Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 157


Hạ An Ngôn cảm thấy có chút khó tin, người đàn ông đang ôm chặt cô run rẩy, Lăng Hạo nắm chặt tay cô, , trong con ngươi thâm thúy kia hiện ra đầy tia máu nhưng chỗ sâu lại đầy dịu dàng: “ bà xã, em bình tĩnh nghe anh nói”.

Anh đặt tay cô lên bụng nhẹ nhàng: “ con của chúng ta vẫn còn ở đây, bảo bối cám ơn em”.
Tai Hạ An Ngôn ong ong như không thể tin được chuyện anh nói, bàn tay đặt trên bụng giật giật, khoé miệng khô cứng: “ con chúng ta vẫn còn”
- “ bảo bối, con của chúng ta vẫn còn, em đừng quá lo lắng, đừng kích động ảnh hưởng không tốt cho con, lần này giữ được con là may mắn.

Bà xã, anh hứa với em, chỉ cần em bình tâm dưỡng thai để con và em đều bình an, sau này em có muốn bất cứ điều gì ở anh, anh cũng chấp nhận.

Nhưng anh xin em đừng làm đau đớn bản thân mình được không, đêm hôm qua khi em ở trong phòng phẫu thuật anh thật sự đã rất sợ, anh sợ sẽ mất em, không có con anh không cần nữa, nhưng không có em anh không còn gì nữa.

Ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của anh, cho nên hiện giờ em và con vẫn còn ở cạnh anh”.

Anh kêu cô đừng kích động, nhưng anh không biết chính anh hiện giờ đã kích động đến mức ôm chặt cô vào lòng, chỉ có ôm cô như vậy, anh mới cảm thấy thật sự yên tâm, cô vẫn còn bên cạnh anh, cô không biến mất.

Hạ An Ngôn cảm thấy mình như đang trên mây, so với bất lực tuyệt vọng trước kia thì bây giờ cảm giác đầy hạnh phúc.
Đứa bé vẫn ổn, còn có người đàn ông này vì sợ cô đau lòng, vì sợ mất đi cô, anh nguyện ý làm tất cả.
Giọng cô nghẹn ngào: “ Lăng Hạo, anh đã biết rõ ràng hết tất cả sự thật đúng không”.
Lăng Hạo nhẹ nhàng giữ lấy vai cô, chân thành nhìn cô gật đầu: “ ừ, anh xin lỗi”.
Cô gỡ tay anh xuống khỏi vai, khó khăn nhìn anh: “ tại sao không nói cho em biết, em cảm thấy anh coi em như con ngốc mà trêu đùa đúng không”.
Lăng Hạo giữ chặt cô lại gấp gáp trấn an cô: “ bà xã, em bình tĩnh lại, đừng kích động, em muốn nghe gì anh sẽ nói cho em nghe, nhưng hứa với anh đừng kích động được không”.
Hạ An Ngôn khó khăn gật đầu một cái.
Lăng Hạo nâng mặt cô lên, nhìn chăm chú vào mặt cô: “ anh không muốn em suy nghĩ nhiều, mười ngày đó anh mất tích là đi giải quyết những chuyện này, anh không muốn nói cho em biết là anh sợ em sẽ suy nghĩ nhiều, sẽ hiểu lầm về tình yêu anh dành cho em.

Bà xã, anh là vì tình yêu nên mới muốn cùng em xây dựng gia đình, muốn bù đắp cho em.

Anh không biết Nguyễn Nhã Hân cô ta đã nói những gì với em, nhưng anh xin em hãy tin tưởng ở anh được không? Đừng làm bản thân mình đau đớn nữa, nhìn em như vậy anh thật hận bản thân mình”.
Hạ An Ngôn giống như bị điểm huyệt nhìn chăm chú vào anh, gương mặt rưng rưng nước mắt: “ anh ép cô ta dùng cái thứ chết người đó, anh ép cô ta đi tiếp khách.

Chuyện như vậy sau anh có thể làm được”.
- “ anh không ép cô ta dùng cái thứ đó, chính cô ta đã tự mình sa ngã vào anh chỉ từ đó mà giúp đỡ cô ta thôi.

Những chuyện cô ta gây ra thì phải tự mình gánh lấy hậu quả.

Bà xã, những đau đớn cô ta gây ra cho em, anh thật sự rất muốn đặt lại hết lên người cô ta.

Bảo bối, em yên tâm đi, mọi chuyện đã dừng lại rồi, cô ta sẽ bị pháp xử lý, từ đây về sau không nhắc tới cô ta trong câu chuyện của chúng ta được không”.

Anh ôm chặt cô vào lòng, lần này là cho anh sai xót mới đẩy cô vào tình thế nguy hiểm.
Hạ An Ngôn từ từ đưa tay chạm vào lưng anh.

Quá khứ đã không thể quay lại, cô còn hiện tại, cô không muốn hiện tại mình phải nuối tiếc điều gì.

Cô ở trong lòng anh nghẹn ngào: “ Lăng Hạo, em sợ lắm, cô ta muốn đưa thứ đó vào người em, cô ta muốn gϊếŧ chết con của em” những sợ hãi trong lòng cô giấu bao ngày qua lúc này như được giải thoát, cô nói đến lung tung.

Càng nói cô khóc càng nhiều.
Lăng Hạo nhíu chặt mài dỗ dành cô: “ bà xã, anh biết rồi, hiện giờ không sao nữa, hiện giờ em và con đã an toàn rồi.

Đừng kích động như vậy nữa được không”.

Nhìn cô lúc này, anh thật sự muốn gϊếŧ chết Nguyễn Nhã Hân.
Hạ An Ngôn từ trong lòng anh ngẩn mặt lên nhìn anh đau lòng “ ông xã, hôm nay anh đã ốm đi nhiều rồi”.
Lăng Hạo có chút yên lặng, rồi lắc đầu: “ anh không sao, đừng lo lắng cho anh”.

Cô gái ngốc này đến bao giờ mới hết lo lắng cho anh.
Hạ An Ngôn thở ra một hơi, chậm rãi nói ra: “ anh mau về nhà nghỉ ngơi đi, em ở đây cần gì em sẽ gọi y tá”.
- “ không được, em muốn nhân lúc anh không có ở đây mang theo con trốn đi nữa à”.

Vừa nghe cô đuổi mình anh đã gấp gáp lo sợ.
Hạ An Ngôn trợn to đôi mắt, cô chỉ là muốn anh về nghỉ ngơi cho tốt, làm thế nào mà anh suy nghĩ tới như vậy: “ anh nghĩ đi đâu vậy, em là muốn anh nghỉ ngơi cho tốt.

Chẳng lẽ, em không đáng tin vậy sao”.
- “ anh nghĩ đi đâu, chẳng phải năm năm trước diễn một cảnh bỏ trốn năm năm sau nếu anh không đến thành phố B, thì làm sau bắt được em và con mang về.

Em quá là không đáng tin”.

Anh thản nhiên nói ra, như thể trước kia anh không hề biết lý do cô trốn đi.
Hạ An Ngôn cả người chán nản ngồi ở đó, vẻ mặt không thể tin được “ theo ý anh nói trước kia em trốn đi là em sai đúng không”.
Lăng Hạo không nói gì nữa, nhìn chăm chú vào cô.
Nhìn thấy anh không nói gì, cô khó chịu nói: “ được, nếu như không tin tưởng em như vậy, thì anh cứ cho người trông chừng em”.

Lăng Hạo biết cô không vui thì vội dỗ dành: “ bà xã, là anh sai, em đừng giận nữa”.
- “ anh không sai, là em sai hết”.

Cô giận dỗi
- “ không, là anh sai”
- “ anh sai ở chỗ nào”.
- “ là anh không tin tưởng em, nhưng mà anh sợ mất em”.
Hạ An Ngôn hơi chua xót trong lòng: “ em không có trốn đi nữa, em là muốn anh về nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, hôm nay anh đã gầy đi rất nhiều rồi”.
Anh không kiềm lòng được mà thở dài một hơi: “ anh không sao, chỉ cần em và con mau khoẻ là anh đã tốt rồi, em không cần lo lắng cho anh”.
Hạ An Ngôn ngắm nhìn anh một cái, sau đó dựa đầu sát vào người anh: “ ông xã, cám ơn anh”.
Bàn tay Lăng Hạo vỗ về mái tóc của cô: “ bà xã, anh mới là người phải cám ơn em.

Cho dù xảy ra bao nhiêu chuyện làm em khó có thể tha thứ, nhưng em vẫn chấp nhận cho anh cơ hội, em chấp nhận cùng anh xây dựng gia đình.

Thời gian trước kia em đã đuổi theo anh quá mệt mỏi rồi, sau này em hãy giao đoạn đường đó lại cho anh, em chỉ cần đứng yên ở đó cho dù bất cứ đâu anh cũng sẽ tìm ra được em, đi về phía em.

Bà xã, anh yêu em, giây phút tối qua anh đã thấm thía được rằng, cuộc đời Lăng Hạo nếu không có Hạ An Ngôn sẽ không bao giờ hoàn chỉnh”.
Hạ An Ngôn yên lặng không nói, giây phút này cô đã quá hạnh phúc rồi.

Anh là tình yêu tuổi thanh xuân của cô cũng là tình yêu cuối cùng của cô.

Cô đã dùng hết mình có để yêu anh..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 158


Ở lại bệnh viện thêm hai ngày cơ thể cô đã khoẻ hơn một chút, cô không thích mùi bệnh viện nên muốn Lăng Viện, Lăng Hạo thì sợ cô chưa khoẻ hẳn, sợ sẽ ảnh hưởng không tốt nên không muốn cho cô về nhà, nhưng sau một buổi dây dưa thuyết phục của cô, nên anh buộc lòng hỏi ý kiến bác sĩ, và hỏi những điều cần thiết khi về nhà, anh mới miễn cưỡng yên tâm một chút.
Lăng Hạo cúi người xuống bế cô lên đi ra khỏi phòng.
Bất ngờ bị anh bế lên cô hơi hoảng, muốn giãy giụa đi xuống nhưng càng giãy giụa anh bế càng chặt, nên cô đành im lặng.

Nhưng đi được một đoạn trước ánh mắt của mọi người cô không chịu nỗi nữa bèn nhỏ nhẹ: “ ông xã, thả em xuống để em tự đi được không”.
Lăng Hạo trừng mắt liếc cô một cái: “em muốn tự đi, anh thấy là em đang muốn cùng anh quay lại phòng bệnh tịnh dưỡng thêm một thời gian nữa”.
Hạ An Ngôn nhàn nhạt nuốt nước bọt một cái: “ em không có ý như vậy”.
- “ ý gì, quay lại đúng không”.
Không nghe cô trả lời anh nhàn nhạt nói tiếp: “ được, vậy quay lại thôi, hiện giờ để em về nhà sớm quá, anh cũng không yên tâm”.

Bước chân anh vô thức chậm lại.
Nhận thức được bước chân anh càng lúc càng chậm trong lòng cô liền sốt sắng: “ ông xã, không muốn quay lại, anh muốn bế thì cứ bế đi”.
Anh lặng lẽ từ từ cong cong khóe miệng: “ ngoan”.

Anh cũng không tiếp tục doạ cô nữa.
Vừa về đến Lăng Viện, Nấm đã quấn quýt lấy cô: “ mẹ ơi, mẹ có nhớ con không”.
Hạ An Ngôn ôm Nấm vào lòng, sau đó hôn lên mặt, vẻ mặt ngọt ngào của con gái, làm lòng cô bình yên rất nhiều: “ có, mẹ nhớ Nấm nhiều lắm, con ở nhà có ngoan không”.

Đứa nhỏ này từ ngày cô xảy ra chuyện đã không được gặp mặt rồi.

Mỗi ngày ở bệnh viện, mỗi giây mỗi phút đều nhớ con.
Nấm chớp chớp nhìn cô: “ dạ, con nghe lời mẹ dạy con ở nhà rất ngoan ạ.

Mẹ ơi, mẹ có em bé đúng không”.
Cô nhẹ nhàng gật đầu: “ ừ, thế con có thích em không”.

Vừa nói cô vừa ngắm nhìn vẻ mặt của con gái đến không chớp mắt, đứa nhỏ này có gương mặt rất giống cô.

Cô hy vọng đứa sau sẽ giống anh.
Nghe mẹ mình xác nhận rõ ràng như vậy Nấm cười đến híp mắt: “ dạ, có ạ, Nấm thích có em, sau này em sẽ cùng Nấm chơi búp bê”.
Cả nhà nãy giờ im lặng nghe hai mẹ con nói chuyện, đứa nhỏ này chỉ cần gặp Hạ An Ngôn liền như con chim nhỏ chíu chích suốt ngày.
Trang Tử Khâm sợ Hạ An Ngôn mệt nên đã đi tới bế Nấm khỏi người cô: “ sau này không được làm phiền mẹ nữa biết không”
- “ tại sao vậy bà nội”.
- “ trong người mẹ có em bé, thường xuyên sẽ mệt mỏi, con không được làm phiền mẹ biết không”.
- “ dạ Nấm biết rồi bà nội”.

Sau đó quay sang nhìn Hạ An Ngôn: “ mẹ ơi, Nấm sẽ ngoan, sẽ không làm phiền mẹ đâu ạ”.
Hạ An Ngôn hạnh phúc gật đầu, nếu cô và anh không thể quay lại chỉ cần có đứa nhỏ này cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi, đứa nhỏ rất ngoan, và rất biết làm vui lòng cô.

Trước kia, mỗi lần thấy cô mệt mỏi đều rất tự giác ngoan ngoãn, không để cô phải phiền lòng.

Nhưng bây giờ, cô đã quá hạnh phúc, tình yêu của cô và anh đã có kết quả, có gia đình, có đứa con gái ngoan, còn có thêm một đứa nhỏ sắp chào đời.

Một đứa mồ côi như cô, ông trời đã quá ưu ái cho cô rồi.
Trang Tử Khâm quan tâm hỏi cô: “ Tiểu Ngôn, trong người đã khoẻ chưa, tại sao không ở lại thêm vài ngày nữa”.
- “ dạ, con khoẻ rồi mẹ, chỉ cần làm theo hướng dẫn của bác sĩ con và đứa bé sẽ không sao, mẹ và mọi người đừng quá lo lắng”.
Chuyện cô bị bắt cóc Lăng Hạo lúc đó chỉ kể sơ qua, bây giờ cô về cả nhà muốn biết rõ ràng liền bắt cô nói rõ ràng.

Sau khi cô nói rõ ràng mọi chuyện, cả nhà mỗi người một nét mặt sau đó thở dài lắc đầu.
Bà nội liền nắm lấy tay cô: “ tốt rồi, mọi chuyện đều đã qua rồi.

Chỉ cần con sống tốt, bà nội tin mọi chuyện tốt lành sẽ đến với con.

Còn Nhã Hân dã tâm quá ác, hiện giờ những gì nó nhận được đều là báo ứng.

Con không cần phải cảm thấy có lỗi mà đặt nặng lên người mình.

Hiện giờ con chỉ cần yên tâm dưỡng thai để con và chắt của ta đều bình an là được rồi”.
Hạ An Ngôn ôm bà: “ Tiểu Ngôn, cám ơn bà nội”.

Chỉ cần mỗi lúc cô ôm bà nội thì trong lòng liền nghẹn ngào.
- “ làm sao lại muốn khóc rồi, con bé này đã sắp làm mẹ của hai đứa nhỏ rồi, mà vẫn còn thích khóc như vậy”.

Bà nội thoải mái cười.
Cả nhà được một trận cười vui vẻ, không khí thoải mái vui vẻ này rất lâu mới xuất hiện ở Lăng Viện.
Cái thai được 5 tháng đã ổn định hơn rất nhiều, nhưng triệu chứng ốm nghén thì rất dữ dội, thức ăn vào miệng chưa được năm miếng là phải nôn ra hết.
Buổi tối Lăng Hạo quay về phòng vừa mở cửa vào đã thấy cô mặt mài nhợt nhạt từ trong phòng tắm đi ra, anh không nghĩ được gì nhiều tức tốc bế cô ra xe đi thẳng tới bệnh viện.

Nhìn cô càng ngày càng xanh xao anh càng lo sợ.

Tới đó bác sĩ khám nói chỉ là triệu chứng ốm nghén bình thường của thai phụ, anh đành miễn cưỡng trở cô về nhà.

Trên đoạn đường đi cô đã mệt mỏi mà thiếp đi, nhìn cô xanh xao anh đau lòng.
Đêm đó thấy anh tức tốc bế cô ra khỏi nhà, cả Lăng Viện cũng một phen lo lắng.
Cũng may triệu chứng ốm nghén chỉ kéo dài đến tháng thứ sáu cô đã hoàn toàn khoẻ mạnh, Lăng Hạo chăm sóc cô rất tốt, cái gì cũng không để cho cô động vào, cho dù ăn cơm uống nước cũng hận không được tự mình chăm sóc.

Công việc cũng đã giảm bớt, tất cả đều được Trần Khiêm đem đến Lăng Viện, khi nào có việc quan trọng anh mới đến công ty một chuyến.
Thời gian này anh mới thấm thía câu nói phụ nữ mang thai đều rất khó đoán.
11h khuya, Hạ An Ngôn mơ màng tỉnh dậy, thấy cô vừa ngồi dậy anh cũng liền ngồi theo, từ lúc cô mang thai anh ngủ không sâu, chỉ cần cô nhúc nhích anh đã tỉnh giấc: “ bà xã, em làm sao vậy, nữa đêm rồi em thức làm gì”.
Hạ An Ngôn như thèm gì đó chép miệng nói: “ ông xã, em muốn ăn kem”.
- “ không được, đã nữa đêm rồi, ngủ đi mai anh cho em ăn”.

Cái đòi hỏi không tốt cho sức khoẻ này anh lập tức từ chối.
- “ông xã, cho em ăn một miếng thôi, em muốn ăn quá không ngủ được”.
- “ không được, ngủ đi, nằm xuống anh ôm em một chút là ngủ được”.
Hạ An Ngôn mè nheo không thành công tức giận đẩy mạnh anh ra, sau đó nằm xuống quay lưng về phía anh mà thúc thít.
Lăng Hạo thấy cô tức giận nằm xuống ôm cô từ sau lưng dỗ dành: “ hiện giờ đã trễ rồi, ăn kem sẽ bị lạnh, không tốt”.
Thấy cô không trả lời, anh mới chồm người tới xem, thì thấy mắt cô hồng hồng, cảm thấy đau lòng, phụ nữ mang thai đúng thật là sẽ thay đổi, trước kia bảo bối của anh đâu có hỡ chút là giận dỗi như vậy..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 159


Cuối cùng cũng phải mềm lòng, xoay người cô lại, mặc cô giãy giụa, ôm chặt cô, vẻ mặt cưng chiều, hôn lên môi cô một cái: “ được rồi, cho em ăn nhưng chỉ ăn một chút thôi, biết không”.
Giọng cô hơi giận dỗi: “ thật không, thôi mà em buồn ngủ rồi anh chỉ lừa em thôi”.

Miệng thì nói như vậy nhưng ánh mắt nhìn anh thì lại anh có giỏi thì không cho em ăn đi.
Lăng Hạo lắc đầu cười khổ: “ không lừa em, cho em ăn, em nằm ở đây đi anh đi lấy cho em”.
Anh bước xuống giường đi xuống nhà bếp lấy cho cô, Hạ An Ngôn nhìn thấy kem thì tươi tỉnh ăn, miệng không quên nói: “ ông xã, cám ơn anh”.
Lăng Hạo lấy khăn giấy giúp cô lau khoé miệng, cưng chiều nói: “ em thì giỏi rồi, không cho ăn liền hờn dỗi, đợi đứa nhỏ này bình an ra đời, anh nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời”.
Hạ An Ngôn nhất thời chu mỏ, không vui:
“ em không có tiền đâu mà trả cho anh”.
Anh không nhanh không chậm trả lời: “ Lăng Hạo anh không có cái gì nhiều ngoài tiền.

Chút tiền ít ỏi của em để dành lại mà mua đồ bồi bổ để trả nợ cho anh đi”.
Hạ An Ngôn quay lưng về phía anh gương mặt có chút hồng hồng.

Thật ra từ đầu cô đã hiểu là muốn nói đến vấn đề gì, nhưng cô ngờ được người đàn ông này lại trắng trợn như vậy.

Cô quyết định ăn thật nhanh trả ly kem lại cho anh nằm xuống nhắm chặt mắt, nữa đêm lại bàn đến chủ đề này không ổn một chút nào.
Cái thai được bảy tháng bụng đã lớn hơn rất nhiều, cô tự thấy rằng đã to bằng bụng 8 tháng lun cô sinh Nấm, thai càng lớn chân cô càng sưng phù đi đứng rất khó khăn.
Càng gần đến ngày sinh Lăng Hạo càng lo lắng, nhưng anh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để cô không phải lo lắng.
Cuối cùng thì cũng đến ngày anh lo sợ nhất, 8 tháng là thời kì an toàn của cô và đứa bé nên bắt buộc phải mổ bắt đứa bé ra.

Ca phẫu thuật này được đích thân Holden và vị bác sĩ kia tiến hành.
Trong phòng phẫu thuật Lăng Hạo nắm chặt tay Hạ An Ngôn, hiện giờ cô đã được gây mê, anh hôn lên trán cô sau đó thì thào: “ bà xã, cố lên, anh yêu em”.

Gương mặt sau lớp khẩu trang của anh đã đầy mồ hôi, anh cảm nhận được gần bản thân mình đang run rẩy.
Ca phẫu thuật kéo dài một tiếng, khi anh đang chăm chú nhìn Hạ An Ngôn nhằm chặt mắt nằm ở đó, bất ngờ một khóc oe oe rất lớn làm anh hoàn hồn, lúc này anh không còn biết diễn tả tâm trạng mình như thế nào, cả người lâng lâng như trên mây, anh nhận đứa bé còn đỏ hỏn từ tay bác sĩ, nhìn đứa bé anh hạnh phúc đến rơi nước mắt, anh đã bỏ lỡ giây phút chào đời của Nấm hiện giờ anh đã không bỏ lỡ nữa rồi, tất cả còn kịp.

Anh nhìn đứa nhỏ một lúc cũng chẳng màn quan tâm là con trai hay con gái liền giao lại cho bác sĩ: “ phiền cô bế ra cho người nhà của tôi”.

Sau đó anh quay lại nhìn cô gái trên giường, nhìn đến mức say đắm, cô gái ngốc này vì theo đuổi anh mà không ngại hy sinh tất cả.

Ngay cả chết cũng không sợ.
Ngoài phòng phẫu thuật, cả nhà đều lo lắng ngồi chờ, hôm nay ngay cả Nấm cũng được đi đến đây để chào đón em.
Nấm ngây ngô hỏi: “ bà nội ơi, sao này có em rồi, mọi người sẽ không còn thương con nữa đúng không”.
Trang Tử Khâm bất ngờ chua xót: “ không có, Nấm là bảo bối của cả nhà, có em nhưng lúc nào cả nhà cũng thương con.

Không được suy nghĩ như vậy”.

Làm sao mà không thương được, đây là đứa nhỏ của nhà họ Lăng nhưng lại chịu nhiều thiệt thòi, dùng cả đời để bù đắp bà cũng còn thấy không đủ thì làm sao mà không thương được.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, chính tay bác sĩ Holden bế đứa bé ra ông mỉm cười giao cho Trang Tử Khâm: “ chúc mừng Lăng Phu Nhân, chúc mừng Lăng Gia là một bé trai.

Mọi người chăm sóc thai phụ rất tốt, đứa bé chào đời sớm nhưng vẫn đủ kí”.
Trang Tử Khâm đón đứa nhỏ từ tay ông rối rít cám ơn, cả nhà nhìn đứa nhỏ trên tay bà người cười người khóc vì hạnh phúc đứa nhỏ này rất giống Lăng Hạo.
Ngây cả Nấm cũng rối rít đòi nhìn em.
Hạ An Ngôn tỉnh dậy cô liền nhìn xung quanh miệng khô khan gọi: “ ông xã”.
Lăng Hạo chưa rời mắt khỏi cô một giây nào, thấy cô vừa mở mắt anh đã tới gần: “ bà xã, anh đây”.

- “ con đâu, em muốn gặp con”.
Anh rót nước ân cần đút cô uống một chút: “ em uống một chút nước đi, xong rồi anh bế con qua cho em”.
Giây phút thấy mặt đứa bé cô đã vỡ ào, đứa nhỏ này là bản sao của Lăng Hạo, Nấm tuy là giống cô nhưng trên gương mặt đâu đó còn phản phất nét của Lăng Hạo, nhưng đứa nhỏ này thì hoàn toàn giống anh.

Đây là kết tinh tình yêu của anh và cô.
Lăng Hạo nhìn cô xúc động như vậy vừa đau lòng vừa hạnh phúc: “ bà xã, là con trai”.
Hạ An Ngôn thật sự không biết phải nói như thế nào, so với sự tuyệt vọng sâu sắc lúc trước thì bây giờ lại cảm giác đầy hạnh phúc.
Lăng Hạo cúi đầu hôn lên môi cô một lúc: “ bà xã, cám ơn em, đã vất vả cho em rồi”.
6 tháng sau
Nhóc con đã đứa sáu tháng, tuy là sinh sớm nhưng cơ thể đứa nhỏ này hấp thu rất là tốt hiện giờ đã tròn trịa, bụ bẫm rất đáng yêu bà đặc biệt rất thích cười chỉ cần gọi nhẹ một tiếng liền vui vẻ cười khanh khách.

Điểm này thì không hề giống Lăng Hạo, người đàn ông mặt lạnh này không thích cười.
Nhóc con này được Lăng Đình đặt tên là Lăng Kỳ với ngụ ý con là điều bình an, là mai mắn của cả nhà.
Nấm thì từ lúc vừa trở về Lăng Viện đã được đổi lại từ họ Hạ sang họ Lăng rồi.

Nấm là Lăng Vi đây là cái tên mà Hạ An Ngôn đặt khi ấy cô không biết ý nghĩa của tên con là gì, nhưng Nấm là điều may mắn của cô.
Đứa nhỏ này từ ngày có em tuy là rất thương em, nhưng đã trở nên biết lấy lòng mọi người hơn rất nhiều.
Hạ An Ngôn nhìn thấy con lấy lòng mọi người mà đau lòng, cô là người hiểu rõ nhất cảm giác này, trong tìm thức của con là không an toàn, là sợ mọi người sẽ hết thương mình.

Cô ôm chặt Nấm vào lòng: “ bảo bối, mẹ rất yêu con.

Con phải nhớ kĩ điều này con biết không”.
Nấm ôm chặt cô : “ thật không mẹ, Nấm rất sợ mọi người sẽ không thương con nữa”.
-“ mọi người lúc nào cũng yêu thương con, con không phải sợ, con là bảo bối của cả nhà”.

Hạ An Ngôn ân cần dỗ danh
- “ dạ, Nấm cũng yêu mẹ”.
- “ ừ, mẹ biết rồi, ngoan, không buồn nữa.

Con chỉ cần Nấm mọi người đều sẽ rất yêu thương con con biết không”.

Ý cô muốn dạy Nấm, con chỉ cần là con, không cần là ai khác, tự khắc mọi người điều sẽ yêu thương con.
- “ dạ, Nấm biết rồi ạ” Nghe cô nói như vậy thì tươi tỉnh hơn rất nhiều, liền chạy đi chơi búp bê của mình.
Hạ An Ngôn nhìn theo mà mỉm cười, đứa nhỏ này rất ngoan chưa bao giờ làm ai phải phiền lòng.
Buổi tối, Hạ An Ngôn đang cho đứa nhỏ ti, có một người cũng ngồi trên sofa ánh mắt khó chịu nhìn cô.

Từ lúc có đứa nhỏ này cô dường quên đi anh, đã bắt anh nhịn thêm sáu tháng.

Mà hiện giờ cảnh xuân còn hiện ngay trước mắt, lại bị nhóc con chiếm dụng, một bên đã đành còn ti chưa no phải đổi qua một bên nữa.
Thấy anh im lặng ngồi đó, mặt mài khó chịu, vừa nhìn nhóc con vừa hỏi: “ anh làm sao vậy, công ty có việc gì sao”.
Hiện giờ anh không để ý cô nói gì, chỉ đang tập trung đấu mắt với thằng con, thằng nhóc con này là chọc tức chết anh mà, đã ti thì thôi còn nhìn anh với ánh mắt như là khiêu khích mẹ là của con ba không được dành.

Mặt mũi anh đầy vạch đen thì lại cười với anh.
Hạ An Ngôn thấy không trả lời thì kiên nhẫn gọi anh : “ Lăng Hạo”.
- “ hả, em nói gì”.

Anh giật mình.
- “ em hỏi anh công ty có việc gì sao, em thấy anh không được vui”
- “ không có”.

Ngưng một chút anh lại nói : “ bao giờ thì cai sữa cho con”.
Hạ An Ngôn cũng không có suy nghĩ gì nhìu: “ con còn nhỏ làm sao mà cai sữa được”.
Lăng Hạo hừ một tiếng, sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Hạ An Ngôn nhìn theo bóng lưng anh, mà nhíu mài khó hiểu, không biết lại ăn trúng cái gì, mà dạo này tâm tình lúc nắng lúc mưa thật khó hiểu..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 160


Sau khi dỗ dành nhóc con ngủ xong, Hạ An Ngôn liền bế đến phòng dành cho trẻ giao cho bảo mẫu, vì sợ cô mệt mỏi nên khi đứa nhỏ này chào đời Lăng Hạo đã tìm thêm hai bảo mẫu chăm sóc cho hai mẹ con cô, bắt đầu từ tháng thứ ba anh đã buộc cô buổi tối phải giao con cho bảo mẫu, chỉ vì nữa đêm đứa nhỏ chỉ nhúc nhích cô cũng đã tỉnh giấc, đây là thói quen đã hình thành từ khi có Nấm, trước kia như vậy cô vẫn thấy mình khoẻ mạnh, không hiểu sao đến lần này chỉ thấy mình mệt mỏi đi rất nhiều.
Hạ An Ngôn quay về phòng không chần chừ gì nữa mà đi thẳng vào phòng tắm, trên người lúc này đã có mùi chua của sữa rồi, lúc nãy con trai ti no căng nên đã bị trớ sữa lên người cô một ít.
Cô nằm trong bồn tắm nhắm chặt mắt suy nghĩ về những chuyện đã qua, đâu đó cô từng nghe người khác nói rằng vết thương sẽ không được chữa lành nếu mình cứ giả vờ không đau, cũng giống như cô nếu lúc đó cứ cố chấp cắt đứt tất cả thì sẽ không có được hạnh phúc như bây giờ.
Từ lúc anh ra khỏi phòng anh đã dưới nhà chơi cùng Nấm, nhìn cảnh xuân trước mắt mà không được hưởng lợi, thật là khó chịu, đành phải đi tìm con gái an ủi tâm hồn thôi, dù sao thì con gái vẫn là tốt nhất biết an ủi anh và đặc biệt là không dành cô với anh.

Nhưng hôm nay không được an ủi lại bị đứa nhỏ tra hỏi thêm.

Thấy anh mặt nhăn đi xuống ngồi gần mình, Nấm liền nhích lại gần quan tâm: “ ba là không vui chuyện gì sao”.
- “ không có, ba mới giải quyết một chút công việc thôi”.

Lăng Hạo nhỏ nhẹ nói.

- “ dạ, ba lại nói dối”.

Nấm chu môi nói
- “ ba làm sao lại nói dối được.” Anh nhíu mài khó hiểu.
Nấm thoải mái ngồi lên đùi anh nhỏ nhẹ nói: “ ba đừng có giấu con, ba buồn là vì mẹ không quan tâm đến ba đúng không”.
Lăng Hạo bất ngờ cứng người, anh không nghĩ đứa nhỏ này lại biết: “ con làm sao lại nói như vậy”.
- “ dạ, lúc nãy con muốn lên phòng mẹ, nhưng bà Trương đã nói ba ở trong phòng, bây giờ ba buồn như vậy con đoán là mẹ lo cho em mà không quan tâm đến ba rồi”.

Nấm ngây ngô nói ra suy nghĩ của mình.
Lăng Hạo dở khóc dở cười, chỉ là suy nghĩ thôi sao đứa nhỏ này lại đón được như vậy: “ ừ, lúc nãy là ba ở trong phòng nhưng ba không phải buồn vì mẹ không quan tâm đến ba mà là vì chú Trần gọi đến báo cáo một số việc rắc rối khiến ba không vui thôi ( chú Trần tức là nói đến Trần Khiêm)”.

Anh đành nói dối con, anh không muốn con có ý nghĩ tiêu cực.
Nghe anh nói như vậy Nấm quan tâm: “ vậy ba có mệt không, con đấm bóp cho ba”.
- “ không, ba không mệt, được Nấm quan tâm như vậy ba đã khoẻ hơn rất nhiều rồi”.

Anh cầm bàn tay nhỏ của Nấm mà trong lòng hạnh phúc, đây là bảo bối của anh.
- “dạ”.
Nấm ngoan ngoãn ngồi cùng anh xem hoạt hình thêm một lúc liền ngáp ngắn ngáp dài, mè nheo nói: “ ba ơi, Nấm buồn ngủ rồi”.
Anh cúi đầu hôn lên trán Nấm một cái mỉm cười: “ ba bế con lên phòng”.
Hiện giờ Nấm không còn ngủ chung cùng ông bà nội nữa, mà có một phòng riêng kế bên phòng trẻ em.

Quản gia Trương sẽ trông chừng Nấm, sau khi đặt Nấm lên giường anh vén chăn cho Nấm cẩn thận hôn lên thêm một cái mới quay người rời đi.
Lăng Hạo đi thẳng về phòng chỉ thấy trong phòng trống không, cửa phòng tắm thì đóng chặt cả không gian đều im lặng, nhưng vẫn nghe tiếng nước chảy bên trong.

Anh như nghĩ được gì đó mà thích thú tự thân cởi hết quần áo của mình.

Đẩy nhẹ cửa ra thấy cô đang nằm trong bồn tắm nhắm chặt mắt, nhìn thân thể trắng trẻo nằm trong đó cũng không còn nghĩ được gì nhiều nữa lập tức bước vào.
Tâm trạng đang cao trào của cô trong phút chốc đã bị phá hỏng, cô cảm giác mặt nước trong bồn tắm chuyển động rất mạnh, cô nhíu mài mở mắt ra thì không biết phải nói gì nhắm chặt mắt lại: “ em đang tắm mà anh làm gì vậy”.
Lăng Hạo không nói gì kéo mạnh cô lại thoải mái ôm cô vào lòng: “ anh muốn tắm”.
Bị kéo mạnh như vậy cô mở to mắt ra : “ nhưng mà em đang tắm mà, anh không đợi em tắm xong được hả”.
- “ không” anh kề sát vào lỗ tai cô thì thào nói “ anh là muốn tắm cùng với em”.
Hạ An Ngôn rụt cổ mình lại khó khăn nói: “ anh đàng hoàng một chút, cái gì mà muốn tắm cùng với em.

Anh muốn thì tự mình mà tắm đi”.

Nói xong cô đứng bật dậy muốn đi ra ngoài thì bị lôi mạnh lại ngã trên người anh, lúc cô ngã xuống làm nước trong tràn đầy ra ngoài.
Nhìn cô gấp gáp muốn đi như vậy anh đâu cho cô toại nguyện được, anh đã nhịn lâu lắm rồi, hôm nay phải nhất định có được cô, anh nắm lấy tay đặt lên h* th*n của mình dưới làn nước: “ bảo bối, nó nhớ em rồi”.
Tay mình bất ngờ bị anh đặt lên nơi đó cô hơi hoảng muốn rút tay về nhưng không được, cô không hiểu sau nó lại nóng đến như vậy, mặc dù là ở trong nước nhưng cô vẫn cảm nhận được rằng nó nóng, cô nhất thời đỏ mặt: “ ông xã buông tay em ra đi mà, em mới sinh, anh nhẫn nhịn thêm một chút nữa được không?”.
- “ không được”.

Lăng Hạo lập tức từ chối.
- “ Nhưng mà em mới sinh có sáu tháng thôi, như vậy không tốt lắm đâu”.

Hạ An Ngôn quyết tâm tìm đường chạy trốn.
- “ anh đã hỏi bác sĩ rồi, hiện giờ đã an toàn không có gì trở ngại”.

Lăng Hạo thẳng thừng nói ra.

Hạ An Ngôn trợn to mắt nhìn anh, cô không thể tin được anh lại đi hỏi bác sĩ chuyện tế nhị này, anh là muốn hại cô không dám ngước mặt lên nhìn ai đúng không, xấu hổ không chịu được.
Anh nhìn cô như vậy cũng không bất ngờ gì, đây đều nằm trong dự đoán của anh, cô chính là da mặt mỏng, nói những chuyện này thì đều ngại ngùng, nhưng mà hôm nay anh đã quyết tâm ăn cô cho bằng được ngại cũng phải nói: “ bà xã, em nói xem em là muốn để cho anh nghẹn chết đúng không.

Kể từ ngày hôm đó đã 16 tháng rồi, mà ngày nào anh cũng phải ôm em ngủ đúng là một loại cực hình”.

Anh thở dài một hơi đưa tay phải của mình lên trước mặt cô lên án: “ anh đã làm bạn với tay của mình rất lâu rồi”.
Hôm nay Hạ An Ngôn đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô không tin người đàn ông này lại đến mức đếm từng ngày từng tháng, cô này này nói: “ ông xã, anh rớt đồ kia nhặt lên đi”.
Lăng Hạo cũng nhìn theo hướng tay cô chỉ: “ đâu, anh rớt cái gì”.
- “ liêm sỉ, anh nhặt lên đi rồi mình tiếp tục, anh đến mức phải đếm từng ngày từng tháng như vậy”.

Hạ An Ngôn vừa cười vừa nói.
Lăng Hạo làm như không quan tâm ôm cô càng chặt: “ không nhặt, em thích thì cứ nhặt đi, so với việc được ăn thịt vợ với liêm sỉ gì đó, anh thích chọn vợ anh hơn”.
Nghe anh nói Hạ An Ngôn hạnh phúc cười đến khoái chí mà vẫn không quên mắng nhẹ “ đúng là vô liêm sĩ mà”.
Lăng Hạo nghiến răng nói: “ được, em sẽ nhanh được biết thế nào là vô liêm sĩ”.

Dứt lời anh áp môi mình lên môi cô hôn ngấu nghiến, đôi môi này anh rất là nhớ rồi, không chỉ có đôi môi mà cả người cô nơi nào anh cũng nhớ.
Trước sự nhiệt tình của anh, cô cũng không phản kháng nữa, mà cũng nhiệt tình đáp trả lại anh, thật ra cô cũng nhớ anh, nhưng chỉ sợ anh không biết kiềm chế hại cô không có sức chăm con cho nên mới muốn né tránh anh.
20 phút sau trong phòng tắm đã đầy ấp x**n t*nh phơi phới..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 161


Lăng Hạo không chịu được nữa mà nhanh chóng vào cô, nhưng chưa kịp vào đã dừng lại vì cô đau.
Khi anh đẩy tới thì Hạ An Ngôn đã đau mà vội đẩy anh ra: “ ông xã, dừng lại em đau quá”.
Như hiểu được gì đó, anh bế cô ra khỏi phòng tắm đi thẳng lại giường để cô nằm lên đó, chính mình cũng nằm trên người cô trấn an cô: “ bà xã, em thả lỏng một chút”.

Sau đó hôn lên đôi môi cô đưa lưỡi vào quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, Hạ An Ngôn cũng nhiệt tình đáp lại đến khi anh dừng lại liền kéo theo ra một sợi chỉ bạc.
Anh hôn dần khắp cổ cô, đêm nay từng tấc da thịt trên người cô anh đều không muốn bỏ lỡ một chỗ nào, anh hôn dần xuống ngực cô, nơi này trước kia đã căng tròn hiện giờ vì sinh con hình như đã to hơn rồi, anh cũng không nhiều nữa cúi đầu ngậm lấy nụ hoa của mà m*t lấy, dùng lưỡi mà trêu chọc nụ hoa của cô, tay còn lại cũng không ngừng x** n*n bên còn lại.
Khi anh vừa ng*m l** ng*c mình, cảm giác quen thuộc, hưng phấn ập tới làm Hạ An Ngôn bất giấc rên lên một tiếng, ở trên phương diện này cô chưa bao giờ là đối thủ của anh, mỗi một điểm nhạy cảm trên người cô anh đều nắm rõ, rất nhanh anh đã đánh thức được du͙ƈ vọиɠ nguyên thuỷ trong người cô.
Lăng Hạo từ từ di chuyển hôn xuống chiếc bụng phẳng của cô, không biết do cơ địa hay sao, cô đã sinh hai đứa con nhưng nhìn vào chẳng ai biết được ở đây đã từng mang thai hai lần, bụng của cô phẳng lì, và trắng trẻo, ngoài vết sẹo do sinh mổ và một số đường thai vân ra thì chẳng có thay đổi gì.
Anh hôn khắp bụng cô, bàn tay cũng không yên ổn mà v**t v* khắp cơ thể cô, hôn dần đến vết sẹo anh dừng lại đó rất lâu.
Hạ An Ngôn bị anh đưa lên cao trào: “ ông xã, đừng hôn nữa”.
Lăng Hạo không có ý định dừng lại vừa hôn vừa đưa ngón tay vào nơi huyền bí của cô mà thăm dò, đã rất lâu không có làm những chuyện như vậy, nơi này của cô như đã khít chặt thêm, hiện như chỉ thăm dò một ngón đã rất khó khăn anh mới đẩy vào được.
Thân thể mình bất ngờ bị xâm nhập, cô đau đớn mà co chân lên run rẩy: “ ông xã, anh nhẹ một chút”.

Lăng Hạo chồm người tới hôn lên môi cô, ngón tay anh vẫn để thăm dò bên dưới, dưới sự dẫn dắt của anh, cô đã dần dần thích ứng được, cơ thể đã thả lỏng hơn.
Anh cảm nhận được cô đã thả lỏng liền tiếp tục đưa thêm một ngón tay vào, nơi thân thể của cô dưới sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ của anh đã không còn khít chặt nữa, anh tiếp tục dây dưa môi lưỡi với cô thêm một lúc mới dừng lại khàn giọng nói: “ bà xã, thả lỏng cho anh vào”.
Hạ An Ngôn lúc này đã chìm sâu vào du͙ƈ vọиɠ chỉ biết gật đầu.
Nhận được cái gật đầu của cô, tay anh di chuyển xuống vòng eo nhỏ tinh tế của cô vuốt lấy vài cái, sau đó anh chen người mình vào giữa người cô dang rộng hai chân cô ra, anh để vật mạnh mẽ của mình nơi thân thể của cô, từ từ đẩy tới nơi đó của cô thật khít chặt như muốn nuốt lấy anh, anh khẽ rên hừ một tiếng th* d*c một hơi.
Nơi thân thể bị v*t t* l*n đẩy tới, cô đau đớn khẽ cong người lên: “ ông xã, ưm… đau quá”.
Anh không nghĩ được dưới sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ của anh, mà nơi đó còn khít chặt đến như vậy, anh như bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ, giọng khàn đặc: “ bà xã, thả lỏng.

Em căng thẳng như vậy, anh cũng không thoải mái”.

Nơi đó của anh đã căng đến chướng, hiện giờ anh bị thân thể của cô co bóp chặt như vậy, anh cũng đau không kém cô.
Hạ An Ngôn dưới sự vỗ về của anh từ từ cũng thả lỏng, anh cảm nhận được cô đã thả lỏng từ từ nhẹ nhàng đẩy tới giúp cô có thể thích nghi được.
Trước sự dịu dàng của anh cơn đau đớn đã qua đi trong người cô hiện giờ lại dâng lên một tràn kɦoáı ƈảʍ quen thuộc, miệng không kiềm được mà ngân nga: “ ông xã”.
Tiếng gọi của cô như càng cổ vũ cho anh, anh liền ghì chặt eo cô, th*c m*nh một cái đầy thoả mãn, suиɠ sướиɠ mà âm thanh từ cổ họng anh phát ra một tiếng hừ.
Bất ngờ bị đẩy mạnh một cái, Hạ An Ngôn không cảm thấy đau đớn mà sự kɦoáı ƈảʍ dường như đã tăng lên, rêи ɾỉ: “ ông xã, em… chịu không nỗi”.
Tiếng rên của cô càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ anh, anh tăng tốc nhịp hông làm cho v*t t* l*n ra vào bên trong cô càng mãnh liệt.
Hạ An Ngôn hiện giờ đang ở tận cùng của hoan lạc, không còn biết gì nữa, mà miệng thốt ra một câu, nếu như cô tỉnh táo chắc chắn sẽ cắn đứt lưỡi của mình: “ ông xã, sướng quá”.
Anh chạy nước rút thêm một lúc mới cầm tay cô đưa lên môi hôn một cái: “ bà xã, sướng hả”.
- “ ừ”.

Hạ An Ngôn gật đầu lia lịa.
- “ em có thoải mái không”.

Lúc này đã giảm tốc độ, từ từ đẩy vào, không ngừng dò xét cô.
- “ thoải mái”.

Giọng cô hiện giờ không còn nghe rõ nữa.
Nhìn thân thể mềm mại dưới thân mình, anh càng suиɠ sướиɠ: “ vậy sau này có còn né tránh anh hay không”.
- “ không….

Ưm…… ông xã”.

Hạ An Ngôn hiện giờ không biết mình đang bị anh gài bẫy.
Anh thoả mãn cười một cười: “ có muốn anh hay không”.
- “ muốn….

Ông xã… anh nhanh lên một chút” vừa nói vừa đẩy người lại gần phía anh.
Nghe được câu trả lời vừa ý, anh không tiếp tục trêu chọc cô nữa, liền thoả mãn cô, anh ra vào mãnh liệt bên trong cô.

Hạ An Ngôn nằm dưới thân anh chỉ biết th* d*c: “ông xã….

Ưm… dừng lại….

Em chịu không nỗi”.
- “ bà xã, có yêu anh không”.
- “ ưm….

Có….

Ông xã… chậm lại một chút”.
Hiện giờ trong phòng không ngừng phát ra những âm thanh rêи ɾỉ khiến người nghe phải đỏ mặt.

Chạy rút một đoạn, anh mới gầm nhẹ một tiếng sau đó rút chính mình ra bắn trực tiếp lên bụng cô.
Nhìn cô gái dưới thân đã mơ màng, anh thở một cái sau đó bế cô vào phòng tắm, tắm sạch sẽ cho cả hai.
Hạ An Ngôn nằm trên giường còn chưa hết th* d*c, nhìn người đàn ông bên cạnh , đã lăn giường cùng cô cả buổi vào phòng tắm cũng không tha cho cô, không ngừng chọn điểm nhạy cảm của cô mà kíƈɦ ŧɦíƈɦ, cuối cùng dưới sự kháng cự yếu ớt lại bị anh ăn sạch sẽ từ trong ra ngoài thêm một lần nữa.
Thấy ánh mắt nhìn mình, anh làm như không thấy, ôn nhu cười một cái, ấm áp nói: “ bà xã, anh yêu em”.
Hạ An Ngôn lặng lẽ nhắm mắt, ôm chặt anh, đây là người đàn ông cô dùng cả đời để yêu, đây là ba của con cô, người đàn ông này bây giờ đã nguyện ý dành tất cả vì cô, dành cả đời để yêu cô.

Trước kia, cho dù đã trải qua bao nhiêu khổ ải, hiện giờ đã qua hết rồi.

Tình yêu tuổi thanh xuân của cô, đã có một kết quả xứng đáng.

Ở trong lòng anh cô vùi mặt vào ngực hít lấy mùi thơm bạc hà quen thuộc, sau đó giọng có chút nghẹn ngào nói: “Một năm nào đó em sẽ quên mất tên anh, quên mất sinh nhật anh, quên mất những lần trò chuyện, quên mất cuộc chia ly đỏ mắt, quên đi hết thẩy mọi thứ.
Nhưng sẽ không bao giờ quên được em năm đó đã kiên trì thế nào để yêu anh.
Lăng Hạo, em yêu anh”.
Lăng Hạo xúc động trước lời nói của cô, anh nâng mặt cô lên nhìn chăm chú vào mắt cô, chân tình: “ Hạ An Ngôn, anh yêu em”.

Mắt anh hiện giờ đỏ ửng..
 
Back
Top Dưới