ba hết hiểu lầm mẹ con mới có thể gặp ba”.

Lăng Hạo nghe đứa nhỏ nói ngồi yên đó cười chứ không nói gì.

Đứa nhỏ thấy Lăng Hạo không nói gì thì cũng lập tức ngồi yên.
Một lúc sau thuộc hạ từ trong phòng bác sĩ đi ra, anh liền để Nấm ngồi sang một bên nhận lấy phong bì từ tay thuộc hạ từ từ mở ra.

Tờ giấy trong tay liền bị anh bóp đến biến dạng, Hạ Vi quan hệ huyết thống 99,9%.
Anh bình tĩnh lại lật sang trang phía sau, anh lạnh lùng cười một cái, chẳng trách một tuần qua Trần Khiêm không tìm ra một chút manh mối nào, giấy tờ liên quan đến đứa nhỏ này đều bị thay đổi, nếu hôm nay anh không đích thân đến trường đưa thẳng đứa nhỏ này về thành phố S để kiểm tra huyết thống, thì không biết Hạ An Ngôn lại đem theo con gái anh trốn tới nơi nào.
Điện thoại anh reo lên rất lâu mới nhận máy, vừa bắt máy lên liền nghe được giọng của Hạ An Ngôn, anh nhếch khoé môi “ đứa nhỏ đang ở cạnh tôi, em ngoan ngoãn đi theo Trần Khiêm tôi sẽ cho em gặp lại đứa nhỏ”.
Hạ An Ngôn hít mạnh vào một hơi : “ được, tôi làm theo lời anh nói”.
- Được, em đưa máy cho Trần Khiêm.
Hạ An Ngôn đưa máy cho Trần Khiêm, bên kia nói gì đó anh ta trả lời dứt khoác một tiếng liền cúp máy.

Nhìn Hạ An Ngôn “ mời thiếu phu nhân đi theo tôi”.
Hạ An Ngôn vô hồn đi theo anh ta, cả tâm hồn cô hiện giờ đều đặt hết lên người đứa nhỏ rồi.
Chiếc xe của Lăng Hạo chạy hướng về phía Lăng Viện, bạn nhỏ ngồi yên trên xe đưa mắt nhìn đường phố đột nhiên hướng về anh cười lên, môi nhỏ cong lên, Lăng Hạo bị nụ cười của bạn nhỏ làm cho thích thú.

Đứa nhỏ này là con gái của anh.
- “ chú ơi mình đi gặp mẹ đúng không ạ” anh bị tiếng trong trẻo của con gái làm cho tỉnh lại.
Lăng Hạo ân cần ôm đứa nhỏ liền đùi: “ bây giờ chú có một điều kiện nếu con ngoan ngoãn nghe lời chú rất nhanh sẽ đưa mẹ đến gặp con, sau đó dẫn con và mẹ con đi gặp ba chịu không”.
- “ chú biết ba của Nấm sau”

Lăng Hạo gật đầu “ chú và ba của con là bạn rất thân”.
Biết nếu chỉ cần ngoan sẽ được gặp ba Nấm rất nhanh gật đầu “ dạ, Nấm hứa với chú Nấm sẽ ngoan”.
- “ được, bây giờ chú sẽ đưa con đến nhà của bà con ở với bà vài ngày ngoan ngoãn nghe lời bà.

Chú gọi điện thoại hỏi bà nếu con ngoan chú sẽ lập tức đưa mẹ con đến gặp con để đi gặp ba con”.
- “ vậy là Nấm chỉ ở với bà không có mẹ sau”.

Gương mặt yểu xỉu hỏi lại.
- “ chú phải dẫn mẹ con đi giải quyết hiểu lầm của ba mẹ con, rồi con mới có thể gặp ba được hiểu không”.
- “ dạ, con biết rồi, nhưng chú với mẹ phải rất nhanh lại đón con đó nha”.
- “ chú hứa, sẽ rất nhanh quay lại đón con”.
Lăng Hạo ôm đứa nhỏ lòng anh dâng lên một cảm giác khó hiểu, anh không ngờ mình đã được làm ba từ năm năm qua, cảm giác suиɠ sướиɠ này anh không biết phải diễn tả sau cho được.

Khi xác định được Nấm là con gái của mình cả người liền lâng lâng như được đưa lên chín tầng mây.

Anh không ngờ rằng sau lần đó Hạ An Ngôn liền mang theo con gái anh trốn đến năm năm, anh đã nghĩ ra lý do vì sao Hạ An Ngôn phải bán mạng làm việc như vậy lòng anh liền cảm thấy đau nhói, cô vì con gái anh mà hy sinh tất cả..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 100


Trong sân Lăng Viện, chiếc xe màu đen đỗ ngay ngắn ở đó, Lăng Hạo bước xuống xe liền vòng qua ghế bên kia bế bạn nhỏ ra khỏi xe đi vào trong nhà.
Tầm mắt bất ngờ thấy được chỗ đẹp như vậy Nấm liền hét lớn lên: “ đẹp quá, chú ơi ở đây đẹp quá”.
Nhìn con gái mình vui như vậy, anh bất giác cười theo, vẻ mặt ôn nhu: “ con có thích ở đây không”.
“ dạ thích” Nấm gật đầu liền lắc đầu “ không có mẹ ở cùng Nấm cũng không thích lắm đâu”.

Vẻ mặt hiện rõ sự tiếc nuối làm Lăng Hạo cười.
- “ nếu chú nói mẹ con đã từng sống ở đây có muốn ở không”.
Vẻ mặt bạn nhỏ bất ngờ “ chú nói thật sao, mẹ từng ở đây sao, chú có gạt con không”.
Lăng Hạo không nghĩ được một đứa nhỏ mà tâm tư lại sâu sắc như vậy, làm gì cũng đều nghĩ tới mẹ mình : “ nếu con không tin, một chút nữa con có thể hỏi bà, bà sẽ dẫn con đi xem phòng của mẹ con từng ở”.
“ dạ” Nấm ngoan ngoãn trả lời.
Nhìn thấy Lăng Hạo trên tay bế một đứa bé, một lớn một nhỏ nói chuyện thân thiết, thỉnh thoảng còn nở nụ cười làm cả Lăng Viện ai cũng bất ngờ.

Quản gia Trương “ thiếu gia cậu mới về”.

Đưa mắt nhìn lên thấy bé gái Lăng Hạo bế trên tay liền hoảng hốt gấp gáp nói “ Tiểu Ngôn” chưa kịp thắc mắc thì Lăng Hạo đã bế đứa nhỏ thẳng vào phòng khách.
Tivi ở phòng khách mở phát ra âm thanh rất lớn, Lăng Hạo vừa bước vào liền nhận được ba ánh mắt nhìn chăm chú vào đứa bé trên tay anh.
Nấm nhìn thấy mọi người nhìn chăm chú vào mình liền sợ úp mặt vào lòng Lăng Hạo nhỏ giọng nói : “ chú ơi, Nấm sợ”.
Nghe được tiếng nói của Nấm , anh đằng hắng một tiếng phá bỏ ánh nhìn của mọi người: “ bà nội, ba mẹ ,con mới về”.
Lăng Đính nhíu mài nhìn anh: “ đứa nhỏ này ở đâu ra”.

Ông mong mình có cháu nội nhưng đứa bé phải là huyết thống của nhà họ Lăng ông mới đồng ý.
Lăng Hạo nhìn đứa nhỏ úp mặt vào lòng mình dỗ dành nói: “ Nấm không phải sợ, con mau chào mọi người đi”
Nấm ngước gương mặt nhỏ của mình lên e dè “ chú ơi, Nấm sợ”.
Anh ân cần dỗ dành đứa nhỏ “ có chú ở đây chú bảo vệ con không cần phải sợ”.
“ Dạ” Nấm từ từ quay mặt ra nhìn vào mọi người dè dặt nói “ con chào mọi người”.
Khoảng khắc gương mặt Nấm quay ra Bà Nội và Trang Tử Khâm liền bất ngờ giống quản gia Trương lúc nãy lắp bắp “ Tiểu Ngôn”.

Gương mặt của Hạ An Ngôn lúc nhỏ người có thể đối với người khác đã không còn nhớ, nhưng đối với Bà Nội và Trang Tử Khâm làm sao quên được, mà đứa nhỏ trong lòng Lăng Hạo gương mặt rất giống Hạ An Ngôn lúc nhỏ và phảng phất đâu đó có một chút nét của Lăng Hạo.

Đứa gương xinh đẹp, phúng phính, da trắng gò má hồng hào nhìn như quả táo đỏ, đập vào mắt người nhìn là một đứa bé rất đáng yêu.
Nấm nghe mọi người gọi tên của mẹ mình liền nhanh miệng nói: “ Dạ không phải, chị Tiểu Ngôn là mẹ của con”.
Câu nói của đứa nhỏ làm thính giác của ba người trong phòng khách liền ù đi, cảm giác mình không nghe rõ được gì.
Trang Tử Khâm đứng dậy khỏi ghế vội vàng đi lại gần đứa nhỏ, bàn tay run run đưa lên vuốt nhè nhẹ lên mặt đứa nhỏ, nhỏ nhẹ nói : “ bé con, con có thể nói lại cho ta nghe một lần nữa, Tiểu Ngôn là gì của con không”.
Nấm đưa mắt nhìn Lăng Hạo thấy anh gật đầu, liền gật đầu “ Dạ được ạ, chị Tiểu Ngôn là mẹ của con”.
Lời nói xác định của đứa nhỏ làm ba người trong phòng cứng người, mỗi người một cảm xúc khác nhau.
Thấy mọi người không nói gì liền bế đứa nhỏ đi lại sofa ngồi xuống, Nấm được anh đặt ngồi trên đùi mình, Nấm thấy mọi vật xa lạ thì tò mò đưa mắt nhìn khắp nơi.

Ba người còn lại trong phòng khách luôn để mắt mình trên người đứa nhỏ, không biết phải mở lời như thế nào.

Một lúc lâu sau, Lăng Đình mới lên tiếng “ con đã tìm được Tiểu Ngôn”.
Lăng Hạo ánh mắt trên người đứa nhỏ nhàn nhạt gật đầu.
- “ đứa nhỏ này có phải……”.

Lời của Lăng Đình chưa hết, Lăng Hạo liền lấy phong bì giấy để lên bàn.

Anh biết ba mình muốn điều gì, ba anh là đang muốn chính miệng anh xác thực đứa nhỏ này có phải là huyết thống của anh của nhà họ Lăng hay không “ ba xem qua một chút”.
Mở phong bì ra xem, Lăng Đình kinh ngạc, đứa bé thật sự là huyết thống của Lăng gia, năm năm qua con bé Tiểu Ngôn đã tự mình nuôi nấng nó.

Ông đưa mắt nhìn sang mẹ và vợ mình thấy sự thấp thỏm trong đó liền gật đầu.
“ Tiểu Ngôn con bé ngốc này, bao năm không biết đã vất vả thế nào rồi” Bà nội run rẩy nói ra, người đã có tuổi thì nhất định sẽ đối với hậu bối luôn luôn là hết mực yêu thương: “ bé con qua đây cho bà cụ nội xem qua con một chút”.
Nấm nhìn bà ấy một chút, mấy giây sau chỉ biết kéo kéo lấy áo Lăng Hạo “ chú”.
- “ Nấm, đây là bà cụ nội, là bà nội của ba.

Con qua cho bà xem một chút được không”.

Lăng Hạo kiên nhẫn giải thích.
Nấm xuống khỏi người Lăng Hạo vừa đi khoé miệng cong lên “ bà cụ nội”.
Bà nội ôm lấy bé con vào lòng, hôn một cái lên má: “ con rất giống mẹ của con, thật đáng yêu”.
- “ bà cụ nội, biết mẹ của con sao ạ”
- “ ừ , tức nhiên là ta biết rồi”.

Nấm liền đơn giản gật đầu một cái “ dạ”.
Trang Tử Khâm nhìn đứa bé ngây ngô nói chuyện, lòng bà cảm thấy như được lắp đầy, nước mắt trong nháy liền vương lại : “ bé con, qua đây một chút”.
Nấm nhỏ ngoan ngoãn gật đầu đi qua đứng trước mặt Trang Tử Khâm, thấy khoé mắt bà đỏ liền đưa tay nhỏ lên lau nước mắt: “ bà ơi bà không được vui sao, bà nín khóc đi, Nấm sẽ ngoan không làm cho bà buồn đâu ạ”.
Bộ dáng của Nấm làm cho ai cũng sững sờ, Trang Tử Khâm nhìn gương mặt nhỏ của Nấm ân cần: “ không phải là bà không vui mà là bà vui quá nên mới khóc một chút thôi.

Bé con có thể nói cho bà biết con tên gì không”.
- “ dạ được ạ, mẹ thường gọi con là Nấm, bà cũng có thể con gọi như vậy”
- “ Nấm sao, con ngoan quá”.
Nấm chớp chớp mắt nhìn về phía Lăng Hạo :” chú ơi, con có thể gọi bà là gì ạ”.
Lăng Hạo thản nhiên động nhẹ khoé môi :” đây là bà nội” đưa tay sang Lăng Đình “ còn đây là ông nội”.
Nấm ngây ngô hỏi :” ông nội bà nội là ba và mẹ của ba Nấm sao”.
Lăng Hạo gật đầu một cái: “ ừ, con mau gọi ông nội bà nội đi”.
- “ dạ, chú ơi, rất nhanh chú phải đưa mẹ tới đây nha”.
- “ ừ”.
Nấm nhỏ ngoan ngoãn cất tiếng gọi “ ông nội, bà nội”.
Tiếng gọi của đứa nhỏ làm cả hai người lâng lâng, cảm giác rất lạ, Trang Tử Khâm ôm Nấm vào lòng nước mắt lưng tròng, lục phủ ngũ tạng chua xót không còn từ nào để diễn tả.
Lăng Đình nhìn vào Nấm, ông cảm thấy nhìn bao nhiêu cũng không đủ, cháu nội của ông đang đứng trước mặt ông, trắng trắng mềm mềm đụng vào mạnh quá lại sợ vỡ ra: “ Nào qua đây cho ông nội ôm một cái nào”.
Ôm Nấm vào lòng cũng dám ôm chặt ông sợ bé cưng bị đau..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 101


Lăng Hạo ở lại dặn dò Nấm một chút, liền nói với Trang Tử Khâm: “ mẹ giúp con xem Nấm vài hôm, con đi giải quyết một số chuyện”.
Trang Tử Khâm lại không biết được tâm tình của anh liền nói: “ Lăng Hạo, Tiểu Ngôn đang ở đâu, con định làm gì con bé”.
- “ con đi giải quyết với cô ấy một chút về vấn đề đứa nhỏ, con sẽ đưa cô ấy về đây cho mẹ”.
Anh ôm bà một cái liền đứng dậy: “ con đi đây”, bước được vài bước như nhớ được gì đó quay người lại “ mẹ, người đừng cho Nhã Hân lại gần Nấm”.
- “ ừ, mẹ biết rồi”.
Năm năm qua, anh luôn có khúc mắc trong lòng với Nguyễn Nhã Hân, từ lúc Hạ An Ngôn bỏ đi anh cũng chẳng thèm quan tâm đến nữa, không buồn điều tra cô thêm một lần nào nữa.

Những hiện giờ con gái anh đang ở đó, anh phải đảm bảo sự an toàn của con mình.
Hạ An Ngôn đi theo Trần Khiêm lên máy bay, cả quá trình cô đều im lặng, không nói cũng chẳng thắc mắc anh ta muốn đưa cô đi đâu.

Yên tĩnh ngồi đó nhắm chặt mắt, bàn tay nắm chặt vào nhau, cô là đang kiềm chế để mình không phải khóc lên.

Trần Khiêm đưa cô tới một căn biệt thự sát bờ biển, xung quanh cây cối xanh mát, căn biệt thự một mặt giáp biển, nhìn vào đã biết giá trị không nhỏ.
Bước vào bên trong là một thiết kế nhẹ nhàng nhưng không kém phần sang trọng.

Trần Khiêm ra khỏi biệt thự từ lúc nào Hạ An Ngôn cũng không biết, cô mông lung nhìn thấy bóng lưng lạnh lùng của anh đang đứng nhìn ra biển.

Trong lòng của cô nhất thời dâng lên khó hiểu và rất nhiều cảm giác hỗn loạn.

Cuống họng của cô khàn khàn, muốn lên tiếng nhưng không thể nào cất lên được.
Lăng Hạo nhìn ở trong kính phản chiếu bóng dáng cô đứng yên ở đó chăm chú nhìn mình, không buồn quay lưng lại nhàn nhạt lên tiếng: “ Hạ Vi, nhóm máu Rh âm tính, năm tuổi, mẹ là Hạ An Ngôn, thông tin của ba để trống.

Em làm sao giải thích”.
Cô mím chặt môi mỏng, ánh mắt sắc bén sâu thẳm làm cho người ta không nắm bắt được “ chẳng phải anh đã biết đáp án rồi sao, còn dò xét tôi làm gì”.
Anh từ từ xoay người lại, ánh mắt lạnh như băng rơi vào trên người của cô, cả người lạnh nhạt mang theo cả âm trầm.
Hạ An Ngôn nhìn chằm chằm vào anh, cảm xúc trong lòng hỗn độn, cô cố gắng bình tĩnh nói: “ phải, nó là con gái của anh, nhưng rất tiếc tôi không muốn cho anh nhận nó”.
Lăng Hạo đi đến trước mặt cô, đưa tay cầm lấy cầm cô ép cô đối diện với mình: “ chuyện này không phải em muốn là được”.
Sắc mặt của cô cứng đờ, bỗng dưng vô lực rũ tay xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ: “ Lăng Tổng, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?".
Lăng Hạo khẽ cười một cái, buông cằm của cô ra: “ tôi muốn đứa bé”.
Nấm là mạng sống cô, là bảo bối từ trong xương tuỵ của cô, là chấp niệm trong lòng của cô, chỉ cần đụng nhẹ là cô sẽ kích động, Hạ An Ngôn đột nhiên gào thét lên: “ không được, anh lấy tư cách gì mà dành con với tôi, tôi đã nói rõ ràng với anh rồi, tôi là không muốn cho anh nhận lại con”.
“ Tư cách gì” Lăng Hạo hờ hững lặp lại lời nói của Hạ An Ngôn “ tư cách là ba của đứa nhỏ cho nên tôi muốn đứa nhỏ này”.
Hạ An Ngôn giật mình ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh, lời nói năm nào của nha liền văng vẳng bên tai cô, trong ngực như có thứ gì đó tàn phá nặng nề, toàn thân đau ê ẩm, viền mắt đỏ hoe.

Cô nặng nề cười nụ cười khó coi: “ ba sao, Lăng Tổng tôi nghĩ có đôi lời chắc năm năm qua anh đã quên rồi, để tôi lặp lại một lần nữa cho anh nhớ”.

Cô hít hít mũi mình, bình tĩnh nói: “ tôi không có tư cách sinh con cho anh, tôi không sinh được con vừa hay đúng ý của anh, cũng may là tôi không sinh con được, nếu biết tôi mang trong người đứa con nào của anh, anh liền bắt tôi bỏ nó đi”.
Lúc nói những lời này cô không nghĩ được mình lại bình tĩnh đến như vậy.

Năm năm trước, là anh từng dao từng dao gϊếŧ chết hi vọng của cô.

Hạ An Ngôn lắc đầu tiếp tục nói: “ anh nói cho tôi biết, anh lấy tư cách gì làm ba của con tôi.

Ngày đó tôi trốn đi cũng không nghĩ tới sự xuất hiện của đứa nhỏ này.

Cho nên, tôi xin anh buông tha cho mẹ con tôi đi, năm năm qua chẳng phải cả hai đều sống tốt hay sao.

Làm ơn xin anh tha cho tôi đi”.
Không biết Lăng Hạo nghĩ gì chỉ nghe anh phát ra tiếng cười: “ Hạ An Ngôn, nếu em muốn thoát khỏi tôi thì đừng sinh đứa nhỏ ra.

Còn nếu sinh ra rồi thì e rằng tôi không cho em thoát khỏi tôi được”.
Hạ An Ngôn nhìn khóe môi của hắn mấp máy, đôi môi mỏng ấy đã mím thành một đường thẳng, trong giọng nói có một khí thế bức người.
- “ Lăng Tổng rốt cuộc anh muốn cái gì ở tôi”.

Hạ An Ngôn trong lòng đã sớm lạnh đi, có một số việc đã xảy ra thì không có thể quay trở lại được nữa.
Lăng Hạo nheo mắt nhìn cô, đối diện trực tiếp với ánh mắt của cô thản nhiên nói: “ như thế này đi, tôi cho em hai lựa chọn, em chỉ cần chọn một trong hai thôi”.
Hạ An Ngôn không nói, mím chặt môi nhìn vào anh.
“ một là em và con quay về bên tôi, hai là em có thể rời đi để con lại cho tôi”.

Lăng Hạo từ từ nói ra đều mình muốn.
Trong nội tâm của Hạ An Ngôn cảm thấy buồn cười, chăm chú nhìn vào Lăng Hạo mấp máy môi: “ tôi không chọn”.
Lăng Hạo nói năng khí phách, hỏi ngược lại: “ em không chọn”.
Hạ An Ngôn cảm thấy như nghe được một câu truyện cười, cô bỗng dưng bật cười thành tiếng: “ Lăng Tổng, xin anh nói cho tôi biết lý do gì tôi phải chọn”.
Thấy Hạ An Ngôn nhất quyết đối đầu với mình, lạnh lùng nhếch môi một cái: “ tôi cũng muốn nói cho em biết, tôi chính là muốn đứa bé này, bằng mọi cách tôi sẽ có được nó”.
Hạ An Ngôn cảm thấy mình không thể bình tĩnh nói chuyện với anh được nữa, nói vào vấn đề chính của mình: “ Lăng Tổng, anh đem con gái tôi đi đâu, làm phiền anh trả con lại cho tôi.

Tôi hứa với anh, tôi sẽ mang con cách xa anh một chút, sẽ không phiền đến cuộc sống của anh”.

Đến cuối cùng cô đã không kiềm chế được nước mắt của mình mà từ từ rơi xuống.
Nước mắt theo gương mặt lặng lẽ rơi xuống,
Thấy Hạ An Ngôn cho dù có sống cực khổ cũng bằng mọi cách không muốn quay về cùng anh, còn bày ra bộ dạng đau khổ như vậy, trong người anh đột nhiên nóng lên: “ Hạ An Ngôn, muốn em quay về bên tôi là khó khăn lắm sao, mà em đều chống đối tôi, liền bày ra bộ dạng đau khổ như vậy”.

Lăng Hạo kéo mạnh tay Hạ An Ngôn vào sát người mình hét lớn lên.
Gương mặt đầy nước mắt nhìn chăm chú vào Lăng Hạo miệng khó khăn thốt ra: “ phải, tôi là không muốn quay về bên anh, tôi là muốn anh buông tha cho mẹ con tôi”.
Lăng Hạo đã bị chọc điên thật rồi: “ tôi lặp lại một lần nữa cho em nghe, một là em và con quay về bên tôi, hai là em rời đi để con lại cho tôi”..
 
Back
Top Dưới