[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 151,078
- 0
- 0
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 60
Buổi sáng của một ngày bắt đầu rất bình thường.
Ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa, rơi lên sàn gỗ màu ấm.
Dunk vừa xoay người định ngồi dậy thì cơn nặng kéo xuống bụng dưới khiến cậu khựng lại.
“Joong…”
Giọng y khàn đi.
Chưa kịp nói thêm, Joong đã bật dậy khỏi giường.
“Đừng cố,” anh nói ngay, bước đến sát giường.
“Dựa vào anh.”
Dunk vòng tay qua cổ Joong, để hắn đỡ mình ngồi dậy.
Cả cơ thể y chậm chạp hơn hẳn, bụng nặng đến mức mỗi động tác đều phải chia nhỏ.
“Em mới ngủ dậy thôi mà,” Dunk thở ra, hơi run.
“Đã thấy mệt.”
Joong một tay đỡ lưng, một tay đặt lên bụng y.
Và đúng lúc đó— Hai cú đạp gần như cùng lúc.
“Á—” Dunk bật tiếng, nước mắt trào ra vì đau bất ngờ.
“Đừng…
đừng nghịch baba nữa mà…”
Joong cau mày.
“Lại hùa nhau,” anh nói thấp giọng.
Dunk vừa cười vừa khóc, tay ôm bụng.
“Hai đứa… lúc nào cũng vậy.
Anh trai đạp trước, em gái theo sau.”
Joong hít sâu, giọng trầm hẳn xuống—không gắt, nhưng đủ nghiêm.
“Aston, Jaidee.
Baba đang đau.”
Bàn tay hắn xoa vòng bụng theo chiều kim đồng hồ, rất chậm.
Kỳ lạ là… hai nhịp đạp dừng lại thật.
Dunk sụt sịt, dựa hẳn vào ngực Joong.
“Anh lúc nào nói cũng có tác dụng.”
Joong cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc y.
“Vì anh đã thấy hai đứa rồi.”
Dunk ngước lên.
“Hôm khám thai đó?”
Joong gật đầu.
“Anh thấy hai đốm sáng,” anh nói chậm.
“Một lớn hơn một chút.
Hai đứa ôm nhau ngủ… rất ngoan.”
Dunk đặt tay lên bụng, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười.
---
Buổi chiều, Joong đưa Dunk đến lớp yoga bầu dành cho thai phu.
Phòng tập yên tĩnh, ánh sáng dịu.
Dunk thở chậm theo hướng dẫn, từng động tác đều có người hỗ trợ.
“Nhẹ thôi,” Joong đứng bên nhắc.
“Không cần quá hoàn hảo đâu.”
Dunk mệt nhưng dễ chịu hơn sau buổi tập.
Tiếp đó là spa bầu—xoa chân, lưng, vai.
Dunk gần như ngủ gật, tay vẫn đặt trên bụng.
“Em thấy mình giống hàng dễ vỡ,” y lẩm bẩm.
Joong cười rất khẽ.
“Vì đúng là vậy.”
Cuối ngày là shopping.
Quần áo cho baba —mềm, rộng, chất liệu mát.
Và đồ cho hai em bé.
Hai chiếc nôi nhỏ.
Hai bộ đồ sơ sinh đặt cạnh nhau.
Một màu xanh nhạt, một màu hồng sữa.
Dunk đứng rất lâu trước kệ đồ trẻ em.
“Joong,” cậu nói nhỏ.
“Càng tới gần ngày sinh thì em càng sợ.”
Joong không né tránh.
“Anh biết.” hắn nắm tay y.
“Nhưng em không phải một mình.”
---
Buổi tối, chuông cửa vang lên.
Pond bế Permpoon trong tay, thằng bé đã cứng cáp hơn nhiều, mắt to và rất lanh.
Phuwin theo sau, tay xách túi đồ ăn.
“Xin phép—” Phuwin chưa nói hết câu thì Permpoon đã với tay về phía Dunk.
“Baba!”
Dunk bật cười, dang tay ra.
Permpoon ôm cổ Dunk rất khéo, rồi áp tai vào bụng.
“Bé,” thằng bé nói, giọng ngọng.
Cả phòng cười lên.
Pond nhìn cảnh đó, ánh mắt dịu đi thấy rõ.
“Nhà này sắp đông lắm rồi.”
Joong đứng phía sau Dunk, tay đặt lên vai cậu.
“Ừ,” hắn nói.
“Nhưng đủ chỗ cho tất cả mọi người.”
Trong căn nhà trên núi, giữa tiếng cười trẻ con và nhịp thở đều đều của một gia đình đang lớn dần—
Hai sinh mệnh nhỏ nằm yên, ôm nhau, chờ ngày đến thế giới này.
---
Vote, cmt nha