Khác (JOYLADA) ÂM ẢNH CHỨNG CỨ

(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 39


Joong nhìn ra từ sáng.

Không phải bằng linh cảm mơ hồ,

mà là một linh hồn rất rõ.

Một đứa bé, không khóc, không cười.

Chỉ đứng cạnh Dunk, rất gần, như một cái bóng nhỏ dính sát.

Ở sở cảnh sát, Joong đi ngang qua Dunk 3 lần.

Và 3 lần, ánh mắt hắn đều chạm phải thứ đó.

Đứa bé sơ sinh khoảng 4, 5 tháng đã có hình dạng, đầu hơi cúi, ngồi trên vai Dunk.

Joong dừng bước.

Không làm phép, không trấn yểm.

Hắn chỉ cúi xuống rất nhẹ, thì thầm bằng thần thức của mình.

Đủ để không ai nghe:

“Con là ai?”

Đứa bé ngẩng lên, không trả lời.

Chỉ nhìn Joong bằng ánh mắt không còn thuộc về người sống.

---

Cả ngày hôm đó, Joong ở rất gần Dunk.

Gần hơn mức cần thiết của đồng nghiệp.

Nhưng hắn không chạm, không hỏi, không hé nửa lời về thứ mình thấy.

Dunk vẫn làm việc.

Vẫn phân tích DNA, vẫn chỉnh số liệu, vẫn cau mày khi cấp dưới làm sai.

Chỉ có một điều khác, y hay đặt tay lên bụng trong vô thức.

“Anh ổn không?”

Pond hỏi.

“Ổn,” Dunk đáp.

“Chỉ hơi nặng.”

Joong đứng sau, nhìn đứa bé nhỏ đang tì cằm trên đầu Dunk, tim hắn nặng xuống từng nhịp.

---

Buổi chiều.

Dunk đang đứng giải thích báo cáo thì đột ngột khựng lại.

Một cơn đau quặn từ sâu trong bụng, không dữ dội mà âm ỉ, nặng, sai nhịp.

Dunk hít sâu.

“Cho tôi 1 phút.”

Ken hoảng hốt:

“Anh Dunk, anh ngồi đi—”

“Không cần.”

Nhưng Joong đã bước tới, hắn nhìn Dunk rất kỹ, không phải bằng mắt của một pháp sư.

Mà bằng ánh nhìn của một người đã thấy quá nhiều cái chết đến muộn.

“Đi bệnh viện,” Joong nói.

“Joong, tôi còn—”

“Ngay bây giờ.”

Giọng hắn không lớn nhưng không cho phép phản đối.

---

Trên xe.

Dunk bắt đầu đau dữ dội hơn.

Mồ hôi lạnh thấm ướt cổ áo, hơi thở ngắn.

Joong một tay giữ vô lăng, một tay nắm chặt lấy tay Dunk.

“Nhìn tôi,” Joong nói.

“Thở theo tôi.”

Dunk cắn răng.

“Có gì đó… không đúng.

Cứu baby.”

Joong không trả lời.

Hắn đã thấy đứa bé không còn bám sát nữa.

Nó đứng lùi lại rồi xa dần.

---

Bệnh viện.

Ánh đèn trắng lạnh, ác sĩ đi ra sau gần 1 giờ cấp cứu.

“Chúng tôi rất tiếc,” ông nói.

“Thai đã ngừng tim…

được vài giờ rồi.”

Không ai khóc.

Dunk nằm yên trên giường, mắt không chớp.

Joong đứng phía sau, tay đặt lên vai Dunk như cố giữ lại thứ đang sụp xuống.

Đứa bé không còn ở đó, không linh hồn, không bóng dáng.

Chỉ còn khoảng trống tuyệt đối.

---

Đêm.

Dunk nằm trên giường bệnh, quay mặt vào tường.

“Anh đã thấy baby, đúng không?”

Dunk hỏi, giọng khàn.

Joong im lặng vài giây rồi nói thật:

“Ừ.”

“Sao anh không nói.”

“Tôi không chắc,” Joong đáp.

“Và tôi không muốn cướp đi hy vọng của cậu.”

Dunk nhắm mắt.

“Vậy là đúng.”

Joong cúi đầu.

“Xin lỗi.”

Dunk không quay lại.

“Anh ở đây là đủ rồi.”

---

Ngoài cửa phòng bệnh, Pond đứng lặng, anh không vào trong.

Ở trên núi, Phuwin đang tụng kinh thì tim bỗng trĩu xuống, không rõ vì sao.

Cùng một ngày.

Một sinh mệnh đến muộn và ra đi trước khi kịp được gọi tên.

Từ đây, mọi thứ sẽ không còn giống trước nữa.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 40


Dunk quay lại làm việc sau 3 ngày.

Không nghỉ thêm, không xin giảm tải.

Không một lời giải thích.

Bụng y đã xẹp xuống, nhưng dáng đi vẫn chậm hơn trước một nhịp.

Joong nhìn y, không rời mắt một giây nào.

Không phải vì thương hại.

Mà vì Dunk lúc này nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Quá tỉnh táo, quá lý trí, quá trống rỗng.

---

Vụ án mạng mới bắt đầu rất bình thường.

Không tâm linh, không nghi lễ, không dấu hiệu bất thường.

Một cái xác trong căn hộ khóa kín.

Ngạt khí CO.

Hiện trường sạch.

Dunk là người đầu tiên đưa ra kết luận:

“Không phải tự sát.”

Giọng y lạnh, chính xác, không thừa một chữ.

Cấp dưới ngớ người.

“Nhưng… mọi thứ đều—”

“Quá hoàn hảo,” Dunk cắt lời.

“Người chết không chọn cái chết gọn gàng như vậy.”

Joong đứng dựa tường, khoanh tay.

Hắn thấy rõ Dunk đang ném toàn bộ đau đớn của mình vào công việc.

Và hắn để yên cho đến khi không thể nữa.

---

Gần nửa đêm.

Sở cảnh sát chỉ còn vài ánh đèn.

Dunk vẫn ngồi trước màn hình, tay gõ đều.

Joong mang đến một ly trà nóng, đặt xuống bàn.

“Uống đi.”

“Không khát.”

Joong không đi.

“Cậu chưa ăn.”

“Không đói.”

Joong kéo ghế, ngồi xuống đối diện.

“Dunk.”

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Dunk ngẩng lên nhìn hắn.

Ánh mắt đó khiến Joong thắt tim.

Không còn đau đớn, chỉ còn một khoảng trống đã được khóa kín.

“Nếu anh định khuyên tôi nghỉ ngơi—”

“Tôi không.”

Joong nói rất chậm.

“Tôi chỉ không muốn cậu một mình.”

Dunk im lặng rồi bất ngờ hỏi:

“Nếu anh nhìn thấy linh hồn đó sớm hơn… mọi thứ có khác không?”

Joong không né.

“Không.

Và đó không phải lỗi của cậu,” hắn nói tiếp.

“Và cũng không phải của tôi.”

Dunk cúi đầu.

Một giọt nước rơi xuống bàn phím, không thành tiếng.

Joong không nói gì thêm.

Chỉ đặt tay lên gáy Dunk, kéo y tựa trán vào ngực mình.

Không ôm, không vỗ về.

Chỉ là một điểm tựa chắc chắn, đủ để không sụp đổ theo.

Dunk không chống cự, một lúc rất lâu sau, y mới thì thầm:

“Joong… tôi không còn gì cả.”

Joong đáp ngay, không cần suy nghĩ:

“Cậu còn tôi.”

Dunk khẽ run, không phải vì đau.

Mà vì lần đầu tiên, có người ở lại mà không đòi y phải mạnh mẽ.

---

Phuwin ngồi trong phòng tu tập, chép kinh.

Cậu bỗng ngẩng lên.

“Thầy.”

Joong không có ở đó, nhưng Phuwin vẫn nói:

“Có những mất mát… không cần ma quỷ cũng đủ đau rồi.”

Gió ngoài núi khẽ lay như một lời xác nhận.

---

Đêm đó, Dunk không về nhà.

Y ngủ trên ghế sofa trong phòng làm việc của Joong.

Không mơ thấy ác mộng.

Chỉ có một cảm giác rất lạ, lần đầu tiên sau tất cả, y không cô độc.

Còn Joong, đứng ngoài ban công nhìn xuống Hongkong rực sáng.

Hắn biết rõ.

Từ khoảnh khắc này, mối quan hệ giữa anh và Dunk đã không còn là thứ có thể gọi tên bằng danh xưng cũ nữa.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 41


Khu dân cư Sham Shui Po, 6 giờ sáng.

Căn hộ tầng 12 bị phong tỏa.

Không mùi lạ.

Không dấu vết đột nhập.

Không nghi thức tà thuật.

Pond đứng giữa phòng khách, găng tay đã đeo.

Anh chạm tay vào tay nắm cửa.

Một nhịp - Hình ảnh ập đến.

Một người đàn ông mở cửa từ bên trong.

Không chống cự.

Không sợ hãi.

Một tiếng “rắc” rất nhỏ phía sau lưng.

Pond rút tay về ngay.

Ánh mắt thay đổi.

“Không phải người lạ,” anh nói.

“Hung thủ được mời vào.”

Cảnh sát cấp dưới ghi chép lia lịa.

“Thời điểm gây án?”

Pond nhìn đồng hồ treo tường trong căn hộ, vật chứng thứ hai anh vừa chạm.

“Khoảng 21h đến 22h.

Hung thủ rời đi rất bình tĩnh.”

Không cần nói thêm.

Đó là thứ năng lực Pond từng không muốn nhất.

Không màu mè, không cảm xúc.

Chỉ là sự thật thô ráp nhất của hiện trường.

---

Phòng Pháp Chứng

Dunk đứng trong phòng thí nghiệm, áo blouse trắng, găng tay khít cổ tay.

Không ai nhắc đến chuyện riêng.

Không ai dám hỏi.

Y vẫn đang là Đội trưởng pháp chứng và y làm việc như thể chưa từng sụp đổ.

“Mẫu DNA trên ly thủy tinh,” Dunk nói, giọng đều.

“Không trùng nạn nhân.”

“Vậy là—”

“Có người thứ ba.”

Dunk quay sang bảng phân tích.

“Và hung thủ rất cẩn thận.

Lau sạch bề mặt, nhưng quên…

đáy ly.”

Cấp dưới nuốt nước bọt.

“Đây không phải vụ án nghiệp dư.”

Dunk tháo găng tay.

“Không,” anh đáp.

“Là người quen việc che giấu.”

Không cảm xúc, không run tay.

Nhưng Joong đứng ngoài cửa kính thấy rất rõ: Dunk đang tự ép mình trở thành lưỡi dao.

---

Điện thờ của Joong trên núi Lantau

Phuwin quét sân.

Một hồn ma ông lão ngồi vắt chân trên lan can.

“Cậu quét lệch rồi.”

Phuwin thở dài.

“Bác chết rồi, bác có thể…

đừng chỉ đạo con được không?”

“Ta từng là quản gia ở khu này.”

“Con đang là đồ đệ của thầy,” Phuwin cằn nhằn.

“Thứ bậc rõ ràng.”

Một hồn ma nữ khác ló đầu từ cột nhà.

“Cậu đẹp trai ghê.”

Phuwin nhắm mắt.

“Tôi có người yêu rồi.”

“Ta đâu nói yêu cậu.”

“…Tôi cũng không cho tới gần.”

Hai hồn ma cười khúc khích.

Phuwin cắm chổi xuống đất, chắp tay.

“Con xin thầy — lần sau cho con tu trong phòng kín được không?”

Gió thổi qua điện thờ.

Một giọng trầm quen thuộc vang lên trong đầu cậu:

“Chúng là bài kiểm tra.”

Phuwin lầm bầm:

“Bài kiểm tra gì mà phiền vậy…”

---

Buổi tối.

Pond và Dunk đối diện nhau trong phòng họp nhỏ.

Bảng trắng chi chít sơ đồ, Pond chỉ vào một điểm.

“Hung thủ quen nạn nhân ít nhất 6 tháng.”

Dunk gật.

“Và có kiến thức hóa học cơ bản.

CO không phải ngẫu nhiên.”

Hai người không cần nói nhiều, không cần hỏi về cảm xúc.

Công việc là cách họ tồn tại cùng nhau.

Dunk đột nhiên nói:

“Tôi sẽ ở lại Hongkong lâu hơn dự kiến.”

Pond nhìn y một giây.

“Joong?”

Dunk không trả lời trực tiếp, chỉ nói:

“Có những thứ… tôi chưa sẵn sàng đối diện một mình.”

Pond gật đầu.

“Vậy thì đừng.”

---

Đêm.

Joong đứng trước bàn thờ, ánh nến lay động.

Một vài linh hồn lảng vảng ngoài rìa, không dám lại gần.

Hắn nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Tin nhắn từ Pond:

(Ổn chứ?)

Joong trả lời ngắn gọn:

(Ổn.

Trông Dunk giúp tao.)

Hắn quay sang Phuwin đang ngồi xếp bằng, mặt nhăn nhó.

“Sao?”

“Thầy,” Phuwin nói nhỏ.

“Con vừa thấy 3 hồn ma…

đánh bài ngay trước điện thờ.”

Joong nhướng mày.

“Xử lý thế nào?”

“Con bảo… ai thua phải đi siêu độ.”

Joong cười khẽ — hiếm hoi.

“Lần sau phạt chúng quét sân.”

---

Ba người.

Ba vị trí.

Không ai ở cạnh ai — nhưng mọi thứ vẫn vận hành trơn tru.

Vụ án đang tiến sâu.

Nỗi đau chưa biến mất.

Tình cảm chưa gọi tên.

Nhưng ở Hongkong này, giữa đèn neon, phòng thí nghiệm lạnh lẽo và điện thờ trên núi cao.

Họ đang học cách đứng vững theo cách của riêng mình.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 42


Căn hộ Sham Shui Po được mở lại lần hai.

Pond đứng trước bức tranh treo lệch trên tường — thứ mà lần đầu anh đã bỏ qua.

Anh chạm tay, một nhịp ngắn.

Hình ảnh đổ về như bị cắt ghép:

Một bàn tay đẩy tranh sang trái.

Két sắt lộ ra.

Không lấy tiền.

Chỉ lấy một phong bì mỏng.

Pond hít sâu.

“Không phải giết vì thù cá nhân,” anh nói.

“Là để che giấu thứ gì đó.”

Cấp dưới hỏi:

“Vậy động cơ?”

Pond tháo găng tay.

“Bị nạn nhân nắm thóp.”

Không cần hỏi thêm, hiện trường đã nói đủ.



Dunk đứng trước bảng phân tích DNA.

Ba mẫu.

Hai trùng khớp.

Một lệch.

“Người thứ ba không phải hung thủ,” Dunk nói.

“Chỉ là người chứng kiến.”

“Vậy tại sao—”

“Vì hắn không biết mình đang nhìn thấy cái gì,” Dunk cắt lời.

Y chiếu lên màn hình:

Vết trầy nhỏ trên cổ tay nạn nhân

Dấu móng tay… của người thứ ba

“Hoảng loạn,” Dunk kết luận.

“Và bị đe dọa sau đó.”

Joong đứng dựa cửa.

“Cậu nghĩ chúng ta nên tìm người đó.”

“Không,” Dunk đáp.

“Hắn sẽ tự xuất hiện.”

Joong nhìn y, rất lâu.

“Cậu chắc chứ?”

Dunk gật đầu.

“Loại người này… không chịu được áp lực.”

---

Lần đầu tiên sau tu tập, Phuwin được phép theo Joong xuống sở cảnh sát với danh nghĩa trợ lý pháp y.

Cậu mặc áo sơ mi trắng, đeo thẻ tạm.

Vừa bước vào sảnh, Phuwin đã khựng lại.

Ba hồn ma…

đang xếp hàng chờ thang máy.

Một hồn quay sang nhìn cậu.

“Cậu còn sống à?”

Phuwin gật.

“Ừ rồi sao.”

“Vậy đứng qua bên kia.”

“…

Ủa.”

Joong đi phía trước, không quay đầu.

“Con thấy gì?”

“Không có gì ạ.”

“Nói láo.”

“Dạ… ba hồn ma đang tranh nhau bấm thang máy.”

Joong thở dài.

“Làm ngơ chúng đi.”

Phuwin gật đầu — rồi lén nhấn nút thang máy cho họ.

---

Trong phòng họp.

Một cảnh sát trẻ trình bày sai sơ đồ.

Pond chưa kịp nói, Dunk đã lên tiếng:

“Cậu vẽ ngược hướng gió.”

“Em… em tưởng—”

“Không có tưởng trong việc tìm chứng cứ.”

Cả phòng nín thở, Joong ho nhẹ.

“Thôi được rồi,” hắn nói.

“Làm lại, đừng có run.”

Phuwin ngồi góc phòng, thì thầm với hồn ma đứng cạnh:

“Thầy ấy lúc này… hiền hơn lúc trừ tà nhiều.”

Hồn ma gật gù.

“Tôi sợ thầy cậu.”

---

Khuya.

Dunk ở lại phòng thí nghiệm.

Joong mang cho y một ly nước ấm, đặt xuống bàn.

“Cậu vẫn chưa về.”

“Chút nữa.”

Joong không ép, hắn chỉ đứng cạnh.

Một lúc sau, Dunk nói rất khẽ:

“Nếu hôm đó… tôi không bỏ qua những dấu hiệu nhỏ…”

Joong lắc đầu.

“Đừng.”

Dunk quay sang.

“Anh biết không,” y nói, giọng trầm.

“Lần đầu tiên tôi thấy sợ… không phải vì mất mát.”

“Vậy vì cái gì?”

“Vì nếu không có anh ở đó… tôi không biết mình sẽ ra sao.”

Joong không đáp ngay.

Hắn chỉ đặt tay lên bàn, rất gần tay Dunk.

Không chạm nhưng đủ để Dunk không rút tay về.

---

Vụ án đã lộ xương sống.

Hung thủ đang bị dồn ép.

Người chứng kiến sắp lộ diện.

Ở một góc khác của Hongkong,

Phuwin bắt đầu học cách sống giữa hai thế giới — người và ma mà không để mình lạc.

Còn giữa Joong và Dunk, có một điều đang lớn dần lên trong im lặng.

Không gọi tên, không vội vàng.

Nhưng không thể quay đầu.

---

Vote, cmt cho tui nheeee
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 43


2:17 sáng.

Sở cảnh sát Hongkong gần như chìm trong tĩnh lặng.

Cửa kính tự động bật sáng.

Một người đàn ông trung niên bước vào — áo khoác nhăn nhúm, mắt trũng sâu, tay run rẩy.

“Tôi… tôi muốn gặp người phụ trách vụ án ở Sham Shui Po.”

Cảnh sát trực ca ngẩng lên.

“Anh là—”

“Tôi là người đã ở đó.”

Câu nói khiến toàn bộ phòng trực im lặng.

Tin nhắn lập tức được gửi lên hệ thống nội bộ.

(NHÂN CHỨNG TỰ NGUYỆN TRÌNH DIỆN)

---

Phòng thẩm vấn.

Pond ngồi đối diện người đàn ông.

Không quát, không đập bàn quát tháo, không gây áp lực.

Anh chỉ đặt chiếc phong bì nhựa lên bàn — thứ đã được niêm phong.

“Anh thấy cái này ở đâu?”

Người đàn ông tái mặt.

“…

Trong két sắt.”

Pond gật đầu.

“Và anh không biết bên trong là gì.”

“Không,” hắn lắc đầu liên tục.

“Tôi chỉ… vô tình nhìn thấy.

Rồi hắn quay lại, nói nếu tôi mở miệng—”

Pond chạm tay lên phong bì.

Hình ảnh thoáng qua:

Người đàn ông này bị đẩy vào góc.

Hung thủ cúi xuống, thì thầm rất chậm.

Không đe dọa bằng dao.

Mà bằng bí mật lớn hơn cả mạng người.

Pond rút tay về.

“Anh bị dọa,” anh nói.

“Nhưng anh không phải đồng phạm.”

Người đàn ông bật khóc.

“Tôi không muốn chết…”

“Vậy thì nói hết,” Pond đáp.

“Có cảnh sát chúng tôi bảo vệ anh.”

---

Phong bì được chuyển thẳng lên phòng pháp chứng.

Dunk đích thân mở ra, bên trong không phải tiền, không phải tài liệu mật.

Là ảnh chụp hiện trường của một vụ tai nạn giao thông 8 năm trước — đã bị kết luận là tai nạn đơn thuần.

Dunk phóng to từng chi tiết.

“Không phải tai nạn,” anh nói.

“Là dàn dựng.”

Y chỉ vào bóng phản chiếu trên kính xe.

“Một người thứ ba.”

Joong đứng sau lưng y, ánh mắt trầm xuống.

“Và nạn nhân của vụ đó…?”

“Là vợ của người vừa bị giết,” Dunk đáp.

“Hung thủ đã sống trong lời nói dối suốt 8 năm.”

Không ai nói thêm gì.

Sự im lặng lúc này nặng hơn bất kỳ lời nào.

---

Phuwin đứng ngoài hành lang phòng thẩm vấn.

Cậu không vào chỉ lặng lẽ quan sát.

Một luồng khí rất lạ bám quanh người nhân chứng — không phải ma.

Mà là tàn dư của nỗi sợ kéo dài nhiều năm.

Phuwin khẽ nhắm mắt, vận khí theo cách Joong đã dạy.

“Không can thiệp,” cậu thì thầm.

“Chỉ điều hòa.”

Luồng khí dịu đi.

Người đàn ông trong phòng thẩm vấn thở đều hơn, nói mạch lạc hơn.

Một cảnh sát trẻ đứng cạnh Phuwin thì thào:

“Cậu làm gì vậy?”

Phuwin nghiêng đầu.

“Tôi…

đứng cho đẹp đội hình.”

---

Khi hung thủ bị dẫn giải lên sở để đối chất, một tiếng kim loại va mạnh vang lên.

Hung thủ giật còng, lao thẳng về phía Joong — người đang đứng gần nhất.

Mọi thứ xảy ra trong chưa đầy một giây.

“JOONG!”

Dunk là người la lên đầu tiên, y lao tới trước cả Pond.

Không suy nghĩ, không tính toán.

Chỉ một động tác kéo mạnh Joong về sau.

Hung thủ bị Pond quật ngã ngay sau đó.

Cả hành lang hỗn loạn.

Dunk đứng chắn trước Joong, y thở gấp.

Một cảnh sát nói lớn:

“Đội trưởng Natachai—!”

“Tôi ổn,” Dunk cắt lời rồi quay sang Joong, giọng hạ xuống rất thấp:

“Anh có sao không?”

Joong nhìn y rất lâu.

“…

Tôi không sao.”

---

Đợi m lọi thứ ổn định lại, Joong kéo Dunk sang một góc.

“Cậu vừa làm gì vậy?”

Dunk im lặng.

“Cậu không cần—”

“Có,” Dunk ngắt lời.

“Lúc đó tôi cần.”

Joong không nói được nữa.

Phuwin đứng cách đó vài mét, nhìn thấy rất rõ.

Không phải bằng mắt âm dương, mà bằng trực giác của người đã tu tập.

Thầy mình… yêu rồi.

---

Vụ án gần như hoàn tất.

Hung thủ đã lộ diện.

Sự thật được kéo lên khỏi bóng tối.

Nhưng có những thứ khác… vừa mới bắt đầu.

Một phản xạ không qua lý trí.

Một vị trí vô thức che chắn.

Một ranh giới đã bị xóa.

Giữa những con người quen sống bằng lý trí.

Cảm xúc một khi đã xuất hiện, sẽ không thể giả vờ không tồn tại.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 44


Vụ án khép lại vào một buổi chiều mưa nhẹ.

Hung thủ bị đưa đi.

Nhân chứng được bảo vệ.

Hồ sơ đóng dấu hoàn tất.

Sở cảnh sát trở lại nhịp điệu quen thuộc, nhưng giữa Joong và Dunk thì không.

Không ai tránh ai, không ai nói chuyện trước.

Chỉ là mỗi lần ánh mắt chạm nhau, thứ tồn tại giữa họ đã không còn là im lặng vô hại nữa.

---

Buổi tối - Biệt thự trên núi Lantau yên tĩnh.

Dunk đứng ngoài ban công, nhìn thành phố rực sáng phía dưới.

Joong bước ra sau lưng y.

“Dunk.”

“Ừ?”

Joong không vòng vo.

“Chuyện ở sở… không phải phản xạ nghề nghiệp.”

Dunk không quay lại.

“Tôi biết.”

Joong siết nhẹ tay.

“Tôi cũng không phải vì cậu yếu đuối.”

“…

Tôi biết.”

Joong thở ra một hơi dài hiếm hoi.

“Tôi không muốn giả vờ nữa.”

Dunk quay lại, ánh mắt rất thẳng.

“Anh định nói gì?”

Joong nhìn thẳng vào y không hề né tránh.

“Tôi thích cậu.”

Không phải “quan tâm”, không phải “ở cạnh”.

Mà là thích — rõ ràng, trưởng thành, không đường lui.

---

Không có giật mình, không có chối bỏ.

Dunk chỉ im lặng vài giây như người đã suy nghĩ điều này từ rất lâu.

Rồi y nói:

“Tôi đã nghĩ… mình sẽ không yêu thêm ai nữa.”

Joong không chen vào.

“Nhưng anh xuất hiện,” Dunk tiếp.

“Và ở lại, không đòi hỏi, không chiếm lấy tôi.”

Joong nuốt khan.

“Vậy nên nếu anh hỏi—” Dunk tiến một bước.

“Tôi đồng ý.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng đủ khiến Joong mất thăng bằng trong một khoảnh khắc rất ngắn.

---

Joong không ôm Dunk ngay, cũng không hôn.

Hắn chỉ đặt tay lên má Dunk rất nhẹ.

“Chúng ta không cần vội.”

Dunk gật đầu.

“Không cần.”

Họ đứng cạnh nhau, vai chạm vai.

Một kiểu thân mật chỉ người trưởng thành mới hiểu.

Không cần chứng minh, không cần đánh dấu.

---

Trong điện thờ.

Phuwin đang lau bàn thờ thì bỗng khựng lại.

Một hồn ma nữ thì thầm:

“Hai người kia… dính rồi.”

Phuwin nhăn mặt.

“Bà cũng thấy hả?”

“Thấy từ lâu.”

Phuwin chống chổi, lẩm bẩm:

“Vậy là từ nay tôi phải gọi… sư thúc hả?”

Gió lùa qua điện thờ, giọng Joong vang lên từ xa:

“Phuwin.”

“Dạ?”

“Con nói gì đó?”

“…

Đang tụng kinh mà.”

---

Đêm đó Dunk ở lại, không chung phòng với Joong.

Chỉ là Joong pha trà cho y, Dunk sửa lại hồ sơ giúp Joong.

Hai người làm việc trong cùng một không gian.

Và điều đó đủ an toàn để gọi là yêu.

Trước khi ngủ, Dunk nói khẽ:

“Joong.”

“Hm?”

“Cảm ơn anh… vì đã chọn nói ra.”

Joong đáp rất nhỏ:

“Cảm ơn em… vì đã mạnh mẽ ở lại.”

---

Giữa những vụ án căng thẳng, những linh hồn lảng vảng, và những con người quen che giấu cảm xúc,

Có hai người đã chọn đối diện và nắm lấy nhau một cách bình thản.

Không ai biết trước tương lai.

Nhưng từ hôm nay, họ không còn đi sớm về khuya một mình nữa.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 45


Hongkong – 1 năm sau

Một năm trôi qua rất nhanh.

Biệt thự trên núi Lantau không còn chỉ là điện thờ và pháp đàn.

Nó có hơi người, có ánh đèn ấm vào mỗi buổi tối.

Và có hai người đã quen với việc chia sẻ cùng một không gian sống.

Joong đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo cho Dunk.

“Em lại gầy đi rồi.”

“Anh mới là người không ngủ đủ.”

Dunk cài nút áo cuối cùng, cúi xuống hôn nhẹ lên môi Joong rất tự nhiên, rất quen thuộc.

1 năm yêu nhau không ồn ào, không phô trương.

Nhưng say đắm theo cách của hai người trưởng thành.

Cùng ăn tối, cùng làm việc, cùng im lặng khi cần.

Joong vẫn là thầy pháp ẩn danh, vẫn hầu đồng đúng ngày.

Dunk vẫn là đội trưởng pháp chứng sắc bén nhất sở cảnh sát.

Chỉ khác một điều: Họ về cùng một nhà.

---

Phuwin đứng giữa sân điện thờ, hoàn thành bài tập luyện cuối cùng.

Cậu đã gầy hơn, vai rộng hơn, ánh mắt trầm hơn một năm trước.

Joong nhìn cậu rất lâu.

“Con sắp được quay lại sở cảnh sát.”

Phuwin cười, nụ cười rất thật.

“Con nhớ công việc lắm rồi.”

Joong gật đầu rồi nói tiếp, giọng không cho phản bác:

“Nhưng con sẽ sống cùng Dunk.”

Phuwin chớp mắt.

“…

Dạ?”

“Dunk là người không có căn cơ”, Joong nói thẳng.

“Con ở cạnh để thầy yên tâm.”

Phuwin hiểu ngay, không phải để giám sát mà là để bảo vệ.

“Con nghe lời thầy.”

Rồi cậu ngập ngừng một giây, hỏi nhỏ “Thầy… yêu p' Dunk nhiều lắm hả?”

Joong không né.

“Ừ.”

Chỉ một chữ nhưng đủ khiến Phuwin bật cười.

---

Pond đứng dưới sảnh biệt thự, dựa xe.

1 năm qua, anh vẫn ở Hongkong, vẫn là người trực tiếp chạm vào hiện trường, vẫn là cấp trên lạnh lùng của tổ điều tra.

Nhưng Phuwin biết.Pond đã thay đổi.

Không còn những đêm 419 vô nghĩa.

Không còn những cái cười nửa đùa nửa thật.

Chỉ là một người đàn ông biết rõ mình muốn giữ ai lại.

Phuwin bước tới, Pond nhìn cậu rất lâu.

“Xong rồi?”

“Xong rồi.”

Không cần nói thêm.

Pond đưa tay ra cho Phuwin nắm lấy.

Lần này không phải FWB, không phải thỏa thuận im lặng.

Mà là người yêu.

---

Buổi tối.

Bốn người ngồi quanh bàn ăn.

Không bàn án mạng, không bàn pháp sự.

Chỉ là đồ ăn nóng, rượu vang, và tiếng cười.

Dunk nhìn Pond và Phuwin, khóe môi cong lên.

“Cuối cùng cũng có danh phận rồi à?”

Pond không chối.

“Ừ.”

Phuwin chen vào:

“Tôi được lên chính thất rồi.”

Joong nhướng mày.

“Chúc mừng.”

Rồi quay sang Dunk, nói rất tự nhiên: “Nhà đông thêm người, em chịu được không?”

Dunk gật đầu.

“Chỉ cần là người của mình.”

Phuwin nghe xong, rùng mình.

“Thầy nói chuyện yêu đương…

đáng sợ thật.”

---

Sau 1 năm ở lại Hongkong.

Joong và Dunk yêu nhau công khai trong phạm vi riêng tư.

Phuwin chuẩn bị quay lại sở với tư cách cảnh sát điều tra.

Pond không còn trốn tránh cảm xúc.

Cả bốn người không chỉ là cộng sự, mà là gia đình được chọn.

Hongkong vẫn đầy án mạng.

Ma vẫn lảng vảng mỗi ngày.

Công việc vẫn không khoan nhượng.

Nhưng giờ đây, họ không còn chiến đấu một mình.

Và từ hôm nay, khi những vụ án mới mở ra.

Bốn con người này sẽ bước vào đó với trái tim không còn lạc lối.

---

Vote, cmt nhoaaaa
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 46


Sở cảnh sát Hongkong buổi sáng ồn ào hơn thường lệ.

Phuwin Tangsakyeun báo danh!”

Câu nói vang lên giữa sảnh khiến không ít người quay lại nhìn.

Phuwin mặc đồng phục gọn gàng, cầu vai sáng màu, tóc cắt gọn.

Không còn là cậu cảnh sát nóng nảy của 1 năm trước.

Pond đứng ở cuối sảnh, khoanh tay.

Ánh mắt anh dừng lại trên Phuwin lâu hơn mức cần thiết.

“Chào mừng quay lại,” Pond nói.

“Hy vọng em vẫn nhớ quy trình.”

Phuwin cười.

“Em nhớ cả những quy trình… chưa được ghi trong sổ.”

Một cảnh sát trẻ thì thào với đồng nghiệp:

“Nghe nói cậu ấy đi tu về đó.”

Phuwin quay đầu lại ngay.

“Không phải đi tu, là đi… nâng cấp hệ thống.”



Nạn nhân: nam, 32 tuổi.

Tử vong trong bãi đỗ xe ngầm tại Causeway Bay.

Nguyên nhân ban đầu: chấn thương sọ não.

Hiện trường sạch, không nhân chứng trực tiếp.

Pond là người đầu tiên bước vào.

Anh chạm tay vào cột bê tông có vết xước rất mờ.

Hình ảnh hiện lên:

Một chiếc xe lùi gấp.

Nạn nhân quay đầu.

Va chạm không mạnh… nhưng có một cú đẩy cố ý sau đó.

Pond rút tay về.

“Không phải tai nạn,” anh nói.

“Có người sắp đặt hết rồi.”

Phuwin đứng cạnh, gật đầu.

“Em cũng nghĩ vậy.”

Một cấp dưới quay sang:

“Cậu thấy bằng cách nào?”

Phuwin chỉ vào vết dầu nhỏ trên sàn.

“Dấu giày không trượt,” cậu nói “Người đẩy đứng rất vững.”

Pond liếc nhìn Phuwin — một cái liếc mang theo sự công nhận không cần lời.



Phòng thí nghiệm sáng trắng.

Dunk đứng giữa bàn inox, giọng đều, ánh mắt sắc.

“Không có dấu hiệu hoảng loạn trước khi chết,” y nói.

“Nhịp tim ổn định đến giây cuối.”

“Vậy là—”

“Đối tượng quen biết hung thủ,” Dunk kết luận.

“Và tin rằng mình an toàn.”

Y xoay màn hình.

“Dấu sợi vải này không thuộc nạn nhân.

Là từ ghế xe.”

Một cấp dưới tròn mắt.

“Em đã bỏ sót.”

“Không,” Dunk nói.

“Cậu chỉ chưa quen nhìn bằng… nỗi nghi ngờ.”

Joong đứng ngoài cửa kính, tay cầm hồ sơ.

Hắn không can thiệp, chỉ quan sát và mỉm cười.



Giờ nghỉ trưa, Phuwin ra hành lang hóng gió.

Một hồn ma đàn ông đứng tựa lan can, áo sơ mi cũ.

“Cậu quay lại rồi à?”

Phuwin gật.

“Ừ.

Bác vẫn chưa đi à?”

“Chưa.

Ở đây có wifi.”

“…

Bác chết rồi đó.”

“Ta biết.”

Phuwin chống tay lên lan can.

“Bác đừng đứng ngay cầu thang nữa.

Mấy cảnh sát mới hay sợ.”

Hồn ma cười.

“Cậu thay đổi rồi.”

“Tôi trưởng thành.”

Joong đi ngang qua, nghe thấy.

“Con đang nói chuyện với ai?”

“Bạn cũ.”

Joong liếc nhìn khoảng không trống.

“Bạn… không sống?”

“Dạ.”

Joong thở dài.

---

Phòng họp.

Một cấp dưới trình bày, chiếu nhầm slide vụ án cũ.

Pond chưa kịp nói, Phuwin đã chen vào:

“Anh đang hồi tưởng à?”

Cả phòng cười rộ, cấp dưới đỏ mặt.

“Em xin lỗi—”

“Không sao,” Pond nói tiếp “Nhưng lần sau nhớ… sống ở hiện tại.”

Joong khẽ nói với Dunk:

“Không khí dễ thở hơn rồi.”

Dunk gật đầu.

“Có Phuwin ở đây.”

---

Vụ án mới đang mở, manh mối đang dần hiện rõ.

Các tổ đội vận hành trơn tru —

điều tra, pháp chứng, pháp y, hỗ trợ pháp sự —

mỗi người ở đúng vị trí của mình.

Phuwin đã quay lại, không còn né tránh thế giới mình nhìn thấy.

Joong vẫn gặp ma mỗi ngày.

Phuwin thì… bắt đầu đùa với họ.

Còn giữa những con người còn sống,

có một thứ rất rõ ràng:

Họ đã mạnh hơn, bình thản hơn.

Và sẵn sàng đối mặt với những vụ án phía trước.

Dù là của người… hay của những linh hồn chưa chịu rời đi.

---

Vote, cmt nhaaaa
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 47


Bãi đỗ xe Causeway Bay được phong tỏa lần nữa.

Một vụ tai nạn mới.

Cùng khung giờ.

Cùng kiểu chấn thương.

Pond đứng giữa hai vị trí đánh dấu, khoảng cách chỉ hơn một mét.

Anh chạm tay vào vết trầy trên lan can sắt.

Hình ảnh ập đến nhanh hơn mọi lần:

Một bóng người đứng rất gần.

Không đẩy ngay.

Chờ nạn nhân quay đầu.

Một lực tay mạnh, chính xác, không do dự.

Pond rút tay về, lồng ngực siết chặt.

“Hung thủ… không bốc đồng,” anh nói.

“Là người kiểm soát được cảm xúc.”

Phuwin đứng cạnh, nhìn quanh.

“Và rất quen địa hình,” cậu bổ sung.

“Chọn đúng góc không camera.”

Một cấp dưới buột miệng:

“Nghe như đang dạy giết người vậy…”

Pond liếc sang.

“Không, đang mô tả hung thủ.”

Phuwin cúi xuống gần rìa bãi xe, nhìn một vết dầu loang rất mờ.

“Pond,” cậu gọi.

“Em nghĩ—”

Chưa kịp nói hết câu, một tiếng *rắc* vang lên.

Lan can cũ bất ngờ rung mạnh, Phuwin trượt chân.

Chỉ trong tích tắc.

“PHUWIN!”

Pond lao tới trước cả khi suy nghĩ kịp hình thành.

Anh nắm cổ tay Phuwin, kéo mạnh về phía mình.

Cả hai ngã xuống sàn xi măng, mọi thứ im bặt.

Phuwin nằm trong vòng tay Pond, tim đập loạn.

“Em… không sao.”

Pond không đáp.

Anh kiểm tra nhanh cổ tay, vai, đầu — động tác không hề giống một cấp trên bình tĩnh.

“Anh—” Phuwin định nói.

“Đừng di chuyển,” Pond gằn giọng.

“Cho đến khi anh chắc chắn.”

Cả đội đứng sững.

Không ai từng thấy Pond mất kiểm soát như vậy.

---

Phòng nghỉ.

Phuwin ngồi trên ghế, uống nước.

Pond đứng đối diện, tay vẫn siết chặt.

“Anh phản ứng hơi—”

“Không,” Pond cắt lời.

“Không hơi.”

Anh nhìn thẳng Phuwin.

“Anh sợ.”

Hai chữ thốt ra rất thấp nhưng đủ rõ, Phuwin sững người.

“Anh không cần—”

“Anh cần,” Pond nói.

“Và anh không trốn nữa.”

Không ôm, không chạm.

Chỉ là một lời thừa nhận nặng hơn mọi hành động.

Phuwin gật đầu, giọng mềm đi:

“Em sẽ cẩn thận hơn.

Hứa.”

---

Tổ Pháp Chứng

Dunk nhìn kết quả phân tích mới nhất.

Hai vụ án.

Hai nạn nhân.

Một loại sợi vải giống nhau.

“Ghế xe dòng cũ,” y nói.

“Không phổ biến nữa.”

Joong đứng cạnh.

“Xe của ai?”

“Bảo vệ bãi đỗ xe,” Dunk đáp.

“Cả hai nơi.”

Joong nhíu mày.

“Người kiểm soát cảm xúc… và quen địa hình.”

Dunk nhìn hắn.

“Pond nói đúng từ đầu.”

---

Cuối ngày.

Phuwin đi qua cầu thang bộ, hồn ma ông lão quen mặt lại xuất hiện.

“Cậu suýt rơi xuống.”

“Ừ,” Phuwin thở dài.

“Xui.”

Hồn ma nhìn cậu.

“Không xui.”

“Vậy là gì?”

“Có người không muốn cậu nhìn thấy tiếp.”

Phuwin khựng lại.

“Bác biết gì?”

Hồn ma lắc đầu.

“Ta chỉ…

đứng đó thôi.”

Joong xuất hiện sau lưng Phuwin.

“Con nói chuyện với ai?”

“Người quen.”

Joong nhìn khoảng không.

“…

Ừ.”

Vụ án đã không còn là chuỗi trùng hợp.

Hung thủ ở rất gần và bắt đầu ra tay liều lĩnh hơn.

Giữa những đường cắt vô hình của sự thật, vó một khoảng cách rất nhỏ —

chỉ một bước chân — giữa an toàn và mất mát.

Và Pond đã nhận ra:

anh không thể đánh đổi Phuwin cho bất kỳ vụ án nào nữa.

---

Vote, cmt nhaaa
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 48


Phòng họp tổ trọng án.

Bảng trắng kín đặc ảnh, sơ đồ, mốc thời gian.

Dunk chỉ vào hồ sơ được khoanh đỏ.

“Lý Trí Hào.

Bảo vệ bãi xe hơn 12 năm.

Có mặt tại cả hai hiện trường trong khung giờ xảy ra án mạng.”

Một cấp dưới reo khẽ:

“Vậy bắt thôi?”

Pond lắc đầu.

“Chưa đủ.”

Anh chỉ vào khoảng trống giữa các mốc.

“Không nhân chứng trực tiếp.

Không camera.

Không dấu vết sinh học trên nạn nhân.”

Joong lên tiếng, giọng đều:

“Hắn kiểm soát được mọi thứ để không để lại chứng cứ.”

Dunk thở ra.

“Và chính điều đó… mới là vấn đề.”

---

Giờ nghỉ trưa.

Phuwin ngồi trên bậc thềm phía sau sở cảnh sát, nhắm mắt vài giây.

Gió thổi qua.

Hồn ma ông lão hôm trước lại xuất hiện, đứng tựa cột.

“Cậu lại đến.”

“Bác cũng vậy,” Phuwin đáp.

“Người đó… lúc nào cũng đứng chờ.”

Phuwin mở mắt.

“Chờ cái gì?”

“Chờ người quay lại nhìn.”

Câu nói khiến sống lưng Phuwin lạnh đi.

“Hai nạn nhân đều… quay đầu trước khi chết.”

Hồn ma gật nhẹ.

“Vì họ quen hắn.”

---

Chiều cùng ngày.

Phuwin mang tập ghi chú cá nhân đặt lên bàn Pond.

“Không phải báo cáo chính thức,” cậu nói trước.

“Chỉ là… suy luận.”

Pond lật từng trang.

“Cả hai nạn nhân từng cãi nhau với bảo vệ.

Cả hai đều quay lại nói chuyện lần cuối.

Hung thủ không đẩy ngay—”

“—mà chờ đúng khoảnh khắc,” Pond tiếp lời.

Phuwin gật đầu.

“Và có người…

đứng ở đó lâu hơn giờ trực.”

Pond nhìn cậu rất lâu.

“Em chắc chứ?”

“Không.

Nhưng em tin.”

Pond khép tập giấy lại.

“Vậy là đủ để anh đi tiếp.”

---

Tối.

Bãi xe quen thuộc.

Lý Trí Hào đứng hút thuốc, dáng người thấp, vai thả lỏng.

Pond bước tới.

“Anh làm ca đêm nhiều hơn quy định.”

Người đàn ông cười nhạt.

“Cần tiền.”

“Hay cần chờ ai đó?”

Nụ cười tắt dần.

“Thanh tra đang buộc tội tôi à?”

“Chưa.

Nhưng tôi đang quan sát.”

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không né, không run, chỉ có sự tỉnh táo đáng sợ.

Khi hắn rời đi, Phuwin định ở lại quan sát thêm.

Pond nắm tay cậu.

“Không.”

“Anh—”

“Không tranh luận.”

Giọng Pond thấp nhưng dứt khoát.

“Anh không để em ở gần hắn khi chưa có lệnh bắt.”

Phuwin nhìn bàn tay đang nắm chặt mình.

“…

Được.”

---

Đêm.

Joong thắp nhang trong điện thờ.

Một giọng nói rất khẽ vang lên phía sau:

“Hắn sắp ra tay nữa.”

Joong không quay đầu.

“Ta biết.”

“Hắn sẽ liều.

Vì đã quen thắng.”

Joong mở mắt.

“Nhưng lần này… có người nhìn thấy.”

---

Hung thủ đã ở ngay trước mắt, nhưng luật pháp vẫn cần chứng cứ,

không phải linh cảm hay lời thì thầm của người đã chết.

Trong khoảng lặng ấy, Pond đứng giữa hai lựa chọn: phá án nhanh — hay giữ Phuwin an toàn.

Và lần này, anh đã chọn không lùi bước vì công việc.

Ở đâu đó trong bóng tối,

một kẻ quen kiểm soát đang bắt đầu mất kiên nhẫn.

---

Vote, cmt nhó
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 49


Rạng sáng.

Bãi xe tầng hầm – nơi cả hai vụ án trước đều có điểm giao nhau.

Pond đứng dựa xe, giả vờ gọi điện, ánh mắt luôn quét quanh.

Dunk ngồi trong phòng điều khiển camera, tai nghe gắn sát.

“Ba phút nữa hắn hết ca,” Dunk nói nhỏ.

“Và vẫn chưa về.”

Joong đứng ở góc khuất cầu thang.

Hắn không làm phép, không niệm chú.

Chỉ đứng đó như một cái bóng.

Phuwin thì khác, cậu đứng cạnh Pond, im lặng.

Hồn ma người phụ nữ trẻ—nạn nhân thứ hai—đang đứng phía sau cột trụ.

“Cẩn thận,” cô thì thầm.

“Hắn mang theo dây.”

---

Lý Trí Hào xuất hiện,hắn không mặc đồng phục.

Chỉ áo khoác tối màu và bộ quần áo đơn giản, bình thường.

Bước chân chậm rãi, quen thuộc.

Hắn nhìn thấy Pond thì khựng lại nửa giây.

“Thanh tra,” hắn cười.

“Lại tuần tra à?”

“Anh tan ca muộn.”

“Muộn thì có tội sao?”

Hắn bước ngang qua Pond.

Trong khoảnh khắc đó— Phuwin lên tiếng, giọng rất bình thường:

“Anh đứng đó… bao lâu rồi?”

Lý Trí Hào dừng bước.

“Ý gì?”

“Ý là—” Phuwin nhìn thẳng vào hắn

“—anh luôn đứng chờ người quay lại, đúng không?”

Một nhịp thở sai.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ.

---

Dunk bật micro.

“Pond.”

Pond hiểu ngay.

“Anh Trí Hào,” anh nói chậm rãi

“anh có muốn giải thích vì sao sợi dây dù trong túi áo anh trùng hoàn toàn với sợi tìm thấy dưới móng tay nạn nhân không?”

Mặt Lý Trí Hào tái đi, hắn lùi một bước rồi chạy.

---

Chỉ ba mươi mét, Pond đuổi theo.

Phuwin không chạy, cậu đứng yên—vì hồn ma đã chặn trước lối rẽ.

Lý Trí Hào quay đầu thì Pond đã ở ngay sau.

Quật ngã - Khóa tay - Còng số 8 lạnh ngắt khép lại.

Không có âm thanh la hét hay phản kháng nào.

Chỉ là một tiếng thở dài nặng nề.

---

Phòng thẩm vấn.

Không có Joong, chỉ Pond và Dunk.

Lý Trí Hào cúi đầu.

“Tôi chỉ… muốn họ nhìn tôi.”

Dunk đặt ảnh nạn nhân lên bàn.

“Và anh giết họ vì họ quay lưng lại với anh sao?.”

Hắn không phản bác.

Ký tên.

---

Buổi chiều.

Dunk đóng tập hồ sơ lại, đóng dấu đỏ:

KẾT THÚC ĐIỀU TRA.

Pond đứng bên cửa sổ.

“Vụ này… không có trong báo cáo việc Phuwin ‘cảm thấy’ gì.”

Phuwin cười.

“Em quen rồi.”

Joong lên tiếng:

“Nhưng nhờ vậy… người sống được cứu.”

Không ai nói thêm.

---

Hồn ma trong bãi xe lần lượt tan đi.

Một vụ án khép lại.

Một hồ sơ được đóng.

Không chiến công ồn ào.

Không phép màu được ghi nhận.

Chỉ có bốn người biết— có những thứ không nằm trong biên bản.

Nhưng nếu thiếu đi, công lý sẽ không bao giờ chạm tới đích.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 50


Họ chọn Lamma Island.

Không quá xa trung tâm Hongkong, đủ yên tĩnh để biển nói thay những điều con người mệt mỏi không muốn nhắc lại.

Căn villa nhỏ nằm trên triền dốc nhìn thẳng ra vịnh, ban công gỗ, rèm trắng, mùi nắng và muối biển quyện vào nhau rất khẽ.

Dunk bước ra ban công trước.

Áo sơ mi linen màu kem, cổ mở hai nút, gió thổi làm vạt áo khẽ lay.

Y tựa tay lên lan can, nhìn sóng xa xa, lòng nhẹ đến mức chính y cũng ngạc nhiên.

Joong đứng phía sau.

Không mặc áo khoác, chỉ áo thun đen đơn giản.

Hắn nhìn Dunk rất lâu, như thể sợ chỉ cần chớp mắt là khoảnh khắc này sẽ trôi mất.

“Em có nhớ… lần đầu tụi mình ngồi chung xe không?”

Joong lên tiếng.

Dunk cười, không quay đầu.

“Nhớ.

Anh không nói một câu nào suốt cả quãng đường.”

“Anh sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ nếu nói… thì sẽ không dừng lại được.”

Gió thổi mạnh hơn một chút.

Joong bước tới, vòng tay qua eo Dunk, không siết chặt, chỉ đặt ở đó—như một lời xác nhận.

Dunk ngả người ra sau, lưng tựa vào ngực hắn.

“Bây giờ thì sao?”

Dunk hỏi.

Joong cúi đầu, môi chạm rất khẽ vào vành tai Dunk.

“Bây giờ anh không muốn dừng nữa.”

---

Buổi tối.

Ánh đèn vàng trong phòng ngủ phản chiếu lên tường, sóng biển vỗ nhịp đều đều như một bản nhạc nền vô tình.

Dunk ngồi trên mép giường, tóc còn ẩm, áo choàng mỏng phủ hờ trên vai.

Joong đứng đối diện, tháo đồng hồ, đặt lên bàn, từng động tác chậm rãi như đang làm nghi lễ của riêng mình.

Không ai vội.

Joong tiến lại, quỳ một gối xuống trước mặt Dunk.

Không trao nhẫn ngay.

Chỉ là một chiếc hộp nhung nhỏ đặt trong lòng bàn tay.

“Dunk,” giọng hắn trầm và chắc, “anh không hứa sẽ là người dịu dàng nhất.

Nhưng anh hứa… sẽ không bao giờ bỏ em lại phía sau.”

Dunk hít một hơi sâu.

“Anh đang cầu hôn em đó hả?” y cười khẽ, mắt lại đỏ.

Joong mở hộp.

Chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, không quá phô trương, nhưng ánh lên dưới đèn như một lời thề không cần phô bày.

“Ừ,” Joong đáp, “lấy anh nha?.”

Dunk không nói “đồng ý” ngay.

Y cúi xuống, chạm trán Joong, thì thầm:

“Anh biết không… em đã chờ khoảnh khắc này lâu hơn anh nghĩ.”

Joong đeo nhẫn vào tay Dunk, ngón tay run nhẹ.

Nụ hôn bắt đầu chậm.

Không phải kiểu chiếm đoạt, mà là khám phá—môi chạm môi, hơi thở hòa vào nhau, từng khoảng cách nhỏ được lấp đầy bằng sự thân thuộc đã tích tụ qua thời gian.

Joong bế Dunk đến bên giường, đặt y xuống giường nhẹ nhàng hết sức có thể.

Áo choàng trượt khỏi vai, như thể tự nguyện rời đi.

Làn da dưới ánh đèn ấm áp, mỗi nhịp thở là một lời mời không cần nói thành lời.

Joong cúi xuống, hôn từ cổ xuống xương quai xanh, chậm đến mức Dunk phải khẽ bật cười.

“Anh định… hành hạ em bằng cách này à?”

Joong ngẩng lên, ánh mắt tối lại, nhưng nụ cười vẫn dịu.

“Anh muốn nhớ từng phản ứng của em.”

Dunk vòng tay qua cổ anh, kéo sát lại.

Cơ thể họ hòa vào nhau như hai làn sóng tìm đúng nhịp.

Không cần lời hướng dẫn, không cần thúc ép—chỉ có những chuyển động nhịp nhàng, hơi thở dần gấp, tiếng gọi tên nhau nhỏ nhưng rõ.

“Joong…”

“Anh đây.”

Bên ngoài, sóng biển vỗ mạnh hơn.

Bên trong, thời gian như tan chảy.



Sau đó.

Họ nằm cạnh nhau, Dunk gối đầu lên tay Joong, nhẫn trên tay phản chiếu ánh trăng nhạt xuyên qua rèm.

“Ngày mai về rồi,” Dunk nói khẽ.

Joong siết nhẹ tay.

“Ừ.

Nhưng từ hôm nay… em là nhà của anh.”

Dunk cười, nhắm mắt.

Ngoài kia, biển vẫn hát.

Và có những lời thề—

chỉ gió và sóng nghe thấy,

nhưng đủ để đi cùng họ suốt đời.

---

Vote, cmt nhaaaa
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 51


Phuwin đứng trước điện thờ trong biệt thự trên núi của Joong, tay chắp lại rất ngay ngắn.

“Thầy,” cậu nói, giọng nghiêm túc hơn thường ngày, “con muốn xin phép…

được dọn ra sống cùng Pond.”

Joong đang thắp nhang, khói bay mỏng từng vòng xung quanh hắn.

Joong không quay đầu ngay.

“Con chắc chưa?”

Joong hỏi.

“Ở với người thường… sẽ ồn ào hơn ở đây.”

Phuwin mím môi, rồi cười.

“Con muốn ồn ào.”

Joong bật cười khẽ, quay lại gõ nhẹ lên trán Phuwin.

“Đi đi,” anh nói.

“Nhưng nhớ—tâm không vững thì quay về.

Cửa này luôn mở.”

Phuwin cúi đầu thật sâu.

---

Pond mua nhà mới rất nhanh.

Không ở trung tâm, nhưng đủ riêng tư.

Căn nhà hai tầng, tông xám – gỗ, có một phòng thờ lớn ngay tầng trệt, bàn thờ trống, sạch, chưa đặt gì ngoài một bình hoa trắng.

“Cho em,” Pond nói đơn giản.

“Muốn thờ ai thì thờ.”

Phuwin vừa bước vào phòng ngủ chính thì dừng lại.

Không lạnh.

Không nặng.

Nhưng có người.

Một cô gái đứng cạnh cửa sổ, váy dài, tóc che nửa mặt.

Phuwin thở ra.

“Này,” cậu nói thẳng, không vòng vo,

“muốn ở đây thì được.

Nhưng có điều kiện.”

Cô gái ngẩng lên.

“Thứ nhất,” Phuwin nói, “không được xuất hiện.”

“Thứ hai,” cậu nghiêng đầu, ánh mắt rất không vui, “đặc biệt là lúc chúng tôi ở cùng nhau.”

Cô gái cười rất khẽ.

Phuwin quay sang Pond, người đang đứng dựa cửa, hoàn toàn không thấy gì.

Cậu bước tới, vòng tay qua cổ anh, nhìn thẳng vào mắt Pond—ánh nhìn chiếm hữu, ghen ngầm, rất thật.

Pond nhướn mày.

“Sao nhìn anh như vậy?”

“Không có gì,” Phuwin đáp, giọng bình thường, “chỉ là… nhà này có người nhìn anh.”

---

Đêm đầu tiên trong nhà mới

Đèn phòng ngủ dịu, mưa ngoài hiên lất phất.

Pond kéo Phuwin lại gần, hôn rất chậm, như thể đang xác nhận: đây là thật.

Áo sơ mi rơi xuống ghế, từng lớp khoảng cách biến mất trong im lặng.

Phuwin nằm dưới, tay siết lấy vai Pond, hơi thở gấp dần.

“Anh đừng nhìn như vậy,” cậu thì thầm.

“Em… không chịu nổi đâu.”

Pond cúi xuống, giọng trầm, sát tai cậu:

“Anh thích nhìn.”

Nụ hôn trượt dài, không vội vã, chỉ là sự hòa hợp của hai người đã hiểu nhau quá rõ.

Nhịp chuyển động đều đặn, nóng dần, như mưa ngoài kia gõ vào mái nhà.

Phuwin bật ra một tiếng thở ngắn.

Pond hôn lên trán cậu, bàn tay đặt trên bụng Phuwin, giữ rất lâu.

“Phuwin,” anh nói, giọng khàn đi,

“anh cũng thích… em bé.”

Phuwin sững lại.

“Anh nói cái gì?”

Pond không trả lời ngay.

Chỉ cúi xuống, thì thầm lần nữa, rõ ràng hơn:

“Anh muốn có con… với em.”

Phuwin siết chặt lấy anh, hơi thở run rẩy.

“Anh biết… em hiểu ý anh mà.”

“Ừ,” Phuwin đáp, mắt ướt, giọng nhỏ,

“em nghe rồi.”

---

Sau cơn mưa.

Họ nằm cạnh nhau.

Phuwin quay mặt sang Pond, nhìn rất lâu, rồi nói nhỏ:

“Em ghen thật đó.”

Pond cười, kéo cậu sát lại.

“Anh biết.”

“Nhưng… em cũng hạnh phúc.”

Ngoài kia, mưa ngừng.

Trong căn nhà mới, ánh đèn vẫn sáng— như một lời hứa không cần thề.

---

Vote cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 52


Ánh nắng đầu ngày rơi nghiêng qua rèm mỏng, vẽ lên chăn ga những dải sáng ấm áp.

Phuwin ngủ nghiêng, lưng trần lộ ra một đường cong mềm, hơi thở đều và sâu.

Pond tỉnh từ lâu.

Anh chống tay nhìn cậu, rất lâu, như thể muốn ghi nhớ khoảnh khắc này—người anh yêu đang ngủ trong chính ngôi nhà của họ.

Pond cúi xuống, hôn nhẹ lên vai Phuwin.

“Ưm…”

Phuwin lẩm bẩm, chưa mở mắt.

“Thức rồi à?”

Pond hỏi, giọng trầm và dịu.

“Chưa,” Phuwin đáp, kéo chăn lên, dụi mặt vào ngực anh.

“Cho em ngủ thêm chút nữa.”

Pond cười, kéo Phuwin sát lại.

Hơi ấm lan qua lớp chăn, từng nhịp thở hòa vào nhau, chậm rãi như buổi sáng không có lịch trình.

“Phuwin,” Pond nói khẽ.

“Anh có chuyện muốn nói.”

Phuwin mở mắt, nhìn anh, còn mơ màng.

“Chuyện gì mà nghiêm túc vậy?”

Pond luồn tay xuống dưới gối, lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Không quỳ.

Không sân vườn.

Chỉ là giường ngủ, ánh nắng và hai người.

“Làm bạn đời anh nhé,” Pond nói, rất bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Phuwin sững người.

“Anh cầu hôn trên… giường hả?”

“Ừ,” Pond đáp, đặt hộp vào tay cậu.

“Vì anh muốn nơi em thức dậy mỗi sáng… cũng là nơi anh bắt đầu cuộc đời cùng em.”

Phuwin cười, mắt ướt.

“Anh đúng là—”

Pond không để cậu nói hết.

Anh cúi xuống, hôn lên môi Phuwin—nụ hôn đậm nắng, kéo dài, như lời đáp thay cho mọi ngôn từ.

Chiếc nhẫn được đeo vào tay Phuwin giữa những tiếng cười nhỏ, hơi thở dần nóng lên.

“Anh biết không,” Phuwin thì thầm, tay vòng qua cổ anh, “cầu hôn xong mà làm thế này… là phạm quy.”

Pond cười khẽ, trán chạm trán cậu.

“Quy tắc của anh… là em.”

Nhịp chăn khẽ lay.

Ánh nắng trượt qua da thịt, mùi buổi sáng, mùi của nhau.

Không vội, không gấp—chỉ có sự gắn bó khiến thời gian tan ra như sương.

---

Hôn lễ của Joong và Dunk được tổ chức trên một sân thượng nhìn ra Victoria Harbour.

Trắng – vàng – xanh biển.

Dunk trong bộ suit trắng tối giản, ánh mắt sáng hơn mọi ánh đèn.

Joong mặc suit đen, ve áo cài hoa lan trắng—biểu tượng của điện thờ, nhưng hôm nay chỉ còn là niềm tin dành cho một người.

Khi họ nắm tay nhau, gió từ vịnh thổi qua, làm rèm lụa bay nhẹ.

“Anh không hứa làm thầy của em,” Joong nói, giọng trầm, rõ.

“Anh hứa làm người bên em—dù em yếu đuối hay mạnh mẽ.”

Dunk cười, nước mắt rơi.

“Em đồng ý.”

Tiếng vỗ tay vang lên, champagne khui nắp, ánh nắng phản chiếu nhẫn cưới lấp lánh.

Pond siết tay Phuwin.

“Đến lượt tụi mình,” anh nói nhỏ.

Phuwin gật đầu, cười rất khẽ.

---

Vài tháng trôi qua.

Căn nhà của Pond trở nên quen thuộc với một… sự hiện diện im lặng.

Hồn ma cô gái không còn đứng ở góc phòng.

Cô ngồi cạnh cửa sổ, tóc gọn gàng hơn, ánh mắt bớt lạnh.

Phuwin không nói nhiều, chỉ gật đầu mỗi lần lướt qua.

Một buổi sáng, Phuwin ngủ một mình.

Cô gái đứng cạnh giường, cúi xuống, thì thầm rất nhẹ—như sợ đánh thức cả căn nhà:

“Em bé… của hai người đến rồi.”

Phuwin trở mình, mơ hồ nghe thấy, nhưng không tỉnh hẳn.

Một tuần sau, cậu bắt đầu buồn nôn vào buổi sáng.

Mệt.

Thèm những thứ rất lạ.

Phuwin đứng trong phòng tắm, nhìn hai vạch hiện lên rõ ràng.

Tay run.

Cười rồi khóc.

Phuwin áp tay lên bụng, thì thầm:

“Cục cưng…”

Ngoài phòng khách, ánh nắng vẫn vào đều đặn— như buổi sáng hôm đó,

khi một lời cầu hôn được nói ra

và một tương lai đã lặng lẽ bắt đầu.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 54


*CẢNH BÁO: CÓ MPREG CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC

Lần khám thai cuối cùng.

Bác sĩ nhìn màn hình siêu âm rất lâu, rồi thở ra.

“Em bé… bốn ký ba.”

Phuwin đang nằm nghe tim thai thì cứng người.

“Bốn… bốn ký?”

Pond đứng cạnh, tay nắm chặt thành giường.

“Khả năng sinh thường vẫn có,” bác sĩ nói chậm, “nhưng sẽ rất đau.

Và cần nhiều sức.”

Phuwin nuốt nước bọt, cậu chịu đau rất kém.

---

Đêm trước ngày sinh.

Phuwin nằm trên giường bệnh, lưng cong lên mỗi khi cơn gò kéo tới.

Cậu không la lớn, nhưng từng tiếng rên bật ra không kiểm soát, giọng khàn đặc.

“Đau…”

“…đau quá…”

Bác sĩ kiểm tra cổ tử cung.

Chỉ một động tác chạm—Phuwin bật khóc.

“Đừng… làm ơn…

đau…”

Pond giữ chặt tay cậu, trán toát mồ hôi nhiều không kém.

“Em nhìn anh,” anh nói, giọng thấp, run nhưng chắc.

“Nhìn anh thôi.”

Joong và Dunk bước vào thăm, họ đứng lại ngay cửa.

Phuwin đang khóc, mặt trắng bệch, tóc ướt mồ hôi, tay bám chặt ga giường mỗi khi cơn đau siết lại.

Dunk sững người.

Y chưa từng thấy sự đau đớn nào rõ ràng đến vậy.

Joong chỉ đứng im, không chạm—chỉ lặng lẽ quan sát khí sắc Phuwin, bàn tay vô thức siết chặt.

“Còn lâu không?”

Dunk hỏi khẽ.

Bác sĩ lắc đầu.

“Còn dài.”

Dunk quay đi, tim đập dồn dập.

Sinh con…

đáng sợ đến vậy sao?

---

Khi cổ tử cung mở đủ, bác sĩ đề nghị sinh trong bồn nước để giảm áp lực.

Phuwin được đưa vào bồn.

Nước ấm bao quanh, hơi nước bốc lên, nhưng cơn đau không hề giảm.

Pond cởi áo, bước xuống cùng, vòng tay giữ Phuwin từ phía sau.

Phuwin dựa cả người vào anh, run lên từng đợt.

“Em không… không thở nổi…”

“Thở cùng anh,” Pond thì thầm sát tai.

“Hít vào… theo anh.”

Cơn rặn đầu tiên đến.

Phuwin gào lên, tiếng khóc vỡ ra không kìm được.

“Em không làm được!”

“Đau quá—”

Bác sĩ hướng dẫn, đổi tư thế.

Rồi lại đổi.

Rồi lại nữa.

Em bé quá lớn, Phuwin lại hụt hơi vì khóc và hoảng loạn.

Mỗi lần rặn, cậu đều đuối sức nhanh hơn.

“Cố thêm chút,” bác sĩ nói lớn.

“Đầu ra rồi—nhưng bị kẹt!”

Phuwin khóc nấc, toàn thân run rẩy.

“Em mệt…”

“Em không còn sức nữa…”

Pond ôm chặt lấy cậu từ phía sau, giọng vỡ ra hoàn toàn.

“Nhìn anh này,” anh nói, nước mắt rơi xuống vai Phuwin.

“Con mình đang ở ngay đây rồi… em đừng bỏ cuộc…”

---

Ba mươi phút.

Bốn mươi phút.

Năm mươi phút.

Phuwin rặn trong tiếng khóc, tiếng thở gấp, tiếng nước động nhẹ.

Bác sĩ liên tục đổi tư thế, đỡ từ nhiều góc khác nhau.

Cuối cùng— một tiếng rặn dài, đứt quãng, gần như là tiếng hét.

“AAAA—!”

Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên ngay sau đó.

Rõ.

Lớn.

Khỏe.

“Ra rồi!”

“Em bé ra rồi!”

Phuwin sụp người xuống, toàn thân mềm ra như không còn xương.

Cửa mình rách nhẹ do em bé quá lớn, bác sĩ nhanh chóng xử lý.

Pond run rẩy ôm lấy Phuwin, nước mắt không ngừng rơi.

“Em làm được rồi…”

“Em giỏi lắm…”

---

Em bé được đặt lên ngực Phuwin.

Nặng.

Ấm.

Đang thở.

Phuwin khóc trong im lặng, tay run run chạm vào lưng con.

“Con… nặng thật đó…” cậu thì thầm, giọng khản đặc.

Pond cúi xuống, trán chạm trán hai ba con.

“Chào con,” anh nói.

“Bố ở đây rồi.”

Ngoài phòng sinh, Dunk ngồi xuống ghế, tay lạnh toát.

Y nhìn qua cửa kính, thấy Phuwin kiệt sức nằm trong bồn nước, nhưng ôm con trong vòng tay—vừa đau đớn, vừa thiêng liêng.

Dunk nuốt nước bọt.

“Joong…”

“Em… sợ sinh con.”

Joong đặt tay lên vai cậu, không nói gì—chỉ siết nhẹ.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 55


Phuwin tỉnh lại vào buổi chiều.

Ánh sáng dịu len qua rèm, mùi thuốc sát trùng trộn lẫn mùi sữa non rất nhẹ.

Toàn thân cậu mỏi nhừ, đau âm ỉ, nhưng không còn hoảng loạn nữa.

Bên cạnh, Pond ngồi sát giường.

Trên ngực anh—một sinh linh nhỏ xíu đang ngủ.

Phuwin nhìn thấy cảnh đó, tim mềm ra ngay lập tức.

“Con… anh à?” cậu hỏi, giọng khàn.

Pond cúi xuống, nở một nụ cười mà Phuwin chưa từng thấy trước đây—vừa ngốc, vừa hạnh phúc đến mức không che nổi.

“Ở đây,” anh nói khẽ.

“Con trai mình.”

Pond đặt em bé lại gần Phuwin.

“Anh đặt tên rồi,” anh tiếp, giọng chậm rãi, nghiêm túc như khi ký một bản báo cáo quan trọng.

“Narawin Lertratkosum.”

Phuwin lặp lại, rất khẽ:

“Narawin…”

“Nhưng ở nhà,” Pond nói, ánh mắt dịu đi, “anh muốn gọi con là Permpoon.”

Phuwin bật cười, nước mắt trào ra.

“Điều may mắn…” cậu thì thầm.

“Ừ… con đúng là điều may mắn của tụi mình.”

---

Joong và Dunk đến vào tối muộn.

Dunk đứng rất xa giường lúc đầu, ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng.

Nhưng khi Permpoon cựa mình, phát ra một tiếng động nhỏ xíu, Dunk không nhịn được mà bước tới.

“Nhỏ quá…”

Dunk thì thầm.

Joong đứng sau, đặt tay lên vai Dunk.

“Nhưng mạnh,” anh nói.

“Giống ba nó.”

Phuwin nhìn Joong, mệt nhưng vẫn cười.

“Cảm ơn thầy.”

Joong lắc đầu.

“Hôm nay… tôi không phải thầy.”

Hắn cúi xuống, nhìn Permpoon rất lâu, ánh mắt trầm lại.

“Chào con,” Joong nói nhỏ.

“Cảm ơn vì đã đến.”

Dunk quay mặt đi, hít sâu một hơi—nỗi sợ ngày nào vẫn còn đó, nhưng không còn sắc bén nữa.

Nó đã được thay bằng một thứ khác: hiểu và trân trọng.

---

Vài ngày sau, khi Phuwin đã có thể ngồi dậy, căn nhà lại sáng đèn.

Đêm đó, hồn ma cô gái xuất hiện lần cuối.

Cô đứng cạnh cửa phòng em bé, nhìn Permpoon rất lâu, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.

“Em bé khỏe,” cô nói.

“Đến đúng lúc.”

Phuwin gật đầu, không hỏi gì thêm.

“Cảm ơn,” cậu nói.

“Vì đã nhắc tôi.”

Cô gái mỉm cười.

“Giờ thì… tôi đi được rồi.”

Không gió.

Không lạnh.

Chỉ là một khoảng trống khẽ khàng biến mất.

Phuwin đứng yên rất lâu, rồi quay lại phòng, nơi Pond đang bế Permpoon, lóng ngóng pha sữa.

“Anh làm sai rồi,” Pond thì thầm.

“Anh nghĩ… nước ấm hơn.”

Phuwin bật cười, bước tới tựa đầu vào vai anh.

“Không sao,” cậu nói.

“Bố học từ từ.”

---

Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi.

Pond nghỉ phép dài hạn.

Phuwin tập đi lại, tập quen với những cơn đau còn sót lại.

Permpoon ngủ nhiều, khóc ít, nhưng mỗi khi khóc thì rất to—rõ ràng là con của một thanh tra hình sự.

Buổi tối, cả nhà quây quần trên sofa.

Pond ôm con, Phuwin dựa vào vai anh.

Không ma quái.

Không vụ án.

Không tiếng còi xe.

Chỉ có nhịp thở đều đặn của một sinh linh mới đến với thế giới.

“Anh có nghĩ…”

Phuwin nói khẽ, “…mọi thứ rồi sẽ ổn không?”

Pond cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu.

“Không phải rồi sẽ,” anh đáp.

“Mà là đang.”

---

Narawin Lertratkosum—Permpoon—đến với họ sau máu, nước mắt, nỗi sợ và rất nhiều yêu thương.

Và từ khoảnh khắc đó, mọi vụ án đều có hồi kết.

Mọi linh hồn đều có nơi để đi, còn những người ở lại— cuối cùng cũng học được cách sống vì nhau.
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 56


Kỷ niệm ngày cưới đầu tiên của họ trôi qua rất yên bình.

Không tiệc lớn.

Không khách mời.

Chỉ có căn hộ quen thuộc, ánh đèn vàng và Dunk—hôm nay trông đặc biệt… hiền.

Joong nhận ra điều đó ngay từ lúc bước vào nhà.

“Em làm gì mà ngoan dữ vậy?” hắn hỏi, nửa đùa nửa nghi.

Dunk không trả lời.

Chỉ đưa cho hắn một hộp quà nhỏ, gói rất cẩn thận.

“Quà của em,” Dunk nói.

“Anh mở đi.”

Joong nhướng mày, nhưng vẫn làm theo.

Nắp hộp bật mở.

Bên trong là một bút thử thai loại cao cấp, màn hình điện tử vẫn còn sáng—hiện rõ ngày thụ thai, chỉ số hormone.

Bên dưới… là một tấm ảnh siêu âm.

Joong sững người.

Trên nền đen xám quen thuộc của phòng siêu âm, có hai chấm sáng rất nhỏ, nằm cạnh nhau.

“Dunk…” giọng hắn khàn đi.

Dunk đứng đối diện, tay đan vào nhau, mắt hơi đỏ.

“Em không cố ý giấu anh đâu,” y nói rất nhanh.

“Ban đầu em cũng hoảng.

Nhưng bác sĩ nói… là song thai.”

Joong ngẩng lên, nhìn Dunk—rồi cười.

Một nụ cười run rẩy, mất kiểm soát.

Hắn bước tới, ôm Dunk vào lòng, ôm rất chặt.

“Cảm ơn em,” Joong thì thầm.

“Cảm ơn vì đã chọn anh…

để cùng tạo nên chuyện này.”

Dunk bật khóc ngay trong vòng tay hắn.

---

Cơn ốm nghén của Dunk mệt mỏi hơn Phuwin rất nhiều.

Buồn nôn.

Chóng mặt.

Mệt mỏi kéo dài.

Nhưng thứ khiến Joong bối rối nhất—

là tính cách của Dunk.

Dunk trở nên rất hay làm nũng.

Có hôm chỉ vì Joong đi làm về trễ 15 phút, y đã ngồi co người trên sofa, ôm gối, mắt đỏ hoe.

“Anh không thương em nữa,” Dunk nói, giọng nghèn nghẹn.

Joong vừa cởi áo khoác vừa hoảng.

“Anh bận họp—”

“Không cần giải thích,” Dunk quay mặt đi.

“Em hiểu rồi.”

Hiểu cái gì thì Joong cũng không rõ.

Có ngày Dunk khóc chỉ vì…

Joong gắp nhầm miếng cá có xương.

“Anh không quan tâm em,” y vừa khóc vừa nói.

“Em mang thai mà.”

Joong đặt đũa xuống, thở ra thật sâu, rồi quỳ hẳn xuống trước mặt Dunk.

“Anh xin lỗi,” anh nói rất nghiêm túc.

“Anh sai.”

Dunk khóc to hơn.

“Anh xin lỗi cái gì chứ!”

“…Xin lỗi vì không biết mình sai chỗ nào,” Joong đáp thật.

---

Dunk bắt đầu dễ cáu hơn, rất dễ.

Nước quá ấm.

Gối không đúng vị trí.

Ánh đèn hơi chói.

Joong thở mạnh quá.

Tất cả đều có thể là lý do.

Có đêm Dunk khó chịu đến mức đẩy Joong ra khỏi giường.

“Anh đi chỗ khác ngủ đi,” cậu nói, giọng lạnh tanh.

Joong đứng đó vài giây.

“Anh ngồi đây được không?” anh hỏi.

“Anh không ngủ.”

Dunk không trả lời.

Joong ngồi xuống sàn, lưng tựa giường, cả đêm không động đậy.

Sáng hôm sau, Dunk tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh đó—nước mắt lại rơi.

“Em xin lỗi…” y nói, giọng run.

Joong đứng dậy, xoa đầu Dunk.

“Không sao,” anh đáp.

“Em đang mang hai người trong bụng mà.”

---

Từ khi Dunk mang thai, Joong học cách không phản bác.

Không cãi.

Không phân tích đúng sai.

Không hỏi “tại sao”.

Hắn chỉ làm ba việc:

Chăm.

Chiều.

Chịu.

Pha thuốc.

Nấu món Dunk đột nhiên thèm lúc 3 giờ sáng.

Ngồi nghe Dunk khóc vì những nỗi lo chưa từng xảy ra.

“Lỡ em làm ba không tốt thì sao?”

Dunk hỏi trong một đêm mưa.

Joong ôm y từ phía sau, giọng trầm.

“Anh sẽ làm phần đó,” anh nói.

“Em chỉ cần sinh tụi nhỏ ra.”

Dunk siết tay hắn thật chặt.

---

Cuối tam cá nguyệt đầu tiên, Dunk nằm trên giường, tay đặt lên bụng.

“Joong,” y gọi khẽ.

“Sao?”

“Em sợ lắm.”

Joong cúi xuống, đặt trán lên trán y.

“Anh biết.”

“Nhưng… em cũng mong con.”

Joong mỉm cười.

“Anh cũng vậy.”

Hai nhịp tim nhỏ bé đang lớn dần.

Và Joong—đang học cách yêu không điều kiện

mỗi ngày, nhiều hơn hôm qua.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 57


Joong không chọn một buổi họp long trọng.

Chỉ là một sáng bình thường tại sở cảnh st.

Khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, hắn đứng dậy, giọng trầm và rõ.

“Tôi xin phép thông báo một việc cá nhân,” Joong nói.

“Bạn đời của tôi—Dunk—đang mang thai.”

Không khí đông cứng trong đúng ba giây.

Rồi—

“CÁI GÌ CƠ???”

“MANG THAI???”

“TRỜI ƠI ĐÚNG LÀ NGƯỜI CỦA BÁC SĨ—”

Joong giơ tay.

Im lặng lập tức.

“Thông tin này không phải để bàn tán,” hắn nói tiếp.

“Mà để thông báo chính thức: từ hôm nay, bất kỳ nhiệm vụ nào có yếu tố nguy hiểm, tôi sẽ tự đánh giá lại.

Và tôi không chấp nhận bất kỳ sự tò mò, suy đoán hay xâm phạm đời tư nào.”

Một cấp dưới lỡ miệng:

“Dạ… vậy là bác sĩ sắp làm bố của… hai em bé ạ?”

Joong gật đầu.

“Đúng.”

Cả phòng im như tờ.

Rồi một người thì thầm:

“…Đúng là không đùa được với tổ nghiệp.”

---

Tin tức lan nhanh hơn Joong tưởng.

Không chỉ trong sở, mà cả những mối quan hệ bên ngoài.

Joong cảm nhận được ngay—ánh mắt, câu hỏi vòng vo, những lời “quan tâm quá mức”.

Hắn bắt đầu siết chặt an ninh quanh Dunk.

Đổi lộ trình đi lại.

Giảm xuất hiện nơi đông người.

Luôn có người anh tin tưởng kèm theo—dù Dunk không hề thích.

“Anh làm quá rồi,” Dunk nói, cau mày.

Joong nhìn y, rất bình tĩnh.

“Anh thà em giận,” anh đáp.

“Còn hơn để em gặp chuyện.”

Dunk không nói nữa, nhưng tối đó y lại khóc.

“Em ghét cảm giác mình trở thành điểm yếu của anh.”

Joong ngồi xuống trước mặt Dunk, đặt tay lên bụng y—nơi hai sinh linh đang lớn dần.

“Không,” hắn nói.

“Em là lý do để anh mạnh hơn.”

---

Thai kỳ bước sang tháng thứ tư.

Dunk đỡ nghén, ăn uống khá hơn—

và bắt đầu ghen rất vô lý.

Một nữ đồng nghiệp hỏi Joong về hồ sơ.

Dunk nhìn từ xa, mặt tối sầm.

Tối về, y hỏi thẳng:

“Anh thấy cô ấy đẹp không?”

Joong suýt sặc nước.

“Không.”

“Anh trả lời nhanh quá,” Dunk cau mày.

“Chắc là nghĩ sẵn rồi.”

Joong đặt cốc xuống, thở dài.

“Dunk,” hắn gọi.

“Em đang ghen… với cả thế giới đó.”

Dunk quay đi.

“Em biết,” cậu lầm bầm.

“Nhưng em không kiểm soát được.”

Joong kéo Dunk vào lòng.

“Vậy thì để anh kiểm soát,” hắn nói khẽ.

“Anh chỉ nhìn mỗi em thôi.”

Dunk ôm chặt áo hắn, lẩm bẩm:

“…Nói rồi là phải giữ lời.”

---

Một buổi chiều, Dunk đang nằm đọc sách thì bỗng khựng lại.

“Joong,” cậu gọi.

“Sao?”

“Anh lại đây.”

Joong đến gần.

Dunk đặt tay hắn lên bụng mình.

Một nhịp rất khẽ— rồi thêm một cái nữa.

Joong đông người.

“…Con đạp,” Dunk thì thầm, mắt ươn ướt.

“Hai đứa… cùng lúc.”

Joong quỳ hẳn xuống cạnh giường.

Lần đầu tiên, giọng hắn run.

“Chào hai con,” Joonh nói nhỏ.

“Bố ở đây.”

Dunk bật cười trong nước mắt.

---

Đêm đó, Dunk ngủ rất ngon.

Joong nằm cạnh, một tay đặt lên bụng y, không rời.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào.

Trong lòng hắn, chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Bất kể chuyện gì xảy ra ngoài kia—

Hắn sẽ giữ bằng được ba người này.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 58


Bước sang tháng thứ năm, bụng Dunk lớn lên nhanh đến mức chính y cũng giật mình.

Buổi sáng thay áo, y đứng trước gương lâu hơn bình thường, tay đặt lên vòng bụng tròn căng.

“Em mới tháng thứ năm thôi mà…”

Dunk lẩm bẩm.

“Nhìn như sắp sinh tới nơi rồi.”

Joong đứng sau, giúp y cài nút áo.

“Song thai,” anh đáp gọn.

“Bác sĩ đã nói rồi.”

Dunk nhăn mặt.

“Nhưng nặng lắm,” y than.

“Đi vài bước là mỏi, lưng đau, tối ngủ xoay bên nào cũng khó.”

Joong cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán Dunk.

“Anh xin nghỉ sớm mấy hôm,” anh nói.

“Anh ở nhà với em.”

Dunk lập tức phản đối.

“Không được,”y nói ngay.

“Anh là bác sĩ pháp y, không thể vì em mà—”

Joong cắt lời, rất bình thản:

“Anh là chồng em trước.”

Dunk im lặng.

Cuối cùng chỉ lẩm bẩm một câu nhỏ xíu:

“…Vậy anh phải xoa lưng cho em mỗi tối.”

---

Buổi khám định kỳ diễn ra yên ả cho đến khi bác sĩ đọc chỉ số.

“Thai đôi phát triển tốt,” bác sĩ nói.

“Nhưng cân nặng tăng nhanh.

Cần theo dõi sát hơn.”

Joong gật đầu, ghi nhớ từng chữ.

“Áp lực lên cơ thể thai phu sẽ lớn,” bác sĩ nói tiếp.

“Những tháng tới cần hạn chế di chuyển, tránh căng thẳng tâm lý.”

Dunk quay sang nhìn Joong.

“Nghe chưa?” y nói, hơi đắc ý.

“Bác sĩ bảo anh đừng làm em căng thẳng.”

Joong khẽ cong môi.

“Anh nghe là phải bảo vệ em kỹ hơn,” hắn đáp.

Ra khỏi phòng khám, Joong không nói nhiều.

Nhưng bàn tay hắn nắm tay Dunk chặt hơn bình thường.

---

Tối đó, khi Dunk đã ngủ, Joong đứng một mình ngoài ban công.

Gió thổi rất nhẹ và rồi hắn thấy.

Không phải linh hồn, không phải ma.

Mà là hai ánh sáng nhỏ, mờ nhưng rất rõ, lơ lửng quanh bụng Dunk như hai đốm lân tinh.

Chúng không đáng sợ.

Ngược lại—rất yên.

Joong nhắm mắt một lúc lâu.

“Không phải lúc,” hắn nói rất khẽ, như nói với chính mình.

“Chưa phải lúc để các con hiện diện.”

Hai ánh sáng rung nhẹ, rồi lùi lại.

Joong mở mắt, quay vào phòng.

Hắn không đánh thức Dunk.

Chỉ nằm xuống, đặt tay lên bụng y.

---

Ở sở, Joong bắt đầu từ chối trực tiếp những nhiệm vụ rủi ro cao.

Không giải thích dài dòng, chỉ nói đúng một câu:

“Hiện tại tôi không nhận.”

Một cấp dưới lén hỏi:

“Bác sĩ… có phải vì anh Dunk không ạ?”

Joong nhìn người đó.

Ánh mắt không nặng nề, nhưng đủ khiến đối phương nuốt khan.

“Đó là việc riêng,” hắn nói.

“Và tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn.”

Không ai dám hỏi thêm.

---

Đêm, Dunk trằn trọc.

“Joong,” y gọi, giọng nhỏ.

“Sao?”

“Em thấy… hơi sợ.”

Joong quay sang, ôm Dunk vào lòng.

“Sợ gì?”

“Sợ không đủ tốt,” Dunk thì thầm.

“Sợ cơ thể em không chịu nổi hai đứa.”

Joong áp trán vào tóc y.

“Anh đã thấy nhiều linh hồn,” hắn nói chậm rãi.

“Nhưng anh chưa từng thấy sinh mệnh nào mạnh mẽ như em.”

Dunk khẽ bật cười, nước mắt thấm vào áo hắn.

“Anh nói vậy là em phải tin hả?”

“Ừ,” Joong đáp.

“Vì anh không nói dối với tổ nghiệp.”

Dunk siết tay áo hắn.

Ngoài kia, thành phố vẫn thức.

Còn trong căn phòng đó, hai nhịp tim nhỏ đang đập rất đều, được bao bọc bởi sự im lặng đầy bảo hộ.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 59


Pond và Phuwin biết tin Dunk mang thai vào một buổi tối rất bình thường.

Quán bar quen, ánh đèn vàng, tiếng ly chạm nhau khe khẽ.

Phuwin đang uống nước lọc—từ ngày có Permpoon, cậu hiếm khi động đến rượu.

Dunk đặt tay lên bụng, rất tự nhiên, rồi nói:

“Tôi đang mang song thai.”

Pond sững lại đúng một nhịp.

“…Hả?”

Joong chưa kịp nói gì thì Phuwin đã quay phắt sang, mắt mở to:

“Khoan—ý anh là… hai đứa?”

Dunk gật đầu, cố giữ giọng bình thản nhưng khóe mắt hơi đỏ.

“Một trai, một gái.”

Không khí im hẳn.

Pond là người phản ứng đầu tiên—rất Pond.

Anh bật dậy, kéo ghế ra sau, vòng qua ôm chặt Joong và Dunk một cái thật nhanh, thật mạnh.

“Chết tiệt,” Pond lẩm bẩm.

“Thằng Joong đúng là liều mạng.”

Joong nhướn mày.

“Mày nói vậy là sao?”

Pond nhìn thẳng vào mắt bạn mình, giọng trầm xuống:

“Vì tao đã thấy Phuwin sinh con đau như thế nào.”

Phuwin không nói gì.

Tay cậu đặt lên ly nước, các ngón hơi siết lại.

Dunk khẽ nuốt khan.

---

Nỗi ám ảnh chưa bao giờ rời đi

Đêm đó, khi về đến nhà, Dunk không ngủ được.

Y nhớ rất rõ.

Phuwin quỳ trong bồn nước, mồ hôi ướt tóc, giọng khàn đi vì khóc.

Những cơn gò kéo đến dồn dập.

Bác sĩ đổi tư thế liên tục.

Pond đứng trong bồn nước, tay run nhưng vẫn ôm chặt người mình yêu.

Dunk đã đứng ngoài, tim như bị bóp nghẹt.

Giờ nghĩ lại, bụng y co rút nhẹ.

“Joong,” Dunk gọi, giọng thấp.

Joong lập tức tỉnh.

“Đau bụng à?”

Dunk lắc đầu.

“Em sợ.”

Joong không hỏi thêm.

Chỉ kéo Dunk vào lòng, để y tựa đầu lên ngực mình.

“Em nhớ cảnh Phuwin sinh,” Dunk thì thầm.

“Em nhớ từng tiếng cậu ấy khóc.”

Joong đặt tay lên lưng Dunk, xoa rất chậm.

“Anh biết.”

“Em sợ mình không chịu nổi,” Dunk nói.

“Nhưng… em vẫn muốn sinh thường.”

Joong không phản đối.

Không khuyên ngăn.

Hắn chỉ nói:

“Vậy chúng ta chuẩn bị đúng cách.”

---

Buổi khám thai diễn ra tại một bệnh viện tư lớn ở Hongkong, chuyên về thai kỳ nguy cơ cao và song thai.

Bác sĩ giải thích rất kỹ:

Song thai khác giới → hai bánh nhau riêng biệt, nguy cơ thấp hơn song thai cùng trứng

Thai phu có khung chậu đủ điều kiện sinh thường Cần theo dõi sát: đường huyết, huyết áp, dấu hiệu tiền sản giật

Chuẩn bị sinh tại bệnh viện có đội cấp cứu sơ sinh đầy đủ, phòng mổ sẵn sàng nếu cần chuyển mổ cấp cứu Dunk nắm tay Joong, lắng nghe từng chữ.

“Khi sinh thường song thai,” bác sĩ nói, “Thai thứ nhất ra đời an toàn thì mới tiếp tục theo dõi thai thứ hai.

Có trường hợp phải hỗ trợ xoay ngôi.”

Dunk hít sâu.

“Đau… nhiều không?”

Bác sĩ nhìn Dunk, rất nghiêm túc nhưng không dọa nạt.

“Đau,” bà nói thẳng.

“Nhưng có kiểm soát.

Có gây tê ngoài màng cứng.

Quan trọng là tâm lý.”

Dunk gật đầu.

“Tôi chọn sinh thường,” cậu nói rõ ràng.

“Là tôi muốn.”

Joong siết tay cậu.

“Chúng tôi tôn trọng quyết định đó,” bác sĩ đáp.

“Và chúng tôi sẽ không để cậu đơn độc.”

---

Khi biết Dunk chọn sinh thường, Phuwin im lặng rất lâu.

Cuối cùng cậu nói, giọng chậm và thấp:

“Tôi sẽ không nói dối anh.”

Dunk nhìn Phuwin.

“Sẽ đau,” Phuwin nói thẳng.

“Rất đau.

Có lúc tôi nghĩ mình không chịu nổi.”

Dunk khẽ run.

“Nhưng,” Phuwin tiếp lời, mắt dịu đi,

“tôi chưa từng hối hận.”

Pond đặt tay lên vai Dunk, rất nặng, rất chắc.

“Anh không phải một mình,” Pond nói.

“Lần này, mọi người đều ở đây.”

Dunk mím môi, mắt đỏ lên.

Joong đứng phía sau, vòng tay qua vai cậu, nói rất khẽ nhưng dứt khoát:

“Anh sẽ ở đó.

Từ lúc bắt đầu…

đến khi hai con khóc tiếng đầu tiên.”

Dunk gật đầu, nỗi sợ vẫn còn.

Nhưng y không còn cô độc.

---

Vote, cmt nha
 
Back
Top Dưới